ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Lễ vật thần bí

Người áo xanh ngẩn ra, giật mình hỏi: "Ngươi …… ngươi làm thế nào biết được?"

Liễu Trần cúi nhìn thanh trường kiếm đang phát ánh sáng xanh trong tay người áo xanh, nói: "Bắc Hải Thần Quân Độc Cô Quy Hải thí chủ cùng bần tăng từng có duyên gặp mặt, ngày đó Độc Cô thí chủ đã cùng bần tăng gặp nhau trong một rừng trúc tỷ thí kỳ nghệ, sau đó Độc Cô thí Chủ lấy trúc làm kiếm và diễn luyện cho bần tăng chiêm ngưỡng bộ Quy Hải Kiếm Pháp này, một kiếm vừa rồi của thí chủ có phải là kiếm thứ mười tám trong Quy Hải Kiếm Pháp “Độc Long Xuất Hải” không?"

Người áo xanh ngây người, trên trán mồ hôi không ngừng tuôn ra, hắn đột nhiên cảm giác được tay chân lạnh như băng.

Hai ngón tay của Liễu Trần vẫn kẹp lấy mũi kiếm, ánh mắt hiền từ ấm áp, chậm rãi hỏi: "Kiếm pháp của thí chủ là do Độc Cô thí chủ đích thân truyền cho à?”

Người áo xanh hít một hơi, trên trán tràn đầy mồ hôi, gật đầu đáp: "Đúng vậy."

Liễu Trần chậm rãi gật đầu rồi buông lưỡi kiếm ra, nói: "Thí chủ vừa rồi từ trên nóc của miếu phóng xuống xuất ra một kiếm kia, một chiêu Long Quy Thương Hải thật làm bần tăng thất kinh”

Người áo xanh cắn răng, hỏi: "Ngươi còn biết cái gì nữa?"

Liễu Trần cúi đầu đứng dưới dưới ánh trăng, chậm rãi hỏi: "Thí chủ họ Sở phải không?”

Người áo xanh chấn động, cả kinh nói: "Ngươi …… ngươi?"

Liễu Trần nói: "Thí chủ đương nhiên cũng biết bần tăng là ai mà”

Người áo xanh nhìn chằm chằm vào Liễu Trần, trong mắt toát ra vẻ sợ hãi, trường kiếm trong tay cũng buông thỏng xuống, không nói không rằng.

Hắn đương nhiên biết Liễu Trần là ai, nếu không thì sao lại tới miếu thổ địa mà giết người chứ.

Nhưng hắn cũng tuyệt không ngờ, võ công của hòa thượng này lại cao đến như vậy, chẳng những cao, hơn nữa còn nhìn thấu lai lịch sư thừa của hắn.

Liễu Trần chậm rãi ngẩng đầu lên, từ tốn nói: "Bần tăng tục gia họ Phương, tên là Ngọc Sơn, sau khi xuất gia có pháp danh là Liễu Trần, hy vọng có thể nguyện cầu cho tất cả ân oán cừu hận trên thế gian được hóa giải, tất cả mọi vong linh và oan hồn đều được siêu độ, thí chủ có hiểu được ý tứ của bần tăng không?"

Người áo xanh cắn răng đáp: "Ta hiểu được"

Liễu Trần nói tiếp: "Phương Ngọc Thành Phương thí chủ hiện đã tàn phế, Phương Ngọc Thụ thân bị trọng thương, thù hận của Sở thí chủ cũng tính là đã báo rồi, chi bằng hãy buông hạ đồ đao, hóa giải đoạn ân óan này đi, không biết Sở thí chủ có đồng ý không?”

Người áo xanh gật đầu đáp: "Đồng ý."

Trong ánh mắt của Liễu Trần lại toát ra vẻ ấm áp, chậm rãi gật đầu nói: "A di đà phật, thiện tai thiện tai, buông hạ đồ đao, lập địa thành phật, Sở thí chủ sau này có thể an hưởng thái bình rồi"

Người áo xanh đột nhiên cười lạnh nói: "Nhưng có một người không đồng ý”

Liễu Trần hỏi: "Bần tăng có thể đi khuyên bảo, không biết vị thí chủ đó là ai?"

Người áo xanh lạnh lùng nói: "Ngươi không cần đi, hắn đã tới rồi"

Liễu Trần ngạc nhiên thốt: "Thật vậy?"

Người áo xanh nói: "Nếu không tin hãy quay đầu lại xem đi”

Liễu Trần chậm rãi quay đầu lại, dưới ánh trăng sáng đang có một cái bóng màu xanh phóng nhanh đến, chớp mắt một cái đã tới trước mặt, Liễu Trần nhìn thấy liền niệm: "A di đà phật, thì ra là ……", cái bóng màu xanh đột nhiên quát to: "Cẩn thận"

Liễu Trần liền quay đầu lại, người áo xanh đứng phía sau đột nhiên xuất kiếm, thân kiếm màu xanh nhạt dưới ánh trăng chớp lóe màu xanh mờ mờ, nhanh như tia chớp đâm tới Liễu Trần, nhưng trong chớp mắt lại bị hai ngón tay của Liễu Trần bắt được.

Mồ hôi trên trán của người áo xanh lại tuôn ra nhiều hơn, từng giọt từng giọt nặng nề rơi xuống.

Liễu Trần chậm rãi quay đầu lại, hai ngón tay vững vàng kẹp lấy thanh kiếm, nhìn người áo xanh khẽ thở dài rồi chậm rãi nói: "Sở thí chủ vì sao không chịu hiểu mà lại cứ ngoan cố như thế?"

Cái bóng màu xanh đi tới đứng bên cạnh Liễu Trần, cắn răng nói: "Người này giết người như ma, tác ác đa đoan, vừa rồi lại dám ra tay ám tóan đại sư nữa, lưu lại thật là tai họa, để ta kết liễu hắn…", lời còn chưa nói xong thì kiếm trong tay phải đã tà tà đâm ra nhưng nhanh như tia chớp đã tới cổ họng của người áo xanh.

Người áo xanh cũng không tránh né, hắn đột nhiên nhắm chặt đôi mắt.

Một kiếm này xuất ra quá đột ngột, quá nhanh, kiếm quang chợt lóe đã tới cổ họng của hắn, kiếm trong tay hắn vẫn còn bị hai ngón tay Liễu Trần kẹp chặt ở đó, hắn tuyệt đối tránh không thoát một kiếm này.

Trong lúc cấp bách đó thì Liễu Trần vẫn dùng tay phải kẹp lấy kiếm của người áo xanh, tay trái đột nhiên vươn ra chụp lấy cổ tay cầm kiếm của cái bóng màu xanh, trường kiếm sắp đâm vào cổ họng của người áo xanh đột nhiên dừng lại.

Người áo xanh đột nhiên mở mắt, khóe miệng lộ ra một nụ cười quỷ dị.

Sắc mặt của Liễu Trần chậm rãi thay đổi, ánh mắt vốn ấm áp đột nhiên toát ra một tia buồn bã.

Ngay tại ngực trái của hắn đã có một thanh chủy thủ cắm vào.

Thanh chủy thủ dài bảy tấc đã cắm sâu vào ngực của hắn, chỉ còn lại cái chuôi ở ngoài.Ngay khi tay phải cầm kiếm của cái bóng màu xanh bị Liễu Trần chụp lấy thì tay trái của hắn xuất ra một thanh chủy thủ trở tay đâm vào ngực trái của Liễu Trần.

Liễu Trần lẳng lặng cúi nhìn thanh chủy thủ đang cắm trước ngực, cánh tay đang nắm lấy cổ tay phải của cái bóng màu xanh đột nhiên phát lực bóp mạnh, sức lực của cái bóng màu xanh đột nhiên hoàn toàn biến mất, một trận đau đớn từ phía cổ tay truyền ra khắp thân thể, xương tay dường như đã bị bóp nát, mồ hôi tòan thân tuôn ra thấm ướt cả quấn áo.

Liễu Trần khẽ thở dài rồi từ từ buông tay ra khỏi cổ tay của cái bóng màu xanh, hai ngón tay bắt lấy thanh trường kiếm liền động, người áo xanh đang cầm kiếm đột nhiên cảm giác được có một luồng lực đạo hùng hậu truyền từ thân kiếm đến tay, hắn vội vàng buông tay ra, lưỡi kiếm bằng thép tinh cương bách luyện đột nhiên nát bấy, mảnh vở văng ra bốn phía rơi xuống bãi cát vàng.

Tiếp đó Liễu Trần chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, ngước nhìn người áo xanh và cái bóng đứng bên cạnh hắn một chút rồi nhắm mắt lại, thanh chủy thủ cắm trước ngực vẫn chưa rút ra, máu đỏ đã thấm ướt tăng bào.

Chủy thủ tuy ngắn nhưng lại đâm xuyên qua trái tim, đây là một đao trí mạng.

Liễu Trần chết cũng chưa từng nghĩ đến, cái bóng màu xanh này, người hắn quen biết này lại đột nhiên ra tay với hắn.

Người mà bản thân luôn nghĩ rằng không có nguy hiểm gì thì thường là người đáng sợ nhất.

*****

Sáng sớm, mặt trời đã từ phương đông hiện lên, sương mù đã dần dần tan đi.

Hiên Viên Hoằng đang ngồi ở trong phòng uống trà, một người già rồi thì luôn thức khuya, ngủ ít và thức dậy rất sớm.

Ánh mắt của ông yên lặng nhìn ra ánh bình minh ngoài cửa sổ, trong sân trên những cây bạch dương xanh biếc có nhiều chim đang cất tiếng hót thanh thúy của chúng, Hiên Viên Hoằng chậm rãi nở nụ cười, ánh mắt của ông rất ấm áp và hiền hòa, tựa như nhìn thấy một đứa trẻ vừa mới sinh ra vậy.

Trông thấy loại vẻ mặt này, ai có thể tưởng tượng ra ông là một lão nhân tóc bạc tang thương không? Ông đã kinh qua không biết bao nhiêu kinh đào hải lãng, sinh tử quan đầu, tuế nguyêt phong sương như những vết đao sắc bén đã in thành những nếp nhăn thật sâu dày trên gương mặt ông, trong mỗi một nếp nhăn không biết có ẩn dấu bao nhiêu chuyện và bao nhiêu khổ đau vui buồn nữa? Nhưng bất luận là bao nhiêu tang thương cũng không bì nổi với ánh mắt bình tĩnh, hiền hòa và ấm áp của ông.

Một người có ánh mắt xem nhẹ thế sự, khám phá hồng trần có thể là như thế này sao?

Giờ phút này, trong ánh mắt toát ra sự bình tĩnh và ấm áp kia đang suy nghĩ gì đây?

Vào hòang hôn của ngày hôm qua, ông đã hạ lệnh cho Bắc Hải Vũ thu thập tất cả thi thể của những đệ tử Cái Bang chết gần đây nhất để an táng, Bắc Hải Vũ đã tìm và mang họ đặt trong hơn mười quan tài đem đến để chờ Liễu Trần đại sư tới làm pháp sự siêu độ cho họ.

Cuộc sống vẫn cứ từ từ trôi đi, khi người ta chết đi cũng là hai bàn tay trắng, còn có thể mang theo vật gì đây?

Hiên Viên Hoằng chợt mỉm cười, sau đó thở dài một cái, trời đã sáng rồi sao Liễu Trần hòa thượng vẫn chưa thấy tới?

Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, chỉ nghe Tiểu Quế Tử ở bên ngoài nói: "Lão nhân gia, tiểu nhân là Tiểu Quế Tử, tiểu nhân có thể vào được không ạ?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Vào đi”

Tiểu Quế Tử cười hì hì đẩy cửa bước vào, trong tay hắn có cầm một cái hộp màu đỏ pha vàng, nói: "Xin chào lão nhân gia, xin hỏi đêm qua ngủ có ngon không?”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười đáp: "Rất ngon”

Tiểu Quế Tử cười hì hì nói: "Ông chủ của quán gần đây vắng mặt, nếu có gì không được chu đáo xin lão nhân gia cứ nói với tiểu nhân, tiểu nhân nhất định sẽ làm cho lão nhân gia hài lòng”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Không có gì đâu, lão ăn mày ta cả đời đã quen khổ rồi, nay đột nhiên lại đựơc phục vụ chu đáo tại đây, ta cũng có chút không quen, tất cả mọi việc đều tốt”

Tiểu Quế Tử nói: "Bẩm lão nhân gia, việc là thế này, vừa rồi có người bảo tiểu nhân mang cái hộp này giao cho Phương đại gia, nhưng Phương đại gia…… Phương đại gia…… lại bảo tiểu nhân mang tới cho lão nhân gia”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười nói: "Được, cứ đặt lên bàn đi"

Tiểu Quế Tử đặt cái hộp lên bàn, xong cười hì hì đứng ra một bên nhìn ông.

Hiên Viên Hoằng cười cười, rồi chậm rãi đưa tay mở nắp hộp, lòng của ông đột nhiên nặng trĩu, vẻ tươi cười trên mặt cũng mất đi.

Tiểu Quế Tử đứng bên cạnh đột nhiên 'á’ một tiếng rồi ngã ngồi trên đất, cả người không ngừng phát run.

Hiên Viên Hoằng nhìn vào bên trong hộp thật lâu, trên mặt không có biểu hiện gì.

Trong hộp là một cái đầu người.

Một cái đầu người bóng lưởng, trên đầu có chín chấm đỏ.

Là đầu của Liễu Trần, đôi mắt đã nhắm lại, vẻ mặt rất yên bình, nhìn không ra là có vẻ gì đau khổ cả, đầu của hắn đã bị chặt đi và đặt trong cái hộp này.

Một lúc lâu sau, Hiên Viên Hoằng mới khẽ thở dài rồi chậm rãi đóng nắp hộp lại, quay đầu nhìn sang Tiểu Quế Tử đang run như cầy sấy ngồi dưới đất, hỏi: "Là ai mang tới vậy?”

Tiểu Quế Tử bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, run run nói: "Là …… là …… là ……"

Hiên Viên Hoằng đưa tay ra nâng hắn dậy, chậm rãi hỏi: "Là ai?"

Tiểu Quế Tử đưa mắt nhìn cái hộp, đột nhiên giữa hai chân hắn có một dòng nước theo quần chảy xuống. Hiên Viên Hoằng lại thở dài, chậm rãi hỏi tiếp: "Đừng khẩn trương, nói xem là ai?"

Tiểu Quế Tử lắp bắp trả lời: "Là …… là …… một tên ăn mày …… đưa tới!"

Hiên Viên Hoằng đạo: "Ngươi có nhìn rõ mặt của hắn không?”

Tiểu Quế Tử dường như sắp khóc, mếu máo nói : "Có …… có …… mặt …… mặt của hắn rất dơ bẩn”

Hiên Viên Hoằng thở dài, gật đầu nói: "Ngươi ra ngoài đi, chuyện này đừng tiết lộ cho ai biết đó”

Tiểu Quế Tử nói: "Dạ …… tiểu nhân …… tiểu nhân xin phép", hai chân hắn run run từ từ bước đi, khi tới cửa vừa cất bước thì vấp ngạch cửa té xuống, tiếp đó nhanh chóng đứng lên, quên luôn cả việc đóng cửa chạy đi như bị ma đuổi.

Hiên Viên Hoằng nhìn theo bóng lưng của Tiểu Quế Tử, nhíu mày, vẻ mặt đột nhiên rất kỳ lạ.

Du Mộng Điệp không có vẻ vui tươi như trước, sắc mặt tiều tụy bước vào.

Có phải đêm qua nàng ngủ không ngon không? Có lẽ là không chợp mắt? Nếu không như thế thì làm sao mà tiều tụy đến thế? Một cô nương rất hay cười tại sao bây giờ không cười nữa?

Du Mộng Điệp ngơ ngác đến trước bàn ngồi xuống, cúi đầu, không nói lời nào.

Nàng đang chờ Hiên Viên Hoằng hỏi nàng, hỏi nàng tại sao không vui, tại sao lại tiều tụy như thế, nhưng Hiên Viên Hoằng lần này chẳng hề hỏi han gì.

Du Mộng Điệp đợi thật lâu, trong lòng lấy làm lạ, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Hiên Viên Hoằng, đôi mắt của Hiên Viên Hoằng vẫn nhìn chằm chằm vào cái hộp trên bàn, ánh mắt của ông không còn hiền hòa nữa, trái lại tựa hồ toát ra một tia bi thương và đau xót. Du Mộng Điệp nhìn theo ánh mắt của ông thì thấy đựơc một cái hộp rất đẹp đang đặt trên bàn.

Trong ánh mắt tiều tụy của Du Mộng Điệp liền lộ ra thần sắc tò mò, nàng liền đưa tay ra chuẩn bị mở cái hộp thì Hiên Viên Hoằng đột nhiên lên tiếng: "Chậm đã"

Du Mộng Điệp lấy làm kinh hãi, cánh tay dừng ở giữa không trung, hỏi: "Sao vậy Cửu Công?"

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Con muốn xem bên trong chứa vật gì phải không?”

Du Mộng Điệp kinh ngạc nói: "Dạ …… đúng vậy.", nàng đột nhiên phát hiện ra sắc mặt của Hiên Viên Hoằng rất ngưng trọng, loại vẻ mặt này nàng chưa bao giờ thấy qua ở Hiên Viên Hoằng, Du Mộng Điệp cắn cắn môi, nàng đột nhiên ý thức được chuyện này nghiêm trọng rồi.

Hiên Viên Hoằng hít một hơi thật sâu, nếp nhăn trên mặt dường như nhiều thêm, ông chậm rãi nói : "Con không cần nhìn, ta có thể nói cho con biết, bên trong là một cái đầu người"

Chương 82: Nghi ảnh trọng trọng

Du Mộng Điệp lấy làm kinh hãi, vội vàng rút cánh tay trở về, hỏi: "Là…… là …… đầu của ai?"

Ánh mắt của Hiên Viên Hoằng vẫn nhìn vào cái hộp, chậm rãi nói: "Con vĩnh viễn sẽ không bao giờ nghĩ ra là đầu của ai ……"

Du Mộng Điệp nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Hiên Viên Hoằng, thân thể run rẩy một cái, kinh ngạc hỏi: "Cửu Công, rốt cuộc…… rốt cuộc là …… là của ai?"

Hiên Viên Hoằng hít một hơi thật sâu, nói: "Là của một người đã ở cùng chúng ta vào hoàng hôn hôm qua”

Du Mộng Điệp nhíu mày nói: "Bắc Hải huynh? La Nhất Đao? Còn ai nữa đây?", nàng suy nghĩ một hồi: "Phương Thất?", nghĩ tới đây sắc mặt của Du Mộng Điệp liền đại biến, đột nhiên đứng dậy định lao ra ngoài, Hiên Viên Hoằng đột nhiên thấp giọng quát: "Đứng lại"

Du Mộng Điệp ngơ ngác đứng lại, kinh ngạc há to miệng nhìn Hiên Viên Hoằng, sắc mặt của nàng trong chớp mắt đã tái nhợt.

Hiên Viên Hoằng ngẩng đầu lên nhìn Du Mộng Điệp một chút, thở ra một hơi, nói: "Không phải nó đâu, con ngồi xuống đi."

Du Mộng Điệp vô lực đưa tay lên áp vào lòng ngực của nàng, trái tim của nàng vẫn còn đang kinh hoàng đập loạn không ngừng. Nàng chậm rãi quệt quệt mồ hôi trên trán, thở phào một hơi rồi ngồi xuống, gắt giọng: "Cửu Công làm con sợ muốn chết."

Hiên Viên Hoằng cũng không có cười, trên mặt cũng không hề biểu hiện gì, nhìn Du Mộng Điệp, hỏi: "Con có thấy qua võ công của Liễu Trần chưa?”

Du Mộng Điệp gật đầu đáp: "Dạ, đã thấy", nàng đột nhiên lấy làm kinh hãi, đôi mắt mở to, giật mình lắp bắp: "Chẳng lẽ …… chẳng lẽ là …… đầu của Liễu Trần đại sư?"

Hiên Viên Hoằng nhìn Du Mộng Điệp, nhưng nếp nhăn trên mặt càng hằn sâu, chậm rãi gật đầu.

Đôi mắt của Du Mộng Điệp trợn tròn, thốt: "Điều này …… điều này sao có thể?”

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Bây giờ con đã chuẩn bị tư tưởng chưa?"

Du Mộng Điệp nhíu mày, rồi gật đầu.

Hiên Viên Hoằng không nói lời nào đẩy cái hộp tới trước mặt Du Mộng Điệp.

Du Mộng Điệp nhìn gương mặt ngưng trọng của Hiên Viên Hoằng, run rẩy vươn tay ra mở nắp hộp, vừa nhìn thóang qua đã nhanh chóng đậy nắp lại, đôi tay run rẩy đẩy cái hộp ra giữa bàn, sắc mặt trắng bệch.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Bây giờ con đã nhìn thấy chưa?”

Du Mộng Điệp chậm rãi gật đầu.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Con nhìn thấy cái gì?”

Du Mộng Điệp dùng sức lắc đầu, một người con gái nhìn thấy một cái đầu bị chặt đương nhiên sẽ không muốn xem xét kỹ lưỡng, hơn nữa còn là người hòa thượng đã từng ra tay cứu nàng.

Hiên Viên Hoằng hít một hơi thật sâu, nhìn Du Mộng Điệp hỏi: "Con có thấy Liễu Trần xuất thủ lần nào chưa?”

Du Mộng Điệp gật đầu, nàng đã thấy qua Liễu Trần xuất thủ, ngay đêm đó trong cơn mưa to và bầu trời đầy sấm chớp, Liễu Trần với đôi tay xích thủ không quyền đánh với Phương Thất đang điên cuồng, ra tay nhanh như tia chớp điểm vào tám huyệt đạo trên người Phương Thất, tốc độ ra tay quả thật là nhanh đến nỗi không thể hình dung. Nếu không phải hắn đột nhiên xuất hiện thì nàng đã chết dưới kiếm của Phương Thất rồi, nếu không có hắn thì Phương Thất đêm đó cũng sẽ mất máu kiệt lực mà chết.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Con thấy võ công của đại sư so với Phương Thất như thế nào?”

Du Mộng Điệp lắc đầu, thở dài, nói: "Bất phân cao thấp"

Hiên Viên Hoằng lại hỏi: "Con thấy võ công của Phương Thất so với Phương Ngọc Thành như thế nào?"

Trong mắt Du Mộng Điệp tựa hồ đột nhiên lóe sáng, tuy nhiên cười khổ nói: "Mặc dù Phương tứ ca có đến nhà con một lần nhưng khi đó con vẫn còn nhỏ nên cho tới giờ cũng chưa thấy qua Phương tứ ca xuất thủ, thật sự là không cách nào phán đoán."

Hiên Viên Hoằng gật đầu, chậm rãi nói: "Ta đã thấy qua"

Du Mộng Điệp thốt: "Thật vậy?"

Hiên Viên Hoằng nói: "Con có biết thiên hạ đệ nhất ác nhân Diêm La Vương hay không?”

Du Mộng Điệp gật đầu đáp: "Con có nghe đại ca nói qua, người này chẳng những ác quán mãn doanh, hơn nữa võ công còn cao cường trên đời hiếm thấy"

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu, nói: "Lúc Phương Ngọc Thành giết Diêm La Vương, lão ăn mày ta lúc ấy cũng đứng ở bên xem cuộc chiến"

Du Mộng Điệp hít vào một hơi, nói: "Thì ra tên đại ma đầu đó là do Phương tứ ca giết, tình huống lúc ấy thế nào hả Cửu Công?"

Hiên Viên Hoằng có chút cười cười, trên mặt lộ ra một vẻ lạnh lùng hiếm thấy, nói từng chữ: "Phương Ngọc Thành giết Diêm La Vương chỉ dùng có một đao"

Đôi mắt của Du Mộng Điệp lại trợn tròn, trong ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc, thốt: "Chỉ có một đao?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Đúng vậy, chỉ có một đao thôi”, rồi thở dài nói tiếp: "Một đao đó rất nhanh và uy mãnh, đương kim trên đời khó có người có thể địch, một đao kia hiện ra, Diêm La Vương đã thật sự đến địa phủ bái kiến Diêm Vương”

Ánh mắt của Du Mộng Điệp lộ ra vẻ kính nể, nói: "Trách không được tại sao Phương tứ ca được xưng là Tiểu Thần Long, quả nhiên danh bất hư truyền", nàng đột nhiên nhớ tới chuyện xảy ra với Phương Ngọc Thành, sự đau đớn trong lòng liền dâng lên.

Hiên Viên Hoằng gật đầu hỏi tiếp: "Con có thấy Phương Thất xuất thủ qua chưa?”

Du Mộng Điệp gật đầu, Phương Thất ra tay nhanh chóng vô cùng, ứng biến cực nhanh, đao pháp tinh diệu, đích xác cũng rất hiếm thấy.

Hiên Viên Hoằng chậm rãi nói: "Lão ăn mày ta cũng đã thấy qua nó xuất thủ, võ công và đao pháp của nó cùng với Phương Ngọc Thành cũng bất phân cao thấp”

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Thật sự?"

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu.Du Mộng Điệp rất tin tưởng sự phán đoán của Hiên Viên Hoằng, nàng biết Hiên Viên Hoằng có kiến thức và nhãn quang cực cao, lời ông nói ra thì nhất định sẽ không sai.

Du Mộng Điệp đột nhiên liếc nhìn cái hộp trên bàn, thân thể lại run một cái, hỏi: "Ý của Cửu Công đến tột cùng là gì?”

Hiên Viên Hoằng nhìn vào cái hộp trên bàn, chậm rãi nói: "Ý của ta là, với võ công của Liễu Trần thì trên đời căn bản không ai có khả năng giết được”

Du Mộng Điệp ngây ngốc nhìn vào cái hộp, cái hiểu cái không, gật đầu.

Hiên Viên Hoằng nói: "Liễu Trần hòa thượng trước khi xuất gia cũng đã nhiều năm khổ luyện võ công gia truyền, võ công lúc ấy chỉ sợ so với Phương Ngọc Thành cũng giống nhau, sau khi xuất gia thì khổ công nghiên cứu phật pháp và trở thành cao tăng đắc đạo, tâm vô bụi trần, võ công chỉ sợ đã tiến thêm một tầng nữa, thâm sâu không lường được, một tuyệt thế cao thủ như vậy thì con nói ai có thể giết được đây?"

Du Mộng Điệp hít một hơi thật sâu, nhíu mày hỏi: "Vậy Cửu Công cho rằng là ai đã ra tay?”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu, đột nhiên nói: "Đêm qua ta vốn định bảo hắn ở tại quán trọ nghỉ ngơi nhưng hắn lại nói rằng bản thân là người xuất gia, nơi này không thích hợp nên đã đi đến miếu thổ địa nghỉ ngơi một đêm, thật không ngờ lại xảy ra chuyện này ……", Hiên Viên Hoằng nói xong thở dài một hơi rồi im bặt.

Du Mộng Điệp lại hỏi: "Cửu Công có phải đang nghĩ rằng là đại sư quen biết người ra tay giết đại sư?”

Hiên Viên Hoằng hừ nhẹ một tiếng, hỏi lại: "Con nghĩ sao?"

Du Mộng Điệp cắn chặt hàm răng, nói gằng từng chữ: "Nhất định là thế, hơn nữa còn là trong lúc Liễu Trần đại sư không phòng bị đã hạ thủ"

Hiên Viên Hoằng nhìn Du Mộng Điệp, hỏi: "Vậy người nào mà làm cho hắn không hề phòng bị?”

Du Mộng Điệp nhíu mày đáp: "Có lẽ là người đại sư quen biết hoặc là sau khi tới nơi này …… người của chúng ta?", Du Mộng Điệp ngẩn người, đột nhiên chết lặng.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Tối qua con ngủ có ngon không?”

Du Mộng Điệp gật đầu. Nàng đột nhiên ý thức được cái gì đó, liền ngẩng đầu lên giật mình nhìn Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng hỏi tiếp: "Tối qua con có ra ngoài không?"

Du Mộng Điệp lại giật mình mở to hai mắt, đáp: "Cửu Công …… người …… người ……"

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài, chậm rãi nói: "Bắt đầu kể từ bây giờ nhất định phải để tâm lưu ý mỗi một người ở đây, con có hiểu không?”

Du Mộng Điệp gật đầu, chậm rãi cúi thấp đầu xuống.

Hiên Viên Hoằng nhìn cái hộp, một mình lẩm bẩm nói: "Thật sự là ghê tởm ……", ánh mắt của ông trở nên xa xăm.

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Cửu Công, vừa rồi người nói gì?"

Hiên Viên Hoằng chậm rãi nói: "Năm xưa Quan Công bị trảm, Đông Ngô phái sứ giả mang chiếc hộp đựng đầu của ông ta đưa cho Tào Tháo, con nghĩ xem tại sao?”

Du Mộng Điệp nói: "Ý của Đông Ngô là muốn giá họa cho người, Tào Tháo khi nhìn thấy đầu của Quan Vũ trong hộp đã cười to và sau đó đã hậu táng Quan Vũ, không hề trúng kế Tôn Quyền"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nhìn vào cái hộp, nói: “Không sai, vậy con nghĩ tại sao bọn chúng lại mang đầu của Liễu Trần đưa tới cho chúng ta?”

Du Mộng Điệp đáp: "Chắc là bọn chúng muốn thị uy với chúng ta?"Ánh mắt của Hiên Viên Hoằng nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: "Sợ rằng không chỉ như thế."

Du Mộng Điệp kinh ngạc hỏi: "Ý của Cửu Công là sao?”

Hiên Viên Hoằng thu hồi ánh mắt, hỏi lại: "Con nghĩ nếu Phương Thất nhìn thấy cái hộp này sẽ như thế nào?”

Du Mộng Điệp hít sâu một hơi, ngơ ngác nhìn Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài: "Bây giờ người nó đang mang trọng thương, chuyện này tuyệt không thể để cho nó biết"

Du Mộng Điệp vội vàng gật đầu rồi bỗng dưng nhíu mày hỏi: "Thế làm sao mà nói với ca ấy đây Cửu Công?”

Hiên Viên Hoằng nói: "Nói sao cũng được nhưng không thể nói là Phương Ngọc Sơn đã chết”

Du Mộng Điệp gật đầu.

Du Mộng Điệp đột nhiên lại lên tiếng: "Cửu Công, có thể là La ……"

Hiên Viên Hoằng ngắt lời nàng, nói: "Không phải."

Du Mộng Điệp hỏi: "Tại sao?"

Hiên Viên Hoằng nói: "La Nhất Đao tuy là một người mãng phu nhưng cũng là một người trọng nghĩa khí, chuyện này tuyệt sẽ không phải là hắn làm, hơn nữa ……"

Du Mộng Điệp hỏi tiếp: "Hơn nữa thế nào?"

Hiên Viên Hoằng chậm rãi nói: "Hơn nữa đầu của Liễu Trần là dùng kiếm chặt xuống, lưỡi kiếm mỏng nhẹ, lưỡi đao dày nặng, cho nên vết thương mới như thế. Một kiếm này khi chém vào cổ của Liễu Trần, phương vị và lực đạo hết sức chuẩn xác, tên giết người nhất định là một cao thủ dùng kiếm”

Du Mộng Điệp giật mình hỏi: "Cửu Công đang nghĩ có phải hắn chỉ với một kiếm đã giết chết Liễu Trần đại sư?”

Hiên Viên Hoằng hừ lạnh một tiếng, lắc đầu nói: "Trên đời tuyệt không ai có thể một kiếm giết được đại sư đâu, nhất định là đã ra tay ám toán trước, sau đó đợi cho hắn chết đi thì mới dùng kiếm chặt bỏ đầu, khi đó máu đã gần đông lại cho nên trên vết thương của cái đầu cũng không có bao nhiêu máu", ánh mắt của Hiên Viên Hoằng đột nhiên hiện lên một tia sáng, chậm rãi nói: "Vết thương nhất định là nằm trên người của Liễu Trần, hơn nữa rất có thể là một đao trí mạng"

Du Mộng Điệp lại hít một hơi thật sâu, cắn chặc hàm răng, chậm rãi nói: "Có thể làm cho Liễu Trần đại sư không hề phòng bị, hơn nữa lại xuất ra một đao trí mạng thì người như thế sẽ không nhiều lắm”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Bây giờ điều quan trọng là phải nhanh chóng tìm cho ra thi thể của Liễu Trần, chỉ có tìm được thi thể thì chúng ta mới có thể biết là ai đã giết"

Du Mộng Điệp nói: "Đúng vậy, chỉ là điểm này sợ rằng bọn chúng cũng đã sớm nghĩ tới”

Hiên Viên Hoằng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt kiên định bình tĩnh, chậm rãi nói: "Dù cho có đào hết đất nơi đây thì cũng phải làm, nhất định phải tìm ra”

Bắc Hải Vũ từ ngoài quán trọ bước vào, tốc độ nhanh như gió, trên gương mặt của hắn tựa hồ có chút vui mừng.

Thân là bang chủ của thiên hạ đệ nhất đại bang, nhất định phải có uy nghiêm tuyệt đối, lọai uy nghiêm này sẽ không để vui buồn biểu hiện ra bên ngòai.

Bắc Hải Vũ dù sao cũng là người, ân oán phân tranh ở nơi này lập tức sẽ kết thúc, thân là bang chủ thì trong lòng hắn cảm thấy vui mừng là đúng rồi.

Loại thần sắc vui mừng này cũng chỉ có từ trong mắt của hắn mới có thể nhìn ra được.

Cửa phòng mở, Hiên Viên Hoằng đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bắc Hải Vũ đi đến, khom người hành lễ với Hiên Viên Hoằng: "Lão bang chủ, đệ tử Bắc Hải Vũ đến đây thỉnh an"

Hiên Viên Hoằng thản nhiên nói: "Con ngồi đi."

Bắc Hải Vũ lại quay về Du Mộng Điệp, chắp tay nói: "Xin chào Du hiền muội"

Du Mộng Điệp cười cười đáp: "Chào Bắc Hải huynh"

Bắc Hải Vũ ngồi xuống, nhìn thấy trên bàn có đặt một cái hộp, có chút nhíu mày, quay đầu nói: "Bẩm lão bang chủ, hơn mười cái quan tài đã được chuẩn bị ngoài kia, các thi thể cũng đã bỏ vào trong, mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi, đệ tử mời lão bang chủ đến xem xét xem có gì thiếu sót không?”

Hiên Viên Hoằng lắc đầu, chậm rãi đáp: "Không cần nữa."

Bắc Hải Vũ nhíu mày hỏi: "Không biết Liễu Trần đại sư làm pháp sự mất bao nhiêu ngày nữa? Để nhiều quan tài ở ngoài như vậy thật không tốt lắm”

Hiên Viên Hoằng thở dài, nói: "Liễu Trần đại sư không thể làm pháp sự nữa rồi"

Bắc Hải Vũ nhíu mày hỏi: "Xin hỏi lão bang chủ có ý gì?"

Hiên Viên Hoằng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, xong lại nhìn Bắc Hải Vũ một chút nói: "Hắn đã bị người ta giết rồi, đầu của hắn ở trong cái hộp trên bàn kia”

Bắc Hải Vũ lấy làm kinh hãi, hai tay run rẩy mở nắp của cái hộp, nhìn cái đầu của Liễu Trần trong hộp một một hồi lâu rồi chậm rãi đậy nắp hộp lại, hít một hơi thật sâu, ngơ ngác trầm mặc không nói.

Hiên Viên Hoằng có chút thở dài nhìn Bắc Hải Vũ nói: "Chuyện này bây giờ tuyệt không thể tiết lộ bất cứ điều gì, con lập tức truyền lệnh của ta, nhất định phải tìm cho được thi thể của Liễu Trần, tối hôm qua hắn đã đến miếu thổ địa ở phía thành bắc nghỉ ngơi, mặt khác cũng hạ lệnh cho phân đà ở nơi này nghiêm tra các đệ tử và nhất định phải tìm ra cho được người nào đã giả dạng thành tên ăn mày mang cái hộp đến đây. Hai việc trên ta vừa nói đó thì cho dù quật cả thành này lên cũng phải làm cho được, hiểu không?"

Chương 83: Ai là người áo xanh?

Bắc Hải Vũ vội vàng đứng lên, khom người nói: "Vâng, đệ tử đã hiểu"

Hiên Viên Hoằng nói: "Tất cả các quan tài hãy mang đến miếu thổ địa đi”

Bắc Hải Vũ đáp: "Vâng"

Hiên Viên Hoằng nói: "Con đi đi"

Bắc Hải Vũ cung kính lui ra khỏi cửa, Hiên Viên Hoằng suy nghĩ thật lâu, rồi nói với Du Mộng Điệp: "Con đi bảo La Nhất Đao đến đây”

Du Mộng Điệp đưa cặp mắt không hiểu nhìn Hiên Viên Hoằng một chút rồi gật đầu.

Lúc La Nhất Đao đi vào, Hiên Viên Hoằng đang trầm ngâm ngồi tại bàn.

La Nhất Đao liếc mắt nhìn thấy cái hộp trên bàn nhưng cũng không hỏi là cái gì, chỉ mỉm cười nói: "Lão tiền bối cho gọi vãn bối, không biết có gì phân phó?"

Hiên Viên Hoằng nhìn La Nhất Đao một chút rồi nói: "Ngồi đi."

La Nhất Đao gật đầu rồi ngồi xuống, Du Mộng Điệp đang ưu sầu đứng ở cạnh cửa, La Nhất Đao ngạc nhiên nhìn nàng rồi lại chuyển sang nhìn Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng không cười.

La Nhất Đao nhíu mày, ống tay áo phải bay phất phơ, nói: "Lão tiền bối, xin hỏi chuyện gì đã xảy ra?"

Hiên Viên Hoằng đẩy cái hộp tới trước mặt La Nhất Đao, nói: "Ngươi xem đi”

La Nhất Đao nghi hoặc nhìn Hiên Viên Hoằng rồi lại nhìn Du Mộng Điệp, sau đó đưa tay mở nắp hộp ra nhìn vào, miệng kêu "a” một tiếng, hai mắt trợn tròn, giật mình nói: "Đây không phải…… đây không phải là……"

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài một tiếng, La Nhất Đao lập tức ngừng hỏi, hắn tiếp tục nhìn kỹ thêm một chút nữa, sau đó đậy nắp hộp lại, cắn răng, sắc mặt trở nên rất khó coi.

Hiên Viên Hoằng lại thở dài, chậm rãi hỏi: "Đã nhìn thấy chưa?”

La Nhất Đao gật đầu đáp: "Đã nhìn thấy"

Hiên Viên Hoằng hỏi tiếp: "Ngươi có ý kiến gì không?"

La Nhất Đạo thở dài một hơi rồi ngơ ngác nhìn vào cái hộp trên bàn, nói: "Vãn bối thật chưa bao giờ nghĩ đến, tại sao …… tại sao lại như thế?", La Nhất Đao ngửa mặt lên trời thở dài.

Hiên Viên Hoằng lại hỏi: "Ngươi nghĩ võ công của hắn như thế nào?"

La Nhất Đao lắc đầu nói: "Vãn bối không biết nhưng theo sự phán đoán của vãn bối thì võ công của đại sư chỉ sợ đã tiến vào cảnh giới nhập hóa, người có thể giết được đại sư nhất định sẽ không nhiều đâu”

Hiên Viên Hoằng khen: "Nhãn lực của ngươi cũng không kém.", sau đó nói tiếp: "Chỉ sợ người có khả năng giết được hắn vẫn còn chưa được sinh ra”

La Nhất Đao gật đầu, hắn tin tưởng nhãn lực của Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng nói: "Nhưng hắn bây giờ đã chết rồi”

La Nhất Đao nhìn cái hộp, suy nghĩ một chút rồi đột nhiên giật mình nói: "Lão tiền bối có phải hoài nghi ……"

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài một tiếng, sắc mặt ngưng trọng, chậm rãi nói: "Việc này không thể tiết lộ ra và cũng không thể để cho Phương huynh đệ biết được, ngươi có hiểu không?"

La Nhất Đao gật đầu đáp: "Vãn bối hiểu được"

Hiên Viên Hoằng đột nhiên hỏi tiếp: "Mấy ngày gần đây ngươi có luyện công không?”

La Nhất Đao trả lời: "Vãn bối mỗi ngày đều khổ luyện không ngừng”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Lão ăn mày ta có chuyện giao cho ngươi đi làm đây”

La Nhất Đao nói: "Xin lão tiền bối cứ phân phó”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu, thấp giọng nói: "Ngươi đưa tai lại đây”

La Nhất Đao vội vàng đưa tai tới, Hiên Viên Hoằng nói nhỏ vào bên tai hắn mấy câu, La Nhất Đao cuống quít gật đầu, sau đó đứng dậy nói: "Vãn bối xin phép đi trước"

Hiên Viên Hoằng nhìn La Nhất Đao, nói: "Ngươi phải đặc biệt cẩn thận”

La Nhất Đao gật đầu rồi xoay người bước ra ngoài.

Du Mộng Điệp có chút nhíu mày, nàng không hỏi Hiên Viên Hoằng muốn La Nhất Đao làm chuyện gì nhưng nàng biết giờ phút này không nên hỏi chuyện không nên hỏi.

Du Mộng Điệp khẽ thở dài, nói: "Con đi xem Thất ca”, nói rồi xoay người đi ra ngoài.

Hiên Viên Hoằng nói: "Bây giờ con không thể đi."

Du Mộng Điệp kinh ngạc xoay người lại, nhíu mày hỏi: "Tại sao?"
Hiên Viên Hoằng thở dài nói: "Con đến xem gương đi”

Trong chiếc gương đồng hiện ra khuôn mặt tiều tụy và tái nhợt, đôi môi không còn hồng như trước, hai vầng đen đậm xung quanh mắt, mái tóc đen nhánh rối bời, Du Mộng Điệp ngơ ngác nhìn bóng hình trong gương, nhíu mày, đây là mình sao?

Hiên Viên Hoằng nói: "Con về phòng trang điểm lại một chút, đừng nên đem tất cả mọi chuyện để trên gương mặt”

Du Mộng Điệp yên lặng gật đầu.

*****

Giữa trưa.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong phòng.

Phương Thất đang nằm ở trên giường, trên người toàn là vải trắng, vết thương đã không còn chảy máu nữa.

Tuy nhiên tim hắn lại đang đau đớn và nhỏ máu.

Cho tới bây giờ hắn cũng không có cảm giác được vết thương đau đớn ra sao, tuy nhiên trong lòng hắn lại đau đớn tột cùng, từ khi hắn tỉnh lại đến bây giờ trong lòng vẫn không ngừng đau đớn.

Loại cảm giác đau đớn này giống như là trái tim của mình đang bị người khác nắm trong tay và không ngừng dùng kim nhọn đâm vào, đau đớn tột cùng.

Loại cảm giác này có người nào từng trải qua chưa?

Phương Thất nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài màu đen đặt ở góc phòng, bên trong là người phụ nữ đã cùng hắn ân ái suốt năm năm, hiện tại đã ra đi, thân thể của nàng không còn ấm áp nữa, đôi mắt đã không còn đen nhánh trong suốt nữa, nụ cười tươi như hoa cũng đã mất đi, thậm chí ngay cả những ngón tay của nàng cũng đã đông cứng và lạnh như băng.

Tất cả mọi chuyện là do ai tạo ra đây?

Có phải là một đao đọat mệnh kia đã làm cho nàng vĩnh viễn rời khỏi thế giới này? Từ nay về sau âm dương cách biệt, không biết lúc nàng băng qua cây cầu tại âm ty có quay đầu lại hay không? Có uống canh của Mạnh bà hay không?

Phương Thất hy vọng nàng không làm mấy việc đó để sau khi đi đầu thai còn có thể gặp lại và biết hắn, tuy nhiên hắn cũng lại hy vọng nàng uống canh để quên hết mọi chuyện, quên luôn hắn đi bởi vì chuyện giữa hắn và nàng quá đau khổ rồi.

Hắn lại nhớ tới một đêm kia, Trầm Tuyết Quân đột nhiên xuất hiện, hắn lúc đó có cảm giác tâm của hắn và của nàng có khoảng cách rất xa, vì vậy mới dùng hết sức cùng nàng ân ái, nàng cũng tận lực thỏa mãn cho hắn, tuy nhiên hắn vẫn không thể hiểu rõ được tại sao nàng luôn xuất hiện trong thời khắc không thể đoán trước, và hiện tại thì hắn mới hiểu ra, lúc Trầm Tuyết Quân tới gặp hắn thì đã chuẩn bị tư tưởng chết rồi.

Chết ở trong tay hắn để kết thúc hết ân oán.

Nàng muốn dùng tính mạng của bản thân để kết liễu hết mọi ân oán, nàng muốn dùng máu của bản thân để hóa giải mọi thù hận.

Nàng đã làm được và bây giờ nàng đang yên bình nằm trong chiếc quan tài kia, đã trở thành một thi thể lạnh như băng.

Phương Thất bây giờ mới hiểu được tại sao ngày thứ nhất hắn đặt chân đến nơi đây thì Hắc Sát đã tới giết hắn, sau đó thì nàng xuất hiện, dù cho có thù hận sâu nặng thế nào thì cũng không thể quên được người đàn ông mà nàng đã yêu và ân ái suốt năm năm. Tuy nhiên lần thứ hai nàng xuất hiện là lúc Phương Thất thiếu chút nữa đã bị chôn sống trong địa lao, nàng không đành lòng thấy Phương Thất mất mạng nên đã quyết tâm dùng tính mạng của nàng kết liễu đoạn ân óan này.

Sao lại có một tấm lòng vĩ đại đến thế? Sao lại có một người phụ nữ vĩ đại đến thế? Giữa tình yêu và hận thù thì nàng đã chọn tình yêu, do đó mới dùng máu của chính bản thân để rửa đi mối thù hận này.

Máu của nàng vẫn còn đọng trên lưỡi đao của hắn, lưỡi đao có thể chùi rửa sạch sẽ nhưng bàn tay dấy máu làm sao mà rửa đây?
Tim của Phương Thất lại đau đớn, ánh mắt uể oải, hắn không biết bản thân hắn giờ có nên sống tiếp hay không nữa?

Nếu ngươi chính tay giết người mà mình yêu thương nhất, người tình nguyện vì ngươi mà dâng cả tính mạng thì trong đầu ngươi có xuất hiện ý nghĩ muốn chết hay không?

Người mẹ già buồn bã đau đớn, tứ ca tàn phế, đại ca xuất gia, nếu bản thân mà chết đi thì ……

Phương Thất không dám nghĩ tiếp nữa, hắn biết nếu bản thân hắn chết đi vào giờ phút này thì Phương gia sẽ suy sụp hòan tòan.

Nhớ tới đại ca, Phương Thất đột nhiên cảm giác được trong lòng hết sức áy náy, hôm qua bởi vì trong lòng đang thương tâm tột độ nên bản thân đã thốt ra những lời không phải, nghĩ lại cũng có chút quá phận. Nhớ tới khuôn mặt và thân ảnh gầy gò của đại ca, trong lòng Phương Thất lại đau đớn.

Lúc xuất gia thật cũng không biết trong lòng của đại ca có bao nhiêu đau khổ nữa, 'nhất tử xuất gia cửu tổ thăng thiên' (tạm dịch: một người trong gia xuất gia, tổ tiên chín đời có thể lên trời), đạo lý này Phương Thất đương nhiên cũng hiểu. Nhân tại giang hồ thân bất do kỷ, từ khi có Thần Long Sơn Trang, đời đời của Phương gia đều tung hoành giang hồ, đao kiếm vô tình cũng không biết đã làm tổn thương và giết hại bao nhiêu tính mạng nữa. Tâm tính của đại ca đơn giản, nghĩ rằng nếu không phải vì lý do trên thì người cha Phương Thanh Vân sẽ không chết sớm, Phương gia thất tử cũng sẽ không có bốn người chết sớm, vì chuộc tội cho Phương gia đại ca đã dứt khoát xuất gia, nỗi khổ tâm của đại ca có ai hiểu đây? Lần này nếu không phải lo lắng cho hắn và lo lắng cho Phương gia sẽ tuyệt hậu thì làm sao mà đại ca vượt ngàn dặm để đến đây?

Trong lòng của Phương Thất kỳ thật vẫn rất tôn kính vị đại ca này, chỉ là hôm qua do trong lòng quá bi thương nên đã nói ra những lời không nên nói, đại ca thì chỉ cúi đầu nghe hắn nói mà thôi …… Phương Thất hiện tại rất hối hận, nếu gặp lại đại ca thì hắn nhất định sẽ nói lời xin lỗi. Phương Thất cũng biết, đại ca rất nhân từ và thương yêu hắn, lại là cao tăng đắc đạo nữa, nhất định sẽ không quở trách hắn.

Ánh mắt của Phương Thất lại rơi vào chiếc quan tài màu đen, hắn nhớ lại hình ảnh xinh đẹp động lòng người của Trầm Tuyết Quân, nhớ lại khung cảnh nàng dìu người mẹ già của hắn đi dạo trong hoa viên, nhớ lại những ngày ân ái cùng nàng……

Phương Thất đột nhiên ngẩn ra, hít sâu một hơi, hắn chết lặng.

Từ sau khi Trầm Tuyết Quân đến Thần Long Sơn Trang, trong thời gian năm năm không hề bước ra nửa bước, sau năm năm thì nàng đột nhiên rời đi rồi không tung không tích suốt ba năm, tuy nhiên người áo xanh thần bí kia thì năm năm trước đã xuất hiện rồi ……

Khoái Bút Thư Sinh Đinh Dật, Hồng Giáo Lạt Ma, Hắc Sát, Kim Hoa Bà Bà, còn có rất nhiều sát thủ không biết tên nữa, một tổ chức khổng lồ như vậy tuyệt không phải là chỉ thành lập trong vòng ba năm ngắn ngủi.

Phương Thất đột nhiên ý thức được, Trầm Tuyết Quân tuyệt không phải là người áo xanh thần bí kia, nàng tuyệt không phải.

Nếu Trầm Tuyết Quân là người áo xanh thì nàng tuyệt sẽ không năm lần bảy lượt an bài kế sách để giết hắn, nếu nàng muốn giết hắn thì chỉ cần trong lúc hắn ngủ say cho hắn một đao là đựơc, cần gì phải gây ra nhiều phiền toái như vậy?

Nhưng nếu nàng không phải là người áo xanh thì tại sao nàng lại cải trang thành hắn?

Trầm Tuyết Quân nhất định đối với mọi tình huống của tổ chức này hết sức rõ ràng, nếu không thì nàng làm sao mà biết được người áo xanh thần bí kia và cải trang thành hắn đựơc. Nàng cải trang thành hắn là muốn làm cho bản thân mình tưởng rằng nàng là người áo xanh, nàng muốn chết thay cho hắn.

Tại sao nàng lại muốn chết thay cho người áo xanh? Nàng và hắn có quan hệ ra sao? Tại sao nàng lại tình nguyện hy sinh bản thân chứ?

Phương Thất đột nhiên nhớ tới những lời nói của Trầm Tuyết Quân trước khi chết: "Phương lang, hứa với thiếp, hãy chôn thiếp ở nơi này rồi chàng hãy trở về Thần Long Sơn Trang đi, hãy rời khỏi đây, Du cô nương cô ấy rất, rất tốt…. ", Phương Thất đột nhiên hiểu ra tại sao nàng lại muốn hắn rời khỏi nơi này, nhất định là phía sau nàng còn có một người, người đó mới chính là người áo xanh thật sự.

Nàng bảo hắn rời khỏi nơi đây chính là vì không muốn thấy cảnh hắn và người áo xanh kia tàn sát nhau. Nàng bảo vệ hắn nhưng cũng bảo vệ luôn người áo xanh kia, tại sao?

Phương Thất đột nhiên mơ hồ nhớ tới Sở Anh Nam hình như có hai người em một trai một gái, sau khi Sở Anh Nam qua đời thì hai người họ chẳng biết lưu lạc phương nào. Trầm Tuyết Quân là em gái, vậy thì người áo xanh mà nàng muốn bảo vệ kia chẳng lẽ chính là em trai nàng hay sao?

Trong khoảnh khắc, đầu óc của Phương Thất rối loạn, mối thù này rốt cuộc có tiếp tục báo nữa hay không? Cho dù Trầm Tuyết Quân không phải là người áo xanh, nhưng chẳng phải nàng đã dùng máu của bản thân để trả cho tứ ca rồi sao? Cho dù bây giờ người áo xanh thật sự kia có ở trước mặt thì mình còn có muốn ra tay báo thù hay không?

Phương Thất nhìn vào chiếc quan tài màu đen, ngây ngốc nở một nụ cười buồn bã, hiện tại vẻ mặt của hắn so với khóc còn khó coi hơn.

Hai tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, giọng nói du dương của Du Mộng Điệp cũng truyền đến: "Thất ca, muội vào được không?”

Cửa phòng mở, Du Mộng Điệp trong tay cầm một chén cháo mỉm cười bước vào.

Gương mặt của Phương Thất đột nhiên biến chuyển, hắn thản nhiên mỉm cười với nàng.

Tim của hắn hiện đau như bị dao cắt nhưng hắn vẫn mỉm cười, hắn đã quyết tâm không đổ lệ nữa và không bao giờ để cho người khác nhìn thấy được sự đau khổ của hắn nữa, lệ của hắn đã rơi đủ rồi.

Du Mộng Điệp mỉm cười, dịu dàng nói: "Thất ca hôm nay trông tốt hơn rất nhiều đó, muội đã kêu người nấu cháo cho ca, nè, ca dùng đi."

Phương Thất nói: "Huynh bây giờ chẳng lẽ chỉ có thể uống nước cháo thôi sao? Còn rượu đâu?”

Du Mộng Điệp nháy mắt một cái, lộ ra nụ cười say lòng người, hai cái đồng tiền xinh xinh xuất hiện trên má, cười hì hì nói: "Cửu Công nói ca bây giờ không thể uống rượu, chỉ có thể uống nước cháo mà thôi"

Phương Thất thở dài nói: "Ôi, thật sự là thương cảm, bị thương như vậy thì ngay cả rượu cũng không thể uống nữa rồi”

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Ca bây giờ nhất định phải nghe lời để mau chóng lành bệnh thì có thể uống rượu rồi, không lẽ nằm đây cả đời để muội nuôi ca à?”

Trong lòng Phương Thất đột nhiên có một trận đau đớn nổi lên, những lời này thi thể lạnh như băng nằm trong quan tài kia cũng đã từng nói với hắn, dường như còn đang phảng phất bên tai, lúc đó hắn chỉ bệnh nhẹ mà thôi…… nhưng mà giờ phút này, hắn lại được nghe thêm lần nữa từ miệng của Du Mộng Điệp.

Phương Thất ngầm cắn răng, mỉm cười nói: "Nhưng huynh trông thấy hai má lúm đồng tiền của muội thì ta lại muốn uống rượu ……"

Một muỗng cháo đầy hương vị ngọt ngào đột nhiên chặn lại miệng của hắn, gương mặt Du Mộng Điệp đỏ hồng hết cả lên.

Phương Thất thật vất vả mới có thể nuốt cháo xuống cổ, luôn miệng kêu: "Muội chậm một chút, muội chậm một chút, có phải mụôi muốn huynh sặc chết hay không?”

Du Mộng Điệp nở nụ cừơi, nói: "Xem ca còn dám nói hươu nói vượn nữa hay không?”

Phương Thất lắc đầu nói: "Không dám, không dám nữa", hắn chần chờ rồi nói tiếp: "Được rồi …… đại ca huynh đâu?”

Chương 84: Hủy thi diệt tích

Du Mộng Điệp mỉm cười hỏi: "Thất ca muốn hỏi về Liễu Trần đại sư phải không?”

Phương Thất gật đầu.

Du Mộng Điệp nói: "Liễu Trần đại sư đã rời đi rồi"

Phương Thất nhíu mày, hỏi: "Đại ca …… đại ca sao lại rời đi? Đi đâu vậy?"

Du Mộng Điệp cười cười, nói: "Đại sư là cao tăng đắc đạo, thế ngoại cao nhân, sao có thể ở cùng với phàm phu tục tử chúng ta được, hơn nữa ca còn nói ra những lời không hay kia, đại sư tự nhiên là thấy không tiện ở lại chỗ này rồi. Đại sư nói, ân óan ở nơi này đã kết thúc, đại sư sẽ đến Thiên Trúc học theo Huyền Trang Pháp Sư bái phật cầu kinh, nghiên cứu phật pháp, và còn nhắn rằng ca hãy tự bảo trọng”

Phương Thất ngẩn ra, trầm mặc một chút rồi hỏi: "Đại ca …… đã thật sự đi rồi sao?"

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Đương nhiên, không lẽ muội lừa ca sao?”

Phương Thất ngầm thở dài, yên lặng gật đầu.

Du Mộng Điệp hỏi: "Thất ca hôm nay cảm thấy thương thế ra sao rồi?”

Phương Thất trầm mặc nói: "Đã tốt hơn nhiều"

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Thất ca lần này bị thương không nhẹ đâu, phải cố gắng tịnh dưỡng đó, không nên làm gì quá sức, nên nghỉ ngơi nhiều một chút”

Phương Thất nhìn Du Mộng Điệp, hắn nhìn thật lâu rồi chậm rãi nói: "Được"

Du Mộng Điệp nhìn thấy trong mắt của Phương Thất lộ ra vẻ ngạc nhiên, trong lòng không ngừng bối rối, cười cười nói: "Thất ca hãy nghỉ ngơi đi, muội ra ngòai nhé”

Ánh nắng sáng rỡ vẫn chiếu rọi vào phòng, trong phòng một mảnh yên tĩnh, Phương Thất lại lâm vào trầm tư.

*****

Thành bắc, miếu thổ địa.

Trời đầu mùa thu, ánh mặt trời không hề nóng cháy, mây trắng lượn lờ trên bầu trời trong xanh, vài con chim kên kên đang chậm rãi vờn quanh.

Ánh mặt trời nhuộm trắng cát vàng, cát trắng đất đen. Trên mặt cát trắng, cái miếu thổ địa đã hóa thành một mảnh tro tàn đen nhánh.

Hiên Viên Hoằng yên lặng đứng trước miếu thổ địa, mái tóc bạc trên đầu đung đưa trong gió, trên mặt không có biểu hiện gì.

Bắc Hải Vũ lẳng lặng đứng ở một bên, sắc mặt lạnh lùng, trong mắt tựa hồ có chút bi thương.

Mười mấy đệ tử Cái Bang đang lục lọi trong đống tro tàn của miếu, mặt và tay của bọn họ đen thui giống như bãi tro tàn của miếu.

Hiên Viên Hoằng không nói gì, Bắc Hải Vũ cũng không nói gì, đám đệ tử Cái Bang đang lục lọi trong đống tro tàn cũng không một ai lên tiếng, rõ ràng là có nhiều người như vậy nhưng bầu không khí lại yên tĩnh khác thường.

Hiên Viên Hoằng chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn mấy con kên kên đang lượn trên bầu trời một lúc lâu, sau đó chậm rãi hỏi: "Con nói xem mấy con kên kên kia đang chờ cái gì?”

Bắc Hải Vũ cũng ngẩng đầu nhìn lên rồi đáp: "Chúng đang đợi thức ăn"

Hiên Viên Hoằng hỏi tiếp: "Có phải là chỉ có người chết chúng mới ăn không?”

Bắc Hải Vũ gật đầu đáp: "Đúng vậy."

Hiên Viên Hoằng lại hỏi: "Cho nên khi nhìn thấy chúng nó thì liền biết là có xác chết?”

Bắc Hải Vũ đáp: "Đại khái đúng như vậy."

Hiên Viên Hoằng nói tiếp: "Nhưng tại sao chúng nó lại phải ăn người chết?”

Bắc Hải Vũ nhíu mày, trả lời: "Việc này …… có lẽ chúng cũng chỉ vì sự sống còn"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, chậm rãi nói: "Con nói nơi này tối hôm qua đã bị thiêu cháy phải không?”

Bắc Hải Vũ thưa: "Đúng vậy, nghe bọn đệ tử báo lại, nơi này bị cháy vào canh ba đêm qua, lửa lớn đến nỗi tới hừng đông mới dập tắt đựơc, bởi vì cách xa nội thành cho nên cũng không có ai đến cứu hỏa."

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Nơi này có phải đã bỏ hoang nhiều năm?”

Bắc Hải Vũ trả lời: "Đúng vậy, ít nhất đã hơn ba năm không hề có người ghé qua”

Hiên Viên Hoằng lại hỏi: "Nếu không có người ghé qua thì tại sao lại phát hỏa được?"

Bắc Hải Vũ nói: "Bẩm lão bang chủ, đệ tử đoán là có người cố ý phóng hỏa"

Hiên Viên Hoằng ngạc nhiên: "Ồ, thật sao?"

Bắc Hải Vũ nói: "Đêm qua Liễu Trần đại sư nghỉ tạm ở đây, đệ tử đoán là có người cố ý phóng hỏa đốt nơi này"

Hiên viên hoằng lại hỏi: "Tại sao lại cố ý phóng hỏa?"

Bắc Hải Vũ đáp: "Bởi vì có người muốn hủy thi diệt tích”

Hiên Viên Hoằng lại ngạc nhiên: "Ồ…"

Bắc Hải Vũ nói: "Đệ tử đoán, Liễu Trần đại sư nhất định là bị người ám toán, vì không muốn để cho ngừơi khác phát hiện manh mối nên bọn chúng đã phóng hỏa đốt miếu, như vậy dù chúng ta có tìm được thi thể của đại sư thì đó cũng là tro tàn, không cách nào phát hiện ra là bị đao, kiếm hay ám khí gây thương tích”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu, nói: "Tên ăn mày kia có tìm ra chưa?”

Bắc Hải Vũ thưa: "Hồi bẩm lão bang chủ, đệ tử đã hạ lệnh cho phân đà tại nơi đây nghiêm tra người này nhưng theo đệ tử đoán thì người này là do người khác giả trang thành đệ tử Cái Bang của chúng ta, cho nên ……"

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài, nói: "Cho nên cũng không cách nào tra ra?”

Bắc Hải Vũ gật đầu, đáp: "Đúng vậy"

Hiên Viên Hoằng trầm mặc trong chốc lát, nói: “Hãy ra lệnh cho các đệ tử ngày đêm canh gác ngoài quán trọ, nhớ phải bảo bọn nó cố gắng mà mở to mắt quan sát, đừng để sót một người nào"

Bắc Hải Vũ thưa: "Vâng, lão bang chủ"

Mười mấy đệ tử Cái Bang hiện đã phát hiện ra một số thi thể cháy đen và hai thi thể khác bị cháy chỉ còn lại xương trắng.

Hiên Viên Hoằng yên lặng nhìn vào mấy cổ thi thể cháy đen một lúc lâu, sau đó lên tiếng hỏi: "Con xem có phát hiện ra gì không?”

Bắc Hải Vũ đáp: "Đệ tử phát hiện ra một số điều”Hiên Viên Hoằng bảo: "Cứ nói thử xem."

Bắc Hải Vũ nói: "Đêm trước trời có mưa to, lượng mưa rất lớn, trong sa mạc này có thể nói là hiếm thấy, còn cái miếu này đã bỏ hoang nhiều năm, tất cả đã hư hại, tuy nhiên tất cả sau cơn mưa thì đều phải ướt và do đó chúng rất khó bắt lửa, cho dù có cháy thì cũng sẽ không cháy sạch sẽ như thế”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, bảo: "Con cứ tiếp tục đi"

Bắc Hải Vũ nói tiếp: "Vì vậy nên đệ tử mới cho rằng là có người cố ý phóng hỏa, bọn chúng đã sử dụng dầu hỏa hay lưu hùynh hoặc vật gì đó đổ vào miếu nên cái miếu mới bị cháy sạch sẽ như thế”

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Còn gì nữa không?"

Bắc Hải Vũ nói: "Còn có một điều nữa chính là nơi này vốn bị cháy nhằm mục đích để thiêu chỉ mỗi Liễu Trần đại sư, tuy nhiên đệ tử dường như đã đoán sai, còn có chín cỗ thi thể khác nữa bị cháy đen thật khó phân biệt, qua đó đệ tử cho rằng trong hai thi thể đã bị cháy thành xương trắng kia thì tất có một người là Liễu Trần đại sư."

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Con thấy thi thể nào là Liễu Trần đại sư?"

Bắc Hải Vũ nhìn một chút vào một thi thể còn xương trắng, đáp: "Chính là thi thể này"

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Tại sao con dám chắc như thế?"

Bắc Hải Vũ nói: "Đệ tử có nghe nói phàm là cao tăng đắc đạo thì sau khi chết sẽ lưu lại xá lợi tử, cổ thi thể này đã cháy sạch hết nhưng lại có một ít xương lại trong suốt và phát sáng, hơn nữa lại không có đầu cho nên đệ tử mới cho rằng là Liễu Trần đại sư."

Hiên Viên Hoằng gật đầu khen: "Nhãn lực của con rất tốt”, sau đó thở dài một tiếng rồi nói tiếp: "Vậy còn cỗ thi thể kia là ai?”

Bắc Hải Vũ nói: "Chắc chắn là kẻ tới giết đại sư"

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Vậy hắn chết thế nào?"

Bắc Hải Vũ nói: "Đệ tử lớn mật suy đoán, bọn chúng chắc chắn là không có đắc thủ nên sau đó mới có người khác tới ám toán đại sư, dung mạo và giọng nói của người này đã bị bọn tám người kia nghe thấy, vì không để bản thân bị bại lộ nên có người đã đến giết hắn và sau đó thiêu hết các xác ở đây”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Rất có lý, vậy người tới để ám toán đại sư là ai đây?"

Bắc Hải Vũ trầm mặc một hồi lâu, thở dài nói: "Việc này đệ tử không thể nào đoán được"

Hiên Viên Hoằng nói: "Ta đoán người này Liễu Trần hòa thượng khi còn sống có quen biết hắn cho nên mới không hề phòng bị và bị giết, con nghĩ thế nào?”

Bắc Hải Vũ đáp: "Đệ tử cũng nghĩ như vậy"

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Quan tài đã đưa tới chưa?”

Bắc Hải Vũ nói: "Đã mang tới rồi”

Hiên Viên Hoằng ra lệnh: "Hãy xây một tòa phật tháp ở đây và mang di hài của Liễu Trần đại sư đặt vào đó đi"

Bắc Hải Vũ nói: "Vâng, thưa lão bang chủ"

Hiên Viên Hoằng thở dài rồi lại chậm rãi ngẩng đầu nhìn mấy con kên kên trên bầu trời, lẩm bẩm: "Nơi này người chết ngày càng nhiều, hung phạm cũng nên lộ diện rồi ……", ông chậm rãi nói, cũng không biết là thì thào tự nói hay là nói cho người khác nghe nữa.

*****

Mặt trời đã lặn về tây.

Ánh hoàng hôn rọi vào trong phòng, rọi vào chiếc quan tài màu đen, trong phòng một mảnh yên tĩnh.

Phương Thất lẳng lặng nằm ở trên giường nhắm mắt lại, dường như đang ngủ, chỉ là đôi khi mắt lại chớp một cái, hắn đang suy nghĩ cái gì đây?

Hiên Viên Hoằng đâu? Du Mộng Điệp đâu? La Nhất Đao đâu? Bắc Hải Vũ đâu? Những người này đột nhiên đã bỏ đi hết, đi đâu đây? Thậm chí ngay cả tên tiểu nhị Tiểu Quế Tử hôm nay cũng không đến?

Phương Thất có cảm giác rất kỳ lạ, bọn họ đang làm gì đây? Tại sao ngay cả Du Mộng Điệp cũng đột nhiên không thấy?

Hắn đột nhiên nghe được một loại âm thanh rất kỳ quái, loại âm thanh này không phải đến từ ngoài cửa sổ, cũng không phải đến từ nóc nhà và hình như cũng không phải trong phòng phát ra, tuy nhiên nó lại đến từ dưới lòng đất, Phương Thất có chút nhíu mày nhưng hắn vẫn không mở mắt nhìn.Một tiếng động nho nhỏ đột nhiên vang lên, Phương Thất lần này nghe rất rõ ràng, hắn chậm rãi mở mắt ra nhìn thì phát hiện có một người đang đứng trong phòng.

Một người mặc bộ đồ màu xanh, vải xanh che mặt, trong tay có cầm một thanh trường kiếm.

Người áo xanh đang đứng cạnh cái bàn, đôi ánh mắt sắc bén như đao nhìn chằm chằm vào Phương Thất, dưới cái bàn Phương Thất phát hiện có một cái lỗ đen.

Phương Thất khẽ thở dài, nói: "Là ngươi à?"

Người áo xanh lạnh lùng nhìn chằm chằm và Phương Thất, không đáp một lời.

Phương Thất nói tiếp: "Ngươi chính là người áo xanh thần bí phải không?”

Người áo xanh lạnh lùng đáp: "Là ta", giọng nói của hắn lạnh như băng, dường như băng tuyết ngàn năm phát ra cái lạnh vậy.

Phương Thất hỏi: "Ngươi họ Sở phải không?”

Người áo xanh hỏi lại: "Ngươi còn biết gì nữa?"

Phương Thất gọi: "Sở Anh Bố?"

Thân thể người áo xanh run rẩy một cái, đột nhiên nở nụ cười, nói: "Dường như điều ngươi biết thật không ít?”

Phương Thất than thở: “Ta vốn phải biết ……"

Người áo xanh nói: "Bây giờ biết cũng không muộn"

Phương Thất nói: "Đã muộn, quá muộn rồi"

Người áo xanh cười lạnh.

Phương Thất nói: "Tứ ca của ta đánh bại đại ca của ngươi, ta lại vừa giết tỷ tỷ của ngươi, chẳng lẽ ngươi không thấy mọi việc đã muộn rồi sao?”

Người áo xanh đột nhiên trầm mặc.

Phương Thất nói: "Có phải ngươi đến đây giết ta không?”

Người áo xanh hỏi lại: "Ngươi nghĩ sao?"

Phương Thất trầm mặc nói: "Ta nghĩ là vậy"

Người áo xanh lạnh lùng nói: "Ngươi đoán đúng rồi"

Phương Thất thở dài nói: "Ngươi còn muốn mang thi thể của Tuyết Quân đi nữa phải không?”

Người áo xanh cười lạnh không nói.

Phương Thất nhìn người áo xanh một chút, chậm rãi nói: "Ta biết có một số thù hận không có cách nào hóa giải, nếu ngày đó ngươi có thể gặp ta nhất quyết tử chiến thì bất luận là ta chết hay ngươi chết, ta đều vô oán vô hối …… tuy nhiên ngươi lại để cho Tuyết Quân đến chết thay ngươi, đây là sự tiếc nuối lớn nhất trong đời ta”

Người áo xanh đột nhiên cắn răng nói: "Cho nên hôm nay ngươi không thể không chết"

Phương Thất hỏi: "Ngươi cho rằng ngươi có thể giết được ta sao?"

Người áo xanh cười lạnh nói: "Ngươi bây giờ chỉ có thể nằm ở trên giường chờ chết mà thôi, tất cả những người khác đều đã đi ra ngoài hết rồi, đây chẳng phải là thời cơ tốt nhất để ta giết ngươi sao?”

Phương Thất thở dài nói: "Xem ra ngươi điều tra rất kỹ đấy”

Người áo xanh lạnh lùng nói: "Ta không bao giờ làm những việc không nắm chắc”

Phương Thất nói: "Ngươi biết rõ hiện giờ ta không có sát tâm, do đó nên mới nắm chắc phải không?”

Người áo xanh nói: "Không sai, ngươi giết tỷ tỷ của ta, tỷ ấy đã cùng ngươi chung sống và lo lắng cho ngươi năm năm, bây giờ ngươi còn sống nằm đây có ý nghĩa gì nữa?”

Trong lòng Phương Thất lại nổi lên đau đớn, chậm rãi nói: "Vì báo thù, chuyện gì ngươi cũng dám làm à?”

Người áo xanh nói: "Đúng vậy"

Phương Thất nói: "Sau khi giết được ta xong thì ngươi sẽ làm gì?”

Thân thể người áo xanh run một cái, cười lạnh nói: "Việc này ngươi không cần xen vào"

Phương Thất thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Ta không xen vào nữa, ra tay đi"

Người áo xanh cười lạnh, chậm rãi đi tới trước giường, trừơng kiếm từ từ rút ra, một luồng khí lạnh lẽo đột nhiên kéo tới, hắn nhìn ánh sánh lạnh lùng của thanh kiếm tựa như đang thưởng thức một bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp vậy, trên mặt lộ ra nụ cười, hắn nhìn Phương Thất rồi đột nhiên cười cười nói: "Kỳ thật ta cũng không muốn giết ngươi”

Phương Thất cười cười nói: "Nhưng ta tình nguyện để cho ngươi giết ta."

Người áo xanh hỏi: "Tại sao?"

Phương Thất nói: "Bởi vì ta biết ngươi không có ý muốn giết ta"

Người áo xanh đột nhiên lại mỉm cười, chậm rãi nói: "Ngươi quả thật là người thông minh."

Phương Thất nói: "Ta chỉ không quá ngốc thôi”

Người áo xanh nói: "Ngươi hãy suy nghĩ một chút, nếu ta đem hai huynh đệ còn lại của Phương gia biến thành tàn phế thì đó là chuyện vui vẻ đến cỡ nào”

Phương Thất thản nhiên nói: "Sợ rằng chỉ có mỗi mình ngươi là vui thôi"

Người áo xanh đột nhiên lạnh lùng nói: "Bây giờ mọi việc không phải do ngươi quyết định”, nói xong những lời này, thanh trường kiếm phát ánh sáng lạnh lẽo trong tay hắn cũng chầm chậm hướng vai của Phương Thất đâm tới.

Phương Thất vẫn mỉm cười lẳng lặng nằm ở trên giường, hắn trơ mắt nhìn thanh trường kiếm của người áo xanh chậm rãi đâm vào vai hắn tựa như nhìn một người đồ tể đang giết heo vậy, mọi việc dường như hoàn toàn không liên quan đến hắn.

Chương 85: Bắc Hải thần quân

Trường kiếm hàn quang bức người chậm rãi đâm đến vai của Phương Thất. Người áo xanh mỉm cười, tựa như đang làm một chuyện vui vẻ nhất trên thế gian.

Bố trí kế họach đã lâu như vậy thì rốt cục cũng đợi được ngày này, hắn đích thật cảm thấy rất vui vẻ và hài lòng.

Một con mèo nếu bắt được một con chuột, lúc đã tận tình chơi đùa rồi thì tiếp đó sẽ là giây phút vui vẻ nhất: làm thịt nó.

Nông dân gieo hạt xuống ruộng, làm lụng vất vả, lúc thu họach thì cũng là lúc vui vẻ nhất.

Hai việc này mặc dù bản chất bất đồng nhưng đạo lý cũng gần giống nhau.

Phương Thất cũng không có trốn tránh, hắn chỉ mỉm cười nhìn thanh trường kiếm đâm tới, dường như không phải là con chuột đang đợi chết mà ngược lại giống mèo hơn.

Ngoài cửa sổ trời đã vào hoàng hôn, ánh trời chiều chiếu rọi vào trong phòng, chiếu vào người áo xanh và thân kiếm của hắn, ánh sáng lạnh lẽo do kiếm phát ra tựa hồ càng chói mắt hơn so với ánh mặt trời.

Phương Thất mỉm cười nói: "Quả thật là kiếm tốt"

Người áo xanh nói: "Đương nhiên là kiếm tốt rồi"

Phương Thất nói: "Chỉ tiếc dùng một thanh kiếm tốt như vậy đi làm một chuyện không đâu thì tựa hồ có chút không hợp lắm"

Người áo xanh nói: "Có quan hệ gì sao?"

Phương Thất hỏi: "Ngươi nhất định phải làm vậy?”

Người áo xanh cười lạnh nói: "Ngươi nói đi đâu thế?"

Phương Thất thở dài nói: "Xem ra ta chỉ còn cách chấp nhận số phận thôi”

Người áo xanh nói: "Đúng, chấp nhận sẽ làm cho trong lòng cảm thấy thoải mái hơn một chút”

Phương Thất nói: "Rất đúng"

Người áo xanh cười lạnh, trường kiếm đã sắp đâm vào vai của Phương Thất, hắn hình như cũng không quá gấp gáp.

Chợt nghe ba tiếng vang “đông đông đông” trầm muộn truyền đến, người áo xanh đột nhiên bất động, nghiêng tai lắng nghe nhưng không thể nghe ra đó là âm thanh gì.

Người áo xanh nhíu mày, khi trường kiếm tới gần vai của Phương Thất thì ba tiếng “đông đông đông” trầm muộn lại truyền đến, người áo xanh quay đầu lại nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài đen nằm tại góc phòng.

Âm thanh trầm muộn kia hình như là từ chiếc quan tài vọng ra, người áo xanh đứng yên bất động, chiếc quan tài cũng không hề có tiếng nào vang lên nữa.

Người áo xanh lại xoay người, đang định một kiếm đâm tới Phưong Thất đang ở trên giường thì đột nhiên ba tiếng “đông đông đông” từ trong quan tài lại truyền đến, thanh kiếm đâm tới Phương Thất đột nhiên dừng lại, người áo xanh đứng bất động, nhíu mày.

Vừa rồi Phương Thất vẫn còn mỉm cười nhưng hiện tại nụ cười đã mất, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài đen.

Trong quan tài đương nhiên là có người, tuy nhiên đó chỉ là một người chết, người chết đương nhiên sẽ không làm ra tiếng động được.

Nhưng trong quan tài rõ ràng là có âm thanh, hình như là có người đang gõ vào vậy, chẳng lẽ là Trầm Tuyết Quân, nàng cho dù đã chết cũng phải bảo vệ Phương Thất?

Người áo xanh hỏi: "Trong quan tài có người?"

Phương Thất gật đầu.

Người áo xanh hỏi: "Là ai?"

Phương Thất đột nhiên cười khổ, chậm rãi nói: "Ngươi đáng lẽ phải biết người đó là ai chứ, nàng là thê tử của ta và cũng là tỷ tỷ của ngươi"

Người áo xanh bỗng nhiên rùng mình một cái, nói: "Tỷ ấy …… không phải đã bị ngươi giết rồi sao?"

Phương Thất cắn răng, tê thanh đạo: "Đúng vậy, cho nên ta hy vọng ngươi hãy mau chóng giết ta đi để ta có thể ở cùng với nàng”

Người áo xanh lạnh lùng nói: "Ta không tin"

Phương Thất hỏi: "Ngươi không tin cái gì?"

Người áo xanh cắn răng, nói: "Ta không tin người chết còn có thể sống lại"

Phương Thất thở dài, nói: "Ta cũng không tin nhưng nàng ấy là tỷ tỷ của ngươi, tại sao ngươi không đến nhìn một cái đi?”

Người áo xanh lặng người.

Phương Thất nói tiếp: "Nàng ấy đã dùng máu của chính mình để rửa sạch đoạn ân oán này, nàng ấy thật không muốn nhìn thấy ta hay là ngươi có một người phải chết, tại sao ngươi còn không chịu hiểu và buông bỏ đi? Ngươi có phải muốn nàng ấy chết không nhắm mắt phải không?”

Người áo xanh im lặng không nói.

Phương Thất khẽ thở dài nói tiếp: "Cho dù ngươi không chịu buông bỏ thì dù gì nàng ấy cũng là người thân của ngươi, ta nghĩ nàng ấy sẽ không tổn thương đến ngươi đâu, tại sao ngươi lại không dám đến nhìn hả?”

Người áo xanh nhìn Phương Thất rồi chậm rãi xoay người lại bước từng bước một đi về hướng chiếc quan tài.

Ánh nắng của trời chiều từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếc quan tài màu đen dường như lấp lóe kim quang, không hề âm trầm đáng sợ như trước.

Trong lòng người áo xanh đột nhiên có một trận sợ hãi nổi lên, một loại sợ hãi thâm nhập xương tủy, hắn ngơ ngác đứng ở trước chiếc quan tài, một tay cầm chắc thanh kiếm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài thật lâu.

Nằm trong quan tài là người thân ruột thịt của hắn, là tỷ tỷ đã cùng hắn chung hoạn nạn lớn lên, lúc bọn họ còn nhỏ không biết đã bị bao nhiêu người vũ nhục nữa, vì Phương Thất, vì chính bản thân, vì mối thù hận này, nàng đã hy sinh bản thân mình, tuy giờ phút này đã âm dương chia cách nhưng chẳng lẽ nàng chết không nhắm mắt? Nàng vẫn còn muốn bảo vệ Phương Thất hay sao?

Người áo xanh cắn răng, trong lòng hắn đột nhiên phẫn nộ và cảm thấy hận vị tỷ tỷ này, hận nàng tại sao tới giờ phút này rồi sao vẫn còn cố chấp như vậy. Tay hắn vung ra như tia chớp, nắp quan tài màu đen đột nhiên bị hắn dở lên, hắn muốn nhìn, hắn muốn chất vấn vị tỷ tỷ của hắn tại sao lại phải làm như vậy?
Trong chiếc quan tài màu đen đột nhiên lóe ra một đạo kiếm quang, dưới ánh nắng vàng của trời chiếu lóe ra hàn quang rợn người, nhanh như tia chớp đâm tới cổ họng của người áo xanh.

Người áo xanh chưa kịp né tránh, hắn cũng không hề nghĩ đến vị tỷ tỷ đã chết nằm trong quan tài lại xuất ra một kiếm đâm hắn.

Kiếm quang nhấp nhoáng, dưới ánh nắng trời chiều phát ra vạn đạo hàn quang, Phương Thất đang nằm trên giường đã nhìn thấy, thậm chí hắn còn phát hiện ra sớm hơn người áo xanh. Ngay lúc kiếm quang nhấp nhoáng, Phương Thất đã hét to một tiếng: "Chậm đã"

Kiếm quang sắc bén tựa hồ chậm lại, tiếng hét của Phương Thất đã làm người áo xanh bừng tỉnh, người áo xanh vội vàng lắc mình, tuy nhiên kiếm quang sắc bén vẫn còn đủ nhanh và đã đâm trúng vào vai của hắn.

Người áo xanh nhảy ra xa ba thước, trên trán mồ hôi đã tuôn ra, hắn cắn răng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài.

Du Mộng Điệp chậm rãi từ trong quan tài đứng lên, trong tay nàng đang cầm một thanh đoản kiếm còn đang vương máu.

Người áo xanh kinh ngạc nhìn nàng một chút rồi quay đầu lại nhìn Phương Thất.

Phương Thất nhíu mày nhìn Du Mộng Điệp.

Du Mộng Điệp chậm rãi bước ra khỏi quan tài, trên mặt không hề có biểu hiện gì.

Người áo xanh đột nhiên cười lạnh, nói: "Thì ra các ngươi đã sớm thông đồng chờ ta tới"

Du Mộng Diệp nói : "Không phải chúng ta, mà là ta."

Người áo xanh nhìn Phương Thất một chút rồi quay đầu lại nói: "Thật sao?"

Phương Thất trầm mặc.

Du Mộng Điệp lạnh lùng nói: "Mặc kệ có thật hay không thật thì hôm nay ngươi cũng phải chết"

Người áo xanh cười lạnh nói: "Ngươi cho rằng ngươi có thể là đối thủ của ta sao?"

Du Mộng Điệp thản nhiên nói: "Vậy sao ngươi không thử đi?”

Người áo xanh nhìn chằm chằm vào Du Mộng Điệp, đột nhiên không nói.

Du Mộng Điệp nhìn như tùy tiện đứng ở đó, tuy nhiên cũng trông rất giống một tuyệt đỉnh cao thủ, nhìn vào khắp nơi đều là sơ hở nhưng rồi lại tựa hồ ngay cả một chút sơ hở cũng không có, người áo xanh thầm nhớ lại một kiếm khi nãy, hắn đột nhiên cảm thấy không có nắm chắc, lòng bàn tay của hắn đột nhiên chảy đầy mồ hôi, bàn tay cầm chuôi kiếm siết chặt lại.

Du Mộng Điệp lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn.

Phương Thất đột nhiên thở dài, ánh mắt nhìn Du Mộng Điệp, chậm rãi nói: "Hãy để hắn đi đi”

Thân thể mgười áo xanh run rẩy, Du Mộng Điệp nhíu mày , lạnh lùng hỏi: "Ca có biết ca đang nói gì hay không?"

Phương Thất thản nhiên đáp: "Đầu óc của huynh vẫn còn tỉnh táo lắm”

Du Mộng Điệp liền nói: "Ca có biết hắn đã ……"

Phương Thất nói xen vào: "Hiện tại cái gì huynh cũng đều không muốn biết, huynh nghĩ hãy để cho hắn đi đi”

Mặt của Du Mộng Điệp đột nhiên hiện lên nỗi lo lắng, nói: "Nhưng…… nhưng mà……"

Phương Thất chậm rãi nói: "Huynh chỉ biết là đoạn ân oán này đã kết quá sâu, người chết cũng đã quá nhiều rồi, đã đến lúc phải chấm dứt nó đi."Du Mộng Điệp đột nhiên im lặng một hồi lâu, nàng nhìn chằm chằm vào Phương Thất, nói: "Hôm nay nếu ca thả hắn đi thì muội cam đoan ca nhất định sẽ hối hận"

Phương Thất nói: "Chuyện sau này thì sau này hãy tính vậy”

Du Mộng Điệp nói: "Cho dù ca có để cho hắn đi thì cũng nên hỏi hắn một số việc trước khi thả hắn chứ”

Phương Thất nói: "Cái gì huynh cũng không muốn biết, huynh chỉ hy vọng hắn từ nay về sau có thể chấm dứt đoạn ân oán này và đừng tới tìm huynh nữa”, tiếp đó thở dài nói: "Tuyết Quân đã chết ……"

Du Mộng Điệp nói không ra lời.

Mgười áo xanh đột nhiên cười lạnh, chậm rãi xoay người lại nói với Phương Thất: "Ta chỉ hy vọng ngươi hiểu được một việc"

Phương Thất hỏi: "Việc gì?"

Người áo xanh nói: "Tên của tỷ ấy không phải là Tuyết Quân, tỷ ấy họ Sở, tên là Ngọc Mai"

Phương Thất im lặng một hồi lâu rồi chậm rãi nói: "Ta biết nhưng trong lòng ta nàng vĩnh viễn là Tuyết Quân”

Người áo xanh hừ nhẹ một tiếng, nói: "Hay lắm”, khi nói xong những lời này thì thân hình hắn đột nhiên chớp lên, sau đó phóng lên trên xuyên thấu mái nhà thoát đi, trong chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng.

Phương Thất yên lặng nhìn lên mái nhà, dưới ánh nắng của trời chiều chiếu xuống, từng hạt bụi nhỏ đang rơi cũng trông thấy rõ ràng.

Du Mộng Điệp nghiến răng, nóng giận hỏi: "Tại sao ca lại thả hắn đi?”

Phương Thất không có trả lời, hắn nhìn Du Mộng Điệp, hỏi lại: "Sao muội lại ở bên trong? Tuyết Quân đâu?"

Du Mộng Điệp tức giận, không nói một lời quay đầu bỏ đi ra ngoài.

Phương Thất thở dài một tiếng, chậm rãi cắn răng bước xuống giường rồi từ từ đi tới cạnh quan tài, trong chiếc quan tài màu đen tóat ra một mùi thơm của gỗ, bên trong chiếc quan tài có một miếng gỗ chia quan tài làm hai tầng, hắn dở miếng gỗ lên thì thấy được Trầm Tuyết Quân đang nằm ở trong, hai tay đặt lên bụng, thần thái rất an tường. Phương Thất đứng đó nhìn nàng thật lâu, lẩm bẩm nói: "Tuyết quân, ta đã tha cho đệ đệ của nàng …… không biết nó có chịu bỏ qua hay không nữa ……"

Mặt trời đã dần lặn về tây, vầng trăng non đã sắp mọc lên, trời đất đã dần chìm vào bóng tối.

Trong màn đêm thân ảnh của người áo xanh hóa thành một vệt xanh, giống như một con chim khổng lồ xẹt qua từng mái nhà, sau đó hắn đột nhiên đáp xuống một cái sân yên tĩnh không người, đứng ở trong viện sân nhìn xung quanh một chút rồi vọt về phía dãy phòng ở bên như tia chớp, tiếp đó nhanh chóng đẩy cửa ra bước vào trong phòng rồi xoay người khép cửa lại.

Trên vai của hắn máu vẫn đang chảy ra, một phần ngực và bả vai đã bị nhiễm hồng bởi máu.

Người áo xanh bước nhanh vào trong phòng, mở một cái tủ rồi lấy từ bên trong ra một cái bình thuốc màu tím, hắn cởi áo rồi đổ loại thuốc màu trắng từ trong cái bình vào vết thương trên người, sau đó dùng vải trắng băng lại vai, xong xuôi hắn mới thở phào, tuy nhiên ngay lúc này hắn đột nhiên cảm giác được trong phòng còn có một người khác.

Người áo xanh lấy làm kinh hãi, vội vàng xoay người lại, trong phòng rất tối không thể thấy hết mọi vật, ngay tại bàn có một người thân hình cao lớn đang lẳng lặng ngồi đó.

Người này lẳng lặng ngồi đó trông tựa như một pho tượng vậy, nhìn thấy người áo xanh tiến đến, hắn cũng không có lên tiếng, thậm chí ngay cả hơi thở cũng rất nhẹ.

Người áo xanh đã nhận ra ngừơi đó là ai, cho dù bóng tối có tối hơn nữa thì hắn cũng có thể nhận ra được.

Lúc hắn và tỷ tỷ sống lay lất xin cơm ăn qua ngày thì người này đã thu bọn họ làm đệ tử và truyền thụ võ công, năm đó hắn chỉ mới chín tuổi, Sở Ngọc Mai thì mười ba tuổi, người này trên giang hồ có một đại danh đỉnh đỉnh gọi là Bắc Hải Thần Quân.

Người áo xanh cúi đầu tiến tới trước hai bước rồi quỳ xuống trước mặt người nọ, thấp giọng gọi: "Sư phụ"

Bắc Hải Thần Quân lẳng lặng ngồi đó, trong bóng tối nhìn không ra biểu hiện gì trên mặt, hắn nhìn người áo xanh một hồi lâu rồi hỏi: "Anh Bố, con bị thương à?"

Người áo xanh thấp giọng nói: "Thưa sư phụ, đúng vậy”

Bắc Hải Thần Quân hỏi: "Làm sao bị thương?”

Người áo xanh đáp: "Là …… là bị người đánh lén"

Bắc Hải Thần Quân hỏi: "Là ai đánh lén?"

Người áo xanh đáp: "Là…… là …… là một tiểu nha đầu”

Bắc Hải Thần Quân nói: "Thật vậy à?"

Mồ hôi trên trán của người áo xanh tuôn ra nhiều, cắn răng đáp: "Vâng, đúng vậy"

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên hỏi: "Ngọc Mai đâu?"

Thân thể người áo xanh run rẩy một chút, trong lòng bàn tay của hắn đã chảy đầy mồ hôi, hắn cắn chặt hàm răng, thật không biết nên trả lời như thế nào.

Bắc Hải Thần Quân chậm rãi đưa tay nâng chén trà lên uống một hớp rồi hỏi tiếp: "Ngọc Mai đâu?"

Mồ hôi của người áo xanh trong nháy mắt tuôn ra ướt đẫm cả quần áo, lúc này đây hắn tuyệt không thể không trả lời, Bắc Hải Thần Quân đã hỏi tới hai lần, nếu còn không trả lời thì đại khái hắn sẽ biến thành kẻ điếc, và vĩnh viễn trở thành kẻ điếc.

Người áo xanh run rẩy nói: "Ngọc Mai …… Ngọc Mai …… đã chết ……"

Một tiếng “Crak” nhỏ vang lên, Bắc Hải Thần Quân không nói gì, chén trà trong tay đã biến thành bột phấn và đang chậm rãi rơi xuống đất.

Trong bóng đêm, đôi mắt của Bắc Hải Thần Quân đột nhiên phát ra tinh quang trông giống như hai luồng đao phong sắc bén bắn tới người áo xanh đang quỳ dưới đất, nói gằng từng chữ: “Ngươi nói cái gì?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau