ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Vạn luồng sáng xanh

Hàng ngàn luồng ánh sáng màu đỏ xuất bên phía chân trời hình thành màu ráng hồng, từ phía trên Ngọc Giản bắn ra, xuyên qua hư không, dường như muốn phá nát bầu trời xanh này!

Giờ khắc này, cho dù là đệ tử của Thiên Bình tông hoặc là những trưởng lão kia, đều lộ ra vẻ khiếp sợ, mà ngay cả chưởng giáo Trần Đông Vân của Thiên Bình tông, cũng đang mở to hai mắt, lộ ra vẻ mặt bất ngờ.

“Từ xưa đến nay, Thiên Bình tông ta Đan đạo nhất mạch, ánh sáng màu đỏ tuy là cấp cao, so ánh sáng màu xanh lại kém hơn một bậc, nhưng chưa hề xuất hiện hàng ngàn tia ánh sáng đỏ như vậy bao giờ!” 

Trần Đông Vân tự thì thầm, trên mặt lộ ra dáng tươi cười: “Đan đạo nhất mạch, sắp có thêm thiên tài rồi...”

“Là ai?”

“Ai lại làm ra hàng ngàn tia sáng màu đỏ, hơn nữa... chỉ là một người tới ghi danh làm đệ tử!” 

“Ngàn tia sáng đỏ này, không biết có thể so sánh với tia sáng xanh hay không, nhưng ngay trong những Đan sư cấp đỏ cũng chưa từng xuất hiện ngàn luồng như vậy!”

Ngay lúc này trong Thiên Bình tông vang đầy tiếng xôn xao, tất cả mọi người đều biết, thiên phú về Đan đạo này, tuy nói sau này có thể cố gắng học được, nhưng khả năng bẩm sinh là quan trọng nhất, không phải kẻ nào cũng có thể dùng đủ loại thủ đoạn là có thể đạt được mà phải là bẩm sinh, giống như vận mệnh của một người ra sao đều do trời quyết định.

Trong mắt của bọn hắn có một màn sương trắng dày đặc bao phủ lấy, nhìn không rõ rốt cuộc là ai đang làm ra ngàn luồng sáng đỏ, nhưng cũng không che giấu được sự bất ngờ. 

Có thể tạo ra ánh sáng màu đỏ như thế, ngày sau chắc chắn trở thành Đan sư cấp đỏ, tư chất bẩm sinh này, cho dù là những đệ tử cốt lõi kia, nếu nhìn thấy cũng muốn tự thấy mất mặt.

Bọn người Bàng Liên Trùng giờ phút này đã ra khỏi bậc thang, bọn hắn cũng không nghĩ tới là Thanh Lâm là người làm ra ánh sáng đỏ đó, nhưng có thể chứng kiến được ngay giờ phút trên bậc đá ghi danh, cách đó một trăm bậc chỉ có Thanh Lâm là đứng thẳng!

“Là Thanh Lâm, nhất định là Thanh Lâm!” 

Bàng Liên Trùng trên mặt lộ ra vẻ kích động, bọn người Vũ Phong cũng giống như thế, thậm chí còn muốn phát ra tiếng cười to.

“Không thể ngờ được, không thể ngờ được! Thanh Lâm lại có thiên phú về Đan đạo như thế này, sau này nhất định có thể trở thành Đan sư cấp đỏ, so với đệ tử cốt lõi còn lớn mạnh hơn nhiều, nếu sau này những đệ tử chính thức nhìn thấy hắn, ai còn dám như lúc trước, nói với hắn những lời lẽ cay độc? Ai nhìn thấy hắn mà không cung kính xưng hô một tiếng Thanh Lâm đại sư?”

“Hi vọng hắn không quên chúng ta...” 

Ngoài kích động cùng hưng phấn, trong lòng bọn Vũ Phong cũng có chút lo lắng.

Mà giờ khắc này, ở phía trên một trăm cái bậc thang, người thu hút mọi ánh nhìn chính là Thanh Lâm, cũng là chính là Chiếc Miệng Nhỏ sau khi lớn lên, thật sự có chút không thể tin được.

Mấy thứ liên quan đến thiên phú khó có thể nói rõ, hắn cũng không nghĩ tới, chính mình vậy mà có thể tạo ra ánh sáng màu đỏ, dựa theo vị lớn tuổi này nói, màu trắng đã là rất tốt rồi, màu đỏ thì là một trường hợp cực kì hiếm có. 

“Ha ha ha, ánh sáng màu đỏ, cả ngàn luồng ánh sáng màu đỏ!”

Vị người cao tuổi kia đứng trước mặt Thanh Lâm, sửng sốt hồi lâu, cười lớn ra tiếng: “Thiên Bình tông ta từ trước tới nay, ánh sáng màu đỏ không phải là không có, dựa theo tính toán thì ba năm xuất hiện một lần, cũng chừng tám trăm người thôi, người có khả năng tạo ra ngàn luồng sáng đỏ như thế này là chưa từng có!”

Lão nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, làm như là đang nhìn một món bảo vật: “Chỉ dựa vào việc này, ngươi đã đủ tư cách trở thành đệ tử của lão phu!” 

Thanh Lâm hai má đỏ lên, từ lúc vào Thiên Bình tông, hắn chưa bao giờ được người khác khen ngợi như thế, không khỏi có chút ngại ngùng.

“Ngàn luồng ánh sáng đỏ đã đột phá cực hạn của Đan sư cấp đỏ, nếu như sau này ngươi được dạy dỗ kỹ thì rất có khả năng đột phá thành cấp xanh, nếu như ngươi làm đệ tử của lão phu, lão phu...”

Lời còn chưa dứt, con ngươi của ông lão này đột nhiên co rút lại, hô hấp của lão ta cũng dừng lại ngay! 
Chỉ thấy Ngọc Giản ở trên cao kia, đang trong lúc đỏ bừng như lửa, bỗng nhiên xuất hiện một luồng sáng màu xanh!

Luồng sáng màu xanh nhanh chóng lan tràn, trong nháy mắt, liền hóa thành một cây cột sáng cực lớn, sau khi cột sáng ấy xuất hiện, bỗng nhiên nổ bung ra, phát ra hàng vạn luồng ánh sáng màu xanh!

Vạn luồng ánh sáng màu xanh đó trong chốc lát liền thay thế cho màu đỏ bừng lúc trước, làm toàn bộ bầu trời Thiên Bình tông đều trở thành màu xanh, từ xa nhìn lại, như là một mảnh mây mù màu xanh bao phủ phía chân trời. 

Ngay thời khắc này, toàn bộ Thiên Bình tông đều yên tĩnh lạ thường, sau đó một lát, khung cảnh yên tĩnh liền bị đánh vỡ, tiếng bàn tán xôn xao vang khắp trời!

“Màu xanh! Là màu xanh kìa!”

“Vạn luồng ánh sáng màu xanh, điều này sao có thể xảy ra được chứ!” 

“Rốt cuộc là người phương nào? Rốt cuộc là loại thiên phú gì, sao có thể làm ra vạn luồng ánh sáng màu xanh như thế này? Cho dù là Đan tôn đã từng được khảo hạch nhưng cũng không có kinh người như vậy!”

“Tình huống như thế này, như hiện tượng kỳ lạ của trời đất, ngày sau chắc chắn trở thành Đan sư cấp xanh, thậm chí có khả năng đạt được tới bậc nhất, chế ra được ba loại thần đan mà từ xưa giờ Thiên Bình tông ta chưa ai làm được!”

Âm thanh xôn xao chấn động cả đất trời, hóa thành từng đợt sóng âm trải khắp toàn bộ Thiên Bình tông. 

Cũng là tại thời khắc này, Đan đạo nhất mạch nằm trong khu vực Đan vực của Thiên Bình tông bỗng có một khuôn mặt trung niên, khoanh chân mà ngồi, bỗng nhiên mở mắt ra!

Trong tích tắt người đó mở mắt, trên không trung xuất hiện hàng vạn tia sấm sét giao thoa nhau, bốn phương tám hướng, trong phạm vi hơn mười dặm tràn ngập mùi hương của một loại đan.

“Vạn luồng ánh sáng màu xanh...” 

Người đàn ông trung niên nhìn về phía xa xa, ánh mắt như điện, giống như có thể xuyên qua không gian, nhìn xuyên bầu trời.

“Ánh sáng đỏ hóa thành ngàn, ánh sáng xanh thành vạn, hiện tượng dị thường xuất hiện, hóa tinh thành đan!”
“Hẳn là kẻ này là kẻ được tính toán bởi Đan thần, là người có thể hóa tinh thành đan...” 

Hắn đứng dậy, vung tay lên, mây mù lập tức cuồn cuộn kéo đến che kín cả bầu trời, cuối cùng nhất hóa thành Ngọc Giản, rơi vào trong tay.

Hắn than nhẹ một cách chần chờ, đem Ngọc Giản thu lại, khoanh chân ngồi xuống lần nữa.

…… 

Đúng vào lúc Đan tôn mở mắt, toàn bộ Đan vực đều bị chấn động, toàn bộ đệ tử Đan đạo nhất mạch đều cấp tốc đi về phía sân võ, bọn hắn muốn xem xem rốt cuộc là người phương nào có thể có được khả năng như thế.

Đối với đệ tử Võ đạo mà nói, Đan đạo nhất mạch có thể biết được đây là một loại cảm giác gì, ngay giờ phút này xuất hiện loai thiên phú này, khí tức của bọn hắn thậm chí đều bắt đầu hỗn loạn, bọn họ tưởng chừng như sinh ra e ngại với thiên phú Đan đạo, không dám đối đãi với hắn như lúc trước nữa.

Cùng lúc lão già trước mặt Thanh Lâm cảm thấy cuống họng khát khô, trợn mắt há hốc mồm, thật lâu không nói nên lời. 

Lão cho rằng ngàn luồng ánh sáng đỏ đã là cực hạng của Thanh Lâm rồi, dù là vậy, nhưng chưa từng có người nào có thể đạt tới.

Nhưng hôm nay, ánh sáng đỏ sớm đã biến mất, nhưng theo sát nó, là ánh sáng màu xanh, là vạn luồng ánh sáng màu xanh!

Hắn không cách nào tưởng tượng đươc đây rốt cuộc là đại diện cho tư chất gì, bởi vì tư chất thật sự là khó có thể nói rõ. 

Chỉ là dựa theo kinh nghiệm thì dựa vào khả năng trời cho của Thanh Lâm, nếu như được bồi dưỡng nhiều hơn, nhất định sẽ trở thành Đan sư cấp xanh, hơn nữa có thể là bậc nhất, thậm chí có thể đạt tới địa vị bằng với Đan tôn!

“Già rồi, ta già rồi...”

Ông lão hung hăng dụi dụi con mắt, lẩm bẩm nói: “Đúng, nhất định là ta già rồi, hoa mắt rồi, nhìn lầm rồi...” 

Nhưng khi hắn trợn mắt lần nữa, ánh sáng màu xanh dù chỉ một chút cũng không hề biến mất, hơn nữa ngày càng dày đặc.

“Cái này...”

So với những người khác mà nói, Thanh Lâm lại càng thêm bất ngờ không thể tin được. 

Cái này là khả năng là trời cho của mình, không giống với Võ đạo, hắn biết năng lực trời cho đối với Đan sư cực kì quan trọng, trước kia thậm chí chính bản thân hắn cũng không hề ôm hy vọng về thiên phú Đan sư của mình, căn bản là hắn không hề muốn trở thành Đan sư.

Loại cảm giác vào lúc này giống như là cái cảm giác không có nhà để về, đang sắp chết đói tới nơi, bỗng nhiên gặp một ngọn núi vàng xài cả đời cũng không hết, hơn nữa còn có người nói cho hắn biết, cái này sẽ là của ngươi, không ai có thể đoạt được nữa!

Đây chính là chiếc bánh từ trên trời rớt xuống! 

Giờ phút này bên trong lòng Thanh Lâm là loại cảm giác này.

“Tiền bối, ta...”

Thanh Lâm đang muốn mở miệng, bỗng nhiên gương mặt biến đổi, Ngọc Giản phía trên kia lần nữa có thay đổi! 

Chương 42: Hiện tượng kỳ lạ động trời!

“Ong…”

Ngọc Giản biến hóa đến mức trời đất biến chuyển, chấn động trời xanh, làm cho tất cả cao thủ của toàn bộ Đông Minh Tinh phải chú ý!

Ánh sáng màu xanh hoàn toàn bị bao trùm, một luồng ánh vàng sáng chói mắt không cách nào dùng lời nói hình dung được, trong đôi ngươi đang trừng lớn của Thanh Lâm, trong tinh thần của ông già lớn tuổi thiếu chút nữa kia, bùng phát ầm ầm! 

Bạo phát này không phải ánh sáng màu đỏ bên chân trời, cũng không là ánh sáng màu xanh tràn ngập Thiên Bình tông mà là một loại có thể bao phủ cả trời đất, bao trùm toàn bộ Đông Minh Tinh!

Giống như mặt trời mọc lên, chỉ trong nháy mắt ánh sáng vàng kim này liền bao trọn toàn bộ Thiên Bình tông, hoàn toàn bao phủ toàn bộ Đông Minh Tinh!

Ở bên trong Thiên Bình tông, các đệ tử cũng đã dừng lại khảo hạch, trên Đông Minh Tinh, vô số cao thủ đều mở mắt ra, tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm vào chỗ phát ra luồng ánh sáng tràn ngập phía chân trời kia, tưởng chừng như màu vàng chói của ánh mặt trời, trên mặt là sự kinh ngạc! 

“Không thể nào! Điều đó không thể nào!”

Ông lão kia dừng lại một lát, không nói nhiều liền quay người phía xa xa mà đi.

“Tiền bối, ngài không phải muốn nhận ta làm đệ tử sao?” Thanh Lâm vội vàng hô to. 

“Thu cái rắm! Cái loại yêu nghiệt như ngươi, lão phu có thu cũng không dạy nổi!” Giọng nói của ông lão truyền đến ở phía xa.

Lão rất ngạc nhiên, trong ngạc nhiên còn pha chút sợ hãi, hết thảy mọi chuyện đang diễn ra, đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của lão, thậm chí vượt ra khỏi tưởng tượng của lão.

Lão tự nhận cả đời này đã trải qua không ít chuyện, xem qua không ít những chuyện làm cho người ta rung động, nhưng chuyện hôm nay, hoàn toàn vượt ra khỏi khả năng chịu đựng của lão, lão thậm chí đều cho rằng, Thanh Lâm, căn bản không phải là con người! 

Nhìn ông lão rời đi như chạy trốn, Thanh Lâm trừng to mắt, có chút không biết phải làm thế nào mới phải.

Cũng đúng lúc này, ánh vàng kim kia bỗng nhiên co rút lại với tốc độ cực nhanh, trong chốc lát toàn bộ liền dừng lại sau lưng của Thanh Lâm, tạo thành một mặt trời cực lớn!

Đây không phải là mặt trời thật, nhưng nó chói mắt, đáng sợ hơn cả mặt trời. 

Thanh Lâm không nhìn thấy người khác đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng lại có thể cảm giác được đang có hàng ngàn ánh mắt ghim vào người cậu như kim đâm, làm cho cậu cực kì không được tự nhiên.

Cậu xoay người lại, nhìn mặt trời vàng kim kia, như có gì đó làm cậu xòe bàn tay ra.

Mặt trời vàng kim kia lập tức co rút lại, toàn bộ chuyển vào chính giữa lòng bàn tay của Thanh Lâm, sau đó hoàn toàn biến mất. 

“Cái này là Tmặt trời của ta sao...” Thanh Lâm thì thào tự nói.

“Kim Dương Chí Tôn Viêm!”

Một giọng nói bỗng nhiên truyền đến, Thanh Lâm hoảng hốt lùi lại mấy bước, xoay người lại, liền thấy cách mình không xa, có một người đàn ông trung niên đang đứng. 

Người đàn ông trung niên này xuất hiện cực kỳ đột ngột, Thanh Lâm không hề phát giác.

“Lão phu là Chu Vân Hải, ngươi không cần sợ hãi.” Người đàn ông trung niên cười cười, lộ ra ý tốt.

“Vãn bối Thanh Lâm, bái kiến tiền bối.” Thanh Lâm vội vàng hành lễ. “Không cần hành lễ, từ nay về sau, ngươi sẽ là đệ tử truyền thừa của lão phu, ngoại trừ Chưởng giáo của Thiên Bình tông - Trần Đông Vân, ngươi nhìn thấy bất kỳ kẻ nào cũng không cần phải hành lễ!” Lời nói của Chu Vân Hải cực kỳ bình tĩnh, nhưng lại không thể giấu được khí phách cao quý.

Thanh Lâm hoàn toàn sửng sốt, trong lòng đang cực kì cẩn trọng, mở miệng hỏi: “Tiền bối là...”

“Ha ha, lại quên rồi,  ngươi có lẽ không biết tục danh của lão phu rồi, dù sao toàn bộ mọi người ở trong tông đều gọi ta là... Đan tôn.” Chu Vân Hải cười nói. 

“Đan tôn!”

Con ngươi của Thanh Lâm không ngừng co rút, trong lòng đột nhiên nổi lên những con sóng dữ dội!

Trong Thiên Bình tông này, có lẽ có người chưa nghe nói qua Chưởng giáo, nhưng tuyệt đối không có người không biết Đan tôn! 

Ông không phải là Chưởng giáo của Thiên Bình tông, nhưng ở trong lòng của tất cả mọi người đều chiếm địa vị vô cùng lớn, vượt xa Trần Đông Vân, có thể nói là Đan tôn đã trở thành thần trong truyền thuyết.

Tất nhiên Thanh Lâm đã từng nghe qua bọn người Bàng Liên Trùng nói qua về danh tiếng của Đan tôn, đến nay cậu vẫn còn nhớ rõ, khi mọi người nói đến Đan tôn thì trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt cực kì cung kính.

Danh tiếng của Đan tôn, không chỉ là tại Thiên Bình tông này mà là tại toàn bộ cảnh vực Đông Thiên, nổi tiếng khắp thiên hạ. 

Bởi vì cao thủ mà ông bồi dưỡng ra thật sự là rất nhiều...

Cũng vì sau khi những cao thủ đó gia nhập vào những thế lực khác nhau, tạo thành một mạng lưới quan hệ cực kì rộng lớn, nói cho quá thì chỉ một mình Đan tôn cũng có thể so với một cái tông môn!

Đây chính là Đan tôn, không người nào dám có gan giả mạo, cho dù điều đó chỉ là xuất phát từ lòng tôn kính, cũng sẽ không ai làm thế. 

Giống như đã sớm dự liệu được Thanh Lâm sẽ lộ ra biểu cảm như thế này, Đan tôn lắc đầu cười cười, nói: "Mặt trời vừa rồi mà ngươi thu được là do thiên phú của ngươi hóa thành, tên là “Kim Dương Chí Tôn Viêm” có thể luyện đan, càng có thể chiến đấu! Lửa này là báu vật quý nhất của đất trời, không cách nào đạt được, chỉ có người như ngươi mới có được, trời sinh đã có.”
“Tiền bối, khả năng của ta đây là thiên phú về Đan đạo sao?” Thanh Lâm chần chờ một chút, mở miệng hỏi.

“Ha ha, đừng nghi ngờ như thế làm gì, thiên phú này của ngươi, lão phu cũng không so bằng đâu!” Đan tôn cười lớn một tiếng, cực kỳ thoải mái. 

Ông kích động hơn bất kì ai trong Thiên Bình tông, chỉ có ông mới biết được chuyện mà Đan thần tính ra được, cậu chính là Đan đạo nhất mạch, chờ đợi ngày này đã quá lâu rồi...

“Cầm lấy tấm lệnh bài này, từ nay về sau, ngươi sẽ là đệ tử thứ hai của ta!”

Bàn tay của Đan tôn vung lên, lập tức có một tấm lệnh bài màu vàng kim hiển hiện lên ở trước mặt Thanh Lâm, ở trên có khắc lấy một chữ “tôn” rất to! 

Thanh Lâm vội vàng tiếp nhận, trân trọng cất giấu trong túi trữ vật.

“Ngươi tự nhiên xuất hiện một cách đột ngột như vậy, lão phu cũng không có chuẩn bị gì cả, ba món này xem như lão phu đưa cho ngươi làm lễ vật gặp mặt.”

Vừa nói hết câu, Đan tôn phất tay lần nữa đánh ra một luồng ánh sáng, trong đó có một cái túi đựng đồ, ba món đồ mà Đan tôn nhắc đều nằm trong đó. 

Thanh Lâm cũng không khách khí, hưng phấn tiếp nhận, đồ vật mà người có cấp bậc như vậy tặng cho thì tất nhiên là cực kỳ trân quý.

Thấy vậy, Đan tôn mỉm cười, càng xem Thanh Lâm càng cảm thấy mãn nguyện, vừa cười vừa nói: “Nếu như đã trở thành người của Đan đạo nhất mạch, vậy thì cửa ải thứ ba gì đó, ngươi cũng không cần phải tham gia nữa.”

Thanh Lâm do dự một chút, gật nhẹ đầu. 

“Được rồi, ngươi hãy trở lại thu dọn đồ một chút, ba ngày sau, tự nhiên sẽ có người tới đón ngươi tới Đan vực.”

Vừa nói dứt câu, bóng người của Đan tôn đã trở nên hư ảo, sau một lát, hoàn toàn biến mất trong tầm mắt của Thanh Lâm.

Hết thảy đều giống như là một giấc mộng ảo, Thanh Lâm giờ phút này trong lòng còn có chút cảm giác không thể nào tin được, sau một lát, cậu hít thở sâu, men theo trăm bậc thang kia đi xuống. 

Trên đường đi gặp không ít người vẫn còn kiên trì ghi danh đệ tử, lúc mà bọn họ thấy Thanh Lâm, tất cả đều âm thầm suy đoán cái hiện tượng kì lạ có phải người này làm ra hay không.

Ánh sáng vàng kim kia cực kì chói mắt, khiến cho mọi người tưởng chừng như không thấy gì, mặc dù là đứng bên ngoài giới, cũng không thể nhìn thấy là Thanh Lâm làm nên, nếu mà nói ai thực sự biết được thì ngoại trừ Trần Đông Vân cùng cái ông lão vừa chạy trốn trối chết kia, ngoại trừ những người kỳ dị bên trong Thiên Bình tông thì cũng chỉ có mấy người Bàng Liên Trùng.

Hiện tượng kỳ lạ biến mất, tất cả mọi người khôi phục lại như bình thường nên khảo hạch thì khảo hạch, nên tu luyện thì tu luyện, nhưng sự bất ngờ rất lâu cũng không thể tiêu tan. 

Trước bậc thang ghi danh, nhìn Thanh Lâm đang đi xuống, bọn người Bàng Liên Trùng vội vàng chạy tới, rất muốn hỏi nhưng cũng biết nơi đây không nên nói nhiều nên cố nén lại cùng Thanh Lâm về trong nhà bếp.

“Ta biết bây giờ các ngươi muốn hỏi cái gì, người lúc nãy, chính là ta.” Vừa về tới nhà bếp, Thanh Lâm liền mở miệng cười tươi.

“Quả nhiên là ngươi...” 

“Trời ạ, là vạn luồng ánh sáng màu xanh đó, cuối cùng còn có ánh vàng kim bao phủ cả trời đất nữa, Thanh Lâm, ngươi đây rốt cuộc là hạng thiên phú gì vậy chứ?” Bọn người Bàng Liên Trùng hít một luồng khí lạnh.

“Ta cũng không biết.” Thanh Lâm cười lắc đầu.

Chương 43: Lần đầu đến đan vực

Thời gian thấm thoát trôi qua, trong nháy mắt, ba ngày đã qua.

Trong khoảng thời gian ba ngày này, bọn người Bàng Liên Trùng đều lộ ra sự hâm mộ và hưng phấn, cho đến ngày hôm nay trước khi đi, lại thấy không nỡ.

“Ta sẽ trở lại gặp các ngươi mà.” Thanh Lâm thu dọn hành lý của mình, nhẹ giọng nói. 

“Nhất định phải trở về đó, tất cả bọn ta còn trông cậy vào ngươi đưa bọn ta thăng trời đó!” Bàng Liên Trùng kéo khóe miệng một cái.

Thanh Lâm lắc đầu cười ra tiếng, cậu biết rằng những người này không phải là người xấu, cũng không phải bởi vì nguyên nhân bây giờ cậu mạnh mà là vì trước kia bọn họ đều bị áp bức, khiến cho họ cảm thấy ám ảnh nên lúc trước khi mình mới vào tông mới ăn hiếp mình như vậy thôi.

Đang muốn nói cái gì đó, nhưng xa xa lại bay tới một luồng ánh sáng, đưa con mắt nhìn lên thì chỉ thấy trên bầu trời một màu tím, hào quang chói mắt, trên đó có một người đàn ông đang đứng, tóc dài bay phấp phới, hai tay chấp đằng sau, rất có khí phái của một tông sư. 

“Là La đại sư!” Con mắt Bàng Liên Trùng co lại.

Người đàn ông này tên là La Thành, chính là Đan sư Đan đạo nhất mạch khá nổi tiếng, nghe nói đã đạt đến Hồng phẩm cấp hai, tư cách này đối với Đan đạo nhất mạch thì xem như là một tầng tương đối cao, so với tên Tôn Lập kia mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, cho dù là đệ tử nòng cốt có gặp mặt thì cũng phải cung kính xưng hô một tiếng “La Đan sư”, Bàng Liên Trùng tới đây ba năm, tất nhiên là hiểu.

“Đệ tử bái kiến La đại sư!” Bọn người Bàng Liên Trùng liền vội vàng khom người, lộ ra thái độ cung kính. 

Người đàn ông chân đạp trên kiếm bay, đứng trên bầu trời màu tím kia, hắn có một khuôn mặt trung niên, nhảy xuống mà như lá rụng, phong độ nhẹ nhàng.

La Thành gật đầu với Bàng Liên Trùng rồi sau đó khom người với Thanh Lâm: “Bái kiến tổ sư thúc.”

Thời điểm đang nói chuyện, hắn âm thầm dò xét, thật sự là khó mà tin được, một người làm việc bên trong phòng bếp, ngày thường là một người tạp vụ thấp hèn ở Thiên Bình tông lại có được thiên phú Đan đạo kinh người như thế. 

“Tổ sư thúc?”

Rõ ràng Thanh Lâm có sửng sốt một chút, có chút không biết nên nói như thế nào.

Lúc này bọn người Bàng Liên Trùng toàn thân run rẩy, Đan tôn chính là người đứng đầu Đan vực, mặc dù tính luôn Thanh Lâm cũng chỉ có hai người đệ tử, nhưng trong lòng của tất cả Đan sư, đều theo tông tổ dựa theo địa vị mà gọi, quả thực La Thành phải gọi Thanh Lâm một tiếng “tổ sư thúc”. 

Nhưng mà, tuy nói như thế, nhưng La Thành là nhân vật lớn như thế nào, hắn lại chủ động mở miệng xưng hô như thế với một người làm việc trong nhà bếp, làm cho người khác nghe được không thể nào chấp nhận nổi.

“Ngài là đệ tử được Đan tôn đích thân thu nhận, dựa theo địa vị, đệ tử chắc chắn phải xưng hô ngài là tổ sư thúc.” La Thành thấy Thanh Lâm mở to miệng nhỏ, liền cười giải thích.

“Được rồi, về sau hay là ngươi gọi ta Thanh Lâm đi, cái kiểu xưng hô kia không thích hợp cho lắm.” Thanh Lâm nói. 

“Quy định thì không thể nào sửa, tổ sư thúc xin hãy nhận cho.”

La Thành lần nữa chắp tay nói: “Mấy ngày trước, Đan tôn cao quý đã giao cho đệ tử nhiệm vụ tới đón ngài về Đan vực, nếu như tổ sư thúc còn chưa thu dọn xong, đệ tử sẽ đợi ngài ở đây.”

“Ta đã thu dọn xong rồi, thu dọn xong rồi...” 
Khóe miệng Thanh Lâm giật giật, tuy đối phương biểu lộ thái độ như thế nhưng cậu cũng tự mình hiểu lấy, cậu nào dám lại để cho một Đan sư Hồng phẩm đợi mình ở đây được.

“Đợi ta ổn định ở Đan vực rồi sẽ lập tức quay về tìm các ngươi.” Trầm ngâm một lát, Thanh Lâm nhìn về phía bọn người Bàng Liên Trùng.

“Bảo trọng!” Bàng Liên Trùng nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ có thể nói ra hai chữ này. 

Theo La Thành bước lên thanh kiếm Tử Hồng, Thanh Lâm quay lại nhìn, chỉ thấy bóng hình của bọn người Bàng Liên Trùng ở trong mắt mình càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng nhỏ lại...

Trước khi khảo hạch, Thanh Lâm cùng bọn người Bàng Liên Trùng bị đối xử tệ bạc như nhau, nhưng chỉ mới mấy ngày mà số phận của cậu liền thay đổi đột ngột, từ nay về sau, hai bên có chênh lệch rất lớn, như trời với đất.

Bốn phía có màn lửa sáng màu đỏ bảo vệ, rõ ràng thuộc tính nguyên lực của La Thành là thuộc tính kim, từ trên cao nhìn xuống đi, liền nhìn thấy rõ toàn bộ Võ đạo của Thiên Bình tông không sót một thứ gì. 

Loại cảm giác này, so với lúc đứng trên một trăm bậc thang lại càng thêm mênh mông rộng lớn, thậm chí Thanh Lâm cảm thấy, tuy mình nhỏ bé, nhưng giờ phút này có thể đứng ở trên không trung, quan sát xuống dưới, giống như có thể điều khiển cả trời đất, rong ruổi trong trời xanh.

Thiên Bình tông thật lớn, điều này Thanh Lâm đã biết rõ, nhưng giờ phút này mới thực sự cảm nhận được.

Tốc độ bay này giống như tia chớp, nhưng vẫn phải đi hai canh giờ mới có thể nhìn thấy Đan vực. 

So với khu vực của Võ đạo, hình như là vì ít người, đường đi vào Đan vực nhỏ hơn rất nhiều, ước chừng chỉ bằng một nửa.

Nhưng nhìn thấy được ngọn núi xuyên qua đám mây, bạt ngàn những ngọn cây to, những căn gác tinh xảo, nhưng... hình như không hề có một bóng người nào!

“Những căn gác này chính là nơi mà đệ tử Đan vực dùng để nghỉ ngơi vào thời gian rảnh rỗi, bọn họ đều có động phủ của mình, bình thường họ đều ở trong động phủ của mình để luyện đan.” 

Không để cho Thanh Lâm đặt câu hỏi, La Thành vừa cười vừa nói: “Tuy nói luyện đan chiếm một phần lớn thời gian, nhưng tuy đệ tử Đan vực phải tu luyện đan dược, nhưng Võ đạo lại không hề kém hơn, đây cũng là lý do Đan sư bị người ta thổi phồng lên, nguyên nhân chủ yếu là do địa vị tôn quý.”Thanh Lâm nhẹ gật đầu, đúng tại lúc này, cậu thấy được trên một cái đài cao ở phía dưới, đang có một ông lão đang đứng thẳng, phía trước đài cao mà lão đứng, rậm rạp chằng chịt, đứng đấy ít nhất cũng phải mấy trăm bóng người, trên mặt đều lộ ra vẻ mặt say mê, dường như đang lắng nghe cái gì đó.

“Ông lão kia là một gã Đan sư Bạch phẩm, đứng trước đài đều là dược đồng, lúc này đang lắng nghe Đan sư kia giảng giải. Những loại đài cao này, Đan vực có hơn một ngàn cái, hầu như mỗi ngày đều có Đan sư giảng bài, nhưng phần lớn đều là Bạch phẩm, nếu có Hồng phẩm giảng giải thì chuông Đan vực sẽ kêu vang, số lượng dược đồng lắng nghe sẽ nhanh chóng gia tăng, cấp ba thì có hơn ngàn, cấp hai thì có hơn vạn, cấp một thì có mấy vạn!” 

Nói xong, trên mặt La Thành lộ ra vẻ thoải mái, cũng có chút tự hào.

Hắn tất nhiên có tư cách tự hào, bên trong Đan vực này Đan sư có không ít, có thể đạt Hồng phẩm cũng chỉ có rải rác mấy trăm, cấp hai thì lại càng thiếu thốn, mà giống như hắn chỉ có trăm người mà thôi.

Dù là toàn bộ cảnh vực Đông Thiên, Hồng phẩm cấp hai cũng không nhiều lắm, so với tu sĩ mà nói, quả thực là trong một vạn người không có một người. 

“Ở đây có Đan sư Thanh phẩm giảng bài hay không?” Thanh Lâm đột nhiên hỏi.

La Thành lắc đầu cười cười: “Đan sư Thanh phẩm là mạnh nhất trong Đan vực này. Đừng nói là giảng bài, muốn nhìn cũng không thấy được bóng người của bọn họ. Đã đạt đến trình độ đó thì không chỉ là dựa vào thuật luyện đan, tu vi cũng phải đuổi kịp, bởi vì chỉ khi nào đạt được loại tu vi đó thì mới có thể luyện chế ra đan dược cấp đó, lúc đó mới có thể thăng chức lên Thanh phẩm.”

Thanh Lâm bỗng hiểu ra được, xem ra những Đan sư Thanh phẩm ấy chắc cũng đã sống đến mấy ngàn năm, cả ngày bế quan, hầu như không hề ra ngoài. 

“Đan vực có năm núi, chia làm Đông Nam Tây Bắc với Trung Sơn, Đan tôn ở trên Trung Sơn, theo lời yêu cầu của ngài ấy thì đệ tử sẽ đưa ngài đến một động phủ ở Đông Sơn.” La Thành nói.

Thanh Lâm lập tức nhíu mày: “Ngài ấy nhận ta làm đồ đệ, nhưng vì cái gì không cho ta ở tại Trung Sơn?”

“Sau này thì ngài sẽ biết được thôi.” La Thành cười nói. 

Thanh kiếm Trường Hồng đáp xuống, một tòa động phủ cực kì to lớn xuất hiện trong mắt Thanh Lâm, cậu nhìn nhìn mọi nơi, không khác mấy động phủ bên cạnh.

Lúc này cậu bỗng nhiên đã hiểu ra được gì đó, trầm ngâm.

La Thành hai mắt sáng lên, bàn tay chém ra, một cái túi đựng đồ xuất hiện ở trước mặt Thanh Lâm. 

“Tổ sư thúc, đây là thứ mà đệ tử Đan vực lúc mới vừa đến đều sử dụng, ngài cất giữ cẩn thận kỹ càng, nếu như không còn chuyện gì nữa, đệ tử xin đi trước.”

“Đợi một chút.”

Thanh Lâm đột nhiên hỏi: “Đan tôn có hai người đệ tử, vậy ngoài ta ra, một người khác là ai vậy?” 

“Không dối tổ sư thúc, đại đệ tử của Đan tôn từ trước đến nay đều thần bí, đừng nói đệ tử, dù là Đan sư Hồng phẩm cấp một cũng không biết, thật sự không cách nào trả lời.” La Thành lộ ra sự bất đắc dĩ.

“Ta đã biết, ngươi đi đi.” Thanh Lâm nhẹ gật đầu.

Chương 44: Đan anh

Sau khi La Thành rời đi, Thanh Lâm trầm ngâm một lát rồi đi vào động phủ.

Động phủ này không có cửa, các động phủ khác ở bốn phía xung quanh cũng như thế, nhưng phần lớn đều có màn sáng ở bên ngoài, đủ loại màu sắc, tất nhiên là do thuộc tính nguyên lực gây nên, chứng minh rằng ở trong đó đang có người.

“Động phủ không cửa...” Thanh Lâm thì thào một tiếng, khoanh chân ngồi ở trong đó. 

Bàn tay của cậu vung lên, lập tức có ánh điện lập lòe từ trong cơ thể cậu bắt đầu phóng ra, hóa thành một màn sáng, trở thành cửa động.

“Cái này… là Đan tôn muốn mình thử luyện hay sao?”

Trong lúc Thanh Lâm đang trầm ngâm, bỗng nhớ ra gì đó liền đem túi trữ vật mà La Thành cho cậu mở ra, bên trong có một Ngọc Giản, một cái đỉnh thuốc, cùng với ba vạn linh thạch cấp thấp. 

Lúc nhìn thấy được những linh thạch cấp thấp này, con mắt Thanh Lâm trừng lớn, phát sáng, hít vào một hơi thật sâu.

“Chuyện này La Thành đã từng nói qua, mỗi đệ tử Đan vực lúc mới đến đây, đều có một cái túi đựng đồ như vậy, những Đan sư này… Thật giàu có!”

Ánh mắt xẹt qua linh thạch, sau đó rơi vào đỉnh thuốc phía trên, Thanh Lâm tất nhiên hiểu, đây là đỉnh để cho mình luyện đan. 

Vật này cũng không phải là quá hiếm thấy, huống hồ tất cả đệ tử Đan vực đều có, Thanh Lâm cũng không quan sát nó nhiều lắm, cuối cùng nhìn về phía Ngọc Giản.

Trong lòng chợt nghĩ gì đó, Thanh Lâm liền lộ ra vẻ mặt kì lạ.

Bên trong Ngọc Giản này, ghi chép thuộc tính cùng với dược tính và giống của một vạn loại thảo dược, còn có phương pháp luyện chế ba mươi loại đan dược khác. 

Mà ở trong túi trữ vật mà Đan tôn cho cậu, cũng có một Ngọc Giản giống y như vậy, nhưng mà bản ghi chép thảo dược đó có tất cả trăm vạn loại mà số lượng đan dược luyện chế, cũng có tám ngàn!

“Cái Ngọc Giản này so với cái của Đan tôn cho ta chênh lệch quá xa...” Thanh Lâm nhếch miệng, nhưng cậu lại không biết, đối với những dược đồng mà nói thì những loại thuốc trong Ngọc Giản cũng là cực kỳ trân qúy.

Dược đồng mặc dù ở Đan vực, nhưng không phải là đệ tử Đan vực. 

Túi trữ vật mà Đan tôn cho Thanh Lâm có món đồ, Ngọc Giản là một loại những món đó, hai món đồ khác theo thứ tự là một lọ đan dược... một bộ Địa ma kỹ!

Hơn nữa, bộ Địa ma kỹ này còn là thượng phẩm!

Ma kỹ được chia làm ba phẩm, thượng, trung, hạ. Thượng phẩm là đỉnh cao nhất, huống hồ cái này lại là Địa ma kỹ, có thể thấy được Đan tôn là người hào phóng. 

“Với bản lĩnh của Đan tôn, bán đại một viên thuốc cũng có thể có mười vạn, tám vạn linh thạch, cũng không biết cho ta một trăm tám mươi vạn để mình xài...” Thanh Lâm bĩu môi nói thầm nho nhỏ.

Chuyện đó nếu là bị người khác nghe được, thậm chí bị đại đệ tử của Đan tôn nghe được, chắc chắn đem Thanh Lâm ăn tươi nuốt sống!

Lấy lọ thuốc ra, còn chưa mở ra thì đã có một mùi thuốc nồng đậm tràn ngập bay ra, Thanh Lâm hít một hơi, lập tức cảm thấy thoải mái, không khỏi lộ ra vẻ mặt vui mừng. Mở nắp bình ra, chỉ thấy ba viên đan dược rất tròn nằm ở trong đó, toàn thân nó màu đỏ, dường như có ánh sáng phát ra, thậm chí ở bên trong còn có luồng sáng màu đỏ, Thanh Lâm có thể nhìn thấy một bóng người mờ ảo mà mắt thường không thể nhìn thấy được ở trong đó, nhìn như một con người nhỏ.

“Đan anh (*)!”

Đang nháy mắt nhìn bóng người mờ ảo đó, con ngươi của Thanh Lâm co lại ngay, ngay lập tức hô hấp của cậu như bị đình trệ, bên trong đầu như bị nổ tung, nổi lên sóng lớn ầm ầm. 

Đan dược cũng có phẩm cấp, nhưng không hiện ra rõ, theo hình dung của Đan sư là “Đan thể có mạch, trong mạch có linh, linh thể hóa anh, anh biến thành thần!”

Cái này tương đương với việc phân chia phẩm cấp của đan dược, Đan mạch, Đan linh, Đan anh, Đan thần!

Ba viên thuốc này đều là cấp bậc Đan anh, lấy đại một viên cũng đủ để chấn động cả toàn bộ cảnh vực Đông Thiên, mặc dù là Thanh Lâm cảm thấy Đan tôn keo kiệt cỡ nào, trong lòng vẫn cảm thấy nổi sóng. 

Cậu hít một hơi, đem đan dược dẹp vào, sau nửa ngày trầm ngâm, cắn răng, trong mắt lộ ra tia quyết đoán, lấy chai thuốc ra một lần nữa, đổ một hạt ra, nuốt xuống.

“Đùng!”

Đan dược đi vào trong cơ thể, giống như trong lòng biển sâu tự nhiên xuất hiện một vòng xoáy, khiến cho bên trong cơ thể của Thanh Lâm bị khoáy động. 

Sự khoáy động này giống như là ngay lập tức muốn làm cho thân thể của cậu nổ tung, toàn thân của Thanh Lâm phồng lên, tâm thần chấn động, trán nổi lên gân xanh.

Đại Đế lục vận chuyển điên cuồng, dường như đạt đến mức xoay chuyển cao nhất mà Thanh Lâm có thể, sức nuốt đó giống như một cái miệng khổng lồ, biến những đan dược thành năng lượng vô hình rồi nhanh chóng nuốt chửng tất cả.

Nhưng cái đan dược này là cấp bậc Đan anh, chẳng những có đủ Đan mạch, càng có được Đan linh, cùng với Đan anh đáng sợ kia! Nó lập tức bộc phát ra, chỉ là Đan mạch trong đan dược, còn linh lực của Đan linh với Đan anh còn kinh khủng hơn.

Trong loại nuốt chửng này, toàn thân Thanh Lâm lập lòe ánh sáng đỏ, ánh sáng đỏ này dường như muốn đột phá, nồng đậm hơn nhiều so với lúc ban đầu, tốc độ lập lòe cũng cực nhanh, đạt tới hơn bảy mươi tức mà vẫn còn đang lóe lên như vậy!

Tám mươi tức, chín mươi tức, một trăm tức! 

Lại qua thêm ba mươi tức, tia màu xanh lá trong cơ thể Thanh Lâm hiện ra, sấm chớp lập loè, phát ra tiếng đùng đùng.

Lập tức tu vi trong cơ thể cậu đã đạt tới một trăm tức, bỗng kêu lên rắc, ngay lập tức từ trung kỳ tiên thiên đột phá lên hậu kỳ tiên thiên!

Không chờ Thanh Lâm nhả ra khí, các linh lực mạnh mẽ này lại cuốn tới một lần nữa, giống như là vô cùng vô tận, lại làm cho sắc mặt của Thanh Lâm xuất hiện sự thay đổi. 

Ánh sáng đỏ còn đang lóe lên sớm đã vượt qua một trăm năm mươi tức, đạt tới một trăm bảy mươi, đồng thời, đang nhanh chóng tiến về hai trăm tức.

Cái này không chỉ là về vấn đề thời gian dài ngắn, Thanh Lâm có thể cảm nhận được rõ ràng, thời gian ánh sáng đỏ kiên trì càng ngày càng dài, sức mạnh trong cơ thể của cậu cũng nhanh chóng gia tăng mạnh mẽ, tuy rằng giờ phút này cũng chỉ là hậu kỳ tiên thiên, nhưng Thanh Lâm có thể cảm thấy, bản thân mình giờ phút này, mặc dù không cần sử dụng nguyên lực thuộc tính lôi cũng có thể một đấm đánh phá thuộc tính màn sáng của kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, tiến về việc giết chỉ bằng một cú đấm!

Nếu đột phá lên cảnh giới Cố Nguyên, hai người Tào Thanh cùng Tôn Lập sẽ không bao giờ có thể... uy hiếp được cậu nữa! 

Đan dược phát tán linh lực, như là thủy triều, một lớp đón tiếp một lớp, không ngừng tiến hành công kích bên trong cơ thể của Thanh Lâm, có lúc là thân thể, có lúc lại là tu vi, đều vận chuyển theo Đại Đế lục, nuốt hết tất cả linh khí kia, theo đó mà ngày càng tăng mạnh.

Một khắc nào đó, linh lực kia giống như đã tiêu tan hết tất cả, đột nhiên ngừng lại, lại còn chưa chờ Thanh Lâm nhả ra khí, một linh lực khác càng dày đặc hơn so với linh lực trước phát tán ra khắp nơi từ trên đan dược!

“Đan linh!” 

Thanh Lâm thay đổi sắc mặt, cậu đã đọc trong Ngọc Giản những thuyết minh về đan dược, tất nhiên biết rõ, cái phát ra vừa rồi chỉ là Đan mạch mà giờ khắc này phát ra là Đan linh đang hòa tan!

“Ở sau Đan linh, còn có Đan anh, nếu như ta có thể chỉ bằng Đan linh là đủ đột phá cảnh giới Cố Nguyên thì có thể sẽ chịu được công kích của Đan anh, nếu như đột phá không được...”

Trong nội tâm Thanh Lâm trầm xuống, cậu có thể cảm nhận được rõ ràng, dưới sự nuốt chửng của Đại Đế lục, tu vi sớm đã đạt đến đỉnh cao của tiên thiên, hơn nữa còn vững chắc rất nhanh chóng, dù là chỉ bằng thời gian đế thể nhất thiểm, cũng đạt tới hai trăm ba mươi tức! 

Với cường độ sức mạnh của Thanh Lâm bây giờ, thuộc tính nguyên lực của kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên căn bản là không thể gây thương tổn cho cậu, thậm chí ngay cả trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, cũng có thể liều mạng!

Nhưng tình huống bây giờ, lại làm cho Thanh Lâm cực kỳ lo lắng, cậu thậm chí có chút ít hối hận khi nuốt viên đan dược cấp Đan anh này, con đường tu luyện phải đi theo từng bước, như cách cậu làm tuy là nhanh nhưng cũng phải chịu hậu quả.

***

(*) Anh: anh ở đây có nghĩa là em bé.

Chương 45: Thiên đạo, cũng không được!

Hiện tại, thân thể của Thanh Lâm có tu vi cực kì mạnh, đầu tiên là đạt đến cảnh giới Cố Nguyên, tu vi tuy chỉ là đỉnh cao tiên thiên, nhưng cũng đã có được thuộc tính nguyên lực, đấu với cảnh giới kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên cũng không phải là không thể.

Nhưng mà điều cần làm giờ là phải vượt qua cửa ải trước mắt, đan dược đã nuốt, nếu không hấp thụ triệt để thì sẽ bị nổ chết tươi!

Ánh mắt Thanh Lâm sáng hẳn lên, thần sắc dữ tợn, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ điên cuồng, Đại Đế lục vận chuyển trong cơ thể cậu, dưới kiên trì của cậu lại nhanh hơn một chút nữa! 

Thì ra với một chút này, sẽ làm cho lực của đan linh kia lập tức cân đối!

Đại Đế lục chính là thuật mà tộc Đế Thần dùng để trấn tộc, nếu không phải giờ phút này tu vi của Thanh Lâm còn thấp, nên mới khó có thể vận chuyển, bình thường nếu là người dân của tộc Đế Thần, dù là người nào đi nữa cũng lập tức có thể đem đan dược Đan anh luyện hóa.

Tu vi vẫn tiếp tục gia tăng, nhưng cũng đã đạt đến độ cân bằng, cái tầng ngăn ngăn cản Thanh Lâm đột phá ở cảnh giới Cố Nguyên, linh lực cũng càng ngày càng nhiều, giống như nước sông cuồn cuộn, đang không ngừng lao đến. 

“Nhất định phải đột phá cảnh giới Cố Nguyên, còn nếu như không thể, cho dù dựa vào sức mạnh bây giờ của ta cũng khó có thể ngăn cản sự công kích của Đan anh!”

Thanh Lâm hai mắt sáng lên, trong lòng điều khiển Đại Đế lục không ngừng nuốt trọn.

Đây là một cách làm cực kì tiêu hao sức mạnh tinh thần, thời gian dần trôi, sắc mặt của Thanh Lâm càng ngày càng tái nhợt, cảm giác giống như là sắp chống đỡ hết nổi rồi. 

……

Thời gian qua nhanh, trong nháy mắt, mười ngày đã qua.

Sáng sớm ngày thứ mười một, khoảng không vốn mang một màu nắng ráo sáng sủa, đột nhiên tối om xuống, những tia sấm sét vô tận xuyên thủng qua những đám mây, thỉnh thoảng phát ra tiếng răng rắc, quanh quẩn Đan vực. 

Vô số đệ tử Đan vực đang bế quan đột nhiên bừng tỉnh, bọn họ đi ra khỏi động phủ, nhìn hướng lên bầu trời, lộ ra vẻ khiếp sợ.

“Là Thiên kiếp!”

“Có người tài ở Đan vực muốn tiến hành độ kiếp ở chỗ này!” 

“Chỉ là không biết, là Đan kiếp hay là Thánh kiếp...”

Đan kiếp, chính là thời điểm cảnh giới Linh Đan đột phá đến cảnh giới Bổn Thần rồi dẫn đến kiếp số của đất trời, đó là từ lúc tu sĩ tu hành đến nay, là cửa ải khó khăn đầu tiên.

Mà Thánh kiếp thì lại là thời điểm cảnh giới Tinh Hoàng đột phá cảnh giới Thánh Vực, là kiếp số đất trời giáng cho, đó là cửa ải thứ hai! 

Còn có một cửa ải cuối cùng, đó là Đế kiếp trong truyền thuyết!

Không ai nghĩ rằng đây là Đế kiếp, bởi vì Đế kiếp trong vài vạn năm nay chưa từng giáng xuống lần nào ngay trên Đông Thắng tinh, đó Thiên kiếp mà cảnh giới Luân Hồi đột phá lên cảnh giới Đại Đế, là toàn bộ Đông Thắng tinh, Thiên kiếp mạnh nhất!

Tu vi của tu sĩ, nói chung là chia ra bảy cảnh giới, theo thứ tự là cảnh giới Cố Nguyên, cảnh giới Linh Đan, cảnh giới Bổn Thần, cảnh giới Tinh Hoàng, cảnh giới Thánh Vực, cảnh giới Luân Hồi, cảnh giới Đại Đế! Cảnh giới Đại Đế, chính là tu vi mạnh nhất ở thế giới này, tâm vừa động cũng đủ hủy diệt hết tất cả!

Đây là cảnh giới trong truyền thuyết, từ thời Thái Cổ trở về sau, hầu như không có người đạt tới, cho nên đến nay đã qua ngàn vạn năm, hầu như cũng không có cảnh giới Đại Đế xuất hiện.

Mặc dù là cảnh giới Luân Hồi, Đông Thắng tinh cũng xuất hiện rải rác không có bao nhiêu, đó toàn là những lão quái sống không biết nhiêu năm, bình thường không hề xuất hiện, là nền tảng của tất cả thế lực ở nơi này, nếu tông môn không có bị diệt, bọn họ sẽ không ra tay. 

Hôm nay Đông Thắng tinh xuất hiện, cảnh giới Thánh Vực chính là đỉnh cao, có thể lập tông lập phái, oai phong tám phương!

Giờ phút này bên trong Đan vực, hầu như tất cả mọi người cho rằng hiện tượng này là Thiên kiếp mà cảnh giới Linh Đan đột phá cảnh giới Bổn Thần, dù sao nếu là cảnh giới Tinh Hoàng đột phá lên cảnh giới Thánh Vực thì chỉ sợ toàn bộ Đông Thắng tinh đều bị chấn động.

Đương nhiên, mặc dù là Thiên Kiếp, bọn họ cũng cần phải chú ý quan sát, cảnh giới Bổn Thần mạnh mặc dù không bằng Tinh Hoàng, nhưng ở trong các thế lực lớn, cao thủ trong cấp bậc này cũng được tính trưởng lão của một phương. 

Cùng lúc đó, ở bên trong động phủ, Thanh Lâm bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong cơ thể cậu đùng một tiếng bộc phát ra khí tức, đó là khí tức kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên!

“Ta chỉ là đột phá cảnh giới Cố Nguyên thôi mà, tại sao lại kéo đến Thiên kiếp chứ!” Sắc mặt Thanh Lâm biến đổi.

“Cũng giống như tiên thiên, ngươi vốn là sinh trái ý trời, Thiên đạo không cho phép, phái Thiên kiếp đuổi giết. Chỉ cần ngươi làm ra một chút chấn động thì Thiên kiếp sẽ cảm nhận được. Nhưng Thiên kiếp có linh, trước khi hoàn toàn nhận ra người sẽ không tùy ý tàn sát, sẽ không ra tay quá ác.” Bên trong đan điền, Đế Linh mở miệng nói ra. 

“Thiên kiếp này, luật trời này, chẳng lẽ là người sao!” Ánh mắt của Thanh Lâm lạnh lẽo.

“Thiên kiếp không phải người, Thiên đạo là diễn biến của đất trời, được khống chế bởi trời xanh. Trời xanh ngủ say, Thiên đạo không dám tùy ý tàn sát dù là một con kiến, đây cũng là nguyên nhân mà ngươi có thể sống đến bây giờ.”

Đế Linh thở dài: “Nếu thật là người thì ngươi đã bị tiêu diệt ngay lúc Thiên Lôi kiếp.” “Trời đất không để cho ta sống, vì sao còn muốn sinh ta ra đời!”

Thanh Lâm bỗng nhiên đứng dậy, trên người có chút oán khí, cả người sắc mặt tái nhợt, đầu tóc tán loạn, tràn ngập một luồng sát khí vô hình.

Trong nháy mắt cậu đứng dậy ở giữa bầu trời, những luồng sấm sét vô tận đột nhiên ngừng lại, ngay sau đó, nổ vang theo một hướng. Hóa thành một âm thanh rung trời, làm cho không gian lập tức xuất hiện một cái khe hở màu đen cực lớn! 

Dưới sự hoảng sợ của vô số người, trong cái khe đó đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng màu đỏ kinh người, tốc độ so với sấm sét không biết nhanh bao nhiêu lần, trong một chớp mắt liền biến mất khỏi trời đất.

Mà bên trong động phủ, sắc mặt Thanh Lâm biến đổi, sau đó cắn răng, cậu nhìn chằm chằm vào luồng ánh sáng đó mà chỉ có cậu mới có thể nhìn thấy được, cậu lộ ra vẻ điên cuồng, thấp giọng quát: “Thanh mỗ vừa mới đột phá cảnh giới Cố Nguyên, đang lo lắng thuộc tính nguyên lực, ngươi là Thiên Đạo, là hóa thân của trời xanh, hôm nay, Thanh mỗ sẽ xé rách bầu trời, cho Thiên đạo ngươi, cho trời xanh ngươi trở thành vật của Thanh mỗ!”

“Không thể!” 

Sắc mặt Đế Linh có biến đổi lớn: “Trời xanh, Thiên đạo, làm sao là vật mà Vạn Vật tộc hàng được, ngươi dùng Đan anh tăng cường chống lại lôi kiếp sao!”

“Ha ha ha!”

Thanh Lâm tuổi tuy nhỏ, nhưng kinh nghiệm lại nhiều hơn so với người bình thường đến mấy chục năm, giờ phút này nghe được lời của Đế Linh, cậu cao giọng cười to: “Ngươi sợ Thiên đạo này, sợ trời xanh này, nhưng Thanh Lâm ta không sợ! Trời muốn tiêu diệt ta, làm sao ta có thể mặc kệ để nó hủy diệt! Tu sĩ vốn là cùng tranh giành với trời, nếu Thanh Lâm ta có khả năng thì sao chỉ chinh phục Lôi kiếp được, ta còn phải nuốt luôn Thiên đạo, diệt trời xanh!” 

Giờ khắc này cậu đã làm cho Đế Linh rung động, cũng làm cho Đế Linh kinh ngạc, thậm chí, làm cho Đế Linh sợ hãi.

Hắn trước giờ đều ở trong cơ thể của Thanh Lâm, nhìn thấy Thanh Lâm lớn lên, nhưng không hề nghĩ tới, một cậu bé chưa đủ mười tuổi, lại có khí phách to lớn như thế.

Ngữ điệu trong lời nói của Thanh Lâm làm hắn á khẩu không trả lời được, Thiên đạo này cũng giống như người, nhưng lại mạnh hơn nhiều, nếu như có người muốn giết mình, làm sao mà có thể không chống cự, chẳng lẽ còn muốn thành thật đứng đó chờ bị giết hay sao! 

Người không được, Thiên đạo cũng không được!

“Ầm ầm.”

Giống như nghe được giọng của Thanh Lâm, Thiên đạo cảm thấy phẫn nộ, phát ra âm thanh ầm ầm kinh thiên động địa, tia chớp màu đỏ kia cũng xuyên qua động phủ, không phá nát thứ gì mà trực tiếp lao về phía Thanh Lâm. 

“Ngươi dám đến, ta cũng dám nuốt!”

Gương mặt Thanh Lâm đầy sự điên cuồng, không có bất cứ cái gì ngăn cản nữa, trong nháy mắt tia chớp màu đỏ ở đằng kia lao thẳng vào trong cơ thể cậu, Đại Đế lục ầm một tiếng, vượt qua cực hạn, dùng tu vi cảnh giới Cổ Nguyên hiện tại điên cuồng mà vận chuyển!

“Nếu như nuốt không được Lôi kiếp này, cùng lắm là chết thôi, sau này cũng bị Thiên kiếp đuổi giết, Thanh Lâm ta không thích!” 

Thanh Lâm gầm nhẹ một tiếng, cưỡng ép khống chế Đan anh đang bộc phát ầm ầm trong người!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau