ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Hành thích trong đêm

Quách Lập An nói thì hay lắm, nhưng thực ra hắn đang tự an ủi mình.

Ai đi đầu quân mà lại không muốn lên chiến trường giết địch, bảo vệ nước nhà?

Huống hồ, Thanh Lâm cảm thấy rằng, tên Mục Hằng này sắp mình vào nhà bếp làm, chắc chắn có ý đồ. 

Thanh Lâm nhanh chân đuổi theo Mục Hằng, lúc này Mục Hằng đang dẫn lính mới đi trước, thấy Thanh Lâm chạy đến, không kiềm được dừng lại hỏi: “Chuyện gì?”

“Đội trưởng, ta là Thanh Lâm đến đầu quân, là để cưỡi ngựa giết địch, chinh chiến sa trường. Thế mà giờ đây, ngài đây lại sắp xếp ta vào làm trong nhà bếp, vì sao chứ?” Trên mặt Thanh Lâm lộ rõ vẻ tức giận, lời lẽ rất kích động, không hề che giấu sự bất mãn của mình.

Mục Hằng chau mày: “Ngươi xem thường việc nấu cơm sao?” 

“Ta không có.” Thanh Lâm giải thích: “Ta chẳng qua cảm thấy cả đám người chúng tôi đến đông người như thế mà đội trưởng chỉ để mình ta vào trong nhà bếp, chẳng lẽ, ngài xem thường ta sao?”

“Tuổi nhỏ mà mồm mép lanh lẹ nhỉ.”

Mục Hằng lắc đầu cười: “Chiến trường đẫm máu, mỗi bước đi đều chết người, ngươi cảm thấy ngươi thích hợp ra trận giết địch sao?” 

“Thế nào là thích hợp, thế nào là không thích hợp?” Thanh Lâm lại hỏi lần nữa: “Bộ nhất định phải có thể giết địch mới được xem là thích hợp sao? Ta nếu có thể đâm kẻ địch một nhát, các chiến hữu ở hậu phương giết chết chúng, dù là có chết đi, cũng chưa chắc đã không thích hợp.”

“Hừ!”

Sắc mặt của Mục Hằng bỗng trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, quát: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi không rèn luyện được, lại là con của thống lĩnh Trấn Lôi vương Thanh Nguyên. Ngài ấy có thể mặc cho ngươi đến trong doanh chơi đùa, nhưng chúng tôi không thể! Nếu cho ngươi xông pha chiến trường, lỡ như xảy ra mệnh hệ gì, chúng tôi biết ăn nói sao với thống lĩnh?” 

“Đội trưởng, ngươi không sợ ta đem lời nói này nói cho phụ thân ta nghe sao?” Thanh Lâm híp đôi mắt lớn lại: “Lúc tỷ tỷ ta nhập ngũ, có phải ngài cũng cảm thấy tỷ tỷ ta là nữ nhi, cũng dùng những lời lẽ này miệt thị tỷ ấy không?”

Mục Hằng không tài nào trả lời nổi, lúc Thanh Thiền vừa nhập ngũ, tuy chưa vào Thập tam quân, nhưng trong lòng ông ta cũng từng cảm thấy, phủ Thanh Nguyên không ai nối dõi nên mới để cho thân là nữ nhi đi tòng quân.

Thế nhưng, chỉ vỏn vẹn có vài tháng, biểu hiện của Thanh Thiền thật khiến cho mọi người trố mắt thán phục, không chỉ một chút cũng không thua kém nam nhi, vả lại còn như diều gặp gió, đã trở thành quân bảo vệ trong doanh, thống lĩnh ba nghìn chiến sĩ. 

Mà nay, lời nói này của Thanh Lâm đã nói trúng tim đen của ông ta, khuôn mặt già của ông ta đỏ ửng lên, mở miệng phản bác: “Thanh Thiền tuy là thân nữ nhi, nhưng lại có tài năng thiên bẩm không kém gì đấng nam nhi. Còn ngươi, không rèn luyện được, dù cho ngươi lên chiến trường thì có tác dụng gì? Chỉ là làm mồi nhử cho kẻ địch mà thôi. Ta sắp xếp ngươi vào làm trong nhà bếp, đều là vì sự an toàn của ngươi.”

Đám người Vương Hổ nhìn Thanh Lâm, trong lòng khá có hứng thú.

Là một lính mới mà dám nói năng thế với Vạn phu trưởng, Thanh Lâm là người đầu tiên. 

“Ta không cần!”

Thanh Lâm trực tiếp la lớn: “Nếu Vạn phu trưởng cứ khăng khăng sắp xếp cho ta vào làm trong nhà bếp thì ta sẽ báo với phụ thân, ngươi xem thường con trai ngài ấy!”

“Ngươi...” 

Mục Hằng nghẹn lời, ông ta chỉ dám nói suông thôi, nhưng nếu Thanh Lâm thực sự đi cáo trạng thì ông ta nhất định sẽ phải chịu phạt.

“Được!” Mục Hằng bất lực nói: “Ngươi đã dám đến tòng quân thì đáng nể cho dũng khí của ngươi, ngươi tạm thời đi theo bọn họ, sau này mọi chuyện cẩn thận.”

“Cảm ơn Vạn phu trưởng!” Thanh Lâm liền lộ ra nụ cười, cậu vẫn còn nhỏ nên khá thuần khiết, theo phe cậu thì sẽ thành người tốt. 

“Ngươi cũng cả gan thật đấy, dám nói thế với Vạn phu trưởng.” Trên đường đi, Vương Hổ giơ ngón cái lên với Thanh Lâm.

“Hừ ta đâu phải đến nấu cơm đâu.” Thanh Lâm dừng một chút, lại nói: “Hơn nữa ta thực sự không biết nấu cơm mà!”

Vương Hổ: “...” 

…….

Thanh Lâm – con trai của Trấn Lôi vương tòng quân, chuyện này rất nhanh đã truyền ra ngoài.

Người đông miệng nhiều, bàn tán xôn xao, đều là những lối suy nghĩ bất bình: Cậu ta không rèn luyện được, đến đầu quân làm gì? Nơi đây thật sự không phải là nơi cho cậu ấy chơi đùa. 

Thanh Lâm ít nhiều gì cũng nghe thấy, nhưng lại không mấy để tâm, cậu ta cảm thấy những người này sau này sẽ xem trọng mình thôi.

Đương nhiên, đây là lời về sau thôi.

Trong doanh giản dị, ăn ở đơn sơ, vả lại Thanh Lâm tuy là con trai của Trấn Lôi vương, vẫn phải làm bắt đầu từ binh lính, trùng hợp thay, cậu ta được xếp vào cùng lều với Vương Hổ. 

Trong lều có hai mươi người, năm trước đã tòng quân, duy chỉ có Thanh Lâm và Vương Hổ là lính mới.

“Chào mọi người.” Vương Hổ khôn ngoan, vừa đến đã chào hỏi mọi người: “Tôi là Vương Hổ, mong các vị đại ca quan tâm giúp đỡ ạ.”

“Không thể nói trước quan tâm giúp đỡ được, trong lúc chiến đấu, chỉ lo giết địch, sẽ không ai bảo vệ được cậu đâu.” 
Có người từ trên giường gỗ ngồi dậy, thân thể khôi ngô, chân dài hai mét, mỉm cười với tụi Thanh Lâm: “Ta là Vu Thành.”

“Hai chỗ trống này chính là giường nằm của hai huynh đệ đã mất vào hôm trước, hi vọng các cậu có thể kiên trì.” Lại có người lên tiếng tự mình giới thiệu, tên là Hướng Đông.

“Cậu tên là gì?” Hướng Đông nhìn về phía của Thanh Lâm. 

“Tôi là Thanh Lâm.” Thanh Lâm nở nụ cười, ánh nắng chói chang, hàm răng trắng muốt, thực khiến mọi người yêu mến.

Thế nhưng, khi “Thanh Lâm” hai chữ vừa thốt ra, nụ cười trên mặt Hướng Đông và Vu Thành đều biến mất, mày chau lại, mở miệng nói: “Thanh Lâm của phủ Thanh Nguyên ư?”

Trong lòng Thanh Lâm giật thót một cái, gật đầu. 

“Đã sớm nghe nói tiểu vương tử của phủ Thanh Nguyên đến tòng quân rồi, thật là may mắn, đã vậy còn được phân trong cùng một lều nữa chứ!”

Vu Thành nhấn mạnh hai chữ “may mắn”, tuy nói như vậy, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ vô cùng không vui: “Sau này, cậu phải tự cẩn thận đấy. Chúng tôi tuy ở cùng chung một chỗ với cậu, nhưng lại không thể chăm sóc toàn diện đâu. Trong doanh trại này, không phải là nơi để đùa giỡn, khuyên cậu vẫn nên sớm quay trở về đi, về mà hưởng thụ vinh hoa phú quý của cậu.”

Thanh Lâm cảm thấy có chút oan ức, từ nhỏ đến lớn, người trong phủ từ trên xuống dưới, ai cũng đều chăm sóc mình rất tận tình, sợ mình buông tay thì lạnh, vào miệng thì tan. 

Nhưng đến doanh trại chưa được bao lâu, đã bị mọi người châm chọc vô số lần, những người này đã vậy còn ở chung với mình, sau này chạm mặt hoài, biết làm sao đây?

“Tại sao mọi người đều xem thường ta vậy? Phụ thân tôi là Thanh Nguyên thì đã sao chứ? Tôi vào trong doanh trại, không phải nhờ vả phụ thân, tôi chỉ muốn diệt trừ kẻ giặc, trả lại yên bình cho đất nước!”

Vu Thành ngẩng người ra, chưa từng cho rằng Thanh Lâm lại có lối suy nghĩ như thế, trong lòng liền tăng sự hảo cảm lên, nhưng vẫn than thở: “Cậu không biết thôi, mức độ nguy hiểm của chiến tranh, không thể yên ổn hơn trong nhà được. Nếu cậu ngủ trong lều trại, e rằng cậu sẽ khó mà vào giấc. Tôi từng nghe nói một vài chuyện về cậu, không tập luyện được, vào trong doanh...” 

“Tôi có thể tập luyện!”

Thanh Lâm tìm ra được vấn đề rồi, những người này, đều cảm thấy mình không thể tập luyện, đến doanh trại chỉ vì ham chơi nên khi nãy mới mỉa mai như vậy.

“Có thể tập luyện?” Vu Thành lại trơ ra lần nữa: “Đùa gì chứ, phu nhân của Trấn Lôi vương mang thai mười năm, sinh con ba ngày, lại là một tên phế... Lại không thể tập luyện được, chuyện này ai chẳng biết?” 

Thanh Lâm lười giải thích: “Dù sao thì ta có thể tập luyện, sau này mọi người sẽ biết thôi.”

Cuộc sống trong doanh khó khăn, ăn ở giản đơn, Thanh Lâm chưa từng trải qua cuộc sống như thế này, nhưng trong lòng cậu ta đã quyết tâm, cố gắng làm quen.

Ba ngày, Thanh Lâm đã khá hiểu biết về doanh, cậu ta háo hức viết thư cho mẫu thân, báo cho mẫu thân biết, bản thân mình rất an toàn, cũng rất vui vẻ. 

Thời gian thấm thoát trôi qua, lại đến đêm tối.

Bầu trời vô cùng u tối, sao sáng không có, mây đen bao phủ, dường như sắp có trận mưa tuyết đến.

Gió mạnh rít gào, làm mọi người sợ khiếp đảm, điều này hoàn toàn giống hệt với hồn ma kêu gào, khiến cho con người khó đi vào giấc ngủ. 
Thanh Lâm nằm trên giường, trở mình qua lại, trăn trở không yên.

Kế bên truyền đến âm thanh ngủ ngáy như sấm rền của Vương Hổ.

Mọi người đều nhắm chặt mắt lại, bình tĩnh hít thở, quả nhiên bắt đầu vào mộng. 

Nhập ngũ đã ba ngày, Thanh Lâm vẫn chưa quen.

Nơi này không có lò sưởi như ở nhà, không có kẻ hầu người hạ, không một bữa ngon, từ người giàu có trở thành kẻ ăn mày, cậu cần phải quá độ lên.

Thanh Lâm giương to đôi mắt ra, chớp vài cái, khó vào giấc, từ trên giường bò dậy, nhẹ nhàng bước ra khỏi lều, ngẩng đầu nhìn trời. 

Có lính canh giữ từ bên cạnh lều đi qua, bước chân ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt không nhìn thẳng.

Thấy Thanh Lâm đứng ở ngoài lều, bọn họ đi về phía này, người dẫn đầu mặt mọc đầy râu,  tiến về phía trước quát nạt: “Ngươi là ai?”

Trời đất một màn tối đen, Thanh Lâm loáng thoáng có thể nhìn thấy được dáng vẻ của hắn, hàng lông mày thanh tú chau lại: “Trong doanh trại không cho phép để râu, các ngươi là ai?” 

“Là người giết ngươi!”

Tên vạm vỡ ấy bỗng lộ ra nụ cười gian trá, đột nhiên rút cây đao dài giắt bên lưng ra, nhằm vào ngực của Thanh Lâm mà đâm.

Tứ chi của Thanh Lâm được tập luyện qua, duy chỉ có trước ngực và cái đầu là điểm yếu, thấy ánh đao chớp nhoáng, trong lòng sợ hãi, Thanh Lâm vội chạy vào trong lều. 

Không ngờ rằng, nhóm người ấy xông thẳng vào trong lều, tên vạm vỡ ấy vẫn đâm về phía Thanh Lâm, còn những người khác thì rút đao ra trực tiếp chém đứt đầu của những người còn đang ngủ say trong lều.

Thanh Lâm kinh ngạc trố mắt ra, có cái đầu người lăn lông lốc trên mặt đất, cổ thì phun ra máu tươi, trong đó có Hướng Đông – người đã trò chuyện ngày hôm nay.

Cậu ấy không thể nào tin được, tên vạm vỡ trước mặt thực sự đến đây hành thích, cậu ta phản ứng rất chậm, tránh không kịp, đành phải dùng cánh tay đỡ lấy lưỡi đao sắc bén ấy. 

“Keng!”

Lưỡi đao dài chém trúng cánh tay của Thanh Lâm, nhưng lưỡi đao ấy lại trực tiếp cuốn lại, vả lại còn phát ra tiếng kim loại va chạm không ngờ được!

Thanh Lâm chỉ dùng nắm đấm, nhưng lại có thể đấm vỡ một tảng đá nặng nghìn cân, có thể thấy cậu ta cứng cáp cỡ nào, lưỡi đao này tuy sắc bén, nhưng lại không gây được thương tích trên người cậu ta. 

“Mọi người dậy đi!”

Vào lúc này, Thanh Lâm mới phản ứng trở lại, lập tức mở miệng hét to.

Lời vừa hét ra, Vu Thành đã thức dậy đầu tiên, những người khác cũng dần thức giấc, duy chỉ có Vương Hổ còn đang ngủ say. 

Thanh Lâm tung một cú đá vào giường của Vương Hổ, Vương Hổ lập tức thức dậy, liền nhảy từ trên giường xuống, hét lên: “Ai?”

Không ai trả lời, chỉ nghe thấy tiếng kim loại va chạm vang lên.

Hắn rất lanh lợi, lập tức hiểu ra đang chiến đấu, liền rút cây chiến đao trên giường ra, gia nhập vào trận chiến. 

“Bọn địch rất dễ nhận dạng, người trong bốn bộ lạc lớn, đàn ông thì mặt mọc đầy râu, đàn bà thì trên cánh tay có hình xâm, lúc chiến đấu thì hình xăm sẽ phát sáng.” Vu Thành biết Thanh Lâm và Vương Hổ là lính mới vừa đến, không biết nhận dạng kẻ địch, liền hét to.

“Dám đến quân doanh của đế quốc ta hành thích, rõ là muốn tìm chết!”

Vương Hổ bạo gan, lời của Vu Thành vừa thốt ra, cậu ta đã cầm đao chém chết một kẻ trong số đó. 

Thanh Lâm lúc này mới kịp phản ứng trở lại, tốc độ của cậu ta cực nhanh, tứ chi linh hoạt, trong doanh trướng tối đen được soi sáng, dễ dàng nhận dạng ra được quân ta và kẻ địch.

Lùi về sau một bước, tránh khỏi một đòn của tên vạm vỡ kia, Thanh Lâm đột nhiên lao về phía trước, nắm lấy cánh tay đang cầm đao của hắn, hét lên: “Đừng động đậy!”

Gã kia cười thật gian xảo, ánh sáng trên tay chớp nhoáng, dùng sức liền vùng khỏi cánh tay của Thanh Lâm, rồi lăn ra sau, lưỡi đao trong cánh tay liền đâm trúng một người. 

“Phập!”

Rút chiến đao ra, máu tuôn không ngừng.

Thanh Lâm trố đôi mắt ra, sắc mặt tái nhợt, trong lòng nảy sinh cảm giác hối hận vô cùng, nếu như bản thân khi nãy giết chết tên kia, người ấy, sẽ không chết! 

Chương 12: Nhất định phải giết!

Thanh Lâm tính tình hiền lành, ở trong vương phủ, chưa từng mắng chửi qua người hầu, cậu không tài nào tin được, đối phương có thể ra tay ác độc thế này, nói giết là giết.

“Còn đơ ra đó làm gì, giết hắn đi!” 

Vu Thành hai mắt đỏ rực như máu, người vừa bị giết khi nãy, chính là người cùng hắn đến tòng quân, sống đến tận bây giờ, hắn không muốn chết một cách oan uổng như thế.

Điều khiến hắn càng thêm tức giận đó chính là Thanh Lâm khi nãy bắt giữ lấy kẻ địch, lại quát hắn dừng tay mà không trực tiếp giết chết, với tính cách như vậy, đến tham gia quân đội làm gì?

Cả người Thanh Lâm run rẩy, thấy gã râu ria lần nữa giơ đao chém đến, cánh tay trái của cậu rướm máu nhưng vẫn cố đỡ lấy, cánh tay phải nắm thành nắm đấm, đấm thẳng vào ngực gã kia. 

“Hự!”

Tiếng đấm vang dội, gã kia bị đánh trực tiếp lui ra sau, trong miệng nôn ra một ngụm máu tươi, xương cốt trước ngực bị đứt gãy nhiều đoạn.

Với sức mạnh nắm đấm của Thanh Lâm, có thể đấm vỡ nhiều tảng đá lớn nặng nghìn cân, nếu gã ta không phải có tu vi cấp năm của một người luyện võ, gã ta e là đã sớm bị đánh chết rồi. 

Không phải bất cứ người nào cũng có tài năng thiên bẩm, như Thanh Lâm, Thanh Thiền vậy, tuy nhỏ tuổi, nhưng đã là đai thứ bảy, gã đàn ông trung niên này, đã qua tuổi bốn mươi, nhưng chỉ mới là đai thứ năm.

Thanh Lâm không hề cho gã cơ hội nào để thở, dốc sức nhào lên, nắm đấm nện xuống như mưa rơi, không ngừng công kích.

Gã ta sớm đã hấp hối, đòn cuối cùng của Thanh Lâm đánh thẳng vào mặt của gã, vào khoảnh khắc đó, trên gương mặt của gã trung niên này tỏ ra sự sợ hãi tột cùng. 

Và cũng chính khoảnh khắc đáng sợ đó, khiến cho nắm đấm của Thanh Lâm muốn nện xuống một lần nữa dừng lại trên không, nắm đấm của cậu như gió mạnh trên cao làm đau rát gương mặt của gã ta.

Thấy Thanh Lâm dừng lại, sự sợ hãi trên gương mặt gã biến mất, lại lần nữa vung đao chém về phía Thanh Lâm.

“Thanh Lâm cẩn thận!” Vương Hổ cùng những người khác đang chiến đấu cùng nhau, nhưng lại chú ý đến nơi này của Thanh Lâm, nhìn thấy cảnh này liền lập tức nhắc nhở. 

Lời nói này như tiếng sấm rền vang làm thức tỉnh Thanh Lâm, cậu ta không thể ngờ được rằng tên này đã sợ hãi như vậy rồi, cớ sao lại ương ngạnh ra tay với mình nữa chứ.

Thanh Lâm nghiến răng, trong lòng nén lại, tay trái trực tiếp nắm lấy lưỡi đao bén nhọn ấy, tay phải mạnh mẽ tung ra cú đấm.

“Bốp!” 

Mặt tên kia nát băm, não văng tung tóe đầy đất, chết không còn gì để chết nữa.

Máu tươi ấm nóng bắn lên trên gương mặt của Thanh Lâm, đôi mắt cậu ta giương to, lùi ra sau vài bước, phía sau có người xông đến chém, may mắn thay Vu Thành kịp thời ra tay ngăn được tên nọ.

Bọn địch không nhiều, vả lại tu vi không cao, toàn bộ rất nhanh đã bị bọn người Vu Thành giết chết. 

Thi thể đầy đất, cả doanh trướng đều bị nhuộm bởi màu máu đỏ tươi, mùi máu tanh xộc mũi thoảng đến, dường như bay vào trong đầu Thanh Lâm, khiến cậu cứ đơ ra mãi.

Đây là lần đầu tiên cậu ấy nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu thế này.

Hơn nữa, mình đã giết người... 

So với sự yên bình trong vương phủ, quả thật có sự khác biệt rất lớn.

Thần thái của Vương Hổ và Thanh Lâm hoàn toàn khác nhau, vả lại tâm trạng của cậu ta lại nôn nao vô cùng, lúc trước ở trong làng, cậu thường đánh nhau với bọn thổ phỉ, chuyện giết người đã xem qua nhiều lần.

Doanh trướng vô cùng yên lặng, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề sau trận chiến. 

Thanh Lâm nhìn một người trong số đó, lòng rối như tơ vò, nếu không phải do mình, cậu ấy cũng sẽ không chết.

“Việc chết người trong doanh là chuyện thường gặp, cậu đừng để trong lòng.” Vương Hổ hiểu trong lòng Thanh Lâm đang nghĩ gì, đến bên an ủi.

“Nhưng có một số người, rõ ràng không nên chết, nhưng lại chết đi!” Vu Thành ngẩng mạnh đầu, trong đôi mắt đầy tơ máu, trong ánh mắt ấy xen lẫn sự tức giận và oán hận. 

Cơ thể Thanh Lâm run rẩy, lùi ra vài bước, có chút thở không nổi.

Tại vùng bụng của cậu, Đế Linh mở miệng muốn nói gì đó, nhưng thấy Thanh Lâm như vậy, cuối cùng cũng không nói.

Vương Hổ nhìn Vu Thành một cái, nhỏ nhẹ bảo: “Vu đại ca, thực ra việc này cũng không thể trách Thanh Lâm. Nếu như không phải cậu ấy lên tiếng báo hiệu, chúng ta e rằng còn chưa biết kẻ địch tấn công đến.” 

“Hừ!” Vu Thành hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Thanh Lâm: “Ta không hiểu nổi, ngươi đường đường là con trai của Trấn Lôi vương, đến tham gia quân đội gì chứ? Các người cao quý như thế, cho dù không có việc gì làm, vào trong triều tham chính cũng được vậy, ở đó an toàn yên bình hơn trong doanh trại, hà cớ gì phải đến đây chịu giày vò?”

Thanh Lâm siết chặt nắm đấm, nghiến chặt răng, như vừa tự nói vừa nói với mọi người rằng: “Sau này tuyệt đối sẽ không nữa!”
Dù sao cũng là quân nhân, Vu Thành cố gắng bình tĩnh lại tâm trạng của mình, cũng không nói thêm gì nữa. 

Cả đêm này, nhất định khó ngủ.

Thanh Lâm đã từng chứng kiến chết chóc, cũng từng chính tay giết người, đối với cậu mà nói, ngày sau sẽ là bước đi trên thi thể, là chỉ thị để bước lên đỉnh cao của sự huy hoàng.

Cả đội ba mươi hai, không phải chỉ có mỗi doanh trướng này bị đột kích, cả đêm, trong doanh trại đều đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ầm ĩ, không ít thi thể được vận chuyển ra ngoài, có kẻ địch, cũng có phe mình. 

Lần này lực lượng tập kích bên địch khá lớn, có cả hơn chục nghìn người, chia đều khắp các doanh trướng, thực lực trung bình không cao, toàn bộ đều bị chém giết.

Đương nhiên, vì lần tập kích này, doanh trại không kịp phòng bị, dẫn đến thương vong không ít.

Tất cả mọi người đều không dám tin rằng, hơn chục nghìn người làm cách nào có thể xâm nhập đến doanh trại thứ ba mươi hai cơ chứ? 

……

Đêm khuya, Thanh Lâm ngồi ở đầu giường, im lặng không nói gì.

Những người khác đều nằm hoặc ngồi, trằn trọc khó ngủ. 

“Tác chiến trong doanh, chết người là chuyện quá đỗi bình thường.” Đế Linh chần chừ giây lát, cuối cùng cũng mở miệng: “Đây chỉ là một hành tinh bị bỏ hoang, nếu bước chân vào hệ hành tinh, vào quân bộ liên minh, mỗi lần chiến tranh, ít nhất là chết hơn tỉ người, cậu không cần tự trách.”

“Ta biết.” Lời nói của Thanh Lâm vang lên trong đầu, rất yên lặng, đồng thời cũng có chút lạnh lẽo.

Cậu ta chưa đề cập nhiều đến việc này, chỉ nói rằng: “Khi nãy cậu muốn mở miệng nói, định nói gì vậy?” 

“Nói gì thì cũng muộn rồi...” Đế Linh chép miệng một cái: “Khi nãy tôi muốn nói cho cậu biết, những người đã chết đi ấy, trong thân thể còn có nguồn linh nguyên, cậu có thể ăn thịt uống máu của họ, tăng cường cơ thể của mình.”

“Ăn thịt uống máu bọn họ?” Hàng lông mày của Thanh Lâm chau một cái: “Đó là gì thế?”

“Đại Đế lục vốn là loại công pháp này, hấp thụ nguồn linh hồn chưa tan biến của người khác để tăng cường bản thân, đây chính là phương pháp để giúp cậu rèn luyện thân trên và cái đầu đấy.” 

Đế Linh cười một tiếng: “Chẳng lẽ cậu cũng cho rằng, thân trên và đầu cũng rèn luyện giống cánh tay và đôi chân sao? Thân trên và đầu của cậu đều giống với người thường, nếu là loại búa ấy nện vào, e là mạng cũng không còn.”

“Nhưng mà...” Thanh Lâm vẫn có chút không chấp nhận nổi: “Đây có được xem là yêu thuật không?”

“Rõ là nhảm nhí!” Đế Linh cười mỉa mai: “Cậu chưa thấy qua những dị tộc kia trực tiếp nuốt chửng cả thi thể, so với bọn họ mà nói, ăn thịt uống máu, rõ ràng người dỡ gặp người giỏi.” 

Thanh Lâm im lặng một hồi: “Vậy hấp thụ thế nào?”“Chính xác mà nói, là nuốt chửng.” Đế Linh nói: “Chỉ cần đặt tay lên thân người vừa chết đi, vận dụng Đại Đế lục, tự nhiên sẽ bắt đầu nuốt chửng. Đương nhiên, nhất định phải là người vừa chết đi. Thời gian quá lâu, linh nguyên sẽ tan biến. Nếu đối phương chưa chết, cũng có thể nuốt chửng, nhưng vô cùng nguy hiểm, rất có thể bị nuốt chửng ngược lại, trừ phi đối phương bị thương nghiêm trọng.”

“Tôi rất nghi ngờ, cậu rốt cuộc là người gì?” Thanh Lâm mím môi, trong lòng hỏi thầm. 

“Tôi không phải người, tôi là Đế Linh, hoặc có thể nói, là tổ tiên của cậu.”

Đế Linh hiểu suy nghĩ trong lòng của Thanh Lâm, bắt đầu giải thích: “Tộc Đế Thần, phàm có người đời sau được sinh ra, nhất định sẽ có Đế Linh nhập vào. Những Đế Linh này, đều là tiền nhân của tộc Đế Thần hóa thành, bọn họ chưa chết, nhưng tu vi hoàn toàn không có, chỉ có thể ở trạng thái như ta đây mới sống được. Chuyện như vậy, bây giờ cậu biết vẫn còn sớm, đợi ngày sau ra khỏi hành tinh này, tự nhiên sẽ dần hiểu ra thôi.”

Thanh Lâm cũng không hỏi nhiều, so với những người khi nãy chết vì mình, cha mẹ ruột của mình lại không phải là Thanh Nguyên và Cẩm Uyển, điều này càng khiến cậu ta không tài nào chấp nhận nổi. 

Mãi tới khi trời sáng, đều chưa có ai lên tiếng.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong chốc lát, mặt trời đã nhô lên, đất trời rạng rỡ, cuộc tập luyện buổi sáng sắp bắt đầu.

“U u u...” 

Thế là vào lúc này, âm thanh hiệu lệnh quân đội bỗng vang lên, tất cả mọi người ai nấy đều chợt ngẩng đầu, bọn họ đều hiểu ra, đây là tiếng kèn báo hiệu chiến tranh bắt đầu.

“Chuẩn bị! Chuẩn bị!”

Ngoài tiếng quát tháo inh ỏi của quân đoàn trưởng ra chính là tiếng của lính canh giữ Dư Đồng, hắn ta giở quân trướng của bọn người Thanh Lâm ra hét to: “Tất cả mọi người bắt đầu trang bị quân giáp, năm phút sau quân bộ tập hợp tại bãi đất!” 

Không ai do dự, chuyện đêm qua đều xem như bình thường, nên tham chiến vẫn là phải tham chiến.

Thanh Lâm cắn răng cầm lấy quân giáp của mình lên ngay ngắn mặc vào, theo đám người Vương Hổ chạy ra ngoài.

Đất trống là nơi có thể tạo ra, chuyên được sử dụng cho việc tập hợp quân đội. 

Vào lúc Thanh Lâm đến, nơi đây đã là một biển người mênh mông, nhìn không thấy tận cùng, toàn bộ đều thân mặc giáp đen, sát khí tràn ngập cả một vùng trời.

Nhân số tuy nhiều, nhưng lại không hề bị rối loạn, mỗi người đều tự sắp xếp thành đội hình vuông, im lặng đợi chờ hiệu lệnh.

Thanh Lâm và Vương Hổ đến vị trí của đội quân thứ ba mươi hai, xếp hàng ngay ngắn, nhìn những người còn lại nhanh chóng chạy đến. 

“Xuất phát!”

Đội quân phía trước có hơn mười người đang đứng, duy chỉ có một người đàn ông trung niên người mặc bộ giáp vàng, chính là tổng đô ti của quân đội thứ ba mươi hai Phương Viễn Bình.

“Mục tiêu, vực sâu mạch núi!” 

Lời của Phương Viễn Bình vừa nói ra, quân đội lập tức bắt đầu xuất phát.

“Sắp khai chiến rồi!” Vương Hổ tỏ vẻ hưng phấn, đứng phía trước Thanh Lâm, lắc đầu: “Thật không ngờ được, mới đến có ngày thứ tư mà sắp tham dự chiến tranh rồi.”

Thanh Lâm chưa nói gì, thân thể có chút run rẩy, nói thật thì cậu ta không muốn giết người. 

Lúc còn ở nhà, cậu ta chỉ cảm thấy cưỡi ngựa giết địch, chinh chiến sa trường, hào khí vạn trượng, đó mới chính là khí khái cần có của đàn ông, đại trượng phu.

Nhưng kể từ sau khi cậu ấy giết người, lại phát hiện ra mọi việc đều không tốt đẹp như trong tưởng tượng.

Dù là kẻ địch, nhưng thần sắc sợ hãi trước khi chết đó, vẫn khiến cho Thanh Lâm khó có thể mở lòng mình được. 

Giết người giết người, nói thì dễ, làm thì lại khó!

Nhưng việc nhập ngũ đã đâu vào đấy, Thanh Lâm nhất định phải giết, cậu ta cũng từng nghĩ đến, đêm qua, nếu bản thân không ra mạnh tay, đối phương vẫn sẽ không lưu tình.

Ngươi chết, ta sống. 

“Vì phụ thân, vì rèn luyện cho ngày sau, nhất định phải giết!”

Thanh Lâm chợt ngẩng đầu, trong con mắt hẹp dài ấy, bắn ra tia sáng lạnh lẽo.

Chương 13: Lấy giết nuốt giết

Núi cao vực sâu, khí thế hào hùng vây quanh khắp cả đế quốc Trục Nhật và phân khu của bốn bộ lạc lớn.

Bốn bộ lạc lớn tuy chưa thành quốc gia, nhưng lại có quốc lực, liên hợp cả toàn thể quân và tướng lại, không hề thua kém hơn so với đế quốc Trục Nhật.

Lúc đội quân thứ ba mươi hai đến, Thanh Lâm lộ ra vẻ kinh ngạc, loáng thoáng thấy được, ở nơi xa vẫn có vô số đầu người, người mặc giáp đen, đó chính là quân tướng của đế quốc Trục Nhật, rõ ràng không chỉ có đội quân thứ ba mươi hai đến đây. 

“Chiến tranh quy mô lớn bùng nổ rồi!” Vương Hổ phấn khởi vô cùng, bỗng nhiên chỉ về nơi xa: “Nhìn kìa, đó có phải là chị cậu không?”

Thanh Lâm lập tức nhìn về phía đó, chỉ thấy ở nơi xa xăm ấy, một cô gái người mặc giáp đen ngồi trên lưng ngựa, mái tóc dài thắt lên, do khoảng cách quá xa, không thấy rõ gương mặt, nhưng lại có thể cảm giác được phong thái hiên ngang ấy.

Chỉ có đội ba mươi hai có số người khoảng trăm vạn, Thanh Lâm và Vương Hổ đứng ở bên rìa, đâu đâu đều có thể nhìn rõ. 

“Nghe nói con gái trong quân doanh không nhiều, lại có thể cưỡi trên lưng ngựa,  thân phận nhất định không hề thấp.” Vương Hổ cười hi hi: “Tôi nghe nói rồi, chị cậu là đội canh phòng cho quân bộ thứ mười tám, là mỹ nữ số một trong toàn quân doanh, đã thành hôn chưa vậy?”

Thanh Lâm lườm Vương Hổ một cái, mặt tỏ vẻ kỳ lạ:

“Hỏi cái này làm gì?” 

“Đâu có gì, chỉ hỏi hỏi, hỏi hỏi thôi...” Vương Hổ cười mỉm sờ đầu.

“Ầm ầm”

Ngay tại lúc này, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển, thính giác và thị giác của Thanh Lâm cực kỳ nhạy bén, lập tức nhìn thấy binh sĩ ở bốn bên thay đổi, trong lòng không kiềm được nén lại. 

“Bọn chúng đến rồi!”

Vu Thành híp mắt lại, không hề sợ hãi, tràn ngập nỗi tức giận và thù hận.

Thanh Lâm và Vương Hổ nhìn nhau một cái, trong lòng tự hiểu, “bọn chúng” trong lời nói của Vu Thành, chính là phe địch. 

Chỉ là, không biết lực lượng kẻ địch ra sao, nếu như số người quá đông, lúc đến gần, sẽ có thể tạo nên thế xung trận.

“Nhìn lên đỉnh núi!”

Vương Hổ đột nhiên chỉ về phía đỉnh núi, Thanh Lâm chợt ngẩng đầu, chỉ thấy một mảng lớn bóng đen từ trên đỉnh núi xuất hiện, Thanh Lâm không cần nhìn xa, nhưng lại có thể thấy rõ những bóng đen đó chính là những bóng người! 

Thế nhưng, ở dưới thân người của những bóng người này, lại còn có lượng lớn vật cồng kềnh, so với chúng, bóng người trông vào cực kỳ nhỏ bé, thậm chí còn không bằng con kiến.

“Đó là gì thế?” Thanh Lâm khẽ chau mày hỏi.

“Đó là yêu thú, báo Bôn Lôi.” 

Đôi mắt Vu Thành nhìn chằm chằm đối phương, đồng thời nói rằng: “Báo Bôn Lôi này là yêu thú cấp hai, tương đương với người luyện võ đỉnh cao cấp chín. Vả lại bọn chúng tốc độ cực nhanh, giống như vận tốc của sấm, có tính công kích của sấm, mang lại hiệu quả tê liệt.”

“Yêu thú cấp hai?” Sắc mặt Thanh Lâm thay đổi: “Vậy chiến mã thông thường của đế quốc Trục Nhật ta, sao có thể so sánh được với chúng?”

“Đây là đoàn đội tinh nhuệ nhất trong bốn bộ lạc lớn, số lượng cũng không hề nhiều. Hơn nữa, cậu mới đến đây vài ngày, có chút chuyện không biết, đế quốc Trục Nhật ta, cũng có bốn chiến đoàn tinh nhuệ lớn, lần lượt là chiến đoàn Cự Ma, chiến đoàn Hồng Lưu, chiến đoàn Phong Yêu, chiến đoàn Cơ Giáp. Tùy tiện lấy một đội ra đều có thể chống đối với chiến đoàn Bôn Lôi.” Vu Thành trên mặt lộ rõ vẻ kiêu ngạo. 

“Chỉ là, trước kia phe địch tuy nói là đến công kích, nhưng chẳng qua chỉ đánh trận nhỏ, nhưng lần này, nhưng lại trực tiếp dùng chiến đoàn Bôn Lôi xuất chiến, chẳng lẽ sẽ phải liều một phen sống chết?” Có người không hiểu, cũng ở cùng doanh trướng với Thanh Lâm, Vương Hổ, tên là Tô Thông.

“Ai biết được.” Vu Thành cười lạnh một tiếng: “Tụi địch dám xâm chiếm nước nhà ta, chiếm đất của nước ta, ta đây cho dù phải mất đầu, xả máu, cũng phải đuổi cổ bọn chúng, trả lại thái bình cho đế quốc ta!”

Thanh Lâm có chút phản cảm đối với chiến tranh, nhưng lại bị lời nói của Vu Thành làm cho nhiệt huyết sôi trào, chút lo lắng trong lòng cũng dần tan biến. 

Trên đỉnh non cao vực thẳm, vô số bóng người đông như kiến theo chiến đoàn Bôn Lôi xông đến, tất cả đều mặc áo vải dày cộm, tay cầm vũ khí, tiến về phía dưới.  

Bọn họ dù sao cũng chỉ là bộ lạc, không thể so sánh với đế quốc phồn vinh được, chỉ nhìn trang bị thôi cũng đủ để nhận ra.

“Ầm ầm!” 

Cũng vào lúc này, phía sau cũng truyền đến tiếng chấn động, Thanh Lâm giương mắt nhìn sang, chỉ thấy vô số người khổng lồ mặc giáp sắt đạp đất, ầm ầm xông đến.Người khổng lồ này cao khoảng hơn mười mét, toàn thân đen kịt, chẳng khác với lớp áo giáp là mấy, tay cầm chiến đao dài mười mét, mỗi một bước là một dấu chân, mặt đất bị rung đến xuất hiện vết nứt.

“Là chiến đoàn Cơ Giáp của đế quốc!” 

Trong ánh mắt của Tô Thông lộ ra vẻ hưng phấn:

“Chiến đoàn Cơ Giáp do đế quốc dốc toàn lực dùng Hắc Tinh Thạch tạo nên, rất khó phá hủy. Sức mạnh của chúng ít nhất cũng tương đương với đỉnh cao của hậu thiên. Nếu sử dụng một cách thỏa đáng, có thể đột phá sức mạnh vốn có, một cú đấm có thể đánh vỡ hơn mười nghìn cân, thậm chí hơn trăm nghìn cân tảng đá lớn, vô cùng lớn mạnh.”

Thanh Lâm cũng sốc vô cùng, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cảnh tượng như thế, nhiệt huyết trong lòng lần nữa bị khơi dậy, tâm trạng hối hận sau khi giết người ấy đã bị nhiệt huyết làm tan biến hoàn toàn, chỉ mong mình được như chiến sĩ Cơ Giáp, xông pha vào mặt trận, giết chúng máu chảy thành sông. 

“Nhớ kỹ, hễ nhìn thấy người đã chết đi hoặc là yêu thú, nhất định phải nhanh chóng ăn thịt uống máu của chúng, thực lực càng mạnh càng tốt.”

Đế Linh mở miệng nói:

“Trong cuộc chiến này, cũng thích hợp cho cậu rèn luyện, chỉ đáng tiếc không có người quá mạnh, nếu không việc luyện tập sẽ tiến bộ vượt bậc. 

“Giết!”

Âm thanh rét lạnh bao trùm khắp cả đồng bằng, nhưng không phải do con người phát ra mà là được truyền ra từ trong miệng của chiến sĩ Cơ Giáp, như trống chiêng rền vang, vang khắp cả vạn dặm.

Tất cả quân sĩ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, địch sắp tiến đến gần, lời vừa vang lên, vô số tướng sĩ nhất thời đều như dòng lũ vậy, xảy ra va chạm với đối phương! 

Cảnh tượng của chiến tranh lớn tất nhiên rất kinh hãi, tuy không giống như Đế Linh nói rằng dễ dàng xảy ra thương vong đến tỉ người, nhưng chém giết giữa hơn chục nghìn người cũng vô cùng đáng sợ.

Thanh Lâm giương mắt nhìn về cô gái cưỡi ngựa kia, chỉ thấy cô ấy đã bị dòng người lấp kín, lòng cậu ta thắt lại, siết chặt nắm đấm, vội vàng xông về phía địch.

Tiếng chém giết, tiếng kêu gào pha trộn lẫn nhau, trong lòng Thanh Lâm nhảy dựng lên, với thị lực của cậu ta cũng khó phân biệt địch với ta, nếu không phải do cách ăn mặc khác nhau thì việc đánh thương nhầm phe ta cũng không lạ lùng gì. 

Trong khoảnh khắc tiếp xúc với địch, Thanh Lâm đã làm mất dấu của bọn người Vương Hổ và Vu Thành, cậu ta vẫn chưa tìm kiếm, nhìn thấy một gã mặc áo vải vung nắm đấm về phía mình, dòng khí lưu trên nắm đấm ấy rõ ràng là muốn lấy mạng cậu ta.

Thanh Lâm không hề do dự, bước chân vừa đạp lên, xoay người sượt qua người bên cạnh mình, đồng thời đột nhiên xông ra, dùng tay trái bắt lấy gã đàn ông mặc áo vải chưa kịp phản ứng kia, còn tay phải thì tung ra một cú đấm.

“Bốp!” 
Cái đầu vỡ ra, não bắn tung tóe, máu tươi văng ở trước ngực, thậm chí còn văng vào mặt của Thanh Lâm.

Cậu ấy dùng sức lau, sau đó bàn tay đặt ở trước ngực gã đó, Đại Đế lục vận chuyển.

“Ầm!” 

Nguồn linh lực lớn mạnh từ cơ thể gã này tuôn đến, thuận theo cánh tay của Thanh Lâm mà vào trong cơ thể cậu.

Dường như chỉ một khắc, kẻ kia đã lập tức khô queo, máu thịt biến mất, xương xẩu không còn, chỉ còn lại chiếc áo vải rơi trên mặt đất, cũng chỉ có Thanh Lâm mới biết được rằng, chiếc áo vải này khi nãy còn đang mặc trên thân của một người.

Cậu ấy rất kinh hãi, thậm chí còn chưa phản ứng trở lại, chỉ cảm thấy có một luồng linh lực chân chất nồng đậm chảy vào trong cơ thể, chạy khắp cả thân thể, cuối cùng như bị hấp dẫn, rót vào lồng ngực và cái đầu. 

Loáng thoáng có thể thấy được, lồng ngực và đầu của Thanh Lâm đều có ánh sáng đỏ le lói, nhưng lại vô cùng ngắn ngủi, trong giây lát liền biến mất.

Và rồi Thanh Lâm vẫn phát giác, lồng ngực và đầu trong lúc này, đó là một loại cảm giác như băng do nước tạo thành, hay là cơ thể, nhưng bất kể máu thịt, xương cốt, đều có sự thay đổi khá lớn.

Đó là đang tống khứ, tu sửa, tăng cường... 

“Theo đẳng cấp của hành tinh bị bỏ hoang này mà chia điểm, người này chỉ là người luyện võ cấp bốn, không được.” Đế Linh nằm trong đan điền của Thanh Lâm, vô cùng an nhàn, lắc đầu hơi chép miệng.

Tất cả nói thì dài dòng, thực chất vô cùng ngắn ngủn, Thanh Lâm có được lợi ích, đầu óc như bị kích thích, hễ nhìn thấy người mặc áo vải, đều tung một đòn.

Cùng lúc đó, chiến sĩ Cơ Giáp khổng lồ ấy đang đánh nhau với chiến đoàn Bôn Lôi, cơ thể của báo Bôn Lôi khổng lồ, nhưng lại không cao như chiến sĩ Cơ Giáp, nhưng thực lực lại không thể nghi ngờ, ít nhất cũng phải người luyện võ đai thứ chín, người đứng sau lưng nó cũng là cao thủ hậu thiên của phe địch, cả hai cùng phối hợp, tuyệt đối không thua kém so với chiến sĩ cơ giáp. 

“Ầm ầm!”

Tiếng vỡ mạnh không ngừng vang lên, khói bụi bao trùm cả bầu trời, sức mạnh của chiến sĩ Cơ Giáp lớn mạnh, nhưng báo Bôn Lôi lại thắng về tốc độ cực nhanh, nếu ngẩng đầu nhìn sang, chỉ có thể nhìn thấy chiến sĩ Cơ Giáp không ngừng đánh về bốn phía, còn báo Bôn Lôi thì như cái bóng ảo, phóng đi phóng về, người sau lưng chúng không ngừng ra tay, muốn bắt lấy kẻ đang điều khiển trong cơ thể của chiến sĩ Cơ Giáp.

Chiến sĩ Cơ Giáp tuy mạnh nhưng chúng không có mạng sống, do có người điều khiển phía trong, một khi không có ai thì chỉ là một đống sắt vụn bỏ hoang. 

Thế nhưng, chiến sĩ Cơ Giáp được tạo ra từ Hắc Tinh Thạch, không phải sức mạnh bẩm sinh cũng không thể phá vỡ chúng. Kẻ đến người đi, hai quân đoàn nhất thời rơi vào trong vướng mắc.

Chiến tranh rất chấn động nhưng cũng thê thảm, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, trên mặt đất đã đầy rẫy trăm triệu bóng người, rải rác khắp mặt đất là cánh tay bị đứt ra, máu chảy thành sông.

Giờ phút này, không ai không đỏ mắt cả lên, hễ nhìn thấy kẻ địch, cũng mặc kệ sự khác biệt về thực lực, đều nhiệt huyết sục sôi mà xông lên. 

Trong quân đội, phần lớn đều là bia đỡ đạn, chẳng hạn như đám người Thanh Lâm, chiến đoàn Cơ Giáp đó và chiến đoàn Bôn Lôi mới là chủ lực.

Thế nhưng, thiếu đi bia đỡ đạn nhưng lại không được.

Thanh Lâm đã hoàn toàn mất bình tĩnh, giết người khiến cậu hưng phấn, máu tươi khiến cậu ấy điên cuồng, giờ phút này đây, cậu ta dường như đã hóa thành cỗ máy chiến tranh không ngừng chém giết, không ngừng nuốt chửng, sức mạnh của ngực và đầu đều bằng nhau, bằng với tứ chi. 

Hễ có linh khí rót vào trong cơ thể đều chạy về phía lồng ngực và đầu, tình trạng này, chỉ có sức mạnh ở vùng ngực và đầu bằng nhau thì mới có thể chia đều ra.

Lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, lấy giết chóc nuôi giết chóc.

Thanh Lâm không biết người chết dưới tay mình là bao nhiêu, thậm chí nhiều lần còn xém tí giết nhầm quân ta, nỗi hối hận giết người ấy đã sớm biến mất, tinh thần bảo vệ nước nhà cũng đã không còn, điều trong lòng cậu suy nghĩ, chỉ có thể nâng cấp cho cơ thể của mình. 

Cả đôi bên đều hơn chục triệu người, dù đứng ở đó bị giết, cũng phải mấy ngày.

Mặt trời lặn xuống phía tây, đã gần đến hoàng hôn rồi.

Buổi chiều tà ngày ấy nhuộm lên khắp đất trời một màu đỏ ửng, so với màu máu tươi ngưng tụ trên nền đất, tất cả phổ nên một bài chiến ca khiến cho người dân sống trong khổ đau. 

Chiến tranh vẫn chưa dừng lại, không biết tự khi nào, luồng linh lực tràn vào trong cơ thể kia không còn tập trung ở ngực và đầu mà rải rác nằm đều, thăng cấp tất cả bộ phận trên người Thanh Lâm...

Chương 14: Tin dữ

Ánh sáng đỏ lấp lánh, toàn thân Thanh Lâm đã hoàn toàn cân bằng, chỉ với lồng ngực và cái đầu cũng đủ để chịu đựng hơn nghìn cân sức tấn công, mức độ cứng rắn đáng sợ vô cùng.

“Lết qua đây cho ta!”

Chính tại lúc này, một người đàn ông mặc áo vải tím vung thanh đao sang, nhắm thẳng vào Thanh Lâm mà chém xuống. 

Dường như là phản xạ có điều kiện, Thanh Lâm xoay người tung ra cú đấm, đồng thời giơ cánh tay trái ra, không hề e sợ đỡ lấy lưỡi đao ấy.

“Keng!”

Tiếng va chạm như sắt thép vang lên, Thanh Lâm đột nhiên bị chấn động nên lui lại, trên cánh tay của cậu xuất hiện một vạch một vạch sọc màu đỏ, chính là do lưỡi đao ấy gây nên. 

Cậu ta đột nhiên tỉnh lại, trên vạch sọc màu đỏ ấy, chốc chốc truyền đến cảm giác đau đớn, đây là người đầu tiên cậu ấy gặp được sau khi gia nhập chiến đấu.

“Hậu thiên?”

Ánh mắt Thanh Lâm lấp lánh, nắm đấm phải bỗng nhiên vung ra, đấm mạnh vào ngực tên kia, trực tiếp xuyên qua tên kia, nổ tung! 

“Bùm!”

Phân nửa cơ thể của người này nổ nát, chết một cách triệt để, hắn trừng to đôi mắt, đến chết vẫn không dám tin được, cơ thể của một con người sao có thể lớn mạnh đến mức có thể chống đỡ được với sức gần chục nghìn cân, với tu vi kì đầu hậu thiên của hắn, đáng lẽ có thể trực tiếp chém đứt cánh tay của đối phương, sau đó chém đứt đôi cơ thể của cậu ta mới đúng.

Chưa kịp đợi người này ngã gục, Đại Đế lục lập tức vận chuyển, một luồng lực hút truyền ra, trực tiếp hút bộ xác đó vào trong lòng bàn tay, sau đó chớp chớp vài cái rồi biến mất dạng. 

“Cảnh giới hậu thiên...”

Thanh Lâm chỉ cảm thấy nguồn linh lực mạnh mẽ, sức mạnh truyền ra từ cánh tay rồi nạp đầy toàn thân.

Cảnh giới hậu thiên khác biệt rất lớn so với những người luyện võ lúc trước, sức mạnh nguồn linh lực vô cùng nồng đậm, cả người Thanh Lâm thoải mái, có một cảm giác muốn rên rỉ. 

So với việc nuốt chửng mà nói thì hấp thu linh khí trời đất quả thực như cá bé gặp cá lớn, nuốt chửng một lần, liền có thể hơn cả việc nhiều tháng hấp thu linh khí trời đất, tốc độ như vậy thật sự đáng sợ.

Linh khí vào trong cơ thể, không ngừng tăng sức mạnh của cơ thể, máu, thịt, xương cốt của Thanh Lâm, hễ là thứ thuộc về cơ thể của Thanh Lâm đều đang tăng cường.

Loại tăng cường này, gần giống như cái động vô đáy, dù cho linh lực nhiều hơn nữa, cũng vẫn đủ sức để chứa được. 

“Ầm!”

Trong giây phút nào đó, cả người Thanh Lâm thoáng chớp ánh sáng màu đỏ, không khí xung quanh lại phát ra tiếng khí nổ.

Thế nhưng, xung quanh đều đang lo giết chóc mà không một ai phát giác. 

Thanh Lâm rõ ràng cảm nhận được sự lớn mạnh của bản thân, cậu ta không biết mình đang ở mức độ tu vi nào, nhưng cảnh giới hậu thiên lúc nãy với sức mạnh hơn nghìn cân cũng chưa làm mình bị thương, có thể thấy đủ để đối kháng với hậu thiên.

Giờ đây, cậu ta lại nuốt chửng nguồn linh nguyên của tên cảnh giới hậu thiên đó, thực lực lần nữa được tăng cao, trong kì đầu của hậu thiên cậu nhất định vô địch!

“Không đến một canh giờ mà có thể vượt hơn so với việc rèn luyện nhiều tháng, Đại Đế lục thật quá đáng sợ!” 

Đôi mắt Thanh Lâm lấp lánh, gương mặt nhỏ đỏ ửng.

Mãi đến tận bây giờ, cậu ta vẫn cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

Cậu bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về đám thú lớn với kẻ địch đang giao chiến với chiến sĩ Cơ Giáp ở phương xa, trong lòng thầm nói: “Nếu có thể nuốt chửng hết bọn chúng, thân thể của ta sẽ được tăng cường đến mức độ nào?” 

Màn đêm buông xuống, tầm nhìn bị cản trở, chém giết đến một mức độ nhất định, thậm chí còn phân biệt không rõ địch ta.

Thế nhưng, chiến tranh vẫn xảy ra...

“Cậu chỉ nuốt chửng nguồn linh hồn của phe địch, hà cớ gì phải thế?” Đế Linh bên trong đan điền bỗng nhiên mở miệng. 

Thanh Lâm mím môi, trong lòng thầm bảo: “Những quân sĩ này vốn dĩ đang ở trong cơn nguy kịch, giờ đây đã chết, tôi không thể để bọn họ ngay cả xác cũng không có.”

“Cậu cũng biết bây giờ bọn họ đã chết, còn bàn đạo đức gì nữa?” Đế Linh cười mỉa một tiếng: “Ở hành tinh bị bỏ hoang này, người chết đã chết, người nhà an táng, đó chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi. Bọn họ cũng không thể lên trời, cậu có thời gian giết bọn địch, chi bằng đi tìm những người vừa chết đi mà nuốt chửng, điều này sẽ giúp cậu tiết kiệm được vô số thời gian.”

Thanh Lâm có chút không chấp nhận nổi, địch dù sao vẫn là địch, nuốt chửng bọn chúng vẫn là lẽ thường tình. 

Nhưng quân tướng của phe mình thì khác, như Vương Hổ vậy, nếu cậu ta chết rồi, mình cũng phải nuốt chửng sao?

“Tính cách này của cậu nếu vào dải ngân hà ắt sẽ sống không được bao lâu.” Đế Linh vô cùng khinh thường, trong lời nói ẩn chứa đầy ý khiêu khích.

“Ngươi cứ mở miệng là vào dải ngân hà, nhưng còn ta bây giờ chẳng qua chỉ là một người luyện võ trong cái mà ngươi hay nói là “hành tinh bị bỏ hoang” này mà thôi.” Thanh Lâm chau mày. 

“Ngươi sớm muộn gì cũng sẽ vào dải ngân hà, trong dải ngân hà, cái gọi là nhân tính sớm đã bị phai mờ, ta không hiểu, ngươi rốt cuộc đang lo lắng điều gì?”

Thanh Lâm không nói gì, xông đến về phía người mặc áo vải.

Ánh trăng càng nồng đậm, tại đồng bằng ở dưới núi non vực thẳm, máu chảy thành sông, xương chất cao thành núi, mùi xông lên mũi khiến mắt ai nấy đều đỏ rực như máu, như cỗ máy chém giết người vậy. Thế nhưng, ở nơi thi cốt vô biên đó, lại có một khu vực nhỏ đâu đâu cũng chỉ có áo vải, lại không thấy xác đâu.

Có thể thấy được rằng, một thiếu niên tóc tím tay không binh khí chỉ công kích bằng tay, người bị cậu giết mỗi lần ở ngay khoảng khắc phải lìa đời đều chỉ còn lại chiếc áo, lại không có xác, vô cùng kì lạ.

Thời gian trôi dần đi, trong sự chết chóc tang thương như thế, ánh sáng ban mai xuất hiện trên bầu trời. 

“Rút binh!”

Tiếng hét to đến chấn động cả trời đất, vẫn phát ra từ trong người khổng lồ Cơ Giáp ấy, binh sĩ hai bên, vào lúc này hai bên lại có sự ăn ý, chiến đoàn Bôn Lôi kia thì quay lưng nhanh chóng leo lên núi, biến mất tăm tích.

Còn bóng của phe địch đông đảo kia cũng rút lui như thủy triều rút vậy. 

Binh sĩ đế quốc Trục Nhật không hề đuổi giết, lần chiến tranh này đã xảy ra mất một ngày một đêm, không phân rõ ai thắng ai thua, chỉ có thi cốt và máu me đầy trên mặt đất, đang trưng diện cho sự dơ bẩn và tàn nhẫn của chiến tranh.

“Rút về quân doanh!”

“Về doanh nghỉ ngơi!” 

Đội canh phòng ở khắp nơi vang lên tiếng inh ỏi, Thanh Lâm tìm không thấy bọn người Vu Thành, Vương Hổ, nhìn bãi xác trên mặt đất một lượt bèn trở về quân doanh với những người còn lại.

……

Đội quân ba mươi hai, doanh trướng Thanh Lâm đang ở. 

Khi Thanh Lâm trở về, đã có người ở trong doanh trướng, một trong số đó chính là Tô Thông.

Chỉ là, Tô Thông lúc này đã mất đi cánh tay phải, vết thương đã được dùng vải trắng băng bó lại, nhưng lại nhuốm đầy máu tươi.

Cậu ta cắn chặt răng, dường như vô cùng đau đớn, nhìn thấy Thanh Lâm trở về, miễn cưỡng nở nụ cười: “Về rồi à?” 

Thanh Lâm gật đầu nhè nhẹ.

“Về là được, về là được...” Tô Thông lầm bầm, vẻ đau khổ và than thở ấy khiến Thanh Lâm nảy sinh cảm giác thù hận với bọn địch.

Giây phút này, cậu cuối cùng cũng hiểu ra, vì sao hai bên lại thù sâu như vậy, dù không có thù hận, nhưng trong trận giết chóc này cũng đã gây thù rồi. 

“Thanh Lâm cậu về rồi à?” Ngay tại lúc này, có hai người từ bên ngoài tiến vào, chính là Vu Thành và Vương Hổ, thấy Thanh Lâm ở trong doanh trướng, Vương Hổ vô cùng vui mừng.

Đánh hết ròng rã một ngày một đêm, trên mặt hai người đều vô cùng mệt mỏi, Vu Thành gật đầu với Thanh Lâm, nằm trên giường liền thiếp đi.

“Tôi đi nghe ngóng tình hình một lát.” Vương Hổ chạy ra ngoài. 

Thanh Lâm nhìn Tô Thông, muốn đi tìm quân y chữa trị cho, nhưng cũng hiểu được giờ phút này trong quân đội, không biết có bao nhiêu người giống Tô Thông vậy, quân y bận rộn vô cùng, không thể chữa trị cho Tô Thông trước được.

Cậu ta ngồi xếp bằng trên giường, nhìn đôi tay mình, trong lòng thầm nhủ: “Trong quân đội này cũng không có nơi rèn luyện, không biết như thế nào mới có thể kiểm tra sức mạnh hiện giờ của mình.”Thở nhẹ một tiếng, Thanh Lâm nằm trên giường. 

Đêm qua, cậu ta đã phải trải qua giết chóc.

Hôm nay, cậu đã trải qua chiến tranh.

Có câu “cưỡi ngựa giết địch, chinh chiến sa trường”, đó chẳng qua chỉ là tình cảm hào hùng tươi đẹp trong tưởng tượng, hiện thực vô cùng tàn khốc, không hề ảo mộng như trong tưởng tượng. 

Thanh Lâm đối với chiến tranh, nảy sinh một sự bài xích, cậu không thể tưởng tượng, nếu bản thân cũng chết đi trong chiến tranh, mẫu thân sẽ đau lòng thế nào...

Một canh giờ trôi qua, Thanh Lâm vẫn híp nửa con mắt, cậu ấy trằn trọc không ngủ được.

Người khác có thể mệt lử lự, cậu ấy thì lấy giết nuôi giết nên không biết mệt mỏi. 

“Đế Linh, ngươi từng nói, mây đỏ lật biển, trăng tím lật đất, lời nói đó chắc dùng để hình dung cơ thể cường đại đúng không?” Thanh Lâm đột nhiên hỏi Đế Linh trong đan điền của mình: “Nhưng giờ đây, cả người ta đã đỏ toàn thân, nhưng lại chỉ có được sức mạnh hơn nghìn cân, thậm chí còn không bằng tiên thiên, sao có thể lật biển được?”

“Ta quả thật có nói qua lời này, nhưng người đã từng thử qua chưa? Toàn thân ngươi đỏ rực có thể kiên trì trong bao lâu?” Đế Linh hỏi lại.

Thanh Lâm trơ ra, lập tức không nói lời nào, trực tiếp vận chuyển Đại Đế lục, linh khí của đất trời cuồn cuộn mà đến, cùng lúc này, trên thân thể cậu cũng phát ra ánh sáng đỏ rực. 

Thế nhưng, ánh sáng đỏ này chỉ có xuất hiện vài giây, liền lập tức biến mất, dù cho Thanh Lâm có kêu gọi thế nào, cũng không hề xuất hiện.

“Đây là chuyện gì?” Thanh Lâm chau mày.

“Mây đỏ quả thật có thể lật biển, nhưng bây giờ cậu mới có được ánh sáng đỏ, nếu muốn đạt được khả năng lật biển, cần ánh sáng đỏ chói lóa rồi ngưng tụ thành mây, ngươi cách bước đó quả thật còn quá xa...” Đế Linh nhè nhẹ lắc đầu. 

Gương mặt nhỏ của Thanh Lâm nhất thời lộ ra vẻ thất vọng, quả thật không hề đơn giản như mình tưởng tượng.

“Tuy nhiên, ngươi là Thánh tử đời này của tộc Đế Thần ta, không chỉ đơn giản là một con người bình thường đâu.” Trong ánh mắt của Đế Linh tỏa ra ánh sáng: “Vào ngày ngươi ra đời, tộc trưởng đã kiểm tra với cái giá rất lớn, có thể có được các hệ pháp tắc, đó quả là đáng sợ đến nhường nào! Đợi ngươi đột phá được tiên thiên, có được nguyên khí, bèn có thể bắt đầu khai triển pháp tắc, sau này nếu có thể dung hợp bảy hệ, thiên hạ này, mặc sức cho ngươi ngao du!”

Lời nói này khiến cho cả người Thanh Lâm nhiệt huyết sôi trào, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, cậu ấy liền bình tĩnh trở lại, lập tức nở ra nụ cười khổ. 

Nay mới có được sức mạnh của hậu thiên, cái nói là pháp tắc, không biết chừng nào...

Rèm cửa doanh trướng bỗng nhiên bị kéo ra, Vương Hổ chạy vào trong.

Trên gương mặt cậu ta, hiện rõ vẻ mất mát và đau thương, nhìn Thanh Lâm một cái, ngồi trên giường, im lặng không nói gì. 

Thanh Lâm chau mày: “Thế nào rồi? Tình hình chiến tranh thế nào?”

“Một ngày một đêm, binh sĩ chết đến hai mươi ba vạn, bị thương bảy mươi mấy vạn, đây mới chỉ là con số thống kê chưa hoàn chỉnh.” Vương Hổ nói.

Trong lòng Thanh Lâm run rẩy một cái, đây đều là những mạng may mắn sống sót. 

Nếu là lúc trước chưa tham gia vào quân đội, cậu nghe thấy tin tức như vậy, dù trong lòng run sợ nhưng cũng sẽ không có tâm trạng gì.

Còn giờ đây, cậu đã tham gia vào quân đội, con số này, thật khiến cậu ta đau thương vô cùng.

Còn có hai tin tức lớn nữa.” Vương Hổ nhìn Thanh Lâm một cái, nói tiếp: “Tin tức thứ nhất, ba ngày sau, toàn quân khai chiến.” 

“Toàn quân khai chiến?” Thanh Lâm không dám tin tưởng, bốn bộ lạc lớn, đây thực sự là không nhịn nổi nữa sao?

“Còn tin tức thứ hai thì sao?” Thanh Lâm lại hỏi.

“Tin tức thứ hai...” Vương Hổ có chút chần chừ. 

“Rốt cuộc là gì?” Thanh Lâm thấy Vương Hổ như thế, có chút nóng lòng.

“Tỷ tỷ cậu tên là Thanh thiền phải không? Canh phòng của quân bộ thứ mười tám?” Vương Hổ hỏi ngược lại.

Thanh Lâm đơ ra, trong lòng có dự cảm không lành, cậu còn nhớ, hôm qua lúc tham chiến, quả thực có một cô gái tham gia chiến đấu, vả lại Vương Hổ lúc đó đã có nói, chị là đội canh phòng của quân bộ thứ mười tám. 

“Ừ...” Thanh Lâm chau mày nói: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi, nói mau.”

“Thanh Thiền, đội canh phòng quân bộ thứ mười tám, hôm qua lúc chiến đấu, đã bị bắt sống, hiện giờ vẫn chưa có tin tức...” Vương Hổ thấp giọng nói.

“Cái gì?” 

Cả người Thanh Lâm run lên, đột nhiên đứng phắt dậy, trong ánh mắt phát ra ánh sáng lạnh lẽo!

Chương 15: Thánh chỉ đáng sợ

Cậu không tài nào tưởng tượng nổi, Thanh Thiền nếu thật sự rơi vào tay phe địch thì sẽ ra sao.

Nếu gương mặt của Thanh Thiền rất bình thường, cùng lắm là sẽ chết.

Nhưng tỷ ấy lại đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, với tâm tính tàn nhẫn của bọn địch, nhất định sẽ làm những chuyện bỉ ổi với tỷ ấy. 

Thế nhưng, chợt nghĩ lại, Thanh Lâm lại cảm thấy chuyện này rất đáng ngờ, Thanh Thiền chỉ là canh phòng trong quân doanh, trong chiến tranh như thế, mọi người ai cũng giết đến đỏ cả đôi mắt, ai lại có tâm tư bắt cóc tỷ ấy.

Chuyện này ắt hẳn tứ đại bộ lạc đã sớm lên kế hoạch!

“Đừng lo lắng, phụ thân cậu là Trấn Lôi vương, chắc chắn có thể cứu tỷ tỷ cậu trở về.” Vương Hổ thấy Thanh Lâm cả người phát run, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, có chút không đành lòng. 

Đừng lo lắng ư?

Sao có thể không lo lắng được!

Phụ thân thật sự rất lớn mạnh, nhưng vì việc trấn áp bộ lạc Lôi Nguyệt, sớm đã không đội trời chung với chúng, lần này bọn chúng bắt cóc Thanh Thiền, nếu không có mục đích đặc biệt, hậu quả thật khó lường! 

Cậu ấy không nói lời nào, xoay người chạy ra khỏi doanh trướng.

Với tốc độ hiện tại của cậu ấy, dốc toàn sức để đi cũng chỉ như cái bóng ảo vậy, một số quân tướng chỉ cảm thấy tiếng gió vụt qua, nhưng lại chẳng thấy bóng người đâu.

Rất nhanh, tòa lầu trung tâm căn cứ quân xuất hiện ngay trước mặt Thanh Lâm, cậu ấy muốn vào bên trong, nhưng lại bị lính canh giữ chặn lại, lớn tiếng hỏi: “Ngươi là ai?” 

“Ta muốn tìm phụ thân ta.” Giọng của Thanh Lâm gấp gáp, thậm chí không kiềm được muốn ra tay.

“Phụ thân ngươi?” Lính canh ấy chau mày: “Phụ thân ngươi là ai?”

“Thanh Nguyên.” Thanh Lâm nói: “Ta là con trai của ngài ấy, Thanh Lâm.” 

“Thì ra là tiểu vương tử Trấn Lôi vương...”

Hai người lính canh ấy nhìn nhau một cái, dường như liền hiểu ra được tại sao Thanh Lâm lại đến đây, Thanh Thiền là con gái của Thanh Nguyên, bây giờ bị bắt cóc, chuyện này toàn quân trên dưới ai nấy đều biết, một người trong đó lập tức nói: “Tiểu vương tử hãy đi theo tôi.”

Hàng lông mày thanh tú của Thanh Lâm chau lại, đi theo người lính canh kia, cũng không biết đi mất bao lâu, hai người đã đến đỉnh lầu, người lính canh chỉ vào căn phòng kia nói: “Đây chính là nơi ở của Trấn Lôi vương.” 

“Cảm ơn.”

Thanh Lâm gật gật đầu, đợi người lính canh ấy đi khỏi liền trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Trong phòng không chỉ có Thanh Nguyên mà còn có hơn mười bóng người khác nữa, trong đó, Trấn Tây vương Lôi Chấn và hai người con của ông ấy là Lôi Minh, Lôi Xung cũng đều ở đây. 

Lúc này sắc mặt của Thanh Nguyên âm trầm, thấy có người không gõ cửa liền bước vào, vừa muốn mở miệng mắng chửi, nhưng khi phát hiện là Thanh Lâm, miệng chỉ hơi nhép, cuối cùng vẫn không mở lời được.

Thanh Lâm cũng mặc kệ những người khác, nói thẳng: “Phụ thân, tỷ tỷ bị bọn địch bắt cóc mất rồi, chúng ta phải cứu tỷ tỷ về!”

“Thanh Lâm, chúng ta đang bàn bạc về việc này đây.” Lôi Minh kéo Thanh Lâm, thấp giọng nói: “Khoan hãy nóng vội, mọi người đều đang suy nghĩ cách.” 

“Nghĩ cách gì chứ?” Thanh Lâm nóng lòng nói: “Tỷ tỷ một ngày không trở về, lòng ta một ngày khó yên!”

“Bình tĩnh đi!” Một người đàn ông trung niên lườm Thanh Lâm một cái, đó chính là Trấn Đông vương Bách Lí Phù Sinh, cũng chỉ có hắn mới dám quát mắng Thanh Lâm như thế.

“Bọn ta đã quyết định, ba ngày sau toàn quân doanh khai chiến, khúc mắc trước mắt là nếu không có Hoàng Thành hạ lệnh, ai dám phái quân đi giải cứu Thanh Thiền?” Bách Lí Phù Sinh nói tiếp. 

Thanh Lâm nhất thời nổi nóng, cậu ta nhận ra Bách Lí Phù Sinh, liền lập tức phản bác lại: “Ngài cũng có cô con gái phải không? Nếu như con gái ngài lúc này bị bắt cóc đi, liệu ngài có phải cũng sẽ bình tĩnh giống bây giờ không?”

“Làm càn!”

Bách Lí Phù Sinh quát mắng: “Đây là quân đội, không cho phép người làm loạn! Ngay cả phụ thân ngươi cũng không dám nói chuyện như thế với ta, ngươi muốn ăn đòn lắm đấy nhỉ!” 

Thanh Lâm không đếm xỉa đến ông ta, nói với Thanh Nguyên: “Phụ thân, người là một trong bát vương, trong tay có hàng nghìn hàng vạn binh sĩ, mau chóng hạ lệnh cứu tỷ tỷ đi!”

“Ta không đồng ý!”

Bách Lí Phù Sinh lần nữa hét to: “Cho dù Thanh Nguyên là Trấn Lôi vương, nhưng chỉ vì muốn cứu một người mà phái đi hết vô số tướng sĩ trong doanh thì còn ra thể thống gì!” 

“Vậy Trấn Đông vương cảm thấy nên làm thế nào?” Thần sắc Thanh Nguyên trở nên lạnh nhạt đi.

Thanh Thiền bị bắt, hắn đương nhiên sốt ruột, cũng từng nghĩ đến việc phái người đi giải cứu, trước khi Thanh Lâm chưa đến, Trấn Đông vương ít khi đối đầu với mình cũng ngăn cản mình đủ điều, hiện tại thì lời của ông ta càng kiên quyết, hắn đương nhiên tức giận.

“Bình tĩnh chờ đợi.” Bách Lí Phù Sinh trầm giọng nói: “Ba ngày sau mới khai chiến, đến lúc đó, có thể cứu luôn cả Thanh Thiền ra.” 

“Ngươi đang đánh rắm gì thế?”

Thanh Lâm tức đến nghiến chặt răng: “Ngài cũng biết là ba ngày sau mới khai chiến, thế còn ba ngày này thì sao? Tỷ tỷ sẽ bị đối đãi như thế nào? Ta biết ngài và phụ thân ta vốn dĩ cũng không có xích mích gì, nhưng ta hy vọng ngài có thể hiểu được, tỷ tỷ cũng đến đây tòng quân đấy, tỷ ấy cũng là quân nhân! Tỷ ấy bị bắt cóc rồi, chúng ta không thể khoanh tay ngồi nhìn!”

“Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không?” Bách Lí Phù Sinh nhìn chằm chằm Thanh Lâm, trong mắt tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Thanh Lâm dám mắng chửi hắn, như lời hắn vừa nói, cho dù là Thanh Nguyên cũng không dám nói thế với mình.

“Ta cũng cảm thấy đợi chờ không được ổn.” Lôi Minh tiến lên trước một bước nói giúp cho Thanh Lâm: “Thanh Thiền là cô gái, nàng ấy rơi vào tay bọn địch, nhất định phải chịu nhiều giày vò, chúng ta nếu có thể...”

“Con thì biết cái gì?” Lời cậu ta chưa nói xong, Lôi Chấn đã lườm cậu ta một cái, trực tiếp khiến cậu ta nuốt lại lời mình vừa nói. 

Thanh Lâm kinh ngạc, cậu ta không dám tin rằng, xảy ra chuyện như vậy mà lại chẳng có ai nói giúp cho mình và phụ thân.

Lôi Minh được xem là người duy nhất, nhưng vai vế còn thấp, đã bị Lôi Chấn trực tiếp phản bác đến không dám nói tiếp.

“Phụ thân, người nói gì đi chứ!” Giọng Thanh Lâm run rẩy. 

“Ta bẩm báo với Hoàng Thành đã.” Thanh Nguyên vẫy vẫy tay: “Các ngươi ra ngoài trước đi, ta phải viết thư cho Đại đế Vũ Chiêu. Thanh Lâm cũng về doanh trướng trước đi, nơi đây không phải là nơi con nên lui tới, đừng làm loạn quân quy.”

Thanh Lâm cắn cắn răng, liếc nhìn Bách Lí Phù Sinh và Lôi Chấn một cái, quay đầu rồi đi.

…… 

Trong sự chờ đợi như vậy, thời gian ba ngày đã trôi qua.

Thanh Lâm đến tìm Thanh Nguyên nhiều lần, nhưng đều bị lính canh chặn lại, trong lòng cậu hiểu rõ đây nhất định là phụ thân dặn dò.

Trong đêm thứ ba, Vương Hổ bỗng nhiên chạy vào trong doanh trướng, phấn khởi nói: “Tin tốt, tin tốt! Nghe nói Hoàng Thành và bọn địch không biết đã ký hiệp nghị gì, đình chiến trong vòng ba năm, chúng ta có thể trở về nhà thăm gia đình rồi!” 

“Thật ư? Tốt quá rồi!”

“Không đánh trận là tốt, tuy nói chúng ta không sợ bọn địch, nhưng hễ nổi dậy chiến tranh, lại tử vong hơn triệu người, dân chúng lầm than.”

Tất cả mọi người đều rất vui mừng, còn gương mặt của Thanh Lâm thì lại vô cùng trắng bệch. 

Trong vòng ba ngày này, cậu ta chưa có được bất cứ tin tức gì liên quan đến việc giải cứu tỷ tỷ, trong lòng chỉ mong đợi cuộc chiến ngày mai bắt đầu.

Nhưng Hoàng Thành bỗng nhiên lại tuyên bố ngưng chiến, vậy tỷ tỷ phải làm sao đây?

“Tên khốn!” 

Thanh Lâm mắng một tiếng liền đứng dậy chạy ra khỏi doanh trướng, để lại cho mọi người ai nấy đều đơ mặt ra.

Ba bước thành hai bước, Thanh Lâm lần nữa đến tòa lầu trung ương, hai người lính canh ấy vừa thấy Thanh Lâm, lập tức ngăn chặn cậu ta lại.

“Cút đi cho ta!” 

Thanh Lâm nóng giận vô cùng, hai cú đấm tung ra, cậu trực tiếp cho hai tên lính canh của cảnh giới hậu thiên đấm đến rút lui mấy mét, còn bóng hình của cậu ấy thì hóa thành hồn ma, nhanh chóng đi về phía trước.“Ngăn chặn hắn lại!”

Hai tên lính canh ấy vô cùng tức giận, đây chính là tòa lầu lớn của quân bộ, trọng địa của quân doanh, là con trai của Trấn Lôi vương thì thế nào, huống hồ, đây là mệnh lệnh Trấn Lôi vương tự ra. 

Tòa lầu lớn của quân bộ, lính canh đương nhiên không chỉ có hai người, rất nhanh, Thanh Lâm đã bị cây trường đao trong tay của hai người đàn ông trung niên đánh lui, bọn họ đều mạnh bẩm sinh.

“Ta muốn gặp phụ thân ta!” Giọng nói của Thanh Lâm gần như hét rống lên.

“Trấn Lôi vương không có ở đây, cậu về doanh trướng trước đi.” Một người trong số đó hết hồn trước thực lực của Thanh Lâm, nhưng lại không hề nhún nhường. 

Thanh Lâm tự biết đánh không lại hai người này, cố gắng khiến bản thân mình bình tĩnh, im lặng được lúc lâu, bèn trực tiếp trở về doanh trướng.

“Thanh Lâm, cậu đây là...” Vương Hổ nhìn thấy Thanh Lâm vừa trở về liền dọn dẹp đồ đạc, không kiềm được hỏi.

“Ta muốn về nhà!” 

Thanh Lâm xách túi đồ đạc của mình: “Cái quân đội chết tiệt này, ta không ở lại nữa!”

Nói xong, cậu ấy không màng đếm xỉa tới Vương Hổ, trực tiếp rời khỏi doanh trướng.

Đến nay tin tức đã được truyền ra ngoài, toàn quân đình chiến, rất nhiều binh sĩ về nhà thăm gia đình, quân bộ đã chuẩn bị rất nhiều con ngựa. 

Thanh Lâm tùy tiện dắt một con ngựa, trải qua một ngày chạy chối chết đã trở về phủ Thanh Nguyên.

“Tiểu vương tử!”

“Là tiểu vương tử đã trở về, mau thông báo cho phu nhân!” 

Những người hầu vừa thấy Thanh Lâm trở về, lập tức mừng rỡ la hét cả lên.

Nếu là ngày thường, Thanh Lâm nhất định mặt cười rạng rỡ, ai nấy đều chào hỏi, nhưng lúc này cậu không có tâm trạng đó.

Tin tức Thanh Lâm trở về, rất nhanh đã truyền đến tai Cẩm Uyển, nàng ấy vội chạy ra, vừa vui vẻ vừa thấy khó hiểu, mới có vài ngày, Thanh Lâm đã trở về rồi sao? 

“Mẫu thân!”

Mới thấy Cẩm Uyển, Thanh Lâm đã không nhịn được khóc: “Tỷ tỷ đã bị bọn giặc bắt sống rồi, nhưng lại không có ai đi cứu tỷ ấy, trong quân truyền ra tin rằng đình chiến ba năm, phải làm sao đây? Phải làm sao đây?”

“Cái gì?” 

Cả người Cẩm Uyển rung lên như bị sét đánh!

“Phụ thân con đâu?” Cẩm Uyển run rẩy hỏi.

“Không biết, con đi tìm người, nhưng lính canh đã chặn con lại, nói phụ thân không ở đây, con thực sự cũng hết cách rồi, mới trở về tìm người, người nhất định phải nghĩ ra cách chứ!” Thanh Lâm dù sao cũng còn nhỏ, mới mười một tuổi thôi, tình cảm của cậu ta với Thanh Thiền, thậm chí còn sâu nặng hơn so với cha mẹ, nếu có thể đổi thì cậu tình nguyện người bị bắt là mình. 

Ngay tại lúc này, lại có một con ngựa xông vào trong phủ Thanh Nguyên người ở trên lưng ngựa ấy chính là Thanh Nguyên.

“Tên khốn nạn chàng!”

Tâm trạng của Cẩm Uyển như bị mất kiểm soát, ngay lập tức xông đến: “Ban đầu thiếp đã bảo không cho Thanh Thiền đi tòng quân, chàng lại vì danh dự của mình, liên kết với Đại đế Vũ Chiêu dùng mưu kế với thiếp, bây giờ hay rồi, Thanh Thiền bị bắt cóc rồi, chàng bảo làm sao đây? Chàng nói đi!” 

Thanh Nguyên để mặc cho Cẩm Uyển đấm mình, im lặng không nói tiếng gì.

“Phụ thân, rốt cuộc là sao vậy? Hoàng thượng sẽ phái người đi cứu tỷ tỷ chứ?” Thanh Lâm chạy lại hỏi.

Thanh Nguyên than một tiếng rồi nói: “Ta đã bẩm báo với hoàng thượng rồi, nhưng rất nhiều đại thần trong triều phản bác, hoàng thượng cũng không có biện pháp...” 

“Đây là ý gì chứ? Không đi cứu tỷ tỷ à?” Thanh Lâm lui ra sau vài bước, không dám tin tưởng.

“Cứu! Nhất định phải cứu!” Thanh Nguyên siết chặt nắm đấm: “Thanh Thiền là con gái của Thanh Nguyên ta, dù cho ta có chết đi, cũng không thể khoanh tay đứng nhìn mãi.”

“Ầm ầm!” 

Ngay tại lúc này, lượng lớn người ngựa đến, nhìn cách ăn vận này, quả nhiên là Lý công công ở bên cạnh Đại đế Vũ Chiêu.

“Phủ Thanh Nguyên tiếp chỉ...”

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Ta biết Thanh Thiền bị bắt, vô cùng đau lòng. Hiểu rõ nỗi lòng Thanh Nguyên nhất định sẽ như thiêu thân liều mình lao vào chỗ chết để cứu. Ta không nhẫn tâm muốn mất đi Đại tướng Hộ quốc, nay hạ thánh chỉ, trong vòng ba năm nay, không được rời khỏi phủ Thanh Nguyên, nếu có chống đối, tru di cửu tộc!” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau