ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Thuốc lạ mê hồn

Du Lập Trung nói:

- Vâng ạ.

Bà già tóc bạc nói:

- Vậy sao được, ban đêm mà không ngủ làm sao chịu nổi. Ta thấy các ngươi cứ ở lại đây nghỉ một đêm, sáng mai hãy đi.

Du Lập Trung nói:

- Không, đa tạ ý tốt của lão phu nhân, nhưng bọn tiểu nhân quen cảnh sống trôi nổi rồi, một đêm không ngủ cũng là chuyện thường.

Bà già tóc bạc nói:

- Tội gì mà khổ thế? Các ngươi cũng chẳng có chuyện gì gấp tới mức sáng mai không tới Cao Dương không được...

Du Lập Trung ngắt lời nói:

- Bọn tiểu nhân quả có việc gấp, cho nên sáng mai phải tới Cao Dương rồi.

Bà già tóc bạc nói:

- Sợ giờ này cửa thành đã đóng rồi!

Du Lập Trung nói:

- Còn hai khắc nữa, bây giờ đi vẫn kịp ra được.

Bà già tóc bạc thấy không giữ được, bèn nhìn con trai nói:

- Cũng được, Kỳ Chỉ, con thưởng cho họ nhiều một chút, đưa họ ra cho tử tế.

Khấu viên ngoại cung kính dạ một tiếng, sai a hoàn đưa mẹ vào nghĩ ngơi, rồi nhìn vào một lão nhân ăn mặc lối quản gia nói:

- Lão Dương, thưởng cho họ ba mươi lạng bạc, đưa họ ra nhé!

Nói xong khoanh tay đi vào hậu viện.

Du Lập Trung không tin rằng đối phương đã dụ được mình vào trong nhà rồi mà lại chịu để cho ra, có điều ông ta đã tính rồi, chỉ cần địch nhân vây không được phải đành ra tay cản đường, bọn mình cứ giả không biết gì, rời chỗ nguy hiểm này rồi sẽ tính tiếp.

Cho nên vừa thấy Khấu viên ngoại đi rồi, ông ta cũng lập tức chỉ huy dọn dẹp dụng cụ, nhận lấy ba mươi lạng bạc lão quản gia họ Dương đưa cho, rồi một đoàn người mang theo các thứ nối nhau đi ra ngoài.

Từ thiên tỉnh trong hậu viện ra tới ngoài cổng lớn chỉ khoảng trăm bước, nhưng trên "lộ trình" một trăm bước ấy, già trẻ năm người trong lòng đều cực kỳ hồi hộp. Vì họ biết rằng bà già tóc bạc kia thấy không giữ được họ lại rồi, sẽ chờ khi họ ra tới ngoài cửa sẽ ra tay. Cho nên năm người lúc đi ra đều chân bước khẽ kháng, quan sát bốn phía, nghe ngóng tám phương, ngấm ngầm đề tụ chân khí.

Nào ngờ sự tình hoàn toàn bất ngờ, lão quản gia họ Dương đi trước đưa năm người yên ổn ra tới cửa lớn.

Năm người già trề đều đưa mắt liếc nhau, trong lòng muôn phần ngờ vực, nhưng bất kể thế nào, đây cũng là điều Du Lập Trung mong mọi. ông ta đưa lũ chim chó lên xe, để vợ, con gái và Vũ Duy Ninh lên xong, mới hướng về Dương quản gia vòng tay từ biệt, rồi lên xe ngồi.

Vẫn là Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch cầm cương, ông ta lên xe xong, giơ roi quật ngược một cái, cỗ xe lập tức chuyển động, bon ra ngoài thành.

Xe ngựa ra tới đường lớn, Du Lập Trung chợt động linh cơ, hạ giọng dặn Vũ Duy Ninh:

- Duy Ninh, ngươi rón rén ra phía trước xuống xe, núp vào một chỗ tối xem có ai đuổi theo không?

Vũ Duy Ninh gật đầu, lập tức tháo tấm vải che mui xe phía trước, chờ khi cổ xe ngựa chạy tới một chỗ đường tối, lén lút nhảy xuống, mau lẹ như một cái bóng vọt luôn vào góc đường.

cỗ xe ngựa vẫn tiếp tục bon bon chạy thẳng, không lâu đã ra tới cửa phía đông thành huyện Tây An, thuận theo đường lớn chạy về phía huyện Cao Dương.

Du Lập Trung ngồi trong xe không ngừng trông chừng về phía sau. Nội công của ông ta đã luyện tới chỗ xuất thần nhập hóa, cho nên tuy là trong đêm tối vẫn nhìn thấy rõ được mọi vật trong vòng hai mươi trượng. Nhưng ông ta nhìn một lúc lâu mà không thấy một chút biểu hiện nào là có kẻ địch đuổi theo, trong lòng ngờ vực không hiểu, buột miệng nói:

- Kỳ lạ thật, chẳng lẽ ta lầm à?

ông ta vừa nói vừa lấy viên Thập Lý Hương tìm được trong vườn hoa lúc nãy nhìn kỹ một lúc, lại đưa cho Hồng Tiểu Bình, nói:

- Bà xem xem đây rõ ràng là Thập Lý Hương ta chế ra mà!

Hồng Tiểu Bình đón lấy, đưa lên mũi ngửi ngửi, gật đầu nói:

- Không lầm đâu, đúng là Thập Lý Hương dấy!

Du Lập Trung chau mày nói:

- Nhưng nếu nói nhà họ Khấu không có liên quan gì với Phục Cừu bang, thì tại sao lại có chuyện một trong ba người Du, Qua, Diệp lưu lại một viên Thập Lý Hương trong vườn hoa nhà họ?

Hồng Tiểu Bình nói:

- Hay là đối phương thấy chúng ta đề phòng nên không dám động thủ?

Du Lập Trung nói:

- Có thể như thế, có điều rồi bà thấy đấy, gia nhân đứng trong thiên tỉnh ở hậu viện đều là người già, mà có hơn bảy tám người, rất có thể là nhân vật trong mười hai lão ma hóa trang. Nếu họ động thủ thì năm người bọn ta đâu dễ thoát được toàn bộ, nên bọn họ rất có điều kiện mà.

Hồng Tiểu Bình nói:

- Nếu không phải thế thì là nhà họ Khấu vốn không có quan hệ gì tới Phục Cừu bang, còn viên Thập Lý Hương này có lẽ là do một trong ba đặc sứ Dư, Qua, Điệp phát hiện được trong vườn hoa nhà họ Khấu, đặc sứ chúng ta đuổi tới đó tiện tay lưu lại chăng?

Du Lập Trung lắc đầu nói:

- Khả năng đó cũng không lớn...

Du Băng Viên chợt nói:

- Con đoán nhất định là thế này...

Du Lập Trung nhìn nàng cười hỏi:

- Thếnào?

Du Băng Viên nói:

- Viên Thập Lý Hương này vốn không phải ở trong vườn hoa nhà họ Khấu, mà là do một con quạ nào đó mang từ chỗ khác bay tới làm rơi xuống thôi.

Du Lập Trung không kìm được giọng khen ngợi cười nói:

- Ngươi nghĩ ra được chuyện ấy, thật là rất đúng.

Du Băng Viên thấy cha khen ngợi, cho là mình đoán đúng, hớn hở cười nói:

- Nhất định là như thế, đúng không nào?

Du Lập Trung lắc đầu nói:

- Không đúng!

- ơ, không đúng à?

Du Lập Trung cười khẽ nói:

- Hai mẹ con ngươi đoán đều không phải không có khả năng, nhưng cha tin chắc không phải như vậy.

Du Băng Viên không phục, hỏi:

- Không như thế, thì là lý do gì nào?

Du Lập Trung thu vẻ cười cợt lại, nghiêm trang nói:

- Cha cũng nghĩ chưa ra, có điều cha tin chắc bọn họ là người Phục Cừu bang, nếu không chẳng thể có chuyện trùng hợp khéo như vậy, là lại mời chúng ta vào trong nhà biểu diễn.

Hồng Tiểu Bình nói:
- Nếu như thế, tại sao họ lại không ra tay?

Du Lập Trung trầm ngâm nói:

- Có lẽ họ muốn xử dụng một thủ đoạn rất cao minh đối phó với bọn ta, khiến bọn ta không có sức đề kháng phải bó tay chịu trói.

Du Băng Viên hỏi:

- Vậy đó là thủ đoạn gì?

Du Lập Trung nói:

- Ai biết được, chúng ta cứ chờ xem.

Hồng Tiểu Bình hỏi:

- ông tính sao?

Du Lập Trung nói:

- Tới thành Cao Dương, nếu chưa thấy bọn họ ra tay hành động, chúng ta sẽ lặng lẽ quay lại, tối mai vào đó dò xét.

Hồng Tiểu Bình nói:

- Nếu họ đúng là người của Phục Cừu bang, tôi nghĩ nhất định họ sẽ ra tay hành động. Từ nay chúng ta phải cẩn thận từng bước, tới thành huyện Cao Dương, tốt nhất là đừng vào quán ăn cơm. Có thể họ đã sai người mai phục trong từng quán, ngầm hạ độc thủ vào thức ăn đấy.

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Đúng lắm! Theo chỗ ta biết, Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh có một loại thuốc mê mười phần lợi hại, không mùi không sắc...

ông mới nói tới đó, chợt Du Băng Viên ngáp một cái nói:

- Con mệt lắm rồi, muốn ngủ quá!

Hồng Tiểu Bình nói:

- Thì cứ ngủ đi!

Du Băng Viên ngả người dựa vào thành xe, nhắm mắt lại, quả nhiên thiếp đi rất nhanh.

Hồng Tiểu Bình đăm đăm nhìn ra phía sau xe nói:

- Lạ thật. Nếu Vũ Duy Ninh không phát hiện ra kẻ địch đuổi theo thì phải về rồi chứ!

Du Lập Trung nói:

- chờ một lúc nữa xem. Thằng nhỏ này khôn ngoan, chắc là không có chuyện gì đâu.

Hồng Tiểu Bình chợt ngáp một cái, chảy nước mắt cười nói:

- ồ, tôi cũng buồn ngủ quá.

Du Lập Trung cười đáp:

- Bà cũng ngủ đi, có chuyện gì tôi sẽ gọi hai mẹ con dậy.

Hồng Tiểu Bình nhắm mắt lại cười một tiếng, không lâu sau cũng ngủ say.

Cỗ xe ngựa đu được khoảng một dặm nữa, Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch đang đánh xe chợt cất tiếng:

- Đại ca, chúng ta dừng lại nghĩ một lúc chứ hả?

Du Lập Trung cười nói:

- Sao thế? Ngươi cũng buồn ngủ rồi à?

Nhất Đẩu Tiên nói:

- Chứ gì nữa, tiểu đệ cứ như là mấy ngày không được ngủ, mở mắt không ra nữa, rất muốn... rất muốn...

"Bịch" một tiếng như là có một vật gì rơi xuống đất.

Du Lập Trung giật nảy mình, vội vàng đưa tay vén rèm xe, chợt thấy Nhất Đẩu Tiên không còn ngồi trên xe nữa, cả kinh thất sắc, vội kéo ghìm cương ngựa dừng xe lại, tung người vọt ra. Chỉ thấy Nhất Đẩu Tiên nằm ở vệ đường, biết ngay là có chuyện không hay, lập tức nhảy ngay tới bên cạnh Nhất Đẩu Tiên, lay mạnh ông ta, kêu:

- Nhị đệ! Nhị đệ! Ngươi làm sao thế?

Lập tức, một trận cười âm hiểm lạnh lẻo trong bóng đêm cách đó không xa theo gió đưa lại:- Hắc hắc, đúng như Du đại minh chủ nói, đó là kết quả của loại thuốc mê không mùi không sắc của lão phu đấy!

Câu nói chưa dứt, người đã như gió lướt tới, rõ ràng chính là Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh!

Không phải! Ngay sau đó bốn bên tám mặt lại xuất hiện thêm bang chủ Phục Cừu bang Vô Danh Ma cùng Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc, Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình, Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn, Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu, Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng, Quái Thủ Phiên Thiên Chừ Tích Kỳ, Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh, Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương, Độc Nương Tử Hắc Minh Châu!

Té ra, Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh đã lén rắc thuốc mê của y trong xe ngựa. Bốn người già trẻ không nghĩ tới điều đó, thành ra gặp nạn trên đường.

Du Lập Trung công lực thâm hậu phi thường, sức kháng cự mạnh hơn cả nên vẫn Chưa bị hôn mê. Nhưng lúc thấy bọn Vô Danh Ma mười một người xuất hiện, ông ta cũng phát giác ra là mình bắt đầu choáng váng.

ông ta lập tức vận công đề kháng, đứng dậy nhìn bang chủ Phục Cừu bang Vô Danh Ma, cười nhạt nói:

- Vô Danh Ma, ngươi quả nhiên có thủ đoạn đấy!

Vô Danh Ma ăn mặc như hôm xuất hiện ở Hằng Sơn, trên mặt che một tấm khăn trắng, toàn thân cũng một màu trắng như tuyết. Y từ từ bước tới trước mặt Du Lập Trung,cất giọng trong trẻo đầy vẻ cười cợt nói:

- Lúc nãy bọn ngươi không động thủ trong Khấu gia là Vô cùng thất sách. Nếu động thủ ở đó thì bọn ngươi còn có cơ hội chạy thoát...

Du Lập Trung có ý liều mạng một trận, nhưng càng lúc càng thấy choáng váng, hai con mắt chỉ muốn díp lại, tự biết là khó thoát hiểm rồi, bất giác than thầm một tiếng rồi hỏi:

- Ngươi làm thế nào để Chính ất chân nhân và ba vị đặc sứ Du, Qua, Diệp phát điên vậy?

Vô Danh Ma cười đáp:

- ĐÓ là một loại kỹ thuật do bản bang chủ nghiên cứu tìm ra, ngươi cũng sắp được nếm mùi ấy rồi, bây giờ hỏi nhiều làm gì?

Du Lập Trung biết đối phương không bịa đặt hăm dọa, bốn người bọn mình rồi cũng sẽ bị như bốn người bọn Chính ất chân nhân, nghĩ tới việc sau khi mình phát điên rồi chết, Tứ Hải Đồng Tâm Minh ắt khó giữ được, nhất thời căm giận cực điểm, gầm lên một tiếng ghê rợn, phi thân lao tới đối phương.

Nhưng người vừa bật lên, chưa tới trước mặt Vô Danh Ma thì mất hết tri giác, "bình" một tiếng rơi xuống đất!

Vô Danh Ma cười cười nói:

- Mang y bỏ lên xe, chúng ta về phủ được rồi!

Quái Thủ Chứ Tích Kỳ và Lao Kiến Xương bước tới xóc Du Lập Trung và Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch lên bỏ vào trong thùng xe. Lúc ấy Quái Thủ Phiên Thiên Chứ Tích Kỳ phát hiện ra trong xe không có Vũ Duy Ninh, biến sắc kêu lớn:

- ô, không thấy thằng tiểu tử kia!

Vô Danh Ma thoáng giật mình, vội bước tới nhìn vào xe, quả nhiên là không thấy Vũ Duy Ninh, lập tức nhìn qua người lão ma ra lệnh:

- Hai vị Lao, Chứ đưa xe ngựa về phủ, còn tất cả chia ra bốn mặt đuổi bắt gã tiểu tử ấy ngay!

Lúc ấy Quái Thủ Phiên Thiên và Tiếu Trung Đao dong xe chạy mau về thành huyện An Tân.

Chín người còn lại lập tức tản ra, nhanh chóng mất hút trong bóng đêm tìm bắt Vũ Duy ninh.

Nhưng lúc biến cố phát sinh, Vũ Duy Ninh đang núp trong một đám cỏ rậm cạnh đó, nhìn thấy rõ ràng từ đầu tới cuối.

Lúc còn ở trong huyện thành An Tân, chàng đã phát hiện ra mười một người bọn Vô Danh Ma bám theo cỗ xe ngựa ra thành, song lúc ấy không còn cơ hội nào tới gần cỗ xe ngựa để báo cho Du Lập Trung biết nữa, chỉ còn cách lặng lẽ bám theo sau quần ma.

Chàng cho rằng quần ma sẽ không ra tay ở ngoại thành, vì rõ ràng nếu Vô Danh Ma nếu muốn ra tay thì mới rồi đã ra tay luôn trong hậu viện nhà họ Khấu rồi. ĐÓ là nơi thuận lợi mà họ không ra tay, thì nhất định không bao giờ lại ra tay ở ngoài đồng trống.

Nhưng chàng không hề nghĩ tới việc đối phương đã giở trò ma quỷ trong xe và bọn Vô Danh Ma bám theo là để chờ bên mình hôn mê, mang cả người cả xe quay vào thành.

Chàng bấc giác mừng thầm, may là mình ngồi trong xe không lâu, chưa hít phải nhiều thuốc mê. Nếu không có Du Lập Trung cẩn thận sai mình xuống xe theo dõi thì giờ đây khó mà thoát thoát khỏi kiếp số rồi.

Dĩ nhiên chàng mừng là vì thấy mình thoát được kiếp số mới có thể tìm cách cứu bốn người Du Lập Trung.

Nghe tiếng Vô Danh Ma sai mọi người chia ra bốn mặt tìm mình, chàng vội nép mình xuống, không dám thở mạnh.

"ào,, một tiếng gió lướt, Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng lao qua ngang trước mặt, khiến chàng toát mồ hôi lạnh.

Cũng may là bụi cỏ chàng ẩn thân cũng khá cao, Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng cũng không nghĩ rằng chàng núp ngay cạnh đó nên chưa phát hiện ra.

Vũ Duy Ninh thầm độ chừng quần ma đã đi xa, mới từ từ ngồi dậy, gài đầu gài tai tự nhủ:

- Bây giờ mình làm sao đây? Nếu không mau mau cứu bọn Du minh chủ bốn người, bọn họ chắc sẽ phát điên như Chính ất chân nhân, rồi trở về Đồng Tâm Minh gặp người là giết...

Nhưng làm sao để cứu?

Mình chỉ một thân một mình, làm sao vào được nhà "Khấu viên ngoại" cứu thoát bọn Du minh chủ dưới sự canh phòng nghiêm ngặt của quần ma?

Hay trở về Đồng Tâm Minh đưa các đặc sứ áo vàng tới cứu?

Không, thế thì không kịp. Mình phải tìm cách cứu bọn Du minh chủ trước khi bọn họ làm cho phát điên mới được.

Vậy chỉ còn một cách là mạo hiểm đột nhập vào nhà "Khấu viên ngoại" ra sức mà làm thôi.

Vũ Duy Ninh trong lòng đã quyết, đang định đứng dậy trở về thành, chợt thấy từ xa có một cái bóng đen đang lướt mau tới chỗ mình, trong lòng kinh hãi, vội vàng nằm thụp xuống không dám động đậy.

Người tới là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh.

Y vâng lệnh tìm bắt Vũ Duy Ninh, mới rồi chạy về phía tây, giờ theo phía đông nam chạy vòng trở lại.

Không trùng hợp không thành chuyện, y cũng lướt qua đám cỏ rậm nơi Vũ Duy Ninh ẩn thân, nhưng mắt y tinh hơn, phát hiện ra Vũ Duy Ninh rồi!

Y lướt qua trước mặt chàng, nhưng thoáng thấy trong đám cỏ rậm có một hình người, miệng hừ khẽ một tiếng, lập tức dừng chân quay ngay trở lại.

Vũ Duy Ninh nghe tiếng y bước vòng lại, biết là mình bị phát hiện rồi, nhưng chợt nảy ra một kế, lúc ấy làm ra vẻ bị hôn mê, tiếp tục nằm im không động đậy.

Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh tới cách chàng khoảng một trượng thì dừng lại, miệng cười nhạt nói:

- Tiểu tử, lão phu nhìn thấy ngươi rồi, ra ngay đây!

Vũ Duy Ninh nhắm mắt không đếm xỉa.

Ma Y Quỷ Sư thấy Vũ Duy Ninh không động đậy, sợ là chàng giả chết để lừa, bèn cúi xuống lượm một hòn đá to bằng quả trứng, thẳng tay ném vào huyệt Linh Đài của chàng.

"Bốp" một tiếng, trúng rồi!

Vũ Duy Ninh vẫn nằm yên không động đậy.

Dường như Ma Y Quỷ Sư không biết Vũ Duy Ninh có mặc chiếc áo da mãng xà đao thương không chạm được, nên nhìn thấy Vũ Duy Ninh bị hòn đá đánh trúng huyệt Linh Đài mà vẫn không động đậy lập tức hết cả ngờ vực, không kìm được khoái trá cười nói:

- Xem ra thằng tiểu tử này bị trúng thuốc của Bệnh Lang Trung ngã ra đây. Chắc lúc trong thành y có việc phải xuống xe, sau đuổi tới đây thì dược tính phát tác lăn ra đây ma.

Vừa nói, vừa bước tới vác Vũ Duy Ninh lên.

Nhưng đúng vào lúc y định cất chân bước lên, trên mặt chợt hiện ra vẻ ngơ ngác, giống như đột nhiên bị một gáo nước lạnh buốt dội vào đầu, thân hình từ từ nghiêng đi, "bịch" một tiếng đổ xuống đất.

Vũ Duy Ninh điểm vào tử huyệt của y, vì ở đây lúc này chàng không có thời gian đâu mà giải đối phương về Đồng Tâm Minh.

chàng nhoài ra khỏi tay Ma Y Quỷ Sư, mò mẫm lấy bản danh sách và một cục than ra, gạch lên bảy chữ "Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh" rồi thu xếp các thứ, từ từ dừng dậy.

Chàng vẫn quyết định trở vào thành cứu người, nhưng vừa đi được vài bước, chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu, lập tức dừng lại tự nói với mình:

- Phải rồi, sao ta lại không hóa trang thành y trở lại nhà họ Khấu?

Chương 42: Thành bại do việc làm

Nghĩ ra ý ấy trong lòng chàng Vô cùng cao hứng, bèn lập tức quay lại chỗ xác Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh ngồi xuống.

Trong ba tháng bị giam ở Chính Tâm lao, chàng không những đã học được võ công trong tập sách của sư phụ là Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy trao cho, mà còn được Thánh Hiệp Du Lập Trung dạy thêm cho thuật dịch dung. Vì vậy lúc rời Đồng Tâm Minh, chàng cũng có mang những vật dụng cần thiết theo người.

Chàng lập tức ra tay cởi hết quần áo giày vớ của Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh mặc vào, rồi lấy một tấm gương đồng nhỏ và một hộp vật dụng ra, bắt đầu mô phỏng diện mạo của đối phương để hóa trang.

Tuy là đêm khuya, nhưng trăng sáng ngư gương, nên việc hóa trang cũng không khó lắm. Có điều chàng biết rõ phen này hành sự chỉ được thành công chứ không được thất bại, nên một chút nhỏ cũng không dám qua loa, tô đi dặm lại tới hơn một giờ mới xong hoàn toàn.

Nhìn vào diện mạo Ma Y Quỷ sư rồi nhìn vào gương, ngắm đi ngắm lại thấy có thể qua mắt quần ma rồi, chàng mới đào đất chôn xác Ma Y Quỷ Sư.

chôn xác y xong, trời đã gần sáng, chàng không dám chần chừ, lập tức lao nhanh về huyện thành An Tân.

Sắp tới huyện thành, chợt nghe sau lưng có tiếng gọi:

- Đằng trước có phải là Văn huynh không?

Vũ Duy Ninh trong lòng hơi hồi hộp, quay đầu nhìn lại thì thấy Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu đang chạy tới, lập tức quay người mô phỏng thanh âm Ma Y Quỷ Sư hỏi:

- Thân Đồ huynh tìm thấy gì không?

Bán Phong thư sinh đáp:

- Không, còn Văn huynh?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Cũng không. Thằng tiểu tử ấy ranh ma thật, không biết y chạy đường nào.

Bán Phong thư sinh chạy tới cạnh chàng, nhìn cười một cái hỏi:

- Tới nỗi bang chủ và bảy người cũng không tìm ra được thằng tiểu tử ấy, Văn huynh đoán xem y chạy đường nào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Có thể là trốn về Đồng Tâm Minh cầu cứu binh tới, Thân Đồ huynh nghĩ sao?

Bán Phong thư sinh đáp:

- Đúng rồi, lão phu cũng đoán thế.

Vũ Duy Ninh nói:

- Chúng ta về xem, biết đâu bọn họ đã bắt được y rồi.

Vì trời còn chưa sáng, cửa thành chưa mở, hai người thi triển khinh công vượt qua tường thành chạy về nhà họ Khấu.

Trong chớp mắt đã tới nơi, Vũ Duy Ninh cố ý tụt lại phía sau một bước để Bán Phong thư sinh đi trước. Bán Phong thư sinh bèn "đưa" chàng vào hậu viện, tới một gian sảnh đường.

Trong sảnh đường, bang chủ Phục Cừu bang Vô Danh Ma và Tam Tuyệt Độc Hồ, Độc Mục Cuồng, Ngọc Diện Hoa Thi đã ngồi đó. Vì bọn họ tìm suốt nửa đêm không thấy Vũ Duy Ninh nên về trước Bán Phong thư sinh.

Vô Danh Ma vừa thấy bọn họ bước vào, hỏi ngay:

- Có tìm thấy không?

Bán Phong thư sinh đáp:

- Không, chỉ sợ thằng tiểu tử ấy chạy luôn về Đồng Tâm Minh cầu cứu viện binh rồi.

Vô Danh Ma nói:

- Đúng thế, nên ta đã sai hai vị Lao, Chừ đuổi theo.

Bán Phong tsn nói:

- Vạn nhất hai vị Lao, Chứ không bắt được thằng tiểu tử ấy mang về đây, thì e không thể ở lại chỗ này được nữa.

Vô Danh Ma nói:

- Đúng, ta đã dặn Tang lão chuẩn bị lên đường, trưa mai sẽ rời khỏi nơi này.

Đang nói thì Khấu viên ngoại bước vào.

Vô Danh Ma hỏi:

- Sao?

Khấu viên ngoại đáp:

- Không có gì, sau giờ ngọ có thể xuất phát.

Nói tới đò cười khẽ một tiếng:

- Có điều từ nay viên ngoại này lại biến thành lão khiếu hóa thôi!

Dường như vị Khấu viên ngoại này là Tam Thủ Cái Tang Nguyên cải trang.

Bán Phong thư sinh hỏi ngay:

- Bang chủ tính dời về đâu?

Vô Danh Ma đáp:

- Lạc Dương!

Bán Phong thư sinh mắt sáng lên hỏi:

- ô, Lạc Dương à?

Vô Danh Ma cười nói:

- Đúng thế. Chắc các ngươi còn nhớ, năm xưa lão sơn chủ Ngũ Tuyệt Thần Ma Bộc Dương Phi Hồng của bọn ta có một tòa sản nghiệp ở Lạc Dương chứ?

Bán Phong thư sinh hỏi:

- Phải Tang Du trà trang không?

Vô Danh Ma gật đầu nói:

- Đúng đấy, Tang Du trà trang năm xưa vốn là một căn cứ quan trọng của sơn chủ chúng ta, quy mô còn lớn hơn tòa phủ đệ này nhiều, mà địa thất bên dưới còn bố trí nhiều cơ quan Về sau bị Du Lập Trung dò xét biết được, lão sơn chủ bèn ra lệnh phóng hỏa đốt sạch, có điều là chỉ đốt những phòng ốc trên mặt đất, chứ địa thất bên dưới vẫn còn nguyên vẹn.

Bán Phong thư sinh hỏi:

- Đến nay lại xây dựng lại trên mảnh đất ấy à?

Vô Danh Ma nói:

- Phải, nay thì không phải là Tang Du trà trang mà là Hồng Tân khách sạn.

Bán Phong thư sinh lại hỏi:

- Chủ nhân Hồng Tân khách sạn là ai?

Vô Danh Ma nói:

- Ta!

Bán Phong thư sinh kinh ngạc a một tiếng nói:

- Té ra bang chủ đã sắp xếp nhiều việc lắm rồi.

Vô Danh Ma cười cười nói:

- Năm xưa nếu không có Tư Không Sâm thay ta vào Chính Tâm lao, làm sao giờ đây chúng ta tổ chức được Phục Cừu bang? Ta may mắn phát hiện được mỏ vàng trong núi Đại Mậu, thuê người tới khai thác xong, mới xây khách sạn trên nền cũ Tang Du trà trang. Hiện Tư Không Sâm đang coi sóc việc ở khách sạn Hồng Tân, ta tính phong y làm phó bang chủ, không rõ các vị nghĩ sao?

Nói tới đó đưa mắt nhìn mọi người tỏ ý chờ đợi ý kiến.

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc ho khẽ một tiếng nói:

- Tư Không huynh vào lao thay bang chủ hơn mười năm, chịu dựng trăm cay ngàn đắng, đến nay y giữ chức phó bang chủ là dĩ nhiên theo lẽ phải thế, bọn thuộc hạ hoàn toàn tán thành.

Vô Danh Ma nhìn y cười nói:

- Tả Khâu lão vốn đã vạch kế hoạch cứu thoát mọi người ra khỏi Chính Tâm lao, nếu luận công ban thưởng thì chức phó bang chủ phải do Tả Khâu lão giữ mới đúng.

Nhưng ta thấy Tả Khâu lão tài trí hơn người, giữ chức quân sư thì hợp hơn chức phó bang chủ. Vả lại lòng ta quan niệm, vị trí của quân sư tuyệt đối không kém phó bang chủ.Tam Tuyệt Độc Hồ nghiêm trang nói:

- Bang chủ không cần bận lòng, mục đích của lão phu là tiêu diệt Đồng Tâm Minh để trả thù cho tiền nhân, ngoài ra đều không đáng kể tới.

Vô Danh Ma gật đầu nói:

- Tả Khâu lão nói rất đúng, chúng ta tổ chức Phục Cừu bang là để báo thù, chứ không phải vì danh lợi.

Bán Phong thư sinh nói:

- Bang chủ quyết định trở lại khách sạn Hồng Tân có mạo hiểm quá không?

Vô Danh Ma chăm chú nhìn hỏi:

- Sao lại nói là mạo hiểm?

Bán Phong thư sinh nói:

- Đồng Tâm Minh đã biết Tang Di trà trang là một căn cứ của lão sơn chủ năm xưa, đến nay chúng ta lại trở về đó, chỉ e sẽ rất dễ bị Đồng Tâm Minh do thám biết được.

Vô Danh Ma lắc đầu nói:

- Không có chuyện ấy được đâu. Năm tháng đã qua, việc người đã khác. Đồng Tâm Minh chắc không bao giờ ngờ chúng ta lại về đó...

Y nói tới đó, chợt phát hiện Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh thủy chung im lặng không nói câu nào, bèn nhìn qua hỏi:

- Văn lão có ý kiến gì về chuyện này không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không! Lão phu tán thành dời về khách sạn Hồng Tân!

Vô Danh Ma gật đầu nói:

- Tốt lắm. Trời đã gần sáng, các vị cũng về sắp xếp đi!

Bán Phong thư sinh hỏi:

- Bọn Du Lập Tru nghiện giờ ra sao?

Vô Danh Ma đáp:

- Còn đang mê man.

Bán Phong thư sinh lại hỏi:

- Bang chủ tính tới khách sạn Hồng Tân mới thi triển Ly Hồn Hoán Phách đối với họ phải không?

Vô Danh Ma gật đầu nói:

- Đúng thế. Thi Hành Ly Hồn Hoán Phách phải mất bảy ngày mới xong, mà nay Vũ Duy Ninh chạy thoát, nếu hai vị Lao, Chứ không bắt được y, thì chỉ ba ngày y sẽ về tới Đồng Tâm Minh. Cho nên nếu chúng ta tiến hành Ly Hồn Hoán Phách ở đây sợ chưa xong thì người của Đồng Tâm Minh đã tới rồi.

Dứt câu, đứng dậy nói tiếp:

- Được rồi, ta muốn về phòng nghĩ ngơi một chút. Các ngươi trở về chuẩn bị đi, xong rồi tới cho ta biết.

Nói tới đoạn cuối, đã bước vào một lối đi phía sau sảnh đường.

Tam Tuyệt Độc Hồ cũng đứng dậy nói:

- Đi thôi, bọn ta cũng phải sắp xếp đồ dùng riêng một chút.

Nói xong bước ra khỏi sảnh.

Độc Mục Cuồng, Bán Phong thư sinh, Ngọc Diện Hoa Thi, Bệnh Lang Trung, Tam Thủ Cái cũng lục tục đi ra. Vũ Duy Ninh theo bọn họ ra khỏi sảnh đường, vì chẳng biết phòng Ma Y Quỷ Sư ở đâu, vả lại, chàng chỉ sốt ruột muốn tìm cho ra nơi bọn Du minh Chủ bốn người bị giam giữ để cứu họ, nên bước ra khỏi sảnh đường rồi, nhìn thấy cạnh tiền viện có một gian nhà xí, bèn rời khỏi năm lão ma, bước về phía đó.

Bán Phong thư sinh hỏi:

- Văn huynh đi đâu đấy?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Đi rửa tay.

Bán Phong thư sinh gọi một tiếng xong cũng không nói gì nữa, đi theo bọn Tam Tuyệt Độc Hồ qua bên trái tiền viện.

Vũ Duy Ninh lén quan sát về chỗ họ đi tới, rồi bước vào nhà xí rửa tay, sau đó làm như nhàn rỗi đi loăng quăng khắp bốn phía trong phủ đệ. Tới một bãi đất trống bên trái, thấy sáu cỗ xe ngựa đậu ở đó, rất nhiều "lão bộc" đang vác từng bao từng bao gì đó lên xe. Chàng biết đám "lão bộc" này toàn là người trong đám bảy mươi hai tên ma đầu nên không dám lại gần khơi chuyện, sợ lộ chân tướng, bèn quay đi bước tới một dãy nhà khác.

Đi khắp cả mọi nơi mà chẳng tìm ra nơi giam giữ bọn Du Lập Trung bốn người.

Đến lúc ấy chàng đoán chắc là bốn người họ đang bị giam giữ ở một gian địa thất bí mật nào đó, đó là việc Ma Y Quỷ Sư giả không có cách nào biết được trong một thời gian ngắn, vì vậy chàng đổi ý quyết định chờ lúc Vô Danh Ma giải họ ra khỏi tòa phủ đệ này, trên đường tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương sẽ tìm cách giải cứu. Vả lại Vô Danh Ma cũng vừa nói là tới đó mới thi hành việc Ly Hồn Hoán Phách đối với họ, thì trong mấy ngày sắp tới nhất định họ sẽ không bị nguy hiểm gì hơn.

Lúc ấy chàng đi về phía dãy nhà mà bọn Tam Tuyệt Độc Hồ tiến vào, thấy ở đó có năm gian phòng, ghé tai vào nghe, thấy phòng nào cũng có tiếng dọn dẹp lục đục, bất giác ngờ vực tự nhủ:
- Xem tình hình thế này thì chắc hai người ở chung một phòng, mà mình ở phòng nào mới được chứ?

Chàng nghĩ ngợi một thoáng rồi bước tới một phòng, đẩy cửa nhìn vào, quả thấy có hai cái giường, lúc ấy có Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn đang thu xếp đồ đạc. Y nghe tiếng đẩy cửa, quay lại nhìn rồi hỏi:

- Có chuyện gì vậy Văn huynh?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Chẳng có gì cả. Lãnh huynh thu dọn xong chưa?

Ngọc Diện Hoa Thi nói:

- Ta thì chẳng có gì nhiều, Lao huynh mới là lắm thứ. Ngươi xem, từ hôm minh chủ Cấp cho bọn ta mỗi người hai ngàn lượng bạc, Lao huynh đi mua một hơi hơn chục bộ quần áo, y có vẻ sành ăn mặc lắm!

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Mỗi người một ý thích, chẳng lạ gì, y là như thế.

Nói xong dời chân bước đi.

Lại đẩy cửa một phòng khác, chỉ thấy Bán Phong thư sinh thu dọn đồ đạc, đang nhét một chồng sách vào trong bao phục. Y vừa thấy "Ma Y Quỷ Sư" đẩy cửa bước vào, lập tức nói ngay:

- Văn huynh, ngươi còn không lo thu xếp đi, không còn nhiều thì giờ đâu!

Vũ Duy Ninh nghe xong biết đây đúng là phòng "mình", lúc ấy cất chân bước vào cười nói:

- Ta chẳng có gì nhiều, chẳng cần gấp gáp như ngươi!

Bán Phong thư sinh giơ giơ một quyển sách cũ, đắc ý cười nói:

- Ngươi xem này, hôm trước lão phu mua được trong thành đấy.

Vũ Duy Ninh bước tới đón lấy giở ra xem, thì ra là quyển Tố Nữ kinh đã tuyệt bản từ lâu, chợt cười khẽ nói:

- Thân Đồ huynh cũng thích công phu này à?

Bán Phong thư sinh cười nói:

- Nghe nói một trong năm tuyệt kỹ của lão sơn chủ năm xưa là thu hoạch được từ sách này. Lão phu tuy tuổi đã cao nhưng thấy vẫn còn đủ sức xông thành phá trận, nên muốn tìm hiểu cho rõ một chút!

Vũ Duy Ninh không nói gì nữa, bước về giường "mình" thu dọn. Dường như đồ đạc của Ma Y Quỷ Sư đúng là chẳng có gì nhiều, ngoài mấy bộ quần áo còn có một gói khoảng hơn một ngàn lạng bạc vứt trong rương. Chàng sắp xếp quần áo vào rương, đậy nắp lại rồi nằm luôn xuống giường.

Bán Phong thư sinh hỏi:

- Văn huynh có tâm sự gì vậy?

Vũ Duy Ninh hoảng sợ nói:

- Có gì đâu?

Bán Phong thư sinh cười nói:

- Ta thấy rõ Văn huynh nãy giờ buồn bực không vui, như là có tâm sự gì mà.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, lão phu chỉ nghĩ là nếu tối qua không để gã Vũ Duy Ninh chạy thoát thì giờ này bang chủ chúng ta đã thi triển thuật Ly Hồn Hoán Phách đối với bọn bốn người Du Lập Trung rồi!

Bán Phong thư sinh nói:

- Thì bất quá cũng chậm vài hôm thôi, có quan trọng gì đâu!

Vũ Duy Ninh nói:

- Thuật Ly hồn Hoán Phách của bang chủ rất cao minh, có điều nghe nói Du Lập Trung một thân công lực chẳng kém gì minh chủ Đồng Tâm Minh Cát Hoài Hiệp năm xưa, không biết Ly Hồn Hoán Phách y được không?

Bán Phong thư sinh cười nói:

- Văn huynh quên rồi à? Bang chủ đã nói rằng Ly Hồn Hoán Phách không phải cứ võ công cao cường là đề kháng được kia mà.

Vũ Duy Ninh à khẽ một tiếng, chợt bước xuống giường nói:

- Đi, chúng ta ra giúp mọi người xắp xếp hành lý.

Chàng sợ nói nhiều bị sơ hở, nên không dám nói chuyện tiếp.

Bán Phong thư sinh đâu hiểu ý ấy, nên cũng xách bao phục của mình theo chàng ra khỏi phòng...

Đến trưa mọi việc đã sắp xếp xong, bang chủ Phục Cừu bang Vô Danh Ma triệu tập mọi người vào sảnh đường lớn, nói:

- Các vị, bản bang sẽ lên đường ngay bây giờ, bản bang chủ muốn phân công vài việc.

Ngừng lại một chút, đưa mắt nhìn Bán Phong thư sinh và "Ma Y Quỷ Sư" nói:

- Xin Thân Đồ lão và Văn lão đi trước dẫn đường, đi trước đội xe hai dặm, nếu gặp chuyện gì lập tức phát tín hiệu báo, nếu không thì cứ đi đầu dẫn đường, không cần quay lại chỗ đội xe.

Vũ Duy Ninh tưởng rằng trên đường sẽ tìm được cơ hội giải cứu bọn Du Lập Trung, giờ đây nghe lệnh mình cùng Bán Phong thư sinh phải đi đầu dẫn đường, lại còn nếu không có chuyện gì thì không được quay lại chỗ đội xe, bất giác giật mình, tự nhủ:

- Thôi rồi, từ đây trở đi mình khó có cơ hội cứu thoát bốn người bọn Du minh chủ rồi!

Nhưng chàng chẳng có lý do gì để từ chối mệnh lệnh ấy, chỉ còn cách cùng Bán Phong thư sinh khom người nói:

- Thuộc hạ tuân lệnh.

Vô Danh Ma lại đưa mắt nhìn Ngọc Diện Hoa Thi và Lang Tâm Hắc Long nói:

- Lãnh lão và Nam Cung lão đi ở phía sau đội xe ba dặm, nếu phát hiện có người của Đồng Tâm Minh đuổi theo thì lập tức phát tín hiệu báo, nếu không thì cứ đi sau, không được lên gần đội xe!

Ngọc Diện Hoa Thi và Lang Tâm Hắc Long khom người vâng lệnh.

Vô Danh Ma lại nói:

- Bốn người bọn Du Lập Trung chia ra giải trên xe thứ hai và thứ ba và do Tư Đồ lão và Cung lão theo canh giữ. Bản bang chủ và Hắc nương tử ngồi xe đầu, còn những người còn lại cưỡi ngựa bao quanh đội xe để hộ tống, nhưng không được ăn mặc lối nhân vật giang hồ để người ta khỏi ngờ vực.

Mọi người nhất tề khom người vâng lệnh, trong đó có Tam Thủ Cái Tang Nguyên vẫn đóng vai Khấu viên ngoại bước lên hạ giọng nói nhỏ:

- Mười a hoàn mua tháng rồi xử trí thế nào?

Vô Danh Ma trầm ngâm đáp:

- ồ, bọn họ không biết võ công, mang đi thì phiền phức quá...

Tam Thủ Cái Tang Nguyên nói:

- Nhưng họ đã biết bản bang sẽ tới Lạc Dương, nếu mình không mang theo, sắp tới có thể Đồng Tâm Minh sẽ qua họ mà biết được đường đi của bản bang.

Vô Danh Ma nói:

- Nếu thế thì mang họ vào hầm dưới đất xử lý, đã rõ ý tứ của ta chưa?

Tam Thủ Cái Tang Nguyên vẻ mặt sợ sệt, cười nói:

- Thuộc hạ rõ rồi.

Vô Danh Ma nói:

- Đi ngay đi, và phái người đưa bọn Du Lập Trung lên xe ngựa.

- Vâng!

Rời đó Tam Thủ Cái Tang Nguyên dắt ba "lão bộc" ra khỏi sảnh đường.

Chương 43: Sống chết cách một đường tơ

Tiếp đó, Vô Danh Ma quay lại nhìn Bán Phong thư sinh và "Ma Y Quỷ Sư" nói:

- Đội xe sẽ lên đường sau một khắc nữa, hai vị đi trước được rồi!

Bán Phong thư sinh và Vũ Duy Ninh củng nhận lệnh lui ra, hai người lập tức lên ngựa ra cửa, chạy ra cửa nam thành.

Ra khỏi cửa nam thành, Bán Phong thư sinh cười nói:

- Văn huynh, bang chủ giao cho ta nhiệm vụ này, người thấy thế nào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Đi đầu dẫn đường là việc rất quan trọng, đây là bang chủ nhìn ra chúng ta!

Bán Phong thư sinh nói, - Đúng vậy, có điều lão phu cũng rất thích là bọn ta không phải đi cùng đội xe, được tự do thoải mái hơn.

Vũ Duy Ninh cười khẽ một tiếng, nói:

- Chứ sao nữa, chúng ta có thể ngắm cảnh suốt dọc đường.

Bán Phong thư sinh nói:

- Theo đường này thì gần nửa tháng mới tới Lạc Dương, nhưng suốt dọc đường đều có thành trấn, không lo gì chuyện gặp phải giặc cướp.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Chẳng lẽ Thân Đồ huynh lại sợ giặc cướp à?

Bán Phong thư sinh cũng cười nói:

- Không phải là sợ bị cướp, mà mà sợ không đủ để giết, giặc cướp thường chỉ kéo ra có vài mươi đứa...

Hai người sóng cương ngựa, vừa đi vừa đấu hót, Vũ Duy Ninh sợ lộ chỗ sơ hở, suốt dọc đường đều né tránh nói chuyện về "bản thân".

Rời thành mười dặm, lên tới một chỗ gò cao, hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên đường phía sau xa xa bụi bay mờ mịt, ngoằn ngoèo như một con rắn dài, biết là đội xe đang kéo lên.

Vũ Duy Ninh không được theo đội xe để tìm cách cứu bốn người bọn Du minh chủ, trong lòng lúc nào cũng nặng nề. Vì chàng biết muốn cứu họ thoát hiểm thì chỉ trên đường đi này mới có cơ hội, chứ để đội xe tới được khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương, đưa họ vào địa thất mà Vô Danh Ma nói bố trí nhiều cơ quan, thì là vĩnh viễn không còn có cơ hội nữa. Nhưng theo tình hình hiện tại đây, thi trừ phi có phát sinh sự cố gì đặc biệt, chứ vẫn không thì mình và Bán Phong thư sinh chỉ đi dẫn đầu dẫn đường một mạch tới Lạc Dương, không có cơ hội tiếp cận đội xe được.

Làm thế nào?

Mình có thể nghĩ ra cách nào đổi nhiệm vụ khác, về chỗ đội xe không?

Giả bệnh à?

Không được, Ma Y Quỷ Sư là hạng người thế nào, y làm sao không duyên không cớ phát bệnh được?

Giết chết Bán Phong thư sinh, quay về đội xe nói ới Vô Danh Ma rằng gặp phải một nhân vật thần bí tấn công chăng?

Như vậy cũng không được, một Bán Phong thư sinh chết rồi, Vô Danh Ma sẽ lại sai một người khác hiệp trợ với mình làm nhiệm vụ dẫn đường nữa thôi.

Chàng nghĩ tới nghĩ lui, Vô kế khả thi, trong lòng càng nóng nảy.

Ngoài ra còn có một chuyện khác khiến chàng luôn lo lắng, là mình giả mạo Ma Y Quỷ Sư tạm thời qua mắt được một bọn ma đầu của Phục Cừu bang nhưng từ đây trở đi mình sẽ cùng với Bán Phong thư sinh suốt hơn mười ngày, mà mình chẳng biết gì nhiều về Ma Y Quỷ Sư, ở cạnh nhau lâu, mình mà không bị Bán Phong thư sinh nhìn ra chỗ sơ hở mới là lạ.

chàng không kìm được, trong lòng thầm khấn hứa, tự nhủ:

- Hôm ấy trước khi sư phụ rời đi, nói là muốn đuổi theo Vô Danh Ma, mong sao lão nhân gia người đã phát hiện được việc bọn Du minh chủ bị bắt, thế thì nhất định người sẽ tới Đồng Tâm Minh suất lĩnh mọi người tới cứu.

Chiều tối hôm ấy, hai người dẫn đường tới một nơi nọ, thấy trước mặt có một tòa thành trì, Bán Phong thư sinh cất tiếng nói:

- Đây là Trịnh huyện, không rõ bang chủ có tính ngủ đêm trong thành không?

Câu nói vừa dứt, chợt nghe trên đường phía sau lưng có một tràng tiếng vó ngựa khua rất gấp, hai người ngoảnh lại nhìn, người tới là một "lão bộc"!

Bán Phong thư sinh nhìn thấy người "lão bộc" phi ngựa tới gần, ngạc nhiên hỏi ngay:

- Lão Kiều, có chuyện gì vậy?

Người kia nói:

- Chủ nhân dặn là đêm nay không ngủ lại trong thành, nói hai vị cứ tiếp tục dẫn đường đi trước!

Bán Phong thư sinh ủa một tiếng nói:

- Được rồi, còn gì nữa không?

Người kia nói:

- Không!

Nói xong quay đầu ngựa lại, phi trở về đội xe.

Vũ Duy Ninh cau mày nói:

- Bang chủ sao không cho ngủ lại trong thành cho chúng ta được dừng lại. Ngựa cần nghĩ rồi.

Bán Phong thư sinh nói:

- Không sao, mới đi có nửa ngày, ngựa còn đi được một, hai giờ nữa.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nhưng chúng ta cũng phải ăn cơm chứ!

Bán Phong thư sinh nói:

- Tới thành chúng ta ghé mua gì đó rồi vừa đi vừa ăn.

Vũ Duy Ninh nói:

- Còn bang chủ và những người kia thì sao?

Bán Phong thư sinh nói:

- Họ có mang lương khô.

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Phải rồi, lão phu quên mất.

Đang nói chuyện thì đã tới Trịnh huyện. Hai người cưỡi ngựa vào thành, đi qua phố lớn thấy một áng cơm có nồi hấp, Bán Phong thư sinh bèn kìm ngựa nói:

- Chúng ta mua vài cái bánh bao nhân thịt ăn nhé?

Vũ Duy Ninh nói:

- Được, để lão phu vào mua.

Nói xong, nhảy xuống ngựa, bước vào hàng cơm.

Bán Phong thư sinh đưa mắt nhìn theo chàng vào hàng cơm, đột nhiên phát hiện ra dáng đi của chàng khác hẳn mọi khi, trong lòng rất kinh ngạc tự nhủ:

- ồ, y sửa dáng đi lúc nào vậy?

Nguyên Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh có đôi bàn chân rất đặc biệt, sinh ra đã bị cong cong, vì vậy dáng đi rất giống con vịt, mỗi bước mũi bàn chân đều khuỳnh khuỳnh hướng vào phía trong. Vũ Duy Ninh chỉ gặp Ma Y Quỷ Sư hai lần, chưa để ý tới dáng bước chân, nên bị Bán Phong thư sinh nhìn ra chỗ sơ hở.

Có điều lúc ấy tuy Bán Phong thư sinh nhìn thấy dáng đi của Ma Y Quỷ Sư khác với ngày thường nhưng trong lòng chỉ cảm thấy lạ lùng, hoàn toàn chưa nghĩ tới việc y không phải là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh thật.

Vũ Duy Ninh vào hàng cơm mua mười cái bánh bao rồi quay ra, lên ngựa nói:

- Thân Đồ huynh ăn trước một cái không?

Bán Phong thư sinh trong lòng đã ngờ ngợ, càng để ý nhìn kỹ mặt mũi chàng, đến lúc ấy phát hiện hàm răng của chàng khác hẳn của Ma Y Quỷ Sư ngày thường, không kìm được đổi hẳn cả sắc mặt.

Vũ Duy Ninh cũng phát hiện thần sắc của y có vẻ khác lạ, trong lòng ngầm hoảng sợ, nhưng vẫn thản nhiên cười nói:- Gì thế?

Bán Phong thư sinh lập tức lắc đầu nói:

- Không có gì, chúng ta ra khỏi thành hãy ăn.

Nói xong thúc ngựa chạy đi.

Thành Trịnh huyện cũng nhỏ, nên thoáng sau hai người đã phi ngựa ra tới ngoài thành, Bán Phong thư sinh chợt cười nói:

- Văn huynh, chúng ta phóng ngựa chạy nhanh một đoạn rồi tìm chỗ nào đó dừng lại ăn bánh đã, người nghĩ sau.

Vũ Duy Ninh nói:

- Được!

Bán Phong thư sinh bèn quất mạnh một roi, con ngựa lập tức cất vó phóng nhanh về phía trước.

Vũ Duy Ninh cũng thúc ngựa bám sát theo sau, hai người đi một mạch hai ba dặm, Bán Phong thư sinh thấy ven đường phía trước có một cây cổ thụ, bèn nói:

- Tốt rồi, bọn ta tới gốc cây kia.

Lúc ấy trời đã tối hắn mà trăng chưa lên, nên cảnh vật tối đen, mà Bán Phong thư sinh lại chọn một gốc cây to để nghĩ chân, chỗ ấy lại càng tối.

Vũ Duy Ninh bất giác cười nhạt trong lòng, tự nhủ:

- Thân Đồ Kiêu, xem ra ngươi không có cách nào thoát được phải vào Chính Tâm Lao lần nữa rồi!

Hai người tới dưới cây cổ thụ, nhất tề xuống ngựa. Bán Phong thư sinh đến chỗ bải cỏ ven đường ngồi xuống, vỗ vỗ bên cạnh, cười nói:

- Lại đây! Lại đây! Bọn ta ngồi đây ăn bánh bao.

Vũ Duy Ninh lấy cái bao giấy đựng bánh bao nhân thịt sau yên ngựa ra, ngồi xuống cạnh y, mở bao ra, cầm một cái bánh đưa cho y, nói:

- Chủ quán nói bánh bao của y là ngon nhất trong toàn huyện, chẳng biết đúng không?

Bán Phong thư sinh dưa tay đón cái bánh, bàn tay chợt lật lên một cái nhắm vào Mạch Môn trên cổ tay Vũ Duy Ninh.

Vũ Duy Ninh tay phải đảo một cái đẩy một cái, "bình" một tiếng, đánh trúng vào cổ họng y.

Nguyên Bán Phong thư sinh sau khi Vũ Duy Ninh bước ra khỏi quán cơm, nói chuyện phát hiện hàm răng của chàng không giống với của Ma Y Quỷ Sư, đã biết chàng không phải là Ma Y Quỷ Sư rồi. Nhưng y cũng là một nhân vật giảo hoạt, lúc ấy bèn làm ra vẻ không biết, định xuất kỳ bất ý bắt sống Vũ Duy Ninh. Nhưng không ngờ Vũ Duy Ninh đã có chuẩn bị nên đánh lén không thành công, lại bị chàng thừa cơ đánh trả.

CỔ họng là một trong những nơi yếu hại, Vũ Duy Ninh lại dồn lực đánh vào, nên Bán Phong thư sinh không kêu được một tiếng, lập tức ngã lăn trên đất.

Có điều y không đứt hơi ngay, vẫn hung dữ ngóc đầu dậy, hai con mắt tròn lồi ra, trừng trừng nhìn vào Vũ Duy Ninh, hỏi đứt quảng:

- Ngươi... ngươi là... ai?

Vũ Duy Ninh lạnh lùng đáp:

- Vũ Duy Ninh!

Bán Phong thư sinh trong chỗ cổ họng dập nát phát ra một tiếng "A", trên mặt thoáng hiện nụ cười thảm nói:

- Giỏi... giỏi... lão phu... ngang dọc... giang hồ mấy... mấy chục năm... không ngờ...

hôm nay...

Y nói tới đó thì kiệt sức không nói được nữa, nằm vật ra, nhưng vẫn chưa đứt hơi, trong họng vẫn vang lên tiếng khò khé.

Vũ Duy Ninh rút lưỡi chuỳ thủ ra nói:

- Ta giết chết ngươi thế này tuy không được quang minh, nhưng ta cho rằng giải cứu bọn Du minh chủ là quan trọng hơn tất cả.

Dứt lời thẳng tay đâm một đao vào tâm mạch của y.

Bán Phong thư sinh toàn thân giật lên một cái, lập tức đứt hơi chết luôn.

Vũ Duy Ninh lấy bản danh sách ra bôi tên y đi, rồi gấp chuỳ thủ rạch vào tay trái mình một vết, lại giẫm chân lên mặt đất một lúc làm ra như có một trận ác đấu, rồi rão chân chạy như bay về phía sau.

Trong chớp mắt, chàng đã tới trước đội xe, giả giọng hoảng hốt gấp kêu lớn:

- Bang chủ! Chúng ta bị mai phục, Thân Đồ huynh bị hại rồi!

Bang chủ Phục Cừu bang Vô Danh Ma trong xe đầu nghe xong, lập tức ra lệnh ngừng xe, dáng vẻ bình tĩnh từ trong xe bước ra đón "Ma Y Quỷ Sư" hỏi:

- Chuyện thế nào?
vũ Duy Ninh tay phải nắm chặt vết thương ở tay trái, làm ra vẻ xấu hổ cúi đầu nói:

- Thuộc hạ và Thân Đồ lão dừng lại ở một gốc cây lớn ven đường phía trước định ăn mấy cái bánh bao, đột nhiên một lão nhân tóc bạc từ trên cây nhảy xuống vung kiếm tấn công. Thân Đồ lão tránh không kịp, bị đối phương đâm trúng một kiếm trúng tâm khẩu, thuộc hạ cũng bị thương ở tay trái...

Vô Danh Ma lúc ấy hai mắt bắn ra tia sáng hung dữ, lạnh lùng hừ một tiếng hỏi:

- Thân Đồ lão chết rồi à?

Vũ Duy Ninh gật gật đầu.

Vô Danh Ma lại hỏi:

- Có nhìn thấy rõ y là ai không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Dưới gốc cây tối tăm, không nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy đối phương là một lão nhân tóc bạc.

Vô Danh Ma hỏi:

- Có phải là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan Uy không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Thuộc hạ không dám xác định là y, có điều đối phương kiếm thuật lợi hại phi thường, nếu không phải là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan Uy thì chắc là Lưu Lang Thiên Sứ Lư Nghĩa Nam.

Vô Danh Ma gật đầu lạnh lùng nói:

- Chỉ có hai tên lão tặc ấy mới đủ sức đánh bại các ngươi... Y còn ở đó không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không biết. Thuộc hạ thấy chống không được bèn chạy về đây.

Vô Danh Ma nói:

- Vết thương của ngươi có nặng không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không có gì, chỉ bị một chút vào da thịt...

Vô Danh Ma nói:

- Được rồi, ngươi tạm thời ra phía sau nghĩ ngơi, tìm Tư Đồ lão trị thương giúp cho.

Vũ Duy Ninh khom người vâng dạ, cúi đầu đi về phía sau đội xe.

Chàng biết Tư Đồ Tinh đang ở trong xe thứ hai hoặc thứ ba canh giữ bốn người bọn Du minh chủ, nhưng chàng không dám nhờ Tư Đồ Minh trị thương, sợ đối phương nhìn ra tay mình da dẽ không giống với Ma Y Quỷ Sư.

Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh quả nhiên ở trên xe thứ ba canh giữ Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch và Du Băng Viên, y thấy "Ma Y Quỷ Sư" tới gần bèn nói:

- Văn huynh, lên đây, lão phu xem cho.

Đây chính là cơ hội tốt để cứu người, nhưng Vũ Duy Ninh không muốn bị y nhìn thấy cánh tay mình, bèn lắc đầu nói:

- Không cần đâu, chỉ bị thương vào da thịt một chút, lão phu tự lo được rồi.

Nói xong lại đi tiếp về phía sau đội xe.

Đi tới chiếc xe ngựa cuối cùng, thấy trong xe chất đầy hành lý nhưng có thể chứa thêm được một người, bèn nhảy lên đó, lấy khăn tay ra buộc vết thương.

Chợt nghe Vô Danh Ma từ xe đầu kêu lớn:

- Mời hai vị Tang, Chứ lên đây một lát!

Quái Thủ Phiên Thiên Chứ Tích Kỳ và Tam Thủ Cái Tang Nguyên ứng thanh giục ngựa phi lên trước mặt Vô Danh Ma, xuống ngựa chắp tay nói:

- Bang chủ có lệnh gì?

Vô Danh Ma nói:

- Hai vị lên xe thứ hai và xe thứ ba giúp canh giữ bốn người kia. Nếu có chuyện bất ngờ không còn cách nào khác nữa, thì lập tức giết chết bọn họ ngay.

- vâng!

Quái Thủ Phiên Thiên và Tam Thủ Cái dắt ngựa đưa cho người khác rồi chia nhau lên ngồi trong hai xe thứ hai và thứ ba.

Vô Danh Ma lại lên xe, giơ tay vẫy một cái, đội xe lại tiếp tục rầm rập tiến lên. Đi được năm sáu dặm, tới chỗ cây cổ thụ, Vô Danh Ma lại ra lệnh ngừng xe, bước xuống xe xem xét cơ thể của Bán Phong thư sinh, thấy tâm khẩu của y bị đâm một nhát máu chảy đọng vũng, không ngờ có chỗ nào khác, lập tức sai người chôn luôn ở đó, rồi lên xe đi tiếp.

Vì cái chết của Bán Phong thư sinh, quần ma tâm tình đều nặng nề, nên ngoài tiếng xe khua lọc cọc, không ai mở miệng nói chuyện, người nào cũng im lặng buồn bã, như ai có đám tang cha mẹ.

Độc Nương Tử Hắc Minh Châu ngồi cùng xe với Vô Danh Ma thấy bang chủ ngồi im một lúc lâu không nói gì, bèn chép miệng thở dài hỏi:

- Bang chủ, người thấy kẻ địch là ai?

Vô Danh Ma nói:

- Đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh không có người nào có thể một mình đối diện mà giết chết được Thân Đồ lão và làm Văn lão bị thương được cả. Ta xem ra thì đúng là một trong hai lão tặc kia, không còn nghi ngờ gì nữa.

ĐỘC Nương Tử Hắc Minh Châu nói:

- Nếu đúng là một trong hai tên lão tặc ấy, thì nhất định là Thiên Thủ kiếm khách Thượng quan Uy.

Vô Danh Ma gật gật đầu.

Độc Nương Tử nói:

- Nhưng kỳ lạ là y đột nhiên ra tay sát hại Thân Đồ lão, mục đích là để làm gì?

Vô Danh Ma nói:

- Dĩ nhiên là để cứu người, nhưng vì chúng ta quá đông, y không dám công nhiên ra mặt, nên tính hạ từng người từng người để tiêu tán thực lực của chúng ta.

Độc Nương Tử nói:

- Nói như vậy, thì sợ rằng Lãnh lão và Nam Cung lão ở mặt sau đội xe bị nguy hiểm.

Vô Danh Ma lại gật đầu, ngoảnh ra ngoài xe gọi:

- Dương lão, ngươi qua đây một lát.

Một "lão bộc" ứng thanh giục ngựa chạy đến cạnh xe, cung kính hỏi:

- Bang chủ có gì sai bảo?

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi đi báo cho Lãnh lão và Nam Cung lão, cho họ biết chuyện Thân Đồ lão bị hại, dặn họ trên đường cẩn thận, đề phòng kẻ địch tập kích.

Người "lão bộc" nhận lệnh đi rồi, Độc Nương Tử lại nói:

- Bây giờ lại còn một chuyện khác nữa là kẻ địch đã biệt hành tung của chúng ta rồi, mà chúng ta lại cứ về Lạc Dương, thì...

Chương 44: Biến cố bất ngờ

Vô Danh Ma ngắt lời nói:

- Đúng vậy, ta cũng đang nghĩ tới chuyện ấy. Bất luận ra sao, chúng ta cũng không thể để kẻ địch phát hiện ra căn cứ ở khách sạn Hồng Tân.

- Nhưng nếu không thể bắt sống được người giết Thân Đồ lão, chúng ta đi tới đâu y cũng theo tới đó vậy.

- ờ, ít nhất thì cho tới hiện tại, y cũng chỉ biết chúng ta đang chuyển chỗ, chứ hoàn toàn không biết chúng ta đi tới đâu, đúng không?

- Đúng ạ.

- Vậy thì ta nghĩ được một cách rồi.

- Cách gì vậy?

- Chuyện không nói cho ba người, ghé tai qua đây...

Lúc bấy giờ là nửa đêm, đội xe dừng lại trên đường nửa giờ, cho ngựa ăn uống nghỉ ngơi xong, lại tiếp tục đi.

Đến sáng, đội xe đến thành huyện An Quốc, dừng lại nghĩ ngơi trong thành nửa giờ, lại tiếp tục lên đường...

Chiều hôm thứ hai, đội xe tới Tán Thành, Vô Danh Ma ra lệnh vào một khách sạn lớn.

Tiếp đó, bốn người Du Lập Trung, Hồng Tiểu Bình, Lý Trạch và Du Băng Viên bị bỏ vào trong bao giả làm kiện hành lý được nhẹ nhàng dưa lên một phòng hạng nhất phía sau.

Đám tiểu nhị trong khách sạn tuy biết bốn kiện hành lý ấy là bốn con người, nhưng Vô Danh Ma lót tay rất nhiều, nên giả như không biết, cũng chẳng đi báo quan.

Trước nửa đêm, Vô Danh Ma vẫn sai Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình, Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh, Quái Thủ Phiên Thiên Chứ Tích Kỳ, Tam Thủ Cái Tang Nguyên bốn người canh giữ bọn Du Lập Trung, lại sai mấy người canh gác bốn phía, còn bao nhiêu thì ra lệnh vào phòng nghỉ ngơi.

Vũ Duy Ninh thầm lượng sức thấy không có cách nào tiến vào cứu người trước mặt bốn lão ma hợp sức canh giữ, nên vẫn quyết định chờ qua vài ngày sẽ ra tay trên đường. Quyết định xong, chàng bèn thấy nên nghỉ ngơi để dưỡng thương, bèn lên giường ngủ.

Mọi người đều cho rằng chàng vừa qua cơn nguy hiểm, trong lòng lo buồn, nên chẳng ai tới gợi chuyện.

Đêm ấy quần ma đều cho răng sẽ có kẻ địch tìm tới, kết quả lại là một đêm yên tĩnh.

Sáng sớm hôm sau, bốn kiện hành lý chứa bọn Du Lập Trung lại được khuân từ khách sạn ra xe, lại tiếp tục lên đường.

Mọi việc diễn ra đều rất tự nhiên, nhưng khi đội xe ra khỏi Tấn Thành, Vô Danh Ma chợt ra lệnh đi về phía tây!

Những "lão bộc" hộ tống đội xe vừa nghe lệnh đi sang phía tây đều cảm thấy khó hiểu nhưng dám hỏi, chỉ bàn bạc khe khẽ.

- ồ, đây đâu phải là đường đi Lạc Dương!

- Đúng thế! Chắc bang chủ đổi ý không đi tới Lạc Dương nữa!

- Không đi tới Lạc Dương thì đi đâu?

- Ai biết được...

Vũ Duy Ninh lần đầu tiên tới Trung Nguyên,, đừng nói tới chuyện không thuộc đường, có lúc ngay cả phương hướng đông tây nam bắc cũng còn nhận không ra, nên nghe quần ma xì xào bàn tán xong, mới biết là Vô Danh Ma đã đổi ý, thì con đường đang đi đã không phải là con đường về Lạc Dương.

Chàng không kìm được, cười thầm tự nhủ:

- Bất kể ngươi đổi ý ra sao, bất kể ngươi đi về đâu, trước sau gì ta cũng ở cạnh các ngươi đây...

cỏ điều, Chàng biết rằng với địa vị "Ma Y Quỷ Sư" của chàng thì việc Vô Danh Ma đổi ý đi qua đường khác chắc cũng phải hỏi qua ý kiến, nên lập tức thúc ngựa chạy tới sát chiếc xe thứ ba, nhìn vào Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh bên trong hỏi:

- Tư Đồ huynh, có chuyện gì vậy?

Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh nhún vai cười nói:

- Ta cũng chẳng rõ!

Vũ Duy Ninh nói:

- Bang chủ không nói gi à?

Bệnh Lang Trung nói:

- Không!

Vũ Duy Ninh nói:

- Xem tình hình thì dường như bang chủ không định tới Lạc Dương, nhưng phải nói cho chúng ta biết là tới đâu chứ!

Bệnh Lang Trung cười khẽ một tiếng nói:

- Xưa nay bang chủ hành sự hư thực không lường, sao Văn huynh biết bang chủ không định tới Lạc Dương?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nhưng rõ ràng đây đâu phải là đường tới Lạc Dượng?

Bệnh Lang Trung nói:

- ờ, đúng thế...

Vũ Duy Ninh nói:

- Để lão phu đi hỏi bang chủ.

Nói xong bèn thúc ngựa phóng lên phía trước.

Bệnh Lang Trung cười:

- Văn huynh, ngươi chẳng lẽ không biết tính tình bang chủ, cần gì phải làm như thế?

Vũ Duy Ninh nghe xong muốn dò tin tức, bèn hỏi:

- Nhưng mà lão phu biết một điều, là ông ta có quyết định gì cũng phải cho bọn ta biết mới đúng...

Bệnh Lang Trung nói:

- Văn huynh đừng gấp, chắc tới lúc dừng lại nghỉ trưa nay bang chủ sẽ nói cho bọn ta biết thôi.

Tam Thủ Cái Tang Nguyên ngồi cùng xe cũng cười nói:

- Nếu quả Văn huynh nhịn không được, sao không tới hỏi Tả Khâu quân sư? Lão khiếu hóa tin rằng y đã rõ ý bang chủ chúng ta rồi.

Nguyên Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc suốt đường đi chỉ ngồi trên chiếc xe ngựa thứ tư như để giữ gìn cái gì đó quan trọng lắm. Vũ Duy Ninh vốn biết y nhãn quan sắc bén, thận trọng hơn người, nên không dám tìm tới y hỏi han trò chuyện. Nhưng lúc nghe Tam Thủ Cái Tang Nguyên nói, biết rằng có thể tới hỏi, lập tức lỏng dây cương cho ngựa đi chậm lại chờ lúc chiếc xe thứ tư vượt lên bên cạnh, bèn cất tiếng gọi:

- Tả Khâu huynh!

Chỉ thấy cửa xe đóng chặt, Tam Tuyệt Độc Hồ trong xe không đáp.

Vũ Duy Ninh lại gọi:

- Tả Khâu huynh, ngươi ngủ à?

Trong xe vẫn không có ai trả lời.

Vũ Duy Ninh sinh nghi, thò tay mở cửa sổ bên thành xe nhìn vào, chỉ thấy trong xe chất ba cái hòm lớn, mà Tam Tuyệt Độc Hồ suốt đường đi ngồi ở trong xe thì không thấy ớ âu!

- ồ, y đi đâu kìa?

Vũ Duy Ninh lập tức sinh nghi, lại phóng ngựa lên sát xe thứ ba hỏi:

- Tang huynh, người đùa kiểu gì vậy?

Tam Thủ Cái Tang Nguyên cười sằng sặc đáp:

- cái gì vậy?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tả Khâu huynh đi đâu rồi?

Tam Thủ Cái đùa dai, làm ra vẻ ngơ ngác nói:

- Cái gì, Tả Khâu huynh không có trong xe à?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Đúng thế!

Tam Thủ Cái Tang Nguyên nói:

- Vậy nhất định là y mất tích rồi, đi báo cáo bang chủ mau!
Vũ Duy Ninh hừ khẽ một tiếng nói:

- Đừng giở trò hề với lão phu. Lão phu biết chắc Tả Khâu huynh đã vâng lệnh đi làm chuyện đó rồi.

Tam Thủ Cái cười nói:

- Văn huynh là người thông minh, đã biết vậy còn hỏi làm gì?

Vũ Duy Ninh thấy y nói thế, cũng không tiện hỏi tiếp, lập tức khẽ cười một tiếng, thả ngựa đi chậm lại rồi bám theo chiếc xe sau cùng.

Về việc Tam Tuyệt Độc Hồ bí mật rời khỏi đội xe, tuy chàng thấy ngạc nhiên lạnh lùng, nhưng nghĩ rằng việc y rời đi là có lợi cho mình, vì mục đích của mình là cứu bốn người bọn Du minh chủ, chỉ cần có họ trong xe, còn bớt đi một tên ma đầu thì hy vọng thành công tăng thêm một phần.

Nhưng chuyện làm chàng thấy khó nghĩ là hiện tại số ma đầu canh giữ bọn Du minh chủ đã vì việc Bán Phong thư sinh bị giết mà từ hai tên đã tăng lên bốn tên, mình mà muốn vào trong xe cứu người, hiện là một việc rất không đơn giản.

Làm cách nào?

Được rồi, nói cho cùng thì bất kể Vô Danh Ma định đi tới đâu, cũng phải đi vài ngày đường nữa, chỉ cần mình không bị lộ bộ mặt giả mạo, sẽ tìm được dịp cứu người.

Đội xe thẳng đường về phía tây, trưa hôm thứ tư còn cách huyện Thọ Dương Sơn Tây khoảng mười dặm, chợt thấy phía trước có hơn mười người cưỡi ngựa phóng nhanh tới.

Bang chỉ Phục Cừu bang Vô Danh Ma ra lệnh dừng xe, nhìn Độc Nương Tử ngồi cùng xe nói:

- Chắc là người của Thần Phong tiêu cục, ngươi xuống nói chuyện với bọn y đi.

Độc Nương Tử Hắc Minh Châu gật đầu vâng dạ, lập tức xuống xe đón mười hai ky sĩ đang phóng tới gần, cao giọng hỏi:

- Có phải người của Thần Phong tiêu cục tới đó không?

Trong mười hai ky sĩ có một người là "lão bộc" của Phục Cừu bang, y xuống ngựa vòng tay đáp:

- Thưa lão phu nhân, họ chính là tiêu sư của Thần Phong tiêu cục.

Vũ Duy Ninh không biết Vô Danh Ma phái "lão bộc" đi mời các tiêu sư tới để làm gì, lúc ấy nghe tiếng người "lão bộc" gọi Độc Nương Tử Hắc Minh Châu là lão phu nhân, trong lòng hết sức hốt hoảng tự nhủ:

- Hừ, Vô Danh Ma lại giở trò quỷ gì đây?

Chỉ thấy Độc Nương Tử gật đầu, rồi nhìn sang mười một người tiêu sư hỏi:

- Vị nào là tổng tiêu đầu của quý tiêu cục?

Một tiêu sư già đứng đầu xuống ngựa ôm quyền chào nói:

- Tại hạ là Ngũ Triệu Nghĩa, ngoại hiệu Thần Phong Đao. Sáng nay nghe quý nhân đây nói là lão phu nhân có một số hàng hóa muốn tệ tiêu cục hộ tống có phải không ạ?

Độc Nương Tử nói:

- Đúng thế, là sáu cỗ xe sau lưng lão thân đây.

Thần Phong Đao Ngũ Triệu Nghĩa à một tiếng, đưa mắt nhìn qua đội xe, hỏi:

- Dám hỏi lão phu nhân, trong xe là những hàng hóa gì?

Độc Nương Tử nói:

- Ba ngàn cân vàng và một ít đồ quý giá khác.

Thần Phong Đao Ngũ Triệu Nghĩa biến sắc hỏi:

- A, ba ngàn cân vàng kia à?

Độc Nương Tử cười nói:

- Đúng vậy, Ngũ tổng tiêu sư có dám hộ tống hay không?

Thần Phong Đao Ngũ Triệu Nghĩa cố trấn tĩnh, nở một nụ cười sành sõi nói:

- Chuyện này thì phải hỏi lão phu nhân muốn hộ tống tới đâu mới quyết định được.

Độc Nương Tử nói:

- Lão thân muốn biết trước giá cả có được không?

Thần Phong Đao Ngũ Triệu Nghĩa nói:

- Bình thường là một phần mười, có điều nếu đường đi quá xa thì phải tính thêm.

Độc Nương Tử nói:

- Không xa, khoảng bảy tám trăm dặm thôi.

Thần Phong Đao nói:

- Nếu vậy một phần là đủ.

Độc Nương Tử nói:

- Lão thân cho ngươi một phần rưỡi.Thần Phong Đao vẻ mặt chẳng có chút gì là mừng rỡ, vì y rõ chủ hàng tự nguyện thù lao thêm là biểu hiện công việc có nhiều nguy hiểm, nên trầm ngâm nói:

- Xin lão phu nhân trả lời câu hỏi về địa điểm lúc nãy đã.

Độc Nương Tử nói:

- Địa điểm thì hiện giờ chưa nói được.

Thần Phong Đao sửng sốt nói:

- Tại hạ không rõ địa điểm thì làm sao hộ tống tới nơi?

Độc Nương Tử cười nụ nói:

- Ngươi cứ mang hàng hóa về giữ ở quý cục trước, chờ lúc lão thân cho biết địa điểm sẽ đưa tới.

Thần Phong Đao sinh nhai bằng nghề bảo tiêu mấy mươi năm, đây là lần đầu gặp phải yêu cầu cổ quái như vậy, y chăm chú nhìn Độc Nương Tử dò xét một lần nữa rồi hỏi:

- Lão phu nhân làm thế để làm gì?

Độc Nương Tử nói:

- Chuyện đó ngươi không cần biết.

Thần Phong Đao cau mày nói:

- Nếu như vậy thì rất xin lỗi, tại hạ không thể hộ tống số hàng này được!

Nói xong lên ngựa định quay về.

Độc Nương Tử nói:

- Đợi một chút!

Thần Phong Đao cười gượng nói:

- Lão phu nhân có chỗ chưa biết. Tại hạ làm nghề bảo tiêu hơn hai mươi năm rồi, sỡ dĩ ít có sai sót gì lớn, là nhờ tại hạ biết đường nào có thể đi, đường nào không được đi.

Bây giờ lão phu nhân không chịu nói địa điểm, tại hạ không có cách nào bảo đảm hàng hóa được an toàn cả.

Độc Nương Tử nói:

- Lão thân nói cho ngươi biết vậy. Gia đình lão thân hiện gặp mấy việc, trước mắt còn chưa quyết định được nơi ở, nhưng vì an toàn nên muốn nhờ quý cục giữ gìn dúm tài sản, sau khi lão thân tìm được chỗ ở ổn định, mới có thể cho ngươi biết rõ địa điểm.

Thần Phong Đao nói:

- Riêng việc ấy thì tại hạ có thể tin được. Có điều tới lúc ấy mà lão phu nhân lại muốn hộ tống theo một con đường không đi được, lỡ có chuyện gì, tại hạ không đủ sức bồi thường.

Độc Nương Tử nói:

- Lão thân không bắt người bồi thường.

Thần Phong Đao ngạc nhiên nói:

- Nếu vậy phải làm giấy cam kết mới được...

Độc Nương Tử nói:

- Được, chỉ cần ngươi ưng thuận, lão thân sẽ lập tức viết cho ngươi.

Thần Phong Đao trầm ngâm một lúc nói:

- Lão phu nhân có thể cho tại hạ nhìn thấy hàng hóa trước được không?

Độc Nương Tử lập tức nhìn qua người "lão bộc" nói:

- Khấu An, ngươi đưa Ngũ tổng tiêu đầu đi xem hàng hóa đi.

Lúc ấy Khấu An đưa Thần Phong Đao Ngũ Triệu Nghĩa tới xe kiểm điểm hàng hóa, quả nhiên trong hàng hóa quá nửa là vàng lá, tính ra phải hơn ba ngàn cân.

Thần Phong Đao chỉ vào xe thứ hai và thứ ba hỏi:

- Hai xe kia chở những gì?

Khấu An nói:

- ĐÓ là chở ba người bệnh, không có hàng hóa, không cần xem.

Thần Phong Đao gật gật đầu, quay về xe đầu nói với Độc Nương Tử:

- Bây giờ lão phu nhân có thể viết giấy cam đoan cho tại hạ rồi. Có điều còn xin lão phu nhân sai người theo tại hạ về tiêu cục cân số vàng kia đã, thì tại hạ mới yên lòng.

Độc Nương Tử nói:

- Được, lão thân vẫn sai Khấu An theo Ngũ tổng tiêu đầu về đó cho tiện.

Nói xong, rút ra một tờ giấy đưa cho y, cười nói:

- Giấy cam đoan đây, lão thân đã biết trước rồi.

Thần Phong Đao đón lấy xem kỹ một lượt rồi cẩn thận cất vào bọc, vẫy tay gọi mười tiêu sư:

- Được rồi, các ngươi tới đưa ba xe sau về thành.

Đưa mắt nhìn theo ba cỗ xe ngựa do Thần Phong Đao Ngũ Triệu Nghĩa suất lãnh mười tiêu sư hộ tống kéo đi, Vũ Duy Ninh đã hiểu rõ ý tứ của Vô Danh Ma.

Đây là do việc mình giết chết Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu đưa tới.

Vô Danh Ma cho rằng người giết chết Bán Phong thư sinh là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan Uy, nên nghĩ Thượng Quan Uy vẫn ngấm ngầm theo dõi đội xe. Cho nên y quyết định đem "gia sản" gởi lại trong tiêu cục, lại phân tán người ngựa, để Thượng Quan Uy không cách nào theo dõi, mọi người sẽ ngấm ngầm tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương sau.

Vũ Duy Ninh rõ ý tứ của Vô Danh Ma rồi, bất giác cười thầm tự nhủ:

- Dùng cách này để thoát khỏi sự theo dõi của kẻ địch quả là mười phần cao minh, nhưng y sẽ xử trí bốn người bọn Du minh chủ thế nào? Muốn phân tán thì phải bỏ xe ngựa, mà bốn người bọn Du minh chủ còn đang hôn mê, y làm sao mang bốn người đang hôn mê an nhiên tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương? Nếu y định sai bốn người mang bọn Du minh chủ đi bốn đường riêng rẽ, thì có tác dụng gì? Nếu có người theo dõi thật, người ấy chỉ cần theo dõi một thôi, sau cùng vẫn tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương kia mà!

Chàng ngờ vực chuyện ấy, suốt cả buổi chiều nghĩ không ra!

Vô Danh Ma chờ Thần Phong Đao Ngũ Triệu Nghĩa đem ba xe vàng bạc hàng hóa đi xa rồi, hạ lệnh cho mọi người nghỉ ngơi ven đường.

Hai giờ sau trời đã dần dần tối.

Lúc ấy Vô Danh Ma gọi mọi người tập trung cả lại ở một chỗ, hạ giọng nói:

- các vị, xế trưa hôm nay bản bang chủ đem tiền bạc gởi cho Thần Phong tiêu cục, dụng ý thế nào các vị đã rõ cả rồi chứ?

Một "lão bộc" cười khẽ nói:

- Bang chủ định giải tán người ngựa của đội xe, cho kẻ địch không còn cách nào theo dõi phải không?

Vô Danh Ma gật đầu cười nói:

- Đúng thế, đúng là có ý ấy.

Lão nhân kia nói:

- Vậy bọn Du Lập Trung bốn người trong xe, bang chủ định xử trí thế nào?

Vô Danh Ma mắt thoáng ánh cười, chậm rãi nói:

- Bản bang chủ đã "xử trí" họ rồi!

Mọi người nghe xong, trừ Độc Mục Cuồng, Bệnh Lang Trung, Tam Thủ Cái, Quái Thủ Phiên Thiên và Độc Nương Tử Hắc Minh Châu, ai cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

Vũ Duy Ninh thì lầm tưởng rằng Vô Danh Ma đổi ý, định đem bốn người bọn Du minh chủ sát hại giữa ba quân, nên nghe xong câu nói của y, giật bắn mình!

Chương 45: Tình cảm tiểu nhân

Vô Danh Ma nhìn khắp bốn bên, lại hạ giọng cười nói:

- Bây giờ các ngươi cứ từng người tới nhìn vào xe xem, sẽ rõ bản bang chủ xử trí bọn họ ra sao.

Vũ Duy Ninh co hồ là người đầu tiên muốn chạy ngay tới bên xe để xem, nhưng chàng cố gắng tỏ ra bình thản. Vì chàng nhìn vẻ mặt bọn Độc Mục Cuồng, Bệnh Lang Trung, Tam Thủ Cái, Quái Thủ Phiên Thiên và Độc Nương Tử thì biết họ đã rõ Vô Danh Ma xử trí bọn Du minh chủ ra sao rồi. Bọn họ đã biết, mà mìnhữnglà "Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh" lại tỏ ra không biết thì còn gì là "thân phận".

Nhưng các "lão bộc" nghe câu nói của Vô Danh Ma xong lập tức ồ ạt chạy tới chiếc xe thứ hai và thứ ba nhìn vào, rồi người nào cũng lộ vẻ ngơ ngác quay lại, nhao nhao hỏi:

- Bang chủ, chúng tôi chẳng hiểu gì cả!

Vô Danh Ma cười nói:

- Vì muốn hành động được kín đáo, nên bản bang chủ phải che giấu các ngươi, nếu không nhất định không lừa được kẻ địch!

Một "lão bộc" cất tiếng hỏi:

- Đánh tráo từ lúc nào vậy?

Vô Danh Ma nói:

- Ba hôm trước, lúc buổi tối trong khách sạn ở Tấn Thành.

"Lão bộc" chợt hiểu ra, nói:

- Té ra như thế. Hôm ấy thuộc hạ cũng cảm thấy có điều khác lạ, vì bang chủ suốt đường đi đều không nghĩ lại ở khách sạn... Giờ này bốn người bọn họ ra sao?

Vô Danh Ma nói:

- Chắc là đã tới nơi rồi!

- Là do một mình Tả Khâu quân sư áp giải à?

- Không, còn có Lãnh lão và Nam Cung lão nữa.

- Hay! Hay! HÔ hô hô...

Nghe tới đó, Vũ Duy Ninh đã hiểu rõ hoàn toàn. Té ra bọn Du minh chủ bốn người đã sớm không còn trong hai cỗ xe thứ hai và thứ ba nữa. Lúc này trong xe chỉ là bốn cái chăn đắp áo giả làm hình người mà thôi!

Thảo nào sau khi ra khỏi thành Tấn Dương, Vô Danh Ma lại ra lệnh cho đội xe đổi hướng đi, thảo nào Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc lại đột nhiên "mất tích một cách bí ẩn,, Té ra đó là "diệu kế' của Vô Danh Ma sắp xếp, y muốn đánh lạc hướng kẻ địch theo dõi, nên trong đêm khuya ở khách sạn Tấn Dương đã đánh tráo bọn Du Lập Trung bốn người rồi lấy mấy cái chăn cuốn lại giả làm hình người, ngấm ngầm sai bọn Tam Tuyệt Độc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi cùng Lang Tâm Hắc Long ở lại coi giữ. Sáng hôm sau, khi đội xe chở bốn "người giả" ra khỏi Tấn Thành rồi, y lại chuyển qua phía tây để dẫn dụ kẻ địch theo dõi.

Còn bọn Du Lập Trung thì sau khi đội xe của Vô Danh Ma lên đường đã bị bọn người Tam Tuyệt Độc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi và Lang Tâm Hắc Long lặng lẽ đưa về Lạc Dương!

Rồi tới hôm nay là sau ba ngày, Vô Danh Ma lại đem "gia sản" gởi lại Thần Phong tiêu cục, giải tán toàn bộ người ngựa cho kế hoạch cứu người của kẻ địch rơi vào chỗ trống không!

Vũ Duy Ninh ngấm ngầm thở dài, chàng có nằm mơ cũng không ngờ rằng Vô Danh Ma lại đi nhột ước cờ như vậy. Kế hoạch của mình định cứu bọn Du minh chủ trên đường đi vậy là đã rơi vào chỗ trống không rồi. Tuy mình còn biết bọn Du Lập Trung bị đưa tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương, tuy mình vẫn có thể tới đó, nhưng sau khi bọn Du minh chủ đã bị giam vào địa thất bố trí đầy cơ quan hiểm độc, mình mà muốn cứu bọn họ thì cũng khó như là lên trời.

Một nỗi buồn bã tuyệt vọng dâng đầy lòng, chàng chỉ muốn ra tay liều mạng sống chết với bọn ma đầu trước mắt, nhìn lại cố gắng kìm chế. Chàng hiểu rằng nếu bọn bốn người Du minh chủ còn có được một con đường sống, thì con đường ấy là do mình mở ra, vào lúc này không thể đưa cái dũng của kẻ thất phu ra mà liều mạng.

Vô Danh Ma thấy chàng im lặng không nói gì, cho rằng vì mình không đem sự thật nói sớm cho chàng hay khiến chàng nảy ý bất mãn, lập tức nhìn chàng cười nói:

- Văn lão, buổi tối hôm ấy vì tay ngươi bị thương, ta muốn để ngươi nghỉ ngơi một đêm cho khỏe nên không cho ngươi biết, chắc ngươi không giận chứ?

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Không, khi đội xe ra khỏi Tấn Thành, bang chủ ra lệnh đi về phía tây, thì thuộc hạ đã biết rồi.

Vô Danh Ma à một tiếng cười hỏi:

- Ngươi thấy kế này của bản bang chủ ra sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Rất cao minh, nhưng bọn ba người Tả Khâu huynh có thể giải người tới nơi thuận lợi hay không, thì vẫn chưa được rõ.

Vô Danh Ma nói:

- Ngươi cho rằng kẻ theo dõi có thể phát hiện ra kế điệu hổ ly sơn này à?

vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không phát hiện được, nhưng là đường đi xa xôi, ba người bọn Tả Khâu huynh đưa theo bốn người hôn mê, suốt đường đi sợ có chuyện bất ngờ.

Vô Danh Ma nói:

- Trừ phi gặp phải các đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh, chứ không thì chuyện bất ngờ nào cũng không thể làm cho ba người Tả Khâu lão thất thủ được.

Nói tới đó, lại nhìn qua mọi người nói:

- Bây giờ, các vị chú ý nghe ta nói. Khi nào ta kêu một tiếng "chạy" thì các vị phải lập tức bỏ chạy tứ tán ngay. Trừ các vị Cung, Tư Đồ, Chứ, Văn, Hắc, tất cả mọi người còn lại trong vòng một tháng không được về Lạc Dương. Các vị rõ ý ta chưa?

Yù tứ của y là Cung Quang Đình, Tư Đồ Tinh, Tang Nguyên, Chứ Tích Kỳ, Văn Thiên Sinh, Hắc Minh Châu sáu người thân thủ cao cường, không khó gì thoát khỏi bị kẻ địch theo dõi, còn số ma đầu còn lại thì phải sau một tháng mới được tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương, để nếu có người nào bị theo dõi thì nhanh nhất cũng phải sau một tháng kẻ địch mới tìm được kẻ địch ở Lạc Dương, lúc ấy thì bọn Du Lập Trung bốn người đã bị Ly Hồn Hoán Phách rồi!

Quần ma đương nhiên hiểu rõ ý ấy, nhất tề gật đầu tỏ ý tuân lệnh.

Tiếp theo, Vô Danh Ma lấy giọng Vô cùng nghiêm khắc nói:

- Trong các vị nếu có người nào bất hạnh rơi vào tay kẻ địch thì tuyệt đối không được nói lộ địa diềm ấy ra, nếu không sẽ bị trị tội theo điều ba trong Bang Quy!

Dường như điều ba trong Bang Quy là một hình phạt cực kỳ đáng sợ, nên quần ma nghe thấy đều lộ vẻ sợ sệt, lại nhất tề gật đầu tỏ ý đã hiểu rõ.

Vô Danh Ma quay lại nhìn sáu người Độc Mục Cuồng, Bệnh Lang Trung, Tam Thủ Cái, Quái Thủ Phiên Thiên, Ma Y Quỷ Sư và Độc Nương Tử nói:

- Sáu người các ngươi thì cũng phải xác định được là không có ai theo dõi mới được tới đó Sáu lão ma gật gật đầu.

Vô Danh Ma nói:

- Được rồi, bây giờ thì mọi người chạy đi.

Một tiếng hạ lệnh vừa phát ra, mọi người lập tức vọt đi. Phóng toé ra bốn phía, trong chớp mắt đã khuất cả trong bóng đêm dày đặc.

Đối với Vũ Duy Ninh mà nói thì đây là một việc rất buồn cười, nhưng thật ra không phải thế, vì sau khi quần ma tứ tán đào tẩu, không lâu đã có một bóng đen chợt xuất hiện trước ba chiếc xe ngựa.

Bóng đen ấy chính là sư phụ của Vũ Duy Ninh, Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan Uy ông ta thấy quần ma đột nhiên bỏ xe tứ tán đào tẩu, có vẻ lạ lùng không hiểu, nên tới trước mấy cái cỗ xe, không ngừng lắc đầu tự nói với mình:

- Con mẹ nó, gã ma đầu nhãi nhép này giở trò quỷ gì vậy?

Dường như ông ta vẫn cho rằng bốn tù nhân của Phục Cừu bang vẫn còn trong xe, nên vừa tự nói với mình, vừa chậm rãi bước tới chiếc xe thứ hai vung chưởng đập tung cửa thùng xe ra, nhìn thấy trong xe vẫn còn hai hình người nằm, càng ngờ vực, lại hỏi:

- Quái, người còn trong xe mà bọn họ chẳng cần nữa à?

Nói xong, vươn tay vào nắm lấy một hình người kéo ra.

Lúc ấy đột nhiên ông ta thấy "người ấy" nhẹ bỗng, sắc mặt biến hẳn, vội nhấc cái áo đắp bên trên ra, chỉ thấy là một cái chăn cuốn tròn cho mặc quần áo, mới biết là lầm, kêu lớn một tiếng "không xong"! Hai chân đạp một cái, người như mũi tên bắn gấp lướt đi, đuổi theo một đường...

Vào lúc ấy, Vũ Duy Ninh đã chạy cách chỗ mấy chiếc xe được ba bốn dặm. Từ khi theo bốn người bọn Du Lập Trung cải trang làm gánh xiếc rong rời Đồng Tâm Minh, chàng ngày ngày vẫn mong được cùng sư phụ là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan Uy hội ngộ, nhưng cho đến giờ này chàng vẫn chưa phát hiện được dấy vết nào của sư phụ, nên cho rằng sau hôm rời khỏi Hằng Sơn sư phụ vẫn chưa truy tìm người của Phục Cừu bang. Vì cho rằng sư phụ hoàn toàn không biết để theo dõi đội xe của Vô Danh Ma, nên lúc này chàng hoàn toàn chẳng nghĩ gì tới việc quay lại để xem thử. Giờ này trong lòng chàng chỉ nghĩ tới việc mau mau tới khách sạn Hồng Tân ở Lạc Dương, tìm cách cứu người trước khi bọn Du minh chủ bốn người bị Ly Hồn Hoán Phách.

Chàng biết đại khái Lạc Dương ở phía đông nam, nên chạy thẳng về phía đông nam hết tốc lực, thân người loang loáng như sao băng, chỉ hận là trên lưng không mọc thêm hai cánh để bay ngay tới Lạc Dương.

Đi liền một mạch bốn năm mươi dặm, trời phía đông đã dần dần đổi sang màu trắng.

Lúc ấy chàng tới một nơi thôn xóm không rõ tên, nhìn thấy phía trước có một người nông phu đang gánh nước đi lại, bèn dừng chân chấp tay chào nói:

- Xin chào lão huynh!

Người nông phu thấy chàng muốn hỏi đường, cũng dừng lại nói:

- Xin chào, lão trượng có chuyện gì vậy?Vũ Duy Ninh hỏi:

- Xin hỏi đây là địa phương nào?

Người nông phu đáp:

- Đây là thôn Đông Dương, lão trượng đi đâu?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lão phu muốn đi Lạc Dương, không rõ đi đường này có đúng không?

Ngươi nông phu kinh ngạc kêu lên:

- ô! Lạc Dương còn cách đây xa lắm!

- Xa bao nhiêu?

- Không biết, cón lại là rất xa.

- Vậy thì đi đường này có tới đó được không?

- Chuyện đó ta cũng không biết rõ, ta lớn lên tới nay chưa từng lên Lạc Dương, chỉ nghe nói Lạc Dương ở xứ Hà Nam gì đó... phải rồi, hình như ta nghe nói phải qua một con sông lớn mới tới Lạc Dương được...

- Hà Nam ở về hướng nào?

- Nghe nói là ở phía nam này này, lão trượng đi thẳng chắc là có thể tới.

- Được rồi, cám ơn người nhiều lắm!

- Không có gì, lão trượng mặc áo gai, chẳng lẽ là... là...

Vũ Duy Ninh không trả lời, lại rảo chân chạy như bay về phía nam.

Trưa hôm ấy tới một thành huyện tên là Thái Cốc, vì chạy suốt một đêm và nửa ngày, trong bụng đói meo, chàng bèn bước vào một tửu lâu nghĩ chân ăn cơm.

Đang cúi đầu ăn cơm, chợt ghế đối diện có một người bước vào ngồi xuống, ngẩng đầu lên nhìn, nhận ra đó là một người "lão bộc" trong đội xe, bất giác sửng sốt kêu:

- Là ngươi...

Người "lão bộc" kia cười nụ nói:

- Cước trình của Văn huynh mau thật, trong một đêm mà vượt gần trăm dặm đường, xem ra cái tước hiệu Vô ảnh Cước của ta phải nhường lại cho Văn huynh mất rồi.

Vũ Duy Ninh cười khẽ một tiếng nói:

- Ngươi cũng không chậm mà!

Vô ảnh Cước lắc lắc đầu, quay nhìn điếm tiểu nhị đang bước tới nói:

- Mang trước một giác rượu, một cân thịt bò!

Điếm tiểu nhị vâng dạ lui rồi, Vô ảnh Cước mới cười nói tiếp:

- Không phải, tối qua rời khỏi chỗ đó xong, ta cũng chạy thẳng về phía nam, kết quả là Văn huynh ăn cơm no ở đây rồi mà ta mới tới, như vậy chứng tỏ là đôi Vô ảnh Cước của ta càng ngày càng tệ rồi.

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Có thấy ai đuổi theo không?

Vô ảnh Cước nói:

- Không, nếu phát hiện ra có người theo, làm sao ta dám vào đây ăn cơm?

Vũ Duy Ninh nói:

- Bang chủ ra lệnh cho các ngươi sau một tháng mới được tới chỗ đó, ngươi đừng có quên.

Vô ảnh Cước nói:

- Không phải, ta tính về quê một phen. từ khi bị giam vào Chính Tâm Lao, tròn mười tám năm rồi chưa về quê, không biết là bà vợ ta có còn sống không?

Vũ Duy Ninh nói:
- Quê ngươi ở đâu?

Vô ảnh Cước thoáng sửng sốt, kế cười nói:

- Văn huynh đúng là người sang hay quên, lúc trong Chính Tâm Lao ta chẳng đã nói với Văn huynh rồi sao?

Vũ Duy Ninh thầm hoảng hốt, vội nói:

- Phải rồi, phải rồi! Lão phu nhất thời quên thôi... Nào nào, lão phu kính ngươi một chung rượu trước đã!

Nói xong róc đầy một chung rượu đưa y.

Vô ảnh Cước cũng không khách sáo, đón lấy chung rượu uống một hớp sạch cạn, đưa cái chung không cho Vũ Duy Ninh rồi nói:

- Bàn Đà cách đây không xa, mà cũng tiện đường, lát nữa chúng ta đi chung với nhau được không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Cũng được, chỉ mong bà vợ ngươi còn sống, nhưng như thế mà nói, thì vợ chồng già các ngươi lâu ngày gặp mặt, nhất định là một dịp vui vẻ, lão phu cũng quấy rầy của ngươi một chén!

Vô ảnh Cước cười gượng nói:

- Vui vẻ chỉ sợ không có đâu, năm xưa ta bị bà ấy chém cho một đao chạy luôn ra khỏi nhà đến nay, lần này trở về, chỉ cần bà ấy đừng làm lại chuyện cũ là ta đã cảm kích lắm rồi.

Nói tới đó, thịt rượu đã đưa lên, y cầm bình rượu róc đầy một chung, lại uống một hớp sạch cạn, thở dài một tiếng nói:

- ờ, nghĩ lại năm xưa hai người bọn ta cũng từng có những ngày hòa thuận, mặn nồng, về sau là do ta tự mình không tốt, ngàn lần không phải vạn lần không phải, lẽ ra đừng giết ca ca của bà ấy...

Vũ Duy Ninh chẳng hiểu gì về chuyện cũ của y, chẳng dám múa mép, chỉ cười cười không nói.

Vô ảnh Cước than:

- Văn huynh, ngươi nói thử xem, rốt lại là ta có lỗi không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ngươi thấy đấy là lỗi của ai?

Vô ảnh Cước lắc đầu nói:

- Ta chẳng biết. Vốn hàng hóa của chuyến bảo tiêu ấy là do ta vạch kế hoạch cướp được, y bất quá chỉ giúp ta có một chút, mà lại đòi ta chia đôi. Ta nói mấy câu, thì lại rút đao xông vào, kết quả không chống đỡ được, bị ta đá một cước vào bụng dưới...

Vũ Duy Ninh nói:

- Xét về lý thì sai, có điều rốt lại y là anh vợ, lẽ ra ngươi phải nhịn một chút.

Vô ảnh Cước hối hận nói:

- Văn huynh nói phải, nhưng lúc ấy ta không nghĩ tới chuyện ấy, ôi...

Vũ Duy Ninh chẳng hứng thú gì với chuyện cũ của y, bèn cầm đũa lên nói:

- Chuyện đã lâu rồi, có khi bà ta hết giận rồi chưa biết chừng. Nào nào, chúng ta ăn cơm mau, ăn no rồi đi.

Không lâu, hai người đã ăn xong, cùng đứng lên trả tiền rồi tiếp tục đi về hướng nam.

Vô ảnh Cước vừa chạy vừa nói:

- Văn huynh, đêm nay tới Bàn Đà rồi, nhờ ngươi giúp ta một chút được không?

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Chuyện gì?

Vô ảnh Cước nói:

- Nếu là bà vợ ta còn sống, thì Văn huynh vào nhà trước hỏi dò xem ý tứ. Nếu bà ấy còn một chút tình vợ chồng, thì ta sẽ vào gặp bà ấy, còn nếu không cũng đành thôi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Được, có gì đâu.

Vô ảnh Cước nói:

- VÕ công bà ấy chẳng kém, tính nết hung dữ, Văn huynh cẩn thận một chút.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Dù võ công bà ấy cao, cũng không cao hơn được ngươi mà.

Vô ảnh Cước nói:

- Chuyện đó rõ rồi, có điều không biết tại sao ta vẫn sợ bà ấy...

vũ Duy Ninh nói đùa:

- Bà ấy mà dám động thủ với lão phu, lão phu sẽ bắt bà ấy về Lạc Dương, xin bang chủ Ly Hồn Hoán Phách cho bà ấy!

Vô ảnh Cước hốt hoảng nói:

- ái dà, như vậy không được đâu. Tính nết bà ấy ấy vốn đã không hay, nếu mất tất cả bản tính, lại càng tệ hại không chịu nổi đâu.

Vũ Duy Ninh hô hô cười nói:

- Lão phu hỏi ngươi, ngươi cho rằng thuật Ly Hồn Hoán Phách của bang chủ chỉ biến người ta thành hung dữ, chứ không biến người ta thành dịu dàng được phải không?

Vô ảnh Cước nói:

- Ta biết bang chủ có thể làm được như thế, nhưng một người đã biến thành ngu ngu ngốc ngốc rồi, có dịu dàng cũng chẳng ích gì!

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu tình hình không hay, thì lại xin bang chủ cho thuốc giải khôi phục lại bản tính cho bà ấy!

Vô ảnh Cước lắc đầu nói:

- cái đỏ khó lắm.

Vũ Duy Ninh nói:

- Cái gì là khó?

Vô ảnh Cước kinh ngạc hỏi:

- Chẳng lẽ Văn huynh chưa nghe bang chủ nói qua là nếu muốn khôi phục thần trí cho một người bị Ly Hồn Hoán Phách thì phải mất nửa năm chữa trị à?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau