ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Nhưng như vậy

Ở trong thung lũng, khuôn mặt Thanh Lâm bình tĩnh, đối với sự uy hiếp của Lý  Âm thì cậu ta không hề để tâm đến.

Bang chủ của Bạo Viên đường thì sao chứ? Thanh Lâm cậu ta ngay cả trời đất cũng không sợ thì sao lại sợ người này!

Đứng ở phía trên thung lũng, làn gió thanh mát thổi qua, mái tóc màu tím qua vai bay phấp phới theo cơn gió. 

Ngay lúc này, thân ảnh của Thanh Lâm, ở trong lòng mọi người bắt đầu lớn dần, lúc trước cái gọi là “Phế vật”, bây giờ đã từ từ biến mất trong thâm tâm của họ.

“Yêu Thiên đúng không?”

Bước chân Thanh Lâm vừa đạp đất thì bay lên lại, trực tiếp từ thung lũng bay xuống, chỉ trong vài cái nhấp nháy, lập tức đến ngay trước mặt Yêu Thiên. 

“Quả nhiên là cảnh giới Linh Đan!”

Thấy vậy, đôi mắt của Yêu Thiên giật thêm lần nữa, tốc độ của Thanh Lâm có thể thấy rõ là chỉ có thể là cảnh giới Linh Đan mới làm được.

“Bây giờ, ngươi nói cái thanh thủy thần liên này bán với giá gấp đôi, ngươi thấy có hợp lý không?” Thanh Lâm điềm đạm nói. 

“Các hạ đúng thật là tàn nhẫn, cha của Lý  Âm chính là bang chủ của Bạo Viên đường, lúc nãy ngươi giết con ông ta, sau này, e là sẽ có rắc rối.”

Yêu thiên cũng không phải là quá sợ hãi cố kỵ Thanh Lâm, Thanh Lâm là cảnh giới Linh Đan, hắn ta cũng là cảnh giới Linh Đan, cho dù có thế nào đi chăng nữa, thì Thanh Lâm cũng không thể nào trong hai tháng ngắn ngủi có thể vượt được nhiều bậc, đạt tới tu vi cao hơn hắn ta.

“Thế thì sao nào?”Thanh Lâm điềm đạm nói: “Không cần nói thêm nhiều lời nhảm nhí nữa, cái thanh thủy thần liên này, không phải là có ích đối với ngươi sao?" trong mắt Thanh mỗ, thanh thủy thần liên này có thể đạt đến trị giá là một triệu đồng vàng, nếu như gấp đôi thì là hai triệu, lấy tiền đi?” 

Sau khi nghe xong con số này, mép miệng của Yêu Thiên giật một cái, những người trong Yêu tông đang đứng ở phía sau lưng hắn ta, khuôn mặt rất là phẫn nộ, nhưng nghĩ đến lúc nãy Thanh Lâm đã giết Lý  Âm một cách dễ dàng nên không ai dám nói nhiều gì nữa.

Đây chính là thực lực!

Sự ra tay của Thanh Lâm,  khiến cho hai bên giống như là đổi chỗ cho nhau vậy, càng làm cho các đệ tử của Thiên Bình tông hả đi cơn giận, ngay cả Tống Nguyên lúc nào cũng nuôi oán hận trong lòng vẫn không ngừng lộ ra chút đắc ý. 

Thấy Yêu Thiên không trả lời, Thanh Lâm lại nói: “Xem ra, cuộc giao dịch này không thành rồi?”

“Vậy thì còn nói nhảm gì nữa!”

Thanh Lâm nói sang chuyện khác,giọng điệu bỗng lạnh lùng. 

Cũng vào lúc này, thân ảnh của cậu ta trực tiếp xông ra, hai tay làm thành cú đấm, hướng thẳng về phía yêu thiên mà công kích.

Khuôn mặt Yêu Thiên nghiêm trang, chưa kịp lùi người lại thì trên tay tuôn trào ra yêu lực, không ngần ngại đối đầu với Thanh Lâm.

青林之前的开价,已经将其激怒,即便是青林不出手,妖天会发起战斗,毕竟以他的地位,实在是少有人敢对其如此说话。 

Trước đó, khi Thanh Lâm ra giá đã khiến cho hắn ta tức giận, nếu như mà Thanh Lâm không ra tay thì yêu thiên cũng sẽ khai chiến, cho dù có như thế nào đi chăng nữa thì với địa vị của hắn ta, rất ít người dám nói chuyện với hắn ta như vậy.

“轰!”

“Bùm!” 

闷响传出,妖天与青林各退数步。Phát ra một tiếng vang không lớn lắm, yêu thiên và Thanh Lâm mỗi người họ lùi lại mấy bước.

Nhưng mà, Thanh Lâm không những là có nguyên lực thuộc tính mà còn tu luyện thân thể, lúc cậu ta lùi người lại, vốn không bị gì cả, còn Yêu Thiên, kẻ dùng thân thể của mình để chống cự, bàn tay đang nằm ở ở tay áo, có chút bầm tím, cơ hồ như có chút đau, làm cho hai tay của hắn ta run rẩy. 

Chỉ cần một cú công kích này, Yêu Thiên đã biết được, thực lực của Thanh Lâm tuyệt đối không thua kém hắn ta.

Thanh Lâm mỉm cười, hai tay dang ra, phía trên đôi bàn tay trắng như ngọc đó, bùm một tiếng, hiện ra hai ngọn lửa đang lơ lửng.

Ngọn lửa này có màu vàng kim, khi vừa xuất hiện do nhiệt độ cao, làm cho không gian xung quanh trở nên mơ hồ. 

“Thực hỏa?”

Khuôn mắt Yêu Thiên biến sắc, những người đi vào nơi này đều là những đan sư, hiển nhiên là mỗi người đều có riêng một Hỏa nguyên lực thuộc tính, nhưng mà có thể tạo ra được nhanh như vậy, làm xuất hiện ngọn lửa bao quanh cơ thể, ngay cả hắn ta, cũng chưa lần nào làm được.

Thanh Lâm không trả lời, thân ảnh lại một lần nữa xông ra, trên tay xuất hiện Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn, bao lấy toàn thân Thanh Lâm, như là hai viên hỏa tinh vậy, nhanh chóng bay tới chỗ Yêu Thiên. 

Yêu Thiên hít một hơi thật sâu, trên tay hắn ta tuôn trào ra hắc yêu lực, trong yêu lực đó như đang ẩn chứa chút tiếng kêu của yêu thú.

Có thể thấy rõ, đối với Thanh Lâm, hắn ta không còn dám có bất kỳ sự sơ xuất nào nữa.

“Bùm bùm!” 

Hai tay đấm tung thẳng ra, độ nóng của Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn đó, làm cho khing cảnh xung quanh mơ hồ, khi tiếp xúc với yêu lực của Yêu Thiên, lập tức phát ra một tiếng kêu nghe rất buồn thảm ai oán, hắc yêu lực đó nhanh chóng bị tan biến, cùng với đó là đôi bàn tay của Yêu Thiên cũng bị thương rất nặng!

Thanh Lâm vẫn chưa ngừng lại, thân ảnh vừa chớp cái, như là bóng ma vậy nhanh chóng lao tới chỗ Yêu Thiên, đá ra một cú rất mạnh, ngay trong lúc cú đá được đưa ra, có một nguồn nhiệt rất nóng bỗng nổ tung ra. 

Yêu Thiên mặt biến sắc, thân ảnh lùi mạnh xuống, thứ ánh sáng màu đen ở toàn thân tuôn trào mạnh mẽ, không ngừng phát ra tiếng kêu để chống lại sức nóng do ngọn lửa đó phát ra. “Thủ lĩnh của Yêu tông, thực lực chỉ có như thế thôi sao…”

Cất lên một giọng nói điềm đạm, có chút châm biếm.

Vừa nói xong, toàn thân Thanh Lâm hầu như đã bị Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn đó bao bọc lại, đó là do thiên phú của bản thân cậu ta hóa ra, có thể dễ dàng khống chế, lúc này, dưới sự di chuyển thân ảnh nhanh nhạy của Thanh Lâm, càng làm cho khuôn mặt của Yêu Thiên thêm khó coi. 

“Yêu linh kích!”

Yêu Thiên hét lên, mặt đất ở dưới chân hắn ta bỗng nhiên bị nứt ra, từng con yêu thú khổng lồ từ dưới đất xông ra, khi xông ra chúng chạy thẳng về phía Thanh Lâm.

Nhìn thấy những con yêu thú khổng lồ thuộc hàng đỉnh cao trong cảnh giới Cố Nguyên, ánh mắt Thanh Lâm hiện vẻ ngạc nhiên, nhưng cậu ta không hề có chút sợ hãi, ngọn lửa ở toàn thân bỗng nhiên bay lên trời cao, như là hỏa tinh vậy, che phủ cả một bầu trời, nhanh chóng đến chỗ bọn yêu thú khủng lồ kia tiêu diệt chúng. 

Trong chớp mắt, phát ra tiếng kêu thảm thiết, bọn yêu thú khổng lồ bị Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn bao bọc lại, trong chốc lát đã hóa thanh tro bụi!

Đối với Thanh Lâm mà nói thì đỉnh cao của cảnh giới Cố nguyên, thực sự là rất yếu rất yếu, thậm chí cũng không thể làm cho cậu ta có hứng thú sử dụng ma kỹ.

Còn Yêu Thiên khi nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng vô cùng đau thương, phải biết là, bọn yêu thú khổng lồ này là do hắn ta nuôi nấng từ nhỏ, đã được bốn, năm năm, mới lớn thành như bây giờ, với lại nếu như tiếp tục nuôi chúng theo phương pháp bí mật của Yêu tông, với sự phát triển theo năm tháng như vậy, bèn có thể lớn lên thành cảnh giới Bổn Thần, thậm chí là cảnh giới tinh hoàng! 

Nhưng chỉ một ngọn lửa của Thanh Lâm, đã làm cho sự nỗ lực trong mấy năm nay của hắn ta hóa thành tro bụi.

“Ngươi đúng là tự đào mồ chôn thân mà!”

Lần đầu tiên trong mắt của Yêu Thiên nổi lên cơn giận dữ. 

“Hóa yêu!”

Lạnh lùng hừm một tiếng, thân ảnh của yêu thiên bùm một tiếng nổ ra, tựa như hóa thành xương máu nhiều như cả một biển trời.

Dưới ánh mắt chăm chú nhìn của Thanh Lâm, các xương máu này nhanh chóng tụ lại, càng có những tiếng hú vô cùng đau xót phát ra từ đám mây đen kia. 

“Bùm!”

Không biết từ khi nào, đám mây đen đó bỗng nhiên bị vỡ ra, một con thú cao khoảng mười trượng, dang rộng hai cánh, thì ra chính là một con đại bàng, đang dang rộng hai cánh trạng thái rất phẫn nỗ bay lượn trên không trung.

“Hóa yêu thuật!” 

Mắt nhìn con đại bàng sải cánh bay trên trời cao, các đệ tử của yêu tông lộ vẻ sợ hãi, người khác thì không biết nhưng bọn họ biết rõ, hóa yêu thuật này, đó là một trong những tam đại trấn tông chi thuật của Yêu tông, các đệ tử bình thường đừng nói đến việc tu luyện ngay cả cơ hội được nhìn thấy một lần cũng không có.     

Còn Yêu Thiên không chỉ là đã tu luyện, mà còn hóa thành được con đại bàng, thấy rõ là đối với hóa yêu thuật này cũng có chút thành tựu.

Cũng vào lúc này, ánh mắt của con đại bàng đó cứ nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, toàn thân của nó đều lộ ra vẻ lạnh lùng đầy sát khí. 

Còn hơi thở của nó, còn là trực tiếp từ kỳ đầu cảnh giới Linh Đan đạt lên đến trung kỳ cảnh giới Linh Đan, vả lại còn là đỉnh cao của trung kỳ cảnh giới Linh Đan.

Chương 117: Mũi tên màu đen

“Thanh Lâm cẩn thận, khí tức của nó đã tăng lên rất nhiều lần!”

Vũ Văn Phong mở miệng, cậu ta tuy không biết thực lực hiện nay của yêu thiên, nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí tức đang bùm nổ, đối với cậu ta, hoặc là lúc này đối với Thiên Bình tông hoặc đệ tử của Yêu tông mà nói, chỉ vỏn vẹn là khí tức này, cũng đủ làm cho khuôn mặt bọn họ biến sắc.

“Quả không hổ danh là đệ tử thiên tài của Yêu tông, cấp yêu thuật này, e là ít nhất cũng có thể so được với thượng phẩm địa ma kỹ rồi chứ?” 

Cũng vậy, chăm chú nhìn vào con đại bàng đang sải rộng cánh bay, Thanh Lâm nhỏ tiếng khen ngợi, nhưng hiển nhiên là cậu ta không vì sự bùng nổ khí tức của Yêu Thiên mà tỏ vẻ sợ hãi.

“Thiên địa bàng kích!”

Trong miệng của đại bàng truyền ra lời nói của Yêu Thiên, sau khi nói xong, toàn thân con đại bàng phát ra nhiều yêu lực màu đen, các yêu lực này lơ lửng ở bên ngoài cơ thể đại bàng, đại bàng xà xuống, bỗng có một tiếng nổ lớn phát ra từ phía Thanh Lâm. 

“Xéo về đi!”

Thanh Lâm lạnh lùng hừm một tiếng, thân ảnh nhảy lên, không những là không lùi lại mà ngược lại còn trực tiếp nghinh chiến nữa.

“Bùm bùm!” 

Phát ra hai tiếng nổ nhẹ, thân ảnh Thanh Lâm lùi xuống, còn đại bàng thì lạnh lùng chế nhạo rồi bay thẳng về phía Thanh Lâm.

“Cậu tu luyện thân thể thì sao chứ, thân thể hiện nay cỉa ta cũng không thua kém gì cậu đâu!”

Con đại bàng đó sải rộng đôi cánh, tốc độ cũng đã tăng lên gấp nhiều lần, khi nó mở cái mỏ sắc bén ra thì bỗng phát ra một luồng sáng màu đen. 

Thanh Lâm té xuống dưới đất, mắt híp lại, khi ánh sáng màu đen đó xông tới, cậu ta dùng tay phải đập mạnh một cái!

“Bùm!”

Cú đập này, trời đất bỗng nhiên rung chuyển, lại xuất hiện ra bàn tay lôi điện mà trước đó dùng để giết Lý Âm! 

Trong tiếng bùm nổ đó, bàn tay lôi điện trực tiếp đập tan nát luồng sáng màu đen, càng giống như là còn nhiều sức lực vậy, đập mạnh một cái người con đại bàng đang bay tới.

Cú đậo này, trực tiếp làm cho con đại bàng do Yêu Thiên hóa thành bị rơi xuống, trong lúc rơi xuống còn phun ra một ngụm máu tươi, sự ê buốt của lôi điện càng làm cho nó trong lúc này không thể bay lượn được nữa, bùm một tiếng rơi xuống dưới đất.

Cú ngã này, đã làm cho đại bàng hiện nguyên hình, nổ ra tiếng bùm, lần nữa hóa thành xương máu đầy trời, cuối cùng, ngưng tụ lại thành thân thể của Yêu Thiên. 

Lúc này, khuôn mặt của Yêu Thiên trắng bệch, ở mép miệng còn chảy nhiều máu tươi, hắn ta nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, đôi mắt lộ vẻ vô cùng sợ hãi.

Chiến đấu tới lúc này, dường như hắn ta đã dùng hết toàn bộ sức lực của mình, nhưng nhìn về phía Thanh Lâm, ngoại trừ bàn tay lôi điện, thì là thân thể và ngọn lửa, thậm chí là ngay cả ma kỹ cũng không có tác dụng, hắn ta thực sự không tin, với thiên phú như thế của Thanh Lâm, Thiên Bình tông lại không phát hiện ra, càng không cho cậu ta tu luyện ma kỹ.

“Lẽ nào mưu kế của Thiên Bình tông không thành!” 

Sắc mặt của Yêu Thiên âm trầm lại, đôi mắt bỗng lướt qua đám đệ tử của Thiên Bình tông, đang ngây người ra nhìn Tống Nguyên, ánh mắt đầy vẻ sát khí.Bị Yêu Thiên nhìn như vậy, Tống Nguyên run người, giống như là có chút không hiểu vậy.

Nhưng mà, lúc này có Thanh Lâm ở đây, tình huống đã khác so với trước kia, vả lại, nhìn cục diện này, hiển nhiên là Yêu Thiên không bằng Thanh Lâm. 

“Nhìn cái gì mà nhìn?Nếu còn nhìn nữa sẽ móc mắt ngươi ra!”Nhìn chằm chằm vào Yêu Thiên, Tống Nguyên can đảm nói ra một câu như vậy.

“Với thực lực của các hạ, lại không được làm thủ lĩnh,đúng thực là đám người của Thiên Bình tông mù mà!”Yêu Thiên hít một hơi thật sâu, ở bên tay phải lần nữa lại hiện ra một cây cung dài màu đen.

Nghe xong một lời đầy ý khiêu khích như vậy, Tống Nguyên biến sắc, nhưng mà câu nói của Thanh Lâm lại làm cho cậu ta thở pào nhẹ nhõm. 

“Làm hay không, đó là chuyện của Thanh mỗ, ngươi không có tư cách nói.”

“Vậy sao?Nhưng mà ra mặt dùm người khác là phải có chút trả giá đó…..”

Yêu Thiên lạnh lùng cười một tiếng, bỗng đưa cung lên, ở phía bên tay trái hiện ra một mũi tên màu đen. 

Phía trên mũi tên này, cũng phát ra chút ánh sáng màu đen, khí tức do nó phát ra cực kỳ lạ, giống như là rất mạnh vậy, nhưng sự mạnh mẽ đó dường như là đã bị phong ấn vậy.

Mũi tên này, là Yêu Thiên cùng lúc có được với cây cung dài màu đen, chỉ có mười cây, xài một cây thì mất một cây, độ mạnh của nó, theo Yêu Thiên cảm nhận thì đủ để làm cho bọn người thuộc hậu kỳ của cảnh giới Linh Đan biến sắc.

Lúc trước xài hết một cây, chỉ còn lại chín cây, nếu như không phải là bị Thanh Lâm ép vào đến bước đường cùng, Yêu Thiên thực sự là không muốn lấy nó ra, dù sao cũng là xài một cây thì mất một cây mà! 

Vả lại, Yêu Thiên cảm thấy, dưới mũi tên này vẫn còn ẩn chứa một sức mạnh vô cùng khủng khiếp, nếu như không phải thực lực của mình còn thấp thì còn có thể mạnh hơn nữa!
Cảm nhận uy lực do mũi tên này phát ra, Than Lâm cũng chau mày lại, khi tức đó thực sự là cũng có chút uy lực.

“Đây là thủ đoạn cuối cùng của Yêu Thiên, các hạ nếu có thể chịu đựng được, Yêu mỗ sẽ tự nhận thua, cho dù là phải bán đi hết tất cả những gì mình có thì ta cũng sẽ trả ra hai triệu đồng vàng.” 

Yêu Thiên hít một hơi thật sâu, tay phải đưa lên, lấy mũi tên màu đen đó để vào cây cung.

Cây cung đó được Yêu Thiên dùng toàn bộ sức lực kéo ra, thân cung cơ hồ là chịu đựng không nổi, sắp bị cong đến hết mức.

Cũng vào trong lúc này— 

“Vèo!”

Yêu Thiên buông tay, sắc mặt hắn ta trắng bệch, giống như toàn thân bị đau nhức tê cứng vậy, lẩn bắn tên này, cơ hồ là đã rút hết nguyên lực của hắn ta.

Cũng vào lúc này, mũi tên màu đen đó nhanh chóng bắn ra như là một luồng sáng màu đen vậy, với một tốc độ đáng sợ mà lao thẳng tới chỗ Thanh Lâm. 

Lúc mũi tên đó xông tới, ở đầu mũi tên hình thành nên một luồng sáng đen bị cong, những nơi mà luồng sáng đen này đi qua thì trong không gian xuất hiện ra một đường màu đen, nhìn thấy rõ là đang bị xé toạc.

Nhưng mà, với thực lực của Yêu Thiên, vẫn còn chưa đạt được đến trình độ có thể xé toạc cả không gian, màn này, là do mũi tên đó làm ra.

Thanh Lâm châu mày, cậu ta cảm nhận được, khi mũi tên đó phóng ra thì uy lực của nó từ từ tăng lên, nếu không sớm cảm trở thì sức mạnh được ẩn chứa bên trong e là sẽ bị hoàn toàn bùng nổ ra, tới lúc đó e là một ngọn núi cao cỡ trăm mét sẽ bị nó hủy loại. 

“Tạo hóa của Yêu Thiên cũng không phải là ít, mũi tên này không phải là vật phàm, nếu như không phải  thực lực của hắn quá thấp thì e là không chỉ có uy lực như vậy không thôi.”Ở trong đan điền, Đế Linh mở miệng nói.

Thanh Lâm gật đầu, tóc tơ của cậu ta bỗng bay trong gió,còn hai đôi cánh thì bỗng nhiên sải ra trước sự kinh ngạc sợ hãi của mọi người.

Cũng vào lúc này, lúc đôi cánh sải rộng thì khí tức của Thanh Lâm cũng nhanh chóng bùng nổ dưới sự kinh ngạc của Yêu Thiên! 

Cho đến lúc này, Yêu Thiên cũng không thể nhìn ra là tui vi của Thanh Lâm thuộc đến mức độ nào, nhưng khi khí tức này đang bùng nổ, làm cho hắn ta cảm nhận được rằng Thanh Lâm của lúc này thực lực ít nhất cũng là đỉnh cao thuộc cấp trung kỳ của cảnh giới Linh Đan.

“Quả nhiên là cậu ta giấu đi thực lực của mình…..”Khuôn mặt Yêu Thiên lộ vẻ sầu khổ.

Còn vào lúc này, Thanh Lâm—người có thực lực tăng lên gấp đôi, sự tự tin cũng tăng lên rất nhiều,trước đó đối mặt với Lâm Đồng Phỉ, e là sải ra đôi cánh thứ ba, thực lực tăng mạnh gấp bốn lần nhưng vẫn có cảm giác không chút sức lực. 

Nhưng đó là Yêu Thiên, không phải là Lâm Đồng Phỉ!

Thanh Lâm sải cánh, thân thể lập tức bay lên cao, bước chân đạp trên không trung, như là đạt được đến cảnh giới Tinh Hoàng vậy, có thể đi bộ ở trên thiên hạ, lơ lửng bay trên trời!

Mái tóc yêu dị màu tím đó cũng phảng phất trong gió, sau khi sải rộng hai đôi cánh, vào lúc này đây, thân ảnh của Thanh Lâm giống như là địa ngục thiên sứ vậy, đã khắc ghi sâu vào trong tâm của nhiều người. 

Chương 118: Kinh ngạc

Khi mũi tên màu đen phóng nhanh tới, thân ảnh của Thanh Lâm, cũng dưới sự chuyển động của đôi cánh màu xanh đó, bay bổng trong hư không, rồi sau đó…đột nhiên phóng đi!

Khi mà phóng ra, Thanh Lâm không có sử dụng ma kỹ, không có biểu diễn thuật pháp, thậm chí, không có triệu hồi một chút nguyên lực gì cả.

“Cậu ta muốn làm gì thế?” 

“Trời ơi, cậu ấy muốn…dùng bàn tay chụp lấy mũi tên sao?”

“Cẩn thận Thanh Lâm! Uy lực của mũi tên đó rất mạnh, không được sơ xuất!”

Nhìn bóng hình đó ở trên bầu trời, đang giơ hai bàn tay ra rồi trực tiếp phóng tới mũi tên đó, tất cả mọi người đều há hốc mồm, ngớ người ra. 

Đám người Vũ Văn Phong càng kinh ngạc hơn, nghĩ tới trước đó tuyển chọn thủ lĩnh Thanh Lâm bị bài xích, rồi nhìn lại lúc này khi đôi cánh trải dài ra, hình bóng của cậu ta giống như thiên sứ địa ngục, thật sự rất khó đem hai người đó hoà lại làm một được.

Và rất nhiều đệ tử của Yêu tông, tuy nói là đang trong trạng thái đối đầu với Thanh Lâm, nhưng vào lúc này, trong đôi mắt của họ cũng lộ ra một chút kính phục, những khí tức truyền ra từ mũi tên màu đen đó, khiến cho bọn họ cũng sợ hãi trong lòng, đừng nói là Thanh Lâm thật sự dùng bàn tay cản nổi mũi tên đó không, chỉ là khí phách và sự can đảm này của cậu thì không phải người nào cũng có thể so sánh được!

Con ngươi của Yêu Thiên cũng co lại, nhưng hắn cực kỳ tự tin vào mũi tên này của hắn, hắn thấy Thanh Lâm dùng hai bàn tay để chụp lấy mũi tên đó, trong lòng không khỏi thầm chế nhạo. 

“Người này nếu có chết, nhất định sẽ chết trong sự sơ xuất!”

“Oành!”

Dưới mắt quan sát của vô số người, bàn tay của Thanh Lâm, đột nhiên va chạm với mũi tên màu đen đó! 

Trong khoảng khắc đó, khuôn mặt của Thanh Lâm đỏ bừng lên, trên trán cậu lộ ra những đường gân xanh, hai cánh tay cậu ta, cũng có vài vết thương tích xuất hiện.

Đó là do dùng lực quá sức mà dẫn tới.

Lực công kích mạnh mẽ đó, khiến sắc mặt của Thanh Lâm trắng bệch, thân ảnh cậu ta, bị mũi tên màu đen đó đánh cho tới bay ra ngoài. 

“Không được rồi!”

Sắc mặt của các đệ tử Thiên Bình tông thay đổi, cho dù thế nào, lúc này Thanh Lâm cũng là đang đại diện cho Thiên Bình tông, càng giúp bọn họ thoát một kiếp nạn này, nếu Thanh Lâm cũng đấu không lại Yêu Thiên, vậy tất cả mọi người ở đây, e rằng sẽ bị đệ tử của Yêu tông giết chết hết.

Ngược lại phía bên Yêu tông, khi thấy được cảnh tượng này, trừ một số ít người lộ ra vẻ mặt đáng đời ra, những người khác, cũng đều than thở trong lòng, thầm nghĩ Thanh Lâm đúng là tự cao quá mà. 

Lúc này, những người này bởi vì hành động của Thanh Lâm mà đã giảm đi một chút ác ý đối với cậu ta, đó là một cảm xúc kính phục ngưỡng mộ đối với một cao thủ.

Còn Yêu Thiên, sau khi Thanh Lâm bị đánh bay đi, ý nghĩ lạnh lùng ở trong đôi mắt của hắn lập tức tăng lên, trong lòng lại càng thở phào nhẹ nhỏm, hắn thực sự rất sợ Thanh Lâm nắm giữ một thực lực mà ngay cả mũi tên màu đen này cũng không thể nào giết chết hắn được.“Hừ, mũi tên này là ta cửu tử nhất sinh mới lấy được, uy lực cực kỳ mạnh, sao ngươi có thể…” 

Tự thì thầm trong lòng, trên khuôn mặt của Yêu Thiên hiện lên một giọng cười lạnh, nhưng giọng cười đó còn chưa lớn tiếng hơn nữa thì sắc mặt của hắn ta bỗng nhiên tối sầm lại.

Chỉ thấy Thanh Lâm nhanh chóng bay trở lại, thân ảnh đột nhiên dừng lại, đôi cánh màu xanh kia, không ngờ lại tăng lên thêm một đôi nữa!

Nhưng Yêu Thiên không phải quan tâm đôi cánh này, cái hắn quan tâm chính là sau khi đôi cánh thứ hai kia xuất hiện, khí tức của Thanh Lâm, lại tăng thêm lần nữa! 

Trước đó không bao lâu, kĩ thuật của cậu ta đã tăng lên một lần, bây giờ lại tăng thêm một lần nữa!

Khí tức dữ dội này khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều hít một hơi khí lạnh, nhìn bóng hình như ma thần vậy ở trên bầu trời, ngoại trừ Yêu Thiên ra, trong lòng mọi người đều dâng lên một cảm giác vô lực vô cùng nặng nề, thậm chí cho dù là Yêu Thiên, khuôn mặt của hắn cũng bắt đầu co giật, không dám tin được.

“Trước đó đấu với hắn, cậu ta hoàn toàn không có dùng toàn bộ thực lực của mình!” 

“Hoặc có thể nói…cậu ấy đang đùa với ta!”

Yêu Thiên xiết chặt nắm đấm, cảm nhận khí tức của Thanh Lâm phát ra từ lúc này và hắn không ngờ hắn  lại cảm thấy như mình khong chốn dung thân vậy, chuyện này đối với mới vào Yêu tông liền bị ánh hào quang bao phủ lại như hắn mà nói thực sự là khó có thể chấp nhận được.

Nhưng, khiến sắc mặt của hắn tốt hơn một chút là cho dù khí tức của Thanh Lâm lại tăng lên gấp một lần, nhưng vẫn bị mũi tên màu đen đó đánh lui, chỉ là tốc độ chậm hơn nhiều thôi. 

Và lúc này, trên không trung, Thanh Lâm với ánh mắt bình tĩnh, khuôn mặt tuy có chút trắng bệnh, nhưng không có một chút kinh sợ gì hết“
Mũi tên này, cũng có chút thực lực chớ…”

“Nhưng đáng tiếc, tu vi của Yêu Thiên đó không cao, nếu là kỳ đầu Linh Đan, thậm chí là hậu kỳ Linh Đan, ta chỉ dùng năng lực này và mở hết cả ba đôi cánh ra, cũng không thể cản nổi mũi tên màu đen đó.” 

Trong lòng thầm khen một tiếng, Thanh Lâm chụp lấy mũi tên màu đen đó, chân đạp trên hư không, đột nhiên bước tới một bước!

Dưới bước chân này, đôi cánh thứ ba, trong sự quan sát của nhiều ánh mắt, đột nhiên trải dài ra!

Khi đôi cánh thứ ba này trải dài ra, một luồng khí tức nhanh chóng gia tăng, từ trên thân thể của Thanh Lâm bộc phát ra! 

Thực lực tăng lên gấp bốn lần đó, khiến cho mũi tên màu đen này hoàn toàn bị Thanh Lâm chụp lấy trong tay, lực tấn công cực kỳ mạnh mẽ đó, trong phút chốc liền biến mất đi, thân ảnh của Thanh Lâm, trực tiếp đứng thẳng trên hư không.

“Không thể nào!”

Khuôn mặt Yêu Thiên biến sắc, hắn thực sự vô cùng tự tin vào mũi tên màu đen này nên hoàn toàn không thể tin được, Thanh Lâm chỉ dựa vào năng lực này, liền có thể cầm chắc mũi tên đó trong tay, càng khiến cho mũi tên đó mất đi một nửa lực tấn công. 

Cũng vào lúc này, những tiếng ngạc nhiên truyền ra, Thanh Lâm thực sự làm cho bọn họ quá kinh ngạc, khi ba đôi cánh đó đều trải dài ra, cộng thêm tóc tím quỷ dị kia bay phất phới, lộ ra khuôn mặt thanh tú và tuấn dật của cậu ta, nếu như bị một số thiếu nữ mơ mộng nhìn thấy thì nhất định sẽ xiêu lòng mất.

Bọn họ tuy không biết rõ thực lực thật sự của Thanh Lâm nhưng thực lực của Yêu Thiên hoàn toàn đạt đến cảnh giới Linh Đan và khì tức của mũi tên đó, thực sự mạnh lên gấp nhiêu lần, dựa vào suy đoán của bọn họ, e rằng đã đạt đến hậu kỳ cảnh giới Linh Đan.

Nhưng Thanh Lâm, lại có thể dựa vào năng lực của đôi cánh, cản lại mũi tên do hậu kỳ cảnh giới Linh Đan bắn ra, thật sự là khiến cho người ta khó mà tin được! 

“Trước khi vào Thánh Dược sơn, cậu ta mới chỉ là trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, lúc này…” Tống Nguyên lảm nhảm một câu, sau đó, nuốt  nước bọt xuống, cậu ta khó có thể tưởng tượng được, Thanh Lâm ở trong Thánh Dược sơn đó, rốt cuộc đã lấy được tạo hoá gì mà mạnh như thế.

Nếu nói lúc trước hắn hối hận thì chỉ là một chút cảm xúc thôi nhưng vào lúc này đây, sự hối hận này liền như biến thành một con sông chảy xiết, trong một lúc liền nhấn chìm cậu ta trong đó.

Trước mặt cậu ta, khuôn mặt của Vũ Văn Phong  lộ ra một chút cay đắng, suy nghĩ của cậu ta không phải như những gì mà Tống Nguyên đang nghĩ, dựa theo sự suy đoán của Tống Nguyên, trước khi Thanh Lâm bước vào nơi này, cho dù chỉ là trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, nhưng thực lực thật sự của cậu cũng đủ để vượt qua cậu ta. 

“Chức thủ lĩnh này, không phải là cậu ta không đủ tư cách đảm nhận mà là…cậu ta thật sự không muốn đảm nhận!”  Tia đắt ý và kiêu ngạo đó khi được chọn làm thủ lĩnh, dưới sự phản xạ của hình bóng kia trên bầu trời, hoàn toàn tiêu tan mất.

Phía trước đối diện đệ tử Thiên Bình tông, đám người Yêu tông đó, đều như rất ăn ý mà im lặng hết.

Hàng trăm đệ tử, có thể sống đến hôm nay, trong lòng bọn họ cũng đều có sự kiêu ngạo, bởi tất cả cũng đều dựa vào thực lực để chống cự, cho dù là có vận may trong đó, nhưng vận may, cũng thuộc một phần vào thực lực. 

Nhưng so với Thanh Lâm, bọn họ cuối cùng cũng hiểu, bản thân bọn họ…thực sự là ếch ngồi đáy giếng!

Chương 119: Bảng tinh không

“Không thể nào! Chuyện này không thể nào như thế được!”

Yêu Thiên như trở nên điên dại vậy, lúc nói chuyện, khuôn mặt hiện lên chút méo mó.

Hắn có thể chấp nhận trên thế giới này tồn tại cao thủ, nhưng hắn tuyệt đối không thể chấp nhận được, trước khi vào nơi này, chỉ mới là một thằng nhóc thuộc trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, lại có thể trong khoảng thời gian ngắn như thế, đạt đến một trình độ khiến hắn cũng phải trông chờ, mong mỏi! 

Lúc này đây, Yêu Thiên tuy nhìn có vẻ rất thản nhiên, nhưng tia hiểm độc trong xương cốt của hắn, phàm là những người từng tiếp xúc qua với hắn cũng đều biết, trong sự thâm độc này, còn đè nén sự hư vinh và tâm lý đố kỵ cực kỳ cao.

Trải qua cửu tử nhất sinh, mới lấy được cây cung dài màu đen đó, càng lấy được mười mũi tên có thể vượt được hai cấp bậc, thậm chí là cung tên chiến đầu vượt cấp, vào lúc đó Yêu Thiên cảm thấy, thủ lĩnh của bảy tông môn, Yêu Thiên hắn, tuyệt đối là kẻ mạnh nhất!

Bởi vì những người bước vào nơi này, tu vi bị hạn chế, chính là cảnh giới Cố Nguyên. 

Hôm nay hắn, không những đột phá được cảnh giới Cố Nguyên, lại càng lấy được cung tên dài màu đen và mũi tên  có uy lực cực kỳ mạnh này, lòng ngập tràn lòng tự hào và kiêu ngạo đó, khiến hắn đối mặt với cảnh tượng ngày hôm nay, thực sự là khó có thể chấp nhận được.

“Nổ! Nổ! Nổ cho ta!”

Yêu Thiên quát lớn, nhưng Thanh Lâm vẫn nắm chặt mũi tên đó, hoàn toàn không có chạm vào đầu mũi tên thì sao có thể nổ được? 

Mũi tên màu đen này, phải sau khi cắm trúng mục tiêu, mới có thể nổ ngay tức khắc và lực nổ đó, mới là uy lực mạnh nhất của mũi tên này, còn lực tấn công của mũi tên trước đó so với lực nổ của nó, căn bản không là gì cả.

Và không có nổ tung, mũi trên màu đen này, có thể tái sử dụng cho lần tấn công thứ hai.

Tay trái cầm lấy mũi tên dường như đã mất hết lực tấn công, tay phải liền đánh xuống ba cái, lực tấn công của mũi tên này lập tức biến mất đi và Thanh Lâm lúc này cũng thở phào nhẹ nhỏm, cậu ta cũng sợ rằng cho dù bản thân mình mở tung cả ba đôi cánh cũng không thể làm mất đi lực tấn công của mũi tên này, vậy thì lúc đó, Thanh Lâm có thể sẽ phải sử dụng đến một số thủ đoạn khác rồi… 

Lúc này đây, Thanh Lâm cầm lấy mũi tên này, kiểm tra tỉ mỉ một lần, mũi tên này không biết dùng vật liệu gì chế tạo thành, nhưng đầu mũi tên đó, lại khiến con ngươi của cậu rụt lại một cái.

Bởi vì đầu mũi tên này, không ngờ là dùng thạch vụn của bầu trời mà tạo thành!

Với tư cách là cao thủ mạnh nhất của bản đồ cấp bảy, Đế Linh tất nhiên nhận ra vật này, lúc rãnh rỗi, ông ta cũng có đề cập qua với Thanh Lâm, cho nên giờ đây cậu ta mới biết. 
Thạch vụn của bầu trời, chính là một số tinh cầu đã già đi, hình thành sau khi sắp bị huỷ diệt và tinh cầu cũng có linh hồn, đó chính là tinh hồn.

Trong khoảnh khắc huỷ diệt, tinh hồn sẽ hội tụ lại, đồng thời, cũng đem toàn bộ tinh lực của tinh cầu dung nạp vào trong tinh hồn, trải qua một thời gian dài, dưới sự hội tụ của vô số năm thì tinh hồn này, liền hình thành thạch vụn của bầu trời.

Thạch vụn bầu trời chính là vật liệu cực kỳ quý hiếm, bởi vì bản thân của tinh hồn vốn có ý niệm của nó, chỉ khi nó đồng ý thì mới có thể hình thành thạch vụn của bầu trời này được, nếu không, cho dù là cao thủ của bản đồ cấp bảy ra tay, cũng không có khả năng luyện chế ra được. 

Vật này không biết có bao nhiêu tác dụng, có thể rút tinh lực trên đó ra để tăng cường tu vi cho bản thân, càng có thể rút tinh hồn chi lực trên đó để tăng cường lực lượng linh hồn,  dưới sự dung hợp hoàn toàn của tinh hồn chi lực và tinh lực, một số cao thủ của bản đồ cấp cao nếu chiếm lấy được thì có thể tự tạo ra một tinh cầu mới!

Lúc ở cánh cửa sương mù, Nguyên Nguyệt tinh bị Thanh Lâm hút đến phát nổ là do Cuồng Linh Chí Tôn tạo ra và một trong các vật phẩm trong đó, chính là thạch vụn bầu trời!

Vật này, đối với những người thuộc bản đồ cấp một trở xuống mà nói, tác dụng không có lớn lắm, ngược lại còn có chút kê lạc, nhưng đối với cao thủ của những bản đồ cấp cao mà nói thì vật này lại là cực kỳ trân quý. 

Cho nên, mỗi khi thạch vụn bầu trời xuất hiện, cũng đều dẫn đến một cuộc chiến tranh lớn, cuộc chiến này tuy không kịch liệt gống như roi Chí Tôn, nhưng cuộc chiến tranh giành giữa cao thủ của các bản đồ cấp cao, tuyệt đối sẽ không phải là bình thường.

“Đế Linh nói qua, một viên tinh cầu, nhiều nhất có thể ngưng tụ ra một viên thạch vụn bầu trời lớn cỡ nắm đấm và giá trị của thạch vụn bầu trời này, chí ít có giá là mười vạn tinh tinh, nếu đem tới hội trường bán đấu giá, cũng có thể bán ra với giá hơn trăm vạn tinh tinh… Số lượng đó, nếu cho họ chút thời gian, e rằng có thể khiến cho một số tu sĩ có chút thiên phú, từ cảnh giới Ngưng Cơ, tu luyện tới cảnh giới Thánh Vực, thậm chí là cao hơn nữa!”

Thanh Lâm quan sát mũi tên này, thạch vụn bầu trời trên đó, lớn cỡ một phần tư cú đấm, khiến cậu phải hít một hơi lạnh. 
“Người nào mà hào phóng như thế, dùng nó để luyện chế ra loại mũi tên này?”

“Thạch vụn bầu trời tuy là quý hiếm, nhưng trong vũ trụ, những đồ quý hiếm có rất là nhiều, nếu mà đem bỏ trong bảng Tinh Không thì thạch vụn bầu trời này, ngay cả đến mức xếp hạng đến một vạn thì nó cũng không có chỗ mà đứng.” Giọng nói của Đế Linh vang lên bên tai của Thanh Lâm.

Thanh Lâm mắt trợn trắng, rồi nói: “Không quý hiếm, vậy ngươi cho ta một chút đi! Giá trị của một miếng thạch vụn bầu trời này, cũng đủ để cho ta tu luyện đến cảnh giới Thánh Vực, hoặc có thể đối với một số cao thủ mà nói, không được tính là quý hiếm, nhưng đối với tu sĩ của bản đồ cấp một mà nói, lại là cực kỳ quý hiếm!” 

“Hừm, bây giờ cho ngươi một miếng thạch vụn bầu trời, ngươi có thể hấp thu không? Trong miếng này có tinh hồn chi lực trong đó, không đơn giản giống như ngươi hấp thụ tinh lực vậy, cho dù là sỡ hữu được Đại Đế Lục, thì chí ít cũng phải đạt đến cấp độ Chí Tôn thì mới có thể hấp thụ được.” Đế Linh hừ lạnh một tiếng rồi nói.

“Không thể hấp thu nhưng ta có thể đem đi bán! Một miếng thạch vụn bầu trời, có thể bán được hơn mười vạn tinh tinh, thậm chí là hơn trăm vạn tinh tinh, ta hấp thu không được thạch vụn bầu trời, chẳng lẽ hấp thu không được tinh tinh sao!” Thanh Lâm biện hộ.

Tinh tinh, là đơn vị tiền tệ có vị trí thấp nhất được thông dụng trong tinh vũ từ bản đồ cấp một trở lên, có được một Đế Linh có tầm hiểu biết rộng rãi như vậy, những điều cơ bản như thế thì Thanh Lâm vẫn là biết chứ. 

“Nếu ngươi nắm giữ thạch vụn bầu trời, e rằng chưa bán đi được đã bị người ta cướp mất đi rồi, nói không chừng sẽ liên luỵ tới Đông Thắng tinh này,  cho nên ngươi hãy dừng lại cái suy nghĩ này đi…”

“ Việc này cũng nói không chừng, bây giờ trên tay ta không phải có một miếng sao? Tuy không được nguyên vẹn…”

Dừng một hồi, Thanh Lâm lại nói: “Đúng rồi, bảng Tinh Không đó là gì thế?” 

“Bảng Tinh Không là danh sách lớn nhất của toàn bộ bản đồ trời, trong đó bao gồm bản đồ cấp bảy, cao thủ mạnh nhất thuộc các lĩnh vực của thế giới.”

Đế Linh nói: “Bảng Tinh Không này, không phải là một danh sách mà đó chỉ là cách xưng hô của danh sách, trong đó, có danh sách báu vật, danh sách đại gia, danh sách cao thủ, sau khi ngươi ra khỏi tinh cầu phế thải này, bước vào trong tinh vũ thì ngươi sẽ biết danh sách xếp hạng này có uy lực mạnh đến cỡ nào.”

“Chật, chật, có thể bao hàm tất cả cao thủ, đại gia cùng với báu vật của tinh cầu thì người sáng lập ra bảng Tinh Không này cũng không phải là dạng vừa đâu?” Thanh Lâm hít một hơi sâu, bình tĩnh rồi nhẹ nhàng nói. 

“Một trong mười thế lực của bản đồ trời, Tinh Minh!” Đế Linh từ từ thốt ra một câu.

Chỉ là một câu này, liền khiến đầu óc của Thanh Lâm vang lên ầm ầm, như có thể thấy được, trong bản đồ trời đó, có mười toạ lớn khủng khiếp khó có thể mà vượt qua được…

Chương 120: Rồng

Cuộc đối thoại của Đế Linh và Thanh Lâm chỉ diễn ra trong tâm niệm, nên người ngoài không thể nghe thấy được.

Còn lúc này, Yêu Thiên đó ngước đầu lên, nhìn chằm chằm vào bóng hình trên hư không đó, thấy ánh mắt nhìn vào mũi tên của Thanh Lâm, không một chút do dự mà bị cậu ta nhìn thành ánh mắt tham lam.

Thật sự, mũi tên được chế tạo ra bằng thạch vụn bầu trời đó, đối với Thanh Lâm mà nói, có sức hấp dẫn cực kỳ cao. 

“Đưa mũi tên đó cho ta…”

Yêu Thiên mở miệng ra nói, âm thanh khàn khàn, đôi mắt đỏ ngầu.

Tất cả đệ tử Yêu tông phía sau thấy hắn như thế, cũng đều thầm lắc lắc, cảm xúc mà Yêu Thiên biểu hiện ra trong khoảng khắc này, đừng nói là Thanh Lâm, e rằng ngay cả Vũ Văn Phong cũng không so được với hắn. 

Và đám đệ tử Thiên Bình tông thì lộ ra vẻ mặt đáng đời, trước đó bị đám Yêu tông này ức hiếp, đặc biệt là sau khi Yêu Thiên đến, nghĩ rằng Yêu Thiên sẽ cho đám người của mình một lối thoát, nhưng không hề nghĩ tới, hắn lại đang đùa giỡn với đám người của mình, mùi vị này, so với lúc đầu bị uy hiếp càng khó chịu hơn.

Sự xuất hiện của Thanh Lâm, hiển nhiên là làm cho Yêu Thiên nếm được mùi vị này, nghĩ đến đây, chắc trong lòng hẳn là khó chịu lắm đây?

Nghe ngữ khí của Yêu Thiên, Thanh Lâm im lặng một hồi, rồi trực tiếp thu mũi tên màu đen lại, nhìn về phía Yêu Tông, điềm đạm nói: “Cái thanh thuỷ thần liên đó, Thiên Bình tông không cần nữa, lấy nó đổi lấy cây cung dài màu đen và mũi tên này, được không?” 

Lời này vừa nói ra, đệ tử của Thiên Bình tông không có biểu tình gì hết, bọn họ đều biết, cho dù thật sự đạt được cái thanh thuỷ thần liên này thì bản thân bọn họ cũng không có phần.

Nhưng Yêu tông thì lại khác, ai cũng biết uy lực của cây cung dài và mũi tên này, đặc biệt là Yêu Thiên, đôi mắt đỏ ngầu của hắn trực tiếp lộ ra gân máu, sắc mặt méo mó, giống như sắp điên lên, nói: “Thanh Lâm, đừng có ức hiếp người quá đáng!”

“Ức hiếp người quá đáng?” 

Thanh Lâm nhíu mày lại, sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng, nói: “Yêu Thiên, Yêu tông giết nhiều đệ tử của Thiên Bình tông ta, lại muốn cướp lấy thanh thuỷ thần liên, Thanh mỗ có thể tha mạng chết cho ngươi, đã là sự ân xá rồi, ngươi đừng có ở đó mà không biết điều!”

“Thanh Lâm, đừng có ép ta…” Lúc Yêu Thiên nói chuyện, trong cơ thể hắn đang từ từ toả ra một loại yêu khí.

Yêu khí này tràn ra, trong lúc toả ra, sắc mặt của tất cả đệ tử Yêu tông đều thay đổi, giống như là biết được điều gì đó vậy, nhanh chóng lui về phía sau. 

Thanh Lâm nhíu chặt mày lại, khi yêu khí đó xuất hiện, cậu tất nhiên là cảm nhận được, tuy không được nhiều, nhưng khí tức trong đó truyền ra, cực kỳ ác liệt và tàn bạo.

“Hôm nay Thanh mỗ phải xem xem, đệ tử thiên tài Yêu tông như ngươi, lợi hại đến mức độ nào!” Thanh Lâm từ từ đáp xuống đất, nhưng ba đôi cánh sau lưng cậu vẫn không hề thu lại.

Và cũng vào lúc này, Đại Đế Lục đột nhiên vận chuyển, một lực hút rất mạnh từ thiên địa xông đến, chỉ là trong khoảng khắc ngắn, linh khí trong sơn cốc này, đã hoàn toàn bị Thanh Lâm hút vào, ngay cả thanh thuỷ thần liên đó, trông cũng có vẻ như đã có chút khô héo. 

Thần vũ chi thuật tuy nói rất mạnh, nhưng tốc độ tiêu hao nguyên lực cũng cực kỳ nhanh và tu vi tăng mạnh tỉ lệ thuận với nguyên lực bị tiêu hao nên chỉ trong khoảng thời gian lúc nãy đó, nguyên lực trong cơ thể của Thanh Lâm dường như đã cạn kiệt.

Nhưng, Thanh Lâm có công pháp chí cường của Đại Đế Lục bản đồ cấp bảy, tốc độ cậu ta nuốt không chậm hơn một chút nào so với tốc độ tiêu hao, nếu người ngoài có được thần vũ chi thuật này, sợ rằng khó có thể mà biểu diễn được, nhưng Thanh Lâm thì khác, tốc độ nuốt kinh khủng đó, cùng với tốc độ hồi phục cực kỳ ghê gớm, khiến cho thần vũ chi thuật, như là vì cậu ta mà tạo ra vậy.

“Oành!” 

Dưới sự lấp đầy vào của vô số linh khí, đan điền trong cơ thể của Thanh Lâm, đi qua sự nuốt và chuyển hoá của Đại Đế lục, vô số chất lỏng nguyên lực, đang từng giọt từng giọt ngưng tụ thành, một lúc sau, linh đan đó liền hoàn toàn tràn đầy linh khí.
Cũng vào lúc đó, nhìn tốc độ nuốt khủng khiếp của Thanh Lâm, tất cả mọi người, trong đó bao gồm Yêu Thiên, lại một lần nữa chìm trong sự kinh ngạc.

Suy nghĩ lúc này của bọn họ, cũng đều giống với Lâm Đồng Phỉ, thật là khó mà tưởng tượng được, trên người của Thanh Lâm, rốt cuộc còn thủ đoạn nào mạnh hơn nữa không? 

“Ta cho ngươi thêm một cơ hội, mũi tên đó…trả lại cho ta…”

Đôi mắt của Yêu Thiên đỏ ngầu, dường như muốn nổ tung ra, lúc mở miệng ra nói, yêu khí màu đen trên cơ thể của hắn toả ra càng ngày càng nhiều, nhìn khuôn mặt méo mó của hắn ta, cứ như ngay cả hắn cũng khó mà kìm chế nổi.

“Nếu ngươi có bản lĩnh thì cứ lên đây mà lấy!” Thanh Lâm quát lên. 

“Được…”

Yêu Thiên phát ra tiếng gầm gừ nhỏ tiếng, sau khi lời nói của hắn vừa dứt, toàn thân liền truyền ra một tiếng động, vô số yêu khí, đột nhiên từ cơ thể hắn trào ra!

“Mau chạy đi!” 

Thấy vậy, sắc mặt của đệ tử Yêu tông thay đổi, không một chút do dự mà phóng đi ra thật xa, giống như có bao nhiêu xa thì chạy xa bấy nhiêu.

Và đệ tử Thiên Bình tông thấy thần sắc của bọn họ như thế, sắc mặt của biến đổi theo, liền lùi về sau một khoảng nhưng không có rời khỏi.

Cách Yêu Thiên không xa, Thanh Lâm nhíu chặt mày lại, rồi vào một lúc nào đó, đột nhiên lớn tiếng nói: “Mau chạy đi! Rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt!” 

Nghe xong, đám người Vũ Văn Phong ngớ người ra, tuy có chút hiếu kỳ nhưng nổi bất an trong lòng của bọn họ liền khiến bọn họ tuân theo mệnh lệnh của Thanh Lâm, nhanh chóng đi ra phía xa.

Và trong lúc chạy khỏi đây, Vũ Văn Phong nghiến răng, nhổ lấy Thanh Thuỷ Thần Liên lên, rồi sau đó mới bộc phát tốc độ nhanh nhất, bay đi rời khỏi chỗ này.“Oành!” 

Sau khi Vũ Văn Phong rời khỏi không bao lâu, vô số yêu khí trong cơ thể của Yêu Thiên, hoàn toàn bộc phát!

Yêu khí này phóng lên trời, bao phủ cả trời đất, chỉ trong một khoảng khắc ngắn, liền bao phủ hết cả sơn cốc này.

Và sau khi sơn cốc bị bao phủ lấy, yêu khí đó vẫn không ngừng tăng lên, toả ra xung quanh, bao phủ lấy cây cối khắp mọi nơi, như muốn dùng yêu khí bao phủ toàn bộ thánh dược sơn này. 

Và cũng vào lúc này, một luồng khí tức kinh khủng, từ trong yêu khí đó truyền ra một tiếng cười sảng khoái sau khi được giải phóng ra, rồi sau đó một thân hình khủng lồ dài gần trăm trượng, đột nhiên xuất hiện!

“Bao nhiêu năm rồi…Haha, lão phu cuối cùng thoát khỏi cái nơi quỷ quái đó rồi!”

Sắc mặt Thanh Lâm liền thay đổi, nhanh chóng lùi về sau. 

“Tiểu tử, ngươi chạy đi đâu?”

Khi cậu ta nhanh chóng lùi về sau, trong yêu khí sương mù màu đen bao phủ bầu trời đó, một cái đầu khổng lồ, đột nhiên hiện ra!

Tốc độ của cái đầu này cực kỳ nhanh, dường như chỉ trong chớp mắt là liền đến trước mặt Thanh Lâm, mở miệng lớn ra, muốn trực tiếp nuốt Thanh Lâm đi. 

Cho tới lúc này, Thanh Lâm mới nhìn thấy khuôn mặt thật sự của con vật to lớn này.

“Rồng…”

Hít một hơi khí lạnh thật sâu, con ngươi của Thanh Lâm co lại, trong đôi mắt đó, tràn đầy vẻ kinh ngạc và khó tin. 

Rồng, con thú khổng lồ trong truyền thuyết, uy danh hiển hách, cho dù là quốc gia của người phàm thì nhà nào cũng biết hết, nhưng, trong số người phàm, mỗi nhà đều xem rồng là thú thần và nó có vị trí ngang bằng với phượng hoàng.

Với tư cách lớn lên từ trong gia đình người phàm, Thanh Lâm đối với chữ ‘rồng’ này, tất nhiên là có ấn tượng rất sâu sắc, vả lại, cũng từ bức tranh trong nhà cậu nên Thanh Lâm mới nhận ra con vật khổng lồ này.

Cơ thể màu đen kỳ lạ khổng lồ, vảy rồng màu đen sáng bóng được phản chiếu đó, cho dù không có ánh mặt trời chiếu rọi vào thì nó cũng cực kỳ nhiếp nhân tâm phách(1). 

Một cặp móng vuốt khổng lồ giống như một ngọn núi nhỏ, con mắt đáng sợ đó chỉ có một con, nhưng thân thể của nó còn lớn hơn so với người thường.

Từ trên cơ thể của hắn, phát ra một luồng khí tức vô cùng khủng khiếp khiến người ta khó mà có thể diễn tả được, khí tức đó giống như muốn cuốn trôi đi trời đất, khiến đầu óc của Thanh Lâm chấn động!

Dịch nghĩa: 

(1) Nhiếp nhân tâm phách: ý nói một vật gì đó rất đẹp đến nổi khiến người ta đánh mất đi bản thân, giống như là linh hồn bị rút đi vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau