ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thương Dung tựu nghĩa

Ăn cơm xong nữ nhân tóc bạc rút hai tấm ván dài đặt trong phòng khách, rồi trở vào phòng ôm ra một cái chăn bông, cười nói:

- Hài tử, lão nhân ở đây chỉ có một phòng khách một phòng ngủ, nên đêm nay ngươi chịu khó ngủ trong phòng khách vậy!

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Không sao, thế này là quá tốt rồi. Một đêm rồi qua không có gì đáng nói.

Sáng sớm hôm sau, lúc Vũ Duy Ninh tỉnh dậy nữ nhân tóc bạc đã nấu xong cơm sáng, lại nắm cho Vũ Duy Ninh sáu vắt cơm nắm cho chàng ăn dọc đường, Vũ Duy Ninh rất cảm kích, cảm ơn không thôi, lúc ra đi lại lấy ra năm lạng bạc đặt lên bàn nói:

- Đại nương, đây chỉ là ý mọn cám ơn, kính xin ngài nhận cho.

Nữ nhân tóc bạc thản nhiên nói:

- Cất đi!

Vũ Duy Ninh đỏ mặt cười nói:

- Tiểu nhân biết là không đủ tỏ ý thành kính, nhưng hiện tại tiểu nhân chỉ có thể lấy đây để tỏ ý mọn cám ơn...

Nữ nhân tóc bạc không đợi chàng nói hết câu, lại nói:

- Cất đi, có nghe thấy không!

Vũ Duy Ninh khó chịu nói:

- Đại nương, hay người chê ít?

Nữ nhân tóc bạc lạnh lùng nói:

- Dẫu là nhiều gấp một trăm lần bấy nhiêu đi chàng nữa, lão thân cũng chẳng coi vào đâu!

Vũ Duy Ninh biết là bà ta nhất định không chịu lấy, đành cất lại vào bọc, vòng tay nói:

- Níu vậy, tiểu nhân xin cáo từ, lần này nếu tiểu nhân gặp được gia tổ mẫu thì trong vòng nữa tháng, tiểu nhân sẽ đưa bà tới đây, được không?

Nữ nhân tóc bạc cười nói:

- Tối hôm qua lão thân đã đồng ý với ngươi rồi.

Vũ Duy Ninh lại cám ơn lần nữa, rồi chào ra khỏi căn nhà tre, tiếp tục theo bản đồ đi về phía bắc.

Từ khi ra khỏi Trường Bạch đến nay, đây là ngày đầu tiên chàng cảm thấy khoan khoái và ấm áp trong lòng. Trên đời tuy nhiều kẻ ác, song người tốt cũng không ít, chỉ là một người trông không phải là xấu như nữ nhân tóc bạc mà bắt bà ta phải cô đơn đau khổ, thì thật đau lòng...

Chàng thông cảm với nữ nhân tóc bạc, rất bất bình cho cảnh ngộ của bà ta, song chàng lại không biết rằng sau khi chàng đi khỏi gian nhà tre không lâu, lại có một người rón rén bước vào đó gặp nữ nhân tóc bạc.

Người ấy chính là Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh.

Vào buổi trưa ngày thứ ba, Vũ Duy Ninh đã tới Đồng Tâm Minh, phải báo tin cho Bạch Hiệp Du Ngọc Long đi cứu Thánh Hiệp Du Lập Trung càng sớm càng tốt, cho nên trên suốt đường đi chàng không dám nghĩ ngơi nhiều, cũng vì thế nên khi tới Đồng Tâm Minh rồi, chàng đã Vô cùng mỏi mệt.

Nhưng trước một dinh thự Vô cùng to lớn bày ra trước mắt, chàng lại cảm thấy tinh thần phấn chấn.

Đó là một ngôi lầu đá nóc tròn màu trắng, cao khoảng bảy trượng, chia làm ba tầng, bốn bên cột đá san sát như rừng, cửa lớn có vòm, bên ngoài đặt hai con sư tử đá, khí thế hùng vĩ phi thường.

Trên môn đình có một tấm biển treo dọc khắc năm chữ đại tự thếp vàng.

Bốn bên ngôi lầu là một quãng trường khoảng khoát bằng phẳng bằng cỏ xanh, hai bên lại có vườn hoa, trong vườn có đình nghĩ mát, giả sơn, ao sen, luống hoa, nhìn ra người ta sẽ thấy trong lòng tiêu tan hết tục nệm, cảm thấy đây là một nơi bình yên hạnh phúc.

Cảnh tượng ở đây còn cho người ta một cảm giác về chính khí bàng bạc thanh khiết.

Đây chính là trụ sở trung tâm của tổ chức Đồng Tâm Minh liên hợp hai bang ba giáo chuyên duy trì an ninh trong võ lâm!

Vũ Duy Ninh hít một hơi thật sâu, đứng trước một nơi đất thánh trang nghiêm như vậy chàng có cảm giác sùng kính, đồng thời cũng cảm thấy rất xâu hổ, vì mình đã phá hoại an ninh của võ lâm, là một tội nhân đem lại phiền phức cho Đồng Tâm Minh!

Đang lúc giữa trưa nên người trong Đồng Tâm Minh đều nghỉ ngơi, bốn bề đều rất yên ăng.

Vũ Duy Ninh đang định cất bước tiến vào chợt nghe sau lưng có người nói:

- Lão đệ, hôm nay Đồng Tâm Minh nghỉ để họp, ngươi tới có chuyện gì vậy?

Giọng nói cất lên đột ngột, khiến Vũ Duy Ninh giật mình, thấy một lão nhân áo xanh tiên phong đạo cốt, tướng mạo thanh kỳ, vội quay người vòng tay hỏi:

- Xin hỏi lão trượng có phải là người trong Đồng Tâm Minh?

Lão nhân áo xanh châm chú nhìn chàng một lúc như để đánh giá, rồi gật đầu nói:

- Phải rồi, lão đệ có gì dạy bảo?

Vũ Duy Ninh cung kính nói:

- Tiểu nhân là Vũ Duy Ninh, có việc muốn ra mắt Bạch Hiệp, làm phiền lão trượng dắt vào được không?

Lão nhân áo xanh thoáng biến sắc, mắt lóe tinh quang hỏi:

- A! Ngươi là Vũ Duy Ninh? Là Vũ Duy Ninh giải thoát cho bảy mươi mốt tên ma đầu phải không?

Vũ Duy Ninh cúi đầu đáp:

- Vâng ạ.

Lão nhân áo xanh đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay chàng nói:

- Tốt lắm, ngươi đi theo ta!

Nói xong, kéo Vũ Duy Ninh vào trong.

Vũ Duy Ninh thấy lão nhân đầy vẻ đối địch, nhưng chàng không sợ, cũng không nghĩ tơi việc chống cự, chàng biết việc Thánh Hiệp Du Lập Trung tha cho mình chắc đã được Bạch Hiệp Du Ngọc Long thông báo cho đại biểu các môn phái ở Đồng Tâm Minh, nên lúc này người ở Đồng Tâm Minh nhất định không bắt chàng để trị tội, mà nói cho hết kế, nếu đại biểu các môn phái phản đối chủ trương của Thánh Hiệp Du Lập Trung muốn bắt mình để trị tội thì cũng chẳng hề gì, vì chính mình là kẻ có tội kia mà.

Vì vậy, tuy lão nhân áo xanh nắm cổ tay chàng rất chặt, chàng cũng không hề chống cự, trong lòng chỉ cười gượng tự nhủ:

- Ta đã dám tới đây, chẳng lẽ ngươi còn sợ ta chạy trốn à?

Lão nhân áo xanh kéo chàng vào cổng lớn, đi qua một dãy hành lang, mở cửa một gian phòng, đẩy Vũ Duy Ninh vào rồi lạnh lùng nói:

- Ngươi cứ chờ ở đây một lúc, lão phu sẽ quay lại ngay.

Vũ Duy Ninh nghe thấy lão nhân khóa cửa bên ngoài, trong lòng chỉ cười gượng, chẳng nóng ruột chút nào, chàng biết đã tới Đồng Tâm Minh thì phải gặp được Bạch Hiệp Du Ngọc Long, chỉ có gặp Bạch hiệp Du Ngọc Long thì mới có thể giải quyết mọi chuyện được.

Không lâu, một hồi chuông du dương đột nhiên vang lên từ giữa Đồng Tâm Minh truyền lại.

Vũ Duy Ninh tuy đến Đồng Tâm Minh lần đầu, nhưng nghe thấy tiếng chuông, cũng biết đó là tín hiệu triệu tập mọi người tới họp, bèn nghĩ thầm:

- Lát nữa nếu bọn họ hỏi mục đích mình đến Đồng Tâm Minh làm gì, mình sẽ nói thế nào đây? ô, mình phải nói riêng với Du đặc sứ thôi, Đồng Tâm Minh người nhiều miệng lắm, nếu mình đem âm mưu dụ giết đặc sứ của Tam Tuyệt Độc Hồ ra nói trước chỗ đông người, chỉ sợ sẽ bị Tam Tuyệt Độc Hồ biết được...

Đang còn suy nghĩ, đã có người mở khóa ngoài cửa, kế đó cánh cửa mở ra, lão nhân áo xanh và một lão nhân áo vàng mặt to mày rậm sóng vai đứng ngoài cửa, lão nhân áo vàng mặt lộ vẻ nghiêm nghị chăm chú nhìn Vũ Duy Ninh một lúc rồi cất tiếng trầm giọng hỏi:

- Ngươi là Vũ Duy Ninh phải không?

Vũ Duy Ninh biết ông ta là đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh bèn vòng tay đáp:

- Vâng ạ, tiểu nhân có việc xin được gặp Du đặc sứ.

Lão nhân áo vàng không đáp, khẽ vẫy tay nói:

- Ra đây!

Vũ Duy Ninh bình thản bước ra khỏi phòng,lão nhân áo vàng lập tức quay người đi, nói: - Đi theo lão phu!

Sau đó, Vũ Duy Ninh bị đưa tới một phòng họp lớn!

Đó là một gian sảnh đường nghị sự hình tròn rộng chừng mười mấy trượng vuông, bày biện sạch sẽ đàng hoàng, ở giữa có một cái bàn đỏ, phía sau đặt ba chiếc ghế, ở sau nữa là một bức vách trắng trên có vẽ một quả tim thật lớn, hai bên viết một đôi liễn:

Tứ hải đồng tâm cùng ước hẹn Tám phương một dạ giữ an ninh.

Lúc ấy ở chỗ ngồi chính giữa tại cái bàn đỏ có một hòa thượng già mặc áo cà sa mặt mày từ hòa đang ngồi.

Lúc ấy ai nhìn cũng biết rằng lão hòa thượng ngồi chỗ của minh chủ Đồng Tâm Minh Thánh Hiệp Du Lập Trung cho nên thấy ông ta ngồi ở đó, Vũ Duy Ninh bất giác ngầm thấy lạ lùng.

Chỗ đối diện với cái bục có một cái bàn dài màu trắng, là chỗ ngồi của đại biểu các phái, trên bàn đặt rất nhiều bảng gỗ nhỏ, ghi rõ danh hiệu các phái để phân biệt, từ trái sang phải là Hắc Y giáo, Cùng gia bang, Hoa Sơn phái, Trường Bạch phái, Ngũ Thông giáo, Thiếu Lâm phái, Võ Đang phái, Côn Luân phái, Thái Cực môn, Không Động phái, Thanh Thành phái, Tuyết Sơn phái, Hải Dương phái, Bạch Y giáo, mỗi bang phái đều có ba chỗ ngồi cho đại biểu, trong đó phái Thiếu Lâm thiếu một người, cho nên đại biểu có mặt gồm bốn mươi mốt vị, không khí nghiêm trang.

Phía sau các đại biểu là từng dãy từng dãy chỗ ngồi dự thính, có thể đủ chỗ cho hàng ngàn người, lúc ấy không có một vị.

Phía sau chỗ ngồi dự thính lại có một cái bàn dài phía sau đặt mười tám chiếc ghế, lúc ấy chỉ có bảy vị áo vàng ngồi.

Đó hiển nhiên là các đặc sứ áo vàng võ công cao cường của Đồng Tâm Minh, kể cả vị đưa Vũ Duy Ninh vào sảnh đường nghị sự nữa là tám người, vậy hôm nay còn mười vị nữa đi đâu?

Câu hỏi ấy chỉ thoáng qua đầu Vũ Duy Ninh chứ chàng không tiếp tục suy nghĩ phán đoán gì nữa, vì lúc ấy bốn mươi mốt vị đại biểu đã nhao nhao đứng dậy nhìn chàng, khuôn mặt nào cũng đầy vẽ phẫn nộ, làm chàng cảm thấy run sợ, không tự chủ được nữa.

- Đi lên phía trước kia!

Lão nhân áo vàng đẩy chàng tới dưới cái bục, rồi nhìn vị hòa thượng già ngồi tại cái bàn đỏ khom người nói:

- Khải bẩm quyền minh chủ, tội tặc Vũ Duy Ninh đã tới.

Bẩm xong, quay nhìn Vũ Duy Ninh lạnh lùng nói:

- Ngồi trước mặt kia là Vô Trần thượng nhân đại biểu phái Thiếu Lâm, hiện đang thay minh chủ xử lý công việc!

Câu nói rõ ràng có ý muốn Vũ Duy Ninh kính lễ với Vô Trần thượng nhân.

Vũ Duy Ninh bèn hướng lên phía trên vòng tay vái một cái nói:

- Tiểu nhân là Vũ Duy Ninh xin ra mắt quyền minh chủ!

Vô Trần thượng nhân khẽ gật đầu, im lặng nhìn chàng một lúc mới cất giọng rõ ràng bình thản hỏi:

- Tiểu thí chủ có đúng là Vũ Duy Ninh giải thoát cho bảy mươi mốt tù phạm trong Chính Tâm lao không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng.

Vô Trần thượng nhân thấy chàng có vẽ bình tĩnh, trong lòng chợt ngờ vực, lại nói:

- Câu trả lời của tiểu thí chủ là có quan hệ tới sống chết của ngươi đấy. Lão nạp hỏi lại một lần nữa: Ngươi có đúng là Vũ Duy Ninh đã giải thoát cho bảy mươi mốt tù phạm trong Chính Tâm lao hay không?

Vũ Duy Ninh lại gật đầu nói:

- Đúng thế. Nếu quyền minh chủ không tin, có thể mời Du đặc sứ ra nhìn xem, ông ta đã biết mặt tiểu nhân rồi.

Vô Trần thượng nhân im lặng một lúc chậm rãi nói:

- Được, hôm nay ngươi tới Đồng Tâm Minh làm gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân có việc muốn gặp Du đặc sứ.

Vô Trần thượng nhân nói:

- Có chuyện gì mà muốn gặp Du đặc sứ?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Chuyện này rất quan trọng, tiểu nhân hy vọng được nói với Du đặc sứ trước, xin quyền minh chủ cho tiểu nhân gặp Du đặc sứ được không?

Vô Trần thượng nhân đáp:

- Du đặc sứ hiện không có mặt ở Đồng Tâm Minh, ngươi có chuyện gì có thể nói với lão nạp đây được rồi.
Vũ Duy Ninh chợt sững sốt hỏi:

- Du đặc sứ không có ở Đồng Tâm Minh à? ông ta đi đâu vậy?

Vô Trần thượng nhân cười khẽ nói:

- Du đặc sứ đi đâu, dường như tiểu thí chủ cũng biết kia mà?

Vũ Duy Ninh cảm thấy rung động, buột miệng nói:

- Chẳng lẽ Du đặc sứ tới núi Hồng Đào sao?

Vô Trần thượng nhân cười nụ nói:

- Đúng thế. Hôm trước Bách Nhãn thiền sư trụ trì Ngũ Đài thiền tự đến bản minh nói tiểu thí chủ bắt được một tên Tam Tuyệt Độc Hồ giả, theo lời kể thì đó là mưu kế của Tam Tuyệt Độc Hồ thật, y giả nhận lời đưa tiểu thí chủ tới núi Hồng Đào gặp lệnh tổ mẫu, mục đích là để dụ giết Du minh chủ, nhưng tiểu thí chủ ngầm thông báo cho Du minh chủ biết, có phải không?

Vũ Duy Ninh thầm thấy nóng ruột, lòng nghĩ Tam Tuyệt Độc Hồ hoàn toàn không biết việc mình ngầm báo cho Du minh chủ việc ấy, lúc này mà ở đây có gian tế, thì chỉ một câu nói ấy của Vô Trần thượng nhân cũng đủ cho mình rơi vào chỗ chết rồi, mình khó phủ nhận, bèn gật đầu đáp:

- Đúng thế!

Vô Trần thượng nhân lại nói tiếp:

- Vì vậy Du minh chủ định tương kế tựu kế tiêu diệt quần ma, mới nhờ Bách Nhãn thiền sư tới báo, dặn là điều động trước mười vị đặc sứ áo vàng của bản Minh tới núi Hồng Đào mai phục, trong mười vị ấy đương nhiên có Bạch Hiệp Du đặc sứ. Tiểu thí chủ đã biết Du đặc sứ ắt đã rời bản minh đi tới núi Hồng Đào, tại sao hôm nay lại chợt tới đây xin gặp?

Vũ Duy Ninh khe khẽ nói:

- Tuy tiểu nhân biết rằng Du minh chủ thỉnh cầu Bách Nhãn thiền sư giúp đỡ, nhưng lại không biết là Du minh chủ nhờ Bách Nhãn thiền sư tới đây báo lại, cho nên hoàn toàn không biết gì về việc mười vị đặc sứ áo vàng đã tới mai phục núi Hồng Đào.

Vô Trần thượng nhân ánh mắt chăm chú nhìn chàng hỏi:

- Du minh chủ không nói cho thí chủ biết à?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Đúng thế.

Vô Trần thượng nhân ngạc nhiên nói:

- Kỳ lạ thật, Du minh chủ phải đem kế hoạch ấy nói cho tiểu thí chủ biết mới đúng chứ!

Vũ Duy Ninh nói:

- Lúc ấy tiểu nhân có hỏi, nhưng Du minh chủ nói rằng tiểu nhân không cần phải biết.

Vô Trần thượng nhân nhăn tít lông mày tỏ vẻ suy nghĩ rất lung nhìn chàng một lúc, lại hỏi:

- Vậy thí chủ cứ theo lẽ giờ này thí chủ phải đang cùng Du minh chủ áp giải Tam Tuyệt Độc Hồ giả tới núi Hồng Đào mới đúng, tại sao tiểu thí chủ lại đột nhiên tới đây?

Vũ Duy Ninh nhất thời cảm thấy rất khó nói, vì chỗ đông người thế này, nếu chàng đem hết nội tình ra nói, nếu chẳng may bị gian tế của bọn ma đầu trà trộn vào nghe được, thì không những là làm khó khăn thêm cho việc giải cứu Thánh Hiệp Du Lập Trung, mà bà nội mình ắt cũng sẽ bị Tam Tuyệt Độc Hồ giết hại, nên chàng chưa trả lời ngay, chỉ lặng lẽ đứng im.

Vô Trần thượng nhân thấy chàng không trả lợi lại càng thấy ngờ vực, nói:

- Tiểu thí chủ, ngươi không thể trả lời câu hỏi ấy sao?

Vũ Duy Ninh ngẩng đầu lên nói:

- Có thể trả lời, nhưng tiểu nhân hy vọng được nói trước với minh chủ phu nhân, không rõ minh chủ phu nhân có ở đây không?

Vô Trần thượng nhân thoáng biến sắc, đột nhiên đứng dậy trầm giọng hỏi:

- Du minh chủ bị hại rồi có phải không?

Dường như ông ta thấy Vũ Duy Ninh muốn gặp Bạch Hiệp Du Ngọc Long không được lại đổi qua xin gặp Minh chủ phu nhân, nên đoán ra là Thánh hiệp Du Lập Trung bị hại, thần sắc Vô cùng khẩn trương.

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Chưa, giờ này Du minh chủ vẫn còn khỏe, có điều... ồ, quyền minh chủ có thể ưng thuận yêu cầu của tiểu nhân, cho phép tiểu nhân nói riêng với minh chủ phu nhân trước được không?

Vô Trần thượng nhân đang định trả lời, chợt nghe phía trên sảnh đường nghị sự có một giọng phụ nữ trong trẻo rõ ràng vang lên:

- Lão thân ở đây, có chuyện gì cứ nói đi.

Vũ Duy Ninh ngoái đầu nhìn lại, thấy trên cầu thang ở tầng hai có một lão phu nhân dáng vẽ cao quý đang đứng.

Bà ta khoảng sáu mươi tuổi, trên mặt già nhưng trong vẫn không mất vẻ đẹp đẻ, có lẽ lúc trẻ cũng là một mỹ nhân nổi tiếng.

Lão phu nhân này chính là Hồng Tiểu Bình, vợ Thánh Hiệp Du Lập Trung.

Tám đặc sứ áo vàng và bốn mươi mốt đại diện các phái trong sảnh đường dường như chưa phát hiện minh chủ phu nhân đã tới, lúc ấy nghe tiếng thấy người đều vội vàng đứng cả lên, tỏ ý tôn trọng.

Vũ Duy Ninh hướng về bà ta ôm quyền khom lưng hỏi:

- Người là minh chủ phu nhân ạ?

Minh chủ phu nhân khẽ gật đầu, thần thái bình thản hỏi:

- Đúng thế ngươi có chuyện gì muốn nói với lão thân?

vũ Duy Ninh nhìn nhìn các đại biểu đang có mặt, nói:

- Thật có lỗi, tiểu nhân thấy đây không phải là chỗ để nói, mong minh chủ phu nhân Minh chủ phu nhân ngắt lời nói:

- Ở đây không có ai là người lạ, ngươi cứ nói không hề gì!

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân không dám hoài nghi các vị, chỉ là tiểu nhân cho là chuyện này nói riêng với Minh chủ phu nhân trước thì hay hơn.

Minh chủ phu nhân trầm ngâm một lúc, nói:

- Được, xin Vi đặc sứ đưa y tới mật thất.

Nói xong, quay người bước đi.

Đặc sứ áo vàng họ Vi bước tới trước mặt Vũ Duy Ninh, nghiêm nghị nói:

- Vũ Duy Ninh, bỏ hết vũ khí trong người ra đi.

Vũ Duy Ninh trên người chỉ mang có ngọn chuỳ thủ nên lập tức rút ra đưa cho ông ta, nói:

- Nếu Vi đặc sứ không yên tâm, xin cứ khám xét trên người tiểu nhân.

Vi đặc sứ cầm lấy ngọn chuỳ thủ, lại đưa tay vuốt vuốt tay áo của chàng, rồi lập tức đưa chàng rời khỏi sảnh đường lên trên tầng hai, bước vào một gian mật thất.

Trong mật thất, Minh chủ phu nhân đã ngồi chờ sẵn, phía sau lưng bà ta có một thiếu nữ trẻ tuổi khoảng mười sáu mười bảy tuổi đứng.

Chương 22: Vì thủ tín uống thuốc độc

Thiếu nữ ấy mười phần xinh đẹp, mày liễu, mắt hạnh, môi son, vóc dáng yêu kiều, da trắng như mỡ đông, mặc quần áo màu hồng, trông khí chất ôn hòa có mấy phần như trời cho, rực rỡ như một đóa hoa trong vườn đứng như cây ngọc.

Vũ Duy Ninh trước nay chưa nhìn thấy thiếu nữ nào xinh đẹp như thế, vừa mới trông thấy, không kìm được mặt hồng tim đập, chân tay lính quýnh.

Minh chủ phu nhân cười nhẹ hỏi:

- Đây là tiểu nữ Du Băng Viên, nó có thể được nghe chứ?

Vũ Duy Ninh nghiêm trang vòng tay đáp:

- Dĩ nhiên, dĩ nhiên.

Minh chủ phu nhân lại chỉ Vi đặc sứ nói:

- Còn vị Phi Long Tráo Vi uy Lương đặc sứ áo vàng thứ mười của bản minh đây, ông ta cũng nghe được chứ?

Vũ Duy Ninh đối với các vị đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh tự nhiên rất yên tâm, bèn nói:

- vâng, Vi đặc sứ cũng có thể ở lại nghe.

Minh chủ phu nhân cười nói:

- Xin Vi đặc sứ khép cửa lại, người bắt đầu nói được rồi đấy.

Vũ Duy Ninh chờ Phi Long Trào Vi uy Lương khép cửa xong mới bắt đầu nói:

- Việc này rất cần bắt đầu lại, về việc tiểu nhân không biết gì bị Tam Tuyệt Độc Hồ lợi dụng để giải thoát cho bảy mươi mốt tên ma đầu ở Chính Tâm lao, chắc minh chủ phu nhân cũng nghe Du đặc sứ kể qua rồi chứ?

Minh chủ phu nhân gật đầu nói:

- Đúng thế, nghe nói ngươi phát thệ sẽ bắt bọn Tam Tuyệt Độc Hồ bảy mươi mốt người nhốt lại vào Chính Tâm lao, phải không?

Vũ Duy Ninh thẹn thùng gật gật đầu nói:

- Vâng ạ, tuy rằng tiểu nhân không đủ sức để hoàn thành, song tiểu nhân đã có nói qua với Du minh chủ, là nếu chẳng may thất bại, là vì chết, chứ chẳng phải nửa đường bỏ dở.

Minh chủ phu nhân cười nói:

- Lão nhân chúc người thành công, giờ thì nói mau đi.

Vũ Duy Ninh nói:

- sau khi tiểu nhân đội ơn minh chủ tha thứ cho rồi, muốn lập tức hành động nhưng vừa bắt đầu về nhà, thì phát hiện ra rằng gia tổ mẫu đã bị Tam Tuyệt Độc Hồ bắt mang Minh chủ phu nhân ủa một tiếng nói:

- Y bắt bà nội ngươi làm gì?

Vũ Duy Ninh căm hờn nói:

- Y để lại một lá thư, nói là sợ bà nội tiểu nhân bị người của Đồng Tâm Minh giết hại, nên đem bà nội của tiểu nhân tới nơi khác để giữ gìn, kỳ thực mục đích chính của y là muốn khống chế tiểu nhân, buộc tiểu nhân phải để y sai phái lợi dụng.

Minh chủ phu nhân nói:

- Từ đó tới nay ngươi bị trói chân trói tay phải không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Đúng thế, tiểu nhân ra Long Tuyền quan gặp bà nội, không ngờ lúc tiểu nhân tới Phụ Bình, đột nhiên Quái Thủ Phiên Thiên Chừ Tích Kỳ xuất hiện gặp tiểu nhân...

Sau đó, chàng đem toàn bộ âm mưu của Tam Tuyệt Độc Hồ muốn bắt Thánh Hiệp Du Lập Trung và diễn biến ra sao kể rõ lại hết một lượt...

Minh chủ phu nhân nghe nói chồng bị bắt, không kìm dược sự hoảng sợ, biến sắc đứng phắt lên nói:

- Nói như thế thì chồng ta hiện đang trong tay bọn chúng à?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng thế, có điều xin phu nhân yên tâm, minh chủ hiện giờ không có gì nguy hiểm tới tính mạng.

Phi Long Tráo Vi uy Lương nghe Vũ Duy Ninh nói nửa tin nửa ngờ, lúc ấy hừ lạnh một tiếng nói:

- Minh chủ võ công cái thế, đấu với sáu người tuy không thể thắng nhưng nếu muốn rút lui an toàn cũng không phải khó, làm sao bị bọn chúng bắt được?

Vũ Duy Ninh nói:

- Bọn họ nghiên cứu ra được một công phu Lục Hợp Kỳ Trận cực kỳ lợi hại, nên Du minh chủ chống không nổi mới bị bắt.

Phi Long Tráo Vi uy Lương mắt loé lên trừng trừng nhìn chàng, lại hỏi:

- Lục Hợp Kỳ Trận là cái gì vậy?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân cũng không hiểu rõ lắm, chỉ biết là hợp cả chân lực sáu người đánh, nên chưởng kình phát ra khiến người ta không cách nào chống cự. Du minh chủ chỉ gắng gượng tránh được hai đòn, đòn thứ ba không thể tránh được bắt buộc phải đón đỡ, kết quả là bị đánh ngã lăn ra trên đất, bị thương thổ huyết.

Mẹ con minh chủ phu nhân vừa sợ vừa nóng ruột, cùng đồng thanh hỏi:

- Bị thương có nặng không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không nhẹ, nhưng không hại tới tính mạng!

Minh chủ phu nhân hỏi tiếp:

- Hiện giờ người đang ở đâu?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ở một cái hang bí mật trong núi gần Phụ Bình.

Minh chủ phu nhân lập tức nhìn sang Phi Long Trào Vi uy Lương nói:

- Vi đặc sứ, chúng ta phải lập tức đi cứu người, ngươi đi nói với Vô Trần thượng nhân, xin ông hạ lệnh mỗi phái cử ra một người, thêm vào tám vị đặc sứ áo vàng các ngươi, mau lên!

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Phu nhân mà giương cờ gióng trống chắc chắn không cứu được Du minh chủ!

Minh chủ phu nhân ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi nói sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Người ngựa rầm rập kéo tới Phụ Bình, ắt sẽ bị bọn Tam Tuyệt Độc Hồ phát hiện, lúc ấy đối phương chỉ cần kề đao vào cổ Du minh chủ, thử hỏi phu nhân làm sao ra tay cứu người?

Minh chủ phu nhân như thấy có lý, bất giác gật đầu nghĩ ngợi nói:

- Ừ , thế theo ngươi thì làm thế nào để cứu được?

Vũ Duy Ninh nói:

- Lần này tiểu nhân tới Đồng Tâm Minh là theo lệnh của Tam Tuyệt Độc Hồ. Y muốn tiểu nhân dụ Du đặc sứ tới đó, vì Du minh chủ từng bắt y uống một viên thuốc độc Tán Công, hiện tại Tam Tuyệt Độc Hồ bị mất hết công lực, mà Du minh chủ cho y uống thuốc độc Tán Công xong đã vứt hết thuốc giải đi, nên mục đích của Tam Tuyệt Độc Hồ muốn tiểu nhân dụ Du đặc sứ tới, chủ yếu là để lấy thuốc giải hoặc cách điều chế thuốc giải, giả như chúng ta tương kế tựu kế, hoặc giả còn có hy vọng cứu được Du minh chủ.

Minh chủ phu nhân hỏi:

- Tương kế tựu kế thế nào?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Hiện Du đặc sứ không có ở Đồng Tâm Minh, phải xin phu nhân một mình đi theo tiểu nhân, tới nơi rồi phu nhân làm ra vẻ chịu khuất phục, đem cách điều chế thuốc giải nói ra cho Tam Tuyệt Độc Hồ...

Minh chủ phu nhân ngắt lời nói:

- Không được đâu, lão thân vốn không biết phương thuốc giải, làm sao nói ra với y?

Vũ Duy Ninh cười khẽ nói:

- Nếu phu nhân có không biết đi chăng nữa cũng chẳng cần phải nói thật ra!

Minh chủ phu nhân nói:

- Ngươi muốn lão thân cứ nói bừa ra một phương thuốc cho y chứ gì?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng thế, nhưng trong phương thuốc ấy tốt nhất là có một hai vị rất khó kiếm!

Minh chủ phu nhân nói:

- Rồi sao nữa?Vũ Duy Ninh nói:

- Lúc ấy trong thời gian Tam Tuyệt Độc Hồ nhờ người đi tìm dược vị, tiểu nhân sẽ tìm cơ hội giải thoát chu minh chủ và phu nhân.

Minh chủ phu nhân nghĩ thầm một lúc rồi gật đầu nói:

- Kế ấy không phải là dở, lão thân sẽ phái thêm người của Đồng Tâm Minh tới mai phục dưới núi để đón, đúng không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, ngoài phu nhân ra, muôn ngàn lần không được phái thêm người mai phục nữa!

Minh chủ phu nhân chăm chú nhìn chàng hỏi:

- Ngươi sợ bọn họ phát hiện ra à?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Nhất định là sẽ bị bọn họ phát hiện, mà biết đâu một người của Đồng Tâm Minh xuống núi bây giờ họ cũng biết rồi nữa kìa!

Minh chủ phu nhân trầm ngâm một lúc, lại hỏi:

- Ngươi nói ngoài Tam Tuyệt Độc Hồ ra, còn có mấy tên ma đầu nữa ở đó?

Vũ Duy Ninh nói:

- Còn có Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình, Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn, Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu, Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh, Tiềm Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng, Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh, Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương bảy người.

Minh chủ phu nhân nói:

- Vậy tới lúc ấy bọn họ có bảy người, vợ chồng ta có hai người làm sao chống nổi?

Vũ Duy Ninh nói:

- Minh chủ và phu nhân thoát ra khỏi hang động bí mật kia rồi, chỉ cốt là đừng để rơi vào Lục Hợp Kỳ Trận của bọn họ thôi, chứ muốn chạy xuống núi có khó gì đâu!

Minh chủ phu nhân khẽ ừ một tiếng, nhìn qua Phi Long Trào Vi uy Lương nói:

- Vi đặc sứ, ngươi thấy sao?

Phi Long Trào Vi uy Lương cười lạnh lùng một tiếng nói:

- Kế sách chu tất khôn ngoan đấy, chỉ có điều là phu nhân không thể khinh di là tin tưởng vào gã tiểu tử này.

Minh chủ phu nhân nhìn lại Vũ Duy Ninh nói:

- Vi đặc sứ nói rất đúng, lão thân làm sao để tin được ngươi đây?

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Về chuyện này tiểu nhân cũng đã nghĩ tới trên đường tới đây. Cách duy nhất là phu nhân cho tiểu nhân uống một liều thuốc độc không phát tác ngay, chờ sau khi minh chủ cùng phu nhân thoát hiểm xong, sẽ tìm cách gởi cho tiểu nhân thuốc giải.

Minh chủ phu nhân nói:

- Đỏ Cũng là một biên pháp, nhưng tiếc là lão thân không có loại thuốc độc như thế.

Phi Long Trào Vi uy Lương nói:

- Miêu đại biểu Ngũ Thông giáo có, để thuộc hạ đi xin một viên.

Nói xong mở cửa bước ra.

Minh chủ phu nhân trầm ngâm một lúc, quay lại hỏi Vũ Duy Ninh:

- Ngươi nói lệnh tổ mẫu còn trong tay Tam Tuyệt Độc Hồ, vậy sau khi thả vợ chồng ta ra rồi, làm sao cứu bà ta được?

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Tiểu nhân vẫn chưa nghĩ ra cách nào cứu gia tổ mẫu, tiểu nhân chỉ hy vọng lúc giải thoát cho minh chủ và phu nhân không bị Tam Tuyệt Độc Hồ phát hiện, thì gia tổ mẫu và tiểu nhân cũng tạm thời chưa bị nguy hiểm.

Minh chủ phu nhân nói:

- Nếu tình hình có thể được, lão thân sẽ nhân lúc thuận tiện cứu lệnh tổ mẫu ra, ngươi thấy sao?

Vũ Duy Ninh nói:

- Như vậy đương nhiên là quá hay. có điều loại cơ hội ấy sợ không có nhiều...

Du Băng Viên nãy giờ đứng sau lưng minh chủ phu nhân chợt cất tiếng nói:

- Mẹ, mẹ định đi thật à?

Minh chủ phu nhân nói:

- Không đi làm sao được?

Du Băng Viên nói:
- Con có thể đi thay mẹ!

Minh chủ phu nhân lắc đầu nói:

- Không được, chuyện này quá sức của con!

Du Băng Viên nói:

- Vậy thì con sẽ cùng đi với mẹ!

Minh chủ phu nhân gượng cười nói:

- Đó mới đúng là chuyện Tam Tuyệt Độc Hồ muốn mà chẳng được đấy, vạn nhất cứu cha con không xong, cả nhà chúng ta sẽ làm khách của Tam Tuyệt Độc Hồ mất rồi!

Du Băng Viên cau mày nói:

- Nhưng mà con làm sao yên tâm để cho một mình mẹ vào chỗ nguy hiểm được?

Minh chủ phu nhân nói:

- Con yên tâm, mấy năm nay tuy mẹ ít ra ngoài, nhưng tự tin là điều đó không sao đâu Đang nói thì Phi Long Tráo Vi uy Lương và quyền minh chủ Vô Trần thượng nhân đẩy cửa bước vào.

Minh chủ phu nhân đứng dậy nói:

- Xin mời thượng nhân ngồi!

Vô Trần thượng nhân chắp tay nói:

- A Di Đà Phật, chuyện có quan hệ tới việc Du minh chủ gặp nạn, lão nạp đã nghe Vi đặc sứ nói lại, minh chủ phu nhân đã quyết định đi cùng vị tiểu thí chủ này rồi à?

Minh chủ phu nhân đáp:

- Vâng ạ, thượng nhân có gì dạy bảo không?

Vô Trần thượng nhân nói:

- Không dám, chỉ là mới rồi có rất nhiều đại biểu nhao nhao yêu cầu lão nạp bắt vị thí chủ này để trị tội.

Minh chủ phu nhân ngạc nhiên hỏi:

- Trị tội gì?

Vô Trần thượng nhân đáp:

- Tội giúp đỡ bảy mươi mốt tên ma đầu vượt ngục.

Minh chủ phu nhân nói:

- Hôm Ngọc Long trở về Đồng Tâm Minh, chẳng đã tuyên bố ý của thuyết phu rồi hay sao?

Vô Trần thượng nhân nói:

- Đúng thế, nhưng bọn họ cho rằng Du minh chủ không có quyền tha cho vị tiểu thí chủ này...

Minh chủ phu nhân cười nhạt nói:

- Phải rồi, vậy thì thượng nhân cứ bắt y đi mà trị tội!

Vô Trần thượng nhân vội nói:

- Bây giờ thì việc giải cứu Du minh chủ là quan trọng nhất, dĩ nhiên không thể giữ vị tiểu thí chủ này lại, xin phu nhân yên tâm, lão nạp sẽ giải thích với họ.

Minh chủ phu nhân hừ lạnh một tiếng, nhìn qua Phi Long Trào Vi uy Lương hỏi:

- Có xin được thuốc độc không?

Phi Long Trào Vi uy Lương đưa ra một viên thuốc màu đen nói:

- Xin được rồi. uống xong viên thuốc này, võ công vẫn còn, nhưng trong vòng một tháng mà không có thuốc giải độc môn của Miêu đại biểu thì chắc chắn phải chết.

Minh chủ phu nhân đón lấy viên thuốc, nhìn qua Vũ Duy Ninh cười nói:

- Hài tử, chuyện này do ngươi tự ý nói ra, trong vòng một tháng, ngươi phải tìm cách tới Đồng Tâm Minh xin thuốc giải của Miêu đại biểu. Đương nhiên nếu ngươi thấy chết vì thuốc độc hay hơn vì bị xử chém, thì không tới cũng được.

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân sẽ tới, chết ở Đồng Tâm Minh tiểu nhân sẽ thấy yên lòng hơn!

Minh chủ phu nhân đưa viên thuốc độc cho chàng nói:

- Tốt lắm, ngươi uống đi, lão thân về phòng lấy mấy thứ lặt vặt sẽ lập tức theo ngươi xuống núi!

Vũ Duy Ninh đón lấy viên thuốc độc, không ngần ngại bỏ vào miệng nuốt ngay.

Minh chủ phu nhân cùng con gái là Du Băng Viên rời khỏi mật thất, trở về phòng sắp xếp hành trang.

Trong mật thất còn có Vô Trần thượng nhân, Phi Long Trào Vi uy Lương và Vũ Duy Ninh nhìn nhau im lặng một lúc, Vô Trần thượng nhân mới nhìn Vi uy Lương nói:

- Vi đặc sứ, ngươi xem việc này có cần phái người tới núi Hồng Đào mời bọn Du đặc sứ về hay không?

Phi Long Trào Vi uy Lương gật đầu nói:

- Dĩ nhiên, bất quá căn cứ vào lời nói của tiểu tử này, sau khi bọn Du đặc sứ trở về Đồng Tâm Minh rồi, thì không nên đi trước tiếp ứng. Nhưng Du đặc sứ hay tin cha gặp nạn há lại chịu ngồi yên chờ ở Đồng Tâm Minh à?

Vô Trần thượng nhân nói:

- Phải rồi, vậy thì nên làm thế nào?

Vũ Duy Ninh trả lời ngay:

- Thượng nhân có thể giải thích với Du đặc sứ, giả như trong vòng mười ngày mà vợ chồng Du minh chủ chưa về tới Đồng Tâm Minh, tức là đã có việc không hay rồi, lúc ấy Du đặc sứ nên đem người tới tiếp cứu.

Phi Long Trào Vi uy Lương nói:

- Hang động bí mật ấy ở chỗ nào?

Vũ Duy Ninh bèn lấy tấm bản đồ do Tam Tuyệt Độc Hồ vẽ đưa cho ông ta xem. Phi Long Trào Vi uy Lương nhìn kỹ qua suốt một lượt, ghi nhớ chỗ địa điểm hang bí mật xong, mới đưa trả cho Vũ Duy Ninh, nói:

- Sau mười ngày, lão phu và Du đặc sứ tới đó, giả như bọn Tam Tuyệt Độc Hồ không có trong hang kín ấy, thì làm thế nào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Đối với sự tính toán của tiểu nhân như thế, Vi đặc sứ còn nghi ngờ hay không?

Phi Long Trào Vi uy Lương cười khẽ nói:

- Ngươi đã uống thuốc độc rồi, lão phu còn nghi ngờ gì nữa?

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy thì được, giả như tiểu nhân không thể cứu thoát vợ chồng Du minh chủ trong vòng mười ngày, mà Vi đặc sứ các vị tới lại không thấy ai trong hang kín kia, tức là Tam Tuyệt Độc Hồ đã đưa vợ chồng Du minh chủ qua chỗ khác, lúc ấy tiểu nhân sẽ lưu thư lại trong hang nói rõ nơi tới để Vi đặc sứ có thể đuổi theo.

Phi Long Trào Vi uy Lương nói:

- Nếu ngươi cũng không biết Tam Tuyệt Độc Hồ sẽ đưa vợ chồng Du minh chủ tới chỗ nào, thì có để thư lại cũng nói được gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy thì tiểu nhân sẽ lưu lại ký hiệu trên dường đi bằng một mũi tên, Vi đặc sứ cứ theo hướng mũi tên mà tìm dấu vết.

Phi Long Trào Vi uy Lương đưa tay vào trong bọc rút ra một túi vải nhỏ, cười nói:

- Lưu lại ký hiệu không tiện bằng sử dụng cái này, ngươi mang cái này đi.

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Đây là cái gì vậy?

Chương 23: Báo ân chịu hiểm nguy

Phi Long Trảo Vi uy Lương nói:

- Đây là một loại thuốc do Du minh chủ sáng chế ra, chỉ có thể ngửi chứ không thể ăn, gọi là Thập Lý Hương, chuyên dùng để theo đuổi dấu vết của người đi làm phận sự.

Giả như Đồng Tâm Minh có người vâng lệnh tới chỗ nọ làm việc gì đó, chợt trên đường gặp phải cường địch nên y bị bắt, y có thể rải từng viên Thập Lý Hương lại dọc đường.

Khi Đồng Tâm Minh phát hiện ra y mấy tích, có thể căn cứ theo Thập Lý Hương mà tìm tới được chỗ của y.

Vũ Duy Ninh đón lấy bao Thập Lý Hương ngửi ngửi, thấy mùi thơm không nồng lắm,bèn hỏi:

- Cái này có thể thơm khắp mười dặm thật sao?

Phi Long Trảo Vi uy Lương cười rộ nói:

- Đối với một con chó được huấn luyện tốt mà nói, thì đúng là như thế đấy!

Vũ Duy Ninh chợt hiểu ra, "ạ" lên một tiếng nói:

- Té ra là phải dùng chó để truy tìm mới đuổi theo được.

chàng bỏ bao Thập lý hương vào trong bọc, hỏi tiếp:

- Cứ cách mười dặm thì chôn lại một viên phải không?

Phi Long Trảo Vi uy Lương nói:

- Đúng thế, cái bao này có một trăm viên Thập Lý Hương, đủ cho quãng đường một ngàn dặm.

Đang nói, chợt Du Băng Viên đẩy cửa bước vào nói:

- Vũ Duy Ninh, mẹ ta đổi ý rồi!

Nàng đã thay quần áo, mặc võ phục, lưng đeo một thanh bảo kiếm chuôi màu hồng, phong thái rực rỡ, từ một tiểu thư đại gia biến thành một nữ hiệp.

Vô Trần thượng nhân, Phi Long Trảo Vi uy Lương và Vũ Duy Ninh đều sửng sốt, đồng thanh hỏi:

- Mẹ cô đổi ý rồi à?

Du Băng Viên cười nói:

- Đúng thế, mẹ tôi đồng ý cho tôi đi!

Phi Long Trảo Vi uy Lương hỏi:

- Tại sao thế?

Du nói:

- Tôi nói với bà, nếu không cho tôi đi, thì trừ phi nhốt tôi lại, bà không biết làm sao, chỉ còn cách để cho tôi đi.

Nói tới đó, quay người bước đi, lại nói:

- Vũ Duy Ninh, chúng ta đi thôi!

Vũ Duy Ninh bị bất ngờ, nhưng nghĩ đổi đi cùng với nàng cũng được, lập tức chào từ biệt Vô Trần thượng nhân và Phi Long Trảo Vi uy Lương, cất bước đi ra.

Du Băng Viên dắt chàng ra khỏi Đồng Tâm Minh, vội vàng chạy xuống núi, càng lúc càng nhanh, cuối cùng là chạy hết tốc độ, giống như là chạy trốn vậy.

Vũ Duy Ninh im lặng chạy theo nàng một đoạn đường, chợt nghĩ ra, vội đứng lại kêu lên:

- Du cô nương, dừng lại đã!

Du Băng Viên dừng chân quay đầu cười nói:

- Cái gì thế, ngươi mệt rồi à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải, cô làm gì lệnh đường rồi?

Du Băng Viên nói:

- Không có gì đâu, giờ này mẹ ta đang khoẻ mạnh trong phòng thôi.

vũ Duy Ninh nói:

- Tôi không tin!

Du Băng Viên chợt trở tay một cái, tuốt kiếm chỉ vào giữa ngực Vũ Duy Ninh trợn mắt quát khẽ:

- Ngươi có đi hay không? Nếu không đi thì ta sẽ giết ngươi!

Vũ Duy Ninh không động đậy, nhìn thẳng vào nàng hỏi:

- Cô điểm huyệt lệnh đường rồi, có đúng không?

Du Băng Viên nói:

- Đúng thì sao, đi mau!

Vũ Duy Ninh nói:

- Như thế không tốt, ta biết là cô một lòng hiếu thảo, nhưng việc này để lệnh đường làm thì tốt hơn.

Du Băng Viên nói:

- Không, ta phải đi cứu cha ta, đây là cơ hội để ta báo ơn dưỡng dục của hai vị lão nhân Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu có chuyện gì sơ xuất sai lầm, thì không nhưng không báo đáp được, mà còn làm cho hai vị lão nhân thêm lo phiền.

Du Băng Viên nói:

- Đại thể là ngươi không biết, ta hoàn toàn không phải là con ruột của hai vị!

Vũ Duy Ninh sững sờ nói:

- Ủa, cô không phải là con ruột của Du minh chủ hay sao?

Du Băng Viên gật đầu nói:

- Đúng thế! Ta vốn là một đứa trẻ nhỏ bị vứt bỏ, được hai vị nhặt về nuôi nấng dạy dỗ, coi ta như con ruột. Bây giờ cha ta gặp nạn, ngươi bảo ta ngồi nhìn không làm gì sao?

Vũ Duy Ninh rất cảm đọng nói:

- Được, ta đưa cô đi, nhưng mà cô điểm huyệt lệnh đường, như thế...

Du Băng Viên thản nhiên nói:

- Không hề gì, sau nửa giờ huyệt đạo sẽ tự nhiên giải khai!

Vũ Duy Ninh không nói nữa, đẩy vẹt thanh kiếm của nàng qua một bên, bước lên đi trước, Du Băng Viên tra kiếm vào vỏ, chạy theo sau hối thúc:

- Đi mau một chút, huyệt đạo mẹ ta giải khai xong, có thể bà sẽ đuổi theo đấy!

vũ Duy Ninh vừa chạy vừa rút bản đồ ra xem, nói:

- Hang kín này ở trong núi cách hai trăn dặm về phía đông, nếu cô sợ bị lệnh đường đuổi theo, chúng ta có thể không đi theo đường chính, cứ băng qua núi mà đi, được không?

Du Băng Viên cả mừng nói:

- Được, ta rất thích băng đèo vượt núi, rất hay! Rất hay!

Vũ Duy Ninh bèn dắt cô ta đi băng qua núi Hằng Sơn kéo dài mấy trăm dặm, bên trong gò đống liên tiếp, khắp nơi đều là rừng già, rất khó đi, bọn họ đi một hơi bốn năm mươi dặm, trời đã dần dần tối.

Du Băng Viên nói:

- Ồ, đêm nay chúng ta làm thế nào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Trong núi này xem ra không có nhà dân, chúng ta chỉ còn cách tìm một hang động nào đó nghỉ lại qua đêm.

Du Băng Viên nói:

- Còn ăn?

Vũ Duy Ninh nói:- Nhịn!

Du Băng Viên phát rầu nói:

- Vậy thì làm sao, ta đói quá rồi.

Vũ Duy Ninh cười thầm tự nhủ:

- Vị cô nương này miệng thì nói thích băng đèo vượt núi, mà hoá ra chỉ là một thiên kim tiểu thư chưa đi ra khỏi nhà lần nào, mới đi trong núi nửa ngày mà đã đói bụng buồn ra mặt!

Còn đang tự nhủ, chợt liếc về khu rừng cây bên trái thấy có đốm lửa lập lòe trong đống tro chưa tắt hẳn, trong lòng mừng rỡ cười nói:

- Du cô nương, cô thích ăn thịt thỏ nướng không?

Du Băng Viên nói:

- Hay quá! Năm trước có lần cha ta dắt ta tới phủ Yên Sơn chơi, ăn thịt thỏ nướng trong một quán rượu, mùi vị rất là thơm ngon, nhưng trong núi này không có quán rượu, thì ăn thịt thỏ nướng thế nào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ở đây tuy không có quán rượu, nhưng có thỏ rừng.

Du Băng Viên mừng rỡ nói:

- Thật không? Thỏ rừng ở đâu?

Vũ Duy Ninh chỉ vào rừng cây bên trái nói:

- Ở trong rừng nay đây. Cô đi nhẹ nhẹ ra phía sau, ta sẽ từ đây xua nó ra, xem có thể bắt được con nào không.

Du Băng Viên nói "Được" một tiếng, thân người vọt lên không đáp xuống một cành cây, giống như một con bướm phấp phới lướt đi vậy.

Vũ Duy Ninh đi với nàng nửa ngày, thấy khinh công của nàng tuyệt kỳ, rất hoảng sợ khâm phục, bụng bảo dạ:

- Cô ta tuy là một thiên kim tiểu thư chưa trải đời, nhưng luận về võ công thì cao hơn mình gấp mấy lần. ôi! Tuy mình quyết tâm bắt bảy mươi hai tên ma đầu đem nhốt lại vào Chính Tâm Lao, nhưng nếu không có thầy giỏi dạy, chỉ dựa vào mấy cái quyền cước hạng bét trước mắt, thì đúng là người ngây nói mộng...

Chàng ngơ ngẩn nghĩ ngợi mông lung một lúc mới bước vào trong khu rừng, nhặt một cành cây dài, vừa đi vừa khua loạn lên.

Trong rừng cây quả nhiên có một con thỏ rừng, thấy có người tới gần "chóe" lên một tiếng, từ trong đám cỏ rậm lủi ra, nhảy mau về phía trước, Vũ Duy Ninh vội vọt theo, kêu lớn:

- Du cô nương, nó chạy ra rồi kìa!

chỉ thấy con thỏ rừng như bóng sao đổi ngôi loang loáng chạy mau về phía trước, xem ra đang chạy vào cái hang dưới một gốc cây, chợt thấy nó lăn qua một bên, co chân giật giật mấy cái, rồi nằm bất động!

Trên đầu của nó có một chiếc trâm vàng cằm vào!

Vũ Duy Ninh mừng rỡ nói:

- Công phu hay quá!

Du Băng Viên nhẹ nhàng từ trên cành cây đáp người xuống đất, nhổ cây trâm vàng cài lại lên đầu cười nói:

- Cái đó có gì đáng gọi là công phu, chỉ là trò khéo vặt thôi!

Vũ Duy Ninh bước tới xách con thỏ lên nói:

- Đi thôi, chúng ta kiếm chỗ suối làm thịt nó!

Bọn họ tìm tới một dòng suối, dùng chuỳ thủ lột da mổ bụng con thỏ, chặt bỏ bốn bàn chân, rồi lấy một nhánh cây xuyên qua, nhóm lại đống lửa.

Du Băng Viên lúc đầu còn giúp chàng làm này làm nọ, sau thấy mình càng giúp càng rối, xấu hổ cười cười lui lại ngồi lên một u đất, hỏi:

- Ngươi thường nướng thỏ ăn lắm à?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Không, chỉ thỉnh thoảng gặp thì làm thôi!

Du Băng Viên nói:

- Thỉnh thoảng làm tức là ngươi cũng từng nướng thỏ ăn như thế này rồi, đúng không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Đúng, vậy thì sao?

Du Băng Viên nói:

- Ta muốn ngươi biết, ta chưa nướng thỏ bao giờ, cho nên mới rồi không làm được, chứ không phải cái gì ta cũng không làm được!

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Ta có cười cô nương không làm được đâu!

Du Băng Viên xấu hổ cười nói:- Ta lại sợ ngươi cười ta!

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải, mỗi người học giỏi một việc, tuy ta biết nướng thỏ rừng, nhưng võ công thì không bằng cô.

Du Băng Viên nghe thấy rất vui bèn hỏi:

- Làm sao ngươi biết vỏ công ta hơn ngươi?

Vũ Duy Ninh nói:

- Mới rồi cô thi triển khinh công nhảy lên cành cây, cái đó ta không làm được, nên ta biết võ công của cô cao hơn ta.

Du Băng Viên nói:

- Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc là một đầu hạng nhất trong võ lâm, ngươi theo y học võ ba năm, nói thế cũng chẳng phải là quá đáng sao!

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, y chỉ dạy ta một ít công phu quyền cước, chứ hoàn toàn không dạy ta những môn võ công cao minh.

Du Băng Viên nói:

- Ta biết rồi, tuy hắn dạy võ cho ngươi, nhưng không hề thật lòng nhận ngươi làm đồ đệ, chỉ muốn lợi dụng ngươi thôi, phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Đúng thế.

Du Băng Viên nói:

- Võ công ngươi không cao cường, làm sao bắt được bảy mươi hai lão ma đầu ấy giam lại vào chính Tâm Lao?

Vũ Duy Ninh than thở:

- Cho nên từ nay trở đi ta chỉ còn có cách vận dụng mưu kế thủ thắng, nhưng ta tự biết là rất kém, nói về mưu kế chỉ sợ lại không chỗ nào bằng được Tam Tuyệt Độc Hồ, suốt mấy tháng nay, ta toàn bị y lừa gạt tới mức chóng mặt...

Du Băng Viên nói:

- Ta thấy ngươi hoàn toàn không kém, chỉ vì ngươi chưa cứu được bà nội ra, nên không thể không nghe lệnh của y mà thôi!

Vũ Duy Ninh nói:

- Cho dù là có thể cứu được bà nội đi chăng nữa, sợ cũng không làm tròn được nguyện vọng của mình.

Du Băng Viên nói:

- Vì sao thế?

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Hôm nay ở Đồng Tâm Minh vị Vô Trần thượng nhân kia chẳng đã nói bọn họ muốn bắt ta để trị tội đó sao!

Du Băng Viên nói:

- Phải rồi, tại sao ngươi lại tình nguyện uống viên thuốc độc kia?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không như thế, làm sao lệnh đường chịu tin ta!

Du Băng Viên nói:

- Ngươi có lạ về mẹ ta không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, ta đã quyết định từ trước, chỉ cần cứu được lệnh tôn, cho dù chết cũng chẳng tiếc.

Du Băng Viên cảm động nói:

- Ngươi không chết đâu, lần này đi cứu cha ta, nếu được như ý, ta sẽ xin cha ta cứu ngươi.

Vũ Duy Ninh buồn bã cười nói:

- Lệnh tôn đã cứu sống ta hai lần rồi, lần này chỉ sợ là cứu không được nữa.

Du Băng Viên nói:

- Tại sao lại không được?

Vũ Duy Ninh nói:

- vị Vô Trần thượng nhân kia nói rất đúng, lệnh tôn tuy là minh chủ Đồng Tâm Minh, nhưng ông ta không có quyền tha tội cho ta!

Du Băng Viên khẽ hừ một tiếng nói:

- Ta không tin bọn họ dám trái lời cha ta. Mấy chục năm nay, nếu Đồng Tâm Minh không có cha ta chấp chưởng chủ trì, đã tan rã từ lâu rồi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nói vậy không đúng, họ dĩ nhiên rất tôn kính lệnh tôn, nhưng công là công tư là tư, Đồng Tâm Minh là Đồng Tâm Minh của hai bang ba giáo chín môn phái chứ không phải là Đồng Tâm Minh của lệnh tôn.

Du Băng Viên nói:

- Bất kể thế nào, cha ta cũng không thể nhìn thấy ngươi bị Đồng Tâm Minh xử tử được, ngươi cứ yên tâm đi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải ta lo mình chết, mà xấu hổ vì mình không có sức bắt lại bảy mươi hai tên ma đầu. ôi, không nói tới chuyện đó nữa, bọn ta ăn thịt thỏ rừng đi.

Chàng đem con thỏ vừa nướng chín xuống, lấy chuỳ thủ cắt một đùi, đem bao muối vẫn đem trong người để dùng mọi khi ra, rắc một ít lên rồi mới đưa cho nàng nói:

- Cô ăn thử xem, không có gia vị gì, chỉ sợ không được ngon.

Du Băng Viên cầm lấy cái đùi thỏ, có vẻ ngượng nghịu nói:

- Còn ngươi?

Vũ Duy Ninh lại cắt cái đùi thỏ còn lại nói:

- Ta dĩ nhiên cũng phải ăn, cô ăn trước đi!

Du Băng Viên lại không ăn trước, chờ chàng rắc muối lên cái đùi thỏ xong mới quay lưng lại phía Vũ Duy Ninh bắt đầu ăn.

Vũ Duy Ninh thấy nàng không dám ngồi ăn đối diện với mình, nghĩ muốn bật cười, lúc ấy bèn tìm chuyện nói:

- Du cô nương, võ công của cô là do lệnh tôn lệnh đường dạy cho phải không?

Du Băng Viên nói:

- Đúng thế, còn mười tám vị đặc sứ áo vàng cũng đều mỗi người dạy ta thêm vài thế...

Vũ Duy Ninh trong lòng rất hâm mộ hỏi:

- Mười tám vị đặc sứ áo vàng ta chỉ biết qua lệnh huynh là Bạch hiệp Du Ngọc Long và Phi long tráo Vi uy Lương hôm nay, còn mười sáu vị kia, danh hiệu xưng hô thế nào?

Du Băng Viên nói:

- Vị thứ nhất là Vạn Nhân Địch uất Trì Hoành, ông ta là cháu nội của Bất Đảo ông uất Tất Thắng đã mất. Vị thứ hai là Lý Thanh Bình. Vị thứ ba là Thanh Khê lão nhân Từ Giới Nhiên. Vị thứ tư là Hồ Tam Bảo. Vị thứ năm là Chính ất chân nhân. Vị thứ sáu là Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Công. Vị thứ bảy là Đại Long Đàm Kiếm Khách Qua Kỳ.

Vị thứ tám là Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình. Vị thứ chín là Hắc công công Vũ Văn Đỉnh Vị thứ mười là Hắc bà bà Ngư Tri Xuân, vợ của Hắc công công. Vị thứ mười một là Phi Long Trảo Vi uy Lương. Vị thứ mười hai là Thân Thủ tướng quân Mộ Dung Tùng.

Chương 24: Núi hoang gặp Túc lão

Vũ Duy Ninh ngạc nhiên nói:

- Ồ, đúng là có một người Thân Thủ tướng quân à?

Du Băng Viên nói:

- Ông ta là quái kiệt của Cùng gia bang, võ công so ra còn cao hơn bang chủ bọn họ, ngươi nghe qua tên họ của ông ta rồi à?

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải, lệnh tôn trước khi bị bắt toàn hóa trang thành lão khiếu hóa, tự xưng là Thân Thủ tướng quân!

Du Băng Viên cười nói:

- Cha ta tuy là minh chủ sang cả, nhưng lại thích bụi đời, chẳng có gì lạ đâu.

im lặng một lúc lại nói tiếp:

- Đặc sứ thứ mười ba là Kim Tân Cô Diệp Thúy Lan, đặc sứ thứ mười bốn là Nhất Đẩu Tiên Lý Trạch, đặc sứ thứ mười lăm là Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, đặc sứ thứ mười sáu là Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên, đặc sứ thứ mười bảy là Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa, đặc sứ thứ mười tám là anh ta Bạch Hiệp Du Ngọc Long.

Du Băng Viên nói tới đó cười cười nói:

- Ta nói như vậy, chắc ngươi không nhớ rõ, về sau có cơ hội, ta sẽ nhất nhất giới thiệu từng người cho ngươi mà.

Vũ Duy Ninh nói:

- Mười tám vị đặc sứ áo vàng ấy, ai là võ công cao nhất?

Du Băng Viên nói:

- Khó nói lắm, mỗi người có một sở trường riêng.

Vũ Duy Ninh lại hỏi:

- So với bọn Tam Tuyệt Độc Hồ thì sao?

Du Băng Viên nói:

- Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc, thì trong thiên hạ hiện nay trừ cha ta và hai vị đặc sứ áo vàng đã quy ẩn, sợ không có ai là đối thủ. Còn như từ bọn Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình trở xuống thì đại khái mười tám vị đặc sứ áo vàng đều có thể đối phó dược.

vũ Duy Ninh nói:

- Cô nói có hai vị đặc sứ áo vàng khác đã quy ẩn, họ là ai thế?

Du Băng Viên nói:

- Một vị là Thiên Nhai Nho Hiệp Lư Nghĩa Nam, một vị là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy, họ đều là dượng của ta. Lúc cha ta được cử giữ chức minh chủ Đồng Tâm Minh, họ vì tuổi tác đã cao, nên từ chức đặc sứ áo vàng, hơn mười năm nay không rõ tin tức, đến nay không rõ là còn sống không?

Vũ Duy Ninh thấy nàng đã ăn hết cái đùi thỏ, lúc ấy lại cắt thêm cho nàng một miếng thịt nữa, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, bất giác màn đêm đã buông hẳn xuống, Du Băng Viên đứng dậy nói:

- Ngươi nói là tìm một hang đá qua đêm, vậy tìm ở đâu?

Vũ Duy Ninh gói miếng thịt thỏ chưa ăn hết, cẩn thận cho vào bọc, nói:

- Chúng ta đi thêm một đoạn nữa xem, ta cũng chẳng biết ở đâu có hang đá.

Hai người lại đi thêm một chặng nữa, nhưng dọc đường toàn là rừng sâu bãi lớn, tìm mãi không ra một hang đá nào có thể ngủ qua đêm, Du Băng Viên nói:

- Ôi, xem ra chúng ta chỉ còn có cách leo lên cây ngủ thôi.

Câu nói vừa xong, chợt nghe một tràng tiếng "phì phì" quái dị từ cạnh khu rừng vang tới.

Du Băng Viên hoảng sợ nhảy dựng lên nói:

- Ái da! Tiếng gì thế này?

Vũ Duy Ninh chăm chú nghe ngóng một lúc rồi nói:

- Có lẽ là tiếng dã thú, chúng ta qua đó xem đi.

Nói xong, cất bước theo chỗ có tiếng động ấy đi tới.

Du Băng Viên vội nói:

- Đừng đi, nếu là dã thú thì có gì hay mà xem?

Vũ Duy Ninh dừng chân quay đầu cười nói:

- Ta lớn lên ở núi Trường Bạch, tiếng kêu của các loài dã thú đều có nghe, nhưng tiếng kêu mới đây ta không nghe ra là tiếng thú gì, nên muốn tới xem, cô cũng đi đi!

Du Băng Viên dẫu môi nói:

- Ta không đi, ta sợ lắm...

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Nếu là rắn, cô càng không cần sợ, ta là tay chuyên bắt rắn đây!

Du Băng Viên tuy sợ sệt nhưng lại tò mò, nghe xong mừng rỡ nói:

- Thật à? Ngươi biết bắt rắn à?

vũ Duy Ninh nói:

- Không nói dối cô đâu, bắt rắn rất dễ, cô chỉ cần nắm đuôi nó, dùng sức rẫy thật mạnh, nó sẽ không động đậy được nữa.

Du Băng Viên nói:

- Được, chúng ta đi xem.

Nàng tuốt kiếm ra, từng bước từng bước theo sau Vũ Duy Ninh, thần sắc đầy vẻ hồi hộp.

Vũ Duy Ninh cười thầm tự nhủ:

- Cô ta tuy võ công cao hơn mình, nhưng cũng chỉ là một cô gái nhỏ, còn nhút nhát...

Đi được mấy trượng chỉ nghe tiếng "phì phì" càng lúc càng to, lại ngửi thấy một mùi máu tanh tưởi bay tới, khiến người ta buồn nôn.

Du Băng Viên cau mày nói:

- Hôi quá, chẳng biết là mùi gì thế?

Vũ Duy Ninh hạ giọng nói:

- Đại khái là mùi dã thú.

Du Băng Viên nói:

- Ta thấy xây xẩm cả mặt mày.

vũ Duy Ninh nói:

- Ta cũng thế, quái dị thật!

Du Băng Viên nói:

- Sợ mùi này có độc, chúng ta quay lại đi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, ta muốn tới xem cho rõ, nếu cô không chịu được, cứ quay lại phía sau trước.

Du Băng Viên lấy ra một cái khăn lụa bịt mũi, vẩy vẩy tay nói:

- Đi, đừng nói nữa!

Vũ Duy Ninh lúc ấy lại bước lên trước, lại đi được vài trượng, đưa mắt nhìn thấy một lão nhân áo đen đang múa kiếm đánh nhau với một con mãng xà quái dị, không kìm được hoảng sợ, kêu thất thanh:

- Ái chà, con mãng xà này lớn thật.

Con mãng xà ấy quả to lớn phát khiếp, đầu to như cái đấu, nửa thân dưới quấn lấy một khối thạch nham trên một cái gò đất. Đầu nó không ngừng lắc lư chúi xuống như đang trốn tránh thế công của lão nhân áo đen, phát ra những tiếng "phì phì" quái dị không thôi!

Lão nhân áo đen tuổi trạc chín mươi, tóc bạc lông mày trắng, diện mạo đoan chính mà gầy gò, thanh kiếm trong tay chớp lên không ngừng như một cầu lửa bay lượn trên không, song kỳ quái là rất ít đánh tới con mãng xà, chỉ thấy lượn tròn trước mặt nó giống như múa cho nó xem.

Ngẫu nhiên có một hai đòn đánh thật thì chỉ dùng thân kiếm đập vào đầu con mãng xà, tiếng vang lên như đập vào phiến sắt nghe leng keng!

Con quái mãng mỗi lần bị đánh trúng thì lại phát động một lần công kích đớp lại, cái đầu lúc vươn ra lúc thụt vào, lanh lẹ khôn tả.

Nhưng nửa thân dưới vẫn cuốn chặt lấy tảng đá, giống như thà bị giết chết chứ nhất định không chịu rời ra.

Vũ Duy Ninh nhìn thấy rất kinh hãi, quay lại nhìn Du Băng Viên nói:

- Du cô nương, cô thấy con mãng xà nào lớn thế này chưa?

Du Băng Viên đang hoảng sợ đứng ngẩn người, nghe hỏi chỉ lắc đầu lia lịa, không nói được câu nào.Vũ Duy Ninh lại nói:

- Cô xem lão nhân kia nhát kiếm nào cũng có thể chém trúng nó, nhưng không làm nó bị thương được, dường như da con mãng xà này đao kiếm không rách được.

Du Băng Viên gật đầu ứa một tiếng, run lên nói:

- Đúng thế... đúng thế... Trời ơi!

Vũ Duy Ninh lại nhìn một lúc, chỉ thấy kiếm pháp của lão nhân áo đen chỉ là hoa kiếm, múa mãi trước mặt con quái mãng chứ không cho nó một nhát chí mạng, nhất thời nhịn không được, cất tiếng kêu:

- Lão trượng, trên đầu nó có một khối trắng trắng, đó là chỗ yếu của nó đấy.

Lão nhân áo đen như không nghe thấy, lại vung kiếm múa loạn lên trước mặt con mãng xà!

Vũ Duy Ninh lấy làm lạ lùng, quay nhìn Du Băng Viên hỏi:

- Du cô nương, cô thấy kiếm pháp của lão nhân này thế nào?

Du Băng Viên trong lòng hồi hộp đã hơi bình tĩnh lại, nghiệm mặt nói:

- Rất cao cường.

Vũ Duy Ninh ngạc nhiên hỏi:

- Rất cao cường à?

Du Băng Viên nói:

- Đúng thế đấy, chẳng kém gì cha ta đâu.

Vũ Duy Ninh nói:

- Ta không tin. Kiếm pháp của ông ta mà bằng lệnh tôn, thì đã giết chết được con quái mãng kia rồi.

Du Băng Viên nói:

- Ông ta không giết nó, chắc là có dụng ý khác...

Vũ Duy Ninh không tin, mím môi nói:

- Ta... ta tới giúp ông ta một tay.

Du Băng Viên hoảng sợ nói:

- Không được!

Vũ Duy Ninh đã rút ngọn chuỳ thủ ra, nhẹ nhàng vòng qua bên phải thạch nham nhảy tới Du Băng Viên giữ chàng lại không kịp, vội vàng giẫm chân la lớn:

- Được, thằng tiểu tử ngốc nhà ngươi, ta xem hình như ngươi chán sống rồi đấy.

Vũ Duy Ninh trong bụng đã có kế sách giết chết con quái mãng, chẳng chút gì sợ hãi, cứ lặng lẽ đi tới phía sau nó.

Con quái mãng đang tập trung lo ứng phó với vị lão nhân áo đen, nên không phát hiện ra chàng.

Lão nhân áo đen thì nhìn thấy rất rõ ràng, ông ta dĩ nhiên biết rõ Vũ Duy Ninh có ý giúp minh giết con quái mãng, nhưng lại không hề tỏ vẻ mừng rỡ, lại cất tiếng mắng:

- Thằng tiểu tử ngốc, mau mau cút đi cho lão nhân gia.

Vũ Duy Ninh không đếm xỉa gì tới, đột nhiên tung người nhảy mau tới, từ phía sau ôm chặt lấy đầu con mãng xà, tay kia cầm chuỳ thủ đâm mạnh vào khối trắng giữa trán no.

"Thụp" một tiếng, ngọn chuỳ thủ đã cắm vào giữa trán con quái mãng, sâu tới năm tấc, ngập luôn cả cán!

Con quái mãng phát ra một tiếng rất quái dị, cái đầu đập xuống một cái, cái đập này có sức nặng tới mấy ngàn cân, đủ làm gảy một cây đại thụ, Vũ Duy Ninh tuy liều mạng ôm chặt lấy nó, nhưng thân con mãng xà mười phần trơn láng, nên sau cái đập ấy của nó, thân hình chàng như cánh diều đứt dây, bay tung ra ngoài.

"Bình" một tiếng, đập vào một thân cây đại thụ, rơi xuống mặt đất, mê man luôn!

Con quái mãng bị đâm trúng chỗ yếu hại, nên cũng quẩy mạnh mấy cái rồi cũng nằm bất động y hệt Vũ Duy Ninh.

Lão nhân áo đen nhảy dựng lên mắng:

- Đồ ngu! Đồ chết giẫm ở đâu! Phá hỏng chuyện hay của lão nhân gia, thật là đâu lại có lý thế được...

Du Băng Viên nhảy một bước tới cạnh Vũ Duy Ninh, đưa tay sờ soạng rối lên, một mặt kêu to:

- Này, Vũ Duy Ninh ngươi bị thương chỗ nào?

Lão nhân áo đen nói:

- Cho ngươi biết nhé, y chết rồi.

Du Băng Viên phát hoảng, run sợ nói:

- Cái gì, y chết rồi à?

Lão nhân áo đen hiu hiu nói:

- Đúng vậy, y đã bị trúng độc của con quái mãng, nếu không có Tục Mệnh Giải Độc Đan của lão nhân gia để cứu, chỉ còn chờ chết thôi.

Du Băng Viên vội nói:
- Vậy người cứu y mau đi!

Lão nhân áo đen tức giận hừ một tiếng nói:

- Đừng tưởng, y làm hỏng việc hay của lão nhân gia, ta sẽ không cứu y đâu!

Du Băng Viên nói:

- Y giúp người giết chết con quái mãng, sao lại bảo là làm hỏng việc hay của người?

Lão nhân áo đen nói:

- Nói bậy! Ta muốn giết chết con quái mãng ấy thì nhấc tay lên một cái là làm được, lại cần tới y giúp đỡ à.

Du Băng Viên nói:

- Người đã không muốn giết nó, thì tại sao lại đánh nhau với nó cho khổ thân?

Lão nhân áo đen nói:

- Lão nhân gia ta lợi dụng nó để nghiên cứu một môn kiếm pháp!

Du Băng Viên hoảng sợ hỏi:

- A, nghiên cứu một môn kiếm pháp à?

Lão nhân áo đen tự biết lỡ lời vội nói:

- Không có gì, con bà nó, tính ra lão nhân gia ta gặp xui, ngươi mau mau mang y đi!

Du Băng Viên hỏi:

- Mang y đi đâu?

Lão nhân áo đen nói:

- Ta biết đâu là ngươi mang đi đâu? Hừ, ngươi mà lười đưa y về nhà thì chôn luôn ở đây cũng được.

Du Băng Viên nói:

- Không, người đã có Tục Mệnh Giải Độc đan có thể cứu được, thì xin người cứu y!

Lão nhân áo đen lắc đầu nói:

- Không được, y phá hỏng việc hay của ta, ta đâu có lý gì lại đi cứu y, thôi đi! Thôi đi!

Du Băng Viên nói:

- Người cứ leo lẻo rằng y phá hỏng việc hay của người, nhưng đó là do y có ý tốt mà!

Lão nhân áo đen tức giận mắng:

- Nói thúi lắm, mới rồi y định xuất thủ lão nhân gia ta đã bảo thôi đi, mà y không chịu nghe, thế mà gọi là có ý tốt à?

Du Băng Viên đứng thẳng dậy, lạnh lùng hỏi:

- Người đúng là quyết định không cứu y phải không?

Lão nhân áo đen gật đầu nói:

- Đúng đấy! Không cứu!

Du Băng Viên tay ngọc lật một cái, rút trường kiếm đeo trên vai ra, mặt lạnh băng quát:

- Được, người không cứu y, thì ta giết người vậy.

Chữ "vậy" chưa dứt, một điểm hàn tinh đã bắn thẳng tới trước ngực lão nhân áo đen, chiêu thức mau lẹ như chớp giật.

Lão nhân áo đen cười lớn một tiếng, nghiêng người bước lên, vung kiếm quét vào hai Chân nàng, quát:

- Giỏi lắm, con nha đầu, nếu ngươi hơn được lão nhân gia ta một chiêu nửa thức, lão nhân gia ta sẽ đưa thuốc giải cho.

Kiếm phát ra còn mau lẹ hơn Du Băng Viên.

Du Băng Viên đã thấy kiếm pháp của đối phương rất cao cường, mình nhất định không phải là địch thủ, nhưng nghĩ rằng nếu Vũ Duy Ninh chết, thì việc giải cứu phụ thân lại càng khó khăn thêm, nên quyết tâm liều mạng với đối phương, vừa thấy đối phương vung kiếm quét tới, nhất định không lùi lại, nhún chân nhảy lên tránh, lại đâm luôn ra một kiếm.

Lão nhân áo đen hô hô cười lớn, trường kiếm đang quét xuống dưới đột nhiên giương lên, chỉ nghe "choang" một tiếng đã chặn đứng thanh kiếm của Du Băng Viên.

Đúng lúc ấy thanh trường kiếm của ông ta chợt từ đơn giản biến thành phức tạp, hướng tới Du Băng Viên đánh ra luôn năm chiêu.

Năm chiêu này như là năm người đánh ra cùng lúc, lại giống như năm ngọn phi đao cùng lúc phóng tới đánh vào năm đại huyệt trước ngực Du Băng Viên, nhanh tới mức người ta không nhìn thấy rõ.

Có điều ông ta như không có ý giết chết Du Băng Viên, nhát kiếm nào gần chạm vào huyệt đạo lập tức rút lại, nhưng lối dung tha như thế khiến Du Băng Viên sợ hãi đến mức mặt hoa thất sắc, toàn thân phát lạnh, vội vàng lùi lại.

Lão nhân áo đen cũng không thừa cơ truy kích, đứng lại cười nói:

- Nha đầu, kiếm pháp của ngươi cũng không kém, ai dạy ngươi vậy?

Kiếm pháp của Du Băng Viên là được cha nàng Thánh Hiệp Du Lập Trung đích thân truyền thụ, thành tựu tuy chưa bằng anh là Bạch Hiệp Du Ngọc Long, nhưng cũng không phải thuộc loại tầm thường, nhưng gặp phải lão nhân áo đen này lại là tôn sư kiếm thuật, cho nên chỉ một hai chiêu đã bị bức bách tới mức chân tay rối loạn, đó vốn là chuyện bình thường. Nhưng nàng lại xấu hổ không chịu nổi, nghe câu nói của lão nhân mang ý châm chọc, bèn thẹn quá hóa giận, quát lên một tiếng, lại nâng kiếm đánh ra.

Lần này lão nhân áo đen không hề đánh trả, chỉ thủ chứ không công, hóa giải hết thế công của Du Băng Viên. Sau vài chiêu, ông ta dường như đã nhận ra sư thừa của Du Băng Viên, nên trên mặt hiện ra vẻ Vô cùng mừng rỡ.

Lại qua mấy chiêu, lão nhân áo đen chợt tung người lùi ra hơn một trượng cười lớn hỏi:

- Giỏi lắm! Nha đầu, Thánh Hiệp Du Lập Trung là gì của ngươi?

Du Băng Viên tức giận nói:

- Là cha ta, rồi sao?

Lão nhân áo đen hô hô cười lớn nói:

- Thú vị thật! Thú vị thật! Mới hơn mười năm không gặp, không ngờ Du Lập Trung lại sinh được đứa con gái như hoa như ngọc nhà ngươi!

Du Băng Viên sửng sốt hỏi:

- Người biết cha ta à?

Lão nhân áo đen gật đầu cười nói:

- Dĩ nhiên, nha đầu ngươi thì không biết lúc ấy đâu, lão nhân gia ta biết y đấy!

Du Băng Viên hỏi:

- Người là ai?

Lão nhân áo đen không đáp, vuốt râu cười nhìn nàng một lúc, lại hỏi lại:

- Nha đầu, tên ngươi là gì?

Du Băng Viên nói:

- Ta tên Du Băng Viên.

Lão nhân áo đen lại hỏi:

- Cha ngươi gần đây có khỏe không?

Du Băng Viên không rõ ông ta là bạn hay thù, không muốn nói thật, bèn bịa đặt:

- Cha ta rất khỏe!

- Còn mẹ ngươi?

Du Băng Viên nói:

- Mẹ ta cũng rất khỏe!

Lão nhân áo đen vui vẻ gật đầu nói:

- Cố nhân vẫn khỏe khiến ta mừng rỡ. Gã Vũ Duy Ninh kia là thế nào với ngươi?

Chương 25: Mắt sáng biết anh hùng

Du Băng Viên nói:

- Người đã không muốn cứu y, thì hỏi làm gì?

Lão nhân áo đen cười nói:

- Ngươi nói rõ ra, lão nhân gia ta sẽ ra tay cứu y!

Du Băng Viên nghĩ nếu nói rõ cho ông ta thì rất mất công, bèn đáp:

- Y là bạn của ta...

Nói tới đó bất giác mặt mũi đỏ bừng, Vô cùng ngượng nghịu.

Lão nhân áo đen cười hô hô nói:

- Tốt lắm, thằng nhỏ này cốt cách thanh kỳ, tướng mạo thuần hậu, ngày sau ắt thành vật báu của võ lâm, con mắt của nha đầu ngươi nhìn không lầm đâu.

Du Băng Viên càng xấu hổ, giậm chân nói:

- Người đừng nói bậy, y chỉ là bạn thân của ta thôi, chẳng có gì khác cả!

Lão nhân áo đen cười nói:

- ĐượC rồi, nha đầu ngươi không cần phải giải thích, đêm nay ở đây gặp ngươi là lòng trời, lão nhân gia ta sẽ đem tâm huyết ba năm ra thành toàn cho y!

Nói xong bước tới kéo xác con mãng xà ra, chỉ vào một cái cây nhỏ chỗ khối đá nói:

- Nha đầu, ngươi biết đây là cái gì không?

Du Băng Viên nhìn không ra, lắc đầu nói:

- Ta không biết. Đó là cái gì vậy?

Lão nhân áo đen nói:

- Đây là trái nhân sâm ngàn năm.

Du Băng Viên ngạc nhiên hỏi:

- Trái nhân sâm ngàn năm à?

Lão nhân áo đen nghiêm mặt trầm giọng nói:

- Đúng thế! Đây là trái nhân sâm ngàn năm, trăm đời khó thấy!

Du Băng Viên nói:

- Ta cũng nghe nói tới trên đời có thứ quả Linh Chi gì đó, chứ chưa từng nghe nhân sâm mà lại có trái bao giờ.

Lão nhân áo đen nói:

- Loại này một ngàn năm mới có một trái, là vật Vô cùng hiếm có, tự nhiên ngươi không biết được. Nói cho ngươi biết, nếu nhân sâm ở dưới đất mấy chục năm không ai đào, sẽ chết già rồi mục đi, mặt đất bất kể là có cây cỏ gì, sau khi hấp thụ được nguyên khí của nhân sâm rồi, sẽ dần dần thay đổi hình dạng, qua một ngàn năm thì kết trái, loại trái này, người thường ăn được sẽ kéo dài tuổi thọ, sống lâu trăm tuổi, người luyện võ ăn được sẽ thay đổi xương tủy, công lực tăng tiến gấp đôi.

Du Băng Viên nghe xong trong lòng chấn động, chăm chú hỏi:

- Người vì trái nhân sâm ngàn năm này mà ác đấu với con mãng xà kia?

Lão nhân áo đen lắc đầu nói:

- Không phải, con quái mãng xà này tới giữ trái nhân sâm ngàn năm này đã mấy năm rồi, vì trái nhân sâm ngàn năm chưa chín hẳn nên lão nhân gia ta không nghĩ tới việc giết chết nó, chỉ mượn nó để nghiên cứu một loại kiếm pháp thôi.

Du Băng Viên hỏi:

- Trái nhân sâm ngàn năm này chưa chín?

Lão nhân áo đen nói:

- Đúng thế, còn hai ba năm nữa, có điều cũng ăn được rồi, công hiệu hơn cả mọi loại quả Linh Chi.

Du Băng Viên nói:

- Người định hái xuống ăn à?

Lão nhân áo đen nói:

- Đúng thế, nhưng hiện ta đã đổi ý rồi. Nể mặt cha mẹ ngươi, lão nhân gia ta sẽ đem trái nhân sâm ngàn năm này cho hai người các ngươi ăn.

Nói xong, đưa tay ngắt trái nhân sâm ngàn năm, toan lấy kiếm cắt ra.

Du Băng Viên lắc đầu nói:

- Người đừng cắt ra, ta không ăn đâu!

Lão nhân áo đen ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao thế?

Du Băng Viên nói:

- Thứ nhất là vì ta không biết người, thứ hai là vì người đã khó nhọc mấy năm gìn giữ, về cả tình cả lý, đều là phải để lại cho người hưởng dụng mới phải.

Lão nhân áo đen à một tiếng cười nói:

- Nha đầu, ngươi có biết rằng ngươi có hai người dượng, đều là đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh năm xưa không?

Du Băng Viên gật đầu nói:

- Biết, họ là Thiên Nhai Nho Hiệp Lư Nghĩa Nam và Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy, có điều bọn họ đã rời Đồng Tâm Minh hai mươi năm rồi nên ta chưa gặp lần nao.

Lão nhân áo đen cười nụ nói:

- Hiện ngươi đang gặp mặt một trong hai người đấy!

Du Băng Viên hai mắt tròn xoe, kinh ngạc nói:

- Người... người là Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy phải không?

Lão nhân áo đen gật đầu cười nói:

- Đúng rồi!

Du Băng Viên vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ lạy xuống nói:

- Thật không ngờ lão nhân người lại... dượng Thượng Quan... người... sao lão nhân người không tới Đồng Tâm Minh? Cha mẹ cháu nhớ người lắm đấy.

Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy cười khẽ nói:

- Lão nhân gia ta ẩn cư ở núi rừng đã lâu, chỉ muốn nát cùng cây cỏ, không muốn lại bước vào... chốn thị phi. Cho nên có lúc cũng muốn tới Đồng Tâm Minh thăm cha mẹ ngươi, nhưng vì... ôi, nha đầu, đừng nói chuyện đó nữa!

Du Băng Viên nói:

- cháu biết rồi! Cháu nghe mẹ cháu nói rồi! Lão nhân người vì dì hai nạn sản chết ở Đồng Tâm Minh nên đau lòng, từ chức đặc sứ áo vàng rời Đồng Tâm Minh, không muốn trở lại nơi làm người đau lòng, có đúng không?

Thiên Thủ kiếm khách Thượng Quan uy cười gượng gật đầu nói:

- Phải rồi, sau khi rời Đồng Tâm Minh, lão nhân gia ta tới đây ở ẩn đến nay. Nơi đây phong cảnh rất đẹp, năm xưa ta và dì hai ngươi từng qua chơi, dì hai nói về già sẽ tới đây Du Băng Viên rất cảm động nói:

- Vì thế nên lão nhân người không muốn đi khỏi nơi này phải không?

Thiên Thủ kiếm khách cười cười, chợt tung tung trái nhân sâm ngàn năm trên tay lên, hỏi:

- Được rồi! Nha đầu, giờ này thì ngươi chịu ăn nửa trái nhân sâm ngàn năm này chưa?Du Băng Viên biết ông ta không muốn nói nhiều về chuyện đau lòng ngày xưa, bèn cũng cười nói:

- Không, lão nhân người ăn đi!

Thiên Thủ kiếm khách nói:

- Lão nhân gia ta còn sống không bao lâu, ăn trái nhân sâm này tối đa cũng chỉ thọ thêm được mười năm, ngoài ra chẳng có ích gì, nếu để bọn ngươi còn trẻ tuổi ăn, công lực sẽ tăng tiến, có thể sẽ ra sức vì Đồng Tâm Minh.

Du Băng Viên bất giác đưa mắt nhìn về phía Vũ Duy Ninh đang nằm trên mặt đất nói:

- Người cần tăng cường công lực nhất đúng là y, chỉ là...

Thiên Thủ kiếm khách cười lớn nói:

- Hô hô, ta hiểu ý ngươi rồi, ngươi yên tâm đi, lão nhân gia ta đã xem người nhiều, ta tin là không lầm đâu. Thằng nhỏ này ngũ quan đoan chính, tinh thần sáng suốt, tính tình rất khôn ngoan mà trung hậu, làm bạn với nhau suốt đời chắc chắn không lầm!

Nói tới đó, bước tới cạnh Vũ Duy Ninh ngồi xuống, đưa tay bóp vào hàm Vũ Duy Ninh cho miệng há ra, kế đó bóp vỡ trái nhân sâm ngàn năm, nhỏ nước vào miệng chàng.

Du Băng Viên vốn toan đem việc Vũ Duy Ninh nói cho ông ta rõ, nhưng Thiên Thủ kiếm khách lại lầm tưởng Vũ Duy Ninh là ý trung nhân của nàng, khiến nàng ngượng nghịu một lúc không nói được câu nào, đến khi thấy ông ta đã cho Vũ Duy Ninh ăn trái nhân sâm ngàn năm, lòng nửa mừng nửa lo. Mừng là nếu Vũ Duy Ninh quả là một thanh niên chính trực, thì chàng có thể nhờ đó mà hoàn thành được tâm nguyện bắt lại bảy mươi hai tên ma đầu, lo là vì nếu việc Vũ Duy Ninh bỏ tà theo chính đây chỉ là âm mưu, thì cho chàng ăn trái nhân sâm như thế đúng là chắp cánh thêm cho hổ, hậu hoạn Vô cùng...

Nàng nghĩ tới mức trong lòng áy náy không yên, không kìm được tiếng thở dài, nói:

- Dượng ạ, sao người không nghe cháu nói cho rõ đã, y là một kẻ phạm tội Vô cùng ghê gớm đấy!

Thiên Thủ kiếm khách tiếp tục bóp cho trái nhân sâm nhỏ nước vào miệng Vũ Duy Ninh, vừa cười nói:

- Bất kể hắn phạm tội gì, lão nhân gia ta tự tin là không nhìn lầm người đâu.

Du Băng Viên nói:

- Y thả bảy mươi mốt tên ma đầu trong Chính Tâm lao ra đấy!

Thiên Thủ kiếm khách giật mình biến sắc, quay lại hỏi:

- Ngươi nói cái gì? Gã thiếu niên này thả bảy mươi mốt tên ma đầu bị giam trong Chính Tâm Lao ra rồi à?

Du Băng Viên gật đầu nói:

- Đúng thế, tuy cha cháu cho rằng y không biết gì nên bị người lợi dụng làm thành tội lớn, nhưng trước khi cha cháu thoát nạn, cháu thật không dám tin tưởng hoàn toàn vào Thiên Thủ kiếm khách càng nghe càng sợ, đứng dậy hỏi:

- Thoát nạn à? Cha ngươi bị gì rồi?

Du Băng Viên nói:

- Cha cháu bị bọn Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc mấy tên ma đầu bắt đi rồi!

Thiên Thủ kiếm khách biến sắc nói:

- Sao mới rồi ngươi nói là y khỏe lắm?

Du Băng Viên nói:

- Mới rồi cháu không biết lão nhân người là dượng Thượng Quan nên không dám nói thật...

Thiên Thủ kiếm khách hỏi mau:

- Chuyện này đầu đuôi thế nào? Cha ngươi bị bọn họ bắt ra sao? Gã thiếu niên này có quan hệ thế nào với Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc?

Du Băng Viên buồn bã thở dài nói:

- Chuyện nói ra rất là dài, ba năm trước Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc dùng kế trốn thoát khỏi Chính Tâm Lao, đại khái y dã tâm không bỏ, lại muốn kình chống với Đồng Tâm Minh lần nữa, nên thay tên đổi họ tới ở ẩn ở một thôn nhỏ trong núi Trường Bạch, Vũ Duy Ninh này là một thiếu niên trong thôn ấy hàng ngày đào than bán để sống, Chính Tâm Lao mua than của y, Tam Tuyệt Độc Hồ thấy y có thể ra vào Chính Tâm Lao tự do, bèn dạy võ công cho y...

Tiếp theo, nàng đem việc Vũ Duy Ninh giải thoát cho bảy mươi mốt tên ma đầu và những chuyện phát sinh sau đó ra sao kể lại tỉ mỉ tường tận một lượt.

Thiên Thủ kiếm khách nghe xong nhíu tít lông mày, nhìn vào Vũ Duy Ninh một hồi lâu, mới thở dài một tiếng nói:

- Té ra là có rất nhiều rắc rối, nhưng ngươi mới nói y đã uống thuốc độc của Miêu đại biểu ở Ngũ Thông giáo, chẳng lẽ chưa đủ để thấy y là một thiếu niên chính trực hay sao?

Du Băng Viên nói:

- Vâng ạ, nhưng lòng người khó dò, trước khi cha cháu thoát ra, ai dám tin tưởng y được Thiên Thủ kiếm khách nói:

- Giờ thì đã cho y ăn trái nhân sâm ngàn năm rồi, làm sao cho tốt?

Du Băng Viên nói:

- Chỉ còn cách hy vọng đúng là một thanh niên tốt thôi.
Thiên Thủ kiếm khách vỗ tay một cái nói:

- cỏ Cách rồi. Lần này các ngươi đi cứu cha ngươi, nếu đúng là cứu được, thì y quả có lòng hướng thiện, nếu không thì lão nhân gia ta sẽ trừ bỏ y. Tuy y ăn được trái nhân sâm ngàn năm rồi, công lực tăng lên tới trình độ đã tu vi qua sáu mươi năm, nhưng ta vẫn có đủ sức giết chết y.

Nói tới đó xong, phát hiện ra trái nhân sâm ngàn năm cầm trên tay vẫn chưa hết nước, bèn đưa cho Du Băng Viên nói:

- Này, ngươi cầm lấy mà ăn, trái nhân sâm này đã vắt nước cho y hết tám phần rồi, nhưng phần còn lại cũng đủ giúp ngươi tăng tiến hẳn công lực đấy!

Du Băng Viên xấu hổ cười nói:

- Cái đó để dượng ăn mới phải, cháu thật không muốn ăn.

Thiên Thủ kiếm khách bực bội hỏi:

- Tại sao? Ngươi sợ trong này có thuốc độc phải không?

Du Băng Viên chỉ là ngượng nghịu chứ không phải là không muốn ăn, nghe lão nhân nói như thế, giơ tay đón lấy trái nhân sâm xấu hổ cười nói:

- Được, cháu ăn đây.

Thiên Thủ kiếm khách thấy nàng rón rén nhỏ nhẻ chẳng giống một hiệp nữ bôn tẩu giang hồ, bất giác cười ngất nói:

- Nha đầu, ngươi như là chưa ra khỏi nhà lần nào, có phải không?

Du Băng Viên nói:

- Có mấy lần, nhưng đều là theo cha cháu.

Thiên Thủ kiếm khách cười nói:

- Chẳng lạ gì ngươi còn dáng dấp tiểu thư lắm, hô hô, cha mẹ ngươi đều là nhân vật dọc ngang hải hồ năm xưa, không ngờ lại sinh ra một đứa con gái cái gì cũng thẹn cũng sợ thế này...

Du Băng Viên cúi đầu xấu hổ cười nói:

- Cháu... cháu không phải là con ruột của hai vị đâu...

Thiên Thủ kiếm khách chợt ngẩn người nói:

- Ủa! Ngươi là con gái nuôi được họ thu dưỡng à?

Du Băng Viên gật đầu nói:

- Vâng ạ! Cháu là một đứa bé gái bị cha mẹ ruột vứt bỏ, hai vị nhặt được đem về nuôi dưỡng...

Thiên Thủ kiếm khách thấy nàng có vẻ tủi thân, vội lờ đi nói qua chuyện khác.

- Được rồi, ngươi ăn trái nhân sâm đi, lão nhân gia ta sẽ dắt ngươi về thảo lư nghỉ qua đêm.

Nói xong, quay người bế Vũ Duy Ninh lên.

Du Băng Viên cắn một miếng, lập tức thấy mùi vị thơm ngon thấm vào tận gan ruột, càng ăn càng thấy ngon ngọt Vô cùng, bất giác ăn hết luôn cả trái nhân sâm.

Thiên Thủ kiếm khách cất bước đi, nói:

- Đi theo ta, thảo lư của ta ở phía trước, không xa đâu.

Du Băng Viên bước theo, vừa đi vừa hỏi:

- Dượng à, ngươi nói y trúng phải chất độc của con quái mãng, vậy lâu quá không uống thuốc có bị sao không?

Thiên Thủ kiếm khách hô hô cười nói:

- Mới rồi lão nhân gia ta nói thế để dọa ngươi thôi, chứ thật ra y chẳng bị trúng độc gì Du Băng Viên ủa một tiếng cười nói:

- Dượng muốn dọa cháu làm gì?

Thiên Thủ kiếm khách cười nói:

- Thứ nhất là Linh Xà Kiếm Pháp của lão nhân gia ta nghiên cứu còn chưa xong mà nhìn thấy con mãng xà bị giết chết, tự nhiên là nổi nóng. Thứ hai, lúc ấy ta không biết ngươi là con gái của Du minh chủ.

Du Băng Viên nói:

- Y chẳng trúng độc, tại sao cứ mê man không tỉnh?

Thiên Thủ kiếm khách nói:

- Y bị đập vào một cây đại thụ rất mạnh, cho nên hôn mê bất tỉnh. Có điều không hề gì, giờ y đã ăn trái nhân sâm ngàn năm rồi, lát nữa lão nhân gia ta giúp y một phen là tỉnh lại thôi...

Già trẻ vừa đi vừa trò chuyện, bất giác đã tới trước một gian thảo lư. Gian thảo lư này rộng rãi không nhỏ, bên trong sắp xếp bài trí sạch sẽ cao nhã, phía ngoài hoa cỏ rải rác, đúng là nơi ở ẩn của bậc cao nhân.

Thiên Thủ kiếm khách đem Vũ Duy Ninh vào trong nhà, đặt lên trên giường của mình, lập tức ra tay.

Du Băng Viên đứng bên cạnh nhìn thấy mười ngón tay của lão nhân như đang đánh đàn búng đến nỗi toàn thân của Vũ Duy Ninh giật lên, từ mau tới chậm, lại từ chậm tới mau, biết lão nhân đả thông hai mạch Nhâm Đốc cho chàng, không nhịn được hoảng sợ hỏi:

- Dượng à, người đả thông hai mạch Nhâm Đốc cho y phải không?

Thiên Thủ kiếm khách gật đầu cười nói:

- Đúng vậy. Đây là một khối ngọc rất đẹp, lão nhân gia ta muốn gọt giũa thành vật quý Du Băng Viên nói:

- Nếu vạn nhất y tâm thuật bất chính thì như thế lại gây ra tai họa cho võ lâm mất.

Thiên Thủ kiếm khách nói:

- Đúng thế, nhưng nếu y có thể học theo điều tốt, thì lại có thể tạo phúc cho võ lâm thiên hạ, cho nên thế này cũng là một phen đánh bạc.

Du Băng Viên khe khẽ thở dài, không nói câu nào nữa.

Thiên Thủ kiếm khách cũng thu hết vẻ mặt vui cười lại, dáng rất nghiêm trọng, đem chân khí của bản thân trút vào người Vũ Duy Ninh, đả thông hai mạch Nhâm Đốc cho chàng.

Đó là một phen công phu khó nhọc, Thiên Thủ Kiếm Khách ngưng thần chăm chú thi triển chân lực khoảng nửa giờ, lúc biết đại công cáo thành, toàn thân ông ta đẫm mồ hôi thấm ra ướt cả áo!

ông ta từ từ đứng thẳng dậy, nhẹ nhẹ thở ra một hơi rồi quay lại nhìn Du Băng Viên cười nói:

- Y sắp tỉnh dậy rồi, ngươi chăm sóc y một lúc, lão nhân gia ta có một việc quan trọng phải làm, sẽ trở về ngay.

Nói xong, quay người bước ra khỏi phòng.

Lúc sau, Vũ Duy Ninh quả nhiên tỉnh dậy.

chàng như vừa ngủ một giấc ngon tỉnh dậy, trong người sảng khoái nhìn vào Du Băng Viên đứng ở đầu giường cười một tiếng, mới phát giác ra mình đang nằm trong phòng của một người lạ, không kìm được giật mình "a" lên một tiếng, vội ngồi dậy nói:

- Tại sao ta lại ở đây?

Du Băng Viên cười khẽ một tiếng nói:

- Ở đây không thoải mái hơn ngủ ngoài đồng giữa rừng sao?

Vũ Duy Ninh như rơi vào đám mây mù năm dặm, sờ lên đầu kêu lên:

- Ô! Mới rồi có chuyện gì xảy ra thế này?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau