ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Giang hồ dạ quy lộ

Phương Thất yên lặng gật đầu.

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Ca tìm đựơc nó ở đâu thế?”

"Từ trên cổ của Quỷ Thư Sinh”, Phương Thất trả lời.

Du Mộng Điệp giật mình thốt: "Sao có thể vậy được?”

Phương Thất mỉm cười, chậm rãi nói: "Huynh đã nói rồi, chuyện gì cũng có thể xảy ra cả”

Du Mộng Điệp cắn răng, nói: "Chúng ta đi tìm tên mập kia đi”

Phương Thất thản nhiên đáp: "Không cần."

"Không cần? Ý của ca là sao?” Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi.

Phương Thất thở nhẹ một cái, mỉm cười nói: "Huynh dám cam đoan ít nhất có thể tìm ra hơn trăm lý do chứng minh lão Chu mập kia không hề ra tay giết Quỷ Thư Sinh, hơn nữa vừa rồi người phóng qua tường kia không mập mạp như hắn”

Du Mộng Điệp yên lặng gật đầu, vừa rồi người áo đen kia đúng là có khinh công rất cao, thân hình linh động, đích xác không giống như thân pháp của lão Chu mập.

Phương Thất chậm rãi nói: "Nhân hàm lệ, quỷ thôn thanh, nhất kiến Ly Hồn Châm, thần quỷ đoạn mệnh quy! Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm quả nhiên danh bất hư truyền"
Du Mộng Điệp khẽ thở dài: "Không sai, thần quỷ còn phải chết, nói chi là người."

Phương Thất gật đầu, mỉm cười nói: "Đúng vậy, nó quả thật là rất đáng sợ"

Du Mộng Điệp do dự nói: "Nhưng mà ……"

Phương Thất hỏi: "Nhưng mà cái gì?"

Du Mộng Điệp nói: "Nhưng mà ám khí kia không phải đang ở trong tay lão Chu mập sao?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Chẳng lẽ ám khí kia không thể có cái thứ hai à?”

Du Mộng Điệp đột nhiên nở nụ cười, nói: "Chẳng lẽ ca biết thế cho nên mới đem bán nó cho lão Chu mập?” Phương Thất mỉm cười lắc đầu, nói: "Huynh không biết"

Du Mộng Điệp kinh ngạc hỏi: "Ca không biết? Vậy tại sao ca lại đem bán cho hắn? Ca chẳng lẽ không biết món đồ đó rất nguy hiểm sao?”

Phương Thất cười khổ nói: "Huynh cũng không rõ ràng lắm, chỉ là lúc ấy trực giác của huynh nghĩ muốn bán cho hắn thôi”

Du Mộng Điệp chậm rãi cúi đầu, thở dài nói: "Muội thật sự là càng ngày càng không hiểu ca ……"

Phương Thất nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở dài, nói: "Nếu như muội gặp huynh vào ba, bốn năm trước thì tâm tư của huynh muội chỉ cần liếc mắt là có thể thấu ngay ……"

Du Mộng Điệp nhìn vào mắt của Phương Thất, dưới ngọn đèn leo lét trong màn đêm trước ánh bình minh, ánh mắt của hắn có vẻ như xa xăm mờ mịt, tuy nhiên lại dường như tràn ngập sự vô vọng, Du Mộng Điệp không khỏi nhíu nhíu mày, loại ánh mắt cực kỳ phức tạp này cho tới giờ nàng cũng chưa từng thấy qua.

Là chuyện gì có thể làm cho một người đột nhiên toát ra ánh mắt phức tạp như thế? Là chốn giang hồ ra sao mà có thể làm cho một người tâm tư đơn thuần trở nên không đơn thuần nữa?

Trong lòng Du Mộng Điệp đột nhiên cảm thấy đau đớn, một loại đau đớn mà nàng chưa bao giờ cảm giác qua.

Du Mộng Điệp dịu dàng nói: "Thất ca, chúng ta trở về đi"

Phương Thất khẽ gật đầu.

Chương 52: Thời khắc giữa trưa

Phương Thất đột nhiên cảm thấy hối hận, ngay cả bản thân hắn cũng không rõ vì sao mình lại thốt ra một câu như vậy.

Du Mộng Điệp trong nháy mắt vừa thẹn, vừa vội, vừa giận, gương mặt đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào Phương Thất nói lắp bắp: "Ca …… ca ……"

Trong phòng bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng cười sang sảng, rồi một tiếng nói vang lên: "Nha đầu con cứ đi theo quấy rầy Thất ca hoài thế”

Mặt của Du Mộng Điệp càng đỏ hơn, đột nhiên dậm dậm chân, lớn tiếng nói: "Cửu Công, người …… người …… người thật xấu mà", dứt lời mang gương mặt đỏ bừng chạy về phòng mình. Phòng bên lại truyền đến tiếng cười to sang sảng của Hiên Viên Hoằng.

Phương Thất thầm cười khổ rồi cũng trở về phòng.

Du Mộng Điệp lẳng lặng ngồi ở trên giường, sự đỏ bừng trên mặt vẫn chưa phai đi, nàng nhớ tới lời nói của Phương Thất vừa rồi thì trống ngực lại đập liên hồi, mặt càng đỏ hơn, liền mắng thầm: "Phương Thất xấu xa, Phương Thất hôi thối", trong miệng mặc dù đang mắng người nhưng trong đáy lòng lại dâng lên một tia ngọt ngào và ……

Một đêm không ngủ thì lúc này vốn đã buồn ngủ lắm mới phải nhưng nàng lại hết lần này tới lần khác ngủ không được.

Đó chính là vì vừa rồi Phương Thất đột nhiên thốt ra câu nói kia làm cho nàng nhất thời chẳng biết phản ứng ra sao, mặt cứ đỏ bừng lên như trái gấc.

Du Mộng Điệp nghĩ tới đây rồi nhẹ nhàng cắn môi lại, trên mặt lộ ra một tia ngọt ngào và tươi cười, loại cảm giác kỳ quái này nàng chưa bao giờ cảm giác qua.

Nàng nhịn không được lại suy nghĩ, Phương Thất bây giờ đang làm gì đây? Chắc là đã ngủ rồi? Hoặc là nằm ở trên giường suy nghĩ cái gì? Có một mình lẻn ra ngoài nữa hay không? Chắc là sẽ không đâu?

Tuy nhiên tại sao vừa rồi hắn lại đột nhiên thốt ra câu nói kia? Nếu Phương Thất không nói lời nào mà kéo mình vào phòng hắn thì mình có cự tuyệt hay không? Nghĩ tới đây trong lòng của Du Mộng Điệp bỗng nhiên cảm thấy kinh hoàng không thôi.
Một hồi lâu sau, Du Mộng Điệp lại thầm thở dài, nàng biết chuyện như vậy Phương Thất tuyệt đối sẽ không làm, vừa rồi thốt ra câu nói đó chỉ là muốn đùa với mình một chút mà thôi.

Du Mộng Điệp đột nhiên lại nghĩ tới cảm tình mà Phương Thất dành cho Trầm Tuyết Quân, nàng đã vài lần chú ý tới mỗi lúc nói hoặc nhớ tới Trầm Tuyết Quân thì trong mắt của Phương Thất đột nhiên sẽ thoáng hiện ra nước mắt và đau khổ, nàng cũng nhìn ra được cảm tình mà Phương Thất dành cho Trầm Tuyết Quân sâu đậm cỡ nào ……

Trầm Tuyết Quân rốt cuộc thuộc dạng người ra sao? Nhớ tới Trầm Tuyết Quân, trong lòng Du Mộng Điệp đột nhiên lại dâng lên một tia ghen ghét.

Tuy nhiên Trầm Tuyết Quân dù sao cũng là chuyện trong quá khứ rồi, Du Mộng Điệp mơ hồ cảm giác được mọi chuyện phát sinh tại nơi đây đều có quan hệ tới Trầm Tuyết Quân, nếu như vậy thì Phương Thất và Trầm Tuyết Quân sẽ không thể ở bên nhau nữa, trên mặt Du Mộng Điệp lại lộ ra một tia mỉm cười, trong lòng không khỏi dâng lên sự mừng rỡ và vui vẻ không thể dùng lời diễn tả được.

Đây không phải là sự vui vẻ trên nỗi đau của kẻ khác, tuyệt không phải.

Tình yêu, cho tới bây giờ đều là ích kỷ cả.

Nhưng Phương Thất rốt cuộc là một người như thế nào đây? Du Mộng Điệp đột nhiên phát hiện ra gần đây tính tình của hắn hình như có chút biến hóa, hành vi cũng ngày càng thần bí, trong lòng hắn suy nghĩ và muốn làm gì thì nàng cũng càng ngày càng đoán không ra nữa …… người đàn ông này chẳng lẽ thật sự là càng ngày càng phức tạp sao? Đây là việc xấu hay tốt? Du Mộng Điệp không khỏi nhíu mày lắc đầu, rồi lại khẽ thở dài. Nhớ tới Phương Thất, trong lòng của Du Mộng Điệp lại phát ra nhiều yêu thương, chính nàng cũng biết hắn từ nhỏ đã mất cha, cùng mẫu thân và huynh tẩu sống nương tựa lẫn nhau, sau đó gặp được Trầm Tuyết Quân rồi lại đột nhiên chia tay không hiểu tại sao, mang nặng tình yêu sâu đậm và sự đau khổ nhiều năm. Hơn ba năm lưu lạc thiên nhai thật không biết đã chịu bao nhiêu đau khổ nữa? Trong hơn ba năm kia thì hắn làm sao có thể vượt qua? Người khác chỉ biết là trên giang hồ đột nhiên hiện ra một lãng tử Phương Thất nhưng lại không biết hắn vốn là Ngọc Thụ Lâm Phong Phương Ngọc Thụ của Thần Long Sơn Trang. “Tại gia thiên nhật hảo, xuất môn sự sự nan, gia hữu ngân tiễn hảo độ nhật, xuất môn vô tiễn bội gian nan, nhất phân tiễn nan đảo anh hùng hán (tạm dịch: ở nhà thì ngày ngày đều tốt, rời đi thì chuyện chuyện khó khăn, ở nhà thì tiền bạc không lo, rời khỏi nhà không tiền thì gian nan chất chồng, một phân tiền cũng có thể làm đổ ngã anh hùng). Trong đêm khuya tại một quán rượu nhỏ năm nào lãng tử Phương Thất chỉ có thể lấy rượu làm say chính bản thân, sự đau đớn và cô đơn trong lòng hắn có ai ngờ được?

Trong khoảnh khắc bất tri bất giác, hai hàng lệ trong mắt Du Mộng Điệp đột nhiên chảy xuống, vô thanh vô tức, lặng yên chảy xuống hai gò má.

Du Mộng Điệp biết, trong lòng Phương Thất bây giờ yêu thương nhất và cũng đau đớn nhất chính là vị tứ ca kia, Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành kỳ tài trăm năm khó gặp, giúp cho Thần Long Sơn Trang vốn sắp suy sụp đột nhiên như rồng bay lên trời, thanh danh đại chấn trở lại, trên giang hồ các nhân vật thuộc hắc bạch lưỡng đạo mỗi khi nghe được tên của Phương Ngọc Thành thì có ai dám bất kính và không sợ hãi đâu. Còn tình cảm của Phương Ngọc Thành đối với Phương Thất nửa giống huynh nửa như phụ, có ơn chiếu cố của huynh trưởng và sự quan tâm vô cùng của người cha, vì tìm kiếm Trầm Tuyết Quân cho Phương Thất nên đã xâm nhập đại mạc, không ngờ lại gặp độc thủ, vậy thử hỏi làm sao mà trong lòng Phương Thất không đau đớn cho được?

Du Mộng Điệp có thể mơ hồ tưởng tượng ra được phong thái như mặt trời chiếu sáng của Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành, và cũng có ý nghĩ đến thăm hỏi một lần, nàng vì yêu thương Phương Thất nên cũng yêu thương luôn những gì hắn quan tâm và có được……

Du Mộng Điệp lại khẽ thở dài, Phương Thất bây giờ đã ngủ chưa? Mình cũng nên ngủ thôi, từ khi quấn quít lấy Hiệp Nghĩa Cái Vương Hiên Viên Hoằng đi lại trên giang hồ, cha già lúc này có khỏe hay không? Trước đây Du Mộng Điệp chưa bao giờ thức trắng đêm không ngủ như vậy.

Nhớ tới cha già, mặt của Du Mộng Điệp lại lộ ra một tia mỉm cười, người cha gầy gò, cố chấp, thanh cao, lời lẽ luôn luôn nghiêm khắc đối người khác và hai vị ca ca của nàng, và cũng rất hiếm thấy ông cười qua, nhưng đối với nàng, người cha già kia lại không bao giờ nặng lời, mọi việc đều cố gắng làm cho mình vui, thương yêu vô cùng. Du Mộng Điệp đột nhiên có cảm giác nhớ tới người cha già, ông bây giờ có đang một mình đứng bên Thái Hồ câu cá? Từ khi mẫu thân qua đời thì trong lòng cha có cảm thấy cô đơn hay không?

Cặp mắt của Du Mộng Điệp đột nhiên đỏ lên, trong lòng nàng đã thầm hạ quyết tâm, đợi khi trở lại Thái Hồ, nàng nhất định sẽ cố gắng chăm sóc cha già, cùng cha ngày ngày đến Thái Hồ câu cá.

Nàng đột nhiên hiểu được nội tâm cô độc của cha.

Du Mộng Điệp lại khẽ thở dài rồi chậm rãi ngã lưng xuống giường, lúc này nàng mới phát hiện ra nước mắt của mình chẳng biết khi nào đã chảy xuống rất nhiều. Du Mộng Điệp không khỏi cười cười, vội đưa tay lau đi nước mắt, tiếp đó trong lòng lại nghĩ đến Phương Thất, hắn bây giờ đã ngủ chưa? Phương Thất xấu xa ……

Gương mặt Du Mộng Điệp lại hiện ra một tia ngọt ngào, khóe miệng lộ ra một tia mỉm cười rồi từ từ tiến vào mộng đẹp ……

Chương 53: Đại thông tiền trang

Đại Thông Tiền Trang.

Đại Thông Tiền Trang cách quán trọ Duyệt Lai không xa lắm, nó nằm ngay đường lớn ở phía nam thành, phía trước có một cái sân rất rộng.

Vị trí nơi đây hiển nhiên là đã trải qua sự chọn lựa kỹ càng tỉ mỉ, các khách thương dùng phương tiện lui tới để nộp hoặc đổi bạc mang đi cũng sẽ không làm người khác chú ý.

Ngay tại cửa chính đã trông thấy sự hào hoa của tiền trang, trước cửa có đặt hai con sư tử bằng đá thật lớn trấn giữ, trên hai cánh cửa có cái một cái biển trông rất cổ xưa có ghi bốn chữ "Đại Thông Tiền Trang".

Từ cửa chính bước vào sẽ thấy ngay ở tòa đại sảnh trung tâm có treo một cái biển nữa, trên đó cũng có ghi bốn chữ "Thiên Hạ Thông Cù", bên cạnh cái biển có treo một cái đồng tiền màu vàng thật lớn, ngoài tròn trong vuông, trên đồng tiền cũng có bốn chữ "Khai Nguyên Thông Bảo", ở phía vách tường bên trái có một cái miếu nhỏ thờ thần tài, trên lư hương phát ra mùi nhang thơm lừng, bên trong cũng có treo một chuỗi đồng tiền.

Quầy giao dịch cao lớn, trên hai vách tường xung quanh đều có treo các bức tranh của các danh nhân, phía bên phải đại sảnh có một bộ bàn ghế uống trà trông rất cổ xưa. Trong tiền trang người không nhiều lắm, các tiểu nhị đang rất bận rộn, ngồi ở quầy giao dịch có một người quản lý, đầu hắn đang xoay qua xoay lại nhìn vào quyển sách và tay thì đang tính bàn tính phát ra mấy tiếng “cộc cộc”

Phương Thất và Du Mộng Điệp mỉm cười bước vào.

Du Mộng Điệp nhìn bốn chữ to 'Thiên Hạ Thông Cù', mỉm cười nói: "Khẩu khí quả thật lớn”

Phương Thất mỉm cười không đáp.

Du Mộng Điệp lại quay đầu nhìn vào đồng tiền to có ghi 'Khai Nguyên Thông Bảo', cười hì hì nói: "Đây là năm nào rồi mà còn treo loại tiền như vậy, thật sự là quá cổ hủ”

Phương Thất lại cười cười.

Du Mộng Điệp gắt giọng: "Ca cười gì đó?"

Phương Thất mỉm cười đáp: "Không có gì."

Du Mộng Điệp nhíu mày thốt: "Thật vậy à?"

Phương Thất đáp: "Thật vậy."

Du Mộng Điệp nói tiếp: "Không đúng, vừa rồi ca rõ ràng là cười muội”

Phương Thất cười khổ nói: "Thế muội có điều này không biết rồi, bây giờ tuy đã qua khai nguyên thịnh thế và loại tiền này cũng không còn được dùng nữa nhưng tiền trang treo nó ở chỗ này cũng là có dụng ý đấy”

Du Mộng Điệp cười khanh khách rồi hỏi: "Ca quả nhiên càng ngày càng biết giả vờ, rốt cuộc là dụng ý ra sao?”

Phương Thất nói: "Năm đó Đại Đường khai nguyên thịnh thế, phát hành ra loại tiền này, đương nhiên là không có quá lớn như đồng tiền treo ở đây đâu. Khi đó Đại Đường quốc lực cường thịnh, vạn quốc triều bái, loại tiền này hầu như người ở tất cả các nước chư hầu đều biết, tại rất nhiều nước chư hầu thậm chí còn dùng nó làm tiền chính thức để sử dụng nữa”

Du Mộng Điệp gật đầu hỏi tiếp: "Ừm, tiếp đó thế nào?"

Phương Thất nói tiếp: "Bây giờ mặc dù đã qua nhiều năm nhưng hầu hết mọi tiền trang cũng đều dùng hình tượng của loại tiền này để trang trí, có hàm ý nói là tiền trang của mình tài lực hùng hậu và danh tiếng lẫy lừng”

Du Mộng Điệp cười hì hì nói: "Thì ra là thế, vậy còn có hàm ý nào khác nữa không ca?”

Phương Thất mỉm cười đáp: "Có."

Du Mộng Diệp hỏi: "Là gì?"

Phương Thất mỉm cười nói: "Còn có một ý tứ khác nữa chính là nhất nguyên phục thủy, khách tới nơi này làm ăn với tiền trang sẽ được may mắn và tiền vào như nước, hơn nữa có ngân phiếu của tiền trang trong tay có thể sử dụng khắp thiên hạ"

Du Mộng Điệp gật đầu, mỉm cười nói: "Quả nhiên là một chút ý tứ, ngoài ra còn có hàm ý nào khác nữa không?”

Phương Thất lại mỉm cười đáp: "Có."

Du Mộng Điệp gắt giọng: "Vậy sao ca không nói hết luôn đi”

Phương Thất nhìn Du Mộng Điệp giận dỗi, mỉm cười nói: "Có thì có nhưng mà huynh lại đột nhiên quên mất rồi”

Du Mộng Điệp trừng đôi mắt tròn xoe nhìn Phương Thất, rồi đột nhiên cười khanh khách nắm lấy khuỷu tay Phương Thất, nói: "Ca thật xấu nha"

Phương Thất không khỏi hơi run một chút, cười khổ nói: "Huynh xấu mà muội còn như vậy nữa? Thôi trước tiên hãy giải quyết việc chính đi nào”

Du Mộng Điệp âm thầm thở dài, yên lặng gật đầu, chậm rãi rút tay của mình lại.

Phương Thất có chút cười cười, sau đó đột nhiên lớn tiếng gọi: "Tiểu nhị!"

Các hàng quán hay tiệm lớn, nhất là lớn như Đại Thông Tiền Trang này, thì khi nhìn thấy có khách bước vào thường thường tiểu nhị sẽ chạy đến bắt chuyện nhưng nơi đây lại phải lớn tiếng gọi.

Một tên tiểu nhị chậm rãi từ trong quầy ngẩng đầu lên hỏi: "Khách quan, có chuyện gì?"

Phương thất nói: "Đi thông báo cho ông chủ của các ngươi biết, nói là có cố nhân từ gia hương đến thăm”

Tiểu nhị nghi hoặc nhìn Phương Thất, hỏi tiếp: "Khách quan họ gì?"Phương Thất liền hỏi lại: "Vậy ông chủ các ngươi họ gì?"

Tiểu nhị liền nói: "Khách quan không biết ông chủ của chúng tôi họ gì sao?"

Phương Thất mỉm cười nói: "Ngươi có đi thông báo hay không thì nói? Còn việc tin hay không tin là tùy ngươi”

Tiểu nhị nhíu nhíu mày, cắn cắn môi, nhìn thấy tay trái của Phương Thất có cầm một cây đao, hơi do dự một chút rồi miễn cưỡng cười nói: "Xin khách quan chờ một chút, tiểu nhân lập tức đi thông báo với ông chủ”

Phương Thất mỉm cười, cùng Du Mộng Điệp bước đến bàn trà ở cạnh tường ngồi xuống ghế.

Du Mộng Điệp mỉm cười hỏi: "Ca thật sự là có biết ông chủ ở đây sao?”

Phương Thất nói nhỏ: "Lập tức sẽ biết ngay thôi”

Du Mộng Điệp đột nhiên cười khanh khách, tiếng cười như chuông ngân thanh thúy dễ nghe, khẽ vang khắp đại sảnh, lập tức đều hấp dẫn các tiểu nhị khác và người quản lý đang ngồi tại quầy ai cũng đều ngẩng đầu lên ngây người nghe ngóng.

Du Mộng Điệp đột nhiên hỏi nhỏ: "Thất ca có nghĩ rằng ông chủ ở đây có vấn đề không?”

Phương Thất chậm rãi lắc đầu nói: "Không biết."

Du Mộng Điệp nói: "Nói không chừng hắn ta chính là người chủ mưu phía sau, nếu không thì làm thế nào lại có nhiều bạc mang đến nơi này và cho tới giờ cũng không thấy ai đến lấy ra. Nếu chính là hắn thì hôm nay muội sẽ cắt đầu hắn xuống”

Phương Thất mỉm cười nói: "Con gái đừng tùy tiện nói ra mấy chuyện chém giết máu me như thế, nhiệm vụ của tiền trang chính là giữ bạc, tuy không phát hiện có người lấy bạc ra nhưng cũng không thể khẳng định là không có ai đến lấy”

Du Mộng Điệp hếch mũi, nói: "Huynh toàn là phản bác muội không à”

Phương Thất cười khổ nói: "Không có, huynh chỉ là khách quan phân tích vấn đề thôi"

Du Mộng Điệp hừ nhẹ một tiếng rồi quay đầu nhìn các bức tranh trên tường.

Một tiếng cười sang sảng đột nhiên truyền đến, người chưa tới lời đã tới trước: "Là vị cố nhân nào đến thăm vậy? Trường Phúc đến trễ xin thứ lỗi, thứ lỗi", trong tiếng cười, một người trẻ tuổi thoạt nhìn tinh thần hết sức phấn chấn đang đi nhanh hướng về Phương Thất và Du Mộng Điệp, trong thoáng chốc đã đến trước mặt hai người.

Phương Thất mỉm cười nhìn vào người tuổi trẻ tinh thần phấn chấn này, nói: "Là Phương mỗ và biểu muội đến đây bái phỏng"

Người trẻ tuổi trẻ ha ha cười nói: "Nguyên lai là hai vị bằng hữu mới, hoan nghênh, hoan nghênh, tiểu nhị, mau mang trà"

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Xin hỏi ông chủ họ gì?"

Người trẻ tuổi mỉm cười nói: "Tại hạ họ Chu, tiện danh là Trường Phúc, là chủ của phân nhánh này, không biết tôn tính đại danh của bằng hữu ra sao?"

Phương Thất đáp: "Tại hạ họ Phương, trong nhà đứng hàng thứ bảy cho nên mọi người đều gọi tại hạ là Phương Thất, đây là biểu muội của tại hạ, họ Du." Ông chủ Chu mỉm cười nói: "Thì ra là Phương đại gia và Du tiểu thư quang lâm tệ xá, không biết có chuyện gì tại hạ có thể giúp đây?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Chuyện thì cũng có một chút, bất quá không vội, có thể mạo muội hỏi gia hương của ông chủ đây ở đâu không?”

Ông chủ Chu nói: "Gia hương của tại hạ ở Thái Cốc Huyền thuộc Sơn Tây, là một nơi xa xôi hẻo lánh vô cùng”

Phương Thất gật đầu mỉm cười nói: "Ừm, vậy chúng ta vào mấy trăm năm trước cũng coi như là đồng hương, Phương mỗ tuy không phải người Sơn Tây nhưng nghe lời tổ tông truyền lại là trước kia cũng xuất phát từ Sơn Tây. Sơn Tây của chúng ta là nơi tốt nhất đó”

Ông chủ Chu mỉm cười nhìn Phương Thất, nói : "Đúng vậy, đúng vậy, Hồng Động Huyền ở Sơn Tây của chúng ta đất đai phì nhiêu, người người hưng vượng, nhưng cũng vì thế mà mỗi khi gặp thiên tai lũ lụt tràn tới thật không biết nơi nào trốn tránh, vì vậy có rất nhiều người chết, triều đình thấy thế mới hạ lệnh cho chúng ta rời khỏi Hồng Động Huyền đi đến nơi khác. Thật thương cảm cho các hương thân phải bỏ xứ mà đi trong nước mắt, đúng là cố thổ nan ly a ……"

Du Mộng Điệp mỉm cười nhìn Chu Trường Phúc, nàng thật sự có chút nhìn không thấu ông chủ trẻ tuổi này.

Phương Thất thở dài nói: "Rời khỏi xứ xở đúng là chuyện làm cho người ta cảm khái nhất, người Sơn Tây chúng ta không biết có bao nhiêu người đã rời gia hương, bất đắc dĩ mà an cư lập nghiệp tại nơi khác ……"

Du Mộng Điệp nhịn không được đã muốn cười ra tiếng, Phương Thất trong nháy mắt đã biến thành người Sơn Tây rồi.

Chu Trường Phúc cũng khẽ thở dài: "Đúng vậy, tứ hải giai huynh đệ, gặp mặt nơi xa xôi này thì cũng là cố nhân, cùng là kẻ lưu lạc thiên nhai, gặp mặt là có duyên, cần chi phải từng quen biết."

Du Mộng Điệp mỉm cười nhìn Phương Thất và ông chủ Chu khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi đứng trước mặt nói chuyện dông dài, cảm tình tràn ngập, hận sao không gặp nhau sớm hơn…, trong lòng không khỏi buồn bực. Nàng thật không biết tại sao hôm nay Phương Thất đột nhiên lại làm vậy, cùng một người không quen không biết tạo quan hệ, nói nhảm đủ điều, hai người thật sự giống như câu “tha hương ngộ cố tri” miêu tả, đều kích động không thôi.

Con người có bốn chuyện lớn vui vẻ: đêm động phòng hoa chúc, kim bảng đề danh, trong nắng hạn gặp mưa rào, tha hương ngộ cố tri. Nếu là tha hương ngộ cố tri thì tự nhiên phải cao hứng và kích động một chút rồi.

Trên mặt Du Mộng Điệp mặc dù mỉm cười nhưng trong lòng lại buồn bực không thôi.

Phương Thất đột nhiên thở dài, mặt lộ vẻ khó xử, nói: "Ông chủ Chu, à không Chu huynh đệ, tại hạ lần này đến quý trang thật sự là có việc muốn nhờ vả”

Ông chủ Chu mỉm cười nhìn Phương Thất, nói: "Phương huynh có việc chi cứ nói, chỉ cần là huynh đệ ta đây có khả năng giúp được thì tất nhiên nghĩa vô phản cố"

Phương Thất liền than thở: "Hay lắm, quả nhiên là có nghĩa khí, trách không được vì sao huynh đệ tuổi còn trẻ như thế đã có thể làm chủ nơi đây, ông chủ lớn của các ngươi quả nhiên là có tuệ nhãn, rất biết nhìn người"

Chu Trường Phúc cười khổ nói: "Phương huynh quá khen rồi, huynh đệ ta đây thật sự là không có khả năng gì đâu, nhờ có ông chủ lớn niệm tình đồng hương chiếu cố đề bạt, huynh đệ ta đây mới có một chỗ ăn nghỉ thôi”

Phương Thất mỉm cười nói: "Huynh đệ quá khiêm nhượng rồi, tiền trang lớn như vậy, nếu không phải huynh đệ ngươi có năng lực hơn người thì ông chủ lớn làm sao dám giao cho huynh đệ ngươi quản lý được!"

Trong lòng của Du Mộng Điệp không khỏi âm thầm thở dài, Phương Thất hôm nay thật sự nói nhảm quá nhiều.

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Phương huynh quá khen, nơi này hẻo lánh và vắng vẻ như thế, trang cũng không lớn, việc làm ăn thật sự rất ít ỏi, huynh đệ ta đây quả thật là một ông chủ nghèo đó”

Trên mặt của Phương Thất mỉm cười nhưng trong lòng không khỏi thầm suy nghĩ và đánh giá Chu Trường Phúc này, hắn thoạt nhìn tuy còn trẻ tuổi nhưng cũng không biết đã lăn lộn làm ăn đã bao năm nữa, tuổi còn trẻ thế mà đã có thể lên làm chủ của một phân nhánh thuộc Đại Thông Tiền Trang rồi, hắn tuyệt sẽ không là một người đơn giản đâu. Người như vậy, nói chuyện kín kẽ sắc sảo, có thể làm người khác có một loại cảm giác rất tri kỷ và rất thân thiết, nếu ai đã nói chuyện cùng hắn thì có nói đến khi bầu trời tối đen cũng không cảm thấy chán và phiền, tuy nhiên chỉ là không có lời nào hữu dụng cả thôi.

Phương Thất thở dài, cười khổ nói: "Chu huynh đệ, lần này Phương Thất đến quý trang thật sự là muốn mượn chút bạc ……"

Mặt Chu Trường Phúc nghiêm túc nói: "Phương huynh sao không nói sớm, ở nhà thì nhờ cha mẹ, ra ngoài thì nhờ bằng hữu, không biết Phương huynh muốn mượn bao nhiêu?”

Phương Thất cười khổ nói: "Nói nhiều cũng không nhiều, nói ít cũng không ít, chỉ có một vạn lượng bạc thôi!"

Chu Trường Phúc ngẩn người, đột nhiên cười khổ nói: "Phương huynh không …… nói giỡn chứ?”

Phương Thất nhíu mày nói: "Chẳng lẽ huynh đệ ngươi cảm thấy có chỗ nào không tiện?”

Chu Trường Phúc thở dài, nói: "Phương huynh có điều không biết, tổng bộ của Đại Thông Tiền Trang nằm ở Thái Cốc Huyền Sơn Tây, phân nhánh nằm khắp đại giang nam bắc, đừng nói là một vạn lượng bạc, cho dù là mấy ngàn vạn lượng đi nữa thì Đại Thông Tiền Trang cũng có, chỉ là có một quy định rằng nếu chi nhiều hơn một ngàn hai trăm lượng thì phải được tổng bộ đồng ý, do đó nơi này tuy do tại hạ làm chủ nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể quyết định một ngàn hai trăm lượng thôi, nhưng cũng cần có người bảo lãnh hoặc là có đồ vật để lại mới được. Còn nếu muốn vượt qua con số đó thì nhất định phải được tổng bộ đồng ý, xin lỗi huynh đệ ta đây không giúp được rồi”

Phương Thất gật đầu, nhíu mày nói: "Ồ, thì ra là thế”

Chu Trường Phúc nói: "Phương huynh có thể tìm người bảo lãnh hoặc là có vật gì cầm cố không?"

Phương Thất lắc đầu nói: "Phương mỗ vừa mới đến nơi đây, thật là không quen biết ai ở đây cả ……"

Chu Trường Phúc nói: "Phương huynh chớ vội, Phương huynh đã đến đây tất nhiên phải có chuyện cần bạc để dùng, lương tháng của huynh đệ ta đây tích góp được cũng khoảng mấy trăm lượng bạc, ngươi ta vừa gặp đã như cố nhân, nếu Phương huynh không chê ít thì hãy cầm dùng trước đi"

Gặp người như vậy thì ngươi còn có thể nói gì đây?

Một người tinh khôn và sắc sảo như vậy, nói chuyện lại kín kẽ không hề sơ hở, đối với ngươi rất nhiệt tâm và sốt sắng như thế, còn nguyện ý cho ngươi mượn cả gia sản khổ cực tích góp được thì ngươi làm sao có thể nhẫn tâm đạp đổ chén cơm của hắn?

Trong lòng Du Mộng Điệp không khỏi âm thầm thở dài, nàng đột nhiên hiểu ra được tên chủ trẻ tuổi này tuyệt không phải là một người dễ dàng đối phó.

Chương 54: Điệu hổ ly sơn

Phương Thất mỉm cười nói: "Thâm tình của Chu huynh đệ thật là làm Phương mỗ cảm động không thôi"

Chu Trường Phúc nghiêm mặt nói: "Phương huynh nói chi những lời đó, giang hồ giúp đỡ lẫn nhau là việc phải làm, xin Phương huynh chờ cho một chút, huynh đệ ta đây đi lấy ngân lượng”, dứt lời liền lập tức xoay người đi vào hậu đường.

Phương Thất mỉm cười nhìn vào bóng lưng của Chu Trường Phúc, đột nhiên lên tiếng: "Chu huynh đệ, không cần đâu"

Chu Trường Phúc quay đầu lại, chần chờ nói: "Phương huynh chẳng lẽ chê ít sao? Huynh đệ ta đây thật sự là …… xấu hổ quá"

Phương Thất mỉm cười nói: "Đâu có, đâu có, Chu huynh đệ nhiệt tình như thế thật là làm Phương mỗ cảm động, chỉ là một ngàn hai trăm lượng bạc kia, Phương mỗ cũng có"

Chu Trường Phúc lúng túng nói: "Thật sự không có ý tứ, huynh đệ ta đây tưởng rằng …… tưởng rằng …… xin Phương huynh ngàn vạn lần chớ để trong lòng"

Phương Thất nói: "Chu huynh đệ khách khí rồi, có thể kết bằng hữu với người luôn giúp người trong lúc nguy nan như Chu huynh đệ đây thật sự là may mắn của Phương mỗ"

Mặt Chu Trường Phúc lộ ra vẻ xấu hổ nói: "Thật xấu hổ, xấu hổ, thật sự là rất xấu hổ, Phương huynh giá lâm tiểu xá nhưng huynh đệ ta đây lại thật sự chẳng giúp được cho Phương huynh một vạn lượng bạc kia, xin Phương huynh hiểu cho sự khó xử của huynh đệ ta đây"

Phương Thất mỉm cười nói: "Không sao, không sao, chuyện số bạc thì tạm thời cũng không vội, chỉ là có chút chuyện muốn hỏi Chu huynh đệ một chút."

Chu Trường Phúc nói: "Không biết là chuyện gì? Xin Phương huynh cứ nói ra”

Phương Thất mỉm cười nhìn Chu Trường Phúc, nói từng chữ một: "Chu huynh đệ có biết La Nhất Đao không?”

Sắc mặt Chu Trường Phúc hơi đổi, gật đầu, nhẹ giọng nói: "Có biết."

Phương Thất liền hỏi tiếp: "Vậy huynh đệ có biết lão Chu mập chủ của Hồng Tân Lâu và Trần Bội Luân của đổ phường không?"

Sắc mặt Chu Trường Phúc đột nhiên thay đổi, xoay đầu nhìn hai bên một chút rồi nói nhỏ: "Xin mời Phương huynh vào hậu đường dùng trà”

Phương Thất mỉm cười gật đầu.

Hậu đường.

Nơi đây có một dãy phòng hết sức rộng rãi nhưng bố trí cũng hết sức đơn giản, không hề có chút xa hoa nào của một tiền trang vốn có. Ở giữa dãy phòng là một phòng khách, một bên là thư phòng, một bên là phòng ngủ, thoạt nhìn vào thì đây là nơi Chu Trường Phúc hàng ngày xử lý công vụ, đọc sách và tiếp khách.

Trà đã được mang lên, Phương Thất và Du Mộng Điệp mỉm cười ngồi xuống.

Phương Thất nhẹ nhàng cầm chén trà lên, một cỗ hương thơm dịu ngọt từ trong chén bốc lên, Phương Thất liền khen: "Trà ngon, trà ngon, đây có phải là Thiết Quan Âm thời tiền Minh?"

Chu Trường Phúc liền tán thưởng: "Phương huynh quả nhiên là người trong giới, một câu nói đã nói ra được xuất xứ của trà, trà ngon gặp người biết thưởng thức, thật cũng không uổng công tại hạ."

Ý tứ của những lời này hình như là Thiên Lý Mã gặp được Bá Nhạc vậy, bảo kiếm rốt cục cũng tặng cho anh hùng, trong lòng Du Mộng Điệp không khỏi thầm cười trộm, lời của Chu Trường Phúc này thật sự là nói quá phóng đại.

Tuy nhiên Du Mộng Điệp vẫn không lên tiếng.

Một người phụ nữ thông minh nhất định sẽ hiểu được lúc nào nên nói và lúc nào không nên nói.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Chu huynh đệ làm sao mà biết được La Nhất Đao?”

Chu Trường Phúc khẽ thở dài, nói: “Thật ra cũng không có gì kỳ lạ cả, tại hạ vốn cũng không biết hắn nhưng mỗi tháng hắn đều mang bạc đến đây nộp vào nên mới biết hắn thôi”

Phương Thất hỏi: "Ồ, vậy mỗi tháng hắn mang tới bao nhiêu?”

Chu Trường Phúc nhìn Phương Thất, do dự nói: "Đây là bí mật của khách, theo quy tắc của Đại Thông Tiền Trang thì không thể tiết lộ được, huynh đệ ta thật sự xin lỗi, không tiện tiết lộ cho Phương huynh được."

Phương Thất có chút cười cười nhưng ánh mắt sắc bén như đao, nói: "Chuyện này có quan hệ đến một bí mật rất lớn, có rất nhiều người đã chết rồi, quan hệ trọng đại, xin Chu huynh đệ tiết lộ một chút”

Chu Trường Phúc do dự, tiếp đó chậm rãi gật đầu, nói: "Mỗi tháng ước chừng khoảng ba mươi vạn lượng, có đôi khi thiếu một chút."

Phương Thất hỏi tiếp: "Vậy còn lão Chu mập thì sao?”

Chu Trường Phúc đáp: "Mười vạn lượng."

Phương Thất lại hỏi: "Còn Trần Bội Luân của Đại Mạc Đổ Phường?"

Chu Trường Phúc liền đáp: "Năm mươi vạn lượng."

Phương Thất gật đầu, mỉm cười hỏi tới: "Còn Vệ Cửu Nương của Ỷ Thúy Lâu thì bao nhiêu?”

Chu Trường Phúc giật mình nhìn Phương Thất, một hồi lâu sau mới chậm rãi trả lời: "Hai mươi vạn lượng."

Phương Thất chậm rãi gật đầu nói: "Nhất định là còn rất nhiều người nữa phải không?” Chu Trường Phúc thở dài, nói: "Nơi đây chính là tiền trang mà, bất luận là người nào mang bạc tới đây cũng được hoan nghênh cả”

Phương Thất gật đầu nói: "Không sai, tiền trang có người mang bạc đến cũng không kỳ lạ, nếu không có ai mang bạc đến thì mới là lạ kỳ đấy”

Chu Trường Phúc miễn cưỡng cười nói: "Đúng vậy, đúng vậy, giống như quán cơm thì phải có người đến ăn cơm thôi”

Phương Thất mỉm cười nói: "Vậy số lượng lớn bạc đó là của ai?”

Chu Trường Phúc nói: "Không biết, chỉ là đổi ra thành ngân phiếu thôi, bất luận người nào đó cầm ngân phiếu của tệ trang thì bất cứ lúc nào cũng có thể tại phân nhánh của Đại Thông Tiền Trang trên khắp cả nước đổi thành bạc được”

Phương Thất lặng người.

Chu Trường Phúc cười cười nói tiếp: "Phương huynh có điều không biết, người mang bạc tới đây thường chỉ có hai loại, một loại là gửi vào bằng tên mình và một loại là đổi thành ngân phiếu, tuy nhiên những người mang bạc số lượng nhiều đến đây thì cho tới bây giờ đều không dùng tên họ để gửi”

Phương Thất đột nhiên mỉm cười nói: "Vậy huynh đệ có từng thấy bọn họ đến đây đổi bạc không?”

Chu Trường Phúc gật đầu nói: "Không, đây cũng là chỗ mà huynh đệ ta đây không giải thích được”

Phương Thất mỉm cười nói: "Chỉ nộp vào không lấy ra, số lượng lại nhiều như thế, chuyện này hình như là không hợp lý lắm?”

Chu Trường Phúc cười khổ nói: "Huynh đệ ngươi cũng nghĩ vậy sao, nếu không hợp lý thì quả thực là chuyện rất kỳ lạ, bất quá ……"

Phương Thất liền hỏi: "Bất quá thế nào?”

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Có lẽ bọn họ cầm ngân phiếu đến phân nhánh khác để đổi bạc không chừng”

Phương Thất mỉm cười nói: "Nếu thay đổi là huynh đệ ngươi thì ngươi có làm việc bất tiện như thế không?”

Chu Trường Phúc ngẩn người một hồi lâu sau mới chậm rãi nói: "Chuyện này quả thật là có chút kỳ lạ ……"

Phương Thất đột nhiên lạnh lùng nói: "Vừa rồi ở bên ngoài tại sao ta vừa nhắc tới La Nhất Đao và lão Chu mập thì ngươi lại đột nhiên khẩn trương vậy?"

Chu Trường Phúc ngẩn người nói: "Huynh đệ …… huynh đệ ta là do sợ hãi mà vậy, La Nhất Đao kia chính là thổ phỉ trong vùng này, hơn nữa bọn họ cũng mang bạc đến đây và cho tới bây giờ cũng chưa thấy lấy ra, huynh đệ ta đây cũng có chỗ lấy làm lạ cho nên mới mời Phương huynh đến đây nói chuyện, chỉ sợ Phương huynh đã hiểu lầm huynh đệ ta rồi”

Phương Thất chậm rãi gật đầu, nói: "Ừm, có thể là đã có chút hiểu lầm"

Chu Trường Phúc liền hỏi: "Phương huynh đã hỏi về chuyện này, chắc là có biết việc gì đó?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Ngươi thật sự không biết?"

Chu Trường Phúc lắc đầu nói: "Huynh đệ ta thật không biết"Phương Thất chậm rãi hỏi: "Ngươi tới nơi này đã bao lâu rồi?”

Chu Trường Phúc đáp: "Tính ra cũng đã được hơn năm năm"

Phương Thất mỉm cười nói: "Ngươi vẫn làm chủ nơi đây trong thời gian đó?”

Chu Trường Phúc gật đầu nói: "Đúng vậy, cũng là do ông chủ lớn đề bạt tiểu đệ cho nên mới phái đến tạm làm chủ nơi đây”

Phương Thất mỉm cười, chậm rãi nói: "Vào một đêm của vài năm trước đột nhiên có một người áo xanh xuất hiện, có lẽ là che mặt, cùng ngươi thỏa thuận gì đó, và kể từ đó về sau tất cả các thương nhân lớn trong thành, kể cả La Nhất Đao cũng đều mang bạc đến chỗ ngươi nộp vào, sau đó ngươi âm thầm mang bạc đưa cho người áo xanh bịt mặt kia, có đúng không?"

Chu Trường Phúc kinh ngạc nhìn Phương Thất, hình như là đang nghe được một câu chuyện xưa nào đó, một hồi lâu sau mới lên tiếng: "Phương huynh kể chuyện này có liên quan gì đến tiểu đệ sao?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Nếu không phải là ngươi thì là ai?”

Chu Trường Phúc vội lắc đầu, cười khổ nói: "Phương huynh nói đùa, chuyện này tiểu đệ lần đầu tiên được nghe, cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp người áo xanh bịt mặt gì đó như Phương huynh nói"

Phương Thất chậm rãi đứng lên, mặt nghiêm túc nói: "Thật sự?"

Sắc mặt của Chu Trường Phúc cũng nghiêm túc hẳn lên, gật đầu đáp: "Thật sự như vậy"

Phương Thất lạnh lùng nói: "Nếu ngươi không chịu nói thật thì có tin là ta sẽ giết ngươi không?”

Chu Trường Phúc thở dài nói: "Chu mỗ xem Phương huynh như là huynh trưởng đối đãi, thật không nghĩ đến Phương huynh lại không tin tưởng tiểu đệ, tiểu đệ thật sự không còn lời gì để nói nữa”

Phương Thất cười lạnh rồi chậm rãi rút đao ra khỏi vỏ, lưỡ đao lóe sáng phát ra sự lạnh lẽo vô cùng, rồi lạnh lùng thốt: "Cho ngươi thêm một cơ hội nữa, ta tuyệt sẽ không đùa giỡn với ngươi”

Chu Trường Phúc thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Chu mỗ lấy lòng thành thật mà tương kiến nhưng thật không ngờ lời nói thật luôn làm cho người ta không tin, nếu đã như thế thì xin mời Phương huynh cứ xuống tay đi”

Phương Thất cười lạnh nói: "Được, ngươi đừng hối hận. Xem đao", dứt lời một đao đã xuất ra chém vào cổ của Chu Trường Phúc.

Du Mộng Điệp kinh ngạc nhìn Phương Thất.

Ánh đao lóe sáng, đao phong rét lạnh, trong nháy mắt đã tiếp cận cổ của Chu Trường Phúc.

Chu Trường Phúc đã nhắm mắt lại.

Lưỡi đao vừa chạm đến cổ của Chu Trường Phúc đột nhiên dừng lại, Chu Trường Phúc vẫn nhắm mắt bất động đứng đó.

Phương Thất nhìn Chu Trường Phúc, chậm rãi thu đao.

Chu Trường Phúc từ từ mở mắt ra, buồn bã nói: "Phương huynh không phải muốn giết tiểu đệ sao? Tại sao lại đột nhiên dừng tay vậy?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Chu huynh đệ, thật sự là xin lỗi, vừa rồi chỉ là ……"

Phía bên ngoài sân đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Đao quả thật rất nhanh"

Phương Thất đột nhiên ngẩn ra rồi vội nói với Du Mộng Điệp: "Muội ở chỗ này chờ huynh”, tiếp đó thân hình chợt lóe, nhanh như điện xẹt đã vọt ra khỏi phòng.

Ngoài sân không có một bóng người.

Thân hình của Phương Thất lại chợt lóe lên, cả người đã phóng lên mái nhà, dõi mắt nhìn lại thì trông thấy một thân ảnh như quỷ mị đang phòng về phía nam.

Mũi chân của Phương Thất liền điểm nhẹ lên mái nhà, thân hình triển khai, giống như một con đại bàng đang giương cánh, phóng về hướng nam đuổi theo.

Thân ảnh quỷ mị ở phía trước trông giống như là một làn khói, lướt qua một loạt các mái nhà rồi đột nhiên bay xuống phía dưới, phía dưới là một chỗ rất hỗn độn dành cho người nghèo ở, rất phức tạp, Phương Thất truy đến nơi đây thì đã không thấy người nữa.

Phương Thất ngơ ngác đứng trên mái nhà, nhíu nhíu mày, đột nhiên trong lòng vừa động, thầm kêu một tiếng không ổn, thân hình vội triển khai, so với lúc đến đây còn nhanh hơn rất nhiều, bay nhanh qua từng mái nhà, trong nháy mắt đã về tới Đại Thông Tiền Trang.

Lúc Phương Thất trở lại phòng, lòng của hắn liền trầm xuống.

Trà trên bàn còn chưa nguội lạnh, trong phòng trống rỗng, Du Mộng Điệp và Chu Trường Phúc đã không thấy đâu nữa.

Trong nháy mắt mồ hôi đã chảy khắp toàn thân Phương Thất.

Chương 55: Mật đạo

Du Mộng Điệp đã đi đâu?

Thời gian đuổi theo và quay về bất quá chỉ trong chốc lát, nhưng trong một chốc lát đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Dựa theo tính cách và cơ trí của Du Mộng Điệp thì nàng nhất định sẽ ở tại chỗ này xem chừng Chu Trường Phúc, tuyệt sẽ không dễ dàng rời đi.

Nhưng mà bây giờ hai người cũng đều không thấy đâu cả.

Với võ công và thân thủ của Du Mộng Điệp thì nàng cũng tuyệt không phải là người mà một cao thủ bình thường có khả năng so được, chẳng lẽ mình đã nhìn lầm Chu Trường Phúc rồi sao? Hắn dĩ nhiên cũng ẩn dấu quá sâu, có thể là hắn đã ra tay khống chế Du Mộng Điệp chăng?

Toàn thân Phương Thất trong nháy mắt đã đổ đầy mồ hôi.

Nếu Du Mộng Điệp mất tích hoặc là xảy ra chuyện gì thì sao có thể ăn nói với Hiệp Nghĩa Cái Vương Hiên Viên Hoằng đây? Thái Hồ Điếu Tẩu Du Vọng Nhạc nếu như biết được tin này thì cũng sẽ lập tức tới đây và phải ăn nói ra sao với ông ấy?

Phương Thất không khỏi tự hận chính bản thân mình tại sao lại quá ngu xuẩn như vậy, trúng vào kế điệu hổ ly sơn của người khác, để lại Du Mộng Điệp một mình cho người khác thừa cơ xuống tay.

Nếu Du Mộng Điệp bị bắt hoặc là …… Phương Thất đã không dám suy nghĩ tiếp nữa.

Bây giờ trời đang lúc hoàng hôn, bên ngoài đường người vẫn còn đông, nếu Du Mộng Điệp bị bắt thì bọn chúng nhất định sẽ không mang người ra khỏi tiền trang ngay bây giờ ……

Trong lòng Phương Thất đột nhiên tỉnh ngộ, là mật thất?

Nơi này nhất định là cũng có mật thất, ngoại trừ mật thất ra thì chỉ còn ngân khố hoặc là hoặc là một chỗ nào khác cất dấu bạc là bí mật thôi.

Nếu có mật thất thì nhất định sẽ nằm ở phòng của Chu Trường Phúc và cũng chính là căn phòng này, cho nên bọn chúng mới có thể biến mất nhanh như vậy.

Phương Thất bước nhanh tới bên cạnh giường của Chu Trường Phúc cẩn thận xem xét nhưng cũng không phát hiện ra chỗ nào khả nghi.

Giường lớn làm bằng gỗ hương, hai bên treo hai tấm màn vải, trên giường rất sạch sẽ, tại đầu giường có một cái hộp nhỏ bằng gỗ.

Phương Thất nhíu nhíu mày rồi đưa tay cầm lấy cái hộp gỗ lên nhưng nó vẫn dính chặt vào giường, Phương Thất liền nhẹ nhàng mở nắp của cái hộp thì thấy bên trong có hai quyển sách, quyển trên cùng là Luận Ngữ, Phương Thất cầm nó lên thì thấy phía dưới là một quyển “Hàn Phi Tử”, tiếp đó Phương Thất lại cầm lấy quyển sách Hàn Phi Tử lên.

Cặp mắt của Phương Thất đột nhiên sáng lên, phía dưới quyển Hàn Phi Tử không phải là sách nữa mà lại là một cái chốt nhỏ.

Phương Thất khẽ ấn vào cái chốt thì bức tường phía sau giường đột nhiên mở ra không một tiếng động, đúng là một cánh cửa giả bằng gỗ được chế thành vách tường, phía sau cánh cửa gỗ lộ ra một cửa hầm, phía bên trong rất tối đen không nhìn thấy gì cả.

Phương Thất vội lấy cây đèn chiếu vào bên trong thì thấy được có một mật thất nho nhỏ, tiến vào trong mật thất thì thấy ở giữa mật thất có một cái bàn tròn, trên bàn có nến và một bộ đồ uống trà, ở góc tường có đặt một cái giường, ngoài những thứ này ra thì không còn gì khác.

Phương Thất dùng lửa của ngọn đèn thắp cháy cây nến trên bàn, ánh lửa lập tức cháy lên, chiếu sáng cả mật thất. Phương Thất vội đưa mắt quan sát kỹ mật thất, không có cửa sổ, bốn phía đều là vách tường, thoạt nhìn đây chính là một nơi dành cho trốn tránh trong trường hợp khẩn cấp.

Phương Thất nghi hoặc lấy tay gõ gõ vào vách tường, các vách tường phát ra âm thanh rất trầm đục, tiếp đó lại gõ gõ trên mặt đất cũng không có phát hiện chỗ nào kỳ lạ.

Phương Thất suy nghĩ một chút rồi nhìn ra ngoài phòng khách, lắc mình một cái đã ra khỏi mật thất, đi tới thư phòng bên cạnh.

Trước thư phòng có treo một dãy các sợi vải, giữa các sợi vải có đính hạt châu kết thành một tấm màn, khác với phòng khách, nếu bỏ màn vải xuống thì từ phòng khách không thể nhìn thấy bên trong thư phòng.

Trong thư phòng có đặt một cái bàn rất lớn, trên bàn đủ cả văn phòng tứ bảo, còn có mấy quyển sách và mấy thứ linh tinh khác, phía sau bàn có một cái ghế thái sư, phía sau nữa là một giá sách thật lớn, trên đó có rất nhiều bộ sách.

Phương Thất ngồi tại ghế thái sư suy nghĩ trong chốc lát rồi quay đầu lại nhìn chằm chằm vào giá sách ở phía sau.

Từng quyển sách nằm sát vào nhau đặt trên giá sách rất chỉnh tề, Phương Thất đứng dậy lấy hết sách ra nhưng đằng sau không có gì cả. Phương Thất suy nghĩ một chút rồi đi đến một giá sách nằm ở phía tây, lấy hết sách ra nữa thì phát hiện ra có một cái chốt nhỏ ở phía trong.

Phương Thất nở nụ cười.

Phương Thất khẽ ấn vào cái chốt, giá sách chậm rãi dạt ra một bên lộ ra một cánh cửa ngầm.

Phương Thất thắp sáng nến trong phòng khách rồi mang trở về thư phòng, đưa nến rọi vào bên trong thì thấy được đây là một thông đạo sâu và tối đen không thấy điểm cuối.

Phương Thất nhíu nhíu mày, cầm cây nến chậm rãi tiến vào, thông đạo tối đen này đường đi chỉ vừa cho một người, Phương Thất trong lòng lo lắng, che ánh lửa cho khỏi tắt rồi bước nhanh về phía trước, ánh nến chập chờn giống như bóng ma quỷ vậy. Đi được một đoạn thì Phương Thất cảm giác được con đường thông đạo này hơi cong, trong lòng Phương Thất nghi hoặc, thật không biết con đường này thông đến đâu nữa, ngay lúc này thì ở phía trước, hai bên phải trái đều xuất hiện hai đường đi.

Phương Thất nhíu mày nhìn vào hai con đường phía trước rồi giơ cây nến lên rọi một chút về phía trước, ánh sáng yếu ớt của nến chiếu sáng không được xa lắm nên vẫn còn một góc tối không thể nhìn thấy, Phương Thất cắn răng rồi lại tiếp tục đi thẳng tới.

Thông đạo yên tĩnh dị thường, chỉ có tiếng bước chân đầy lo lắng của Phương Thất vang lên, tiếp đó lại băng qua một ngã đường hình chữ thập, Phương Thất vừa mới tiến về phía trước được vài bước thì phía sau đột nhiên khẽ phát ra một tiếng “Bồng”.

Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm.

Cây nến rơi xuống mặt đất, ánh lửa liền tắt ngay, Phương Thất chậm rãi ngã xuống mặt đất.Trong thông đạo lại yên tĩnh hẳn lên, không còn bất cứ âm thanh nào nữa.

Qua một hồi lâu đột nhiên có một tiếng cười hắc hắc phát ra, tiếp đó có tiếng nói: "Cho dù ngươi có gian manh cỡ nào đi nữa thì cũng phải uống nước rửa chân của lão nương ta thôi, ta cứ nghĩ rằng Phương Thất lợi hại lắm chứ nhưng rốt cuộc cũng chết dưới Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm của ta”

Đột nhiên lại có một giọng nói khác vang lên: "Kim Hoa Bà Bà quả nhiên lợi hại, Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm càng danh bất hư truyền, nhân hàm lệ, quỷ thôn thanh, nhất kiến Ly Hồn Châm, thần quỷ đoạn mệnh quy, huống chi một người nho nhỏ như Phương Thất"

Giọng cười hắc hắc lạnh lùng lại vang lên cùng giọng nói: "Hừ, đã trừ xong tên Phương Thất này, chúng ta cũng có thể trở về giao phó rồi!"

Giọng nói kia lại vang lên: "Đúng vậy, rốt cục cũng trừ được mối họa trong lòng, sau này chúng ta có thể an hưởng thái bình rồi”

Giọng cười hắc hắc lại vang lên rồi nói: "Đại khái thì hắn cũng đã chết rồi, đi, chúng ta đi đến nhìn xem một chút rồi cắt lấy đầu hắn”

Một giọng cười to vang lên.

Vài tiếng thổi vang lên, cả thông đạo đột nhiên lóe sáng dưới ánh lửa của ngọn đuốc.

Ánh lửa của ngọn đuốc chiếu gọi vào hai thân ảnh đang chậm rãi bước tới chỗ Phương Thất.

Phương Thất ngã xuống mặt đất, vẫn không nhúc nhích, cây nến cũng rơi xuống tắt hẳn.

Giọng cười hắc hắc lại vang lên, nói: "Hắc hắc, xem ra hắn quả thật đã ngủ rồi, không có cơ hội tỉnh lại nữa đâu”

Giọng khác lại mỉm cười nói: "Đương nhiên, Kim Hoa Bà Bà đã ra tay thì cho dù là thần tiên cũng tuyệt sẽ không bao giờ tỉnh lại"

Ánh lửa của ngọn đuốc chiếu vào người của Phương Thất làm lộ ra gương mặt của hắn.

Phương Thất đột nhiên cười cười.

Tên cầm ngọn đuốc ngẩn người, đưa tay dụi mắt, rồi lại giơ ngọn đuốc lên rọi vào mặt Phương Thất.

Đây cũng là động tác cuối cùng của hắn.

Ánh đao lóe lên, dưới ánh sáng mỏng manh của ngọn đuốc, trong thông đạo tối đen trong nháy mắt hiện ra một vầng cầu vòng, lưỡi đao như tia chớp lướt qua chém bay đầu của tên cầm đuốc, hắn chết cũng chưa kịp phát ra tiếng nào, cả thân thể ngã xuống làm vang lên một tiếng “bịch” lớn. Ngọn đuốc cũng rơi xuống nằm trên đất, ánh lửa cũng đã sắp tắt.

Trong thông đạo hẹp, Kim Hoa Bà Bà nhanh chóng lui về phía sau rồi xoay người nhanh chóng lao đi, thân hình nhanh như chim, mắt thấy sẽ biến mất ngay chỗ cong của thông đạo.

Phương Thất cắn răng, ánh đao lại lóe lên, bay ra khỏi tay như tia chớp, trong lúc Kim Hoa Bà Bà mắt thấy sẽ vòng qua chỗ cong của thông đạo thì đao của Phương Thất giống như tia chớp bay đến đâm vào sau lưng, tiếp đó xuyên thủng ra trước ngực, Kim Hoa Bà Bà hét lên một tiếng rồi ngã xuống.
Phương Thất thở nhẹ một tiếng rồi chậm rãi cầm ngọn đuốc trên mặt đất lên rồi dùng lửa sắp tắt đốt lại cây nến, sau đó cúi người xuống nhìn vào cái đầu người bị mình dùng một đao chém đứt, thì phát hiện ra đây là một người đàn ông trung niên, hai mắt vẫn đang trợn tròn, tựa hồ tràn ngập sự kinh ngạc và hoài nghi, xác hắn cũng mặc quần áo của Trung Nguyên, trong tay còn cầm một thanh kiếm.

Phương Thất thở dài, người này cho tới giờ mình cũng chưa bao giờ gặp qua, hắn rốt cuộc là ai, xem ra thật là một điều bí ẩn.

Phương Thất giơ cây nến lên chậm rãi đi tới trước mặt Kim Hoa Bà Bà, Kim Hoa Bà Bà đang nằm úp mặt trên đất, dưới chỗ nằm có nhiều máu đang chảy ra.

Phương Thất cúi người mỉm cười nói: "Lúc ngươi còn sống không có ai thấy qua gương mặt thật của ngươi cả, chẳng lẽ sau khi chết ngươi cũng không có mặt mũi để gặp người hay sao?”

Kim Hoa Bà Bà hừ nhẹ một tiếng, cũng không biết là vì khinh thường hay là đau đớn.

Phương Thất mỉm cười nói: "Đáng tiếc cho dù ngươi không muốn thì bây giờ cũng không phải do ngươi quyết định rồi"

Kim Hoa Bà Bà lại hừ nhẹ một tiếng.

Phương Thất ngồi xổm xuống, tay cầm cây nến đưa lên rọi xuống mặt Kim Hoa Bà Bà, thì thấy đây là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, trên mặt không có biểu lộ ra vẻ gì, chỉ có lộ ra hai ánh mắt độc ác mà thôi.

Phương Thất thở dài nói: "Ngươi bây giờ có hận ta cũng không có ít gì nữa đâu, bởi vì ngươi lần trước còn thiếu chút nữa là lấy cái mạng nhỏ này của ta rồi”

Kim Hoa Bà Bà không nói, hai mắt vẫn trừng lớn nhìn vào Phương Thất.

Phương Thất đột nhiên lại mỉm cười nói: "Ngươi muốn hận cứ hận đi, bởi vì ngươi lập tức sẽ ngủ say thôi, hơn nữa cũng sẽ không bao giờ tỉnh lại, sau này muốn hận cũng không có cơ hội nữa đâu”

Kim Hoa Bà Bà ác độc nhìn Phương Thất, mặc dù đau đớn nhưng vẫn nở nụ cười lạnh lùng.

Phương Thất cẩn thận nhìn vào gương mặt của Kim Hoa Bà Bà, đột nhiên cười cười rồi chậm rãi đưa tay sờ sờ vào bên tai của Kim Hoa Bà Bà, sau đó nhẹ nhàng lấy ra một cái mặt nạ.

Phương Thất nhìn gương mặt quen thuộc đằng sau mặt nạ, sửng sốt một chút rồi đột nhiên lại mỉm cười, trong nháy mắt Phương Thất đột nhiên hiểu được rất nhiều chuyện.

Kim Hoa Bà Bà tuyệt vọng nhắm chặt đôi mắt.

Phương Thất mỉm cười nói: "Ông chủ Tôn, thì ra là ông à?"

Tôn Nhị Hỉ nhắm chặt hai mắt, một lời cũng không nói.

Phương Thất khẽ thở dài: "Thì ra Kim Hoa Bà Bà thần bí vẫn luôn ở ngay bên cạnh chúng ta, hèn gì nhất cử nhất động của chúng ta các ngươi đều biết hết”

Tôn Nhị Hỉ đột nhiên nói: "Ta không phải …… Kim Hoa Bà Bà, Kim Hoa …… Bà Bà là đàn bà, còn ta là đàn ông, ngươi …… ngươi chẳng lẽ …… mắt đã mù rồi sao!"

Phương Thất chậm rãi nở nụ cười, nói: "Thỉ bởi vì ngươi là đàn ông cho nên mới không có người nào nghĩ đến ngươi chính là Kim Hoa Bà Bà, ngươi tự xưng là Kim Hoa Bà Bà cũng là vì muốn che dấu thân phận thôi”

Tôn Nhị Hỉ tuyệt vọng nhắm chặt cặp mắt.

Phương Thất mỉm cười đưa tay lục lọi ngực áo của Tôn Nhị Hỉ rồi lấy ra một cái ống tròn màu vàng, đúng là vật phóng ra ám khí của Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm, tuy nhiên cái này so với cái đã bán cho lão Chu mập thì tinh xảo hơn nhiều”

Phương Thất mỉm cười nói: "Nếu ngươi không phải là Kim Hoa Bà Bà thì là ai?"

Tôn Nhị Hỉ cười lạnh nói: "Ngươi đoán ra được rồi à, ta chính là Kim Hoa Bà Bà đây, tuy nhiên ngươi cũng vĩnh viễn sẽ không biết được người đứng phía sau là ai đâu”

Phương Thất thở dài một tiếng, mỉm cười nói: "Ta đã đoán ra"

Tôn Nhị Hỉ sắc mặt thay đổi, nói: "Là ai?"

Phương Thất cười cười, hỏi: "Tại sao ta lại phải nói với ngươi?”

Tôn Nhị Hỉ đã không cười nữa, sắc mặt hắn từ từ cứng lại, đột nhiên ngừng thở, thân thể cũng từ từ trở nên lạnh lẽo.

Phương Thất đưa tay đặt trên mũi của Tôn Nhị Hỉ kiểm tra một chút, tiếp đó thở dài một tiếng rồi rút đao khỏi người của Tôn Nhị Hỉ, sau đó nhẹ nhàng tra đao vào vỏ.

Phương Thất cầm đao nơi tay, trong lòng nháy mắt trở nên mơ hồ và bối rối, suy nghĩ một chút rồi lập tức xoay người bước nhanh về phía cuối thông đạo.

Trong thông đạo tối đen, chỉ có cây nến trong tay của Phương Thất phát ra ánh sáng leo lét của nó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau