ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Đàn gảy tai trâu

Bây giờ có lẽ bọn Du minh chủ đang trên đường tới đây, nhưng nhanh lắm thì cũng phải hai ngày nữa bọn họ mới tới được nơi này, mà lúc họ tới được nơi này thì không còn cách nào tìm được tung tích của Phục Cừu bang nữa.

"Ngu ơi là ngu! Sao mình ngu quá thế này?" Chàng không ngớt tự chửi thầm mình, nếu không phải bị điểm vào Ma huyệt, chắc chàng đã tự tát cho mình mấy cái bạt tai.

Bên tai gió lộng ào ào, chàng có cảm giác như đang bay trên không trung, cảnh vật trong núi cứ loang loáng trước mắt. Khoảng sau bữa cơm, cảnh vật chợt dừng lại ở một khu rừng dưới chân núi.

Một chiếc xe ngựa và mấy người mặc quần áo tang từ trong rừng đi ra.

Trong xe đã sắp hai cỗ quan tài.

Mấy người mặc áo tang vừa nhìn thấy Vô Danh Ma cắp Vũ Duy Ninh tới, lập tức mở nắp một chiếc quan tài, một người trong bọn đón lấy Vũ Duy Ninh từ tay Vô Danh Ma đặt vào trong, rồi đậy nắp lại, đóng đinh cành cạch.

vũ Duy Ninh lập tức rơi vào màu đen như mực trong quan tài. Chàng chỉ nghĩ là Vô Danh Ma định đem chôn sống mình, nhưng lát sau chàng mới biết là không phải, vì có hai luồng ánh sáng lờ mờ chiếu vào trong quan tài - hai lỗ thông hơi nho nhỏ.

Té ra Vô Danh Ma muốn bỏ mình vào quan tài chuyển đi để tránh né tai mắt, bà ta suy nghĩ chu đáo thật.

Chàng lại nghĩ thầm:

"Bên cạnh lại còn một quan tài khác, chắc là dùng để "tẩm liệm" Diêu Ngọc Nga.

ô! Nếu không phải là mình không muốn chết, mà có người mặc áo tang đưa ma thế này kể cũng không dở... '/ Quả nhiên chàng đoán đúng. Còn đang nghĩ ngợi, chợt nghe có tiếng mở nắp quan tài bên cạnh, tiếp đó là tiếng Diêu Ngọc Nga bị đặt vào, sau cùng là tiếng đóng đinh cành cạch.

Chợt nghe Vô Danh Ma hỏi:

- Người đều tề tựu đủ rồi chứ?

Tam Tuyệt độc Hồ đáp:

- Đúng thế, đủ cả rồi.

- Có phát hiện được người của Đồng Tâm Minh không?

- Không!

- Tốt rồi, ngươi đi trước đi!

- Vâng.

Lại một tràng tiếng vó ngựa cách cỗ xe ngựa khoảng mười trượng vang lên, từ từ đi xa dần.

Lát sau lại nghe tiếng Vô Danh Ma nói:

- Được rồi, các ngươi lên xe đi, chúng ta đi thôi.

Kế đó, thùng xe lay động mấy cái, rõ ràng mấy người mặc đồ tang bước lên, sau đó cỗ xe bắt đầu chuyển động, từ chậm chuyển sang nhanh dần, song Vũ Duy Ninh không có cách nào biết được là đi về đâu cả.

Bắt đầu từ hôm ấy, Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga chịu đủ mùi khổ cực. Bọn họ bị nhốt trong quan tài tối om nóng nực, bị dằn xóc không ngớt. Đến khuya mỗi ngày thì bọn mặc đồ tang mới mở nắp quan tài ra cho bọn họ đồ ăn và để họ đi ngoài. Nhưng điều làm Vũ Duy Ninh thấy khổ nhất là suốt đường đi chàng không hề được thấy mặt Diêu Ngọc Nga. Mỗi lần họ chỉ có một người đi ra ngoài, xong Diêu Ngọc Nga rồi mới tới chàng, cho nên tuy chàng cùng Diêu Ngọc Nga ở sát cạnh nhau mà cũng như ở hai bên chân trời góc bể, thậm chí chỉ một câu nói với nhau cũng không có.

Mà vì còn lần nào ra khỏi quan tài vào lúc nửa đêm, chàng cũng hoàn toàn không biết mình và Diêu Ngọc Nga được đưa đi tới nơi đâu.

Hết ngày đến đêm, cỗ xe không ngừng lăn bánh. Ban đầu Vũ Duy Ninh cho rằng khoảng bảy tám ngày thì tới nơi, nhưng qua bảy tám ngày đêm rồi, cỗ xe vẫn chạy không ngừng. Đến ngày thứ chín, ngày thứ mười, ngày thứ mười một... Cho đến ngày thứ mười bốn, chàng và Diêu Ngọc Nga mới được mang ra khỏi xe.

Chàng cho rằng đã tới nơi rồi, nhưng rồi lại bị đưa lên một chiếc thuyền, lại đi thêm năm ngày nữa, mới được mang ra khỏi thuyền.

Sau đó, lại bị đem lên một cỗ xe ngựa, đi thêm một ngày một đêm nữa, rồi bị mang xuống, kế đó lại do người vác đi, lúc lên lúc xuống suốt nửa giờ mới được đặt xuống.

Đến lần này mới đúng là đã tới nơi.

Bọn họ nằm trong quan tài vừa chẵn hai mươi ngày.

Nhưng lúc nắp quan tài được mở ra, họ đã ở trong một hang núi tối đen, mấy người mặc quần áo tang dắt họ ra, một người trong bọn giải khai Ma huyệt cho Vũ Duy Ninh, lại mở khóa tay cho chàng, cười hăng hắc hung dữ nói:

- Phải ngoan ngoãn ở trong hang núi này, đừng tính chuyện chạy trốn. Các ngươi ở cách cửa hang ba trăm bước, chạy không thoát đâu.

Nói xong bỏ đi hết.

Vũ Duy Ninh lắng tai nghe bước chân của họ xa dần, lập tức nhảy lên ôm lấy Diêu Ngọc Nga, nghẹn ngào nói:

- Diêu cô nương, ta làm hại cô phải chịu khổ!

Diêu Ngọc Nga không lên tiếng, nàng đã mệt mỏi quá sức, toàn thân mềm nhũn ra không còn chút hơi sức.

Nàng để mặc cho Vũ Duy Ninh ôm mình, thần sắc ngơ ngác hồi lâu mới ứa nước mắt, hơi thở như sợi tơ thều thào nói:

- Ta mấy lần định... định cắn lưỡi tự tử, nhưng mà... nhưng mà... ta nhịn nhục để chờ... ta muốn gặp ngươi một lần...

Vũ Duy Ninh ôm chặt nàng hơn, nói:

- Giờ thì tốt rồi, chúng ta sẽ không... chết nữa.

Diêu Ngọc Nga nở một nụ cười thê thảm nói:

- Thật không?

Vũ Duy Ninh lấy chiếc khăn tay ra lau nhè nhẹ nước mắt cho nàng, an ủi:

- Thật chứ! Vô Danh Ma chẳng có lý do gì giết cô, nhất định bà ta sẽ phải thả cô ra.

Diêu Ngọc Nga lẩm bẩm nói:

- Bà ta chỉ nói tạm thời không giết...

Vũ Duy Ninh nói:

- CÔ yên tâm, nếu bà ta muốn giết chúng ta, đã không phải nhọc nhằn đưa chúng ta tới nơi xa xôi thế này, vả lại... giả như bà ta không chịu thả cô, ta cũng vĩnh viễn ở cùng một chỗ với cô.

Diêu Ngọc Nga từ từ ngước mắt nhìn chàng, hỏi:

- Ngươi... tại sao ngươi lại tới?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Tại sao ta không tới?

Diêu Ngọc Nga than:

- Ngươi tới chỉ là để chịu chết.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta biết chứ, trước khi tới núi Vương ốc, ta đã quyết tâm là nếu không cứu được cô, sẽ cùng chết với cô.

Diêu Ngọc Nga cười gượng nói:

- Ngươi ngốc quá.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, ta thích cô, ta muốn cùng sống chết với cô.

Diêu Ngọc Nga lặng lẽ nói:

- Đừng quên rằng còn có một người đang chờ ngươi.

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng, ta nói cho cô biết, ta thích cô, nhưng cũng thích Du cô nương, mà Du cô nương cũng rất cảm kích cô đã cứu cả gia đình cô ta. CÔ ta vốn cùng đi với ta tới khách sạn CỔ Bắc Nhạc, muốn gặp cô để cám ơn, nhưng... tại sao cô không trốn đi?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Vô Danh Ma từng cứu mạng ta, ta phản bội bà ta, ta muốn trả nợ cho bà ta...

Vũ Duy Ninh nói:

- CÔ làm thế là đúng, nhưng bà ta đã trở thành một nữ nhân không còn tính người...

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ta biết chứ, nhưng ta phải trả món nợ ân tình của bà ta.

Vũ Duy Ninh nói:

- Đến nay thì cô đã trả hết rồi.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Còn chứ?

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Không, bà ta lợi dụng cô làm con tin để dụ bắt ta, cô đã trả hết nợ rồi, chẳng còn thiếu gì bà ta cả.

Diêu Ngọc Nga sững sờ, kế đó gật gật đầu nói:

- Đúng thế, ngươi nói rất đúng...

Nói xong đưa mắt nhìn quanh hỏi:

- Đây là nơi nào?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Một tòa sơn động, còn như là sơn động ở đâu, thì ta cũng không biết.

- Ngươi vẫn có thể trốn được.- Ta thấy không có khả năng, mới rồi người kia nói từ đây ra cửa hang xa tới ba trăm bước. Vả lại họ đã dám mở khóa tay cho ta, thì rõ ràng họ đã có sự bố trí rất chu đáo.

- Ngươi vẫn có thể nghĩ ra cách chạy trốn mà.

- Đúng thế, chỉ cần ông trời giúp đỡ, để cho chúng ta trốn thoi.

- Không phải là chúng ta, mà là ngươi!

- CÔ cô không muốn trốn à?

- Không!

- Tại sao?

- Ngươi mang thêm ta, bất kỳ thế nào cũng không chạy thoát được.

- Biết đâu đấy...

- Tại sao lại biết đâu?

- CÔ không muốn trốn, ta cũng không trốn.

- Ngươi... mới rồi ngươi nói là thích ta mà.

- Phải.

- Vậy thì ngươi phải tìm cách trốn đi.

- Nói thế là ý gì?

- Ta muốn ngươi được sống.

- Đúng rồi, ta cũng muốn cô được sống.

- Họ có hơn sáu mươi người, ngươi mang ta chạy thoát được à?

- Xem ra thì khó đấy...

- Vậy thì đúng rồi, ngươi mang ta sẽ nhất định không chạy thoát được, nhưng ngươi đi một mình có thể hy vọng thoát thân.

- Cũng có thể...

- Ngươi ưng thuận phải không?

- Không, ta muốn sống chết cùng với cô!

- Ngươi... ngươi... ngươi... mà không ưng thuận ta sẽ đập đầu chết ở đây.

Nàng nói tới đó, vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay của Vũ Duy Ninh.

Vũ Duy Ninh ôm chặt không buông, hô hô cười nói:

- Có ta bên cạnh, cô đừng hòng tự tử!

Diêu Ngọc Nga vừa giận dữ, vừa nóng nảy rơi nước mắt nói:

- Ngươi ngu ngốc như thế, chỉ làm ta đau lòng thôi.

Đột nhiên từ cửa hang vang lên tiếng cười của Vô Danh Ma, chỉ nghe bà ta vừa đi tới vừa khánh khách cười nói:

- Đừng có đau lòng nha đầu, hai ngươi các ngươi không chết đâu!

Câu nói vừa dứt, người đã xuất hiện trước mặt Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga.

Vũ Duy Ninh từ từ buông Diêu Ngọc Nga ra, đứng dậy nói:

- Ngươi muốn thế nào?

Vô Danh Ma cười nói:

- Ta muốn thả hai người ra, để các ngươi trọn đời bên nhau.

Vũ Duy Ninh biết rõ không đời nào bà ta chịu thả hai người bọn mình không điều kiện, lập tức hừ lại một tiếng nói:

- Ta không dám hy vọng ngươi thả ra, chỉ cần ngươi chịu thả Diêu cô nương là ta đã Vô cùng cảm kích rồi.

Vô Danh Ma cười quỷ quyệt, nhìn qua Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Con nha đầu, ta thả ngươi ra, ngươi có chịu đi không?

Diêu Ngọc Nga cúi đầu nói:

- Nếu thả thì phải thả cả hai, chứ nếu thả một mình ta thì ta không đi.

Vô Danh Ma ngửa mặt cười lớn, nói:

- Tiểu tử, ngươi nghe rõ chưa? Cho dù ta có thả cô ta, cô ta cũng không chịu đi mà!

Vũ Duy Ninh hậm hực liếc qua Diêu Ngọc Nga một cái, im lặng không nói, vì chàng biết có khuyên nàng cũng không nghe.

Vô Danh Ma cười nói:

- Các ngươi dường như đều không chịu tin rằng ta sẽ thả hai người cùng một lúc, nhưng thật ra ta nói thật lòng đấy!

Vũ Duy Ninh lạnh lùng nói:- Điều kiện của ngươi là gì?

Vô Danh Ma đáp:

- Ta chẳng đòi điều kiện gì ở ngươi cả, vì tính mạng của các ngươi vốn nằm trong tay ta.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta nói là ngươi muốn đòi hỏi điều kiện gì với Đồng Tâm Minh phải không?

Vô Danh Ma nói:

- Đúng rồi, ta sẽ đưa ra điều kiện trao đổi với Đồng Tâm Minh, sao ngươi không đoán thử xe in.

Vũ Duy Ninh đã đoán ra được tám chín phần, nhưng không muốn nói ra, lắc đầu đáp:

- Ta không đoán!

Vô Danh Ma cười nói:

- Ngươi không đoán, ta cũng nói với ngươi. Ta muốn đem hai người các ngươi đổi với Bệnh Lang Trung, Lang Tâm Hắc Long, Quái Thủ Phiên Thiên, Tiếu Trung đao và Sáp Sĩ Hổ Quách Giang, Hận Thiên ông Từ Tam Giáp và Tam Cước Kỳ Lân Hồ Hóa Long bị các ngươi bắt ở Hằng Sơn trước đây.

Vũ Duy Ninh tức giận nói:

- Hai người đổi bảy người, cuộc trao đổi này cũng không phải dở!

Vô Danh Ma cười lớn nói:

- Đúng thế, nhưng ta tin chắc rằng Du lão tặc sẽ đồng ý.

Vũ Duy Ninh cũng biết rằng Du minh chủ nhất định sẽ đồng ý, nên trong lòng thầm than thở, lúc ấy bèn nhân cơ hội hỏi:

- ở đây là chỗ nào vậy?

Vô Danh Ma lắc đầu cười nói:

- Ngươi không cần biết.

Vũ Duy Ninh hừ một tiếng, hỏi:

- Vậy thì lúc nào trao đổi, cho ta biết được không?

Vô Danh Ma đáp:

- Nhanh nhất cũng phải bốn mươi ngày nữa.

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Trao đổi ở đây à?

Vô Danh Ma lại lắc đầu nói:

- Không, ở trên một cái hồ lớn, đối với bản bang mà nói, trao đổi tù nhân so với trên đất liền thì an toàn hơn.

Vũ Duy Ninh im lặng một lúc, lại hỏi:

- Ngươi muốn giam hai người chúng ta trong hang núi này từ đây cho đến khi trao đổi phải không?

Vô Danh Ma nói:

- Đúng thế!

Vũ Duy Ninh cau mày nói:

- Hang đá này rất thiếu tiện nghi, không phải là nơi tiếp khách đâu.

Vô Danh Ma cười nói:

- Thật có lỗi, nhưng không có chỗ nào khác.

- Ngươi cũng từng là một cô gái, ắt biết rõ rằng một hang đá trơ trọi thế này đối với Diêu cô nương rất là bất tiện.

- Các ngươi một người có tình, một người có nghĩa rồi cũng có ngày kết hợp với nhau thành một, việc gì phải ty hiềm?

- Nói bậy!

- ồ, hay thế này vậy, chờ ta sai người đưa tới một tấm màn, các ngươi lấy nó chia chỗ này làm hai gian, thế nào?

- Vậy cũng được.

- Còn cần gì nữa không?

- Nếu ngươi không chịu cho chúng ta ra khỏi hang đá này, ngươi phải biết là chúng ta cần gì rồi.

- Được, ta sẽ lập tức sai người đưa tới, nhưng ta cũng phải cảnh cáo các ngươi trước là vì con nha đầu này, tốt nhất là ngươi đừng nghĩ tới chuyện chạy trốn, nếu không thì ngươi sẽ nhìn thấy cô ta chịu hình phạt thảm khốc như thế nào.

Nói xong quay người bước ra phía cửa hang.

Diêu Ngọc Nga chợt cất tiếng nói:

- Đợi một chút.

Vô Danh Ma dừng chân quay đầu cười hỏi:

- Ngươi có điều gì cần nói?

Diêu Ngọc Nga ngượng nghịu nói:

- Ngươi... ngươi có thể sai người đem cho ta hai thùng nước để rửa ráy cho sạch một chút không?

Vô Danh Ma cười nói:

- Được, ngươi chờ một lát sẽ có người đem tới.

Vũ Duy Ninh đưa mắt nhìn theo cho tới khi bà ta đi khuất trong đường hang rồi, lập tức vươn người về phía Diêu Ngọc Nga hạ giọng nói:

- cô Cứ ngồi ở đây, ta ra xem thế nào.

Nguyên là sau một lúc lâu, mắt chàng đã quen với bóng tối, phát hiện ra hang đá này là chỗ tận cùng của một hang đá thiên nhiên mà đường ra vào dường như hoàn toàn không bố trí gì cả, nên chàng định ra ngoài xem thử Vô Danh Ma làm cách nào giam giữ hai người bọn mình trong hang.

Chàng rón rén cất bước ra đường hang, tiến về phía bên phải đưa mắt nhìn, chỉ thấy đường hang ngoằn ngoèo khuất khúc, rất khó nhìn suốt được tất cả. Chàng tiếp tục nhẹ chân bước lên, len qua một chỗ cong phát hiện ra trước mặt là một cái thang treo lớn bằng gỗ.

"ồ, Vô Danh Ma lại dùng cái thang treo này để ngăn chặn hai người bọn mình à?

Không, nhất định bà ta đã bố trí cái gì khác lợi hại hơn! " Chàng vừa nghĩ vừa bước tới gần cái thang treo, mắt nhìn thấy rõ những sợi dây bện vào cái thang, chỉ thấy bên ngoài toàn một màu tối đen không trông rõ được gì. Chàng lấy tay lắc lắc thử, cái thang không hề động đậy, lại dùng sức lắc mạnh hơn, cái thang rung chuyển, nhưng theo đó trên khắp cái thang đột nhiên vang lên một tràng tiếng lục lạc "Keng! Keng! Keng! Keng!" Tiếng vang bất ngờ làm Vũ Duy Ninh bất giác hoảng sợ nhảy dựng lên, lập tức cả người lùi lại.

- HÔ hô hô! Tiểu tử, tiếng lục lạc kéo hay đấy chứ?

ĐÓ là giọng nói của Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình!

Vũ Duy Ninh len lén hít một hơi không dám lên tiếng, quay trở vào hang đá lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Diêu Ngọc Nga.

Diêu Ngọc Nga hạ giọng hỏi:

- Tiếng gì khua thế?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiếng lục lạc. Bọn họ đặt một cái thang treo ở cửa hang, trên mặt thang treo nhiều lục lạc, thang treo mà chuyển động, lục lạc sẽ khua lên.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Mớ lục lạc ấy là ở mặt trong hay mặt ngoài của cái thang?

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Dĩ nhiên là ở mặt ngoài, không dễ gỡ đâu!

Diêu Ngọc Nga thở dài nói:

- Thếnày thì xem ra ngươi không chạy thoát được rồi.

Vũ Duy Ninh gật gật đầu, im lặng không nói.

Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Người vừa lên tiếng vừa rồi là Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình phải không?

Vũ Duy Ninh lại gật gật đầu.

Chương 72: Trong hang sớm tối

Diêu Ngọc Nga hạ giọng nói:

- Ngươi có thể lừa y mở thang treo ra rồi thi triển Nhiếp Hồn Đại Pháp mà.

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không làm thế được đâu. Phía ngoài thang treo sợ không phải chỉ có một mình Độc Mục Cuồng, mà cho dù có chế ngự y được chăng nữa, ở đây lúc này có hơn sáu mươi người bọn Vô Danh Ma, chúng ta làm sao phá vây mà chạy thoát?

Diêu Ngọc Nga khe khẽ nói:

- Ta nghĩ nếu ngươi chạy thoát được về Đồng Tâm Minh, thì Vô Danh Ma có đề xuất điều kiện gì cũng mặc kệ.

Vũ Duy ninh không vuinói:

- Vô luận thế nào ta cũng không thể trốn thoát một mình, cô đừng nói nữa.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nhưng chẳng lẽ ngươi lại cam tâm để bọn Bệnh Lang Trung bảy người thoát khỏi Đồng Tâm Minh sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta sẵn sàng đồng ý trao đổi với bà ta như vậy để cứu cô, mà ta nghĩ Du minh chủ cũng sẵn sàng.

Diêu Ngọc Nga cúi đầu nói:

- Ta chẳng qua chỉ là một cô gái không đáng gì, chứ bảy người Bệnh Lang Trung lại là bọn ma đầu có thể làm điên đảo võ lâm.

Vũ Duy Ninh đưa tay cầm lấy tay nàng, nói dằn từng tiếng:

- CÔ không phải là một cô gái không đáng gì, tuyệt đối không phải thế.

Diêu Ngọc Nga định nói lại thôi, vì lúc ấy có một tràng tiếng bước chân ngoài hang vọng vào.

Người tới là ba tên ma đầu, một tên xách hai thùng nước sạch, một tên cầm cái thùng tắm một tên ôm cái bọc màn và cầm một bao cỏ khô.

Bọn họ đặt các thứ xuống xong, không nói câu nào, quay người trở ra.

Vũ Duy Ninh lập tức rải bao cỏ khô ra chia làm hai đống dồn về hai bên vách hang, rồi giăng màn lên. Đang ngán ngẩm vì không có đinh thì thấy trong bọc rơi ra bốn ngọn Tang Môn đinh, lập tức dùng Tang Môn đinh để giăng màn.

- Ta cứ ngồi thế này, bà ta không nhìn thấy đâu.

Diêu Ngọc Nga thấy người chàng đủ che kín miệng hầm, bỗng gật đầu cười nói:

- Khuất thì khuất đấy, nhưng vạn nhất bà ta bảo ngươi đứng lên thì sao?

Vũ Duy Ninh xòe hai tay ra nói:

- Nếu nói thế thì chúng ta chỉ còn có cách chờ tới lúc đổi người thôi!

Diêu Ngọc Nga nói:

- Có cách rồi đây! Ngày mai lúc bà ta tới, ta sẽ giả nói rằng đêm lạnh quá, ngủ không được, đề nghị bà ta cho một cái chăn bông, rồi chúng ta lại dùng cái chăn ấy mà che cửa hầm, ngươi thấy sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Đòi được một cái chăn, dĩ nhiên là tốt, chỉ sợ bọn họ không có...

Trưa hôm sau Vô Danh Ma vào trong hang xem chừng. Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga sóng vai ngồi dựa sát vách lấy thân người che khuất cái miệng hầm đã đào sâu được một thước. Vô Danh Ma cho rằng họ đang xếp bằng nói chuyện tâm tình, cười nói:

- Các ngươi càng ngày càng thân thiết, định lấy nhau à?

vũ Duy Ninh hờ hững nói:

- Phải đấy!

Vô Danh Ma cười nhạt một tiếng, nhìn Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Nha đầu, ngươi thật lòng muốn lấy y à?

Diêu Ngọc Nga đã quen lối nói chuyện của bà ta, cũng nghênh ngang nói:

- Cha mẹ ta chết hết, ta không hứa hẹn với người khác, ai giúp ta lo chuyện chung thân được?

Vô Danh Ma nói:

- Nếu ngươi vẫn nhận ta làm sư phụ, ta sẽ giúp ngươi.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Cám ơn, ta tự mình lo được rồi.Vô Danh Ma nói:

- Ngươi đừng nghe y hoa ngôn xảo ngữ mà mắc lừa, y tuyệt không có ý cưới ngươi làm vợ đâu.

Diêu Ngọc Nga cười cười không nói.

Vô Danh Ma nói:

- Ta nói cho ngươi biết, phàm đàn ông mặt mũi anh tuấn đều là thứ người không tốt.

Bọn họ đều muốn lấy một người vợ có tiền tài, thế lực. Thằng tiểu tử này cũng thế, hiện tại y làm ra vẻ thân thân thiết thiết với ngươi lắm, chứ thật ra trong lòng y chỉ ưa thích có một Du Băng Viên, mà ngươi không sánh được với cô ta đâu. Cha Du Băng Viên là nhân vật nổi tiếng nhất trong thiên hạ, vừa có tiền vừa có thế. Y lấy cô ta thì được hưởng bao nhiêu thứ, còn ngươi, ngươi đưa lại cho y cái gì nào?

Diêu Ngọc Nga cũng chỉ cười cười không nói.

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi mà không tin lời ta, thì cứ chờ mà xem, nếu quả có ngày nào y cưới ngươi làm vợ thật, thì ta...

Vũ Duy Ninh đột nhiên ngắt lời nói:

- Thì ngươi làm sao?

Vô Danh Ma nói:

- Tóm lại ta không tin ngươi sẽ lấy cô ta làm vợ.

Vũ Duy Ninh không tha thứ hỏi riết:

- Nếu ngươi đoán sai thì sao?

Vô Danh Ma nói:

- Ta đoán nhất định không sai!

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy lỡ ngươi đoán sai thì sao?

Vô Danh Ma nói:

- Không có chuyện lỡ.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Vậy thì ra thế nào? Nếu quả có một ngày ta cưới cô ta thì ngươi sẽ tới Đồng Tâm Minh tự thú vậy. Ngươi dám đánh cuộc như thế không?

Vô Danh Ma hừ lạnh nói:- Tại sao ta phải đánh cuộc với ngươi?

Vũ Duy Ninh cười nhạt nói:

- Ngươi không dám đánh cuộc, tức là tự ngươi cũng chẳng tin gì vào suy nghĩ của ngươi, điều đó cho thấy ngươi chỉ nói bậy bạ nhảm nhí.

Vô Danh Ma đột nhiên mặt lạnh như băng, mắt lộ sát khí nói:

- Tiểu tử, ngươi chán sống rồi phải không?

Vũ Duy Ninh thản nhiên không chút sợ sệt, nói:

- Những chuyện có quan hệ với ngươi trước đây, ta đã biết cả rồi. Năm xưa ngươi không khuyên lệnh tôn cải tà quy chánh, chờ tới khi lệnh tôn bị Đồng Tâm Minh bắt, ngươi lại muốn Du minh chủ cứu ông ta. Nhưng lúc ấy Du minh chủ chẳng có quyền hành gì mà tha bổng cho ông ta. Ngươi vì thế căm hận Du minh chủ, cho rằng Du minh chủ không thương yêu ngươi, chỉ lừa dối ngươi. Thật ra, Du minh chủ có chỗ nào lừa dối ngươi? Có chỗ nào không phải với ngươi?

Vô Danh Ma tức tới mức mặt lúc trắng lúc đỏ, giận dữ quát:

- Tiểu tử, ngươi lại dám dạy ta à, ta xem ra ngươi...

Vũ Duy Ninh không để bà ta nói xong, lại ngắt lời nói:

- Mà ngươi lại vì không kết hợp được với Du minh chủ, lại một đôi đũa hất đổ cả mâm cơm, nói rằng đàn ông trong thiên hạ không có ai tốt. Hừ hừ, bây giờ ta hỏi lại ngươi: Nếu đàn ông trong thiên hạ không có ai tốt, tại sao ngươi mọi ngày toàn ở cạnh đàn ông? Tại sao ngươi không trốn đời ở ẩn đi?

Vô Danh Ma không có cách nào đáp lại, bất giác dẫm chân lia lịa chửi:

- Tiểu tử thúi tha kia! Hôm nay mà bản bang chủ không cho ngươi một trận...

Vũ Duy Ninh cao giọng nói:

- Ngươi nói đó chẳng qua chỉ là cho ta một trận đau khổ, như thế là tác phong của một vị bang chủ Phục Cừu bang đấy phải không?

Vô Danh Ma sững sờ một lúc, kế lại "hừ" mạnh một tiếng, quay người toan bỏ đi.

Diêu Ngọc Nga vội nói:

- Chờ một chút đã!

Vô Danh Ma dừng bước, giận bừng bừng hỏi:

- Con nha đầu xấu xa, ngươi muốn nói chuyện gì?

Diêu Ngọc Nga dằn lòng cười khẽ một tiếng nói:

- Ngươi đừng tức giận, tuy ta không thể nhận ngươi làm sư phụ, nhưng trong lòng ta rất cảm kích bà, vì ta biết bà là một bà già tốt bụng.

Vô Danh Ma lạnh lùng hỏi:

- Thật vậy sao?

Diêu Ngọc Nga gật đầu, nói vào chuyện chính:

- Thật mà, nếu người không phải là một bà già tâm địa thiện lương, thì hôm trước tại sao lại ra tay cứu ta?

Vô Danh Ma không còn vẻ giận dữ, nói:

- Đã biết ta là người tốt, sao ngươi lại phản bội ta?

Diêu Ngọc Nga chỉ Vũ Duy Ninh nói:

- Ta đã nói rồi, y vì y cứu mạng ta tới hai lần, lại còn cho ta tám trăm lạng bạc, nếu luận về ơn huệ thì y có ơn với ta nhiều hơn là ngươi...

Vô Danh Ma không buồn nghe, hừ lạnh một tiếng, quay người bước đi.

Diêu Ngọc Nga vội nói:

- Khoan đi đã, ta chưa nói xong mà!

Vô Danh Ma dừng chân bực dọc nói:

- Ngươi muốn yêu cầu gì với ta?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ta không dám hy vọng ngươi thả hai người bọn ta ra, nhưng có một yêu cầu nhỏ, ngươi có ưng thuận không?

Chương 73: Mấy phen hoảng sợ

Vô Danh Ma nói:

- Nói ra xem!

Diêu Ngọc Nga ra vẻ khổ sở đáng thương nói:

- Trong hang này lạnh quá, ngươi có thể cho ta một cái chăn không?

Vô Danh Ma suy nghĩ một thoáng, gật đầu nói:

- Được, sáng mai ta sẽ sai người vào thành cạnh đây mua một cái.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu mua nên mua hai cái, ta cũng cần nữa.

Vô Danh Ma trừng mắt nói:

- Ngươi à? Ngươi thì đừng hòng!

Nói xong, phẩy tay áo bỏ đi.

Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga nhìn nhau cười, im lặng nghe tới khi tiếng chân của Vô Danh Ma ra tới chỗ chiếc thang treo.

Diêu Ngọc Nga lúc ấy mới hạ giọng cười nói:

- Bà ta thích được ca ngợi, sao ngươi không ca ngợi bà ta vài câu?

Vũ Duy Ninh nói:

- Bà ta nói đàn ông trong thiên hạ chẳng ai tốt, ta nghe phát tức.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nhưng nam nhân trên đời chẳng phải ai cũng tốt.

Vũ Duy Ninh nói:

- Cái đó đương nhiên, người ta thì có kẻ xấu người tốt, nhưng bà ta hẹp hòi cực đoan, chỉ vì không kết hợp được với Du minh chủ lại nói là đàn ông ai cũng xấu.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ngươi chỉ cần tự thấy mình không xấu là được rồi.

Vũ Duy Ninh ngước mắt chăm chú nhìn nàng nói:

- CÔ không tin những lời bậy bạ của bà ta chứ?

Diêu Ngọc Nga cười nụ nói:

- Dĩ nhiên là ta không tin, có điều nếu quả có một ngày thấy bà ta đoán trúng ta cũng chẳng lạ, bởi ngươi vốn chẳng thiếu ta cái gì...

Vũ Duy Ninh nói:

- chẳng thà ta bỏ Du cô nương, chứ không bao giờ bỏ cô, cô cứ yên tâm đi!

Diêu Ngọc Nga thở dài buồn bã nói:

- Ta biết rằng ngươi không thể bội bạc với Du cô nương, nàng rất yêu ngươi, mà lại qu en ngươi trước...

Vũ Duy Ninh cũng tự biết mình không thể quay lưng lại với tình cảm của Du Băng Viên, vì vậy cảm thấy khó xử đôi bề, trong lòng Vô cùng bối rối, than rằng:

- Được rồi, chúng ta tạm thời không nói chuyện ấy nữa. Ta nghĩ... ta nghĩ...

Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Ngươi nghĩ gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Chúng ta nghĩ tới một chuyện gì đó làm cho đỡ buồn vậy. CÔ nói là rất thích luyện võ, vậy ta dạy trước cho cô công phu nhập môn nên chăng?

Diêu Ngọc Nga mừng rỡ nói:

- Hay lắm! Ngươi muốn dạy ta công phu gì?

Vũ Duy Ninh hỏi lại:

- Hôm trước Vô Danh Ma dường như có nói muốn dạy cho cô một nội công tâm pháp gì đó, bà ta đã dạy chưa?

Diêu Ngọc Nga gật đầu nói:

- Dạy rồi. Bà ta dạy một cách hít thở, ta đây tập được vài ngày, biết rằng rất hay, nhưng mà... ta có thể tiếp tục luyện tập nội công tâm pháp mà bà ta dạy không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Có thể chứ. Nội công tâm pháp của các môn phái trong thiên hạ tuy có chỗ không giống nhau, nhưng tóm lại là đại đồng tiểu dị. Có điều theo ta thấy thì võ công vốn không chia ra chính hay tà, chỉ quan trọng ở chỗ hành sự ra sao, dùng vào việc chính thì là chính, dùng vào việc ta thì là tà thôi.

Diêu Ngọc Nga hớn hở nói:

- Vậy thì ta tiếp tục luyện tập nội công tâm pháp mà bà ta dạy vậy, còn bây giờ ngươi muốn dạy ta công phu gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta dạy trước cho cô công phu quyền chưởng, về sau có rảnh sẽ dạy cô kiếm pháp.

Diêu Ngọc Nga lập tức đứng dậy nói:

- Được rồi, ngươi dạy đi!

Lúc ấy Vũ Duy Ninh bèn từ từ đánh ra một đường quyền, sau đó dạy cho nàng luyện tập từng động tác một, sau khi nàng đã thuộc lòng rồi mới bắt đầu giảng giải về tác dụng của từng chiêu thức và cách thức phát lực ra sao...

Diêu Ngọc Nga quả là một cô gái cực kỳ thông minh, chỉ trong thời gian không hết một ngày đã nắm vững một đường quyền đánh ra đã có vẻ có căn bản rồi.

Buổi chiều hôm ấy hai người lại rón rén bắt đầu việc đào hầm.

Việc đào hầm tiến hành một cách khá thuận lợi. Đêm ấy đã đào sâu thêm một thước, hai người mới đi ngủ.

Hai người ngủ một mạch đến khi có người đưa cơm tới mới tỉnh dậy. ăn sáng xong, Vũ Duy Ninh lại bắt đầu truyền thụ công phu quyền chưởng cho Diêu Ngọc Nga.

Cả ngay hôm ấy không thấy Vô Danh Ma tới, mãi đến chiều tối mới thấy lão ma đầu lo việc đưa cơm bước vào, một tay xách cơm, một tay ôm cái chăn bông.

ĐÓ là một cái chăn mới tinh. Diêu Ngọc Nga mười phần thích thú, nhìn lão ma đầu không rõ họ tên kia cười nói:

- ô, nhờ ngươi nói giùm lại là ta rất cảm ơn bang chủ của các ngươi.

Lão ma đầu ấy gật đầu cười nói:

- CÔ cũng phải cám ơn ta mới đúng, cái chăn này là ta đi mua đấy.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Vậy thì ta cám ơn ngươi nhé.

Lão ma đầu ấy nói:

- cô muốn có cái chăn bông này là để đỡ rét thật à?

Diêu Ngọc Nga làm ra vẻ sửng sốt nói:

- Nếu không thì ngươi bảo ta dùng để làm gì?

Lão ma đầu ấy nói:

- Ta thấy động thất này rất là nóng bức...

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nhưng đến nửa đêm thì lạnh lắm, vả lại... ta muốn có cái chăn này cũng để làm một việc khác nữa...

Lão ma đầu ấy trố mắt cười hỏi:

- Làm việc gì vậy?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Để che chở cho ta.
Lão ma đầu ấy "hiểu ý" liếc Vũ Duy Ninh một cái cười khẽ nói:

- CÔ nói đấy, là y không đứng đắn phải không?

Diêu Ngọc Nga lắc đầu nói:

- Không, là ta muốn nói tới những con bọ.

Lão ma đầu ấy ạ lên một tiếng, nhún vai tỏ ý chán phèo, bỏ đi.

Ngày lại ngày trôi qua, Vô Danh Ma vẫn cứ mỗi hôm vào hang xem xét một lần.

Nhưng vì bà ta nhìn từ xa chứ không nhìn gần, nên không phát hiện ra nền hang cứ cao dần lên. Lần nào bà ta cũng chỉ nhìn quanh bốn vách hang, không thấy có chỗ nào nứt nẻ rơi đất cát ra, nên cho rằng Vũ Duy Ninh chưa tính chuyện đào xoi vách hang để trốn, chứ không ngờ rằng phía dưới tấm chăn bông đã có một đường hầm rất dài.

Đến nửa đêm ngày thứ bảy, Vũ Duy Ninh từ đường hầm trở ra, trên mặt hiện vẻ Vô cùng khích động, nhìn Diêu Ngọc Nga nói khẽ:

- Xong rồi, bây giờ chỉ cần dùng lực đánh một chưởng là có thể thông đường ra tới phía ngoài.

Diêu Ngọc Nga mừng rỡ nói:

- Vậy thì ngươi trốn mau đi!

Vũ Duy Ninh vỗ khẽ lên vai nàng nói:

- Đừng nói bậy, cứ theo như đã định mà làm thôi.

Nói tới đó, chàng cúi người xuống cái đám cỏ khô rút ra một cọng cỏ rỗng lòng ngậm vào mồm thổi thổi rồi đưa Diêu Ngọc Nga nói:

- cô Cầm lấy, có lúc cô sẽ phải dùng nó mà thở đấy.

Diêu Ngọc Nga cầm lấy cọng cỏ xong, chàng lập tức bước tới một chỗ vách đá, lấy Tang Môn đinh khoét khoét trên mặt đất.

Kế hoạch của chàng là chỉ cần đem Diêu Ngọc Nga giấu ở một cái hầm sâu khoảng một thước., Chàng sẽ theo đường hầm trốn đi, bất kể là tình hình bên ngoài ra sao, chỉ cần không bị kẻ địch bắt lại, lúc ấy chàng sẽ ẩn núp đâu đó chung quanh, chờ khi kẻ địch ra khỏi nơi đây chàng sẽ quay lại đưa Diêu Ngọc Nga ra.

Bởi vì lúc kẻ địch phát hiện ra chàng đã trốn đi, lại không tìm thấy Diêu Ngọc Nga trong hang đá, nhất định sẽ cho rằng nàng cũng đã trốn thoát. Như vậy nhất định họ sẽ bỏ hang đá này, cứ chờ lúc họ đi khỏi, chàng sẽ rón rén trở lại ung dung đưa nàng đi...

ĐÓ là một kế sách đào tẩu Vô cùng khôn ngoan, nhưng khi chàng bắt đầu đào khoét, thì lại phát sinh ra một chuyện bất ngờ.

Chàng nghe thấy tiếng bước chân của một người từ ngoài hang đi vào.

Bọn họ nhốt trong hang đá này tính ra đã nửa tháng, chưa bao giờ thấy Vô Danh Ma tới xem xét lúc nửa đêm... Ai tới vậy?

Vũ Duy Ninh trong lòng kinh nghi, lập tức lấy tay ra hiệu cho Diêu Ngọc Nga thu thập mọi Tang Môn đinh, rón rén trở lại tấm đệm cỏ của mình năm xuống giả như đang ngủ.

Diêu Ngọc Nga cũng vội vàng trở về chỗ ngủ, tung cái chăn bông ra trùm lên người, che luôn cửa đường hầm dưới chân vách. Trong khoảnh khắc, một cái bóng đen xuất hiện ở chỗ đường hang ra vào động thất giam giữ họ.

Không phải ai khác, mà chính là Vô Danh Ma.

Bà ta lặng lẽ đứng trước cửa hang đá một lúc, chợt cất tiếng cười nói:

- Hai người các ngươi đang ngủ thật đấy à?

Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga cùng làm ra vẻ giật mình thức dậy. Vũ Duy Ninh ngồi lên hỏi:

- Ngươi nói gì?

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Ta hỏi ngươi mới rồi có phải là ngủ thật không?

Vũ Duy Ninh dụi dụi mắt nói:

- Nửa đêm nửa hôm, không ngủ thì làm gì?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi nói thế, là mới rồi ngươi đang ngủ thật chứ gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Phải rồi, có gì không đúng?

Vô Danh Ma nhìn nhìn mấy sợi dây treo màn trên vách động đang bay bay, cười khẽ nói:

- Cái này thật lạ lùng, động thất không có gió, dây màn không có gió mà tự bay.

Vũ Duy Ninh trong lòng hồi hộp, lập tức làm ra vẻ bực dọc nói:

- Còn có cái lạ hơn, là bọn ta ngủ hay không có liên can gì đến ngươi?

Vô Danh Ma cười bí hiểm nói:

- Giả như bọn ngươi đang nói chuyện yêu đương tình ái, thì dĩ nhiên không liên can tới ta. Nhưng nếu bọn ngươi đang ngấm ngầm tính chuyện chạy trốn thì có liên quan tới ta đấy.

Vũ Duy Ninh đột nhiên cười hô hô nói:

- Hay thật đấy! Ngươi sợ bọn ta khoét đất trốn ra à?Vô Danh Ma nói:

- Ngươi nghĩ ra được chuyện ấy, tức là ngươi có tính toán rồi.

Vũ Duy Ninh lập tức đứng dậy cười nói:

- Phải! Dưới đệm cỏ này có một đường hầm ta đào đấy, ngươi tới mà xem.

Vô Danh Ma chỉ vào Diêu Ngọc Nga cười nhạt một tiếng nói:

- Ta nghĩ nếu có đường hầm thì nhất định sẽ ở cạnh người cô ta.

vũ Duy Ninh tim đập thình thịch, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh cười nói:

- Đúng lắm! Đúng lắm! Ngươi rất sáng suốt, xem ra công sức của ta bỏ đi ráo cả rồi.

Vô Danh Ma nhìn chằm chằm vào Diêu Ngọc Nga lạnh lùng nói:

- Con nha đầu, ngươi đứng lên xem!

Diêu Ngọc Nga chống chống tay trở dậy, hoảng sợ hỏi:

- Để làm gì?

Vô Danh Ma nói:

- Ta muốn xem cái hốc kia thế nào?

Diêu Ngọc Nga tim cũng đập thình thịch, nhưng nàng cũng lanh trí, chợt cười khẽ nói:

- Ngươi cho rằng ở đây đúng là có đường hầm à?

Vô Danh Ma nói:

- Có hay không, ngươi cứ kéo cái chăn ra thì rõ ngay!

Diêu Ngọc Nga cười nói:

- Đúng đấy, nhưng ta không kéo ra đâu!

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Ngươi không kéo ra thì giấu diềm được à?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Không phải thế, ý ta là nếu ngươi muốn kéo ra thì cứ tới mà kéo ra thôi.

Vô Danh Ma thoáng sững sờ, nhất thời không biết nên làm sao. Vì bà ta không biết chắc chỗ cái hốc ấy có đường hầm không, mà hiện Diêu Ngọc Nga lại kiên trì bắt bà ta tự tới kéo cái chăn ra, biết đâu là muốn tìm chuyện để chế nhạo. Nếu bà ta tự tới kéo cái chăn ra mà quả thấy có đường hầm, thì dĩ nhiên là quá tốt, còn nếu như không có, thì mới thật là khó coi.

Vũ Duy Ninh thấy Diêu Ngọc Nga đi một nước cờ tâm lý rất khôn ngoan, trong lòng nức nở khen thầm, lập tức cười nói:

- Tới đi! Tới kéo cái chăn ra đi, nếu không lát nữa bọn ta theo đường hầm trốn luôn đấy Vô Danh Ma thẹn quá hóa giận, cười nhạt một tiếng nói:

- Kéo thì kéo, bất kẻ có đường hầm hay không, nhìn qua vẫn cứ hay!

Nói xong cất chân bước tới.

Vũ Duy Ninh không ngờ bà ta quả có "can đảm" tới kéo cái chăn ra, lúc ấy hoảng sợ toát cả mồ hôi, lập tức lặng lẽ mò lại mấy ngọn Tang Môn đinh dùng để đào hầm, đồng thời bước qua một bên tránh chỗ đối diện với Diêu Ngọc Nga, chuẩn bị xuất thủ đánh lén, liều mạng một phen.

Vô Danh Ma tựa hồ không hay biết gì việc chàng đã đi tới đường cùng lộ mặt ra, bà ta bước tới chỗ cái hốc thì khom người xuống đưa tay ra...

Đúng vào lúc ấy, khi Vũ Duy Ninh đang chuẩn bị phóng Tang Môn đinh ra, chợt từ đường hang vọng tới tiếng gọi gấp rút của Độc Nương Tử Hắc Minh Châu:

- Bang chủ! Bang chủ!

Vô Danh Ma giật mình, bất giác rụt tay lại quay đầu hỏi:

- Hắc hộ pháp, chuyện gì vậy?

Độc Nương Tử chạy mau vào nói:

- Thiết Giáp Quy Ô Quý về tới rồi!

Vô Danh Ma ngạc nhiên nói:

- ồ, sao y trở về nhanh thế?

Độc Nương Tử nói:

- Y đang chờ gặp bang chủ để bẩm báo mọi chuyện.

Vô Danh Ma nghe xong ờ một tiếng, đứng phắt dậy cùng Độc Nương Tử đi ra.

Vũ Duy Ninh trút được gánh nặng, trong lòng thở phào ra một cái, trước nay chưa bao giờ chàng hồi hộp đến như thế.

Diêu Ngọc Nga cũng thở hắt ra, nói nhỏ:

- Nguy thật, chỉ một tí nữa thì công sức vứt đi hết.

Vũ Duy Ninh nói:

- Chứ sao nữa, may mà có gã Thiết Giáp Quy Ô Quý kia trở về...

Diêu Ngọc Nga nói:

- Thiết Giáp Quy Ô Quý là ai vậy?

Vũ Duy Ninh nói:

- Y là một trong bảy mươi hai lão ma, chắc là vâng lệnh tới Đồng Tâm Minh đề xuất chuyện trao đổi tù nhân với Du minh chủ.

Diêu Ngọc Nga gật gật đầu nói:

- Đúng, chắc chắn là thế...

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta nghĩ chỗ này rất xa Đồng Tâm Minh. Nếu Du minh chủ đồng ý trao đổi...

Diêu Ngọc Nga ngắt lời nói:

- Không phải, chỗ này cách Đồng Tâm Minh không xa lắm, nếu không làm sao Thiết Giáp Quy Ô Quý về mau như thế được?

Vũ Duy Ninh cười khẽ nói:

- Chuyện này thì cô đoán sai rồi, gã Thiết Giáp Quy Ô Quý kia không phải là đi từ đây tới Đồng Tâm Minh, mà là đi từ núi Vương ốc.

Diêu Ngọc Nga chợt nghĩ ra nói:

- Té ra là hễ, nhưng từ hôm ngươi bị bắt ở núi Vương ốc đã ba chục ngày rồi, sao Vô Danh Ma vẫn nói là Thiết Giáp Quy Ô Quý trở về nhanh?

Vũ Duy Ninh nói:

- Vô Danh Ma từng nói với bọn ta là có thể phải chờ ở đây bốn chục ngày, mà đến nay mới có mười lăm ngày, Thiết Giáp Quy Ô Quý đã về tới, chắc đó chính là điều bà ta thắc mắc.

Diêu Ngọc Nga ờ một tiếng, hỏi:

- Ngươi nghĩ xem sao Thiết Giáp Quy Ô Quý về nhanh thế?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Ai biết được, có điều có thể y gặp bọn Du minh chủ trên đường đi...

Chương 74: Nỗi sợ kinh hoàng

Chàng bắt đầu rơi mau xuống dưới núi, không rõ sâu bao nhiêu.

Đây là một kết quả mà chàng không bao giờ nghĩ tới, chàng có nằm mơ cũng không nghĩ rằng đường hầm lại đào ra một vách núi dựng đứng mà phía dưới là vực sâu.

Chàng rất hối hận là không xem xét cho rõ ràng trước, giả như lúc mình đánh tung tảng đá cuối cùng, đừng lập tức nhảy ra, sẽ không đến nỗi thế này...

Đương nhiên đó là suy nghĩ hiện tại của chàng, chứ lúc mới rồi chàng lập tức nhảy ra, là sợ địch nhân ở chung quanh nghe tiếng đá rơi. Chàng cho rằng chỉ trong chớp mắt ngay sau khi phá tung tảng đá cuối đường hầm tung người ngay ra mới không bị địch nhân ngăn cản.

Bây giờ thì hối không kịp nữa rồi.

Thân hình chàng rơi xuống như sao sa, vách núi như bay ngược lên phía trên rất mau, thần chết như đang rơi tới rất nhanh để đón tiếp.

Không mấy chốc, chàng đã mất hết tri giác...

Vừa tỉnh dậy, chàng phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường ọp ẹp.

chàng lập tức ngồi dậy, đúng lúc ấy nghe thấy phía sau có giọng một thiếu nữ vang lên:

- Ngươi tỉnh rồi à?

Vũ Duy Ninh quay lại nhìn, thấy một thôn nữ xinh đẹp đang đứng phía sau. Chàng nhìn rõ một lượt, lại nhìn rõ là mình đang trong một căn nhà tranh, nhưng trong đầu chàng vẫn cảm thấy mơ mơ hồ hồ, vẫn không tin rằng mình còn sống. Chàng nhìn thôn nữ hỏi:

- Ta... sao ta lại ở đây?

Thôn nữ ấy có vẻ ngượng nghịu đáp:

- Là do cha ta cứu ngươi về đây. Ngươi... tại sao ngươi lại không muốn sống nữa?

Vũ Duy Ninh vẫn thấy đầu óc đầy một màn sượng, ngạc nhiên hỏi:

- Là cha cô cứu ta về đây à?

Thôn nữ không đáp nữa, bước nhanh ra khỏi phòng cất tiếng gọi lớn:

- Cha, y tỉnh lại rồi này!

Phút chốc, một người đàn ông tuổi trung niên ăn mặc lối tiều phu bước vào, nhìn Vũ Duy Ninh cười cười nói:

- Lão đệ, ngươi tỉnh rồi.

vũ Duy ninh vộivàngbước xuống giường thi lễ nói:

- Đại thúc, là người cứu tôi sao?

Tiều phu trung niên gật đầu cười nói:

- Đúng vậy, ngươi còn trẻ tuổi sao lại đi tự tử thế?

Vũ Duy Ninh chẳng biết trả lời thế nào, bèn hỏi lại:

- Đại thúc làm thế nào cứu được tại hạ vậy?

Chàng thấy rõ tiều phu trung niên không phải là nhân vật võ lâm, nghĩ tới việc mình rơi từ trên vách núi rất cao xuống, đối phương không thể có khả năng cứu được, nên mới hỏi như thế.

Tiều phu trung niên nói:

- Sáng nay ta đang lên núi kiếm củi, chợt thấy trên đầu nguồn rơi xuống một cái xác, ta bèn vớt ngươi lên, phát giác tim ngươi vẫn còn đập, mới biết ngươi chưa chết.

Vũ Duy Ninh kinh ngạc nói:

- Đại thúc vớt được tại hạ giữa dòng nước à?

Tiều phu trung niên nói:

- Đúng thế, lão đệ không phải là nhảy sông tự tử sao?

Vũ Duy Ninh lắc lắc đầu nói:

- Không, tại hạ... tại hạ gặp phải mấy tên cường đạo trên núi, bọn chúng đánh tại hạ ngất đi, chuyện sau đó ra sao, tại hạ chẳng biết gì cả.

Tiều phu trung niên kinh ngạc nói:

- ủa, té ra là lão đệ bị người ta đánh ngất đi. Vậy thì mấy tên cường đạo ấy đánh ngươi ngất đi xong ném ngươi xuống sông rồi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Chắc là thế, may được đại thúc cứu cho, tại hạ Vô cùng cảm tạ.

Nói xong khom khom người vái.

Tiều phu trung niên lắc đầu nói:

- Đừng khách sáo, đó là mạng lão đệ chưa chết, nên ta mới gặp được thôi...

Vũ Duy Ninh nói:

- Quý tính đại danh của đại thúc là gì?

Tiều phu trung niên đáp:

- Ta họ Lỗ, tên Thế đức, đây là...

ông ta chỉ vào thôn nữ nói tiếp:

- Con gái ta, tên là Cúc Nhi.

Vũ Duy Ninh nhìn Lỗ Cúc Nhi cười cười gật đầu, tiếp đó tự giới thiệu nói:

- Tại hạ họ Vũ, tên là Duy Ninh, đêm trước đi chơi núi bị lạc đường, không ngờ rằng lại gặp cường đạo trên núi, tí nữa là mất mạng rồi, ôi...

Tiều phu trung niên nói:

- Lão đệ nói là lên núi, là chỗ nào vậy?

Vũ Duy Ninh vốn không biết mình và Diêu Ngọc Nga bị giam cầm là hang núi ở đâu, bèn hỏi lại:

- Đây là địa phương nào?

Tiều phu trung niên đáp:

- Đây là hạ du Vu Giáp, gọi là thôn Nam Mộc.

Vũ Duy Ninh vừa nghe tới hai chữ "Vu Giáp" mới biết hang núi ấy ở phía trên núi Vu Sơn ở Vu Giáp bèn đáp:

- Tại hạ đi chơi ở cạnh núi Vu Sơn, chỗ ấy phong cảnh rất đẹp, không ngờ ban đêm lai gặp cường đạp...

Tiều phu trung niên nói:

- Lạ thật, ta lên núi đốn củi hàng ngày, chỗ nào cũng đi tới, chẳng bao giờ gặp cường đạo, chắc là lão đệ gặp phải bọn cường đạo qua đường.

Vũ Duy Ninh gật gật đầu, nhìn ra cửa sổ hỏi:

- Bây giờ là mấy giờ rồi?

Tiều phu trung niên nói:

- Sắp tới trưa rồi.

Vũ Duy Ninh nghĩ người Phục Cừu bang sáng nay đã phát giác mình cùng Diêu Ngọc Nga không còn trong hang thì lúc này có lẽ bọn họ đã rời khỏi đó rồi, đúng là lúc có thể lên núi cứu Diêu Ngọc Nga, bèn nói với tiều phu trung niên:- Đại thúc, tại hạ lên núi tìm một người bạn, không biết...

Tiều phu trung niên sửng sốt hỏi:

- ủa, lão đệ còn có một người bạn cùng đi lên núi sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Vâng ạ, tại hạ vốn đi cùng người bạn ấy lên núi chơi, về sau tại hạ đi vào rừng một mình bị lạc đường. Giờ này không rõ người bạn ấy sống chết thế nào, tại hạ không lên xem không được.

Tiều phu trung niên nói:

- Nếu lại gặp phải bọn cường đạo thì nguy đấy.

Vũ Duy Ninh nói:

- Cho nên tại hạ muốn đại thúc giúp một việc, không rõ ý đại thúc ra sao?

Tiều phu trung niên nói:

- Lão đệ muốn ta đi cùng phải không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, tại hạ muốn đại thúc cho mượn một bộ quần áo, một cái búa và một cái sọt.

Tiều phu trung niên sửng sốt hỏi:

- Để làm gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tại hạ muốn cải trang làm tiều phu lên núi kiếm củi, như vậy an toàn hơn.

Tiều phu trung niên mặt lộ vẻ ngờ vực nói:

- Cần gì phải như vậy? Bây giờ đang giữa ban ngày, cho dù trên đường núi có cường đạo, chúng lại dám bắt lão đệ sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Chuyện này cũng khó nói, bọn cường đạo này đều là kẻ vong mạng giết người không chớp mắt, chúng mà thấy tại hạ chưa chết nhất định chưa chịu thôi đâu.

Tiều phu trung niên nói:

- Quần áo cũ ta cũng có một bộ, sọt cũng không thành vấn đề, chỉ có cái búa thì không thể cho ngươi mượn được, vì ta chỉ có một cái.

vũ Duy Ninh đưa tay mò mò trong túi, thấy chưa suy suyển mất mát gì, bèn lấy ra năm lạng bạc nói:

- Xin đại thúc nhận cho năm lạng bạc này, đánh giúp cho một cái búa mới được không?

Năm lạng bạc thì đừng nói là đánh một cái búa, mà có đánh tới mười cái cùng đủ.

Tiều phu trung niên là người thật thà, trong lòng tuy rất mừng rỡ, nhưng không dám cầm lấy ngay, ngần ngừ cười khó xử nói:

- Thế... thế này sao được?

Vũ Duy Ninh nhét bạc vào tay ông ta cười nói:

- Đại thúc đừng khách sáo, người cứu mạng tôi như vậy, sau này nếu có dịp, tôi còn phải báo đáp nhiều hơn nữa kia.

Tiều phu trung niên cầm lấy bạc, lập tức mở rương lấy ra một bộ quần áo cũ, lại ra phía ngoài lấy vào một cái búa và một cái sọt nói:

- Sắp tới bữa cơm, lão đệ ăn cơm rồi hãy đi nhé?

Vũ Duy Ninh nóng ruột cứu người, lòng dạ nào nghĩ tới chuyện cơm nước, lúc ấy vừa mặc quần áo vào vừa nói:

- Không ạ, tại hạ phải đi gấp...

Chàng mặc quần áo xong, lại hỏi xin tiều phu trung niên một cái nón lá rách đội lên đầu, dắt búa vào lưng, đeo sọt lên vai cười nói:

- Đại thúc, tại hạ có giống tiều phu không thế?

Tiều phu trung niên nói:
- Giống lắm! Giống lắm!

Vũ Duy Ninh khom lưng nói:

- Vậy thì tại hạ xin cáo biệt. ơn cứu mạng của đại thúc, ngày sau nhất định xin báo đáp Thôn nữ suốt nãy giờ không nói câu nào, lúc ấy chợt lấy hết can đảm hỏi:

- Ngươi... ngươi sẽ quay lại nhà chúng ta à?

Vũ Duy Ninh sửng sốt, cười nụ hỏi:

- Tại hạ đã nói rồi mà.

Thôn nữ đỏ mặt ngượng ngập nói:

- Chúng ta chẳng cần báo đáp, chỉ mong đón ngươi tới đây chơi thôi.

Vũ Duy Ninh đưa mắt nhìn qua đã biết ý tứ của nàng, trong lòng cảm thấy áy náy, vội nói:

- Được rồi, nếu có lúc rảnh, thế nào tại hạ cũng tới thăm cha con cô... Xin cáo từ!

Nói xong, cất bước ra khỏi căn nhà tranh. Phía ngoài là dòng Vu Giáp cuồn cuộn sóng trôi. Vũ Duy Ninh sải chân bước mau về thượng lưu.

Chàng nghĩ mình trên vách núi rơi xuống sông, nhất định đã trôi khoảng một tiếng rưỡi, lấy tốc độ dòng nước mà tính, chỗ chàng rơi xuống có lẽ cách đây khoảng bảy tám dặm, nên đi được vài trăm bước, quay đầu không nhìn thấy cha con người tiều phu nữa, bèn lập tức thi triển thuật phi hành, chạy mau theo dọc bờ sông lên phía thượng lưu Chạy một mạch bảy tám dặm, quả nhiên thấy một vách dựng đứng sát bên dòng Vu Giáp, cao khoảng bốn năm mươi trượng.

Vũ Duy Ninh biết mình tính không sai, bèn tìm đường lên núi, vịn trèo khoảng một bữa cơm, mới lên tới núi gần vách đá.

Chàng thận trọng tiến lên, vì không rõ bọn Vô Danh Ma đã rời khỏi hang đá hay chưa?

Qua một đỉnh núi, quả nhiên phát hiện được một hang đá hình thế kín đáo phi thường.

Phía trên động, một cây cổ thụ to vài người ôm cao ngất đứng trơ trọi, rễ cây đâm ra thành hình chữ bát, cửa hang ở ngay dưới hốc chỗ gốc cây, nếu như không nhìn kỹ tất khó nhìn ra đây là một cửa động.

Nhưng Vũ Duy Ninh vừa nhìn qua đã biết ngay đây chính là hang đá mình và Diêu Ngọc Nga bị giam giữ hơn mười ngày, vì ngoài cửa hang có rất nhiều giấy vụn, trên mặt đất cũng có rất nhiều vết chân người giẫm đạp.

Nhưng điều khiến chàng càng thêm vui vẻ, là lúc ấy ngoài phía hang đá tuyệt nhiên không có người nào, rõ ràng bọn Vô Danh Ma đã bỏ đi rồi.

Có điều chàng cũng vẫn cẩn thận, núp lại trong rừng cây theo dõi chỗ cửa hàng hồi lâu, đến khi xác định là trong hang không có một ai, mới bước ra đi thẳng tới đó.

Đến trước cửa hang núi, chàng lại nghe ngóng bốn phía một lúc, mới khom người chui vào. Đi được vài bước, đường hang chia làm mấy ngả, chàng ngồi xổm xuống nhìn ngắm vết chân trên nền hang, rồi mới chọn đường chính giữa, đứng dậy đi lần tới.

Đường hang này quả rất sâu, chàng lần mò đi khoảng hơn hai trăm bước, chợt nắm phải một cái gì cứng cứng - cái thang treo.

Sờ phải cái thang treo, tim chàng chợt đập thình thịch, vừa mừng vừa lo. Mừng vì mưu kế của mình đã thành công, lo vì biết đâu Diêu Ngọc Nga đã bị bọn Vô Danh Ma bắt mang đi.

Chàng hạ cái thang treo xuống, lao nhanh vào trong hang đá, như một mũi tên phóng tới chỗ Diêu Ngọc Nga ẩn núp, đưa tay mò mẫm, thấy trệt mặt đất không có dấu vết gì khác lạ, trái tim chợt chìm hẳn xuống.

Rốt lại Diêu Ngọc Nga vẫn còn ở dưới đó. Chàng muôn vàn mừng rỡ, nhịn không được cất tiếng kêu lớn:

- Ngọc Nga! Ngọc Nga! CÔ bình yên chứ?

Diêu Ngọc Nga dưới hầm phát ra tiếng cười nhỏ, bấy nhiêu đủ cho thấy nàng vẫn bình yên, chưa bị chết ngạt.

Vũ Duy Ninh lập tức lấy tay moi đất, không bao lâu đã moi tới chỗ Diêu Ngọc Nga, đưa tay kéo nàng đứng lên.

Đúng vào lúc ấy, Diêu Ngọc Nga chợt xoay tay nắm lấy huyệt Mạch Môn cổ tay trái Vũ Duy Ninh, cười ranh mãnh nói:

- Vũ Duy Ninh, tại sao bây giờ ngươi mới tới?

Vũ Duy Ninh có cảm giác tay nàng nắm vào huyệt Mạch Môn của mình mạnh mẽ lạ thường, trong lòng lạ lùng hoảng sợ, nhưng cho rằng đó là nàng phấn khích cao độ, lập tức đáp:

- Chuyện dài lắm, đêm qua ta nhảy sông rồi...

Vừa nói tới đó, chợt toàn thân chấn động, mặt lộ vẻ kinh hãi, miệng há hốc, không nói được nữa. Bởi vì lúc chàng đang nói, Diêu Ngọc Nga bỏ tấm khăn che mặt xuống, đến lúc ấy Vũ Duy Ninh mới phát hiện ra nàng không phải là Diêu Ngọc Nga. Mà là Vô Danh Ma!

Diêu Ngọc Nga tự dưng biến thành Vô Danh Ma!

Vì sự tình xảy đến ngoài ý nghĩ của chàng, nên tuy đã nhìn thấy người dưới hầm bước ra là Vô Danh Ma, nhất thời chàng vẫn không nghĩ tới việc tìm cách thoát thân, chỉ trợn mắt há miệng hoảng sợ nhìn Vô Danh Ma.

Vô Danh Ma cười khanh khách một tràng, nói:

- Nói tiếp đi chứ! Đêm qua ngươi nhảy được xuống sông rồi, đã phát sinh chuyện gì vậy?

Vũ Duy Ninh như cái bong bóng xì hơi, chán nản nói:

- Không cần chế nhạo nữa, bà lại thắng rồi...

Vô Danh Ma cất tiếng cười lạnh thêm, nói:

- Kết cục thế này, có nằm ngoài ý nghĩ của ngươi không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Diêu cô nương đâu?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi rất quan tâm tới nó, phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Dĩ nhiên!

Vô Danh Ma trên mặt thoáng hiện nụ cười lạnh lùng đáng sợ nói:

- Nếu quả thật ngươi rất sẵn sàng chịu đựng đau khổ thay cho nó, thì lẽ ra ngươi đừng trốn chạy. Vì ta đã từng cảnh cáo ngươi rồi, nếu như ngươi mơ tưởng cái chuyện chạy trốn, thì ngươi sẽ được thấy nó phải chịu hình phạt thê thảm.

Vũ Duy Ninh lúc ấy lòng đau như cắt, run lên hỏi:

- Ngươi đã làm gì nàng rồi?

Vô Danh Ma nói:

- Hiện tại vẫn chưa làm gì, ta muốn chờ ngươi quay trở lại, để cho ngươi thấy nó chịu đau khổ.

Vũ Duy Ninh vừa sợ vừa giận, trợn mắt nói dằn từng tiếng:

- Nghe đây, kẻ trốn chạy là ta chứ không phải nàng, ngươi muốn xử phạt, thì cứ phạt ta đây.

Vô Danh Ma cười khẩynói:

- Không, ta muốn xử phạt nó.

Vũ Duy Ninh giận dữ gầm lên một tiếng, tay trái vung lên, hai ngón tay giữa và trỏ vươn ra điểm vào mắt bà ta.

Nhưng huyệt Mạch Môn tay phải chàng đang bị kìm chế, toàn thân đã không còn Chút khí lực, nên hai ngón tay đâm ra tốc độ không nhanh mà không có kình lực. Vô Danh Ma chỉ hời hợt nghiêng đầu tránh qua một bên, tiếp theo đó chính bà ta lại vung chỉ phóng ra điểm trúng Ma huyệt của chàng, rồi mới vung tay tát vào mặt chàng.

Một chưởng này dùng lực cực nặng đánh đến nỗi Vũ Duy Ninh con mắt đỏ bầm, một dòng máu nhỏ ứa ra bên mép.

Chương 75: Không ngày thoát hiểm

Vô Danh Ma mặt đầy vẻ tức giận, từ từ đứng dậy lạnh lùng nói:

- Ðem con nha đầu ra đây!

Một tràng tiếng bước chân nhốn nháo vang lên dội tới hang đá, bọn người tiến vào là Tam Tuyệt Ðộc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi, Ðộc Nương Tử và vài chục tên ma đầu không rõ tên.

Trong đó Ðộc Nương Tử một tay kéo Diêu Ngọc Nga vượt lên trước tới gần Vô Danh Ma, xô mạnh Diêu Ngọc Nga quỳ xuống dưới. Té ra người của Phục Cừu bang đều đã ẩn nấp trong rừng ngoài hang đá trước, nhìn thấy Vũ Duy Ninh hóa trang làm tiều phu vào trong hang xong, mới lặng lẽ theo sau, cho nên dù Vũ Duy Ninh không bị Vô Danh Ma bắt, cũng không có cách nào thoát được lưới.

Ðúng như Vô Danh Ma đã đoán chắc rằng Vũ Duy Ninh thế nào cũng trở lại để cứu Diêu Ngọc Nga, nên đã sai làm trước một cái giá gỗ hình chữ thập, lúc ấy có bốn tên ma đầu đưa cái giá gỗ ấy vào hang, đóng xuống đất rồi đem Vũ Duy Ninh trói lên, khiến chàng biến thành một hình chữ thập đứng.

Diêu Ngọc Nga từ lúc bị lôi xềnh xệch vào hang, thái độ vẫn rất bình thản, lúc ấy thấy bọn họ trói Vũ Duy Ninh lên giá gỗ, sắc mặt trắng bệch, run lên nói:

- Bà không được hại y!

Vô Danh Ma liếc nhìn xéo qua nàng lạnh lùng hỏi:

- Thật không?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Thật, đó là vì ta xúi giục y trốn chạy, bà xử phạt ta được rối.

Vô Danh Ma cười nói:

- Ta đang muốn xử phạt ngươi đây, ta trói y lên cái giá gỗ ấy là để y được nhìn thấy ngươi chịu đau khổ cho rõ ràng thôi.

Diêu Ngọc Nga nghe thấy vẫn không có chút gì sợ hãi, gật đầu nói:

- Ðược, tính mạng của ta do bà cứu sống, bà muốn xử phạt thế nào thì tùy ý.

Vô Danh Ma nói:

- Lần ấy ta cứu ngươi không bị tên xa phu làm nhục, bây giờ ta muốn thu lại món ân tình ấy, ngươi hiếu ý ta chứ?

Diêu Ngọc Nga cười thê thảm nói:

- Hiếu, bà có thể đích thân ra tay giết chết ta!

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Ngươi nghe làm rối, ta muốn sai một tên thuộc hạ làm nhục ngươi đây Diêu Ngọc Nga sắc mặt xám xanh, ngẩng phắt lên nhìn chằm chằm vào Vô Danh Ma một lúc lâu, mới bật ra tiếng cười thảm nói:

- Té ra ta nhìn lầm rồi!

Vô Danh Ma cười nói:

- Ngươi nhìn lầm cái gì thêm Diêu Ngọc Nga nói:

- Ta vẫn nghĩ rằng bà dù có bại hoại cũng là một người đàn bà, té ra không phải, bà chỉ là một con chó điên!

Vô Danh Ma cả giận, gầm lên một tiếng vung mạnh tay ra, chỉ nghe chát một tiếng, Diêu Ngọc Nga lập tức cũng giống hệt như Vũ Duy Ninh, mặt tím bầm lên, máu ứa ra bên mép, ngã vật ra trên mặt đất.

Diêu Ngọc Nga há miệng ra chửi lớn:

- ÐỔ Chó điên, đổ quỷ dạ xoa! ÐỔ điên khùng táng tận lương tâm!

Vô Danh Ma tức đến nỗi tóc tai dựng đứng cả lên, thét lớn:

- Cởi hết quần áo nó ra! Cởi hết quần áo nó ra!

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn nghe lệnh bước ra, kéo Diêu Ngọc Nga dậy, ra tay định cởi quần áo của nàng.

- Ðợi một chút!

Ðúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên một câu nói vang rền như sấm, làm người ta choáng cả tai.

Cả bọn Vô Danh Ma nghe thấy, biết ngay người nói không phải là người của mình, nhất thời ai cũng cả kinh biến sắc, hoảng hốt quay người, đưa tay trước ngực, đưa mắt nhìn ra đường vào hang. Nhưng khi nhìn rõ mặt người đi vào, ai cũng sững sờ.

Té ra lão nhân tóc bạc phơ mặt hung dữ vừa nói câu ấy lại là một người trong Phục Cừu bang của bọn họ. Tay trái y cắp một người - ÐỘC Mục Cuồng Cung Quang Ðình!

rinh trạng này quả khiến cả bọn Vô Danh Ma trợn mắt há miệng, ngơ ngác chẳng hiếu gì cả.

Một tên thuộc hạ vốn rất trung thành, đột nhiên làm phản bắt sống Ðộc Mục Cuồng Cung Quang Ðình, thì là vì sao?

Vô Danh Ma sau lúc ngạc nhiên, rẽ mọi người bước ra, dừng lại trước mặt lão nhân tóc bạc, mặt lạnh băng hỏi:

- Kim Tam Huyền, ngươi điên à?

Kim Tam Huyền đặt tay phải lên đầu Ðộc Mục Cuồng, hô hô cười nói:

- Lão phu không điên, chỉ có ngươi điên thôi!

Vô Danh Ma sắc mặt càng lạnh lẽo, hỏi:

- Tại sao ngươi phản bội?

Kim Tam Huyền nói:

- Vì lão phu không nỡ nhìn thấy một cô nương trong trắng bị ngươi đày đọa tới chết!

Vô Danh Ma giận quá bật cười, nói:

- ÐÓ mới thật là thú vị, không ngờ Huyết Hoa Ma Kim Tam Huyền ngươi đột nhiên lại phát sinh dạ từ bi thế này đây.

Huyết Hoa Ma Kim Tam Huyền cười nói:

- Người ta ai cũng có lòng trắc ẩn.

Vô Danh Ma thu tiếng cười lại, mặt vẻ nghiêm khắc nói:

- Buông Cung lão ra, nếu ngươi không muốn Diêu Ngọc Nga bị làm nhục, thì ta hãy bỏ lệnh xử phạt cũng được.

Huyết Hoa Ma Kim Tam Huyền lắc đầu cười nói:

- Không, lão phu đã không có hứng thú làm thuộc hạ của con mụ điên như ngươi nữa rồi.

Vô Danh Ma đột nhiên tiến lên một bước, mắt lộ sát cơ nói:

- Ngươi muốn chết phải không?

Huyết Hoa Ma lùi lại một bước cười hô hô nói:

- Không muốn, lão phu còn muốn tới Ðồng Tâm Minh xem sao.

Vô Danh Ma trừng mắt nói:

- Ngươi nghĩ rằng Ðồng Tâm Minh tha tội cho ngươi à?

Huyết Hoa Ma gật đầu nói:

- Tứ Hải Ðồng Tâm Minh là tổ chức công chính Vô tư, bất kể là kẻ nào làm ác tới đâu, chỉ cần thật lòng hối cải, lên núi nộp mình, thì cũng đều có thể được tha tội.

Ngừng lại một chút, kế cười nói:

- ÐÓ là nói về phần các ngươi thôi, chứ lão phu thì khác, lão phu mà mang gã Ðộc Mục Cuồng này tới Ðồng Tâm Minh, thì Du minh chủ còn phải mở cửa lớn ra đón, cung kính mời lão phu vào nữa kia!

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Kim Tam Huyền, ngươi đang nằm mơ đấy!

Huyết Hoa Ma nói:

- Không đâu, lão phu tỉnh táo lắm.

Vô Danh Ma nói:

- Vậy tại sao ngươi lại nói mơ?

Huyết Hoa Ma cười nói:

- Hoàn toàn không phải nói mơ, mới rồi lão phu đã nói qua, tình hình của lão phu với các ngươi có chỗ không giống nhau.

Vô Danh Ma chăm chú nhìn hỏi:

- Chỗ nào không giống nhau?

Huyết Hoa Ma đưa tay vuốt mặt một cái, cười nói:

- Chỗ này không giống nhau.

Khuôn mặt bóc đi lớp mặt nạ cải trang, hiện ra một bộ mặt hòa ái có thể gần gũi thân mật - té ra đây vốn không phải là Huyết Hoa Ma Kim Tam Huyền!

Vô Danh Ma biến sắc mặt, buột miệng la:

- Ngươi là... Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy?

Lão nhân gật đầu cười sằng sặc đáp:
- Ðúng lắm, không ngờ ngươi còn nhận ra được lão phu. Dường như mấy chục năm rồi chúng ta mới gặp lại nhau. Lúc lão phu từ chức đặc sứ áo vàng, ngươi còn là một cô nương xinh đẹp, trẻ tuổi, không ngờ mấy mươi năm sau, ngươi lại biến thành một ma đầu điên cuồng mất cả tính người.

Vô Danh Ma như chưa hết hoảng sợ, bà sững sờ trợn mắt nhìn đối phương, trong lòng Vô cùng sợ hãi, vì bà ta không biết được Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy làm thế nào giả mạo được Huyết Hoa Ma trà trộn vào đây, mà mình u u mê mê không rõ được.

Lúc ấy Vũ Duy Ninh đang bị trói trên giá gỗ nhìn thấy Huyết Hoa Ma là Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy cải trang, bất giác mừng rỡ kêu lớn:

- Sư phụ, cứu con mau mau!

Thiên Thủ Kiếm Khách cười hì hì nói:

- Ðừng gấp, đổ đệ cưng à, sư phụ còn phải bắt đầu bàn bạc với Sử cô nương đây.

Vô Danh Ma nghe thấy ba chữ "Sử cô nương", thân hình khẽ run lên một cái, đột nhiên cười nhạt nói:

- Thượng Quan Uy, Sử cô nương chết rối!

Thiên Thủ Kiếm Khách cười nói:

- Không đâu, chỉ có điều cô ta thay đổi tâm tính thôi, biến thành một kẻ giỏi trách người mà không tự trách mình.

Vô Danh Ma hừ một tiếng nói:

- Ta báo thù cho sư tổ và phụ thân, nếu như không phải vì ta dại khờ, thì năm xưa sư tổ và cha ta đã không chết thảm như thế.

Thiên Thủ Kiếm Khách gật đầu nói:

- Ðúng! Miễn cưỡng mà nói thì Ngũ Tuyệt Ma Quân và lệnh tôn quả chết dưới tay Du minh chủ, nhưng cô biết cha Du minh chủ chết dưới tay ai chứ?

Vô Danh Ma nói:

- Chuyện ấy ta bất chấp, ta chỉ luận y dối ta!

Thiên Thủ Kiếm Khách nói:

- Theo chỗ lão phu biết, năm ấy Du minh chủ hoàn toàn không lừa dối gì cô, y hết lòng thương yêu cô, chỉ vì...

Vô Danh Ma lớn tiếng quát:

- Ðừng nói nữa!

Thiên Thủ Kiếm Khách thoáng chút sửng sốt, lại cười nói:

- ÐƯỢC, không nói thì cũng được, bây giờ chúng ta bắt đầu thương lượng chứ hả?

Vô Danh Ma căm hờn nói:

- Ngươi giết chết Huyết Hoa Ma Kim Tam Huyền lúc nào?

Thiên Thủ Kiếm Khách lắc đầu nói:

- Ta không giết y, chỉ hủy bỏ công lực bản thân của y rối nhờ người mang về Ðồng Tâm Minh thôi.

Vô Danh Ma tức giận hỏi:

- Chuyện đó bắt đầu lúc nào?

Thiên Thủ Kiếm Khách nói:

- Hai tháng rối, chẳng dấu gì cô, lão phu từ khi theo dõi các ngươi, hôm ấy Ở gần Thọ Dương, cô đột nhiên hạ lệnh giải tán bang chúng, quả là bất ngờ đối với lão phu, có điều lão phu vẫn bắt được Huyết Hoa Ma Kim Tam Huyền. Lúc đầu y không chịu nói ra một tiếng, sau không chịu nổi mùi vị phân cân thác cốt, mới khai ra rằng cô hạ lệnh cho bọn họ là sau một tháng mới được tới khách sạn Hồng Tân Ở Lạc Dương, còn tung tích của cô y dường như không biết. Lúc ấy lão phu bèn hủy công lực của y, nhờ người áp giải về Ðồng Tâm Minh, rồi giả mạo y tới khách sạn Hồng Tân, Tư Không Sâm dặn lão phu mọi người còn lại chờ Ở khách sạn đợi lệnh. Sau nhận được thông tri của cô, lão phu cùng mọi người tới núi Vương ốc. Chuyện là như thế, lão phu giả mạo Huyết Hoa Ma từ đó tới nay.

Vô Danh Ma hừ một tiếng nói:

- Ngươi ẩn nhẫn thật đấy.

Thiên Thủ Kiếm Khách cười nói:

- Lão phu tự biết không nắm chắc rằng cứu được hai người, nên chỉ án binh bất động.

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Bây giờ ngươi tự biết là nắm chắc cứu được hai người bọn họ rồi Thiên Thủ Kiếm Khách lắc đầu nói:

- Không nắm chắc.

Vô Danh Ma nói:

- Nếu như thế, sao ngươi không tiếp tục giả mạo Huyết Hoa Ma mà chờ cơ hội ra tay cứu người?

Thiên Thủ Kiếm Khách nói:

- Lão phu mới nói qua rồi, vì không nỡ nhìn thấy Diêu cô nương bị nhục Vô Danh Ma chợt buông ra một tiếng cười nhói tai nói:

- Ngươi ra mặt bắt Cung lão, được Diêu Ngọc Nga không phải chịu nhục rồi đó.

Thiên Thủ Kiếm Khách cười khẽ nói:

- Nếu dùng võ lực, lão phu đương nhiên không địch nổi mấy mươi người, nhưng trước khi bỏ lệnh làm nhục Diêu cô nương, cô cứ ra lệnh cho bọn thuộc hạ đánh thử xem.

Vô Danh Ma hai mắt nhường lên, cười hung dữ nói:

- Ngươi định dùng Cung lão đánh đổi hai người kia à?

Thiên Thủ Kiếm Khách cười nụ hỏi lại:- Chắc là không đủ phải không?

Vô Danh Ma nói:

- Ðúng thế, bây giờ ta đã bắt Vũ Duy Ninh là đồ đệ của ngươi, ngươi muốn đem Cung lão đánh đổi lấy đổ đệ của ngươi và con nha đầu này thì hơi nhiều quá đấy.

Thiên Thủ Kiếm Khách cười nói:

- Giả như thêm Tư Không Sâm vào nữa thì cô nghĩ sao?

Vô Danh Ma biến sắc, lúc ấy vừa sợ vừa tức hỏi:

- Ngươi cũng đã bắt y rồi à?

Thiên Thủ Kiếm Khách gật đầu cười nói:

- Ðúng rồi, có điều lão phu chưa đưa y đi Ðồng Tâm Minh, hiện tại y đang bị lão phu nhốt trong một hang kín. Nếu cô đồng ý thả hai người kia, lão phu ngoài việc thả Cung Quang Ðình ra, còn chỉ cho cô biết chỗ y nữa.

Vô Danh Ma ngầm tính toán một lúc, lắc đầu nói:

- Ta không đồng ý.

Thiên Thủ Kiếm Khách cười hô hô nói:

- Biết ngay là cô không đồng ý, bây giờ chỉ nói một câu thôi, là cô không được làm nhục Diêu cô nương, đó là điều kiện để lão phu cho phép cô cứu Cung Quang Ðình và Tư Không Sâm về đấy. Còn mọi chuyện khác, chờ lúc gặp nhau Ở hồ Ðộng Ðình sẽ bàn.

Câu nói vừa dứt, vung tay phải đánh mạnh một chưởng lên nóc hang, chỉ nghe "ầm" một tiếng vang rền, đá cát trên nóc hang ào ào đổ xuống.

Cát đá đổ xuống hết rối, Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy đã biến mất.

Vô Danh Ma vội quát:

- Mọi người đuối mau!

Quần ma dạ ran túa ra như ong, nhất tề phóng mau ra cửa hang đuồitheo.

Vô Danh Ma dừng lại Ở cửa hang, dựa vào vách đá suy nghĩ một lúc, mới quay người vào hang, chăm chú nhìn Vũ Duy Ninh hỏi:

- Ngươi nhận Thượng Quan Uy làm sư phụ lúc nào?

Vũ Duy Ninh vẻ mặt nghênh ngang đáp:

- Ngươi hỏi làm gì?

Vô Danh Ma cười nhạt đáp:

- Hừ, tiểu tử ngươi có vẻ không sợ hãi gì, ha ha, ta mà nổi nóng lên thì vẫn có thể sai người làm nhục nó đấy.

Vũ Duy Ninh im lặng không đáp, chàng biết bà ta có thể làm thế thật, nên không dám chọc giận bà ta, sợ bà ta lên cơn.

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Sao không trả lời, ngươi sợ ta không dám à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta không nói rằng ngươi không dám.

Vô Danh Ma thấy chàng có vẻ e dè, bất giác thoáng hiện vẻ đắc ý cười hăng hắc nói:

- Ngươi biết thế là hay, lần này ta tạm tha thứ cho các ngươi, từ nay về sau mà còn tính chuyện trốn chạy, thì các ngươi đừng nghĩ tới chuyện đến được hồ Ðộng Ðình nữa!

vũ Duy Ninh nói:

- Ðược, ta không trốn đâu.

Vô Danh Ma chưa đáp, rảo bước qua lại trong hang, như đang suy nghĩkế hoạch gì đó.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Y đã đồng ý không trốn, ngươi cũng phải thả y xuống chứ!

Vô Danh Ma như không nghe thấy, vẫn tiếp tục đi qua đi lại.

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Du Minh Chủ chịu trao đổi tù nhân Ở hồ Ðộng Ðình rồi phải không?

Vô Danh Ma cười nhạt một tiếng, chậm rãi đáp:

- Ngươi nghĩ xem y còn cách nào khác mà không chịu chứ?

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Ta cũng biết Du minh chủ nhất định đồng ý, nhưng ta nói cho ngươi biết, trừ phi ta chết thì thôi, chứ nếu không ta không bỏ ý định của ta đâu.

Vô Danh Ma nói:

- Ta cũng thế thôi, Du Lập Trung mà không chết, Ðồng Tâm Minh không tan nát, ta cũng không bao giờ chịu dừng tay, cho nên đôi bên trao đổi xong rối, chúng ta sẽ quyết một phen sinh tử!

Ðang nói chuyện thì quần ma đuổi theo Thượng Quan Uy lục tục quay vê.

Vô Danh Ma nói:

- đuối không kịp à?

Quần ma đáp:

- Không kịp, bọn thuộc hạ đuối ra tới cửa hang, đã không thấy bóng dáng gì của y nữa.

Vô Danh Ma nói:

- Ðem hai cái quan tài ra đây, bọn ta phải lập tức rời khỏi nơi này ngay.

Có mấy lão ma ứng tiếng lui ra, không bao lâu khiêng hai cái quan tài tiến vào trong hang.

Cùng lúc ấy, bọn Tam Tuyệt Ðộc Hồ cũng đã về tới hang. Bọn họ nhìn thấy hai cái quan tài đã biết ngay bang chủ định dời đi nơi khác.

Tamtuyệtđộc Hổ hỏi:

- Bang chủ định dời tới đâu?

Vô Danh Ma nói:

- Chờ một lát nữa, ta sẽ nói cho các ngươi biết.

Rồi đó Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga bị bỏ vào trong quan tài, do quần ma vác xuống núi, đi khoảng một ngày thì bị vác bỏ xuống thuyền.

Thuyền đi chín ngày, tới một bến đò nọ, họ lại bị vác khỏi thuyền, đi qua một quãng đường núi gập ghềnh hiềm trở.

Chợt nghe Ðộc Nương Tử hỏi:

- Bang chủ, nơi này an toàn không?

Lại nghe Vô Danh Ma đáp:

- Ðại khái không đến nỗi lỡ chuyện. Ngày ta hẹn quá gấp, Du lão tặc về cơ bản không đủ thời gian để điều tra nơi chúng ta dừng chân đâu Ðộc Nương Tử nói:

- Còn nửa tháng nữa mới tới ngày trao đồi, người của Du lão tặc có lẽ lên đường rồi.

Vô Danh Ma nói:

Ðộc Nương Tử nói:

- Thuộc hạ nghĩ tới một kế hoạch "Trộm rồng đổi phụng" có thể thi hành thử một phen.

Vũ Duy Ninh trong quan tài nghe được câu ấy, trong lòng hoảng sợ, nhưng đang lắng tai nghe xem nói rõ kế "Trộm rồng đổi phụng" ra xem sao, đã không nghe thấy một tiếng nào nữa, dường như Ðộc Nương Tử sợ chàng nghe được, nên hạ giọng nói nhỏ, khiến chàng không có cách nào nghe thấy.

Không bao lâu, Vũ Duy Ninh chỉ thấy quan tài bị va mạnh một cái rối dừng lại, dường như đã tới nơi, bị ném xuống đất rối.

Quả không sai, lúc nắp quan tài được mở ra, chàng thấy mình đang trong một hang đá.

Hang đá này không rộng rãi bằng hang đá Ở núi Vu Sơn, nhưng bốn vách đều là nham thạch, cứng rắn phi thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau