ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Ngay cả ngươi cũng giết

Câu nói này khiến Trình Phi dường như cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng lại nghe không rõ ai là người nói.

Có điều hắn không hề sợ hãi bởi có lời hứa của Nguyên Lăng, cho dù thật sự giết chết bọn người Bàng Liên Trùng, thật sự bị Thanh Lâm phát hiện thì hắn cũng sẽ có đường thoát!

Vì vậy, khi giọng nói này vang lên, trong tay Trình Phi rõ ràng không hề ngừng lại, bóng người đó còn tiến lên một bước xông thẳng đến Bàng Liên Trùng. 

“Thanh Lâm!”

Chính vào lúc này, trên mặt Bàng Liên Trùng tỏ vẻ vui mừng, hét từ phía sau Trình Phi.

Trình Phi ngây người ra, trong lòng kinh ngạc, nhưng hắn lại cảm thấy đây là Bàng Liên Trùng đang dọa hắn, nếu lúc này thật sự ra tay, không nói đến việc mất mặt, còn sẽ bị bọn người Nguyên Lăng xem thường. 

Hơn nữa, cho dù Thanh Lâm thật sự đến đây, Nguyên Lăng bọn họ cũng sẽ ra tay giúp đỡ.

“Thanh Lâm thì đã sao nào? Ta muốn giết ngươi, ai cũng không cản được!” Trình Phi cười lạnh lùng, nguyên lực trên tay đang dâng lên, không một chút do dự mà vỗ thẳng về phía Bàng Liên Trùng.

Nếu lần này vỗ trúng thì điều mà khiến mọi người khiếp sợ lại truyền đến từ phía sau, Trình Phi chau mày lại, quay đầu nhìn thì sắc mặt đã tái méc. 

Sau lưng hắn có một bóng người từ từ bước đến, sấm sét ầm ầm vang khắp cả bầu trời, giống như muốn cuốn lấy trời đất, trong tiếng sấm sét, người đó nhào xuống với tốc độ cực nhanh không thể diễn tả nổi.

“Thanh Lâm!”

Đối với sự độc ác của Thanh Lâm, Trình Phi vẫn còn có ấn tượng vô cùng sâu sắc, tuy chưa từng gặp mặt bao giờ, nhưng Thanh Lâm ám sát bọn người Lý Trần Tiêu trong Thánh Dược sơn, trước mặt cảnh giới Tinh Hoàng, việc ra tay giết hại Yêu Thiên, hắn đều đã nghe kể qua, với lá gan của hắn thì kém xa Thanh Lâm. 

Trong giây phút im lặng ngắn ngủi đó, sấm chớp đã bao trùm khắp bầu trời, trong ánh mắt chứa đầy nỗi sợ hãi của Trình Phi thì đột nhiên đè xuống.

“Hừ!”

Nhưng cũng chính vào lúc này, một tiếng “hừ” lạnh lùng phát ra, chính là Nguyên Lăng! 

Hắn nhìn chằm chằm Thanh Lâm rồi cười lạnh lùng nói: “Nguyên mỗ lại muốn xem xem, nhân vật nòng cốt trong các đệ tử của Thiên Bình tông, có chỗ nào đáng sợ!”

Trong lúc nói chuyện thì hắn tiến về phía trước, thân áo trên người phấp phới, tay phải đưa thẳng về hư không, một nắm đấm giống như tảng đá đột nhiên đấm ra.

Tảng đá này trông vô cùng sinh động, đôi mắt vốn dĩ đang nhắm lại thì đột nhiên mở ra ngay sau khi Nguyên Lăng đấm tới. 

“Đùng!”

Trong giây phút đôi mắt ấy mở ra, một tiếng vang lớn đột nhiên truyền đến, sau lưng Nguyên Lăng ngưng tụ một bóng dáng cao đến mười trượng.

Bóng dáng này tuy là hư ảo, nhưng cả người từ trên xuống dưới lại phát ra khí tức vô cùng mạnh mẽ, khí tức ấy thuộc về đỉnh cao của hậu kỳ cảnh giới Linh Đan, uy lực khiếp người. 

“Ngươi sẽ nhìn thấy được.”

Sắc mặt Thanh Lâm không hề thay đổi, sau lưng cậu xuất hiện sấm sét bao trùm cả bầu trời, trước mắt là nắm đấm hư ảo kia hung hăng đánh xuống!“Đùng!” 

Cú đấm này vừa đấm ra từ hư ảnh đó đột nhiên tan biến, mà tượng điêu khắc trong tay Nguyên Lăng cũng trong giây phút này trực tiếp biến thành bụi bay mất!

“Cái gì!” Nguyên Lăng mặt biến sắc, không dám tin vào sự thật rồi lùi về sau vài bước.

Mà lúc này, sấm chớp kia không hề có dấu hiệu dừng lại, biến thành một bàn tay lớn trục tiếp nắm lấy Trình Phi trước ánh mắt của sợ hãi của hắn. 

“Nguyên Lăng huynh cứu ta!” Trình Phi kêu la thảm thiết, dưới cú đấm sấm sét kia, hắn giống như một con kiến nhỏ nhoi.

Uy danh của Bổ Thiên các vang danh khắp nơi, ai nấy đều phải khiếp sợ, thậm chí đã sớm được truyền rằng Bổ Thiên các không phải chỉ là tông môn hàng đầu của Trung châu, mà còn là tông môn hàng đầu của cả Đông Thắng tinh!

Đối với thực lực của bọn người Nguyên Lăng, Trình Phi nám rõ trong lòng bàn tay, huống hồ trước đó hắn là người của Bổ Thiên các, chắc chắn có thủ đoạn mà bản thân hắn cũng không nghĩ đến. 

Nhưng cảnh tượng vừa rồi lại khiến cả người hắn run sợ, chỉ một đòn tấn công đã có thể nhìn ra được Nguyên Lăng không phải đối thủ của Thanh Lâm!

“Lúc nãy ngươi nói, Thanh mỗ chả là cái thá gì sao?”

Thanh Lâm liền nắm lấy Trình Phi, sắc mặt lạnh lùng, trong lời nói còn ẩn chứa đầy sát khí. 

“Ta chỉ nói đùa, nói đùa thôi mà...”

Sắc mặt Trình Phi trắng bệch, hắn đã sớm nghe qua thực lực vô địch của Thanh Lâm, nếu vạch rõ ranh giới với các đệ tử của Võ đạo nhất mạch, với thực lực của Thanh Lâm tuyệt đối không phải đỉnh cao của đệ tử đằng trong.

Nhưng trước đó hắn cảm thấy, Đan vực cách nơi này quá xa, vả lại Thanh Lâm từ Thánh Dược sơn trở về đã bắt đầu bế quan, chưa từng đi ra ngoài. Thêm vào sự xu nịnh, ly gián của bọn người Nguyên Lăng, hắn muốn biểu hiện chút gì đó trước mặt bọn người Nguyên Lăng, vừa nãy lại lơ là khoảng cách của mình với Thanh Lâm. Lúc này mới biết rằng, mình trong mắt Thanh Lâm mới chẳng là cái thá gì!

“Thanh Lâm sư huynh, đây là trong tông môn, tông môn có quy định không cho phép các đệ tử chém giết lẫn nhau...” Trình Phi còn chưa bị nỗi sợ hãi làm lú lẫn đầu óc mà còn dám đem Thiên Bình tông ra để áp chế Thanh Lâm.

“Loại đệ tử như ngươi, giữ lại có ích gì chứ!” 

Thanh Lâm không nói lời nào, tay phải đã hung hăng nắm lấy hắn, bàn tay sấm chớp lớn kia đột nhiên dùng sức khiến Trình Phi kêu la thảm thiết, cả người “ầm” một tiếng nát vụn như tương.

Cùng lúc đó, những người xung quanh chưa từng nhìn thấy linh nguyên kia, thuận theo cánh tay của Thanh Lâm từ từ vào trong cơ thể.

Trình Phi này thân là đệ tử đằng trong, hơn nữa còn là thượng đẳng, cũng là kỳ đầu cảnh giới Linh Đan, có điều bây giờ đối với Thanh Lâm mà nói, linh nguyên của cảnh giới Linh Đan, không còn tác dụng quá lớn với hắn nữa. 

“Các hạ thật sự quá lợi hại rồi...”

Nhìn thấy thủ pháp quyết đoán của Thanh Lâm, giết chết Trình Phi không một chút do dự, bọn người Nguyên Lăng đều thấy chột dạ, trong lòng run rẩy, tim còn đập nhanh hơn bình thường.

Bọn họ đã tự hiểu ra rằng mình không phải đối thủ của Thanh Lâm, có điều dựa vào thân phận của Bổ Thiên các, trong lòng cảm thấy cho dù Thanh Lâm có tức giận trong lòng cũng không dám làm như vây với Trình Phi, giết hại bọn họ. 

“Ngay cả đệ tử của Bổ Thiên các ta cũng không dám giết hại các đệ tử khác, Thiên Bình tông là một trong năm tông môn lớn của cảnh vực Đông Thiên, uy danh lừng lẫy, mà hôm nay xem ra, ngay cả một đệ tử nhỏ nhoi cũng quản không nổi, có chút không xứng đáng với lời đồn...” Nguyên Lăng lù về sau vài bước, nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm rồi lần nữa mở lời.

Thanh Lâm lạnh lùng hứ một tiếng, bàn tay lớn vừa vung một cái, bàn tay sấm sét kia lầ nữa đánh ra, vỗ thẳng vào bọn người Nguyên Lăng.

Mặt Nguyên Lăng biến sắc, trong lòng càng não nề hơn, rõ ràng không ngờ rằng Thanh Lâm lại dám ra tay với bọn họ. 

“Thanh Lâm, lần này Bổ Thiên các ta đến đây là có việc muốn thương lượng với Thiên Bình tông, ngươi dám động đến bọn ta!!!” Nguyên Lăng hét lớn, nhưng không hề đề phòng gì cả, dường như là cố ý làm vậy.

Thanh Lâm im lặng, nhưng bàn tay sấm sét kia lại đánh ra không chút do dự, trước ánh mắt của bọn người Nguyên Lăng hung hăng vỗ vào!

“Ầm ầm ầm!” 

Bọn người Nguyên Lăng phun máu tươi ra, sắc mặt trắng bệch, cả người bay lơ lửng như diều bị đút dây vậy.

“Ngươi mở miệng ra là Bổ Thiên các, trong mắt Thanh mỗ, Bổ Thiên các là cái thá gì chứ!” Thanh Lâm hứ lạnh lùng.

“Được được được!” 

Nguyên lăng lau vết máu bê mép miệng đi, thần sắc tái méc, lại giống như đang gắng gượng vậy, lạnh lùng nhìn Thanh Lâm cười rồi nói: “Thiên Bình tông quả là có khí phách, chỉ một đệ tử bình thường lại dám vô lễ với khách quý như bọn ta như thế, còn ra tay trọng thương, việc này, Nguyên mỗ nhất định sẽ bẩm báo lên tầng trên!”

Thanh Lâm lạnh lùng nói: “Còn dám nói nhảm, ngươi ta cũng giết!”   

Chương 132: Từ chối

Mắt thấy sát khí trong ánh mắt của Thanh Lâm đột nhiên xuất hiện, bên ngoài cơ thể tỏa ra một khí lạnh kinh người, khuôn mặt của Nguyên Lăng co giật một cái, sau đó phát ra một tiếng cười lạnh lùng rồi bay về phía xa.

Danh tiếng của Bổ Thiên các Thanh Lâm tất nhiên là đã nghe qua, thậm chí còn có lời đồn rằng Bổ Thiên các này chỉ là một nhánh nhỏ thôi và trong bản đồ cấp hai ở xa kia còn có một Bổ Thiên các khác.

Tông môn lớn như thế, Thiên Bình tông thật sự không thể so sánh được, vả lại, lúc này tuy cậu ở trong Thiên Bình tông như nhật trung thiên (1) nhưng tu vi của cậu cũng vẫn chỉ là cảnh giới Linh Đan, nếu thật sự mà gây ra tai hoạ gì, e rằng Thiên Bình tông cũng không thể bảo vệ cho cậu. 

“Thanh Lâm, khâm phục!” Bàng Liên Trùng cười tươi, chạy đến trước mặt của Thanh Lâm, vỗ vào vai của cậu mấy cái.

Bàng Liên Trùng cảm thấy cậu thật là may mắn khi không hề gây thù chuốc oán với Thanh Lâm và hôm nay cũng cho thấy sự lựa chọn lúc trước của đám người Bàng Liên Trùng là đúng, hoàn toàn không sai.

Nghĩ đến bản thân mấy năm trước, cùng Thanh Lâm làm tạp dịch trong phòng bếp, rồi nhìn lại ngày hôm nay, bản thân cậu vẫn tiếp tục ở trong phòng bếp chịu sự sỉ nhục, còn Thanh Lâm thì đã trở thành một hình tượng của trăm ngàn đệ tử noi theo, cái loại so sánh này, thật sự khiến cho cậu cũng có chút ngậm ngùi. 

“Không sao chứ?” Thanh Lâm quay đầu lại, sắc mặt lạnh lùng của cậu biến mất đi, thay vào đó là lộ ra một nụ cười.

“Hừ, Trình Phi đó cũng chỉ là dựa vào đám người của Bổ Thiên các, nếu không, trong tông có rất nhiều người biết mối quan hệ của ta và ngươi thì cũng không một ai mà dám đụng vào chúng ta đâu.” Bàng Liên Trùng hừ lạnh một tiếng, lộ ra chút đắc ý.

Thanh Lâm cười lên, nói: “Ngươi thu dọn một chút hành lý đi, ta dẫn các ngươi đi Đan vực.” 

“Đan vực?” Bàng Liên Trùng ngớ người ra, sau đó lộ ra vẻ vui mừng, nói: “Thật sự có thể đi sao?”

“Đương nhiên, thiên phú của các ngươi tuy không mạnh lắm, nhưng ở trong Đan vực, cho dù là làm dược đồng cũng hay hơn là ở trong phòng bếp làm tạp dịch.” Thanh Lâm cười nói.

“Được, được! Ngươi đợi chút, ta đây đi thu dọn hành lí.” 

Bàng Liên Trùng kích động đến nổi không nói nên lời, quay đầu lại nhìn những người khác còn đang ở trong trạng thái ngơ ngác kia, liền quát lên: “Còn đứng đó ngớ người ra làm gì nữa? Mau thu dọn hành lí đi!”

……

“Người của Bổ Thiên các đến đây để làm cái gì vậy?” Đám người Bàng Liên Trùng không thể bay lượn nên Thanh Lâm chỉ có thể cùng đi bộ với bọn họ, trên đường đi, cuối cùng, Thanh Lâm cũng hỏi ra câu hỏi mà cậu luôn nghĩ trong lòng. 

“Chuyện này bọn ta cũng không biết nữa, nhưng mà nghe nói…” Bàng Liên Trùng ngừng một lát, nhìn về phía Thanh Lâm.

“Nghe nói cái gì?” Thanh Lâm nhíu mày lại.

“Nghe nói hình như là vì Tô sư tỷ mà đến.” Bàng Liên Trùng nói. 

Quan hệ của Thanh Lâm và Tô Ảnh, đệ tử trong tông gần như điều biết hết cho nên lúc nãy Bàng Liên Trùng có chút do dự cũng bởi vì sợ Thanh Lâm tức giận.

“Quả nhiên như thế…” Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, rồi lộ ra vẻ mặt cười khổ, nói: “Xem ra, chỉ có ta là không biết.”

“Không, hai tháng trước, lúc mà ngươi vào Thánh Dược sơn, Bổ Thiên các đã từng đến qua một lần và đây là lần thứ hai, nghe người ta nói, hình như là đến… để bàn hôn sự.” Bàng Liên Trùng lại nói. 

“Bàn hôn sự?”

Bước chân của Thanh Lâm ngừng lại, toàn thân chấn động mạnh, giống như là bị sét đánh trúng!

Ba từ này xuất hiện trong đầu của cậu, khiến cậu có cảm giác muốn nghẹt thở. 

Nếu là Thanh Lâm lúc trước, sẽ không biết cảm giác của cậu đối với Tô Ảnh là cảm giác gì, nhưng vào lúc này đây, khi nghe xong lời nói của Bàng Liên Trùng, cậu cuối cùng đã biết được cảm giác đó là gì.“Không thể nào… không thể nào…”

Thanh Lâm tự lẩm bẩm, sắc mặt trắng bệch, mép miệng rưới ra một chút máu tươi, nói: “Tô sư tỷ từng nói qua, nói sẽ trở thành người phụ nữ của ta, chuyện này không thể nào… không thể nào!” 

“Thanh Lâm, ngươi có sao không?” Bàng Liên Trùng liền an ủi cậu, nói: “Ta chỉ là nghe long bong ở đâu đó thôi, ai biết thiệt hay giả, nếu Tô sư tỷ thật sự có ý với ngươi thì chuyện này sẽ tuyệt đối không thành được.”

“Có ý…” Thanh Lâm đột nhiên nhớ ra lúc nãy cậu bị chặn ở phía ngoài Tam Ngàn Đại Sơn của đệ tử nòng cốt, trong đầu cậu liền vang ầm lên.

“Nếu nàng không có ý với Bổ Thiên các, vậy tại sao lại phải che giấu như thế, thậm chí ngay cả trưởng lão trong tông cũng ra tay phong toả lại Tam Ngàn Đại Sơn…” 

“Bọn họ biết quan hệ của ta và Tô Ảnh nên mới phong tỏa, phong tỏa này không phải là để chống lại người khác mà là để chống lại ta!”

Thanh Lâm phun ra một ngụm máu tươi, trong đôi mắt toát lên tia lạnh lùng, bàn tay phất một cái, một miếng lệnh bài liền xuất hiện trong tay của Bàng Liên Trùng, rồi thân hình cậu trực tiếp bay đi, lời nói của cậu cũng truyền vào tai của đám người Bàng Liên Trùng.

“Đây là lệnh bài thân phận của ta ở Đan vực, các ngươi nói là ta chọn trúng các ngươi, muốn các ngươi làm dược đồng của ta thì sẽ không có ai dám chặn lại đâu.” 

……

Đan vực, đỉnh núi mà Phương Tú Lâm sinh sống.

Với tư cách là Đan sư Hồng phẩm đều sẽ có một ngọn núi riêng, thậm chí có mấy ngọn núi, có hàng ngàn đệ tử, hơn vạn dược đồng, nói cho cùng, tất cả cũng đều vì phục vụ cho một nguời, có thể thấy được địa vị của Đan sư Hồng phẩm cao thế nào. 

Vào một khoảng khắc nào đó, một bóng hình đột nhiên từ xa bay đến, tiếng sét vang lên ầm ầm, khiến vô số dược đồng và đệ tử ở phía dưới cũng phải ngước đầu lên nhìn.

“Là Thanh Lâm sư huynh!”

“Gặp qua Thanh Lâm sư huynh!” Khi nhìn thấy bóng hình mở tung ra ba đôi cánh, đầu tóc bay phất phới, bộ dạng quỷ dị đó trên hư không, vô số đệ tử và dược đồng ở phía dưới lập tức chắp tay với Thanh Lâm.

Thanh Lâm không có quan tâm đến đám người đó, thần sắc lạnh lùng, tu vi bộc phát ra, lớn tiếng nói: “Thanh Lâm, đệ tử của Đan vực, xin cầu kiến Phương đan sư!”

Trong lời nói này của Thanh Lâm có chứa đựng tu vi của cậu nên âm thanh của cậu vang vọng khắp nơi trong đỉnh núi này, 

Và rồi, sự vang dội này như đá rơi xuống biển lớn, ngoại trừ tiếng kinh ngạc của những đệ tử của phía dưới đó thì không còn hồi âm nào hết.

“Thanh Lâm, đệ tử Đan vực, xin cầu kiến Phương đan sư!” Thanh Lâm lại chắp tay lần nữa, âm thanh càng lớn, thậm chí ngay cả lỗ tai của đám người dược đồng ở phía dưới đó cũng đều xuất hiện tiếng ong.

Lời nói sau khi dứt xuống, trong đỉnh núi đó, một bóng hình đi ra. 

Bóng hình này thân mặc áo trắng, phía trước ngực thêu khắc ba cái dược đỉnh, dáng người mới có khoảng ba mươi tuổi, ngước đầu lên nhìn Thanh Lâm, chắp tay nói: “Thanh Lâm sư đệ, sư tôn đang trong quy trình luyện đan quan trọng nhất nên sẽ không gặp một ai cả.”

Nghe câu này xong, Thanh Lâm không nói một lời, liền quay đầu bỏ đi.

Cậu biết, Phương Tú Lâm đang từ chối cậu. 

Ba đôi cánh của cậu mở rộng ra, nhanh chóng bay đi về phía xa, nhưng vào lúc bay đi xa, bởi ba đôi cánh này tiêu hoa nguyên lực quá nhanh nên Thanh Lâm trực tiếp vận chuyển Đại Đế lục, trong ánh mắt kinh ngạc của vô số người, một lốc xoáy hoàn toàn do linh khí hình thành xuất hiện trên đầu của Thanh Lâm, giống như là rót rượu vậy, điên cuồng bổ xung vào phần nguyên lực mà cậu đang tiêu hao đi.

Dưới sự bổ sung và tiêu hao, tu vi của Thanh Lâm, cũng là đang từ từ tăng lên.

Một tiếng sau, Thanh Lâm lại bay đến Đan vực, chỗ này chính là trung tâm của Đan vực và cũng là nơi ở của Đan tôn. 

Nhìn lốc xoáy trên đầu của bóng hình đó, bay đến như một cơn bão tố, vô số người cũng đều ngước đầu lên nhìn và cũng có rất nhiều bóng hình, trực tiếp bay ra, ngăn chặn Thanh Lâm lại.

“To gan! Nơi này là không gian cấm, ai cho phép ngươi bay lượn như thế!”

“Cút!” 

Sắc mặt Thanh Lâm lạnh lùng, lúc bàn tay phất một cái, sấm chớp kinh người đột nhiên xuất hiện, bao phủ cả bầu trời, rồi bay về phía mấy bóng hình đó.

“Hỗn xược!”

Bóng hình đó hừ lạnh một tiếng, tu vi phát ra tiếng vang lớn, uy lực của cảnh giới Bổn Thần xuất hiện, hoá thành một cây kiếm dài ảo ảnh dài gần trăm trượng, trực tiếp chém về phía Thanh Lâm. 

“Rầm!”

Hai người va chạm nhau, một tiếng vang lớn nổ ra, cây kiếm dài đó trực tiếp xé rách sấm chớp của Thanh Lâm rồi trấn áp về phía cậu!

***

(1) Như nhật trung thiên: như mặt trời ban trưa, cực kỳ hưng thịnh.

Chương 133: Không thể nào

"Đùng!"

Cây kiếm khổng lồ đó phát ra tiếng lớn, giống như muốn xé rách cả toàn bộ bầu trời, uy lực của cảnh giới Bổn Thần được bao bọc ở bên trong, chỉ là một cái liếc nhìn thôi, cũng đủ khiến cho bên trong cơ thể của cảnh giới Linh Đan phun ra máu tươi.

Nhưng đối mặt với cây kiếm khổng lồ này, Thanh Lâm lại không có một chút né tránh gì hết, càng không có phòng bị gì hết mà là nhìn chằm chằm về phía cao nhất của Đan vực, lớn tiếng nói: “Đệ tử, bái kiến sư tôn!” 

“Bái kiến sư tôn…”

“Sư tôn…”

Âm thanh này lại là nữa trở thành tiếng vang, vang dội khắp bốn hướng của toàn bộ Đan vực. 

“Sư tôn?”

Nghe được lời này, chân mày của bóng hình cầm cây kiếm khổng lồ đó nhíu lại, bàn tay cũng đột nhiên lật ngược lại nên cây kiếm khổng lồ này, không có rơi trên người của Thanh Lâm.

“Trong Đan vực, có rất nhiều Đan sư cao cấp, sư tôn của ngươi là ai?” Bóng hình đó lạnh lùng hỏi. 

“Đan tôn.” Thanh Lâm mở miệng nói.

“Hỗn xược! Đan tôn chỉ thu nhận qua một đệ tử và đệ tử đó là con gái, chẳng lẽ ngươi dám ở đây nói xằng bậy, đùa giỡn với bọn ta ta sao?” Bóng hình đó tức giận, liền chém về phía Thanh Lâm lần nữa.

Chuyện Đan tôn thu nhận Thanh Lâm, chỉ có Đan tôn và Thanh Lâm, cùng với một số người ở tầng cao của Thiên Bình tông mới biết, người này không biết, cũng là chuyện đương nhiên. 

Nhưng trong lúc người này sắp chém trúng Thanh Lâm thì có một bàn tay lớn, đột nhiên xuất hiện trên không, chụp lấy cây kiếm khổng lồ đó, rồi dùng lực một cái, cây kiếm khổng lồ đó vang lên một tiếng “bùm” rồi biến mất đi.

“Được rồi…”

Tiếng than thở truyền ra, một bóng hình già nua từ tầng cao nhất của Đan các đó, từ từ bước ra. 

“Đan tôn!” Con ngươi của bóng hình cầm cây kiếm dài đó co lại, liền cúi người xuống, nói: “Bái kiến Đan tôn!”

“Bái kiến Đan tôn!”

Vô số dược đồng và đệ tử của Đan vực ở phía dưới cũng lập tức cúi người xuống, 

Cũng từ trong Đan các đó, có rất nhiều bóng hình xông ra, đáp xuống đất, khuôn mặt lộ ra vẻ cung kính, đồng thanh nói: “Bái kiến Đan tôn!”

“Ngươi đến đây…” Phất phất tay, Chu Vân Hải - Đan tôn nhìn về phía Thanh Lâm, nhưng lời nói của ông chưa hết thì đã bị Thanh Lâm cắt ngang.

“Đan tôn cũng biết con đến đây là việc gì rồi, xin Đan tôn hãy ra mặt giúp đỡ con!” Thanh Lâm lộ ra vẻ mặt gấp gáp. 

“Chuyện này… vi sư cũng không giúp được ngươi…” Chu Vân Hải lắc đầu.

“Sư tôn chính là Đan tôn, uy danh vang khắp toàn bộ cảnh vực Đông Thiên, thậm chí toàn bộ Đông Thắng tinh, Bổ Thiên các đó, cũng có chút quan hệ với Thiên Bình tông ta, sư tôn… xin giúp con một lần!” Thanh Lâm nhìn Chu Vân Hải, ánh mắt của cậu, khiến cho trong lòng của Chu Vân Hải cũng rung nhẹ lên, rồi không ngừng than thở.

Đối với Thanh Lâm, tuy Chu Vân Hải chỉ xuất hiện gặp mặt qua một lần, nhưng từ trong ánh mắt của cậu, ông biết rất rõ tính cách kiên định của Thanh Lâm, nếu không phải là chuyện thực sự bất lực thì cậu cũng sẽ không để lộ ra vẻ mặt này. 

“Ngươi trở về đi…” Chu Vân Hải từ từ nói.

“Sư tôn!”

Thanh Lâm đột nhiên ngước đầu lên, đôi mắt đỏ tươi, “bịch” một tiếng, cậu liền quỳ xuống, trong lời nói của cậu, tràn đầy cầu xin. “Thanh Lâm con đây không lạy trời, không lạy địa, chỉ lạy cha mẹ, chỉ kính sư tôn!”

“Tô Ảnh là người con gái mà con yêu nhất, nàng gả cho người khác, đệ tử, sao có thể chịu được!”

“Thế lực của Bổ Thiên các đó tuy lớn, nhưng Thiên Bình tông ta cũng là một trong năm đại tông môn của cảnh vực Đông Thiên, nếu sư tôn chịu ra mặt, nếu tông môn chịu ra mặt, chuyện này, nhất định sẽ có chỗ để thương lượng!” 

“Vẫn mong sư tôn, giúp đệ tử một lần!”

Âm thanh vang vọng, truyền đi khắp nơi của Đan vực, vô số bóng hình ở phía dưới, cũng đều ngước đầu lên nhìn Thanh Lâm, ngay cả bóng hình trước đó ra tay với Thanh Lâm, cũng lộ ra thần sắc phức tạp.

Bọn họ đều biết mối quan hệ của Thanh Lâm và Tô Ảnh, thậm chí cũng từng đoán, Thanh Lâm và Tô Ảnh e là đã trở thành bạn đời và lúc này đây cuối cùng cũng chứng thực và bọn họ càng không thể ngờ tới, Thanh Lâm vì Tô Ảnh mà lại gây ra một náo loạn như thế. 

“Ngươi có biết, tại sao Bổ Thiên các lại đến bàn hôn sự không?” Chu Vân Hải phất tay một cái, Thanh Lâm vốn đang quỳ gối, lập tức bị một lực lớn kéo cậu đứng dậy.

“Đệ tử không biết, nhưng đệ tử biết, trong lòng của Tô Ảnh, nhất định sẽ không đồng ý!” Thanh Lâm nói cực kỳ kiên định.

“Ngươi sai rồi…” 

Chu Vân Hải lắc đầu, lại nói: “Chuyện này, là do Tô Ảnh đề xuất ra nên Bổ Thiên các đó mới đến bàn hôn sự, nếu không, có lão phu ở đây, cho dù là Bổ Thiên các cũng sẽ không thể cưỡng bức được!”

“Cái gì?”

Thanh Lâm đột nhiên ngước đầu lên, nói: “Không thể nào!” 

“Trên người của tiểu nha đầu Tô Ảnh đó có chút bí mật, hoặc chuyện hôn sự này, cho dù nha đầu thật sự đó không đồng ý nhưng nha đầu đó vẫn bắt buộc phải làm như thế.”

“Ngươi là đệ tử của vi sư thì vi sư sao lại không chịu giúp ngươi chứ…”

Chu Vân Hải nhìn Thanh Lâm, từ từ nói: “Nếu ngươi không tin, vi sư đây có thể đưa ngươi đến Tam Ngàn Đại Sơn đó hỏi một cái, còn chuyện Tô Ảnh có muốn gặp ngươi không thì vi sư ta đây không nắm chắc chuyện này được.” 

“Con không tin!” Thanh Lâm lại la lên lần nữa, thần sắc của cậu có chút điên loạn.“Ngươi không tin thì lão phu dẫn ngươi đi coi!”

Bàn tay lớn của Chu Vân Hải phất một cái, không gian trước mặt của Thanh Lâm đột nhiên rách ra, Chu Vân Hải bước lên một bước, chụp lấy Thanh Lâm, rồi trực tiếp bước vào trong không gian bị xé rách ra đó, trong phút chốc, liền xuất hiện bên ngoài của Tam Ngàn Đại Sơn. 

“Lão phu Chu Vân Hải đưa đệ tử đến đây, muốn tìm bạn cũ trò chuyện!” Trong khoảng khắc mà Chu Vân Hải xuất hiện thì giọng nói của ông đã vang lên khắp trời đất.

Không chỉ là Tam Ngàn Đại Sơn của đệ tử nòng cốt, ngay cả đệ tử đằng ngoài, đệ tử đằng trong, toàn bộ Võ đạo nhất mạch cũng đều nghe thấy!

Lời vừa dứt xuống thì có rất nhiều bóng hình trong Tam Ngàn Đại Sơn đó bay ra và tất cả bóng hình đó, chính là những vị trưởng lão đã ngăn cản Thanh Lâm hôm đó. 

Khi nhìn thấy Chu Vân Hải, sắc mặt của mấy người này liền thay đổi, lập tức cúi người xuống nói: “Bái kiến Đan tôn!”

“Kêu nha đầu Tô Ảnh ra đây, gặp Thanh Lâm.” Chu Vân Hải điềm đạm nói.

“Chuyện này…” 

Mấy người đó do dự một hồi, cao thủ cảnh giới Bổn Thần từng nói với Thanh Lâm, lên tiếng: “Đan tôn, không phải đám người chúng tôi không kêu nàng ra mà là Tô Ảnh đó nói, trước khi rời khỏi Thiên Bình tông, sẽ không gặp bất kỳ một người nào cả.”

Nghe xong lời này, toàn thân Thanh Lâm rung lên, một ngụm máu tươi phun ra.

“Ngươi nói tầm bậy!” 

Cao thủ cảnh giới Bổn Thần đó nhìn Thanh Lâm một cái, lắc đầu nhẹ, lại quay về phía Chu Văn Hải nói: “Chuyện này là thật, hi vọng Đan tôn lượng thứ.”

Chu Vân Hải không trả lời mà là quay đầu lại nhìn Thanh Lâm.

“Ta không tin, ta không tin…” 

Thanh Lâm không ngừng lắc đầu, trạng thái giống như điên loạn, tu vi cảnh giới Linh Đan trong cơ thể cậu đều bộc phát ra, gào thét lên: “Tô Ảnh! Nàng ra đây! Ra đây!”

“Giải đi phong tỏa của Tam Ngàn Đại Sơn, lão phu sẽ không cho cậu ta vào, nhưng tiếng của cậu ta, nha đầu Tô Ảnh đó bắt buộc phải nghe thấy.” Chu Vân Hải nhìn chằm chằm vào cao thủ cảnh giới Bổn Thần đó, trong lời nói của ông, không có một chút thương lượng gì hết.

“Chuyện này…” 

Khuôn mặt của cao thủ cảnh giới Bổn Thần đó lộ ra vẻ khó xử, nói: “Đan tôn, trong Đại sơn lúc này, có người của Bổ Thiên các, nếu không có được sự đồng ý của tông chủ…”

“Tất cả hậu quả, ta sẽ gánh lấy, mau đi!” Ngữ khí của Chu Vân Hải lạnh lùng.

“Vâng!” 

Cao thủ cảnh giới Bổn Thần đó không một chút do dự mà bay về phía xa kia, đối với toàn bộ Thiên Bình tông mà nói, địa vị của Đan tôn và tông chủ là bình đẵng nhau, thậm chí, còn vượt qua tông chủ nên mệnh lệnh của Chu Văn Hải, bọn họ không dám không tuân theo.

"Rầm!"

Một lúc sau, có tiếng vang lớn truyền ra, Tam Ngàn Đại Sơn bị phong toả đó, liền xuất hiện một rèm ánh sáng ảo ảnh, uy lực mà trên rèm ánh sáng này truyền ra, khiến người ta nghẹt thở, cho dù là tu vi của Chu Vân Hải cũng phải hít một hơi thật sâu. 

Một lát sau, rèm ánh sáng này đột nhiên tan biến đi.

Chương 134: Cuối cùng

“Đệ tử nòng cốt của Tam Ngàn Đại Sơn, hãy vảnh tay lên nghe rõ ràng cho lão phu!”

“Đệ tử của lão phu, có lời muốn nói!”

Trong lúc mà rèm ánh sáng đó tiêu biến đi, lời nói của Chu Vân Hải, vang lên ầm ầm, giống như bão tố, khi tiếng nói vang dội lại, liền gây ra sự thay đổi của trời đất, bầu trời chấn rung! 

Cảnh tượng này khiến cho sắc mặt đệ tử của Võ đạo nhất mạch đều biến sắc, càng khiến cho vô số bóng hình trong Cửu Ngàn Đại Sơn phóng ra, đặc biệt là đệ tử nòng cốt của Tam Ngàn Đại Sơn, không một ai là không ngước đầu lên nhìn!

“Cảm ơn sư tôn!”

Thanh Lâm rung động, trước đó Đan tôn với cậu cũng chỉ là hư danh sư đồ, nhưng hôm nay, chỉ một lần này thôi, trong lòng của cậu, đã hoàn toàn chấp nhận vị sư tôn Chu Vân Hải này. 

“Tô Ảnh…”

“Ta sẽ không gọi nàng là Tô sư tỷ, đây là lần đầu tiền, ta gọi nàng là Tô Ảnh. Từ hôm nay về sau, cũng sẽ không xưng hô nàng là Tô sư tỷ.”

“Ta biết, nàng có lý do không thể nói và ta cũng biết, nàng nhất định phải làm như thế, nhưng Thanh Lâm ta ngày hôm nay, chỉ xin nàng gặp mặt ta một lần, chỉ cầu xin nàng hãy nói cho ta biết, chuyện này là như thế nào?” 

Hít một hơi sâu, giọng nói của Thanh Lâm chứa đựng tu vi của cậu, từ từ truyền ra trong Tam Ngàn Đại Sơn của đệ tử nòng cốt đó.

Khi lời nói này vang dội đi, trong Tam Ngàn Đại Sơn của đệ tử nòng cốt đó, trong một cung điện nào đó, Trần Đông Vân đột nhiên ngước đầu lên, sắc mặt hơi thay đổi, đang có ý muốn ngăn cản lại, nhưng khi hắn đứng dậy, có một tiếng nói truyền vào trong tai của hắn.

“Đừng nhúc nhích.” 

“Lão tổ!”

Sắc mặt của Trần Đông Vân thay đổi, lộ ra vẻ vui mừng, lập tức chắp tay về phía đối phương, cung kính nói: “Vâng!”

Và cũng vào lúc này, một toà cung điện nằm ở trung tâm của Tam Ngàn Đại Sơn đệ tử nòng cốt, thân hình của Tô Ảnh rung rẩy, sắc mặt không ngừng thay đổi, rồi đôi mắt cũng xuất hiện nước mắt. 

Nhưng nàng, chưa từng lay động qua.

Lời nói của Thanh Lâm, nàng nghe rất chi tiết, nàng sợ sẽ lọt mất đi cho dù là một chữ, nhưng càng như thế thì nàng càng đau khổ, càng đau lòng nhưng nàng lại càng muốn nghe, bởi nàng sợ từ nay về sau, nàng sẽ không còn nghe được giọng nói này nữa, sẽ không còn nhìn thấy người con trai đầu tóc tím bay phất phới, khuôn mặt yêu dị đó nữa.

“Thanh Lâm, đừng có trách ta… đừng có trách ta!” 

Kế bên Tô Ảnh còn có mười mấy người, cũng đều những nhân vật tầng cao của Thiên Bình tông, trong đám người này, có người thì sắc mặt phức tạp, có người thì sắc mặt ảm đảm.

Đối diện bọn họ, cũng có mười mấy người đang ngồi, phía trên cùng, ngoại trừ mấy ông già đầu tóc bạc phơ, từ trong cơ thể toả ra khí tức mạnh mẽ đó thì còn có một người con trai.

Tướng mạo của người con trai này rất tuấn tú, tuổi gần ba mươi, khi nghe thấy những lời lời nói của Thanh Lâm, hắn giống như đã đoán ra được gì đó, cộng thêm những lời đồn mà hắn được nghe trước đó, khuôn mặt hắn liền lộ ra vẻ mặt đã hiểu rồi. 

Hắn tên là Phong Thuỷ Hàn, chính là Thánh tử của Bổ Thiên các, cũng là con trai của các chủ Bổ Thiên các, thiên phú rất mạnh, thậm chí còn được xưng là yêu nghiệt, không đến ba mươi tuổi, liền đã đạt tới cảnh giới mạnh nhất Bổn Thần, quét sạch tất cả thiên tài cùng thời!

“Người này… chính là Thanh Lâm?”

Phong Thuỷ Hàn nhìn Tô Ảnh một cái, chân mày nhíu lại, đứng dậy, nói: “Nếu Tô cô nương không muốn gặp hắn thì Phong mỗ có thể đi ra báo cho hắn biết.” Tô Ảnh ngớ người ra, sắc mặt nàng càng thê lương, nhưng nàng không có ngăn cản hắn.

Trên bầu trời, đôi mắt của Thanh Lâm nhìn chằm chằm vào Tam Ngàn Đại Sơn đó, trong tầm mắt của cậu, có một bóng hình từ từ bay đến, bóng hình đó không phải là Tô Ảnh mà là một thanh niên trẻ tuổi tuấn tú.

“Tại hạ Phong Thuỷ Hàn.” Đến trước mặt của Thanh Lâm và Chu Vân Hải, người thanh niên này nhẹ nhàng chắp tay lại, mở miệng nói. 

“Tô Ảnh đâu?” Âm thanh của Thanh Lâm có chút khàn khàn.

“Tô cô nương không muốn ra gặp mặt ngươi, các hạ, hãy quay về đi.” Phong Thuỷ Hàn từ từ mở miệng nói, khi nói chuyện, cũng đang dò xét Thanh Lâm.

Thiên chất của hắn tuy mạnh, nhưng hắn không có kiêu căng, đối với chuyện của Thanh Lâm và Tô Ảnh, hắn tất nhiên là đã nghe ngóng qua nên hắn cũng biết được đôi chút. 

Nhưng, hắn vẫn đến đây để bàn hôn sự với nàng, có thể nói rằng, hắn, thật sự là rất thích Tô Ảnh.

“Chuyện của Tô gia, Phong mỗ cũng nghe qua một chút, dựa vào thực lực của các hạ đây, e rằng sẽ ảnh hưởng đến mạng sống của Tô cô nương.” Im lặng một hồi, Phong Thuỷ Hàn lại mở miệng ra nói lần nữa.

Thanh Lâm ngớ người ra, sau đó nhìn chằm chằm vào Phong Thuỷ Hàn, thốt ra từng chữ một: “Ngươi, chính là đám người của Bổ Thiên các lần này đến đây để bàn hôn sự?” 

“Đúng vậy.” Phong Thuỷ Hàn gật đầu.

“Ha ha ha…”

Thanh Lâm đột nhiên cười lớn tiếng lên, trong cơ thể của cậu vang lên ầm ầm, đầu tóc bay phất phới, giống như điên cuồng vậy. 

“Tô Ảnh, là Thanh Lâm ta đây nhìn sai ngươi rồi!”
Đây là tất cả lời nói mà Thanh Lâm nói ở đây, sau khi nói câu cuối cùng xong, cậu liền mở to đôi cánh ra, chân bước ra, rồi bay về phía xa.

Cậu không phải là kẻ ngu ngốc, cũng không phải là người xử lý chuyện theo cảm tính, trước khi đến đây, cậu đã từng nghĩ qua, tại sao Tô Ảnh phải gả cho người của Bổ Thiên các, câu trả lời của nàng không cần Phong Thuỷ Hàn nói ra, Thanh Lâm cũng có thể đoán được. 

Chuyện đã đến bước này, bất kể Tô Ảnh có thật sự thích cậu hay không thì cũng đã không còn quan trọng nữa, Thanh Lâm chỉ biết rằng, hoặc là nàng vì muốn kéo dài mạng sống không thể sống nổi qua năm mươi tuổi đó của nàng, hoặc cũng có thể vì thù hận dữ dội của Tô gia đối với Đạo Phong không biết đã trải qua bao nhiêu năm đó, nói tóm lại, người mà Tô Ảnh sẽ lấy, không phải là cậu.

Cậu rời khỏi, khiến cho Chu Vân Hải thở nhẹ một tiếng, rồi ông nhìn về phía Phong Thuỷ Hàn, lạnh lùng nói: “Đối xử tốt với Tô Ảnh!”

“Tiền bối yên tâm.” Phong Thuỷ Hàn chắp tay lại nói. 

Trong cung điện, giống như cảm nhận được Thanh Lâm đã rời đi, Tô Ảnh đưa mắt nhìn về phía xa, trong thần sắc của nàng, xuất hiện một tia hối hận.

Nhưng sự hối hận này, lập tức bị nàng gạt bỏ đi, sau khi gạt bỏ đi nàng giống như là nhẹ nhỏm hẳn ra, thần sắc của nàng, cũng từ từ trở lại bình tĩnh.

…… 

Mười ngày sau.

Trong Tam Ngàn Đại Sơn của đệ tử nòng cốt Thiên Bình tông đó, ai nấy đều rất vui mừng, tất cả các đỉnh núi, đều treo đầy lồng đèn đỏ có chữ hỷ, ngước mắt nhìn qua, giống như cả bầu trời đầy sương mù màu đỏ, ánh hoàng hôn chiếu rọi trăm trượng.

Hôm nay, là ngày xuất giá của Tô Ảnh. 

Liên hôn với Bổ Thiên các, cho dù trong đó rốt cuộc có uẩn khúc gì thì đối với Thiên Bình tông mà nói, chuyện này vẫn là chuyện tốt nên chuyện chuẩn bị hỷ sự này, tất nhiên là phải hoành tráng một chút.

Người của Bổ Thiên các ngồi xe kéo khắc hình rồng phượng đến, đoàn người cuồn cuộn, khiến tất cả đệ tử của Thiên Bình tông đều phải há hốc mồn, ngớ người ra.

Tô Ảnh cũng được Thiên Bình tông lấy thuyền rồng đưa tiễn, dưới vố số ánh mắt chăm chú của mọi người, từ từ rời khỏi Thiên Bình tông. 

Trước khi xuất giá, trước khi rời khỏi Thiên Bình tông, Tô Ảnh quay đầu lại nhìn một cái, một cái nhìn này, hoặc là nhìn về một hướng nào đó, hoặc cũng có thể là nhìn một ai đó.

Hôm nay, nàng đã quan sát rất nhiều lần, giống như đang kỳ vọng có thể nhìn thấy một bóng hình nào đó, nhưng mỗi một lần kỳ vọng, mỗi một lần nhìn, nàng cũng đều thất vọng cả.

Nàng biết rõ, người đó, sẽ không đến… 

Thuyền rồng từ từ biến mất trong ánh mắt của tất cả mọi người, sau khi sự vui mừng này qua đi thì Thanh Lâm vẫn còn ở lại trong Thiên Bình tông và cậu liền trở thành đề tài bàn tán của mọi người, cùng với… trò cười của mọi người.

Ai cũng biết, sau khi Tô Ảnh rời đi, đám người Bàng Liên Trùng, đã nhiều lần đến trước động phủ của Thanh Lâm, nói cho cậu nghe kỳ vọng của Tô Ảnh.

Nhưng Thanh Lâm vẫn bất động ở đó. 

Đối với Thanh Lâm mà nói, đây có thể là một đoạn tình cảm, không có bắt đầu, không có kết thúc.

Cậu náo loạn Đan vực, náo loạn Võ đạo nhất mạch, nhưng cuối cùng, vẫn không thể giữ chân Tô Ảnh ở lại.

Chương 135: Tô gia của vạn năm trước

Thời gian trôi qua, chớp mắt cái lại qua đi mấy tháng.

Phía trước động phủ của Thanh Lâm, đám người Bàng Liên Trùng có chút gấp gáp, từ khi Tô Ảnh xuất giá đến giờ, Thanh Lâm, chưa từng bước ra khỏi động phủ.

“Ây, thật không ngờ, Tô sư tỷ lại tuyệt tình như thế!” Bàng Liên Trùng lắc đầu than thở. 

Và cũng vào lúc này, phía trước của động phủ, tiếng sét vang lên ầm ầm rồi một bóng hình từ từ bước ra.

“Thanh Lâm!” Bàng Liên Trùng vui mừng nói.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, giống như muốn từ cậu nhìn ra cái gì đó, nhưng sắc mặt của Thanh Lâm rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức một cách đáng sợ. 

“Đây là một số phương pháp luyện chế đan dược, trong động phủ của ta có nguyên dược liệu, ngươi có thể đến đó lấy để luyện chế thử.”

Bàn tay Thanh Lâm phất một cái, một miếng Ngọc Giản xuất hiện trong tay của Bàng Liên Trùng, không đợi cậu ta hỏi, cả người Thanh Lâm chớp một cái liền biến mất trong tầm mắt của Bàng Liên Trùng

…… 

Ở ngoài Thiên Bình tông, nơi đầm nước.

“Ngươi cuối cùng cũng chịu đến rồi…”

Nhìn bóng hình phía trước, khuôn mặt của con chó đen đó tràn đầy ai oán, nhưng nó không có giống còn hung hăn càn quấy như lúc trước nữa. 

“Xin lỗi.”

Thanh Lâm chỉ thốt ra hai từ này, sau đó, thân thể cậu rung lên một cái, ánh sáng màu đỏ bộc phát ra, như ánh mặt trời vậy, chiếu rọi toàn bộ đầm nước này.

Con chó đen cũng không nói nhiều, mở miệng lớn ra, tiếng lực hút điên cuồng từ trong miệng nó truyền ra. 

Và đi theo loại lực hút này, trên cơ thể của con chó đen, cũng xuất hiện một chút ánh sáng màu đỏ và dưới ánh sáng màu đỏ này, vốn chỉ là lộ ra cái đầu chó, nhưng trong giãy giụa, lại xuất hiện thêm cái cổ!

Hấp thu như thể, mất gần hai tiếng đồng hồ, cho đến sắc mặt của Thanh Lâm trắng bệch thì nó mới dừng lại.

“Thanh Lâm ơi…” 

Khi ăn xong mà nó còn muốn ăn thêm, con chó đen liếm liếm môi, rồi sau đó mới nhìn chằm chằm Thanh Lâm, từ từ nói: “Thật ra ta cảm thấy… con gái trên thế gian này rất nhều, vả lại, giờ ngươi mới chỉ là ở bản đồ cấp một, dựa vào thiên chất của ngươi, bản đồ cấp một này nhất định sẽ không hạn chế được ngươi. Sau khi ngươi đi vào bản đồ cấp cao thì ngươi cũng sẽ nhìn thấy con gái càng ngày càng nhiều, đến lúc đó ngươi sẽ biết, nha đầu Tô Ảnh đó, chẳng là gì cả.”

Thanh Lâm không có cảm xúc gì hết, điềm đạm nói: “Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì lần hấp thu tiếp theo sẽ là ba tháng sau.”

Nói xong, cậu đi về phía xa, từ từ, bóng hình của cậu cũng biến mất trong tầm mắt của con chó đen. 

“Hừ, Bổ Thiên các, lão phu muốn xem xem, đám người ngươi sẽ dở chiêu trò gì!” Nhìn Thanh Lâm đã đi xa, con chó đen hừ lạnh một tiếng, cái đầu chó to lớn đó lại chui vào hồ nước lần nữa.

……

Phía ngoài Đông sơn, Thanh Lâm đứng thẳng. 

Cậu nhìn Đông sơn này một cách yên tĩnh, hồi lâu sau…

Vào một khoảng khắc nào đó, Thanh Lâm thở nhẹ một tiếng, vỗ một cái vào ấn đường, một giọt máu từ từ bay ra.

Giọt máu này, là của Tô Ảnh. 
Sau khi giọt máu này bay ra, chưa đợi Thanh Lâm suy nghĩ nhiều thì đột nhiên bay về phía trước.

Con ngươi của Thanh Lâm co lại một cái, sau đó lập tức đuổi theo.

Giọt máu đó giống như bị cái gì thu hút nó vậy, tốc độ cực nhanh, thậm chí Thanh Lâm đã bộc phát ra tất cả tu vi, ba đôi cánh sau lưng cũng mở toanh ra, cũng có chút không theo kịp nó. 

Đi vào phía trong của Đông sơn, Thanh Lâm nghe thấy một số tiếng hú của yêu thú, nhưng bởi đây là phía bên ngoài của Thiên Bình tông nên thực lực của mấy con yêu thú này không cao, uy lực toàn thân của Thanh Lâm toả ra, khiến một số con yêu thú đang ở gần chưa đợi Thanh Lâm ra tay thì những con yêu thú này đã lập tức bắt đầu chạy trốn.

Dưới sự chỉ dẫn của giọt máu đó, Thanh Lâm từ từ đi đến chỗ sâu nhất của Đông sơn.

Cuối cùng, giọt máu đó dừng lại, Thanh Lâm nhìn thấy một bia mộ, 

Tuy nói là bia một nhưng trên thực tế không phải là bằng thạch mà chỉ là khúc gỗ, ở phía sau ngôi mộ này, có một phần mộ, trên đó mọc đầy cỏ dại, giống như đã rất lâu không có ai dọn dẹp lại.

Giọt máu đó ngừng trước bia mộ, liền sinh ra một chút cảm xúc và đang có chút rung rẩy.

Thanh Lâm im lặng, bia mộ này không biết đã trải qua bao nhiêu năm rồi, nó đã bắt đầu mục rửa, tên được khắc trên đó, cũng đã không thể nhìn thấy rõ ràng nữa. 

Nhưng dựa vào sự rung rẩy của giọt máu đó, Thanh Lâm có thể đoán ra được, người chôn dưới phần mộ này, nhất định là người có huyết mạch của Tô gia.

Im lặng một hồi, Thanh Lâm chắp tay về phía ngôi mộ đó, đang muốn rời khỏi thì giọt máu đó rung rẩy càng kịch liệt hơn.

Nó không có di chuyển chỉ là dừng ở phía trước ngôi mộ đó, giống như… là đang nói với Thanh Lâm điều gì đó! 

Chân mày của Thanh Lâm nhíu lại, khi quay đầu lại nhìn, sắc mặt của cậu liền thay đổi!

Chỉ thấy cảnh tượng xung quanh vốn là một nơi hoang vắng nhưng lúc này đây lại xuất hiện thay đổi, dưới đất mọc đầy cỏ dại đó đã biến mất, giờ đây đã biến thành rất nhiều tầng mây và lúc này đây, Thanh Lâm đang đứng ở giữa tầng mây đó.

Dưới chân của cậu, là một toà thành không biết trải dài hết bao nhiêu khu vực, nhìn qua là không thể nhìn thấy phía cuối của thành trì, ở trong thành trì, bóng người đi qua đi lại, rất đông đúc, trên người bọn họ cũng mặc những y phục khác nhau, nhưng trước ngực của bọn họ đều có khắc một chữ - Tô. 

“Đây là…” Con ngươi của Thanh Lâm coi giật lại, hô hấp của cậu cũng trở nên gấp gáp hơn.
Cậu nhìn qua, mỗi một bóng hình đó, trên khuôn mặt đều có nụ cười, trong thành trì đó, từng toà cung điện nguy nga, hùng vĩ, khiến người ra kinh ngạc.

Thanh Lâm giống như một người đứng ngoài cuộc quan sát vậy, đứng trong hư không đó, im lặng quan sát, nhìn một người nào đó của Tô gia đang ngồi xếp gối tu luyện, nhìn một số người phàm nào đó, đang châm lửa nấu cơm, nhưng ở phía trước ngực họ vẫn khắc chữ Tô, nhìn một ông già khuôn mặt già nua, toàn thân toát ta khí tức kinh người nào đó, đang bế quan tu luyện. 

Lúc này đây Thanh Lâm, giống như là trở về rất nhiều năm trước, nhìn thấy lúc trước của Tô gia còn hưng thịnh khi chưa bị huỷ diệt.

Ánh mắt của cậu di chuyển, nhìn lại lần nữa, đột nhiên nhìn thấy một bóng hình!

Bóng người này xuất hiện, khiến hơi thở của Thanh Lâm đột nhiên gấp gáp hơn, bóng người của cậu liền lùi về sau nhiều bước, sắc mặt của cậu cũng thay đổi. 

Bóng người đó, chính là Tô Ngọc!

Tô Ngọc lúc này đây, đang ngồi ngay ngắn trước mặt một ông già, nàng giống như là cảm thấy được cái gì đó, đột nhiên ngước đầu lên, ánh mắt của nàng, trực tiếp hướng về Thanh Lâm.

Khi khoảng khắc nhìn thấy Thanh Lâm, Tô Ngọc cười lên, miệng của nàng nhẹ nhàng chuyển động, tuy Thanh Lâm không nghe thấy được nàng nói gì, nhưng từ trong khẩu hình miệng của Tô Ngọc, cậu có thể nhìn ra được. 

“Chạy mau, rời khỏi chỗ này…”

“Không thể nào!”

Con ngươi của Thanh Lâm co lại, sự xuất hiện của Tô Ngọc đã làm đảo lộn hết tất cả những gì mà cậu tưởng tượng trước đó. 

Tô Ảnh biết sự tồn tại của Tô Ngọc, vả lại, còn biết Tô Ngọc là chị gái của nàng. Đồng thời, Tô Ngọc cũng biết Tô Ảnh là em gái của nàng.

Nhưng tuổi tác của Tô Ảnh, chỉ mới là hơn hai mươi tuổi, còn Tô Ngọc thì đã tồn tại chí ít ở hàng vạn năm trước rồi.

Giữa hai người nếu là hai chị em ruột thịt, vậy thì phải cùng một thời đại chứ, nhưng dưới sự chênh lệch thời gian khiến người ta kinh ngạc như thế, trong phút chốc, làm cho đầu óc của Thanh Lâm vang lên ầm ầm. 

“Nếu hai người thật sự là chị em thì tuổi tác của hai người…”

Thanh Lâm không dám tin, một ý nghĩ táo bạo xuất hiện trong đầu của cậu.

Tô Ảnh, là Tô Ảnh, nhưng cũng không phải Tô Ảnh! 

Hoặc có thể nói, Tô Ảnh mà trước đó Thanh Lâm gặp, không phải là thật, hoặc cũng có thể là thật!

“Tô Ngọc được Cuồng Linh Chí Tôn cứu, sống được tới tận ngày hôm nay cũng không kỳ lạ, nhưng Tô Ảnh…”

“Đúng rồi…” 

Thanh Lâm không ngừng lui về sau, thần sắc của cậu kinh ngạc đến nổi khó mà diễn tả được: “Tô Ảnh nói qua, cái chết của Tô Ngọc là chết trong đại kiếp khủng khiếp của năm đó, nhưng Tô Ngọc lại là chị của nàng và tuổi của nàng chỉ mới là hai mươi tuổi, vậy thì nàng sao có thể biết rõ được chuyện này…”

“Mau chạy đi…”

“Mau chạy đi!” 

“Mau chạy đi!”

Cũng vào lúc này, Tô Ngọc lại mở miệng nói lần nữa và lần này, Thanh Lâm không phải là nhìn thấy khẩu hình miệng của nàng nữa mà là âm thanh của nàng, vang lên bên tai của Thanh Lâm cực kỳ chân thật, càng ngày càng gần, cuối cũng hoá thành bão tố, cuốn đi tất cả!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau