ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mang Thai Mười Năm

Đây là một khoảng trời đầy sao và rộng lớn, trong khoảng trời này ngoại trừ màu đen ra thì không còn màu sắc nào khác.

Yên tĩnh đến nổi không một tiếng động, rất âm u và chỉ có các ngôi sao đang chuyển động.

Sự yên tĩnh đã diễn ra hơn vạn năm, đột nhiên trong giờ phút này, sự xuất hiện của một bóng người to lớn phá vỡ sự yên tĩnh của hành tinh này, không có một dấu hiệu nào dự báo trước.

Sự to lớn của vóc dáng ấy không thể dùng lời mà diễn tả được.

Trước mặt hắn ta là một hành tinh có đường kính mấy tỷ dặm, nhưng so với hắn thì hành tinh này giống như một viên pha lê, chỉ bằng móng tay của hắn mà thôi!

Đây là một cảnh tượng rất kinh người, nếu mà có người nhìn thấy thì tinh thần nhất định bị chấn động, sinh ra sợ hãi.

Khi hắn xuất hiện, vô số hành tinh xung quanh hắn đều ngừng di chuyển, sau đó, tất cả linh khí từ những hành tinh này đều phóng ra, phóng tới bóng người này.

“Bản đồ cấp một...”

Người này nhìn xung quanh bốn phía, phất tay một cái, đánh tan đi vô số linh khí đó, đôi mắt to lớn kia lộ ra vẻ hoang mang cùng với sự cảm thán, nói:

“Ta thật sự phải làm như vậy sao…”

Bầu trời đêm vô cùng yên tĩnh, không một ai trả lời.

Im lặng hồi lâu, bàn tay to lớn không thể diễn tả của người này đưa lên, một quả cầu sáng hiện lên trong lòng bàn tay của hắn.

Quả cầu này trong suốt nhưng có thể thấy được một đứa bé mới sinh đang ẩn ẩn hiện hiện ở trong đó.

Đứa trẻ này xuất hiện, tất cả hành tinh xung quanh đều bắt đầu rung sợ, bóng người to lớn kia cũng lộ ra vẻ lo lắng, hắn nhìn một lượt xung quanh, cuối cùng nhìn chằm chằm vào một hành tinh có linh khí rất ít nhưng lại rất ổn định kia.

“Tộc Đế Thần của ta đầu đội trời chân đạp đất, tu luyện trái ý trời nhưng ngờ đâu lẽ trời rất đáng sợ, quy tắc lại cao nên cuối cùng cũng không có cách nào đối kháng với trời đất…”

“Không ngờ hôm nay sinh ra người nối dõi lại khiến cho bản đồ cấp bảy nứt vỡ, thật là một sự xuất hiện nghịch ý với trời đất nên đứa trẻ này không thể chết!”

“Đứa trẻ này sẽ là người gầy dựng lại tộc Đế Thần sau này, có thể uy hiếp đến trời đất, ta là Đế Thiên người tìm kiếm tất cả bản đồ, ngộ ra được một vài việc và người có linh khí thấp nhất sẽ là nơi thích hợp nhất cho đứa trẻ này!”

“Hôm nay ta sẽ dựa vào cấp bậc của bản đồ để phong ấn, tổng cộng bảy cấp, và nó sẽ trở thành cơ sở tồn tại của đứa trẻ này.”

Vừa nói xong, bàn tay lớn của bóng người này phất một cái, tất cả hành tinh xung quanh đột nhiên nứt vỡ ra hết, những sinh linh đều chết hết, linh khí từ những hành tinh tỏa ra kinh người, biến thành con rồng lớn, rồi phóng xuống đứa trẻ trên bàn tay hắn.

Hai tay hắn làm phép, tổng cộng có bảy cái phong ấn, đều là kim, xuyên qua quả tinh cầu sáng mà truyền vào cơ thể của đứa trẻ.

Trong giờ phút này, cơ thể của đứa trẻ tỏa ra ánh sáng khủng khiếp, toàn bộ hành tinh đều được chói rọi, sáng lấp lánh.

“Con của ta, phụ thân rất xin lỗi nhưng ta tuyệt đối không hối hận!”

Bóng người kia nhìn chằm chằm vào đứa trẻ trên bàn tay hắn, lộ ra vẻ đau khổ và kì vọng, nói:

“Tộc Đế Thần đều là tu luyện thân thể, lấy cơ thể kháng trời, lấy lực để làm vỡ đất. Con thuộc tộc Đế Thần, là người duy nhất có phép tắc, lại là bảy hệ! Khi con sinh ra, Thiên đạo hóa thành đầu, quy tắc hóa thành thân thể, thế nhưng lại muốn hủy diệt con, ta lấy thân thể của ta chống lại, đã tiêu hao hết tuổi thọ tỷ năm để cứu lấy con. Không ngờ bản đồ cấp bảy bị nứt vỡ, không thể chịu được nên ta chỉ còn duy nhất cách này, phong ấn con lại, đưa con luân hồi vào bản đồ cấp một.”

“Cuộc sống sau này còn dài, ta không thể ở bên con bảo vệ con, ta cảm thấy rất là đau lòng. Nhưng tất cả truyền thừa đều đã phong ấn trong người con, ta cũng cảm thấy có chút an ủi.”

“Hy vọng trong những năm tháng ta còn sống, ta có thể nhìn con đánh tan trời đất, hủy diệt quy tắc, giúp tộc Đế Thần trở lại luân hồi!”

Đôi mắt hắn lộ ra vẻ kiên quyết, nhìn về hướng hành tinh mà hồi nãy hắn nhìn chằm chằm, bàn tay phất một cái, đứa trẻ trên bàn tay của hắn lập tức bay ra, biến thành một luồng sáng, rồi biến mất.

Và ngay lúc này đây, một luồng ánh sáng đỏ xuất hiện, đuổi theo quả cầu sáng kia.

“Ngươi dám!”

Bóng người to lớn kia hét lên một tiếng, bàn tay to chuyển động, một cây thương dài màu vàng mờ ảo xuất hiện trên tay, đuổi theo luồng ánh sáng đỏ kia rồi hủy diệt nó.

“Chỗ này không tiện ở lâu, trên cơ thể ta đã có khí của đứa trẻ đó, bị quy tắc thiên địa ghi nhớ rồi tìm đến. Nếu như ở lại thêm, đứa trẻ đó nhất định gặp nguy hiểm!”

Hắn thu lại cây thương, đánh một cú vào hư không, một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo một vết nứt lớn xuất hiện.

Bước vào bên trong vết nứt, bóng người cao lớn này quay đầu lại nhìn, đôi mắt lộ ra sự không luyến tiếc, nhưng trong phút chốc liền kiên quyết rời đi.

“Con của ta, bảo trọng…”

Trong khoảng trời tối tăm ấy, một tiếng thở dài vang vọng ra xa…

……

Dưới chân núi Thiên Sơn, có một đế quốc tên là Trục Nhật.

Phía đông nam của đế quốc Trục Nhật có một tòa thành trì to lớn, tòa thành này dựa theo tên của thành chủ mà đặt, tên là thành Thanh Nguyên.

Thanh Nguyên là một trong tứ đại nguyên soái của đế quốc Trục Nhật, chiến công hiển hách, hai năm trước vì đem quân đi dẹp loạn bọn phản tặc bộ lạc Lôi Nguyệt, lập được chiến công, được phong là Trấn Lôi vương.

Hôm nay, bên ngoài phủ Thanh Nguyên mọi người ra ra vào vào, trên tay cầm theo rất nhiều quà cáp, nói nói cười cười.

Thanh Nguyên - Trấn Lôi vương năm nay hai mươi bảy tuổi, là người trẻ nhất trong bát vương, năm năm trước đã thành thân nhưng sau khi sinh một người công chúa thì tới nay chưa từng nghe tới phu nhân của phủ Thanh Nguyên mang thai tiếp.

Phải biết rằng, là một tướng vương của đế quốc thì nhất định phải có người nối dõi, con gái không được, phải bắt buộc là con trai.

Nhiều người đoán rằng, Trấn Lôi vương lo bảo vệ cho xã tắc quốc gia, không lo đến chuyện nối dõi tông đường.Nhưng rồi chỉ trong một tháng trước, có một tin tức truyền ra, Trấn Lôi phu nhân có thai rồi!

Trong phút chốc, phủ Thanh Nguyên bắt đầu nhộn nhịp, quý tộc hào môn, tướng quân có tiếng đều lần lượt đến phủ chúc mừng.

Chuyện này là rất thật vì nửa tháng trước, Trấn Lôi vương - Thanh Nguyên chính miệng xác nhận chuyện này.

Vương trẻ nhất trong lịch sử của đế quốc Trục Nhật, dĩ nhiên là có rất nhiều người muốn kết giao, từ lúc Thanh Nguyên xác nhận cho đến giờ, toàn bộ trên dưới phủ Thanh Nguyên xe ngựa ra ra vào vào không ngừng, nha hoàn bận đến không thể nghỉ tay, ngày nào cũng phải đợi tới đêm mới nghỉ ngơi được.

Có một nha hoàn nói đùa: “Đại nhân thật là lợi hại, đây mới chỉ là phu nhân mang thai, nếu mà sinh ra thì cánh cửa này chẳng phải cũng sẽ bị gãy sao?”

“Đúng vậy, nhất định phải kêu Vương Tam gia cố thêm cánh cửa này, để mắc công đến chừng đó người ta nói phủ Thanh Nguyên chúng ta quá keo kiệt, đến cánh cửa cũng không chắc.”

……

Thời gian thấm thoát trôi qua, chín tháng đã qua, trước cửa phủ Thanh Nguyên người người đi đi lại lại, từ lúc bắt đầu có rất nhiều người kéo nhau mà đến, cho đến từ từ ít đi, rồi không bao lâu sau lại tiếp tục nghênh đón thêm một đám người.

Có người cảm thấy nghi hoặc, dựa theo lý mà nói giờ cũng chín tháng rồi, phải sinh rồi chứ?

Nhưng không ai dám hỏi, sợ hỏi sẽ khiến cho Trấn Lôi vương không vui.

Nha hoàn của phủ Thanh Nguyên cũng bắt đầu bàn tán, bụng của phu nhân trong chín tháng này một ngày một lớn lên nhưng lại không có dấu hiệu cho biết sắp sửa sinh.

Có nha hoàn từng suy đoán, chắc có lẽ sắp sinh rồi.

Nhưng rồi thời gian đưa thoi, lại ba tháng qua đi, vẫn chưa nghe tin phu nhân sắp sinh.

Đại đế Vũ Chiêu của đế quốc Trục Nhật đích thân đưa ngự y đến khám, kết quả chẩn đoán được là mạch đập của phu nhân rất khoẻ, đứa trẻ trong bụng cũng rất khoẻ, không cần lo lắng.

Như vậy, một ngày một ngày trôi qua theo thời gian.

Chớp mắt đã là năm năm rồi.

Trong lòng mọi người đều coi bào thai trong bụng của phu nhân Trấn Lôi vương là yêu quái, trong đó có một nha hoàn bàn tán, bị tiểu công chúa “Thanh Thiền” nghe thấy, liền bẩm báo cho phụ mẫu của nàng.

Đại đế Vũ Chiêu biết được sự việc này rất phẫn nộ, liền mang nha hoàn đó đi chém đầu, thi thể treo trước cửa thành ba ngày ba đêm để thị uy cho người khác.

Từ đó, không còn có sự bàn tán nào nữa.

……

Truyền thuyết trong nhân gian, một truyền mười, mười truyền trăm, Trấn Lôi vương Thanh Nguyên tiếp tục chịu sự áp lực lớn này qua ba năm.

Ngày này, trong phòng khách của phủ Thanh Nguyên, Thanh Nguyên ngồi ở chủ vị, cau mày lại.

Vừa rồi, chỉ vì hắn chém đầu của một trong ba đại nguyên soái Tống Thành Đông của “đế quốc Vọng Nguyệt”, lại tiếp tục được Đại đế Vũ Chiêu phong đất, trở thành người có nhiều lãnh thổ nhất và cũng là vương trẻ nhất trong bát vương.

Nhưng hắn không có chút vui vẻ gì cả, việc phu nhân mang thai cũng là điều mà hắn lo lắng nhất trong tám năm qua, thậm chí có gian tế lấy việc này làm kế, muốn tước đi vương hiệu của hắn, biến hắn trở thành thường dân.
Nếu như không phải mấy năm nay chiến công hiển hách của hắn, thêm việc Đại đế Vũ Chiêu là bạn thân từ nhỏ của hắn, chỉ sợ địa vị bây giờ của hắn có thể sẽ không giữ vững được.

Trong khi đang suy nghĩ, một phụ nữ mặc trang phục hoa lệ bước vào sảnh.

Thanh Nguyên sững người, lập tức đứng dậy, quan tâm nói:

“Cẩm Uyển, nàng…”

Người này chính là phu nhân của Trấn Lôi vương.

Nhưng danh xưng hiển hách này, trong lúc nàng mang thai một năm vẫn chưa sinh thì đã không còn như ngày xưa nữa.

Từ bảy năm trước, nàng đã rất ít khi ra ngoài, ánh mắt kì thị của người ngoài, khiến nàng cảm thấy rất đau khổ và khó chịu.

“Thanh Nguyên…”

Người phụ nữ đó nhìn Thanh Nguyên, trong mắt lộ ra vẻ kiên quyết:

“Có thể đứa trẻ này không thuộc về chúng ta, thiếp định…”

“Đủ rồi!”

Lời chưa dứt, Thanh Nguyên liền nói:

“Ta không đồng ý!”

“Thanh Nguyên…”

Vẻ mặt của người phụ nữ đó lộ ra vẻ cầu xin, trong mắt tràn ngập nước mắt.

Thấy cảnh này, trong lòng Thanh Nguyên rung động, giống như đã già đi mười mấy năm, hắn nhẹ nhàng dìu nàng, nhỏ giọng nói:

“Cẩm Uyển, ta biết, trong tám năm qua, nàng đã chịu rất nhiều đau khổ và áp lực. Nhưng đây là con của chúng ta! Ngự y cũng thường kiểm tra, luôn nói sinh mệnh của đứa trẻ này rất khỏe và ngự y sẽ không lừa gạt chúng ta đâu.”

Nàng chỉ nhỏ nhẹ khóc, không nói một lời.

“Vả lại, nếu bây giờ mà phá đi thì chẳng phải là khẳng định con của chúng ta là…”

Câu nói phía sau, hắn không có nói ra nhưng người phụ nữ này hiểu hắn muốn nói gì.

Sự việc coi như vậy đã qua, Thanh Nguyên không đồng ý, Cẩm Uyển tuyệt đối sẽ không âm thầm mà phá bỏ đứa trẻ này đi.

……

Ngày thứ hai, Thanh Nguyên liền thỉnh cầu Đại đế Vũ Chiêu, thời gian sau này, hắn sẽ không tham gia việc quân nữa, tất cả sẽ do Thất vương phụ trách, cho đến khi đứa trẻ sinh ra.

Đại đế Vũ Chiêu không có do dự mà đồng ý ngay.

Từ ngày hôm đó trở đi, Thanh Nguyên cùng Cẩm Uyển bắt đầu cuộc du ngoạn của đế quốc Trục Nhật.

Đế quốc Trục Nhật rất lớn, mười năm cũng đi không hết, Thanh Nguyên và phu nhân của hắn thay đồ thành thường dân, không có ai nhận ra bọn họ và cũng không ai biết rằng đây là thai phụ mang thai tám năm mà vẫn chưa sinh đứa trẻ ra.

Đối với những người dân mà nói, Trấn Lôi vương cao cao tại thượng, cả đời cũng không nhìn thấy được nên dĩ nhiên là không ai nhận ra.

Cuộc du ngoạn này khiến cho tính cách của Cẩm Uyển trở nên hoạt bát hơn, đã hai năm, chưa một lần nào nhắc tới việc phá đi đứa trẻ này với Thanh Nguyên nữa.

……

Vào một ngày, hai người đang đi vào một khu rừng để du ngoạn, có lẽ là mệt rồi, Cẩm Uyển ngồi xuống dưới đất đã phủ một tấm vải mềm, còn Thanh Nguyên thì ngồi kế bên bóp chân cho nàng.

“Phượng Ninh sơn này rất ít người qua lại, ở đây chỉ có hai chúng ta, càng yên tĩnh và tự do.” Tâm trạng của Thanh Nguyên có vẻ rất vui.

“Đúng thế, hai năm nay, chúng ta….”

Cẩm Uyển đang vuốt mái tóc của mình nhưng đột nhiên khựng lại.

Thanh Nguyên ngước đầu lên hỏi: “Sao thế?”

Chỉ thấy sắc mặt của Cẩm Uyển trắng bệch, trên mặt không ngừng toát ra mồ hôi, nàng ôm bụng của mình, trông vô cùng đau đớn.

“Thanh Nguyên… Thiếp… Thiếp sắp sinh rồi…”

“Cái gì?”

Thanh Nguyên kinh hãi, trong suốt mười năm nay, không một ngày mà hắn không mong muốn thời khắc này xuất hiện nhưng khi thời khắc này xuất hiện thì hắn lại bắt đầu hoảng sợ.

Bởi vì lúc trước hắn đã nói, Phượng Ninh sơn này rất ít người lui tới, từ chân núi đến nơi này, bọn họ cũng chẳng thấy một ai, mà lúc này đây Cẩm Uyển lại sắp sinh nhưng ở đây lại không có bà mụ nào cả!

Chương 2: Thanh Lâm

“Sao đây, ta phải làm sao đây…”

Thanh Nguyên hoảng loạn, ở trên chiến trường, hắn có thể anh dũng giết giặc, cho dù giặc mạnh cỡ nào, hắn cũng không sợ nên hắn thuộc loại anh hùng không ai sánh bằng.

Nhưng mà lúc này đây, cơ thể hắn toát đầy mồ hôi, tận sâu trong đáy lòng sinh ra một loại cảm giác “sợ hãi”.

“Ta đi tìm bà mụ!”

Thanh Nguyên đứng dậy.

“Đừng…”

Cẩm Uyển nằm dưới đất, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi từ trán chảy xuống đầm đìa.

Nàng nắm lấy bàn tay của Thanh Nguyên, nói đứt quãng:

“Đừng đi… Thiếp… thiếp sợ…”

Chỗ này cách chân núi rất xa, cho dù dựa vào tốc độ của Thanh Nguyên, cũng phải tốn một tiếng, đi đi về về, cũng đã một hồi lâu.

……

Nhưng Thanh Nguyên biết, Cẩm Uyển không phải sợ việc này, nàng mang thai mười tháng, nàng sợ sẽ sinh ra một con yêu quái trong như lời đồn…

“Ta không đi, ta không đi…”

Thanh Nguyên cố gắng bình tĩnh lại, quan sát xung quanh bốn phía, đi tìm một số cây khô, vây xung quanh người của Cẩm Uyển.

Sau đó, là chờ đợi trong đau khổ.

Hắn là Trấn Lôi vương của đế quốc Trục Nhật, danh tiếng hiển hách nhưng giờ khắc này chỉ có thể mở mắt ra mà chờ đợi.

Sinh con, đối với phụ nữ mà nói là một quá trình chờ đợi lâu dài và rất đau khổ, nếu như có bà mụ thì sự đau khổ này có thể giảm bớt một chút nhưng theo tình hình bây giờ, Cẩm Uyển chỉ có thể tự mình mà chịu đựng.

“Dùng sức, Cẩm Uyển, nàng phải dùng sức…”

Thanh Nguyên không biết phải nói cái gì, bây giờ hắn chỉ biết học những câu nói của bà mụ đỡ đẻ cho nàng khi sinh Thanh Thiền.

“A...”

Một tiếng la thất thanh phát ra từ miệng của Cẩm Uyển, mồ hôi làm ướt hết tóc nàng mà nàng vẫn không hề hay biết.

“Nếu như có thể sinh ra thì không cần phải chịu đựng những áp lực từ dư luận nữa, mọi người đều có thể thấy được, ta - Cẩm Uyển, phu quân của ta - Trấn Lôi vương - Thanh Nguyên, con của chúng ta không phải là yêu quái!”

Cẩm Uyển cắn chặt răng chịu đựng, sự đau khổ đó, khiến lòng của Thanh Nguyên vô cùng nhức nhói. Hắn chưa từng nhìn thấy vẻ mặt của Cẩm Uyển là như thế nào khi mà Thanh Thiền sinh ra đời nhưng tiếng kêu la thảm thiết này, tuyệt đối là so với hồi trước còn thảm hơn.

“Cắn lấy tay của ta!”

Thanh Nguyên đưa cánh tay trái vào miệng của Cẩm Uyển.

Răng của Cẩm Uyển cũng đã cắn nứt, lúc này đây thấy một vật đưa qua, liền không do dự mà cắn lấy vật đó.

Thanh Nguyên không phải là mình đồng da sắt, Cẩm Uyển cắn một cái, máu lập tức tuôn ra ướt hết cả tay áo, hắn thậm chí còn cảm nhận được, nếu mà cứ tiếp tục cắn như thế thì Cẩm Uyển nhất định sẽ cắn rách thịt tay của hắn.

Nhưng hắn không có phản kháng, trong lòng hắn hiểu rất rõ, những đau đớn mà Cẩm Uyển phải chịu đựng, so với đau đớn mà bản thân chịu đựng còn lớn hơn.

Cẩm Uyển cố gắng dùng lực đẩy đứa trẻ ra, còn Thanh Nguyên thì nhắm mắt chịu đựng, mà hai người cũng không phát hiện ra, có một luồng linh khí khổng lồ hội tụ lại từ trong trời đất.

Loại linh khí này, không phải ai cũng có thể cảm nhận ra được, nếu ở trong loại linh khí này, toàn thân chỉ cảm thấy thoải mái, giống như đang tắm trong suối nước nóng vậy.

Khi linh khí đó xông tới, cây cỏ bốn phía xung quanh khu rừng đột nhiên khô héo hết và một loại khí sinh mệnh, từ một lá cây xuất hiện, đi vào bụng của Cẩm Uyển.

Tiếng la thảm thiết của Cẩm Uyển cũng bắt đầu nhỏ lại.

Linh khí của trời đất vô hình vô bóng kia chui vào bụng của Cẩm Uyển rồi từ từ hội tụ.

Nếu người có thực lực mạnh thì sẽ nhất định phát hiện ra, trong bụng của Cẩm Uyển không xuất hiện thai nhi.

Ngự y của đế quốc đã từng kiểm tra không dưới mười lần và mỗi lần kiểm tra xong đều nói thai nhi trong bụng của Cẩm Uyển rất khoẻ nhưng so với tình huống bây giờ mà nói thì thật là trái ngược hoàn toàn!

Linh khí thiên địa càng ngày càng nhiều, cỏ trên mặt đất khô héo hết, tất cả hoa lá đều héo vàng.

Cách chỗ này mười mét, có một cái hồ, rất sạch và trong nhưng vào giờ khắc này giống như bị người ta rút hết linh khí, cá, tôm trong hồ lập tức chết đi và nước của hồ cũng bắt đầu ngã sang màu vàng.

Chỉ trong phút chốc, trong trăm dặm này, tất cả những vật có linh khí cũng đều hóa thành một luồng linh khí đi vào trong bụng của Cẩm Uyển.

Sau khi một luồng linh khí to lớn hội tụ lại, trên đầu của Cẩm Uyển xuất hiện một lốc xoáy vô hình, giống như bản chất của linh khí, từ lốc xoáy đó rót vào cơ thể của Cẩm Uyển.

Tất cả sự việc này, Thanh Nguyên và Cẩm Uyển đều không hề hay biết và sự đau đớn kịch liệt vẫn không hề giảm xuống.

Trong bụng của Cẩm Uyển, đầu của thai nhi xuất hiện.Theo sau sự xuất hiện của cái đầu, tiếp đó chính là cơ thể, đôi tay, đôi chân, tất cả cơ quan mà con người có thì thai nhi đều có đủ hết.

Loại mang thai này, không phải là máu thịt mà là linh khí!

Cơ thể của thai nhi, hấp thụ linh khí trong trăm mét, khiến cho vô số sinh linh chết hết, vô cùng khủng khiếp!

Bên ngoài cơ thể của đứa trẻ, xuất hiện một luồng sáng bảy màu, sáng chói lấp lánh và bảy màu đó là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, rồi bảy màu này lần lượt dung nhập vào cơ thể của đứa trẻ đó.

Linh khí không ngừng từ tám hướng mà đến.

Trong trăm dặm, hơn trăm dặm, ngàn dặm, từ từ khuếch đại ra.

Trong ba ngày, phía tây bắc của đế quốc Trục Nhật đã xuất hiện một hiện tượng vô cùng kì lạ.

Phàm là những người trong gia đình nuôi gia súc cũng đều không bệnh mà chết hết, tất cả cây cỏ hoa lá đều khô héo hết, cho dù tưới nước như thế nào cũng vô dụng.

Trời đất âm u, có lúc thì sấm sét đùng đùng, giống như muốn mưa nhưng cuối cùng cũng không có một giọt mưa nào cả.

Thế giới như chìm vào sự huỷ diệt, mọi thứ đều trông vô cùng khủng khiếp, duy chỉ có một điều là linh khí xuất hiện, khiến cho tất cả sinh linh đều chết nhưng lại không hề hấp thụ nguyên khí của con người.

Linh khí hội tụ hết ba ngày ba đêm, cuối cùng thì hình hài thai nhi cũng đã thành và cũng khiến cho Cẩm Uyển gần như tê dại, cái loại đau đớn đó, nàng luôn phải chịu đựng nó.

Cánh tay trái của Thanh Nguyên, đúng là đã bị nàng cắn rách một miếng thịt nhưng hắn không phát hiện ra, khi miếng thịt đó bị cắn đứt ra thì đồng thời có một luồng linh khí vô cùng nồng đậm rót lên chỗ vết thương đó, khiến cho cánh tay trái hồi phục một cách nhanh chóng.

Ngày thứ tư, đứa trẻ ra đời.

Trong ba ngày bầu trời chứa đựng mùi khí âm u, cuối cùng cũng đã hóa thành mưa, đem theo một khí thế vô cùng lớn mạnh từ trên trời trút xuống.

Khi thời khắc đứa trẻ ra đời, cũng là lúc Cẩm Uyển vì kiệt sức mà chìm vào hôn mê.

Thanh Nguyên ôm chặt đứa trẻ mới sinh, rồi cởi bỏ áo khoác ngoài để khoác lên cho đứa trẻ, không để mưa dính vào người nó.

Hắn không ngừng nghỉ nhìn vào đứa trẻ rồi thì thầm nói: “Không phải là yêu nghiệt, không phải là yêu nghiệt…”

Không bao lâu sau, hắn giống như điên loạn, ngước đầu lên trời, cười lớn:

“Đúng vậy, đúng vậy… Ha ha ha, con của Trấn Lôi vương - Thanh Nguyên, sao có thể là yêu nghiệt chứ!”

Mưa hết một ngày một đêm, Cẩm Uyển sớm đã tỉnh dậy, hai phu thê ôm đứa trẻ mới sinh, khóc trong cơn mưa, thầm cảm thán sự mệt mỏi trong mười năm qua.

Thanh Nguyên nghĩ có thể là sơn thần bảo vệ nên hắn đã lấy rừng núi đặt tên cho con trai hắn là - Thanh Lâm.

Điều đáng kinh ngạc là, Cẩm Uyển mới sinh xong, cơ thể không có một chút suy nhược gì cả, giống như người thường vậy và thậm chí còn khoẻ hơn.

Sau khi đứa trẻ sinh ra, mọi thứ đều giống như mới sinh ra, không khí trong lành tràn ngập xung quanh, trong lúc trời sáng, hai người ôm đứa trẻ, thúc ngựa, lấy hết tốc độ chạy về phủ Thanh Nguyên.
Lại qua ba ngày, trong phủ Thanh Nguyên truyền ra tin tức rằng phu nhân của Trấn Lôi vương mang thai mười năm, đã hạ sinh ra một đứa bé trai, đặt tên là Thanh Lâm.

Và khi tin tức truyền ra, tất cả người dân của đế quốc Trục Nhật đều chấn động, Đại đế Vũ Chiêu là người đầu tiên đích thân đến để xác nhận thật hư sự việc và trong lúc vui mừng liền phong Thanh Lâm là hiệu “vương tử”, kế thừa danh xưng của phụ thân, đọc là “Trấn Lôi vương tử”.

Các đại thần trong triều đình điều ùa đến để chúc mừng và có rất nhiều người vì chuyện này sợ làm lung lay đến địa vị của bản thân mà rất ít qua lại với Thanh Nguyên cũng lần lượt đến để chúc mừng.

Thanh Nguyên và phu nhân Cẩm Uyển lần lượt tiếp đãi, toàn bộ không khí của phủ Thanh Nguyên đều nhộn nhịp vui mừng, giống như đãi tiệc lớn, tuy không bằng ngày khai quốc của đế quốc Trục Nhật nhưng cũng là ngày mà người khác cũng không thể so sánh được.

Hai phu thê Thanh Nguyên trong lòng biết rất rõ, bề mặt là chúc mừng nhưng thật chất là đến đây thám thính điều tra, bởi dù sao cũng mang thai mười năm, rất dễ khiến người khác nghi ngờ.

Thực chất sự việc này, nhiều người cũng cảm thấy đứa trẻ này không phải là con ruột của Thanh Nguyên, rất có khả năng là Thanh Nguyên lợi dụng chuyến du ngoạn hai năm này để phá bỏ thứ trong bụng của Cẩm Uyển, rồi không biết lợi dụng thủ đoạn nào, kiếm một đứa trẻ này thay thế, để che mắt người đời.

Một buổi tiệc, duy trì hết ba ngày ba đêm, cho đến khi phủ Thanh Nguyên ra lệnh không tiếp đãi một ai cả thì mọi người mới chịu ngừng hẳn.

Và những người đến chúc mừng, sau khi về tới nhà đều không ngừng đoán mò.

Từ từ, sự đoán mò này bắt đầu truyền ra, rồi truyền đến tai của Thanh Nguyên và cũng đồng thời truyền đến tai của Đại đế Vũ Chiêu.

Thanh Nguyên không có cách nào nhưng Đại đế Vũ Chiêu lại rất tức giận, ra lệnh, sau khi ngự y dùng máu để xác định, đã xác nhận Thanh Lâm và Thanh Nguyên chính là hai cha con, nếu ai tiếp túc đoán mò và bàn luận, chém cả gia tộc!

Dưới sự nghiêm hình đó, tất cả mọi người đều im miệng hết.

Nhưng loại uy nghiêm của Đế hoàng này, theo sự thay đổi của thời gian cũng sẽ tan biến đi.

…….

Một năm một năm trôi qua, đến ngày hôm nay Thanh Lâm cũng đã năm tuổi rồi.

“Tỷ tỷ, tỷ đợi đệ với!” Trong phủ Thanh Nguyên, hai đứa trẻ nhỏ đang vui vẻ đuổi theo nhau, một trai một gái, đó chính là tiểu công chúa Thanh Thiền và tiểu vương tử Thanh Lâm.

Thanh Lâm đã năm tuổi, bước đi chưa chững chạc nên không đuổi theo kịp Thanh Thiền đã mười tám tuổi, rượt đuổi một hồi, đột nhiên nhào xuống đất, hai tay bị trầy xước, có chút bầm tím giống như máu sắp tuôn trào ra.

“A!”

Thanh Thiền sợ hãi hô một tiếng, liền chạy lên đỡ lấy Thanh Lâm đứng dậy, rồi quan tâm nói:

“Đệ đệ, đệ không sao chứ?”

“Tỷ tỷ, đệ không sao.”

Thanh Lâm nhe răng cười, lộ ra một hàm răng trắng.

“Nè, cây kẹo hồ lô này cho đệ.”

Thanh Thiền cảm thấy hổ thẹn, liền đưa cây kẹo hồ lô trong tay cho Thanh Lâm, bởi hai người cũng vì nó mới rượt đuổi theo nhau.

Thanh Lâm cầm lấy cây kẹo hồ lô, rồi liền nhanh chóng đặt vào miệng mình, vẻ mặt trông giống như đang hưởng thụ vậy.

Thanh Thiền không có thèm ăn, bởi vì nàng cũng có, lúc nãy cũng chỉ là nàng muốn đùa với đệ đệ của mình một chút thôi.

“Tỷ tỷ, đệ hỏi tỷ một chuyện nhé.” Thanh Lâm nhìn Thanh Thiền.

Thanh Thiền chớp chớp đôi mắt to long lanh của mình, nói:

“Chuyện gì?”

“Đệ nghe bọn họ nói đệ không phải là con ruột của phụ thân, đây có phải là thật không?”

Thanh Lâm cau chân mày lại, trông giống như nếu là phải hay không phải, cậu đều không quan tâm.

Thanh Thiền ngơ ngác một lúc, rồi tức giận nói: “Ai nói với đệ chuyện này?”

Thanh Lâm sờ sờ đầu mình, đứng dậy, cười một cái, rồi nói: “Không có ai cả!”

Nói xong, cậu lắc lư cái mông của mình rồi chạy đi.

“Đúng là một đám nhiều chuyện mà!”

Thanh Thiền thì thầm nói một câu rồi đi về phía Thanh Lâm vừa đi.

Cho đến bây giờ, phu thê Thanh Nguyên đều vì sự xuất hiện của Thanh Nguyên mà mỗi ngày đều rất vui vẻ nhưng mà bọn họ vẫn chưa hề biết rằng, ở phía xa xôi kia, có một đôi mắt, trong suốt năm năm qua, luôn nhìn xuyên qua khoảng không để quan sát Thanh Lâm.

“Con của ta, con đường con phải đi, bắt đầu rồi…”

Chương 3: Chịu Uất Ức

Đèn lồng treo khắp nhà, trận tuyết kịp thời đồng nghĩa rằng năm sau sẽ là năm có thu hoạch tốt.

Toàn bộ phủ Thanh Nguyên đều bị bao phủ bởi không khí vui vẻ.

Có lẽ do sự ra đời của Thanh Lâm nên đêm ba mươi của phủ Thanh Nguyên so với trước kia long trọng hơn nhiều, trong suốt năm năm qua đều như thế cả.

Nha hoàn, người làm đều bận đến nỗi không thể ngừng tay, tiểu công chúa Thanh Thiền đứng trên ghế gỗ để dán câu đối.

“Tỷ tỷ, tỷ nhanh đi, mệt chết đệ rồi…”

Thanh Lâm đứng kế bên ghế gỗ, hai tay giữ chặt, trên trán toát đầy mồ hôi nhưng vẫn không dám buông tay, bởi sợ Thanh Thiền sẽ bị té ngã.

“Ây da, hai đứa tiểu tổ tông của tôi, mau xuống, đừng để bị té ngã đó, nếu không đại tổ tông kia sẽ mắng ta đó.”

Phía xa chạy lại là một ông già, trang phục hoa lệ, đầu tóc bạc phơ, tuy tuổi tác đã bảy mươi nhưng thân thể vẫn rất cường tráng.

Người này là Chương Thành, sau khi Thanh Nguyên lập công và trong lúc Đại đế Vũ Chiêu phong vương cho Thanh Nguyên thì đã tặng thêm người này cho hắn.

Và Thanh Nguyên đối đãi với ông rất tốt và ông đối với Thanh Thiền và Thanh Lâm cũng rất yêu thương, xem hai người họ là cháu của ông.

“Chương gia gia, ông mau qua đây giúp con với.”

Mặt của Thanh Lâm đỏ bừng vì lạnh, giọng nói thì mang mùi sữa của con nít.

Một tháng sau khi sinh, cơ thể của Thanh Lâm có chút mập mạp nhưng trong năm năm qua đã không giống như ngày xưa nữa, đến ngày hôm nay, thân thể trông gầy gò ốm yếu, giống như đang mang bệnh nặng trong người.

Chương Thành liền bước lên phía trước, ôm Thanh Thiền xuống cho dù nàng chưa dán xong, rồi tỏ ra không vui nói:

“Hai người các con, muốn Trấn Lôi vương chửi ông sao?”

“Không có!” Thanh Lâm liên tục vẫy tay.

Thanh Thiền đã lớn thêm ba tuổi nên trong lòng cũng đã biết suy nghĩ, liền làm mặt quỷ cho Chương Thành xem.

“Nhanh về đi, người làm đã chuẩn bị điểm tâm xong rồi, có bánh hoa quế mà các con thích ăn.”

Chương Thành lộ ra vẻ mặt tươi cười.

Thanh Thiền mắt sáng lên, lập tức chạy về phủ.

Thanh Lâm ngơ ngác đứng đó nhưng khi thấy Thanh Thiền chạy đi cậu cũng chạy theo sau.

“Cơ thể của tiểu vương tử…”

Nhìn cơ thể gầy gò của Thanh Lâm từ xa, chân mày của Chương Thành khẽ chau lại rồi lắc đầu.

Cẩm Uyển mang thai mười năm, chịu đựng tất cả áp lực, cuối cùng cũng sinh ra một bé trai nhưng cơ thể lại suy nhược, giống như sống không lâu vậy và trong suốt năm năm nay để che đậy luồng âm u này, một khi có lễ là phủ Thanh Nguyên luôn tổ chức rất long trọng.

Buổi tối, mặt đất phủ đầy một lớp tuyết trắng.

Thanh Nguyên đứng trên toà nhà, lẳng lặng nhìn về phía xa.

“Nghĩ gì thế?” Một quý phu nhân đi về phía này, khoác một chiếc áo lông lên người hắn, đó chính là Cẩm Uyển.

Đối với câu hỏi của nàng, Thanh Nguyên vẫn im phăng phắc.

“Mấy năm qua, cơ thể của Lâm Nhi luôn bị bệnh nhưng lại không chẩn ra bị bệnh gì, thiếp sợ…”

Cẩm Uyển dựa vào Thanh Nguyên, tựa đầu vào vai hắn.

“Ây…”

Thanh Nguyên thở dài một tiếng, đau lòng nói:

“Qua luôn đêm nay, Lâm Nhi đã là sáu tuổi rồi. Đế quốc Trục Nhật có một quy tắc, con trai sáu tuổi là phải luyện tập thân thể, mười lăm tuổi tòng quân. Lâm Nhi lại là con của Trấn Lôi vương ta thì mười tuổi lại càng phải gia nhập “U Tử quân” nhưng cơ thể của nó, so với người thường còn yếu hơn thì nói gì đến tòng quân…”

Thời trẻ là con phải trông vào cha mẹ, đến già thì cha phải trông vào con cái.

Ý nghĩa trong câu đó rất đơn giản, lúc còn trẻ, dựa vào thân phận của cha mà tranh giành danh vọng, đến lúc già, lại dựa vào thân phận của con cái để kiên cố lại tiếng thơm cho gia tộc.

Thanh Nguyên một đời thiên phú hơn người, năm hai mươi bảy tuổi đã được phong vương, nên kỳ vọng của ông đối với Thanh Lâm là vô cùng lớn, ông không hi vọng cậu ấy sẽ là thiên tài, chỉ hi vọng cậu ấy có thể giống ông mà thôi.

“Tòng quân?”

Cẩm Uyển lập tức đứng dậy, nhìn chằm chằm Thanh Nguyên, rồi nói:

“Cơ thể của Lâm Nhi suy nhược, vả lại dưới sự rèn luyện thảm khốc đó, con sẽ không thể nào chịu đựng được nên chuyện tòng quân thiếp không đồng ý!”

Cẩm Uyển mang thai mười năm thì mới sinh ra Thanh Lâm, đừng nói cơ thể Thanh Lâm suy nhược, cho dù là chiến trường giết chốc, nguy hiểm rình rập, nàng cũng không đồng ý cho Thanh Lâm vào quân ngũ.

“Nàng nói gì thế?” Thanh Nguyên chau mày lại, nói:

“Lâm Nhi mang thai mười năm mới sinh thì nhất định sẽ không phải là người phàm, nói không chừng sau khi rèn luyện công phu, cơ thể của con sẽ tốt hơn một chút.”

Cẩm Uyển im lặng, đối với Thanh Nguyên, nàng không bao giờ dám cãi lại, vả lại trong lòng nàng cũng hy vọng rằng sau khi luyện võ thì thể chất của Thanh Lâm sẽ tốt hơn.

……
Sáng sớm mùng một, tuyết đã ngừng rơi, mặt đất đều là tuyết trắng, gió lạnh thổi qua, mọi người đều kéo chặt áo khoác ngoài lại, bước chân đi nhanh hơn.

Mỗi năm mùng một, cũng là lúc tới chúc Tết lẫn nhau, gia đình quân nhân cũng không ngoại lệ, tám vị vương đều đến chúc Tết, hỏi han nhau.

Thanh Lâm năm nay đã sáu tuổi, trong lúc luyện tập, cũng phải ra ngoài tiếp đãi khách.

Thanh Thiền lại càng không phải nói, dưới sự giáo dục của người làm, mới chín tuổi đã là một thiếu nữ khuê các, khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt sáng lấp lánh, lớn lên nhất định sẽ là một người đẹp.

Đại đế Vũ Chiêu đã từng muốn cùng Thanh Nguyên định hôn ước cho hai bên nhưng tất cả đều bị Thanh Nguyên đùa giỡn cho qua.

Sau khi tiễn Trấn Đông vương đi, Thanh Lâm liền lấy lò sưởi ấm tay.

Cậu rất nghe lời, tuy thể chất yếu ớt nhưng lại cố chịu đựng cái lạnh để tiếp đãi khách khứa.

“Đệ đệ, hay là… đệ vào phòng trước đi?”

Thanh Thiền thấy vậy, liền lộ ra vẻ đau lòng.

“Tỷ tỷ, đệ không sao.”

Thanh Lâm cười một tiếng, thấy phía xa có người đi tới, liền đặt lò sưởi ấm xuống.

“Ây da, tiểu nhóc Thanh Lâm, một năm không gặp, lớn như vậy rồi sao. Haha, Thanh Thiền cũng càng ngày càng đẹp ra, ta đang suy tính có cách nào để phụ thân con đồng ý con cùng Minh Nhi của ta đính hôn ước không nữa đấy!”

Tiếng cười lớn truyền đến, mấy bóng người khoác chiếc áo lông đang bước vào đại sảnh.

Phía trước là một ông chú to lớn, khoảng bốn mươi tuổi, phía sau là một thiếu niên, một thanh niên cùng với hai người già.

Đế quốc Trục Nhật, mười lăm tuổi bắt đầu nhập ngũ, đó chính là thanh niên.

Và ông chú to lớn này, chính là Trấn Tây vương - Lôi Chấn, hai người thiếu niên và thanh niên sau lưng ông ta chính là hai đứa con của ông, Lôi Minh và Lôi Xung.

Có lẽ do tên hiệu của Chấn Lôi vương đặt không được tốt nên Lôi Chấn với Thanh Nguyên luôn không hợp nhau, có đôi khi sẽ đấu khẩu và xảy ra một số mâu thuẫn.

Nhưng toàn bộ Đế quốc chỉ có tám vương và ân oán giữa hai người cũng không hề lớn, nên như việc đi chúc Tết này cũng phải đi một chuyến để cho có lệ.

“Lại là hắn.”

Nhìn thấy Lôi Chấn, đặc biệt là thiếu niên đằng sau, Lôi Minh, thì Thanh Thiền liền nhịn không được mà lộ ra vẻ mặt chán ghét.

“Tỷ tỷ đừng sợ, hắn mà dám ức hiếp tỷ, đệ sẽ đánh hắn!”

Thanh Lâm nắm chặt hai bàn tay lại, rồi nói.

Thanh Thiền cười, sờ sờ cái đầu nhỏ của Thanh Lâm, nói:

“Vẫn là đệ tốt nhất.”

Lôi Chấn cùng Thanh Nguyên đi nói chuyện phiếm, còn hai đứa con của Lôi Chấn là Lôi Minh và Lôi Xung thì lại không có việc gì làm, lúc này đây, đôi mắt của Lôi Xung quét ngang qua đại sảnh mấy cái, cuối cùng, ánh mắt của hắn liền nhìn vào người của Thanh Thiền.

“Thanh Thiền muội muội, muội đúng là càng lớn càng đẹp ra.”Lôi Minh tiến lên phía trước và hắn lớn hơn Thanh Thiền một tuổi.

Đế quốc Trục Nhật, mười lăm tuổi là trưởng thành và phải nhập ngũ, nên đối với chuyện nam nữ, con trai thường biết rất sớm, vả lại đế quốc Trục Nhật coi trọng giáo dục của gia đình để càng sinh nhiều con càng tốt.

Điều này có thể làm phồn vinh một quốc gia nhưng một khi có chiến tranh xảy ra thì việc thành thân sinh con, đều bị hoãn lại, bởi để phòng chống số lượng con dân quá nhiều rồi lương thực cạn kiệt.

Thanh Thiền hừ một tiếng rồi nhìn về hướng khác.

“Tỷ tỷ của ta không muốn nói chuyện với ngươi, ngươi mau đi đi.” Thanh Lâm ưỡn ngực lên mà nói.

“Ây da, hồi năm ngoái ngày này, ngươi còn đang bị bệnh nằm trên giường đấy.”

Lôi Minh cười lạnh một tiếng, rồi tiếp tục nói: “Sao rồi? Bệnh của ngươi khỏe rồi sao?”

“Ta không có bệnh!” Thanh Lâm mặt ửng đỏ lên, giống như đang suy nghĩ ra gì đó, lại nói: “Ngươi mới có bệnh!”

“Tiểu tử, ngươi dám chửi ta sao?” Lôi Minh vốn tuổi còn trẻ rất dễ nổi nóng nên khi nghe xong, hắn liền tức giận nói.

“Lôi Minh, ngươi muốn làm gì, đây là nhà của ta, không tới lượt ngươi ở đây làm càn!” Thanh Lâm dĩ nhiên là đánh không lại Lôi Minh và điều này Thanh Thiền biết rất rõ, Lôi Minh đã đạt được đai thứ ba của người học võ, có thể nâng hàng trăm ký nên nàng lập tức đứng ra trước mặt Thanh Lâm, nói.

“Hừ, một đứa bệnh hoạn, sợ rằng thằng nhóc này đến việc tham gia quân ngũ cũng không được mà dám vô lễ với ta, sau này mà có nhìn thấy ta, ngươi phải gọi một ta một tiếng ca ca, hiểu không?” Lôi Minh hừ một tiếng nói.

Lòng ngực của Thanh Lâm đập lên đập xuống, tức giận, la lên: “Biết con khỉ! Ta không thèm gọi!”

Lôi Minh như đang muốn nói thêm gì đó nhưng bị đại ca phía sau hắn là Lôi Xung kéo hắn lại, lắc lắc đầu.

……

Sau một ngày, trong lúc cơm tối, những món ăn trên bàn nóng hổi, hơi nóng bốc lên không ngừng.

“Lâm Nhi, sao không ăn thế?” Cẩm Uyển gắp một miếng thịt vào tô của Thanh Lâm nhưng thấy Thanh Lâm nhìn cũng không thèm nhìn miếng thịt đó.

“Đệ đệ còn đang tức giận.” Thanh Thiền cười nói.

“Tức giận?” Cẩm Uyển nghi ngờ, hỏi: “Sao lại tức giận?”

Thanh Lâm không trả lời, nhếch môi, đột nhiên quay đầu về phía Thanh Nguyên, nói:

“Phụ thân, con muốn luyện tập cơ thể, con muốn nhập ngũ!”

Thanh Nguyên và Cẩm Uyển đều ngơ ngác ra, hai người nhìn nhau, rồi vẻ mặt của Thanh Nguyên lộ ra vui mừng, hỏi:

“Sao con đột nhiên muốn nhập ngũ vậy?”

“Con muốn trở thành cao thủ, con muốn đánh bại Lôi Minh!” Thanh Lâm tức giận và nói tiếp: “Sau khi con đánh bại hắn xong thì hắn sẽ không dám ức hiếp con và tỷ tỷ nữa!”

Thanh Nguyên ngạc nhiên, nói: “Chỉ vì lý do này?”

Trong lòng hắn hiểu, bởi vì quan hệ của hắn và Lôi Chấn không được tốt, cộng với danh tiếng lừng lẫy của hai đứa con của Lôi Chấn, khí chất thiên phú nên từ nhỏ đã có tính cách ức hiếp người khác, hôm nay đến đây, bọn họ nhất định đã chọc tức Thanh Lâm.

Thanh Lâm nghiêng đầu qua một bên rồi nghĩ gì đó, rồi hỏi: “Vậy con còn phải vì lý do gì?”

Cẩm Uyển nhịn không được mà cười thành tiếng, nói: “Lâm Nhi, mau ăn cơm đi.”

Thanh Lâm đem lời muốn nói nói ra, giống như trút được cơn tức giận, liền nhanh chóng ăn cơm.

Một nhà bốn người vui vẻ bên nhau, dưới ánh đèn chói rọi, khuôn mặt tiều tuỵ của Thanh Lâm càng trở nên trắng bệch.

“Ngày mai…”

Thanh Nguyên buông chén đũa xuống, nhìn Thanh Lâm, nói: “Bắt đầu từ ngày mai, con phải luyện tập công phu.”

Thanh Lâm vui mừng, gật đầu lia lịa.

Còn Thanh Thiền đập bàn một cái, rồi nói: “Phụ thân có câu nói rằng con gái cũng không thua mày râu, con cũng muốn tập, con cũng muốn tòng quân!”

“Làm càn!”

Cẩm Uyển không hài lòng, liền trừng Thanh Thiền một cái. Nàng vốn không muốn cho Thanh Lâm nhập ngũ, bởi bản thân của Thanh Lâm vốn yếu ớt, luyện võ không được thì sau này làm một chức quan gì đó nàng cũng cảm thấy mãn nguyện.

“Tại sao thế…” Thấy mẫu thân nổi nóng, Thanh Thiền liền nhỏ tiếng lại.

“Con gái thì phải ra dáng con gái, trong quân đội toàn là con trai, con đi vào trong làm chi? Có thích hợp không?” Cẩm Uyển không có la hét mà là dùng giọng dịu dàng nói.

“Được rồi.”

Thanh Nguyên cười nói: “Nhập ngũ không được nhưng Thanh Thiền có thể luyện tập công phu để phòng thân.”

“Cảm ơn phụ thân!” Thanh Thiền vui đến nổi nhảy dựng lên. “Nhập ngũ” mà nàng nói chính là muốn được luyện tập công phu.

Chương 4: Mười Năm

Mùng hai tết, tuyết vẫn rơi.

Mặt đất trắng xóa nhưng bóng người vẫn rất nhiều, đặc biệt ở sân luyện công của phủ Thanh Nguyên là nhiều người nhất.

Phủ Thanh Nguyên, tuy là phủ lớn nhưng không được tính vào là quý tộc lớn.

Bóng người trên sân luyện công, trừ vệ sĩ bảo vệ phủ của phủ Thanh Nguyên ra thì đều là đại tướng trong quân ngũ, trong đó, cũng có thuộc hạ của Thanh Nguyên, tứ đại chiến tướng.

Triệu Ninh, Tô Thành, Giản Vân, Tống Bân

“Oa…”

Đến gần sân luyện công, đôi mắt Thanh Lâm sáng ngời, lộ ra vẻ rất hiếu kỳ và mong đợi, nói: “Phụ thân, đó có phải là đứng tấn không?”

Vẻ mặt của Thanh Nguyên nở nụ cười, nói: “Ừ, đây là động tác căn bản nhất, trước tiên con và chị con phải luyện chính là đứng tấn.”

“Vương gia.” Thấy Thanh Nguyên đến, bốn người Triệu Ninh liền hành lễ.

Thanh Nguyên gật đầu, nói: “Triệu Ninh, bắt đầu từ hôm nay ngươi sẽ phụ trách việc tu luyện của Thanh Lâm. Tô Thành phụ trách Thanh Thiền. Giản Vân và Tống Bân vẫn tiếp tục phụ trách người khác.”

“Chuyện này…”

Tô Thành gật đầu, còn Triệu Ninh thì gặp khó khăn, nói: “Vương gia, thể chất của tiểu vương tử không tốt, giữa trời tuyết lạnh như thế này, sợ sẽ bị nhiễm phong hàn!”

“Trong lòng ta biết sắp xếp.” Trong lúc Thanh Nguyên nói, hắn nhìn đôi mắt tràn mắt ánh hào quang của tiểu Thanh Lâm.

Triệu Ninh nhếch môi và không nói một lời nào nữa.

“Mấy con qua đó đi.” Thanh Nguyên nói với Thanh Lâm và Thanh Thiền.

“Vâng!”

Hai chị em vô cùng hào hứng, thậm chí Thanh Lâm còn tưởng tượng, khi cậu tu luyện thành công thì cậu nhất định sẽ dạy dỗ tên Lôi Minh một trận.

Lần đầu tiên thấy tiểu vương tử và tiểu công chúa trong phủ đến đây để tu luyện, mọi người đều cảm thấy rất tò mò, đặc biệt là con cái của vài đại tướng trong phủ hoặc con cái của người làm, thấy họ tới liền ngay lập tức ngước đầu ưỡn ngực lên.

Bọn họ tuổi còn nhỏ nên rất kiêu ngạo, cứ nghĩ bản thân sinh ra có thân phận không được đẹp nhưng thiên phú thì không ai có thể nói rõ được nên không được để cho tiểu vương tử và tiểu công chúa chèn ép xuống.

“Luyện công!” Giản Vân hét một tiếng, bọn họ liền thu lại tất cả ánh mắt.

“Công phu của phủ Thanh Nguyên, được gọi là Thanh Minh công.”

Triệu Ninh nhìn Thanh Lâm và Thanh Thiền một cái, âm thanh vang vọng nói: “Thanh Minh công, đầu tiên là luyện kiên nhẫn, tiếp đó là luyện phòng ngự, tiếp sau đó là công kích, rồi cuối cùng mới là tinh lực.”

“Không nhiều lời, đứng tấn, mười phút.”

Tô Thành đi lên phía trước dạy động tác cơ bản cho Thanh Lâm và Thanh Thiền, hai tỷ đệ đang rất nhiệt huyết, liền lập tức làm theo.

“Đây chẳng phải là quá dễ dàng sao, chỉ có mười phút thôi.” Trong lòng của Thanh Lâm có chút khinh thường.

Nhưng dần dần theo thời gian, cậu liền cảm thấy đôi chân của cậu bắt đầu tê dại, cả hai cánh tay cũng như thế, phần lưng châm chích đau, trên đầu cũng bắt đầu có mồ hôi chảy xuống, thậm chí còn cảm thấy chóng mặt.

Đây là triệu chứng lao lực quá sức.

Trái ngược với cậu, Thanh Thiền so với cậu còn mạnh hơn nhiều, hô hấp bình thường, ánh mắt hướng về phía trước thậm chí còn rất thoải mái.

“A! Ta không chịu được rồi!”

Cuối cùng Thanh Lâm cũng không chịu nổi, liền ngồi xuống đất, lúc này đây, một cơn buồn ngủ ập đến, hắn cảm thấy trời đất xoay tròn và rồi như vậy hắn đã ngất đi.

“Hai phút?” Triệu Ninh chau mày lại.

Còn Tô Thành liền đi lên phía trước, bế Thanh Lâm lên, tinh lực trên tay hắn truyền vào cơ thể của Thanh Lâm, làm ấm cơ thể của Thanh Lâm lại.

Thanh Nguyên giống như đã dự liệu trước được cảnh tượng này, liền thở nhẹ một tiếng, lấy một viên đan dược ra, đưa vào miệng của Thanh Lâm.

“Thiếp đã nói đừng cho con tu luyện mà chàng không nghe.” Cẩm Uyển rất đau lòng, ôm Thanh Lâm vào người, sợ Thanh Lâm phải tiếp tục chịu cực khổ.

“Con có thể tu luyện…”

Đúng lúc đan dược phát huy tác dụng, Thanh Lâm tỉnh lại, cố gắng đứng dậy, tiếp tục đứng tấn, nói: “Không phải đứng tấn mười phút sao? Con có thể kiên trì được.”

“Đứa con này…” Cẩm Uyển đau lòng nhưng nàng không có đi ngăn cản.

Và lần này là một phút.

“Vương gia, tiểu vương tử… Thật sự là không thích hợp để tu luyện.” Triệu Ninh trầm giọng, nói: “Ngài cũng đã biết, mười phút là ít nhất rồi mà tiểu vương gia vẫn không kiên trì được.”

“Ta biết rồi.”

Thanh Nguyên giống như đã già đi mười mấy tuổi, Cẩm Uyển mang thai mười năm, sau khi sinh ra, lại không thể tu luyện được, đối với hắn mà nói, đây thật sự là rất bất công.

Hắn là đại tướng thế gia mà con của hắn lại không thể tòng quân, chuyện này đối với hắn thật sự là rất khó mà chấp nhận được.

……

Lò sưởi bốc lên những luống khí ấm, Thanh Nguyên và Cẩm Uyển hai người ngồi đối diện nhau, đều im lặng hết.

Và lúc này đây, bên ngoài cửa vang lên một tiếng bước chân vội vã, Thanh Nguyên liền ngồi dậy, mở cửa ra nhìn thấy Triệu Ninh đang bế Thanh Lâm trong tay.

“Vương gia, tiểu vương gia không sao chỉ là quá yếu thôi.”

Triệu Ninh vào phòng, đặt Thanh Lâm nằm xuống giường, cau chân mày lại nói: “Thuộc hạ đã từng dùng tinh lực kiểm tra phía trong cơ thể của tiểu vương tử, phát hiện kinh mạch của tiểu vương tử rất tốt không có bị gì cả nhưng mà thuộc hạ không hiểu vì sao tiểu vương tử lại yếu như thế?”

Từ sáng cho đến bây giờ, Thanh Lâm không ngừng hôn mê, rồi tỉnh lại và mỗi lần như thế cậu đều không cam tâm nên mỗi lần tỉnh lại là liền lập tức đứng tấn, Thanh Nguyên và Cẩm Uyển cũng không ngăn cản được.

Cho đến bây giờ, Thanh Lâm lại lần nữa chìm vào hôn mê nên mới bế Thanh Lâm trở về.“Chuyện này rốt cuộc là sao đây?” Thanh Nguyên cau mày chặt lại, nhìn Thanh Lâm, nói: “Kinh mạch toàn thân thông suốt không tắc nghẽn nhưng cơ thể lại yếu ớt, nhiều bệnh, điều này không thể như thế được.”

Không có một chút manh mối nên trong lòng Thanh Nguyên sầu lo không thôi.

……

Từ ngày hôm đó cho đến nửa tháng sau, mỗi khi Thanh Lâm tỉnh dậy đều lập tức bắt đầu đứng tấn.

Nhưng kết quả vẫn như cũ.

Còn Thanh Thiền thì thiên phú rất tốt, chỉ trong vòng nửa tháng, đã có thể đứng tấn trong vòng một tiếng đồng hồ mà không có một chút nhúc nhích và nàng cũng đã bắt kịp tốc độ của những người đã luyện cộng trong nhiều tháng qua.

Chuyện tốt không truyền ra ngoài, chuyện xấu thì truyền ngàn dặm.

Việc Thanh Thiền là thiên tài thì rất ít người biết, còn chuyện Thanh Lâm không thể tu luyện được thì truyền khắp đế quốc Trục Nhật, ai ai cũng biết cả.

Một số thế gia có quan hệ tốt với Thanh Nguyên đều cảm thấy đáng tiếc và ngược lại thì có một số người lại vui mừng như là Lôi Chấn.

Con trai của Trấn Lôi vương lại không thể tu luyện được, đúng là một sự sỉ nhục lớn mà.

Mọi người đàm luận, khiến cho mặt mũi của Thanh Nguyên mất hết.

……

Vào ngày hôm nay, Đại đế Vũ Chiêu đích thân đến, ở phía sau của Đại đế Vũ Chiêu là một trong số ít hai pháp sư hộ quốc của đế quốc Trục Nhật - Hoạn Lâm Hải và Cơ Thần.

Hai người chia làm “Thiên vệ”, “Địa vệ”, đều đạt cảnh giới đỉnh cao từ lúc mới sinh, thậm chí có lời đồn, Hoạn Lâm Hải đã đột phá cảnh giới đỉnh cao có từ trong bụng mẹ và giờ đã đạt đến cảnh giới Cố Nguyên, có uy lực lấy tay lấp sông lật biển.

Gương mặt hắn tầm trung niên, tóc dài ngang lưng, phẩm cách cao thượng, đứng trước giường của Thanh Lâm, yên lặng mà bắt mạch cho Thanh Lâm.

Một lúc sau, chân mày hắn cau lại, rồi khẽ nói: “Khí tức của tiểu vương tử ổn định, kinh mạch so với người thường còn thông thoáng hơn nhưng thể chất lại suy nhược nên chuyện này rất là kì lạ.”

Cơ Thần cũng đi lên bắt thử và hắn cũng đưa ra kết luận như thế rồi lắc đầu.

Bề ngoài của Đại đế Vũ Chiêu rất anh tuấn, lúc này đây chân mày cũng châu lại, trong lòng cảm thấy bất công.

Hắn và Thanh Nguyên chơi từ nhau đến lớn, cho dù trở thành hoàng đế, tình cảm bạn bè của hai người vẫn còn như xưa.

Cẩm Uyển mang thai mười năm, sinh con mất hết ba ngày, sống không bằng chết, người thường là không thể cảm nhận được nổi áp lực đó của Thanh Nguyên được.

Thanh Lâm sinh ra, vốn là một chuyện vui mừng nhưng ai ngờ lại xảy ra việc kì lạ như thế, vốn không mang bệnh trong người nhưng thể chất lại suy nhược như thế, còn yếu hơn người bình thường.

Thanh Nguyên đau lòng, hắn cũng cảm thấy không dễ chịu.

“Quốc sư Lâm Hải, đến ngài cũng không nhìn ra rốt cuộc là vấn đề gì sao?” Thanh Nguyên có chút thất vọng, thậm chí có thể nói là chút tuyệt vọng.

Hoạn Lâm Hải là công thần khai quốc của đế quốc Trục Nhật, cho đến hôm nay đã hơn trăm tuổi, là người mạnh nhất trong đế quốc Trục Nhật, nếu đến ngay Hoạn Lâm Hải cũng không nhìn ra nguyên nhân thì Thanh Lâm không còn hi vọng nữa.

Hoạn Lâm Hải thở nhẹ một tiếng, lắc đầu.

“Có người đồn rằng, Trùng Linh Hải có năng lực huỷ diệt trời đất, nếu có thể mời ông ấy tới thì nhất định sẽ tìm ra nguyên nhân.” Cơ Thần đột nhiên mở miệng nói.

Thân thể của Thanh Nguyên chấn động, sau đó lộ ra vẻ mặt sầu khổ, nói: “Vị này cho dù là tán gia bại sản, ta cũng không mời đến được.”

“Kệ đi…”

Cẩm Uyển giống như có chút mệt mỏi, trông giống như đã lao lực quá sức, nói: “Thể chất Thanh Lâm suy nhược, có lẽ là do ông trời sắp đặt, thiếp không mong con có thể cưỡi ngựa giết giặc, chỉ mong con có một cuộc sống tốt là được.” “Con không muốn có một cuộc sống an nhàn, con muốn cưỡi ngựa giết giặc!”

Và ngay lúc này đây, Thanh Lâm đột nhiên tỉnh lại, làm tất cả mọi người giật mình.

“Con không thể tu luyện thì con sẽ không thể bảo vệ phụ thân, mẫu thân và không thể bảo vệ tỷ tỷ, con không muốn!” Thanh Lâm tức đến hai má phồng lên, trong lòng lại hiện lên vẻ mặt đắc ý của Lôi Minh.

“Làm càn!” Cẩm Uyển tức giận, nói: “Con nhìn con xem, còn ra thể thống gì! Người có chí lớn, việc quân với việc chính sẽ không giống nhau, nếu không thế cưỡi ngựa giết giặc thì làm tham mưu trong quân đội cũng tốt, nhìn con xem, nếu mà con nhập ngũ, tu luyện thì ta sao yên lòng được!”

Thanh Lâm cúi đầu xuống, không nói chuyện nhưng cái vẻ mặt cương quyết của cậu, khiến cho mọi người nhìn thấy được cậu không cam lòng, không khuất phục.

Mọi người nhìn mặt nhau và không nói gì nhiều hết.

“Mẫu thân…”

Và đúng lúc này, Thanh Lâm lại mở miệng, cậu sờ sờ bụng của mình, có chút nũng nịu, nói: “Con đói…”

“Đứa con này, làm ta tức chết đi được.”

Cẩm Uyển trừng cậu một cái, tiếp đó nhìn khuôn mặt tươi cười của Thanh Lâm, liền dặn người làm đi chuẩn bị thức ăn.

Hôm nay Thanh Lâm ăn đặc biệt nhiều, lượng cơm so với ngày thường còn nhiều hơn gấp đôi, khiến cho một nhà Thanh Nguyên đều ngơ ngác ra, đến nổi Hoạn Lâm Hải và Cơ Thần cùng với Đại đế Vũ Chiêu cũng hết sức ngạc nhiên, bọn họ không hiểu, cái bụng nhỏ xíu của Thanh Lâm, sao lại có thể chứa đựng một lượng cơm lớn như thế?

“Con biết rồi!”

Thanh Lâm mãn nguyện vỗ vỗ cái bụng của mình, sau đó chùi miệng một cách sơ xài, liền đứng dậy chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Coi không kiên trì được bởi vì con ăn không đủ no!”

“Quay về đây! Bên ngoài đang có tuyết đó!” Cẩm Uyển tức giận nói.

Thanh Nguyên xin lỗi rồi hành lễ với Đại đế Vũ Chiêu, rồi đi theo sau.

Nhưng không qua bao lâu, Thanh Lâm lại một lần nữa được ẩm về.

Chỉ là, trong mắt của Thanh Nguyên lộ ra vẻ vui mừng: “Thằng nhóc này, lần này không ngờ có thể kiên trì được ba phút.”

Hắn vẫn chưa từ bỏ, con của hắn, mười năm mới sinh ra, tuyệt đối không thể so sánh với người thường được.

“Được rồi!”

Cẩm Uyển cũng không màn đến việc đám người Đại đế Vũ Chiêu ở đây, liền trở mặt, nói: “Giữa trời đất mưa tuyết bão bùng, nếu con gặp chuyện gì, thiếp sẽ hỏi tội chàng đó!”

……

Mấy ngày tiếp theo sau đó, dưới tính khí không chịu khuất phục của Thanh Lâm, ngày một ngày một qua đi.

Mỗi ngày cậu cũng đứng tấn.

Mỗi ngày cậu cũng hôn mê.

Mỗi ngày, lượng cơm của cậu cũng tăng lên.

Không một ai là không ngạc nhiên, Thanh Lâm nổi danh với khẩu phần ăn lớn, nổi danh là người có tính nghị lực cao, rất nhanh đã truyền đi ra bên ngoài.

Cẩm Uyển tuy đau lòng nhưng cũng không thể trói chân của Thanh Lâm lại nên nàng cũng hết cách chỉ có thể để mặt cho Thanh Lâm muốn làm gì thì làm.

Nhưng nói đến thì thấy lạ, chính là Thanh Lâm thường xuyên hôn mê nhưng cơ thể lại không có gì, nhiều nhất chỉ là bị cảm.

Thời gian trôi qua, đã bốn năm.

Đến bây giờ, Thanh Lâm đã có thể kiên trì được một tiếng.

Đối với người ngoài cuộc mà nói thì căn bản không tính là gì nhưng đối với Thanh Lâm, đã là một chuyện rất giỏi rồi.

Trái ngược với cậu, tỷ tỷ của cậu, Thanh Thiền đã có thể kiên trì được mười tiếng và cũng đã luyện tập những công phu công kích và phòng ngự, bắt đầu tu luyện công phu, đã đạt đến đai thứ năm của người học võ, ngang với Lôi Minh.

Và nàng là một thiên tài.

Phủ Thanh Nguyên có thiên tài nhưng không phải là nam mà là là nữ, khiến người ta cảm thấy tiếc.

……

Hôm nay, Thanh Lâm lại lần nữa ngất xỉu, Triệu Ninh cũng đã quen, bế cậu nằm ngay ngắn rồi đợi cậu tỉnh lại.

Nhưng lần này, Thanh Lâm lại nằm mơ, một giấc mơ rất thật.

Trong mơ, cậu đi giữa trời đất, bốn phía đều là ánh sáng của ngôi sao, tựa như rất xa, không thể chạm tới nhưng cũng tựa như rất gần, bước lên phía trước là có thể đi đến.

“Ta đang ở đâu vậy?” Thanh Lâm có chút nghi hoặc nhưng sợ hãi nhiều hơn.

“Haha!”

Đột nhiên, tiếng cười lớn vang vọng bên tai, tiếp sau đó, bầu trời hư không phía trước vỡ nát, một bóng người xuất hiện trước mặt Thanh Lâm.

“Dùng thời gian ở đây để tính, cũng là mười năm rồi…”

“Con của ta, mười năm rồi, ha ha ha!”

Âm thanh như tiếng sét ngang tai, khiến hai tai của Thanh Lâm đau nhức.

Chương 5: Linh Vật

“Ngươi là ai?” Thanh Lâm bị dọa lùi mấy bước, khuôn mặt nhỏ xíu của cậu trắng bệch.

Bóng người phía trước rất to lớn, so với Triệu Ninh còn to lớn hơn, hắn cao ít nhất khoảng hai mét, mới chỉ đứng ở trước mặt của Thanh Lâm thôi cũng khiến cho Thanh Lâm có cảm giác như ngọn núi lớn.

“Ta là ai?”

Bóng người đó có chút ngơ ngác, sau đó liền than khổ: “Đúng rồi, con có phụ mẫu, đã bỏ rơi ta rồi.”

“Đây là nơi nào?” Thanh Lâm lại hỏi.

“Đây là bầu trời, là nơi con sau này nhất định phải bước chân vào!”

Bóng người đó hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp: “Thanh Lâm, thời gian của ta và con không còn nhiều nên ta sẽ nói ngắn gọn.”

Thanh Lâm không dám không tin, mở to mắt ra, rồi lại lùi về phía sau mấy bước.

Bóng người đó thấy thế, đôi mắt hiện ra chút đau khổ nhưng hắn biết thời gian không có nhiều, liền nói: “Con là Thánh tử của tộc Đế Thần ta, khi con sinh ra, thiên kiếp muốn giết chết con nên ta không còn cách nào khác đành giáng con đến bản đồ cấp một.”

“Người có ba hồn bảy vía, con thì có một hồn một vía nên ta đã dùng thánh khí mạnh nhất của tộc Đế Thần thay thế một hồn một vía của con, để bảo vệ con không chết.”

“Hồn là “Liệp Thần cung”, vía là “Huyễn Lưu Tâm Yểm”.”

“Thể chất con suy nhược là bởi vì linh khí không đủ, đây là một thiếu sót nghiêm trọng nhất! Hôm nay con có thể đến đây là bởi vì trong bốn năm tu luyện, con đã tích được không ít linh khí, đã mở ra Đế Linh của tộc ta, sau khi con tỉnh lại, Đế Linh sẽ xuất hiện, đến lúc đó sẽ truyền cho con bộ thần pháp của tộc ta.”

“Bởi uy lực của thiên kiếp nên ta đã đánh vào cơ thể con bảy đạo phong ấn, đợi đến khi con đột phá bản đồ thì nó sẽ tự giải trừ.”

“Tộc Đế Thần của ta, lấy lực đối kháng với trời mà con lại có bảy hệ pháp tắc trong người nên con trở thành Thánh Tử đương thời.”

“Truyền thừa của tộc ta, Đế Linh sẽ giúp con giải trừ từng cái một, con không được vội vàng, không được hấp tấp.”

“Hãy nhớ kỹ, không được để lộ thân phận của con!”

“Đùng!”

Lời nói vừa dứt, bóng người đó đột nhiên nổ ra, hoá thành mây rồi biến mất.

Từ khi hắn xuất hiện đến lúc hắn than thở rồi đến biến mất, trước sau không mất đến hai phút.

Thanh Lâm ngơ ngác đứng tại chỗ, tốc độ nói chuyện của người đó rất nhanh, cậu căn bản là không nhớ nổi nhưng những lời nói của người đó như những cây kim chỉ đang thêu hình vậy, khắc sâu vào trí óc của cậu.

Chỉ là trong phút chốc, Thanh Lâm liền đột nhiên tỉnh lại.

Cậu phát hiện, bản thân cậu vẫn đang ở trên sân võ của phủ Thanh Nguyên, tỷ tỷ vẫn đang luyện công phu, thế nhưng giấc mơ đó, vẫn quanh quẩn bên tai, hồi lâu biến mất…

……

Hôn mê rồi tỉnh, trong vòng bốn năm qua hành động này của Thanh Lâm đã thành một tuần hoàn và đám người Triệu Ninh cũng đã quen với việc đó.

Sau khi Thanh Lâm tỉnh lại thì cậu không thể nào tiếp tục tập trung luyện tập nữa, trong não của Thanh Lâm lúc này đây toàn là lời nói của bóng người đó.

Cậu đi như cái xác không hồn và không biết từ lúc nào, cậu đã đến trước phòng mình.

Nguyên ngày, không bước ra khỏi phòng một bước.

Triệu Ninh cảm thấy rất kì lạ, bởi bốn năm nay, trừ mùa xuân ra thì Thanh Lâm chưa từng nghỉ ngày nào cả nhưng hôm nay lại ở nguyên trong phòng cả ngày, đây là chuyện rất bất thường nên hắn liền đi đem chuyện này báo lại cho Thanh Nguyên nghe.

Vào năm ngoái, bộ lạc Lôi Nguyệt lại lần nữa nổi dậy phản động, tấn công quy mô lớn, Thanh Nguyên bận việc trấn áp bộ lạc Lôi Nguyệt nên không có thời gian đi quan tâm tỷ đệ Thanh Lâm, Thanh Thiền.

Lúc này đây, nghe Triệu Ninh nói thế, liền kinh ngạc, vội vã chạy đến phòng của Thanh Lâm, thấy Thanh Lâm ngồi trên giường, hô hấp bình thường, trông không có việc gì cả, liền thở phào.

“Sao thế?” Thanh Nguyên hỏi.

Hắn đột nhiên lên tiếng khiến cho Thanh Lâm giật nảy mình và lúc này cậu mới phát hiện là phụ thân đến rồi.

Thanh Nguyên cực kỳ ghét những lời nói mê tín dị đoan nên Thanh Lâm không có dám đem chuyện trong mơ nói cho phụ thân nghe, do dự một hồi, cuối cùng cũng nói: “Phụ thân, con không sao, chỉ là có chút mệt thôi.”

“Thanh Lâm, con đã nỗ lực hết bốn năm rồi, nghị lực của con rất lớn, con nghỉ ngơi một ngày cũng là phải thôi.” Thanh Nguyên an ủi.

Hắn biết, thời gian một ngày một trôi, Thanh Lâm cũng càng ngày càng hiểu chuyện, nhìn thấy tỷ tỷ càng ngày càng mạnh, nhìn thấy những người khác cũng càng ngày càng mạnh, trong lòng của Thanh Lâm không mấy dễ chịu.

Thanh Lâm không có mở miệng nói tiếp, Thanh Nguyên thì rất phiền não về việc nổi loạn của bộ lạc Lôi Nguyệt nên chỉ an ủi cậu vài câu liền rời khỏi.

“Bản đồ cấp bảy, Thánh Tử một thời, một hồn một vía, thánh khí mạnh nhất, bảy hệ pháp tắc…”

Thanh Lâm lẩm nhẩm: “Những cái này…có phải là thật không?”

……

Thời gian trôi qua nhanh như chớp, thấm thoát nửa năm trôi qua.

Bộ lạc Lôi Nguyệt khởi dậy phản công vả lại liên hợp với tam đại bộ lạc là “Bộ lạc Liệt Kỵ” trên thảo nguyên, “Bộ lạc Đại Mông” ở thanh cốc, “Bộ lạc Ác Linh” bạo lực tàn ác, đều đủ có khí thế áp đảo những binh tướng dưới trướng của Trấn Lôi vương.

Càng có lời đồn, trong bộ lạc Lôi Nguyệt, xuất hiện một kẻ mạnh đạt cảnh giới đỉnh cao từ trong bụng mẹ, thậm chí có thể so với Hoạn Lâm Hải, đột phá cảnh giới bẩm sinh đó, đạt đến cảnh giới Cố Nguyên!

Đại đế Vũ Chiêu ra lệnh, hộ quốc pháp sư “Địa vệ” - Cơ Thần của đế quốc Trục Nhật đích thân tham chiến và có thể điều động mười vạn binh lính.

Trấn Tây vương - Lôi Chấn bởi gần thành Thanh Nguyên nhất, phía Tây Nam giao chiến, liền cầu xin tham gia cuộc chiến trấn áp tứ đại bộ lạc.
Đại đế Vũ Chiêu phất tay một tay, phê chuẩn!

Mỗi ngày, tứ đại bộ lạc đếu tiến hành tấn công những nơi phòng ngự chiến tranh mà đế quốc Trục Nhật đã bố trí nhưng chỉ là những trận đánh nhỏ.

Có một lần, Trấn tây vương Lôi Chấn bị chọc tức, không màn đến sự ngăn cản của Thanh Nguyên, liền hạ lệnh cho binh lính tiến thẳng vào lều trại của tứ đại bộ lạc.

Nhưng những đội tiên phong mới chỉ đi được một ngày thì đã bị chết hết, lúc chết thất khiếu (*) của bọn họ đều chảy máu.

Cơ Thần kiểm tra là do trúng phải kịch độc.

Những binh lính còn lại đều bị tứ đại bộ lạc đuổi giết, nếu không phải Thanh Nguyên phái binh lính đi cứu giúp thì nhất định sẽ toàn quân diệt vong.

Có tin tức truyền ra, Trấn Tây vương vì chuyện này mà vô cùng tức giận, thậm chí cảm thấy rất mất mặt nên khi con trai nhỏ mười sáu tuổi Lôi Minh của hắn xin tham gia lên chiến trường giết giặc, hắn không có suy nghĩ gì hết, trực tiếp phê duyệt!

Trên thực tế, nhập ngũ là chuyện của nhập ngũ, đánh giặc là chuyện của đánh giặc, đích thực mười tuổi là có thể nhập ngũ nhưng dưới một số tình huống mà nói, mãi cho đến hai mươi tuổi mới bắt đầu tham gia đánh giặc.

Lôi Minh năm nay mới mười sáu tuổi mà Lôi Chấn đã đồng ý, có thể thấy được trong lòng Lôi Chấn rất giận dữ.

……

Cùng năm đó, trong sảnh khách của phủ Thanh Nguyên, một nhà bốn người đang ăn cơm, đột nhiên Thanh Thiền đứng dậy, nói: “Phụ thân, xin cho Thanh Thiền tham gia cuộc chiến trấn áp tứ đại bộ lạc!”

Thanh Nguyên không có gì kinh ngạc, bởi đây đã nằm trong dự liệu của hắn.

Thậm chí, trong lòng hắn có chút hy vọng Thanh Thiền sẽ xin đi đánh giặc.

Thanh Lâm không thể tu luyện, Thanh gia không thể không có người nối dõi!

Nhưng chưa đợi Thanh Nguyên trả lời, Cẩm Uyển đã hét lên: “Không được! Con là con gái thì tham gia chiến tranh làm gì? Không được!”

“Nhưng…”

Thanh Thiền đang muốn nói gì đó, Cẩm Uyển liền cắt đứt nói: “Nếu mà con đề cập vấn đề này nữa thì ta sẽ thu lại công phu của con, không cho con tiếp tục luyện tập nữa!”

Cảnh này khiến trong lòng của Thanh Nguyên khổ sở, hắn thầm than, Cẩm Uyển thực sự quá lo lắng cho Thanh Thiền và Thanh Lâm rồi.

“Phụ thân.”

Cũng vào lúc này, Thanh Lâm đột nhiên đứng dậy, nói: “Con không phải là không thể tu luyện mà là bởi vì con thiếu linh khí, nếu như có đủ thì nhất định tiến bộ một cách nhanh chóng.”

Cậu lấy hết tất cả dũng khí để nói lên câu này, nhớ lại cảnh giấc mơ đó, cậu cũng không biết là thật hay giả.

“Sao con lại biết?” Thanh Nguyên đột nhiên đứng dậy, trong mắt phát ra một tia hy vọng mãnh liệt.

Cho dù Thanh Thiền có thiên tài đến đâu thì thân phận của nàng cũng là con gái, dựa vào tình hình ngày hôm nay, Cẩm Uyển căn bản không để cho nàng tham gia vào quân đội.

“Con…con…”

Thanh Lâm không biết nói lý do ra sao, thực sự không thể nói với phụ thân rằng là do người trong mộng nói cho cậu biết a?

“Được!”Thanh Nguyên đột nhiên nói: “Nếu con tự tin như thế thì ta có thể thử!”

Thanh Lâm ngơ ngác, bản thân cậu còn chưa nói ra nguyên nhân mà phụ thân đã tin tưởng cậu rồi.

Suy nghĩ lại, Thanh Lâm liền hiểu ra, không phải là phụ thân tin tưởng bản thân cậu mà là đối với việc tu luyện của cậu, phụ thân thực sự là quá mong đợi rồi.

……

Sáng sớm hôm sau, Thanh Nguyên liền tiến về phía quốc khố của đế quốc, bởi chuyện linh vật này chỉ có quốc khố mới có.

Thanh Nguyên chưa trở về thì có một nô tài mang một thánh chỉ tới.

“Phủ Thanh Nguyên tiếp chỉ.”

Đám người Cẩm Uyển liền quỳ xuống, đợi đọc thánh chỉ.

“Phụng thiên thừa nhận, hoàng đế chiếu viết: Trấn Lôi vương Thanh Nguyên có lòng hộ quốc, lập được công lớn. Nhưng linh vật quá quý hiếm nên Thanh Nguyên đã hứa để Thanh Thiền của phủ Thanh Nguyên tham gia chiến tranh để đổi được ba món linh vật. Nếu làm trái lệnh, giết chết Thanh Nguyên, đầu treo trước thành ba ngày để cho dân chúng xem!”

Cẩm Uyển toàn thân rung lên và dường như trong phút chốc nàng đã hiểu ra tất cả vấn đề, đây là một “âm mưu”của Thanh Nguyên!

Tình cảm bạn bè của Thanh Nguyên và Đại đế Vũ Chiêu, đừng nói là nghịch ý thánh chỉ, cho dù là phản bội thì Đại đế Vũ Chiêu cũng sẽ không trừng phạt như thế.

Nhưng hôm nay, dưới tất cả người trong phủ Thanh Nguyên, Đại đế Vũ Chiêu lại đưa xuống một thánh chỉ như thế, đây coi như là ép nàng đây mà!

Thanh Lâm nghe hiểu những gì mà thánh chỉ viết nhưng trong phút chốc không nghĩ được gì hết, lập tức hét lên: “Ta không dùng tỷ tỷ để đổi linh vật, công công, ông đem thánh chỉ này về đi!”

“Đệ đệ.” Thanh Thiền lập tức kéo lại Thanh Lâm và ra dấu hiệu cho cậu rằng không được nói chuyện với công công như thế.

Công công nhìn Thanh Lâm một cái rồi cười nói: “Thanh chỉ đã ban xuống, không được thu hồi lại.”

Cuối cùng, linh vật để lại còn Thanh Thiền thì đi theo công công.

Sắc mặt của Cẩm Uyển rất là âm u, nàng cả ngày cũng không nói một lời và khuôn mặt giống như đang già đi.

Nàng không hận Thanh Nguyên mà trong lòng nàng có một ngọn lửa nhưng Thanh Nguyên đang giải quyết việc chiến tranh, nàng không có chỗ nào để phát tiết.

Thanh Lâm thực sự rất hy vọng nhưng nếu ba món linh vật này không giúp Thanh Lâm tu luyện được, mà chỉ vì thánh chỉ mà Thanh Thiền phải ở trong quân cả đời sao?

Nhìn khuôn mặt đầy buồn bã của mẫu thân, trong lòng Thanh Lâm rất khó chịu, cúi đầu xuống, nói: “Mẫu thân, con sai rồi…”

“Ta không trách con.” Cẩm Uyển sờ sờ đầu của Thanh Lâm rồi nàng quay về phòng.

Nhìn bóng lưng lạnh lẽo của mẫu thân, Thanh Lâm nắm chặt hai bàn tay lại.

Cậu trở về phòng, rồi lấy ba cây linh vật mà Đại đế Vũ Chiêu đưa cho kiểm tra tỉ mỉ.

Linh vật này đều là linh thảo, rất khó mà có được, luyện thành đan dược rồi nuốt thì mới có hiệu quả nhất.

Nhưng đan dược thì cậu sao có thể luyện chế được nên chỉ có duy nhất là trực tiếp nuốt vào.

Cậu cắn lấy răng, cầm một cây lên, trực tiếp bỏ vào miệng nhai rồi sau đó nuốt vào.

“Ùm!”

Linh thảo vào cơ thể, Thanh Lâm lập tức cảm giác được có một luồng nước chảy từ cổ họng xuống, đi khắp toàn thân.

Linh thảo đó lập tức hóa thành một nguồn linh lực mạnh mẽ, xuyên qua tứ chi bát mạch, tràn đầy trong cơ thể của Thanh Lâm.

Cậu không có cảm giác gì là khó chịu cả, chỉ là vô cùng dễ chịu, cảm giác bụng rất no, mười sáu năm nay, đây là lần đầu tiên mà cậu cảm thấy no nhất.

“Người đó nói quả là không sai…” Thanh Lâm lẩm nhẩm.

“Đương nhiên là không sai rồi.”

Và ngay lúc này đây, một giọng lạ đột nhiên truyền vào tai của Thanh Lâm.

Thanh Lâm kinh ngạc, không tự chủ mà nhìn vào đan điền trong cơ thể, có một bóng hình đang từ từ thành hình, giống như con nít.

“Ta có thai rồi!”

Thanh Lâm nhảy dựng lên nhưng chỉ trong phút chốc, liền cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, nói: “Không phải có thai! Ta là con trai, không thể nào có thai được!”

“Có con khỉ!”

Bóng người trong suốt đó xuất hiện ánh vàng kim, đôi tay chân nhỏ lười biếng vươn ra, tiếp đó lại nói: “Cơ thể của Thánh Tử! Ta không ngờ lại hên như thế…”

***

(*) Thất khiếu: chỉ hai mắt, hai mũi, hai miệng của con người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau