ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Đêm thăm tiếu di lặc

Du Mộng Điệp liền hỏi: "Chẳng lẽ thế nào?"

Phương Thất đột nhiên không nói.

Hiên Viên Hoằng uống tiếp một chén rượu, mỉm cười nói: "Chẳng lẽ là bọn chúng cố ý làm như vậy để làm bình phong, tránh cho bị hoài nghi.”

Phương Thất yên lặng gật đầu.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Rất có lý phải không, tuy nhiên lại không có chứng cớ”

Phương Thất khẽ thở dài.

Hiên Viên Hoằng nhìn Phương Thất, mỉm cười nói tiếp: "Bây giờ những điều chúng ta biết được là tổ chức này chẳng những rất thần bí, hơn nữa thế lực cũng rất lớn, ngoại trừ hai điều này ra thì chúng ta chẳng biết gì về chúng nữa cả”

Phương Thất gật đầu, chậm rãi nói: "Không, chúng ta còn biết được trong tổ chức này chí ít có hai người rất đáng sợ, võ công rất cao siêu, chúng ta phải tìm ra và diệt trừ hai người này trước"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, chậm rãi nâng chén rượu lên uống cạn.

Du Mộng Điệp lên tiếng hỏi: "Hai người mà Thất ca vừa nói đến có phải là người bịt mặt áo xanh và Kim Hoa Bà Bà không?”

Phương Thất gật đầu đáp: "Đúng vậy."

Du Mộng Điệp đột nhiên hỏi tiếp: "Thất ca có nghĩ đến tại sao người áo xanh kia lại che mặt hay không?”

Phương Thất thản nhiên trả lời: "Đó là bởi vì hắn sợ bị người khác nhận ra."

Du Mộng Điệp nói: "Vấn đề ở đó ……"

Phương Thất gật đầu.

Du Mộng Điệp hỏi tiếp: "Vậy rốt cục hắn là ai đây?”

Phương Thất cười khổ nói: "Nếu muốn biết thì chỉ có thể lấy khăn che mặt của hắn xuống thôi”

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Ca có thể không?"

Phương Thất trả lời: "Huynh chuẩn bị đi lột nó xuống đây."

Du Mộng Điệp đột nhiên nở nụ cười.

Phương Thất chậm rãi nói: "Ngoại trừ người bịt mặt áo xanh ra thì Kim Hoa Bà Bà kia càng đáng sợ hơn”

Hiên Viên Hoằng lại uống một hớp rượu, rồi khẽ gật đầu.

Du Mộng Điệp nhíu mày nói: "Đúng vậy, trên giang hồ cũng chưa từng có ai gặp qua diện mạo thật của bà ta, bây giờ bà ta đang ở trong tối, chúng ta thì ở ngoài sáng, thật sự là khó lòng phòng bị"

Phương Thất đột nhiên nói: "Còn lão Chu mập kia nữa, hắn càng kỳ lạ hơn ……"

Du Mộng Điệp thốt lên: "Thật à?"

Phương Thất nói: "Năm năm trước Hồng Tân Lâu được xây lên, hắn chính là chủ của nơi này, tuy nhiên không có ai biết được hắn có lai lịch ra sao cả?”

Du Mộng Điệp gật đầu nói: "Điểm này đích xác là rất kỳ lạ, tuy nhiên nếu hắn là người của tổ chức kia thì tại sao lại nói cho chúng ta biết chuyện của Hắc Phong Trại?"

Phương Thất im lặng suy nghĩ.

Hiên Viên Hoằng uống tiếp một chén rượu, chậm rãi nói: "Có lẽ là bọn chúng nghĩ rằng Hắc Phong Trại không còn giá trị lợi dụng gì nữa, hoặc là Hồng Tân Lâu này bị tổ chức kia khống chế, và cả hai không hề biết nhau nên lão Chu mập kia cũng không biết Hắc Phong Trại cũng nằm trong sự khống chế của tổ chức”

Phương Thất gật đầu nói: "Có lẽ là thế."

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Ca nói có lẽ là ám chỉ gì thế?"

Phương Thất suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu Hồng Tân Lâu là sản nghiệp của tổ chức thần bí kia thì lão Chu mập đó cũng là người trong tổ chức, như vậy thì có thể giải thích rõ ràng về lai lịch của lão Chu mập kia, nhưng nếu vậy thì hắn cũng sẽ biết Hắc Phong Trại nằm dưới sự khống chế của tổ chức, tuy nhiên tại sao lại nói ra cho chúng ta biết chuyện của Hắc Phong Trại? Vừa báo cho chúng ta biết lại vừa phái người đi tiêu diệt Hắc Phong Trại, đây chẳng phải quá mâu thuẩn sao?”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng không lên tiếng.

Phương Thất đột nhiên nói: "Phải đi nghỉ ngơi thôi"

Du Mộng Điệp kinh ngạc hỏi: "Ca thấy mệt lắm sao?"

Phương Thất gật đầu đáp: "Huynh thật sự rất mệt"

Du Mộng Điệp không hỏi nữa.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười uống tiếp một chén rượu, nói: "Nếu đã thấy mệt rồi thì nên đi nghỉ đi”

Du Mộng Điệp kinh ngạc nhìn vào Hiên Viên Hoằng, rồi xoay qua nhìn Phương Thất.

Phương Thất đã đứng lên, lấy tay che miệng rồi ngáp dài một cái, mỉm cười nói: "Các vị ngủ ngon", sau đó chậm rãi bước khỏi phòng.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nhìn La Nhất Đao nói: "Ngươi cũng tạm thời ở đây với chúng ta một thời gian đi”

La Nhất Đao cảm kích nói: "Xin đa tạ lão tiền bối."

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười đứng lên, tiếp đó cũng ngáp dài một cái rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng.

Du Mộng Điệp dùng ánh mắt tò mò nhìn từng người bước ra khỏi phòng, xong lắc đầu và khẽ thở dài rồi cũng rời khỏi đó trở về phòng của mình.

Trăng đã lên cao.

Vần trăng tròn sáng trôi giữa bầu trời, ánh sáng lờ mờ của nó chiếu rọi xuống ngôi thành nhỏ đang say ngủ.

Gió nhè nhẹ thổi, trong bầu trời đêm dường như có vài đám mây đang lẳng lặng nằm đó làm cho ánh sao mờ đi rất nhiều.

Quán trọ Duyệt Lai rất yên tĩnh, sau một ngày mệt nhọc mọi người giờ đã tiến vào mộng đẹp, tuy nhiên có một phòng vang lên một chút âm thanh.

Đó là tiếng cửa mở, trong bóng tối có một người từ phòng khẽ bước ra, chậm rãi xoay người lại khép cửa phòng, tiếp đó đi đến bên vách tường của quán trọ, thân ảnh chợt lóe, cả người đã phóng đi mất hút.

Trên đường không có một bóng người, những con đường trống trải và im lặng nằm đó.

Phương Thất chậm rãi bước đi trên đường, đột nhiên trong lòng lại nổi lên cảm giác trống trải và cô đơn.Người sống trong giang hồ sẽ thường xuyên có loại cảm giác này, nhất là đối với một người lãng tử lãng tích thiên nhai đang bước đi một mình trên con đường dài vắng lặng thì loại cảm giác cô đơn vô tận trong lòng này sẽ tùy thời mà đến.

Cửa chính của Hồng Tân Lâu đã đóng chặt, trên hai tầng của tửu lâu đều đen nhánh, không có chút ánh sáng.

Phương Thất ngẩng đầu nhìn lên cái biển viết ba chữ vàng Hồng Tân Lâu, tiếp đó mũi chân điểm nhẹ trên mặt đất, cả thân hình bay lên, trông giống như một con hạc sảy cánh bay lên trời, trong nháy mắt đã ở trên lầu hai của Hồng Tân Lâu.

Ở phía sau Hồng Tân Lâu còn có một cái sân nhỏ rất trang nhã, từng hàng cây bạch dương xanh biếc, lá đang chập chờn trong gió. Trong sân toàn là một màu đen, chỉ có một phòng còn sáng.

Phương Thất mỉm cười, cả thân hình liền phóng xuống, trông giống như một mảnh lá rụng nhẹ nhàng đáp xuống sân trong, tiếp đó chậm rãi đi tới trước cửa phòng rồi đứng lại.

Trong phòng đột nhiên có người khẽ thở dài, tiếp đó chậm rãi đốt những ngọn đèn còn lại trong phòng, ánh đèn sáng lên chiếu rọi khắp sân, sau đó có tiếng người trong phòng vang lên: "Khách quý đêm khuya quang lâm, xin mời vào."

Phương Thất đẩy cửa ra, mỉm cười bước vào.

Lão Chu mập đang ngồi ở trước bàn, trên bàn đầy rượu và thức ăn ngon nhưng dường như vẫn chưa động đũa.

Lão Chu mập mỉm cười, nói: "Ta biết ngươi sớm muộn gì cũng sẽ đến mà."

Phương Thất mỉm cười nói: "Phiền ngươi đợi lâu, thật sự là xin lỗi."

Lão Chu mập nói: "Không cần khách khí, đợi khách quý quang lâm thì dù có đợi mấy canh giờ cũng đáng”

Phương Thất nói: "Rược và thức ăn kia có phải chuẩn bị cho Phương Mỗ không?”

Lão Chu mập mỉm cười nói: "Khách quý quang lâm sao có thể không có rượu và thức ăn chiêu đãi được, chỉ là thức ăn đã nguội lạnh cả rồi, có cần hâm nóng lại không?’

Phương Thất bước đến ngồi xuống, mỉm cười nói: "Nguội lạnh cũng không sao, chỉ cần có rượu ngon uống là được rồi."

Lão Chu mập nói: "Đúng vậy, đúng vậy, người sống trong giang hồ, đêm dài đằng đẳng, có rượu ngon là đủ rồi."

Phương Thất gật đầu nói: "Ta đã ngồi xuống rồi, tại sao còn chưa cạn chén đi?”

Lão Chu mập mỉm cười nói: "Ngươi không sợ trong rượu có độc sao?”

Phương Thất lại thản nhiên đáp: "Rất sợ."

Lão Chu mập cười cười, nói: "Ngươi rất thẳng thắn"

Phương Thất thản nhiên nói: "Thẳng thắn cũng là một điểm tốt, rượu ngon mặc dù có thể nhất túy giải thiên sầu, nhưng nếu là rượu độc thì lại là một chuyện khác rồi”

Lão Chu mập mỉm cười nói: "Đích xác là như thế, một người nếu đã uống rượu độc thì đừng nói là giải thiên sầu, thậm chí cả vạn sầu cũng có thể giải bởi vì sau này hắn không cần sầu lo, buồn khổ và lo lắng gì nữa”

Người không cần buồn bã và lo lắng thì chỉ có một loại người, đó chính là người chết. Nếu đã chết thì còn gì đâu mà buồn lo nữa?

Phương Thất gật đầu đáp: "Đích xác là như thế."

Lão Chu mập chậm rãi rót rượu cho Phương Thất, rồi nói: "Xin mời!"

Phương Thất cầm chén rượu lên, nói: "Mời", rồi ngửa đầu uống một hơi.

Lão Chu mập lại dùng ánh mắt ngạc nhiên nhì Phương Thất hỏi: "Ngươi thật sự không sợ trong rượu có độc?”

Phương Thất đáp: "Rất sợ."

Lão Chu mập hỏi tiếp: "Nếu đã rất sợ thì tại sao còn uống?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Bởi vì ta biết chén rượu này không có độc”
Lão Chu mập nở nụ cười, rồi cũng nâng chén lên uống cạn.

Lão Chu mập lại rót rượu vào chén, mỉm cười hỏi tiếp: "Làm thế nào ngươi có thể biết được trong rượu không có độc?”

Phương Thất thản nhiên trả lời: "Bởi vì ta tin rằng ngươi sẽ không ngu xuẩn như vậy."

Lão Chu mập lại nở nụ cười, hắn đột nhiên hiểu được Phương Thất cũng không phải là kẻ ngốc.

Hắn đã đoán được Phương Thất tối nay nhất định sẽ đến tìm hắn, Phương Thất có thể đến tìm hắn thì nhất định là đối với hắn đã có hoài nghi, một người nếu đã sinh nghi đối với ai thì nhất định sẽ cẩn thận đề phòng người đó, nếu còn hạ độc trong rượu thì quả thực là quá ngu xuẩn.

Phương Thất mỉm cười lên tiếng: "Khách sáo đủ chưa?"

Lão Chu mập gật đầu, nói: "Cũng đã đủ”

Phương Thất cũng gật đầu, nói: "Ngươi đã biết tối nay ta sẽ tìm đến ngươi?"

Lão Chu mập mỉm cười nói: "Gần như vậy, nếu ngươi không đến thì nhất định cũng sẽ có người khác đến."

Phương Thất liền hỏi: "Người khác? Là ai?"

Lão Chu mập cười khổ nói: "Là ai thì ta không biết, nhưng nhất định là người tới giết ta."

Phương Thất nhíu mày nói: "Ý của ngươi là ……"

Lão Chu mập gật đầu, cười khổ nói: "Đúng vậy."

Phương Thất nhìn vào lão Chu mập một lúc lâu, sau đó đột nhiên hỏi: "Ngươi chính là Tiếu Di Lặc Chu Tiếu Thiên?"

Lão Chu mập thản nhiên đáp: "Chính là Chu mỗ."

Phương Thất mỉm cười nói: "Tiếu Di Lặc, tên rất hay”

Lão Chu mập cười khổ nói: "Hay cái gì? Đâu có chỗ nào tốt đâu”

Phương Thất liền hỏi: "Bộ có chỗ nào không tốt à?"

Lão Chu mập nói: "Ta đang sống một cuộc sống an nhàn tự tại ở Dương Châu, đột nhiên lại bị ép buộc nên nơi sa mạc nóng bức này, ngươi nói đi, tốt hay không tốt?”

Phương Thất nói: "Ta cũng cảm thấy rất kỳ lạ, có một số việc nghĩ không ra, chẳng lẽ ngươi thật sự bị người khác ép buộc?"

Lão Chu mập thản nhiên nói: "Nếu không phải là bị ép buộc thì người nào lại tự nguyện đến nơi đây?”

Phương Thất gật đầu, mỉm cười nói: "Cũng có lý, nghe nói ngươi ở tại Dương Châu có hơn mười thê thiếp, gia sản cự vạn, nếu thay đổi là ta thì có đánh chết ta, ta cũng không tới nơi này."

Lão Chu mập mỉm cười nói: "Đích xác là như thế, hơn nữa ta cam đoan trong những người vợ của ta không có một người nào xấu xí cả”

Phương Thất mỉm cười nói: "Thật là khiến kẻ khác hâm mộ."

Lão Chu mập gật đầu, mỉm cười nói: "Nếu không phải hâm mộ thì ta cam đoan là có rất nhiều người ghen ghét đó”

Phương Thất nở nụ cười.

Lão Chu mập cũng cười to, trong tiếng cười dường như mang theo sự buồn bã thê lương nào đó.

Phương Thất nói tiếp: "Nghe nói võ công của ngươi rất cao, hơn nữa còn là cao thủ trong cao thủ, ai mà có thể ép buộc được ngươi nhỉ?”

Lão Chu mập nói: "Võ công của ta hù ma dọa quỷ thì cũng xem là được nhưng đối với người ta gặp thì thật sự cách biệt quá xa”

Phương Thất nói: "Thật vậy à? Ta đây cũng rất tò mò muốn biết ai lại có võ công cao siêu như thế, có thể làm cho Tiếu Di Lặc danh chấn Giang Đông phải bỏ xứ mà đi”

Lão Chu mập cười khổ nói: "Người trong thiên hạ có võ công cao hơn so với Chu mỗ thì có rất nhiều, tuy nhiên người áo xanh kia không những võ công cao siêu mà lòng dạ độc ác của hắn càng cao siêu hơn võ công nữa”, lão Chu mập thở dài, nói tiếp: "Ngươi biết đó, người nào mà không có nhược điểm đâu”

Mỗi người đều có nhược điểm của mình, có một số người sợ chết, có một số người tham tài, có một số người háo sắc, những nhược điểm này chính là điểm trí mạng, nếu bị người khác nắm được thì đương nhiên phải cúi đầu thần phục người thôi.

Lão Chu mập cũng là người, là người thì nhất định phải có nhược điểm.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Ngươi nói hắn lòng dạ độc ác là có ý tứ gì?"

Lão Chu mập cười khổ nói: "Hắn vừa ra tay đã gạch trên mặt người nương tử mới cưới của ta hơn mười đường kiếm, ngươi nói có đáng sợ hay không?"

Phương Thất nói: "Nhưng ngươi cũng đâu có liều mạng cùng hắn đâu?"

Lão Chu mập nở nụ cười, nụ cười của hắn rất kỳ quái, nói: "Mắt thấy bản thân mình rõ ràng không phải là đối thủ của người ta, thì có nên vì một người phụ nữ mà đi liều mạng không, đó không phải là liều mạng mà quả thực chính là đi chịu chết, ngươi nói có đáng giá hay không?"

Phương Thất nở nụ cười, hắn đột nhiên hiểu được lão Chu mập chẳng những háo sắc mà còn rất sợ chết nữa.

Người có tiền của càng nhiều thì càng không muốn chết.

Phương Thất gật đầu, nói: "Có lẽ là ngươi đúng, chỉ có còn sống mới có có thể có cơ hội báo thù."

Lão Chu mập cười khổ nói: "Ngươi nói đúng, vừa không muốn chết vừa lại không có biện pháp gì trở mình cả thì không thể làm gì khác hơn là phải nhẫn thôi"

Đêm đã khuya.

Sự yên tĩnh bao trùm cả tửu lâu, ánh sáng ảm đạm của các ngôi sao trên trời rọi xuống hàng bạch dương trong sân.

Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng cười lạnh lùng, nói: "Không cần phải nhẫn nữa, tất cả đều chết đi”

Chỉ nghe 'Bồng' một tiếng, một chùm ngân châm kín kẽ như tấm lưới bắn qua cửa sổ, tốc độ nhanh như điện xẹt, trực tiếp tấn công phía Phương Thất và lão Chu mập ngồi tại bàn.

Phương Thất và lão Chu mập nhất thời sắc mặt đại biến.

Chương 47: Ly hồn đoạt mệnh châm

Là Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm.

Châm phóng ra vừa nhanh vừa kín kẽ như thế, ám khí ác độc như thế thì trên thế gian còn ám khí gì có thể đáng sợ so với Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm đây?

Nghe nói thật lâu trước kia, trên giang hồ có một tòa Khổng Tước Sơn Trang, và trấn trang chi bảo của Khổng Tước Sơn Trang cũng là một loại ám khí, loại ám khí này có một cái tên rất dễ nghe – gọi là Khổng Tước Linh.

Khi Khổng Tước Linh phóng ra thì cả một không gian đều bao trùm đầy ám khí, sự oai phong của nó đủ để bất cứ kẻ nào nghe đến cũng phải khiếp vía, hơn nữa còn có lời đồn rằng một khi Khổng Tước Linh phóng ra thì trên thế gian tuyệt không có kẻ nào có khả năng thoát được.

Đáng tiếc là sau đó Khổng Tước Linh lại đột nhiên biến mất, nghe nói đã bị rơi xuống vực ở Thái Sơn, tiếp đó mười năm thì Khổng Tước Sơn Trang cũng dần dần suy sụp.

Khi Khổng Tước Linh biến mất thì thật lâu sau đó trên giang hồ lại xuất hiện Kim Hoa Bà Bà, và ám khí độc môn của Kim Hoa Bà Bà là Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm.

Khổng Tước Linh oai phong lẫm lẫm, Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm âm độc vô song.

Tiếng cười lạnh lùng ngoài cửa sổ im bặt, tiếp đó lại vang lên một tiếng kêu thảm cùng tiếng quát khẽ, rồi sau đó lại im bặt.

Lão Chu mập không phải là kẻ điếc.

Thân thể của hắn mặc dù béo mập nhưng hắn tuyệt không phải là kẻ điếc, hơn nữa hành động cũng nhanh chóng vô cùng.

Người béo mập không nhất định sẽ phải là người có hành động chậm chạp, người gầy yếu cũng không nhất định sẽ không có khí lực, và người ngọng ngịu không nhất định sẽ phải là người có tư duy chậm chạp. Nếu ngươi khi thoạt nhìn vào một người phụ nữ và có ý nghĩ người đó nhu nhược, yếu đuối dễ khi dễ thì có đôi khi ngươi sẽ sai lầm, có thể người phụ nữ đó mạnh hơn so với ngươi nhiều lắm.

Mọi chuyện trên thế gian thường là như thế, nhìn bề ngoài đôi khi sẽ hiểu sai về một người, có đôi khi họ che dấu kỹ càng và ngươi không hề biết.

Lúc nghe được tiếng 'Bồng' vang lên thì sắc mặt lão Chu mập đột nhiên đại biến, chỉ thấy trước mắt một tấm lưới ngân châm xuyên qua cửa sổ bắn về phía hắn Phương Thất.

Lão Chu mập cũng không suy nghĩ, tay hắn lập tức chụp vào cạnh bàn, Phương Thất ngồi ở một bên cũng đồng thời ra tay dùng sức dở cái bàn lên, sau đó đẩy ngược về phía cửa sổ.

Chỉ nghe một trận âm thanh rất nhỏ 'Đinh Đinh' vang lên, Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm cắm vào mặt bàn, lực đẩy của cái bàn còn chưa tiêu hết, vẫn bay đến cửa sổ, trực tiếp phá cửa mà ra.

Phương Thất vẫn theo sát cái bàn, người cũng phóng ra ngoài cửa sổ.

Dưới ánh trăng lờ mờ chiếu rọi vào trong sân, Du Mộng Điệp xinh đẹp mỉm cười đứng đó, ánh mắt nhìn vào một bóng đen đang nằm trên mặt đất.

Bụng của bóng đen đang chảy máu, miệng không ngừng rên rỉ.

Trong tay của Du Mộng Điệp không hề có kiếm.

Phương Thất chậm rãi bước tới, cười khổ nhìn thoáng qua Du Mộng Điệp rồi cúi đầu nhìn vào bóng đen kia.

Du Mộng Điệp mỉm cười nhìn Phương Thất.

Phương Thất liền hỏi: "Sao muội lại tới đây?"

Du Mộng Điệp cười hì hì nói: "Muội không ngủ được nên ra ngoài dạo một chút”

Phương Thất nở nụ cười.

Du Mộng Điệp cũng cười.

Phương Thất nhìn vào bóng đen, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"

Bóng đen vẫn nằm trên đất đau đớn không ngừng rên rỉ, cắn răng cười lạnh nói: "Ngươi vĩnh viễn cũng không biết được ta là ai”

Phương Thất cười lạnh nói: "Ngươi cho rằng có thể giấu được ta sao?”

Người nằm trên mặt đất im lặng không đáp.

Phương Thất chậm rãi khom người xuống, đưa tay ra sờ sờ vào bên cạnh tai của bóng đen, sau đó lột ra cái mặt nạ da người trên mặt của bóng đen thì thấy phía trong hiện ra mặt của một bà lão tóc trắng bạc phơ.

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Bà là Kim Hoa Bà Bà sao?"

Bà lão liền ngậm chặt miệng lại, tuy nhiên trong mắt bà ta lại toát ra một vẻ rất kỳ lạ giống như đau khổ vậy.

Phương Thất mỉm cười nhìn bà lão, chậm rãi nói: "Rốt cục bà có phải là Kim Hoa Bà Bà hay không?”

Bà lão đột nhiên cắn răng, cười lạnh nói: "Ta đã nói rồi, các ngươi vĩnh viễn cũng đừng hòng biết…… được ta là ai ……"

Phương Thất nhíu mày, xong đột nhiên hiểu được liền đưa tay chụp vào miệng bà lão nhưng đã không còn kịp, máu đen từ miệng bà lão đã chảy ra, thân thể đã bất động.

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Bà ta chết rồi sao?”

Phương Thất thở dài, chậm rãi đứng thẳng lên, gật đầu.

Lão Chu mập từ phía xa chạy đến, nhìn thấy tình cảnh thì liền khẽ thở dài.

Phương Thất quay đầu lại nhìn lão Chu mập, nói: "Ngươi có từng gặp qua người này không?”

Lão Chu mập nhìn vào bà lão một hồi lâu , sau đó chậm rãi lắc đầu.

Phương Thất liền hỏi tiếp: "Cho tới bây giờ cũng chưa gặp qua à?"

Lão Chu mập thở dài, nói: "Cho tới bây giờ chưa từng gặp qua"

Phương Thất đột nhiên mỉm cười nói: "Xem ra bà ta đúng là Kim Hoa Bà Bà"

Du Mộng Điệp nhìn Phương Thất với ánh mắt nghi hoặc.

Lão Chu mập nói: "Rất có khả năng, nghe nói trên giang hồ cho tới bây giờ chưa có ai từng gặp qua diện mạo thật của bà ta”

Phương Thất chậm rãi gật đầu.

Trăng tàn đã ngã về tây.

Những ngôi sao trên bầu trời vẫn phát ra ánh sáng mờ mờ của chúng.

Phương Thất ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đột nhiên lên tiếng: "Ta cảm thấy có điều rất kỳ lạ, nhiều Ly Hồn Châm như vậy và còn lực đạo mạnh mẽ nữa, bà lão này làm thế nào có thể trong nháy mắt mà phát ra được?”

Lão Chu mập thản nhiên đáp: "Có lẽ là dùng một dụng cụ nào đó để phóng châm"

Phương Thất gật đầu, mỉm cười nói: "Rất có lý."

Du Mộng Điệp đột nhiên nói: "Vừa rồi khi muội đâm trúng bà ta thì hình như có nhìn thấy một vật gì rớt xuống mặt đất”

Phương Thất gật đầu, tiếp đó dùng tay lật thi thể Kim Hoa Bà Bà ra, quả nhiên phía dưới có một cái ống đồng màu vàng. Phương Thất liền cúi người xuống nhặt nó lên, tiếp đó cẩn thận xem xét. Đây là cái ống tròn dài làm bằng đồng, bề ngoài rất bóng và sáng lấp lánh, ở phía trước đầu ống có rất nhiều lỗ châm nhỏ, tại phần giữa ống có một cái nút ấn, cái ống tròn này được thiết kế rất tinh xảo, chỉ vừa đủ để cầm dấu trong tay và người khác không thể phát hiện ra.

Phương Thất cẩn thận xem xét cái ống đồng, một lời không phát.

Du Mộng Điệp nhíu mày nói: "Đây chẳng lẽ là độc môn ám khí của Kim Hoa Bà Bà sao?"

Phương Thất gật đầu đáp: "Có thể nói vậy”

Du Mộng Điệp cười khanh khách hỏi: “Sao lại là có thể?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Có thể đúng mà có thể cũng không”

Du Mộng Điệp cười nói: "Vậy ca xem xét và phát hiện ra gì chưa?”

Phương Thất đáp: "Chỉ phát hiện ra một điểm nhỏ”

Du Mộng Điệp liền hỏi: "Là gì hở ca?"

Phương Thất mỉm cười nói: "Độc châm là phải từ phía lỗ trước của ống lắp vào, muốn phóng ra bao nhiêu châm thì lắp vào bấy nhiêu, ở phía sau ống có một cái chốt, khi lắp châm vào phải kéo nó ra, tiếp đó muốn phóng châm thì ấn cái nút ở giữa ống, cái chốt thụt vào và sẽ phóng độc châm ra ngoài”

Du Mộng Điệp gật đầu nói: "Thì ra là vậy, hèn gì Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm lại có lực đạo và tốc độ như vậy”

Phương Thất gật đầu.

Du Mộng Điệp nhíu mày nói: "Một ám khí ác độc và đáng sợ như vậy, để lại trên đời cũng là một tai họa, chi bằng hãy hủy nó đi”

Phương Thất mỉm cười nói: "Đây là vật mà không biết bao nhiêu người trên giang hồ mơ ước có được, nếu muội đem nó đi bán thì nói không chừng muội muốn bao nhiêu bạc thì có bấy nhiêu đó, muội nỡ hủy nó à?”

Lão Chu mập nói: “Đích xác là như thế, vật này cho dù là ngàn vàng cũng khó mua được, tại hạ……"

Lão Chu mập đột nhiên ngừng lại, không nói nữa.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Chẳng lẽ ngươi muốn mua nó sao?"

Lão Chu mập xấu hổ cười nói: "Tại hạ …… tại hạ …… có ý muốn mua nó để phòng thân."

Phương Thất nói: "Đựơc"

Lão Chu mập cười khổ nói: "Tại hạ …… tại hạ có điều thật khó xử, nói vậy chắc hai vị cũng hiểu rồi?"

Phương Thất mỉm cười nói: "Hoàn toàn hiểu được, đem bạc ra mua một món đồ tốt để phòng thân, bảo vệ tính mạng, ít nhất thì cũng có thể cùng đối phương đồng quy vu tận, chuyện mua bán này dù cho thế nào đi nữa thì cũng phải làm cho được, đúng không?”

Lão Chu mập vui vẻ nói: "Các hạ quả nhiên là người thông minh, không biết các hạ ra giá bao nhiêu?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Đồ tốt như vậy, trên thế gian lại không hề có cái thứ hai, ra giá bao nhiêu cho phải đây”

Lão Chu mập gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy, các hạ cứ suy nghĩ kỹ rồi nói ra một giá đi"

Phương Thất thở dài, chậm rãi nói: "Ra giá à, sợ là ngươi không đủ bạc trả thôi, còn đem tặng cho ngươi thì ngừơi khác sẽ nói ta quá ngốc, thôi vậy, lấy của một lượng bạc thôi"

Lão Chu mập nghe xong liền ngây người.

Du Mộng Điệp kinh ngạc nhìn Phương Thất.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Chẳng lẽ ngay cả một lượng bạc ngươi cũng không có?”

Lão Chu mập vội vàng nói: "Có, có nhưng Chu mỗ thật không nghĩ tới các hạ ……"

Phương Thất mỉm cười nói: "Ngươi không cần khách khí, trên đời không có gì đáng giá hơn so với mạng sống cả, một lượng bạc cũng đủ rồi, nếu ngươi vẫn không chịu mua thì ta đây không thể làm gì khác hơn là đem bán cho người khác vậy”
Lão Chu mập liền nói: "Đừng, đừng, tại hạ mua nó."

Phương Thất nói: "Ta cần bạc thật, không phải ngân phiếu”

Lão Chu mập nói: "Đương nhiên, đương nhiên, không phải ngân phiếu"

Phương Thất mỉm cười vương tay đưa ám khí ra.

Lão Chu mập vươn bàn tay đầy thịt của hắn ra, run rẩy tiếp lấy ám khí, trên mặt toát ra vẻ mừng rỡ không thôi.

Du Mộng Điệp kinh ngạc nhìn Phương Thất cùng lão Chu mập.

Phương Thất cầm lấy thỏi bạc, mỉm cười nói: "Vốn tưởng rằng có thể ăn uống no say nhưng chỉ được nhìn thôi, thật không thể làm gì khác hơn là sau này trở lại làm phiền ông chủ lần nữa vậy."

Lão Chu mập kích động nói: "Hoan nghênh, hoan nghênh, lúc nào tại hạ cũng hoan nghênh cả"

Phương Thất gật đầu, mỉm cười nói: "Còn một việc nữa, ông chủ Chu có thể còn chưa biết, tại hạ thường xuyên túng thiếu, không biết tửu lâu của ông có cho ghi nợ không?”

Lão Chu mập sửng sốt một chút rồi cười to nói: "Không thành vấn đề, không thành vấn đề, chỉ cần hai vị và bạn của hai vị tới quán nhỏ của tại hạ thì đều có thể ghi nợ cả”

Phương Thất mỉm cười nói: "Nợ là nợ, tại hạ có lẽ nợ rồi sẽ bỏ đi luôn, ông chủ Chu suy nghĩ cho cẩn thận nhé”

Lão Chu mập cười to nói: "Khư khư một việc nhỏ như thế thì để ý làm gì, chỉ cần là đến đây thì nợ bao nhiêu cũng không thành vấn đề”

Phương Thất mỉm cười nói: "Quả nhiên có phong độ của một ông chủ lớn, xin đa tạ, tại hạ xin phép cáo từ."

Lão Chu mập liền nói: "Để tại hạ tiễn hai vị”

Phương Thất nói: "Không cần tiễn đâu, xin ông chủ dừng bước"

Lão Chu mập mỉm cười nói: "Vậy chúc hai vị đi thong thả”

Phương Thất gật đầu, nhìn thoáng qua Du Mộng Điệp rồi chậm rãi bước ra phía ngoài. Du Mộng Điệp kinh ngạc nhìn Phương Thất rồi cũng đi theo, cả hai người đi tới dưới tòa tửu lâu, tiếp đó thân ảnh chợt lóe, trong chớp mắt đã ở lầu hai của tòa lâu.

Trên con đường dài.

Con đường rất yên tĩnh và vắng lặng, bóng đêm bao phủ khắp nơi.

Ánh trăng vẫn lẳng lặng trôi trên bầu trời, ánh sáng ảm đạm của nó, lúc sáng lúc tối cứ lóe ra không dứt.

Phương Thất cùng Du Mộng Điệp chậm rãi bước đi trên con đường dài yên tĩnh.

Phương Thất vẫn trầm mặc không nói.

Du Mộng Điệp rốt cục chịu không nổi nữa liền lớn tiếng nói: "Tại sao ca lại đem cái ám khí đó bán cho tên mập kia?”

Phương Thất nói: "Bởi vì huynh cần bạc để xài, và thấy hắn cần nên huynh mới bán cho hắn"

Du Mộng Điệp quả thực vừa bực mình vừa buồn cười, nói: "Ca …… ca …… không phải đang cần bạc sao? Tại sao lại chỉ ra giá có một lượng bạc?”

Phương Thất thản nhiên nói: "Với cái đồ chơi bằng đồng kia thì nhiều nhất cũng chỉ đáng giá một lượng bạc thôi”

Du Mộng Điệp ngẩn người, tiếp đó đột nhiên nở nụ cười, cười đến nỗi nước mắt cũng gần chảy ra, Phương Thất nhíu mày dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn nàng.

Du Mộng Điệp rốt cục nhịn cười, nói: "Đó đâu phải là đồ chơi đâu? Đó là thiên hạ đệ nhất ám khí đó, đừng nói là một lượng bạc, cho dù ca có ra giá mười vạn lượng hòang kim đi nữa thì cũng không có ai dám nói gì đâu”

Phương Thất gật đầu nói: "Có thể."

Du Mộng Điệp nói: "Cái gì mà có thể, chuyện vốn là sự thật mà"

Phương Thất mỉm cười nhìn thóang qua Du Mộng Điệp, tiếp đó lại ngẩng đầu nhìn trời rồi bỗng nhiên khẽ thở dài một tiếng.

Du Mộng Điệp dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Phương Thất, một hồi lâu sau đột nhiên nở nụ cười

Phương Thất hỏi: "Muội đang cười gì đó?"

Du Mộng Điệp cười khanh khách nói: "Muội đã hiểu rồi”

Phương Thất nói: "Muội hiểu được điều gì?"

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Muội hiểu được ca thật ra cũng không phải kẻ ngốc, ca đem bán cái ám khí cho lão Chu mập kia thì ca nhất định có dụng ý gì đó”

Phương Thất mỉm cười nói: "Thật vậy à? Huynh vừa mới mới nghĩ tới mình quả thật hơi ngốc một chút, đáng lẽ không nên đem đồ tốt vậy bán cho tên Chu mập kia"

Du Mộng Điệp nở nụ cười, tiếng cười như chuông ngân thanh thúy dễ nghe, trên con đường dài trống trải dường như cũng sinh động hẳn lên.

Phương Thất nói: "Muội cười trông đẹp lắm”

Du Mộng Điệp cười hì hì nói: "Muội biết, rất nhiều người cũng nói như vậy, nhưng với ca thì đây là lần đầu tiên"

Phương Thất mỉm cười nói: "Có một số việc cũng không cần nhất định phải nói ra thành lời"

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Nhưng nếu ca không nói ra thì người ta làm sao có thể biết đựơc?”

Phương Thất nói: "Có một số việc chỉ cần trong lòng mình hiểu là đựơc, cần gì phải nói ra cho người khác biết?”

Du Mộng Điệp cười nói: "Nhưng đôi khi người khác vẫn muốn nghe những lời của ca đó”

Phương Thất cười khổ nói: "Nói ra thì đã sao? Không nói thì thế nào?"

Du Mộng Điệp hỏi: "Có nói ra thì người khác mới biết chứ, không nói cứ giấu kín trong lòng hoài có gì tốt đâu?"

Phương Thất chậm rãi nói: "Có đôi khi biết được chưa chắc đã tốt, ngược lại có lẽ không biết sẽ tốt hơn ……"

Du Mộng Điệp khẽ thở dài, im lặng chậm rãi cúi thấp đầu xuống.

Chương 48: Đại mạc đổ phường

Phương Thất ngẩng đầu lên nhìn vào phía cuối của con đường vắng lặng, vẫn yên lặng không hề nói gì.

Du Mộng Điệp lẳng lặng buớc theo sát bên hắn, cũng cúi đầu không nói.

Có một số lời đôi khi là phải thật sự nói ra, có đôi khi nói ra càng sớm càng tốt, có đôi khi cần phải lựa thời điểm mà nói. Nếu ngươi không nói ra thì người khác làm sao biết được trong lòng ngươi đang nghĩ cái gì đây?

Cho dù người khác có biết trong lòng ngươi nghĩ cái gì đi nữa thì nếu ngươi không nói ra, người khác làm thế nào có thể khẳng định?

Nếu ngươi vẫn dấu mọi chuyện trong lòng không chịu nói, và có lẽ một ngày nào đó lúc ngươi đã có dũng khí để nói chuyện đó ra thì lại đột nhiên phát hiện nó đã trôi qua quá lâu, người khác không muốn nghe và cũng không thể nghe nữa.

Trên đời không có sự chờ đợi nào vĩnh viễn cả, nếu ngươi nghĩ rằng người khác vẫn chờ ngươi nói ra những lời kia thì ngươi đã nghĩ sai rồi.

Đáng tiếc có những lời đôi khi không nhất định phải nói ra khỏi miệng, không thể nói ra đương nhiên là có lý do không thể nói hoặc là không có cách nào thốt nó ra khỏi miệng, cho nên chỉ có thể yên lặng dấu nó trong tận đáy lòng.

Trên đời có rất nhiều chuyện thường không thể nói, nhưng cũng có chuyện bất đắc dĩ phải nói ra.

Trên con đường dài đằng đẳng.

Trăng tàn đã lặng về tây, ánh sáng ảm đạm của nó cũng sắp tiêu mất.

Lồng đèn treo trước Quán trọ Duyệt Lai đã đựơc tắt đi, con đường dài vẫn rất yên tĩnh.

Du Mộng Điệp đột nhiên khẽ thở dài.

Phương Thất miễn cưỡng cười hỏi: "Muội làm sao vậy?"Du Mộng Điệp thở dài, nói đầy ẩn ý: "Con đường này thoạt nhìn tựa hồ rất dài, nhưng khi đi trên nó thì lại thấy rất ngắn ……"

Phương Thất im lặng trong chốc lát rồi chậm rãi nói: "Đường dù dài nhưng cũng luôn có điểm kết thúc, trừ phi là……"

Du Mộng Điệp đột nhiên nói: "Không có trừ phi, chúng ta hôm nay phải đi, và ngày mai cũng phải đi!"

Phương Thất cười khổ gật đầu.

Du Mộng Điệp nói tiếp: "Ca đem Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm bán cho tên Chu mập kia, muội thấy có chút không ổn”

Phương Thất cười khổ nói: "Huynh không bán cho hắn thì có thể bán cho ai đây?"

Du Mộng Điệp khẽ thở dài, nói: "Đích thật đây là biện pháp duy nhất trước mắt."
Phương Thất gật đầu, nói: "Huynh cũng nghĩ như vậy."

Du Mộng Điệp nói: "Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Phương Thất thản nhiên đáp: "Bây giờ thì về phòng ngủ thôi."

Du Mộng Điệp đột nhiên cười khanh khách nói: "Muội gần đây càng ngày càng phát hiện ra ca là một ngừơi rất thú vị đó”

Phương Thất mỉm cười nói: "Huynh vẫn luôn là một người rất thú vị mà"

Hai người nhẹ nhàng phóng qua tường, Du Mộng Điệp yên lặng nhìn Phương Thất liếc mắt một cái rồi chia tay trở về phòng của mình.

Phương Thất thắp sáng ngọn đèn trên bàn, ánh lửa cháy lên, chiếu sáng căn phòng tối đen.

Phương Thất ngồi yên lặng tại bàn một hồi lâu, tiếp đó thổi tắt ngọn đèn, một mình lẳng lặng ngồi trong màn đêm u tối.

Màn đêm quá yên tĩnh.

Chỉ trong chốc lát, Phương Thất đứng dậy rồi rời khỏi phòng, sau đó cả thân hình phóng qua khỏi tường rời quán trọ Duyệt Lai.

Trên con đường dài vẫn vắng lặng và yên tĩnh, chỉ có ánh trăng trên trời phát ra màu sắc ảm đạm của nó, xa xa có một hai tiếng chó sủa vọng lại.

Phương Thất chậm rãi đi tới, ngẩng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt đột nhiên trở nên xa xăm.

Chương 49: Sát cơ trùng trùng

Phương Thất ngáp dài rồi chậm rãi giở cái lon lên làm lộ ra ba hạt xúc xắc phía dưới.

Ba hạt xúc xắc chồng lên nhau thành một đường thẳng.

Ba hạt xúc xắc nằm cùng một chỗ chồng lên nhau, mặt của hạt xúc xắc phía trên cùng hiện rõ sáu điểm, nhìn từ các mặt khác thì cả ba hạt đều có số giống nhau cả.

Phương Thất mỉm cười cầm lấy hạt xúc xắc trên cùng đặt xuống bàn, hiện ra phía dưới vẫn là một mặt sáu điểm, Phương Thất lại ngáp dài một cái rồi đưa tay lấy hạt thứ hai nhẹ nhàng đặt xuống bàn, mặt của hạt phía dưới cùng hiện ra, vẫn là sáu điểm.

Sắc mặt của Trần Bội Luân đột nhiên có chút thay đổi, hắn giật mình nhìn xúc xắc trên bàn và Phương Thất.

Đám khách chơi bạc cũng sửng sốt ngây người một hồi lâu, rồi không biết ai đứng trong đám người thở dài một cái làm cho khắp nơi trong đại sảnh đều vang lên tiếng trầm trồ và than thở, tất cả đám người chơi bạc đều ngạc nhiên hướng mắt nhìn vào Phương Thất.

Phương Thất mỉm cười nhìn Trần Bội Luân.

Trần Bội Luân thở dài, mỉm cười nói: "Quả nhiên là chân nhân bất lộ tướng, bằng hữu quả là cao thủ, Trần mỗ bội phục vô cùng"

Phương Thất mỉm cười nói: "Ông chủ Trần quá khách khí rồi, còn muốn chơi tiếp không?”

Trần Bội Luân cười khổ nói: "Trần mỗ vốn không phải là đối thủ của các hạ, có chơi tiếp thì Trần mỗ đây cũng sẽ thua thôi ……"

Đây mới là người thông minh, đây mới chính thức là cao thủ đánh bạc.

Một cao thủ đánh bạc nếu đã biết rõ là dù có chơi tiếp cũng phải thua chắc thì hắn tuyệt sẽ không chơi nữa, nếu còn muốn tiếp tục chơi thì chỉ có kẻ ngu mới dám làm.

Phương Thất mỉm cười nói: "Không chơi nữa à? Ông chủ Trần nhiều bạc như vậy, khư khư một ván nhỏ, sao lại mất hứng vậy?"

Trần Bội Luân cười khổ nói: "Trần mỗ thật xấu hổ, xấu hổ", nói xong đi đến bên một tên thuộc hạ nói: "Mau mang ngân phiếu tới cho vị đại gia này”

Tên thuộc hạ lập tức chạy đi lấy ngân phiếu mang tới, Phương Thất nhìn xấp ngân phiếu, mỉm cười nói: "Là ngân phiếu của Đại Thông Tiền Trang, đáng tin cậy, hay lắm", nói xong thuận tay đưa ra cầm rồi nhét vào trong ngực áo.

Trần Bội Luân cười khổ nhìn Phương Thất, nói: "Mau cung tiễn đại gia”

Phương Thất kinh ngạc nói: "Ta có nói là đi đâu?”

Trần Bội Luân miễn cưỡng cười nói: "Nơi này chỉ là chơi nhỏ thôi, để tiêu khiển ấy mà, các hạ là cao thủ trong cao thủ, thắng được thì dừng đi, xem như cho tại hạ chút mặt mũi vậy?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Mặt mũi bán đi có thể mua cơm ăn không? Khách đến cửa mà sao đuổi khách vậy, hôm nay nếu vận may của tại hạ đã quá tốt như thế thì chi bằng chơi tiếp một hai ván nữa đi, thế nào?”

Trần Bội Luân miễn cưỡng cười nói: "Đại gia thật sự là …… thật sự là …… vậy các hạ muốn chơi gì nữa?”

Phương Thất nói: "Phương mỗ hôm nay chơi xúc xắc hình như có chút vận may, chi bằng cứ tiếp tục lắc xúc xắc đi?"

Trần Bội Luân nhíu nhíu mày, đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, cắn răng nói: "Được, nếu đại gia đã cao hứng như thế thì hôm nay chúng ta cứ chơi cho sướng tay vậy, xin đại gia đặt cược đi”

Phương Thất mỉm cười gật đầu rồi chậm rãi đưa tay về phía sau rút đao ra, sau đó nhẹ nhàng đặt thanh đao lên mặt bàn.

Thanh đao sắc bén đã rời khỏi vỏ đao.

Sắc mặt của Trần Bội Luân đột nhiên thay đổi, ngơ ngác nhìn vào cây đao đặt trên bàn.

Đám khách chơi bạc cũng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn Phương Thất.

Phương Thất mỉm cười nói: "Đao này của ta là bảo đao tổ truyền của Thần Long Sơn Trang, chắc đáng giá mười vạn lượng bạc chứ"

Trần Bội Luân nhíu mày nhìn vào cây đao rồi tiếp đó nhìn Phương Thất, sau đó lại nhìn vào đám khách chơi bạc đang đứng chung quanh, thấy ai ai cũng nhìn chằm chằm vào hắn, chờ xem phản ứng của hắn thế nào.

Trần Bội Luân nuốt nước bọt một cái, miễn cưỡng cười nói: "Xin lỗi đại gia, tại hạ…… tại hạ thật không biết Thần Long Sơn Trang và cũng không biết thanh đao này có giá trị ra sao nên không thể định giá, hành động của đại gia thật sự là làm cho tại hạ khó xử quá ……"

Phương Thất mỉm cười nói: "Ông thật không biết Thần Long Sơn Trang?"

Trần Bội Luân lại miễn cưỡng cười nói: "Kiến thức của tại hạ ít ỏi, thật sự không biết đến quý trang, xin đại gia thứ lỗi cho”

Bỗng có một người đàn ông râu ria xồm xoàm đột nhiên nói lớn: "Thần Long Sơn Trang ta có biết, đó là một trong tứ đại thế gia nổi danh trên giang hồ, với thanh đao kia đừng nói là mười vạn lượng, cho dù là trăm vạn lượng đi nữa cũng không thua thiệt đâu", dứt lời thì vẻ mặt liền dương dương đắc ý, kiêu ngạo nhìn mọi người xung quanh.

Phương Thất mỉm cười nói: "Lời của vị huynh đệ này nói không sai, không biết ông chủ Trần có nghe rõ không?”

Trần Bội Luân miễn cưỡng cười đáp: "Trần mỗ nghe …… nghe rất rõ, chỉ là …… chỉ là ……"

Phương Thất mỉm cười nói: "Bộ ông không tin thanh đao này là thật sao?”

Trần Bội Luân cười cười, cũng không trả lời.

Phương Thất mỉm cười nói tiếp: "Nếu ta nói đặt một cọng tóc lên lưỡi đao và thổi nhẹ một cái thì nó sẽ đứt làm đôi, vả lại còn chém sắt như chém bùn nữa, ông có tin hay không?"

Trần Bội Luân miễn cưỡng cười đáp: "Đại gia có thể biểu diễn cho chúng tôi xem không?"

Phương Thất đột nhiên không cười nữa, lạnh lùng nói: "Thanh đao này mỗi khi xuất ra thì tất phải thấy máu, ông thật sự muốn xem à?"

Trần Bội Luân đột nhiên rùng mình một cái, nói: "Chuyện này …… chuyện này ……"

Phương Thất đột nhiên lại mỉm cười gật đầu, nói: "Cũng tốt, hôm nay ta sẽ phá lệ một lần vậy"

Trần Bội Luân nghe thế liền thở phào nhẹ nhỏm, đám khách chơi bạc lúc này nhìn Phương Thất không chớp mắt.
Phương Thất chậm rãi cầm thanh đao trên bàn lên, nói: "Ông chủ Trần có thể mang một cây nến đến đây không?”

Một cây nến liền được mang đến để giữa bàn, lửa cũng đã đốt lên.

Phương Thất ngáp dài một cái, nói: "Ông chủ Trần xem kỹ nhé"

Trần Bội Luân gật đầu, đám khách chơi bạc cũng mở to hai mắt rướng cổ nhìn vào cây nến đang cháy ở giữa bàn.

Phương Thất nâng đao lên, đột nhiên đường đao xuất ra, ánh đao lóe sáng, trong chớp mắt ánh sáng của mọi đèn đuốc trong đại sảnh dường như ảm đạm phai nhạt đi, ánh đao chói mắt, mắt của đám khách chơi bạc chịu không nổi đành nhắm lại.

Rồi đột nhiên đao lại trở vào vỏ, tất cả ánh sáng do nó phát trong thoáng chốc đều biến mất, chỉ còn trông thấy chuôi đao và vỏ đao đen nhánh mà thôi.

Đám khách chơi bạc dùng ánh mắt nghi hoặc và khó hiểu nhìn vào Phương Thất, tiếp đó lại chuyển ánh mắt nhìn về cây nến trên bàn, nó vẫn đang cháy đứng thẳng ở đó, dường như so với lúc mới đem ra ánh lửa càng sáng hơn.

Sắc mặt của Trần Bội Luân đột nhiên thay đổi, mồ hôi toàn thân tuôn chảy ra.

Hắn đã trông thấy được đường đao vừa rồi của Phương Thất, thực tế mà nói thì hắn chỉ thấy được ánh đao thôi, ngay lúc ánh đao chớp động trong phút chốc, cây nến trên bàn đã bị chém trở thành hơn mười khúc nhưng vẫn vững vàng đứng đó cháy sáng, cũng không có ngã xuống.

Đường đao nhanh như vậy, đao pháp kinh người như thế quả thật làm cho người nhìn thấy đều sợ hãi không dám hình dung, đây thật sự không phải là đường đao mà con người có thể xuất ra được.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Ông chủ Trần thấy thế nào?"

Trần Bội Luân lau mồ hôi, trầm giọng nói: "Quả nhiên là đao tốt"

Đám khách chơi bạc dùng ánh mắt nghi hoặc và khó hiểu nhìn Phương Thất rồi lại chuyển sang nhìn Trần Bội Luân và cây nến đang cháy vẫn đứng thẳng trên bàn. Phương Thất mỉm cười nói: "Vậy có đáng giá mười vạn lượng……"

Lời của Phương Thất còn chưa dứt thì ở phía sau đột nhiên vang lên liên tiếp ba tiếng kêu thảm, Phương Thất vội xoay đầu lại nhìn thì thấy có ba người đang nằm trên mặt đất, trong tay họ đều có cầm cầm binh khí.

Du Mộng Điệp cười hì hì đứng ở phía sau đám người.

Lúc Phương Thất quay đầu lại thì Trần Bội Luân đang đứng ở phía đối diện đột nhiên phất tay, trong ống tay áo của hắn liền bay ra một thanh phi đao giống như tia chớp tấn công về phía sau gáy của Phương Thất, còn ở phía trái của Phương Thất thì có một tên chơi bạc gầy gò bỗng nhiên rút ra một thanh đoản kiếm đâm tới người Phương Thất, ở phía phải tên râu ria xồm xoàm nói chuyện vừa rồi cũng đã rút ra một thanh đại đao, từ trên bổ xuống đầu của Phương Thất với lực đạo mạnh vô cùng, ở bên cạnh đó một tên khách mập mạp đang mơ ngủ thì ánh mắt của hắn đột nhiên lóe sáng, từ phía sau rút ra hai cây binh khí đầy gai nhọn, chia ra hai hướng tấn công vào ngực và bụng Phương Thất.

Du Mộng Điệp nhìn thấy liền kinh hãi, thân ảnh chợt lóe lên, trong tay đột nhiên có thêm một thanh đoản kiếm, một thanh đỡ lấy vũ khí đầy gai nhọn của tên mập, một thanh khác thì đâm vào phía bụng trái của hắn. Thân ảnh của Du Mộng Điệp lại lóe lên, tên cầm đại đao sắp bổ xuống đầu của Phương Thất đột nhiên chém vào đầu của một khách chơi bạc bên cạnh, tên cầm đại đao cả kinh, tiếp đó hắn đột nhiên cảm giác được một sự lạnh lẽo xẹt qua cổ họng hắn, hắn nhanh chóng buông tay đao giữ lấy cổ họng nhưng đã muộn, cổ họng hắn đã đứt, máu tươi phún ra, tên cầm đại đao lập tức ngã xuống.

Phi đao của Trần Bội Luân nhanh như tia chớp, lúc mắt thấy phi đao sắp ghim vào gáy Phương Thất thì nhìn kỹ lại là nó đang cắm vào cổ họng của một người khác, Phương Thất đã không còn thấy đâu nữa.

Trần Bội Luân liền lặng người.

Ngay lúc tưởng phi đao sẽ bắn trúng vào gáy của Phương Thất thì thân thể của Phương Thất đột nhiên chợt động, thân hình giống như quỷ mỵ nhanh chóng vọt tới phía sau tên gầy gò cầm thanh đoản kiếm, tiếp đó khẽ đẩy nhẹ hắn một cái, hắn liền chúi người ra thì phi đao đang phóng đến như tia chớp ghim trúng ngay vào cổ họng hắn, không một tiếng kêu, tên cầm đoản kiếm hai mắt trừng lên rồi từ từ ngã xuống.

Phương Thất đứng ở ngay chỗ của tên cầm đoản kiếm vừa rồi, mỉm cười nhìn Trần Bội Luân.

Tất cả đám khách chơi bạc đều đã chạy vào một góc, mới vừa rồi đại sảnh rất đông đúc và náo nhiệt giờ đây lại trở nên yên tĩnh và trống trải, mỗi người ai cũng dường như nín thở nhìn vào cỗ thi thể ngã xuống trước mắt, trong không khí mùi máu tươi nồng đậm nổi lên, có một số người chịu không nổi liền ói tại chỗ.

Phương Thất nhìn Du Mộng Điệp, nhíu mày hỏi: "Sao muội lại tới đây?"

Du Mộng Điệp cười đáp: "Đây là lần thứ hai trong đêm nay ca hỏi muội vấn đề này, muội cũng lần thứ hai trả lời ca: muội không ngủ được nên ra ngoài đi dạo một chút”

Phương Thất mỉm cười.Du Mộng Điệp cũng cười, tiếng cười như chuông ngân thanh thúy dễ nghe, vang khắp đại sảnh của Đại Mạc Đổ Phường.

Đám khách chơi bạc si ngốc mở to hai mắt lắng nghe tiếng cười như chuông ngân của Du Mộng Điệp, tựa hồ đã quên đi việc chết người vừa xảy ra .

"Thử 'Tiếu' chích ứng thiên thượng hữu, nhân gian na đắc kỷ hồi văn" (tạm dịch: Nụ cười chỉ có trên thiên giới, tại nhân gian chẳng kiếm đâu ra)

Là thiên đường hay địa ngục, có đôi khi thật rất khó phán đoán.

Có đôi khi thiên đường lại chính là địa ngục, và có đôi khi địa ngục lại chính là thiên đường.

Tất cả đều do ý nghĩ và cái nhìn của con người mà thôi.

Phương Thất nhìn Trần Bội Luân, mỉm cười nói: "Chúng ta tiếp tục chơi chứ?"

Mồ hôi của Trần Bội Luân tuôn chảy như mưa, nói: "Còn chơi …… chơi gì nữa đây?"

Phương Thất mỉm cười nói: "Đánh cuộc một keo xem đao của ta nhanh hơn hay là phi đao của ông nhanh hơn"

Trần Bội Luân khẽ thở dài, nói: "Không cần"

Phương Thất liền hỏi: "Không cần? Ông muốn nói gì?”

Trần Bội Luân nói: "Ý của ta là không cần đánh cuộc vì phi đao của ta không thể nhanh hơn đao của ngươi được”

Phương Thất mỉm cười nói: "Ông cũng quá khách khí đó, có muốn thử lại lần nữa không?"

Trán của Trần Bội Luân lại đổ đầy mồ hôi, lắc đầu đáp: "Không cần, thật sự là không cần"

Phương Thất nói: "Nếu thế thì ông hãy xuất ra luôn cây quạt của ông đi, ta biết cây quạt của ông giết người cũng rất nhanh mà”

Sắc mặt của Trần Bội Luân nhất thời thay đổi, ánh mắt nhìn chằm chằm Phương Thất.

Phương Thất thản nhiên hỏi: "Không có mang theo sao?”

Trần Bội Luân nuốt nước bọt một cái, gật đầu, nói: "Đích thật là không mang theo”

Phương Thất đột nhiên lạnh lùng nói: "Nếu có người ở sau lưng ra tay định giết ông thì ông có muốn giết hắn không?"

Mồ hôi của Trần Bội Luân lại tuôn ra, trả lời lắp bắp: "Trần mỗ …… Trần mỗ …… có lẽ……"

Phương Thất cười lạnh nói: "Quỷ Thư Sinh hình như không phải họ Trần, đúng không?"

Trần Bội Luân nhìn chằm chằm Phương Thất, một hồi lâu sau mới thở dài cất tiếng: "Triệu mỗ nhất định sẽ giết hắn."

Phương Thất gật đầu, mỉm cười nói: "Ông nói rất đúng, Phương mỗ cũng sẽ làm vậy”

Trần Bội Luân thở dài một hơi, gật đầu nói: "Cũng tốt, có ơn báo ơn, có thù báo thù, chỉ tiếc ……"

Phương Thất mỉm cười nói: "Tiếc là ông và ta không có ơn lại không có thù chứ gì, đúng không?”

Trần Bội Luân chậm rãi gật đầu, trong ánh mắt bỗng nhiên toát ra một tia buồn bã và bất đắc dĩ.

Phương Thất mỉm cười nói tiếp: "Bất quá Phương mỗ có đôi khi cũng sẽ ngoại lệ, tỷ như sẽ không giết những người thân bất do kỷ”

Trong mắt của Trần Bội Luân đột nhiên hiện lên một tia kinh hãi, lập tức nói: "Xin mời các hạ đến phía sau dùng trà"

Phương Thất mỉm cười gật đầu.

Quỷ Thư Sinh đi phía trước dẫn đường, Phương Thất và Du Mộng Điệp mỉm cười bước theo phía sau.

Ở hậu viện có một cái sân rất đẹp và yên tĩnh, trong sân đầy hoa cỏ, trong màn đêm yên ắng phát ra mùi hương rất dễ chịu.

Đi tới trước cửa một căn phòng lớn và trang nhã, Trần Bội Luân nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, mỉm cười nói: "Mời hai vị vào trong"

Trong phòng chỉ có một ngọn đèn phát ra ánh sáng leo lét của nó.

Du Mộng Điệp mỉm cười bước vào, Phương Thất cũng theo sát phía sau, Trần Bội Luân cũng mỉm cười bước theo sau Phương Thất.

Khi chân của Phương Thất vừa bước qua cửa thì trên mặt của Trần Bội Luân đột nhiên lộ ra một nụ cười quỷ dị, thật không biết từ đâu xuất ra một cây quạt sắt, thế như tia chớp tấn công váo gáy của Phương Thất.

Du Mộng Điệp vừa bước vào phòng thì ở phía sau cánh cửa đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm sắc bén, thế vừa nhanh lại vừa hiểm, như tia chớp đâm tới bên hông của Du Mộng Điệp.

Du Mộng Điệp dường như cũng không có phát hiện ra.

Phương Thất kinh hãi, hắn đã nhìn thấy mũi thanh kiếm sắc bén kia chỉ còn cách hông của Du Mộng Điệp chưa đầy một tấc.

Chương 50: Khó lòng phòng bị

Ánh đao chợt lóe, đao đã rời khỏi vỏ.

Thanh đao trong tay phải của Phương Thất như tia chớp xuất ra đón đỡ mũi kiếm đang đâm vào Du Mộng Điệp, còn vỏ đao đang cầm ở tay trái đột nhiên đánh ra phía sau.

Thanh kiếm từ phía sau cửa đâm đến Du Mộng Điệp đã bị đao của Phương Thất chém gãy.

Cây quạt sắt của Quỷ Thư Sinh khi sắp chạm được gáy của Phương Thất thì bụng của hắn đột nhiên bị vỏ đao cắm vào, xuyên thấu ra đến lưng, Quỷ Thư Sinh rú lên một tiếng thảm thiết bay ra xa. .

Phương Thất quay người lại, đao ở tay phải như tia chớp đổi thế đâm xuyên qua cánh cửa, người ở phía sau cánh cửa vừa mới ổn định tinh thần thì thân thể đã bị một đao xuyên thấu, thanh kiếm trong tay rớt xuống đất phát ra một tiếng “keng” lớn, cả thân thể bị đao đâm xuyên dính luôn vào tường.

Du Mộng Điệp sợ ngây người, trong thoáng chốc cả người liền run rẩy.

Ngoại trừ tên núp ở sau cửa và Quỷ Thư Sinh đang nằm ở trong sân rên rỉ thì không hề có một âm thanh nào khác.

Ngọn đèn trong phòng vẫn cháy sáng như cũ.

Bên ngoài màn đêm bao trùm.

Ánh trăng tàn phát ra ánh sáng lờ mờ cũng đã không thấy đâu nữa, đây đúng là thời khắc tối tăm nhất trước ánh bình minh.

Xa xa đột nhiên truyền đến tiếng gà gáy sáng, từng tiếng nối tiếp nhau vang lên.

Du Mộng Điệp đứng ở trong căn phòng sáng sủa, xoay người lại nhìn vào tên núp ở sau cửa đang bị đao đâm xuyên dính vào tường, Phương Thất vẫn còn chưa rút đao ra.

Phương Thất nhìn Du Mộng Điệp, thở phào một tiếng, mỉm cười nói: "Không phải lúc nào chỉ nơi tối tăm mới có nguy hiểm, có đôi khi nơi sáng sủa cũng có nữa đấy”

Du Mộng Điệp khẽ thở dài, chậm rãi gật đầu.

Phương Thất nhìn vào tên núp phía sau cửa hỏi: "Ngươi là ai?"

Hắn cười thảm đáp: "Ta là ai …… bây giờ đâu quan trọng nữa?"

Phương Thất gật đầu, thở dài nói: "Đúng là không quan trọng, vậy ngươi không có gì muốn trăn trối trước lúc chết sao?”

Tên núp sau cửa nhìn Phương Thất, máu từ khóe miệng chậm rãi tràn ra, thống khổ nói: "Các ngươi …… nhất định phải …… cẩn thận, tổ chức này …… rất …… rất ……"

Du Mộng Điệp vội la lên: "Rất cái gì?"

Đầu của tên núp sau cửa đã ngoẹo sang một bên, hắn đã tắt thở.

Du Mộng Điệp ngơ ngác nhìn vào người vừa rồi thiếu chút nữa đã giết mình, hắn thoạt nhìn chỉ là một người đàn ông trung niên bình thường mà thôi, bình thường đến nỗi nếu hắn đứng ở trong đám đông thì căn bản sẽ chẳng có người nào lưu ý đến sự tồn tại của hắn cả, mặt hắn cũng không hề có hóa trang gì hết.

Phương Thất yên lặng nhìn hắn một hồi lâu không nói tiếng nào.

Du Mộng Điệp lên tiến hỏi: "Ca có biết hắn không?”

Phương Thất lắc đầu.

Du Mộng Điệp thở dài nói: "Lời của hắn phải chăng là muốn nói tổ chức kia rất đáng sợ?”

Phương Thất chậm rãi gật đầu.

Người sắp chết, lời sẽ thật, chim sắp chết cũng hót lên tiếng kêu thảm cuối cùng.

Huống chi lại là không oán không cừu, không hề biết nhau, thân bất do kỷ, vào một khắc trước khi hắn chết, sự buồn bã và đau thương trong lòng hắn có ai thấu hiểu đây?

Phương Thất khẽ thở dài, rút cây đao ra từ người của hắn, trên đao vẫn vương máu tươi, giọt giọt chảy xuống mặt đất, thân thể của hắn cũng từ từ rơi xuống.

Du Mộng Điệp nhìn vào thanh đao trong tay Phương Thất, nhíu mày hỏi: "Đó có thật là bảo đao tổ truyền của Thần Long Sơn Trang không?”

Phương Thất cười cười.

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Ca cười gì thế?

Phương Thất mỉm cười nói: "Cây đao này người thợ rèn nào cũng có thể làm ra cả”

Du Mộng Điệp cười khanh khách nói: "Ca thật là giảo hoạt, muội còn tưởng đó chính thật là bảo đao tổ truyền của Phương gia nữa!"

Phương Thất đột nhiên không cười nữa, chậm rãi nói: "Phương gia của huynh chỉ có một thanh bảo đao tổ truyền thôi, nhưng thanh đao đó cũng chỉ là một thanh đao rất bình thường, chỉ là chất liệu có tốt hơn một chút thôi, đó chính là thanh đao mà tổ tiên sáng lập Phương gia năm đó đã sử dụng”

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Vậy cây đao của ca thì sao?”

Lòng của Phương Thất đột nhiên lại mơ hồ cảm thấy đau đớn, nói: "Cây đao này là do tứ ca của huynh kêu người làm riêng cho huynh lúc huynh được mười sáu tuổi, xem như lễ vật chúc huynh trưởng thành."

Du Mộng Điệp nhíu mày, nhẹ giọng nói: "Mười sáu tuổi? Mười sáu tuổi đã trưởng thành rồi sao?”

Phương Thất gật đầu, nói: "Người trong Phương gia, khi mười sáu tuổi đều đã là người trưởng thành”

Du Mộng Điệp nhìn Phương Thất một chút rồi khẽ thở dài, tiếp đó chậm rãi cúi đầu.

Phương Thất đột nhiên mỉm cười nói: "Bên ngoài hình như còn có một người đang chờ chúng ta đấy?"

Du Mộng Điệp miễn cưỡng cười nói: "Chúng ta đây mau đến xem hắn đi, để người khác chờ lâu là một điều không được tốt đâu”

Phương Thất gật đầu, mỉm cười nói: "Có đạo lý, huynh cũng nghĩ như muội vậy"

Trong sân vẫn tối đen, Quỷ Thư Sinh đang đau đớn rên rỉ nằm đó, âm thanh cũng từ từ yếu hẳn đi.

Phương Thất chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, mỉm cười nói: "Vừa rồi có chuyện ta quên nói với ngươi"

Quỷ Thư Sinh đau đớn nói: "Cái gì …… "Phương Thất thở dài, nói: "Ta vốn nên phải sớm nói với ngươi, đáng tiếc lúc ấy ngươi lại mời ta đi uống trà, ta nhất thời cao hứng nên cũng quên nói luôn”

Quỷ Thư Sinh nhìn chằm chằm Phương Thất, chỉ đau đớn rên rỉ, không nói gì.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Ngươi có muốn nghe hay không?"

Quỷ Thư Sinh cắn răng gật đầu.

Phương Thất khẽ thở dài, mỉm cười nói: "Nếu ngươi muốn biết như vậy thì ta bây giờ sẽ nói cho ngươi: đó là nếu có người dám ở phía sau lưng ta ra tay định giết ta lần thứ hai thì bất luận là ai, ta cũng tuyệt sẽ không hạ thủ lưu tình, ngươi có nghe rõ không?”

Quỷ Thư Sinh nở nụ cười, nhưng cười thảm.

Phương Thất lạnh lùng thốt: "Ngươi chưa hề nghĩ qua vỏ đao cũng có thể giết người phải không?"

Quỷ Thư Sinh cắn răng, cố chịu đau đớn không trả lời.

Phương Thất thở dài nói tiếp: "Kỳ thật ngươi hẳn là đã nghĩ đến, giết người cũng không nhất định phải dùng đao, có đôi khi vỏ đao cũng có thể dùng nữa, giống như cây quạt vốn chỉ dùng để quạt cho mát vậy nhưng cây quạt của ngươi cũng có thể giết người kia mà."

Quỷ Thư Sinh cười lạnh.

Du Mộng Điệp đột nhiên giật mình, hỏi: "Thất ca, sau gáy của ca …… "

Phương Thất đưa tay sờ sờ vào gáy của mình, trong bóng tối vẫn nhìn thấy đầy máu dính trên tay.

Du Mộng Điệp đột nhiên hiểu ra, Phương Thất vừa rồi nóng lòng cứu nàng nên sau gáy đã bị Quỷ Thư Sinh đánh trúng.

Quỷ Thư Sinh Triệu Ngọc Sanh thành danh đã lâu, dương danh giang hồ với tài nghệ sử dụng phi đao và một cây quạt sắt, thường xuyên mặc quần áo của nho sinh, vẻ bề ngoài thoạt nhìn rất ôn văn nho nhã đầy khí chất của một người có học, tuy nhiên lòng dạ lại độc ác vô cùng, hành động quỷ bí khó lường cho nên mới có danh hiệu là 'Quỷ Thư Sinh'

Phi đao của Quỷ Thư Sinh Triệu Ngọc Sanh vốn đã rất đáng sợ nhưng cây quạt trong tay hắn càng đáng sợ hơn, mọi người chỉ thấy hắn cầm quạt trong tay phe phẩy như đang đùa nhưng thường thì trong lúc mỉm cười ấy lại nhanh như chớp lấy đi tính mạng của kẻ khác.

Cây quạt sắt vừa rồi đã đánh chạm vào sau gáy của Phương Thất và gây ra một lỗ vết thương nhỏ, nếu không phải Phương Thất nhanh nhẹn trở tay dùng vỏ đao đâm vào bụng Quỷ Thư Sinh với lực đạo lớn đánh cả thân thể hắn bay đi thì lúc này người chết chính là Phương Thất rồi.

Phương Thất cười cười nói: "Đừng lo, huynh không chết được đâu”

Mồ hôi trên trán của Du Mộng Điệp nhất thời tuôn ra, nàng vội vàng lấy Kim Sang dược từ trong ngực áo ra.

Phương Thất cười lạnh nói: "Nhưng hắn thì chết chắc”

Du Mộng Điệp nhíu mày hỏi: "Ca còn nói nữa sao? Ca không thấy đau à?”

Phương Thất thở dài, tiếp đó mỉm cười nói: "Huynh cũng vừa mới cảm giác được có chút đau đớn thôi”

Du Mộng Điệp khẽ thở dài rồi nhẹ nhàng bôi Kim Sang dược vào vết thương sau gáy của Phương Thất để cầm máu, mắt thấy máu vẫn còn đang chảy ra không ngừng, Du Mộng Điệp vội vàng xé vạt áo của nàng để băng lại vết thương cho Phương Thất.

Phương Thất thản nhiên nói: "Muội không cần lo lắng, vết thương này chả nguy hiểm gì đâu”

Du Mộng Điệp đột nhiên lớn tiếng nói: "Ca đừng nói nữa"

Phương Thất khẽ thở dài, cũng không hề đáp lại.

Người sống trong giang hồ, không biết đã trải qua bao nhiêu mưa gió, trải quả bao nhiêu hung hiểm và cũng không biết đã chảy ra bao nhiêu máu nữa, vết thương như vậy đối với một người lãng tử phiêu bạt giang hồ mà nói thì đích xác chả thấm vào đâu.
Nam nhi có đôi khi cần phải kiên cường một chút, và đôi khi cũng phải cố chịu đựng một chút những đau đớn phát sinh.

Nếu ngươi không thể chịu đựng được thì còn ai có thể thế ngươi chịu đựng đây?

Đây cũng là một trong những nỗi buồn của người sống trong giang hồ.

Phương Thất nhìn Quỷ Thư Sinh nằm trên mặt đất, mỉm cười nói: "Ta vừa rồi nói cho ngươi nghe nhiều lời như vậy, ngươi có nghĩ là đáp lễ nói cho ta nghe chuyện gì không?”

Quỷ Thư Sinh chỉ đau đớn rên rỉ, một lời cũng không phát.

Du Mộng Điệp đột nhiên tung ra một cước đá vào bên hông của Quỷ Thư Sinh, hắn kêu thảm một tiếng, cả thân thể bị đá bay ra xa khoảng một trượng đập vào vách tường rồi rơi xuống đất, cả thân thể hắn nằm tại góc tường đau đớn rên rỉ không thôi.

Phương Thất ngẩng đầu nhìn Du Mộng Điệp, nhíu mày, nói: "Muội ……"

Du Mộng Điệp lạnh lùng thốt: "Người như hắn vậy thì có giết một vạn lần cũng chưa đủ”

Phương Thất cười khổ nói: "Nhưng nếu muội đem hắn giết chết thì chúng ta còn tra hỏi được gì nữa?”

Du Mộng Điệp lớn tiếng nói: "Nhưng hắn vừa rồi thiếu chút nữa đã giết chết ca đó"

Phương Thất khẽ thở dài, hắn đột nhiên hiểu được, Du Mộng Điệp chỉ là quá lo lắng cho hắn thôi.

Đối với một người quan tâm đến mình như thế thì Phương Thất còn có thể nói gì đây?

Phương Thất bước nhanh đi tới bên cạnh vách tường, nhìn vào Quỷ Thư Sinh nằm trên đất, hỏi: "Tổ chức của các ngươi có tên gọi là gì?”

Quỷ Thư Sinh cười thảm, nói: "Ta chỉ có thể …… nói cho ngươi biết, các ngươi …… sẽ được chết …… thảm hại hơn ta nhiều"

Phương Thất nhíu mày, hỏi: "Ngươi thật sự không muốn nói?"

Quỷ Thư Sinh cười lạnh.

Phương Thất mỉm cười, đưa tay ra nắm lấy vỏ đao đang cắm trong bụng Quỷ Thư Sinh, nói: "Ta khuyên ngươi hãy nói ra đi”

Trên mặt Quỷ Thư sinh đột nhiên hiện lên vẻ sợ hãi, cả người không ngừng run rẩy.

Phương Thất thở dài, chậm rãi nói: "Nếu ngươi thật sự không muốn nói thì ta đây không thể làm gì khác hơn là rút vỏ đao ra vậy ……"

Quỷ Thư Sinh vội la lên: "Đừng …… đừng ……"

Phương Thất nở nụ cười.

Xem ra càng là người có lòng dạ độc ác, giết người như ma thì bản thân ngược lại càng sợ chết.

Phương Thất mỉm cười nói: "Ngươi thật sự là một người thông minh, mau nói đi, tổ chức của các ngươi có tên là gì, ai là thủ lĩnh?"

Quỷ Thư Sinh cố đáp: "Ta …… ta …… không biết."

Phương Thất nhíu mày rồi khẽ động đậy vỏ đao lên một chút, Quỷ Thư Sinh lập tức đau đớn kêu lên thảm thiết.

Phương Thất mỉm cười nói: "Ngươi lập lại lần nữa đi, ta vừa rồi không nghe rõ lắm."

Quỷ Thư Sinh kêu thảm: "Ta …… ta ……"

Phương thất thở dài rồi từ từ rút vỏ đao lên, nói : "Vỏ đao của ta nên ta phải lấy lại"

Quỷ Thư Sinh kêu lên: "Đừng …… đừng …… ta nói ……"

Phương Thất đột nhiên lạnh lùng nói: "Ngươi mau nói đi, sự kiên nhẫn của ta có hạn, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi”

Quỷ Thư Sinh cố nói: "Tổ chức …… của …… chúng ta …… gọi …… gọi là ……"

Quỷ Thư Sinh còn chưa nói hết, thì bỗng nhiên Phương Thất cảm giác được có một luồng kình phong rất nhỏ phá không bay đến từ một bụi hoa lớn ở bên phải, dưới bầu trời tối đen thật nhìn không rõ là vật gì, Phương Thất hoảng hốt vội lui về phía sau. Đột nhiên có một cái bóng đen từ trong bụi hoa bay ra, thân hình nhanh như điện phóng qua bức tường.

Du Mộng Điệp nhìn thấy liền dùng mủi chân điểm nhẹ vào mặt đất, thân hình chớp động phóng theo.

Phương Thất nhìn thân ảnh của Du Mộng Điệp phóng đi, nhíu mày, sau đó cũng bước nhanh trở lại bên cạnh Quỷ Thư Sinh, hắn vẫn bất động nằm đó.

Phương Thất nhìn thoáng qua thân thể Quỷ Thư Sinh Triệu Ngọc Sinh đang nằm trong bóng đêm rồi thở dài một tiếng, tiếp đó vươn tay ra lấy một cái gì đó cùng với vỏ đao trên người Quỷ Thư Sinh rồi bước trở vào phòng, đem vật đó để dưới ánh đèn xem xét.

Chỉ trong chốc lát, Phương Thất khẽ thở dài rồi chậm rãi tra đao vào vỏ.

Du Mộng Điệp đang lặng yên bước vào phòng, vẻ mặt đau khổ nhìn Phương Thất.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Không đuổi theo kịp hở?"

Du Mộng Điệp khẽ lắc đầu, nhìn xác của Quỷ Thư Sinh đang nằm trên đất một chút rồi nhíu mày hỏi: "Hắn đã chết rồi à?"

Phương Thất gật đầu, cười khổ nói: "Hắn đã thật sự trở “quỷ thư sinh” rồi.", Phương Thất dừng một chút, chậm rãi giơ tay phải lên, nói: "Muội xem đây là gì?"

Du Mộng Điệp ngẩng đầu lên thì thấy trong tay Phương Thất đang cầm một cây ngân châm nhỏ như tơ, dưới ánh sáng của ngọn đèn trong phòng trong phát ra áng sáng xanh mờ mờ.

Du Mộng Điệp giật mình thốt: "Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau