ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Tình nguyện vào lao

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Đúng thế, y tổ chức Phục Cừu bang tất nhiên phải có tổng đàn nhưng ba người bọn họ trả lời rằng Phục Cừu bang của họ vừa lập nên, chưa tìm được một nơi đặt tổng đàn tốt nhất nên trước mắt chưa có địa chỉ xác định.

Vũ Duy Ninh nói:

- Cho họ nếm mùi đau khổ một phen có thể sẽ nói thật.

Du Lập Trung nói:

- Có rồi, đêm qua lão phu đã dùng hình cụ với họ, kết quả lời khai cũng vẫn thế, nên lão phu chắc rằng họ không bịa đặt.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nói như thế thì chúng ta bắt phải ba thằng vứt đi, chẳng dùng được việc gì.

Du Lập Trung nói:

- Chứ sao nữa, có điều ngươi yên tâm. Đồng Tâm Minh nhứt định sẽ tra xét được hành tung của họ.

Trầm ngâm một lúc, ngước mắt chăm chú nhìn Vũ Duy Ninh nói:

- Hôm nay Đồng Tâm Minh sẽ phán xét ngươi, lão phu tin rằng không đến nỗi khép ngươi vào tội chết, nhưng khó mà tránh khỏi một phen lao lý, tốt nhất là ngươi nên chuẩn bị tinh thần.

Vũ Duy Ninh lặng lẽ cười một tiếng nói:

- Tiểu nhân đã chuẩn bị rồi, chỉ cần không bị giam lâu qua, thì đối với tiểu nhân lại quá hay.

Du Lập Trung cười nói:

- Ngươi nói thế là tính lợi dụng thời gian bị giam giữ ngấm ngầm nghiên cứu võ học của lệnh sư trao cho chứ gì?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng thế!

Du Lập Trung nói:

- Tốt lắm, lúc ấy lão phu sẽ cung cấp cho ngươi đủ điều kiện để ngươi yên tâm luyện vo ăn sáng xong không lâu, chuông đổ năm tiếng, báo hiệu tới giờ Đồng Tâm Minh mở cuộc họp.

Vũ Duy Ninh bị giải tới sảnh đường nghị sự để chờ phán xét.

Trong sảnh đường nghị sự, mười tám đặc sứ áo vàng và đại biểu hai bang ba giáo chín môn phái đã có mặt đầy đủ, không khí Vô cùng nghiêm trang.

Du Lập Trung ngồi vào chỗ minh chủ, quay sang một vị thư ký văn án hỏi lấy tờ chương trình nghị sự, chỉ thấy có một việc đề nghị xét xử Vũ Duy Ninh về tội giải thoát cho bảy mươi hai lão ma đầu, chứ không có ai kiến nghị đề xuất về việc đối phó với Phục Cừu bang, trong lòng rất bực bội, lúc ấy đứng dậy nói:

- Các vị, lão phu thấy kế hoạch tiêu diệt Phục Cừu bang còn quan trọng hơn xét xử Vũ Duy Ninh nhiều, vậy chúng ta hãy bàn bạc kế họach chống Phục Cừu bang như thế nào trước đã, nên chăng?

Đại biểu đứng đầu phái Thiếu Lâm Vô Trần thượng nhân đứng dậy chắp tay nói:

- Minh chủ vừa nói rất đúng, nhưng sở dĩ hôm nay bọn lão hạ không đề xuất kiến nghị nên tiêu diệt Phục Cừu bang thế nào, vì là minh chủ hiểu rõ tình hình Phục Cừu bang rõ hơn bọn lão nạp nhiều, bọn lão nạp muốn được nghe ý kiến của minh chủ trước.

Du Lập Trung nghĩ thấy cũng phải, bèn nói:

- Đêm qua lão phu đã vào Chính Tâm lao hỏi cung ba lão ma Sáp Sĩ Hổ Quách Giang, Hận Thiên ông Từ Tam Giáp, và Tam Cước Kỳ Lân Hồ Hóa Long, bọn họ khai không phải là hậu nhân của mười hai Vũ Sát Tinh, nên không biết rõ về Vô Danh Ma.

Lại nói về Phục Cừu bang mới lập ra không lâu, chưa tìm được chỗ tốt để đặt tổng đàn, nên trước mắt Đồng Tâm Minh không có cách nào dò xét kế hoạch hành động của bang này. Có điều lão phu có hai suy nghĩ nhỏ muốn đề xuất để các vị bàn bạc.

Dừng lại một chút, chậm rãi nói tiếp:

- Thứ nhất, lão phu thấy thực lực của Đồng Tâm Minh hiện tại tạm thời chỉ có thể miễn cưỡng ngăn chặn Phục Cừu bang tấn công, chứ không thể nói tới chuyện tiêu diệt họ được nên phải bổ sung thêm người. Nhớ lại mấy mươi năm trước, lúc lão phu tiếp nhiệm chức minh chủ,vì quần ma đều đã bị giam giữ, võ lâm thái bình, nên mỗi phái có năm đại biểu thường trực ở Đồng Tâm Minh bèn rút xuống còn có ba. Đến nay quần ma dấy loạn, lão phu cho rằng phải khôi phục nhân số như cũ, không biết y kiến các vị thế nào?

Thái ất chân nhân đứng đầu đại biểu phải Võ Đương đứng dậy nói:

- Bần đạo hoàn toàn tán thành ý kiến của minh chủ, xin lập tức trong ngày hôm nay hạ lệnh mỗi phái tăng thêm hai vị đại biểu tới chi viện cho Đồng Tâm Minh.

Du Lập Trungnhình hết các đại biểu hỏi:

- Có người nào phản đối không?

các đại biểu đồng thanh đáp:

- Không!

Du Lập Trung nói:

- Được rồi, ý kiến thứ hai của bản minh sẽ phát Đồng Tâm Lệnh thứ hai, xin mỗi bang phái cử ra mười đệ tử đi các nơi dò xét hành tung của Phục Cừu bang, nếu phát hiện được địa điểm Phục Cừu bang đặt tổng đàn phải lập tức về báo cáo, lúc ấy bản minh mới có thể giành thế chủ động dốc toàn lực tới bắt hết Phục Cừu bang.

- Đúng, phải làm như thế.

- Tán thành....

Lúc ấy Du Lập Trung lập tức lấy ra hai mươi tám chiếc Đồng Tâm Lệnh sai mười bốn đặc sứ áo bạc xuống núi đưa tới chưởng môn của hai bang ba giáo chín môn phái.

Việc thương nghị kế sách chống địch đến đó thể là xong.

Tiếp theo là đến việc phán xét Vũ Duy Ninh.

Thư ký văn án Đồng Tâm Minh đứng dậy đọc xong lời buộc tội của phái Võ Đương và Bạch Y giáo xong, Du Lập Trung đứng dậy nói:

- Hài tử, bắt đầu nói từ thân thế của ngươi, cùng là những gì đã gặp qua kể thật ra đi.

Vũ Duy Ninh không nghĩ rằng mình trút sạch tội lỗi được, nhưng nghe Du Lập Trung dặn dò như vậy, cũng không tiện cự tuyệt lúc ấy quay nhìn về các đại biểu hành lễ rồi hiên ngang nói:

- Các vị đại biểu, giờ đây tiểu nhân vâng lệnh nói ra, nhưng phải nói rõ trước một điểm, tiểu nhân tuyệt không cầu xin các vị thương xót, nếu các vị thấy tiểu nhân là có tội, xin cứ theo đó xử phạt, tiểu nhân không hề oán than.

Lời lẽ thành khẩn, thái đội không ngạo nghễ, không hèn hạ, nên rất nhiều đại biểu phát sinh hảo cảm.

Vũ Duy Ninh nói tiếp:

- Tiểu nhân họ Vũ, tên Duy Ninh, tiên phụ là Vũ Tông Cự, tiên mẫu là Hàn Thị, sinh được tiểu nhân thị không may qua đời. Gia đình tiểu nhân nhiều đời sống ở đỉnh Đại Bình núi Trường Bạch, làm nghề săn bắn. Năm tiểu nhân bảy tuổi, tiên phụ đi săn không may bị cọp vồ chết. Từ đó gia đình chỉ còn hai người là gia tổ mẫu và tiểu nhân, gia tổ mẫu tích cực khổ nuôi dạy tiểu nhân lớn lên, chỉ sợ tiểu nhân gặp chuyện không may, nên không cho tiểu nhân làm nghề săn bắn, vì thế tiểu nhân phải đi đào than mưu sinh, Hơn ba năm trước, có một vị đại thúc họ Lôi tới núi Đại Bình tìm tiểu nhân đặt mua than, nói tiểu nhân cứ ba ngày chở một xe tới Thạch gia bảo. Lúc ấy tiểu nhân chỉ mới mười bảy tuổi, đối với tất cả những chuyện kỳ lạ trong Thạch gia bảo tuy cũng ngạc nhiên lạ lùng song cũng không tò mò tìm hiểu. Sau đó có một vị tự xưng là Nhạc Quan San làm tiều phu tới núi Đại Bình, ông ta lưu ngụ lại luôn ở đó, cũng thường tìm tiểu nhân trò chuyện làm quen, sau còn dạy tiểu nhân biết chữ. Về sau ông ta trước mặt tiểu nhân thi triển mấy tuyệt kỹ võ công kinh người, tiểu nhân mới biết ông ta không phải là nhân vật tầm thường. ông ta hỏi tiểu nhân có muốn học võ không, ban đầu tiểu nhân chẳng thấy thích thú gì, nhưng về sau không cưỡng nổi bị ông ta dẫn dụ, tiểu nhân mới bắt đầu theo học võ với ông ta...

Chàng kể rõ việc quen biết Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc ra sao, tiếp theo thuật chuyện Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc thổ lộ "thực tình" tự xưng là đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh tên là Vô Địch Thần Quyền Giải Kính Nhân, vì vâng lệnh đi tìm Bạch Hiệp Du Ngọc Long thất tung không được nên thẹn không muốn trở về Đồng Tâm Minh, ẩn cư ở núi Đại Bình, gần đây mới phát hiện Bạch Hiệp Du Ngọc Long bị giam giữ ở Thạch gia bảo, nói rằng bảo chủ Thạch gia bảo là Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc, là ma quân đệ nhất trong võ lâm, lại nói trong Thạch gia bảo cao thủ như mây, phòng bị nghiêm ngặt, không có cách nào lén vào cứu Bạch Hiệp Du Ngọc Long nên muốn chàng vào bảo cứu người, vân vân, nhất nhất kể ra.

Nói tới đoạn chàng thả bảy mươi mốt tù trạm trong Chính Tâm Lao ra, Thánh Hiệp Du Lập Trung chợt đứng dậy nói:

- Được rồi, đoạn sau lão phu đích thân mục kích, để lão phu nói cho!

vũ Duy Ninh khom người dạ một tiếng rồi ngồi xuống.
Thánh hiệp Du Lập Trung nói:

- Về những việc có liên quan tới vụ Thạch gia bảo bị phá, các vị đại biểu chắc cũng đã nghe tiểu nhi nói qua. Hôm ấy cha con ta về tới Chính Tâm Lao, thì chín mươi bảy người đã chẳng may bị giết chết. Gã Vũ Duy Ninh này lúc ấy bị thương nằm ở trong sân Chính Tâm Lao, y bị Vân Hoàng đánh trọng thương. Vân Hoàng trước khi chết cho lão phu biết chính y là người giải thoát cho bảy mươi mốt tên ma đầu, vốn đã nghĩ việc phải bắt y về Đồng Tâm Minh hỏi tội nhưng sau đổi ý. Vì lão phu thấy y chỉ là một thiếu niên chẳng biết gì nên bị người lợi dụng, y còn ngộ nhận lão phu là Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc, không trả lời bất cứ câu hỏi nào của lão phu. Đến khi biết rõ lão phu là ai, mới biết sự độc ác của người ta, lúc ấy y bèn đem hết chuyện đầu đuôi nói ra, lại tỏ ý tình nguyện chịu xử phạt. Lão phu thấy thả y về còn có lợi hơn nhốt y trong Chính Tâm lao, bèn đuổi y cút đi. Y cho rằng lão phu không biết được y rất là bực tức, bèn hỏi xin lão phu danh sách của bảy mươi hai tên ma đầu, phát thệ là sẽ đem hết lực bình sinh bắt lại tất cả giam vào Chính Tâm lao. Sau đó y rời bảo trở lại về đỉnh Đại Bình, lão phu cũng lập tức hóa trang thành Thân Thủ tướng quân ngấm ngầm theo sau, mục đích để dò xét sự chân thực của y cho rõ ràng và để bắt Tam Tuyệt Độc Hồ. Nào ngờ khi tới Đại Bình thì thấy y vẻ mặt bi phẫn đang rời khỏi đó, sau khi nghe lỏm mới biết Tam Tuyệt Độc Hồ đã bắt tổ mẫu y mang đi. Từ đó lão phu cứ ngấm ngầm theo sau, trong một khách sạn từng hóa trang thành một người khách ngủ chung với y một phòng, gợi Chuyện trò chuyện thì biết y rất phẫn hận Tam Tuyệt Độc Hồ. Nên trong một đêm y vào trong một gian miếu hoang nghỉ lại, lão phu mới cho y ba tuyệt chiêu...

ông ta đem hết những điều tai nghe mắt thấy trên đường nhất nhất kẻ ra, nói luôn tới chuyện rơi vào vòng vây của Phục Cừu bang đêm qua rồi được Thiên Thủ kiếm khách ra tay cứu trợ, kể xong đã mất hơn nửa giờ.

Tất cả các đại biểu và mười tám đặc sứ áo vàng trong sảnh đường ngây người ngồi nghe, Du Lập Trung kể xong cả rồi mà toàn sảnh vẫn yên ắng không một ai lên tiếng.

Nhưng xem thần sắc từng người thì rõ ràng không ai còn mang ý căm hờn đối địch với Vũ Duy Ninh nữa.

Du Lập Trung mặt thoáng nụ cười cất tiếng nói:

- Bây giờ, các vị đại biểu xin cứ nhìn nhận về gã thiếu niên Vũ Duy Ninh này cho xác đáng, chúng ta bắt đầu phán xét về tội của y thôi!

Thái aùt chân phái Võ Đương đứng dậy nói:

- Không, tệ phái xin rút lời buộc tội. Đối với một thiếu niên không biết nên lỡ lầm mà có thể cải tà quy chính, chúng ta nên cho y cơ hội sửa đổi.

Nhĩ đại biểu của Bạch Y giáo đứng lên nói tiếp:

- Lời Thái ất chân nhân rất đúng, tệ giáo cũng xin rút lại lời buộc tội.

Lúc ấy toàn sảnh vỗ tay như sấm động mọi người đối với việc Vũ Đương và Bạch Y hai phái không truy xét lầm lỗi đã qua đều tỏ ý khen ngợi tán đồng. Trong đó người vui vẻ nhất là Du Băng Viên. Nàng không kìm được mình vừa vỗ tay vừa reo mừng rối rít.

Minh chủ phu nhân Hồng Tiểu Bình ngồi cạnh nàng thấy thế cười thầm, bà thấy đứa con gái nuôi của mình từ khi quen biết Vũ Duy Ninh rồi đã từ chỗ là một thiên kim tiểu thư e dè nhút nhát trở thành một cô gái rất hoạt bát nhiệt tình mạnh dạn.

Tuy nhiên, nỗi vui mừng của Du Băng Viên mau chóng tắt ngay như bị dội một gáo nước lạnh!

Du Lập Trung chờ tiếng vỗ tay của mọi người tắt hẳn, chợt nghiêm trang hỏi:

- Vũ Duy Ninh, phải Võ Đương và Bạch Y giáo rút lại lời buộc tội đối với người, ngươi có phục không?

Vũ Duy Ninh đứng dậy đáp:

- Không phục!

Du Lập Trung trầm giọng nói:

- Nói rõ lý do của ngươi ra!

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân thả bảy mươi mốt tên tội phạm, tuy là không biết mà mắc lỗi, nhưng vì lỗi lầm của tiểu nhân mà đã có hơn một trăm người chết, tiểu nhân rất xấu hổ về việc ấy.

cho nên tiểu nhân tự nguyện chịu xử phạt, xin minh chủ xử trị cho đáng tội!

Nghe xong lời chàng nói, mọi người mới biết lý do "không phục" của chàng, không kìm được đều cười ngất!

Đương nhiên ngoài tiếng cười ngất, mọi người đều thấy chàng dám nhận lỗi của mình đều cảm thấy khâm phục.

Du Lập Trung nói:

- Phạt ngươi vào lao ba tháng thì thế nào?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Tiểu nhân tuân lệnh.

Du Lập Trung nói:

- Uất Trì đặc sứ nghe lệnh!

Đặc sứ áo vàng thứ nhất Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành đứng thẳng lên sang sảng đáp:

- Thuộc hạ có mặt!Du Lập Trung nói:

- Giải Vũ Duy Ninh vào lao phòng số mười tám!

vạn nhân địch uất Trì Hoành khom người đáp:

- Vâng!

Sau đó Vũ Duy Ninh bị đưa ta khỏi sảnh đường nghị sự giải vào trong lao.

Du Băng Viên không ngỡ rằng Vũ Duy Ninh sau khi được các đại biểu khoan thứ lại bị cha mình chủ động xử phạt, phán quyết giam vào lao ba tháng, nhất thời rất tức tối, dài mỏ ra nói:

- Hừ, dụng ý gì. Phái Võ Đương và Bạch y giáo người ta rõ ràng đã tỏ ý không muốn truy cứu nữa, cha lại xử phạt y, thật là chẳng ra thế nào!

Minh chủ phu nhân nói:

- Cha ngươi làm việc thường thường chẳng ra thế nào, nhưng tới lúc sau cùng, thì chuyện chẳng ra thế nào của ông lại trở thành rất hợp đạo lý đấy.

Nói xong từ từ đứng dậy nói:

- Nào, chúng ta về phòng thôi.

Bắt đầu từ hôm sau, Vũ Duy Ninh trở thành tù nhân trong lao phòng số mười tám của Chính Tâm lao. Lao phòng rộng rãi khoảng hai trượng vuông, đủ giam giữ ba người, nhưng hiện tại chỉ có một mình chàng, nên rất tiện xoay trở hoạt động. Vả lại chàng vừa vào lao không bao lâu, Du Lập Trung đã sai người đem xuống cho chàng nước và một thanh trường kiếm, ngoài ra chàng còn được cơm nước thức ăn nhiều hơn hẳn so với các tù phạm khác. Tóm lại chàng không phải là tù phạm, mà là khách quý của Chính Tâm lao!

Chàng bắt đầu chuyên tâm dốc chí vào việc nghiên cứu võ công ghi trong tập sách của sự phụ Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy.

Thoắt cái đã ba ngày trôi qua, Thánh Hiệp Du Lập Trung tới thăm chàng lần đầu, cười hỏi:

- Thế nào hả?

Vũ Duy Ninh cười đáp:

- Rất tốt ạ.

Du Lập Trung nói:

- Võ học của lệnh sư lấy kiếm làm chủ kiếm pháp của ông đặc sắc nhất là ở chỗ linh hoạt mau lẹ, biến hóa Vô cùng, nên mới được cái ngoại hiệu là Thiên Thủ kiếm khách, ngươi đã thấy rõ hết chưa?

Vũ Duy Ninh nói:

- Trước mắt thì chưa thấy chỗ nào khó hiểu.

Du Lập Trung nói:

- Nếu gặp chỗ nào sâu sắc chưa hiểu, ngươi cứ nói với người canh giữ bảo, lão phu sẽ tới ngay.

Vũ Duy Ninh nói:

- Hay quá, xin đa tạ minh chủ quan tâm.

Du Lập Trung nói:

- Con nha đầu Băng Viên cứ đòi xuống thăm nuôi nhưng lão phu không cho, vì biết rằng ba tháng ngắn ngủi này đối với ngươi là Vô cùng quan trọng.

Vũ Duy Ninh nói:

- Vâng ạ. Xin minh chủ chuyển giùm lời xin lỗi tới lệnh ái là trong ba tháng này, ngoài minh chủ ra, tiểu nhân không muốn gặp mặt bất kỳ ai khác.

Du Lập Trung gật đầu cười cười một lúc, quay người bước đi.

Đối với Vũ Duy Ninh, Chính Tâm lao là một thế giời yên tĩnh, nhưng Đồng Tâm Minh bên ngoài Chính Tâm lao thì chẳng có ngày nào là yên tĩnh.

Hai bang ba giáo chín môn phái gia nhập Đồng Tâm Minh đã mấy chục năm nhưng các môn phái vẫn thường thường nảy sinh va chạm này khác, lúc thì đệ tử Thiếu Lâm giết chết đệ tử Võ Đương, lúc thì đệ tử Võ Đương giết chết đệ tử Thiếu Lâm, lại có lúc thì Hải Dương bang tranh giành địa bàn với Cùng gia bang nên hai phái phát sinh chuyện đánh nhau... rồi được kéo nhau tới kiện tụng ở Đồng Tâm Minh. Đồng Tâm Minh cũng ngày ngày họp hành giải quyết, có điều sự tồn tại của Đồng Tâm Minh vẫn còn có giá trị, là nhờ sự chủ trì của Thánh Hiệp Du Lập Trung nên đại biểu các phái đều bình tĩnh xem xét chuyện lỗi phải. Nhờ vậy mà các vụ kiện tụng đều chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành chuyện thường...

Nhưng vào buổi chiều một ngày sau khi Vũ Duy Ninh vào lao nửa tháng, Đồng Tâm Minh lại phát sinh một việc chưa từng có, một chuyện kinh thiên động địa khiến Thánh Hiệp Du Lập Trung không biết phải xử lý ra sao!

Chuyện ấy là đặc sứ áo vàng thứ năm Chính ất chân nhân đột nhiên phát điên giết chết đặc sứ áo vàng thứ tứ là Pháp Hải thiền sư!

Sự tình là thế này: Trước đó nửa tháng Hải Dương bang và Cùng gia bang phát sinh chuyện đánh nhau ở cửa Hoàng Hà, đôi bên đều thưa kiện tới Đồng Tâm Minh. Du Lập Trung muốn nắm rõ chi tiết, phái đặc sứ áo vàng thứ năm là Chính ất chân nhân rời Đồng Tâm Minh tới cửa Hoàng Hà điều tra. Vốn Đồng Tâm Minh cách cửa Hoàng Hà tới nửa tháng đi đường, mà chiều bảy hôm sau khi rời Đồng Tâm Minh, Chính ất chân nhân lại đột nhiên trở về!

ông ta như gặp phải chuyện gì rất khốn khổ, dáng vẻ hiện rõ vẻ ngơ ngơ ngác ngác trở về tới Đồng Tâm Minh là đi thẳng vào sảnh đường nghị sự.

Người đầu tiên trông thấy ông ta bước vào sảnh đường nghị sự của Đồng Tâm Minh là đặc sứ áo vàng thứ tư Pháp Hải thiền sư. ông ta vừa nhìn thấy Chính ất chân nhân thì lập tức nghĩ ngay rằng không thể nào trong vòng bảy ngày lại có thể từ Đồng Tâm Minh tới cửa Hoàng Hà rồi từ đó trở về Đồng Tâm Minh, lại thấy thần sắc Chính ất chân nhân có vẻ khác lạ, không hiểu có chuyện gì, vội bước ra trước đón hỏi:

- Lão mũi trâu, có chuyện gì vậy?

ông ta và Chính ất chân nhân tuy một là thiền tăng, một là đạo sĩ, đạo không như nhau thì không mưu việc với nhau, song hai người xưa nay cư xử với nhau rất hòa thuận, lúc bình nhật không có chuyện gì vẫn cửng nhau đùa giỡn. Bởi cả hai đều là nhân vật phóng khoáng, không câu nệ lễ phép thế tục, xưng hô với nhau đều có ý đứa cợt, thiền sư gọi đạo sĩ là lão mũi trâu, đạo sĩ gọi thiền sư là đồ lừa trọc rất vui vẻ.

Nhưng hôm ấy Chính ất chân nhân như đã trở thành một người khác, trông thấy Pháp Hải thiền sư bước đến bên cạnh, đột nhiên gầm lớn một tiếng, đánh ra một chưởng.

Pháp Hải thiền sư có nằm mơ cũng không ngờ rằng người bạn thường ngày cùng mình cư xử với nhau rất tốt lại đột nhiên thi triển sát thủ đánh mình, nên bị đánh một chưởng trúng ngực. Trong tiếng kêu đau đớn, miệng phun ra một vòi máu, toàn thân bay lên không rồi rơi xuống một chiếc ghế trong sảnh đường.

Các đại biểu và mười sáu đặc sứ áo vàng có mặt trong sảnh đường thấy thế đều kinh hãi, cùng phát tiếng la hoảng.

Đặc sứ áo vàng thứ nhất Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành lập tức từ chỗ ngồi nhảy vọt ra sán tới trước mặt Chính aùt chân nhân, tức giân quát:

- Chân nhân, ngươi điên à?

Chính ất chân nhân quả là điên thật, ông ta vừa thấy Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành xông tới, lại gầm lên một tiếng, vung chưởng đánh ra!

Phát chưởng này mạnh mẽ lợi hại Vô cùng, khiến người ta có cảm giác như ông ta có mối thù sâu hận lớn với Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành, quyết tâm lấy mạng đối phương vậy.

Vạn Nhân ịch uất Trì Hoành thấy ông ta giết chết Pháp Hải thiền sư, trong lòng đã đề phòng, nên thấy ông ta vung chưởng đánh tới, cũng mau lẹ giơ chưởng đón đỡ, đồng thời lại giận dữ quát:

- Dừng tay! Ngươi phát chứng gì vậy?

Hai chưởng chạm nhau. "bình" một tiếng, Vạn Nhân Địch uất Trì hoành bị chưởng lực của Chính ất chân nhân đẩy lùi ba bước!

Tình trạng này làm tất cả mọi người phát hoảng!

Chương 37: Chuyện lạ ghê người

Nguyên là mười tám đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh tuy mỗi người có sở trường khác nhau về võ học song thân thủ đều không hơn kém nhau nhiều lăm. Nhưng luận về chưởng lực thì phải kể Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành là đứng đầu, ông ta bản sinh rất mạnh mẽ, từng có lần biểu diễn sức mạnh cho mọi người xem, nhổ bật cả một cây thông to bằng cái đấu, lại có lần nhấc bổng một cái đỉnh ngàn cân đi ba vòng quanh sân mà mặt không đổi sắc, nên được cái mỹ hiệu Vạn Nhân Địch. Nào ngờ hôm nay lại bị Chính ất chân nhân một chưởng đẩy lùi ba bước, đây là một chuyện lạ lùng khiến người ta phát sợ.

Hay là một chưởng vừa rồi ông ta không dùng hết chân lực toàn thân?

Không, cho dù ông ta chỉ dùng có năm thành công lực thôi cũng không thể nào bị Chính ất chân nhân đẩy lùi hơn ba bước!

Đang lúc mọi người còn hoảng sợ chưa hiểu chuyện gì, Chính ất chân nhân lại nghiêng người lướt về phía uất Trì Hoành, gào lên một tiếng ghê rợn, lại phát thêm chưởng thứ hai.

uất Trì Hoành đột nhiên giận sôi lên, cũng gầm lên một tiếng như sét, hữu chưởng bằng bặn xô ra dỡ phát chưởng của Chính ất chân nhân đánh tới.

Lại "bình" một tiếng, Chính ất chân nhân lùi lại một bước còn uất Trì Hoành lảo đảo lắc lư lại lùi lại ba bước!

Đặc sứ áo vàng thứ hai là Thần Đà Tử Hầu Thông không kìm được la lên lạc cả giọng rất quái dị:

- Y không phải là Chính ất chân nhân! Nhất định y không phải là Chính ất chân nhân!

Trong chớp mắt, mọi người đều nghĩ tới việc bọn Sáp Sĩ Hổ Quách Giang giả mạo bọn Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ của Đồng Tâm Minh, nên đều lập tức nhận định rằng Chính ất chân nhân trước mặt là người của Phục Cừu bang giả dạng.

Du Lập Trung đứng phắt dậy trầm giọng nói:

- Hầu đặc sứ ra tay giúp uất Trì đặc sứ bắt sống y mau!

Thần Đà Tử Hầu Thông dạ một tiếng vọt người ra, lướt về phía sau lưng Chính ất chân nhân, vươn tay phóng chỉ điểm vào huyệt Chí Đường trên lưng đối phương.

Ông ta gù gù, lưng còng, người khom, nhưng lại là người có thân pháp mau lẹ khéo léo bậc nhất trong mười tám đặc sứ áo vàng, động tác rất thần tốc, ngay cả một con khỉ thật cũng không hơn được ông ta. Ngoài ra, ông ta còn là một đại hành gia về môn điểm huyệt, nhận huyệt chính xác tới mức kỳ lạ, khắp thiên hạ không ai hơn được. Cho nên gặp phải kẻ địch không thể lấy sức đối chọi, ông ta là người rất thích hợp để đối phó.

Chỉ thấy hai ngón tay của ông ta bật ra, huyệt Chí Đường của Chính ất chân nhân đã bị điểm trúng.

Huyệt Chí Đường ở cách đốt xương thứ mười bốn trên cổ ba thốn, thuộc Thận kinh, là huyệt đạo hội cả ngũ pháp bát tượng, nếu bị điểm trúng thì ba ngày sau sẽ lên cơn cười mà chết. Dĩ nhiên Thần Đà Tử Hầu Thông ra tay rất có phân lượng, trước khi chưa rõ Chính ất chân nhân là thật hay giả, ông ta không dám điểm tới mức trọng thương, chỉ vừa đủ để đánh ngã.

Nào ngờ Chính ất chân nhân bị điểm trúng huyệt Chí Đường rồi vẫn không theo tay ngã xuống, đột nhiên xoay nửa người trên một cái, ra chiêu Bạch Hạc Lượng Xí quét luôn vào Thần Đà Tử Hầu Thông phía sau.

Thần Đà Tử Hầu Thông cơ bản không nghĩ rằng ông ta không sợ bị điểm huyệt, cho nên điểm trúng vào huyệt Chí Đường của ông ta xong bèn đứng im bất động, cũng không chuẩn bị ra đòn tiếp. Cho nên Chính ất chân nhân vung tay đánh trả một chiêu là điều ông ta hoàn toàn bất ngờ, nhất thời mất cả hồn vía, hoảng sợ la lên một tiếng.

Cho dù là cao thủ có võ công siêu phàm nhập thánh tới đâu, trong lúc không phòng bị mà trúng chưởng thì tính mạnh cũng như người thường bị đánh trúng, không chết cũng bị thương.

Đó chính là lý do khiến ông ta hoảng sợ la lên, vì chưởng lực của Chính ất chân nhân rõ ràng đã áp đảo được cả Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành, trúng một chưởng như thế thì ông ta còn gì tính mạng?

Huống hồ lúc ấy ông ta và Chính ất chân nhân chỉ cách nhau có một thước, nhấc khuỷu tay lên là chạm nhau, một chưởng này bất kể thế nào cũng phải trúng.

Tuy nhiên, kết quả lại rất buồn cười!

Một chưởng trả đòn của Chính aùt chân nhân không đánh trúng ông ta, chỉ quét ngang trên đầu ông ta mà thôi. Nguyên do là Chính ất chân nhân định đánh vào mặt Thần Đà Tử Hầu Thông, song lại quên rằng ông này chỉ cao có ba bốn thước.

Xem tình trạng này, mọi người đều biết Chính ất chân nhân hoàn toàn là giả, vì nếu ông ta là thật sẽ không bao giờ quên rằng Hầu Thông là một người gù lưng.

Thần Đà Tử Hầu Thông giữa chỗ chết lại được sống, tinh thần đột nhiên phấn chấn, lập tức nhân chỗ sơ hở sấn vào, lại bật ngón tay điểm vào Ma huyệt của Chính ất chân nhân Lần này ông ta vận lực vào hai ngón tay, ra tay rất nặng vì ông ta ngờ rằng mới rồi không điểm ngã được đối phương là vì mình ra đòn quá nhẹ.

Chính ất chân nhân không rõ là có nhìn thấy hay không, hoặc là không kịp hóa giải, Ma huyệt trên hông lại bị trúng chỉ. Nhưng cũng như lần trước, ông ta không ngã xuống, cũng không hề khứng lại chút nào, chân phải nhấc lên phát một đá vào bụng Thần Đà Tử Hầu Thông.

Thần Đà Tử Hầu Thông biến hẳn sắc mặt, đạp chân lùi ra hơn một trượng kêu lớn:

- Thằng này luyện được cương khí hộ thân, không sợ bị điểm huyệt.

Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành lại vọt lên lần thứ hai, nắm tay to như cái đấu phát ra một quyền đánh thẳng vào Bối Tâm của Chính ất chân nhân.

Chính ất chân nhân không kịp né tránh, trên lưng "bình" một tiếng trúng luôn một quyền, nhưng chỉ chúi về phía trước hai bước, lại xoay người phát chưởng đánh trả uất Trì hoành.

Ba người xoắn lấy nhau trong sảnh đường nghị sự, Chính ất chân nhân như điên như cuồng, càng đánh càng dũng mãnh, đến nỗi hai vị đặc sứ áo vàng không có cách nào chế phục.

Du Lập Trung lúc ấy đã bước ta khỏi chỗ ngồi của minh chủ tới bên cạnh phía trước xem một lúc, nhận thấy Chính ất chân nhân tuy dũng mãnh tựa thiên thần nhưng phòng thủ rất sơ hở. uất Trì Hoành và Hầu Thông xuất thủ hầu như đòn nào cũng đều đánh trúng nhưng vấn đề ở chỗ là người ông ta như đồng và sắt đúc, đã không sợ điểm huyệt, cũng chẳng ngại trúng chưởng. Người ngoài sáng nước, lúc ấy Du Lập Trung vận khí truyền âm nói:

- Hai vị đặc sứ đổi dùng đại Cầm Nã đối phó thử xem!

Thần Đà Tử Hầu Thông nghe xong lập tức co người xông vào, một chưởng đánh vào vai trái Chính ất chân nhân, dộng thời vươn chân phải ra móc vào gót trái ông ta. Đây là một chiêu thức trong Đại Cầm Nã, Chính ất chân nhân quả nhiên vừa nhìn thấy, một chưởng của Hầu Thông đẩy tới, theo bản năng lùi lại để tránh, chân trái bị Hầu Thông móc lên, thân người không đứng vững được, ngã ngửa ra trên mặt đất.

Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành thừa cơ phóng tới ngồi đè lên ngực Chính ất chân nhân, hai tay mau lẹ đưa nắm lấy hai tay của ông ta ghì chặt xuống đất.

Nào ngờ Chính ất chân nhân khoẻ như trâu, trong tiếng gầm vang, hai tay từ từ đẩy lên cao nửa thước, xem ra uất Trì Hoành không ghìm được ông ta xuống.

Tình trạng này quả thật khiến người ta phát sợ vì ai cũng biết uất Trì Hoành thần lực Vô địch trong đời, thế mà hiện nay một người bị ông ta đè xuống đất lại có thể vùng dậy được, thật là chuyện không ai ngờ.

Đặc sứ áo vàng thứ mười một và mười hai là Phi Long Trại Vi uy Lương và Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng đứng bên cạnh xem trông thấy uất Trì Hoành đè ông ta xuống không nổi, lập tức cùng nhảy ra, mỗi người nắm lấy một cánh tay Chính ất chân nhân đè xuống giúp uất Trì Hoành, lúc ấy mới khống chế được.

Chính ất chân nhân vẫn ra sức vùng vẫy, lại không ngừng gào thét, giống hệt một con cọp dữ vừa bị người ta bắt sống.

Du Lập Trung chau mày cất tiếng nói:

- Đánh vào đầu cho ông ta hôn mê rồi tính sau!

Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành dạ một tiếng, vỗ luôn một chưởng vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Chính ất chân nhân, Chính ất chân nhân kêu lên một tiếng đau đớn, lập tức không giãy giụa nữa, mê man đi ngay.

Lúc ấy mọi người mới thở phào một hơi, Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành đặt tay lên mặt Chính ất chân nhân dùng lực vuốt mạnh xuống, chợt hoảng sợ kêu lên:

- A, đây là Chính ất chân nhân thật, không phải là giả đầu.

Đúng vậy. Nếu nói Chính ất chân nhân trước mặt là giả, thì trên mặt của ông ta nhất định phải có một lớp dịch dung hóa trang nhưng uất Trì Hoành vuốt trên mặt ông ta không thấy có dịch dung hay mặt nạ da người gì cả.

Du Lập Trung thở dài một tiếng nói:

- Không đâu, người này nhất định là giả. Chính ất chân nhân đã bị hại rồi!

Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành nhìn kỹ lại Chính ất chân nhân một lần nữa rồi mới ngước lên, mặt đầy vẻ hoảng sợ lạ lùng nói:

- Không đâu, minh chủ, đây đúng là Chính aùt chân nhân!

Du Lập Trung chưa trả lời, quay đầu nhìn đặc sứ áo vàng thứ mười sáu Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiên Thiên đang chăm sóc cho Pháp Hải thiền sư hỏi:

- Âu Dương đặc sứ, Pháp Hải thiền sư ra sao?

Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiên Thiên chậm rãi đứng dậy, mặt đầy vẻ đau đớn nói:

- Tâm mạch của thiền sư dứt hết, đã viên tịch rồi!

Vừa nghe Pháp Hải thiền sư đã chết, tất cả mọi người đều lộ vẻ thê thảm.

Du Lập Trung im lặng rất lâu, rồi thở dài một tiếng, mới đưa mắt nhìn mọi người nói:

- Các vị, năm mươi năm trước đặc sứ áo vàng thứ sáu và thứ chín Mộc Kiếm Tiên Quan Sĩ Dương và Thiết Đăng hòa thượng của Đồng Tâm Minh gặp bất hạnh, chuyện ấy hôm nay lại diễn lại đấy!

ông ta vừa nói ra câu ấy tất cả mọi người đều biến sắc, nhất tề đưa mắt nhìn vào Chính ất chân nhân đang nằm trên mặt đất.

Nguyên lai năm mươi năm trước, Ngũ Tuyệt Thần Ma Bộc Dương Phi Hồng tấn công Đồng Tâm Minh, độc kế thứ nhất của y là lừa bắt sống hai vị đặc sứ áo vàng Quan Sĩ Dương và Thiết Đăng hòa thượng, dùng thủ pháp đặc biệt lột da hai người rồi sấy khô, sau đó cho hai đệ tử của y mặc vào biến họ thành Mộc Kiếm Tiên Quan Sĩ Dương và Thiết Đăng hòa thượng rồi phái họ trở vào trà trộn vào Đồng Tâm Minh toan ám sát minh chủ Cát Hoài Hiệp. May mà Thánh Hiệp Du Lập Trung phát hiện được hai kẻ đội lốt, kết quả là cứu sống được Cát Hoài Hiệp. Nay Thánh Hiệp lại nhắc tới thủ đoạn đã qua, há chẳng phải muốn nói rằng Chính ất chân nhân trước mặt là một kẻ địch, y mặc bộ áo da của Chính ất chân nhân sao?

Thần Đà Tử Hầu Thông sắc mặt trắng bệch lắp bắp hỏi:

- Minh chủ, người muốn nói là người này mặc... mặc....

Du Lập Trung gật đầu thở dài nói:
- Đúng vậy. Y mặc bộ da của Chính ất chân nhân, cách này so với tất cả các phương pháp cải trang đều cao minh hơn rất nhiều, trừ phi chính y để lộ ra chỗ sơ hở nào đó, chứ không thì không ai nhận ra y là giả mạo.

Phi Long Trảo Vi uy Lương hỏi ngay:

- Nhưng mới rồi Pháp Hải thiền sư chưa nhìn thấy chỗ nào sơ hở của y, tại sao y vừa bước vào đã động thủ? Nếu y giở thủ đoạn ám sát, chẳng giết được nhiều người hơn sao?

Du Lập Trung nói:

- Đúng đấy, điều nay lão phu cũng không nghĩ ra. Chắc là y có tật giật mình, cho rằng bị Pháp Hải thiền sư phát hiện ra là giả mạo, vì thế... ờ, nhưng cũng khó có khả năng như vậy Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành hỏi:

- Minh chủ, chúng ta cởi áo y ra, xem y là ai nhé?

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Đúng đấy. Trên lưng y là chỗ khâu bộ da người, gỡ chỗ khâu là có thể cởi bộ da ra.

Bọn uất Trì Hoành lập tức rát ay cởi áo Chính ất chân nhân giả, vừa cởi áo y ra xong. uất Trì Hoành nhịn không được đã lật sấp người y lại, nhưng vừa nhìn qua, đã phát hiện ra da lưng y vẫn bằng phẳng như thường, chẳng có chỗ nào là đường khâu bộ da người!

Thần Đà Tử kêu lên:

- Ồ, không có mà!

Du Lập Trung nhìn thấy trên lưng Chính ất chân nhân giả không có đường khâu bộ da người, bi bất ngờ, buột miệng nói:

- Cởi nốt cả quần y ra xem nào!

vừa nghe câu ấy, đặc sứ áo vàng thứ mười Hắc bà bà Ngư Trì Xuân, đặc sứ áo vàng thứ mười ba Kim Tân Cô Diệp Thúy Lan cùng một số ít đại biểu là nữ giới ở đó không dám đứng nhìn tiếp đỏ mặt lui ra ngoài sảnh đường.

Trong chớp mặt, Chính ất chân nhân giả đã bị cởi tuột cả quần áo, trần truồng không còn một sợi vải trên người!

Nhưng mò mẫm tìm kiếm khắp người y vẫn không thấy chỗ khâu bộ da người.

Du Lập Trung thoáng biến sắc bước tới ngời xuống, đưa tay sờ kỹ khắp người Chính aùt chân nhân, chợt run run nói:

- Đây đúng là Chính ất chân nhân! Lão phu làm bậy rồi, đây đúng là Chính ất chân nhân thật!

Bọn Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành biến hẳn sắc mặt, cùng cất tiếng hỏi:

- Nếu đúng là Chính ất chân nhân thật, tại sao lại gây ra chuyện này?

Du Lập Trung lắc lắc đầu, đứng lên nói:

- Âu Dương đặc sứ, xin người qua xem giúp cho y.

Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên dạ một tiếng bước tới, ngồi xuống nắm mạch cho Chính ất chân nhân, lại vạch mí mắt ông ta ra nhìn nhìn ngó ngó một lúc, cau mày nói:

- Lạ thật, trừ chuyện mạch đập mau hơn một chút, toàn thân đều rất bình thường mà!

Đại biểu đứng đầu phái Thiếu Lâm Vô Trần thượng nhân cất tiếng nói:

- Chân nhân nếu quả không bị bệnh gì, thì có thể... có thể phát điên mất rồi!

Thần Đà Tử Hầu Thông nói:

- Đúng thế. Lúc ông ta ra tay mới rồi, hai mắt chỉ nhìn thẳng, vả lại chỉ toàn lo tấn công chứ không lo phòng thủ, quả rất giống là bị điên.

Một vị đặc sứ áo vàng võ công cao cường, đạo hạnh còn cao hơn đột nhiên phát điên, chuyện này là thế nào vậy?

Trong một lúc, mọi người như đều rơi vào đám mây mù năm dặm, người này nhìn qua người kia, chẳng hiểu nổi tại sao Chính ất chân nhân lại phát điên.

Du Lập Trung nhắm mắt nghĩ ngợi một lúc mới lắc đầu nói:

- Có lẽ chân nhân trên đường tới Hoàng Hà, đã gặp phải chuyện gì rồi...

Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên nói:

- Thuộc hạ đã xem rất kỹ, trên người chân nhân hoàn toàn không có hiện tượng bị trúng độc.

Du Lập Trung nói:
- Không biết có phải bị trúng tà thuật của người ta không?

Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành nói:

- Nếu trúng phải tà thuật, thì nhất định do bọn Vô Danh ma.

Thần Đà Tử Hầu Thông nói:

-Trúng phải tà thuật thì lại không sợ bị điểm huyệt sao?

Du Lập Trung cũng tỏ vẻ ngờ vực nói:

- Phải đấy, chuyện này thật kỳ quái.

Tà thuật chỉ khiến người ta đầu óc mê muội. Chưa nghe nói rằng có thể làm thay đổi cơ thể.

Nói tới đó, nghĩ tới dị thuật của Ngũ Thông giáo danh chấn giang hồ bèn nhìn qua đại biểu Ngũ Thông giáo nói:

- Cung đại biểu, ngươi có thể xem thử Chính ất chân nhân quả là trúng phải tà thuật hay không?

Cung đại biểu của Ngũ Thông giáo đáp:

- Có thể.

Du Lập Trung nói:

- Vậy xin cảm phiền xem giúp ông ta một chút vậy.

cung đại biểu rẽ đám đông bước ra, đi tới trước Chính ất chân nhân ngồi xuống, lật mi mắt của ông ta lên nhìn rất cẩn thận vào tròng mắt. Sau đó, nhắm mắt lại, mấp máy môi đọc một tràng gì đó, đột nhiên phóng chỉ điểm vào huyệt Mi Tâm của Chính ất chân nhân quát:

- Mau!

Thân thể Chính ất chân nhân không động đậy, không có phản ứng gì.

Cung đại biểu lắc đầu cười gượng nói:

- Đúng rồi, chắc là trúng phải tà thuật, nhưng cũng có thể là một tà thuật rất cao siêu, khả năng của tại hạ không có cách nào giải trừ cho y.

Thần Đà Tử cười nói:

- Ngươi là trưởng lão của quý giáo pháp lực cao thâm trong thiên hạ không ai bằng, mà không làm chân nhân tỉnh táo lại được, thì đủ chứng minh rằng chân nhân không phải bị trúng tà thuật.

Du Lập Trung gật đầu than:

- Đúng thế, nhưng đã không phải bị trúng tà thuật, cũng không phải bị trúng thuốc độc, thì tại sao một người mạnh khỏe lại chợt biến ra thế này?

Tất cả mọi người đều lặng lẽ, toàn bộ Đồng Tâm Minh như bị một làn mây buồn sương thảm bao trùm!

Tìm không ra câu trả lời, Du Lập Trung chỉ còn biết sai đưa Chính ất chân nhân vào Chính Tâm Lao.

Nhưng khi Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành đưa Chính ất chân nhân vào Chính Tâm Lao không bao lâu, ông ta chợt tỉnh lại, tỉnh rồi vẫn cứ thấy người là đánh. Lần này Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành không dùng sức đánh nhau với ông ta, chỉ dùng thuật Cầm Nã đánh ngã, rồi cùng hai vị đặc sứ áo vàng khác hiệp lực đè ông ta xuống giường đá, lấy đây gân bò buộc hết hai tay va hai chân ông ta lại.

Du Lập Trung trong lòng thương cảm mang một cái ghế đặt ở đầu giường ông ta nhỏ nhẹ hỏi:

- Chân nhân, người thế nào rồi?

Chính ất chân nhân như không nhận ra Thánh Hiệp Du Lập Trung, chỉ trợn mắt nhìn một cách giận dữ, cố sức giãy giụa muốn vùng dậy, dáng vẻ như căm hờn không nuốt sống được Du Lập Trung.

Du Lập Trung nhẫn nại hỏi:

- Trong người ngươi có gì không thoải mái vậy?

Chính ất chân nhân như không nghe thấy gì, cứ ra sức giãy giụa.

Du Lập Trung đưa tay sờ nhẹ vào trán ông ta nói:

- Nói cho lão phu biết đi, sau khi ngươi xuống núi đã gặp phải chuyện gì?

chính ất chân nhân vẫn giãy giụa như cũ, vẻ mặt rất hung dữ, vẫn rất giống như một con dã thú không chịu thuần hóa.

Du Lập Trung lặng lẽ nhìn ông ta một lúc, chợt động linh cơ hỏi:

- Ngươi căm hờn lão phu lắm phải không?

Lúc ấy Chính ất chân nhân mới mở miệng hung dữ gào lên:

- Đúng thế, ta muốn giết chết ngươi! Ta muốn ăn thịt lột da ngươi!

Du Lập Trung khẽ cười nói:

- Tại sao thế?

Chính at chân nhân tức giận quát:

- Ngươi giết mẹ ta! Ngươi cưỡng gian em gái ta! Ta muốn giết chết người! Ta muốn ăn thịt lột da ngươi!

Du Lập Trung ngẩn người ra, rồi tiếp tục cười khẽ hỏi:

- Lão phu giết mẹ ngươi, cưỡng gian em gái ngươi lúc nào?

Chính at chân nhân nói:

- Cách đây ba năm!

Du Lập Trung nói:

- Chân nhân lầm rồi! Người giữ chức đặc sứ áo vàng của bản minh hai mươi năm nay, mà mọi người đều biết ngươi lúc nhỏ là trẻ mồ côi. Người còn không biết cha mẹ ngươi là ai, sao lại nói lão phu giết mẹ ngươi, cưỡng gian em gái ngươi vậy?

Chính ất chân nhân trợn mắt hung hăng quát:

- Không lầm được! Ngươi giết mẹ ta, ngươi cưỡng gian em gái ta! Ta muốn giết người! Ta muốn ăn thịt lột da ngươi!

Du Lập Trung quát:

- Ngươi biết ngươi là ai không?

Chính ất chân nhân nói:

- Ta là Du Hồn tú sĩ Cừu Như Sơn.

Chương 38: Biến cố liên tiếp

Du Lập Trung nói:

- Không phải, ngươi là đặc sứ áo vàng thứ năm của Đồng Tâm Minh, đạo hiệu là Chính Ất chân nhân!

Chính Ất chân nhân nói:

- Nói thúi lắm! Ta là Du Hồn tú sĩ Cừu Như Sơn! Ta là Du Hồn tú sĩ Cừu Như Sơn.

Du Lập Trung thở dài một lúc, quay nhìn mấy vị đặc sứ áo vàng đứng quanh và các đại biểu đứng phía ngoài lao phòng cười gượng nói:

- Xem tình trạng này thì rõ rang chân nhân trúng phải tà thuật!

Các đại biểu nhốn nháo nhìn về phía Cung đại biểu của Ngũ Thông giáo, hy vọng ông ta đưa ra lời giải thích. Nhưng Cung đại biểu nhún nhún vai, cũng cười gượng nói:

- Nói thật ra, dưới khắp gầm trời này không có tà thuật nào tệ giáo không biết, nếu đúng là chân nhân trúng phải tà thuật thì mới rồi Giải Chức Pháp của tại hạ ắt đã khôi phục thần trí cho chân nhân được rồi.

Du Lập Trung vốn biết rõ Ngũ Thông giáo là tổ tông sử dụng tà thuật, trong võ lâm không thể có ai biết tà thuật cao hơn Ngũ Thông giáo của họ, nên biết ông ta vừa nói là không sai, bèn quay sang hỏi Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên:

- Có loại thuốc nào khiến người ta uống xong thì mê loạn thần trí không?

Nhất Thiếp Kỷ Y đáp:

- Có chứ, nhưng tình trạng của chân nhân không giống như uống lầm thuốc, vì y cứ khăng khăng nói rằng minh chủ giết mẹ y, cưỡng gian em gái y, lại khăng khăng nói rằng muốn giết chết minh chủ, loại mê loạn thần trí mà rất có quy củ như vậy giống như là Nói tới đó, nhăn nhó cười một tiếng, không nói tiếp.

Thần Đà Tử hỏi gặng:

- Nói đi! Giống như cái gì?

Nhất Thiếp Kỳ Y cười nói:

- Nói ra thì giống như là bịa đặt làm mê hoặc người ta.

Thần Đà Tử nói:

- Thì ngươi cứ nói xem nào, chúng ta nghe qua rồi bỏ, có quan hệ gì đâu!

Nhất Thiếp Kỳ Y ho khẽ một tiếng nói:

- cỏ một thứ truyền thuyết quái đản khó tin, chắc các vị cũng đã nghe qua, là thuật mượn xác hoàn hồn!

Thần Đà Tử hoảng sợ nhảy dựng lên nói:

- Ngươi muốn nói là Chính ất chân nhân chết rồi, nhưng gã Du Hồn tú sĩ Cừu Như Sơn này mượn cái xác chân nhân dể hoàn hồn phải không?

Nhất Thiếp Kỳ Y nói:

- Lão phu chỉ nói là "giống như" thôi mà!

Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành nói:

- Không thể có chuyện ấy được, nếu là mượn xác hoàn hồn thì tại sao y tới Đồng Tâm Minh? Tại sao lại đánh người loạn cả lên? Tại sao lại vu khống minh chủ giết mẹ y, cưỡng gian em gái y?

Du Lập Trung hô hô cười lớn nói:

- Chỉ có một cách giải thích duy nhất đúng, là quả lão phu giết mẹ y, cưỡng gian em gái y thôi!

Mọi người dĩ nhiên chẳng tin Thánh Hiệp Du Lập Trung lại làm chuyện như vậy, nên thuyết mượn xác hoàn hồn cũng bị xô đổ.

Du Lập Trung ngẫm nghĩ một lúc, lại quay nhìn Chính ất chân nhân hỏi:

- Người nói lại lần nữa xem, ngươi tên là gì?

Chính ất chân nhân cất giọng cục cằn đáp:

- Ta là Du Hồn tú sĩ Cừu Như Sơn!

Du Lập Trung lại hỏi:

- Nhà ngươi ở đâu?

Chính At chân nhân đáp:

- ở động Du Hồn, núi Du Hồn, Du Lập Trung dở khóc dở cười lại hỏi:

- Ngươi nói lão phu giết mẹ ngươi, cưỡng gian em gái ngươi, vậy ngươi có biệt lão phu là ai không?

Chính At chân nhân đáp:

- Ngươi là Xú Hiệp Du Lập Trung!

Du Lập Trung cười nói:

- Được, vậy ai bảo ngươi tới trả thù thế?

Chính At chân nhân nói:

- Ta!

Du Lập Trung hỏi:

- Tại sao ngươi ra tay đánh chết Pháp Hải thiền sư?

Chính At chân nhân nói:

- Y giết em ta.

Du Lập Trung chỉ qua Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành hỏi:

- Vậy vị Uất Trì đặc sứ này có thù hận gì với ngươi không?

Chính At chân nhân nói:

- Có! Y giết cha ta.

Du Lập Trung lại chỉ Thần Đà Tử Hầu Thông nói:

- Còn vị Hầu đặc sứ này?

Chính At chân nhân nói:

- Y giết chết anh ta!

Du Lập Trung cười ngất nói:

- Hô, xem ra thì người nào trong Đồng Tâm Minh cũng là kẻ thù của ngươi phải không?

Chính At chân nhân hung hăng nói:

- Đúng thế! Đặc sứ áo vàng thứ ba Thanh Khê lão nhân Từ Cốc Nhiên giết vợ ta, đặc sứ áo vàng thứ tư Pháp Hải thiền sư giết em ta! Đặc sứ áo vàng thứ năm Chính ất chân nhân giết con ta, đặc sứ áo vàng thứ sáu Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Công giết con gái ta, đặc sứ áo vàng thứ bảỵ...

ông ta như giở sổ đọc ra từng người từng người từ trên xuống dưới, kết quả là mười tám đặc sứ áo vàng chẳng ai không có dính líu, đều có giết một người trong gia đình ông ta cả!

Du Lập Trung đứng dậy, nói với mọi người:

- Chúng ta ra đi, để y ngủ một giật cho yên ổn, may rạ...

Mọi người trở về sảnh đường nghị sự, bắt đầu lo việc chôn cất Pháp Hả thiền sư.

Trong lễ mai táng long trọng cho vị kỳ tăng một đời, tới chiều hôm thứ ba mới làm lễ hạ huyệt ở gò cạnh Đồng Tâm Minh.

Vừa lấp đất xong, mọi người còn đang đứng trước mộ Pháp Hải thiền sư tưởng niệm, một vị đặc sứ áo bạc chợt chạy mau tới trước mặt Thánh hiệp Du Lập Trung, khom lưng thưa:

- Minh chủ, Chính ất chân nhân chết rồi!

Du Lập Trung giật nảy mình, mắt loé tinh quang hỏi:

- Chết rồi sao?

Đặc sứ áo bạc ấy nói:

- Vâng ạ, vừa mới tắt thở xong!

Du Lập Trung kinh ngạc hỏi:
- âu Dương đặc sứ có ở trong đó không?

Đặc sứ áo bạc ấy đáp:

- Có!

Du Lập Trung vội vàng dắt mọi người trở lại Đồng Tâm Minh, chỉ thấy Chính ất chân nhân hai mắt trợn ngược, nằm im lìm trên giường đá, còn Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên ngồi cúi đầu bên giường, lập tức cất tiếng hỏi:

- Chân nhân vì sao mà chết?

Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên đứng dậy đáp:

- Kiệt sức mà chết!

Du Lập Trung trên mặt lộ vẻ đau đớn chăm chăm nhìn vào thi thể Chính ất chân nhân một lúc, nhắm mắt thở dài nhẹ một tiếng lại hỏi:

- Sao nói là kiệt sức mà chết?

Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên đáp:

- Từ hôm bị trói trên giường, y không ngủ chút nào, cũng không ngừng giẫy giụa. Mới rồi thuộc hạ phát hiện y không vùng vẫy nữa, nhìn kỹ lại đã tắt hơi chết rồi. Không nghi ngờ gì nữa, chân nhân do khí lực toàn thân đã tiêu hao hết mà chết thôi!

Du Lập Trung bi thương nói:

- Có lẽ chúng ta không nên trói ỵ...

Nhất Thiếp Kỳ Y nói:

- Không đâu, nếu không trói lại, y sẽ không ngừng động thủ giết người, chừng nào chúng ta đánh ngã y mới chịu thôi.

Du Lập Trung mím môi, chua xót nói:

- Hừ, trong vòng ba ngày, hai vị đặc sứ áo vàng của bản minh lại phải chết một cách mơ am...

Bạch Hiệp Du Ngọc Long nói:

- Tuy chúng ta không biết lý do Chính ất chân nhân phát điên nhưng có thể đoán chắc là một thủ đoạn của Vô Danh Ma!

Du Lập Trung gật đầu, trầm giọng nói:

- Đúng thế! Ngươi, Qua đặc sứ và Diệp đặc sứ đi theo ta!

Nói xong quay người bước ra ngoài.

Bạch Hiệp Du Ngọc Long, Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan lập tức đi theo ông ta ra khối Chính Tâm lao.

Du Lập Trung dắt họ vào một gian mật thất, ngồi xuống nói:

- Lão phu muốn phái ba người các ngươi xuống núi dò xét lý do Chính ất chân nhân phát điên, các ngươi có y kiến gì không?

Ba người đồng thanh nói:

- Không có, xin minh chủ cứ sai bảo!

Du Lập Trung dáng vẻ Vô cùng nghiêm trang nói:

- Ngọc Long nói đúng, việc chân nhân phát điên là có quan hệ tới Phục Cừu bang.

Cho nên sau khi ba người xuống núi, cũng có thể gặp phải tình tranh như Chính ất chân nhân, nhưng tình trạng ấy có thể không có cách nào chống được....

Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ nói:

- Xin minh chủ yên tâm, bọn thuộc hạ lúc nhận chức đặc sứ áo vàng đều biết có thể có ngày gặp phải bất trắc, cho nên lúc nào cần phải chết, bọn thuộc hạ đều không sống đâu!

Du Lập Trung mừng rỡ nói:

- Tốt lắm, sở dĩ lão phu chọn ba người các ngươi vì ba người các ngươi trẻ tuổi nhất, đầu óc linh hoạt, nếu địch nhân thi triển âm mưu quỷ kế gì trước mắt, cũng khó thoát khỏi bị các ngươi phát hiện.

Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ nhìn Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan cười nói:

- Nếu bàn về chuyện khôn ngoan mau lẹ phải kể đến Diệp đặc sứ là hay nhất.

Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan mỉm cười nói:

- Được rồi, ai không biết Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ ngươi là người ranh mãnh có tiếng!

Du Lập Trung nói:

- Các ngươi phải người này theo vết người kia, Du Ngọc Long đi trước, Qua đặc sứ và Diệp đặc sứ cải trang theo sau. Lão phu nói như thế, các ngươi hiểu rõ chưa?

Kim Tân CÔ Diệp Thúy lan nói:

- Minh chủ muốn lợi dụng Du đặc sứ làm mồi nhử địch nhân cắn câu phải không?
Du Lập Trung nói:

- Đúng vậy, Ngọc Long trên đường gặp phải chuyện gì, các ngươi đều phải chú ý quan sát, dĩ nhiên nếu phát hiện Ngọc Long bị rơi vào tay kẻ địch, các ngươi phải ra sức giải cứu bất luận như thế nào cũng không để y trở thành một Chính ất chân nhân thứ hai!

Hoa Hoa kiếm khách và Kim Tân CÔ nhất tề gật đầu nói:

- Chuyện đó đương nhiên, bọn thuộc hạ sẽ hết sức.

Du Lập Trung nói:

- Hai người các ngươi, mỗi người đem theo một đôi bồ cầu đưa thư, nếu phát hiện địch nhân quá đông không thể cứu người, thì phải lập tức đưa thư về Đồng Tâm Minh nêu rõ địa điểm.

- Vâng ạ, - Còn nữa, mang nhiều nhiều Thập Lý Hương, cách năm dặm lưu lại một viên để đề phòng có chuyện bất ngờ.

- Vâng ạ, - Nếu không phát hiện được gì, các ngươi cứ tự tiện đường thẳng tới cửa Hoàng Hà điều tra sự thật về vụ xô xát giữa Hải Đường bang và Cùng gia bang. Nếu sau bốn chục ngày mà ba người các ngươi chưa về tới nơi Đồng Tâm Minh thì đó là biểu hiện các ngươi đã rơi vào tay kẻ địch, lúc ấy lão phu sẽ căn cứ vào Thập Lý Hương truy tìm các ngươi.

- Vâng ạ, - Được rồi, các ngươi sắp xếp xong cứ xuống núi đi đi.

Nửa giờ sau Bạch Hiệp Du Ngọc Long lặng lẽ xuống núi, không lâu sau là Hoa Hoa kiếm khách Qua kỳ cải trang thành nho sĩ, sau cùng là Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan cải trang thành bà già ăn mày. Ba người theo vết nhau, lặng lẽ xuống núi.

Bốn mươi ngày trôi qua trong chớp mắt.

Bạch Hiệp Du Ngọc Long, Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan ba người như cá chìm xuống bể, một đi không về, thậm chí ngay cả một con bồ câu đưa thư cũng không thấy thả về.

Thánh Hiệp Du Lập Trung long lo lắng như lửa đốt, ông ta biết ba vị đặc sứ ắt đã gặp chuyện bất trắc, nên lập tức triệu tập mười ba vị đặc sứ áo vàng còn lại vào mật thất thương nghị kế sách. Ngoài ra còn có minh chủ phu nhân cũng tham gia, bà ta thấy con trai là Du Ngọc Long mất tích cũng biết là dữ nhiều lành ít, nhưng cố gắng đè nến nỗi đau buồn, cũng không hề trách móc chồng phái con trai xuống núị.. Vả lại con trai mình cũng là một đặc sứ áo vàng, nó có lý do gì mà không xuống núi đi điều tra?

Mười lăm người ngồi yên vị trong mật thất rồi, Du Lập Trung nói bằng giọng đau buồn:

- Các vị, bọn ba người Qua đặc sứ xuống núi đã bốn mươi mốt ngày, hiện tại họ vẫn chưa về. Lão phu đã nói với họ rằng nếu sau bốn mươi ngày mà họ vẫn chưa trở về Đồng Tâm Minh, thì đó là biểu hiện họ đã rơi vào tay kẻ địch. Bây giờ họ vẫn chưa về, có thể xác định rằng họ đã rơi vào tay kẻ địch rồi!

các đặc sứ rầu rĩ buồn bã, im lặng không nói gì.

Du Lập Trung nói tiếp:

- Có điều có một điểm có thể đoán định là nếu ba người bọn họ chưa chết, thì kẻ địch giam giữ, không đến nổi như Chính ất chân nhân.

Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành hỏi:

- Minh chủ dựa vào đâu mà đoán như vậy?

Du Lập Trung nói:

- Chính ất chân nhân phát điên, nếu quả là do Phục Cừu bang gây ra, thì lần ấy Chính ất chân nhân xuống núi bảy ngày đã trở về Đồng Tâm Minh. Nhưng nếu ba người bọn họ cũng phát điên, thì đã về Đồng Tâm Minh sớm như vậy rồi!

Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý cách nhìn nhận của ông ta, lại hỏi:

- Minh chủ cho rằng ba người bọn họ đã gặp chuyện bất hạnh hoặc bị giam giữ sao?

Du Lập Trung thở dài nói:

- Nếu nói Phục Cừu Bang chỉ muốn bắt giam họ, thi rõ ràng chúng muốn lợi dụng ba vị đặc sứ để uy hiếp bản minh. Nhưng đã qua bốn mươi ngày mà kẻ địch vẫn không có hành động gì, cho nên...

Đoạn Cuối Câu nói, tuy ông ta không nói ra, nhưng mọi người đều rõ ý ông ta muốn nói là ba đặc sứ áo vàng có thể đã chết rồị..

Hồng Tiểu Bình sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng hỏi:

- Bây giờ ông tính làm gì?

Du Lập Trung lặng lẽ nói:

- Lúc ba người bọn họ rời Đồng Tâm minh đều có mang theo Thập Lý Hương. Cho dù hai vị đặc sứ Qua, Diệp gặp biến cố bất ngờ không kịp thả chim bồ câu đưa thư về, ắt bọn họ đã thả Thập Lý Hương trên đường, nên chúng ta có thể theo đó mà tim.

Hồng Tiểu Bình nói:

- Chẳng cần ông phái ai cả, tôi đi một mình!

Du Lập Trung thấy bà từ lúc được tin con trai mất tích trước sau vẫn chế ngự được nổi đau buồn, trong lòng rất khâm phục mà cũng thấy xấu hổ, khi ấy nghe bà muốn đi cũng không dám cự tuyệt, gật đầu nói:

- Được rồi, hai người chúng ta cùng đi mà!

Uất Trì Hoành nói:

- Minh chủ và phu nhân muốn đi, tự nhiên phải đem theo chó, thì tự nhiên cũng không có cách nào che dấu hành tung. Theo ý thuộc hạ cứ mang nhiều người là tốt nhất Du Lập Trung nói:

- Lão phu định đem Vũ Duy Ninh và tiểu nữ Băng Viên cùng đi.

Uất Trì Hoành sững sốt nói:

- Hai người bọn họ đi được à?

Du Lập Trung cười khẽ nói:

- Nói ra thì các ngươi sẽ không tin, chứ hiện tại Vũ Duy Ninh về võ công không kém các ngươi bao nhiêu, còn thân thủ của tiểu nữ Băng Viên cũng không kém bất cứ một đặc sứ áo bạc nào trong bản minh. Ngoài ra lão phu muốn mang họ đi là cũng có một dự định khác...

Uất Trì Hoành hỏi:

- Bọn thuộc hạ nghe được không?

Du Lập Trung gật gật đầu, đang định trả lời, chợt ngoài thất có tiếng gõ cửa, Uất Trì Hoành bước ra mở cửa, vừa thấy một đặc sứ áo bạc, bèn hỏi ngay:

- Chuyện gì vậy?

Đặc sứ áo bạc ấy khom người nói:

- Dưới núi thả chim mang thư lên, báo tin ba vị đặc sứ Du, Qua, Diệp đã trở về.

Đây là một tin vui lớn, mọi người vừa nghe xong, mừng rỡ đứng cả dậy, đồng thanh hỏi:

- Bọn họ về rồi à?

Đặc sứ áo bạc đó cũng đầy vẻ vui mừng nói:

- Vâng ạ, chắc là đã lên tới trên núi rồi!

Du Lập Trung và Hồng Tiểu Bình không hẹn mà cùng lao ra cửa, bọn Uất Trì Hoành mười ba đặc sứ áo vàng cùng lao ra theo, một đoàn người chạy như bay ra khỏi Đông Tâm Minh, tới trước quảng trường.

Đại biểu hai bang ba giáo chín môn phái nghe tin cũng vội ra, mọi người tụ họp trước cổng Đồng Tâm Minh chờ đón ba vị đặc sứ trở về.

Hồng Tiểu Bình nắm chặt tay chồng là Du Lập Trung, Du Lập Trung có cảm giác bà phát run lên, bèn khe khẽ an ủi:

- Tiểu Bình, đừng nóng ruột, không có chuyện gì đâu.

Hồng Tiểu Bình như bị nghẹn, nói đứt đoạn:

- Tôi sợ... tôi sợ bọn trẻ lại như Chính Aùt chân nhân...

Du Lập Trung nói:

- Không đâu, tôi đã nói rồi, nếu bọn họ mà gặp phải tình trạng giống như Chính ất Chân nhân thì không phải là tới hôm nay mới về đâu!

Hồng Tiểu Bình nhìn chằm chằm vào con đường lên núi, thì thầm nói:

- Phải đấy, chỉ mong bọn trẻ không bị...

Sau cùng trước con mắt chăm chú chờ đợi của mọi người, Bạch Hiệp Du Ngọc Long, Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ và Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan đã chạy lên tới đỉnh núi Nhìn qua, ba người bọn họ như không có vẻ gì khác lạ!

Hồng Tiểu Bình không kìm được lao về phía Bạch Hiệp Du Ngọc Long, mừng rỡ kêu lên:

- Ngọc Long! Ngọc Long! Cuối cùng con đã về rồi! Con biết mẹ khổ thế nào không!

Bạch Hiệp Du Ngọc Long nhìn thấy mẹ lao tới cũng vọt người phóng tới.

Chương 39: Tìm sự sống trong chỗ chết

Du Lập Trung nhìn thấy mắt con trai loé lên tia sáng khác lạ, biết ngay có chuyện không hay vội kêu lên:

- Tiểu Bình, cẩn thận đấy!

Nhưng đã chậm mất rồi - Bạch Hiệp Du Ngọc Long lúc vọt tới trước mặt mẹ, đột nhiên gầm lớn một tiếng như sét, vung chưởng đánh vào tâm khẩu Hồng Tiểu Bình.

Hồng Tiểu Bình tuy sợ con trai mình cũng bị như Chính ất chân nhân, nhưng lại rất mong muốn con không bị lâm vào tình trạng đáng sợ đó, lòng mong mỏi ấy lúc vừa thấy con trai trở về đã che lấp nỗi lo lắng của bà, nên lúc lao ra đón con bà không hề đề phòng. Khi phát hiện ra có chuyện không hay, thì chưởng thế của Bạch Hiệp Du Ngọc Long đã cách tâm khẩu của bà chỉ còn ba tấc.

Cũng may là bà phản ứng rất mau, vội vàng xoay ngươi tránh về phía bên phải, nhưng vẫn không kịp, chỉ nghe "bình" một tiếng một chưởng lực của Du Ngọc Long đã đánh trúng bả vai trái của bà. Tuy không phải là chỗ yếu hại, nhưng phát chưởng này Cương mãnh khác thường, nên người Hồng Tiểu Bình theo phát chưởng tung lên, rơi xuống cách đó ba trượng!

Du Lập Trung cả kinh thất sắc, vọt ra quát lớn:

- Ngọc Long! Ngươi điên à?

Bạch Hiệp Du Ngọc Long đúng là bị điên, hai mắt trợn trừng lóe ra ánh sáng hung dữ, mặt đầy vẻ oán hờn phẫn nộ, trông như một con cọp đói. Vừa thấy mẹ ngã lăn trên đất, chàng ta lại mau lẹ vọt tới, hai tay xòe ra như móng cọp, giống như định xe mẹ ruột thành bốn năm mãnh để ăn tươi nuốt sống.

Con may là Du Lập Trung đã vọt tới trước, ông ta một tay nắm Hồng Tiểu Bình kéo lên, một tay đẩy ra đón phát chưởng của Du Ngọc Long chụp tới.

Công phu tay chưởng của ông vốn không phải tầm thường, nhưng lúc hai chưởng giao nhau, kình lực từ tâm chưởng của ông ta nhả ra vẫn không đẩy lùi được Bạch Hiệp Du Ngọc Long, chỉ làm thế vọt của con trai hơi khứng lại mà thôi!

Có điều trong một chớp mắt con trai bị khứng lại, ông ta đã kéo vợ lùi lại vài trượng.

Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành vội vàng vọt ra đón, chặn đứng thế công của Bạch Hiệp Du Ngọc Long, hai người lập tức xoắn lấy nhau mở một trường ác đấu.

Hồng Tiểu Bình đau đớn, giẫy ra khỏi tay chồng, bất chấp tất cả lại lao về phía con trai khóc lớn:

- Ngọc Long! Ngọc Long! Con không được điên! Ta là mẹ của con đây!

Du Lập Trung đuổi theo bà kéo lại, phóng chỉ điểm luôn vào Thùy huyệt của vợ, rồi bế lên đưa qua cho Du Băng Viên nói:

- Băng Viên! Đưa mẹ con về phòng, chăm sóc cho cẩn thận!

Du Băng Viên gật đầu dạ một tiếng, bế mẹ về phòng Lúc ấy Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ và Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan động thủ với Nhất Trượng ông Mạc Hiền Bình và Hắc bà bà Ngư Tri Xuân. Tình trang hai người Qua, Diệp cũng giống hệt như Bạch Hiệp Du Ngọc Long, thấy đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh là lập tức như nhìn thấy kẻ thù, mắt long lên đỏ ngầu, xông vào đánh luôn. Trong ba mươi hai vị đặc sư áo vàng chỉ có Nhất Trượng ông Mạc Hiền Bình cầm trượng trên tay, nhìn thấy Hoa Hoa kiếm khách tuốt kiếm tấn công, vội vàng giơ trượng đón đờ. Kim Tân CÔ là nữ giới nên Hắc bà bà Ngư Tri Xuân ra tay chân lại. Bốn người lúc ấy mở ra một trận ác đấu, ác đấu đau lòng người nhà. Sướng mắt kẻ địch trước cổng Đồng Tâm Minh.

Giống hệt như tình trạng của Chính ất chân nhân, ba người Qua, Du, Diệp phát điên, công lực lại tăng gấp bội so với lúc bình thời, càng đánh càng mạnh, nhưng tuy tấn công Vô cùng lợi hại mà phong thủ sơ hở rất nhiều. Nếu không phải là bọn họ không sợ bị điểm huyệt và trúng đòn, thì Uất Trì Hoành, Mạc Hiền Bình và Ngư Tri Xuân đã đánh họ ngã lâu rồi.

Cũng vì bọn họ bị trúng đòn hay điểm huyệt đều không ngã, nên bọn Uất Trì Hoành dần dà bị áp đảo!

Du Lập Trung vừa thấy ba người không chống nổi, vội nhìn qua thần đà Tử và đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, đặc sứ áo vàng thứ mười bảy Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa nói:

- Ba người các ngươi mau ra trợ chiến, cứ dùng Cầm Nã Thủ đánh ngã họ thôi.

Bọn Thần Đà Tử ba người ứng tiếng vọt ra trợ chiến, quả nhiên ba người bọn Du Ngọc Long chỉ biết hung dữ đánh tràn, không có cách đối phó với công phu tiểu xảo, cho nên chỉ trong giây lát đều lần lượt bị đánh ngã lăn ra đất.

Vì đã có kinh nghiệm qua lần đối phó với Chính ất chân Nhân, nên vừ thấy họ ngã lăn ra, Bọn Uất Trì Hoành sáu người lập tức lao tới cởi lên đè họ xuống đất, đè chặt chân tay.

Ba người bọn Du Ngọc Long liều mạng vùng vẫy gào thét liên hồi, Du Lập Trung biết muốn cho họ yên lặng chỉ có cách đánh cho họ ngất đi, bèn cất giọng nói:

- Đánh vào đầu họ đi!

Dường như bọn Du Ngọc Long toàn thân chỉ có đầu là không chịu được thôi, nên khi bị ba vị đặc sứ đánh vào đầu lập tức hôn mê.

Một trường mưa gió đến lúc ấy mới tắt hẳn.

Nhưng tất cả mọi ngươi đều im lặng.

Không một ai mở lời, ngươi nào cũng rầu rĩ buồn bã, lăng lẽ đứng quanh ba người bọn Bạch Hiệp Du Ngọc Long.

Nổi bất hạnh này đã xảy ra tới lần thứ hai, nên mọi người không kinh hoàng ngạc nhiên như lần trước nữa, đồng thời đều rõ nếu ba vị đặc sứ kia tỉnh lại, thì rồi cũng giống như Chính ất chân nhân lần trước, không thể hỏi ra đầu mối gì, mà bọn họ sẽ không ngừng giẫy giụa, gào thét cho tới khi kiệt sức chết luôn mà thôi.

Đúng vậy, trừ phi có trời cứu, chứ tính mạng của ba người sẽ chấm dứt sau ba ngày nữa Đến lúc ấy mười tám đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh sẽ chỉ còn mười ba...

Không, nếu tình hình này lại tiếp tục phát sinh, thì chẳng bao lâu, các đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm minh sẽ mất hết. Lúc ấy, Tứ Hải Đồng Tâm minh đã duy trì yên ổn cho võ lâm sáu mươi năm sẽ tan rã, toàn bộ võ lâm sẽ trở thành thiên hạ của bọn hắc đạo tà ma!

Rất lâu sau, Thánh Hiệp Du Lập Trung mới cất tiếng phá tan bầu không khí yên lặng:

- Tìm trong người họ xem Thập Lý Hương có còn không!

Uất Trì Hoành và Thần Đà Tử vội vàng mò trong áo của Du Ngọc Long và Qua Kỳ thì thấy hai trăm viên Thập Lý Hương mà mỗi người mang theo chỉ còn hơn một nửa.

Thần đà tử nói:

- Còn khoảng trên dưới một trăm viên, giả sử như bọn họ cứ năm dặm bỏ lại một viên thì chỗ phát sinh sự cố cách đây năm trăm dặm.

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Đưa bọn họ vào trong lao, trói chặt vào giường, rối tất cả tới mật thất!

Nói xong quay người bước vào cổng lớn Đồng Tâm Minh.

Không lâu sau, mười hai đặc sứ áo vàng đã lục đục bước vào gian mật thất. Du Lập Trung thấy Nhật Hiệp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên chưa tới bèn hỏi:

- âu Dương đặc sứ còn chăm sóc cho ba người trong lao à?

Vân Nhân Địch Uất Trì Hoành đáp:

- Vâng ạ!

Du Lập Trung nói:

- Đi mời y lên đây.

Một thoáng sau Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên cũng bước vào mật thất.

Du Lập Trung hỏi:

- Tình hình ra sao?

Nhất Thiếp kỳ y lộ vẻ thẹn thùng nói, - Cũng giống như Chính ất chân nhân. Thuộc hạ tìm không ra lý do khiến họ thần trí thất thường...

- Bọn họ vẫn chưa tỉnh dậy à?

- Vâng ạ!

- Nếu không thể bốc thuốc đúng bệnh, họ cũng sẽ kiệt sức mà chết phải không?

- Vâng ạ.

- Có nghĩ được cách nào để họ tỉnh lại không vùng vẫy nữa không?

- Cách duy nhất là cứ để họ liên tục hôn mê, có điều...

- Thếnào?

- Thuộc hạ có thể dùng thuốc để bọn họ liên tục hôn mê bất tỉnh nhưng người ta thì phải ăn, không ăn thì sớm muộn cũng chết!

- Không có loại linh dược nào kéo dài tính mạng của họ vài ngày sao?

- Không có, nhưng nếu đổ sửa bò hay sửa dê thì có thể kéo dài tính mạng cho ba người.

- Dưới núi có bò dê gì không?

- Chắc là có.

- Được rồi. Vũ Văn đặc sứ và Ngư đặc sứ lập tức xuống núi mua bò sửa hoặc dê cái đi Phải hóa trang rồi hãy đi, mà theo đường phía sau cho kií đáo.

Vợ chồng Hắc công công Vũ Văn Đỉnh và Hắc bà bà Ngư Tri Xuân dạ vâng đứng dậy, theo nhau ra khỏi mật thất Kế đó Du Lập Trung đưa mắt nhìn đặc sứ áo vàng thứ mười bốn Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch hỏi:

- Lý đặc sứ, con khỉ trắng mà ngươi nuôi có làm trò được không?

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch không hiểu vì sao minh chủ lại hỏi tới một chuyện chẳng có quan hệ gì tới việc đau lòng trước mắt, thoáng sửng sốt gật đầu nói:
- Được ạ Hiện nó biết cầm đũa ăn cơm, còn múa được một đường hầu quyền, chỉ là rất thích hút thuốc, càng ngày càng giống một vị lão gia!

Du Lập Trung cười một tiếng nói:

- NÓ có vâng lời người khác không?

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch lắc đầu nói:

- Không chịu đâu, nó chỉ nhận thuộc hạ là chủ nhân, người khác bảo làm gì nó cũng không đếm xỉa tới.

Du Lập Trung ờ khẽ một tiếng, quay nhìn đặc sứ áo vàng thứ mười hai Thân Thủ tướng quân MỘ Dungtùnghỏi:

- MỘ Dung đặc sứ, con vẹt của ngươi thế nào?

Thân Thủ tướng quân đáp:

- Ba trăm bài thơ đường, nó thuộc được một trăm lẻ hai bài.

Du Lập trung lại hỏi:

- NÓ có chịu nghe lời người khác không?

Thân Thủ tướng quân gật đầu nói:

- Có thể chịu. Muốn nó đọc thơ, chỉ cần nói đầu đề, nó sẽ đọc vanh vách.

Du Lập Trung gật đâu cười khẽ nói:

- Tốt lắm thêm hai con chó được huấn luyện của bản minh vào, có thể làm một gánh xiếc rong rồi.

Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành hỏi:

- Minh chủ tính giả trang làm xiếc để xuống núi dò xét nguyên nhân ba vị Du, Qua, Diệp phát điên phải không?

Du Lập Trung nói:

- Đúng thế! Lão phu định vừa làm xiếc vừa sai hai con chó đuôi theo đường bọn họ lưu lại Thập Lý Hương. Chỉ có cách ấy mới che giấu được tai mắt của kẻ địch.

Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành hỏi:

- Thuộc hạ đi với minh chủ được không?

Du Lập Trung nói:

- Không, các ngươi phải bảo vệ Đồng Tâm Minh, đề phòng kẻ đích tới đột kích. Lão phu chỉ đưa theo thuyết thê, Lý đặc sứ, Vũ Duy Ninh và tiểu nữ Băng Viên là đủ.

Vạn Nhân Địch Uất Trì Hoành hỏi:

- Khi nào thì lên đường?

Du Lập Trung nói:

- Đêm nay!

Qua canh hai đêm ấy Thánh Hiệp Du Lập Trung, phu nhân Hồng Tiểu Bình, Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên, người nào cũng cải trang diện mạo, giả dạng một gánh xiếc rong, mang theo hai con chó, một con khỉ trắng và một con vẹt, lặng lẽ theo phía sau ngọn núi đi xuống rời khỏi Hằng Sơn.

Hôm ấy là đúng vào ngày thứ tám mươi chín kể từ khi Vũ Duy Ninh vào Chính Tâm lao, chỉ còn một ngày là "mãn hạn từ' Buổi trưa ba hôm sau già trẻ năm người cùng ngồi trên một cổ xe ngựa, lọc cọc đi về phía đông.

Bề ngoài thì bọn họ có vẻ vui vẻ của một gánh xiếc rong nhưng trong lòng thì đều cảm thấy rất nặng nề. Vì bọn họ đều biết nhiệm vụ của chuyến đi này là rất lớn lao, quan hệ đến tính mạng của ba vị đặc sứ Du, Qua, Diệp. Nếu trong một tháng mà không tìm ra được kẻ địch lấy cho được thuốc giải chữa bệnh điên cho ba người, thì ba người chắc chắn phải chết.

Cũng may vừa rời núi Hằng Sơn, hai con chó đã tìm ra được con đường mà ba vị đặc sứ đã lưu lại Thập Lý Hương, biết được họ đã đi thẳng về phía đông. Cho nên già trẻ năm người đều tin tưởng, chỉ cần kẻ địch đã làm cho ba vị đặc sứ phát điên vẫn còn ở chỗ cũ, thì có thể tìm tới bọ họ.

Qua buổi trưa, xe ngựa đã tới thành Bảo Định.

Bảo Định là một thành thị lớn, nên Du Lập Trung quyết định làm trò ở đây một phen, năm người vào quán cơm ăn no xong, bèn tới trước một ngôi miếu Quan Đế trong thành biểu diễn.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch gõ thanh la, Du Băng Viên đáng trống, sau một trận thanh la trống kèn ầm ỉ, người xem vây đầy chung quanh.

Lúc ấy Du Lập Trung ra hiệu thôi gõ thanh la, ho lớn mọt tiếng lấy giọng kêu:

- ờ, lão bà tử ta nói cái này!

Hồng Tiểu Bình ứng tiếng nói:

- Chuyện gì vậy? Lão đầu tử?

Du Lập Trung nói:- Hôm nay chúng ta tới thành Bảo Định, bà nói để làm gì nào?

Hồng Tiểu Bình nói:

- Đương nhiên để làm xiếc.

Du Lập trung gật đầu nói:

- Đúng lắm, là để làm xiếc. Nhưng phải biết thành Bảo Định đây xưa nay là nơi địa linh nhân kiệt, rồng ẩn cọp núp, mấy cái trò hề của chúng ta, sợ lại người ta coi không còn vừa mắt.

Hồng Tiểu Bình nói:

- Làm trò không hay, thì phải nhờ các vị phụ lão huynh đệ chỉ giáo thêm cho chứ sao!

Du Lập Trung cao giọng nói:

- Đúng lắm a! Người ta thường nói ở nhà cậy cha mẹ, ra đường cậy bạn bè...

Hai vợ chồng một xướng một họa, nói tới chỗ bắt đầu, Du Băng Viên giơ dùi trống lên thẳng cánh đập xuống "thang" một tiếng, Du Lập Trung giả giật mình nhảy dựng lên quay lại nói:

- Này, con nha đầu, cha ngươi giáo đầu chưa xong, ngươi đánh trống cái gì thế?

Du Băng Viên cầm dùi trống chỉ vào mọi người nói:

- Cha! Người nhìn xem, mọi người muốn xem diễn tròn rồi, ai hơi đâu mà người nói tào lao thiên địa chứ?

Du Lập Trung gãi đầu nói:

- Nói đúng lắm, con trai nuôi đâu, ta bảo!

Vũ Duy Ninh ứng tiếng dạ lớn, rảo chân ra đứng cạnh ông ta.

Du Lập trung vỗ vai chàng nói:

- Múa trước một đường quyền cho các đại gia đây xem xem, phải hết sức cho hay, nếu không ta đét vào mông đấy!

Nói xong lui ra một bên.

Vũ Duy Ninh lúc ấy bước chân ra thế, xuống tấn lấy sức quát lên một tiếng đánh đá như mưa, cọp ngồi vượn nhảy, đánh ngắn xỉa dài, chim cắt uốn mình, quả nhiên rất mạnh mẽ.

cỏ điều người võ lâm nhìn qua là biết ngay, đó chỉ là Hoa quyền, nhìn thì hay nhưng chẳng tác dụng.

Một đường quyền múa xong, tiếng vỗ tay vang lên bốn phía.

Du Lập Trung cao giọng hỏi:

- Có hay không?

Mọi người đáp:

- Hay!

Du Lập Trung lắc đầu nói:

- Không hay! Một lát nữa mới tới trò hay!

Nói xong nhìn Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch vẫy tay nói:

- Nhị đệ, còn có người là cứ màu mè, thôi ra trò đi!

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch ứng tiếng bước ra, ôm quyên vái vái bốn bên, rồi nhìn hai con chó ngồi bên cạnh nói:

- Đại Hoa, Nhị Hoa, qua đây!

Hai con chó đứng dậy theo ông ta.

Nhất Đẩu Tiên nói:

- Sắp tết rồi, chúc mừng các vị đại gia trước đi!

Hai con chó lập tức đứng thẳng lên bằng hai chân sau, hai chân trước nhấc lên chập lại, hướng về mọi người "vòng tay" không ngớt.

Tiếng vỗ tay bốn phía lại vang lên, mọi người nhao nhao khen hay.

Kế đó, Nhất Đẩu Tiên lại sai hai con chó làm mấy trò tuyệt kỹ, sau cùng vái lạy trở vào.

Tiếp theo, Du Băng Viên bước ra biểu diễn một đường kiếm pháp, chỉ múa một đường Tam Tài kiếm pháp rất thông thường nhưng vì nàng đẹp đẽ khả ái, nên cũng được nhiều người hoan hô.

Tới lượt Hồng Tiểu Bình ra trò, bà ta cầm cái lồng nuôi con vẹt của Thân Thủ tướng quân MỘ Dung Tùng, nhìn người xem cười nói:

- Các vị, con két này của tôi là thi nhân đầu thai đấy, chỉ vì trước khi đầu thai quên uống nước âm dương vì vậy nên vừa mới nói được tiếng người gần đây thôi.

Nói tới đó, nhìn vào con két trong lồng hỏi:

- Có đúng không?

Con két trả lời:

- Đúng thế.

Hồng Tiểu Bình cười nói:

- Nói cho các vị đại gia đây biết, kiếp trước ngươi tên là gì?

Con két lại trả lời:

- Ta là Lý Bạch đầu thai!

Người xem nghe xong, không kềm được đều cười ầm lên.

Hồng Tiểu Bình nói:

- Ngươi xem kìa, các vị đại gia không tin ngươi là Lý Bạch đầu thai, ta thấy ngươi đưa ra chứng cớ mới xong?

Con két nói:

- Muốn ta đọc thơ phải không?

Hồng Tiểu Bình nói:

- Đúng rồi, có đọc thơ ra, các vị đại gia đây mới tin ngươi là thi nhân Lý Bạch đâu thai chứ!

Con két nói:

- Được!

Hồng Tiểu Bình bèn nhìn mọi người cười nói:

- Các vị, trong các vị có nhiều người đọc qua thơ Lý Bạch rồi, xin một vị nói ra bài thơ nào Lý Bạch làm ngày trước để thử "ông ta" xem.

Chương 40: Hương thơm dẫn lối

Trong đám người xem có một thư sinh nghe xong rất thích thú, buột miệng nói:

- Bảo nó đọc thử bài Thục Đạo Nan thử xem?

Hồng Tiểu Bình lại cúi đầu nhìn vào con két nói:

- Đã nghe thấy chưa? Vị công tử kia bảo ngươi đọc bài Thục Đạo Nan đấy, mau đọc đi chứ.

Con két vươn cổ ra một cái đọc luôn:

ôi chao, ôi, sao mà cao thay, đông thục khó đi, khó như đường lên trời.

Tâm tùng rồi, Nghe Phù, Mở nước sao xa vời ?

Đã qua tám vạn bốn ngàn tuổi Mới thấy non cao có bóng người...

Một bài Thục Đạo Nan dài đến hơn ba trăm chữ, nhưng nó đọc không sai câu nào, chỉ là giọng ngượng nghịu rời rạc, rất giống trẻ con mới tập nói thôi.

cứ như thế, hết bài Thục Đạo Nan xong, bốn bên tiếng vỗ tay vang lên như sấm, mọi người suýt xoa khen hay khen lạ không ngớt Có rất nhiều người ào ào ném tiền bạc vào bãi. Vũ Duy Ninh lật mặt sau cái thanh la lên đi quanh nhặt tiền cho vào. Du Lập Trung thì chắp tay rối rít cảm ơn. Theo yêu cầu của người xem, con két lại đọc thêm mấy bài thơ nữa, sau đó Hồng Tiểu Bình trở vào, để tới phiên Du Lập Trung ra trò.

ông ta biểu diễn mấy màn nội công chặc gạch chịu đòn tào lao, thấy người xem không thích thú mấy, bèn nhìn Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch:

- Nhị đệ tới phiên lão gia của ngươi rồi đấy!

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch châm lửa vào cái ống điếu hút thuốc, rồi kéo con khỉ trắng ra, nói:

- Lão gia, đi một đường quyền cho các đại gia đây xem chơi!

Con khỉ không thèm ngó tới mọi người, chỉ ngước mắt nhìn cái ống điếu trên miệng Nhất Đẩu Tiên, giống như muốn kéo một hơi.

Nhất Đẩu Tiên cười chửi:

- Đồ súc sinh! Ta gọi ngươi là lão gia, rồi ngươi tự nhận là lão gia luôn à?

Con khỉ kêu lên chít chít, chìa tay đòi cái ống điếu của Nhất Đẩu Tiên. Nhất Đẩu Tiên dỗ dành:

- Không được, ra đi một đường quyền đi đã!

Con khỉ lắc đầu, tỏ ý không chịu.

Nhất Đẩu Tiên không biết phải làm sao, đành phải đưa cái ống điếu cho nó. Con khỉ cầm lấy cái ống điếu xong, lắc la lắc lư bước tới một cái ghế nhỏ, vểnh đuôi ngồi xuống, bắt chéo chân lên rồi mới bắt đầu phì phà nhả mây nuốt khói.

Hay.

Hay.

HÔ hô hô...

Tiền bạc lại bay như hoa tuyết vào bãi diễn. Nghề xiếc của Du Lập Trung chỉ là học mót, nên không dám dần dai quá lâu, lúc ấy bèn ôm quyền vái bốn phía nói:

- Cảm ơn! Cảm ơn! Hôm nay đến đây là tạm dừng, tối nay bọn họ còn có mấy trò tân kỳ sẽ cống hiến quý vị, kính mong quí vị quang lâm chỉ giáo.

Người xem thấy ông ta muốn nghỉ, đành kéo nhau giải tán.

Già trẻ năm người mang đồ nghề lên xe, đúng lúc đang định dong xe ra thành thì chợt có ba đại hán đứng cản đường.

Ba đai hán này quần áo lam lũ, tướng mạo hung dữ, nhìn qua đủ biết không phải nhân vật võ lâm mà là đám anh chị ở thanh thị.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch biết ý bọn họ đến để làm gì, bước lên trước vòng tay cười hỏi:

- Ba vị bằng hữu có gì chỉ giáo chăng?

Một người trong bọn đưa hai tay xoa ngực, vênh váo nói:

- Lão tử hỏi ngươi, các người đã chào chúa đất chưa?

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch cười lấy Lòng nói:

- Chưa, vốn muốn tới chào, nhưng không rõ rắn chúa ở đây là ai?

Đại hán ấy trợn đô mắt hung tợn nói:

- Rắn chúa cái gì, là lão đại ca!

Nhất Đẩu Tiên vội nói:

- Dạ dạ, là lão đại ca, nhưng không biết lão đại ca của các vị ở đâu vậy?

Đại hán vỗ ngực nói:

- Là lão tử đây!

Nhất Đẩu Tiên thất thanh kêu lên:

- Té ra người là lão đại ca, thất kinh quá thất kính quá. Từ nay xin lão đại ca giúp đỡ bao bọc cho Đại hán ấy nói:

- các ngươi mới tới đất này, lão tử cũng không lạ các ngươi không biết, nhưng quy định thì không thể miễn được.

Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch nói:

- Dĩ nhiên, chúng tôi cũng phải kính biếu, kính biếu đại ca chứ. Nhưng không rõ lão đại ca muốn bao nhiêu?

Đại hán ấy nói:

- Một nửa thu nhập của các ngươi Nhất Đẩu Tiên nói:

- Được có gì đâu.

Nói xong bước ra sau, nhìn vào Du Lập Trung ngồi trong xe nói:

- Đại ca, đem bạc chia đôi đưa tôi một nửa, để kính biếu vị lão đại ca đây.

Du Lập Trung quả nhiên chia đôi số bạc, đưa một nửa cho ông ta, hạ giọng nói:

- Không nên tiếc đưa họ là phải.

Nhất Đẩu Tiên cười khẽ không đáp, đón lấy bạc, bước ra trước mặt ba đại hán cười nụ nói:

- Lão đại ca đây là một nửa thu nhập của chúng tôi, đều là bạc vụn, mong anh đừng chê.

Đại hán nhìn thấy mớ bạc vụn tổng cộng bốn năm lạng, trong lòng vui mừng đưa tay nói:

- Không sao đâu, ngươi đưa cho ta!

Nhất Đẩu Tiên không đưa ngay cho y nói:

- Vụn vụn nát nát thế này cầm không tiện, chờ lão hán bóp thành một khối đã.

Nói xong bóp năm ngón tay lại, ngầm vận chân lực siết một cái, mớ bạc vụn lập tức biến thành một cục sáng choang Ba đại hán vừa nhìn thấy xong biến hẳn sắc mặt, đâu dám đòi tiền, quay người chạy bạt mạng, thoáng một cái mất hút.

Nhất Đẩu Tiên Lý trạch cười cười, lại bước lên chỗ ngồi, giơ roi đánh một cái, cỗ xa ngựa bắt đầu bọn ra ngoài thành.

Du Lập Trung nói:

- Lý đặc sứ lần sau đừng làm thế, nếu không tin tức truyền ra, dễ bị địch phát hiện ra lắm.

Nhất Đẩu Tiên cười nói:

- Được mà, thuộc hạ biết chuyện gì xảy ra cho ba vị đặc sứ còn cách ba trăm dặm nữa, nên đùa bọn họ một chút.

cỗ xe ngựa ra khỏi cổng thành Bảo Định, Du Lập Trung lấy ra một viên Thập Lý Hương đưa cho hai con chó hít hít. Hai con chó cùng "oẳng" lên một tiếng, nhảy xuống khỏi cỗ xe ngựa, chạy lên phía trước.

Du Lập Trung thấy đường di không sai, lập tức gọi chúng trở lại, vì ông sợ có hai con chó chạy trước dẫn đường sẽ bị kẻ địch phát hiện.

Tối hôm ấy, cỗ xe tới thành huyện An Tân. Già trẻ năm người vào quán ăn cơm xong bèn biểu diễn một lúc trong thành. Nhờ có con két và con khỉ khôn ngoan lanh lợi, nên thu nhập rất khá, sau một phen biểu diễn, được tới mười mấy lạng bạc Nhất Đẩu Tiên thấy thế nói giọng khôi hài:

- Nếu biết sớm làm xiếc thu nhập không tệ, chắc bọn ta đã đi sớm hơn rồi.

Du Lập Trung cười nói:

- Phải đấy.

Hồng Tiểu Bình hỏi:

- Tối nay chúng ta ngủ lại ở đây chứ?
Du Lập trung gật đầu đáp:

- Phải đấy. Chúng ta còn có thể đi được, nhưng ngựa thì phải nghỉ rồi.

Hồng Tiểu Bình hỏi:

- Nếu đã như vậy, thì đêm chưa khuya, chúng ta tìm chỗ khác diễn trò một lần nữa nên chăng?

Du Lập Trung nói:

- Cũng được, cửa tây thành có một chỗ rất đông đúc ồn ào, chúng a đến đó diễn vậy.

Sắp xếp cho gọn gàng xong, đang chuẩn bị đi, lại có một người chân đường.

Có điều đây không phải là một tay anh chị, mà là một lão nhân ăn mặc lối người hầu.

ông ta bước mau đến trước cỗ xe ngựa, vỗ tay kêu:

- Này, gánh xiếc khoan đi đã.

Nhất Đẩu Tiên hỏi:

- Lão huynh có gì dạy bảo vậy?

Người lão bộc nói:

- Lão nài nài của bọn ta nghe nói các ngươi làm xiếc hay lắm, muốn mời các ngươi vào trong phủ biểu diễn.

Nhất Đẩu Tiên ạ một tiếng cười nụ nói:

- Xin hỏi lão nài nài của ngươi là ai?

Người lão bộc nói:

- Bà là mẹ của viên ngoại bọn ta.

Nhất Đẩu Tiên lại hỏi:

- Viên ngoại của các ngươi là ai?

Người Lão bộc nói:

- Viên ngoại của bọn ta là người nổi tiếng ở huyện này, họ Khấu tên Duy Lương, gia tài ước vạn, Khấu thiếu gia của bọn ta năm trước thi đậu tiến sĩ, các ngươi không biết sao?

Nhất Đẩu Tiên cười nói:

- Chúng ta mới tới quí địa, làm sao biết được?

Người lão bộc hơi sửng sốt, kế cười khan nói:

- Nói đúng đấy, các ngươi từ nơi xa tới, chứ trong vòng một trăm dặm quanh đây ai chẳng biết đại danh của Khấu viên ngoại bọn ta.

Nhất Đẩu Tiên cười khẽ nói:

- Vâng vâng...

Người lão bộc nói:

- Sao, các ngươi theo lão phu đi chứ hả?

Nhất Đẩu Tiên nói:

- Chúng tôi biểu diễn một lần, thù lao ít nhất hai mươi lạng bạc, viên ngoại của các ngươi trả được không?

Người lão bộc cười nói:

- Đừng nói là hai chục lạng bạc, cho dù hai mươi ngàn lạng, viên ngoại của bọn ta cũng trả được.

Nhất Đẩu Tiên quay lại hỏi Du Lập Trung trong xe?

- Đại ca, chúng ta đi không vậy?

Du Lập Trường nghĩ đã tính biểu diễn một lần nữa thì tới nhà riêng người ta biểu diễn cũng vậy, bèn gật đầu nói:

- Cũng được!

Nhất Đẩu Tiên bèn nhìn người lão bộc nói:

- Được xin lão quản gia đưa đường.

Người lão bộc lúc ấy bèn đưa bọn họ ra một con phố lơn, đi tới một trăm bước đã tới nhà Khấu viên ngoại.

Đây là một tòa phủ đệ cực kỳ to lớn, cổng lớn sơn đỏ, thềm đá cao rộng, hai bên tường đỏ cao ngất, phong thái thật không tầm thường Người lão bộc mở cánh cửa nhỏ bên cạnh, dẫn xe chạy vào. Cỗ xe dừng lại trước tiền đình, Du Lập Trungxuốngxe hỏi:

- Diễn ở đây à?
Người lão bộc nói:

- Không, ở trong thiên tỉnh trong hậu viện. các ngươi mang vật dụng xuống đi, theo lão hán vào trong.

Lúc ấy Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch một tay dắt chó, một tay dắt khỉ, Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên mang các thứ thanh la, trống kèn, một đoàn theo người lão bộc vào trông hậu viện.

Vừa mới qua khỏi tiền đình, con Đại Hoa trong hai con chó mà Nhất Đẩu Tiên đắt đột nhiên giật mạnh ra khỏi dây buộc, sủa vang lên rồi phóng mau về phía trước!

Nhất Đẩu Tiên kêu lớn:

- Đại Hoa quay lại!

Con Đại Hoa bất chấp, chui tọt ngay vào trong nhà.

Du Lập Trung nói:

- Con chó này bậy bạ quá, ta phải đuổi theo bắt lại mới được.

Nói xong, rảo chân chạy theo.

con Đại Hoa chạy rất mau, lúc qua hậu viện làm mấy a hoàn trong đó kinh hoảng la lên rối rít, mặt hoa thất sắc. Du Lập Trung vừa nói xin lỗi vừa đuổi theo sao. Một người một chó, một chạy một đuổi, quanh bên trái rẽ bên phải, sau cùng đã tới trong vườn hoa phía sau.

Vì là trong đêm, nên trong vườn hoa không có một ai.

Con Đại Hoa chạy một mạch tới trước một luống hoa trong vườn mới dừng lại, cúi đầu vào khóm cúc hít hít tựa hồ phát hiện được vật gì đó.

Du Lập Trung trong lòng chấn động, nhìn bốn bên không thấy ai, lập tức rảo bước tới khóm cúc, ngồi xuống đưa mắt nhìn kỹ, cuối cùng thấy được vật đó. Một viên thuốc màu lục to bằng hạt đậu vàng.

Cũng chính là Thập Lý Hương.

Du Lập trung bất giác hớp một hơi khí lạnh, ông ta vạn vạn lần không ngờ tới việc tìm được một viên Thập Lý Hương ở trong phủ trạch của Khấu viên ngoại này. Vì tính theo một trăm viên Thập Lý Hương mà ba đặc sứ Du, Qua, Diệp đã dùng, chỗ họ gặp chuyện là cách Đồng Tâm Minh khoảng năm trăm dặm, mà thành huyện ân Tân chỉ cách Đồng Tâm minh hơn hai trăm dặm, vườn hoa phía sau này lại không phải là chỗ người đi đường có thể đi qua, tại sao lại có một viên Thập Lý Hương xuất hiện tại đây?

Không nghi ngờ gì nữa, trong ba người Du, Qua, Diệp ít nhất cũng có một người từng bước vào trong vườn hoa phía sau của nhà Khấu viên ngoại này.

Người ấy vào đây thì để lại một viên Thập Lý Hương làm gì?

Hay đây là địa điểm đã xảy ra chuyện cho ba người?

Hừ, nhất định đúng rồi, nếu không tại sao sự tình lại ăn khớp tới mức thế, vị lão nái nái nào đó lại mời bọn ta vào đây biểu diễn?

Du Lập Trung nghĩ xoay chuyển như chớp tới đó, vội vàng bỏ viên Thập Lý Hương vào trong bọc, đắt con Đại hoa ra khỏi vườn hoa.

Vừa ra tới cổng vườn hoa, đã thấy người lão bộc kia vội vàng đi tới, thấy Du Lập Trung dắt con Đại Hoa đi ra bèn hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Du Lập Trung cười nói:

- Không có gì con chó này của tôi từ nhỏ đã được huấn luyện kỹ càng, lúc nào ỉa đái đều biết tìm chỗ phù hợp.

Người lão bộc nghe giải thích ủa một tiếng cười nói:

- Té ra như thế, nó vừa vào vườn hoa để đái à?

Du Lập Trung nói:

- Đúng vậy, mới rồi làm mấy người phụ nữ trong quý phủ hoảng sợ,thật là có lỗi.

Người lão bộc nói:

- Không sao, lão nái nái và lão gia của bọn ta đang chờ ở thiên tỉnh trong hậu viện, ngươi đi theo lão hán.

Nói xong quay người đi trước.

Du Lập Trung dắt con Đại Hoa theo sau, đi tới thiên tỉnh trong hậu viện đã thấy Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch cùng mọi người bày biện xong các thứ, mấy người gia nhân cầm đèn giơ cao bốn bên, soi sân thiên tỉnh sáng như ban ngày.

Chỗ thềm đối diện thiên tỉnh, một bà già tóc bạc ngồi trên ghế, bên cạnh một lão nhân trạc năm mươi tuổi ăn mặc theo lối viên ngoại đứng sau lưng có hai a hoàn đứng hầu, vừa nhìn thấy có thể biết ngay bà già tóc bạc là người mà lão bộc gọi là "lão nái nái", còn lão nhân ăn mặc lối viên ngoại kia chính là Khấu viên ngoại "tiếng tăm lừng lẫy,,!

Xem toàn bộ quang cảnh, không thấy điểm nào khả nghi.

Nhưng Du Lập trung đã biết đây là cái bẫy do Phục Cừu bang bố trí, chỉ là ông ta chưa rõ đối phương sẽ dùng thủ đoạn gì để ra tay với năm người bọn mình mà thôi ông ta muốn báo cho bốn người còn lại biết để đề phòng, nhưng không có cơ hội, vì bà già tóc bạc vừa thấy ông ta dắt cho quay lại, lập tức cất tiếng hỏi:

- ồ, anh làm xiếc, con chó của ngươi làm gì thế?

Du Lập Trung vòng tay nói:

- Rất có lỗi, nó đi tìm một chỗ để đi đái.

Bà già tóc bạc ủa một tiếng, cười nói:

- Hay lắm,lão thân nghe nói các ngươi diễn trò rất hay, nay mời các ngươi tới diễn cho ta xem, nếu hay thật, lão thân ắt có thưởng.

Du Lập Trung khom người nói:

- Vâng ạ, cám ơn lão phu nhân.

Lúc ấy bắt đầu diễn trò, vẫn là Vũ Duy Ninh ra trước biểu diễn một đường quyền pháp, Du Lập Trung lui lại đứng cạnh phu nhân Hồng Tiểu Bình và Nhất Đẩu Tiên, làm ra vẻ hiếu kỳ nhìn nhìn ngó ngó cả bốn phía, không thấy có kẻ địch mai phục trong chỗ tối, lại thấy mọi người đều chăm chú xem Vũ Duy Ninh biểu diễn, trong lòng rất băn khoăn tự nhủ:

- Xem tình hình thì chắc bọn họ không giở thủ đoạn vậy bắt, nếu không thì du ba người Du, Qua, Diệp quả bất địch chúng ít nhất cũng có một người phá vây chạy thoát được rồi... Đúng thế, chắc là họ dùng một thủ đoạn cao minh phi thường để chế phục ba vị đặc sứ, nhưng họ dùng cách gì lừa được ba người đây chứ?

ông đoán mãi không ra, nhưng biết rằng trước mắt phải báo ngay cho bốn người kia cẩn thận đề phòng để tránh bị kẻ địch thừa cơ. Lại nhìn ra thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Vũ Duy Ninh, bèn đưa tay lên miệng, lấy ngón cái và ngón trỏ vuốt vuốt ria mép để che, mấp máy môi dùng thuật truyền âm nói gấp:

- Chú ý nhé, mới rồi Đại Hoa tìm được một viên Thập Lý Hương ở trong vườn hoa phía sau đấy.

Hồng Tiểu Bình và Nhất Đẩu Tiên thân hình thoáng run lên, nhưng hai người giàu kinh nghiệm giang hồ, nghe câu nói không không động sắc, Hồng Tiểu Bình giả cách đưa tay vỗ về con khỉ, truyền âm hỏi, - Vậy đúng chỗ này chứ gì?

Du Lập trung vừa vuốt ria, vừa truyền âm đáp:

- Nhất định là thế. Từ giờ trở đi, mọi người phải cẩn thận đề phòng, đừng để trúng quỷ kế của họ.

Hồng Tiểu Bình vẫn tiếp tục xoa đầu khỉ, lai truyền âm hỏi:

- ông định thế nào?

Du Lập Trung nói:

- Nếu bọn họ giữ bọn ta ngủ lại, nhất định phải từ chối, rời khỏi chỗ này trước rồi sẽ bàn sau.

Truyền âm tới đó, Vũ Duy Ninh đã biểu diễn xong một đường quyền.

Tiếp theo, Nhất Đẩu Tiên bước ra làm trò xiếc khỉ và xiếc chó, Du Lập Trung nhân lúc mọi người chú ý xem, bèn đem chuyện phát hiện được viên Thập Lý Hương lén báo rõ cho Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên.

Hết trò này tới trò khác, sau cùng là trò con két ngâm thơ của Hồng Tiểu Bình.

Bà già tóc bạc vỗ tay liên tục, cười nói:

- Hay lắm! hay lắm! Quả nhiên rất hay! Dạy được một con két được tới mức thếnày, không phải là chuyện đơn giản đâu.

Du Lập Trung ôm quyền nói:

- Tạ ơn lão phu nhân khen thưởng.

Bà già tóc bạc lập tức quay lại dặn dò Khấu viên ngoại:

- Kỳ Chi, thưởng nhiều tiền cho họ, giữ họ lại ngủ đêm, bảo gia nhân đem cái gì cho họ ăn lót lòng. Trời khuya rồi, để người ta ra khách sạn ngủ không tiện đâu.

Du Lập Trung vội nói:

- Đa tạ lão phu nhân có lòng thương, nhưng bọn tiểu nhân phải tới Cao Dương vào lúc sáng mai, không định ngủ lại trong thành đêm nay.

Bà già tóc bạc ngạc nhiên hỏi:

- Sao, các ngươi đi luôn suốt đêm à?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau