ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Minh Nguyệt Tông

Minh Nguyệt tông, cửa núi bao la rộng lớn, hàng vạn đệ tử, nằm phía dưới đế quốc Viễn Đông, phía Đông giáp Đông Thắng tinh, thẳng đứng với đế quốc.

Đế quốc Viễn Đông, vốn chỉ là một quốc gia nhỏ bình thường, lại chính vì sau khi Minh Nguyệt tông được thành lập, Phương Tài mượn vào uy thế của Minh Nguyệt tông, nhanh chóng trở nên lớn mạnh, cuối cùng đã trở thành một trong ba đế quốc lớn, có thể sánh vai với Trục Nhật và Long Nguyệt.

Tuy nói tông môn sẽ không tham dự vào sự tranh giành của tục thế, nhưng hoàng thất của đế quốc Viễn Đông, có không ít người đều muốn gia nhập Minh Nguyệt tông, bọn họ chưa từng ra tay với hai nước khác, nhưng sức công phá và uy lực của họ lại luôn tồn tại, đối với hai nước khác, họ chưa từng gây hấn với Viễn Đông, nhưng những kẻ sau đó thì lại có mưu đồ tạo phản. 

Dưới núi của Minh Nguyệt tông có vô số người làm ăn buôn bán nhỏ tụ tập, nơi này vốn là một vùng đất hoang sơ, nhưng do Minh Nguyệt tông hình thành nên đã thu hút được rất nhiều người, dù gì nếu có thể may mắn có được những phẩm vật được truyền ra từ trong Minh Nguyệt tông, đối với những người phàm này mà nói thì đã là phát tài rồi.

Mà nhũng chuyện như vậy không phải không có.

Đã từng có truyền thuyết nói rằng, Tần gia - một trong ba gia tộc giàu có nổi tiếng của đế quốc Viễn Đông, từ xa xưa do tổ tiên Tần gia may mắn có được một món bảo vật quý báu, sau này truyền tay lại, thu được rất nhiều tiền vàng, mà tổ tiên Tần gia đó cũng là một người có thiên phú làm ăn, dùng số tiền này thành lập nên Tần gia của ngày nay. 

Truyền thuyết như vậy truyền đi khắp nơi, càng ngày càng nhiều, lâu dần, những người đến dừng chân ở đây càng ngày càng nhiều, đến nay, đế quốc Viễn Đông đã tự ý xây dựng nên một tòa thành trì, trong đó có hơn chục vạn người, các ngành nghề đa dạng, đủ mọi hình thức.

Thành trì này được mệnh danh là “thành Minh Nguyệt”.

Lúc này, trong một quán rượu nhỏ của thành Minh Nguyệt, Thanh Lâm và Lăng Dạ ngẫu hứng vào trong ngồi. 

Nơi này cách Thiên Bình tông rất xa, hai người đã tốn khoảng thời gian hai tháng ròng rã mới đến được nơi này.

Mà trên suốt đường đi, Thanh Lâm cũng đã biết được những chuyện đã xảy ra sau đó từ trong miệng của Lăng Dạ.

Lăng Dạ tuổi còn trẻ thì đã bước vào cảnh giới Tiên Thiên, cũng xem như thiên phú không kém, hơn nữa còn trở thành tướng quân của đế quốc Viễn Đông, đối với người bình thường mà nói có thể được gọi là tương lai xán lạn, tiền đồ rộng mở. 

Tuy nói rằng tướng mạo của hắn tầm thường, nhung bởi vì địa vị của hắn trên cao, những cô gái phải lòng hắn cũng không ít.

Cuối cùng, Lăng Dạ đã chọn Dương Tú, người bạn thanh mai trúc mã, người con gái từ nhỏ cùng lớn lên với mình.

Điều này, hắn sớm đã biết nhưng Lăng Dạ thân là tướng của một nước, dưới một người, trên vạn người, người phụ nữ của hắn không một ai dám động đến. 

Do Lăng Dạ thường xuyên bận rộn chuyện quân vụ nên rất ít khi về nhà, nhưng chính trong một lần trở về nhà, một cảnh tượng như cơn ác mộng vậy xuất hiện.

Những người trong cả phủ tướng quân đều chết hết!
Những người này đã chết không biết bao nhiêu ngày, trong cả phủ đều phủ đầy mùi hôi thiu khó có thể diễn tả được, lúc đó Lăng Dạ muốn tìm một người còn sống như phát điên lên, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy được. 

Cha mẹ của hắn, anh em của hắn, người hầu kẻ hạ của hắn, vâng vâng... không một nguoif nào còn sống cả, nhưng chỉ có duy nhất không thấy vợ của hắn, Dương Tú.

Sau này, những người biết chuyện liền báo cho Lăng Dạ biết, trong lúc hắn còn ở trong quân đội, thấy có một người thanh niên thường xuyên hẹn Dương Tú ra ngoài, mỗi lần trở về, sắc mặt đều tươi như hoa, sắc xuân trà ngập trên khuôn mặt cô ta, rõ ràng là đã làm những chuyện mèo mã gà đồng, gian díu với người khác.

Sau này, cha mẹ của Lăng Dạ cũng biết được chuyện này, vô cùng tức giận, muốn nói cho Lăng Dạ biết nhưng vẫn chưa đợi đến lúc tìm được Lăng Dạ, người thanh niên đó đã đến phủ tướng quân, hơn nữa còn dẫn theo rất nhiều người, thực lực thấp nhất thì cũng đều là cảnh giới Tiên Thiên. 

Bọn họ đã tiến hành một cuộc thảm sát vô cùng tàn độc ở đây!

Sau này, thông qua các mối quan hệ của mình, cuối cùng Lăng Dạ biết được người thanh niên đó là đệ tử đằng trong của Minh Nguyệt tông, tên là Hồ Nham, còn Dương Tú chính là người được người này dẫn đi sau cuộc đại khai sát giới đó, vẫn chưa trở thành đệ tử đằng trong của Minh Nguyệt tông.

Nhân quả của cả việc này khiến Lăng Dạ suýt chút nữa phát điên, hắn không hận Dương Tú ngoại tình, không hận Dương Tú cùng người đàn ông khác như thế nào, bởi vì thực sự do chính bản thân hắn bận việc quân vụ nên đã thờ ơ với Dương Tú. 

Nhưng cô ta lại có thể hiểm độc đến như vậy, vô cùng tàn độc, lại dám để tên gian phu kia triệu tập đệ tử Minh Nguyệt tông tiến hành thảm sát thảm khốc đối với một phủ đệ bình thường như vậy!

Lăng Dạ chỉ hận bản thân mình không có khả năng, tu vi không đủ, không thể lập tức giết chết Minh Nguyệt tông để trả thù cho cha mẹ, anh em, cho tất cả những người trong phủ đệ!

Trong lúc ngẫu nhiên, hắn có được thanh Ngọc Giản truyền âm của Thanh Thiền, sau đó lại gặp được Lưu Viễn Thông, lúc này mới nảy sinh ý định nhờ vào thanh Ngọc Giản truyền âm để có được sự giúp đỡ của Thanh Lâm. 
Chuyện này nói đến cũng lại rất thê thảm, hai người Dương Tú và Hồ Nham kia tâm địa độc ác, lại vì chuyện này mà giết chết tất cả mọi người trong nhà Lăng Dạ, ngay cả kẻ hầu người hạ cũng không bỏ qua.

Có điều, nếu không phải Lăng Dạ nói rằng biết được tung tích của Thanh Thiền, Thanh Lâm cũng sẽ không theo đến đây, dù sao thiên hạ lớn như vậy có vô số người, chuyện mỗi người trải qua đều không giống nhau, với tính cách của Thanh Lâm vẫn chưa rãnh rỗi đến mức có lòng nhân từ mà quản chuyện người khác.

“Ta đã hỏi thăm rồi, mấy ngày gần đây Minh Nguyệt tông sắp đến thành Minh Nguyệt lựa chọn đệ tử, người phụ trách chuyện này, ngoài một trưởng lão trong tông môn ra thì còn có đôi cẩu nam nữ kia!” Lăng Dạ cả người run rẩy, đôi mắt hừng hực ngọn lửa của sự thù hận. 

Thanh Lâm im lặng, cậu biết Lăng Dạ không hề nói dối, bởi vì những người xung quanh rất đông, hơn nữa có không ít người bước vào, trong có vẻ đều rất mỏi mệt do đoạn đường xa.

Trong những người này, thanh niên chiếm đa số, còn số khác đều là những người già, hoặc là người nhà đi cùng với hậu bối của mình đến thành Minh Nguyệt tham gia cuộc tuyển chọn, xem xem có thể một bước lên trời, muốn bay lên trời trở thành phượng hoàng.

“Nghe nói ngày mốt người của Minh Nguyệt tông sẽ đến, cuộc tuyển chọn lần này không biết sẽ như thế nào, nếu chỉ xét tu vi và tuổi tác thì Ngọc Nhi nhà ta chắc chắn có thể gia nhập Minh Nguyệt tông!” 

“Quả thực là ngày mốt, có điều cuộc tuyển chọn lần này hình như có hơi hà khắc, cần phải có thiên phú, hơn nữa còn phải biết hững thuật luyện đan gì?”

“Đan sư? Thế này cũng quá hà khắc rồi chứ? Địa vị của Đan sư vốn đã cao hơn các tu sỹ, bọn họ muốn vào được tông môn một cách dễ dàng, làm gì cần phải thông qua cuộ tuyển chọn gì nữa?”

“Ai mà biết được chứ...” 

Tiếng bàn tán xôn xao truyền ra, trong tiếng bàn tán ồn ào đó cũng đó chút lo lắng và buồn rầu, dù sao muốn trở thành Đan sư cũng khó khắn gấp ngàn lần so với việc trở thành tu sỹ.

“Ngày mốt...” Thanh Lâm nhìn Lăng Dạ một cái rồi nói: “Chúng ta hãy tìm một quán trọ nghỉ ngơi đã, ngày mốt, ta ta sẽ giúp ngươi giết chết bọn chúng.”

“Cảm ơn tiền bối!” Lăng Dạ lộ ra vẻ xúc động. 

Ngày thứ ba mà hai người đến Minh Nguyệt tông, người của Minh Nguyệt tông quả nhiên đã đến nơi này như lời đồn.

Những người của Minh Nguyệt tông đến đây chuyến này, có gần cả trăm người, cả người đều tỏa ra một khí thế ngang tàn, dường như đang nói với mọi người về sự lớn mạnh của Minh Nguyệt tông.

Trong đám người đó, Thanh Lâm và Lăng Dạ cũng nhìn chằm chằm vào người của Minh Nguyệt tông, người thủ lĩnh đứng đầu tiên là một ông già lớn tuổi, khí khái của ông già lớn tuổi này rất khiêm tốn, hai tay để phía sau, dáng vẻ như một vị tiên nhân, Thanh Lâm có thể cảm nhận được người này thuộc kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần.    

“Minh Nguyệt tông quả thật không sánh được với năm tông môn lớn, trưởng lão trong tông môn này lại là kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần...” Thanh Lâm lắc đầu.

Chương 142: Cẩu nam nữ

Hồ Nham thật sự là đệ tử đằng trong của Minh Nguyệt tông, lần tuyển chọn đệ tử này, ngoài ông già cảnh giới Bổn Thần ra thì hắn là người có quyền lực cao nhất.

Còn Dương Tú đó, tuy nói là đệ tử đằng ngoài của Minh Nguyệt tông, nhưng nàng vốn chỉ là một người vô cùng bình thường, ngay cả cảnh giới hậu thiên cũng không có, nếu không phải dựa vào mối quan hệ với Hồ Nham thì nàng sao có thể lọt vào mắt của Minh Nguyệt tông được.

Khí tức toả ra từ trên người nàng lúc này, cũng chỉ là năng lực bẩm sinh thôi, có thể thấy được thiên phú của nàng là vô cùng thấp, nếu đổi lại là người ngoài, chỉ cần có chút thiên phú về tu luyện, rồi dưới sự bồi dưỡng vô số đan dược của Hồ Nham thì tu vi chắc sẽ không chỉ như thế đâu. 

Lúc này, vẻ mặt của Hồ Nham rất kiêu ngạo, hắn đứng ở trung tâm quảng trường, từ trên cao nhìn xuống đám người phía dưới, trong đôi mắt sâu thẩm của hắn, lộ ra vẻ khinh bỉ và không có một chút giấu diếm gì.

Dương Tú đứng kế bên cạnh hắn, bàn tay thon thả của nàng khoác lấy cánh tay của Hồ Nham, đầu gần như dựa sát vào trên đôi vai của hắn, hai người trông có vẻ cực kỳ thân mật.

Không thể không nói, có thể dụ dỗ thành công Hồ Nham, Dương Tú này coi như cũng có một chút bản lĩnh. 

Dung mạo của nàng không phải là tuyệt thế mỹ nhân gì cả, nhưng cũng không xấu, vóc dáng của nàng nhỏ nhắn quyến rũ, đôi má ửng hồng, căng tròn, rất cuốn hút, toàn thân trên dưới đều phát ra khí tức thướt tha yêu kiều khiến người ta muốn có được nó.

Cho dù ở dưới có vô số người muốn trở thành đệ tử của Minh Nguyệt tông, nhưng ánh mắt của bọn họ vẫn thường xuyên liếc nhìn nàng, dáng vẻ dễ thương bất lực đó của nàng, thực sự khiến người ta muốn bảo vệ và đè nàng xuống yêu thương nàng cho thỏa lòng.

Ở phía sau của hai người, ông già cảnh giới Bổn Thần đó cũng chú ý đến cảnh tượng này, chân mày của ông nhíu lại rồi nhìn về phía Dương Tú, trong ánh mắt của ông có chút không hài lòng, nhưng cuối cùng cũng không có nói gì nhiều. 

Người đứng sau của Hồ Nham so với ông còn mạnh hơn nhiều.

Trước khi đến với cuộc tuyển chọn đệ tử lần này, tuy nói bản thân ông là người đứng đầu của cuộc tuyển chọn này, nhưng trên thực tế, ông già này biết rất rõ, bản thân ông chỉ là được phái đến là để bảo vệ Hồ Nham và Dương Tú thôi, bởi vì Hồ Nham đã dừng đại khai sát giới ở trong đế quốc Viễn Đông, tuy nói tướng quân Lăng Dạ ở đế quốc Viễn Đông kia, tu vi mới chỉ là cảnh giới Tiên Thiên, không đáng lo ngại, nhưng trong mắt của một số người của Minh Nguyệt tông thì Hồ Nham này cực kỳ được yêu thương nên cho dù thế nào cũng phải đề phòng một chút.

Và trong đám người ở phía dưới đó, sau khi Lăng Dạ nhìn thấy Hồ Nham và Dương Tú, đôi mắt của hắn liền biến thành màu đỏ, toàn thân run rẩy, nghiến răng, rồi tự bẩm bẩm: 

“Cẩu nam nữ!”

Đồng thời lúc này đây, ánh mắt của Dương Tú quét ngang qua, nhìn thấy Lăng Dạ, nàng ngớ người ra, sau đó liền di chuyển ánh mắt đi, giống như hoàn toàn không quan tâm, hoặc hoàn toàn không quen biết hắn vậy.

Nàng ghé bên tai của Hồ Nham, nói nhẹ chuyện gì đó, mùi hương từ cơ thể nàng tỏa ra liền khiến cho Hồ Nham xuất hiện phản ứng sinh lý, hắn không cưỡng lại được liền đưa tay ra sờ cặp mông căng tròn của Dương Tú, cho dù là xung quanh có rất nhiều người đang quan sát nhưng hắn vẫn không thèm quan tâm đến. 

Và Dương Tú đó thì cười thẹn thùng một tiếng, giả bộ làm vẻ không vui mà vỗ vỗ lên muôi bàn tay của Hồ Nham, rồi bàn tay trái của nàng liền chỉ về phía đang đứng của Lăng Dạ.

Hồ Nham thuận theo hướng của ngón tay mà Dương Tú đã chỉ, khi hắn nhìn thấy Lăng Dạ, hắn cũng ngớ người ra, sau đó hừ lạnh một tiếng, từ từ thốt ra một câu.

Lời nói này không có âm thanh, nhưng Lăng Dạ dựa vào khẩu hình miệng của hắn, cũng hoàn toàn có thể phân biệt ra. 

“Đồ phế thải vô dụng!”

Thấy lời nói như thế, liền kích thích lòng thù hận và ngọn lửa giận dữ dội trong lòng của Lăng Dạ lên, hắn nắm chặt bàn tay lại, móng tay đâm vào thịt, có máu tươi tuôn ra mà hắn dường như là không hay biết gì hết.

“Thằng khốn kiếp, súc sinh!” Trong lòng của Lăng Dạ gào lên, hắn nhớ lại cảnh tượng chết thảm của phụ mẫu, hắn tức lên, lại phun một ngụm máu ra. 

Thanh Lâm nhìn hắn một cái, thầm than trong lòng, so với hắn thì bản thân cậu mất đi tỷ tỷ, giống như cũng không phải là một chuyện lớn lao gì, bởi vì Thanh Thiền vẫn còn có chút tung tích.
“Ngươi, qua đây.”

Và cũng vào lúc này, Hồ Nham đột nhiên giơ ngón tay ra, chỉ về phía Lăng Dạ, cười lạnh lùng, nói: “Ta thấy thiên phú của ngươi cũng không tệ, ngươi hãy là người đầu tiên lên tiến hành kiểm tra tu luyện.” 

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người xung quanh đều nhìn về phía Lăng Dạ.

Nụ cười lạnh lùng của Hồ Nham được mọi người xem như là tán thưởng, trong lòng càng ngưỡng mộ hơn, một đống người như thế, vậy mà Lăng Dạ lại là người được kêu lên đầu tiên thì có thể thấy được thiên phú của hắn nhất định rất cao.

Đây là ở trong thành Minh Nguyệt nên rất ít người biết đến Lăng Dạ, tất nhiên là sẽ không biết ân oán giữa Lăng Dạ và Hồ Nham. 

Đôi mắt Lăng Dạ ửng đỏ lên, đang định bước ra thì Thanh Lâm đột nhiên đưa tay ra kéo hắn lại, sắc mặt điềm đạm, từ từ bước lên trên quảng trường, nhẹ nhàng nói:

“Ngươi muốn kiểm tra tu luyện thì Thanh mỗ ta xin phép là người trước tiên vậy.”

Chân mày Hồ Nham nhíu chặt lại, nói: 

“Ngươi là cái thá gì? Kiểm tra tu luyện của Minh Nguyệt tông ta, chính là lựa chọn những người có thiện phú cực cao, ngươi…”

Lời chưa nói xong, Thanh Lâm đột nhiên ngước đầu lên.

Cậu nhìn về phía Hồ Nham, một cái liếc này, giống như là có vô số lôi quang bộc phát ra, khiến cho sắc mặt của Hồ Nham trắng bệch, lùi về sau nhiều bước, đầu óc vang lên ầm ầm, rồi phun ra một ngụm máu tươi. 

“Vậy giờ đây, Thanh mỗ có thật sự được gọi là có thiên phú không?” Thanh Lâm bình tĩnh mở miệng nói.

“Hỗn xược!”Và cũng vào lúc này, ông già đó bước lên một bước, nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, hừ lạnh, quát: “Các hạ là đang cố ý đến quấy rối cuộc tuyển chọn đệ tử của Minh Nguyệt tông?” 

Ông có thể nhìn ra tu vi của Thanh Lâm, trung kỳ Linh Đan, nhưng ông cũng có thể khẳng định chắc chắn rằng Thanh Lâm cũng biết ông là cảnh giới Bổn Thần.

Tuy trong suy nghĩ của ông, sự chênh lệch giữa Linh Đan và Bổn Thần là cực kỳ lớn, nhưng Thanh Lâm biết rõ bản thân ông là cảnh giới Bổn Thần mà vẫn dám ra tay với Hồ Nham, rõ ràng là có người đứng sau, cho nên trong phút chốc, trong lòng ông liền sinh ra chút kiêng kỵ, không có ra tay.

“Cuộc tuyển chọn của Minh Nguyệt tông không liên quan gì đến Thanh Lâm, Thanh Lâm đến đây, chỉ là vì một chút chuyện của người bạn cũ.” 

Thanh Lâm từ từ mở miệng ra nói, nhìn Lăng Dạ đang đứng phía dưới một cái, lại nói: “Người bạn cũ kêu ta tìm, chính là đôi cẩu nam nữ này.”

Lời nói vừa dứt, sắc mặt của Hồ Nham liền thay đổi, còn khuôn mặt xinh đẹp của Dương Tú kia càng trắng bệch, liền lùi về sau vài bước.

Và những người ở phía dưới nghe thấy lời này, cũng đều ngớ người ra một hồi. 

Không ngờ lại có người, dám đắc tội với nhân vật lớn này của Minh Nguyệt tông sao?

Ông già đó lúc này cũng đã nhìn thấy Lăng Dạ, thấy bộ dạng này của hắn, ông liền hiểu ra được là do chuyện đại khai sát giới ở đế quốc Viễn Đông của Hồ Nham này gây ra, trong lòng của ông thầm mắng một tiếng, trừng mắt về phía Dương Tú, rồi mới nhìn về phía Thanh Lâm nói: “Hồ Nham chính là chắt trai của Tông chủ - Minh Nguyệt tông, các hạ phải nghĩ cho thật cẩn thận đó.”

Thanh Lâm nhíu mày, rồi nghe thấy tiếng quát của Lăng Dạ: “Nếu tiền bối có thể giết chết hai người này, vãn bối nhất định đem tất cả những chuyện mà vãn bối biết được, đều nói cho tiền bối nghe!” 

“Thôi kệ đi…”

Trong lòng Thanh Lâm thở phào một tiếng, đột nhiên xông ra, tay áo phất một cái, cánh tay ẩn dưới tay áo đó liền trực tiếp bắt lấy Dương Tú.

Thấy vậy, ông già đó cũng không hề ra tay, bởi ông vốn không hài lòng với Dương Tú, một người không có thiên phú gì, một đứa con gái chỉ có thể dựa vào cơ thể mà nằm ngủ với đàn ông thì sao có thể lọt vào mắt của một người cao thủ cảnh giới Bổn Thần như ông đây. 

Nhưng ông không ra tay thì không có nghĩa là Hồ Nham sẽ không bỏ mặc nàng!

Thấy Thanh Lâm xông đến, Hồ Nham lập tức kéo Dương Tú ra phía sau lưng hắn, đồng thời, bàn tay đánh ra, nguyên lực tràn ra, hoá thành một dòng chảy màu vàng kim, bay đến phía Thanh Lâm.

“Nguyên lực thuộc tính kim?” 

Ánh mắt của Thanh Lâm lấp lánh một cái, tốc độ càng nhanh, bàn tay vỗ liên tục nhiều lần, dòng chảy đó lập tức tan vỡ ra, còn bóng hình của hắn thì trong khi dòng chảy đó đổ vỡ, liền xuất hiện trước mặt của Hồ Nham.

“Cảnh giới Bổn Thần!”

Sắc mặt của Hồ Nham liền thay đổi, hắn vốn là trung kỳ cảnh giới Linh Đan, dựa vào năng lực của Minh Nguyệt tông, khiến mức độ sức mạnh nguyên lực của hắn, trong cảnh giới Linh Đan, có rất ít kẻ địch có thể đấu lại hắn được. 

Nhưng Thanh Lâm, có thể dễ dàng làm vỡ nát dòng chảy do nguyên lực đó hoá thành và sức mạnh của rất hiển nhiên cậu chính là cảnh giới Bổn Thần!

Chương 143: Mệnh hỏa

Sắc mặt Hồ Nham thay đổi, nhưng cuối cùng vẫn là trung kỳ Linh Đan, từng chịu qua một số khổ luyện nên khi nguyên lực đó bị Thanh Lâm tiêu diệt đi, bàn tay hắn phất một cái, lập tức xuất hiện một miếng phù văn, phù văn này cũng tỏa ra một luồng ánh sáng màu vàng và trên đó khắc rất nhiều ấn phù khó có thể hiểu được.

Phù văn này xuất hiện, Hồ Nham liền phun ra một ngụm máu, rồi ngụm máu đó trực tiếp bao bọc lấy phù văn, sau đó ngón tay hắn liền ấn nhiều lần trên phù văn đó, phù văn này lập tức vỡ nát ra, hoá thành một luồng sáng, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể của Tô Nham và Dương Tú.

Và cũng vào lúc này, ông già cảnh giới Bổn Thần cũng đã đến, phất tay một cái, tu vi cảnh giới Bổn Thần bộc phát ra ầm ầm, hỏa diệm kinh khủng từ trên đầu của Thanh Lâm chiếu xuống, giống như nham thạch, nhiệt độ cực nóng đó khiến cho vô số người ở xung quanh đều phải lùi ra sau, chỉ cần tốc độ chậm một chút thôi, quần áo cũng sẽ đều bốc lửa, thậm chí còn có người trực tiếp bị thiêu đốt! 

Thanh Lâm tấn công Dương Tú, ông sẽ không quan tâm nhưng tấn công Hồ Nham thì ông không thể bỏ mặc và không quan tâm được!

“Dám ở trước mặt lão phu ra tay với đệ tử của Minh Nguyệt ta, lá gan của ngươi thật sự là rất lớn đấy!”

Ông già hừ lạnh, vô số hỏa diệm đó từ trên đầu của Thanh Lâm chiếu xuống, không gian xung quanh thậm chí cũng xuất hiện những vết nhăn, đó là dấu vết do bị nhiệt độ cao thiêu đốt để lại. 

Uy lực của cảnh giới Bổn Thần, đây là lần đầu tiên Thanh Lâm cảm nhận được nó, tuy lúc trước khi ở Thiên Bình tông, có cảnh giới Bổn Thần ngăn cản nhưng bọn họ chưa từng ra tay như thế, nhưng lần này, Thanh Lâm có thể cảm nhận được sát khí trong lúc ra tay của ông già đó một cách rõ ràng.

So sánh với cảnh giới Linh Đan, cảnh giới Bổn Thần thực sự rất mạnh, mức độ sức mạnh của nguyên lực dường như đã đạt được đến mức có thể biến đổi chất, đây không phải chỉ cần có số lượng là có thể bù đắp lại được.

Thanh Lâm ngước đầu, nhìn bầu trời đầy hỏa diệm chiếu xuống, sắc mặt cậu không thay đổi, toàn thân đột nhiên xuất hiện lôi quang kinh người, lôi quang này vang lên ầm ầm, bao phủ lấy Thanh Lâm, nhưng không hề ra tay với ông già mà vẫn phóng về phía của Dương Tú và Hồ Nham. 

“Đùng!”

Và cũng vào lúc này, bàn tay Thanh Lâm lật lại một cái, một thanh kiếm dài xuất hiện, cậu vung mạnh một cái, trên thanh kiếm này lập tức phát ra ánh sáng kiếm kinh khủng, ánh sáng kiếm đó hoàn toàn là do lôi quang hình thành, dài gần mười trượng, chém mạnh vào màn ánh sáng màu vàng bên ngoài đang bao phủ lấy Hồ Nham và Dương Tú.

Tuy nhiên, một nhát này không thu lại được bao nhiêu hiệu quả, bởi màn ánh sáng đó quá mạnh, thậm chí trong lúc Thanh Lâm chém qua, Hồ Nham đó còn lộ ra nụ cười lạnh lùng, giống như là nắm chắc rằng Thanh Lâm sẽ không giết được hắn vậy. 

Và sự thật đã chứng minh, màn ánh sáng đó không phải là vật bình thường, dựa vào suy đoán của Thanh Lâm, e rằng ngay cả ông già đó muốn phá nát nó ra cũng có chút khó khăn.

“Vương trưởng lão, người này ta giao lại cho ông, nếu có thể giết chết hắn thì sau khi quay về tông môn ông sẽ được trọng thưởng!” Hồ Nham cười lạnh lùng, rồi chắp tay về phía ông già đó.

Ông già không thèm đếm xỉa đến, trong lòng lại càng căm ghét Hồ Nham hơn nữa, nhưng khi ra tay thì ông rất dứt khoát, không có chút do dự gì cả. 

Hỏa diệm đó đã rơi xuống, bao trùm lấy Thanh Lâm, từ xa nhìn vào, toàn thân trên dưới của Thanh Lâm, ánh sáng đỏ xanh giao thoa nhau, cực kỳ chói lọi.

Trong đám người ở phía dưới, bàn tay của Lăng Dạ nắm chặt lại, sức mạnh của ông già đó khó mà có thể diễn tả được, hắn tất nhiên cũng có thể nhìn ra nó được.

Và cũng vào lúc này, vang lên một tiếng, từ trong hỏa diệm đó, một bóng hình đột nhiên xông ra, toàn thân lôi quang của cậu giống như được bồi bổ vậy, nhìn qua một cái, lôi quang đó đã đậm hơn một chút. 

Và ở đằng sau lưng của cậu, một đôi cánh không biết khi nào đã mở toang ra, mái tóc tím bay phất phơ, yêu dị đến nổi khó nói nên lời, trong lúc xông ra, cậu liền trực tiếp bay thẳng về phía của ông già đó.

“Trong thời gian này, không giết được bọn họ thì giết ngươi trước vậy!”

Ánh mắt của Thanh Lâm lạnh băng, bàn tay hất một cái, bầu trời vang lên ầm ầm, mây đen ùn ùn kéo đến, một bàn tay khổng lồ hoàn toàn do tất cả sấm chớp ngưng tụ thành, đột nhiên xuất hiện! 

Cậu đánh bàn tay xuống, bàn tay đó lập tức trong tiếng vang ầm ầm, đánh về phía của ông già.

“Phiên Thiên chưởng!”Chưởng này chính là do Trần Đông Vân truyền lại, địa ma kỹ, uy lực tăng lên khủng khiếp nên trong lúc đánh ra liền khiến sắc mặt của ông già đó lập tức trở nên não nề. 

“Thuật Tụ Linh!”

Ông già lùi về sau một bước, trong lòng hừ lên một tiếng, đồng thời, nguyên lực của ông lại bộc phát ra lần nữa, ở trong hư không đó liên tiếp ngưng tụ ra vô số cái đầu của yêu thú khổng lồ và tất cả những cái đầu này đều hoàn toàn do hỏa diệm tạo thành.

Khi những yêu thú này xuất hiện, tiếng kêu vang dội, tất cả yêu thú đó mở miệng lớn ra, rồi trực tiếp đi nuốt chửng bàn tay sấm chớp đó của cậu. 

Dưới sự nuốt chửng này, bàn tay sấm chớp đó từ từ tiêu tan đi và cũng vào lúc này, những con yêu thú có ba cái đầu đó cũng bị Phiên Thiên chưởng này của cậu đánh thành hư vô.

“Dựa vào trung kỳ Linh Đan, không ngờ lại có thể đánh nát tất cả yêu thú do cảnh giới Bổn Thần ngưng tụ thành, thật sự là kinh người!”

Tuy lời nói là như thế, nhưng trong lòng ông già này lại không có chút là hoảng sợ gì hết, ông hừ lạnh một tiếng, bước lên một bước, mặt đất trực tiếp xuất hiện vết nứt, đồng thời bóng hình của ông cũng phóng ra, phóng về phía Thanh Lâm để giết cậu. 

“Một đôi cánh, thật sự không làm được gì cảnh giới Bổn Thần, vậy thì hai đôi…”

Ánh mắt của Thanh Lâm dao động, ở phía sau cậu lại xuất hiện thêm một đôi cánh nữa!

Vào lúc đôi cánh này xuất hiện, khí tức toàn thân của Thanh Lâm lại tăng lên lần nữa và bóng hình của cậu cũng theo sự gia tăng của khí tức này mà phóng về phía của ông già đó. 

“Đùng đùng đùng!”

Hai người va chạm nhau, vang lên tiếng nổ lớn, nhưng nhìn qua liền có thể thấy, bóng hình của Thanh Lâm, dưới sự tấn công của ông già đó, liền nhanh chóng lùi về sau.

“Sắp thua rồi…” “Ông già đó chính là trưởng lão của Minh Nguyệt tông, vả lại, lúc nãy ông đó cũng có nói, ông đang nắm giữ tu vi của cảnh giới Bổn Thần trong truyền thuyết, nên người này không phải là đối thủ của ông.”

“Thực lực của người này cũng cực kỳ mạnh nhưng chỉ dựa vào trung kỳ Linh Đan mà có thể đấu với cảnh giới Bổn Thần, thực sự là có chút bản lĩnh.”

Vô số người cũng đều ngơ ngác ra nhìn, bọn họ chỉ là người phàm, ngay cả cảnh giới Ngưng Cơ cũng không có thì sao có thể thấy qua cảnh tượng chiến đấu kinh khủng như thế chứ. 

Thế nhưng cũng là khi bọn họ nghĩ Thanh Lâm sẽ bị giết chết thì sau lưng của Thanh Lâm lại xuất hiện thêm một đôi cánh nữa!

Ba đôi cánh, sức mạnh tăng gấp bốn lần!

Khi khí tức của Thanh Lâm lại tăng lên lần nữa, con ngươi của ông già đó cũng ngưng lại một cái, trong đôi mắt của ông xuất hiện một tia sáng chứa đầy vẻ tham lam. 

“Một đạo ma kỹ tốt, lão phu lấy nó đây!”

Trong mắt ông lấp lánh tia sát khí, tu vi hoàn toàn bộc phát ra, trong lúc bàn tay lật ngược lại, một cây thương dài xuất hiện, kèm theo đó là tiếng kêu vang, rồi trực tiếp bay thẳng về phía của Thanh Lâm.

Và lần này, ông không còn nương tay nữa, bởi thần dực chi thuật này của Thanh Lâm, thực sự làm cho ông cực kỳ muốn chiếm lấy nó. 

Nhưng thực lực tăng gấp bốn lần lúc này đây của Thanh Lâm thì sao có thể dễ dàng bị tấn công như thế!

Mắt thấy cây thương dài kèm theo tiếng kêu vang sắp bay đến, Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, đột nhiên đưa bàn tay phải ra, chỉ trực tiếp vào ông già cảnh giới Bổn Thần đó, trong miệng từ từ thốt ra một từ.

“Định!” 

Một từ vừa dứt, bóng hình của ông già đó trực tiếp dừng lại ở hư không!

Và cây thương dài kia đang phóng nhanh tới, nhưng bởi vì mất đi sự điều khiển của ông già nên cũng đã ngưng tụ lại ở trong hư không!

“Đây là ma kỹ gì thế!!!” 

Trong lòng của ông già vang lên ầm ầm, giống như những cơn sóng rì rầm, ông với tư cách là một cao thủ cảnh giới Bổn Thần, sống hơn hai trăm năm, nhưng từ trước đến nay, ông chưa từng nghe qua có một ma kỹ nào, chỉ dựa vào tu sĩ của trung kỳ Linh Đan lại có thể làm cho cảnh giới Bổn Thần đứng yên lại.

Suy nghĩ này chỉ là trong phút chốc, khi ông ở trong lòng hít một hơi khí lạnh thì bóng hình của Thanh Lâm đã đạp trên cây thương dài đó, đến trước mặt của ông già.

“Mệnh Hoả!” 

Ánh mắt của cậu lấp lánh vẻ lạnh lùng, vung bàn tay, trong cơ thể đột nhiên có một luồng nguyên lực mệnh hoả hiện ra.

Và khi mệnh hoả này xuất hiện, sắc mặt của ông già đó liền thay đổi.

Chương 144: Tông chủ minh nguyệt

“Đây là hỏa diệm gì thế!”

Ông già bị cứng đơ lại ở không trung, khuôn mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, trong lòng cũng đã vang lên những cơn sóng dữ dội.

Thuật định hình, có thể làm cơ thể đứng lại cũng có thể làm dừng lại thần trí! 

Nhưng ông già này chính là sơ kỳ cảnh giới Bổn Thần, tu vi rất mạnh, vượt Thanh Lâm hai cấp nên cho dù sức mạnh của ba đôi cánh của Thanh Lâm có tăng gấp bốn lần cũng chỉ có thể làm dừng lại cơ thể của ông mà không làm dừng lại thần trí của ông được.

Thuật định hình, không hề làm cho ông khiếp sợ mấy, bởi vì ông có thể cảm nhận được, loại đứng yên này của ông nhiều nhất cũng chỉ là duy trì được trong vài giây.

Nhưng mệnh hỏa này vẫn khiến cho lòng ông bồn chồn, sinh ra một cảm giác kinh sợ khó có thể diễn tả bằng lời! 

Trong khoảnh khắc mà Thanh Lâm thi triển mệnh hỏa trên ngón tay thì trong cơ thể của ông già này, không ngờ cũng lại sinh ra một đốm lửa, vả lại, đóm lửa này càng ngày càng lớn, bắt đầu từ một đốm nhỏ trên ngón tay, trong phút chốc liền tăng lên to cỡ một nắm đấm!

Khi hỏa diệm này càng ngày càng lớn thì trong lòng của ông già liền sinh ra một cảm giác nguy hiểm và cảm giác này càng ngày càng nồng, đến khi mà ông có thể động đậy thì mệnh hỏa đó, “bạch” một cái liền từ trong cơ thể của ông xông ra ngoài, bay về phía của Thanh Lâm

Sắc mặt của ông già thay đổi, gào thét lớn tiếng, bóng hình ông lùi nhanh về phía sau, thuật định hình đó đã mất đi tác dụng, ông có thể nhúc nhích, nhưng khuôn mặt ông trắng bệch và liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi. 

“Tu vi của ta…”

Đôi mắt của ông già mở căng ra, lẩm bẩm một mình, trong thần sắc của ông đều tỏ vẻ không dám tin đây là thật.

Khi đốm lửa đó bị Thanh Lâm đoạt lấy đi thì tu vi của ông, không ngờ lại trực tiếp từ cảnh giới Bổn Thần giáng xuống tới cảnh giới Linh Đan mạnh nhất! 

Vả lại, sự giáng cấp này không phải là tính tạm thời mà là đã động đến căn cơ của ông, không thể nào bù đắp lại được.

“Trả ngọn lửa đó cho ta!” Đôi mắt của ông già từ từ đỏ lên, ông không biết Mệnh Hỏa pháp tắc là gì, nhưng ông có thể cảm nhận được, chỉ khi dung nạp ngọn lửa đó vào lại trong cơ thể thì tu vi của bản thân ông mới có thể hồi phục lại được.

Với tư cách là cao thủ cảnh giới Bổn Thần, sự chênh lệch so với cảnh giới Linh Đan là cực kỳ lớn, cho dù lúc này đây ông đang ở cảnh giới Linh Đan mạnh nhất, nhưng so với cảnh giới Bổn Thần, hoàn toàn giống như là một trời một vực, vả lại, ông đã quen với đãi ngộ và sức mạnh của cảnh giới Bổn Thần thì ông sao có thể chịu đựng nổi tu vi của bản thân ông bị giảm xuống chứ! 

“Đáng tiếc quá…”

Ánh mắt của Thanh Lâm lấp lánh, nhìn chằm chằm vào đốm lửa đó trong tay.

Nếu ông già này không phải là cảnh giới Bổn Thần thì thuật định hình đó nhất định có thể khiến ông đứng yên hơn mười giây và khoảng thời gian dài như thế cũng đủ để cậu hấp thụ hoàn toàn mệnh hỏa của đối phương. 

“Đồ đã vào tay thì sao có đạo lý trả lại.” Thanh Lâm thản nhiên mở miệng nói.

Khi cậu mở miệng nói, bàn tay cậu lật một cái, mệnh hỏa ban đầu lập tức hoá thành một cái miệng lớn, trực tiếp nuốt chửng mệnh hoá to cỡ nấm đấm của lão già đó!

Sau khi nuốt vào, mệnh hỏa trên bàn tay của Thanh Lâm cũng đột nhiên tăng lên, biến thành cỡ một nắm đấm, bị Thanh Lâm vỗ nhẹ một cái, lập tức nuốt vào trong bụng. 

Mệnh hỏa này, không làm cho tu vi của Thanh Lâm tăng lên mà chỉ là tăng thêm sức mạnh cho pháp tắc Mệnh Hỏa của cậu, dựa vào cảm giác của Thanh Lâm, dựa vào sức mạnh của mệnh hỏa lúc này, nếu tiếp tục hấp thu mệnh hỏa của ông già đó, nhất định sẽ dễ dàng hơn nhiều, thậm chí, cũng có thể trực tiếp hấp thu toàn bộ mệnh hỏa khác, khống chế sự sống chết của ông.

“Đây là Mệnh Hỏa pháp tắc, quả thật vô cùng mạnh… chỉ là, mệnh hỏa hôm nay của ta, chỉ có thể gọi là nguyên lực mệnh hỏa, vẫn chưa thể đạt đến trình độ của pháp tắc…” Trong lòng của Thanh Lâm thầm nói.“Đưa hỏa diệm đó cho ta!!!” Thấy Thanh Lâm trực tiếp nuốt vào bụng và dung hợp mệnh hỏa của ông, đôi mắt của ông lập tức đỏ bừng lên. 

Thanh Lâm mặc kệ, cậu chỉ nhìn chằm chằm vào cây thương dài đang phóng về phía cậu, rồi cậu liền đánh mạnh ra ba cú đấm!

Ba cú đấm này, đều là Phiên Thiên chưởng, tiêu hao phần lớn nguyên lực của Thanh Lâm và cây thương dài đó cũng với ba cú đấm này, cuối cùng bị đánh ngược trở lại về phía của ông già.

Cảnh giới Bổn Thần, Thanh Lâm có chút kiêng dè, nhưng lúc này đây, ông già này chỉ là cảnh giới Linh Đan, Thanh Lâm hoàn toàn không sợ! 

“Nếu dám cản trở, ta sẽ lấy mạng của ngươi!”

Ánh mắt lạnh lùng, Thanh Lâm quay đầu lại nhìn Hồ Nham và Dương Tú vẫn đang ở trong màn ánh sáng đó.

Và khi Thanh Lâm nhìn lại, con ngươi của Hồ Nham co giật một cái, rồi sắc mặt thay đổi! 

“Ông cố nội của ta chính là Tông chủ của Minh Nguyệt tông, ngươi dám động đến ta sao?” Hồ Nham có chút sợ sệt nói.

Thanh Lâm hừ lạnh một tiếng, chân bước lên, trong phút chốc bóng hình của cậu liền xuất hiện trước phía trước của màn ánh sáng đó.

“Thanh mỗ đánh không bể được màn sáng này, nhưng ta có thể lấy mệnh hỏa của ngươi!” 

Lời nói vừa dứt, hỏa diệm đó lại bốc lên lần nữa.

Khi hỏa diệm đó bốc lên cao, Hồ Nham liền phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc của hắn trở nên trắng bệch và trên đỉnh đầu của hắn, một đốm lửa đột nhiên bay lên.

“Ngươi dám làm ta bị thương!” Hồ Nham cực kỳ sợ hãi, trong khoảnh khắc mà hỏa diễm đó xuất hiện, cảm giác nguy hiểm trong lòng cậu càng tăng lên mạnh mẽ, bởi đây liên quan đến sự sống còn. 
Bàn tay hắn lật ngược lại một cái liền xuất hiện một miếng Ngọc Giản, Hồ Nham trực tiếp bóp nát miếng Ngọc Giản này, trong miếng Ngọc Giản đó đột nhiên bộc phát ra một ánh sáng kinh khủng.

Ánh sáng này toả ra ba màu sắc, khi xuất hiện, trong hư không lập tức ngưng tụ ra một bóng hình khổng lồ, bóng hình đó giống như là thiên thần, uy lực bao phủ cả bầu trời, sau khi bóng hình này xuất hiện, tất cả mọi người xung quanh đều có cảm giác không thể thở nổi vậy.

Thanh Lâm cũng ngước đầu lên, cậu nhìn thấy rất rõ, khuôn mặt của bóng hình này chỉ là một người trung niên, tướng mạo bình thường, nhưng cho dù đây chỉ là ảo ảnh thì khí tức trên người của bóng hình đó toả ra vẫn khiến người khác toát mồ hôi lạnh. 

“Dám đả thương cháu ta, ta diệt cả tộc ngươi!” Bóng hình đó nhìn chằm chằm Thanh Lâm, từ từ mở miệng nói.

Ánh mắt của Thanh Lâm dao động một cái, âm thanh ầm ầm đó, làm trời đất rung chuyển và trong lúc tiếng vang này truyền ra, liền khiến nguyên lực trong cơ thể của cậu trở nên rối loạn, giống như muốn phá tan cơ thể cậu, đưa cho bóng hình đó hấp thu vậy.

“Tu vi của người này là Thông Thiên!” 

Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong lòng của Thanh Lâm.

Cậu đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía của Lăng Dạ.

Và cùng lúc đó, Lăng Dạ cũng ngước đầu lên, nhìn về phía Thanh Lâm, sắc mặt của hắn rất phân vân, giống như là đã biết, bóng hình này đủ để uy hiếp đến mạng sống của Thanh Lâm, hắn đang quyết định, quyết định có nên lấy tung tích của Thanh Thiền ra để đổi lấy mạng sống của Thanh Lâm không? 

Một hồi sau, Lăng Dạ cười một cách thê thảm, sau đó, sắc mặt của hắn liền lộ ra vẻ quyết đoán, nói: “Tiền bối, đừng có trách vãn bối độc ác như thế, nếu tiền bối không giúp vãn bối thì trên thế gian này sẽ không còn một ai có thể giúp đỡ vãn bối cả!!”

Thanh Lâm lộ ra ánh mắt lạnh lùng, nếu chỉ cần giết chết Hồ Nham và Dương Tú thì cậu có thể làm được, nhưng lúc này đây lại kéo theo tông chủ của Minh Nguyệt tông vào, thậm chí, có khả năng cậu sẽ đắc tội với nhân vật lớn của Minh Nguyệt tông này.

“Sau chuyện này, ta và ngươi sẽ không còn dính líu đến nhau nữa!” 

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, ánh mắt của cậu lộ ra vẻ quyết đoán, bàn tay cậu phất một cái, Mệnh Hỏa pháp tắc trên đỉnh đầu của Hồ Nham đó, trực tiếp bay thẳng về phía của cậu.

“Ngươi dám!!”

Bóng hình khổng lồ đó đột nhiên quát lên một tiếng, rồi vung bàn tay ra, bắt lấy Thanh Lâm. 

Thanh Lâm không hề né tránh, khi bàn tay đó bay đến, bàn tay phải của cậu phất một cái nữa, bàn tay thô kệch được thiên kiếp màu đỏ hoàn toàn ngưng tụ lại, tiếp tục xuất hiện lần nữa!

Thiên kiếp này hiện ra, lập tức chấn động cả trời đất, vô số sấm chớp sáng lấp lánh, trong mơ hồ, giống như sắp có thiên kiếp giáng xuống vậy.

Ông già đó đứng ở xa quan sát, há hốc mồm và ngớ người ra. 

“Sức mạnh Thiên kiếp! Đây không phải là Thiên kiếp bình thường!”

“Nguyên lực sấm chớp, pháp tắc ghê gớm đó, ma kỹ kinh khủng, lúc này đây, lại thi triển ra sức mạnh Thiên kiếp này, thằng nhóc này, rốt cuộc còn bao nhiêu tuyệt kỹ đây!!”

Ông thực sự không dám tin, chỉ là một trung kỳ Linh Đan mà thôi, sao lại có thể mạnh đến như thế, không những có thể chiến  ấu ngang tài ngang sức với bản thân ông cảnh giới Bổn Thần này, mà tinh lực của cậu ta trông như vẫn còn rất dồi dào!

Chương 145: Phù Văn Hiển Uy

“Đùng!”

Thiên kiếp màu đỏ đó làm kinh động đến sức mạnh của trời đất, hấp thu ánh sáng của lôi quang, giống như muốn quét ngang trời đất, đánh nát không trung và dưới bàn tay điều khiển của Thanh Lâm, trực tiếp bay thẳng đến bàn tay của bóng hình khổng lồ đó.

Cùng lúc này, Thanh Lâm khống chế mệnh hỏa, mệnh hỏa trên đỉnh đầu của Hồ Nham đó lập tức bị hút về phía cậu. 

Thế nhưng, khi Thanh Lâm đang muốn nuốt chửng mệnh hỏa này thì thần sắc của bóng hình khổng lồ đó đột nhiên trở nên lạnh lùng, miệng mở to ra, một cây cột cờ liền xuất hiện.

Cây cột này càng ngày càng to, đến cuối cùng, che khuất cả bầu trời, che khuất cả quảng trường này, che khuất thành Minh Nguyệt này, che khuất toàn bộ đế quốc Viễn Đông!

Từ xa nhìn cây cột cờ kinh khủng này, toàn bộ trời đất đều tối đen hết, trong tất cả tầm nhìn của mọi người đều không còn ánh sáng nữa, không còn trời đất, nếu có cũng chỉ là cây cột cờ kinh khủng đó. 

“Đến đây tuy chỉ là phân thân của lão phu nhưng giết một con tép nhỏ nhoi cảnh giới Linh Đan như ngươi cũng đủ sức rồi!”

Bóng hình khổng lồ đó lại tiếp tục mở miệng nói chuyện và trong lúc ông ta nói chuyện thì bàn tay của ông đã chạm đến Thiên kiếp màu đỏ đó.

“Đùng!!!” 

Vào lúc này đây, trời đất thay đổi, bàn tay đó nắm lấy Thiên kiếp, giống như nắm lấy Thiên đạo, muốn huỷ diệt nó, muốn phá nát nó!

Nhưng sức mạnh của Thiên đạo, trong khoảnh khắc bị bàn tay lớn đó nắm lấy, đột nhiên rung lên một cái, ở bên ngoài trời đất mà đã bị cây cột cờ này che khuất đi, có vô số sấm chớp lập tức bay đến, trực tiếp bay thẳng về phía bàn tay lớn, rồi vang lên ầm ầm.    

Cùng lúc này, trong cây cột cờ đó, vô số bóng hình đi ra, dung mạo của những bóng hình này đều y hệt dung mạo của tông chủ Minh Nguyệt, chỉ là khí tức tỏa ta từ trên những người này đều là cảnh giới Linh Đan. 

Vài người trong số đó bay về phía Thanh Lâm, ra tay cùng một lúc, nguyên lực khủng khiếp hoá thành bàn tay mà không ngờ bọn họ ra tay để đoạt lấy lại mệnh hỏa của Hồ Nham.

“Hửm?”

Thanh Lâm nhíu mày lại, thần sắc lộ ra vẻ nghiêm trọng. 

Những bóng hình này, gần trăm người, tuy nói cậu không sợ bất cứ một người nào nhưng trong lúc ra tay thì tu vi của những bóng hình này không ngờ lại có thể hợp lại, chỉ cần mười mấy người thôi thì đã vượt qua cảnh giới Linh Đan, đạt đến cảnh giới Bổn Thần, nếu mà hàng trăm người, hàng ngàn người, thậm chí hàng vạn người này đều hợp nhất lại hết thì tuyệt đối có thể đạt đến cảnh giới Tinh Hoàng, thậm chí còn cao hơn nữa!

Sự thật cũng đã chứng minh suy đoán của cậu, những bóng hình đó, đều tụ họp lại ở ngay trung tâm, từng bóng người liên tiếp hợp nhất lại.

Và khi những bóng hình này hợp nhất lại thì khí tức của bóng hình ở ngay trung tâm càng ngày càng mạnh, chỉ trong chớp mắt đã vượt qua cảnh giới Linh Đan, khí tức của bóng hình đó, so với ông già cảnh giới Bổn Thần đó còn mạnh hơn nữa, vả lại, loại sức mạnh này vẫn đang tăng lên! 

“Nếu mà để cho nó hoàn toàn hợp nhất lại hết, nhất định có thể đạt đến cảnh giới Tinh Hoàng, đến lúc đó, ta chắc chắn sẽ không phải là đối thủ của nó!”

Trong ánh mắt của Thanh Lâm lộ ra tia ánh sáng lạnh lùng, bàn tay phất một cái, Đại Đế lục trong cơ thể cậu đột nhiên xoay chuyển.

“Hư ảnh Đế Thần, hiện!” 

“Đùng!!”

Ở phía sau lưng cậu, một bóng hình nhanh chóng ngưng tụ lại, bóng hình này bước ra một bước, uy lực lan ra khắp mọi nơi, khiến sắc mặt của ông già cảnh giới Bổn Thần đó cũng phải thay đổi.

Và cũng vào lúc này, hư ảnh Đế Thần tung ra một cú đấm về phía của bóng hình đang đứng ở ngay trung tâm kia, những nơi mà cú đấm đi ngang qua, phàm là những bóng hình vẫn muốn hợp nhất lại thì đều bị cú đấm đó đánh cho tan nát hết. 

“Cút!”Bóng hình đó đột nhiên mở mắt ra, trong ánh mắt bộc phát ra ánh sáng lạnh lùng, đồng thời cũng đấm ra một cú, giống như khai thiên lập địa, đánh vang hư ảnh Đế Thần.

“Đùng!!” 

Tiếng vang lớn truyền ra, dưới một cú đấm này, hư ảnh Đế Thần, không ngờ lại trực tiếp bị đánh tan nát hết.

“Bóng hình này đã vượt qua kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần, đạt đến trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ!”

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, ánh sáng lạnh lùng trong đôi mắt của cậu càng càng lấp lánh hơn, Đại Đế lục điên cuồng xoay chuyển, dưới sự che khuất bầu trời khủng khiếp của cây cột cờ, linh khí kinh khủng đó ngưng tụ thành lốc xoáy, bay đến đỉnh đầu của Thanh Lâm, rồi đổ xuống cơ thể của cậu. 

“Cú nhảy thứ nhất của Đế Thể, Băng Tinh!”

Sắc mặt của Thanh Lâm có chút dữ tợn, trong lòng gào lên, trong trời đất bao la liền lập tức xông ra tinh lực khủng khiếp.

Những tinh lực này bị cây cột cờ đó ngăn cản, nhưng lại không thể chịu nổi sự hấp thu điên cuồng của Đại Đế lục, trong chớp mắt liền ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng, phá nát cây cột cờ đó, lộ ra ánh sáng mặt trời. 

Và quả cầu ánh sáng này cũng nhanh chóng ngưng tụ lại trong bàn tay của Thanh Lâm, vào một khoảnh khắc nào đó, cậu đột nhiên đem nó quăng đi, trực tiếp ném về phía bóng hình đã hoàn toàn hợp nhất lại, toàn thân từ trên xuống dưới đều toả ra khí tức kinh người đó.

“Hửm?”

Mắt thấy quả cầu ánh sáng này sắp bay đến, sức mạnh huỷ diệt trong đó khiến bóng hình này cũng phải nhíu mày lại một cái, phát ra một tiếng hừ nhẹ. 

Thế nhưng, hắn không hề sợ hãi mà còn mở miệng ra, quát lên: “Thiên Lưu!”

“Đùng!”

Sau khi lời nói của hắn vừa dứt, trong cây cột cờ kinh khủng đó, không ngờ lại xuất hiện một cái thác nước, trong thác nước này, trăm ngàn dòng nước, từ trên đỉnh đầu của Thanh Lâm đổ xuống. Sắc mặt của Thanh Lâm thay đổi, cậu cảm nhận được rất rõ ràng, trong thác nước này, tất cả dòng nước mà có thể thấy được hoàn toàn đều là nguyên lực thuộc tính thuỷ.

“Tu vi của người này, tuyệt đối không phải là cảnh giới Tinh Hoàng!”

Thanh Lâm nhanh chóng lùi về sau, nhưng dòng nước đó lại giống như bị cậu thu hút vậy, luôn đuổi theo cậu. 

Cậu đem quả cầu ánh sáng trong bàn tay ném văng ra, quả cầu ánh sáng đó xuyên qua dòng nước do nguyên lực thuộc tính thuỷ ngưng tụ thành, bay đến đỉnh đầu của thác nước, rồi vang lên một tiếng nổ.

“Đùng!”

Tiếng nổ lớn vang khắp trời đất, khiến những người nghe thấy tiếng nổ này, ngoại trừ ông già đó cùng với Hồ Nham và Dương Tú đang được màn ánh sáng bao bọc lại thì hai bên lỗ tai của những người khác cũng đều tuôn máu ra, cả đầu óc đều chấn động. 

Và trong khoảnh khắc quả cầu ánh sáng này nổ ra, thác nước đó cũng trực tiếp bị nổ nát và cây cột cờ vốn bị quả cầu ánh sáng làm rách một đường, cũng giống như mạng nhện vậy, bắt đầu xuất hiện từng vết rách.

Trong chớp mắt, cây cột cờ biến mất, trời đất lại lần nữa mở toang ra trước mắt của tất cả mọi người.

“Chạy mau!” 

“Quá mạnh, quá mạnh rồi…”

“Ta không đi, ta phải ở lại xem cuộc chiến đấu giữa hai đại cao thủ tuyệt thế này, ta nhất định phải gia nhập Minh Nguyệt tông!”

Trong đám người phía dưới, có vô số bóng hình đang chạy trốn, cuộc chiến sống còn này đã vượt qua sự hiếu kỳ trong lòng của bọn họ, nhưng vẫn có người rất gan dạ, vẫn ở lại tiếp tục quan sát cuộc chiến đấu ghê gớm mà bọn họ cực kỳ ngưỡng mộ này. 

Thi thể phủ đầy xung quanh, uy lực còn lại của cuộc chiến này đã giết chết những người phàm ngay cả cảnh giới Hậu Thiên cũng chưa đạt được, nhìn qua một cái, máu tươi tràn ra khắp nơi, thi thể chất thành núi.

Và lúc này đây, ánh mắt của Thanh Lâm lại sáng lấp lánh, khi quả cầu ánh sáng làm nát cái thác nước đó thì cậu đã đi đến phía trước màn ánh sáng của Hồ Nham và Dương Tú, cậu không muốn tiếp tục chiến đấu với tông chủ Minh Nguyệt, bởi vì cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của ông.

Mục đích của cậu chỉ là giết chết Hồ Nham và Dương Tú thôi, để đổi lấy tung tích của tỷ tỷ! 

Mắt thấy Thanh Lâm đi đến, sắc mặt của Hồ Nham lại thay đổi, trong đó lộ ra chút dữ tợn, nói: “Thằng khốn, màn ánh sáng này chính là ông cố nội ta đích thân tặng cho ta, cho dù là cảnh giới Bổn Thần cũng khó mà phá vỡ nó! Ngươi muốn giết ta sao? Ha ha… nằm mơ đi!”

Khuôn mặt của Thanh Lâm lạnh lùng, cậu vỗ vào ấn đường một cái, lập tức xuất hiện một phù văn giống như là bộ xương người chết vậy.

Phù văn này có chút u ám, nó xoay chuyển trên ấn đường của Thanh Lâm, phù văn này chính là Cuồng Linh Chí Tôn từng tặng cho cậu và cũng là một ký hiệu cho thấy cậu là đệ tử của Cuồng Linh Chí Tôn. 

“Đùng!”

Phù văn vừa xuất hiện, gốc tay áo của Thanh Lâm lập tức bị thổi lên, trên cơ thể của cậu cũng xuất hiện một khí tức cực kỳ đáng sợ.

Khí tức này ngày càng tăng lên, hậu kỳ Linh Đan, Linh Đan mạnh nhất… 

Kỳ đầu Bổn Thần!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau