ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Cút!

Cảnh tượng này vô cùng đáng sợ, chỉ thấy trong khoảng không gian tối đen như mực ấy, giây phút này lại sáng hẳn lên, vô số vết nứt bị rách toạc ra, trong đó được bao phủ bởi tinh lực, chúng giống như từng ngọn đèn khiến nơi này sáng chói như ban ngày.

Còn ở chính giữa, một đôi cánh màu lam, cùng với sự tuôn vào của tinh lực, nhanh chóng ngưng tụ lại!

Thanh Lâm nghiến răng, ngưng tụ thế này không hề nhẹ nhàng gì so với sự tưởng tượng của cậu, khi nãy, nuốt quả cầu tinh lực vào trong bụng, bây giờ như muốn nổ tung ra vậy, nó đang điên cuồng quấy rối trong cơ thể cậu, nếu không phải thể chất của cậu ấy khỏe mạnh thì e là đã sớm bị tấn công đến thương tích đầy mình, thậm chí có khả năng bị nổ tan xác.

Nhưng mà, công sức bỏ ra và thành quả luôn là tỷ lệ thuận với nhau, sau khi phía sau lưng cậu ta mở ra, sau một tiếng đã hoàn toàn ngưng tụ ra thành một đôi cánh khổng lồ dài cỡ hai mét!

Trong khoảnh khắc ngưng tụ ấy, Thanh Lâm bỗng nhiên giương to đôi mắt ra nhìn, một luồng sáng bỗng xuất hiện, cậu ấy có thể cảm nhận được khi đôi cánh cứng cáp và khoảnh khắc khi sải cánh, cậu ta không chỉ có thể bay lượn, tất cả nguồn sức mạnh trong cơ thể còn được tăng gấp bội!

Nguồn sức mạnh lớn mạnh bỗng xuất hiện này khiến cho cả người Thanh Lâm căng phồng lên, có chút chịu không nổi, muốn dùng sức tung ra một cú đấm.

Nhưng mà, cậu ấy không làm như vậy, mà chỉ hít một hơi thật sâu, thu lại đôi cánh ấy, đồng thời lại lần nữa sử dụng băng tinh!

Mượn nguồn tinh lực ở nơi này ngưng tụ đôi cánh thứ hai!

Nỗi đau ấy, cậu ấy không hề sợ hãi, chỉ cần có thể nâng cao thực lực, một chút đau khổ này đâu có đáng là gì chứ!

……

Vào lúc Thanh Lâm ngưng tụ đôi cánh thứ hai, các cao thủ mạnh nhất trong cung điện ấy hoàn toàn rơi vào trong trạng thái đờ đẫn kinh ngạc.

“Tên nhóc này...Yêu nghiệt! Yêu nghiệt mà!”

“Tinh lực chính là nguồn sức mạnh thông dụng trong nguyên tấm bản đồ, so với cái gọi là nguyên lực thuộc tính kia thì còn mạnh hơn rất nhiều, hấp thụ vào là việc vô cùng khó khăn, cho dù là bổn tôn, lúc tạo ra thuật đôi cánh thần này cũng đã phải hao tốn hết vài năm thời gian, lúc nãy khi tạo ra đôi cánh thứ nhất, vậy mà cậu ấy... chỉ vỏn vẹn cần một tiếng thôi!”

Đối với Thanh Lâm, hắn thực sự không còn lời nào để nói nữa, sự xuất hiện của lưỡi đao Hắc Trường  khiến cho hắn có chút kinh ngạc, lôi điện nuốt chửng ở cánh cửa sương mù thứ ba càng khiến cho hắn thêm phần kinh ngạc...

Hiện nay, việc hấp thụ tinh lực một cách đên cuồng, hoàn toàn khiến cho hắn rơi vào trạng thái sợ hãi!

Với tư cách là cao thủ mạnh nhất của bản đồ cấp ba, hắn không phải là chưa từng nhìn thấy qua người mạnh hơn hắn, trong đó, thậm chí còn có những cao thủ tuyệt đỉnh của bản đồ cấp bốn, bản đồ cấp năm, cho dù là những người được gọi là cao thủ “thần thánh” thì cũng chưa hẳn đã có khí khái như vậy, chưa hẳn đã có thực lực như thế, để có thể nhanh chóng hấp thụ tinh lực!

Nếu nói trước đây hắn chỉ có lòng “yêu mến người tài”, vậy thì giờ phút này, hắn hoàn toàn có ý định thu nhận Thanh Lâm vào làm đệ tử.

“Đây rốt cuộc là con nhà ai... Chẳng lẽ là... Bản đồ cấp sáu?”

Bản đồ cấp sáu, chỉ vỏn vẹn bốn chữ nhưng cũng đủ để khiến cho cao thủ mạnh nhất của bản đồ cấp ba này thay đổi cách trò chuyện.

Hắn thở một hơi thật dài rồi tỏ vẻ đau lòng: “Thế nhưng nuốt chửng như vậy cũng không phải là một cách... Tinh lực của ta tuy không ít, nhưng đó cũng tương đối với tốc độ hấp thu trước đây của tên nhóc này đấy!”

...Trong cánh cửa sương mù thứ tư, Thanh Lâm chịu đựng nỗi đau vô cùng đau đớn, nhưng trên gương mặt thanh tú ấy lại tỏ vẻ vô cùng phấn khởi.

Đôi cánh thứ hai ở phía sau lưng cậu ta cũng đang chuyển biến dần trở nên cứng cáp, mà từ giờ phút này cách lúc ngưng tụ thành đôi cánh thứ nhất đã trải qua ba ngày.

“Phép thuật Thần Dực này, tuy rằng thực lực tăng lên đáng sợ, nhưng phải dùng tinh lực để phụ trợ, nếu không phải ngươi có loại phép thuật của Băng Tinh này, e rằng dù có được, ít nhất cũng phải hơn nhiều năm, thậm chí là hơn chục năm, mới có thể ngưng tụ được đôi cánh thứ nhất, còn về sau thì... chậc chậc, e là càng khó!” Đế Linh yên ổn ngồi trong đan điền của Thanh Lâm, lắc đầu nói.

Thanh Lâm không nói gì, chỉ ngồi hấp thu lượng tinh lực dồi dào bất tận ấy.

Theo tính toán của cậu ta, số lượng tinh lực mình đã hấp thu trong khoảng thời gian này, đủ để ngưng tụ ra một quả quang cầu khiến cho cao thủ của cảnh giới Bổn Thần run rẩy.

Dưới tình trạng hấp thu thế này, bảy ngày cũng đã trôi qua, đôi cánh thứ hai của Thanh Lâm cuối cùng cũng đã ngưng tụ ra.

Lúc này, nếu cậu ấy giương toàn bộ bốn chiếc cánh ra thì thực lực sẽ lập tức tăng mạnh lên gấp hai lần!

Dưới tình trạng này, không cần dùng bất kì kỹ xảo ma kỹ nào, không dùng bất kỳ phép thuật nào, cũng đủ để Thanh Lâm đánh một trận với trung kỳ của cảnh giới Linh Đan! Nếu thêm vào hồng Thiên kiếp thì dù là hậu kỳ của cảnh giới Linh Đan cũng không phải là đối thủ của cậu ta.

Một nụ cười mỉm, một sự tự tin hiện lên trên gương mặt của Thanh Lâm, cậu ta tin rằng, tuy mình chỉ là kỳ đầu của cảnh giới Linh Đan, nhưng khi tổng hợp lại thực lực thì tuyệt đối có thể đấu một trận với kỳ đầu của cảnh giới Bổn Thần!

Vả lại, đây là dưới tình trạng không dùng Huyễn Lưu Tâm Yểm và xạ thần cung.

Thanh Lâm không hề do dự, lần nữa bắt đầu ngưng tụ đôi cánh thứ ba.

Sự nồng đậm của tinh lực ở chốn này thật khó có thể tưởng tượng được, không thể so sánh với Đông Thắng tinh, nếu không mượn cơ hội này cố gắng ngưng tụ một phen, e là ngày sau khó có thể gặp lại lần nữa.“Phép thuật Thần Dực này, thực sự kinh người, nhưng những đôi cánh càng về sau thì sẽ càng khó ngưng tụ, tinh lực cần tới cũng sẽ phải càng lúc càng nhiều, đôi cánh thứ ba, e là phải cần nửa tháng mới có thể ngưng tụ ra.” Đế Linh thở dài nói.

Cần nửa tháng thời gian, Thanh Lâm không hề để ý, chỉ cần có thể nâng cao thực lực, đừng nói là nửa tháng, cho dù là nửa năm, cậu ta cũng không hề có chút tiếc nuối.

Nghĩ đến việc đôi cánh thứ ba có thể tăng thực lực lên gấp bốn lần, cơ thể Thanh Lâm có chút run rẩy, nếu thực sự đi đến bước cùng, thì e là phải sử dụng pháp thuật và ma kỹ thì mới có thể đấu lại được với hậu kỳ của cảnh giới Linh Đan.

...

Thời gian trôi qua, dưới sự hấp thụ của Thanh Lâm, thời gian giống như nắm cát trong lòng bàn tay, từ từ trôi đi mất.

Trong bầu trời đầy sao tối đen lạnh buốt ấy, từng hạt tỏa ánh sáng lấp lánh, duy chỉ có bước vào bầu trời đầy sao mới có thể thấy rõ được những hạt sáng đếm không xuể ấy đều là tinh cầu!

Giờ phút nào đó­­­­­---

“Ầm!”

Một quả tinh cầu bỗng nhiên nổ tung, bên trong loáng thoáng truyền ra một âm thanh thê lương, giống như là âm thanh của người chết, của bi ai phát ra vậy

Vụ nổ của tinh cầu này, nhất thời đã làm dấy lên một trận bão táp kinh thiên động địa trong bầu trời đầy sao.Thế nhưng, đối với bầu trời sao đầy sao bát ngát đó mà nói, cơn bão táp này, thực sự không đáng là gì cả...

“Nguyên Nguyệt tinh nổ rồi...”

Trong cung điện, những cao thủ mạnh ấy dường như có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ ở trong bầu trời, trong khoảnh khắc tinh cầu nổ tung ấy, hắn ngẩng mạnh đầu lên, trong ánh mắt ấy hiện lên một nỗi đau xót xa.

“May là trên Nguyên Nguyệt tinh không còn sinh linh tồn tại, nhưng mà... Đây là tinh cầu mà ta hao tốn hết chục nghìn năm mới có thể ngưng tụ thành!”

“Tên khốn này chỉ với thời gian chưa đầy một tháng mà đã hút nổ tinh cầu mà ta phải tốn cả chục nghìn năm mới ngưng tụ ra được, thế...”

“Không thể tiếp tục như vậy được, lòng tham vô đáy, lòng tham vô đáy mà!”

“Quả hóa tôn, phép thuật Thần Dực, Nguyên Nguyệt tinh...”

“Nếu để ngươi tiếp tục như vậy, e rằng cái mạng già của bản tôn cũng sẽ phải thêm vào mất!”

“Bổn tôn cho ngươi vào vùng đất này, chẳng khác nào là mắt của con chó ta bị mù…và mắt ta cũng bị mù luôn ư!”

“Hả? Còn muốn ngưng tụ thêm đôi cánh thứ tư à? Mau cút ngay cho bổn tôn!”

Chương 107: Cuồng Linh Chí Tôn

Bên trong cánh cửa sương mù thứ tư, Thanh Lâm dường như cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu lên xem thử, tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng ngay sau đó không để tâm đến nữa, tiếp tục hấp thụ.

Giờ phút này, ở phía sau lưng Thanh Lâm đã có đủ ba đôi cánh màu  lam trên người, nếu ba đôi cánh này sải ra thì có thể che lại hoàn toàn cả hình bóng của Thanh Lâm.

“Thực lực gấp tám lần đó...” 

Thanh Lâm chép chép miệng, trong ánh mắt ngập tràn nỗi hưng phấn, rì rầm nói.

Nhưng cũng chính trong giờ phút này, giọng nói luôn khiến cho Thanh Lâm lo lắng lại lần nữa xuất hiện..

“Bằng thực lực của bản thân vượt qua được cánh cửa sương mù thứ tư, thưởng phép thuật Thần Dực, vào cánh cửa thứ năm...” 

“Đợi đã!” Thanh Lâm lập tức hét lên: “Ta vẫn chưa muốn vào cánh cửa sương mù thứ năm, ta...”

“Đợi đại gia của ngươi!”

Thanh Lâm chưa kịp nói xong, giọng nói ấy đã lập tức cắt ngang lời cậu, hơn nữa... còn nói một câu khiến cho Thanh Lâm trố mắt đờ ra nhìn. 

“Tên khốn kiếp, ngươi cướp mất quả hóa tôn của bổn tôn, cướp đi phép thuật Thần Dực, rồi nuốt mất nguồn tinh hoa sấm sét bất tận của bổn tôn, lúc này lại hấp thu tinh lực, ngang nhiên hút nổ tung mất tinh cầu mà bổn tôn phải ngưng tụ mất chục nghìn năm mới hình thành, còn muốn đợi gì nữa? Mau cút ngay cho bổn tôn!”

Thanh Lâm há hốc mồm ra, mở to đôi mắt, không dám tin vào mắt mình.

Bóng hình khổng lồ trong lòng trước đây từng oai nghiêm biết bao, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ trong những câu nói vừa rồi này... 

“Còn có một cánh cửa sương mù cuối cùng, ngươi nếu có thể vượt qua, bổn tôn sẽ cho ngươi một phần thưởng lớn!”

Sau khi nói xong câu ấy, lại lạnh lùng hừm một tiếng, rồi mới biến mất.

Cùng lúc đó, phía sau lưng Thanh Lâm lần nữa lại xuất hiện một lực đẩy không ai đỡ nổi, đẩy mạnh cậu vào bên trong cánh cửa sương mù thứ năm. 

“Ngươi tự mình tạo ra cây cầu tạo hóa, tự mình treo nhận giải thưởng, ta đạt được cũng không được sao?” Thanh Lâm thì thầm trong lòng, nhưng lời này cậu không dám nói ra, lỡ như tên ở trong bóng tối kia nổi cơn giận, thu hồi lại toàn bộ về, vậy chẳng phải lợi bất cập hại sao.

Xét từ lời nói khi nãy của hắn mà nói, việc này, cũng không phải không có khả năng...

Bên trong cánh cửa sương mù thứ năm, chỉ có hai thứ phong cảnh là thanh sơn và non xanh nước biếc. 

Trong khoảnh khắc Thanh Lâm bước vào cánh cửa sương mù thứ năm, cậu bèn tập trung toàn bộ ánh nhìn vào bóng người ở chính giữa đang cùng cậu dung hòa vào cả không gian.

Bóng người này rất trẻ trung, thoạt nhìn thì không đến ba mươi tuổi, người mặc áo tráng, vô cùng chất phác, không hề xa hoa, dáng người hắn tuấn tú, nụ cười hòa nhã, hai tay chắp sau lưng, đứng giữa trời đất mênh mông.

Cảm giác đầu tiên của Thanh Lâm đối với người này, dường như chỉ là người bình thường, nhưng khi nhìn thêm một cái, trong lòng Thanh Lâm lại dấy lên một cảm giác nguy hiểm vô cùng. 

“So với người này, sự nguy hiểm của bốn cánh cửa sương mù trước đây cộng lại, cũng không bằng một phần nhỏ!” Sắc mặt Thanh Lâm trầm xuống, tỏ vẻ nghiêm trọng.
“Tiểu sư đệ, đến rồi à?” Thấy Thanh Lâm đến, gã đàn ông đó mỉm cười, khẽ nói.

“Sư đệ?” Thanh Lâm ngây người ra. 

“Ồ, ta xin tự giới thiệu.”

Gã ta cười nói: “Ta họ Lâm, họ tên đầy đủ là Lâm Đồng Phỉ, là đệ tử thứ hai của cao thủ mạnh nhất bản đồ cấp ba –Cuồng Linh Chí Tôn.”

“Im miệng cho ta!” Khi hắn vừa nói xong, một tiếng quát giận dữ liền vang lên như sấm rền, tiếng hét to như thế khiến cho hoàn cảnh ở bên trong cánh cửa sương mù thứ năm rung chuyển dữ dội. Sắc mặt Thanh Lâm liền thay đổi, ngẩng đầu lên nhìn thì lại không thấy chủ nhân của giọng nói. 

Còn Lâm Đồng Phỉ thì ngửa bàn tay ra, đôi mắt ra tín hiệu cho Thanh Lâm một hồi, liền cười nói: “Thử thách ở bên trong cánh cửa sương mù thứ năm này chính là Lâm mỗ, chỉ cần ngươi có thể đấu tay đôi với ta trong mười chiêu thì sẽ có thể rời khỏi nơi này.”

“Cuồng Linh Chí Tôn...”

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, cậu cuối cùng cũng hiểu được, người nói chuyện trước đây, rốt cuộc là đẳng cấp nào rồi. 

“Sư tôn vô cùng ưa thích tiểu sư đệ đấy, ngay cả sư huynh ta cũng kính phục đấy, lúc trước ta bước vào cây cầu tạo hóa này, mới vừa qua được cánh cửa sương mù thứ hai, còn suýt chút nữa chết dưới sấm sét vô tận trong cánh cửa sương mù thứ ba nữa cơ đấy...” Lâm Đồng Phỉ lắc đầu thở dài, đôi mắt hiện vẻ tán tán thưởng, không chút che giấu.

“Ta lại không cần người như vậy làm sư tôn của ta.” Thanh Lâm trơ mắt ếch ra, rồi nói: “Quá  keo kiệt đi...”

“Ngươi...” 

Lâm Đồng Phỉ vừa muốn mở miệng, giọng nói của Cuồng Linh Chí Tôn lại lần nữa vang lên: “Tên khốn, có thể vào sư môn của bổn tôn, đó là phúc đức của nhà ngươi! Nếu ngươi không muốn, bổn tôn cũng không ép ngươi, Đồng Phỉ, phế hắn ngay cho ta! Nếu ngươi làm không được, thì cũng đừng quay trở lại đây nữa!”

Lâm Đồng Phỉ thè thè lưỡi, khẽ ho một tiếng, giả vờ tỏ vẻ bất mãn với Thanh Lâm nói: “Không phải sư tôn nhỏ nhen, là vì tiểu tử nhà ngươi quá tham lam rồi!”“Xớ, không keo kiệt thì cớ gì giận chứ? Đồ vật nơi này không phải là người có duyên thì có được sao? Ta dựa vào bản lĩnh của mình lấy những thứ đó, hắn còn không vui kìa.” Thanh Lâm nhếch miệng nói. 

“Ôi chao... ngươi... ngươi làm ta tức chết rồi...”

Cuồng Linh Chí Tôn vừa biến mất lại xuất hiện trở lại, giận dữ nói: “Không muốn vào làm đệ tử của ta phải không? Bổn tôn ta cứ thích nhận ngươi làm đệ tử đấy. Đồng Phỉ, hãy làm giảm nhuệ khí của tên khốn này, bản tôn ở đây xem đây này, nếu ngươi dám lấy quyền của mình kiếm tư lợi, sau này mỗi năm ngươi đến chỗ này của bổn tôn lấy tinh nguyên sẽ giảm đi một nửa!”

Nghe vậy, mép miệng Lâm Đồng Phỉ co giật một cái, liền nói: “Vâng!” 

“Oắt con, sư huynh cũng không cách nào khác, vốn dĩ còn muốn chiếu cố cho đệ, mà đệ lại không biết điều như vậy...”

Lâm Đồng Phỉ bất lực lắc đầu, lập tức cười nói: “Cẩn thận nhé!”

Sau khi nói xong, Lâm Đồng Phỉ bước ra một bước! 

Một bước này, trực tiếp vượt qua khoảng cách giữa hắn và Thanh Lâm, như ma quỷ vậy, bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Thanh Lâm.

Hắn chưa hề sử dụng bất kỳ phép thuật và vũ khí nào, chỉ là tay phải tung ra cú đấm, nhưng toàn bộ không gian khi cú này tung ra lại nổ vang, trực tiếp nứt vỡ!

Sắc mặt Thanh Lâm thay đổi, thực lực mạnh mẽ của Lâm Đồng Phỉ không thể dùng lời nói để hình dung được, sức ép điên cuồng rợp trời kín đất đã khiến cho hành động của hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều. 

Không một chút do dự, Thanh Lâm lập tức giương ra đôi cánh thứ nhất, ánh sáng màu lam ấy soi sáng đất trời, Thanh Lâm tung mình bay lên, tốc độ bị giảm xuống trước đây được đôi cánh tăng lên một lần, lập tức được khôi phục trở lại.

Cùng lúc này, tay phải của hắn rung lên, sấm sét đáng sợ bay ra rợp trời.

“Phiên thiên chưởng!” 

Chưởng này, không chỉ có uy lực của kĩ xảo địa ma, mà còn thêm vào đó nguyên lực của lôi thuộc tính đáng sợ trong cơ thể của Thanh Lâm, thêm vào thực lực tăng gấp một lần lúc này, chỉ với một chưởng này, e là trung kỳ của cảnh giới Linh Đan thậm chí là hậu kỳ của cảnh giới Linh Đan cũng đã bị giết rồi!

Thế nhưng, đối diện với nắm đấm vô cùng bình thường của Lâm Đồng Phỉ, một chưởng này lại giống như tờ giấy mỏng vậy, cực kỳ không chịu nổi.

“Bùm!” 

Tiếng vang lớn đáng sợ phát ra, phiên thiên chưởng tầng tầng nứt vỡ, sắc mặt Thanh Lâm càng trắng bệch, người lui ra sau mười mét, một ngụm máu trực tiếp phun ra ngoài.

“Chiêu thứ nhất.”

Lâm Đồng phỉ mỉm cười: “Đừng nói là sư huynh không chiếu cố đệ, ta đã áp chế thực lực mình đến cảnh giới Tinh Hoàng rồi, và lại ta đảm bảo. Mười chiêu này, sẽ không sử dụng bất kỳ phép thuật và vũ khí nào, chỉ cần ngươi có thể chống đỡ nổi thì xem như là vượt qua thử thách. Huống hồ...” 

Sau khi mỉm cười, Lâm Đồng Phỉ lại chớp chớp mắt với Thanh Lâm, nói: “Sư tôn e là không muốn ta đánh chết đệ đấy...”

Chương 108: Tăng mạnh gấp bốn lần

Sắc mặt Thanh Lâm trông rất khó coi, thực lực của Lâm Đồng Phỉ mạnh cỡ nào, căn bản cậu không thể cảm nhận được, đến nay vẫn đang bị áp chế ở trong cảnh giới Tinh Hoàng, nếu không áp chế, thì sẽ đáng sợ như thế nào?

“Tiểu sư đệ, chiêu thứ hai rồi nhé!”

Lâm Đồng Phỉ cười cười, tay phải thò ra, năng lượng ở bốn phía nhất thời điên cuồng trỗi dậy, giống như bị hút vậy, chúng ngưng tụ lại trên lòng bàn tay hắn với tốc độ cực kỳ đáng sợ, dưới nụ cười nhạt nhẽo của Lâm Đồng Phỉ, chỉ trong tích tắc đã hóa thành một bàn tay hư ảo lớn khoảng trăm trượng tát Thanh Lâm thật mạnh!

Sắc mặt Thanh Lâm thay đổi hẳn, đôi cánh thứ hai ở phía sau lưng đã hoàn toàn giương ra, trong khoảnh khắc giương ra, nguồn năng lượng cuồng bạo vốn vĩ thuộc về lòng bàn tay, thuộc về Lâm Đồng Phỉ lại bị cậu ta cướp đoạt đi chút ít, hơn nữa sau khi cướp đoạt đi còn trực tiếp chảy vào trong cơ thể, khiến cho thực lực toàn thân của cậu tăng vọt lên gấp hai lần!

“Ơ? Phép thuật đôi cánh thần ư? Hai đôi cánh ư?”

Con ngươi của Lâm Đồng Phỉ co mạnh lại, hít dòng không khí lạnh vào người, nhìn vào trong ánh mắt của Thanh Lâm càng thêm nể phục.

“ Thật không biết ngươi rốt cuộc là một quái thai thế nào, phép thuật đôi Thần Dực này ngay cả khi sư tôn tự tạo ra cũng phải trải qua nhiều năm mới có thể ngưng tụ được đôi cánh đầu tiên, còn ngươi chỉ với khoảng thời gian ngắn ngủn chưa đầy một tháng đã có thể ngưng tụ ra được hai đôi, thực là... Quá yêu nghiệt đi!”

Tuy nói như vậy, nhưng bàn tay ấy lại không hề ngưng lại, những nơi hắn đi qua, mỗi một tấc không gian đều nứt ra, không ngừng phát ra tiếng nổ, một sợi dây đen thô dài nhắm về phía Thanh Lâm lao đến.

Còn chưa đến gần, sức ép và chưởng phong của bàn tay ấy đã thổi tung mái tóc của Thanh Lâm, càng khiến cho hô hấp của cậu ta cũng trở nên gấp rút.

Sau khi thực lực tăng mạnh lên gấp hai lần, Thanh Lâm cũng không hề trực tiếp công kích, mà cắn răng lật bàn tay lại, bỗng nhiên hiện lên ánh sáng màu đỏ như máu khiến ai nấy đều sợ hãi!

“ Đây là... Thiên kiếp?!”

Lâm Đồng Phỉ khẽ run sợ, tỏ vẻ sợ hãi: “Ngươi có thể khống chế sức mạnh Thiên kiếp sao?”

“Hừ!”

Thanh Lâm hừ lạnh một tiếng, không thèm đếm xỉa đến, sức mạnh của Hồng Thiên kiếp đó dưới sự tăng mạnh gấp hai lần trở nên thô và nhỏ như Thanh Lâm vậy, dưới sự điều khiển của Thanh Lâm cũng hóa thành một bàn tay lớn cỡ mười trượng vỗ về phía Lâm Đồng Phỉ.

“Ầm!”

Hai luồng sức mạnh va vào nhau, nhất thời phát ra tiếng vang kinh thiên động địa, tất cả hoa cỏ ở bốn phía đều hóa thành bột vụn, hệt như ngày tận thế vậy, cả bầu trời một mảng u tối, xuất hiện lượng lớn vết nứt trong không gian, ngay cả những ngọn núi lớn cách nơi này hàng trăm dặm cũng bắt đầu rung chuyển hệt như muốn sạt lở vậy.

Bàn tay do Hồng Thiên kiếp hóa thành đó, sau khi kiên trì được một khoảng thời gian bỗng nhiên tan vỡ, lần nữa trở vào trong cơ thể Thanh Lâm, còn cơ thể của Thanh Lâm thì liên tục lùi hơn chục bước, sắc mặt trắng bệch, rồi còn phun ra một ngụm máu tươi, trên dưới thân người của cậu còn xuất hiện vết nứt.

Tác dụng của quả Hóa tôn ngay lúc này hoàn toàn thể hiện ra, những vết nứt trên cơ thể của Thanh Lâm hầu như trong khoảnh khắc xuất hiện liền lập tức khôi phục trở lại, vả lại nhìn chung, máu thịt càng trở nên lớn mạnh hơn so với trước đây. 

Quả Hóa tôn, vật trong truyền thuyết, có người từng nói, nếu có được chúng trong tay sẽ bất tử bất diệt.
Lời nói này tuy có chút phóng đại, nhưng Thanh Lâm lại nhận thức được rằng, trừ phi là trực tiếp bị giết chết, hoặc là chịu vết thương khó có thể trị khỏi, nếu không thì quả Hóa tôn đều có thể trị khỏi hoàn toàn trong chốc lát!

Cùng lúc đó, bàn tay to trăm trượng được biến hóa thành Lâm Đồng Phỉ cũng xuất hiện một vết nứt, vết nứt này càng lúc càng lớn, đến cuối cùng, chúng dần vỡ nát dưới nụ cười khổ của Lâm Đồng Phỉ.

“Tiểu sư đệ ngươi thật lắm thủ đoạn, tuy ngươi giờ đây chỉ là kỳ đầu của cảnh giới Linh Đan, nhưng nếu thật sự giao đấu, e là kỳ đầu của Bổn Thần cũng không thể làm gì được ngươi.” Lâm Đồng Phỉ than thở nói.

Thanh Lâm im lặng, nội soi được một lúc, linh đan được hình thành trong cơ thể vào lúc đột phá nay đã bị tiêu hao mất một phần năm sức mạnh, nếu cứ thế tiếp tục, căn bản không thể tiếp được mười chiêu của Lâm Đồng Phỉ.

“Để ta xem xem, ngươi còn những thủ đoạn nào!”

Lâm Đồng Phỉ cười to một tiếng, không biết vì sao, hắn nhìn tiểu sư đệ đã sớm được định sẵn ở ngay trước mặt mình, càng xem càng vừa mắt.

“Ầm!”

Chưa kịp nói xong, Lâm Đồng Phỉ lần nữa tung ra một chưởng, giống với trước đây vậy, chẳng qua một chưởng này có thể đánh văng ra hai trăm mấy trượng!

Sắc mặt Thanh Lâm trầm xuống, cố nghiến chặt răng, đôi cánh thứ ba được ẩn giấu trong cơ thể đó hoàn toàn được giương ra!

“Cái gì?”

Lâm Đồng Phỉ trố mắt đờ ra: “Còn có đôi cánh thứ ba ư? Tiểu sư đệ, ngươi...”
Sự kinh hãi mà Thanh Lâm cho hắn quả thực là quá nhiều quá nhiều, tinh lực khó hấp thu đến mấy, hắn không phải không hay biết, nếu chỉ đơn thuần hấp thu tốc độ, đừng nói bản thân, cho dù là sư tôn, e là cũng không sánh bằng một phần của Thanh Lâm!

Thanh Lâm của lúc này, trong lúc đôi cánh thứ ba giương ra, trong cơ thể đã vang lên một tiếng nổ, linh đan đó trực tiếp bị nguồn năng lượng cuồng bạo nạp đầy, cả cơ thể của cậu dường như đều căng phình ra, vạt áo tự động phấp phới, mái tóc dài màu tím yêu dị bay bổng sau lưng, gương mặt tuấn mỹ hoàn toàn được hiện ra trước mắt Lâm Đồng Phỉ.

“Tướng mạo cũng có thể sánh với sư huynh.” Lâm Đồng Phỉ mỉm cười, bàn tay bỗng vỗ mạnh.

Thanh Lâm một bước chạm đất, bóng người bỗng nhiên xông ra, Hồng Thiên kiếp đó xuất hiện lần nữa, vỗ mạnh về phía bàn tay hư ảo do Lâm Đồng Phỉ hóa ra.

“Ầm!”

Đất trời rung chuyển!

Dưới sự tấn công như thế này, mặt đất hoàn toàn xuất hiện vết nứt, giống như động đất vậy, mạng nhện chi chít nhanh chóng giăng đầy ra xa.

Cùng lúc đó, sóng âm lớn như vậy càng khiến cho núi sông ở phương xa đang lung lay sắp đổ, xuất hiện vết nứt, từng tảng đá to từ trên núi lăn xuống, đỉnh núi cao khoảng chục mét dưới sự tấn công lần này trực tiếp sạt lở!

Trong cơ thể Thanh Lâm phát ra tiếng kêu vang, sức va chạm cực mạnh như thế, dường như khiến cho eo bàn tay của hắn nứt ra, nếu không có quả Hóa tôn, hắn nhất định tin rằng, chỉ với một đòn này, bản thân sẽ trọng thương hôn mê.

Cậu ấy dù sao cũng chỉ là cảnh giới Linh Đan, tuy sức mạnh đã được tăng mạnh gấp bốn lần, nhưng khoảng cách so với cảnh giới Tinh Hoàng thì thực sự quá lớn quá lớn!

Lẽ đương nhiên, bản thân Lâm Đồng Phỉ không phải là cảnh giới Tinh Hoàng, mỗi một lần tấn công mà hắn xuất ra đều có uy lực của pháp tắc, tuy lúc này đã áp chế ở cảnh giới Tinh Hoàng, nhưng nếu là cao thủ cùng đẳng cấp của cảnh giới Tinh Hoàng chiến đấu cùng hắn thì cũng phải thua.

Có lẽ, nếu đối thủ mà Thanh Lâm thực sự phải đối diện là cảnh giới Tinh Hoàng, cho dù không phải là địch thủ, nhưng cũng không phải không có khả năng chạy trốn...

Cảnh giới Linh Đan, trong tay của cảnh giới Tinh Hoàng còn có khả năng chạy trốn, chỉ với điều này đã đủ làm thế giới này kinh hãi.

“Sư tôn từng nói, ba đôi cánh có thể nhân đôi thực lực tăng mạnh lên gấp bốn lần, nếu lời này không phải là giả dối, thì phép thuật đôi cánh thần không hổ là pháp thuật nghịch thiên mà cao thủ bản đồ cấp bốn đều muốn có được...” Nhìn bàn tay đang nhanh chóng tan vỡ trước mặt, Lâm Đồng Phỉ lắc đầu thở dài.

“Tiểu sư đệ, nếu ngươi có đôi cánh thứ năm, thực lực tăng mạnh lên gấp mười sáu lần, thêm vào sức mạnh đáng sợ của Thiên kiếp, e là cảnh giới Tinh Hoàng này của ta cũng không thể áp chế được ngươi rồi.”

Thanh Lâm nghe lời này bèn cười khổ, thì thầm nói: “Ngay cả đôi cánh thứ tư cũng không có, còn nói chi đến đôi thứ năm, còn không phải do lão già ấy quá keo kiệt sao...”

“Bất kể thế nào, lời nói của sư tôn ta cũng phải quân theo, nếu không, người bị trừng phạt sẽ là ta...”

Lâm Đồng Phỉ bất lực bĩu môi, liền nói: “Chiêu thứ tư rồi, tiểu sư đệ, để sư huynh xem xem, người còn có thủ đoạn gì có thể khiến cho sư huynh kinh hãi!”

Chương 109: Roi chí tôn

Đối với Thanh Lâm, ban đầu Lâm Đồng Phỉ chỉ tán thưởng, còn lúc này đây lại là sự nể phục triệt để.

Dù là sức mạnh của Hồng Thiên kiếp hay là tốc độ hấp thụ tinh lực, hắn đều thua xa, khoan hãy nói đến tốc độ hấp thụ, chỉ nói về Thiên kiếp thôi, Lâm Đồng Phỉ đã sống biết bao nhiêu năm nay, chưa hề nghe nói đến ai có thể đem toàn bộ sức mạnh của nó dung nhập vào trong cơ thể của mình.

Thậm chí vào lúc hắn ra tay đã không còn vì để thử thách Thanh Lâm, mà là muốn xem xem, Thanh Lâm rốt cục còn có thể giở thủ đoạn nào nữa.

Sau khi hắn nói xong, chân vừa cất bước, bóng người liền biến mất trong tích tắc!

Lần tấn công này, không phải lấy sức mạnh chống đỡ, mà là... muốn lấy tốc độ để giành chiến thắng!

Con ngươi Thanh Lâm co lại, ba đôi cánh ở phía sau lưng ấy đồng thời vỗ đập, thân người của cậu ta cũng nhanh chóng bay lên trên không trung, xem ra với tốc độ này, không hề chậm hơn so với cao thủ vừa bước vào cảnh giới Bổn Thần, đây cũng là một ưu điểm lớn của phép thuật đôi cánh thần, nên biết rằng, chỉ có bước vào cảnh giới Bổn Thần mới có thể đi bộ trên không.

Thế nhưng, tốc độ của cậu ta, trong mắt của Lâm Đồng Phỉ lại quá chậm quá chậm.

“Bùm!”

Thanh Lâm vừa bay lên không trung, bóng người của Lâm Đồng Phỉ liền xuất hiện ở phía sau lưng cậu ta, một quyền đấm lên đôi cánh ấy.

Trọng lực của một cú đấm này, Lâm Đồng Phỉ lúc này đã bị áp chế tại cảnh giới Tinh Hoàng, rõ ràng không hề nhẹ tay, trực tiếp đánh tới Thanh Lâm phun ra máu tươi, xương cốt ở sau lưng nhanh chóng nứt vỡ.

Thế nhưng, quả Hóa tôn tại lúc này lại lần nữa xuất hiện uy lực chữa thương, xương cốt bị nứt gãy của Thanh Lâm dường như trong khoảnh khắc vỡ vụn ấy ngay lập tức được nó chữa trị khôi phục.

Cảnh tượng này khiến cho trong lòng Thanh Lâm có chút khâm phục bản thân, may mắn lúc trong cánh cửa sương mù thứ hai mình đã chọn quả Hóa tôn mà không phải là bức tượng điêu khắc đó hay là ngọn nến.

Tốc độ của Lâm Đồng Phỉ thực sự quá nhanh quá nhanh, Thanh Lâm rõ ràng không kịp phản ứng, cả người vang lên tiếng bùm bụp, máu tươi không ngừng phun trào như không cần tiền vậy, nếu không có quả Hóa tôn thì Thanh Lâm của lúc này dù có mang thân xác của tộc Đế Thần thì e là cũng đã bị đánh đến thịt nhão.

“Tiểu sư đệ, có vậy thôi cũng đã không ổn rồi sao?” Lời nói của Lâm Đồng Phỉ vang lên bên tai, Thanh Lâm quay đầu nhìn đi, chỉ thấy đối phương không còn tấn công nữa mà dừng lại trên hư không, trong đôi mắt ấy thoáng hiện lên tia thất vọng.

Cũng không hẳn là thất vọng, mà bởi vì Thanh Lâm không giở ra chiêu gì khiến hắn sợ hãi nữa.

Suy nghĩ này cũng khiến cho bản thân Lâm Đồng Phỉ có chút vừa muốn khóc vừa buồn cười, phép thuật đôi cánh thần đó, sức mạnh của Thiên kiếp vâng vâng, cũng đã khiến cho bản thân vô cùng kinh hãi rồi, nếu còn có nhiều hơn nữa, mình còn có mạng sao?

Thế nhưng, vào lúc hắn ta suy nghĩ như vậy, Thanh Lâm đang bay lơ lửng ở trên không đó lần nữa lấy ra thêm một món.

Đó là một cây roi dài, cả cây roi đều lấp lánh màu vàng, dài khoảng hai trượng, trông giống như một cây roi dài làm bằng vàng.

“Đây là... roi Chí tôn?” Con ngươi của Lâm Đồng Phỉ co mạnh lại.Hắn dụi dụi mắt, hiển nhiên, cây roi dài này thật sự khiến hắn kinh hãi, đã vượt xa sự hấp thụ tinh lực của Thanh Lâm.

Roi Chí tôn, hắn chưa từng thấy qua, bởi vì trong tinh vũ này chỉ có một cây!

Chẳng qua là trên sổ sách được Cuồng Linh Chí Tôn lưu giữ lại, hắn đã từng tìm hiểu qua điều này.

Cây roi này không phải do con người luyện chế mà ra, mà là từ thuở hồng hoang sơ khai, trải qua vạn vạn năm, tự ngưng tụ lại mà nên.

Không ai biết được cây roi này rốt cục có những tác dụng gì, nhưng nó có tác dụng chuyên đánh tâm thần, nhưng lại đủ để khiến cho sắc mặt của ai cũng thay đổi hẳn.

Đã từng có vô số cao thủ muốn có được, vì vậy trong tinh vũ này đã nổi dậy trận mưa máu tanh, một trận chiến nghiêm trọng nhất mà Lâm Đồng Phỉ từng biết chính là trận đẫm máu của hơn mười “tinh quốc” ở trong bản đồ cấp bốn, trận chiến đó đã chết không dưới hàng nghìn tỷ người, trong đó, không chỉ có các loại chí tôn, thậm chí còn có hơn mười vị Thánh Tôn cùng với nhiều vị Thần Hoàng!

Ôi Thần Hoàng, đó chính là cao thủ mạnh nhất trong bản đồ tứ cấp đó!

Vả lại đã có nhiều người chết đến như vậy, mục đích... cũng chỉ là vì cây roi Chí Tôn này!

Khoan hãy nói đến uy lực của roi Chí Tôn này, chỉ nói đến trận chiến đẫm máu vì nó mà diễn ra, đã đủ để thấy được độ đáng quý của nó rồi.

Không chỉ cây roi Chí Tôn, bất cứ thời đại hồng hoang nào, những vật phẩm do trời đất tự ngưng tụ mà nên đều vô cùng quý báu.

Lâm Đồng Phỉ đã từng ảo tưởng mình có được roi Chí Tôn, nhưng đó cũng chỉ là ảo tưởng, cả tinh vũ này, bảy bản đồ lớn, dân số đâu chỉ vạn vạn tỉ, còn cây roi Chí Tôn này, lại chỉ có một cây, với thực lực của hắn, tuy được xem là cao thủ trong bản đồ cấp ba, nhưng so với bản đồ cấp bốn, bản đồ cấp năm cùng với bản đồ cấp sáu và bản đồ cấp bảy tuyệt đỉnh đó, hắn ta không là gì cả?Nhưng hắn thế nào cũng không ngờ đến được, cây roi Chí Tôn này xuất hiện trong tay Thanh Lâm!

“Tiểu sư đệ... ngươi... có thể cho sư huynh xem thử cây roi này được không?” Lời nói của Lâm Đồng Phỉ run rẩy, ánh mắt cứ đọng mãi trên cây roi Chí Tôn.

Hắn khó mà tin được, tên oắt con ở cảnh giới Linh Đan, vả lại còn là cảnh giới Linh đan ở trên tinh cầu bị bỏ hoang mà lại có được cây roi Chí Tôn.

Thanh Lâm chau mày lại, cậu ấy không biết trong lòng Lâm Đồng Phỉ đang nghĩ gì, càng không biết được lai lịch của roi Chí Tôn này, nhưng từ ánh mắt khát khao của Lâm Đồng Phỉ cũng có thể đoán ra được, cây roi này, e là còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng của mình.

Tuy ánh mắt của Lâm Đồng Phỉ cứ chú ý về cây roi Chí Tôn, nhưng mà cũng thấy được cái chau mày của Thanh Lâm, nhất thời phản ứng trở lại, hít một hơi thật sâu, bàn tay vỗ vỗ ấn đường, nhất thời có một giọt máu màu vàng bay ra lơ lửng.

“Đây là máu vàng Bổn Mệnh của ta, yên tâm, ta sẽ không cướp đoạt cây roi này của ngươi, nếu như ta làm chuyện bỉ ổi như vậy, giọt máu này trong tay ngươi có thể tùy ý nắm giữ sự sống chết của ta.” Lâm Đồng Phỉ đặt giọt máu vàng này ở trước mặt Thanh Lâm, cẩn thận nói, dường như e sợ Thanh Lâm từ chối.

Thanh Lâm thấy vậy càng chau mày chặt hơn, khó mà tưởng tượng, cây roi này rốt cuộc là vật gì mà có thể khiến Lâm Đồng Phỉ bận tâm đến vậy.

“Ta chỉ là xem một cái...” Trong lời nói của Lâm Đồng Phỉ dường như có mang theo ngữ khí cầu xin.

Thanh Lâm im lặng trong chốc lát, nhận lấy giọt máu vàng ấy, rồi chẳng nói lời nào, ném trực tiếp cây roi Chí Tôn sang cho Lâm Đồng Phỉ.

Lâm Đồng Phỉ mừng như điên, hai tay chụp lấy cây roi Chí Tôn, tỉ mỉ vuốt ve một hồi, ánh mắt hầu như lướt qua mỗi một tấc của cây roi Chí Tôn, cuối cùng xác nhận nó hoàn toàn giống với những gì sổ sách ghi chép lại của sư tôn!

“Vù vù...”

Lâm Đồng Phỉ hít một hơi thật sâu rồi rì rầm nói: “Không thể ngờ được...”

Hắn nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc mở ra không hề có chút lưu luyến, trực tiếp ném lại roi cho Thanh Lâm, sau đó cười nói: “Sao nào? Còn thật sự muốn giết ta không?”

Thanh Lâm trơ ra, tỏ vẻ ngại ngùng, đón lấy cây roi Chí Tôn, rồi sau đó trả lại giọt máu vàng. Bổn Mệnh cho Lâm Đồng Phỉ.

“Nhớ kĩ, nếu sau này thực lực không đủ, cho dù có đe dọa đến tính mạng, cũng không được để lộ cây roi này ra ngoài, trừ phi ngươi có thể giết chết toàn bộ người đã xem qua cây roi này!”

Sau khi ấn giọt máu vàng Bổn Mệnh vào trong ấn đường, Lâm Đồng Phỉ lại hít một hơi thật sâu, ánh mắt dán chặt vào Thanh Lâm, trong lời nói mang theo sự âm u và lạnh lẽo.

Thanh Lâm run sợ hỏi: “Cây roi này rốt cuộc là vật gì?”

Chương 110: Đại gia ngươi!

“Với thực lực bây giờ của ngươi, còn chưa cần biết đến uy lực của cây roi này, chỉ cần biết rằng, tên của nó là roi Chí Tôn.”

Sắc mặt Lâm Đồng Phỉ trở nên trịnh trọng, nhìn chằm chằm Thanh Lâm, chậm rãi nói: “ Hãy đồng ý với ta, lời huynh vừa nói khi nãy, nhất định phải nhớ kỹ! Hiểu chưa?”

Trong lòng Thanh Lâm nghi hoặc, nhưng cũng gật gật đầu.

Lâm Đồng Phỉ trầm ngâm một hồi, bỗng nhiên cười lên: “Còn sư tôn nữa, không phải là cao thủ mạnh nhất mà lại có thể trấn tĩnh được như vậy, nên biết rằng, cây roi Chí Tôn này, là một thứ có thể khiến cho bất cứ bản đồ nào, bất cứ cao thủ nào đều thèm muốn đó...”

Trong cung điện, Cuồng Linh Chí Tôn ẩn nấp dưới bóng của chiếc áo bào đen khổng lồ đó khẽ run, không ngừng thì thầm: “Trấn tĩnh được ư? Lão tử sắp trấn tĩnh không nổi rồi... Trấn tĩnh không nổi rồi!”

Trong cánh cửa sương mù thứ năm, Lâm Đồng Phỉ bất lực liếc Thanh Lâm một cái, nói: “Ý thức cảnh giác của ngươi vẫn còn quá thấp, bảy bản đồ này, dân số đến vạn vạn tỷ người, tâm tư của mỗi người đều không giống nhau, cũng như lúc nãy, ta tuy cho người giọt máu vàng Bổn Mệnh, nhưng nếu giọt máu đó chỉ là một phân thân của ta thì sao?”

Thanh Lâm trơ ra, ánh mắt theo đó mà trở nên âm trầm.

“Cây roi Chí Tôn này thực sự quá quý báu, nó quý báu hơn bất cứ thứ gì trên người ngươi có, hãy tin lời ta, nhất định phải giấu kỹ nó, nếu không ắt sẽ dẫn đến tai họa giết thân!”

Lâm Đồng Phỉ mỉm cười, điều chỉnh lại tâm trạng của mình rồi nói: “Đến đây nào... Để ta xem xem, roi Chí Tôn này ở trên người ngươi có thể phát huy uy lực lớn cỡ nào!”

Lúc hắn vừa nói lời này, bóng người bỗng nhiên biến mất, trong lúc Thanh Lâm không kịp phòng bị, lần nữa đánh vào sau lưng Thanh Lâm.

“Lần tấn công trước đây, nếu đánh phải đầu của ngươi, ngươi đã sớm trở thành người chết rồi.” Lời nói lạnh lùng của Lâm Đồng Phỉ vang lên.

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, không hề đếm xỉa đến, bóng người mạnh mẽ lao về phía trước.

“Muốn chạy ư?”

Nụ cười nhàn nhạt từ chỗ nào trong không trung truyền ra, tiếp theo đó, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện, một cú đấm vào lồng ngực Thanh Lâm.

Thanh Lâm phun ra một ngụm máu tươi, nhưng mà thần sắc không hề thay đổi, lần nữa xông ra.

Sau khi chịu đựng nhiều cú đấm thế này, bóng người điên cuồng lao đi của Thanh Lâm bỗng nhiên dừng lại, cùng lúc đó, không gian trước mặt cậu bỗng nhiên xuất hiện gợn sóng, một bóng người mang theo cú đấm đầy sức mạnh trực tiếp đánh về phía cậu ta.

Đôi ngươi của Thanh Lâm co rút lại, trong khoảnh khắc Lâm Đồng Phỉ đánh đến liền hét lên: “Thuật định thân!”

Lúc cậu ta ở cảnh giới Cố Nguyên đã có thể định được cảnh giới Bổn Thần trong chốc lát, lúc này bước vào cảnh giới Linh Đan, vả lại còn có phép thuật Thần Dực được tăng mạnh gấp bốn lần, dù thế nào đi nữa, cũng có thể định được cảnh giới Tiên Hoàng, cho dù chỉ trong chốc lát.

Trong chốc lát ấy, đã đủ rồi!

Không gian gợn sóng bị ngưng tụ lại, bóng người đó cũng trong lúc đó hoàn toàn bi bại lộ trước mặt Thanh Lâm.

Chỉ thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Đồng Phỉ, bóng người không hề động đậy dừng trên không trung, thực lực của hắn cao hơn Thanh Lâm rất nhiều, tâm thần có thể suy nghĩ, nhưng còn thân thể  lại bị đông lại trên không trung trong khoảnh khắc ấy.

Cũng chính là khoảnh khắc này, vàng kim từ trên trời bay đến, chúng không ngừng phóng to trong mắt của Lâm Đồng Phỉ, cuối cùng đã chiếm hết toàn bộ tầm nhìn của hắn.

“Bùm!”

“Á!”
Cây roi dài quất mạnh lên người Lâm Đồng Phỉ, hắn không kiềm được phát lên tiếng kêu rên vô cùng thảm thiết.

Không phải là toàn thân, mà là tâm thần!

Đối với Lâm Đồng Phỉ mà nói, với thực lực của Thanh Lâm, cho dù hắn đứng ở đâu, để Thanh Lâm tấn công mười ngày mười đêm cũng sẽ không kêu một tiếng đau, nhưng tâm thần thì khác, roi Chí Tôn chuyên đánh tâm thần!

Nỗi đau đó, không gì có thể sánh được, tại lúc hắn bị roi Chí Tôn quất trúng, linh hồn của hắn đều run cả lên, thậm chí còn có cảm giác rã rời.

Thậm chí ngay tại lúc này, hắn nghĩ đến cái chết, toàn thân rạn nứt, hồn bay phách lạc!

Nhưng mà, thực lực của Thanh Lâm rõ ràng không hề đến mức độ đó, roi Chí Tôn đánh lên người hắn, chỉ khiến cho tâm thần hắn chịu đựng một đòn đau đớn, những còn chưa đến mức trực tiếp đánh chết.

Nhưng chỉ vậy thôi mà cũng đã khiến cho sắc mặt Lâm Đồng Phỉ trắng bệch, cả người tuôn mồ hôi lạnh ướt đẫm.

Đây là lần đầu tiên từ khi hắn sống đến nay, trừ lúc trước xông vào cánh cửa sương mù thứ ba, lần đó xém tí bị sấm chớp đánh trúng,còn đây là lần thứ hai phát ra tiếng kêu thảm thiết!

Đồng thời, hắn cũng hiểu sâu sắc được uy lực của roi Chí Tôn, nếu Thanh Lâm cùng một đẳng cấp với hắn, chỉ với một roi này cũng đủ để linh hồn hắn vỡ tan.

“Quá mạnh rồi...”

“Không hổ là vật tuyệt thế do trời đất tự ngưng tụ ra mà thành, tuy tu luyện của ta chỉ áp chế ở cảnh giới Tiên Hoàng, nhưng cũng chỉ là thân thể thôi, cây roi Chí Tôn này đánh vào tâm thần của ta, một cảnh giới Linh Đan... mà lại có thể khiến ta đau như vậy?”

Lâm Đồng Phỉ nhìn lấy cây roi Chí Tôn ấy, gương mặt bộc lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

Lẽ đương nhiên, cũng chỉ là ngưỡng mộ mà thôi.

“Được rồi!”
Cũng trong lúc này, lời nói của Cuồng Linh Chí Tôn lần nữa nổ vang lên, vang khắp cả bầu không gian.

“Thử thách này, xem như ngươi vượt qua rồi.”

“Sư tôn, con còn chưa chơi đủ với tiểu sư đệ mà.” Lâm Đồng Phỉ giơ mắt ếch ra, quả thực, Thanh Lâm lần nào cũng khiến hắn kinh hãi, hắn thực sự muốn xem xem, ngoài cây roi Chí Tôn này ra, Thanh Lâm còn có thể lấy ra món nào.

“Một Thiên Không Chí Tôn như ngươi, đến cảnh giới Linh Đan chơi? Còn muốn mặt mũi không nữa vậy.” Cuồng Linh Chí Tôn nói.

Nghe lời này, Thanh Lâm trơ ra, Lâm Đồng Phỉ cũng trơ ra.

Ngay lập tức, Lâm Đồng Phỉ phản ứng trở lại, chỉ lên bầu trời nói: “Lão già, là ngươi bảo ta đấu hơn mười chiêu với hắn, khi nãy còn không phải đòi tạm giữ tinh nguyên ta thì là bảo ta đừng quay về, bây giờ bênh hắn, đúng là có mới nới cũ!”

“Còn nói hàm hồ nữa, ta sẽ tạm giữ tinh nguyên của ngươi!” Cuồng Linh Chí Tôn nói.

Nghe xong lời này, Lâm Đồng Phỉ tuy rằng bất mãn, nhưng cũng đành rụt rụt cổ, không dám mở miệng nữa.

Tinh nguyên, đó chính là thứ để dùng trong lúc rèn luyện, nếu tạm giữ thật sự, chi bằng giết chết hắn.

“Nhóc con, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử của Cuồng Linh ta rồi.”

Bầu trời bỗng nhiên âm u trở lại, mây đen phủ kín, trong lúc sấm rền điện hớp kia, mây đen bất tận ấy đang bắt đầu ngưng tụ, cuối cùng hình thành một khuôn mặt người khồng lồ.

“Ta không muốn...”

Thanh Lâm vừa muốn nói, khuôn mặt người kia liền há miệng nhổ một cái, một phù ấn lấp lánh ánh sáng màu vàng kim liền trực tiếp xuất hiện, với tốc độ nhanh như chớp đã hòa vào trong cơ thể của Thanh Lâm.

“Ta mặc kệ ngươi có muốn hay không, bản tôn muốn nhận ngươi làm đệ tử, thì nhất định phải làm.” Khuôn mặt người đó hừ lạnh, từ từ bay mất.

Thần sắc Thah Lâm kì lạ, trong lòng vừa động, ở chỗ ấn đường của hắn, một phù văn mặt quỷ từ từ hiện lên.

“Tiểu sư đệ, phù văn này có một phần mười nghìn sức mạnh của sư tôn đấy, nếu ngươi tận dụng tốt, đủ để bảo toàn tính mạng trong thời khắc quan trọng nhất đó.” Lâm Đồng Phỉ xoa nắn mắt, trên ấn đường của hắn cũng xuất hiện một cái phù văn như vậy.

Thanh Lâm im lặng một hồi, bỗng nhiên mở miệng nói: “Không phải đã nói ta đã vượt qua thử thách lần này rồi thì sẽ cho ta một phần thưởng cực lớn sao? Phần thưởng đâu?”

“Cái này...”  Lâm Đồng Phỉ lắc lắc tay: “Ngươi đòi sư tôn đi, ta cũng không biết nữa.”

Nói xong, Lâm Đồng Phỉ như bỏ chạy vậy, chỉ lấp lánh vài cái liền nhanh chóng biến mất.

“Trở thành đệ tử của bản tôn, đó chính là phần thưởng lớn nhất cho ngươi!” Ngay tại lúc này, lời nói của Cuồng Linh Chí Tôn lại lần nữa vang lên.

Nhất thời, Thanh Lâm có cảm giác đã bị lừa.

“Đại gia ngươi!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau