ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Làm khó

Đối với Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi, Thanh Lâm đều như đối xử với Huyền Lang và Nguyệt Thủy, đã nảy sinh ý định giết chết.

Đồng thời, cậu cũng hiểu rõ, trong mắt những đệ tử chính thức này, cho dù là đằng ngoài, đều không hề xem những người trong nhà bếp là người, ở trước Vụ các này không được động tay, nhưng hôm qua khi Thanh Lâm tới, Hứa Lâm kia liền đã muốn ra tay với cậu, hôm nay tới, lại bị Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi công kích.

“Còn chưa tới một tháng!” 

Hàng mi của Thanh Lâm rủ xuống, trong khóe mắt dài hẹp ấy lóe lên sự sắc bén và sát khí.

Đi vào trong Vụ các, bọn người Lý Trần Tiêu không ở lầu một, Thanh Lâm đi thẳng đến quầy, đặt cái bọc lên quầy bàn, mở miệng nói: “Giao nhiệm vụ.”

Ở trước quầy bàn đó, cũng là một chàng trai xấu xí mỏ nhọn, ở trước mặt người khác thì nói năng nhỏ nhẹ, nhưng khi thấy là Thanh Lâm thì lập tức tỏ vẻ ngạo mạn, ung dung mở cái bọc ra cười khinh nói: “Không tồi, có thể đánh bại thú Nguyệt Linh.” 

Thanh Lâm không thèm để ý.

“Hai mươi bảy viên nội đan thú Nguyệt Linh, nhiệm vụ cấp một, tiền thưởng hai mươi bảy cây cỏ Tinh Lan, hai trăm bảy mươi viên linh thạch hạ đẳng, nhưng…”

Nói tới đây, chàng trai này ho nhẹ một tiếng, nói: “Trừ tiền thủ tục ra, còn hai mươi cây cỏ Tinh Lan, hai trăm viên linh thạch hạ đẳng.” 

“Tiền thủ tục?”

Thanh Lâm mở to mắt: “Dựa vào cái gì? Tôi thấy rất rõ ràng, người khác đều không cần phí thủ tục, tại sao tôi phải cần? Hơn nữa, phí thủ tục cũng nhiều quá rồi phải không?”

Tôi nói cậu cần thì cần!” 

Chàng trai trợn mắt nhìn Thanh Lâm, lấy ra hai mươi cây Tinh Lan và hai trăm viên linh thạch hạ đẳng, ném thẳng lên bàn, nói một cách lạnh lùng: “Đừng nói nhiều, vậy đi, thích thì lấy không thích thì thôi.”

“Ngươi!”

Thanh Lâm rất tức giận, không chỉ vì bị trừ đi nhiều như thế mà còn bởi khi người này đưa tiền thưởng nhiệm vụ cho những người khác, đều có một cái bọc khác để đựng, dù gì cũng nhiều đồ như thế, chỉ linh thạch thôi cũng cầm không xuể, nhưng khi đưa cho cậu lại cứ ném lên bàn như vậy. 

“Đưa cái bọc của tôi đây.” Thanh Lâm nói.

Chàng trai xấu xí cười khinh, ném cái bọc lên bàn, nhưng khi Thanh Lâm nhìn vào thì lại phát hiện cái bọc này không biết bị xé nát từ khi nào.

“Tên tiểu tử, không phải ai ngươi cũng có thể đắc tội đâu, Lý sư huynh xếp thứ 12 trong các đệ tử đằng ngoài, ngươi gây sự với huynh ấy, sau này sẽ không có ngày tháng tốt đẹp đâu.” 

Nghe vậy, Thanh Lâm lại bình tĩnh hẳn ra, với sự thông minh của cậu, có thể đoán ra được tên này làm như vậy nhất định là đã nghe theo sự sai khiến của Lý Trần Tiêu.

Hít một hơi thật sâu, Thanh Lâm cột những mảnh vải vụn lại, bao lại hai mươi cây cỏ Tinh Lan kia, và sau đó ôm lấy một đống linh thạch, đi ra phía ngoài.

“Chà, một cậu nhóc giàu có nha, cẩn thận coi chừng vấp ngã!” Lúc đi ngang qua lầu một, có người lén đưa chân ra, nhưng Thanh Lâm sớm đã phát giác, không bị làm trò cười. Đi ra ngoài Vụ các, khuôn mặt nhỏ của Thanh Lâm trầm ngâm, thấy không ai để ý mình, cậu bỏ linh thạch và cỏ Tinh Lan vào túi đựng đồ, nhanh chóng đi thật xa.

Khoảng thời gian ngắn ngủi ở Thiên Bình tông, Thanh Lâm lại phải chịu sự nhục nhã mà ở phủ Thanh Nguyên này mười mấy năm nay chưa từng phải chịu qua, nhưng cậu biết đây không phải phủ Thanh Nguyên.

Vì vậy phải nhịn! 

Nhìn bóng lưng của Thanh Lâm xa dần, hai ông già lớn tuổi ở trước cửa vụ các ấy bỗng dưng mở mắt ra, nhìn nhau, ông già lớn tuổi nói giúp Thanh Lâm ban nãy mở miệng nói: “Người ngày ứng kiếp, khó!”

“Trưởng tôn hóa thân, nhất định có ý quan trọng, chờ đó mà xem đã…” Ông già lớn tuổi còn lại cũng mở miệng.

“Con đường tu luyện, khó hơn lên trời, trưởng tôn tuy đối đãi tốt, nhưng không thể ôn dưỡng, chuyện nhỏ như vậy, nếu cậu ta thực sự có khả năng ứng kiếp, nhất định sẽ phá vỡ xiềng xích, trong Thiên Bình tông này, vạch ra một con đường cho riêng mình.” 

……

Về đến phòng bếp, sắc mặt Thanh Lâm trầm ngâm, trực tiếp đưa hết hai trăm viên linh thạch hạ đẳng cho bọn người Bàng Liên Trùng.

Mặc dù bọn họ nói cảm thấy hình như thiếu đi bảy mươi viên nhưng cũng không dám hỏi nhiều, vui vẻ bắt đầu chia ra. 

Còn Thanh Lâm thì lại quay về phòng của mình, lấy hết cỏ Tinh Lan ra, chồng chất lên, đặt ở xung quanh.

Cậu lẩm bẩm một hồi, thở một hơi, Đại Đế lục bỗng dưng vận chuyển, lực hút dữ dội phát ra từ cơ thể, trực tiếp biến thành một cái miệng lớn, nuốt chửng hết hai mươi cây cỏ Tinh Lan.
Lần nuốt này, hai mươi cây cỏ Tinh Lan lập tức xuất hiện dấu hiện của sự khô héo, linh khí trên đó vô cùng đậm đặc, tất cả kết thành một đường thẳng, đi thẳng vào trong miệng Thanh Lâm. 

Chỉ trong giây lát, hai mươi cây cỏ Tinh Lan này liền biến thành bột, gió thổi lập tức bay đi hết, như chưa từng tồn tại vậy.

Thanh Lâm mở mắt ra, trong người lóe lên một vệt sáng đỏ, lẩm bẩm: “Tiên thiên so với hậu thiên, cần nhiều linh khí quá, chỉ với hai mươi cây cỏ Tinh Lan thì chỉ có thể cố định linh cơ của trung kỳ tiên thiên của ta mà thôi…”

Cậu ấy vốn không nghĩ sẽ dùng hai mươi cây cỏ Tinh Lan này để đột phá, tuy linh nguyên của cỏ Tinh Lan đậm đặc hơn thú Nguyệt Linh rất nhiều, nhưng Thanh Lâm của bây giờ, nếu muốn phá được hậu kỳ thì cần ít nhất vài trăm cây cỏ Tinh Lan. 

“Cỏ Tinh Lan, chưa đậm đặc bằng linh nguyên của cảnh giới Cố Nguyên, nếu nuốt cảnh giới Cố Nguyên thì nhiều nhất cần thêm năm người thì có thể giúp ta phá được hậu kỳ tiên thiên!”

Nghĩ đến đây, trong đầu Thanh Lâm không kiềm nổi hiện ra người thanh niên mặt rỗ Lưu Văn Phi ấy, còn cái chàng trai xấu xí ở quầy bàn ấy, và hơn hết là cái tên Lý Trần Tiêu kiêu ngạo không xem mình ra gì kia!

“Sớm muộn sẽ có một ngày, các ngươi sẽ biến thành linh nguyên, trở thành thứ để Thanh Lâm ta nuốt chửng!” 

……

Trăng lên, lôi kiếp của lúc trước tuy vẫn còn trôi nổi ở Thiên Bình tông, nhưng kỳ lạ thay, cấp cao của Thiên Bình tông vẫn chưa vì thế mà huy động cao thủ đi kiểm tra, chỉ là đàm tiếu khi uống trà của bọn đệ tử cấp dưới mà thôi.

“Bùm!” 

Ở Đông Sơn truyền đến một tiếng vang lớn, thú Nguyệt Linh kêu lên thảm thiết trước khi chết, vẫn chưa kịp bay ra thì xác đã khô héo rồi, biến thành tấm da lông rớt xuống đất.

Trên mặt đất lúc này, có đến những mấy mươi tấm da lông như vậy nằm rải rác, ở chính giữa những tấm da lông này, có bóng dáng một người đứng thẳng, toàn thân phát ra ánh sáng đỏ, trong đêm khuya, nhìn rất chói mắt.

Cách lần giao nhiệm vụ trước đã trôi qua hai mươi chín ngày, yêu đan của thú Nguyệt Linh trong túi đựng đồ của Thanh Lâm gần như đã chất đầy, chi chít có đến những mấy trăm viên. 

Sự tu luyện của cậu cũng cố định triệt để ở trung kỳ tiên thiên và đã đạt đến đỉnh điểm, nuốt thêm vài chục con thì có thể phá được hậu kỳ tiên thiên.

Nhưng vì trong khoảng thời gian này số lượng thú Nguyệt Linh bị giết quá nhiều, những con thú Nguyệt Linh ấy dường như đã có sự phòng bị đối với việc này, hơn hết là có một khứu giác siêu nhạy, có thể ngửi thấy trên người Thanh Lâm nồng nặc mùi máu của thú Nguyệt Linh, chỉ cần khi cậu xuất hiện là sẽ chạy ngay lập tức, sẽ không bình thản như lúc trước nữa.

Bây giờ, trong cái bộ tộc này, cậu phải mất tới những sáu tiếng mới tìm thấy. 

“Trời sáng rồi…” Thanh Lâm ngước đầu lên, nhìn tấm da lông khô queo, gượng cười.

“Ngày mai là lần khảo hạch đệ tử ba năm một lần của Thiên Bình tông…”

“Lần này, nhất định phải trở thành đệ tử chính thức!” 

Chương 37: Ngày khảo hạch

Mặt trời lên cao, cả đất trời sáng chưng, ánh nắng tựa như bàn tay lớn, xé rách màn đen, để lộ những tia sáng chói chang.

Trời chưa sáng hẳn, trên quảng trường Thiên Bình tông đã vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt đến kinh trời động, hướng mắt nhìn thì thấy có những hàng vạn đệ tử, đầu người chi chít, đứng trên quảng trường, tạo thành một đám mây đen.

Hàng vạn người cùng nhau cười nói huyên náo, khí thế xông thiên, tựa như một con thú Vạn Cổ lớn đang gầm thét, làm ù cả tai, có cảm giác nhức đầu. 

Hôm nay, là đại hội khảo hạch ba năm một lần của Thiên Bình tông!

Trên thực tế, ba năm đối với tu sĩ mà nói, không hẳn quá nhiều, lúc các đại năng tuyệt thế bế quan, chớp mắt là mấy năm, mấy mươi năm, mấy trăm năm.

Nhưng đối với đệ tử của Thiên Bình tông mà nói, ngày hôm nay đặc biệt quan trọng. 

Không chỉ là ngày khảo hạch đệ tử ghi danh trở thành đệ tử chính thức, mà còn là lúc để các đệ tử chính thức, từ đằng ngoài lên đằng trong, từ đằng trong lên nòng cốt, từ nòng cốt lên tuyệt đỉnh!

Thanh Lâm và đàm người Bàng Liên Trùng sớm đã đến đây, cho dù trước đó Bàng Liên Trùng đã từng thấy qua cảnh tượng rầm tộ này, nhưng lúc này cũng không khỏi hít sâu, lộ vẻ kinh ngạc.

“Tông môn…” 

Ánh mắt Thanh Lâm lóe sáng, nhưng sắc mặt lại bình thản.

Lúc ở phủ Thanh Nguyên đã nghe qua chuyện những tông môn này, nhưng đều là truyền thuyết, như thần thánh vậy, khắc sau vào lòng của mỗi người phàm.

Thanh Lâm cũng vậy, cậu đã từng rất ngưỡng mộ tông môn, cứ nghĩ rằng nếu được vào trong, cả đời không hối tiếc. 

Nhưng bây giờ cậu đã đứng ở Thiên Bình tông, và đang sắp sửa tham gia khảo hạch, nhưng trong lòng lại không cảm thấy hưng phấn.

“Người chưa từng đến Thiên Bình tông đa số đều ngưỡng mộ trong lòng, nhưng trên thực tế, sự u ám trong tông môn này, nhiều hơn rất rất nhiều so với phàm thế.”

Trong lòng lẩm bẩm, đằng xa bỗng truyền đến một tiếng ồn lớn, mọi người đều ngước đầu nhìn, chỉ thấy trên quảng trường Thiên Bình tông, mặt đất vốn bằng phẳng lúc này bỗng rung lên. 

Cùng với sự rung động đó, nền đất nứt ra, vô số người lùi về sau, có một mảng sáng chói mắt phát ra từ nền đất đó.

“Đùng đùng!”

Cuồn cuộn như tiếng sấm, vang khắp Thiên Bình tông, trước vô số ánh nhìn đó, có đến năm tòa thạch đài nhỏ như núi trồi lên. 

Nhìn năm tòa thạch đài trồi lên từ lòng đất, mọi người đều mở to mắt, hít một hơi sâu.

Thanh Lâm cũng thế, cậu không có thiện cảm với Thiên Bình tông, nhưng thực lòng mà nói, cảnh tượng trước mắt quả thật quá kinh động, năm tòa thạch đài như những con thú lớn, thậm chí như những ngọn núi, thực sự không cách nào có thể hình dung được, rốt cuộc độ tu hành nào mới có thể khiến năm tòa thạch đài này trồi lên thế!

“Đệ tử ghi danh muốn lên làm đằng ngoài, cần phải qua ba vòng, vòng đầu tiên chính là thạch đài này.” 

Bàng Liên Trùng nói nhỏ: “Cái bên trái ngoài cùng, chính là cái thạch đài mà đệ tử ghi danh phải khảo hạch, trên đó tổng cộng có trăm bậc, càng lên cao, sức ép uy lực càng lớn, nếu lên hết trăm bậc thì có thể thành công đi tiếp vào vòng thi thứ hai.”“Vòng thứ hai và vòng thứ ba đó sao?” Thanh Lâm nhìn về phía Bàng Liên Trùng.

“Vòng thứ hai là khảo hạch về thiên phú luyện đan, vòng thứ ba là khảo hạch sự kiên định của tâm trí, nếu đều thông qua thì có thể được gọi là đệ tử đằng ngoài. Nếu vòng đầu và vòng thứ ba không qua được nhưng vòng thứ hai qua được thì có thể trở thành đệ tử của Đan đạo nhất mạch của Thiên Bình tông. Nếu cả ba vòng đều không thể thông qua thì… chỉ có thể như chúng ta bây giờ thôi.” Bàng Liên Trùng nói. 

Thanh Lâm lẩm bẩm một hồi, nhìn về phía Bàng Liên Trùng, sắc mặt có chút kỳ lạ:

“Cậu không qua được vòng nào?”

“Ưm hừm…” 

Mặt Bàng Liên Trùng hơi đỏ, khóe miệng nhếch lên một cái, nói nhỏ: “Ta không qua được vòng nào cả…”

Thanh Lâm sững sờ, không hỏi thêm nữa.

“Cậu cũng không nên căng thẳng, cố gắng phát huy là được, với thực lực của cậu… thực ra là do ta quá ngốc, dù gì ta ở Thiên Bình tông cũng đã ba năm, ngoài việc tu luyện ra, cũng không thấy những đệ tử đằng ngoài kia mạnh hơn ta được bao nhiêu.” Bàng Liên Trùng dường như cảm thấy hơi mất mặt, nói thêm mấy câu. 

Thanh Lâm nhếch miệng, lắc đầu không nói gì.

Cậu mơ hồ nhớ rằng, lúc đầu Bàng Liên Trùng hình như nói rằng lúc cậu đến tông môn, bởi vì trêu chọc một cô gái mà bị điều đi phòng bếp, bây giờ xem ra không giống với những gì cậu nói.

“Lý sư huynh! Là Lý Trần Tiêu sư huynh!” 

Ngay lúc này đây, tiếng ồn lại vang lên.
Thanh Lâm ngước đầu nhìn, chỉ thấy Lý Trần Tiêu mặc bộ áo trắng, tay để đằng sau, khuôn mặt vẫn rất kiêu ngạo, từ ra từ đám đông, đứng ở trên cùng.

“Hừ, đệ tử đằng ngoài thứ mười hai thôi mà, láo cá cái gì chứ.” Vũ Phong đến bên phải Thanh Lâm, hừ một tiếng. 

“Khoảng thời gian ta ở Đông Sơn, không có người đến tìm ta à?” Thanh Lâm bỗng hỏi.

“Không có.” Vũ Phong lắc đầu: “Tống Đại Hải kia luôn mồm luôn miệng nói Lý Trần Tiêu đối xử tốt với hắn như thế nào, nhưng tên đó cũng đã chết lâu như vậy rồi, Lý Trần Tiêu cũng không biết, rõ ràng là không xem tên đó ra gì.”

Mắt Thanh Lâm lóe sáng, trên thực tế, người cậu hỏi không phải Lý Trần Tiêu mà là Tôn Lập. 

Lúc đầu Tôn Lập cùng Tào Thanh cùng nhau đưa cậu đến Thiên Bình tông, nhưng một tháng trước Tào Thanh đã tới tìm cậu, nhưng Tôn Lập kia thì vẫn chưa.

“Mau nhìn xem, là Tô sư tỷ!” Phía trước truyền đến tiếng kêu kinh ngạc.

Cùng lúc đó, đám người Vũ Phong và Bàng Liên Trùng đều mở to mắt, nhìn chằm chằm vào bóng người mặc áo tím đứng ở phía trước đám người kia, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ. 

Tô sư tỷ này chính là Tô Ảnh.

Cô đứng ở đó, tựa hoa phù dung trên mặt nước, đẹp động lòng người. Tuy khuôn mặt không hề có cảm xúc, nhưng khuôn mặt xinh đẹp cùng với dáng người yểu điệu ấy và khí chất thoát tục kia lại có thể khiến bất cứ người nào vừa nhìn thấy cô ta đều sẽ ghi nhớ rõ trong lòng.

“Tô sư tỷ mặc dù đứng thứ ba trong số các đệ tử nòng cốt, nhưng nghe đồn rằng, cô ấy từng ở Đông sơn được một lần tạo hóa lớn, thực lực hoàn toàn có thể so sánh với người đứng đầu là Tống Vọng, lần khảo hạch này, nhất định sẽ suôn sẻ thông qua, trở thành đệ tử tuyệt đỉnh!” 

Thanh Lâm trầm ngâm, cặp mắt cứ nhìn đi nhìn lại Tô Ảnh, cậu nhớ rất rõ, lần đầu tiên tới Vụ các, cô gái này đã giúp đỡ mình một lần.

Tuy chỉ là một câu nói, tuy là mình đã cám ơn nhưng cô ấy chẳng để ý, tuy vậy Thanh Lâm vẫn nhớ, nhớ rất rõ.

“Tô sư tỷ vẫn còn trẻ mà đã có thành tựu như vậy, tướng mạo lại đẹp động lòng người. Tuy rằng tính cách có hơi lạnh lùng, nhưng vẫn có rất nhiều người thích cô.” 

Vũ Phong lắc đầu than: “Hạng người như chúng ta là không có hy vọng rồi…”

Bàng Liên Trùng cười chế nhạo: “Nhìn tướng dạng ngươi như con vịt trời vậy, khoan hẳn nói chuyện tư cách của ngươi không được, cho dù ngươi là Chưởng giáo của Thiên Bình tông, e rằng Tô sư tỷ cũng không để ý ngươi đâu.”

“Thằng khốn!” 

Vũ Phong trợn mắt, sau đó nhìn Thanh Lâm, mở miệng nói: “Thanh Lâm, mặc dù chúng tôi cũng có thể khảo hạch thêm một lần, nhưng lần đầu tiên cũng chưa thông qua, bây giờ chắc không còn hy vọng. Sau này, nếu ngươi có thể trở thành đệ tử chính thức, không cầu mong ngươi sẽ giúp đỡ bọn ta như thế nào, chỉ mong rằng có thể cho chúng ta có những ngày tháng yên ổn hơn.”

Vừa nói câu này xong, đám người Bàng Liên Trùng đều im lặng.

Ánh mắt Thanh Lâm lướt nhìn đám đông, trong lòng than vãn, gật đầu nhẹ. 

Chương 38: Bảy mươi bậc

“Ong…”

Trong lúc mọi người nói chuyện, phía xa bỗng truyền đến một tiếng vang lớn, âm thanh như sóng gợn, cuốn lấy cả Thiên Bình tông, khiến cho tất cả đệ tử đứng trên quảng trường đều nghe thấy.

Cùng với sự xuất hiện của tiếng ong đó, vài bóng người phóng ra từ phía sau núi Thiên Bình tông, như mặt trời chói chang, thu hút ngay ánh nhìn của vô số đệ tử. 

“Bổn Thần giẫm trời…”

Gương mặt Bàng Liên Trùng lộ rõ sự ngưỡng mộ dữ dội: “Cảnh giới Bổn Thần có thể thâu tóm nguyên lực, giẫm lên hư không, e rằng suốt đời này ta cũng không làm được…”

“Im!” 

Tiếng hét như tiếng sấm bỗng dưng vang lên, khiến ai cũng ù tai, tựa như bị một cây búa lớn đập vào, khó có thể diễn tả.

Ngay lúc này đây, cả một quảng trường, tiếng ồn ào ban nãy của hàng vạn con người bỗng nhiên biến mất, im lặng đến đáng sợ.

Mọi người đều ngước đầu nhìn, chỉ thấy có một bóng người, như từ bên kia trời đi lại, trên người khoác áo màu tím, nhưng không phải trang phục của đệ tử nòng cốt, trên người xăm trổ nhiều dấu bùa, từng bước từng bước đi về phía quảng trường. 

“Bái kiến Chưởng giáo!”

Tất cả đệ tử của Thiên Bình tông đều cúi người xuống.

Bóng người kia lúc nãy còn ở phía bên trời, nhưng chỉ sau một bước đã đi đến chính giữa, đi thêm một bước nữa đã đến phía trước quảng trường. 

Thuật pháp đáng sợ như thế khiến cho mắt của tất cả đệ tử đều sáng lên, như rực lửa.

Người này chính là Chưởng giáo của Thiên Bình tông, Trần Đông Vân!

“Khảo hạch đi…” 

Trần Đông Vân với khuôn mặt trung niên, chỉ nói một câu như vậy, liền lui ra sau, chỉ còn lại mấy ông già lớn tuổi đứng ở phía trước chủ trì.

Nhưng chỉ với sự xuất hiện ngắn ngủi này đã khiến cho đệ tử Thiên Bình tông trong lòng gợn sóng lớn, thuật pháp đáng sợ ấy, ba bước là có thể đi qua bao nhiêu khoảng cách, khắc sâu trong lòng họ, không thể quên được.

Đây là một sự khích lệ, khích lệ đệ tử Thiên Bình tông trở nên mạnh hơn, khích lệ họ có thể đạt được trình độ tu luyện của thuật pháp này. 

Không biết có phải ảo giác không, lúc Trần Đông Vân rời khỏi, Thanh Lâm cảm nhận được ánh mắt của ông ấy dừng lại giây lát trên người cậu.

“Không lẽ ông ta cũng biết được mình có Huyễn Lưu Tâm Yểm chăng? Hay là do Tôn Lập hoặc cũng có thể do Tào Thanh đã nói chuyện này cho ông ấy nghe chăng?” Thanh Lâm chau mày, cảnh giác hơn.

“Trần Đông Vân này không biết đã đạt đến trình độ tu luyện nào rồi, Tào Thanh và Tôn Lập kia nhất định không thể sánh bằng, nếu ông ấy muốn lấy Huyễn Lưu Tâm Yểm của mình, mình hoàn toàn không có khả năng phản kháng, không nên như vậy.” 

“Nhưng nếu không phải như vậy, tại sao ông ta lại nhìn mình…”

“Bắt đầu khảo hạch!”

Ngay lúc này đây, bốn phương tám hướng vang lên tiếng rung dữ dội, âm thanh đó được phát ra từ một vị ông già lớn tuổi đang đứng trên năm tòa thạch đài ấy, ông mở miệng, tiếng nói tựa như vị thần lớn. 
“Giống với luật lệ của mọi năm, bất kỳ cấp độ nào cũng là ba vòng!”

Vừa nói xong, cả quảng trường lại yên lặng ngay ngay tức khắc, nhưng sự yên lặng này kéo dài được một lúc thì lại náo nhiệt trở lại, chỉ vì ở trước thạch đài của đệ tử nòng cốt có một bóng người đột ngột phóng ra!

“ Là Tống Vọng! Người đứng đầu trong nhóm đệ tử nòng cốt, Tống Vọng!” 

“Tống sư huynh lần này nhất định có thể lên làm đệ tử tuyệt đỉnh, nghe nói trình độ tu luyện của y đã đạt đến cảnh giới linh đan viên mãn. Cho dù trở thành đệ tử tuyệt đỉnh cũng có thể dễ dàng đạt được cấp cao trong số đệ tử tuyệt đỉnh.”

Trong vô vàn lời bàn tán, một người thanh niên khoảng gần ba mươi tuổi nhanh chóng chạy lên thạch đài, dường như không hề dừng lại, vượt qua hết hai mươi bậc ở phía trước, trong chớp mắt, đã lên được ba mươi bậc.

Nhưng rõ ràng đây không phải giới hạn của y, sau khi dừng lại một chút, khuôn mặt y để lộ nụ cười, tiếp tục đi lên, leo lên đến bậc thứ bảy mươi một cách nhanh chóng. 

Cảnh tượng này, khiến mọi người đều phải hít sâu, kinh ngạc.

“Mau nhìn xem, Tô sư tỷ cũng lên đó rồi kìa!” Ngay lúc này, lại có người ngạc nhiên kêu lên.

Thanh Lâm vội nhìn sang, chỉ thấy Tô Ảnh với bộ áo tím, khuôn mặt lạnh lùng, bước chân đang leo lên, sau khi đi vào phạm vi bậc đá, khắp người trên dưới bỗng nhiên phát ra ánh sáng trắng, ánh sáng trắng này hắt cả bầu trời, tỏa sáng cùng với ánh nắng, Tô Ảnh với bộ áo tím ấy ở chính giữa vùng sáng như một bức tượng Quan Âm, đẹp động lòng người. 

Trong lúc ánh sáng trắng phát ra, tất cả mọi người đều nheo mắt, lúc họ mở mắt ra thì bóng người áo tím ấy đã đứng trên bậc một trăm!

“Thông qua rồi, Tô sư tỷ đã thông qua rồi!”

“Trời ạ, chỉ trong chớp mắt, tốc độ của Tô sư tỷ còn nhanh hơn rất nhiều so với Tống sư huynh!” 

“Sớm đã nghe đồn sự tu luyện của Tô sư tỷ đã vượt quá Tống sư huynh, bây giờ xem ra, không phải là lời đồn đại.”

Lúc này lập tức phát ra tiếng reo hò kinh thiên động địa, bóng người áo tím ấy, khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng lại thu hút gần hết ánh nhìn.
Cô của lúc này tựa như mặt trời lên cao trên nền trời Thiên Bình tông, phát ra ánh hào quang rực rỡ. 

“Quá mạnh!”

Thái độ của Bàng Liên Trùng kích động, người hơi run rẩy: “Ta đã từng nghe người khác nói, bậc thang đá của đệ tử nòng cốt, ngoài bậc đá của đệ tử tuyệt đỉnh ra, uy lực và sức ép mạnh hơn rất nhiều so với những cái khác, Tô sư tỷ lại có thể leo lên đến bậc thứ một trăm trong chớp mắt, không lẽ… đã đạt đến cảnh giới Bổn Thần!”

Thanh Lâm cũng hít một hơi thật sâu, nhìn bóng người áo tím đó một hồi rồi bước ra. 

Khi cậu bước ra, đám người Bàng Liên Trùng liền yên lặng, họ biết rằng, lần khảo hạch này, với năng lực ngay cả lôi kiếp cũng đánh không chết của Thanh Lâm, rất có khả năng sẽ vượt qua, và một khi đã vượt qua, số phận của bản thân cậu và đám người này sẽ khác nhau một trời một vực…

Hồi tưởng những tháng ngày trong phòng bếp, tuy ngắn ngủi nhưng cũng là những khoảnh khắc vui vẻ nhất kể từ khi họ vào phòng bếp.

Lúc trước Tống Đại Hải luôn ức hiếp họ, từ khi Thanh Lâm bỏ độc giết chết Tống Đại Hải, những ngày tháng như thế mới được chấm dứt, ở một khía cạnh nào đó, đối với Thanh Lâm, trong lòng họ cũng có chút gì đó của sự cảm kích. 

“Bàng Liên Trùng, thứ cậu nuốt chỉ là một viên đá chứ không phải thuốc độc.” Thanh Lâm dừng bước, chợt quay đầu nói.

Bàng Liên Trùng liền lộ vẻ kinh sợ, gật nhẹ đầu, nói: “Ta sớm đã biết, thuốc độc sẽ hòa tan, viên đá… thì sẽ được bài tiết ra.”

Thanh Lâm ngẩn người, chợt cười. 

“Sau này Thanh Lâm ta nếu có thể đứng vững trong đệ tử chính thức, nhất định sẽ không quên các người đâu!”

Vừa nói xong, Thanh Lâm chạy ra thật nhanh, đến trước thạch đài khảo hạch của đệ tử ghi danh, trực tiếp leo lên.

Lúc này tất cả đệ tử đều đang khảo hạch, cũng không có ai để ý chỗ này, hơn nữa khảo hạch của đệ tử ghi dang, đối với đệ tử chính thức mà nói, vốn không hề quan trọng. 

Đám người Bàng Liên Trùng nhìn Thanh Lâm, sắc mặt căng thẳng, nắm chặt tay lại, không ngửng lẩm bẩm: “Xông lên, xông lên…”

Tựa như nghe thấy sự cầu chúc của họ vậy, Thanh Lâm đang đứng trên bậc thứ nhất của lúc này đột nhiên tăng tốc, chân không dừng bước, trong chớp mắt đã lên được hai mươi bậc.

Và trong lúc này, cũng có rất nhiều đệ tử ghi danh tham gia khảo hạch, nhưng nhiều nhất cũng chỉ đi được mười một bậc mà thôi, đối với họ mà nói, uy lực và sức ép của bậc đá kia thực sự là quá lớn. 

Nhưng đây chỉ mới là sự bắt đầu!

Chỉ thấy Thanh Lâm dừng lại một chút rồi lại leo lên tiếp.

Ba mươi bậc! 

Bốn mươi bậc!

Năm mươi bậc!

Chỉ trong giây lát, hình bóng của Thanh Lâm đã bỏ xa những người đang ở sau lưng, trước sự chứng kiến của những người khác, leo lên đến bậc bảy mươi! 

Chương 39: Đột phá

Bảy mươi bậc!

Thành tích như vậy, nếu để trên thạch đài nòng cốt hoặc là thạch đài tuyệt đỉnh, đều sẽ gây ra sự chấn động dữ dội, dù là trên thạch đài của đệ tử đằng trong hoặc đệ tử đằng ngoài cũng sẽ gây ra sự chú ý không nhỏ.

Nhưng ở đây là thạch đài của đệ tử ghi danh, hoàn toàn không có ai đoái hoài đến đệ tử ghi danh, nếu thực sự có thì e rằng cũng chỉ có đám người như Bàng Liên Trùng mà thôi, những người tự cảm giác rằng mình không bao giờ có thể trở thành đệ tử chính thức được. 

Nhưng khi Thanh Lâm leo lên đến bảy mươi bậc thì mí mắt ông già lớn tuổi xếp gối ngồi ở bậc thứ một trăm hơi động đậy, mở hờ, ánh mắt lướt nhìn qua Thanh Lâm.

“Thằng ranh con này có chút thú vị đấy, không có chân khí mà có thể đạt được trình độ như thế này, có thể cơ thể rất cường tráng…” Vị ông già lớn tuổi lẩm bẩm.

Trên năm cái thạch đài, bậc thứ một trăm của mỗi cái đều có một vị ông già lớn tuổi ngồi trên đó, là những người ban nãy bay ra từ phía sau núi, họ đều là trưởng lão của Thiên Bình tông. 

Những trưởng lão như vậy mới là trưởng lão đích thực của Thiên Bình tông, chứ không phải dạng như Tôn Lập và Tào Thanh.

Họ chỉ có thể ở trong đám đệ tử đằng trong và đằng ngoài phô trương tài lẻ, thậm chí cấp cao của đệ tử đằng trong cũng không xem họ ra gì, còn đối với đệ tử nòng cốt và tuyệt đỉnh thì họ đều phải ngẩng đầu lên nhìn.

Nhưng mấy vị trưởng lão này, ai cũng đều rất cao cường, bất luận là đệ tử nòng cốt hay đệ tử tuyệt đỉnh trông thấy đều phải cúi người cung kính chào một tiếng. 

Lúc ông già lớn tuổi này lẩm bẩm, Thanh Lâm hơi ngước đầu lên, thần sắc bình thản.

“Uy lực sức ép từ bậc thứ nhất đến bậc thứ ba mươi, tiên thiên có thể vượt qua một cách dễ dàng. Bậc thứ ba mươi mốt đến bậc thứ bảy mươi, phải có trình độ tu luyện trung kỳ tiên thiên. Cuối cùng là ba mươi bậc này… còn hơn cả đỉnh cao của tiên thiên!”

Trong lúc nói, Thanh Lâm ngoảnh đầu nhìn bóng người đang dần dần tiến tới ở phía sau, không một chút do dự, bước lên thêm một bước! 

“Gầm!”

Lần bước lên này, chợt có một sức ép dữ dội ập tới, như một con thú lớn đang há miệng, muốn nuốt chửng cả Thanh Lâm.

Uy lực sức ép như vậy, đối với cảnh giới Cố Nguyên mà nói không là gì, nhưng đối với tiên thiên thì quả thực rất lớn. 

“Thanh Lâm ta từng giết cả cảnh giới Cố Nguyên, còn sợ sức ép của đỉnh cao tiên thiên cỏn con này sao?”

Trong lòng Thanh Lâm hừ một tiếng, cơ thể thẳng đứng, dưới sự nuốt chửng của uy lực sức ép đó, không ngừng bước lên.

Bảy mươi mốt bậc, bảy mươi hai bậc, bảy mươi lăm bậc… tám mươi bậc! 

Sức ép càng lúc càng lớn, trước đó Bàng Liên Trùng đã từng nói. Thềm bậc càng cao, sức ép càng lớn, thậm chí lúc bước leo tới bậc thứ tám mươi, trong cơ thể Thanh Lâm phát ra tiếng vang lớn, cơ thể cậu bị đè nén, tự như bị ép đến nổ tung.

“Nếu ta phát ra ánh sáng màu đỏ thì có thể vượt qua trong nháy mắt, nhưng sức ép này có lợi với sự rèn luyện cơ thể của ta, không thể bỏ qua cơ hội như vậy.”

Theo đà bước lên, hai đùi của Thanh Lâm nặng trĩu, khắp người càng như bị vô số cú đấm đánh vào người, như muốn đánh cho cậu ta rớt xuống bậc đài. 

Cùng lúc đó, cùng với sự tấn công của sức ép, cơ thể của Thanh Lâm cũng dần mạnh lên, nếu như nói lúc trước là do sự gia tăng của lôi kiếp, chỉ cố định chín phần, thì giờ đây, dưới sự tôi luyện của uy lực sức ép này thì đang đạt đến mười phần.
……

Trong lúc Thanh Lâm bước tiếp, trong đám người ở đằng xa có hai bóng người, đang nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt lạnh lùng, như muốn ăn thịt cậu vậy. 

Hai người này dĩ nhiên là Tào Thanh và Tôn Lập, nhưng khoảng cách lúc này của họ rất xa.

“Thằng ranh con này, quả nhiên có tu vi!” Tôn Lập nghiến răng: “Xem ra, với bộ dạng này, chắc có thể dễ dàng vượt qua vòng đầu này, nếu cậu ta trở thành đệ tử chính thức, muốn giết cậu ta cũng khó.”

“Cũng do tên khốn Lưu Viễn Thông đó, mấy tháng nay, cứ bám lấy lão phu để luyện đơn, nếu không thì báu vật đen sớm đã có trong tay ta rồi!” 

Trầm ngâm một hồi, Tôn Lập lại nhìn về phía Tào Thanh, để lộ nụ cười lạnh lùng: “Tên tiểu tử này còn sống chứng tỏ báu vật đen vẫn còn đang trên người cậu ta, với thủ đoạn của Tào Thanh, nếu đã lấy được nhất định sẽ giết người diệt khẩu. Nhưng lạ thay, mấy tháng nay Tào Thanh làm gì thế? Tại sao không đi cướp báu vật đó?”

Trong lúc Tôn Lập nhìn sang, Tào Thanh dường như cảm nhận được ánh mắt của ông ta, không nhìn lại nhìn mà cười một cách lạnh lùng, trong mắt đầy sát khí.

Cùng lúc đó, các đệ tử cấp bậc khác ở bốn thạch đài lớn còn lại cũng đều bắt đầu khảo hạch. 

Những nhân vật lộng lẫy như Tô Ảnh, Tống Vọng, diễn nhiên là thông qua một cách nhanh chóng, cũng có một số, đi đến bậc thứ một trăm một cách khó khăn, miễn cưỡng thông qua.

Đa số đều bỏ cuộc dưới sức ép đầy uy lực đó, suy cho cùng thời gian ba năm quá ngắn, nếu không có tạo hóa lớn hoặc thiên chất cực mạnh thì rất khó có thể đột phá.

Nhưng nếu không bỏ cuộc thì sẽ bị sức ép đó giết chết, nếu họ đã chọn như vậy, Thiên Bình tông sẽ không ra tay cứu giúp, đây là luật lệ trước giờ. 

Đám người Bàng Liên Trùng và Vũ Phong cũng bắt đầu bước lên thềm đá để khảo hạch, trong số đó, Bàng Liên Trùng sợ tội, đi được năm mươi ba bậc, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn bỏ cuộc.

Họ nhìn Thanh Lâm, nhìn bóng dáng con người nhỏ hơn mình những mấy tuổi ấy, sự suy sụp trong ánh mắt liền biến mất, lộ vẻ kỳ vọng.Kỳ vọng Thanh Lâm sẽ trở thành đệ tử chính thức, kỳ vọng Thanh Lâm có thể thực hiện được lời hứa của cậu ấy, sau khi đứng vững trong đám đệ tử chính thức, cũng sẽ giúp bọn người như họ được lên mây! 

……

Thanh Lâm của lúc này, đã bước lên đến bậc thứ chín mươi.

Cậu ta đứng ở đây, nhìn về phía xa, như đang đứng trên núi cao, có cảm giác như đứng trên đỉnh cao vậy. 

“Quy luật của thế giới này, cũng như bây giờ vậy, chỉ có thực lực mới có thể làm cho bản thân đứng trên cao, và những người ở phía dưới chỉ có thể ngước nhìn.”

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, chịu đựng sức ép đầy uy lực ấy, bước lên thêm một bước nữa!

Bậc thứ chín mươi mốt, có sức ép lớn hơn gấp nhiều lần so với bậc thứ chín mươi, cơ hồ trong giây phút Thanh Lâm bước lên, mặt cậu ấy liền trắng bệch, trong người phát ra âm thanh bưng bưng, khóe miệng chảy máu. 

“Hiện giờ ta chỉ mới là trung kỳ tiên thiên, nếu có thể đạt đến đỉnh cao của tiên thiên, sức ép này không là gì cả!”

Trong lúc lẩm bẩm, Thanh Lâm tỏ thái độ quả quyết, trong lúc múa vẫy tay, xuất hiện một viên yêu đan của Nguyệt Linh thú.

Cậu ta không nói năng gì cả, trực tiếp ném vào trong miệng. 

“Hử?”

Trong giây phút này đây, vị ông già lớn tuổi ở bậc thứ một trăm ấy lại mở mắt, tỏ vẻ hứng thú: “Thằng ranh này muốn đột phá ngay đây à?”

Lời ông ấy nói quả không sai, Thanh Lâm, thực sự muốn đột phá ở đây! 

Những yêu đan Nguyệt Linh thú này, vốn là muốn đem đi giao nhiệm vụ, đổi lấy linh thạch và Tinh Lan thảo, nhưng thời gian gấp quá, cậu ta chưa kịp đi đổi, hơn nữa e rằng đổi rồi, chàng trai xấu xí kia cũng sẽ lại làm khó, suy cho cùng thì trừ hết những thứ phí thủ tục, đổi cũng như không đổi.

Sau khi Đại Đế lục nuốt viên yêu đan Nguyệt Linh thú, Thanh Lâm liên tiếp lấy ra hai mươi viên, dưới ánh mắt kinh ngạc của vị ông già lớn tuổi ấy.

“Cậu ta muốn làm gì? Cho dù có yêu đan Nguyệt Linh thú nhiều như vậy nhưng cứ nuốt vào như vậy cũng không thấm vào đâu!” 

“Ầm ầm!”

Hai mươi viên yêu đan này vào cơ thể rồi lập tức bị Đại Đế lục hút hết, biến thành một linh lực đáng sợ, đánh tan màng ngăn cách hậu kỳ tiên thiên đó.

“Không đủ!” 

Lát sau, ánh mắt Thanh Lâm lóe sáng, lấy hết tất cả nội đan Nguyệt Linh thú còn lại ra!

Chương 40: Ngàn luồng sáng đỏ

“Nhiều vậy à?”

Ông già lớn tuổi ấy mở hẳn mắt ra, chỉ thấy trên bậc thứ chín mươi hai ở trước mặt Thanh Lâm chi chít trải đầy cả một tầng, đều là yêu đan Nguyệt Linh thú.

“Thằng nhải ranh này, Nguyệt Linh thú có thù oán với cậu ta hay sao ấy? Hèn gì cháu ta dạo này đi Đông sơn, hầu như không tìm thấy Nguyệt Linh thú, thì ra đều bị tên tiểu tử này giết sạch!” 

Ông già lớn tuổi trừng mắt há hốc miệng, vừa giận vừa thấy buồn cười, thấy Thanh Lâm lại lấy một viên yêu đan ra định nuốt vào, chợt ho nhẹ một tiếng, nói: “Thằng ranh này, yêu đan không phải để ngươi dùng như vậy.”

Thanh Lâm chợt dừng lại, ngước đầu nhìn sang, chỉ thấy ở trên mấy bậc đài cuối cùng đều là những làn sương trắng xóa mờ mịt, hoàn toàn không thấy là ai đang nói chuyện.

Nơi khác cũng như vậy, nhưng hễ bước lên bậc đá thì chỉ nhìn thấy được một màn sương, trừ phi đứng ở đằng xa nhìn mới có thể thấy hết tất cả mọi thứ. 

“Hậu bối Thanh Lâm, bái kiến trưởng lão.”

Thanh Lâm cúi người chào lạy, dường như không nghe thấy lời nói của vị ông già lớn tuổi kia, lấy yêu đan ra, nuốt từng viên một.

“Cậu…” 

Ông già lớn tuổi vừa tức giận vừa buồn cười, có ý muốn ngăn cản, nhưng lại cảm thấy kỳ lạ, nói cho cùng thì ban nãy Thanh Lâm nuốt nhiều yêu đan như thế cũng không thế xuất hiện điều gì dị thường.

“Hừ, đến lúc đó đau bụng thì đừng trách lão phu không nhắc nhở ngươi.” Ông gì lớn tuổi hừ một tiếng, lại nhắm mắt lại.

Nhưng Thanh Lâm sau khi nuốt yêu đan, linh lực trong cơ thể càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng mạnh, thậm chí cậu ấy thấp thoáng cảm nhận được lớp màng ngăn cách tiên thiên kỳ sau kia, dưới sự công kích của linh lực, đã xuất hiện vết nứt. 

Yêu đan nhanh chóng bị ít đi, song khi cậu nuốt luôn viên yêu đan cuối cùng, lớp màng ngăn cách vẫn còn đó.

Thanh Lâm cắn răng, âm thầm cảm thấy hối hận vì sao ban đầu không giết thêm mấy con Nguyệt Linh thú, trong lòng than vãn, ngay trong lúc đang muốn sử dụng ánh sáng đỏ để tiến lên thì tiếng nói của vị ông già lớn tuổi kia lại truyền đến.

“Tiểu tử, ngươi cũng ngoan cường đấy, mà thôi, ngươi với ông già lớn tuổi ta tính cách hợp nhau, hơn nữa chỉ là tiên thiên, lão phu giúp ngươi một tay, cũng không xem là phá lệ.” 

“Gầm!”

Vừa dứt lời, bên tai Thanh Lâm liền xuất hiện một tiếng kêu lớn, tiếp đó, một ánh sáng trắng chợt phóng ra từ lớp sương trắng xóa kia, không hề để Thanh Lâm kịp mở miệng thì đã trực tiếp đi vào trong cơ thể cậu ấy.

Ánh sáng trắng đó đi vào trong cơ thể, lập tức hòa quyện cùng linh lực do những yêu đan kia hóa thành, như cùng nhau hợp thành một nắm đấm cực lớn, ầm một tiếng đánh vào lớp ngăn cách của hậu kỳ tiên thiên. 

“Rắc!”

Nắm đấm ấy lập tức khiến cơ thể Thanh Lâm phát ra một tiếng rắc, như xương bị vỡ vụn vậy, nhưng chỉ có Thanh Lâm mới biết rằng, đây không phải phát ra từ trong cơ thể mà là một âm thanh vô hình, là âm thanh của lớp màng ngăn cách hậu kỳ tiên thiên ấy khi bị phá vỡ phát ra.

Đột phá! 

Ngay trong giây phút đột phá, ánh sáng kia trực tiếp hóa thành linh khí, giống như linh khí sản sinh ra từ yêu đan vậy, hòa tan vào trong cơ thể của Thanh Lâm.

Vốn với linh lực của những yêu đan này, dù là đột phá rồi, hô hấp cũng sẽ bị rối loạn, không thể khống chế một cách dễ dàng, nhưng dưới sự hòa tan của ánh sáng trắng này, linh cơ của hậu kỳ tiên thiên lập tức dược ổn định.“Đây là thuộc tính nguyên lực gì thế?” Thanh Lâm phấn khởi, đồng thời cũng cảm thấy kinh ngạc. 

Như lời của Đế Linh kia nói, thuộc tính nguyên lực đều có ánh sáng, nhưng cậu ta chưa từng nghe nói, lại có thuộc tính nguyên lực của ánh sáng trắng.

“Đa tạ tiền bối.”

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, lại cúi người chắp tay, lần này là thật lòng… 

Ông già lớn tuổi ấy không trả lời, tựa như hồi nãy không phải ông ra tay giúp đỡ vậy.

Lúc này, đứng trên bậc thứ chín mươi mốt, sức ép đó lập tức giảm đi rất nhiều, nhưng không phải thực sự là sức ép đã giảm đi mà là cơ thể của Thanh Lâm đã mạnh lên, sức chịu đựng tăng lên gấp mấy lần.

Cậu không hề do dự, cứ bước tiếp từng bước, ánh mắt nhìn xuyên qua màn sương, cuối cùng, dưới ánh mắt mỉm cười của vị ông già lớn tuổi ấy, đứng trên bậc thứ một trăm! 

“Ngươi tên Thanh Lâm?” Ông già lớn tuổi hơi ngước mắt lên, nhìn Thanh Lâm.

Không cần đợi Thanh Lâm mở miệng, ông liền quơ tay, lấy ra một cái Ngọc Giản, nói với Thanh Lâm: “Nếu đã thông qua vòng khảo hạch đầu tiên thì tiến hành thi vòng thứ hai đi.”

“Đây là Ngọc Giản đan dược, dùng để kiểm tra thiên phú Đan đạo, không có là thấp nhất, trắng là thứ hai, đỏ là hạng thượng đẳng, xanh là tuyệt phẩm, nếu như ngươi chỉ là không có thì sẽ không thông qua được khảo hạch, nếu là trắng thì miễn cưỡng có thể thông qua, nhưng còn phải sàng lọc đệ tử Đan đạo. Nếu là đỏ thì trực tiếp trở thành đệ tử Đan đạo đằng ngoài.” 

Nói đến đây, ông già lớn tuổi nhìn Thanh Lâm cười, nói: “Lão phu sẽ nhận ngươi làm đệ tử truyền thụ trực tiếp.”

Trên thực tế, ông ta đều nói vậy với tất cả những ai tham gia khảo hạch, nhưng trong vô số năm nay, đừng nói là xanh, e rằng đỏ cũng chỉ có vài người, trắng khá nhiều, nhưng cũng là một người trong số trăm người, cơ bản, đa số đều là không có.

Không có, đồng nghĩa với việc không có thiên phú về Đan đạo. 
Đan đạo không giống với Võ đạo, Võ đạo thì phàm là có đầy đủ hai chân, có đan điền thì đều có thể tu luyện được, chỉ là có mạnh có yếu mà thôi.

Nhưng Đan đạo thì thực sự cần có thiên phú, nếu không có thiên phú, e rằng cho bạn một trăm ngàn linh dược thượng đẳng thì cũng không luyện ra được một viên Đan dược.

Đối với tu sĩ mà nói, Đan sư so với tu sĩ thì quả là lấy một so với ngàn, điều đó đã hình thành nên địa vị cao quý của Đan sư, xét cho cùng, tu sĩ cần đan dược mà đan dược lại do Đan sư luyện ra. 

Vậy Tôn Lập là Đan sư nhưng chỉ là ở trong Thiên Bình tông, Đan sư trắng thấp nhất, hơn nữa e rằng trong số Đan sư trắng cũng không phải là mạnh, chỉ là hạng ba mà thôi.

Đương nhiên, tu sĩ và Đan sư không có mâu thuẫn xung đột, Đan sư đồng thời cũng có thể là tu sĩ, và trong số tu sĩ, có rất ít người có thể trở thành Đan sư.

Thanh Lâm từng nghe đám người Bàng Liên Trùng nói, Đan sư của Thiên Bình tông này, chia ra trắng, đỏ, xanh, mỗi bậc lại chia thành ba hạng, hạng một cao nhất, hạng ba thấp nhất. 

Cậu cũng biết rằng, thiên phú Đan đạo không hề dễ dàng, vì vậy khi nghe ông già lớn tuổi nói vậy, không khỏi tỏ ra vẻ mặt kỳ lạ.

“Khụ khụ, dù không thể trở thành xanh, đỏ cũng không tồi.” Thấy Thanh Lâm nhìn mình, ông già lớn tuổi ho một tiếng.

“Nhìn cái gì nhìn? Thanh Lâm bé bỏng, nếu ngươi chỉ là trắng, có tin là lão phu ta sẽ thu lại ánh sáng hồi nãy không? Mau đặt tay lên!” Ông già lớn tuổi nghiêm khắc. 

“Chuyện thiên phú, đâu phải do ta quyết định…”

Thanh Lâm nói nhỏ một tiếng, đặt tay lên Ngọc Giản đó.

Tay cậu mới vừa chạm vào Ngọc Giản thì trên đó liền xuất hiện một luồng ánh sáng, mặc dù có thể thấy bằng mắt nhưng không có màu gì. 

“Không có?” Ông già lớn tuổi hơi nhếch mép, trừng mắt nhìn Thanh Lâm, nói:

“Mặc dù trong số người không có ngươi cũng đã rất nổi bật nhưng xét cho cùng cũng chỉ là không có, ngươi không…”

Chưa nói hết câu, trong ánh sáng của không có ấy có một tia sáng trắng xuất hiện. 

Ông già lớn tuổi ngẩng người, chỉ thấy tia sáng trắng đó nhanh chóng khuếch tán ra, trong nháy mắt từ một tia sáng biến thành mười tia sáng, như một cái cột ánh sáng, phản chiếu trong Ngọc Giản.

“Quả là lão phu đã nhìn sai rồi, cũng không tồi, mười tia sáng trắng…” Ông già lớn tuổi mỉm cười, lẩm bẩm.

Thanh Lâm bĩu môi, nghĩ thầm ông già này trở mặt nhanh thật, trong lúc đang muốn rút tay về, trên trên Ngọc Giản ấy bỗng xuất hiện một tia sáng đỏ! 

Ánh sáng đỏ này không chỉ có một tia mà là cả ngàn tia, chiếu rọi khắp nơi, phát ra từ trong cái Ngọc Giản ấy, bao vây hết cả bậc đài của đệ tử ghi danh!

“Ngàn tia ánh sáng đỏ!” Ông già lớn tuổi mở to mắt, không thể ngờ tới.

Ngay trong lúc này, tất cả các đệ tử đang khảo hạch trên bốn cái thạch đài khác đều chợt quay ngẩng đầu nhìn Thanh Lâm! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau