ĐẠI VIỆT TRUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại việt truyền kỳ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Dị biến

Một âm thanh chát chúa vang lên…

Phía dưới, Thanh Hằng nghe tiếng trống trái tim muốn nhảy vọt ra ngoài, âm thanh ấy cường độ nghe ra không thua kém nàng bao nhiêu cả.

Biển người tĩnh lặng như nước, hồi hộp dõi nhìn kết quả.

Ngay trên mặt trống, chỉ sau tích tắc các con số đã hiện ra. 

Điểm số biến hóa từ 1 đến 10, 20, 25, 30… cho đến 60 vẫn không ngừng tăng lên. Nháy mắt đã vượt qua 70, đến con số 80 tốc độ hơi chậm lại đôi chút, tưởng như sắp chạm đến cực hạn, nhưng vù một cái nhanh chóng vượt qua điểm số 80, tiếp tục tăng lên.

84…

85…

89…



Chẳng lẽ hắn vượt qua được 100 điểm ư? 

Không một ai dám thở mạnh, số điểm đang không ngừng tăng lên kia hiện đã vượt qua rất nhiều thí sinh ở đây rồi.

Có thể thành công chăng?

Lê Châu trưởng lão bộ dáng lười biếng vốn không quan tâm đến kết quả cuộc thi, cũng bị thu hút hướng mắt về phía trung tâm đài.

Cuối cùng, một con số sáng rực hiện lên.

96!!!

Không gian chết lặng như tờ, chẳng một ai ngu ngốc đứng ra cười nhạo người thiếu niên kia nữa. 

Chuyện này quá khó tin!!!

Một tên Nhân vực cấp 6 tại sao đạt điểm số cao như vậy? 

Kết quả 96 điểm tuy chưa đạt được tiêu chuẩn vào Thánh Viện nhưng thực lực của hắn khiến ai nấy đều thất sắc, kinh hãi.

Mới chỉ Nhận vực cấp 6 đã đạt 96 điểm, nếu đợi khi hắn đạt đến cấp 9 thì khủng bố đến mức nào? 

Người này tiềm năng vượt trội, trong tương lai rất có thể sẽ đứng trong hàng ngũ siêu việt cường giả!!! 

Đó là nhận định chung của đông đảo thí sinh.

- Chín mươi sáu!!!

Phạm Văn Long ngẩn ngơ nhìn con số trên, thân hình hắn phảng phất như một cây trường thương dựng thẳng đứng giữa đài cao, không chút lay động. 

Thất bại rồi sao? 

Chỉ cần một chút nữa thôi hắn đã đạt tiêu chuẩn của Thánh Viện.

Thất bại trong gang tấc khiến hắn không cam tâm. Một quyền kia nhìn bề ngoài rất đơn giản nhưng kỳ thực Phạm Văn Long đã dốc hết vốn liếng của bản thân vào đó.

Bất giác, hắn khẽ thở dài nuối tiếc, không còn giữ được bộ dáng bình tĩnh vốn có.

- Nhóc con! Đừng buồn nữa, biểu hiện của ngươi quá xuất sắc rồi. Dù không vào được Thánh Viện vẫn còn có ta đây, cái Thánh Viện này trong mắt ta cũng chỉ như túp lều rách thôi. Ngươi hiểu chưa?

Một giọng nói hiền hòa, nhẹ nhàng vang lên trong đầu Phạm Văn Long. Hắn khẽ gượng cười, biết rằng lão Kim cố tình động viên mình, liền truyền âm đáp:

- Ta không sao đâu! Thất bại này chưa đủ để quật ngã ta, chỉ có điều trong lòng không vui nên mới biểu hiện như vậy. Đã làm người lo lắng rồi.

Nghe hắn giải thích lão Kim yên tâm hơn, vội khuyên:

- Chưa hẳn hết cơ hội đâu, còn hạng mục dành cho Pháp Sư nữa mà, biết đâu chừng ngươi lại sở hữu linh mạch hoàn mỹ nào đó. Bên kia có một tên Thánh cấp, hiện ta không tiện trao đổi nhiều, sợ hắn sẽ phát giác ra sự tồn tại của ta, tạm thời ngươi hãy gạt cái kết quả chó má kia qua một bên, đừng quan tâm gì hết.

Phạm Văn Long giật thót mình, mục quang di động hướng về vị lão giả ngồi cách đó không xa, đích thực là Lê Châu trưởng lão. Không ngờ lão già trong bộ dáng yếu ớt này là cường giả Thánh cấp.

Cảm ứng của lão khá linh mẫn, Phạm Văn Long chưa kịp có thời gian quan sát bỗng bị ánh mắt lão quét ngang khiến toàn thân tê cứng, mồ hôi chảy ròng ròng thấm đẫm vạt áo.

Quá sức khủng bố! Chỉ một ánh mắt đã ẩn chưa uy năng cường đại đến thế. Phạm Văn Long sợ hãi vội vàng quay mặt qua hướng khác, không dám thất thố nữa.Tất cả hành động của hắn đều thu vào trong tầm mắt của Lê Châu, lão khẽ mỉm cười, không hiểu đang suy nghĩ gì. 

Vị giảm khảo Quang Anh nhìn điểm số hiện trên mặt trống, cất cao giọng nói:

- Ngươi đạt 96 điểm, chưa đủ tư cách vào Thánh Viện. Lui xuống đi!!!

Lão phất tay ra lệnh cho Phạm Văn Long xuống đài, đột nhiên lại nghe thanh âm của trưởng lão Lê Châu:

- Khụ khụ!!! Phạm Văn Long, ngươi có hứng thú kiểm tra sức phòng ngự của bản thân không?

Quang Anh lấm lét quay đầu nhìn lại, tự hỏi tên thiếu niên này có gì đặc biệt khiến Lê Châu trưởng lão hứng thú đến thế. Chẳng lẽ quả thực là con cháu trong nhà của lão ư?

Bước chân vừa tới cửa Khảm, Phạm Văn Long khựng lại, ngạc nhiên dò hỏi:

- Vãn bối còn có cơ hội ư?

- Ha ha, ngươi mới đạt 96 điểm tất nhiên không đủ tiêu chuẩn vào Thánh Viện.

- Vậy tại sao vãn bối phải tiếp tục kiểm tra?

Nghe đối phương trả lời, Phạm Văn Long hơi thất vọng. Giảm khảo Quang Anh nghe hắn đáp mà toát cả mồ hôi, đứng trước mặt vị trưởng lão kia ngay bản thân hắn còn phải cung cung kính kính, thế mà tên nhóc này ăn nói không kiêng nể gì cả. 

Lê Châu trưởng lão ý cười trên mặt càng đậm, xua tay bảo:

- Ta chỉ tò mò muốn xem phòng ngự của ngươi tiềm lực có mạnh mẽ như sức chiến đấu hay không thôi. Nếu ngươi thấy phiền phức có thể từ chối.

Nhận thấy việc này không có vấn đề gì, với lại hắn cũng muốn kiểm tra sức phòng ngự bản thân, liền chắp tay cười nói:

- Được miễn phí mà không nhận vốn không phải tính cách của vãn bối.

Nói xong không cần ai hướng dẫn, hắn liền rảo bước tiến nhanh về phía tấm thảm.

Đây chính là linh cụ mà lão Kim nói đó sao?

Nhìn bề ngoài tấm thảm vốn dĩ rất bình thường, chẳng có đặc điểm nào nổi bật. Nhưng Phạm Văn Long biết lần này khác xa so với một quyền tung ra vừa rồi, bởi hiện tại hắn phải sử dụng chính thân thể để chống chịu những nguồn trọng lực công kích bên ngoài.

Điều chỉnh lại nội thể, hắn bước đến, hai chân vù một cái đã tiến vào phạm vi của chiếc thảm.

Chân vừa chạm chưa kịp ổn định, một luồng lực đẩy cực lớn từ tấm thảm đánh thằng lên lòng bàn chân khiến hắn mém văng ra ngoài. Đồ án hình lưỡng nghi bát quái trên tấm thảm phát ra một luồng sáng nhè nhẹ, bao bọc lấy toàn thân Phạm Văn Long.

Trong quầng sáng, Phạm Văn Long vội khẽ dịch chuyển, hai chân bắt thế thành tấn. Bên trong nội thể, đan điền bị tác động quay cuồng ầm ầm như sóng dữ, nguồn chân linh khí dồi dào mau chóng được điều động rót thẳng xuống hai chân, đối kháng trực tiếp với lực đẩy khủng bố kia.Nhìn những thí sinh khác tham gia tưởng chừng đơn giản nhưng đến lượt bản thân mới biết việc trụ vững trên chiếc thảm này mười nhịp thở không phải chuyện dễ dàng như tưởng tượng. 

Nói thì rườm rà nhưng từ khi hắn bước vào đến giờ tính ra mới được một nhịp hô hấp mà thôi.

Nhịp hô hấp thứ hai, lực đẩy bên dưới đột ngột tăng lên gấp đôi. Phạm Văn Long bĩnh tĩnh, gấp gáp bổ sung linh lực kiên trì kháng cự lại.

Tạm thời, lực bài xích vẫn chưa mạnh đến mức khiến hắn buông bỏ. 

Đến nhịp hô hấp thứ ba, lực đẩy bành trướng tăng lên gấp đôi so với hai nhịp đầu, Phạm Văn Long toát mồ hôi, bắt đầu hắn cảm thấy áp lực cực lớn khiến bản thân hơi quá sức.

Lại qua một nhịp nữa, cơ thể Phạm Văn Long trở lên nặng trĩu, phản lực bên dưới quá mạnh mẽ, càng lúc càng tăng với tốc độ chóng vánh. Hắn không dám buông lỏng, gầm nhẹ một tiếng, vắt cạn linh lực vất vả chống đỡ.

Mới chỉ một thoáng thôi nhưng ở trong trạng thái này Phạm Văn Long tưởng như thời gian kéo dài ra vô tận.

Đến nhịp thứ năm, đột nhiên dưới chân hắn xuất hiện thêm hai luồng khí, một nóng như lửa, một lạnh như băng, cực kỳ bá đạo mài mòn cả linh lực.

Xét về phòng thủ, Phạm Văn Long vốn không mấy nổi bật. Bởi hắn lãng phí mười mấy năm sống tại Địa Cầu nên gân cốt, xương tủy không dung nạp được linh khí. Dẫn đến thân thể yếu nhược kém xa so với mấy kẻ đồng giai. May mà Bạch Mai nhẫn đã âm thầm trợ giúp hắn tu bổ nhược điểm này.

Nhịp thở thứ năm, lực đẩy đã tăng lên gấp mười mấy lần. Ngoài hai luồng khí nóng lạnh, bốn phương hướng trước, sau, trái, phải bất ngờ có thêm bốn luồng uy áp nữa vây chặt lấy thân hình Phạm Văn Long.

Cảm giác thân thể bị nén lại như một quả bóng, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.

Thân hình Phạm Văn Long lắc lư chao đảo, biểu hiện như sắp không trụ nổi nữa. Hắn cắn chặt răng, kiên cường cố gắng chống chịu vượt qua nhịp hô hấp thứ năm. 

Hiện đan điền đã khô cạn như sa mạc, nguồn chân linh khí bị hắn mạnh mẽ hấp thu sạch sẽ. 

Bên kia, Lê Châu trưởng lão nhất nhất quan sát động tĩnh bên này, tỏ vẻ kinh nghi.

Hự!!!

Một vòi máu từ miệng Phạm Văn Long bắn thẳng ra ngoài, tiếng xương cốt rắc rắc vang lên giòn tan.

Trong đầu, tiếng thét của lão Kim:

- Nhóc con mau buông bỏ đi, ngươi quá yếu, trước sức ép cường đại kia sẽ khiến xương cốt vỡ nát, kinh mạch bị phá hủy đó.

Đứng bên cạnh vị giảm khảo Quanh Anh chăm chú quan sát nhất cử nhất động của Phạm Văn Long, thầm than kẻ này quá điên cuồng, những thí sinh khác đến bước này vội thu lại linh lực, lập tức sẽ bị phản lực đánh văng ra khỏi trận đồ. Còn tên thiếu niên này vẫn quật cường chống chịu, nhưng nếu qua một nhịp thở nữa, nhất định sẽ bị nội thương trầm trọng, nguy cơ tàn phế. Lão quyết định nếu không có gì thay đổi, qua nhịp hô hấp thứ sáu sẽ lập tức can thiệp, kéo Phạm Văn Long trở ra.

Dưới đài, mấy kẻ từng lên đài kiểm tra nhìn thân ảnh mờ ảo trong hào quang trận đồ khẽ rùng mình. Bọn chúng khó quên được cảm giác thân thể giống như bị một ngọn núi nặng vạn cân đè lên. Nếu Phạm Văn Long còn cố chấp không buông, kết cục chỉ có một là thành phế nhân.

Phạm Văn Long lúc này tâm trí hoàn toàn chìm đắm trong trận đồ kia, hai mắt hắn đỏ rực như máu, cực kỳ đáng sợ. Xương cốt bị nén đến gãy vụn, huyết mạch vài nơi đã bị đứt đoạn, không cam lòng nhưng hắn biết đây đã là cực hạn của bản thân. Gầm mạnh một tiếng, hắn buông bỏ, định thu lại tia linh lực cuối cùng quay trở về.

Nhưng đúng lúc này Bạch Mai nhẫn lại phát sinh dị biến, một nguồn chân linh khí bàng bạc hùng hậu chảy thẳng vào đan điền của Phạm Văn Long. 

Đan điền vốn khô kiệt như hạn hán gặp mưa rào, hút đấy hút để, nháy mắt đã được bồi đắp dồi dào sung túc. 

Không dừng ở đó, nguồn chân linh lực đó dũng mãnh chạy tứ tung mọi ngóc ngách trong thân thể. Vừa tiếp xúc, những xương cốt bị rạn vỡ và kinh mạch bị đứt đoạn liền được tu bổ, tái tạo mạnh mẽ.

Dù không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng Phạm Văn Long khẽ rên lên sung sướng. Nguồn chân linh lực kia hắn vốn không cách nào điều khiển được, đành bỏ mặc cho nó tự tung tự tác ở nội thể.

Phạm Văn Long hiểu cơ hội này cực kỳ quý báu nên không thể đánh mất. Hàm răng cắn vào môi bật cả máu, hắn cố duy trì sự tỉnh táo, đứng vững trong trận đồ. 

Cứ như vậy nhịp hô hấp thứ sáu đã trôi qua nhưng người thiếu niên kia vẫn kiên cường bám trụ thành công. Sắc mặt hắn tuy nhợt nhạt nhưng xem ra tốt hơn trước rất nhiều.

Quang Anh kinh hô quay sang nhìn Lê Châu trưởng lão, mù mịt không hiểu tại sao linh lực tên thiếu niên kia vốn khô cạn đột nhiên bùng nổ, tuôn trào dũng mãnh như thế.

Hiện tại Phạm Văn Long đang cực kỳ thống khổ, cảm giác xương cốt vỡ vụn rồi lại được mạnh mẽ tái tạo, rồi lại vỡ vụn, rồi tiếp tục tái tạo… Chỉ vài hơi thở thôi nhưng quá trình trên đã diễn ra đến cả trăm lần.

Đến nhịp hô hấp thứ bảy, hắn cảm nhận dường như quá trình trên đã chấm dứt, không hề có động tĩnh gì thêm nữa.

Đoán hẳn đây đã là cực hạn của bản thân, hắn không dám quá tham lam, cố gắng đứng trong trận đồ qua nhịp hô hấp thứ bảy, cảm giác đè nén khiến hắn choáng váng, lần này không dám mạo hiểm nữa, vội thu gom lại linh lực về đan điền.

Mất đi sự đối kháng, lập tức một nguồn lực đẩy khủng bố nhắm thẳng vào hai chân khiến thân thể Phạm Văn Long bắn vọt lên không trung như một mũi tên, vẽ thành một đường cong lăn xa khỏi trận đồ.

Chương 12: Nhẫn nhịn

Bảy nhịp hô hấp? 

Lê Châu trưởng lão khẽ gật gù, hé miệng nhàn nhạt bảo:

- Được rồi, ngươi hãy lui xuống đi.

Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng. Theo quy định thì hắn đã bị loại. Phạm Văn Long hiện lồm cồm bò dậy, lấy tay lau vội vệt máu trên khóe môi, chắp tay đáp:

- Đa tạ tiền bối ưu ái!

Nói xong hắn liền xoay lưng, theo hướng quẻ Khảm bước thẳng xuống bên dưới.

Dưới đài, đám đông như mặt trước phân đôi, tự động tách ra nhường lối. Bóng người Phạm Văn Long vừa lướt qua, một kẻ bĩu môi nói:

- Ta tưởng thế nào chứ mới có bảy nhịp thở đã chịu không nổi, coi như thực lực ngang với Nhân vực cấp 7 mà thôi.

- Ta cũng vốn tưởng phòng ngự của hắn chí ít phải đến hơn tám nhịp hô hấp, xem ra chỉ là may mắn thôi.

Một kẻ khác oang oang nói:

- Cái phòng ngự mỏng manh đó chỉ cần ta đánh một quyền sẽ tan ngay! Hắc hắc.

- Ta thấy hắn cũng có thực lực ngang với Nhân vực cấp 8 đó.

- Cho dù là Nhân vực cấp 8, chẳng phải vẫn là yếu nhất trong số chúng ta sao, ha ha ha…

- Ta còn tưởng Thánh Viện sẽ ưu ái cho hắn vào chứ, ai ngờ cũng bị đuổi như một con chó. Hắc hắc...

Cuộc đời thế sự khôn lường, mới trước đó vài phút cả đám miệng lưỡi tung hô đủ thứ, nay thấy Phạm Văn Long thất thế liền giở mặt ngay.

Phạm Văn Long lặng lẽ bước đi, bỏ qua những lời châm chọc phía sau.

Hình bóng hắn mang chút cô độc, lạnh lẽo.

Đột nhiên một thân ảnh lóe lên chắn ngay trước mặt. Phạm Văn Long ngước lên, nhận ra kẻ đó chính là Trần Công Minh, hắn liền lách sang bên phải đi tiếp.

Không ngờ Trần Công Minh dường như cố ý gây chuyện, lại lóe lên xuất hiện trước mặt Phạm Văn Long.

- Vị này, có chuyện gì không?

Phạm Văn Long nhướng mày nói, cảm nhận rõ ràng tên kia đang cố tình sinh sự.

- Ta thấy ngươi chướng mắt, muốn dạy dỗ một chút. Được chứ?

Trần Công Minh gằn giọng nói. Không hiểu tại sao khi nhìn thấy đối phương khiến hắn không thỏa mái, một tia áp bức khó hình dung lặp đi lặp lại trong đầu. Hắn biết nếu không triệt để giải quyết, sợ rằng sẽ mãi mãi ám ảnh tâm trí hắn, ảnh hưởng đến quá trình tu luyện về sau.

- Xin thứ lỗi! Hiện tại ta không thể bồi tiếp!

Phạm Văn Long từ chối thẳng thừng, cảm ứng cảnh giới tên kia sâu không thấy đáy, chứng tỏ vượt trồi hơn hẳn bản thân, hắn vốn không phải đối thủ. 

- Hừ! Không muốn cũng phải tiếp!!!

Dứt lời, Trần Công Minh vù một cái, nện thẳng một quyền vào ngực Phạm Văn Long khiến hắn văng ra một khoảng xa, miệng hộc máu tươi. 

Vốn đang khó chịu trong người, giờ mới có nơi phát tiết, Trần Công Minh hùng hổ xông đến không nương tay.

Đám đông kinh ngạc nhìn sang, chẳng hiểu vì sao Phạm Văn Long lại đắc tội với tên biến thái kia.

Phạm Văn Long chật vật bò dậy, một quyền của tên kia quá mạnh, lại đánh ra bất ngờ khiến hắn không kịp phòng bị, lập tức bị nội thương. 
- Ta có trêu chọc gì ngươi?

Đến bây giờ hắn vẫn chưa hiểu tại sao Trần Công Minh lại nhắm vào mình.

Đáp lại Trần Công Minh hùng hổ xông đến, vươn tay ra rất nhanh, một âm thanh khô khốc vang lên: 

Chát!!!

Vừa mới đứng lên chưa kịp trụ vững, Phạm Văn Long chợt thấy kình phong vù vù ngay bên tai, muốn đưa tay lên đỡ nhưng căn bản tốc độ Trần Công Minh quá nhanh nên bất lực trơ mặt chịu đòn.

Chát!!!

Một cái tát nảy lửa khiến Phạm Văn Long văng ra xa, sõng xoài lăn lộn trên mặt đất. Má bên phải hằn lên năm ngón tay đỏ hỏn, bỏng rát. 

Gắng gượng đứng lên, Phạm Văn Long dường như quên đi cảm giác đau đớn, trong lòng chỉ còn nỗi phẫn hận ầm ầm dâng cao như sóng dữ. 

Không hiểu nguyên nhân do đâu mà gã Trần Công Minh lại xuống tay tàn nhẫn, rõ ràng đây vốn là lần đầu hắn gặp gỡ đối phương.

Phạm Văn Long muốn đánh, muốn phản kháng nhưng không thể, bởi khoảng cách giữa hai người quá xa. Ngay cả đối phương ra chiêu ngang dọc thế nào còn không kịp quan sát, thử hỏi lấy gì chống lại đây? Trần Công Minh mới đơn giản tung hai đòn đã khiến hắn thảm bại thế này, nếu dùng đến thực lực chân chính sợ rằng chỉ cần một chiêu thôi cũng dư sức lấy mạng hắn rồi.

Mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên Phạm Văn Long có cảm giác bất lực đến như vậy.

Dù đau đớn nhưng hắn không cam chịu, vẫn kiên cường đứng lên, mạnh mẽ nhìn thẳng vào tên khốn kiếp kia. Ánh mắt của hắn âm trầm lạnh lẽo, phảng phất sát khí bá đạo.

Trần Công Minh trong lòng vốn đã dịu đi rất nhiều, đối diện cái nhìn ngang ngạnh kia, hỏa khí lại bùng lên.

Chát!!!

Lại thêm một cái tát như nảy lửa giáng thẳng vào mặt Phạm Văn Long. Lần này, linh lực Trần Công Minh phóng ra cường hãn hơn gấp mấy lần, khiến Phạm Văn Long bắn bổng lên không trung, rồi rơi bịch xuống, nằm im không nhúc nhích.

- Hừ! Lần sau thấy ta nhớ lăn sang một bên, nếu không sẽ chẳng có kết cục nhẹ nhàng như hôm nay đâu! Nhớ cho kỹ!!!

Trần Công Minh hành hạ đối phương một hồi trong lòng cảm thấy thỏa mái, để lại vài câu hăm dọa rồi vung tay bỏ đi.

Đám người xung quanh thầm than Phạm Văn Long quá xui xẻo, đụng ai không đụng, lại đúng phải tên quái vật kia. Nhìn tính khí hắn xem chừng chỉ cần một hai câu không hợp sẽ động tay động chân ngay.Màn kịch kết thúc chóng vánh, mọi người hơi tiếc rẻ, chỉ trỏ bàn tán vài câu rồi lảng dần, bỏ mặc Phạm Văn Long đang nằm lê lết trên mặt đất. 

Cái tát khiến Phạm Văn Long muốn nổ đom đóm, đầu óc choáng váng, một lát mới dần tỉnh táo trở lại. Thân hình hắn khẽ động, gắng gượng đứng lên, tách khỏi đám đông, chầm chậm di chuyển ra phía bên ngoài.

Đi một đoạn khá xa, xuất hiện trước mắt một con suối nhỏ, Phạm Văn Long vội lê bước đến gần, ngồi xuống vươn tay vốc một ngụm nước đưa lên miệng uống ừng ực.

Cảm giác mát lạnh từ miệng qua cổ họng rồi chảy thẳng xuống phế phổi khiến toàn thân thư thái, dễ chịu. Phạm Văn Long thả lỏng cơ thể, nằm lăn trên bãi cỏ, ngửa mặt nhìn trời.

- Nhóc con, không sao chứ?

Giọng lão Kim quan tâm, truyền âm hỏi.

Phạm Văn Long đưa tay sờ vết thương trên má, thì thào:

- Ta không sao! 

Lão Kim có vẻ lo lắng, nói tiếp:

- Ngươi thấy đấy, ở thế giới này cường giả vi tôn, kẻ mạnh hiếp đáp người yếu, nếu không có thực lực, chẳng khác gì con vật bị người khác đè đầu cưỡi cổ. Thằng nhóc Trần Công Minh đích thực đang ở Nhân vực cấp 15, tốt hơn hết ngươi nên tránh xa hắn một chút, kẻo rước họa vào thân.

Nghe lời khuyên của lão Kim, Phạm Văn Long nghiêm túc đáp:

- Tên khốn đó quá mạnh! Hiện ta không phải đối thủ, tạm thời sẽ nhẫn nhịn, một khi đủ thực lực nhất định ta phải đòi lại món nợ này cả vốn lẫn lời.

“Quân tử báo thù mười năm chưa muộn”, đạo lý đó Phạm Văn Long hiểu rõ. Hiện tại cứ để cho tên khốn Trần Công Minh vui vẻ một đoạn thời gian, sau này sẽ tìm cách thu thập hắn.

Phạm Văn Long vốn là người ân oán phân minh, ai tốt với hắn, hắn sẽ dùng chân thành đáp lại, còn những ai chà đạp, khinh rẻ hắn nhất định sẽ phải trả giá.

Ngày xưa khi còn ở trong Bạch Bang, địa vị của Phạm Văn Long cực cao, được muôn người ngưỡng mộ, kính nể, thế nhưng vừa mới đặt chân lên Linh Chiểu Tinh chưa đầy nửa năm, đã bị hết người này tới kẻ khác khinh mạn, hiếp đáp. Không hiểu nếu các anh em Bạch Bang nhìn thấy bộ dáng chật vật, thảm thương của hắn lúc này sẽ có cảm giác ra sao?

Phạm Văn Long trầm ngâm suy ngẫm, thực sự hắn đang rất cô đơn, rất mệt mỏi. 

Hắn nhớ gia đình, nhớ cha nuôi, nhớ các huynh đệ từng kề vai sát cánh, vào sinh ra tử.

Sốc lại tinh thần, Phạm Văn Long khẽ truyền âm trò chuyện với lão Kim:

- Người có biết vì sao tên điên đó lại nhắm vào ta không? 

- Ha hả… Cần gì lý do? Ở Địa Cầu chẳng phải các ngươi vẫn thường có thói quen “nhìn ngứa mắt thì đánh” đó sao? Có lẽ tên kia xem ngươi không vừa mắt nên tiện tay trút giận đó thôi. 

Hóa ra ở thế giới nào cũng luôn có dạng người ngang ngược như vậy. Phạm Văn Long dở khóc dở cười, nếu đúng theo lời lão Kim thì hắn quả thực quá xui xẻo, vô tình gặp ngay một con chó điên.

Lão Kim nói thêm:

- May mà ngươi có Bạch Mai nhẫn hộ thân, đổi là người khác có lẽ phải nằm giường cả tháng rồi. Hiện tại chưa đến mức nghiêm trọng, nghỉ ngơi vài ngày chắc hẳn sẽ mau chóng hồi phục thôi.

Nghe lão Kim nhắc đến Bạch Mai nhẫn Phạm Văn Long mới bừng tỉnh, thầm nghĩ nếu là trước khi lên đài mà ăn một quyền với hai cái tát bá đạo vừa rồi, phỏng chừng cái mạng nhỏ của hắn xem như khó giữ được.

Nhân tiện câu chuyện, Phạm Văn Long liền truyền âm, thuật lại diễn biến mới xảy ra trong cơ thể. Nghe xong, lão Kim mừng rỡ nói:

- Ha ha, nhóc con ngươi thật tốt số, vốn điều ta lo lắng nhất chính là thân thể yếu nhược của ngươi, nhưng xem ra bây giờ đã được Bạch Mai nhẫn giải quyết rồi. Ngươi cố gắng tu luyện Đại Việt Linh quyết lên tầng thứ hai đi, sẽ có bất ngờ đó.

- Có bất ngờ?

Chương 13: Linh mạch hoàn mỹ

Phạm Văn Long hai mắt sáng lên tò mò hỏi, nhưng lão Kim im re, không thèm trả lời làm hắn bực bội, thầm chửi cái lão già chết tiệt, mớm lời rồi lại không nói gì khiến người khác khó chịu. 

Nhưng Phạm Văn Long chẳng thèm chấp nhất với lão vì còn chuyện khác quan trọng hơn cần xử lý, liền bật người dậy rồi khoanh chân ngồi xuống.

Trong nội thể, chẳng ngờ quyền đầu tiên của Trần Công Minh làm Phạm Văn Long gãy mất ba cái xương sườn, may mà có Bạch Mai nhẫn tự động chữa trị nhưng với dạng vết thương trầm trọng như thế này, tốc độ hồi phục rất chậm chạp.

Mặt khác, kỳ kinh bát mạch hiện được mở rộng gấp đôi so với trước khiến Phạm Văn Long rất đỗi vui mừng, vội vận thử một vòng Đại Việt Linh Quyết, không ngờ tốc độ hấp thu và số lượng linh khí đã tăng đáng kể.

Kiểm tra kỹ lưỡng thân thể thêm một lần nữa thấy không có gì đáng ngại, Phạm Văn Long khẽ thở phào một hơi. 

Nhưng vừa tiến đến đan điền, chợt hắn nhíu mày, bởi thấy có một vật thể không biết xuất hiện từ khi nào, đang trôi nổi trong khí hải, kích thước nhỏ xíu, phải tinh ý lắm mới nhìn rõ.

Khí hải vốn là một bộ phận ở hạ đan điền, đây là một vị trí cực kỳ quan trọng, công dụng như cái bể chứa chân linh khí của người tu luyện. 

Không hiểu thứ kia là cái gì? Tại sao lại xuất hiện trong khí hải của hắn?

Phạm Văn Long vội tỉ mỉ dò xét, song mãi vẫn không có câu trả lời. Trong đầu tự nhủ có lẽ hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, dẫn đến đan điền bị rối loạn nên phát sinh dị trạng trên. Tạm thời cứ để đó, có thời gian sẽ tìm hiểu sau.

Khoảng vài canh giờ sau, nhận thấy cơ thể đã phục hồi phần nào, Phạm Văn Long đứng dậy vặn người vài cái, miệng lẩm bẩm:

- Giờ này nhất định đã kết thúc phần thi dành cho Đấu Sĩ rồi, ta cũng nên quay lại thôi.

Hắn men theo đường cũ trở về, xa xa chưa kịp lại gần, bất chợt nghe thấy một giọng nói sang sảng:

- Tên kia không ngờ sở hữu Địa linh mạch thượng phẩm, thật đáng ngưỡng mộ quá đi!

- Hai năm trước ta nghe nói có vài kẻ biến thái, sở hữu linh mạch hoàn mỹ đó!

- Không biết ta có linh mạch hoàn mỹ không nhỉ?

- Ngươi là giống vịt đực mà đòi biến thành thiên nga sao, hắc hắc…

Đúng như dự đoán, hiển nhiên phần thi dành cho Đấu Sĩ đã kết thúc, hiện tại đến thời gian kiểm tra hệ Pháp Sư. 

Vừa đi thêm được vài bước, bỗng nghe một tên thí sinh thất thanh hét lên:

- Trời ơi, Hỏa linh mạch hoàn mỹ!!!

Theo phản ứng dây chuyền, rất nhiều người khác kinh hãi thét lên. Tất cả nháo nhào hướng về phía đài cao. Phạm Văn Long vội đưa mắt quan sát, thấy bên trên đài lúc này xuất hiện một quả cầu cực lớn, đang phát ánh hào quang chói lóa, một màu đỏ rực như lửa, tỏa ra sức nóng hừng hực.

Một lát, quả cầu dần bình ổn, hào quang biến mất trở về trạng thái bình thường. Từ bên trong một gã thiếu niên bước ra, giám khảo Quang Anh nhìn gã bằng ánh mắt kinh dị, khẽ nói:

- Ngươi có Hỏa linh mạch hoàn mỹ, đặc cách vào thẳng Thánh Viện.

Dù biết trước nhưng khi nghe chính miệng vị nam trung niên kia công bố, cả biển người vẫn phải biến sắc, hâm mộ nhìn gã thiếu niên. 

Khi đánh giá tiềm lực của một Pháp Sư, quan trọng nhất chính là độ hòa hợp giữa bản thể với các nguyên tố tự nhiên. Mà việc này vốn là thiên ý, không phải cứ chăm chỉ luyện tập sẽ thành, tất cả đều phụ thuộc vào số mệnh mà thôi. 

Quan sát thêm một lát, trong lòng Phạm Văn Long đã nắm rõ việc phân loại cấp bậc linh mạch. Những người sở hữu linh mạch hoàn mỹ sẽ nhận ngay đặc cách vào thẳng Thánh Viện. Còn mấy kẻ hạ, trung, thượng phẩm và ưu việt cần phải trải qua một bài kiểm tra nữa, do Hồ Diệu Linh phụ trách, nếu vượt qua mới chính thức bước chân vào Thánh Viện.

Hạ phẩm trăm người thất bại cả trăm, trung phẩm tỉ lệ thành công cao hơn một phần, chỉ thượng phẩm, ưu việt mới có cơ hội lớn nhất.

Sau một nam thí sinh mặt mày ủ rũ bước xuống, đến lượt một thiếu nữ dự thi. 
Thiếu nữ dung mạo khá xinh đẹp làm một vài tên bên dưới hai mắt sáng rực lên, vẻ dâm tà hiện rõ. 

Người này chẳng xa lạ, chính là vị học tỉ Thanh Hằng, người có khong ít “ân oán” với Phạm Văn Long.

Thanh Hằng bước vào trong quả cầu, lập tức hào quang sáng lên, màu xanh dịu nhẹ, tươi mát. Nhưng rất nhanh, chỉ vài ba hơi thở đã tắt ngúm, bóng dáng Thanh Hằng vừa bước ra liền nghe thấy vị giảm khảo Quang Anh nói:

- Thủy linh mạch trung phẩm, mau qua bên kia kiểm tra.

Phạm Văn Long hơi bất ngờ, hóa ra nàng ta là một Pháp Sư hệ thủy, nhưng phẩm chất linh mạch hơi kém, chỉ đạt trung phẩm.

Thanh Hằng vội tiến về phía Hồ Diệu Linh không rõ trao đổi những gì, hắn đoán chắc là một bài kiểm tra trí lực. Khoảng một lát sau, bỗng thấy Thanh Hằng nhảy cẫng lên, biểu hiện vô cùng phấn khích. 

Mọi người chứng kiến hiểu ngay rằng nàng ta đã thông qua rồi. Thật quá may mắn! Cái linh mạch phẩm chất bình thường đó, ngàn người may ra mới có một người được chọn.

Phạm Văn Long thở mạnh ra một hơi, thầm nghĩ ở ngoại viện bà cô này hung hăng bá đạo như thế, chẳng biết vào nội viện có chịu an phận hay không? Giữa hai người tuy có chút khúc mắc nhưng Phạm Văn Long vốn không phải dạng lòng dạ hẹp hòi, hơn nữa Thanh Hằng cũng chính là người đầu tiên hắn quen biết tại Linh Chiểu Tinh nên trong lòng âm thầm chúc mừng nàng ta.

Thêm vài thí sinh khác ứng thi, song tất cả đêu không đạt tiêu chuẩn của Thánh Viện.

Lần này Phạm Văn Long không nấn ná nữa, hắn quyết định đi thẳng lên đài, nếu thất bại sẽ lập tức trở về tu luyện, không muốn lãng phí thời gian ở đây.

Phạm Văn Long tiến về cửa Khảm, mau chóng bước lên đài. Mọi người khẽ ồ lên, hơi dao động nhưng rất nhanh biến mất.

- Tiền bối! Phạm Văn Long xin phép dự thi!

Vị giảm khảo Quang Anh đưa mắt nhìn Phạm Văn Long, thấy bộ dáng nhếch nhác của hắn khẽ nhăn mày, phất tay nói:

- Được rồi, ngươi tiến vào quả cầu kia đi.

Ngồi trên ghế, Lê Châu trưởng lão phát hiện Phạm Văn Long lập tức ngay ngắn ngồi thẳng, mục quang lóe sáng.

Lập tức, Phạm Văn Long liền tiến vào trung tâm quả cầu.
Vừa bước vào, lập tức xuất hiện các điểm sáng to bằng ngón tay, với nhiều màu sắc khác nhau di chuyển tán loạn trong không trung. 

Bất ngờ, bỗng một điểm sáng màu đỏ đột ngột bắn thẳng vào người, Phạm Văn Long giật mình, vội vã né tránh. 

- Nhóc con đừng sợ! Những thứ đó biểu trưng cho các nguyên tố hỏa, lôi, phong, địa, mộc, hắc ám, quang minh... Một khi ngươi sở hữu linh mạch tương ứng, chúng sẽ tự động dung nhập vào cơ thể. Điểm màu đỏ vừa rồi chính là hỏa nguyên tố, đồng nghĩa với việc bản thân ngươi sở hữu hỏa linh mạch đó.

Lão Kim truyền âm giải thích giúp Phạm Văn Long bừng tỉnh, liền thả lỏng tâm thần tùy ý để mấy điểm sáng kia di chuyển.

Bên ngoài, Lê Châu trưởng lão nghi hoặc biểu hiện, không rõ đang suy tính gì trong đầu.

Qua một khoảng thời gian, rốt cuộc lão không nhịn được nữa, đứng bật dậy chầm chậm bước về phía quả cầu trung tâm.

Đám người bên dưới ngơ ngác nhìn lên, bình thường chỉ cần có người bước vào kiểm tra, ngay lập tức sẽ hiện lên kết quả, vậy mà tên kia ở trong đó mười mấy nhịp thở rồi, vẫn chưa phát sinh dị tượng gì. 

Còn có một khả năng khác, tên Phạm Văn Long đó không hề sở hữu bất kỳ một loại linh mạch nào.

Một tên nhịn không được, nhổ một bãi nước bọt nói:

- Mẹ kiếp, đúng là một tên phế vật! 

Ở một nơi, Trần Công Minh nhếch mép cười khẩy, cho rằng bản thân đã quá lo xa. Tên nhóc kia thực lực xếp trong hàng ngũ đồng giai cảnh giới rõ ràng vượt trội, nhưng so với hắn thì chỉ như con kiến hôi mà thôi. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu mũi, tỏ vẻ khinh thường, xoay lưng định bước đi.

Nhưng đùng một cái, dị biến nổi lên.

Quả cầu đang yên tĩnh bất ngờ quay cuồng gào rít, một luồng linh lực bá đạo màu đỏ từ bên trong phóng ra, nhanh chóng bao phủ lớp vỏ bên ngoài, hào quang lấp lánh.

Mọi người chấn kinh, chăm chú nhìn quả cầu đỏ rực trên đài, dù khoảng cách khá xa nhưng vẫn cảm nhận được sức nóng vô cùng khủng bố từ nó tỏa ra.

Hỏa linh mạch hoàn mỹ?

Người nào người nấy tròng mắt như muốn rớt cả ra, cổ họng khô khốc, đắng nghét. Chẳng lẽ tên thiếu niên rất đỗi bình phàm kia may mắn sở hữu linh mạch hoàn mỹ?

Nhưng chưa để họ kịp kinh thán, thêm một dao động cường đại từ bên trong quả cầu truyền ra, lập tức xuất hiện thêm một luồng linh lực nữa, màu xanh tươi mát, mạnh mẽ đối kháng với hỏa linh lực. 

Hai nguồn linh lực giống như hai kẻ thù không đội trời chung, vừa thấy nhau liền ào ào lao tới cắn xét, thôn phệ đối phương. Đặc biệt cả hai đều ngang tài ngang sức, không hề thua thiệt nhau.

Thủy linh mạch hoàn mỹ?

Vẫn chưa dừng lại, tiếp đến, một luồng kình phong cực mạnh nổi lên, cấp tốc bành trướng, rồi nhảy bổ vào tham gia trận chiến, khóa chặt hai nguồn linh lực kia lại. Nhưng chỉ một lát, không ngờ bị đánh bật ra xa khiến đám thí sinh đứng trên đài lãnh đủ, kình phong quét đến đâu người nào người nấy nghiêng ngả, ngã lăn ra mặt đất. 

Những ngọn tinh kỳ cắm xung quanh mép đài bị chấn gãy, bay tứ tung vào khoảng không.

Thiên địa quay cuồng, vạn người biến sắc!!

Không có khả năng!!!

Chẳng lẽ…?

Còn có thêm Phong linh mạch hoàn mỹ?

Chương 14: Kinh sợ

Yên ắng!!!

Chết chóc!!!

Một không khí nặng nề bao trùm lên hết thảy.

Trong tâm trí mỗi người chỉ diễn tả đơn giản duy nhất một từ: Loạn!!!

Không còn ai đủ tỉnh táo để nhận biết chuyện gì nữa, đầu óc quay cuồng, loạn mất rồi! 

Khác với đám thí sinh đang kinh hoàng bên dưới, vị giám khảo Quang Anh phóng ra linh lực hùng hồn tạo thành một vòng quang tráo bảo vệ toàn thân, lão mở to hai mắt quan sát, nhận thấy luồng kình phong kia tuy bá đạo nhưng yếu thế hơn nhiều so với hai nguồn Hỏa và Thủy linh lực.

Không gian ba động dữ dội, tất cả linh khí xung quanh đều bị hút về phía quả cầu trung tâm với tốc độ không thể tưởng tượng. 

Bên kia, Lê Châu trưởng lão không che giấu được vẻ ngạc nhiên, miệng lẩm bẩm:

- Không ngờ hắn còn sở hữu Hỏa linh mạch và Phong linh mạch nữa. Thủy Hỏa vốn tương sinh tương khắc, nên mới có dị tượng này. Mấy lão quái vật kia mà biết chắc sẽ không để cho ta được yên rồi. Hả, cái gì?... Chẳng lẽ là...??

Bên trong quả cầu, không gian lại vô cùng yên tĩnh. Phạm Văn Long không hề biết mình đã trở thành tâm điểm chú ý của hàng vạn con người. Vốn ban đầu chỉ có Hỏa nguyên tố cảm ứng dung nhập vào cơ thể, chẳng hiểu sau đó thế nào, đến lượt Thủy và Phong nguyên tố cũng lao đến. Cuối cùng, một điểm sáng yếu ớt màu nâu xám cũng vọt tới.

Phạm Văn Long chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, cứ ngây người mặc cho bọn chúng muốn làm gì thì làm. 

Lão Kim kiến thức phong phú, sợ hãi kinh hô:

- Ta không nhìn nhầm chứ?

- Có chuyện gì vậy lão Kim?

Nghe thanh âm lão Kim có phần hoảng hốt, Phạm Văn Long vội truyền âm hỏi. 

Mất một lúc để trấn tĩnh, lão Kim mới lên tiếng:

- Nhóc con, ngươi có biết ngươi đang sở hữu bốn loại linh mạch không? Trong đó Hỏa, Thủy linh mạch đều hoàn mỹ, Phong linh mạch thượng phẩm và Địa linh mạch hạ phẩm.

- Bốn linh mạch, hai hoàn mỹ?

Phạm Văn Long ngây ngốc, không dám tin vào tai mình.

- Thực ra việc một người sở hữu nhiều loại linh mạch không phải hiếm, đặc biệt là ở các hành tinh có mật độ linh khí cao, tỉ lệ xuất hiện càng nhiều. Người hiện sở hữu số lượng linh mạch nhiều nhất là một trong 18 vị Đại Đế - Hải Dương Đại Đế. Nhưng ngươi sinh trưởng tại Địa Cầu, vốn linh khí cực yếu mỏng vậy mà có thể lòi ra đến bốn loại linh mạch, thật khiến ta sợ hãi!

Ngừng lại một chút lão nói tiếp:

- Ngay ở Linh Chiểu Tinh này, cũng không dễ dàng sinh ra người có bốn loại linh mạch đâu. Hắc hắc… Tuy nhiên sở hữu nhiều linh mạch chưa hẳn đã tốt, có một nhược điểm đó là thời gian tu luyện sẽ kéo dài hơn kẻ khác rất nhiều và khó khăn gấp bội.

Nghe lão Kim giải thích một hồi, Phạm Văn Long hiểu ra, trong lòng vui mừng khôn xiết liền hét lên một tiếng thật lớn! Điều đó đồng nghĩa với việc hắn có thể trở thành một Pháp Sư. Hơn nữa linh mạch hoàn mỹ, chẳng phải là được đặc cách vào thẳng nội viện sao?

Phạm Văn Long vốn không đặt nhiều hi vọng vào việc kiểm tra may rủi này, không ngờ có kết quả nằm ngoài ngoài mong đợi. Tất nhiên hiện tại hắn đã nắm chắc một suất vào nội viện, thành ra tâm trạng cực kỳ thỏa mái.

Một lát sau, động tĩnh bên ngoài quả cầu dần dần yếu đi rồi tắt ngúm, nhanh chóng biến mất như chưa từng phát sinh chuyện gì.

Cánh cửa he hé mở, Phạm Văn Long đưa tay đẩy sang một bên, bình tĩnh bước ra ngoài. 

Bỗng hắn cảm thấy có gì đó không đúng. Tại sao lại im ắng thế này? Không còn nghe thấy âm thanh cười nói, ồn ào huyên náo trước đó?

Đảo vội mắt xuống dưới, Phạm Văn Long nhảy dựng lên, hàng vạn ánh mắt đang hướng về một mục tiêu duy nhất, chính là hắn. 

Hắn nhận thấy có đủ cung bậc cảm xúc trong từng ánh mắt ấy!!!Tình huống kỳ quặc đó may mắn đước vị giám khảo Quanh Anh phá giải:

- Hỏa linh mạch hoàn mỹ, Thủy linh mạch hoàn mỹ, Phong linh mạch thượng phẩm, ngươi được đặc cách vào thẳng Thánh Viện.

Thanh âm của lão có phần run rẩy, không còn tự nhiên như trước nữa. Hai linh mạch hoàn mỹ, đủ khiến các thế lực lớn bé trên Linh Chiểu Tinh điên cuồng chiêu mộ.

Phạm Văn Long vốn sở hữu bốn linh mạch, nhưng Địa linh mạch chỉ là hạ phẩm nên hoàn toàn lép vế trước ba linh mạch kia, do đó Quanh Anh nhất thời không thể nhận ra.

Phạm Văn Long vốn đã biết trước kết quả nên thần sắc như thường, chắp tay đáp lại rồi lặng lẽ bước xuống đài. 

Đám đông vội vàng tản ra, nhường cho hắn lối đi.

Hai linh mạch hoàn mỹ, một linh mạch thượng phẩm!

Không ai dám coi thường tên Nhân vực cấp 6 này nữa, chẳng thể nghi ngờ tiềm năng phát triển của hắn trong tương lai. Một vài kẻ mặt dày, mon men lại gần Phạm Văn Long chào hỏi, muốn nhân cơ hội giao hảo với hắn.

Phạm Văn Long sắc mặt bình thản, khẽ ôm quyền đáp lễ rồi mau chóng bỏ đi.

Sau đó, cuộc thi vẫn tiếp diễn, nhưng chấn động mà Phạm Văn Long gây ra đã để lại trong lòng mỗi người ấn tượng sâu sắc, khó phai mờ.

Đến hoàng hôn, cuối cùng cũng kết thúc. Kết quả chung cuộc có tổng số 215 thí sinh vượt qua, chính thức tiến vào tu tập trong nội viện. Trong đó 126 người hệ Đấu Sĩ, 89 người hệ Pháp Sư. 

Kế đến, giảm khảo Quang Anh nghiêm nghị nói:

- Những người không thuộc ngoại viện lâp tức rời khỏi Thánh Viện. Mọi người cũng đừng quá thất vọng, dù không vào được Thánh Viện nhưng vẫn còn cơ hội ở các môn phái, bang hội khác trên An Ký Tây đại lục. Tư chất của các ngươi không tệ, nhất định sẽ được bọn họ hoan nghênh. Ở đây có danh sách những thí sinh đủ tư cách ở lại ngoại viện. 

Hóa ra còn có cơ hội ở lại ngoại viện. Tuy chỉ là lớp da lông nhưng dẫu sao điều kiện không tệ nên hầu như bọn họ đều sẵn sàng đồng ý.

Mỹ phụ Hồ Diệu Linh đứng bên cạnh khẽ cất giọng nhẹ nhàng nói:

- 215 học viên vượt qua kì thi có hai ngày thu xếp chuẩn bị. Sau đó tập trung tiến nhập vào nội viện.
***

Nhìn đám thí sinh lục đục ra về, Hồ Diệu Linh quay sang bàn luận với Quang Anh. Chất lượng thí sinh năm nay khiến hai người đều rất hài lòng. Trong số đó hiện lên một vài cái tên nổi bật:

Dương Hoàng Yến – 17 tuổi, trung giai Linh cấp.

Trịnh Hoàng Phúc – 18 tuổi, hạ giai Linh cấp.

Trần Công Minh – 18 tuổi, Nhân vực cấp 15.

Phạm Văn Long – 18 tuổi, Hỏa – Thủy linh mạch hoàn mỹ, Phong linh mạch thượng phẩm.

Nguyễn Cao Kỳ - 16 tuổi, Hỏa linh mạch hoàn mỹ.

Đây mới chỉ là một khu ngoại viện, còn bảy nơi khác nữa, không biết có bao nhiêu thí sinh ưu tú?

Lê Châu trưởng lão xem chừng có nét kích động, không quan tâm đến hai người, trực tiếp lăng không bay đi.

Đợi đến lúc lão biến mất, Quang Anh mới thở hắt ra, quay sang nói:

- Xem ra Thánh Viện đã nhìn thấy tiềm lực của Phạm Văn Long nên mới quyết định cho hắn tham gia. 

Hồ Diệu Linh không cho là đúng, liền phản bác:

- Cũng không hẳn! Với loại quái thai như hắn thì nhất định được đặc cách vào thẳng nội viện, làm gì cần đến kỳ thi này? Có lẽ các vị trưởng lão cũng không nắm chắc nên mới đưa ra quyết sách như vậy. Hơn nữa người này lai lịch bất minh, tuyệt đối không đơn giản.

- Chuyện này không phải đến lượt chúng ta quản! Thôi mau sắp xếp rồi trở về, ta còn một lò đơn đang luyện chưa xong.

Quang Anh phất tay, không muốn tìm hiểu quá sâu. Những chuyện thế này tốt nhất không nên bàn tán nhiều vẫn hơn. Thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện. Nào ai muốn rước nợ vào thân?

***

Dòng người lũ lượt kéo nhau về, trong số đó có người hưng phấn, có kẻ não nề, thất vọng.

Tách khỏi đoàn người, Phạm Văn Long phóng như bay về khu vực nhà ở. Hắn muốn tranh thủ hai ngày kế tiếp điều trị dứt điểm thương thế trong cơ thể. Với cái vật thể đang nằm trong khí hải cũng khiến hắn hơi lo lắng.

Sau khi ăn uống qua loa, hắn liền lập tức tiến vào trạng thái tu luyện.

Trước đó, khóe miệng khẽ nhếch lên:

- Trần Công Minh! Hẹn gặp lại ngươi trong nội viện.

Chìm đắm trong tu luyện một mạch đến rạng sáng hôm sau, Phạm Văn Long mới mở mắt, hai mũi thở mạnh ra hai luồng trọc khí.

Qua một đêm, thương thế trên người hiện không còn nghiêm trọng, cơ bản đã hồi phục, chỉ còn vị trí trước ngực vẫn chưa hoàn toàn lạnh lặn, cần phải điều dưỡng vài ba ngày nữa.

Phạm Văn Long tâm thần vừa động lập tức tiến vào đan điền. Ngay trong khí hải, vật thể nhỏ xíu kia vẫn trôi nổi giữa biển linh khí. Quan sát một lúc lâu vẫn không thấy động tĩnh, hắn chẳng buồn để ý nữa, đứng dậy rảo bước ra bên ngoài.

Cửa phòng vừa mở, từng tia nắng ấm áp chiếu rọi thẳng lên khuôn mặt anh tuấn của hắn.

Phạm Văn Long hít một hơi thật sâu, căng đầy lồng ngực, không khí buổi sớm mai làm hắn cảm giác vô cùng thư thái, dễ chịu.

Chương 15: Thăng Long thành

Đặt chân Linh Chiểu Tinh đến nay đã gần một năm. Ngoại trừ những tháng ngày hôn mê, thời gian còn lại đều vùi đầu vào tu luyện nên chưa có dịp thăm thú, tìm hiểu nơi đây. 

Hôm nay, Phạm Văn Long muốn đi ra ngoài du ngoạn một chuyến. Vốn dĩ hắn muốn dành hai ngày này để tu luyện, nhưng xem ra cũng không thể quá gấp gáp được.

Bản thân càng không thể cứ ngu ngơ dựa dẫm vào lão Kim mãi. Thân phận thực sự lại không thể để người khác phát hiện, nên chí ít cũng cần có chút hiểu biết khái quát về An Ký Tây đại lục.

Đầu tiên, Phạm Văn Long cân nhắc nên tìm ai đó dò hỏi tin tức rồi mới quyết định sau. Lát sau, hắn di chuyển về một hướng, dừng chân trước cửa một căn phòng.

Một lát, cánh cửa phòng bật mở, một thiếu niên thân hình mảnh khảnh dáng vẻ hơi gầy xuất hiện. 

Người này là Đức Hùng, lần trước có giúp đỡ Phạm Văn Long trong vụ việc của Lê Quốc Trung. Phạm Văn Long thấy người này tính tình rất cởi mở, có phần phóng túng nên sau này thỉnh thoảng có đi lại với hắn. Cảnh giới tu luyện của Đức Hùng đã đạt đến Nhân vực cấp mười, nhưng mỗi lần gặp gỡ đều vui vẻ bắt chuyện với Phạm Văn Long, không vì cảnh giới thấp kém mà khinh thường. Điều đó khiến Phạm Văn Long sinh ra không ít hảo cảm. 

Nhìn thấy Phạm Văn Long, Đức Hùng liền tươi cười nói:

- Ồ, hóa ra là ngươi đó à?

Phạm Văn Long ngó thấy trên bàn có vài bộ quần áo xếp gọn gàng, bên cạnh còn có một tay nải, liền hỏi:

- Ngươi định đi đâu à?

Đức Hùng cười cười đáp:

- Con mẹ nó chứ! Không ngờ ta lại xui xẻo vào được nội viện. Thế nên tranh thủ hai ngày về thăm nhà một chuyến, he he.

Hắn buông một câu chửi thề xong, nhìn Phạm Văn Long nói tiếp:

- Mà không ngờ ngươi lại sở hữu đến ba linh mạch, hai hoàn mỹ, một thượng phẩm đó nha. Hôm qua ta có chứng kiến, đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn kinh hãi. Ta chỉ có Hỏa linh mạch thượng phẩm, vất vả bon chen mới vào nổi nội viện, không giống như tên biến thái nhà ngươi.

Tên này đúng kiểu nghĩ gì nói nấy. Hôm qua chắc trong khi Phạm Văn Long ra ngoài chữa thương thì Đức Hùng đã thi trước rồi nên không rõ phần thi của hắn. Phạm Văn Long cười bảo:

- Cũng chỉ may mắn thôi!

- Con bà nó, ta chỉ cần may mắn bằng nửa ngươi có phải tốt không? Ông trời ơi!!! Sao lại bất công như vậy chứ?

Nói xong Đức Hùng đưa tay lên đấm ngực thùm thụp, bộ dạng cực kỳ thống thiết.

Phạm Văn Long đã quen với kiểu cách nói chuyện của hắn nên lắc đầu cười khổ. 

Kéo Phạm Văn Long ngồi lên ghế, Đức Hùng nham nhở hỏi:

- Hôm nay rồng đến nhà tôm, thật quá hân hạnh rồi! Thiên tài, có chuyện gì cần ta giúp sao?

Phạm Văn Long hơi đỏ mặt, vội xua tay đáp:

- Ngươi đừng chọc ghẹo ta như vậy nữa chứ!

Chứng kiến bộ dáng ngượng ngùng của Phạm Văn Long, Đức Hùng phá lên cười, rồi dần nghiêm túc trở lại.

Lúc bấy giờ, Phạm Văn Long mới cất tiếng:

- Cũng không có chuyện gì quan trọng, chẳng là ta muốn ra bên ngoài một chuyến, nhưng không rõ phải làm như thế nào.

Về đường xá quả thực Phạm Văn Long mù tịt, nếu cứ cắm đầu cắm cổ mà đi chẳng biết đến khi nào mới ra khỏi ngoại viện.

- Ha hả, vậy ngươi tìm ta là đúng người rồi đó. Gần đây có một nơi tên là Thăng Long Thành. Nhà ta cũng ở trong đó. Nếu ngươi không chê thì ta sẽ đưa ngươi đi một chuyến, đằng nào ta cũng đang chuẩn bị trở về.

Nghe thấy việc của Phạm Văn Long đơn giản như vậy, Đức Hùng không thèm suy nghĩ đáp ngay. Hơn nữa, hắn cũng muốn nhân dịp này giao hảo với Phạm Văn Long, sau này vào nội viện ít nhiều có thể chiếu cố đến nhau. Phạm Văn Long nhìn bộ dáng cười cợt của Đức Hùng nghĩ bụng: “Người này tâm địa không xấu, tuy tính tình hơi thô lỗ một chút nhưng rất hợp với mình.”

Nghĩ vậy Phạm Văn Long liền gật đầu nói:

- Vậy phải làm phiền đến ngươi rồi!

Đức Hùng mừng rỡ cười nói:

- Haha, có thế chứ! Ngươi đợi ta thu dọn chút sẽ xong ngay.Khoảng một lúc sau, đã thấy cả hai sóng vai nhau bước ra ngoài. Hai người đi vòng vèo qua mấy con đường. Phạm Văn Long thầm than thở, nếu tự mình mò mẫm chắc vài ngày vẫn còn lang thang trong phạm vi ngoại viện.

Trên đường, bắt gặp khá nhiều người tay xách nách mang, bộ dáng ủ rũ, hẳn là các học viên xui xẻo, cảm thấy vô phương vào nội viện nên quyết định trở ra. Dù sao, trong ngoại viện vẫn có những quy định khiến người ta cảm giác gò bó bản thân.

Nửa canh giờ sau, trước mắt hai người hiện lên một cánh cổng màu xanh, ngăn cách ngoại viện với thế tục.

Vừa đến gần, chợt xuất hiện một đội quân hộ vệ quân, nhân số ước chừng hai mươi, áo giáp chỉnh tề, một tên đứng đầu hàng nghiêm mặt quát:

- Các ngươi muốn đi đâu?

Trong khi Phạm Văn Long còn ngu ngơ không hiểu, Đức Hùng đã bước tới, móc trong người ra một khối lệnh bài màu xanh nhạt, to bằng khoảng bàn tay.

- Ta là học viên chuẩn bị vào nội viện. Đây là thẻ bài của ta.

Tên kia hơi ngạc nhiên, vội cầm lên xem, lật qua lật lại vài cái, thấy không có vấn đề liền trả lại, định phất tay cho đi, bỗng nhìn thấy phía sau còn một người nữa liền quát:

- Thẻ bài của ngươi đâu?

- Con bà nhà ngươi! Nói nhẹ nhàng không được hay sao mà cứ phải quát tháo ầm ĩ lên thế hả?

Đức Hùng thấy tên kia thái độ hống hách, bực quá nhảy dựng lên chỉ tay thẳng mặt hắn mà chửi. Tên đội trưởng hộ vệ sợ hãi vội câm như hến, ngậm bồ hòn làm ngọt. Dù sao Đức Hùng cũng sắp vào Thánh Viện, xét về địa vị cao hơn bọn chúng, nếu khiến đối phương thù ghét thì cuộc sống sau này khổ rồi.

Phạm Văn Long kéo tay Đức Hùng lại, bình tĩnh nói:

- Thẻ bài ta không có!

Tên đội trưởng kia nghe vậy, liếc nhìn sắc mặt Đức Hùng, rồi quay qua nhìn Phạm Văn Long. Bất chợt, hắn kinh hô:

- Ngươi là Phạm Văn Long???

Phạm Văn Long thấy biểu hiện khác lạ của đối phương, ngạc nhiên hỏi:

- Đúng vậy, ngươi biết ta sao?

Một đoàn hộ vệ mấy mươi người nghe thấy cái tên Phạm Văn Long bỗng nhộn nhạo, sôi sục. Hôm qua Thánh Viện chiêu sinh, tin tức truyền ra sau đó ai ai mà không rõ.

Đáng nhớ nhất vẫn là những cái tên nổi bật, được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Mà Phạm Văn Long chính nằm trong số ấy, nghe nói tên thiếu niên này tuy mới ở Nhân vực cấp 6 nhưng lại sở hữu Hỏa, Thủy linh mạch hoàn mỹ, Phong linh mạch thượng phẩm, được Thánh Viện đặc cách tuyển thẳng vào trong nội viện. Hình dáng của mỗi người cũng được miêu tả rõ ràng, bởi vậy chỉ mới nhìn qua tên đội trưởng liền nhận ra ngay.
Nhận thấy đều là những nhân vật không dễ trêu chọc, tên đội trưởng vội xun xoe nói:

- Được rồi! Hai vị xin mời! Các ngươi còn không mau mau mở cổng ra cho ta.

Phạm Văn Long vui vẻ ôm quyền đáp lại, rồi mau chóng cùng Đức Hùng tiến ra ngoài.

Đi vài bước Đức Hùng quay sang gằn giọng nói:

- Mấy kẻ này chỉ giỏi ức hiếp người yếu, nếu để ta gặp lại lần sau nhất định phải nhiệt tình giáo huấn chúng một phen.

Phạm Văn Long gật đầu, vừa định lên tiếng bỗng nghe thấy có tiếng ai đó gọi:

- Cậu chủ! Tôi ở đây!!!

Phía xa xa, đứng trước một cỗ xe ngựa là một nam trung niên, đang vẫy tay về phía hai người.

Nhìn thấy người đó, Đức Hùng mừng rỡ nói:

- Kia là người nhà của ta, chúng ta mau qua bên đó.

Nói đoạn hắn nắm tay, kéo Phạm Văn Long chạy như bay về phía đối phương. Đến nơi, hắn ôm chầm lấy vị nam tử trung niên kia nói:

- Chú Hưng Chiến! Đã lâu rồi không gặp.

Người kia vỗ vai hắn, ôn hòa nói.

- Ha ha, hôm qua nghe ngươi truyền tin về, lão gia vui mừng cả đêm không ngủ được, mới sáng sớm đã sai người chuẩn bị xe ngựa bảo ta đến đón ngươi.

Đức Hùng chỉ tay về phía Phạm Văn Long giới thiệu:

- Giới thiệu với chú, đây là Phạm Văn Long, bạn của cháu. Cậu ấy sẽ đi cùng cháu trở về, sẵn dịp du ngoạn Thăng Long thành luôn.

Đoạn hắn chỉ tay nói tiếp:

- Còn đây là chú Hưng Chiến, quản gia của nhà ta.

Khẽ phóng cảm ứng không ngờ đối phương cũng là tu luyện giả, không nhìn rõ cảnh giới cao thấp ra sao, Phạm Văn Long vội thi lễ đáp:

- Con xin chào chú!!!

Hưng Chiến khẽ nhìn qua hai đứa nhỏ, vui vẻ bảo:

- Hai đứa mau lên xe đi, chúng ta trở về nhà.

Bánh xe chầm chậm chuyển động, đưa ba người tiến về hướng Thăng Long thành.

Ngồi trên xe, Phạm Văn Long rất ngạc nhiên vì con ngựa đằng trước giữa trán có trồi lên một chiếc sừng, phía sau đuôi cụt ngủn, nhìn khá buồn cười. Nhịn không được hắn liền dò hỏi, Đức Hùng cho biết đây không phải giống ngựa bình thường, mà là kết quả lai tạo giữa ngựa nuôi và một loại linh thú khác nên mới sinh ra hình dáng kỳ lạ này.

Linh thú!!!

Lần đầu tiên Phạm Văn Long nghe đến danh từ này nên khá tò mò, tuy nhiên không dám tùy tiện lên tiếng.

Giống ngựa này có cái tên rất kêu: Thiên Lý Mã, tốc độ chạy nhanh như gió, ngày có thể đi ngàn dặm. Tại An Ký Tây đại lục, Thiên Lý Mã có giá cực kỳ đắt đỏ và quý hiếm, không phải có tiền đã mua nổi.

Đi mãi, bỗng trước mắt Phạm Văn Long thấp thoáng hiện lên một bức trường thành cao ngập trong mây, chiều dài không thấy đâu là điểm cuối.

- Ha ha, cuối cùng cũng về đến Thanh Long Thành!!!

Tiếng Đức Hùng sang sảng vang lên khiến Phạm Văn Long rùng mình, kinh thán trước quy mô khổng lồ của Thăng Long Thành!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau