ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Giả đùa mà tưởng thật

Không lâu, trời đã sáng.

Già trẻ ba người cùng dậy rửa mặt, ăn sáng xong, lại rời chùa Ngũ Đài tiếp tục lên đường đi về phía tây bắc.

Không ngờ đi chưa được bao lâu, con ngựa Tam Tuyệt Độc Hồ cưỡi chợt đi cà nhắc, Vũ Duy Ninh chợt bước đến cầm vó trước của nó nhấc lên xem, rồi nói:

- Ồ, rơi mất móng sắc rồi.

Tam Tuyệt Độc Hồ giả sửng sốt hỏi:

- Làm sao mà rơi được nhỉ?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Đường núi gập ghềnh khó đi, tự nhiên rất dễ bị rơi mất!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cau mày nói:

- Còn mấy chục dặm nữa mới tới chỗ đường bằng phẳng, làm sao bây giờ!

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nói:

- Thì xuống đi bộ thôi!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả tuy không thích, nhưng thấy ngựa đã không đi được nữa, chỉ còn cách leo xuống đi bộ, Vũ Duy Ninh dắt ngựa theo sau, nói:

- Từ đây tới đó sợ đi một ngày nữa mất!

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Chứ gì nữa, tính là đến trưa nay thì ra khỏi đường núi, mà thế này thì phải đến trời tối mới ra được núi Ngũ Đài.

Thánh Hiệp Du Lập trung nói:

- Chúng ta đi mau lên một chút, thì đến chiều có thể ra được núi Ngũ Đài rồi.

Tam Tuyệt Độc Hồ giả hừ lạnh một tiếng nói:

- Lão phu đã mất hết công lực, làm sao đi mau được?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Thì cứ đi mau lên, tới sớm hay muộn hơn một ngày cũng chẳng hề gì!

Vũ Duy Ninh chợt động tâm tự nhủ:

- Hôm trước mình vừa nhìn qua, móng sắt dưới chân ngựa còn rất chắc chắn, tại sao hôm nay lại rơi ra, hay là Thánh Hiệp giở trò ma ra?

Càng nghĩ càng thấy đúng, bất giác lại liếc Thánh Hiệp Du Lập Trung một cái, tự nhủ:

- Ông ta gở móng sắt dưới chân ngựa ra, ắt là để kéo dài hành trình, mà tối qua ông ta yêu cầu Bách Nhẫn thiền sư giúp đỡ, cũng có lẽ là nhờ Bách Nhẫn thiền sư tới Đồng Tâm Minh báo cho các đặc sứ áo vàng ở Đồng Tâm Minh tới núi Hồng Đào mai phục trước, chuẩn bị bắt đối phương, giúp mình cứu bà nội ra, đó là chuyện hay cho mình, tại sao ông ta lại giấu?

Nhưng vì không tìm được lúc tiện để hỏi, đành im lặng.

Hôm ấy đi được hơn bảy mươi dặm thì tời tối, Tam Tuyệt Độc Hồ giả quá mệt mỏi, chợt ngồi phịch xuống một phiến đá bên vệ đường, lấy tay lau mồ hôi nói:

- Ôi, sao chưa thấy đường bằng phẳng kìa?

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười khẽ nói - Đi mau lên đi, còn một hai dặm nữa là tới rồi!

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Tới chỗ đường bằng phẳng rồi thì phải tìm ngay một khách sạn mà nghĩ, chứ hôm nay mà đi nữa thì lão phu mệt chết mất!

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Chỉ sợ làm cho ngươi thất vọng, chứ tới chỗ đất bằng rồi, còn phải đi năm sáu mươi dặm nữa mới có nhà cửa quán xá!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả sững sờ một lúc, nói:

- Nếu vậy đêm nay chúng ta phải ngủ lại trên đường rồi.

Thánh Hiệp Du Lập Trung đưa mắt nhìn quanh nói:

- Cứ đi thêm một lúc nữa xem sao - A cái gì thế kia?

Nói xong giơ tay chỉ vào một cái gò nổi bên trái.

Vũ Duy Ninh nhìn về phía ông ta chỉ, chỉ thấy trong khu rừng cây ở sườn núi hiện ra một đốm lửa bèn nói:

- A, trong đó có một nhà dân!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả mừng rỡ nói:

- Đi, bọn ta lên đó ngủ nhờ!

Thánh Hiệp Du Lập Trung trầm ngâm nói:

- Kỳ lạ thật, tại chỗ hoang vắng thế này mà có người ở sao?

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Nơi này gần đất bằng, tự nhiên là có người ở, có thể là nhà tiều phu... Đi đi thôi, nếu phải thêm năm sáu mươi dặm nữa mới có thôn trấn, chẳng thà bọn ta cứ lại đấy xin ngủ nhờ.

Thánh Hiệp Du Lập Trung nhìn qua Vũ Duy Ninh hỏi:

- Yù ngươi thế nào?

vũ Duy Ninh nói:

- Cũng được, chúng ta tới đó xem sao?

Rồi đó ba người già trẻ ra khỏi đường núi, rẽ vào theo hướng có ánh đèn trên sườn núi leo lên.

Gần tới sườn núi, chợt nghe trong rừng cây có tiếng người cười rộ nói:

- Nào, Phàn huynh, cạn thêm một chén nữa!

- Được, xưa nay thánh hiền đều chết cả, chỉ có bợm nhậu còn lưu danh... uống!

- Hô hô, Phàn huynh, anh xem tiểu đệ về ở chỗ này cũng tạm được đấy chứ?

- Đâu phải chỉ tạm được, Thang huynh quy ẩn chốn núi rừng, giống như Đào Tiềm "Trở lại với tự nhiên", tiểu đệ rất khâm phục ở Thang huynh đấy!

- Nếu Phàn huynh thích cảnh sống này, sao không giữa dòng lui mau?

- Tiểu đệ cũng có ý đó, chỉ là...

- Trong triều gian thần nắm quyền, trừ phi Phàn huynh chịu cùng đứng trong dòng đục với chúng, chứ không thì chậm chân sẽ bị hại đấy. ồ, nhớ lại năm trước...

Già trẻ ba người nghe tới đoạn ấy, đã biết nhà mình định tới ngủ nhờ không phải tiều phu, mà là nơi trú ngụ của của vị lão nhân cáo quan về quy ẩn, có lẽ là người bạn làm quan ghé thăm, nên chủ khách mới giữa rừng uống rượu nói chuyện cũ...

Tam Tuyệt Độc Hồ giả mười phần vui vẻ, cười nói:

- Té ra có người uống rượu trong rừng, không biết bọn họ có chịu mời bọn ta một chén không nhỉ?

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nụ nói:

- Nhà nho thích khách nhã, nếu ngươi nói năng hay ho, tự nhiên sẽ có rượu uống!

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Lão phu đọc sách không nhiều, không biết những chuyện văn chương!

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Lão khiếu hóa lại càng không biết, ta xem lần này phải mời Vũ lão đệ xuất mã vậy!

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân cũng không biết nói chuyện với quan!

Nói tới đó, ba người đã tới trước một tòa phủ đệ.

Tòa phủ đệ này quy mô không nhỏ, nhưng rất cũ nát, cửa lớn đã bị mưa gió làm mục biến thành hai tấm ván thủng lỗ chỗ, tường đất hai bên cũng đã lở lói rất nhiều, nếu bốn bên phía dưới không được quét dọn sạch sẽ, thì rất không giống với nơi có người ở.

Lúc ấy, dưới gốc một cây thông ngoài cửa lớn có một cái bàn rượu, hai lão nhân ngồi đối diện uống rượu, y phục một mới một cũ, bên cạnh là một lão nhân đầu bạc đứng Cầm đèn.

Bọn họ trông thấy bọn Vũ Duy Ninh ba người tới gần, lập tức thôi trò chuyện, trong ánh mắt lộ vẻ lạ lùng kỳ quái.

Thánh Hiệp Du Lập trung ngầm đẩy Vũ Duy Ninh một cái, Vũ Duy Ninh tiến lên phía trước vòng tay nói:

- Xin chào hai vị lão trượng.

Lão nhân áo cũ đứng dậy vòng tay đáp lễ, hỏi:
- Ba vị từ đâu tới đây?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Bọn tiểu nhân là từ Long Tuyền quan tới đây, định tới núi Hồng Đào ở Sơn Tây, vì lỡ đường, muốn xin ngủ lại quí phủ một đêm, không biết quý phủ có vui lòng không?

Lão nhân áo cũ lại nhìn Thánh Hiệp Du Lập Trung cải trang thành lão khiếu hóa như để đánh giá, lộ vẻ kỳ quái nói:

- Ba người các vị cùng nhau đi phải không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Vâng ạ!

Lão nhân áo cũ như vì thấy trong bọn có lão khiếu hóa nên rất lấy làm lạ lùng, nhưng ông ta không hỏi nữa, gật đầu cười nói:

- Được, lão hủ ở đây cũng thường có khách qua đường ghé lại ngủ nhờ, chỉ là nhà cửa cũ nát, nhưng nếu ba vị không chê bỏ, cứ ở lại đây.

Nói xong, nhìn sang lão nhân đầu bạc nói:

- Toàn Phúc, đưa ba vị khách vào, mở phòng ở hiên phía tây cho họ nghĩ.

Lão nhân đầu bạc dạ một tiếng, treo chiếc đèn cầm trong tay lên một chạc cây, rồi lập tức đưa già trẻ ba người vào trong.

Phía trong nhà cũng hư nát, lại không có một ngọn đèn nào, có vẻ rất âm u đáng sợ, Thánh Hiệp Du Lập Trung vừa đi theo lão nhân đầu bạc vừa cười nói:

- Ồ, sao lão nhân gia không thắp đèn lên?

- Thật xấu hổ, chủ tới bọn ta chỉ có một chiếc đèn, đang treo ở phía ngoài đấy.

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nói:

- A, một tòa phủ đệ lớn thế này mà chỉ có hai chủ tớ các vị ở thôi sao?

Lão nhân đầu bạc nói:

- Đúng thế!

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- cỏ một chiếc đèn thì ít quá nhỉ!

Lão nhân đầu bạc nói:

- Một giỏ cơm, một bầu nước mà Nhan Hồi cũng vẫn vui vẻ!

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười hô hô nói:

- Đúng quá! Đúng quá! Quý chủ nhân thật là người hiền!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả nói hỏi tiếp:

- Quý chủ nhân từng làm quan trong triều phải không?

Lão nhân đầu bạc đáp:

- Đúng vậy! Nhưng đã bỏ quan về ở ẩn mười năm rồi!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả lại hỏi:

- Chẳng lẽ không có vợ con gì sao?

Lão nhân đầu bạc đáp:

- Vợ lìa, con tan tác!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả sửng sốt hỏi:

- Tại sao vậy?

Lão nhân đầu bạc thở dài một tiếng nói:

- xin thứ lỗi vì chuyện đó khó nói ra được!

Nói tới đó thì đã đi đến hiên phía tây, lão nhân đầu bạc chỉ ba gian phòng nói:

- Xin mời ba vị đêm nay cứ nghỉ ở đây, trong phòng có giường nhưng không có chăn chiếu gì, tránh mưa gió được, chứ khó ngăn giá lạnh, xin đừng chê!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả có vẻ thất vọng nói:

- Chủ tớ các vị cũng ngủ không đắp chăn à?

Lão nhân đầu bạc cười nói:

- Đắp chứ, chỉ vì chỉ có hai cái nệm rách, một giường thì gia chủ nhân nghĩ, một giường thì lão hán nằm, bọn ta ở đây cái gì cũng có một chiếc, một nồi một bếp, một bát một thìa!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả so sai nói:

- Ngoài cửa lớn có một vị uống rượu với quý chủ nhân, đó là bạn của quý chủ nhân phải không?

Lão nhân đầu bạc nói:- Phải đấy. ông ta đậu tiến sĩ cùng một khoa với gia chủ nhân, nay là Thượng Thư bộ lễ, lần này có việc về quê, đi ngang núi Ngũ Đài, tiện đường ghé thăm gia chủ nhân.

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- vậy thì đêm nay ông ta cũng không có chăn đắp phải không?

Lão nhân đầu bạc cười nói:

- Ông ta ngủ chung một giường với gia chủ nhân.

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Lão phu tuổi già sức yếu, rất là sợ lạnh, đêm nay có thể ngủ chung cùng với người được không?

Lão nhân đầu bạc trầm ngâm một thoáng, gật đầu nói:

- Được, phòng lão hán ở phía đông, mời tôn giá theo lão hán.

Nói xong xoay người bước đi.

Tam Tuyệt Độc Hồ giả đang định bước theo, Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nói:

- Ôi ôi, Tả Khâu lão nhi, người lại tự tiện chủ trương à?

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cười nói:

- Lão phu đúng là sợ lạnh, nếu hai vị sợ lão phu thừa cơ trốn thoát, thì cứ làm như đêm qua!

Thánh Hiệp Du Lập Trung đưa mắt nhìn Vũ Duy Ninh, cười hỏi:

- Vũ lão đệ tính sao?

Vũ Duy Ninh cũng nghĩ cứ để Tam Tuyệt Độc Hồ giả ngủ riêng một nơi, mình và Du minh chủ dễ nói chuyện, bèn gật đầu đáp:

- Được, cứ làm như đêm qua, tiểu nhân đi trói chân tay ông ta rồi sẽ quay lại.

Rồi đó Vũ Duy Ninh và Tam Tuyệt Độc Hồ giả theo lão nhân đầu bạc đi tới phía hiên tây, người kia mở cửa một gian phòng, để Tam Tuyệt Độc Hồ giả và Vũ Duy Ninh vào trước, rồi tự mình mới bước vào sau.

Vũ Duy Ninh rút trong bọc ra sợi dây gân bò trói Tam Tuyệt Độc Hồ giả đêm qua, nhìn lão nhân tóc bạc nghiêm trang nói:

- Lão nhân gia, vị lão nhân này là thù chứ không phải bạn của tiểu nhân, để đề phòng ông ta trốn, bây giờ tiểu nhân phải trói ông ta lại, người không được thả ông ta đi, sáng mai mà không thấy ông ta, tiểu nhân chỉ có hỏi người thôi đấy!

Lão nhân tóc bạc cười nói:

- Ta thấy chẳng cần phải trói đâu!

Vũ Duy Ninh sửng sốt hỏi:

- Người nói gì?

Lão nhân tóc bạc nói:

- Trò đùa đến đây đã chấm dứt, còn trói trăng gì nữa!

vũ Duy Ninh nhất thời vẫn chưa nghĩ ra, ngơ ngác hỏi:

- Người nói như vậy là có ý gì?

Lão nhân tóc bạc đưa tay chỉ sợi dây gân bò trên tay chàng nói:

- Sợi dây gân bò này bây giờ phải dùng để trói minh chủ Đồng Tâm Minh - Thánh Hiệp Du Lập Trung!

Vũ Duy Ninh chợt hiểu ra, trong lòng chấn động, đưa mắt nhìn Tam Tuyệt Độc Hồ giả hỏi:

- Đại thúc, nhưng địa điểm ở núi Hồng Đào mà?

Tam Tuyệt Độc Hồ giả hô hô cười lớn nói:

- Tới núi Hồng Đào thì phải đi ngang vùng lân cận của Đồng Tâm Minh đóng, chỉ có đồ ngu mới bố trí vòng vây ở đó!

Biến hóa này khiến Vũ Duy Ninh lòng như lửa đốt, hôm trước lúc Quái Thủ Phiên Thiên Chừ Tích Kỳ xuất hiện nói muốn lợi dụng chàng dụ Thánh Hiệp Du Lập Trung để giết, chàng đã trải qua một cơn dằn vặt đau khổ mới quyết định không kể gì tới tính mạng của bà nội để cứu Thánh Hiệp Du Lập Trung. Bởi vì chàng biết tính mạng bà nội tuy rất quan trọng, nhưng mình đã làm hại rất nhiều người rồi, đã làm dấy lên trong võ lâm đang yên tĩnh một trường hỗn loạn rồi, bất kể thế nào cũng không thể hại chết thêm Thánh Hiệp Du Lập Trung là người gìn giữ an ninh cho võ lâm được. Cho nên Chàng bất chấp tất cả mà đem toàn bộ âm mưu quỷ kế của địch nhân lén lút kể cho Thánh Hiệp Du Lập Trung, nhưng hoàn toàn không ngờ nơi đối phương hạ thủ lại không phải là núi Hồng Đào mà là tại núi Ngũ Đài này. Chính vì vậy mà cho dù đêm qua Thánh Hiệp Du Lập Trung đã yêu cầu Bách Nhẫn thiền sư đi gấp tới báo tin cho Đồng Tâm Minh, cho dù Đồng Tâm Minh có lập tức cử một trăm đặc sứ áo vàng tới gấp núi Hồng Đào để mai phục, thì cũng chỉ là con số không. Mà cứ nói thêm vạn nhất Đồng Tâm Minh phát hiện được rằng nới địch nhân hạ thủ trong núi Ngũ Đài, thì hai chỗ cách nhau mất trăm dặm, các đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh cũng rơi vào cảnh roi dài không quất tới trúng bụng ngựa mà thôi.

Đến lúc ấy mà nói, thì tâm ý của chàng trở thành uổng phí, tự mình vẫn cứ là kẻ a tòng giết hại Thánh Hiệp Du Lập Trung!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả thấy Vũ Duy Ninh sững sờ, bỗng nhiên khẽ cười nhạt nói:

- Ngươi rất bất ngờ, đúng không?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- Đúng thế, rất là bất ngờ!

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cười ha hả nói:

- Cũng rất thất vọng phải không?

vũ Duy Ninh hoảng sợ, vội làm ra vẻ kinh ngạc kêu lên:

- Thất vọng à! Tiểu nhân có gì mà thất vọng?

Tam Tuyệt Độc Hồ giả mắt lóe hung quang, cười nói:

- Người lén nói rõ kế hoạch của bọn ta cho Du Lập Trung rồi, tưởng lão phu không biết sao?

Vũ Duy Ninh thầm tính câu này phần nhiều chỉ là đối phương đoán mò, lúc ấy ra vẻ bất mãn nói:

- Hừ, xem ra đại thúc vẫn chưa tin tiểu nhân thì phải?

Tam tuyệt độc Hồ giả lạnh lùng nói:

- Ngươi không thành thật, làm sao lão phu tin ngươi được?

Vũ Duy Ninh nói:

- Đại thúc nói tiểu nhân đã lén nói hết với Du Lập Trung xin hỏi chứng cứ đâu?

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Không cần có chứng cứ.

Vũ Duy Ninh cười gượng nói:

- Nếu như vậy thì tiểu nhân cũng chẳng còn lời gì để nói nữa, đại thúc ra tay giết tiểu nhân đi thôi!

Tam Tuyệt độc Hồ giảnói:

- Ngươi không muốn gặp bà nội ngươi nữa sao?

Vũ Duy Ninh bĩu môi nói:

- Muốn mà có được gặp đâu?

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cười nói:

- Chỉ cần ngươi dùng hành động để chứng minh là chưa phản bội bọn ta, thì có thể gặp được bà nội ngươi!

Vũ Duy Ninh nói:

- Đại thúc muốn tiểu nhân móc tim ra đưa chú xem à?

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cười hô hố nói:

- Không cần tới như thế, lão phu bảo ngươi làm gì, ngươi cứ làm thế, vậy là được rồi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Đại thúc muốn tiểu nhân làm gì?

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Đi giết Du Lập Trung!

Chương 17: Ma cao một trượng

vũ Duy Ninh trong lòng lại rúng động nhưng không để lộ ra chỉ nói:

- Đại thúc cho rằng tiểu nhân giết được ông ta à?

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Giết công khai thì không được, chứ đánh lén thì có thể, bây giờ ngươi trở về hiên phía tây, nhân lúc bất ngờ đâm y một đao!

Vũ Duy Ninh toàn thân chợt thấy lạnh buốt từng cơn nói:

- Nếu đánh lén không thành công, tiểu nhân cũng sẽ chết dưới tay Du Lập Trung, chủ ý của đại thúc thật là không có chỗ nào sơ hở!

Tam Tuyệt độc Hồ giả nói:

- Hiện nay y hoàn toàn không ngờ vực gì ngươi, chỉ cần ngươi thật lòng giết y, chắc sẽ thành công.

Vũ Duy Ninh nói:

- Nếu lỡ không thành công thì sao?

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cười nhạt nói:

- Không nên nghĩ như thế, chẳng lẽ ngươi không muốn gặp mặt bà nội ngươi sao?

Nói tới đó quay qua nhìn lão nhân đầu bạc cười nói:

- Lão huynh, đưa cho y một thanh chuỳ thủ.

Té ra lão nhân đầu bạc là Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương cải trang!

Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương thò tay vào bọc rút ra một ngọn chuỳ thủ Vô cùng sắc bén, nhìn Vũ Duy Ninh cười khì khì nói:

- Lão đệ, làm việc này quan hệ tới cả một đời người, mong ngươi tự làm cho tốt!

Vũ Duy Ninh bắt lấy ngọn chuỳ thủ ném qua, bỏ vào bọc nói:

- Nếu tiểu nhân lỡ không thành công, xin các vị mau vào phòng cứu cho, tiểu nhân hy vọng trước khi chết được nhìn thấy gia tổ mẫu!

Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương cười nói:

- Ngươi yên tâm, Du Lập Trung bất kể thế nào cũng không thể sống mà rời khỏi căn nhà nát này đêm nay đâu!

Vũ Duy Ninh thuận miệng hỏi:

- Hai vị uống rượu ngoài cửa lớn là ai vậy?

Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương đáp:

- Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu và Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh.

Vũ Duy Ninh nghe ra thấy đều là hậu nhân của mười hai Vũ sát tinh, trong lòng hoảng sợ, kế đó lại nói:

- Nếu tiểu nhân lỡ không thành công, chỉ sợ ba người các vị không bắt được Du Lập Trung.

Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương cười hô hố nói:

- Chuyện ấy ngươi khỏi phải lo, bây giờ cứ đi mau đi.

Vũ Duy Ninh không dám hỏi nữa, im lặng quay người bước ra khỏi phòng, trở về phòng ở hiên tây.

Làm thế nào đây?

Mình ra tay giết Thánh Hiệp Du Lập Trung thật à?

Không! Không thể! Mình làm sao có thể phạm lỗi lầm lần nữa? Có điều nếu mình không giết Du Lập Trung, đối phương nhất định không tin rằng mình "thật lòng" theo họ, thì sẽ giết hại bà nội và mình.

Mình chết chẳng đáng tiếc, có điều bà nội đã cao tuổi như vậy, bà trăm cay ngàn đắng nuôi dưỡng mình nên người, mục đích cũng hy vọng mình phụng dưỡng bà trọn tuổi trời, sao lại để bà chết thảm Vô lý như vậy được?

Trong khi nghĩ ngợi, bất giác đã về tới ngoài phòng ở hiên tây.

Nhìn thấy cửa của một trong ba phòng mở hờ, biết Thánh Hiệp Du Lập Trung ở trong phòng này, bèn gãi đầu bước vào.

Thánh Hiệp Du Lập Trung đang quét giường, nghe tiếng Vũ Duy Ninh bước vào cũng không quay nhìn, cất tiếng hỏi:

- Ngươi trói y kỹ càng rồi chứ?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Vâng ạ!

Giọng nói nghe như run rẩy.

Thánh Hiệp Du Lập Trung từ từ quay lại, cười nụ chăm chú nhìn chàng một lát, chợt truyền âm hỏi:

- Bọn họ bắt ngươi giết ta phải không?

Vũ Duy Ninh biến hẳn sắc mặt, gật gật đầu, hoảng sợ tự nhủ:

- Lạ thật, sao ông ta biết Tam Tuyệt Độc Hồ giả bắt mình về giết ông ta?

Thánh Hiệp Du Lập Trung truyền âm cười nói - Vậy thì ra tay đi!

Vũ Duy Ninh lắc đầu, đứng yên không nhúc nhích.

Thánh Hiệp Du Lập Trung lại truyền âm nói:

- Mới rồi ngoài cửa lớn, lão phu đã nhìn ra là không xong rồi, bây giờ ngươi ra tay mau đi, nếu không ngươi và mạng sống của bà nội ngươi không giữ được đâu, mau lên!

Vũ Duy Ninh vẫn đứng yên không nhúc nhích, nghĩ thầm: Mình cùng Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc vốn không có thù oán, bọn họ bắt giữ bà nội không chịu thả, chỉ để lợi dụng mình làm điều tàn ác, nếu mình chết đi, bọn họ chắc cũng chẳng làm khó bà nội...

Càng nghĩ càng thấy đúng, bèn rút ngọn chuỳ thủ ra, cúi xuống vạch mấy chứ "Xin chiếu cố cho gia tổ mẫú trên mặt đất, rồi xoay mũi dao đâm luôn vào giữa ngực mình!

Không ngờ trong chớp mắt chợt thấy bóng người loáng lên trước mắt, thanh chuỳ thủ trong tay đã bị cướp mất!

Người đoạt chuỳ thủ của chàng chính là Thánh Hiệp Du Lập Trung.

ông ta đứng cách Vũ Duy Ninh hơn một trượng, mà có thể trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đoạt được ngọn đao, thân pháp mau lẹ như thế khiến Vũ Duy Ninh đứng ngây người ra.

Thánh Hiệp Du Lập Trung đoạt được thanh chuỳ thủ rồi, lập tức truyền âm chửi:

- Đồ ngu! Ngươi líu lo chót chét là sẽ bắt bảy mươi hai tên ma đầu nhốt lại vào Chính Tâm lao, mà hiện tại mới gặp chuyện khó khăn đã muốn tự sát. Hừ! Thật là tức mình quá!

Nói xong, thanh chuỳ thủ trong tay bỗng nhiên chúc xuống đâm luôn vào bụng mình, lưỡi dao cắm vào sâu tới bốn tấc!

Vũ Duy Ninh không bao giờ ngờ rằng ông ta lại tự sát để thành toàn cho mình, nhất thời cả kinh biến sắc, la lên thất thanh:

- Người...

Không, tiếng "người" ấy còn đang phát ra, miệng chàng đã bị Thánh Hiệp Du Lập Trung vươn tay bịt chặt.

Chỉ thấy ông ta như người Vô sự ngẩng đầu cười, truyền âm nói:

- Ta làm sao? Ngươi cho rằng lão phu cũng muốn tự sát à?

Nói xong lui lại một bước đưa tay rút thanh chuỳ thủ trong bụng ta, chỉ thấy trên áo rách một đường, chứ chẳng có giọt máu nào chảy ra cả.

Vũ Duy Ninh nhìn thấy phát sững sờ, chàng tuy theo học võ với Tam Tuyệt Độc Hồ ba năm, song Tam Tuyệt Độc Hồ chưa từng đem tuyệt học ra dạy cho chàng, nên lúc này không hiểu được tại sao bụng Thánh Hiệp Du Lập Trung bị đâm một đao mà chẳng hề bị thương.

Thánh hiệp Du Lập Trung kéo áo để lộ bụng ra, truyền âm cười hỏi:

- Ngươi nhìn đi, có vết thương không?

Vũ Duy Ninh nhìn thấy trên bụng ông ta chẳng có vết thương, nhịn không được cất tiếng hỏi nhỏ:

- Đó là công phu gì vậy?

Thánh Hiệp Du Lập Trung truyền âm đáp - Vô Cực Thần Công!

Thấy Vũ Duy Ninh còn ngơ ngác không hiểu, ông ta cũng không giải thích nữa, đưa trả thanh chủythủ nói:

- Lại đây, ngươi đâm lão phu một nhát xem sao!

Vũ Duy Ninh đón lấy thanh chuỳ thủ, vẫn chưa dám ra tay.

Thánh Hiệp Du Lập Trung truyền âm cười nói:- Đâm đi! Cứ đâm hết sức ngươi, nếu làm lão phu trầy da một chút thôi, thì ngươi tự sát cũng chưa muộn!

Vũ Duy Ninh nghĩ nếu ông ta không tự tin há lại dám mạo hiểm như vậy, vả lại ông ta vừa làm thử cho mình xem một lần, rõ ràng là đã luyện được công phu đao thương đâm không thủng được, mình cứ đâm ông ta một đao thử, lúc ấy bèn bước lên hai bước, đâm luôn một đao vào bụng đối phương.

Nhưng chàng sợ Thánh Hiệp Du Lập Trung không chịu nổi, nên chỉ dùng năm thành công lực, mũi đao đâm sau vào hơn hai tấc.

Thánh Hiệp Du Lập Trung truyền âm cười nói:

- Tốt! Rút đao ra xem nào!

Vũ Duy Ninh giật tay phải một cái, muốn rút ngọn chuỳ thủ ra, ngờ đâu nó đã như mọc rễ trong da thịt đối phương, giật một cái không kéo ra được.

Chàng dùng sức giật luôn cái nữa, cũng không rút ngọn chuỳ thủ ra được, không kìm được hoảng sợ, tự nhủ:

- Võ công ông ta lợi hại thế này, may mà mình không có ý giết ông ta, nếu không thì còn gì là mạng?

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười khẽ một tiếng, truyền âm nói:

- Cẩn thận đấy!

ông ta vừa dứt lời, tay phải Vũ Duy Ninh chợt bị đẩy một cái, ngọn chuỳ thủ cắm vào bụng đối phương đột nhiên từ bụng đối phương tự động bật ra, không những đẩy mạnh đến nỗi tay phải của Vũ Duy Ninh đau rần lên một cái, mà còn khiến chàng đứng không vững phải loạng choạng lùi lại ba bước!

Tháp hiệp Du Lập Trung vừa nhìn thấy sức phản chấn của mình không đẩy chàng được, trong lòng thầm khen ngợi, tự nhủ:

- Gã tiểu tử này cốt cách rất tốt, đúng là có thể dạy được!

Vũ Duy Ninh xưa nay không tưởng tượng được rằng một người lại có thể luyện được võ Công đến mức thần kì như vậy, vừa mừng vừa sợ, hạ giọng nói:

- Hay quá!

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nụ truyền âm hỏi:

- Cái gì hay quá!

Vũ Duy Ninh hạ giọng nói:

- Lát nữa tiểu nhân sẽ đâm lão nhân người một đao như thế!

Tháp hiệp Du Lập Trung biết chàng hiểu ý mình, gật đầu cười nói:

- Đúng thế, bây giờ chúng ta nói chuyện tào lao một chút đã.

ông ta truyền âm tới đó, chợt cất tiếng hỏi lớn:

- Lão đệ, làm gì mà ngồi ngây ra như thế?

Vũ Duy Ninh sửng sốt, nhưng lập tức hiểu ý ông ta, trả lời luôn:

- À, tiểu nhân nghĩ tới...

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Nghĩ tới cái gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Nghĩ tới bà nội tiểu nhân.

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nói:

- Xì! Vài ngày nữa tới núi Hồng Đào thì đã được gặp bà nội rồi, bây giờ nghĩ ngợi làm cái gì!

Vũ Duy Ninh nói:

- Không phải thế, tôi nghĩ là bà cháu chúng tôi xa nhau lâu như vậy, chắc bà phải khóc lóc tội nghiệp lắm...

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Thôi ngủ đi, ngủ đi! Đừng nghĩ ngợi vớ vẫn nữa!

Vũ Duy Ninh nói:

- Thân Thủ tướng quân, tiểu nhân ngủ cùng với người được không?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Được, ngươi lại đây!

Lúc ấy Vũ Duy Ninh cất bước đi về phía ông ta, khi tới trước mặt ông ta rồi, bèn đưa mắt ra hiệu, rồi rút mau ngọn chuỳ thủ ra đâm luôn vào bụng ông ta, cắm sâu tới bốn tấc!

Thánh Hiệp Du Lập Trung kêu lớn một tiếng, thuận tay phát luôn một chưởng "bình" một tiếng đánh trúng vào ngực trái Vũ Duy Ninh, đánh cho chàng bốc lên khỏi mặt đất, bay tung ra cánh cửa, rơi xuống trước sân ngoài cửa phòng.

Vũ Duy Ninh chỉ thấy trên ngực đau kịch liệt "ọc" một tiếng phun ra một ngụm máu, quờ quạng bò dậy.
Lúc ấy chỗ bóng tối ngoài sân, chợt có ba cái bóng rón rén xuẩn hiện, chính là Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương, Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu và Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh!

Ba người lúc ấy đã khôi phục lại diện mạo thật, Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương bước tới cạnh Vũ Duy Ninh hỏi mau:

- Được không?

Vũ Duy Ninh ngước đầu cười thảm nói:

- Được rồi! Tiểu nhân đâm một đao trúng... trúng bụng ông ta!

Câu nói vừa dứt, chỉ thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung loạng choạng lảo đảo bước ra, ông ta ôm lấy một sợi dây cột nhà đang xiêu xiêu muốn đổ, rồi mới từ từ ngước đầu lên, trừng mắt nhìn bọn ba người Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu nói:

- Giỏi lắm! Té ra là các ngươi...

ông ta chỉ nói tới đó rồi như ngây như ngốc quy xuống, xem ra như đã thoi thóp sắp Chết.

Bọn bán phong thư sinh Thân Đồ Kiêu thấy ngọn chuỳ thủ cắm ngập đến bốc tấc vào bụng ông ta, lại là đúng chỗ yếu hại, người cũng không kìm được vẻ mừng rỡ, nói:

- Du Minh chủ, ngươi không nghĩ tới có ngày nay phải không?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nghẹo đầu qua một bên, hơi thở mỏng manh như sợi tơ nói:

- Các ngươi... dùng quỷ kế... sát hại lão phu... thì là hạng người gì?

Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh cười quái dị nói:

- Cho dù lão phu không dùng quỷ kế, ngươi cũng phải chết ở đây mà!

Thánh Hiệp Du Lập Trung đầu nhấc lên lại rơi xuống hỏi:

- Các ngươi bảy... bảy mươi hai người đều... đều ở...

Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh cười nói:

- Không có, chỉ có bảy người tới đây thôi.

Quả nhiên, y vừa nói xong, trong bóng tối lại bước ra thêm bốn người nữa là Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc giả, ngoài ra còn ba người kia Vũ Duy Ninh cũng nhận ra đều là những người đã trốn thoát khỏi Chính Tâm lao.

Tam Tuyệt Độc Hồ giả trông thấy Vũ Duy Ninh bị thương thổ huyết, lập tức thò tay vào trong bọc lấy ra một viên thuốc màu đỏ to bằng trái nhãn nhét vào miệng chàng, nói:

- Nuốt mau đi, đây là linh dược trị nội thương đấy!

Vũ Duy Ninh theo lời nuốt viên thuốc xuống, cười gượng nói:

- Đại thúc, tiểu nhân có thể được gặp mặt gia tổ mẫu chưa vậy?

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cười nụ nói:

- Đương nhiên, ngươi nghỉ một chút đi, rồi lão phu sẽ đưa ngươi đi gặp mặt bà nội ngươi!

Nói tới đó đứng thẳng người lên nhìn Thánh Hiệp Du Lập Trung cười hô hố nói:

- Du minh chủ, người võ công cái thế, mưu trí Vô song, ngờ đâu hôm nay lại chết trong ngôi nhà nát tại núi hoang này, hô hô hô...

Thánh Hiệp Du Lập Trung thều thào nói:

- Nếu như lão phu không... không đoán lầm... người là Tam Tuyệt Độc Hồ... không phải là Tam... Tam Tuyệt Độc Hồ giả...

Tam Tuyệt Độc Hồ giả cười rộ nói:

- Đúng đấy, lão phu chính là Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc!

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Lão phu chưa được... lãnh giáo... võ học Tam Tuyệt... của tôn giá... rất là tiếc hận...

Tam Tuyệt Độc Hồ cười nói:

- Phải lắm, có điều ngươi cứ yên tâm, sau khi ngươi chết rồi, lập tức có một vị Thánh Hiệp Du Lập Trung khác xuất hiện, y sẽ tới Đồng Minh Tâm tiếp tục giữ chức vụ của ngươi, lãnh đạo hai bang ba giáo chín môn phái!

Thánh Hiệp Du Lập Trung thân hình khẽ run lên, chợt ngóc đầu giận dữ quát:

- Ngươi nói cái gì?

Tam Tuyệt Độc Hồ nhường mày tươi cười, chậm rãi nói:

- Lão phu nói là, trong bảy mươi hai người chúng ta, sẽ có một người tới tiếp tục giữ chức vụ minh chủ của ngươi!

Thánh Hiệp Du Lập Trung vừa sợ vừa giận, kều lớn một tiếng "ác tặc!" người đổ luôn về phía trước, không nhúc nhích nữa!

Tam Tuyệt Độc Hồ thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung tuyệt khí chết rồi, bèn nhìn Vũ Duy ninh hỏi:

- Duy Ninh, trên ngươi y có giải dược thuốc tán công không?

vũ Duy Ninh biết y muốn khôi phục công lực thật mau, lập tức lắc đầu nói:

- Không biết, tiểu nhân cũng chưa hỏi ông ta.

Tam Tuyệt Độc Hồ lúc ấy cất bước tiến về phía Thánh Hiệp Du Lập Trung.

Vũ Duy Ninh nghĩ hiện y đã mất hết công lực, Thánh Hiệp Du Lập Trung mà ra tay đánh chết y cũng như đánh chết một kẻ phế nhân, vội kêu:

- Đại thúc!

Tam Tuyệt Độc Hồ dừng chân ngoảnh đầu hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ông ta vẫn còn một chút hơi thở, lão nhân người công lực chưa khôi phục được, sao không đợi thêm một lúc nữa hãy lục soát trên người ông ta.

Tam Tuyệt Độc Hồ thấy chàng quan tâm tới mình, rất là cảm động, gật đầu cười nói:

- Ờ, ngươi giỏi lắm, Duy Ninh, ngươi gọi ta bằng gì?

Vũ Duy Ninh ngượng nghịu đáp:

- Vâng, thưa sư phụ...

Tam Tuyệt Độc Hồ hô hô cười rộ mấy tiếng, nhìn Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương nói:

- Lao huynh, làm phiền người một chút, xem xem y đã chết hẳn chưa?

Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương gật đầu ừ một tiếng, lại móc trong bọc ra một ngọn chuỳ thủ, từ từ giơ lên nhắm vào huyệt Bối Tâm của Thánh Hiệp Du Lập Trung rung tay một cái.

"Kịch" một tiếng, lưỡi chuỳ thủ đã cắm sâu vào huyệt Bối Tâm của Thánh Hiệp Du Lập Trung!

Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương cất tiếng cười rộ nói:

- Hô hô, một nhân vật nổi tiếng một đời lại chết không kèn không trống thế này, chắc khó chịu lắm!

Vừa nói vừa bước tới cạnh thi thể Thánh Hiệp Du Lập Trung.

Nhân vì trời tối, Thánh Hiệp Du Lập Trung lại mặc một chiếc áo ngắn màu đen, nên Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương tới sát bên cạnh rồi, mới phát hiện rằng tại chỗ đao cắm vào người ông ta không hề có giọt máu nào.

Lúc ấy y mới chợt nhớ ra rằng Thánh Hiệp Du Lập Trung có luyện Vô Cực Thần Công, một thần công lực không có đao thương nào phạm được, trong lòng hoảng sợ, kêu "a" một tiếng, bắn người lui mai lại.

Nhưng đã chậm một bước, chỉ thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung lật người đánh nhanh ra một chưởng, "bình" một tiếng, trúng ngay giữa ngực y!

Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương gào lên một tiếng thê thảm, thân người tung ra ngoài ba trượng, miệng phun máu ồng ộc không dứt!

Chương 18: Lục Hợp kỳ trận

Tam Tuyệt Độc Hồ cả kinh thất sắc, quay đầu định bỏ chạy, y chưa khôi phục công lực, lại thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung chưa chết, tự nhiên chỉ có cách chạy trốn để cứu mạng.

Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu, Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh cùng ba tên ma đầu kia sau lúc giật mình hoảng sợ lập tức tản ra, bao vây Thánh Hiệp Du Lập Trung vào giữa.

Bọn họ biết bản lĩnh của Thánh Hiệp Du Lập Trung, nhưng lấy sáu đánh một, bọn họ tuyệt đối nắm chắc phần thắng, nên trên mặt người nào lúc ấy cũng nhơn nhơn chẳng có chút gì sợ hãi, mà còn cười ghê rợn!

Thánh Hiệp Du Lập Trung thần thái thung dung từ từ đứng dậy, đưa mắt quét qua bọn sáu người Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu cười nói:

- Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu, Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh, Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng, Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh, Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình, Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn, hô hô hô, các người tới cả rồi.

Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu cười hì hì một tiếng nói:

- Bấy nhiêu chưa đủ đưa Du minh chủ vào chỗ chết sao?

Thánh Hiệp Du Lập Trung không trả lời, lại cười hỏi:

- Các ngươi đều là hậu nhân của mười hai Vũ Sát Tinh ngày trước, sao bây giờ lại chỉ có sáu người tới? Còn Vô Danh Ma, Độc Nương Tử Hắc Minh Châu, Quái Thủ Phiên Thiên Chứ Tích Kỳ, Tam Thủ Cái Tang Nguyên đi đâu rồi?

Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu đáp:

- Hôm nay mà Du minh chủ thoát chết được, thì ngày sau cũng sẽ có dịp được gặp họ thôi!

Thánh Hiệp Du Lập Trung khom người nhặt hai ngọn chuỳ thủ dưới đất lên, đưa mắt nhìn Vũ Duy Ninh đang nằm trên mặt đất cười nhạt nói:

-Tiểu tử, hôm trước ở Chính Tâm lao, lão phu chỉ nói người nhỏ tuổi, không biết, bị ngươi lợi dụng, vì vậy tha cho ngươi được sống, nào ngờ, ngươi chẳng những không có ý cải tà quy chính mà còn muốn giết chết lão phu, đã như vậy thì lão phu không tha ngươi được!

Nói tới đó, vẫy tay một cái, một ngọn chuỳ thủ bắn tới Vũ Duy Ninh.

Bọn Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu sáu người lúc thấy Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương bị trúng chưởng, trong lòng đều ngờ vực Vũ Duy Ninh, song hiện tại thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung phóng đao toan hạ sát chàng, lập tức đều tiêu tan hết nghi ngờ, Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn đứng gần Vũ Duy Ninh nhất, vội phất tay áo đánh rơi ngọn chuỳ thủ xuống đất, lạnh lùng cười nói:

- Du minh chủ, nên dưỡng sức để giữ mạng thôi!

Thánh Hiệp Du Lập Trung mặt lạnh băng hừ một tiếng:

- Bằng vào sáu người các ngươi mà cũng muốn giữ lão phu lại, chỉ e là chưa chắc được đ âu!

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn cười hắc hắc quái dị nói:

- Thì cứ chờ xem thử, mười hai người bọn ta trong Chính Tâm lao có tham ngộ được một thế Lục Hợp Kỳ Trận, rất muốn cùng Du minh chủ ấn chứng, ấn chứng!

Thánh Hiệp Du Lập Trung vừa nghe xong trong lòng hoảng sợ, ông ta biết mười hai người đối phương đều đáng mặt tôn sư về võ học, nay bọn họ tập trung trí tuệ của cả mười hai người sáng chế ra, thì cái Lục Hợp Kỳ Trận này ắt phải là một trận thức cực kỳ lợi hại, sức một mình mình mà muốn đối phó với sáu người liên thủ tấn công vốn đã khó thắng được rồi, nếu lại để bọn họ bày trận tấn công, có thể nói là không còn đất sông.

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ như chớp, chợt thân hình ông ta nghiêng đi một cái, giơ chưởng đánh luôn vào y cười lớn:

- Tốt lắm! Lão phu sẽ lãnh giáo lục hợp kỳ trận của các vị.

ông ta nói là làm, mục đích là không để cho bọn họ có cơ hội bày trận, đâu ngờ bọn Bán Phong thư sinh sáu người lúc ấy đã đứng vào vị trí ám hợp vòi hình thế của Lục Hợp Kỳ Trận rồi, cho nên chưởng phong ông ta đánh ra tuy lợi hại tuyệt luân, song đã chậm mất rồi.

Chỉ thấy Ngọc Diện Hoa Thi một mình chắp tay sau lưng xoay người một cái, dùng cách di hình hoán vị tránh qua phát chưởng, cùng lúc ấy Bệnh Lang Trung Tư Đồ Trung, Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng, Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh ba người đứng sau lưng Thánh Hiệp Du Lập Trung chợt bước sát vào nhau, người này nắm tay người kia, Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tinh đứng đầu dãy bên phải ra tay xuất kích, cách không đánh một chưởng vào giữa lưng Thánh Hiệp Du Lập Trung.

Một chưởng này kình phong hung mãnh, quả thật võ lâm ít thấy!

Giống như một cơn thốt cuồn cuộn ào ào bốc lên đổ tới, cát trên mặt đất cũng bị hút lên mờ mịt, mạnh mẽ không sao chống đỡ!

Thánh Hiệp Du Lập Trung một thân tu vi đã đạt tới mức thần kỳ, trong võ lâm chưa có ai một chưởng đánh ông ta lùi được một bước, nhưng hiện tại phát giác sau lưng có một luồng kình phong như thế đổ tới, thấy mạnh gấp ba lần ngọn chưởng mình đánh ra, hơn tất cả công lực của một người có thể đạt được, vượt qua khả năng chế ngự của Vô Cực Thần Công, ông ta cũng hoảng sợ không dám vận công chống trả, lê chân trái một cái, lướt qua mấy thước.

"Rắc" một tiếng, một cây liễu to bằng cái đấu trong sân hứng trọn phát chưởng, bị luồng kình phong cuộn tới đánh gãy làm đôi!

Thánh Hiệp Du Lập Trung cũng bị luồng kình phong quét sượt qua, loạng choạng lùi lại ba bước liên tiếp mới đứng lại được.

ông ta còn chưa đứng vững, Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu, Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình, Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn trước mặt cũng bước sát vào nhau, nắm tay, phát chưởng, lại một luồng kình phong như sóng lớn ào ào xô tới Thánh Hiệp Du Lập Trung.

Thánh Hiệp Du Lập Trung lúc ấy mới biết sở dĩ thế công của Lục Hợp Kỳ Trận mạnh mẽ tới mức như vậy là do lối đánh như vậy. ông ta một đời thấy qua không ít công phu kỳ lạ, nhưng chưa từng thấy ai dám ra tay lối ấy, vì tập trung sức lực của mấy người dồn vào một chưởng, về lý thuyết thì được, nhưng thực hiện trong thực tế thì Vô cùng nguy hiểm, người trực tiếp ra tay tấn công phải tiếp nhận chân lực của hai người kia dung hợp làm một với sức của mình không được mảy may sai sót, mà phát chưởng cũng phải đúng lúc, nếu không thì người phụ trách ra tay ấy sẽ bị hại. Vả lại thời gian phát lực ấy Cũng phải được ba người cùng nhất trí, thật không phải chuyện dễ dàng, mà bọn họ vừa rồi "hợp" rất thành thục, rõ ràng là có một khẩu quyết "hợp", thật là đáng run sợ.

Trong chớp mắt ông ta hiểu ngay rằng Lục Hợp Kỳ Trận này không phải sức một cá nhân mình có thể chống lại, nên không dám chậm trễ coi thường, nhún chân tung người, nhảy lên không để tránh.

"Sầm" một tiếng chấn động vang dội, chưởng kình đánh luôn vào hàng cột gỗ ở hiên tây, hàng cột gỗ gãy nát đổ vào vách tường, vách tường lại đổ rầm rầm!

Những sự việc làm người ta phát sợ lại xuất hiện ngay sau đó. Thánh Hiệp Du Lập Trung thân hình mới vọt lên không, đang định vọt sang một nóc phòng cạnh đó, sáu lão ma đã nắm tay nhau cùng vọt lên không, vẫn bao vây ông ta ở giữa, cùng "Nào" một tiếng, lại đánh một chưởng.

Trên không trung vẫn có thể liên thủ phát chưởng, sự kỳ diệu của trận Lục Hợp quả thật đã đạt tới mức không ai dám nghĩ tới!

Đây là lần đầu tiên trong đới Thánh Hiệp Du Lập Trung cảm thấy rợn người, ông ta võ công Vô địch, mưu kế không hai trong thiên hạ đương thời, nhưng trong chớp mắt này cũng không nghĩ được cách nào né tránh, không còn cách nào là phải phát chưởng nghênh tiếp, vội vận chân lực, đem hết công phu tu vi một đời ra phát chưởng đánh vào kình phong đang cuồn cuộn đổ tới.

Hai luồng chưởng phong chạm nhau trên không phát ra một tiếng dội chấn động không gian, thân hình sáu lão ma thoáng khứng lại lập tức rơi xuống đất, Thánh Hiệp Du Lập Trung thân hình như cánh diều đứt dây tung ra ngoài bốn năm trượng rồi rơi "bình" một tiếng xuống đất.

Tuy trong đêm đen nhưng có thể thấy ông ta sắc mặt trắng bệch, máu chảy ròng ròng trên miệng!

Vũ Duy Ninh uống xong viên thuốc trị thương của Tam Tuyệt Độc Hồ, nhưng hiện tại nhìn thấy Thánh Hiệp Du Lập Trung rơi xuống đất không dậy nổi, lại như chính mình bị thương vẫn chưa khỏi, không nhịn được lén gạt mấy giọt lệ trên mắt.

Sáu lão ma rơi xuống đất rồi nhất tề bật tiếng cười rộ, trong đó Ngọc Diện Hoa Thi vừa cười vừa nói:

- Du đại minh chủ, người nói sáu người bọn ta chưa chắc bắt được người, bây giờ thì thế nào?

Dường như Thánh Hiệp Du Lập Trung bị nội thương rất nặng song chưa đến nỗi ngất đi, ông ta gắng gượng chống tay đứng dậy, há miệng "phì" một cái phun ra một ngụm máu, cười nói:

- Trận Lục Hợp quả nhiên lợi hại, bây giờ muốn giết muốn mổ tùy các người.

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn nhìn năm lão ma còn lại một cái, cười khẽ một tiếng nói:

- Thếnào?

Lang Tâm Hắc Long Nam Cung Mộng nói:

- Tính luôn cho rồi, khỏi phải đêm dài gặp mộng dữ.

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn nói:

- Bọn ta bị hắn giam cầm mười năm, đến nay bắt được hắn lại lập tức giết ngay, như vậy hắn được lợi nhiều quá!

Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh nói tiếp:

- Đúng thế, bọn ta cứ hành hạ hắn một phen trước đã, rồi sau hãy chặt hắn ra từng mảnh để tế điện tiên nhân!

Độc Mục Cuồng Cung Quang Đình cũng nói tiếp:

- Lời của Văn huynh tuy có lý, nhưng vị Du minh chủ này của chúng ta trí so Gia Cát, bản lĩnh chạy trốn cao hơn người một bậc, nếu không nhân dịp này phanh thây y ra, chỉ sợ lại có chuyện sơ sót!

Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh cười nói:

- Lão phu tán đồng lời của Cung huynh, bây giờ chúng ta cứ tới cắt từng miếng thịt Của y ra mà tế điện tiên nhân!

Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu nói:

- Đúng đấy, Tư Đồ huynh người tới xem thử thương thế của Lao huynh và thằng nhóc họ Vũ kia trước đi đã, chuyện cắt thịt tế điện thì lão phu đây làm cho cũng được!

Nói xong cất bước tiến về phía Thánh Hiệp Du Lập Trung.

Vũ Duy Ninh lúc ấy lòng nóng như lửa đốt, đang nghĩ liều mạng chửi cho bọn chúng một trận, chợt nghe phía sau có người nói:

- Thân Đồ huynh hãy khoan!

Người đó chính là Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc.

Không biết y trở lại đứng sau lưng Vũ Duy Ninh lúc nào, lúc ấy vượt qua Vũ Duy Ninh bước lên trước, lại nói:

- Chư vị muốn cắt thịt y xin chậm lại một chút, công lực của lão phu còn chưa khôi phục được mà!

Bán Phong thư sinh cười "ủa" lên một tiếng, ngoái nhìn Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Du minh chủ, thuốc giải của ngươi có đây không?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Vốn vẫn mang trong người, nhưng hiện không có!

Tam Tuyệt Độc Hồ biến sắc tức giận nói:

- Ngươi đưa thuốc giải ra đây ngay!

Thánh Hiệp Du Lập Trung lại phun ra một núng máu, thản nhiên cười nói:- Lão phu đường đường là minh chủ tứ hải Đồng Tâm Minh, tới nay phải chết, cũng phải có một người theo làm bầu bạn, ngươi nói có được hay không?

Tam Tuyệt Độc Hồ trợn mắt gầm lên:

- Nói mau! Ngươi cất thuốc giải ở đâu?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Hôm ấy rời khỏi Long Tuyền quan, lão phu đã đưa thuốc giải giấu ở một khe núi.

Lão phu cũng nói thật cho ngươi biết, viên thuốc ấy không những khiến người ta mất hết công lực mà còn có thể khiến họ mất mạng, đây là một loại thuốc độc phát chậm mà lão phu tiềm tâm suy nghĩ đặc biệt chế ra, đúng một trăm ngày, hô hô hô...

Cười rộ một tràng xong, ông ta lại phun ra một ngụm máu!

Tam Tuyệt Độc Hồ biến hẳn sắc mặt, tức giận quát:

- Ngươi nói có thật không?

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nụ nói:

- Tin hay không tin tùy ngươi, lão phu không có ý buộc ngươi phải tin!

Tam Tuyệt Độc Hồ nóng nảy nhìn qua Bán Phong thư sinh nói:

- Xin Thân Đồ huynh lục soát trên người hắn xem!

Bán Phong thư sinh theo lời bước tới lục soát trên người Thánh Hiệp Du Lập Trung, kết quả là ngoài mấy thứ đồ dùng tùy thân, quả nhiên chẳng có thuốc men gì cả!

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười hô hô nói:

- Tả Khâu lão huynh, ngươi đánh giá lão phu quá thấp, tuy ngươi ưng thuận đưa Vũ Duy Ninh tới núi Hồng Đào gặp bà nội hắn, nhưng lão phu hoàn toàn không tin, cho nên lão phu cho ngươi uống viên thuốc độc ấy xong, thì đem giấu hết thuốc giải, vì lão phu đã biết có xảy ra chuyện gì thì bất kể ngươi giở mưu ma chước quỷ gì ra, cuối cùng cũng phải chết với lão phu!

Tam Tuyệt Độc Hồ vừa giận vừa sợ, trầm giọng nói:

- Cho dù lão phu khó tránh được cái chết, cũng còn hơn chín mươi ngày nữa, mà trong hơn chín mươi ngày ấy, lão phu có thể bắt được vợ con ngươi đem ra lăng trì xử tử!

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Ngươi muốn làm gì là chuyện của ngươi, có điều dù cho ngươi lăng trì xử tử họ Cũng chẳng cứu được mạng ngươi.

Tam Tuyệt Độc Hồ chợt thu hết vẻ mặt hoảng sợ lại, cười gian xảo nói:

- Ta nghĩ vợ con ngươi cứ cho rằng không có thuốc giải thì cũng biết cách điều chế thuốc giải đúng không?

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười khẽ nói:

- Đúng, đúng, rất có lý!

Tam Tuyệt Độc Hồ thấy ông ta chẳng có vẻ gì là lo lắng, nóng nảy, lại thấy tức tối, giận dữ nói:

- Chẳng lẽ vợ con ngươi cũng không biết cách điều chế thuốc giải à?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Thuyết thê đã sớm không muốn nói tới chuyện thị phi trong võ lâm, vả lại bà ta rất không tán thành việc lão phu nhận chức minh chủ Đồng Tâm Minh. Còn nhớ có một năm lão phu đang trong phòng riêng điều chế thuốc độc và thuốc giải, bà ấy thấy được, bèn chửi mắng lão phu một trận, rồi cảnh cáo ta không được đem những thứ bậy bạ, lôi thôi ấy dạy cho con trai con gái của bà ấy học, nếu không sẽ lột da ta ra. Các ngươi biết đấy, thuyết thê tính tình nóng nảy tệ hại, lột da ta thì tuy chưa chắc chắn được, nhưng bà ấy lên cơn rồi thì không ai chịu nổi, cho nên...

Tam Tuyệt Độc Hồ nhịn không được ngắt lời nói:

- Cho nên ngươi không đem cách thức điều chế thuốc giải dạy lại cho con cái chứ gì?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Đúng thế, người mà không tin thì cứ sai người tới tìm bắt chúng, chúng tuy muốn cứu cha, nhưng dẫu ngươi có dùng cực hình tàn khốc tra khảo đi chăng nữa, chúng cũng không có cách nào nói ra được cách điều chế thuốc giải đâu!

Tam Tuyệt Độc Hồ hừ lạnh một tiếng nói:

- Tuy con ngươi không biết, nhưng ngươi thì biết!

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười hô hô nói:

- Lão phu đương nhiên biết, nhưng ngươi chỉ nghĩ tới việc lão phu chế thuốc giải để cứu ngươi thôi sao?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Chúng ta có thể một mạng đổi một mạnh!

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Yù rất hay, nhưng đổi làm người khác, lão phu cũng không ưng thuận!

Tam Tuyệt Độc Hồ trợn mắt hỏi:- Cái gì, ngươi không chịu trao đổi tính mạng với lão phu à?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Bàn chuyện trao đổi với Tam Tuyệt Độc Hồ, lão phu không phải là đồ ngu.

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Ngươi sợ lão phu nuốt lời hứa à?

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nói:

- Bởi ngươi thường ăn nói với cơm mà!

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Vậy thì ngươi muốn thế nào mới chịu tin rằng lão phu thật lòng trao đổi?

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn thấy Tam Tuyệt Độc Hồ có ý chịu lép, vội vờ nói:

- Tả Khâu huynh, y nói viên thuốc ấy là thuốc độc, nhất định là nói dối đấy, người đùng sợ để y lên mặt.

Tam Tuyệt Độc Hồ trầm ngâm một lúc gật đầu nói:

- Đúng thế, nếu viên thuốc ấy là thuốc độc, sao ngươi không nói ngay, té ra ngươi sợ bọn ta giết chết ngươi, nên bịa đặt ra chuyện ấy để kéo dài thời gian, hừ hừ.

Thánh Hiệp Du Lập Trung cười nói:

- Lão phu mà nói cho ngươi biết rõ trước, há ngươi lại chịu đưa Vũ Duy Ninh đi gặp bà nội y à? Nếu các vị cho rằng lão phu kéo dài thời gian, sao không ra tay ngay đi?

Tam Tuyệt Độc Hồ nghĩ lại thấy có lý, y vốn đầu óc mẫn tiệp, bản tính đa nghi, giả như kẻ khác nuốt viên thuốc, có thể y còn đoán viên thuốc không độc, chứ hiện thời là chuyện quan hệ tới sự sống chết của chính mình, y nghĩ thà tin là có chứ không dám nghĩ là không, bèn nói:

- Vậy ngươi nói đi, ngươi muốn thế nào mới tin rằng lão phu thật lòng trao đổi?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

-Lão phu nói điều kiện ra, các ngươi nhất định sẽ không chịu, không nói còn hơn.

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Thì ngươi cứ nói ra đi.

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Thả lão phu ra, lão phu sẽ sai người mang phương thuốc tới đưa cho ngươi.

Tam Tuyệt Độc Hồ cười nhạt nói:

- Hà, nếu ngươi nuốt lời, há chẳng phải lão phu vẫn cứ đành chờ chết hay sao?

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Lão phu là minh chủ Tứ Hải Đồng Tâm Minh, ngôn hành như một, nói là nhớ.

Tam Tuyệt Độc Hồ biết ông ta là lãnh tụ của bạch đạo, một lời nói một hành động đều đủ làm gương mẫu cho con người võ lâm, quyết không nói ra rồi lại nuốt lời, tự hủy hết danh dự, cho nên nghe xong cũng động tâm, song nghĩ tới biết bao nhiêu tâm huyết mới bắt được ông ta, đến nay lại phải thả ra, lại thấy không cam tâm, nhất thời nghĩ tới đôi bề đều khó.

Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh nói:

- Tả Khâu huynh, lão phu có một biện pháp có thể làm theo...

Tam Tuyệt Độc Hồ hỏi:

- Biện pháp của Văn huynh thế nào?

Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh nói:

- Chỗ này cách hội quán Đồng Tâm Minh ở Hằng Sơn không xa, chúng ta cứ phái một người tìm cách gặp Bạch Hiệp Du Ngọc Long, hỏi y về việc có quan hệ tới viên thuốc kia, nếu quả biết viên thuốc là có độc mà không thể lấy được phương thuốc giải từ tay Bạch Hiệp Du Ngọc Long, lúc ấy thả y ra cũng không muộn, cón nếu viên thuốc không độc, chúng ta sẽ dụ Ngọc Long tới đây, giết luôn cả hai cha con!

Tam Tuyệt Độc Hồ mừng rỡ nói:

- Hay lắm, cứ thế mà làm!

Bán Phong thư sinh Thân Đồ Kiêu chau mày nói:

- Như vậy phải cần thời gian bao lâu?

Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh nói:

- Cả đi lẫn về trong sáu ngày là đủ!

Bán Phong thư sinh Thân Đổ Kiêu nhìn Thánh Hiệp Du Lập Trung, lại hỏi:

- Trong sáu ngày ấy, bọn ta nhốt y ở đâu?

Ma Y Quỷ Sư Văn Thiên Sinh nói:

- Tả Khâu huynh nói là hôm trước ba người bọn họ ngủ lại ở Ngũ Đài thiền tự, tuy Vũ Duy Ninh chưa phát hiện y bí mật bàn bạc với hòa thượng trong chùa, nhưng để an toàn, tốt nhất là bọn ta tìm một chỗ khác.

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn chưa thể lập tức xẻo thịt Du Lập Trung, trong lòng bực tức, lúc ấy không kìm được tiếng cười nhạt nói:

- Nếu cứ thế này, y lại có dịp giở ngụy kế trốn thoát mất thôi!

Tam Tuyệt Độc Hồ thấy y coi việc giết Du Lập Trung quan trọng hơn mạng sống của mình, rất bất mãn, nói:

- Lãnh huynh, cứ theo lời người thì cứ giết y không cần quan tâm tới sự sống chết của lão phu phải không?

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn vội nói:

- Tả Khâu huynh đừng hiểu lầm, tiểu đệ chỉ sợ y trốn thoát mà thôi.

Tam quệt độc hồ nói:

- Chúng ta có tất cả chín người ở đây, trừ đi hai người cũng còn bảy, chẳng lẽ bảy người lại canh giữ một mình y không được à?

Ngọc Diện Hoa Thi Lãnh Bảo Sơn không muốn lôi thôi với y, bèn cười lấy lòng nói:

- Được rồi, cứ theo ý Tả Khâu huynh mà làm là được.

Tam Tuyệt Độc Hồ thầm hừ một tiếng, nhìn Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương và Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh trước mặt hỏi.

- Tư Đồ huynh, thương thế của Lao huynh ra sao?

Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh đáp:

- Khá nặng, nhưng uống thuốc của anh em xong, sau nửa tháng có thể khỏe hẳn.

Tam Tuyệt Độc Hồ lại hỏi:

- Còn gã hài tử kia thương thế thế nào?

Bệnh Lang Trung nói:

- Không đáng ngại, ngày mai cũng có thể yên rồi!

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Tốt lắm, Tư Đồ Tinh và Lãnh huynh đưa bọn họ vào phòng trị thương, Thân Đồ huynh và Văn huynh đem họ Du xuống địa đạo, sau đó cùng tới sảnh đường thương nghị!

Chương 19: Mỹ phụ tóc bạc

Rồi đó Bán Phong thư sinh và Ma Y Quỷ Sư mỗi người đỡ một bên Thánh Hiệp Du Lập Trung đưa xuống địa đạo bên trong tòa phủ đệ hoang phế, Bệnh Lang Trung và Ngọc Diện Hoa Thi thì đỡ Tiếu Trung Đao Lao Kiếm Xương và Vũ Duy Ninh vào phòng. Vũ Duy Ninh chăm chăm không quên việc bà nội, bèn nhìn Ngọc hiện hoa thi hỏi:

- Đại thúc, bà nội tôi rốt lại có ở đây không?

Ngọc Diện Hoa Thi lắc đầu nói:

- Không có!

Vũ Duy Ninh Vô cùng thất vọng nói:

- Vậy thì ở đâu?

Ngọc Diện Hoa Thi nói:

- Lão phu cũng không biết, sao ngươi không hỏi sư phụ ngươi?

Vũ Duy Ninh leo xuống giường nói:

- Được rồi, để tiểu nhân đi hỏi!

Ngọc Diện Hoa Thi ngăn chàng lại nói:

- Đừng vội, chờ bọn ta bàn việc xong đã, y sẽ tự tới thăm ngươi. Lúc bấy giờ ngươi hỏi lại cũng được mà.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không sao, tiểu nhân còn đi được.

Ngọc Diện Hoa Thi cười khẽ nói:

- Không phải là chuyện ngươi đi được hay không đi được, mà là những chuyện bọn ta bàn bạc ở đây ngươi không cần phải biết!

Vũ Duy Ninh còn định nói nữa, Ngọc Diện Hoa Thi đã quay người đi theo Bệnh Lang Trung tư Đồ Tinh bước ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn có Lao Kiếm Xương còn mê man chưa tỉnh và chàng, Vũ Duy Ninh sửng sốt nhìn y tự nhủ:

- Công lực của lão ma này thật thâm hậu, trúng một chưởng như thế của Du minh chủ mà vẫn không chết...

chàng nhớ lại mới rồi Thánh Hiệp Du Lập Trung cũng đánh chàng một chưởng tới thổ huyết, lại còn phóng đao muốn giết chết chàng, xem ra thật mươi phần tàn độc, nhưng chàng biết đó đều là giả, vì nếu không như vậy Tam Tuyệt Độc Hồ ắt sẽ nghi ngờ mình câu kết với Thánh Hiệp Du Lập Trung. Đến như nhát phi đao lần sau, nếu không có Ngọc Diện Hoa Thi ra tay "cứu giải" kịp thời mình thật không dễ tránh nổi, Du minh chủ thật là tính việc như thần vậy!

ôi! Tiếc rằng ông ta hiện đã rơi vào tay bọn ma đầu!

Không rõ địa đạo kia ở chỗ nào trong nhà này?

Bất kể thế nào, ta cũng không thể không tìm cách cứu ông ta, nhưng sợ vì vậy mà bà nội lại bị hại!

Hừ! Gã Tam Tuyệt Độc Hồ vốn nói là bắt được Du minh chủ xong sẽ cho y gặp bà nội, dường như lại lừa gạt nữa rồi!

Kỳ lạ thật, y vừa thấy ta bị thương thổ huyết lập tức lấy thuốc cho ta uống, vả lại đòi ta phải gọi y bằng sư phụ, điều đó cho thấy y đã chịu tin ta. Nhưng đã như vậy, thì sao còn chần chừ không chịu cho ta gặp bà nội? Hay là bà nội đã bị y... bị y giết rồi?

Không, y đã có ý thu ta làm đệ tử, tuyệt đối không thể giết chết bà nội được, tuyệt đối không!

Chẳng lẽ...

"Két" một tiếng mở cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của chàng. Tam Tuyệt Độc Hồ và Bệnh Lang Trung bước vào!

- Duy Ninh, có đỡ hơn chút nào không?

Vũ Duy Ninh chưa kịp đáp, Bệnh Lang Trung đã đáp thay:

- Tả Khâu huynh yên tâm, tuy y bị Du Lập Trung đánh trúng một chưởng nhưng thương thế không nghiêm trọng đâu!

Tam Tuyệt Độc Hồ hỏi:

- Vậy chừng nào thì y khỏe hẳn được?

Bệnh Lang Trung cười khẽ đáp:

- Lúc nãy tiểu đệ đã nói rồi, đại khái thì ngày mai là yên ổn như cũ thôi!

Vũ Duy Ninh làm ra vẻ thắc mắc hỏi:

- Sư phụ, Thánh Hiệp Du Lập Trung luyện công phu gì mà sao đệ tử rõ ràng đã đâm ông ta một đao vào bụng sâu tới bốn tấc vẫn không bị thương!

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Đó là y có luyện Vô Cực Thần Công, công phu này luyện tới mức lư hỏa thuần thanh rồi thì đao thương không phạm được nữa, sư phụ nhất thời quên bẵng, không nghĩ điểm này nhưng đại khái ngươi cũng không bình tĩnh, lúc ra tay đã bị y phát giác nên không đạt kết quả.

Vũ Duy Ninh nói:

- May mà sau cùng ông ta bị mấy vị đại thúc bắt được, trận Lục Hợp này thật là lợi hại, hai ba chưởng đã đánh ông ta ngã gục không đứng dậy được.

Tam Tuyệt Độc Hồ cười nói:

- Lục Hợp Kỳ Trận là mười một người họ trong Chính Tâm lao tham ngộ nghiên cứu sáng chế ra được, uy lực rõ ràng không phải tầm thường, từ nay trở về sau bọn ta đối kháng với Đồng Tâm Minh có thể dựa vào đó thủ thắng!

Vũ Duy Ninh nói:

- Lục Hợp Kỳ Trận tuy kỳ diệu, nhưng đệ tử vẫn không hiểu được tại sao ba người lại nắm tay nhau? Đó là ba người liên thủ, sao gọi là Lục Hợp?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Mới rồi ngươi thấy ba người liên thủ, chứ thật ra, bốn, năm hay sáu người liên thủ thì cũng đều được cả, chỉ vì bọn họ mới thoát ra khỏi Chính Tâm lao chưa được bao lâu, tập luyện chưa thạo lắm, cho nên chưa dám tận lực thi triển, sợ lại chính mình bị thương.

Vũ Duy Ninh thắc mắc hỏi:

- Tại sao chính mình bị thương?

Tam Tuyệt Độc Hồ hắng giọng một tiếng nói:

- Nói vắn tắt, Lục Hợp Kỳ Trận ngoài chỗ biến hóa mau lẹ và đẹp đẻ thần kỳ về bộ pháp, thì là đem chân lực của sáu người tập trung ở một người, do người ấy ra đòn tấn công kẻ địch, nhưng muốn đem chân lực của sáu người tập trung ở một người thì quan trọng nhất thì phải tâm ý hòa hợp làm một, cùng lúc phát xuất chưởng kình, nếu trong đó có người phát kình sớm hay muộn hơn thì sẽ...

Bệnh Lang Trung Tư Đồ Tình đang cho Tiếu Trung đao Lao Kiếm Xương uống thuốc chợt ngắt lời cười nói:

- Tả Khâu huynh, lệnh đồ mà học Lục Hợp Kỳ Trận bây giờ thì còn hơi sớm, sao không dạy y một công phu khác?

Tam Tuyệt Độc Hồ vừa nghe đã biết ngay y không muốn cho một kẻ mới "nhập môn" hiểu rõ yếu quyết của Lục Hợp Kỳ Trận, lập tức đổi giọng nói:

- Đúng đấy, Duy Ninh, từ nay trở đi ngươi cứ luyện công phu khác, còn Lục Hợp Kỳ Trận sau này sẽ xin Tư Đồ sư thúc các vị dạy lại cho.

Vũ Duy Ninh đáp:

- Dạ được, nghe Lãnh sư thúc nói là bà nội đệ tử không có ở đây phải không?

Tam Tuyệt Độc Hồ gật đầu nói:

- Đúng thế, sư phụ đã phân người đưa bà nội của ngươi tới, chỉ là nơi ấy cách đây khá xa, phải mất mươi ngày mới tới được.

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Ở Nương Tử quan cách đây khoảng ba trăm dặm, nhưng vì bà nội ngươi mù hai mắt, hành động bất tiện, phải thuê xe nên đi về cũng mất mươi ngày.Vũ Duy Ninh nói:

- Hay sư phụ cứ nói rõ địa điểm, để đệ tử đích thân đi đón bà nội?

Tam Tuyệt Độc Hồ lắc đầu nói:

- Không, trước mắt sư phụ có chuyện muốn giao cho ngươi đi làm, ngươi không thể tới Nương Tử quan.

Vũ Duy Ninh biết y lại muốn lợi dụng mình, trong lòng chửi thầm, hỏi:

- Sư phụ muốn đệ tử làm chuyện gì?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Tới Đồng tâm Minh dụ con Du Lập Trung là Bạch Hiệp Du Ngọc Long tới đây!

Vũ Duy Ninh trong lòng run lên, lại hỏi:

- Sư phụ cần thuốc giải hay cần tính mạng của Bạch Hiệp Du Ngọc Long?

Tam Tuyệt Độc Hồ cười nhạt nói:

- cả hai đều cần!

Vũ Duy Ninh nói:

- Tức là thế này: Sau khi sư phụ có thuốc giải rồi, sẽ giết chết cha con họ phải không?

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Đúng lắm!

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đệ tử không biết làm sao dụ Bạch Hiệp Du Ngọc Long tới đây.

Tam Tuyệt Độc Hồ nói:

- Không phải dụ y tới đây, mà là dụ y tới núi Đại Mậu, núi ấy cách Phụ Bình sáu mươi dặm về phía tây bắc, hôm trước người đã đi ngang qua rồi!

- Uïa...

- Lúc gặp Bạch Hiệp Du Ngọc Long, cứ nói với y là sau khi ngươi rời khỏi Chính Tâm lao, lại rơi vào tay lão phu, về sau được phụ thân y cứu thoát, nhưng phụ thân y cứu ngươi xong lại bị bọn lão phu bắt giữ, ngươi vì muốn cứu phụ thân nên ngấm ngầm theo dõi bọn lão phu, biết được bọn lão phu mang phụ thân y tới núi Đại Mậu, giấu tại một hang bí mật trong núi. Y nghe xong nếu định tập hợp nhiều đặc sứ áo vàng kéo tới núi Đại Mậu, ngươi lại nói rằng nghe biết chỉ có một mình lão phu canh giữ phụ thân y, số còn lại rời núi, có ý đánh vào Đồng Tâm Minh. Như vậy y sẽ không dám mang nhiều đặc sứ áo vàng tới đây... Ngươi hiểu rõ ý sư phụ chưa?

- Rõ, nhưng sư phụ chưa nói làm sao moi cho ra thuốc giải?

- Không cần, bắt được Bạch Ngọc Long rồi, y vì cứu mạng phụ thân, chỉ cần biết cách điều chế thuốc giải thì nhất định sẽ đưa ra.

- Được, nhưng đệ tử không biết đường tới Đồng Tâm Minh, sư phụ cho đệ tử một tấm bản đồ được không?

- Được thôi, sáng mai sư phụ sẽ đưa cho ngươi.

- Lúc nào phải lên đường?

- Nếu như nội thương của ngươi đã hết, sáng mai cứ lên đường, nếu không thì hôm sau cũng được, núi Hằng Sơn cách đây không xa, đi hai ba ngày là tới rồi.

- Đệ tử đi rồi, sư phụ cũng đem theo Du Lập Trung rời khỏi nơi đây tới núi Đại Mậu - Đúng rồi!

- Thế nếu gia tổ mẫu tới đây, tìm người không được thì sao?

- Không sao, sư phụ đã thông tri cho người ta đưa bà nội ngươi tới thẳng núi Đại Mậu, cho nên lúc ngươi từ Đồng Tâm Minh về đó thì đại khái có thể gặp được bà nội ngươi.

- ĐượC rồi, sáng mai đệ tử lên đường.

- Nhớ nhé, thái độ phải bình tĩnh thành khẩn, tuyệt đối không được lo sợ hấp tấp, gã Bạch Hiệp Du Ngọc Long ấy cũng là một thằng tiểu tặc khôn ngoan Vô cùng, ngươi mà để cho y thấy được chỗ sơ hở, sẽ không thể trở về gặp bà nội ngươi được đâu!

Sáng sớm hôm sau, Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc đưa cho Vũ Duy Ninh một tấm bản đồ ghi rõ ràng chi tiết về đường đi tới Hằng Sơn, Vũ Duy Ninh lập tức mang hành trang rời khỏi tòa phủ đệ hoang phế, căn cứ theo đường đi trong bản đồ xuống núi Ngũ Đài, đi về phía bắc.

Vì con ngựa của chàng đã hư mất móng, nên lần này chàng đi bộ. Chàng vừa đi vừa nghĩ Tam Tuyệt Độc Hồ tại sao lại phái mình tới Đồng Tâm Minh dụ Bạch Hiệp Du Ngọc Long tới núi Đại Mậu?

Chàng có được hai câu trả lời: Một là bọn bán phong thư sinh Thân Đồ Kiêu không dám tới Đồng Tâm Minh, sợ sẩy tay bị bắt, một là mình là kẻ được Thánh Hiệp Du Lập Trung đặc xá cho cái tội tày trời kia, Bạch Hiệp Du Ngọc Long tuyệt đối không ngờ mình đem thù oán trả ơn dụ chàng tới để giết!Độc! Độc! Tam Tuyệt Độc Hồ quả là độc thật!

Không! Lần này quyết không thể để cho y lợi dụng nữa!

Nhưng mà trước mắt thì Thánh Hiệp Du Lập Trung bị thương không thể hành động được, mình lén trở về phủ đệ hoang phế cứu ông ta, cũng rất khó chạy thoát, xem ra chỉ có cách tương kế tựu kế tới Đồng Tâm Minh báo cho Bạch Hiệp Du Ngọc Long tìm cách cứu người là tốt nhất.

Chàng theo đường trên bản đồ chỉ dẫn đi mau, đi mệt thì dừng lại nghỉ ngơi, cũng chẳng biết đã đi bao nhiêu dặm đường rồi thì hoàng hôn buông xuống.

Trước mắt là một cánh đồng rộng hoang vu không có nhà người ở, chàng lại rút bản đồ ra xem, xác định không đi lạc đường, bất giác tự nhủ:

- Quanh đây chắc có thôn trấn, ta cứ đi thêm một lúc nữa, nếu trời vẫn tối mà không thấy, chỉ có cách ngủ ngoài trời.

Ngủ trên đường thì chàng hoàn toàn không sợ, vì trong hành trình từ Trường Bạch tới Long Tuyền quan mấy ngàn dặm, đã ngủ ngoài đồng nhiều lần, có điều lần này chàng cảm thấy có điều lạ lùng. Chàng tin chắc từ núi Ngũ Đài tới Hằng Sơn có đường lớn dễ đi, mà suốt hôm nay chàng toàn đi đường tắt không có vết chân người... Tại sao Tam Tuyệt Độc Hồ lại muốn chàng đi trong đường vắng nhỏ hẹp thế này?

Chàng nghĩ không ra, có điều chàng cũng chẳng nghĩ gì nhiều, nếu không phải vì sợ đói bụng, chàng còn vui vẻ đi trong đường vắng nữa là khác.

Lại đi ba bốn dặm, trời đã tối đen, chàng phát hiện là mình đang đi trên một con đường núi ở một nơi chẳng rõ tên là gì, thì vừa lúc ấy, chàng nhìn thấy một nhà dân!

Đỏ là một gian nhà tre dựng ở chân núi, bốn bề có nhiều vườn rau, rõ là một nhà dân làm nghề trồng trọt.

Vũ Duy Ninh trong lòng vui mừng, chàng rất có hảo cảm với người nông dân chất phác thành thật nên quyết định tới xin ngủ nhờ, bèn đi thẳng tới gian nhà tre.

Đi gần tới nơi, chỉ thấy giữa đám vườn có một bà già tóc bạc đang tưới rau, lúc bà ta nghe tiếng chân người bước tới gần quay đầu lại nhìn, khuôn mặt của bà làm Vũ Duy Ninh giật nảy mình!

- Xấu lắm à?

- Không! Rất đẹp!

Một bà già đầu bạc trắng, mà lại có một khuôn mặt cực kì diễm lệ!

Bà ta không phải là một bà già, mà là một phụ nhân trung niên, tuy trên trán có vài nếp nhăn, nhưng đúng là một nữ nhân mười phần đẹp đẽ!

Một nữ nhân mỹ lệ lại có mái tóc bạc trắng nên rất giống một bà già, Vũ Duy Ninh nhất thời sững sờ, đứng ngẩn người ra không nói được câu nào.

Nữ nhân tóc bạc tựa hồ hiểu được lý do khiến Vũ Duy Ninh ngẩn người ra, mỉm cười nói:

- Khách qua đường phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu đáp:

- vâng ạ, thưa đại nương.

Nữ nhân tóc bạc lại hỏi:

- Tới ngủ nhờ phải không?

Vũ Duy Ninh lại gật đầu:

- Vâng ạ.

Nữ nhân tóc bạc chỉ vào một cái thùng không đặt cạnh luống rau nói:

- Vậy thì cầm cái thùng vào nhà giúp lão thân với.

Nói xong khom người nhổ mấy cây rau, rồi đi về phía gian nhà.

Vũ Duy Ninh vui vẻ bước tới cầm cái thùng không đi theo bà ta vào trong nhà. Nữ nhân tóc bạc lại chỉ vào một cái giếng bên trái nói:

- Múc giùm lão thân một thùng nước đi, lão thân nấu cơm cho ngươi ăn.

Vũ Duy Ninh tuy thấy bà ta có chỗ cổ quái nhưng vẫn vui vẻ giúp đỡ, lập tức bước về phía giếng múc một thùng nước đầy xách vào nhà. Chỉ thấy nữ nhân tóc trắng đã ngồi trước bếp lò nhóm lửa, Vũ Duy Ninh cảm thấy như mình trở về nhà, trong lòng nảy sinh một sự trìu mến khó tả, chàng đổ nước vào trong lu, thấy mới đầy được bảy phần, lại ra xách thêm một thùng nữa vào. Nữ nhân tóc bạc Vô cùng vui vẻ, cười hỏi:

- Hài tử, ngươi tên gì?

vũ Duy Ninh đáp:

- Tiểu nhân họ Vũ, tên Duy Ninh, bà nội cháu gọi cháu là Ninh nhi, đại nương cũng gọi cháu là Ninh nhi cũng được.

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Bà nội ngươi thương ngươi lắm phải phải không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Vâng ạ, cháu là được bà nuôi tới lớn.

Nữ nhân tóc bạc ngẩng đầu ngạc nhiên hỏi:

- Cha mẹ ngươi đâu?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Đều mất sớm cả!

Nữ nhân tóc bạc "ủa" một tiếng hỏi:

- Vậy thì gia đình ngươi chỉ có hai bà cháu thôi à?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Vâng ạ.

Nữ nhân tóc bạc than thở:

- Nói tới cũng đáng thương thật, có điều so với lão thân, và nội ngươi còn hạnh phúc hơn nhiều, vì bà ấy còn có cháu nội để nương tựa!

Vũ Duy Ninh trong lòng rúng động, chăm chú nhìn hỏi:

- Đại nương nói là người... chỉ có một thân một mình à?

Nữ nhân tóc bạc buồn bã cười nói:

- Đúng thế, Lão thân mười tám tuổi thì cha mẹ chết cả, chỉ có một mình tớ chỗ này, đã ở đây ở đây ba mươi năm rồi.

Vũ Duy Ninh rất lấy làm kỳ lạ hỏi:

- Tại sao đại nương phải như vậy?

Nữ nhân tóc bạc không đáp, từ từ đứng dậy, đi lấy gạo cho vào nồi, rồi bắt đầu rửa rau, lặng ngắt không nói tiếng nào, giống như đã quen yên lặng, cũng như đã quên sự có mặt của Vũ Duy Ninh.

Chương 20: Trẻ nhỏ xót nhu tình

Vũ Duy Ninh bắt đầu nảy sinh mối đồng cảm với nữ nhân tóc bạc trước mắt, xưa nay chàng vẫn cho rằng mình và bà nội là những người bất hạnh nhất trên đời, hiện tại mới biết trên đời còn có kẻ bất hạnh hơn bà cháu mình, nghĩ tới nữ nhân tóc bạc này từ năm mười tám tuổi bắt đầu cuộc sống cô độc thê lương, trong lòng không kiềm được nổi trắc ẩn, chẳng lạ gì bà ta tóc bạc sớm. Té ra bà ta không có chồng con, một thân cô đơn từ đó đến nay trong núi hoang, ngay cả cơ hội để nói chuyện cũng không có nhiều.

Đối với một nữ nhân mà nói, còn có gì là tàn khốc hơn?

Nhưng tại sao bà ta không lấy chồng?

Vũ Duy Ninh nghĩ tới chuyện đó, nhịn không được cất tiếng hỏi:

- Đại nương, tại sao người lại một mình tới ở chỗ này?

Nữ nhân tóc bạc lặng lẽ nói:

- Lão thân không có bà con thân thích, nếu không tới đây thì đi đâu?

Vũ Duy Ninh nói:

- Đại nương, lúc còn trẻ...

Nữ nhân tóc bạc tóc bạc đột nhiên quay người gầm lên:

- Thôi đi, lão thân không ưa ai hỏi chuyện ấy!...

Vũ Duy Ninh sửng sốt hoảng sợ nói:

- Vâng ạ, thưa đại nương. Tiểu nhân không biết gì, nói chạm tới nổi thương tâm của người xin người đừng giận.

Nữ nhân tóc bạc nhìn chằm chằm vào chàng một hồi, chợt vẻ giận dữ tan hết, nhìn qua chỗ khác thở dài một tiếng nói:

- Thật xấu hổ, hài tử, lão thân biết người nảy ra một mối đồng tình, nhưng người nên biết, hiện tại đối với lão thân thì đồng tình không phải là niềm an ủi!

Vũ Duy Ninh nói:

- Vâng ạ, thưa đại nương!

Nữ nhân tóc bạc cười khé nói:

- Người tốt lắm, hài tử, ra sau nhà bắt giúp lão nhân một con gà đi!

Vũ Duy Ninh ngạt nhiên hỏi:

- Bắt gà làm gì?

Nữ nhân tóc bạc cười nói:

- Ngươi là người khách đầu tiên trong năm nay của lão thân, lão thân muốn giết gà mời ngươi!

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Không, đại nương đừng khách sáo, được ăn một bữa cơm đạm bạc của đại nương tiểu nhân đã cảm kích lắm rồi!

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Đi đi, lão thân cũng thấy thèm thèm, ngươi cũng không biết đâu, chỉ lúc có khách lão thân ăn thịt gà mới biết ngon, chứ không thì chẳng thấy có mùi vị gì.

Vũ Duy Ninh nghe thấy xót xa, không nỡ từ chối ý tốt của bà ta, bèn bước ra sau nhà đến chỗ chuồng gà bắt ra một con, nữ nhân tóc bạc lập tức cắt cổ nhổ lông, sau đó bỏ vào một cái nồi khác luộc lên...

Một lúc sau, cơm canh đã bày lên bàn.

Nữ nhân tóc bạc châm một ngọn đèn treo lên vách, tới chỗ một hũ rượu rói ra hai bát lớn, cười nói:

- Đây là rượu của lão thân cất lấy, rất là lạt lẽo, ngươi đừng cười!

Vũ Duy Ninh nghe thấy mùi rượu rất nặng, lòng nghĩ nữ nhân tóc bạc này vì ở một mình lâu ngày, đối với mọi việc đều đã tuyệt vọng, cho nên cách cảm nhận sự việc có phần giống như dửng dưng, cho nên nói ăn thịt gà không có mùi vị gì, gọi rượu nặng là rất lạt lẽo. ôi! Buồn không gì lớn bằng đã chết cả cõi lòng, một người nữ nhân mà đến nổi ấy, thật là rất đáng bi thương!

Nữ nhân tóc bạc vẫy chàng lại ngồi, cười nói:

- Lại đây, nếu ngươi không thấy cần ngủ sớm, chúng ta cứ thong thả mà ăn cơm.

Đêm nay tùy không phải là lễ lạt gì, nhưng trong núi im lặng, trăng sáng như gương, phong cảnh như thế cũng có ý vị riêng!

Vũ Duy Ninh ngồi xuống, uống một hớp rượu, nhìn bà ta cười nói:

- Đại nương nhất định là người đọc sách không ít phải không?

Nữ nhân tóc bạc lặng lẽ cười một tiếng nói:

- Đó là điều lão thân rất hối tiếc, người có biết trên đời này những ai là kẻ hạnh phúc nhất không?

Vũ Duy Ninh cười ngất nói:

- Chẳng lẽ lại là người dốt nát à?

Nữ nhân tóc bạc gật đầu đáp:

- Hoàn toàn đúng, ngươi không đọc sách hoàn toàn không xa xôi rắc rối, cũng chẳng đến nổi có sự đau khổ lớn.

vũ Duy Ninh không cho là phải, song không phản đối, cười hỏi:

- Quý tính của đại nương là gì?

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Lão thân họ Ngải.

Vũ Duy Ninh nói:

- Đại nương một mình ở trong núi, lấy việc trồng rau để sinh sống à?

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Đúng thế, thỉnh thoảng cắt rau tới các thôn trấn quanh đây bán, mua lấy vài thứ rồi ve.

Vũ Duy Ninh nói:

- Chỗ này tên gọi là gì?

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Chỗ này là trong phạm vi núi Hằng Sơn, chẳng có tên gọi, chẳng qua lão thân đặt giúp nó một cái tên, gọi là đèo Thương Tâm.

Vũ Duy Ninh im lặng, chàng dần dần có cảm giác rằng quá khứ của nữ nhân họ Ngải này ắt không phải đơn giản như bà ta nói, nhất định bà ta có một câu chuyện đau thương trong lòng về dĩ vãng, song chàng không dám hỏi.

Nữ nhân tóc bạc giơ đôi đũa lên nói:

- Nào, ăn đi!

Hai người lặng lẽ ngồi ăn một lúc, nữ nhân tóc bạc lại đi rói hai bát rượu nói:

- Hài tử, rượu thế nào?

Vũ Duy Ninh nói:

- Ngon lắm, chỉ vì quá nặng, tiểu nhân chỉ sợ không thể uống được.

Nữ nhân tóc bạc cười nói:

- Ngươi sợ cái gì?

Vũ Duy Ninh nói:

- Sợ say.

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Say có gì là không hay, lão thân còn muốn say, mà tiếc là rượu này không làm lão thân say được.

Vũ Duy Ninh nhìn chăm chú vào bà ta, nói:

- Đại nương, tiểu nhân muốn mạo muội hỏi người một câu, hy vọng người đừng giận.

Nữ nhân tóc bạc thở dài một tiếng nói:

- chỉ cần ngươi không hỏi tới quá khứ của lão thân, tự nhiên lão thân không nổi giận.

Vũ Duy Ninh nói:

- Không, tiểu nhân muốn hỏi là: Đại nương định một mình ở mãi tại đây không đi đâu sao?

Nữ nhân tóc bạc cười gượng nói:

- Nếu không như thế, lão thân còn có nơi nào để đi nữa?

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Nếu như vậy đại nương có thích ở chung với người khác không?

Nữ nhân tóc bạc tựa hồ không ngờ chàng sẽ nói câu này, bà ta im lặng nhìn Vũ Duy Ninh một lúc lâu mới cười nói:

- Yù tứ của ngươi là nếu có người tới đây cùng ở với lão thân thì có thể giúp lão thân đỡ tịch mịch phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:- Đúng thế, đại nương có muốn không?

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Lão thân sống tịch mịch đã quen, có điều nếu có người lão thân thấy thích, lão thân cũng không phản đối, người nói tới ai vậy?

vũ Duy Ninh đáp:

- Bà nội cháu.

Nữ nhân tóc bạc ủa một tiếng hỏi:

- Bà nội ngươi niên kỷ bao nhiêu rồi?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Bảy mươi ba tuổi, lại còn mù cả hai mắt...

Nữ nhân tóc bạc khẽ kêu, hỏi:

- Vì sao mù cả hai mắt?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Vì khóc Bà nội chỉ có một con trai là cha cháu, nhưng một hôm cha cháu đi săn bị cọp vồ chết.

Nữ nhân tóc bạc trên mặt không lộ vẻ gì, chỉ gật đầu nói:

- Ngươi nói như vậy, lão thân rõ rồi, ngươi sợ bà nội ngươi ở nhà một mình quá cô đơn, nên muốn đưa bà tới đây ở chung với lão thân phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Vâng ạ. Về một phương diện nào đó đại nương cũng có thể bớt sầu muộn, còn đương nhiên bà ăn ở tốn kém tiểu nhân phải lo.

Nữ nhân tóc bạc trầm ngâm không nói, nhu đang nghĩ ngợi.

Vũ Duy Ninh nói tiếp:

- Nếu đại nương thấy không muốn giúp đỡ thì thôi, chứ thật ra dù đại nương có chịu ở chung với bà nội cháu, bà nội cháu cũng chưa chắc tới được nơi này...

Nữ nhân tóc bạc sửng sốt nói:

- Ngươi nói vậy lả có ý gì?

Vũ Duy Ninh cúi đầu buồn bã đáp:

- Bà nội cháu bị người ta... mang đi tới chỗ khác, hiện tại sống chết thế nào cũng không rõ nữa!

Nữ nhân áo trắng lạnh lùng hỏi:

- Ai mang bà nội ngươi đi?

Vũ Duy Ninh buồn bã một lúc, thở dài nói:

- Chuyện này dài lắm, thôi không nói nữa thì hơn.

Lý do khiến chàng đột nhiên không muốn nói là: Chàng biết không nên nói với người lạ về tội ác của Tam Tuyệt Độc Hồ, tuy chàng biết nữ nhân tóc bạc trước mắt tuyệt nhiên không phải là người xấu, song lòng người khó biết, vạn nhất bà ta có quen biết với Tam Tuyệt Độc Hồ, mà mình lại tỏ ra oán hờn Tam Tuyệt Độc Hồ với bà ta, há Chẳng lôi thôi sao?

Nữ nhân tóc bạc thấy chàng không nói, lại đâm tò mò nói:

- Ngươi đi đường mệt lắm phải không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không! Không mệt!

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Vậy thì ngươi cứ từ từ mà kể, lão thân kiên nhẫn nghe được mà!

Vũ Duy Ninh trầm ngâm một lúc, cười nói:

- Thật ra cũng chẳng có gì, bà cháu tiểu nhân vốn ở núi Trường Bạch đào than sinh sống, về sau có một vị cao thủ võ lâm muốn tiểu nhân nhận ông ta làm sư phụ, lại muốn tiểu nhân theo ông ta vào Trung Nguyên, tiểu nhân vì phải lo cho bà nội nên từ chối, không ngờ ông ta lại lén mang bà nội tiều nhân vào Trung Nguyên, làm hại tiểu nhân phải đi tìm khắp nơi...

- Té ra như thế, cao nhân võ nhân mà ngươi nói là chỉ một người biết võ công phải không?

- Vâng ạ.

- Ông ta tên gì?

- Tam Tuyệt độc Hồ.

- Không có họ tên à?

- Có, nhưng ông ta dặn dò tiểu nhân không được nói với người lạ.

- Một người lấy chữ "hồ" làm hiệu, chỉ sợ không phải là người tốt, ngươi nên cẩn thận thì hay hơn.

- Vâng ạ, có điều tiểu nhân thấy ông ta không phải là người xấu, chỉ là ưa đùa giỡn với người đời, ưa chọc thiên hạ mà thôi.

- Ông ta có nhắn lại là mang bà nội ngươi đi đâu không?

- Có, nhưng ông ta bảo tiểu nhân tới Long Tuyền quan gặp nhau, song tiểu nhân tới Long Tuyền quan lại phát hiện là ông ta nhắn tiểu nhân tới Hằng Sơn.
- Ồ, thật là tệ quá, lần này ngươi tới Hằng Sơn là để gặp ông ta và bà nội ngươi à?

- Đúng thế.

- Hằng Sơn lớn như thế, ngươi phải tới chỗ nào mà tìm?

- Ông ta nói là chờ tiểu nhân ở ngọn cao nhất của núi Hằng Sơn, đại nương có biết là từ đây tới đó còn xa bao nhiêu không?

- Đại khái phải đi khoảng một ngày rưỡi nữa.

- Thế thì khoảng trưa ngày kia tiểu nhân có thể tới đó rồi.

- Ngươi thật lòng muốn nhận ông ta làm sư phụ à?

- Vâng ạ, tiểu nhân sẽ xem xét kỹ lưỡng, nếu phát hiện ông ta là người xấu, tiểu nhân sẽ rời bỏ ông ta.

- Ngươi có thể đưa bà nội ngươi tới chỗ lão thân đây, chỗ này tuy không có than để đào, nhưng củi để chặt thì Vô tận, ngươi có thể kiếm củi nuôi bà nội ngươi!

- Xin cám ơn mỹ ý của đại nương, nhưng tiểu nhân thấy vị Tam Tuyệt Độc Hồ kia là người tốt, tiểu nhân sẽ quyết định theo ông ta học võ, lúc ấy đại nương có chịu cho tiểu nhân gởi gắm bà nội không?

- Cũng được, ngươi cứ đưa bà nội ấy tới đây!

- Đại nương, người tốt quá!

- Nào, ăn cơm đi! Ngươi uống rượu nữa không?

- Không, tiểu nhân tửu lượng kém lắm.

- Lão thân mỗi bữa cơm không uống ba bát lớn thì không nuốt được...

Bà ta nói xong lại đứng dậy đi rói một bát rượu, có lẽ vì uống nên bà ta cũng nói nhiều, lúc ấy cười nói:

- Hài tử, mới rồi ngươi hỏi tới thời trẻ, lão thân rất tức giận, ngươi biết vì sao không?

vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân không biết.

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Bây giờ ngươi muốn hỏi không?

Vũ Duy Ninh sợ sệt cười nói:

- Tiểu nhân nói thì đại nương không được nổi giận.

Nữ nhân tóc bạc nói:

- Bây giờ lão thân không nổi giận nữa, ngươi hỏi đi.

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân nghĩ rằng, mỗi nữ nhân đều phải lấy chồng, lúc đại nương còn trẻ sao không lấy chồng?

Nữ nhân tóc bạc cười nói:

- Vì không ai chịu cưới ta cả!

Vũ Duy Ninh nhìn khuôn mặt xin đẹp của bà ta cười nói:

- Cháu không tin, nhất định là... nhất định là đại nương chẳng thấy ai xứng đáng.

Nữ nhân tóc bạc đột nhiên thu hết vẻ tươi cười lại, thở dài nói:

- Thật mà, thật là vì người ta không muốn cưới ta...

Vũ Duy Ninh nghĩ thầm lúc bà ta còn trẻ ắt xinh đẹp như tiên, nếu nói có nam nhân nào không muốn cưới bà, nhất định đó là một thằng ngốc tận mạng, lúc ấy bèn hỏi tiếp:

- Người ấy là ai vậy?

Nữ nhân tóc bạc mắt loáng ánh lệ, đầy vẻ oán hờn nói:

- Y là một kẻ không xứng đáng, một kẻ rất không xứng đáng.

- Ông ta tên gì?

- Hài tử, lão thân đã thề không bao giờ nhắc tới tên họ y!

- Ủa, ông ta xấu lắm à?

- Không, rất tốt, là một người rất tốt, dưới gầm trời này gần như ai cũng khen ngợi y, kính ngưỡng y!

- Ông ta là quan to à?

- Ồ, nếu nói y là một vị quan to thì cũng còn là ít...

- Cháu hiểu rồi!

- Ngươi hiểu cái gì?

- Lúc ông ta chưa lập được công danh thì quen đại nương, định cùng đại nương bách niên giai lão, nhưng khi làm quan rồi, ông ta lại thay lòng đổi dạ, đúng không?

- Đúng, ngươi thông minh lắm!

- Hạng người Vô tình Vô nghĩa như vậy, đại nương không cần phải nghĩ tới nữa!

- Phải lắm, y không đáng cho lão thân nhớ nhung, nhưng lão thân không thể không nghĩ tới y, vì y giết cha mẹ và hai vị bá phụ của lão thân!

- A! Tại sao lại như thế?

- Vì y muốn thành danh, y muốn trở thành một vị đại anh hùng thiên hạ nghe danh!

- Ông ta giết chết cha mẹ và hai vị bá phụ của đại nương để làm đại anh hùng, câu ấy là nghĩa thế nào?

- Hài tử, lão thân chỉ có thể nói tới đây mà thôi!

- Hiện tại ông ta còn sống không?

- Còn, còn rất khỏe mạnh nữa!

- Ông ta ở đâu?

- Ngươi hỏi làm gì?

- Nếu đại nương muốn, tiểu nhân giúp đại nương giết chết ông ta.

- Không!

- Tại sao thế?

- Cái chết đối với y là một hình phạt quá nhẹ!

- Nếu không như thế, thì xử phạt ông ta thế nào mới là nặng?

- Lão thân cũng không biết...

- Đại nương không muốn trả thù sao?

- Muốn chứ, chỉ vì lão thân không nghĩ ra được làm sao để trả thù!

- Tiểu nhân giúp người bắt ông ta đem về đây, có được không?

- Không, chờ lão thân nghĩ ra được cách trừng trị y đã, nếu quả là cần ngươi giúp, sẽ nói cho ngươi biết thì hay hơn!

- Đại nương, người thật đáng thương!

- Thật à? ồ, lão thân thật không muốn nói tới chuyện khoan khoái ấy, nào nào nào, cơm canh nguội cả rồi, chúng ta ăn mau đi.

- Đại nương, tiểu nhân có học qua một ít võ nghệ, nếu muốn bắt ông ta đem về đây thì thật là Vô củng dễ dàng, người có thể tin cháu mà!

- Nào, cái đùi gà này là cho ngươi đấy.

- Đại nương...

- Ăn đi, ăn no đi rồi ngủ cho ngon, sáng mai ngươi lại phải đi rồi!

Vũ Duy Ninh ngẩn ngơ nhìn bà ta một lúc, thở dài chép miệng một cái, chỉ biết cúi xuống bắt đầu ăn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau