ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Lão Giả!

Nhưng mà, kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần vẫn không phải là điểm dừng của cậu!

Dưới ánh mắt kinh sợ của ông lão đó, dưới cái chau mày của bóng người đó, khí tức của Thanh Lâm lại lần nữa bạo phát, vượt qua luôn trung kỳ cảnh giới Bổn Thần, trực tiếp tới hậu kỳ!

"Rầm!" 

Ngay lúc cậu đạt đến hậu kỳ cảnh giới Bổn Thần, cả người Thanh Lâm đều toát ra một uy lực khó có thể hình dung được.

Đây cũng là lần đầu tiên Thanh Lâm cảm nhận được sức mạnh của cảnh giới Bổn Thần!

Cậu hít một hơi sâu, hai con mắt sáng rực, bóng của Đế Thần lại lần nữa xuất hiện sau lưng cậu. 

Lần xuất hiện này, bóng của Đế Thần đạt được mười trượng, khí tức phát ra trên người Đế Thần mạnh hơn Thanh Lâm rất nhiều lần, đó là thực sự là một trời một vực.

"Cảnh giới Tinh Hoàng..."

Thanh Lâm nhìn cái bóng ấy tự lẩm bẩm. 

Giây sau, hàn ý trong mắt cậu xuất hiện, bóng của Đế Thần trực tiếp nhảy vọt lên, trực tiếp đấm một đấm sang lá chắn sáng đấy.

"Ngươi dám giết cậu ấy, lão phu diệt cả tộc nhà ngươi!"

Ngay lúc này, Minh Nguyệt tông chủ cũng phản ứng lại bình thường, sắc mặt thay đổi, trong tích tắc xuất hiện ngay trước mặt của bóng Đế Thần, cũng đấm một đấm về phía bóng của Đế Thần! 

"Rầm!" Hai đấm đụng nhau, phân thân của Minh Nguyệt tông chủ lập tức lùi lại vài bước, bóng của Đế Thần cũng lui lại vài bước.

Nhưng lúc này, sắc mặt của Minh Nguyệt tông chủ lập tức thay đổi nhiều.

"Không!" 

"Rầm!"

Lời của Minh Nguyệt tông chủ vừa dứt, nhưng khi thấy được lá chắn ấy bị nổ tung ra thành trăm ngàn mảnh, Hồ Nham và Dương Tú bên trong đó cũng bị Thanh Lâm bắt đi.

Sức của bàn tay đó qua lớn, Dương Tú tuyệt vọng, cả người bùm một tiếng rồi nổ tung, còn Hồ Nham thì lấy ra một tấm phù văn, nhưng rồi Thanh Lâm nhanh hơn, còn chưa kịp đợi phù văn phát huy tác dụng thì đầu của hắn ta đã bị Thanh Lâm làm cho nổ tanh bành. 

Ngay khi Thanh Lâm giết chết Hồ Nham với Dương Tú, Thanh Lâm bỗng quay đầu nhìn về phía Lăng Dạ đang lộ ra vẻ hoang mang.

"Tung tích của tỷ tỷ ta!"

"Trung châu, Thương Hàn tông!" 

Lăng Dạ không còn chần chờ nữa, ngẩn đầu hét lớn: "Ngọc Giản đó đã bị ta hủy rồi, nhưng bên trong chỉ có một câu nói: nếu tiết lộ ra, chết không toàn thây!"

Lời vừa dứt, Lăng Dạ lại lấy ra một món đồ, đó là một miếng ngọc bội, ngọc bội đấy màu đỏ, chỉ là một vật bình thường, nhưng khi Thanh Lâm nhìn thấy miếng ngọc bội ấy, bàn tay lập tức động đậy rồi miếng ngọc bội ấy trực tiếp bị cậu lấy đi.

Miếng ngọc này là Thanh Nguyên cho, Thanh Lâm cũng có một miếng như vậy nên cậu ấy đương nhiên biết được. 

"Chuyện này nếu là giả, cho dù ngươi có chết đi, ta cũng sẽ xuống địa ngục bắt linh hồn của ngươi để luyện cả trăm ngàn kiếp!"

Thanh Lâm bỏ miếng ngọc bội vào túi trữ vật, bước một bước ra, ba đôi cánh phía sau lưng lập tức mở tung ra, dùng tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay phóng đi.

"Nham Nhi!" 
Phân thân của Minh Nguyệt tông chủ bị bóng của Đế Thần bắt lấy, mặt mày tái mét, đôi mắt đầy tơ máu, hét với Thanh Lâm:

"Ngươi chạy không thoát đâu!"

"Rầm!" 

Vừa dứt lời, một khí tức kinh trời bạo phát ra.

Khí tức này không phải do phân thân bạo phát ra mà là phát ra từ trên Minh Nguyệt sơn phía ngoài thành Minh Nguyệt, khí tức ấy xuyên qua cả trời xanh!

Minh Nguyệt sơn có Minh Nguyệt tông, thành Minh Nguyệt ở dưới chân Minh Nguyệt tông, tương đương với Thanh Lâm giết chết chắt của Minh Nguyệt tông chủ trước cửa của Minh Nguyệt tông, ông ta sao mà không giận cho được. 

Ngay khi khí tức ấy kêu ong ong rồi bạo phát, một ngọn gió lớn từ trong Minh Nguyệt tông phóng ra, trực tiếp quét sách thành Minh Nguyệt!

Ngay lúc này, toàn bộ thành Minh Nguyệt bị đổ sập, vô số người bị đống đổ nát đó đè chết, tiếng thét thảm thương, tiếng khóc vang khắp cả thành Minh Nguyệt.

Chỉ một cơn thịnh nộ của Minh Nguyệt tông chủ thôi mà cả hàng vạn người phải đền mạng! 

Sắc mặt Thanh Lâm thay đổi, cậu ấy có thể cảm nhận được sức mạnh và tốc độ của loại khí tức này, nó tựa như hóa thành một bàn tay to phóng về phía cậu bằng một tốc độ cậu không bao giờ sánh kịp.

Phía sau của bàn tay đó có một vết nứt kinh người, vết nứt đó bị xé toạt ra nhanh chóng, vết nứt càng ngày càng nhanh, chưa gì đã đuổi kịp Thanh Lâm.

"Lão phu phải diệt toàn bộ gia tộc của ngươi!" 

Một giọng nói tràn đầy lửa giận truyền đến, không gian xung quanh Thanh Lâm trực tiếp sụp đổ, cả người Thanh Lâm trực tiếp bị đứng ngay tại chỗ.

Đây không phải là thuật định thân mà là dùng một thủ đoạn đặc biệt và một thực lực kinh khủng đến nghịch thiên, trực tiếp xé nát không khiến cho Thanh Lâm không còn đường để lui.

Sắc mặt Thanh Lâm thay đổi, cậu hai lần dưới tay của Đại Địa Chí Tôn mà không bị gì, càng có hai lần sử dụng cảnh giới Khai Thiên! 

Đợt công kích này cậu không hề muốn dùng đến, dù gì cũng là cảnh giới Khai Thiên, là cảnh giới trong truyền thuyết, lần công kích này nhất định sẽ long trời lỡ đất, không ai có thể tránh được, cậu phải chừa lại, nếu không còn cách nào khác thì cậu tuyệt đối không dùng.
Nhưng ngay khi Thanh Lâm chuẩn bị sử dụng cảnh giới Khai Thiên, bỗng dưng kế bên cậu xuất hiện một bóng người.

Bóng người này trông vào có vẻ già nua, mặt đầy nếp nhắn, cả người ăn mặc đơn giản, sau khi xuất hiền liền cười với Thanh Lâm rồi nắm lây cậu, bóng người chớp cái liền đi ra xa đến trăm dặm. 

Thanh Lâm không dám tin, cậu suy nghĩ hồi liền nói lời xin lỗi với ông lão ấy: "Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp!"

"Cứu giúp?"

Nụ cười của ông lão đó bỗng dưng lạnh tanh lại nói: "Lão phu không phải cứu cậu, mà là cứu bản thân lão phu!" 

Ông ấy vừa nói xong câu đó, trên đỉnh Minh Nguyệt sơn bỗng có một bóng người xông ra, dáng vẻ đó y hệt với phân thân của Minh Nguyệt tông chủ, đây chính là Minh Nguyệt tông chủ thật!

Khuôn mặt hắn ta đằng đằng sát khí, lửa giận ngút trời, thấy Thanh Lâm được ông lão đó cứu đi thì càng giận dữ hơn, trực tiếp làm cho không gian xung quanh nổ tung!

"Hôm nay ai dám cứu cậu ta, lão phu liền hủy nguyên thần của người đó!" 

"Người ngang ngược thật, nhưng bổn các đây mà muốn cứu ai thì sẽ không ai là không cứu được."

Ông lão ấy cười cười, nắm lấy Thanh Lâm, lật tay trái một cái liền xuất hiện một tấm ngọc phù.

Ông ấy trực tiếp làm vỡ tấm phù đó, trước mặt hai người lập tức xuất hiện một cánh cửa không gian tối đen, sâu thẳm. 

Ông lão ấy nắm lấy Thanh Lâm, bước vào đó một bước, cánh của đó liền tan tành ngay lập tức.

"Rầm!"

Cánh cửa không gian đó biến mất ngay lập tức, một bàn tay bỗng dưng xuất hiện định nắm lại nhưng lại nắm một chẳng được gì. 

"Khốn khiếp!"

Minh Nguyệt tông chủ thét lớn, trăm dặm xung quanh mọi thứ đều rung cả lên.

"Tra, tra cho lão phu người đó là ai, tra gia tộc cậu ta có những ai!" 

"Nếu tìm được, toàn bộ Minh Nguyệt tông phải giết hết toàn bộ gia tộc của cậu ta!"

Trong thành Minh Nguyệt, Lăng Dạ cả người thẫn thờ, hắn ta bước đi từng bước, nhìn những tòa kiến trúc đã bị đỗ nát ở xung quanh, ánh mắt hắn xa xăm không có đích.

Hắn biết, chuyện này đã động đến Minh Nguyệt tông, dính đến Minh Nguyệt tông chủ, hắn biết hắn sẽ chết không nghi ngờ. 

Nhưng hắn không hối hận, cả đời người không cầu vinh hoa phú quý, không cầu quyền lực, nhưng hắn cầu tôn nghiêm và tình thân!

Hắn bước đi chậm rãi, không biết từ khi nào trước mặt hắn xuất hiện một bóng người, đây là một ông lão vốn thuộc cảnh giới Bổn Thần nhưng giờ đã bị giáng thành cảnh giới Linh Đan.

Cả mặt ông lão toàn là thù hận, cái chết của Hồ Nham và Dương Tú ông ta không quan tâm, nhưng tu vi của ông ta lại bị giáng đi một bậc, dù là một bậc thì cũng là một trời một vực. 

"Rầm!"

Bàn tay ông ta đánh ra, Lăng Dạ không phản kháng, bóng người ấy ngay lúc đó mang theo một nụ cười lạnh rồi từ từ biến mất khỏi trời đất.

Chương 147: Vùng nam hải

Vùng biển trước giờ đều là nơi chiếm nhiều chỗ đất nhất.

Vùng biển này có rất nhiều hòn đảo, đếm không xuể, những hòn đảo này cực lớn, hình như là do thiên nhiên hình thành và cũng hình như là do con người tạo ra.

Trên mỗi hòn đảo đều có một cái nắp quang rất lớn, những cái nắp quang này có rất nhiều màu sắc như xám, đen, vàng kim và bảy sắc. 

Và từ trong hòn đảo xám kia, có thể cảm nhận được có vài sức ép phát ra, đen thì càng đen hơn, vàng kim là cao nhất, cuối cùng những hòn đảo có nắp quang bảy sắc không hề phát ra sức ép uy lực, hơn nữa, số lượng cực ít, chỉ có mười hòn đảo.

Nhưng mười hòn đảo này, hòn nào cũng rất lớn, như lục địa vậy, thậm chí chiếm một vùng đất mấy vạn lý, mỗi khi có tàu thuyền đi qua nơi này, những người trên đó đều tỏ ra vẻ cung kính đối với những hòn đảo này, bái lạy một phen.

Bởi vì, mười hòn đảo này là vùng Nam Hải, mười  thế lực lớn nhất! 

Nhìn lại hòn đảo vàng, chỉ có vỏn vẹn một hòn đảo, trong khi đó hòn đảo đen có đến những vài trăm hòn, còn những hòn đảo xám kia thì hàng ngàn hàng vạn.

Nhìn những hòn đảo này từ trên trời, có vẻ ở rất gần, nhưng trên thực tế, khoảng cách giữa các hòn đảo đều ít nhất phải vài chục vạn lý, mà đảo xám bậc thấp nhất với hòn đảo bảy sắc kia cách nhau đến những ngàn vạn lý, hơn nữa, giữa đảo xám và đảo đen còn có một lớp màn sáng ngăn cách.

Lớp màn sáng này chống đỡ trời, ngăn không cho tất cả những ai muốn bước vào đây. 

Cũng giống vậy, giữa đảo đen và đảo vàng cũng có một màn sáng như vậy, mà giữa đảo vàng và đảo bảy sắc cũng thế.

“Oành!”

Chợt trong hư không của một hòn đảo đen đột nhiên bị xé toạt ra, hai bóng người bước ra từ nơi đó, một người khuôn mặt già dặn, một người có mái tóc tím kỳ quái, chính là Thanh Lâm và ông già lớn tuổi kia! 

Sau khi đi ra, chưa cần đợi Thanh Lâm nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh thì ông già lớn tuổi đó liền bắt lấy Thanh Lâm, trong tích tắc rơi xuống hòn đảo.

“Bái kiến phó tông!”

Trên hòn đảo, vô số bóng người đang chuyển động, khi nhìn thấy ông già lớn tuổi này đều tỏ vẻ cung kính, chắp tay hành lễ. 

Ông già lớn tuổi nhẹ nhàng gật đầu, nắm lấy Thanh Lâm đi nhanh về phía xa, cuối cùng, đi vào trong một cung điện cực lớn.

Trên suốt đoạn đường đi ngang qua, Thanh Lâm cũng nhìn rõ được một vài thứ, mơ hồ có thể đoán ra được, nơi này là một tòa tông môn, mà thân phận của ông già lớn tuổi này chính là phó chủ tông của tông môn này!

“Tiền bối, nơi này là?” Một hồi lâu, Thanh Lâm mới mở miệng. 

“Nam Hải.” Ông già lớn tuổi thản nhiên nói một câu.

Khi nói, bàn tay ông ấy quơ liên tục, vô số thanh Ngọc Giản hiện ra, đều bị đánh vỡ, biến thành ánh sáng lấp lánh, tỏa khắp bốn phương tám hướng.

“Nam Hải?” 

Thanh Lâm ngẩn người, con ngươi liền co rút lại: “Vùng Nam Hải?”

“Còn có Nam Hải thứ hai sao?” Ông già lớn tuổi lạnh lùng hừ một tiếng, nói.Thanh Lâm không nhịn được, hít một hơi lạnh, cậu không thể tin được, từ khi đi vào cánh cửa của không gian đó cho đến lúc đi ra, vỏn vẹn chỉ có mấy giây thôi, vậy mà đã trực tiếp đi từ vùng Đông Thiên đến vùng Nam Hải sao? 

Khoảng cách giữa hai nơi, có thể dùng từ “ngàn tỉ dặm” để miêu tả!

“Ngươi đợi ở đây đã, qua mấy ngày sau, lão phu sẽ đưa ngươi đến một nơi.” Ông già lớn tuổi ấy nói xong bèn muốn rời đi.

“Tiền bối đợi đã!” 

Thanh Lâm vội nói: “Ơn nghĩa tiền bối ra tay cứu giúp, hậu bối ghi lòng tạc dạ. Chỉ là, không biết tiền bối dẫn hậu bối đến đây có mục đích gì?”

Ông già lớn tuổi chợt dừng bước, trên mặt nở một nụ cười: “Lúc trước khi ta thấy ngươi ra tay, sử dụng một loại ma kỹ hỏa diệm có thể lấy mạng của người khác.”

Thanh Lâm ngơ người ra, lập tức đoán ra được trong trận đấu giữa mình với ông già cảnh giới Bổn Thần kia, đối phương thấy rất rõ ràng, liền gật đầu. 

“Nếu không phải loại ma kỹ đó, lão phu sẽ không ra tay giúp ngươi, trước mắt, ngươi phải giúp lão phu một chuyện, cũng xem như là trả ơn cho lão phu đã giúp ngươi.” Ông già lớn tuổi lại nói.

Thanh Lâm trầm ngâm.

Trên thực tế, ơn nghĩa này, cậu ấy không muốn nợ, cũng chưa từng nợ qua, lúc đó nếu sử dụng đòn thiên cảnh, xem ra cũng sẽ có con đường sống. 

Nhưng lúc này, ông già lớn tuổi này đẫn mình đến nơi này, bảo mình giúp một việc, còn không biết có nguy hiểm gì không, cậu ta sẽ không cảm thấy biết ơn đối với ông già lớn tuổi này.

Ông già lớn tuổi kia nói xong, tùy ý chỉ một căn phòng, tỏ ý Thanh Lâm có thể ở đó, rồi rời khỏi đây.

Thanh Lâm trầm ngâm một hồi, hít một hơi thật sâu, đi ra khỏi cung điện. Bên ngoài cung điện là một quảng trường, trong quảng trường này có không ít người, điều khiến Thanh Lâm ngạc nhiên là, những người này, đa số đều không phải hình dáng của loài người, có người toàn thân mọc vẩy, có người thì lại là đầu cá thân người.

“Sớm đã nghe nói tướng mạo của người ở vùng Nam Hải khác thường, bây giờ xem ra quả thật không sai.” Thanh Lâm than thầm.

Thanh Lâm quan sát bọn họ, đồng thời họ cũng đang quan sát Thanh Lâm. 

Trên thực tế, vùng Nam Hải hoàn toàn không phải vùng đất của loài người, mà là vùng đất của quái thú, chỉ là quái thú ở vùng Hải Nam đều có trí tuệ của loài người, hơn nữa, pháp thuật mà họ tu luyện càng có thể khiến cho cơ thể của mình tiến hóa thành loài người.

Đối với người ở vùng Hải Nam mà nói, hoàn toàn có được hình dạng của con người đều là những người cực kỳ mạnh, như vị ông già lớn tuổi kia, theo sự phán đoán của Thanh Lâm thì ít nhất cũng là cảnh giới Tinh Hoàng.

Ngoài ra, người duy nhất có thể hoàn toàn biến thành hình dạng của loài người chỉ có thể là những đại tông cấp bậc cực cao, như hòn đảo bảy sắc kia, những đời sau trên đó đều có thể từ khi mới sinh ra đã có hình dạng của loài người. 

Dĩ nhiên, còn có một loại, đó chính là loài người thực sự.

Bởi vì thiên thù của yêu thú và loài người, tu sỹ của vùng Nam Hải, từ tận đáy lòng rất căm ghét loài người, xét cho cùng, loài người hay là tu luyện, hoặc là luyện đan thì đa số nguyên liệu đều lấy từ trên người của yêu thú.

Vì vậy, khi nhìn thấy Thanh Lâm, vài người xung quanh liền tỏ vẻ mê mẩn, khi cảm nhận được treen cơ thể của Thanh Lâm phát ra chỉ có khí tức của cảnh giới Linh Đan, sự mê mẩn này liền biến thành căm ghét. 

“Một con người của cảnh giới Linh Đan, mà cũng dám đến vùng Nam Hải của ta ư?”

“Cút đi! Đừng cản đường ta!”

Những câu nói mỉa mai nhục mạ truyền vào tai khiến Thanh Lâm chau mày lại nhưng là không hề đếm xỉa đến. 

Vừa mới đến, cậu không muốn gây ra thị phi gì.

Hơn nữa, đối với vùng Hải Nam và ba vùng đất lớn khác thì còn có mối thù giữa Trung châu với nhau, điều này cậu cũng biết được chút ít, thái độ chán ghét của đối phương khi nhìn thấy mình, cậu có thể lý giải được.

Tuy nhiên, cậu không muốn gây thị phi, không đồng nghĩa với việc người ta cũng không muốn. 

“Đứng lại!” Phía sau truyền đến một tiếng kêu, Thanh Lâm lại lần nữa chau mày lại, nhưng không hề dừng lại.

“Loài người kia, ngươi điếc à?”

Giọng nói đó lại truyền đến, khi vừa dứt lời, một tia ánh sáng màu xanh bay đến chỗ Thanh Lâm. 

Thanh Lâm dừng bước, bỗng dưng quay người lại, sắc mặt lạnh lùng, trong lúc bàn tay cử động, xuất hiện một ánh sáng sấm sét như đang gào thét, trực tiếp đánh tan ánh sáng màu xanh kia, và còn dư sức bắt lấy người ra tay kia.

Người ra tay đó cũng là một chàng trai trẻ, chỉ là trên cái đầu trọc kia có mọc ba cái sừng, hai tay đều phủ đầy vẩy, thấy Thanh Lâm dám ra tay với mình, liền cười một cách lạnh lùng, cả người run rẩy, khi tiếp xúc với sấm sét, vẩy trên hai tay bỗng rụng xuống, nổ tung!

Chương 148: Hậu kỳ linh đan

“Ầm ầm!”

Những cái vảy kia nổ tung, uy lực rất dữ dội, biến thành một trận bão nhỏ, cuốn vào trong sấm sét.

Thanh Lâm chau mày lại, lại vẫy bàn tay, sấm chớp kia biến thành một nắm đấm, trực tiếp đánh xuyên quanh những cơn bão này, hướng về người ba sừng kia. 

Thấy vậy, người thanh niên ba sừng kia cười khẩy, giơ hai tay ra, trên tay mọc ra những cái móng dài những vài mét, những cái móng này trực tiếp đi xuyên qua sấm chớp, không ngờ là đang... hấp thụ!

Cùng với sự hấp thu đó, móng của hắn càng dài ra, vảy trên người cũng ngày càng nhiều.

Khi những cái vảy này mọc đến một mức độ nào đó thì bắt đầu giảm ít lại, sau đó ba cái sừng kia bắt đầu rụng xuống. Sau khi rụng hoàn toàn, thực lực của hắn sẽ tăng vọt và hình dáng cũng sẽ hoàn toàn biến thành hình dạng con người. 

Sắc mặt Thanh Lâm không thay đổi, vẫy tay, sấm chớp kia trực tiếp chuyển động trở lại.

“Loài người, nếu chỉ dựa vào thực lực cỏn con này của ngươi, đừng nói là vùng Nam Hải, dưới tay Yêu Xà tông ta cũng đã không sống nổi.” Người ba sừng kia nhăn nhó, nhếch mép cười lạnh lùng, nói.

Tu vi của người này, cũng là trung kỳ Linh Đan, nhưng lại có thể khống chế lấy sấm chớp của Thanh Lâm, hơn nữa, khí tức ấy, rõ ràng mạnh hơn rất nhiều so với trung kỳ Linh Đan thông thường. 

Không chỉ là hắn mà những người có trung kỳ Linh Đan ở xung quanh hắn cũng như vậy.

“Vùng Nam Hải đều là yêu thú, họ với loài người có mối thiên thù, tranh đấu với nhau mấy trăm nghìn năm rồi, nhưng lại có thể sống an nhiên, hơn nữa còn phát triển đến trình độ như vậy, quả thực có cái gì đó để ỷ lại.” Thanh Lâm nghĩ thầm.

Quả thực đúng là như vậy, thực lực của yêu thú, vốn mạnh hơn con người, cùng một cấp bậc nhưng yêu thú tuyệt đối lợi hại hơn con người, điều này có quan hệ mật thiết với thiên bẩm của chúng. 

“Trên đầu mọc ba cái sừng, khắp người mọc vảy, thân thể của ngươi rất có thể là cá vảy xanh ba sừng?” Thanh Lâm trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi mở miệng.

“Ngươi cũng có chút kiến thức đấy, còn nhận ra Bổn Tôn của lão tử.” Người ba sừng đó tỏ vẻ ngạo mạn.

Thanh Lâm lắc đầu cười, hỏi: “Vừa nãy ngươi bảo ta đứng lại, là có chuyện gì chăng?” 

“Không có, ta chỉ muốn ngươi dừng lại.” Người ba sừng cười lạnh lùng.

“Thế à?” Thanh Lâm nheo mắt lại: “Những lời như vậy, Thanh mỗ cũng muốn xem thử, rốt cuộc ngươi có bản lĩnh gì để Thanh mỗ dừng lại.”

“Ầm!” 

Vừa dứt lời, khắp người Thanh Lâm từ trên xuống dưới, đột nhiên phát ra hỏa diễm Kim Dương Chí Tôn!

Những ngọn lửa này xông thẳng lên trời như nham thạch của núi lửa vậy, khi xông ra từ cơ thể của Thanh Lâm, bầu không khí xung quanh lập tức xuất hiện sương mù.

Vùng Nam Hải, ở giữa biển lớn vốn là nới ẩm ướt, sương mù trở nên dày đặc, hỏa diệm Kim Dương Chí Tôn trên người Thanh Lâm biến thành một con rồng dài, kêu gào bay đến chỗ người ba sừng. 

Khi cảm nhận được nhiệt độ nóng bức phát ra của Kim Dương Chí Tôn, sắc mặt người ba sừng ấy liền thay đổi, nước khắc lửa, nhưng đồng thời lửa cũng có thể diệt được nước!

Hắn vốn là yêu thú của vùng nước, nếu thực lực của Thanh Lâm chỉ là kỳ đầu cảnh giới Linh Đan thì còn đỡ một chút, nhưng Thanh Lâm cũng là trung kỳ cảnh giới Linh Đan, trong lúc ngọn lửa này xuất hiện, sau lưng cậu bỗng nhiên xuất hiện một đôi cánh!Sau khi đôi cánh này xuất hiện, màu sắc của ngọn lửa kia nhanh chóng chuyển sang màu tím ánh kim, con rồng dài gào thét bay thẳng đến chỗ người ba sừng. 

Thấy vậy, một vài người xung quanh hắn lập tức lùi lại, họ có một sự sợ hãi theo bản năng đối với lửa, thậm chí những người chỉ có cảnh giới ngưng cơ, dưới sự nóng cháy của hỏa diệm Kim Dương Chí Tôn, khắp người từ trên xuống dưới đều đã có những dấu vết của sự nóng chảy.

“Đem nước lại!”

Thấy con rồng dài bay đến, sắc mặt của người ba sừng kia trở nên căng thẳng, miệng hét to một tiếng, lập tức từ phía xa kia có một ngọn sóng từ trên trời đổ xuống, sóng nước ấy cũng ngưng tụ lại thành một con rồng dài, bay thẳng đến hỏa diệm Kim Dương Tôn Diệm. 

“Hòa vào!”

Thanh Lâm cười lạnh lùng, vẫy tay, con rồng biến ra từ hỏa diệm Kim Dương Chí Tôn ấy bỗng nhiên trực tiếp nuốt lấy sóng nước ấy, trên người hiện ra nhiều lớp sương, trong chớp mắt liền tan chảy.

Cũng trong lúc đó, dưới sự khống chế của Thanh Lâm, con rồng hỏa diệm trực tiếp bao lấy cơ thể người ba sừng đó, từ trong bao phát ra tiếng kêu la thảm khốc, chỉ trong tích tắc, người ba sừng đã hoàn toàn bị tan chảy! 

Linh nguyên của trung kỳ Linh Đan men theo dòng hỏa diệm Kim Dương Chí Tôn đi vào trong cơ thể Thanh Lâm, Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, cậu thấp thoáng có thể cảm nhận được, nuốt thêm mấy mươi linh nguyên như thế nữa thì tu vi của mình sẽ có thể tăng thêm một bậc, bước vào hậu kỳ Linh Đan.

Đến lúc đó, cho dù là kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần, cậu ấy cũng không sợ nữa!

“Ngươi dám giết đệ tử đằng trong của Yêu Xà tông!” 

“Ngươi muốn chết à!”

“Giết con người này, ăn thịt hắn, hút nguyên lực của hắn!”

Sự tàn độc của Thanh Lâm không hề khiến các đệ tử của Yêu Xà tông ở xung quanh khiếp sợ, đối với loài người, họ sớm đã miễn dịch với hai từ sợ hãi, nếu không có chuyện gì, hầu như hễ thấy là sẽ giết, không cần nói nhiều lời. Đặc biệt là, Thanh Lâm lúc này, thực lực tuy mạnh nhưng chỉ có một mình, đệ tử Yêu Xà tông của họ có hàng trăm hàng ngàn người, làm sao có thể sợ Thanh Lâm được.

“Hừ!”

Thanh Lâm cũng hừ một tiếng, cậu vốn có tính cách kiêu căng, nhưng lại không muốn gây ra thị phi, nhưng đối phương đã gây sự với mình thì cậu ta cũng sẽ không có một chút nhân từ nào đâu. 

“Ầm!!!”

Hỏa diệm đáng sợ bùng phát ra từ cơ thể cậu ấy, biến thành nhiều con rồng, một lúc bay quanh vây lấy mấy mươi người.

Trong lúc này, cơ thể của Thanh Lâm chuyển động, ba đôi cánh phía sau cùng lúc mở ra, hỏa diệm Kim Dương Chí Tôn ấy trực tiếp biến thành màu tím vàng, nhiệt độ tăng vọt. 

Từng tiếng kêu la thảm khốc phát ra, hơi nước dày đặc, trong phạm vị trăm mét hoàn toàn trở nên trắng xóa, trong màn trắng xóa ấy, từng tia linh nguyên đi vào trong cơ thể Thanh Lâm, khí tức của cậu ấy cũng tăng theo.

Trong một giây phút nào đó.

“Ầm!” 

Có một luồng khí tức cực mạnh phát ra từ trên người Thanh Lâm, tu vi của cậu ấy, từ trung kỳ Linh Đan trực tiếp đột phá lên hậu kỳ Linh Đan!

Vài tháng trước, cậu vẫn là trung kỳ Linh Đan, nếu là người thường, cho dù có dị năng thiên phú thì cũng cần thời gian ít nhất là một năm mới có thể đột phá lần nữa.

Nhưng cậu ta thì khác, cậu có Đại Đế lục, có hấp thụ pháp môn của linh nguyên, đừng nói là vài tháng, nếu bây giờ có vô số linh nguyên cho cậu nuốt thì hoàn toàn không cần đến thời gian đã có thể đột phá! 

Sau khi Thanh Lâm đột phá hậu kỳ Linh Đan, nhiệt độ của hỏa diệm Kim Dương Chí Tôn kia lại tăng vọt, hễ ai muốn ra tay với cậu hầu như đều bị hỏa diệm nung chảy trong tích tắc!

Sau khi họ chết, Linh Đan đi vào cơ thể Thanh Lâm, tu vi hậu kỳ Linh Đan kia của cậu ấy dường như đã có thể ổn định triệt để trong giây phút đột phá.

“To gan!” 

Ngay lúc này đây, một tiếng hết lớn bỗng nhiên truyền đến, tiếp theo sau đó thì có một bóng người xông ra, vẫy tay, một cơn sóng cuồn cuộn ùa ra, trực tiếp dập tắt hỏa diệm Kim Dương Chí Tôn của Thanh Lâm!

“Bái kiến Đại trưởng lão!”

“Đại trưởng lão, người ngày đại khai sát giới ở Yêu Xà tông của ta, mong Đại trưởng lão hãy ra tay giết hắn đi!” 

Đệ tử của Yêu Xà tông vốn là muốn công kích Thanh Lâm, nhưng khi thấy bóng người ấy, trong mắt liền chứa đầy thù hận và sát khí.

Người ấy có nét mặt trung niên, đôi mày chau lại, không thèm nhìn các đệ tử Yêu Xà tông ở xung quanh, hừ một tiếng, nói: “Ngươi là người mà phó tông dẫn đến, việc này thì bỏ qua. Nhưng nếu còn dám làm càn ở Yêu Xà tông của ta nữa, ta nhất định không nương tay!”

Chương 149: Phường chợ

Thanh Lâm nhìn chằm chằm vào người trung niên ấy, không mở miệng. 

Người đó sau khi vừa dứt lời, như có chuyện gì liền rời đi. 

Những đệ tử Yên Xà tông ở xung quanh thấy thế liền lộ vẻ mặt phẫn nộ, vốn tưởng rằng đại trưởng lão đến đây, cho dù không thể giết chết Thanh Lâm thì chí nhất cũng có thể cho hắn nếm mùi trái đắng, nhưng không ngờ rằng mất đi nhiều huynh đệ đồng tông như thế mà chỉ khiến đại trưởng lão thỏa hiệp một câu thôi.  

“Ta cứ nghĩ tại sao một con người lại có thể xuất hiện ở Yêu Xà tông ta, thì ra là do phó tông dẫn tới.” 

“Người do phó tông dẫn đến thì sao nào, tu sĩ cảnh vực Nam Hải ta với loài người không đội trời chung, các sư huynh nếu muốn động đến ngươi, đại trưởng lão sẽ không nói gì nhiều!”

“Báo chuyện này cho đệ tử nòng cốt và đệ tử tuyệt đỉnh biết, đặc biệt là Khai Lân sư huynh và Vũ Già sư huynh, họ nhất định sẽ ra tay.  

Những đệ tử Yêu Xà tông kia nhìn chằm chằm Thanh Lâm với ánh mắt lạnh lùng, đối với loài người, họ sẽ không hờ có lòng từ bi, cho dù là phó tông dẫn đến cũng như vậy thôi. 

Sắc mặt Thanh Lâm bình thản, nhìn lướt qua một vòng, sau đó đi về phía xa.

Trong Yêu Xà tông, có phường chợ của mình, tiện cho các đệ tử Yêu Xà tông tu luyện.  

Một tiếng sau, trong ánh mắt đầy sát khí của công chúng, từ phía xa, Thanh Lâm đã thấy phía trước ngựa xe tấp nập, đông như trẩy hội, tiếng rao bán, tiếng trả giá hỗn loạn. 

So dự một hồi, Thanh Lâm đi vào phường chợ. 

“Nhập Thủy Châu, không cần sử dụng nguyên lực thì đã có thể đi xuống đáy biển, và có nắp quang siêu mạnh để bảo vệ, đủ để lặn xuống ba nghìn mét… chỉ cần bán ba trăm viên linh thạch hạ đẳng.” 

“Hãy nhìn xem, Tuyết Linh sâm cực phẩm mới về, năm trăm viên linh thạch một cây, chỉ có mười cây thôi, ai đến trước có trước.”

“Pha lê băng đáy biển hảo hạng đây, có thể trực tiếp hấp thụ để tăng cường tu vi, một nghìn viên linh thạch một miếng.” 

Đây là lần đầu tiên Thanh Lâm vào phường chợ, không tránh khỏi có chút hiếu kỳ, nhưng sau khi cậu đến, những nhà buôn kia đều chau mày nhưng không giống những đệ tử Yêu Xà tông kia, trực tiếp ra tay.  

Thân là nhà buôn, họ dĩ nhiên có sự giác ngộ của nhà buôn, tuy là rất căm ghét loài người nhưng nếu là những việc không có lợi cho mình thì sự căm ghét này sẽ lập tức biến mất.

Đảo quanh một vòng, Thanh Lâm đi đến phía trước gian hàng bán Nhập Thủy Châu, mở miệng hỏi: “Nhập Thủy Châu này còn có cấp cao hơn nữa không?”

“Có một loại có thể lặn xuống sáu nghìn mét, hơn nữa, có thể duy trì trong thời gian ba ngàn, nhưng giá cả cũng mắc, một nghìn viên linh thạch hạ đẳng.”  

Thanh Lâm gật đầu, vẫy tay, một cái túi đựng đồ xuất hiện.

Trong túi đựng đồ dĩ nhiên chứa một nghìn viên linh thạch hạ đẳng, và những viên linh thạch này đều lấy từ những người mà cậu giết, nếu chỉ nói đến gia sản của mình cậu, e rằng chỉ ba trăm viên một cái Nhập Thủy Châu cũng không mua nỗi. 

“Ta lấy một viên.” Thanh Lâm nói.  “Được!” 

Thương gia đó lập tức nở nụ cười, nhận lấy linh thạch, sau đó đem ra một viên Nhập Thủy Châu màu xanh đậm đưa cho Thanh Lâm. 

Thanh Lâm chắp tay cáo từ, lại đi đến nơi khác.  

Và sau khi cậu ta rời đi, kế bên người bán hàng đầu cá mình người kia có một người bán hàng tóc rất dài nhưng thân dưới là đuôi rắn, chau mày nói: “Ngươi bán đồ cho con người à?”

“Hừ, có tiền mà không lấy là kẻ ngốc, đổi lại là ngươi, ngươi có thể không bán không?”

Người đầu cá mặt người ấy lườm qua đối phương một cái, sau đó cười khinh bảo: “Nhưng công dụng của Nhập Thủy Châu không tốt nhưng tưởng tượng đâu.”  

Nghe nói vậy, người bán hàng đuôi rắn kia ngẩn người, sau đó lập tức nở nụ cười. 

Trên suốt chặng đường đi, Thanh Lâm không hề mua thứ khác, phường chợ này quả thực có kha khá bảo bối, ví dụ như Bổn Thần đan, nghe nói, sau khi uống hậu kỳ cảnh giới Linh Đan sẽ có khả năng trực tiếp đột phá thành cảnh giới Bổn Thần. Tuy xác suất rất thấp nhưng vẫn có rất nhiều người đổ xô đi mua, xét cho cùng, thường thì người không có đủ thiên phú muốn phá đan để trở thành thần, đột phá cảnh giới Bổn Thần thực sự là rất khó.

Nhưng đối với Đan sư như Thanh Lâm đây mà nói, thứ này không tốt như lời đồn, Thanh Lâm biết rất rõ, đan dược có thể đột phá thì đột phá chứ không hề nói đến bất kỳ xác suất nào.  

Nhưng trên suốt chặng đường, Thanh Lâm phát hiện, đan dược ở đây lại là cực kỳ quý giá, cũng đan dược đó ở cảnh vực Đông Thiên có thể bán với giá một viên linh thạch thì ở đây ít nhất có thể bán với giá năm viên. 

Tuy đan dược vốn đã quý giá, đặc biệt là loại đan dược giữa cảnh giới Linh Đan và cảnh giới Bổn Thần, nhưng cái giá này thì mắc đến nỗi có một chút quá đáng. 

“Nghe nói đáy biển sản sinh nhiều linh thạch, sự giàu có của vùng Thanh Hải còn lớn hơn cả cảnh vực Đông Thiên, cảnh vực Tây Lương và cảnh vực Bắc Hoang cộng lại hết thảy, điều này có vẻ khả tin.”  Loài người tu luyện chủ yếu dựa vào đan dược, mà nguyên liệu của đan dược, ngoài linh dược của trời đất ra thì chủ yếu lấy từ trên người những con yêu thú này. 

Nhưng yêu thú thì không như vậy, ngoài đan dược ra, chúng chỉ có thể dựa vào linh thạch.

Đây chính là lý do cảnh vực Nam Hải có nhiều yêu thú nhưng vẫn có thể trở thành một trong bốn cảnh vực lớn.  

Hơn nữa, nói về thực lực, cảnh vực Nam Hải tuyệt đối mạnh hơn rất nhiều, từ mười hòn đảo bảy màu kia có thể thấy được, với thế lực như vậy, cảnh vực Đông Thiên chỉ có năm cái thôi, gồm cả Thiên Bình tông trong đó. 

“Linh thạch đối với con người và yêu thú mà nói thì công dụng như nhau, chỉ là ở đây, linh thạch quá mất giá.”

Trong lúc suy nghĩ, Thanh Lâm ngước đầu lên, nhìn về cửa tiệm cực kỳ lớn ở phía xa.  

Cửa tiệm này nằm ở giữa trung tâm thành thị, người qua lại tấp nập, hư không ở phía trên có một biển hiệu ngang rất lớn được hoàn toàn làm từ linh thạch, trên đó khắc ba chữ - Vạn Bảo các. 

Nhìn từ xa, liền có thể cảm nhận được khí tức thổ hào ập đến từ cửa tiệm này, hễ là người vào trong đó đều ăn mặc sang trọng, thậm chí có một số có hình dạng hoàn toàn giống với con người, những người như vậy, không là con em hậu bối có thế lực cực lớn thì cũng là một cao thể cực kỳ mạnh đã hoàn toàn biến đổi hình dạng. 

Thanh Lâm không hề do dự, trực tiếp đi vào trong tiệm.  

Trong giây phút cậu bước vào, tất cả mọi người trong cửa tiệm đều ngẩng đầu nhìn. 

Ở trước quầy kia, có một ông già lớn tuổi đứng ở đấy, người này ở giữa ấn đường có một cái vẩy màu tím đỏ, thấy Thanh Lâm đi vào, hừ lạnh một tiếng, nói: “Vạn Bảo các không hoan ngênh con người, không tiễn!”

Thanh Lâm chau mày, mở miệng nói: “Đan dược cũng không lấy à?”  

“Ngươi là Đan sư?” Ông già lớn tuổi kia lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì yêu thú bị hạn chế về mặt thiên phú, do đó những chức nghiệp như đan sư đây, cả cảnh vực Nam Hải chỉ có vài người. 

Vì vậy, cho dù là Đan sư cấp bậc thấp nhất thì ở cảnh vực Nam Hải cũng đều rât được hoan ngênh. 

Thanh Lâm không mở miệng mà vẫy bàn tay, vài lọ đan dược xuất hiện, cậu trực tiếp ném cho ông già lớn tuổi, kẽ nói: “Phong Thần đan mười lọ, Ninh Nguyệt đan mười lọ, Cố Linh đan mười lọ.”  

“Các hạ mời vào.” Ông già lớn tuổi kia kiểm tra lại, sắc mặt mừng rỡ, liền nở nụ cười. 

Chưa cần đợi đến lúc Thanh Lâm bước vào, ở cổng cửa tiệm đó đã có một hàng người đi vào. 

Người đứng đằng trước là một thanh niên ăn mặc sang trọng, hoàn toàn có hình dạng của con người, nhưng hai mắt lại có bốn chòng mắt, sau lưng hắn có vài người đàn ông trung niên đi theo, khắp người phát ra khí tức đáng sợ. 

“Đều là cảnh giới Bổn Thần…” Con ngươi của Thanh Lâm co rút lại, hít một hơi thật sâu. 

Chương 150: Thách thức

Ngay khi người con trai trẻ tuổi ấy bước vào, thần sắc của ông già ấy lộ ra vẻ cung kính, chắp tay khom người nói: "Bái kiến Yêu Dã công tử."

Mọi người xung quanh đều quay đầu lại, dường như ai cũng biết người con trai ấy nên liền hành lễ ngay.

Người con trai ấy gật nhẹ đầu, lập tức quay sang nhìn Thanh Lâm, nói lời nhẹ tênh: "Đan dược trên người ngươi, ta lấy hết." 

Thanh Lâm ngớ người ra, đoán ra được rằng đối phương là đệ tử của một thế lực mạnh nào đó, loại khí phách này và hộ vệ cảnh giới Bổn Thần đằng sau người hắn ta đã không thể dùng người đời sau của gia đình giàu có để mà hình dung rồi.

Thanh Lâm im lặng, lần nữa lấy ra mấy lọ đan dược.

Người thanh niên đó nhìn cũng không thèm nhìn, phẩm cấp cũng không thèm hỏi liền trực tiếp nói: 

"Một lọ mười vạn linh thạch."

"Vâng."  

Người đàn ông trung niên đằng sau hắn ta lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Thanh Lâm.

Bộ dạng xài tiền như nước này của hắn ta khiến Thanh Lâm không nhịn được phải rùng mình, phẩm cấp của những đan dược đó không cao lắm, cao nhất cũng chỉ là bạch phẩm cấp ba, nếu nói về giá trị, một viên quá lắm cũng chỉ ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm, mười viên chỉ có ba vạn, nhưng người con trai trẻ tuổi này lại không thèm coi phẩm cấp liền nói rằng một lọ mười vạn, quả thật là giàu có mà! 

Đối với chuyện này, Thanh Lâm đương nhiên là vui vẻ mà giao dịch rồi, mở túi trữ vật ra nhìn một phen, bên trong chỉ có năm chục viên, nhưng màu sắc là màu tím, đấy chính là ký hiệu của linh thạch thượng phẩm.

Nếu vậy thì tính ra năm chục viên linh thạch thượng phẩm quả thực là có thể bằng với năm mươi vạn linh thạch hạ phẩm.

"Ngươi là Đan sư?" Người thanh niên nhìn Thanh Lâm, lần nữa mở miệng. 

Thanh Lâm hơi gật đầu, không hề mở miệng.

"Ta tên Yêu Dã, con trai của đạo chủ Diệt Thiên đạo, nếu ngươi đồng ý, có thể làm Đan sư của Diệt Thiên đạo ta, mỗi tháng ba mươi vạn linh thạch hạ phẩm, đan dược tính riêng, mọi vật liệu của đan dược đều do Diệt Thiên đạo ta cung ứng, sao nào?" Người thanh niên nói. 

Gương mặt Thanh Lâm hơi giật giật, giàu nứt vách mà giàu nứt vách! 

Ba mươi vạn linh thạch hạ phẩm, đủ để một tu sĩ của cảnh giới Ngưng Cơ từ kỳ đầu luyện thành hậu kỳ, người thanh niên này mới mở miệng mà đã mỗi tháng ba mươi vạn rồi, chỉ cần làm một năm thôi đã đủ dùng với cảnh giới Bổn Thần rồi.

Lúc này đây Thanh Lâm lại lần nữa trải nghiệm được độ giàu có của cảnh vực Nam Hải.

"Thanh mỗ còn có việc phải làm, xin thứ lỗi." Thanh Lâm chắp tay nói. 

"Không sao, Diệt Thiên đạo nằm ở hòn đảo bảy sắc thứ tư của hải vực thứ thư, đây là Ngọc Giản truyền tin, có thể trực tiếp đi vào Diệt Thiên đạo, nếu ngươi đồng ý, có thể làm vỡ nó rồi truyền qua, ta sẽ bị mình biết được."

Yêu Dã tùy ý vung tay, tặng cho Thanh Lâm một Ngọc Giản, sau đó dẫn theo những người toàn là cảnh giới Bổn Thần ở sau lưng đi vào Vạn Bảo các.

Người này ra tay hào phóng như vậy, vả lại không bởi vì thân phận là người phàm của Thanh Lâm mà cảm thấy xem thường, điểm này khiến Thanh Lâm thấy khá thích hắn ta.

"Thân phận của Đan sư dù là ở đâu cũng hữu dụng như vậy, nhất là ở cảnh vực Nam Hải..." Thanh Lâm cảm nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ ở xung quanh nên cảm thán. Mấy lọ đan dược cho ông lão trước đó cũng bị Yêu Dã lấy đi rồi, với thân phận của hắn, tuy rằng ông lão ấy cũng khá để tâm đến những đan dược ấy nhưng lại không dám nói gì cả.

Lại thêm ba mươi viên linh thạch thượng phẩm vào trong túi, Thanh Lâm đi một vòng trong Vạn Bảo các nhưng không thấy được món nào ưng ý bèn rời đi.

Về đến cung điện, Thanh Lâm bước vào phòng của mình, không nói lời nào liền ngồi xếp bằng. 

Cậu lật bàn tay lại lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm, Đại Đế lục trực tiếp vận chuyển, một lực hút cực mạnh vọt ra từ trong viên linh thạch ấy, dường như là trong tích tắc, những viên linh thạch thượng phẩm này đã tiêu hao đi gần nửa.

Nhưng cùng lúc khi tiêu hao, linh khí kinh người cũng bay ra từ trong linh thạch thượng phẩm, bị khắp mọi nơi trong cơ thể của Thanh Lâm hấp thụ hết.

"Không hổ là linh thạch thượng phẩm, linh khí quả thực dày đặc..." 

Thanh Lâm than khen một câu rồi lần nữa lấy ra vài viên linh thạch thượng phẩm, với tốc độ hấp thu của cậu, tuy rằng linh khí này rất dày đặc nhưng cũng chỉ có thể kiên trì trong một hồi.

Khí tức của Thanh Lâm cũng tăng lên dần dần khi hấp thụ những linh khí này.

……

Ba ngày sau. 

Thanh Lâm đột nhiên mở mắt ra, cả người rung lên, khí tức của đỉnh cao cảnh giới Linh Đan lập tực tỏa ra xung quanh!

Ngay khi loại khí tức này tỏa ra, ánh sáng đỏ phía ngoài cơ thể Thanh Lâm bắt đầu chớp sáng, cuối cùng, toàn bộ căn phòng đều được chiếu sáng bởi một màu đỏ chói!

Cùng lúc đó, giữa mày của Thanh Lâm có tinh quang chuyển động, tinh quang này cũng là màu đỏ, sáng hơn so với lúc trước, sau lưng cậu, bóng của Đế Thần từ từ đứng dậy, cơ thể vốn cao bốn trượng giờ đây đã cao đến năm trượng! "Với thực lực của ta bây giờ, dù là không sử dụng Ma kỹ, kỳ đầu Bổn Thần cũng không phải là đối thủ..."

"Nếu sử dụng ba đôi cánh thì có thể thắng trung kỳ cảnh giới Bổn Thần, lại cộng thêm sức mạnh của Thiên kiếp, thuật định thân, Phiên Thiên chưởng vâng vâng thì có thể chiến thắng được hậu kỳ Bổn Thần!"

Thanh Lâm hít sâu, tám mươi viên linh thạch thượng phẩm đã hết trơn, nhưng dù sao thì tu vi của cậu cũng thêm được không ít. 

Cảnh giới Bổn Thần ở Đông Thắng tinh có thể được tính là cao thủ rồi.

"Nhưng mà ta có được nguyên lực Mệnh Hỏa, nguyên lực thuộc tính Lôi, vả lại cơ thể này lại là cơ thể của tộc Đế Thần, linh khí cần có thật sự quá nhiều quá nhiều rồi, người bình thường nếu hấp thu một viên linh thạch là có thể nâng cấp vậy thì ta phải có ít nhất năm viên, thậm chí nhiều hơn!"

Đối với chuyện này Thanh Lâm cũng hết cách, ví dụ như tám mươi viên linh thạch thượng phẩm nếu như là hậu kỳ cảnh giới Linh Đan khác thì chỉ cần cho người đó thời gian, sau khi hấp thu xong e là đã có thể trực tiếp đột phá đến cảnh giới Bổn Thần rồi! 

"Cảnh vực Nam Hải này giàu như thế, sao lại không dựa vào cơ hội này mà phá đan hóa thần?"

Mắt Thanh Lâm sáng rực cả lên, cậu đứng dậy bước ra khỏi phòng, đang muốn tìm linh dược để luyện đan thì ngay lúc này vô số bóng người từ xa đi tới.

Phía trước nhất là một nam thanh niên, cả thân áo trắng, đôi chân dài miên man, chiều cao chắc cũng mấy mét, đôi chân thì bự như gì, lúc đi cả mặt đất đều rung chuyển. 

Bên cạnh cậu ta còn có một người, cũng là con trai, khắp cả mặt đều là vẫy, nhìn không rõ được mặt thật, thân hình cực to lớn, trông giống như quả banh tròn.

Nhưng trên người hai người này lại toát ra khí tức của đỉnh cao hậu kỳ cảnh giới Linh Đan, thấy Thanh Lâm đi đến, người thanh niên có đôi chân cực cao lập tức cười lớn: "Có phải là nghe rằng bọn ta tới nên ngươi cảm thấy sợ hãi muốn bỏ chạy phải không?"

Thanh Lâm ngớ người, lắc đầu nói: "Ngươi nghĩ quá nhiều rồi đấy!" 

"Ngươi chính là loài người được phó tông dẫn về sao?" Người con trai có thân hình như quả banh có một đôi mắt hẹp dài, cả người toát ra lạnh lùng.

"Lão tử từ xưa đến nay chưa gặp qua loài người, không biết thịt của loài người có ngon không, xem xem da thịt của ngươi cũng khá non, chắc là không tồi..." Người thanh niên chân dài cười lạnh, nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, trong đôi mắt lộ ra chết chóc.

"Các ngươi tìm ta có việc gì?" Thanh Lâm nhếch đôi mày lên.

"Yêu Xà tông ta, hoặc là nói ở cảnh vực Nam Hải xưa giờ có một quy định rằng loài người đặt chân tới đây đều phải chiến đấu một trận, sống chết mặc kệ, ngươi dám không?" Người con trai có thân hình béo phì mở miệng.

"Mặc kệ ngươi dám hay không đều phải đồng ý, nếu không, đừng hòng ở lại Yêu Xà tông!"

Thanh Lâm im lặng.

"Nếu ngươi có gan thì hãy đi với bọn ta, còn nếu không có gan thì cút ra khỏi Yêu Xà tông!" Đệ tử Yêu Xà tông xung quanh cũng cùng nhau hét lên. 

Thanh Lâm hít một hơi sâu, từ từ mở miệng: "Nếu đã là vậy thì nơi nào cũng không cần phải đi, đấu ngay đây đi!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau