ĐỀ ẤN GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đề ấn giang hồ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Kẻ không liên quan

Bốn mùa luân chuyển.

Mùa xuân đã sang.

Những ngọn núi khoác lớp áo trắng bạc bắt đầu trở lại diện mạo vốn có, lúc băng tuyết tan thành muôn ngàn dòng nước ngoằn ngoèo như bầy rắn, bò cuồn cuộn đổ mau xuống dưới chân núi.

ở Trường Bạch sơn, khung cảnh này báo hiệu một cuộc sống mới đầy sinh khí đã về.

Những người săn bắn, đào sâm, cắt cỏ ô lạp sửa soạn họp đoàn, kết nhóm tiến vào trong núi.

Đúng thế, ai cũng biết da điêu thử, nhân sâm, cỏ ô lạp là những đặc sản quý báu ở Trường Bạch sơn và trong ba thứ ấy, da điêu quý nhất. Vì vậy cư dân ở vùng núi này cũng có rất nhiều thợ săn, có thể nói gần như toàn bộ trang tráng mới lớn không ai không lấy nghề đi săn làm sinh kế.

Chỉ có những người lớn tuổi hay một số ít người chậm chạp, thân thể yếu ớt phải đi cắt cỏ ô lạp hoặc đào than đá để sống qua ngày.

săn thú dữ cần phải can đảm cùng may mắn, thú dữ nhất ở đây là cọp và những con cọp già ngược lại là thứ hung dữ bậc nhất. Tuy ở núi Trường Bạch vốn ít thấy và da của nó không quý bằng da điêu thử, nhưng người thợ săn phải đem cả tính mạng mình ra mới hạ được.

Vì thế săn cọp là một việc rất vẻ vang cho người thợ săn nhất là khi hạ được một con.

Đối với ai săn được cọp, lập tức trở thành anh hùng. Nếu chưa bồ, chưa vợ, tức khắc có người mai mối đến nhà ngay...

Người săn được cọp hôm nay lại trúng vào một thanh niên chưa có ai, tên là "Tiểu Hắc".

Tiểu Hắc tuy xấu xí nhưng lòng không xấu, tiếc là trong làng chẳng có cô gái nào chịu nghía đến cả.

Trong làng có bà già mù được gọi bà Vũ là bà nội của Vũ Duy Ninh, tuy biết được tin cũng không muốn cho cháu mình theo con đường đi săn.

Mai thẩm cũng là người trong làng, nhà gần bên, một hôm sang nhiều chuyện.

Nhìn qua nhà Tiểu Hắc phía đối diện ngẫm nghĩ rồi chợp mắt một cái, xuống giọng cười nhạt đâm ngang:

- Tôi đoán rằng không khéo con cọp này không phải là thằng Tiểu Hắc săn được!

Ngần ngừ thêm chút, tiếp:

- vũ Ninh nhà bà tuy chưa có mụ mai nào giúp nó hỏi vợ, nhưng ai mà không biết trong làng chúng ta có nhiều đứa con gái đang thầm yêu thương nó, chỉ vì cha mẹ các cô ấy đều nói Vũ Ninh nhà bà...

Nói đến đây, đột nhiên im bặt, nhăn răng cười một hồi, tựa như những câu sau có chỗ khó nói.

Bà Vũ cười gượng:

- Khỏi nói nữa! Họ bảo nó ăn hại, không dám theo người ta lên núi săn bắn chứ gì?

Thím Mai thoáng hiện vẻ nhăn nhó, cũng gượng cười đáp:

- Nói thế cũng không phải, bọn họ chỉ tiếc Vũ Duy Ninh là tay thợ săn giỏi, trẻ tuổi lại không đi săn mà chỉ đi đào than gì gì đó. Thật ra bọn họ không chịu nghĩ giúp, Vũ Duy Ninh sớm mất mẹ, cha bị cọp giết chết, còn có một mình... trách nhiệm nối dõi tông đường, thì làm sao lại có thể lên núi đi săn kia chứ?

Bà Vũ không kềm được, rơi nước mắt:

- Thì cũng vì thế tôi mới không cho nó đi săn, chẳng màng đến chuyện người ta cười cợt khinh rẻ, hai bà cháu cam lòng sống khổ cực thôi!

Thím mai vội vàng an ủi:

- Làm gì mà tới nông nỗi như vậy, thằng Vũ Duy Ninh này đã giỏi giang, thêm chăm chỉ, tôi nghĩ sớm muộn gì cũng có người mà!

Bà Vũ lau nước mắt, ngồi im một hồi mới nói:

- Thằng Vũ Duy Ninh nhà này nếu thực như thím Mai nói, thì còn là một đứa may mắn. Chứ có lúc tôi thấy nó khổ quá, đã bảo nó vào kinh thành sống thử xem, lại không chịu đi, nói rằng không muốn để tôi ở nhà một mình, ôi...

- Bà đã không thấy đường, mù lòa, Vũ Duy Ninh nó không yên tâm để bà ở nhà một mình là đúng chứ sao? Giả như có cô nào chịu lấy Vũ Duy Ninh...

Bà Vũ chợt cười qua màn nước mắt:

- Nếu thím Mai thật lòng thương hại bà cháu tôi, sao không gả con Tiểu Nữ bên thím cho cháu tôi đi?

Thím Mai kinh ngạc:

- Bà Vũ nói đùa thế thôi, chứ con Tiểu Nữ đã có người hỏi rồi còn gì?

Nhưng ngược lại, Vũ Duy Ninh không giống như những suy nghĩ của bà Vũ. Hắn muốn đào than đá đem lên kinh thành bán, chỉ vì như thế mới được đi theo lão tiều phu say rượu kia.

Có lần bà Vũ cũng thấy ông ta say khướt nằm chết dưới gốc cây mười phần là một con sâu rượu làm biếng. Nếu để Vũ Duy Ninh chơi với lão quỷ ấy, thì không bị lão làm cho hư hỏng mới là kỳ lạ...

Câu nói vừa dứt thì cũng là lúc lão già ấy xuất hiện. Lão tuổi trạc bảy mươi, có một khuôn mặt thô kệch, phóng khoáng, tóc tai rối bời, thân khoác một tấm da dê đã cũ bóng loáng, chân đi một đôi giày cỏ ô lạp, vai vác một cành thông trên ngọn đong đưa.

Xem ra thì đúng là một gã tửu quỷ. Nhưng tựa hồ cũng sống một bậc dĩ nhân giang hồ, hào mai không chịu bị trói buộc.

Bà Vũ hình như chợt nhớ đến Vũ Duy Ninh chưa về, đột nhiên ném chiếc giày trong tay ra chửi:

- Đồ say rượu chết bầm. Ngươi lại tới rủ rê thằng Vũ Duy Ninh đi à?

Lão tiều say không đề phòng, bị chiếc giày cỏ ô lạp ném trúng mặt, hốt hoảng vội lùi lại ba bước, xoa xoa mặt la hoảng:

- Ái da, bà Vũ, sao bà lại đánh người?

Bà Vũ khí tức đầy ruột, quơ tay cầm chiếc gậy trúc để bên cạnh người, lập cập đứng dậy, chỉ vào ông ta chửi lớn:

- Đánh người à? Thằng già không biết xấu hổ là gì kia, ta còn hờn là không giết chết được ngươi kia!

Lão tiều say tựa hồ rất ngạc nhiên, chớp chớp mắt nói:

- Bà Vũ, ta làm gì đắc tội với bà kia chứ?

Bà Vũ tức giận quát:

- Ngươi lại dám đắc tội với ta à? Hừ hừ, ta hỏi ngươi, tại sao ngươi cứ tới rủ rê thằng Vũ Duy Ninh nhà ta?

Lão tiều say hỉ mũi một cái đáp:

- Ta tìm Vũ Duy Ninh nhà bà, là muốn rủ nó đánh một bàn cờ, thì có gì là không phải chứ? Nếu bà không muốn thì tôi xin cáo từ.

Đoạn quay người bỏ đi, tiếp tục rảo bước trên con đường nhỏ hướng về kinh thành.

Bỗng nhiên nghe xẹt một tiếng từ bụi cây phía trước. Lão tiều phu ngước mặt nhìn lên, thì ra là Tiểu Nữu cô nương mặt đằng sát khí:

- Ngươi là ai? Tên họ gì?

Câu nói chưa ra khỏi miệng, chợt ông ta nghiêng người chui tọt ra phía sau tảng đá, núp vào một bụi cỏ um tùm. Té ra lúc ấy có tiếng bánh xe lộc cộc từ trên đường vang tới Cỗ xe lừa này từ xa chạy lại, người đánh xe là một thanh niên tuổi trạc hai mươi, mắt sáng như sao, mày xếch như lưỡi kiếm, mặt trắng môi son.

Tuy đã vào mùa xuân nhưng khí trời vẫn còn rất lạnh, song thanh niên đánh xe chạy ào ào trên đường này chỉ khoác một cái áo da hổ không có tay mà không có vẻ gì là rét mướt. Hai cánh tay để trần cuồn cuộn cơ bắp, khiến người ta phải nghĩ thân thể chàng được đúc bằng đồng bằng sắt.

chàng vung vẩy cái roi da dài, cỗ xe không chạy quá chỗ bụi cỏ lão tiều phu say đang núp.

"Vù!,, Một viên đá nhỏ đột nhiên từ trong bụi cỏ vọt ra bắn thẳng vào huyệt Thái Dương của thanh niên.

Khoảng cách bất quá chỉ có sáu bảy thước, viên đá lại liệng ra nhanh như chớp, cứ tình hình này thì thanh niên kia không thể nào tránh kịp, nhưng khi viên đá cơ hồ sắp trúng huyệt Thái Dương của chàng, chợt chiếc roi da trong tay chàng cong lên một cái như con trăn khè ra, một tiếp "phập" vang lên, viên đá đã bị ngọn roi đánh tung lên không.

Lão tiều say núp trong bụi cỏ thấy đánh lén không trúng, kêu lên một tiếng quái dị, thân người vọt ra, vung luôn cành thông trên tay, dùng sức toàn thân quét ngang vào lưng thanh niên một nhát.

Đòn mau, sức mạnh tựa hồ chỉ hờn không thể trong một chiêu đánh thanh niên nát ra như cám.

Thanh niên cười lớn một tiếng, nhấc chân khỏi chồ ngồi tránh qua cành thông của lão tiều phu say quét tới, ngọn roi da trong tay chàng lại vung lên một cánh nhanh như chớp vọt tới hai cổ tay của lão tiều phu say.

Lão tiều say nuốt nước bọt một tiếng, thân người lạng qua bên trái, vừa khéo tránh được một roi của chàng thanh niên, cành thông trong tay lại mau lẹ đâm vào huyệt Đại Điền của đối phương.

Một chiêu này thật là Vô cùng âm hiểm tàn độc, chàng thanh niên người đang lơ lửng trên không, đánh đỡ đều khó, trước mắt đã thấy khó tránh khỏi kiếp số.

Không ngờ, thanh niên đã như lường trước được rằng lão tiều say sẽ đánh ra đòn này, một phát roi của chàng đánh trượt lập tức hai tay rung lên một cái, thân thể đang lơ lửng trên không đột nhiên quay ngoặt sang bên cạnh lướt luôn ra ngoài một trượng.

Hai chân vừa chạm đất, chàng đã hô hô cười nói:

- Sư phụ, có khỏe không?

Lão tiều rơi xuống chỗ ngồi đánh xe, đang nắm dây cương giữ con lừa kéo xe dừng lại, đột nhiên sa sầm nét mặt nói:

- Ta đã nói bao nhiêu lần rằng ngươi không được gọi ta là sư phụ, sao ngươi lại quên như thế?

Thanh niên sắc mặt chợt đỏ bừng, khom lưng nói:

- Vâng ạ, thưa Nhạc đại thúc!

Lão tiều say trên mặt lại nở nụ cười, nói:

- Thế mới phải chứ, nói cho đúng, mới rồi ngươi tránh được một chiêu Bổng Đả Bát Giới của lão phu, thân pháp rất đẹp đẽ, ngay cả lão phu đây sợ bất quá cũng chỉ đến mức ấy mà thôi!

Thanh niên hớn hở cười nói:

- Thật thế sao, Nhạc đại thúc?

Lão tiều say vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh nói:

- Lên đây, lão phu có chuyện muốn hỏi ngươi!

Thanh niên vâng lời bước lên chỗ ngồi, hỏi:

- Chuyện gì vậy, thưa Nhạc đại thúc?

Lão tiều say chăm chú nhìn chàng hỏi:

- Hôm nay ngươi chở than tới Thạch gia bảo phải không?

Thanh niên gật đầu đáp:

- Đúng vậy, bọn họ đốt rất nhanh, cứ ba ngày phải chở một xe đầy tới.

Lão tiều say à một tiếng, im lặng một lúc, chợt đổi vẻ mặt cười nói:

- Mới rồi lão phu tới nhà tìm ngươi, bị bà nội ngươi chửi cho một trận, lại còn rượt đánh nữa chứ!

Thanh niên ngượng ngập nói:

- Bà đã già không biết, người đừng lấy làm lạ mới phải.

Lão tiều say cười nói:

- Không được, bà ta sợ lão phu làm ngươi hư hỏng, hô... hô... ngươi nói lão phu làm ngươi hư hỏng sao?

Thanh niên cười nói:

- Bà nội mà biết cháu theo lão nhân gia luyện võ, chắc sẽ không nói thế đâu.

Lão tiều say gật gật đầu, chợt nhảy xuống xe, vỗ vỗ vai thanh niên nói:

- Canh hai đêm nay, chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ, lão phu có chuyện rất quan trọng bàn với ngươi.

Thanh niên thoáng sửng sốt hỏi:

- Bàn cái gì?

Lão tiều say nói:

- Đến lúc ấy sẽ nói, bây giờ ngươi cứ về nhà trước đi.

Nói xong vẫy vẫy tay, vác cành thông lắc la lắc lư bỏ đi.

Thanh niên đưa mắt nhìn theo lão tiều say đi xa dần, đánh xe chạy vào thôn, lúc chạy ngang một cây đa to lớn rậm rạp, chợt thấy sau gốc cây có một thiếu nữ đứng, vội kìm cương dừng xe hỏi:

- Tiểu Nữu đấy phải không?

Một thiếu nữ diện mạo Vô cùng diễm lệ, chợt từ sau gốc cây chuyển người bước ra.

Thanh niên sửng sốt một lúc rồi hỏi:

- Tiểu Nữu, cô đứng sau gốc cây làm gì?

Thiếu nữ tên Tiểu Nữu cúi đầu ngượng ngùng mân mê tà áo nói nhỏ:

- Để chờ anh!

Thanh niên ngạc nhiên hỏi:

- Chờ ta làm gì?

Tiểu Nữu liếc chàng một cái, lại cúi đầu nói:

- Hôm nay Tiểu Hắc săn được một con cọp!

Thanh niên cười, a lên một tiếng nói:

- Tiểu Hắc săn được cọp thì có liên quan gì tới cô?

Tiểu Nữu ngần ngừ đáp:

- Bà em định gả em cho y, mới rồi đã gọi bà mai tới nói chuyện.

Thanh niên không cười nữa, nói:

- Ồ, thế thì tốt quá rồi còn gì!

Tiểu Nữu bị bất ngờ, ngẩng mặt trừng mắt hỏi:

- Anh nói tốt quá à?

Thanh niên nói:

- Chứ sao, Tiểu Hắc đã trở thành anh hùng săn hổ, cô lấy anh ta chẳng phải rất vẻ vang à?

Tiểu Nữu cắn môi hỏi lại:- Anh nói thật lòng đấy chứ?

Thanh niên gật đầu nói:

- Thật mà, Tiểu Hắc rất thật thà, cô lấy anh ta là đúng.

Tiểu Nữu ứa nước mắt nói:

- Nói như vậy là anh tự nhận còn thua kém cả Tiểu Hắc à?

Thanh niên khẽ cau mày nói:

- Cô muốn nói sao cũng được, ta đã nói trước từ lâu rồi là không hề yêu cô mà!

Nói xong, giơ roi quát lên một tiếng, dong xe chạy đi.

Tiểu Nữu giận xanh mặt, giẫm chân la lớn:

- Vũ Duy Ninh! Ngươi đừng làm bộ làm tịch! Ta thấy ngươi đáng thương nên muốn lấy ngươi, ngươi lại tưởng là ta yêu ngươi thật à? Phì! Phì! Phì...

vũ Duy Ninh lờ đi như không nghe, chàng cứ đánh xe một mạch về tới cửa nhà, xuống xe vào phòng, thấy bà nội đang vo gạo trên bếp, bèn cất tiếng nói:

- Bà nội! Cháu về đây rồi!

Bà Vũ cười một tiếng đáp:

- Ninh nhi, hôm nay bà nấu cơm muộn, cháu có đói không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không đói đâu, bà cứ từ từ mà làm, Ninh nhi còn phải đi đào một xe than nữa.

Nói xong ra cửa sau rút một cái thuổng sắt, cúi đầu định đi.

Bà Vũ vội nói:

- Cháu vất vả suốt ngày, đã khát nước rồi!

Vũ Duy Ninh một chân đã bước qua bậc cửa, trả lời:

- Không mệt nhọc gì đâu, sáng mai khách sạn Hồng Tân trong thành cần một xe than, Ninh nhi phải xúc lên xe trước.

Bà Vũ nói:

- Cháu quay lại đây, bà có chuyện muốn nói với cháu.

Vũ Duy Ninh quay trở lại vào nhà, hỏi:

- Chuyện gì vậy, thưa bà?

Bà Vũ nói:

- Tiểu Hắc ở nhà đối diện hôm nay săn được một con cọp.

Vũ Duy Ninh lặng lẽ cười một tiếng, nói:

- Ninh nhi nghe nói rồi!

Bà Vũ nói:

- Mới rồi có người tới nói với bà, là chị Mai ở nhà bên cạnh đây gọi bà mai tới nói chuyện, chị ta định gả con Tiểu Nữu cho Tiểu Hắc.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Dì Mai tính toán rất khéo, như vậy cũng hay, Tiểu Hắc vẫn chưa lập gia đình.

Bà Vũ buồn bã hỏi:

- Còn cháu thì sao? Chẳng lẽ cháu cũng chưa lập gia đình à?

Vũ Duy Ninh cười một lúc rồi nói:

- Bà nội, người đừng lo cho cháu!

Bà Vũ thở dài một tiếng nói:

- Tại sao bà lại không lo cho cháu? Bà đã nghĩ rồi, từ sáng mai trở đi, cháu phải theo người ta đi săn đi.

Vũ Duy Ninh không suy nghĩ gì, lắc đầu đáp ngay:

- Không, Ninh nhi không thích đi săn!

Nói xong, quay người ra cửa bước đi.

Khi chiều xuống chỗ tiếng thuổng đào than của Vũ Duy Ninh vang lên, có tiếng sọt hạ xuống.

Làng xóm trên núi chẳng có chỗ nào vui chơi, cho nên nhà nào cũng có lệ đi ngủ sớm, ăn xong bữa cơm tối, ánh đèn trên đỉnh Đại Bình nối nhau tắt, toàn thôn chìm vào màn đêm tối om.

Vào canh hai, Vũ Duy Ninh lặng lẽ lách ra khỏi gian nhà tranh, thân hình cất lên, chạy mau như con chồn ra khỏi thôn.

Trong chớp mắt, chàng đã lên tới ngọn một quả núi nhỏ, tới một chỗ bằng phẳng trước lèn núi.

Trên lèn núi lúc ấy đã có một người đang ngồi. Người ấy chính là lão tiều say mà Vũ Duy Ninh gọi là Nhạc đại thúc. ông ta lặng lẽ ngồi thẳng nhắm mắt, thần thái nghiêm trang, so với lúc say sưa bét nhè lúc sáng, thì như là hai người khác hẳn nhau.

Vũ Duy Ninh vừa thấy Nhạc đại thúc đã tới trước mình, vội vàng chạy tới thi lễ nói:

- Nhạc đại thúc, cháu tới chậm rồi.

Lão tiều say hai mắt từ từ mở ra, khẽ cười nói:

- Không sao, bà nội ngươi ngủ rồi chứ?

vũ Duy Ninh đáp:

- Dạ phải, bà nghe nói Tiểu Hắc săn được một con cọp, lập tức có ngươi mai mối tới nhà bàn chuyện thông gia, trong lòng bực tức, bèn đổi ý ngày trước, muốn cháu theo người ta đi săn.

Lão tiều say cười nói:

- Tiểu Hắc trước nay là đồ ăn hại, mà lần này lại săn được cọp, cũng chẳng lạ gì bà nội ngươi bực tức.

Vũ Duy Ninh cười nói:

- Nhạc đại thúc, con cọp mà Tiểu Hắc săn được là do cháu đánh chết.

Lão tiều say chợt kinh ngạc hỏi:

- Ủa! Ngươi giúp Tiểu Hắc à?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không phải, cháu đuổi theo một con thú rừng, không ngờ lại gặp con cọp ấy, nó phóng vào vồ cháu, cháu đánh luôn một quyền vào trán nó, kế nghe phía sau có tiếng người nên phải vội vàng bỏ đi...

Lão tiều say thắc mắc hỏi:

- Sao ngươi lại bỏ cho người ta?

vũ Duy Ninh nói:

- Cháu sợ bà nội lo lắng, từ khi cha cháu bị cọp vồ chết đến giờ, bà lúc nào cũng lo lo sợ sợ, sợ cháu gặp chuyện không hay. Cháu không muốn bà nội biết là lên núi đào than lại gặp nguy hiểm.

Lão tiều say cười nói:

- Nếu bà ấy biết được rằng ngươi có thể tay không đánh chết cọp, thì sẽ không lo lắng gì cho ngươi đâu.

Vũ Duy Ninh nói:

- Đúng thế, nhưng chẳng lẽ đại thúc đã không dặn đi dặn lại là cháu không được để cho người hác biết chuyện theo người học võ sao?

Lão tiều say gật gật đầu một lúc, thu hết vẻ cười cợt, nghiêm sắc mặt nói:- Phải rồi, ngươi ngồi xuống đây, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.

Vũ Duy Ninh bước tới mặt đất trước chỗ ông ta ngồi, từ từ ngồi xuống, nghiêm trang chờ đối phương mở lời.

Lão tiều say chăm chú nhìn chàng một lúc, rồi mới hỏi:

- Vũ Duy Ninh, ngươi theo ta luyện võ đã được mấy năm rồi?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Đã ba năm rồi.

Lão tiều say gật đầu nói:

- Đúng thế, đã ba năm rồi, trong ba năm ấy ngươi đã thành tựu vượt bậc ngoài chỗ ta dự liệu, có điều ngươi chưa từng bộc lộ cho ai biết phải không?

Vũ Duy Ninh nói:

- Dạ phải, chưa!

Lão tiều say yên tâm cười nói:

- Tốt lắm, bây giờ ta hỏi ngươi, ngươi có nghĩ tới chuyện bước ra giang hồ không?

Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:

- Không, cháu không thể rời khỏi bà nội được.

Lão tiều say cười nụ, trầm ngâm một lúc, lại hỏi:

- Vậy thì, ngươi có chịu giúp lão phu một chuyện không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Chịu! Chỉ cần không phải xa bà nội thì dù cho nước sôi lửa bỏng, Duy Ninh cũng nhất định không dám chối từ!

Lão tiều say cười nói:

- Giả như lão phu muốn ngươi đi giết người thì sao?

vũ Duy Ninh ngơ ngác một lúc, lại gật đầu nói:

- Cũng chịu!

Lão tiều say nhìn chàng chăm chú hỏi:

- Có thật không?

Vũ Duy Ninh thành thật đáp:

- Thật thế, cháu đã biết về đại thúc, nên cũng biết người mà đại thúc muốn giết tất nhiên cũng là hạng đáng chết, không thể tha được!

Lão tiều say cười rộ một tràng hô hô nói:

- Duy Ninh, ngươi thông minh lắm, thật không uổng công ta dạy bảo ngươi ba năm.

Vũ Duy Ninh nghe lời bậc dị nhân thường ngày mình rất kính phục ngưỡng mộ chính miệng khen ngợi, không kìm được nỗi khoan khoái, cũng cười hớn hở.

Không ngờ lão tiều say lại thu hết vẻ cười cợt trên mặt, trầm giọng nói:

- Có điều, nghiêm khắc mà nói, ngươi cũng vẫn là một đứa trẻ con không biết gì.

Vũ Duy Ninh ngơ ngác một lúc, hoảng sợ hỏi:

- Ủa, cháu nói sai à?

Lão tiều say nghiêm mặt nói:

- Đúng vậy, con người ta tốt hay xấu tạm thời không bàn, nhưng ngươi nói đã biết về lão phu, thật là rất nông nổi.

Vũ Duy Ninh nhất thời trợn mắt há miệng, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Lão tiều say nói:

- Lão phu hỏi ngươi, trong ba năm chúng ta quen nhau, ngươi đã biết được bao nhiêu về cá nhân lão phu?

Vũ Duy Ninh xúc động nói:

- Nhạc đại thúc, đêm nay người gọi cháu tới đây, rốt lại là muốn nói chuyện gì với cháu?

Lão tiều say nói:

- Là nói chuyện này đây... ngươi biết lão phu là ai?

Vũ Duy Ninh ngập ngừng một lúc, khổ não nói:

- Người là bậc dị nhân trong võ lâm, họ Nhạc tên Quan Sơn, ba năm trước đi ngang qua đây, thấy cháu có năng khiếu luyện võ, nên ở lại truyền thụ võ công cho cháu...

Nhạc đại thúc, người rất tốt với cháu, cháu biết mà.

Lão tiều say cười khẩy nói:

- Đó là tất cả những gì ngươi biết về cá nhân lão phu đấy phải không?

vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- đúng thế, thưa đại thúc.

Lão tiều say cười nói:

- Cho nên hôm nay lão phu muốn nói thật cho ngươi biết, lão phu không phải họ Nhạc, tên cũng không phải là Quan Sơn, ba năm trước ta toàn là bịa đặt cả...

Vũ Duy Ninh kinh ngạc đứng phắt dậy, trợn mắt thất thanh hỏi:

- Đại thúc, người không đùa đấy chứ?

Lão tiều say lắc đầu nói:

- Không phải, ngươi ngồi xuống đi, từ từ bình tĩnh nghe ta nói!

Vũ Duy Ninh mặt đầy vẻ kinh ngạc từ từ ngồi xuống, hỏi:

- Vậy thì, người... người là ai?

- Lão phu họ Giải tên Kính Nhân, ngoại hiệu là Vô Địch Thần Quyền, là đặc sứ áo vàng của Tứ Hải Đồng Tâm Minh.

- Đặc sứ áo vàng của Tứ Hải Đồng Tâm Minh là gì vậy?

- Tứ Hải Đồng Tâm Minh là một hội minh do hai bang, ba giáo, chín môn phái trong võ lâm liên kết tổ chức thành, mục đích là vì võ lâm trừ diệt tai họa, dàn xếp xích mích, tiêu trừ điều giết chóc trong võ lâm. Còn đặc sứ áo vàng là các nhân vật mà Đồng Tâm Minh mời ra dàn xếp những sự cố phát sinh. Hiện nay Đồng Tâm Minh có tất cả mười tám vị đặc sứ áo vàng, mà lão phu là một trong số đó!

- Uïa...

- Lão phu sẽ nói rõ thêm, gọi là hai bang, ba giáo, chín môn phái là gồm Xuyên Gia bang, Hoàng Hà bang, Hắc Y giáo, Bạch Y giáo, Ngũ Thông giáo, Thiếu Lâm, Võ Đương, Hoàng Sơn, Trung Nam, Thanh Thành, Không Động, Nga Mi, Côn Luân, Trường Bạch chín phái. Các bang phái này trước đó vốn đều tự coi mình là chính nghĩa, coi phái khác là kẻ thù, cho nên thường phát sinh xung đột. Về sau có một vị kỳ nhân trong võ lâm tên là Bồng Lai Tiên ông Cát Hoài Hiệp muốn tiêu trừ nạn giết chóc không dứt trong võ lâm, bèn đề xướng việc thành lập Đồng Tâm Minh, mỗi bang phái chọn ra hai người đại biểu thường xuyên có mặt ở Đồng Tâm Minh, cùng nhau xử lý những chuyện thị phi phát sinh trong võ lâm, ví dụ như đệ tử phái Thiếu Lâm giết đệ tử phái Võ Đương, phái Võ Đương có thể tới Đồng Tâm Minh tố cáo, chờ minh chủ Đồng Tâm Minh điều tra xong, nếu chứng minh được rằng phái Thiếu Lâm sai, phái ấy phải chịu xử phạt thích đáng, nhưng phụ trách việc điều tra là các đặc sứ áo vàng bọn ta. Lão phu nói như vậy ngươi nghe hiểu rõ không?

- Hiểu rồi, vậy thì minh chủ Đồng Tâm Minh là Bồng Lai Tiên ông Cát Hoài Hiệp kia phải không?

- Không phải, Bồng Lai Tiên ông là minh chủ đầu tiền của Đồng Tâm Minh, ông ta qua đời lầu rồi. Minh chủ hiện nay là Thánh Hiệp Du Lập Trung.

- Làm nổi được chức minh chủ, chắc võ công của ông ta phải là thiên hạ Vô địch rồi!

- Dĩ nhiên, võ công của Thánh Hiệp Du Lập Trung đã đạt tới mức người trước không có ai bằng được, có điều sở dĩ ông ta được cử làm minh chủ chủ yếu lại vì ông ta là người rất mực sáng suốt ngay thẳng, một câu nói, một việc làm đều là mẫu mực cho người luyện võ!

- Năm nay ông ta đã nhiều tuổi chưa?

- Sáu bảy mươi tuổi, có điều ông ta một thân mang thần công siêu phàm nhập thánh, cho nên nhìn chỉ như một người trung niên mà thôi.

- Hội quán của Tứ Hải Đồng Tâm Minh là ở chỗ nào?

- Trước kia là ở ngọn Ngũ Lão trong Lư Sơn, sau vì có mấy việc nên dời tới Bắc Nhạn, đến nay thì Đồng Tâm Minh đã thành lập được sáu mươi năm rồi.

- Đại thúc đã là đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh, thì tại sao suốt ba năm nay người lại ở lại chỗ xóm núi này?

- Ồ, nói ra thì thật một lời không hết được. Sáu năm trước Đồng Tâm Minh giao cho lão phu một việc mười phần khó khăn. Lúc ấy có rất nhiều người cho rằng lão phu không thể làm được. Lão phu một lúc làm phách, lại nói ra miệng rằng nếu không làm được quyết không trở về Đồng Tâm Minh. Cuối cùng sự thật chứng minh là quả thật lão phu không đủ sức làm được, cho nên sau đó ba năm, lão phu bèn ở luôn tại đây tới nay!

Vũ Duy Ninh lo lắng hỏi:

- Đại thúc, nhiệm vụ Đồng Tâm Minh giao cho người là gì vậy?

Lão tiều say buồn bã đáp:

- Là đi tìm một vị đặc sứ áo vàng mất tích!

Vũ Duy Ninh ngạc nhiên kêu lên:

- Ủa Đồng Tâm Minh có một vị đặc sứ áo vàng mất tích à?

Lão tiều say gật đầu đáp:

- Đúng thế, vị đặc sứ áo vàng ấy tên là Bạch Hiệp Du Ngọc Long, là con của minh chủ Đồng Tâm Minh, cũng là một vị không ai bằng trong mười tám đặc sứ áo vàng bọn ta. Tính người hào hiệp, coi kẻ ác như kẻ thù. Sáu năm trước y báo với Đồng Tâm Minh xin nghỉ ba tháng, nói là cần đi thăm một người bạn thân, không ngờ đi rồi không trở về, chẳng ai biết y ở đâu. Minh chủ Đồng Tâm Minh thấy con quá hạn không trở về, cũng biết là y có nhiều kẻ thù, trong lòng lo lắng, bèn phát ra Đồng Tâm Lệnh, nhờ môn đệ hai bang, ba giáo, chín môn phái giúp đỡ tìm người, mà sau nửa năm vẫn không ra được y ở đâu Du minh chủ vốn biết lão phu thường ngày chơi thân với Du đặc sứ, bèn sai lão phu phụ trách việc tìm kiếm. Lúc ấy nhiều người nói rằng một mình lão phu rất khó tìm được Du đặc sứ, lão phu nhất thời hung hăng, thề là không tìm được Du đặc sứ thì không trở về. Ngày hôm ấy rời khỏi Đồng Tâm Minh, bắt đầu tìm kiếm, đi khắp chân trời góc bể suốt ba năm, tự biết là đã thất bại, trong lòng đau đớn, chỉ muốn ở ẩn nên tìm tới xóm núi này...

Vũ Duy Ninh im lặng nghe tới đó, bèn hỏi tiếp:

- Đại thúc hôm nay gọi cháu tới đây, có phải muốn sai cháu giúp đỡ tìm kiếm Du đặc sứ không?

Lão tiều say nói:

- Không! Lão phu muốn ngươi giúp chuyện khác.

Vũ Duy Ninh sửng sốt nói:

- A, chắc là đại thúc đã biết Du đặc sứ gặp nạn ở đâu rồi chứ gì?

Lão tiều say gật đầu nói:

- Đúng vậy, cách đây vài này, lão phu tình cờ phát giác ra Du đặc sứ đang trong tay một ma đầu võ lâm, bị y giam giữ trong một địa lao kiên cố dị thường.

Vũ Duy Ninh hăng hái hỏi:

- Ma đầu võ lâm ấy ở chỗ nào vậy?

Lão tiều say mặt hiện vẻ nghiêm trọng đáp:

- Ở chỗ ngươi thường lui tới ấy!

Vũ Duy Ninh nhảy dựng lên, thất thanh hỏi:

- Sao, là ở Thạch gia bảo à?

Lão tiều say nói:

- Đúng thế, là ở Thạch gia bảo à!

Đây mới là chuyện Vũ Duy Ninh có nằm mơ cũng không ngờ tới được. Thạch gia bảo là khách hàng quen thuộc lâu năm của chàng, cứ ba ngày là chàng phải chở tới đó một xe than, ba bốn năm nay chàng tới đó không biết bao nhiêu lần. Tuy chàng có cảm giác là ở đó có một điều bí ẩn không hiểu được, bởi nhiều năm rồi chàng vẫn không rõ bảo chủ Thạch gia bảo là ai, song chàng đối với Thạch gia bảo lại có một mối hảo cảm rất lớn. Bởi người trong Thạch gia bảo trên dưới đều đối xử với chàng rất hòa nhã, không một ai có vẻ cậy giầu khinh người thường thấy ở các nhà đại gia khác, mà về tiền bạc thì không bủn xỉn lần nào chở than đến, người hầu hạ trong bảo cũng đều giữ chàng lại cho ăn cơm. Vì vậy trong lòng chàng Thạch gia bảo là một nhà từ thiện, nhưng hiện tại vị Vô Địch Thần Quyền Giải Kính Nhân trước mặt vừa nói vị bảo chủ Thạch gia bảo là một ma quân trong võ lâm thì làm sao chàng không hốt hoảng lạ lùng?

cỏ điều sau lúc kinh hoảng ngạc nhiên xong chàng lại không hề hoài nghi gì lời nói của Giải đại thúc, vì Thạch gia bảo quả có một chỗ chàng thấy không rõ ràng, mà chỗ ấy lại đủ để chứng thực rằng Thạch gia bảo đúng là có một bí mật không thể nói cho người ngoài.

Nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng ngạc nhiên của Vũ Duy Ninh, Vô Địch Thần Quyền Giải Kính Nhân bỗng nhiên cười khẽ một tiếng nói:

- Trước nay ngươi vẫn nghi người trong Thạch gia bảo rất tốt có phải không?

Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng thế cháu nghi rằng họ rất lương thiện.

Vô Địch Thần Quyền Giải Kính Nhân cười nhạt nói:

- Đó mới là chỗ Vô cùng thâm hiểm của bọn họ, bọn họ bề ngoài làm ra vẻ rất lương thiện, nhưng trong cốt tuỷ thì chứa đựng sự tàn nhẫn độc ác, chuyên môn làm những việc Vô pháp Vô thiên.

Vũ Duy Ninh hỏi:

- Bảo chủ là ai?

Vô Địch Thần Quyền Giải Kính Nhân nói:

- Là Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc, người này khoảng trên dưới năm mươi tuổi, chắc ngươi đã có lần gặp qua, y diện mạo rất đoan chính, có hai hàng lông mày xếch xếch dài dài, rất ưa mặc áo dài màu trắng.

Chương 2: Người tốt

- Vũ Duy Ninh tại sao đêm qua người lại không ngủ yên vậy?

Vũ Duy Ninh chúm chím cười nói:

- Chu đại thúc, người cũng lại muốn chòng ghẹo tôi nữa à?

Đầu bếp họ Chu cười hô hố nói:

- Không không, già này lúc tuổi còn trẻ như chú bây giờ, tối đến cũng thường không ngủ yên.

Một vị đầu bếp khác họ Đồ cười hỏi ngay:

- Nghĩ đến nữ nhân phải không?

Đầu bếp họ Chu nói:

- Chứ không à, nghĩ tới nữ nhân một cái là trằn trọc, trăn trở, suốt đêm không ngủ yên, cứ gọi là xuân sắc não người không thể ngủ được là lão đó.

Đầu bếp họ Đồ đưa mắt nhìn qua Vũ Duy Ninh cạnh đống than cười hỏi:

- Vũ Duy Ninh chắc người cũng nghĩ đến mụ nào chứ gì?

Vũ Duy Ninh xấu hổ cười nói:

- Đừng đoán mò tôi chẳng nghĩ đến mụ nào cả.

Đầu bếp họ Chu nói:

- Không cần xấu hổ sợ hãi, con trai tới tuổi chú, chẳng ai lại không nghĩ tới nữ nhân cả, để hôm nào rảnh, già này dắt chú đi vui vẻ một phen, đảm bảo sau đó chú sẽ ngủ một giấc tới sáng bạch.

Vũ Duy Ninh không đáp chỉ cười hì hì mang cái sọt không trở ra ngoài.

Không lâu một xe than đã xuống hết, đầu bếp họ Chu vẫy gọi chàng nói:

- Vũ Duy Ninh đừng quên lời nói của Vân quản gia dặn bảo ăn cơm xong hãy về.

Vũ Duy Ninh vui vẻ ngồi vào bàn cười nói:

- Ăn cơm ở đây mãi thật là không biết điều...Đầu bếp họ Chu bưng cho chàng một bát canh nói:

- Thôi mà lại khách sáo làm gì?

ăn xong bữa cơm trưa, Vũ Duy Ninh chợt hai tay ôm đầu, khuỵu chân xuống đất kêu lên:

- Lạ quá, sao tôi lại đau đầu quá.

Đầu bếp họ Đồ ngơ ngác hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Vũ Duy Ninh mặt mày nhăn nhó đáp:

- Ai mà biết mới đây còn khoẻ khoắn bình thường lại đột nhiên đau buốt lên thế này, ái da...

Đầu bếp họ Đồ ngạc nhiên hỏi:

- Đau lắm à?

Vũ Duy Ninh căn răng nói:
- Đúng thế như là con dao chặt vào vậy.

Đầu bếp họ Chu bước tới đỡ chàng dậy nói:

- Giống như là bị trúng gió, đi! Tới chỗ giường của ta nằm nghỉ một chút.

Phòng các đầu bếp cũng sát vách phòng ăn, Vũ Duy Ninh được đầu bếp họ Chu đỡ vào phòng xong tựa hồ rên rỉ càng lúc càng đau thêm, cứ nằm trên giường rên rỉ.

Đầu bếp họ Chu cảm thấy không hay, lập tức sai một bảo đinh đi báo với Vân quản gia, không lâu sau Vân quản gia tới nơi, bắt mạch cho Vũ Duy Ninh xong, ông ta lộ vẻ ngờ vực nói:

- Lạ thật, mạch vẫn bình thường mà.

ông ta cau mày trầm tư một lát, chăm chú nhìn Vũ Duy Ninh hỏi:

- Vũ Duy Ninh trước nay người có thường bị như thế này không?

Vũ Duy Ninh vừa rên vừa đáp:

- Tháng trước bị một lần, đau buốt cả nửa ngày mới hết, ái da...

Vân quản gia gật đầu nói:

- Có lẽ trong óc người bị tổn thương mạch máu nhỏ nào đó, chờ lão phu bốc cho người một thang thuốc xem sao!

Nói xong ông ta đứng dậy bước ra ngoài.

Vũ Duy Ninh vội nói:

- Không dám làm phiền Vân gia, tiểu nhân nằm nghỉ một lúc sẽ về mà!

Vân quản gia nói:

- Không được, hôm nay người không nên về, lão phu có một bài thuốc trị bệnh đau đầu rất hay, không biết có trị được tận gốc bệnh đau đầu của người không nhưng bài thuốc này phải hai giờ uống một lần, uống liên tục ba lần mới có công hiệu, đêm nay người cứ ở lại dây, sáng mai hãy về.

Vũ Duy Ninh còn đang nghĩ hay quá, Vân quản gia đã bước ra khỏi phòng.

Chương 3: Thạch lao

Vũ Duy Ninh trong lòng suy nghĩ, chân đã sải bước tới trước gian địa lao thứ hai.

Chỉ thấy trong lao phòng quả nhiên có một người xếp bằng ngồi trên chiếc giường gỗ Người ấy tuổi trạc bốn mươi, mặt dài rất khó coi, mắt nhỏ mà tròn, môi nhọn mà miệng rộng, ở giữa là một cái mũi hếch, lại thêm mái tóc dài rũ xuống vai mới nhìn thật giống hệt một con chồn.

ủa, đây mà lại là con trai của Thánh Hiệp Du Lập Trung ư? Là đặc sứ áo vàng của Tứ Hải Đồng Tâm Minh, Bạch Hiệp Du Ngọc Long sao?

Vũ Duy Ninh bất giác ngầm hít một hơi khí lạnh, nhưng chàng lập tức nhớ tới câu lấy dung mạo xét người là lầm, nên một tia nghi ngờ lóe lên trong óc lập tức tiêu tan, lúc ấy bèn ôm quyền hướng về quái nhân trong lao phòng hỏi:

- Vị đại hiệp này có phải là Du đặc sứ của Tứ Hải Đồng Tâm Minh không?

Quái nhân trong lao đã sớm thấy một thanh niên lạ mặt bước tới, đang lúc lạ lùng, nghe xong câu nói của Vũ Duy Ninh, bộ mặt xấu xa gớm ghiếc hiện lên vẻ mừng rỡ, vội vàng gật đầu nói:

- Tại hạ chính là Du đặc sứ, ngươi là ai?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Tiểu nhân là Vũ Duy Ninh, chịu sự ủy thác của Vô Địch Thần Quyền Giải Kính Nhân đại thúc lén vào bảo cứu người!

Bạch Hiệp Du Ngọc Long cả mừng nói:

- Tốt quá, ngươi mau mau mở khóa đi!

Vũ Duy Ninh tự nhiên không dám chần chừ, vội mò mẫm trong chùm chìa khóa vừa đoạt được chọn ra một cái đút thử vào lỗ khóa thì lọt, nhưng thử tới cái thứ tư thì mới mở được cửa lao phòng.

Cánh cửa chấn song vừa mở ra, Bạch Hiệp Du Ngọc Long đã như ngọn gió nhanh nhẹn bay ra khỏi địa lao, ông ta nhìn về phía cửa địa đạo một lúc, vươn tay cầm luôn chùm chìa khóa trên tay Vũ Duy Ninh hỏi gấp:

- Tình hình bên ngoài ra sao?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Hai người gác ngoài cửa tháp và Hắc Diện Diêm La uất Trì Hưng đã bị tiểu nhân điểm huyệt, nhưng hai người canh giữ cửa tháp cứ hai khắc là thay phiên, cho nên đại khái trong khoảng thời gian hai khắc thì không đến nỗi bị người trong bảo phát hiện.

Bạch Hiệp Du Ngọc Long có vẻ rất phấn khích, lại hỏi gấp:

- Ngươi làm thế nào lén lọt được vào Thạch gia bảo?

Vũ Duy Ninh đáp:- Tiểu nhân là người trên núi Trường Bạch đào than để kiếm sống. Thạch gia bảo này là khách hàng quen của tiểu nhân, cứ ba ngày chở một xe tới bán. Ba năm trước Giải đặc sứ qua xóm núi Đại Bình Đính, nhận thấy tiểu nhân có căn cơ bèn truyền thụ võ công cho. Lần này Giải đặc sứ dò thám biết được Du đặc sứ bị Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc giam cầm ở đây, nên sai tiểu nhân...

Bạch Hiệp Du Ngọc Long chỉ nghe tới đó cũng đã hiểu được đại khái, nên không cần nghe tiếp nữa, lập tức chia chùm chìa khóa ra đưa một nửa cho Vũ Duy Ninh nói:

- Nhanh lên! Chúng ta chia nhau mở các phòng trong địa lao.

Vũ Duy Ninh thoáng ngơ ngác hỏi:

- Du đặc sứ định cứu hết những người bị giam ở đây à?

Bạch Hiệp Du Ngọc Long gật đầu nói:

- Đúng thế, trong Thạch gia bảo cao thủ tụ họp như mây, chỉ có cứu hết những người bị giam ra, chúng ta mới có thể chạy thoát được.

Vũ Duy Ninh thoáng nghĩ Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc là ma quân trong võ lâm, những người bị y giam cầm tự nhiên không phải là kẻ bại hoại. Nếu có thể cứu hết họ ra cũng là điều tốt, lập tức vui vẻ đón lấy chìa khóa, bắt đầu cùng Bạch Hiệp Du Ngọc Long ra tay mở hết các khóa sắt của từng cửa phòng trong địa lao.

Có lẽ tất cả những người gặp nạn bị Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc giam cầm đều trải qua đủ thứ cực hình tàn khốc, nếm đủ mùi vị cay đắng, nên Vũ Duy Ninh nhìn ra tất cả bọn họ chẳng có ai diện mạo "đoan chính" người nào cũng mặt mũi dị dạng, khiến người ta trông mà phát khiếp.

Chẳng bao lâu, mười tám người gặp nạn trong hai mươi gian địa lao - gian đầu tiên không có ai - đã được cứu ra toàn bộ.

Vũ Duy Ninh mở xong phòng giam thứ hai mươi, bước qua con đường quanh qua bên trái nhìn xem, quả lại thấy trên con đường này cũng có hai mươi gian địa lao khác, trong lòng mười phần hoảng sợ kinh dị, bèn nhìn Bạch Hiệp Du Ngọc Long hỏi:- Du đặc sứ, nơi này giam cầm tất cả bao nhiêu người?

Bạch Hiệp Du Ngọc Long vừa ra tay mở khóa phòng giam thứ hai mươi mốt, vừa vội vã đáp:

- Ở dưới này có một trăm gian địa lao, giam tất cả bảy mươi hai người... Mau lên đi, chia chìa khóa cho mọi người, thời giờ không còn nhiều đâu!

Vũ Duy Ninh theo lời chia chìa khóa cho mấy người gặp nạn vừa được cứu thoát đang đứng bên cạnh, mọi người đều có tâm lý đồng cừu địch khác, vả lại còn biết trong Thạch gia bảo có ba mươi vị võ sĩ áo bạc thân mang võ công bậc nhất giang hồ, nếu không cứu hết thảy bảy mươi hai người, thì khó mà chạy thoát khỏi Thạch gia bảo, cho nên lúc ấy có tới bảy tám phần trong số người vừa được cứu thoát thể hiện ý nguyện kiên quyết hợp tác với nhau, tranh nhau mở khóa.

Cũng chỉ trong thoáng chốc, năm mươi ba người gặp nạn còn lại đều đã được ra khỏi phòng giam.

Bạch Hiệp Du Ngọc Long phấn khích tới cực điểm, vẫy tay cao giọng hô:

- Các vị xông ra!

Trong câu nói, người đã vọt ra dẫn đầu mọi người chạy về phía cửa địa đạo.

Vũ Duy Ninh cũng theo mọi người chạy ra ngoài, những người gặp nạn như đợt sóng trào ùn ùn phóng nhanh ra cửa địa đạo, mà người họ gặp đầu tiên chính là Hắc Diện Diêm La uất Trì Hưng. Tựa hồ ai cũng căm hờn thấu xương, nên thấy ông ta ngơ ngác nằm dưới đất, người nào cũng cố ý đạp lên người ông ta mà qua, có kẻ còn dùng sức đạp vào mặt, cho nên khi bảy mươi hai người đi qua xong, Hắc Diện Diêm La uất Trì Hưng chỉ còn là một cái xác nát bét, máu thịt bầy nhầy!

vũ Duy Ninh trông thấy tình cảnh thê thảm ấy, trong lòng bất nhẫn, nhưng chàng hiểu tâm tình của bảy mươi hai người gặp nạn, bọn họ ngày thường đã chịu hàng trăm kiểu lăng nhục của Hắc Diện Diêm La uất Trì Hưng, trong lòng đã chất chứa nỗi oán hờn nhiều năm, hiện tại bọn họ được giải thoát, tất nhiên là muốn báo thù.

Trong chớp mắt mọi người đã xông ra ngoài bảo tháp.

Lúc ấy vừa vặn hai đại hán vận võ phục tới thay phiên gác đang sóng vai đi tới trước tháp. Bọn họ đột nhiên thấy các tù phạm đang ùn ùn từ tháp xông ra, không kìm được hoảng sợ, cùng la hoảng "ái chà" quay đầu tháo chạy.

Bạch Hiệp Du Ngọc Long và một lão nhân độc nhãn quát lớn một tiếng, lăng không vọt tới mau như sao sa vọt qua đầu hai đại hán vận võ phục, rơi xuống trước mặt họ, chặn ngang đường chạy.

Hai đại hán vận võ phục thấy đường thoát thân bị chặn, vội vàng song song tuốt đao ra chuẩn bị nghênh chiến.

Những lưỡi đao của họ vừa tuốt ra khỏi vỏ đã bị Bạch Hiệp Du Ngọc Long và lão nhân độc nhãn nghiêng người sấn vào cùng vươn tay ra, "rắc" một tiếng bẻ gãy luôn làm hai, kế đó Bạch Hiệp Du Ngọc Long khom người nắm luôn hai chân một đại hán nhấc lên cao, tiếp theo chỉ thấy hai tay ông ta phân khai, đại hán bị nắm lấy nhấc lên gào thảm một tiếng ghê rợn, thân thể đã bị Bạch Hiệp Du Ngọc Long xé toạc làm hai mảnh.

Máu tươi như mưa trút xuống toàn thân Bạch Hiệp Du Ngọc Long, một khúc ruột đẫm máu như tấm lụa hồng vắt lên vai ông ta, nhưng ông ta không hề để ý, lại bật lên một tràng cười ha hả như điên cuồng.

Thủ đoạn của lão nhân độc nhãn cũng lang độc ghê người, hai tay ông ta chụp vào trước ngực hán tử vận võ phục kia, xé toạc từ ngực tới bụng, móc luôn quả tim đầm đìa máu, bỏ luôn vào miệng vừa nhai vừa cười rộ.

Chương 4: Tin lầm kẻ ác phạm tội lớn

Nhưng vừa gọi ra ba tiếng "Du đặc sứ", chàng đột nhiên im bặt sững sờ!

Té ra người vừa lặng lẽ đáp xuống không một tiếng động ấy không phải là Bạch Hiệp Du Ngọc Long mà là một người áo trắng.

Người ấy tuổi trạc ngũ tuần, diện mạo Vô cùng đoan chính, có hai hàng lông mày như lưỡi kiếm xiên xiên dài dài chạy tới chân tóc và đôi mắt sắc bén khôn tả, tuy nhìn ra tuổi tác chỉ khoảng trên năm mươi, nhưng phong thái thanh nhã nhàn dật siêu phàm thoát tục, trông như một vị tiên thánh trên trời!

Vũ Duy Ninh mặt đã trắng bệch lúc ấy lại càng trắng bệch, vì người áo trắng chàng vừa nhìn thấy chính là người chàng đã gặp qua trước đây, người ấy chính là bảo chủ Thạch gia bảo Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc!

Đang lúc chàng hoảng sợ muốn ngất đi, chợt lại có một cái bóng khác vọt tới bên cạnh cất tiếng hỏi:

- Ngươi là ai? Ngươi gọi ta có chuyện gì?

Người hỏi đó cũng là một người áo trắng, chỉ khoảng gần ba mươi tuổi, mặt mũi Vô cùng anh tuấn, xem diện mạo rất giống với Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc, có lẽ là con ông ta!

Vũ Duy Ninh phát hoảng nhìn chằm chằm vào đối tượng, không mở miệng trả lời, vì chàng cũng chẳng biết trả lời thế nào.

Người áo trắng thấy Vũ Duy Ninh chưa trả lời, cũng không hỏi lại, quay đầu nhìn Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc hỏi:

- Cha, ở đây có một kẻ địch!

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc từ lúc tới hiện trường tới giờ chỉ im lặng đứng giữa mấy xác chết, mắt trào ánh lệ, thần sắc thê thảm, lúc nghe con trai gọi mới cất bước từ từ đi tới.

Y bước tới cạnh người Vũ Duy Ninh, ngắm chàng qua suốt một lượt, trên mặt thoáng lộ vẻ lạ lùng, hỏi:

- Ngươi là Vũ Duy Ninh phải không? Là Vũ Duy Ninh vẫn chở than vào bảo phải không?

Vũ Duy Ninh như một phạm nhân suốt mấy năm bị kiện tụng giam cầm cuối cùng nghe được câu phán quyết, trong lòng đang nôn nóng chợt bình tĩnh hẳn lại, không chút sợ sệt đáp:

- Đúng thế, tôi là Vũ Duy Ninh!

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc kinh ngạc hỏi tiếp:
- Tại sao ngươi lại ở đây?

Vũ Duy Ninh im lặng không đáp, chàng không có ý giấu giếm việc mình làm, chỉ vì nhất thời không biết bắt đầu kể lại từ đâu mà thôi.

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc thở dài một tiếng, đưa mắt ra nhìn bốn phía, chậm rãi hỏi:

- Ngươi thấy Vân quản gia không?

Vũ Duy Ninh đáp:

- Ông ta nằm cách tiểu nhân hai trượng bên trái.

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc ngước mắt nhìn, quả thấy Vân quản gia bị một thanh trường kiếm đâm suốt qua bụng, đang nằm nghiêng trên mặt đất cách đó hai trượng, bất giác biến sắc, lập tức nhún người vọt tới, đỡ Vân quản gia ngồi dậy.

Y đưa tay sờ vào ngực Vân quản gia, lập tức quay đầu về phía thanh niên áo trắng nói:

- Long nhi, ngươi qua đây, Vân quản gia còn sống!
Thanh niên áo trắng như đã hiểu rõ ý cha, ngồi xuống xếp bằng phía sau người Vân quản gia, hai tay xoa vào nhau mấy cái, từ từ vươn hữu chưởng ra, áp lên huyệt Linh Đài sau lưng Vân quản gia, đẩy chân khí vào người ông ta.

Không quá thời gian một chén trà, Vân quản gia từ từ mở mắt!

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc lập tức hỏi:

- Vân Hoàng, nói cho ta biết, tất cả mọi việc phát sinh từ đâu?

Vân quản gia mở to đôi mắt thất thần, nhìn chằm chằm vào Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc một lúc mới mấp máy môi nói:

- Vũ Duy Ninh... giả đau đầu... ở lại trong bảo... qua đêm... rồi... rồi tiến vào địa lao... thả... thả...

Nói chưa hết câu, ngoẹo đầu qua một bên tắt hơi luôn!

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc ngây người một lúc, trên mặt dần dần hiện ra vẻ kinh hãi khó nghĩ, đưa mắt nhìn về phía Vũ Duy Ninh, rồi từ từ đứng dậy, từ từ bước về phía Vũ Duy Ninh.

Vũ Duy Ninh nhìn thấy Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc bước về phía mình, trong lòng vẫn hoàn toàn không chút run sợ, hiện tại chàng chỉ có một hy vọng, hy vọng đối phương giết mình chết ngay lập tức, chứ đừng đày đọa mình.

Nhưng mà Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc rõ ràng không phải là một kẻ mau mắn, trên mặt tuy vẫn lộ vẻ sợ hãi giận dữ khôn tả, nhưng hành động không có chút nào hấp tấp lỗ mãng, y tới cạnh Vũ Duy Ninh rồi, đưa tay đỡ vào lưng Vũ Duy Ninh kéo chàng dậy, lấy một giọng kiềm chế mà dằn từng tiếng hỏi:

- Bẩy mươi hai phạm nhân ấy có ai là sư phụ hay phụ thân của ngươi không?

Vũ Duy Ninh bình tĩnh đáp:

- Không có ai cả, tiểu nhân chỉ chịu sự phó thác của một vị ân nhân tới cứu người thôi.

Tam Tuyệt Độc Hồ Tả Khâu Cốc mục quang rừng rực hỏi:

- Ân nhân của ngươi tên là gì?

Chương 5: Hy vọng chuộc lỗi đòi danh sách

Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Cũng đều là bọn ma đầu tàn ác nổi tiếng trong võ lâm, bảy mươi hai người ấy là do mười tám đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh cùng chưởng môn các phái đem hết võ công và mưu trí ra mới bắt được, đến nay chỉ một phen chạy thoát hết!

Vũ Duy Ninh lại hỏi:

- sau khi bọn họ ra khỏi Chính Tâm Lao rồi, sẽ làm gì?

Thánh Hiệp Du Lập Trung đột nhiên trợn mắt, trầm giọng chửi:

- Đồ ngu ngốc! Bảy mươi hai gã ma đầu thoát khỏi Chính Tâm Lao cũng như bảy mươi hai con cọp dữ sổ chuồng, mà ngươi còn chưa biết chúng sẽ làm gì à?

Vũ Duy Ninh run sợ hạ giọng nói:

- Tiểu nhân tội lớn ác nhiều, đến nay xin tùy ý minh chủ xử trị!

Thánh hiệp Du Lập Trung quát:

- Lão phu không xử phạt ngươi, ngươi cút đi cho rồi!

Vũ Duy Ninh ngây người ngước mặt hỏi:

- Ủa... Minh chủ không xử phạt tiểu nhân sao?

Bạch Hiệp Du Ngọc Long cũng ngạc nhiên hỏi:

- Sao cha vừa nói là bắt y phải chịu sự phán xét của Đồng Tâm Minh mà?

Thánh Hiệp Du Lập Trung cương quyết nói:

- Không biết thì không có tội, chẳng phán xét gì cả!

Vũ Duy Ninh biết mình phải chịu xử phạt mới có thể yên tâm, lúc đấy nạp đầu cầu khẩn:

- Không! Tiểu nhân thả bảy mươi mốt kẻ độc ác, hại chết chín mươi bảy mạng người, tội ấy không thể tha được, xin minh chủ cứ áp giải tiểu nhân tới Đồng Tâm Minh để phán xét!

Thánh Hiệp Du Lập Trung lắc đầu nói:

- Ngươi không có tội, bây giờ ngươi có thể về thẳng núi Đại Bình rồi!

Vũ Duy Ninh nghiến răng một lúc nói:

- Minh chủ cho rằng tiểu nhân không đáng được phán xét à?

Thánh Hiệp Du Lập Trung lạnh lùng nói:
- Đồng Tâm Minh phán xét ngươi rồi còn làm gì được nữa? Đưa ngươi xử tử hay tùng xẻo cũng không bắt lại được bảy mươi hai tên kia! Cũng không cứu lại được chín mươi bảy người đã chết ở đây!

Vũ Duy Ninh bi phẫn lại hổ thẹn, đột nhiên nhảy xuống giường, cúi đầu lao ra ngoài thạch thất.

Không! Chàng vừa chạy ra tới cửa thạch thất, chợt quay lại, nhìn chằm chằm vào Thánh Hiệp Du Lập Trung nói:

- Tiểu nhân có một yêu cầu!

Thánh Hiệp Du Lập Trung thoáng ngạc nhiên hỏi:

- Yêu cầu gì đây?

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân muốn có danh sách bảy mươi hai tên ma đầu kia.

Thánh Hiệp Du Lập Trung hoàn toàn không ngờ, sửng sốt hỏi:

- Ngươi lấy làm gì?

Vũ Duy Ninh nhìn xuống lặng lẽ nói:

- Tiểu nhân nói ra mục đích bây giờ thì quá sớm, nhưng tới khi nguyện vọng của tiểu nhân đã đạt được, thì minh chủ sẽ rõ...

Thánh Hiệp Du Lập Trung khẽ cười nói:

- Ngươi không nói lão phu cũng rõ, ngươi nghĩ tới việc bắt lại bảy mươi hai tên ma đầu ấy nhốt vào Chính Tâm Lao, có phải thế không?Vũ Duy Ninh gật đầu nói:

- Đúng vậy, cũng biết là tiểu nhân không có cách nào làm được, nhưng tiểu nhân nếu có thất bại, thì là chết, chứ không phải nửa đường mà bỏ dở!

Thánh Hiệp Du Lập Trung đột nhiên hô hô cười lớn nói:

- Có chí khí lắm! Lão phu cũng đã sớm nhận thấy ngươi không phải là một thanh niên tầm thường, nhưng lão phu nói cho ngươi biết, bảy mươi hai tên ma đầu đó đều Cỏ một thân võ công hơn người, không ai thua kém các đặc sứ áo vàng của Đồng Tâm Minh đâu! Mà ngươi... ngươi tuy học võ với Tam Tuyệt Độc Hồ ba năm, song lão phu dám nói Tam Tuyệt Độc Hồ quyết chưa đem tuyệt kỹ của y dạy cho ngươi, nên thành tựu hiện tại của ngươi còn chưa bằng một võ sĩ áo bạc nào ở đây, đem cái thân thủ ấy của ngươi mà đòi bắt bảy mươi hai tên ma đầu kia, há chẳng phải là chuyện đem trứng chọi đá, ngươi ngốc nằm mơ sao?

Vũ Duy Ninh bình tĩnh nghe xong, im lặng một lúc, chớp mắt hỏi:

- Tiểu nhân lớn mật xin hỏi minh chủ một việc: Vào lúc minh chủ còn nhỏ tuổi trạc tiểu nhân hiện nay thân thủ đã cao tới mức đủ đánh bại bất cứ tên ma đầu nào trong võ lâm chưa?

Thánh Hiệp Du Lập Trung sửng sốt nói:

- Dĩ nhiên là chưa, võ công của lão phu tăng tiến theo với tuổi tác.

Vũ Duy Ninh nói:

- Vậy thì, hiện tại tiểu nhân còn chưa bằng một vị võ sĩ áo bạc, nhưng tiểu nhân tin rằng từ nay về sau cũng từ từ tăng tiến thôi.

Thánh Hiệp Du Lập Trung buột miệng nói:

- Nói thì đúng, nhưng ít nhất ngươi phải khổ luyện mười năm mới có hy vọng đánh bại bảy mươi hai tên ma đầu ấy!

Vũ Duy Ninh nói:

- Tiểu nhân hoàn toàn không tính chuyện trong mười năm đánh bại bọn chúng, tiểu nhân tính là còn sống được mấy năm thì đấu mấy năm.

Thánh Hiệp Du Lập Trung gật gật đầu, nhìn qua Bạch Hiệp Du Ngọc Long nói:

- Ngọc Long, đi sao một bản danh sách cấp cho y!

Bạch Hiệp Du Ngọc Long dạ một tiếng bước ra, một lúc không lâu cầm một bảng danh sách quay lại đưa Thánh Hiệp Du Lập Trung, ông ta đón lấy nhìn một lúc rồi đưa cho Vũ Duy Ninh nói:

- Danh sách ở đây, cầm đi!

Vũ Duy Ninh cầm lấy bản danh sách cất vào người, khom lưng nói:

- Đa tạ, tiểu nhân xin cáo từ!

Nói xong quay người chạy đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau