ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Thần đao phá kiếm trận

Phương Thất mỉm cười ngồi ở trên mái nhà, đao trong tay đã tra vào vỏ, vỏ đao màu đen dưới ánh trăng thoạt nhìn càng thêm đen nhánh.

Đây chỉ là một thanh đao bình thường, bất cứ một người thợ rèn nào cũng có thể làm ra nó, tuy nhiên vào thời khắc này đối với đám người đứng ở trong sân thì cây đao này có một loại ma lực nào đó, một loại ma lực nhiếp nhân động phách mang đầy khí tức tử vong.

Vỏ đao đen nhánh, mặt của Phương Thất cũng tái nhợt tuy nhiên trên gương mặt tái nhợt đó vẫn nở nụ cười.

Vết thương ở hông lại vỡ ra, máu cũng đang chầm chậm chảy ra ngòai, một cỗ đau đớn xâm nhập toàn thân nhưng hắn vẫn mỉm cười, hắn tuyệt không thể để cho người khác nhìn ra là hắn đang bị thương.

Đám người ở trong sân tất cả đều lạnh lùng nhìn chằm chằm lên mái nhà, không một ai quan tâm đến tên cầm đao cụt tay khi nãy, hiển nhiên là tên này hiện đối với bọn họ không còn tác dụng.

Làm sát thủ thì phải có một trái tim lạnh lùng, cứng rắn và tàn nhẫn, chỉ cần không ngã xuống thì không thể nhiễu loạn tâm thần trong thời khắc nào cả, bởi vì người bọn họ đối mặt chính là Phương Thất, một người võ công cao cường hơn trong tưởng tượng của bọn họ.

Một lão nhân cao gầy, mặt để râu mép, mái tóc lốm đốm hoa râm đột nhiên cười cười,lên tiếng: "Hảo tiểu tử, quả nhiên có bản lĩnh”

Phương Thất nhìn hắn cười cười nói: "Đừng khách khí như thế, bản lĩnh cao nhưng cũng chỉ có hai tay mà thôi”

Người lão nhân mặc một bộ áo vải bình thường, chân cũng mang giày vải, cười cười nhìn Phương Thất một chút rồi lấy từ trong áo ra một cái tẩu thuốc màu đen. Lão nhân ngậm vào trong miệng rồi móc từ trong ngực áo ra đá lửa và lá thuốc, tiếp đó bỏ lá thuốc vào tẩu rồi gõ nhẹ đá lửa hai cái, lá thuốc bắt lửa, hắn hít một hơi rồi phun khói ra khỏi miệng, sau đó phun một bãi nước bọt trên mặt đất rồi ngẩng đầu lên nói: "Có biết ta là ai không?”

Phương Thất nhìn vào trang phục trên người lão, tiếp đó nhìn vào bộ dáng hút thuốc của lão, một người như vậy nếu nhìn vào ai cũng nghĩ ông ta là một lão nông dân bình thường, tuy nhiên đám người đứng bên cạnh hắn lại không có một ai dám lên tiếng và động đậy.

Phương Thất cười cười, nói: "Các hạ chẳng lẽ là Chung Nam Dã Ông Đồng Vô Thiên?"

Lão nhân cười cười, răng vàng trong miệng lộ hết cả ra, ngậm tẩu thuốc một chút rồi nói: "Không sai, nhãn lực của tiểu tử ngươi cũng tốt đấy”

Phương Thất mỉm cười nói: "Thật nghĩ không ra lão nhân gia không để ý đến tuổi tác đã cao, lại xuất đầu lộ diện cam tâm làm con chó của người khác, không biết răng còn có nhai nổi xương không?”

Đồng Vô Thiên sắc mặt hơi đổi, thoáng chốc đã biến thành màu xám, nhìn chằm chằm Phương Thất lạnh lùng nói: "Tiểu tử thúi, để chút nữa lão nhân gia đây sẽ lột da ngươi, cắt gân ngươi, đánh gãy xương tay chân của ngươi, tới lúc đó xem ngươi có còn cứng đầu nữa không?”

Phương Thất cười cười, nói: "Lão nhân gia, người già rồi đừng nên nóng tính như thế, nếu không cẩn thận khí huyết dâng lên chết ở chỗ này thì không hay, chỗ này không thể so với phong cảnh sơn thanh thủy tú của núi Chung Nam được đâu”

Đồng Vô Thiên đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, sắc mặt đã biến thành màu tím, một hồi lâu sau cắn răng nói : "Tiểu tử thúi, ngươi có ngon thì xuống đây”

Phương Thất mỉm cười nói: "Lão già, ông có ngon thì cứ lên đây”

Đồng Vô Thiên bước tới trước, đang muốn nhảy lên thì đột nhiên dừng lại, nhìn Phương Thất cười lạnh nói: "Hảo tiểu tử, thiếu chút nữa trúng kế của ngươi, nếu ta lên đó ngươi bất thình lình tặng cho ta một đao thì cái mạng gìa của ta làm sao chịu nổi”

Phương Thất thở dài nói: "Gừng càng già càng cay, ta còn tưởng rằng lão già ngươi có can đảm lên đây cùng ta chuyện trò nữa"

Đồng Vô Thiên nói: "Người già cả như ta không thích ngồi trên cao nói chuyện đâu, nếu ngươi dám xuống đây thì hôm nay mạng của ngươi nhất định sẽ an táng ngay chỗ này"

Phương Thất kinh ngạc thốt: "Ồ, thật vậy à?"

Đồng Vô Thiên cười lạnh nói: "Vậy sao không thử xuống đi?”

Phương Thất nói: "Chỉ bằng đám người các ngươi mà dám chắc thế sao?"

Đồng Vô Thiên cười cười nói: "Tiểu tử, ngươi yên tâm, chúng ta mặc dù nhiều người nhưng đối phó với chỉ cần mười ba người là đủ rồi"

Phương Thất nói: "Ồ, chắc chắn vậy sao? "

Đồng Vô Thiên cười lạnh nói: "Ngươi không dám xuống à?"

Phương Thất mỉm cười nói: "Ta ngồi ở đây mát mẻ lắm, tại sao phải xuống?"Đồng Vô Thiên đột nhiên nói: "Nghe nói Thần Long đao pháp tổ truyền của Phương gia thiên hạ vô song, không biết có đúng như vậy không?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Với ngươi thì không tiếp nổi ba chiêu, nghe nói rằng khi tứ ca của ta lúc xuất ra chiêu thứ ba thì lão già ngươi nằm trên mặt đất giả chết như một con chó, không biết có đúng hay không?"

Sắc mặt của Đồng Vô Thiên nhất thời lại chuyển thành màu tím, nhìn đám người xung quanh một chút, cắn răng nói: "Lúc ấy ta nhất thời sơ ý nên mới để cho Phương Ngọc Thành tiểu tử đó làm mưa làm gió, hôm nay nếu ngươi nếu dám xuống đây thì ta không cần động tay động chân cũng sẽ phá được đao pháp của Phương gia ngươi”

Phương Thất mỉm cười nói: "Thật vậy à? Vậy ai có thể phá đây?"

Đồng Vô Thiên khoát khoát tay, đám người phía sau vội đứng lui ra một bên, chỉ còn lại mười ba người hình thành một vòng tròn, mười ba người này ăn mặc y hệt nhau, truờng kiếm cầm trong tay cũng y như nhau, mũi kiếm chỉa xuống đất, dưới ánh trăng đêm phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đồng Vô Thiên cười lạnh nói: "Tiểu tử thúi, ngươi có dám bước vào kiếm trận này để xem ta làm cách nào phá thần đao Phương gia của ngươi hay không?"

Phương Thất nhìn kỹ mười ba người tạo thành kiếm trận phía dưới, mười ba người đều cúi đầu, đứng không nhúc nhích hệt như những bức tượng, tuy nhiên từ trên người của mười ba người lại phát ra một cỗ sát khí nồng đậm. Phương Thất nhíu mày, đột nhiên mỉm cười nói với Đồng Vô Thiên: "Lão già, đây là kiếm trận gì?”

Đồng Vô Thiên thản nhiên nói: "Đây là kiếm trận chuyên dùng để phá đao pháp Phương gia, ngươi có dám xuống thử không?”

Lời của Đồng Vô Thiên còn chưa nói hết thì Phương Thất đã nhảy vào kiếm trận.

Mười ba thanh kiếm chậm rãi giơ lên, mũi kiếm chỉa vào Phương Thất, mười ba người đột nhiên cử động, cước bộ và tốc độ từ từ nhanh hơn, cuối cùng giống như một cơn gió lốc xoay tròn, khung cảnh như có một vòi rồng lốc xoáy đang nổi lên, người bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy những cái bóng màu xám xoay tròn rất nhanh thôi, không còn nhìn thấy Phương Thất đứng ở giữa nữa.

Vầng trăng non vẫn lơ lửng giữa không trung phóng ánh sáng ảm đạm của nó xuống mặt đất, mười ba người xoay tròn tạo thành cơn gió lốc tựa hồ làm cho cả ánh trăng cũng phải chập chờn.

Phương Thất đứng ở giữa kiếm trận, lúc kiếm trận bắt đầu xoay tròn thì hắn đột nhiên cảm thấy được một cỗ sát khí nồng đậm bao phủ toàn thân, ép tới nỗi hắn cơ hồ thở không được, tuy nhiên vẫn chưa có ra tay. Phương Thất đột nhiên nhắm đôi mắt lại, đứng bất động ở giữa kiếm trận. Kiếm trận như một cơn gió đang xoay quanh một cây cột màu đen, đột nhiên có một tiếng khẽ quát, mười ba thanh kiếm đồng thời ra tay, phân biệt hướng về các bộ vị khác nhau trên người Phương Thất đâm tới. Phương Thất đột nhiên chuyển thân, người trông giống như một con cá trong nước vậy, khó khăn lắm mới có thể tránh thóat đồng thời mười ba kiếm đâm tới, vừa mới tránh thoát chưa kịp hít thở thì tại phương vị đang đứng đã có một thanh kiếm chờ sẵn, Phương Thất lại động, bộ pháp nhanh chóng biến hóa, thân hình không ngừng chớp lóe, phiêu hốt vô chừng trong màn lưới kiếm dày đặc.

Từ bên ngoài nhìn lại thì chỉ thấy một cơn gió lốc màu xám xoay tròn, kiếm khí đầy trời, bóng kiếm như mưa, sát khí nồng đậm chẳng những bao phủ lấy Phương Thất ở bên trong mà còn tràn ngập khắp trong sân.

Trong kiếm trận, trên trán và mũi của Phương Thất đã có mồ hôi hiện ra, vết thương ở hông lúc này lại đau đớn không ngừng, tuy nhiên bộ pháp của hắn lại không hề loạn, thân người đang phiêu hốt như quỷ mị bên trong kiếm trận, hắn đã phát hiện đựơc kiếm trận này thật sự phối hợp rất kín kẽ, căn bản là không có sơ hở, bất luận bản thân bước tới đâu thì cũng đều có kiếm ở đó chờ sẵn, bây giờ ngay cả cơ hội rút đao cũng không có nữa.

Mồ hôi trên người Phương Thất đã thấm khắp quần áo, lòng của hắn đột nhiên nặng nề hẳn lên.Kiếm trận đột nhiên biến đổi, mười ba thanh kiếm lại chia ra cùng đâm tới mười ba bộ vị khác nhau, tốc độ nhanh chóng vô cùng, Phương Thất vội hít vào một hơi chuyển cước bộ bước theo sự xoay tròn của kiếm trận, lúc này hắn mới chậm rãi phát hiện ra đây là một bộ kiếm pháp được tổ chức nghiêm mật, mặc dù không phải rất nhanh nhưng phối hợp chặt chẽ không có sơ hở, mỗi một chiêu mỗi một kiếm đều hướng về một phương vị hiểm hóc, hơn nữa mỗi một phuơng vị đều được tính toán rất chuẩn xác, bất luận bản thân có tránh né đến đâu thì đường lui cũng đều bị phong kín.

Kiếm trận vẫn xoay tròn, còn Phương Thất thì vẫn ở bên trong dùng bộ pháp phiêu hốt vô chừng tránh né. Một bộ kiếm pháp vừa hòan thành thì kiếm trận lại biến đổi, đang muốn một lần nữa phóng ra tấn công tiếp thì thân ảnh của Phương Thất đột nhiên chợt lóe, đao trong tay như tia chớp phóng ra, ánh đao chợt lóe nhanh như điện xẹt chém về phía bên, ánh đao lóe lên, bụng của ba người trong kiếm trận bị một đao chém đứt. Ba người nhất thời ngã xuống đã khiến cho kiếm trận lập tức đại loạn, ánh đao lại chớp động, một đóa hoa máu đột nhiên hình thành, một vài tiếng kêu thảm vang lên, hơn mười cánh tay cầm kiếm rơi vãi trên mặt đất, máu nhiễm đỏ cả sân.

Đao tra vào vỏ, Phương Thất chậm rãi vươn tay quệt mồ hôi trên trán rồi mỉm cười nhìn Đồng Vô Thiên.

Đồng Vô Thiên lặng người, ngơ ngác nhìn mười ba người của hắn ngã xuống, tẩu thuốc cầm trong tay khẽ run run, thốt không ra lời. Tám người đứng phía sau hắn cũng đều há to miệng ngây ngốc nhìn Phương Thất, trong ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc và sợ hãi.

Phương Thất cười cười, hỏi: "Lão già, bây giờ tới lượt ông phải không?”

Đồng Vô Thiên sợ run, sắc mặt xám như tro tàn, miệng thốt không ra lời. Hắn kinh ngạc nhìn Phương Thất, hắn thật không tin vào mắt mình là Phương Thất có thể trong nháy mắt phá được kiếm trận mà bọn hắn đã khổ tâm nghiên cứu và luyện tập mấy năm qua, tâm của hắn đột nhiên trầm xuống.

Phía sau Đồng Vô Thiên bỗng có người ho khan một tiếng rồi nói lớn: "Mọi người hãy nhìn vết thương ở hông của hắn đi, dám chắc là vết thương cũ của hắn đã bộc phát trở lại, tiểu tử này bây giờ đã là cung kéo căng hết cỡ rồi, mọi người hãy cùng tiến lên giết hắn"

Phương Thất thầm hít sâu một hơi, trong lòng hiểu được hiện tại bản thân đã hết sức chống đỡ, vết thương ở hông đã hòan toàn nứt ra, không biết đã có bao nhiêu máu chảy ra nữa nhưng đã nhiễm đỏ cả quần và áo, vừa rồi đột phá kiếm trận kia khí lực đã tiêu hao hết rồi, sở dĩ hắn vẫn mỉm cười là chỉ vì muốn làm cho kẻ địch không dám coi thường mà vọng động thôi.

Đồng Vô Thiên nhìn Phương Thất, đột nhiên cười lạnh nói: "Tiểu tử thúi, thiếu chút nữa bị ngươi hù dọa, mọi người cùng nhau tiến lên”

Phương Thất vẫn mỉm cười đứng yên ở đó.

Đồng Vô Thiên vừa nói xong, tuy nhiên đám người phía sau lại không có một ai dám động. Đồng Vô Thiên cả giận nói: "Mau tiến lên, lúc này không giết hắn thì còn chờ lúc nào", đám người đứng phía sau đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đều tóat ra vẻ sợ hãi và không dám động đậy. Đồng Vô Thiên chỉ vào ngừơi nói chuyện vừa rồi ra lệnh: "Ngươi, ngươi lên trước"

Người nọ sợ hãi đưa mắt nhìn Phương Thất một chút rồi lại quay đầu nhìn vào Đồng Vô Thiên, trong thoáng chốc trán hắn đã tuôn đầy mồ hôi, lắp bắp nói: "Tôi …… tôi ……".

Đồng Vô Thiên lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, tiếp đó đột nhiên trừng mắt, cả người hắn run run đáp: "Vâng, vâng”

Phương Thất vẫn mỉm cười đứng yên bất động nhìn người nọ thân thể run run tiến về phía hắn, đột nhiên từ phía sau lưng hắn xuất hiện một thanh Hồ Hình Kiếm, thân thể hắn đột nhiên cũng không còn run rẩy nữa, ánh kiếm dưới ánh trăng vẽ thành một đạo ngân hồ, trong chớp mắt đã phóng ngay đến cổ họng của Phương Thất.

Phương Thất vẫn mỉm cười, khi mũi kiếm cách cổ họng khoảng còn chưa tới một tấc thì ánh đao đột nhiên chợt lóe lên, cánh tay cầm thanh Hồ Hình Kiếm bay lên không trung, người cầm Hồ Hình Kiếm ngây ngốc lặng người nhìn Phương Thất đứng trước mặt, mồ hôi nhỏ giọt từ trên trán hắn xuống mặt, cổ họng phát ra vài tiếng rên hừ hừ, nét mặt quả thật là dở khóc dở cười, sau đó hắn ngã xuống.

Phương Thất vẫn mỉm cười đứng yên ở đó nhìn Đồng Vô Thiên, tựa hồ chưa hề động đậy qua.

Chung Nam Dã Ông Đồng Vô Thiên sợ ngây người.

Vừa rồi người cầm Hồ Hình Kiếm kia chính là Đoạt Mệnh Ác Sát Tào Ly, một thanh Hồ Hình Kiếm cùng với Hồ Hình kiếm pháp kỳ quỷ nhanh chóng, trên giang hồ vốn là nhất lưu cao thủ, thật không ngờ rằng Phương Thất chỉ dễ dàng xuất ra một đao đã phế đi cánh tay của hắn. Sắc mặt của Đồng Vô Thiên vốn đã tím nay lại chuyển sang màu tái nhợt, trán đã thấm đầy mồ hôi.

Nhìn Phương Thất trước mắt, hắn đột nhiên nhớ tới Phương Ngọc Thành, vẫn bộ dáng thản nhiên mỉm cười như thế, vẫn vẻ ung dung và trấn tĩnh như thế, sao lại quá giống Tiểu Thần Long? Trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi, một loại sợ hãi thấm sâu vào tận cốt tủy.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Lão già, ông còn muốn phá đao pháp Phương gia nữa không?”

Đồng Vô Thiên sợ run, đột nhiên giơ cánh tay hướng về phía sau khoát một cái, nói: "Tất cả lên hết đi, cùng nhau tiến lên làm thịt tên tiểu tử này", nói xong những lời này, hắn đã chuẩn bị thừa cơ hội chạy trốn.

Phía sau không một ai lên tiếng, ngay cả một người cũng không.

Đồng Vô Thiên kinh ngạc quay đầu lại thì thấy được một tình cảnh làm hắn giật mình. Bảy người đứng phía sau hắn hiện đang nằm bất động trên mặt đất.

Đồng Vô Thiên vội đảo ánh mắt quan sát nhưng ngoại trừ bảy người của hắn nằm đó thì chẳng có một hình bóng nào, thân thể hắn không ngừng run rẩy, chẳng lẻ có ma quỷ ……?

Chương 92: Người áo vàng thần bí

Phương Thất lạnh lùng hỏi: "Lão già, ông có tin là có ma quỷ không?”

Đồng Vô Thiên đột nhiên xoay người lại, sắc mặt nhất thời trắng bệch, mồ hôi từ trên cái trán nhăn nheo từng giọt từng giọt nhỏ xuống gương mặt.

Phương Thất cười nói: “Xem chừng là ông không tin"

Đồng Vô Thiên nói: "Ta …… ta ……"

Phương Thất nói: "Ta vốn cũng không tin nhưng là vừa rồi ……", nói đến đây đột nhiên do dự một chút, hắn không biết có nên nói tiếp hay không.

Đồng Vô Thiên hoảng sợ hỏi: "Vừa rồi …… vừa rồi làm sao?"

Phương Thất nhìn Đồng Vô Thiên nhíu mày rồi chậm rãi nói: "Vừa rồi …… ta hình như nhìn thấy có mấy cái bóng ở phía sau ông, chớp lóe mấy cái rồi biến mất, tiếp đó bảy người đứng phía sau đều ngã xuống”

Cặp mắt của Đồng Vô Thiên lập tức trợn tròn, nói: "Thật …… thật vậy?"

Phương Thất gật đầu.

Đồng Vô Thiên đột nhiên cười to một trận nhưng trong ánh mắt vẫn còn toát ra vẻ sợ hãi. Phương Thất mỉm cười nhìn hắn, một người khi nội tâm càng sợ hãi thì khi cười sẽ cố cười lớn tiếng, đây thật ra lá giúp cho bản thân tự tin lên một chút mà thôi.

Đồng Vô Thiên đột nhiên dừng cười, nói: "Hảo tiểu tử, trên đời làm gì có quỷ, ngươi đang gạt lão già như ta phải không?”

Phương Thất thở dài, lắc đầu nói: "Ta có hảo tâm nói cho ông nghe, ông không tin thì thôi."

Đồng Vô Thiên nhìn chằm chằm vào Phương Thất, Phương Thất nói tiếp: “ Ông đương nhiên cũng biết những người ông mang đến đều có thân thủ ra sao, nếu không phải là quỷ thì ai có thể trong nháy mắt vô thanh vô tức làm cho bọn họ đồng loạt ngã xuống hết hả, chỉ cần cẩn thận nghĩ lại thì ông sẽ hiểu”

Sắc mặt của Đồng Vô Thiên trở nên trắng bệch, mồ hôi trên trán tuôn ra như mưa, nói: "Tiểu tử thúi, ngươi …… ngươi ……", hắn đột nhiên nhìn thấy cặp mắt của Phương Thất trợn tròn chăm chú nhìn vào phía sau lưng hắn. Đồng Vô Thiên đột nhiên quay đầu lại nhìn thì chẳng thấy được cái gì.

Phương Thất đột nhiên cười to, Đồng Vô Thiên quay đầu lại, nhất thời thẹn quá thành giận, sắc mặt tím tái, thân hình chợt lóe đã đến trước mặt Phương Thất, tẩu thuốc cầm trong tay xuất ra như tia chớp nhằm vào mười sáu đại huyệt trên người Phương Thất điểm vào, dưới ánh trăng cái bóng của tẩu thuốc bao phủ lấy Phương Thất.

Phương Thất không còn chỗ tránh né, vết thương ở hông lại bỗng nhiên phát ra đau đớn, rồi đột nhiên xoay người lại, vỏ đao đen nhánh như tia chớp xuất ra đánh vào hông của Đồng Vô Thiên. Đồng Vô Thiên vội phóng lên tránh né, bóng của tẩu thuốc đột nhiên tập hợp thành một vệt sáng to như tia chớp bổ xuống huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Phương Thất, thân hình của Phương Thất đột nhiên phiêu hốt như quỷ mị, thi triển cước bộ bước lệch sang một bên tránh được một kích trí mạng này. Khi Đồng Vô Thiên rơi xuống chạm đất thì tẩu thuốc trong tay lại nhanh như tia chớp xuất ra đánh đến huyệt Ngọc Chẩm của Phương Thất, lúc này ánh đao đột nhiên chợt lóe lên, chỉ nghe "đinh đinh đinh" ba tiếng, Đồng Vô Thiên giật mình nhìn Phương Thất, tẩu thuốc làm bằng đồng trong tay hắn nháy mắt đã bị chia thành ba đoạn, chỉ còn lại cán cầm màu phỉ thúy nơi tay.

Phương Thất mỉm cười nhìn Đồng Vô Thiên, đao đã tra vào vỏ, vỏ đao đen nhánh trong bóng đêm dường như toát ra một hơi thở thần bí, sắc mặt của Đồng Vô Thiên trở nên trắng bệch.

Sao lại có chuyện trùng hợp diễn ra đến thế?

Trong đầu của Đồng Vô Thiên đột nhiên nhớ lại quá khứ, Phương Ngọc Thành cũng chỉ dùng một đao chém tẩu thuốc của hắn thành ba đoạn, hắn tuyệt không tin vào mắt trên đời lại có đường đao nhanh như vậy, một khắc đó hắn đã sợ đến nỗi đôi chân mềm nhũn không thể đứng nổi mà quỵ xuống.

Và hôm nay, người tên Phương Thất bị thương trước mắt hắn cư nhiên cũng có thể dùng một đao chém cái tẩu thuốc nổi tiếng giang hồ của hắn thành ba đoạn, lúc này đây hắn ngoài sợ hãi thì còn có thể làm gì?

Chung Nam Dã Ông với tẩu thuốc tác mệnh đoạt hồn tung hoành giang hồ hơn bốn mươi năm chẳng lẽ không chịu nổi một chiêu của Phương gia đao pháp?

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Lão già, ông phục chưa?”

Đồng Vô Thiên ngơ ngác nhìn chằm chằm vào thanh đao cùng vỏ đao đen nhánh trong tay Phương Thất, trong mắt tràn ngập sợ hãi và buồn bã, một lời cũng thốt không ra.

Đột nhiên trong một căn phòng có tiếng thở dài vang lên, tiếp đó đèn trong phòng được thắp sáng rồi một giọng nói âm trầm cất lên: "Chuyện như thế cần gì phải dùng vũ lực để giải quyết?”, giọng nói của người này không lớn nhưng lại phảng phất rất rõ ràng bên tai.

Lòng của Phương Thất nhất thời nặng nề hẳn lên.

Căn phòng sáng đèn đó chính là phòng của Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ.

Giọng nói từ phòng trong lại cất lên: "Sao các ngươi không chịu vào đây uống một chén đi?”

Phương Thất thầm hít một hơi thật sâu, tiếp đó chậm rãi nhấc chân đi về hướng căn phòng, còn Đồng Vô Thiên thì sắc mặt lộ vẻ vui mừng cất bước đi theo sau Phương Thất.

Một người mặc quần áo màu vàng thân hình cao lớn đeo vải che mặt đang ngồi ở trước bàn, chỉ còn cặp mắt lộ ra ngoài, tuy ánh mắt của hắn lạnh như băng nhưng lại lấp lóe tinh quang.

Đứng ngay trước giường có hai người mặc áo xanh cũng mang vải che mặt, chỉ để lộ ra cặp mắt, trong tay ai cũng có một thanh trường kiếm, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Phương Thất. Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ đang bất động nằm trên giường, xem ra đã bị điểm huyệt.

Trên bàn chỉ có một bầu rượu và một cái chén rượu làm bằng bạch ngọc, người mặc áo vàng vươn tay tới cầm lấy bầu rượu rồi chậm rãi rót rượu vào chén, từ tốn hỏi: "Ngươi có muốn uống một chén không?”, nói xong rồi cầm chén rượu lên uống.

Phương Thất cười cười nói: "Nếu ngươi mời ta uống thì cũng nên chuẩn bị hai chén rượu chứ, ta luôn không thích cùng người khác uống chung một chén”

Người mặc áo vàng dường như cũng cười, chậm rãi nói: "Ta vốn không có ý mời ngươi uống”

Phương Thất hỏi: "Nếu không muốn mời thì sao ngươi còn hỏi ta?”

Người áo vàng nói: "Ta cũng chỉ là hỏi một chút mà thôi"

Phương Thất đột nhiên đi tới rồi ngồi xuống đối diện với người áo vàng, mỉm cười nói: "Ngươi không mời ta uống rượu nhưng ta có thể xin một chén rượu của ngươi không?”

Người áo vàng gật đầu nói: "Ngươi đương nhiên là có quyền lợi này, bất quá ta không nhất định sẽ đáp ứng”

Phương Thất hỏi: "Ngươi có đáp ứng hay không?"
Người áo vàng trả lời: "Không đáp ứng."

Phương Thất thở dài nói: "Thật không ngờ ngươi lại hẹp hòi như vậy”

Người áo vàng nói: "Con người của ta luôn luôn như thế”

Phương Thất nói: "Ngươi tựa hồ là kẻ rất kén cá chọn canh đấy, nếu không như thế thì làm sao lại mang theo bầu rượu và chén rượu riêng??"

Người áo vàng nói: "Trên đời này nơi bán rượu mặc dù nhiều nhưng có đôi khi cũng có nơi sẽ không có bán rượu, lúc đó muốn uống một chén lại không có rượu thì phải làm sao đây? Chính mình mang theo là tiện hơn cả"

Phương Thất hỏi: "Ngươi rất thích uống rượu à?"

Người áo vàng nói: "Không phải rất thích, chỉ là ngẫu hứng uống một chút thôi”

Hai người ngươi một câu ta một câu, tựa như là bằng hữu đang hàn huyên tâm sự, dường như không còn ai quan tâm đến Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ đang bị chế trụ nằm trên giường.

Phương Thất thở dài nói: "Đáng tiếc tính của ngươi hơi keo kiệt, uống rượu một mình đâu bằng có người cộng ẩm, hôm nay ngươi mời ta uống một chén, ngày mai ta mời ngươi uống lại, thế nào?"

Người áo vàng nói: "Không được."

Phương Thất hỏi: "Tại sao?"

Người áo vàng thản nhiên nói: "Bởi vì ngươi không còn sống tới ngày mai, hôm nay ta mời ngươi uống, chút nữa ngươi chết đi thì chẳng phải ta thiệt thòi sao?”

Phương Thất cười khổ hỏi: "Làm thế nào ngươi có thể biết một chút nữa ta sẽ chết?"

Người áo vàng nói: "Ta thấy trong tình cảnh bây giờ thì ngươi nhất định sẽ cam tâm tình nguyện mà chết, hơn nữa bây giờ chết cùng một chút nữa chết thì có gì khác nhau, ngươi nghĩ có đúng không?"

Phương Thất nhìn về phía giường một chút, cười cười lên tiếng: "Ngươi làm thế nào biết ta nhất định sẽ bị ngươi uy hiếp?”

Người áo vàng thản nhiên đáp: "Ngươi nhất định sẽ như vậy”

Lúc này Đồng Vô Thiên đột nhiên lên tiếng cười nói: "Lão già ta thấy ngươi nhất định sẽ chết, vợ chồng Liễu Thiếu Kiệt vì chuyện nhà của ngươi mà mất mạng, chỉ còn lại hai đứa con này, ngươi là người của Phương gia, chẳng lẽ có thể trơ mắt làm ngơ nhìn hai đứa nhỏ đáng thương này bị giết sao?”

Phương Thất khẽ thở dài, lạnh lùng nói: "Ngươi sai rồi, các ngươi muốn chém muốn giết cứ việc ra tay, chờ cho các ngươi giết xong hai đứa nó thì ta sẽ giết hết các ngươi để báo thù cũng không muộn”

Đồng Vô Thiên ngây người, hắn đột nhiên cảm thấy lời nói của Phương Thất rất có lý, nếu thay đổi là hắn thì hắn cũng sẽ làm vậy.

Đáng tiếc hắn không phải Phương Thất.

Người áo vàng đột nhiên nở nụ cười, tiếp đó thản nhiên uống một chén rượu rồi lên tiếng: "Ngươi cho rằng ngươi có thể giết được chúng ta sao?"

Phương Thất nói: "Vậy ta thử cho ngươi xem nhé”
Người áo vàng chậm rãi giơ tay trái lên, sau đó đặt thanh trường kiếm trông rất cổ xưa của hắn lên bàn, mỉm cười nói: "Ngươi không cần thử, chỉ với đôi tay và thanh kiếm này của ta thì ngươi nhất định phải chết"

Phương Thất cười to, nói: "Vậy thì chi bằng trước tiên chúng ta thử một chút xem sao? Để xem kiếm của ngươi nhanh hay là đao của ta nhanh?”

Người áo vàng chậm rãi nói: "Không cần thiết"

Phương Thất hỏi: "Ngươi không dám à?"

Người áo vàng nói: "Ta không có gì không dám cả, chỉ bất quá là không cần phải làm nhiều thứ không cần thiết như thế”

Lòng của Phương Thất đột nhiên trầm xuống, trong lòng vốn định kích người áo vàng ra tay để có thể nhìn xem lai lịch của hắn nhằm tranh thủ một tia cơ hội, nhưng đáng tiếc người áo vàng lại không mắc bẫy, bây giờ nếu hắn dùng kiếm gác trên cổ Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ thì Phương Thất lập tức phải rút đao tự vẫn.

Hắn là con cháu của Phương gia, hắn tuyệt không thể nhìn hậu duệ của ân nhân Phương gia chết trước mặt hắn.

Điểm này trong lòng Phương Thất rất rõ ràng, người áo vàng càng rõ ràng hơn.

Phương Thất thở dài, chậm rãi nói: "Xem ra ta không chết là không được"

Người áo vàng lại chậm rãi hớp một hớp rượu rồi gật đầu.

Phương Thất lại hỏi: "Ngươi nghĩ là dùng hai đứa nó có thể uy hiếp được ta?”

Người áo vàng thản nhiên nói: "Nếu ngươi không muốn bị uy hiếp thì ta cũng không có biện pháp uy hiếp ngươi”

Nếu ngươi không muốn bị uy hiếp thì Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ sẽ chết trước mặt ngươi ngay lập tức.

Phương Thất khẽ thở dài, hỏi: "Nếu ta chết thì ngươi có thả chúng ra không?’

Người áo vàng mỉm cười nói: "Còn phải xem tâm tình của ta lúc đó như thế nào đã”

Phương Thất cười khổ nói: "Nếu ngươi nói như vậy thì chẳng phải là cái chết của ta oan uổng sao?”

Người áo vàng thở dài nói: "Không còn cách nào khác, nếu ngươi không chết thì chúng sẽ chết, còn nếu ngươi chết thì chúng sẽ có một tia cơ hội được sống. Ta thấy ngươi nên chết đi”

Phương Thất im lặng.

Trong mắt người áo vàng lại toát ra vẻ mỉm cười, chậm rãi hớp một hớp rượu rồi mỉm cười nhìn Phương Thất.

Phương Thất đột nhiên ngẩng đầu lên rồi thốt ra một chữ: "Được"

Người áo vàng gật đầu, nói: "Vậy thì ngươi chết nhanh đi"

Phương Thất lạnh lùng nói: "Ta có thể chết nhưng ngươi phải hứa với ta là tha cho chúng, nếu không thì dù ta thành quỷ cũng sẽ tới tìm ngươi”

Người áo vàng đột nhiên rùng mình một cái, tiếp đó cười cười nói: "Được, ta hứa với ngươi."

Phương Thất thở dài rồi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người áo vàng, ánh mắt rất phức tạp, chậm rãi hỏi: "Ta có thể hỏi ngươi một câu cuối cùng không, ngươi rốt cuộc là ai?"

Người áo vàng hỏi lại: "Biết được câu trả lời thì ngươi sẽ chết chứ?”

Phương Thất gật đầu.

Người áo vàng quay đầu về hai người mặc áo xanh đứng trước giường nói: "Chuẩn bị đi", hai người liền rút kiếm ra chia nhau gác vào cổ của Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ. Người áo vàng lại quay về nhìn Phương Thất nói: "Ta là ai ta cũng đã quên, đây là câu trả lời, ngươi có thể chết được rồi"

Phương Thất thở dài một tiếng, chậm rãi đưa mắt nhìn Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ ở trên giường, tiếp đó lại nhìn người áo vàng một chút rồi ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng: "Mẹ, con thật bất hiếu, không thể trở về lo lắng và chiếu cố cho người được nữa”, dứt lời rồi chậm rãi rút đao ra, sau đó giơ đao lên đâm ngược vào bụng.

Đột nhiên có một tiếng quát lên: "Chậm đã"

Phương Thất sửng sốt, đao đang đâm vào bụng đột nhiên dừng lại, kiếm của người áo xanh đang gác kiếm lên cổ của Liễu Thanh Thanh chợt lóe lên, người áo xanh khác đứng bên cạnh hắn còn chưa kịp định thần lại thì mũi kiếm đã đâm vào cổ họng của hắn, một câu cũng thốt không ra. Người áo xanh chậm rãi rút kiếm từ cổ họng hắn ra, hắn ngay lập tức liền ngã xuống.

Phương Thất, Đồng Vô Thiên và người áo vàng đều giật mình nhìn vào người áo xanh, người áo vàng chậm rãi đứng lên, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"

Người áo xanh cười hai tiếng rồi chậm rãi gỡ khăn che mặt ra, nói: "Mang đồ này trên mặt thật không thoải mái tí nào, tại sao ngươi không gỡ nó xuống đi?”

Người áo vàng giật mình nhìn người áo xanh, cắn răng nói: "Thì ra là ngươi”

Người áo xanh mỉm cười hỏi: "Đương nhiên là ta, ngươi không ngờ à?"

Người áo vàng lắc đầu, thở dài nói: "Thật là không ngờ, ta thật sự không ngờ ngươi lại đến đây”

Chương 93: Thừa nước đục thả câu

Người áo xanh khẽ thở dài, nói: "Ta cũng không thật không ngờ ngươi lại làm ra loại chuyện thế này”

Người áo vàng cười lạnh nói: "Ngươi không hiểu sao?"

Người áo xanh lắc đầu, chậm rãi nói: "Ta thật sự không hiểu và suy nghĩ không ra tại sao người như ngươi thân phận cũng tính là tôn quý lại đi làm mấy loại chuyện vô sỉ thế này”

Người áo vàng lạnh lùng cười, nói: "Chẳng phải ngươi cũng không màng thân phận cam tâm làm người hầu của ta đó sao?”

Người áo xanh mỉm cười nói: "Ta chỉ là không muốn cháu của ta bị tổn thương nên bất đắc dĩ mới làm thế thôi”

Người áo vàng cười lạnh nói: "Nếu ngươi niệm tình cốt nhục thì năm đó tại sao lại phải ngăn cản tiện nhân Nam Cung Tuyết kia trở về Hoài Nam?”

Sắc mặt của người áo xanh trầm xuống, một hồi lâu sau mới khẽ thở dài nói: "Thôi, niệm tình giao hảo giữa hai nhà chúng ta, ngươi đi đi"

Người áo vàng cừơi to, hỏi: "Ngươi thật muốn để ta đi sao?”

Người áo xanh gật đầu, chậm rãi nói: "Nếu ngươi là người thông minh thì nên nhân lúc này mau rời khỏi đây đi”

Ngừơi áo vàng lại cừơi lạnh hỏi: "Nếu ta không đi thì thế nào?"

Người áo xanh mỉm cười nói: "Vậy thì chỉ sợ đến lúc đó ngay cả ta cũng không cứu được ngươi”

Bởi có vải che mặt nên không thể nhìn ra gương mặt của người áo vàng biểu hiện gì, hắn trầm giọng, nói: "Được, ta đi, nhưng tiện nhân Nam Cung Tuyết kia đã làm ta mất hết thể diện, sớm muộn có một ngày ta cũng sẽ giết được hai đứa kia”

Người áo xanh cười khổ, thở dài nói: "Đó chính là chuyện của sau này, nếu ngươi nhất định muốn cùng Tĩnh Nam Trang của ta đối địch thì giao tình giữa hai nhà của chúng ta phải chấm dứt từ đây rồi”

Ngừơi áo vàng cười lạnh, chậm rãi nói: "Ngươi nhớ những lời nói của ngươi hôm nay đó”, rồi dùng ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía cái giường, tiếp đó lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Phương Thất đột nhiên cất tiếng: "Đứng lại"

Người áo vàng đứng lại, lạnh lùng hỏi: "Ngươi muốn sao?"

Phương Thất nói: "Lột vải che mặt của ngươi xuống”

Ngừơi áo vàng lạnh lùng nói: "Chỉ bằng vào ngươi?"

Phương Thất chậm rãi xoay người, đáp: "Đúng vậy”

Người áo vàng lại hỏi: "Nếu ta không chịu thì thế nào?”

Phương Thất lạnh lùng nói: "Vậy hôm nay ngươi đừng hòng rời khỏi nơi đây”, vừa nói tay cầm đao gân xanh đã nổi lên.

Người áo vàng đột nhiên cười to, tiếng cười vọng khắp cả phòng, trong tiếng cười, kiếm đã ra khỏi vỏ.

Một đạo kiếm quang màu xanh chợt lóe lên, thoạt nhìn thì thấy hắn ra tay rất chậm nhưng khi nhìn thấy được kiếm quang thì mũi kiếm đã đến gần ngay cổ họng.

Thái Nhạc Thần Kiếm có lẽ cũng không phải là thiên hạ đệ nhất khoái kiếm nhưng kiếm pháp của hắn vốn lấy chậm chế nhanh, chiêu thức biến hóa khôn lường nên mới có thể được liệt vào tứ đại cao thủ sử dụng kiếm cao siêu nhất thiên hạ. Thái Nhạc Sơn Trang là một trong tứ đại thế gia trên võ lâm, danh tiếng đâu phải tự nhiên mà có.

Trên đời có lẽ có rất nhiều chuyện đều do vận may đem đến nhưng trên giang hồ thì không phải thế, mỗi một lần thắng bại thì phải có kẻ máu chảy đầu rơi.

Phương Thất đã biết người đối mặt với hắn là ai, cho dù hiện không gỡ tấm vải che mặt xuống thì hắn cũng đã biết.

Trong lời đối thoại giữa người áo xanh và người áo vàng thì cho dù là kẻ ngốc cũng có thể nghe hiểu được.

Nhưng nếu ngay cả người như Thái Nhạc Thần Kiếm Đạm Thai Thiên Khánh cũng tham gia vào tổ chức này, hơn nữa còn có những nhân vật đầy tiếng tăm như Chung Nam Dã Ông Đồng Vô Thiên.... Phương Thất đột nhiên cảm giác được mọi chuyện hình như không đơn giản như hắn nghĩ trước đây nữa.

Hiên Viên Hoằng, Du Mộng Điệp, La Nhất Đao hình như đều biến mất, ngay cả Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ cũng bị bắt, tại quán trọ bỗng xuất hiện nhiều người như thế, chẳng lẽ có chuyện đại sự gì xảy ra sao?

Thái Nhạc Sơn Trang và Tĩnh Nam Trang có giao tình rất tốt, Nam Cung Khiếu Không mặc dù đồng ý để cho Đạm Thai Thiên Khánh đi nhưng Phương Thất thì lại không thể.

Hắn không thể không đem mọi chuyện hỏi cho rõ.

Kiếm quang chợt lóe, đã đến cổ họng.

Đao trong tay Phương Thất cũng chợt lóe lên, keng một tiếng dễ dàng đánh trúng lưỡi kiếm, đao kiếm tương giao, trường kiếm bị đẩy ra một bên, Đạm Thai Thiên Khánh mở to hai mắt kinh ngạc nhìn Phương Thất.

Đạm Thai Thiên Khánh thú thật là không có nghĩ đến, Phương Thất cả người đầy máu, hiện đã là cung kéo căng hết cỡ mà thân thủ vẫn còn nhanh như vậy. Hắn liền xoay ngược khuỷu tay lại, nhất thời kiếm quang hóa thành sao sáng đầy trời bao phủ lấy Phương Thất.

Phương Thất không có động, bóng kiếm đầy trời đột nhiên thu lại thành một đạo kiếm quang phóng đến ngực hắn, Phương Thất liền nhanh như tia chớp xoay người, giương đao lên đón đỡ, kiếm đã bị ngăn lại.

Đạm Thai Thiên Khánh kinh ngạc nhìn Phương Thất, trong lòng thầm hít một hơi, chỉ có hắn mới hiểu được một chiêu của hắn vừa rồi mặc dù bóng kiếm rợp trời nhưng chỉ có một kiếm là thật, tuy nhiên Phương Thất lại ở thời khắc mấu chốt đón đỡ được một kiếm đó, điều này thật sự là nằm ngoài dự đoán của hắn.Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng cười lạnh lùng, sau đó lại có tiếng nói: "Để cho bọn hắn đi, nếu không thì hãy chuẩn bị nhặt xác của Du Mộng Điệp đi"

Giọng nói theo gió truyền vào phòng rồi đột nhiên lại theo gió biến mất.

Phương Thất ngẩn người, cả người đã vọt ra khỏi phòng, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng vẫn thản nhiên chiếu xuống, lá cây kêu xào xạc trong gió nhưng không có một bóng người, ngay cả xác của đám người vừa rồi chết nằm trong sân cũng không thấy đâu nữa.

Người áo vàng đi ra khỏi phòng, đi theo phía sau là Đồng Vô Thiên, tiếp đó hai người lắc mình nhảy lên mái nhà , trong gió truyền đến một tiếng cười to: "Hảo tiểu tử, sau này còn gặp lại", rồi biến mất.

Phương Thất chán nản ngồi xuống bậc thềm, trên mặt không có biểu hiện gì, hiện lòng của hắn đang nặng nề vô cùng.

Nam Cung Khiếu Không chậm rãi đi ra, vỗ vỗ vào bả vai Phương Thất, mỉm cười nói: "Tiểu huynh đệ không cần lo lắng, mọi việc hết thảy đã được an bài rồi”

Phương Thất kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhíu mày hỏi: "Ý của huynh là Du muội muội …… không có việc gì?"

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: "Chúng ta đi xem nào"

Phương Thất theo Nam Cung Khiếu Không đi tới một gian phòng hảo hạng ở phía đông, cửa phòng đã mở rộng, trong phòng tối đen, Nam Cung Khiếu Không liền thắp sáng đèn trên bàn, ánh đèn từ từ cháy lên chiếu sáng cả căn phòng.

Nơi này không phải là nơi người sống, có một người đàn ông sắc mặt ngăm đen, vẻ mặt nhìn rất trung hậu nằm trước bàn, dưới chân giường thì có một người phụ nữ trung niên cũng đang nằm đó, còn có tám người khác mặc trang phục của đệ tử Cái Bang nữa, tất cả đều bị một kiếm giết chết. Tất cả bọn họ đều mở to mắt nằm đó, dường như là chết không nhắm mắt.

Trên giường không có gì cả.

Nam Cung Khiếu Không lấy làm kinh hãi, Phương Thất ngồi yên lặng tại bàn, một lời cũng không thốt.

Phương Thất chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Nam Cung Khiếu Không.

Nam Cung Khiếu Không im lặng một hồi lâu, tiếp đó khẽ thở dài rồi ngồi xuống ghế, chậm rãi nói: "Xem ra bọn chúng đã đắc thủ rồi”

Phương Thất gật đầu.

Nam Cung Khiếu Không hỏi: "Tiểu huynh đệ biết bọn chúng là ai không?"

Phương Thất lại gật đầu.

Nam Cung Khiếu Không hỏi: "Bọn chúng rốt cuộc là muốn làm gì?"

Phương Thất lắc đầu.

Nam Cung Khiếu Không thở dài nói: "Thôi mọi chuyện hãy đợi Hiên Viên thế bá quay lại đã rồi nói sau”

Phương Thất trầm mặc không nói, hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện gì đó liền chạy vội ra ngoài, tiếp đó chạy vào trong phòng của hắn, liếc mắt một cái đã thấy được nắp đậy quan tài đã bị mở ra, Phương Thất lập tức cảm thấy choáng váng và hoa mắt, hắn bước từng bước nặng nề tới cạnh quan tài nhìn vào, thi thể của Trầm Tuyết Quân đã không còn thấy đâu nữa.Đứng trước chiếc quan tài đen nhánh, Phương Thất cũng cảm thấy trước mắt hắn biến thành một màu đen, tiếp đó hắn chậm rãi ngã xuống.

Khi Phương Thất tỉnh lại thì cảm thấy được toàn thân phát nóng lạnh, trong lúc mơ mơ màng màng thì nghe được tiếng của Liễu Thanh Thanh, hắn cố sức mở mắt thì thấy Tiểu Hổ đang ngơ ngác đứng ở trước giường, rồi Hiên Viên Hoằng thản nhiên cười nói: "Tiểu huynh đệ, đừng nên lo lắng, hãy cố gắng dưỡng thương cho tốt đi”

Phương Thất đột nhiên nhớ tới cái gì đó muốn ngồi dậy nhưng lại cảm giác được vết thương ở hông đau đớn tột độ liền nằm ngay đơ.

Hiên Viên Hoằng thở dài, chậm rãi đứng lên, nói: "Lão quái vật, ngươi đã tin chưa?”

Trước chiếc quan tài đen nhánh, thân ảnh cao lớn của Bắc Hải Thần Quân đang đứng đó nhìn chằm chằm vào quan tài, tuy nhiên trên gương mặt cũng không có biểu hiện gì.

Hiên Viên Hoằng nói: "Lão quái vật, bây giờ ngươi đã hiểu chưa?”

Bắc Hải Thần Quân xoay người, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: "Xem ra trong lòng ngươi đã rõ cả rồi"

Bắc Hải Thần Quân trầm mặc không nói.

Ngoại trừ Sở Anh Bố và Phương Thất thì sẽ không có ai đối với cỗ thi thể này cảm thấy hứng thú, Phương Thất đương nhiên là sẽ không đánh cắp thi thể của vợ hắn, vậy chỉ còn lại duy nhất một người là Sở Anh Bố mà thôi.

Nguyên nhân hắn đánh cắp thi thể, thứ nhất bởi vì Sở Ngọc Mai là người thân duy nhất của hắn, và còn một nguyên nhân khác có thể là hắn không muốn để cho Phương Thất có được Sở Ngọc Mai nên mới làm vậy.

Hiên Viên Hoằng cười khổ một tiếng, thở dài nói: "Bây giờ thì ngươi hẳn cũng đã nhìn ra tổ chức kia thần bí và đáng sợ ra sao, dã tâm của bọn chúng sợ rằng không nhỏ đâu, không chỉ là vì báo thù đơn giản vậy đâu”

Bắc Hải Thần Quân quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tử kim quan đội trên đầu dưới ánh đèn phát ra ánh sáng tím leo lét, gương mặt lạnh lùng không hề biểu hiện gì.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Lão quái vật, lời ta nói ngươi có nghe không?”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: "Lão ăn mày, lỗ tai của ta còn chưa điếc đâu”

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: "Ta biết lỗ tai của ngươi không điếc nhưng đáng tiếc cặp mắt của ngươi dường như đã không còn được tốt nữa”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng cười, một hồi lâu sau mới lên tiếng: "Lão ăn mày, ngươi không cần nói xiên nói xỏ, bổn thần quân ta không để ý đến mấy thứ đó đâu”

Hiên Viên Hoằng cười khổ hỏi: "Lão quái vật, ngươi nghĩ bây giờ nên làm gì đây?”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng hỏi: "Ngươi muốn ta làm gì?”

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: "Theo lão ăn mày ta thì ngươi tốt nhất nên lập tức đi tìm đồ nhi yêu quý của ngươi đi và bảo nó hãy thả Du nha đầu ra, nếu tên đó mà dám động đến một ngón tay của Du nha đầu thì không đợi tới lúc Du lão đầu tìm ngươi tính sổ đâu, lão ăn mày ta sẽ tìm ngươi tính sổ trước đó”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh, mặt lộ vẻ cười chế nhạo thốt: "Thật vậy à?"

Hiên Viên Hoằng cười khổ hỏi: "Ngươi không tin?"

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh hỏi: "Ngươi còn lời gì muốn nói nữa không?"

Hiên Viên Hoằng lắc đầu, chậm rãi nói: "Mặc dù lão ăn mày ta đây cũng đã có một chút bố trí và sắp xếp nhưng đồ nhi yêu quý của ngươi vẫn ngang nhiên đắc thủ. Mười tám hộ pháp trưởng lão của Cái Bang ta đã chết hết tám, chỉ việc này thôi cũng thấy được tổ chức này có dã tâm không nhỏ đâu. Ý của lão ăn mày ta là ngươi hãy bảo đồ nhi yêu quý của ngươi mau chóng thả Du nha đầu ra và giải tán tổ chức của nó đi, chớ tác ác nữa, nếu không ngày khác tất sẽ gặp họa đó”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh không nói.

Hiên Viên Hoằng cười cười, nói: "Lão ăn mày ta khuyên ngươi nên cẩn thận một chút, đồ nhi yêu quý của ngươi đã không còn là Sở Anh Bố của ngày xưa nữa, ngươi ngàn vạn lần chớ để cho hắn có cơ hội hãm hại ngươi đó”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh nói: "Lão ăn mày, ngươi yên tâm, bổn thần quân nhất định sống lâu hơn ngươi”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười gật đầu, chậm rãi nói: "Lão ăn mày ta cũng là có hảo tâm nhắc nhở ngươi thôi, nếu ngươi bất hạnh mà gặp độc thủ thì đừng có trách lão ăn mày ta là không báo trước”

Bắc Hải Thần Quân nhìn thoáng qua Hiên Viên Hoằng, lạnh lùng hừ một tiếng rồi chậm rãi đi tới cửa phòng, thân ảnh màu tím lóe lên khinh công phóng đi, tuy nhiên tiếng cười và tiếng nói của hắn vẫn còn quanh quẩn: "Lão ăn mày, ngươi bảo trọng nhé, đừng nên chết sớm quá, bổn thần quân không muốn vì ngươi mà lo lắng đâu ……"

Hiên Viên Hoằng cười khổ nhìn Nam Cung Khiếu Không đang trầm mặc, hỏi: "Con nói người kia là Đạm Thai Thiên Khánh thật à?"

Nam Cung Khiếu Không gật đầu đáp: "Đúng vậy"

Hiên Viên Hoằng lẩm bẩm nói: "Ngay cả Thái Nhạc Sơn Trang cũng dính vào, xem ra chuyện này thật sự không còn đơn giản nữa ……"

Chương 94: Ngọn nguồn mọi chuyện

Bóng đêm bao trùm.

Ánh sáng của sao trời chớp lóe, tuy nhiên ánh trăng lại không biết nằm ở nơi nào sau những đám mây dày đặc, trời đất một mảnh tối đen.

Trong đêm đen yên tĩnh đột nhiên truyền đến mấy tiếng vang nhỏ “đinh đinh”, dường như là tiếng thiết trượng đập vào đá vậy, âm thanh dừng lại trước một cửa phòng, người này đứng ngoài cửa do dự một hồi lâu, rốt cục cũng đưa tay gõ nhẹ vào cửa.

Hiên Viên Hoằng cười cười, thản nhiên nói: "Bằng hữu ngoài cửa, xin mời vào”

Người đứng ngoài cửa tựa hồ lại do dự nhưng rốt cục cũng đẩy cửa ra, thiết trượng lại chạm nhẹ vào mặt đất, chậm rãi bước vào.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Thì ra là ngươi, mời ngồi"

Xà Ma Thiên Tàn khẽ thở dài một cái, trên gương mặt xấu xí hiện lên một nụ cười khổ não và vẻ cảm kích, nói: "Đa tạ lão tiền bối”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Đã đến thì là khách, cần gì phải khách khí như thế, ngồi đi"

Xà Ma Thiên Tàn chống thiết trượng, thân thể không trọn vẹn chậm rãi đi tới trước bàn rồi ngồi xuống, sau đó ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Hoằng nói: "Vãn bối nghe được tin Phương huynh đệ bị trọng thương nên đêm hôm khuya khoắt vội đến đây hỏi thăm, nếu có gì phiền lòng xin lão tiền bối tha thứ"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười nhìn Xà Ma, nói: "Tên tiểu tử Phương Thất này cũng biết kết bạn lắm, ngươi đến đây thăm nó lão ăn mày ta thật là vui mừng, đừng nên khách khí tiền bối hậu bối gì nữa”

Trong mắt Xà Ma lộ ra vẻ cảm kích, nói: "Lão tiền bối đức cao vọng trọng, hiệp nghĩa phong phạm, là tấm gương để cho vãn bối noi theo, trước mặt lão tiền bối, vãn bối sao dám làm càn"

Hiên Viên Hoằng lắc đầu, thở dài nói: "Cái gì mà hiệp nghĩa phong phạm, đức cao vọng trọng chứ, đừng nói mấy thứ đó nữa. Xà Ma ngươi có thể lập địa thành phật thì đó mới là tấm gương cho người trong võ lâm”

Mặt Xà Ma đỏ bừng nói: "Vãn bối sao dám …… sao dám …… thật sự là xấu hổ”

Hiên Viên Hoằng thản nhiên cười nói: "Không có gì phải xấu hổ cả, ngươi hôm nay có thể đến đây thì đã là bằng hữu của lão ăn mày này, ngày sau nếu gặp lại thì hãy mời lão ăn mày ta uống mấy chén rượu là được, cuộc sống được thế thì còn gì bằng?”

Trên gương mặt của Xà Ma Thiên Tàn tràn ngập sự nhu hòa, trong mắt đầy cảm kích đến nỗi rơi lệ, run giọng nói: "Lão tiền bối thật sự là đại nhân đại lượng, kiếp nầy có thể được quen biết với lão tiền bối, Thiên Tàn này thật tam sinh hữu hạnh”

Hiên Viên Hoằng cười nói: "Thôi đừng khách khí như thế nữa, cả đời của lão ăn mày ta sợ nhất là người lôi thôi đó, nếu đã tới rồi thì hãy đi thăm Phương huynh đệ đi”

Phương Thất vẫn hôn mê.

Xà Ma Thiên Tàn giơ ngọn đèn lên nhìn vào Phương Thất đang hôn mê nằm trên giường, tiếp đó khẽ thở dài rồi đưa tay ra dò xét hơi thở và mạch của hắn, xong lại kéo chăn ra rồi cởi vải băng trên người Phương Thất, cẩn thận xem xét vết thương. Sau khi trầm mặc một hồi lâu rồi gật đầu, tiếp đó chống thiết trượng chậm rãi đi tới trước bàn ngồi xuống.

Hiên Viên Hoằng vẫn mỉm cười nhìn hắn, cũng không có ngăn cản hắn, chờ cho đến khi Xà Ma ngồi xuống thì mới hỏi: "Xà hiền đệ, thế nào?"

Xà Ma Thiên Tàn kinh ngạc nhìn Hiên Viên Hoằng, lắp bắp nói: "Lão tiền bối, vãn bối …… vãn bối …… làm sao dám …… nhận lời xưng hô như thế”

Hiên Viên Hoằng cười nói: "Ngươi và ta đều là người trong giang hồ, bình thủy tương phùng nên không cần khách khí, nếu không lão ăn mày ta nổi giận đó”

Xà Ma Thiên Tàn thoáng chốc kích động đến rơi nước mắt, nói: "Vâng, thưa lão tiền bối …… không, lão đại ca"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Được rồi."

Xà Ma Thiên Tàn đột nhiên thở dài, nói: "Chỉ là thương thế của Phương huynh đệ ……"

Hiên Viên Hoằng trầm mặc một hồi lâu, nói : "Cát nhân tự nhiên sẽ có thiên tướng, chỉ mong sao nó có thể vượt qua một kiếp này”

Xà Ma Thiên Tàn nói: "Vãn bối xem xét thấy sắc mặt của Phương huynh đệ hiện như giấy vàng, hơi thở yếu ớt, vết thương rạn nứt, anh ta có thể sống đến bây giờ cũng đã là kỳ tích, ngặt một cái là mất máu quá nhiều thôi”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Không sai, vốn lần đầu tiên bị thương thì máu đã chảy hơn phân nửa, lần này vết thương rạn nứt như vậy, chỉ sợ rằng ……"

Xà Ma Thiên Tàn nói: "Lão đại ca không cần lo lắng, vãn bối chuyến này cũng là vì thương thế này mà đến”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười hỏi: "Chẳng lẻ hiền đệ có biện pháp?"
Xà Ma Thiên Tàn nói: "Không dối gạt lão tiền bối, vãn bối đã từng nhiều lần bị như thế nhưng cũng không chết, đó là nhờ vào thứ thuốc này, mời lão tiền bối xem qua", Xà Ma nói xong rồi móc từ trong ngực áo ra một cái hồ lô nhỏ, mở nắp rồi trút đồ bên trong ra, thì ra là một thứ thuốc màu trắng.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Thuốc này tên gì?”

Xà Ma Thiên Tàn cười khổ nói: "Lão đại ca, thật xấu hổ, thuốc này không có tên, đây là vãn bối dùng nhiều loại thuốc hiếm tự thân bào chế mà thành, có thể nhanh chóng chữa trị ngoại thương, hơn nữa còn có thể nhanh chóng bổ máu, khôi phục nguyên khí. Cách dùng thuốc này là một nửa thoa bên ngoài, một nửa uống vào, trong vòng ba ngày vãn bối đảm bảo Phương huynh đệ có thể hoạt động lại tự nhiên giống như bình thường"

Hiên Viên Hoằng vui vẻ nói: "Tốt, tốt, lão ăn mày ta đang vì chuyện này mà phát sầu, không ngờ Xà hiền đệ lại mang đến thứ thuốc tốt như thế, thật không biết thứ thuốc này hao phí bao nhiêu công phu của hiền đệ nữa, Phương huynh đệ thật là may mắn"

Xà Ma Thiên Tàn hỏi: "Lão đại ca có muốn xem xét và kiểm tra thuốc này trước không?"

Hiên Viên Hoằng cười nói: "Dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người, lão ăn mày ta đây rất tin tưởng đệ”

Xà Ma Thiên Tàn cảm động cuống quít gật đầu, ngay cả một câu cũng thốt không nên lời.

Sắc mặt của Phương Thất dần dần trở nên hồng nhuận, việc hít thở đã mạnh mẽ hơn nhiều.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Thật không ngờ thuốc của Xà hiền đệ lại thần diệu như thế, tuy nhiên lão ăn mày ta sẽ không nói đa tạ đệ đâu, điều đó hãy đợi Phương huynh đệ tỉnh lại rồi tự thân nó sẽ nói với đệ”

Xà Ma Thiên Tàn cười khổ nói: "Lão đại ca chê cười rồi, cái mạng này vãn bối là do Phương huynh đệ cứu lại, khư khư một chút thuốc thì có thấm vào đâu”

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: "Người hiền nhìn chung sẽ có thiện báo, lời ấy ……", ông đột nhiên nhớ tới Liễu Trần, nhịn không được liền khẽ thở dài

Xà Ma Thiên Tàn liền hỏi: "Lão đại ca vì sao lại sầu lo như thế?"

Hiên Viên Hoằng cười khổ một tiếng, chậm rãi nói: "Cũng là lão ăn mày ta lần này chuẩn bị không chu toàn, chẳng những đã hại chết tám vị hộ pháp trưởng lão của Cái Bang, Phương huynh đệ bị trọng thương, tuy nhiên điều này cũng cho qua nhưng ngay cả Du nha đầu cũng mất tích luôn, chuyện này mới là chuyện lão ăn mày ta lo lắng nhất”

Xà Ma Thiên Tàn trầm mặc một hồi lâu, bỗng nhiên thở dài, chậm rãi nói: "Đều là do vãn bối lúc ấy chỉ lo chuyện nghĩa khí giang hồ, không có kịp thời nói cho Phương huynh đệ về tình huống của tổ chức kia, nếu không thì mọi chuyện cũng sẽ không phát sinh đến nỗi này ……"

Hiên Viên Hoằng thở dài, cười khổ nói: "Đệ đừng tự trách bản thân, nếu thay đổi là ta thì ta cũng sẽ không nói”

Xà Ma Thiên Tàn lắc đầu nói: "Đây đều là do sự hồ đồ của vãn bối lúc ấy mà ra, nều kịp thời nói ra thì Phương huynh đệ cũng sẽ không bị trọng thương như thế, Sở Ngọc Mai cũng sẽ không chết, vãn bối thật xấu hổ đối với ân cứu mạng của Phương huynh đệ", dứt lời liền thở dài không thôi.

Hiên Viên Hoằng nói: "Thôi, thôi, sống chết có số, phú quý do trời, mọi chuyện xảy đến bất ngờ, đâu có thể trách ai”
Xà Ma Thiên Tàn quay đầu nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ, chậm rãi hỏi: "Chắc lão đại ca cũng biết chuyện Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành bị hại thế nào phải không?”

Hiên Viên Hoằng hỏi lại: "Nói vậy chuyện này Xà hiền đệ biết à?"

Xà Ma Thiên Tàn chậm rãi gật đầu, tiếp đó lại thở dài, ánh mắt xa xăm mờ ảo, nói: "Chuyện này xảy ra vào nửa năm trước"

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Đệ cứ nói”

Xà Ma Thiên Tàn chậm rãi nói: "Chuyện này vốn chính là một âm mưu. Lão đại ca có biết lúc đầu Sở Ngọc Mai đổi tên là Trầm Tuyết Quân đến Thần Long Sơn Trang là vì báo thù Phương gia không?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu trả lời: "Chuyện này đến bây giờ mới biết được"

Xà Ma Thiên Tàn gật đầu nói: "Sở Ngọc Mai bản tính thiện lương, thuở nhỏ cha mẹ mất hết, sau khi đại ca Sở Thiên Nam chết đi thì cùng với người đệ đệ Sở Anh Bố sống nương tựa lẫn nhau, lưu lạc giang hồ ăn xin mà sống, sau đó được Bắc Hải Thần Quân thu dưỡng và dạy võ công, nuôi dưỡng bọn họ trưởng thành. Bắc Hải Thần Quân mặc dù tính cách quái dị nhưng đối với Sở Ngọc Mai lại thương yêu vô cùng, không bao giờ nặng lời la mắng dù chỉ một câu. Sau khi hai người trưởng thành thì Bắc Hải Thần Quân liền đi hải ngoại ngao du, lúc ấy thanh danh của Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành như mặt trời mọc giữa trưa, cả hai người cũng không phải là đối thủ. Đúng lúc lại có một cơ hội tìm đến, một đại thần triều đình là Giám sát ngự sử Trầm Vô Tật đại nhân cả nhà bị trảm, Trầm gia tiểu thư Trầm Tuyết Quân lúc đó đi chùa dâng hương nên thoát được, sau khi biết được tin tức thì liền đào tẩu, lúc bị người đuổi giết thì lại được hai người tương cứu. Lúc ấy trong lòng hai người chỉ mang tâm báo thù nên lập tức nghĩ ra một kế sách, đó là cho Sở Ngọc Mai giả thành Trầm Tuyết Quân tiến vào Thần Long Sơn Trang tìm kiếm cơ hội, đến một lúc nào đó có thể nội ứng ngoại hợp, vì đại ca Sở Thiên Nam báo thù rửa hận. Đây là nguyên nhân của tất cả mọi chuyện”

Hiên Viên Hoằng gật đầu.

Xà Ma Thiên Tàn thở dài, cười khổ nói: "Chuyện này vốn là rất chu đáo và cẩn mật, một kế hoạch tốt như thế nếu thực hiện thành công thì cả nhà Phương gia chỉ sợ sẽ ……", Xà Ma cười khổ một tiếng, không biết nên nói như thế nào cho phải.

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Không sai, họa khởi tiêu tường (tai họa từ trong nhà mà ra), nhất là người trong nhà thì càng khó lòng phòng bị, nếu Sở Ngọc Mai khi đó mà xuống tay thì Thần Long Sơn Trang đã dữ nhiều lành ít rồi”

Xà Ma Thiên Tàn gật đầu, thở dài nói: "Đáng tiếc Sở Ngọc Mai dù sao cũng là một cô gái, hơn nữa từ thuở nhỏ đã không có cha mẹ, cho nên sau khi vào được Phương gia thì được Phương lão phu nhân thương yêu như con ruột, và một điều không nên xảy ra cũng đã xảy ra, đó là cô ấy đã thật sự yêu thương Phương Ngọc Thụ.", Xà Ma nói xong thì đảo mắt nhìn thoáng qua Phương Thất đang nằm trên giường, thở dài nói tiếp: "Kỳ thật bây giờ nhìn lại thì đó cũng là một đoạn nhân duyên rất tốt đẹp, chẳng những có thể hóa giải thù hận mà cũng là kết cục tốt nhất cho hai nhà”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu, than thở: "Xà hiền đệ nói không sai, mọi chuyện lẽ ra phải rất tốt đẹp"

Xà Ma Thiên Tàn cười khổ nói tiếp: "Sở Ngọc Mai sau khi vào Phương gia liền ở lại một thời gian, sau đó được gả cho Phương Ngọc Thụ, lang tài nữ mạo khiến cho người khác hâm mộ. Chuyện này Sở Anh Bố lúc ấy cũng đồng ý, hắn tưởng rằng chỉ có như vậy mới có thể làm cho Phương gia càng thêm tín nhiệm với Sở Ngọc Mai và cô ấy sẽ dễ dàng ra tay hơn”

Hiên Viên Hoằng âm thầm thở dài, trầm mặc không nói.

Xà Ma Thiên Tàn cười khổ nói tiếp: "Đáng tiếc lòng của phụ nữ thì đàn ông làm sao mà nhìn thấu được, Sở Anh Bố nào có nghĩ đến việc Sở Ngọc Mai lại thật sự yêu thương Phương Ngọc Thụ, Sở Anh Bố nhiều lần thúc giục nhưng Sở Ngọc Mai lại chần chờ không chịu ra tay, cứ như vậy Sở Ngọc Mai sống tại Phương gia hết năm năm, Sở Anh Bố giận dữ mới ra thông điệp cuối cùng cho Sở Ngọc Mai, nếu còn không ra tay thì phải lập tức rời khỏi Phương gia, nếu không hắn sẽ đem thân phận của cô ấy tiết lộ ra ngoài, Sở Ngọc Mai vì bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ có mang theo nước mắt rời khỏi Phương gia."

Hiên Viên Hoằng lắc đầu, thở dài nói: "Sở Anh Bố này đối với người thân cũng quá độc ác, thật đáng tiếc cho một đoạn nhân duyên tốt đẹp"

Xà Ma Thiên Tàn nói: "Sở Anh Bố vốn muốn cho Sở Ngọc Mai vào Phương gia rồi mới ra tay, như vậy sẽ vừa đơn giản vừa nhanh chóng, không ngờ Sở Ngọc Mai lại chần chờ không chịu xuống tay. Trong thời gian mấy năm đó, Sở Anh Bố cũng không nhàn rỗi, hắn đã bí mật thành lập một tổ chức khổng lồ, tổ chức này chẳng những có rất nhiều cao thủ thuộc hắc bạch lưỡng đạo trên giang hồ mà còn có nhiều kẻ thù của Phương Ngọc Thành và Phương gia nữa. Sở Anh Bố khổ công bố trí kế hoạch, thề phải báo thù, đương nhiên, ngoài chuyện võ công và năng lực cao cường thì Sở Anh Bố cũng là một người rất thông minh và rất có thủ đoạn"

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Đệ cứ tiếp tục”

Xà Ma Tiên Tàn thở dài, nói: "Sở Anh Bố thấy mọi việc không xong thì uy hiếp Sở Ngọc Mai rời khỏi Phương gia, Sở Ngọc Mai vì bất đắc dĩ liền rời khỏi Phương gia và tới nơi này"

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Sau đó thế nào?"

Xà Ma Thiên Tàn cười khổ nói: "Sau đó Phương Ngọc Thụ vì tìm kiếm Trầm Tuyết Quân cũng rời khỏi Thần Long Sơn Trang, từ đó lưu lạc giang hồ. Mặc dù chúng tôi ở nơi xa xôi này nhưng hành tung của huynh đệ Phương gia, chúng tôi đều biết rõ ràng mồn một”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, hỏi: "Đó phải chăng cũng là một bộ phận nằm trong kế hoạch báo thù?”

Xà Ma Thiên Tàn cười khổ đáp: "Lão tiền bối thật tinh minh, sau khi Sở Ngọc Mai rời khỏi Thần Long Sơn Trang, nếu Phương huynh đệ không bởi vậy mà lưu lạc giang hồ thì kế hoạch này đã không đạt được mục đích rồi. Quả như dự đoán, lòng của Phương huynh đệ quá bi thương u buồn và rời khỏi Phương gia, điều này sớm đã nằm trong sự sắp xếp của Sở Anh Bố "

Hiên Viên Hoằng lại hỏi: "Việc Phương Ngọc Thụ rời nhà thì có liên quan gì đến Phương Ngọc Thành?”

Xà Ma Thiên Tàn thở dài, chậm rãi nói: "Lão đại ca có điều chẳng biết, đây vốn là một kế hoạch lớn, Phương Ngọc Thụ rời nhà chỉ là một bộ phận nhỏ trong kế hoạch mà thôi”

Hiên Viên Hoằng trầm tư suy nghĩ, gật đầu nói: "Lão ăn mày ta cũng đã hiểu được một chút”

Xà Ma Thiên Tàn gật đầu nói: "Phương Ngọc Thụ lãng tích giang hồ, ba năm không trở về, Phương Ngọc Thành vốn rất yêu thương người đệ đệ này, còn Phương lão phu nhân thì không cần phải nói, cả ngày âm thầm rơi lệ, Sở Anh Bố thấy thời cơ đã chín mùi liền cho người cố ý phao tin cho Phương Ngọc Thành rằng đã gặp được Trầm Tuyết Quân ở nơi đây. Phương Ngọc Thành sau khi nghe được tin tức, không nói hai lời liền vượt ngàn dặm xa xôi đến đây tìm lại vợ cho đệ đệ, tuy nhiên lại không ngờ rằng nơi đây đã bố trí sẵn thiên la địa võng chờ anh ta bước vào."

Chương 95

Hiên Viên Hoằng than thở: "Thật đáng thương cho Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành, cả đời hận ác như thù, độc chiến Kỳ Liên Tứ Thập Bát Quỷ, tiêu diệt Hắc Ưng Giáo, lưỡi đao trong tay giết vô số ác nhân khiến cho thiên hạ hắc đạo một phen khiếp đảm, không ngờ vì tìm vợ cho đệ đệ mà lại rơi vào bẫy của kẻ thù và có kết quả như vậy, thật sự quả là đáng tiếc cho một đời anh hùng”

Xà Ma Thiên Tàn yên lặng gật đầu, nói: "Từ khi Phương Ngọc Thành đến nơi đây thì tất cả mọi hành động đều được theo dõi kỹ càng, vãn bối cũng tham gia vào chuyện này, hiện tại nghĩ lại thật sự là xấu hổ"

Hiên Viên Hoằng nói: "Đệ khi đó thân bất do kỷ, cũng không thể trách được”

Xà Ma Thiên Tàn cảm kích nói: "Đa tạ lão tiền bối khoan dung đại lượng, Phương huynh đệ đối với vãn bối có ân cứu mạng, vãn bối khi nghĩ đến chuyện này thật muốn lấy cái chết để đền tội”

Hiên Viên Hoằng nói: "Thôi, thôi, buông hạ đồ đao lập địa thành phật, sau này đệ cứ ra sức lấy cường phù nhược, làm nhiều việc thiện thì cũng coi như là đã chuộc tội rồi. Chuyện này đừng nên nhắc đến nữa. Đệ hãy kể tiếp chuyện của Phương Ngọc Thành sau khi tới nơi này đi”

Xà Ma Thiên Tàn gật đầu, thở dài nói: "Chuyện kể ra thì cũng thật đơn giản, sau khi Phương Ngọc Thành đến nơi đây thì vẫn tìm không được Sở Ngọc Mai, điều này cũng chẳng có gì kỳ lạ vì tổ chức vốn rất thần bí và Sở Ngọc Mai cũng không xuất đầu lộ diện nên mặc dù ngôi thành này không lớn nhưng muốn tìm một người cũng không phải là một chuyện dễ dàng”

Hiên Viên Hoằng gật đầu.

Xà Ma Thiên Tàn nói tiếp: "Tuy nhiên sau đó La Nhất Đao không biết vì cớ gì lại đến tìm Phương Ngọc Thành luận võ, với võ công của hắn thì đương nhiên không phải là đối thủ của Phương Ngọc Thành nhưng Phương Ngọc Thành cũng không có giết hắn. Tiếp đó, Phương Ngọc Thành nhờ La Nhất Đao tìm dùm người, La Nhất Đao liền phái thuộc hạ đi truy tìm nơi ở của Sở Ngọc Mai, tìm được vài ngày thời gian nhưng vẫn không thấy bóng dáng đâu cả. Sở Anh Bố thấy thời cơ đã tới liền cố ý bảo Sở Ngọc Mai xuất hiện trong thành, song song hắn cũng chuẩn bị một chỗ ở tạm cho Sở Ngọc Mai và bảo cô ta ở đây chờ đợi, nói là có một vị cố nhân muốn gặp"

Hiên Viên Hoằng âm thầm thở dài, ý bảo Xà Ma cứ tiếp tục nói.

Xà Ma Thiên Tàn nói tiếp: "Sở Ngọc Mai nào có ngờ rằng người tới là Phương Ngọc Thành, hai người gặp lại, Sở Ngọc Mai chỉ biết khóc nhưng không có cách nào đem mọi sự thật nói ra. Phương Ngọc Thành khuyên bảo Sở Ngọc Mai hãy trở về Thần Long Sơn Trang, Sở Ngọc Mai có khổ mà không thể nói nên chị ậm ừ cho qua. Sau đó cô ấy đi mua rựơu và thức ăn về chiêu đãi Phương Ngọc Thành, hai người ngồi xuống dùng bữa nói chuyện, Phương Ngọc Thành lại dùng nhiều lời khuyên bảo, nói mẹ già nhung nhớ như thế nào, và kể việc Phương huynh đệ lưu lạc tha phương ra sao. Sở Ngọc Mai nghe được chỉ biết âm thầm rơi lệ. Phương Ngọc Thành thấy không có cách nào, tâm tình nặng trĩu nên uống rựơu giải sầu, tửu lượng của anh ta vốn cao nhưng ai ngờ mới uống tới bầu rượu thứ ba thì đã ngã gục trên bàn"

Hiên Viên Hoằng thở dài, hỏi: "Rốt cuộc là ai đã hạ độc?”

Xà Ma Thiên Tàn cười khổ nói: "Kỳ thật bầu rượu thứ nhất không hề có độc, độc được bỏ vào bầu rượu thứ hai, người hạ độc chính là Kim Hoa Bà Bà”

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Có phải là Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán?"

Xà Ma Thiên Tàn gật đầu đáp: "Đúng vậy, Phương Ngọc Thành cũng đâu có ngờ em dâu của mình lại hạ độc trong rựơu, thật ra bản thân Sở Ngọc Mai cũng không hề biết trong rượu có độc. Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán quả là lợi hại, không màu không mùi, Phương Ngọc Thành đã uống hết một bầu rượu, do tâm tình buồn bã nên căn bản cũng không để ý cứ uống tiếp và trong lúc không hay không biết đã bị trúng độc. Khi thấy Phương Ngọc Thành ngã gục trên bàn, Sở Ngọc Mai mới lấy làm kinh hãi, trong lòng đột nhiên hiểu ra thì ra mọi chuyện là Sở Anh Bố sắp xếp."

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Tiểu Thần Long là dạng người gì, nếu cùng với người khác uống rượu thì tất nhiên sẽ lưu tâm để ý trong rượu có độc hay không, tuy nhiên uống rượu với người thân thì sẽ không giống vậy, Sở Anh Bố quả nhiên tính toán rất hay, một chiêu này quả thật là thâm hiểm”

Xà Ma Thiên Tàn gật đầu nói: "Lão tiền bối nói không sai, đúng là như thế. Sau khi Phương Ngọc Thành ngã gục rồi thì tên Tú ông của kỹ viện cùng với một số cao thủ mới xuất hiện, Sở Ngọc Mai vì bảo vệ Phương Ngọc Thành, đã rút kiếm giết hết mấy người, đúng lúc đó thì Sở Anh Bố cũng xuất hiện. Sở Ngọc Mai không còn cách nào chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn Phương Ngọc Thành bị mang đi, cuối cùng …… cuối cùng ……", Xà Ma nói đến đây thì liền thở dài.

Hiên Viên Hoằng nói: "Sở Ngọc Mai xem ra cũng là một người có tình có nghĩa”

Xà Ma Thiên Tàn than thở: "Đúng là vậy, một người có thể buông bỏ thù hận, đặc biệt là một người phụ nữ nữa, đây đích thật là một chuyện rất khó"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Đệ cứ kể tiếp”

Xà Ma Thiên Tàn kể tiếp: "Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành cứ thế mà bị hạ độc thủ, sau đó đựơc mang đến để trước Hồng Tân Lâu. Ba ngày sau, Nam Cung Tuyết và Liễu Thiếu Kiệt vốn ẩn cư đã lâu nhìn thấy chịu không nổi nên trong đêm tối đã thuê người và xe ngựa đưa Phương Ngọc Thành trở về Thần Long Sơn Trang, tuy nhiên hắn nào có hay biết, điều đó cũng nằm trong kế họach của Sở Anh Bố", nói tới đây thì liền lắc đầu thở dài rồi tiếp: "Nếu không phải vì dẫn dụ Phương huynh đệ đến đây thì cho dù có mười Liễu Thiểu Kiệt cũng không thể nào đưa Phương Ngọc Thành đi được”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu, nói: "Thì ra là như vậy"

Xà Ma Thiên Tàn nói: "Sở Anh Bố tâm tư cẩn mật, hãm hại xong Phương Ngọc Thành cũng chưa hóa giải được thù hận trong lòng, hắn còn muốn đem Phương Ngọc Thụ, thậm chí Phương Ngọc Sơn dí vào chỗ chết. Quả nhiên mọi sự như dự liệu của hắn, sau khi Phương Ngọc Thành được đưa trở về thì Phương lão phu nhân liền phái người đi tìm kiếm Phương huynh đệ. Song song với việc Phương huynh đệ khi biết được tin và đến nơi đây thì Sở Anh Bố đã phái người đến tiêu diệt cả gia đình của Liễu Thiếu Kiệt, ai ngờ đã để sót lại hai đứa con của họ”

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài, xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xà Ma Thiên Tàn chậm rãi nói: "Mọi chuyện sau đó thì lão tiền bối cũng đã biết rồi”

Hiên Viên Hoằng gật đầu rồi hỏi: "Đệ có biết bọn chúng bây giờ ở đâu không?”

Xà Ma Thiên Tàn nói: "Ngôi thành nhỏ này đã nằm trong vòng khống chế của bọn chúng, trong thành nơi nào cũng có ngừơi của bọn chúng ẩn thân, thật sự khó có thể phán đoán."

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Đệ có biết hết những chỗ đó không?”

Xà Ma Thiên Tàn lắc đầu đáp: "Vãn bối biết đựơc một chút"
Hiên Viên Hoằng nói tiếp: "Hiện tại Du nha đầu đã bị bọn chúng bắt đi, đệ có nghĩ ra chúng tới nơi nào không?”

Xà Ma Thiên Tàn suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: "Vãn bối đoán chắc bọn chúng nhất định vẫn còn ở trong thành, đệ tử của Cái Bang rất nhiều nên bọn chúng nhất định không dám đem Du cô nương đưa ra ngoài thành đâu, chắc chắn là đang nhốt ở một nơi nào đó trong thành này”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu.

*****

Trước ánh bình minh.

Trời đất vẫn tối đen, tất cả các vì sao trên trời đều biến mất không thấy.

Tiếng chạy của một chiếc xe ngựa đột nhiên phá tan khung cảnh yên tĩnh trước ánh bình minh, chiếc xe ngựa rất lộng lẫy, người đánh xe thân thể cường tráng, ngựa kéo mạnh mẽ, bánh xe lăn đều trên đường phát ra âm thanh lộc cộc hướng về phía đông chạy tới. Trong thùng xe trang hoàng rất tinh xảo, có một người mặc áo ngủ bằng gấm đang nằm trong xe. Người đánh xe bề ngoài trông rất già, đang giương roi thúc mã, xe ngựa chạy nhanh như gió cuốn, đảo mắt đã chạy hết một khoảng dài. Lúc này người đánh xe thở phào một hơi, tuy nhiên tay vẫn quất roi liên tục vào con ngựa.

Khi xe ngựa chạy được một khoảng thì xuất hiện hai đồi cát, phía trước con đường nằm giữa hai đồi cát là một mảnh tối đen, tuy nhiên người đánh xe vẫn cứ vung roi liên tục thúc ngựa chạy nhanh về phía trước.

Có mấy cái bóng đen đột nhiên từ hai bên đồi cát phóng ra, dàn thành một hàng chặn đầu chiếc xe ngựa. Người đánh xe nhìn thấy cả kinh vội gìm ngựa lại nhưng con ngựa đang chạy nhanh theo quán tính vẫn chạy tới trước. Đột nhiên có một người đứng ở giữa vươn tay ra nắm lấy dây cương bên mặt con ngựa đang phi nước đại, con ngựa hí một tiếng dài nhảy chồm lên, tiếp đó xe ngựa lập tức dừng lại, người đánh xe thiếu chút nữa đã rơi khỏi xe.

Người dừng con ngựa lại có vóc người cao ráo, trên mặt không biểu hiện gì, lạnh lùng hỏi: "Trong lúc này các ngươi muốn đi đâu?"

Người đánh xe sợ đến phát run, lắp ba lắp bắp nói: "Các vị hảo hán …… chẳng lẽ …… chẳng lẽ muốn..… muốn cướp tiền của?"

Bóng đen lạnh lùng hỏi: "Ta hỏi ngươi muốn đi đâu?"

Người kéo xe nuốt nước bọt một cái, đáp: "Ông chủ thân mạng bệnh nặng nên phải trở về quê nhà gấp, trên xe cũng không có vàng bạc gì, xin mấy vị hảo hán bỏ qua cho chúng tôi”

Bóng đen hỏi: "Chủ của ngươi là ai?”

Người đánh xe cười đáp: "Chính là ông chủ Lý của tiệm đồ khô”

Bóng đen lại hỏi: "Ông chủ Lý mắc bệnh gì?”
Người đánh xe đáp: "Dạ …… là bệnh lao"

Bóng đen hỏi: "Thật vậy à?"

Người đánh xe đáp: "Thật …… thật vậy"

Bóng đen đột nhiên nở nụ cười, nói: "Đồng Vô Thiên, sao ngươi lại thấp hèn đến nỗi đi đánh xe cho người khác thế?”

Người đánh xe ngẩn người, hỏi: "Ai là Đồng …… Thiên gì?"

Bóng đen nói: "Ngươi, chính là Đồng Vô Thiên."

Người đánh xe đột nhiên nở nụ cười, chậm rãi nói: "Bắc Hải Vũ, ngươi thân là bang chủ đứng đầu một bang, chẳng lẽ lại khốn khổ đến nỗi phải ra đây làm cướp sao?”

Bắc Hải Vũ hỏi: "Đồng Vô Thiên, trên xe chở ai?”

Đồng Vô Thiên mỉm cười nói: "Chỉ là người bệnh thôi, hơn nữa bệnh này lây nhiễm đó nhé”

Bắc Hải Vũ nói: "Ta cũng muốn xem một chút bệnh lây nhiễm này nó ra sao?”

Đồng Vô Thiên cười lạnh nói: "Nếu ngươi có gan thì cứ xem”

Bắc Hải Vũ bứơc nhanh tới đằng sau xe rồi chậm rãi mở cửa xe, từ trong xe mùi thuốc nồng nặc bay ra, Bắc Hải Vũ móc ra một cây đuốc nhỏ soi sáng rồi khẽ vạch tấm chăn ra, chỉ thấy một ngừơi trung niên sắc mặt tiều tụy vàng nhợt nằm đó, hữu khí vô lực, ánh mắt đờ đẫn, xem ra sắp không qua khỏi.

Bắc Hải Vũ nhíu mày, chậm rãi nhảy xuống xe, trong xe không có người nào khác, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đây?

Đồng Vô Thiên nói: "Bắc Hải bang chủ, người này và ta có một chút quan hệ thân thích, hắn ta ở đây buôn bán, vì thấy không được tốt nữa nên muốn trở về quê nhà sống hết quãng đời còn lại, ngươi thân là người đứng đầu một bang, chẳng lẻ lại đi làm khó một người bệnh sao?”

Bắc Hải Vũ nhìn xe ngựa chạy đi, trầm tư không nói.

Roi trong tay Đồng Vô Thiên đột nhiên vung lên quất mạnh vào con ngựa, ngựa lại chạy kéo theo xe đi về phía trước.

Bắc Hải Vũ lẳng lặng đứng nhìn xe ngựa chạy đi, trầm ngâm không nói, mấy bóng đen còn lại cũng im lặng không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng đứng yên ở đó.

Xe ngựa càng chạy càng nhanh, trong chớp mắt đã chạy ra xa khoảng hơn mười trượng, trong màn đêm đã không còn nhìn thấy bóng dáng nữa.

Từ phía xa xa truyền đến vài tiếng gà gáy sáng, trong bóng tối Bắc Hải Vũ đột nhiên dậm chân, cả kinh nói: "Bị lừa rồi, mau đuổi theo"

Mấy cái bóng đen còn đang nghi hoặc khó hiểu thì Bắc Hải Vũ đã triển khai thân hình, như một con chim khổng lồ vọt về phía trước, mấy cái bóng đen thấy thế cũng vội vàng đuổi theo.

Xe ngựa chạy như điên, phía trước là một mảnh tối đen, Đồng Vô Thiên nở nụ cười, hắn lại quất tiếp một roi vào con ngựa, nó càng chạy nhanh hơn, như gió cuốn chạy về phía trước.

Một cái bóng đen thật lớn đột nhiên vọt qua nóc xe, trong chớp mắt đã đứng ở giữa đường, đúng là Bắc Hải Vũ. Đồng Vô Thiên cả kinh, đột nhiên lại dùng roi quất mạnh vào ngựa, con ngựa đau đớn hí lên một tiếng, nhanh như điện chớp phóng về hướng Bắc Hải Vũ. Bắc Hải Vũ vung tay ra như tia chớp nắm lấy đầu của con ngựa, con ngựa đột nhiên bị kềm hãm dừng lại, thùng xe phía sau cũng dừng lại theo. Con ngựa hí một tiếng dài rồi nhảy dựng lên, tuy nhiên đôi tay của Bắc Hải Vũ vẫn như kim cương nắm chặt lấy nó rị xuống. Đồng Vô Thiên lúc này đột nhiên nhảy lên không trung, chiếc roi dài trong tay như linh xà phóng tới cổ Bắc Hải Vũ. Đã khống chế được con ngựa, thấy roi phóng đến Bắc Hải Vũ vội vàng chuyển thân tránh né ngọn roi, tiếp đó phóng người lên cao, xuất ra một quyền như tia chớp đánh vào bụng của Đồng Vô Thiên.

Đồng Vô Thiên đang lơ lửng trên không trung, sau một roi không thành công, mắt thấy Bắc Hải Vũ phóng đến đánh tới liền vội vàng chuyển người một cái lộn về phía sau mấy trượng, trong bóng tối tiếng cười cùng tiếng nói của hắn truyền đến: "Tên ăn mày, ngươi nhớ kỹ chuyện hôm nay, sớm muộn có một ngày lão phu sẽ lột da của ngươi”, sau đó cùng với tiếng cười dần biến mất trong màn đêm.

Mấy cái bóng đen cũng đã phóng đến bao vây lấy chiếc xe ngựa, Bắc Hải Vũ cười cười rồi lại mở cửa thùng xe, thắp sáng ngọn đuốc soi vào, tiếp đó liền lặng người.

Trong thùng xe rất hỗn loạn, người bệnh nặng vừa rồi đã không còn thấy bóng dáng, dưới sàn xe có một cái hộc vuông nắp đã mở ra, kích cỡ của cái hộc này vừa vặn chứa được một người.

Bắc Hải Vũ chậm rãi nhặt một đồ vật từ trong cái hộc ra, cầm trong tay cẩn thận xem xét. Đây là một cây trâm làm bằng thạch anh, trên đầu trâm có điêu khắc hình một con phụng hoàng hết sức tinh sảo, đúng là vật mà Du Mộng Điệp thường cài trên tóc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau