ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Ðùa cợt cùng long phụng

Tam Cước Kỳ Lân cười nhạt nói:

- Chí lý đáng khen! V đại! V đại!

Hận Thiên ông chợt toét miệng cười nói:

- Có điều, nếu họ Hổ ngươi quyết tâm đầu hàng Ðồng Tâm Minh, lão phu quyết không can thiệp.

Tam Cước Kỳ Lân nói:

- Ai có chí người ấy, vốn ngươi chẳng có quyền gì phản đối hay can thiệp cả!

Hận Thiên ông chợt chỉ Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga cười nói:

- Nhưng lão phu có quyền xử tử hai người kia!

Tam Cước Kỳ Lân hô hô cười nói:

- Ðúng, ngươi ngại gì mà không ra tay thử xem!

Hận Thiên ông liếc xéo y, cười nhạt nói:

- Ngươi cho rằng lão phu không dám à?

Tam Cước Kỳ Lân cười nói:

- Lão phu có nói rằng ngươi không dám đâu!

Hận Thiên ông đột nhiên đứng phắt dậy, phi thân vọt tới cạnh Vũ Duy Ninh, một tay đặt lên thiên linh cái của chàng, sát khí đằng đằng, hung dữ nói:

- Tiểu tử, lão phu đang muốn giết chết ngươi đây!

Vũ Duy Ninh trong lòng phát hoảng, nhưng vẫn bình thản nói:

- Ngươi định sẽ trả lời Vô Danh Ma ra sao?

Hận Thiên ông nói:

- Lý do là vì Tam Cước Kỳ Lân có ý muốn đầu hàng Ðồng Tâm Minh, lão phu mà giết chết ngươi thì y không còn cách nào đầu hàng được nữa!

Vũ Duy Ninh nói:

- Y vốn chẳng hề có ý đầu hàng Ðồng Tâm Minh.

Hận Thiên ông hừ một tiếng nói:

- Ngươi không nghe thấy nói gì à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nghe thì có nghe, nhưng y nói không phải thật lòng, y chỉ muốn đù a với ngươi thôi.

Hận Thiên ông quay nhìn Tam Cước Kỳ Lân hỏi:

- Hổ huynh, ngươi muốn đùa giỡn phải không?

Tam Cước Kỳ Lân cười hì hì nói:

- Không, lão phu nói thật cả đấy!

Hận Thiên ông lập tức quay nhìn Vũ Duy Ninh cười nhạt nói:

- Ngươi nghe đấy, y có đùa giỡn đâu!

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu y thật lòng cải tà quy chánh, không ngồi yên nhìn ta bị giết, nhưng hiện vẫn ngồi yên bất động đấy thôi.

Tam Cước Kỳ Lân nói ngay:

- Y nhanh hơn lão phu một bước, lão phu định cứu ngươi thì đã không kịp rồi!

Vũ Duy Ninh cười nhạt nói:

- Nếu như thế, khi ta chết rồi, ngươi không những không thề đầu hàng Ðồng Tâm Minh, mà nhất định còn bị Vô Danh Ma xử phạt kia... Hừ! Ta thật không rõ ngươi muốn giở trò ma gì!

Tam Cước Kỳ Lân chỉ cười không đáp.

Hận Thiên ông dùng lực đè đầu Vũ Duy Ninh, cười gằn nói:

- Tiểu tử, ngươi định trối trăn gì thì nói mau đi.

Vũ Duy Ninh im lặng một lúc, lặng lẽ cười một tiếng nói:

- Ngươi muốn giết ta thật sao?

Hận Thiên ông nói:

- Ðúng thế, trừ phi...

Vũ Duy Ninh cười hỏi:

- Trừ phi cái gì?

Hận Thiên ông nói:

- Trừ phi ngươi chịu thôi không đối địch với bản bang nữa.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nói ra ngoài để rồi, ngươi đang muốn giết ta để ngăn cản Tam Cước Kỳ Lân đầu hàng Ðồng Tâm Minh kia mà!

Hận Thiên ông nói:

- Bây giờ lão phu nói thế này, nếu ngươi đồng ý từ nay về sau không đối địch với bản bang nữa, lão phu sẽ tha không giết ngươi.

Tam Cước Kỳ Lân lại cướp lời cười nói:

- Tiểu tử, đáp ứng mau đi! Hận Thiên ông y có tính ưa giết người mấy ngày không giết người là ăn không ngon ngủ không yên đấy!

Hận Thiên ông cười hắc hắc quái dị nói:

- Họ Hổ ngươi nói đúng đấy, nửa tháng nay lão phu không giết người, trong lòng ngứa ngáy nhịn không được đây!

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy ngươi ra tay được rồi.

Hận Thiên ông cười ghê rợn nói:

- Ngươi không chịu phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tâm nguyện của ta là bắt lại bảy mươi hai tên ma đầu các ngươi, ta đã nói với Du minh chủ rối, nếu ta thất bại thì là chết chứ không phải vì nửa đường bỏ dở.

Hận Thiên ông nói:

- Nhưng giờ đây lão phu chỉ cần phát chưởng một cái, thì ngươi sẽ nát đầu mà chết, ngươi còn có thể hoàn thành tâm nguyện được sao?

Diêu Ngọc Nga chợt ngắt lời lạnh lùng nói:

- Ngươi không thề giết y được đâu!

Hận Thiên ông sửng sốt nhìn nàng nói:

- Ngươi nói gì?

Diêu Ngọc Nga chỉ lên vách đá nói:

- Ngươi nhìn xem ai tới kìa?

Hận Thiên ông quay lại nhìn chẳng thấy có ai, trong lòng vừa thấy không ổn, đã phát giác có một luồng kình phong đánh vào ngực mình. Tuy y không bao giờ ngờ rằng Diêu Ngọc Nga lại có thể ra tay, song phản ứng cực kỳ mau lẹ, lập tức nhún chân nhảy lui lại hơn một trượng, hô hô cười lớn nói:

- Giỏi lắm! Diêu cô nương, té ra cô cũng có hai tay đấy.

Diêu Ngọc Nga đánh lén không trúng trong lòng rất thất vọng, lập tức bước lên đứng trước mặt Vũ Duy Ninh nghiến răng, nghiến lợi nói:

- Ngươi mà muốn giết y thì phải giết ta trước đã Hận Thiên ông nghiêngnghiêngngó ngó nàng một lúc, cười hỏi:

- Xem chiêu thế của cô có vẻ cũng có võ công, ai dạy cô thêm Diêu Ngọc Nga nói:

- Ngươi không phải hỏi!

Hận Thiên ông cười nói:

- Bang chủ của bọn ta phải không?

Diêu Ngọc Nga xoay chuyền ý nghĩ quyết định hăm dọa y, bèn gật đầu đáp:

- Ðúng đấy, lúc Ở khách sạn Hồng Tân tại Lạc Dương, bà ta đã dạy mấy chiêu tuyệt kỹ đánh là thắng, ngươi có gan thì lại đây thử qua với ta xem!

Hận Thiên ông đang định nói chợt nghe trên đầu có tiếng gió rít lên, ngẩng đầu nhìn, thấy Sáp Sĩ Hổ Quách Giang nhảy xuống, bèn cười nói:
- Quách huynh, ngươi không Ở trên đó canh gác, xuống đây làm gì?

Sáp Sĩ Hổ Quách Giang chỉ chỉ tay lên trên, lộ vẻ nôn nóng hạ giọng nói:

- Có một người quay trở lại!

Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân thoáng biến sắc, đồng thanh hỏi mau:

- Ai vậy?

Sáp Sĩ Hổ đáp:

- Lang Tâm Hắc Long!

Tam Cước Kỳ Lân kinh ngạc nói:

- Y trở lại làm gì?

Sáp Sĩ Hổ nói:

- Y xuống tới rồi kìa, ngươi hỏi y xem!

Câu nói vừa dứt, quả thấy có một bóng người trên vách đá từng chặng từng chặng lao xuống - đúng là Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng.

Hận Thiên ông, Tam Cước Kỳ Lân và Sáp Sĩ Hổ vừa thấy xuống tới cốc địa, vội vàng bước lên đón hỏi:

- sao Nam Cung huynh lại trở lại?

Lang Tâm Hắc Long thần sắc phờ phạc nói:

- Lão phu gặp phải Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy và Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa, bị họ đánh không còn đường chạy, cho nên chỉ còn có cách quay trở lại đây...

Nói tới đó, thở hổn hển.

Tam Cước Kỳ Lân hỏi:

- Bọn họ thấy ngươi chạy vào khẩu không?

Lang Tâm Hắc Long lau mổ hôi trán đáp:

- Chắc là không, có điều chỉ sợ họ phát hiện ra chỗ này. Chúng ta chuẩn bị mau, nếu thấy bọn họ vào cốc, bốn người cùng liên thủ tấn công, thì may ra...

Tam Cước Kỳ Lân ngắt lời, trách móc nói:

- Lẽ ra Nam Cung huynh không nên chạy trở vào đây!

Lang Tâm Hắc Long vẻ mặt chán nản nói:

- Lão phu không còn cách nào mà. Rời khỏi đây không bao lâu, đã bị hai người bọn họ nhìn thấy, lão phu biết không chống được hai người, nên quay đầu chạy, nhưng bọn họ theo riết không tha, suốt một giờ khi trốn chạy đến bây giờ không làm sao thoát được bọn họ, không còn cách nào khác mới phải quay vào đây.

Hận Thiên ông hỏi:

- Còn những người kia?

Lang Tâm Hắc Long đáp:

- Không biết nữa. Ra khỏi cốc địa xong, bang chủ lập tức ra lệnh mọi người phân tán...

Tam Cước Kỳ Lân than:

- Thật rủi quá, nếu Nam Cung huynh không quay trở lại đây thì cũng còn một con đường sống, chứ bây giờ thì ngươi hết đường rồi!

Lang Tâm Hắc Long sửng sốt hỏi:

- Nói vậy là sao?

Tam Cước Kỳ Lân nói:

- Ngươi nhìn lên trên kia mà xem!

Lang Tâm Hắc Long biến sắc, ngước nhìn lên, chính trong chớp mắt ấy, Ma huyệt của y bị Tam Cước Kỳ Lân phóng tới điềm trúng lập tức toàn thân cứng đơ, ngã lăn quay ra đất.

Y có nằm mơ cũng không ngờ rằng Tam Cước Kỳ Lân lại đột nhiên trở cờ, nhất thời hoảng sợ tới ngơ ngác, kêu thất thanh:

- Hổ Hóa Long, ngươi... ngươi giở trò quỷ gì ra vậy?

Sáp Sĩ Hổ cười nói:

- Chỉ sợ lại có người bị đuổi quay lại... Ðiềm luôn và Á huyệt của y đi!

Tam Cước Kỳ Lân một cước móc vào người Lang Tâm Hắc Long lật lại Cho y úp mặt xuống đất, rối vươn chỉ phóng mau ra lại điềm vào Á huyệt của y.

Hận Thiên ông nhìn bốn phía nói:

- Mang giấu y vào đâu cho tốt?

Sáp Sĩ Hổ nói:

- Trên cây là được rối!

Tam Cước Kỳ Lân lập tức vươn tay nắm lấy dây lưng của Lang Tâm Hắc Long, xách y lên rối tung mình nhảy lên chỗ cành lá rậm rạp của một cây đại thụ, móc y vào một cành cây, rối mới cười hì hì nhảy xuống đất.

Sáp Sĩ Hổ cười nói:

- Lão phu lại trở ra canh, chỉ mong bắt thêm được một hai tên nữa.
Trong câu nói thân hình đã vọt mau lên, chỉ chớp mắt đã mất hút trên vách đá tối om.

Nhìn thấy tình hình, Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga như lọt vào đám mây mù năm dặm, đều trợn mắt đớ lưỡi chẳng ai biết tại sao.

Chuyện này là thế nào?

Chẳng lẽ ba người bọn họ đã thề nguyền với nhau, quyết tâm phản bội Vô Danh Ma à?

Nhưng tại sao bọn họ phản bội Vô Danh Ma?

Hay là ba người bọn họ sau khi Ðồng Tâm Minh bắt giam vào Chính Tâm Lao lần thứ hai, đều đã bị Ðồng Tâm Minh cảm hóa?

Không. Bọn họ quyết không thề bị Ðồng Tâm Minh cảm hóa. Nếu bọn họ quả bị Ðồng Tâm Minh cảm hóa, thì trước đấy một giờ, khi bọn Vô Danh Ma vừa rời khỏi tuyệt cốc xong, bọn họ đã phải lập tức nói rõ cho mình, cũng phải lập tức tìm cách tháo khóa tay cho mình mới phải. Nhưng bọn họ có làm thế đâu!

vũ Duy Ninh nghĩ mãi không ra, cho nên cứ ngơ ngơ ngác ngác.

Diêu Ngọc Nga cũng nghĩ không ra lý do bên trong, nên cũng đứng sững như trời trồng.

Tam Cước Kỳ Lân thấy dáng vẻ ngơ ngác của hai người, không kìm được tiếng cười, nói:

- Hận Thiên ông, từ nay trở đi không đùa giỡn được nữa rồi.

Hận Thiên ông so so vai nói:

- Biết đâu được, có điều...

Rồi nhìn qua Vũ Duy Ninh nói:

- Thằng tiểu tử này quả có chỗ khí khái, chẳng lạ gì minh chủ coi trọng như vậy.

Dừng lại một chút, cất bước tới gần Vũ Duy Ninh cười nói:

- Vũ Duy Ninh, ngươi thấy lạ lắm phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Ðủng vậy, tại sao các ngươi phản bội Vô Danh Ma?

Hận Thiên ông nói:

- Bọn ta không phản bội bà ta!

Vũ Duy Ninh ngỡ ngàng nói:

- Không phải thế, thì tại sao các ngươi lại bắt Lang Tâm Hắc Long Nam Cung mộng?

Hận Thiên ông cười bí ẩn nói:

- Ðoán thử xem, đoán trúng thì lão phu sẽ lập tức mở khóa tay ra cho ngươi!

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nếu ta đoán trúng thì sao?

Hận Thiên ông ngồi phệt xuống đất, cười nụ nói:

- Cũng thế Diêu Ngọc Nga lại hỏi:

- Ngoài việc tháo khóa tay cho y, ngươi cũng chịu thả bọn ta ra chứ?

Hận Thiên ông gật đầu nói:

- Ðược mà!

Diêu Ngọc Nga mắt sáng lên nói:

- Ba người các ngươi có thù hằn riêng với Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng chứ gì?

Hận Thiên ông lắc đầu nói:

- Sai rồi, đoán lại đi!

Diêu Ngọc Nga cho rằng mình đoán trúng, vừa nghe thấy là không phải, lại rơi vào chỗ mù mờ, nhìn Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Ngươi đoán thử xem!

Vũ Duy Ninh cũng cười gượng nói:

- Ðã không phải là phản bội Vô Danh Ma, cũng không phải có thù riêng với Lang Tâm Hắc Long, thì có lý do gì khác kia chứ?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nếu không có lý do gì khác, bọn họ đã không ra tay chế ngự Lang Tâm Hắc Long!

Vũ Duy Ninh gật đầu không đáp, nhíu mày suy nghĩ một lúc, chợt ngước đầu nhìn chằm chằm vào Hận Thiên ông hỏi:

- Ðúng là các ngươi phản Vô Danh Ma à?

Hận Thiên ông đáp:

- Ðúng thết Vũ Duy Ninh cười khẽ nói:

- Vậy thì đại khái ta đoán ra rồi!

Diêu Ngọc Nga vội hỏi:

- Là vì tại sao vậy?

Tam Cước Kỳ Lân chợt ngắt lời nói:

- Chờ lát nữa hãy nói, Sáp Sĩ Hổ lại xuống rối kìa.

Già trẻ bốn người đưa mắt nhìn lên, quả thấy Sáp Sĩ Hổ Quách Giang từ vách đá từng chặng từng chặng phi thân xuống, y tới mặt đất rối, nhảy một bước tới chỗ Tam Cước Kỳ Lân và Hận Thiên ông ngồi hạ giọng nói:

- Làm ăn khá lắm, lại một người chạy trở lại!

Hận Thiên ông hỏi:

- Ai đấy?

Sáp Sĩ Hổ đáp:

- Tiếu Trung đao!

Nói tới đó, một bóng người như con én từ ngoài con đường bí mật lướt vào cốc, dang rộng hai tay rơi thẳng xuống.

Quả nhiên là Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương.

Bọn Tam Cước Kỳ Lân ba người làm như không nhìn thấy rõ, đồng thời nhảy tới, quát lớn:

- Ai?

Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương khẽ Ơ một tiếng, nói mau:

- Ðừng kêu lớn, người nhà mà!

Trong câu nói, đã lao tới trước mặt ba người bọn Tam Cước Kỳ Lân.

Hận Thiên ông a lên một tiếng nói:

- Té ra là Lao huynh, sao lại quay lại thêm Tiếu Trung đao cũng mổ hôi đầy mặt, thần sắc hoảng sợ nói:

- Lão phu xúi quẩy, đúng phải cha con Du lão tặc...

Tam Cước Kỳ Lân làm ra bộ kinh hãi nói:

- A! Tại sao lại gặp cha con bọn họ?

Tiếu Trung đao quay người nhìn lên vách đá nói:

- Một giờ trước đây, lão phu theo mọi người ra khỏi tuyệt cốc rối, đều mỗi người chạy một đường, không ngờ lão phu đi được hai ba dặm thì gặp đúng cha con Du lão tặc. Lão phu hai chưởng không địch nổi bốn tay, chỉ biết quay người bỏ chạy, nhưng Du lão tặc đuối riết không tha. Lão phu dùng hết thủ đoạn cũng không thoát, mới rồi chạy tới gần đây, nghĩ rằng Du lão tặc còn chưa phát hiện ra trong núi có tuyệt cốc này, nên quyết định chạy trở vào ẩn núp rối sẽ tính sau.

Sáp Sĩ Hổ hỏi:

- Du lão tặc có nhìn thấy Lao huynh chạy vào đây không?

Tiếu Trung đao thở hắt ra nói:

- Chắc không thấy, lão phu chạy vào đường sơn cốc, còn lẩn quẩn trong đám loạn thạch cho họ đuối một lúc. Hiện tại họ chỉ biết lão phu chưa ra khỏi cốc, chứ chắc không phát hiện rằng lão phu chạy vào đây.

Chương 82: Ăn miếng trả miếng

Hận Thiên ông cau mày nói:

- Lẽ ra Lao huynh không nên chạy trở lại đây, nếu bị Du lão tặc phát hiện, há chẳng làm liên lụy cả bọn ta sao?

Tiếu Trung đao sượng sùng nói:

- Lão phu cũng biết rằng không nên chạy trở lại đây, nhưng Du lão tặc đuối rát quá đi mất...

Tam Cước Kỳ Lân không chờ y nói hết, bèn làm ra vẻ an ủi bước lên nắm tay y nói:

- Ðược rồi, Lao huynh khỏi giải thích nữa, tới dưới gốc cây nghỉ ngơi một lúc đã Tiếu Trung đao bước theo y, vừa quay đầu nhìn lại nói:

- Bây giờ vẫn chưa thấy đuối tới, đủ biết rằng y chưa phát hiện ra lão phu chạy vào tuyệt cốc này...

Tam Cước Kỳ Lân nói:

- Ðúng đấy! Có điều Lao huynh cứ tạm thời im lặng ở đây là được.

Tiếu Trung đao gật đầu nói:

- Ờ, mấy hôm nay gió lớn quá, ra nhất định sẽ bị phát hiện, nên lão phu định là ở lại cùng các ngươi canh giữ trong tuyệt cốc này luôn.

Tam Cước Kỳ Lân cười nói:

- Vô cùng hoan nghênh!

Câu nói chưa dứt, năm ngón tay y đột nhiên gia tăng kình lực nắm lấy huyệt Mạch môn ở cổ tay Tiếu Trung đao.

Tiếu Trung Ðao rúng động toàn thân, Vô cùng kinh ngạc kêu thất thanh:

- Ơ, ngươi làm gì thêm Tam Cước Kỳ Lân kéo y đi tới dưới gốc cây, cười nói:

- Nắm vào huyệt Mạch môn của ngươi, để ngươi không có sức phản kháng,vậy thôi!

Tiếu Trung Ðao bị chế ngự huyệt Mạch môn, toàn thân không còn chút khí lực, phải để mặc cho Tam Cước Kỳ Lân kéo đi xềnh xệch.

Nhưng y không biết đã gặp kiếp số, chỉ khiếp sợ kêu lên:

- Hổ huynh, ngươi đùa giỡn kiều gì vậy?

Tam Cước Kỳ Lân hô hô cười nói:

- Lão phu thích đùa giỡn với người, chẳng phải mới hôm nay.

Tiếu Trung đao tức giận nói:

- Bỏ tay ra, lão phu không thích bị ngươi đùa giỡn kiều này.

Tam Cước Kỳ Lân kéo y đi tới dưới gốc cây, vận chỉ lực điềm vào Ma huyệt của y, mới đẩy y ngã xuống đất cười hì hì nói:

- Lão phu biết ngươi không thích, nhưng tình thế tới nước này, ngươi ráng thích một lần vậy!

Tiếu Trung Ðao mặt xám như tro, đảo mắt nhìn ba người một hổi rối run lên nói:

- Các ngươi... ba người các ngươi thật ra giở trò quỷ gì vậy?

Hận Thiên ông cười nói:

- Chuyện ấy, lão phu đã đồng ý để Vũ Duy Ninh đoán, ngươi cứ lên cây rối rửa tai cung kính lắng nghe.

Nói xong, vươn bàn tay như mũi kích điềm vào á huyệt của y, rối nắm y nhảy lên cây, treo y vào một cành lớn.

Sáp Sĩ Hổ cười nói:

- Ðiềm huyệt lại Lang Tâm Hắc Long đi, để y khỏi vận công giải khai huyệt đạo.

Hận Thiên ông theo lời ra tay điềm lại Ma huyệt, á huyệt của Lang Tâm Hắc Long, rồi nhảy xuống đất.

Sáp Sĩ Hổ cười hỏi:

- Từ huynh bảo Vũ Duy Ninh đoán chuyện gì vậy?

Hận Thiên ông nói:

- Ðoán xem tại sao ba người bọn ta làm phản, nếu đoán trúng sẽ thả cho y trốn về!

Sáp Sĩ Hổ cười hô hô một hổi, lại tung người vọt lên vách đá đi khuất Lúc ấy Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân lại ngồi xuống đối diện với Vũ Duy Ninh. Tam Cước Kỳ Lân nhìn Vũ Duy Ninh cười nói:

- Ðược rồi, tiểu tử, giờ thì ngươi đoán đi, nếu đoán trúng nhất định ta sẽ tha cho ngươi trốn về.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta không trốn nữa!

Tam Cước Kỳ Lân thoáng sửng sốt nói:

- Tại sao thêm Vũ Duy Ninh khẽ cười nói:

- Tại hạ ở đây an toàn mười phần, tại sao lại phải trốn?

Diêu Ngọc Nga nghe xong lùng bùng, kéo kéo áo chàng hỏi:

- Tại sao ngươi lại nói ở đây mười phần an toàn?

Vũ Duy Ninh nhìn qua nàng cười nói:

- Ðúng đấy Ngọc Nga, chúng ta ở đây được mười phần an toàn, không gặp nguy hiềm gì nữa đâu!

Diêu Ngọc Nga chẩu môi nói:

- Ta chẳng hiếu là ngươi nói gì cả!

Vũ Duy Ninh hít một hơi dài mặt đầy vẻ vui mừng nói:

- Trong thiên hạ hiện nay thật không có ai địch lại được Du minh chủ, Vô Danh Ma mà biết câu chuyện này, chắc phải buông tay thôi!

Diêu Ngọc Nga ngước mắt nhìn chằm chằm vào Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân, ngắt lời nói:

- Ngươi muốn nói rằng trước khi ba người bọn họ được Vô Danh Ma cứu về, đã bị Du minh chủ cảm hóa nên cải tà quy chánh phải không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, không phải thế...

Diêu Ngọc Nga không kìm được nôn nóng, hối thúc:

- Thế rốt lại là chuyện gì, ngươi nói mau đi mà!

Vũ Duy Ninh cười nụ nói:

- Hôm nay lúc Quái Thủ Phiên Thiên nhét viên thuốc vào miệng ta, Sáp Sĩ Hổ Quách Giang canh gác ở ngoài chợt phi thân nhảy xuống báo với Vô Danh Ma rằng bọn Du minh chủ đang tiến vào sơn cốc.

Lúc ấy Vô Danh Ma hỏi số người nhiều hay ít, Sáp Sĩ Hổ trả lời những gì cô có nhớ không?

Diêu Ngọc Nga về các đặc sứ áo vàng của Ðồng Tâm Minh còn rất lạ lùng, nghe hỏi lắc đầu nói:

- Không nhớ được, chỉ nhớ rằng họ có mười hai người.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ðúng, trong mười hai người ấy, trừ cha con Du minh chủ và gia sư là Thiên Thủ Kiếm Khách ra, còn chín vị đều là đặc sứ áo vàng của Ðồng Tâm Minh, gồm Vạn Nhân Ðịch uất Trì Hoành, Thần Ðà Tử Hầu Thông, Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên, Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Công, Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình, Hắc công công Vũ Văn Ðỉnh, Hắc bà bà Ngư Tri Xuân, Phi Long Trảo Vi uy Lương và Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa.

Diêu Ngọc Nga không hiểu gì cả, nói:

- Ngươi kể ra tên họ các đặc sứ áo vàng ấy làm gì?

Vũ Duy Ninh không đáp, lại nói tiếp:

- Song Ðồng Tâm Minh có cả thảy mười tám vị đặc sứ áo vàng, còn chín vị nữa. Trừ Chính ất chân nhân, Pháp Hải thiền sư bị Vô Danh Ma dùng thuật Ly Hồn Hoán Phách hại chết và ba vị Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, Kim Tân Cô Diệp Thúy Lan, Bạch Hiệp Du Ngọc Long chưa khỏi bệnh, thì còn bốn vị là Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch, Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng, Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên...

Dừng lại một chút chàng mới nói tiếp:

- Hôm nay, bọn họ đoán bốn vị sau còn ở lại bảo vệ Ðồng Tâm Minh không tới, nhưng theo ta đoán, trừ Nhất Thiếp Kỳ Y lưu lại Ðồng Tâm Minh để săn sóc ba người còn bị bệnh, ba người kia nhất định đều đã tới cả rồi!

Diêu Ngọc Nga lập tức hiếu ra ngay, trợn mắt nhìn Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân kêu lên:

- Ngươi muốn nói...

Vũ Duy Ninh ngắt lời cười nói:

- Ta muốn nói là Du minh chủ và Vô Danh Ma đều dùng đúng một cách giống nhau!

Diêu Ngọc Nga vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói:

- Ðều trộm rồng đổi phụng?
Vũ Duy Ninh gật đầu cười nói:

- Chắc chắn là thế.

Diêu Ngọc Nga lại ngước mắt nhìn Tam Cước Kỳ Lân và Hận Thiên ông, ấp úngnói:

- Vậy thì, bọn họ là...

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Hận Thiên ông là đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, Tam Cước Kỳ Lân là đặc sứ áo vàng thứ mười hai Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng, Sáp Sĩ Hổ đang canh gác ngoài cửa là đặc sứ áo vàng thứ mười bốn Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch!

Diêu Ngọc Nga đưa mắt nhìn Tam Cước Kỳ Lân và Hận Thiên ông, phấn khích nói:

- Có phải không? Hai vị có phải là Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng và Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng không?

Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân nhìn nhau một lượt, chợt đồng thời vỗ tay hô hô cười rộ.

Diêu Ngọc Nga cau mày ngờ vực hỏi:

- Sao lại cười?

Hận Thiên ông cười không ngớt, vừa cười vừa nói:

- Diêu cô nương, tình lang của cô ngoài mặt tuy có vẻ hơi ngu ngu, nhưng quả là một thanh niên thông minh tuyệt đỉnh, y đoán đúng hết.

Diêu Ngọc Nga mừng quá hỏi:

- Người đúng là Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng à?

Hận Thiên ông gật đầu cười nói:

- Ðúng thế, lão phu đúng đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng.

Diêu Ngọc Nga lại nhìn qua Tam Cước Kỳ Lân hỏi:

- Vậy thì người là Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng phải không?

Tam Cước Kỳ Lân cười hì hì đáp:

- Ðúng thết Có điều tình đời lúc ấm lúc lạnh, tình người mỏng như giấy, lão khiếu hóa hiện nay tự kiếm lấy mà ăn, đã lâu không "thân thử, (chìa tay) ra với người rối.

Diêu Ngọc Nga muôn phần mừng rỡ, lại nhìn lên trên vách nói:

- Vị trên kia đúng là Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch chứ?

Bắc Hải Ngư ông và Thân Thủ tướng quân cùng gật đầu cười đáp:

- Rất đúng! Rất đúng! Chính y đấy!

Thân Thủ Tướng Quân ho khẽ một tiếng rối so so vai nói:

- Có điều tuy là đoán đúng, nhưng bọn lão khiếu hóa phải thất tín một phen, là không thả y chạy trốn được!

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Tại hạ đã nói là không muốn chạy trốn rối kia mà!

Thân Thủ Tướng Quân nói:

- Cũng không thề mở khóa tay ra cho ngươi được!

Vũ Duy Ninh nói:

- Chờ sáng mai mở cũng không sao, biết đâu lại có người bị Du minh chủ chặn đường chạy vào trở lại!

Bắc Hải Ngư ông khen ngợi nói:

- Vũ Duy Ninh, đầu óc ngươi quả là lanh lẹn, nghe một biết mười, nhưng lão phu còn có một chỗ chưa rõ...

Vũ Duy Ninh sửa lại thế ngồi, cười hỏi:

- Các đặc sứ có gì chưa rõ?

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Ba bộ mặt giả của bọn ta là do Du minh chủ đích thân vẽ cho, ngươi lại nhận ra được bọn ta là giả mạo, chắc là do trên mặt bọn ta lộ ra chỗ nào chứ gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải. Du minh chủ về thuật dịch dung thì khéo léo điêu luyện, tại hạ làm sao nhìn ra được? Tại hạ chỉ căn cứ vào bề ngoài của ba vị suy tình đoán lẽ mà chỉ ra thôi.

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Nếu như thế ngươi làm sao chỉ ra được đúng Sáp Sĩ Hổ là Lý đặc sứ, Tam Cước Kỳ Lân là Mộ Dung đặc sứ, Hận Thiên ông là lão phu?

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Rất giản dị. Tại hạ đã gặp qua ba vị, nhớ được vóc dáng từng người cao thấp gầy béo ra sao. Cái đặc sứ vóc dáng to cao chỉ giả Hận Thiên ông là hơn, Mộ Dung Ðặc Sứ vóc dáng gầy gò, chỉ giả Tam Cước Kỳ Lân là hợp...

Bắc Hải Ngư ông không kìm được, vỗ vào đùi nói:- Ðúng! Chuyện đơn giản thế mà lão phu nghĩ không ra, quả là càng già càng hổ đổ!

Vũ Duy Ninh nói:

- Tại hạ cũng có một chỗ chưa rõ, sau khi ba vị giả mạo Sáp Sĩ Hổ, Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân được Vô Danh Ma cứu về rối dĩ nhiên biết Vô Danh Ma sẽ vào ẩn núp tại tuyệt cốc này, nhưng bọn Du minh chủ vẫn không biết thì làm thế nào đến đúng được nơi đây mà tìm kiếm, cùng với các vị trong ứng ngoài hợp?

Bắc Hải Ngư ông cười nói:

- Chuyện đó cũng rất đơn giản, đó là bọn ta thông tri cho họ.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ba vị theo sát bên cạnh Vô Danh Ma suốt, làm sao có cơ hội mà thông tri cho Du minh chủ... a, đúng rối.

Bắc Hải Ngư ông cười nói:

- Nghĩ ra rối à?

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Có phải là nhờ Thập Lý Hương không?

Bắc Hải Ngư ông gật đầu đáp:

- Ðúng vậy. Sau khi bọn ta được "cứu, rời khỏi Ðộng Ðình hổ rồi, dọc đường thả Thập Lý Hương lại, bọn Du minh chủ cứ nghe hương mà tới thôi!

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Lúc trao đổi tù nhân trên Ðộng Ðình hồ, minh chủ có biết Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga là giả không?

Bắc Hải Ngư ông lắc đầu nói:

- Không biết, có điều sau đó dĩ nhiên sẽ phát hiện ra là giả thôi!

Vũ Duy Ninh than:

- Cũng may mà minh chủ cũng dùng kế trộm rồng đổi phụng, nếu không thì phen này thua mất rồi.

Thân Thủ Tướng Quân cười nói:

- Nghiêm khắc mà nói, chúng ta cũng có một điềm bị thua.

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Bọn ta vốn bắt được chín người bên địch, hiện tại chỉ còn có năm, bốn người đổi lấy hai tính ra thì là thua, nhưng mong sao bọn minh chủ ngăn cản đuổi thêm một hai người chạy trở lại, thì tính lại cũng không thua mà.

Vũ Duy Ninh nói:

- Tại sao lúc đầu minh chủ không chọn bốn người khác giả dạng Lang Tâm Hắc Long, Quái Thủ Phiên Thiên, Ðộc Mục Cuồng và Tiếu Trung đao?

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Vốn minh chủ cũng tính như thế, nhưng không tìm được người phù hợp nên phải thôi.

Lúc ấy Vũ Duy Ninh bèn đem những điều mình và Diêu Ngọc Nga đã gặp kể lại một lượt, sau cùng hỏi:

- sức khỏe ba vị đặc sứ Qua, Diệp, Du ra sao?

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Từ khi uống thuốc giải rối, cũng đã bớt dần, tuy không nhận ra ai là ai, nhưng cũng không còn coi người mình là kẻ thù nữa.

Vũ Duy Ninh mừng rỡ nói:

- Vô Danh Ma nói phải uống thuốc nửa năm mới khỏi, đến nay đã hơn hai tháng, chỉ quá bốn tháng nữa là được rối. Bốn tháng thì cũng mau thôi.

Nói chuyện này chuyện kia, không biết trời đã sáng dần.

Thân Thủ Tướng Quân ngẩng nhìn trời nói:

- Bọn minh chủ chắc là sắp tới rồi!

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Ờ, chắc sắp tới rồi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nghe nói ngoài mười hai người bọn minh chủ, còn có bốn mươi hai vị đại biểu, năm mươi võ sĩ áo bạc và ba trăm đệ tử của Cùng gia bang phải không?

Thân Thủ Tướng Quân cười nói:

- Không có đâu, cái gọi là bốn mươi hai vị đại biểu, năm mươi võ sĩ áo bạc và ba trăm đệ tử của Cùng gia bang đó là bịa đặt đấy.

Vũ Duy Ninh ngạc nhiên nói:

- A, là có ý nói thế để dọa Phục Cừu bang.

Thân Thủ Tướng Quân nói:

- Ðúng lắm. Không như thế thì chừng nào Vô Danh Ma mới chịu rời khỏi cốc địa này. Bà ta không chịu rời khỏi cốc này, Ðồng Tâm Minh dù có dốc toàn lực cũng không có cách nào cứu các người thoát hiềm.

Diêu Ngọc Nga nói ngay:

- Bây giờ trời đã sáng, người Phục Cừu bang chắc không có ai chạy trở lại nữa, các vị có thể tháo khóa tay cho y được rồi!

Thân Thủ Tướng Quân cười nói:

- Thật xấu hổ, vẫn không tháo được!

Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Tại sao thiêu Thân Thủ Tướng Quân nói:

- Vì bọn ta không có chìa khóa, không tháo được.

Diêu Ngọc Nga bất giác buồn bã nói:

- Vậy thì làm sao?

Thân Thủ Tướng Quân nói:

- Ðừng nóng nảy. Thanh Khê Lão Nhân có một lưỡi chuỳ thủ chặt sắt như bùn, chờ y tới rồi sẽ chặt đứt được thôi.

Ðang nói chợt nghe trên vách đá có tiếng thiếu nữ ngọt ngào kêu lên:

- Vũ Duy Ninh, ngươi ở đâu?

Ðó là thanh âm của Du Băng Viên.

Vũ Duy Ninh phấn khởi tinh thần, vui vẻ kêu lên:

- Bọn họ tới rồi!

Diêu Ngọc Nga vốn ngồi cạnh chàng, lúc ấy nghe tiếng Du Băng Viên gọi, vội vàng đứng dậy lui lại phía sau.

Vũ Duy Ninh biết nàng e ngại Du Băng Viên, cũng lập tức đứng dậy bước theo, nhẹ nhàng vỗ vào lưng nàng cười nói:

- Ðừng ngại, ta có thể bảo đảm về nàng ta, hôm nay cô gặp Du cô nương không phải như hôm trong khách sạn Hồng Tân đâu.

Nói xong đẩy nàng bước lên.

Lúc ấy, Du Băng Viên đã xuống tới dưới đáy cốc, thấy Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga sóng vai đứng chờ, không có chút gì là không vui, hớn hở chạy lại, mỗi tay nắm một người, phấn khích nói:

- Vũ Duy Ninh! Diêu cô nương! Các ngươi không sao cả chứ?

Vũ Duy Ninh cười nụ nói:

- Không sao, nếu bọn ta bị chuyện gì, giờ này làm sao đứng được ở đây Ðang nói chuyện, Thánh Hiệp Du Lập Trung, Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uy, Vạn Nhân Ðịch uất Trì Hoành, Thần Ðà Tử Hầu Thông, Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên, Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Công, Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình, Phi Long Tráo Vi uy Lương, Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa, Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch đều lục tục kéo tới.

Chỉ có Hắc công công Vũ Văn Ðỉnh và Hắc bà bà Ngư Tri Xuân chưa xuống, hai vợ chồng họ ở lại canh giữ đường vào tuyệt cốc.

Chương 83: Tương kế tựu kế

Vũ Duy Ninh bước lên hướng về Thánh Hiệp Du Lập Trung tạ ơn cứu mạng, rối chào hỏi tất cả mọi người. Thánh Hiệp Du Lập Trung thấy chàng còn mang khóa tay, bèn ra lệnh Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên dùng bảo đao của ông ta cắt khóa, rối gọi mọi người nói:

- Lại đây, mọi người ngồi xuống nói chuyện.

Già trẻ mười lăm người ngồi thành một vòng dưới gốc cây. Du Lập Trung ngẩng đầu nhìn Tiếu Trung Ðao và Lang Tâm Hắc Long bị treo trên cây rối nhìn lại mọi người nói:

- Cứu được hai người, bắt lại được hai người, kết quả cũng không phải là kém.

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Vô Danh Ma và Tam Tuyệt Ðộc Hồ, Ðộc Mục Cuồng, Bệnh Lang Trung, Ngọc Diện Hoa Thi, Quái Thủ Phiên Thiên, Ðộc Nương Tử tám người chạy thoát rồi à?

Du Lập Trung nói:

- Ðúng thế, bọn họ chạy rất mau, đuổi không kịp.

Bắc Hải Ngư ông cười nói:

- Bọn họ chạy tới núi Mạc Phụ, rồi sau nửa tháng sẽ lén lút trở lại đây, chúng ta chỉ cần đợi ở đây, thì có một mẻ lưới bắt hết.

Du Lập Trun gánh mắt ngưng tụ nói:

- Vô Danh Ma nói là nơi núi Mạc Phụ à?

Bắc Hải Ngư ông nói:

- Vâng, bọn họ sẽ hội họp ở núi Mạc Phụ, chờ bọn Du minh chủ rời khỏi đây xong, sẽ trở lại mang Vũ Duy Ninh và Diêu cô nương đi.

Du Lập Trung trầm ngâm một lúc, nhìn qua Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uy cười nói:

- Thượng Du an huynh, chúng ta nên hành động thế nào?

Thiên Thủ Kiếm Khách cười nói:

- Ngươi đã tính toán rồi, thì cứ làm theo như ngươi tính toán là được!

Du Lập Trung đưa mắt nhìn mọi người chung quanh nói:

- Lão phu còn muốn nghe ý kiến của các vị trước...

Thân Thủ Tướng Quân hỏi:

- Minh chủ không định ở lại đây chờ họ à?

Du Lập Trung lắc đầu nói:

- Không, dĩ dật đãi lao thì hay, nhưng cơ hội đắc thủ lại không nhiều Thân Thủ Tướng Quân ngạc nhiên nói:

- sao lại nói là cơ hội đắc thủ lại không nhiều?

Du Lập Trung nói:

- Ðêm qua bọn họ chạy khỏi chỗ này rối, tất nhiên sẽ phát hiện cái gọi là bốn mươi hai vị đại biểu, năm mươi võ sĩ áo bạc và ba trăm đệ tử của Cùng gia bang giám sát các nơi là chuyện bịa đặt, nhất định Vô Danh Ma sẽ đoán được rằng chúng ta đã phát hiện chỗ tuyệt cốc này, bà ta quyết sẽ không trở lại đâu.

Thân Thủ Tướng Quân chợt hiếu ra, cười:

- Ðúng thết Ðúng thết Vậy thì chúng ta kéo cả tới núi Mạc Phụ bắt người là hay nhất.

Du Lập Trung lại lắc đầu nói:

- Thế cũng không hay, mục tiêu hành động lớn quá, nhất định bị họ phát hiện.

Thân Thủ Tướng Quân nói:

- Nếu không thế...

Du Lập Trung ngắt lời cười nói:

- Lại phải bắt hai người các ngươi vất vả, ngươi và Cái đặc sứ tiếp tục giả mạo Tam Cước Kỳ Lân và Hận Thiên ông, lập tức tới núi Mạc Phụ.

Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch nhịn không được nói chen vào:

- Thuộc hạ không cần đi à?

Du Lập Trung cười khẽ một tiếng, nói:

- Sáp Sĩ Hổ đã chết rối. Các người ba vị phải có một người chết thì Vô Danh Ma mới tin chứ!

Nhất Ðẩu Tiên cười gượng nói:

- Nhưng tại sao lại là riêng ta phải chết?

Du Lập Trung cười nói:

- Ngươi giả mạo Sáp Sĩ Hổ đến nay đã hơn mười ngày chưa uống rượu, không thấy khó chịu à?

Nhất Ðẩu Tiên vừa nghe tới rượu, lập tức nuốt nước bọt chép miệng nói:

- Ðúng đấy! Thật đấy! Thuộc hạ giả mạo Sáp Sĩ Hổ Quách Giang, khổ nhất là không được uống rượu. Chực chực, thật không ngờ gã Sáp Sĩ Hổ ấy lại là kẻ một giọt rượu cũng không uống.

Du Lập Trung cười cười, lại nhìn Bắc Hải Ngư ông và Thân Thủ Tướng quân nói:

- Hai vị tới núi Mạc Phụ, nói với Vô Danh Ma rằng ẩn náu ở đây thì bị bọn ta phát hiện, các ngươi không kịp mang Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga theo, chỉ giết chết họ, lúc ba người các ngươi bỏ chạy, Sáp Sĩ Hổ bị giết.

Bắc Hải Ngư ông và Thân Thủ Tướng Quân gật đầu nói:

- Ðược rồi, vậy vẫn dùng Thập Lý Hương để liên lạc với minh chủ Chứ?

Du Lập Trung nói:

- Phải, bọn họ không thề nào dừng ở núi Mạc Phụ được, các ngươi cứ tiếp tục theo họ, lão phu sẽ cải trang ngấm ngầm theo sau. Lúc nào cơ hội chín muồi rồi, sẽ một trận tiêu diệt luôn Phục Cừu bang.

Bắc Hải Ngư ông và Thân Thủ tướng quân gật đầu khen hay, lập tức đứng dậy chào mọi người rồi ra khỏi cốc.

Du Lập Trung lại nhìn Thiên Thủ Kiếm Khách cười nói:

- Thượng Quan huynh, tiều đệ biết huynh không thích giết người, đúng không?

Thiên Thủ Kiếm Khách cười một tiếng nói:

- Ngươi muốn lão phu áp giải Lang Tâm Hắc Long và Tiếu Trung Ðao về Ðồng Tâm Minh chứ gì?

Du Lập Trung nói:

- Ðúng thế, để Thượng Quan huynh và Du đặc sứ áp giải, mỗi người giải một tên...

Thiên Thủ Kiếm Khách đưa mắt nhìn Diêu Ngọc Nga cười hỏi:

- Còn vị Diêu cô nương này thì sao?

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Ðúng thế, Diêu cô nương không hiểu võ công, không thề đi cùng bọn tiều đệ được.

Thiên Thủ Kiếm Khách nói:

- Cũng được, ngu huynh có cảm giác là ngày dẹp yên bọn ma đầu không còn xa nữa, nên ngu huynh hộ tống Diêu cô nương và áp giải hai tên ma đầu Lao, Nam Cung về Ðồng Tâm Minh xong, sẽ rời xa cõi trần tục, không hỏi đến chuyện thị phi nữa.

Vũ Duy Ninh nghe thấy hoảng hốt hỏi:

- sư phụ định sẽ ẩn cư ở đâu?

Thiên Thủ Kiếm Khách cười nói:

- Nếu nói cho ngươi biết, thì lại không phải là ẩn cư rối!
Vũ Duy Ninh nói:

- Nhưng sư phụ không nói, về sau đệ tử biết tới đâu tìm thăm lão nhân giangườiđược?

Thiên Thủ Kiếm Khách chỉ vào ngực chàng, cười nói:

- Ngươi cứ tìm sư phụ trong lòng ngươi thôi!

Vũ Duy Ninh cung kính đáp:

- Ðệ tử được sư phụ thu dụng, ơn như cha mẹ, mà trước nay vẫn chưa được trọn lễ đệ tử...

Thiên Thủ Kiếm Khách ngắt lời, hô hô cười nói:

- Sư phụ thu dụng ngươi làm độ đệ, dạy cho ngươi võ công, nhưng không cần ngươi hầu hạ một bên giữ lễ đệ tử, ngươi chỉ cần làm phúc Cho võ lâm, trượng nghĩa giúp kẻ yếu ớt cô đơn, thì là báo đáp sư phụ rối!

Vũ Duy Ninh dĩ nhiên hiếu điều đó, nhưng biết lần này chia tay sẽ thành vĩnh biệt, trong lòng làm sao yên được, lập tức nhìn qua Diêu Ngọc Nga vẫy tay rối đứng dậy nói:

- Diêu cô nương, cô tới đây một chút, ta có chuyện muốn nói!

Nói xong, bước ra một chỗ xa mọi người.

Diêu Ngọc Nga thấy chàng gọi mình ra nói chuyện riêng trước mặt mọi người, bất giác đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu, không dám đứng dậy.

Du Lập Trung cười nói:

- Ði đi chứ! Diêu cô nương, nếu lão phu đoán không lầm thì có lẽ y muốn giao cho cô một khay đấy!

Diêu Ngọc Nga nghe thấy thế mới không ngần ngại nữa, từ từ đứng lên, bước ra hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Vũ Duy Ninh ghé tai nàng thì thầm mấy câu, sau cùng mới lấy lại giọng bình thường cười hỏi:

- Cô thấy thế nào?

Diêu Ngọc Nga cười nụ gật gật đầu nói:

- Ðược rồi, chuyện ấy thì ta tin chắc là làm được...

Vũ Duy Ninh cười một tiếng, lại cùng nàng trở lại ngồi xuống chỗ cũ Thiên Thủ Kiếm Khách ngờ rằng bọn họ bàn bạc cách đối phó với mình, tỏ vẻ áy náy không yên tâm, nhìn Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Tiều cô nương, hắn nói gì với cô thêm Diêu Ngọc Nga ngượng nghịu cười nói:

- xin tha thứ cho vãn bối Vô lễ, chuyện ấy không nói ra lúc này ở ớ ấy được Thiên Thủ Kiếm Khách lắc lắc đầu lại nói:

- Giỏi! Giỏi! Bọn trẻ các ngươi đúng là càng ngày càng ít thành thật.

Nhớ lại lúc lão phu còn trẻ, đối với bậc trưởng bối thì cung cung kính kính, hỏi tới là thưa. Thế mà bọn ngươi ngày nay đối với trưởng bối thì công nhiên giấu giấu diềm diềm!

Một câu này làm mọi người cười ầm cả lên.

Tiếp theo Thiên Thủ Kiếm Khách lấy lại vẻ nghiêm trang phủi áo đứng dậy nói:

- Ðược rồi, xin Lý đặc sứ lên cây đưa hai người kia xuống, chúng ta cùng lên đường thôi.

Du Lập Trung cũng đứng lên cười nói:

- Chiếc thuyền hôm qua chúng ta đi còn ở bên hồ Ðộng Ðình , Thượng Quan có thể dùng trở qua bờ bắc, rối thuê xe đi tiếp.

Thiên Thủ Kiếm Khách gật gật đầu nói:

- Ðược rồi, ngu huynh chỉ hộ tống Diêu cô nương và áp tải hai tên ma đầu này giùm các ngươi về tới Ðồng Tâm Minh thôi, còn tất cả mọi việc khác là do Lý đặc sứ sắp xếp.

Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch lên cây đem Tiếu Trung Ðao và Lang Tâm Hắc Longxuốngnói:

- Không biết trên đường đi có gặp bọn Vô Danh Ma ngăn cản không?

Du Lập Trung nói:

- Có lẽ không đâu, bọn họ quyết không dám chạy về phía bắc, có điều ông ta móc trong bọc ra một cái bình nhỏ, dốc hai viên thuốc màu đỏ đưa cho Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch rối nói:

- Ngươi cho họ uống hai viên thuốc tán công này, giả như vạn nhất có chuyện bất ngờ, Vô Danh Ma cũng chỉ cứu được hai người Vô dụng mà thôi.

Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch gật đầu khen hay, nhận lấy thuốc tán công nhét vào miệng Lang Tâm Hắc Long và Tiếu Trung đao.

Thiên Thủ Kiếm Khách nói:

- Ðược rồi, còn có gì cần nói với người khác thì nói đi, không thì lão phu đi đây.
Nói xong nhìn Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga, trên mặt lộ vẻ đùa cợt Diêu Ngọc Nga rõ ý ông ta, mặt lại đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn Vũ Duy Ninh. Nhưng trong lòng nàng cảm thấy rất vui vẻ, vì nàng thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào mình, nhất là nàng nhìn thấy ánh mắt của Du Băng Viên rất thân thiết, không hề có chút nào đố ky.

Vũ Duy Ninh tuy có ý quyến luyến, không nỡ chia tay, nhưng đâu dám trước mặt đông người mà "em em anh anh" một hổi nên thấy sư phụ cố ý đùa cợt, cảm thấy rất khó xử, nhưng chàng mau chóng tìm được lối thoát, bèn sửa sang quần áo bước lên quỳ xuống trước mặt Thiên Thủ Kiếm Khách, cung kính nói:

- Sư phụ đã quyết định ẩn tích sơn lâm, không bước ra cõi đời nữa, xin nhận một lạy này của đệ tử, tạ ơn người tác thành cho!

Thiên Thủ Kiếm Khách thoáng sửng sốt, lập tức đưa tay như để đỡ chàng đứng dậy nói:

- Chỉ là dạy người có duyên, thầy trò ta còn có ngày gặp nhau, đừng lạy lục như thế làm gì.

Vũ Duy Ninh đang định dập đầu xuống, chợt thấy có một luồng kình lực Vô hình cản người mình lại, biết rằng sư phụ không muốn nhận sự lạy lục như thói thường của thế tục, chỉ biết đứng dậy cười nói:

- Sư phụ không chịu nhận một lạy của đệ tử, điều đó cho thấy duyên thầy trò ta còn chưa dứt hết, còn có ngày gặp lại.

Thiên Thủ Kiếm Khách cười hô hô một tràng, cúi người đưa tay nắm lấy Lang Tâm Hắc Long nhấc lên, bước đi mấy bước, nói:

- Lý đặc sứ, Diêu cô nương, chúng ta đi.

Lúc ấy Thánh Hiệp Du Lập Trung dẫn các đặc sứ đưa tiễn ba người ra khỏi tuyệt cốc, đưa mắt nhìn theo cho tới khi họ đi khuất.

Du Lập Trung mới nhìn Vũ Duy Ninh cười hỏi:

- Duy Ninh, ngươi dặn Diêu cô nương ràng buộc lệnh sư phải không?

Vũ Duy Ninh cười nói:

- vâng ạ! Diêu cô nương nhiều lần tỏ vẻ thích học võ, nên tiều nhân dặn nàng cầu khẩn cho sư phụ nhận làm đệ tử.

Du Lập Trung cười nói:

- Ngươi cho rằng lệnh sư chịu à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Diêu cô nương cứ nói tới khi nào người chịu thì mới thôi. Gia sư không phải là người lạnh lùng, tiều nhân tin chắc người sẽ chịu.

Du Lập Trung hô hô cười nói:

- Ðúng lắm, tính tình của lệnh sư lão phu biết rất rõ. Diêu cô nương trên đường cứ cầu khẩn mãi, nhất định sẽ được như ý.

Vạn Nhân Ðịch uất Trì Hoành nói ngay:

- Thượng Quan tiền bối nếu đáp ứng Diêu cô nương thì lại không thề trốn đời ở ẩn nữa rồi!

Du Lập Trung nói:

- Thì đang muốn ông ta như thế, chuyện trốn đời ở ẩn vốn không phải là hay, rất dễ làm người ta giảm thọ.

Vạn Nhân Ðịch uất Trì Hoành sửng sốt hỏi:

- Tại sao thêm Du Lập Trung nói:

- Trốn đời ở ẩn chẳng có chuyện gì để làm, cả ngày chỉ nghĩ tới chuyện chết, sức khỏe cũng vì thế giảm sút, nếu có chuyện gì làm từ sáng đến tối không được nghỉ ngơi, ông ta chẳng rảnh đâu mà nghĩ tới chuyện chết, thì sẽ sống được lâu hơn. Thượng Quan mà nhận Diêu cô nương làm đệ tử, tối thiều ông ta cũng còn sống được mười năm nữa.

Vạn Nhân Ðịch uất Trì Hoành sực hiếu ra, ạ một tiếng cười nói:

- Ðúng quá! Ðúng quá! Người ta không ai tránh được cái chết, nhưng nếu cả ngày ngồi chờ chết thì thật là quá ngu.

Du Lập Trung cười nụ nói:

- Cho nên mọi người các ngươi muốn sống lâu hơn một chút thì nên tìm việc mà làm, muôn ngàn lần đừng có ở không.

Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên cười sặc lên nói:

- Vừa nghe bang chủ nói xong câu ấy, thật thuộc hạ thấy khó xử quá Du Lập Trung nhìn ông ta cười hỏi:

- Từ đặc sứ có ý dự dính gì vậy?

Thanh Khê Lão Nhân cười nói:

- Thuộc hạ giữ chức đặc sứ áo vàng lâu hơn mười năm rối, đang định tiêu diệt Phục Cừu bang xong sẽ lập tức xin từ chức, trở về Thanh Khê nhàn tản vài năm, nay nghe bang chủ nói thế, lại thấy dường như mình tính sai.

Thần Ðà Tử Hầu Thông cười hì hì nói:

- chứ gì nữa, họ Từ ngươi một sớm mà từ chức đặc sứ áo vàng về Thanh Khê hưởng phúc, nhất định sống không lâu đâu.

Thanh Khê Lão Nhân so so vai nói:

- Nhưng bây giờ thủ tiêu ý ấy vẫn còn kịp mà!

Mọi người nghe thấy không kìm được đều cười rộ.

Du Lập Trung như sực nghĩ ra chuyện gì, vuốt râu trầm tư nói:

- Ồ,lạ quá Du Lập Trung nói:

- Hôm qua lúc trên hổ trao đổi tù nhân, chúng ta chỉ thấy có Vô Danh Ma, Tam Tuyệt Ðộc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi và Ðộc Nương Tử, chứ không thấy đám ma đầu còn lại, không biết Vô Danh Ma sai bọn họ đi đâu?

Vũ Duy Ninh nói:

- Vô Danh Ma phái bọn họ đi tới một chỗ xây dựng tổng đàn!

Du Lập Trung sắc mặt thay đổi nói:

- Sao ngươi biết được?

Vũ Duy Ninh nói:

- Chính miệng Vô Danh Ma nói ra, bà ta nói rằng khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương đã bị chúng ta biết, nên quyết định bỏ chỗ ấy xây một tổng đàn khác.

Du Lập Trung hỏi:

- Ở chỗ nào?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Lúc ấy có mặt tiều nhân nên bà ta không nói rõ.

Du Lập Trung trầm ngâm nói:

- May có hai đặc sứ Cái và Mộ Dung giả mạo Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân tới núi Mạc Phụ, chỉ cần bọn họ không bị lộ, trước sau gì cũng điều tra ra.

vũ Duy Ninh nói:

- Chừng nào chúng ta lên đường?

Du Lập Trung nói:

- Chờ lát nữa sẽ đi, ngươi hãy hóa trang đã.

Vũ Duy Ninh biết ông ta muốn mình hóa trang cho phù hợp với việc làm "đã giết chết Vũ Duy Ninh" của hai đặc sứ Cái và Mộ Dung, từ nay mình không thề xuất hiện với bộ mặt thật, lập tức gật đầu nói:

- Ðược rồi, nhưng vật dùng để cải trang của tiều nhân đã bị bọn Vô Danh Ma lấy mất rồi, trên người minh chủ...

Chương 84: Xương hiệp nôi tình

Du Lập Trung không chờ chàng nói xong, lập tức rút trong bọc ra một hộp đựng vật dùng để cải trang, đưa cho chàng nói:

- Quần áo của ngươi cũng phải thay, chờ tới chỗ thành trấn nào gần đây sẽ mua một bộ mới.

Vũ Duy Ninh cầm lấy cái hộp, khom người vâng dạ rồi bước qua một chỗ bên cạnh bắt đầu cải trang.

Du Băng Viên bước theo ngồi xuống cạnh chàng, hạ giọng âu yếm hỏi:

- Ngươi định hóa trang thành người thế nào?

Vũ Duy Ninh mở hộp, thấy bên trong một bộ tóc muối tiêu và một hàm râu giả, bèn nói:

- Phải giả làm một ông già thôi.

Du Băng viên nói:

- Thếkhôngđược!

Vũ Duy Ninh thoáng sửng sốt hỏi:

- Có gì không được?

Du Băng Viên ngập ngừng một lúc, ngượng nghịu cười nói:

- Ngươi giả làm ông già, chẳng lẽ ta lại không giả làm bà già?

Vũ Duy Ninh cười phá lên nói:

- Vũ Duy Ninh đã bị Hận Thiên ông giết chết rối, cho nên phải cải trang, chứ cô thì không cần.

Du Băng Viên có vẻ không bằng lòng, bĩũ môi nói:

- ÐƯỢC, ta biết ý ngươi rối, ngươi không thích ta gần gũi ngươi, sợ ta phá hoại tình cảm giữa ngươi và Diêu cô nương, nếu như thế thì ta đi cho rồi!

Nói xong, đứng dậy định bỏ đi.

Vũ Duy Ninh vội giữ nàng lại, cười lấy lòng nói:

- CÔ lầm rối, ta không có ý ấy đâu...

Du Băng Viên phụng phịu nói:

- Vậy sao ngươi nói ta không cần cải trang?

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Ðược được, cô có thể cần cải trang, vậy cô ngồi xuống đi.

Du Băng Viên lúc ấy mới vui vẻ trở lại, ngồi xuống hỏi:

- Ngươi vẫn phải cải trang làm ông già à?

Vũ Duy Ninh chỉ vào cái hộp nói:

- cô xem, những vật trong cái hộp này của lệnh tôn chỉ giúp ta cải trang làm ông già mà thôi!

Du Băng Viên lấy cái hộp đựng vật dùng để cải trang của mình ra, thảm não nói:

- Ta giả làm bà già cũng không sao, nhưng ta lại không đem theo quần áo của bà già, làm sao bây giờ?

Vũ Duy Ninh nói:

- CÔ cứ hóa trang mặt mũi trước đi, chờ tới thành trấn sẽ mua một bộ quần áo bà già mà thay.

Du Băng viên nói:

- Không được! Nếu bây giờ ta cải trang mặt mũi thành bà già, người trên đường nhìn thấy ta mặc bộ quần áo này, lại không ôm bụng cười bò ra à?

Vũ Duy Ninh nhìn lại thấy nàng ăn mặc trang sức như một thiếu nữ, cũng biết nàng rất khó cải trang thành một bà già, bèn cười nói:

- Vậy thế này, cô cải trang thành một cô nương, chúng ta gọi nhau là cha con, được không?

Du Băng Viên trề môi gượng gạo cười nói:

- Hừ, nếu như thế thì suốt trên đường đi, ta phải gọi ngươi là gia gia mất!

Vũ Duy Ninh nhún vai nói:

- Ta rốt lại vẫn không phải là cha thật của cô, gặp lúc thì giả vờ, có gì là quan trọng?

Du Băng Viên ngoái nhìn thấy cha đang nói chuyện tào lao với các đặc sứ, hạ giọng cười nói:

- Không biết cha ta có chịu cho chúng ta đi một đường không?

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Nếu cô cải trang thì không chịu cũng không được, vì mấy người và lệnh tôn chưa ai cải trang mà.

Du Băng Viên ngượng nghịu cười nói:

- Chỉ sợ bọn họ cười ta, ông Thần Ðà Tử kia thật chẳng ra gì, ông ta chọc ghẹo ta suốt dọc đường, nói rằng ta... nói rằng ta...

Nàng không nói tiếp nữa, mở hộp ra, cũng bắt đầu cải trang.

Không bao lâu, Vũ Duy Ninh đã cải trang thành một ông già mặt mũi gầy gò, còn Du Băng Viên cũng thay đổi cả khuôn mặt, xem ra cũng giống như hai cha con.

Bọn họ quay lại trước mặt mọi người, Thần Ðà Tử Hầu Thông chợt hô hô cười nói:

- Minh chủ, con gái của người mất tích rối!

Du Lập Trung thấy con gái cải trang, biết nàng muốn đi cùng Vũ Duy Ninh, khẽ cười nói:

- Không mất tích đâu, lão phu bán nó cho một lão già hát rong đấy!

Vạn Nhân Ðịch Uất Trì Hoành đưa mắt quan sát hai người, cười nói:

- Ðúng quá! Rất giống một cặp cha con làm nghề hát rong, nhưng còn thiếu một cái đàn tỳ bà.

Thần Ðà Tử vỗ tay cười nói:

- Ðúng! Sắp tới mua lấy một cái đàn tỳ bà, thì có thể tới trà đình tửu điếm kiếm sống được đấy!

Du Băng Viên thẹn không chịu được, dẫm chân nói:

- Các vị mà còn nói bậy thì ta đánh cho đấy!

Du Lập Trung thôi cười, nghiêmtrangnói:

- Nói đúng ra, Băng Viên à, con đã cải trang rối, cha đang muốn phái các ngươi đi làm một chuyện quan trọng đây.

Du Băng Viên sửng sốt hỏi:

- chuyện gì vậy?

Du Lập Trung nói:

- DÒ xét nơi Phục Cừu bang xây dựng tổng đàn!

Du Băng viên nói:

- Chúng ta cứ tới cả núi Mạc Phụ, hai vị đặc sứ Cái và MỘ Dung giả mạo Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân sớm muộn gì cũng báo cho chúng ta nơi địch nhân xây dựng tổng đàn, cần gì phải dò xét riêng?

Du Lập Trung nói:

- Ta nghĩ Phục Cừu bang xây dựng tổng đàn mới chưa xong, trước khi khởi công, Vô Danh Ma quyết không đưa bọn Tam Tuyệt Ðộc Hồ tới đó Vũ Duy Ninh ngắt lời hỏi:- Tại sao Vô Danh Ma không chịu đưa bọn Tam Tuyệt Ðộc Hồ tới đó?

Du Lập Trung đáp:

- Lão phu không phải có ý nói rằng Vô Danh Ma không tin bọn Tam Tuyệt Ðộc Hồ, mà muốn nói rằng bà ta sợ chúng ta theo dõi phát giác ra, vì sau hai lần thất bại, nhất định bà ta sẽ nghi ngờ chúng ta ngấm ngầm theo dõi, nên trước khi khởi công xây dựng tổng đàn mới bà ta sẽ không khinh dị mà lai vãng tới nơi ấy đâu.

Vũ Duy Ninh gật gật đầu nói:

- Bà ta xây dựng Tổng đàn mới là mới quyết định gần đây, nên chỉ sợ tổng đàn mới này phải sáu tháng một năm gì nữa mới xây xong.

Du Lập Trung nói:

- Phải rồi! Cho nên lão phu hy vọng tìm ra địa điềm trước khi họ xây xong, mà muốn tìm ra bằng cách theo dõi Vô Danh Ma thì không dễ, phải đi theo đường khác mới có hy vọng... Các ngươi có vui lòng nhận công việc này không?

Vũ Duy Ninh hớn hở nói:

- Tiều nhân tự nhiên là vui lòng nhưng không rõ nên bắt đầu bằng cách nào cho hay?

Du Lập Trung cười nói:

- Vô Danh Ma muốn xây dựng tổng đàn mới, tất nhiên phải cần tới nhiều tiền bạc, đúng không?

Vũ Duy Ninh chợt hiểu ra, bất giác gật đầu lia lịa cười nói:

- Ðúng vậy, tiều nhân rõ rồi!

Du Lập Trung nói:

- Tìm được địa điềm rồi, nếu không thề liên lạc trực tiếp với chúng ta, thì cứ tìm cách đưa tin tức về chỗ Ðồng Tâm Minh.

Vũ Duy Ninh nói:

- Vâng ạ!

Du Lập Trung nói:

- Chuyện quan trọng nhất là không được rút dây động rừng, chúng ta phải chờ được tới lúc tất cả bọn họ đều tụ tập cả Ở tổng đàn, mới dốc toàn lực, một trận tiêu diệt Phục Cừu bang.

Vũ Duy Ninh lại nói:

- Vâng ạ, tiều nhân hiểu rồi.

Du Lập Trung trên mặt lại hiện vẻ cười cợt nói:

- Vậy thì các ngươi đi đi, nhớ mua một cái đàn tỳ bà.

Vũ Duy Ninh cười cười, chắp tay chào mọi người rồi cùng Du Băng Viên song song nhún chân vọt lên, theo vách đá lên phía trên chạy ra ngoài cửa tuyệt cốc.

Trong chớp mắt đã tới cửa cốc, hai người đi vào con đường bí mật, chỉ thấy Hắc công công Vũ Văn Ðỉnh và Hắc bà bà Ngư Tri Xuân đang ôm gối ngồi phía sau phiến nham thạch nhìn ra sơn cốc bên ngoài. Hai người nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại thấy một ông già và một cô gái lạ mặt, bất giác biến sắc, đồng thời nhảy đứng lên kinh ngạc quát:

- A... các ngươi... là ai?

Vợ chồng họ vâng lệnh canh gác cửa cốc, chẳng hay biết gì về tình hình phía trong, chỉ biết rằng Du minh chủ còn Ở dưới tuyệt cốc, hiện tại đột nhiên thấy có hai người lạ mặt từ trong ra, nhất thời cho rằng trong cốc đã xảy ra chuyện lạ, tại vì hai người xuất hiện trước mắt là một lão già và một vị cô nương trông như hai cha con. Trong suốt thời gian canh giữ miệng tuyệt cốc họ tuyệt nhiên không thấy hai người này bước vào.

Vũ Duy Ninh bật cười kêu lên:

- Hai vị đặc sứ làm gì mà hốt hoảng thêm Hắc Công Công Vũ Văn Ðỉnh khi nghe tiếng hô của Vũ Duy Ninh, lập tức nhận ra giọng nói của chàng, liền hỏi:

- Tại sao ngươi lại phải giả trang, còn vị cô nương kia là...

Không chờ Hắc công công nói hết câu, Vũ Duy Ninh liền đáp:

- Ðây là Du cô nương, chúng tôi vâng mệnh Du minh chủ đi dò thám tổng đàn mới của Phục Cừu bang.

Hắc bà bà Ngư Tri Xuân nói:

- Thì ra là thế, vậy xin mời hai vị cứ tự tiện đi.

Du Băng viên nói:

- Hai vị cũng nên vào chuẩn bị cùng đi với cha ta là vừa.

Nói xong Du Băng Viên cùng Vũ Duy Ninh sóng bước đi ra khỏi tuyệt cốc Ðang phi thân đi, Vũ Duy Ninh chợt nghe Du Băng Viên rên khẽ một tiếng "ư", quay sang chàng nhìn thấy Du Băng Viên vấp phải một cành cây gãy và té lăn bên vệ đường.

Vũ Duy Ninh lập tức cúi xuống đỡ nàng dậy và hỏi:

- CÔ có sao không, có thể đi tiếp được chứ?
Du Băng viên đáp:

- Ta không sao, chỉ cần ngồi xoa bóp một chút là khỏi ngay.

Vũ Duy Ninh quay nhìn chung quanh, thấy một khe đá bằng phẳng có thể ngồi nghỉ chân tạm, lập tức dìu nàng đến đó ngồi nghỉ vanói:

- Chúng ta có thể ngồi nghỉ tạm Ở đây một lát rối đi cũng chưa muộn.

Mặc dù Du Băng Viên đã cải trang thành một người bình dân, nhưng khi dìu nàng đi hai thân người chạm vào nhau, Vũ Duy Ninh cảm thấy hổi hộp liền buột miệng nói:

- Ta rất thích cô...

Du Băng Viên chợt buồn bã, mắt đỏ lên nói:

- Nếu ngươi thật lòng ưa thích ta, thì hôm ấy đã không tới núi Vương ốc để chịu chết.

vũ Duy Ninh nói:

- Ta không đi để chịu chết, mà đi cứu Diêu cô nương. Chẳng lẽ cô không muốn ta đi cứu Diêu cô nương sao?

Du Băng viên nói:

- Lẽ nào ta không muốn ngươi đi cứu Diêu cô nương, nhưng đó căn bản không phải là ngươi đi để cứu nàng, mà là đi để chịu chết.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- CÔ muốn nói là hôm ấy ta không động thủ với bọn Vô Danh Ma chứ gì?

Du Băng viên nói:

- Ðúng thết Ngươi nói muốn đem tính mạng ngươi đổi lấy tính mạng Diêu cô nương. Nếu Vô Danh Ma giết chết ngươi thật, há chẳng oan uổng à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu ta động thủ với bọn Vô Danh Ma, thì thoát chết sao?

Du Băng viên nói:

- ít nhất cũng có cơ hội để sống.

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- CÔ lầm rồi, hôm ấy ta lên núi, nếu động thủ với bà ta, chắc chắn phải chết, đừng nói chuyện ta không phải là đối thủ của bà ta, chỉ cần nói tới chuyện hôm ấy Ở núi Vương ốc có hơn năm chục tên ma đầu, cô nghĩ rằng ta đánh thắng được bấy nhiêu người à?

Du Băng viên nói:

- Ngươi có thể lén lén lên núi mà!

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- CÔ nghĩ đơn giản quá, bọn họ đã biết nhất định ta sẽ tới, thì bất kể ta dùng cách gì lên núi cũng không sao tránh được tai mắt bọn họ, huống chi...

Du Băng viên phì cười nói:

- Thôi được rối! Mọi chuyện đều qua rối, không cần nhắc lại nữa.

Từ nay trở đi, ngươi không lại đem cái dũng huyết khí ra đua tranh với bọn họ thì ta yên tâm.

Vũ Duy Ninh cười một tiếng, ôm nàng vào lòng, cúi đầu nhìn vào hàng lông mày, đôi mắt, đôi môi nàng...

Du Băng Viên lúc ấy như hoàn toàn mê mẩn. Nàng vẫn mười phần xấu hổ, cứ dụi mặt vào ngực chàng một lúc lâu, mới ngẩng đầu lên khe khẽ hỏi:

- Ngươi... cũng từng gần gũi Diêu cô nương thế này rối phải không?

Vũ Duy Ninh chợt thấy khó đáp, ngơ ngơ cười nói:

- Ta mà nói có, chắc cô sẽ nổi nóng.

Du Băng Viên lắc đầu nói:

- Ta không nổi nóng, ngươi nói thật đi.

Vũ Duy Ninh không trả lời thẳng, chỉ cười cười nói:

- Ta muốn cưới cô, cũng muốn cưới nàng, cô nghĩ sao?

Du Băng Viên đỏ mặt nói:

- Ta không biết nữa, ngươi cứ đi hỏi cha mẹ ta đi...

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Nếu cha mẹ cô chịu thì sao?

Du Băng Viên lại dúi đầu vào ngực chàng, lắp bắp nói:

- Ta không biết nữa, ta không biết nữa...

Vũ Duy Ninh chợt thở dài một tiếng nói:

- Xưa nay ta chưa bao giờ nghĩ rằng ta sẽ lấy hai vợ, nhưng thật tình ta yêu mến cô, cũng yêu mến nàng, ta không muốn xa cô, cũng không muốn xa nàng...

Du Băng viên nhăn mũi nói:

- Hừ, đàn ông các ngươi càng nhiều càng tốt phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, ta không phải có ý ấy...

Chữ "ấy" vừa buông ra, Du Băng Viên chợt đưa tay bịt miệng chàng, truyền âm nói mau:

- Ðừng làm động, bọn họ cũng ra khỏi cốc kia kìa.

Vũ Duy Ninh ngưng thần nghe ngóng, quả nghe thấy trong sơn cốc vang lên một tràng tiếng bước chân, biết là Thánh Hiệp Du Lập Trung dắt các đặc sứ ra khỏi sơn cốc, sợ bọn họ nhìn thấy, vội kéo nàng núp vào phía sau một gốc cây lớn.

Trong phút chốc, đã thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung dắt Vạn Nhân Ðịch Uất Trì Hoành, Thần Ðà Tử Hầu Thông, Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên, Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Công, Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình, Phi Long Trảo Vi Uy Lương, Hắc công công Vũ Văn Ðỉnh, Hắc bà bà Ngư Tri Xuân, Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa ra khỏi sơn cốc chạy như bay về phía dưới núi.

Vũ Duy Ninh đưa mắt nhìn theo cho tới khi không trông thấy họ nữa, mới ngượng ngùng cười nói:

- CÔ xem, chúng ta đi ra trước, cuối cùng vẫn còn Ở đây...

Du Băng Viên cũng đỏ mặt cười nói:

- Không phải là ta không đi, mà là ngươi kéo người ta vào đây, ngươi còn trách ai?

Vũ Duy Ninh rảo bước chạy lên, nói:

- Vậy thì đi mau thôi!

Du Băng viên nói:

- Chờ một chút, chúng ta đi đâu mới được chứ?

Chương 85: Gặp phải song hung

Vũ Duy Ninh sửng sốt, dừng chân hỏi:

- Cô vẫn chưa biết bọn ta phải đi đâu sao?

Du Băng Viên cười nói:

- Ðúng thế. Ta chỉ biết chúng ta phải đi dò xét xem nơi Phục Cừu bang xây dựng tổng đàn mới ở đâu, nhưng không biết tới đâu mà dò xét Vũ Duy Ninh nói:

- Lệnh tôn mới rồi nói rằng Phục Cừu bang xây dựng tổng đàn mới phải cần tới nhiều tiền bạc, dựa vào câu ấy mà cô vẫn chưa nghĩ ra là phải đi đâu à?

Du Băng Viên chớp mắt ngẫm nghĩ, chợt vỗ tay cười nói:

- Ta nghĩ ra rồi, là Thần Phong tiêu cục ở Thọ Dương phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu cười đáp:

- Ðúng lắm. Mấy tháng trước, trên đường tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương, Vô Danh Ma đã đem ba ngàn cân vàng gởi ở Thần Phong tiêu cục. Bây giờ bà ta muốn xây dựng tổng đàn ắt phải dùng tới số vàng ấy. Chúng ta chỉ cần tới Thần Phong tiêu cục chờ thế nào cũng dò ra được nơi bọn họ xây dựng Tổng đàn.

Du Băng Viên nói:

- Nhưng nếu chúng ta đi Thọ Dương mà Vô Danh Ma đã sai người chở số vàng ấy đi mất rồi thì sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tính thời gian thì chắc không nhanh tới mức ấy đâu.

Du Băng Viên gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý, mắt lộ vẻ phấn khích nói:

- Ba ngàn cân vàng! Trời ạ, tiền bạc của Vô Danh Ma đúng là giàu có tới mức đáng sợ.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nghe nói bà ta phát hiện ra một mỏ vàng, khai thác được bấy nhiêu Ta vẫn thường nghĩ bà ta giàu có như vậy, nếu chịu yên phận sống qua ngày, thì hưởng dụng bao nhiêu cũng không hết.

Du Băng Viên than:

- Chứ gì nữa, nhưng bà ta không chịu, lại cứ muốn làm chuyện này chuyện nọ kia.

Vũ Duy Ninh không muốn nói chuyện nhiễu hơn vế Vô Danh Ma, lập tức cất bước chạy vế phía trước nói:

- Ði thôi, từ đây tới Thọ Dương xa mấy ngàn dặm, chúng ta phải lên đường thôi.

Vì muốn đi gấp tới Thọ Dương, bọn họ chẳng mua đàn sáo la cà gì dọc đường, mà mua hai con ngựa khỏe đi thật mau.

Trên đường không gặp chuyện gì, sau mười chín ngày, hai người đã vào địa giới tỉnh Sơn Tây, chỉ còn cách Thọ Dương chừng sáu bảy ngày đường.

Hôm ấy, hai người đang phi ngựa trên đường, chợt thấy trước mặt có một đoàn xe tiến tới, trên chiếc xe đi đầu có cắm một lá cờ phần phật bay trong gió, trông như một đoàn tiêu xa của tiêu cục.

Vũ Duy Ninh tự nhiên nghĩ ngay tới Thần Phong tiêu cục, lập tức ghì cương ngựa lại nói:

- Băng Viên, cô xem có phải kia là một đoàn tiêu xa không?

Du Băng Viên cũng kéo cương ngựa dừng lại, gật đầu đáp:

- Ðúng rối, hai tiêu sư cưỡi ngựa đi trước và mấy người cưỡi ngựa đi hai bên tiêu xa có vẻ đều là hảo thủ...

vũ Duy Ninh nói:

- Trên lá tiêu kỳ hình như có bốn chữ, cô nhìn rõ không?

Du Băng Viên nhìn một lúc lâu rồi lắc đầu nói:

- Gió mạnh quá, lá cờ bay không ngừng, không nhìn rõ.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không rõ có phải là tiêu xa của Thần Phong tiêu cục không?

Du Băng Viên vẻ mặt rúng động nói:

- Ờ chỗ này cách Thọ Dương không xa, rất có khả năng đúng là của Thần Phong tiêu cục.

Vũ Duy Ninh nói:

- Cũng có thể chính là hộ tống ba ngàn cân vàng kia đấy, chúng ta tránh tránh một lúc.

Nói xong kéo cương ngựa quay sang phi ra khỏi đường cái, lên một gò đất cạnh đó.

Trên gò đất có một khu rừng tre xanh tốt kéo dài, bọn họ xuống ngựa trong rừng tre, nín thở chờ đội xe tới.

Du Băng Viên vạch lá tre vươn đầu nhìn ra đội xe từ xa dần dần tiến tới, nói:

- Chỉ mong đúng là tiêu xa của Thần Phong tiêu cục thì chúng ta cũng đỡ được sảy bảy ngày đường.

Vũ Duy Ninh nói:

- Giả như đúng là tiêu xa của Thần Phong tiêu cục, cũng chưa chắc là hộ tống ba ngàn cân vàng đâu.

Du Băng Viên thấy đội xe tới gần, nôn nóng hạ giọng nói:

- Tới rồi! Tới rồi! Nhìn maụ..

Lúc ấy đội xe đã tới, chỉ còn cách họ trăm bước, tất cả có bốn chiếc xe, đi đầu mở đường là hai tiêu sư trung niên vóc dáng hùng tráng, một vận võ phục màu xanh, một màu xám, một đeo kiếm một giắt đao, thần thái lanh lợi mạnh mẽ.

Ði theo xe có hơn mười người khỏe mạnh, ai cũng lưng đeo cung tên, hông giắt đơn đao, xem ra đều có công phu hơn người.

Ðội xe tiến tới gần hơn, đã nhìn rõ được lá cờ thêu, đúng là bốn chữ "Thần Phong tiêu cục".

Quả nhiên là tiêu xa của Thần Phong tiêu cục.

Nhưng có phải đây là hộ tống ba ngàn cân vàng của Vô Danh Ma hay không?

Bốn cỗ xe đều có mui, rèm xe buông kín, căn bản không thể nhìn thấy trong xe chở những gì, có điểu Vũ Duy Ninh tin chắc tới tám phần là xe chở vàng không sai, vì xem dáng bầy ngựa kéo xe, thì rõ ràng xe chở rất nặng.

Du Băng Viên nôn nóng nhìn bốn cỗ xe đang từ từ đi qua dưới gò đất hạ giọng hỏi:

- Ngươi xem thấy có đúng không?

Vũ Duy Ninh gật gật đầu nói:

- Chắc đúng đấỵ..

Du Băng Viên nói:

- Trong chiếc xe đi đầu dường như có người ngồi!

Vũ Duy Ninh lại gật đầu nói:

- Ờ bây giờ chỉ cần nhìn được người ngồi trong xe là ai, thì có thể xác định là đúng hay không.

Du Băng Viên nói:

- Rèm xe buông kín mít, làm thế nào để nhìn mặt người ngồi bên trong?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ðể bọn họ đi xa rối, chúng ta lặng lẽ theo sau, đến lúc họ dừng lại nghỉ đêm, có thể nhìn thấy được.

Du Băng Viên nói:

- Chúng ta giả làm kẻ cướp tiêu, lại không thấy được ngay bây giờ Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, như vậy rất dễ khiến họ sinh nghi, mà lệnh tôn đã dặn dò rằng không được rút dây động rừng, ta thấy nên dằn lòng theo dõi khoảng nửa ngày là xong.

Du Băng Viên nói:

- Chỉ sợ vạn nhất không phải, chúng ta lại mất toi nửa ngàỵ..

Câu nói chưa dứt, chợt nghe một tiếng hưởng tiễn xé không trung rít lên.

Một mũi tên gắn ống sáo từ rừng trúc cách họ vài mươi trượng bắn lên, tiếng sáo xé tai bắn tới trước ngựa của hai tiêu sư đi đầu đội tiêu xa.

vừa khéo, có người cướp tiêu.

Du Băng Viên vừa nghe thấy cả mừng kêu khẽ:

- Hay quá! Thế thì chúng ta không phải phí sức mà vẫn có thể nhìn xem người trong xe có phải là ma đầu của Phục Cừu bang hay không?Vũ Duy Ninh cũng rất thích thú, khẽ cười nói:

- Nếu đúng thế, thì bọn cướp tiêu mắc độc thủ rồi.

Ðang lúc họ nói chuyện, đội xe đã dừng lại.

Hai tiêu sư mở đường rõ ràng là kẻ già dặn qua lại giang hổ lâu năm, bọn họ đối phó với sự việc phát sinh thình lình đều trấn định, lâm nguy không loạn, chỉ thấy họ giơ tay ra lệnh tiêu xa dừng lại. Sau đó người vận võ phục xanh chậm rãi xuống ngựa, nhặt mũi tên gắn ống sáo lên xem xét.

Lúc ấy trong cỗ xe có mui đầu tiên vang lên một giọng nói mạnh mẽ:

- Ðậu hiển đệ, đó là bạn bè nào trên đường này vậy?

Người được gọi là Ðậu hiển đệ cau mày đáp:

- Là bạn bè cũ từng gặp ở Cửu Long quan lần trước.

Người trong xe hừ khẽ một tiếng nói:

- Thái Hàng Ngũ Hổ à?

Tiêu sư họ Ðậu đáp:

- Ðúng thết.

Người trong xe chợt hô hô cười rộ nói:

- Ðược! Ðược! Nể mặt bọn họ mà bọn họ không muốn, hôm nay thì đừng trách lão phu ra tay Vô tình.

Chợt nghe trong xe có một giọng nói già nua tiếp theo hỏi:

- Xin hỏi Ngũ tổng tiêu đầu, Thái Hàng Ngũ Hổ là những nhân vật thế nào?

Thì ra người trước là tổng tiêu đầu Thần Phong tiêu cục Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa. Y nghe người kia hỏi, cất tiếng cười đáp:

- Ðó là năm anh em làm nghề ăn cướp ở núi Thái Hàng. Lão đại là Hoành Hành Thái TuếHạ Huy, lão nhị là Bạch Khứu Lang Hạ Kiệt, lão tam là Thiếp Cáp Mô Hạ Nghĩa, lão tứ là Kim Tiền Báo Hạ Hùng, lão ngũ là Tiểu Bá Thiên Hạ Long. Mấy tháng trước, bọn Ngũ mỗ hộ tống mấy xe nhân sâm đi ngang núi Thái Hàng, vì biết rằng năm anh em họ ắt sẽ ra tay đánh cướp, nên đã sai người lên núi thương lượng trước. Nào ngờ năm anh em họ cứ lớn lối đòi bọn Ngũ mỗ đưa ba ngàn lạng bạc, đôi bên bàn bạc không xong, bực bội chia tay. Sau đó bọn Ngũ mỗ hộ tống hàng qua dưới núi, bọn họ bèn ra tay đánh cướp kết quả lão tứ Kim Tiền Báo Hạ Hùng và lão ngũ Tiểu Bá Thiên Hạ Long cùng chết một lúc dưới lưỡi đao của Ngũ mỗ. Hôm nay bọn họ rời núi Thái Hàng tới đây gây sự, chắc là muốn trả thù cho anh em bị chết đấy!

Người trong xe à một tiếng nói:

- Không phải rồng mạnh không qua sông. Ngũ tổng tiêu đầu cứ cẩn thận một chút cũng hay.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa hô hô cười lớn nói:

- Xin hai vị yên tâm, không phải Ngũ mỗ đây nói khoác, chứ tài năng của Thái Hàng Ngũ Hổ bọn họ, Ngũ mỗ chưa coi vào đâu.

Nói tới đó, vén rèm nhìn tiêu sư họ Ðậu nói:

- Ðậu hiển đệ, cứ tiếp tục đi, mặc kệ bọn họ!

Tiêu sư họ Ðậu dạ một tiếng, tiện tay bẻ gãy mũi trường tiễn làm hai đoạn ném xuống cạnh đường, rồi vẫy tay ra hiệu đi tiếp, lại cùng người tiêu sư kia dong ngựa phi lên trước.

Bọn họ tuy biểu hiện vẻ mười phần cứng cỏi không hể sợ sệt, nhưng bọn người trên các xe sau không dám khinh địch, đều nhao nhao rút tên kéo cung, chuẩn bị đối phó.

Ðội xe từ từ tiến lên được một đoạn đường, bốn bể vẫn yên ắng như thường. Ba anh em còn lại của Thái Hàng Ngũ Hổ - Hoành Hành Thái Tuế Hạ Huy, Bạch Khứu Lang Hạ Kiệt, Thiếp Cáp Mô Hạ Nghĩa vẫn chưa xuất hiện.

Vũ Duy Ninh thấy đội tiêu xa đã đi quá xa, bèn kéo Du Băng Viên nói:

- Ði đuổi theo xem xem thế nào.

Du Băng Viên lẳng lặng buộc hai con ngựa lại, rối theo Vũ Duy Ninh đuối mau vế phía trước. Hai người băng qua một khu rừng tre dày theo sau đội tiêu xa, đi khoảng nửa dặm thì chợt nghe từ bốn cỗ xe trên đường vang ra một tràng tiếng ken két.

Vũ Duy Ninh biết rằng bọn cường nhân cướp tiêu đã xuất hiện, vội kéo Du Băng Viên dừng lại, hạ giọng nói:

- Ðược rồi, đừng đi tới nữa.

Du Băng Viên vén lá tre nhìn ra, thấy đội tiêu xa đã dừng lại bên đường, còn trước mặt hai tiêu sư mở đường lúc ấy đã có năm người tướng mạo kỳ dị đứng sừng sững. Vì khoảng cách còn xe nên không nhìn rõ tình hình, nàng bèn kéo Vũ Duy Ninh đi lên trước, nói:

- Chỗ này nhìn không rõ, phải đi thêm một đoạn nữạ..

Vũ Duy Ninh nói:

- Không thể tới gần quá, năm người cướp tiêu này sợ có mang theo bộ hạ ngầm mai phục trong rừng tre chăng!

Du Băng Viên nói:

- Ta nghĩ không có, chỗ này cách núi Thái Hàng ba trăm dặm. Thái Hàng Ngũ Hổ quyết không dám đem lâu la rầm rộ kéo tới đâu.

Nàng đoán không sai, hai người đi thẳng một mạch tới gò núi đối diện chỗ hai bên đang đứng, không hể gặp một tên lâu la nào.

Hiện tại hai người đã nhìn rõ mặt người đôi bên phía dưới.

Năm người sóng vai đứng ngang trên đường có hai người rất lớn tuổi, khoảng trên dưới bảy mươi, nhưng điểu làm người ta thấy lạ lùng là ở chỗ quần áo diện mạo của hai người hoàn toàn giống nhau, như một cặp anh em sinh đôi.

Hai người đều đầu cheo mắt chuột, vành tai vểnh ra, vóc dáng vừa cao vừa gầy, hai bàn tay khô quắt như cây củi giơ ra ngoài tay áo.

Nhưng tuy dáng vẻ như hai ông già sắp chết mà bốn con mắt sáng ngời ngời, nhìn qua biết ngay là bậc cao thủ võ lâm giỏi cả nội ngoại c ông phu.Ba người kia tuổi trạc từ bốn mươi tới năm mươi, thân thể cao lớn, tướng mạo xấu xí hung dữ, như hung thần ác quỷ, chắc là Hoành Hành Thái TuếHạ Huy, Bạch Khứu Lang Hạ Kiệt, Thiếp Cáp Mô Hạ Nghĩa. Ba anh em họ cầm binh khí là Song Thủ, Lang Nha Bổng và Lưu Tinhtrùy.

Lúc ấy tổng tiêu đầu Thần Phong tiêu cục Ngũ Triệu Nghĩa đang từ từ bước ra khỏi xe, thần thái bình tĩnh cười nói:

- Té ra anh em các ngươi lần này mời được cao nhân giúp đỡ, chẳng lạ gì lại lớn mật như vậỵ..

Người khoảng năm mươi tuổi là Hoành Hành Thái Tuế Hạ Huy chợt sa sầm nét mặt, hắc hắc cười nhạt nói:

- Ðúng đấy, họ Ngũ ngươi tự phụ rằng kết giao khắp thiên hạ, không biết có nhận ra anh em ta mời hai vị bằng hữu nào tới đây không?

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa liếc qua hai lão nhân quần áo diện mạo giống nhau, cười khinh miệt nói:

- Tha lỗi cho Ngũ mỗ mắt kém, không nhận ra được!

Hoành Hành Thái Tuế hừ lạnh một tiếng, cười nhạt nói:

- Hạng ngươi thì không thể biết hết được hai bậc cao nhân tiền bối này đâu. Có điểu họ Ngũ ngươi cũng qua lại giang hổ hơn hai mươi năm chắc cũng đã nghe người ta nói tới đại danh của hai vị rồị..

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa vẫn nhơn nhơn chẳng chút sợ sệt nhún vai cười nói:

- Ngươi nói ra xem, chỉ sợ ta cũng chưa nghe qua.

Hoành Hành Thái Tuế nghiêng người hướng về hai lão nhân nói:

- Hai vị này là Nghiệt Sinh Song Kỳ ở núi Lục Bàn, Thiên Khô Tẩu Hổ Diên Giáp và Ðịa Khô Tẩu Hổ Diên ất.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa thoáng biến sắc nhưng lại lắc đầu cười nói:

- Xin lỗi chứ Ngũ mỗ chỉ nghe nói Nghiệt Sinh Song Hung ở núi Lục Bàn, chứ chẳng nghe có Nghiệt Sinh Song Kỳ nào cả.

Câu ấy vừa buông ra, Du Băng Viên đang nép trong hàng tre nhìn trộm ra bất giác hít một hơi khí lạnh, hạ giọng nói:

- Hừ, lão già này dường như không muốn sống nữa chắc!

Vũ Duy Ninh hạ giọng hỏi:

- Nghiệt Sinh Song Hung lợi hại lắm à?

Du Băng Viên gật đầu nói:

- Ðúng vậy, đôi anh em nghiệt sinh này đã thành danh trong võ lâm máy chục năm, thân thủ chẳng kém gì đám ma đầu trong Phục Cừu bang. Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa thì không rõ tới mức nào, nhưng ta dám nói y không phải là đối thủ của song hung, thế mà y cuồng vọng như vậy, chỉ sợ rằng chạy không kịp thôi.

Quả nhiên, câu nói của Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa vừa dứt, đã thấy khuôn mặt trơ trơ của anh em Nghiệt Sinh Song Hung giật giật, hai anh em đồng thời nhếch mép lạnh lùng nói:

- Ngươi không nhận biết Nghiệt Sinh Song Kỳ, thì hôm nay phải cho ngươi biết mới được.

Nói xong Thiên Khô Tẩu Hổ Diên Giáp vẫn đứng bất động, còn Ðịa Khô Tẩu Hổ Diên ất khoa chân bước lên ba bước, hai mắt bắn ra ánh hào quang khiếp người, nhìn chằm chằm vào Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa đợi y phát chiêu trước.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa thật ra đã biết tiếng tăm song hung, cũng tự rõ rằng mình không phải là đối thủ của họ, lúc ấy vừa thấy Ðịa Khô Tẩu Hổ Diên ất không nói tới câu thứ hai, bước lên chờ mình xuất thủ, bất giác trong lòng run lên, nở một nụ cười gượng gạo nói:

- Trước khi động thủ, Ngũ mỗ có chuyện muốn thỉnh giáọ..

Ðịa Khô Tẩu Hổ Diên ất ngắt lời lạnh lùng nói:

- Còn nói một câu lếu láo, lão phu sẽ cho cả bọn ngươi không ai còn sống sót đâu!

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa hoảng sợ cười gượng nói:

- Ðược hai vị ra tay chẳng cần nương nhẹ, nhưng Ngũ mỗ vẫn muốn hỏi trước một chuyện đã!

Ðịa Khô Tẩu trên mặt nở một nụ cười hung ác, chậm rãi nói:

- Nếu đã như thế, thì ngươi nói đi!

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa hỏi:

- Tại sao hai vị giúp đỡ Thái Hàng Ngũ Hổ?

Ðịa Khô Tẩu nói:

- Năm anh em họ là đệ tử ký danh của anh em lão phu.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa à một tiếng, lại hỏi:

- Hôm nay hai vị muốn trả thù hay cướp tiêu?

Ðịa Khô Tẩu nói:

- Cả hai.

Thần Phong Ðao hô hô cười rộ nói:

- Tốt lắm, nhưng không rõ hai vị đã biết ai là chủ hàng chưa?

Ðịa Khô Tẩu nói:

- Không cần, cho dù là của Hoàng đế đi chăng nữa, hôm nay anh em lão phu cũng cướp.

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa cười nói:

- Chủ hàng không phải là Hoàng đế gì cả, mà là bạn bè giang hổ của hai vị thôi.

Ðịa Khô Tẩu nói:

- Thếthì càng dễ giải quyết!

Thần Phong Ðao Ngũ Triệu Nghĩa nói:

- Bọn họ đều ở trên xe, xin chờ Ngũ mỗ mời họ xuống gặp hai vị.

Nói xong quay về phía xe ôm quyển khom lưng nói:

- xin hai vị tiền bối làm chủ.

Trong xe vang ra một trận cười khanh khách quái dị, rèm xe vén lên, hai bóng người nhẹ nhàng lướt ra, trong chớp mắt đã song song đứng sừng sững trước mặt Nghiệt Sinh Song Hung.

Hai người đều là hai lão nhân, một người vóc dáng rất cao rất gầy, một người vóc dáng to lớn, râu mọc đầy cằm, tướng mạo cực kỳ hung dữ.

Du Băng Viên vừa nhìn thấy, trong mắt lóe lên tia sáng phấn khích, thì thầm nói:

- Ðúng quá rồi, người cao cao gầy gầy kia là Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong.

Vũ Duy Ninh cũng thì thào:

- Ờ còn người kia là ác Trương Phi Lệ Kiệt, lần trước ta lên núi Vương ốc, người đầu tiên ta gặp là y đấy.

Hai người trong lòng đều rất mừng rỡ, vì chủ hàng đã là Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong và ác Trương Phi Lệ Kiệt thì hàng hóa trong xe dĩ nhiên là ba ngàn cân vàng kia rồi.

Từ nay chỉ cần giấu diềm tung tích ngấm ngầm theo đội tiêu xa, ắt có thể dò ra nơi Phục Cừu bang xây dựng tổng đàn mới, rồi sau sẽ một phen vạch kế hoạch tổng công kích, một trận tiêu diệt quần ma.

Nghiệt Sinh Song Hung rõ ràng không bao giờ nghĩ rằng chủ hàng lại là hai nhân vật tiếng tăm lừng lẫy này, nên biến hẳn sắc mặt.

Ðịa Khô Tẩu Hổ Diên ất hắc hắc cười nói:

- Ta nghĩ là ai, té ra là hai ông bạn già ốc, Lệ.

Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong cất tiếng cười ríu rít quái dị hỏi:

- Quả rất đúng, hiển côn trọng còn nhận ra hai người lão phu.

Thiên Khô Tẩu hô hô cười lớn nói:

- Ðôi Chân của ốc huynh là ký hiệu khiến người ta khó quên, cho dù sau một trăm năm lão phu cũng nhận ra ngươi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau