ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Vân Khê

Ngay khi hai người này tìm đến, Thanh Lâm đã biết được rằng bọn họ chính là Khai Lân và Vũ Già trong miệng đệ tử của Yêu Xà tông.

Đối với ba cái chuyện này Thanh Lâm cũng cảm thấy cực kỳ chán ghét, vì vậy kỳ này đếu đã chơi thì phải chơi tới bến!

Sau khi cậu nói xong câu đó, không đợi đối phương trả lời cậu đã chớp một cái liền đến ngay trước mặt của Khai Lân. 

Tốc độ quá nhanh khiến cho Khai Lân mặt mày thay sắc.

Hắn ta nhanh chóng vừa lui về sau vừa hét: "Khốn nạn, các ngươi không phải nói là cậu ta chỉ mới trung kỳ cảnh giới Linh Đan hay sao?" 

Không ai mở miệng, hiển nhiên là tại bọn họ cũng không ngờ tới ba ngày trước Thanh Lâm vẫn còn là trung kỳ cảnh giới Linh Đan mà lúc ngày đây tốc độ thể hiện ra lại là tốc độ mà ngay cả đỉnh cao của cảnh giới Linh Đan cũng không bằng. 

Khai Lân muốn lui về sau nhưng Thanh Lâm không cho, cậu đấm một đấm ra, sấm sét nổ đùng đùng, nắm đấm cực lớn trực tiếp đấm vào đôi chân của Khai Lân, chỉ nghe được tiếng rắc, đôi chân dài miên man ấy trực tiếp bị đánh gãy.

"A!" Khai Lân kêu lên đau đớn, cũng là đang tức giận hét lớn, hắn chưa kịp ra tay mà chân đã bị đánh cho gãy.

"Ngươi muốn chết!" 

Ngay lúc này, Vũ Già kia rốt cuộc cũng phản ứng lại được, lạnh lùng hừ một tiếng, trên tay xuất hiện một cây kích ba mũi, cây kích ấy mang theo sát khí trực tiếp đâm về phía của Thanh Lâm.

Thanh Lâm đột nhiên quay đầu, thần sắc rất bình thản, bàn tay cậu chìa ra nắm lấy cây kích ba mũi đó, kéo mạnh một cái, thân hình béo phì của Vũ Già lập tức bị Thanh Lâm kéo về phía cậu.

Cùng lúc đó, Thanh Lâm đá một chân ra, nguyên lực chuyển động, trực tiếp đá về phía đầu của Vũ Già. 

Con ngươi của Vũ Già co rút cái, đương nhiên là vì không ngờ được Thanh Lâm lại ra tay độc ác như vậy, càng không ngờ được thực lực của Thanh Lâm lại mạnh như vậy!

Bên trong người hắn ta chấn động, nguyên lực lao ra hình thành một lá chắn màu xanh biển, nhưng khi lá chắn mới xuất hiện liền bị làm cho nổ tung!

"Bùm!" 

Cũng ngay lúc đó, chân trái của Thanh Lâm trực tiếp đá về phía đầu của Vũ Già, cái đầu mập mạp đó bị đá cho nổ tung, cơ thể mập mạp ấy cũng ngã cái rầm, làm cho bụi bay tùm lum.

Sau khi nuốt đi linh nguyên của gã mập đó, Thanh Lâm quay đầu nhìn về phía Khai Lân đang sợ hãi tột độ đó.

Con ngươi của Khai Lân không ngừng co rút, mau chóng lui về sau, trong lòng hắn ta đã sợ hãi đến mức không còn tâm tư để chiến đấu tiếp nữa. 

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà Vũ Già đã bị Thanh Lâm giết chết, thực lực của Thanh Lâm không phải là thứ mà hắn ta có thể so sánh được!

"Đây là Yêu Xà tông, ngươi dám tùy ý giết chết đệ tử của Yêu Xà tông ta sao?" Mắt thấy Thanh Lâm đã đến gần, Khai Lân sợ hãi liền hét lớn lên.

"Nực cười, bọn ngươi đến tìm ta để quyết chiến, còn nói là không màn sống chết, giờ ngươi lại lôi ra Yêu Xà tông à?" 

Thanh Lâm cười lạnh: "Với lại, đây không phải là lần đầu tiên Thanh mỗ giết người ở Yêu Xà tông!"

Lời còn chưa dứt, bàn tay của Thanh Lâm đã chuyển động, một cỗ nguyên lực vọt ra nhanh chóng.

Nguyên lực này không phải là nguyên lực thuộc tính lôi, cũng không phải là nguyên lực Mệnh Hỏa, mà là nguyên lực được kết hợp bởi nguyên lực thuộc tính lôi và Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn! Bên trong Thanh Lâm truyền ra khí tức hủy diệt khiến cho Khai Lân mặt mày trắng bệch, hắn tự biết rõ loại nguyên lực này hắn không thể nào chống lại được.

"Sao ta lại lỗ mãng như vậy chứ, sao ta lại đụng vào tên sát tinh này chứ!" Trong lòng Khai Lân hối hận đến chết đi sống lại, hắn không sợ chết, nhưng, hắn không nên chết!

"Rầm!" 

Nguyên lực lao ra, không gian xung quanh xuất hiện những làn sóng, tốc độ thực sự không thể hình dung được, chỉ với một chốc lác thôi mà đã đánh vào người của Khai Lân khiến cho hắn ta trực tiếp nổ tung.

Chớp mắt thôi đã giết chết hai người làm cho đám đệ tử Yêu Xà tông đang đứng ở xung quanh ngây người ra đứng đó, khi bọn họ phản ứng lại thì chỉ biết nhìn hai thi thể không còn nguyên vẹn đó rồi thở một hơi dài.

"Thanh mỗ không có ác ý với yêu thú, cũng không muốn gây chuyện ở nơi đây nên mong quý vị hãy tự biết thân biết phận!" 

Quét mắt nhìn đám người đó xong Thanh Lâm định rời đi.

"Ha ha, khẩu khí lớn thật!"

Ngay lúc đó truyền đến một tiếng cười yêu kiều, Thanh Lâm ngẩn đầu lên, chỉ thấy phía xa có một bóng người đang bay đến, dưới chân của người đó là một tấm vải gấm ngũ sắc, thân hình gợi cảm, làm cho người ta phải rung động, khuôn mặt của người ấy càng là nghiên nước nghiên thành! 

Đây là một cô gái, khoác trên người một bộ đồ màu xanh lá nhạt, trên chiếc cổ trắng ngần một xâu vòng cổ minh châu trong suốt, đôi mắt long lanh, đôi mày thanh tú, ngũ quan tinh tế, toàn bộ đều như ông trời cố tình khắc ra, cả người toát ra một loại khí chất khiến cho người khác khó có thể nói rõ, như là trong sáng, nhưng cũng như yêu mị trái ngược hoàn toàn trong sáng.

Sau khi nàng xuất hiện, đệ tử Yêu Xà tông xung quanh liền lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ, trong sự ngưỡng mộ đó còn chêm thêm sự cung kính.

"Bái kiến đại sư tỷ Vân Khê!" 

Cô gái ấy gật nhẹ đầu từ từ đáp xuống, đôi mắt xinh đẹp nhìn xung quanh rồi nhìn chằm chằm Thanh Lâm, chầm chậm nói: "Ngươi chỉ là loài người, thế mà dám làm càn ở Yêu Xà tông ta, thật sự là quá khinh thường Yêu Xà tông bọn ta rồi đấy!"
Thanh Lâm lộ ra vẻ mặt không biết nhẫn nại: "Nếu cô muốn ra tay thì không cần nhiều lời nữa!"

"Vân Khê đây không dám ra tay với ngươi, lỡ như bị ngươi giết chết thì quá thiệt thòi cho ta rồi." Cô gái ấy lắc đầu, nhất cử nhất động đều khiến cho người ta động lòng. 

"Ta đến đây là muốn nhờ ngươi giúp một việc." Vân Khê bễu miệng rồi nói.

Nghe xong, đám đệ tử Yêu Xà tông ở xung quanh liền chau mày, bọn họ đều tưởng rằng đại sư tỷ sẽ ra tay đối phó với cậu ta, nhưng không ngờ là nàng lại giống như Đại trưởng lão cứ cho qua chuyện.

"Thanh mỗ đang bận, không có thời gian." Thanh Lâm không nhẫn nại trả lời. 

"Ngươi sẽ có thời gian..."

Vân Khê nhìn Thanh Lâm cười yêu kiều: "Nơi đó có mãnh thú Hoang Cổ, cho dù là một giọt máu cũng đủ để gia tăng sức mạnh trong cơ thể của ngươi rồi!"

Thanh Lâm ngẩn đầu lên hỏi: "Cô biết ta là thể tu?" 

"Ta đương nhiên biết." Vân Khê cười cười.

Thanh Lâm im lặng, cậu không có hỏi Vân Khê tại sao cô lại biết được, nhưng cậu chắc chắn rằng Vân Khê không nói dối, nếu không nàng cũng sẽ không nói lời chắc chắn như vậy.

Việc tu luyện thân thể thực sự quá gấp bách rồi, trên Xích Vân còn có Tử Nguyệt và Thanh Nhật, nhưng Thanh Lâm của lúc này chỉ mới ở trong phạm vi Xích Vân mà thôi. 

"Cô muốn xin giúp chuyện gì?" Suy nghĩ một hồi Thanh Lâm lên tiếng.

"Vân Khê biết các hạ không tin hoàn toàn, các hạ hãy xem qua vật này rồi hẵng nói tiếp." Vân Khê vẫy tay, một cuộn Ngọc Giản xuất hiện ngay trong tay Thanh Lâm.

Thanh Lâm cầm lấy nhìn vào bên trong, cả người cậu rung lên! 

Bên trong Ngọc Giản không phải là lời nói hay chữ mà là một bức tranh.

Bức tranh ấy rõ ràng là ở dưới lòng biển, bên trong có thi thể của yêu thú cực kỳ to lớn, mà cụ thể là không phải một con mà là rất nhiều con!

Vả lại những thi thể này không bị thối rửa, nó còn nguyên vẹn, điều này đồng nghĩa với việc bên trong thi thể còn có máu. 

Nhưng điều khiến Thanh Lâm kinh ngạc không phải là những thi thể này mà là khoảng trống chính giữa những thi thể này là một cái động cực lớn, bên trong cái động đó phát ra ánh sáng đỏ rực kinh người!

Ánh sáng đỏ đó với ảnh sáng đỏ của Thanh Lâm y chang nhau không khác gì!

Thậm chí ngay khi Thanh Lâm thấy được ánh sáng đỏ đó, cậu cũng cảm thấy được ánh sáng đỏ trong người mình đang động đậy không ngừng, có cảm giác như muốn vọt ra ngoài ngay. 

Cũng ngay giây phút đó, Đế Linh bên trong đan điền của Thanh Lâm đột nhiên đứng dậy, trên mặt lỗ rõ vẻ kinh ngạc.

"Đó là Xích Vân!" 

Chương 152: Kinh ngạc

“Xích Vân ư?” Thanh Lâm nghi ngờ nói.

“Nơi này phải đi, nhất định phải đi!!!”

Đế Linh thần sắc kích động, nói: “Mây đỏ lật biển, ngươi có biết rằng, đây rốt cuộc mang ý nghĩa gì không?” 

“Đợi ánh sáng đỏ trên cơ thể ngươi đạt đến cực hạn bèn có thể ngưng tụ mây đỏ, mà hình dạng đám mây đỏ này như biển lớn, mênh mông vô tận...”

“Bỏ đi bỏ đi, bây giờ nói cho ngươi nghe cũng vô ích, đợi khi nào đến mức độ đó, ngươi tự khác sẽ hiểu ra.”

Đế Linh lắc đầu rồi nói: “Nhưng nơi này, ngươi nhất định phải đi, so với đám mây đỏ này, những cái xác của đám dã thú đó chỉ là cái rắm! Mây đỏ nơi này, nhìn từ trên Ngọc Giản không biết đã bao nhiêu, nhưng cho dù chỉ là ngươi nhìn thấy được chỉ một chút này, nếu có thể hấp thu hết toàn bộ thì cũng đủ để khiến cho khí tức màu đỏ của ngươi tăng mạnh lên gấp nhiều lần!” 

“Nhưng đây là mây đỏ lận đó... trời đất tạo ra vật, thuở hồng hoang sơ mới có thể tạo ra, theo những tình huống bình thường, chỉ có tinh cầu từ bản đồ cấp ba trở lên mới có được bảo vật thế này, không ngờ được rằng, một Đông Thắng tinh bé tí thế này mà cũng xuất hiện!”

“Roi Chí Tôn, Họa Long Đồ, mây đỏ... Đông Thắng tinh này, không hề đơn giản...”

Nghe xong lời này, Thanh Lâm càng kinh sợ hơn. 

Cậu cất lại Ngọc Giản, nhìn về Vân Khê, cũng không hỏi gì, trực tiếp nói: “Ta đồng ý với ngươi.”

“Hơ hớ, các hạ quả thật làm việc quyết đoán, nếu đã vậy thì xin các hạ đợi thêm vài ngày, đợi Vân Khê chuẩn bị xong mọi chuyện rồi lại đến tìm ngươi.”

Vân Khê nhìn Thanh Lâm một cái thật lâu rồi lại nhìn sang các đệ tử của Yêu Xà tông ở xung quanh, thần sắc dần trở nên lạnh lùng: “Người này chính là vị khách quý của Yêu Xà tông ta, các ngươi đừng đi mà gây hấn.” 

“Vâng!”

Các đệ tử Yêu Xà tông tuy trong lòng rất bất mãn, nhưng lại không thể không đồng ý.

Sau khi nói xong lời này, Vân Khê lại nhìn sang Thanh Lâm, hơi nhướng người rồi sau đó bàn tay nhỏ bé bắt đầu múa may, mảnh lụa ấy liền xuất hiện, nàng đạp lên trên chúng rồi đi về phương xa. 

Những đệ tử tông Yêu Xà thấy vậy đều lắc đầu tản đi, có cảnh cáo của Vân Khê, thêm vào thủ đoạn tàn nhẫn nhanh như tia chớp của Thanh Lâm trước kia, dù cho bọn họ có chán ghét Thanh Lâm đến thế nào cũng không dám tự chuốc lấy phiền phức.

Còn Thanh Lâm thì cầm lấy thanh Ngọc Giản ấy, đứng tại chỗ im lặng một lúc rồi mới cất nó đi, bước về phía phố phường.

...

Những ngày tháng sau này, Thanh Lâm cứ mãi luyện đan, nhưng điều khiến cậu thất vọng chính là không gặp phải tên lẳng lơ ấy nữa.

Cậu bất đắc dĩ đành phải đem những đan dược này bán cho cụ già ở Vạn Bảo các.

So với tên lẳng lơ, cụ già này lại không mấy hào phóng, lão phải xét theo thứ hạng của đan dược, loại màu trắng cấp ba thì năm vạn một lọ, loại màu trắng cấp hai thì ba vạn một lọ, loại màu trắng cấp một thì một vạn một lọ. 

Mỗi một lọ đều có mười viên đan dược.Đương nhiên, giá cả thế này so với cảnh vực Đông Thiên cũng đã cao lắm rồi.

Linh thạch dùng đan dược đổi về đã bị Thanh Lâm nuốt chửng, nhưng linh khí của cậu ấy cần quá nhiều, cảnh giới thì vẫn chưa đột phá, ngược lại ánh sáng đỏ trong cơ thể đã đạt đến bốn nghìn tức, chiếc bóng hư ảo của Đế Thần đó càng tăng lên thêm một trượng, đã đạt đến sáu trượng! 

Theo suy đoán của Thanh Lâm, với thực lực của chiếc bóng hư ảo của Đế Thần vào lúc này, một đấm đã có thể giết chết kỳ đầu

Thần cảnh giới Bổn, nếu giương ra hết ba đôi cánh, dù cho là trung kỳ cảnh giới Bổn Thần cũng không phải là đối thủ!

“Chỉ là sáu trượng thôi, kỳ đầu của cảnh giới Bổn Thần cũng không phải là đối thủ, nếu giống như phụ thân vậy, đầu đội trời chân đạp đất, e là ngay cả cảnh giới Đại Đế cũng không phải là đối thủ...” Thanh Lâm lầm bầm nói. 

“Cảnh giới Đại Đế? Thật nực cười, một cú đấm của phụ thân ngươi, ngay cả kẻ đạp thiên tuyệt đỉnh nhất của bản đồ cấp sáu cũng có thể giết chết!” Đế Linh bĩu môi, vẻ mặt ngạo mạn, dường như nhớ về quá khứ trước đây, dáng vẻ của mình độc nhất thiên hạ khi ấy.

...

Buổi sáng sớm này, ánh nắng chói chang chiếu rọi, Vân Khê cuối cùng cũng đến. 

Không chỉ có mỗi mình cô ấy, còn có bốn người là ba nam một nữ đi cùng, trong đó có một người đàn ông tướng mạo xấu xí, khuôn mặt cực dài, còn một người đàn ông thì vô cùng tuấn tú, trên ấn đường của hắn có một mảnh vảy chầm chậm chuyển động, người đàn ông cuối cùng thì tướng mạo bình thường, thần thái cao ngạo, gương mặt ngập tràn vẻ lạnh lùng.

Còn về cô gái đó, tướng mạo cũng tuyệt mỹ, nhưng nửa thân dưới của cô ấy lại là một cái đuôi cá khổng lồ, giây phút Thanh Lâm nhìn thấy cô ấy liền bỗng nhiên nhớ đến mỹ nhân ngư được đồn đại không dứt lúc còn ở phủ Thanh Nguyên.

Lúc ấy cậu không hề tin, nhưng giờ đây đến cảnh vực Nam Hải đây gặp cô gái này thì lại tin rồi. 

Tu vi của những người này đều là cảnh giới Bổn Thần, không ai ngoại lệ, duy chỉ có lúc Thanh Lâm thăm dò, Vân Khê chỉ cảm thấy một đám mây mù vây quanh nên nhìn không rõ.
“Thanh Lâm huynh.”

Thấy Thanh Lâm từ cửa phòng bước ra, Vân Khê nhướng người cười, bèn giới thiệu: “Bốn vị này là đồng bọn của chúng ta.” 

Với sự giới thiệu của cô ta, Thanh Lâm biết được tên của bốn người ấy, cô gái đó tên là “Hoa Thường”, người đàn ông tướng mạo bình thường kia tên “Hoạn Ngạo” cũng phù hợp với thần thái của hắn.

Còn hai người còn lại, người có tướng mạo tuấn tú tên là “Thịnh Trạch”, cuối cùng người đàn ông vô cùng xấu xí kia tên là

“Thường Vũ”. 

“Cảnh giới Linh Đan ư?”

Khi cảm nhận được trên người Thanh Lâm có khí tức, thần sắc cô gái đó lại không hề thay đổi, nhưng còn ba người đàn ông kia lại chau mày lại, Hoạn Ngạo nói: “Vân Khê, tu vi của cảnh giới Linh Đan dường như không thích hợp đi hang Vạn Thú nhỉ?”

“Vân Khê sở dĩ chọn Thanh Lâm huynh, tự có lí lẽ riêng của Vân Khê.” Vân Khê cười nói. 

“Hừ, cảnh giới Linh Đan thôi mà, cho dù là đỉnh cao chót vót, sự khác biệt với chúng ta cũng vô cùng lớn, có đi cũng chỉ liên lụy đồng bọn thôi, ta không kiến nghị cậu ta đi cùng.” Thường Vũ có tướng mạo xấu xí kia cũng chau mày mở lời.

“Thường Vũ, người ta chưa chê bai ngươi xấu đã là không tệ rồi, ngươi còn chê bai người khác?” Hoa Thường cười khanh khách, lời nói nghe trông có vẻ đang nói giúp Thanh Lâm, nhưng Thanh Lâm lại khẽ chau mày, ý vị xúi giục trong lời này lại vô cùng rõ ràng.

Quả nhiên, sau khi nghe xong lời này, trong đôi mắt Thường Vũ nhất thời bốc lên cơn lửa giận, hắn ta không thèm đếm xỉa đến 

Hoa Thường, ngược lại nhìn sang Thanh Lâm, lạnh giọng nói: “Đồ vô dụng, ngươi cảm thấy ta trông xấu không?”

Thường Vũ là người thuộc tộc Thủy Long, tộc người ấy tướng mạo ai nấy đều tuấn tú, duy chỉ có hắn, từ khi sinh ra đã xấu xí như vậy, tuy thiên bẩm rèn luyện cực mạnh, nhưng từ nhỏ đến lớn, trong tộc Thủy Long đều chịu không ít sự châm biếm, tướng mạo này chính là cái vảy mọc ngược của hắn, mỗi khi nhắc đến hai chữ “xấu xí”, cơn lửa giận của hắn bốc lên ngút trời.

Còn Thanh Lâm khi nghe thấy hắn nói vậy cũng bình tĩnh trở lại, chậm rãi nói: “Tướng mạo của ngươi quả thật không mấy ưa nhìn.” 

“Muốn chết à!”

Thường Vũ nổi cơn thịnh nộ, trong cơ thể bỗng nhiên bốc lên sương mù vô tận, sương mù này rợp trời kín đất, còn hình dạng loài người của Thường Vũ kia cũng ngay sau khi xuất hiện sương mù liền nhanh chóng thay đổi, chỉ trong chớp mắt liền biến thành một con thủy long dài hơn chục trượng, toàn thân lấp lánh ánh sáng màu xanh lam, phát ra khí tức ngang ngược!

Những người còn lại thấy vậy nhưng lại không hề ngăn cản, ngay cả Vân Khê cũng thế, dường như muốn thử thực lực của Thanh Lâm. 

Sắc mặt của Thanh Lâm không hề thay đổi, lúc con thủy long kia xông đến, Đế Thần hư ảnh ở sau lưng cậu vút nhanh xuất hiện, vừa giơ cánh tay ra liền bắt lấy cái đầu rồng khổng lồ của Thường Vũ.

“Ầm!”

Đế Thần hư ảnh bỗng nhiên dùng sức, cơ thể dài hơn chục trượng của thủy long trong giây phút này lại bị hắn nâng lên, sau đó ném mạnh xuống đất trong lúc ánh mắt của những người khác còn lại đang co rút! 

Chương 153: Không đề

"Bùm!"

Thân xác của con thủy long khổng lồ dài khoảng mười trượng kia rơi xuống mặt đất cái ầm, làm bụi tung mù mịt khắp mặt đất.

“Phụt!" 

Thường Vũ phun ra một ngụm máu tươi, nhưng ngụm máu tươi đó lại là màu xanh, trong đó còn có một số mẩu vụn, trông như lục phủ ngũ tạng bị chấn nát sau cú ngã ấy vậy.

Đám người Thịnh Trạch và Hoạn Ngạo còn có Hoa Thường đều xem đến trơ ra, ngay cả Vân Khê cũng há to cái miệng nhỏ ra, vô cùng đáng sợ.

Tu vi của Thường Vũ là trung kỳ của cảnh giới Bổn Thần đó! 

Huống hồ, trong tình trạng biến trở về trạng thái ban đầu, thực lực của hắn hoàn toàn có thể đối đầu với hậu kỳ của cảnh giới Bổn Thần, thêm vào một chút thủ đoạn thiên bẩm, trong lúc giao đấu với loài người có thể bảo vệ đỉnh cao hậu kỳ của cảnh giới Bổn Thần!

Nhưng tu vi cao thế này mà nằm trong cảnh giới Linh Đan của Thanh Lâm lại không chọi nổi một chiêu!

"Thực lực của cái bóng mờ lúc nãy, ít nhất cũng có trung kỳ của cảnh giới Bổn Thần, nếu không thì cũng không thể trong một đòn đã đánh Thường Vũ ngã đến nôn ra máu." Đôi ngươi của Hoạn Ngạo co giật lại, vẻ mặt đầy cao ngạo ấy đã bớt đi chút ít. 

Thịnh Trạch cũng kinh ngạc không ngớt, trong lòng thầm nói: "Chẳng trách Vân Khê lại chọn hắn, trông người này tuy là cảnh giới Linh Đan, nhưng thực lực thực sự lại không hề thấp so với chúng ta!"

Bên cạnh hắn, Hoa Thường mím đôi môi hồng rồi nhìn sang Thanh Lâm, cô có chút kỳ dị.

Còn Vân Khê, tuy đã sớm đoán được, nhưng vẫn bị thực lực của Thanh Lâm làm cho kinh hãi, Thanh Lâm trước đây đã từng hai lần ra tay ở Xà Yêu tông, cho dù tu vi cỡ nào, đều không phải là đối thủ trong tay hắn, ban nãy Hoa Thường bị Thường Vũ xúi giục, cô ta không hề ngăn cản, hơn nữa còn muốn xem xem Thanh Lâm rốt cuộc mạnh đến mức độ nào, bây giờ mới phát hiện ra, cô ta đã xem thường Thanh Lâm rồi. 

Còn Thường Vũ, thân thể to lớn bỗng nhiên quay cuồng, tiếng thét hung bạo truyền đi khắp tứ phía, hơn nữa trong lúc thét rống lên, toàn thân trên dưới đều tỏa ra ánh sáng màu tinh lam.

"Tên vô dụng! Ta phải xé xác ngươi ra!"

"Thường Vũ ngừng tay!" Vân Khê nhíu đôi lông mày thanh tú lại, đương nhiên không muốn hai người xảy ra đấu đá với nhau, ảnh hưởng đến chuyến đi đến hang Vạn Thú. 

"Thôi đi, Thường Vũ, Thanh Lâm cũng không có ác ý, ban nãy chỉ là so tài thôi mà." Hoạn Ngạo cũng mở miệng nói.

Hoa Thường và Thịnh Trạch ai nấy đều khuyên răn, trong lúc khuyên răn, bóng người của Hoa Thường nhấp nháy chắn trước mặt Thường Vũ, dịu dàng nói: "Khi nãy là ta hơi quá lời, Thường Vũ huynh đừng nổi giận nữa."

"Hừ!" 

Thường Vũ hừ lạnh một tiếng, dường như lửa giận cũng nguôi bớt dần, sau khi trở lại hình người, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Thanh Lâm, hàn quang lấp lánh.

Ánh mắt của Thanh Lâm bình tĩnh, như cách làm của Vân Khê và Hoa Thường khi nãy, sao cậu không nhìn ra được đây không phải là lỗi của bọn họ, ở thế giới này, vốn dĩ là thực lực làm tôn giả, chính là dùng thực lực trấn áp đối phương!

Rất hiển nhiên, cảnh tượng khi nãy đã có tác dụng. "Các vị, lần này chúng ta đến hang Vạn Thú, nguy cơ trùng trùng, nên dĩ hòa vi quý, đừng khiến cho chưa ra trận mà đã hao tổn binh lực." Vân Khê nở nụ cười.

"Ta cũng muốn xem xem, một phế vật của cảnh giới Linh Đan liệu có thể sống sót trở ra!" Thường Vũ nghiến răng nói.

Thanh Lâm không tỏ ý kiến, chẳng đoái hoài tới. 

"Được rồi, chúng ta xuất phát thôi."

Đôi tay mảnh dẻ của Vân Khê vươn ra, dải lụa mỏng đó lại lần lần nữa xuất hiện, ngón tay cô ấy chỉ không ngừng, vô số phù văn do nguyên lực tạo nên xuất hiện, những phù văn này dán trên mảnh lụa đó lập tức khiến chúng trở nên to lớn, đủ chỗ đứng cho sáu người.

Hoạn Ngạo và Thịnh Trạch nhảy lên trước tiên, đáp xuống dải lụa đó, sau đó Hoa Thường mím môi cười, dướn người về phía Thanh Lâm, kéo Thường Vũ đáp lên trên mặt dải lụa. 

Thanh Lâm theo đó nhảy lên, đáp xuống phía sau dải lụa, Vân Khê là người cuối cùng, cô đứng bên cạnh Thanh Lâm.

Trên người cô gái này tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt, mùi hương này tuy nhạt, nhưng bất cứ khi nào Thanh Lâm đều có thể ngửi thấy được, thấm vào trong tim.

Không thể không nói, Vân Khê thực sự vô cùng xinh đẹp, vả lại không khác gì mấy so với loài người, trên người cô ấy có khi chất mâu thuẫn và thanh thuần, cùng với mùi hương nhàn nhạt của mái tóc, đối với bất kỳ người đàn ông nào đều có một sức hấp dẫn vô cùng lớn. 

Vị trí mà cô ấy đứng cách Thanh Lâm không xa, vả lại còn cố ý tiếp cận Thanh Lâm, lúc dải lụa bay, Thanh Lâm có thể cảm nhận được cánh tay trái của mình và cánh tay phải của Vân Khê đang cọ xát nhau.

Cậu không kìm được quay đầu, chỉ thấy Vân Khê mắt nhìn về phía trước, vẻ mặt kì dị, dường như chưa hề phát hiện ra.
Im lặng được một lúc, Thanh Lâm cũng lui về sau một bước, giữ khoảng cách với Vân Khê. 

Cô gái này, tâm cơ rất nặng.

Tốc độ của dải lụa này cực nhanh, so với ba đôi cánh của Thanh Lâm còn nhanh hơn, chỉ trong nháy mắt đã xông ra khỏi Xà Yêu tông.

Trong khoảnh khắc xông ra khỏi Xà Yêu tông, có một màn hình khổng lồ xuất hiện trước mắt mọi người, đây là màn hình mà cảnh vực Nam Hải và nhiều hòn đảo khác đều có, cũng là trận pháp hộ tông trên những hòn đảo này.  

Trong lúc xem màn hình này, Vân Khê vẫy tay mảnh dẻ, lập tức có một dấu bùa giống bùa khai trận của Thiên Bình tông xuất hiện, dấu bùa đó rơi trên màn hình, màn hình xuất hiện gợn sóng, tiếp sau đó liền mở ra một vết nứt.

"Chuyến đi này cực xa, khoảng một tháng, các vị hãy chỉnh trang lại một chút." Vân Khê mở miệng nói.

"Chúng tôi từ lúc sinh ra đã ở cảnh vực Nam Hải, ngược lại có một số người, e là mạng đi không có mạng về!" Thường Vũ hừ lạnh nói. 

Thanh Lâm chau mày lại: " Lo cho bản thân ngươi trước đi!"

Người này khi nãy bị mình đánh thương nhưng lại ba lần bốn lượt châm biếm, nếu không phải đầu óc không được tỉnh táo cho lắm thì cũng có chút thủ đoạn.

…… 

Thời gian thoi đưa, thấm thoắt đã trải qua mười ngày.

Trên đường đi, Thanh Lâm từ trên không trung nhìn xuống có thể nhìn thấy vô số quần đảo xẻ dọc Nam Hải, nhất là ở nơi xa nhất kia, mười quần đảo khổng lồ kia tỏa ra ánh sáng bảy màu thật kinh ngạc.

Từ trên mười quần đảo này, Thanh Lâm thoáng nhìn thấy từng con thú khổng lồ hư ảo đang nằm mai phục trên đó, trong lúc Thanh Lâm đang nhìn, dường như bọn thú khổng lồ cũng đang dõi theo Thanh Lâm, hai bên nhìn nhau, sắc mặt Thanh Lâm lập tức trắng bệch, đầu óc vang lên ầm ầm như bị sét đánh trúng vậy! 

Ngoại trừ mười quần đảo này ra, còn có hơn mười quần đảo màu vàng kim, còn lại chính là những quần đảo màu đen cùng với quần đảo màu xám ở vòng ngoài.

"Cảnh vực Nam Hải này quả thực lớn mạnh, thế lực của mười quần đảo bảy màu kia e là tương đương với ngũ đại tông môn của cảnh vực Đông Thiên, còn quần đảo màu vàng kim kia, chắc cũng đủ đối đầu với Minh Nguyệt tông, những tông môn của các quần đảo màu đen này, xem ra cũng khá gì mấy so với Minh Nguyệt tông..."

Trong lòng Thanh Lâm thì thầm, đối với cảnh vực Nam Hải cũng hiểu đại khái. 

Còn chuyến bay mười ngày này đã khiến cho khoảng cách của bọn họ với quần đảo màu đen nơi mà Xà Yêu tông ở có khoảng nghìn vạn dặm, tốc độ nhanh như vậy, khiến cho Thanh Lâm không kiềm được thỉnh thoảng nhìn về phía Vân Khê, cậu biết rằng, tốc độ này là tốc độ của dải lụa, theo lẽ thường mà nói tu vi của Vân Khê đáng lẽ nên cùng cấp với đám người Thịnh Trạch, nhưng cảnh giới Bổn Thần lại tuyệt đối không hề có được báu vật này. 

Chỉ trong nháy mắt, năm ngày lại trôi qua.

Ngày thứ sáu, Vân Khê nhìn xuống phía dưới, đầu người tấp nập, dường như là nơi bến cảng, mở miệng nói: "Chúng ta ở đây nghỉ ngơi chút lát đã, lộ trình tiếp theo chính là vào hải vực Thiên Đạo, nơi này không có gì cả, nhất định phải ngồi thuyền." 

Chương 154: Hải thần châu

Bến sông Hải Thần là một trong bảy bến sông của toàn bộ cảnh vực Nam Hải.

Bởi vì tất cả hải vực mà mười hòn đảo bảy sắc đang ở đều là không gian cấm nên dẫn đến việc không thể bay lượn trong diện tích lớn của hải vực, vả lại, những bến sông này, trở thành một nơi có lưu lượng người rất lớn.

Số lượng người của một trong bảy bến sông này cũng nhiều hơn so với các tông môn, vả lại, từ trên cao nhìn xuống, cái bên sông này cũng không phải là lớn lắm, nhưng từ khi thật sự đáp xuống bến sông này thì mới biết, khu vực này, khu vực mà nó chiếm đóng không hề nhỏ hơn so với bất kỳ một hòn đảo bảy sắc nào chiếm đóng, thậm chí, còn gấp hơn nhiều lần so với mấy hòn đảo bảy sắc đó. 

Trong bến sông người nào cũng có, có cao thủ siêu cấp, có đệ tử thế lực lớn và tất cả mọi người cũng biết, ở bất kỳ đâu gây rối cũng được nhưng tuyệt đối không được ở cảnh vực Nam Hải gây rối.

Sáu người Thanh Lâm đứng ở trên bến sông, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành của Vân Khê lập tức thu hút rất nhiều ánh nhìn, còn Hoa Thường tuy dung mạo không thể so sánh với Vân Khê, nhưng tộc Mỹ Nhân Ngư, cũng có địa vị cực cao trong cảnh vực Nam Hải này, vả lại, số lượng cũng không nhiều, cực kỳ hiếm thấy cho nên ánh mắt rơi trên người nàng cũng không hề ít so với Vân Khê.

Còn bốn người Thanh Lâm, cũng thu hút được một số ánh mắt kỳ lạ, đặc biệt là Thanh Lâm, cái đầu tóc tím quỷ dị đó, cộng thêm dung mạo anh tuấn, khiến không ít thiếu nữ cũng phải ngước đầu lên nhìn cậu. 

Nhưng, khi thấy cậu là loài người liền lập tức thu ánh mắt về!

Thấy thế, Thanh Lâm cũng đành chịu, địa vị của con người ở cảnh vực Nam Hải này thực sự là vô cùng thấp bé, trừ phi là cao thủ siêu cao có tu vi cảnh giới Tinh Hoàng trở lên, nếu không, sẽ bị tẩy chay.

Trong lúc suy nghĩ viễn vông, Thanh Lâm không có đi quan tâm mấy chuyện này mà cậu chỉ nhìn về phía xa. 

Ở đó, có vô số tòa cung điện, những cung điện này cực kỳ lớn, một trong những cung điện đó, so với cung điện của Yêu Xà tông còn lớn hơn một chút nữa.

Rồi nhìn xuống phía dưới của những cung điện này, ánh mắt của Thanh Lâm hung hăng co giật lại một cái, bởi phía dưới của những cung điện này, lại là một chiếc… thuyền khổng lồ!

Chiếc thuyền này rất lớn, giống như một đại lục, lớn đến nổi khó có thể dùng từ ngữ diễn tả được, cho dù dưới biển có sâu đến hàng ngàn mét, cũng khó có thể khiến cho chiếc thuyền này rung lắc. 

"Đó là tàu Hải Thần, trong toàn bộ cảnh vực Nam Hải, cũng chỉ có bảy chiếc, mỗi bến sông một chiếc, mười năm vận hành một lần và hễ có người đi vào cũng phải đóng hai mươi vạn linh thạch cấp thấp làm lệ phí vào cửa." Trong lúc ánh mắt của Vân Khê di chuyển, nàng thấy Thanh Lâm đang nhìn chiếc thuyền khổng lồ đó, rồi cười mỉm, nhẹ nhàng giải thích.

"Tàu Hải Thần này, sẽ đi về đâu?" Thanh Lâm hỏi.

"Bên ngoài của hòn đảo!" 

Vân Khê nói: "Những hòn đảo mà bị các tông môn chiếm lấy đều được gọi là cảnh vực Nam Hải, nhưng tất cả nơi mà tàu Hải Thần di chuyển, lại là phía bên ngoài của cảnh vực Nam Hải và nơi đó được tu sĩ của cảnh vực Hải Thần gọi là biển Sinh Tử. Trong biển Sinh Tử, cũng có không ít cao thủ đã đi đến đó, tuy nói có rất ít người trở về nhưng cũng có một số người đã trở về.

"Những người này nói, trong biển Hải Thần đó, thú dữ trong đó có thực lực rất mạnh, cũng có người nói, ở đó có tạo hoá kinh người khó có thể tưởng tượng được, cần phải có thực lực rất cao mới có thể đạt được nó. Nói tóm lại, dưới một số tình huống, mười đại tông môn sẽ phong tỏa toàn bộ cảnh vực Hải Thần và không cho phép bất cứ một người nào rời khỏi cảnh vực Hải Thần, chỉ có duy nhất đường hàng hải của tàu Hải Thần mười năm mới mở ra một lần."

Thanh Lâm nhẹ gật đầu, rồi lại nhìn về phía của tàu Hải Thần, nói: "Tàu Hải Thần này tuy lớn, nhưng toàn bộ cảnh vực Nam Hải này chỉ có bảy chiếc, khi mở ra, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến, cho dù đó chỉ là cao thủ, tàu Hải Thần này chắc cũng sẽ chưa không chứa hết đâu, phải không? Vả lại, còn có rất nhiều người có thực lực thấp, cũng muốn mượn cơ hội này để đi xem náo nhiệt." 
Vân Khê che miệng lại, cười: "Ngươi đừng xem thường tàu Hải Thần này, từ bên ngoài nhìn vào, trên tài Hải Thần này chỉ có các cung điện, không thể chứa đựng nhiều người. Nhưng trong mỗi cung điện này, lại là một không gian đặc biệt đấy, mỗi cung điện, đều có thể chứa mười vạn người, bảy chiếc tàu Hải Thần, ít nhất có thể chứa hơn hàng tỷ người đó."

"Nhiều như thế sao?"

Mí mắt của Thanh Lâm giật lên một cái, cảnh tượng này, so với ba cảnh vực lớn khác cùng với Trung châu còn náo nhiệt hơn. 

"Đã bảy năm kể từ tàu Hải Thần hàng hải xuất bến, nếu ngươi có thời gian và muốn ở lại xem náo nhiệt thì có thể đợi thêm ba năm nữa, nhưng nếu con người mà muốn đi vào tàu Hải Thần thì phải nộp năm mươi vạn linh thạch cấp thấp." Hoa Thường cười tươi, trong lời nói của nàng cũng kèm theo chút chế giễu.

"Hừ, so với đám tu sĩ trên cảnh vực Hải Thần, con người mấy ngươi nghèo đến rớt mồng tơi, cho dù thật sự là ở lại cảnh vực Nam Thần này ba năm thì việc có thể lấy ra năm mươi vạn linh thạch cũng là một chuyện đấy." Hoa Thường hừ lạnh nói.

Nghe thế, ánh mắt của Thanh Lâm sáng lên, quay đầu lại nhìn Thường Vũ, cười tươi, nói: "Hay là… ngươi cho ta chút đi?" 

Thường Vũ ngơ ngác, rồi cơn tức giận trong lòng lập tức dâng lên, đang muốn mở miệng nói thì lại nghe thấy tiếng của Vân Khê: "Được rồi, tới giờ rồi, mau đi thôi."

Một đám người đi theo đám đông đến bến cảng.

Thanh Lâm giờ mới nhìn thấy, bên cạnh tàu Hải Thần, còn có vô số chiếc thuyền nhỏ đang trôi bồng bềnh trên sông, những chiếc thuyền này, mỗi một chiếc đều dài hàng ngàn mét, nhưng những chiếc thuyền này đã bị tàu Hải Thần che khuất nên khiến người ta thật sự khó mà phát hiện được. 

Loại cảm giác này, giống như là một đám kiếm trên người khổng lồ vậy, khi nhìn thẳng vào người khổng lồ đó thì thật sự rất khó mà chú ý đến đàn kiến đó.

So với tàu Hải Thần, những chiếc thuyền này thật sự là rất đơn sơ và từ độ xa hoa, độ lớn nhỏ của chiếc thuyền, có thể thấy được những chiếc thuyền này cũng có chia ra đẳng cấp."Tất cả chiếc thuyền của cảnh vực Nam Hải cũng đều chia ra đẳng cấp, vả lại, giá cả cũng không giống nhau, bởi vì những con thuyền tốt thì độ an toàn của nó càng cao hơn, khoảng cách của hàng hải cũng xa hơn." Vân Khê vừa đi vừa giải thích. 

Lúc này đây, có một chiếc thuyền khổng lồ dài hàng ngàn mét đang đậu ở bến cảng, vô số bóng người đứng đó, giống như là chờ lên thuyền vậy.

"Đi thôi, con thuyền Viễn Dương Hạo này, có đi ngang qua cái hang Vạn Thú." Vân Khê nói.

Tất cả mọi người đi đến phía trước của Viễn Dương Hạo, im lặng chờ đợi lên thuyền. 

"Mỗi người năm mươi vạn linh thạch cấp thấp." Khoảng một tiếng sau, cuối cùng cũng đến lượt đám người Thanh Lâm.

Thanh Lâm nhíu mày, giá cả này có phần hơi mắc một chút.

Nhưng, cũng may là Vân Khê đã đem toàn bộ linh thạch của sáu người nộp lên nên cậu cũng không có nói gì nhiều. 

Nhưng từ điểm này, Thanh Lâm lại lần nữa cảm nhận được sự giàu có của tu sĩ ở cảnh vực Nam Hải này.

Không gian trong thuyền cực lớn, vả lại, cũng có rất nhiều phòng, mời người một phòng, đám người Thanh Lâm dưới sự dẫn dắt của Vân Khê, đi vào trong một căn phòng.

Căn phòng này rộng cỡ trăm mét vuông, bên cạnh còn có một cửa số lớn, từ trong phòng nhìn ra ngoài, có thể thấy rõ hết tất cả cảnh vật ở bên ngoài. 

Nhưng, trang trí của căn phòng này rất đơn sơ, chỉ có mười cái ghế và một số bức tranh treo tường.

Cửa phòng mở ra đợi bốn người khác vô, từng bóng người từ cửa phòng đi ngang qua, Thanh Lâm nhìn được một chút thì không tiếp tục nhìn nữa mà cậu xuyên qua tấm cửa kính nhìn về phía xa xa.

Hai từ biển cả này, Thanh Lâm luôn rất kỳ vọng trong lòng, tuy nói khi ở cảnh vực Đông Thiên, có khi không nhìn thấy phía bên bờ kia của hồ nước, nhưng hồ nước cũng chỉ là hồ nước thôi, so với biển cả rộng lớn này là hoàn toàn khác nhau. 

Cảnh tượng lúc này đây cực kỳ thanh bình, ánh sáng mặt trời chiếu khắp nơi, một đám yêu thú biết bay cấp thấp từ mặt biển bay qua, lâu lâu thì đớp một con cá, cũng coi như đã có một bữa sáng no nê.

"Vân Khê?"

Khi Thanh Lâm còn đang suy nghĩ thì có một âm thanh làm cho suy nghĩ của cậu bị ngắt đoạn đi. 

Chương 155: Phong Linh

Nghe thấy âm thanh này, tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một thanh niên trực tiếp từ cửa phòng bước vào, ở phía sau người thanh niên này có một ông già và ba người đàn ông trung niên.

Bốn người này đều thu lại khí tức của mình, giống như là người bình thường vậy, nhưng có thể lên con thuyền này thì sao còn là người thường được, vả lại, khi tất cả mọi người đang đánh giá bốn người này, cũng đều không thể nhìn thấu tu vi của bọn họ, đặc biệt là ông già đó, giống như là cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người đang quan sát ông, ông lập tức ngước đầu lên nhìn, cái nhìn này, khiến sắc mặt của tất cả mọi người đều trắng bệch, tu vi trong người lập tức rối loạn lên.

"Uy lực của cảnh giới Tinh Hoàng!" 

"Đây là cao thủ cảnh giới Tinh Hoàng!"

Sắc mặt tất cả mọi người thay đổi, rồi hít một hơi thật sâu.

Cao thủ cảnh giới Tinh Hoàng trở lên, cũng đều được phong hiệu như Nguyệt Liên của Yêu tông, dựa vào họ mà phong hiệu, gọi là Nguyệt Hoàng và việc lấy họ làm danh phong, đây là phương pháp mà phần lớn các cao thủ của cảnh giới Tinh Hoàng đều dùng để phong hiệu cho bản thân mình. 

Lại nhìn người thanh niên đó, tướng mạo anh tuấn, quần áo lộng lẫy, toàn thân trên dưới không nhìn ra một chỗ nào là yêu thú gì hết, hắn ta giống y hệt con người vậy.

Nhưng trên người hắn ta, Thanh Lâm cảm nhận được một luồng khí dữ tợn, cái loại cảm giác này, có thể đám tu sĩ ở cảnh vực Nam Hải này không cảm nhận ra được, bởi vì bọn họ sinh sống ở đây rất nhiều năm, đã quen với luồng khí dữ tợn này, nhưng đối với con người mà nói thì con người rất dễ dàng có thể cảm nhận ra được nó.

"Phong Linh?" Vân Khê cũng quay đầu lại nhìn, nhưng khi nhìn thấy người thanh niên này, Vân Hy có chút ngơ ngác, sau đó sắc mặt của nàng liền trở nên lạnh lùng. 

"Sao ngươi cũng ở đây?" Vân Khê nhíu mày lại nói.

"Chúng ta thật sự đúng là có duyên phận mà!"

Phong Linh cười ha hả, đi đến trước mặt của Vân Khê, cũng vào lúc này đây, hắn nhìn về phía của Thanh Lâm, nói. 

"Con người?"

Phong Linh nhíu mày lại, lạnh lùng nói: "Ngươi qua bên kia ngồi."

Khẩu khí của hắn giống như mệnh lệnh, không cho Thanh Lâm có cơ hội từ chối. 

Từ khi Vân Khê nhìn thấy Thanh Lâm, nàng làm gì cũng luôn đứng sát bên Thanh Lâm, trên Trù Lăng đó cũng vậy, trong căn phòng Viễn Dương Hạo này, nàng cũng ngồi sát bên Thanh Lâm.

Nghe thấy lời này của Phong Linh, chân mày của Vân Khê nhíu lại, đang muốn mở miệng nói thì Thanh Lâm đã đứng dậy, không nói một lời nào, ngồi xuống ngay giữa Hoa Thường và Hoạn Ngao.

"Sao không láo nữa đi?" Hoa Thường liếc Thanh Lâm một cái, lạnh lùng nói: "Ngươi chỉ dám lớn tiếng ở trước mặt tụi này thôi, khi mà thật sự gặp một cao thủ, đến một tiếng cũng không dám mở miệng nói." 

Thanh Lâm trực tiếp phớt lời nàng.

Và lúc này, Phong Linh liền ngồi ngay bên cạnh của Vân Hy, trong ánh mắt lạnh lùng của Vân Khê, hắn cười, nói: "Để ta đoán xem nơi mà nàng sẽ đi… Con thuyền Viễn Dương Hạo này sẽ đi ngang qua Thất Cấp Địa, Băng Tuyết hải nguyên, trấn Hàn Băng, còn có hang Vạn Thú, Thất Cấp Địa cách nơi này không xa, đi bằng chiếc thuyền nhỏ cũng sẽ tới, vả lại, linh thạch cũng tương đối thấp, đây có lẽ không phải là nơi nàng muốn đi. Còn Băng Tuyết hải nguyên, chỗ đó đã sớm bị Diệt Thiên đạo phong toả, người ngoài không thể vào được. Vậy còn lại chính là trấn Hàn Băng và hang Vạn Thú và nơi mà nàng sẽ là trấn Hàn Băng phải không? Nghe nói có một cao thủ siêu cấp đang ở đó, ai đến đó cũng được truyền pháp tắc lôi điện miễn phí, ta vốn cũng muốn đi xem xem, nhưng lại có chút việc trong tông, cho nên…"

"Phong Linh." Chưa đợi Phong Linh nói hết, Vân Khê đã lạnh lùng lên tiếng: "Ta lập lại một lần nữa, ta với ngươi không hợp nhau, ngươi đừng có mà lãng phí thời gian vào ta nữa."

Phong Linh ngơ ra đó, trong đôi mắt của hắn xuất hiện tia hung bạo, nhưng trên khuôn mặt hắn vẫn tươi cười, nói: "Phụ thân ta đã chuẩn bị đồ để qua Yêu Xà tông giúp ta hỏi cưới nàng, ta với nàng trở thành bạn đời, cùng nhau tu luyện, cùng nhau tăng tu vi, vậy sao nàng luôn cố từ chối ta thế?"

"Yêu Xà tông không thể quyết định được chuyện hôn sự của ta." Vân Khê lạnh lùng nói. 

"Thật sự là như thế, nhưng chuyện của Vân gia ta cũng có nghe qua một chút…" Nói đến đây, Phong Linh quay đầu lại nhìn Vân Hy một cái.

Sắc mặt của Vân Khê thay đổi, đột nhiên đứng dậy, nói: "Ngươi biết Vân gia?"

"Không những không biết Vân gia mà ta còn biết, Vân gia có một bộ công pháp tên là Vạn Linh Quyết, đây cũng chính là bộ công pháp tu luyện duy nhất của tộc Vân gia. Nhưng một khi luyện thành, liền sẽ trở thành con cưng của trời đất, cho dù người đó là nam hay nữ đi nữa và sau này hễ cùng người khác trở thành bạn đời với nhau thì người bạn đời này, cũng sẽ có được tạo hoá rất lớn!" Phong Linh nhìn chằm chằm vào Vân Hy. 

"Thì ra là thế…"

Vân Khê đột nhiên bình tĩnh lại, rồi nói: "Vì chuyện này nên ngươi mới luôn bám víu lấy ta, phải không?"

"Sao nàng lại nói như thế? Ta đã thương thầm nàng từ lâu, cho dù có hay không có Vạn Linh Quyết đó, ta cũng sẽ không từ bỏ nàng!" Vẻ mặt Phong Linh lộ ra vẻ kiên quyết, nói. 

Vân Khê cười, rồi lắc đầu không nói gì hết.

Và cũng vào lúc này đây, bàn tay của ông già cảnh giới Tinh Hoàng luôn đứng ở cửa đó đột nhiên lật ngược lại, lấy ra một miếng Ngọc Giản, dùng tâm niệm thâm nhập vào trong, sau đó cong người lại về phía của Phong Linh, nói: "Thiếu tông, đại trưởng lão truyền lời, kêu người mau qua bên đó."

"Ta đi trước đây." Phong Linh đứng dậy, rồi chắp tay về phía Vân Khê, khi đi ngang qua Thanh Lâm, ánh mắt của hắn đột nhiên lạnh đi.

Chân mày Thanh Lâm nhíu lại, đồng thời cũng nhìn hắn một cái, chỉ thấy Phong Linh cười một cách lạnh lùng, rồi bước ra khỏi phòng.

Thái độ thù địch này, thật sự là đến một cách bất ngờ và trong đời Thanh Lâm hận nhất chính là những kẻ không biết nói lý lẽ này. 

"Xin lỗi." Sau khi Phong Linh rời khỏi, Vân Khê nhìn về phía của Thanh Lâm, trong đôi mắt đẹp ấy lộ ra vẻ áy náy.

Thanh Lâm lắc lắc đầu, nói: "Nàng không cần phải xin lỗi ta."

"Nè, còn giả bộ gì nữa chứ?" 

Thường Vũ lạ lùng nói: "Sao hồi nãy khi ngươi bị người ta đuổi qua một bên, ngươi lại không dám thốt lên một tiếng? Còn với đám tụi này thì lại có bản lĩnh như thế?"

"Ồn ào." Thanh Lâm đứng dậy, lại ngồi xuống một chiếc ghế khác.

Và cũng vào lúc này, trước cửa lại xuất hiện sáu người, sáu người này đều là đàn ông trung niên, toàn thân đều là áo đen, tỏa ra sát khí nồng đậm, thậm chí trên chiếc áo đen đó, còn dính một chút máu tươi. 

Khi nhìn thấy đám người Thanh Lâm, chân mày của những người đàn ông trung niên nhíu lại, trong đó, có một người tự lẩm bẩm: "Lại không đủ nữa sao? Chẳng lẽ phải chia ra ngồi sao?"

Trầm ngâm một chút, một người khác lại mở miệng nói: "Mấy người có thể chia hai người đi qua phòng khác không?"

Ngữ khí này tuy là lời hỏi, nhưng trong đó hoàn toàn không có chứa một chút hàm xúc câu hỏi gì hết, ngược lại còn giống như là sự uy hiếp, lúc nói chuyện, tia sáng lạnh lùng trong ánh mắt của hắn hoàn toàn không có che giấu đi, dưới tia sáng lạnh lùng đó, thậm chí còn có chút sát khí. 

"Không được."

Những người ở đây lúc này, ngoại trừ Thanh Lâm ra thì mỗi một người ở đây đều có thân phận cao quý ở trên các hòn đảo màu đen, người thanh niên lúc trước thì không tính rồi, bởi vì có ông già cảnh giới Tinh Hoàng theo sau, nhưng sáu người này, lại khiến cho bọn họ trực tiếp mất đi sự kiên nhẫn, sau khi người này mở miệng ra nói thì Hoạn Ngao đã trực tiếp trả lời lại.

Nghe thấy câu này, người thanh niên không nói nhiều lời, bàn tay lớn của hắn liền chụp về phía của Hoạn Ngao. 

Thấy vậy, tất cả mọi người lập tức đứng lên, Thường Vũ và Thịnh Trạch đồng thời ra tay, trực tiếp đánh lui người thanh niên đó này, đồng thời quát lên: "Trên thuyền không cho phép chiến đấu, chẳng lẽ các ngươi muốn ở đây gây chiến sao?"

"Thuyền này, là của Âm Dương tông ta, đừng nói là động thủ cho dù là có huỷ đi thì sao chứ?"

Âm thanh của người đàn ông trung niên đó lạnh như băng, trong lúc nói chuyện, bàn tay của hắn lại vỗ ra lần nữa, nguyên lực màu đen xông ra cuồn cuộn, hoá thành bàn tay, trực tiếp đánh về phía của Thường Vũ và Thịnh Trạch. 

Và cũng vào lúc này, những người phía sau của người đàn ông trung niên đó cũng đồng loạt ra tay, chỉ trong phút chốc, căn phòng này liền bị sức mạnh của bọn họ làm cho tan nát hết!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau