ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Vệ đạo không tránh dối lừa

Ba lão ma vừa hoảng sợ, vừa căm hờn, Bán Phong thư sinh hỏi:

- Ngươi giết chết Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh rồi phải không?

Thánh Hiệp Du Lập Trung lắc đầu cười nói:

- Không. Trời có đức hiếu sinh, nếu không phải bất đắc dĩ, lão phu không giết người!

Lang Tâm Hắc Long mặt lộ vẻ đanh ác, tức giận gầm lên:

- Du Lập Trung, ngươi là đồ sâu bọ, tới ngày mà ta bắt được ngươi, thì tay trái nắm lấy, tay phải giết chết đấy!

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nói:

- Bây giờ lão phu ở đây, sao người không động thủ?

Lang Tâm Hắc Long hừ một tiếng, quay sang Độc Mục Cuồng và Bán Phong thư sinh căm giận nói:

- Cung huynh, Thân Đồ huynh, chúng ta liều mạng với y một trận!

Độc Mục Cuồng và Bán Phong thư sinh im lặng không đáp. Bọn họ với tình hình trước mắt đã hiểu rất rõ, giả như không nghĩ gì tới Tam Tuyệt Độc Hồ và Ngọc Diện Hoa Thi mà thẳng tay đánh nhau với đối phương thì nắm chắc phần thắng. Bởi tuy Du Lập Trung rất lợi hại, nhưng Vũ Duy Linh và Du Băng Viên thì không đỡ nổi một đòn (bọn họ vẫn chưa biết Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên đã không phải như bọn trẻ con mới bước vào giang hồ), chỉ cần chia ra một người đánh ngã hai kẻ trẻ tuổi, rồi ba người lại thi triển Lục Hợp Kỳ Trận đối phó với Du Lập Trung, thì vẫn có thể bắt được ông ta dễ dàng. Nhưng vấn đề là ở chỗ có thể bất kể đến sự sống chết của Tam Tuyệt Độc Hồ và Ngọc Diện Hoa Thi để động thủ không?

Đương nhiên là không.

Vì chỉ cần để cho ba người đối phương mang bọn Tam Tuyệt Độc Hồ đi, bọn Tam Tuyệt Độc Hồ ba người có thể không bị lập tức mất mạng, cũng vẫn có hy vọng tìm được cách cứu lại được.

Cho nên Bán Phong thư sinh nghĩ ngợi một lúc, đưa mắt nhìn Độc Mục Cuồng cười gượng nói:

- Cung huynh, để bọn họ đi, về sau có cơ hội ý ngươi thế nào?

Độc Mục Cuồng trầm ngâm, rồi gật đầu:

- Thân đồ huynh nói có lý, cứ để bọn họ đi đi!

Bán Phong thư sinh bèn nhìn Du Lập Trung nói:

- Du đại minh chủ, lần này ngươi thắng rồi. Lão phu chúc ngươi an toàn về tới được Đồng Tâm Minh.

Du Lập Trung cười nói:

- Lão phu biết các ngươi nhất định không chịu cam tâm, nhưng lão phu muốn cảnh cáo ba vị là các người mà muốn theo dõi lão phu thì phải cẩn thận khôn ngoan một chút, đừng để bị lão phu phát hiện. Nếu phát hiện được một lần, lão phu sẽ chặt của bọn Tả Khâu Cốc, Lãnh Bảo Sơn, và Tư Đồ Tinh mỗi người một ngón tay, phát hiện được lần thứ hai, chặt thêm mỗi người một ngón nữa, phát hiện được lần thứ ba, chặt thêm mỗi người một ngón nữa!

Bán Phong thư sinh xua xua tay nói:

- Thôi đừng rườm lời! Đi đi! Đi đi!

Du Lập Trung cười khẽ một tiếng, quay nhìn Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên vẫy tay một cái, già trẻ ba người lập tức cất chân bước vào rừng.

Vào tới trong chỗ rừng dày đặc rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, đi được mấy trăm bước, Du Băng Viên mới phấn khích cười hỏi:

- Cha à, sao người lại cải trang thành Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh thế?

Du Lập Trung cười nói:

- Tam Tuyệt Độc Hồ nhờ y xuống Phụ Bình mua thuốc, cha chờ lúc y trở về, xuất hiện chặn đường, cũng phải mất một phen đánh đá mới đánh ngã được, rồi sau đó hóa trang ra đúng hình dáng y, khoác cái bao thuốc gì đó vào hang, chỉ có thế thôi.

Du Bằng Viên hớn hở cười nói:

- Hay thật đấy, thế hiện giờ Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh ở đâu?

Du Lập Trung đổi dùng lối truyền âm đáp:

- Cũng ở trước mặt gần đây thôi, chúng ta đi mau lên!

Già trẻ ba người tăng cước bộ chạy xuyên qua rừng, lại được vài trăm bước nữa. Du Lập Trung đột nhiên dừng lại, đưa Ngọc Diện Hoa Thi trên tay cho Du Băng Viên nói:

- Con giữ lấy, để cha lên kia mang Bệnh Lang Trung xuống.

Vũ Duy Linh ngước mắt nhìn, mới phát hiện ra Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh đang bị trói vào một nhánh cây, xem tình hình quả là đã bị Du Lập Trung điểm vào Hôn huyệt mê man.

Du Lập Trung nhảy lên cây cởi trói mang Bệnh Lang Trung xuống cười nói:

- Từ đây trở đi, chúng ta mỗi người giữ một tên, tới thẳng Đồng Tâm Minh thì dừng.

Du Băng Viên nói:

- Ba người bọn Độc Mục Cuồng chịu để chúng ta yên yên ổn ổn mang ba người này về Đồng Tâm Minh à?

Du Lập Trung nói:

- Dĩ nhiên không chịu, nhưng chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút, bọn họ muốn ra tay cứu người cũng không dễ.

Du Băng Viên nói:

- Phải rồi, chúng ta có thể nhờ Thượng Quan giúp đỡ, theo đường đi hộ tống chúng ta về tới Đồng Tâm Minh.

Dư Lập Trung vốn đang cất chân bước đi, nghe câu nói sững dừng lại kinh ngạc hỏi:

- Con nói gì?

Du Băng Viên cười nói:

- Chắc cha chưa biết hôm trước chúng ta có gặp dượng Thượng Quan!

Du Lập Trung vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ hỏi:

- Thật không? Gặp ông ta ở đâu?

Du Băng Viên nói:

- Cũng ở trong núi này, cách đây khoảng bảy tám mươi dặm, dượng ở một mình trong một gian thảo lư giữa núi, hôm ấy chúng con...

Du Lập Trung nói:

- Khoan đã, chúng ta đi một đoạn, sẽ nói tiếp.

Du Băng Viên cũng biết ba người bọn Độc Mục Cuồng nhất định sẽ ngấm ngầm đuổi theo, chờ cơ hội ra tay cứu người, đứng giữa chừng nói chuyện rất không an toàn, nên lập tức im bặt, cắp Ngọc Diện Hoa Thi chạy vọt lên trước.

Trong chớp mắt đã ra khỏi rừng, trước mắt tuy vẫn là gò núi trùng điệp nhô lên hụp xuống, nhưng cây cối đã ít đi nhiều, tầm mắt nhìn được rộng hơn, có thể không sợ ba lão ma theo sát.

Du Lập Trung lúc ấy mới cười nói:

- Được rồi, Băng Viên, đem chuyện con gặp Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uỷ kể lại cho cha nghe xem thế nào.

Du Băng Viên lúc ấy bèn câu dài lời ngắn đem chuyện gặp gỡ Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng quan uy kể lại.

Du Lập Trung nghe nói Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uy đem trái nhân sâm đã giữ mấy năm chia cho Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên ăn, lại dạy cho bọn họ một đường Linh Xà Kiếm Pháp, không kiềm được lạ lùng hỏi:

- Tới nay công lực của các ngươi chắc tăng tiến nhiều lắm phải không?

Du Băng Viên nói:

- con thấy công lực của mình tăng gấp đôi so với trước.

Du Lập Trung lại hỏi:

- Vậy nhớ được toàn bộ đường kiếm của y không?

Du Băng Viên gật đầu nói:

- Nhớ được hết!

Du Lập Trung nhìn sang Vũ Duy Ninh hỏi:

- Còn ngươi thì sao?

Vũ Duy Linh gật đầu đáp:

- Tiểu nhân nhớ thì nhớ hết, nhưng trong bộ kiếm pháp ấy có nhiều điều chưa hiểu.

Du Lập Trung gật đầu khen ngợi nói:
- Giỏi lắm, câu trả lời của ngươi nghe sắc hơn của con nha đầu Băng Viên y...

Du Băng Viên cười nói:

- Cha, người chỉ hỏi con là có nhớ hết y không thôi mà! Đâu có hỏi con có hiểu được nhiều hay ít đâu!

Du Lập Trung hô hô cười nói:

- Được rồi, ngươi rốt lại chỉ giỏi chuyện bới móc chỗ hở trong lời lẽ của cha thôi. Từ nay trở đi luyện không được Linh Xà Kiếm Pháp thì đừng có tới hỏi ta.

Nói tới đó, lại nhìn qua Vũ Duy Ninh cười nói:

- Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uy là một đặc sứ áo vàng lão thành còn sống của Đồng Tâm Minh, kiếm pháp của ông ta còn hơn lão phu một bậc. Từ nay về sau ngươi cứ cố gắng luyện tập đừng lười nhác, ắt sẽ trở thành một kiếm khách kiệt xuất.

Vũ Duy Ninh cung kính đáp:

- Tiểu nhân đầu óc ngu đần, còn mong được minh chủ chỉ dạy nhiều cho.

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Chỉ cần ngươi có chí tiến thủ, lão phu sẽ hết sức giúp ngươi.

Du Băng Viên chợt cười nhạt một tiếng nói:

- Cha, cho dù y có chí tiến thủ, cũng đã quá chậm rồi.

Du Lập Trung sửng sốt hỏi:

- Con nói vậy nghĩa là làm sao?

Du Băng Viên tức tối nói:

- Hôm trước y tới Đồng Tâm Minh, quyền minh chủ Vô Trần thượng nhân nói khi y được cứu được cha xong, phải chịu sự phán xét của Đồng Tâm Minh!

Du Lập Trung ngạc nhiên nói:

- Thế thì lạ thật, chẳng lẽ anh người không nói rõ ý của cha với các vị đại biểu trong Đồng Tâm Minh à?

Du Băng Viên nói:

- Có, nhưng họ nói rằng cha không có quyền tha bổng cho y.

Du Lập Trung chau mày nói:

- Ồ, chuyện này lạ đấy, có điều...

Nói tới đó, chợt nhìn Vũ Duy Ninh cười nói:

- Vũ Duy Ninh, quả thật lão phu không có quyền tha bổng cho ngươi, họ đã muốn bắt ngươi trị tội, ngươi cứ không tới Đồng Tâm Minh nữa là xong.

Du Băng Viên nghênh ngang nói:

- Y không tới cũng không được, vì y đã uống một viên thuốc độc của Miêu đại biểu của Ngũ Thông giáo, trong vòng một tháng mà không tới Đồng Tâm Minh, sẽ bị chất độc phát tác mà chết.

Du Lập Trung chợt bừng bừng sắc mặt, giận dữ hỏi:

- Đây là chủ ý của ai thế?

Du Băng Viên chỉ Vũ Duy Ninh đáp:

- Là chủ ý của y tự nói ra.

Du Lập Trung sững sờ, quay nhìn Vũ Duy Ninh lạ lùng hỏi:

- Vũ Duy Ninh, tại sao ngươi lại tình nguyện uống thuốc độc?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân bị lão tặc Tả Khâu này buộc tới Đồng Tâm Minh, bèn đem chuyện minh chủ thất thủ bị bắt và kế hoạch của lão tặc Tả Khâu muốn lợi dụng minh chủ đệ dụ Du Đặc sứ nói ra, minh chủ phu nhân không dám tin lời tiểu nhân, tiểu nhân phải xin uống thuốc độc để minh chủ phu nhân tin tưởng. Chuyện này là do tiểu nhân tự nguyện, không thể trách bất cứ ai cả.

Du Lập Trung im lặng một lúc, thở dài nói:

- Trong tình hình lúc ấy thật cũng không còn cách nào khác. Cho nên từ bây giờ, ngươi không thể theo lão phu về Đồng Tâm Minh rồi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân đúng là có tội, nếu như không uống thuốc độc cũng chẳng sợ bị Đồng Tâm Minh phán xét, có điều nếu tiểu nhân bị xử tử hay giam cầm thì không thể làm tròn nguyện vọng của mình, chỉ buồn việc đó mà thôi!

Du Lập Trung nói:

- Ngươi yên tâm, về tới Đồng Tâm Minh, lão phu sẽ hết sức giúp ngươi, nếu bọn họ dám phán quyết xử tử ngươi, lão phu sẽ từ chức minh chủ xem bọn họ đối phó thể nào với sáu mươi tám lão ma đầu còn lại.

Du Băng Viên cười nói:
- Hay lắm. Con cũng mong cha mau từ chức minh chủ. Lúc ấy một nhà chúng ta mới được tự do đi lại, chẳng ai kềm thúc, tha hồ đi du sơn ngoạn thủy.

Du Lập Trung cười nói:

- Mẹ ngươi trước nay cũng giận cha cứ giữ chức minh chủ, báo hại bà ấy như bị giam nhốt một chỗ, có điều quả là cha có chỗ khổ tâm vì không từ chức được...

Du Băng Viên hỏi:

- Khổ tâm vì chuyện gì thế?

Du Lập Trung cười nụ không nói.

Du Băng Viên nũng nịu nói:

- Cha, cha nói ra đi!

Vũ Duy Ninh thấy Du Lập Trung vẫn cười nụ không trả lời bèn nói:

- Lệnh tôn khổ tâm chắc là vì không tìm được một người thay thế giữ chức minh chủ.

Phóng mắt ra khắp thiên hạ, muốn tìm được một người có võ công đạo đức đầy đủ như minh chủ đâu phải là chuyện dễ.

Du Lập Trung chợt cười nói:

- Vũ Duy Ninh, ngươi lại tâng bốc lão phu rồi. Thật ra võ lâm hiện nay tìm người có võ công đạo đức như lão phu không phải là không có, chẳng qua họ lại không gian trá xảo quyệt như lão phu mà thôi!

Du Băng Viên cười khẽ nói:

- Cái mà minh chủ nói là gian trá xảo quyệt, chắc là muốn nói tới chuyện trí kế nhiều Du Lập Trung cười nói:

- Cũng có thể nói như vậy, làm một vị minh chủ Đồng Tâm Minh, ngoài võ công đạo đức ra còn phải có trí kế nhiều bề mới có thể ứng phó mọi chuyện.

Vũ Duy Ninh nói:

- Phải rồi, hôm trước minh chủ làm thế nào thoát khỏi tay bọn họ vậy?

Du Lập Trung nói:

- Hôm ấy ngươi rời khỏi tòa phế trạch không lâu, bọn họ cũng lập tức mang lão phu lên đường. Bọn họ điểm vào Ma huyệt của lão phu, nhưng không điểm vào aù huyệt, nên suốt trên đường lão phu cứ mồm năm miệng mười chọc ghẹo mỉa mai này nọ. Độc Mục Cuồng tức giận, đá lão phu một đá rất nặng, lão phu lập tức bế khí giả chết, thân thể bất động. Tam Tuyệt Độc Hồ phát hoảng, vội gọi Bệnh Lang Trung cứu chữa. Bệnh Lang Trung biết lão phu nội thương chưa khỏi, nên không ngờ lão phu gian trá, lão phu thừa cơ đánh Bệnh Lang Trung một chưởng, nhảy dựng lên chạy thẳng một mạch, vì giữa rừng dày trong núi hoang mà trời đã xế chiều nên sau cùng lão phu thoát được.

Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên nghe rất thích thú, nhịn không được cười phá lên.

Già trẻ ba người vừa cười đùa trò chuyện vừa mang ba tên lão ma lên núi xuống đèo, lúc chiều buông thì vừa tới nơi ẩn cư của Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uy.

Vũ Duy Ninh vừa mới tới gian thảo xá, không nhịn được reo lên:

- Tới rồi, cha à! Đây là chỗ dượng Thượng Quan ở đấy, đêm nay chúng ta cũng ngủ lại đây với dượng Thượng Quan nhé?

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Cha cũng có ý đấy, chỉ không biết dượng Thượng Quan của con có ở nhà không?

Du Băng Viên kêu lên:

- Dĩ nhiên là có nhà chứ!

Nói xong, chạy mau tới chỗ căn nhà tranh.

Du Lập Trung sợ có chuyện bất ngờ, vội vang chạy mau theo. Du Băng Viên vừa chạy vừa kêu to:

- Dượng ơi! Dượng ơi! Chúng cháu về rồi đây này!

Trong gian nhà tranh không có một ai lên tiếng.

Du Băng Viên hơi bị bất ngờ, cụt hứng hừ một tiếng, lại kêu:

- Dượng Thượng Quan ơi, chúng cháu về rồi đây này!

Vừa cất tiếng kêu to, vừa cất chân định bước vào trong.

Du Lập Trung nhanh chân bước lên hai bước, giơ tay ra cản nàng hạ giọng nói:

- Đừng gấp, để cha vào trước.

Du Băng Viên không thấy Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uy bước ra, cũng nghĩ có chuyện không bình thường, lúc ấy gật đầu lui lại nói:

- Cha cũng phải cẩn thận đấy!

Du Lập Trung chuyển Bệnh Lang Trung qua tay trái, cắp chặt vào sườn, tay phải dựng lên giữ gìn trước ngực rồi cất bước tiến vào nhà, cất tiếng gọi:

- Thượng quan huynh có nhà không?

Trong gian nhà vẫn không có người trả lời.

Du Lập Trung đạp cánh cửa phòng hai bên sảnh đường, thò đầu vào nhìn quanh một vòng, biết chắc rằng hai căn phòng này không có kẻ địch ẩn nấp, lại chuyển về nhà bếp phía sau xem xét, thấy trong đó cũng không có một ai, mới trở lại sảnh đường vẫy tay gọi Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên đang đứng phía ngoài.

- các ngươi vào được rồi.

Du Băng Viên khoa chân bước vào sảnh đường, thả Ngọc Diện Hoa Thi xuống đất, ngạc nhiên nói:

- Kỳ lạ thật, dượng Thượng Quan đi đâu kìa?

Du Lập Trung cũng đặt Bệnh Lang Trung xuống nói:

- Có thể là có chuyện gì đi ra ngoài rồi, chúng ta chờ một lúc xem.

Vũ Duy Ninh bước vào đặt Tam Tuyệt Độc Hồ xuống nói:

- Có chuyện gì xảy ra rồi chăng?

Du Lập Trung nói:

- Ngươi ra xem thử thế nào.

Đây là một chuyện khó, nhưng Vũ Duy Ninh chỉ trù trừ một lúc, bèn bước thẳng xuống nhà bếp.

Chàng mở nắp nồi cơm ra nhìn, lại đưa tay vào trong bếp lò, rồi lập tức quay về sảnh đường nói:

- Thượng Quan lão tiền bối đi khỏi chỗ này ít nhất là hai ngày rồi.

Du Băng Viên kinh ngạc hỏi:

- Sao ngươi biết?

vũ Duy Ninh nói:

- Bếp lò lạnh ngắt, rõ ràng là sáng và trưa nay đều không nổi lửa. Cơm thừa trong nồi có mùi chua chua, đủ biết là cơm thừa từ hôm trước nữa.

Du Lập Trung gật gật đầu, lại hỏi:

- Ông ta ra đi như thế nào?

Vũ Duy Ninh tới mửa cửa phòng Thiên Thủ Kiếm Khách ra nhìn khắp một lượt, rồi quay trởlại nói:

- Thượng Quan lão tiền bối đại khái ra đi rất ung dung, trong phòng không có đồ vật quý báu, trong tủ áo chỉ còn lại mấy cái quần áo cũ rách, chắc là có việc xuống núi thôi.

Du Lập Trung nói:

- Không, ông ta không phải có việc xuống núi, mà là muốn đi khỏi chỗ này, không trở về nữa.

Chương 32: Chặt ngón trị ma đầu

Du Băng Viên ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao vậy?

Du Lập Trung cúi đầu than:

- Có lẽ có quan hệ tới việc gặp các ngươi. Từ khi dì hai ngươi bị nạn sản chết đi, ông ta trở nên buồn bã không vui, không thích giao thiệp với mọi người. Chắc ông ta sợ có người tới đây quấy nhiễu, nên đã tìm tới chỗ khác ở ẩn rồi.

Du Băng Viên cảm khái nói:

- Dượng ấy tránh đời ở ẩn chẳng phải là càng buồn hơn sao?

Du Lập Trung nói:

- Cá tính mỗi người một khác, có người thì thích bụi đời để quên đau khổ, có người thích cô độc. Vì tình mà khổ, dượng Thượng Quan của người là thuộc diện người sau.

ông ta cho rằng phải giam mình trong sự đau khổ mới có thể biểu hiện được tình yêu đối với người vợ đã mất...

Du Băng Viên là cô gái mới lớn, đối với việc tình yêu trai gái cũng có thể hiểu được, nên nghe xong mắt đỏ lên.

Du Lập Trung cười nói:

- Thôi, đừng nghĩ tới dượng Thượng Quan của ngươi nữa. Các ngươi xuống nhà bếp tìm xem, chỉ cần tìm được chút gì ăn được, thì mau làm cơm. Ba ngày nay cha chưa được một miếng cơm nào, bụng đói sôi lên đây!

Vũ Duy Ninh cũng đã một ngày đêm chưa ăn cơm, lập tức cùng Du Băng Viên vào nhà bếp, hai người tìm được một cân gạo và một hũ dưa mắm, bèn nổi lửa nấu cơm.

Một mâm cơm đơn giản bày lên bàn, trời đã tối hẳn!

Già trẻ ba người họp lại sảnh đường ăn cơm. Du Băng Viên thấy Tam Tuyệt Độc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi và Bệnh Lang Trung nằm trên đất trơ mắt ngó, bất nhẫn nói:

- Cha, chia cho họ một ít cơm chứ?

Du Lập Trung nói:

- Ngươi đút cho bọn họ ăn nhé?

Du Băng Viên dầu môi nói:

- Con không chịu đâu!

Du Lập Trung nói:

- vậy chỉ còn cách giải huyệt cho họ, để họ tự ăn thôi!

Du Băng Viên lắc đầu nói:

- Chuyện đó không được!

Du Lập Trung nói:

- Cho nên an toàn nhất là cứ để họ nhịn đói một hai ngày, khoảng trưa mai sẽ về tới Đồng Tâm Minh. Tới nơi rồi sẽ cho họ ăn bù vậy.

Vũ Duy Ninh nói:

- Độc Mục Cuồng, Bán Phong thư sinh và Lang Tâm Hắc Long ba lão ma có thể trong đêm nay thừa cơ hạ thủ, chúng ta phải cẩn thận một chút mới được.

Du Lập Trung nói:

- Đúng thế, đêm nay chúng ta không được ngủ, phải họp ở sảnh đường canh giữ ba tên ma đầu này...

Vừa nói tới đó chợt nghe trong khu rừng cạnh đó có một giọng kêu cứu vang lên:

- Bọn cường đạo giết người! Cứu tôi với! Cứu tôi với!

Nghe thanh âm mường tưởng như giọng người già.

Vũ Duy Ninh trong lòng rúng động đứng dậy muốn lao ra, Du Lập Trung đưa tay nắm chàng giữ lại, cười nụ nói:

- Ngươi làm gì vậy?

Vũ Duy Ninh run lên nói:

- Minh chủ không nghe có người kêu cứu à?

Du Lập Trung cười nói:

- Nghe chứ!

Vũ Duy ninh vội vàng nói:

- Vậy chúng ta mau mau đi cứu người.

Du Lập Trung cười nói:

- Không, đừng để ý tới chuyện đó, là giả đấy.

Vũ Duy Ninh ngơ ngác hỏi:

- Tại sao biết là giả được?

Du Lập Trung cười khẽ nói:

- Ngươi là người trung hậu, nên có lúc ngươi thường mất sáng suốt, đó là kế điệu hổ ly sơn của ba người bọn Độc Mục Cuồng đấy!

Vũ Duy Ninh sực nghĩ ra, bất giác hít một hơi dài, mỉm cười nói:

- Té ra như thế, nếu không...

Nói chưa dứt câu, tiếng hô hoán lại văng vẳngtruyềntới.

- Cứu tôi với! Cứu tôi với! ai da...

Sau cùng là một tiếng gào thảm thiết, rất giống như bị chém một nhát.

Du Băng Viên đổi sắc mặt nói:

- Nghe rất giống bị hại thật, sợ là thật đấy cha ạ.

Du Lập Trung nhếch mép nói:

- Cái trò ma này, cha đã thấy nhiều rồi, không tin sáng mai chúng ta cứ vào chỗ khu rừng ấy mà xem, cha dám bảo đảm là chẳng một ai bị giết chết ở đó đâu.

Nói xong, đứng dậy bước ra cửa cao giọng nói:

- Cung Quang Đình, muốn giở trò trước mặt lão phu thì lầm to rồi, các ngươi đi chỗ khác mà mơ đi! Trong núi tĩnh mịch không có tiếng người đáp lại, dường như bọn Độc Mục Cuồng ba lão ma đầu thấy quỷ kế bị lộ, biết khó nên đã rút lui rồi!

Du Lập Trung tiện tay đóng cửa sảnh đường lại, trở về ngồi ăn cơm tiếp. Ba người ăn cơm xong, Du Lập Trung sợ Bệnh Lang Trung và Ngọc Diện Hoa Thi vận khí giải khai Ma huyệt, lại điểm lại hai huyệt Ma huyệt và aù huyệt của họ, tìm lấy một tấm áo dài rách đắp lên che mắt ba người, rồi nói:

- Ngồi không chẳng làm cái gì, các ngươi đem Linh Xà Kiếm Pháp của Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy ra múa vài đường cho ta xem!

Du Băng Viên vui vẻ nói:

- Được, để con múa trước!

Nàng xoay tay tuốt thanh bảo kiếm đeo trên lưng ra, đứng giữa sảnh đường, đem Linh Xà Kiếm Pháp ra thi triển từng chiêu từng chiêu.

Tuy thủ pháp chưa thật thuần phục, nhưng khi nàng thi triển, ba thước bảo kiếm vẫn giống như con rắn bạc bay lượn vờn múa giữa không trung, lên trời xuống đất, co duỗi lượn vòng, trườn qua trái, lướt sang phải, mau lẹ như cá trong nước, lúc hư lúc thực chuyển động như chớp, biến chiêu khéo léo, ra chiêu mau lẹ, ngay cả Thánh Hiệp Du Lập Dung kiếm thuật bậc nhất thiên hạ mà xem thấy cũng phải mắt hoa đầu váng tâm thần bồi hồi!

Một đường Linh Xà Kiếm Pháp thi triển xong, Du Lập Trung như rơi vào cõi trầm tư!

Du Băng Viên thu kiếm về hỏi:

- Cha, người thấy ra sao?

Du Lập Trung im lặng không đáp, lặng lẽ rất lâu mới lên tiếng, giọng đầy vẻ thán phục:

- Ôi, không ngờ Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy lúc về già lại sáng chế được kiếm pháp thần kỳ khôn lường thế này.

Du Băng Viên nói:

- Dượng Thượng Quan chế ra kiếm pháp này là dựa theo động tác của con quái mãng kia, nhưng ông nói là chưa đạt tới mức toàn thiện toàn mỹ.

Du Lập Trung nghiêm trang nói:

- Đúng thế, mấy chiêu sau cùng quả còn mấy chỗ sơ hở. Có điều phóng mắt ra khắp thiên hạ, chỉ sợ đã không còn ai có thể đón đỡ hết một đường Linh Xà Kiếm Pháp này rồi!

Dừng lại một chút nói:

- Vũ Duy Ninh, ngươi cũng múa một lần cho lão phu xem.

Vũ Duy Ninh dạ một tiếng đứng lên, cầm lấy bảo kiếm từ tay Du Băng Viên, bắt đầu thi triển kiếm chiêu.

Du Lập Trung tập trung tinh thần quan sát, tới khi Vũ Duy Ninh múa xong, mới nhắm mắt suy nghĩ một lúc, chợt nhảy lên nói:- Nào, bảy chiêu sau cùng để lão phu múa thử xem sao.

ông ta cầm lấy kiếm từ tay Vũ Duy Ninh, ngưng thần một chút, chân trái bước lên ra chiêu, mũi kiếm rung lên, sau chót đột nhiên xoay người, kiếm thế từ tay phải phóng ra, cách không đâm lên nóc nhà.

"Soạt,, một tiếng, nóc nhà lợp cỏ theo tiếng phá bị phá toang một lỗ lớn.

- Ai da!

Trên nóc nhà vang lên một tiếng kêu đau đớn, thanh âm kéo rất dài mà cũng lướt đi rất nhanh, tiếng vừa tắt thì người giống như cũng đã đứng ngoài mấy trượng.

Tiếp theo, là mấy giọt máu tươi từ chỗ nóc nhà bị phá nhỏ xuống!

Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên đều phát giác ra trên nóc nhà có kẻ địch, không ngờ rằng Du Lập Trung hoàn toàn không muốn múa thử bảy chiêu cuối của Linh xà kiếm pháp mà chỉ là muốn thừa cơ tập kích đối phương, nên nhất thời đều sửng sốt ngay lúc đó Du Lập Trung cười khẽ một tiếng, bước ra mở cửa cao giọng nói:

- Thân Đồ Kiêu, sáng nay lão phu đã nói rồi, bọn người theo dõi mà bị lão phu phát hiện một lần, lão phu sẽ chặt một ngón tay của bọn y, bây giờ lão phu làm đây!

Nói xong, đẩy cửa mở toang ra, bước cạnh Tam Tuyệt Độc Hồ, Bệnh Lang Trung và Ngọc Diện Hoa Thi vận kiếm chĩa ra.

Chỉ thấy kiếm quang chớp lên ba lần, Tam Tuyệt Độc Hồ thân hình khẽ giật lên vài cái, khịt mũi hừ lên một tiếng đau đớn, ngón tay phải ba người đều bị chặt đứt một nửa, máu tươi phun ra!

Ba lão ma bị điểm vào Ma huyệt và aù huyệt, đã không động đậy được cũng không réo lên được, nhưng đau tới tận tâm can, nên mặt mày nhăn nhó trông rất khó coi.

Dường như bọn Độc Mục Cuồng, Bán Phong thư sinh và Lang Tâm Hắc Long ba người núp bên ngoài đã biết ba người bọn Tam Tuyệt Độc Hồ bị trừng trị, trong lòng nóng nảy nên Bán Phong thư sinh không kìm được cất tiếng mắng lớn:

- Lão thất phu, ngươi còn chưa thấy bọn ta, làm sao coi là phát hiện được bọn ta?

Du Lập Trung hô hô cười lớn nói:

- Nói mới bậy bạ chứ. Lão phu mà không phát hiện ra ngươi, làm thế nào mà đâm vào đùi ngươi một kiếm hả!

Bán phong thư sinh tức giận gầm lên:

- Ngươi hành hạ kẻ không có sức chống cự thì là hạng người gì?

Du Lập Trung cười nói:

- Cứ theo tội của bảy mươi hai tên ma đầu các ngươi, thì chặt một ngón tay cũng chỉ trừng trị qua loa thôi. Ngươi mà không phục tới Đồng Tâm Minh mà kiện!

Bán Phong thư sinh giận quá kêu lạc cả giọng:

- Nói thúi lắm! Ngươi có giỏi thì ra đây, chúng ta quyết sinh tử một trận!

Du Lập Trung nói:

- Ngươi dám vào đây, lão phu sẽ đùa giỡn với ngươi một chút chẳng ngại gì!

Bán phong thư sinh nói:

- Ngoài này rộng rãi, ngươi ra đây!

Du Lập Trung không đếm xỉa gì tới y, quay sang bảo Vũ Duy Ninh:

- Duy Ninh, ngươi băng vết thương cho họ đi.

Vũ Duy Ninh bước vào phòng tìm được một chiếc khăn, xé ra buộc vết thương cho ba người, nhìn thấy Tam Tuyệt Độc Hồ nháy mắt lia lịa, không kìm được cười nhạt nói:

- Ngươi muốn nói gì phải không?

Tam Tuyệt Độc Hồ lại nháy mắt lia lịa, tỏ ý muốn nói chuyện.

Du Lập Trung cũng nhìn thấy, bèn nói:

- Được, ngươi giải khai aù huyệt cho y xem!

Vũ Duy Ninh bèn vỗ vào aù huyệt giải khai cho Tam Tuyệt Độc Hồ, nói:

- Nói đi, xem ngươi giở quỷ kế gì ra!

Tam Tuyệt Độc Hồ được giải khai aù huyệt xong, hít vào một hơi rồi cất giọng kêu lớn:

- Thân Đồ huynh, các ngươi mà không nắm chắc phần thắng thì đừng làm càn, chỉ hại lão phu thôi!

Du Lập Trung nghe xong chỉ cười hì khẽ một tiếng, cười kháy nói:

- Trong bảy mươi hai tên ma đầu, tính ra chỉ có Tam Tuyệt Độc Hồ là người âm hiểm tàn độc nhất, mà cũng là tham sống sợ chết nhất!

Tam Tuyệt Độc Hồ làm như không nghe thấy, lại kêu lớn:

- Thân Đồ huynh, ngươi có nghe thấy không?

Chợt nghe Bán phong thư sinh từ xa đáp:

- Nghe rồi, Tả Khâu huynh muốn tiểu đệ đừng cứu phải không?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Đúng rồi, lão phu nhất định không đến nỗi bị Đồng Tâm Minh xử tử, các ngươi cứ đi tìm y đi!

Bán phong thư sinh nói:
- Nếu như thế, thì bọn ta đi đây!

Chữ "đây" vừa buông ra người đã đi xa rồi.

Du Lập Trung cười nhạt nói:

- Lão phu không vì thế mà không phòng bị chắc chắn đâu, ngươi yên tâm đi!

Tam Tuyệt Độc Hồ vẻ mặt lạnh lùng đáp:

- Sự tình tới nước này, lão phu cũng chẳng nghĩ tới việc bỏ trốn nữa, ngươi muốn phòng bị thế nào mặc ý, chẳng quan hệ gì tới lão phu!

Du Lập Trung nói:

- Ngươi không nghĩ tới việc bỏ trốn nữa, chẳng lẽ chịu cam tâm trở lại Chính Tâm lao Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Lão phu cũng không nghĩ tới việc trở lại Chính Tâm lao.

Du Lập Trung cười hô hô nói:

- Vậy ngươi nghĩ tới chuyện gì?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Trước mắt thì không thưa rõ được!

Du Lập Trung hỏi:

- Ngươi bảo bọn họ đi tìm y, y là ai thế?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Lão phu thấy ngươi u buồn cả ngày, chắc có chuyện muốn nói, còn đã không thưa rõ được, thì lão phu lại phải điểm vào aù huyệt của ngươi vậy!

Tam Tuyệt Độc Hồ im lặng không đáp.

Vũ Duy Ninh chợt hỏi:

- Ngươi nói tới ai đó, có phải y là bang chủ của bọn ngươi không?

Du Lập Trung sửng sốt hỏi:

- Bọn họ lại có một vị bang chủ à?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Vâng ạ. Lúc tiểu nhân giả phát điên hôm qua, nghe được từ miệng bọn họ thì như là vị bang chủ này từng gặp qua tiểu nhân...

Du Lập Trung nhấc chân đá nhẹ vào Tam Tuyệt Độc Hồ, hỏi:

- Có đúng không? Bảy mươi hai tên ma đầu các ngươi đã tổ chức thành một bang, bầu ra một bang chủ chứ gì?

Tam Tuyệt Độc Hồ cười gian giảo nói:

- Đúng đấy, ngươi sợ rồi à?

Du Lập Trung cười nói:

- Vậy thì để xem vị bang chủ của các ngươi là ai, nếu không phải là ba đầu sáu tay, dĩ nhiên lão phu không sợ.

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Tuy y không có ba đầu sáu tay, nhưng đủ sức đưa ngươi tới chỗ chết.

Du Lập Trung hỏi:

- Y là ai?

Tam Tuyệt độc Hồ đáp:

- Rồi có ngày ngươi sẽ gặp y, bây giờ hỏi nhiều làm gì!

Vũ Duy Ninh lại chen vào hỏi:

- Y có phải là Vô Danh Ma không?

Tam Tuyệt Độc Hồ nhắm mắt không đáp:

Du Lập Trung cười khẽ nói:

- Chắc không phải là Vô Danh Ma ấy đâu. Trước đây Vô Danh Ma bị giam trong Chính tâm Lao, lão phu từng dò xét qua, thân hình của y hoàn toàn không sánh được với lão hồ ly của bọn ta đây!

Vũ Duy Ninh nói:

- Đó là giả đấy. Theo bọn họ nói Vô Danh Ma thật trước nay vẫn nhởn nhơ bên ngoài, chưa từng bị Đồng Tâm Minh bắt.

Du Lập Trung sững sờ, tròn mắt ngạc nhiên hỏi:

- Lại có chuyện ấy à?

Vũ Duy Ninh chỉ Tam Tuyệt độc Hồ nói:

- Đó là lão ma đầu này chính miệng nói với tiểu nhân, y nói Vô Danh Ma là hậu nhân của Vũ Ma Bộc Dương Phi Hồng năm xưa lãnh đạo quần ma gây họa cho võ lâm.

Du Lập Trung biến sắc nói:

- Hậu nhân của Vũ Ma Bộc Vương Phi Hồng à? Bộc Dương Phi Hồng có bốn đệ tử là Lạc Thiếu Khê, Sử Gia Điển, Viện Kinh Như, Tất an, năm xưa hóa danh là Ngải Đông Thôn, Ngải Nam Thôn, Ngải Tây Thôn, Ngải Bắc Thôn, sau đó đều bị Đồng Tâm Minh xử quyết cùng lúc với Bộc Dương Phi Hồng, tới nay sao lại còn có hậu nhân của Bộc Dương Phi Hồng nào nữa?

Nói tới đó, vương tay nắm lấy Tam Tuyệt Độc Hồ kéo dậy, trầm giọng hỏi:

- Nói mau, Vô Danh Ma lần trước chốn thoát khỏi Chính Tâm Lao đúng là giả phải không?

Tam Tuyệt Độc Hồ từ từ mở mắt ra, cười khẽ một tiếng nói:

- Lão phu nói ra mà Du đại minh chủ ngươi tin được, thì lão phu trả lời. Không sai, y là Vô Danh Ma giả.

Du Lập Trung hỏi gặng:

- Y là ai?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Bắt được y rồi, ngươi hỏi y thì hay hơn.

Du Lập Trung mặt lạnh như băng hừ một tiếng lại hỏi:

- Vậy Vô danh mà có đúng là hậu nhân của Vũ Ma Bộc Dương Phi Hồng không?

Tam Tuyệt độc Hồ đáp:

- Lão phu trả lời là đúng vậy.

Du Lập Trung nói:

- Y là người nào?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Nhắc lại câu mới nói thế. Rồi có ngày ngươi sẽ gặp y, bây giờ hỏi nhiều làm gì.

Du Lập Trung dùng sức xô Tam Tuyệt Độc Hồ ngã xuống đất, cười nhạt nói:

- Được, tới Đồng Tâm Minh rồi, lão phu sẽ xin dùng hình cụ để hỏi ngươi, lúc ấy mà ngươi vẫn cứng đầu cứng cổ thế này, mới đúng là hảo hán.

ông ta lại lấy tấm áo dài rách che mắt ba lão ma đầu lại như cũ, rồi quay nhìn Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên cười nói:

- Được rồi, bây giờ thì tạm thời bất kể hữu danh mà Vô Danh Ma gì, các ngươi tiếp tục luyện Linh Xà Kiếm Pháp đi.

Suốt đêm, Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên ra sức luyện Linh Xà Kiếm Pháp tới đoạn giữa.

Chương 33: Trước trận đổi tù nhân

Sáng sớm hôm sau già trẻ ba người mang ba lão ma rời khỏi gian thảo lư, tiếp tục trở về Đồng Tâm Minh, vượt qua đèo cao dốc lớn, hang thẳm rừng sâu...

Dường như bọn lão ma Độc Mục Cuồng đã thật sự bỏ kế hoạch giải cứu bọn Tam Tuyệt Độc Hồ, nên suốt đường đi không xảy ra chuyện gì.

Vào buổi chiều hôm ấy, già trẻ ba người đã tới gần ngọn núi chính của Hằng Sơn, chỉ còn cách Đồng Tâm Minh chừng mười dặm.

Du Băng Viên nói:

- Cha à, trước khi trời tối chúng ta có thể tới Đồng Tâm Minh không?

Du Lập Trung nói:

- Có thể.

Du Băng Viên nói:

- Không biết ca ca và chín vị đặc sứ áo vàng kia đã về tới nơi chưa.

Du Lập Trung nói:

- Theo lẽ, bọn họ tới núi Hồng Đào chờ không thấy người tới, sẽ biết sự tình có thay đổi, nên chắc giờ này đã về tới Đồng Tâm Minh rồi.

Du Băng Viên nói:

- Về tới Đồng Tâm Minh, cha phải nói giúp con...

Du Lập Trung cười hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Du Băng Viên nói:

- Hôm ấy con điểm huyệt mẹ, mẹ nhất định rất tức giận, con sợ thế nào mẹ cũng chửi cho một trận.

Du Lập Trung hô hô cười nói:

- Sợ bị chửi, thì lần sau đừng làm bậy nữa, mẹ ngươi...

Nói được nửa câu, chợt im tiếng dừng bước, mắt phóng ra ánh sáng oai phong dữ tợn Vô cùng.

Du Băng Viên thấy thần thái cha mình đổi khác, ngạc nhiên nói:

- Cha, có chuyện gì vậy?

Vũ Duy Ninh nói nhỏ:

- Chúng ta bị bao vậy rồi!

vừa dứt lời thì bốn phía trước sau hai bên đột nhiên xuất hiện hơn hai mươi người, kẻ thì sau gốc cây bước ra, kẻ thì trong bụi rậm đứng dậy...

Hơn hai mươi người này tướng mạo đều khác nhau, nhưng tuổi tác đều hơn sáu mươi, người nào cũng đều râu trắng mày dài, quần áo rách rưới, đột nhiên xuất hiện, giống như một bầy ma quỷ quái trốn từ âm phủ về.

Du Băng Viên là một thiếu nữ chưa trải việc đời, vừa thấy hơn hai mươi quái nhân đột nhiên xuất hiện bao vây mình vào giữa, không kìm được nỗi hoảng sợ, kêu lên một tiếng hãi hùng:

Du Lập Trung và Vũ Duy Ninh cũng biến hẳn sắc mặt, nhưng hai người vừa nhìn thấy nguy hiểm đã biết ngay hơn hai mươi người kia là một phần trong bảy mươi hai tên ma đầu trốn thoát khỏi Chính Tâm lao!

Bọn họ đột nhiên xuất hiện ở đây, vì sao mà tới, tự nhiên có thể biết rồi.

Du Lập Trung nắm chặt Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh trong tay, nhìn một vòng quanh khắp mặt quần ma, khẽ cười hỏi:

- Các vị muốn cứu người phải không?

Trong bọn họ có một người tên Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong cười khánh khách một tràng quái dị đáp:

- Đúng đấy, đồng thời cũng để tiễn Du đại minh chủ về tây phương luôn!

Du Lập Trung cười nhạt nói:

- Các ngươi hơn hai mươi người cùng tới, nếu nhất tề ra tay, ba người bọn lão phu chắc chỉ có một đường chết, nhưng các ngươi muốn cứu ba người này, chỉ là nằm mơ đấy!

Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong lại cười khảnh khách quái dị đáp:

- Nằm mơ là tật của bọn trẻ, bọn lão phu đều bảy mươi tuổi rồi, làm việc đều có cân nhắc, định kế rồi mới hành động, Du đại minh chủ nói bọn lão phu nằm mơ, thì thật là coi người không ra gì đấy!

Du Lập Trung cười gằn nói:

- Vậy ta thử hỏi các ngươi, các ngươi định cứu người sống hay cứu người chết vậy?

Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong cất giọng quái gị tức giận nói:

- Cứu người thì đều cứu sống, làm sao có chuyện cứu người chết!

Du Lập Trung nói:

- Vậy thì ai có thể ra tay ngăn trở lão phu giết người?

Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong chớp chớp đôi mắt hung dữ cười hỏi:

- Yù Du đại minh chủ là nếu bọn ta động thủ, người sẽ ra tay giết ba người bọn họ phải không?

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Đúng thế, lần này ba người bọn lão phu không có cách nào về lại Đồng Tâm Minh thì tính ra cũng đủ vốn mà!

Trường Cước Cuộng Thi ốc Cốc Phong cất tiếng cười lớn nói:

- Phải! Phải! Du đại minh chủ tính toán rất sáng suốt, quả nhiên danh bất hư truyền!

Kha kha, kha kha kha...

- Hô hô hô hô...

- Hô hô hô hô...

Hơn hai mươi lão ma bao vây bốn phía nhất tề cất tiếng cười rộ!

Du Lập Trung quan sát thái độ, biết đối phương đã có cách sắp xếp gì rồi, nên với việc mình dọa sẽ giết chết ba người bọn Tam Tuyệt Độc Hồ cứ thản nhiên chẳng có vẻ gì sợ hãi, trong lòng ngấm ngầm lo sợ, lập tức quay sang Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên bên cạnh hạ giọng nói:

- Xem tình hình này, ba người chúng ta hôm nay sợ lành ít dữ nhiều. Khi nào ta nói ra tay, các người lập tức giết chết Tam Tuyệt Độc Hồ và Ngọc Diện Hoa Thi rồi liều mạng phá vây. Bọn họ vẫn chưa biết võ công các người đã tăng tiến, nhất định sẽ coi thường nên các ngươi có hy vọng thoát vây được đấy...

Trường Cước Cuộng Thi ốc Cốc Phong thấy ông ta hạ giọng dặn dò Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên, bèn cười cười hỏi:

- Du đại minh chủ, người đang truyền thụ cho họ cẩm nang, diệu kế gì vậy?

Du Lập Trung lạnh lùng nói:

- Ốc Cốc Phong người đắc ý lắm phải không?

Trường Cước Cuộng Thi ốc Cốc Phong không biết Du Lập Trung muốn nói gì, ngẩng đầu cười hỏi:

- Yù Du đại minh chủ muốn nói gì?

Du Lập Trung cười khinh bỉ nói:

- Trường Cước Cuộng Thi ngươi suốt đời mới có một ngày hôm nay dám nghênh ngang thản nhiên cười nói trước mặt lão phu, đó chẳng phải là một việc hết sức đáng đắc ý sao?

Trường Cước Cuộng Thi ốc Cốc Phong lập tức đỏ mặt tía tai, vì trong lòng y biết rất rõ là hôm nay nếu không phải có đông người liên thủ ra tay, một mình y quyết không bao giờ dám xuất hiện trước mặt Thánh Hiệp Du Lập Trung. Cho nên một câu nói mỉa của ông ta chính đánh trúng vào tâm lý của y.

Có điều màu đỏ dâng lên trên mặt y tan đi rất mau, lại cười khánh khách nói:

- Du minh chủ dạy rất đúng, lão phu đúng là không có tư cách khoe khoang oai phong trước mặt ngươi thật, vậy lão phu sẽ giới thiệu ngay một vị khác cho ngươi làm quen.

Du Lập Trung cười nhạt nói:

- Trong bọn các ngươi lại có một vị chưa qua Chính Tâm Lao à?

Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong nghiêng người chỉ vào một cây hòe lớn phía sau cười nói:- Có chứ, vị ấy đang ra kìa!

Trong câu nói, một người áo trắng che mặt mày toàn thân một màu trắng như tuyết, khăn trắng áo dài trắng, bao tay trắng, giày trắng không một hạt bụi, thanh tân thoát tục, so với quần ma mặt mày quái dị, áo quần rách rưới, thật như lạc giữa bầy gà!

Du Lập Phương quan sát đối phương một lúc, nhún vai cười khẽ một tiếng hỏi:

- Nếu lão phu đoán không lầm, thì vị này là bang chủ của các ngươi phải không?

Trường Cước Cương Thi ốc Cốc Phong mặt thoáng nụ cười nói:

- Người đoán đúng lắm!

Du Lập Trung hỏi:

- Bang gì vậy?

Người áo trắng lên mặt lên tiếng đáp:

- Phục Cừu bang!

Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng!

Du Lập Trung cười nói:

- Giả như lão phu thỉnh giáo đại danh các hạ thì có thừa không?

Người áo trắng che mặt lạnh lùng đáp:

- Tên họ đối với một người hoàn toàn không quan trọng, ngươi nhất định muốn biết, cứ gọi ta là Vô Danh ma là được rồi.

Du Lập Trung gật gật đầu cười nói:

- Nghe Tam Tuyệt Độc Hồ nói, các hạ là hậu nhân của Vũ Ma Bộc Dương Phi Hồng phải không?

Người áo trắng che mặt nói:

- Nếu không, cũng không thể trở thành bang chủ Phục Cừu bang, Du Lập Trung nói:

- Năm xưa Vũ Ma Bộc Dương Phi Hồng lấy Cầm, Kỳ, Thư, Vũ, Sắc đứng đầu thiên hạ, nên còn xưng là Ngũ Tuyệt Thần Ma. Lúc ấy bị nhốt ở Thao Quang sơn trang đã ngấm ngầm đem tuyệt nghệ dạy cho Lạc Thiếu Khê, Sử Gia Điên, Viên Kính Như và thư đồng là Tất an bốn người, nên tạo thành một cơn gió tanh mưa máu cho võ lâm.

về sau này thầy trò bọn họ năm người đều bị Đồng Tâm Minh bắt được, lão phu từng chính mắt trông thấy họ bị xử quyết. Lại nghe nói Bộc Dương Phi Hồng không có con, nay các hạ xưng là hậu nhân của Bộc Dương Phi Hồng, không biết các hạ có quan hệ thế nào với y?

Người áo trắng che mặt cười nhạt một tiếng đáp:

- Ngươi chỉ cần biết ta là hậu nhân của ông ta là đủ, còn thì hỏi nhiều làm gì?

Du Lập Trung cười khẽ nói:

- Ít nhất lão phu cũng có thể biết các hạ thừa kế được mấy môn tuyệt học của Bộc Dương Phi Hồng chứ?

Người áo trắng che mặt nói:

- Cầm, Kỳ, Thư, Vũ, Sắc năm môn đủ cả!

Du Lập Trung cười một tiếng nói:

- Thật là sợ chết khiếp đi được, năm xưa bốn đồ đệ của y mỗi người chỉ học được một món thôi, các hạ lại hiểu được cả năm tuyệt học, nếu không phải là nói khoác, chắc chắn các hạ là con y rồi.

Người áo trắng che mặt hừ lạnh một tiếng nói:

- Ngươi hỏi xong chưa?

Du Lập Trung hỏi:

- Hỏi xong rồi thì sao?

- Nói vào chuyện chính đi!

Du Lập Trung nhếch mép nói:

- Ngươi nói đi!

Người áo trắng che mặt chỉ vào bọn Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Thả ba người bọn họ ra!

Du Lập Trung hô hô cười nói:

- Các hạ là bang chủ một bang, sao lại nói chuyện trẻ con vậy?Người áo trắng che mặt với câu nói mỉa ấy không hề giận giữ, chỉ cười một tiếng âm trầm, tiếp theo thấy y vẫy tay ra hiệu, hai mươi lão ma đầu bao vây bốn phía nhất tề quát lên một tiếng, đều bước tới một bước.

Hơn hai mươi người cùng giận giữ gầm lên, âm thanh vang dội như trời long đất lở, đủ làm người ta phát sợ!

Nhưng Du Lập Trung sắc mặt không đổi, Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên cũng chẳng sợ hãi gì nhiều, vì già trẻ ba người đều biết rõ rằng cơ hội để sống đã hết nên đã hạ quyết tâm, chỉ cần đối phương phát động thế công, họ sẽ ra tay đánh chết ba tên ma đầu Tam Tuyệt Độc Hồ, Ngọc Diện Hoa Thi và Bệnh Lang Trung, rồi sẽ liều chết với đối phương một trận. Cho nên thấy quần ma hăm dọa, Du Lập Trung bất giác phì cười nói:

- Các hạ lấy tư thế bang chủ Phục Cừu bang gặp lão phu lần đầu, chẳng lẽ lại cẩn thận đến thế sao?

Người áo trắng che mặt cười nói:

- Bổn bang chủ ra lệnh lần thứ hai, Thánh Hiệp Du Lập Trung ngươi mà vẫn bình tĩnh như thường thì mới thật là lợi hại.

Du Lập Trung cười nói:

- Lão phu chờ nghe đây!

Người áo trắng che mặt lại vẫy tay ra lệnh, chỉ nghe bốn tiếng! Mau! Mau! Mau!

Mau! đột nhiên trong rừng cây sau lưng y lại xuất hiện thêm bốn người nhảy ra.

Bốn người này cũng là trong bọn bảy mươi hai tên ma đầu, dáng vẻ không đáng sợ bằng hơn hai mươi người đã ra mặt, nhưng bọn họ cũng giống hệt ba người bọn Du Lập Trung là trong tay mỗi người cắp một người!

Bốn người bị cắp ấy là đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh - Đặc sứ thứ bảy Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, đặc sứ thứ tám Nhất Trượng ông Mạc Hiền Bình, đặc sứ thứ Chín Hắc công công Vũ Văn Đỉnh, đặc sứ thứ mười Hắc bà bà Ngư Tri Xuân.

Du Lập Trung vừa nhìn thấy bất giác cả kinh biến sắc, ông ta không ngờ rằng phía Đồng Tâm Minh cũng có bốn vị đặc sứ áo vàng rơi vào tay đối phương, thế này thì một điểm ưu thế - ba người bọn Tam Tuyệt Độc Hồ - đã hoàn toàn bị triệt tiêu rồi!

Người áo trắng che mặt vừa thấy ông ta biến sắc, không kìm được một tràng ha hả cười đắc ý rồi lạnh lùng hỏi:

- Bốn vị đặc sứ áo vàng này là bổn bang chủ bắt được ở núi Hồng Đào, bây giờ ngươi muốn bổn bang chủ xử trí với họ ra sao?

Du Lập Trung nói:

- Vò nước đành tan bên miệng giếng, tướng quân phải chết nơi sa trường. Bọn họ khi bắc đầu nhận chức đặc sứ áo vàng, đã biết là sẽ có ngày như hôm nay. Cho nên chuyện sống chết đối của bọn họ, lão phu chẳng hề quan tâm.

Người áo trắng che mặt nói:

- Vậy thì bổn bang chủ ra lệnh xử tử bốn người bọn họ!

Du Lập Trung nói:

- Xin mời!

Người áo trắng che mặt cười cười một lúc, nói:

- ĐượC rồi, ngươi chắc đã biết tâm ý của bổn bang chủ. Ngươi tuy không quan tâm tới chuyện sống chết của thuộc hạ, nhưng bổn bang chủ thì rất yêu thương thuộc hạ của mình, chúng ta trao đổi tù nhân được không?

Du Lập Trung dĩ nhiên trong lòng rất muốn như vậy, nhưng ngoài mặt chẳng lộ ra một chút gì là vui mừng, chỉ hờ hửng nói:

- Cũng được, muốn trao đổi thế nào?

Người áo trắng che mặt đáp:

- Dĩ nhiên là một đổi một, ngươi sẽ không nói là bổn bang chủ tham lam ăn người!

Du Lập Trung nói:

- Còn một vị đặc sứ, các hạ định xử trí ra sao?

Người áo trắng che mặt đáp:

- Nếu ngươi ưng thuận thì đổi lấy một cái khác của ngươi.

Du Lập Trung cười nhạt đáp:

- Lão phu còn có cái gì bị ngươi nhìn thấy thế?

Người áo trắng che mặt nói:

- Thuốc giải! Thuốc giải khôi phục một thân công lực cho quân sư Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc của bản bang!

Du Lập Trung nói:

- Trong người lão phu không có thuốc giải.

Người áo trắng che mặt nói:

- Vậy thì bài thuốc cũng được.

Du Lập Trung gật đầu, lại hỏi:

- Trao đổi thì sao?

Người áo trắng che mặt cười nói:

- Lúc ấy đôi bên sẽ phân thắng phụ!

Du Lập Trung nói:

- Bọn ta bảy người đấu với ba mươi người các ngươi sao?

Người áo trắng che mặt gật đầu nói:

- Đúng thế, như vậy đối với bọn ngươi tuy không công bằng, nhưng ít ra cũng cho các ngươi một cơ hội để sống còn!

Du Lập Trung biết bảy người chống chọi với ba mươi người bọn họ, khả năng sống cũng mười phần xa vời, nhưng bất kể thế nào, đây vẫn là một cơ hội, bèn gật đầu nói:

- Được, nhưng bên ngươi phải thả người trước!

Người áo trắng che mặt nói:

- cũng được, có điều về phương thuốc giải, ngươi đường đường là minh chủ Đồng Tâm Minh, chắc không đến nỗi giở trò trong đó.

Du Lập Trung nói:

- Yên tâm.

Người áo trắng che mặt gật đầu, đưa mắt nhìn qua bốn lão ma giữ bốn đặc sứ áo vàng nói:

- Thả Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ trước!

Lão ma giữ Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ bèn vung chưởng giải khai Ma huyệt và á huyệt của Qua Kỳ, rồi lập tức xô Qua Kỳ ra phía trước.

Có lẽ vì huyệt đạo mới giải khai, khí huyết toàn thân còn chưa lưu thông, nên Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ bị lão ma kia xô một cái, chỉ gượng gạo bước tới hai bước rồi té sấp xuống đất.

Du Lập Trung vội hỏi mau,:

- Qua đặc sứ, người có gì không?

Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ lắc đầu từ từ đứng dậy tập tễnh bước tới.

Du Lập Trung cũng ra tay giải khai huyệt đạo cho Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh rồi thả y ra.

Lúc Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh đi tới sau lưng Người áo trắng che mặt rồi, y lại ra hiệu thả đặc sứ áo vàng thứ tám Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình.

Chương 34: Y bát được chân truyền

Chờ Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình về tới cạnh Du Lập Trung, Du Băng Viên cũng giải khai huyệt đạo rồi thả Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn ra.

Hai bên một qua một lại trao đổi, sau khi Vũ Duy Ninh thả Tam Tuyệt Độc Hồ rồi, phía Phục Cừu bang còn đặc sứ thứ mười Hắc bà bà Ngư Tri Xuân.

Người áo trắng che mặt cười nói:

- Tốt lắm, bây giờ xin đọc dược phương ra đi!

Du Lập Trung nói:

- Không, ngươi thả người ra trước đã!

Người áo trắng che mặt nói:

- Ngươi sợ bổn bang chủ nuốt lời à?

Du Lập Trung gật đầu nói:

- Đúng đấy!

Người áo trắng che mặt cười ha hả nói:

- cũng được, bổn bang chủ không sợ gì ngươi không đọc dược phương ra!

Nói xong, ra hiệu cho lão ma đầu đang giữ Hắc bà bà Ngư Tri Xuân thả người ra.

Lúc đó Hắc bà bà Ngư Tri Xuân cũng về đứng bên cạnh Du Lập Trung.

Du Lập Trung nói:

- Nghe đây, dược phương có hai mươi vi, lão phu chỉ đọc qua một lần, các ngươi mà không nhớ được hết thì đó là chuyện của các ngươi.

Người áo trắng che mặt đáp:

- Vẻn vẹn có hai mươi vị thuốc thì có gì khó nhớ, chỉ cần ngươi đọc ra là được.

Du Lập Trung đọc hai mươi vị thuốc ra, sau cùng nói:

- Mỗi ngày uống ba thang, uống liên tiếp ba ngày thì hết, sau khi uống ky ăn đồ sống sít Người áo trắng che mặt nói:

- Hết rồi à?

Du Lập Trung nói:

- Đúng thế, có thể bắt đầu rồi!

Người áo trắng che mặt chợt ngẩng đầu cười lớn nói:

- Hô hô hô! Du Lập Trung, ngươi xông lên được rồi!

chữ "rồi" vừa buông ra, Du Lập Trung chợt phát giác Ma huyệt của mình bị điểm trúng một chỉ.

Người ra tay phóng chỉ điểm Ma huyệt của ông ta là Hắc công công Vũ Văn Đỉnh đứng sát bên cạnh!

Cũng trong tíc tắc này, đặc sứ thứ bảy Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ và đặc sứ thứ tám Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình đứng cạnh Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên cũng đồng thời xuất thủ, phóng chỉ diềm mau vào Ma huyệt của hai người!

Biến cố phát sinh đột ngột, lại ngay sát bên cạnh, nên già trẻ ba người đều không kịp tránh, đều bị trúng chỉ!

Nhưng sự tình bất ngờ lại phát sinh trong chớp mắt!

Chỉ nghe "bình! Bình! Bình!" ba tiếng, Hắc công công Vũ Văn Đỉnh, Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, Hắc Trượng ông Mạc Hiền Bình ra tay đánh lén đều bị trúng một chưởng, trong tiếng gào thảm vang lên, người đã tung lên khỏi mặt đất bay ra hơn hai trượng, khi rơi xuống đất rồi phun máu òng ọc, không đứng dậy được nữa!

Vung chưởng đánh ba người trọng thương là ai?

Chẳng phải ai khác, chính là Du Lập Trung, Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên, vừa bị điểm trúng Ma huyệt!

Ba người già trẻ này có thuật tiên tri hay sao?

Không, bị bị điểm trúng Ma huyệt, ba người mới biết bốn vị đặc sứ áo vàng là giả mạo.

Nhưng sở dĩ ba người bọn hạ không bị điểm ngã, hoàn toàn là nhờ một sự may mắn không ngờ. Nguyên là Du Lập Trung biết rằng mình đọc dược phương xong, Người áo trắng che mặt sẽ phát lệnh tấn công, nên trong lúc đọc đã ngấm ngầm vận Vô Tướng Thần Công bảo vệ toàn thân. Vô Tướng Thần Công của ông một khi đã vận ra rồi thì đao kiếm đều không thể chém được vào người, nên một phát chỉ của Hắc công công Vũ Văn Đỉnh giả không có tác dụng. Còn Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên sở dĩ không bị một chỉ điểm ngã, là nhờ được cái áo bằng da mãng xà! Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy đã tặng hai người hai cái áo bằng da mãng xà, là cứu mạng họ ngày hôm nay.

Bấy nhiêu chuyện kể ra thì chậm, kỳ thực chỉ xảy ra trong chớp mắt. Người áo trắng che mặt thấy bọn ba người Du Lập Trung bị trúng chỉ vào Ma huyệt mà không ngã xuống còn ra tay đánh thuộc hạ của mình bị thương, cho rằng bọn họ đã sớm biết trước quỷ kế của mình, không kìm được hoảng hốt, giật nảy mình một cái.

Du Lập Trung lập tức nắm lấy cơ hội, lớn tiếng gọi:

- Bao vây cho chặt, không được để cho một tên nào chạy thoát!

Người áo trắng che mặt và quần ma bao vây bốn phía nghe xong câu nói càng sợ, cho rằng đã lọt vào giữa vòng vây của Đồng Tâm Minh, nhất thời lòng run ý khiếp, nhốn nháo qu ay nhìn về phía sau.

Đây là cơ hội tốt để phá vây, nào ngờ giữa lúc già trẻ ba người đang chuẩn bị vọt lên, lại phát sinh chuyện lạ. Chỉ nghe từ xa có tiếng người cười lớn:

- Minh chủ yên tâm, mười tám đặc sứ áo vàng và bốn mươi hai đại biểu đều có mặt tại đây, bọn chúng đừng hòng chạy thoát được tên nào!

Tiếng như rồng ngâm cọp gầm, xé trời vang tới.

a, lại có chuyện khéo thế này, mười tám đặc sứ áo vàng và bốn mươi hai đại biểu của Đồng Tâm Minh đều kéo tới thật rồi sao?

Du Lập Trung nhất thời sửng sốt ngây người ra.

ông ta kêu to lên chỉ để dọa quần ma nhằm thừa cơ phá vây chạy trốn, có nằm mơ cũng không nghĩ rằng viện binh đã kéo tới bốn phía, chẳng phải cũng rất khéo hay sao?

Tốt lắm, mười tám đặc sứ áo vàng lại thêm bốn mươi hai đại biểu, thêm già trẻ ba người ở đây cộng hết là sáu mươi ba người, nhân số gấp đôi người của Phục Cừu bang, phen này thì cứ gọi là đánh cho quần ma tơi bời hoa lá!

Người áo trắng che mặt trong mắt hiện ra vẻ Vô cùng hoảng sợ, vội vàng giơ tay cắp lấy Tam Tuyệt Độc Hồ, vung tay kia kêu lớn:

- Các anh em, chúng ta lui!

Lời buông người vọt, thân hình như tên bay khỏi nỏ, lao như chớp xẹt về phía núi sâu Quần ma thấy bang chủ đã chạy, cũng chẳng nhìn ngó gì tới ba đặc sứ áo vàng giả nằm trên mặt đất, nhao nhao quay đầu trở gót, bỏ chạy tứ tán.

Cũng đúng vào lúc ấy, một giọng truyền âm nhập mật như tiếng muỗi chợt vang tới bên tai Du Lập Trung:

- Hiền đệ, bây giờ không chạy, còn chờ tới lúc nào?

Du Lập Trung nghe thấy gương mặt, lập tức quay nhìn Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên vẫy tay, rồi nhảy tới một bước khom người xốc Hắc công công Vũ Văn Đỉnh giả lên, hạ giọng nói:

- Duy Ninh, Băng Viên, chạy mau!

Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên còn chưa rõ tình hình có ưu thế áp đảo đối phương ra sao, làm sao mà chịu "chạy maú nhưng hai người tuy trong lòng nghi hoặc, hành động cũng rất mau lẹ, nghe xong câu nói, đều vọt tới xốc Qua Kỳ giả và Mạc Hiền Bình giả lên, chạy gấp theo sau Du Lập Trung.

Bọn họ chạy về phía Đồng Tâm Minh nên không gặp phải người nào của Phục Cừu bang, chạy một hơi như sao băng loang loáng qua một ngọn núi, Vũ Duy Ninh chẳng thấy một người nào của Đồng Tâm Minh xuất hiện tiếp ứng, trong lòng rất ngờ vực, nhịn không được cất tiếng hỏi:

- Minh chủ, mười tám vị đặc sứ áo vàng và bốn mươi hai vị đại biểu ở đâu?

Du Lập Trung vừa chạy vừa cười lớn:

- Đều ở Đồng Tâm Minh!

Du Băng Viên ngạc nhiên kêu thất thanh:

- Cái gì?

Du Lập Trung cười nói:

- Hô hô, con cho là có mười tám vị đặc sứ áo vàng và bốn mươi hai vị đại biểu tới giải cứu cho chúng ta à?

Du Băng Viên không kìm được kinh ngạc hỏi:

- Nếu không phải, thì mới rồi ai trả lời cha vậy?

Du Lập Trung nói:

- Có lẽ là dượng Thượng Quan của con.

Du Băng Viên nói:

- A, là dượng Thượng Du an à?

Du Lập Trung nói:

- Đúng thế. Sự tình là thế này, mới rồi cha kêu lên thật tâm là để dọa đám ma đầu, để dắt bọn ngươi thừa cơ phá vây, chứ không ngờ là có người lên tiếng trả lời. Lúc ấy cha cũng ngỡ là có người Đồng Tâm Minh tới thật, nhưng tiếp theo là có người truyền âm bảo ta chạy mau, y gọi cha là hiền đệ. Trong võ lâm hiện nay, gọi ta là hiền đệ chỉ có hai người, một là Lưu Lãng thiền sư Lư Nghĩa Nam, một là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy nên cha đoán người ấy là dượng Thượng Quan của con.

Vũ Duy Ninh chen lời hỏi:
- Nếu thế, thì Thượng Quan lão tiền bối chưa rời khỏi núi này sao?

Du Lập Trung nói:

- Có thể như thế, ông ta không ở trong gian thảo lư kia, chắc là vì không muốn gặp bọn ta...

Câu nói vừa dứt, chợt nghe phía sau có người cười nói:

- Ai nói thế, ngu huynh và hiền đệ là anh em bạn rể, tại sao lại không muốn gặp hiền đệ?

Du Lập Trung quay người cười lớn nói:

- Hô hô hô, tiểu đệ mà không nói câu ấy, chỉ sợ Thượng Quan huynh lại không chịu ra mặt!

Người xuất hiện sau lưng bọn họ, chính là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy.

Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên nghe tiếng cả mừng, cũng vội vàng dừng chân quay người, một người gọi dượng, một người gọi lão tiền bối, nhất tề lạy sụp xuống.

Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan uy cười hề hề nói:

- Đừng đa lễ, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi!

Du Lập Trung bước lên nắm chặt lấy hai tay ông ta, trong mắt giàn giụa ánh lệ, hân hoan nói:

- Thượng Quan huynh, hơn mười năm mới gặp lại, anh có biết tiểu đệ nhớ muốn chết không?

Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy cười nụ nói:

- Cũng muốn tới xem ngươi ra sao rồi, nhưng vì tuổi già nên cũng lười đi...

Du Lập Trung vội hỏi:

- Anh có gặp Lư huynh không?

Thiên Thủ kiếm khách lắc đầu nói:

- Không, từ khi từ chức đặc sứ áo vàng, chưa gặp lại anh ta.

Nói tới đó ngồi luôn xuống đất, kêu lên:

- Ngồi đi! Ngồi đi! Chúng ta ngồi nói chuyện một lúc!

Du Lập Trung bèn ngồi xuống đối diện với ông ta, vứt Hắc công công Vũ Văn Đỉnh giả qua một bên, cười hỏi:

- Bọn ma đầu đều chạy sạch hết rồi à?

Thiên Thủ kiếm khách gật đầu cười nói:

- Đúng thế, tà không thể thắng chánh, đó là thông lệ. Nếu luận về thực lực, mười tám vị đặc sứ áo vàng thêm cả bốn mươi hai vị đại biểu e cũng chẳng làm gì được bọn chúng, nhưng chúng vừa nghe người của Đồng Tâm Minh tới rồi, lại sợ đến mức ôm đầu chạy như chuột, hô hô hô...

Du Lập Trung nói:

- Mới rồi mà không có mấy câu trả lời của Thượng Quan huynh, bọn ba người tiểu đệ giờ này sợ chỉ còn là ba đống thịt nát rồi.

Thiên Thủ kiếm khách nhìn Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên cười nói:

- Hai đứa nhỏ này hôm trước bất ngờ gặp huynh, ngu huynh nghe nói hiền đệ bị Tam Tuyệt Độc Hồ bắt, lập tức ngấm ngầm theo dõi bọn họ tới hang đá bí mật kia, đang nghĩ cách vào trong cứu người, lại phát hiện ra hiền đệ đã thoát hiểm. Thấy hiền đệ chế phục được Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh, ngu huynh biết không cần ra tay nữa.

Nhưng ngu huynh biết các ngươi không dễ mà trừ khử được bọn Độc Mục Cuồng, nên lại ngấm ngầm theo sau. Chuyện mới xảy ra đây cũng bất ngờ đối với huynh, cái người áo trắng che mặt ấy là ai thế?

Du Lập Trung nói:

- Y tự xưng là Vô Danh Ma, là...

Thiên Thủ kiếm khách ngạc nhiên ngắt lời nói:

- Tại sao y là Vô Danh Ma được? Lúc Vô Danh Ma bị Đồng Tâm Minh bắt năm xưa, ngu huynh cũng có mặt tại chỗ đã nhìn thấy rồi, vóc dáng không phải như hiện tại mà!

Du Lập Trung nói:

- Theo như tiểu đệ nghe thì mới rồi đúng là Vô Danh Ma thật, còn năm xưa bắt được là Vô Danh Ma giả...

- Nói thế thì có kẻ tình nguyện vào lao thay Vô Danh Ma à?

- Đúng vậy, nội tình thế nào tiểu đệ cũng không rõ. Có điều tiểu đệ đoán người chủ sự vụ tấn công Đồng Tâm Minh năm xưa không phải là Tam Tuyệt Độc Hồ mà là Vô Danh Ma hiện tại. Về sau y thấy đại cuộc đã hỏng, bèn sai một người giả mạo để bị bắt, còn y vẫn ở ngoài tìm cách nổi lên lại. Lần này Tam Tuyệt Độc Hồ lợi dụng Vũ Duy Ninh giải thoát cho quần ma, có thể cũng là kế hoạch của y.

- Nói vậy thì y là một nhân vật lợi hại lắm chứ gì?

- Nếu y đúng là hậu nhân của Ngũ Tuyệt Thần Ma Bộc Dương Phi Hồng năm xưa, thì đương nhiên là một nhân vật đau đầu đấy!

- Y tự xưng là hậu nhân của Bộc Dương Phi Hồng sao?

- Đúng thế, còn nói là học được cả năm môn tuyệt kỹ Cầm, Kỳ, Thư, Vũ, Sắc của Bộc Dương Phi Hồng nữa kia!
- Bốn đồ đệ của Bộc Dương Phi Hồng đều đã bị Đồng Tâm Minh xử tử, đó là chuyện chính mắt bọn ta nhìn thấy, tại sao đến hôm nay đã cách mấy chục năm lại chợt nảy ra một hậu nhân của Bộc Dương Phi Hồng được kìa?

- Rất có thể Vô Danh Ma này là con của Bộc Dương Phi Hồng!

- Bộc Dương Phi Hồng đâu có lấy vợ mà có con?

- Tuy là y không có lấy vợ chính thức, nhưng ngày xưa y bắt rất nhiều gái đẹp về nhốt trong Vạn Hoa cung, có lẽ có một người nào đó được y đặc biệt yêu thương sinh con, rồi y nhất thời cao hứng đem tuyệt học một đời chép thành bí kíp đưa cho người ấy, dặn là về sau đem dạy lại cho con y cũng chưa biết chừng...

- Ờ, chuyện đó cũng có thể lắm.

- Nói chuyện rủi ro, thì là từ nay võ lâm lại sắp dấy lên một trường huyết kiếp nữa rồi!

- Năm xưa chỉ có vài nhân vật lợi hại, mười hai Vũ Sát Tinh làm hại võ lâm, mà đã khiến Đồng Tâm Minh ứng phó hụt hơi, tới nay không những hậu nhân của mười hai Vũ Sát Tinh người nào cũng còn sờ sờ, mà lại thêm sáu mươi ma đầu là cao thủ hạng nhất trong hắc đạo. Xem ra Đồng Tâm Minh lại gặp một phen thử thách nữa đấy.

- Chứ gì nữa. Trước mắt tuy Đồng Tâm Minh có mười tám đặc sứ áo vàng, nhưng luận về võ công bản lãnh thì so với bọn Thượng Quan huynh ngày xưa đều kém hơn một bậc! Muốn họ đối phó với bảy mươi hai lão ma đầu gây hấn, chỉ sợ là...

- việc là do người. May mà hiền đệ thành tựu chẳng kém gì Cát minh chủ đời trước, đánh thắng Vô Danh Ma thì không thành vấn đề.

- Thượng Quan huynh quá khen, tiểu đệ từ sau khi nhận chức minh chủ Đồng Tâm Minh, công việc bận rộn, đã chẳng luyện tập thêm được gì lâu rồi. Còn Thượng Quan huynh được rảnh rang ra sức tiến lên, hôm qua Vũ Duy Ninh và tiểu nữ múa lại Linh Xà kiếm pháp do Thượng Quan huynh dạy cho tại thảo lư, kiếm pháp ấy biến hóa muôn bề, sâu kín khó dò, thật là hơn cả kim cổ, tiểu đệ tự thẹn là không bằng được.

Những mong Thượng Quan huynh chịu trở lại Đồng Tâm Minh giúp tiểu đệ một tay, hoặc giả có thể chặn đứng được cơn kiếp nạn này, không rõ Thượng quan huynh nghĩ sao?

Thiên Thủ kiếm khách nghe xong nhắm mắt suy nghĩ một lúc lâu, mới khẽ cười một tiếng nói:

- Trước hết hãy nói về một đường Linh Xà kiếm pháp, đó là một kiếm pháp đắc ý của ngu huynh thật, nhưng ắt hiền đệ cũng đã thấy được chưa toàn thiện toàn mỹ, mấy chiêu cuối còn có chỗ sơ hở, nên chưa phải là hơn cả cổ kim. Thứ hai, ngu huynh đã chín mươi hai tuổi, đã là một kẻ gần kề miệng lổ, trở lại Đồng Tâm Minh cũng chẳng làm được gì nhiều. Có điều, ngu huynh sẵn sàng trong chỗ giấu mặt ra sức giúp đỡ hiền đệ Ngoài ra, ngu huynh còn nghĩ...

Nói tới đó, đưa mắt nhìn qua Vũ Duy Ninh cười nụ.

Du Lập Trung hiểu rõ ý ông ta, cười nhẹ hỏi:

- Thượng Quan huynh cho rằng trong tương lai người bình định được võ lâm là thằng nhỏ này sao?

Thiên Thủ kiếm khách gật đầu nói:

- Đúng thế. Thằng nhỏ này tính tình thuần hâu mà ý chí kiên nghị, nếu được rèn luyện ắt thành vật báu.

Du Lập Trung cười hỏi:

- Thằng nhỏ này phát thệ bắt bảy mươi hai tên ma đầu nhốt lại vào Chính Tâm Lao, chí khí tuy đáng khen, nhưng tiểu đệ nghĩ rằng...

Du Băng Viên chợt dẫu môi nói:

- Cha à, người đừng coi thường người ta được không?

Du Lập Trung sửng sốt, nhếch mép cười hỏi:

- Cái gì?

Du Băng Viên chỉ Vũ Duy Ninh nói:

- Cha cho rằng y không thể hoàn thành được tâm nguyện phải không?

Du Lập Trung cười nói:

- Không phải là không thể, mà là không dễ.

Du Băng Viên nói:

- Nói cho tới cùng, không dễ không phải là không thể, tối hôm qua cha thấy y làm chuyện gì không?

Du Lập Trung hỏi:

- Y làm chuyện gì vậy?

Du Băng Viên quay sang Vũ Duy Ninh chìa tay phải ra nói:

- Vũ Duy Ninh, đưa bản danh sách ra đây cho ta xem!

Vũ Duy Ninh cười át đi nói:

- Tính ra chỉ mới là bắt đầu thôi, có cái gì mà xem.

Du Băng Viên nói:

- Có một sẽ có hai, có hai sẽ có ba, ngươi cứ lấy đưa cho cha ta xem, để ông biết là ngươi không chỉ nói khoác cái mồm!

Du Lập Trung thấy Vũ Duy Ninh vẫn còn do dự, bất giác cười hỏi:

- Duy Ninh, danh sách gì vậy?

Vũ Duy Ninh đỏ mặt đáp:

- Là danh sách bảy mươi hai tên ma đầu hôm trước tiểu nhân xin minh chủ cho ở Chính Tâm lao...

Du Lập Trung một tiếng cười nói:

- Danh sách ấy sao rồi?

Vũ Duy Ninh ngần ngại một lúc thò tay vào bọc rút ra bản danh sách trình ra. Du Lập Trung cầm lấy mở ra xem, thì thấy trong tên họ bảy mươi hai tên ma đầu có một dòng bị bôi bằng máu, không kìm được ngạc nhiên hỏi:

- Thế này là có ý gì?

Du Băng Viên cười nói:

- Là biểu thị trong bảy mươi hai tên ma đầu đã có một bị y giết chết!

Du Lập Trung chợt hiểu ra, ngước mắt nhìn Vũ Duy Ninh hỏi:

- Bị ngươi giết là lão Khổ Lưu Tử Cô Mãnh Xương phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Vâng ạ!

Vũ Lập Trung cười nói:

- Nhưng ngươi nói là muốn bắt ráo bảy mươi hai tên ma đầu nhốt lại vào Chính Tâm Lao kiamà?

Vũ Duy Ninh căm hờn nói:

- Gia tổ mẫu bị bọn chúng hành hạ mà chết, cho nên tiểu nhân đã đổi ý, từ nay trở đi, bắt sống được thì bắt sống, không bắt sống được thì giết chết!

Du Lập Trung gật gật đầu, đưa bản danh sách trả lại chàng, đưa mắt nhìn lại ba tên đặc sứ áo vàng cười nói:

- Ba tên này chắc cũng là nhân vật trong bảy mươi hai tên, ngươi lại có thể bôi đi ba dòng trong sanh sách được rồi.

Thở dài một tiếng lại nghiêm trang nói:

- Bây giờ nói lại chuyện chính. Thượng Quan lão tiền bối vừa tỏ ý muốn nhận ngươi làm đệ tử, ngươi có ưng thuận không?

Vũ Duy Ninh kính cẩm đáp:

- Được Thượng Quan lão tiền bối ra ơn thu dụng, thật là ba sinh có phúc, tiểu nhân lẽ nào khô ngưng thuận.

Du Lập Trung nói:

- Nếu đã như thế, thì ngươi còn chờ gì nữa?

Vũ Duy Ninh hiểu ý, vội vàng hướng về Thiên Thủ kiếm khách quỳ xuống, móp đầu lạy nói:

- Sư phụ ở trên, xin nhận một lạy của đệ tử!

Chương 35: Khải ca về bản minh

Thiên Thủ kiếm khách đỡ chàng đứng dậy nghiêm trang nói:

- Đừng lạy lục nhiều chuyện, lão phu chỉ muốn làm một nửa sư phụ của ngươi thôi.

Vũ Duy Ninh chẳng hiểu thế nào là "Một nửa sư phụ," nhất thời ngơ ngác khứng lại.

Du Lập Trung cười hỏi:

- Thượng Quan huynh nói "Một nửa sư phụ' ý tứ là...

Thiên Thủ kiếm khách đáp:

- Ngu huynh tính tình lười biếng, không thể kiên trì dạy dỗ đệ tử, mà thằng nhỏ này uống thuốc độc chưa được giải, phải tới Đồng Tâm Minh một phen, mà sau khi y tới Đồng Tâm Minh... có thể không có cách nào rời đi ngay được, cho nên...

Nói tới đó, rút trong ngực ra một tập sách nhỏ, đưa Vũ Duy Ninh nói:

- Một thân võ học của lão phu đều viết ra ở đây, ngươi có thể tự mình chăm chỉ rèn luyện, chỗ nào không hiểu, có thể nhờ Du minh chủ chỉ điểm cho. Sau này có khi nào rảnh, lão phu sẽ đích thân dạy bảo ngươi.

vũ Duy Ninh đưa hay tay đón lấy tập sách run run sợ sợ nói:

- Đệ tử không thông minh, không biết có thể...

Thiên Thủ kiếm khách ngắt lời nói:

- Có thể chứ, chỉ cần ngươi hết lòng dốc chí, sau nửa năm thành tựu chắc sẽ không kém bất kỳ một vị đặc sứ áo vàng nào của Đồng Tâm Minh đâu!

Du Lập Trung nói theo:

- Đúng đấy, ngươi đã ăn trái nhân sâm ngàn năm, công lực đã có, từ nay về sau bất kể là luyện công phu gì, cứ luyện là được, nếu có kém chỉ là về kinh nghiệm đối địch mà thôi!

Nói tới đó, quay sang hỏi Thiên Thủ kiếm khách:

- Thượng Quan huynh không muốn về Đồng Tâm Minh cùng tiểu đệ sao?

Thiên Thủ kiếm khách lắc đầu nói:

- Không, ngu huynh hiện nay rất có hứng thú về vị bang chủ Phục Cừu bang kia, muốn đuổi theo để dò xét, nếu thu lượm được tin tức gì, ngu huynh sẽ tìm cách thông báo cho ngươi biết.

Nói xong, đứng phắt lên.

Du Lập Trung cũng đứng lên theo vòng tay đưa tiễn nói:

- Thượng Quan huynh mà gặp Lư huynh, hãy đem mọi việc kể cho anh ấy, cũng mời anh ấy lại ra tay giúp đỡ cho. Tiểu đệ tự biết dựa vào thực lực hiện tại rất khó mà dẹp yên đám Phục Cừu bang gây loạn.

Thiên Thủ kiếm khách cười nói:

- Được thôi, nếu Lư huynh còn sống, sớm muộn gì cũng tìm được y mà!

Nói xong, thân người đã bay vọt lên, giống như một đám mây đen phấp phới bay đi.

Vũ Duy Ninh quỳ xuống dưới đất lạy tiễn, đến khi thân hình của Thiên Thủ kiếm khách đã mất hẳn trong khu rừng trên núi mới đứng đậy.

Du Lập Trung kéo Hắc công công Vũ Vân Đỉnh giả dậy nói:

- Được thôi, chúng ta đi thôi.

Vũ Duy Ninh và Du Băng Viên cũng kéo Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ giả và Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình giả dậy, già trẻ ba người rảo bước đi nhanh, tiến về phía ngọn chủ song của Bắc Nhạc.

Đêm tối núi sâu, nhưng được cái còn cách Đồng Tâm Minh không xa, đường đi lại rất quen thuộc, nên không quá nửa giờ, già trẻ ba người đã tới chân ngọn núi có trụ sở của Đồng Tâm Minh Vừa bước vào đường lên núi, chợt nghe trên rừng cây trước mặt có tiếng người trầm giọng lên tiếng hỏi:

- Người tới là ai đó?

Du Lập Trung đáp:

- Lão phu đây!

Người trên cây vừa mừng rỡ, vừa ngạc nhiên "a" lên một tiếng nói:

- Minh chủ về rồi à?

Du Lập Trung đáp:

- Đúng thế, Đồng Tâm Minh có chuyện gì lạ không?

Người ấy nói:

- Đêm qua phát hiện được có người lên núi do thám, kế đã bị mấy vị đặc sứ áo vàng đuổi chạy rồi.

Du Lập Trung nói:

- Bảy mươi hai lão ma chạy thoát khỏi Chính Tâm lao rất có thể sẽ kéo bầy tới xâm phạm, các ngươi phải cẩn thận canh gác, nếu phát hiện có nhiều người lên núi thì lập tức gióng chuông báo động!

Người ấy nói:

- Vâng ạ, thưa minh chủ!

Du Lập Trung không nói gì nữa, đi đầu vọt thẳng lên đỉnh núi.

vũ Duy Ninh không nhìn thấy người phát thoại nói chuyện với Du Lập Trung, nhịn không hỏi khẽ Du Băng Viên:

- Du cô nương, người mới rồi là ai thế?

Du Băng Viên nói:

- Là đặc sứ áo bạc phụ trách việc giữ cửa núi.

Vũ Duy Ninh ngạc nhiên hỏi:

- Ở đây cũng có đặc sứ áo bạc à?

Du Băng Viên cười nhẹ một tiếng nói:

- Thế ngươi cho rằng chỉ ở Chính Tâm lao mới có đặc sứ áo bạc hay sao?

Vũ Duy Ninh cười nụ nói:

- Phải rồi, phải rồi. Các đặc sứ áo bạc ở đây và các võ sĩ áo bạc ở Chính Tâm lao cũng như nhau chứ gì?

Du Băng Viên nói:

- Cũng như nhau. Đặc sứ áo bạc là người tuyển lựa trong ba bang hai giáo chín môn phái, bọn họ tuy võ công không bằng các đặc sứ áo vàng nhưng cũng là cao thủ hạng nhất cả!

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta còn một việc chưa rõ, Đồng Tâm Minh đã dựng đặt ở đây, tại sao Chính Tâm lao lại đem xây dựng ở núi Trường Bạch cách xa mấy ngàn dặm như vậy?
Du Băng Viên nói:

- Tòa Chính Tâm lao ở núi Trường Bạch vốn không phải là Chính Tâm lao của Đồng Tâm Minh, mà là sản nghiệp của phái Trường Bạch. Sau vì Đồng Tâm Minh bắt được một mạch quá nhiều bọ ma đầu. Chính Tâm lao ở đây không đủ giam, phái Trường Bạch bèn nhường lại, đổi làm Chính Tâm lao, chuyên để giam những người bị Đồng Tâm Minh phán xét là cầm cố trọn đời. Ban đầu cha ta cho rằng chỗ ấy cách Đồng Tâm Minh quá xa, coi sóc bất tiện, nhưng nhất thời tìm không ra một chỗ nào khác, cho nên phải miễn cưỡng dùng.

Vũ Duy Ninh nói:

- Té ra như thế, ôi... giả như Chính Tâm lao không đặt ở đó, tiểu nhân cũng không gặp phải một cơn đại họa, đó thật là lòng trời...

Trong lúc trò chuyện, tòa Tứ Hải Đồng Tâm Minh to lớn đã hiện ra trước mắt già trẻ ba người.

Già trẻ ba người còn cách cổng Đồng Tâm Minh khoảng một tầm tên...

Keng! Keng!... Keng!...

Keng! Keng!... Keng!...

Đột nhiên, trên đỉnh lầu Đồng Tâm Minh vang lên một hồi chuông đồng chậm rãi ngân nga!

Keng! Keng!... Keng... Trong lòng rung động, vội dừng chân hỏi:

- A! Bọn họ đánh lên Đồng Tâm Minh à?

Du Băng Viên cười nói:

- Không phải, đây là tiếng chuông đón chào cha ta trở về Đồng Tâm Minh.

Vũ Duy Ninh chợt hiểu ra, ngạc nhiên hỏi:

- Chúng ta mới tới chỗ này, Đồng Tâm Minh đã biết rồi sao?

Du Băng Viên đáp:

- Đúng thế. Mới rồi vị đặc sứ áo bạc kia thấy cha ta lên núi, đã thả bồ câu mang thư lên Đồng Tâm Minh... Ngươi xem kia, mười tám vị đặc sứ áo vàng và các vị đại biểu đang sắp hàng ngoài cổng lớn Đồng Tâm Minh để đón tiếp cha ta kìa!

Vũ Duy Ninh đưa mắt nhìn, quả nhiên thấy trước cửa lớn Đống Tâm Minh sâu hun hút lố nhố rất nhiều người đứng, đứng ở trước điện dường như là quyền minh chủ Vô Trần thượng nhân và minh chủ phu nhân, trong lòng bất giác được an ủi, tự nhủ:

- Bà ta thấy chồng và con gái đều trở về bình an, trong lòng nhất định rất vui vẻ, tuy chồng bà ta không phải do mình cứu, nhưng Du Băng Viên thì do mình cứu ra khỏi hang đá. Chờ lúc bà ta thấy mình rồi, chắc sẽ thay đổi cảm giác....

chàng nghĩ tới đó, mặt mũi chợt nóng bừng.

Lúc ấy, một đám người đang xếp hàng ngoài cổng lớn đón tiếp trông thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung trở về, người nào cũng mừng rỡ ra mặt, cùng bước lên thi lễ nói:

- Minh chủ mới về!

Du Lập Trung cười nụ vòng tay nói:

- Đúng thế. Làm phiền các vị ra đón tiếp, lão phu rất hổ thẹn.

Vô Trần thượng nhân chắp tay nói:

- Bọn lão phu đang bàn việc đi giúp đỡ minh chủ, không ngờ minh chủ... ô, ba người này...

ông ta nhìn rõ ba người mà bọn Du Lập Trung cắp bên hông là ba đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh - Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình và Hắc công công Vũ Văn Đỉnh - không kìm được ngạc nhiên buột miệng kêu lên.

Mọi người còn lại cũng đều thấy rõ diện mạo ba tù nhân, Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình, Hắc công công Vũ Văn Đỉnh ba người đang đứng trong hàng càng kinh ngạc nhảy lên kêu:

- Trời ơi! Ba người này là ai? Sao lại giả trang bọn ta tới đây?

Du Lập Trung đưa Hắc công công Vũ Văn Đỉnh giả cho Hắc công công Vũ Văn Đỉnh, cười nói:

- Ba vị đặc sứ xin hãy đem ba người này giam vào Chính Tâm lao trước đã, rồi trở lại sảnh đường nghị sự nghe lão phu kể lại việc vừa qua!

Hắc công công Vũ Văn Đỉnh giả, tát luôn một chưởng hất cả mặt qua một bên, chửi lớn:

- Có điều đại kiếp chưa trừ, bang chủ Phục Cừu bang là hậu nhân của Ngũ Tuyệt Thần Bộc Dương Phi Hồng năm xưa thì càng đáng sợ. Đồng Tâm Minh từ nay trở đi gặp sóng gió thế nào thì có thể hiểu rồi. Cho nên lão phu mong các vị đề cao cảnh giác, đem hết nghị lực ra đón chờ một trường huyết chiến.

Dừng lại một chút lại nói tiếp:
- Đêm nay đã khuya, xin các vị về nghĩ, sáng mai lão phu sẽ cùng các vị bàn bạc kế hoạch đối phó.

Mọi người đang chuẩn bị rời chỗ, chợt một đại biểu của Bạch Y giáo cao giọng nói:

- Chờ một chút bản nhân có chuyện muốn nói!

Du Lập Trung hỏi:

- Nhĩ đại biểu có y kiến gì?

Đại biểu họ Nhĩ đứng dậy chỉ Vũ Duy Ninh hỏi:

- Bản nhân muốn thỉnh giáo minh chủ sẽ xử trị thiếu niên này ra sao?

Du Lập Trung cười gượng một lúc nói:

- Lão phu thấy y Vô tội, nhưng trong các vị đại biểu có ai thấy y Vô tội, tự nhiên lão phu không có quyền giải thoát cho ỵ...

Đại biểu họ Nhĩ cương quyết nói:

- Bản nhân thấy y có tội. Vì tội lỗi của y mà hơn chín mươi người coi giữ Chính Tâm Lao mất mạng. Hôm qua tệ giáo và phái Võ Đương lại báo tin tới, là có một cao thủ của tệ giáo và ba vị đạo trưởng phái Võ Đương vì có thù với người trong bảy mươi hai lão ma, nên mấy ngày trước đã bị chúng giết hại. Đó đều là do tội lỗi của y gây ra, giả như y không thả đám ma đầu ấy ra, thì không thể nào dẫn tới những việc ấy.

Du Lập Trung chau mày nói:

- Được rồi. Nhĩ đại biểu thấy y có tội có thể để xuất yêu cầu phán xét y. Có điều y vừa tới Đồng Tâm Minh, Nhĩ đại biểu có thể cho y nghỉ ngơi một đêm, sang mai sẽ xử trị không?

Miêu đại biểu vội lấy ra một viên thuốc giải đưa lên, nói:

- Đây là thuốc giải. Hôm trước là y tình nguyện uống thuốc độc, nên Vi đặc sứ tới hỏi tại hạ lấy một viên, chuyện này tại hạ không chủ trương.

Du Lập Trung cười cười, cầm lấy viên thuốc giải đưa cho Vũ Duy Ninh, dặn con là Du Ngọc Long sắp xếp cho Vũ Duy Ninh một chỗ nghỉ, rồi cùng phu nhân và con gái trở về nơi nghỉ của mình.

Du Ngọc Long dắt Vũ Duy Ninh tới một căn phòng, cùng chàng nói chuyện từ khi chia tay vừa xong, đang chuẩn bị trở ra thì minh chủ phu nhân và Du Băng Viên bước vào.

Vũ Duy Ninh vội vàng đứng dậy thi lễ, minh chủ phu nhân cười nói:

- Đã uống viên thuốc giải kia chưa?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Thưa uống rồi.

Minh chủ phu nhân ngồi xuống một cái đôn thân mật cười nói:

- Tốt lắm, hài tử. Băng Viên vừa kể tỉ mỉ mọi chuyện cho lão nhân nghe rồi. Ngươi bất chấp tất cả để cứu Băng Viên ra khỏi hang đá, lão thân rất cám ơn.

Vũ Duy Ninh nói:

- Đó là phận sự của tiểu nhân, không dám nhận lời khen.

Minh chủ phu nhân nói:

- Nghe nói bà nội ngươi qua đời rồi phải không?

Minh chủ phu nhân an ủi:

- Không hề gì, đã biết là ở Nương Tử quan, thì sớm muội gì cũng tìm được thôi.

Kế đó bà lại hỏi cặn kẽ về thân thế của Vũ Duy Ninh, khi biết chàng mồ côi cha mẹ từ nhỏ thì tỏ vẻ rất thương cảm, an ủi và khích lệ chàng một lúc, rồi cùng Du Băng Viên đứng đậy trở ra.

Sáng hôm sau, Du Lập Trung sai người mời Vũ Duy Ninh tới cùng ăn sáng. Trong bữa ăn Du Lập Trung nói:

- Ba người giả các đặc sứ áo vàng bị bắt hôm qua đúng là người trong bảy mươi hai lão ma, tên chúng là Sáp Sĩ Hổ Quách Giang, Hận Thiên ông Từ Tam Giáp, Tam Cước Kỳ Lân Hồ Hóa Long. Bản danh sách của người có thể bôi thêm ba tên người ấy rồi.

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Hiện giờ bọn họ ở đâu?

Du Lập Trung nói:

- Trong Chính Tâm lao.

Vũ Duy Ninh lại hỏi:

- Chính Tâm lao ở đây đặt tại chỗ nào?

Du Lập Trung nói:

- Ở dưới đất giữa tòa nhà Đồng Tâm Minh này. Tất cả có hai mươi phòng giam, đủ nhốt sáu mươi người, nhưng hiện tại chỉ còn bảy phòng trống, số kia đã giam người roi...

Vũ Duy Ninh nói:

- Ba người ấy có phải bị Đồng Tâm Minh phán xử lần nữa không?

Du Lập Trung lắc đầu nói:

- Không cần thiết.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nhưng minh chủ cũng nên hỏi cung họ một phen có thể qua đó biết thêm về tình hình Phục Cừu bang.

Du Lập Trung nói:

- Đêm qua đã hỏi qua rồi, lời khai của bọn họ đều như nhau, chỉ biết Vô Danh Ma là hậu nhân của Ngũ Tuyệt Thần Ma Bộc Dương Phi Hồng, ngoài ra chẳng biết thêm gì khác Vũ Duy Ninh nói:

- Thật là ăn khớp đấy.

Du Lập Trung nói:

- cỏ thể vì ba người này không phải là hậu nhân của mười hai Vũ Sát Tinh, lại mới thoát khỏi Chính Tâm Lao chưa bao lâu, không có quan hệ nhiều với Vô Danh Ma, nên có lẽ thật tình không biết tên họ và lai lịch của y.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ít nhất bọn họ cũng phải biết nơi Vô Danh Ma ở chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau