ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Huyễn lưu tâm yểm

Giọng nói của công công bén nhọn như là chiếc gai nhọn hoắt đâm thẳng vào tim!

Giờ khắc này, cho dù là Thanh Nguyên hay là Cẩm Uyển, Thanh Lâm,  sắc mặt đều tái nhợt, tưởng chừng như sắp hôn mê.

"Chu di cửu tộc" là không thể nào, Đại đế Vũ Chiêu ban thánh chỉ này là do ông ta hiểu rõ suy nghĩ của Thanh Nguyên, biết hắn dù có đi cứu thì cũng chỉ là đưa đầu vào chỗ chết thôi nên trực tiếp nhốt hắn lại. 

“Cái này không công bằng!” Thanh Lâm trầm ngâm một hồi bỗng nhiên đứng dậy, kêu loạn lên.

Không tiếp thánh chỉ còn cãi lại, đây là tội đáng chết.

Nhưng mà công công lại than nhẹ một tiếng, mở miệng nói: “Vương gia, Thanh Thiền bị bắt, hoàng thượng cũng rất đau lòng. Nhưng ngài phải hiểu, đối phương bắt đi Thanh Thiền, chính là muốn dụ dỗ ngài đến. Ngài thật sự rất mạnh nhưng bọn hắn cũng không hề thiếu cao thủ! Đế quốc và quân giặc đã ký hiệp định ba năm ngừng chiến, ngài... phải chờ thêm ba năm nữa!” 

Chờ thêm ba năm?

Quả thực là chuyện vớ vẩn!

Ba ngày Thanh Lâm cũng cảm thấy dài, mà giờ đây là phải chờ thêm ba năm, tính mạng của Thanh Thiền phải sao đây? 

Cẩm Uyển quỳ trên mặt đất, rung rẩy sắp ngã, không nhiêu lâu đã trực tiếp xỉu đi.

Có người làm đến đỡ nàng đi, Thanh Nguyên thì ngẩng đầu lên, khuôn mặt lập tức già đi nhiều, giọng nói có chút khàn: “Công công, ta muốn biết vì sao đế quốc lại cùng quân giặc ký hiệp định ngừng chiến?”

“Đây là đại sự của đế quốc, ta cũng không biết.” 

Công công nhìn nhìn Thanh Nguyên: “Vương gia, xin ngài hãy tự lo cho mình.”

Dứt lời, ông ta đem thánh chỉ đưa tới trong tay Thanh Nguyên, rồi sau đó xoay người rời đi.

Ở sau lưng ông ta, lập tức rất nhiều hộ vệ phân tán ra, bao vây toàn bộ phủ Thanh Nguyên, hạn chế người trong phủ Thanh Nguyên đi ra ngoài. 

Thanh Nguyên tay cầm thánh chỉ, đặt mông ngồi dưới đất, thật lâu vẫn không nói gì.

Thanh Lâm cắn chặt môi dưới, máu tươi chảy ra cũng không hề có chút cảm giác nào.

Thanh Thiền bị bắt, cậu sống một ngày mà như một năm, nếu không đi cứu thì sau này sao có thể sống nổi. 

“Tỷ tỷ...”

Nhớ tới gương mặt thương yêu của Thanh Thiền đối với mình, trong nội tâm của Thanh Lâm như bị kim đâm, không biết phải làm sao, thực lực của cậu qua thấp, bốn phía có vô số lính gác của hoàng thất, đừng nói mình, ngay cả phụ thân còn không ra ngoài được.

“Đế Linh, có cách nào có thể tăng thực lực nhanh hay không?” Thanh Lâm nói trong lòng. 

“Không có.” Đế Linh trực tiếp trả lời.

Dừng một chút, hắn lại mở miệng nói ra: “Cũng không thể nói là không có, ở trong cơ thể của ngươi có một hồn một phách, hồn là “Liệp Thần cung” phách là “Huyễn Lưu Tâm Yểm”, với sức mạnh của cậu bây giờ vẫn không đủ để điều khiển hai thứ này. Nếu cố mà điều khiển sẽ tổn thọ nguyên của cậu.”

“Thọ nguyên?” 

Thanh Lâm cắn răng: “Tổn bao nhiêu thọ nguyên của ta?”

“Dựa theo thực lực của ngươi... dùng một lần thì ba mươi năm thọ nguyên, nhưng chỉ là sử dụng một lần. Hơn nữa là một trong hai thứ đó.” Giọng nói Đế Linh có chút do dự: “Ta không đề nghị ngươi sử dụng liền bây giờ, thọ nguyên của ngươi bây giờ không vượt quá một trăm năm mươi tuổi. Ba mươi năm nhiều lắm... Đồng thời, ngươi có thể dùng chúng để thoát khỏi vòng vây, nhưng lỡ đi vào vòng vây quanh của đối phương thì không thể nào xông ra được, nếu như tiếp tục sử dụng sẽ chết rất nhanh.”

Thanh Lâm hít thở sâu, trực tiếp hỏi: “Nếu như ta như dùng Liệp Thần cung hoặc là Huyễn Lưu Tâm Yểm thì có thể đánh chết cao thủ Tiên Thiên không?” 

“Tiên Thiên?”

Đế Linh cười nhạo nói: “Quả thực là buồn cười! Liệp Thần cung cùng Huyễn Lưu Tâm Yểm đều là thánh khí của tộc Đế Thần ta, chỉ với uy lực cũng đủ để làm cho những cái gọi là “cao thủ tiên thiên” tan thành mây khói!”

“Mạnh như vậy sao?” 

Thanh Lâm khiếp sợ, trong mắt cậu cao thủ Tiên Thiên có thể đập vỡ tảng đá lớn hơn mười vạn cân, cực kỳ ghê gớm, sao có thể không tệ như lời Đế Linh nói?

“Hai thánh khí đó đủ để hủy trời diệt đất, kiến thức của ngươi thật thiển cận, thật sự là ếch ngồi đáy giếng.”

Đế Linh nhếch miệng, cực kỳ khinh thường. 

“Vậy được, ta lập tức đi cứu tỷ tỷ!” Thanh Lâm không chút do dự.

“Hồ đồ!”

Giọng nói Đế Linh bỗng nhiên nghiêm túc lên: “Ta đã nói với ngươi rồi, ba mươi năm thọ nguyên, chỉ được một lần. Ngươi sử dụng tối đa năm lần thì sẽ chết. Trong quân giặc, đối với ngươi mà nói thì quá nhiều cao thủ, chỉ sợ là lúc đó ngươi chưa cứu được tỷ tỷ của ngươi cứu thì chính ngươi đã phải bỏ mạng trong đó rồi!” 

“Vậy làm sao bây giờ?” Trong nội tâm Thanh Lâm gào thét: “Ta cũng không thể thờ ở nhìn tỷ tỷ bị bắt như vậy được?”Đế Linh trầm ngâm, hắn cũng không có cách nào.

Hắn là Đế Linh, sức mạnh của kiếp trước chỉ còn là mây khói, bây giờ không có chút sức mạnh nào, chỉ có thể cả đời phụ thuộc vào cơ thể của Thanh Lâm. 

Có lẽ một ngày nào đó, Thanh Lâm phá vỡ xiềng xích của trời đất thì hắn có thể cải tạo cơ thể, khôi phục tất cả.

Thanh Lâm trầm ngâm một lát, thấy Thanh Nguyên đứng thẳng lên, tập tễnh đi ra xa, cậu mấp máy miệng, liền đi ra cửa.

Cho dù là có một tia hy vọng, cậu cũng không thể buông tha! 

Đế Linh cũng không ngăn cản, hắn hiểu tính cách quật cường của Thanh Lâm, đã quyết định rồi thì nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Đi đến cửa ra vào, lập tức có hộ vệ hoàng thất ngăn Thanh Lâm lại, người này là thuộc cảnh giới hậu thiên, mà còn là trung kỳ của hậu thiên, nhìn Thanh Lâm mở miệng nói: “Tiểu vương tử, hoàng thượng hạ lệnh ở trong nhà ba năm, không cho phép người trong phủ Thanh Nguyên bước ra ngoài cho dù bất kì lý do gì, ngài đừng làm khó dễ ta.”

“Đi ra.” Thanh Lâm chằm chằm vào người này. 

“Công chúa được trời phù hộ, sẽ không có việc gì.” Người nọ nói lần nữa.

Thanh Lâm không nói nhiều lời, một quyền đánh tới.

Tên thủ vệ kia hết hồn, đạp chân xuống né đi rất nhanh. 

Nhưng mà, Thanh Lâm nhưng lại ép sát tới, nắm đấm hóa thành cuồng phong, gào thét mà đánh tới.

“Rầm rầm rầm!”

Thủ vệ thấy tình hình không ổn, vận chuyển chân khí trong cơ thể, chống lại Thanh Lâm. 

Nhưng mà, lần công kích này thủ vệ đó cảm thấy lo sợ. Bản thân đã dốc toàn lực mà vẫn bị đẩy lùi, tiểu vương tử này thực sự là người không thể tu luyện trong truyền thuyết hay sao?

“Đùng!”

Thanh Lâm lại đấm ra một quyền, thừa dịp thủ vệ kia đang ngăn cản, dưới chân đột nhiên tăng tốc, phóng đi ra xa. 

“Binh!”

Nhưng mà vào thời khắc này, một luồng chân khí mạnh mẽ đột nhiên lao tới, trực tiếp đẩy Thanh Lâm ra mấy mét nhưng không tổn thương cậu.

“Tiên thiên.” Ánh mắt Thanh Lâm bắt đầu híp lại. 

“Tiểu vương tử giấu giếm bao năm nay, rốt cục cũng lộ ra thực lực, xem ra cũng không phải không tu luyện được như trong truyền thuyết. Với độ tuổi như thế mà đã đạt tới trung kỳ cảnh giới hậu thiên thì thật đáng mừng.”
Một người đi tới bên cạnh, bộ dáng trung niên, đúng là vừa rồi cao thủ tiên thiên đã đánh lui Thanh Lâm, Đỗ Minh.

“Chỉ là, trong quân giặc, quá nhiều cao thủ, bây giờ tiểu vương tử đi liều chết với bọn hắn, không bằng tĩnh tâm tu luyện, có được tu vi rồi sau đó đi báo thù cho công chúa.” Đỗ Minh nói tiếp. 

“Người bị bắt kia là chị của ta, nếu như là người nhà của ngươi, ngươi cũng sẽ nói những lời châm chọc như vậy?”

Thần sắc Thanh Lâm lạnh lẽo: “Cút ngay cho ta, ta không muốn giết ngươi!”

Đỗ Minh nhíu mày lại, Thanh Lâm vừa mới mười một tuổi mà đã có tu vi của trung kỳ cảnh giới hậu thiên, thực sự đã rất lợi hại. Nhưng cậu ta lại nói có thể giết mình, phải chăng có chút kiêu căng ngạo mạn không? 

“Hoàng thượng đã hạ lệnh, vi thần không thể không nghe theo.” Đỗ Minh cũng không có ý định mặc Thanh Lâm bỏ đi.

“Ta nói ngươi một lần nữa, cút ngay!” Giọng nói Thanh Lâm có chút gì không thoải mái, cậu không hề muốn lạm sát kẻ vô tội, huống hồ những người này tới đây cũng là để ngăn chặn phụ thân và mình đi chịu chết, dù sao đi nữa bọn hắn cũng vì muốn tốt cho mình.

Đỗ Minh lui vài bước, thần sắc khẽ biến, rõ ràng nếu Thanh Lâm muốn ra tay thì hắn chỉ có thể ra tay. 

Cao thủ tiên thiên thì Thanh Lâm không cách nào so sánh được. Vừa rồi có thể thấy được mình bị một quyền đẩy lui, nếu như Đỗ Minh thật sự muốn tổn thương cậu, bằng không với sức mạnh của cậu bây giờ thì không thể chống lại được.

“Huyễn Lưu Tâm Yểm!”

Trong nội tâm Thanh Lâm quát khẽ, trong một chớp mắt, một cảm giác không cách nào nói rõ tự động tràn ngập trong nội tâm của cậu, dường như toàn bộ sức lực đều bị rút sạch, cậu suy yếu tới cực hạn. 

Nhưng mà sau khi cậu quát khẽ, bầu trời bỗng nhiên đen xuống, mây đen vô tận điên cuồng kéo đến, bốn phía gió mạnh gào thét, gào thét như ma kêu.

Khoảng không trước mặt Thanh Lâm, một bóng đen chậm rãi xuất hiện, bóng đen này chính là ánh sáng đen tạo thành. Thời khắc xuất hiện đã xuyên qua mây xanh, phá nát không gian, tiến thẳng vào bầu trời trong nháy mắt!

Toàn bộ hành tinh trong giờ phút này, vô số cao thủ đột nhiên mở to mắt, ánh mắt của bọn hắn đều nhìn về phía này! 

Cách khoảng không trên phủ Thanh Nguyên hàng ngàn mét đang có mấy người bay đến, ánh sáng màu đen bỗng nhiên ra xuất hiện trước mặt bọn hắn, trực tiếp xuyên qua bốn người, làm bọn họ hóa thành hư vô!

Còn thừa hai người sắc mặt biến đổi lớn, lập tức dừng di chuyển, sắc mặt tái nhợt!

Bọn hắn liếc nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt của đối phương. Một lúc sau, hai người không hẹn mà cùng vọt xuống. 

Cùng lúc đó, trên mặt đất, Thanh Lâm vươn tay phải ra, đem ánh sáng đen kia cầm chặt. Trong nháy mắt ánh sáng đen kia liền thu nhỏ lại, ngay lập tức hóa thành một trường đao màu đen óng ánh trong suốt.

Trường đao chừng hai mét, cả cây đao tối đen, hơi lạnh khiếp người.

“Rầm rầm rầm!” 

Vào lúc Thanh Lâm nắm chặt lấy trường đao kia, đột nhiên bốn phía truyền đến rất nhiều tiếng nổ vang. Đỗ Minh thấy rõ ràng, mấy trăm lính gác bốn phía Thanh Lâm trong phạm vi mười mét đều nổ tung trong nháy mắt. Sau đó hóa thành hư vô.

Đây là một cảnh tượng làm cho người ta cực kỳ sợ hãi, Thanh Lâm không làm ra bất kì động tác nào lại làm cho ít nhất mấy trăm lính gác cảnh giới hậu thiên toàn bộ tử vong, hơn nữa không còn xác, cho dù là cao thủ tiên thiên của cấp cao nhất cũng không làm được!

Đỗ Minh vừa muốn chạy đi né tránh, nhưng lại cảm thấy hai chân nặng nề, chân khí trong cơ thể sinh ra cuồng bạo giống như là ngàn vạn kim châm nhỏ, lao ra bên ngoài cơ thể! 

“Binh!”

Một luồng sức mạnh từ trong cơ thể hắn tuôn ra, bóng người Đỗ Minh biến mất.

Trước khi chết, hai mắt hắn trừng lớn, gắt gao chằm chằm vào trường đao màu đen trong tay Thanh Lâm, hắn nghĩ mãi mà không ra, trường đao đó rốt cuộc là cái gì mà lại có uy lực kinh dị như thế. 

Giờ phút này trong lòng Thanh Lâm cũng đang rất bất ngờ, cậu chưa bao giờ tin những gì Đế Linh nói là sự thật, nhưng giờ phút này khi thực sự thấy được sự ghê gớm của cái gọi là Thánh khí, không chờ mình tấn công, những người thủ vệ kia liền hóa thành hư vô, uy lực như thế thì thật quá mức kinh khủng!

“Thu lại nhanh!”

Đế Linh quát: “Ngươi không tấn công, thọ nguyên tiêu hao không nhiều lắm, Huyễn Lưu Tâm Yểm này bây giờ ngươi dùng không được!” 

Sắc mặt Thanh Lâm tái nhợt, như là tất cả trong cơ thể đều bị lấy ra hết, sự yếu ớt khó nói tràn lên đầu làm cho cậu muốn ngất xỉu.

Mục đích của cậu đã đạt tới, nhìn thấy mặt của số lính gác đều hoảng sợ nhìn mình chằm chằm, Huyễn Lưu Tâm Yểm trong tay biến mất, phóng ra xa.

“Búp bê nhỏ, ngươi muốn đi đâu?” 

Lúc này đây hai bóng người bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Thanh Lâm, chính là hai gã đàn ông trung niên thoạt nhìn tuổi trên năm mươi.

Trên người bọn họ cũng không phát ra khí tức gì, nhưng Thanh Lâm lại cảm thấy hai người đứng ở chỗ này, như là hai quả núi lớn không cách nào vượt qua được, so với Đỗ Minh, không chỉ mạnh gấp trăm lần!

Chương 17: Bị ép vào thiên bình tông

Thần sắc Thanh Lâm tái nhợt, xen lẫn cảm giác vô lực và bất khuất, cậu cho rằng hai người này cũng là thủ vệ của Đại đế Vũ Chiêu sai đến.

Nhưng điều làm cho Thanh Lâm nghi ngờ là tu vi của hai người này rõ ràng đã vượt qua cảnh giới tiên thiên. Chẳng phải trong hoàng thất chỉ có Hoạn Lâm Hải, Cơ Thần là một trong số ít cảnh giới Cố Nguyên sao?

Hơn nữa, Hoạn Lâm Hải với Cơ Thần, cũng chỉ là lời đồn, cũng không chắc chắn, rất có thể vẫn ở đỉnh cao tiên thiên mà vẫn chưa có đột phá nào. 

Chẳng lẽ phủ Thanh Nguyên trong mắt Đại đế Vũ Chiêu quan trọng như vậy sao? Đến mức phái hai vị cảnh giới Cố Nguyên tới?

Tu vi như thế thì dù có thể dùng Huyễn Lưu Tâm Yểm giết hai người này ngay lập tức. Thanh Lâm cũng không dám giết, cũng không muốn giết.

“Đi ra!” Thanh Lâm quát. 

“Thật là một tiểu tử bá đạo.”

Trong đó một người đàn ông ngoại hình bình thường với mái tóc màu hoa râm cười nói: “Vừa rồi cái ánh sáng màu đen kinh trời kia phát ra từ ngươi à?”

Thanh Lâm khẽ giật mình, cậu lập tức biết rằng hai người này không phải người của hoàng thất! 

“Bảo vệ tiểu vương tử!”

Thủ vệ còn sót lại không nhiều, nhìn thấy hai người ngăn Thanh Lâm lại, mặc dù vẫn giận lúc vừa rồi Thanh Lâm tấn công bọn họ, nhưng đã có lệnh, họ vẫn phải bảo vệ Thanh Lâm.

Huống hồ, bọn họ biết được sự việc Thanh Thiền bị bắt, nói thật, đừng nói là chặn phủ Thanh Nguyên, bọn họ còn muốn lao vào trong quân giặc, nghĩ cách giải cứu Thanh Thiền hơn. 

“Cút!”

Mắt thấy trên trăm thủ vệ vây đến, thần sắc người kia lạnh lẽo rồi mở miệng, giọng nói như là sét đánh, chỉ nhổ ra vòn vẹn một chữ đã làm cho miệng mọi người đều phun máu tươi, rút lui quay về.

Tất cả thủ vệ của hoàng thất đều lộ ra vẻ kinh ngạc, một câu mà làm cho hơn trăm miệng người phun máu tươi, tu vi như thế, cảnh giới Tiên Thiên tuyệt đối làm không được! 

“Chẳng lẽ là... người của tông môn trong truyền thuyết?” Có người trong lòng phỏng đoán, từ trong nội tâm tự nhiên sinh ra sự cung kính.

Tông môn trong truyền thuyết.

Từng có lời đồn, phàm là những người có thể bước vào bất kỳ một tông nào đều có thể bay trên trời, chui xuống đất, đi khắp thể gian, Thần cản giết Thần, Phật cản giết Phật, quả thật là mạnh đến vô cùng, sức mạnh kinh người! 

Đại đế Vũ Chiêu làm chủ một đất nước, trong tay ngàn vạn con dân, nhưng so sánh với người trong tông môn kia thì chỉ là con sâu con kiến.

Có người nói, đế quốc và tông môn là hai thế giới, không thể vượt qua.

“Nếu như tiểu vương tử có thể đi vào tông môn thì có thể sẽ có khả năng cứu công chúa! Cho dù là tiểu công chúa bị giết thì cũng có thể làm cho chỗ của địch đảo lộn cả lên!” Có người thầm nghĩ trong lòng. 

Có không biết bao nhiêu người muốn đi vào tông môn, nhưng lại không được, trừ phi cực kỳ may mắn được tông môn chọn trúng, mới có thể vào.

Khi trong lòng người khác có suy nghĩ như vậy, Thanh Lâm cũng đang khiếp sợ sức mạnh của người trước mắt, đối với chuyện về tông môn, cậu từng nghe kể từ miệng của Thanh Nguyên, thậm chí về sau khi tu luyện Đại Đế lục, đều từng có ý nghĩ hão huyền. Nếu như có thể đi vào tông môn, đánh chết người trong tông môn, nuốt linh nguyên của họ, thực lực của mình chắc chắn sẽ tăng mạnh!

“Ánh sáng đen kia là gì?” Tiếng quát của người đàn ông tóc hoa râm vang đến, nhìn về phía Thanh Lâm, lộ ra dáng tươi cười một lần nữa. 

“Ta không biết...” Thanh Lâm khẽ lắc đầu, thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội (*).

“Ha ha...”

Người này mỉm cười, nhìn nhìn người bên cạnh, ánh mắt sáng chưng, ho nhẹ một tiếng, nói: “Ta chính là Chấp sự Trưởng lão đằng ngoài của Thiên Bình tông - Tôn Lập, lần này ta xuống núi là để tìm kiếm người có tư chất tài giỏi. Ngươi rất may mắn, tuổi còn nhỏ mà đã có tu vi như thế, có thể trở thành thiên tài, hãy lập tức theo chúng ta trở lại tông môn nào!” 

“Quả nhiên là người của tông môn!”

“Thiên Bình tông! Tiểu vương tử may mắn quá!”

“Trời ơi, người của tông môn giống như là thần tiên, ngày bình thường sao có thể nhìn thấy, quả thực không thể tin được, không ngờ họ tự mình tìm tới tiểu vương tử.” 

“Đã từng có người đồn rằng trong cơ thể tiểu vương tử đều là phế mạch, không thể nạp chân khí vào, càng không thể tu luyện, bây giờ xem ra chỉ là chuyện vớ vẫn!”

Người này vừa mới nói xong, bốn phía lập tức vang lên một cuộc bàn tán có sợ hãi lẫn thán phục, đều là lời nói của đám thủ vệ hoàng thất. Bọn hắn chưa bao giờ nghĩ tới người trong tông môn sẽ xuất hiện tại đế quốc Trục Nhật.Thanh Lâm tuy nhỏ, đầu óc lại minh mẫn, cũng không tin chuyện ma quỷ của hai người trước mắt này, suy nghĩ hồi rồi nói: “Ta không có tu vi, không thể tu luyện.” 

Nghe vậy, lông mày Tôn Lập nhăn lại, ánh mắt quét qua trên người Thanh Lâm, lập tức sững sờ.

Ông ta vừa rồi chỉ là thuận miệng nói bậy muốn mang Thanh Lâm đi, nhưng giờ phút này lại phát hiện trong cơ thể Thanh Lâm không có một tí chân khí nào. Chẳng lẽ như cậu ta nói thật sự không hề có tu vi sao?

Những gì Thanh Lâm tu đều trong Đại Đế lục, sức mạnh của Đại Đế Lục sao ông ta có thể nhìn thấu được. Vừa rồi đi trên không trung, chưa từng quan sát chỗ này, nếu như không phải Huyễn Lưu Tâm Yểm xuất hiện, ông ta cũng sẽ không dừng lại đây. 

Ngay giờ ông ta lại nghi ngờ, không thể tu luyện thì làm thế nào mà phát ra ánh sáng đen kinh người kia?

Có sáu sư huynh đệ, ngoại trừ ông ta và Tào Thanh ra, những người khác đều là tu vi của cảnh giới Cố Nguyên, cái ánh sáng đen kia mới xuất hiện thì liền xỏ xuyên qua bốn người làm họ hóa thành hư vô, xương cốt cũng không còn. Nếu như không phải là ông ta và Tào Thanh né tránh được nhanh... Phải nói là đúng lúc không đứng ở nơi ánh sáng đen kia xuyên qua nếu không sợ là đã xuống Suối Vàng từ đời nào.

Ánh sáng đen kia, nhất định không tầm thường! 

"Ta cũng không thể tu luyện, ngươi cũng biết ta tuổi còn nhỏ, sao có tu vi như thế được?" Thanh Lâm nhấn mạnh hai chữ tu vi. Từ thần sắc của người này thì có thể nhìn ra, mục đích của ông ta chắc chắn không phải là thiên phú của mình mà là Huyễn Lưu Tâm Yểm!

“Cậu bé, ngươi cứ nói hưu nói vượn, với sức mạnh của ta, làm sao có thể nhìn không được trong cơ thể ngươi có bao nhiêu chân khí được?”

Tôn Lập sớm đã thành tinh, sắc mặt không biến: “Ngươi không cần che đậy nữa, ở đế quốc người phàm, người có thể được ta nhìn trúng không nhiều lắm, ngươi là người duy nhất, không nên đánh mất cơ hội tốt này đấy.” 

“Ta không đi, ta...”

Lời nói Thanh Lâm còn chưa dứt, tay phải Tôn Lập vung lên, lập tức có tiếng gió gào thét, Thanh Lâm chỉ cảm thấy thân thể bay lên, sau một khắc liền mất đi ý thức.

…… 

Thiên Bình tông, ở đỉnh Thiên Sơn, chiếm diện tích rất lớn, đệ tử tông môn tới mấy vạn, bên ngoài có một lớp lá chắn bảo vệ, người phàm từ chân núi nhìn lên, chỉ thấy trời và những đỉnh núi liên tiếp nối nhau, không thể nhìn thấy tông môn.

Giờ phút này, hai bóng người đi trên không đi từ ngoài vô, có đệ tử nhìn thấy vội vàng hành lễ, hai người đó chính là Tôn Lập và Tào Thanh.

Tôn Lập đáp xuống đất, tiện tay đem Thanh Lâm ném ở một bên, nhìn Tào Thanh cười nói: “Sư đệ, tên này tuy thiếu đi thiên phú, nhưng có thể vào Thiên Bình tông ta, cũng coi như có duyên, đệ cứ an bày đại cho cậu ta một chỗ ở đi.” 

“Sư huynh yên tâm.” Tào Thanh cũng cười cười, nắm lấy Thanh Lâm rời đi.

Nhìn bóng lưng Tào Thanh rời đi, Tôn Lập mắt lộ ra tia sắc lạnh: “Ánh sáng đen kia thật là đáng giận, nếu không phải có tên kia, nếu không lúc nãy trên đường đến đây mình đã có thể tra khảo nơi của ánh sáng màu đen.”
“Hừ, thời gian còn dài!” Tôn Lập hừ lạnh một tiếng, tay áo vung lên, đi về phía xa. 

……

Tào Thanh đem theo Thanh Lâm đi vào nhà bếp, tùy ý ném cậu ở trên một đống gỗ khô, quát: “Để mắt đến tên nhóc này cho ta.”

“Vâng!” 

Mọi người trong nhà bếp đều vội vàng lên tiếng.

“Tên Tôn Lập kia trên đường mấy lần muốn ra tay với ta, nguyên lực chấn động, nghĩ ta là người ngu hay sao, nghĩ ta nhìn không ra hay sao? Ta còn muốn xem xem, ánh sáng đen trên người tên nhóc này, hai người chúng ta ai có thể đạt được!” Tào Thanh đi ra khỏi nhà bếp, thầm nghĩ trong lòng.

Người trong tông môn đúng là rất mạnh, dù là đệ tử tầng dưới chót nhất khi bước vào đế quốc Trục Nhật đều có thể rất nhanh trở thành hộ quốc đại tướng, độc chiếm cả một phương. 

Bọn họ mặc dù rất mạnh, nhưng vẫn chưa từng đạt tới cảnh giới Tích Cốc, bởi vậy nhà bếp vẫn tồn tại.

Người trong nhà bếp, chắc chắn là những người tệ nhất trong toàn bộ tông môn. Những đệ tử khác nhìn thấy bọn họ cũng đều có thể tùy ý chà đạp, nếu như người khác tiến vào đế quốc của người phàm, cũng có thể làm Đô tư, người mạnh nhất cũng đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên.

“Từ lúc nào mà một tên nhóc không có một chút chân khí trong cơ thể, cũng có thể đi vào tông môn?” Tào Thanh vừa đi, một thanh niên đầu trọc lập tức tiến lên, hung hăng đạp lên người Thanh Lâm một phát, quát: “Đừng giả bộ chết, nhanh đứng lên cho ta!” 

Thanh niên đầu trọc này tên là Tống Đại Hải, trước kia thì tóc dài, nhưng sau khi vào Thiên Bình tông, bởi vì thiên phú quá thấp, qua hai mươi tuổi cậu mới đạt tới cảnh giới tiên thiên nên bị đưa đến nhà bếp.

Đồng thời, có đệ tử không ngừng giễu cợt cậu, chà đạp cậu, kéo tóc của cậu, trong lòng của cậu ta phẫn nộ lại không chỗ phát tiết nên đã dứt khoát cạo sạch đầu tóc của mình.

Việc này cũng thật buồn cười, sau khi cậu cạo trọc đầu, người kéo tóc cậu có ít đi thật. 

Nhưng mà, dựa vào cảnh giới tiên thiên của cậu, trong nhà bếp cũng tính là cao thủ, liền đem hết phẫn nộ trong quá khứ phát tiết vao tất cả những người khác trong nhà bếp, ví dụ như... Thanh Lâm.

Thanh Lâm bị đạp một phát rất hung ác, thân thể cậu mạnh mẽ, không có đau đớn nhưng lại tỉnh lại.

“Đây là nơi nào?” Thanh Lâm mở to mắt, thì thào tự nói. 

“Đây là nơi nào cũng không biết, chẳng lẽ là người ngu hay sao?” Một thanh niên xấu xí bu lại, cậu ta là Trình Bằng, bằng tuổi Tống Đại Hải, nhưng chỉ có tu vi hậu thiên đỉnh cao, trên mặt lộ ra vẻ nịnh nọt.

“Người kia là do Tào trưởng lão mang về, chắc sẽ không có quan hệ với Tào trưởng lão đâu hả?” Lại có người mở miệng, là một thanh niên ước chừng mười bảy, mười tám tuổi.

“Bốp!” 

Tống Đại Hải không nói hai lời, tát một cái, lập tức làm mặt của người này đỏ bừng, còn có chút bầm tím.

“Ngươi có phải đồ ngu hay không? Nếu thật là có quan hệ với Tào trưởng lão thì tại sao lại bị đưa vào nhà bếp? Nhất định là tên đệ tử nào không biết tốt xấu, đem người trong nhà tới, xúc phạm có chút giới luật trong tông môn nên mới đã bị trừng phạt, bị đưa đến đây.” Tống Đại Hải tự cho là đúng, nói.

“Đúng, đúng, Đại Hải ca nói đúng.” Thanh niên kia ôm mặt mình, nhưng lại không thể không nịnh nọt. 

Sắc mặt Thanh Lâm trắng bệch, nơi này là Thiên Bình tông?

Tôn Lập kia đã từng nói qua, ông ta là chấp sự trưởng lão đằng ngoài của Thiên Bình tông, mà thông qua “tông môn”, “đệ tử” trong lời nói của mấy người kia đều có thể nghe được rằng nơi này là trong tông môn!

“Đứng lên làm việc!” 

Thấy Thanh Lâm vẫn còn nằm, Tống Đại Hải lại hung hăng đạp Thanh Lâm một phát: “Cũng đi tới nơi này rồi mà còn muốn nhàn rỗi? Mau mau đi ra ngoài gánh nước về, hôm nay nếu không đủ năm mươi vạc, chẳng những ngày mai số lượng tăng lên gấp đôi mà trong ba ngày ngươi không được ăn cơm!”

Nói xong, Tống Đại Hải trên mặt lộ ra thần sắc thoải mái dễ chịu, cậu ta sớm đã biết vì sao nhiều đệ tử thích khi dễ cậu ta, loại cảm giác này, đúng là rất thoải mái!

***

(*) Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội: Nhân dân vốn không có tội, nhưng bởi vì giấu Bích Ngọc mà có tội. Ban đầu là dùng để chỉ vàng bạc châu báu có thể gây ra tội, nhưng sau chỉ những người có tài, có lý tưởng vẫn chịu hại

Chương 18: Thuốc độc

Thanh Lâm không biết tu vi của Tống Đại Hải, nhưng có thể cảm nhận được khí tức còn đang dao động chưa thu lại của cậu ta, đã đột phá tiên thiên mà bản thân cậu ta lại không thể cân bằng được.

Về phần phản kháng lại bằng Liệp Thần cung và Huyễn Lưu Tâm Yểm thì quá không thực tế, cho dù hao tổn thọ nguyên hoặc là khiến cho Thiên Bình tông chấn động, Thanh Lâm đều không thể gánh được.

Cậu bất lực, bất lực khi mình bị cấm, bị khi dễ, lại chỉ có thể chịu đựng. 

Cậu đau khổ, đau khổ vì mình không có cách nào cứu tỷ tỷ.

Cậu oán hận, oán hận Tống Đại Hải ỷ thế hiếp người, oán hận Tôn Lập cùng Tào Thanh đưa mình đến Thiên Bình tông, càng oán hận đế quốc Trục Nhật làm cho tỷ tỷ nằm trong tình hình dầu sôi lửa bỏng.

Từ nhỏ đến lớn, Thanh Lâm chưa bao giờ có cảm xúc như vậy, mà mới một khoảng thời gian ngắn ngủn lại làm cho cả người cậu bắt đầu xảy ra thay đổi. 

Cậu dần dần biết được lòng người hiểm ác, biết được cuộc đời gian nan, biết được sinh tồn không hề dễ dàng...

……

Dưới đỉnh núi, cách Thiên Bình tông năm mươi dặm, có một gạch nước. 

Gạch nước rất lớn, đường kính vài trăm mét, giống như một hồ nước nhỏ, nước trong xanh, đông ấm hè mát, toàn bộ nước mà Thiên Bình tông dùng đều được lấy ở chỗ này.

Thanh Lâm nhận lấy đòn gánh, bốn thùng nước, mất gần hết một canh giờ mới tới được đây.

Giờ phút này cậu rốt cục cũng đã biết, một ngày làm đầy năm mươi cái vạc, chắc chắn không có khả năng. 

Cái vạc nước khổng lồ kia có thể chứa bốn mươi thùng nước, tính ra là hai mươi gánh, Thiên Bình tông cách chỗ này xa như thế, đừng nói năm mươi vạc, một ngày mười vạc cũng khó khăn.

Tên Tống Đại Hải kia, chắc chắn là đang làm khó mình!

Nếu là lúc xưa, Thanh Lâm sẽ không nhịn được tức giận, nhưng bây giờ cậu là người dưới rào, hơn nữa, cậu đã học được sự nhẫn nại. Tỷ tỷ bị bắt, đế quốc Trục Nhật không hề nghĩ cách cứu viện, tính cách của cậu thay đổi từ đó. 

Làm người thì phải dựa vào chính mình.

Nếu đã đổ không đầy năm mươi cái vạc được thì Thanh Lâm cũng không thèm đổ nữa, cậu lẳng lặng ngồi ở bên cạnh gạch nước, nhìn gương mặt phản chiếu trên mặt nước, thật lâu không nói gì.

Về phần thoát khỏi nơi đây, cũng chỉ là ảo tưởng, bên ngoài Thiên Bình tông có một rào chắn, cho dù là đệ tử tông môn muốn rời khỏi đây cũng phải lấy Khai Trấn phù. 

“Làm sao bây giờ?” Trong lòng Thanh Lâm tự hỏi, cậu nhìn khuôn mặt của mình, không có cách nào khả thi cả.

“Không biết cha mẹ thế nào... Tỷ tỷ bị bắt, ta cũng rời khỏi họ rồi, nhất định họ sẽ rất cô đơn, sẽ rất đau khổ...”

Đúng lúc này, trong nước bỗng nhiên hiện lên một vòng màu xanh lục, chỉ để cho Thanh Lâm nhìn thấy trong chớp mắt. 

“Đây là cái gì?”

Thanh Lâm khẽ giật mình, gắt gao nhìn chằm chằm vào trong nước, nhưng hết thời gian năm phút đồng hồ, quầng xanh lục kia không còn xuất hiện nữa.

“Ảo giác...” Thanh Lâm cười khổ. 

Nhưng khi cậu dự định rời mắt khỏi gạch nước để gánh nước thì ánh sáng xanh lục kia lại lóe lên một lần nữa.

“Không phải ảo giác!”

Thanh Lâm dùng sức dụi dụi mắt, lập lòe một lần thì có thể là hoa mắt, nhưng lần thứ hai thì chắc chắn không phải! 

“Đế Linh, đó là cái gì?” Trong nội tâm Thanh Lâm hỏi.

“Làm sao ra biết được.” Đế Linh nhếch miệng: “Bây giờ ta đã không có bất kỳ cảm giác gì nữa, còn không bằng cả người bình thường, ta chỉ có thể cung cấp cho ngươi một ít tin tức trước đây mà thôi.”

“Tên khốn, ngươi thật là lười biếng, không gánh nước mà lại ngồi ở chỗ này?” Đúng lúc này, một giọng nói vang lên cách đó không xa, chính là tên bị Tống Đại Hải tát một cái, Thanh Lâm nhớ rõ, cậu ta tên là Bàng Liên Trùng. 

Nếu nói bọn người Tống Đại Hải là người hạ tiện nhất bên trong Thiên Bình tông thì Bàng Liên Trùng giống như là người hạ tiện nhất trong nhà bếp.

Thế nhưng trong lòng Bàng Liên Trùng, hôm nay địa vị của cậu ta đã thay dối, người hạ tiện nhất đã là tên nhóc mới hơn mười tuổi này rồi.

Bình thường Bàng Liên Trùng không biết phải chịu bao nhiêu khi dễ, nhưng cậu không dám nhiều lời, dù là Tống Đại Hải nhổ nước miếng vào trong miệng cậu, cậu cũng nuốt xuống được. 

Nhưng ở trên người Thanh Lâm, cậu cũng tìm được sự kiêu ngạo của người bề trên.

Lúc này, thấy Thanh Lâm ngồi không ở đây không gánh nước, lập tức một cơn tức giận sinh ra tận sâu dưới đáy lòng, ngay cả cậu ta cũng phải gánh nước, tên nhóc này lại dám lười biếng?

Thanh Lâm quay đầu nhìn cậu ta một cái, yên lặng đứng dậy, cầm lấy thùng đựng nước. “Bây giờ mới làm? Ngươi làm cho ai xem?”

Bàng Liên Trùng cầm đòn gánh trong tay quăng ra, kéo ống tay áo đi về phía Thanh Lâm, nhìn tư thế thì rõ ràng là muốn đánh nhau.

“Chết tiệt, dám bơ lão tử, lão tử trong Thiên Bình tông bị xem như kẻ yếu ớt, nhưng đối với phế vật không có một tí chân khí như ngươi mà nói thì chính là trời!” 

Bàng Liên Trùng đi đến trước mặt Thanh Lâm, chí khí cao ngất, quát: “Quỳ xuống dập đầu mười cái cho lão tử, lão tử sẽ không để bụng, quên đi thái độ vừa nãy của ngươi.”

“Ta có thái độ gì với ngươi?” Thanh Lâm nhướng mày, cậu đánh không lại Tống Đại Hải, nhưng đánh bại tên Bàng Liên Trùng thì chắc chắn dư xài.

“Còn dám mạnh miệng? Lão tử hôm nay không dạy dỗ ngươi một chút thì ngươi sẽ không biết mình họ gì!” 

Bàng Liên Trùng vốn sẽ không có ý định buông tha Thanh Lâm, lúc Thanh Lâm mở miệng, lập tức tát một cái.

Trong bàn tay kia có mang theo một chút chân khí, nếu Thanh Lâm thật sự là người bình thường thì chỉ với một chưởng này thôi đã có thể làm mặt cậu sưng to mấy ngày.

Bàng Liên Trùng này ra tay cực kỳ độc ác. 

Cơ thể Thanh Lâm hơi nghiêng, tay trái bỗng nhiên nâng lên, bắt lấy cánh tay Bàng Liên Trùng, đột nhiên dùng sức, sau đó nghe một tiếng răng rắc, Bàng Liên Trùng lập tức kêu lên thê thảm.

“Ngươi còn dám đánh trả?”

Bàng Liên Trùng bị cảm giác đau đớn và phẫn nộ xông vào não, không muốn nghĩ tới lý do vì sao Thanh Lâm lại có sức mạnh to lớn như vậy, sau đó gầm lên, đá một nhát. 

Lúc này cậu ta dùng toàn bộ chân khí, muốn đá Thanh Lâm chết tươi.

Nhưng Thanh Lâm lại không né tránh, thay vào đó là bước về phía trước ngay lúc Bàng Liên Trùng đá chân trái lên lồng ngực của mình, cánh tay trái của cậu đột nhiên bắt lấy, tay phải biến thành đao, hung hăng bổ vào đùi Bàng Liên Trùng.

“Răng rắc!” 

Tiếng xương gãy truyền ra lần nữa, đùi phải của Bàng Liên Trùng hoàn toàn vặn vẹo, xương đứt gãy, lộ ra bên ngoài, máu tươi đầm đìa.

“A!”

Cậu ta đau khổ kêu lên thảm thiết, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy đầy trên trán. 

“Ngươi... ngươi có tu vi!” Lúc này Bàng Liên Trùng đã hoàn toàn tỉnh lại, tất nhiên lửa giận trong lòng đã biến mất, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.

Thần sắc Thanh Lâm rét lạnh, sát khí ngập trời như muốn đánh chết Bàng Liên Trùng. Nhưng cuối cùng cậu cũng đè nén sát khí xuống, nhìn về phía gạch nước kia, nhìn chằm chằm vào Bàng Liên Trùng, giọng nói lạnh lùng nói: “Tên Tống Đại Hải kia có tu vi gì?”

“Tiên... tiên thiên giai đoạn đầu.” Vì Bàng Liên Trùng đau đớn nên nói chuyện bắt đầu cà lăm. “Những người khác?”

“Trình Bằng là đỉnh cao của hậu thiên, còn bọn Vũ Phong đều là trung kỳ hậu thiên.” Bàng Liên Trùng trả lời câu hỏi, cậu rất sợ Thanh Lâm sẽ giết cậu, dù sao trong Thiên Bình tông, người chết không là gì cả, huống hồ chi cậu là một người hạ tiện nhất trong nhà bếp.

Cậu vẫn tự mình hiểu lấy được. 

“Ngươi vào Thiên Bình tông như thế nào?”

“Ca ca ta là đệ tử đằng ngoài của Thiên Bình tông, ta đi theo ca ca tới tham gia cuộc khảo hạch của Thiên Bình tông, nhưng không vượt qua được, hơn nữa... bởi vì một ít việc vặt mà bị đưa đến nhà bếp.”

“Bởi vì chuyện gì?” Thanh Lâm nheo con mắt lại: “Ngươi dám gạt ta thì hôm nay ta sẽ làm cho ngươi không thể quay về!” 

“Bởi vì ta đùa giỡn một cô gái cùng đi theo khảo hạch, về sau nàng vượt qua rồi còn ta thì không có qua.” Bàng Liên Trùng bụm lấy chân, thân thể có chút run rẩy.

Bàng Liên Trùng thật sự đang nói thật, vấn đề này cũng coi như là trong tông môn ai cũng biết, cô gái kia đến bây giờ vẫn canh cánh trong lòng, chỉ thiếu chút nữa bắt rồi giết cậu ta.

“Ở trong Thiên Bình tông, có loại thuốc độc gì không?” Thanh Lâm trầm ngâm một lát, lại nói: “Loại có thể làm chết tiên thiên!” 

“Ngươi muốn làm gì?”

Bàng Liên Trùng kinh hãi, dường như cậu ta đã lập tức đoán được Thanh Lâm đang nghĩ cách giết chết Tống Đại Hải.

Tống Đại Hải khi dễ cậu ta suốt ngày, mặc dù trong lòng có tức giận, nhưng bản năng sợ hãi đã ăn sâu bén rễ, cậu không thể tưởng tượng được nếu như bị Tống Đại Hải biết được việc này thì mình sẽ chết như thế nào đây. 

“Ta muốn độc chết Tống Đại Hải!” Thanh Lâm cũng hiểu rõ những suy nghĩ của Bàng Liên Trùng, liền nói: “Tống Đại Hải mạnh hơn so với ta, nhưng ta cũng nói cho ngươi biết, cậu ta còn sống ngày nào thì ta với ngươi sẽ còn bị khi dễ.”

“Không, không... Tống Đại Hải sẽ giết ta đấy!” Bàng Liên Trùng dùng sức lắc đầu.

“Đồ nhu nhược.” 

Trong nội tâm Thanh Lâm thầm mắng một tiếng, bỗng nhiên tát Bàng Liên Trùng một cái. Khi cậu ta còn chưa kịp phản ứng thì nhặt lên một cục đá trên mặt đất, hung hăng nhét vào miệng Bàng Liên Trùng.

“Ngươi... ngươi cho ta ăn là cái gì?” Con mắt Bàng Liên Trùng trợn thật lớn.

“Ta không thể bỏ độc giết chết tiên thiên, nhưng thuốc độc có thể giết chết hậu thiên thì ta vẫn có.” Thanh Lâm cười lạnh: “Nói thật cho ngươi biết, loại độc này mười ngày sau sẽ phát tác, lúc đó toàn thân của ngươi sẽ hư thối mà chết. Loại độc này chỉ có nguyên lực của cảnh giới Cố Nguyên đỉnh cao mới có thể giải được, tu vi thấp hơn còn không cảm nhận được loại độc này, chứ đừng nói tới là giải độc cho ngươi.” 

Sắc mặt Bàng Liên Trùng trắng bệch, thầm nghĩ trong lòng là kỳ này tiêu thiệt rồi, tên nhóc này có thể tùy ý đánh mình bị thương nặng thì sao phải nói dối cậu ta làm gì.

“Ngươi muốn ta làm như thế nào?” Bàng Liên Trùng mặt xám như tro, bây giờ không nghe Thanh Lâm thì phải chết, nói không chừng nghe theo cậu ta, còn có thể giải độc cho mình.

“Thứ nhất, không được nói chuyện xảy ra hôm nay cho bất kì kẻ nào.” 

“Thứ hai, ta cho ngươi thời gian năm ngày, bảo ca ca cậu làm vài phần thuốc có thể độc chết cao thủ, nhớ kỹ, không chỉ là kỳ đầu tiên thiên, mà đỉnh cao của tiên thiên cũng có thể bị độc chết!”

Lời nói Thanh Lâm lạnh như băng, ẩn chứa sát khí bên trong, cậu cho Bàng Liên Trùng nuốt cục đá mà dối là độc dược, chính là để ngăng Bàng Liên Trùng nói ra chuyện này, nếu như Tống Đại Hải biết được thì cậu bị giết là chuyện không phải nghi ngờ gì.

Bàng Liên Trùng vốn là cái loại người có tính cách nhát gan sợ chết, cậu ta trầm ngâm một chút rồi gật đầu đồng ý. 

“Chờ ở đây.”

Thanh Lâm nhìn cậu ta một cái, chạy ra phía xa xa, không bao lâu liền mang theo một con thỏ rừng quay về.

“Có biết dùng đá đánh lửa không?” Thanh Lâm hỏi. 

“Có, có.” Bàng Liên Trùng với tư cách là người trong nhà bếp, việc nhóm lửa hạ đẳng nhất đều là cậu ta làm, làm sao có thể không biết dùng đá đánh lửa.

Thanh Lâm lột da thỏ rừng, sau đó rửa sạch một chút, nhặt được chút ít cây gỗ bắt đầu nướng.

Bàng Liên Trùng không biết Thanh Lâm nghĩ cách gì, ngồi một bên mặt run rẩy, thằng này, còn có tâm trạng nướng thỏ rừng? 

Sau nửa canh giờ, thỏ rừng đã ố vàng, thoạt nhìn làm cho người khác thèm thuồng.

Thanh Lâm hái lá cây, bao lấy thịt thỏ rừng, tùy ý ném vào thùng nước không có nước, nâng đỡ lấy Bàng Liên Trùng, bắt đầu đi về Thiên Bình tông.

Chương 19: Sau này như thế nào?

Lúc về tới nhà bếp, mặt Tống Đại Hải vểnh lên, chân bắt chéo, ngồi ở trên vạc nước được lật úp lại, mặt mũi tràn đầy sự hoành hành ngang ngược, trong nhà bếp này thì cậu ta giống như là trời.

Mấy người Trình Bằng kia thì giống như là chó hùa, Tống Đại Hải nói một thì bọn họ không dám nói hai, thỉnh thoảng tát bọn họ đến hơn mấy bạt tay, mặt bọn họ vẫn tươi cười, ôm mặt nói: “Thật là thoải mái.”

Thanh Lâm tuy nhỏ, nhưng lại cực kì xem thường những người này. 

“Chuyện gì xảy ra? Nước đâu?”

Tống Đại Hải thấy Thanh Lâm mang cái thùng không về, từ trên vạc nước nhảy xuống, bộp một tiếng, trên mặt Thanh Lâm in một cái dấu tay rõ ràng.

“Lão tử kêu ngươi đi gánh nước, ngươi lại mang thùng không về đây, chẳng lẽ ngươi đang giỡn mặt với ta hay sao?” 

Thanh Lâm nhận lấy một cái tát, lửa giận trong lòng sôi trào, cậu cắn răng, cố gắng làm ra một bộ khuôn mặt tươi cười: “Đại Hải ca, ngài bảo ta đi gánh nước, ta tất nhiên không dám không nghe. Nhưng ta mang cái thùng không về là có nguyên nhân, đầu tiên, lúc Bàng Liên Trùng đi xuống núi đã vô ý ngã gãy cánh tay và chân rôi.”

Tống Đại Hải liếc mắt nhìn Bàng Liên Trùng hít vào nhiều, thở ra ít, khi thấy trên đùi cậu ta lộ ra xương trắng, nhíu lông mày một chút, hừ lạnh nói: “Đồ phế vô dụng.”

“Bàng Liên Trùng không may ngã gãy chân tay thì mắc mớ gì tới ngươi?” Trình Bằng ở một bên hô. 

Thanh Lâm vội vàng buông đòn gánh, lấy con thỏ nướng quấn lá từ trong thùng nước ra, đi đến trước Tống Đại Hải, nịnh nọt nói: “ Ở bên cạnh gạch nước phát hiện một con thỏ rừng, nhưng nó chạy rất là nhanh, ta lại không có tu vi, nhưng nghĩ đến Đại Hải ca có lẽ sẽ thích ăn thỏ rừng nướng, liền cắn răng, tiêu hao hết sức lực toàn thân mới bắt được nó, hơn nữa đã nướng chín, Đại Hải ca nếm thử xem mùi vị như thế nào?”

Tống Đại Hải nhìn con thỏ nướng vàng bóng loáng, con mắt sáng ngời, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười: “Nhóc con nhà ngươi biết điều đó, vừa lúc ta cũng đói bụng, cái việc gánh nước hôm nay coi như là quên đi!”

“Cảm ơn Đại Hải ca!” 

Thanh Lâm liền tranh thủ đem thỏ rừng nướng đến, Bàng Liên Trùng ở một bên nhìn khẽ giật mình, giờ mới hiểu được vì sao Thanh Lâm phải nướng thỏ rừng.

Tống Đại Hải nắm một cái chân sau, đang định cắn xé, không biết nghĩ đến cái gì mà nhìn một mắt nhìn Thanh Lâm, bỗng nhiên đem chân sau đưa cho Trình Bằng bên cạnh, cười nói: “Thấy ngươi trung thành với ta một thời gian dài như vậy, cái chân này ta cho ngươi!”

Trình Bằng được thương mà sợ hãi, vội vàng tiếp lấy bằng hai tay, đồng thời cảm kích nói: “Cảm ơn Đại Hải ca, cám ơn Đại Hải ca.” 

Trong nội tâm Thanh Lâm cười lạnh, không biết tên Trình Bằng này là bị uy gì của Tống Đại Hải làm cho sợ choáng váng hay đúng là thằng ngu, mà ngay cả chuyện ẩn ở bên trong cũng nhìn không ra. Tên Tống Đại Hải này rõ ràng là sợ mình trộn thuốc độc vào trong con thỏ rừng cho nên mới để cho Trình Bằng ăn trước, vậy mà cậu lại cho rằng Tống Đại Hải đối xử tốt với cậu ta.

Trình Bằng xé cắn thịt thỏ, hung hăng nuốt vài cái, miệng đầy dầu mỡ, nói với Tống Đại Hải; “Đại Hải ca, ngài nếm thử đi, khoan hãy nói, vị của con thỏ rừng này không tệ đâu.”

Tống Đại Hải lúc này mới yên tâm, cầm lấy thỏ rừng há miệng cắn xé. 

Mấy người đứng xem bên cạnh nuốt nước bọt một hồi, bình thường sao bọn họ có thể ăn được thịt thỏ rừng nướng chứ. Họ không hề có cơ hội xuống núi, mặc dù là thật sự xuống núi rồi cũng chọc giận Tống Đại Hải, cậu ta sẽ cho nhóm người bọn họ một lượng công việc làm hoài không hết, chứ nói chi là thời gian đi bắt thỏ rừng.

“Tất cả đều thất thần như vậy làm gì?”

Tống Đại Hải thấy những người khác đang nhìn mình, sắc mặt trầm xuống: “Đi nấu cơm nhanh lên, nếu đệ tử tông môn đến tìm đồ ăn, các ngươi lại không có thì lão tử sẽ làm cho các ngươi chịu sống không yên ổn!” 

“Vâng, Đại Hải ca nói rất đúng...”

Tống Đại Hải cũng coi như là có chút lương tâm hoặc có thể nói là cậu ta kiêng kị tên Bàng Liên Trùng kia có ca ca là đệ tử đằng ngoài nên để cho một người trong đó dìu lấy Bàng Liên Trùng đến giữa tông môn tìm đan dược chữa thương.

Đệ tử tông môn xem thường người trong nhà bếp, nhưng thiếu bọn họ lại không được. 

Nhà bếp trong Thiên Bình tông rất nhiều, chỗ Thanh Lâm ở thì chỉ là trong số đó mà thôi.

“Ngươi đứng ở chỗ này làm cái gì? Tranh thủ thời gian đi gánh nước cho ta!”

Tống Đại Hải ăn xong thịt thỏ, thỏa mãn lau miệng, thấy Thanh Lâm đứng một bên bỗng nhiên quát: “Đừng tưởng rằng lấy thịt thỏ đến hối lộ lão tử thì lão tử sẽ đối xử tốt với ngươi. Nhưng coi như là người có ý tốt nên ta sẽ vì ngươi giảm lại một ít, hôm nay... đổ đầy hai mươi vạc!” 

Trong lòng Thanh Lâm phẫn nộ, tên Tống Đại Hải không hề có lương tâm, vừa rồi còn ăn ngon lành thịt thỏ nướng của mình đưa, bây giờ lại trở mặt, loại người này dù là đem mạng của mình cho cậu ta thì cậu ta cũng sẽ không có chút cảm kích, cũng sẽ cảm thấy bình thường.

“Dạ dạ, Đại Hải ca đã phân phó thì dù có xông pha khói lửa cũng sẽ làm.”

Thanh Lâm liền xách thùng nước đi ngoài, khi đi đến chỗ cửa lớn, giọng nói của Tống Đại Hải bỗng nhiên truyền đến: “Sức ăn của lão tử rất mạnh, một con thỏ nướng thì ăn không đủ no, lúc ngươi trở lại hãy mang cho lão tử mấy con nữa.” 

“Dạ dạ, Đại Hải ca chờ là được!”

Thanh Lâm cười ha hả, bóng hình biến mất khỏi tầm nhìn của Tống Đại Hải.Nghe vậy trên mặt Tống Đại Hải lộ ra nụ cười hài lòng, thầm nghĩ trong lòng tên nhóc này thật biết cách nói chuyện, còn đám người Bàng Liên Trùng... toàn là phế vật, đến nhà bếp lâu như vậy mà cũng không hề làm cho mình một con thỏ rừng nướng, chưa nói tới là mùi vị thật sự không hề tệ. 

……

Mấy ngày kế tiếp công việc của cậu cũng chỉ xoay quanh gánh nước, nướng thỏ rừng, mặt mũi tràn ngập vẻ tươi cười đem đến tay Tống Đại Hải, còn nói toàn những lời tốt đẹp.

Như Thanh Lâm suy nghĩ thì lòng dạ tên Tống Đại Hải này cực kì lang sói, chỉ cần cậu ta có lửa giận thì sẽ gặp tìm người phát tiết. Thanh Lâm bị cậu ta tát mấy bạt tay, cộng lại không ít hơn mười lần. 

Nhưng sau loại khuất nhục này, sự cảnh giác mà Tống Đại Hải dành cho Thanh Lâm cũng hoàn toàn biến mất, ban đầu thì đem thịt thỏ rừng cho người khác ăn trước, còn bây giờ thì cầm được tới tay liền ăn, không có chút băn khoăn nào.

Ở trong lòng Tống Đại Hải, Thanh Lâm sẽ không hại mình, cũng không dám hại mình, cậu ta không có cam đảm để làm việc đó.

Chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi, số lần Thanh Lâm bị bắt nạt đã vượt hơn mười một năm của cậu ở phủ Thanh Nguyên! 

Thanh Lâm hận! Phẫn nộ!

Vào ngày hôm qua, có đệ tử đằng ngoài đi vào nhà bếp, tên Tống Đại Hải hoành hành ngang ngược trước kia lập tức biến thành chó hùa, cuối cùng hai tên đệ tử đằng ngoài kia, mỗi người cho cậu ta mấy giò rồi đi khỏi nhà bếp.

Thanh Lâm xem như đã biết, ở chỗ này không chia có thân phận, có thực lực thì làm vua. 

Mà Tống Đại Hải thì cảm thấy mất hết mặc mũi trước mặt bọn người Thanh Lâm, hung hăng đánh đám người đó một trận, sau khi hả giận, lại tăng lượng công việc lên, Thanh Lâm tăng lên gấp đôi, mỗi ngày một trăm vạc nước.

Cậu ngoan ngoãn đồng ý, nhưng trong lòng thì cố gắng nhịn.

…… 

Ngày thứ năm, Thanh Lâm xuống núi gánh nước, cậu thấy trong gạch nước một quầng sáng màu xanh xuất hiện lần nữa.

Trùng hợp, Bàng Liên Trùng khập khiễng từ trên núi chạy tới, trên vai mang theo đòn gánh, giống như đến gánh nước.

Tục ngữ có câu “tổn thương gân động cốt một trăm ngày”, nhưng chỉ là đối với người bình thường, còn trong Thiên Bình tông, thậm chí có xác sống, đan dược Nhục Bạch Cốt cũng không phải là thứ mà Bàng Liên Trùng có thể có được.    

Nhưng Bàng Liên Trùng đã nhận được mấy ít thuốc chữa thương từ chỗ ca ca của cậu ta, dù chưa khỏi hẳn triệt để nhưng cũng đã có thể đi lại.

Bàng Liên Trùng đi thẳng đến chỗ Thanh Lâm, đứng lại kế bên cậu, nhìn nhìn xung quanh, sau đó lấy ra một cái bọc giấy ở trước ngực đưa cho Thanh Lâm, thấp giọng nói: “Đây là thuốc độc mà ngươi muốn, chỉ cần một chút là có thể độc chết tiên thiên, chỉ cần một chút cũng đủ để độc chết mười cao thủ tiên thiên.”
Thanh Lâm nhận lấy, không nhìn cậu ta một cái, bỗng nhiên nói: “Dưới gạch nước này có cái gì vậy?” 

Bàng Liên Trùng sững sờ: “Chắc là tuyền nhãn đó, đây cũng được tính là gạch nước tuyệt với rồi, chất nước ngọt, trong, nước mà Thiên Bình tông dùng đều được lấy ở đây.”

Thanh Lâm bờ môi khẽ mím, cảm thấy Bàng Liên Trùng không phát hiện cái ánh sáng màu xanh lục kia, có chút trầm ngâm, lại nói: “Khai Trấn phù kia, ngươi có đủ khả năng lấy không?”

Bàng Liên Trùng lập tức nở nụ cười khổ: “Khai Trấn phù, ít nhất thì phải là đệ tử tông môn chính thức mới có thể cầm tới tay, hơn nữa, mặc dù là có Khai Trấn phù, nhưng cũng phải được sự đồng ý của trưởng lão tông môn mới được đi. Ca ca ta chỉ là đệ tử ngoại môn, ba năm mới có thể lấy một cái Khai Trấn phù, trước khi ngươi đến thì ca ca vừa mới dùng rồi.”    

“Sợ là dù chưa có sử dụng thì cũng sẽ không cho ngươi đâu?”

Thanh Lâm lạnh lùng nhìn Bàng Liên Trùng, làm trong tim cậu ta nhảy cả lên, âm thầm hối hận.

Đồng thời, cậu ta cũng cảm thấy may mắn, may mắn là Thanh Lâm không có tính cách như Tống Đại Hải, bằng không thì mình dù có bất tử nhưng cũng sợ rằng phải tàn đi một nửa. 

“Ngươi lấy nước đi rồi chờ ở đây.”

Thanh Lâm nói xong liền chạy ra phía xa.

Trong phạm vi màn chắn bảo vệ của Thiên Bình tông cũng không yêu thú, chỉ có một số thú con bình thường, như là các loại thỏ rừng, gà rừng. 

Lần này, Thanh Lâm bắt một con gà rừng.

Cậu nướng nó rồi bôi thuốc độc cẩn thận từng li từng tí lên con gà rừng, loại độc này không màu, không vị, hoàn toàn không thể phát hiện được.

Bàng Liên Trùng nhìn mà kinh hồn bạt vía, trong lòng âm thầm cầu nguyện lần này nhất định phải thành công, nếu không thì Thanh Lâm chết không nói, mình cũng đi đời theo luôn. 

“Tống Đại Hải sở dĩ có thể đi vào Thiên Bình tông cũng là bởi vì có một tên biểu huynh, hơn nữa, tên biểu huynh này, chính là đệ tử đằng ngoài, là một trong mười hai cao thủ mạnh nhất.” Bàng Liên Trùng bỗng nhiên nói ra.

Động tác của Thanh Lâm dừng lại, không nói gì.

Lấy lá cây phủ lên giống như trước, Thanh Lâm cùng Bàng Liên Trùng trở lại nhà bếp. 

Vừa thấy Thanh Lâm trở về, Tống Đại Hải lập tức nghiêm mặt: “Hai tên phế vật, làm lão tử chờ đợi thiếu chút nữa chết đói, nhanh lấy thỏ rừng đưa cho ta!”

Thanh Lâm vội vàng thả đòn gánh trong tay, đem gà rừng được gói kỹ càng đưa lên, trên mặt là vẻ tươi cười nịnh nọt, nịnh nọt nói: “Đại Hải ca, mấy ngày nay đều ăn thỏ rừng, chắc hẳn ngài cũng hơi chán rồi, ta phát hiện một con gà rừng trong núi, liền nảy ra ý nghĩ bắt nó về, ngài nếm thử xem mùi vị như thế nào.”

“Liền nãy ra ý nghĩ à?” 

Tống Đại Hải nghe nói là gà rừng, hai mắt lập tức tỏa ra hào quang, cậu ta ăn thỏ rừng thì đúng là ngán rồi, trong lòng vui vẻ, thầm nghĩ tên nhóc giống như bộ dạng con chó ngoan, lần đầu tiên trêu chọc Thanh Lâm một chút.

“Hê hê, em đây về sau còn muốn dựa vào sự chăm sóc của Đại Hải ca.” Thanh Lâm giả bộ lộ ra sắc mặt vui mừng.

Tống Đại Hải lấy lá cây quăng ra, nhìn thấy con gà rừng bóng loáng chín vàng, bắt đầu thèm thuồng, không một chút cảnh giác liền há miệng lớn cắn một cái. 

“Ừ, không tệ, ha ha...” Cậu ta vừa ăn, vừa cười to một cách mơ hồ.

Mấy người Trình Bằng nhìn Thanh Lâm với ánh mắt tràn ngập sự độc ác, tên nhóc này, mới đến vài ngày mà đã địa vị của cậu trong lòng Tống Đại Hải đã vượt qua đám người bọn họ, trong khoảng thời gian này, Tống Đại Hải cũng khi dễ bọn họ, nhưng nhiều hơn Thanh Lâm rất nhiều.

Bọn họ cũng muốn đi bắt thỏ rừng đến nịnh nọt Tống Đại Hải, không biết tại sao mà Tống Đại Hải không cho bọn họ đi ra ngoài, cho nên phần “công lao” này chỉ một mình Thanh Lâm hưởng trọn. 

“Nhóc con, thấy ngươi trung thành như thế, sau này...”

Tống Đại Hải lời còn chưa dứt, sắc mặt cậu ta đột nhiên biến đổi, một mảnh mây đen tràn ngập trên mặt cậu ta, cậu ta đột nhiên ho khan một tiếng thì một ngụm máu tươi lớn chảy ra!

“Sau này như thế nào?” 

Âm thanh lạnh như băng truyền đến, Tống Đại Hải bỗng nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy gương mặt nịnh nọt của Thanh Lân, giờ phút này lại là một nụ cười dữ tợn.

Chương 20: Hậu thiên đỉnh cao

Ngươi...”

Sắc mặt Tống Đại Hải xanh tím, che ngực lui ra sau vài bước, hai mắt trừng lớn: “Ngươi bỏ… thuốc độc trong… con gà rừng?”

Cậu ta không thể tin được, cũng cực kỳ hối hận… 

Không thể tin Thanh Lâm dám bỏ độc mình, hối hận vì sao mình không làm giống như khi ăn thỏ rừng nướng lần đầu tiên, để cho Trình Bằng hoặc là người khác nếm thử một chút trước.

Bởi vì cậu ta nghĩ, Thanh Lâm không có chút tu vi nào, sau này muốn sống sót ở Thiên Bình tông, nhất định phải nịnh bợ mình, đệ tử tông môn thì không nói, nhưng ít nhất sẽ không bị người trong nhà bếp khi dễ.

Nhưng cậu ta không thể nào nghĩ tới, Thanh Lâm tuổi còn nhỏ mà lại ra tay độc ác như thế! 

Bọn người Trình Bằng cũng đều sửng sốt, có chút sợ hãi, nhịn không được lui ra phía sau vài bước, không biết phải làm sao.

“Nhanh đưa thuốc giải cho ta!”

Tống Đại Hải quát ầm lên: “Biểu huynh của ta chính là một trong mười hai cao thủ của đệ tử đằng ngoài, nếu như biết được ta bị ngươi hạ độc chết thì ngươi cũng không sống được đâu!” 

Thần sắc Thanh Lâm lạnh như băng, không chút biểu tình: “Nếu như đưa thuốc giải cho ngươi, ta càng không sống được!”

“Sẽ không đâu, nhất định sẽ không! Chỉ cần ngươi đưa thuốc giải cho ta, sau này ngươi sẽ là lão đại bên trong nhà bếp. Nếu có người dám khi dễ ngươi ta định sẽ không bỏ qua hắn!” Trong lời nói của Tống Đại Hải mang sự khẩn cầu.

Cậu ta không muốn chết, thậm chí cậu ta đúng là nghĩ như vậy, chỉ cần không chết, Thanh Lâm muốn làm gì cậu ta cũng được. 

Thanh Lâm không nói gì, chỉ là lạnh lùng nhìn độc tính bên trong Tống Đại Hải phát tác.

“Khụ khụ…”

Tứ chi Tống Đại Hải xụi lơ, chân khí trong cơ thể hoàn toàn biến mất, xương cốt đều mềm yếu, dường như đã bị thuốc độc làm tan hết, mềm nhũn nằm trên mặt đất ho khan, máu tươi màu tím đen không ngừng chảy ra khóe miệng. 

Loại độc này cực kỳ mạnh, Bàng Liên Trùng không lừa Thanh Lâm, thậm chí Tống Đại Hải còn chưa nói ra lời cuối cùng thì tức lập tức tắt thở.

Hai mắt cậu ta trừng lớn, chết không nhắm mắt.

Trong nhà bếp yên lặng đến mức cây kim rơi xuống cũng nghe thấy. 

Bọn người Trình Bằng hoảng sợ, thậm chí bọn họ nghĩ đến Thanh Lâm có bỏ thuốc độc trong nước mà cậu ta gánh về hay không, nếu vậy thì kết cục của họ sẽ giống như Tống Đại Hải như, thất khiếu chảy máu mà chết.

Thanh Lâm tiến lên chậm rãi, tay phải đặt trên ngực Tống Đại Hải, Đại Đế lục vận chuyển, linh nguyên trong cơ thể cậu ta biến thành linh khí, đi nhanh vào trong cơ thể Thanh Lâm.

Bàng Liên Trùng thấy rõ ràng trên người Thanh Lâm có ánh sáng màu đỏ lập lòe, nhưng chỉ trong chốc lát, ánh sáng đỏ này liền biến mất không thấy gì nữa. 

Cùng lúc đó, thân thể của Tống Đại Hải giống như là quả bong bóng bị xì, không ngừng khô quắt lại, đến cuối cùng thì xương cốt cũng không còn, chỉ còn lại quần áo.

“Phù…”

Thanh Lâm thở sâu, thu lại tay, trong lòng thầm nghĩ: “Linh nguyên tiên thiên này cùng hậu thiên quả thật là chênh lệch một trời một vực, chỉ một người liền có thể làm cho sức mạnh của ta tăng gấp đôi, nếu bàn về cảnh giới thì sợ là không chênh lệch mấy với hậu thiên đỉnh cao.” 

Trong nhà bếp này chỉ có Tống Đại Hải là tiên thiên, với tu vi bây giờ của Thanh Lâm thì sau khi Tống Đại Hải chết, cũng không có người nào có thể khi dễ cậu.

Bàng Liên Trùng đứng ở bên cạnh, nhìn Thanh Lâm, sau đó nhìn quần áo ở dưới chân, trong lòng hoảng sợ.

Cậu ta sợ tâm cơ của Thanh Lâm, mấy ngày trước, lợi dụng thỏ rừng dụ dỗ đến hôm nay, Tống Đại Hải không hề có chút đề phòng nào nên mới rơi vào kết cục như vậy. 

Cậu ta cũng sợ hãi thủ đoạn của Thanh Lâm, giống như hút cơ thể của Tống Đại Hải, thuốc độc kia, có thể độc chết người nhưng chắc chắn không thể làm cho cơ thể người biến mất như vậy được!

“Ngươi... ngươi giết... Tống Đại Hải?” Sắc mặt Trình Bằng hơi tái nhợt, cố gắng bình tĩnh.

Thanh Lâm quét mắt nhìn cậu ta một cái: “Con mắt nào của ngươi nhìn thấy?” “Còn dám nói xạo!”

Trình Bằng cắn răng, trong lòng cậu ta tính toán, vừa rồi nhìn thấy ánh sáng đỏ lập lòe trên người Thanh Lâm, cậu ta không phải là không có tu vi, chắc chắn là có tu luyện.

Nhưng cậu ta vẫn dùng thuốc độc giết chết Tống Đại Hải, chắc chắn là không có tu vi tiên thiên, nếu không sẽ không cần phải như thế. 

Mà Tống Đại Hải vừa chết, trong nhà bếp này, cậu ta có tu vi hậu thiên đỉnh cao, có thể thành bá chủ!

“Dám giết người trong tông môn, mau mau chịu chết đi!”

Bóng người Trình Bằng lóe lên, vung ra nắm đấm, chân khí bắt đầu khởi động, đập thẳng vào đầu Thanh Lâm. 

Ánh mắt Thanh Lâm nheo lại, cũng không né tránh, thời điểm nắm đấm kia rơi xuống, một cú đấm đột ngột vung ra, trực tiếp chống lại Trình Bằng!

“Binh!”

Tiếng vang lên vang dội, hô hấp của Trình Bằng trì trệ: “Ngươi có tu vi hậu thiên đỉnh cao?!” 

Sự chết chóc lóe lên trong mắt Thanh Lâm, cậu không nghĩ sẽ giết Trình Bằng, nhưng người này rõ ràng không biết điều, nếu như cho cậu ta sống thì sau này chắc chắn sẽ đem toàn bộ sự việc này nói cho tên biểu huynh của Tống Đại Hải, với tu vi của mình bây giờ thì không có cách nào chống lại hắn.

“Phù!”

Nắm đấm rít gió của Thanh Lâm đấm thẳng về phía Trình Bằng. 

“Ta và ngươi đều là hậu thiên đỉnh cao, ngươi cho rằng có thể giết ta hay sao?!”

Trình Bằng cười lạnh vung một nắm đấm ra, liều mạng cùng Thanh Lâm.

Nhưng vào thời khắc này, cả người Thanh Lâm bỗng nhiên lóe lên, nắm đấm của cậu đấm thẳng về phía ngực của Trình Bằng, còn nắm đấm của Trình Bằng thì đấm thẳng đến đầu của Thanh Lâm. 

Tim Trình Bằng nhảy dựng, cậu ta không biết vì sao Thanh Lâm lại có can đảm như vậy, mình đánh trúng đầu của cậu ta thì cậu ta phải chết là không thể nghi ngờ, mà lồng ngực của mình bị cậu ta đánh trúng nhưng chân khí mạnh thì đừng nói không chết, sợ là cũng không bị thương.

Cậu ta nhe răng ra cười, nắm đấm rít gió càng lớn, chân khí gào thét, hung hăng nện lên đầu Thanh Lâm.“Bùm bùm!” 

Hai tiếng trầm đục tựa như phát ra cùng một thời điểm, nắm đấm của Trình Bằng đánh trúng đầu của Thanh Lâm, nhưng làm cho người kinh hãi chính là Thanh Lâm lại không hề có chuyện gì!

Mà giờ khắc này, tay phải của Thanh Lâm vẫn cắm vào Trình Bằng ngực, trong chớp mắt, tay phải đột nhiên biến từ nắm đấm thành chưởng, Đại Đế lục vận chuyển điên cuồng hút hết sức mạnh trong cơ thể ra, linh nguyên của Trình Bằng không thể khống chế chạy vào trong cơ thể của Thanh Lâm, còn cơ thể của cậu ta thì là nhanh chóng khô quắt, trong nháy mắt chỉ còn lại quần áo rơi xuống đất.

“Ngươi và cậu ta đều có tu vi hậu thiên đỉnh cao, nhưng thân thể của cậu ta quá yếu.” Đế Linh chép miệng bĩu môi nói: “Hậu thiên đỉnh cao của ngươi, chính là năng lực của tu sửa thân thể, còn hậu thiên đỉnh cao của cậu ta chỉ là năng lực của chân khí, ở trong tinh cầu phế thải này, trong trường hợp có cùng đẳng cấp, đối phương đánh ngươi một đấm, ngươi sẽ không bị thương gì hết, nhưng ngươi đánh cậu ta một đấm thì cậu ta lại không chịu được, đây chính là chỗ kinh khủng nhất của Đại Đế lục.” 

Thanh Lâm khẽ gật đầu, nhưng cậu lại hiểu rõ, hiểu rất rõ nếu không sẽ không để cho Trình Bằng tùy ý tấn công đầu mình.

Hiểu được thực lực của mình mạnh đến đâu mới có thể chịu được công kích này.

…… 

Sau khi nuốt Trình Bằng, Thanh Lâm cảm giác sức mạnh của mình lại tăng một chút, tuy không bằng linh nguyên tiên thiên, nhưng có thể nâng mình từ kỳ đầu hậu thiên lên đến hậu thiên đỉnh cao.

Nhưng sức mạnh của cậu đã đạt tới điểm giới hạn, cảm giác mỗi nắm đấm đều có thể đập nát tảng đá ba mươi vạn cân, nếu như có thể nuốt thêm một tiên thiên nữa thì sẽ được thăng cấp lên cảnh giới tiên thiên.

Bây giờ thì dưới tiên thiên thì cậu là vô địch! 

“Nếu có thể trở thành đệ tử chính thức sau đó lấy Khai Trấn phù, rời khỏi nơi đây, cũng có thể nghĩ được cách cứu tỷ tỷ!” Trong lòng Thanh Lâm thầm nghĩ.

Đệ tử chính thức của Thiên Bình tông chia ra đằng ngoài, đằng trong, nòng cốt và đỉnh cao, dù chỉ là đệ tử đằng ngoài, phần lớn đều có tu vi cảnh giới Cố Nguyên, chỉ có một số ít là tiên thiên. Mà cảnh giới Cố Nguyên mà ở trần gian đã thuộc đỉnh cao rồi.

Ngoại trừ đệ tử chính thức, Thiên Bình tông càng có vô số đệ tử ghi danh, ví dụ như Tống Đại Hải, Bàng Liên Trùng và bọn người Trình Bằng, đều là đệ tử ghi danh của Thiên Bình tông, nếu thông qua khảo hạch ba năm một lần của Thiên Bình tông thì sẽ được trở thành đệ tử chính thức, đây cũng là nguyên nhân tại sao đám người Tống Đại Hải cứ ở chỗ này. 

Giờ phút này, Tống Đại Hải và Trình Bằng đều bị giết, những người khác đều ngừng thở, không dám ra một tiếng động nào.

Nếu nói Tống Đại Hải bị giết chết thì chính là do Thanh Lâm sử dụng âm mưu, còn Trình Bằng chết dường như là nói cho bọn họ biết nhóc con nhỏ tuổi trước mặt này cũng có tu vi hậu thiên đỉnh cao.

Với sức mạnh như thế, bọn họ không dám trêu chọc. 

“Thu dọn quần áo của bọn họ đi.” Thanh Lâm lạnh nhạt đảo qua mọi người, lạnh giọng nói.

Nghe vậy, người khác vẫn bất động, Bàng Liên Trùng lại khập khiễng chạy tới, ném hai bộ đồ vào trong nồi hơi.

“Ta giết người khác không được, nhưng giết các ngươi thì dễ dàng!” Thanh Lâm trầm ngâm một lát, bỗng nhiên mở miệng nói ra. 

Nghe vậy, thân thể bọn người Bàng Liên Trùng run lên, bọn họ biết đây là Thanh Lâm đang uy hiếp bọn họ.

Trên thực tế, Thanh Lâm cũng không muốn để cho bọn họ sống, nhưng trong nhà bếp, thỉnh thoảng có đệ tử chính thức ra vào, nếu là bị phát hiện thì mình cũng rất phiền phức.

Cậu trầm ngâm một chút, quay đầu lại nói với Bàng Liên Trùng: “Năm ngày trước ta chỉ cho ngươi nuốt cục đá thôi, không phải là thuốc độc. Nhưng ngươi nhớ kỹ thuốc độc giết Tống Đại Hải là ngươi cho ta đấy, hơn nữa, là ngươi lấy từ ca ca là đệ tử đằng ngoài của ngươi đó!” 

Bàng Liên Trùng biến sắc, cảm nhận được ánh mắt của người khác đang nhìn về phía mình, lộ vẻ cười khổ.

Tên Thanh Lâm này tuổi tuy nhỏ, nhưng tâm cơ sâu, không phải người mà bọn họ có thể so sánh.

“Sau này nếu ta có thể trở thành đệ tử chính thức thì sẽ tận lực giúp đỡ bọn ngươi.” 

Thanh Lâm quét mắt nhìn bọn họ lần nữa, rồi sau đó đi ra khỏi nhà bếp.

Giờ phút này, bọn người Bàng Liên Trùng mới nhẹ nhàng thở ra, thời gian bọn họ ở đây không ngắn, lại không bằng năm ngày của Thanh Lâm, Tống Đại Hải và Trình Bằng đã chết, chỉ cần đệ tử chính thức không đến gây phiền phức thì sau này bọn họ không cần phải run sợ trong lòng nữa rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau