ĐẠI VIỆT TRUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại việt truyền kỳ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Kẻ nào đánh bạn của ta?

Lời nói dứt, Đức Hùng đã thấy bên mang tai có một luồng kình phong ập đến. Đối phương vốn là một tên học viên Nhân vực cấp mười hai, chênh lệch về cảnh giới tới tận hai cấp, khó lòng địch nổi.

Nhưng “con giun xéo lắm cũng quằn”, chợt nghe Đức Hùng gầm vang một tiếng, ngay trên đỉnh đầu hiện lên hư ảnh của một con Trâu Vàng.

Tên học viên Nhân vực cấp mười hai khẽ nhếch mép cười độc ác, cánh tay vẫn một đường giáng xuống, tuyệt bất lưu tình.

Con Trâu vàng lúc lắc cái đầu, cặp sừng nhọn hoắt nhô ra, húc thẳng tới nguồn công kích đang ào ào lao tới. 

ẦM!!!

Mọi người nhìn lại, không ngờ đầu quyền đã bị chặn đứng, nhất thời không cách nào tiến thêm được nữa. Lại nghe tên học viên kia nộ hống một tiếng, ngay trên đỉnh đầu chợt xuất hiện một thanh xà mâu màu đỏ rực, nháy mắt đã đâm thẳng xuống.

ĐÙNG!!!

Hư ảnh Trâu Vàng chợt run lên, chống chịu qua vài nhịp hô hấp liền chính thức tan rã, tiêu tán. 

Linh lực bị hao tổn khiến Đức Hùng sắc mặt tái xanh, ngay cổ họng trào lên một mùi vị tanh nồng song cố nhẫn nhịn nuốt trở ngược vào trong bụng.

Nào có thời gian thở dốc, Đức Hùng chợt thấy mũi xà mâu xé gió lao đến, đồng thời một luồng uy áp bá đạo tỏa ra khóa chặt thân thể. Trong khoảnh khắc đó, Đức Hùng cắn răng xuất ra thêm một tấm hộ thuẫn màu nâu xám, đồng thời hai tay bắt quyết. Bỗng không gian chấn động, trên mặt đất bằng đột ngột mọc lên những ngọn thương cao vài thước, mỗi cây to bằng cổ tay, tạo thành một bức tường bảo vệ, che chắn ngay trước mặt.

Nhìn thấy đối phương giãy giụa tung ra một chiêu Địa hệ sơ cấp, tên học viên Nhân vực cấp 12 khinh thường chẳng thèm né tránh, thân hình vừa lướt đến liền nghe những tiếng răng rắc, các ngọn thương giống như gỗ mục, nhoáng một cái đã bị chấn gãy toàn bộ.

Liền đó, bên tai vang lên giọng cười hung ác:

- Ha ha, để tao xem mày còn mạnh mồm được nữa hay không?

Nhìn thế công dũng mãnh của đối phương, Đức Hùng cười khổ, nếu như trúng một đòn này có lẽ sẽ phải nằm giường tĩnh dưỡng cả tháng trời. Chỉ là, mọi thủ đoạn tung ra đều vô dụng, quả nhiên chênh lệch giữa hai cảnh giới không dễ dàng bù đắp được. Hắn buông xuôi, nhắm nghiền hai mắt chờ đợi.

Đúng thời khắc này, tên học viên cánh tay vươn ra chưa kịp chạm đến người Đức Hùng, bỗng nhiên thân hình bắn vọt về sau như một quả bóng bị xì hơi, văng tít ra đằng xa.

Mọi người trố mắt nhìn, bỗng thấy phía trước Đức Hùng hiện lên một thân ảnh. Nhìn kỹ, hóa ra là một người thanh niên gương mặt anh tuấn bất phàm, chỉ là trong đôi mắt đang lóe lên những tia sát khí lạnh lẽo khiến lòng người run sợ.

Đám đông biến sắc, chìm vào im lặng. 

Một lát, chợt có âm thanh cất lên phá tan bầu yên tĩnh ấy:

- Là Phạm Văn Long! Hắn đã trở về!

Đông đảo tân sinh nghe tiếng kêu đó đều đưa mắt nhìn lại, rất nhanh đã nhận ra người thanh niên vừa xuất hiện, chính xác là Phạm Văn Long mới từ Tây Nguyên cấm địa trở về. 

Dọc đường về, tâm trạng của Phạm Văn Long cực kỳ vui vẻ. Lần này đi một chuyến, không những tu vi tăng vọt mà còn thu được một khoản linh đồng kếch xù, trong đầu thầm bảo: “Đức Hùng mà nhìn thấy ta trở về không hiểu sẽ gây ra náo động thế nào đây? Ha ha…”

Linh Chiểu Tinh, Phạm Văn Long vốn không người thân thích, chỉ có quen biết duy nhất một người bạn này. Ngay từ khi còn ở bên ngoài cho đến lúc vào trong Thánh Viện, Đức Hùng đã giúp đỡ hắn rất nhiều, cũng chẳng cầu báo đáp, tất cả đều xuất phát từ trái tim chân thành đối đãi với bạn bè, điều này khiến Phạm Văn Long vô cùng cảm động. 

Vậy nên, việc đầu tiên Phạm Văn Long nghĩ tới là trở về nhà gặp Đức Hùng, rồi lôi ngay hắn đến tửu lầu đánh chén một trận no say, dành một ngày một đêm cùng nhau hàn huyên tâm sự. Thế nhưng vừa bước chân vào Hưng Yên Ký Túc, chưa kịp tận hưởng trọn vẹn nguồn xúc cảm đang trào dâng, bỗng bắt gặp ngay cảnh tượng tranh đấu giữa Đức Hùng và một tên học viên. Rõ ràng cảnh giới hai bên chênh lệch khá lớn nên căn bản Đức Hùng không đủ sức phản kháng. Xem thái độ của tên khốn kia, nhất định muốn một chiêu ghiền nát đối phương đây mà.

Lửa giận bừng lên, Phạm Văn Long lao đến như một cơn gió, một chiêu Đẩu Chuyển Tinh Di vừa xuất khiến tên Nhân vực cấp 12 “gậy ông đập lưng ông”, lãnh trọn toàn bộ nguồn công kích do chính mình đánh ra.

Đức Hùng đang trân mình chịu trận, nghe nhắc đến cái tên Phạm Văn Long vội vàng mở to hai mắt, thấy ngay trước mặt hiện lên bóng lưng quen thuộc, trong lòng ngổn ngang bao cảm xúc khôn tả. Bờ môi run run chực bật ra tiếng, nhưng rốt cuộc chẳng thể thốt thành lời.

Phạm Văn Long xoay người quay lại, thần sắc cũng không giấu nổi vẻ kích động. Nhìn thương tích trên người Đức Hùng, mới lo lắng hỏi:

- Ngươi không sao chứ?

Cảm xúc vỡ òa! Đôi mắt Đức Hùng trở nên đỏ hoe, vội lao đến ôm chặt lấy Phạm Văn Long nói:- Cái tên khốn kiếp nhà ngươi, đi một mạch đến tận ba tháng mới chịu quay trở về, có biết ta ở nhà buồn chán lắm không hả?

Nghe hắn trách móc, Phạm Văn Long cười khổ, chẳng phải trước khi đi đã nói rõ ràng với nhau rồi hay sao? 

Cảnh tượng bên này liền thu vào cả trong mắt đám đông. Nhìn hai gã đàn ông ôm nhau tình cảm sướt mướt chẳng thèm quan tâm đến ai, một tên bực tức nhảy ra quát:

- Thằng nhãi con từ đâu đến? Sao dám xen vào chuyện của chúng tao?

Lúc này, Đức Hùng mới sực nhớ đến tình cảnh hiện tại, nào có thời gian để ý đến cảnh giới của Phạm Văn Long, vội vàng đẩy hắn ra nói:

- Ngươi mau lui về sau đi.

Thấy hành động đó, Phạm Văn Long hơi sửng sốt, nhưng liền hiểu ngay tên ngốc kia đang lo lắng cho mình, trong lòng bất chợt dâng lên tư vị ấm áp. 

Phạm Văn Long lắc đầu, chăm chú quan sát những vết bầm tím trên mặt Đức Hùng, nhất định ở nhà hắn đã chịu không ít khổ cực.

Phạm Văn Long lặng lẽ quét nhìn toàn bộ đám học viên, lạnh lùng lên tiếng:

- Là kẻ nào đánh bạn của ta?

Ánh mắt hắn thâm trầm, tỏa ra một luồng sát khí lăng lệ khiến ai nấy sợ hãi, nhất thời không ai dám ứng tiếng trả lời. 

Thấy vậy, Phạm Văn Long hừ lạnh, không cần truy hỏi thêm nữa, thân hình nhoáng một cái đã biến mất rồi đột nhiên lại xuất hiện ngay vị trí của tên học viên vừa bị đánh bay kia. 

Lúc này, tên học viên mới lồm cồm bò dậy, hai tay đưa lên ngực không ngừng suýt xoa, xem ra một đòn kia khiến ngay cả bản thân hắn cũng ăn không tiêu. Bỗng trước mặt lóe lên một thân ảnh, chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng gió vù vù bên mang tai.

BỐP!!!

BỐP!!!

BỐP!!! Một tràng âm thanh giòn giã vang lên. Cơ hồ trong vài nhịp thở, Phạm Văn Long đã tung ra liên tiếp mười mấy cái tát. Tên học viên kia đầu óc choáng váng, mắt nổ đom đóm, ngay trên ngực vang lên một tiếng kêu xương cốt bị gãy vụn. Một cỗ cảm giác đau đớn cùng cực xâm chiếm toàn bộ thân thể khiến hắn quá đỗi kinh hoàng, hận không thể chết ngay tức khắc. 

Thêm vài nhịp hô hấp trôi đi, tên học viên kia thân thể mềm oặt như cọng bún, đổ sầm xuống nền đất, lúc này hắn chỉ còn mơ màng nghe thấy những tiếng la hét của đồng bọn, rồi chìm vào hôn mê, không còn nhận biết được gì nữa.

Ngay sau khi tên học viên gục ngã, trong số đồng bọn của hắn chợt nhảy ra một người, nhanh như một con báo đã chồm đến ngay sau lưng của Phạm Văn Long, hét lớn:

- To gan, dám xuống tay với cả thành viên của Phục Minh?

Phạm Văn Long vẫn không hề nhúc nhích, bóng lưng thẳng tắp như một cây tiêu thương, y phục tung bay phần phật trong gió, tưởng chừng như vạn sự thế gian không gì có thể suy chuyển. 

Nhìn thấy cảnh tượng đó, phía xa, Đức Hùng vội gào lên:

- Phạm Văn Long, coi chừng phía sau!!!

Nhưng vừa dứt lời, tròng mắt muốn lòi cả ra ngoài. Chẳng biết Phạm Văn Long đã dùng cách nào, chỉ thấy tên học viên kia vừa tung mình chồm đến, bỗng thân thể như diều đứt dây bắn ngược trở ra, lăn lộn trên nền đất mấy vòng mới dừng lại. 

Mọi người lấm lét nhìn qua liền thấy khuôn mặt biến dạng, một bên đầu bị móp lại, tuy chưa chết nhưng hiển nhiên đã trở thành một kẻ tàn phế, sợ rằng cả đời sẽ không thể nâng cao cảnh giới được nữa.

Vừa rồi Phạm Văn Long dùng Phong Quyển Tàn Vân di chuyển nhanh như sấm chớp áp sát, lại bồi thêm một quyền cực mạnh vào đại não đối phương, ngay cả núi đá còn bị phá nát huống chi là thân thể máu thịt con người. Cũng may mà Thánh Viện nghiêm cấm việc chém giết lẫn nhau nên hắn vẫn còn nương tay, nếu không hai tên học viên kia chỉ còn nước đi chầu ông bà ông vải.

Toàn bộ đám đông chết lặng như tờ, không ngờ người thanh niên kia một khi ra tay lại lạnh lùng, tàn nhẫn đến thế.

Nháy mắt đã có một người hôn mê chưa rõ sống chết, một người thì bị đánh cho tàn phế, mười mấy tên học viên còn lại bắt đầu xuất hiện vẻ sợ hãi, lo lắng. Bọn chúng đưa mắt lấm lét nhìn Phạm Văn Long, tự hỏi “cái tên quái vật này từ đâu chui ra?”.

Đột nhiên, có một tên bước lên, linh lực hùng hồn tỏa ra, hiển nhiên đã đạt đến cảnh giới Nhân vực cấp mười ba, cũng chính là người có thực lực mạnh nhất trong số học viên này.

Hắn nheo mắt đánh giá Phạm Văn Long, mơ hồ nhìn ra cảnh giới Nhân vực cấp 13 tương đương bản thân. Chỉ là, không biết vì sao xung quanh thân thể của đối phương có một luồng ba động cực kỳ quái dị, thần thức vừa phóng tới đã bị bào mòn, cảm giác như có một ngọn lửa thiêu đốt. Trong lòng thầm nghĩ có thể do đối phương tu luyện linh quyết đặc thù nên mới sinh ra hiện tượng trên. 

Hắn chậm rãi tiến thêm vài bước, cao giọng nói:

- Ngươi là ai? Trong số tân sinh có cảnh giới Nhân vực 13 tại sao ta chưa từng gặp qua?

Nghe hắn nói, chợt đám đông xôn xao bàn tán, bọn họ vẫn nhớ rất rõ khi cùng Phạm Văn Long vào đây, hắn còn đang ở Nhân vực cấp sáu, không ngờ mới qua nửa năm đã đột phá lên tới cấp 13. 

Quả là một tốc độ đáng sợ!

Một vài người nhịn không được cũng phóng cảm ứng kiểm tra, nhưng không hiểu vì sao chỉ thấy đầu óc quay cuồng, toàn thân nóng bừng giống như bị thả vào một hỏa lò, vội vã thu lại tinh thần không dám hành động lỗ mãng nữa.

Dẫu thêm mười lá gan thì bọn họ cũng chẳng thể ngờ đến việc Phạm Văn Long dám hấp thu linh khí từ trong quả trứng của một con linh thú cấp tám, mà tồn tại ấy đã sánh ngang với một gã cường giả Thánh cấp, nào phải chuyện đùa. 

Thế nên không ai có thể chân chính nhìn ra cảnh giới của hắn, ngay cả tên học viên Nhân vực cấp 13 kia cũng chỉ là mơ hồ phỏng đoán mà thôi.

Buông một câu hỏi để dò xét thân phận đối phương, thế nhưng Phạm Văn Long thần sắc lạnh tanh, không thèm đáp lại. 

Nhìn thấy mấy tên khốn này tụ tập ngay khu vực tân sinh của mình, lại dám ra tay đả thương Đức Hùng, hàn ý đã tràn ngập hai mắt, nên cóc cần phải đối đáp với bọn chúng làm gì cho tốn thời gian.

Tên học viên cấp 13 thấy Phạm Văn Long kiêu ngạo như thế, sắc mặt liền trở nên băng hàn, năm ngón tay siết lại, khẽ đảo một cái bỗng thấy xuất hiện hai cây cự trùy. 

Sau tiếng gầm vang dội, thân hình hắn bắn đến, đôi cự trùy vung lên nhằm thẳng đầu Phạm Văn Long mà nện.

Chương 52: Phục Minh hội

Nhìn vẻ hùng hổ như muốn ăn tươi nuốt sống đó, Phạm Văn Long cười khẩy, miệng khẽ lẩm bẩm vài tiếng rồi vẩy tay búng ra những hỏa cầu, chặn đứng thế công của đối phương.

Tên học viên nhận ra công kích sắc bén, vội vàng nghiêng người né tránh, đồng thời đánh giá: “Tiểu tử này xem ra cũng có chút bản lĩnh.”

Nghĩ là vậy nhưng nào chịu đứng lại, đôi chân vẫn thoăn thoắt sải đến, khoảng cách đã ở rất gần rồi, nhưng Phạm Văn Long vẫn lạnh lùng đứng nhìn, không hề có biểu hiện nào cụ thể.

Tên học viên khấp khởi mừng thầm, khóe miệng nhếch môi cười, linh lực hội tụ cả về hai bàn tay chuẩn bị một đòn giáng xuống. Hắn vốn tu luyện theo con đường Đấu sĩ, vậy nên riêng về sức mạnh bản thân tin tưởng mười phần.

Bỗng một tiếng quát đánh thẳng vào não bộ:

- Cút ngay cho ta!

Kế đến, linh lực trong người Phạm Văn Long tựa hồ núi lửa phun trào, bất ngờ ầm ầm bùng nổ. Tên học viên thất sắc, trong lòng đánh thót một cái muốn phi thân bỏ chạy. Nhưng lại nghe thêm một âm thanh vang vọng:

- Du Long Bát Hoang!!!

Lấy Phạm Văn Long làm trung tâm, một nguồn kình lực bá đạo phóng ra, đi qua nơi nào, không khí nơi đó bị ép đến nổ vụn, vang lên những tiếng động trầm thấp. 

Cuồng phong chồng lên nhau trùng điệp, như sóng biển liên miên, mang theo lực công phá khổng lồ bạo loạn.

ĐÙNG!!!

Nguồn kình lực dũng mãnh vừa ập đến, hai cây cự trùy lập tức bị chấn tan, ngay lập tức thân thể tên học viên kia run rẩy, bị đánh bay đi, sắc mặt tái mét kinh hãi, miệng phun một vòi máu tươi. Hắn gắng gượng bò dậy, nhìn xuống hai bàn tay thấy da thịt rách toạc ra, máu me chảy đầm đìa.

- Không thể nào?

Đôi mắt hoảng sợ khó tin, đối phương chẳng qua chỉ là Nhân vực cấp 13, sao lại có thể bộc phát chiến lực kinh khủng như vậy, thậm chí còn viễn siêu hơn cả mấy gã Nhân vực cấp 14, 15 hắn từng giao đấu.

Trong cơn hoảng loạn, chợt cảm nhận ngay trên cổ họng có một bàn tay lạnh lẽo đặt lên.

- Có tin chỉ cần nhúc nhích ta sẽ vặn gãy cổ ngươi không?

Tên học viên Nhân vực cấp 13 chợt thấy trên cổ có một bàn tay khẽ khàng đặt lên. Nghe thanh âm vô cùng lạnh lùng, không hề chứa một tia cảm xúc, cảm nhận sự lạnh lẽo toát ra từ năm ngón tay, các dây thần kinh trong đầu hắn run lên bần bật, lại nhớ đến tràng cảnh của hai gã đồng bọn, hoảng sợ đứng im, không dám có hành động phản kháng. 

Phạm Văn Long chỉ trong một chiêu đã dễ dàng khống chế đối phương, sắc mặt chẳng tỏ ra vui hay buồn, nhàn nhạt hỏi:

- Các ngươi tại sao lại xuất hiện ở đây? 

Tên học viên kia biết tính mệnh bản thân chẳng khác nào chỉ mành treo chuông, chỉ cần một ý niệm của người này cũng đủ khiến hắn sống dở chết dở, nên không dám giấu diếm, nuốt vội ngụm nước bọt, thành thật nói:

- Chúng ta chỉ là theo lệnh của hội trưởng mà làm thôi.

Trong đầu Phạm Văn Long chợt nhớ đến câu nói của tên học viên ban nãy, hình như có nhắc đến một tổ chức tên gọi Phục Minh? Tuy chưa biết ngọn nguồn câu chuyện ra sao, nhưng xét thái độ dám học viên này vừa biểu hiện chắc chắn cũng chẳng phải dạng tốt lành. 

Phạm Văn Long hỏi thêm một câu:

- Hội trưởng của các ngươi là ai?

Tên học viên cố rướn cổ hít vài hơi, thở dốc nói:

- Là… Trần Công Minh!!!
Trong lứa tân sinh Thánh Viện, ngoại trừ các tồn tại Linh cấp, thì Trần Công Minh là một cái tên khiến mọi người e dè, sợ hãi nhất. Hiện tại, hắn đã chân chính đạt đến đỉnh cấp Nhân vực, đang chuẩn bị trùng kích vào Linh cấp. Người này tính tình ngang tàng, hống hách, thường xuyên hiếp đáp những học viên khác. Bởi vậy, trong Hưng Yên Ký Túc không một ai muốn dây vào. Mà cũng lạ, hai tên Đỗ Quan và Tập Bình vốn phụ trách nơi đây, thế nhưng với mấy chuyện ồn ào kia lại chẳng thèm quan tâm. Xem ra bọn chúng đã nhận không ít lợi ích từ Trần Công Minh, nên mới mắt nhắm mắt mở cho qua.

Ngay khi nghe Phạm Văn Long hỏi đến hội trưởng, tên học viên kia như mở cờ trong bụng, những tưởng nghe đến cái tên đó sẽ làm cho đối phương e dè mà buông tha cho mình. Vậy nhưng hoàn toàn trái ngược với suy đoán, bàn tay trên cổ đột nhiên siết chặt hơn. Cảm thụ một luồng linh lực cuồng bạo đang thiêu đốt da thịt, tên học viên vô cùng sợ hãi, sắc mặt đỏ như quả cà chua chín, cố vùng vẫy tìm đường thoát ra. Bàn tay Phạm Văn Long kẹp cứng ngắc như gọng kìm, dù tên học viên giẫy giụa thế nào cũng vô phương tháo gỡ. 

Đám người bên ngoài thần tình hoảng hốt, chẳng rõ nguyên nhân vì sao bỗng thấy Phạm Văn Long thần sắc đanh lại, đôi mắt xuất hiện hung quang đỏ hồng, sát khí khủng bố tràn ra, khiến ai nấy tim đập chân run, mồ hôi bất giác chảy ròng ròng.

Lúc này, tên học viên kia hoàn toàn bị luồng sát khí đó khống chế, hơi thở càng lúc càng yếu ớt, thân thể cơ hồ bị đông cứng lại, khí huyết có vẻ lưu chuyển chậm chạp hơn, chợt cảm thụ một hàng nước ấm nóng từ ngay hạ thân trào ra, thấm qua ống quần nhỏ tong tóc xuống mặt đất.

Ngay giờ phút sinh tử đó, bỗng thấy toàn thân nhẹ bẫng, hóa ra đã bị nhấc bổng lên. Phạm Văn Long hừ lạnh một tiếng, thuận tay quăng bừa đối phương ra xa, đồng thời quát:

- Các ngươi mau cút cả cho ta! Nếu lần sau còn dám xuất hiện ở đây thì đừng trách ta xuống tay tàn nhẫn.

Thân thể tên học viên lăn lông lốc mấy vòng, ngay cổ họng hằn năm vệt tay đỏ hỏn, không nhịn được cứ ôm cổ ho sặc sụa, lát sau mới dần hồi tỉnh, chẳng nói chẳng rằng vội vàng cúp đuôi chạy một mạch.

Chứng kiến cảnh đó, đám học viên hoảng sợ, cũng nháo nhào cướp đường mà chạy, rất nhanh đã chẳng còn thấy bóng dáng của người nào.

Đợi bọn chúng hoàn toàn biến mất, Phạm Văn Long mới chậm rãi tiến về một nơi, lúc quay trở lại đã thấy trên vai vác một chiếc túi vải trương phồng, chẳng rõ chứa đựng thứ gì bên trong. 

Sau đó, Phạm Văn Long lại gần Đức Hùng, vui vẻ nói:

- Chúng ta về nhà thôi!

Cơ mà Đức Hùng sắc mặt ngây ngốc, đầu óc đang quay cuồng choáng váng, nhất thời chưa thể nào tin nổi những gì vừa diễn ra. Bất ngờ hắn đưa tay tát vào má một cái thật mạnh, nói:

- Con mẹ nó, không phải ta đang nằm mơ đấy chứ?

Quả nhiên cái tật nói năng bộp chộp đó vẫn không cách nào thay đổi, Phạm Văn Long giơ nắm đấm, cười bảo:

- Có cần ta đánh một cú giúp ngươi tỉnh ra không hả?
Nhớ lại cảnh tượng thê thảm của ba gã học viên kia, Đức Hùng rùng mình, vội chạy đến, khoác vai Phạm Văn Long bảo:

- Thôi thôi, ta còn muốn sống thêm vài năm nữa.

Cả hai liền cười vang, sóng vai nhau trở về căn nhà của mình, bỏ lại đằng sau những tràng âm thanh ồn ào, huyên náo.

Đứng cách đó không xa, hiện lên thân ảnh của Thanh Hằng. Ánh mắt nàng ta nhìn theo bóng lưng Phạm Văn Long, ẩn chứa một nét u uẩn, khó hiểu.

Về đến nhà, chưa để Phạm Văn Long có thời gian nghỉ ngơi, Đức Hùng đã kéo hắn ngồi xuống, hỏi ngay:

- Ngươi hãy mau kể cho ta nghe những sự việc xảy ra trong ba tháng qua đi. À phải rồi, nghe nói khu vực Tây Nguyên cấm địa phát sinh chuyện gì đó rất nghiêm trọng nên Thánh Viện đã ra lệnh nghiêm cấm không cho bất kỳ học viên nào tiến vào. Đợi mãi không thấy ngươi trở về, còn tưởng đã bị đám linh thú xơi tái rồi chứ? Ha ha…

Nhìn bản mặt hào hứng, phấn khích của hắn song vẫn ẩn chứa sự quan tâm chân thành, Phạm Văn Long mỉm cười, bắt đầu điểm lại hành trình đi vào Tây Nguyên cấm địa lần lượt kể ra. Tất nhiên, những việc liên quan đến lão Kim và Hoàng Kim Cự Long đều bỏ qua. Phạm Văn Long rất tin tưởng Đức Hùng, chỉ là sự việc quá sức nghiêm trọng, nếu lộ ra sợ rằng không chỉ bản thân gặp nguy hiểm mà ngay cả bạn bè cũng sẽ bị liên lụy, bởi vậy vẫn nên giữ bí mật thì tốt hơn.

Đức Hùng chăm chú nghe Phạm Văn Long kể chuyện, sắc mặt biến hóa thất thường, đến đoạn Phạm Văn Long bị một đàn Huyễn Dực Giáp Trùng mất trăm con rượt đuổi, sau đó lại bị Bảo Tùng một đao đâm tới, đánh ngã xuống vực sâu, nghiến hàm răng căm hận chửi:

- Đậu má, không ngờ lại có kiểu người lấy oán báo ân như vậy! Nếu để ta bắt gặp, nhất định sẽ một đao kết liễu hắn.

Nghe Phạm Văn Long thuật lại chỉ có vài câu đơn giản, nhưng Đức Hùng nhìn ra được sự nguy hiểm trùng trùng trong đó. Nếu không phải may mắn, có lẽ từ nay về sau sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại người huynh đệ này nữa. Hắn lo lắng hỏi:

- Vết thương trên ngực thế nào rồi? Còn đau nữa không?

Những lời nói chân thành tựa hồ mật ngọt tưới vào lòng, bao nhiêu khổ cực bỗng chốc tan biến hết, Phạm Văn Long mỉm cười nói:

- Cũng đã lành lại rồi, hiện không còn nguy hiểm nữa.

Sau đó, Phạm Văn Long tiếp tục câu chuyện, qua thời gian một bữa cơm, cuối cùng cũng kể đến sự việc bị ám sát ngay trong đêm hôm qua.

Nghe xong, Đức Hùng mặt mày khó coi, suy nghĩ một chút bỗng bảo: 

- Trong Tây Nguyên cấm địa, linh thú với số lượng quá lớn vốn đã áp đảo. Không thể ngờ rằng con người tại nơi đây chẳng những không đoàn kết mà còn muốn sát hại lẫn nhau. 

Phạm Văn Long nhấp một ngụm nước trà, buồn bã đáp:

- Đều là do lòng tham, bọn họ muốn dễ dàng sở hữu nhiều nội đan linh thú, giết người khác trong Tây Nguyên cấm địa để cướp đồ chính là biện pháp nhanh nhất.

Khẽ thở dài ngao ngán, Đức Hùng trầm tư đánh giá:

- Ta thấy loài người chẳng khác đám linh thú là bao, ngoại trừ những tranh đua khốc liệt, còn có điểm tàn nhẫn, thủ đoạn hơn rất nhiều. Chỉ là những thứ ấy ngày thường đã được phủ thêm một chiếc áo ngoài hoa lệ, nên không mấy ai có thể chân chính nhận ra.

Phạm Văn Long không đáp, khẽ gật đầu đồng tình. Bỗng lại nghe Đức Hùng hỏi:

- Có phải ngươi đã đạt đến Nhân vực cấp 13 không? 

Bởi vì Đức Hùng vẫn dậm chân tại Nhân vực 10 nên dĩ nhiên không thể nào nhìn ra cảnh giới thực sự của Phạm Văn Long. Chuyện này vốn cũng chẳng có gì quan trọng, Phạm Văn Long bèn thành thật trả lời:

- Hiện tại, ta đang ở Nhân vực cấp 13, nhưng khoảng cách để đột phá lên 14 cũng không còn xa lắm.

Chương 53: Thu hoạch lớn

Nghe thấy chính miệng Phạm Văn Long công khai thừa nhận, Đức Hùng than thở:

- Ngươi đúng là một tên quái thai mà! Ông trời ơi, sao lại bất công với con như vậy??

Thực ra, Đức Hùng nào có biết, dù rằng Phạm Văn Long tư chất hơn người, vậy nhưng để đạt được thành tựu hôm nay đã trả một cái giá không hề nhỏ. Chỉ là, những điều ấy, Phạm Văn Long chôn chặt trong đáy lòng, không muốn nói ra mà thôi.

Đức Hùng cũng không hỏi thêm nữa, bỗng nhớ đến cảnh đám người kia bỏ chạy tán loạn như một đàn chó, ngửa cổ cười ha hả bảo:

- Cũng may mà ngươi về kịp, nếu không ta đã ăn một trận đòn no nê rồi. Nhất định là do ta ở hiền gặp lành, nên được quý nhân phù trợ. Ôi, không thể hoãn cái sự sung sướng này lại, haha…

Nhìn biểu hiện đó, Phạm Văn Long liền nghiêm túc hỏi:

- Phải rồi, rốt cuộc ở nhà đã xảy ra những chuyện gì? Tại sao đám người kia lại đến tận đây sinh sự vậy?

Không nhắc đến thì thôi, vừa nghe Phạm Văn Long hỏi tới, vẻ mặt của Đức Hùng liền tối sầm lại, vung tay đập thẳng lên mặt bàn, bức xúc kể:

- Sau khi ngươi vừa đi một đoạn thời gian, trong giới tân sinh chúng ta bỗng mọc lên một tổ chức tên gọi Phục Minh, nhân số khoảng hai, ba trăm người, đa phần đều là những thành phần bất hảo. Mười mấy tên vừa nãy đều là thành viên trong cái hội chó má đó. Cách đây vài ngày, bọn chúng kéo đến rồi ngang nhiên đòi thu của mỗi học viên một ngàn linh đồng. Ban đầu có vài học viên lên tiếng chống đối, liền bị chúng lôi ra đánh đập dã man, đến nay thương tích còn chưa bình phục. Mà bọn chúng cảnh giới đều là Nhân vực cấp mười hai, mười ba nên ở đây ai có đủ sức phản kháng? Hơn nữa, cầm đầu Phục Minh là một gã thực lực đỉnh giai Nhân vực tên là Trần Công Minh. Ngoài ra nghe nói hắn còn có quan hệ thân thiết với một số học viên khóa trên nữa. 

Dừng lại một chút để lấy bình tĩnh, Đức Hùng nói tiếp:

- Sau đó bọn chúng bỏ đi, tuyên bố ba ngày sau sẽ quay trở lại. Nếu còn có kẻ nào phản kháng lập tức sẽ quậy phá tan tành chỗ này, không cho chúng ta được yên ổn tu luyện. Hôm nay chính là ngày thứ ba, thế nên trời vừa sáng chúng đã mò tới. Trước sự uy hiếp đó, nhiều tân sinh đành cắn răng móc linh đồng ra nộp. Số tiền ấy với ta không nhiều, bất quá đều là mồ hôi xương máu cha ta kinh doanh cực khổ mới có, hà cớ gì bọn chúng đòi há miệng đớp lấy? Được một lần, kiểu gì cũng sẽ có lần thứ hai, thứ ba… Nếu vậy khó mà thoát khỏi cái cảnh khổ sở nhục nhã liên miên. Vậy nên ta nhất quyết không chịu, sự việc về sau thế nào thì ngươi cũng thấy rồi đấy.

Nghe hết đầu đuôi câu chuyện, Phạm Văn Long tròn mắt ngạc nhiên, không ngờ bọn kia cũng nhanh tay lẹ chân thật, chỉ mới vào Thánh Viện có vài tháng mà đã lập ra bè phái. Nếu vậy cũng chẳng có gì đáng nói, chỉ là bọn chúng dám mò đến tận cửa giở thói côn đồ, cậy mạnh hiếp yếu, thật đáng căm hận!

Đức Hùng bỗng dưng nhăn nhó, lo lắng:

- Thành viên trong cái hội Phục Minh này chẳng tốt lành gì, hôm nay ngươi xuống tay mạnh như vậy, sợ rằng bọn chúng sẽ không chịu bỏ qua đâu. Hay là chúng ta tố cáo lên Thánh Viện?

Phạm Văn Long chau mày đáp:

- Tạm thời chưa đến nước ấy, cứ quan sát động tĩnh thêm vài ngày rồi tính sau. Đúng rồi, chẳng phải Thánh Viện có quy định nghiêm cấm học viên tranh đấu sao? 

Đức Hùng cười nhạt, xua tay trả lời:

- Cái quy định đó ai mà thèm quan tâm. Tổng số học viên cả mấy vạn người, liệu Thánh Viện có đủ sức kiểm soát hết hay không? Mà ta thấy, hai tên Đỗ Quan và Tập Bình chắc chắn cấu kết với đám người Phục Minh này, nên bọn chúng mới dám coi trời bằng vung, ngang nhiên hoành hành bá đạo.

Càng nghe càng bực, Phạm Văn Long nghiến răng mắng:

- Hừ! Ngươi không cần quá lo lắng, chỉ cần bọn chúng dám quay trở lại, nhất định ta sẽ không tha cho bất kỳ đứa nào. 

Từ trước đến nay, Phạm Văn Long cực kỳ căm hận dạng người cậy mạnh hiếp yếu, coi thường người khác như vậy. Hơn nữa, hội trưởng của Phục Minh lại là Trần Công Minh, nợ cũ thù mới, xem ra khó tránh được một trận quyết chiến rồi. 

- Trần Công Minh! Ta đang đợi ngươi đến đây!!!

Trò chuyện thêm dăm ba câu, bỗng Đức Hùng để ý đến túi vải to đùng mà Phạm Văn Long mang theo bên người, không nhịn được tò mò hỏi:

- Ngươi vác thứ gì về vậy? Không phải xác của một con linh thú nào đấy chứ?

Phạm Văn Long không đáp, mỉm cười đầy vẻ bí ẩn, nhấc cái túi đặt lên mặt bàn, từ từ mở ra. Vừa nhìn thấy các vật phẩm bên trong, Đức Hùng hét lên thất thanh:

- Nội đan linh thú? Sao lại nhiều đến như vậy?

Đức Hùng có chút khiếp sợ, bên trong là một lượng lớn tầng tầng lớp lớp các hạt châu đủ màu đủ sắc lẫn kích thước, nhỏ thì bằng hạt nhãn, có viên to bằng nắm tay trẻ con.Nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Đức Hùng, Phạm Văn Long cười giải thích:

- Một nửa số này do ta chém giết linh thú mà có, còn lại là đoạt được từ tên sát thủ kia. 

Mặc kệ là nguồn gốc từ đâu ra, Đức Hùng hưng phấn bảo:

- Không biết có bao nhiêu viên nội đan nhỉ, ta thấy cũng lên đến cả ngàn viên đó.

Dứt lời, cả hai chụm đầu vào nhau đếm số lượng, đồng thời phân biệt cấp bậc nội đan. Dựa vào năng lượng linh khí ẩn chứa bên trong nên việc phân loại rất dễ, chỉ trong thoáng chốc, một túi lớn chứa đầy nội đan linh thú đã được hai người chia thành ba phần khác nhau.

Nhẩm tính một hồi, Đức Hùng thần tình kinh dị bảo:

- Nội đan cấp hai năm trăm lẻ sáu viên, cấp ba có hai trăm ba mươi mốt viên, cấp bốn có bảy mươi ba viên, tổng cộng cả thảy vừa tròn tám trăm mười viên. 

Đức Hùng cảm thấy như chính mình nghe rõ từng nhịp đập ở trong tim, hắn không biết rằng, vốn dĩ số lượng còn lớn hơn rất nhiều, nhưng vì không thể mang hết đi nên Phạm Văn Long đành tiếc rẻ bỏ lại cả trong Tây Nguyên cấm địa.

Tính toán thêm một lát, cuối cùng Đức Hùng vui mừng hét lên bảo:

- Số lượng nội đan như vậy có giá ước chừng mười bảy, mười tám vạn linh đồng. Con mẹ nó, lần này ngươi giàu to rồi, haha… 

Phạm Văn Long nghe đến con số này cũng cảm thấy thực kinh hãi, không ngờ mới vào trong Tây Nguyên cấm địa một chuyến mà đã có nhiều tiền như thế. Nếu như thời gian dài hơn không biết sẽ thu hoạch được thêm bao nhiêu nữa đây? Bất quá hắn cũng biết rõ, lần này may mắn gặp một con “dê béo” nên mới kiếm được ngần ấy, nếu không cũng chỉ khoảng sáu, bảy vạn linh đồng mà thôi. Trên người tên sát thủ kia hắn còn lấy thêm được hơn ba vạn linh đồng, xem ra hiện tại hắn đã thực sự phát tài rồi, không quá lo lắng vấn đề kinh tế nữa.

Nghỉ ngơi nửa buổi, Phạm Văn Long bàn với Đức Hùng mang số nội đan này đến đến khu vực giao dịch để bán, dù sao hắn cũng đang có một số công chuyện cần phải dùng đến linh đồng. 

Hai người vừa bước chân ra cửa, bỗng thấy một bóng đen chạy vụt đến, đâm sầm vào người Đức Hùng, khiến cả hai lăn đùng ra đất. Đức Hùng bị đau, buông ngay một câu chửi thề:

- Đậu má, cái nồi gì thế hả?

Phạm Văn Long cũng bị làm cho giật mình, vừa nhìn kỹ hóa ra là một cô gái, tuổi độ trăng rằm, gương mặt trắng trẻo xinh đẹp, hai mắt to tròn, mái tóc dài màu vàng phiêu dật, thực là một tiểu cô nương đáng yêu.Đức Hùng lồm cồm bò dậy, mấp máy môi định tuôn thêm một tràng chửi bới, nhưng vừa nhìn rõ diện mạo đối phương, sắc mặt trở lên rạng rỡ, hớn hở hỏi:

- Tiểu Mai, muội đã về rồi đấy à?

Cô nàng nhìn thấy Đức Hùng, đôi mắt đỏ hoe, nhào đến ôm chầm lấy hắn thút thít:

- Ta mới trở về từ thư viện, bỗng nghe tin ngươi bị đám người Phục Minh ức hiếp làm ta lo lắng muốn chết, vội chạy một mạch đến đây. Cái tên vô lương tâm nhà ngươi còn dám chửi ta, huhu…

Nhìn nàng ta nước mắt ngắn dài, Đức Hùng bật cười, vui vẻ bảo:

- Ha ha, muội nhìn xem chẳng phải ta vẫn khỏe mạnh đứng đây sao?

Ngay kế bên, Phạm Văn Long mắt tròn mắt dẹt, chẳng hiểu rốt cuộc là như thế nào? Nhưng nhìn cái kiểu tình cảm sướt mướt thế này, thầm bảo: “Xem chừng cái tên phóng đãng này ở nhà lại trêu hoa nghẹo nguyệt rồi đây.”

Dỗ dành Tiểu Mai một hồi, chợt nhớ đến còn có người thứ ba, Đức Hùng liền đẩy Tiểu Mai ra, quay sang Phạm Văn Long cười khì khì, nhanh nhảu nói:

- Quên giới thiệu với ngươi, đây là Tiểu Mai, cũng là tân sinh, hiện đang học chung khoa Địa hệ Pháp sư với ta. Còn đây là Phạm Văn Long, người huynh đệ tốt mà ta vẫn thường kể cho muội nghe đó. Hôm nay hắn mới từ Tây Nguyên cấm địa trở về.

Tiểu Mai tò mò nhìn qua, theo phản xạ khẽ phóng cảm ứng thăm dò, nhưng chợt thấy đầu óc quay cuồng, không cách nào kiểm tra chính xác tu vi đối phương. Nàng hoảng sợ, vội thu lại thần thức, hé miệng cười, vô tình để lộ ra chiếc răng khểnh duyên dáng:

- Tiểu Mai xin ra mắt Long đại ca.

Phạm Văn Long mới liếc qua đã nhận ra ngay cảnh giới Nhân vực cấp mười của Tiểu Mai, nghe giọng nói nàng ta thánh thót chư chim hót, bèn mỉm cười đáp:

- Xin chào, rất vui được làm quen với muội!

Tiểu Mai ngó thấy bộ dáng hai người, vội quay sang hỏi Đức Hùng:

- Ngươi định đi đâu à?

Đức Hùng nhe răng trả lời:

- Hai chúng ta chuẩn bị đến khu vực giao dịch có chút công chuyện.

Nghe vậy, đôi mắt Tiểu Mai sáng lên, hào hứng nói:

- Cho ta theo với!!!

Thế nhưng, bỗng thấy Đức Hùng nghiêm mặt, thẳng thừng bảo:

- Hôm nay huynh đệ ta vừa từ Tây Nguyên cấm địa trải qua cửu tử nhất sinh trở về, chúng ta có rất nhiều chuyện cần tâm sự, muội đi theo làm gì? 

Thấy Đức Hùng có vẻ không vừa lòng, Tiểu Mai sắc mặt buồn xo, không dám yêu cầu nữa. Vừa định xoay lưng bước đi, bỗng nhớ ra chuyện nào đó, vội ghé sát tai Đức Hùng lí nhí nói:

- Vậy đêm nay ta có cần qua đây… ngủ chung với ngươi không?

Tuy thanh âm đã cố gắng hạ xuống rất nhỏ nhưng Phạm Văn Long thính giác cực tốt, nghe vậy âm thầm lắc đầu lè lưỡi: “Cái tên mất nết này, không ngờ dám hái hoa ngay trong Thánh Viện, thật là đáng đánh mà.”

Chương 54: Kỳ Trân Các

Nhìn biểu hiện của Phạm Văn Long liền hiểu ngay hắn đã nghe thấy cả rồi, Đức Hùng hơi đỏ mặt, quay sang lườm Tiểu Mai một cái nói:

- Ta cũng chưa biết, muội cứ về nhà trước đi. Khi nào về ta sẽ báo lại cho muội sau.

Vừa dứt lời, hắn liền khoát tay, kéo Phạm Văn Long đi luôn, không thèm ngó ngàng gì đến Tiểu Mai nữa. 

Đi được một đoạn, Phạm Văn Long cố nhịn cười, trong lòng rõ ràng đang khinh bỉ hắn vài cái, chậc lưỡi bảo:

- Xem chừng ngươi ở nhà cuộc sống không tệ đó nha! Nếu ta nghe không nhầm thì vừa rồi Tiểu Mai nói là tối nay…

- Ấy ấy, ngươi đừng có suy nghĩ bậy bạ. Chẳng qua, chúng ta đang tiến hành phương pháp “song tu” đó thôi, không đen tối như ngươi tưởng đâu.

Chưa để Phạm Văn Long nói hết, Đức Hùng vội vàng cắt ngang, sau đó bồi thêm một câu: 

- Phạm Văn Long, phải nhớ cho kỹ, nguyên tắc làm người của ta đó là huynh đệ như tay chân, đàn bà như quần áo, chỉ là chơi bời qua đường thôi.

Phạm Văn Long tí nữa thì ngã ngửa, không ngờ cái tên phóng đãng này lại dám thốt ra mấy lời bạc bẽo như vậy. Nhưng mà, Phạm Văn Long biết rằng tính tình của hắn không xấu, chỉ là có chút bất trị, nhất thời khó mà thay đổi. Tuy nhiên, ở bên cạnh người huynh đệ này, Phạm Văn Long cảm thấy rất thỏa mái, bản thân mình có thể hoàn toàn phóng túng, buông thả, không còn chút vướng bận nào trong lòng.

Nửa canh giờ sau, hai người đã đứng trước một cửa tiệm to lớn, bên trên có tấm biển màu xanh đề hàng chữ “Kỳ Trân Các”. 

Thông qua tìm hiểu, Kỳ Trân Các chính là địa điểm giao dịch, mua bán hàng hóa do chính Thánh Viện mở ra. Vậy nên, chất lượng hàng hóa và quy mô kinh doanh cũng không thể đánh đồng với đám con buôn.

Hiện tại, Phạm Văn Long cần bán một số lượng lớn nội đan linh thú nên hắn cũng chẳng rảnh rỗi mà đem qua mấy cửa hàng nhỏ lẻ, quyết định mang thẳng đến đây. Chắn hẳn cũng chỉ có Kỳ Trân Các mới đủ tiềm lực để tiêu thụ toàn bộ số hàng hóa đó.

Bước vào trong, vừa quan sát liền nhìn thấy rất nhiều quầy giao dịch được dựng lên, hàng lối ngăn nắp chỉnh tề, đếm sơ qua cũng đến hai mươi cái, các mặt hàng thu mua vô cùng phong phú đa dạng, bao gồm: linh đan, binh khí, thảo dược, linh cụ, khoáng thạch,… Mỗi quầy lại có một người phụ trách khác nhau, cùng khoác trên mình bộ đồng phục màu đỏ thẫm, ngay trước ngực có in ký hiệu đặc thù của Thánh Viện, mà từ hơi thở phát ra, không ngờ đều là các tồn tại Linh cấp. Quả nhiên, cửa hàng Thánh Viện mở ra không phải tầm thường.

Phạm Văn Long chầm chậm tiến vào, đi qua từng gian hàng xem xét, bỗng đến một nơi, đôi chân hắn khựng lại, ngay trước mặt là một quầy hàng có tấm bảng đề “Thu mua trứng các loại linh thú.” Trong đầu nhớ đến quả trứng của Hoàng Kim Cự Long, liền rảo chân đến gần kiểm tra thử. Trên bàn có bày sẵn một cuốn sổ, vừa mở ra xem, dời mắt xuống dưới hàng dưới cùng thấy ngay một dòng chữ: “Trứng linh thú cấp tám, giá thu mua tám trăm vạn linh đồng.”

Nhìn đến cái giá, Phạm Văn Long đầu óc choáng váng, chút nữa thì đã lăn đùng ra đất. Không ngờ giá trị lại cao đến như vậy, thật là muốn dọa chết người ta mà! Nghĩ đến chuyện Lạc Hồng Điểu, Phạm Văn Long thầm than: “Nếu như lần sau nó lại hứng chí đòi thêm một quả trứng Hoàng Kim Cự Long nữa, không biết sẽ phải xoay sở như thế nào đây? Nhoằng một cái đã đi toi gần một ngàn vạn linh đồng, đúng là phá gia chi tử đó mà.”

Phạm Văn Long trong lòng có chút tiếc rẻ, nhưng dù sao cũng hiểu tiền bạc chỉ là ngoại vật, không nên đòi hỏi quá nhiều, quan trọng nhất vẫn dựa vào thực lực chân chính của bản thân.

Nhắc đến Lạc Hồng Điểu, Phạm Văn Long lại băn khoăn không hiểu linh phách của mình rốt cuộc là loại thuộc tính nào, tấn công, phòng ngự hay hỗ trợ đây? Từ khi mầm mống linh phách ngưng hình đến nay, hắn vẫn chưa cách nào nhìn rõ. Dù đã thử thúc giục nhiều lần, nhưng Lạc Hồng Điểu giống như đứa trẻ bướng bỉnh vậy, chẳng thèm quan tâm đến sự truyền đạt của hắn. Vậy nên, nhất thời Phạm Văn Long đành chịu thua, tùy ý cho Lạc Hồng Điểu tự do phát triển.

Thông qua những thông tin ghi trong cuốn sổ, Phạm Văn Long hơi bất ngờ vì không thấy đề bảng giá của trứng linh thú cấp chín, cấp mười. Đó là vì hắn không biết, những tồn tại ấy là vô giá, sợ rằng có cả núi linh đồng cũng chưa chắc mua nổi. Chỉ là, Phạm Văn Long kinh nghiệm còn non kém nên chưa rõ, những vật phẩm dạng vầy một khi mang đến phòng đấu giá, chắc chắn con số nhận được sẽ còn được đẩy lên gấp nhiều lần.

Tìm hiểu một chút, Phạm Văn Long xoay lưng bước đi, đến gần khu vực cuối cùng, mãi cũng nhìn thấy một gian hàng “Thu mua nội đan linh thú”, liền vui vẻ bước đến.

Rất nhanh, chủ quầy đã nhận ra hai người, ánh mắt đảo qua một chút, song cũng chẳng thèm lên tiếng bắt chuyện.

Đức Hùng chạy đến, lăng xăng nói:- Tiền bối, cho hỏi ở đây thu mua nội đan linh thú phải không?

Nghe câu hỏi ngô nghê của hắn, chủ quầy bực bội đáp:

- Hừ! Ngươi không nhìn thấy bảng đề hay sao mà còn hỏi ta?

Thấy vậy, Đức Hùng co rụt cổ lại, không dám ăn nói bậy bạ nữa. Phạm Văn Long vội đỡ lời:

- Chúng vãn bối muốn bán một ít nội đan linh thú, xin tiền bối xem xét cho!

Chủ quầy uể oải gật đầu, phẩy tay nói:

- Được rồi, có bao nhiêu viên đưa hết cả đây.

Mới nhìn qua, chủ quầy đã nhận ra cảnh giới của hai đứa học viên. Một đứa mới có Nhân vực cấp mười, một đứa khá hơn Nhân vực cấp 13. Thế nên, chẳng mấy mặn mà trong việc tiếp đãi, bình thường mấy tên nhóc này mang tới cũng lèo tèo vài ba khỏa nội đan, hơn nữa toàn thuộc dạng nội đan linh thú cấp một, cấp hai.

Đột nhiên, thấy Phạm Văn Long đặt lên bàn một cái túi vải to đùng, chủ quầy hơi ngạc nhiên, vừa mở ra xem đôi mắt sáng quắc, thần tình kinh ngạc bảo:

- Tất cả chỗ nội đan này là của ngươi??

Phạm Văn Long thành thật đáp:
- Đúng vậy, chỗ này đều do vãn bối vào Tây Nguyên cấm địa mà thu được. 

Nghe vậy, chủ quầy càng kinh ngạc hơn, vội đánh giá kỹ lưỡng lại Phạm Văn Long một lượt, nhưng rốt cuộc cũng không nhìn ra điểm nào khác thường, chẳng hiểu sao lại có thể kiếm được số lượng nội đan kinh người đến vậy? 

Nhìn đống nội đan lấp lánh, thần sắc của gã cũng có phần hòa hoãn hơn đôi chút, gật đầu bảo:

- Được rồi! Hai ngươi đợi ta một chút.

Chỉ qua một tuần trà, gã chủ quầy đã kiểm kê xong số lượng và cấp bậc nội đan linh thú. Tính toán một chút liền báo giá:

- Trong này tổng cộng có bảy trăm bảy mươi bảy viên, nội đan cấp hai năm trăm lẻ sáu viên, cấp ba có hai trăm ba mươi mốt viên, cấp bốn có bốn mươi viên. Cứ theo bảng giá mà suy ra, các ngươi có thể thu về mười bảy vạn sáu ngàn linh đồng. Nếu đồng ý thì để lại, bằng không có thể mang qua nơi khác tiêu thụ.

Nội đan linh thú cấp bốn vốn dĩ có hơn bảy mươi viên, nhưng đã bị Phạm Văn Long lọc ra giữ lại khoảng ba mươi ba viên, dù sao nội đan cũng có thể trực tiếp hấp thu linh khí bên trong, rất có lợi trong việc tu luyện, vậy nên hắn liền cất đi một ít, phòng khi cần dùng đến.

Dĩ nhiên, Phạm Văn Long bằng lòng với con số mà chủ quầy đưa ra, sau đó mọi chuyện đơn giản rồi, một bên giao hàng, một bên nhận tiền, chỉ một loáng đã kết thúc giao dịch.

Vốn đã có dự tính trong đầu, Phạm Văn Long liền hỏi thêm:

- Vãn bối muốn mua một ít vật phẩm, không biết khu vực đó nằm ở đâu?

Gã chủ quầy thu lại nét mặt, lạnh nhạt bảo:

- Ngươi đi lên lầu hai, trên đó sẽ có người hướng dẫn.

Phạm Văn Long vội chắp tay đáp lễ, ôm một tập ngân phiếu rồi mau chóng kéo tay Đức Hùng đi lên lầu.

Nửa ngày sau, liền thấy bóng dáng hai người từ trong Kỳ Trân Các bước ra. Chả là sau khi bán xong đống nội đan linh thú, Phạm Văn Long theo như chỉ dẫn bước lên lầu hai, dạo quanh hồi lâu cũng sắm sửa được một ít tài liệu giúp tăng tiến tu vi và vài bộ công pháp, hắn còn mua tặng Đức Hùng hẳn một kiện giáp phòng ngự. Đặc biệt, bản thân cũng may mắn mua được một linh cụ rất hữu ích.

Đó chính là pháp bảo không gian, một linh cụ hạ cấp mang thuộc tính hỗ trợ. Nghe chủ quầy quảng cáo, pháp bảo không gian bên trong giống như một rương chứa đồ, mặc sức cất giữ đồ đạc, một khi hấp thu máu tươi nhận chủ xong, những người khác căn bản không thể mở ra, tuyệt đối là kho tàng di động tốt nhất. Lấy trường hợp như Phạm Văn Long, nếu trên người có pháp bảo không gian thì chuyến đi vừa rồi vào Tây Nguyên cấm địa, số lượng nội đan linh thú dẫu nhiều gấp vài lần đi chăng nữa thì vẫn thỏa mái mang về. 

Phạm Văn Long nghe đến đó trong lòng hoan hỉ, mười lăm vạn linh đồng liền lập tức xuất ra. Tuy không gian chứa còn hơi nhỏ nhưng hắn đã rất hài lòng rồi. Sau này có nhiều tiền sẽ tìm cơ hội mua kiện tốt hơn.

Kỳ Trân Các do đích thân Thánh Viện quản lý nên nào có thiếu kỳ trân dị bảo, có điều toàn những mức giá trên trời. Những con số khiến Phạm Văn Long phải ngã ngửa, không ngờ lên đến cả bảy, tám chục vạn, thậm chí có những vật phẩm trị giá tới mấy trăm vạn linh đồng. 

Dạo hết một vòng, sắc trời cũng đã sẩm tối, hai người liền dời chân đến một tửu lầu. Gần ba tháng không gặp nên có rất nhiều chuyện để nói, Đức Hùng hưng phấn kêu một vò rượu lớn, vừa đánh chén vừa vui vẻ tâm sự.

Thời gian qua sống bên trong Tây Nguyên cấm địa, không chạy trốn, chém giết thì tu luyện, Phạm Văn Long nào có thời gian nghỉ ngơi, vậy nên cũng muốn buông thả bản thân một chút, cùng huynh đệ say sưa suốt cả đêm.

Chương 55: Đơn thương độc mã

Hôm sau, đợi đến lúc mặt trời lên quá đỉnh, Phạm Văn Long mới quyết định kéo Đức Hùng về, mặc kệ cho hắn cố sống cố chết đòi ngồi uống tiếp.

Vừa đặt chân về đến Hưng Yên Ký Túc, trước mắt Phạm Văn Long hiện lên một cảnh tượng hỗn loạn, nhà cửa hai bên đường xiêu vẹo đổ nát, đồ đạc bị mang ra đập phá tan tành, các mảnh vỡ rải rác khắp nơi, trông như một bãi chiến trường. Riêng đám học viên mặt mày sưng tím, kẻ ôm đầu, người ôm chân, miệng không ngừng suýt xoa rên rỉ.

Lúc này, Đức Hùng vẫn còn choáng váng men say, nhìn thấy cảnh đó không nhịn được chửi đổng:

- Con mẹ nó, chuyện gì xảy ra thế này?

Không cần hỏi cũng đã biết thủ phạm gây nên chuyện này, Phạm Văn Long liền nói:

- Nhất định là người Phục Minh gây nên. 

Đức Hùng hiểu ngay, căm hận mắng:

- Thật là một lũ khốn khiếp, ức hiếp chúng ta quá lắm!!!

Đúng lúc đó, chợt nhìn thấy bóng dáng Tiểu Mai hớt hải chạy đến, nhìn thấy Đức Hùng liền ôm chầm lấy hắn, mếu máo nói:

- Sao bây giờ ngươi mới chịu trở về, huhu…

Đức Hùng hoảng hốt, vội nhìn ngắm xem Tiểu Mai có bị thương chỗ nào không, thấy nàng ta yên ổn vô sự mới thở phào hỏi:

- Đừng khóc nữa, mọi chuyện là như thế nào, mau kể cho ta nghe.

Tiểu Mai đưa tay quẹt ngang hai hàng nước mắt, hơi đánh mắt về phía Phạm Văn Long rồi nói:

- Sáng sớm nay, mấy mươi tên Phục Minh kéo đến, la lối om sòm đòi tìm Long đại ca. Lùng sục khắp nơi mà không thấy đâu, vì vậy mới trút giận lên mọi người. Cũng may bọn chúng chỉ xuống tay với mấy nam học viên, thế nên ta mới không sao cả. Nhưng mà đồ đạc nhà cửa đều đã bị phá hoại hết rồi, không biết bây giờ phải làm sao nữa, huhu…

Nói dứt lời, Tiểu Mai lại khóc nấc lên, xem ra đã bị đám Phục Minh dọa cho hoảng sợ quá đỗi. Đức Hùng nhìn không nỡ, vội vàng ôm chặt lấy an ủi, vỗ về.

Ngay sau sự việc xảy ra ngày hôm qua, Phạm Văn Long biết đám người đó sẽ còn quay lại báo thù, chỉ là không ngờ đến nhanh như vậy, hơn nữa còn dám xuống tay với những tân sinh không hề liên can. Sắc mặt hắn bỗng trở nên hung tàn, lửa giận dũng mãnh bùng phát trong đôi mắt, hai bàn tay siết chặt lại, sát khí ngưng tụ.

Tiểu Mai đang nằm trong vòng tay Đức Hùng, chợt cảm thấy không khí như bị cô đọng lại, bất giác ngó qua nhìn Phạm Văn Long, trong con ngươi của hắn phát hiện một tia huyết sắc khiến nàng lạnh cả gáy.

Đột nhiên, Phạm Văn Long xoay lưng bước đi, hướng thẳng về phía dãy nhà cao cấp. Thấy vậy, Đức Hùng hoảng sợ gọi với theo:

- Phạm Văn Long, ngươi muốn đi đâu?

- Đám khốn kiếp này, nhất định ta sẽ không tha cho bọn chúng!

Nghe câu trả lời, trong lòng Đức Hùng đánh giật thót, biết chẳng thể nào cản được hắn, đành cắn răng chạy theo, được một đoạn vội ngoái đầu lại nói:

- Tiểu Mai, muội hãy về kêu thêm người đến đây, chúng ta cùng nhau đòi lại công bằng.

Ngay tại dãy nhà cao cấp, trên khoảng sân rộng đang có một nhóm học viên, nhân số ước chừng khoảng bốn mươi người, nhìn bộ dáng đứa nào đứa nấy hung hăng, bặm trợn, hiển nhiên đều là những thành phần bất hảo, không mấy tốt lành. 

Bỗng nghe một âm thanh oang oang:

- Ta thấy kỳ Tân vương lần này, nhất định hội trưởng sẽ đoạt thứ hạng cao nhất. Đến lúc đó, Phục Minh được mở mày mở mặt rồi, hé hé…

Nghe nhắc đến, một tên vội hùa theo:- Trong cảnh giới Nhân vực, hội trưởng của chúng ta còn phải sợ ai nữa sao? Hắc hắc…

Bỗng có thêm một tên chen vào:

- Cũng chưa hẳn, ta nghe nói mấy gã học viên khóa trước thực lực không tệ đâu. 

- Hừ!!! Ngươi đừng quên hội trưởng còn có một vị đại huynh hiện đã đạt đến hạ giai Vương cấp, mấy dạng tôm tép kia làm sao có thể sánh bằng?

Đám người này hiển nhiên đều là thành viên trong hội Phục Minh, nhân vật được nhắc đến trong câu chuyện của bọn chúng không ai khác ngoài Trần Công Minh rồi. Cứ vậy, đám người xôn xao bàn luận, ai nấy đều tỏ vẻ phấn khích trước sự kiện Tân Vương sắp diễn ra.

Đang hăng say tranh cãi, đột nhiên, một âm thanh vang lên, chấn động màng tai:

- Đứa nào là thành viên Phục Minh, mau lăn cả ra đây cho ta!

Đám người bị làm cho giật nảy mình, sau vài giây trấn tĩnh sắc mặt biến hóa dữ tợn, quay đầu ngó nghiêng bốn phía, muốn tìm xem kẻ nào dám ngang nhiên vuốt râu hùm như vậy?

Rất nhanh, mọi ánh mắt đổ dồn về một hướng. Cách đó không xa hiện lên thân ảnh của một gã thanh niên thân vận trường bào màu xanh nhạt, chỉ là, khuôn mặt hắn lúc này trông vô cùng đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu như máu, quanh quẩn bên người còn có một luồng sát khí thâm trầm. 

Không mơ hồ như mấy tên học viên Nhân vực cấp mười hai, mười ba, một vài tồn tại Nhân vực cấp mười bốn vừa phóng cảm ứng đã cảm nhận rõ ràng cảnh giới của Phạm Văn Long.

Một trong số đó nhảy ra chỉ tay quát lớn:

- Nhãi con, mày mới nói cái gì?

Nhìn thái độ biểu hiện bên ngoài liền đoán ra ngay thân phận đám người này, Phạm Văn Long không thèm trả lời, hỏi ngược lại:

- Không phải các ngươi đang muốn tìm ta sao?

Nghe vậy, gã học viên kia hơi giật mình, suy nghĩ một chút như nhớ ra, cười khẩy bảo:- Phạm Văn Long? Nhãi con này, cuối cùng cũng chịu hiện thân à? Ta tưởng ngươi đã tìm đường trốn khỏi Thánh Viện rồi chứ, hắc hắc…

Mấy kẻ phía sau nghe vậy cũng hơi sửng sốt. Nhận định thằng nhóc này chính là người khiến cả bọn vất vả tìm kiếm nguyên ngày hôm nay. Chẳng thể ngờ hắn lại tự động dẫn xác đến, đúng là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa dám cả gan xông vào.

Tên học viên Nhân vực cấp 14 kia liền thúc giục linh lực hùng hồn trong người, thân hình như một mũi tên nhanh chóng hướng về phía Phạm Văn Long, quát tháo đe dọa:

- Tiểu tử, bọn ta chờ ngươi đã lâu!!!

Thấy đối phương mới đó đã phát động thế công, gương mặt của Phạm Văn Long liền trở nên băng hàn, năm ngón tay siết lại, thân thể trong nháy mắt cơ hồ bốc lửa, một luồng hỏa diễm bùng lên, đồng thời nắm tay đẩy thẳng ra quyết định lấy cứng đối cứng. 

Quyền kình vừa xuất, không gian bỗng bị chấn động, giống như cơn sóng gợn khuếch tán ra bốn phương tám hướng. 

Tên học viên kia vừa lao đến, bỗng thấy một nguồn kình phong khủng bố ập tới, cảm nhận sự cường đại ẩn chứa bên trong thì không dám coi thường. Sau một tiếng gầm nhẹ, linh lực đổ dồn về cả hai bàn tay, thuận thế đánh ra, hung hăng chộp tới đối thủ.

ẦM!!!

ẦM!!!

Chỉ nghe thấy những tiếng đinh tai nhức óc không ngừng vang lên. Mọi người vừa nhìn lại đã thấy tên học viên Nhân vực cấp 14 trong nháy mắt nhảy lùi về phía sau tới trăm thước, sắc mặt tái xanh như tàu lá. Đôi môi hắn khẽ động, vừa muốn mở mồm nói chuyện thì một trận gió lốc đã tới ngay trước mặt, đồng thời một cự trảo sắc bén mang theo sức nóng bỏng rát, tựa hồ xuyên phá hư không chụp xuống đỉnh đầu.

Tên học viên hoảng hốt, thân hình lại lóe lên, thối lui về phía sau. Phạm Văn Long không để ý hết thảy, Phong Quyển Tàn Viên liền thi triển ra, cấp tốc bắt kịp đối phương.

“Vù, vù…”

Quyền phong thế như sấm chớp, chỉ trong nháy mắt đã hoa phá trường không, với tốc độ vô cùng kinh hoàng trực tiếp đánh thẳng lên ngực tên học viên.

Nhìn thế công mạnh mẽ, tên học viên hoảng sợ, hai tay vội vàng bắt quyết, rất nhanh hình thành lên một tầng hào quang bảo hộ ngay bên ngoài cơ thể.

BÙNG!!!

Một loạt chấn động quỷ dị đến đáng sợ trực tiếp truyền thẳng tới, xuyên thấu qua tầng lớp bảo hộ bên ngoài, dũng mãnh xộc vào trong cơ thể tên học viên kia. Chấn động kịch liệt đáng sợ nọ khiến lục phủ ngũ tạng của hắn kịch liệt rung lên. Đôi tròng mắt hiện vẻ sợ hãi cùng cực, khó có thể tin được.

"Phụt." 

Một ngụm máu tươi trực tiếp từ trong miệng phun ra, đồng thời thân thể tên học viên như diều dứt dây bắn ngược về phía sau.

Ngay vị trí vừa dời đi, thân hình Phạm Văn Long lúc này mới hoàn toàn lộ diện, ánh mắt băng hàn lạnh lẽo, khiến cho lòng người phát sợ.

Đám thành viên Phục Minh khóe mắt như bị kéo giãn, bộ dáng thất thần không thể tin vào diễn biến đang xảy ra. Tất cả trong đầu cùng hiện lên câu hỏi: “Một tên Nhân vực cấp 13 tại sao lại có thể phát động nguồn công kích khủng bố đến như vậy?”

Ngay cả Nhân vực cấp 14 cũng dễ dàng bị đánh bại. Nếu đổi là bọn chúng chẳng biết có chịu nổi một đòn hay không? Vậy là tin tức truyền về ngày hôm qua hoàn toàn đúng sự thực. Người này thực lực cường đại, không nên dựa vào cảnh giới thấp kém mà coi thường, nếu không nhất định sẽ phải ăn quả đắng.

Nhìn cả đám ngây dại đứng chôn chân tại chỗ, tên học viên bị đánh bay kia gắng gượng bò dậy, bất chấp mặt mũi gân cổ quát:

- Đậu má, các ngươi còn chờ gì nữa, xông lên đánh bỏ mẹ nó cho tao!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau