ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Bảy mươi tức

“Đùng!”

Khoảng không chấn động, sấm chớp rền vang, tiếng sấm vang tận tám phương, toàn bộ yêu thú, tu sĩ trong vùng Đông Sơn đều ở đây, sắc mặt thay đổi!

“Có người đang độ kiếp ở đây!” 

“Thiên Bình tông của ta lại có thêm một người tài rồi!”  

Những câu nói kinh sợ truyền ra từ miệng của nhiều tu sĩ, tuy rằng ngạc nhiên, tuy rằng khuôn mặt lỗ ra vẻ sợ hãi nhưng bọn họ không sợ, bởi vì thiên kiếp chỉ nhắm vào một người, không phải toàn bộ.

Dưới ánh nhìn của mọi người, đám mây đen tụ lại đó tưởng chừng như là tới đường cùng, nơi dày đặc nhất trong đám mây xẻ đôi ra, một tia chớp thô như một cánh tay bỗng nhiên đánh xuống! 

Mục tiêu chính là Thanh Lâm!

“Mau rời khỏi đây!” Mắt Thanh Lâm mở to, lập tức hét lớn về phía bọn Bàng Liên Trùng, đồng thời quăng cái túi phía sau lưng cho bọn họ.

Bọn Bàng Liên Trùng lúc này vẫn còn đang ngơ ra, tuy rằng biết thiên kiếp là nhằm vào Thanh lâm, nhưng bọn họ vẫn không dám tin, bởi vì chỉ khi linh đan đột phá thành bổn thần mới có Đan thần kiếp, nhưng Thanh Lâm mới chỉ bước vào giai đoạn đột phá tiềm năng bẩm sinh! 

“Mau chạy!”

Vũ Phong phản ứng lại đầu tiên, ba người Bàng Liên Trùng nhanh chóng chạy đi, lúc chạy quay đầu nhìn về phía đôi mắt của Thanh Lâm có một sự kinh hãi khó thể che giấu được.

“Đùng!” 

Sau khi bọn Bàng Liên Trùng rời khỏi được ít lâu, tia chớp ấy ầm ầm kéo đến, không cho Thanh Lâm né tránh, đánh vào người cậu một cách tàn nhẫn.

Thanh Lâm phun ra một ngụm máu tươi, người bay ngược về sau mười mét, quần áo trên người bị rách hết, toàn thân bị bao phù bởi ánh điện, một mảng đen thui.

Chỉ vẻn vẹn tia chớp này suýt chút nữa đã khiến Thanh Lâm rơi vào hôn mê. 

“Vận dụng Đại Đế lục, tiếp nhận kiếp lực!” Ngay trong giây phút này, trong đầu Thanh Lâm vang lên giọng nói phấn khởi của Đế Linh.

“Thiên kiếp là kiếp nạn, nhưng đối với cậu mà nói, đó là tạo hóa!”

“Đế thể có chín thiểm, một thiểm bảy mươi tức, cậu đã được sáu mươi lăm tức, nhất định phải kiên trì!” 

Âm thanh này vang trong đầu giống như sấm rền, khiến Thanh Lâm sắp rơi vào hôn mê vụt tỉnh dậy, cậu kìm nén cơn đau, trong cơn giãy giụa khoanh chân ngồi dậy, Đại Đế lục lập tức được vận dụng.

Khí lực to lớn được truyền ra từ cơ thể của Thanh Lâm, ánh điện đang bao chùm lấy cơ thể biến mất trong nháy mắt, trong chốc lát một luồng sáng màu xanh chói mắt phát ra từ cơ thể của Thanh Lâm.

Cùng với sự xuất hiện của luồng sáng ấy, mắt thường lại có thể nhìn thấy được toàn bộ những vết thương trên cơ thể của Thanh Lâm hồi phục một cách nhanh chóng, trong chớp mắt hồi phục như ban đầu. 

“Đùng!”

Trong khoảng không, mây đen cuồn cuộn, giống như tỏ ra vẻ không hài lòng trong cú đánh này, sau một lúc, sấm sét lại kéo đến, nhưng lần này là hai tia chớp.

Khi sấm chớp kéo đến, đánh vào cơ thể của Thanh Lâm, nhưng khi sắp tiếp xúc thì tia chớp dường như bị hút, toàn bộ đều bị dung nhập vào trong cơ thể của Thanh Lâm. Nói chính xác hơn, không phải dung nhập vào trong cơ thể của Thanh Lâm mà là dung nhập vào xung quanh cơ thể cậu, trong luồng sáng vô tận ấy!

Có thể mơ hồ nhìn được, luồng sáng xanh lúc ban đầu thuần khiết không một chút tạp chất nào, bây giờ lại đục hơn một ít mà màu đục này được hình thành từ tia chớp.

“Nguyên lực thuộc tính lôi!” Lúc này Thanh Lâm không có chút thương tích nào, nhìn vào nơi đục nhất của luồng sáng, hơi ngơ ngác. 

Nhưng cậu chưa kịp suy nghĩ thì lại có bốn tia chớp từ trên trời giáng xuống.

“Đùng! Đùng!”

Uy lực của thiên kiếp thật rất ghê gớm, ngay lúc đánh trúng Thanh Lâm, mặt đất trăm mét xung quanh Thanh Lâm toàn bộ đều bị sụt xuống, mấy cái hố gần chục mét cứ thế xuất hiện! 

Thế nhưng bóng người Thanh Lâm vẫn ngồi vững chãi trong đống tia chớp, những tia chớp ấy sau khi kiên trì trong một thời gian ngắn thì toàn bộ bị Thanh Lâm hút vào, sau khi dung hợp với luồng sáng, luồng sáng lóa mắt ấy ngày càng chói mắt!

“Bảy mươi tức...”

Thanh Lâm ngẩng đầu lên nhìn lôi kiếp, ánh mắt toát lên vẻ kiên định và khiêu khích: “Ta đã dung hợp sấm chớp, kiên trì được lâu hơn, bây giờ đã qua được năm mươi tức, chỉ bảy mươi mà thôi, ta tất nhiên sẽ làm được!” 

Vừa mới dứt lời, lôi kiếp đó dường như hiển linh, xa xa là có thể nghe được, trong số đó không biết có phải là tưởng tượng hay không lại vang lên một tiếng gầm giận dữ, tiếp theo đó, có cả tám tia chớp giáng xuống.

Tám tia chớp này, lớn bằng thùng nước, có lẽ đã không thể gọi nó là “sấm chớp” nữa mà phải gọi là “lôi trụ”!

Vẫn chưa đến gần, uy lực kinh người đó che lấp cả đất trời, bầu trời ngày một đen cũng bị chiếu sáng, ở đây, dường nhuư đã không còn cỏ cây, không còn yêu thú và dĩ nhiên là càng không còn Đông Sơn, nếu có, cũng chỉ là tám lôi trụ bao trùm trời đất, cùng với thiếu niên bỗng nhiên đứng dậy, thẳng người, ngẩng đầu nhìn lên trời trên mặt đất mà thôi! 

“Ngươi dám giáng lôi kiếp xuống thì tôi dám nuốt!”
Thanh Lâm hét lớn, nhìn lôi trụ đó, gương mặt thanh tú có chút méo mó, Đại Đế lục trong cơ thể vận hành toàn bộ, ánh sáng quanh người lại phát sáng, hóa thành một cái bát lớn trên đầu cậu, muốn nuốt hết tất cả các kiếp lôi đang đến!

“Đùng!” 

Tiếng vang lớn làm kinh thiên động địa truyền khắp mọi nơi, chấn động trời đất, bầu trời cũng sắp bị xé ra, trong giây phút đó, mọi người đều ngẩng cao đầu xem, giữa đất trời chỉ còn lại tám cột lôi trụ này!

Cùng lúc đó, thân thể của Thanh Lâm giống như một miếng bọt biển khô, dưới cái bát lớn mà luồng sáng đã tạo ra, toàn bộ hút hết rồi nuốt chửng xuống.

“Sáu mươi tức.” 

Uy lực của lôi trụ, sấm chớp không thể so sánh được, Thanh Lâm vẻ mặt hung ác, cả người như trống vỗ, giống như sắp bị sấm chớp làm cho nổ tung, từng sợi gân xanh trên thân thể nổi lên, các sợi gân xanh này toàn bộ là sấm chớp!

“Sáu mươi lăm tức! Thanh Lâm ta nói làm được thì sẽ làm được!”

Thanh Lâm một lần nữa ngẩng đầu hét gầm lên, cậu ta có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể của mình như đang bão hòa dưới sấm chớp. 

“Bước vào cảnh giới tiên thiên, vượt qua lôi kiếp, ta sẽ có được nguyên lực của lôi, đây là sức mạnh mà những người khác vĩnh viễn không làm được.”

“Ta còn kiên trì được, vẫn còn kiên trì được!”

Thời gian từ từ trôi qua, trong một phút chốc này, một tức dường như cũng trở nên vĩnh viễn, giống như Thanh Lâm vẫn có thể kiên trì một tức vừa rồi nhưng một tức tiếp theo, nếu mà không kiên trì được thì sẽ bị lôi kiếp đánh cho đến hồn tiêu phách tán. 

Sáu mươi sáu tức, sáu mươi bảy tức, sáu mươi tám tức!

Ở trong đan điền, tim của Đế Linh đang đập nhanh, cơ thể rung động, cho dù hắn đã sống qua mấy vạn năm thì giờ phút này đây trong lòng hắn cũng hồi hộp.

“Còn hai tức… Thanh Lâm, kiên trì lên nào!” 

“Bình bịch!”

Trong cơ thể của Thanh Lâm phát ra một tiếng rất nhỏ, đôi chân của cậu đột nhiên bị nát ra, tiếp đến là đôi tay trong lúc này đây cũng đang vỡ nát rồi biến mất

Và toàn bộ quá trình này, tức sáu mươi chín đã vượt qua rồi! 

“Ầm!”

Và cũng vào lúc này, tiếng vang nhỏ lại tiếp tục phát ra, bùng một tiếng cơ thể của Thanh Lâm nổ tung, Đế Linh đang ở trong đan điền cũng lập tức chui vào trong trí óc của Thanh Lâm.

Nếu có người đứng kế bên Thanh Lâm nhất định sẽ kinh ngạc, bởi vì Thanh Lâm lúc này đây, chỉ còn chừa lại một cái đầu, toàn bộ cơ thể của cậu, đã hoàn toàn vỡ vụn. 

"Bảy mươi tức!"

Trong lúc mà cơ thể cậu vỡ vụn, Thanh Lâm đột nhiên ngước đầu lên, lôi kiếp trên bầu trời lập tức biến mất đi, tám lôi trụ đó, cũng trong tiếng "ầm" mà vỡ vụn ra, hoá thành những tia sáng, tụ lại về phía của Thanh Lâm.

Chương 32: Bước nhảy vọt đầu tiên của đế thể, băng tinh!

Những luồng điện tập trung dưới đầu của Thanh Lâm rồi nhanh chóng dung hợp lại, trong nháy mắt liền biến thành thân thể và tứ chi của Thanh Lâm, thậm chí ngay cả cái đầu đó cũng bị sắm sét tiến hành cải tạo lại.

Niết bàn trùng sinh!

Đây không phải là niết bàn trùng sinh thật sự nhưng so với niết bàn trùng sinh lại không khác nhau bao nhiêu, bên trong cái thân thể mà hoàn toàn do sấm sét hình thành phóng ra ánh sáng đỏ rực, bao phủ lấy xung quanh. 

“Bảy mươi tức…”

Đế Linh lại lần nữa quay về đan điền, nhìn Thanh Lâm lúc này, trong đôi mắt của hắn lộ ra nét mặt vô cùng kinh ngạc và kích động, nói: “Làm được rồi… Cậu ta làm được rồi!”

Vào lúc này đây, Thanh Lâm không cần phải kiên trì nữa, bởi cậu đã đột phá cảnh giới tiên thiên rồi, đã đạt đến trình độ thiểm thứ nhất của đế thể, chỉ cần cậu muốn ánh sáng màu đỏ xuất hiện thì thời gian xuất hiện của nó có thể kiên trì ít nhất là bảy mươi tức. 

Ngay lúc ánh sáng màu đỏ được phóng thích ra, đầu của Thanh Lâm rung lên một cái rồi đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng trong đầu.

Trong cảnh tượng đó, một bóng hình to lớn đến nổi không thể dùng từ ngữ để diễn tả được đang đứng trong hư không.

Cậu không thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của bóng hình này, mỗi một đốm sáng ở trước mặt hắn đều không ngừng lấp lánh, Thanh Lâm nhìn kỹ rồi toàn thân cậu chấn động, bởi những đốm sáng này… chính là những tinh cầu! 

Nhưng đối với người thường mà nói, tinh cầu cực kỳ rộng lớn này, so với bóng hình to lớn này thì chỉ bằng một ngón tay thôi!

“Đế tộc có chín bước nhảy vọt, bước nhảy vọt đầu tiên - Băng Tinh!”

Bóng hình to lớn này từ từ mở miệng ra nói, giọng nói rất lớn, vang vọng khắp bầu trời, xung quanh mỗi một tinh cầu đều cùng run rẩy lên, giống như không chịu đựng được cái âm lượng của giọng nói này, trông như muốn lập tức vỡ vụn ra vậy. 

Lời hắn vừa dứt, trên bàn tay phải của hắn đột nhiên xuất hiện một hạt tinh thần.

Hắn giơ ngón tay ra, ấn chặt lấy tinh thần rồi đẩy mạnh!

“Đùng!” 

Tiếng rít ghê rợn nổi lên, cậu nhìn thấy hạt tinh thần đó bay đi với một tốc độ cực kỳ khủng khiếp, khi tinh thần va chạm vào những tinh cầu đó, lập tức truyền đến những tiếng nổ, chỉ là trong phút chốc thôi đã huỷ diệt hết hàng ngàn tinh cầu!

Nhưng đây không phải là ý nghĩa thật sự của chín bước nhảy vọt của Đế tộc, cái gọi là “nhảy vọt”, không phải là xông lên mà là sụp đổ!

Trời đất sụp đổ! 

Thanh Lâm nhìn chằm chằm, tinh thần đó hoá thành mưa sao băng, sau khi huỷ diệt hàng ngàn tinh cầu cũng hoàn toàn vỡ tung!

Sự sụp đổ này, làm không gian sụp đổ, làm bầu trời sụp đổ, làm sụp đổ tất cả những gì có trong trời đất, trừ bóng hình to lớn ra, tất cả mọi thứ đều nát hết.

Đó là năng lực hủy diệt cực kỳ khủng khiếp, dường như vào thời khắc mà tinh thần sụp đổ đó, trong cảnh tượng đó liền bị màu trắng ăn mòn đi, giống như bóng hình to lớn đó muốn làm đỗ nát tất cả rồi tự lập rời đất trời mới! 

Và cũng vào giờ phút này, hô hấp của Thanh Lâm càng ngày càng nhanh rồi đột nhiên tỉnh lại.

Khuôn mặt cậu trắng bệch, ánh sáng màu đỏ ở bên ngoài thân thể cậu sáng được một lúc rồi cũng bắt đầu quay lại vào trong cơ thể cậu.
Nhìn xung quanh bốn phía, những nơi mà cậu nhìn qua, cũng đều bị lôi kiếp huỷ diệt hết, cây cối hóa thành tro bụi, mặt đất xuất hiện nhiều lỗ lớn, tất cả trở thành một mớ hỗn độn. 

Nhớ lại tất cả những gì xảy ra trước đó, trong lòng Thanh Lâm rất kinh ngạc và sau tất cả sự việc này trong lòng cậu vẫn còn cảm giác sợ hãi.

Khó có thể tưởng tượng ra, chỉ là đột phá cảnh giới tiên thiên, vả lại hậu thiên và tiên thiên chỉ có cách nhau một tầng mà lại có năng lực to lớn như thế, cho dù đối với chuyện tu hành Thanh Lâm vẫn không hiểu nhưng cậu cũng dần dần cảm nhận được, chuyện này, tuyệt đối không thể xảy ra trên người người khác được.

“Trong tộc của ta, căn bản là không có cảnh giới hậu thiên, tiên thiên này, cho dù là ở tinh cầu phế thải của bản đồ cấp một đi chăng nữa, cảnh giới tiên thiên cũng chỉ là căn cơ để bước vào con đường tu hành thực sự nhưng ngươi lại ở trong căn cơ này hoàn thành thiểm thứ nhất của đế thể, từ xưa đến nay, chưa từng có người nào làm được chuyện này cả!” 

Đế Linh hít một hơi sâu, đây không biết là lần thứ mấy hắn hít thở sau, nếu là trước kia, tâm trạng của hắn tuyệt đối sẽ không phải như thế.

“Thanh Lâm, thiểm thứ nhất của đế thể, cậu… lĩnh ngộ được cái gì rồi?” Hắn nhẹ giọng hỏi.

Hắn không biết chính xác được Thanh Lâm đã lĩnh ngộ được chín bước nhảy vọt của đế thể chưa nên hắn mới hỏi cậu như thế, nếu Thanh Lâm thực sự đã lĩnh ngộ ra được thì cậu sẽ nói ra, nếu không lĩnh ngộ được thì hắn biết đây sẽ trở thành cái gai trong lòng của Thanh Lâm, đối với việc lĩnh ngộ tám thiểm sau này của cậu sẽ gặp phải rất nhiều trở ngại. 

Tộc Đế Thần cũng là vì thế nên dẫn đến số người lĩnh ngộ được toàn bộ chín bước nhảy vọt vô cùng ít.

Chín bước nhảy của đế thể đã trở thành một tâm bệnh của người trong tộc của tộc Đế Thần và cũng có thể nói là tâm ma. Bọn họ không giống Thanh Lâm, không biết những chuyện của tộc Đế Thần, bọn họ từ khi bắt đầu được sinh ra, đã có được truyền thừa, càng biết được chín bước nhảy vọt của đế thể.

Chín thiểm của đế thể có rất nhiều người có thể làm được nhưng chín bước nhảy vọt của đế thể thì không phải ai cũng có thể lĩnh ngộ được, đó cũng giống như một tảng đá lớn, từ khi người trong tộc của tộc Đế Thần sinh ra đã liền đặt tảng đá đó lên trên người của bọn họ, sau mỗi một thiểm, nếu không thể lĩnh ngộ được thì tảng đá lớn này, sẽ càng nặng thêm, thậm chí… có thể đè chết bọn họ. 

Nghe những lời nói của Đế Linh, Thanh Lâm trầm ngâm hồi lâu, trong đầu của cậu luôn xuất hiện cảnh tượng vừa rồi, cảnh tượng bóng hình to lớn thi triển cái gì gọi là Băng Tinh.

Cảnh tượng này đã khắc sâu vào trong đầu của Thanh Lâm, không bao giờ có thể xoá đi.

Đế Linh thấy Thanh Lâm im lặng, tim hắn đột nhiên đập nhanh hơn, một hồi lâu, hắn vẫn không thấy Thanh Lâm nói chuyện, sắc mặt như bị đơ ra, trong lòng than: “Xem ra, cậu ta chưa lĩnh…” 

Chữ “ngộ” còn chưa nói ra thì Đế Linh đột nhiên rung lên, đôi mắt co lại, trên khuôn mặt co giật liên hồi.Chỉ thấy Thanh Lâm đưa bàn tay phải ra, sấm sét xuất hiện trên bàn tay cậu rồi nhanh chóng hình thành một hạt tinh thần nhỏ cỡ ngón tay.

Sau khi hạt tinh thần này xuất hiện, Thanh Lâm trầm ngâm một hồi, giơ ngón tay ra, chỉ nhẹ vào trên tinh thần, sau đó, cậu dùng hết sức mà ấn vào! 

Sau khi ấn vào, truyền ra một câu nói cũng đủ khiến cho Đế Linh xém chút nữa đã tắt thở.

“Chín bước nhảy vọt của đế thể, bước nhảy vọt đầu tiên - Băng Tinh!”

“Đùng!” 

Lời vừa dứt, những tinh thần hoàn toàn do sấm sét hóa thành phóng ra, những nơi mà nó đi qua, đều xuất hiện một mảng sấm sét sáng lấp lánh, mặt đất xuất bị đánh nứt ra, khi tinh thần xông ra, trong hư không cũng xuất hiện một đường quỷ đạo màu đen!

Tinh thần này nhanh chóng bay đi xa, không biết đi đến nơi nào rồi, cuối cùng, ngay một chỗ nào đó vang lên tiếng nổ lớn, trong tiếng nổ lớn này, sấm chớp làm sáng cả bầu trời, bầu trời đen kịt nhờ vậy mà trở nên đẹp lộng lẫy.

“Ha ha ha!” 

Đế Linh cuối cùng cũng nhịn không được, hắn cười điên cuồng nói: “Không hỗ danh là Thánh tử của tộc Đế Thần ta, mới một lát là đã lĩnh ngộ được bước nhảy vọt đầu tiên, ở trước mặt hắn, những thiên tài của tộc Thánh Ma, những yêu quái của tộc Hoàng Thiên cũng không phải là cái rấm gì cả!”

Âm thanh này rất lớn, tiếng cười rất sảng khoái, rất vui vẻ, vậy mà ngoại trừ Thanh Lâm ra thì chẳng có một ai có thể nghe được cả.

Và Thanh Lâm lúc này đây, đang ngớ người nhìn về phía xa xa nơi sấm chớp dữ dội đang từ từ biến mất kia. 

“Băng Tinh…”

Cậu nhớ đến phụ thân của cậu Thanh Nguyên có thể một cú đánh nát tảng đá hơn vạn cân, thậm chí là hơn mười vạn cân rồi lại nghĩ đến cảnh tượng đó, tinh thần làm huỷ diệt vô số tinh cầu, cậu đột nhiên phát hiện ra, giống như tất cả những gì mà Đế Linh đã nói, không có một chút bịa đặt.

“Cảnh giới tiên thiên!” 

Sau một hồi, Thanh Lâm hít sâu một hơi, nhìn cú đấm của mình, lộ ra vẻ hưng phấn và kích động.

Cậu của ngày hôm nay, đã trở thành cao thủ tiên thiên, tuy nói là sơ cấp nhưng cậu cảm nhận được, một cú của cậu có thể đánh nát tảng đá nặng trăm vạn cân, cho dù là cao thủ mạnh nhất thuộc cảnh giới tiên thiên cũng không thể làm được điều này.

Ngoài ra, khi có bước nhảy đầu tiên của đế thể đó, Thanh Lâm không biết đây có phải là ma kỹ không nhưng cậu có thể cảm nhận được một chút, cái gọi là “ma kỹ” này, không thể so sánh được với bước nhảy đầu tiên của đế thể. 

Đây là chiêu mạnh nhất của Thanh Lâm và nếu không có gì sai thì thủ đoạn này ngay cả cảnh giới Cố Nguyên cũng có thể giết chết được.

“Còn cái này nữa…”

Thanh Lâm đột nhiên cười lên, hắn buông nắm tay ra, trên bàn tay xuất hiện ánh sáng lấp lánh, ánh sáng đó không phải màu đỏ mà là màu xanh! 

“Nguyên lực thuộc tính lôi!”

Chương 33: Đuổi giết huyền lãng

Đây thực sự là nguyên lực thuộc tính lôi, do thiên kiếp tạo thành, dựa vào ánh sáng màu đỏ để tu luyện rồi sinh ra từ cơ thể.

Chỉ là, đối với tất cả tu sĩ mà nói, nguyên lực gì đều không quan trọng, quan trọng nhất là lúc nào nắm giữ loại nguyên lực này.

Cảnh giới tiên thiên, nắm giữ nguyên lực thuộc tính lôi, ở Thiên Bình tông này, Thanh Lâm là người thứ nhất, ở Đông Minh tinh, cậu cũng là người thứ nhất! 

Như lời nói của Đế Linh, hậu thiên, tiên thiên, cũng đều là căn cơ để bước vào hành trình tu luyện, cho dù là năng lực tự sinh ra thì đó cũng chỉ là chân khí, không phải là nguyên lực.

Đây không phải là việc mà tu sĩ có thể quyết định được mà là do thiên đạo quyết định.

Nhưng Thanh Lâm lại đem loại tu luyện này đẩy lên một tầm cao mới, trong thiên đạo, cậu đã cố kéo ra một loại nguyên lực thuộc tính! 

Giữa nguyên lực thuộc tính và chân khí có thể nói là một trời một vực, nếu bắt dùng số lượng để so sánh thì nguyên lực thuộc tính mạnh hơn chân khí ít nhất là gấp mười lần.

Đây là lý do tại sao người có năng lực bẩm sinh, dù cho có đứng ở đỉnh cao nhất cũng không thể chiến thắng cảnh giới Cố Nguyên.

“Giờ đây ta nắm giữ nguyên lực thuộc tính mà còn là thuộc tính lôi, tuy nói không nhiều nhưng cũng đủ để giao đấu một trận ngắn với cảnh giới Cố Nguyên sơ cấp, cộng thêm sức mạnh, cũng đủ để bảo toàn tính mạng!” 

“Nếu tiếp tục thi triển thuật Định Hình và chín bước nhảy vọt của đế thể…”

Trong đầu Thanh Lâm xuất hiện hình ảnh của Tào Thanh và Tôn Lập, ánh mắt cậu chợt lanh lại, nói: “Rất có khả năng, cảnh giới Cố Nguyên trung cấp mà sơ ý thì cũng không phải là đối thủ của ta!”

Huyễn Lưu Tâm Yểm va Liệp Thần cung, là hai binh khí mạnh nhất của Thanh Lâm nhưng cậu không có tính vào trong đó, bởi hai món này, trừ khi là ngàn cân treo sợ tóc, nếu không, cậu cũng không muốn thi triển nó mà để tiêu hao thọ nguyên của mình. 

“Lúc nãy lôi kiếp xuất hiện, có rất ít người dám tới gần, bây giờ lôi kiếp đã qua, ta không thể ở lại nơi này quá lâu.”

Trong lúc Thanh Lâm trầm ngâm, đang muốn rời khỏi nhưng cũng vào lúc này đây, hai bóng hình đột nhiên từ xa bay đến, tốc độ cực nhanh, chưa đợi Thanh Lâm rời khỏi, bọn họ đã nhìn thấy cậu.

“Là ngươi?” 

Hai người này, một nam một nữ, tướng mạo của người nam bình thường, còn của người nữ thì thân hình đẫy đà, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ, khi hai người nhìn thấy Thanh Lâm bởi vì đứng dưới lôi kiếp mà quần áo nát hết, toàn thân trần truồng, cũng đều ngớ người ra.

Thanh Lâm cũng nhìn hai người họ, sâu trong ánh mắt cậu có một tia lạnh lùng, nắm tay lại nói: “Thanh Lâm xin chào Huyền Lãng sư huynh và Nguyệt Thủy sư tỷ.”

“Ngươi là tên tiểu tử trong phòng bếp, ngay cả đệ tử ghi danh cũng không phải, cũng có tư cách gọi bọn ta là sư huynh sư tỷ sao? 

Huyền Lãng đang muốn ra tay thì Thuỷ Nguyệt đứng bên cạnh hắn chặn hắn lại, đôi mắt yêu mị của nàng nhìn lấy Thanh Lâm, đặc biệt còn nhìn mấy cái vào vị trí hiểm của Thanh Lâm, cười cười rồi nói: “Đừng làm thương cậu ấy chứ, nhóc ấy đâu phải tên ngốc đâu mà ở ngay khu vực lôi kiếp mà trần truồng như vậy chứ, chắc chắn là có ý định gì đó, sư huynh qua hỏi han không phải sẽ tốt hơn sao?”

Trên thân thể của người con gái này toát ra hương thơm, Thanh Lâm cách xa như thế cậu còn ngửi thấy, khi nói chuyện, cái giọng yểu điệu của nàng càng khiến cho người ta rung động, nhịn không được mà yêu thương nàng.

Huyền Lãng giống như là có tình ý với nàng, thấy ánh mắt nàng đã dán vào người Thanh Lâm vô số lần, trong đôi mắt của hắn nổi lên sát khí, âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi ở đây làm gì?” 

“Đi ngang qua.” Thanh Lâm bình tĩnh trả lời.
“Đi ngang qua?” Đôi mắt Huyền Lãng co lại, lộ ra nụ cười lạnh lùng, nói: “Mới chỉ là cảnh giới hậu thiên… A, đột phá cảnh giới tiên thiên rồi sao?”

“Đột phá cảnh giới tiên thiên thì đã sao, trong Thiên Bình tông ta, cảnh giới tiên thiên nhiều vô số kể, thằng tạp dịch như ngươi, còn dám giở trò với ta, đây là địa bàn thiên kiếp, là nơi cho một phế vật bẩm sinh như ngươi lui tới hay sao?” 

Lời vừa dứt, Huyền Lãng lập tức xông ra, khi mà tiếp cận với Thanh Lâm, hắn liền vung một bạt tay ra.

Hắn ở kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên, đã có nguyên lực thuộc tính nhưng một bạt tay này chỉ là một bạt tay bình thường, không có chứa một nguyên lực thuộc tính nào cả, hoặc cũng có thể nói, ở trong lòng của Huyền Lãng, đối phó với Thanh Lâm loại tiên thiên này, căn bản là không cần dùng đến nguyên lực thuộc tính.

Và sự thực cũng là như thế, Cố Nguyên chiến đấu với tiên thiên, không cần nguyên lực thuộc tính nhưng hắn… đã chọn sai đối tượng rồi! 

Thanh Lâm nhìn Huyền Lãng bay đến, trước kia phải chịu đựng áp lực đó từ cảnh giới Cố Nguyên nhưng giờ đây gần như là không còn nữa, Huyền Lãng càng ngày càng tiếp cận cậu, tinh thần cậu vẫn bình thản, chỉ là trong sự bình thản này, ánh mắt cậu lại càng lúc càng lạnh.

Huyền Lãng tất nhiên nhìn thấy ánh mắt này của Thanh Lâm, trong lòng hắn nghi hoặc, thầm nói thằng tạp dịch này chẳng lẽ thực sự là một thằng ngốc, không những không né đi, lại còn không biết sợ hãi nữa chứ.

Và trong lúc này đây, đôi mắt Thanh Lâm đột nhiên chớp một cái, trong phút chốc đó, cậu đột nhiên bước lên một bước, bàn tay phải trực tiếp tung ra một cú đấm! 

“Cái...”

Hai mắt của Huyền Lãng co lại, hắn đoán Thanh Lâm nhất định sẽ né đi, nhất định sẽ cầu xin hắn nhưng hắn chưa từng đoán rằng Thanh Lâm lại dám phản đòn lại!

“Ngươi đang muốn chết!” 

Huyền Lãng hừ lạnh một tiếng, bàn tay thành vuốt, chụp lấy cú đấm của Thanh Lâm.

Hai người va chạm nhau, cú đấm của Thanh Lâm đột nhiên có ánh sáng màu đỏ lấp lánh, Huyền Lãng chỉ cảm thấy ngực hắn có sự va chạm rất mạnh, một luống lực lượng lớn từ cánh tay truyền đến, giống như muốn xé rách ra vậy, cơn đau đớn tột cùng ập đến.Mép miệng của hắn chảy ra máu, hắn nhìn chằm chằm Thanh Lâm với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống cậu, rồi sự tức giận mãnh liệt dâng lên đầu hắn, nói: “Xúc sinh, ngươi dám làm ta bị thương!” 

Lời nói vừa dứt, hắn đang định điều động nguyên lực thuộc tính nhưng hắn thấy Thanh Lâm lại bước thêm một bước, ngón trỏ đưa ra, chỉ vào Huyền Lãng, nhẹ nhàng thốt ra một từ: “Định!”

Trong phút này đây, xung quanh của Huyền Lãng giống như bị những sợi tơ vô hình bao lấy lại, khiến cơ thể, ý thức của hắn, trong phút chốc này đều toàn bộ dừng lại hết.

Tranh thủ vào lúc này, Thanh Lâm phóng đến, bên tay phải phóng thích ra ánh sáng màu đỏ lấp lánh, giống như lúc giết chết con thú Nguyệt Linh vậy, bàn tay cậu đánh mạnh xuống vào đầu của Huyền Lãng. 

“Beng!”

Máu văng tứ tung, não cũng bay ra, Huyền Lãng chết ngay tại chỗ!

Sau khi hắn chết, một nguồn lực hút từ trong cơ thể của Thanh Lâm truyền ra, chỉ thấy cơ thể của Huyền Lãng đang khô héo đi một cách nhanh chóng, chỉ là trong tích tắc thời gian, chỉ còn lại một bộ áo trắng nằm dưới đất, hài cốt cũng không còn. 

Tất cả những chuyện này xảy ra một cách nhanh chóng, Thuỷ Nguyệt đứng ở không xa nhìn thấy toàn bộ cảnh này cũng há hốc mồm ra, trong mắt của nàng lộ ra sự kinh ngạc và sợ hãi không thể nào diễn tả nổi được.

“Không thể nào… Chuyện này không thể nào được…”

“Ngươi chỉ là cảnh giới tiên thiên, sao có thể giết chết cảnh giới Cố Nguyên được…” Nàng tự lảm nhảm một mình rồi sau đó trong đầu nàng dâng lên một cảm giác sợ hãi dữ dội. 

Thanh Lâm đem chiếc áo của Huyền Lãng mặc vào trên người, không nói một lời, đi về phía của Nguyệt Thuỷ.

“Sư đệ, hãy nghe sư tỷ nói!” Sắc mặt của Nguyệt Thuỷ lập tức thay đổi, liền hoảng sợ lùi về phía sau, đồng thời cũng nói với Thanh Lâm.

Sắc mặt Thanh Lâm lạnh băng, không thèm quan tâm, trong đôi mắt sáng của Thanh Lâm, vào lúc này đây đã tràn đầy sát khí. 

Ở trong quân đội, cậu đã biết thế nào là nuôi hổ gây hoạ, tuy nói lần trước đã gặp Nguyệt Thủy này một lần, hoặc là lần gặp mặt này, nàng đều cũng không có ra tay với cậu nhưng khi Huyền Lãng ra tay giết cậu, nàng lại đứng một bên xem chuyện vui, nếu nàng không phải là cảnh giới tiên thiên mà là cảnh giới Cố Nguyên thì e rằng nàng cũng sẽ cùng Huyền Lãng ra tay giết chết cậu.

Hôm nay nếu không giết chết nàng thì sau này nhất định sẽ là một hiểm hoạ lớn!

“Ầm!” 

Bàn tay biến thành cú đấm, ánh sáng màu đỏ không ngừng lấp lánh, trong lúc Thanh Lâm nhảy lên, cậu liền tung ra một cú đấm về phía Nguyệt Thủy.

“Huyền Lãng đã xem thường ngươi rồi, không ngờ chỉ một chút sơ xuất thôi thì đã chết trong tay ngươi rồi, ngươi đừng có mà nghĩ rằng ngươi cũng có thể giết chết ta như thế!”

Nguyệt Thủy thấy Thanh Lâm không quan tâm đến nàng, đôi mắt nàng liền xuất hiện tia sáng lạnh lùng, rồi nàng giơ ngón tay ra múa mấy cái, liền xuất hiện ánh sáng màu vàng. 

Giống như Tào Thanh, cũng là nguyên lực thuộc tính kim!

Chương 34: Trung kỳ tiên thiên

Những ánh sáng màu vàng này xuất hiện, hóa thành một bàn tay, trong tiếng ầm lớn, đánh về phía Thanh Lâm.

Trong lòng của Nguyệt Thủy kinh ngạc và tức giận, ngạc nhiên là bởi vì Thanh Lâm có thể dùng năng lực của cảnh giới tiên thiên để giết chết Huyền Lãng thuộc trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, giận là bởi vì Thanh Lâm còn muốn đuổi giết cả nàng luôn!

“Lúc nãy cậu ta thi triển thuật pháp yêu dị, nhất định là một loại ma kỹ, do Huyền Lãng quá sơ suất nên mới bị cậu ta giết chết.” Trong lòng Nguyệt Thủy thầm nghĩ. 

Thanh Lâm cách Nguyệt Thủy không xa, thấy bàn tay đánh đến, cậu liền hừ lạnh một tiếng rồi đánh trực diện về phía trước lại.

Trong tiếng nổ ầm lớn, xuất hiện ánh sáng màu xanh đậm, trong màu xanh đậm ấy, còn bao bọc một tầng ánh sáng màu đỏ, từ phía xa nhìn vào, thực sự là màu đỏ.

“Không thể nào!” 

Nhìn cảnh này, sắc mặt của Nguyệt Thủy liền thay đổi, sự kinh ngạc đột nhiên từ trong lòng dâng lên khiến nàng không thể nào diễn tả được, nàng mở to con mắt ra và trên khuôn mặt nàng tràn đầy sự kinh ngạc.

“Đây tuyệt đối là không thể nào! Cảnh giới tiên thiên, sao lại có năng lực thuộc tính như thế!”

Tiếng nổ lớn vang vọng khắp bầu trời, bàn tay thuộc tính kim đó va chạm với ánh sáng màu đỏ, lập tức vỡ nát ra và ánh sáng màu đỏ đó dưới sự điều khiển của Thanh Lâm, biến thành bàn tay, vượt qua hư không, chụp lấy Nguyệt Thủy. 

“Nguyên lực thuộc tính lôi!”

Sắc mặt của Nguyệt Thủy lại thay đổi, trong nguyên lực thuộc tính, nguyên lực thuộc tính lôi là nguyên lực cuồng nộ nhất, tự tạo thành quy tắc, tuy sức công kích của thuộc tính kim rất mạnh nhưng nó lại thuộc vào ngũ hành nên vào lúc này đây, đối mặt với thuộc tính lôi, thuộc tính kim lập tức bị thuộc tính lôi áp đảo xuống.

Trong lòng nàng kinh sợ, nghĩ đến lúc nãy Thanh Lâm giết chết Huyền Lãng, căn bản là không có dùng tới nguyên lực thuộc tính này, bây giờ nhìn lại lần nữa, trong lòng nàng đột nhiên run sợ. 

“Cậu ta đã giấu đi năng lực thật sự của mình!”

Dùng năng lực tiên thiên giết chết Huyền Lãng, lại dùng nguyên lực thuộc tính áp chế mình, vào lúc này đây, toàn thân Nguyệt Thủy đều run rẩy, hô hấp nhanh, sắc mặt trắng bệch và cũng không còn tâm trạng để chiến đấu nữa.

“Sư đệ, ta không có ác ý với đệ, đệ có thể tạm ngừng lại không, hãy nghe sư tỷ giải thích!” Nguyệt Thủy sợ đến hồn vía bay tứ tung, vừa né vừa nói. 

“Ta là tạp dịch trong phòng bếp, không có tư cách gọi các ngươi là sư huynh sư tỷ.”

Giọng nói của Thanh Lâm lạnh băng, không chứa một chút tình cảm gì cả, trong lúc nói chuyện, cậu lại tung ra một cú, tiếng ầm lớn của nguyên lực thuộc tính lôi bay ra, tích tụ thành ánh sáng màu đỏ trên bầu trời, ập về phía của Nguyệt Thủy.

“Huyền Lãng đã chết, chuyện này ta coi như là không nhìn thấy gì hết, ngươi và ta đều là đệ tử của Thiên Bình tông, cớ gì lại phải đuổi cùng giết tận như thế!” 

Đồng tử của Nguyệt Thủy co lại, nàng nhìn bàn tay mang ánh sáng màu đỏ đang bay về phía nàng với một tốc độ cực nhanh, hai bàn tay nàng lập tức vận chuyển, toàn bộ nguyên lực thuộc tính kim nổ tung, hóa thành một đóa sen lớn gần mấy trượng ở ngay giữa bầu trời.

Hoa sen này là linh ma kỹ hạ đẳng, tên là Nhiên Diệt Thanh Liên, phàm là đệ tử chính thức, khi hoàn thành xong nhiệm vụ của Thiên Bình Tông cũng đều nhận được nó.

Nhưng đối với Nguyệt Thủy mà nói, Nhiệt Diệt Thanh Liên là tuyệt chiêu mạnh nhất có thể giúp nàng bảo toàn tính mạnh, nàng không giống như tên biểu ca Lý Trần Tiêu của Tống Đại Hải, có linh ma kỹ trung đẳng. 

Đóa sen ngưng tụ lại, lập tự phóng đến đấm tay màu đỏ đó, hai thứ đó va chạm nhau, phát ra tiếng động kinh người, bàn tay màu đỏ đó chịu được một lúc, rồi cũng vỡ tung ra và ánh sáng của đóa sen đó cũng không còn chói lọi như trước nữa, màu sắc của nó có chút tối đi.
Thanh Lâm phun một ngụm máu ra, lùi về sau vài bước, nhìn đóa sen đó, trong mắt cậu xuất hiện một tia lửa:

“Ma kỹ!” 

Tuy rằng chỉ là linh ma kỹ hạ đẳng nhưng có thể tăng cường cho năng lực thuộc tính, cuộc giao chiến lúc nãy cậu đã nhìn ra.

Cậu không có dừng lại, trong mắt cậu có sát khí, cậu tiếp tục xông lên, đồng thời tất cả nguyên lực thuộc tính lôi trong cơ thể cậu cũng đều bùng phát ra, trong lúc cậu bước chân ra, ngón tay trỏ bên tay phải cậu cũng từ từ giơ ra, chỉ về phía Nguyệt Thủy!

Động tác quen thuộc này, lập tức khiến sắc mặt của Nguyệt Thủy thay đổi, dường như là muốn hồn tiêu phánh tán vậy. 

Hồi nãy nàng đã nhìn rất kỹ càng, Thanh Lâm cũng dùng tư thế này khiến cho Huyền Lãng đứng yên bất động ngay giữa không trung một cách kỳ lạ và nàng nhìn thấy được hắn căn bản là không thể nào nhúc nhích nổi, một hồi sau là hắn liền chết đi.

Lúc này đây, chưa đợi Thanh Lâm mở miệng nói, nàng cảm thấy một nguồn lực cưỡng chế rất mạnh đang bay ra từ trời đất, bao phủ lấy xung quanh, giống như vô số sợi tơ đang quấn lấy thân thể nàng vậy, chỉ đợi Thanh Lâm thốt lên chữ đó, nàng sẽ hoàn toàn bị giam cầm lại!

“Sư đệ, xin hãy tha cho sư tỷ một mạng!” Nguyệt Thủy phát ra tiếng hét thảm thiết, giọng nói yểu điệu lúc trước của nàng đã không còn tồn tại nữa, có cũng chỉ là sợ hãi khi đối diện cái chết thôi. 

Ánh mắt Thanh Lâm lạnh lùng, trong mắt cậu giờ đây tràn đầy sát khí, đang định thốt ra một chữ thì ngay lúc này đây, Nguyệt Thủy lại hét lên lần nữa: “Sư đệ, tha cho ta lần này, ta sẽ nói cho đệ một bí mật, một bí mật lớn!”

Sau khi nói ra lời này, nàng giống như sợ Thanh Lâm sẽ không tin nàng vậy, nàng liền vỗ một cái vào cái túi tinh xảo đặt ở bên hông nàng, cái túi đó phát ra một luồng ánh sáng, hóa thành Ngọc Giản, rớt ngay trước mặt của Thanh Lâm.

Động tác của Thanh Lâm ngừng lại, có chút do dự, chụp lấy Ngọc Giản vào trong tay, nhìn cũng không nhìn, ngón trỏ của tay phải trực tiếp ấn xuống: “Định!” 

Thốt ra một chữ đó, tinh thần sợ hãi lo lắng của Thuỷ Nguyệt lập tức ngưng lại,  nàng bước đi, cũng chỉ là giam cố lại trong một thời gian ngắn.

Cho dù lúc này đây Thanh Lâm đã đột phá tiên thiên, cho dù có nguyên lực thuộc tính lôi nhưng khi thi triển thuật định hình này, vẫn chỉ có thể kiên trì được một tức.Trong một tức này, tốc độ Thanh Lâm cực nhanh, nhanh chóng vượt qua khoảng cách hàng trăm mét, đến trước mặt của Nguyệt Thủy, đấm xuống một đấm. 

Và cũng vào lúc này, một tức qua đi, Nguyệt Thủy tỉnh lại, nàng thấy một cú đấm màu trắng bay tới trước mặt, sau đó, liền phát ra tiếng thét thê lương, nói: “Ngươi chết sẽ không có đất chôn thân!”

“Binh!”

Một cú tung ra, máu trên khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thủy văng tứ tung, thân thể của nàng cũng đang khô héo đi một cách nhanh chóng, hóa thành linh nguyên, bị Thanh Nguyên hấp thu tất cả. 

Trước đó Thanh Lâm đã nuốt sống Huyền Lãng thuộc cảnh giới Cố Nguyên, lúc này lại nuốt Nguyệt Thủy, cậu chỉ cảm thấy trong cơ thế cậu vang lên tiếng “rắc” và cậu cũng không ngờ lại lần nữa đột phá, bước vào trung kỳ tiên thiên.

“Linh nguyên của tiên thiên so với hậu thiên nhiều hơn rất nhiều, cảnh giới Cố Nguyên này… càng nhiều hơn!”

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, liếc nhìn quần áo trên mặt đất của Nguyệt Thủy rồi cậu đưa bàn tay ra, trực tiếp nhặt lấy cái túi tinh xảo ấy. 

“Không ngờ cô gái này giàu có như thế, lại có cả túi đựng đồ.”

Cậu thì thầm một tiếng, Thanh Lâm còn chưa kịp kiểm tra thì cậu đã phóng đi ra xa.

Sau khi cậu đi không được bao lâu, một đám người từ nhiều nơi khác tụ tập lại đây, nhìn cảnh tượng hoang tàn này cùng với nhiều cái lỗ lớn, đám người đó cũng đều không khỏi kinh ngạc. 

Cho dù là bọn họ hay là Huyền Lãng và Nguyệt Thủy đã bị Thanh Lâm giết, cho đến lúc chết, bọn họ cũng không ngờ rằng người độ kiếp này, không ngờ chính là một tạp dịch phòng bếp có thân phận thấp kém ở trong mắt của bọn họ.

……

Phòng bếp Thiên Bình tông. 

Bàng Liên Trùng và đám người Vũ Phong đã trở về, lúc trước ba người ở lại trong bếp từng hỏi bọn họ có thu hoạch gì không nhưng không một ai trả lời bọn họ dù chỉ là một câu đi nữa.

Trong lòng bọn họ, luôn xuất hiện hình ảnh lốc xoáy linh khí trên đỉnh đầu của Thanh Lâm, cơ thể cậu đứng thẳng.

Bóng hình đó, đè đến nổi bọn họ không thể thở được, bọn họ nghĩ đến lôi kiếp khủng khiếp đó, cho đến bây giờ bọn họ cũng không thể nào lý giải nổi, Thanh Lâm chỉ là đột phá tiên thiên thôi, tại sao lại có thể kéo đến lôi kiếp thế. 

Thời gian trôi qua, trong tâm trạng không mấy thoải mái, mặt trời cũng bắt đầu ló dạng ra.

Trong đất trời, tia sáng đầu tiên chiếu vào phòng bếp, một bóng người màu trắng, xuất hiện trong tầm mắt của đám người Bàng Liên Trùng.

“Cậu ấy chưa chết!” Cho dù là Bàng Liên Trùng hay là Vũ Phong hoặc là hai người khác đi nữa, khi nhìn thấy Thanh Lâm, đôi mắt cũng đều nheo lại, tim đập loạn xạ, rồi cùng xuất hiện ý nghĩ đầu tiên này. 

Phải biết rằng, cho dù là cảnh giới Linh Đan đột phá Bổn Thần, khi độ Đan kiếp đều là cửu tử nhất sinh nhưng Thanh Lâm, lại dựa vào năng lực tiên thiên đứng trước mặt bọn họ không có một chút trầy xước nào cả.

Chương 35: Ta nhớ lấy ngươi rồi!

Mắt lướt nhìn qua bọn người Bàng Liên Trùng, Thanh Lâm tự dưng biết được trong lòng họ đang nghĩ cái gì, mở miệng hỏi: “Mấy viên yêu đan đâu rồi?”

“Ở đây.”

Bàng Liên Trùng lập tức đưa cái bọc qua, trong đó hai mươi bảy viên yêu đan của Nguyệt Linh thú, không thiếu một viên nào. 

Cầm lấy yêu đan, Thanh Lâm trở về phòng của mình.

Mãi đến khi hình bóng của cậu ấy hoàn toàn biến mất, bọn người Bàng Liên Trùng đều không dám hỏi thêm câu nào, thậm chí không dám thở mạnh.

Sau khi về phòng, Thanh Lâm thay áo xong rồi sau đó ngồi xếp gối trên chiếc giường đơn sơ, lấy cái túi đựng đồ nhỏ nhắn của Nguyệt Thủy ra xem. 

Một lát sau, Thanh Lâm cắn ngón tay, nhỏ một giọt máu lên đó, túi đựng đồ lập tức sáng rực rồi nhanh chóng tắt ngắm, trông chẳng khác gì ban đầu, nhưng đã đổi chủ.

Trong lòng vừa mới suy nghĩ thì độ lớn của cái túi đựng đồ lập tức hiện rõ trong đầu Thanh Lâm, không hẳn lớn lắm, rộng hai mét, cao hai mét, đủ để đựng những thứ không quá lớn.

Trong cái túi, có không ít đồ, ngoài những bộ y phục hằng ngày của Nguyệt Thủy ra, có ba thứ khiến Thanh Lâm phải chú ý. 

Món đồ thứ nhất, thanh kiếm xanh dài, thân kiếm nhỏ, dài khoảng một mét rưỡi, trên báng kiếm có đính một viên bảo thạch đen lục, trên đó còn có treo một sợi dây thủy tinh.

Thanh kiếm này, vừa nhìn là biết kiếm dành cho con gái.

“Nguyên bảo hạ đẳng…” Thanh Lâm nhìn thanh kiếm dài nói lẩm bẩm. 

“Nguyên bảo” ở đây đương nhiên không phải chỉ nguyên bảo của tiền bạc ở phàm  thế, mà là một loại bảo bối của cảnh giới Cố Nguyên, do đó được gọi là nguyên bảo.

Vật này như ma kỹ, có thể tăng cường độ nguyên lực của tu sĩ, những vật cực phẩm còn có thể tạo ra những thuật pháp kinh người trong lúc tu luyện, có thể tùy ý thi triển.

Dẹp thanh kiếm dài vào, Thanh Lâm ngắm vào món đồ thứ hai. 

Đó là một cái chén xanh, nhìn có vẻ rất bình thường, không cảm thấy có gì đặc sắc, nhưng gia công rất tốt, không tỳ vết, thậm chí nhìn lướt qua giống như không phải làm ra vậy mà là tự tạo ra, như trời đất này vậy, dù là chỗ nào trên chén đều được khảm nạm một cách hoàn mỹ không tỳ vết.

Món đồ cuối cùng lại là một đống linh thạch.

Thanh Lâm mắt lướt nhìn qua, lộ ra vẻ hưng phấn, đống linh thạch này, đều là linh thạch hạ đẳng, nhưng có đến những năm trăm miếng, rõ ràng là báu vật cất giữ của Nguyệt Thủy, bây giờ lại hời cho Thanh Lâm. 

“Đáng tiếc, Huyền Lang kia không có túi đựng đồ.” Thanh Lâm lẩm bẩm.

Lặng im một lúc, cậu ấy lại lấy chiếc Ngọc Giản mà Nguyệt Thủy ném cho cậu, để tâm vào đó, ngay tức khắc có một sức mạnh ngất trời bùng phát ra từ Ngọc Giản đó, như vũ bão vậy, cuộn thẳng vào Thanh Lâm, khiến sắc mặt cậu lập tức trắng bệch, khóe môi hơi có máu ứ ra.

“Đông Minh đổi chủ, lão phu không cam tâm!” 

“Thiên tử của Lý gia Thành Thánh, nếu không có lão phu thì là đã chết chắc rồi!”

“Lão phu ta lấy tất cả thọ nguyên của mình ra nguyền rủa Vạn Cổ phong tinh của Lý gia, nếu có được đồ của lão phu, theo ý của lão phu, giết sạch đời đời của Lý gia!”Câu nói cuối cùng dường như là gầm thét lên, âm thanh cuồn cuộn, làm rung động cả hai tai của Thanh Lâm, chảy cả máu. 

Lúc này trên chiếc Ngọc Giản, đã xuất hiện một chút điểm sáng, đều là màu đỏ, những điểm sáng đỏ này lan ra, cuối cùng là phía trong cùng của chiếc Ngọc Giản, biến thành một điểm đen.

Thanh Lâm rất kinh hãi, sau khi xem qua một lát thì cẩn thận cất Ngọc Giản vào.

Ông già lớn tuổi này là ai, cậu đoán không ra, Lý gia đó lại có thế lực lớn thế nào, cậu cũng đoán không ra, nhưng cậu ấy có thể thấp thoáng cảm nhận được, Nguyệt Thủy nói không sai, chiếc Ngọc Giản này là một bí mật, bí mật động trời! 

……

Mặt trời mới vừa ló ra, ánh nắng chiếu sáng cả một vùng đất, tràn ngập không khí tinh mơ.

Thanh Lâm đi ra khỏi phòng bếp, cầm theo cái bọc, chạy thẳng đến Vụ các. 

Cậu ta không để lộ túi đựng đồ của Nguyệt Thủy ra ngoài, túi đựng đồ vốn là vật đặc biệt, người thường không có nhiều, cộng thêm đây là thứ cướp từ Nguyệt Thủy, nếu để kẻ có ý phát hiện, nhất định sẽ đem lại phiền phức.

Trên suốt chặng đường, lại chưa hề gặp chuyện như ngày hôm qua, những đệ tử lừa gạt lăng nhục cậu ấy.

Sáu tiếng sau, Thanh Lâm đến Vụ các, cuối chào hai vị ông già lớn tuổi, vừa mới đi vào thì ngay lúc này đây, từ đằng sau lưng bỗng dưng vọng lại một tiếng hừ lạnh lùng: “Tránh ra!” 

Nghe thấy câu nói ấy, Thanh Lâm lập tức cảm thấy có một sức mạnh lớn tấn công vào sau lưng của mình, người cậu ngã bay ra xa phát ra một tiếng “bưng”, nếu không phải đã đạt đến trình độ tiên thiên mà còn là đế thể, có được ánh sáng xanh thì với cú đánh này, cũng đủ lấy đi nửa mạng người của cậu ta.

Ra tay kiểu này còn ác hơn cả Huyền Lang, nói ở một khía cạnh nào đó, không hề xem Thanh Lâm là người.

Thanh Lâm tức giận, quay đầu nhìn, chỉ thấy có vài người từ đằng xa đi lại, người trên cùng nét người thanh tú, gương mặt trẻ, mặc áo trắng, rõ ràng là đệ tử đằng ngoài của Thiên Bình tông. 
Hắn để tay ở đằng sau, vẻ mặt kiêu ngạo, xung quanh có vài người đi theo, khuôn mặt ai cũng đều khinh bỉ, trong đó có một thanh niên mặt rỗ lườm Thanh Lâm một cái đầy vẻ khinh thường, chạy về phía trước đến bên chàng trai trẻ kia, tỏ ra vẻ nịnh bợ, không biết đang nói những gì.

Người thanh niên ấy sau khi nghe xong, nở nụ cười, lướt nhìn Thanh Lâm một cái rồi đi đến cửa vụ các, đúng lúc đi vào thì đột nhiên dừng bước, cau mày nói:

“Người này tóc tím, nhìn chướng mắt quá, cắt nó đi.” 

“Vâng ạ!”

Thanh niên mặt rỗ ấy là người nghe lời nhất, ban đầu là hắn ra tay tấn công Thanh Lâm, bây giờ nghe nói vậy thì lại chạy về phía Thanh Lâm, đồng thời giơ bàn tay ra, cố tóm lấy tóc của Thanh Lâm.

“Ngươi làm gì thế!” Thanh Lâm bỗng dưng đứng dậy, trừng mắt nhìn người thanh niên mặt rỗ đó. 

“Chà, chỉ là người sai vặt của phòng bếp mà dám dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện với ta à?”

Người thanh niên mặt rỗ sững người, tiếp đó là nổi nóng: “Ban đầu ta chỉ muốn cắt tóc của ngươi thôi, bây giờ lão tử ta đổi ý rồi, cả đầu ngươi cũng chém luôn.”

“Đừng có mà nói nhảm nữa.” Chàng trai trẻ thanh tú đứng ở cửa Vụ các ấy nói, không đi nữa, hứng thú đứng nhìn còn hối thúc thêm một câu. 

Vừa mới nói xong, người thanh niên mặt rỗ đó lập tức tỏ vẻ tàn ác, dang tay ra, muốn bắt lấy Thanh Lâm.

Mắt Thanh Lâm lóe sáng, cậu đã từng giết hai người cảnh giới Cố Nguyên kỳ đầu, không ngại giết thêm một người nữa, nhưng vì nơi này là Thiên Bình tông, với lại xung quanh có không ít người đang nhìn, cậu ấy thực sự không muốn để lộ thực lực.

“Lý Trần Tiêu, ở trước Vụ các, không được nội đấu, ngươi thân là sư huynh của các đệ tử này, không biết phép tắc sao?” Ngay lúc này, ông già lớn tuổi ngồi bên trước Vụ các, mí mắt cử động không mở nhưng lại mở miệng nói. 

Ông ấy đột nhiên mở miệng, liền khiến cho chàng trai trẻ thanh tú ấy run người một cái, những người đằng sau, kể cả người thanh niên mặt rỗ, đều mở to mắt không ngờ đến.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi họ nhập tông đến giờ, nghe thấy ông già lớn tuổi này mở miệng nói.

Lý Trần Tiêu đảo mắt, nhếch môi, chắp tay lại nói: “Tiền bối, tiểu tử này là người phụ bếp, không tôn trọng đệ tử chính thức, thậm chí làm càng. Đệ tử muốn sư đệ Lưu Văn Phi ra tay dạy dỗ để hắn biết chút phép tắc, đệ tử cho rằng mình không phạm sai.” 

“Là các người ra tay với ta trước, lại nói tóc ta nhìn chướng mắt, ta có làm càng đâu?” Thanh Lâm sắc mặt u ám, bỗng dưng mở miệng nói.

Mắt Lý Trần Tiêu lóe lên sát khí, rất lạnh lùng sắt đá.

“Được rồi.” Ông già lớn tuổi ấy mí máy động đậy, nói: “Đừng làm quấy nhiễu sự thanh bình ở đây.” 

Nghe vậy, Lý Trần Tiêu hít sâu một cái, đi vào Vụ các.

“Tiểu tử, ta nhớ lấy ngươi rồi, ngươi hãy đợi đấy!” Người thanh niên mặt rỗ hung tợn liếc nhìn Thanh Lâm một cái, vừa muốn đi ra thì bỗng nghe một lời nói lạnh lùng vọng lại bên tai.

“Ta cũng nhớ lấy ngươi rồi… Lưu sư huynh!” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau