ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Quả hóa tôn

Giọng nói kia phát ra, pho tượng trước mặt Thanh Lâm bỗng nhiên vỡ vụn, một bóng hình hư ảo liền lao ra, cầm trường kiếm trong tay, trôi nổi trên không trung.

Bóng hình ấy không thấy rõ khuôn mặt, phát ra khí chất tuyệt thế, quần áo để mặc cho gió bay, sau một lát, lập tức nhập vào trong cơ thể của Thanh Lâm.

“Cái này... chính là cao thủ đã từng đạt cảnh giới Khai Thiên sao?” 

Thanh Lâm kinh ngạc, cậu có biết một chút vì trước đó lúc linh hồn của con bò cạp khổng lồ, đứng ở gần pho tượng, dường như rất lo lắng.

Cửa sương mù này có thể vượt qua bằng sức mạnh của chính bản thân, nhưng không thể đạt được sức mạnh như vậy thì cũng có thể vượt qua cửa sương mù này, còn phải xem thiên phú của bản thân.

Rất rõ ràng, lúc này đây công kích của cảnh giới Khai Thiên, nếu có thể đạt được vào lúc trước khi tiêu diệt linh hồn của con bò cạp khổng lồ thì có thể sử dụng để chiến đấu với linh hồn của con bò cạp khổng lồ kia rồi. 

Về phần ngọn nến không chịu tắt kia... chắc chắn là linh hồn bất tử!

Đế Linh cũng đã từng nói, trên cảnh giới Đại Đế còn có Chí Tôn, mà trong cảnh giới Chí Tôn thì Đại Địa Chí Tôn là cấp thấp nhất...

Thế nhưng đối với Thanh Lâm mà nói, thậm chí đối với toàn bộ Đông Thắng tinh mà nói, Đại Địa Chí Tôn hoàn toàn giống như là cao thủ thần thánh, chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể hủy thiên diệt địa! 

Đã có được sự ban thưởng như thế, ít nhất ở trong Đông Thắng tinh này, Thanh Lâm có cơ hội bất tử một lần!

Cái gọi là cầu của tạo hóa, hoàn toàn chính xác như tên gọi, Đông Thắng tinh hoặc là nói một hệ thống phân chia đẳng cấp trong bản đồ, là cảnh giới Ngưng Cơ, cảnh giới Linh Đan, cảnh giới Bổn Thần, cảnh giới Tinh Hoàng, cảnh giới Thánh Vực, cảnh giới Khai Thiên, cảnh giới Đại Đế!

Lần này, Thanh Lâm không chỉ đã nhận được Mệnh Hỏa pháp tắc, còn có được một lần công kích toàn lực của cảnh giới Kinh Thiên, lại còn có thêm một cơ hội bất tử, đối với loại thiên đại tạo hóa này mà nói thì mười lăm năm thọ nguyên kia thật giống như mưa bụi. 

Lúc này ngọn nến kia đã hoàn toàn dập tắt, pho tượng cũng biến mất ở giữa trời đất, Thanh Lâm đưa mắt lên nhìn lại, trầm ngâm sau nửa ngày, bỗng nhiên giẫm chân tại chỗ, đi thẳng đến cửa sương mù thứ hai.

Thu hoạch được đồ trong cửa sương mù thứ nhất, làm cậu càng tự tin hơn, càng chờ mong cửa sương mù thứ hai.

...... 

Khi Thanh Lâm bước vào cửa sương mù thứ hai, giữa bầu trời có một bóng hình cực lớn đứng sừng sững, bóng hình ấy to lớn, đội trời đạp đất, toàn thân bị sương mù đen bao vây, không thấy rõ khuôn mặt người đó.

Nếu Thanh Lâm ở đây, nhấc định sẽ nhận ra bóng người trong cửa sương mù kia, giống như bóng của vị thần!

“Trường đao màu đen kia...” 

Bóng hình màu đen khẽ nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Bản tôn là cao thủ của bản đồ cấp ba, tại sao lại không phát hiện ra nó chứ... Nhưng khí tức pha trộn trong thanh đao này khiến cho bản thân ta có chút kinh hãi, nó ít nhất cũng là vật thuộc bản đồ cấp bốn!”

“Ha ha, ngược lại là có chút ý tứ, một tên nhóc con trên tinh cầu phế thải này, vậy mà có được vật thuộc bản đồ cấp bốn, chắc là... là hậu duệ nối dõi của một cao thủ hùng mạnh, cố ý đem vứt cậu ta ở chỗ này để rèn luyện kinh nghiệm à?”

“Chắc là vậy rồi, trên trường đao kia có phong ấn cực kì rõ ràng, nếu không phải như thế thì tên nhóc con này sử dụng loại sức mạnh này, sao lại có thể chỉ tiêu hao một chút thọ nguyên...”    “Nói đến trường đao đó, ta còn không dám di chuyển.”

Thì thào một lát, thân hình ấy đột nhiên đạp mạnh trên không trung, lập tức xuất hiện một cái khe lớn có chiều dài mấy mươi vạn dặm, mà thân hình khổng lồ của hắn, sau một bước này thì không thấy bóng dáng.

...... 

Trong khung cảnh của cửa sương mù thứ hai so với cửa sương mù thứ nhất, có khác biệt cực kì rõ ràng.

Nơi đây giống như một thiên đường, nhìn thoáng quanúi rừng xanh lá mạ, hoa cỏ không vui, những con chim cực lớn đang bay thành đàn, bay về phía xa xa, khi thì phát ra một tiếng kêu bén nhọn.

Trên mặt đất có một cái hồ nước, hồ nước lăn tăn sóng, bốn phía đều có linh dược khắp nơi trên đất, nhất là ở chính giữa hồ nước kia được đặt lên một cái đình nghỉ mát. 

Xung quanh đình nghỉ mát có bày ra hai món đồ vật, lúc Thanh Lâm thấy được hai món đồ này, con ngươi bỗng nhiên co lại.

Pho tượng, ngọn nến!

Ngọn nến vẫn là bất tử, nhưng có điều so với ngọn nến của cửa sương mù thứ nhất thì hơi sáng ngời một chút. Mà cái pho tượng kia cũng khác với lúc trước, là một cô gái, mà lại cầm trong tay trường thương, ánh mắt nhìn về phía xa xa, quan sát thiên hạ. 

Mặc dù không có bất kì khí tức gì phát ra, nhưng Thanh Lâm rõ ràng nhìn thấy được cô gái này, so với pho tượng ở cửa sương mù thứ nhất kia thì hiếu thắng hơn rất nhiều!

Hai món đồ này, cũng không làm cho Thanh Lâm có quá kinh ngạc, thế nhưng vào lúc khi nhìn đến một thân hình giống như tiên tử trong chòi nghỉ mát kia, cậu lại chấn kinh!

Bóng hình ấy cũng là con gái, đang mặc sa y, có quấn quanh hông một dải ruy băng màu tím, bao lấy hoàn toàn cái eo thon mảnh khảnh kia, tóc dài rối tung, búi ba búi tóc đen, chỉ vỏn vẹn bóng lưng thôi đã có thể  làm cho trời đất biến sắc. Thanh Lâm đã nhìn thấy vẻ đẹp của Tô Ảnh, nhìn thấy vẻ đẹp Thượng Quan Tình Vi, nhưng khi so sánh với cô gái ở trước mặt dường như lập tức ảm đạm xuống.

Cái đẹp này dường như giống như trong mộng, như trời đất điêu khắc, không thể có trong nhân gian.

Ở trước mặt cô gái có một bàn cờ, trên bàn cờ chỉ có ba quân cờ, mà bên trong bàn tay ngọc ngà của nàng, còn cầm một quân cờ. 

Giờ phút này đôi mày thanh tú của nàng cau lại, giống như đang do dự, không biết nên đem quân cờ này đặt ở nơi nào.

Trùng hợp là lúc Thanh Lâm đi vào, nàng đưa mắt lên, chợt lộ ra dáng vẻ tươi cười.

Nụ cười này dường như làm cho tất cả vầng sáng của trời đất đều biến mất, nên trong tích tắc, trong đôi mắt Thanh Lâm chỉ còn lại có cô gái này. 

Nhưng chỉ một lát sau, Thanh Lâm liền kịp phản ứng, đây là ở trong cửa sương mù thứ hai, đã trải qua cửa sương mù thứ nhất đáng sợ kia, Thanh Lâm không cho rằng cô gái này là loại lương thiện gì.

Hơi nghiên đầu, Thanh Lâm sững sờ, cậu thấy ở bên cạnh cô gái đó có một cây linh dược đang sinh trưởng.

Linh dược này cực kì nhỏ, có được ba phiến lá, ở trung tâm của ba phiến lá, có một linh quả năm màu, nhưng cả khi như vậy, toàn bộ thể tích cộng lại cũng không lớn quá đầu ngón tay. Nếu không là Thanh Lâm nghiên đầu tránh đối mặt với nàng thì không thể phát hiện ra gốc linh dược này được. 

“Quả Hóa Tôn!” Thanh Lâm hít vào một hơi thật sâu.

Quả Hóa Tôn là linh dược đỉnh cấp, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn, ngàn năm mọc một lần, kết quả năm ngàn năm, vạn năm sinh linh tức, phệ long thành tôn!

Thuốc này rất nổi tiếng, trong Ngọc Giản mà Đan tôn đưa cho cũng không phải là không có, nhưng ghi rất qua loa đơn giản, bởi vì trăm ngàn vạn năm đã trôi qua, người có thể biết được loại đan dược này ngày càng ít. 

Cho dù như thế nào thì Thanh Lâm cũng thật không ngờ lại đụng phải loại linh dược hiếm thấy tuyệt vời như vậy ở chỗ này.

Thậm chí không thể gọi là linh dược, mà phải gọi là thần dược!

Bởi vì từng có truyền thuyết, quả Hóa Tôn, không thể luyện đan chỉ có thể nuốt, một khi nuốt xong chẳng những có thể bảo vệ thân thể bất tử, mà tốc độ tu luyện cũng có thể gia tăng gấp mười lần, nhanh chóng thành tôn! 

Lời đồn tuy có hơi khoa trương, nhưng vẫn có thể thấy được sự quý giá của quả Hóa Tôn.

Thanh Lâm có được Huyễn Lưu Tâm Yểm, có được Liệp Thần cung, cũng có được Đại Đế lục, khi nhìn thấy một món bảo vật, có thể nói là lòng không gợn sóng, nhưng dù là như thế, khi đang nhìn đến quả Hóa Tôn này, hô hấp của cậu không chỉ dồn dập một chút.

“Ngươi tới đây...” Vào lúc này, cô gái kia bỗng nhiên mở miệng, giọng nói yếu ớt, nhưng Thanh Lâm lại có thể nghe thấy rõ ràng. 

Thanh Lâm phản ứng theo bản năng nhìn nàng, nhưng cái nhìn ấy lại làm cho tâm cậu nổ vang, toàn thân run rẩy!

Chương 102: Tô ngọc

Trước đó bởi vì kiêng kị, Thanh Lâm chỉ thấy bóng lưng của cô gái này, cậu chưa từng nhìn thấy chính diện bao giờ, cho dù là cô gái xoay mặt qua cười cười thì cũng chỉ là một cái chớp mắt.

Giờ phút này, sau khi Thanh Lâm chính thức nhìn thấy khuôn mặt của cô gái này thì giống như bị sét đánh!

“Tô Ảnh!” 

Ngay khi cô gái kia quay đầu, trong lòng Thanh Lâm lập tức xuất hiện cái tên này.

Cô gái này giống Tô Ảnh y như đúc!

Trong tích tắc dường như Thanh Lâm cảm thấy nàng chính là Tô Ảnh nhưng rất nhanh sau đó Thanh Lâm liền phản ứng, đối phương và Tô Ảnh chỉ là người giống người mà thôi, không phải là một người. 

Ít ra trên người Tô Ảnh không có phát ra khí tức như vậy, đó là khí chất kinh người của một cao thủ, khó có thể so sánh được.

“Ngươi...”

Dù là như thế, Thanh Lâm vẫn có chút khó tin, với sự thông minh của cậu lập tức liền đoán được cô gái này nếu không phải là ảo ảnh thì tất nhiên sẽ có một chút quan hệ với Tô Ảnh. 

“Tới đây.” Cô gái làm như có thể đoán ra được trong lòng Thanh Tâm đang suy nghĩ những gì, mỉm cười, khoác khoác tay lần nữa.

Thanh Lâm suy tư một lát, cẩn thận đi về phía đối phương.

“Ngươi có thể vượt qua cửa sương mù thứ nhất, chắc hẳn là đã biết tác dụng của ngọn nến và pho tượng rồi.” 

Cô gái làm tư thế mời, sau khi ngồi xuống đối diện Thanh Lâm, lại nói: “Ngươi có quan hệ với Tiểu Ảnh, ta đã biết, niệm tình ngươi chiếu cố nàng, ta cho ngươi một cơ hội.”

Không chờ cô gái mở miệng lần nữa, Thanh Lâm nói câu đầu tiên: “Ngươi và Tô Ảnh... có quan hệ như thế nào?”

“Nàng là muội muội ta, ta tên Tô Ngọc.” Cô gái cũng không hề giấu giếm, nói ra đáp án mà trong lòng Thanh Lâm đang muốn biết. 

Thanh Lâm im lặng.

Thấy vậy, Tô Ngọc nhu hòa cười cười, nói: “Chuyện của ta, sau nay tự nhiên ngươi sẽ biết được. Nhưng ta đã quyết bảo vệ ở nơi đây, phải tuân thủ quy tắc ở đây, cơ hội lần này là điều cuối cùng mà ta có thể nhượng bộ.”

Thanh Lâm không nói gì, nhẹ hít và một hơi chờ đợi Tô Ngọc. 

“Trên bàn cờ này đã có ba quân cờ, trong tay của ta còn có một quân cờ, chỗ ngươi có bốn quân cờ.”

Tô Ngọc nói: “Bốn quân đó, nếu ngươi đều đặt sai thì phải rời khỏi nơi đây. Đương nhiên, ta sẽ để cho ngươi sống.”

Thanh Lâm cúi đầu nhìn một chút, trước mặt mình đúng chính xác là có bốn quân cờ, mà quân cờ ở trên bàn chỉ còn lại bốn chỗ, như vậy thì mình có bốn quân, trong tay Tô Ngọc còn một quân, tất cả có năm quân, hai bên muốn đặt xuống toàn bộ thì hoàn toàn không có khả năng. 

Tô Ngọc không nói rõ ràng, nhưng bên trong tất nhiên là có tính toán!

“Ngươi có thể đặt ba quân trước, còn một quân cuối cùng, ta sẽ đặt.” Tô Ngọc khẽ vuốt mái tóc như thác nước kia, dịu dàng nói.

Thanh Lâm im lặng, trên bàn cờ kia còn lại bốn chỗ, đều có đánh dấu, theo thứ tự là: Pho tượng, ngọn nến, quả Hóa Tôn, cùng với... Tô Ảnh! 

Dường như trong nháy mắt, Thanh Lâm đã biết ý định của Tô Ngọc, cậu có bốn quân cờ, đặt ở nơi nào sẽ nhận được vật đó, nhưng Thanh Lâm tin tưởng rằng ngoại trừ Tô Ảnh thì cho dù quân cờ của mình đặt ở nơi nào thì đều bị trục xuất ra ngoài.Nếu như muốn vượt qua được cửa sương mù thứ ba này, con đường ra duy nhất là có được Tô Ảnh!

Suy nghĩ một hồi, Thanh Lâm bỗng nhiên nở nụ cười, nói khẽ: “Không cần ba quân cờ đâu, ta chỉ cần một quân thôi.” 

Dứt lời, cậu cầm lấy quân cờ, trực tiếp đi về phía Tô Ảnh.

“Đợi đã!”

Ngay lúc này, Tô Ngọc bỗng nhiên mở miệng: “Trong cửa sương mù thứ ba, một và hai không thể so sánh được đâu, chỉ cần sai một bước lập tức sẽ mất đi tính mạng, ngươi...” 

Giọng nói im bặt, bởi vì quân cờ của Thanh Lâm, đã được đặt lên trên bàn.

Sững sờ trong chốc lát, Tô Ngọc than nhẹ một tiếng, lẩm bẩm nói: “Chuyện của Tô gia ta, đặt vào trên người của ngươi không biết là đúng hay sai đây...”

Buông quân cờ trong tay ra, Tô Ngọc đứng dậy, đưa lưng về phía Thanh Lâm, nói khẽ: “Vật ở đây, ngươi tùy ý chọn bất kì rồi sau đó bước vào cửa sương mù thứ ba...” 

Thanh Lâm không chút do dự, đặt quân cờ xuống một lần nữ, đặt vào chỗ quả Hóa Tôn.

Quân cờ vừa đặt xuống, quả Hóa Tôn kia lập tức tự bay lên, trôi chầm chậm trước mặt Thanh Lâm, hơi đung đưa, năm màu sắc lung linh đập vào mắt, chuyển động làm cho lòng người dao động.

Ngọn nến và pho tượng kia, Thanh Lâm đã có được một lần rồi, tuy nói trong cửa sương mù thứ hai, khả năng mạnh hơn nhiều so với cửa sương mù thứ nhất, nhưng đối với Thanh Lâm mà nói thì quả Hóa Tôn này hấp dẫn hơn nhiều. 

“Cảm ơn.”

Thanh Lâm bắt lấy quả Hóa Tôn, không nói hai lời liền nuốt xuống.

Quả Hóa Tôn nhập vào cơ thể, lập tức hóa thành khí lưu năm màu, nhập vào trong huyết nhục toàn thân của Thanh Lâm, nhưng trừ lần đó ra, Thanh Lâm cũng không cảm giác có hiệu quả gì xuất hiện, làm cho cậu nhíu mày lại. “Ngươi đi đi.” Bàn tay Tô Ngọc vung lên, cửa sương mù thứ ba lập tức xuất hiện trước mặt Thanh Lâm.

Thanh Lâm có chút do dự, khi bước vào cửa sương mù thứ ba, giọng nói bình tĩnh nhưng kiên định truyền đến bên tai Tô Ngọc.

“Ta sẽ bảo vệ Tô Ảnh, sau này nếu như có cơ hội, chắc chắn sẽ lại đến đây để đưa ngươi ra ngoài!” 

Thân thể mềm mại của Tô Ngọc rung lên, lộ ra thần sắc đau khổ và bi ai.

“Nơi của cao thủ của bản đồ cấp ba, sao có thể dễ dàng đến được...”

…… 

“Bùm!”

Bên trong cửa sương mù thứ ba, Thanh Lâm vừa bước vào, lập tức có ngàn vạn tia sấm sét bay tới!

Sấm sét kia áp đảo trời đất, thoáng nhìn trong toàn bộ không gian xuất hiện một vòng xoáy sấm sét, giống như luồng luồng sấm sét xen lẫn hơi thở hủy diệt, phá hủy hoàn toàn mặt đất. 

Nơi này đối với người khác thì dường như là một nơi có tính chất hủy diệt, nhưng lại làm cho sắc mặt vốn đang cẩn thận của Thanh Lâm, chậm rãi giãn ra.

“Ha ha ha ha!”

Nhìn ở phía tận cùng không gian, ngọn nến sáng ngời và một pho tượng đang đứng ngửa mặt lên trời kia, Thanh Lâm không khỏi phát ra tiếng cười to thoải mái. 

Đối với cậu thì sấm sét không hề có sự uy hiếp!

Cậu không có chút do dự nào, bước ra một bước, để cho những tia sấm sét kia tùy ý đánh vào người mình.

Trong nháy mắt bị sấm sét đánh trúng, máu thịt của Thanh Lâm lập tức bắt đầu vỡ tan, nhưng cũng chỉ là vỡ ra một lác mà thôi, Đại Đế lục điên cuồng vận chuyển, lập tức làm cho phần máu thịt kia khôi phục trở lại! 

Cùng lúc đó, hiệu quả của quả Hóa Tôn đã xuất hiện, toàn thân ánh sáng đỏ xen lẫn với năm màu sắc của quả Hóa Tôn, phát ra từ trong người của Thanh Lâm, sấm sét ở trên kia đánh vào người, thậm chí cũng không thể làm cho Thanh Lâm có một tí cảm giác đau đớn nào!

Đại Đế lục lập tức cắn nuốt, một vết mỏng Thiên kiếp màu đỏ bỗng nhiên lao ra từ trong cơ thể của Thanh Lâm, hóa thành một con rắn nhỏ bằng đầu ngón tay, hấp thu hết luồng luồng sấm sét kia!

Nguyên lực thuôc tính lôi trong cơ thể của Thanh Lâm giống như là đang đói, không ngừng nuốt lấy những tia sấm sét kinh người kia. 

Tuy nói nguyên lực thuộc tính lôi thuộc tinh hoa của sấm sét, hơn mười luồng sấm sét, mới có thể ngưng tụ ra một tia nguyên lực thuộc tínhlôi, nhưng sấm sét nhiều như thế này thì khó có thể hình dung, nguyên lực thuộc tính lôi của Thanh Lâm đang tăng trưởng với tốc độ cực kì đáng sợ.

Tương đối mà nói, hình như Thiên kiếp màu đỏ kia tăng lên khá chậm, dựa theo tính toán của Thanh Lâm thì dường như là hơn mười vạn luồng sấm sét mới có thể ngưng tụ ra một tia Thiên kiếp.

Nhưng dù là như thế, Thanh Lâm cũng cực kỳ hưng phấn. 

Bởi vì sấm sét ở chỗ này, thật sự là rất nhiều!

Chương 103: Chúc ngươi may mắn

Ba ngày sau.

“Cây cầu của tạo hóa... cây cầu của tạo hóa... Nơi đây, quả thực chính là phúc địa của ta!”

Thanh Lâm thì thào tự nói, hai tay vươn ra, ngửa đầu chỉ lên trời, đối với người khác thì cực kỳ sợ hãi tính hủy diệt của sấm sét, nhưng giờ phút này đánh lên trên người cậu lại giống như là dính rất nhiều tro bụi, như đang tắm cho cậu. 

Dưới tình huống này, khuôn mặt hung hăng của cao thủ bản đồ cấp ba hơi rung rẩy nhìn chăm chú vào người cậu, nơi của mình được xưng tụng là “vùng đất chết”, nhưng đối với tên nhóc con này, tại sao lại... hợp như thế?

Hấp thụ ngàn vạn tia sấm sét làm cho lòng của hắn cực kỳ đau đớn, phải biết rằng, những tia sấm sét này cũng không phải tự nhiên mà đến, chính là hắn liên tiếp kết nối hết tám ngôi sao sấm sét, trải qua ngàn trăm vạn năm mới hình thành được.

“Nuốt đi, ta lại muốn nhìn xem cuối cùng ngươi có thể nuốt được bao nhiêu!” Cao thủ ấy hừ một tiếng tận đáy lòng, nhưng cái hừ lạnh này, lại cực kỳ không nắm chắc, nó không phải là khuyến khích. 

Không nói đến hắn đang như thế, giờ phút này, Thanh Lâm đang tắm rửa trong ngàn vạn tia sấm sét kia, bỗng nhiên thần sắc khẽ động, hai mắt đang khép hờ cũng chậm rãi mở ra.

“Đột phá rồi sao?”

Cảm giác được nguyên lực thuộc tính lôi đang cuồng bạo mãnh liệt bên trong cơ thể, khóe miệng Thanh Lâm càng cười lớn. 

Lôi vốn là thuộc tính hiếm thấy, tu luyện cực kỳ gian nan, dù sao thì nó không giống như thuộc tính Ngũ Hành, trời đất đều có, chỉ những khi thời tiết thay đổi, tu sĩ tu luyện thuộc tính lôi mới có thể hấp thụ được.

Thanh Lâm vì thế đã từng vật lộn với điều này, thậm chí còn cực kì mong chờ Thiên kiếp xuất hiện, dù sao chỉ có như vậy mới có thể tu luyện.

Mà nơi đây quả thực giống như được tạo ra dành cho Thanh Lâm, nếu người khác tu luyện thuộc tính lôi, thật sự vào trong chỗ này, cũng chỉ có thể nuốt cẩn thận từng li từng tí, bởi vì này những tia sấm sét này thật sự là rất nhiều, hơn nữa tính hủy diệt cũng rất mạnh, muốn hấp thụ thì cũng không phải là đơn giản như vậy. 

Nhưng Thanh Lâm không như vậy, cậu có Đại Đế lục, có thể hấp thụ lập tức nuốt, hơn nữa còn có thể dùng để luyện hóa Đại Đế lục!

Hơn nữa, trong cơ thể của cậu chẳng những có nguyên lực thuộc tính lôi mà còn có thêm Thiên kiếp màu đỏ kia, nếu đem cậu ví von thành là đồ vật thì thuộc tính lôi kia là chén, Thiên kiếp màu đỏ kia là cái vạc lớn!

Giờ phút này, tu vi của Thanh Lâm đã đột phá cảnh giới Linh Đan, nhưng vẫn tăng trưởng ổn định, dường như với cậu mà nói, cũng vẫn không có các loại cảnh giới nhất định. 

Về phần Thiên kiếp màu đỏ kia, sau một thời gian dài cắn nuốt, con rắn nhỏ bằng ngón tay kia đã biến thành cánh tay giống như mãng xà lớn!

Giờ phút này uy lực của Thiên kiếp màu đỏ kia lập tức làm cho Thanh Lâm cảm thấy rung rẩy một chút, cậu thậm chí có cảm giác không cần dùng thủ đoạn, chỉ dựa vào Thiên kiếp màu đỏ này là có thể lập tức chiến đấu một trận với trung kỳ cảnh giới Linh Đan!

Có lẽ nơi đây vốn là có rất nhiều sấm sét, cũng có lẽ là đặc thù của chỗ này, tóm lại, lúc sau khi Thanh Lâm đột phá đến cảnh giới Linh Đan, cũng không có Thiên kiếp xuất hiện. 

Như thế làm cho Thanh Lâm thoáng có chút thất vọng, Thiên kiếp và những tia sấm sét này không giống nhau, đều tương đương với nguyên lực thuộc tính lôi tinh khiết, hấp thụ Thiên kiếp một ngày, cao nhất có thể hấp thụ mười ngày, thậm chí mấy chục ngày!

Cậu thật tình không biết suy nghĩ như thế nếu như bị người khác biết được chắc chắn sẽ mắng cậu xối đầu.

Thiên kiếp là cái gì? Người độ kiếp, tám chín mười phần đều sẽ chết, vật mà người khác không muốn động vào thì Thanh Lâm lại ngóng trông nó đến? 

Tìm đường chết!

……Thời gian qua nhanh, trong nháy mắt, đã qua mười ngày. 

Sấm sét ở đây tuy nói là nhiều, nhưng Thanh Lâm lại cảm thấy, hình như không tinh khiết như lúc cậu vừa mới tới.

Hơn mười ngày hấp thụ, mới khiến cho nguyên lực thuộc tính của cậu đạt tới cảnh giới Linh Đan đỉnh cao giai đoạn đầu mà thôi, Thiên kiếp màu đỏ kia cũng không có tiến triển nhiều lắm.

“Tinh khiết hay không thì dù sao ở đây sấm sét nhiều như vây, đủ có thể làm cho nguyên lực thuộc tính lôi của ta đột phá đến cảnh giới Bổn Thần.” Thanh Lâm thì thào. 

Nghĩ đến đây, cậu có hơi hưng phấn, cảnh giới Bổn Thần à, đây chính là cảnh giới làm cậu nhìn lên, chắc chắn không phải là cảnh giới Ngưng Cơ và cảnh giới Cố Nguyên có thể sánh được.

Nhưng vào thời khắc này, giọng nói của cao thủ lại ầm ầm vang lên lần nữa, vang vọng bên tai Thanh Lâm.

“Dùng thực lực bản thân vượt qua cửa sương mù, công kích một lần cảnh giới Khai Thiên, hủy diệt linh hồn của Đại Địa Chí Tôn trong một lần!” 

Lời nói vừa dứt, ngàn vạn tia sấm sét kia lập tức biến mất, cửa sương mù thứ tư cũng xuất hiện ở trước mặt Thanh Lâm.

Nghe thấy giọng nói đó cậu có một tia không vui, Thanh Lâm sững sờ, theo phản xạ hô lên: “Đừng nóng vội mà, ta còn chưa nuốt đủ mà, đợi lát nữa...”

Lời còn chưa dứt, thân hình của cậu đã trực tiếp đi vào cửa sương mù. 

Không phải là Thanh Lâm tự nguyện mà là có một luồng sức mạnh cực lớn đẩy cậu vào trong cửa sương mù thứ tư.

……

“Cái tên nhóc con này, tham chết ngươi đi!” “Nếu không phải là bản tôn cố ý giảm bớt tinh hoa của sấm sét, đừng nói là tám ngôi sao, là tám mươi cái cũng bị ngươi nuốt luôn rồi!”

“Tức chết ta rồi, tức chết ta...”

“Quả thực chính là quái thai! Quái thai! Chẳng những có được cái trường đao màu đen kia, càng có năng lực nuốt sấm sét vô hạn kia, rốt cuộc là con cái nhà ai mà chạy đến nơi của ta quậy phá vậy!” 

“Nếu như không phải sợ người phía sau ngươi trách tội thì bản tôn đã lập tức đá ngươi ra ngoài rồi!”

“Tên nhóc con, để bản tôn xem ngươi có loại năng lực gì...”

“Ừ? Còn chưa nhìn rõ à?” 

“A!”

Bên trong một cung điện xa hoa rộng lớn, tên cao thủ bản đồ cấp ba toàn thân run rẩy, không ngừng nhảy tưng tưng.

Ngàn trăm vạn năm qua, người vào đây không phải là không có, còn rất nhiều, nhưng cũng có hạn chế, như Thánh Dược sơn này thì phải là cảnh giới Cố Nguyên với Phương Đan sư mới có thể vào. 

Dưới sự hạn chế này, dường như người đi vào đây, đều chết là không nghi ngờ gì, chỉ có vỏn vẹn mấy người, xông đến tầng thứ hai, lại bị chết trong tay của Tô Ngọc như cũ, duy nhất một người vào đến tầng thứ ba, thiếu chút nữa bị sấm sét đánh chết, nếu không phải là hắn ta có tài, giữ hắn ta lại, kết cục tất nhiên cũng là hồn bay phách tán.

Nhưng mà Thanh Lâm, đi qua một đường giống như là đi dạo qua vườn hoa nhà mình, dường như không hề có nguy hiểm, lại được mang về không ít đồ, chuyền này hắn làm sao không phẫn nộ cho được!

“Sư tôn, ngài đây là...” Sau lưng tên cao thủ là một gã đàn ông chậm rãi đi tới, bộ dáng hắn tuấn dật, dáng tươi cười long lanh, giống như một cơn gió nhẹ mùa xuân. 

Thoạt nhìn hắn, không hề cung kính với tên cao thủ kia, tình huống như vậy, chỉ có hai nguyên nhân, một là không quan tâm, mà là có quan hệ vô cùng tốt.

Rất rõ ràng, trong lời nói của hắn thì có thể nhận ra, hắn thuộc vế thứ hai.

“Tự xem đi!” Tên cao thủ kia trợn trắng mắt, hừ lạnh nói. 

Người đàn ông kia lộ ra vẻ khó hiểu, nhìn vào màn hình hư ảo phía trước, hơi sững sờ, không khỏi lộ ra dáng vẻ tươi cười và thán phục.

Sự việc xảy ra của Thanh Lâm từ cửa sương mù thứ nhất đến cửa sương mù thứ ba, hắn đều nhìn thấy hết, nghĩ đến tình huống mà chính mình xông vào cửa sương mù thứ ba này khi xưa, liền nở nụ cười khổ.

“Tên nhóc này...” 

“Hừ, ba cửa sương mù cậu ta đều đi qua dễ dàng hết rồi, cửa thứ tư và thứ năm kia, cũng không thể đơn giản như thế!” Tên cao thủ kia hừ một tiếng, ngón tay điểm nhẹ, hai ấn phù xuất hiện, trực tiếp một chút tại cái kia hư ảo không gian phía trên.

Thấy vậy, người đàn ông trẻ tuổi kia lắc đầu, trong mắt hiện ra một sự bất đắc dĩ, thầm nghĩ trong lòng: “Chúc ngươi may mắn...”

Chương 104: Thuật thần dực

Trong cửa sương mù thứ tư không xuất hiện bất kì cảnh tượng nào cả, không có trời đất màu đỏ như máu giống cửa ải sương mù thứ nhất, cũng không giống như là thiên đường như cửa ải sương mù thứ hai, càng không có sấm sét kinh thiên động địa.

Trước mắt Thanh Lâm là một khoảng không gian tối đen, trong không gian này chỉ có một con đường, giống như lúc đi vào chỗ này, một con đường là cây cầu tạo hóa.

Cuối đường không có pho tượng, không có ngọn nến, mà hình như là có một viên dạ minh châu, một luồng ánh sáng sáng ngời vô cùng, trong luồng hào quang kia có cái gì thì Thanh Lâm không nhìn thấy rõ. 

“Đi qua đường này là đạt được đồ vật cuối cùng, có thể đi vào cửa ải sương mù thứ năm!” Giọng nói của cao thủ kia lần nữa xuất hiện.

Thần sắc Thanh Lâm kì lạ, nghĩ đến lúc trước đó bị người ta đẩy qua đây, lúc qua hai cửa ải sương mù trước đó đều không hề bị như vậy.

Hơn nữa quan sát của cậu cũng cực kì nhạy cảm, phát hiện ra giọng nói sau lưng mình, cho dù là lần trước được thưởng, nhưng hiện tại, giống như... đều có chút không vui? 

Nếu thật như thế, con đường trước mặt cũng không dễ đi…

Sau nửa ngày trầm ngâm, Thanh Lâm cắn răng, không đi đường này thì không ra được, trước mắt sự lựa chọn duy nhất chỉ là con đường này.

“Từ khi đi vào núi Thánh Dược đến bây giờ, cũng đã gần một tháng rồi, không biết bọn hắn thu hoạch như thế nào...” 

Trong suy nghĩ, Thanh Lâm duỗi ra chân phải, đạp lên giữa đường.

“Ầm!”

Cái đạp mạnh này làm cảnh tượng bốn phía đột nhiên thay đổi, bóng tối biến mất, phủ đệ rộng rãi xuất hiện trước mắt, hình như con đường xuất hiện trước mắt này là đi thông đến phủ đệ kia. 

Ở phía trên phủ đệ, có ba chữ to “phủ Thanh Nguyên”!

Ở bốn phía của phủ Thanh Nguyên, đông như trẩy hội, người đến người đi, chỉ là trên người những người này đều là áo trắng, vẻ mặt bi thương, lắc đầu thở dài.

Thanh Lâm nhíu nhíu mày, cậu cảm thấy đây là ảo ảnh, nhưng sao lại chân thân đến như vậy. 

“Ôi... Trấn Lôi Vương tung hoành thiên tư, là vị vua trẻ tuổi nhất của đế quốc Trục Nhật ta, lại không nghĩ rằng...”

“Đúng vậy, những năm gần đây, bốn bộ lạc lớn kia khi nhắc về danh tiếng của Trấn Lôi Vương, không khỏi toàn thân run rẫy sợ hãi, ai ngờ trời cao đố kỵ anh tài, lại bệnh mà chết, thật sự là...”

“Tiểu công chúa Thanh Thiền bị bắt lúc trước, đến nay vẫn chưa có tin tức gì, tiểu vương tử Thanh Lâm lại bị tiên tông mang đi, kể từ lần cuối cùng đó thì không bao giờ nhìn thấy nữa.” 

Những luồng nghị luận truyền vào tai, sắc mặt Thanh Lâm có thay đổi lớn.

“Không có khả năng! Không có khả năng!!”

Thanh Lâm một phát bắt được người đi đường đang nghị luận, lạnh giọng nói: “Cha ta không chết, còn dám đồn bậy thì ngũ mã phanh thây!” 

Người đó cả kinh, làm như nhận ra Thanh Lâm, vui vẻ nói: “Tiểu vương tử?”
Thanh Lâm hừ lạnh một tiếng, đẩy một cái, chạy thẳng vào bên trong phủ đệ.

Trong khi đó người đi đường ngạc nhiên hô lên: “Tiểu vương tử đã trở lại rồi! Tiểu vương tử đã trở lại rồi!” 

Tiếng la truyền ra, rất nhanh bị phủ đệ Thanh Nguyên biết được, tốc độ còn nhanh hơn so với Thanh Lâm không biết bao nhiêu lần, trước khi Thanh Tâm đi vào phủ đệ, tên hộ vệ cổng chính đã thông báo cho |Cẩm Uyển từ sớm.

Không chờ hộ vệ mở miệng, Thanh Lâm trực tiếp xông vào trong phủ đệ, khi nhìn thấy tang thương ở trước mắt, mái tóc trắng xóa của Cẩm Uyển, toàn thân cậu chấn động, như bị sét đánh!

“Không thể nào... Tuyệt đối không thể như vậy!” 

Trong lòng Thanh Lâm gào lên, lúc mình rời khỏi nha, nhiều lắm cũng không đến hai năm, làm sao tóc mẫu thân lại trắng như thế?

Người ở bốn phía, mặc dù bộ dáng già nua, nhưng lờ mờ nhận được, lúc trước kia đều là, tùy tùng bên cạnh cha mẹ.

“Lâm Nhi!” 

Cẩm Uyển giương mắt lên, khi nhìn thấy Thanh Lâm, chẳng những không vui mừng mà ngược lại càng thêm bi thương.

Cảnh tượng này cực kỳ rõ ràng, Thanh Lâm đã sớm bị nhập vào trong đó, nhưng sau khi gặp Cẩm Uyển thì bước chân của Thanh Lâm lập tức dừng lại, sắc mặt cũng lạnh xuống.

“Ảo ảnh...” 

Thanh Lâm thở sâu, lui về phía sau vài bước, cười lạnh.

“Lâm Nhi, phụ thân con chết không nhắm mắt!” Tiếng la đau khổ của Cẩm Uyển truyền đến, nhưng khi lọt vào trong tai Thanh Lâm, lại càng làm cậu cười lạnh đậm hơn một chút.“Con là một đứa con bất hiếu, vì sao phải lui về phía sau? Phụ thân con trước khi lâm chung, còn muốn gặp mặt con một lần, hôm nay con trở về rồi, không thể dập đầu mấy cái nữa hay sao?” Trong lời nói của Cẩm Uyển xen lẫn sự giận dữ.“Hắn không phải cha ta, mà ngươi... Cũng không phải mẫu thân của ta!” Thần sắc Thanh Lâm bình tĩnh, chậm rãi mở miệng. 

“Nghiệt tử!”

Cẩm Uyển giận dữ: “Ta mang thai mười năm mới sinh ra con, phải sinh tới ba ngày mới đem con tới nhân thế được, những năm gần đây này, con cũng biết ta với phụ thân con đã nhận lấy áp lực như thế nào mới có con ngày hôm nay không hả? Bây giờ, phụ thân con đi đến vùng đất ma quỷ rồi, làm sao con có thể nói ra những lời nói đại nghịch bất đạo như vậy?”

“Đúng vậy đó...” 

Thanh Lâm thở sâu, trong mắt lộ ra nhu hòa: “Mẫu thân của ta, mang thai mười năm, sinh ta ba ngày, mới có Thanh Lâm ta trên đời, nếu như ta quên hết những điều này thì thực sự không bằng loài cầm thú.”

“Nhưng ngươi, không phải mẫu thân của ta!”

Lời vừa nói xong, sấm sét xuất hiện trong tay Thanh Lâm, bầu trời đột nhiên u tối, phát ra sấm sét ầm ầm kinh người, dường như trong nháy mắt sẽ đem những người đi đường kia đánh thành hư vô. 

“Dừng tay!”

Cẩm Uyển ngây ngẩn cả người, nước mắt như nước chảy, dường như đối với Thanh Lâm đã hết sạch hy vọng rồi, lộ ra vẻ tuyệt vọng.

“Mà thôi...” Cẩm Uyển thở dài: “Tỷ tỷ con bị bắt, đến nay vẫn không có tin tức gì, ta và phụ thân con, chỉ còn có một đứa con trai là con thôi, hôm nay, con bất hiếu như vậy, ta sống ở trên đời này có ý nghĩa gì nữa!” 

“Chỉ là trước khi chết, ta chỉ muốn biết, ta sinh ra con nuôi con lớn như vậy, tại sao con lại cho rằng ta không phải là mẫu thân của con?”

“Ta không biết là ai tạo ra ngươi, nhưng ta cũng sẽ cho ngươi biết, cũng ghi nhớ lại đi, rồi nói với người đã tạo ra ngươi rằng mẫu thân của ta, chưa bao giờ gọi ta là “Lâm Nhi”!”

Bên trong Thanh Lâm hừ lạnh, sấm sét lại phát ra, nổ nát quan tài bày trong sảnh kia, còn làm cho cả “Cẩm Uyển” lẫn phủ đệ, tất cả đều hóa thành hư vô. 

“Ông...”

Bốn phía không gian xuất hiện thay đổi, vẫn là đen kịt, vẫn là một con đường, nhưng giờ phút này Thanh Lâm đã chạy tới cuối đường.

Cậu ngoái đầu lại nhìn thoáng qua, trong đầu xuất hiện khuôn mặt Cẩm Uyển và Thanh Nguyên, hết thảy những chuyện này hình như cũng đã nhắc nhở mình, nên đi về nhà nhìn một chút... 

Một phát bắt được hào quang bay lơ lửng ở trước mặt, tay Thanh Lâm mát lạnh, rốt cuộc cũng nhìn thấy được đây là quyển sách.

Thuật Thần Dực!

Thuật này giống như là bí kíp Địa Ma, nhưng không có chỗ đẳng cấp, nhưng trên giới thiệu lại làm cho con ngươi của Thanh Lâm co rút lại, hít một ngụm khí lạnh thật sâu. Thuật Thần Dực: Bỏ qua tu vi của người tu luyện, nhưng không giới hạn hóa cánh, mỗi lần tăng hai cánh, khi giương cánh, thực lực của chỉnh thể tăng gấp đôi, có thể chồng lên! 

Chẳng những là Thanh Lâm, mà ngay cả Đế Linh ở trong đan điền, sau khi nhìn thấy thuật này cũng phát ra sự sợ hãi và thán phục: “Thuật pháp như vậy, ngay cả Đế Thần tộc ta cũng chưa từng có được, Tinh Vũ lúc đó, còn thật sự có rất nhiều người tài.”

Chương 105: Hóa cánh

“Cái tên nhóc con này, cả cha mẹ cậu ta cũng không nhận luôn rồi!”

“Chủ quan, quả thực là sơ suất quá!”

“A a a, tức chết ta rồi! Thuật Thần Dực kia bản tôn đã nghiên cứu ba ngàn năm, tự tạo ra nó. Thuật này ngoài bản tôn thì chưa từng có bất kì kẻ nào có thể đạt được!” 

Trong cung điện, tên cao thủ gào lên tê tâm liệt phế, nhưng lời hắn nói cũng không sai, thuật Thần Dực này, trừ hắn là người sáng tạo ra thì Thanh Lâm là người ngoài đầu tiên lấy được.

Dựa theo suy nghĩ của hắn, người đi vào đây, nếu tốt thì có thể xông qua cửa ải sương mù thứ nhất, về phần cửa thứ hai thì tuyệt đối phải là đỉnh nhất, trong đó chắc chắn còn phải kèm theo vận khí may mắn vô cùng lớn.

Cửa thứ ba... 

Nhìn chàng trai trẻ tuổi đứng đằng sau thì cũng biết, nếu không bị ngàn vạn tia sấm sét kia đánh trúng thì hắn cũng không sinh ra đẹp trai như vậy...

Đem thuật Thần Dực đạt ở cửa ải sương mù thứ tư, tên cao thủ này có sự tự tin rất lớn, không hề nghĩ tới có bất kig kẻ nào có thể cầm nó đi được...

Điều đó không làm hắn phẫn nộ nhất, mà là vì sự chủ quan của bản thân, mà vừa rồi đã đánh mất sự kế thừa thuật Thần Dực! 

“Bản tôn tìm trong trí nhớ của cậu ta, thu hoạch tất cả thật tốt, cuối cùng lại bị thua vì một câu xưng hô, cái tên nhóc con đó làm sao lại khẳng định chắc chắn như vậy chứ!”

Sau lưng hắn, chàng trai trẻ tuổi cũng nhíu chặt mày, vẻ ngưỡng mộ càng sâu đậm.

Chỉ là một cái xưng hô mà thôi, mà tên nhóc kia lại kiên định như vậy, nhưng cậu ta ra tay như vậy, đuổi giết vô số người đi đường, sự việc hủy diệt phủ đệ kia, có thể nhìn ra Thanh Lâm ra tay tàn nhẫn đến mức nào. 

“Không phải là ảo ảnh của sư tôn không chân thực...” Liếc xéo tên cao thủ kia một cái, chàng trai trẻ tuổi thầm suy nghĩ nói.

Lập tức, hắn liền lắc đầu, bởi vì hắn từng tận mắt thấy, sư tôn sử dụng ảo ảnh, làm cho những cao thủ của bản đồ cấp bốn mắc kẹt trong thời gian mấy trăm năm!

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi càng thêm bội phục Thanh Lâm. 

“Ngươi biến!”

Vào thời khắc này, tên cao thủ lườm chàng trai trẻ tuổi một cái, hừ lạnh nói: “Không phải cậu ta có thể xông ra sao? Cửa ải sương mù thứ năm kia là của ngươi bảo vệ. Nếu như cậu ta có thể tránh khỏi mười chiêu trong tay ngươi, bổn tôn liền cho cậu ta một phần thưởng lớn!”

“Ta?” 

Chàng trai trẻ tuổi sững sờ một chút, sắc mặt lộ ra sự kì lạ, cười nói: “Sư tôn lại nổi lên lòng yêu tài à?”

“Hừ, tên nhóc con tham lam đó, làm sao có thể làm cho ta sinh ra lòng yêu tài được.” Tên cao thủ kia hừ một tiếng, nhưng chàng trai kia nghe vào trong tai lại là lời nói trái lòng.

Lắc đầu, chàng trai trẻ tuổi bất đắc dĩ cười cười, thân ảnh lập loè, sau đó biến mất không thấy gì nữa. 

“Yêu tài?”

Chàng trai đi rồi, tên cao thủ kia thầm nói: “Hừ, tên nhóc này tham lam như thế mà muốn ta thu nhận làm đệ tử... thì cũng không phải là không được...”

…… 
Sau khi có được thuật Thần Dực, Thanh Lâm cũng không lập tức đi vào cửa ải sương mù thứ năm mà khoanh chân ngồi xuống, tĩnh tâm tu luyện.

Nói cách khác, nơi đây cực kỳ yên tĩnh, con đường ở phía sau cậu đã biến mất, nơi đây chỉ còn lại, ngoài cậu và sương mù thì chỉ có màn đêm đen kịt.

“Nếu có hai đôi cánh, liền có thể tăng gấp đôi sức mạnh, nếu có bốn cánh, liền có thể tăng gấp hai sức mạnh, sáu dực là được bốn lần, tám cánh tăng tám lần...” 

Nghĩ đến đây, trong lòng Thanh Lâm không khỏi hưng phấn.

Tăng tám lần sức mạnh, dù mình là Linh Đan giai đoạn đầu, dù là thi triển bí kíp ma thuật bình thường, sợ là cũng có thể đuổi giết Linh Đan hậu kỳ đó?

Mà tu luyện cái pháp môn thuật Thần Dực, cũng không phải là sức mạnh của bản thân, mà là... Tinh lực! 

Tinh lực, còn gọi là “lực của Tinh Hồn” khi lúc trước mấy lần thi triển băng tinh, Thanh Lâm đã thấy được tinh lực mạnh mẽ, chỉ là cậu cảm thấy, tinh lực này, dường như không phải là nguyên lực thuộc tính muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu, mà là cực kỳ hiếm có, tu luyện tinh lực của thuật Thần Dực này, ngày sau muốn gia tăng lông cánh, sợ là cực kỳ khó khăn...

“Nơi đây không giống với thế giới bên ngoài, có sấm sét có hơn nghìn kiếp, không biết có cung cấp đủ tinh lực để ta hấp thụ hay không...” Hấp thụ tinh lực pháp môn, trên thuật Thần Dực này cũng có ghi lại, khoan nói đến sự lớn mạnh của thuật Thần Dực, chỉ là loại này hấp thu tinh lực pháp môn, liền đủ để khiến vô số người đoạt phá đầu.

Thở sâu, Thanh Lâm dựa theo trên thuật Thần Dực ghi lại, bắt đầu tu luyện. 

Ngày qua ngày, dưới sự tu luyện này, chớp mắt đã qua nửa tháng.

Sau lưng Thanh Lâm, dường như có thể nhìn ra, hai cái bóng của đôi cánh đang mở rộng, nhưng giống như trong suốt, cũng không có thật.

"Pháp môn này tuy nói có thể hấp thụ tinh lực, nhưng tốc độ hấp thụ quá chậm, như thế thì cho dù là dưới tình huống có đầy đủ tinh lực, cũng phải mất thời gian một năm, mới có thể ngưng tụ được hai đôi cánh.” 

“Cái này chỉ là lần thứ nhất, còn lần thứ hai, lần thứ ba… Chẳng phải là càng khó hay sao?”

“Với tốc độ hấp thụ như thế này, so với lúc ta thi triển băng tinh, tốc độ hấp thụ chậm hơn rất nhiều...”
Nói đến chỗ này, Thanh Lâm sững sờ: “Hửm? Băng tinh?” 

“Băng tinh chính là hấp thụ tinh lực bằng Đại Đế lục, phải chăng thời điểm đang thi triển băng tinh, lấy cái tinh lực hấp thụ được kia... dùng để gia tăng lông cánh?”

……

Trong cung điện, tên cao thủ kia mắt nhìn ra phía trước, trong không gian ở phía trước hắn có một màn ảnh trôi nổi. 

“Vậy cũng là khuyết điểm của thuật Thần Dực đó...”

Tên cao thủ thở một tiếng, lại an ủi ta: “Cũng phải, thuật Thần Dực vốn là cực kỳ mạnh rồi, đừng nói là bản đồ cấp ba này, chỉ sợ là khi vào bản đồ cấp bốn, bản đồ cấp năm, cũng sẽ làm ra chấn động rất lớn. Nếu như lại hấp thụ tinh lực, tốc độ nhanh hơn nữa, một năm lôn cánh sẽ tăng gấp mười, sợ là Thiên Đạo cũng không cho.”

Mặc dù nói như thế, nhưng rõ ràng là lời nói trái lòng, ai không nghĩ thuật pháp của mình mạnh hơn? Nếu như người phàm, ai lại ngại tiền của mình nhiều. 

“Nhưng mà, thiên phú của tên nhóc này thực sự rất mạnh, nửa tháng đã tu luyện ra ảo ảnh lông cánh, nếu để cho hắn thời gian thì thành tựu sau này, thật sự là vô hạn.”

“Hừ hừ, ngươi không tham lam sao? Ta ở đây mà lại không sao được với người ở tinh cầu bỏ hoang kia, tinh lực còn nhiều mà, đáng tiếc ngươi hấp thụ không được bao nhiêu cả...”

Nói đến chỗ này, khóe miệng của tên cao thủ kia có chút hả hê tươi cười, nhưng trong chớp mắt nụ cười này cứng lại, liền bỗng nhiên cứng lại! 

“Cái gì?”

“Điều đó không có khả năng!”

…… 

Bên trong cửa ải sương mù thứ tư, Thanh Lâm đứng dậy, tay phải vươn ra, miệng chậm rãi phun ra hai chữ: “Bước nhảy đầu tiên của Đế Thể, Băng tinh!”

“Ầm!”

Vừa nói như vậy xong, bốn phía vô tận đen kịt trực tiếp vạch ra vô số khe hở, trong từng cái khe hở, ánh huỳnh quang giống như tinh lực nhanh chóng tản ra, không ngừng ngưng tụ lại trong tay Thanh Lâm. 

Dưới loại ngưng tụ này, chỉ sau một chút thời gian, toàn bộ tinh lực ngưng tụ lại thành một quả cầu ánh sáng lớn bằng một cái nắm tay.

“Vẫn là tốc độ nhanh như vậy...”

Thanh Lâm mỉm cười, nhìn quả cầu ánh sáng kia trong tay, thở sâu, cũng không ném đi, mà là trực tiếp đặt ở bên miệng, nuốt xuống! 

“Ầm!”

Quả cầu ánh sáng đi vào, làm toàn thân Thanh Lâm chấn động, trong cơ thể phát ra tiếng bang bang, thần sắc của cậu, cũng lập tức bắt đầu tái nhợt.

Nhưng dưới sự tái nhợt đó, đôi cánh hư ảo sau lưng cậu đột nhiên phát ra ánh sáng, bắt đầu hơi mờ, hóa thành trong suốt, ngay sau đó... biến thành thật! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau