ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Xuyên vân thần tiển

Bắc Hải Vũ nhìn chằm chằm vào cây trâm, sau đó thở dài một hơi, im lặng không nói tiếng nào.

Bỗng một người áo đen đứng phía sau lên tiếng hỏi: "Bang chủ, vật kia có phải là của Du cô nương?”

Bắc Hải Vũ gật đầu đáp: "Đúng vậy."

Người áo đen lại hỏi: "Chẳng lẽ Du cô nương vừa rồi ở trong chiếc xe ngựa này?”

Bắc Hải Vũ cười khổ nói: "Hẳn là đúng như vậy, đáng tiếc ta vừa rồi lại không có phát hiện ra bên trong xe có dấu người”

Người áo đen nói: "Có lẽ lúc chúng ta đuổi theo thì bọn chúng đã mang Du cô nương chạy đi rồi”

Bắc Hải Vũ đáp: "Có lẽ như thế”

Người áo đen lại hỏi: "Bây giờ chúng ta làm sao đây?"

Bắc Hải Vũ thở dài, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nói: "Trời cũng đã gần sáng, bọn chúng mang theo một người chạy trốn có lẽ là chạy không nhanh, Tôn trưởng lão, ông và Đoạn trưởng lão đi về hướng bắc truy tìm, Lý trưởng lão và Đái trưởng lão thì đi theo hướng nam, nếu đi khoảng hai mươi dặm mà không thấy chúng thì đừng nên truy tìm nữa, hãy lập tức quay về. Trình trưởng lão, Thường trưởng lão, hai người hãy nhanh chóng trở vào nội thành truy tìm đi, ta sẽ ở trong chiếc xe ngựa này chờ tin tức”

Sáu người áo đen đồng thời lên tiếng: "Vâng", sau đó lập tức tản ra, chia nhau biến mất trong màn đêm.

Bắc Hải Vũ suy nghĩ một chút rồi chậm rãi bước vào trong xe nằm xuống.

Thùng xe rất rộng, tuy nhiên lại tràn ngập mùi thuốc, đóng cửa xe lại thì có cảm giác chính bản thân giống như là một người đã mang bệnh nhiều năm, Bắc Hải Vũ bỗng cảm thấy toàn thân uể oải, một cơn buồn ngủ kéo tới, hắn đột nhiên nhắm lại đôi mắt.

Sắc trời đã dần sáng, mặt trời đỏ tròn chậm rãi từ phía chân trời trồi lên, chiếu ánh sáng màu vàng của chúng xuống những đồi cát màu trắng.

Con ngựa kéo chiếc xe lững thững đi trên đường, ánh mặt trời buổi sớm chiếu vào con ngựa và cũng chiếu thùng xe.

Cửa xe không một tiếng động đột nhiên mở ra, một người đàn ông vóc người nhỏ gầy, sắc mặt vàng bệch, tuy nhiên hai mắt lại lấp lóe tinh quang, ánh mắt của hắn lộ ra vẻ xảo trá và miệng chậm rãi nở nụ cười, thân hình nhẹ nhàng phóng vào xe, giống như một mảnh lá rụng rơi xuống mặt đất vậy, sau đó hắn đóng cửa xe lại. Bắc Hải Vũ đang nằm nghiêng ngủ say, người đàn ông nở nụ cười, trong tay đột nhiên xuất hiện một con dao sắc bén, tay cầm dao chậm rãi giơ lên rồi nhằm vào ngực của Bắc Hải Vũ đâm xuống.

Bắc Hải Vũ vẫn ngủ say, con dao đã đến trước ngực, mắt thấy lưỡi dao sẽ cắm vào ngực Bắc Hải Vũ thì ngừơi đàn ông bỗng nhiên lặng người, cổ tay cầm dao của hắn đã bị tay của Bắc Hải Vũ chụp lấy. Người đán ông kinh hãi, tay trái vội xuất ra, ngón trỏ và ngón giữa như lưỡi câu nhắm hai mắt của Bắc Hải Vũ phóng tới, song chỉ vừa mới đi đựơc một nửa thì Bắc Hải Vũ đang nhắm mắt đột nhiên ra tay, một ngón tay điểm vào huyệt Cự Khuyết ở ngực của người đàn ông, hắn còn chưa kịp phản ứng đã ngồi chết trân nơi đó.

Xe ngựa vẫn lặng lẽ đi trên đường, cửa xe đã đóng, hai bên cửa sổ rèm cũng đã buông xuống.

Mặt trời đã từ từ lên cao, hai bên đường xuất hiện nhiều bụi xương rồng, cát vàng thỉnh thỏang theo gió bay bay.

Bắc Hải Vũ thoải mái nằm trong xe duỗi thẳng hai chân, chậm rãi ngáp dài một cái, nhìn người đàn ông trong xe, cười nói: "Ta thật sự thấy rất kỳ lạ, trong này rộng rãi như thế, nằm rất thỏai mái nhưng tại sao ngươi lại cứ cố chọn chỗ chật hẹp mà ngồi vậy?”

Ánh mắt của người đàn ông lộ ra vẻ vừa oán giận vừa sợ hãi, ngậm miệng không trả lời.

Bắc Hải Vũ nói tiếp: "Sở thích của ngươi thật kỳ lạ, chẳng lẽ ngươi nghĩ nơi đó thoải mái hơn nhiều sao?”

Ngừơi đàn ông đột nhiên nói: "Không sai, ta thích thế, xe của ta, ta muốn ngồi nằm thế nào mà chả đựơc”

Bắc Hải Vũ nói: "Xe của ngươi à? Ngươi có hỏi qua xem nó trả lời có phải hay không?”

Người đàn ông cả giận nói: "Ngươi ……"

Bắc Hải Vũ cười cười, hỏi: "Ngươi không phục?"

Người đàn ông cắn răng, một hồi lâu sau mới lạnh lùng hừ một tiếng.

Bắc Hải Vũ khẽ thở dài, nói: "Ngươi có phải không nghĩ ra tại sao ta không bị trúng mê hồn hương, phải không?”

Người đàn ông nhìn chằm chằm Bắc Hải Vũ, im lặng không nói.

Bắc Hải Vũ mỉm cười nói: "Thật ra khi vừa mở cửa xe thì ta đã ngửi được mùi thuốc nồng nặc cho nên ta mới lưu tâm. Nếu là người bình thường thì nhất định sẽ tưởng rằng là mùi thuốc của người bệnh ở trong xe dùng, nhưng nếu ta mà bị cái chiêu đơn giản của ngươi hạ gục thì bản thân ta đây đã sớm chết không biết bao nhiêu lần nữa, đâu tới phiên ngươi ra tay, ngươi nói có đúng không, Bệnh Nhị Lang?"

Người đàn ông giật mình trừng to cặp mắt, đột nhiên lạnh lùng cười, nói: "Thì ra ngươi đã sớm nhận ra ta”

Bắc Hải Vũ cười cười nói: "Ta cũng vừa mới đoán được thôi"

Sắc mặt của Bệnh Nhị Lang hơi thay đổi, cả người vô lực ngồi dựa vào vách thùng xe, ánh mắt tóat ra vẻ sợ hãi.

Bắc Hải Vũ mỉm cười nói: "Ta vừa rồi nói nhiều lời với ngươi như vậy, ngươi cũng nên nói lại cho ta một chút gì đi chứ, phải không?”

Bệnh Nhị Lang nói: "Ta …… ta không biết gì cả”

Ánh mặt trời chiếu qua khe cửa sổ rọi vào trong thùng xe, Bắc Hải Vũ ngáp dài một cái rồi chậm rãi cầm cây dao sắc bén từ bên cạnh lên, lẩm bẩm nói: "Không biết cây dao này có sắc bén hay không? Để ta thử một chút coi thế nào?”

Cả người Bệnh Nhị Lang đột nhiên chảy đầy mồ hôi, yết hầu giật giật, miễn cưỡng cười nói: "Không cần thử, chỉ nhìn thì biết nó …… nó rất sắc bén rồi”
Bắc Hải Vũ lắc đầu, nói: "Vậy không được, dao sắc bén hay không thì không phải dùng miệng để nói mà là phải dùng thử qua mới biết đựơc, đây là kinh nghiệm nhiều năm của ta, vấn đề này ngươi nhất định phải nhớ kỹ đó."

Bệnh Nhị Lang đưa tay quệt mồ hôi trên trán, sắc mặt càng thêm vàng, hỏi: "Ngươi muốn dùng vật gì thử đao vậy?”

Bắc Hải Vũ cười cười nói: "Ta xem cây dao này không phải dùng để giết heo đâu, cũng không phải dao mổ trâu, lại càng không phải giết gà, đây hình như là dùng để giết người thì phải, dao giết người thì đương nhiên cần phải tìm người thử chứ, ngươi nói lời ta có hợp lý không?”

Bệnh Nhị Lang nói lắp bắp: "Ngươi …… ngươi ……"

Bắc Hải Vũ mỉm cười nóio: "Có phải ngươi muốn hỏi ta dùng người nào để thử dao không? Kỳ thật vấn đế này ngươi không cần hỏi cũng biết, nơi này chỉ có ta với ngươi, ta đương nhiên sẽ không ngu ngốc dùng nó cho mình rồi, vậy ngươi nói đi ta sẽ dùng nó cho ai đây?”

Bệnh Nhị Lang cắn răng, đột nhiên nói lớn: "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Nói đi"

Bắc Hải Vũ mỉm cười nói: "Ngươi là một người thông minh, đương nhiên biết ta đang muốn hỏi gì, phải không?"

Bệnh Nhị Lang lớn tiếng hét: "Ta không biết"

Bắc Hải Vũ nhíu mày, thở dài rồi nói: "Ngươi không biết? Xem ra trước tiên ta nên thử đao một chút rồi hãy nói sau”

Bệnh Nhị Lang sợ hãi, nói: "Ta đã nói rồi, ta không biết ……", hắn nói còn chưa xong thì có một tiếng “rắc” vang lên, một mũi tên đột nhiên xuyên qua vách thùng xe kiên cố cắm vào huyệt Thái Dương bên trái của Bệnh Nhị Lang rồi xuyên qua tới bên phải, gương mặt Bệnh Nhị Lang cứng đơ, miệng vẫn mở nhưng mắt đã lồi ra.

Bắc Hải Vũ chấn động, đột nhiên vun tay đẩy cửa xe ra rồi cả người phóng ra ngoài, quan sát thì thấy vách thùng xe có một cái lỗ to, tiếp đó Bắc Hải Vũ vội nhảy lên cao khỏang năm trượng thì nhìn thấy phía xa xa về hướng bắc có một người mặc đồ trắng đang ngồi trên lưng một con ngựa, tay đang giương cung lên, lắp tên vào và bắn, mười hai mũi tên mang theo tiếng xé gió hướng Bắc Hải Vũ đang lơ lửng trên không bay tới, chùm tên bay nhanh đến trước mặt thì đột nhiên phân tán, chia thành bốn phía bao lấy Bắc Hải Vũ. Bắc Hải Vũ kinh hãi, vội vàng sử dụng công phu Thiên Cân Trụy, thân hình cố sức trầm xuống, rồi nhanh như tia chớp phóng trở vào trong thùng xe, có ba mũi tên xuyên thấu bay vào trong, Bắc Hải Vũ vung tay ra dễ dàng bắt đựơc. Trong lúc đang định nhảy ra ngoài đuổi theo thì lại có hơn mười mũi tên khác như tia chớp bắn tới, Bắc Hải Vũ vung tay bắt đựơc ba mũi và gạt các mũi tên khác ra ngoài, tiếp đó thân hình như tia chớp vọt ra khỏi thùng xe, mũi chân điểm vào lưng con ngựa rồi phóng lên cao khoảng năm trượng, lúc này nhìn về hướng bắc thì chỉ còn thấy cái bóng màu trắng đang khuất dần, trong chớp mắt đã biến mất sau những đồi cát.

*****

Buổi sáng.

Ánh mặt trời của ngày thu chiếu qua cửa sổ rọi vào trong phòng, ánh sáng rọi lên chiếc quan tài đen nhánh, Phương Thất yên lặng nhìn ánh mặt trời rọi xuống mặt đất, trong lòng bỗng đau nhói.

Tại sao bọn chúng lại đánh cắp thi thể của Trầm Tuyết Quân?

Không biết Du Mộng Điệp hiện tại ra sao?

Hiên Viên Hoằng lẳng lặng ngồi ở trước bàn, chén rượu cầm trong tay nâng lên đặt xuống nhiều lần nhưng tựa hồ lại quên mất việc uống nó.

Ánh mắt của ông nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng mặt trời chiếu vào mái tóc bạc trắng như tuyết của ông, lão nhân này tựa hồ đã già hơn rất nhiều, trong lòng tựa hồ có rất nhiều tâm sự.

Phương Thất không hỏi.

Hắn biết Du Mộng Điệp đã bị mất tích, Du Mộng Điệp là do Hiên Viên Hoằng dẫn từ Thái Hồ Minh Nguyệt Sơn Trang ra, Thái Hồ Điếu Tẩu đã an tâm giao nàng cho Hiên Viên Hoằng trông nom, đây là người duy nhất mà ông ta tin cậy, tuy nhiên bây giờ Du Mộng Điệp lại bị bắt đi.

Du Mộng Điệp tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, nếu không thì Hiên Viên Hoằng khó có thể ăn nói với Du Vọng Nhạc.
Bây giờ việc tìm kiếm thi thể của Trầm Tuyết Quân đã không còn là việc quan trọng nữa, việc quan trọng nhất hiện tại chính là phải nhanh chóng tìm cho đựơc Du Mộng Điệp, ngoại trừ việc này thì các việc khác cũng có thể tạm thời đặt qua một bên.

Tuy nhiên bây giờ Du Mộng Điệp đang ở đâu?

Nam Cung Khiếu Không chậm rãi đi đến, Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ đi phía sau.

Hiên Viên Hoằng cười cười.

Nam Cung Khiếu Không chào hỏi Hiên Viên Hoằng xong thì đi tới trước giường, nhìn Phương Thất hỏi: "Phương huynh đệ, hôm nay cảm giác thế nào?"

Phương Thất mỉm cười đáp: "Đã tốt hơn rồi, đa tạ Nam Cung huynh"

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, chậm rãi đi tới trước bàn ngồi xuống.

Liễu Thanh Thanh cúi đầu đứng ở trước giường, trên gương mặt đã có nứơc mắt, còn Tiểu Hổ thì chỉ ngơ ngác nhìn Phương Thất không nói tiếng nào.

Phương Thất cười cười, hỏi: "Thanh Thanh, Tiểu Hổ, có chuyện gì thế?"

Nước mắt của Liễu Thanh Thanh đột nhiên không chảy xuống nữa, thút thít nói: "Trầm tỷ tỷ và Du tỷ tỷ hiện đều đã bị mất tích, không biết hai người bây giờ thế nào nữa ……"

Đôi mắt to của Tiểu Hổ bỗng nhiên cũng có nước mắt chảy ra, nước mắt như mưa chảy xuống mũi vào rơi vào miệng.

Phương Thất mỉm cười nói: "Không có việc gì đâu, hai người họ không có việc gì, Tiểu Hổ, nam nhi đừng khóc như thế, khó coi lắm”

Tiểu Hổ đưa tay lên quệt nước mắt, tiếp đó ngơ ngác đứng ở bên giường nhìn Phương Thất.

Trong sân vang lên tiếng bước chân vội vã, Bắc Hải Vũ đang bước nhanh đến, gương mặt đầy vẻ phong trần, bước vào phòng liền khom người nói: "Đệ tử Bắc Hải Vũ bái kiến lão bang chủ"

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Ngồi đi."

Bắc Hải Vũ đáp: "Vâng", rồi xoay người hướng về Nam Cung Khiếu Không nói: "Xin chào Nam Cung huynh."

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: "Bắc Hải bang chủ đã khổ cực nhiều"

Bắc Hải Vũ mỉm cười nói: "Nam Cung huynh khách khí rồi, khư khư một việc nhỏ như thế thì cực khổ cái gì", sau đó hướng nhìn về Phương Thất một chút rồi nói: "Phương huynh đệ hôm nay sắc mặt hồng nhuận, hai mắt hữu thần, chắc là đã khỏe nhiều"

Phương Thất vội hỏi: "Đa tạ Bắc Hải huynh quan tâm, Phương Thất bất tài đã khiến cho Bắc Hải huynh phải lao lực nhiều”

Bắc Hải Vũ mỉm cười nói: "Đều là huynh đệ trong nhà cả, cần gì khách khí như thế, đây đều là những việc ngu huynh nên làm"

Hiên Viên Hoằng chậm rãi hỏi: "Tình huống thế nào?"

Bắc Hải Vũ nói: "Bẩm lão bang chủ, hôm nay trước lúc bình minh, đệ tử đã dẫn theo sáu vị hộ pháp trưởng lão phát hiện và chặn lại một chiếc xe ngựa, người đánh xe chính là Chung Nam Dã Ông Đồng Vô Thiên, người bệnh nằm trong xe là Bệnh Nhị Lang Hàn Duyên Thọ, tuy nhiên lại không tìm thấy bóng dáng của Du cô nương"

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Nếu trong xe không người thì bọn chúng vì sao phải đánh xe khỏi thành trước lúc bình minh như vậy?”

Bắc Hải Vũ lấy cây trâm từ trong ngực áo ra, tiếp đó hai tay dâng lên Hiên Viên Hoằng, mặt lộ vẻ xấu hổ nói: "Đệ tử lần đầu tiên chặn xe ngựa trong lòng không nghĩ tới trong xe lại có chỗ ngầm dấu người, đến lần thứ hai thì đã phát hiện Du cô nương không còn trong xe nữa, chỉ tìm thấy cây trâm này, thỉnh lão Bang chủ xem qua”

Hiên Viên Hoằng cầm lấy cây trâm, nhìn thoáng qua rồi nói: "Không sai, đây quả thật là đồ của Du nha đầu, người đâu?"

Bắc Hải Vũ nói: "Đệ tử đang tra hỏi Hàn Duyên Thọ thì bỗng nhiên có một mũi tên bay tới cắm xuyên qua đầu của hắn. Đệ tử thấy thế vội vàng nhảy ra khỏi xe thì nhìn thấy người bắn tên mặc tòan đồ trắng đang cưỡi một con ngựa đứng cách xa xe khỏang hơn ba bốn mươi trượng, đệ tử đang muốn đuổi theo thì hắn lại giương cung lắp tên và bắn, mười hai mũi tên cùng lúc phóng tới đệ tử, nhân lúc đệ tử đang né tránh thì hắn đã phóng ngựa đi mất”

Hiên Viên Hoằng nhíu mày, hỏi: "Con nói ở khỏang cách xa hơn ba mươi trượng mà có thể bắn tên xuyên qua thùng xe trúng vào đầu của người bệnh?”

Bắc Hải Vũ gật đầu đáp: "Vâng, ước chừng khoảng hơn ba mươi trượng”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu.

Nam Cung Khiếu Không hít sâu một hơi, nhíu mày nói: "Thế bá, chẳng lẽ là hắn?"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, chậm rãi nói: "Trên đời ngoại trừ Xuyên Vân Thần Tiễn Bạch Thắng Thiên thì còn ai có được tiễn pháp cao siêu như thế?”

Nam Cung Khiếu Không cau mày nói: "Nghe nói Xuyên Vân Thần Tiễn Bạch Thắng Thiên sinh sống nơi đại mạc, tiễn pháp siêu quần đã vượt qua cả tướng quân của Hán triều Lý Nghiễm, nếu người này cũng đối nghịch với chúng ta thì thật là không ổn"

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Bạch Thắng Thiên được xưng là Xuyên Vân Thần Tiễn, công phu sử dụng cung đích xác trên đời vô song, còn được xưng là đại mạc đệ nhất cao thủ, tuy nhiên người này luôn độc lai độc vãng, sao có thể gia nhập vào tổ chức này được?”

Chương 97: Hoa đào tiên tử

Nam Cung Khiếu Không lên tiếng: "Người này kỳ danh lớn như vậy nhưng không hề lộ mặt, chẳng lẽ lợi hại như thế?"

Hiên Viên Hoằng cười cười, thản nhiên nói: "Bạch Thắng Thiên chỉ sinh sống nơi đại mạc và thảo nguyên thôi, không hề giao thiệp với Trung Nguyên, con không gặp hắn thì có gì lạ. Lão ăn mày ta cũng chỉ gặp qua hắn có một lần, hắn ngoại trừ Xuyên Vân Thần Tiễn ra thì còn có một cây loan đao càng lợi hại hơn, nói chung là không thể khinh thường"

Bắc Hải Vũ nhíu mày nói: "Sở Anh Bố, Đạm Thai Thiên Khánh, Bạch Thắng Thiên… những người này tụ cùng một chỗ, rốt cuộc là muốn làm gì đây?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Lão ăn mày ta cũng không nghĩ ra điểm này. Con nghĩ sao?”

Bắc Hải Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu chỉ là vì báo thù thì hoàn toàn không cần phải tụ họp nhiều cao thủ như thế, huống chi bọn chúng còn tích lũy vàng bạc nữa, một mặt lại không ngừng giết các đệ tử Cái Bang của chúng ta, chẳng lẽ ……" Bắc Hải Vũ nói đến đây, đôi mày đột nhiên nhíu lại rồi không nói nữa.

Nam Cung Khiếu Không liền hỏi: "Chẳng lẽ cái gì?"

Bắc Hải Vũ hít một hơi thật sâu, nói: "Bọn chúng quy tụ đông đảo cao thủ trên giang hồ về ngôi thành nhỏ này…… chẳng lẽ bọn chúng giống như Hắc Ưng Giáo năm xưa, muốn xưng bá võ lâm?"

Hiên Viên Hoằng cười cười nhưng cũng không nói gì.

Nam Cung Khiếu Không gật đầu nói: "Lời của Bắc Hải bang chủ chắc chắn không sai, tứ đại thế gia của võ lâm bây giờ cũng đã có mặt ở chỗ này, Phương huynh đệ thì trọng thương, còn Du cô nương thì bị chúng bắt đi, nếu bọn chúng dùng Du cô nương để uy hiếp chúng ta thì sợ là chúng ta cũng vô phương và sẽ xuôi tay quy phục bọn chúng"

Hiên Viên Hoằng nói: "Nếu giải quyết chúng ta xong thì việc hàng phục Thiếu Lâm, Võ Đang, Không Động, Hoa Sơn, Hoàng Sơn và các bang phái khác chỉ là việc sớm muộn, phải không?”

Bắc Hải Vũ và Nam Cung Khiếu Không cùng gật đầu.

Hiên Viên Hoằng nói tiếp: "Cho nên chúng ta bây giờ phải huy động tất cả mọi lực lượng để có thể nhanh chóng tìm đựơc Du nha đầu”

Bắc Hải Vũ trầm ngâm, nói: "Lão bang chủ, Du cô nương có thể đã bị hại rồi cũng nên?”

Hiên Viên Hoằng cười cười nói: "Nếu con là bọn chúng thì có làm tổn thương đến Du nha đầu không?"

Bắc Hải Vũ ngẩn người, lắc đầu đáp: "Sẽ không."

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Du nha đầu còn nằm trong tay của bọn chúng thì chúng ta mới bị uy hiếp, đó là vốn liếng của bọn chúng dùng để uy hiếp chúng ta, nếu Du nha đầu …… ôi, ta nghĩ bọn chúng sợ rằng sẽ không ngu xuẩn như vậy đâu, con yên tâm, Du nha đầu trong tay chúng rất an toàn"

Nam Cung Khiếu Không cười khổ nói: "Thế bá nói rất có lý, Du cô nương là một cô gái thông minh, chắc có lẽ hiện tại sẽ giả bị đau bệnh gì đó và kêu bọn chúng mời đại phu đến xem bệnh”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười gật đầu, nói: "Lời của con cũng rất có lý, Du nha đầu thông minh vô cùng, nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp để liên lạc với chúng ta. Bắc Hải Vũ, con đã hiểu chưa?"

Bắc Hải Vũ lập tức gật đầu đáp: "Đệ tử đã hiểu, đệ tử sẽ lập tức phái đệ tử đến khắp các tiệm thuốc để dò la manh mối"

Nam Cung Khiếu Không nói: "Nhưng trong xe ngựa lại phát hiện ra cây trâm của Du cô nương, thế bá có nghĩ rằng cô ấy đã bị đưa ra khỏi thành rồi không?"

Hiên Viên Hoằng trầm ngâm không nói, một hồi lâu sau mới hỏi Bắc Hải Vũ: "Con nghĩ thế nào?”

Bắc Hải Vũ suy nghĩ một chút rồi mỉm cười nói: "Đệ tử cho rằng Du cô nương nhất định vẫn còn ở trong thành, bọn chúng biết đệ tử Cái Bang của chúng ta đông đảo, nhất định sẽ có mặt khắp nơi ở các điểm trọng yếu, do đó bọn chúng nhất định sẽ không dám mạo hiểm rời khỏi thành. Bọn chúng để lại cây trâm này có lẽ là muốn làm cho chúng ta nghĩ rằng Du cô nương đã bị đưa ra khỏi thành. Đệ tử hiện tại đột nhiên nhớ tới một chuyện, Bệnh Nhị Lang trước khi chết có nói một câu là hắn không biết gì cả …… rồi sau đó mới bị bắn chết, bây giờ suy nghĩ cẩn thận lại thì kỳ thật Du cô nương chắc hẳn cũng không có bị dấu trong xe ngựa, chuyện này chắc chắn là bọn chúng cố ý tạo ra để làm cho chúng ta mắc bẫy”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Rất có lý”

Bắc Hải Vũ liền hỏi: "Xin hỏi lão Bang chủ, bây giờ chúng ta nên làm gì?"

Hiên Viên Hoằng suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: "Trong thành này có nhiều mật đạo thông nhau, con hãy lập tức triệu tập nhân thủ, từ các phía tiến vào mật đạo tìm tòi, nhớ kỹ, phải mang theo đuốc, hai người một tổ, giữ khoảng cách trước sau mười trượng, nhất định phải lục tung mật đạo tìm cho kỹ càng, không chừa bất cứ một ngóc ngách nào."

Bắc Hải Vũ đáp: "Vâng, đệ tử sẽ lập tức thực hiện"

Hiên Viên Hoằng gật đầu thở dài, chậm rãi nói: "Hãy nhớ bảo các đệ tử lúc nào cũng phải cẩn thận đó, người nào cũng có cha sinh mẹ dưỡng cả"

Khóe mắt của Bắc Hải Vũ đột nhiên ươn ướt, khom người nói: "Vâng, đệ tử đã hiểu"

Hiên Viên Hoằng phất tay nói: "Con đi đi”

Bắc Hải Vũ khom người cáo lui, sau đó bứơc vội ra ngoài.

Hiên Viên Hoằng thở dài một hơi nhìn vào bóng lưng của Bắc Hải Vũ rời đi, suy nghĩ đến xuất thần.

*****

Hoàng hôn.

Mặt trời đã dần hạ xuống phía tây, đường chân trời một mảnh màu hồng.

Người ở trên đường vẫn còn rất đông, rất nhiều người làm công mặt mày đầy phong trần dẫn lạc đà vận chuyển hàng hóa vào thành, đi phía sau là những thương nhân với vẻ mặt ung dung, không biết bọn họ đã bôn ba trong sa mạc bao lâu mới tới được ngôi thành nhỏ này, đêm nay rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi trên giường êm nệm ấm tại một quán trọ.

Dãy đèn lồng trên cột cờ ngoài cửa quán trọ Duyệt Lai còn chưa đốt lên thì khách đã vào đầy trong quán, ngoại trừ những khách đang dùng bữa thì đại đa số người làm công ngồi ở một bên ăn cơm uống rượu, các tiểu nhị vất vả chạy ngược chạy xuôi mang thức ăn liền tay.Nam Cung Khiếu Không đang băng qua chỗ ăn cơm bước ra đường, ngẩng đầu nhìn về ánh hoàng hôn phía chân trời một chút rồi chậm rãi bước về hướng tây.

Hai cánh cửa lớn màu hồng tươi, có hai dãy đèn lồng treo ở trước cửa, xuyên qua một cái sân đầy hoa cỏ, Nam Cung Khiếu Không mỉm cười bước vào một đại sảnh hào hoa. Một người Tú ông vội chạy đến tiếp đón, mỉm cười nói: "Hoan nghênh đại gia, xin mời vào trong, mời ngồi", vừa nói vừa dùng tay áo lau chùi cái ghế, Nam Cung Khiếu Không cũng mỉm cười ngồi xuống.

Tú ông vẻ mặt tươi cười, tay bưng khay trà cung kính đặt trước mặt Nam Cung Khiếu Không, nói: "Xin hỏi đại gia ngài lần đầu tiên đến đây phải không, có cần tiểu nhân gọi cô nương cho ngài không?"

Nam Cung Khiếu Không nhẹ nhàng đặt thanh trường kiếm hình dáng trông rất cổ xưa lên bàn, trên vỏ kiếm có khảm một viên dạ minh châu cỡ quả nhãn, ánh sáng của nó phát ra làm cho tất cả đèn trong đại sảnh huy hoàng cũng phải ghen tị thất sắc. Xung quanh nó còn có khảm bảy viên bảo thạch màu đỏ, Tú ông nhìn thấy thầm hít sâu một hơi, hắn biết những viên bảo thạch kia giá trị liên thành, trong lòng thầm nghĩ không biết thanh kiếm này trị giá bao nhiêu nữa?

Nam Cung Khiếu Không nhìn vào Tú ông đang ngơ ngác, hỏi: "Bà chủ của các ngươi đâu?”

Tú ông ngẩn người, cười cười nói: "Đại gia ngài …… ngài muốn gặp bà chủ của chúng tôi sao?"

Nam Cung Khiếu Không gật đầu.

Tú ông đứng một hồi lâu rồi nói: "Việc này …… việc này, đại gia ngài …… ngài có quen biết bà chủ à?”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười hỏi: "Ngươi mới tới làm à?”

Tú ông liền cười nói: "Thì ra đại gia ngài là khách quen, tiểu nhân quả thật là không biết, xin thứ lỗi”

Nam Cung Khiếu Không nói: "Nói hay lắm, ngươi đưa tai ngươi lại đây”

Tú ông mỉm cười khom người xuống ghé tai vào , Nam Cung Khiếu Không nói nhỏ vào tai hắn mấy câu, Tú ông lập tức cuống quít, gật đầu cúi người rồi rời khỏi như một làn khói.

Tú ông vội vã chạy đến trước một cửa phòng nhỏ hơn bình thường trên lầu, xoay đầu nhìn xung quanh phát hiện không có người rồi mới vươn tay gõ vào cửa ba tiếng dài hai tiếng ngắn, tiếp đó trong phòng có tiếng nói vang lên: "Vào đi."

Tú ông quay đầu nhìn về phía sau một chút rồi đẩy cửa nhanh chóng bước vào, sau đó nhanh tay đóng cửa phòng lại. Cửa phòng mặc dù nhỏ hẹp nhưng bên trong phòng lại cực kỳ rộng rãi, có một phòng khách bên ngoài, bên trong còn có thêm một phòng nữa. Một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, làn da trắng noãn đang ngồi ở trước gương. Tú ông tiến đến, nàng ngay cả nhìn hắn cũng không thèm nhìn, lạnh lùng hỏi: "Có chuyện gì?"

Tú ông liền đứng lại, khom người thấp xuống cơ hồ gần chín mươi độ, lắp bắp nói: "Cửu …… Cửu nương, bên ngoài có một người khách nhân muốn gặp người ……"

Lời của Tú ông còn chưa nói hết thì người phụ nữ đột nhiên nổi giận quát: "Đồ vô dụng, ta đã dặn ngươi ra sao hả?”

Tú ông thân thể hơi run một chút, cúi đầu nói: "Vâng, vâng, tiểu nhân lập tức đi nói với hắn là người không có mặt tại đây”, nói xong liền chuyển người chuẩn bị đi ra ngoài.

Vệ Cửu Nương đột nhiên lên tiếng: "Quay lại đây."

Tú ông cả người run rẩy, xoay người lại, ánh mắt hoảng sợ nhìn người phụ nữ.

Vệ Cửu Nương lạnh lùng hỏi: "Là ai?"

Tú ông đưa tay quệt mồ hôi trên trán, miễn cưỡng cười nói: "Tiểu nhân cũng không biết, chỉ thấy hắn ăn mặc quần áo rất hoa lệ, khí khái rất lớn, trong tay có cầm một cây kiếm có khảm một viên dạ minh châu to cỡ quả nhãn ……"Vệ Cửu Nương đột nhiên quát lên: "Đủ rồi, hắn đã nói gì?"

Tú ông dùng sức nuốt nước bọt một cái, lắp bắp nói: "Hắn …… hắn …… hắn nói hắn là người bạn lâu năm của người…… nếu không thì làm sao tiểu nhân dám tới quấy rầy"

Vệ Cửu Nương nhíu mày hỏi: "Ngươi nói hắn khoảng bao nhiêu tuổi? Bề ngoài ra sao?”

Tú ông cúi đầu thưa: "Khoảng bốn mươi tuổi, mặt tím râu ngắn, tướng mạo đường đường, khí khái lẫm nhiên ……"

Vệ Cửu Nương chậm rãi nói: "Được rồi, không cần phải nói nữa"

Tú ông ngẩng đầu lên dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Vệ Cửu Nương. Vệ Cửu Nương cũng không có nhìn hắn nhưng ánh mắt lại nhìn về phía sau lưng của Tú ông. Tú ông kinh ngạc quay đầu nhìn lại thì đột nhiên phát hiện ra người hắn vừa miêu tả không biết khi nào đã đứng ở phía sau hắn. Lúc này Vệ Cửu Nương liền phất tay bảo hắn: "Ngươi xuống dưới đi"

Tú ông ngay cả một tiếng đáp lời cũng không nói, vội vã chạy ra ngoài.

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười đảo mắt nhìn quanh phòng rồi cười nói: "Chỗ này cũng không tệ lắm”

Vệ Cửu Nương cười cười, nói: "Mấy chục năm không gặp, tôn phu nhân và mấy đứa nhỏ có khỏe không?”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, đáp: "Nàng thật có lòng, tất cả đều tốt”

Vệ Cửu Nương nhìn vào trong gương, khẽ thở dài, nói: "Ngươi già rồi"

Nam Cung Khiếu Không cười cười, đáp lại: "Nàng cũng đã già đi”

Vệ Cửu Nương quay đầu lại nhìn hắn, nói: "Nghe nói ngươi bây giờ đã là trang chủ của Nam Cung thế gia, tuy nhiên không ngờ hình dáng vẫn như trước không hề có thay đổi gì”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ một tiếng, chậm rãi nói: "Khóe mắt của nàng đã có nếp nhăn rồi, không còn giống như trước……"

Vệ Cửu Nương đột nhiên ngắt lời hắn, quát lên: "Đừng nhắc đến chuyện trước kia”

Nam Cung Khiếu Không thở dài, chậm rãi gật đầu, một hồi lâu sau lại lên tiếng: "Chúng ta đã bao lâu không gặp rồi?"

Vệ Cửu Nương liếc mắt nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: "Ta không nhớ rõ nữa."

Nam Cung Khiếu Không cười khổ một tiếng, sau đó chậm rãi đi tới trước cửa sổ, cũng không có đưa tay mở cửa sổ, hắn chỉ đứng đó nhìn vào những mảnh giấy trắng trên cửa, khẽ thở dài một tiếng, một hồi lâu sau mới nói: "Ta vẫn nhớ kỹ lần đầu tiên gặp đựơc nàng, năm đó tại Túy Tiên Lâu bên cạnh sông Tần Hoài, nàng còn rất trẻ trung và xinh đẹp, người vây quanh nàng thật đếm không xuể ……"

Ánh mắt của Vệ Cửu Nương đột nhiên trở nên giống như hai lưỡi kiếm sắc bén nhìn chằm chằm vào hắn, lạnh lùng cười nói: "Không sai, đáng tiếc ta lại đi chọn yêu một người công tử của võ lâm thế gia, và cũng không ngờ cuối cùng lại bị người ta bỏ rơi như một món đồ phế thải”

Nam Cung Khiếu Không thở dài, cúi thấp đầu xuống, nói: "Ta hy vọng nàng có thể hiểu đựơc sự khó xử của ta lúc đó”

Vệ Cửu Nương lạnh lùng nói: "Ta đương nhiên hiểu được, ngươi đường đường là công tử của võ lâm thế gia, địa vị ngất trời sao có thể lấy một người nữ tử giang hồ làm phu nhân được, đó chẳng phải là làm nhục danh tiếng Tĩnh Nam Trang các ngươi sao?”

Nam Cung Khiếu Không nhìn Vệ Cửu Nương, đôi mắt đột nhiên ươn ướt, từ tốn nói: "Ngọc nhi, lúc ấy ta quả thật là thân bất do kỷ. Gia phụ đã sớm định hôn sự cho ta, ta không thể nào làm trái ý của lão nhân gia đựơc”

Vệ Cửu Nương đột nhiên đứng lên, quát lớn: "Vậy còn ta thì sao? Còn ta thì sao? Ngươi có bao giờ nghĩ tới ta sẽ như thế nào không?”

Nam Cung Khiếu Không im lặng không trả lời, chậm rãi ngồi xuống ghế, thở dài một hơi, cúi đầu ngơ ngác nhìn mặt đất.

Vệ Cửu Nương lạnh lùng hừ một tiếng rồi ngồi xuống, ánh mắt thờ thẫn nhìn vào trong gương.

Người trong gương tuổi không còn trẻ nữa, khóe mắt đã có những nếp nhăn, da tay mặc dù vẫn trắng như ngày nào nhưng đôi mắt đã không còn sáng ngời như xưa. Hoa Đào Tiên Tử Lan Ngọc của năm nào còn đâu? Năm đó được giang hồ công nhận rằng là võ lâm đệ nhất mỹ nữ, nhân diện đào hoa, nhưng theo thời gian làn gió xuân cũng đã biến mất, trên mặt chỉ còn lại những nét tiều tụy và tang thương.

Lan Ngọc ngơ ngác nhìn hình bóng của mình trong gương, khóe mắt đã có một giọt nước trong suốt rơi xuống.

Có phải trong lòng nàng lại nổi lên tâm tình như năm nào tại Túy Tiên Lâu, một chén rượu cuối cùng trong đêm đó, rốt cuộc có phải là chén rượu chứa đầy đau khổ hay không? Hay đó chính là một chén rượu đầy độc dược? Nàng vẫn nhớ kỹ, khi nàng trong cơn say tỉnh lại thì người tình lang yêu thương của nàng đã mất tung mất tích, chỉ còn lại một lá thư đặt trên bàn, bút tích quen thuộc trong thư đã báo cho nàng một điều nàng không bao giờ muốn nghĩ đến.

Hắn rời đi, hắn trờ về nhà để thành hôn.

Nàng đã say khướt bảy ngày bảy đêm, tất cả rượu ngon của Túy Tiên Lâu cơ hồ đã bị nàng uống cạn.

Nhưng nàng làm thế nào cũng không có nghĩ đến, trải qua nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội gặp lại hắn. Lúc gặp lại thì vật cũ còn đó nhưng người đã xa, bản thân mình có còn là Lan Ngọc năm xưa không? Hắn có còn là Nam Cung Khiếu Không của năm nào nữa không?

Rốt cuộc là vận mệnh an bài hay là ông trời cố ý trêu người đây?

Chương 98: Vân vũ vân sơn uổng đoạn trường

Đời người rốt cuộc có bao nhiêu thứ đáng để lưu luyến?

Đôi khi có lẽ là rất nhiều, nhưng đôi khi lại chẳng có gì cả.

Khi ánh mặt trời chầm chậm nhô lên từ phương đông, thì sự rực rỡ và huy hoàng trong chớp mắt đó, là nở tràn của hi vọng và sinh mạng mới. Lúc đó, tất cả biến thành tươi đẹp chưa từng có, bởi vì một ngày mới lại tới rồi.

Thế nhưng khi ánh tịch dương hạ xuống đường chân trời, thì lúc đó nó cũng huy hoàng và rực rỡ. Nhưng loại huy hoàng đó thì có thể kéo dài được bao lâu? Bóng đêm nuốt chửng ánh sáng, bóng đêm bao trùm mặt đất, cuộc đời của con người cũng như ánh tịch dương này, như thời khắc cuối cùng của sinh mạng phát ra hào quang cuối cùng, sau đó lặng lẽ lặn xuống.

Mặt trời mọc rồi rồi sẽ lặn suống, giống như cuộc sống sau này sớm muộn cũng có ngày phải chết đi vậy, mà ở trong kiếp sống ngắn ngủi và mờ mịt như vậy, thì rốt cuộc chúng ta đều đang làm gì? Có nổi mấy người thực sự hiểu được mình đang làm gì không?

Mặt trời mọc rồi lặn, cứ lặp lại tuần hoàn, người chết rồi có người sinh ra, cứ sinh sôi không ngừng.

Mặt trời ngày hôm nay lặn rồi, ngày mai vẫn cứ vậy mọc lên, nhưng chúng ta còn có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai mọc lên hay không? Có mấy người thực sự nghĩ tới vấn đề này?

Đời người ngắn ngủi và vội vã, trước nay đều khó dự đoán trước được.

Đây chẳng phải cũng là một loại bi ai của đời người sao? Một loại bi ai nhưng lại chẳng thể làm gì sao?

Ngày mai sẽ như thế nào? Ai có thể biết được đây?

Ngày hôm qua như thế nào, chúng ta tựa hồ như biết rồi. Nhưng rốt cuộc chúng ta biết được bao nhiêu? Rồi có bao nhiêu điều chúng ta không biết? Trong chuyện hiểu biết hữu hạn đã ít lại càng ít đó, ngươi đã có chăng hối hận điều gì? Hối hận năm xưa không có dũng khí thổ lộ? Hối hận hờn dỗi bỏ đi? Hối hận đã sai lại càng sai?

Nhưng hối hận những thứ đó có các dụng không?

Cũng giống như chúng ta không biết ngày mai như thế nào, chuyện ngày hôm qua chúng ta cũng chẳng hề biết vậy. Đã mờ mịt lại càng thêm mịt mờ, không thể buồn bã hơn được nữa.

Đây có phải là kiếp sống thống khổ mà không hề chút vui thú hay không?

Có lẽ ngươi đã từng có rất nhiều rất nhiều mộng tưởng và dự tính, những mộng tưởng này chắc chắn là tươi đẹp làm người ta mong đợi. Giống như ngập tràn hi vọng khi mặt trời mới mọc lên, nhưng, những mộng tưởng đó có bao nhiêu có thể thực sự thực hiện được đây? Khi mặt trời lặn xuống rặng núi phía tây, khi ngươi một lần nữa nhìn ánh tàn dương như máu đó, trong lòng phải chăng cũng tràn ngập thống khổ và hoang mang? Tàn dương như máu đó, có phải là dùng máu tươi của sinh mạng nhuộm đỏ hay không?

Nhắm rượu múa ca, nhân sinh mấy ngả! Cuộc đời một số người, như cánh nhạn lẻ loi trong mây, cô độc mà tịch mịch, thê lương mà bi ai, suốt cả đời lặng lẽ bay lượn kiếm tìm, chỉ đợi tới khi hai cánh mệt mỏi, cô tịch rơi xuống bãi cát không người hoặc trong bãi lau sậy. Đêm dai dằng dặc, chỉ mong nhờ chén rượu trong tay dập tắt u sầu ở cõi lòng, đáng tiếc, ruợu vào dạ buồn, tiếp theo lại làm chuyện ngu ngốc ngay cả bản thân cũng không biết.

Loại chuyện ngu ngốc này, chỉ có người thực sự trải qua mới có thể hiểu được.

Ta đã từng làm chuyện ngu ngốc đó, mà không chỉ làm một lần.

Cho nên ta bị trừng phạt, cho nên ta bị định sẵn phải cô độc.

Một số người bất kể bể ngoài phong quang nhường nào làm người ta hâm mộ nhường nào, nhưng đêm khuya vắng lặng, cũng chỉ mình hắn mới có thể biết được mình cô độc và thê lương ra sao.

Loại cô độc và thê lương đó chẳng ai có thể thay thế được, chỉ có trong đêm dài từ từ một mình nhấm nháp và dày vò. Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Trăng có bao nhiêu lần mờ tỏ tròn khuyết, nhân gian có bấy nhiêu lần bi hoan ly hợp.

Đôi lúc sau bi thường còn có thể có hoan lạc, đôi lúc sau hoan lạc là bi thương. Đôi khi sau ly biệt còn có thể gặp lại, đôi khi ly biệt lại chính là vĩnh biệt.

Chén rượu đắng nhân gian, rốt cuộc vì ai mà uống? Rốt cuộc tới khi nào mới kết thúc.

Rượu đắng khác với ruợu độc chỗ lớn nhất là, rượu đắng chỉ có thể làm người ta đứt ruột, còn rượu độc làm người ta mất mạng.

Ta hi vọng thứ ta uống là rượu độc, chỉ có rượu độc, mới là thứ ta nên uống, cũng là thứ ta hi vọng được uống.

Nhất túy chẳng thể giải thiên sầu, nhưng rượu độc lại không giống thế.

Trên đời nếu như còn thứ gì đáng để cho ta trông đợi, đáng để cho ta chờ mong, thì đó chính là chén rượu độc này.

Một chén rượu độc có thể xua đi mọi sầu muộn.

Nam Cung Khiếu Không say rồi, Lan Ngọc cũng say rồi.

Hắn và nàng uống chẳng phải là rượu độc, nhưng chắc chắn là rượu đắng.

Đã là rượu đắng, đương nhiên phải uống nhanh một chút, cho nên hắn uống rất nhanh, nàng uống cũng chẳng chậm hơn hắn.

Nam Cung Khiếu Không say rồi, đôi mắt lèm nhèm nhìn Lan Ngọc, cười lên mấy tiếng, dừng lại, rồi cười tiếp, giống như trên đời này chẳng còn chuyện gì đáng cười hơn, đáng mừng hơn nữa.

Lan Ngọc cũng đang cười, cười tới chảy cả nước mắt ra, mắt nàng đỏ hoe, từng hàng nước mắt long lanh theo tiếng cười không ngừng rơi xuống, chảy qua gò má, rơi vào trong cốc rượu.

Rượu cứ uống không ngừng, đầu tiên là dùng chén rượu nhỏ xinh, sau đó đổi thành bầu rượu, hai người đều ngửa đầu ghé vào miệng bầu uống thật thỏa, uống hết rồi, trên bàn vẫn còn bày mười mấy bình rượu.

Đôi khi ngươi cho rằng không lâu sau sẽ gặp một người, nhưng cho dù có đợi cả đời cũng chẳng thể gặp được nữa. Đôi khi, ngươi cho rằng đã vĩnh biệt một người, nhưng lại cứ trùng phùng.

Chuyện ở trên đời này, vì sao cứ khó lường như vậy? Vì sao cứ luôn mang theo sự giễu cợt như vậy?

Đời người nếu gặp lại nhau, có phải là nên vui mừng như vậy, uống thỏa thuê như vậy? Chảy nước mắt cười lớn như vậy?

Nhưng sự chua xót và cay đắng trong lòng bọn họ? Thì ai có thể thực sự hiểu được.

Nhân sinh, có phải là luôn có một số người và chuyện làm người ta muốn quên nhưng lại chẳng quên nổi.

Nếu như người đó đột nhiên xuất hiện trước mặt ngươi vào lúc không ngờ nhất, thi trong giây phút đó, ngươi sẽ có thái độ gì? Ngươi sẽ làm gì?

Lan Ngọc nốc liền mấy ngụm rượu, mắt lờ đờ say nhìn Nam Cung Khiếu Không, cười khanh khách hỏi: “Ta thực sự không hiểu, sao ngươi có thể biết được ta ở nơi này?”

Nam Cung Khiếu Không ngẩng đầu cười lớn, cười tới chảy nước mắt ra, đột nhiên ho một trận, hồi lâu mới ngừng lại, đáp: “Ta biết ư? Làm sao mà ta biết được? Căn bản là ta chẳng biết nàng ở nơi này!”

Lan Ngọc ngẹo đầu, mặt đỏ như hoa đào, cười khanh khách nói: “Ngươi không biết? Ngươi không biết sao lại nói ta là người tình cũ của ngươi?”
Nam Cung Khiếu Không cười đáp: “Ta chỉ lừa tên tiểu quy công đó thôi, nếu ta mà biết nàng ở chỗ này, thì ta…” Hắt đột nhiên lại cười khổ.

Lan Ngọc vẫn cười khanh khách: “Mà nếu biết là ta, nhất định sẽ tránh cho thật xa, có phải thế không?”

Nam Cung Khiếu Không cười: “Nàng muốn nghe lời nói thật hay lời nói dối?”

Lan Ngọc đáp: “Ta muốn lời thối tha của ngươi.”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Bao năm vậy rồi mà tính khí của nàng vẫn chẳng thay đổi chút nào.”

Lan Ngọc nói: “Ngươi nói mau! Nếu biết là ta, ngươi có chịu gặp ta không?”

Nam Cung Khiếu Không cười ngờ nghệch: “Nói thật nhé?”

Lan Ngọc: “Thừa lời!”

Nam Cung Khiếu Không nhìn Lan Ngọc, cười khổ: “Nói thật, nếu như biết là nàng, ta đúng là không biết có nên gặp nàng hay không nữa.”

Lan Ngọc mắt lờ mờ nhìn hắn, gật đầu cười lớn: “Lần này thì ngươi không nói dối.”

Nam Cung Khiếu Không: “Ở trước mặt nàng, ta đã từng nói dối sao?”

Lan Ngọc hừ lạnh: “Chả lẽ ngươi chưa từng nói.”

Nam Cung Khiếu Không lắc đầu: “Chưa, từ xưa tới nay đều chưa.”

Lan Ngọc đột nhiên trợn trừng mắt hạnh, tức giận nói: “Ngươi còn dám nói là chưa? Ngươi từng nói muốn lấy ta, vậy có tính là nói dối hay không?” Lệ châu của nàng lại tuôn thành chuỗi, toàn thân rung lên từng trận, nhìn chằm chằm Nam Cung Khiếu Không.

Nam Cung Khiếu Không ngẩn ra, hồi lâu sau mới gật đầu nói: “Ta đã nói, đúng là ta lừa cô.” Hắn ngây ra nhìn Lan Ngọc, cười khổ nốc một ngụm rượu: “Hiện giờ vẫn còn để trong lòng sao?”

Lan Ngọc thẫn thờ ngồi xuống, ngây ngốc nhìn Nam Cung Khiếu Không: “Ngươi nói xem.”

Nam Cung Khiếu Không cười: “Đương nhiên là nàng sẽ để trong lòng, đương nhiên là nàng sẽ hận ta. Năm đó Đào Hoa Tiên Tử Lan Ngọc mỹ mạo nhường nào, nhưng mà ta lại phụ bạc nàng ấy, nàng ấy đương nhiên phải hận ta.”

Lan Ngọc cười nói: “Không sai, đúng là ta hận ngươi! Hận ngươi tới chết! Hận không thể đem ngươi thiên đao vạn quả, nhưng vẫn không thể giải mối hận trong lòng ta.”

Nam Cung Khiếu Không cười: “Đừng nói là nàng, tới ngay bản thân ta, cũng hận không thể tự xẻ thịt mình.”

Lan Ngọc nhìn Nam Cung Khiếu Không đột nhiên vùi mặt vào bàn, khóc rống lên.

Nam Cung Khiếu Không dịu dàng vuốt ve mái tóc của nàng, thở dài: “Qua một thời gian ngắn nữa, là vừa tròn mười lăm năm rồi.”

Lan Ngọc chầm chậm ngẩng đầu lên, trên mặt lệ châu tuôn rơi, nói: “Đúng thế, ba mươi lăm ngày nữa thôi là vừa tròn mười lăm năm rồi.”

Nam Cung Khiếu Không im lặng, Lan Ngọc cũng ngơ ngẩn nhìn hắn, biểu tình trong mắt phức tạp thương xót.

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên buông một tiếng thở dài: “Nàng có biết vì sao ta lại tới nơi này không?”

Lan Ngọc cười cười, chậm rãi đáp: “Ta chỉ biết ngươi tuyệt chẳng phải tới tìm ta.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Nếu như ta nói chính là tới tìm nàng thì sao?”Lan Ngọc cười lớn: “Ngươi mà nói lời như thế thì chính bản thân ngươi có tin nổi không?”

Nam Cung Khiếu Không nhìn Lan Ngọc hồi lâu, chầm chậm lắc đầu: “Nói như thế đúng là bản thân ta cũng chẳng tin được.”

Lan Ngọc cười khanh khách, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi xuống.

Nam Cung Khiếu Không gọi: “Ngọc Nhi.”

Lan Ngọc đáp: “Ừm?”

Nam Cung Khiếu Không: “Nàng nói xem đời người có phải là cứ luôn không ngừng làm vệc ngốc nghếnh không?” Hắn lại giải thích: “Có phải là không ngừng làm những chuyện ngu xuẩn ngay cả bản thân mình cũng hối hận không kịp không?”

Lan Ngọc hỏi: “Ngươi đã từng làm chuyện ngu ngốc sao?”

Nam Cung Khiêu Không đáp: “Làm rồi, năm xưa bỏ rơi cô, chính là chuyện ngu xuẩn đầu tiên của ta.”

Lan Ngọc cười khanh khách: “Đó sao có thể tính là chuyện ngu xuẩn chứ? Phu nhân ngươi lấy vốn là môn đăng hộ đối, người như ta nếu như mà tới Nam Cung Thế Gia, mới chính là trò cười!”

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên rơi lệ, nói: “Nàng tội gì phải coi rẻ bản thân như thế?”

Lan Ngọc nói: “Như vậy là ta coi rẻ bản thân sao? Chuyện vốn là như thế, cái danh Đào Hoa Tiên Tử Lan Ngọc năm xưa chẳng phải bởi vì nam nhân theo đằng sau quá nhiều hay sao? người như thế nếu tới Nam Cung thế gia, há chẳng phải là hủy thanh danh của Tĩnh Nam trang ư.”

Nam Cung Khiếu Không thờ dài, nắm lấy bầu rượu nốc liền mấy ngụm, trầm mặc không nói.

Lan Ngọc cười khanh khách giục: “Nói đi, ngươi còn làm chuyện ngu xuẩn gì nữa.”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Lan Ngọc: “Nàng hẳn biết ta có muội muội là Nam Cung Tuyết.”

Lan Ngọc nói: “Đương nhiên là biết, đó là viên minh châu trên tay lão gia tử nhà các ngươi mà.”

Nam Cung Khiếu Không cười ha hả, cười tới chạy cả nước mắt ra, nói: “Muội muội đó của ta lại có dũng khí hơn ta nhiều, khi muội ấy còn chưa xuất thế đã được ngầm đính hôn với Đạm Thai Thiên Khánh rồi. Nhưng muội ấy lại theo Thiếu Kiệt tư bôn (bỏ trốn) rồi, nàng nói xem muội ấy có phải là có dũng khí hơn ta không?”

Lan Ngọc cười nói: “Nam Cung thế gia lại có thể có chuyện như vậy ư?”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ uống một ngụm rượu: “Có! Sao lại không có! Muội ấy theo Thiếu Kiệt tư bôn tới nơi này, cô có biết hay không?

Lan Ngọc cười khanh khách nhưng lại không nói gì.

Nam Cung Khiếu Không thờ dài: “Sau này gia phụ cuối cùng cũng nghe ngóng được bọn họ ở nơi này, lão nhân gia người trước khi lâm chung đã giao phó chuyển lời cho phu thê họ, trở về Tĩnh Nam trang, nhưng khi đó ta thích thể diện, không để cho họ trở về, bây giờ nghĩ lại, ta… ta… ta đúng là hối hận không kịp.”

Lan Ngọc nói: “Đương nhiên là ngươi phải hối hận, nếu khi đó ngươi để cho bọn họ trở về, thì bây giờ… đã không tới đây rồi.”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Cả đời này của ta, đã làm hai việc phải hối hận suốt đời, nàng nói xem có phải ta đáng chết không?”

Lan Ngọc cười khanh khách, lại nốc mấy ngụm rượu, gò má như hoa đào hết sức mê người: “Ngưoi, ngươi đương nhiên là đáng chết! Nếu ngươi còn không đáng chết, thì còn ai đáng chết?”

Nam Cung Khiếu Không đau khổ cười dài, ngửa cổ lên uống ừng ực mấy ngụm rượu, lẩm bẩm: “Đúng thế, ta đương nhiên là đáng chết, ta không chết thì ai chết! Nàng nói có phải không?”

Không có câu trả lời.

Vì Lan Ngọc đã gục trên bàn, bất tỉnh nhân sự.

Nam Cung Khiếu Không cười khổ, lảo đảo đứng dậy, bước chân loạng choạng đi đến bên Lan Ngọc, lầm bẩm: “Nàng say rồi, nàng say rồi, ta đỡ nàng lên giường đi nghỉ.” Lan Ngọc say như chết chẳng biết trong miệng đang nói gì, Nam Cung Khiếu Không thở dài, ôm tấm thân mềm mại của nàng lên, nhẹ nhàng đặt nàng trên chiếc giường êm ái. Một mùi hương hoa lan thấm vào mũi làm động lòng người, Nam Cung Khiếu Không chỉ cảm thấy tâm thần xao động, trong cơn say Lan Ngọc đột nhiên duỗi hai tay ra ôm lấy cổ hắn, Nam Cung Khiếu Không loạng choạng, ngã nhào lên người nàng.

Thân thể của nàng vẫn mềm mại ấm áp, loại hương thơm như lan đó thấm vào trong lòng làm người ta như mê như say, eo nàng vẫn thật thanh mảnh, mềm như cảnh liễu rủ lay động trước gió. Nàng đột nhiên cởi áo ra, lật người đè Nam Cung Khiếu Không dưới thân, kéo tay hắn đặt lên bầu ngực của mình, ngực nàng vẫn thật săn chắc, thật trơn mịn.

Lan Ngọc bỗng nhiên bật khóc, nước mắt rơi như mưa trên khuôn mặt Nam Cung Khiếu Không, tay của nàng không ngừng mày mò, cởi đi y phục trên người hắn. Bản thân nàng cũng đã toàn thân trần truồng, người nóng như phát sốt, chiếc lưỡi thơm như lan quấn quít lấy hắn.

Chẳng biết điên cuồng bao lâu, sau từng tiếng thở gấp, từng trận cuồng loạn, mọi thứ cuối cùng lại trở về yên tĩnh. Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Nam Cung Khiếu Không lặng lẽ nằm đó, Lan Ngọc đưa mặt áp sát lên lòng ngực rộng lớn của hắn, mái tóc dài rối loạn rũ trước ngực hắn, hình như đã tỉnh rượu rồi, nhưng sau khi tỉnh lại, lại trở nên im lặng.

Thật lâu, Lan Ngọc mới khẽ cắn bờ môi, nhẹ giọng hỏi: “Chàng thấy thiếp có gì thay đổi so với trước đây không?”

Nam Cung Khiếu Không dịu dàng vuốt ve da thịt trơn như lụa của nàng, thở dài: “Nàng năm nay mới ba mươi lăm tuổi, trừ khóe mắt có chút nếp nhăn ra thì không có thay đổi gì.”

Lan Ngọc cười khổ, nhỏ giọng nói: “Chàng không hiểu ý của thiếp.”

Nam Cung Khiếu Không dịu giọng nói: “Ta hiểu mà.”

Một số chuyện vốn chỉ có giữa nam nữ mới có thể hiểu được, chỉ giữa nam nữ có sự thân mật da thịt mới có thể hiểu được.

Lan Ngọc giộng êm nhẹ: “Nếu như thiếp nói trừ chàng ra, cả đời này không có nam nhân khác chạm vào thiếp, chàng có tin hay không?”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu: “Ta tin, ta có thể cảm thấy được.”

Một giọt nước mặt đột nhiên từ khóe mắt của Lan Ngọc rơi xuống ngực hắn, Lan Ngọc ngẹn ngào nói: “Nhưng thiếp làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì? Rốt cuộc là có đáng không? Chàng nói đi! Chàng nói cho thiếp đi!”

Nam Cung Khiếu Không trầm mặc, hồi lâu mới thầm thở dài, chậm rãi nói: “Ta không biết, có lẽ là không đáng đâu.”

Chương 99: Lựa chọn trong đêm

Trầm mặc, không gian trầm mặc.

Lan Ngọc áp mặt lên ngực Nam Cung Khiếu Không, si ngốc nhìn mặt hắn, nàng không biết nói gì.

Thậm chí ngay cả nước mắt cũng không có.

Nam Cung Khiếu Không ôm nàng, ngây ngốc nhìn màn trên đỉnh giường, hắn không biết lúc này nên an ủi nàng? Dỗ cho nàng vui? Hay là nói những lời chỉ bên gối mới có thể nói giống như mười lăm năm về trước.

Hắn không biết, hắn rối bời.

Mười lăm năm trước, Đào Hoa Tiên Tử Lan Ngọc - cô gái vừa mới hai mươi tuổi, xinh đẹp mê người, được xưng là võ lâm đệ nhất mỹ nhân, bỏ lại vô số nam nhân theo đuổi nàng, đem hết thảy của nàng dâng hiến cho hắn. Nhưng cuối cùng hắn lại vứt bỏ nàng.

Thống khổ như vậy dày vò mười lăm năm, ai có thể thực sự hiểu nổi sự khổ sở trong đó.

Mười lăm năm sau gặp lại, cảnh còn người mất, hắn đã có chòm râu ngắn, khóe mắt nàng đã có một số nếp nhăn. Tuế nguyệt tang thương, rốt cuộc mang tới cho người ta cái gì? Và để lại cái gì?

Trăng đã tới giữa trời, nhưng người vẫn chưa ngủ.

Lan Ngọc khẽ thở dài một hơi, hỏi: “Chàng tới đây để làm gì?” Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Nam Cung Khiếu Không trầm mặc hồi lâu, thong thả nói: “Nàng không biết sao?”

Lan Ngọc không trả lời, một số vẫn đề căn bản không cần phải trả lời.

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ta muốn biết, sao nàng lại ở nơi này?”

Lan Ngọc ngẩng đầu lên, lộ ra bộ ngực trần, lạnh lùng nói: “Thiếp không thể ở đây hay sao?”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Có, đương nhiên là có thể chứ.”

Lan Ngọc đột nhiên nồi dậy, dùng chân che lấy mình, cằm đặt lên đầu gồi, ngây ngốc nhìn mặt đất tới xuất thần.

Nam Cung Khiếu Không thở dài: “Bao năm như vậy, nàng sống thế nào?”

Lan Ngọc cười, trong nụ cười đau khổ mang vài phần mỉa mai: “Chàng quan tâm tới thiếp thế sao?”

Nam Cung Khiếu Không im lặng.

Lan Ngọc nói: “Rốt cuộc là chàng quan tâm tới thiếp hay là quan tâm tới người khác.”

Nam Cung Khiếu Không thở dài: “Nàng hẳn là phải hiểu.”

Lan Ngọc cười lạnh: “Thiếp đương nhiên là hiểu, mười lăm năm rồi, chàng có tìm thiếp không?”

Nam Cung Khiếu Không im lặng thật lâu mới chầm rãi nói: “Là ta không phải với nàng!”

Lan Ngọc cười lạnh một hồi, nói: “Không phải? Một câu không phải là xong sao? Mười lăm năm nay thiếp sống thế nào, chàng có biết không?”

Nam Cung Khiếu Không chầm chậm lắc đầu, im lặng không đáp.

Lang Ngọc cười, vẻ trào phúng trong mắt càng đậm, nói: “Bất quá thiếp biết chàng tới đây làm gì, chàng muốn làm gì thiếp cũng biết, nhưng thiếp sẽ không nói cho chàng!”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, chầm chậm nói: “Ta hiểu.”

Lan Ngọc thẫn thờ nhìn ánh trăng chiếu xuống trước giường, không nói gì nữa.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, nhàn nhạt như một tầng sương trắng, mông lung như con mắt của Lan Ngọc.

Nam Cung Khiếu Không thở dài, chậm rãi ngồi dậy, chậm rãi mặc y phục của mình vào, Lan Ngọc lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt mơ màng mà bi ai.

“Chàng phải đi rồi sao?”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu.

“Chàng không muốn tìm Du Mộng Điệp nữa sao?”

Nam Cung Khiếu Không chầm chậm quay đầu lại, Lan Ngọc ngồi trên giường bọc trong chăn gấm, bờ vai trơn bóng lộ ra bên ngoài, nàng vẫn thật trẻ trung, thật xinh đẹp, thật ngoan ngoãn, giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn nhìn chủ nhân của mình sắp phải rời đi.

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ta không muốn ép nàng, nàng không nói cho ta biết, ta sẽ đi tìm chỗ khác.”

Lan Ngọc cười: “Chàng còn có thể tìm ở đâu? Thiếp đảm bảo, bỏ qua cơ hội lần này, thì không còn ai biết nhiều hơn thiếp nữa đâu.”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, cầm trường kiếm trên bàn lên, từ từ đi ra phía cửa.

Lan Ngọc đột nhiên thét lên: “Chàng muốn đi đâu? Lời thiếp nói rốt cuộc chàng có nghe thấy không?”

Nam Cung Khiếu Không đứng lại, đáp: “Nghe thấy rồi.”

Lan Ngọc hỏi: “Nghe thấy rồi vì sao chàng không hỏi thiếp?”

Nam Cung Khiếu Không trầm mặc hồi lâu, trả lời: “Bởi vì ta không muốn làm tổn thương nàng nữa, cũng không muốn ép nàng làm chuyện bản thân không muốn.”

Lan Ngọc cười lạnh: “Hừ! Quả nhiên có phong độ quân tử!”

Nam Cung Khiếu Không lắc đầu thở dài, đưa tay kéo cánh cửa.

Một tiếng gió bất ngờ rít lên, một chiếc ám khí hình cánh hoa như ánh chớp đánh tới, đánh thẳng vào tay mở cửa của Nam Cung Khiếu Không. Nam Cung Khiếu Không rụt tay lại, ám khí hình cánh hoa không một tiếng động cắm vào trong tường, Nam Cung Khiếu Không cười cười, lại đưa tay mở cửa.

Lại một cánh hoa đánh tới, so với vừa rồi càng nhanh càng mạnh hơn, Nam Cung Khiếu Không rụt tay lại, cánh hoa lại cắm vào tường. Nam Cung Khiếu Không cười khổ quay đầu nhìn lại, trên giường Lan Ngọc vẫn tì cằm lên đầu gối, tựa hồ chưa từng nhúc nhích gì cả.

Nam Cung Khiếu Không lẩm bẩm: “Nàng cớ gì phải khổ như thế?”

Lan Ngọc nói: “Thiếp làm sao?”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Nhiều năm như vậy, hình như ám khí đoạt mạng ‘đào hoa tiếu’ của nàng đã thụt lùi rồi.”

Lan Ngọc cười lạnh: “Chàng thực sự cho rằng đã thụt lùi rồi ư?”

Nam Cung Khiếu Không thở dài: “Rốt cuộc là nàng muốn thế nào?”

Lan Ngọc nói: “Chẳng muốn gì cả, chỉ muốn giữ chàng ở lại đêm nay.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ngày mai thì sao?”

Lan Ngọc: “Ngày mai ư…”

Chuyện ngày mai, có ai biết được đây?

Nam Cung Khiếu Không thở dài đánh sượt, chậm rãi nói: “Nếu sớm muộn đều phải đi, thì đi sớm đi muộn có gì khác nhau?”

Lan Ngọc không nói, nước mắt lại đột nhiên chảy xuống: “Khác, đương nhiên là khác. Mười lăm năm rồi, chẳng lẽ ngay một đêm chàng cũng không chịu ở lại?”

Nam Cung Khiếu Không chầm chậm quay người lại, bình tĩnh nói: “Khác nhau duy nhất là thống khổ càng thêm sâu, chẳng lẽ nàng còn không hiểu?”

Lan Ngọc đột nhiên thét lên :”Được, chàng đi đi, sau này đừng có hối hận.”

Nam Cung Khiếu Không chần chừ một lúc, rồi chầm chậm kéo cửa, đi ra ngoài.“Được, chàng đi đi, sau này đừng có hối hận.” Câu nói này rốt cuộc là có ý gì? Nam Cung Khiếu Không không nghĩ nhiều, hắn cũng không dám nghĩ nhiều.

Cho dù hắn hiểu, Vệ Cửu Nương ngày nay đã chẳng phải là Đào Hoa Tiên Tử Lan Ngọc năm xưa, cho dù hắn biết, gặp lại lần nữa là đối đầu, cho dù hắn hiểu rõ, rất có khả năng Lan Ngọc biết tin tức của Du Mộng Điệp. Nhưng, hắn sao có thể đi hỏi được?

Nhân tính sâu xa và phức tạp, sao có thể dùng ngôn ngữ để hình dung?

***********

Vầng trăng cong treo trên không trung, đem ánh sáng mờ nhạt chiếu lên con đường dài lặng lẽ không bóng người.

Trăng sáng như gương, là tấm gương chỉ có một nửa, há chẳng phải chính như nội tâm hắn bây giờ, thiếu mất một nửa ư? Minh châu trên kiếm, lại tựa hồ càng chói mắt càng sáng hơn ánh trăng.

Nam Cung Khiếu Không đi chậm rãi, hắn không biết trở về phải trả lời với Hiên Viên Hoằng thế nào? Hắn không kìm được một tiếng thờ dài, sau đó hắn liền nhìn thấy một người.

Một thanh y nhân tay cầm trường kiếm, khăn đen che mặt, đáng đứng giữa đường, hai con mắt từ sau miếng vài dày che mặt lạnh lùng nhìn Nam Cung Khiếu Không, lạnh như núi băng từ thời viễn cỗ.

Nam Cung Khiếu Không đứng lại, mỉm cười nhìn thanh y nhân, siết chặt trường kiếm trong tay.

Thanh y nhân hỏi: “Nam Cung Khiếu Không?”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu.

Thanh y nhân cười lạnh: “Ta đợi ngươi rất lâu rồi.”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười: “Bắt đầu từ khi nào vậy?”

Thanh y nhân đáp: “Trước đây rất lâu, rất lâu rồi.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ta tới muộn, thật sự rất có lỗi.”

Thanh y nhân: “Không sao, tới là tốt rồi.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ngươi chính là Sở Anh Bố?”

Thanh y nhân cười lạnh: “Không ngờ ngươi lại biết ta?”

Nam Cung Khiếu Không than: “Hiện giờ người không biết ngươi sợ rằng không có nhiều.”

Thanh y nhân cười, nhìn chăm chú vào trường kiếm trong tay Nam Cung Khiếu Không: “Thanh kiếm đó không tệ.”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười: “Ngươi không phải là là người đầu tiên nói câu này.”

Thanh y nhân nói: “Nhưng ta lại là người muốn có thanh kiếm này.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ngươi cũng không phải là người đầu tiên muốn có thanh kiếm này.”

Thanh y nhân hỏi: “Người khác đều không tới lấy?”

Nam Cung Khiếu Không đáp: “Người muốn có thanh kiếm này hiện giờ chỉ còn một kẻ sống sót.”

Thanh y nhân cười lạnh: “Nhưng ta lại khuyên ngươi ngoan ngoãn giao cho ta, nếu không ngươi sẽ làm chuyện thứ ba phải hối hận cả đời.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Thế sao?”

Thanh y nhân: “Ngươi vừa từ Ỷ Thúy lầu đi ra?” Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Lòng Nam Cung Khiếu Không đột nhiên trầm xuống, thờ ra một hơi thật dài, chậm rãi hỏi: “Ngươi muốn thế nào?”

Thanh y nhân cười lạnh: “Kỳ thực ta cũng chẳng muốn thế nào, thanh kiếm này ta muốn, con người ngươi ta cũng muốn.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ngươi nắm chắc thế sao?”

Thanh y nhân lạnh nhạt: “Ta chưa từng làm chuyện không nắm chắc.”

Nam Cung Khiếu Không lạnh lùng: “Rút kiếm của ngươi ra.”

Thanh y nhân cười cười: “Không cần, mặc dù võ công của Đào Hoa Tiên Tử Lan Ngọc rất cao, nhưng ta thu phục nàng, chỉ bất quá là vì một ngày làm ngươi ngoan ngoãn nghe lời thôi. Đạo lý đơn giản như vậy, chẳng lẽ ngươi còn nghĩ không ra?”Nam Cung Khiếu Không nhìn y chằm chằm, lạnh lùng nói: “Ngươi chưa từng tính sai sao?”

Thanh y nhân lắc đầu đáp: “Chưa, xưa nay chưa từng có.”

Nam Cung Khiếu Không cười lạnh: “Cho nên hiện giờ ngươi vẫn còn sống?”

Thanh y nhân đáp: “Ngươi nói đúng rồi.”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, chậm rãi nói: “Nhưng lần này ngươi chết chắc rồi!”

Khi ba chữ ‘chết chắc rồi’ nói ra khỏi miệng, trường kiếm của Nam Cung Khiếu Không đã xuất thủ.

Trường kiếm dưới ánh trăng lóe lên một ánh sáng trong mát chòi lòa, so với ánh trăng càng sáng càng rực rỡ hơn, minh châu trên kiếm phát ánh sáng chói mặt, một luồng sát khí đột nhiên bao phủ thanh y nhân. Kiếm như tia chớp, thình lình đã tới yết hầu của thanh y nhân, kiếm khí lãnh lẽo đã bức ngay tới trước mặt.

Thanh y nhân thình lình lách người, trường kiếm rời võ, gạt trường kiếm đâm tới của Nam Cung Khiếu Không ra. Cổ tay Nam Cung Khiếu Không rung lên, mưới mấy đóa hoa kiếm như hoa Quỳnh nở rộ, phủ lên trước ngực thanh y nhân. Thanh y nhân nghiêng người, trường kiếm của Nam Cung Khiếu Không theo sát như bóng, đột nhiên đã tới ngực thanh y nhân. Thanh y nhân kinh hãi, lùi vội về sau, trường kiếm của Nam Cung Khiếu Không như xương theo tủy, như thiểm điện lại tới yết hầu của thanh y nhân. Thanh y nhân quát khẽ một tiếng, gạt trường kiếm của Nam Cung Khiếu Không ra, tung mình trên không một cái, người đã ở ngoài ba trượng.

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười: “Hiện giờ ngươi còn muốn thanh kiếm này không?”

Thanh y nhân cười lạnh, đột nhiên phất tay, trong một con ngõ tối có hai tên hắc y nhân xông ra, ở giữa kẹp một nữ nhân, chính là Lan Ngọc.

Nam Cung Khiếu Không ngây ngốc nhìn Lan Ngọc, nữ nhân vừa rồi còn nép trong lòng mình hiện giờ đã hôn mê, hai tên hắc y nhân trong tay đều cầm một thanh kiếm nhọn, đang kề lên trên chiếc cổ trắng nõn của nàng.

Thanh y nhân cười lạnh: “Giờ ngươi có chấp nhận hay không?”

Nam Cung Khiếu Không trầm mặc hồi rồi, rồi mỉm cười nói: “Ngươi dùng một nữ nhân để làm việc như thế sao?”

Thanh y nhân cười đáp: “Bất kể là dùng thủ đoạn như thế nào, chỉ cần có thể đạt được mục đích thì đều là cách tốt.”

Nam Cung Khiếu Không lẩm bẩm: “Ta chưa từng gặp kẻ nào vô sỉ như ngươi.”

Thanh y nhân đột nhiên cười lạnh một trận: “Ta vô sỉ ư? Năm xưa ngươi vứt bỏ người ta, thì ngươi có trái với lòng không?”

Nam Cung Khiếu Không lạnh lùng nói: “Đấy là chuyện giữa ta và nàng, ta khuyên ngươi thả ngay nàng ra, nếu không ta sẽ chém ngươi thành vạn mảnh.”

Thanh y nhân cười lạnh: “Nếu ta không chịu?”

Nam Cung Khiếu Không: “Vậy ngươi chỉ còn một con đường chết!”

Thanh y nhân thờ dài: “Trước khi ta chết, Lan Ngọc nhất định sẽ chết trước, ngươi có tin hay không?”

Nam Cung Khiếu Không trầm mặc.

Thanh y nhân nói: “Nam xưa ngươi đã làm chuyện không phải với nàng ta một lần, lần này nếu nàng chết trước mặt ngươi, không biết ngươi sẽ có cảm thụ thế nào.”

Nam Cung Khiếu Không thở ra một tiếng thật dài, nói: “Rốt cuộc là ngươi muốn thế nào?”

Thanh y nhân cười: “Thế mới đúng chứ, loại thái độ này rất tốt! Ngươi là một người thông minh, ta muốn cả người lẫn kiếm của ngươi gia nhập tổ chức của ta, chỉ thế mà thôi.”

Nam Cung Khiếu Không cười: “Ta có được lợi ích gì?”

Thanh y nhân cười đáp: “Lợi ích nhiều tới ngay bản thân ngươi cũng không nghĩ tới!”

Nam Cung Khiếu Không đáp: “Ồ? Vậy ta lại muốn nghe một chút đấy.”

Thanh y nhân cười ha hả: “Ngươi cho rằng ta ngu tới mức nói ngay bây giờ cho ngươi sao?”

Nam Cung Khiếu Không thở ra một hơi, mỉm cười nói: “Nhưng ngươi không nói cho ta, thì làm sao ta biết có đáng hay không chứ?”

Thanh y nhân: “Ngươi cho rằng hiện giờ ngươi còn đường lựa chọn sao?”

Nam Cung Khiếu Không cười nói: “Ngươi cho rằng dùng nàng là có thể uy hiếp được ta sao?”

Thanh y nhân hơi chần chừ, nhìn thẳng vào Nam Cung Khiếu Không.

Nam Cung Khiếu Không lạnh lùng nói: “Mười lăm năm trước nàng là mỹ nữ đệ nhất võ lăm, mà ta cũng có thể vứt bỏ nàng. Hiện giờ nàng đã hoa tàn ít bướm, ngươi còn muốn dùng nàng uy hiếp ta? Ngươi có thấy bản thân rất ngu xuẩn không?”

Thanh y nhân trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mỉm cười, chậm rãi nói: “Thiếu chút nữa mắc lừa ngươi rồi, hôm nay chúng ta đánh cược một trận, xem xem ngươi có hối hận hay không?”

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên chết sững.

Thanh y nhân cười lạnh nói: “Ta đếm tới ba, nếu như ngươi còn không buông kiếm xuống, ta sẽ giết nàng ngay.” Y quay đầu lại nhìn hai tên hắc y nhân giữ Đào Hoa Tiên Tử, lạnh lùng nói: “Các ngươi đã nghe thấy chưa?” Hai tên hắc y nhân gật đầu.

Thanh y nhân lạnh lùng nhìn Nam Cung Khiếu Không, chậm rãi đếm: “Một!”

Mồ hôi lạnh trên trán Nam Cung Khiếu Không rịn ra.

Thanh y nhân cười lạnh: “Hai!”

Toàn thân Nam Cung Khiếu Không đột nhiên run lên, thẫn thờ nhìn Lan Ngọc bị bắt giữ, hắn không biết phải làm như thế nào.

Thanh y nhân cười lạnh: “Ba! Động thủ!”

NamCung Khiếu Không thình lình quát ngang: “Chờ đã!”

Thanh y nhân cười nói: “Ngươi đồng ý rồi?”

Nam Cung Khiếu Không lạnh lùng nhìn thanh y nhân, không nói một lời.

Thanh y nhân nói: “Ngươi không chịu? Động thủ.”

Nhưng hai tên hắc ý nhân lại không nhúc nhích, giống như bị hóa đá vậy.

Thanh y nhân hết nhìn Nam Cung Khiếu Không lại kỳ quái nhìn hai tên hắc y nhân. Đột nhiên y phát hiện ra, ở mi tâm của hai tên hắc ý nhân đều có một chấm hồng, chấm hồng càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành một dải máu hồng, từ trên trán chầm chậm nhỏ xuống.

Không ngờ bọn chúng đã bị người ta giết chết không một tiếng động, tới rên lên một tiếng cũng không kịp. Thanh y nhân đột nhiên rùng mình, chầm chậm lùi về sau, rồi đột nhiên tung mình nhảy về đằng sau, muốn nhảy qua mái nhà sau lưng, nhưng đột nhiên một bóng tím giống như theo gió trôi tới, trên không trung khe khẽ vỗ thanh y nhân một cái. Thanh y nhân tức thì rơi xuống đất, toàn thân y rung lên, kinh hãi nhìn bóng người màu tím từ trên không trung hạ xuống.

Bóng người màu tím như một cục bông nhè nhẹ hạ xuống đất, thân hình cao lớn, toàn thân áo tím, khuôn mặt nghiêm nghị, đầu đội kim quan, lạnh lùng nhìn thanh y nhân. Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Thanh y nhân run lẩy bấy, hỏi: “Ngươi… ngươi… ngươi… người là… ai?”

Tử bào nhân cười lạnh: “Còn ngươi là ai?”

Thanh y nhân nói: “Ta… ta…”

Tử Bảo Nhân cười lạnh: “Nếu ngươi đã không phải là Sở Anh Bố, thì vì sao muốn mạo danh?”

Chương 100: Mãnh hổ thần ưng

Thanh y nhân giật mình nói: “Ngươi… làm sao biết ta không phải là Sở Anh Bố?”

Tử bào nhân lạnh lùng nói: “Tốt nhất là người thành thật trả lời câu hỏi của bổn thần quân, nếu không ta đảm bảo ngươi sẽ hối hận.”

Thanh y nhân toàn thân run lên từng hồi, trên đời trừ Bắc Hải Thần Quân Độc Cô Quy Hải, thì không còn người thứ hai dám tự xưng là ‘thần quân’ nữa. Y đột nhiên hiểu ra tử bảo nhân là ai, một sự sợ hãi chưa từng có thình lình trào dâng trong lòng.

Tử bào nhân lạnh lùng nói: “Tháo khăn che mặt của ngươi xuống.”

Thanh y nhân kéo ngay khăn che mặt xuống, nhanh hơn cả tốc độ xuất kiếm của y. Dưới khăn che mặt là một khuôn mặt trẻ tuổi, trắng trẻo, chừng ba mươi tuổi, mắt to mày rậm, nhưng trong con mắt lại mang theo chút tà ác và sự hoảng sợ.

Ánh mắt như mũi đao của Bắc Hải Thần Quân nhìn chằm chằm vào thanh y nhân, lạnh lùng nói: “Ngươi là kẻ nào?”

Thanh y nhân run lên một cái, y đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí dày đặc ập về phía mình, ép cho y gần như không thở ra nổi, từng cơn ớn lạnh từ gót chân bốc lên toàn thân. Thanh y nhân giật mình run lên một cái, cánh môi mở ra, nhưng lại không nói ra lời.

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, nhìn thanh y nhân, chầm chậm nói: “Bổn thần quân đặt câu hỏi xưa nay chưa từng hỏi hai lần, không biết ngươi đã nghe qua chưa?”

Thanh y nhân nuốt ực một ngụm nước bọt, gần như dùng hết sức lực toàn thân, run giọng đáp: “Vãn bối… vãn bối là Bặc Vô Thường.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Bặc Vô Thương là cái thứ gì?”

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên cười nói: “Tiền bối là thế ngoại cao nhân, xuất hải đã lâu, nên tất nhiên không biết được loại nhân vật này. Những năm gần đây trên giang hồ xuất hiện hai tên sát thủ nổi danh nhất, xưng là Hắc Bạch Song Sát, vị này hẳn là Bạch Sát Bặc Vô Thường.”

Thanh y nhân run giọng nói: “Vãn bối chẳng phải là thứ gì cả, mong tiền bối giơ cao đánh khẽ, tha cho vãn bối một đường sống.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Ai bảo ngươi đóng giả Sở Anh Bố?”

Bặc Vô Thường: “Vãn bối… vãn bối cũng là thân bất do kỷ, phụng mệnh hành sự…”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Phụng lệnh của ai?”

Bắc Vô Thường khóc cười không xong, chần chừ nói: “Điều này… điều này…”

Ánh mắt như mũi đao của Bắc Hải Thần Quân lại lộ ra sát khí lẫm liệt, chậm rãi nói: “Xem ra ngươi lại quên mất rồi.”

Bặc Vô Thường đột nhiên lớn tiếng nói: “Vãn bối không quên, vãn bối phụng lệnh bề trên hành sự, mong tiền bối nể mặt thân phận đồ nhi của ngài, tha cho vãn bối một mạng.”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Tên đồ nhi nào của ta?”

Bặc Vô Thường nói: “Chính là… chính là Sở Anh Bố.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Ngươi biết nó ở đâu sao?”

Bặc Vô Thường run rẩy, gần như muốn khóc rồi, giọng run run đáp: “Vãn bối…. vãn bối đúng là không biết!”

Bắc Hải Thần Quân gật đầu, chậm rãi nói: “Ngươi đứng lên đi.”

Bắc Vô Thường vội vàng đứng dậy, cười bồi nói: “Tiền bối chịu thả cho vãn bối đi rồi ư?”

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên cười lên, nói: “Dùng kiếm của ngươi đâm ta.”

Bặc Vô Thường ngẩn ra, nghẹn họng trố mắt nhìn Bắc Hải Thần Quân, không hiểu ý của ông ta là gì.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Dùng tuyệt chiêu lợi hại nhất của ngươi đâm ta, ngươi nhất định phải dốc toàn lực, đã nghe rõ chưa?”

Mồ hôi lạnh trên trán Bặc Vô Thường đột nhiên rịn ra, cắn môi nói: “Vãn bối… vãn bối sao dám…”

Bắc Hải Thần Quân thình lình cắt ngang lời y, lạnh lùng nói: “Muốn bản thần quân nhắc lại một lần sao?”

Bặc Vô Thường thở hắt ra một hơi dài, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, định thần trở lại, một đạo hàn quang đột nhiên lóe lên, mạnh như sét đánh, nhanh như ánh chớp, một kiếm này không hề có chút biến hóa nào, chỉ có nhanh!

Võ công thế gian, không gì không thể hủy, chỉ có nhanh là không phá được! Chiêu thức võ công có tinh diệu biến hóa hơn nữa, cũng chẳng địch nổi một chữ ‘nhanh’!

Một kiếm này, Bặc Vô Thường đã dốc hết toàn lực! Toàn bộ võ công của y, sức mạnh toàn thân của y, đều đã tập trung trên một nhát kiếm này. Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao " Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Kiếm quang ánh chớp, nhanh tới mức không kịp chớp mắt, loáng cái đã tới yết hầu của Bắc Hải Thần Quân.

Bắc Hải Thân Quân cười lạnh đứng tại đó, ngay cả nhúc nhích một cái cũng không có.

Trường kiếm đã tới yết hầu của ông ta, gần như sắp đâm vào yết hầu của Bắc Hải Thần Quân, khoảng cách đã không tới nửa tấc.

Bặc Vô Thường trong lòng vui mừng, xem ra Bắc Hải Thần Quân đã già rồi, lập tức sắp phải táng mạng dưới kiếm của mình.

Nam Cung Khiếu Không ngẩn ra, hắn không sao ngờ được Bắc Hải Thần Quân lại chẳng hề nhúc nhích, không né tránh chút nào. Mắt thấy nhát kiếm này sắp đâm vào yết hầu của ông ta, Nam Cung Khiếu Không khẩn trương tới mức hơi thở cũng ngừng lại, chẳng lẽ Bắc Hải Thần Quân tự tìm chết hay sao?

Trong chớp mắt, mũi trường kiếm đã sắp đâm vào yết hầu của ông ta, Nam Cung Khiếu Không đột nhiên nhìn thấy, tay của Bắc Hải Thân Quân tựa hồ chuyển động, trường kiếm đã tới yết hầu đột nhiên bị hai ngón tay của ông ta kẹp chặt. Bặc Vô Thường kinh hãi trợn trừng mắt, nhưng thấy Bắc Hải Thần Quân cười lạnh lùng, một luồn nội lực hùng hậu thình lình từ trên trường kiếm truyền tới, đánh cho trường kiếm của Bặc Vô Thường lập tức rời tay, hổ khẩu cũng bị tét ra, máu tươi từng giọt nhỏ xuống.
Bặc Vô Thường kinh ngạc nhìn Bắc Hải Thần Quân, thanh trường kiếm dùng tinh thiết luyện thành rơi xuống đất đột nhiên vỡ thành vô số mạnh vụn, Bặc Vô Thường bần thần há hốc mồm, phịch một tiếng ngồi xuống đất.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Chỉ bằng vào thứ kiếm chậm như vậy của ngươi, cũng dám giả mạo đồ đệ của bản thần quân, đúng là đáng chết.”

Bặc Vô Thường đột nhiên bật khóc: “Xin tiền bối tha cho vãn bối một mạng này, vãn bối sẽ tự phế, không dám tái phạm nữa!”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Ngươi muốn sống hay muốn chết?”

Bặc Vô Thường giọng nghẹn ngào đáp: “Xin tiền bối nể mặt cao đồ của người, tha cho vãn bối một lần.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Tốt lắm, hiện giờ ngươi dẫn ta đi tìm Sở Anh Bố, tìm được thì ngươi sống, không tìm được thì ngươi chết!”

Bặc Vô Thường cười nhăn nhó: “Điều này… điều này…”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Ngươi không đồng ý?”

Bặc Vô Thường nuốt nước bọt, gật đầu như bổ củi, liên tục nói: “Vãn bối đồng ý, vãn bối đồng ý!”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh lùng, nghiêm giọng quát: “Còn không đứng dậy đi mau!”

Bặc Vô Thường vội vàng bò dậy, toàn thân run rẩy, khom lưng rời đi.

Bắc Hải Thần Quân sải bước chân, theo Bặc Vô Thường mau chóng biến mất trong ngõ tối.

Nam Cung Khiếu Không thờ phào một hơi, thoáng chút trâm tư rồi mau chóng tới bên người Lan Ngọc.

Hai tên hắc y nhân mắt trợn trừng trừng đứng ngây ra đó, nhưng con ngươi sớm đã dãn ra, chỉ còn một màu xám xịt. Ở mi tâm của bọn chúng đều có một lỗ thủng nhỏ, máu ở lỗ thủng đỏ chót không ngừng trào ra ngoài. Lan Ngọc bị bọn chúng kẹp giữa cúi đầu xuống, tựa hồ vẫn đang trong hôn mê. Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Nam Cung Khiếu Không thở dài một tiếng, gạt lưỡi kiếm đặt trên cổ Lan Ngọc, đẩy hắc y nhân ra, hai tên hắc ý nhân vô thanh vô tức ngã xuống, Lan Ngọc ở giữa loạng choạng ngã về phía trước, Nam Cung Khiếu Không đưa tay chặn lại, cả người Lan Ngọc đổ ập vào trong lòng của hắn.

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày, hắn đột nhiên cảm thấy, trên người Lan Ngọc này tựa hồ không có hương lan thấm vào lòng người, thân thể cũng tựa hồ cũng chẳng hề mềm mại.

Trong thoáng chốc hắn thất thần, Lan Ngọc trong lòng đã điểm lên sáu huyệt kiên tinh, mệnh môn, chí dương, thần đạo, kỷ môn, nhật nguyệt của hắn. Nam Cung Khiếu Không không kịp kêu lên một tiếng, từ từ ngã xuống.

Lan Ngọc cười khanh khách, khom lưng xuống nhìn hắn, rồi vác Nam Cung Khiếu Không lên vai như một cái bao tải. Bước chân như bay, chạy về phía trước rồi đột nhiên chui vào trong một cái ngõ tối om.

Trong ngõ ngoằn ngèo quanh co, địa hình rắc rối phức tạp, hai bên đều là nhà dân thấp bé cũ nát. Lan Ngọc vác Nam Cung Khiếu Không, vòng qua rẽ lại trong chiếc ngõ tối om om, đi tới trước một mái hiên thấp tè cũ nát. Lan Ngọc đưa tay đẩy cửa, đi thẳng vào trong một căn phòng cỏ bốn phía lọt gió ở phía đông, cửa phòng đã đổ xuống, trong phòng lưới nhện giăng đầy, khắp nơi đều là bụi bặm bám dầy, trên một cái giường đất trải chiếu lau, Lan Ngọc vạch chiếu lau ra, lộ ra một cửa động đem ngòm, đem Nam Cung Khiếu Không đẩy vào cửa động, rồi bản thân cũng lách người tiến vào, quay tay lại che chiếu lau lấp lên.

Lan Ngọc móc từ trong lòng ra một mồi lửa, vung lên theo hướng gió, trong con đường hầm đen ngòm dần dần sáng lên, nàng đưa tay nhấc Nam Cung Khiếu Không lên, nhẹ nhàng như nhấc một con gà nhỏ, rẽ qua vài khúc quanh trong đường ngầm, ở trước mặt liền xuất hiện một đại sảnh ngầm. Trong đại sảnh đèn đuốc sáng choang, trên bức tường ở chính giữa vẽ một bức mãnh hổ thượng sơn giống y như thật, thật cao trên đỉnh đầu mãnh hồ là một con ưng lớn màu đen bay quanh. Trên mặt đất trải thảm ba tư thật dày, bốn cây cột lớn chống đỡ cả đại sảnh rộng rãi, mười tám chiếc ghế thái sư trang nhã cổ kính chia làm hai bên đặt ở giữa sảnh. Dưới bức mãnh hộ thượng sơn ở chính giữa đặt một chiếc ghế cực lớn bằng gỗ lim, bên trên khắc chín con phi long, chính giữa lưng ghế một con rồng há miệng ngẩng đầu, sống động như thật.

Bên trên bốn cây cột lớn không ngờ cũng đều khắc cự long, quấn quanh cuốn lên trên, rất có thần. Kỳ quái là, trên một chiếc cột tròn đều có bốn cái vòng sắt to bằng cổ tay.

Lan Ngọc cười lạnh một tiếng, đem Nam Cung Khiếu Không trong tay ném lên tấm thảm ba tư mềm mại, bốn tên hắc y nhân đột nhiên lặng lẽ xuất hiện ở đại sảnh, không nói một lời vác Nam Cung Khiếu Không lên, đi tới một chiếc cột tròn, đem cổ tay hắn lồng vào hai cái vòng sắt ở đỉnh đầu, hai cổ chân của hắn thì chụp vào hai cái vòng sắt ở phía dưới, đóng sập vòng sắt lại, Nam Cung Khiếu Không bị trói chặt trên cây cột tròn lớn.
Bốn tên hắc y nhân cúi đầu đứng nghiêm ở hai bên, Lan Ngọc đột nhiên đã không thấy đâu nữa.

Khi Nam Cung Khiếu Không tỉnh lại thì một thanh y nhân che mặt và một hoàng sam nhân che mặt đứng ở trước mặt hắn, trong mắt hai người đều lộ ra nét cười đắc ý, nghiêng đầu nhìn hắn.

Nam Cung Khiếu Không thong thả đánh giá đại sảnh một lượt, lẩm bẩm nói: “Nơi này đúng là không tệ.”

Thanh y nhân bật cười nói: “Ta biết ngươi nhất định sẽ nhận xét như vậy.”

Nam Cung Khiếu Không gật gù, than: “Ngươi hiểu ta như vậy, ta thật là cảm động!”

Thanh y nhân cười cười nói: “Không cần khách khí, như nhau mà thôi.”

Nam Cung Khiếu Không lắc đầu, nói: “Khách khí vẫn phải có, còn như nhau thì không dám nhận.”

Thanh y nhân hứng thú hỏi: “Ồ! Là sao?”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ngươi hiểu ta như vậy, đáng tiếc ngay cả khuôn mặt thật của ngươi ta cũng không biết, làm sao có thể tính là như nhau được?”

Thanh y nhân gật đầu nói: “Đúng là như thế, có điều nếu ngươi chịu nghe lời ta, nói không chừng ta có thể cho ngươi xem qua đấy.”

Nam Cung Khiếu Không cười nói: “Như thế nào mới coi là nghe lời của ngươi?”

Thanh y nhân nói: “Ngươi hẳn là nhìn ra hoàn cảnh của mình hiện giờ, ngươi là người thông minh, đương nhiên phải hiểu nên làm thế nào.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Có phải là muốn ta cả người lẫn kiếm gia nhập tổ chức của ngươi?”

Thanh y nhân mỉm cười: “Ngươi đúng là không ngốc.”

Nam Cung Khiếu Không thở dài: “Nhưng ngay cả tổ chức của các ngươi là gì cũng còn không biết, ngươi thế nào cũng không thể để ta hồ đồ gia nhập như vậy chứ?”

Thanh y nhân gật đầu nói: “Ngươi là Nam Cung Khiếu Không ở Tĩnh Nam trang của một trong võ lâm tứ đại thế gia, nên ta ưu đãi cho ngươi, ngươi nhìn lên trên xem!” Y dùng ngón tay chỉ lên một bức tranh lớn ở chính giữa đại sảnh.

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Ta đã nhìn qua rồi, hình như là một con mèo nhỏ đang leo núi, trên đỉnh đầu có một con chim sẻ đang bay, con mèo nhỏ có có phải là muốn bắt chim sẻ không?”

Hoàng sam nhân vẫn luôn im lặng đột nhiên lạnh lùng nói: “Xem ra hắn chẳng có chút thành ý nào!”

Thanh y nhân mỉm cười: “Tới nơi này rồi, hắn nhất định sẽ có thành ý.”

Nam Cung Khiếu Không thở dài: “Hiện giờ ta bị các ngươi trói lên cột, ngươi còn muốn ta có thành ý gì nữa?”

Hoàng sam nhân cười lạnh: “Nam Cung huynh, đây không phải là cái cột bình thường đâu, mà là cột đồng.” Y cười cười nói: “Hơn nữa ta còn có thể nói với huynh, bên trong cột đồng này rỗng đó, hẳn là huynh đã nghe hình phạt Bào Lạc (*) do Trụ vương phát minh ra chứ?”

(*) chú thích: Loại tra tấn người khác bằng cách trói vào cột đồng được nung nóng, thiêu đốt cho đến khi tan thành tro bụi.

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên cảm thấy con cơn ớn lạnh ập đến, không khỏi thầm hít một hơi khí lạnh.

Hoàng sam nhân cười khà khà, cười rất là hòa ái thân thiện, nói: “Hiện giờ có phải huynh cảm thấy rất lạnh không? Không sao cả, một lát nữa huynh sẽ cảm thấy rất nóng, nóng tới mức xương cốt đều có thể hóa thành tro bụi.”

Nam Cung Khiếu Không thở dài, cười khổ nói: “Đạm Thai huynh, huynh ta hai nhà giao hảo nhiều đời, chẳng lẽ huynh thực sự muốn đối phó với huynh đệ ta như vậy ư?”

Hoàng sam nhân kéo khăn che mặt trên đầu xuống, lộ ra một khuôn mặt xanh tím, thong thả nói: “Thần Long sơn trang đã thương vong hết sạch rồi, Minh Nguyệt sơn trang cũng đã nắm được ở trong tay, Đạm Thai Thiên Khánh ta muốn mưu cầu một phen đại nghiệp cho Thái Nhạc sơn trang, tự nhiên sớm đã ở trong tổ chức, hiện giờ chỉ xem Tĩnh Nam trang của huynh thôi.”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Đại nghiệp gì?”

Đạm Thai Thiên Khánh lạnh lùng nói: “Ngươi thật sự không hiểu?”

Nam Cung Khiếu Không lắc đầu.

Đạm Thai Thiên Khánh nhìn thanh y nhân, thanh y nhân gật đầu. Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười nói: “Ngươi hẳn là nhìn thấy chiếc long y kia?”

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên bật cười, cười rất lớn, cười tới ngay cả nước mắt cũng sắp rơi ra, giống như trên đời này không còn chuyện gì đáng cười hơn vậy.

Đạm Thai Thiên Khánh lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn, đợi cho hắn cười xong mới nói: “Ngươi thấy buồn cười lắm hả?”

Nam Cung Khiếu Không vẫn không nhịn được cười: “Xưa nay ta chưa từng nghe thấy chuyện nào đáng cười như vậy!”

Thanh y nhân nói: “Có chỗ nào đáng cười?”

Nam Cung Khiếu Không cười đáp: “Chỉ bằng vào mấy người ác ngươi? Không ngờ cũng dám mưu cầu chuyện này, bản thân các ngươi chẳng lẽ không thấy buồn cười?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau