ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Biến cố ngoài dự liệu

Lúc ấy lại thêm một người bị Thánh Hiệp Du Lập Trung đánh trúng ngực trọng thương ngã xuống đất, đó là đặc sứ áo vàng thứ ba Thanh Khê lão nhân Từ Giới Nhiên.

Nguyên là Du Băng Viên ngã xuống rồi, tuy nhờ đó mà có thêm hai đặc sứ áo vàng được rảnh tay đối phó với ba người bọn Du Lập Trung, song tình hình cũng không thay đổi gì mấy, vì Du Lập Trung thật ra quá hung hãn. ông ta trước khi bị Ly Hồn Hoán Phách đã là bậc cao nhân Vô địch trên đời, bị Ly Hồn Hoán Phách rồi lại càng dũng mãnh, ba bốn vị đặc sứ liên thủ đối kháng vẫn không có cách nào bắt được ông ta.

Dĩ nhiên mấy đặc sứ liên thủ cản Du Lập Trung, ra tay còn phải có phần nhường nhịn, song bọn họ chỉ nghĩ tới việc đánh ông ngất đi, song để có thể đánh ngã ông ta thì chỉ có cách đánh trúng dính đầu. Mà Thánh Hiệp Du Lập Trung không phải là hạng người thường có thể sánh đoưọc, tuy ông ta công nhiều thủ ít, nhưng lúc tấn công thân pháp cũng kỳ ảo phi thường, mấy vị đặc sứ áo vàng giở hét tài nghệ bình sinh ra vẫn không sao đánh trúng được vào đầu ông ta.

Lại đánh thêm một hồi nữa, đặc sứ áo vàng thứ chín Hắc công công Vũ Văn Đỉnh cũng bị trúng chưởng. ông ta cố gắng đứng vững, nhưng sau cùng vẫn không gượng được, nghiêng người ngã xuống.

Lúc ấy các đặc sứ áo vàng hoặc chết hoặc bị thương nằm trên mặt đất đã có sáu người.

Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên nhìn thấy tình hình không hay vội vàng kêu lên:

- Cái huynh, mau mau đem Hàng Ma Võng của ngươi ra đi.

Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng nghĩ thấy phải, tung người nhảy ra ngoài vòng chiến, lao vào phòng trên lầu Đồng Tâm Minh, giây lát đã ôm một cái lưới đen đen thưa thưa chạy ra.

ông ta nhảy vào vòng chiến lần thứ hai, kêu lớn gọi ba vị đặc sứ đang chống chọi với Thánh Hiệp Du Lập Trung:

- Ba vị tránh ra, lão phu tới đây!

Thần Đà Tử Hầu Thông, Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng, Nhất Tjiêp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên nghe tiếng nhất tề nhảy vọt ra, đổi qua vây bắt Hồng Tiểu Bình và Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch.

Nguyên là vũ khí thành danh của Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng là một tấm lưới đánh cá, tấm lưới này có tên là Hàng Ma Thần Võng, dùng một loại da cá cực kỳ bền Chắc đan thành, đao kiếm bình thường không sao chặt đứt được, mà một khi tung ra thì như thiên la địa võng, các cao thủ võ lâm cũng ít người chạy khỏi được, bây giờ đem nó ra bắt một người mất hết thần trí như Thánh Hiệp Du Lập Trung, chính là vũ khí Vô cùng thích hợp.

Bắc Hải Ngư ông vừa thấy ba vị đặc sứ kia lui ra, lập tức sấn lên một bước, hai tay phất ra một lúc quăng tấm Hàng Ma Võng ra, chụp đúng vào người Du Lập Trung.

Tấm Hàng Ma Võng ném ra quả như một đám mây đen lớn, nhưng khi chụp xuống đầu Thánh Hiệp Du Lập Trung thì miệng lưới lại thu hẹp rất mau, trông như một cái lồng lớn mau lẹ úp xuống.

Nào ngờ lúc đã nhìn thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung sắp thành cá trong lưới, chợt ông ta như con lừa bướng nhảy lồng lên, phóng vọt ra bên cạnh gần hai trượng thoát khỏitấmlưới.

Bắc Hải Ngư ông thoáng sửng sờ, vội kéo tấm lưới về, nhưng đúng lúc định ném ra lần thứ hai...

- Hô hô hô...

- Hô hô hô hô...

Đột nhiên bốn phía quảng trường Đồng Tâm Minh vang lên một trận cười điên Cuồng choáng tai!

Bắc Hải Ngư ông, Nhất Thiếp Kỳ Y, Thân Thủ tướng quân, Hắc bà bà Ngư Tri Xuân, Thần Đà Tử năm người cùng các đại biểu đang vây quanh vừa nghe thấy tiếng cười ai cũng biến hẳn sắc mặt, đều biết là những ai vừa tới!

Quả không sai, người tới chính là chín lão ma đầu Vô Danh Ma, Tam Tuyệt Độc Hồ, Độc Mục Cuồng, Bệnh Lang Trung, Ngọc Diện Hoa Thi, Lang Tâm Hắc Long, Tiếu Trung đao, Độc Nương Tử và Quái Thủ Phiên Thiên.

Vũ Duy Ninh đã sớm biết họ sẽ theo sau lên núi song chàng chẳng có cách nào ngăn cản, chàng vừa lên tới đã bị Vô Trần thượng nhân không phân phải trái đánh luôn, suốt một hồi không có cơ hội nào mở miệng nói, mà hiện tại quả chàng lại không thể làm được gì nữa, vì bọn Vô Danh Ma đã xuất hiện, nếu chàng không tiếp tục giả điên cuồng thì bốn người bọn Du Lập Trung chắc chắn không còn đường sống.

Đúng lúc bọn, Vô Danh Ma xuất hiện cười sằng sặc, Hắc bà bà Ngư Tri Xuân và Thân Thủ tướng quân giật nảy mình lần lượt bị Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch đánh trúng, kêu lên thê thảm ngã xuống đất.

Mười hai đặc sứ áo vàng đã có tám người bị đánh ngã, hiện chỉ còn Thần Đà Tử Hầu Thông, Bắc Hải Ngư ông, Nhất Thiếp Kỳ Y, Hỏa Dược Vương Vũ Nghĩa bốn người và hơn bốn mươi đại biểu cùng hơn hai mươi võ sĩ áo bạc, nhân số thì chiếm ưu thế, nhưng người nào cũng rõ để quyết cao thấp với Phục Cừu bang thì chỉ có vài người bọn Thần Đà Tử, mà mấy người đang bị bọn ba người Du Lập Trung đánh cho chân tay luống cuống, làm sao có thể đón đánh chín người bọ Vô Danh Ma!

Mà chỉ lấy hơn bốn mươi đại biểu cùng hơn hai mươi võ sĩ áo bạc đón đánh chín người bọn Vô Danh Ma thì tuyệt đối không có hy vọng thắng được.

Nói tóm lại một câu, là Tứ Hải Đồng Tâm Minh đã đến ngày cuối cùng!

Chín người bọn Vô Danh Ma rõ ràng chàng coi mấy chục đại biểu và võ sĩ áo bạc vào đâu, bọn họ vừa hô hô cười rộ, vừa thong thả tiến sát lại phía quảng trường.

Bốn bên quảng trường nguyên có vòng vây của các đại biểu và võ sĩ áo bạc, nhưng lúc bọn Vô Danh Ma tiến tới, mọi người lại khiếp sợ, không dám bước ra ngăn cản, nhao nhao dạt ra tránh đường, để bọn họ như đi giữa chốn không người từ từ tiến vào tới giữa quãng trường.

Vô Danh Ma nhìn thấy Thần Đà Tử, Bắc Hải Ngư ông, Nhất Thiếp Kỳ Y, Hỏa Dược Vương bốn người bị Du Lập Trung, Hồng Tiểu Bình, Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch đánh cho điên đảo, không kìm được lại cười rộ nói:

- Giết đi! Cừu Như Sơn, mau ra sát thủ giết hết đi! Bọn chúng đều là kẻ thù! Bọn chúng đều là kẻ giết hại cha mẹ anh chị em của ngươi đấy...

Thánh Hiệp Du Lập Trung nghe thấy thế chợt dừng tay không đánh nữa, quay nhìn Vô Danh Ma hỏi:

- Ngươi nói gì vậy?

Cũng đúng lúc này, Hồng Tiểu Bình, Lý Trạch và Vô Trần thượng nhân đang đánh nhau với Vũ Duy Ninh đều đột nhiên dừng tay, quay nhìn về chín người bọn Vô Danh Ma.

Vô Danh Ma sửng sốt, vội nói:

- Ra tay mau! Cừu Như Sơn, bọn họ đều là kẻ thù của ngươi! Bọn họ giết cha mẹ, anh em...

Du Lập Trung ngắt lời cười nói:

- Ngươi đùa lầm rồi! Ngươi gọi ta là gì đã?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi là Cừu Như Sơn!

Thánh Hiệp Du Lập Trung lắc đầu cười nói:

- Không, ta không phải là Cừu Như Sơn, ta là Du Lập Trung, minh chủ Tứ Hải Đồng Tâm Minh!

Vô Danh Ma phát hiện ánh mắt của ông ta đã khôi phục lại thần thái bình thường, giật nảy mình một cái, lui lại một bước, cao giọng quát:

- Nói bậy! Ngươi là Du Hồn Tú Sĩ Cừu Như Sơn!

Du Lập Trung hô hô cười lớn, chỉ vào Hồng Tiểu Bình hỏi:

- Còn bà ta là ai?

Vô Danh Ma lại cao giọng quát:

- Mụ ta là con dâm phụ! Là kẻ thù giết vợ ngươi! Ngươi mau động thủ giết mụ đi!

Du Lập Trung nhún nhún vai, nhìn Hồng Tiểu Bình cười hỏi:

- Bà là dâm phụ giết vợ ta thật à?

Hồng Tiểu Bình thần sắc lạnh lùng khinh khỉnh cười nói:

- Không, ta là Hồng Tiểu Bình, vợ của ngươi.

Du Lập Trung nhìn qua Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch cười hỏi:

- Còn ngươi?

- Thuộc hạ là Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, đặc sứ áo vàng thứ mười bốn của Đồng Tâm Minh!

Tới lúc ấy chín người bọn Vô Danh Ma đều biến hẳn sắc mặt.

Bốn người bọn họ rõ ràng đã bị Ly Hồn Hoán Phách, tại sao đột nhiên khôi phục thần trí được?
Bên kia, ngay cả Vũ Duy Ninh cũng không hiểu nổi, chàng ngơ ngác, ngờ rằng mình đang nằm mơ.

Có điều tuy sự tình thay đổi rất không hợp lẽ, chàng và bọn Vô Danh Ma vẫn nhìn thấy rõ ràng là ba người bọn Du Lập Trung đã khôi phục thần trí thật rồi!

Vô Danh Ma lui lại ba bước liên tiếp hai mắt lóe ánh tinh quang như đang tính cách tháo chạy.

Rõ ràng bọn ba người Thánh Hiệp Du Lập Trung đúng lúc này lại khôi phục thần trí, tình thế đối với bọn bà ta đã rơi vào thế kém, nên cũng đều thối chí, bàn chân dần dần nhích về phía sau.

Nhìn thấy bọn ma đầu đang tìm đường tháo chạy, Thánh Hiệp Du Lập Trung cất tiếng cười lớn:

- Ha ha ha!

Lúc ấy đột nhiên các đặc sứ áo vàng hoặc chết hoặc bị thương trong trận hỗn chiến vừa qua đột nhiên đồng loạt đứng bật cả dậy.

Chỗ bọn họ đứng lại đúng là bốn phía chín người Vô Danh Ma, đúng là thành thế bao vây đối phương vào giữa.

vũ Duy Ninh vừa thấy các đặc sứ áo vàng "hoặc chết hoặc bị thương" đều sống lại, mới biết trận ác chiến vừa rồi đều là giả, đều là cố ý sắp xếp, trong lòng lập tức vừa mừng vừa sợ, chỉ là chàng không làm sao hiểu nổi bốn người bọn Du minh chủ làm sao không uống thuốc mà khỏi bệnh, trở về Đồng Tâm Minh rồi đột nhiên khôi phục thần trí.

Vô Danh Ma tựa hồ cũng nghĩ không ra duyên cớ, nhịn không được bèn cất tiếng hỏi:

- Lão tặc, làm sao bọn ngươi khỏi được vậy?

Bà ta nói ra câu ấy, chợt nghiêng đầu liếc nhìn về phía Vũ Duy Ninh một cái. Bà ta nhớ lại đem trước lúc chính mình ra tay Ly Hồn Hoán Phách cho Vũ Duy Ninh, trước khi chàng mất hết thần trí đã đùa giỡn đem dược phương trị Ly Hồn Hoán Phách nói ra, song lúc ấy bọn Du Lập Trung đã lên đường hai ngày rồi, mà Vũ Duy Ninh nghe xong dược phương chưa đầy một khắc đã mất hết thần trí, chàng không thể đem dược phương nói cho bất cứ ai biết mà mang đi. Mà từ khi mình đem Vũ Duy Ninh rời Lạc Dương gặp bọn Tam Tuyệt Độc Hồ rồi, suốt đường tới đây năm người bọn họ chưa từng tiếp xúc với nhau lần nào, bấy nhiêu đủ chứng minh năm người bọn họ đột nhiên không có thuốc mà khôi phục được thần trí không phải do sai lầm của mình. Nhưng có thể chắc chắn một việc là cho dù có ai nắm được dược phương, trên đường đi ngấm ngầm mang thuốc cho họ cũng không thể nào chữa trị được, vì người bị Ly Hồn Hoán Phách phải chữa nửa năm mới hết, mà từ Lạc Dương tới đây chỉ đi có hơn chục ngày đường.

cho nên bà ta rối trí Vô cùng, rất muốn có lời giải thích.

Thánh Hiệp Du Lập Trung lại không chịu nói với bà ta, chỉ hô hố cười nói:

- Lão phu sẽ nói với bà, nhưng không phải là bây giờ!

Vô Danh Ma hừ lạnh một tiếng hỏi:

- Nói thế là sao?

Du Lập Trung cười đáp:

- Chờ khi nào các ngươi vào Chính Tâm Lao xong lão phu sẽ nói ra.

Vô Danh Ma đảo mắt qua hai bên, cười nhạt nói:

- Có một chuyện có lẽ ngươi nói được cho bản bang chủ biết.

Du Lập Trung cười nụ hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Vô Danh Ma nói:

- Con ngươi và hai đặc sứ Qua, Diệp hiện giờ ra sao.

Du Lập Trung đáp:

- Về điểm ấy thì lão phu nói thật, hiện giờ họ còn sống.

Vô Danh Ma vừa nghe đã biết ngay ba vị đặc sứ vẫn chưa khỏi bệnh, bởi vì nếu quả họ đã khỏi, Du Lập Trung quyết không khi nào trả lời như vậy, mà sẽ nói là "bọn họ đã khỏe rồi". Cho nên bà ta xoay chuyển ý nghĩ như chớp, đột nhiên lắc người một cái, như ánh chớp xẹt qua phía Vũ Duy Ninh, vung chưởng đánh mạnh vào người chàng.

Bà ta cho rằng phải đánh chết Vũ Duy Ninh, ba đặc sứ Du, Qua, Diệp vẫn không có cơ hội khỏi bệnh, như thế thì cho đến nay bên mình tuy kém thế song vẫn được phần lợi hơn.

Vũ Duy Ninh không nghĩ rằng bà ta lại "quan tâm" tới mình đầu tiên, cho nên giữa lúc bất ngờ, phát chưởng của Vô Danh Ma đã đánh tới trước ngực chàng. Trong lúc nguy cấp, chàng liều mạng ngã ngửa nửa thân trên ra phía sau, nhưng vẫn chậm một chút, "bình" một tiếng, bị đánh trúng một chưởng giữa ngực, như bị một quả chùy lớn đập vào, lập tức bay ra xa hơn một trượng!

Du Băng Viên cả kinh thất sắc, kêu khẽ một tiếng!

Thế nhưng lúc mọi người đang cho rằng Vũ Duy Ninh thế là "xong đời" rồi, thì lại thấy chàng lật người nhảy lên, thần sắc như thường, chẳng có chút gì tỏ ra bị thương!

Đó là nhờ tấm áo da mãng xà chăng?Không, tấm áo da mãng xà trên người chàng đã bị Vô Danh Ma lột hôm bị lộ dưới địa thất ở khách sạn Hồng Tân, hiện tại sở dĩ trúng một chưởng của Vô Danh Ma mà không bị thương, một phần là nhờ lúc ấy chàng ngựa người ra sau, đã làm giảm đi một nửa lực đạo của Vô Danh Ma, một phần là nhờ nội công của chàng thâm hậu, đủ sức chịu đựng nửa phần lực đạo của bà ta.

Vô Danh Ma vừa thấy chàng không hề bị thương, có vẻ bất ngờ, song bà ta biết rằng hôm nay mà không giết chết Vũ Duy Ninh, chín người bên mình thật khó mà tìm đường sống, nên lúc thấy Vũ Duy Ninh nhảy lên, bà ta lại nhún chân lướt tới, lại đánh mạnh một chưởng.

Chưởng phong cuốn lên như cơn lốc, rít lên ào ào.

Vũ Duy Ninh đang định giơ chưởng thẳng thắn đón tiếp, chợt thấy trước mắt có bóng người chớp lên, tiếp theo là một tiếng quát khẽ, định thần nhìn kỹ lại thì Vô Danh Ma đã lùi xa ngoài ba trượng, mà người đang đứng trước mặt mình là Thánh Hiệp Du Lập Trung.

Vô Danh Ma rõ ràng không phải bị chưởng lực của Du Lập Trung đẩy lui, mà bà ta phát hiện ra Du Lập Trung nhảy xổ tới đã biết không cách nào đón đỡ nổi một chưởng của ông nên phải lùi ra trước. Bà ta vung tay với đám lão ma chung quanh đó:

- Mọi người xông ra!

Chữ "xông ra" của bà ta vừa bật lên, tám lão ma đầu kia nhao nhao như tên rời khỏi dây cung, nhất tề phóng nhanh như chớp ra ngoài quãng trường.

Nhưng mười ba vị đặc sứ áo vàng và các đại biểu đứng quanh đã đề khí đợi sẵn, vừa thấy đám ma đầu nhún chân đã ào ào lướt ra phát chưởng, lập tức trên không trung vang lên một tràng tiếng nổ vang rền.

Tám người bọn Tam Tuyệt Độc Hồ tựa hồ đều chiếm được thượng phong, nhưng bọn họ chiếm được thượng phong cũng chẳng có ích lợi gì, vì cũng đều giống như tám vị đặc sứ nhảy lên chặn đường, tất cả tám người đều rơi xuống đất.

Vô Trần thượng nhân, Hồng Tiểu Bình và năm vị đặc sứ áo vàng còn lại không để cho họ kịp đứng vững, ào ạt xông vào động thủ.

Một trường hỗn chiến lại lập tức mở ra!

Du Lập Trung đơn đả độc đấu với Vô Danh Ma, mười ba vị đặc sứ cùng Vô Trần thượng nhân, Hồng Tiểu Bình và Vũ Duy Ninh thì liên thủ quần công tám lão ma, trên đấu trường bóng người chớp lên rơi xuống, ánh đao bóng kiếm, chưởng phát quyền vung rối mắt, đôi bên đánh nhau kịch liệt!

Lại còn các đại biểu và võ sĩ áo bạc giữ chặt vòng ngoài, người nào cũng võ khí lăm lăm trong tay bày trận chặt chẽ để đợi, chờ nếu có người nào trong quần ma thoát ra khỏi vòng chiến thì chặn đánh, bọn họ lúc nãy tỏ vẻ khiếp sợ thật ra là giả, mục đích là để mời anh vào chảo, dụ địch vào bẫy mà thôi.

Công lực của tám lão ma bọn Tam Tuyệt Độc Hồ rõ ràng còn cao hơn các đặc sứ áo vàng một bậc, nhưng hiện tại bọn họ phải lấy một chống hai, rốt lại thì hai tay không địch bốn quyền, trong khoảng thời gian chưa cạn chén trà, họ đều lộ ra thế thua.

Có điều họ đều biết rằng đây là một cuộc đấu sinh tử, nên người nào cũng ra sức đánh, hung hăng như cọp dữ, mười ba vị đặc sứ áo vàng và bọn Hồng Tiểu Bình không người nào dễ dàng hơn được một nửa chiêu thức.

Du Lập Trung cũng chiếm thượng phong, ông ta thi triển một lô chưởng pháp thần kỳ trong một hơi đẩy Vô Danh Ma lui đi vài trượng, chợt hạ giọng nói:

- Bà chạy đi, lão phu không làm khó đâu!

Vô Danh Ma mắt đầy tia oán hận giận dữ vừa ra chiêu đánh tới, vừa nghiến răng quát lên:

- Không, ta phải giết chết lão thất phu ngươi!

Du Lập Trung sầm mặt nói:

- Bà bình tâm nghĩ lại mà xem, lão phu từ đầu tới cuối, không có chỗ nào là không phải với bà mà!

Vô Danh Ma liều mạng đánh tràn, gầm lên:

- Không cần nói nhiều! Lão nương kiếp này không tự tay giết chết lão thất phu ngươi thì không chịu thôi đâu!

Du Lập Trung chợt cười thảm một tiếng nói:

- Nhưng mà hôm nay bà không có cơ hội, bà mà muốn tròn tâm nguyện thì phải chạy mau đi!

Vô Danh Ma nói:

- Muốn ta chạy cũng được, nhưng đưa cái đầu trên cổ ngươi đây để ta mang theo.

Trong câu nói, liều mạng đánh liên tiếp mấy chiêu như điên cuồng, rồi nhân lúc Du Lập Trung lui lại mấy bước, chợt nhún người đảo ngang ba trượng, rồi chui tọt vào giữa vòng tám lão ma đang đánh nhau với bọn Hồng Tiểu Bình, song chưởng cùng vung nào vỗ nào chụp, quát khẽ:

- Chạy mau!

Tam Tuyệt Độc Hồ được bà ta giúp đỡ, tìm đường chạy trước tiên. Chỉ thấy y hai chân nhún mạnh một cái, như tia chớp vọt ra ngoài vài trượng, lại nhún chân cái nữa, đã vọt qua đầu các đại biểu đang đứng chặn vòng ngoài.

Vì y chạy ngược với hướng Du Lập Trung đứng, đôi bên cách nhau tới tám chín trượng, cho nên Du Lập Trung toan đuổi theo thì y đã ra khỏi quãngtrườngrồi.

Trong số đại biểu tuy cũng có ba người đồng thời lao ra chặn đường, nhưng đều bị y lăng không phát chưởng, hai luồng kình lực phát ra đánh rơi cả xuống đất, đều bị nội thương!

Du Lập Trung đang dợm đuổi theo chợt thấy Quái Thủ Phiên Thiên Chữ Tích Kỳ lại trong vòng chiến phóng người vọt ra, lập tức xoay người một cái, thi triển thân pháp khinh công tuyệt đỉnh Lăng Không Hư Độ, đột nhiên vọt thẳng lên năm trượng, giữa không trung chặn đường chạy của Quái Thủ Phiên Thiên.

Quái Thủ Phiên Thiên vừa thấy Du Lập Trung vọt tới trước mặt, trong lòng kinh hãi, song chưởng đồng thời xô ra, gầm lớn:

- Kẻ nào chặn ta là chết!

Y có hiệu là Quái Thủ Phiên Thiên (tay quái lật trời), đủ biết trên công phu tay chưởng có chỗ độc đáo, nhưng hiện tại kẻ đương đầu với y lại là Thánh Hiệp Du Lập Trung,tình hình đương nhiên phải khác.

"Bình" một tiếng, hai người cùng đồng thời từ trên không rơi xuống, nhưng Du Lập Trung rơi xuống tới đất thì hai chân vẫn vững vàng, còn y thi thân hình lắc lư muốn đổ, rõ ràng đã bị công lực mạnh mẻ Vô địch của Du Lập Trung chấn động làm bị thương nội tạng!

Du Lập Trung nhân lúc y thân hình lắc lư bất định, lại như bóng theo hình sấn vào, chỉ phong mau lẹ búng ra điểm trúng Ma huyệt của y, rồi nhìn một võ sĩ áo bạc đứng ở vòng ngoài quát:

- Mang y vào lao!

võ sĩ áo bạc ấy ứng tiếng, cắp Quái Thủ Phiên Thiên sãi chân chạy mau vào Đồng Tâm Minh.

Lúc ấy lại có hai lão ma được Vô Danh Ma giúp sức xông ra khỏi vòng chiến, cũng chạy về hướng ngược lại, khiến Du Lập Trung không có cách nào đuổi bắt, đó là Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình và Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn. Hai người ra tới cạnh vòng vây phía ngoài, phi thân lên cao hơn ba trượng thoát qua vòng chặn đánh của các đại biểu và võ sĩ áo bạc rồi, như ánh sao băng vụt thẳng xuống núi.

Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành và Thần Đà Tử Hầu Thông vội vàng đuổi theo.

Cùng lúc ấy, tấm lưới Hàng Ma Thần Võng của Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng chụp trúng đầu Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng.

Rơi vào lưới rồi, y thật giống một con rồng đen đang quẩy lộn, liều mạng cào xé tấm lưới, nhưng y càng giằng xé, tấm lưới của Bắc Hải Ngư ông càng thu hẹp, tới lúc cuối cùng thì y biến thành một khúc "giò thịt".

Tấm lưới càng rút lại, y càng không có cách nào dùng chưởng lực đánh đứt, nhưng y đâu cuối đầu chịu trói, thò tay vào bọc rút ra một ngọn chuỳ thủ bén ngót, ra tay cắt phá mắt lưới.

Bắc Hải Ngư ông hô hô cười lớn, đột nhiên túm cái lưới kéo lên quay một vòng trên không trung rồi dùng sức đập xuống, chỉ nghe "bùng" một tiếng, Lang Tâm Hắc Long trong lưới bị đập một nhát thấy ba mươi sáu ông trời, nằm im thẳng cẳng.

Lúc ấy trên đấu trường chỉ còn có Vô Danh Ma, Độc Nương Tử, Bệnh Lang Trung, Tiếu Trung Đao bốn người khổ chiến không thôi. Đang lúc đánh nhau, Độc Nương Tử chợt thẳng tay ném ra một vốc cát đen, trong mấy vị đặc sứ có Hắc công công Vũ Văn Đỉnh và Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Yến đang toàn lực đánh ngăn chặn Vô Danh Ma nhất thời lui lại không kịp, bị cát đen ném trúng, lập tức ngã ngửa trên đất.

Nguyên là bản lĩnh hơn người của Độc Nương Tử Hắc Minh Châu là ám khí. Bà ta có thể dùng nhiều loại ám khí lạ lùng kỳ quái, mà loại nào cũng có tẩm chất kịch độc, thấy máu là nghẹn cổ, lợi hại khôn tả.

Nhất Thiếp Kỳ Y vừa thấy hai vị đặc sứ ngã xuống, vội vàng bỏ Tiếu Trung đao, nhảy tới ôm xốc hai người lên, rồi mỗi tay ôm một người chạy như bay vào Đồng Tâm Minh.

ông ta y thuật cao minh, biết rõ ràng nếu không cứu chữa ngay, thì trong vòng một khắc, Hắc công công và Mục Dã Kỳ Khách sẽ bị chất độc phát tác làm cho mất mạng, cho nên ông ta thà bỏ không bắt kẻ địch, ôm hai vị đặc sứ vào trong cứu chữa ngay.

Độc Nương Tử thấy Thất Bộ Đoạn Hồn Sa của mình có hiệu quả, trong lòng cả mừng, lại vốc thêm hai nắm, ném thẳng vào Hồng Tiểu Bình.

Chương 67: Gái yếu lập công đầu

Du Lập Trung vội phất ra một chưởng, kêu gấp:

- Tiểu Bình, lui mau!

Bọn Hồng Tiểu Bình cũng biết Thất Bộ Đoạt Hồn Sa của Độc Nương Tử lợi hại phi thường, nên không hẹn mà cùng nhảy lui lại mấy bước.

Đúng lúc đôi bên tạm thời dừng tay ấy, Bệnh Lang Trung và Tiếu Trung đao thừa cơ vọt ra ngoài, song song sánh vai lướt đi, phóng ra ngoài quảng trường.

Hắc bà bà Ngư Tri Xuân cũng là một đại hành gia về ám khí, vừa thấy hai người muốn chạy, bèn giơ tay lên đầu rút ra một chiếc trâm ngọc, quát lớn một tiếng, thẳng tay phóng ra.

Bà ta là vợ của Hắc công công Vũ Văn Đỉnh, lớn lên vừa đen vừa mập, lúc mở miệng gầm thét thì như sấm nổ, khí thế oai hùng dữ tợn.

Có lẽ một tiếng quát của bà ta là nhằm che giấu tiếng ám khí rít gió, nên Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương đang vọt lên không bị chiếc trâm ngọc bắn trúng vào bắp chân trái, chỉ thấy y la lên một tiếng quái dị, tay chân vung vẫy rối lên một lúc rồi rờ trên không rơi xuống đất.

Hắc bà bà sấn lên, một cước dằn mạnh lên lưng y, trợn mắt mắt quát:

- Không được động đậy, động đậy một cái lão nương sẽ đạp cho ngươi chảy ra thành dầu đấy!

Tiếu Trung đao quả nhiên bị khí thế của bà ta trấn áp, nằm im không dám động dậy.

Hắc bà bà khom người phóng chỉ điểm vào Ma huyệt của y, rồi rút chân về, kêu lớn:

- Người nào tới mang lão già thúi này vào lao đi, lão nương phải vào xem thằng giặc nhà ta một chút!

Nói xong phóng như bay vào cửa lớn Đồng Tâm Minh.

Du Băng Viên đang đứng cạnh đó, nghe câu nói bèn bước tới xách Tiếu Trung Đao lên, chạy theo bà ta vào Đồng Tâm Minh.

Còn Bệnh Lang Trung cũng chạy không kịp, bị Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng và Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa chặn đường bức bách phải lui về chỗ cũ.

Ngược lại, Độc Nương Tử vừa chạy vừa quay người phóng ám khí của bà ta có tẩm chất kịch độc nên chẳng ai dám đối đầu ngăn chặn, rốt lại đành để bà ta chạy khỏi quãng trường.

Phi Long Trảo Vi uy Lương và Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình không cam tâm để bà ta chạy thoát, song song phi thân đuổi gấp.

Đến lúc ấy, trên quảng trường chỉ còn có hai người, Vô Danh Ma và Bệnh Lang Trung. Bệnh Lang Trung khổ đấu không nổi với hai đặc sứ Thân Thủ tướng quân và Hỏa Dược Vương, rốt lại bị Thân Thủ tướng quân phóng chỉ điểm trúng huyệt Chương Môn ngã quy xuống.

Hiện tại chỉ còn có Vô Danh Ma khổ đấu với Du Lập Trung không thôi, mà những người chung quanh chuẩn bị bắt sống bà ta, không nói tới các đại biểu và võ sĩ áo bạc, còn có Thanh Khê lão nhân Từ Giới Nhiên, Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, Hồng Tiểu Bình, Vũ Duy Ninh, cho nên tình thế đã muôn phần rõ ràng, là cho dù vị bang chủ Phục Cừu bang này có bản lĩnh thông thiên, hôm nay cũng đã chắp cánh khó bay.

Nhưng đến khi Bệnh Lang Trung ngã quy bị bắt rồi, Vô Danh Ma chợt dừng tay không đánh nữa, cười khẽ nói:

- Ta phải đi rồi!

Nói xong di động bước chân, thản nhiên như chỗ không người bước ra phía ngoài quãng trường.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch lắc người một cái cản ngang đường bà ta, cất giọng cười lớn nói:

- Hô hô, ngươi cho rằng đi được thật à?

Vô Danh Ma cười nụ không nói, lại như không thấy có Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, vẫn cứ bước thong thả tiến về phía trước.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch thoáng sửng sốt, đột nhiên nghiêng người vung chưởng chụp thẳng tới, cười lớn nói:

- Có gan thì đừng tránh né!

Vô Danh Ma quả thật chẳng có vẻ gì là định tránh né, cũng không có ý ra chiêu ngăn đón, cứ cất bước như không nhìn thấy bước thẳng tới chỗ Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch đang vung chưởng đánh ra.

Trong chớp mắt, mọi người đều bị hành động kỳ dị của bà ta làm cho trợn mắt há miệng.

Du Lập Trung thở dài nói:

- Triệt chiêu, Lý đặc sứ!

Tay chưởng của Nhất Đẩu Tiên đã chụp gần trúng Vô Danh Ma, nghe câu nói sửng sốt, vội buông tay lui lại một bước, đưa mắt nhìn Du Lập Trung ngạc nhiên hỏi:

- Minh chủ...

Du Lập Trung ngắt lời nói:

- Không được ngăn cản, để cho bà ta đi!

Nhất Đẩu Tiên ngơ ngác rồi lập tức hiểu ý, gật gật đầu, nghiêng người tránh qua một bên nhường đường không ngăn cản Vô Danh Ma nữa.

Bắc Hải Ngư ông thấy không thể buông tha một vị bang chủ Phục Cừu bang có thể nói là đã nằm trong tay rồi, nhịn không được sãi bước ra chặn đường Vô Danh Ma quát:

- Chờ một chút!

Du Lập Trungnở nụ cười gượng gạo nói:

- Để cho bà ta đi, Cái đặc sứ!...

Bắc Hải Ngư ông không cam tâm, mặt lộ vẻ ngờ vực hỏi:

- Minh chủ muốn thả bà ta đi, lý do là gì?

Du Lập Trung im lặng hồi lâu, chậm rãi đáp!

- Không có lý do!

Bắc Hải Ngư ông càng kinh ngạc, kêu thất thanh:

- Không có lý do à?

Du Lập Trung gật gật đầu, không nói gì nữa.

Mọi người có mặt đều bị câu nói của Thánh Hiệp Du Lập Trung làm cho ù ù cạc cạc, vừa ngạc nhiên vừa hoảng sợ.

Bắt giặc phải bắt chúa, hôm nay đâu dễ gì bắt được một vị bang chủ Phục Cừu bang, mà vị Thánh Hiệp Du Lập Trung đường đường giữ chức minh chủ Tứ Hải Đồng Tâm Minh lại lấy bốn chữ "không có lý do" để thả đi, như vậy há chẳng phải là thả cọp về rừng chăng?

Đại biểu phái Thiếu Lâm là Vô Trần thượng nhân không kìm được, bước lên trước chắp tay hỏi:

- Minh chủ muốn thả vị bang chủ Phục Cừu bang này, chắc phải có lý do cực kỳ xứng đáng, dám xin minh chủ giải thích rõ cho mọi người yên lòng!

Du Lập Trung khẽ thở dài một tiếng nói:

- Lão phu quả thật chẳng có lý do gì để nói ra cả, nếu thượng nhân phản đối việc thả vị bang chủ Phục Cừu bang này, thì xin các vị hãy truất phế chức vụ minh chủ của lão phu trước đã.

Vô Trần thượng nhân biến sắc, lại chắp tay nói:

- Không dám, minh chủ quá nặng lời. Bản minh mấy chục nam nay đứng giữa gió mưa xô đẩy mà không lay chuyển, toàn là nhờ công sức minh chủ ngồi trấn giữ, đến nay chẳng lẽ minh chủ lại vì câu nói mà bỏ đi sao?

Du Lập Trung thảm não nói:

- Các vị đại biểu thấy lão phu có chút ít công lao với Đồng Tâm Minh, thì xin các vị Cho lão phu được độc đoán chuyên quyền một phen!

Vô Trần thượng nhân nghĩ rằng ông ta muốn tha Vô Danh Ma ắt có lý do không thể công khai, nên không dám ngăn cản nữa, khom lưng lui lại nói:

- Vâng ạ, lão nạp không phản đối nữa!

Du Lập Trung đưa mắt nhìn khắp các đại biểu chung quanh nói:

- Còn có ai phản đối lão phu thả người không?

Các đại biểu tuy muôn phần khó nghĩ, nhưng cũng biết ông ta thả Vô Danh Ma đi ắt có lý do, nên không ai tỏ ý phản đối.

Du Lập Trung cười cười, nhìn qua Vô Danh Ma, giọng nói đứt đoạn khó khăn:

- Được rồi, thôi bà đi đi!

Vô Danh Ma cười nói:

- Ta còn trở lại đấy!

Du Lập Trung khuôn mặt nhăn nhúm trầm mạt nói:

- Nếu trở lại, lão phu không tha ngươi đâu!
Vô Danh Ma nói:

- Lúc ấy thì ngươi hay ta chết trước còn chưa biết, chúng ta cứ chờ xem vậy!

Nói xong tiếp tục bước đi, trong chớp mắt đã mất hút trên đường sơn lộ đi tắt lên nul...

Trên quãng trường, chỉ còn một không khí yên lặng kéo dài. Sau cùng Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch phá tan bầu không khí nặng nề, cười gượng nói:

- Bất kể thế nào, trận này tính lại vẫn bắt được bốn lão ma đầu, không thể nói là Vô công được!

Du Lập Trung lại nở một nụ cười cay đắng, đưa mắt nhìn Vũ Duy Ninh hỏi:

- Duy Ninh, ngươi đắc thủ hay không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đắc thủ rồi!

Du Lập Trung tươi tỉnh hỏi:

- Không phải là nhờ Nhiếp Hồn Đại Pháp chứ?

- Không phải, tiểu nhân thi hành Nhiếp Hồn Đại Pháp với bà ta không thành, lại bị bà ta bắt sống, bại lộ thân phận rồi.

Du Lập Trungcuời hỏi:

- Rồi kế bị bà ta Ly Hồn Hoán Phách ngươi chứ gì?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Đúng vậy, may mà còn có vị Diêu cô nương ngấm ngầm ra tay, cô ta đánh tráo chén thuốc của Vô Danh Ma, lén mang một chén nước cho tiểu nhân uống, tiểu nhân bèn giả mất hết thần trí...

Du Lập Trung ngắt lời hỏi:

- Vậy làm sao ngươi lấy được dược phương thuốc giải? Lại vị Diêu cô nương kia lấy trộm đưa cho ngươi à?

Vũ Duy Ninh lắc đầu đáp:

- Không phải, Vô Danh Ma chưa từng viết dược phương ra giấy, bà ta chỉ ghi nhớ trong lòng thôi...

Hồng Tiểu Bình nhịn không được hỏi xen vào:

- Vô Danh Ma chỉ ghi nhớ dược phương thuốc giải trong lòng, mà ngươi dùng Nhiếp Hồn Đại Pháp không thành công, vậy sao ngươi dụ bà ta nói ra?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Sau khi tiểu nhân thất bại, bị bà ta bắt và tiến hành thi triển Ly Hồn Hoán Phách đối với tiểu nhân, nhưng khi bà ta cho tiểu nhân uống thuốc thì được Diêu cô nương tráo thuốc bằng một chén nước lã.

Ngừng lại một chút, Vũ Duy Ninh lại kể tiếp:

- Thật ra trong chuyện này đều là do Diêu Ngọc Nga bày mưu khích tướng, cô ta nói với Vô Danh Ma là mục đích của tiểu nhân là lấy dược phương thuốc giải, chi bằng bây giờ nói cho tiểu nhân nghe mà lại không có cơ hội để sử dụng thì còn gì đau lòng bằng.

Du Lập Trung hỏi:

- Vô Danh Ma đọc dược phương cho ngươi nghe thật à?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Sau khi nghe Diêu cô nương nói, Vô Danh Ma thấy làm như vậy cũng có phần thú vị nên đọc dược phương ra cho tiểu nhân nghe, sau khi nghe xong tiểu nhân giả như thuốc đã phát tác và bị điên cho tới hôm nay.

Sau khi tường thuật hết chuyện của mình cho Du Lập Trung nghe xong, Vũ Duy Ninh lại hỏi:

- Tại sao các vị lại không bị điên, rõ ràng tiểu nhân đã thấy các vị đã uống thuốc của Vô Danh Ma rồi mà?

Du Lập Trung nói:

- Cũng như ngươi, chúng ta đã được Diêu cô nương đánh tráo chén thuốc.

Vũ Duy Ninh ngơ ngác hỏi:

- Nhưng Diêu cô nương nói là cho các vị uống thuốc thật kia mà?

Du Lập Trung cười khẽ một tiếng nói:

- Vị Diêu cô nương này không những trong trắng thông minh mà còn mười phần thú vị, cô ta lừa ngươi đấy!

Vũ Duy Ninh chợt thấy thương nhớ dâng Trảo, hình ảnh Diêu Ngọc Nga trong chớp mắt hiện lên trong đầu chàng rõ cả đôi mắt, nụ cười, thanh âm lời lẽ. Chàng nghĩ tới nàng đẹp đẽ thông minh, nghĩ tới nàng quả cảm ngay thẳng, nghĩ tới nàng đối với mình muôn phần tình ý, bất giác khích động đỏ cả mạt, chợt co người phóng đi, lao nhanh xuống núi.

Du Lập Trung vội kêu:
- Duy Ninh, ngươi đi đâu vậy?

Vũ Duy Ninh bước chân không dừng, kêu lớn:

- Tiểu nhân phải đi cứu nàng, nàng và tiểu nhân hẹn gặp nhau ở khách sạn cổ Bắc Nhạc núi Phụ Bình, tiểu nhân mà không đi mau mang nàng về, chỉ sợ nàng sẽ xuống tóc điều Nói dứt câu, người đã lao xuống sườn núi.

Chàng dốc sức phóng mau xuống núi hận không tới ngay được khách sạn cổ Bác Ngạn ở Phụ Bình, thật ra chàng không sợ Diêu Ngọc Nga xuống tóc đi tu mà sợ nàng rơi vào tay Vô Danh Ma.

Bởi vì sớm muộn gì Vô Danh Ma cũng sẽ nghĩ ra rằng mình và bốn người bọn Du minh chủ chưa từng bị Ly Hồn Hoán Phách đó là vì "đồ đệ" của bà ta giở trò.

Đang lúc chạy đi như bay, chợt thấy trước mắt có bóng người loáng lên. Từ khu rừng ven đường có một thiếu nữ vọt ra chặn ngang đường chàng lao xuống.

Người đó là Du Băng Viên.

Vũ Duy Ninh vội dừng bước, ngạc nhiên hỏi:

- Cô cô tới đây làm gì?

Du Băng Viên mặt phớt ánh hồng, liếc mắt nói:

- Dấy quân hỏi tội!

Vũ Duy Ninh sực nghĩ tới lúc động thủ mới rồi, không cẩn thận đánh trúng vào ngực nàng, bất giác đỏ bừng cả mặt lí nhí nói:

- Cô là nói... mới rồi ta đánh... đánh trúng cô...

Du Băng Viên cúi đầu gắn giọng đáp:

- Đúng vậy!

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta xin lỗi cô vậy, ta không cố ý mà!

Du Bang Viên nói:

- Ta biết ngươi không cố ý, nên không cần xin lỗi chuyện ấy.

Vũ Duy Ninh lòng hoảng loạn hỏi:

- Vậy cô muốn gì?

Du Băng Viên cắn môi nói:

- Ta muốn phạt ngươi!

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Được, được, chờ ta cứu Diêu cô nương về xong, cô muốn phạt ta những gì ta cũng xin chịu cả.

Du Băng Viên nói:

- Không được, ta muốn phạt ngay bây giờ.

Vũ Duy Ninh Vô cùng phiền não chau mày nói:

- Du cô nương, chuyện có nhỏ có lớn, cô biết rằng hiện giờ việc cứu Diêu cô nương là cấp bách nhất mà.

Du Băng Viên mỉm cười nói:

- Ta không nói phải ngăn trở ngươi đi cứu cô ta.

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Vậy tóm lại cô muốn gì?

Du Băng Viên nói:

- Ta muốn đi cùng ngươi, để phạt ngươi về tội làm nhục người khác.

Vũ Duy Ninh sửng sốt rồi cười ngất nói:

- Kiểu xử phạt này thì ta Vô cùng vui vẻ đó nhận, có điều tình hình lần này có khác, tốt nhất là cô đừng đi.

Du Băng Viên nhìn chàng đăm đăm hỏi:

-Ngươi sợ ta phá ngang việc tốt của ngươi phải không?

Vũ Duy Ninh chau mày, nghiêm trang nói:

- Cô hiểu lầm ta rồi, ta và nàng chẳng có gì cả.

Du Băng Viên cười khẽ nói:

- Nếu chẳng có gì, tại sao ta không để ta đi cùng?

Vũ Duy Ninh nói:

- Diêu cô nương biết cô hiểu lầm nàng, nàng rất sợ cô, nếu cô cùng đi...

Du Băng Viên ngắt lời nói:

- Yên tâm, ta chẳng phải tới để làm dữ với cô ta, mà là để xin lỗi.

Vũ Duy Ninh ngơ ngác hỏi:

- Thật à?

Du Băng Viên gật đầu nói:

- Thật chứ. Hôm ấy trong hoàn cảnh như thế, cô ta có thể mang thuốc cho ta uống, nhưng cô ta không làm thế, có thể thấy cô ta là một cô nương ngay thẳng Vô tư. Ta rất xấu hổ vì hôm ấy chửi cô ta mấy câu khó nghe, nên ta muốn đi cùng với ngươi đi cứu cô ta, để gặp mặt xin lỗi.

Vũ Duy Ninh còn chưa dám tin, lại hỏi:

- Cô nói thật lòng đấy chứ?

Du Băng Viên nghiêm trang đáp:

- Ngươi coi Du Băng Viên ta là hạng người nào vậy?

Vũ Duy Ninh thầm tính toán một lúc, gật đầu nói:

- Được rồi, nhưng đây là lần thứ hai ngươi lén đi rồi đấy.

Du Băng Viên cười nói:

- Miễn cha mẹ ta không nói là ta mất tích thôi, ngươi sợ cái gì?

Vũ Duy Ninh cười cười nói:

- Vậy thi đi mau!

Nói xong, lại phóng người lao nhanh xuống dưới núi.

Chương 68: Khéo léo thông minh

Du Băng Viên theo sát phía sau, vừa chạy vừa hỏi:

- Mang cô ta về rồi, ngươi định an bài cho cô ta thế nào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nàng rất thích luyện võ, ta định giới thiệu cho nàng một vị sư phụ.

Du Băng Viên hỏi:

- Rồi sau đó?

Vũ Duy Ninh nói:

- Sau đó cái gì?

Du Băng Viên phá ra cười nói:

- Ngươi đừng có giả vờ ngu ngơ có được không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nói ra chắc cô không tin, chứ hiện tại ta chỉ muốn bắt ráo bọn ma đầu trong Phục Cừu bang nhốt hết lại vào Chính Tâm Lao, còn chuyện khác chẳng có lòng dạ nào mà nghĩ tới.

Du Băng Viên nói:

- Vậy khi ngươi bắt được hết toàn bộ chúng nhốt lại vào Chính Tâm Lao rồi, ngươi định xử sự thế nào với tình ý của cô ta đối với ngươi?

- Đừng nói chuyện xa vời, biết đâu ta lại gặp cảnh chí mạnh chưa tròn thân đã chết không chừng.

- Nói bậy, ta không thích ngươi nói những việc không lành như vậy.

- À phải rồi, mới đây lệnh tôn thả Vô Danh Ma là vì lý do gì vậy?

- Bà ta là bạn tình của cha ta ngày xưa!

- À! Té ra là thế...

- Bà ta họ Sử tên Tinh, cha bà là đồ đệ của Ngũ Tuyệt Thần Ma Bộc Dương Phi Hồng, tên là Sử Gia Điển, ăm xưa ông ta theo Ngũ Tuyệt Thần Ma gây hại cho võ lâm thì đổi tên là Ngải Bắc Thôn, bà ta cũng đổi tên là Ngải Tinh...

- Đúng rồi, lần trước ta gặp bà ta ở đèo Thương Tâm, bà ta tự xưng là họ Ngải, bà ta nói lúc trẻ bị một nam nhân khi phụ bà ta.

- Hừ, cha ta vốn chẳng khi phụ gì bà ta cả, chỉ là bà ta tự mình không tốt mà thôi.

- Nói vậy là sao?

- Cha ta là con của chưởng môn phái Huỳnh Sơn đời thứ hai mươi ba Du Vân Dương, ông nội ta bị người ta vu oan giá họa hãm hại, không may chết dưới tay mấy vị chưởng môn các phái Thiếu Lâm, Võ Đương. Cha ta muốn tìm ra kẻ hung thủ vu oan giá họa, bèn đổi tên là Nhất Kiếm Chấn Võ Lâm Vệ Đào, mở một tiêu cục ở Trườn gan gọi là Vạn Tượng tiêu cục, chuyên giải quyết những việc khó khăn nghi nan riêng tư của người ta. Nhân phá được mấy vị kỳ án liên tiếp được Đồng Tâm Minh mang lễ vật nhờ tra tìm một tên hung đồ sát nhân, tên sát nhân ấy là Tư Không anh, anh của Tư Không Sâm, cũng là sư huynh của Sử Tình. Trước khi cha ta bắt được Tư Không anh, đã quen biết bà ta, hai người vừa quen biết đã thành tình yêu, rất là khăng khít. Nhưng về sau cha ta bắt được Ngũ Tuyệt Thần Ma là kẻ gây họa cho võ lâm mà cũng là kẻ vu oan cho ông nội ta cùng với cha bà ta là Sử Gia Điển, Đồng Tâm Minh vì thấy họ quá nhiều tội ác, bèm quyết định đem xử chém. Bà ta bèn xin cha ta tha cha bà ta, nhưng cha ta không sao làm được, vì Ngũ Tuyệt Thần Ma không những là kẻ thù giết cha của cha ta, mà còn là kẻ thù chung của võ lâm. Cha ta chẳng có quyền gì tha bổng cha bà ta, bà ta xuống tóc đi tu, nào ngờ việc đi tu chỉ là trốn lánh che mắt thế gian, thật ra là ngấm ngầm tập hợp hậu nhân của mười hai Vũ Sát Tinh cùng rất nhiều cao thủ hắc đạo, mưu đồ tiêu diệt Đồng Tâm Minh và giết chết cha ta...

- Ồ, té ra là giữa bà ta và lệnh tôn có nhiều chuyện ân tình, chẳng lạ gì lệnh tôn mới rồi muốn thả bà ta mà không chịu thuyết minh lý do.

- Thật ra cha ta rất thích bà ta, nhưng quan niệm của hai người quá khác nhau, bà ta cho rằng nếu cha ta thật lòng yêu thương bà ta thì phải cứu cha bà ta, nhưng lúc ấy cha ta chẳng có quyền gì hỏi tới việc của Đồng Tâm Minh, thì làm sao cứu cha bà ta được chứ?

- Thật là con tạo trêu người, nếu buổi đầu lệnh tôn không quen biết bà ta, thì chẳng đến nổi có lắm chuyện dây dưa như vậy.

- Có thể lắm, ngươi thông cảm với bà ta à?

- Rất thông cảm, nhưng hành động hiện tại của bà ta thì khiến người ta không có cách nào thông cảm được!

- Đúng vậy, bà ta đã biến thành một nữ ma vương tính tình hẹp hòi, lòng dạ tàn độc rồi!

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, khoảng giữa trưa thì tới chân núi. Vũ Duy Ninh chợt nghĩ tới một việc, dừng lại nói:

- Không xong!

Du Băng Viên ngạc nhiên nói:

- Chuyện gì không xong?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Bọn Vô Danh Ma và Tam Tuyệt Độc Hồ vừa mới chạy xuống không lâu, có thể họ Còn ẩn nấp quanh đây, bọn ta mà cứ để nguyên bộ mạt thật này tới Phụ Bình, vạn nhất bị họ bắt gặp, chỉ sợ hai người bọn ta không phải là đối thủ của họ.

Du Băng Viên nói:

- Có lẽ chúng ta nên thay đổi diện mạo đôi chút, nhưng trên người ta lại không mang vật dùng để cải trang.

Du Băng Viên chỉ tay nói:

- Cách đây không xa có một bãi xe ngựa của Đồng Tâm Minh, chúng ta tới đó ắt có thể tìm được vật dùng để hóa trang.

Vũ Duy Ninh mừng rỡ nói:

- Hay quá, chúng ta đi thôi.

Một giờ sau.

Một cỗ xe ngựa mui xám phóng như bay trên con đường tới Phụ Bình. Người đánh xe là một hán tử trung niên mặt mũi đen thui, trong xe có một người đàn bà trung niên đầu bịt khăn xanh ngồi.

Cỗ xe ngựa do hán tử trung niên dong, liên tiếp ra roi thúc, phóng như bay về phía trước.

Lúc khói chiều lan tỏa bốn bên, cỗ xe còn cách Phụ Bình khoảng bảy mươi dặm, hán tử trung niên thấy con ngựa đã ướt đẫm mồ hôi, dần dần chạy chậm lại, bèn dừng xe bước xuống nhìn người đàn bà trung niên trong xe nói:

- Du cô nương, chúng ta cho ngựa nghỉ một lúc ở đây, rồi sẽ đi tiếp.

Hán tử trung niên đánh xe chính là Vũ Duy Ninh hóa trang, người đàn bà trung niên là Du Băng Viên. Nàng nghe xong gật gật đầu nhảy xuống xe nói:

- Nghỉ một lúc cũng không sao. Giả như sáng sớm mai tới Phụ Bình cũng còn quá sớm, cổng thành chưa mở cũng không vào được mà.

Vũ Duy Ninh lấy trong xe ra một bó cỏ khô cho ngựa ăn, nói:

- Nếu chúng ta không đi xe, có lẽ khuya đêm nay là tới nơi rồi.

Du Băng Viên nói:

- Nếu Diêu cô nương theo lời người tới nghỉ ở khách sạn cổ Bắc Nhạc, chắc Vô Danh Ma không thể mau chóng tìm được cô ta, huống gì chúng ta dong xe đưa cô ta về Đồng Tâm Minh thì tiện hơn là đưa cô ta đi bộ chứ.

Vũ Duy Ninh ngồi xuống ven đường nói:

- Phải rồi, nếu không thì ta đã chẳng lấy cỗ xe này.

Du Băng Viên nhìn ngó bốn bên, nói:

- Trên đường có vẻ yên tĩnh, ta đoán là năm người bọn Vô Danh Ma, Tam Tuyệt Độc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi, Độc Mục Cuồng, Độc Nương Tử chắc đã cụp đuôi chạy về Lạc Dương rồi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Chỉ mong như thế. Sáng nay bốn vị đặc sứ uất Trì, Hầu, Vi, Mạc đuổi theo ba người Ngọc Diện Hoa Thi, Độc Mục Cuồng, Độc Nương Tử xuống núi, không rõ kết quả ra sao?

Du Băng Viên nói:

- Nếu bắt được ba lão ma ấy giải về được thì hay lắm.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Chỉ sợ chẳng dễ thế đâu.

Du Băng Viên cũng cười nói:

- Ba lão ma ấy võ công chẳng kém gì bọn đặc sứ uất Trì, có điều bọn đặc sứ uất Trì tuyệt đối không đến nỗi thất bại.

Hai người nói chuyện bâng quơ một hồi, thấy màn đêm sắp buông xuống, vội lên xe đi tiếp, chạy thẳng về phía Phụ Bình.

Đi Chừng được bảy tám dặm, tới một đoạn có rừng cây sát bên đường, Vũ Duy Ninh chợt kéo cương gấp, dừng ngay xe lại.

Vì dừng xe gấp, con ngựa kéo xe cất hai vó trước dựng ngược lên hí vang.

Du Băng Viên giật mình, thò đầu ra hỏi mau:

- Ồ, có chuyện gì vậy?

Nàng vừa nói dứt câu, đã thấy phía trước xe ngựa có một bà già đứng chắn ngang đường, nhưng vừa nhìn qua bà ta, nàng giật nảy mình tự nhủ:

- Không xong, tại sao lại gặp bà ta ở đây...

Té ra bà già ấy không phải ai xa lạ, chính là Độc Nương Tử Hắc Minh Châu.

Bà ta rõ ràng đã chạy thoát khỏi tay các đặc sứ áo vàng, diện mạo có cải trang cho khác đi chút ít, nhưng bà ta không giỏi lắm về thuật dịch dung, nên Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên vua nhìn qua đã nhận ngay ra là Độc Nương Tử.

Vũ Duy Ninh dừng xe lại rồi vẫn ngồi sững trên xe, vì chàng không rõ đối phương đã phát hiện được thân phận của mình và Du Băng Viên chưa, nhưng muốn chứng minh điều đó thì cách tốt nhất là cứ ngồi im chờ đối phương lên tiếng trước.

Độc Nương Tử cất tiếng, bà ta làm ra vẻ rất trịnh trọng, cười hề hề nói:

- Vị ca ca này, suýt nữa thì xô vào lão thân rồi...

vũ Duy Ninh lấy giọng thô hào kêu lên:

- Phải rồi! Thật là có lỗi, may mà chưa sao!

Độc Nương Tử chép miệng nói:

- Lão thân đi bộ mệt quá, ngươi có xe thế này, cho lão thân đi nhờ một đoạn được không?Vũ Duy Ninh hỏi:

- Đại nương đi tới đâu?

Độc Nương Tử đáp:

- Phụ Bình. Thằng con của lão thân làm việc ở đó, lâu quá không thấy nó gởi tiền về nhà, nên lão thân phải đi xem xem thế nào...

Vũ Duy Ninh nghe thấy bà ta muốn tới Phụ Bình, trong lòng kinh hoảng, bèn làm ra vẻ khó khăn nói:

- Ô, đi tới Phụ Bình kia à?

Độc Nương Tử nói:

- Phải rồi, các ngươi không tới Phụ Bình sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, bọn ta tới...

ĐộC Nương Tử vội nói:

- Đường này thẳng tới Phụ Bình, mà dọc đường không có làng xóm gì, các ngươi không tới Phụ Bình thì tới đâu?

Vũ Duy Ninh cũng biết dọc đường chẳng có làng xóm gì, nếu nói không tới Phụ Bình thì không thông, bèn nói chữa:

- Bọn ta tới Khúc Dương chỉ đi ngang qua Phụ Bình thôi.

Độc Nương Tử mừng rỡ nói:

- Vậy thì tiện đường quá, cho lão thân đi nhờ với.

Vũ Duy Ninh quan sát thật kỹ, biết bà ta hoàn toàn chưa nhận ra mình là ai, lại nghĩ khó mà chối từ, vì có thể bà ta sẽ động võ, bèn làm ra vẻ vui vẻ đáp:

- Được mà, đại nương lên xe đi!

Độc Nương Tử cám ơn rối rít, nắm lấy thùng xe leo lên ngồi, nhìn Du Băng Viên hỏi:

- Vị nương tử này là...

Vũ Duy Ninh vội đáp:

- Cô ta là em gái ta, phải về nhà chồng nó.

Độc Nương Tử oà một tiếng, lại nhìn Du Băng Viên hỏi:

- Đã được mấy cháu rồi?

Du Băng Viên làm ra vẻ gượng gạo cười đáp:

- Bốn đứa, ba trai một gái.

Độc Nương Tử nói:

- Thật có phước quá, đều lớn cả rồi chứ?

Du Băng Viên nói:

- Đứa lớn nhất mười tuổi, đứa nhỏ nhất mới dứt sữa.

Độc Nương Tử lại hỏi:

- Sao không mang cháu út về nhà chơi?

Du Băng Viên đáp:

- Bà cháu xem bói, thầy bói nói trẻ con nhà này phải hơn chín tuổi mới được về thăm ông bà ngoại...

Vũ Duy Ninh nghe thấy buồn cười, lập tức dong xe chạy về phía trước, hỏi chen vào:

- Đại nương, lệnh lang làm nghề gì ở Phụ Bình vậy?

Độc Nương Tử than:

- Nó chẳng giỏi giang gì, chỉ là làm điếm tiểu nhị ở một khách sạn thôi!

Vũ Duy Ninh nói:

- Điếm tiểu nhị cũng là một nghề đàng hoàng - Ơ khách sạn nào vậy?

Độc Nương Tử đáp:

- Ở khách sạn cổ Bắc Nhạc!

Vũ Duy Ninh cả kinh nghĩ thầm:

- Không xong rồi! Chẳng lẽ hôm ấy bà ta đem Diêu Ngọc Nga tới khách sạn cổ Bắc Nhạc thật sao? Nếu đúng như vậy, thì hôm ấy ta dặn Diêu Ngọc Nga tới đó chờ, như vậy nàng làm thếnào được?

Chàng càng nghĩ càng lo, chỉ vì mục đích đôi bên đều giống nhau, chàng mà đưa Độc Nương Tử tới khách sạn cổ Bắc Nhạc rồi thì căn bản không còn cơ hội cứu Diêu Ngọc Nga nữa.

Làm sao đây?

Dường như chỉ còn một cách là Du Băng Viên xuất kỳ bất ý ra tay chế phục bà ta, nhưng giờ đây bà ta đang ngồi đối diện với Du Băng Viên, mà Du Băng Viên hoàn toàn chưa có kinh nghiện ám toán, vạn nhất đánh lén không thành lại bị bà ta bắt giữ, chẳng phải là khéo hóa vụn sao?
Hay là mình cùng Du Băng Viên công khai liên thủ bắt bà ta?

Không được, tuy mình và Du Băng Viên liên thủ có thể không thất bại, nhưng nếu muốn bắt sống hay giết chết bà ta cũng không dễ, nếu để bà ta chạy thoát thì khó mà hy vọng cứu Diêu Ngọc Nga.

Chàng nghĩ đi nghĩ lại không ra kế gì, bất giác lòng như lửa đốt.

Lúc ấy chợt nghe Du Băng Viên trong xe gọi:

- Nhị ca à!...

Vũ Duy Ninh ứng tiếng hỏi:

- Chuyện gì vậy?

- Lần sau anh qua đây cố ghé thăm em, tiện dịp khuyên nhủ cha đám nhỏ, gần đây mỗi ngày y mang củi vào thành lần nào cũng say mèm trở về, tiền bạc hết sạch cả.

Vũ Duy Ninh chưa hiểu nàng nói thế là có ý gì, chỉ chậm rãi đáp:

- Được rồi!

Độc Nương Tử nói xen vào:

- Không, nhà ta ở chân núi phía trước cách đây không xa.

Vũ Duy Ninh nghe nói trong lòng cả mừng, lúc ấy đã hiểu rõ ý Du Băng Viên.

Chỉ nghe Độc Nương Tử nói:

- Mới rồi các ngươi nói là đi tới Khúc Dương mà?

Du Băng Viên đáp:

- Đỏ là nhà nhị Ca ta, anh ấy làm mã phu ở một bãi xe ngựa tại Khúc Dương, lần này anh ấy chở hàng từ Khúc Dương tới cửa quan Long Tuyền, tiện đường ghé lại nhà ta.

Độc Nương Tử hiểu ra nói:

- Té ra là thế, chồng cô làm nghề đốn củi à?

Du Băng Viên nói:

- Đúng thế. Y chẳng giỏi giang gì, chỉ biết đẵn củi đào củ, mỗi ngày có được bao nhiêu đâu, mà gần đây lại đâm ra thích rượu, đến nỗi trong ngày không đủ ba bữa, ôi...

Độc Nương Tử nói:

- Lão thân chỉ cho cô một cách, lần sau y uống rượu say về, cô đừng cho y vào nhà là xong.

Du Băng Viên nói:

- Thế không được, có một lần ta đã cài then cửa không cho y vào nhà, kết quả bà có đoán được y làm sao không?

- Làm sao?

- Y vác búa chém tan nát vách tường!

- Ai da! Vậy thì dữ quá, lấy người chồng như vậy, thật là khổ lắm.

- Chứ sao, nhưng cũng là cái số của ta khổ, kiếp trước mắc nợ y thôi.

- Bố chồng cô còn sống không?

- Còn, nhưng bố chồng ta cũng không trị được y.

- Vậy lần này cô về thăm cha mẹ, các cháu làm sao?

- Y ở nhà trông, y chỉ sợ nhị ca ta, hôm rồi anh ghé thăm ta, ta nói muốn về nhà thăm chơi vài hôm, y bảo ta ôm đứa út về, ta không chịu, ta rắp tâm để nó ở nhà, cho y biết mùi chăm sóc trẻ con.

- Đúng, đàn ông họ không biết cái khổ nuôi con chăm sóc việc nhà của đàn bà bọn ta, để y biết mùi chăm sóc trẻ con một lần là phải!

Lúc ấy cỗ xe vừa tới một chỗ chân núi, Vũ Duy Ninh gò cương dừng xe, quay đầu nói:

- Muội muội, có cần ta đưa em vào nhà không?

Du Băng Viên đáp:

- Không cần đâu, đi vài bước là tới rồi, anh còn phải đưa vị đại nương này tới Phụ Bình mà.

Nàng nói xong nhìn Độc Nương Tử gật đầu, nhảy xuống xe bước ra phía trước đưa mắt nhìn Vũ Duy Ninh nói:

- Nhị ca, lần sau qua đây, nhất định anh phải ghé thăm em đấy.

vũ Duy Ninh gật gật đầu đáp:

- Được rồi, trời tối lắm, em đi cẩn thận đấy. Về tới nhà nói với y là anh phải tới Khúc Dương ngay, không vào thăm y được.

Du Băng Viên nói "vâng" rồi quay người bước về một con đường hẻm khuất khúc chạy vào trong núi, đưa mắt nhìn vào chỗ núi rừng hun hút tối đen...

Vũ Duy Ninh lại dong xe đi tiếp, chàng cho xe đi chậm lại để Du Băng Viên băng lên trước, vào khách sạn cổ Bắc Nhạc cứu Diêu Ngọc Nga.

Chàng mười phần vui vẻ, vì lối ứng biến ấy của Du Băng Viên, quả là chàng vắt óc nghĩ không ra.

Nàng thông minh thật!

Giống hệt Diêu Ngọc Nga, vừa thông minh, vừa xinh đẹp!

Chỉ cần trong tương lai hai người bọn họ "hòa hợp" được với nhau thì quá hay...

Chàng đang miên man suy nghĩ, chợt nghe Độc Nương Tử trong xe lên tiếng hỏi:

- Lão đệ, ngươi cho xe đi nhanh hơn được không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nhanh cũng chẳng làm gì, từ đây đến Phụ Bình thì trời vừa sáng, tới ngoài thành sớm quá, cổng thành chưa mở cũng không vào được thành.

ĐộC Nương Tử đáp:

- Không sao. Tới Phụ Bình lão thân có cách vào được thành, ngươi cứ cho xe chạy mau hơn một chút đi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Con ngựa của ta chạy suốt một đêm rồi, bắt chạy thật mau nó không chịu nổi đâu.

Độc Nương Tử nói:

- Ta thấy nó còn khỏe lắm mà.

Vũ Duy Ninh không nói nửa giật cương một cái, cỗ xe chạy nhanh hơn một chút, vì chàng tin chắc cước lực của Du Băng Viên nhất định sẽ chạy trước cỗ xe.

Trong tiếng bánh xe lăn, trời đã hửng sáng, thành Phụ Bình cũng thấp thoáng hiện ra trước mặt.

Độc Nương Tử nói:

- Lão đệ, chiếc xe này của ngươi chạy chạy một mạch tới Khúc Dương à?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Phải, có điều chắc cũng phải ghé Phụ Bình mua sắm vài thứ...

Độc Nương Tử nói:

- Nếu có người thuê chiếc xe này nhưng không đi Khúc Dương, ngươi có chịu đi không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão thân còn có một đứa con gái làm nghề giặt quần áo ở khách sạn cổ Bắc Nhạc, lần này lão thân định đưa nó đi thăm bà con vài hôm, nếu ngươi ưng thuận, lão thân có thể đưa ngươi ít tiền, tính từ sáng hôm nay được không?

Vũ Duy Ninh biết người "con gái" bà ta nói đây là Diêu Ngọc Nga, thần nghĩ nếu vạn nhất Du Băng Viên không kịp cứu nàng, chỉ cần mình ưng thuận đưa "mẹ con" bà ta đi thăm bà con thì ắt có cơ hội cứu người, bèn đáp:

- Được, nhưng không biết bà con của đại nương ở đâu?

Độc Nương Tử đáp:

- Không xa, chỉ cách Phụ Bình bốn mươi dặm về phía nam, một trang trại.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không thành vấn đề, trưa hôm nay đã có thể tới rồi.

Chương 69: Tình sâu nghĩa càng nặng

Trong lúc trò chuyện, xe ngựa đã tới ngoài thành.

Vừa lúc ấy cổng thành mở ra, rất nhiều người chờ sẵn ùa vào như bầy ong. Vũ Duy Ninh chờ cho họ vào hết rồi, cổng thành quang quẻ mới dong xe vào thành.

Độc Nương Tử nói:

- Ngươi biết khách sạn cổ Bắc Nhạc ở đâu không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Biết mà, biết mà! Chỗ này ta qua lại hai ba ngày một lần, biết rõ tới mức không thể biết rõ hơn nữa kia!

Chàng dong xe qua một ngã tư, dừng lại trước cửa khách sạn Bắc Nhạc, tim đập thình thịch, vì chàng không rõ là Du Băng Viên đã cứu Diêu Ngọc Nga ra khỏi đó chưa.

Độc Nương Tử tựa hồ còn nóng ruột hơn cả chàng, bà ta xuống xe xong, nhìn chàng dạn dò:

- Ngươi chờ một chút, lão thân vào dắt nó ra ngay!

Nói xong vội vã bước vào khách sạn.

Vũ Duy Ninh dĩ nhiên không nghĩ tới chuyện thừa cơ bỏ trốn, chàng muốn xem sự thể ra sao, nếu bà ta không dắt Diêu Ngọc Nga ra tức là Du Băng Viên đã cứu nàng đi rồi. Lúc ấy Độc Nương Tử sẽ không thuê xe mình nữa, mình cũng có thể ung dung bỏ Chàng sốt ruột chờ đợi, phải một lúc lâu sau mới thấy Độc Nương Tử tử trong bước ra một mình.

Nhìn thấy Độc Nương Tử đi ra một mình, chàng như vứt bỏ được khối đá đè trên ngực, cảm thấy Vô cùng yên tâm.

Du Băng Viên rốt lại đã cứu được Diêu Ngọc Nga rồi!

Nhưng kỳ quái thật, Độc Nương Tử ra khỏi khách sạn, trên mặt chẳng có vẻ gì tức giận lo sợ hay buồn rầu thất vọng cả, bà ta nhìn Vũ Duy Ninh cười nói:

- Lão đệ, không đi được rồi:

Vũ Duy Ninh làm ra vẻ ngạc nhiên nói:

- Có chuyện gì vậy?

Độc Nương Tử đáp:

- Con gái lão thân không có ở đây, tối hôm qua Où đã ra ngoài thành tới nhà người chị họ, nghe nói chị họ nó vừa sinh nở, nhờ nó tới giúp đỡ việc nhà.

vũ Duy Ninh ạ một tiếng nói:

- Vậy để ta đưa đại nương ra ngoài thành tìm cô ta...

Độc Nương Tử lắc đầu quầy quậy nói:

- Không cần, không cần, đường rất gần, lão thân đi bộ tìm nó cũng được...

Bà ta vừa nói vừa lấy ra một ít bạc vụn, định trả tiền xe.

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Không nên! Không nên! Ta đi đây!

Chàng giật dây cương hô một tiếng, lập tức dong xe chạy luôn ra phố.

Chàng dong xe qua hết dãy phố rồi trở ra ngoài thành. Chàng tin rằng Du Băng Viên đã đưa Diêu Ngọc Nga ra đứng chờ ngoài thành - giờ thì chỉ còn việc dong xe đưa hai người về Đồng Tâm Minh thôi.

Quả nhiên cỗ xe vừa chạy ra khỏi cổng thành, Du Băng Viên đã từ phía sau một gốc cây lớn cạnh đường bước ra, nhảy luôn vào thùng xe.

Vũ Duy Ninh vẫn đánh xe chạy tiếp, hạ giọng hỏi:

- Diêu cô nương đâu?

Du Băng Viên đáp:

- Không biết!

vũ Duy Ninh sửng sốt, vội kìm ngựa dừng xe quay lại hỏi:

- CÔ đùa ta đấy à?

Du Băng Viên nghiêm trang đáp:

- Không đâu, Diêu cô nương không có trong khách sạn.

Vũ Duy Ninh toàn thân run lên, hỏi mau:

- Bị Vô Danh Ma tới trước mang đi rồi phải không?

Du Băng Viên lắc đầu nói:

- Không biết. Ta vào tới khách sạn thì trời còn chưa sáng. Ta nhìn kỹ từng phòng từng phòng, nhưng Diêu cô nương không có trong đó.

Vũ Duy Ninh chau mày nói:

- Rắc rối to, đúng là bị Vô Danh Ma bắt đi rồi!

Du Băng Viên nói:

- Cũng chưa chắc như thế. Diêu cô nương Vô cùng thông mẫn, cô ta vốn hẹn chờ ngươi ở khách sạn vổ Bắc Nhạc, có điều về sau phát hiện ra Độc Nương Tử đưa cô ta tới đúng chỗ ấy, đương nhiên từ đó tới nay sẽ không dám chờ ngươi ở khách sạn CỔ Bắc Nhạc nữa.

Vũ Duy Ninh nghe xong hơi yên tâm, ngước mắt hỏi:

- vậy nếu quả thật nàng không bị Vô Danh Ma mang đi, thì theo cô nàng đi đâu?

Du Băng Viên đáp:

- Một là qua trú ở khách sạn khác, hai là...

Vũ Duy Ninh vội hỏi:

- Hai là gì?

Du Băng Viên đáp:

- CÔ ta từng nói với ngươi rằng muốn xuống tóc đi tu, có thể cô ta đã xuống tóc xuất gia thật rồi!

Vũ Duy Ninh nghe tới đó nửa mừng nửa lo, mừng vì nếu quả thật Diêu Ngọc Nga không bị Vô Danh Ma mang đi thì tìm nàng ở khách sạn khác không khó, lo vì nếu quả thật nàng ẩn mình chốn cửa Không thì...

Du Băng Viên thấy mặt chàng có vẻ lo lắng hốt hoảng, bất giác cười khúc khích nói:

- Đừng nóng ruột, cô ta không biết võ công, chỉ cần không bị Vô Danh Ma mang đi thì thế nào chúng ta cũng tìm được.

Vũ Duy Ninh nói:

- Chỉ sợ nàng đã bị Vô Danh Ma mang đi mất rồi!

Du Băng Viên nói:

- Ngươi quay xe vào thành đi, chúng ta tới khách sạn cổ Bắc Nhạc nghe ngóng xem sao.

Vũ Duy Ninh gật đầu ờ một tiếng, lập tức đánh xe vòng lại trở vào thành, nói:

- Vào tới trong thành, cô không được bước ra, Độc Nương Tử con đâu đó chưa biết chừng...

Du Băng Viên nói:

- Được, ta biết rồi...

Không bao lâu, cỗ xe đã dừng lại trước khách sạn cổ Bắc Nhạc. Vũ Duy Ninh nhìn quanh không thấy Độc Nương Tử, bèn xuống xe đi vào khách sạn, đến thẳng trước quầy, nhìn chưởng quỹ chắp tay nói:

- Chào chưởng quỹ, tại hạ muốn hỏi thăm một việc.

Chưởng quỹ thấy chàng là một tên phu xe, thái độ chẳng tỏ vẻ lịch sự, hửng hờ hỏi:

- Chuyện gì đấy?Vũ Duy Ninh hỏi:

- Hôm trước phải có một lão bà đưa một cô nương tới đây trọ lại phải không?

Chưởng quỹ hỏi lại:

- Ngươi nói vị cô nương, có phải cô nương họ Diêu không?

vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Phải rồi, cô ta có còn ở quý khách sạn không vậy?

Chưởng quỹ lắc đầu nói:

- Không còn đâu, tối hôm qua cô ta đã đi theo một người đàn bà rời khỏi khách sạn roi.

Vũ Duy Ninh tim đập thình thịch vội vàng hỏi:

- Người đàn bà ấy có phải có mái tóc bạc trắng không?

Chưởng quỹ gật đầu đáp:

- Đúng rồi!

Vũ Duy Ninh chỉ thấy toàn thân mềm nhũn ra đứng không vững nữa, sững sờ đứng im một lúc rồi ảm đạm quay người bước đi. Chưởng quỹ gọi:

- Lão đệ, chờ một chút!

Vũ Duy Ninh dừng chân, từ từ quay đầu lại hỏi:

- Có việc gì muốn chỉ giáo vậy?

Chưởng quỹ đưa mắt quan sát chàng một lúc rồi hỏi:

- Lão đệ có phải họ Vũ tên Duy Ninh không?

Vũ Duy ninh rúng động toàn thân, buột miệng hỏi:

- sao ngươi biết?

Chưởng quỹ nghe xong biết ngay là không sai, bèn lấy trong ngăn kéo ra một phong thư dán kín đưa cho chàng nói:

- Đây là vị nữ nhân tóc trắng gởi lại cho lão đệ đấy.

Vũ Duy Ninh ngơ ngác một lúc, rồi bước tới đón lấy phong thư đút vào trong bọc, chắp tay nói cám ơn rồi quay người bước đi.

Ra khỏi khách sạn cổ Bắc Nhạc, chàng lên xe, không nói câu nào, lẳng lặng đánh xe chạy mau ra ngoài thành.

Du Băng Viên hỏi khẽ:

- Này, bọn họ nói thế nào?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Ra ngoài thành đã hãy nói.

Chàng sợ bọn Tam Tuyệt Độc Hồ mai phục trong thành nên không dám ở lại trong đó lâu, vì bất kể Vô Danh Ma viết gì trong thư cho mình, hiện tại đều quan trọng nhất là không thể để Du Băng Viên rơi vào tay họ.

Cỗ xe ngựa ra khỏi Phụ Bình, đi thêm vài dặm, nhìn thấy trước sau không có nhân vật nào đáng ngờ, chàng mới dừng xe lại.

Du Băng Viên hỏi mau:

- Rốt lại là có chuyện gì rồi?

Vũ Duy Ninh buồn rầu thở dài nói:

- Đúng như đã tính trước, Diêu cô nương đã bị Vô Danh Ma mang đi rồi.

Du Băng Viên biến sắc hỏi:

- Vậy làm sao bây giờ?

Vũ Duy Ninh rút phong thư trong bọc mở ra xem, nói:

- Vô Danh Ma tính rằng nhất định ta sẽ tới khách sạn cổ Bắc Nhạc cứu Diêu cô nương, đây là lá thư bà ta gởi cho ta...

Chàng rút lá thư ra, chỉ thấy trong thư có mấy hàng:
"Vũ Duy Ninh: Hơn mười năm trước, đối thủ của ta là Du Lập Trung, hiện tại đối thủ của ta dường như là ngươi đó.

Ta rất khâm phục mưu trí và can đảm của ngươi, có điều lần này bản bang thất bại là bại về tay Diêu Ngọc Nga. Ta không hề ngờ rằng ngươi chính là ân nhân cứu mạng của cô ta, nhưng ngươi cứ yên tâm, ta tạm thời chưa giết cô ta đâu. Vì cô ta là một cô gái rất có nghĩa khí, cô ta vốn có cơ hội bỏ trốn, nhưng cô ta không trốn mà chờ lúc ta tới khách sạn cổ Bắc Nhạc, tự động nói rõ với ta rằng sở dĩ năm người các ngươi không bị Ly Hồn Hoán Phách là vì cô ta. Nhưng sở dĩ cô ta không bỏ trốn vì ta cũng là ân nhân Cứu mạng của cô ta, cô ta thấy như thế rất không phải với ta, nên tình nguyện tiếp nhận sự trừng phạt của ta. Ngươi xem đây, cô ta là một cô gái ân oán phân minh đáng kính phục tới mức nào!

Nhưng vì sự phá hoại của cô ta mà bản bang có bốn người rơi vào tay Đồng Tâm Minh, vì vậy ta không thể nào dễ dàng tha thứ cho cô ta được. Bây giờ ta chờ ngươi tới cứu cô ta, địa điểm là tại núi Vương ốc, kỳ hạn trong vòng một tháng, điều kiện là chỉ một mình ngươi tới mà thôi. Nếu ngươi đem thêm người lên núi, ta sẽ lập tức giết chết cô ta. Còn như quá một tháng ngươi vẫn chưa cứu được cô ta, ta cũng chỉ còn có cách ấy thôi.

Chưa hết, chỉ cần ngươi đưa cô ta ra khỏi núi Vương ốc được một bước, ta sẽ để cho các ngươi đi, để hai kẻ có tình các ngươi trở thành thân thiết. Dĩ nhiên, nếu ngươi thất bại, ngươi cũng phải chết trên núi Vương ốc đấy!

Từ ngày ngươi nhận được thư này là bắt đầu kỳ hạn một tháng, chỉ mong ngươi tới cho sớm.

Tri danh bất cụ.'/ Xem xong lá thư, Vũ Duy Ninh im bặt hồi lâu.

Du Băng Viên thở dài nhè nhẹ, nói:

- Diêu cô nương dại quá, tại sao cô ta không thừa cơ hội bỏ trốn đi chứ?

Vũ Duy Ninh dằn giọng nói:

- Vô Danh Ma nói rất đúng, nàng là một cô gái ân oán phân minh, dám làm dám chịu, đáng kính phục.

Du Băng Viên vẻ mặt u uất chăm chú nhìn chàng hỏi:

- Bây giờ ngươi tính sao?

Vũ Duy Ninh nói dằn từng tiếng:

- Theo lời bà ta mà làm!

Du Băng Viên giật mình hỏi:

- Đi một mình sao?

- Đúng thế!

Du Băng Viên nói:

- không được! Bọn họ đã sắp xếp đầy đủ ở núi Vương ốc, ngươi tới đó một mình là để chịu chết thôi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta biết chứ, nhưng ta không đi không được. Ta chết không hề gì, nhưng Diêu cô nương thì không thể chết được.

Du Băng Viên nói:

- Nhưng ngươi chết rồi, Diêu cô nương có thoát chết được hay không?

Vũ Duy Ninh chậm rãi nói:

- Chưa chắc ta đã phải chết, việc gì cũng có một phần hy vọng thành công trong muôn phần chứ...

Du Băng Viên nói:

- Chúng ta trở về Đồng Tâm Minh nói với cha ta, để cha ta dẫn mọi người tấn công núi vương ốc...

Vũ Duy Ninh lắc đầu quả quyết nói:

- Không, mới rồi chính cô cũng đã nói, bọn họ đã sắp xếp đầy đủ ở núi Vương ốc, thêm một người lên núi thôi, bọn họ sẽ phát hiện được ngay, như thế thì Diêu cô nương nhất định bị hại.

Du Băng Viên nói:

- Nhưng...

Vũ Duy Ninh quả quyết ngắt lời nàng, nói:

- Không cần nói nhiều, ta quyết đi một mình, cô về đi!

Du Băng Viên hai mắt đỏ lên, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

vũ Duy Ninh khẽ thở dài một tiếng, đưa tay nắm lấy vai nàng nói:

- Băng Viên, cô biết đấy, đây không phải vì tình mà vì nghĩa. Nếu không có nàng, cha cô, mẹ cô, Lý đặc sứ, cô và ta giờ này chắc đã chết cả rồi.

Du Băng Viên không kìm lòng được nữa, đột nhiên xô vào lòng chàng nức nở khóc như mưa.

Vũ Duy Ninh nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lên mái tóc của nàng, nói:

- Đừng sợ, tuy Vô Danh Ma quyết tâm lấy mạng ta, nhưng người tính không bằng trời tính, biết đâu bà ta lại thất vọng thêm lần nữa...

Du Băng Viên ngẩng khuôn mặt đẫm lệ vừa khóc vừa nói:

- Ta không phải không muốn ngươi đi cứu Diêu cô nương, ngược lại nữa kia, ta còn rất muốn ngươi cứu được cô ta, nhưng mà... ngươi biết đấy, trong vòng mai phục ở núi Vương ốc nhất định không phải chỉ có năm người bọn Vô Danh Ma và Tam Tuyệt Độc Hồ, ngươi tới đó nhất định...

Nàng không nói tiếp được nữa, lại ôm mặt đau đớn khóc òa lên.

Vũ Duy Ninh buồn rầu một lúc hỏi:

- Hôm nay là ngày mấy tháng bảy?

Du Băng Viên vừa khóc vừa đáp:

- Ngày mười bốn.

Vũ Duy Ninh nói:

- CÔ về nói với lệnh tôn, xin ông phái người lặng lẽ tới mai phục bốn phía dưới núi Vương ốc, nhưng ngàn vạn lần đừng bước lên núi một bước nào. Chờ đến ngày mười ba tháng tám mà không thấy ta xuống núi, các người cứ đánh lên.

Nói xong nhè nhẹ đẩy nàng ra.

Du Băng Viên như sợ mất chàng, cứ níu lấy tay chàng, mếu máo hỏi:

- Ngươi muốn đi luôn từ dây à?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Phải rồi, từ đây tới núi Vương ốc, nhanh lắm cũng phải nửa tháng mới tới nơi, nói cách khác là ta chỉ còn có thời gian là nửa tháng để hành động, nếu không lập tức lên đường thì không được.

Nói xong đứng thẳng lên.

Du Băng Viên kéo tay chàng nói:

- Đợi một chút!

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Du Băng Viên đột nhiên đỏ bừng mặt, cúi đầu rủ mi hỏi:

- Ra... ta muốn nói với ngươi, là ta không lạ gì ngươi... thích Diêu cô nương, nhưng là, ngươi... ngươi... ngươi... có thích ta không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Có!

Chương 70: Thẳng vào hang ổ

Du Băng Viên hai má càng hồng, đầy vẻ hưng phấn khích động. Nàng ngượng ngùng ngước mặt lên, muốn nói lại thôi, sau cùng mới cúi đầu nói:

- Vậy thì ngươi có thể có thể... có thể... có thể...

Vũ Duy Ninh hiểu rõ ý tứ nàng, chàng mở rộng hai tay, nhè nhẹ ôm nàng vào lòng, nhè nhẹ nâng mặt nàng lên, nhè nhẹ hôn lên môi nàng...

Không, tuy chàng nghĩ tới câu "Thấy ngon nên ăn ít", nhưng lúc môi hai người gặp nhau, đột nhiên như keo như sơn gắn chặt vào nhau thành một khối, mấy lần gỡ ra mà không được.

Họ từ từ ôm chặt lấy nhau, từ từ áp chặt môi vào nhau, chặt hơn nữa, chặt hơn nữa...

Cũng không biết là sau bao lâu, hai người mới chầm chậm rời nhau ra. Vũ Duy Ninh nhảy lên thùng xe, nói:

- Ta phải đi đây!

Du Băng Viên nói:

- Ngươi lấy ngựa mà cưỡi.

Vũ Duy Ninh gật đầu lấy trong xe ra một bộ yên ngựa, thắng yên cương bàn đạp vào ngựa đâu đó xong, mới tới trước xe tháo đai ngựa thắng vào càng xe.

Du Băng Viên bước xuống xe hỏi:

- Trên người ngươi có bao nhiêu tiền?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiền của ta đã bị lột sạch trong khách sạn Hồng Tân rồi!

Du Băng Viên rút ra một gói bạc, lại rút thêm một chiếc trâm vàng trên tóc đưa cho chàng nói:

- Đây là năm mươi lượng bạc, chiếc trâm này khoảng hai mươi lượng nữa, ngươi cầm Vũ Duy Ninh chẳng khách sáo gì cầm luôn, chợt cười rộ nói:

- Băng Viên, ta Vô cùng tin tưởng, ta tin chắc rằng sẽ cứu được Diêu cô nương về.

Du Băng Viên gật gật đầu, cố gắng tỏ ra vui vẻ cười nói:

- Đúng thế, ta chờ ngươi về đây!

Vũ Duy Ninh nhảy lên ngựa, giơ giơ tay chào nàng, rồi thúc ngựa chồm lên, phóng mau trên con đường về phương nam mịt mù cát bụi.

sau nửa tháng, Vũ Duy Ninh đã tới núi Vương ốc. Lúc tới chân núi, chàng không còn cải trang là một người phu xe nữa mà khôi phục bộ mặt thật, vả lại chàng cũng quyết định đem bộ mặt thật lên núi.

Vì chàng cho rằng lúc này đi lên núi không chỉ có Vô Danh Ma, Tam Tuyệt Độc Hồ, Độc Mục Cuồng, Ngọc Diện Hoa Thi, Độc Nương Tử mà còn có cả một đám hơn năm mươi tên ma đầu đã giải tán ở huyện Thọ Dương trước đây tề tựu chia nhau mai phục.

Bọn họ chia nhau ngăn giữ quan sát ở khắp nơi trên núi, nên chàng biết rằng bất kể mình hóa trang thế nào, cũng không thể qua mặt họ được.

Chàng nhường mắt liều mạng giục ngựa lên núi. Đi chưa bao lâu thì phát hiện có một bóng người từ sau một khối đá lớn vọt ra, chặn ngang đường lên núi.

Người này tuổi trạc bảy mươi, là một lão nhân râu xoăn đầy mặt, tướng mạo hung dữ, hai mắt bắn ra tia sáng ác độc, trừng trừng nhìn Vũ Duy Ninh, phát ra tràng cười khanh khách quái gỡ như coi chàng là con mồi mà mình là thợ săn vừa săn được vậy.

Vũ Duy Ninh vừa nhìn thấy đã nhận ngay ra đối phương là một trong bảy mươi hai lão ma đầu thoát khỏi Chính Tâm Lao. Chàng không chút sợ hãi, cứ thúc ngựa tiến lên, tới thẳng trước mặt đối phương mới kìm ngựa nhảy xuống.

Lão nhân râu xoăn thấy Vũ Duy Ninh công nhiên lên núi không hề ẩn nấp, mà thần thái trầm tĩnh như núi, bất giác lộ vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn nhếch môi cười hềnh hệch quái gỡ nói:

- vũ Duy Ninh, cuối cùng thì ngươi đã tới rồi.

Vũ Duy Ninh khẽ gật đầu, dáng vẻ lạnh lùng nói:

- Xin cho biết tôn tính đại danh là gì?

Lão nhân râu xoăn giọng nói ồm ồm kỳ quái đáp:

- Lão phu họ Lệ tên Kiệt, ngoại hiệu là ác Trương Phi!

Vũ Duy Ninh thản nhiên nói:

- Phải rồi. Trong danh sách của ta có cái tên này. Bang chủ của các ngươi ở đâu?

ác Trương Phi Lệ Kiệt cười hung dữ đáp:

- ở trên núi!

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy thì đưa ta lên gặp bà ta!

ác Trương Phi bất giác sửng sốt nói:

- ủa, tiểu tử ngươi định dùng cách này lên núi cứu người à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu không thì lên núi làm gì?

ác Trương phi nói:

- Lão phu cho rằng ngươi định mở đường máu mà lên kia!

Vũ Duy Ninh khẽ cười nói:

- Cần gì phải thế. Mục đích các ngươi là muốn dụ ta tới đây để bắt, bây giờ ta thành thật lên núi chịu bị bắt, như vậy có phải tránh được cho các ngươi bao nhiêu chuyện bực mình không?

ác Trương Phi ngẩn người ra một lúc, kế lại cười khảnh khách quái gỡ nói:

- Tiểu tử ngươi lần này sao lại có vẻ khác lạ quá thế?

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Các hạ cho rằng tiểu nhân có vẻ khác lạ chỗ nào?

ác Trương phi cười đáp:

- Lão phu trộm nghĩ giùm ngươi là hôm nay ngươi lên núi Vương ốc sẽ không có cơ hội xuống núi nữa, cho nên tốt hơn cả là ngươi nên ra tay giết người, giết được lão phu kể như ngươi đủ vốn, còn nếu giết thêm được người nữa là ngươi có lời rồi.

Vũ Duy Ninh cười nhạt nói:

- Không, trời có đức hiếu sinh, người có ý nhân từ, tiểu nhân mà không gặp lúc hoạn nạn bất đắc dĩ không bao giờ muốn giết người cả!

ác Trương phi nói:

- Lão phu vâng lệnh cản trở ngươi lên núi cứu người, nếu ngươi muốn lên, thì phải qua được lão phu!

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Ta nghĩ chắc bang chủ các ngươi cho rằng nếu ta không lén lút lên núi cũng sẽ đánh giết mà lên, cho nên mới sai các ngươi cản đường. Đến bây giờ ta tình nguyện lên núi chịu bị bắt, các hạ cần gì phải nhọc sức chứ?

ác Trương Phi nhìn nhìn ngó ngó chàng một hồi, nghi ngờ hỏi:

- Ngươi thật là tình nguyện lên núi chịu bị bắt à?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Đúng thế.

ác Trương Phi gãi đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Được, ngươi chờ một lúc, lão phu phải thỉnh thị bang chủ trước mới dám dắt ngươi lên.

Y vừa nói vừa lấy một mẩu than và một tờ giấy viết vội vài dòng, rồi cuốn tờ giấy lại bước ra sau tảng đá lấy một bộ cung tên, buộc tờ giấy vào đầu mũi tên rồi giương cung bắn lên núi.

"Vút,, một tiếng, mũi tên bắn đi rơi xuống sườn núi, kế đó lại thấy mũi tên từng chặng từng chặng bay lên...

Dường như mỗi chặng đường núi đều có người canh giữ, bọn họ đem mũi tên mang thư của ác Trương Phi bắn chuyền dần dần lên đỉnh núi.Khoảng thời gian tàn một nén hương, có chỉ thị truyền xuống, một mũi tên rơi xuống đất cạnh ác Trương Phi.

ác Trương Phi cúi người nhặt lên, gỡ một cuộn giấy ở đầu mũi tên mở ra xem đi xem lại rồi lập tức nhìn Vũ Duy Ninh cười hung dữ nói:

- Được rồi, đi theo lão phu lên núi!

Nói xong quay người phi thân lên trước dẫn đường.

Vũ Duy Ninh giục ngựa theo sau, đi hết một dải chân núi thì hết đường, nhìn thấy một vùng sơn địa quái thạch dựng san sát như rừng, ngựa không thể nào đi được nữa.

Vũ Duy Ninh xuống ngựa đi bộ, tiếp tục theo sau ác Trương Phi lên núi.

Cũng không biết đã đi qua bao nhiêu ngọn núi hình thù quái dị kỳ lạ, mới tới trước một hang núi kín đáo phi thường.

Trước hang núi ấy, có bao người đứng là Vô Danh Ma, Tam Tuyệt Độc Hồ và Hắc Nương Tử.

Vô Danh Ma nhìn thấy Vũ Duy Ninh lên tới, giống như đón rước quý khách, tươi cười nói:

- Vũ Duy Ninh, ngươi lên núi thế này thật bản bang chủ không ngờ đấy!

vũ Duy Ninh nhăn nhó cười một hồi rồi nói:

- Dĩ nhiên ngươi không ngờ, vì trong đầu óc ngươi thì trên đời này không có ai là người tốt.

Vô Danh Ma gật gật đầu cười nói:

- Đúng thế thật, nhưng hiện tại đừng rườm lời. Ngươi có biết rằng đi tới chỗ này rồi, ngươi sẽ gặp kết quả ra sao không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Biết chứ, ta sẽ phải chết.

Vô Danh Ma cười nói:

- Vậy thì tại sao ngươi tình nguyện đưa đầu vào chỗ chết?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Ta muốn cứu Diêu Ngọc Nga.

Vô Danh Ma chợt ngửa mặt khanh khách cười lớn nói:

- Yù ngươi muốn nói là lấy một mạng ngươi đánh đổi một mạng của Diêu Ngọc Nga phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Đúng thế.

Vô Danh Ma cười đến nỗi ngửa người ra phía sau nói:

- Ngươi cho rằng bản bang chủ sẽ đáp ứng à?

Vũ Duy Ninh lại gật đầu nói:

- Sẽ đáp ứng.

Vô Danh Ma thu tiếng cười lại, lạnh lùng hỏi:

- Sao ngươi biết?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Vì bà gởi cho tiểu nhân một lá thư nói Diêu Ngọc Nga là một cô gái ân oán phân minh đáng kính phục, nên ta tin rằng bà sẽ tha nàng ra.

Vô Danh Ma cười nhạt không nói, tựa hồ nhạo báng Vũ Duy Ninh quá thật thà.

Vũ Duy Ninh hiên ngang nói:

- Diêu cô nương ngấm ngầm đánh tráo thuốc, đó là vì tại hạ là ân nhân cứu mạng của nàng, nàng muốn báo đáp, còn bà cũng là ân nhân cứu mạng của nàng, cho nên nàng đã cản trở tại hạ giết bà...

Vô Danh Ma cười ngất nói:

- ủa, ngươi giết nổi bản bang chủ à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lúc trong Hoài ân đường, bà còn chưa nhận ra ta giả mạo, ta có rất nhiều dịp để giết chết bà.Vô Danh Ma sực nghĩ ra cười nói:

- Đúng lắm! Đúng lắm!

Vũ Duy Ninh nói tiếp:

- Diêu cô nương không những ngăn cản ta giết bà, mà còn tự động nhận tội với bà, một cô gái như thế mà bà nỡ đem xử tử à?

Vô Danh Ma lẳng lặng một lúc, chợt thở dài nói:

- Ngươi nói rất đúng, nhưng mà... bản bang chủ đã không làm theo đạo lý của người khác từ lâu rồi.

Vũ Duy Ninh vốn cho rằng chỉ cần đem mạng mình ra đánh đổi thì có thể cứu mạng Diêu Ngọc Nga, nhưng nghe bà ta nói tới câu "Không làm theo đạo lý của người khác", rõ ràng là không những sẽ giết chết mình mà cũng không chịu tha Diêu Ngọc Nga, lúc ấy lập tức trợn mắt giận dữ nói:

- Vậy bà muốn gì?

Vô Danh Ma khẽ cười nói:

- Ngươi yên tâm, bản bang chủ tạm thời vẫn chưa nghĩ tới chuyện giết chết hai người các ngươi đâu.

Bà ta nói tới đó, đưa mắt liếc qua Tam Tuyệt Độc Hồ. Tam Tuyệt Độc Hồ lập tức lấy ra một cái khóa tay, bước tới cạnh Vũ Duy Ninh cười hăng hắc nói:

- Tiểu tử, đưa hai tay ra đây.

Vũ Duy Ninh lui lại một bước, hai tay nắm chuôi kiếm (thanh kiếm này chàng mua được lúc đi đường) mặt lộ vẻ căm tức đáng sợ nói:

- Ngươi không chịu thả Diêu cô nương ra thì sự tình đâu có dễ dàng như vậy được.

Tam Tuyệt Độc Hồ cười nhạt nói:

- Ngươi muốn chống cự à?

Vũ Duy Ninh dằn giọng nói:

- Phải đấy, kiếm của ta giết được người mà!

Tam Tuyệt Độc Hồ đâu lại coi gã "đồ đệ" cũ của mình ra gì, nghe câu đó cất tiếng cười lớn nói:

- HÔ hô hô, vậy sao ngươi không ra tay thử xem...

Chữ "xem" còn chưa ra khỏi miệng, ánh kiếm chợt chớp lên, thế như sét giật từ trên chém sướt qua đầu y.

Tam Tuyệt Độc Hồ kêu lên một tiếng quái dị, hoảng hốt bắn mình lui lại hơn một trượng, trên mặt đầy vẻ giận dữ hoảng sợ xen lẫn ngờ vực.

Bởi vì mái tóc trên đầu y đã bị trường kiếm của Vũ Duy Ninh chém đứt một nhúm, đang bay lả tả trên không.

Vô Danh Ma thoáng biến sắc, buột miệng kêu:

- Kiếm nhanh thật!

Bà ta ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng cũng hoảng sợ như Tam Tuyệt Độc Hồ, vì ba rất rõ vệ lộ số võ công của Thánh Hiệp Du Lập Trung và mười tám đặc sứ áo vàng trong Đồng Tâm Minh, nhưng nhận không ra xuất sứ chiêu kiếm vừa rồi của Vũ Duy Ninh.

Dĩ nhiên bà ta không thể biết đây là một chiêu trong Linh Xà Kiếm Pháp do Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy vừa sáng chế ra.

Tam Tuyệt Độc Hồ lui lại, vẻ kinh hãi ngờ vực trên mặt mau chóng biến thành thẹn thùng giận dữ. Y gầm lên một tiếng như sói gào, tung người nhảy xổ vào, định một chưởng đập chết luôn Vũ Duy Ninh.

Vô Danh Ma vội kêu lên:

- Dừng tay!

Tam Tuyệt Độc Hồ nghiêng người dừng lại, quay đầu nói:

- Bang chủ, thằng tiểu tử này phải giết, nếu không y sẽ trở thành mối họa lớn của bản bang về sau.

Vô Danh Ma nói:

- Ta tự có chủ trương, ngươi lui lại đi!

Tam Tuyệt Độc Hồ không lấy lại được thể diện, rất là hậm hực, nhưng y không dám cưỡng lệnh, chỉ tức tối lùi lại.

Vô Danh Ma đưa tay nói:

- Đưa cái khóa cho ta.

Bà ta chụp lấy cái khóa tay Tam Tuyệt Độc Hồ thảy tới, quay nhìn Vũ Duy Ninh cười hỏi:

- Ngươi muốn chống cự thật à?

Vũ Duy Ninh trầm giọng đáp:

- Đúng thế, trừ phi ngươi thả Diêu cô nương ra.

Vô Danh Ma nói:

- Ta đã nói qua rồi, là ta tạm thời không giết chết hai người các ngươi, nhưng nếu ngươi chống cự, bây giờ ta sẽ lột hết áo quần của cô ta, để cô ta chịu dày vò mà chết cho ngươi xem!

Vũ Duy Ninh hoảng sợ, nhất thời không nói được câu nào, chàng nhìn vào mắt bà ta thấy rõ bà ta không nói suông để dọa dẫm, nên chàng sợ tới nỗi ngây người.

Vô Danh Ma cười khẽ một tiếng, lại nói:

- Ta nói được là làm được, ngươi tin hay không?

Vũ Duy Ninh ném thanh kiếm xuống, chán nản nói:

- Lại đây mà khóa.

Chàng biết rằng đã không cứu được Diêu Ngọc Nga cũng không thể để nàng Ô nhục mà chết, cho nên đành chịu khuất phục.

Vô Danh Ma bước tới khóa hai tay chàng xong, lập tức nói với Tam Tuyệt Độc Hồ:

- Tả Khâu lão, xin truyền lệnh tập họp mọi người ở chỗ đã định.

Tam Tuyệt Độc Hồ khom lưng vâng dạ, vội vàng đi ngay.

Không bao lâu, trên đỉnh núi gần đó vang lên một tiếng pháo hiệu, rõ ràng là tính hiệu tập họp mọi người.

Vô Danh Ma bèn quay vào hang núi gọi:

- Lãnh lão, mang cô ta ra, chúng ta phải đi thôi!

Bà ta nói dứt lời, phóng chỉ điểm vào Ma huyệt của Vũ Duy Ninh rồi nhấc chàng lên, vọt người chạy đi.

Lúc thân hình bà ta vọt lên, Vũ Duy Ninh thoáng thấy Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn mang Diêu Ngọc Nga từ trong hang núi bước ra, nhưng chỉ thoáng qua một cái rồi sau đó chàng đã bị Vô Danh Ma nhấc bổng lên chạy vào một khu núi đá lởm chởm, chẳng nhìn thấy gì nữa.

Chàng không ngờ sau khi Vô Danh Ma bắt được mình lại hạ lệnh cho mọi người vội vã dời khỏi núi Vương ốc, nhưng chàng biết rằng họ sợ Du minh chủ xuất lãnh các đặc sứ áo vàng và đại biểu các môn phái tấn công lên núi Vương ốc, nên phải vội vàng triệt thoái.

Hiểu được điểm này rồi, chàng không khỏi tự chửi mình là hồ đồ. Chàng biết rằng lẽ ra hôm nay mình đừng lên núi, mà nên đợi thêm vài ngày nữa, chờ gặp người của Du minh chủ phái đến rồi hãy lên núi, như thế người của Đồng Tâm Minh mới có thể ngấm ngầm theo dõi kẻ địch, tìm cơ hội cứu mình và Diêu Ngọc Nga.

Nhưng mà trước đây chàng hoàn toàn không nghĩ tới điểm này. Từ hôm nhận được thư của Vô Danh Ma, chàng chỉ dốc lòng tới núi Vương ốc để lấy mạng mình đổi mạng Diêu Ngọc Nga. Chàng còn cho rằng Vô Danh Ma sẽ cảm động vì dũng khí của mình mà thả nàng ra, vì vậy chàng mới đi một mạch ngày đêm không nghỉ. Giờ đây, chàng mới biết rằng mình đã lầm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau