ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tô Ảnh

Những tên đệ tử này do trước đó chỉ quan tâm để ý đến các nhiệm vụ, không mấy để tâm đến sự có mặt của Thanh Lâm, bây giờ thấy người thanh niên kia lên tiếng, liền lập tức quay đầu lại nhìn.

“Quả thật chính là tên nô dịch ở phòng bếp, tên nhóc này cũng chẳng lớn là bao!”

“Ha ha, đúng là tức cười, xem ra mấy tên trong phòng bếp không ai nói quy tắc cho tên nhóc này biết rồi, bao nhiêu năm qua, trừ phi là khảo hạch, những người trong phòng bếp còn không dám bén mảng đến nơi đây.” 

“Mau cút ngay đi, thấy tên đê tiện như ngươi, ta liền cảm thấy phiền phức rồi!”

Từng câu từng chữ có ý khinh bỉ phun ra, khuôn mặt Thanh Lâm tối sầm vì tức giận, cậu ta dựa người bên quầy nhận nhiệm vụ, nhưng không quay đầu lại.

Nếu như lúc này quay đầu lại, người khác sẽ cho rằng cậu ta đang cố ý gây rối, nhưng nếu không quay đầu lại, lại bị người khác xem như là vô hình, lập tức có một giọng nói lãnh lẽo truyền đến. 

“Tên nhóc kia, nghe không rõ phải không? Vậy thì hôm nay ta sẽ đem lỗ tai ngươi phế đi!”

Người vừa lúc nãy lên tiếng tuổi độ khoảng mười bảy mười tám, võ nghệ có thể xem là hiếm thấy trong đỉnh cao tiên thiên, sau khi nói ra, người này lập tức lao tới, bàn tay vương tới nắm lỗ tai của Thanh Lâm.

Cũng khá là lạ, thân phận người này chắc cũng không thấp, trước khi xông tới, tất cả mọi người đều tránh ra nhường đường, cũng có vài người theo sau, bọn họ đều là cảnh giới Cố Nguyên mà Thanh Lâm chưa nắm bắt được. 

Khuôn mặt Thanh Lâm biến sắc, lúc mà ở ngoài bị ức hiếp, tuy là bị thương, nhưng không đến mức nghiêm trọng nên cậu cũng không mấy là phản kháng.   

Nhưng mà bây giờ, người thanh niên này đang muốn phế đi lỗ tai của cậu, Thanh Lâm làm sao mà nhịn nhục được, khi mà bàn tay đó dần tiến đến, Thanh Lâm lập tức né tránh ra nơi khác.

“Sao?” 

Người thanh niên đó ngây người một lúc, thật sự không ngờ là Thanh lâm lại dám né đi, lạnh lùng cười nói: “Người mà Hứa mỗ ta đây muốn bắt, chưa ai dám né người tránh khỏi, ngày hôm nay đừng nói là đôi tai, ngay cả đôi chân của ngươi, ta đều muốn lấy!”

Tu vi của hắn ta bộc phát, chân khí chuyển động, toàn bộ công lực của đỉnh cao tiên thiên vọt về phía Thanh Lâm.

Bóng người đó cùng với sức mạnh cùng lúc lao đến, bàn tay thành vuốt, lao về phía đầu của Thanh Lâm. 

Con ngươi Thanh Lâm co lại, cơn giận dữ tăng đến đỉnh điểm, mắt thấy mọi người xung quanh đều đang xem trò vui, hoàn toàn không ai có ý giúp đỡ ngăn cản, trong đầu cậu hơi có chút lạnh lạnh.

Cậu thấy rằng, những người được xem là người trong tông môn này không sánh bằng những chiến sĩ vì đồng đội mà liều mạng trong đế quốc!

“Đủ rồi!”Chính trong lúc này, một tiếng nói kiêu sa thánh thót vang lên, cũng trong lúc ấy, người thanh niên ấy run người một cái, khuôn mặt lập tức có chút trắng bệch, cả người hắn ta đang xông ra bỗng chao đảo xém chút té xuống đất. 

“Tô Ảnh!”

Thanh niên họ Hứa tức giận, ngay khi muốn lớn tiếng mắng, nhưng khi nhìn thấy rõ người đang ở trước mặt, lời mắng chửi kia cũng nuốt vào lại, có thể thấy được trong tận đấy mắt ấy có tia âm trầm.  

“Tô Ảnh tỷ…” 

Mà mọi người xung quanh, khi nhìn thấy được người này, cũng lập tức chắp tay lại, lùi sau một bước, cung kính mở miệng nói.Thanh Lâm ngước đầu lên nhìn, chỉ nhìn thấy bên cửa ngoài tầng thứ nhất của Vụ các có một cô gái đang đứng ở đó, người này mặc một bộ đồ màu tím, có mái tóc dài ngang vai, dung mạo tuyệt mỹ, lan da trắng mịn, thân hình mỹ miều, trên thắt lưng có đeo theo một thanh kiếm màu tím nữa.

Cô gái này đứng ở đấy, thu hút ánh nhìn của đấng mày râu đang đứng ở đó, trong mắt lộ ra sự ái mộ. 

Nhưng mà, toàn thân cô gái này đều toát ra cảm giác lạnh lẽo vô cùng, trên gương mặt tuyệt đẹp ấy không một chút biểu cảm.  

“Đệ tử nòng cốt!” Thanh Lâm cảm thấy rất bất ngờ, từ phong cách ăn mặc của cô gái này cậu có thể biết được đẳng cấp của cô ấy.  

“Hứa lâm, nhà ngươi tuy có tư chất trời ban, là đệ tử do chưởng môn tuyển chọn, nhưng mà người này tuổi tác còn nhỏ, lại không đắc tội ngươi, ngươi hà khắc phải ỷ vào tu vi của mình mà ức hiếp cậu ta.” Tô Ảnh từ ngoài cửa đi vào, vẻ mặt lạnh lùng, từ từ mở miệng. 

“Hừm, người ở trong phòng bếp thì chỉ có tạp dịch mà thôi, hơn nữa người này ngay cả tu vi cũng không có thì có tư cách gì mà đến đây nhận nhiệm vụ!” Hứa Lâm lãnh lùng “hừm” một tiếng, tuy có chút cố kỵ nhưng rõ là không kính sợ như những kẻ khác.  

“Điều mà trưởng môn ghét nhất chính là ỷ mạnh hiếp yếu, ngươi đừng nên phá mất ấn tượng của ông ấy với ngươi.” Tô Ảnh bình tĩnh mà nói, sau khi hết lời thì đi lên lầu.

Khi bước ngang qua người Thanh Lâm, cũng chỉ là lướt qua mà đi, nhìn cũng không thèm nhìn cậu một cái.   

Nhưng cho dù thế nào, cô ấy cũng cứu lấy Thanh Lâm một lần, khi bước ngang qua, Thanh Lâm lập tức phản ứng, chắp tay mà nói: “Đa tạ Tô Ảnh sư tỷ.”

Tô Ảnh từ từ đi xa, hình như không nghe được lời Thanh Lâm nói.

Ngay lúc mà sau khi cô ấy rời đi, sắc mặt Hứa Lâm khó coi cùng cực, cuối cùng nhìn Thanh Lâm một cái, cười lạnh nhưng không tiếp tục ra tay nữa. 

Việc này cũng làm cho nhiều người ở đây cảm thấy ngạc nhiên, Tô Ảnh là một đệ tử nòng cốt, bọn họ chắc chắc không thể nào đắc tội, lúc này lại nhìn về phía Thanh Lâm, tuy nói rằng sâu trong mắt vẫn còn lạnh lùng nhưng lại không quá đáng hơn.  
Kẻ hình dáng xấu xí thô kệch bên quầy nhận nhiệm vụ kia quay sang nhìn Thanh Lâm, lại hỏi: “Vừa lúc nãy ngươi nói muốn nhận nhiệm vụ gì?”

Thanh Lâm ngây người một hồi, trong lòng thầm nghĩ quả không hổ danh là vị đệ tử nòng cốt, không ngờ có uy nghiêm đến vậy, cậu lập tức chớp lấy cơ hội này, mở miệng nói: “Nhiệm vụ mà ta muốn nhận là Nguyệt Linh thú đan.” 

“Nhận bao nhiêu lần?”

“Mười lần.” Thanh lâm trả lời.

Nghe xong, thanh niên xấu xí thô kệch kia hơi ngây người một lúc, lần nữa lộ ra vẻ khinh bỉ, hắn cũng là lần đầu tiên thấy có kẻ muốn một lúc nhận cả mười lần loại nhiệm vụ với cấp độ thấp này.   

“Nhiệm vụ Nguyệt Linh thú đan này cho dù là nhiệm vụ ở cấp độ một, cũng là loại cấp độ thấp nhất, chỉ có những tên nô dịch trong phòng bếp như nhà ngươi mới nhận nó mà thôi.”

Hứa Lâm nhìn chằm chằm Thanh Lâm, lần nữa cười chê: “Cũng tốt, Tô Ảnh hận những kẻ làm việc xấu xa tàn ác như là hận kẻ thù vậy, may cho ngươi là lần này gặp phải cô ta, nếu như ngươi chỉ nhận một lần, lần sau nếu đến Vụ các này mà gặp phải ta thì sẽ không may mắn vậy đâu.”

Thanh Lâm không nói gì, nhận lấy miếng Ngọc Giản từ tay người thanh niên kia, chạy một mạch khỏi Vụ các. 

Về đến phòng bếp, Thanh Lâm đột nhiên im lặng hồi lâu, bọn người Bàng Liên Trùng sau khi thấy được bụi bặm trên người cậu cùng với nét bầm tím trên mặt đều ngây người ra, trong lòng cũng đoán được là vì nguyên do gì rồi.

“Mấy người các ngươi, giữ lại ba người ở đây làm việc, những người còn lại theo ta đến Đông sơn tông môn, truy giết Nguyệt Linh thú!” Thanh Lâm lướt mắt quét bọn họ một cái, lạnh lùng nói.

Trên thực tế, nơi này tuy là phòng bếp, nhưng những người đến ăn cơm là rất ít, nếu thật sự là có những tên đệ tử chính thức đến đây, nếu không phải là có việc thì cũng là đến đây tìm kẻ mua vui. 

Cho nên cho ba người ở lại đây là đủ lắm rồi.

“Nguyệt Linh thú?” Nét mặt Vũ Phong rất khó coi, nhỏ nhẹ lên tiếng: “Con đó là yêu thú cấp ba, tương đương với đỉnh cao hậu thiên, thực lực của chúng ta…”

“Còn nói nhiều lời vô nghĩa nữa thì kẻ đầu tiên ta gết chính là ngươi!” Thanh Lâm quay đầu lại, ánh mặt lạnh băng. 

“Giết, giết, ta đi, ta đi…”  Vũ Phong run người, nhớ lại bi kịch của Tống Đại Hải cùng Trình Bằng, liền lập tức đồng ý.  

“Ta vừa nhận nhiệm vụ, phải lấy yêu đan của Nguyệt Linh thú, nhưng mà thi thể của Nguyệt Linh thú cũng không được vứt đi, ta cần dùng tới.”

Thanh Lâm nói rồi cũng không chút do dự gì, trực tiếp đi ra khỏi phòng bếp, đi về phía Đông sơn. 

Bọn người Bàng Liên Trùng và Vũ phong cũng đi theo sau, Thanh lâm lúc này tâm trạng không được tốt lắm, bọn họ cũng không dám tiếp tục đắc tội nữa.

Thiên Bình tông ba mặt đều là núi, phân thành Đông sơn, Tây sơn, Nam sơn, vị trí đến Đông sơn là gần nhất, nhưng nếu từ nơi này xuất phát cũng cần phải mất mấy canh giờ, đợi lúc Thanh Lâm đến đó, cũng vừa lúc là trời tối.

Còn con Nguyệt Linh thú đó, cũng là buổi tối mới thức dậy, buổi sáng thì ngủ. 

Chương 27: Thú nguyệt linh

Hoàng hôn buông xuống, đêm tối dần đến, cảnh vật xung quanh chìm trong bóng đêm, trăng sáng ấy tựa như đôi mắt, chiếu rọi mặt đất rộng lớn, vẫn trắng như mọi ngày.

“Cúc cu...”

“Gừ!” 

“Ngao!”

Có tiếng yêu thú gầm gừ truyền đến, âm sắc ấy lúc thì sắc như dao nhọn, lúc thì thô lỗ, lại có lúc mang khí thế vô cùng dữ tợn, thể như là chúa tể sơn lâm, trấn áp hết tất cả.  

Người tìm đến Đông sơn này, không chỉ có bọn người Thanh Lâm, đệ tử của Thiên Bình tông, theo như Thanh Lâm biết thì con số này lên đến hàng vạn, người có thể hoàn thành xong nhiệm vụ ở đây đương nhiên là rất nhiều.   

Chẳng mấy chốc lại có một nhóm người đi vào trong Đông sơn, cũng có người từ trong ấy đi ra, người thì nét mặt hưng phấn, người thì khuôn mặt tối sầm, lại có người dáng như sắp chết, như là đang trọng thương, được người khác dìu đỡ bước đi, nhanh chóng rời khỏi nơi đây.

Lúc nhìn thấy bọn người Thanh Lâm, mặc kệ là ai cũng ngây người nhìn nhìn, rất nhanh liền lộ ra sự cười chê khinh bỉ, bọn người trước mặt này với trình độ tu luyện không ra gì tìm đến Đông sơn nơi đây, trong mắt họ, thực đúng là điều hoang tưởng và tự cao tự đại.    

Nhưng mà, khu vực này tuy thuộc về tông môn, nhưng cũng không phải là bên trong tông môn, vả lại người đến nơi này cũng đều là có nhiệm vụ trên người, không muốn tốn thời gian với bọn người Thanh Lâm, vì thế mà không có sỉ nhục bọn họ. 

“Hừm, đúng là nhìn không quen ánh mắt cao cao tại thượng của bọn họ, rồi sẽ có một ngày, ta nhất định sẽ trở thành một đệ tử chính thức!” Vũ Phong siết chặt lấy nắm đấm, trong lòng giận dữ vô cùng.

Bàng Liên Trùng hít hơi thật sâu nói: “Nguyệt Linh thú đang ở một trong ba ngọn núi này, là con yêu quái có cấp độ thấp nhất, mỗi khi có ánh trăng xuất hiện, yêu quái này sẽ đi khỏi khu rừng rậm rạp, xuống dưới núi, hấp thụ linh khí của trăng sáng. Nhưng mà, những con yêu quái Nguyệt Linh này trước đây đều sống theo bầy, những nhóm ít con nhất chí ít cũng là hơn mười con, đối với người khác mà nói tuy là dễ dàng săn giết, nhưng đối với chúng ta mà nói thì… rất khó!”

Thanh Lâm nhìn Bàng Liên Trùng một cái, gật gật đầu đồng ý. 

Người trong phòng bếp, Bàng Liên Trùng được xem là người có mưu kế nhất, tuy là lúc đầu thấy cậu ta hung hăng và vô phép tắc, nhưng tiếp xúc về dài, Thanh Lâm phát hiện, người này làm việc rất nhanh nhẹn lại còn biết chớp lấy thời cơ.

“Kiếm nhóm nào có ít yêu thú nhất mà truy giết, cố gắng đừng động đến những con khác, nếu gặp nguy hiểm, giữ mạng sống là quan trọng nhất.” Thanh Lâm nói rồi đi vào trong núi.

Lời này sau khi nói ra, làm cho bọn người Vũ Phong ngây người một lúc, lúc đầu bọn họ cho rằng, Tống Đại Hải tuy đã chết rồi, nhưng lại xuất hiện tên Thanh Lâm này, ngày tháng sẽ càng thêm khó khăn, nhưng lần này cho thấy, cậu trai mặt mày thanh tú này không giống Tống Đại Hải cho lắm… 

Không chút do dự nữa, bọn họ cũng cẩn thận từng chút mà bước theo sau, mắt nhìn bốn phía, vô cùng thận trọng.

Không lâu sau đó, nhìn thấy phía xa có luồng sáng trắng tinh đập vào mắt, ánh sáng này hoàn toàn khác biệt so với ánh trăng sáng, cảm giác rất chói lọi, vả lại còn chia ra khu mà phát sáng, giống như là trụ sáng từ trên trời rọi xuống, chiếu rọi xuống phía dưới những con Nguyệt Linh thú kia, mắt hơi nhắm lại, giống sói nhưng lại không phải sói, cảm giác như những con thú Nguyệt Linh kia đang rất thoải mái.  

Chính là thú Nguyệt Linh! Thú Nguyệt Linh này khá là tự do, bởi vì đệ tử chính thức của Thiên Bình tông, đa số đã đạt đến cảnh giới Cố Nguyên, những nhiệm vụ mà bọn họ chọn đương nhiên không phải những con yêu thú cấp độ ba tầm thường như vậy, bao nhiêu năm qua, tuy là có nhiệm vụ truy bắt thú Nguyệt Linh, nhưng những đệ tử nhận những nhiệm vụ như thế là rất ít, điều này càng khiến cho số lượng yêu thú càng ngày càng tăng nên cảnh giác của bọn Nguyệt Linh thú đối với các tu sĩ cũng càng ngày càng thấp.    

“Chúng nó quả là biết hưởng thụ.” Bàng Liên Trùng nhìn về phía Thanh Lâm.

Thanh Lâm chăm chú nhìn, nhẹ giọng nói: “Có mười ba con, đều là đỉnh cao hậu thiên, một mình đấu với nó thì không được, chỉ có thể bao vậy lại truy bắt một con, nhớ kỹ, tính mạng là quan trọng nhất!” 

Sau khi nói rồi, Thanh lâm xung phong đi trước, với tốc độ của cậu ấy, lập tức ra xa cả mười mét rồi, ngay lúc Nguyệt Linh thú quay người phản ứng, cậu ta tung ra một cú đấm!

Sức mạnh của cậu đã đạt đến đỉnh cao hậu thiên, lúc này chỉ nghe thấy tiếng “rầm" một cái, lại thấy sức mạnh năng lực phát ra, tiếp tục dùng tay phải của mình xuyên thấu vào bên trong đầu sọ con quái thú, nó thậm chí còn không kịp kêu la gì, các dịch nhầy trong não chảy ra, lập tức ngã khuỵu.  

Thanh Lâm chưa hề dừng lại chút nào, hình như sớm đã dự liệu được, thời điểm mà thú Nguyệt Linh chết, Đại Đế lục lập tức chuyển mình, hấp thụ tất cả, thân thể thú Nguyệt Linh này lập tức teo nhỏ lại, cơ hồ chỉ trong chớp mắt, cuối cùng chỉ còn mấy sợi lông. 

Ở trong lòng bàn tay của Thanh Lâm có một viên nội đan kích thước độ khoảng nửa nắm đấm tay xuất hiện, cậu ấy lấy cái túi sớm đã chuẩn bị ra, để vào bên trong, lập tức nhìn theo phía trước những con thú Nguyệt Linh mà bước tiếp.

Mọi việc này, chỉ xảy ra trong chốc lát, không chỉ làm cho bọn thú Nguyệt Linh không kịp ra đòn phản ứng, bọn người Bàng Liên Trùng, cũng ngây người một lúc.

Thanh Lâm ra tay rất nhanh, thực lực võ công lại rất cường mạnh, ra đòn nhanh chóng quyết đoán, trực tiếp xuyên thấu vào bên trong đầu sọ của thú Nguyệt Linh, nhìn thấy một màn truy sát ngoạn mục như vậy, khiến cho sự kính sợ trong lòng của bọn họ đối với Thanh Lâm, lại càng tăng thêm một phần. 

“Tiến lên!”Bàng Liên Trùng nhẹ giọng ra hiệu, Vũ Phong bọn họ không chút do dự mà thẳng tiến.

Cũng trong lúc này, bọn thú Nguyệt Linh đã kịp trở tay phản ứng, không quan tâm đến ánh rọi của trăng sáng, bọn chúng đứng dậy, nhìn về phía Thanh Lâm mà gầm gừ la hét, phát ra tiếng kêu vô cùng tức giận. 

Từ trước đến nay khi gặp những tên tu sĩ săn bắt, bọn chúng chỉ là cảnh giác thôi, điều này đã là thói quen rồi, bọn chúng cho rằng loài người sẽ không bao giờ công kích tiêu diệt chúng nó, thậm chí, cũng không thèm quan tâm đến bọn chúng.

Ngay thời khắc này, người trước mặt này, dám giết đi một con trong đồng bọn của chúng, còn khiến chúng nó phải buông xuống sự cảnh giác bao nhiêu năm qua, liền lập tức đề cao tinh thần phòng thủ.

Khi quái thú phát ra tiếng gầm gừ, lông của nó dựng đứng lên, dưới ánh chiếu rọi của trăng sáng, những sợi lông ấy lại càng thêm sáng chói hơn bao giờ, ánh mắt của chúng, lộ ra sự phẫn nộ và giận dữ khôn nguôi, sau khi phát ra tiếng gầm gừ, thì toàn bộ nhìn về phía Thanh Lâm mà xông tới như vũ bão. 

Cũng ngay trong lúc này, bọn người Bàng Liên Trùng vừa đến, bọn họ gồm bốn người, nhưng tất cả đều là đỉnh cao hậu thiên, bọn người Vũ Phong gồm có ba người, nhìn về con thú Nguyệt Linh sau cùng mà bước tiếp, Bàng Liên Trùng cắn răng một hồi, chân khí trên tay bùng phát, đấm một quyền về phía con Linh Nguyệt kia.

“Rầm!”

Cách đó không bao xa có một âm thanh truyền đến, chỉ thấy thân ảnh Thanh Lâm rất linh hoạt, không bao lâu thì tung ra một cú đấm, nhưng thú Nguyệt Linh phản ứng cũng rất nhanh, khó có thể mà đánh trúng tử huyệt của nó, cho dù là kích trúng, cũng chỉ là thương nhẹ mà thôi, chứ không phải một chưởng tay là lập tức lấy mạng của nó. 

Toàn thân Thanh Lâm sức mạnh sáng chói, so với thực lực đều như nhau cả, căn bản là thực lực của thú Nguyệt Linh này không thể làm tổn thương cậu ta, dù rằng là cả mười con thú Nguyệt Linh bao vây công kích, Thanh Lâm vẫn có thể đối phó được.  

“Chết!”

Ánh mắt Thanh Lâm rực sáng vô cùng, đem những con thú Nguyệt Linh này xem như bọn người Hứa Lâm, nhìn thành bọn người Huyền Lãng, bọn người Tào Thanh, Tôn Lập, nhìn thành toàn bộ những kẻ đã sỉ nhục nhạo báng cậu ta. 

Hoàn toàn không lo phía sau mình có con thú Nguyệt Linh đang cắn chặt răng giận dữ la hét, Thanh Lâm tiến lên một bước, cúi cong người, tựa mũi tên của Ly Huyền, toàn bộ công lực tập trung vào cú đấm bên tay phải, nhìn về phía con thú Nguyệt Linh kia đang tiến gần đến, một kích đánh ra!

Có tiếng kêu truyền đến bên tai, máu tươi bắn ra, vấy bẩn cả khuôn mặt của Thanh Lâm, nắm tay của cậu ta xuyên thấu vào trong họng của con thú Nguyệt Linh, đánh thẳng vào bên trong đầu sọ của nó.

Cứ theo sự di chuyển của Đại Đế lục, con thú Nguyệt Linh tiếp theo này tiếp tục bị Thanh Lâm hấp thụ, sức mạnh ở ngoài thân thể của cậu ấy, lại càng chói sáng bội phần, hơn nữa thanh lâm có thể cảm nhận một cách rõ ràng rằng, dần dần hấp thụ linh nguyên mà cảm thấy đã có sự thay đổi, tuy rằng không bằng Tống Đại Hải một lúc hấp thụ được nhiều như vậy, nhưng lại rất ổn định là đằng khác.      

Nhìn xung quanh những con Nguyệt Linh thú khác, ánh mắt thanh lâm sáng rực:

“Bọn thú Nguyệt Linh này, nếu như có thể nuốt chửng hết chúng nó, cho dù không đạt đến mức bẩm sinh, thì cũng không cách xa là bao!”

Chương 28: Cực hạn của hậu thiên

Lấy viên yêu đan thứ hai để vào trong túi, Thanh Lâm tung ra một cước, đánh vào đằng sau lưng con thú Nguyệt Linh.

Con thú Nguyệt Linh này phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết, nhưng vẫn chưa chết, đang cố gắng gượng dậy, muốn trốn thoát.  

Cũng ngay tại lúc này,  Thanh Lâm mạnh tay đâm vào một nhát, sâu hơn một nửa, đem yêu đan của thú Nguyệt Linh này, nhanh tay chớp lấy!   

Khi yêu đan rời khỏi thân thể, con thú Nguyệt Linh hơi thở yếu ớt, chớp lấy cơ hội này. Đại Đế lục lần nữa di chuyển, cơ thể thú Nguyệt Linh, dần dần teo nhỏ lại, trút hơi thở cuối cùng rồi chết!

“Con thứ ba!”

Thanh Lâm lau sạch máu tanh trên mặt mình, đem yêu đan cất cẩn thận vào túi, đang định tiếp tục truy giết những con khác thì ngay lúc này tiếng kêu thất thanh của Bàng Liên Trùng truyền đến: “Cứu ta với!” 

Thanh Lâm quay đầu lại, nhìn thấy Bàng Liên Trùng đang bị con thú Nguyệt Linh đè lên người, trên đùi có vết thương rất kinh dị, không ngừng rỉ máu.

Bọn người Vũ Thanh, đang khó khăn trong việc bao vây công kích một con thú Nguyệt Linh, hoàn toàn không kịp đến cứu giúp.

Thanh Lâm cách đó không bao xa, khoảng gần trăm mét, nhưng xung quanh bốn phía lại bị bảy con thú Nguyệt Linh bao vây, cậu ta khó mà lách người thoát khỏi được. 

Mắt thấy con thú Nguyệt Linh cắn vào Bàng Liên Trùng một cái, những người phía sau lộ vẻ kinh sợ, Thanh Lâm đột nhiên xông tới, một chưởng đánh vào con thú Nguyệt Linh đang ở kế bên, đồng thời đưa ra tay phải, giơ ngón trỏ lên, phun ra chữ: “Định!”

Câu chữ này thốt ra, không làm trời đất thay đổi, nhưng ngay lúc Thanh Lâm thốt ra, thời gian không còn trôi qua nữa, không khí không còn lưu chuyển nữa, trăng sáng vẫn cứ treo trên không trung ấy, trong phạm vi trăm mét ấy, toàn bộ đều ngừng trôi.       

Thú Nguyệt Linh dừng lại một lúc trên không, cái miệng hung ác mở to ra, Bàng Liên Trùng vẫn là khuôn mặt tuyệt vọng kia, hai tay đưa ra, định ngăn cản nhưng rồi bị ngừng lại. 

Ngoại trừ Thanh Lâm, đối với tất cả mọi người mà nói, thời khắc này, làm gì sợ sẽ trôi qua một vạn năm, nhưng hành động của họ, ý thức của họ, đang ngưng tụ lại trong khoảnh khắc này.

Bọn người Vũ Phong cách đó cả trăm mét, chưa bị ảnh hưởng, lúc này khuôn mặt biến dạng, khuôn mặt lộ ra vẻ lo lắng sợ hãi, cuối cùng nói: “Đây là ma kỹ gì đây!”

Bọn họ nhìn thấy rất rõ, thời khắc này, lấy Thanh Lâm làm trung tâm, xung quanh tứ phía trong phạm vi một trăm mét, cho dù tất cả đều ngừng trôi dù là con yêu thú đang muốn tấn công Thanh Lâm kia, cũng dừng lại trên không trung, nhìn như một bức tranh, Thanh Lâm trong bức tranh kia là người duy nhất có thể cử động. 

Bọn người Vũ Phong từ trước đến nay đều chưa từng nhìn thấy loại ma kỹ này, chỉ sợ rằng ngay cả loại linh ma kỹ thấp nhất cũng chưa từng thấy qua, nhưng mà trong thời khắc này, bọn họ chỉ cảm thấy, đừng nói là linh ma kỹ, cho dù là địa ma kỹ, thậm chí là thiên ma kỹ thì cũng không đáng sợ như vậy!

Cho dù là lúc này, ngay bây giờ, đối với những cao thủ mà nói, đủ để quyết định được sống chết rồi.

Hơn nữa, tất cả việc này, không chỉ trong chốc lát! 

Thanh Lâm tức tốc xông tới, bắt lấy phần lưng của con thú Nguyệt Linh đang đè lên người của Bàng Liên Trùng, tiếp theo dùng tay trái của mình nắm chặt đầu sọ của nó, rút con dao ra, chẻ đôi thân người.

Ngay thời khắc ấy, máu tươi phun ra, cảm giác nóng ấm khiến cho Bàng Liên Trùng choàng tỉnh, bảy con thú Nguyệt Linh cách đó không bao xa, cuối cùng cũng trở lại trạng thái ban đầu, trong cơn la hét giận dữ ầm ĩ đó, tất cả đều hướng về phía Thanh Lâm.  
Lúc này Thanh Lâm đã hấp thụ hết toàn bộ thân thể của thú Nguyệt Linh, ánh sáng sức mạnh ở bên ngoài thân thể càng sáng thêm bội phần, ở phía trong áo cậu ta có chất gì đó màu đen đang được thải ra, sức mạnh của cậu càng mạnh! 

Nếu là cú đấm lúc nãy, cần phải đánh vào bộ phận quan trọng thì mới giết chết nó được, nhưng ngay lúc này, chỉ là đánh vào phần lưng thôi, cũng lấy được mạng nó rồi!

Nhưng mà, vì sử dụng thuật định hình, khiến cho công lực của Thanh Lâm bị vơi đi hết chín phần, khiến cho cậu ta bị yếu đi, trên mặt hiện lên nét trắng bệch.

Lúc này nhìn Bàng Liên Trùng một cái, trong lúc xông ra, lời nói vọng đến tai những người ở phía trước. 

“Ta nói lại lần nữa, bảo toàn tính mạng là quan trọng nhất!”

Bàng Liên Trùng còn chút lo sợ hoảng hồn, hít một hơi thật sâu, sâu trong đôi mắt lộ ra vẻ cảm kích vô cùng, không chút do dự, lê lết đôi chân đang bị thương của mình, gia nhập vào đoàn người Vũ Phong chiến đấu.

Nhìn thấy cảnh tượng này, bọn người Vũ Phong càng thêm ngạc nhiên, từ biểu cảm của Bàng Liên Trùng cho thấy, thời khắc lúc nãy, không phải là trong một hồi mà là cả một khoảng thời gian.   

Cũng có thể nói rằng, những gì mà lúc nãy ngừng trôi, không chỉ là Bàng Liên Trùng cùng những con yêu quái kia mà còn có cả… ý thức của bọn họ!

“Đây là…”

Bọn người Vũ Phong đưa mắt nhìn nhau, họ từng đem Thanh Lâm so sánh với Tống Đại Hải, nhưng ngay lúc này lại phát hiện, cậu ta vẫn còn thua xa.    

Thời gian không ngừng trôi qua, chớp mắt một cái đã qua mười phút rồi, trên mặt đất bị vấy lên rất nhiều máu tanh, còn có mười ba xác chết của những con thú Nguyệt Linh, nhưng những thi thể này, không thể gọi là xác chết, vì nó không có máu thịt, càng không có xương, chỉ còn đâu đó, những sợi lông không biết đã bị khô héo qua bao năm rồi.

Đối với những thủ đoạn có thể xưng là yêu pháp này của Thanh Lâm, bọn người Vũ Phong đã sớm thấy được từ cái chết của Tống Đại Hải cùng với Trình Bằng, lúc này cũng không thấy có gì kỳ lạ, thấy hơi sợ chút thôi, chỉ lo rằng nếu như Thanh Lâm mà bất mãn bọn họ, sẽ biến từng người một biến thành kết cục như vậy.“Cho cậu.” Vũ Phong đưa qua hai viên yêu đan, yêu đan này là lúc sau khi Bàng Liên Trùng gia nhập vào nhóm của bọn họ, vây bắt được tổng cộng hai con thú Nguyệt Linh mà có được. 

Mà bản thân Thanh Lâm, một mình đã giết được mười một con!

Tuy nói rằng trên người có vết thương, nhưng sau khi nuốt con thú Nguyệt Linh cuối cùng vào, những vết thương kia từ sớm đã lành lặn, lúc này nhìn vào, toàn thân Thanh Lâm không chỉ lành lặn không vết thương, nhìn vào càng thấy trong suốt vô cùng, vừa nhìn qua, khiến cho người khác có cảm giác hư vô, như là một miếng hổ phách, nhìn lần hai, mới có cảm giác chân thật.

Nhận lấy hai viên yêu đan, Thanh Lâm trầm ngâm một hồi, rồi nói: “Mười ba viên yêu đan, có thể đổi lấy mười ba bó tinh lan thảo, với cả một trăm ba mươi miếng tinh linh thạch. Linh thạch thì ta không lấy, ta chỉ cần tinh lan thảo thôi.” 

Bọn người Vũ Phong vui mừng khôn xiết, bọn họ bị Thanh Lâm ép đến nơi này, không nghĩ rằng sẽ nhận được món lợi to lớn như thế, phải biết rằng ở trong phòng bếp, sau một tháng, có thể có được mười miếng linh thạch xem như là giỏi lắm rồi.  

“Nếu ngươi không trụ lại được thì có thể về trước.” Thanh Lâm nhìn về phía Bàng Liên Trùng.

Tuy là vết thương trên đùi Bàng Liên Trùng đã được băng bó lại, nhưng do vết thương quá sâu, trên người mọi người cũng không ai đem theo thuốc trị bệnh, cho nên cậu ta cũng chỉ có thể cố gắng mà chịu đựng thôi. 

Nghe thấy lời Thanh Lâm nói, Bàng Liên Trùng cắn chặt răng mình, trên mặt gắng gượng lộ ra giọng cười: “Không sao, còn có rất nhiều miếng linh thạch đang chờ ta.”

“Nếu có lần sau thì ta không cứu nổi cậu đâu.” Thanh Lâm mắt nhìn phía trước mà đi tiếp.

Thời gian trôi nhanh, chốc chốc thì trời đã tối, đôi lúc ngước đầu lên nhìn, có thể thấy được những đám mây âm u đang dần dần trôi qua, những lúc này, bọn người Thanh Lâm liền lập tức kiếm nơi ẩn náu, không chỉ có bọn họ, trong ngọn núi Đông sơn này, tất cả những đệ tử của Thiên Bình tông, cũng ẩn người đi, cả những tiếng gầm gừ của những con thú Nguyệt Linh kia, cũng trầm xuống đôi chút. 

Bởi vì… đây không phải là mây âm u mà chính là yêu thú, những con yêu thú với thân thể khổng lồ.

“Rầm!”

Tại nơi nào đó, sức mạnh càng thêm phát sáng, có vài giọt máu tanh bắn tới, một con thú Nguyệt Linh lần nữa hóa thành bộ lông khô héo, sau khi lấy đi yêu đan thì bỏ lại trên mặt đất. 

Yêu đan này, Thanh Lâm vẫn có thể nuốt được, nhưng hiệu quả thì đương nhiên là không tốt bằng tinh lan thảo, nếu không, Thanh Lâm cũng không cần phải nhận nhiệm vụ này rồi.

“Hai mươi!”

Sức mạnh toàn thân Thanh Lâm phát sáng rực rỡ, trong đêm tối, nhìn như là một ngọn đèn đang cháy rực. 

“Ta có thể cảm nhận được, đỉnh cao hậu thiên này đã đạt đến mức độ cực hạn, nếu như nuốt thêm một con nữa, liền lập tức có thể đột phá!”

Lời nói thầm hưng phấn ấy phát ra từ trong lòng, Thanh Lâm không chút do dự mà nhìn về con thú Nguyệt Linh đang ở phía trước mà bước tiếp!

Chương 29: Người này tên thanh lâm!

Thanh Lâm lúc này, tung ra một nắm đấm, chỉ cần đánh trúng thú Nguyệt Linh thì yêu thú kia chắc chắc chỉ có chết mà thôi!

Sức mạnh của ánh sáng đỏ đỉnh cao hậu thiên của cậu đã lên đến cực hạn rồi, vả lại đó lại là của Đế Linh, mỗi quyền đánh ra đều có khả năng sát thương rất cao, dù đánh lên đùi của con thú Nguyệt Linh cũng có thể nhanh chóng khiến nó trọng thương, làm cho lục phủ ngũ tạng bên trong cơ thể, toàn bộ bị hủy hoại!

Nếu như hiệu quả này, chỉ mình Thanh Lâm sở hữu, đổi lại là người khác dù là cũng đạt được đến sức mạnh đỉnh cao hậu thiên, nhưng lại làm không tới, bởi vì năng lực của Thanh Lâm, đã không còn là chân khí, mà là đế lực.   

Đây là bản đồ cấp độ bảy, là năng lực mà tộc Đế Thần, tộc đứng đầu Thập đại thần tộc đang nắm giữ lấy, là sức mạnh mạnh nhất trong bản đồ!

Dù chỉ là của hậu thiên, thứ này trong tộc Đế Thần, bên trong đó hoàn toàn không có cảnh giới, cũng là mạnh nhất!

Cho đến bây giờ, bản thân Thanh Lâm, đã giết được hai mươi con thú Nguyệt Linh, cũng nuốt chửng cả hai mươi con rồi, đây là lần thứ hai bọn họ bắt gặp tiếp một đàn thú Nguyệt Linh nữa, đàn này, tổng cộng có mười sáu con. 

Bọn người Bàng Liên Trùng, Vũ Phong họ, cũng truy giết được ba con thú Nguyệt Linh rồi, bây giờ cũng tiếp tục truy giết con thứ tư rồi.

Nhưng mà, những con thú Nguyệt Linh này không nhạy bén hơn chút nào, chỉ có bản năng là công kích thôi, Thanh Lâm năng lực mạnh nhất, dễ bị những con thú Nguyệt Linh công kích hơn, ngược lại đây lại giúp cho bọn người Vũ Phong, nếu không, chỉ cần là thêm một con thú Nguyệt Linh thôi, bọn họ cũng trở tay không kịp.

“Ha ha!” 

Thanh Lâm đưa mắt nhìn sang con thú Nguyệt Linh khác, rồi lớn tiếng cười to, trước đó sử dụng thuật định thân khiến cậu ta bị tổn thương nguyên khí nhưng trong lúc hấp thụ những con thú Nguyệt Linh khác liền hồi phục lại rất nhanh, bây giờ với trạng thái đỉnh cao, nhìn về thú Nguyệt Linh kia, đấm ra một quyền!

“Rầm!”

Âm thanh kinh người vang lên, thú Nguyệt Linh này đã dự liệu trước được nguy hiểm rồi, muốn trốn thoát tìm nơi ẩn náu, nhưng làm sao có thể nhanh hơn được Thanh Lâm, phần bắp đùi của nó, bị Thanh Lâm đánh trúng rất mạnh. 

Nếu như là lúc đầu, phần đùi đó có thể bị gãy, chỉ là bị gãy mà thôi.

Nhưng mà lúc này, những con thú Nguyệt Linh sau khi bị Thanh Lâm đánh vào bộ phận đùi, nơi bị đánh trúng, không ngờ xuất hiện vết lở loét vô cùng nghiêm trọng, những vết lở loét này lan rộng khắp người của thú Nguyệt Linh, cơ hồ chỉ trong chốc lát, toàn thân của thú Nguyệt Linh, đều như bị hoại tử, ngay cả phần xương, lục phủ ngũ tạng, đều thành hóa thành từng mảnh vụn.   

Thứ duy nhất còn nguyên vẹn chính là viên yêu đan kia, đây cũng là điều mà Thanh Lâm đặc biệt khống chế. 

Lúc đầu Thanh Lâm cũng không dự liệu được, khiến cho hai viên yêu đan của hai con thú Nguyệt Linh kia tan vụn, cậu ta tuy đã giết được hai mươi con thú Nguyệt Linh, nhưng mà những yêu đan thu hồi về, chỉ có mười tám viên mà thôi.

“Tiên thiên!”

Thanh Lâm lộ vẻ kích động, hít một hơi thật sâu, lấy yêu đan ra, rồi sau đó nắm lấy toàn thân của thú Nguyệt Linh, hít một hơi thật mạnh. 

Hít hơi này, khiến toàn thân thú Nguyệt Linh bị teo dần lại, những sợi lông kia, cũng ít đi rất nhiều.

Cũng ngay tại lúc này, sức mạnh trên người Thanh Lâm, phát sáng rực rỡ, sáng mạnh hơn trước rất nhiều, tựa một nguồn ánh sáng đang sáng mạnh, một khí thế kinh người, từ bên trong cậu ta lan tỏa ra.  

“Rắc rắc...” 

Xương cốt trong cơ thể Thanh Lâm không ngừng phát ra tiếng rắc rắc, cậu ta nhắm mắt lại cảm nhận sự thay đổi của cơ thể.

Trong khi cơ thể dần trở nên rắn chắc, lúc đầu cảm giác rất thoải mái, nhưng đột nhiên sau đó lại có cảm giác đau nhức vô cùng, nếu cậu ta có thể nhìn thấu được bên trong, liền có thể thấy được rất rõ cơ bắp cậu ta bị sức mạnh thiên địa vô hình kia giày vò đau đớn.

Trên trán Thanh Lâm bắt đầu nổi gân xanh, cơn đau đớn này khiến cậu ta chỉ muốn ngất đi mà thôi, kể từ lúc có tu vi đến nay, Thanh Lâm chưa bao giờ trải qua cảm giác đau đớn như vậy, cơn đau tưởng chừng như xé nát da thịt kia, khiến cho cậu ta phát ra tiếng kêu run người. 

Tuy nhiên, những điều đó cũng chỉ là mới bắt đầu!“Rầm!”

Ngay lúc màng mỏng của cực hạn đỉnh cao hậu thiên kia bị đột phá, một cổ thiên địa linh khí đột nhiên xuất hiện, thiên địa linh khí này tuôn ra ào ạt, cơ hồ trong khoảnh khắc ngưng tụ mà đến, lập tức kết dính lại, xung quanh Thanh Lâm trong phạm vi trăm mét, toàn thân như đang ở hồ nước, thậm chí ngay cả bọn người Bàng Liên Trùng cách đó không bao xa, cũng mở to mắt, lộ vẻ kinh hoản.    

Chính thời khắc này, trong hư không, đỉnh đầu của Thanh Lâm, xuất hiện làn sương trắng xóa, làn sương này di chuyển rất nhanh, biến hình thành một cơn lốc xoáy!

Lốc xoáy này, toàn bộ đều do linh khí trời đất tạo thành!

Cũng chính trong lúc này, linh khí trong không trung như bị lốc xoáy cuốn vào hết, sự ngừng trôi xuất hiện trong giây lát, tiếp sau đó, lốc xoáy này đột ngột cuộn cao lên, xuất hiện sức hút cực mạnh, lan tỏa ra bốn phương tám phía, truyền đến những sinh vật có linh khí. 

Cây cỏ, yêu thú, ánh trăng… thậm chí ở ngọn núi Đông sơn này, có sợi linh mạch khổng lồ, linh mạch này nằm sâu bên trong, ngay cả Thiên Bình tông cũng không phát hiện thấy, nhưng ngay lúc này, bên trong phát ra tiếng kêu kinh thiên động địa, linh mạch bắt đầu có dấu hiệu khô héo, linh thạch ở bên trong, dưới dòng chảy cuồn cuộn, ào ạt tuôn ra.

Cây cỏ khô cằn, yêu thú bị chết, linh mạch bắt đầu khô héo!

Những linh khí dần dần bị cuộn vào, lốc xoáy ấy càng lúc càng xoáy với tốc độ mạnh hơn, từ chỗ bọn người Bàng Liên Trùng nhìn qua, lúc này đỉnh đầu của Thanh Lâm, như xuất hiện trận bão tuyết trắng xóa, sức mạnh của cơn bão này, nhìn không thấy được điểm kết thúc của nó, như là cuộn vào cả đất trời, còn ở bên dưới, thì nhắm vào thiên linh của Thanh Lâm!   

“Đây…”

Bàng Liên Trùng, Vũ Phong cùng với hai người khác, há hốc miệng nhìn cảnh tượng mà bọn họ chưa từng thấy qua, thậm chí là cảnh tượng sau này cũng không tái diễn lại lần nữa, hơi thở gấp rút, thần thái lộ vẻ kinh sợ!

Bọn họ khó mà dùng lời nói để diễn tả hết những gì đang xảy ra ở trước mặt, bởi vì đây… đây không phải những điều mà dũng sĩ hậu thiên đột phá tiên thiên gây ra được! 

Ngay lúc lốc xoáy đang dần lớn mạnh, ở bên trong Thiên Bình tông, hai lão già ở phía trước Vụ các, bao năm qua đều nhắm mắt lại, nay đột nhiên mở ra!

“Linh kiếp!”  Ông lão ngồi ở phía bên trái kia lập tức đứng dậy lên tiếng, trên khuôn mặt lớn tuổi kia, lộ ra vẻ kinh sợ.  

Ông lão ở kế bên mắt nhìn chằm chằm về phía Đông sơn, tựa như có thể nhìn rõ mọi vật ở bên trong, hơi thở nhanh đến mức khó mà kìm lại: 
“Linh kiếp xuất hiện trong Đông sơn…việc này sao có thể được!”

“Ong…”

Ngay lúc hại vị kia mở miệng, trên không trung phát ra tiếng động, tiếp ngay sau đó, mây trắng trên trời tụ lại, trong một lúc, biến thành một lốc xoáy khổng lồ. 

Sau khi lốc xoáy này xuất hiện, tựa như từ bên trong như bị người khác chẻ đôi ra, một khuôn mặt to lớn khó mà hình dung, từ từ hiện ra.

“Chưởng tôn!”

Hai ông kia mắt mở to, vô cùng hoảng hốt, trước vẻ lo sợ ấy, cúi người cung kính hành lễ: “Đệ tử đời thứ ba của Thiên Bình tông, gặp qua chưởng tôn!” 

Bọn họ làm sao mà không kinh sợ được, từ lúc bắt đầu gia nhập Thiên Bình tông, đã nghe qua danh tiếng của chưởng môn, là người với danh xưng là tuyệt thế đại năng đã khai sáng nên Thiên Bình Tông này.

Nhưng mà, bọn họ đã sống đến từng tuổi này, cả hàng nghìn năm rồi, nhưng cũng chưa từng gặp qua, thậm chí có lời đồn rằng, chưởng môn sớm đã về với cõi vĩnh hằng, không còn tồn tại trên đời này nữa.  

Không ngờ rằng hôm nay linh kiếp xuất hiện tại Đông sơn, gây sự chú ý đến chưởng môn! 

“Víu víu!”

Ngay khi người này xuất hiện, cũng thấy có vài thân ảnh từ nơi xa bay đến, trên khuôn mặt đều lộ vẻ cung kính vô cùng, càng có sự nhiệt huyết và ngạc nhiên mừng rỡ.

Người ở vị trí đầu tiên, trên người mặc bộ cẩm y, dung mạo anh tuấn, dáng người vào độ tuổi trung niên, mái tóc dài được búi lên cao, khuôn mặt lộ vẻ thương cảm, đích thị là chưởng giáo của Thiên Bình tông, Trần Đông Vân! 

“Thiên Bình tông trưởng giáo đời thứ bảy, tham kiến chưởng tôn!” Trần Đông Vân quỳ trên mặt đất, lời nói lộ vẻ kích động.

Ông ta nói “bái kiến”, hai ông lão kia nói “gặp qua”, người lúc nãy quỳ lạy dưới đất, hai ông lão chỉ cúi thân mình, như vậy có thể nhận thấy rằng, thân phận của hai ông lão kia, so với Trần Đông Vân, ắt cao quý hơn rất nhiều.  

Lúc này, tất cả mọi người đều không quan tâm thân phận ra sao, thứ mà bọn họ quan tâm, chính là những biểu hiện trên khuôn mặt của người từ không trung xuất hiện kia. 

“Tiên thiên linh kiếp hiện lên… người này, nghịch ý trời mà sinh!”

Trước thái độ tập trung chú ý của mọi người, người này từ từ mở miệng, cuối cùng, lời nói ấy dần dần lớn tiếng, tựa như thiên lôi cuồn cuộn kéo đến, hóa thành chỉ có những người ở nơi này, mới có thể nghe được giọng cười lớn tiếng đó.

“Thiên Bình tông ta kiếp nạn đang dần đến, người này đoạt thiên ý mà tồn tại, nghịch ý trời mà sống, giáng xuống Thiên Bình tông, là một đại kiếp, làm nên tạo hóa rất lớn!” 

Im lặng một lúc, trên mặt người này lộ vẻ than vãn: “Thôi đi, kiếp nạn khó lường, sống chết khó đoán, người này giáng lâm, cũng là ý trời, lão phu ta tiêu hao biết bao nhiêu là nguyên thọ ngàn năm, chỉ mong đoán được số kiếp này, nhưng mơ hồ vô cùng, nhìn không rõ đường đi nước bước, nếu đánh đúng, người này sẽ là người ứng kiếp của Thiên Bình tông ta, nếu đánh không đúng, Thiên Bình tông ta, mây khói tiêu tan!”

“Thiện tai!”

Cuối cùng, người này thốt lên hai chữ, như đang muốn biến mất. 

Chưởng giáo của Thiên Bình tông Trần Đông Vân run sợ, trầm ngâm suy nghĩ một hồi, cuối cùng cắn chặt răng, mở miệng hỏi: “Dám hỏi chưởng tôn, người ứng kiếp này… tên họ là gì?”

“Người này tên…Thanh Lâm!”

Chương 30: Ta, thiên đạo phong

Hồ nước vô danh bên trong Thiên Bình tông kia, lúc này mặt hồ gợn sóng, làn nước trong xanh, ở giữa mặt hồ, có cái đầu đang từ từ ngoi lên.

Cái đầu đó… chính là đầu của một con chó!

“Linh kiếp…” 

Con chó kia đưa đầu nhìn về phía xa, ánh nhìn kia so với lúc trước có gì đó khác biệt, cũng như vị chưởng giáo của Thiên Bình tông ấy, nhìn thấu được mọi việc.

“Thánh tử tộc Đế Thần, tiên thiên linh kiếp xuất hiện tại Đông sơn… không lẽ muốn tên cảnh giới Cố Nguyên hóa thành thánh pháp không thành!”

Một lúc sau, nó di chuyển ánh mắt của mình xuống chân Thanh Lâm.   

Những gì mà nó nhìn thấy, không phải là mảnh đất rộng lớn mà là sâu bên trong ấy không biết kéo dài đến bao nhiêu trượng, như đang nằm ngay vị trí chính giữa của hành tinh, mênh mông một làn sương mù màu đen!

Làn sương này, từ lúc nó giáng xuống hành tinh này đã luôn tồn tại ở đây rồi, như sống theo hành tinh, không bao giờ bị hủy diệt.

Cũng ngay lúc con chó đen đưa ánh mắt về phía đám mây đen, đám mây không biết tồn tại từ bao giờ kia đột nhiên quay cuồng! 

“Sao?”

Đôi mắt con chó đen rụt lại một cái, trong số các lần nó nhìn đám mây đen kia, đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy đám mây đó động đậy.

Làn sương mù kia cuồn cuộn, tỏa ra tứ phía, trong chớp mắt, liền biến thành một vệt hồng khổng lồ dài cả ngàn lý, vệt hồng này giống như một con mắt, ngay lúc này đột nhiên mở ra! 

“Ta, Thiên Đạo Phong, tồn tại mãi nơi thế gian không bao giờ bị hủy diệt, tranh giành bản đồ thiên giới, mãi không hối hận!” Ngay lúc vệt hồng kia bị xé tan, có một luồng sáng chiếu sáng trời đất, trong chớp mắt, lướt qua cả hành tinh.  

Ngay sau khi luồng sáng kia phát ra, một câu nói chất chứa sự giận dữ tột cùng, chất chứa bao nhiêu ân oán ngàn năm, chất chứa sự không cam tâm trong lòng và những cái không bao giờ cảm thấy hối hận, vang vọng lại bên lỗ tai của con chó đen.

“Đạo phong…” Khuôn mặt con chó đen biến dạng, lẩm bẩm một hồi, đột nhiên rụt lại đôi mắt, phát ra tiếng kinh hãi: “Đạo Phong!” 

Một lúc lâu, con chó đen hít một hơi thật sâu, bình tĩnh trở lại, nhìn về hướng làn sương khổng lồ kia, có chút gì đó đồng cảm, càng có chút than tiếc.

“Tấm bản đồ thiên giới này, sao tranh giành dễ vậy…”

…… 

Trong lúc này, xung quanh Đông sơn của Thiên Bình tông, Thanh Lâm bị luồng linh khí đang tỏa ra kia khóa chặt lại, toàn thân phát ra tiếng rầm rầm.   

Cơ thể cậu tựa như một bàn cờ, bản thân mình lại là một bàn cờ mới, nhưng ngay lúc linh khí khổng lồ đến đáng sợ kia dần dần tuôn vào, bàn cờ này như trực tiếp bị đẩy đổ hết, làm lại từ đầu!  

Hậu thiên đột phá tiên thiên, trong mắt người thường, đây chỉ là sự thay đổi của sức mạnh, chỉ là sự thăng cấp của trình độ tu luyện, nhưng đối với Thanh Lâm mà nói, thời khắc này, dường như đang niết bàn hồi sinh trở lại! 

Cảm giác xé nát đáng sợ ấy cứ nhắm vào Thanh Lâm mà tấn công, cậu đã nhiều lần muốn hôn mê đi, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng chịu đựng.

Cũng trong lúc này, ngay khi người cậu ta như bị xé nát, linh khí đáng sợ kia không ngừng tuôn vào, đổ dồn tất cả vào cậu ta, ngay sau khi vào bên trong cơ thể Thanh Lâm, liền lập tức bị cậu ta hấp thụ, chuyển hóa thành ánh sáng màu đỏ đáng sợ kia!Thanh Lâm tuy là đau đớn, nhưng cậu lại có thể cảm nhận được, cơ thể của cậu đã có sự thay đổi, mà năng lực của cậu đang từ ba mươi vạn cân, nhanh chóng tăng lên bốn mươi vạn cân, năm mươi vạn cân, sáu mươi vạn cân… 

Cảm giác như khi linh khí khổng lồ kia đi vào cơ thể, năng lượng của cậu ta, tựa như là tiếp tục tăng lên một cách không có điểm dừng.

“Một thiểm bảy mươi tức…”

Bên trong cơ thể Thanh Lâm, Đế Linh vẫn đang chăm chú nhìn toàn bộ cảnh tượng đang xảy ra trước mặt, tuy nói là bình tĩnh, nhưng sâu bên trong lòng, cũng cảm thấy rất kinh sợ.   

Tộc Đế Thần từ trước đến nay, chưa từng xuất hiện qua vị thánh tử với thể pháp song tu này, càng chưa từng xuất hiện người như Thanh Lâm vậy, mới sinh ra liền sở hữu tư cách của các thánh pháp rồi!

Đế Linh đã đoán được khi trình độ tu luyện của Thanh Lâm ngày càng lớn mạnh, lúc đột phá đại cảnh giới, ắt sẽ xuất hiện điều kỳ lạ, nhưng Đế Linh lại không đoán được rằng, nó lại đến nhanh như vậy!

“Đế thể có chín thiểm, cậu ta chỉ mới đột phá tiên thiên mà đã có thể tiếp cận được một thiểm…” Đế Linh hít một hơi thật sâu, trên khuôn mặt bình tĩnh kia, không ngờ lại lộ ra trạng thái hưng phấn: “Nếu như có thể ổn định thiểm thứ hai, nhất định có thể lĩnh ngộ được băng đầu tiên trong chín băng rồi!” 

Mây đỏ lật biển, trăng tím lật đất, thanh nhật trảm tinh, vẩy vàng đầy trời, bóng tối hoành hành, chí tôn vô thượng, bảy sắc vi thánh… đây là bảy cảnh giới mà tộc Đế Thần tu sửa thân thể, hay còn xưng là “Đại cảnh”.

Mà Đế thể có chín thiểm là một trong những cảnh giới nhỏ nhất mà tộc Đế Thần tu luyện, cho dù là mây đỏ lật biển hay là trăng tím lật đất, cũng đều có chín thiểm.

Mỗi một thiểm, đều tượng trưng cho sự thăng cấp của sức mạnh, lại càng có những người có tính lĩnh ngộ cao, ngay lúc đế thiểm xuất hiện, có thể lĩnh ngộ được chín bước nhảy của Đế thể! 

Từ hàng ngàn vạn năm qua, trừ phi là khai hóa thiên địa, vị Đế tổ tự hành vi sinh đời đầu kia, từ trước đến nay chưa ai từng lãnh ngộ được toàn bộ chín bước nhảy vọt của Đế thế, người nhiều nhất, chỉ có là Đế chủ đời hai, lãnh ngộ được bảy bước nhảy.

“Thánh tử của tộc ta đây… Cả đời Đế tổ đều không trang bị thiên chất… Đừng nên làm ta thất vọng, đừng khiến cho phụ thân phải thất vọng, đừng nên làm tộc Đế thần phải thất vọng!” Đế Linh hít một hơi thật sâu, kìm nén sự kích động trong lòng, sâu trong đôi mắt, lộ ra sự kỳ vọng vô cùng.      

Mà ngay trong lúc này, Thanh Lâm sớm đã đột phá tiên thiên, lốc xoáy linh khí trên đỉnh đầu cậu dưới sự hấp thụ của cậu dần dần thu nhỏ lại. Bên ngoài cơ thể cậu ta, ánh sáng màu đỏ không ngừng phát sáng, sự phát sáng này, rất khác so với bình thường, sáng rồi lại tắt, tắt rồi lại sáng.

Men theo sự phát sáng này, ánh sáng đỏ kia lại càng ngày càng dài, từ lúc bắt đầu đã được ba tức, sau đó từ từ thay đổi, bốn tức, năm tức, sáu tức…

Rất nhanh, đã đạt đến bốn mươi tức! 

Đây là cảnh giới mà Thanh Lâm chưa từng đạt tới, từ lúc sở hữu ánh sáng đỏ đến giờ.

“Còn có khả năng thăng cấp nữa!”

Cảm giác đau đớn kia đã tan biến, Thanh Lâm nhìn bên ngoài cơ thể mình, ánh sáng màu đỏ kia lại lần nữa biến mất, hít một hơi thật sâu, Đại Đế lục di chuyển, trên đỉnh đầu còn lưu lại dấu vết cơn lốc xoáy đã biến mất kia, không ngờ lại xuất hiện lần nữa! 

Khi lốc xoáy này dần dần tích tụ, bên ngoài cơ thể Thanh Lâm, ánh sáng đỏ lần nữa xuất hiện, lần này, là năm mươi tức!

“Không phải là tận cùng!”

Thanh Lâm ngẩng đầu nhìn lên trời cao, nhìn lốc xoáy kia, đôi mắt cậu ta trong veo, như nhìn thấu được hành tinh này, nhìn thấu được tinh không, nhìn thấu được bản đồ của thiên giới. 

“Đế Linh từng nói, mây đỏ lật biển, không phải chỉ sở hữu ánh sáng đỏ là có thể được, mà là kiên trì được trong thời gian bao lâu, ta cũng muốn xem thử, giới hạn của ta, rốt cuộc có thể kiên trì được trong bao lâu!”

“Rầm!”

Vừa dứt lời, ánh sáng đỏ trên cả người cậu ta phát sáng rực rỡ, trong khoảnh khắc kiên quyết đó, không biết từ bao giờ đã đạt đến năm mươi tức, cuối cùng, đột phá đạt đến sáu mươi tức! 

Ngay trong lúc này, Đế Linh thở gấp, mắt mở to rồi lại há hốc miệng: “Sáu mươi tức… cậu ta cũng có ngày này, đạt đến được mây đỏ một thiểm!”

Cũng ngay tại lúc này, sự ngưng tụ của lốc xoáy kia, đột nhiên ngừng lại, cuối cùng thâm nhập sâu vào bên trong cơ thể của Thanh Lâm.

Cùng với sự biến mất của lốc xoáy, ánh sáng đỏ kia từ từ nhạt dần, cuối cùng, kiên trì đến sáu mươi lăm tức. 

“Đây chính là điều ta khao khát nhất…” Nhìn thấy cảnh tượng này, Đế Linh như đã già đi rất nhiều, lộ ra vẻ than tiếc.  

Cũng ngay lúc này, trên trời bỗng xuất hiện tiếng động rất lớn, đám mây u ám tích tụ với tốc độ kinh người, hoàn toàn che khuất ánh trăng kia, trong phạm vị ngàn lý, tối mịt!

Trong đám mây âm u kia, tiếng sét đánh ầm ầm, ngân xà bơi đi, một trận mưa lớn đổ ào xuống, ánh sáng màu đỏ đang cháy nhè nhẹ kia, như muốn thêu rụi toàn thân Thanh Lâm. 

“Thiên kiếp!” Đế linh đột nhiên ngẩng đầu lên.  

Cũng ngay trong lúc này, Thanh Lâm cũng ngước đầu nhìn lên trời cao, đôi mắt rụt lai. Lúc đám mây u ám kia miên man trên không trung, cậu ta có cảm giác hơi run sợ.   

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau