ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Ma đầu thích ý

Vũ Duy Ninh thi lễ lui ra, trong lòng ngầm tiếc rẻ, vì chàng thấy Vô Danh Ma có vẻ rất buồn ngủ, mà mình thì lại chưa thể thi triển được Nhiếp Hồn Đại Pháp, bỏ mất cơ hội Vô cùng thuận lợi.

Tại sao chàng không thể thi triển Nhiếp Hồn Đại Pháp?

Vì cho đến hiện tại, trong lòng chàng vẫn chưa ổn định, tâm lý rối loạn, không có cách nào thi triển Nhiếp Hồn Đại Pháp được!

Trong đầu chàng không ngừng vang lên câu hỏi:

- Tại sao bà ta lại là Vô Danh Ma? Tại sao? Tại sao?

Chàng nhớ tới lần trước trong toà phủ đệ hoang phế ở Ngũ Đài sơn, Thánh Hiệp Du Lập Trung thất thủ bị bắt, Tam Tuyệt Độc Hồ sai mình sai mình tới Đồng Tâm Minh dụ Bạch Hiệp Du Ngọc Long, đưa cho mình một tấm bản đồ, buộc mình phải theo đúng đường mà đi. Rồi đó trước khi trời tối, mình tới đúng chỗ đèo Thương Tâm nơi nữ nhân tóc bạc ở, ghé vào xin bà ta ngủ nhờ...

Hừ, té ra đó đều do bọn họ bố trí!

Bọn họ bố trí cho mình gặp mặt Vô Danh Ma, mục đích là để xem mình có thành thật theo họ không, có đúng là hết lòng tuân lệnh họ không. Chẳng lạ gì tối hôm ấy bà ta cứ khuyên mình đừng nhận người có hiệu có chữ "Hồ" làm sư phụ. Té ra là bà ta có ý dò xét mình, may mà mình không nói rõ ý căm ghét Tam Tuyệt Độc Hồ, chứ không thì cái mạng của mình đã mất trong gian nhà trúc ấy rồi!

Đêm ấy mình đã thành thật tỏ ý thương cảm cho "thân thế đáng thương" của bà ta, mình còn đề nghị bà ta cho bà nội về ở cùng, một phần để bà ta bớt cô đơn hiu quạnh, không ngờ rằng là toàn là bị bà ta lừa dối cả!

Nếu quả mình cứu được bà nội thật, đưa bà nội tới chỗ bà ta, há chẳng phải là lại đưa bà nội vào miệng cọp à?

Đáng sợ thật! Tại sao lòng người lại âm hiểm tới mức ấy kia chứ? Bà ta là ai? Bà ta là một người đàn bà, tại sao lại muốn lãnh đạo quần ma lao khổ đối đầu với Đồng Tâm Minh? Tại sao? Tại sao?

Chàng ngơ ngơ ngẩn ngẩn suy nghĩ, tới khi có người kéo tay áo chàng mới từ chỗ mơ màng trở về thực tại.

Người kéo tay áo chàng là Diêu Ngọc Nga, nàng thấy chàng từ trong phòng Vô Danh Ma bước ra có vẻ như kẻ mất hồn, lại thấy Vô Danh Ma an nhiên trong phòng, trong lòng mười phần thắc mắc, nên bước tới kéo áo chàng, tỏ vẻ dò hỏi.

Vũ Duy Ninh lắc đầu hạ giọng nói:

- Không được, lần này không được...

- Tại sao không được?

Vũ Duy Ninh nói:

- Chuyện dài lắm, về sau có dịp sẽ nói cho cô biết... A, đúng thế, viên dạ minh châu này quả là rất lớn đấy!

Chàng vừa nói vừa giơ tay chỉ viên dạ minh châu gắn giữa vòm trần Hoài ân đường nói tiếp:

- CÔ xem, ánh sáng của nó gấp mấy lần những viên kia đấy!

Sở dĩ chàng đột nhiên thay đổi câu chuyện vì vừa nghe thấy trong địa đạo có tiếng bước chân vang lên...

Trong khoảnh khắc, Tam Tuyệt Độc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi, Lang Tâm Hắc Long, Tiếu Trung đao, Quái Thủ Phiên Thiên năm lão ma kéo vào Hoài ân đường!

Diêu Ngọc Nga lúc ấy mới hiểu rõ là do Vũ Duy Ninh thay đổi đề tài câu chuyện một cách đột ngột, nàng cũng là một cô gái thông minh lanh trí, lập tức nói ngay:

- Viên dạ minh châu này chắc là đắt tiền lắm?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta nghĩ là đáng giá liên thành!

Lúc ấy bọn Tam Tuyệt Độc Hồ đã tới bên cạnh, Ngọc Diện Hoa Thi cười nói:

- Diêu cô nương thích viên dạ minh châu kia à?

Diêu Ngọc Nga ngượng ngùng cười nói:

- Báu vật hiếm có như thế, ai mà không thích?

Ngọc Diện Hoa Thi lại cười nói:

- Lão phu cũng có một viên, sẽ tặng cho Diêu cô nương.

Diêu Ngọc Nga lắc đầu nói:

- Không, tôi không cần.

Ngọc Diện Hoa Thi nói:

- Diêu cô nương nói là rất thích mà?

Diêu Ngọc Nga mỉm cười đáp:

- Thích là một chuyện, chiếm hữu là một chuyện khác, tôi chỉ nghĩ tới chuyện ngắm nghía, không nghĩ tới chuyện chiếm hữu.

Tam Tuyệt Độc Hồ cười hô hô nói:

- Nhãn quang của bang chủ chúng ta quả nhiên không nhầm, Diêu cô nương tài thức khác tục, quả là các cô gái bình thường không thể sánh được!

Diêu Ngọc Nga cười xấu hổ nói:

- Tả Khâu lão tiền bối nói kháy rồi, tôi đọc sách rất ít, cái gì cũng không biết...

Quần ma nhất sinh trôi nổi giang hồ, ít khi có dịp ở cạnh một cô con gái con nhà lành thuần khiết, lúc ấy nhìn theo Diêu Ngọc Nga trong vẻ xấu hổ có dáng cách rất hồn nhiên, đều thấy thích thú, không kìm được đều hô hô cười rộ.

Vũ Duy Ninh sợ nàng ứng phó không khéo làm hỏng việc lớn, lúc ấy khẽ cười nói:

- Diêu cô nương có theo lệnh sư ngồi xe mấy ngày, chắc cũng mệt mỏi, hãy về phòng nghỉ đi!

Diêu Ngọc Nga gật đầu cười khẽ nói:

- ồ, lão nhân người nói sẽ dạy võ công cho tôi, không được lười biếng đấy.

- Không phải, không phải! Lão phu có rảnh sẽ dạy cô, nhưng không phải hôm nay!

Diêu Ngọc Nga cười một tiếng rồi bỏ đi. Vũ Duy Ninh chờ nàng bước vào phòng Vô Danh Ma xong, bèn quay về phía bọn Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Các vị, có chuyện này lão phu chưa kịp cho các vị biết, là chuyện của Vô ảnh Cước Hướng Liên...

Chàng lại đem chuyện cái chết của Vô ảnh Cước Hướng Liên kể lại một lượt, vì chàng thấy đã kể cho Vô Danh Ma rồi, nếu không kể cho bọn họ nghe thì không hợp lý.

Quần ma nghe xong chuyện Hướng Liên, đã không có một chút buồn rầu thương tiếc, lại có vẻ mười phần thú vị, Lang Tâm Hắc Long cười hô hô nói:

- Vì bóp chân cho một mụ đàn bà vừa già vừa xấu mà chết, thì còn ra cái gì? Làm quỷ cũng phong lưu à? HÔ hô hô...

Buổi chiều hôm ấy, ba lão ma còn lại là Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình, Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh, Độc Nương Tử Hắc Minh Châu cũng tới nơi.

Chỉ còn Tam Thủ Cái Tang Nguyên chưa tới!

Quần ma đều cho rằng Tam Thủ Cái Tang Nguyên chậm lắm là sáng mai phải tới, chỉ có Vũ Duy Ninh biết rằng y vĩnh viễn sẽ không tới đây được nữa.

Ngày mai, Vô Danh Ma sẽ thi triển việc Ly Hồn Hoán Phách với bọn Du minh chủ bốn người rồi.

Vũ Duy Ninh định là trước lúc ấy sẽ thi triển Nhiếp Hồn Đại Pháp với Vô Danh Ma để ăn trộm được phương thuốc, nhưng đã bỏ mất cơ hội vì Vô Danh Ma ngủ đến lúc ba người Cung Quang Đình tới nơi mới tỉnh dậy, từ lúc ấy đến sáng chỉ còn có một đêm, mà chưa nói tới chuyện Vô Danh Ma ngủ xong một giấc tỉnh giấc tinh thần đã mười phần xung mãn, ngay cả Vũ Duy Ninh cũng không nghĩ ra lý do gì để vào phòng bà ta tối nay!

Tóm lại, trước khi bọn Du minh chủ bốn người bị Ly Hồn Hoán Phách, chàng không có cơ hội nữa rồi!

Hiện tại chàng chỉ còn một hy vọng, hy vọng là sau khi bọn Du minh chủ bốn người bị Ly Hồn Hoán Phách rồi, mình có thể nhanh chóng tìm cơ hội rát ay!
Ngoài ra, chàng còn hy vọng mười ba vị đặc sứ áo vàng còn lại của Đồng Tâm Minh mau chóng được tin của Du minh chủ bị bắt, theo con đường mà mình đã rải Thập Lý Hương để tìm tới nơi này.

Có điều hy vọng đó mười phần xa vời, vì Đồng Tâm Minh không có cách nào khác biết được Du minh chủ đã bị địch nhân bắt, mà cho dù có biết cũng không có cách nào đến được Lạc Dương trước sáng mai.

Đêm hôm ấy Vũ Duy Ninh thức suốt đêm, chàng mong là đêm nay cứ kéo dài đừng sáng, nhưng cuối cùng trời cũng đã sáng!

Vô Danh Ma cùng quần ma ăn sáng trong gian nhà trúc xong, sực nhớ tới Tam Thủ Cái Tang Nguyên, bèn nói:

- Tang hộ pháp mà không tới đây trong chiều nay, thì nhất định là có chuyện xảy ra rồi!

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Với thân thủ của y, chẳng lẽ lại không thoát được địch nhân đuổi theo à?

Vô Danh Ma nói:

- Nếu người đuổi theo là Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy, thì khó nói lắm.

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Nhưng chỉ cần Tang huynh không động thủ với y, chưa chắc Thượng Quan Uy đã dễ dàng bắt sống được Tang huynh.

Vô Danh Ma ờ một tiếng rồi nhìn qua dặn Tư Không Sâm:

- Suốt ngày hôm nay ngươi phải trực ở phía sau khác sạn, nếu phát hiện có nhân vật nào khả nghi tiến vào, phải lập tức báo lại ngay.

Tư Không Sâm đáp:

- Được rồi, xin bang chủ yên tâm.

Vô Danh Ma đứng dậy nói với mọi người:

- Đi thôi, chúng ta xuống dưới kia xem.

Mười người xếp hàng đi vào Hoài ân đường rồi, Vô Danh Ma lại phân phó:

- Bốn vị Lãnh, Văn, Lao, Chừ vào mang bốn người bọn họ ra đây!

Tam Tuyệt Độc Hồ đưa một chiếc chìa khoá cho Ngọc Diện Hoa Thi, bốn người lập tức đi vào địa đạo, tới chỗ phòng sặt.

Vũ Duy Ninh là một trong bốn người, chàng cảm thấy Tam Tuyệt Độc Hồ chỉ đưa một chiếc chìa khoá cho Ngọc Diện Hoa Thi, trong lòng rúng động, nhưng chàng lập tức hiểu ngay đó chỉ là chìa khóa mở chân, nếu Tam Tuyệt Độc Hồ cũng đưa chìa khóa mở tay thì mình mới có thể xuất kỳ bất ý chế phục ba người Lãnh, Lao, Chừ cướp lấy chìa khóa giải phóng cho bốn người bọn Du minh chủ, dẫn bọn họ liều mạng xông ra.

Nhưng bây giờ không được, vì khóa tay không được tháo, bọn bốn người bọn Du minh chủ nhất định không chống nổi bọn Vô Danh Ma, Tam Tuyệt Độc Hồ, Độc Mục Cuồng, Lang Tâm Hắc Long, Bệnh Lang Trung và Độc Nương Tử sáu người.

Cho nên chàng chỉ có cách "yên phận" đi theo ba lão ma Lãnh, Lao, Chừ vào phòng sắt Tới phòng sắt rồi.

Vũ Duy Ninh bước lên trước mở cơ quan, nhìn Du Lập Trung, Hồng Tiểu Bình, Du Băng Viên và Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch trong phòng cười nhạt nói:

- Nghe đây, bang chủ bọn ta muốn mời bốn vị ra ngoài nói chuyện, các vị tốt nhất là đừng có phản kháng, nên biết phản kháng cũng Vô ích thôi!

Du Lập Trung gật đầu cười nói:

- Yên tâm, không nắm chắc thì không bao giờ lão phu ra tay đâu mà!

Du Băng Viên hiện đã biết gã "Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh" trước mặt là Vũ Duy Ninh, nhưng nàng đã được dặn dò trước, không dám lộ vẻ vui mừng, nhưng không tự chủ được cứ chằm chằm nhìn vào Vũ Duy Ninh, khiến chàng bất giác tim đập thình thịch.

Ngọc Diện Hoa Thi cất chân bước vào, lấy chìa khóa cúi xuống mở khoá chân cho Du Băng Viên, kéo nàng ra ngoài phòng sắt nói:

- Vị nào mang cô ta đi vậy?

Yù của y là mang Du Băng Viên đi trước để bọn ba người Du Lập Trung còn lại không dám làm gì.

Vũ Duy Ninh thấy nãy giờ Du Băng Viên cứ nhìn mình chằm chằm, trong mắt lộ vẻ khẩn cầu, không nỡ để nàng thất vọng, bèn đưa tay nắm lấy tay nàng nói:

- Đi!

Đi được khỏi phòng sắt vài bước, Du Băng Viên vui vẻ truyền âm hỏi:

- Vũ Duy Ninh, ngươi đúng là Vũ Duy Ninh đấy à?
Vũ Duy Ninh cảm thấy dở khóc dở cười, truyền âm đáp:

- Ta thật hy vọng là không phải, nhưng ta đúng là Vũ Duy Ninh!

Du Băng Viên hớn ha hớn hở không kìm được cứ nhìn vào chàng, lại truyền âm hỏi:

- Thật không ngờ... ngươi làm sao qua mắt được bọn họ?

Vũ Duy Ninh nói:

- chuyện này thì có thể nói là rất ít có khả năng, nên nói qua mặt được bọn họ...

Đừng có nhìn ta chằm chằm, cũng đừng có hớn hở như thế!

- Vô Danh Ma sai bọn ngươi tới mang bọn ta ra làm gì?

- Ly Hồn Hoán Phách!

- A, ngươi mau tìm cách cứu bọn ta ra nhanh lên chứ!

- Không kịp đâu, có điều cô cứ yên tâm, ta sẽ hết sức tìm phương cách lấy được giải dược. Chỉ cần có được giải dược thì bốn người các ngươi và ba vị đặc sứ kia sẽ an toàn thôi!

- Vị cô nương đi cạnh Vô Danh Ma hôm trước là ai vậy?

- CÔ ta tên Diêu Ngọc Nga, vừa được Vô Danh Ma thu làm đệ tử, có điều có khả năng cô ta sẽ giúp ta...

- ô, cô ta chịu giúp ngươi à?

- Đúng vậy, ta đã cứu cô ra hai lần, lại còn cho cô ta năm trăm lượng bạc, đó là chuyện trước khi Vô Danh Ma thu nhận cô ta...

- CÔ ta biết ngươi là Vũ Duy Ninh?

- Biết.

- Ta biết rồi, cô ta rất thích ngươi, có phải không?

- Du cô nương đừng có hiểu lầm - Hiểu lầm à? Hừ, người không che giấu được ta đâu, nhưng thật ra... thật ra chuyện áy có liên quan gì tới ta? Ta... ta...

Nàng không nói tiếp nữa, vì lúc ấy Vũ Duy Ninh đã kéo nàng vào tới Hoài ân đường. Trong Hoài ân đường, trước mặt Vô Danh Ma lúc ấy đã có bốn cái ghế đồng.

Vũ Duy Ninh vừa nhìn thấy lập tức biết ngay đây là chuẩn bị cho bốn người bọn Du minh chủ ngồi, nên chàng cứ dắt Du Băng Viên tới cái ghế ngoài cùng bên phải, đẩy nàng ngồi xuống đó.

Vô Danh Ma cất tiếng nói:

- Điểm lại Ma huyệt của cô ta đi!

Vũ Duy Ninh theo lời điểm vào Ma huyệt của nàng, Du Băng Viên mắt chợt đỏ lên, nước mắt từ từ ứa ra.

Lang Tâm Hắc Long cười nói:

- Hô, vị Du đại tiểu thư này khóc rồi!

Độc Nương Tử cười khanh khách nói:

- CÔ ta cứ khóc thôi, nếu không, sẽ không còn cơ hội nào để khóc nữa đâu.

Bọn họ đều cho rằng Du Băng Viên khóc vì sợ Ly Hồn Hoán Phách, chỉ có một mình Vũ Duy Ninh biết rằng nàng khóc không phải vì sợ, mà vì đau lòng, nhưng chàng không còn cách nào giả thích cho nàng, chỉ biết cùng đau lòng với nàng mà thôi.

Không lâu sau, Du Lập Trung, Hồng Tiểu Bình, Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch cũng lần lượt bị dắt vào Hoài ân đường. Bọn Ngọc Diện Hoa Thi điểm vào Ma huyệt của họ xong cũng đẩy họ ngồi lên ghế đồng.

Vô Danh Ma ngồi trên một cái ghế da hổ đối diện với họ, ánh mắt loé lên vẻ Trảo lộng độc ác, khinh khỉnh nhìn Du Lập Trung một hồi rồi mới cất tiếng cười nói:

- Du đại minh chủ, có nhớ bản bang chủ đã nói gì không?

Bà ta đã đã khôi phục lại lối hóa trang như cũ cho nên cũng dùng giọng nói đàn ông, âm thanh lạnh lẽo Vô cùng!

Du Lập Trung cười nói:

- Mới qua một đêm làm sao quên được, ngươi nói sẽ làm cho lão phu đau lòng, run sợ!

- Đúng thế! Bây giờ tới lúc rồi đấy!

Du Lập Trung nói:

- Ngươi là bang chủ của một bang, chắc sẽ không dùng tới thủ đoạn hạ lưu phải không?

ông ta sợ nghĩa nữ là Du Bằng Viên phải chịu Ô nhục, nên nói câu ấy, ông ta vẫn Chưa biết Vô Danh Ma là một người đàn bà.

Vô Danh Ma cười đứng lên nói:

- Không, bản bang chủ sắp đối phó với ngươi đây là dùng một thủ đoạn mười phần cao minh!

Du Lập Trung cười hỏi:

- Cao minh ra sao?

- Ly Hồn Hoán Phách!

Du Lập Trung nói:

- Xem ra tình hình của Chính Aùt chân nhân và ba vị đặc sứ Du, Qua, Diệp thì lão phu tin rằng ngươi nói đúng, nhưng lão phu muốn thỉnh giáo một chút, là môn dị thuật này ngươi nghiên cứu thế nào mà biết vậy?

Vô Danh Ma cười nhạt nói:

- Nói thật với ngươi cũng không sao, môn dị thuật này là bản bang chủ học được từ một nhà sư Tây Vực.

- Vậy chắc nhà sư ấy bị ngươi giết rồi phải không?

Vô Danh Ma cười nói:

- Đúng thế, cho nên người bị Ly Hồn Hoán Phách rồi chỉ có một mình bản bang chủ cứu chữa được thôi, nhưng bản bang chủ thì không bao giờ cứu chữa cho các ngươi!

Du Lập Trung nói:

- Nếu đã như vậy, ngươi có thể cho lão phu thỏa lòng hiếu kỳ một phen, bói rõ ra sẽ Ly Hồn Hoán Phách bọn ta thếnào không?

Vô Danh Ma nói:

- Bản bang chủ đang định nói rõ cho các ngươi nghe đây, bản bang chủ sẽ cho các ngươi uống một chén thuốc, các ngươi uống xong không lâu sẽ mất hết thần trí, đồng thời huyết dịch đảo lưu...

Chương 57: Hào kiệt nát gan

Du Lập Trung than:

- Thảo nào người bị Ly Hồn Hoán Phách không sợ bị điểm huyệt, thì ra vì huyết dịch ớ ảo lưu!

Vô Danh Ma cười hắc hắc quái dị nói:

- Sau khi các ngươi mất hết thần trí rồi, dĩ nhiên sẽ không còn biết mình là ai, mọi việc đã qua đều quên hết, thành một cái xác sống, lúc ấy bản bang chủ sẽ bắt đầu dạy dỗ các ngươi, giúp các ngươi có một cái tên mới, một lai lịch mới, rồi sau đó...

Nói tới đó, bà ta nhìn Tam Tuyệt Độc Hồ vẫy tay ra hiệu, Tam Tuyệt Độc Hồ lập tức bước tới tấm vách đá Đại Lý, đạp vào một phiến đá mở cửa cơ quan trên mặt đất.

Trong chíp mắt, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện. Bức vách đá ấy chợt chia làm mười bảy khối, nhất tề xoay nửa vòng, mặt sau thành mặt trước.

Mười bảy khối đá ấy, mỗi khối đều gắn một bức tranh chân dung to lớn, tranh bán thân, cao khoảng ba thước, ngang hai thước.

ĐÓ là Du Lập Trung.

Hồng Tiểu Bình.

Du Băng Viên.

Vũ Duy Ninh.

Đặc sứ áo vàng thứ nhất Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành.

Đặc sứ áo vàng thứ hai Thần Đà Tử Hầu Thông.

Đặc sứ áo vàng thứ ba Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên.

Đặc sứ áo vàng thứ sáu Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Yến.

Đặc sứ áo vàng thứ tám Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình.

Đặc sứ áo vàng thứ chín Hắc công công Vũ Văn Đỉnh.

Đặc sứ áo vàng thứ mười Hắc bà bà Ngư Tri Xuân.

Đặc sứ áo vàng thứ mười một Phi Long Tráo Vi Duy Lương.

Đặc sứ áo vàng thứ mười hai Thần Thủ tướng quân MỘ Dung Tùng.

Đặc sứ áo vàng thứ mười bốn Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch.

Đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng.

Đặc sứ áo vàng thứ mười sáu Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên.

Đặc sứ áo vàng thứ mười bảy Hoả Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa.

Mỗi bức tranh đều mô phỏng giống hệt như người thật, vừa khéo vừa rõ như người thật ngay trước mặt. Kẻ cả Vũ Duy Ninh, già trẻ năm người nhất thời đều không hiểu ra dụng ý của Vô Danh Ma cho vẽ tranh dể làm gì, đều thấy rất lạ lùng.

Du Lập Trung trong một thời gian trải qua rất nhiều chuyện kỳ dị, đã tập được định lực trấn tĩnh phi thường, nhưng lúc ấy nhìn thấy mười bẩy bức tranh trong đó có mình, quả là chuyện cả đời ông chưa từng gặp, trên mặt bất giác lộ ra vẻ ngạc nhiên bất ngờ.

Hồng Tiểu Bình, Du Băng Viên và Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch kém trấn tĩnh hơn, dĩ nhiên càng trợn mắt đơ lưỡi.

Vô Danh Ma thấy Du Lập Trung ngạc nhiên ra mặt, rất là đắc ý, hắc hắc cười nói:

- Mười bảy bức tranh này trông giống chứ hả?

Du Lập Trung nói:

- Đúng đấy, ngươi tìm đâu ra thợ khéo đến thế vậy?

Vô Danh Ma cười đáp:

- ĐÓ là chính tay bản bang chủ vẽ ra đấy!

Du Lập Trung giạt mình nói:

- Phải rồi, ngươi tự xưng là hậu nhân của Ngũ Tuyệt Thần Ma Bộc Dương Phi Hồng, mà Bộc Dương Phi Hồng vốn lấy thư họa làm một tuyệt nghệ, có điều... lão phu vãn không hiểu...

Vô Danh Ma cười hỏi:

- Nói đi, bản bang chủ giải thích cho!

Du Lập Trung nói:

- Theo lão phu biết, ngày xưa nếu Bộc Dương Phi Hồng muốn vẽ chân dung cũng phải có người thật đứng trước mặt, nhưng ngươi hoàn toàn không có cơ hội nhìn thấy bọn ta, làm sao ngươi vẽ được giống hệt như vậy?

Vô Danh Ma nói:

- Chẳng giấu gì ngươi, mấy năm trước bản bang chủ vì muốn vẽ được số tranh này, từng trà trộn vào Đồng Tâm Minh cả năm trời, ngấm ngầm quan sát mới được đấy!

Du Lập Trung ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi dùng cách gì mà trà trộn được vào Đồng Tâm Minh cả năm trời?

Vô Danh Ma đáp:

- Bản bang chủ từng là một võ sĩ áo bạc!

Du Lập Rung lên một tiếng nói:

- Té ra như thế, khoảng ba năm trước, trong các võ sĩ áo bạc của Đồng Tâm Minh có một người tên là La Đại Kinh chợt không từ biệt mà bỏ đi mất, là ngươi đấy phải không?

- Đúng rồi!

Du Lập Trung khen ngợi:

- Xem thế này, thì ngươi đã chuẩn bị mấy năm để làm việc trả thù.

Vô Danh Ma chưa đáp, chỉ tay vào mười bảy bức tranh nói:

- Trong số tranh này, ngươi có thấy là thiếu năm người là Chính ất chân nhân, Pháp Hải thiền sư, Hoa Hoa Kiếm Khách Qua Kỳ, Kim Tân CÔ Diệp Thuý Lan và Bạch Hiệp Du Ngọc Long con của ngươi, chân dung bọn họ vốn cũng có, nhưng bây giờ thì không can nữa.

Du Lập Trung chợt hiểu rõ, hỏi:

- Mục đích của ngươi khi vẽ số tranh này là muốn chờ tới khi bọn ta mất hết thần trí sẽ chỉ người trong tranh bảo là kẻ thù để bọn ta tìm giết họ phải không?

- Không sai chút nào! Chuyện đó chỉ cần ba ngày là đủ. Bản bang chủ chờ khi các ngươi mất hết thần trí rồi, sẽ ngày đêm dạy cho các ngươi trong tranh đều là kẻ cừu địch giết cha mẹ vợ con các ngươi, cho tới khi trong óc các ngươi đầy sự oán hận sẽ mang các ngươi về Đồng Tâm Minh, thả các ngươi lên tàn sát. Ngươi sẽ giết vợ con ngươi, vợ con ngươi sẽ giết ngươi... hô... hô...

Bà ta nói tới chỗ cao hứng, không kìm được bật tiếng cười lớn. Hồng Tiểu Bình nghe thấy vừa giận vừa sợ, lớn tiếng quát - Vô Danh Ma, ngươi tàn ác quá đấy!

Vô Danh Ma tiếng cười chợt dừng, đổi thành tiếng hắc hắc cười nhạt nói:

- Tàn ác à? Đúng lắm, nhưng ngươi còn chưa nghĩ rằng việc làm của chồng ngươi năm xưa còn độc ác Vô tình hơn bản bang chủ mà!

Hồng Tiểu Bình thét:

- Nói bậy! Ngũ Tuyệt Thần Ma và mười hai Vũ Sát Tinh năm xưa đều phạm tội thập ác không tha được, ai cũng có quyền giết chết, huống gì chồng ta chỉ ra sức vì Đồng Tâm Minh, ông ta chưa hề ra tay giết người, tàn ác thế nào?

Du Lập Trung thở dài một tiếng nói:

- Tiểu Bình, đừng nói nữa, bà nói chuyện dạo lý với y cũng như đàn gảy tai trâu mà thôi Vô Danh Ma cười nói:

- Đúng lắm, bản bang chủ không nói chuyện đạo lý với các người, có điều, theo tình hình này, bản trang chủ nguyện ý mở một con đường...

Du Lập Trung im lặng, vì ông chưa nghe rõ đối phương nghĩ gì.

Vô Danh Ma đưa tay chỉ vào ông cười nhạt thong thả nói:

- Chỉ cần ngươi, Du đại minh chủ! Chỉ cần ngươi quỳ xuống trước mặt bản bang chủ khẩn cầu, bản bang chủ sẽ tha cho cái mạng già của ngươi!

Du Lập Trung phá ra cười hô hô nói:

- Vô Danh Ma, ngươi nằm mơ đấy à?

Vô Danh Ma âm trầm đáp:

- Ta nói thật đấy, bản bang chủ không Vô tình Vô nghĩa như Du đại minh chủ ngươi, chỉ cần quỳ xuống khẩn cầu, bản bang chủ sẽ tha cho ngươi không phải chết, quyết chẳng nuốt lời.

Du Lập Trung cười nói:

- Thuốc của ngươi có đây không? Sao không mang ra mau lên?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi không suy nghĩ lại à?

Vô Danh Ma nổi nóng nói:

- Được, uống xong thuốc rồi, xem ngươi còn chửi người nữa không?
Nói tới đó, quay sang Diêu Ngọc Nga đứng cạnh nói:

- Ngọc Nga, bưng bốn chén thuốc trong phòng ra đây.

Diêu Ngọc Nga do dự một lúc rồi mới dạ khẽ một tiếng, bước vào phòng Vô Danh Ma bưng ra năm chén thuốc nước.

Nàng mang năm chén thuốc tới đứng lại trước mặt bốn người bọn Du Lập Trung mặt lộ vẻ ngờ vực, quay nhìn Vô Danh Ma hỏi:

- Sư phụ, bốn người này đều là bọn tàn ác giết người đốt nhà không gì không làm à?

Vô Danh Ma gật đầu cười nói:

- Đúng đấy, cũng giống như gã xa phu ngươi gặp trên đường thôi!

Diêu Ngọc Nga thở khẽ một hơi nói:

- Sư phụ cứu tính mạng của đồ nhi, nên đồ nhi nguyện ý tin lời sư phụ... Đáng tiếc rằng đồ nhi chưa học được võ công nếu không sẽ đánh cho bốn người này một trận...

Vô Danh Ma cười nói:

- Ngươi cũng căm hờn bọn họ à?

Diêu Ngọc Nga đáp:

- Vâng ạ. Đồ nhi gặp qua nhiều kẻ ác nhân, hận là không tiêu diệt được lũ chúng.

Vô Danh Ma nói:

- Vậy thì trước mắt ngươi có thể làm được một lần đấy!

Diêu Ngọc Nga vội nói:

- Làm việc gì?

- Chính tay ngươi đem năm chén thuốc bắt họ uống.

Diêu Ngọc Nga liếc mau qua bốn người bọn Du Lập Trung nói:

- Sợ bọn họ động thủ đánh đồ nhi.

Vô Danh Ma nói:

- Không đâu, bọn họ bị điểm huyệt rồi, động đậy một chút cũng không được.

Diêu Ngọc Nga bắt đầu vâng dạ, lại hỏi:

- Bọn họ uống xong năm chén thuốc này sẽ mất hết thần trí thật à?

Vô Danh Ma nói:

- Đúng.

Diêu Ngọc Nga lại hỏi:

- Mất hết thần trí rồi sẽ có chuyện gì nữa?

Vô Danh Ma nói:

- Trong vòng một khắc, dược tính sẽ phát tán, bắt đầu thì sẽ nói bậy bạ, kế đó thì họ ngơ ngơ ngác ngác, ngươi nói cái gì thì họ nghe theo cái ấy.

Diêu Ngọc Nga cười nói:

- chuyện này hay thật, để đồ nhi làm thử xem xem...

Nói xong bưng một chén thuốc trong cái mâm bước đến cạnh Du Băng Viên, đưa lên kề vào môi Du Băng Viên nói:

- Này, cho ngươi uống đây!

Vũ Duy Ninh suốt cả buổi chẳng rõ tại sao nàng lại nguyện ý làm chuyện hung ác, đến lúc thấy nàng cho Du Băng Viên uống thuốc trước nhất mới sực nghĩ ra, trong bụng bất giác bừng nổi giận, mắng thầm:

- Giỏi lắm! Con nha đầu không biết xấu tốt là gì, muốn chiếm ta nên làm như thế.

Hừ! Ngươi đừng nằm mơ, ta vĩnh viễn không yêu thích gì ngươi đâu.

Du Băng Viên cũng biết rằng nàng ta thích Vũ Duy Ninh nên muốn trừ khử mình cho mau, bèn cười nhạt nói:

- Ngươi căm ghét ta nhất nên cho ta uống thuốc đầu tiên, có đúng không?

Diêu Ngọc Nga lắc đầu nói:

- Không, ta đối với bọn ác nhân các ngươi đều coi như nhau, có điều thế nào cũng phải có người uống thuốc trước tiên thôi.

Du Băng Viên chửi:

- Con tiện nhân, ngươi che giấu không được đâu, ta biết rồi.

Nàng mới nói tới đó, Diêu Ngọc Nga đã nhân lúc nàng há miệng đối đáp dốc luôn chén thuốc vào miệng nàng.

Đáng thương Du Băng Viên Ma, huyệt bị chế ngự, lúc ấy chỉ còn cách ừng ực nuốt cạn chén thuốc.Nàng uống xong, thở phì ra một cái, há miệng chửi lớn:

- Con ớ con, ngươi đừng có mơ...

"Chát" một tiếng, mặt nàng đã bị một tát đỏ rần lên.

Diêu Ngọc Nga lạnh lùng nói:

- Ngươi mà còn dám chửi một câu nữa, ta sẽ lột hết áo quần ngươi ra cho mà mang nhục đấy Du Băng Viên nghe thấy sợ, nàng nguyên là một thiếu nữ băng thanh ngọc khuyết, vừa nghe nói lột hết áo quần ra, hoảng sợ suýt nữa ngất đi, nên không dám nói một câu nao nữa.

Diêu Ngọc Nga thấy nàng sợ dúm dó lại, khẽ cười một tiếng, lập tức bưng một chén thuốc khác đưa tới kề môi Hồng Tiểu Bình nói:

- Bà muốn tự uống hay muốn ta dốc thuốc vào?

Hồng Tiểu Bình giương mắt quan sát nàng một lúc rồi hỏi:

- Mới rồi nghe ngươi nói, ngươi còn phải học võ nghệ của Vô Danh Ma phải không?

Diêu Ngọc Nga quát:

- Cái gì là Vô Danh Ma? Sư phụ ta là người tốt nhất trên đời, người cứu mạng cho ta, ta hiểu người chẳng phải là quỷ ma gì cả!

Hồng Tiểu Bình thở dài một tiếng nói:

- Một cô nương còn chưa biết võ công, sao lại làm được một việc như thế này, lão thân lần nữa được mở rộng tầm mắt.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Bà uống hay không?

Hồng Tiểu Bình không nói gì nữa, mở miệng uống chén thuốc.

Tiếp theo là Thánh Hiệp Du Lập Trung, và Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, hai người không nói câu nào, lẳng lặng uống thuốc.

Vô Danh Ma cười hỏi:

- Mùi vị cũng hơi ngọt đấy chứ?

Du Lập Trung thần sắc thoáng sửng sốt, mấp máy môi mấy cái mới đáp:

- Phải, mùi vị cũng không tệ lắm.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch chợt cất tiếng hỏi:

- Hiện bọn ta đã uống thuốc rồi, thần trí sắp mất ngay cả, ngươi có thể nói cho bọn ta biết rằng thuốc này gồm những vị gì hợp thành không?

Vô Danh Ma lắc đầu cười nói:

- Xin lỗi! Bản bang chủ không thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi được.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch nói:

- Vậy thì cho bọn ta biết phải dùng thuốc gì mới chữa khỏi bệnh mất hết thần trí được không?

Vô Danh Ma lại lắc đầu đáp:

- Chuyện đó càng không được.

Nhất Đẩu Tiên nói:

- Ngươi sợ sau khi bọn ta mất hết thần trí vẫn nhớ được à?

Vô Danh Ma nói:

- Không, sau khi bọn ngươi mất hết thần trí rồi, cái gì cũng không nhớ được nữa.

Nhất Đẩu Tiên nói:

- Nếu như thế thì ngươi còn sợ cái gì?

Vô Danh Ma cười nói:

- Bản bang chủ chẳng sợ cái gì cả, chỉ là không muốn nói cho ngươi biết thôi.

Nhất Đẩu Tiên cười nói:

- Ta biết rồi, chắc là ngươi sợ bọn thuộc hạ biết được chứ gì?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi không cần khích tướng, cũng không cần ly gián, thuộc hạ của bản bang chủ không có kẻ nào ăn ở hai lòng đâu.

Du Lập Trung lập ngắt lời nói:

- Trước khi bọn ta bị mất hết thần trí, ít nhất ngươi có thể nói rõ ngươi là ai, cho bọn ta thấy rõ mặt thật của ngươi được không?

Vô Danh Ma cười lặng lẽ đáp:

- Yêu cầu này thì bản bang chủ có thể đáp ứng, nhưng e rằng ngươi biết bản bang chủ là ai rồi, thì sẽ phát điên trước khi dược tính phát tán mất thôi.

Du Lập Trung nói:

- Có chuyện gì mà quan trọng thế?

Vô Danh Ma cười nhạt đáp:

- Có đấy Du Lập Trung nói:

- Vậy thì mau cho lão phu phát điên xem!

Vô Danh Ma từ từ đứng dậy, đột nhiên giơ tay kéo vuông khăn trắng che mặt xuống, để lộ diện mạo của bà ta.

Một gương mặt Vô cùng đẹp đẽ!

Thêm vào đó, một bộ tóc trắng phau.

Du Lập Trung vừa nhìn thấy, biến hẳn sắt mặt, hoảng sợ muốn đứt hơi, thất thanh kêu lên:

- Là cô! Té ra là cô! CÔ không phải là đã... là đã...

ông ta không nói tiếp, vì khuôn mặt ông ta méo xệch đi, khích động quá không nói tiếp được nữa.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch và mẹ con Hồng Tiểu Bình vừa thấy Vô Danh Ma là một người đàn bà, cũng Vô cùng kinh ngạc, nhưng họ đều không rõ người đàn bà tóc trắng này là ai, song tuy họ bị điểm huyệt không thể quay đầu lại nhìn, nhưng qua tiếng la thất thanh của Du Lập Trung cho thấy ông ta nhận ra người đàn bà tóc trắng, cùng đồng thanh hỏi mau:

- Bà ta là ai?

Du Lập Trung giống như chưa nghe câu hỏi của họ, hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào người đàn bà tóc trắng, cơ mặt giần giật không ngớt, thần thái có vẻ rất kích động, như người đàn bà tóc trắng trước mặt là kẻ chết đi vừa sống lại khiến ông ta Vô cùng hốt hoảng, đầu óc rơi vào chỗ mê man.

Hồng Tiểu Bình không nghe chồng đáp, lại hỏi mau:

- Nói đi Lập Trung, bà ta là ai?

Du Lập Trung vẫn chưa trả lời, vẻ hoảng sợ trên mặt dần dần tan biến, kế đó lại nhếch mép cười ngây ngốc.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch hoảng sợ không kìm được kêu lên:

- Minh chủ, bà ta là ai?

Du Lập Trung càng cười to, sau cùng cứ hô hô cười sằng sặc.

Du Băng Viên cả kinh nói:

- Không xong rồi mẹ, cha quả phát điên mất rồi.

Đúng vậy, chỉ nghe Du Lập trung tiếng cười quái gỡ khác thường, Hồng Tiểu Bình cũng biết chồng mình quả phát điên rồi, tuy biết rõ rằng rồi tất cả sẽ mất hết thần trí, nhưng nhìn thấy phu quân xưa này là người trời sập trước mặt cũng không biến sắc lại trở thành như vậy, bà ta cũng Vô cùng đau lòng, nhìn Vô Danh Ma cao giọng quát:

- Nói đi! Rốt cuộc ngươi là ai?

Chương 58: Mắt nhìn nuốt hận

Vô Danh Ma cất tiếng cười lanh lảnh hiểm độc nói:

- Đúng là ngươi chưa từng gặp ta, nhưng chỉ cần ngươi suy nghĩ một chút, thì đoán ra ta là ai thật chẳng khó gì.

Hồng Tiểu Bình vừa định mở miệng, chợt thay đổi nét mặt, vẻ giận dữ dần dần tan biến, từ từ cất một tràng cười ngây ngốc, như chợt nghĩ tới một chuyện buồn cười nói:

- Đừng lo, con gái của mẹ à, rồi mẹ sẽ giúp con lấy được một tấm chồng xứng đáng, hì hì hì...

Du Băng Viên biến sắc kêu thất thanh:

- Mẹ! Mẹ nói gì vậy?

Hồng Tiểu Bình cười nói:

- Đúng đấy! Thằng nhỏ ấy rất trung hậu... hì hì, con thấy y mắt là mắt mày là mày nhé, hì hì hì...

Du Băng Viên hoảng sợ kêu:

- Mẹ! mẹ... mẹ...

Đột nhiên, sắc mặt nàng cũng thay đổi, xem ra thì dược tính bắt đầu phát tán rồi.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch cũng tương tự, vẻ mặt đầy nét giận dữ nở ra nét cười, dần dần hiện ra một nét cười ngây ngốc, rồi kế đó bắt đầu nói nhảm nhí lăng nhăng.

Vũ Duy Ninh trái tim chìm xuống, biết rằng tấm bi kịch này không thể tránh được, nhưng tận mắt thấy bốn người đang bình thường đột nhiên trở thành ngu si ngốc nghếch, trong lòng cũng đau đớn căm phẫn không sao kìm được. Những muốn chỉ một chưởng đập chết Vô Danh Ma, nhưng chàng cố gắng kìm chế, vì lý trí nhắc nhở chàng rằng bốn người trước mặt và ba đặc sứ áo vàng Du, Qua, Diệp có được khôi phục thần trí hay không hoàn toàn là do mình, bất kể thế nào mình cũng phải lấy được thuốc giải.

Mà muốn lấy được thuốc giải phải thận trọng hành sự, tuyệt đối không được làm bừa.

Bất giác chàng đưa mắt nhìn qua Diêu Ngọc Nga thì thầm:

- Lại con nha đầu này nữa, sở dĩ thị không đem việc mình giả mạo Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh nói cho Vô Danh Ma biết là vì có tình ý với mình. Vài hôm nữa mình phải làm ra vẻ có ý tốt với thị, không thì chỉ sợ chính mình cũng không thoát chết...

Lúc ấy bọn Tam Tuyệt Độc Hồ thấy bọn người Du Lập Trung bốn người ăn nói nhảm nhí nên phát ra cười rũ rượi, toàn bộ Hoài ân đường tràn ngập tiếng cười gian ác đầy vẻ đắc ý!

Vô Danh Ma bước tới trước mặt Du Lập Trung, trên mặt lộ vẻ thỏa mãn lòng căm phẫn, nhếch mép cười nhạt hỏi:

- Này, ngươi biết ngươi là ai không?

Du Lập Trung ngơ ngơ ngác ngác lắp bắp nói:

- Ta... ta là ai?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi là ngụy quân tử!

Du Lập Trung cười khanh khách nói:

- ờ, ta là ngụy quân tử... ngụy quân tử...

Vô Danh Ma nói:

- Mà còn là lão thất phu ác nhất thiên hạ!

Du Lập Trung lại khanh khách cười nói:

- Mà còn... là lão thất phu ác... ác nhất thiên hạ.

Vô Danh Ma cất tiếng cười lớn một tràng, mới móc trong bọc ra bốn trang giấy, chia cho Tam Tuyệt Độc Hồ, Độc Mục Cuồng, Bệnh Lang Trung và Ma Y Quỷ Sư nói:

- Tả khâu quân sư dạy Du lão tặc, Cung lão dạy mụ tặc bà, Tư Đồ lão dạy Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, Văn lão dạy con nha đầu, cứ theo thứ tự trong giấy mà làm, mỗi ngày dạy một người.

Ba lão ma và Vũ Duy Ninh nhận lấy trang giấy, chỉ có minh Vũ Duy Ninh không biết làm sao, vì chàng không biết dạy thế nào, có điều chàng không thể lộ ra là mình không biết.

Chàng nghĩ có thể dựa dẫm theo mà làm nên không vội vàng, có điều Vô Danh Ma chỉ định chàng dạy Du Băng Viên, trong lòng cảm thấy đau đớn xót xa mà thôi.

Vô Danh Ma lại nhìn Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Trói chặt họ lại, cởi khóa tay ra rồi hãy bắt đầu!

Tam Tuyệt Độc Hồ cười nói:

- Xin bang chủ yên tâm, bọn thuộc hạ đã có kinh nghiệm hai lần, có thể nói là đã thành thạo rồi.

Vô Danh Ma gật đầu, nhìn qua Ngọc Diện Hoa Thi, Lang Tam Hắc Long, Quái Thủ Thiên Phiên, Tiếu Trung đao và Độc Nương Tử nói:

- Năm người các vị cứ lên gian nhà trúc mà giết thời giờ.

Bọn Ngọc Diện Hoa Thi đều biết cái gọi là "giết thời giờ" ở đây là đề phòng kẻ địch xâm nhập, lập tức cười nụ bỏ đi.

Vô Danh Ma sắp đặt đâu đấy xong, kéo Diêu Ngọc Nga đứng lên nói:

- Đi, vào phòng sư phụ, hôm nay ta bắt đầu dạy con nội công tâm pháp.

Lúc thầy trò họ vào phòng, bọn Tam Tuyệt Độc Hồ bắt đầu ra tay trói bốn người bọn Du Lập Trung. Nguyên là cái ghế đồng đều có đặt dây da, bọn họ chói chặt người và hai chân bọn Du Lập Trung vào ghế khiến cho không cách nào cựa quậy rồi, Tam Tuyệt Độc Hồ mới lấy chìa khóa ra, sau đó lại giải khịa Ma huyệt...

Vũ Duy Ninh bắt chước mà làm, trói Du Băng Viên xong, giải khai Ma Huyệt cho nàng, thấy Tam Tuyệt Độc Hồ, Bệnh Lang Trung, ba lão ma bắt đầu đem Du Lập Trung, Hồng Tiểu Bình, Lý Trạch tới nhìn vào bức vẽ trên vách, chàng cũng đẩy chiếc ghếdu Băng Viên ngồi tới đó.

Đẩy tới chỗ còn cách những bức tranh khoảng ba thước, tất cả cùng dừng lại. Tam Tuyệt Độc Hồ giở tờ giấy ra xem qua trang đầu một cái rồi đưa mắt nhìn Độc Mục Cuồng hỏi:

- Người đầu tiên trong danh sách của Cung lão là ai thế?

Độc Mục Cuồng chỉ Du Lập Trung nói:

- Buồn cười chết được, chính là hắn!

Tam Tuyệt Độc Hồ lại nhìn Bệnh Lang Trung hỏi:

- Còn Tư Đồ huynh?

Bệnh Lang Trung đáp:

- Là đặc sứ áo vàng thứ nhất, Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoẵng.

Tam Tuyệt Độc Hồ nhìn Vũ Duy Ninh sau cùng hỏi:

- Còn Văn huynh?

Vũ Duy Ninh mở tờ giấy ra xem, thấy trang đầu viết về "tên họ mới" và "lai lịch mới" của Du Băng Viên. Trang sau đề rõ kẻ thù đầu tiên của nàng là Vũ Duy Ninh, trong lòng rung động đáp:

- Là Vũ Duy Ninh.

Tam Tuyệt Độc Hồ "ờ" một tiếng, bước lên phát động cơ quan, lúc ấy trong mười bảy bức tranh trên vách có mười ba bức đầu chuyển động, từ từ quay trở vào trong, vách đá liền lại như cũ, trên vách chỉ còn lại bức chân dung của Du Lập Trung, Hồng Tiểu Bình, Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoẵng và Vũ Duy Ninh.

Kẻ thù đầu tiên của Du Lập Trung là vợ ông ta - Hồng Tiểu Bình, nên Tam Tuyệt Độc Hồ đẩy chiếc ghế của ông ta tới sát bức tranh Hồng Tiểu Bình.

Độc Mục Cuồng, Bệnh Lang Trung và Vũ Duy Ninh cũng theo đó đẩy chiếc ghế đồng lên cho Hồng Tiểu Bình đối diện với chân dung Du Lập Trung, Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch đối diện với chân dung Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoẵng, Du Băng Viên đối diện với chân dung vũ Duy ninh.

Kế đó Tam Tuyệt Độc Hồ nhấc một cái ghế tới ngồi cạnh Du Lập Trung bắt đầu dạy, nói:

- Này, ngươi biết ngươi là ai không?

Du Lập Trung mặt lộ vẻ ngu ngốc nói:- Ta là ai?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Ngươi họ Cừu, tên Như Sơn!

Du Lập Trung lắp bắp nói:

- Ta họ Cừu... tên Như Sơn.

- Cừu Như Sơn!

- Cừu Như Sơn!

- Giỏi! ngươi là ai?

- Ta... là ai?

- Ngươi là Cừu Như Sơn!

- Phải, ta là Cừu Như Sơn!

- Hỏi lại lần nữa này: Ngươi là ai?

- Ta là Cừu Như Sơn!

- Giỏi quá! Hiệu của ngươi là Du Hồn Tú Sĩ, nếu có ai hỏi ngươi là ai, ngươi phải đáp "ta là Du Hồn Tú Sĩ Cừu Như Sơn" biết chưa?

- Biết rồi!

- Hỏi lại lần nữa này: Ngươi là ai?

- Ta là Cừu... Cừu... Cừu Như Sơn.

- Du Hồn Tú Sĩ Cừu Như Sơn!

- Du Hồn Tú Sĩ Cừu Như Sơn!

- Phải nhớ đấy, lát nữa lão phu hỏi lại, ngươi mà không nói cho đúng, lão phu đánh chết ngươi đấy!

- Ta nhớ mà, ta nhớ mà...

- Nhà ngươi ở Du Hồn, núi Du hồn.

- Nhà ta... nhà ta ở... ở - Hang Du Hồn, núi Du Hồn!

- Hang Du Hồn, núi Du Hồn!

- Nhà ngươi ở đâu?

- Hang Du Hồn, núi Du Hồn!

- Đúng, ngươi có một người vợ tên Hồng Tiểu Bình.

- Ta... ta có một người vợ tên... tên...

- Hồng Tiểu Bình!

- Hồng Tiểu Bình!

- Các ngươi là một đôi vợ chồng hạnh phúc!

- Chúng ta là một đôi vợ chồng hạnh phúc.

- Nhưng Hồng Tiểu Bình vợ ngươi bị một người đàn bà giết chết!

- Nhưng Hồng Tiểu Bình vợ... vợ ta bị một người đàn bà giết... giết chết!

- Đúng thế! người đàn bà ấy đây.

Tam Tuyệt Độc Hồ chỉ vào bức chân dung Hồng Tiểu Bình trên vách.Du Lập Trung hai mắt ngơ ngơ ngác ngác nhìn vào bức chân dung Hồng Tiểu Bình, lảm nhảm nói:

- ồ, mụ ta là...

Tam Tuyệt độc Hồ gằn giọng nói:

- Mụ ta là dâm phụ!

Du Lập Trung không tỏ vẻ gì cả, nói:

- Mụ ta là dâm phụ à?

Tam Tuyệt Độc Hồ gật đầu nói:

- Đúng, đây là con dâm phụ đã giết chết Hồng Tiểu Bình, vợ ngươi!

Du Lập Trung gật đầu không nói gì cả.

Tam Tuyệt Độc Hồ hỏi:

- Ngươi nghe rõ chưa?

Du Lập Trung đáp - Nghe rõ rồi!

- Ngươi nghe rõ chưa?

Du Lập Trung đáp:

- Nghe rõ rồi.

Tam Tuyệt Độc Hồ lại chỉ lên tranh Hồng Tiểu Bình hỏi:

- Mụ ta là ai?

- Mụ ta là... là... là dâm phụ.

- Đúng, mụ ta giết người gì của ngươi?

- Mụ ta giết... giết chết Hồng Tiểu Bình, vợ của ta.

- ờ, ngươi có hận mụ ta không?

- Ta hận!

- Vậy phải thế nào?

- Thếnào?

- Ngươi phải trả thù cho vợ ngươi đã chết.

- Uïa...

- Ngươi phải giết chết mụ ta!

- Giết chết mụ ta à?

- Đúng, giết chết mụ ta!

- Đúng, giết chết mụ ta!

Tên họ và lai lịch của Hồng Tiểu Bình, Lý Trạch, Du Băng Viên cũng không có sai khác gì lớn, đều là Cừu Như Sơn, nhà ở hang Du Hồn, núi Du Hồn, chỗ khác nhau là "Kẻ thù giết chồng" của Hồng Tiểu Bình là do Du Lập Trung, "Kẻ thù giết cha" của Lý Trạch là Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoẵng, "Kẻ thù giết tình lang" của Du Băng Viên là Vũ Duy Ninh...

Vũ Duy Ninh theo đúng tờ giấy viết bậy bạ, cũng theo cách thức dạy bảo, nhồi nhét cho Du Băng Viên, có điều chàng vừa dạy vừa sợ, sợ Du Băng Viên nhớ mình là Vũ Duy Ninh giả mạo Ma Y Quỷ Sư, lại chỉ vào mặt mình mà quát "Ngươi là Vũ Duy Ninh, ta phải giết chết ngươi" để trả thù cái giết tình lang.

Nhưng may mà chuyện ấy không xảy ra, vì Du Băng Viên sau khi dược tính phát tán rồi đã quên đã quên tất cả mọi chuyện về trước.

Suốt hôm ấy, bọn Tam Tuyệt Độc Hồ dạy đi dạy lại cho bọn Du Lập Trung về "tên họ, lai lịch" và những mối thù "giết vợ, giết cha, giết chồng, giết tình lang".

Đến quá trưa, bốn người Du Lập Trung không những đã nhớ rõ "tên họ, lai lịch" của mình, mà còn tỏ ra căm hờn kẻ thù của mình, già trẻ bốn người bắt đầu căm hờn nhìn lên các bức tranh, bắt đầu vũng vẫy muốn bứt đứt dây trọi, chỉ tay vào trong tranh gầm - Ta muốn giết chết ngươi, muốn lột da ăn thịt ngươi!

Lúc ấy thì kẻ dạy dỗ phải tới vỗ về an ủi, Tam Tuyệt Độc Hồ nhìn Du Lập Trung giận dữ điêncuồngnói:

- Đừng gấp! ĐÓ chỉ là tranh vẽ kẻ thù thôi, mấy hôm nữa lão phu sẽ mang ngươi đi tìm mụ ta báo thù mà.

Sau cùng, một ngày dạy bảo kết thúc, bốn người Du Lập Trung bị đưa vào bốn gian phòng, giam cầm riêng biệt, không đem giam vào phòng sắt nữa.

Hôm thứ hai lai đến lượt Ngọc Diện Hoa Thi, Lang Tâm Hắc Long, Quái Thủ Phiên Thiên, Tiếu Trung Đao, bốn lão tới dạy. Giáo trình hôm ấy là "Kẻ thù giết cha" của Du Lập Trung là đặc sứ áo vàng thứ hai Thần Đà Tử Hầu Thông, "Kẻ thù giết con" của Hồng Tiểu Bình là đặc sứ áo vàng thứ ba Thanh Khê lão nhân Từ Giới Nhiên. "Kẻ thù giết mẹ" của Lý Trạch là đặc sứ áo vàng thứ sáu Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Yến, "Kẻ thù giết cha" của Du Băng Viên là đặc sứ áo vàng thứ tám Nhất Trượng ông Mạc Hiền Bình.

Hôm ấy Vũ Duy Ninh và Tam Tuyệt Độc Hồ, Độc Mộc Cuồng, Bệnh Lang Trung vâng lệnh rời khỏi căn phòng dưới đất, canh giữ trên gian phòng trúc trong vườn hoa, cho nên Vũ Duy Ninh không có cơ hội nào tiếp cận Vô Danh Ma, thi hành Nhiếp Hồn đại pháp ăn trộm được phương thuốc giải.

Chàng rất hy vọng Diêu Ngọc Nga giúp cho mình một cơ hội, nhưng cả ngày cung không thấy Diêu Ngọc Nga đâu, rõ ràng nàng đang theo sát Vô Danh Ma trong phòng để học"nội công tâm pháp".

Trời sắp tối Vô Danh Ma mới lên khỏi địa thất vào gian phòng trúc hỏi Tam Tuyệt Độc Hồ:

- Vẫn không có tin gì của Tang lão à?

Tam Tuyệt độc Hồ cau mày nói:

- Đúng thế, chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra thật sao!

Vô Danh Ma nói:

- Chắc là thế, cho nên mấy hôm tới đây các người phải đặc biệt chú ý, có thể Tang lão rơi vào tay kẻ địch khai ra địa điểm...

Độc Mộc Cuồng nói:

- Tình tình của Tang lão thuộc hạ biết rất rõ, cho dù y không may thất thế bị bắt cũng không bao giờ hé miệng khai chuyện đâu!

Vô Danh Ma nói:

- Chuyện đó phải qua vài hôm nữa mới biết, qua vài hôm nữa mà chưa thấy y về, mà cũng không thấy kẻ địch có hành động gì, thì mới chứng tỏ là Tang lão không cung khai!

Kế đó bà ta dẫn mọi người trở lại xem tình hình bốn người bọn Du Lập Trung, rồi trở vào gian phòng dưới đất.

Hôm thứ ba, lại tới lượt Tam tuyệt độc Độc Mộc Cuồng, Bệnh Lang Trung và Vũ Duy Ninh tới dạy. "Giáo Trình" hôm ấy là "Kẻ thù giết mẹ" của Du Lập Trung là Đặc sứ áo vàng thứ chín Hắc công công Vũ Văn Đỉnh, "Kẻ thù giết con gái" của Hồng Tiểu Bình là Đặc sứ áo vàng thứ mười Hắc bà bà Ngư Tri Xuân, "Kẻ thù giết con" của Lý Trạch là Đặc sứ áo vàng thứ mười một Phi Long Tráo Vi Uy Lương, "Kẻ thù giết mẹ của Du Băng Viên là Đặc sứ áo vàng thứ mười hai Thân Thủ Tướng Quân MỘ Dung Tùng.

Tuy Vô Danh Ma chỉ ở trong phòng cách đó gang tấc, Vũ Duy Ninh vẫn không có cơ hội gặp riêng bà ta, mà Diêu Ngọc Nga cũng chỉ xuất hiện một lần vào bữa cơm trưa, ăn cơm xong nàng lại trở vào phòng tiếp tục luyện nội công Vũ Duy Ninh càng lúc càng thấy ghét nàng, tự nhủ:

- Té ra bọn đàn bà con gái thay đổi nhanh như thế đấy, hôm trước lúc mình sắp chia tay thì thị tỏ vẻ tình ý khôn cùng, vậy mà qua vài hôm, giờ đây thị tìm được một vị sư phụ rồi, đối với mình cứ như người xa lạ, hừ!

Có điều còn một điểm mà chàng vốn Vô cùng cảm ơn nàng, vì rốt lại nàng vẫn không nói cho Vô Danh Ma biết rằng chàng là Ma Y Quỷ Sư giả mạo.

Chương 59: Không kế xoay trời

Hôm thứ tư lại đổi tới lượt bốn lão ma Ngọc Diện Hoa Thi, Lang Tâm Hắc Long, Quái Thủ Phiên Thiên, Tiếu Trung Đao vào Hoài ân đường dạy bảo bọn Du Lập Trung. "Giáo trình" hôm ấy là "Kẻ thù Giết con" của Du Lập Trung là Đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng."Kẻ thù giết anh" của Hồng Tiểu Bình là Đặc sứ áo vàng thứ mười sáu Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên, "Kẻ thù giết em" của Lý Trạch là Đặc sứ áo vàng thứ mười bẩy Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa, "Kẻ thù giết chị" của Du Băng Viên là Đặc sứ áo vàng thứ nhất Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoẵng...

Hôm ấy Vũ Duy Ninh ngồi trong gian nhà trúc thấy chán ngắt, bèn bước ra ngoài tản bộ trong vườn hoa.

Thật bất ngờ, Diêu Ngọc Nga cũng tới vườn hoa.

Đây là cơ hội hiếm có, nhưng Vũ Duy Ninh không biết mở đầu thế nào, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Diêu Ngọc Nga lúc về gian nhà trúc một cái, chợt chỉ vào một cái ghế đu xa xa nói:

- văn lão tiền bối, chỗ kia ngồi chơi được không vậy?

Vũ Duy Ninh hững hờ đáp:

- Chắc là được.

Diêu Ngọc Nga bèn chạy mau về phía cái ghế đu.

Vũ Duy Ninh thấy rõ ràng có ý ra xa gian nhà trúc để nói chuyện với mình, bèn chắp tay lững thững đi theo.

Diêu Ngọc Nga ngồi lên cái ghế đu, bắt đầu nhún nhún, cười ỡm ờ nói:

- Văn lão tiền bối, người muốn ngồi chơi không?

Vũ Duy Ninh cười lặng lẽ nói:

- Lão phu từng này tuổi mà leo lên ghế đu, há chẳng phải trò cười à?

Diêu Ngọc Nga cười khanh khách một lúc, chợt hạ giọng hỏi:

- Dường như ngươi hận ta lắm, phải không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Chẳng có lý do gì!

Diêu Ngọc Nga nói khẽ:

- Nhưng ta thấy rõ rồi, ngươi giận ta vì lẽ ra ta không nên đem thuốc buộc bốn người kia uống, đúng không?

vũ Duy ninh đáp:

- Đằng nào họ cũng phải uống ai đưa cũng vậy thôi!

Diêu Ngọc Nga cười hỏi:

- Thế cho nên ngươi không giận ta chứ gì?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Ta không giận.

Diêu Ngọc Nga lại đu đưa mấy cái.

- Vị Du cô nương kia đẹp đấy chứ hả?

Vũ Duy Ninh còn muốn lợi dụng nàng, bèn cố ý nói:

- Đúng đấy nhưng cô cũng đẹp chẳng kém gì cô ta!

Diêu Ngọc Nga chợt nở một nụ cười thê thảm nói:

- Ta chỉ là một đứa con gái xuất thân nghèo hèn gặp bước không may, làm sao dám so sánh với tiểu thư ngàn vàng nhà người ta.

Vũ Duy Ninh nói:

- Có nhiều người đàn ông rất thích con gái đẹp nhà dân thường, vì con gái đẹp nhà nghèo chịu cực khổ giỏi hơn nhà giàu.

Diêu Ngọc Nga nghe thế hai má đỏ rực lên, thẹn thùng hỏi:

- Trong số nhiều người đàn ông ấy có ngươi không vậy?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Có chứ.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nói thế là ngươi không thích cô ta phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta với Du cô nương chưa tới mức thích nhau.

Diêu Ngọc Nga nhìn sững hỏi:

- Ngươi nói thật chứ?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta chẳng việc gì phải dối cô.

Diêu Ngọc Nga lại đu đưa một hồi, im lặng một lúc lâu mới lại nói:

- Ta không tin...

Vũ Duy Ninh nói:

- Ngươi không tin cái gì Diêu Ngọc Nga nói:

- Nếu quả giữa ngươi và cô ta không có chuyện gì, vậy tại sao hôm ấy cô ta lại nói những câu như vậy?

Vũ Duy Ninh không biết nàng muốn chỉ vào câu nào của Du Băng Viên, bèn hỏi:

- CÔ ta nói gì?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Hôm ấy lúc ta bưng thuốc bắt cô ta uống, cô ta chửi thế nào, ngươi có nghe không?

Vũ Duy Ninh chợt nhớ ra nói:

- A, phải rồi, cô ta chửi cô rằng "Con ớ con! Ngươi đừng có mơ... ", cô ta mới nói đến đó, cô đã hùng hổ đánh cô ta một tát.

Diêu Ngọc Nga tức tối nói:

- Ngươi nói ta có phải đúng là con ớ không?

Vũ Duy Ninh phì cười nói:

- Dĩ nhiên không rồi!

Diêu Ngọc Nga nói:

- Vậy đoạn cuối "Ngươi đừng có mơ... " là có ý gì?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Ta không nghe rõ.

Diêu Ngọc Nga cười khẽ một tiếng nói:

- Không nghe rõ thật à?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Thật là nghe không rõ.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Vậy thì ta giải thích cho ngươi rõ, cô ta cho rằng ta đem thuốc cho cô ta uống là để trừ khử cô ta, độc chiếm ngươi!

Vũ Duy Ninh làm ra vẻ ngẩn ngơ nói:

- Kỳ quái, tại sao cô ta lại nghĩ thế kia chứ?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Chuyện đó thì phải hỏi ngươi ta, ta nghĩ quan hệ giữa các ngươi chẳng phải như ngươi vừa mới nói!

Vũ Duy Ninh nói:

- CÔ phải tin ta mới được, trước mặt chẳng có lòng dạ nào mà ưa thích một cô gái cả.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nếu ngươi nói thế, thì ít nhất là cô ta thích ngươi, chẳng lẽ ngươi không biết à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nói thật là ta không có cảm giác đó, vì ta và cô ta mới biết nhau không lâu.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nhưng hôm ấy lúc ta đánh cô ta, ta thấy trong mắt ngươi hiện rõ vẻ rất đau lòng.

Vũ Duy Ninh nhún vai một cái cười nói:

- Đúng là như thế, không ngờ bọn con gái các cô nhanh mắt thật!

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ngươi không cần che giấu, nếu quả ngươi ưa thích cô ta thì chuyện đó cũng rất có lý mà.

Vũ Duy Ninh nói:- Được rồi, chúng ta không nói chuyện đó nữa, được không?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ngươi thích nói chuyện gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- CÔ đã biết ta giả mạo Ma Y Quỷ Sư trà trộn vào đây để làm gì rồi.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nếu như thế thì phương thuốc giải là bà ta chỉ ghi nhớ trong lòng chứ chưa từng ghi ra.Ta nhớ hôm trước ngươi có nói muốn dùng một cách gì đó lừa bà ta nói ra, đó là Cách gì vậy?

Vũ Duy Ninh chăm chú nhìn nàng chậm rãi đáp:

- Ta không rõ có nên nói thật ra với cô không...

Diêu Ngọc Nga cười gượng nói:

- Ngươi còn chưa tin ta thật lòng muốn giúp ngươi à?

Vũ Duy Ninh nói:

- CÔ không tố cáo ta với Vô Danh Ma thật sao?

- Nếu ta không quen biết ngươi từ trước thì như thế thật đấy!

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta định dùng một thuật lạ để lừa lấy phương thuốc giải, gọi là Nhiếp Hồn đại pháp, môn này một khi thi triển đối phương rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng, lúc đối phương rơi vào trạng thái ngủ mê rồi, ngươi hỏi cái gì y cũng cứ sự thật mà đáp.

Diêu Ngọc Nga ngạc nhiên hỏi:

- ủa! Lại có loại công phu như thế à?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Đúng thế, đây là Thánh Hiệp Du Lập Trung dạy lại cho ta, ta đã thử qua rồi, quả là CỎ Công hiệu thật.

Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Thế sao ngươi không ra tay mau đi?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta không tìm được dịp nào, vì muốn thi triển công phu này phải chỉ có ta và bà ta trong một phòng thôi.

Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Chỉ còn có một mình bà ta trong phòng thì ngươi nhất định là ngươi sẽ thành công Vũ Duy Ninh nói:

- Không dám nói chắc, vì công lực của bà ta thâm hậu hơn ta, nếu bà ta cảnh giác vận công đề kháng thì kể như xong đời ta, cho nên ta phải tìm được lúc nào thật dễ dàng mới ra tay...

- ờ - Lúc bà ta sắp đi ngủ là dễ đắc thủ nhất, vì lúc ấy bà ta rất mệt mỏi rồi.

- Vậy ngươi có thể nhân lúc bà ta ngủ tiến vào phòng mà.

- Đúng thế, chỉ tìm được lý do, ta sẽ vào gặp bà ta...

- Tốt hơn hết là chỉ khi nào bọn người kia được đưa ra khỏi gian phòng dưới đất hãy ra tay.

- Như vậy có gì khác nhau?

- Vạn nhất nếu ngươi thất bại sẽ không mất trắng!

- Bọn họ đều bị Ly Hồn Hoán Phách rồi, có hay không có mặt ở đó thì có gì khác nhau chứ.

- Khác đấy!

- ủa!

- Ngươi phụ trách việc dạy dỗ Du cô nương, nếu ngươi thất thủ bị bắt, Vô Danh Ma có thể sẽ đem giết Du cô nương ngay lập tức.

- ờ đúng vậy...

- Cho nên nhất định ngươi phải chờ khi họ đã được đem đi rồi mới được ra tay.

- Vậy chắc phải chờ ba ngày nữa à?

- Bất kể mấy ngày ngươi cũng phải chờ khi họ được đem đi rồi mới được ra tay!

Vũ Duy Ninh thấy thái độ của nàng rất quả quyết, lại cảm thấy có chuyện khác lạ, tự nhủ:

- Quái lạ, tại sao cô ta lại kiên quyết bắt mình phải chờ tới khi bọn Du minh chủ được đưa đi khỏi nơi này mới được ra tay? Chẳng lẽ cô ta hoàn toàn không có ý giúp ta, nên định làm bộ hẹn ước, chờ Vô Danh Ma làm xong việc Ly Hồn Hoán Phách bọn ngươi kia rồi sẽ tố cáo để Vô Danh Ma bắt ta?

Chàng càng nghĩ càng sợ, trong mắt bất giác lộ ra sát cơ.

Diêu Ngọc Nga tựa hồ phát giác rằng chàng có ý nghi ngờ liền nghiêm sắc mặt nói:

- Nếu ngươi không tin ta thì có thể giết ta ngay bây giờ!

Vũ Duy Ninh gằn giọng nói.

- Ta không giết cô, cô là một cô gái bấy nhiêu tuổi, ta không tin rằng cô lòng tàn ác, không phân biệt đúng sai!

Diêu Ngọc Nga nói:

- Vậy được rồi, ngươi cứ theo lời ta hành sự chắc chắn sẽ không lầm, rồi sẽ có một ngày ngươi hiểu rõ thôi.

Vũ Duy Ninh căn vặn:
- Hiểu rõ cái gì?

Diêu Ngọc Nga đáp:

- Hiểu rõ rằng ta không có ý hại ngươi, mà còn báo đáp ơn cứu mạng của ngươi nữa.

vũ Duy Ninh nói:

- Chỉ cần cô không có ý hại ta thì cũng là báo đáp ta rồi đấy.

Diêu Ngọc Nga không nói nữa, nhảy xuống khỏi cái ghế đu, phủi phủi tay cười nói:

- Ta phải về luyện công đây, xin lỗi nhé.

Nói xong như một con bướm chấp chới bay đi.

Lại qua một ngày nữa.

Đến trưa hôm thứ bảy, bốn người bọn Du Lập Trung đã trở thành những kẻ điên cuồng phẫn hận, mà mười hai vị Đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh đối với họ đều đã trở thành "đối tượng phải trả thừ'.

Tiếp theo, là việc làm thế nào đưa bốn người bọn Du Lập Trung về Đồng Tâm Minh.

Vô Danh Ma quả đã tính toán cả, bà ta sai Tam Tuyệt Độc Hồ cải biến diện mạo cho bốn người bọn Du Lập Trung, rồi triệu tập quần ma vào Hoài ân đường, nói:

- Các vị, đêm nay chúng ta sẽ đem bọn họ lên đường tới Đồng Tâm Minh. Ta đã dặn Phó bang chủ Tư Không Sâm chuẩn bị sẵn bốn cỗ xe, giờ này xe ngựa đã chờ ở ngoài tường phía sau, các vị mau trở về chuẩn bị hành trang, một giờ nữa sẽ xuất phát.

Tam Tuyệt Độc Hồ hỏi:

- Bang chủ cũng phải đi chứ?

Vô Danh Ma đáp:

- Đúng thế, nhưng tám vị đi trước, ta và Hắc hộ pháp đi sau.

Rồi đó quần ma lập tức trở về phòng thay đổi dung mạo, Vũ Duy Ninh cũng vậy. Vả lại vì kế hoạch của Vô Danh Ma sắp đặt ra khỏi dự định của chàng rất nhiều, nên chàng chẳng có cách nào hành động cả.

Chàng vẫn nghi rằng Vô Danh Ma chỉ sai bọn người đưa bọn Du Minh chủ về Đồng Tâm Minh, giả như mình là một trong bốn người hộ tống ấy, thì mình cũng sẽ tìm ra lý do ở lại, ngờ đâu Vô Danh Ma lại ra lệnh mọi người đều đi cả, mà bà ta lại sẽ đi sau, lên đường rồi thì sự tính toán của mình kể như vứt đi.

Thứ nhất: Từ khi toàn thể lên đường chàng sẽ không có cách nào đi cùng với cả đám ma đầu.

Thứ hai: Vô Danh Ma muốn sáng mai sẽ ra đi, chàng không có lý do gì thay thế'địa vị,, của Độc Nương Tử Hắc Minh Châu đi cùng Vô Danh Ma, mà đã không đi cùng với bà ta được, thì không sao có cơ hội thi triển Nhiếp Hồn đại pháp để lừa lấy được phương thuốc giải.

Trong lòng chàng rối tung.

Làm thế nào bây giờ?

Phải rồi hay là nhân lúc quần ma đang cải trang, mình tiến ngay vào phòng bà ta thi triển Nhiếp Hồn đại pháp?

Chủ ý đã định, chàng vội vã thay quần áo, hóa trang qua loa bộ mặt cho khác đi một chút, rồi bước ra cửa tiến về phía phòng Vô Danh Ma Vừa khéo lúc ấy quả phòng Vô Danh Ma đang mở.

Chàng vừa bước vào, thì thấy Diêu Ngọc Nga đang ôm lấy tay Vô Danh Ma như đang nài nỉ chuyện gì đó, chàng sửng sốt một thoáng mới cất tiếng hỏi:

- Bang chủ, thuộc hạ cải trang thế này được chưa?

Vô Danh Ma ngước mắt quan sát chàng hồi lâu rồi lắc đầu cười nói:

- Vẫn còn bẩy phần là Ma Y Quỷ Sư, về cải trang lại đi!

Vũ Duy Ninh à một tiếng, quay người định bỏ đi, rồi làm ra vẻ sực nghĩ ra chuyện gì đó, quay lại hỏi:

- Phải rồi, tại sao Bang chủ không lên đường cùng lúc với bọn thuộc hạ?

Trong câu nói, chàng nháy mắt với Diêu Ngọc Nga một cái.

Cái nháy mắt có ý bảo nàng đi ra, chàng tin rằng nhất định là nàng hiểu được ý mình.

Ngờ đâu Diêu Ngọc Nga như không nhìn thấy, vẫn ôm tay Vô Danh Ma làm ra vẻ nũng ri!u.

triển Nhiếp Hồn đại pháp?

Chủ ý đã định, chàng vội vã thay quần áo, hóa trang qua loa bộ mặt cho khác đi một chút, rồi bước ra cửa tiến về phía phòng Vô Danh Ma Vừa khéo lúc ấy quả phòng Vô Danh Ma đang mở.

Chàng vừa bước vào, thì thấy Diêu Ngọc Nga đang ôm lấy tay Vô Danh Ma như đang nài nỉ chuyện gì đó, chàng sửng sốt một thoáng mới cất tiếng hỏi:

- Bang chủ, thuộc hạ cải trang thế này được chưa?

Vô Danh Ma ngước mắt quan sát chàng hồi lâu rồi lắc đầu cười nói:

- Vẫn còn bẩy phần là Ma Y Quỷ Sư, về cải trang lại đi!

Vũ Duy Ninh à một tiếng, quay người định bỏ đi, rồi làm ra vẻ sực nghĩ ra chuyện gì đó, quay lại hỏi:

- Phải rồi, tại sao Bang chủ không lên đường cùng lúc với bọn thuộc hạ?

Trong câu nói, chàng nháy mắt với Diêu Ngọc Nga một cái.

Cái nháy mắt có ý bảo nàng đi ra, chàng tin rằng nhất định là nàng hiểu được ý mình.

Ngờ đâu Diêu Ngọc Nga như không nhìn thấy, vẫn ôm tay Vô Danh Ma làm ra vẻ nũng niu.

Vô Danh Ma cười nói:

- Ta còn xắp đặt mọi chuyện ở đây, cho nên phải đi chậm hơn một lúc.

Vũ Duy Ninh lại nháy mắt với Diêu Ngọc Nga một cái nữa, nói:

- Rồi sau đó mới đuổi theo bọn thuộc hạ à?

Vô Danh Ma đáp:

- Phải rồi, có điều ta định ngấm ngầm hộ tống các ngươi chứ không muốn ra mặt trong đoàn xe.

Vũ Duy Ninh nhìn thấy Diêu Ngọc Nga vẫn chẳng tỏ ý gì là muốn đi ra, trong lòng rất nôn nóng, bèn giơ tay chỉ Diêu Ngọc Nga hỏi:

- Còn vị Diêu cô nương đây thì sao?

Vô Danh Ma nói:

- Ta muốn nó ở lại đây luyện công, nó lại không chịu đang nài nỉ ta cho nó đi cùng.

Nói xong quay đầu vỗ vỗ vào vai Diêu Ngọc Nga, cười nói:

- Ngọc Nga, ngươi quả là không đi được đâu, đến chỗ ấy rất nguy hiểm, ngươi hiện chẳng biết tí võ công nào, đi là nhất định có chuyện, phải nghe lời ta, cứ ở đây luyện công nhé?

Diêu Ngọc Nga không chịu õng ẹo chẩu mỏ nói:

- Không, con muốn đi! Con muốn đi! Con phải đi mới được.

Vũ Duy Ninh nói:

- Diêu cô nương nên nghe lời lệnh sư, bọn ta tới Đồng Tâm Minh khó tránh được một phen ác đấu, cô không biết võ công thì làm gì được, cô mau về phòng mà luyện công đi!

Diêu Ngọc lườm chàng một cái nói:

- Tới Đồng Tâm Minh rồi, tôi núp lại một chỗ quanh đó lại không được à?

Vũ Duy Ninh thấy nãy giờ nàng toàn đối đầu với mình, tức giận tới mức muốn cắn nàng một miếng, lại nói:

- Diêu cô nương đâu còn bé bỏng gì, sao lại không hiểu việc như vậy, lệnh sư không muốn cô đi là vì an toàn của cô...

Diêu Ngọc Nga đột nhiên xì lớn một tiếng kêu lên:

- Không phải việc của ngươi! Ngươi không phải là sư phụ ta!

Vô Danh Ma đưa tay bịt miệng nàng không cho nói tiếp, rồi quay nhìn Vũ Duy Ninh cười nói:

- Ta sẽ từ từ dỗ nó, Văn lão mau mau về hóa trang lại đi!

Đây là cơ hội cuối cùng bỏ qua thì từ nay về sau không bao giờ còn cơ hội thi triển Nhiếp Hồn đại pháp để lừa lấy được phương thuốc giải nữa, chàng làm sao bỏ qua được?

Nhưng chàng nghe câu nói của Vô Danh Ma rồi thì không dám không nghe, đành im lặng quay người bỏ đi.

Diêu Ngọc Nga không đi ra thì không thể nào thi triển Nhiếp Hồn đại pháp, nếu cứ miễn cưỡng, thì không những không thể thể đắc thủ, mà còn rơi vào cảnh nhử gà không được mất cả gạo mà thôi...

Lừa lấy được phương thuốc giải, chỉ được thành công không được thất bại, chàng không thể hấp tấp nên đành lui về phòng...

Bây giờ thì chàng đã nắm chắc được tâm ý Diêu Ngọc Nga.

RÕ ràng nàng tính toán cho bản thân quyết tâm trừ khử Du Băng Viên để cho mình không thể không rơi vào vòng tay của nàng, nên mới cố tình phá hoại kế hoạch của mình!

Hừ! Đừng có mơ! Ta không bao giờ yêu thích ngươi đâu, con nha đầu ạ.

Chàng về tới phòng mình, lại ra tay cải trang, vừa ngẫm nghĩ cách lừa lấy được thuốc giải, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không ra cách gì.

Bởi vì sự thật thì lát nữa đây chàng phải lên đường cùng bọn Tam Tuyệt Độc Hồ, mà đã ra khỏi chỗ này rồi, thì suốt đường đi cho tới Đồng Tâm Minh chẳng có dịp nào giáp mặt Vô Danh Ma nữa.

Mà đã tới Đồng Tâm Minh thì bốn người bọn Du Minh chủ sẽ lập tức ra tay "báo thừ', cho dù mười hai Đặc sứ áo vàng hợp lực với các đại biểu môn phái chế ngự được bốn người, nhưng bọn Vô Danh Ma sẽ lập tức tấn công lên, tới lúc ấy thì mình làm sao.

Chàng bắt đầu cảm thấy cùng đường, chàng hối hận là trên đường mình đã cứu giúp Diêu Ngọc Nga nếu quả không bị nàng cản trở, biết đâu mình đã cầm được phương thu ốc giải trong tay rồi...

Chương 60: Hoa dạng đủ vẻ

Một giờ mau chóng trôi qua.

Vô Danh Ma thấy quần ma đều đã chuẩn bị xong, bèn lập tức ra lệnh rằng:

- Tám vị chia làm bốn nhóm, hai người hộ tống một xe, cứ thay phiên nhau cầm cương ngựa. Tả Khâu quân sư và Lao lão hộ tống Du lão tặc, Cung lão và Chừ lão hộ tống mụ tặc bà. Lãnh lão và Nam Cung lão hộ tống Lý Trạch, Văn lão và Tư Đồ lão hộ tống Du Băng Viên. Được rồi, mang bọn họ ra đi!

Trong giây lát, bốn người bọn Du Lập Trung đã được đem ra.

Bốn người đã được cải trang xong, không ai nhìn ra ai, đó là vì Vô Danh Ma không muốn họ tàn sát lẫn nhau trước khi tới Đồng Tâm Minh, bởi già trẻ bốn người hiện đều coi nhau như kẻ thù không đội trời chung.

Vô Danh Ma quan sát bốn người một lúc, quay nhìn bọn Tam Tuyệt Độc Hồ hỏi:

- Các ngươi còn có chuyện gì cần hỏi không?

Tam Tuyệt độc Hồ đáp:

- Không có!

Vô Danh Ma nói:

- Vậy thì lên đường đi!

Rồi đó Tiếu Trung Đao dắt Hồng Tiểu Bình, Lang Tâm Hắc Long dắt Lý Trạch, Vũ Duy Ninh dắt Du Băng Viên, xếp hàng đi ra khỏi Hoài ân đường.

Vũ Duy Ninh dắt Du Băng Viên đi sau cùng, lúc bước vào đường hầm chợt rên lên một tiếng ngồi thụp xuống.

Vô Danh Ma kinh ngạc hỏi:

- Văn lão sao thế?

Vũ Duy Ninh gượng đứng dậy, rồi lại không kìm được "nổi đau' lại ngồi thụp xuống, nói:

- Lạ quá, chợt bụng đau như cắt...

Vô Danh Ma lấy làm lạ hỏi:

- Ngươi bị bệnh à?

Vũ Duy Ninh lắc đầu tỏ ý không biết.

Vô Danh Ma vội nói:

- Xin các vị chờ một lát, Văn lão dường như không khỏe!

Bọn Tam Tuyệt Độc Hồ vốn đã bước vào đường hầm, nghe thế nhất tề quay trở lại.

Bệnh Lang Trung bước lên trước đỡ Vũ Duy Ninh dậy, hỏi:

- Văn huynh, có chuyện gì vậy?

Vũ Duy Ninh một tay đè lên bụng nói:

- Bụng vừa trướng vừa đau, chẳng biết là bị cái gì...

Bệnh Lang Trung đưa tay ấn vào bụng chàng, quả nhiên thấy trong bụng có tiếng sùng sục, bèn hỏi:

- Có tiêu chảy không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu đáp:

- Không có!

Bệnh Lang Trung nói:

- Xem tình hình là bị lạnh đây, kỳ lạ thật, công lực của Văn huynh thì làm sao trúng gió lạnh được?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão phu cũng không rõ...

Bệnh Lang Trung nói:

- Bệnh vặt, uống hai thang thuốc thì khỏi thôi, chỉ là trước mắt phải đi ngay, làm thế nào được đây?

Vô Danh Ma trầm ngâm giây lát, nói:

- Tình hình này thì Hắc hộ pháp tạm thay Văn lão hộ tống một đoạn đường, khi Văn lão đỡ rồi sẽ lập tức đuổi theo thay thế vậy.

Độc Nương Tử Hắc Minh Châu vui vẻ nói:

- Được, thuộc hạ đi cũng được thôi!

Bệnh Lang Trung lập tức vào phòng viết ra một bài thuốc, đưa qua Vũ Duy Ninh nói:

- Chờ lát nữa cứ đưa cho phó bang chủ sai người đi mua thuốc, cứ hai giờ uống một thang, tối đa ba thang là hết thôi.

Vũ Duy Ninh cám ơn cầm lấy dược phương, Độc Nương Tử vội vàng về phòng lấy hành trang, rồi dắt Du Băng Viên, đi theo bọn Tam Tuyệt Độc Hồ.

Trong chớp mắt, tại Hoài ân đường chỉ còn có Vô Danh Ma, Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga ba người. Vô Danh Ma như muốn ra ngoài xem tình hình, đưa tay nói:

- Đưa bài thuốc đây, ta lên bảo phó bang chủ sai người sắc thuốc, ngươi về phòng nghỉ ngơi đi.

Vũ Duy Ninh đưa bài thuốc, ôm bụng đi từng bước từng bước về phòng mình, lên giường nằm lăn ra, len lén thở phào một hơi...

Vô Danh Ma vừa bước vào đường hầm thì thấy Tam Tuyệt Độc Hồ quay lại tới trước mặt, bất giác sửng sốt hỏi:

- Lại có chuyện gì vậy?

Tam Tuyệt độc Hồ hạ giọng đáp:

- Chẳng có chuyện gì lớn, thuộc hạ chỉ muốn nói với bang chủ về Văn lão...

Vô Danh Ma ngạc nhiên hỏi:

- Lại có chuyện gì vậy?

Tam Tuyệt độc Hồ hạ giọng đáp:

- Chẳng có chuyện gì lớn, thuộc hạ chỉ muốn nói với bang chủ về Văn lão...

Vô Danh Ma ngạc nhiên hòi:

- Nói gì về y?

Tam Tuyệt Độc Hồ đưa mắt nhìn thấy Ma Y Quỷ Sư đã không còn trong Hoài ân đường, mới quay người vừa đi theo Vô Danh Ma đi ra ngoài phía đường hầm vừa nói:

- Thuộc hạ thấy gần đây Văn lão có vẻ gì khang khác...

- ủa, có gì khang khác?

- Tính tình khác trước, so với trước càng trầm mặc ít nói, như là có tâm sự gì vậy.

- Ngươi hỏi qua y chưa?

- cỏ mấy lần định hỏi nhưng y có ý như Vô ý đều tránh đi.

- ủa, nhưng ta chẳng thấy y có ý gì khác trước.

- Tốt nhất là bang chủ cứ lưu ý một chút vẫn hơn, thuộc hạ thấy vụ đau bụng mới rồi có vẻ kỳ lạ...

- Yù ngươi muốn nói là y không muốn đi cùng các ngươi nên giả đau bụng phải không?

- Thuộc hạ không dám nói thế, chỉ tóm lại là thấy y mắc bệnh hơi Vô lý, vả lại không sớm không muộn lại đúng vào lúc này... ồ! Nói tóm lại là bang chủ cứ chú ý tới hành động của y một chút để khỏi xảy ra chuyện bất ngờ...

- Được rồi, ta sẽ lưu ý.

Lúc ấy Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga cũng đang hạ giọng chuyện trò. Diêu Ngọc Nga nhìn thấy Vô Danh Ma đi khỏi rồi bèn bước vào phòng Vũ Duy Ninh tươi cười hỏi:

- Văn lão tiền bối, ngươi đỡ đau bụng chưa vậy?

Vũ Duy Ninh lạnh lùng đáp:

- Ta biết là ta làm chuyện gì cũng không qua mắt được cô, nhưng nếu lần này mà cô ngăn cản ta, thì...

Diêu Ngọc Nga cười hỏi:

- Thì sao?

vũ Duy Ninh yên lặng không đáp.

Diêu Ngọc Nga nhơn nhơn cười nói:

- Thì ngươi sẽ giết chết ta phải không?

Vũ Duy Ninh lạnh lùng đáp:

- Diêu cô nương, cô làm khổ ta nhiều rồi đấy!Diêu Ngọc Nga không cười nữa, tỏ vẻ ái ngại nói:

- Nếu ngươi cho rằng ta làm khổ ngươi, thì ta xin lỗi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu cô cho rằng không phải thế, thì mới rồi tại sao cô cứ dằng dai trong phòng không chịu đi ra, không cho ta ra tay?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ta không cho ngươi ra tay vì bốn ngươi kia còn chưa rời khỏi chỗ này.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu ta không giả đau bụng làm sao có cơ hội giáp mặt bà ta nữa?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Trên đường đi ngươi vẫn có thể kiếm cớ quay lại kia mà.

vũ Duy Ninh khẽ thở dài nói:

- Được rồi, nếu quả cô thật lòng muốn giúp ta, thì lát nữa bà ta tới đây thăm ta, xin cô mau đi ra cho!

Diêu Ngọc Nga lắc đầu nói:

- Không, đêm nay ngươi không ra tay được!

Vũ Duy Ninh phát cáu hỏi:

- Tại sao vậy? Bọn họ giờ đây đã bị đưa đi rồi mà?

Diêu Ngọc Nga nói:

- Nhưng chưa đi bao xa, nhanh nhất thì cũng phải sáng mai ngươi mới được ra tay.

Vũ Duy Ninh cười nhạt nói:

[thiêú hai trang ].

- Nói khác đi là sức ta chỉ cứu được một người, chứ không thể cứu năm người một lúc đâu!

Vũ Duy Ninh không chịu nổi nữa bèn nói:

- Được rồi, cô về phòng đi!

Diêu Ngọc Nga chăm chú nhìn chàng hỏi:

- Ngươi vẫn quyết định ra tay ngay đêm nay à?

vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng thế, ta không muốn chờ thêm nữa.

Diêu Ngọc Nga cắn cắn môi, rất kiên quyết nói:

- Nhất định ngươi phải chờ tới sáng mai mới được ra tay, nếu không nghe ta, ta sẽ cản trở, thậm chí vạch mặt ngươi kia.

Nói xong quay người ra khỏi phòng.

Vũ Duy Ninh đột nhiên ngồi chồm dậy, mấy lần muốn nhảy xổ ra đánh một chưởng giết chết nàng luôn, nhưng rốt lại chàng lại cố nhịn, chàng biết không thể làm như thế, nếu giết chết nàng thì mọi chuyện kể như kết thúc.

Chàng ngã vật ra giường, thở hổn hển cố dằn lửa giận.

Nghe theo lời cô ta à?

Ai mà biết gan ruột cô ta ra sao?

Nếu không nghe theo lời cô ta, nếu cô ta vạch mặt giả mạo của mình với Vô Danh Ma, há chẳng tan tành sao?

Thôi, đành phải theo lời cô ta một lần nữa vậy, bất kể thế nào, cho tới giờ này cô ta cũng chưa tiết lộ bí mật của mình, đủ chứng minh cô ta hướng về mình...

Chàng nghĩ tới đó đang định bước xuống giường qua nói với nàng rằng sẽ theo lời nàng, thì Vô Danh Ma đã bước vào phòng!

- Có đỡ chút nào không?

Vô Danh Ma ngồi dậy dáp:

- Không đau như lúc nãy nữa, có điều trong bụng cứ như gió thổi thông thống...

Vô Danh Ma nói:

- Ta đã sai người sắc thuốc, lát nữa phó bang chủ sẽ đưa xuống, ngươi cứ nằm nghỉ cho khỏe.

Vô Danh Ma cám ơn, kế lại hỏi:

- Bọn họ đi rồi à?

Vô Danh Ma đáp:

- Đi rồi!Vũ Duy Ninh than:

- Chỉ mong sáng mai hết đau, lúc ấy thuộc hạ mới có thể đi cùng bang chủ được.

Vô Danh Ma nói:

- Văn lão đừng lo nghĩ gì, chậm một ngày nữa cũng chẳng sao, xe ngựa của họ đi không mau, chúng ta có thể đuổi kịp mà.

vũ Duy Ninh gật gật đầu, làm ra vẻ cơn đau bụng lại kéo tới, đè tay vào bụng nằm xuống.

Vô Danh Ma hỏi:

- Ta bảo Ngọc Nga qua săn sóc cho ngươi nhé?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không cần, cũng chẳng phải là bệnh gì nặng, bang chủ cứ về phòng nghỉ ngơi.

Vô Danh Ma không nói gì nữa, quay người bước ra.

Khoảng sau thời gian ăn một bữa cơm, Tư Không Sâm bưng một chén thuốc nước bước vào cười nói:

- Văn huynh, anh là người mình đồng da sắt mà sao lại chợt mắc bệnh lạ thế?

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Hoa không tươi trăm tuổi, người chẳng khỏe ngàn ngày, người mình đồng da sắt cũng có ngày bị bệnh chứ!

Tư Không Sâm bưng chén thuốc tới trước giường chàng nói:

- Tư Đồ huynh dặn là uống thuốc xong phải nằm yên, chỉ cần ra được mồ hôi và đánh rắm được là khỏe.

Vũ Duy Ninh ngồi dậy bưng bát thuốc uống một hơi hết sạch, đưa cái bát không lại Cho y, nói:

- Làm phiền phó bang chủ, lão phu áy náy quá đỗi, lần sau cứ sai ai đó đưa thuốc xuống được rồi.

Tư Không Sâm cười nói:

- Hiện tại nơi này ngoài bang chủ, Diêu cô nương và ta ra thì còn có ai nữa?

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Bọn làm công không được à?

Tư Không Sâm đáp:

- Bọn họ vẫn không biết dưới khách sạn Hồng Tân có chỗ này.

Vũ Duy Ninh ạ một tiếng hỏi:

- Nói thế thì thuốc này là do phó bang chủ chính tay lo à?

Tư Không Sâm đáp:

- Đúng vậy, có điều Văn huynh chẳng cần nghĩ ngợi làm gì, tuy ta giữ chức phó bang chủ chứ tính về thân phận và tuổi tác thì hầu hạ Văn huynh một lần có sao đâu?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão phu lại thấy khó nghĩ quá, thôi phó bang chủ cứ đem thuốc đưa Diêu cô nương để CÔ ta sắc vậy.

Tư Không Sâm gật đầu cười một tiếng nói:

- Cũng được, ta cũng mệt mỏi quá, thôi chúng ta là những nhà, ta cũng không khách sáo làm gì với Văn huynh.

Y bước ra ngoài, qua chỗ Diêu Ngọc Nga dặn dò rồi đi.

Hai giờ sau, Diêu Ngọc Nga bưng thuốc vào, Vũ Duy Ninh hạ giọng hỏi:

- Lệnh sư ngủ rồi à?

Diêu Ngọc Nga gật đầu đáp:

- Chắc thế.

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy đổ thuốc đi thôi.

Diêu Ngọc Nga khẽ cười nói:

- Thuốc này không phải không hay, uống vào cũng có sao đâu.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta không uống đâu, cứ đổ đi.

Diêu Ngọc Nga bưng chén thuốc tới đầu giường đổ vào cái ống nhổ, rồi quay dầu Cười khẽ nói:

- Rốt lại ngươi chưa ra tay, phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Chuyện đó cho thấy là cô thắng rồi.

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ta còn muốn yêu cầu ngươi một việc!

Vũ Duy Ninh nổi giận trầm giọng hỏi:

- Ngày hôm sau mới được ra tay chứ gì?

Diêu Ngọc Nga lắc đầu cười nói:

- Không, đây là việc có dính líu tới ta!

Vũ Duy Ninh hừ khẽ một tiếng nói:

- Ta chẳng biết còn có thể làm được việc gì cho cô!

Diêu Ngọc Nga nói:

- Ngươi đã cứu mạng ta hai lần, không biết có chịu cứu ta một lần nữa không?

- Cứu cô à?

- Đúng thế, sáng mai bất kể là thành công hay không ngươi cũng phải cứu ta ra khỏi chỗ này.

- Nếu đắc thủ thì tự nhiên ta có thể cứu cô ra, nhưng nếu chẳng may thất bại thì ta làm sao cứu cô được?

- Nếu thất bại thì ta sẽ tìm cách cứu ngươi, nhưng muốn rời khỏi chỗ này thì lại phải do ngươi ra sức.

- Được, ta sẽ đưa cô về thôn Đính Giác.

- Không, ta không thể về thôn Đính Giác nữa.

- Tại sao vậy?

- Vì Vô Danh Ma đã biết rằng ta là người ở đó.

- Vậy cô tính đi đâu?

- Ta chẳng biết nữa, nhưng chỉ cần ngươi đưa ta ra khỏi Lạc Dương không rơi vào tay Vô Danh Ma là được rồi.

- CÔ thích học võ, ta sẽ đưa cô tới Đồng Tâm Minh, tìm giúp cho cô một vị sư phụ được không?

- Tốt thì tốt đấy, chỉ sợ Đồng Tâm Minh không dung ta.

- Câu ấy có ý gì?

- Không nói thì hay hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau