ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Không sợ uy vũ

Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong cúi đầu nhìn đôi chân mình, cười nói:

- Ðôi chân này của lão phu từng đá chết không ít người...

Thiên Khô Tẩu cười nói:

- ốc huynh định đá chết anh em ta sao?

Thiên Khô Tẩu cười hể hể nói:

- Cái đó phải xem ý hiển côn trọng thế nào mới giải quyết.

Thiên Khô Tẩu nói:

- Nghe nói hai vị năm rối đào tẩu khối Chính Tâm Lao, sao hôm nay lại bỏ nghiệp võ làm thương nhân?

Trường Cước Cương Thi cười nói:

- Ai nói bọn ta bỏ nghiệp võ làm thương nhân?

Thiên Khô Tẩu nói:

- Nếu không thì trong xe chở những gì?

Trường Cước Cương Thi nói:

- Té ra là Hổ Diên huynh nói tới chuyện đó. Bọn ta là bạn già, nói cho ngươi cũng chẳng hể gì, hàng hóa trong xe là của bang chủ chúng ta, chúng ta vâng lệnh bang chủ, phải đem số hàng hóa này tới một chỗ, chỉ vì đường đi xa xôi, tự mình chở đi không tiện nên giao cho tiêu cục Ðịa Khô Tẩu hỏi:

- Các ngươi lại lập ra bang gì vậy?

Trường Cước Cương Thi đáp:

- Phục Cừu bang.

Ðịa Khô Tẩu cười khẽ một tiếng nói:

- Ðối tượng phục cừu là Tứ Hải Ðồng Tâm Minh phải không?

Trường Cước Cương Thi gật đầu nói:

- Ðúng thiết Bị giam nhốt hơn mười năm, thù ấy không trả thì khó vơi hận trong lòng.

Thiên Khô Tẩu hỏi:

- Bang chủ quý bang là vị cao nhân nào vậy?

Trường Cước Cương Thi đáp:

- Vô Danh Ma!

Thiên Khô Tẩu sửng sốt hỏi:

- Vô Danh Ma à?

Trường Cước Cương Thi cười nói:

- Phải, y là người Vô danh qua kiếp nạn hóa thân thành, nên lấy hiệu là Vô Danh Ma!

Thiên Khô Tẩu à khẽ một tiếng nói:

- Chắc thân thủ của y cao lắm, nếu không thì làm sao sai xử được nhân vật lẫy lừng như ốc huynh?

Trường Cước Cương Thi cười khanh khách nói:

- Nói phải lắm, lão phu chẳng có điểm gì là kém, có điểu bang chủ quả là nhân vật hơn người, một thân tu vi của y so với Ngũ Tuyệt Thần Ma Bộc Dương Phi Hồng năm xưa chẳng kém bao nhiêu.

Ðịa Khô Tẩu chỉ vào tiêu xa hỏi:

- ốc huynh, trong xe chở vật gì?

ác Trương Phi Lệ Kiệt nhếch mép cười nói:

- Hiển côn trọng hỏi đi hỏi lại, chắc định cướp tiêu chứ gì?

Ðịa Khô Tẩu nở một nụ cười bí hiểm nói:

- Hỏi hỏi một chút thì có gì đáng sợ, chẳng lẽ hai vị sợ bọn ta nảy sinh ý muốn cướp đoạt à?

ác Trương phi cười nói:

- Xem các ngươi cũng chẳng ai có gan làm thế đâu.

Ðịa Khô Tẩu biến sắc mặt nói:

- Lệ huynh trả lời như vậy có vẻ cho rằng anh em bọn ta không dám đắc tội với quý bang thì phải?

Trường Cước Cương Thi vội nói:

- Không phải. Lệ huynh là một người thô mãng, nói năng không giữ gìn, Hổ Diên huynh đừng nóng.

Ðịa Khô Tẩu cười nhạt nói:

- Anh em ta hôm nay vốn có ý cướp tiêu, nhưng hóa chủ đã là hai ông bạn già các ngươi, nghĩ tới tình đồng đạo, anh em chúng ta cũng thôi. Có điểu... hai vị nếu thật lòng coi anh em ta là bạn bè, thì không Cần giấudiếm!

Trường Cước Cương Thi cười nói:

- Chỉ sợ hiển côn trọng nghe xong động tâm lại làm thương tổn hòa khí đôi bên.

Ðịa Khô Tẩu bất giác cười gằn một tiếng nói:

- Anh em bọn ta hôm nay tới đây chủ yếu để trả thù cho hai tên đệ tử ký danh bị giết. Cướp tiêu chỉ là thuận tay thì làm, không thì thôi, lão phu đã nói không cướp tiêu là không cướp tiêu, trong xe có bao nhiêu vàng bạc châu báu lão phu cũng không động tâm. ốc huynh còn sợ cái gì?

Trường Cước Cương Thi nói:

- Ðã không muốn cướp tiêu, thì cần gì phải biết.

Ðịa Khô Tẩu rất bực bội, cười nhạt nói:

- xem ra các ngươi không đáng là bạn già, nếu không ốc huynh quyết không che giấu làm thất vọng lòng hiếu kỳ của anh em ta như vậy Trường Cước Cương Thi như không muốn gây chuyện, cười nói:

- Ðược lão phu nói đây, trong xe có ba ngàn cân vàng!

Thiên Khô Tẩu mắt chợt sáng rực, kêu thất thanh:

- A... ba ngàn cân vàng kia à?

ác Trương phi hô hô cười nói:

- Ðúng đấy, bây giờ hiển côn trọng động tâm rối phải không?

Nghiệt Sinh Song Hung liếc nhau hội ý, rối Thiên Khô Tẩu cười nói ngay:

- Không, ba ngàn cân vàng quả là một món tiến lớn, song anh em ta nói câu nào nhớ câu ấy, hai vị cứ yên tâm mà.

ác Trương phi nói:

- Không cướp tiêu, thì xin tránh đường!

Ðịa Khô Tẩu cười âm trầm nói:

- Chẳng lẽ Lệ huynh kêu sao, anh em ta tới đây giúp bọn đệ tử ký danh trả thù mà!

ác Trương Phi liếc Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa một cái cười nói:

- Ngươi nói thế là muốn không cho Ngũ Tổng tiêu đầu này đi chứ Ðịa Khô Tẩu gật gật đầu nói:

- Phải rồi, y nói năng bừa bãi, mục hạ Vô nhân, chắc ắt có tài nghệ hơn người, lão phu muốn lãnh giáo một chút!

Trường Cước Cương Thi nói:

- Ðâu được Hổ Diên huynh, nếu ngươi giết y, ai giúp bọn ta hộ tống tiêu xa?

Ðịa Khô Tẩu lạnh lùng nói:
- Một gã tiêu sư chết cũng chẳng ảnh hưởng gì tới đại cuộc!

Trường Cước Cương Thi nói:

- Nói thế thì không được...

Ðịa Khô Tẩu ngắt lời nói:

- Nể mặt hai vị, bọn ta chỉ bắt một người, thế còn chưa được sao?

Trường Cước Cương Thi cười khan nói:

- Chờ y hộ tống xong trở về, ngươi có muốn giết ráo cả bọn cũng chẳng liên can gì tới việc của bọn lão phu!

Ðịa Khô Tẩu chợt lạnh lùng nói:

- Lão phu quyết định ra tay hôm nay, không thể chờ đợi gì cho phiến ra!

Trường Cước Cương Thi cũng sa sầm mặt nói:

- Nếu như vậy, cũng là gián tiếp không để hai người bọn lão phu đi qua rối.

Ðịa Khô Tẩu nói:

- Nếu ốc huynh nghĩ thế, lão phu cũng chỉ còn cách đắc tội thôi.

Trường Cước Cương Thi ngửa mặt lên trời hô hô cười rộ nói:

- Ðược! Ðược! Hổ Diên huynh người mau miệng lẹ, khiến người vui vẻ Vậy thì khỏi nói dông dài, lão phu hãy bổi tiếp các hạ vài chiêu trước đã.

Ðịa Khô Tẩu bước lên ba bước nói:

- Mời!

Trường Cước Cương Thi vừa định bước ra, chợt ác Trương Phi kêu lớn:

- Ðể lão phu ra trước!

Rối nhún chân một cái vọt mau ra, bàn tay to bè giơ lên, thế như Chớp xẹt vỗ tới giữa ngực Ðịa Khô Tẩu Hổ Diên ất.

Ðịa Khô Tẩu đâu cam chịu lép, hữu chưởng giơ lên đẩy thẳng ra đón vừa mạnh vừa mau.

Hai chưởng chạm nhau sầm một tiếng như sét nổ, hai người cùng loạng choạng, đều lui lại một bước.

Iclnh phong cuốn lên, thồi tung áo của những người đứng ngoài bay phần phật.

Ðịa Khô Tẩu lui lại một bước rồi quát lớn một tiếng, chân phải đạp mạnh, thuận thế phóng một đá vào huyệt Thái Dương của ác Trương Phi. ác Trương Phi nét mặt hung ác đanh lại, nghiêng đầu một cái, tay chưởng đẩy mạnh ra biến thành chảo chụp vào bắp chân đối phương. Ðịa Khô Tẩu chân phải gặp lại rồi duỗi ra, đổi đá vào dưới nách. ác Trương Phi lại trườn người vung chưởng, đổi thế công đánh vào huyệt đan điển...

Hai người đánh mau đỡ mạnh, liên tiếp ra đòn, trong chớp mắt đã xoắn chặt lấy nhau.

Trường Cước Cương Thi thấy công lực hai người tương đương không thể trong thời gian ngắn mà có thể phân thắng bại, lập tức nhìn qua Thiên Khô Tẩu Hổ Diên Giáp cười nói:

- Chúng ta cũng đừng đứng rảnh nhìn nữa, lại đây!

Lời buông chưởng xuất, năm ngón tay khoằm khoằm co lại chụp vào giữa mặt Thiên Khô Tẩu.

Y chân dài người cao, cánh tay cũng dài hơn người thường, nghiêng người vươn tay, bóng chảo đã chụp tới trước mặt Hổ Diên Giáp.

Nhưng Thiên Khô Tẩu tựa hổ đã tính toán, không muốn động thủ với y vừa thấy y phát chưởng công kích, chợt nghiêng người đảo bộ, chớp mắt đã tránh ra ngoài năm sáu bước, tới gần Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa, vung chưởng bổ xuống.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa không ngờ Thiên Khô Tẩu lại lập tức ra tay với mình, nhất thời không để phòng, suýt nữa bị trúng chưởng, hốt hoảng lui ra mấy thước, đưa tay lên hông, tuốt ra một lưỡi kim đao, rối lập tức xông vào đánh nhau với Thiên Khô Tẩu.

Thiên Khô Tẩu tuy tay không, nhưng rõ ràng y không coi Thần Phong Ðao ra gì, ra tay mười phần gan dạ, một tay tấn công, một tay đón đao, từ từ tiến sát vào.

Trường Cước Cương Thi thấy cười nói:

- Ðược lắm! Ngươi bắt Ngũ tổng tiêu đầu, lão phu sẽ bắt ba tên đệ tử ký danh của ngươi.

Trong câu nói đã vọt người lên, nhảy vào giữa ba người Hoành Hành Thái TUẾHạ Huy, Bạch Khứu Lang Hạ Kiệt, Thiếp Cáp MÔ Hạ Nghĩa, chân đá tay đấm.

Hai tiêu sư còn lại thấy Tổng tiêu đầu rơi vào thế hạ phong, cũng lập tức rút binh khí xông vào trợ chiến.

Lúc ấy đôi bên mở cuộc hỗn chiến, hơn mười tên cung thủ thì giữ gìn bốn mặt bên cạnh tiêu xa, lắp tên giương cung, chuẩn bị chờ dịp tốt bắn ra.

Ðang tới lúc say máu, chợt nghe Bạch Khứu Lang Hạ Kiệt kêu lên một tiếng thê thảm, thân người co lại, từ từ đổ xuống đất.

Nguyên là đang lúc đánh nhau, y bị Trường Cước Cương Thi phóng tới một cước đá trúng hông, tuy không bị thương nhưng đứng không vững chúi vế phía trước mấy bước, đúng vào lúc ấy bị một tên cung thủ nhân cơ hội phát bên bắn trúng bối tâm, mũi tên xuyên suốt lưng nhô ra trước ngực, ngã lăn ra đất hết hơi chết luôn.

Thiên Khô Tẩu Hổ Diên Giáp vốn định là thu thập Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa rối sẽ quay qua đối phó với Trường Cước Cương Thi thì mới nắm chắc phần thắng, không ngờ Trường Cước Cương Thi cũng tính toán như thế nên xông qua đánh ba tên đệ tử ký danh của mình. Lúc ấy vừa thấy Bạch Khứu Lang Hạ Kiệt trúng tên Chết rồi, mới biết là mình tính lầm, lập tức nổi nóng gầm lên một tiếng, liên tiếp ra sát thủ, cũng muốn thu thập ba người bọn Thần Phong Ðao lập tức.

Y là nhân vật siêu quần trong hắc đạo thì công lực thâm hậu thế nào cũng rõ, lấy một đánh ba mà vẫn công nhiều thủ ít, lúc ấy căm giận liên tiếp ra sát thủ. Thần Phong Ðao thì còn miễn cưỡng đón đỡ nồi, chứ hai tên tiêu sư kia thì không có cách nào chống cự, liên tiếp lui lại máy bước, thì một người trúng chưởng vào đầu, óc máu bắn tung tóe, ngã lăn ra đất.

Thần Phong Ðao trợn muốn rách khóe mắt, gầm lên một tiếng, ngọn kim đao trong tay cất lên, liều mạng xông vào chém tới tấp.
Thiên Khô Tẩu cười lớn một tiếng, thân hình lách qua, tránh khỏi một đao chém bổ xuống, lại vươn tay nắm lấy đầu của người tiêu sư xử dụng cặp phán quan bút rẫy mạnh một cái, người ấy lập tức bay bổng lên không rơi xuống đập vào bánh chiếc tiêu xa thứ nhất.

Cái rẫy này của y dùng sức rất mạnh, người tiêu sư không cưỡng lại được bị ném vào bánh xe "bình" một tiếng, xương cốt toàn thân gãy hết, hôn mê luôn.

Thần Phong Ðao biến hẳn sắc mặt, không dám đánh tiếp, vội đạp chân lui ra hai trượng, xoay người chạy vào khu rừng tre.

Thiên Khô Tẩu quát lớn "Chạy đi đâư,, thân như con chim lướt lên đuổi theo, cũng phóng vào trong rừng.

Bọn họ một người chạy một người đuổi, lại nhắm thẳng vào chỗ Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên đang núp chạy tới. Vũ Duy Ninh sợ bị Thần Phong Ðao phát hiện, vội kéo Du Băng Viên khom người chạy mau lên phía trên gò.

Hai người rốt lại còn trẻ tuổi, ít hiểu biết, kinh nghiệm giang hổ chưa nhiều, trên gò núi tre mọc san sát, nếu bọn họ cứ nằm im không động đậy, có thể thoát khỏi tai mắt của Thần Phong Ðao và Thiên Khô Tẩu. Thế nhưng bọn họ bỏ chạy, cành tre khua động, lại để lộ hình tích.

Thần Phong Ðao giảo hoạt Vô cùng, y chạy vào trong rừng tre rồi, nghe trên gò trước mặt có tiếng cành lá khua động, lập tức biết có kẻ thứ ba núp trong rừng tre, bèn chui ngay vào một bụi tre dày ngồi sụp xuống im lặng.

Nhưng Thiên Khô Tẩu cũng đồng thời nghe thấy có người tháo chạy trong rừng tre phía trước, y cho đó là Thần Phong Ðao, lập tức thi triển khinh công tuyệt đỉnh nhảy vọt lên cành tre nhìn xuống, rồi sải chân đuổi mau, cười lớn nói:

- Ngũ Triệu Nghĩa, hôm nay mà để ngươi chạy thoát thì ba chữ tên Hổ Diên Giáp của lão phu cho ngươi viết ngược à?

Y dùng khinh công chạy trên ngọn tre đuổi theo dĩ nhiên là mau lẹ hơn người chạy lom khom bên dưới, nên trong chớp mắt đã vượt qua đầu Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên buông người rơi xuống chặn đường.

Lúc ấy y mới biết rõ là đuối lầm người, bất giác sững sờ hỏi:

- Các ngươi là ai?

Vũ Duy Ninh không muốn nhiễu chuyện, bèn giả làm ra bộ run sợ chắp tay xá lia lịa nói:

- Xin lão đại ca giơ cao đánh khẽ, cha con chúng tôi đi qua đây, thấy các vị đánh giết trên đường, nên núp Ở đây thôi!

Thiên Khô Tẩu trên mặt chợt hiện ra nụ cười hung ác nói:

- Cha con các ngươi không phải là người giang hổ à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải đâu! Không phải đâu!

Thiên Khô Tẩu cười nhạt một tiếng nói:

- Chỉ nói láo toét! Xem tốc độ bỏ chạy của các ngươi đủ rõ không phận người thường, mau mau nói thật ra xem, các ngươi định động thủ cướp tiêu chứ gì?

Vũ Duy Ninh nhìn mặt y, biết là không giấu diềm được, đành thay đổi thái độ gật đầu cười nói:

- Hổ Diên tiền bối nhãn lực thật tinh tường! Ðúng thế, cha con ta quả có ý cướp tiêu nhưng hiện thì thôi rối.

Thiên Khô Tẩu hỏi:

- Sao lại thôi đi?

Vũ Duy Ninh cười đáp:

- Trông thấy Nghiệt Sinh Song Kỳ hai vị ra tay, tiểu lão lại còn dám Thiên Khô Tẩu cười, nét mặt trở lại hòa hoãn hỏi:

- Quý tính là gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Vô danh tiểu tốt, họ Vu tên Phi, bằng hữu giang hổ ban cho tiểu lão một cái hiệu là Tỏa Ðịa Thử...

Thiên Khô Tẩu gật gật đầu chỉ xuống dưới đường, nói:

- Ði nào, giúp bọn lão phu thu thập đám cung thủ kia, xong việc rồi sẽ chia cho bọn ngươi một phần mười.

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, tiểu lão có ăn tim gấu gan beo cũng không dám đòi chia chác với hai vị tiền bối, xin tiền bối cho cha con tiểu lão rời khỏi chỗ này thôi.

Thiên Khô Tẩu cười hỏi:

- Ngươi sợ lão phu nuốt lời hứa sao?

Vũ Duy Ninh lại vội lắc đầu nói:

- Không phải, không phải! Tiểu lão chỉ là nghĩ rằng...

Thiên Khô Tẩu ngắt lời nói:

- Ði nào, đừng lằng nhằng nữa!

Vũ Duy Ninh trù trừ không quyết, nghĩ thầm:

"Nếu ta ra tay giúp bọn y cướp tiêu, thì làm thế nào theo dõi hai người bọn Trường Cước Cương Thi? Nhưng nếu không giúp y, trước mắt làm sao chạy thoát? ồ, khó thật... " Chàng còn đang phân vân, dưới đường lại vang tới một tiếng gào thê thảm, rõ ràng có người bị giết chết.

Thiên Khô Tẩu biến sắc nói:

- ÐÓ là Hạ Nghĩa... Hừ, ngươi có chịu ưng thuận không hả?

Vũ Duy Ninh xoay chuyển ý nghĩ như chớp, nhún vai cười nói:

- Tốt hơn hết là tiền bối đi mau đi, nếu không thì Hoành Hành Thái Tuế cũng không sống được đâu.

Thiên Khô Tẩu cũng biết nếu Hoành Hành Thái Tuếmà bị Trường Cước Cương Thi giết chết, bên mình chỉ còn có hai anh em, tới lúc ấy hai người đối phó với Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi cũng đủ mệt, còn thừa sức đâu mà cướp tiêu? Trong lòng nôn nóng, quả nhiên không dám chần chừ nữa, tung người nhảy lên chạy mau xuống dưới đường.

Vũ Duy Ninh không ngờ rằng một câu nói đủ giải quyết được tình hình, trong lòng mừng rỡ, nhìn Du Băng Viên cười nói:

- Nguy quá, suýt nữa thì...

Câu nói chưa dứt, chợt nghe "vờ, một tiếng rít lên như có ám khí phóng tới.

Du Băng Viên cũng đồng thời phát giác được, kêu gấp:

- Cẩn thận!

Vũ Duy Ninh lập tức nghĩ ngay rằng người phóng ám khí ắt là Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa, lúc ấy không dùng thủ pháp cao Cường đánh rơi ám khí, chỉ nghiêng người một cái tránh ra vài bước.

Chỉ nghe soạt một tiếng, ám khí phóng trúng vào một cây tre, thì là một lưỡi phi đao.

Lưỡi phi đao này đúng là của Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa phóng ra. Y núp trong khóm tre dày nghe được những lời đối đáp giữa Vũ Duy Ninh và Thiên Khô Tẩu, cho rằng hai người bọn Vũ Duy Ninh quả có ý cướp tiêu, lại nghe Vũ Duy Ninh ăn nói có vẻ sợ sệt, chắc không phải loại cao thủ, nên phóng luôn lưỡi phi đao toan giết Vũ Duy Ninh để bớt đi một mối lo.

Lại thấy Vũ Duy Ninh tránh ngọn phi đao không có vẻ gì là thân pháp cao minh, y lại thêm can đảm, tung người vọt ra, cười nói:

- Hai vị đã định cướp tiêu, sao cứ núp mãi trong rừng tre này không ra thêm Tuy y tỏ ra thái độ rất "anh hùng", song giọng nói vẫn khẽ kháng, rõ ràng sợ bị Thiên Khô Tẩu nghe được.

Vũ Duy Ninh đã nhìn rõ bụng dạ của y, biết rằng y sợ chết, nên để cho Nghiệt Sinh Song Hung cho Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi ứng phó, tự mình thì tới đây diệu võ giương uy, trong lòng rất thấy buồn cười, lập tức làm ra vẻ hoảng hốt lùi lại một bước nói:

- Ngũ Tổng tiêu đầu, tiểu lão nhìn sai, không biết chủ hàng của ngươi là cao thủ võ lâm, giờ đây tiểu lão đã bỏ ý định cướp tiêu rồi, ngươi cứ đi làm việc của ngươi thôi!

Thần Phong Ðao cười hô hô nói:

- Phía đó không sao, chủ hàng của Ngũ mỗ đủ sức ứng phó rồi!

Vũ Duy Ninh nói:

- Ngươi là tổng tiêu đầu, sao lại giao việc hộ tiêu cho chủ hàng, không sợ người ta cười cho à?

Thần Phong Ðao bị nói chạm tới chỗ xấu, bất giác mặt đỏ bừng quát:

- Ngũ mỗ phanh thây cha con các ngươi rồi sẽ xuống bảo vệ hàng.

Trong tiếng quát, ánh sát vàng lóe lên, một nhát đao chém tới Vũ Duy ninh.

Y có hiệu là Thần Phong Ðao, chẳng phải chỉ là hư danh. Một đao chém ra rít gió, chiêu mau lực nặng, quả là có mười mấy năm công phu.

Chương 87: Không tham tiền tài

Vũ Duy Ninh lui qua một bước chờ cho chiêu đao của y chém qua rồi sấn vào vung tay chụp lấy vai y.

Thần Phong Ðao hừ lạnh một tiếng, nghiêng người xoay qua nửa bước, ra một chiêu Ngọc Ðịch Hoành Xuy, thuận thế đánh đốc đao vào hông Vũ Duy Ninh.

Một chiêu này rất xảo diệu, nhưng đốc đao vừa gần tới đích, y lại phát giác Vũ Duy Ninh trước mắt đã lắc người biến mất.

Tuy y không phải là hạng cao thủ siêu quần trong võ lâm, nhưng cũng là nhân vật già dặn kinh nghiệm qua hàng trăm trận, lúc ấy chợt thấy Vũ Duy Ninh đột nhiên biến mất, biết ngay là chàng chuyển vòng ra sau lưng mình, trong lòng bất giác hoảng sợ, vì vốn y thấy Vũ Duy Ninh thân thủ tầm thường, lòng đã khinh địch, đến lúc ấy chợt phát giác ra đối phương thân pháp thần kỳ, mới biết mình đã nhìn lầm, trong lòng rúng động vội vàng bước lên phía trước một bước, ngọn kim đao trong tay lật lại chém ngược vế phía sau.

Vũ Duy Ninh biết thế nào y cũng đối phó như thế, nên chuyển vòng về sau lưng y rồi lập tức tung người lên cao gần một trượng, một chưởng nhè nhẹ đánh vào đỉnh đầu y.

Thần Phong Ðao chém đao nữa lại trượt, trong lòng càng hoảng, đang muốn tung người tránh ra, thì đã chậm một bước, trên đầu đã trúng một chưởng không nặng không nhẹ.

Y hự lên một tiếng đau đớn, khuỵu chân như say rượu, người nghiêng nghiêng mấy cái ngã dựa vào bụi tre, đầu từ từ gục xuống, miệng lắp bắp:

- Ngươi không phải... Vô danh tiểu tốt... hoàn toàn không phải!

Dứt câu nói, ngã vật ra đất hôn mê luôn.

Du Băng Viên phì cười nói:

- Vị tổng tiêu đầu này ngã cũng rất đẹp!

Vũ Duy Ninh giơ tay vẫy nàng, rảo chân chạy mau xuống dưới gò núi, hạ giọng nói:

- Mau lên, xuống xem tiếp chứ!

Hai người chạy tới chỗ rừng tre cạnh đường, chợt nghe trên đường liên tiếp vang lên tiếng rú thê thảm.

Vũ Duy Ninh rẽ cành tre nhìn ra, thì thấy tình hình đánh nhau đã thay đồi, vì Hoành Hành Thái Tuế đánh nhau với Trường Cước Cương Thi, đến lúc ấy đã được Thiên Khô Tẩu thay thế. ác Trương Phi vẫn đang xoắn lấy Ðịa Khô Tẩu, nên Hoành Hành Thái Tuếxông vào chỗ bọn cung thủ đánh chết, đã có ba người nằm lăn trong vũng mau.

áC Trương Phi và Trường Cước Cương Thi đánh nhau với Nghiệt Sinh Song Hung tuy có phần thắng thế, nhưng không có cách nào ra tay thu thập Hoành Hành Thái Tuế, mà Hoành Hành Thái Tuế thừa sức đối phó với bọn cung thủ, nên lúc ấy phía cướp tiêu đã chiếm được ưu thế.

Vũ Duy Ninh vẫn mong muốn bọn Trường Cước Cương Thi chiếm phần thắng, bây giờ thấy tình hình ngược lại, trong lòng lo lắng, chàng sợ nếu bọn Trường Cước Cương Thi thua chạy, thì kế hoạch theo dõi kể như bỏ.

Du Băng Viên cũng thấy rõ bọn Trường Cước Cương Thi không có cách nào thắng được, hạ giọng hỏi:

- Bọn ta xuống giúp bọn y một tay chứ hả?

Vũ Duy Ninh nói:

- Thếthì lúc Thần Phong Ðao tỉnh lại sẽ ăn nói thế nào?

Du Băng Viên nói:

- Ðủng thật. Thần Phong Ðao cho rằng bọn ta vì muốn cướp tiêu tới đây bây giờ bọn ta lại ra tay giúp đỡ bọn họ chống lại song hung, bọn Trường Cước Cương Thi ắt không tin bọn ta có thành ý.

Vũ Duy Ninh nói:

- Muốn được hai lão ma đầu tin tưởng, phải giết người bịt miệng...

Du Băng Viên sắc mặt rúng động nói:

- Ðúng, bọn ta tới giết Thần Phong Ðao, thì hai người bọn Trường Cước Cương Thi ắt sẽ lầm tưởng rằng y bị Thiên Khô Tẩu giết chết.

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, ta chỉ nói thế thôi, chúng ta đâu thể giết kẻ Vô cô để đạt mục đích được?

Du Băng Viên lại thấy có lý, bất giác thở dài nói:

- Vậy thì tốt nhất chúng ta cứ tọa sơn quan hổ đấu, nghe ngóng xem sao thôi!

Hai người nói tới đó, tiếng rú thảm thiết dưới đường lại vang lên, lại thêm hai người cung thủ bị Hoành Hành Thái Tuế giết chết.

Vũ Duy Ninh vừa thấy đám cung thủ còn lại dần dần nguy cấp, bất giác nảy sinh ý thương người, buột miệng nói:

- Ta nói sai rồi, bọn cung thủ kia đều là kẻ Vô cô, cô nghĩ sao?

Du Băng Viên hỏi:

- Ngươi định xuống cứu họ à?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Ờ tuy họ chỉ là nhân vật bình thường, nhưng cũng có cha mẹ vợ con ở nhà mong mỏi họ bình yên trở về.

Du Băng Viên nói:

- Nhưng mấy câu nói ban nãy với Thần Phong Ðao, sẽ làm sao giải thích cho hai lão ma đầu?

Vũ Duy Ninh quả quyết nói:

- Không quan trọng, cứu người trước đã.

Nói xong, phi thân vọt ra.

Du Băng Viên chỉ còn cách vọt ra theo, hai người xuống tới đường, cùng quát lớn một tiếng, nhất tể nhảy xổ tới Hoành Hành Thái Tuế.

Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi chỉ cho rằng lại là bọn giặc tới cướp tiêu, mặt mày biến sắc, đến lúc thấy bọn họ nhảy xổ vào Hoành Hành Thái Tuế, mới biết là cứu tinh, lập tức đổi lo sợ thành mừng rỡ. Trường Cước Cương Thi thì cất tiếng hỏi lớn:

- Bằng hữu ở đâu tới vậy?

Vũ Duy Ninh không đáp, xông vào sát Hoành Hành Thái Tuế, hai tay vươn ra chụp vào song thủ của y.

Hoành Hành Thái Tuế hoảng sợ, đảo người tránh ra mấy bước, mắng lớn:

- Lão già ở đâu tới, dám ngang nhiên động thủ trên đầu Thái Tuêĩ vũ Duy Ninh cười nhạt một tiếng, lại nghiêng người sấn vào, vung chưởng đánh ra, quát:

- Tiểu lão thích nhất là động thủ trên đầu Thái Tuế... Xem chưởng đây!

Chàng xuất chưởng lẹ như chớp, Hoành Hành Thái Tuế vừa muốn nhấc búa lên đỡ thì trước ngực đã trúng đòn "bình" một tiếng, y gào lên một tiếng, mồm phun vọt máu, bắn tung ra ngoài hơn hai trượng.

Một tên cung thủ thừa cơ chém xuống một đao, chặt đứt luôn đầu Nghiệt Sinh Song Hung cả kinh thất sắc, không dám đánh nữa, cùng nhún chân nhảy lui lại quát lên:

- Ngừng tay!

Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi cũng không thừa thế truy kích, bọn họ đã tính toán rằng anh em Song Hung thân thủ chẳng kém gì mình, muốn thu thập hai người thật không phải dễ. Vì thế họ đều cùng nghĩ nếu đối phương chịu bỏ đi thì không gì tốt hơn.

Lúc ấy một trường hỗn chiến đột nhiên chấm dứt.

ác Trương phi hắc hắc cười nói:

- Sao, hai vị cần đi à?

Thiên Khô Tẩu hừ lạnh một tiếng, đôi mắt chuột bắn ra tia sáng lạnh nhìn chằm chằm vào mặt Vũ Duy Ninh giận dữ hỏi:

- Rốt lại các hạ là ai?

Vũ Duy Ninh cười nụ nói:

- Tỏa Ðịa Thử Vu Phi.

Thiên Khô Tẩu chưa nghe qua cái tên này bao giờ nên rất ngờ vực, cau mày hỏi:

- Là người của Thần Phong tiêu cục à?

Vũ Duy Ninh lắc đầu đáp:

- Không phải, tiểu lão cũng như các vị, chẳng ưa gì Thần Phong tiêu cục!

Thiên Khô Tẩu cười nhạt nói:

- Nếu đã như thế, tại sao lại ra tay giúp đỡ tiêu cục?

Vũ Duy Ninh nói:

- Chỉ có một lý do, là Thái Hàng Ngũ Hổ giết mất đổ đệ của tiểu lão!

Thiên Khô Tẩu vốn biết Thái Hàng Ngũ Hổ giết người Vô số, nghe thế không chút nghi ngờ, lập tức cười âm hiểm nói:

- Ðược hôm nay các hạ đã trả được thù, nhưng lại kết oán mới với anh em lão phu, lần sau gặp nhau chúng ta sẽ tính sổ.

Nói xong nhìn Ðịa Khô Tẩu vẫy tay một cái, hai anh em phi thân song song lướt đi.
Trường Cước Cương Thi cười lớn nói:

- Này! Các ngươi bỏ xác ba đệ tử ký danh luôn à?

Nghiệt Sinh Song Hung lờ đi không nghe, chạy vào rừng tre, chớp mắt đã mất dạng.

Trường Cước Cương Thi cười cười, quay sang Vũ Duy Ninh ôm quyển vái một cái nói:

- Ðược Vu huynh ra tay giúp đỡ, thật mười phần cảm kích.

Vũ Duy Ninh đáp lễ nói:

- Ðừng khách sáo, tiểu lão chỉ báo thù cho đổ đệ thôi!

Trường Cước Cương Thi chỉ Du Băng Viên nói:

- Vị cô nương này...

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nữ là Vu Cầm.

Trường Cước Cương Thi a một tiếng cười nói:

- Làm sao Vu huynh biết là Nghiệt Sinh Song Hung và Thái Hàng Ngũ Hổ tới đây?

vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu lão theo dõi bọn họ mấy ngày rối, nhưng vì có Song Hung đi theo chưa dám ra tay, hôm nay vừa khéo gặp được cơ hội. Nói cho đúng thì tiểu lão còn phải cảm tạ hai vị kìa!

Lúc ấy Trường Cước Cương Thi mới nhìn Vũ Duy Ninh cười nói:

- Xin Vu huynh yên tâm, vế việc Ngũ tổng tiêu đầu hiểu lầm Vu huynh thì cứ chờ, lão phu chỉ cần nói một câu thì sẽ không có chuyện gì nữa ớ âu.

Vũ Duy Ninh lặng lẽ cười nói:

- Chuyện lặt vặt thật ra chẳng có gì quan trọng, còn như lão huynh nói có việc muốn bàn là việc gì vậy?

Trường Cước Cương Thi tằng hắng mấy tiếng cười nói:

- Vu huynh nấp trong rừng tre từ trước, chắc nghe câu chuyện giữa lão phu và Nghiệt Sinh Song Hung?

vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Ðúng thế.

Trường Cước Cương Thi nói:

- Vậy Vu huynh nghĩ gì vế tệ bang?

Vũ Duy Ninh nói:

- Mới rồi tiểu lão đã nói qua, tiểu lão tuy có học đôi chút công phu, nhưng rất ít qua lại giang hồ, cho nên ít biết vế chuyện các bang phái trong giang hồ, cũng không nói là chán ghét hay ưa thích gì được.

Trường Cước Cương Thi cười nói:

- Vu huynh biết trong võ lâm có tổ chức Ðồng Tâm Minh chứ?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tứ Hải Ðồng Tâm Minh lập ra năm sáu mươi năm nay, dĩ nhiên tiểu lão có nghe.

Trường Cước Cương Thi nói:

- vu huynh nghĩ gì về Ðồng Tâm Minh?

Vũ Duy Ninh hờ hững nói:

- Nghe nói tôn chỉ của bọn họ là duy trì an ninh trong võ lâm, nêu cao chính nghĩa hóa giải xung đột, cứu giúp hoạn nạn, lập trường tuy đúng nhưng bên trong khó mà tránh được có kẻ cầu danh lấy tiếng, cùng việc treo dê bán chó.

Trường Cước Cương Thi cười hô hố nói:

- Vu huynh đã nghĩ thế chúng ta có thể làm bạn với nhau được rồi!

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão huynh nói thế còn có ý gì khác không?

Trường Cước Cương Thi cười nói:

- Ðúng đấy, người trong tệ bang vì từng bị Ðồng Tâm Minh lăng nhục nên hợp lực tổ chức thành Phục cừu bang, quyết đối đầu với Ðồng Tâm Minh tới cùng, suy nghĩ của Vu huynh về Ðồng Tâm Minh như vậy cũng giống với tệ bang chủ, cho nên nếu Vu huynh vui lòng gia nhập tệ bang...

Vũ Duy Ninh không đợi y nói dứt câu đã lắc đầu nói:
- Xin lỗi tiểu lão quen thói sống tầm thường yên ổn, không thích những chuyện gia nhập bang phái này nọ.

Trường Cước Cương Thi như chưa chịu thôi lại nói:

- Vu huynh có chỗ chưa biết, chứ gia nhập tệ bang có nhiều cái hay. Ngươi có thù chưa báo, trong bang sẽ giúp người báo thù, người có khó khăn chưa giải quyết, trong bang sẽ giúp người giải quyết, ngoài ra còn có rất nhiễu lợi ích không thể nói với người ngoài. Nếu Vu huynh chịu gia nhập sẽ thấy lão phu không hể bịa đặt.

Vũ Duy Ninh lại lắc đầu nói:

- Ý tốt xin tâm lãnh nhưng tiểu lão chỉ thích mở trường dạy học trò, nhắm mắt bịt tai, sống qua ngày không tranh giành gì với ai.

Trường Cước Cương Thi nói:

- Vu huynh thân thủ phi phàm, không làm nên sự nghiệp oanh liệt một thời, cũng đáng tức lắm.

Vũ Duy Ninh cười một tiếng nói:

- Tiểu lão mở trường dạy võ hơn mười năm, có gần ngàn đệ tử, chẳng lẽ chưa phải là sự nghiệp à?

Trường Cước Cương Thi toan đáp, chợt thấy ác Trương Phi Lê Kiệt đỡ Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa từ trong rừng tre đi ra, bèn im lặng không nói nữa.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa ra khỏi rừng tre, vừa nhìn thấy Vũ Duy Ninh thì sắc mặt sa sầm, giằng ra khỏi tay ác Trương Phi đang dìu đỡ khí thế hung hăng xông lại.

Trường Cước Cương Thi bước lên một bước ngăn lại nói:

- Ðược rồi, Ngũ tổng tiêu đầu, vị Vũ bằng hữu đây là bạn chứ không phải là thù người không được nóng nảy.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa dường như chưa được ác Trương phi kể lại sự tình nghe thế rất ngạc nhiên kêu lên:

- Cái gì? Y là bạn không phải là kẻ thù à?

Trường Cước Cương Thi gật đầu đáp:

- Ðúng vậy, nếu vừa rồi không có Vu huynh ra tay giúp đỡ thì mấy gã cung thủ kia đã chết cả rồi.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa trên mặt còn vẻ nghi ngờ nhưng nhìn nhìn Vũ Duy Ninh muốn nói lại thôi, sau cùng lại nhìn Trường Cước Cương Thi nói:

- Nhưng vừa rồi y núp lén rình rập trong rừng tre, lúc bị Thiên Khô Tẩu phát giác, y tự xưng là có ý cướp tiêu mà.

Trường Cước Cương Thi cười nói:

- Y nói với Thiên Khô Tẩu, không phải nói với người sao người cho là đúng?

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa lại nói:

- Nhưng sau đó y lại...

Nói tới đó giơ tay rờ rờ lên đầu, mặt đỏ bừng lên.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Nếu Ngũ tổng tiêu đầu không ra tay tàn độc, tiểu lão đâu dám đắc tội với người!

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa hừ lạnh một tiếng trầm giọng hỏi:

- được bây giờ Ngũ mỗ thỉnh giáo, ta và người vốn không quen nhau, tại sao lại ra tay giúp đỡ?

Vũ Duy Ninh cười khẽ nói:

- Tiểu lão chỉ là trả thù cho đổ đệ, không dám nhận bốn chữ ra tay giúp đỡ!

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa sửng sốt hỏi:

- Ủa người trả thù cho đổ đệ à?

Trường Cước Cương Thi đỡ lời nói:

- Ðúng vậy, vị Vũ bằng hữu đây là võ sư ở Trường an, có một đồ đệ bị Thái Hàng Ngũ Hổ giết chết, y muốn báo thù nên theo dõi Thái Hàng Ngũ Hổ đến đây!

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa vẫn còn nghĩ ngờ hỏi:

- Tại sao chờ tới đây mới động thủ?

Trường Cước Cương Thi nói:

- Vì bên cạnh Thái Hàng Ngũ Hổ còn có Nghiệt Sinh Song Hùng ma.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa mới bắt đầu tin, gật gật đầu nói:

- Nếu nói như vậy thì Ngũ mỗ lỗ mãng quá!

Nói xong ôm quyển vái Vũ Duy Ninh một cái tỏ ý xin lỗi.

Vũ Duy Ninh vội đáp lễ, rồi nhìn qua Trường Cước Cương Thi chắp tay nói:

- Tiểu lão hôm nay may mắn được gặp hai vị cao nhân, thật quá đỗi vinh dự. Ngày sau nếu có dịp qua Trường an, xin mời hai vị tới tệ xá uống trà, giờ thì xin cáo biệt.

Trường Cước Cương Thi nói:

- Vu huynh không suy nghĩ về thành ý của lão phu sao?

Vũ Duy Ninh ngượng ngập cười nói:

- Xin lỗi, xin tha cho không theo lệnh được!

Nói xong quay người định bỏ đi.

Trường Cước Cương Thi vội nói:

- Vậy lão phu không dám nằn nì nữa, nhưng xin Vu huynh giúp đỡ hai người lão phu hộ tống số vàng này tới nơi được không?

Vũ Duy Ninh trong lòng rúng động, lại quay trở lại hỏi:

- Hai vị muốn đưa chỗ vàng này tới đâu?

Trường Cước Cương Thi nói:

- Lạc Dương.

Vũ Duy Ninh nghe y đáp tới Lạc Dương lập tức nghi ngờ tự nhủ:

- Lạc Dương à? Sao Vô Danh Ma lại xây tổng đàn mới ở Lạc Dương? Câu này chỉ sợ là nói láo!

Nghĩ tới đó cố làm ra vẻ cười ngất nói:

- Dựa vào oai phong của Thần Phong tiêu cục lão huynh còn sợ gì nữa?

Trường Cước Cương Thi nói:

- Không phải, vừa rồi nếu không có Vu huynh giết Hoành Hành Thái Tuế, Nghiệt Sinh Song Hùng có thể đã thành công rồi.

ác Trương Phi cũng nói:

- Sau khi tới Lạc Dương xin tạ ơn huynh một trăm lạng vàng.

Vũ Duy Ninh cân nhắc thấy từ chối an toàn hơn bèn lắc đầu:

- Xin thứ lỗi tiểu lão mở trường dạy võ ở Trường an, có rất nhiều việc phải giải quyết.

Du Băng Viên chợt kéo kéo áo chàng nói:

- Cha à, chuyện ở đó để đại sư huynh giải quyết được mà, chúng ta mấy khi có dịp ra khỏi nhà, con nghe nói Lạc Dương đẹp lắm, sao không nhân dịp này mà đi chơi một chuyến?

Chương 88: Hao phí tâm sức

Vũ Duy Ninh hiểu rõ ý nàng, nhưng vẫn biết nếu đi cùng chung một đường với kẻ địch thì rất dễ bị lộ, lập tức lại lắc đầu nói:

- Không được, muốn đi chơi thì sau này còn có nhiều dịp, lần này cha con ta rời nhà đi trả thù cho Truyền sư ca của người, mẹ người ở nhà đang lo lắng không về ngay không được đâu.

Du Băng Viên chẩu chẩu môi không nói gì nữa.

Vũ Duy Ninh lúc ấy bèn nhìn bọn Trường Cước Cương Thi gật gật đầu chào, kéo Du Băng Viên rảo bước chạy đi, hai người đi được nửa dặm, ngoảnh lại không thấy có người đuổi theo, mới lại len lén trở lại khu rừng tre, lặng lẽ quay lại dắt hai con ngựa buộc không xa chỗ đội tiêu xa.

Lúc ấy những xác chết trên chỗ đánh nhau đã được thu dọn hết, đội tiêu xa đang từ từ chuyển bánh, vì hai tiêu sư đã một chết một bị thương, nên Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa phải đích thân cưỡi ngựa mở đường, đi trước đội xe.

Ðưa mắt nhìn theo đội tiêu xa từ từ đi xa, Du Băng Viên cất tiếng nói:

- Sao người không đáp ứng yêu cầu của Trường Cước Cương Thi?

Vũ Duy Ninh nói:

- Sợ bị lộ!

Du Băng Viên nói:

- Ta thấy bọn họ chẳng ngờ vực gì hai chúng ta cả.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, chính vì bọn họ còn ngờ vực phần nào bọn ta, nên mới yêu cầu ta giúp đỡ hộ tống tiêu xa, bọn họ định ngấm ngầm tìm hiểu lý do thật khiến bọn ta đến nơi đây.

Du Băng Viên tỏ vẻ không tin nói:

- Làm sao người biết được?

Vũ Duy Ninh nói:

- Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong là nhân vật dày dạn giang hồ, quyết không bao giờ y dễ dàng tin tưởng người lạ.

Du Băng Viên nói:

- Nhưng tại sao y chịu nói địa điểm cho chúng ta biết?

Vũ Duy Ninh cười nhạt nói:

- Y nói muốn hộ tống ba ngàn cân vàng đến Lạc Dương là bịa đặt, cô nghĩ Vô Danh Ma đã quyết định bỏ khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương rồi lại đi xây tổng đàn ở Lạc Dương à?

Du Băng Viên nói:

- Biết đâu lại có chuyện bất ngờ như thế thì sao?

Vũ Duy Ninh vẻ quả quyết nói:

- Bất kể là thế nào, ta cũng dám nói chắc rằng tổng đàn của họ không phải ở Lạc Dương.

Du Băng Viên cười nói:

- Nhưng đường này là đường tới Lạc Dương mà?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Chỗ này cách Lạc Dương cả ngàn dặm, chẳng lẽ trên đường họ không rẽ qua đường khác được à?

Du Băng Viên nhường mày cười nói:

- được rồi, đúng hay sai gì thì đi theo sẽ biết.

Rồi đó hai người dắt ngựa rời khỏi rừng tre, lên ngựa đuổi theo đội tiêu xa.

Lúc ấy bốn chiếc xe đã đi khuất, nhưng bọn họ cũng vững tâm đuổi theo, vì bốn chiếc xe không phải là bốn người, bất kể là đối phương giấu giếm thế nào thì cũng phải có dấu vết để lại.

Hai người theo vết bánh xe trên đường từ từ đi tới, qua hơn chục dặm chợt thấy có bốn cỗ xe dừng lại bên đường.

Chỗ dừng xe bốn phía đều là đồng không, chẳng có núi gò cũng chẳng có rừng cây chi cả.

Vũ Duy Ninh cảm thấy có điểu khác lạ, vội kìm ngựa nói:

- Lạ thật họ dừng ngựa ở đây để làm gì?

Du Băng Viên cũng thắc mắc nói:

- Họ nghỉ lại à?

Vũ Duy Ninh lắc đầu đáp:

- Vô lý mới đi hơn mười dặm, mà nghỉ lại cái gì?

Du Băng Viên nhìn vế bốn cỗ xe một lúc gật gật đầu nói:

- Ðủng vậy vả lại chỗ ấy không phải là nơi nghỉ ngơi!

Nàng nói tới đó chợt biến sắc, kêu lên:

- Này người nhìn xem, sao chẳng thấy bọn cung thủ đâu cả?

Vũ Duy Ninh cũng đồng thời phát hiện ra bọn cung thủ mất tích, trong bụng rất ngạc nhiên buột miệng nói:

- Kỳ lạ thật, kỳ lạ thật! Hay là lại có chuyện gì rối?

Du Băng Viên giơ roi nói:

- Chúng ta mau mau tới đó xem!

Vũ Duy Ninh chợt hiểu ra vội giơ tay nắm giữ nàng lại nói:

- Ðừng gấp có thể bọn họ núp trong xe đấy.

Du Băng Viên ngơ ngác hỏi:

- Họ núp trong xe làm gì?

Vũ Duy Ninh cười nhạt nói:

- chờ chúng ta tới!

Du Băng Viên khẽ a lên một tiếng nói:

- Phải rồi! Có thể Trường Cước Cương Thi nghĩ ngờ rằng chúng ta ngấm ngầm theo dõi nên sai mọi người vào cả trong xe, đinh dụ chúng ta xuất hiện!

Vũ Duy Ninh nói:

- Ðúng rồi cho nên chúng ta phải mau mau núp đi.

Nói xong nhảy ngay xuống ngựa, dắt ngựa lui về phía sau vài chục bước, tiến vào một rừng táo cạnh đường.

Du Băng Viên cũng dắt ngựa theo sau, hai người buộc ngựa xong lập tức phi thân lên cây, chọn một chỗ có thể nhìn ra bốn cỗ tiêu xa ngôi xuống.

Du Băng Viên cười nói:

- Chúng ta cứ thế này theo dõi họ, xem ai không nhịn nổi trước.

vũ Duy Ninh không rời mắt khỏi bốn cỗ xe cách đó hơn trăm trượng, cười nụ đáp:

- Chỉ sợ là bọn ta không nhịn nổi trước thôi.

Du Băng Viên nói:

- Ngươi không đủ kiên nhẫn để chờ à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta nói là cô đấy!

Du Băng Viên xì một cái đẩy tay chàng nói:

- Ngươi đừng coi thường ta, người chờ bao lâu ta cũng chờ bấy lâu.
Vũ Duy Ninh nhún vai cười nói:

- Nói cho đúng nãy giờ ta cũng thấy ngờ ngợ.

Du Băng Viên nói:

- Ngươi ngờ ngợ chuyện gì?

vũ Duy Ninh nói:

- Bất kể là Vô Danh Ma có bao nhiêu tiền bạc, trước mắt đây thì ba ngàn cân vàng cũng là con số không nhỏ, mà bà ta chỉ phái Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi đi hộ tống thì thật chủ quan quá.

Du Băng Viên nói:

- Ta thấy đó chính là chỗ khôn ngoan của bà ta.

Vũ Duy Ninh sửng sốt hỏi:

- Nói vậy là sao?

Du Băng Viên nói:

- Bà ta sợ bị người ta chú ý, nên chỉ phái hai thuộc hạ đi hộ tống.

Vũ Duy Ninh khẽ cười nói:

- Nói thế cũng có lý, có điểu là nếu ta thì ta thà để cho người ta để ý chứ nhất định phải phái nhiễu người đi hộ tống cho an toàn.

Du Băng Viên thấy có lý bất giác chăm chú nhìn chàng hỏi:

- Nói như người thì Vô Danh Ma sắp đặt như vậy là có ý gì phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta không biết, ta chỉ thấy có chuyện lạ lạ...

Hai người vừa bàn bạc vừa quan sát động tinh trên xe, song chỉ thấy bốn cỗ tiêu xa dừng lại không có gì khác suốt một lúc, cũng không hể thấy một ai trong xe bước ra.

Trong lúc im lặng quan sát, không biết đã hơn nửa giờ rối!

Tình hình này cho thấy không phải là bọn họ dừng lại nghỉ ngơi, vì chẳng lẽ nào tiêu xa lại Vô duyên cớ dừng lai nghỉ ngơi giữa đường lâu thế này.

Vũ Duy Ninh vì vậy càng tin chắc rằng bọn họ núp trong xe để dẫn dụ hai người bọn minh ra mặt, trong lòng chỉ cười nhạt nói:

- Hừ để xem các người núp được bao lâu?

Du Băng Viên chợt nói:

- Hay là bọn họ bỏ xe chạy rồi?

Vũ Duy Ninh bật cười nói:

- Vứt bỏ không cần ba ngàn cân vàng à?

Du Băng Viên nói:

- Không, là ta muốn nói họ bỏ ba ngàn cân vàng ra, rồi bỏ luôn xe lại trên đường.

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không thể được ba ngàn cân vàng là thế nào, há dễ mà vác chạy được à?

Du Băng Viên nói:

- Mỗi người mang vài trăm cân, thì cũng vác đi được vậy!

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta nghĩ bọn họ không khi nào lại làm như thế Du Băng Viên lườm chàng rối xì một tiếng cười nói:

- Ðừng có quả quyết như thế được không?

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Có hai lý do. Thứ nhất, giả như bọn Trường Cước Cương Thi biết chúng ta ngấm ngầm theo dõi, thì cứ theo tính tình hai lão ma ấy, quyết không bao giờ chịu lép mà bỏ trốn. Thứ hai mục đích lớn nhất của bọn họ là hộ tống vàng tới nơi an toàn, nếu như cô nói mỗi người vác mấy trăm cân chạy trốn, thì bọn họ phải chia nhau mà trốn, như vậy so với mục đích của họ rất là khó nói.

Du Băng Viên thấy có lý, gật đầu nói:

- Ờ hai người Trường Cước Cương Thi và Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa dĩ nhiên có đủ sức đưa vàng đi đến nơi, chứ đám cung thủ kia võ công tầm thường, nếu gặp kẻ cướp giật quyết khó thoát chết.

vũ Duy Ninh cười khẽ một tiếng nói:

- Ngoài ra hai người bọn Trường Cước Cương Thi còn phải xem bọn cung thủ kia có thấy của động lòng không nữa chứ?
Du Băng Viên cười nói:

- Ðúng thế nếu ta là trong đám cung thủ kia cũng có thể thấy của động lòng, vác vài trăm cân cao chạy xa bay.

Nàng vừa dứt lời, chợt nghe một tràng tiếng vó ngựa từ xa chạy tới.

Trong giây lát đã thấy hai người ăn mặc theo lối công sai phóng ngựa lướt qua ven rừng phi vế phía trước.

Hai người công sai này tựa hổ đi công án tới đây, họ tới chỗ rừng táo cũng nhận thấy bốn cỗ tiêu xa phía trước, một người hỏi:

- Lão Dương có phải là tiêu xa của Thần phong tiêu cuộc không?

Người kia đáp:

- Ðúng rối tối hôm qua họ đi ngang Trường Trị, vị Ngũ tổng tiêu đầu nhìn thấy ta còn kéo ta vào làm mấy chén kia mà...

Ðoạn cuối câu nói thì họ đã đi xa nên không nghe thấy.

Vũ Duy Ninh quay sang nhìn Du Băng Viên nói:

- Nghe rõ chưa? Hai vị công sai này với Thần Phong Ðao Ngũ Triệunghĩalà chỗ quen biết đấy nhé!

Du Băng Viên nói:

- Mở tiêu cục làm ăn cũng có lúc phải tới cửa quan, có gì lạ?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta không nói chuyện đó mà nói là Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa không thể núp mãi trong xe không ra rồi!

Du Băng Viên thấy đúng vuivẻ nói:

- Ðúng lắm hai người công sai này thấy trong xe không có ai, nhất định sẽ dừng lại xem, lúc ấy bọn kia không thể không ra mặt được!

Nói xong gạt cành lá trước mặt ra chăm chú quan sát.

Quả nhiên hai người công sai phóng ngựa tới bên cạnh tiêu xa, thấy bốn phía không có người đều ngạc nhiên, hai người cùng kìm ngựa lại, một người cất tiếng kêu rồi kế đó cả hai cùng xuống ngựa,bước tới mở rèm hai chiếc xe thứ hai và thứ ba nhìn vào, rồi như không thấy có ai, lại bước tới chiếc xe thứ nhất và thứ tư.

Chắc trong hai chiếc xe còn lại cũng không có ai, nên lại nghe hai người kêu lớn:

- Ngũ tổng tiêu đầu! Ngũ tổng tiêu đầu!

Ngoài đồng vắng vẻ im lặng, nên mặc dù xa hơn trăm trượng, vẫn nghe loáng thoáng tiếng hai người hô hoán.

Vũ Duy Ninh kinh ngạc kêu lớn:

- Ờ đúng là bọn họ bỏ xe chạy thật rồi!

Du Băng Viên cũng đầy mặt lộ vẻ kinh ngạc nói:

- xem tình hình này thì ta đoán đúng rồi!

Nàng trên miệng nói thế nhưng mặt không có vẻ gì đắc ý. Vì mục đích của nàng và Vũ Duy Ninh là theo dõi đối phương, tìm cho ra nơi Phục Cừu bang xây dựng tổng đàn, bây giờ mất dấu đối phương rồi, đoán đúng thì có làm gì?

Vũ Duy Ninh biết ngay mới rồi mình suy đoán không sai. Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi không tới nỗi bỏ xe mà trốn, song nghe tiếng hai người công sai hô hoán thì biết bọn Trường Cước Cương Thi không núp trong xe như hai người nghĩ, mà xem tình hình thì quả là đã bỏ xe trốn rồi, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa thất vọng, bất giác kêu lên mấy tiếng:

- Chuyện lạ, chuyện lạ! Tại sao họ lại bỏ xe trốn chứ?

Du Băng Viên nói:

- Di nhiên là vì sợ hai người chúng ta ngấm ngầm theo dõi, đi chúng ta tới đó xem sao!

Nói xong định nhảy xuống đất.

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Khoan chờ hai người công sai đi rồi sẽ tới cũng không muộn.

Du Băng Viên vừa nhìn ra vừa nói:

- Bọn họ phát hiện trong xe không có người, ắt cho rằng phát sinh chuyện lạ, chỉ sợ không chịu đi ngay thôi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Mới rồi họ phóng ngựa rất mau, rõ ràng có công cán khẩn cấp, chắc không dừng lai lâu đâu!

Quả nhiên chỉ thấy hai người công sai nhìn nhìn ngó chung quanh tiêu xa một lần nữa thì song song lên ngựa chạy một mạch.

Lúc ấy Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên mới phải nhảy xuống đất lên ngựa rời khỏi khu rừng táo, từ từ tới chỗ bốn cỗ tiêu xa.

Tới chỗ đó rồi, thấy bốn cỗ tiêu xa ngoài việc không có một ai, cũng không có vẻ gì khác lạ.

Vũ Duy Ninh nhảy xuống ngựa mở rèm cỗ xe thứ tư ra, chỉ thấy trong xe có tám chiếc hòm xếp ngay ngắn gọn gàng. Chàng đưa tay nhấc thử một cái, lại thấy nặng Vô cùng, vàng trong hòm dường như vẫn còn đó.

- Ô bọn Trường Cước Cương Thi chưa đem vàng trong xe trốn à?

Có chuyện gì vậy?

Chàng ngơ ngác.

Du Băng Viên mở rèm chiếc xe thứ ba ra cũng thấy như thế, chỉ thấy có tám chiếc hòm gỗ đóng kín, nàng lay lay một cái thấy không động đậy bất giác ngạc nhiên nói:

- Ơ một cái xe vàng vẫn còn nguyên đây kia mà!

Vũ Duy Ninh lại bước tới hai cỗ xe trước, cũng thấy tình hình giống hệt như vậy, hòm gỗ đều ở đó, chỉ không có người nào. Chàng ngơ ngác một lúc mới quay đầu nói:

- Không sao hiểu nồi! Không sao hiểu nồi! Bọn chúng tại sao bỗng dưng vứt bỏ ba ngàn cân vàng trốn đi?

Du Băng Viên nhìn quanh rồi nói:

- Hay là đột nhiên gặp phải nhân vật lợi hại?

Vũ Duy Ninh cũng đưa mắt ngó bốn phía nói:

- Nhưng trên mặt đất có dấu vết gì là có đánh nhau đâu?

Du Băng Viên cau mày nói:

- Nếu không đúng chẳng lẽ bọn họ lại bỏ ba ngàn cân vàng để chạy thoát sự theo dõi của bọn ta à?

Vũ Duy Ninh chợt động tâm quay nhìn đống hòm gỗ trên xe nói:

- Chúng ta mở hòm ra xem.

Nói xong đưa tay kéo một chiếc hòm ra thấy nặng khoảng trăm cân trên hòm có dấu niêm phong, trên dấu niêm phong còn có đóng an Chàng rút ra một ngọn truỵ thủ, cậy dấu niêm phong quanh nắp hòm, nạy hết đinh ra, sau cùng dùng sức kéo một cái, chỉ thấy trong hòm có một lớp bao giấy. Chàng xé toạc bao giấy ra, đưa mắt nhìn qua lập tức kinh hoàng biến sắc!

Du Băng Viên hoảng hốt kêu lên:

- Trời ơi, cái gì thế này.

Té ra trong hòm không phải là vàng, mà là gạch nung, loại gạch nung vẫn dùng để xây móng nhà.

Vũ Duy Ninh khích động kéo ra một viên gạch dùng sức đập xuống, nghe cắc một tiếng, viên gạch lập tức vỡ nát, chàng ngước lên kích động nói:

- Băng Viên, chúng ta lầm rối!

Du Băng Viên cũng muôn phần hoảng hốt, nhưng nàng tin rằng đối phương trong một thời gian ngắn ngủi như vậy lại có thể đem ba ngàn cân vàng chạy mất mà lại tráo gạch nung vào, lập tức đứng dậy nói:

- Chúng ta mở hòm khác ra xem!

Chương 89: Nhen nhúm lửa tàn

Bọn họ lại tới mỗi xe lôi ra một cái hòm gỗ, nhất nhất phá cả ra xem, kết quả chỉ thấy toàn gạch nung, không có hòm nào chứa vàng Du Băng Viên nhăn nhó cười nói:

- Hừ, nhanh thật!

Vũ Duy Ninh cũng nhăn nhó cười một lúc, nói:

- Cô nói nhanh thật cái gì?

Du Băng Viên nói:

- Trước sau chẳng qua trong nửa giờ, bọn họ lại có thể mang ba ngàn cân vàng đi, tráo gạch vào, tay chân như thế chẳng nhanh à?

vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không phải, chỗ gạch nung này không phải mới bỏ vào đâu!

Du Băng Viên sửng sốt hỏi:

- Ủa, không phải à?

Vũ Duy Ninh đưa tay chỉ bốn phía nói:

- Cô thử xem gần đây có đống gạch nào không?

Du Băng Viên nhìn ra đồng rộng bốn mặt, cũng biết rằng đối phương không thể nào tìm ra ở chỗ không ai ở một đống gạch như vậy bất giác ngơ ngác hỏi:

- Chẳng lẽ... bọn họ dùng kế đánh lạc hướng à?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Xem ra thì đúng thế đây! Rõ ràng Vô Danh Ma đã tính chúng ta sẽ bắt đầu truy tìm tung tích Phục Cừu bang từ Thần Phong tiêu cục nên phái Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi làm tiêu xa giả lên đường, dẫn dụ chúng ta theo dõi rối mới phái một toán khác mang ba ngàn cân vàng lặng lẽ đi mất!

Du Băng Viên dẫm chân tức tối nói:

- Con ma đầu già giỏi thật, không ngờ bà ta lại đi một nước cờ như vậy!

Vũ Duy Ninh than:

- Bà ta mà không mưu trí hơn người, làm sao có thể đối đầu với Ðồng Tâm Minh...

Du Băng Viên nói:

- Bây giờ chúng ta làm sao?

Vũ Duy Ninh cắn cắn môi đáp:

- Tới Thần Phong tiêu cục.

Du Băng Viên hỏi:

- Tới đó làm gì?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Muốn đuổi theo những người mang ba ngàn cân vàng đi chắc không được, nhưng may ra nghe lỏm được tung tích của họ chưa biết chừng, đó là mục đích chuyến đi này của chúng ta mà.

Du Băng Viên lại hỏi:

- Nếu không được gì thì sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu vậy chuyến đi này của chúng ta thất bại rối, chỉ còn cách vế Ðồng Tâm Minh chờ tin tức của lệnh tôn và mọi người thôi.

Du Băng Viên chép miệng thở dài, đứng dậy nhìn ra bốn phía lẩm bẩm nói:

- Hai người bọn Trường Cước Cương Thi chợt bỏ hàng giả trốn chạy, rõ ràng đã nhận ra lai lịch bọn ta rối.

vũ Duy Ninh cũng đứng lên nói:

- Dĩ nhiên, cho dù bọn họ không biết chúng ta là Du Băng Viên và Vũ Duy Ninh, cũng nhất định biết chúng ta là người do Ðồng Tâm Minh phái tới...

Du Băng Viên nói:

- Vậy có thể họ còn ẩn núp quanh đây!

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, nếu bọn họ ẩn núp quanh đây rình xem thì thấy bọn ta tới họ đã ra mặt rồi.

Nói tới đó, bước về phía con ngựa nói:

- Ði thôi, ở đây thêm cũng Vô ích.

Hai người lên ngựa chạy mau về phía bắc, vì bị mắc lừa kẻ địch, hai người trong lòng rất chán nản, suốt dọc đường im lặng không nói năng gì.

Ngày đi đêm nghỉ suốt sáu bảy hôm, tới trấn Ðông Dương còn cách Thọ Dương một ngày đường thì trời đã tối. Du Băng Viên nói:

- Ðêm nay chúng ta ngủ ở đâu?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ðược chúng ta ăn cơm đã.

Hai người tìm được một quán cơm nhỏ đầu trấn xuống ngựa vào ăn lúc tính tiến Vũ Duy Ninh tiện dịp hỏi chủ quán:

- Lão đệ, khách sạn nào trong quý trấn là tốt nhất?

Chủ quán đáp:

- Thưa lão nhân gia, tệ trấn chỉ có một khách sạn là khách sạn Ðông Dương...

Vũ Duy Ninh nói:

- Ở phố nào vậy?

Chủ quán nói:

- cũng ở cuối phố này, có điểu nếu lão nhân gia muốn ngủ qua đêm thì nên tìm chỗ khác...

Vũ Duy Ninh thấy y nói lòng vòng, ngạc nhiên hỏi:

- Khách sạn Ðông Dương ấy hết chỗ à?

Chủ quán lắc đầu nói:

- Không, hôm trước bị cháy nhà.

Vũ Duy Ninh ạ một tiếng, nhìn Du Băng Viên cười gượng hỏi:

- Làm sao bây giờ?

Du Băng Viên nói:

- Tìm nhà dân xin ngủ trọ, hoặc giả đi luôn trong đêm.

Rồi đó hai người rời quán cơm, lên ngựa đi tiếp, ra khỏi trấn Ðông Dương, Vũ Duy Ninh gò cương ngựa hỏi:

- Bây giờ thì đi tìm nhà xin trọ hay đi tiếp đây?

Du Băng Viên nói:

- Ðêm nay trăng cũng sáng, cứ đi một đoạn sẽ tính.

Vũ Duy Ninh vui vẻ nói:

- Ðược rồi, chúng ta cứ thuận đường mà đi, thấy có nhà dân thì xuống ngựa xin ngủ trọ, không thì đi luôn tới sáng cũng được.

Ra ngoài trấn hẳn, hai người đi từ từ dưới bóng trăng, đi đến canh một thấy phía trước có ánh đèn lập lòe, Du Băng Viên nói:

- Ở kia có một nhà dân, chúng ta tới xin ngủ trọ đi!

Hai người giục ngựa chạy vế phía có ánh đèn, chớp mắt tới gần thì thấy một mái nhà tranh của người nghèo. Vũ Duy Ninh mỗi lần thấy nhà tranh thì cảm thấy có phần thân thiết, lập tức xuống ngựa bước lên đập cửa gọi:

- Trong nhà có ai không?

Dường như người trong nhà chưa ngủ, nên lập tức nghe có giọng nói già nua yếu ớt nói:

- Ngọc Mỹ, ra xem ai gõ cửa.Có giọng đàn bà vâng dạ, cánh cửa lập tức cọt kẹt mở ra, chỉ thấy ra mở cửa là một thiếu phụ nông dân, chị ta nhìn Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên một lúc mới lên tiếng hỏi:

- Hai vị nửa đêm gọi cửa là muốn ngủ trọ phải không?

Vũ Duy Ninh chắp tay nói:

- Ðúng thế, tiểu lão lỡ đường đi quá chỗ nghỉ trọ, muốn ngủ nhờ một đêm không biết có tiện không?

Thiếu phụ quay vào phía trong nói:

- Cha, có người muốn ngủ trọ.

Giọng nói già nua yếu ớt trong nhà nói:

- Vậy thì mời họ vào.

Thiếu phụ bèn nghiêng người nhường đường nói:

- Mời hai vị vào.

Vũ Duy Ninh buộc hai con ngựa xong, bèn cùng Du Băng Viên bước vào, chỉ thấy trong nhà bày biện giản dị quê mùa. Tới gần cái bàn bên trái thấy có một ông già đang ngồi, mặt mũi bệnh hoạn, tuổi trạc hơn sáu mươi, nửa người dưới đắp một tấm chăn. Thấy Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên bước tới, ông ta nở một nụ cười nhăn nhúm, nói:

- Mời hai vị ngồi, tha lỗi cho lão hán có bệnh không làm lễ được.

Vũ Duy Ninh vội chắp tay nói:

- Không dám, quấy rầy lão huynh, thật là áy náy.

ông giànói:

- Hai vị không hiểm nhà cửa nhỏ hẹp thì cứ nghỉ lại. Ngọc Mỹ, vào quét dọn phòng ta cho sạch sẽ để quý khách đây nghỉ.

Thiếu phụ dạ một tiếng, bước vào trong.

ánh mắt ông già chuyển sang Du Băng Viên nói:

- Còn vị cô nương đây, thì xin cảm phiến ngủ chung với con dâu của lão hán được không?

Du Băng Viên cám ơn nói:

- Vâng ạ, lệnh... lệnh lang không có nhà sao?

ông già đáp:

- Không, gần đây ruộng vườn rảnh rỗi, nó đi làm mướn rỗi.

Vũ Duy Ninh nhìn thấy hai chân ông già tựa hổ không cử động, nhịn không được cất tiếng hỏi:

- Hai chân của lão huynh bị bệnh gì vậy?

ông già cười gượng nói:

- Không phải bị bệnh, mà là bị đánh gãy.

vũ Duy Ninh nhìn chằm chằm hỏi:

- Là chuyện gì mà tới nỗi thêm ông già thở dài nói:

- Nói ra thì dài lắm. Là tháng trước... đầu tháng trước, lão hán vì đồng áng rảnh rỗi, tìm tới trấn Ðông Dương định tìm việc làm mướn, không ngờ lại gặp phải chuyện lạ...

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Chuyện lạ gì vậy?

ông già nâng chén trà bên cạnh lên hớp một hớp rỗi nói:

- Hôm ấy tới trấn Ðông Dương, nghe người ta nói có một vị ngủ ở khách sạn Ðông Dương muốn mướn người làm việc xây dựng. Lão hán bèn tới xin việc, thì người mướn là một lão nhân họ Thẩm. Y nói muốn xây dựng nhà cửa ở một chỗ, cần nhiều thợ, tiền công nhật ngày một lượng bạc. Lão hán thấy trả công quá hậu, bèn đồng ý ngay.

Hôm ấy có hai mươi người tới xin việc trước, lão nhân họ Thẩm kia rất ưng ý, lập tức thuê bốn chiếc xe ngựa, đưa bọn lão hán lên đường...

Thở dài một tiếng lại nói tiếp:

- Ði không bao lâu thì xảy ra chuyện lạ. Lão nhân họ Thẩm che kín cả bốn chiếc xe ngựa, không cho bọn ta nhìn ra ngoài... Nói tóm lại, y không muốn cho bọn ta nhận ra đường đi.

Vũ Duy Ninh ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao thêm ông già cười nhạt nói:

- Y muốn xây dựng nhà cửa, nhưng không muốn bọn ta biết ngôi nhà ấy ở chỗ nào!

Vũ Duy Ninh nghĩ ngay tới việc Phục Cừu bang xây dựng Tổng đàn, bất giác chăm chú, hỏi mau:

- Rồi sau thế nào?

ông giànói:

- Ban đầu lão hán tham tiến công trả hậu, mới nhịn để đi. Nào ngờ xe đi ba ngày, lão già họ Thẩm lại tàn ác hơn, đưa ra nhiễu tấm vải đen muốn bịt mắt bọn ta, lúc ấy lão hán biết là không hay rối. Lão hán làm thợ xây dựng mấy chục năm, thấy không ít người kỳ chuyện lạ, biết ngay lão già họ Thẩm kia ắt là kẻ không tốt, không phải là giặc cướp cũng là nhân vật của bang phái nào đó trong giang hổ. Y đã không muốn cho bọn ta biết là đi tới đâu, thì khi nhà cửa xây xong, chỉ sợ không cho bọn ta trở về.Vũ Duy Ninh nghĩ tới việc Vô Danh Ma xây dựng Hoài ân đường dưới địa thất ở khách sạn Hồng Tân xong, giết hết thợ ở Suối đao, bất giác gật đầu lia lịa nói:

- Ðủng lắm, đúng lắm. Vì sợ bí mật lộ ra, nhất định y sẽ giết người bịt miệng.

ông giànói:

- Cho nên lão hán gây chuyện với y. Lão hán nhất định nói là không muốn làm mướn cho y nữa. Lão già họ Thẩm lúc đầu ngọt ngào khuyên lơn, lại nói sẽ trả thêm tiến công nhật. Lão hán biết rằng tính mạng là quý, nói là bao nhiêu tiến cũng không làm. Y nổi nóng đánh gãy hai chân lão hán, vứt bỏ lão hán xuống một chỗ hoang vu, không có người ở.

Vũ Duy Ninh nói:

- Y chỉ đánh gãy hai chân lão huynh thôi, tính ra cũng là cái may lớn trong chuyện không may, chứ nếu tới lúc rối, sợ không còn khách sáo gì nữa ớ âu.

ông giànói:

- Ðúng thế, may mà không lâu sau đó, có một vị lão hòa thượng đi ngang, mới cứu được mạng lão hán.

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão huynh bị vứt bỏ ở chỗ nào?

ông giànói:

- Về sau vị lão hòa thượng kia nói lão hán mới biết đó là vùng núi Lữ Lương, cách trấn Ngô Thành không xa lắm.

Vũ Duy Ninh gật gật đầu nói:

- Thật là tai bay vạ gió, đến nay có đỡ chút nào không?

ông già cúi đầu nhìn xuống hai chân thở dài nói:

- Lúc ấy vị hòa thượng kia đã tiếp cốt cho lão hán, lại đưa cho một bài thuốc. Nhưng mà... chắc là vì lớn tuổi nên không lành, tới hôm nay vẫn không sao đứng lên được.

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão huynh có uống thuốc tiếp tục không?

ông già muốn nói lại thôi, chỉ lắc lắc đầu.

Vũ Duy Ninh lập tức lấy ra mười lạng bạc đặt vào tay ông ta nói:

- Chút tiền này xin lão huynh cầm lấy để mua thuốc.

ông già hoảng sợ đẩy ra, vội vàng nói:

- Sao lại thêm Sao lại thêm Hai bên không quen biết, làm sao dám nhận tiền tiên sinh cho nhiều như vậy...

Vũ Duy Ninh nhìn thấy người thiếu phụ trở ra, biết là chị ta đã quét dọn xong rồi, bèn đứng dậy cười nói:

- Ðừng khách sáo, chút đỉnh tỏ lòng thôi mà. Lão huynh cứ nghỉ cho khỏe, tại hạ cũng muốn nghỉ ngơi một chút.

Một đêm trôi qua không có chuyện gì. Sáng sớm hôm sau hai người ăn cơm sáng ở nhà ông già xong, bèn vái chào lên đường.

Trên đường, Du Băng Viên nói:

- Trong bảy mươi hai lão ma đầu, có một lão họ Thẩm, gọi là Hắc Thủ Ma Thẩm Phỉ Ðạt.

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Ðúng rối, ta nghĩ rằng ông già kia nói tới lão già họ Thẩm chắc chắn là Hắc Thủ Ma Thẩm Phỉ Ðạt không sai.

Du Băng Viên nói:

- Y kiếm nhiễu thợ xây nhà, dĩ nhiên là muốn xây dựng Tổng đàn, tiếc là không rõ ở chỗ nào.

Vũ Duy Ninh nói:

- Có thể là trên núi Lữ Lương!

Du Băng Viên giật mình hỏi:

- Ổ ngươi căn cứ vào đâu mà đoán là trên núi Lữ Lương?

Vũ Duy Ninh nói:

- Căn cứ vào lời ông già kia nói. ông ta nói rằng lúc đi từ trấn Ðông Dương, lão già họ Thẩm chỉ che kín cỗ xem. Ði ba ngày tới gần núi Lữ Lương mới đem vải đen bịt mắt những người thợ xây dựng, từ đó mà suy ra, chỗ Phục Cừu bang xây dựng Tổng đàn rất có thể là trên núi Lữ Lương.

Du Băng Viên nói:

- Vậy thì chúng ta lên thẳng núi Lữ Lương do thám một phen xem sao.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ðược nếu không thấy gì thì trở lại Thần Phong tiêu cục ở Thọ Dương nghe ngóng cũng không muộn.

Trưa hôm ấy hai người rẽ qua tới thành Thanh Lương. Vào thành ăn uống xong, đang lúc ra thành chợt bất ngờ trông thấy ngoài cửa một khách sạn có dán tờ yết thị.

Trên tờ yết thị có viết mấy chữ lớn:

mướn thợ xây dựng lương cao, hỏi ở trong." Vũ Duy Ninh trong lòng rúng động, lập tức chỉ cho Du Băng Viên, hạ giọng nói:

- Cô xem kìa, có phải là của bọn họ không?

Du Băng Viên gật gật đầu nói:

- Ờ rất có thể!

Vũ Duy Ninh vẫn thúc ngựa đi tiếp ra ngoài thành, nói:

- Ði chúng ta ra ngoài thành hãy bàn.

Hai người cưỡi ngựa ra cổng tây thành, kìm ngựa đi chậm lại. Vũ Duy ninh nói:

- Ta định tới xin việc, cô thấy sao?

Du Băng Viên hỏi:

- Nếu đúng là bọn họ thì sao?

vũ Duy Ninh đáp:

- Nếu vậy ta có cơ hội trà trộn tiến vào.

Du Băng Viên nói:

- Bọn họ cần thuê thợ xây dựng, ngươi biết rõ việc xây dựng không?

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Một chút thôi, chắc có thể được nhận.

Du Băng Viên trầm ngâm hỏi:

- Nếu đúng là bọn họ, ngươi trà trộn vào rối, ta làm việc gì?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Cô bán hai con ngựa này đi, ngấm ngầm theo dõi, tới nơi rối, nếu thấy đúng là Tổng đàn của Phục Cừu bang, cô phải lập tức trở về báo cho lệnh tôn.

Du Băng Viên có ý không muốn rời xa chàng, nhưng nghĩ đây là cơ hội thành công có một không hai, chỉ biết gật đầu nói:

- ÐượC, ta đợi ở đây, trong vòng một giờ mà ngươi không quay lại, tức là người thuê thợ xây dựng đúng là Phục Cừu bang. Lúc ấy ta sẽ bán ngựa.

Vũ Duy Ninh xuống ngựa, cúi đầu nhìn lại trang phục lão nhân của mình, nói:

- Chắc ta phải cải biến bộ mặt đi mới được...

Chương 90: Tìm được như nguyện

Du Băng Viên nói:

- Ðúng thế. Hắc Thủ Ma tuy không nhận ra Vũ Duy Ninh, nhưng tới chỗ bọn họ xây dựng Tổng đàn, nếu có Trường Cước Cương Thi và ác Trương Phi ở đó, thế nào cũng nhận ra Tỏa Ðịa Thử Vu Phi.

Vũ Duy Ninh gật đầu khen đúng, đưa mắt nhìn quanh, trông thấy gần đó có một cái cầu, bèn nói:

- Ta xuống dưới cầu hóa trang, cô cứ chờ ở đây.

Nói xong, rảo bước về phía chiếc cầu. Tới đầu cầu, nhìn quanh không có ai, chàng bèn nhảy xuống dưới, ngồi ở một bãi cỏ cạnh dòng nước, lấy hộp đựng đổ hóa trang ra, bắt đầu cải trang lại.

Khoảng xong bữa cơm, chàng đã đổi khuôn mặt của Tỏa Ðịa Thử Vu Phi thành khuôn mặt một ông già không có gì nổi bật. Lấy gương soi tới soi lui xong, nhìn thấy không còn chỗ nào sơ sót, chàng mới thu thập các thứ, nhảy lên bờ.

Trở lại chỗ Du Băng Viên, chàng đem tất cả những dụng cụ của người võ lâm đưa hết cho nàng giữ, rồi đi vào thành.

Tới cửa khách sạn, thấy có một người tuổi trạc trung niên ăn mặc lối thợ xây dựng đi vào, chàng bèn theo sau, bước mau lên một bước, khàn khàn gọi:

- Lão đệ, ngươi cũng tới xin làm mướn sao?

Người ấy quay đầu nhìn chàng một cái, đáp:

- Ðúng thế, lão nhân người cũng vậy phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Phải, gần đây đồng áng không gấp, cũng muốn kiếm mấy đồng u ông rượu.

Nói tới đó thì hai người đã tới trước quầy. Người giữ quầy vừa nhìn đã biết họ là người đến xin làm mướn theo cáo thị, lập tức chỉ vào trong, nói:

- Ở phía sau, đi thẳng vào là thấy ngay.

Hai người cám ơn, cùng đi vào phía hậu viện, người thợ trung niên thấy Vũ Duy Ninh không mang đổ nghề, bèn hỏi:

- Sao lão nhân người không mang đổ nghê?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão hán muốn xem trước, nếu hợp ý sẽ về nhà lấy cũng không muộn.

Người thợ trung niên ngạc nhiên hỏi:

- Lão nhân người là người ở đây sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải, hàn xá ở cách đây khá xa, lão hán là tới đây thăm con gái. Thấy ở đây mướn thợ xây dựng trả công hậu, nghĩ ở không cũng vậy nên vào xem xem thếnào.

Người thợ trung niên nói:

- Nếu hợp ý, lão nhân người phải vế nhà lấy đổ nghề, như vậy rầy rà lắm.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không sao...

Người thợ trung niên nói:

- Hay thế này, ta có đổ nghề, chờ tới lúc đó sẽ dùng chung, lão nhân người nghĩ sao?

Vũ Duy Ninh cả mừng nói:

- Tốt quá, thật cảm ơn người lắm.

Người thợ trung niên cười nói:

- Khỏi cám ơn, ngày khác mời ta một chén rượu là được.

Vũ Duy Ninh gật đầu lia lịa nói:

- Không thành vấn để! Nhất định mời, nhất định mời!

Nói tới đó, hai người đã vừa tới hậu viện, chỉ thấy ở sân sau đã có hơn mười người thợ tụ tập. Dường như họ đều quen biết người thợ trung niên, vừa thấy y vào đều nhao nhau vẫy gọi:

- Dương Nhị, người cũng tới đấy à?

Dương Nhị cười cười nói:

- Chủ mướn thợ ở đâu?

Một người giơ tay chỉ vào phòng nói:

- Trong kia, ngươi vào mau đi!

Dương Nhị cùng Vũ Duy Ninh tới trước phòng gõ cửa, chỉ nghe trong phòng có người nói:

- Mời vào!

Giọng nói sang sảng, chân khí đầy rẫy, vừa nghe đã biết là người công phu không phải tầm thường.

Dương Nhị đẩy cửa bước vào, Vũ Duy Ninh cũng ghẹo sau. Nhìn thấy trong phòng có đặt một cái bàn, một lão nhân quần áo hoa lệ đang ngồi, tuổi trạc bảy mươi, mặt mày gầy ốm, trên mu bàn tay phải có một cái bớt đen. Vũ Duy Ninh vừa trông thấy đã nhận ngay ra y là một trong bảy mươi hai lão ma đầu chạy khỏi Chính Tâm lao - Hắc Thủ Ma Thẩm Phỉ Ðạt.

Hắc Thủ Ma Thẩm Phỉ Ðạt đưa mắt nhìn hai người chằm chằm để xét đoán một hổi, mới cất tiếng hỏi:

- Hai vị đều là thợ xây dựng à?

Dương Nhị đáp:

- Vâng ạ.

Hắc Thủ Ma Thẩm Phỉ Ðạt lại hỏi:

- Ðểu là người ở đây phải không?

Dương Nhị đáp:

- Vâng, tiểu nhân là người ở đây.

Hắc Thủ Ma đưa mắt nhìn Vũ Duy Ninh hỏi:

- Còn ngươi?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão hán là dân ở Bạch gia trang, lần này tới thăm thằng cháu đây, vì gần đây đồng áng rảnh rỗi, thằng cháu đây rủ lão hán cùng tới xin việc, nhưng không rõ quý phủ xây dựng ở đâu?

Hắc Thủ Ma lạnh lùng ho một tiếng, nói:

- Ở đâu thì các ngươi khoan hỏi đã, bây giờ bàn chuyện công sá trước. Các ngươi cần bao nhiêu một ngày?

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Một ngày làm mấy giờ?

Hắc Thủ Ma đáp:

- Năm giờ.

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy thì phải ba tiến một ngày.

Hắc Thủ Ma đáp:

- Lão phu trả ngươi một lạng.

Dương Nhị hai mắt lóe sáng kêu lên:

- Ô, một lạng kia à?

Hắc Thủ Ma gật đầu đáp:

- Ðúng thế, một ngày một lạng bạc.

Dương Nhị phấn khởi liếc Vũ Duy Ninh một cái, gật đầu lia lịa đáp:

- Ðược, chúng tôi xin nhận làm.

Hắc Thủ Ma lạnh lùng nói:

- Các ngươi khoan hãy nhận, lão phu mướn các ngươi trả công hậu, là có điểu kiện đấy.

Dương Nhị ngơ ngác hỏi:

- Ðiểu kiện gì vậy?

Hắc Thủ Ma nói:

- Làm việc nửa năm, suốt thời gian đó, không được xin nghỉ hay xin về nhà, và phải đi ngay lập tức.
Dương Nhị gật đầu nói:

- Ðược, nhưng xin cho tiểu nhân về nhà nói với vợ con một tiếng rồi sẽ tới đi ngay cùng lão nhân người. Nhưng không rõ là làm việc ở đâu?

Hắc Thủ Ma nói:

- Cách đây khoảng hai trăm dặm, còn chỗ cụ thể, thì hiện tại các ngươi không cần biết rõ.

Dương Nhị lấy làm lạ lùng nói:

- Không biết rõ chỗ nào, tiểu nhân làm sao nói với vợ con?

Hắc Thủ Ma nói:

- Nếu thấy khó thì không nhận cũng được.

Dương Nhị ngần ngừ nói:

- Tiểu nhân không phải nhất định đòi biết chỗ làm việc, nhưng nửa năm không vế nhà, nếu không nói cho vợ con hay thì họ không yên tâm thôi.

Hắc Thủ Ma nói:

- Nếu ưng thuận thì lãnh trước tiến công ba mươi lạng bạc.

Vũ Duy Ninh nhìn thấy Dương Nhị còn do dự, bèn vỗ vỗ vai y nói:

- Hiển diệt à, đây là cơ hội khó gặp, người cầm ba mươi lạng bạc vế đưa cho vợ con, bọn họ không lo đói rét, thì chẳng có gì không yên tâm cả.

Dương Nhị ngẫm nghĩ rối gật đầu nói:

- Cũng được, ba mươi lạng bạc cũng đủ cho họ sống hơn nửa năm.

Hắc Thủ Ma thấy y ưng thuận, bèn lấy ra một bản danh sách nói:

- Vậy thì báo danh đi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão hán họ Bạch tên Tam Nghĩa.

Hắc Thủ Ma cầm bút viết, lại hỏi:

- Bao nhiêu tuổi?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Sáu mươi hai.

Hắc Thủ Ma vừa ghi vừa hỏi:

- Là dân ở Bạch gia trang à?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Vâng.

Hắc Thủ Ma viết xong, nhìn qua Dương Nhị hỏi:

- Ngươi cũng nói tên họ, tuổi tác, địa chỉ ra.

Dương Nhị nói:

- Tiểu nhân là Dương Nhị, năm nay bốn mươi mốt tuổi, là người phố Cử Nhân ở phía tây thành.

Hắc Thủ Ma viết xong, kiểm lại danh sách một lượt, rồi tự nói với mình:

- Ðược mười tám người còn thiếu hai...

Nói tới đó, ngẩng lên nói:

- Ra ngoài mời mười sáu người thợ kia vào đây, lão phu phát trước cho các ngươi mỗi người ba chục lạng bạc.

Dương Nhị vâng dạ bước ra ngoài phòng lớn tiếng gọi:

- Mọi người vào cả đây, ông chủ phát tiền trước cho đây này!

Mười sáu người thợ đang chờ trong sân nghe thấy, người nào cũng lộ vẻ mừng rỡ, lập tức kéo ùa vào phòng.

Hắc Thủ Ma lấy ra một túi bạc, nhìn mọi người nói:

- Bây giờ lão phu phát trước cho các ngươi mỗi người ba mươi lạng bạc, các ngươi lập tức về nhà sắp xếp quần áo, trong vòng nửa giờ phải có mặt ở đây, sau giờ ngọ lão phu sẽ đưa các ngươi đi, có nghe rõ chưa?

Mọi người đồng thanh đáp:

- Rõ.

Hắc Thủ Ma bèn mở túi bạc phát cho mỗi người ba mươi lạng, ai lãnh xong cũng đều lập tức ra khỏi phòng trở về nhà.

Vũ Duy Ninh và Dương Nhị cũng đều lãnh ba mươi lượng bạc, ra khỏi khách sạn, Dương Nhị hạ giọng nói:

- Lão huynh, ông chủ này xem ra có điểm tà môn.

Vũ Duy Ninh cười khẽ nói:- Ðúng thế, y không nói rõ nơi làm việc, chẳng hiểu có ý tứ gì, có điểu mặc kệ y, y trả công cho bọn ta không ít là được, còn thì mọi việc của y không cần hỏi tới.

Dương Nhị nói:

- Lão nhân người đã cầm tiền của người ta thì phải trở lại, đừng để liên lụy cho tiểu nhân.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ai lại làm thêm Lão đệ mà không yên tâm, thì cứ cầm lấy ba mươi lạng bạc đây, lão hán gởi ở nhà ngươi đấy!

Nói xong dúi gói bạc vào tay Dương Nhị.

Dương Nhị cảm thấy có điểu không hay, vội vàng đẩy ra nói:

- Tại hạ chỉ nói thế thôi, lão nhân người cần gì làm như vậy?

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Như vậy cũng tiện cho lão hán mà, mang tiền bạc trên người nhiễu làm gì?

Dương Nhị nghĩ thấy cũng phải, bèn gật đầu nói:

- Ðược rồi, tại hạ giữ giùm lão nhân người, sau nửa năm làm việc xong, lão nhân người cứ theo tại hạ vế nhà mà lấy.

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão hán còn phải đi nói qua với bà con một câu, chúng ta sẽ gặp lại Nói xong chắp tay chào, chạy ra ngoài thành.

Ra khỏi cửa thành đã thấy Du Băng Viên đang chờ bên đường, nàng thấy Vũ Duy Ninh trở lại, vội vã hỏi:

- Thếnào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Hoàn toàn đúng, đúng là Hắc Thủ Ma Thẩm Phỉ Ðạt.

Lúc ấy chàng mới đem mọi chuyện thuật lại một lượt cho Du Băng Viên nghe.

Du Băng Viên mừng rỡ nói:

- Thật là "Ði mòn gót giầy tìm không thấy, Chẳng phí công lao lại kiếm ra." Bây giờ ta đi bán ngựa được rồi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Bán một con thôi cũng được. Hắc Thủ Ma nói nơi làm việc cách đây khoảng hai trăm dặm, chắc không sai, cho nên cô cứ giữ lại một Con mà cưỡi.

Du Băng Viên hỏi:

- Ngoài Hắc Thủ Ma ra ngươi còn thấy ai khác không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu đáp:

- Không, có điểu chắc chắn còn có đám lâu la của Phục Cừu bang, nhưng chẳng đáng kể.

Du Băng Viên nói:

- Vậy ta sẽ vào thành bán một con ngựa, ngươi đi với ta được không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không được, vạn nhất bị Hắc Thủ Ma nhìn thấy thì lại mất một phen múa lưỡi giải thích đấy.

Du Băng Viên ngượng ngập cười nói:

- ÐượC rồi, chúng ta chia tay ở đây, ngươi nên cẩn thận một chút vẫn hay.

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Ta thì không sao, nhưng lúc cô theo dõi thì phải hết sức cẩn thận, đừng để bị họ phát giác.

Du Băng Viên gật gật đầu, nhảy lên ngựa, dắt con ngựa của Vũ Duy Ninh vào thành.

Vũ Duy Ninh cũng đi bộ vào thành, thong thả tới khách sạn, đứng trước cổng đợi một lúc mới thấy Dương Nhị mang một cái bao rảo chân tới, bèn bước ra đón nói:

- Vợ con ngươi yên tâm chứ?

Dương Nhị cười nói:

- Con mụ ác nhân nhà tôi thấy tiền tối mắt, nghe nói nửa năm nữa lại còn cầm tiền về, bèn cứ thúc tôi đi cho mau.

Vũ Duy Ninh thầm than thở tự nhủ:

- Chị ta mà biết chồng mình đi lần này ra đi không được sống mà trở về thì chắc là không vu i mừng như thế đâu!

Kế đó lại hỏi:

- Ngươi có mấy đứa con?

Dương Nhị đáp:

- Năm đứa, ba trai hai gái, thằng lớn nhất mười sáu tuổi, đi làm chân hầu bàn ở một quán ăn.

Vũ Duy Ninh lại hỏi:

- Còn cha mẹ ngươi vẫn khỏe chứ?

Dương Nhị nói:

- Ðúng thế, một nhà tám miệng ăn toàn cậy vào tôi, khổ ghê lắm!

Vũ Duy Ninh gật gật đầu, tự nhủ:

- Nói như thế thì ta không thể thấy người chết không cứu, chờ khi nào tổng đàn Phục Cừu bang xây sắp xong, phải tìm cách cứu người này chạy thoát trước...

Dương Nhị nói:

- Ði, chúng ta vào trong đi!

Hai người vào hậu viện của khách sạn, đã thấy mấy người thợ tới trước đó, bọn họ cũng đều mang bao quần áo, chuẩn bị đi xa.

Trong bọn có một người thấy Vũ Duy Ninh cùng Dương Nhị đi vào, buột miệng hỏi:

- Dương Nhị, vị lão nhân gia đây là bà con của ngươi à?

Dương Nhị nói:

- Ông ta là nghĩa đệ của cha ta, cũng là một tay thợ giỏi, nên ta nói lão nhân gia cùng đi.

Ðang trò chuyện, lại thấy có hai người thợ từ trong phòng của Hắc Thủ Ma bước ra, kế đó là Hắc Thủ Ma cũng bước ra, nói:

- Ði cho mau mà trở lại đây, một khắc nữa chúng ta phải đi rồi.

Hai người thợ kia vâng dạ lia lịa, vội vã ra khỏi khách sạn.

Hắc Thủ Ma bước ra sân, nhìn bọn Vũ Duy Ninh cười nói:

- Các ngươi rất thành thật, chẳng có ai cầm tiền bỏ đi luôn cả!

Một người thợ già cười nói:

- Ðại gia nói thế chứ, chúng tôi không phải là trộm cướp, ai lại cầm tiền bỏ đi không chịu làm mướn bao giờ!

Hắc Thủ Ma nở nụ cười gật gật đầu, chắp tay sau lưng đi lòng vòng.

Không lâu sau, hai người thợ cuối cùng cũng đã vác bao phục chạy tới khách sạn. Cũng đúng lúc ấy có bốn cỗ xe ngựa chạy tới trước cửa khách sạn, Hắc Thủ Ma bảo hai mươi người thợ chia nhau lên ngôi rồi lập tức đi ra cửa đông.

Núi Lữ Lương ở phía tây thành Thanh Lương, giờ đây xe ngựa lại ra cửa đông, đúng là đi theo hướng ngược lại!

Ngoài ra, Hắc Thủ Ma lại không che rèm xe, cho nên đường xe đi mọi người đều nhìn thấy rõ.

Vũ Duy Ninh bắt đầu thấy ngờ vực, vì chàng vẫn cho rằng nơi Phục Cừu Bang xây tổng đàn chỉ trong một dải núi Lữ Lương, giờ đây xe ngựa lại chạy vế phía đông, tựa hổ cho thấy rõ là mình đoán sai. Vì nếu quả là Hắc Thủ Ma cố tình đi theo đường này để lừa dối người ta, thì y phải bịt kín cửa sổ trên xe mới phải, nhưng y lại chẳng làm gì Có điểu tuy chàng ngờ vực nhưng chẳng hể lo lắng, vì nếu mình không bị lộ chân tướng thì sau cùng thế nào cũng được đưa tới tổng đàn của kẻ địch, vả lại cho dù tới lúc mình không còn đất sống thì Du Băng Viên ngấm ngầm theo dõi cũng có thể biết được đó là nơi nào.

Cho nên chàng yên lòng nhắm mắt thiu thiu ngủ đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau