ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Hương hồn vĩnh thệ

Phương đông đã một màu trắng bệch, ngoài cửa sổ dần dần sáng lên.

Phương Thất vẫn ngồi ở trên giường, yên lặng nhìn thân thể như ngọc của nàng, thân thể nàng hoàn toàn xích lõa.

Đôi mắt long lanh như nước trên gương mặt xinh đẹp và bình tĩnh của nàng lẳng lặng nhìn Phương Thất, dường như có rất nhiều lời muốn nói nhưng một lời cũng thốt không ra.

Đây là người đàn ông duy nhất nàng yêu trong cuộc đời, cũng chỉ có ở trước mặt hắn, nàng mới có thể như vậy.

Hai người đã rất hiểu nhau, chỉ một ánh mắt hay một động tác nhỏ thôi thì hai người sẽ hiểu được tâm ý của nhau muốn gì. Tuy nhiên lúc này sao lại cảm thấy xa lạ, xa lạ đến nỗi hình như chưa gặp qua lần nào.

Có lẽ là bởi vì giữa hắn và nàng đột nhiên có một bức tường cao mọc lên ngăn cách, cao đến nỗi không cách nào vượt qua.

Bức tường này là do Trầm Tuyết Quân xây lên và Phương Thất cũng góp một phần trong đó.

Có ai hiểu được cảm giác kỳ diệu này, thậm chí còn là cảm giác kỳ quái?

Tại sao nàng luôn đột nhiên biến mất và luôn xuất hiện bất thình lình?

Phương Thất yên lặng không nói gì.

Trầm Tuyết Quân nhìn hắn thật lâu rồi khẽ thở dài, buồn bã nói: "Trong lòng chàng đã có đáp án rồi phải không?”

Đôi môi Phương Thất giật giật, một lời cũng không thốt, hắn thật không biết phải trả lời thế nào.

Trầm Tuyết Quân lại khẽ thở dài, dịu dàng nói: "Nói vậy thì chàng vẫn còn tin tưởng thiếp sao?”

Phương Thất lại cắn môi.

Trầm Tuyết Quân nhìn Phương Thất, chậm rãi nói: "Bất luận như thế nào thì chàng cũng đều tin tưởng ở thiếp. Nhất nhật phu thê bách nhật ân, lúc đầu rời đi chàng, thiếp quả thật có nỗi khổ bất đắc dĩ, nhưng là bất luận thế nào chàng cũng đều tin tưởng thiếp, thiếp nhất định sẽ không làm chuyện có lỗi với chàng”, nàng chậm rãi nói, nước mắt từ từ chảy xuống ướt hết cả mặt.

Phương Thất yên lặng nhìn nàng, nhìn vào hai hàng nước mắt đang chảy ra từ đôi mắt trong suốt, người phụ nữ đã năm năm chung sống cùng mình rốt cuộc có bao nhiêu bí mật đây? Nhưng bây giờ tại sao đôi mắt của nàng vẫn trong suốt như thế? Nàng có làm ra chuyện gì có lỗi với mình không?

Phương Thất không tin và cũng không thể tin.

Tuy nhiên có rất nhiều sự việc đích xác là không có cách nào giải thích rõ ràng, nàng giống như là một điều bí ẩn, một câu đố mà Phương Thất rất muốn giải đáp nhưng rồi lại sợ đáp án.

Phương Thất rốt cuộc cũng vươn tay ra nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng rồi chậm rãi nói: "Ta vẫn hy vọng nàng có thể nói cho ta biết đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?”

Trầm Tuyết Quân dùng đôi tay trắng noãn nắm chặc lấy tay hắn rồi chậm rãi đặt vào má nàng, buồn bã nói: "Phương lang, thiếp hơi lạnh ……"

Ban đêm và giấc rạng sáng của sa mạc đều rất lạnh, huống chi cả thân thể nàng giờ đây không mặc quần áo nữa.

Phương Thất chậm rãi lấy chăn đắp cho nàng.

Nước mắt của Trầm Tuyết Quân đột nhiên chảy ra, vô thanh vô tức rơi xuống. Nỗi đau khổ trong lòng nàng có ai hiểu đây?

Phương Thất thở dài, chậm rãi nói: "Nàng đừng như thế ……"

Trầm Tuyết Quân đột nhiên nhào vào trong lòng ngực của Phương Thất rồi khóc thất thanh, dường như có rất nhiều ủy khuất và sự đau khổ vô bờ muốn nói với hắn, nước mắt của nàng như suối chảy ra làm ướt hết cả ngực và tâm của Phương Thất.

Phương Thất thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, trong lòng hắn nổi lên rất nhiều cảm xúc. Thân thể này đã từng làm cho hắn như si như say và cũng từng làm cho hắn đau khổ vạn phần, hiện tại đang ở ngay trong lòng ngực hắn, vẫn xinh đẹp, vẫn quen thuộc như trước đây, tuy đã gặp lại nhưng vì sao vẫn có cảm giác xa cách như thế?

Nàng hôn vào ngực hắn, trên đôi môi vẫn còn vương nước mắt, nàng hôn vào cổ hắn, hôn vào môi hắn, trên môi mang theo vị của nước mắt nhưng lại quá ngọt ngào, quá mềm mại, cái lưỡi thơm tho của nàng đã chui vào trong miệng hắn …… Phương Thất ôm chặt lấy nàng, giữ chặt lấy bóng hình hắn nhung nhớ đã lâu ……

Thân thể nàng vẫn như trước đây, vẫn ấm áp, vẫn mềm mại như vậy, nàng khe khẽ rên rỉ và thở gấp, tựa hồ mang áp lực bao nhiêu năm phóng thích ra, mặc cho hắn vuốt ve thân thể và hôn mình, hắn và nàng hoàn toàn đã dung hợp với nhau. Giờ phút này, giữa tâm và tâm đã không còn khoảng cách, chỉ có tiếng rên rỉ và thở gấp thôi ……

Nàng đã mang tất cả cho hắn, hắn cũng mang tất cả cho nàng.

Một lúc lâu sau hắn cũng nằm xuống, nàng đặt mặt của nàng vào lòng ngực hắn, đôi cánh tay ôm chặt lấy hắn, vẫn giống như trước đây, Phương Thất cũng ôm nàng, chậm rãi vuốt ve mái tóc bồng bềnh mềm mại của nàng. Tuy nhiên lần này thì không người nào nói cả, vừa mới gặp mặt lại nhưng dường như tâm đã cách xa.

Phương Thất vẫn đang cố gắng, hắn cố gắng nắm bắt được tâm của nàng nhưng hắn đột nhiên phát hiện bản thân hắn làm không được.

Thể xác ở gần nhưng nếu tâm đã xa thì tất cả đều là phí công.

Phương Thất đột nhiên xoay người lại ôm lấy nàng, Trầm Tuyết Quân không khỏi lấy làm kinh hãi, mở to hai mắt nhìn hắn nói: "Phương lang, chàng ……"

Phương Thất nói: "Ta còn muốn"

Trầm Tuyết Quân cắn môi, gương mặt đột nhiên hồng lên, nói: "Nhưng là …… nhưng là ……"

Nàng còn không chưa nói xong thì môi đã bị môi của Phương Thất dán chặt vào.

Nàng không thể không tiếp nhận nhưng từ đôi mắt nàng đã có nước mắt chảy ra.
Phương Thất không có nhìn thấy nước mắt của nàng, hắn đột nhiên như trở thành một đứa trẻ bảy tám tuổi đang quýnh lên, dường như là chờ đợi không được nữa, điên cuồng hôn nàng và dùng tay sờ soạng khắp nơi, thân thể nàng rốt cuộc cũng phản ứng lại hắn, uốn éo và rên rỉ, đôi chân thon dài của nàng cũng đã kẹp hắn vào giữa ……

Sau tiếng thở dốc kịch liệt và triền miên thì Phương Thất bất động nằm lăn ra, tiếp đó kéo nàng ôm vào lòng ngực tựa như ôm lấy một con mèo nhỏ.

Một hồi lâu sau Phương Thất thở dài rồi hôn vào trán của nàng, nói: "Ta mặc kệ nàng đã làm ra chuyện gì, ta vẫn luôn tin tưởng nàng sẽ không hề làm chuyện gì có lỗi với ta, ta chỉ cần nàng ở lại thôi, chờ ta giải quyết hết mọi chuyện thì theo ta trở về Thần Long Sơn Trang, có được không?"

Trầm Tuyết Quân không trả lời, im lặng một hồi lâu rồi đột nhiên hỏi: "Chàng thấy Du cô nương ra sao?”

Phương Thất nói: "Cô áy là cô ấy, nàng là nàng, hai người rất khác biệt”

"Nhưng thiếp cũng nhìn ra được cô ấy rất thích chàng", Trầm Tuyết Quân buồn bã nói: "Bất luận là ai ở trong đêm rét lạnh của sa mạc, quần áo toàn thân đếu ướt hết chờ chàng thì chàng hẳn là rất cảm động mới phải"

Phương Thất chậm rãi nói: "Ta rất cảm động nhưng ta không thể."

Trầm Tuyết Quân buồn bã nói: "Có phải bởi vì trong lòng chàng còn chưa quên được thiếp?"

Phương Thất im lặng không đáp.

Trầm Tuyết Quân lại hỏi: "Nếu không có thiếp thì sao?”

Phương Thất nhíu mày hỏi lại: "Không có nàng? Ý nàng là sao?"

Gương mặt của Trầm Tuyết Quân vẫn tựa vào lòng ngực của Phương Thất, một giọt nước mắt nóng bỏng đột nhiên chảy xuống, chậm rãi nói: "Giả dụ như tới bây giờ chúng ta không hề biết nhau, hoặc là thiếp chết đi thì chàng có chấp nhận cô ta hay không?”

Phương Thất đột nhiên nâng mặt nàng lên, đôi mắt xinh đẹp của nàng đã đầy nước mắt, Phương Thất giật mình hỏi: "Nàng …… nàng muốn nói gì?"

Trầm Tuyết Quân miễn cưỡng mỉm cười rồi nói: "Không có gì, thiếp chỉ giả dụ thôi."

Phương Thất thở dài rồi ôm lấy mặt của nàng vào lòng ngực, nói: "Sau này đừng nói như thế nữa”

Trầm Tuyết Quân buồn bã nói: "Được, nhưng thiếp chỉ hy vọng chàng có thể vui vẻ, Du cô nương nàng rất tốt ……"

Phương Thất đột nhiên nói: "Đừng nói nữa được không?"

Trầm Tuyết Quân cười cười nói: "Được rồi, thiếp không nói nữa, nghỉ ngơi một chút nhé?"

Phương Thất nói: "Được, nàng ……"

Hắn vốn muốn nói, nàng hãy ngủ một chút đi? Chắc nàng sẽ không nhân lúc ta ngủ say lại lén bỏ đi phải không? Tuy nhiên hắn cũng không thể thốt ra mấy lời đó.

Trầm Tuyết Quân dịu dàng nói: "Thiếp đương nhiên cũng phải ngủ một chút", rồi buồn bã nói tiếp: "Đã rất lâu thiếp chưa được ngủ trong vòng tay của chàng ……"

Phương Thất cười cười, hôn nhẹ vào cái trán của nàng và ôm chặt lấy nàng, tiếp đó đôi mắt hắn từ từ khép lại, cơn buồn ngủ ập tới, hắn từ từ chìm vào giấc ngủ.
Phương Thất đã thật lâu không có ngủ say qua như vậy, cũng chỉ có ở cùng Trầm Tuyết Quân thì hắn mới có thể nếm được hương vị ngọt ngào và an ổn như thế.

Phương Thất gặp một giấc mơ rất kỳ lạ, hắn mơ thấy Trầm Tuyết Quân đột nhiên mất tích và hắn đi tìm nàng khắp nơi, sau đó tìm đến mộc sơn cốc tối tăm, bên ngoài bầu trời cũng một mảnh tối đen, nhìn không rõ là mây đen bao phủ hay là cái gì khác. Trong sơn cốc không có một ngọn cỏ, khắp nơi đều là đá lởm chởm, tiến sâu vào trong sơn động thì chỉ thấy toàn mạng nhện, hắn muốn hét lớn lên nhưng lại không thể phát ra âm thanh, tiếp đó hắn bò lên trên vách núi cao, nhìn xuống phía dưới thì trông thấy thảo nguyên mênh mông nhưng màu của cỏ chỉ là màu vàng của cỏ khô. Hắn đột nhiên nhìn thấy Trầm Tuyết Quân ở phía xa đang ngồi cô độc một mình, tuy nhiên hắn lại đang đứng trên vách núi cao và hắn chạy một mạch xuống nhưng khi đến đó thì lại không thấy Trầm Tuyết Quân đâu cả. Hắn lục lọi khắp thảo nguyên để tìm kiếm, sau đó đột nhiên nhìn thấy một cô gái chăn dê, nàng mặc một bộ đồ bằng da dê màu trắng, mái tóc đen nhánh thắt thành bím, gương mặt dính đầy cát bụi, Phương Thất nghĩ nàng chính là Trầm Tuyết Quân liền vọt tới ôm lấy làm cho nàng khóc rống lên, sau đó cô gái cũng không khóc nữa và ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực của hắn ……

Đột nhiên có tiếng đập cửa dồn dập truyền đến, Phương Thất đột nhiên giật mình tỉnh lại, khóe mắt còn vương nước mắt, tiếp đó lại có tiếng nói vang lên: "Thất ca, Thất ca, ca có sao không?"

Phương Thất ngơ ngác nhìn vào giường, Trầm Tuyết Quân không biết đã rời đi khi nào nữa, lòng hắn đột nhiên lại trầm xuống.

Tiếng đập cửa bên ngoài vẫn vang lên, Du Mộng Điệp lớn tiếng: "Thất ca, Thất ca, xảy ra chuyện gì đó? Lên tiếng đi"

Phương Thất vẫn ngơ ngác nhìn vào giường, một câu cũng không thể thốt được.

Du Mộng Điệp vội la lên: "Nếu ca không lên tiếng thì muội vào đó”

Phương Thất lạnh lùng nói: "Huynh không có việc gì đâu, muội đừng vào"

Ngoài cửa đột nhiên im ắng.

Phương Thất nhìn chằm chằm vào giường, một hồi lâu sau đột nhiên lại chìm vào giấc ngủ.

*****

Giữa trưa, ánh mặt trời nóng bỏng lại lần nữa thiêu đốt đại địa, không có một chút gió, ngôi thành nhỏ trong đại mạc tựa như một cái lò thiêu nóng cháy.

Phương Thất chậm rãi đứng lên rồi từ từ sửa sang lại quần áo của hắn, hắn chuẩn bị đến Ỷ Thúy Lâu lần nữa.

Ngoài cửa đột nhiên có hai tiếng gõ nhẹ, sau đó cửa mở ra, Hiên Viên Hoằng bước vào, trên mặt không biểu lộ gì.

Phương Thất mỉm cười chào: "Cửu Công ……"

Hiên Viên Hoằng gật đầu rồi chậm rãi ngồi xuống trước bàn, sau đó móc ra một mảnh giấy đặt lên bàn.

"Hôm nay vào lúc hoàng hôn, ngoài thành tây năm dặm, mang theo đao của ngươi sẽ hiểu rõ tất cả ân oán."

Phương Thất nhìn vào trang giấy, mỉm cười hỏi: "Có phải là Tiểu Quế Tử đưa tới?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Ta đã dùng bạc của con thưởng cho hắn”

Phương Thất cẩn thận xem xét bức thư rồi mỉm cười nói: "Hay lắm”

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Con đi thật à?"

"Đương nhiên."

"Con không cảm thấy chuyện này có gì kỳ lạ sao?”

"Bất luận có chuyện gì thì con cũng phải đi”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Chỉ có thể làm vậy thôi"

Phương Thất nói: "Đúng vậy."

*****

Đại mạc, hoàng hôn, ngoài thành tây năm dặm.

Ánh mặt trời lặn chiếu rọi xuống hoang mạc, cát vàng thoạt nhìn như những thỏi vàng lóe lên ánh sáng chói lọi, mặt trời đã sắp lặn xuống ở phía tây.

Phương Thất liếc mắt một cái, nhìn thấy một người mặc áo xanh.

Người áo xanh lẳng lặng đứng trên một đồi cát, yên lặng nhìn mặt trời đang lặn về tây, thân mặc một bộ đồ xanh, mang vải che mặt, trong tay cầm một thanh trường kiếm, tựa hồ đã đứng đợi thật lâu, tuy nhiên bộ dáng lại rất bình thản và không có vẻ gì lo lắng cả.

Phương Thất đi tới đứng đối diện và lạnh lùng nhìn hắn.

Người áo xanh thản nhiên nói: "Ngươi đã đến rồi?"

Phương Thất nói: "Ta đã đến."

Chương 77: Nhất đao đoạn trường

Người áo xanh nhìn Phương Thất, giọng khàn khàn chậm rãi nói: "Ta biết ngươi nhất định sẽ đến."

Phương Thất cười lạnh, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào người áo xanh, nói gằng từng chữ một: "Ta đương nhiên phải đến"

Người áo xanh chậm rãi gật đầu, nói: "Rất tốt"

Phương Thất cười lạnh.

Ánh mắt của người áo xanh chậm rãi chuyển qua nhìn vào tay trái của Phương Thất, nói: "Nếu đã đến sao ngươi còn chưa rút đao?”

Phương Thất cười cười, lạnh lùng hỏi lại: "Còn ngươi tại sao vẫn chưa rút kiếm?"

Người áo xanh thản nhiên đáp: "Ta muốn nhường cho ngươi ra tay trước”

Phương Thất nở nụ cười, cười lạnh.

Người áo xanh hỏi: "Ngươi cười cái gì?"

Phương Thất lạnh lùng trả lời: "Ta cười ngươi chẳng biết chết sống”

Người áo xanh cũng cười, tiếng cười của hắn nghe rất sầu não, giọng khàn khàn chậm rãi nói: "Ngươi nghĩ rằng ta không phải là đối thủ của ngươi sao?”

Phương Thất chậm rãi nói: "Nếu ngươi là đối thủ của ta thì tại sao còn rút đầu rút cổ không dám xuất hiện mà lại phái bọn tôm tép đến chết thay?”

Người áo xanh nói: "Ngươi cho rằng Kim Hoa Bà Bà, La Hán, Thanh Tùng Đạo Nhân là tôm tép sao?"

Phương Thất thản nhiên trả lời: "Bọn họ có lẽ không phải, chỉ bất quá bọn họ bây giờ cũng đã chết hết mà ta vẫn còn sống an lành”

Người áo xanh gật đầu nói: "Không sai, cho nên hôm nay ta mới đích thân tới đây, đánh một trận để kết liễu tất cả ân oán”

Phương Thất cười lạnh, trong lòng hắn hiểu được, trong trận đánh hôm nay giữa hai người bọn họ tất phải có một ngã xuống, bất luận là ai chết ai sống thì tất cả ân oán cũng sẽ chấm dứt.

Nhưng mối ân oán nặng như thế có thể kết thúc đơn giản như vậy sao?

Phương Thất nói: "Ta có nghe nói qua về ngươi, nghe nói kiếm của ngươi rất nhanh."

Người áo xanh cúi đầu nhìn thanh trường kiếm trong tay hắn, vì có vải che mặt nên không nhìn ra hắn biểu lộ gì trên gương mặt, rồi nói: "Không sai, đích xác rất nhanh, hơn nữa còn rất chuẩn."

"Hay, chỉ là ta còn không rõ tại sao ngươi lại cứ che mặt như vậy, có phải là ngươi không có mặt mũi nào gặp người không? Hay là ngươi căn bản không có mặt?"

"Ngươi muốn nhìn thấy diện mạo thật của ta sao?"

"Ngươi không dám à?"

"Không có gì không dám, hôm nay giữa hai chúng ta chỉ có thể có một người còn sống, nếu ngươi đã chết thì có nhìn thấy cũng không có gì vì nếu ta chết thì ngươi cũng sẽ thấy thôi"

Người áo xanh chậm rãi gỡ miếng vải che mặt xuống, lộ ra một gương mặt hoàn toàn xa lạ, trên gương mặt xám như tro tàn của hắn không hề biểu hiện gì, đôi mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Phương Thất.

Phương Thất nhíu mày, hỏi: "Chúng ta có biết nhau không?"

Người áo xanh đáp: "Không hề"

"Ngươi có biết tứ ca của ta à?"

"Trước kia cũng không hề biết."

"Vậy biết lúc nào?"

Người áo xanh trầm mặc một hồi lâu rồi chậm rãi trả lời: "Sau khi hắn tới nơi này."

Trong lòng Phương Thất đột nhiên nổi lên một trận đau đớn, mu bàn tay cầm đao đột nhiên nổi lên nhiều gân xanh, cả người không ngừng run rẩy, cảm giác đau đớn và hận thù cùng lúc dâng lên trong lòng hắn, tựa như có một con rắn độc đang cắn nuốt tâm can hắn. Giờ phút này đây, cừu nhân đang đứng ngay trước mắt, trong mắt Phương Thất đột nhiên hiện lên một tia hàn quang, ánh mắt như đao phóng thẳng đến người áo xanh, người áo xanh nhìn thấy hình như cũng rùng mình một cái, hắn đột nhiên cười cười rồi nói: "Ngươi rất hận ta phải không?”

Phương Thất cười lạnh, nói: "Ngươi nghĩ sao?”

Người áo xanh đáp: "Hận, đương nhiên là hận."

Phương Thất lại hỏi: "Tại sao ngươi phải làm vậy?"

Người áo xanh thản nhiên nói: "Bởi vì trong lòng ta cũng có hận!", hắn nói nhưng trên gương mặt lại không hề biểu hiện gì.

Phương Thất hỏi tới: "Ngươi hận cái gì? Hận ta hay tứ ca của ta?"

Người áo xanh cắn răng, nói gằng từng chữ một: "Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành"

Phương Thất cười lạnh: “Ngươi hận tứ ca của ta?"

"Đúng vậy."

"Tại sao?"

"Bởi vì hắn đã giết chết anh của ta, nếu anh của ngươi bị người giết chết thì ngươi có hận hắn không?"
Phương Thất nở nụ cười, thản nhiên trả lời: "Hận, đương nhiên là hận, chỉ bất quá nếu anh của ngươi bị tứ ca của ta giết thì hắn phải là hạng người đại ác, ta tin tưởng tứ ca của ta chưa bao giờ giết lầm một người tốt nào”

Người áo xanh điên cuồng cười lên, tiếng cười nghe rất thê lương, một hồi lâu sau mới nói: "Không sai, Tiểu Thần Long Phương đại hiệp đương nhiên sẽ không giết lầm người tốt, nhưng anh của ta Sở Anh Nam thì đã làm chuyện ác gì?”

Phương Thất sợ run, tay cầm đao cũng dần buông lỏng, hắn dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn người áo xanh, chậm rãi hỏi: "Sở Anh Nam là anh của ngươi sao? Theo ta được biết thì tứ ca của ta cũng không có giết Sở Anh Nam."

Gương mặt xám như tro tàn của người áo vẫn không biểu hiện gì, lạnh lùng nói: "Không sai, hắn không có giết nhưng một Thiên Nam Kiếm Khách được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất kiếm nếu bị một người mới chỉ có mười sáu tuổi đánh bại thì ngươi nghĩ trong lòng hắn sẽ có cảm giác gì?”

Phương Thất lặng người.

Người áo xanh cười lạnh nói: "Anh của ta là một kỳ tài trăm năm khó gặp, ở tuối thiếu niên thì đã rạng danh giang hồ, gia đình chúng ta bần hàn và xuất thân hàn vi, sau khi cha mẹ của chúng ta chết thì anh của ta đã trở thành cột trụ trong gia đình, khi đó tuổi của ta vẫn còn nhỏ, toàn là một tay của anh ta lo lắng cho đến khi ta lớn lên, tuy nhiên Phương Ngọc Thành lại đánh bại anh ấy, hơn nữa lúc bị bại còn là lúc danh tiếng của anh ta nổi trội nhất trên giang hồ, ngươi nghĩ anh ta sẽ có cảm giác gì đây? Sự đau khổ của chúng ta ngươi biết sao?"

Phương Thất ngơ ngác một hồi lâu rồi chậm rãi nói: "Sự đau khổ của các ngươi ta có thể hiểu được, nhưng tứ ca của ta chỉ là đánh bại hắn mà thôi, tuy nhiên ngươi lại hại tứ ca của ta sống không bằng chết ……"

Người áo xanh lạnh lùng nói: "Đúng vậy, là ta làm đó, ta muốn làm vậy để cho hắn biết cái gì gọi là sống không bằng chết"

Gân xanh trên tay cầm đao của Phương Thất bỗng dưng lại nổi lên, cười lạnh nói: "Tứ ca của ta có đánh gãy xương chân của Sở Anh Nam không? Có móc mắt hắn không? Có cắt lưỡi hắn không hả?"

Người áo xanh lạnh lùng đáp: "Không có."

Phương Thất cắn răng nói: "Vậy tại sao ngươi phải làm như vậy?"

Người áo xanh lạnh lùng nói: "Sau khi anh của ta bị Phương Ngọc Thành đánh bại, không tới một năm đã uất ức mà qua đời. Khi đó ta vẫn còn nhỏ không thể làm gì, chỉ có thể đi ăn xin mà sống, chịu sự nhục nhã chê bai của người đời, ngươi nói đi trong lòng ta có hận hay không?"

Phương Thất khẽ thở dài, chậm rãi gật đầu, nói: "Ta hiểu được, ngươi chuẩn bị nhiều năm như thế cũng chỉ vì báo thù”

Người áo xanh lạnh lùng nói: "Lý do này vẫn chưa đủ?"

Phương Thất gật đầu, thở dài nói: "Đủ rồi, vậy cũng là đủ rồi."

Người áo xanh lạnh lùng hỏi: "Bây giờ ngươi hiểu rồi phải không?"

Phương Thất im lặng một hồi lâu rồi mới gật đầu đáp: "Đã hiểu, chỉ bất quá ngươi ra tay quá mức tàn nhẫn cho nên……"

Người áo xanh nói: "Cho nên ngươi cũng muốn báo thù đúng không?"

Phương Thất gật đầu, chậm rãi nói: "Không sai, nếu ngươi quang minh chính đại đánh bại tứ ca của ta thì cho dù có giết anh ấy đi nữa, ta cũng có thể thông cảm vì giang hồ vốn chính là thế, tuy nhiên ngươi lại quá mức rồi”

Người áo xanh nở nụ cười, mặt không chút thay đổi: "Cho nên hôm nay không phải ngươi chết thì chính là ta vong, đúng không?"

Phương Thất gật đầu.

Người áo xanh cười lạnh, hỏi: "Tại sao ngươi còn chưa rút đao?"

Phương Thất chậm rãi nắm chặt lấy chuôi đao.

Người áo xanh đột nhiên cũng không nói nữa, và cũng nắm chặt kiếm trong tay, lạnh lùng nhìn chằm chằm Phương Thất, trong ánh mắt tựa hồ toát ra một vẻ kỳ lạ.
Đại mạc, hoàng sa, ánh tà dương đỏ như máu.

Phương Thất tuy nắm chặt đao nhưng trong lòng hắn đột nhiên lại có một loại cảm giác rất kỳ lạ.

Một loại cảm giác kỳ lạ mà hắn không thể diễn tả thành lời, một loại cảm giác cho tới giờ hắn chưa từng biết đến.

Một trận gió nhẹ thổi qua, phía chân trời có vài con nhạn đang bay, tiếng kêu của chúng rất thê thảm và buồn bã.

Mặt trời đã sắp biến mất ở phía chân trời, một chiếc cầu vồng mờ ảo bắc ngang bầu trời, bóng tối đã dần tràn tới nuốt chửng đại địa.

Người áo xanh và Phương Thất đứng đối diện nhau, gương mặt xám như tro tàn và không chút biểu tình của hắn tựa hồ cũng bị ánh tà dương nhiễm hồng, một trận gió bỗng nhiên thổi tới làm bộ đồ xanh của hắn tung bay.

Kiếm quang chợt lóe, trường kiếm đã ra khỏi vỏ, một vệt sáng bạc kéo dài trong ánh tàn dương, người áo xanh đã ra tay.

Trường kiếm nhanh như tia chớp, phóng tới với một góc độ không thể đoán biết và nhanh như tia chớp hướng tới cổ họng của Phương Thất.

Phương Thất rút đao rồi quơ đao, ánh đao như cầu vồng, tất cả ánh sáng trong thiên địa dường như cũng bị lu mờ đi.

Một cổ sát khí nhất thời bao phủ lấy người áo xanh. Đột nhiên sát khí của người áo xanh tựa hồ biến mất, mũi của thanh trường kiếm vốn đang hướng tới cổ họng Phương Thất nhưng bỗng nhiên lại chuyển hướng đâm ra ngoài.

Ánh đao chợt lóe, đường đao hình cầu vồng như bao phủ bầu trời, lưỡi đâm thủng qua ngực cho đến lút cán, người áo xanh cũng không có né tránh, Phương Thất thấy thế không khỏi ngẩn người.

Hắn không hề nghĩ đến có thể giết được người áo xanh dễ dàng như thế, hắn làm sao cũng không hiểu được tại sao đường kiếm của người áo xanh lại đột nhiên thay đổi phương hướng, và hắn vốn cũng có thể né tránh đao nhưng tại sao hắn không tránh?

Người áo xanh thần bí và tàn nhẫn được đồn đại đây sao, tại sao hắn phải làm thế?

Lưỡi đao đã đâm xuyên qua ngực, thanh trường kiếm trong tay người áo xanh rơi xuống mặt cát vàng óng.

Người áo xanh kinh ngạc nhìn Phương Thất, tuy trên gương mặt xám như tro tàn cũng không hề biểu hiện gì nhưng trong mắt đã đột nhiên lại có lệ chảy ra. Phương Thất nhìn thấy cả người hơi run rẩy.

Ánh đao chợt lóe rồi quay trở vào vỏ.

Người áo xanh đã ngã xuống.

Phương Thất cúi đầu nhìn người áo xanh ngã dưới chân, một lúc lâu sau mới chậm rãi cúi người xuống bên người áo xanh tìm kiếm gì đó bên tai rồi sau đó nhẹ nhàng lấy ra một cái mặt nạ da người, đằng sau mặt nạ là một khuôn mặt tái nhợt không một chút máu.

Phương Thất ngơ ngác nhìn vào gương mặt đó rồi nói: "Là nàng sao?"

Người áo xanh ho vài tiếng, máu từ khóe miệng đã chảy ra nhiều.

Dưới lớp mặt nạ là gương mặt vẫn xinh đẹp như thưở nào, tuy nhiên gương mặt xinh đẹp kia giờ đây lại một mảnh trắng bệch, mái tóc đen nhánh sỏa xuống cát vàng, đôi mắt trong suốt, trong mắt đã tràn đầy nước mắt, từng giọt nước mắt nặng trĩu rơi xuống hòa vào cát vàng mênh mông vô tận.

Nàng – hiển nhiên là Trầm Tuyết Quân vừa mới rời đi vào buổi sáng nay, là thê tử của Phương Ngọc Thụ đã cùng chung sống với hắn năm năm, một người dịu dàng, thiện lương và xinh đẹp, tuy nhiên lại là người phụ nữ làm cho Phương Thất nát cả tâm can.

Phương Thất vội ngồi xuống ôm chặt lấy nàng, tiếp đó lấy tay bịt lại miệng vết thương trên ngực nàng, máu tươi vẫn còn không ngừng chảy ra, nhiễm hồng cả bộ ngực và cả tay của hắn.

Phương Thất vô cùng buồn bã hét lên: "Tại sao lại là nàng, tại sao lại là nàng ……", tiếng hét của hắn vô cùng thê lương và đau khổ, nước mắt của hắn không ngừng tuôn ra, từng giọt từng giọt nặng nề rơi xuống mặt Trầm Tuyết Quân.

Trầm Tuyết Quân ho nhẹ vài tiếng, gương mặt xinh đẹp đã tái nhợt, khóe miệng máu đã nhiễm hồng, nàng vô lực nói: "Phương lang …… Phương lang …… chàng nghe thiếp nói ……", nàng cố gắng nói là cho máu càng chảy ra nhiều hơn, nhiễm đỏ hết chân của Phương Thất.

Phương Thất chảy nước mắt như mưa, sự buồn bã và đau đớn trong lòng không ngừng dâng lên, hắn cúi đầu nhìn Trầm Tuyết Quân, từng giọt nước nhỏ xuống trên gương mặt tái nhợt của nàng: "Nàng nói đi, nàng nói đi, tại sao như thế? Tại sao nàng không nói sớm cho ta biết?"

Trầm Tuyết Quân lại ho nhẹ vài tiếng, cố gắng nói: "Phương lang, thiếp, thiếp không phải họ Trầm, thiếp họ Sở, Sở…. Sở Anh Nam… là… anh của thiếp ……"

Phương Thất lệ chảy đầy nói: "Ta biết, ta biết, ta biết Sở Anh Nam là anh của nàng nhưng tại sao nàng không đem mọi chuyện kể cho ta sớm hơn? Tại sao?”

Gương mặc của Trầm Tuyết Quân càng tái nhợt hơn, hơi thở mong manh, nói: "Thiếp.. lúc đầu đến Thần Long…Thần Long Sơn Trang… vốn là muốn báo thù…. báo thù ……"

Phương Thất nói: "Vậy tại sao khi đó nàng không giết ta đi? Tại sao?"

Trầm Tuyết Quân miễn cưỡng nở nụ cười, gương mặt tái nhợt đột nhiên đỏ ửng lên, nói: "Thiếp…khi đó…..đích xác có….có rất nhiều… cơ hội có thể giết…..giết các người…, vì… vì báo thù….thiếp cái gì…. cái gì cũng có thể làm ……"

Gương mặt Phương Thất đầy nước mắt nói: "Vậy tại sao nàng không ra tay đi? Tại sao? Tại sao phải tạo ra cho chúng ta cục diện hôm nay? Rốt cuộc là tại sao?"

Đôi mắt của Trầm Tuyết Quân bỗn sáng ngời lên, dường như vừa nhìn thấy ánh rạng đông vào buổi sớm trên Triêu Dương Phong, gương mặt cũng đã hồng nhuận lên, tinh thần tựa hồ so với vừa rồi tốt hơn rất nhiều, trong đôi mắt nhu tình chứa đầy tình ý, nàng dịu dàng hỏi: "Phương lang, chàng còn yêu thiếp không?”

Phương Thất ngẩn người, nước mắt tuôn ra như suối, nói: "Yêu, yêu, ta vĩnh viễn chỉ yêu có một mình nàng"

Trầm Tuyết Quân cười cười, nụ cười của nàng dường như rất đau khổ và buồn bã, rồi nói: "Khi đó thiếp không hạ thủ là vì thiếp phát hiện ra thiếp đã yêu chàng, mẹ của chàng còn đối với thiếp rất tốt nữa ……", nước mắt của nàng lại tuôn ra như suối, nói tiếp: "Phương lang… hứa với thiếp… hãy chôn thiếp ở chỗ này… rồi chàng hãy….hãy trở về….trở về Thần Long Sơn Trang… đi….hãy rời khỏi đây…. Du cô nương cô ấy rất…. rất tốt ……"

Phương Thất đau đớn hét lên: "Không, nàng không thể chết được, nàng không thể chết được. Nàng không thể bỏ lại ta …… ta lập tức sẽ đi tìm đại phu cho nàng ……"

Đồng tử trong mắt của Trầm Tuyết Quân đã từ từ dãn ra, gương mặt xinh đẹp đã trở nên tái nhợt và từ từ trở thành không còn chút máu, hơi thở của nàng đã không còn nữa, thân thể mềm mại đã bắt đầu cứng lại.

Ánh dương đã hoàn toàn biết mất nơi chân trời, bóng tối dần bao phủ đại mạc, một trận gió lạnh thổi tới, trời đất lâm vào một mảnh tối đen.

Chương 78: Huyết chiến nơi hoang mạc

Bóng đêm bao phủ, trên trời cao mây mù cũng dày đặc, gió thổi mạnh làm cát bay vù vù đập vào mặt Phương Thất.

Phương Thất lệ chảy đầy mặt, hắn si ngốc ôm chặt lấy thân thể lạnh như băng của Trầm Tuyết Quân, mặt dán sát vào gương mặt nàng, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: "Nàng đừng chết …… nàng đừng chết …… ta sẽ mang nàng trở về ……"

Tuy nhiên hắn có thể mang nàng đi đâu đây?

Nàng là thê tử hắn thương yêu trong suốt năm năm? Hay là cừu nhân bất cộng đái thiên? Yêu và hận, tại sao giờ phút này lại khó có thể phân biệt như vậy? Thù hận này giờ phải kiếm ai báo đây? Mối thù hận này có còn nên báo nữa không?

Tất cả mọi chuyện hiện tại đã không còn quan trọng nữa, Trầm Tuyết Quân đã chết, bất luận là đau khổ hay sung sướng, bất luận là yêu hay hận, tất cả cũng đã trở thành kết cục, một kết cục vĩnh viễn.

Phương Thất đã không còn nước mắt, nước mắt đã tràn ngập hết mặt của hắn rồi. Hiện tại hắn chỉ có thể si ngốc ôm chặt lấy thân thể Trầm Tuyết Quân, trong miệng cứ lẩm bẩm lập đi lập lại mấy câu, đối với sống và chết, yêu và hận thì hắn đã mơ hồ không thể phân biệt được nữa.

Trầm Tuyết Quân lẳng lặng nằm ở trong lòng hắn, thân thể lạnh như băng dần dần cứng ngắc, gió thổi mạnh làm mái tóc của nàng tung bay, người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng với đôi mắt trong suốt và sáng ngời cùng da thịt ấm áp nay còn đâu. Máu của nàng rơi xuống cát đã dần đọng lại, máu đã nhiễm hồng quần áo của nàng cũng như quần áo và tay của Phương Thất.

Nhất đao đoạn trường, một đao này rốt cuộc là đâm nát tâm can của ai đây?

Bỗng nhiên có một luồng sét đánh ầm trên bầu trời, một luồng điện hiện lên chiếu sáng cả bầu trời tối đen, chiếu sáng luôn cả khuôn mặt si ngốc và tái nhợt của Phương Thất, trên không trung tiếng sấm vẫn không ngừng vang lên, từng giọt nước bắt đầu rơi xuống kéo một màn nước dày đặc đan vào nhau rơi xuống theo.

Phương Thất vẫn không động đậy, dường như hồn phách của hắn đã không còn ở trần thế nữa, hắn không hế biết đang có mưa to. Mặt của hắn vẫn dán sát vào mặt của nàng, thân hình khẽ loạng choạng, trong miệng vẫn không ngừng lập đi lập lại: "Nàng đừng chết …… nàng đừng chết…… ta sẽ mang nàng trở về ……"

Có mấy bóng đen xuất hiện theo những luồng sét xẹt ngang chiếu sáng trên bầu trời, hành động nhanh nhẹn vô cùng, trong thoáng chốc đã đến phía sau Phương Thất, một người trong tay cầm một thanh trường kiếm, lưỡi kiếm dưới cơn mưa to vương đầy hạt nước, người nọ nhìn thấy Phương Thất đang cúi đầu si ngốc bất động, trong lòng liền mừng rỡ, kiếm trong tay đã vung ra đâm tới.

Một luồng sét đột nhiên nổi lên chiếu sáng cả bầu trời đêm, tiếng sấm ầm ầm đến đinh tai nhức óc. Người cầm kiếm cả kinh, tay run lên vì một kiếm vừa rồi đâm ra chỉ đâm trúng vai của Phương Thất, hắn liền kinh hãi, thanh trường kiếm lại hướng lưng của Phương Thất đâm tới một lần nữa.

Phương Thất vẫn bất động, hắn tựa hồ đã không còn tri giác nữa rồi.

Một vật tròn trịa không biết từ đâu đột nhiên bay tới, thế như tia chớp đánh vào lưỡi kiếm đang đâm tới lưng Phương Thất, một tiếng 'keng' kéo dài vang lên, thanh trường kiếm của người cầm kiếm lập tức bị gãy làm hai đoạn, nửa thanh kiếm còn lại trong tay hắn cũng rơi xuống, hổ khẩu của hắn đã bị đánh rách tả tơi, người cầm kiếm chấn động nhìn lại thì thấy vật hình tròn kia đã rơi xuống trên cát, đó là một cái vòng đeo tay.

Đó là vòng đeo tay của Du Mộng Điệp đang núp ở một đồi cát gần đó phóng ra.

Phương Thất bị tiếng kiếm gãy làm cho bừng tỉnh, hắn chậm rãi quay đầu, Cừu Hận giật mình hồn xiêu phách lạc đứng ở phía sau hắn, hổ khẩu ở tay phải đã có máu chảy xuống nhưng rất nhanh đã bị cơn mưa to xóa nhòa dấu vết.

Đứng phía sau Cừu Hận còn có Thiết Trảo Ưng Vương Thiết Vô Ngân, Tiếu Diện Hổ Triệu Ngọc Hà, Ngộ Sự Công Đạo Lý Đại Tiên Sinh, tất cả đều trông giống những con gà run run vì lạnh, cơn mưa to vẫn đập vào người họ, nước mưa từ trên mặt và thân thể không ngừng chảy xuống.

Phương Thất nở nụ cười, hắn cười to, cười điên cuồng. Tiếng cười của hắn rất khàn, nó vừa buồn bã, vừa điên cuồng vừa đau khổ.

Thiết Vô Ngân, Triệu Ngọc Hà, Cừu Hận giật mình nhìn chằm chằm vào Phương Thất, cả ba người thân thể run rẩy, chậm rãi bước lui về phía sau.

Phương Thất đột nhiên giận dữ hét: "Đứng lại"

Thiết Vô Ngân, Triệu Ngọc Hà, Cừu Hận cảm thấy lạnh run cả người, không tự chủ được liền đứng lại.

Phương Thất lại cười như điên, sau đó lạnh lùng hỏi: "Các ngươi tới giết ta có phải không?”

Triệu Ngọc Hà miễn cường cười cười, nói: "À …… không phải ……"

Phương Thất đột nhiên ngắt lời hắn, lạnh lùng nói: "Các ngươi có phải vì đứa con của Kim Ngọc Mãn Sơn Kim Ngọc Sơn bị ta thiến mà đến tìm công đạo?"

Triệu Ngọc Hà đáp: "Việc này ……"

Phương Thất hét lớn: "Các ngươi đến đây là vì mười vạn lượng hoàng kim phải không? Đầu của Phương Thất ta đáng giá mười vạn lượng hoàng kim đây, các ngươi muốn lấy thì cứ đến lấy”

Triệu Ngọc Hà xấu hổ cười cười.Phương Thất ha ha cười to: "Thật uổng cho danh tiếng của đám các ngươi, cái gì mà chủ trì công đạo trên giang hồ. Có phải ai có vàng thì các ngươi mới giúp người đó chủ trì công đạo, đúng không hả?”

Lý Đại Tiên Sinh đột nhiên thở dài nói: "Tóm lại là ngươi đã thiến con của người ta, chuyện này là sự thật không thể chối cãi, oan có đầu nợ có chủ, chúng ta đương nhiên phải tìm ngươi"

Phương Thất điên cuồng cười, xong nói: "Tốt, tốt lắm, ta hôm nay sẽ cho các ngươi một cái công đạo"

Lý Đại Tiên Sinh nói: "Chúng ta cũng không phải bởi vì Phương Ngọc Thành ……"

Phương Thất lại điên cuồng cười, nói: "Toàn là lời thừa, các ngươi nếu không phải biết chuyện tứ ca của ta bị người hãm hại thì có cho các ngươi một ngàn lá gan, các ngươi cũng không dám tới tìm ta”

Lý Đại Tiên Sinh trầm mặc một chút rồi nhìn qua Thiết Vô Ngân và Triệu Ngọc Hà, gương mặt của Triệu Ngọc Hà có chút giật giật, Thiết Vô Ngân và Lý Đại tiên sinh thì hơi gật đầu.

Triệu Ngọc Hà vừa đưa tay vuốt nước mưa trên mặt vừa tiến tới hai bước, mỉm cười nói: "Phương huynh đệ, thật ra chúng ta lần này không phải vì việc kia mà đến đâu, nghe nói Tiểu Thần Long Phương đại hiệp ở chỗ này xảy ra chuyện, chúng ta tới đây là muốn trợ giúp Phương huynh đệ vì Phương đại hiệp tìm lại một chút công đạo.", hắn thở dài nói tiếp: "Dù sao Tiểu Thần Long Phương công tử cùng với chúng ta cũng có giao tình bằng hữu"

Máu từ vết thương trên vai Phương Thất vẫn không ngừng chảy ra, cười lạnh hỏi: "Thật à?"

Triệu Ngọc Hà lại đưa tay vuốt nước trên mặt rồi vỗ vỗ vào quần áo, xong gật đầu thành khẩn nói: "Thật ……"

Hai chữ 'Thật vậy' còn chưa nói xong thì Triệu Ngọc Hà đột nhiên rút từ bên hông ra một thanh nhuyễn kiếm, lưỡi kiếm trong cơn mưa to run lên, lúc hai chữ còn chưa nói xong thì thanh kiếm đã đâm tới hông trái của Phương Thất.

Lúc Triệu Ngọc Hà rút kiếm từ bên hông ra thì đồng thời Thiết Trảo Ưng Vương Thiết Vô Ngân cũng phóng lên không trung, hai trảo nơi đôi tay giống như móng vuốt của chim ưng, thân hình cao lớn ở trên không trung lấy thế chim ưng vồ thỏ phóng xuống chụp vào đầu Phương Thất, cùng lúc Ngộ Sự Công Đạo Lý Đại tiên sinh cũng rút thanh Thương Lang kiếm trên lưng ra khỏi vỏ, đường kiếm trong cơn mưa to để lại một vệt dài, thế giống như gió thổi vào cành dương liễu lắc lư nhẹ nhàng nhưng rồi lại đột nhiên ập tới trước mặt, đâm vào phía hông phải của Phương Thất.

Ba phía của Phương Thất đã bị vây, dưới màn kiếm quang và ưng trảo bao phủ, hắn chỉ còn cách là lui về phía sau.

Nhưng hắn không lùi.

Phương Thất nổi giận thét lên một tiếng, hắn dường như đã điên cuồng, hắn đột nhiên dùng thân đón lấy thanh nhuyễn kiếm của Triệu Ngọc Hà đang đâm tới và khó khăn lắm mới tránh được ưng trảo của Thiết Vô Ngân và chiêu kiếm Phong Phất Dương Liễu của Lý Đại tiên sinh, tiếp đó một chưởng thay đao xuất ra chém ngang vào cổ họng của Triệu Ngọc Hà, thanh nhuyễn kiếm của Triệu Ngọc Hà đã đâm vào hông Phương Thất, hắn còn chưa kịp mừng rỡ thì cú dĩ chưởng hóa đao của Phương Thất đã chém vào cổ họng hắn, hai tròng mắt của Triệu Ngọc Hà đột nhiên lòi ra, xương cổ “rắc” một tiếng đã gãy, cả thân người liền đổ xuống.

Trảo của Thiết Vô Ngân sau khi đánh vào khoảng không, thân hình rơi xuống đất thì đột nhiên liền xoay người xuất tiếp ra một chiêu, đôi ưng trảo thế nhanh như gió từ sau lưng chụp vào hai vai của Phương Thất. Còn Lý Đại tiên sinh sau khi kiếm đánh vào không khí thì cổ tay xoay vòng, xuất tiếp ra một chiêu Kiếm Chỉ Thiên Nam đâm thẳng vào lòng ngực Phương Thất.Phương Thất sau một chưởng chặt gãy cổ của Triệu Ngọc Hà lại điên cuồng hét lên một tiếng, thuận thế lấy tay rút thanh nhuyễn kiếm của Triệu Ngọc Hà đang cắm ở hông ra, máu tươi từ miệng vết thương phún ra như suối. Phương Thất đầu cũng không thèm quay lại nhìn, xoay người tung kiếm, đôi ưng trảo của Thiết Vô Ngân còn chưa bắt được hai vai của Phương Thất thì trước mặt hắn hiện ra một vệt sáng, thanh nhuyễn kiếm trong tay Phương Thất so với tia chớp còn chói mắt hơn, kiếm quang hiện lên, đôi thiết ưng trảo của Thiết Vô Ngân đã bị chặt đứt, hắn kêu thảm một tiếng, trơ mắt nhìn vào đôi tay của mình đang nằm trên đất, mặt trắng bệch, mồ hôi trên đầu hòa cùng với nước mưa từng giọt từng giọt nặng trĩu rơi xuống.

Phương Thất hồi chuyển thân kiếm, nhuyễn kiếm trong tay như tia chớp quét ngang đón đỡ lưỡi thanh trường kiếm của Lý Đại tiên sinh đang đâm tới, hổ khẩu của Lý Đại Tiên Sinh bị chấn đến tê dại, Thương Lang Kiếm thiếu chút nữa rời khỏi tay. Liền đó, Phương Thất đột nhiên xoay người, dùng thanh nhuyễn kiếm trong tay sử ra chiêu số của đao pháp, một kiếm bổ về phía cổ của Thiết Trảo Ưng Vương Thiết Vô Ngân, Thiết Vô Ngân còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị kiếm của Phương Thất chặt bay đầu, thân hình cao lớn ngã xuống đất kêu “rầm” một tiếng, đầu hắn bay ra xa khoảng một trượng rơi vào một vũng nước.

Hổ khẩu của Lý Đại Tiên Sinh tê dại, Thương Lang Kiếm trong tay cơ hồ cầm chặc không được, thấy Phương Thất đưa lưng về phía mình dùng kiếm bổ về phía Thiết Vô Ngân, hắn cắn răng rồi xuất tiếp một kiếm đánh tới lưng Phương Thất, lúc mắt thấy lưỡi kiếm sắp xuyên qua thân thể Phương Thất thì bỗng nhiên dưới cơn mưa to dày đặc không còn thấy Phương Thất đâu nữa. Đảo mắt nhìn quanh thì thấy được thi thể không đầu của Thiết Vô Ngân đang nằm đó, Lý Đại Tiên Sinh lấy làm kinh hãi, đang định lui về phía sau thì phía trên đỉnh đầu có một tiếng phẫn nộ hét lên, một đạo kiếm quang lấy thế của sấm gió lăng không bổ xuống, đây là một chiêu của đao pháp có tên là Lực Phách Hoa Sơn, Lý Đại Tiên Sinh còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại thì đã bị một kiếm của Phương Thất bổ xuống từ đỉnh đầu kéo dài tới hai chân, thân thể bị chia làm hai nửa, nội tạng rơi ra và máu chảy tràn như suối, rơi xuống mặt cát khiến cho một khỏanh cát biến thành một màu đỏ chót.

Nước màu đỏ, cát cũng một màu đỏ.

Cừu Hận sợ ngây người.

Hắn trừng lớn cặp mắt kinh hãi nhìn Phương Thất điên cuồng đang đến gần hắn, hắn có chết cũng chưa hề nghĩ qua việc ba người Lý Đại Tiên Sinh, Thiết Vô Ngân, Triệu Ngọc Hà liên thủ và mất mạng chỉ trong khỏanh khắc.

Hắn có chết cũng chưa từng nghĩ đến, vừa rồi tên địch nhân còn si ngốc và ngơ ngác kia, tên địch nhân đã bị trúng một kiếm của hắn mà không hề phản ứng, bỗng nhiên lại phát ra sức lực mạnh mẽ và tốc độ kinh hồn như thế.

Tiếng rống đầy phẫn nộ của Phương Thất giống như là một con mãnh hổ đang giận dữ rống lên, nhưng là vừa rồi hắn còn si ngốc thẩn thờ giống như một con dê đang chờ đợi người khác làm thịt.

Cừu Hận lại ngây người.

Hắn chưa kịp hối hận tại sao bản thân lại sinh ra trên thế gian này, tại sao phải luyện kiếm, tại sao phải bước vào giang hồ, tại sao lại muốn có được mười vạn lượng hoàng kim kia, tất cả mọi việc tới giờ phút này đây hắn đã không kịp hối hận nữa rồi, hắn chỉ biết sợ hãi đến ngây người, đôi mắt mở to, trong đầu trống rỗng.

Âm thanh cuối cùng mà Cừu Hận nghe được chính là một tiếng thét của Phương Thất, một tiếng rống của con mãnh hổ đang nổi giận, hắn nhìn thấy Phương Thất phóng lên không trung, trong chớp mắt đã đến phía trên đỉnh đầu của hắn, một kiếm nhằm vai trái của hắn bổ tới, hắn cũng đã quên luôn việc né tránh, chỉ ngơ ngác mở to miệng, giật mình nhìn vào Phương Thất đang ở trên không.

Kiếm quang chợt lóe, Cừu Hận ngã xuống, đầu cùng vai phải đã rơi ra một bên, vai trái dính liền cơ thể cũng ngã xuống một bên.

Trên bầu trời tiếng sấm vẫn ầm ầm không dứt, mưa to như trút nước, Phương Thất giơ kiếm ngửa mặt lên trời thét một tiếng ***, một tiếng hổ rống rồng rầm tràn ngập phẫn nộ và đau đớn kéo dài vang xa trong gió, nước mưa hòa với nước mắt chảy xuống gương mặt hắn, cả trời đất dường như cũng bị rung động.

Du Mộng Điệp dùng hai tay bịt chặt lấy lỗ tai, nàng cũng bị Phương Thất làm cho sợ ngây người.

Không phải bởi vì võ công của Phương Thất, cũng không phải bởi vì tốc độ của Phương Thất mà là vì sự điên cuồng cùng tiếng thét đầy phẫn nộ của Phương Thất, đồ sát và tàn nhẫn.

Phương Thất hiện tại mà nàng nhìn thấy chỉ là một Phương Thất đã hoàn toàn điên cuồng.

Tiếng thét của hắn tràn ngập sự phẫn nộ, đau khổ và thê lương. Nó vô cùng buồn bã, buồn bã vì ông trời đã tàn nhẫn, bất công và trêu người.

Tại sao hắn lại đột nhiên trở thành như vậy?

Trong lòng Du Mộng Điệp thầm thở dài, nàng biết tại sao Phương Thất lại trở nên điên cuồng nhưng nàng cũng không hề nghĩ rằng hắn sẽ điên cuồng đến thế.

Từ lúc một đao của Phương Thất đâm xuyên qua và người áo xanh ngã xuống cho đến khi Phương Thất ôm chặt lấy thi thể của Trầm Tuyết Quân khóc rống thất thanh thì Du Mộng Điệp đã hiểu được, một đao kia của Phương Thất đâm xuyên qua người của Trầm Tuyết Quân và cũng đã chém nát luôn tâm can của hắn.

Du Mộng Điệp vẫn nằm ở sau một đồi cát, nàng cũng không có đi ra, nàng hiểu được lúc này cho dù là ai cũng không thể an ủi được hắn, tim gan của Phương Thất đã vỡ tan, tim của Du Mộng Điệp cũng nát theo.

Tiếng thét kéo dài rốt cuộc cũng ngừng, Phương Thất ngơ ngác đứng đó, thất hồn lạc phách đứng như một cây cột trong mưa to, thân thể có chút loạng choạng, thanh nhuyễn kiếm vẫn cầm ở nơi tay, cứ để mặc cho nước mưa tùy ý đập vào người, hắn thoạt nhìn tựa hồ đã chết đứng.

Du Mộng Điệp chậm rãi bỏ hai tay đang bịt lỗ tai xuống, trong lòng nhịn không được dâng lên một trận kinh hãi, vừa rồi nếu thay đổi là người bình thường nghe tiếng “Hổ Khiếu Long Ngâm” kia thì chỉ sợ là tâm thần đã hỏng mất. Du Mộng Điệp hít thở sâu vài cái và dùng tay vỗ vỗ lên ngực, sau đó bước nhanh tới trước mặt của Phương Thất, nhìn thấy Phương Thất đang ngơ ngác đứng trong mưa liền lớn tiếng gọi: "Thất ca"

Phương Thất đột nhiên thét lên một tiếng rống giận, thanh nhuyễn kiếm trong tay đột nhiên thẳng tắp đâm xuyên qua màn mưa dày đặc, một kiếm hướng cổ của Du Mộng Điệp bổ tới.

Chương 79: Phúc thủy nan thu

Du Mộng Điệp lấy làm kinh hãi, vội vàng thi triển thân pháp né tránh, kiếm trong tay Phương Thất gào thét xẹt qua đỉnh đầu nàng.

Phương Thất nhìn cũng không thèm nhìn, cổ tay phiên chuyển, trở tay xuất tiếp một kiếm Hoành Tảo Thiên Quân quét về phần thân của Du Mộng Điệp, đường kiếm rất điên cuồng, thế như sét đánh, nhanh như điện xẹt, tuy nhiên tất cả đều là lộ số của đao pháp, dường như muốn chỉ một kiếm đem Du Mộng Điệp phân thành hai đoạn.

Du Mộng Điệp trong lúc nguy cấp vội ngửa người về phía sau, cả thân thể dường như sắp ngã xuống mặt cát vàng đầy nứơc, lưỡii kiếm xẹt qua trước ngực nàng. Còn chưa kịp hòan hồn lại thì thanh nhuyễn kiếm trong tay Phương Thất bỗng nhiên biến thành thẳng tắp, nhanh như tia chớp dí sát theo Du Mộng Điệp, mục tiêu là đâm xuyên qua ngực của nàng.

Nhất tiễn xuyên tâm.

Nàng đã mất thăng bằng, vô pháp né tránh.

Du Mộng Điệp nhắm lại đôi mắt.

Nàng đã biết tránh không thoát một kiếm này. Nàng biết bản thân sẽ chết chắc.

Trong đầu Du Mộng Điệp trống rỗng, Phương Thất ra tay bất thình lình, nàng còn chưa kịp suy nghĩ gì thậm chí cũng chưa kịp thốt lên một tiếng.

Tuy nhiên nàng không có cảm giác được sự đau đớn do lưỡi kiếm đâm vào ngực mình.

Du Mộng Điệp chậm rãi mở mắt, chỉ thấy Phương Thất đang rống giận giống như người điên, kiếm trong tay chém loạn xạ không còn ra chiêu thức gì nũa, một kiếm tiếp một kiếm nhanh chóng vô cùng, người hắn bây giờ muốn giết là một người hòa thượng.

Một người hòa thượng xích thủ không quyền.

Mưa to như trút nước, tiếng sấm ầm ầm, gió điên cuồng thổi cùng nước mưa đập vào người.

Trên bãi cát vàng đầy những phần thi thể bị chặt đứt nằm đó, nước mưa hòa quyện với máu làm cho bãi cát vàng biến thành màu đỏ, máu màu đỏ, nước màu đỏ, từng tia sét nổ vang chiếu trên bầu trời đêm, hiện không thể phân rõ đâu là nước mưa đâu là máu nữa, khắp nơi tràn ngập một màu đỏ.

Du Mộng Điệp vội sờ sờ ngực của nàng thì thấy không có vết thương gì. Nàng chậm rãi đứng lên trong mưa to gió lớn, ngơ ngác nhìn Phương Thất đang điên cuồng, hai hàng nước mắt nóng hổi chảy xuống gương mặt xinh đẹp.

Lại một tia sét nổ ầm vang chiếu sáng bầu trời đêm, một kiếm của Phương Thất bổ về phía hông của hòa thượng, một kiếm này tựa hồ đã chậm đi rất nhiều, hòa thượng vẫn không lùi mà còn tiến tới, đột nhiên trong chớp mắt đã tới trước mặt Phương Thất, tay trái như tia chớp vung ra chụp lấy cổ tay phải của Phương Thất, ngón tay biến chỉ như tia chớp điểm vào một loạt tám huyệt đạo Thiên Đột, Thiên Trung, Cưu Vĩ, Cự Khuyết, Trung Quản, Thủy Phân, Khí Hải, Quan Nguyện trước ngực hắn, động tác rất dứt khoát và nhanh đến nỗi Du Mộng Điệp cũng nhìn không rõ.

Phương Thất ngẩn người, tiếp đến dần mất đi tri giác, thanh kiếm trong tay vô lực rơi xuống, thân thể lắc lư lảo đảo ngã về phía sau. Hòa thượng kia liền vung tay đỡ lấy thân thể Phương Thất đang ngã rồi lẳng lặng nhìn về phía Du Mộng Điệp.

Du Mộng Điệp ngơ ngác đứng ở cách đó không xa, nước mắt như mưa đang chảy trên gương mặt nàng, không biết nàng khóc vì trong lòng đang đau đớn? Hay là vì Phương Thất nữa? Hoặc là vì cả hai người?

Nàng nhìn ra được người hòa thượng này không có ác ý, nếu hắn muốn giết Phương Thất thì Phương Thất bây giờ đã biến thành một cỗ thi thể rồi.

Du Mộng Điệp cũng nhìn ra được, vừa rồi Phương Thất hành động điên cuồng liều mạng chém loạn xạ như thế thì hòa thượng kia chí ít đã có ba lần cơ hội có thể một chiêu giết hắn.

Nhưng hòa thượng không có giết hắn, chỉ là ra tay chế trụ Phương Thất mà thôi, trong màn mưa dày đặc thật nhìn không rõ trên mặt hòa thượng hiện ra vẻ gì.

Du Mộng Điệp ngầm thở dài rồi quẹt nước mắt, trên mặt nàng đầy nước mưa căn bản không thể nhìn ra là có rơi nước mắt hay không nữa, tuy nhiên bản thân nàng lại cảm giác đựơc nước mắt nóng bỏng đã chảy xuống khuôn mặt.

Nàng chậm rãi đi tới, nhìn vào Phuơng Thất đang hôn mê nằm trong tay hòa thượng, vết thương ở hông của hắn máu vẫn không ngừng chảy ra, sắc mặt tái nhợt. Du Mộng Điệp thở dài, chắp tay hòi: "Xin hỏi đại sư là…?"

Nước mắt của nàng không ngừng chảy ra.

Hòa thượng một tay ôm Phương Thất, tay kia chắp tay: "Bần tăng Liễu Trần."

Du Mộng Điệp nói: "Du Mộng Điệp cảm tạ ân cứu mạng của đại sư"

Không biết lời của nàng vừa nói là ám chỉ mạng của nàng hay là mạng của Phương Thất nữa?

Liễu Trần nói: "Nữ thí chủ không cần khách khí"

Nước mắt của Du Mộng Điệp đột nhiên chảy ra, nói: "Xin phiền đại sư giúp tôi mang anh ta về quán trọ với”

Liễu Trần gật đầu.

Hắn không hề hỏi người kia là ai, cũng không hỏi quán trọ ở nơi nào, càng không hỏi Du Mộng Điệp là ai.

Du Mộng Điệp cố nén nỗi buồn đau trong lòng, lảo đảo bước lên đồi cát, cúi người ôm lấy thân thể lạnh như băng của Trầm Tuyết Quân lên, sắc mặt của nàng rất giống sắc mặt của Trầm Tuyết Quân, đều tái nhợt.

Quán trọ Duyệt Lai.

Phương Thất đang mơ màng cảm giác có một bàn tay mềm mại đang đặt trên cổ tay của mình, một hồi lâu sau có một giọng nói già nua vang lên: "Nó đã không nguy hiểm nữa”, sau đó thì Phương Thất tỉnh lại.

Trong lúc còn mơ màng, hắn thấy được một ông già râu tóc bạc phơ, mặt hồng nhuận đang ngồi trước giường, đúng là Hiên Viên Hoằng. Du Mộng Điệp mặt đầy nước mắt cũng đang đứng ở trước giường, vẻ mặt của Liễu Thanh Thanh cũng tràn đầy buồn bã, Tiểu Hổ thì đứng đó dùng đôi mắt tròn xoe nhìn hắn. Phương Thất cố gắng mở mắt nhìn chung quanh thì cũng thấy được Bắc Hải Vũ, La Nhất Đao đang yên lặng ngồi tại bàn, còn có một hòa thượng khoảng năm mươi tuổi đang cúi đầu ngồi cạnh bên.
Tiếp đó hắn phát hiện ra dưới tấm chăn là tấm thân trần của hắn, trên vai lưng và hông đều có vải trắng quấn quanh.

Phương Thất nhíu mày, cố gắng nhớ lại mọi chuyện, hắn chậm rãi nhớ lại trong ánh tà dương đỏ như máu kia, hắn đã dùng một đao đâm xuyên qua thân thể người áo xanh, sau đó mới phát hiện thì ra người áo xanh đó là ……

Phương Thất đột nhiên cảm giác vết thương ở hông của hắn đau đớn lên, cả người lạnh run, hình như thân thể này không còn thuộc về hắn nữa, hắn giãy dụa muốn ngồi dậy nhưng trên người không còn một chút khí lực nào.

Hắn chậm rãi nhắm lại đôi mắt, hắn đã nhớ được chuyện gì xảy ra.

Hắn không còn nước mắt để rơi nữa, trong lòng hắn bây giờ chỉ có sự buồn bã và đau đớn.

Hiên Viên Hoằng vỗ nhẹ vào vai hắn, nói: "Hãy cố dưỡng thương cho tốt, lần này thương thế của con không nhẹ đâu”, sau đó thì không nói gì nữa rồi chậm rãi đứng lên đi tới trước bàn ngồi xuống.

Du Mộng Điệp với đôi mắt đỏ hoe, dịu dàng hỏi: "Thất ca, ca cảm thấy thế nào? Có đau đớn gì không?”

Phương Thất vẫn nhắm chặt đôi mắt, một lời cũng không thốt.

Du Mộng Điệp có chút thở dài rồi chậm rãi đi tới cạnh bàn.

Phương Thất đột nhiên hét lên: "Tuyết Quân đâu? Tuyết Quân đâu? Các người có ai nhìn thấy nàng không?”

Du Mộng Điệp âm thầm thở dài, ngay cả đầu cũng không quay lại.

Liễu Thanh Thanh thấp giọng nói: "Phương đại ca yên tâm, Du tỷ tỷ đã mang cô ấy về đây rồi, đặt ở bên kia”

Phương Thất đột nhiên mở mắt nhìn theo huớng ngón tay của Liễu Thanh Thanh, ở góc phòng có đặt một cái quan tài màu đen, chẳng lẽ Trầm Tuyết Quân nằm ở bên trong đó?

Liễu Thanh Thanh thấp giọng nói: "Muội và Du tỷ tỷ đã giúp cô ấy thay đổi quần áo rồi, trên người cũng đã lau chùi sạch sẻ, xin Phương đại ca yên tâm."

Phương Thất chậm rãi nhắm lại đôi mắt, nói: "Đa tạ"

Hiên Viên Hoằng thở dài, quay về Liễu Trần gật đầu, tiếp đó nói với mọi người: "Chúng ta ra ngoài để cho tiểu huynh đệ nghỉ ngơi nào”, mọi người gật đầu rồi lặng lẽ rời khỏi, Du Mộng Điệp đi ở cuối cùng, lúc nàng xoay người đóng cửa lại, đôi mắt nàng đã đỏ hơn cả ban nãy.

Trong phòng một mảnh yên tĩnh.

Ánh sáng mặt trời giữa trưa từ ngoài cửa sổ rọi vào phòng, soi sáng cái bàn và cũng vô tình soi sáng luôn cái quan tài màu đen kia.

Phương Thất đột nhiên hét lên: "Ngươi là ai? Tại sao ngươi còn chưa đi ra?”

Liễu Trần cúi đầu ngồi tại bàn không hề động đậy, nếu không phải còn có hít thở thì người khác nhìn vào nhất định sẽ tưởng là một pho tượng La Hán của chùa nào đó được mang đặt tại đây.Phương Thất không có trợn mắt, hắn nghe thấy được tiếng hít thở rất nhẹ.

Liễu Trần lẳng lặng nói: "A di đà phật, bần tăng là Liễu Trần"

Phương Thất cười lạnh nói: "Ta còn chưa chết, không cần ngươi siêu độ đâu"

Liễu Trần nói: "Bần tăng biết thí chủ vẫn chưa chết”

Phương Thất cười lạnh: "Chẳng lẽ ngươi muốn ở chỗ này chờ ta chết rồi siêu độ cho ta phải không?”

Liễu Trần nói: "Thí chủ tuy không có chết nhưng đã có rất nhiều người vì thí chủ mà chết ở nơi này, huống hồ trong phòng này cũng có một vị nữ thí chủ vì thí chủ mà chết nữa"

Trong lòng của Phương Thất đột nhiên có một trận đau đớn nổi lên, lạnh lùng cười nói: "Nàng tuy đã chết nhưng cũng không cần đến ngươi siêu độ. Ngươi hãy trở về chùa làm hòa thượng của ngươi đi, nơi này bất luận có chết bao nhiêu người cũng không có quan hệ tới ngươi”

Liễu Trần than thở: "Ngã phật từ bi, không đành lòng thấy sinh linh đồ thán, không đành lòng để cho những vong hồn đã chết không có chỗ nương tựa, nơi này đao quang kiếm ảnh, gió tanh mưa máu, thí chủ hãy buông bỏ đồ đao, quay đầu là bờ"

Phương Thất đột nhiên ha ha cười to, vết thương ở hông lại nứt ra, máu chảy ra ướt đẫm cả quần áo, điên cuồng cười, nói: "Ngã phật nếu từ bi thì tại sao lại để cho tứ ca bị người khác giết hại thành như vậy? Tại sao lại phải trêu ta như thế?”

Liễu Trần thản nhiên nói: "Tất cả ân ân oán oán trên thế gian, có nhân tất có quả, nhân quả tuần hoàn báo ứng, thí chủ hãy buông bỏ tất cả ân oán đi, trong lòng không có gì thì tự nhiên sẽ không phiền não nữa"

Phương Thất ha ha cười to, nói: "Buông bỏ? Ngươi có thể buông bỏ được sao? Nếu ngươi có thể buông bỏ thì tại sao lại khổ cực ngàn dặm tới nơi này làm gì?”

Liễu Trần trầm mặc.

Phương Thất cười lạnh: "Ngươi là trưởng tử của Phương gia, không để ý đến người cha bệnh nặng và người mẹ cực khổ đau buồn, không để ý đến ta và tứ ca tuổi nhỏ không người chiếu cố, không để ý đến sự đau khổ của chúng ta, bỏ mặc tất cả mà đi làm hòa thượng, ngươi là người không bất hiếu cũng là bất nhân bất nghĩa, có tư cách gì ở chỗ này nói đạo lý với ta?"

Liễu Trần không nói gì, trên mặt đột nhiên có một tia đau khổ xẹt qua.

Chẳng lẽ hắn chính là đại ca của Phương Ngọc Thành và Phương Thất, người con trưởng của Phương gia, Phương Ngọc Sơn?

Phương Thất lớn tiếng hét: "Ngươi nói đi, chẳng lẽ ngươi đã câm rồi sao?”

Liễu Trần bùi ngùi than thở: "Nhân sinh vô thường, tính mạng ngắn ngủi, do trong lòng thí chủ chứa nhiều ân oán nên phiền não vô cùng. Bần tăng năm đó xuất gia cũng chỉ là cố cầu phúc cho gia tộc, mong rằng thí chủ có thể hiểu được”

Phương Thất điên cuồng cười, máu ngay vết thương ở hông không ngừng phun ra, nói: "Ta hiểu được ngươi nhưng ngươi có hiểu lòng của người mẹ già đau đớn và buồn bã đến thế nào không? Ngươi có hiểu rõ khi đó trong lòng ta và tứ ca đau đớn thế nào không? Ngươi ngàn vạn lần chớ có quên ngươi là trưởng tử, trưởng huynh vi phụ, còn ngươi thì đến tột cùng làm được cái gì hả?"

Phương Thất vẫn điên cuồng cười, hắn cười đến nỗi nước mắt cũng đã chảy ra, giống như đang phẫn nộ đối với một người xa lạ, tuy nhiên người xa lạ này, người hòa thượng này năm đó đã từng là đại ca của hắn.

Liễu Trần không hề nói lời nào, chỉ khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi bước tới trước giường, đột nhiên tay vung ra như tia chớp cách không điểm vào huyệt ngủ của Phương Thất, tiếp đó hắn chậm rãi kéo tấm chăn ra, nhìn vào vết thương ở hông của Phương Thất, máu đã chảy ra thấm đỏ hết cả giường. Hắn lắc đầu, chậm rãi cởi vải băng vết thương trên người Phương Thất ra, tiếp đó lấy từ trong ngực áo ra một cái lọ thuốc có màu trắng như ngọc, bên trong nó là một loại thuốc màu đen, sau đó hắn cẩn thận đổ thuốc vào vết thương của Phương Thất rồi lấy vải băng vết thương lại, dịu dàng như là một người mẹ đang lo cho con vậy.

Liễu Trần yên lặng nhìn Phương Thất đang ngủ say, khẽ thở dài một tiếng rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Du Mộng Điệp vẫn ngơ ngác đứng ở trong sân, hai mắt hồng hết cả lên, Liễu Thanh Thanh thì đang nắm lấy tay nàng không nói tiếng nào, Tiểu Hổ đang ở trong sân dùng cây chơi đùa với mấy con kiến.

Du Mộng Điệp liền đi lên, nước mắt không ngừng chảy xuống, nói: "Đại sư, anh ấy thế nào rồi?"

Liễu Trần chắp tay nói: "Đã phiền nữ thí chủ lo lắng, Phương thí chủ đã ngủ rồi, bần tăng đã tiếp thêm thuốc cho anh ta, hiện đã vô sự”

Du Mộng Điệp rưng rưng nứơc mắt, gật đầu nói : "Cửu Công mời đại sư vào trong”

Liễu Trần gật đầu.

Hiên Viên Hoằng than thở: "Đối với chuyện lần này thì lão ăn mày ta cũng đã mơ hồ cảm giác được có sự kỳ lạ nhưng lại cũng không ngờ tới chuyện sẽ diễn biến như thế"

Liễu Trần nói: "Lão thí chủ cả đời anh hùng, cứu khổ cứu nạn, đã phiền lão thí chủ lao tâm”

Hiên Viên Hoằng cười khổ, lắc đầu nói: "Lao tâm cái gì, lần này đúng là thật sự chưa kịp chuẩn bị, lúc đầu nếu có thể suy nghĩ nhiều thêm một chút nữa thì đã tránh được màn thảm kịch kia rồi”, Hiên Viên Hoằng nói xong, liền lắc đầu thở dài không thôi.

Liễu Trần nói: "Lão thí chủ không cần phải tự trách như vậy, thế sự nhân quả tuần hoàn, chuyện này cũng đâu thể trách ai được."

La Nhất Đao đột nhiên lên tiến: "Chuyện này cũng là do vãn bối mà ra, nếu lúc ấy vãn bối đi theo xem thì ít ra cũng có thể nhận biết người áo xanh đó không phải là người áo xanh mà vãn bối đã gặp rồi”

Chương 80: Đêm trong miếu thổ địa

Liễu Trần khẽ thở dài: "Nghiệt duyên, là nghiệt duyên, La thí chủ không cần tự trách như thế, đó cũng là kiếp số trong vận mệnh của họ”

La Nhất Đao nói: "Đại sư, những lời này …… nếu có thể tránh được thì đừng nói kẻo ……"

Liễu Trần nói: "Phương Ngọc Thành Phương thí chủ do làm tổn thương người ta trước đó, anh ta dù chưa giết người nhưng Sở Thiên Nam lại bởi vì anh ta mà chết, vì vậy mới đưa tới họa của ngày hôm nay, trên giang hồ phân phân tranh tranh, vi danh đoạt lợi ……", Liễu Trần cúi đầu, khẽ thở dài: "Thế nhân nhiều sự tranh đấu, ngươi giết ta, ta giết ngươi, đến cuối cùng phát hiện ra thì cũng là không. Có nhân trước đó thì ắt có quả của ngày hôm nay, bần tăng đến đây cũng là vì muốn hóa giải trường ân oán này, nguyện cho thế nhân có thể buông hạ đồ đao, quay đầu là bờ."

La Nhất Đao nghe hắn chậm rãi nói, trong giọng nói bình tĩnh nhưng lại tựa hồ tràn ngập sự bất đắc dĩ, tuy nhiên những lời này lại rất có đạo lý nên nhất thời cũng không thể phản bác gì.

Du Mộng Điệp vội la lên: "Đại sư đến đây chẳng lẽ không phải vì báo thù cho Tiểu Thần Long Phương tứ ca sao?"

Lúc vừa thốt lời này ra khỏi miệng thì Du Mộng Điệp đã biết bản thân đang hỏi một chuyện quá ngu ngốc, Phương Ngọc Sơn dù sao đã là người xuất gia, làm thế nào có thể vì sự phân tranh của thế gian mà đi giết ngừơi.

Liễu Trần lắc đầu, chậm rãi nói: "Bần tăng đã không còn là người của Phương gia"

Du Mộng Điệp nói: "Không, đại sư vẫn là người của Phương gia, chỉ là không ở trong tục thế mà thôi, nếu không phải thì tại sao lại vượt ngàn dặm xa xôi tới nơi này làm gì?”, lời nói của nàng không biết là đang tức giận hay là đau buồn nữa, trong đó cũng bao hàm vài phần trêu ngừơi.

Hiên Viên Hoằng lên tiếng: "Du nha đầu, không được vô lễ"

Liễu Trần cúi đầu, khẽ thở dài: "Cũng là do bần tăng tu hành chưa đủ ……"

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Là Phương lão phu nhân bảo người mang thư cho đại sư phải không?”

Liễu Trần khẽ gật đầu.

Du Mộng Điệp đã hiểu được.

Phương lão phu nhân đã nhờ người mang thư đến cho Liễu Trần báo cho hắn việc Phương Ngọc Thành bị hại và Phương Thất đang ngàn dặm truy tìm manh mối, chắc trong thư Phương lão phu nhân cũng không ghi rõ chi tiết gì cụ thể. Phương Ngọc Sơn của xưa kia, Liễu Trần của ngày nay sau khi biết chuyện thì lập tức tới đây, có lẽ trong lòng hắn còn có tục niệm, hắn lo lắng cho Phương Thất sẽ mất mạng tại nơi này và cũng không đành lòng thấy Phương Thất tạo sát nghiệt quá nặng, bất luận là nguyên nhân vì thì hắn cũng đã tới rồi.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Chẳng biết đại sư bây giờ có tính toán gì không?"

Liễu Trần nói: "Bần tăng định làm pháp sự ngay tại đây để siêu độ cho những vong hồn đã chết, sau đó sẽ khuyên bảo Phương thí chủ trở về Thần Long Sơn Trang, không biết lão thí chủ thấy thế có được không?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: "Đại sư là cao tăng đắc đạo, giúp siêu độ cũng tốt, chỉ là Phương tiểu huynh đệ kia rất khó khuyên giải đấy, phải kiên nhẫn từ từ mà làm”

Liễu Trần nói: "Lão thí chủ trạch tâm nhân hậu, tất cả xin lão thí chủ giúp cho”

Hoàng hôn, sau cơn mưa to không khí trong ngôi thành tựa hồ tốt hơn rất nhiều, ánh nắng của trời chiều lại lần nữa rọi xuống ngôi thành, chiếu xuống con đường dài, chiếu xuống quán trọ Duyệt Lai, và cũng chiếu xuống một cái miếu thổ địa đổ nát ở phía bắc ngôi thành.

Thân ảnh của Liễu Trần phiêu hốt đi trên con đường dài, tiếp đó đứng lại trước cái miếu thổ địa.

Cửa miếu bằng gỗ trông rất xơ xác, những bức tường đổ nát, trước cửa miếu và trong sân cỏ hoang mọc nhiều, bên trong miếu có vài cây cột đã gãy đổ nằm đó, mái của ngôi miếu có một cái lỗ thủng to, bức tượng thổ địa giăng đầy mạng nhện, màu sắc của bức tượng cũng phai nhạt rất nhiều.

Đây là nơi mà cả những người ăn mày cũng không thèm đến.

Liễu Trần khẽ thở dài một tiếng, lau chùi một chỗ trước bàn thờ rồi khoanh chân ngồi xuống, hai bàn tay đan vào nhau, lòng bàn tay hướng lên trên đặt tại bụng, sau đó chậm rãi nhắm đôi mắt lại.

Trời đã vào đêm.

Những ngôi sao sáng trên trời chớp lóe, mỗi một ngôi sao đều trông giống một viên ngọc đang phát sáng, trời không chút gió.

Một trận gió đột nhiên thổi qua, từ ngoài tường có tám bóng đen phóng vào, tám người đều mặc đồ đen và đeo vải đen che mặt, đứng ở bãi cỏ hoang trong sân, tám cặp mắt sắc bén như đao nhìn vào Liễu Trần đang ngồi ở trong miếu.

Ánh trăng non chiếu ánh sáng bạc của nó xuyên qua lổ thủng to trên mái nhà rọi vào Liễu Trần đang ngồi trong miếu.

Liễu Trần ngồi đó như lão tăng nhập định, từ lúc hắn ngồi xuống tới giờ thì không có nhúc nhích qua.

Một bóng đen đứng trong sân lớn tiếng hét: "Hòa thượng, ra đây chịu chết đi"

Liễu Trần vẫn bất động, tựa hồ là không hề nghe thấy gì.

Một bóng đen khác lại quát to: "Hòa thượng, mau ra đây nhận lấy cái chết"

Liễu Trần vẫn không động, dường như hắn đã trở thành người điếc rồi.

Một bóng đen khác kinh ngạc thốt: "Ồ…"

Một bóng đen đứng phía sau hắn nói: "Ngươi đi xem sao.", giọng nói của hắn rất trầm giống như ra lệnh.

Một bóng đen liền cúi đầu đáp: "Vâng" rồi chậm rãi bước vào trong miếu, đến giữa chừng chợt quay đầu lại.
Bóng đen ra lệnh quát: "Nhanh đi"

Cái bóng đen quay đầu không dám chần chờ, tay phải nắm chặt chuôi đao, chầm chậm bước vào, tới trước mặt Liễu Trần, lớn tiếng gọi: "Hòa thượng ……"

Liễu Trần vẫn không động đậy.

Cái bóng đen 'a' một tiếng, hắn đột nhiên làm ra một động tác rất kỳ quái, tiếp đó vươn tay trái ra sờ sờ vào cái đầu trọc bóng lưởng của Liễu Trần.

Liễu Trần vẫn bất động.

Cái bóng đen kỳ quái nhìn Liễu Trần một chút, tiếp đó lại nhìn vào bức tượng thổ địa rồi đưa tay dò xét việc hít hở tại mũi của Liễu Trần, không có hơi thở.

Cái bóng đen kinh ngạc nhíu mày rồi quay ra bên ngoài nói: "Hắn …… hắn …… hắn hình như đã chết rồi?"

Bóng đen ra lệnh khi nãy quát hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Cái bóng đen nói: "Hắn …… hắn và bức tượng của thổ địa giống nhau, không còn hơi thở"

Bóng đen ra lệnh suy nghĩ trong chốc lát, lẩm bẩm nói: "Chẳng lẽ hắn đã nhập định?"

Một bóng đen khác hỏi: "Nhập định là cái gì?"

Bóng đen ra lệnh nói: "Có nói ngươi cũng không hiểu, chúng ta mau đi vào, hắn nếu đã nhập định thì đây đúng là thời cơ tốt để giết hắn"

Một luồng gió lớn thổi qua, mấy cái bóng đen trong sân phóng vào trong miếu và vây quanh Liễu Trần đang ngồi đó, cái bóng đen tiến vào trước tiên lại đưa tay sờ sờ cái đầu trọc của Liễu Trần, nói: "Mọi người xem đây, ta đâu có nói bậy"

Hắn quả thật không có nói bậy, Liễu Trần vẫn đang ngồi đó không động đậy.

Mấy cái bóng đen lấy làm kỳ quái nhìn vào Liễu Trần, bóng đen thủ lĩnh nghi hoặc nói: "Hình như đầu của hắn vẫn còn ấm?”

Các bóng đen khác nghe được đều lấy làm kinh hãi, trong thóang chốc đã tản ra, bóng đen thủ lĩnh vẫn đứng đó, nói: "Các ngươi sợ cái gì? Hắn quả thật là không còn thở nữa”

Một bóng đen khác lên tiếng: "Thôi đừng nói gì nữa, hãy cùng tiến lên chặt đầu hắn xuống, chỉ có lấy đầu hắn ra khỏi cổ thì đó mới tính là chết thật sự”

Mấy cái bóng đen lại chậm rãi tiến đến bao quanh Liễu Trần, bóng đen thủ lĩnh ho khan một tiếng, tiếp đó tám loại binh khí đồng thời vung ra như tia chớp đánh tới Liễu Trần.

Liễu Trần vẫn khoanh chân ngồi đó, ánh trăng sáng vẫn vô tư chiếu vào người hắn.

Tám loại binh khí như tia chớp ập tới nhưng động tác của tám bóng đen đồng thời dừng lại, Liễu Trần khoanh chân tĩnh tọa tại đó đã không thấy đâu nữa.

Tám bóng đen đứng bất động nhìn nhau, chúng trông giống như những bức tượng La Hán vậy, vĩnh viễn duy trì một loại động tác cùng nét mặt, tuy nhiên cái khác là trên tay bọn chúng lại có đao có kiếm.Đao kiếm giết người.

Nhưng đao kiếm của chúng lần này không giết được ai cả, một hòa thượng cũng không, ngay khi bọn chúng đồng thời ra tay, đao kiếm trên tay đồng thời ập tới Liễu Trần thì bọn chúng cũng đồng thời cảm giác được có người dùng chỉ nhanh như tia chớp điểm vào các huyệt đạo trên người bọn chúng.

Huyệt đạo của tám người đồng thời bị điểm, vì thế tám bóng đen mới giống như những bức tượng đứng tại chỗ không thể cử động.

Đột nhiên bọn chúng nghe được một tiếng niệm phật vang lên trong miếu: "A di đà phật, các vị thí chủ đêm tối đến đây, bần tăng không kịp tiếp đón, thật thất kính"

Tám người ai cũng không thể nói được lời nào, huyệt câm của bọn họ đã bị điểm trúng.

Lòng của tám bóng đen nặng trĩu, tên hòa thượng vừa rồi như tượng ngồi đó mà có thể trong khoảnh khắc đồng thời điểm vào huyệt đạo trên người của tám người, thân thủ nhanh như vậy có nằm mơ cũng nghĩ không ra.

Tám bóng đen trong nháy mắt đều tuyệt vọng, giờ phút này nếu hòa thượng muốn giết bọn chúng quả thật là dễ như trở bàn tay, bọn chúng bây giờ như những con dê chỉ chờ đồ tể hạ dao mà thôi.

Đột nhiên có một tiếng quát khẽ vang lên, ánh sáng chiếu vào trong miếu đột nhiên tắt đi, từ cái lỗ thủng to trên mái nhà một người mặc đồ xanh phóng xuống, trong tay cầm một thanh kiếm màu xanh nhạt lóe hàn quang rợn người, đâm thẳng xuống đỉnh đầu Liễu Trần.

Liễu Trần tựa hồ không có nghe cũng không nhìn thấy.

Ánh sáng lạnh lẽo của thanh trường kiếm lóe ra, thế như sét đánh đã tới đỉnh đầu của Liễu Trần.

Liễu Trần chậm rãi vươn tay, động tác thong thả tựa như một lão nhân treo cái giỏ lên tường, nhưng động tác nhìn rất chậm đó đột nhiên đã đón lấy được mũi kiếm nhanh chóng của người áo xanh.

Thanh trường kiếm của người áo xanh không thể đâm xuống thêm một tấc nào nữa, nó đột nhiên dừng lại, thì ra mũi kiếm đã bị hai đầu ngón tay kẹp chặt, giống như là cắm vào một hòn đá to cứng rắn, có muốn tiến thêm một chút cũng khó.

Thời gian dường như dừng lại, Liễu Trần đứng ở trong miếu cúi đầu nhìn cái bóng in trên mặt đất, tay phải vẫn để tại đỉnh đầu, ngón trỏ và ngón giữa vẫn kẹp mũi kiếm, thân thể của người áo xanh vẫn ở tại không trung phía trên đầu Liễu Trần, tám người mặc đồ đen hình thành một vòng tròn bất động, đao kiếm trong tay đều cùng hướng về một hướng, toàn bộ mọi hành động đều đã đứng lại theo thời gian ngừng trôi.

Mồ hôi trên lưng của người áo xanh đã tuôn ra thấm ướt hết cả áo, nhỏ luôn xuống đỉnh đầu của Liễu Trần.

Một tiếng 'cạch' nhỏ vang lên, vô số ngân châm từ trong tay trái người áo xanh phóng ra, nhanh như gió cuốn bắn về phía Liễu Trần.

Là gió thì không thể đón đỡ, lúc ngươi cảm giác đựơc gió thì nó đã thổi tới người rồi.

Người áo xanh cười lạnh, với khoảng cách gần như vậy mà phóng ra Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm bá đạo thì hòa thượng này làm sao mà sống đựơc.

Theo tiếng “cạch” nhỏ phát ra thì Liễu Trần đứng phía dưới người áo xanh cũng như làn gió tan biến, thanh kiếm bị kẹp chặt đã được buông ra, thân thể đang rơi xuống, người áo xanh lấy làm kinh hãi vội vàng chống mũi kiếm xuống đất rồi lợi dụng phản lực xoay người trên không phóng đi, cả người từ trong miếu đã vọt ra bãi cỏ hoang ngoài sân miếu.

Người áo xanh đưa tay quệt trán một cái rồi thầm thở phào, nhưng sau đó hắn đột nhiên cảm giác được có người đang ở sau lưng vỗ nhè nhẹ vào vai hắn.

Người áo xanh hoảng hốt vội phóng lên không trung, sau đó đạp tường phóng ra ngoài rồi vẫn tiếp tục khinh công phóng đi, hiện trước mặt hắn là những đồi cát vàng vô tận, tuy nhiên hắn lại cảm giác được có người đang vỗ nhè nhẹ vào vai của hắn.

Người áo xanh kinh hãi, vội đảo kiếm chém về phía sau nhưng phía sau hắn chẳng có một bóng người.

Chẳng lẽ là gặp quỷ?

Người áo xanh ngơ ngác đứng ở trên đồi cát, không ngừng quan sát xung quanh, tuy nhiên chỉ thấy một hoang mạc trống trải yên tĩnh không người, bầu trời đầy những ngôi sao không ngừng chớp lóe tựa như đang cười nhạo hắn, người áo xanh cắn răng, lớn tiếng quát: "Ngươi ở đâu? Mau ra đây"

Một tiếng niệm phật từ phía sau truyền đến, tựa như vang lên bên tai: "A di đà phật, thí chủ đang tìm bần tăng phải không?”

Người áo xanh vội quay đầu lại, dưới ánh trăng sáng, thân hình gầy yếu của Liễu Trần đang đứng đó cách hắn không tới một thước.

Người áo xanh kinh hãi, lại một kiếm như độc xà đâm ra, thân kiếm màu xanh nhạt dưới ánh trăng lóe ra thanh quang mờ ảo, nhanh như tia chớp phóng tới cổ họng của Liễu Trần.

Nhất kiếm phong hầu!

Một kiếm này, hắn đã sử dụng toàn lực.

Có thể né tránh một kiếm này của hắn, trên đời tuyệt không có mấy người.

Liễu Trần vẫn lẳng lặng đứng đó, tựa hồ không có nhìn thấy kiếm đang đâm tới, tuy nhiên ngay khi mũi kiếm sắp chạm vào yết hầu thì Liễu Trần lại chậm rãi vươn tay lên, động tác của hắn rất, rất chậm, tựa như một hòa thượng đang chầm chậm quét lá đa trong sân, và hai ngón tay lại kẹp chặt lấy mũi kiếm nhanh như tia chớp của người áo xanh.

Trên trán của người áo xanh mồ hôi đã chảy ra.

Liễu Trần đứng dưới ánh trăng nhìn người áo xanh, ánh mắt nhu hòa ấm áp, chậm rãi hỏi: "Bằc Hải Thần Quân là gì của ngươi?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau