ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Quỷ kế đa đoan

Sáng sớm hôm sau, Vô Danh Ma vào phòng thăm bệnh, hỏi:

- Đã đỡ chưa?

Vũ Duy Ninh nhăn nhó nói:

- Vẫn như cũ, chẳng rõ là bị gì...

Vô Danh Ma hỏi:

- Uống thuốc mấy lần rồi?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Hai lần rồi, Diêu cô nương đã đi sắc thang thứ ba, lát nữa sẽ mang tới.

Vô Danh Ma nói:

- Tư Đồ lão nói uống ba thang sẽ khỏi, chờ uống xong thang cuối cùng chắc sẽ khỏi thôi.

Vũ Duy Ninh nói:

- ố, xem ra thì gần chùa gọi Bụt bằng anh, chứ thuộc hạ đối với y thuật của Tư Đồ huynh cũng có chỗ không dám tin cậy.

Vô Danh Ma cười ngất nói:

- Y thuật của Tư Đồ lão Vô cùng cao minh, sao Văn lão lại không tin cậy y?

Vũ Duy Ninh nói:

- Thuộc hạ chỉ tin một câu, là Thuốc thật trị được bệnh giả, chứ bệnh thật không thuốc nào trị được.

Vô Danh Ma cười nói:

- Nói thế thì bệnh ngươi không khỏi sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Chuyện đó chưa chắc, có điều qua một hai ngày chắc sẽ khỏi. Thuộc hạ mà không chính mắt nhìn thấy được Đồng Tâm Minh bị tiêu diệt, thì thật chết không nhắm mắt!

Vô Danh Ma gật đầu cười nói:

- Phải, có điều nếu ngươi muốn nhìn thấy bốn người bọn Du lão tặc trở về quấy đảo Đồng Tâm Minh một phen thì phải khỏi bệnh mau lên, ta chỉ chờ ngươi được hai ngày thôi, đến lúc phải đi mà ngươi vẫn chưa khỏe thì ta phải đi trước đấy.

Nói tới đó thì Diêu Ngọc Nga đã bưng thuốc bước vào.

Trước mặt Vô Danh Ma, đương nhiên Vũ Duy Ninh không thể bảo nàng đổ đi, nên chàng lập tức đón chén thuốc uống cạn.

Vô Danh Ma nhớ lại lời Tam Tuyệt Độc Hồ, định hỏi han, nên cứ ngồi lì trong phòng hỏi:

- Văn lão, ta thấy gần đây ngươi có vẻ khang khác, có tâm sự gì phải không?

Vũ Duy Ninh phát hoảng, lắc đầu lia lịa đáp:

- Không có, thuộc hạ chẳng có tâm sự gì cả.

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi đừng giấu ta, gần đây quả là ngươi có chuyện gì đó, nếu ngươi có tâm sự gì cứ nói ra với ta...

Vũ Duy Ninh chợt đưa tay ôm bụng kêu lớn:

- Ai da! Không xong rồi! Bang chủ và Diêu cô nương ra ngoài mau đi!

Vô Danh Ma sửng sốt hỏi:

- Cái gì vậy?

Vũ Duy Ninh kêu lên:

- Muốn xổ ra rồi! Muốn xổ ra rồi!

Vô Danh Ma nghe thấy đỏ mặt, vội vàng đứng dậy kéo Diêu Ngọc Nga đi mau ra ngoài, như sợ nghe tiếng "xổ ', ra tới bên ngoài là lập tức phát động cơ quan, đóng chặt luôn cửa phòng lại.

Vũ Duy Ninh cười thầm, làm ra vẻ xuống giường vào nhà xí rửa tay, rồi lại lên giường năm.

Suốt hôm ấy chàng không ngừng dùng cách "xổ ' dọa Vô Danh Ma khiến bà ta không có dịp nào hỏi tiếp về "tâm sự" của chàng. Đến tối hôm ấy, chàng thầm nghĩ chắc Vô Danh Ma đã chuẩn bị đi ngủ, bèn mở cửa phòng bước ra kêu lớn:

- Diêu cô nương, Diêu cô nương!

- Có đây!

Diêu Ngọc Nga từ phòng Vô Danh Ma chạy ra cười hỏi:

- Văn lão tiền bối khỏe rồi à?

Vũ Duy Ninh gật đầu cười đáp:

- Khỏe nhiều rồi, bây giờ bụng đói muốn điên, Diêu cô nương có thể đi tìm giúp cái gì cho lão phu ăn không?

Chàng vừa nói vừa chỉ về phòng Vô Danh Ma có ý hỏi Vô Danh Ma có trong phòng không?

Diêu Ngọc Nga gật gật đầu cười nói:

- ĐƯỢC rồi, để tôi đi tìm cho.

Nói xong, theo thông đạo chạy lên căn nhà trúc.

Vũ Duy Ninh lập tức hít sâu một hơi, trấn định tinh thần rồi bước về phòng Vô Danh Ma.

Bước vào trong phòng nhìn thấy Vô Danh Ma đang nằm trên giường, chàng liền dừng bước a khẽ một tiếng, nói:

- Bang chủ sắp nghỉ à?

Vô Danh Ma ngồi dậy cười nói:

- Chưa ngủ đâu, mời Văn lão ngồi.

Vũ Duy Ninh ngồi xuống một cái ghế đồng trước mặt bà ta, nói:

- Thuốc của Tư Đồ huynh quả là hay, thuộc hạ đã đỡ nhiều rồi!

Vô Danh Ma nói:

- Y thuật của Tư Đồ lão chẳng thua kém gì Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên của Đồng Tâm Minh, bất kẻ bệnh nan y tới đâu cũng có thể khai phương chữa khỏi, cái bệnh vặt này của Văn lão tự nhiên không đáng nói.

Vũ Duy Ninh nói:

- Hiện thuộc hạ chỉ thấy trong người uể oải, phải ăn một chút gì mới khỏe được.

Vô Danh Ma nói:

- Vậy thì hay rồi, đêm nay cứ nghỉ ngơi cho thoải mái, sáng ra có thể lên đường thôi.

Vũ Duy Ninh bắt đầu ngầm vận tinh thần vào hai mắt, nhìn thẳng vào hai mắt bà ta đáp:

- Đúng thế, cũng phải nghỉ ngơi một đêm, nếu không thì không có cách nào đuổi kịp bọn Tả Khâu huynh.

Vô Danh Ma nói:

- ờ, bọn họ đã đi được khoảng hơn trăm dặm rồi.

Vũ Duy Ninh nhìn chằm chằm vào bà ta không chớp mắt, nhẹ nhàng nói:

- Chúng ta chỉ cần nuôi dưỡng tinh thần là theo kịp được họ thôi... Mấy hôm nay bang chủ ngủ ngon chứ?

Vô Danh Ma đáp:

- Cũng được, có điều...

Bà ta ngáp một cái, lại nói tiếp:

- Muốn ngủ ngon thật sự, phải chờ lúc đã tiêu diệt được được Đồng Tâm Minh kia...

Vũ Duy Ninh nói:

- Chuyện tiêu diệt Đồng Tâm Minh chỉ còn là vấn đề thời giờ thôi, bang chủ không Cần phải lo lắng nhiều, cứ yên tâm ngủ một giấc cho ngon là được.

Vô Danh Ma như bị Nhiếp Hồn Đại Pháp chế ngự, trên mặt dần dần lộ vẻ mỏi mệt, hai mắt trĩu xuống, nói:

- Đúng vậy, phải ngủ một giấc cho ngon mới được...

Vũ Duy Ninh vẫn không dám coi thường, cứ chằm chằm nhìn bà ta nói:

- Đêm nay không khí mát mẻ, chính là lúc ngủ cho ngon, bang chủ cứ ngủ một giấc tới sáng, lúc ấy thuộc hạ sẽ đánh thức mà.

Vô Danh Ma lại ngáp một cái, chảy nước mắt chậm rãi nói:

- ờ! Được được Nói xong ngoẹo đầu một cái, ngủ luôn thật.

Vũ Duy Ninh không ngờ rằng dễ dàng đắc thủ như vậy, trong lòng cả mừng, lập tức đứng lên bước tới gọi khẽ:

- Bang chủ, bang chủ!

Vô Danh Ma ờ một tiếng, hé mắt ra, mơ mơ màng màng hỏi:- Chuyện gì vậy?

Vũ Duy Ninh tiếp tục thi triển Nhiếp Hồn, nhẹ nhàng nói:

- Bang chủ ngủ rất ngon, hiện người đang ngủ đấy!

Vô Danh Ma mơ màng lắp bắp hỏi:

- ủa, ta đang ngủ à?

Vũ Duy Ninh êm ái nói:

- Phải, người đang ngủ mà, bây giờ người đang nằm mơ mà.

Vô Danh Ma lại ủa một tiếng, không nói gì nữa.

Vũ Duy Ninh nói:

- Người đang nằm mơ, nhưng có thể người đang làm chuyện gì đó trong giấc mơ, người có thể nghĩ một chuyện gì đó, người đang nghĩ chuyện gì vậy?

Vô Danh Ma nhắm mắt, chầm chậm nói:

- Ta đang nghĩ tới một kẻ... một kẻ...

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Ai vậy?

Vô Danh Ma nói:

- Y là... Vũ Duy Ninh...

Vũ Duy Ninh bất giác hít vào một hơi nói:

- Phải, người có thể nghĩ tới y, hiện người đang nhìn thấy y, y đang chạy trên đường.

Người đuổi mau đi, được rồi, đuổi mau nữa di! Mau nữa đi! Bắt được rồi!

Vô Danh Ma hai mắt nhắm chặt, trên mặt hiện vẻ tươi cười, nói:

- Tiểu tử giỏi! Bây giờ thì xem ngươi chạy đâu!

Vũ Duy Ninh nói:

- Đem hắn về Hoài ân đường. Được rồi, tới Hoài ân đường rồi. Đem trói hắn vào ghế đồng, rồi đem thuốc ra...

Vô Danh Ma cười khanh khách nói:

- Tiểu tử, ngươi muốn trộm thuốc giải Ly Hồn Hoán Phách có phải không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Phải rồi, hắn muốn ăn trộm dược phương thuốc giải, bây giờ người cứ cho hắn nếm mùi ly Hồn Hoán Phách!

Vô Danh Ma nói:

- ờ, phát động cơ quan đi, cho y đối diện với tranh vẽ. Được rồi, tiểu tử, ngươi đã uống thuốc rồi, sẽ mất hết thần trí ngay thôi, ngươi có lời gì muốn nói không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Có đấy, hắn nói mạng hắn vậy là xong, hy vọng người đem dược phương ra đọc ra Cho hắn nghe qua, thế thì hắn chết cũng cam tâm.

Vô Danh Ma cười nói:

- Được thôi, tiểu tử, ta nói cho ngươi biết cũng được mà, dược phương này gồm có...

ái dà, ngươi đừng chạy...

Vũ Duy Ninh thoáng sửng sốt, vội nói:

- Đuổi mau! Đuổi mau! Rồi, lại bắt được hắn rồi! Lần này hắn không chạy được nữa rồi!

Vô Danh Ma cười nói:

- Đúng lắm! Tiểu tử, lần này thì ngươi mọc cánh cũng không bay thoát được.

Dứt lời, đột nhiên tay vung ra như chớp nắm đúng huyệt Mạch Môn tay phải Vũ Duy ninh!

Vũ Duy Ninh giật nảy mình, muốn giật tay về thì toàn thân đã tê dại không còn sức lực, vội kêu lên:

- Bắt lầm rồi! Bắt lầm rồi! Thuộc hạ là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh mà!

Chàng cho rằng Vô Danh Ma đang lúc ngủ mơ xuất thủ, nên định cho bà ta biết rằng đã "bắt lầm".

Nào ngờ Vô Danh Ma nghe thấy thề chợt mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng đáng sợ, khanh khách cười nói:

- Ta không lầm đâu, ngươi chính là Vũ Duy Ninh!

Theo thần thái của bà ta thì rõ ràng là hoàn toàn tỉnh táo, chẳng hề bị Nhiếp Hồn Đại Pháp của Vũ Duy Ninh chế phục!

Vũ Duy Ninh khiếp sợ muốn tắt thở, kêu thất thanh:

- Người, bang chủ, người làm gì vậy?

Vô Danh Ma trầm giọng, cười nhạt nói:- Ngươi giỏi lắm, có điều Nhiếp Hồn Đại Pháp của tiểu tử ngươi mới học chưa giỏi lắm mà thôi!

Nghe câu ấy, Vũ Duy Ninh biết rõ mình đã thất bại rồi.

Kết quả này chàng cũng từng nghĩ tới, nên chàng không sợ hãi lắm, chỉ cảm thấy đau lòng và tuyệt vọng.

Chàng im lặng cúi đầu.

Vô Danh Ma cười nói:

- Ngươi chắc được Du lão tặc dạy cho thuật dịch dung cho nên mới đạt tới sự khéo léo như vậy, đáng tiếc bản lãnh Nhiếp Hồn Đại Pháp của ngươi kém quá, nếu ngươi dùng cách khác thì may ra mới thành công được Nói tới đó vươn tay kia ra mò mò vào lòng Vũ Duy Ninh rồi cười nói:

- Thảo nào hôm trước ở Hằng Sơn ngươi và con nha dầu họ Du không bị thuộc hạ của bản bang chủ điểm ngã, thì ra ngươi có mặc áo da!

Bà ta vừa nói vừa xé toạc tấm áo ngoài của Vũ Duy Ninh, cởi luôn tấm áo da mãng xà trên người chàng, điểm vào Mê huyệt rồi xô chàng ngồi lên chiếc ghế đồng.

Đúng lúc ấy, Diêu Ngọc Nga mang một khay thức ăn bước vào.

Nàng tựa hồ không biết Vũ Duy Ninh đã thất thủ, cười nói:

- Văn lão tiền bối, cơm của người ở đây rồi!

Vô Danh Ma cười nhạt đáp:

- Để qua bên kia, y nuốt không trôi đâu!

Diêu Ngọc Nga sửng sốt, nhìn nhìn Vũ Duy Ninh, rồi lại nhìn Vô Danh Ma hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Vô Danh Ma đáp:

- Y không phải là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh!

Diêu Ngọc Nga kinh hoảng hỏi:

- Y không phải là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh à?

Vô Danh Ma nói:

- Y là Vũ Duy Ninh!

Diêu Ngọc Nga mặt đầy vẻ ngờ vực, lại hỏi:

- Y là Vũ Duy Ninh à?

Vô Danh Ma gật đầu đáp:

- Đúng thế, y là người của Đồng Tâm Minh, giả mạo Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh trà trộn vào đây.

Diêu Ngọc Nga vẫn có vẻ ngơ ngác, như là chẳng hiểu bà ta nói gì.

Vô Danh Ma hừ lạnh một tiếng, nói:

- Đi mời phó bang chủ xuống đây mau!

Diêu Ngọc Nga vội dạ một tiếng, đặt khay thức ăn xuống, vội vàng quay di.

Một thoáng sau, Tư Không Sâm xuống tới.

Y nhìn thấy Ma Y Quỷ Sư nằm bất động trên ghế, cho rằng bệnh tình đổi sang trầm trọng, cả sợ nói:

- ôi, Văn huynh làm sao thế?

Vô Danh Ma gằn giọng nói:

- Bọn ta đều bị y che mắt rồi, y không phải là Văn lão mà là Vũ Duy Ninh!

- ơ, y là Vũ Duy Ninh sao?

- Ngươi xóa lớp thuốc dịch dung trên mặt y thì biết!

Tư Không Sâm kinh hoảng bước lên chà mạnh vào mặt Vũ Duy Ninh, quả nhiên lớp bột dịch dung và râu ria trên mặt rơi cả xuống, y chà qua một lượt, khuôn mặt thật của Vũ Duy Ninh lộ ra.

Y là một trong đám ma đầu chạy thoát khỏi Chính Tâm Lao, tự nhiên là nhận biết được Vũ Duy Ninh, nên vừa nhìn thấy Ma Y Quỷ Sư gần gũi bấy lâu lại là Vũ Duy Ninh, bất giác hốt hoảng giật nảy mình kêu lên:

- Trời đất ơi, thằng tiểu tử này giả mạo Văn lão từ bao giờ thế này?

Vô Danh Ma nói:

- Ta cũng chưa hỏi y.

Tư Không Sâm vội hỏi:

- Bang chủ làm sao nhận được ra y thế?

Vô Danh Ma đáp:

- Mới rồi y vào phòng ta, nói là đã hết đau bụng, ngấm ngầm sử dụng Nhiếp Hồn Đại Pháp định làm cho ta ngủ mê đi để lừa lấy dược phương giải trừ thuật Ly Hồn Hoán Phách, nhưng ta vừa nhìn thấy ánh mắt của y đã biết ngay y định làm gì.

Tư Không Sâm hít một hơi dài nói:

- Còn may là bang chủ phát hiện kịp thời, không thì hậu quả ra sao thật không dám nghĩ tới nữa.

Nói tới đó, lại tỏ vẻ nghi ngờ hỏi:

- Lạ thật, thằng tiểu tử này đã giả mạo Văn lão lọt được vào đây, sao hôm trước y không thừa cơ cứu bốn người bọn Du lão tặc?

Vô Danh Ma nói:

- Vì y cho rằng chỉ cần có được thuốc giải thì có thể khôi phục thần trí cho bọn họ, cái đó gọi là khó nhọc một lần mà an nhàn mãi mãi đấy. Nếu không thì công khai cứu thoát bốn người kia, từ nay trở về sau nếu có người rơi vào tay bản bang thì không có cách nào giải quyết vấn đề nữa.

Bà ta từ từ nhìn qua Vũ Duy Ninh cười nhạt hỏi:

- Tiểu tử, có phải vậy không?

Vũ Duy Ninh lạnh lùng đáp:

- Bà đoán đúng lắm!

- Ngươi giả mạo Ma Y Quỷ Sư từ lúc nào?

- Lâu lắm rồi, từ hôm ở huyện thành An Tân!

- Ngươi giết Văn Thiên Sinh rồi à?

- Phải!

- Làm cách nào giết được y?

- Nói tóm lại là ta giết y rồi, cách nào cũng vậy thôi!

- Hừ, vậy thì Bán Phong thư sinh cũng do ngươi giết à?

- Phải rồi!

- Còn Tam Thủ Cái Tang Nguyên?

- Cũng vậy!

- Tiểu tử tàn độc thật!

- So với Vô Danh Ma ngươi thì tiểu nhân có ăn thua gì?

- Bây giờ ngươi đã bị bản bang chủ bắt được rồi, ngươi biết là kết quả sẽ như thế nào không?

- Bất quá chết là cùng.

- Ha ha, bản bang chủ đâu thể cho ngươi chết sung sướng thế được!

- ĐỎ Cũng là chuyện ta tính rồi.

- Ngươi còn gì nói không?

- Nhớ tới đèo Thương Tâm ở núi Hằng Sơn thăm bà già tóc trắng thay tiểu nhân, bà ta thật là một người đàn bà đáng thương mà cũng thật là đáng tiếc!

- Hừ! Bản bang chủ có gì đáng thương? Có gì đáng tiếc?

- Bà ta thật là đáng thương, vì bây giờ tiểu nhân mới biết rõ tại sao năm xưa bà ta không lấy được chồng...

Chương 62: Vị tình mà khổ

"Chát" một tiếng, mặt chàng đã bị trúng một chưởng!

Vô Danh Ma nhìn qua Tư Không Sâm giận đùng đùng nói:

- Mang hắn vào giam trong phòng sắt, ta muốn hắn sống!

Tư Không Sâm hỏi:

- Sao bang chủ không dùng thuật Ly Hồn Hoán Phách rồi đưa hắn về Đồng Tâm Minh luôn?

Vô Danh Ma hằm hằm hừ một tiếng nói:

- Cũng được, ngươi đem hắn ra trói lại, ta đi pha thuốc!

Tư Không Sâm lập tức mang Vũ Duy Ninh ra khỏi phòng, trói chàng vào ghế đồng, đẩy tới trước bức vách có tranh.

Vô Danh Ma bắt đầu pha thuốc, bà ta trộn hai loại thuốc vào trong một cái chén, đổ thêm một ít rượu, dùng thìa khuấynhè nhẹ.

Có lẽ vì Vũ Duy Ninh nói câu "không lấy được chồng" làm bà ta vừa đau lòng vừa tức giận, nên bàn tay bà ta khuấy thuốc chợt run lên, va vào thành chén kêu lanh canh.

Diêu Ngọc Nga bước tới phía sau, nhẹ nhàng nói:

- Sư phụ, để đồ nhi làm cho nhé?

Vô Danh Ma đưa cái thìa cho nàng, dặn:

- Khuấy nhè nhẹ tay, chờ lúc thuốc biến thành màu vàng thì mang ra!

Nói xong quay người bước ra.

Bà ta bước tới trước mặt Vũ Duy Ninh, vẫn còn căm giận, hỏi:

- Tiểu tử, ngươi nói xem, ngươi biết bản bang chủ là ai không?

Vũ Duy Ninh hững hờ dáp:

- Cho dù ngươi là thiên kim tiểu thư cũng được, em gái hoàng đế cũng thế, cũng đều như nhau thôi.

Vô Danh Ma hỏi:

- Thếnào là đều như nhau?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Người thấy người sợ, quỷ gặp quỷ run, chẳng ai dám lấy làm vợ cả!

Vô Danh Ma giận xanh mặt, lại tát chàng một bạt tai tóe lửa, cao giọng quát:

- Tiểu tử, Du lão tặc nói với ngươi những gì rồi?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Du minh chủ chẳng nói gì với ta cả, ngay cả tên họ của ngươi ta cũng chẳng biết.

Vô Danh Ma quát:

- Vậy sao ngươi nói bản bang chủ không lấy được chồng?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu lấy được chồng, sao hiện tại vẫn cô đơn một mình, sao cả mái đầu đều bạc trắng?

Vô Danh Ma tựa hồ càng nghe càng tức, nhịn không được lại tát chàng cái nữa, rồi quay về phía Diêu Ngọc Nga trong phòng, kêu lớn:

- Ngọc Nga, đã xong chưa?

Diêu Ngọc Nga ứng tiếng đáp ngay:

- Xong ngay đây, xong ngay đây!

Nói xong, bưng một chén thuốc bước ra.

Vô Danh Ma nói:

- Bóp mũi hắn lại, đổ thuốc vào, mau lên!

Diêu Ngọc Nga rảo bước tới trước mặt Vũ Duy Ninh, theo lời đưa tay bóp mũi Chàng, dốc cả chén thuốc vào miệng.

Vô Danh Ma hăng hắc cười nói:

- Được rồi, tiểu tử, ngươi cứ chửi nữa đi, xem ngươi chửi được bao lâu!

Vũ Duy Ninh lặng lẽ nói:

- Nếu là ngươi, ta tuyệt đối sẽ không nổi nóng, ta sẽ dùng một thủ đoạn khác đùa giỡn với đối phương...

Vô Danh Ma như không hiểu rõ ý chàng, chỉ hừ một tiếng.

Diêu Ngọc Nga nói xen vào:

- Phải đấy, sư phụ, người nên dùng cách khác đùa giỡn với y, không cần nổi nóng vì Vô Danh Ma nhìn nàng hỏi:

- Ngươi nói cái gì?

Diêu Ngọc Nga chỉ Vũ Duy Ninh nói:

- Thằng tiểu tặc này giả mạo Văn lão mục đích là lấy trộm dược phương thuốc giải, bây giờ sư phụ cứ đen dược phương nói cho y nghe!

Vô Danh Ma nghĩ Vũ Duy Ninh đã uống thuốc rồi, thần trí sắp mất hết, bây giờ đọc dược phương cho chàng nghe, để y đau lòng một phen há chẳng hứng thú? Vì vậy bèn cười nói:

- Phải, tiểu tử, ngươi rất muốn biết dược phương, có đúng không?

Vũ Duy Ninh thản nhiên nói:

- Tốt hơn hết là ngươi đừng nói ra, biết đâu ta không mất hết thần trí?

Vô Danh Ma cười lớn, nói:

- Vậy thì tốt lắm, qua một khắc nữa, nếu thần trí ngươi vẫn sáng suốt như thường, bản bang chủ sẽ giải tán Phục Cừu bang, đem mọi người ra khỏi giang hồ, vĩnh viễn không đối đầu với Đồng Tâm Minh nữa, thế nào?

Vũ Duy Ninh im lặng không đáp.

Vô Danh Ma bước tới một bước, nhìn chàng cười hỏi:

- Thếnào?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Đối với ta thì chuyện đó có ích, không có hại, đánh bạc một phen cũng được.

Vô Danh Ma cười nói:

- Vậy thì được, ngươi nghe cho kỹ đây. Muốn trị chứng Ly Hồn Hoán Phách chỉ cần năm loại lá cây - lấy năm thứ lá cây là dâu, xoan, đào, hòe, liễu nấu lên, mỗi ngày uống ba chén lớn, lại lấy nước nóng tắm rửa, liên tục như vậy trong nửa năm sẽ khỏi, có nghe rõ không?

Vũ Duy Ninh mừng thầm, nhưng làm ra vẻ chán nản, nhắm mắt chẳng buồn nghe.

Vô Danh Ma nói:

- Ta nhắc lại lần nữa, là lấy năm loại lá cây: dâu, xoan, đào, hòe, liễu nấu lên vừa uống vừa tắm, liên tục như thế nửa năm thì có thể trở lại bình thường, có điều, hô hô hô, bây giờ ngươi biết rồi đấy nhưng làm sao dùng được nữa, hô hô hô...

Diêu Ngọc Nga nói:

- Sư phục, thằng tiểu tặc này giả mạo Văn lão tiền bối, từng làm một người Ly Hồn Hoán Phách cho Du Băng Viên, không biết lúc ấy y có giở trò gì ra không?

Vô Danh Ma lắc đầu cười nói:

- Không sao, uống xong chén thuốc ấy rồi, y có giở trò gì cũng chẳng ăn thua!

Bà ta nói tới đó, bước về phía vách đá, phát động cơ quan, mặt sau mặt bức tường đá quay ra, xuất hiện một bức chân dung.

ĐÓ là chân dung người đứng đầu đại biểu phái Thiếu Lâm ở Đồng Tâm Minh, Vô Trần thượng nhân.

Tư Không Sâm nói:

- Bang chủ muốn y đi giết lão lừa trọc này à?

Vô Danh Ma nói:

- Đúng thế. Thời gian không còn nhiều, ta định sáng mai đem y đi, nên chỉ dạy y giết Vô Trần thượng nhân thôi!Tư Không Sâm nói:

- Lão trọc này từng giữ quyền minh chủ Đồng Tâm Minh, võ công cũng chẳng kém bọn đặc sứ áo vàng, đúng là một nhân vật cần phải tiêu diệt.

Lúc ấy thần sắc Vũ Duy Ninh bắt đầu thay đổi, đôi mắt dần dần trở nên lờ đờ, trên mặt cũng hiện vẻ ngơ ngơ ngác ngác.

Tư Không Sâm cười nói:

- Dược tính phát tác rồi.

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Hừ, còn sợ không phát tác sao?

Tư Không Sâm bước tới trước mặt Vũ Duy Ninh cười quỷ quyệt hỏi:

-Tiểu tử, nếu ban đầu ngươi thành tâm theo Tả Khâu lão, thì đã chẳng có ngày hôm nay, đúng không?

vũ Duy Ninh chẳng lộ vẻ gì, chỉ lắp bắp nói:

- Ngươi là ai? Ngươi nói cái gì?

Tư Không Sâm quay nhìn Vô Danh Ma cười nói:

- Được rồi, bang chủ, để tôi dạy dỗ y nhé?

Vô Danh Ma nói:

- Không, để ta dạy, ngươi cứ lên coi việc khách sạn, sáng sớm ngày mai sắp sẵn cho ta một cỗ xe ngựa.

Tư Không Sâm hỏi:

- Bang chủ định đích thân đánh xe đưa y tới Đồng Tâm Minh à?

Vô Danh Ma đáp:

- Đúng thế.

Tư Không Sâm nói:

- Thếthì rất là không nên.

Yù tứ của y là: Bà ta là một ngươi trung niên tóc bạc, đi trên đường sẽ thu hút sự chú ý của mọi người, nếu lại đánh xe đi trên đường sẽ làm thiên hạ hoảng sợ.

Vô Danh Ma hiểu ý, khẽ cười một tiếng nói:

- Không sao, ta có thể hóa trang.

Tư Không Sâm ờ một tiếng, không nói nhiều nữa, thi lễ rút lui.

Vô Danh Ma nhìn qua Diêu Ngọc Nga nói:

- Nọc Nga, ngươi đi ngủ đi.

Diêu Ngọc Nga nũng nịu đáp:

- Không, con muốn thức với sư phụ.

Vô Danh Ma cười nói:

- Con nha đầu ngu ngốc, một đêm không ngủ rồi, ngươi gượng được à?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Được mà, trước đây đồ nhi cũng nhiều lần suốt đêm không ngủ.

Vô Danh Ma nói:

- Được, đêm nay không ngủ, sáng mai ngủ bù cũng được.

Diêu Ngọc Nga chợt hiểu, hỏi mau:

- Vậy nếu đồ nhi đi ngủ, sáng mai sư phụ chịu cho đồ nhi đi theo phải không?

Vô Danh Ma cười nói:

- Có thể.

Diêu Ngọc Nga cả mừng nói:

- ĐƯỢC rồi, con đi ngủ đây.

Nói xong hớn ha hớn hở trở về phòng.

Vô Danh Ma lập tức kéo một cái ghế đến cạnh Vũ Duy Ninh ngồi xuống, cười nụ nói:
- Tiểu tử, tên họ ngươi là gì?

Vũ Duy Ninh ngơ ngác hỏi:

- Tên... tên họ ta là gì?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi họ Cừu, tên Như Sơn, hiệu là Du Hồn tú sĩ.

- Thọ... họ... họ...

- Họ Cừu! Tên Như Sơn!

- Họ Cừu, tên Như... Như Sơn...

- Cừu Như Sơn! Cừu Như Sơn.

- Có nhớ chưa?

- ờ!

- Tên họ ngươi là gì?

- Tên... tên họ ta là... là gì?

- cừu Như Sơn!

- ờ, Cừu Như Sơn.

- Phải nhớ kỹ, nếu không ta giết chết ngươi đấy!

- Vâng, ta nhớ, ta nhớ...

- Hỏi lại lần nữa, tên họ ngươi là gì?

- Cừu Cừu Cừu Như Sơn.

- Đúng, nói lại lần nữa xem nào!

- Cừu Như Sơn.

- Hiệu là Du Hồn tú sĩ!

- Hiệu là Du... Du Hồn... Du Hồn...

- Du Hồn tú sĩ!

- ờ, làu Hồn tú sĩ, Du Hồn tú sĩ.

- Có ai hỏi ngươi là ai, ngươi phải xưng là Du Hồn tú sĩ Cừu Như Sơn, có nhớ chưa?

- Nhớ!

- Nói ra xem!

- Ta là Du... Du Hồn tú sĩ Cừu... Cừu Như Sơn.

- Hay lắm, thằng nhỏ ngoan, ngươi rất thông minh!

- Hì hì...

- Nhà ngươi ở hang Du Hồn, núi Du Hồn!

- ủa, nhà ta ở hang Du Hồn, núi Du Hồn à?

- Đúng vậy, đã nhớ chưa?

- Nhớ rồi.

Nhà ngươi ở đâu?

Hang Du Hồn núi Du Hồn.

- Đúng! Ngươi có cha mẹ, có vợ con nhưng họ đều bị một kẻ bại hoại trong cửa Phật giết chết.

- Cái gì?

- Cha mẹ vợ con ngươi đều bị một nhà sư giết chết.

- Nhà sư ấy đây này, y tên là Vô Trần thượng nhân...

Trời chưa sáng hẳn, Vũ Duy Ninh đã trở thành một kẻ điên cuồng lòng đầy phẫn hận!

Rồi đó, Vô Danh Ma lập tức bắt đầu việc thay đổi diện mạo của mình và Vũ Duy Ninh. Hóa trang xong, bà ta gọi Diêu Ngọc Nga dậy, bảo nàng sắp sửa hành trang.

Không bao lâu, Tư Không Sâm cũng xuống tới.

Vô Danh Ma hỏi:

- Xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi phải không?

Tư Không Sâm đáp:

- Vâng, hiện đang ở ngoài tường phía sau.

Vô Danh Ma gật gật đầu nói:

- Toàn bộ việc ở đây giao hết cho ngươi, chắc khoảng nửa tháng nữa ta mới về được.

Sáu mươi ba người giải tán ở Thọ Dương mà tới thì sắp xếp cho họ ăn ở trong khách sạn thôi, không được cho họ vào chỗ này.

Tư Không Sâm đáp:

- Vâng ạ, bang chủ cũng nên cẩn thận...

Y nói tới đó, chợt cúi đầu im bặt, thần sắc buồn bã.

Vô Danh Ma cũng lặng lẽ một lúc, thở dài một tiếng nói:

- Đừng đau buồn, ngươi thay ta vào Chính Tâm Lao hơn chục năm, ta hiểu rõ tâm ý ngươi lắm, nhưng mà... ta đã nói qua rồi, lòng ta đã chết, bây giờ ta báo đáp được ngươi chỉ là thăng ngươi làm phó bang chủ giúp ngươi mọi điều kiện để dương danh mà thôi...

Tư Không Sâm vẫn gật gật đầu, vẫn im lặng không nói.

Vô Danh Ma nói:

- Lần này ta tới Đồng Tâm Minh, vạn nhất phát sinh chuyện bất ngờ không quay về được, thì toàn bộ ba ngàn cân vàng còn gởi ở chỗ Thần Phong tiêu cục đều là của ngươi, ngươi nên thu thập hết tài sản xa chạy cao bay, ẩn tích mai danh cho trọn nửa đời còn lại.

Tư Không Sâm ngẩn đầu, thần sắc khích động nói:

- Không, nếu quả người không về, nếu quả người mất mạng ở Đồng Tâm Minh, ta...

ta sẽ theo ngươi xuống suối vàng!

Vô Danh Ma lắc đầu cười gượng một tiếng, nói:

- Ngươi ngu ngơ lắm, cho dù xuống dưới suối vàng ta cũng... Hừ! Nói nhiều Vô ích, bây giờ giúp ta đưa tên tiểu tử này lên xe thôi!

Tư Không Sâm ảm đạm gật gật đầu bước tới dắt Vũ Duy Ninh theo đường địa đạo đi ra.

Vô Danh Ma và Diêu Ngọc Nga theo sau qua mấy chặng địa đạo lên đường bậc thang đá, qua cánh cửa ngầm rồi, bốn người đã ở trong nhà trúc.

Trời vừa hửng, mù sớm chưa tan, bốn bề yên tĩnh không có ai, lúc ấy cửa sau vườn hoa đã mở sẵn, phía ngoài có một chiếc xe ngựa dang chờ. Tư Không Sâm đưa Vũ Duy Ninh vào xe rồi, Vô Danh Ma cũng đỡ Diêu Ngọc Nga bước lên. Bà ta ngồi vào chỗ đánh xe, vẫy vẫy tay về phía Tư Không Sâm mặt mày thê thảm, rồi kéo cương một cái, dong cỗ xe chạy đi.

Phía ngoài cửa sau là một đường hẻm nhỏ, cỗ xe đi qua một chặng quanh co khuất khúc thì ra tới đường lớn.

Chương 63: Vì yêu mà hận

Khoảng sau tuần trà, cỗ xe ngựa đã ra khỏi thành Lạc Dương, chạy mau theo đường hướng về phía bắc.

Bà ta đánh xe rất gấp, đến nỗi thùng xe rung lên kịch liệt, Diêu Ngọc Nga hơi hoảng sợ, vén rèm phía trước hỏi:

- Sư phụ, người đánh xe mau quá.

Vô Danh Ma nói:

- Không mau không dược, vì phải theo kịp Tả Khâu quân sư.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Họ đã đi hai ngày, mình đuổi kịp được sao?

Vô Danh Ma nói:

- Được chứ, với tốc độ này thì khoảng tám ngày là kịp.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nhưng sợ ngựa không chịu nổi.

Vô Danh Ma cười nói:

- Đừng lo, Tư Không Sâm đã phái người đón sẵn phía trước, dọc đường chúng ta có ngựa thay mà.

Diêu Ngọc Nga ủa một tiếng nói:

- Té ra là thế, sư phụ à, phó bang chủ vừa rồi sao thế?

- Sao cái gì?

- ông ta có vẻ rất đau lòng.

- ờ!

- Vậy thì sao thế?

- Ta không biết.

- Hì, sư phụ không nói thì đồ nhi cũng biết rồi.

- ủa?

- ông ta thích sư phụ, đúng không?

- Đừng nói bậy!

- Sư phụ sợ khổ vì tình à?

- Ta đã từng này tuổi rồi, còn sợ khổ cái gì vì tình hả?

- vậy tại sao sư phụ không dám nói?

- Chẳng có cái gì để nói cả.

- Đồ nhi không tin, các người lúc trẻ nhất định là rất tốt với nhau, đúng không?

- Khác hẳn, ta đối với y chẳng có ý gì.

- ông ta ôm tấm lòng si mê đối với sư phụ, sư phụ lại không cảm động chút nào à?

- Chuyện tình cảm trai gái không thể miễn cưỡng được.

- Sao ông ta lại quen biết sư phụ?

- Anh của y là sư huynh của ta...

- ủa, anh ông ta đâu?

- Chết rồi!

Tại sao chết vậy?

- Bị Đồng Tâm Minh xử quyết.

- Lúc anh y chết, y mới mười ba mười bốn tuổi, đang theo học nghệ với Bạch Cốt Thần Quân Sa Anh, về sau thành tựu xuống núi, tìm ta đề nghị hiệp lực báo thù cho anh, nhưng sau đó bọn ta thất bại nặng, bọn Tả Khâu quân sư lần lượt bị Đồng Tâm Minh bắt giam, chỉ còn có hai người là ta và y. Nhưng vì Đồng Tâm Minh truybắt ráo riết quá, y bèn giả mạo ta, cố ý để bị Đồng Tâm Minh bắt giam, lúc ấy ta mới biế tình ý của...

- ông ta thay sư phụ vào lao hơn hai chục năm không một lời oán thán, sư phụ phải đáp ứng tình cảm của ông ta mới phải.

- Không, trái tim của sư phụ chết lâu rồi.

- Tại sao lại chết, là sư phụ lúc trẻ tuổi bị định một đòn nặng à?

- Là sư phụ năm xưa yêu thắm thiết, rồi sau người ta phụ bạc sư phụ phải không?

- Đừng nói nữa, con ranh con!

- Hề, bây giờ đồ nhi biết rõ tại sao sư phụ chưa già mà đầu đã bạc trắng rồi.

- Ngươi nói tại sao nào?

- Sư phụ người quá dằn vặt, trong lòng nhiều nỗi thống khổ không phát tiết được, nên đầu mới bạc đến thế!

- ờ, kể cũng phải.

- Người ấy là ai thế? Sư phụ, người nói cho con nghe đi!

- Vài hôm nữa đã!

- Thế nói bây giờ cũng vậy mà?

- Bây giờ trong lòng ta không thoải mái... ôi, đa tình từ cổ đều vương hận, mộng đẹp xem ra rất dễ tàn! Nha đầu, ngươi từng yêu gã trai nào chưa?

- Con... con chưa!

- Vậy thì hay. Đàn ông là giống đáng ghét nhất trên đời, bọn họ lúc yêu thì theo người thề non hẹn biển, nói nào là trời mòn đất già tình này chẳng đổi này nọ, nhưng chớp mắt một cái thì đã hay lòng dối dạ rồi.

- Thật thế sao?

- Đúng thế, cho nên tốt nhất là ngươi dừng yêu thương người đàn ông nào, để khỏi đau khổ cả đời.

- Nhưng đã là phụ nữ, rốt lại đều phải lấy chồng, phụ nữ lấy chồng rồi phải chịu đau khổ vì tình dường như cũng đâu có nhiều...

- Ngươi muốn lấy chồng à?

- Không, con muốn hầu hạ cho sư phụ suốt đời!

- Tốt lắm, ta sẽ đem hết một thân võ công dạy cả cho con để trở thành bậc kỳ nữ đứng đầu võ lâm.

- Tạ ơn sư phụ!

chiều tối hôm ấy, cỗ xe tới một bến đò nhỏ ở Thanh Hà, Vô Danh Ma dừng xe bước xuống.

Diêu Ngọc Nga bước xuống theo, hỏi:

- Sư phụ, chúng ta phải thuê thuyền qua sông chứ?

Vô Danh Ma gật gật đầu, giơ tay chỉ một chiếc thuyền đậu ở ven sông nói:

- ĐÓ là chiếc thuyền phải đưa chúng ta qua sông đấy.

Diêu Ngọc Nga đưa mắt nhìn chiếc thuyền, tặc lưỡi nói:

- A, chiếc thuyền này lớn quá!

Vô Danh Ma khẽ cười một tiếng, nói:

- Đây là do người của Tư Không Sâm phái đi trước thuê đấy, có thể chở cả xe ngựa.

Ngươi đứng chờ ở đây một lát, sư phụ tới xem xem thế nào.

Nói xong, cất chân bước về phía bờ sông.

Cỗ xe đậu cách bờ sông khoảng mười mấy trượng, Diêu Ngọc Nga thấy Vô Danh Ma nhún chân nhảy xuống thuyền rồi, lập tức vòng ra phía sau xe, nhìn Vũ Duy Ninh im lặng ngơ ngác trong thùng xe, cười hỏi:

- ê, ngươi là ai?
Vũ Duy Ninh ngu ngơ đáp:

- Ta là Du Hồn tú sĩ Cừu Như Sơn!

Diêu Ngọc Nga che miệng lại cười khích khích, lại nói:

- Đừng sợ, bà ta xuống thuyền rồi không nghe thấy đâu. Hỏi lại lần nữa nhé, ngươi là ai?

Vũ Duy Ninh ánh mắt chợt lộ thần quang, nét mặt cũng trở lại bình thường, cười đáp:

- Ta là Vũ Duy Ninh!

Diêu Ngọc Nga thò đầu nhìn ra chiếc thuyền ở bờ sông, lại quay nhìn Vũ Duy Ninh hạ giọng nói:

- Ngươi giả giống lắm, ta cứ tưởng ngươi mất hết thần trí thật rồi đấy!

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Ta uống một chén nước, làm sao mất hết thần trí được?

Diêu Ngọc Nga cười hỏi:

- Bây giờ ngươi có cảm ơn ta không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Có chứ, rất là cảm kích, ta thật không ngờ cô lại dùng cách ấy. CÔ lén đổ chén thuốc thật phải không?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Đúng thế, đổ vào ống nhổ. Còn may mà bà ta không phát giác ra, chứ nếu mà bà ta biết được, bọn ta kể như rồi đời.

Vũ Duy Ninh nói:

- Đáng tiếc là cô không nghĩ ra sớm hơn, nếu nghĩ ra sớm hơn thì bốn người bọn Du minh chủ cũng có thể tránh khỏi kiếp số.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ta nghĩ ra chứ!

Vũ Duy Ninh mừng rỡ Vô cùng, không kìm lòng được, nắm lấy hai tay nàng, mừng rỡ hỏi:

- Thật à, hôm ấy cô cho bọn họ uống bốn chén nước à? Bốn người bọn họ cũng giả điên cuồng à?

Diêu Ngọc Nga thu nét tươi cười lại, lặng lẽ đáp:

- Không, bọn họ uống thuốc thật đấy!

Vũ Duy Ninh lại Vô cùng thất vọng, hỏi:

- CÔ đã nghĩ ra việc lấy nước đánh tráo thuốc, tại sao vẫn đem thuốc cho họ uống?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Thì đúng như ngươi nói đấy, để đạt mục đích của ta!

Nói xong, nhìn chằm chằm vào Vũ Duy Ninh xem chàng thay đổi thế nào, nàng muốn xem Vũ Duy Ninh biết rõ mục đích của mình rồi sẽ nghĩ sao về mình.

Vũ Duy Ninh cúi đầu im lặng không nói.

Diêu Ngọc Nga nhếch mép cười một tiếng hỏi:

- Ngươi rất tức giận, vì ta quá lo chuyện riêng, đúng không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, cô có quyền làm như thế, bốn người họ chẳng có ân tình gì với cô, cô có quyền không cần phải cứu họ.

Diêu Ngọc Nga chăm chú nhìn chành hỏi:

- Ngươi nói thật lòng đấy chứ?

Vũ Duy Ninh gật đầu than:

- Thật đấy, ta không trách đâu, thật tình ta chẳng trách gì cô đâu!

Hiện tại quả thật chàng chẳng trách móc gì nàng, vì chàng dần dần hiểu được tính nết nữ nhân, chàng biết lòng dạ nữ nhân đều hẹp hòi, nhất là lúc bước vào con đường tình ái rồi, bọn họ càng nghĩ nhiều về bản thân, mà như cô Diêu Ngọc Nga này, thì nàng có "riêng tư" cũng không thể chê trách được. Nàng và Du Băng Viên chẳng hề quen biết, nếu nàng cho rằng Du Băng Viên chẳng có tình ý g với mình, thì hoặc giả còn chạnh lòng thương người, nhưng lúc ấy nàng biết Du Băng Viên có tình cảm với mình rồi, nàng quyết không có "phận sự" cứu người kia. Vả lại trong tình thế ấy thì nàng hoàn toàn không có hành động giậu đổ bìm leo đối với Du Băng Viên thì đã là có "tâm địa thiện lương" rồi. Chàng lấy cớ gì trách nàng không cứu bốn người bọn Du minh chủ kia chứ?

Diêu Ngọc Nga nhìn vào mắt chàng thấy lời lẽ của chàng là thành thật, lại cười nụ nói:

- Tuy ngươi không trách ta nhưng chắc "mục đích" của ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ đạt phải Vũ Duy Ninh đang định trả lời, bên tai chợt nghe thấy tiếng bước chân của hai người từ bờ sông bước tới, biết là Vô Danh Ma và người chủ thuyền đã tới, vội liếc nàng một cái, vận khí truyền âm nói:

- Đừng nói nữa, bà ta về rồi.

Nói xong rút người ngồi lại chỗ cũ, lại làm ra vẻ ngơ ngơ ngác ngác.

Diêu Ngọc Nga thong thả vòng ra đầu cỗ xe ngựa, lúc ấy Vô Danh Ma dắt một ông già chủ thuyền cũng đã đi tới. ông già đi vòng cỗ xe nhìn ngó một lượt, gật gật đầu nói:- cỏ thể lên thuyền được, có điều người trong xe phải xuống hết.

Vô Danh Ma lập tức bước ra sau xe vẫy vũ Duy Ninh, nói:

- Cừu Như Sơn, ngươi xuống đi!

Vũ Duy Ninh "hì" một tiếng, vẫn ngồi bất động làm ra vẻ chưa hiểu gì.

Vô Danh Ma lại vẫy tay nói:

- Xuống mau lên, chúng ta phải xuống thuyền qua sông.

Vũ Duy Ninh ngơ ngác nói:

- Vô Trần thượng nhân ở đây à?

Vô Danh Ma nói:

- Chưa tới nơi đâu, chúng ta phải xuống thuyền qua sông, rồi phải đi xe ngựa mấy ngày nữa mới tìm được Vô Trần thượng nhân, ngươi xuống mau lên.

Vũ Duy Ninh lúc ấy mới từ từ xuống xe, đưa mắt nhìn quanh bốn bên, hỏi:

- Đây là nơi nào vậy?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi không phải hỏi, ta sẽ đưa ngươi tới nơi Vô Trần thượng nhân thôi. Ngọc Nga, ngươi dắt y đi.

Bà ta vừa nói vừa lên ngồi chỗ đánh xe, giong cỗ xe từ từ đi về phía bờ sông.

ông già chủ thuyền đi trước dẫn đường, xe tới bờ sông rồi, chỉ thấy trên bờ có gác hai tấm ván đủ chỗ cho xe xuống thuyền. ông già chủ thuyền kéo một sợi dây, theo lời Vô Danh Ma điều khiển, hai người thận trọng đưa cỗ xe xuống thuyền, lập tức có hai người chèo thuyền bước lên giúp đỡ, lấy dây buộc chặt cỗ xe vào sạp thuyền.

Lúc ấy Diêu Ngọc Nga đã dắt Vũ Duy Ninh lên thuyền, bước vào trong khoang.

ông già chủ thuyền và hai người phu chèo thuyền kéo ván lên, lập tức tháo dây buộc, từ từ chống qua bên bờ bắc.

Đến canh ba, thuyền đã cặp bờ bên kia, người ngựa lên bờ rồi, Vô Danh Ma trao năm lạng bạc ch người chủ thuyền, lại tiếp tục dong xe chạy mau về phía bắc.

Trời vừa sáng, xe ngựa tới một nơi thành trấn, quả nhiên có người dắt sẵn hai con ngựa khoẻ đứng chờ bên đường. Người ấy giúp Vô Danh Ma thắng hai con ngựa vào xe thay cho hai con ngựa đã kiệt sức. Vô Danh Ma thưởng tiền xong, lại tiếp tục dong xe chạy như bay.

Suốt ba ngày sau đó, Diêu Ngọc Nga và Vũ Duy Ninh không tìm được dịp nào nói chuyện với nhau, mãi đến trưa hôm thứ tư, xa ngựa chạy tới một khu rừng rậm, Vô Danh Ma như có chuyện gấp, chợt dừng xe nhìn Diêu Ngọc Nga nói:

- Ngọc Nga, ta vào trong rừng một lúc, ngươi cẩn thận đấy, nếu có ai tới gần xe, phải kêu lớn lên.

Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Sư phụ vào rừng làm gì?

Vô Danh Ma cười nói:

- Hôm qua ngươi bắt ta dừng xe, lúc ấy ngươi đi đâu vậy?

Diêu Ngọc Nga chợt đỏ mặt, xấu hổ cười nói:

- Vâng, đồ nhi nhất thời không nghĩ ra, ân sư phụ cư yên tâm đi đi.

Vô Danh Ma cười một tiếng, xuống xe đi vào rừng.

Diêu Ngọc Nga thò đầu ra khỏi thùng xe, nhìn theo cho đến khi Vô Danh Ma đã vào hẳn trong rừng mới quay lại nhìn Vũ Duy Ninh nói nhỏ:

- Bị bó buộc mấy ngày, có khó chịu không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Không, ta chỉ lo...

Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Lo chuyện gì?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Lo cho cô, vì tới Đồng Tâm Minh rồi, ta sẽ không thể giả điên giả ngốc, lúc ấy nhất định bà ta sẽ nghi là do cô.

Diêu Ngọc Nga khẽ cười nói:

- Không cần lo cho ta, ta không biết võ công, bà ta sẽ không đem ta tới tận Đồng Tâm Minh đâu. Lúc bà ta sắp xếp cho ta ở một thành trấn nào đó, ta sẽ chờ lúc các ngươi đi rồi, lén trốn đi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy bây giờ tính trước ớ, cô tính trốn đi đâu?

Diêu Ngọc Nga mỉm cười buồn bã nói:

- Ta không biết nữa, có lẽ... cắt tóc đi tu là tốt nhất.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nói bậy!

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nếu không thì ngươi bảo ta nương tựa vào ai?

Vũ Duy Ninh nói:

- Thế này là hay này, ta sẽ xuất kỳ bất ý chế ngự bà ta, rồi chúng ta áp giải bà ta về Đồng Tâm Minh.

Diêu Ngọc Nga lắc đầu nói:

- Không, ta không định ra tay bắt bà ta.

vũ Duy Ninh sửng sốt hỏi:

- Sao vậy?

Diêu Ngọc Nga nghiêm trang đáp:

- Ngươi biết tại sao ta cứu ngươi chứ?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Vì ta từng cứu cô phải không?

Diêu Ngọc Nga gật đầu nói:

- Đúng vậy, chịu ơn phải báo ơn, cho nên ta phải cứu ngươi. Nhưng bà ta cũng từng cứu ta, bà ta là ân nhân cứu mạng của ta, ta không thể vì cứu ngươi mà lấy oán báo ơn đối với bà ta được!

Vũ Duy Ninh nói:

- Nhưng không lẽ cô không biết bà ta là một nữ ma đầu mất hết tính người sao?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ta biết, nhưng ít nhất lần này thì ngươi không được ra tay làm hại bà ta, ngươi không được đẩy ta vào chỗ bất nhân bất nghĩa.

Vũ Duy Ninh im lặng một lúc, gật đầu thở dài nói:

- Được rời, ta sẽ không ra tay trên đường, nhưng tới Đồng Tâm Minh, ta không ra tay không được.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Lúc ấy dĩ nhiên ngươi có thể ra tay, nhưng vẫn không được lợi dụng cơ hội ám toán bà ta. Ngươi phải nói rõ cho bà ta biết là không bị Ly Hồn Hoán Phách trước đã rồi mới được ra tay.

Chương 64: Việc bại mà thành

Vũ Duy Ninh nhăn nhó cười nói:

- Nếu làm như thế thi làm sao bắt được bà ta?

Diêu Ngọc Nga kiên quyết nói:

- Ta bất chấp, nhất định là ngươi không được lợi dụng lúc giả điên để ám toán bà ta.

Nếu ngươi làm thế tức là giết hại bà ta đấy.

Vũ Duy Ninh tuy thấy khó nghĩ song cũng biết là nàng hoàn toàn có lý, lúc ấy đành gật đầu nói:

- Được, mọi việc sẽ như cô muốn, nhưng cô không được xuống tóc đi tu, trên đời có rất nhiều đàn ông tốt, cô đừng nghe lời bà ta nói nhảm. Tới gần Đồng Tâm Minh rồi, bất kể bà ta an bài cho cô ở đâu, cô cũng cứ lén trốn tới một chỗ gọi là thành Phụ Bình, nơi đó có một khách sạn gọi là khách sạn c Bắc Nhạc, cô vào trọ ở đó đợi ta, nghe rõ không?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Được rồi, có điều ta biết Đồng Tâm Minh không có chỗ cho Diêu Ngọc Nga dung thân đâu...

Vũ Duy Ninh nói:

- Đừng nói Du cô nương có tính toán gì, nàng ta tính nết dịu dàng, không phải hạng con gái tầm thường như cô nghĩ đâu.

Diêu Ngọc Nga cười khẽ một tiếng đang muốn nói nữa, Vũ Duy Ninh chợt vươn tay bịt miệng nàng, kế đó co người lại trong góc xe, lại khôi phục dáng vẻ ngơ ngơ ngác ngác.

Đúng thế, Vô Danh Ma đã quay lại.

Bà ta lên chỗ ngồi đánh xe, quay đầu vén rèm nhìn vào, liếc Vũ Duy Ninh một cái, cười nói:

- Cừu Như Sơn, nếu ngươi muốn rửa tay cứ nói với ta, không được bĩnh ra trên xe đấy Vũ Duy Ninh từ từ đưa mắt nhìn sang bà ta ngơ ngẩn hỏi:

- Ngươi nói cái gì?

Vô Danh Ma nói:

- Ta nói nếu ngươi muốn rửa tay thì cứ nói, ta sẽ dừng xe cho ngươi xuống, chứ không được bĩnh ra trong xe!

vũ Duy Ninh gật gật đầu nói:

- Ta biết chứ, ta biết chứ...

Vô Danh Ma nhìn qua Diêu Ngọc Nga cười nói:

- Ngọc Nga, ngươi có đi không?

Diêu Ngọc Nga ngượng ngùng ngần ngại một lúc, xấu hổ cười nói:

- Vâng, đồ nhi cũng đi một lát.

Nàng xuống xe vào rừng, giải quyết vấn đề xong bèn quay lại lên xe, Vô Danh Ma bèn dong xe đi tiếp.

Sáng đi tối nghĩ, đến chiều ngày thứ tám, cỗ xe vào tới một thành trấn, Vô Danh Ma vốn định nghĩ lại chỗ này, nhưng rốt lại, lại mua một bọc thức ăn trở ra nói:

- Ngọc Nga, chúng ta không nghĩ lại đây đâu.

Diêu Ngọc Nga ngồi trên xe ròng rã tám ngày, thân thể đau như dần không sao chịu nổ, cứ nghĩ sẽ được vào khách sạn ngủ đêm cho ngon giấc, nghe thế thấy thất vọng, hỏi:

- Sao không nghỉ lại ở đây?

Vô Danh Ma nói:

- Mới rồi ta vừa hỏi thăm, bọn Tả Khâu quân sư vừa đi khỏi đây hơn một giờ, ta nghĩ chắc họ sẽ nghỉ lại ở một thành trấn nào phía trước, chúng ta cứ đi thêm một chặng nữa là gặp.

Diêu Ngọc Nga à một tiếng, gật gật đầu không hỏi gì nữa.

Vô Danh Ma đưa bọc thức ăn cho nàng rồi lên xe, lại kéo cương giục ngựa chạy mau.

Diêu Ngọc Nga mở bọc thức ăn đặt xuống trước mặt Vũ Duy Ninh cười nói:

- Cừu Như Sơn, ăn đi!

Gần nửa đêm, xe ngựa tới một thành trấn lớn, Vô Danh Ma nhìn thấy phía trước có một khách sạn lớn bề thế trên đường lớn, bèn dong ngựa khoan thai chạy tới, dừng lại trước cổng.

Tuy là nửa đêm nhưng khách sạn vẫn đèn đuốc sáng trưng, lúc ấy trước cổng vẫn có hai người tiểu nhị ngồi đánh cờ trên một cái bàn. Họ nghe thấy tiếng xe ngựa dừng lại trước cổng, biết là có khách tới, vội vàng đứng dậy bước ra đón, khom lưng nói:

- Lão gia muốn nghĩ lại phải không ạ?

Vô Danh Ma vốn cải trang thành một lão nhân, nên hai người tiểu nhị gọi bà ta là lão gia. Bà ta gật đầu, trầm giọng hỏi:

- Xin hỏi trước một việc, chiều hôm nay có bốn cỗ xe chở mười hai người đi qua đây, có ghé lại quý khách sạn không?

Một tên điếm tiểu nhị gật đầu lia lịa cười nói:

- Dạ có, dạ có! Lão gia người cùng đi với họ à?

Vô Danh Ma gật đầu ờ một tiếng bước xuống xe đưa dây cương cho y, lại hỏi:

- Họ ở chỗ nào?

Điếm tiểu nhị đáp:

- ở hậu viện, tệ khách sạn có hai mươi gian phòng hạng nhất, nhưng họ thuê bao cả.

Vô Danh Ma nghe xong bước ra phía sau xe, mở rèm lên gọi:

- Cừu Như Sơn, ngươi xuống đi!

Điếm tiểu nhị ủa một tiếng, kinh ngạc nói:

- Sao lại có nhiều người tên Cừu Như Sơn thế?

Vô Danh Ma quay đầu nhìn y, sắc mặt lạnh băng hỏi:

- Tiểu nhị, ngươi muốn nhận tiền thưởng không vậy?

Tên tiểu nhị này hầu hạ trong khách sạn đã lâu, từng thấy qua nhiều việc lạ lùng cổ quái, rất giàu kinh nghiệm đối xử với khách, vừa nghe đã biết khách không ưa có người dòm ngó vào việc riêng của mình. Mà loại khách này thì chỉ cần mặc kệ làm như không biết tới việc riêng của họ thì thường được họ thưởng hậu, nên y lập tức khom lưng cười lấy lòng đáp:

- Dạ dạ! Tiểu nhân nhất thời nhạy miệng, xin lão nhân người lượng thứ.

Vô Danh Ma hừ một tiếng, lại quay nhìn Vũ Duy Ninh gọi:

- Cừu Như Sơn, ngươi xuống đi, chúng ta vào đây nghỉ!

Vũ Duy Ninh phấn khởi hỏi:

- Vô Trần thượng nhân ở đây à?

Vô Danh Ma nói:

- Y không có ở đây, còn phải đi mấy ngày nữa mới tới chỗ y, ngươi xuống mau dì!

Vũ Duy Ninh tức tối vung vungnắm tay nói:

- Tại sao y không có ở đây? Y giết chết cha mẹ ta, ta muốn giết y để trả thù! Ta muốn ăn thịt lột da y! Ta...

Vô Danh Ma quát:

- Xuống mau, không thì ta không đưa ngươi tới chỗ y đâu!

Vũ Duy Ninh kêu lên một tiếng, vội vàng xuống xe, Diêu Ngọc Nga cũng xuống theo.

Vô Danh Ma dặn dò một tên tiểu nhị săn sóc ngựa cho chu đáo, rồi quay nhìn tên tiểu nhị đang đứng chờ nói:

- Được rồi, đưa ta vào hậu viện!

Điếm tiểu nhị cung cung kính kính đưa bọn họ vào khách sạn, vừa bước tới sân sau chỗ hậu viện thì trước mắt chợt loáng lên một bóng người, một lão nhân ăn mặc lối buôn bán đã đứng cản ngang đường, lạnh lùng nói:

- Tiểu nhị, ngươi quên là bọn ta đã thuê bao tất cả phòng ở hậu viện rồi à?

Vô Danh Ma phía sau điếm tiểu nhị cười nói:

- Lao lão, người nhà đây mà!

Té ra lão nhân ăn mặc lối buôn bán chính là Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương. Y vừa nghe giọng bang chủ, lại liếc thấy người đi sau cùng là Diêu Ngọc Nga, lập tức cả mừng nói:

- A! Té ra là... đại ca tới rồi!

Y nhất thời đổi gọi Vô Danh Ma là "đại ca", dĩ nhiên là không muốn điếm tiểu nhị biết bọn họ là người một "bang".

Vô Danh Ma gật gật đầu, nhìn điếm tiểu nhị xua xua tay nói:- Ngươi đi pha trà đi!

Điếm tiểu nhị kính cẩn dạ một tiếng, quay người bước đi.

Vô Danh Ma quay nhìn Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương hỏi:

- Bọn họ ngủ cả rồi à?

Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương đáp:

- vâng, bọn thuộc hạ thay phiên gác đêm, đêm nay tới phiên thuộc hạ.

Vô Danh Ma lại hỏi:

- Trên đường có xảy ra chuyện gì không?

Tiếu Trung đao đáp:

- Không, suốt dọc đường bình an Vô sự.

Vô Danh Ma hỏi:

- Bốn người kia ở đâu?

Tiếu Trung đao quay người chỉ vào một dãy phòng đối diện, nói:

- Hồng Tiểu Bình và Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch ở hai phòng giữa, bốn gian hai bên là phòng của Hắc, Chừ, Nam Cung và thuộc hạ. Du Lập Trung và Du Băng Viên ở hai phòng phía sau, các vị Tả Khâu, Cung, Lãnh, Tư Đồ chia nhau ở bốn phòng hai bên.

Hiện còn tám phòng trống, bọn bang chủ có thể tùy ý...

Vô Danh Ma ngắt lời nói:

- Xin Lao lão dắt Ngọc Nga đi nghỉ trước đã, rồi đánh thức bọn Tả Khâu lão dậy, ta có việc muốn nói với mọi người!

Tiếu Trung đao dạ một tiếng, quay nhìn Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Diêu cô nương thích nghỉ ở phòng thế nào?

Diêu Ngọc Nga quả thật đã quá mệt mỏi, ngáp nhẹ một cái nói:

- Tùy thôi, phòng nào cũng được.

Tiếu Trung đao nói:

- Dãy phòng phía sau tốt lắm, chúng ta tới đó đi.

Y dắt mọi người đi qua hành lang dãy phòng trước, tiện đường gõ cửa gọi Độc Nương Tử Hắc Minh Châu, Quái Thủ Phiên Thiên Chứ Tích Kỳ, Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng dậy, rồi đi tiếp qua dãy phòng sau.

Tới dãy phòng sau, Tiếu Trung Đao mở cửa một gian để Diêu Ngọc Nga vào nghỉ, kế đó đi gọi Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc, Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình, Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn, Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh dậy.

Y vẫn tưởng Vũ Duy Ninh sau lưng Vô Danh Ma nãy giờ là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh (Vô Danh Ma hóa trang cho chàng thành một ông già, nên thủy chung không mở miệng hỏi câu nào.) Lúc Vô Danh Ma bước vào một gian phòng trống ngồi xuống, điếm tiểu nhị đã mang trà tới. Bà ta đưa tiền hưởng cho y, xua tay nói:

- Được rồi, không cần tới đây nữa!

điếm tiểu nhị lui ra không bao lâu, tám người bọn Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc lục tục bước vào.

Bọn họ thi lễ hỏi thăm Vô Danh Ma, Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh nhìn Vũ Duy Ninh cười hỏi:

- Văn huynh, ngươi hết đau bụng rồi chứ?

Vũ Duy Ninh ngồi ngây ra trên ghế, như chẳng nghe thấy gì.

Bệnh Lang Trung thoáng sửng sốt, nhìn qua Vô Danh Ma hỏi:

- Bang chủ, Văn huynh làm sao thế?

Y vẫn tưởng người cải trang lão nhân kia là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh!

Vô Danh Ma cười khảnh khách nói:

- Y không phải là Văn Thiên Sinh đâu!

Tám lão ma nghe thấy đều ngơ ngác, nhất tề nhìn về phía Vũ Duy Ninh, kinh ngạc hỏi:

- Y không phải là Văn Thiên Sinh sao? Vậy y là ai?

Vô Danh Ma cười nói:

- Các ngươi hỏi y xem!

Bệnh Lang Trung quả nhiên quay ngay qua hỏi Vũ Duy Ninh:

- Này, ngươi là ai?

Vũ Duy Ninh ngơ ngơ đáp:
- Ta là Du Hồn Tú Sĩ Cừu Như Sơn!

Tám lão ma nghe thấy lãi ngơ ngác, hai mắt trợn tròn. Bệnh Lang Trung nhịn không đượclạihỏi:

- Nhà ngươi ở đâu?

Vũ Duy Ninh dáp:

- Hang Du Hồn, núi Du Hồn!

- Ngươi đi đâu vậy?

- Tới Đồng Tâm Minh!

- Để làm gì vậy?

- Tìm Vô Trần thượng nhân báo thù. Y giết cha mẹ ta, ta phải ăn thịt lột da y!

Tám lão ma nghe tới đó đã biết "lão nhân" này cũng bị Ly Hồn Hoán Phách, chỉ không biết y là ai, lập tức nhất tề nhìn qua Vô Danh Ma hỏi:

Bang chủ, nhưng người này là ai thế?

Vô Danh Ma nói:

- Trước khi đau bụng, Ma Y Quỷ Sư đã sống cạnh các ngươi vài hôm, sau khi đau bụng, y là ân nhân cứu mạng của các ngươi là Vũ Duy Ninh!

Tám lão ma nghe xong biếc sắc, nhất tề nhảy dựng lên, kêu thất thanh:

- cái gì? Y là Vũ Duy Ninh sao? Y giả mạo Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh sao?

Vô Danh Ma gật đầu nói:

- Y sau khi lọt lưới ở thành huyện An Tân đã giết Văn lão, từ tối hôm ấy bắt đầu giả mạo Văn lão trà trộn vào bản bang!

Tam Tuyệt Độc Hồ Vô cùng hoảng sợ, nhịn không được ngắt lời hỏi:

- Bang chủ làm thế nào phát hiện ra được?

Vô Danh Ma nói:

- Chuyện này phải quy công lao cho ngươi. Hôm ấy ngươi nói với ta là Văn lão có chỗ khang khác, bảo ta cảnh giác lưu ý, lúc ấy chắc ngươi cũng không nghĩ rằng y không phải là Văn lão, phải không?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Đúng vậy. Thuộc hạ chỉ nói rằng y có tâm sự gì đó, nên ngôn ngữ cử chỉ khác với người thường, hoàn toàn không nghĩ tới việc y là giả mạo.

Ngưng lại một chút, lại nói tiếp:

- Kỳ quái thật, thằng tiểu tử này làm sao lại có dược thuật dịch dung cao minh tới như thế nhỉ?

Vô Danh Ma nói:

- Đương nhiên là được Du lão tặc dạy cho. Thuật dịch dung của Du lão tặc vẫn đứng đầu võ lâm...

Ngưng lại một lúc lại chậm rãi nói:

- Nhờ ngươi cảnh tỉnh, nên ta mới ngấm ngầm quan sát hành động của y. Nhưng thằng tiểu tử này thông minh phi thường, ngoài chuyện ngươi nói là ngôn ngữ cử chỉ có chỗ khác thường ra, thật không thể nào nhìn thấy được chỗ sơ hở. Đến tối hôm thứ hai sau khi các ngươi lên đường, y mới vào phòng ta nói là đã hết đau bụng, trò chuyện lăng nhăng này nọ, rồi ngấm ngầm dùng Nhiếp Hồn Đại Pháp định ru ngủ ta, ta mới biết y không phải là Văn lão!

Tám lão ma nhớn nhác nhìn nhau, kêu thất thanh:

- Trời! Thằng tiểu tử này còn học được cả Nhiếp Hồn Đại Pháp nữa kia à?

Vô Danh Ma cười nhạt một tiếng nói:

- Có thể Du lão tặc đã cố ý muốn nhận gã tiểu tử này làm con rể, cho nên bao nhiêu bản lĩnh đều dốc ra dạy cả cho y.

Tam Tuyệt Độc Hồ hỏi:

- Y tiến hành thôi miên bang chủ để làm gì?

Vô Danh Ma nói:

- Đề lừa dược phương giải trừ Ly Hồn Hoán Phách mà! Thuật Nhiếp Hồn Đại Pháp kia khiến người ta ngủ đi, nhưng đẩy họ vào chỗ thần trí mơ màng nửa mê nửa tỉnh, y định lúc ta rơi vào tình trạng ấy, bắt ta nói ra dược phương thuốc giải!

Bệnh Lang Trung hỏi:

- Tại sao y không thừa cơ cứu bốn người bọn Du lão tặc mà lại muốn lấy trộm dược phương?

Vô Danh Ma đáp:

- Có thể là ba đặc sứ Du, Qua, Diệp bị chúng ta Ly Hồn Hoán Phách vẫn chưa chết, nên y mới nghĩ tới chuyện trộm thuốc giải mà không cứu người, vì chỉ cần nắm được dược phương thì lúc cần thiết cũng có thể cứu bốn người bọn Du lão tặc.

Tiểu Trung đao ngạc nhiên hỏi:

- Người bị Ly Hồn Hoán Phách nhìn thấy "kẻ thừ' rồi, đều sẽ hết sức đánh tới kiệt sức mà chết, ba đặc sứ Du, Qua, Diệp làm sao còn sống được tới bây giờ được?

Vô Danh Ma nói:

- Có thể bọn họ chỉ đánh ba người ngất đi, rồi liên tục cho họ uống thuốc mê để họ mê man mãi tới nay, cũng có thể còn sống.

Tiếu Trung đao nói:

- Nhưng vậy cũng chỉ sống được mười ngày, người ta mà không ăn cũng kiệt sức mà Chết chứ!

Vô Danh Ma nói:

- Trong các đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh có một gã Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên, có thể y có một loại thuốc có thể duy trì được sinh mạng ba người kia, ngoài ra người bị hôn mê tuy không thể ăn uống được, nhưng nếu dùng ống đưa thức ăn loại sữa bò vào người, vẫn có thể giúp họ kéo dài hơi tàn!

Bệnh Lang Trung vỗ đùi nói:

- Phải! Ba đặc sứ kia còn chưa chết, cho nên thằng tiểu tử này mới bỏ việc cứu người để ăn trộm dược phương... Sau đó thì thế nào nữa?

Vô Danh Ma nói:

- Lúc y thi triển Nhiếp Hồn Đại Pháp thì ta đã đề phòng, nên bèn giả như bị thôi miên ngủ đi. Thằng tiểu tử này cho rằng đã đắc thủ, bắt đầu tạo ra ảo cảnh cho ta, hỏi ta muốn chuyện gì, ta nói rằng muốn bắt được Vũ Duy Ninh...

Bà ta đem mọi chuyện xảy ra đêm ấy kể lại, tới đoạn "bắt được Vũ Duy Ninh thật" tám lão ma đều cười rộ lên.

Tam Tuyệt Độc Hồ cười hỏi:

- Rồi sau đó bang chủ Ly Hồn Hoán Phách cho y à?

Vô Danh Ma gật đầu đáp:

- Phải, vì phải đuổi kịp các ngươi, nên ta chỉ dạy cho y có một kẻ thù thôi, là Vô Trần thượng nhân!

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Quá hay, Vô Trần thương nhân từng giữ chức quyền minh chủ Đồng Tâm Minh, cũng là một nhân vật không thể coi thường, nếu thằng tiểu tử này mà giết được y, Tứ Hải Đồng Tâm Minh nhất định phải tan rã.

Ngọc Diện Hoa Thi hỏi xen vào:

- Thằng tiểu tử này bắt đầu giả mạo Văn lão ở huyện thành An Tân, vậy Thân Đồ lão cũng do y hạ sát phải không?

Vô Danh Ma đáp:

- Đúng, có thể cả cái chết của Vô ảnh Cước Hướng Liên cũng là kiệt tác của y.

Ngọc Diện Hoa Thi lại hỏi:

- Còn Tang lão?

Vô Danh Ma nói:

- Ta quên không hỏi y, nhưng rất có thể Tang lão cũng là bị y giết hại trên đường.

Chương 65: Sóng dữ khó ngăn

Ngọc Diện Hoa Thi hai mắt bắn ra tia sáng oán hờn tàn độc, trầm giọng nói:

- Thằng tiểu tử này giỏi thật, trong vòng vài tháng đã giết bốn năm người của bọn ta...

Vô Danh Ma nói:

- Tối hôm ấy ta cũng định một chưởng đập chết y luôn, song lại nghĩ Ly Hồn Hoán Phách y, để y ra sức giúp bản bang giết kẻ thù cũng hay.

Nói tới đó, nhìn qua Tiếu Trung đao dặn:

- Lao lão, mang y đi ngủ đi, ta cũng muốn nghỉ ngơi một chút...

Quần ma nghe thế lập tức đứng dậy thi lễ lui ra. Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương cũng đem Vũ Duy Ninh vào một gian phòng trống, bảo chàng lên giường ngủ.

Dãy phòng ở hậu viện lại mau chóng rơi vào cảnh yên tĩnh.

Tiếu Trung Đao vẫn thức canh giữ, y thức canh giữ không phải là để đề phòng bọn Du Lập Trung trốn chạy, vì người bị Ly Hồn Hoán Phách không thể trốn chạy nữa, y chỉ đề phòng kẻ địch từ ngoài vào.

vũ Duy Ninh nằm yên lặng trên giường, đầu óc chàng tự nhiên rất sáng suốt. Nếu chàng muốn nhân lúc ấy trốn chạy thì dễ như trở bàn tay. Nhưng chàng không định trốn chạy, vi trốn chạy sẽ liên lụy cho Diêu Ngọc Nga, vả lại trước khi Vô Danh Ma Ly Hồn Hoán Phách chàng, đã cười cợt đem dược phương chữa trị nói ra. Nếu chàng bỏ trốn dọc đường, Vô Danh Ma sẽ biết chàng không mất hết thần trí, nhất định sẽ không thả bốn người bọn Du Lập Trung về Đồng Tâm Minh.

Cho nên chàng quyết định tiếp tục giả như bị điên cuồng ngu ngơ, chờ khi nào tới gần Đồng Tâm Minh ở Hằng Sơn, lúc Vô Danh Ma hạ lệnh thả bốn người bọn Du minh chủ và mình lên Hằng Sơn rồi, mình sẽ lên Đồng Tâm Minh trước báo cho mọi người đề phòng, tìm cách chế phục rồi đánh thuốc mê bốn người bọn Du minh chủ. Sau đó, chỉ cần mọi người ra sức đánh lui được bọn Vô Danh Ma tấn công đợt đầu xong, mình có thể dựa vào dược phương cứu chữa cho cả bảy người đang bị Ly Hồn Hoán Phách!

Hiện chàng chỉ lo lắng một việc là sau khi Vô Danh Ma thả bọn bốn người Du minh chủ lên núi gây loạn, nhất định bà ta sẽ thống lĩnh tám lão ma theo sau lên núi để nhân lúc cháy nhà hôi của, nếu lúc ấy các đặc sứ áo và và đại biểu môn phái có mặt ở Đồng Tâm Minh không đẩy lùi được bọn họ, Đồng Tâm Minh sẽ phải chịu tổn thất rất lớn.

Về chuyện này chàng không có cách nào cản trở cả, chàng chỉ còn cách mong mỏi Đồng Tâm Minh đẩy lùi được kẻ địch mà thôi.

Một đêm trôi qua.

Vô Danh Ma ngủ tới lúc mặt trời lên ba con sào mới dậy, mọi người ăn uống xong, mới bắt đầu ra xe lên, đường.

Cho đến lúc bị dắt ra xe, Vũ Duy Ninh mới nhìn thấy bốn người bọn Du minh chủ.

Dáng vẻ bọn họ cũng như tương đất tượng gỗ, thần thái ngơ ngơ ngác ngác. Bởi họ đều bị Tam Tuyệt Độc Hồ cải trang hết nên chẳng nhận ra nhau, không biết "kẻ thừ' đều đang ở trước mặt.

Già trẻ năm người vẫn bị ép vào năm cỗ xe ngựa như cũ, có Ngọc Diện Hoa Thi, Lang Tâm Hắc Long, Quát Thủ Phiên Thiên, Bệnh Lang Trung và Tiếu Trung Đao đánh xe, trước sau rời khỏi khách sạn, tiến về phía bắc.

Thầy trò Vô Danh Ma, Diêu Ngọc Nga và Vũ Duy Ninh ngồi cùng một xe cho nên suốt mấy ngày Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga không có dịp trò chuyện với nhau.

Nhưng cũng may là họ chẳng có gì phải bàn bạc với nhau nữa, chỉ còn yên lặng chờ xem tình hình diễn biến ra sao thôi.

Sau vài ngày, dãy núi Hằng Sơn đã thấp thoáng hiện ra trước mắt.

Vô Danh Ma hạ lệnh ngừng xe, nói với Độc Nương Tử Hắc Minh Châu:

- Hắc hộ pháp, ngươi hãy đem Ngọc Nga tới một thành trấn nào quanh đây, sắp cho nó ăn ở yên ổn trước đã.

Độc Nương Tử nói:

- ĐƯỢC rồi, cách đây hai mươi dặm về phía đông bắc có một tòa thành trấn.

Diêu Ngọc Nga làm ra vẻ không muốn xa sư phụ, nói:

- Sư phụ, đồ nhi muốn đi theo người một chặng nữa cơ!

Vô Danh Ma quả quyết nói:

- Không được, chỗ này quá gần Hằng Sơn rồi, ngươi không thể đi tiếp được nữa đâu.

Diêu Ngọc Nga chẩu chẩu mỏ nói:

- Vậy chừng nào sư phụ mới tới chỗ đồ nhi?

Vô Danh Ma nói:

- Khoảng bốn năm ngày.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Sao lâu quá vậy?

Vô Danh Ma nói:

- Từ đây tới Hằng Sơn còn phải đi một ngày nữa, tới gần chân núi ta sẽ thả năm người này lên, bọn họ cũng phải đi mất nửa ngày mới tới Đồng Tâm Minh, sau đó bọn ta sẽ tính toán mà lên núi, thừa cơ tấn công Đồng Tâm Minh, lần ra tay này rất khó nói rằng lúc nào mới tiêu diệt được toàn bộ kẻ địch trên núi, cho nên tính cả thời gian đi về sợ cần tới vài ngày.

Diêu Ngọc Nga rầu rời nói:

- Đồ nhi ở một mình trong khách sạn, lỡ gặp kẻ xấu thì làm sao?

Vô Danh Ma nói:

- Không sao, Hắc hộ pháp sẽ sắp xếp cho con được yên ổn, con không cần phải lo.

Diêu Ngọc Nga quay qua liếc Vũ Duy Ninh bên cạnh một cái, gật gật đầu nói một câu hai nghĩa:

- Được rồi, đồ nhi sẽ chờ ở chỗ đó, sư phụ người nhất định phải tới đấy nhé.

Vô Danh Ma gật đầu cười nói:

- Trừ phi ta mất mạng ở Đồng Tâm Minh, còn không thì nhất định sẽ tới đón con, con cứ yên tâm mà.

Vũ Duy Ninh cũng nói thầm trong lòng:

- Phải rồi, trừ phi ta mất mạng trong tay bọn ma đầu, còn không thì nhất định sẽ tới đón cô mà.

ánh mắt của Diêu Ngọc Nga lại quét lên mặt Vũ Duy Ninh lần nữa, thấy trong ánh mắt chàng có ý ưng thuận, lập tức hớn hở xuống xe, chào Vô Danh Ma rồi đi theo Độc Nương Tử.

Rồi đó Vô Danh Ma lại hạ lệnh lên đường, năm cỗ xe lại theo đường tiến lên.

Không bao lâu trời đã tối hẳn.

Đội xe cứ đi mau suốt đêm, khi trời bắt đầu hửng sáng thì tới một dãy núi cạnh Hằng Sơn.

Dưới chân núi có một đường sơn lộ chạy quanh co vào trong núi, đó là đường tắt lên Hằng Sơn.

Vô Danh Ma hạ lệnh dừng lại, lập tức ra lệnh cho sáu ma đầu:

- Tả Khâu quân sư ở lại đây, còn tất cả tản ra bốn phía!

Bọn Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình sáu người nghe lệnh tản ra, tiếp theo Vô Danh Ma nhìn Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Được rồi, bây giờ bắt đầu từ Du lão tặc, xóa hết thuốc dịch dung trên mặt họ, rồi thả lên núi!

Tam Tuyệt Độc Hồ mở cửa chiếc xe thứ nhất, bước vào trong nhìn Du Lập Trung ngu ngu ngơ ngơ bó gối trong góc cười nói:

- Cừu Như Sơn, kẻ thù của ngươi đều ở trên núi, ngươi có thể lên đó trả thù rồi!

Thánh Hiệp Du Lập Trung giật nảy mình, mắt loé hung quanh nhìn qua hai bên nói:

- ở đâu? Bọn chúng ở đâu?Tam Tuyệt Độc Hồ gio tay chỉ ra đỉnh núi cao tít hiểm trở phía ngoài xe nói:

- Trên đỉnh núi kia kìa, ngươi phải lập tức lên đó tìm chúng báo thù, có điều mặt ngươi dơ quá, để lão phu lau giúp cho.

Nói xong giò tay lên chà mạnh lên lớp thuốc dịch dung, khôi phục lại diện mạo của ông ta, rồi kéo ông ta xuống xe.

Du Lập Trung trợn mắt nhìn quanh, căm giận đùng đùng hỏi:

- Bọn chúng ở đâu? Bọn chúng ở đâu?

Tam Tuyệt Độc Hồ chỉ đường sơn lộ nói:

- Ngươi cứ đi theo đường này đi thẳng lên, đại khái đi khoảng nửa bữa cơm sẽ tới một tòa thạch bảo bằng đá trắng, kẻ thù của ngươi đều trong tòa thạch bảo ấy cả.

Du Lập Trung mắt lộ vẻ căm hờn, hai mắt rực ánh giận dữ, trừng trừng nhìn đường sơn lộ nói:

- Được, ngươi dắt ta đi!

Tam Tuyệt Độc Hồ lắc đầu nói:

- Không, ngươi cứ lên trước đi, một lát nữa lão phu sẽ lên giúp ngươi trả thù.

Du Lập Trung lại nói "được" tiếng nữa, lập tức sải chân, theo đường sơn lộ lao đi.

Tam Tuyệt Độc Hồ đưa mắt nhìn theo bóng ông ta khuất ở cuối đường rồi, mới lại mở cửa chiếc xe thứ hai.

Trong chiếc xe thứ hai là Hồng Tiểu Bình đang ngồi.

Tam Tuyệt Độc Hồ cũng làm như mới rồi, bước vào trong xe cười nói:

- Cừu Như Sơn, kẻ thù của ngươi đều ở trên núi, ngươi có thể lên đó trả thù rồi.

Hồng Tiểu Bình mắt loé tinh quang, chồm dậy lao đi, Tam Tuyệt Độc Hồ vội đưa tay giữ bà ta lại cười nói:

- Khoan đã, mặt ngươi dơ quá, để lão phu lau giúp cho...

Không bao lâu, thân hình Hồng Tiểu Bình đã khuất sau sơn lộ.

Người thứ ba lên núi là Du Băng Viên, người thứ tư lên núi là Nhất Đẩu Tiên, người thứ năm là Vũ Duy Ninh...

Vũ Duy Ninh chạy mau lên núi, đi được vài thăm bước, qua khỏi một sườn núi, quay đầu không thấy bọn Vô Danh Ma đuổi theo, chàng bèn mở hết tốc độ lao đi, nhanh như con thỏ sổ lòng phóng lên đỉnh núi.

Chàng muốn qua mặt bọn Du Lập Trung, lên Đồng Tâm Minh trước để thông báo cho mọi người chuẩn bị, nên chàng sẽ khỏi đường sơn lộ, xuyên rừng vượt dốc chạy lên.

Chàng không đi theo đường sơn lộ còn có một lý do khác, là sợ bốn người bọn Du minh chủ chặn đường đánh giết, vì chàng đã khôi phục diện mạo thật, nếu bị họ phát giác, nhất định là sẽ căm hờn muốn xé xác "kẻ thừ'.

Suốt đường dốc sức chạy không nghỉ, hơn một giờ sau mới lên tới đỉnh núi, đã nhìn thấy tòa Tứ Hải Đồng Tâm Minh sừng sững xa xa.

Lúc ấy chàng dã Vô cùng mỏi mệt, quần áo đều bị cành cây móc xé rách bươm, toàn thân mồ hôi chảy nhễ nhại, cũng giống hệt người điên!

Nhưng chạy tới gần Đồng Tâm Minh, chàng biết một phen hết sức vừa rồi của minh đã uổng công!

Du Lập Trung, Hồng Tiểu Bình, Du Băng Viên và Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch vẫn đều không bị chàng vượt qua, bốn người bọn họ đã tới Đồng Tâm Minh trước.

Đúng thế, trẽn, sân Đồng Tâm Minh lúc ấy đang diễn ra một trường ác chiến đáng sợ.

Trên sân đã có ba cái xác, đó là đặc sứ áo vàng thứ nhất Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoàng, đặc sứ áo vàng thứ sáu Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Yến, đặc sứ áo vàng thứ tám Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình!

Ba vị đặc sứ này rõ ràng là bị bốn người bọn Du Lập Trung giết chết.

Lúc ấy những người đang liều mạng ngăn chặn bốn người bọn Du Lập Trung là đặc sứ áo vàng thứ hai Thần Đà Tử Hầu Thông, đặc sứ áo vàng thứ ba Thanh Khê lão nhân Từ Giới Nhiên, đặc sứ áo vàng thứ chín, Hác công công Vũ Văn Đỉnh, đặc sứ áo vàng thứ mười Hắc bà bà Ngư Tri Xuân, đặc sứ áo vàng thứ mười một Phi Long Trảo Vi Uy Lương, đặc sứ áo vàng thứ mười hai Thân Thủ tướng quân MỘ Dung Tùng, đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, đặc sứ áo vàng thứ mười sáu Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên, bọn họ hai người đánh một cũng chỉ miễn cưỡng chống chọi được với bọn Du Lập Trung.

Tình hình này cũng chẳng có ai lạ, vì người bị Ly Hồn Hoán Phách thì huyết dịch toàn thân chảy ngược, đã không sợ điểm huyệt, vả lại trong bọn họ lòng chất chứa thù hận, bây giờ tìm được "kẻ thừ', ra tay chẳng chút lưu tình, chỉ công không thủ, toàn ra đòn hiểm ác, mười tám vị đặc sứ áo vàng lại không coi bốn người là kẻ thù thật sự, ra tay đương nhiên không thể dốc sức, cho nên tuy hai đánh một vẫn không thể chế phục được họ.

Buồn cười là bốn người bọn Du Lập Trung tuy đánh nhau chí mạng với bốn vị đặc sứ áo vàng, nhưng già trẻ bốn người lúc nào di động tới cạnh nhau cũng lại tàn sát nhau.

Du Lập Trung coi Hồng Tiểu Bình là kẻ thù giết vợ, Hồng Tiểu Bình coi Du Lập Trung là kẻ thù giết chồng, Du Băng Viên không tha Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, mà Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch cũng tha Du Băng Viên. Cho nên tám vị đặc sứ áo vàng một mặt vừa phải hóa giải thế công của họ đánh mình, một mặt lại phải hóa giải thế công của họ đánh nhau, cục diện đấu trường cứ rối tung lên.

Đại biểu hai bang ba giáo chín môn phái đứng vòng quanh xem đánh nhau, người nào cũng mặt mày trắng bệch, nhinh nhau kinh hãi, vì Thánh Hiệp Du Lập Trung là nhân vật được họ kính trọng như thần như thánh, là một vị minh chủ duy trì an ninh võ lâm mà giờ đây lại phát điên, làm sao họ lại không hoảng sợ.- Giết!

- Bình!

Đặc sứ áo vàng thứ mười một Phi Long Trảo Vi Uy Lương trở tay không kịp, trên hông đã bị Du Lập Trung giáng trúng một chưởng, trong tiếng gào thảm, thân hình bay tung lên ra ngoài ba trượng, nằm im không bò dậy nữa!

Đặc sứ áo vàng thứ mười bảy Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa lập tức nhảy vào vòng chiến, cùng với Thần Đà Tử Hầu Thông liên thủ đối phó với Du Lập Trung.

Vũ Duy Ninh lao tới sân Đồng Tâm Minh, đại biểu thứ nhất của phái Thiếu Lâm là Vô Trần thượng nhân vội nhảy xổ ra, xuất thủ đánh luôn.

Nếu Vũ Duy Ninh bị Ly Hồn Hoán Phách thật, thi vị Vô Trần thượng nhân trước mắt đây quả là "kẻ thừ' của chàng, song chàng chẳng hề mất hết thần trí, nên lách người né một quyền của Vô Trần thượng nhân, hớt hãi kêu lên:

- Xin thượng nhân dừng tay, tiểu nhân không có điên!

Già trẻ năm người cùng rời Đồng Tâm Minh một lúc, hôm nay năm người cùng về một ngày, bọn Thánh Hiệp Du Lập Trung đều phát điên, chỉ có chàng thì không, Vô Trần thượng nhân đời chịu tin. Một quyền của ông đánh trượt, bèn xoay người nửa vòng phát cước đá lên, quát:

- Nằm xuống mau!

Hoại Tâm Cước của phái Thiếu Lâm cực kỳ nổi tiếng,Vũ Duy Ninh tuy nhanh nhẹn, nhưng lúc né người lui tránh vẫn Vô cùng nguy hiểm, chỉ cách có một tấc là bị đá trúng tâm kh ẩu!

Chàng không ra đòn đánh lại, lại vội kêu lên:

- Xin thượng nhân dừng tay, tiểu nhân thật là không bị điên, mà...

Chàng nói chưa dứt, Vô Trần thượng nhân lại đánh tới một quyền vào giữa mặt, rõ ràng là Bách BỘ Thần Quyền Vô cùng lợi hại của phái Thiếu Lâm.

Vũ Duy Ninh không có thời gian giải thích, nghiêng người co lại một cái, lại tránh thoát phát quyền của Vô Trần thượng nhân trong đường tơ kẻ tóc.

Vô Trần thượng nhân đánh liến ba chiêu đều bị Vũ Duy Ninh tránh hết, lại càn nổi nóng, đột nhiên cười nhạt một tiếng quát:

- Cứ cho là ngươi không có điên đi chăng nữa, hôm nay lão nạp cũng phải siêu độ cho ngươi!

Hai chưởng cùng xô ra, một trên một dưới, thế như xô núi dốc biển, ào ào vỗ tới Vũ Duy ninh.

vũ Duy Ninh trong một chớp mắt sửng sờ gần như bất động vì câu nói của đối phương quá đỗi lạ lùng - rõ ràng đã biết là mình không điên, tại sao lại còn muốn "siêu độ,, mình?

Câu nói ấy của ông ta là có ý gì?

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ như chớp, chàng hiểu ngay ý tứ của đối phương.

Vị hòa thượng Thiếu Lâm này đối với mình vẫn còn thành kiến rất sâu, chỉ vì mình trót dại thả bảy mươi mốt tên ma đầu khiến đệ tử phái Thiếu Lâm của họ bị giết hại, nên đến nay ông ta còn căm hận mình. Trước đây là nhờ Du minh chủ giúp đỡ bảo vệ mình nên ông ta mới nhịn nhục không phát tác, giờ thì Du minh chủ phát điên rồi, ông ta định nhân cơ hội này giết chết mình để trả hờn riêng đây.

Hừ, con lừa trọc không biết phải trái này giỏi thật!

Chàng hiểu được tâm ý đối phương rồi đột nhiên không kìm được giận dữ, không né tránh nữa, xoay người một cái, lách qua chưởng kình của đối phương bước sang mé trái, đẩy mạnh chưởng ra.

Vô Trần thượng nhân cười rộ, thân người lún xuống một cái, thế công của hai tay chợt biến đổi, một chiêu Kim Báo LỘ Trảo chụp vào tay chưởng của Vũ Duy Ninh.

Đôi bên vừa xuất thủ, do tốc độ quá mau lẹ nên không ai có cơ hội né chỗ thực đánh chỗ hư, song chưởng "bình!" một tiếng đụng nhau.

vũ Duy Ninh nửa người trên đảo một cái, đứng không vững phải lùi lại hai bước.

Vô Trần thượng nhân cũng bị đẩy lùi hai bước, ông ta tựa hồ không ngờ công lực Vũ Duy Ninh thâm hậu tới mức như vậy, sắc mặt thoáng kinh ngạc, kế cười một tiếng nói:

- Tiểu tử, quả nhiên ngươi không kém cõi gì, tiếp lão nạp một chưởng nữa xem sao!

Lời ra chưởng tới, kình phong như sóng đổ!

Vũ Duy Ninh cũng không chịu lép vế, vung chưởng hết sức đánh ra, đôi bên lại đối chưởng lần thứ hai nghe "ầm" một tiếng điếc tai, quả nhiên kỳ phùng địch thủ, mỗi người đều lùi ba bước!

Ngay sau đó, Vô Trần thượng nhân như nổi nóng thật sự, chỉ thấy ông ta trợn ngược lông mày, sát cơ đầy mắt, quát vang một tiếng như sấm, bàn tay như cái quạt đánh ra liên tiếp ba chưởng.

ông ta dốc hết công lực một đời rèn luyện ra đánh Vũ Duy Ninh.

Vũ Duy Ninh đối chưởng với ông ta lần thứ hai rồi, tuy không rơi vào thế kém song thấy lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động nhộn nhạo, một cánh tay tê chồn, biết rằng nếu liều mạng đón đỡ lần nữa thì mình sẽ bất lợi, nên không dám thẳng thắn đón tiếp chưởng đối phương đánh tới bèn nhảy vọt lên năm sáu thước, lăng không sấn vào chĩa hai ngón tay đâm vào mắt đối phương.

Vô Trần thượng nhân một chưởng đánh ra nửa chừng thấy đối phương lăng không vọt tới, vừa tức giận vừa lo lắng, trừng mắt hừ một tiếng, chiêu thế lập tức thay đổi, tay trái gạt mạnh đẩy hai chỉ của Vũ Duy Ninh qua một bên, tay phải ra một chiêu Hồ Thiên Trực Cử biến chưởng thành quyền đánh thẳng vào bụng Vũ Duy Ninh.

Vũ Duy Ninh vừa thấy hai chỉ không sao đánh tiếp được nữa lập tức rút tay triệt chiêu, tay trái phẩy nhẹ đỡ quyền của đối phương, quyền chưởng chạm nhau, chàng bèn mượn lực lăng không, bắn lên cao một trượng lật người đáp ra ngoài hai trượng.

Nào ngờ hai chân vừa chạm đất, chợ sau lưng có tiếng quát trong trẻo vang lên, tiếp theo là một luồng kình phong đánh tới.

Chàng vừa nghe đã biết ngay người đánh mình là Du Băng Viên, lúc ấy không kịp xoay người đón đỡ, lập tức ngồi thụp xuống, quét ngược về phía sau một chưởng.

Trong chớp mắt phát chưởng của Vũ Duy Ninh lướt qua trên đầu chàng, chiêu thức rơi vào chỗ không.

Nhưng cũng trong chớp mắt này, chưởng của chàng quét trúng ngực Du Băng Viên - trúng cái gì đó tròn tròn mềm mềm!

Chàng biết đánh trúng phải cái gì, nên phát hoảng.

Nhưng đều làm chàng phát hoảng hơn là sự việc phát sinh sau đó. Du Băng Viên trúng chưởng xong gào lên một tiếng thê thảm ngã ngửa luôn ra đất!

vũ Duy Ninh ngoái đầu nhìn, thấy nàng không đứng dậy nữa, rõ ràng là bị trọng thương, không kìm nổi kinh ngạc, chỉ vì phát chưởng chàng đánh ra vừa rồi lực đạo cực kỳ có hạn, quyết không làm nàng bị thương được, mà nàng lại bị thương, đây là chuyện gì vậy?

Chẳng lẽ vì bị mình đánh trúng nhũ phong, nên nàng vừa thẹn vừa giận mà tức ngất đi chẳng?

Không! Không thể nào như thế được! Nàng đã bị Ly Hồn Hoán Phách rồi, biết mình là ai mà còn thẹn thùng xấu hổ?

Vậy tại sao nàng lại ngã lăn không dậy nổi?

Chàng nghĩ không ra, nhưng chàng không nghĩ gì nhiều, vội quay người bước lên đỡ nàng dậy, gọi rối rít:

- Du cô nương! Du cô nương!

- Tiểu tử giỏi, ngươi đánh chết Du cô nương rồi, bây giờ thì đừng mong sống nữa!

Câu nói cùng chưởng phong đồng thời vang lên, chưởng kình rít lên như sấm, đánh vào huyệt Linh Đài trên lưng chừng.

Người ra tay tập kích chàng, vẫn là Vô Trần thượng nhân!

Vũ Duy Ninh không kịp suy nghĩ gì, lập tức bế Du Băng Viên lướt qua mấy bước bên cạnh.

vũ Duy Ninh vừa nhìn thấy tình hình, thầm nghĩ nếu mình không kịp thời bế Du Băng Viên né qua, há nàng đã chẳng bị phát chưởng của đối phương đánh nát ra như cám rồi sao? Vì thế bừng bừng nổi giận, lập tức đặt Du Băng Viên xuống, nhảy lên gầm lớn một tiếng xông vào Vô Trần thượng nhân, hai chưởng xòe ra như vuốt rồng, bất kể đầu hay mặt đối phương cứ chụp bừa tới.

Vô Trần thượng nhân là một trong vào cao tăng đứng đầu phái Thiếu Lâm, võ công siêu quần, kinh nghiệm phong phú, đâu để chàng dễ dàng chụp trúng. Chỉ thấy tay áo rộng của ông ta phất một cái, thế như chim công vươn cánh, che khuất ánh mắt Vũ Duy Ninh, tiếp đó ông ta rún người bước mau tới, vung chưởng đánh vào đầu gối phải Vũ Duy ninh.

Hai người một tới một lui, lập tức xoắn vào nhau không ai gỡ ra được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau