ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tào thanh đến rồi!

Rời khỏi nhà bếp, đi xuống Thiên Bình tông, Thanh Lâm lần thứ hai đi đến bên con gạch ấy.

Cậu ngồi xuống im lặng, nhìn xuống mặt nước thấy mình với mái tóc tím ngang vai, cậu lại lặng yên không nói gì.

Theo thời gian, khuôn mặt của cậu bắt đầu thay đổi, nét thanh tú khi xưa từ từ biến mất, càng ngày càng tuấn tú, đôi mắt hẹp dài, mũi cao thẳng, môi hồng răng trắng, cộng thêm mái tóc tím, trông lộ ra vẻ đẹp quỷ dị. 

Mặc dù Tống Đại Hải và Trần Bằng đã bị diệt trừ, nhưng trong lòng Thanh Lâm vẫn chưa yên. Thứ nhất, nguyên nhân ở đằng ngoài Tống Đại Hải còn có các biểu huynh. Hai là tỷ tỷ Thanh Thiền vẫn đang bị bắt, khó có thể nghĩ cách cứu viện.

"Chuyện tỷ tỷ của cậu, đừng nên quá nóng vội, việc trước mắt là tăng tu vi, nếu có thể bước vào cảnh giới Cố Nguyên, cậu sẽ từ từ phát huy được thuộc tính  kỹ năng của bản thân, sau đó hãy rèn luyện bản thân trở nên mạnh hơn.”

Đế Linh biết được Thanh Lâm không yên lòng vì chuyện, nói tiếp: "Hơn nữa, chỉ có rèn luyện kỹ năng của bản thân khi đó mới đúng nghĩa chiến binh thật sự của thế giới này, đồng thời đó cũng là cơ hội tu luyện cái gọi là “Ma kỹ”.” 

Ma kỹ, chính là bắt đầu từ cảnh giới Cố Nguyên, có thể tu luyện các loại thuộc tính kỹ năng, có thể khiến cho thuộc tính lực tăng gấp bội, thậm chí mấy lần, mấy chục lần, cụ thể uy lực như thế nào thì phải căn cứ vào đẳng cấp của Ma kỹ mà định.

Các đẳng cấp Ma kỹ bao gồm, Vi linh Ma kỹ, Địa Ma kỹ, Thiên Ma kỹ, Thánh Ma kỹ, từng đẳng cấp đều có thượng phẩm, trung phẩm, thứ phẩm…

Có người nói, có nhiều đẳng cấp cao hơn Thánh Ma kỹ. Những đẳng cấp ấy có thể hủy diệt trời đất, không gì kinh khủng hơn, chỉ là ít ai biết. 

Thiên Bình tông đương nhiên sẽ có Ma kỹ, nhưng trước hết phải trở thành một đệ tử chân chính mới có thể có Ma kỹ, Thanh Lâm bây giờ chưa đủ tư cách đó.

"Thực lực!"

Thanh Lâm nắm thật chặt tay của mình, cậu tự ý thức được thế giới này, mình không hại người thì người cũng hại mình, nếu muốn tồn tại, phải có thực lực hơn. 

Tỷ tỷ bị bắt, nếu mình có tu vi của cảnh giới Cố Nguyên thì sẽ có cách cứu tỷ tỷ.

Khi bị Tống Đại Hải ức hiếp, nếu mình mạnh hơn hắn, hắn chắc chắn không dám làm thế.

Cậu hít thở sâu, ngồi xếp bằng, đôi mắt khép hờ, Đại Đế lục chuyển động trong cơ thể, linh khí của đất trời nhất thời như bị lôi kéo, cấp tốc vọt tới. 

Cơ thể của Thanh Lâm như nuốt không hết, mặc dù linh khí không ngừng tăng nhanh, cậu vẫn nuốt trôi hết.

Mà trong lúc Thanh Lâm tu luyện, gạch nước ở giữa không ngừng có ánh sáng xanh lóe ra, thậm chí nhảy lên, chỉ là Thanh Lâm nhắm mắt lại nên vẫn chưa phát hiện.

Cậu tu luyện như vậy, mỗi ngày đều trôi qua chậm rãi, bầu trời đã đen kịt, trăng sáng nhô lên cao, sao sáng lấp lánh. 

Thanh Lâm khẽ thở phào, Đại Đế lục ngừng chuyển động, đôi mắt từ từ mở ra.

"Loại tu luyện này, so với nuốt chửng linh nguyên, thật sự là quá chậm quá chậm!"

Lông mày Thanh Lâm nhíu lại, lộ ra vẻ mặt hết cách. 

Đáng tiếc, không có nhiều thiên tài bẩm sinh nuốt chửng được hết nó nên cậu chỉ có thể làm từng bước.

Trước đây Đại đế Vũ Chiêu từng ban tặng ba món linh vật, Thanh Lâm chỉ dùng có một món, còn hai món còn lại, đều đặt ở phủ Thanh Nguyên, hai người Tôn Lập và Tào Thanh đột ngột xuất hiện, làm cậu cũng không kịp mang đi.

“Hai người Tôn Lập, Tào Thanh, nhất định đang canh me Huyễn Lưu Tâm Yểm của mình nên mới đưa mình đến nơi đây. Chỉ là, bọn họ bỏ mình nhà bếp, nhưng chưa bao giờ đến tìm mình, chẳng biết là có ý đồ gì.” 

Đây cũng là một trong những nổi lo của Thanh Lâm, trái ngược với biểu ca bên đằng ngoài của Tống Đại Hải, Tôn Lập và Tào Thanh hai người càng làm cho Thanh Lâm kiêng kỵ.

Có thể trở thành Chấp sự Trưởng lão ở đằng ngoài, tất nhiên so với đệ tử ở đằng ngoài mạnh hơn rất nhiều, Thanh Lâm ngay cả cảnh giới Cố Nguyên cũng không đạt được thì nói gì đến chống lại.

"Ớ?" 

Thanh Lâm đảo mắt nhìn xung quanh chợt phát hiện, sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ lại nổi lên một chút ánh sáng xanh, nhưng rồi những ánh sáng xanh kia chỉ lóe ra vài lần, liền biến mất.

Cậu tỉ mỉ quan sát, không ngừng có ánh sáng xanh lóe ra trên mặt hồ, sau nửa canh giờ, những ánh sáng đó biến mất triệt để, không còn xuất hiện nữa.

"Rốt cuộc là vật gì?" Thanh Lâm trong lòng cảm thấy nghi hoặc. 

Cậu trầm ngâm chốc lát bèn đứng dậy rời đi.

Bên trong nhà bếp, thấy Thanh Lâm trở về, Bàng Liên Trùng và những người khác khi nhìn thấy Thanh Lâm đều vâng vâng dạ dạ.
Bọn họ dù sao cũng đã từng xem thường qua Thanh Lâm, rất sợ Thanh Lâm tức giận rồi đem bọn họ diệt trừ. 

"Hôm nay, Lý Trần Tiêu đã tới." Thấy Thanh Lâm không nói lời nào, Bàng Liên Trùng suy nghĩ một hồi rồi nói: "Lý Trần Tiêu, đó là biểu ca của Tống Đại Hải.”

"Ồ?" Ánh mắt của Thanh Lâm lạnh đi trong nháy mắt, nhìn quét qua mấy người khác, hỏi: "Đến làm gì?"

"Vì tới đưa Khai Trấn phù cho Tống Đại Hải, nói là Tống Đại Hải trước kia có cầu xin qua hắn. Bọn ta tùy ý tìm cái cớ, rồi lừa được hắn, xem ra, hắn cũng không biết Tống Đại Hải đã chết." Bàng Liên Trùng nói. 

Thanh Lâm im lặng một hồi, mở miệng nói: "Đa tạ chư vị."

Không ai trả lời, bọn họ chỉ là e ngại Thanh Lâm, cũng không phải là cố tình giúp đỡ.

"Bàng huynh, đệ có mấy vấn đề cần hỏi." Thanh Lâm nhìn về phía Bàng Liên Trùng. 

Bàng Liên Trùng cảm thấy vừa mừng vừa bất ngờ nói: "Chỉ cần thứ là ta biết, đều nói cho đệ biết."

Cậu rất kinh ngạc, càng thấy mê hoặc, chẳng biết Thanh Lâm uống thuốc gì, trước đó đánh cho mình mém tí tàn phế, hôm nay lại khách sáo như vậy.

"Thứ nhất, cuộc khảo hạch của tông môn chừng nào bắt đầu? Thứ hai, tu vi của Tôn trưởng lão và Tần trưởng lão ở đâu? Thứ ba, Lý Trần Tiêu, tu vi của hắn nằm ở bậc nào?" Thanh Lâm nói liên tiếp. 

"Khảo hạch của tông môn, ba năm một lần, cách lần khảo hạch trước đã qua hơn hai năm, còn có một vài tháng là bắt đầu."

Bàng Liên Trùng nói tiếp: "Tu vi của Tôn trưởng lão và Tào trưởng lão nghe nói là đỉnh cao của cảnh giới Cố Nguyên, nhưng do tư chất của bọn họ quá kém mà vai vế lại cao nên được xếp vào đằng ngoài làm Chấp sự Trưởng lão. Về phần Lý Trần Tiêu, là ở trung kỳ của đỉnh cao cảnh giới Cố Nguyên."

"Trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, vậy là đứng vị trí thứ mười hai trong đám đệ tử đằng ngoài?" Thanh Lâm nhíu mày. 

Bàng Liên Trùng cười khổ nói: "Trên thực tế, đệ tử của đằng ngoài trong Thiên Bình tông cũng không phải là mạnh như lời đồn. Cho dù là Mục Phàm Vũ đứng hạng nhất kia, cũng chỉ mới cùng cấp với Chấp sự Trưởng lão. Đương nhiên, loại tu vi này đối chúng ta mà nói đã là mạnh lắm rồi."

"Trong đám đệ tử đằng ngoài, người ở trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên không ít, tên Lý Trần Tiêu kia có thể đứng ở thứ mười hai là bởi vì hắn tu luyện một loại Ma kỹ, đẳng cấp của Ma kỹ đó hình như là trung phẩm Linh Ma kỹ." Lại có một người mở miệng, là trừ đi Thanh Lâm và Bàng Liên Trùng, còn dư lại một trong bốn tên còn lại, tên là Hoàng Bình.

Đây chính là thứ mà Thanh Lâm đang thắc mắc, lúc này lấy được đáp án, Thanh Lâm quay đầu lại nhìn hắn một cái, khẽ gật đầu. 

…...

Nửa năm cứ thế trôi qua.

Ý nghĩ muốn cứu Thanh Thiền cũng không còn gấp gáp như lúc trước, Thanh Lâm hiểu rõ mình đang ở hoản cảnh gì, muốn đi ra ngoài, thực sự quá khó khăn. Hơn nữa, trong lòng Thanh Lâm, có một việc đã xác định, nhưng không muốn suy nghĩ đến, đó chính là: Thanh Thiền đã chết.

Đế quốc Trục Nhật và tứ đại bộ lạc đình chiến ba năm, Thanh Lâm thực sự nghĩ không ra lý do nào để tứ đại bộ lạc giữ lại Thanh Thiền.

Mà nửa năm này, Thanh Lâm vẫn luôn ở bên gạch nước để hấp thụ linh khí trời đất để tu luyện, đáng tiếc là, theo như lời Đế Linh thì nơi mình đang ở chính là một tinh cầu bị vứt đi, linh khí thực sự mỏng manh, đó là lấy tốc độ nuốt chửng Đại Đế lục nhưng vẫn không có đột phá. 

Trong lúc tu luyện ngược lại Thanh Lâm phát hiện một chuyện kì dị, mỗi khi tu luyện, bên trong gạch nước sẽ phát ra ánh sáng xanh mà khi tu luyện xong thì ánh sáng xanh sẽ biến mất.

Vả lại, theo thời gian, ánh sáng xanh đó càng ngày càng dày đặc, giống như có linh vật nào đó ở trong gạch nước càng ngày càng lớn, Thanh Lâm mấy lần muốn xuống dưới kiểm tra nhưng lại sợ.

Ngày này, bên cạnh đầm nước, Thanh Lâm tu luyện xong, mở mắt ra, lần nữa thấy được ánh sáng xanh bên trong nước đang từ từ biến mất. 

Cậu suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định, xuống nước điều tra một phen.

Ngay lúc này, một bóng bỗng nhiên từ đằng xa bay đến, tốc độ cực nhanh, chỉ trong chốc lác liền xuất hiện ngay trước mặt Thanh Lâm.

Ánh mắt Thanh Lâm co rụt lại, người này, chính là Tào Thanh! 

"Rốt cuộc đã tới!"

Thanh Lâm có cảm giác như tim mình đã nhảy lên đến họng, khoảng thời gian bị bắt đến đây đã được nửa năm, Tào Thanh và Tôn Lập chưa hề đến tìm, nhưng hôm nay lại đến.

"Ha ha, nhóc con, nửa năm nay đã trải qua thế nào." Tào Thanh đáp xuống đất, nhìn chằm chằm Thanh Lâm, ánh mắt lóe sáng. 

Thanh Lâm lộ ra vẻ mặt uất ức: “Muốn về nhà…”

Thấy vậy, Tào Thanh nhướng mày, quét nhìn cả người Thanh Lâm, vẫn như cũ không có cảm giác được chân khí nào, lẽ nào, thật sự không có tu vi.

"Ngươi tên là gì?" Tào Thanh đột nhiên hỏi. 

"Thanh Lâm."

"Tốt lắm." Tào Thanh nheo lại đôi mắt, nói: "Chỉ cần ngươi cho ta vật sáng đen kia, ta liền đưa ngươi về nhà."

Thanh Lâm lui ra phía sau vài bước: "Ta thực sự không biết cái gì, vật sáng đen rốt cuộc là vật gì?" 

Cậu vốn nhỏ tuổi, lúc này lộ ra vẻ mặt ủy khuất, khuôn mặt điển trai hơi nheo lại, con mắt ngấn lệ, người bình thường mà nhìn thấy, thật sự sẽ tin là cậu không nói xạo, sẽ cảm thấy tội nghiệp, hối hận.

Nhưng Tào Thanh là hạng người gì chứ, sớm đã thành tinh, huống hồ, ông ta trải qua chuyện ánh sáng đen đó, hay men theo ánh sáng đó tìm được Thanh Lâm, sao mà tin lời của Thanh Lâm được.

Vật sáng đen đó có thể không cần tốn nhiều sức liền có thể trực tiếp đem bốn cảnh giới Cố Nguyên biến thành hư vô, theo Tào Thanh, ít ra thì cũng ở cấp sơ hình, thậm chí đã đạt được hóa linh, ông ta có thể nào thấy không thèm. 

"Nhóc Thanh Lâm, lão phu tâm tính thiện lương, không muốn ra tay với ngươi, ngươi chớ có không biết tốt xấu." Sắc mặt Tào Thanh lạnh lẽo đi: "Ngươi cũng từng thấy qua Tôn trưởng lão, ông ấy không có kiên nhẫn như ta, nếu ngươi có thể đem vật ấy cho ta, ta có thể bảo đảm ngươi sống, cũng đưa ngươi về nhà."

Thanh Lâm làm mặt ủy khuất, e ngại, nhưng trong lòng thì cười nhạt, nếu mình đưa cho ông ta Huyễn Lưu Tâm Yểm, sợ là sẽ bị giết người diệt khẩu quá.

Cậu trải qua chuyện của Tống Đại Hải và Triển Bằng xong đã không còn đơn thuần như xưa nữa, huống hồ chi Huyễn Lưu Tâm Yểm là do linh hồn của cậu hóa thành, chớ nói là không thể lấy ra, cho dù thật sự là có thể lấy ra cũng sẽ bị mất mạng. 

"Hôm đó bọn người phàm có năng lực bẩm sinh với bọn có năng lực do tập luyện chặn đứng ngươi, nhưng trong nháy mắt đã bị tàn sát hết, không phải do ánh sáng đó thì ngươi làm gì có năng lực đó?”

Tào Thanh tiến lên vài bước, trầm giọng quát lên: "Giao ra đây!"

Thanh Lâm giật mình trong lòng, xem ra hôm đó Tào Thanh và Tôn Lập đã phát hiện ra, cậu nghiến răng không nói gì, lao vào ngay trong nước. 

"Muốn chạy?"

Tào Thanh hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, nguyên lực vô hình hóa thành cuồng phong, cuốn đến chỗ Thanh Lâm.

Chương 22: Con chó đen to lớn!

Uy lực của cảnh giới Cố Nguyên không gì có thể sánh bằng!

Bàn tay vô hình đấy được hóa thành từ nguyên lực, có tiếng rào thét của gió lớn, bay thẳng về phía sau của Thanh Lâm.

Sắc mặt của Thanh Lâm thay đổi, cả người xoay về sau trực tiếp tung ra nấm đấm chạm ngay bàn tay đó. 

“Đùng!”

Một cảnh tượng kinh người xảy ra, khoảng trống trước mặt Thanh Lâm không ngờ lại có chút xíu dao động mà thân thể của cậu lại ngay vào lúc va chạm run rẩy dữ dội, sau đó lập tức lui về sau vài bước.

Thực lực của Tào Thanh thật sự rất mạnh nên Thanh Lâm thật sự là không thể nào đối chọi được, một cú đấm thôi cũng đủ để Thanh Lâm chiếm thế hạ phong. 

“Ớ?”

Cặp mày của Tào Thanh nhếch lên, một cú đấm vừa rồi cũng mới chỉ là tùy ý mà đánh ra, không hề dùng sức nhưng ít ra thì cũng phải là người có cảnh giới rất cao mới có thể chịu được, thế mà Thanh Lâm chỉ lui về sau, không hề bị thương, rất rõ ràng là có tu vi!

“Ha ha, tên nhóc này ngươi thật biết cách che giấu, che giấu đến mức lão phu cảm thấy thật khổ!” Tào Thanh cười lớn, tuổi này của Thanh Lâm mà đã có sức mạnh như thế, thiên phú của cậu thật sự không thể tin được. 

Cùng lúc này, Tào Thanh càng hưng phấn hơn, nếu Thanh Lâm đã có tu vi, vậy thì xác suất vật sáng đen trên ngươi cậu càng cao hơn rồi!

Lúc này đây Tào Thanh đã gần như xác định rằng trên người Thanh Lâm có bí mật không thể cho ai biết được!

Cú hích đó chỉ khiến Thanh Lâm cảm thấy nắm đấm có chút đau, cúi đầu nhìn, không ngờ lại có những vết màu đỏ xuất hiện, tu vi của cảnh giới Cố Nguyên quả nhiên mạnh. 

Cậu không hề do dự nhờ vào lực lùi về sau trước tiếp nhảy lên rồi nhảy xuống nước.

Cậu không biết như vậy có được hay không, nhưng nơi đây trống như vậy, chỉ có gạch nước là có thể giấu mình, nếu không nhảy xuống đó thì dựa vào tốc độ của bản thân thì tuyệt đối không thể thoát được!

“Lên đây cho ta!” 

Tào Thanh đạp lên mặt đất, cả người nhảy vọt lên, tốc độ của ông ta như sao băng, cực kỳ đáng sợ, chỉ trong giây lát đã đi xa đến mười mét, đến được phía trên của Thanh Lâm.

Bàn tay ông ta lần nữa đưa ra, một vết màu vàng kim hiện ra, vết màu vàng kim đó biến thành một bàn tay cực lớn, trông cực kỳ chân thật, trực tiếp bay về phía của Thanh Lâm.

“Nguyên lực thuộc tính kim!” 

Con ngươi của Thanh Lâm thu lại, Đế Linh từng nói, mỗi lần bước vào cảnh giới Cố Nguyên sẽ có thể phát huy sức mạnh thuộc tính của bản thân, lời nói đó quả thật không sai!

Tào Thanh lần này thực sự đã tức giận, cú đánh này so với vừa rồi thực sự là một trời một vực, ngay cả sức mạnh thuộc tính cũng đã sử dụng, có thể thấy được quyết tâm bắt được Thanh Lâm của ông ta!

“Cú đánh toàn lực của trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên mình không thể kháng cự được!” Thanh Lâm bỗng dưng cảm thấy bất lực, thần sắc lạnh lẽo đến cùng cực. 

Tuyệt đối không thể để Tào Thanh bắt mình được!

Cậu đã quyết định rồi, cắn răn trực tiếp kêu gọi Huyễn Lưu Tâm Yểm!

Bị ông ta bắt được cũng sẽ chết, kêu gọi Huyễn Lưu Tâm Yểm quá lắm cũng chỉ tổn thọ nguyên, chơi luôn!   

“Rào!”

Và rồi ngay lúc này, mặt nước yên tĩnh bỗng dưng nổi sóng, giống như có người chẻ đôi ra từ giữ, sóng nổi lên cuồn cuộn, một vật đen nhánh cực dài phóng ra từ trong đó!“Phía dưới nước quả nhiên có vật gì đó!” Sắc mặt của Thanh Lâm thay đổi, đằng trước là sói, đằng sau là cọp, cậu không chạy được! 

“Đùng!”

Nhưng không ngờ là vật đen đó không bay về phía Thanh Lâm mà ngay lúc nổi lên mặt nước trực tiếp phóng về phía Tào Thanh.

Tào Thanh nghiêm mặt lại, sự xuất hiện của vật này không nằm trong dự liệu của hắn, nhìn khí thế của vật đó tuyệt đối không kém hơn bản thân. 

“Hừ! Chỉ là một vật yêu nghiệt mà cũng dám làm càn trong phạm vi của Thiên Bình tông, cút ngay cho ta!”

Tào Thanh hừ lạnh, bàn tay vàng to lớn đó đột nhiên thay đổi mục tiêu, bỏ qua Thanh Lâm rồi phóng về phía vật đen đó.

“Đùng!” 

Hai vật va chạm nhau, bàn tay vàng đó bất ngờ nổ tung, không trung dường như nảy sinh vết nứt.

Mà vật đen đó chỉ là rung nhẹ, quay đầu phóng về phía Thanh Lâm.

Thanh Lâm không kịp phản ứng nên không chống lại được, trực tiếp bị vật đen đó cuộn lại lôi vào trong nước. 

Tào Thanh nhất thời gấp gáp muốn xông vào trong nước nhưng cuối cùng vẫn đứng trên mặt nước, mày cau chặt lại.

“Gạch nước này đã tồn tại từ lúc xây Thiên Bình tông nhưng chưa từng xuất hiện hiện tượng lạ như vậy, ai ai cũng xem gạch nước này như gạch nước bình thường, không có tác dụng gì, nhưng không ngờ là lại có yêu quái sống trong đó.”

“Sức mạnh của yêu quái này không kém mình là bao, vết dài dài đó có thể là một sợi đuôi……” 

Tào Thanh híp mắt nhìn dưới nước, mặt nước trong veo bỗng trở nên đục, ông ta lầm bầm: “Rốt cuộc là vật gì?”

“Hừ, yêu quái này đã sống dưới nước bao lâu nay, đấu dưới đó e là bất lợi cho mình, ta không tin mi sẽ sống mãi dưới đó!”Tào Thanh suy nghĩ một hồi, cuối cùng cả người nhúc một cái, chân đạp lên không bay đi. 

……

Lúc này ngay dưới nước, Thanh Lâm nhìn yêu quái phía trước, mắt mở to, cảm thấy kỳ lạ.

Con yêu quái này cả người đen thui, dài cỡ hai mét, cao một mét, răng sắc bén, mắt phát sáng, phía sau có một chiếc đuôi đang đưa qua đưa lại, Thanh Lâm đoán rằng đây là phiên bản thu nhỏ của vật đen dưới nước... 

Thanh Lâm đã là thuộc hàng đỉnh cao của hậu thiên, có thể nín thở nửa ngày dưới nước mà không cảm thấy gì.

Chỉ là, cậu không dám tin rằng con yêu quái trước mặt lại có thể đấu với lại Tào Thanh đang ở trung kỳ của cảnh giới Cố Nguyên.

Đây là… một con chó đen lớn! 

Thanh Lâm nhìn con chó đen lớn này, chỉ thấy con chó đen đó nhìn chằm chằm cậu, lúc này ngay dưới nước xuất hiện một màn cực kỳ quỷ dị, cực kỳ yên bình.

“Gâu!”

Ngay lúc này, một tiếng sủa làm Thanh Lâm tỉnh lại, làm cậu hú hồn, cậu không nói gì hết, da đầu tê dại, xoay người muốn rời khỏi chỗ này. 

Nhưng khi cậu xoay người, con mắt con chó đen lớn đó lộ ra một tia gì đó rồi vèo một cái đứng ngay trước mặt Thanh Lâm.

Thanh Lâm lập tức ngừng lại, cậu nhìn con chó đen đó, mặt không ngừng co giật.

“Con chó đen này nhìn hung dữ như vậy, vả lại còn có tu vi có thể kháng lại Tào Thanh, chắc chắn thuộc loài yêu thú, vả lại còn đạt đến trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, mình không chống lại được.” 

Trong lòng Thanh Lâm không ngừng suy nghĩ, con mắt thì vẫn nhìn chằm chằm con chó đen, hễ nó có gì đó bất thường thì sẽ liều mạng kêu gọi Huyễn Lưu Tâm Yểm và Liệp Thần cung, tuyệt đối không chờ chết ở đây.

Thời gian không ngừng trôi, mồ hôi trên trán Thanh Lâm không ngừng tuôn ra, nhưng chốc lác đã bị nước trong gạch cuốn trôi đi.

“Con này… không giống như muốn ăn mình.” Cặp mày thanh tú của Thanh Lâm chau lại: “Nó cứ nhìn mình như vậy rốt cuộc muốn gì đây?” 

Dường như nó biết Thanh Lâm đang nghĩ gì, con chó đen từng bước từng bước đi tới.

Thấy nó động đậy, Thanh Lâm lập tức lui về sau.

Con chó đen thấy Thanh Lâm lui về sau nên dừng bước, trong mắt hình như lộ ra vẻ suy tư gì. 

Chốc lác, đuôi của nó vẫy qua vẫy lại, miệng mở lớn, le lưỡi ra, chạy tưng tưng qua chỗ của Thanh Lâm.

Thanh Lâm ngơ ra, cậu có cảm giác con chó này dường như đang… lấy lòng mình?

Lần này cậu không lùi về sau nữa, chỉ thấy con chó đen chạy đến trước mặt, trong bộ dạng thận trọng của Thanh Lâm dụi dụi đầu vào ngực của Thanh Lâm, bày vẻ mặt rất thoải mái. 

Thanh Lâm thực sự không dám tin, nếu đây là con chó bình thường thì cậu sẽ không thấy gì, nhưng đây là con chó đen lớn, nó có tu vi của cảnh giới Cố Nguyên đó!

Chương 23: Hắc Gia

Tuy là con thú này chỉ là con chó, thế nhưng lại có thể đánh lui Tào Thanh của cảnh giới Cố Nguyên, chắc hẳn phải là một trong những loài yêu thú, chỉ là… tại sao nó cứ muốn làm vui lòng mình?”

Thanh Lâm tỏ vẻ ngạc nhiên, sau một hồi quan sát, cậu ta đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve con chó.

Điều khiến người bất ngờ nhất đã xảy ra, con chó đen nhắm lấy đôi mắt, ngoan ngoãn nằm yên trước mặt Thanh Lâm, mặc cho cậu vuốt ve, dường như rất thoải mái. 

Điều bất ngờ này đã khiến cho Thanh Lâm càng sợ hãi hơn, nhưng nỗi sợ này kéo dài không lâu, con chó này ngoài việc sở hữu sức mạnh phi thường thì so với những con chó được nuôi trong phủ cũng không có gì khác biệt.

Càng nghĩ càng thắc mắc, tự mình lẩm bẩm, khuôn mặt của Thanh Lâm đột nhiên thay đổi, lộ vẻ cẩn trọng: “Những con yêu thú được tu luyện này đều được mở ra một linh trí nhất định, nó không thể nào vô duyên vô cớ muốn lấy lòng mình, ở trên người mình, nhất định có thứ gì mà chúng nó rất cần!”

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Thanh Lâm lập tức đi lùi vài bước, đôi tay lúc ẩn lúc hiện một luồng sáng màu đỏ, con chó đen nhìn thấy vậy, kêu lên một tiếng, đôi mắt long lanh ứa lệ, ra vẻ đáng thương. 

Nhưng nhìn thấy luồng sáng đỏ ở đôi bàn tay của Thanh Lâm, nó lập tức trừng to mắt, ngước nhìn Thanh Lâm, không ngừng phát ra tiếng gầm gừ, trong đôi mắt ấy như đang hiện lên vẻ cầu xin.

Thanh Lâm hiểu ngay, liền nhìn xuống bàn tay của mình rồi nhìn qua chú chó, liền nói: “Ngươi muốn có được luồng sáng đỏ này à?”

Nó như hiểu ý Thanh Lâm, liền gật đầu ngay, vui vẻ nhảy lên, Thanh Lâm không kịp phản ứng thì nó đã nhảy ào tới rồi liếm vào mặt cậu ấy. 

“Sức mạnh này ta khó khắn lắm mới tu thành được, không thể cho ngươi được!” Thanh Lâm liền kháng cự rồi đứng dậy.

Nghe thấy vậy, lỗ tai con chó đen liền cụp xuống buồn rầu, không ngừng quẫy đuôi, phát ra tiếng u u.

“Nhưng mà...” 

Nhìn thấy khuôn mặt ấy, Thanh Lâm nghĩ ngợi một hồi rồi nói: “Nếu như ngươi giúp ta hạ gục Tào Thanh. Không, không chỉ mình Tào Thanh mà sau này tất cả những ai muốn hại ta, ngươi có thể giúp ta hạ gục thì ta có thể suy nghĩ lại mà cho ngươi chút ít sức mạnh.”

Chó đen nghe xong, đôi tai liền dựng lên, toàn thân run lên, như rất vui mừng, liền há miệng ra, phun ra một luồng khói màu trắng.

Luồng khói này lơ lửng trên đầu chó đen rồi liền thành một lời nói: “***! Từ nay ai muốn ăn hiếp cậu thì Hắc gia ta sẽ ***! Giết chết hắn!” 

Nghe xong câu nói này, Thanh Lâm há hốc miệng nhìn con chó.

Thấy khuôn mặt ấy của, chú chó đen tưởng rằng cậu ta không tin, liền phun ra một làng khói màu trắng biến thành một câu nói:

“Cậu đừng xem thường Hắc gia này, đây chỉ là một trong những hàng ngàn phân thân của ta, nếu như ta không bị trấn áp như thế này… Hứ, thằng nhóc chết tiệt ấy, ta dùng một ngón tay thôi cũng có thể giết chết nó rồi!” 

Nghe xong câu nói ấy, Thanh Lâm nghĩ ngợi một hồi, rồi nói trong lòng: “Đế Linh, chú chó này là bạn của ngươi đúng hả?”

Đế Linh thừ người ra: “Cậu nói như vậy có ý gì đây?”

“Đều có tài nói xàm ấy.” 

“Biến đi!”Chú chó đen nghiễm nhiên không biết rằng Thanh Lâm đang nói chuyện với Đế Linh, liền chạy lên, cứ chăm chú nhìn vào luồng sáng màu đỏ trên tay Thanh Lâm, cái đuôi không ngừng quẫy, như thể là nếu như không lấy được thì sẽ không buông tha.

Thanh Lâm nghĩ ngợi một hồi, vận chuyển Đại Đế lục, khiến cho luồng sáng còn sáng hơn. 

Thấy vậy, con chó đen không nhịn được nữa, nó liền há to miệng ra, hít vào thật mạnh!

Luồng sáng kinh người ấy vụt khỏi tay của Thanh Lâm bay vào trong miệng của chú chó đen.

Mặc dù đó chỉ là cái hít hơi thoáng qua của chú chó đen, nhưng cũng đủ làm cho Thanh Lâm cảm thấy bên trong cơ thể như đang mất đi thứ gì đó, vội vã ngưng ngay vận chuyển Đại Đế lục, luồng sáng ấy biến mất, lúc này chú chó đen mới dừng lại hít hơi. 

Lúc này, chú chó đen lại một lần nữa híp mắt lại, quanh người toàn là luồng sáng màu xanh đó, nhưng so với luồng sáng của Thanh Lâm thì yếu hơn nhiều, đôi lúc nhìn như không thấy.

“Tên này cũng có thể hấp thụ Đế lực được à?”

Đế Linh lẽ ra đang nằm trong đan điền của cậu ta liền bật dậy, đôi mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ. 

“Hấp thụ Đế lực...”

“Dù sao thì nó với tên chó lúc trước có vài nét hao hao giống nhau, nhưng mà… tên kia lúc nào thay đổi thất thường, lúc thì con la, lúc thì con ngựa, đến chết ta cũng không biết nó hình hài như thế nào.”

Thanh Lâm chau mày nói: “Chẳng lẽ đây là luồng sáng của Đế lực?” 

Đế Linh gật gật đầu, lộ ra vẻ cao ngạo: “Đại Đế lục là công phu để trấn quốc của bộ tộc Đế Thần ta thì đương nhiên sẽ có chỗ những công lực khác không thể so sánh. Tuy rằng bây giờ uy lực của Đại Đế lục vẫn chưa phát huy hết, nhưng chỉ cần cậu bước vào cảnh giới Cố Nguyên thì ắt sẽ hiểu. Theo sự tính toán của Đại Đế lục thì cứ mỗi lần thăng một cảnh giới thì công lực sẽ tăng lên gấp bội.”
“Lợi hại như vậy sao?” Đôi mắt Thanh Lâm sáng rực: “Theo như lời ngươi nói thì sau khi ta bước vào cảnh giới Cố Nguyên, ta liền có thể cùng cao thủ trong trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên so tài sao?”

“Ờ...” Đế Linh lắc lắc đầu, tiếp lời: “Thế nhưng, cậu mang trong người các hệ pháp tắc thuộc tính, nếu có thể dung hòa hai thứ, cộng thêm Đế lực này thì có thể đấu một trận với bọn trong trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, hoặc nếu có thể trực tiếp dung hòa hai hệ với nhau, đừng nói là cảnh giới Cố Nguyên, cho dù là nơi các ngươi thường gọi là “cảnh giới Linh Đan” cũng có thể quyết chiến một trận!” 

“Pháp tắc thuộc tính… có phải chính là nguyên lực thuộc tính kim của Tào Thanh không?”

Thanh Lâm lẩm bẩm một lúc, lại nói: “Ngươi cứ nói các hệ các hệ, rốt cuộc các hệ là gồm những gì?”

“Các hệ mà người khác thường nhắc đến, chỉ vỏn vẹn bao gồm Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, ánh sáng, bóng tối, bảy hệ này mà thôi, nhưng cậu thì khác, thể chất của cậu đặc biệt, hễ là pháp tắc trong trời đất, cậu đều có thể tu luyện. Tuy cũng gọi chúng là bảy hệ, nhưng bảy hệ này lại là tất cả của trời đất, không hề có giới hạn, thậm chí, nếu cậu dung hòa được những hệ khác, càng có thể tạo ra hệ thứ tám, hệ thứ chín, thậm chí là hệ thứ mười!” 

Đế Linh thao thao bất tuyệt mà nói, còn Thanh Lâm thì ngơ ngác mơ hồ, cậu tay vẫy tay ngắt lời, nói: “Được rồi, ngươi không cần phải nói nữa, cho đến khi nào ta đạt được đến trình độ đó rồi thì chúng ta nói tiếp.”

Đế Linh im lặng, trong lòng thở dài, nhỏ giọng:

“Cậu dù sao cũng là Thánh tử của bộ tộc ta, cảnh giới Cố Nguyên này tuy là một cảnh giới nhỏ, nhưng dù để ở tấm bản đồ cấp bảy kia, đây chắc chắn cũng là con đường phải đi, bởi vì bước đi này sẽ giúp chúng ta biết hơn về thuộc tính pháp tắc.” 

“Thanh Lâm, cậu nhất định không được làm ta thất vọng, không được khiến cho bộ tộc của chúng ta phải thất vọng... Nếu như lần này làm không tốt, ngày sau muốn thức tỉnh, ắt hẳn còn khó hơn lên trời!”

Nhưng mà trong lúc này, Thanh Lâm chỉ lo nhìn con chó đen đang thỏa mãn kia, đôi mắt nhìn ngang nhìn dọc nói: “Chắc ngươi cảm thấy đã lắm rồi chứ gì, vậy thì nên đi ra ngoài cùng ta rồi chứ?”

Con chó đen lập tức ngăn Thanh Lâm lại, từ trong miệng nhả ra làn khói: “Ta không ra ngoài được…” 

“Ngươi đùa ta à?” Thanh Lâm bèn quay lưng bỏ đi: “Ngươi hãy đợi đấy, đừng mong mà có thêm được luồng sáng nữa!”     

Con chó đen ấy lập tức ngăn cản bước chân muốn rời đi của Thanh Lâm, nhanh nhanh nhả ra làn sương khói, tạo nên một câu nói:

“Hắc gia ta cũng rất muốn đi ra ngoài, nhưng mà thực sự không được!” 

“Thân phận Hắc gia của ta năm đó bị lão già kia nhốt tại nơi này, bao nhiêu là tu vi tốt đẹp ấy cũng theo năm tháng mà phai nhạt đi, bây giờ cũng đã bị áp bức đến mức độ này rồi.”

“Nhưng mà, bao nhiêu năm qua rồi, cuối cùng ta cũng đã tìm ra được cách thoát khỏi nơi này, chỉ là còn thiếu một vài thứ thôi, nếu như cậu có thể giúp ta tìm mấy món đó về thì…”

“Ngươi đang nằm mơ à!” Thanh Lâm cũng không thèm nói lời nào nữa, quay đầu lại định bỏ đi.      

Thấy vậy, con chó mực càng thêm lo lắng, rút người một cái, khuôn mặt lộ ra vẻ đau đớn, sau đó lại quả quyết một hồi, từ trong miệng nhả ra một khúc xương.

Khúc xương trắng như tuyết, phát sáng một cách lạ thường, lại có cảm giác như là vô hình, lúc nó xuất hiện, lại có một mùi hương thơm thoang thoảng bay ra.

“Khúc xương này xem như là Hắc gia ta tặng cho cậu!” 

Chương 24: Thuật định hình

Thanh Lâm nhìn mẩu xương một hồi, có chút ngờ vực, đưa tay nhận lấy nó.

Trong lúc đang cầm lấy, cả người Thanh Lâm run một cái, đột nhiên đầu óc xoay cuồng, như sấm chớp ầm ầm kéo đến, cuồn cuộn dào dạt, hóa thành những đám mây kinh người, cuối cùng, tâm trí của Thanh Lâm dường như đã có một ký tự được khắc lên.

Ký tự này rất khó hiểu, lại phát sáng, làm cho trong người Thanh Lâm xuất hiện một màu ánh kim, nhưng màu ánh kim này lại không lộ ra ngoài thân thể, nhìn từ bên ngoài, sẽ không cảm thấy có gì bất thường. 

Ngay lúc này lại quay sang nhìn mẩu xương, đã hiện lên một vết nứt, ký tự đó khắc ghi càng sâu, vết nứt ấy càng nhiều, cuối cùng hóa thành tro bụi, tan biến trong trời đất.

Ngay tại thời khắc mà mẩu xương ấy nứt vỡ, đầu óc Thanh Lâm một lần nữa lại xoay cuồng, ký tự ấy lại đột ngột hiện lên, hóa thành hình dáng một ai đó, vẻ như hiển thị gì đó.

Thanh Lâm chỉ qua là đỉnh cao của hậu thiên, chưa đến cảnh giới Cố Nguyên, không thể nào nhìn thấu vào trong một cách rõ ràng được, nhưng ngay lúc này lại thấy được hình ảnh một người đang biểu diễn, đôi mắt phát ra ánh sáng, đắm chìm vào trong đó. 

Khi người này biểu diễn, thân thể Thanh Lâm lại làm theo động tác ấy làm, người đó đưa bàn tay phải lên, chỉ vào hư không, mở miệng ra, nhẹ nhàng thốt lên chữ: “Định!”

Khi chữ đó được thốt ra, sóng nước bốn phía lập tức ngừng chảy, phạm vi xung quanh mở rộng nhanh chóng, chớp mắt một cái, trong cự ly gần mười mét của người đó mọi thứ đều dừng lại.

Cũng tại thời khắc này, Thanh Lâm run người một cái, khôi phục lại ban đầu. 

Mặt cậu ấy có chút trắng bệch, bên trong đan điền, nguyên lực chỉ còn lại một chút, chỉ một cái chỉ tay mà nguyên lực cũng bị mất đi chín phần.

“Thuật định hình...” Thanh Lâm nhỏ giọng.

“Sao nào? Hắc gia ta không đối xử tệ bạc với ngươi chứ?” 

Con chó đen lại lần nữa nhả ra làn khói, ngưng tụ thành lời hàng chữ lớn: “Thuật định hình này, chính là một trong mười phép thần thuật mà Hắc gia ta sở hữu, chỉ cần sau này ngươi chịu ngoan ngoãn cung cấp sức mạnh cho Hắc gia ta, phục vụ tận tình cho ta thì sẽ còn được sung sướng hưởng thụ nhiều điều nữa!”

“Quả nhiên chính là nó!”

Còn chưa đợi Thanh Lâm mở miệng, Đế Linh ở phía trong đan điền của cậu ấy đã động đậy, đôi mắt mở to, thần thái lộ ra vẻ kinh hoàng. 

“Quả nhiên là tên chó này, trong thiên hạ này, người sở hữu thuật định hình chỉ có ba người, nhưng kẻ mang hình dáng yêu quái thì chỉ có nó! Không ngờ rằng đã trải qua nhiều năm như vậy, ngay cả lão phu cũng đã luân hồi mà nó vẫn còn sống, đúng thật thọ lâu.”

“Nó là ai?” Thanh Lâm lên tiếng.Đế Linh lắc lắc đầu, không trả lời, im lặng một lúc lại nói: “Cậu có thể gặp được nó, cũng tính là tạo hóa của cậu, cũng là cơ duyên của nó, sau này cậu sẽ biết được thân phận của nó mà thôi, còn bây giờ… chúng ta phải đối đãi tốt với nó.” 

Đôi mắt Thanh Lâm sáng chưng, nhìn sang đôi mắt của con chó đen, lộ ra vẻ dị thường.

Bị Thanh Lâm nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng con chó đen cảm giác như có chuyện xấu sắp xảy ra, nhưng lại không hiểu được là bắt nguồn từ đâu, lùi ra phía sau mấy bước, từ trong miệng nhả ra làn khói: “Tiểu tử thối, Hắc gia ta ngay cả thần thuật cũng truyền cho ngươi rồi, ngươi còn muốn gì? Ta nói cho ngươi biết, ta rất có bản lĩnh, ngươi mà dám được voi đòi tiên như vậy thì ngay cả thuật định hình này ta cũng thu hồi lại!”

Đôi mắt Thanh Lâm cong lên như vầng trăng khuyết, tại sao nhìn nó lại có cảm giác bên ngoài thì mạnh mẽ, nhưng bên trong lại chẳng có gì. 

Thanh Lâm mở miệng, lộ ra hàm răng trắng đều, nhìn nhìn con chó đen rồi lại chớp chớp mắt: “Tiền bối, ngài xem, thuật định hình này tuy rằng rất lợi hại, ta có thể dùng được hay không thì hãy khoan nói, cho dù là dùng được, với nguyên lực bây giờ của ta, cũng phải tiêu hao rất nhiều, sau khi dùng xong, chỉ có thể lo chạy mà thoát thân thôi. Hay là như vậy, ngài hãy truyền cho ta thêm một thần thuật, không mong một quyền là có thể đánh chết cảnh giới Cố Nguyên, đại loại có thể đánh chết đỉnh cao của tiên thiên là được rồi!”

Con chó đen mắt đơ ra miệng mở to, một lúc sau, nó nhả ra một làn khói, tuy chỉ là vài câu nói nhưng lại biểu đạt được sự tức giận trong lòng nó.

“Ngươi… ngươi quả thật làm ta tức chết! Ngươi có biết rằng Hắc gia ta vừa nãy mới cho ngươi mẫu xương đó là gì không? Đó chính là mẫu xương được lấy từ thân thể của ta, mẩu xương thần đó ngươi có biết không? Thôi đi tên nhóc nhà ngươi, nhà ngươi thì biết cái gì! Nhưng Hắc gia ta nói cho ngươi biết, mẩu xương do Hắc gia ta ngưng tụ phép thần thuật, ngươi nhất định có thể dùng được!” 

“Còn nữa, ngươi tuổi đời còn nhỏ, nhưng lại tham lam đến vậy, lại còn muốn có được thần thuật, thật tức chết ta rồi, tức chết Hắc gia ta rồi, ngươi cho rằng thần thuật là do ta trồng ra à? Hơn nữa, nhà ngươi bây giờ ngay cả cảnh giới Cố Nguyên cơ bản còn chưa đạt được, còn vọng tưởng học được phép thần thuật khác, cho dù Hắc gia ta chịu cho, ngươi dùng được sao?”

“Nhớ lại ngày trước, biết bao nhiêu người quỳ dưới chân ta, mong rằng Hắc gia ta…”

“Được rồi được rồi, ta không lấy nữa được chưa!” Thanh Lâm nhìn con chó đen cứ nói mãi không thôi, liền vẫy vẫy tay, còn Đế Linh thì chỉ lắc lắc đầu, lộ ra mặt cười.

“Như vậy thì đúng rồi đó!” Con chó đen lộ vẻ đắc ý, chiếc đuôi dài không ngừng ngoe nguẩy: “Sau này cứ cách dăm ba hôm thì ngươi hãy đến đây cống hiến cho ta, ngươi biết chưa? Nếu không thì Hắc gia ta sẽ lấy định thân thuật cho…”

Nhưng làn khói còn chưa kịp ngưng tụ thành lời nói, Thanh Lâm đã men theo mặt nước rời đi. 

“Hừm, ngươi dám cắt ngang lời ta sao, Hắc gia ta sống đến từng tuổi này, ai dám cả gan cắt lời ta như vậy!” Nhìn thấy Thanh Lâm rời đi, con chó đen lại càng đắc ý.

“Nhưng mà Đế lực ở trên người tên tiểu tử này, so với tộc Đế Thần đó quả có chút khác biệt…”

“Thánh tử giá lâm, thiên địa bất dung, nhưng mà ta vẫn cứ không tin, trời của tấm bản đồ này, lại có thể đáng sợ đến vậy.” 

“Hôm nay đem thuật định hình tặng cho cậu ta cũng xem như là kết được thiện duyên, nếu như có thể tiếp tục kiên trì như thế, đừng nói là tu đến bảy sắc, chỉ cần có vẩy vàng, tập hợp đủ toàn hệ thánh pháp, để lão phu ta hấp thụ, nhất định thể phá tung cảnh giới nơi đây, trấn áp này, cũng không thể nhốt ta lại được.”

Nói đến đây, khuôn mặt con chó đen lộ ra tia hy vọng, trong niềm hy vọng đó, ẩn hiện gì đó rất đáng sợ và hiểm độc, còn có một mối thù rất sâu nặng.

“Cổ Pháp tôn, ngày trước, ngươi ra tay chơi xấu, làm cho lão phu bị nhốt ở nơi đây bảy vạn năm, nếu như có ngày ta thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ đến Cổ Thiên tinh, diệt toàn bộ gia tộc nhà ngươi!” 

……

Thanh Lâm dĩ nhiên không biết được những suy nghĩ của con chó đen này, khi cậu ấy ngoi lên bờ, lập tức cẩn thận nhìn xung quanh, nếu như Tào Thanh vẫn còn ở đây, cậu ấy nhất định sẽ lập tức lặn xuống dưới nước.

Nhưng quan sát một hồi, Thanh Lâm thở phào nhẹ nhõm, Tào Thanh chắc là không có lòng kiên nhẫn, lại cảm thấy bản thân nhất định chạy không khỏi Thiên Bình tông, càng không thể chạy khỏi lòng bàn tay của ông ta nên không cần gấp và thế là ông ta rời khỏi. 

“Tào Thanh có ý nghĩ như vậy, Tôn Lập kia không tốt bụng gì, phải nghĩ cách nào đó để bọn họ không thể ra tay đối phó ta.”

Thanh Lâm trầm ngâm, ánh mắt lộ vẻ suy tư: “Hai người này đều là Chấp sự Trưởng lão ở đằng ngoài, muốn giết một kẻ ngoại tộc ngay cả đệ tử đằng ngoài cũng không được tính cực kỳ đơn giản, nếu như muốn bọn họ không thể danh chính ngôn thuận ra tay đối phó ta thì chỉ có cách là làm đệ tử của Thiên Bình tông mà thôi!”

“Thiên Bình tông, ba năm khảo hạch một lần, mà bây giờ, chỉ còn một tháng là lại khảo hạch lần nữa… Bây giờ với tu vi đỉnh cao hậu thiên của mình, cho dù là đột phá được tiên thiên, cũng không đủ điều kiện, nếu thật sự muốn chính thức trở thành đệ tử, nhất định phải đột phá tiên thiên!”    

Chương 25: Ăn hiếp

Vừa đi vừa suy nghĩ, Thanh Lâm quay về trong tông rồi đi về phòng bếp.

Thanh Lâm trong lúc này, trước đó đã có tâm kế và sức để giết tên Tống Đại Hải, càng có thể tiêu diệt tên Trình Bằng, thấy rõ được là kẻ vô địch trong đỉnh cao hậu thiên, những ngưởi ở phòng bếp, đối với cậu ấy có chút sợ hãi và kính trọng, nhất là Bàng Liên Trùng, tuy nói rằng đi đứng vẫn không tốt lắm, nhưng những ý nghĩ thâm độc ở trong lòng phần nào cũng giảm đi, trái lại, lại có sự tôn trọng.

Mọi việc trong phòng bếp đều rất tốt, không cần Thanh Lâm phải bận lòng, cậu ấy lướt mắt qua một cái, trầm ngâm một hồi, lại nói: “Làm thế nào để đột phá tiên thiên?” 

Mọi người ngây người suy nghĩ, Bàng Liên Trùng nghĩ ngợi một lúc, liền mở miệng nói: “Những người ở trong phòng bếp này, không giống đệ tử chính thức, có tông môn cung cấp cho các loại linh dược. Nhưng mà, chúng ta cũng có quyền nhận nhiệm vụ từ tông môn, nếu như có thể hoàn thành nhiệm vụ thì cũng sẽ nhận được sự khen thưởng từ tông môn, đây là cách duy nhất để chúng ta đột phá hơn nữa.”

“Nhưng mà, chúng ta so với đệ tử chính thức không giống nhau, dù chúng ta đã nhận nhiệm vụ rồi, tông môn vẫn sẽ không để tâm đến sự sống chết của chúng ta.”

Bàng Liên Trùng không phải là kẻ ngốc, dĩ nhiên biết rằng điều Thanh Lâm cần không phải là những câu trả lời vô nghĩa đó, lập tức vào thẳng chủ đề, nói ngay trọng điểm. 

Thanh Lâm nhìn Bàng Liên Trùng một cái, rồi nói: “Nhận nhiệm vụ ở đâu?”

“Vụ các.” Bàng Liên Trùng trả lời.

Có chút do dự, Bàng Liên Trùng lại nói: “Vụ các nẳm ở trung tâm của tông môn, nếu như muốn đi, nhất định sẽ gặp được những tên đệ tử chính thức, bọn họ lúc nào cũng lấy người ở trong phòng bếp làm kẻ mua vui, nếu như cậu thực sự muốn đi, thì đừng gây nhiều chuyện…” 

Thanh Lâm gật gật đầu, không nói gì nữa, trực tiếp rời khỏi phòng bếp.

…….

Vụ các nằm ở trung tâm của Thiên Bình tông, ở trong bốn cánh cửa đông, nam, tây, bắc, nằm, ở hai bên cạnh Xử Bảo các và Hình các, vì nguyên nhân của nhiệm vụ mà nơi này hội tụ đông đệ tử nhất. 

Trên đường đi, không ít những đệ tử chính thức nhìn thấy Thanh Lâm, tuy là không quen biết cậu ấy, nhưng bây giờ Thanh Lâm vẫn chưa đặt chân đến cảnh giới Cố Nguyên, không sở hữu nguyên lực thuộc tính, bọn họ không thấy được những tu vi của Thanh Lâm, liếc liếc mắt nhìn, dù sao thì vẫn là ở trong Thiên Bình tông, những người trong phòng bếp dù sao cũng có một chút chân khí.  

Không thấy được tu vi là do ba nguyên nhân, thứ nhất là do tu vi của đối phương cao hơn mình, thứ hai là do đối phương có biện pháp che giấu được tu vi, cuối cùng, đối phương… chỉ là người phàm.

Nhưng mà, nhìn tuổi tác của Thanh Lâm bây giờ, rõ ràng là không thuộc hai nguyên do đầu tiên, những tên đệ tử này chỉ cần động não một chút, liền có thể nghĩ ra đáp án. 

“Nhóc con, ngươi tên gì?” Trong lúc Thanh Lâm đang bước đi, có một người chạy đến, trong cử chỉ lời nói đều có ý cười chê nhạo báng.

Người này là một thanh niên, khoảng hai mươi mấy tuổi, tướng mạo bình thường, trên người mặc một bộ đồ màu trắng, đây là một trong những đệ tử chính thức của Thiên Bình tông, cách ăn mặc của một đệ tử ở đằng ngoài.

Kế bên người này còn có hai nam một nữ, đều nhìn Thanh Lâm cười cười, cô gái trong đó hóa trang nhìn rất yêu mị nhoẻn miệng cười một cái, che miệng rồi  nói: “Huyền Lãng sư huynh, nhóc này không có một chút tu vi, lại đi đến từ nhà bếp, trên người đang mặc bộ áo nô dịch của phòng bếp, có thể thấy được rằng là người mới bị đưa vào tông, có gì để nói với nó chứ, cũng là đừng nên lãng phí thời gian nữa.” 

“Ha ha…” Người thanh niên kia cười to, phất tay áo một cái, nhất thời tạo ra một sức mạnh vô hình, lập tức cuộn toàn thân Thanh Lâm lên, “rầm” một cái đem cậu ta quăng ra xa ngàn mét.
“Nguyệt Thủy sư muội nói gì cũng đều có lý, tên nhóc này rõ ràng không biết phép tắc, chẳng qua chỉ là một tên nô dịch của phòng bếp mà lại cả gan chạy đến nơi đây, nếu không phải hôm nay Huyền mỗ ta vui vẻ, ta nhất định sẽ phế đi một cánh tay của nó, để tên tiểu tử này biết rằng, nơi đây, không phải là chổ thích hợp cho nó tới!”

Khi lời nói được cất lên, mấy người này đã từ từ rời khỏi nơi đây. 

Thanh Lâm từ từ đứng dậy, cảm giác toàn thân đau nhức, nhưng cậu ấy lại cắn chặt răng chịu đựng, trên khuôn mặt thanh tú ấy, bắt đầu tối sầm lại.

Phủi đi bụi cát trên người mình, Thanh Lâm im lặng không nói gì, tiếp tục bước về phía Vụ các.

Thiên Bình tông rất rộng lớn, với tốc độ này của Thanh Lâm, phải mất đến sáu tiếng đồng hồ cậu ấy mới tới, trong lúc Thanh Lâm đến được nơi đây, toàn thân cũng đã nhiễm rất nhiều bụi bẩn rồi, còn có vài vết bầm tím trên mặt nữa. 

Cậu ấy nắm chặt lấy nắm đấm của mình, trong lòng giận dữ vô cùng, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn, với hoàn cảnh thân phận của Thanh Lâm ngay lúc này, trên đường đi những kẻ cười chê nhạo báng cậu ấy, Thanh Lâm cũng không có tư cách mà phản kháng.

Vụ các phạm vi không rộng lớn lắm, nhưng lại rất cao, rõ ràng chính là một tòa tháp, có tổng cộng chín tầng, trên đó được treo lên một tấm bảng hiệu, hai chữ lớn trên đó viết đẹp như rồng bay phượng múa, chính là Vụ các!  

Xung quanh Vụ các này, tỏa ra ánh sáng lung linh mà đôi mắt nhìn thấy được, càng có những luồng áp lực uy mãnh bay ra, Thanh Lâm đều cảm nhận một cách rõ ràng nhất, không ngờ lại có cảm giác khó để bước tiếp, liền lập tức gạt bỏ mất suy nghĩ ấy, đi về tầng một của Vụ các.   

Trong lúc đi vào, trước khi Thanh Lâm bước vào tầng thứ nhất, thấy hai người già ngồi đan chân lại như là ngồi thiền, hai người già này đầu tóc bạc phết, khuôn mặt có vài nét nhăn, hình như đã ở nơi đây cả ngàn năm rồi, cho dù là ai bước vào đó, mắt cũng nhắm lại không mở.  

Trong lúc sắp bước vào Vụ các ấy, Thanh Lâm đơ người, muốn thu lại bước chân vừa mới bước ra, hít sâu một hơi, chắp tay cúi người, nhìn về hai người ấy vái lạy một cái.

Cái vái lạy này, không làm cho hai người già này để ý, trông như họ đã quy tịch, cũng không chớp mắt lấy một lần. 
Khoan nói đến họ như thế nào, Thanh Lâm sau khi vái lạy, liền bước vào tầng thứ nhất.

Ngay lúc này, ở bên trong tầng thứ nhất của Vụ các, đã nghe thấy tiếng người nói chuyện ồn ào, có cả ngàn người đang ở đấy, xung quanh bốn phía của Vụ các, được treo lên rất nhiều tấm bảng, trên những tấm bảng này ghi lên từng nhiệm vụ một.

Thanh Lâm cẩn thật từng chút mà bước, nơi đây đều là những vị đệ tử chính thức, dựa vào tu vi mà nói cậu ta ai cũng không thể đắc tội nổi. 

“Nhiệm vụ cấp một: Nguyệt Linh thú đan, mỗi lần có được một viên, sẽ thưởng một bó Tinh Lan thảo, phần thưởng là mười miếng Linh Thạch hạ phẩm.”  

“Nhiệm vụ cấp một: Bôn Lôi thú đan, mỗi lần có được một viên, thưởng hai bó Tinh Lan thảo, phần thưởng là một trăm miếng Linh Thạch hạ phẩm.”

“Nhiệm vụ cấp một: Phong Miêu yêu đan, mỗi lần có được một viên, thưởng ba bó Tinh Lan thảo, phần thưởng là hai trăm miếng Linh Thạch hạ phẩm.” 

Thanh Lâm nhìn xung quanh tấm bảng đang không ngừng hiện lên những nhiệm vụ, ánh mắt rực sáng.

“Phần thưởng tuy rất cao, nhưng đối với ta mà nói, e rằng nhiệm vụ đơn giản nhất là Nguyệt Linh thú, cũng là con yêu quái cấp độ ba, thực lực ở đỉnh cao của hậu thiên. Bôn Lôi thú đó, con báo Bôn Lôi trong chiến tranh bộ lạc không thể nào sánh bằng, nó đã đạt được cảnh giới tiên thiên, lhó lòng mà giết nó được…”

“Nhưng mà Tinh Lan thảo này quả thật không tồi, không nói đến là hạ phẩm linh dược, chỉ nói đến hiệu quả, so với Nguyệt Linh thú đan gì đó tốt hơn rất nhiều rồi, lại còn có thêm mười miếng Linh Thạch hạ phẩm nữa.” 

Thanh Lâm chau mày lại, có chút mê hoặc: “Nếu như là vậy, Thiên Bình tông chịu thiệt rồi, sao lại làm ra cuộc giao dịch như vậy?”

Khoảng thời gian trong bếp, Thanh Lâm đã biết rõ hết những gì mà bọn Bàng Liên Trùng biết, những linh dược ấy đương nhiên cũng phần nào hiểu rõ đôi chút.

Nhưng đây lại là Tinh Lan thảo, thuộc loại linh dược hạ phẩm, cùng cấp với những linh dược cực phẩm có được ở phủ Thanh Nguyên, nhưng nếu nói về hiệu quà, Tinh Lan thảo so với Nguyệt Linh thú đan không cách xa là bao, Thanh Lâm có chút không hiểu, Thiên Bình tông tại sao lại muốn dùng Tinh Lan thảo đổi lấy Nguyệt Linh thú đan, lại còn tặng thêm mười miếng Linh Thạch hạ phẩm nữa.” 

“Mặc kệ tông môn thế nào, dù sao đối với ta cũng là điều tốt, nhận nhiệm vụ thì được rồi.”

Thanh Lâm siết chặt tay một cái, khuôn mặt lộ ra vẻ hưng phấn, nhanh chóng lách người khỏi đám đông, đi đến bên quầy nhận nhiệm vụ.

“Ta muốn nhận…” 

“Sao hả?”

Trong lúc Thanh Lâm đang định mở miệng, thấy một thanh niên xấu xí thô kệch bên quầy chau chau mày nhìn cậu ấy, ra vẻ cười nhạo: “Ngươi chẳng qua chỉ là một tên nô dịch ở phòng bếp, không làm tốt trách nhiệm nấu cơm của mình, lại dám đến đây nhận nhiệm vụ?”

Lời này nói ra, nhất thời thu hút ánh nhìn của mọi người, tất cả ánh mắt của bọn họ đều đổ dồn về phía Thanh Lâm. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau