ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Uy lực của đạo phong

"Rầm!"

Tiếng nói này giống như là đang thúc giục bão tố, khi lời nói của nàng vừa dứt, hư không ở phía xa kia đột nhiên trở nên âm u, bao quát tất cả tầng mây, sắm chớp vang lên ầm ầm và màu đỏ cũng xuất hiện theo

Hơi thở của Thanh Lâm gấp gáp, cậu nhận ra màu đỏ này, đó là Thiên kiếp chi lôi! 

Màu đỏ đó bao phủ cả bầu trời, trải dài hết không biết bao nhiêu khu vực, liếc nhìn một cái, chi chít cả bầu trời, cực kỳ kinh người.

Tất cả uy lực từ lôi kiếp màu đỏ đó truyền ra, khiến sắc mặt của Thanh Lâm thay đổi, khiến sắc mặt của vô số người Tô gia trong thành trì ở dưới cũng đều u ám theo.

Bọn họ giống như đã sớm biết được sẽ có một ngày này như thế, giống như sẽ biết có Thiên kiếp màu đỏ này xuất hiện và vô số bóng người xông ra đều là các ông già. 

Toàn thân trên dưới của mấy ông già này, đều phát ra một uy lực rất khủng khiếp khó mà diễn tả được, cho dù Thanh Lâm đứng ở đằng xa, cũng vẫn cảm thấy được khí tức kinh khủng đó, nếu mà mặt đối mặt, chỉ là khí tức này thôi, cũng đủ khiến cơ thể của Thanh Lâm nổ tung, lúc đó thân thể và tinh thần của cậu cũng đều sẽ bị diệt.

Thanh Lâm không dám tin, cậu nhìn chằm chằm vào lôi kiếp kinh khủng ở phía xa đó, màu đỏ này, so với lúc mà cậu độ kiếp, còn không biết đã mạnh hơn gấp bao nhiêu lần, uy lực huỷ diệt khủng khiếp đó, khiến sắc màu của trời đất cũng thay đổi.

“Đạo Phong ta, là người của Tôn Thượng tông, tìm kiếm báu vật của trời đất.” 

Từ trong tầng mây màu đỏ truyền ra một giọng nói không cảm xúc, nhưng khi giọng nói này xuất hiện, không gian xung quanh đột nhiên rách ra, tiếp theo, từng mảnh đất đều trở thành hư không, cuối cùng, hoàn toàn biến thành màu đen, chỉ còn chừa lại thành trì Tô gia.

“Chỗ này chỉ là Tô gia, ở đâu ra báu vật!”

Một ông già của Tô gia đi ra, khuôn mặt người này nhăn nheo, đầu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ đơn sơ, tuy đôi mắt đục ngầu, nhưng trong đó, toả ra tia ánh sáng lạnh lẻo làm cho người ta nghẹt thở. 

“Diệt!”

Âm thanh bình thản đó lại tiếp tục truyền ra, sau khi lời nói dứt xuống, thiên kiếp khủng khiếp đó liền đánh xuống, một bàn tay lớn hoàn toàn do uy lực của thiên kiếp màu đỏ tạo thành, đánh mạnh về phía thành trì Tô gia.

Bàn tay to này quá lớn, lớn tới nổi khó mà có thể dùng lời để diễn tả được, nhìn qua đó, giống như bão tố, cuốn đi tất cả thiên địa, khiến bầu trời sợ hãi, khiến không trung rung rẩy, khiến cho tinh cầu này, cũng xuất hiện vỡ nát. 

"Ầm!"

Khi bàn tay đó đánh xuống, những nơi bàn tay đó đi qua, toàn bộ không gian đều bị hoá thành hư vô, dường như chỉ trong phút chốc đó, đã tiêu diệt toàn bộ thành trì Tô gia!

Cảnh tượng này, làm cho Thanh Lâm gần như nghẹt thở, cậu khó có thể tượng tưởng được, rốt cuộc đây là loại tu vi gì, lúc này đây, cậu lại nhìn thành trì Tô gia đó, toàn bộ trở nên hỗn loạn, còn đâu là cung điện nguy nga, hùng vĩ, còn đâu một gia tộc hưng thịnh nữa, số lượng lớn xác người nằm dưới đất, tiếng khóc, tiếng la thảm thiết, tất cả những tiếng khác nhau đều truyền ra. 

Ánh mắt Thanh Lâm quét qua một cái, cuối cùng, nhìn về một nơi nào đó, cậu vẫn thấy Tô Ngọc đó sống sót!

Chỉ là lúc này đây, khí tức của nàng rất yếu, khuôn mặt trắng bệch, nhưng nàng vẫn nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, trong miệng lẩm bẩm.

Tiếng lẩm bẩm này, lại khiến chân mày của Thanh Lâm nhíu lên lần nữa, bởi vì cậu nhìn thấy trong khuôn hình miệng của Tô Ngọc, ngoại trừ hai từ "chạy mau" còn có hai từ khác! 

Nhưng chỉ là, hai từ này lại khiến cho Thanh Lâm khó hiểu nên trong một lúc, cậu hoàn toàn không đoán ra được hai từ đó là gì.

“Đạo Phong, ngươi huỷ diệt Tô gia của ta, ngươi sẽ không được chết yên!”Và cũng vào lúc này, lại có một ông già bay ra, người này trông giống như là người bình thường, toàn thân trên dưới không toả ra một chút khí tức nào, nhưng trên ấn đường của ông, lại có một con dấu màu đỏ, con dấu này xoay chuyển, không ngờ lại là tinh điểm! 

“Chí Tôn!”

Sắc mặt của Thanh Lâm thay đổi, Đế Linh từng nói qua, phàm là những người phá đế thành tôn, cũng đều nhận được sự chiếu cố của bầu trời và sự chiếu cố này, chính là con dấu bầu trời.

Phàm là Chí Tôn, ở ấn đường đều có tinh điểm! 

Tất cả Chí Tôn, dựa vào tinh điểm để xem tu vi, nhất tinh là thấp nhất, cửu tinh là mạnh nhất!

Ấn đường của ông già này chỉ có một cái tinh điểm, rõ ràng chỉ là Đại Địa Chí Tôn nhất tinh.

Ông nổi trận lôi đình, dưới sự vung vẩy bàn tay của ông, bầu trời bị rách ra và rồi vô vàn mảnh vỡ của bầu trời tụ lại trên bàn tay của ông, hoá thành bão tố dữ dội, bay về phía hư không, cuốn đi tất cả màu đỏ thẩm vô bờ bến đó. 

"Đùng!"

Những tiếng vang lớn ghê gớm không ngừng truyền ra, khi những mảnh vỡ này va chạm với uy lực của thiên kiếp màu đỏ đó, đều trực tiếp vỡ nát ra và ông già đó, cũng không ngừng phun ra máu tươi, trong cơ thể vang lên tiếng nổ.

“Đại Địa Chí Tôn…” 

Âm thanh đó lại truyền ra lần nữa, nói: “Niệm tình ngươi tu luyện không dễ nên ta cho ngươi thêm cơ hội, giao báu vật ra đây, ta có thể bảo toàn huyết mạch của Tô gia.”

“Tô gia ta, không có báu vật!” Ông già đó ngước mặt lên trời hét.

Và trong khoảng khắc lời nói đó dứt xuống, người này đột nhiên xông lên hư không, thân thể bành trướng, dưới ánh mắt tuyệt vọng của vô số người Tô gia, nổ tung ra! 
"Bùm!"

Uy lực nổ tung này, cuộn sạch tất cả thành trì, cuộn sạch tất cả thiên địa, cuộn sạch bầu trời, cuộn sạch không trung!

Lực công kích này, chỉ là trong tích tắc, đã khiến cho tầng mây màu đỏ đó hoàn toàn vỡ nát, vả lại, trong lúc lờ mờ này, biến thành một bàn tay, đột nhiên thò vào bên trong hư không đó! 

Trong phút chốc này, trong hư không đó truyền ra một tiếng hừ lạnh, âm vang vừa dứt xuống, cái bàn tay mà do uy lực nổ tung hoá thành cũng trực tiếp bị vỡ nát ra.

“Lão tổ!”

Trong dưới thành trì, còn có vô số người Tô gia sống sót nhưng sắc mặt của bọn họ đều rất thê lương, khuôn mặt lộ ra thù hận ngập trời, trong đó có không ít người, đều học theo ông già Đại Địa Chí Tôn đó, xông lên bầu trời, cho tự nổ tung cơ thể ra. 

Thực lực của bọn họ, tuy không mạnh bằng Đại Địa Chí Tôn, nhưng bọn họ thắng do số lượng người đông, vả lại, khi mỗi người tự nổ, cũng đều thi triển công pháp bí mật hợp kích của Tô gia và lúc này, uy lực tự nổ này dung hợp lại một chỗ, tất cả ập lên bầu trời.

Cảnh này, cực kỳ kinh khủng!

Hư không đó nổ nát ra, giống như là lộ ra tinh quang, tất cả ánh sáng mà uy lực tự nổ này hình thành, khiến thiên địa mất đi màu sắc, khiến mặt trời bị đổ sập, khiến toàn bộ Đông Thắng tinh, lúc này cũng đều rung rẩy lên, 

Nhưng lực đạo khủng khiếp như thế lại dưới tiếng hừ lạnh đó tiêu tan mất đi lần nữa.

“Đạo Phong!”

“Nếu Tô gia ta không chết, ngàn thế vạn thế, nhất định sẽ diệt ngươi!” 

Tiếng gào này, không phải do một người truyền ra mà là do toàn bộ những người còn lại của Tô gia phát ra.

Giống như là một loại tín ngưỡng, cũng giống như là một loại nguyền rủa, khi tiếng ầm ầm vang lên, âm thanh này lại lần nữa vang lên ngút trời, không ngờ lại xé rách không gian ra, khiến cho bóng hình ẩn nấp trong hư không đó, xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Thần sắc của người này lạnh lùng, dung mạo bình thường, một thân đạo bào, trên ấn đường của người đó cũng có tinh điểm mà còn là tam tinh. 

Nhưng, tinh điểm này sáng hơn nhiều so với tinh điểm trên ấn đường của ông già đó, giống như ba cái mặt trời nhỏ, một khi xuất hiện, liền chiếu rọi toàn bộ Đông Thắng tinh.

Dưới cơ thể của người này, còn có một con rồng dài màu xanh, con rồng dài này toàn thân toát ra khí tức hung bạo dày đặc, dáng hình của nó rất lớn, gần ngàn trượng, khi xuất hiện, cái đuôi khổng lồ của nó quét ngang bầu trời và những nơi mà nó quét qua, không gian đều bị nứt ra.

“Gan ngươi cũng to lắm!” 

Người này quát lên một tiếng, thân hình rung lên một cái, đột nhiên có vô số bóng hình từ trên cơ thể của hắn bước ra, hình dáng của những bóng hình này giống y như đúc hắn, giống như là phân thân ra vậy, trong phút chốc liền đến ngay trước mặt của tất cả người Tô gia, giơ bàn tay lên, những người Tô gia đó hoàn toàn không có bất kỳ năng lực phản kháng gì liền bị giết ngay tức khắc!

Ở trước mặt Tô Ngọc cũng xuất hiện một bóng hình như vậy, nhưng nàng không có kiếp sợ và nàng cũng không có nhìn bóng hình này mà nàng vẫn nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm.

“… Chạy mau!” 

Chương 137: Thiên các

Cho đến tận bây giờ, Thanh Lâm vẫn không biết được hai chữ mà Tô Ngọc muốn nói rốt cuộc là hai chữ gì.

Cũng chính trong lúc này, thân thể Tô Ngọc nổ ra phát ra một tiếng bùm, phân thân của Đạo Phong trước mặt cũng trong nháy mắt mà biến mất.

Cơ hồ như trong chớp mắt, cả một Tô gia bị hủy diệt, chỉ sợ có Đại Địa Chí Tôn này, chỉ sợ là cả một Tô gia này, khu vực mạnh nhất của Đông Thắng tinh cũng bị hủy diệt mất. 

“Đạo Phong…”

“Đạo Phong!”

“Đạo Phong!” 

Bên trong đôi mắt của Thanh Lâm, từng một từng một hư ảnh hoàn xuất hiện bên trong thành trì đã bị tan bại đi của Tô gia, những người này, trừ những người tự mình phát nổ ra, còn lại đều là linh hồn!

“Hừm!”

Đạo Phong lạnh lùng “hừm” một tiếng, Thanh Long đang ở thân dưới của Đạo Phong đột nhiên mở miệng, linh hồn vẫn cứ rủa thầm tên của Đạo Phong, ngay thời khắc này, đều không lo bị khống chế mà lao đến phía của Thanh Long. 

Những linh hồn này dần dần bị nuốt đi, thân thể của Thanh Long không ngờ lại lần nữa to hơn một chút, tuy là chỉ to hơn mấy mươi trượng, nhưng phải biết rằng, thân thể của Thanh Long bây giờ, đã được cả ngàn trượng rồi!

Trong đôi mắt của Thanh Lâm, Tô Ngọc là một linh hồn, cũng là đang từ từ bay đến bên miệng của Thanh Long, nhưng cũng chính trong lúc này, có một bàn tay to lớn đột nhiên xuất hiện!

“Rầm!” 

Bàn tay to lớn này xé nát hư không, xuyên thấu bầu trời, dùng tay bắt lấy linh hồn của Tô Ngọc rồi lập tức thu hồi lại.

Đạo Phong biếc sắc, ngẩng đầu lên nhìn: “Cuồng Linh!”

“Đạo Phong, người này bổn tôn cần dùng, ngươi dám ngăn cản, ta sẽ khiến cho xương cốt của ngươi đều tan biến!” Một tiếng nói lạnh lẽo từ hư không phát ra, Đạo Phong vốn định ra tay, nhưng sau khi nghe được những lời này, thần thái bèn trở nên u ám, cuối cùng cũng không động thủ. 

Toàn thân Thanh Lâm là một nổi sợ hãi, cậu ta nghe rất rõ hai từ “Cuồng Linh”, càng nghe thấy rất rõ Cuồng Linh Chí Tôn, những lời nói vô cùng bá đạo kia.

“Việc này là mệnh lệnh của Thượng tông, ta chỉ có thể tuân theo mệnh lệnh mà chấp hành!” Đạo Phong với trạng thái âm trầm mà nói lên một câu.

“Thượng tông?” 

Lời nói của Cuồng Linh Chí Tôn lại lần nữa truyền đến: “Đừng đem hai từ “Thượng tôn” trong miệng ngươi đàn áp bổn tôn ta, những việc mà ta muốn làm, là không một ai có thể ngăn cản được!”

Lời này sau khi nói xong thì bàn tay to lớn kia bắt lấy linh hồn của Tô Ngọc rồi biến mất.

Trực tiếp bị bắt đi, Tô Ngọc vẫn là nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, nói ra những câu chữ mà Thanh Lâm nghe không rõ. 

Ngay lúc này thành trì của Tô gia đã hoàn toàn biến thành địa ngục, Đạo Phong ở bên trong đó từ từ bước đi.

Một lúc nào đó, Đạo Phong như phát hiện được điều gì đó, vẫy tay một cái, một đứa bé đang được bao bọc cẩn thận trong một cái bọc, đột nhiên xuất hiện trên tay của Đạo Phong.

Trước ngực của đứa bé này, còn có một miếng ngọc bội, trên đó được khắc hai chữ, ngay lúc Thanh Lâm nhìn thấy được hai chữ này, con ngươi trong mắt cậu ta lại một lần nữa co lại, hít một hơi thật sâu. 

Tô Ảnh!

Đứa nhỏ này, chính là Tô Ảnh!

“Đây…” Thanh Lâm lúc này khó mà hình dung được những điều mà mình đang kinh sợ trong lòng, cậu ta nhỏ tiếng tự nói với mình: “Tô Ảnh, sinh ra từ vạn năm trước, thậm chí là từ cả chục vạn năm trước!”

Đứa bé này xuất hiện làm điên đảo đi mọi ý nghĩ của Thanh Lâm, cậu ta thậm chí còn có cảm giác, Tô Ảnh trước đó gả cho Phong Thủy Hàn kia, không phải là thật!

Bên trong thành trì, Đạo Phong bắt lấy đứa bé này, đôi mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đang định ra tay giết nó thì đột nhiên ngay lúc này, có một cơn lốc xoáy trong hư không xuất hiện trước mặt của Đạo Phong. 

Lốc xoáy này có tốc độ rất nhanh, Đạo Phong lộ ra vẻ kinh sợ, chỉ thấy lốc xoáy đang ở trước mặt mình này, có sáu màu không ngừng chớp chớp, mỗi một màu đều khiến cho khuôn mặt Đạo Phong phải biến sắc, đều khiến cho Đạo Phong phải hoảng sợ.

“Lục đạo luân hồi!”

Đạo Phong lộ ra vẻ không dám tin, cũng ngay chính trong lúc này, lốc xoáy kia bỗng truyền đến một lực hút, lực hút này chớp mắt một cái liền đem đứa bé đang được bọc cẩn thận trong tấm chăn kia đem đi, thậm chí ngay cả Đạo Phong cũng trở tay không kịp. 

“Hồng hoang lần nữa mở ra, lục đạo luân hồi xuất hiện!”

Đạo Phong lùi ra phía sau vài bước, nhìn chằm chằm lốc xoáy đang từ từ biến mất kia, hơi thở gấp gáp.

Một lúc sau, Đạo Phong không quan tâm đến lốc xoáy kia, không quan tâm đến đứa nhỏ kia, thân ảnh ông ta chớp một cái liền đến bên cạnh thân thể Thanh Long, rồi biến mất giữa trời đất rộng lớn này. 

Sau khi ông ta đi, thành trì của Tô gia cuối cùng cũng trở lại với trạng thái yên tĩnh.

Đôi mắt của Thanh Lâm lúc thì rực sáng lại lúc chìm lắng xuống, ổn định lại những phong ba trong lòng của mình kia, trầm ngâm một chút, chân bước ra phía trước, nhìn về thành trì của Tô gia mà bước đi.

Cậu ta chỉ là bước ra một bước, bèn xuất hiện ngay vị trí ban nãy Đạo Phong đang đứng, với khoảng cách gần như vậy, có thể cảm nhận rất rõ những điều đáng sợ kinh người kia vẫn còn lưu lại nơi này vẫn chưa tan biến hết. 

Im lặng một lúc, Thanh Lâm đưa tay ra như đang muốn điều tra xem hư không mà trước đó lốc xoáy kia xuất hiện, nhưng chính ngay lúc này, một tiếng “hừm” lạnh tanh vang lên, khiến cho khuôn mặt Thanh Lâm biến sắc.

“Kẻ nào dám theo dõi hành tung của lão phu ta!”

Lời này sau khi vang lên, Thanh Lâm chỉ cảm thấy lạnh cả sống lưng nổi lên hết da gà, một chút cũng không do dự mà thẳng tiến phía trước chạy đi! 

Trong lúc đang chạy, cậu ta quay đầu lại nhìn một cái, lần nhìn này, khiến cho trí óc cậu ta sợ đến như nổ ầm ầm, đầu óc tê dại!“Đạo Phong!”

Thân ảnh người này vừa ban nãy mới biến mất ngay lúc này lại xuất hiện ngay sau lưng của Thanh Lâm, lúc Thanh Lâm quay đầu lại, khuôn mặt của Đạo Phong càng thêm biến sắc, trước đó vốn định ra tay bắt lấy Thanh Lâm, nhưng ngay lúc này, lại không truy bắt cậu ta. 

“Thiên các!” Lời nói của Đạo Phong vang vọng lại bên lỗ tai của Thanh Lâm, cả người Thanh Lâm ngây ra, có thể nghe thấy rất rõ người đang nói chuyện ở phía sau mình kia đang chứa đựng bao nỗi kinh sợ.

Lại chính trong lúc này, Thanh Lâm giật mình cái, cậu đột nhiên nhớ lại những lời mà Tô Ngọc trước đó muốn nói với cậu mà cậu lại nghe mãi không rõ đó là hai chữ gì!

Chính là Thiên các! 

“Không thể nào! Không thể nào!”

“Thiên các từ sớm đã chết rồi, từ sớm đã chết rồi!”

Đạo Phong lúc này như đang lên cơn điên vậy, một mặt thì gầm gừ, xông thẳng về nơi xa. 

Cũng chính trong lúc này, cảnh vật trước mặt của Thanh Lâm như hoàn toàn bị sụp đổ không cứu vãn được gì, cậu ta chớp mắt một cái, xuất hiện trong tầm mắt của mình vẫn là những ngôi mộ kia, vẫn là những bảng tên mộ phần kia, vẫn là khu đất đã bị bỏ hoang từ rất lâu đó.

“Thiên các…” Thanh Lâm nhỏ giọng nói: “Không ngờ Tô Ảnh lại sinh ra từ vạn năm trước, Đạo Phong kia không ngờ lại tưởng ta là Thiên các, nhưng Thiên các kia… lại là ai!”

“Đế Linh, Thiên các là ai?” Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, chau mày rồi hỏi. 

“Thiên các?”

Đế Linh đang nằm bên trong đan điền của Thanh Lâm, nghe được hai chữ này, thần sắc biến đổi, đột nhiên đứng dậy.

“Cậu biết Thiên các?” Giọng nói của Đế Linh có chút run rẩy. 

Nghe được lời này, Thanh Lâm lại càng chau mày lại: “Việc lúc nãy vừa mới xảy ra, ông không thấy à?”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Đế Linh mờ mịt.

“Vừa lúc nãy ta đến một nơi rất đặc biệt, thấy được hàng vạn năm trước, Tô gia bị hủy diệt, sự xuất hiện của Đạo Phong, cùng với sự ra tay của Cuồng Linh Chí Tôn…” Thanh Lâm nhỏ giọng nói. 

“Việc này ta không biết.” Đế Linh lắc lắc đầu, lại một lần nữa hỏi: “Lúc nãy cậu nói đến Thiên các, chẳng lẽ là biết được từ trong khung cảnh đặc biệt kia?”

“Ừm.” Thanh Lâm nói: “Trước đó ta vẫn là đứng trên trời cao mà quan sát thấy được, trong khung cảnh đó, xuất hiện lục đạo luân hồi, Đạo Phong lại còn nói một câu, hồng hoang lần nữa mở ra, lục đạo…”

“Lục đạo luân hồi xuất hiện!” Lời này không phải là Thanh Lâm nói, mà là Đế Linh. 

Thanh Lâm ngây người: “Ông biết được điều này?”

“Ngươi nói ngươi trong khung cảnh đặc biệt kia, thấy được lục đạo luân hồi?” Đế Linh lộ vẻ không dám tin được.

“Ừm.” 

Thanh Lâm gật đầu: “Vả lại, ngay lúc ta đi thăm dò nơi hư không mà lục đạo luân hồi xuất hiện, Đạo Phong lại lần nữa quay lại đây, ông ta vốn là định bắt ta lại, nhưng ngay lúc nhìn thấy ta thì khuôn mặt biến sắc, còn gọi ta… Thiên các.”

Chương 138: Nghi hoặc

“Hồng Hoang lần nữa mở ra, lục đạo luân hồi xuất hiện…"

“Thiên Các, Thiên Các…”

Đế Linh sợ hãi, nhẩm đi nhẩm lạ mấy chữ đó, như là Thiên Các cái tên này cùng với lục đạo luân hồi kia ngay cả ông ta cũng cảm thấy kinh sợ vô cùng. 

“Thiên Các, rốt cục là ai!” Thanh Lâm hỏi.

“Bản đồ cấp bảy, người truyền thuyết đỉnh cao…”

Đế Linh trầm mặc một hồi, như bình tĩnh lại tâm trạng của mình lúc này rồi lại nói: “Danh tánh người này vang danh khắp thiên hạ, khiến người khác nghe thấy phải cảm thấy sợ hãi. Bản đồ cấp hai, cùng với những cái trên bản đồ cấp hai, phàm là những gia tộc có tiếng tăm bèn biết được tên họ của người này. Người này tựa như một vị thần vậy, tung hoành tinh không là cao thủ trong bản đồ thiên giới!” 

“Người đứng đầu tiên trong cao thủ của bảng tinh không, chính là Thiên Các.”

“Ngay khi tộc Đế Thần ta còn chưa xuất hiện giữa trời đất này, thì Thiên Các đã tồn tại rồi, bản thân ông ta, có vô số lời đồn, có người cho rằng ông ta giống như roi Chí Tôn vậy, dựa vào hồng hoang mà đến chứ không phải là người trần mắt thịt, cũng có người cho rằng thực lực của người này có khả năng áp chế thiên đạo, không để pháp tắc trong mắt mình, trở thành chủ nhân của bản đồ thiên giới.”  

“Nhưng mà ông ta, vẫn là chết rồi…” 

“Chết như thế nào vậy?” Thanh Lâm lại hỏi.

“Không biết nữa.” Đế Linh lắc đầu: “Ai cũng không thấy được rằng ông ta đã chết, cũng không biết được tại sao ông ta lại chết, chết vào ngay lúc nào, nhưng lại có lời đồn cho rằng ông ta đã chết.”

“Vả lại, cho dù là phụ thân của cậu, sống được cả ngàn vạn năm rồi, cũng chưa từng nhìn thấy ông ta qua một lần nào, cơ hồ như lúc phụ thân của cậu hiểu chuyện bèn biết được Thiên Các rồi, càng biết rằng ông ta đã chết.” 

Thanh Lâm chau mày: “Ngay cả phụ thân của ta cũng chưa từng gặp qua Thiên Các, vậy Đạo Phong lại làm sao có thể thấy được? Nhưng dáng vẻ trước đó của ông ta, rõ ràng là đem ta nhìn thành Thiên Các mà.”

“Tuy là có rất ít người từng gặp mặt qua Thiên Các, nhưng có bức tranh họa lại ông ta, bức tranh này không biết là thật hay giả, nhưng mà Tinh Minh đã đứng ra nói rõ, bức tranh này là thật, cho nên bức tranh này bèn được lưu truyền lại.”

“Bức tranh này vốn không phải là bảo vật gì, nếu như muốn có, tùy lúc nào cũng có thể đến cứ điểm Tinh Minh mà mua, vả lại còn có thể mua được những bức tranh của các cao thủ khác trong bảng Tinh Không nữa, cũng không phải là mắc lắm.” 

“Thiên Các người này tiếng tăm lừng lẫy và có vô số lời đồn, nếu như sau này cậu đạt được đến bản đồ cấp một thì ắt sẽ hiểu rõ.”

Đế Linh nói: “Lại nói về lục đạo luân hồi kia đi…”

Thanh Lâm trầm mặc,đợi những lời nói tiếp theo. 

“Lục đạo luân hồi, ngàn vạn năm mới xuất hiện một lần, người luân hồi có thể có được lục đạo!”

“Sinh, tử, mệnh, thiên, địa, tình, chính là lục đạo này!”

“Người mà có được lục đạo này, chủ nhân bản đồ thiên giới, đây chính là những gì mà ta biết về lục đạo cũng là cả một bản đồ thiên giới này đối với lục đạo luân hồi có sự hiểu rõ chính xác nhất.” “Mỗi một lần mà lục đạo luân hồi xuất hiện, cao thủ của cả một bản đồ thiên giới sẽ tranh giành tìm kiếm đến độ u đầu mẻ trán, cảnh tượng đó so với việc tranh đoạt roi Chí Tôn còn phải đáng sợ khốc liệt hơn nữa. Bởi vì nếu như vào được bên trong lục đạo luân hồi, không chỉ có thể khống chế có được lục đạo trở thành chủ nhân của bản đồ thiên giới, càng có thể trở về cùng hồng hoang cảm ngộ được hồng hoang đại đạo, trở thành người truyền thuyết có thể sánh được với Thiên Các!”

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu rồi từ từ nói tiếp: “Ngay trong cảnh tượng đặc biệt đó ta thấy được Tô Ảnh, nhìn thấy lục đạo luân hồi mở ra đem Tô Ảnh hút vào bên trong đó.”

Nghe xong, Đế Linh im lặng một hồi rồi lại mở miệng nói: “Lục đạo luân hồi có linh, cũng có thể đây là sự lựa chọn của nó.” 

“Nhưng mà Tô Ảnh của nơi này rõ ràng là chỉ mới không đến ba mươi tuổi, nhưng trong cảnh tượng đặc biệt đó, là việc là mà đã xảy ra từ hàng vạn năm trước, Tô Ảnh, tại sao lại xuất hiện tại nơi này! Nếu như y như rằng ngài nói vậy, vào được bên trong lục đạo luân hồi bèn có thể khống chế được lục đạo trở thành chủ nhân của bản đồ thiên giới, vậy Tô Ảnh kia sao lại có thể yếu đến như vậy được!”

“Việc này ta không có cách nào giải thích được nhưng mà vào được bên trong lục đạo luân hồi bèn có thể khống chế được lục đạo điều này đích thật là không sai, nhưng việc này còn phải cần có thời gian và thiên phú, cũng giống như tu luyện vậy không thể nào mà ngay lúc đầu vào bên trong lục đạo luân hồi thì liền có thể không chế được lục đạo. Hoặc cũng có khả năng tu vi càng cao, thiên phú càng cao, thời gian mà có thể khống chế được lục đạo bèn có thể rút ngắn lại.” Đế Linh nói.

“Đương nhiên, lục đạo luân hồi, không phải là chỉ cần bước vào liền có thể khống chế được lục đạo, bên trong đó rốt cuộc có những gì cũng có thể chỉ có những người đã từng luân hồi qua thì mới có thể biết được.” 

“Luân hồi…”

Thanh Lâm nhỏ tiếng thì thầm: “Nếu đúng thật là luân hồi, vậy thì Tô Ảnh ở chục vạn năm trước đã ra đời, bây giờ mới chỉ có hơn hai mươi tuổi, như vậy thì có thể lý giải được rồi.”

Nhưng mà có một việc, Thanh Lâm cũng vẫn không hiểu được, tại sao Đạo Phong kia lại đem ta nhìn thành Thiên Các. 

“Bùm!”

Đột nhiên mộ phần vốn mọc cỏ um tùm kia bùm một tiếng nổ ra, giọt máu tươi vốn đang bay lơ lửng trên không trung kia cũng đang run rẩy đến vô cùng kịch liệt, Thanh Lâm không biết được giọt máu này rốt cục có một tâm trạng gì, có thể là hưng phấn hoặc cũng có thể là hoảng sợ.

Nhưng mà đối với Thanh Lâm mà nói, có lẽ là ứng với điều đầu tiên thì nhiều hơn, bởi vì ngay trong lúc mà mộ phần này phát nổ, giọt máu tươi này lập tức bay bổng trên không trung của mộ phần. Trên mặt Thanh Lâm lộ vẻ cẩn thận dò xét, trầm ngâm một hồi, cuối cùng thì đến trước mặt mộ phần. 

Ngay lúc này, cỏ hoang trên mộ phần đã hoàn toàn biến mất, bên trong đó căn bản không có quan tài, mà là… một lối đi!

Lại ngay lúc mà Thanh Lâm bước đến nhìn vào trong, một thư ảnh hư hoàn bỗng nhiên từ bên trong quan tài xông ra. 

“Dựa vào máu tươi của Tô gia ta, giúp Tô gia ta báo thù!”

Đôi mắt Thanh Lâm rụt lại, cậu ta có thể nhìn thấy rất rõ ràng tướng mạo của người này, chính là trong hoàn cảnh đặc biệt đó, ông già lớn tuổi Chí Tôn Nhất Tinh Đại Địa tự phát nổ mà dẫn đến cái chết!

“Tàn hồn…” Thanh Lâm hít một hơi thật sâu. 

Sau khi lời nói của thân ảnh hư hoàn kia vừa mới dứt, như còn muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng đột nhiên ngay lúc này lại có thêm một thân ảnh hư hoàn khác lại lần nữa từ bên trong lối đi kia xông ra.

Thân ảnh này rất lớn, toàn thân từ trên xuống dưới đều phát ra một thứ ánh sáng màu xanh, ngay lúc mà nhìn thấy được thân ảnh này Thanh Lâm bèn lập tức lùi mấy bước lui về phía sau.

Cũng chính vào lúc này, thân ảnh màu xanh kia đột nhiên che lại một bên mắt của Thanh Lâm, không phải là thấu hiểu cho mà là há cái miệng thật to, trực tiếp đem tàn hồn của ông già lớn tuổi kia cắn nuốt. 

“Thanh Long… đây chính là tên Thanh Long ở bên dưới tọa của Đạo Phong, ở trong cảnh tượng đặc biệt đó ta đã từng thấy qua con rồng này.”

“Tô Ảnh từng nói qua, con yêu thú bên dưới tọa của Đạo Phong, phong ấn nơi này, thiết nghĩ đó chính là Thanh Long!”

“Chiếu theo như Đế Linh từng nói qua, toàn thân phát ra thứ ánh sáng màu xanh, trên đầu có tám cái sừng, trên người có sáu cái móng vuốt, có thể chính là Thanh Ma Đoạt Thiên Long kia rồi!” 

“Đạo Phong rốt cục là có tu vi ở cấp độ mấy, Thanh Ma Đoạt Thiên Long này so với Yêu Long Hắc Thiên còn mạnh hơn nhiều, vừa mới sinh ra thì đã là Thiên Không Chí Tôn, chỉ cần trưởng thành thêm một chút nữa bèn có thể đạt đến cấp độ của Tinh không Chí Tôn rồi, thật không ngờ lại trở thành yêu thú dưới tọa của Đạo Phong, với tu vi Tam Tinh Thiên Không Chí Tôn của Đạo Phong thì căn bản là không thể nào!”

Thanh Lâm nhíu chặt mày lại, những việc xảy ra trong ngày hôm nay khiến sự nghi hoặc trong lòng của cậu ta ngày càng nhiều thêm, Thiên Các, lục đạo luân hồi, tuổi tác của Tô Ảnh, cùng với con Thanh Ma Đoạt Thiên Long này, cùng với thượng tông mà Đạo Phong nói trong miệng trước đó.

“Việc này… ta vẫn còn chưa đủ tư cách mà biết được!” 

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, phất tay áo một cái, nguyên lực lập tức được bộc phát ra, đem cái lỗ mà do mộ phần kia nổ tan ra mà tạo thành kia lập tức được lấp đầy lại cẩn thận.

Cảnh tượng này, khiến cho giọt máu tươi kia tranh đấu một cách kịch liệt, tựa như vô cùng không cam tâm.

“Với thực lực của Thanh mỗ bây giờ, còn chưa đủ để tìm hiểu việc này, đợi sau này khi thực lực đã đủ nhất định sẽ hoàn thành lời hứa!” Thanh Lâm nhìn chằm chằm vào giọt máu tươi kia kiên định mà nói. 

Máu tươi ở trên mộ phần bay lơ lửng một chút, cuối cùng cũng an ổn trở lại, dưới một cái đánh nhẹ của Thanh Lâm bèn nhập vào bên trong chính giữa hai hàng lông mày.

Chương 139: Giọng của Thanh Thiền

Mặt trời lên cao, ánh sáng ấm áp chiếu rọi nơi mặt đất rộng lớn, lúc này đang là mùa đông, thời tiết lạnh giá, dưới ánh chiếu rọi của mặt trời, không ngờ tuyết lại rơi nhiều đến như vậy.

“Thành công rồi!”

Bên ngoài động phủ của Thanh Lâm, Bàng Liên Trùng tay cầm một miếng đan dược có màu hơi đen, trên mặt lộ rõ niềm vui sướng vô cùng. 

Đan dược này tuy là phẩm chất không cao lắm, vả lại chỉ có chưa đến mười đan mạch, thậm chí còn không thể gọi là đan dược, nhưng mà, đây là từ sau khi Bàng Liên Trùng chuyển từ phòng bếp qua nơi này, luyện ra được duy nhất một miếng đan dược này.

Tố chất thiên phú luyện đan của cậu ta không cao, cho nên, cũng là cảm thấy vui sướng đến vạn phần.  

Vả lại khi nhìn thấy miếng đan dược này trên tay của cậu ta, những người khác đều lộ ra vẻ rất ngưỡng mộ. 

Khoảng thời gian mà Thanh Lâm từ Đông sơn trở về, lại qua ba tháng rồi.

Trong khoảng thời gian ba tháng này, Thanh Lâm vẫn một mực ở trong động phủ, cũng không biết là bế quan, hay là bởi vì Tô Ảnh đã xuất giá, gây nên sự thương tâm tột cùng cho cậu ta.

Nhưng mà mấy ngày trước, cuối cùng Thanh Lâm cũng ra khỏi hang động, trực tiếp đi đến bên hồ nước kia, hoàn thành lời hứa ba tháng trước đó của cậu ta với con chó đen. 

Sau khi quay trở về, lại lần nữa Thanh Lâm lại chọn bế quan.

“Hừm…”

Nhìn về phía cửa trước của hang động, nơi tỏa ra một màn lôi điện quang khiến người khác phải sợ hãi, sự hưng phấn trên khuôn mặt của Bàng Liên Trùng cũng giảm đi phần nào, lắc đầu rồi than thở: “Vết thương lòng mà Tô Ảnh đem đến cho Thanh Lâm, quả thật không phải là ít…” 

“Chưa chắc.” Có một người mở miệng nói: “Trước đó Thanh Lâm đi ra, tôi cảm thấy cả người cậu ta như đã có sự thay đổi, tuy rằng không biết đó là sự thay đổi gì, nhưng mà khí tức của cậu lại tăng mạnh hơn nữa rồi, nói không rằng trong khoảng thời gian này, Thanh Lâm bởi vì là tu luyện cho nên mới bế quan, nếu như tôi đoán không sai, cậu ta nhất định đã đạt đến trung kỳ của Linh Đan rồi!”

“Một kẻ đến ngay cả Tiên Thiên cũng không đạt đến như ngươi thì biết được cái gì!” Bàng Liên Trùng trợn lên hai tròng mắt của mình.

Nhưng mà quả thật lần này cậu ta đúng là sai thật rồi, đúng như rằng người trước kia đó đã nói, trong ba tháng này, đích thật là Thanh Lâm đã đột phá, đạt đến được trung kỳ của Linh Đan. 

Hơn nữa, thuật luyện đan của cậu ta, cũng chính là ngay trong lúc này được bộc phát, không chỉ có thể luyện ra được đan dược là bạch phẩm cấp ba, mỗi một loại đan dược, lại còn có được đến năm mươi sợi mạch.

Tố chất thiên phú luyện đan của Thanh Lâm vốn đã rất cao rồi, có thể xứng được với yêu nghiệt nghịch thiên, cũng bởi vì thiên phú của cậu ta quá cao, không ngờ lại có thể tích tụ tạo ra được Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn, so với khoảng thời gian luyện ra được bạch phẩm cấp hai thì vẫn là cách rất xa, có thể luyện ra được bạch phẩm cấp ba, cũng không có gì là lạ.

Còn về việc của Tô Ảnh, Thanh Lâm vẫn là khắc sâu đến tận đáy lòng. 

……

Tuyết trắng tuôn bay, rơi được cả ba ngày ba đêm rồi, trong hoàn cảnh như vậy, chắc là vẫn còn chưa thể ngừng được.  

Cả một Thiên Bình tông, đều bị nguyên một lớp tuyết bao phủ, trên người của một số đệ tử bình thường, đều mặc trên mình những chiếc áo ấm vô cùng dày, thực lực của bọn họ đạt không đến, như những dược đồng kia vây, chống chịu không nổi từng cơn buốt giá thổi trực tiếp vào người như vậy.    
Ngày thứ tư, có một người vội vội vàng vàng chạy đến trước cửa nơi hang động của Thanh Lâm, cậu ta là một dược bộc, địa vị còn thấp hơn cả một dược đồng, bình thường những việc mà họ làm, đều là hạ cấp của dược đồng, thường thì vẫn là đi theo bên cạnh dược đồng làm việc, thậm chí ngay cả những đan dược bình thường nhất cũng không phân biệt ra được.  

Nhưng mà, những người như vậy, dược đồng lại không dám xem thường, lý do bọn họ làm dược bộc là vì họ đối với việc luyện đan này rất là nhiệt huyết, chỉ là tố chất thiên phú luyện đan chưa xuất sắc mà thôi.

Tuy là tố chất thiên phú luyện đan không giỏi, nhưng không thể nói lên được thiên phú về Võ đạo cũng không giỏi, trong số những dược bộc này có không ít những người đều là các đệ tử đằng trong của Võ đạo, cam tâm tình nguyện làm hạ cấp của các dược bộc.   

Cuối cùng ở nơi này, bên trong Đan vực, người có thân phận thấp bé nhất, vẫn chính là những dược đồng này.

Tên dược bộc này thần thái gấp gáp, nhưng lại mang chút hưng phấn, như là đang chờ đợi điều gì đó, còn chưa đến được nơi hang động của Thanh Lâm, liền mở miệng nói to: “Thanh Lâm sư huynh! Thanh Lâm sư huynh!”

“Kêu la cái gì chứ, không nhìn thấy Thanh Lâm đang bế quan sao?” Bàng Liên Trùng chau mày lại một cái, rồi mở miệng nói. 

Biểu cảm này, cơ hồ đã trở thành nhãn hiệu của cậu ta, cậu ta tuy rằng thực lực không giỏi, nhưng có mối quan hệ với Thanh Lâm lại rất tốt, thậm chí, Thanh Lâm cũng vì cậu ta, mà đặc biệt ở cạnh nơi hang động của mình mở thêm một hang động cho cậu ta nữa, cho nên đối với những người mà có thân phận địa vị thấp hơn Thanh Lâm, không quan tâm tu vi của mình là thấp hơn hay là cao hơn so với bọn họ, cũng lớn tiếng vài câu, ít nhiều gì cũng là dựa vào uy quyền của Thanh Lâm mà ra oai đôi chút.  

“Vị này là Bàng sư đệ phải không?”

Tên dược bộc kia đến ngay trước cửa của hang động, chắp tay rồi nói: “Tại hạ Vương Thành, là đệ tử đằng trong của Võ đạo, có việc quan trọng muốn cầu kiến Thanh Lâm sư huynh, cảm phiền thông báo giùm một chút.” 

“Đệ tử đằng trong?”

Lông mày của Bàng Liên Trùng giật một cái, có thể cảm nhận thấy được trên thân của đối phương truyền ra một khí tức vô cùng mạnh mẽ, thần thái cao ngạo cũng ít đi đôi chút, rồi hỏi: “Việc gì?”

“VIệc lớn!” Vương Thành trong lòng có lòng tin vô cùng. 

Nhìn Vương Thành một lúc, Bàng Liên Trùng lạnh lẽo “hừm” một tiếng rồi nói: “Ngươi đợi ở đây.”Sau khi nói xong, cậu ta phất tay lấy một miếng Ngọc Giản ra, khắc họa vài chữ trên đó, rồi sau đó liền ném nó vào bên trong bức màn lôi điện quang kia.

Thấy vậy, thần sắc mà Vương Thành nhìn Bàng Liên Trùng lại càng ôn nhu hơn, mọi người xung quanh đều nói mối quan hệ của Bàng Liên Trùng với Thanh Lâm là cực kỳ tốt, cuối cùng thì bây giờ cậu ta cũng đã thấy được, lời đồn đó quả thật không sai, Bàng Liên Trùng này, không ngờ lại có được Ngọc Giản truyền lời mà Thanh Lâm ban cho.   

Một lúc sau, bức màn lôi quang điện kia không có chút động tĩnh gì, từ bên trong truyền ra một giọng nói vô cùng bình tĩnh: “Vương sư đệ, tìm Thanh mỗ có việc gì?”

Vương Thành nhanh chóng chắp tay, giọng nói cung kính: “Thanh Lâm sư huynh, bên ngoài có một người đến tìm người, bảo là biết được tung tích tỷ tỷ của người – Thanh Thiền.”

“Rầm!” 

Lời này sau khi nói xong, bức màn lôi quan điện kia trực tiếp tan biến, một dáng người ma mị xuất hiện trước mặt của Vương Thành, khiến cho khuôn mặt cậu ta biến sắc, theo bản năng liền lui ra sau lùi mấy bước.  

“Thật không?” Thanh Lâm nhìn chằm chằm vào Vương Thành.

Chỉ với tốc độ lúc nãy của Thanh Lâm cũng khiến cho Vương Thành kinh sợ vô cùng, lúc này lại càng thêm cung kính: “Sư đệ cũng chỉ là người truyền lời mà thôi, không biết là thật hay giả.” 

“Đưa ta đi gặp người đó.” Thanh Lâm nắm lấy Vương Thành, đôi cánh sau lưng mở ra, bay về nơi xa với tốc độ rất nhanh.

Thân thể đang ở trên không trung, cảm nhận thấy những luồng khí tức lạnh giá đập thẳng vào mặt mình, Vương Thành tim đập càng loạn nhịp hơn, cảm thấy hưng phấn vô cùng.

Cậu ta chỉ là cảnh giới Cố Nguyên, không thể bay được, lúc này là đang mượn năng lực của Thanh Lâm mà bay trên không trung, đối với việc thăng cấp của tu vi, lại càng có thêm chút hy vọng. 

“Người đó đang ở đâu?” Thanh Lâm đang nắm chặt lấy Vương Thành, mở miệng hỏi.

“Ở bên ngoài của tông môn, người đó không phải là đệ tử của Thiên Bình tông, cho nên, những đệ tử bên ngoài tông môn không cho cậu ta vào.” Vương Thành lập tức trả lời.

Tốc độ của Thanh Lâm cực kì nhanh, chỉ là bay thôi, cũng mất cả một tiếng, sau đó liền nhanh chóng bay qua Đan vực và Võ đạo, đến bên ngoài tông môn của Thiên Bình tông. 

Những đệ tử đứng canh gác bên ngoài tông môn, chính là những người đã từng ra tay với Thanh Lâm, ngay lúc này thấy cậu ta đang bay tới, thoắt một cái như có cảm giác gì đó không lành vậy, thần thái lộ vẻ phức tạp, cảm thấy hối hận trước đó vì tên Lý Trần Tiêu kia, không ngờ lại dám tên yêu nghiệt Thanh Lâm này chống đối.

Trừ những người đệ tử này ra, ở bên ngoài tông môn của Thiên Bình tông, còn có một người đang đứng ở đó.

Người này tướng mạo bình thường, khuôn mặt non trẻ, khí tức toàn thân chỉ có cảnh giới của Tiên Thiên, cậu ta ngay trong lúc này, đang xoa xoa hai bàn tay của mình, đi tới đi lui, dáng vẻ vô cùng gấp gáp. 

Khi nhìn thấy được đôi cánh đang dang rộng ra bay của một bóng người quái dị kia, nam thanh niên này ngơ người, trong lòng vô cùng kinh sợ, bên trong đôi mắt, lộ ra cảm xúc mà người khác khó có thể hiểu được.

Đó chính là hy vọng!

Chương 140: Rời khỏi tông môn

“Bái kiến Thanh Lâm sư huynh!” 

Thanh Lâm nhảy xuống đất, những đệ tử trông giữ cửa núi đều lập tức chắp tay chào, vô cùng cung kính. 

Thanh Lâm gật đầu, ánh mắt quét qua những người này một lượt, cuối cùng dừng lại ngay trên người của người thanh niên tầm thường kia. 

“Ngươi chính là Lăng Dạ?” 

Trên suốt đường đi, tên của người này, Vương Thành tất nhiên có nói cho Thanh Lâm biết. 

“Chính là vãn bối.” Người thanh niên kia hít một hơi thật sâu nói.  

“Ngươi nói, ngươi biết tung tích của tỷ tỷ ta?” Thanh Lâm lại hỏi.

Lăng Dạ gật đầu nói: “Trong lúc vô tình đã biết được chút ít.” 

Thanh Lâm chau mày lại hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại có thể biết được chuyện của tỷ tỷ ta? Làm sao biết được ta ở trong Thiên Bình tông?” 

“Vãn bối là tướng quân của đế quốc Viễn Đông, trùng hợp gặp được Lưu tiền bối nên biết được chuyện tiền bối tìm tỷ tỷ, vừa hay vãn bối biết một ít nên đã tìm đến đây.” Lăng Dạ chậm rãi lên tiếng dường như sớm đã chuẩn bị nên nói những gì.

“Lưu Viễn Thông?”

Chân mày của Thanh Lâm dần dần nhíu chặt lại, im lặng một lúc rồi nói: “Ngươi có việc tìm ta à?”  

Lăng Dạ ngây người ra, trong lòng hoảng hốt bởi tư duy nhạy bén của Thanh Lâm, lập tức cắn chặt răng, vội vàng gật đầu nói:

“Vãn bối quả thực có việc muốn cầu xin!”

“Ngươi hãy nói tung tích của tỷ tỷ cho ta biết trước đã, nếu những điều ngươi nói là thật, ta sẽ giúp ngươi.” Thanh Lâm điềm tĩnh mở lời.  

Lăng Dạ đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Tiền bối không hỏi thử việc mà vãn bối cầu xin là gì sao?” 

“Việc này liên quan đến an nguy tính mạng của tỷ tỷ ta, bất kể là chuyện gì, dù cho lúc này ta không giúp được ngươi, sau này Thanh mỗ ta tu vi tăng cao, cũng chắc chắn sẽ thực hiện lời hứa.” Giọng nói Thanh Lâm bình thản, nhưng trong lời nói ấy lại chứa đựng sự chắc nịch không dễ lay chuyển được.

“Không được...”  

Trong ánh mắt của Lăng Dạ lộ rõ vẻ hoang mang và sự thù hận, lẩm bẩm nói: “Việc này Lăng Dạ không còn cách nào khác, tu vi của tiền bối quá cao cường, Lăng Dạ không thể tin được, nếu tiền bối không giúp, Lăng Dạ khó có thể trả được mối thù này!” 

“To gan!” 

Vương Thành trừng to mắt nói: “Thân phận của Thanh Lâm sư huynh cao cao tại thượng, ngươi mà cũng dám uy hiếp sao? Nếu ngươi biết điều thì hãy mau nói ra tung tích của Thanh Thiền, nếu không thì ngươi sẽ biết tay!” 

“Tung tích của Thanh Thiền ở trong truyền âm của một thanh Ngọc Giản, nhưng vãn bối đã để Ngọc Giản đó ở một nơi vô cùng bí ẩn, nếu vãn bối không lấy ra, ai cũng không thể nào lấy được.”

Lăng Dạ trừng mắt nhìn Thanh Lâm, trong ánh mát lộ rõ vẻ quyết đoán. 

“Ngươi muốn chết...” Vương Thành lập tức định ra tay nhưng lại bị Thanh Lâm cản lại. 

“Nói xem, việc mà ngươi muốn cầu xin là gì...” “Trong lòng Lăng Dạ có mối thù, muốn giết chết đôi cẩu nam nữ kia, nhưng chỉ có điều thực lực kém cỏi! Đôi cẩu nam nữ kia, một người là đệ tử đằng ngoài, một người là đệ tử đằng trong của Minh Nguyệt tông, tu vi cao hơn vãn bối rất nhiều, huống hồ sau lưng bọn họ đều có tông môn chống lưng cho, chỉ dựa vào sức một mình của vãn bối thì thực chất không làm được!” 

Nhắc đến mấy chữ “cẩu nam nữ”, đột nhiên trong mắt Lăng Dạ tràn đầy sự thù hận, cả người hắn từ trên xuống dưới cũng đều phát ra một làn khí vô cùng dữ tợn.  

Luồng khí dữ tợn này không hề giả bộ, Thanh Lâm cảm nhận được một cách rõ ràng. 

“Minh Nguyệt tông...” Thanh Lâm lầm bầm. 

Cảnh vực Đông Thiên không phải chỉ có năm tông môn lớn là Thiên Bình tông, Yêu tông, ngược lại còn có vô số tông môn, chỉ có điều, năm tông môn lớn như Thiên Bình tông là thuộc thế lực đỉnh cao của cảnh vực Đông Thiên mà những tông môn nhỏ bé kia khó có thể so bì được.  

Minh Nguyệt tông chính là một tông môn bình thường trong cảnh vực Đông Thiên. 

Có điều, có thể trở thành một tông môn như hôm này tất nhiên là có nội công ẩn chứa bên trong, tuy nói rằng không sánh bằng Thiên Bình tông, nhưng tông chủ của tông môn lại ít nhất cũng là cảnh giới Tinh Hoàng, mà Minh Nguyệt tông lại không phải là mọt tông môn nhỏ bé bình thường khác, cũng được tính là một tông môn khá mạnh mà nội công của các tông môn khác cũng phải xếp phía sau trong năm tông môn lớn.

Những đệ tử đằng ngoài và đệ tử đằng trong của Minh Nguyệt tông cũng đều phân chia ranh giới dựa theo đẳng cấp tu vi, giống như Thiên Bình tông vậy, chỉ là  cao thủ trong tông môn rất ít, vì vậy mới khó có thể so sánh vói năm tông môn lớn. 

“Ngươi thật sự có tung tích của tỷ tỷ ta à?”

Trong ánh mắt Thanh Lâm đột nhiên phát ra một tia sáng lạnh lùng, uy lực của cảnh giới Linh Đan trong cơ thể cũng trực tiếp bộc phát, không những khiến cho khuôn mặt của những đệ tử giữ cổng biến sắc, mà còn khiến cho Lăng Dạ kia mặt trắng bệch, trong cơ thể nóng ran, trong phút chốc như muốn phun thẳng máu ra.

“Vãn bối dám đến nơi đây chính là do có chuyện muốn nhờ vả, không dám giấu giếm!” Lăng Dạ vội vàng chắp tay cung kính nói. 

“Ngươi đợi ở đây!”

Sau đó liếc nhìn Lăng Dạ một cái, Thanh Lâm quay người đi thẳng vào trong tông môn. 

Trong lúc rời đi, cậu vung tay một cái, một lọ đan dược lập tức xuất hiện ngay trước mặt của Vương Thành, ngoài ra còn có hai tờ giấy ghi cách pha chế đan dược.  “Cảm ơn Thanh Lâm sư huynh!” Vương Thành tỏ vẻ xúc động, trong lúc hắn nhìn thấy trong lọ đan dược kia có đủ cả mười viên đan dược bạch phẩm tam đẳng chứa hơn năm mươi đường gân mạch thì nỗi xúc động ấy trực tiếp biến thành niềm vui mừng khôn xiết.

……

Tung tích của Thanh Lâm khiến cho Thanh Lâm không hề bình tĩnh như những gì thể hiện trên khuôn mặt cậu.  

Người mà cậu quan tâm nhất chính là phụ mẫu và cả tỷ tỷ. 

Lần này có được manh mối, cậu nhất định phải dốc hết toàn lực đi tìm kiếm, thiết nghĩ thời gian rời khỏi tông môn sẽ khá lâu. 

Sau khi đi vụ các lấy một lá Khai Trấn phù thì Thanh Lâm lại đi đến Đan các, nói lời tạm biệt với Đan tôn, sau đó lại giao phó lại vài việc với bọn người Bàng Liên Trùng, cuối cùng cậu đã đến được ven đầm nước.  

“Tiểu tử thối, cũng xem như ngươi còn có lương tâm.” Một cái đầu chó to lớn chui ra, gừ Thanh Lâm một tiếng.

“Ta muốn ra khỏi tông môn, không biết sẽ rời khỏi bao lâu, lúc để ngươi hấp thu lần nữa thì không biết là năm nào tháng nào.” Thanh Lâm nói.

“Rời khỏi tông môn?”  

Con chó đen ngẩn ra một lúc, đột nhiên giống như một đứa con hiếu thảo vậy, lăn lộn trong đầm nước kia.

“Vốn đã định sẵn mỗi tháng hấp thu một lần, ngươi như vậy thì biết năm nào tháng nào lão phu mới có thể hồi phục được đây...” 

“Đứa bé như ngươi, không giữ lời hứa, không phải người tốt, ngươi, ngươi làm lão phu tức chết rồi...” 

“Nếu không hấp thu, Thanh mỗ sẽ rời khỏi đây.” Giọng nói lạnh lùng thản nhiên truyền đến. 

Một lát sau, lực hút vô cùng to lớn trực tiếp truyền đến từ trong miệng của con chó đen kia, ánh sáng đỏ chói lóa khiếp người kia, sau khi tu vi của Thanh Lâm nâng lên trung kỳ Linh Đan thì đã đạt đến khả năng có thể duy trì được hai ngàn tức. 

Có điều, vẫn chỉ là trong cảnh giới hô mây gọi gió kia, theo như những gì Đế Linh nói, thực lực bây giờ của Thanh Lâm, cách mức độ có thể vật đổi sao dời vẫn còn rất lâu rất lâu 

Đương nhiên, có thể duy trì ánh sáng đỏ đến hai ngàn tức cũng lại khiến sức mạnh của Thanh Lâm càng thêm mạnh hơn, so với những người cùng đẳng cấp, nếu Thanh Lâm chỉ dựa vào sức mạnh bây giờ hoàn toàn có thể chống đỡ lại, thậm chí hậu kỳ Linh Đan và cả đỉnh cao hậu kỳ Linh Đan cũng đều không phải đối thủ của cậu. 

Chính vào lúc sau khi ánh sáng đỏ tăng mạnh thì cũng là lúc hư ảnh Đế Thần tăng cao đạt đến bốn trượng, hư ảnh này, bình thường Thanh Lâm sẽ không thể hiện rõ, với uy lực đó đủ để uy hiếp kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần.  

“Quá đáng tiếc, ngươi chỉ là cảnh giới Linh Đan, nếu là Chí Tôn thì tốt rồi, lão phu còn có thể hồi phục nhanh hơn một chút...” Hấp thu xong, con chó đen liếm liếm cái lưỡi nói.  

Thanh Lâm không nói lời nào bèn quay lưng đi.

“Đợi đã!” 

Thế nhưng lại chính vào lúc này, con chó đen đột nhiên mở miệng, đợi sau khi Thanh Lâm quay người đi, im lặng một lúc rồi mở miệng nói: “Hãy cẩn thận Bổ Thiên các, tông môn này không hề đơn giản như ngươi nghĩ, chuyện Thánh tử của Bổ Thiên các kia cưới Tô Ảnh lần này, lão phú cũng cảm thấy có chút kỳ quặc.” 

Bước chân Thanh Lâm ngừng lại, không nói lời nào, khẽ gật đầu rồi rời khỏi nơi này

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau