ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 156 - Chương 157

Chương 156: Thay đổi một cách kinh ngạc

"Ầm!"

Tiếng vang lớn truyền ra, khiến các phòng xung quanh đều bị chấn động và cũng có không ít bóng người xông ra, đứng xem náo nhiệt.

"Thì ra là người của Âm Dương tông." 

Thịnh Trạch hừ lạnh một tiếng, bọn họ tất nhiên cảm nhận được, những người đàn ông trung niên này, cũng đều là cảnh giới Bổn Thần, nhưng người có tu vi cao nhất cũng chỉ là trung kỳ của cảnh giới Bổn Thần thôi.

Âm Dương tông là cùng đẳng cấp với Yêu Xà tông, cũng là nằm trên hòn đảo màu đen nên dựa vào thân phận của Thịnh Trạch và Thường Vũ, bọn họ không hề khiếp sợ đám người này.

"Cút!" 

Thịnh Trạch hừ lạnh, đồng thời hai bàn tay vỗ vào nhau, liền có một con trăn khổng lồ xuất hiện trong căn phòng, cơ thể con trăn này dài chục trượng, toàn thân tỏa ra khí tức hung bạo, đôi mắt ở ba cái đầu khác nhau cũng tỏa ra sát khí, sau khi xuất hiện, nó liền gầm lên một tiếng, rồi trực tiếp bay về phía của người đàn ông trung niên mà lúc nãy đã ra tay.

"Yêu Linh Mãng?"

Chân mày của người đàn ông trung niên đó nhíu lại, nói: "Ngươi là người của Thần Mãng tông?" 

Hắn tất nhiên là biết rõ thuật pháp của Yêu Linh Mãng này, vả lại, loại thuật pháp này sẽ không do đệ tử cấp thấp trong Thần Mãng tông nắm giữ mà chỉ có những đệ tử đích truyền mới có thể tu luyện loại thuật pháp này.

Con trăn khổng lồ này tuy chỉ dài chục trượng nhưng uy lực rất kinh người, mỗi một cái đầu, cũng đều đạt đến cảnh giới Bổn Thần đỉnh cao, không chỉ như thế, người đàn ông trung niên này còn biết, con trăn khổng lồ này còn có thể dung hợp lại với nhau!

Một khi dung hợp lại, liền lập tức đột phá đến trung kỳ của cảnh giới Bổn Thần, trực tiếp đạt đến hậu kỳ của cảnh giới Bổn Thần! 

"Thì ra là hậu bối đích truyền của Thần Mãng tông."

Bóng người của người đàn ông trung niên đó lùi về sau, rồi trực tiếp ra khỏi phòng, đồng thời, trước khi đi, hắn còn dùng một đôi mắt u ám nhìn chằm chằm vào Thịnh Trạch, mép miệng kéo giãn ra, giống như là cười vậy.

"Nếu đã là như vậy thì tại hạ không giành với đám người các ngươi nữa." 

Lời vừa dứt xuống, bàn tay hắn phất một cái, năm người sau lưng hắn cũng lập tức rời khỏi nơi này.

Thanh Lâm nhìn Thịnh Trạch một cái, cậu cũng có thể cảm nhận được khí tức mạnh mẽ từ trong con trăn khổng lồ này truyền ra, trong lòng thầm nghĩ ngoài bản thân cậu ra, thân phận của năm người này ở cảnh vực Nam Hải e rằng cũng không phải là thấp.

Chí ít, trong hòn đảo màu đen này cũng không được tính là thấp lắm. 

"Thằng khốn khiếp Âm Dương tông kia, luôn rất ngông cuồng và ngạo mạn, không để ai trong mắt cả, nếu không phải trên thuyền này cấm đánh lộn, ta nhất định sẽ dạy cho bọn họ một bài học!" Khi Thịnh Trạch mở miệng nói chuyện thì cậu đã thu lại con trăn khổng lồ đó lại vào trong cơ thể.

Chuyện này chấm dứt tại đây, khoảng một tiếng sau, đúng lúc có bốn người bước vào trong phòng.

Bốn người này, hai nam hai nữ, giống như là tình nhân vậy, thần sắc giữa bọn họ cực kỳ thân mật, sau khi vào, liền cười xã giao với tất cả mọi người, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó, tự tìm chỗ ngồi xuống. 

Không bao lâu sau, toàn bộ Viễn Dương Hạo rung lên một cái, dòng nước phía dưới của con thuyền xuất hiện những con sóng lớn và con thuyền Viễn Dương Hạo này, cũng là trong những cơn sóng dữ dội này, đột nhiên xông thẳng ra!

Tốc độ cực nhanh, khiến cơ thể của Thanh Lâm nghiêng qua một bên, đây là đều mà cậu hoàn toàn không có nghĩ tới.Cho dù so sánh với Trù Lăng của Vân Khê thì tốc độ của Viễn Dương Hạo này, cũng không thua kém gì, thậm chí còn nhanh hơn Trù Lăng một chút. 

Còn chín người khác trong phòng, giống như là đã quen với việc này, cơ thể bọn họ vẫn giữ được thăng bằng, còn Thường Vũ đó sau khi thấy cơ thể của Thanh Lâm nghiêng ngả, liền nhìn cậu bằng một ánh mắt khinh thường.

Vài phút sau, Viễn Dương Hạo, đã rời khỏi bến cảng được một đoạn rất xa.

Trong đôi mắt của Thanh Lâm, bến sông đó càng ngày càng nhỏ đi, cuối cùng, là hoàn toàn không còn nhìn thấy bến sông đó nữa. 

Theo cuộc hành trình, trên mặt biển vô vàn khí thế hào hùng, cuối cùng cũng xuất hiện một làn sóng khổng lồ, làn sóng này cao gần mười mét, khí thế ngập trời, giống như muốn bao trùm toàn bộ con thuyền này, nhưng xung quanh Viễn Dương Hạo bị một luồng ánh sáng màu vàng khổng lồ bao quanh lấy, trực tiếp xuyên qua làn sóng đó, không hề có một chút vấn đề gì hết.

Thanh Lâm ngước đầu lên nhìn, bầu trời cực kỳ u ám, mây đen lũ lượt cuốn tới, những tiếng sấm chớp vang lên, không bao lâu sau, liền đổ xuống một cơn mưa lớn.

Từ khi cậu sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên cậu đi lại trong biển cả lớn thế này và cũng là lần đầu tiên, cậu tận mắt nhìn thấy năng lực thiên nhiên. 

Toàn bộ mặt biển, mây và sương mù quyện vào nhau, giống như chỉ có một chiếc thuyền Viễn Dương Hạo vậy.

Trong cuộc hành trình trên biển này, thời gian đã trôi qua ba ngày.

Buổi sáng sớm ngày thứ tư, ánh sáng mặt trời chiếu rọi khắp nơi, mặt biển cuối cùng cũng trở nên yên lặng đi, làn sóng dữ dội đó biến mất, bầu trời cũng trở nên nắng ráo, mặt nước trong vắt, cực kỳ trong suốt, thậm chí có thể nhìn thấy từng đàn cá bay lội ngang qua đáy thuyền. 

"Chỉ còn hai ngày nữa là đến Thất Cấp Địa rồi." Hoa Thường đột nhiên nói.

Nàng không phải là nói xạo, hai ngày sau, một vùng đại lục khổng lồ xuất hiện trong ánh mắt của tất cả mọi người.

Trên đại lục này, có bảy đỉnh núi, cây cối trên đó xanh ngát, mọc cao thẳng đứng, có thể thấy được, trên những cái cây này, những con mắt của yêu thú này đang tỏa ra khí thế hung bạo, nhìn chằm chằm vào con thuyền Viễn Dương Hạo đang từ từ tiến đến. "Thất Cấp Địa này, thoạt nhìn thì thấy hoàn cảnh rất tốt, nhưng khi có người ở trong đó hơn một tháng, liền biến mất một cách kỳ lạ, cho dù là cảnh giới Tinh Hoàng cũng không ngoại lệ, thậm chí còn có lời đồn rằng, Diệt Thiên đạo của Đại Năng thánh vực từng vào trong thám hiểm, nhưng vẫn chưa thấy trở về, vì thế, không một thế lực nào dám chiếm cứ nơi này hết." Vân Khê nhìn Thất Cấp Địa, giống như là đang giải thích với Thanh Lâm vậy.

Tất cả mọi người trong căn phòng này, sợ rằng chỉ có Thanh Lâm là không biết đến chuyện này thôi.

"Nhưng, trong Thất Cấp Địa lại có không ít linh dược, vả lại, còn có người phát hiện trên đó có hầm mỏ toàn là linh thạch, cho nên, tuy nói không có ai chiếm cứ nơi này, nhưng người đến đây cũng không hề ít, ngoại trừ tàu Hải Thần ra, tất cả các thuyền khác cũng đưa địa điểm đến này vào hành trình của họ, để đưa một số người đến đây." 

Nghe vậy, Thanh Lâm gật đầu.

Cho dù là ở đâu, cũng đều tồn tại những nơi kỳ lạ như thế, giống như ba chỗ hiểm yếu đó, Thái Cổ Thi lăng, Luân Hồi các, Thánh Giả Phế Khư.

Không lâu sau, Viễn Dương Hạo dừng lại bên bờ của Thất Cấp Địa, vô số bóng người chuẩn bị xuống thuyền. 

Nhưng vào lúc này đây, từ một ngọn núi trong Thất Cấp Địa đó, đột nhiên truyền ra một tiếng gầm kinh người.

"Gào!"

Tiếng gầm này giống như hoá thành làn sóng, khiến sắc mặt của đám người Thanh Lâm lập tức trắng bệch đi và trong khi tiếng gầm này truyền ra, vô vàn cây cối lớn đều bị nát vụn hết, ngay cả mặt đất của Thất Cấp Địa cũng bị nứt ra, trong hư không, đột nhiên xuất hiện một đường màu đen! 

"Tất cả mọi người, lập tức vào lại thuyền, nơi này không thể đậu được!"

Một âm thanh vang lên, vang dội khắp con thuyền Viễn Dương Hạo này.

Nghe thấy thế, những tu sĩ vốn định chuẩn bị xuống thuyền, lập tức trở về trong phòng ngay và Viễn Dương Hạo này lại trực tiếp gia tăng tốc độ, phóng thẳng về phía xa. 

Nhưng khi chiếc thuyền muốn đi thì con vật to lớn phát ra tiếng gầm đó lại không muốn cho chiếc thuyền này đí.

Có người quay đầu lại nhìn, nhìn một cái, liền khiến thần sắc của người đó chấn động!

Chỉ thấy trên hư không của đỉnh núi thứ nhất đó, không biết từ khi nào, một mảng sương mù màu đen ghê gớm đó đã trôi lơ lửng trong hư không, sương mù màu đen này bao phủ khắp bầu trời, nhìn thoáng qua có thể thấy được trong sương mù màu đen đó có một cơ thể khổng lồ. 

Cơ thể rất lớn, lớn tới nổi khó có thể dùng từ ngữ mà diễn tả được, những nơi mà nó đi qua, không gian đều nứt ra hết, càng có một màn ánh sáng khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ sương mù màu đen này.

Cho dù là từ đây nhìn qua thì cũng có thể thấy được trong màn ánh sáng đó, giống như có một tòa thành trì và trong tòa thành trì này, có rất nhiều bóng người đang đi, ánh mắt của những bóng người này rất mù mờ, giống như là con rối vậy, khi mà nhìn thấy những người trong màn ánh sáng đó, trên con thuyền Viễn Dương Hạo, có không ít người đều phát ra tiếng kinh hô.

"Là nhị trưởng lão, nhị trưởng lão của Tư Thiên Hải ta!" 

"Đó là… Linh Hoàng!"

"Trời ơi, đây…đây là những người đi Thất Cấp Địa mà không bao giờ quay trở về!"

Chương 157: Mênh mông hùng vĩ

“Chạy mau!”

Trong lúc những tiếng bàn tán xôn xao truyền ra, lần lượt từng bóng người phóng ra từ xung quanh con thuyền Viễn Dương Hạo khổng lồ này, trong đó có sáu người bay trên không trung, bay lượn một cách tự nhiên mà không cần bất kỳ dụng cụ trợ giúp bay nào, bọn họ đều là cảnh giới Tinh Hoàng!  

Nhìn thấy cảnh tượng này, Thanh Lâm thu ánh mắt về, hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ Âm Dương tông này không ngờ lại chơi lớn như thế, phái ra sáu người cảnh giới Tinh Hoàng lên con thuyền Viễn Dương Hạo này. 

Ba cảnh vực lớn khác so với cảnh vực này, thực sự là thua kém quá xa, đây vẫn chỉ là cao thủ trên một hòn đảo màu đen thôi đó!

Trong toàn bộ cảnh vực Nam Hải, hòn đảo màu đen này có đến hàng trăm hàng ngàn hòn đảo!

Ngoài sáu người cảnh giới Tinh Hoàng kia ra, còn có cả chục cao thủ cả người tỏa ra hơi thở của cảnh giới Bổn Thần đang đứng xung quanh Viễn Dương Hạo, phải chống đỡ lấy đòn tấn công của con thú khổng lồ khủng khiếp này. 

“Là dã thú...” Sắc mặt Vân Khê có chút trắng bệch, cười trong đau khổ nói: “Chúng ta trúng số rồi...”

“Thân hình của con dã thú này lớn như vậy, vả lại, cơ thể nó lại biến thành một hòn đảo, hơn nữa nghe khẩu khí của các cao thủ cảnh giới Tinh Hoàng kia, chẳng lẽ... nó là một con dã thú thuộc cảnh giới Thánh Vực?” Thịnh Trạch lên tiếng nói, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Kiểu vượt biển như vậy, từ nhỏ đến lớn bọn họ đã đi không dưới trăm lần, nhưng giống như tình hình bây giờ thì lại chưa bao giờ gặp phải. 

“Cái gì là dã thú?” Thanh Lâm hỏi.

“Là con thú khổng lồ đến từ nơi hoang dã.”

Hoa Thường nhìn Thanh Lâm một cái rồi giải thích rằng: “Đương nhiên, đây là lời đồn, có điều hễ là dã thú thì thực lực đều vô cùng đáng sợ mà ngược lại trí tuệ của chúng lại không được cao lắm, giống như chưa từng được khai sáng vậy, nhưng thực lực của chúng thì bẩm sinh đã có nên cho dù là sức mạnh của hòn đảo bảy sắc có thế lực lớn kia cũng không muốn khiêu khích nó.” 

“Theo lý mà nói, những con dã thú này ít nhất cũng phải ở nơi sâu tận vài chục ngàn mét dưới đáy biển mới sống được, sao nó lại chạy đến đây chứ?” Một người đàn trong hai cặp đôi kia dường như có chút hiểu biết, chau mày hỏi.

Không một ai trả lời, ai cũng không biết nguyên do là gì.

Nhưng lúc này, trông hư không kia, cao thủ của sáu cảnh giới Tinh Hoàng cùng lúc ra tay, nguyên lực bùng phát đầy trời, chấn động cả hư không, làm cho trời đất xuất hiện các làn sóng. 

Những làn sóng này biến thành một vệt sáng khổng lồ, hoàn toàn bao trùm lên con dã thú khổng lồ vẫn chưa từng lộ ra cơ thể thật sự kia.

Thế nhưng, uy lực của con dã thú kia, làm sao có thể dễ dàng để bọn họ ngăn cản được.

“Đùng!” 

Bóng đen khổng lồ kia dưới sự bao trùm của màn sương, bước đi như bình thường, nhưng chính dáng đi này lại khiến cho những nguyên lực được hình thành từ các cao thủ của sáu cảnh giới Tinh Hoàng, trực tiếp sụp đổ!

Trong giây phút sụp đổ, mắt sáu người này đều biến sắc, cùng lúc ọc máu ra, cả người bay văng ra ngoài.

“Cảnh giới Thánh Vực!” Một người trong số đó lên tiếng, mặt liền biến sắc, nhìn một lượt chiếc thuyền bên dưới đang trôi về phía xa xa, rồi nhìn về cảnh giới Bổn Thần của Âm Dương tông hét rằng: “Bọn ngươi thi triển nguyên lực, phong tỏa nơi này!”

Nghe nói vậy, vài chục vị cao thủ cảnh giới Bổn Thần kia không chút do dự mà xông ra, bọn họ không thể bay lên hư không, nhưng nếu có sự trợ giúp của nguyên lực, tạm thời ngưng đọng trên hư không một khoảng thời gian vẫn được.  

Mà trong những cảnh giới Bổn Thần này, cũng bao gồm cả người đàn ông trung niên trong số sáu người ra tay trước đó.   

Bọn họ nhanh chóng xông ra, ngừng lại trên hư không, đồng thời hai tay múa may quay cuồng, trong tiếng vang kinh thiên động địa, bọn họ cùng lúc phóng ra các loại nguyên lực khác nhau lần lượt nối đuôi theo sức mạnh của cảnh giới Tinh Hoàng, tiếp tục phong tỏa con dã thú kia lần nữa.

“Đùng!”

Tiếng vang khắp đất trời, con dã thú bị trúng đòn trên phong ấn này, lần đầu tiên xuất hiện sự ngắt quãng. 

Nhưng cái giá của sự ngắt quãng này chính là khiến cho mấy chục cao thủ cảnh giới Bổn Thần đều trực tiếp ọc máu ra, có người đứng không vững, ngã ngay xuống mặt đất.

Đồng thời, con dã thú bị phong tỏa kia giống như bắt đầu nổi giận, tiếng gào thét vang khắp bầu trời, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Trong lúc nó ngừng lại trong màn sương đen, sau một hồi, hai luồng sáng chói lọi như ánh mặt trời đột nhiên tỏa ra. 

Hai luồng sáng này chính là đôi mắt của nó!

Khi đôi mắt này mở ra thì trời đất đều rung chuyển, bão táp vô tận truyền ra từ trong màn sương đen kia, trong tiếng sấm chớp, cơn bão táp này hung hăng tấn công lên phía trên lớp màn phong tỏa kia, trong chớp mắt lớp màn phong tỏa đó liền sụp đổ!

Cũng vào lúc này, luồng sáng kia chiếu đến, vài vị cảnh giới Bổn Thần tránh không kịp, trực tiếp bị ánh sáng đó xuyên thấu, bóng dáng của họ lập tức biến mất! Trong Viễn Dương Hạo, nhìn về bóng người đang biến mất trong hư không, nhưng lại xuất hiện trong lớp màn phong tỏa của con dã thú kia, trong thành trì đó, những người bị hút vào trong đều lộ ra vẻ ngơ ngác, còn tất cả mọi người ở ngoài đều hít một hơi lạnh.

Cảnh giới Thánh Vực... mạnh quá đi!

Cho dù những người khác không bị con dã thú cảnh giới Thánh Vực hút vào, nhưng lúc này dưới sự sụp đổ của phong tỏa cũng không ngừng phun ra máu tươi, hơi thở yếu ớt, trong chớp mắt đã bị trọng thương! 

“Con dã thú cảnh giới Thánh Vực này, sao lại xuất hiện ở đây!”

Trong sáu cao thủ của cảnh giới Tinh Hoàng, một ông già lật ngược lại bàn tay, lấy ra một miếng Ngọc Giản, ông vỗ tay phải một cái, miếng Ngọc Giản này lập tức biến thành vệt sáng, bay về phía xa.

“Con dã thú Thánh Vực này hiện đang ở Thất Cấp Địa, hy vọng cao thủ Thiên đạo ra tay tiêu diệt nó!” Trong Ngọc Giản này có một câu nói của ông già truyền ra. 

Tất cả đều hoàn thành trong nháy mắt, sau khi Ngọc Giản đó phát đi, ông già này nhìn chiếc thuyền Viễn Dương Hạo bên dưới, mở miệng hét rằng: “Nếu các ngươi muốn sống, tất cả những người có cảnh giới Bổn Thần trở lên, đều ra đây hết!”

Lời vừa dứt xuống, các tu sĩ trên chiếc Viễn Dương Hạo đều im lặng, sau một hồi im lặng, liền có mấy chục bóng người cùng lúc xông ra, trong đó bao gồm cả ông già cảnh giới Tinh Hoàng bên cạnh Phong Linh, cùng với vài cao thủ cảnh giới Bổn Thần.

Còn về bọn người Vân Hy đều im lặng, Hoạn Ngao kia đột nhiên cười to nói: “Có thể dùng tu vi cảnh giới Bổn Thần chiến đấu với cảnh giới Thánh Vực, đáng rồi!” 

Thân người hắn trực tiếp xông ra, bay thẳng lên bầu trời.

Tính cách của người này khiến thiện cảm của Thanh Lâm dành cho hắn tăng thêm vài phần, tuy nói Hoạn Ngao ngạo mạn, nhưng sự dứt khoát này của hắn không phải người bình thường nào cũng có được.

Sau khi hắn xông ra, Thịnh Trạch đang im lặng thì bỗng trực tiếp bay ra, còn về Thường Vũ và Hoa Thường cũng đều cắn chặt răng, rồi cùng với Vân Khê xông lên bầu trời. 

Điều khiến Thanh Lâm hoảng hồn chính là sau khi bọn họ rời khỏi, hai cặp đó kia cũng cười với nhau, rồi cả người từ trên xuống dưới lại phát ra uy lực của cảnh giới Tinh Hoàng.

Bọn họ nhìn về phía Thanh Lâm hơi gật đầu, sau đó, đều cùng nhau xông thẳng lên bầu trời.

Giờ phút này, cả bầu trời đều biến sắc, cả mấy trăm cao thủ cảnh giới Bổn Thần, mấy chục cao thủ cảnh giới Tinh Hoàng, cùng lúc xuất hiện giữa bầu trời, các loại nguyên lực khác nhau đều phóng ra và trấn áp con dã thú cảnh giới Thánh Vực kia. 

Cảnh tượng hùng dũng này, không một ai có thể diễn tả được, cảnh tượng khiếp người này không một người nào có thể miêu tả được, nhiều cao thủ đến như vậy, chịu đựng sức mạnh tiềm tàng của cả hòn đảo màu đen, thậm chí là hòn đảo màu vàng dốc hết sức mà chiến đấu!

“Chỉ là một chiếc thuyền Viễn Dương Hạo mà thôi, sâu dưới đáy của cảnh vực Nam Hải này, so với ba cảnh vực lớn khác, quả thực là mạnh hơn rất nhiều...” Trong lòng Thanh Lâm thở dài.

“Cơ hội của ngươi đến rồi.” 

Cũng chính vào lúc này, Đế Linh trong đan điền đột nhiên mở miệng nói: “Những cảnh giới Bổn Thần và cảnh giới Tinh Hoàng này cùng lúc ra tay, phong tỏa con dã thú cảnh giới Thánh Vực kia, một trong số đó nhất định sẽ bị thương, thậm chí sẽ trực tiếp mất mạng. Cơ hội nuốt chửng linh nguyên như vậy không phải lúc nào cũng có, ngươi hãy chuẩn bị thi triển Đại Đế lục đi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước