ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Đêm trước ánh bình minh

Ngoài cửa sổ, ánh trăng như gương tỏa sáng trong đêm đen yên tĩnh, rọi vào trong sân.

Phương Thất khinh công vọt vào trong sân nhưng chỉ thấy một bóng đen bay như chim qua nóc tòa nhà đối diện.

Phương Thất cũng phi thân lên nóc nhà, đưa mắt nhìn bốn phía, phía dưới là những con đường yên tĩnh vắng vẻ không một bóng người. Phía đối diện là một loạt các cửa hàng, phía sau nữa là các nhà ở của thường dân nằm cạnh nhau chi chit.

Ánh trăng đã đứng ở phía tây, xa xa vang lên tiếng gà gáy sáng.

Phương Thất khẽ thở dài, chắp tay sau lưng đứng trên nóc nhà, mắt nhìn lên mặt trăng đang trôi về phía tây, lẩm bẩm: "Lại một ngày nữa ……"

Đột nhiên có một bóng người phóng lên nóc nhà, tư thế mỹ diệu tuyệt luân, thì ra là Du Mộng Điệp đang mỉm cười đứng bên cạnh Phương Thất.

Du Mộng Điệp mỉm cười hỏi: "Thất ca không đuổi kịp sao?”

Phương Thất cười khổ nói: "Huynh truy đến nơi đây thì đã mất dấu”

Du Mộng Điệp ngạc nhiên lên tiếng: "Tên đó người đang bị thương mà thân pháp còn nhanh như vậy, quả thật là không thể tưởng tượng được"

Phương Thất gật đầu nói: "Khinh công của người này đích thật không thể tưởng tượng được, thân pháp cực nhanh, trên đời hiếm thấy."

Du Mộng Điệp cười, tiếng cười như chuông ngân, thanh thúy dễ nghe, giống như hoàng oanh đang hót, như phong linh đung đưa trong gió, nói: "Thất ca quá khiêm nhượng rồi, có ai không biết khinh công của Phương gia nổi tiếng là nhất tuyệt, nếu không thì làm sao lão tổ tông lại có được biệt danh 'Thiên Ngoại Thần Long' được. Chỉ là do Thất ca vừa mới đến đây, không quen thuộc địa hình của nơi này nên mới không đuổi kịp tên đó thôi”

Phương Thất quay đầu nhìn Du Mộng Điệp, chỉ thấy Du Mộng Điệp đang dùng ánh mắt nhu tình nhìn mình, khuôn mặt xinh đẹp dưới ánh trăng sáng thật là động lòng người. Phương Thất liền nhanh chóng chuyển ánh mắt sang chỗ khác, cười khổ nói: "Du muội muội đã quá khen! Ngu huynh thật xấu hổ!"

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Cửu Công kêu muội tới bảo huynh, địa hình không quen thuộc, nếu đuổi không kịp thì không nên tiếp tục đuổi nữa. Trời đã sắp sáng, chúng ta hãy đi nghỉ ngơi một chút đi”

Phương Thất gật đầu, thì thào nói: "Đúng vậy, trời cũng đã sắp sáng, ngày mai, ngày mai sẽ phát sinh chuyện gì nữa đây…..?”

******

Màn đêm dày đặc

Đây là thời gian bóng đêm dày đặc nhất trước ánh bình minh.

Ánh trăng cùng sao trời đột nhiên biến mất, cả trời đất lâm vào một mảng tối đen..

Ngoại trừ một hai tiếng gà gáy sáng vang lên, đêm tối yên tĩnh đến đáng sợ.

Một bóng đen đột nhiên bước ra từ một vách tường, trong màn đêm trông giống như một con chim ưng thật lớn, lướt qua từng mái nhà rồi phóng vào một tòa tiểu viện yên tĩnh và u tối. Bóng đen bước nhanh tới một dãy phòng nằm phía trước rồi dừng lại trước một căn phòng.

Bóng đen dừng lại trước cửa phòng một chút rồi đột nhiên đưa tay gõ nhẹ cửa, không chờ người lên tiếng, hắn đã đẩy cửa phòng, bước vào, 'Cạch' một tiếng, cửa đã đóng lại.

Bóng tối vẫn dày đặc.

Trong phòng màn đêm bao phủ.

Bóng đen lẳng lặng đứng ở trước cửa.

Trong bóng tối đột nhiên vang lên tiếng nói, hỏi: "Có tra ra chuyện gì không?”

Bóng đen đáp: "Có!"

Tiếng nói lại vang lên: "Là chuyện gì?”

Bóng đen trả lời: "Hôm nay đột nhiên có hai người lạ đến đây”

Âm thanh trong bóng tối hỏi: "Là ai?"

Bóng đen đáp: "Thuộc hạ cũng không thể xác định, có một lão già râu tóc bạc trắng, mặc đồ rách rưới, tự xưng là người trong Cái Bang, hôm nay từng đến Hồng Tân Lâu uống rượu, đêm đến trọ tại quán trọ Duyệt Lai, thuộc hạ nghe được con tiểu nha đầu bên cạnh gọi hắn ta là Cửu Công"

Âm thanh ngắt quãng vang lên: "Cửu Công …… Cửu Công …… Cửu Công? Chẳng lẽ là hắn?"

Bóng đen nói: "Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy."

Tất cả đều yên tĩnh.

Một hồi lâu sau, âm thanh trong bóng tối lại vang lên: "Tại sao Hiên Viên Hoằng lại đột nhiên đến đây?"

Bóng đen đáp: "Thời gian gần đây chúng ta có gây khó dễ đối với Cái Bang, Cái Bang chịu không được nên mới mời hắn đến đây”

Âm thanh trong bóng tối dừng lại một hồi lâu, tiếp đó chậm rãi nói: "Võ công của Hiên Viên Hoằng thâm sâu khó lường, mặc dù hiện tại không còn là bang chủ Cái Bang và không quan tâm đến thế tục nữa, tuy nhiên Cái Bang lại mời hắn ra mặt, xem ra chúng ta quả thật là đã bức bọn ăn mày quá rồi”

Bóng đen đáp: "Đúng vậy."

Không khí lại trở nên yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, âm thanh lại vang lên: "Chúng ta tạm thời đừng đụng đến Hiên Viên Hoằng, truyền lệnh ta hãy hủy bỏ tất cả hành động trước mắt đối với Cái Bang."

Bóng đen đáp: "Vâng!"

Trong bóng tối lại phát ra tiếng hỏi: "Còn người kia là ai?”
Bóng đen đáp: "Đi cùng Hiên Viên Hoằng là một tiểu cô nương khoảng hai mươi tuổi, thân mặc một bộ đồ màu xanh, tiếng cười như chuông ngân, thuộc hạ đoán là ……"

Âm thanh trong bóng tối hỏi tiếp: "Là ai?"

Bóng đen trả lời: "Tiếu Tựa Ngân Linh Du Mộng Điệp."

Trong bóng tối tiếng lại vang lên: "Có chắc chắn không?"

Bóng đen đáp: "Hiên Viên Hoằng và lão già câu cá Du Vọng Nhạc ở Thái Hồ có quan hệ rất tốt, Du Vọng Nhạc lại cực kỳ yêu thương tiểu nha đầu kia, nếu Hiên Viên Hoằng đã đến Minh Nguyệt Sơn Trang thì chuyện Du Mộng Điệp đi theo hắn ta không có gì lạ cả”

Âm thanh trong bóng tối chậm rãi vang lên: "Nếu Du Mộng Điệp đòi theo Hiên Viên Hoằng ra ngoài du ngoạn thì Du Vọng Nhạc nhất định sẽ chiều con gái, cũng chỉ có Hiên Viên Hoằng bên cạnh thì hắn ta mới an tâm thôi."

Bóng đen nói: "Vâng."

Âm thanh trong bóng tối lại vang lên: "Võ công của Du Mộng Điệp rất có thể được chân truyền từ Du Vọng Nhạc và Hiên Viên Hoằng, không thể khinh thường được."

Bóng đen lên tiếng: "Vâng."

Âm thanh trong bóng tối tiếp tục vang lên: "Tạm thời đừng đến làm phiền bọn chúng, còn Phương Thất thế nào?”

Bóng đen thưa: "Phương Thất hôm nay đã cùng đi chung với đám người Hiên Viên Hoằng, ngày mai sẽ mang vợ chồng Liễu Thiếu Kiệt đi an táng”

Trong bóng tối đột nhiên lại im lặng, một lúc lâu sau lại lên tiếng: "Nếu hiện tại Phương Thất đang ở chung với Hiên Viên Hoằng thì chúng ta không dễ dàng ra tay”

Bóng đen đáp lời: "Vâng"

Âm thanh trong bóng tối tiếp tục vang lên: "Chúng ta đã đánh giá thấp con người Phương Thất và võ công của hắn”

Bóng đen đáp: "Vâng."

Âm thanh trong bóng tối đột nhiên hỏi tiếp: "Có tìm ra hai chị em đó không?”

Bóng đen trả lời: "Vẫn chưa, theo thuộc hạ đoán thì có thể ở trong nhà Liễu Thiếu Kiệt có bố trí mật thất cho nên lúc ấy Hắc Sát không có tìm được, hiện tại xung quanh tiệm gạo toàn là tai mắt của Cái Bang, chúng ta muốn vào tìm cũng rất khó."

Không khí lại trở nên yên tĩnh.

Tiếp đó, âm thanh trong bóng tối lại vang lên: "Có thể hai chị em đó không biết gì về chúng ta đâu, nếu có thể tìm được thì lập tức giết ngay, còn nếu không thì cũng không nên vội vã, lúc này chúng ta tuyệt không thể bại lộ."

Bóng đen nói: "Vâng!"

Âm thanh trong bóng tối tiếp tục vang lên: "Mọi hành động gần đây phải đặc biệt cẩn thận, trong tang lễ ngày mai đừng động chạm đến bọn chúng, cứ ở xa giám sát là được"

Bóng đen đáp lại: "Vâng, nhưng còn Phương Thất, chúng ta phải làm sao đối phó hắn đây?”

Âm thanh trong bóng tối lạnh lùng vang lên: "Tìm cơ hội ám sát hắn lần nữa”

Bóng đen lập tức đáp: "Vâng!"
Âm thanh trong bóng tối lại vang lên: "Ngươi bị thương à?"

Bóng đen trả lời: "Vâng."

Âm thanh trong bóng tối lại hỏi: "Có sao không?"

Bóng đen đáp lại: "Không có gì."

Âm thanh trong bóng tối lại vang lên: "Được rồi , còn chuyện gì nữa không?”

Bóng đen đáp: "Tạm thời không có, thuộc hạ xin phép cáo lui."

Âm thanh trong bóng tối vang lên: "Được, ngươi đi đi."

Bóng đen xoay người lại mở cửa phòng, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó thân hình bay lên, trong nháy mắt đã biến mất trong màn đêm dày đặc.

*****

Bầu không khí trong đêm vẫn yên tĩnh.

Ngoại trừ một hai tiếng gà gáy sáng, bốn phía vẫn yên tĩnh.

Trong phòng màn đêm vẫn bao trùm.

Trong bóng tối đột nhiên có tiếng: "Ngươi ra đây đi."

Trong màn đêm một tiếng nhỏ vang lên, một người mở cánh cửa ngầm, chậm rãi bước ra.

Màn đêm yên tĩnh đến đáng sợ.

Trong bóng tối lại vang lên tiến nói: "Ngươi có chuyện gì cần nói không?"

Không có tiếng vang lên, quá im ắng.

Tiếp đó, trong bóng tối lại vang lên nói: "Nếu không có thì hãy đi nghỉ đi”

Cánh cửa ngầm lại mở ra, một người từ trong bước ra, tiếp đó một tiếng vang nhỏ lại vang lên, cánh cửa ngầm từ từ đóng lại.

Một tiếng thở dài vang lên trong bóng tối, sau đó thì thào nói: "Trời đã sắp sáng rồi ……"

*****

Ngày chín tháng sáu.

Trùng mã, sát nam.

Hạp: cứu tế, cúng tế, xuống tóc, an táng, động thổ.

Kỵ: giá thú, khai trương, nộ hỏa, xây bếp, mua bán tài sản, cầu nguyện.

Sáng sớm, mặt trời vừa nhô lên ở phía chân trời, không khí lạnh của sa mạc cũng dần dần tan đi, ngôi thành nhỏ đắm chìm trong ánh bình minh sáng rỡ, trông có vẻ rất an bình.

Trước cửa và trong sân của tiệm gạo Phương đã có không ít người, có các ông chủ của các cửa hàng lân cận, ngay cả lão chủ mập của Hồng Tân Lâu và lão chủ quán trọ Duyệt Lai Tôn Nhị Hỉ cũng đến, ngoài ra còn có rất nhiều người cùng khổ, trong đám đông ai ai cũng mang vẻ mặt bi thương.

Tôn Nhị Hỉ nhìn thấy Phương Thất, liền bước đến hỏi: "Phương đại gia cũng đến đưa tiễn ư?”

Phương Thất gật đầu.

Tôn Nhị Hỉ cười cười, nói: "Chẳng hay Phương đại gia có bà con gì với ông chủ Phương không?”

Phương Thất gật đầu, hỏi lại: "Sao ông cũng tới đây?”

Tôn Nhị Hỉ khẽ thở dài: "Phương đại gia có điều chẳng biết, chúng tôi sinh sống tại đây đã lâu, tất cả đều là bạn bè lâu năm cả, và bình thường cũng có làm ăn qua lại, ông chủ Phương là người rất nhân hậu và tốt nữa, thường xuyên giúp đỡ mọi người ở đây, bây giờ ông ấy đã đi rồi, có nói như thế nào thì cũng phải đưa tiễn cho phải đạo làm người chứ ……"

Phương Thất yên lặng gật đầu.

Trong đám đông buồn bã mặc dù có rất nhiều người nhưng rất yên tĩnh, hầu như không có ai lên tiếng.

Phương Thất đột nhiên nhìn thấy trong đám đông có một bóng người quen thuộc hiện ra nhưng trong chớp mắt đã không còn thấy đâu nữa.

Phương Thất không khỏi nhíu mày, suy nghĩ.

Người đó là ai?

Tại sao lại nhìn thấy quen như vậy, nhưng khổ nỗi lại không nhớ đã gặp ở nơi nào?

Chương 17: Thiên nhai thế lệ

Tiệm gạo Phương ký.

Nơi này đã từng có một đôi vợ chồng ân ân ái ái sinh sống, nơi này đã từng phát gạo giúp rất nhiều dân cùng khổ.

Họ đã yên lặng sinh sống tại ngôi thành nhỏ này hơn hai mươi mùa xuân, cũng từng sung sướng, cũng từng bi thương vì nhớ cố hương, nhưng hôm nay tất cả đều trở thành mây khói.

Người chết như đèn đã tắt, tất cả ái hận tình thù, khổ nhạc bi hoan trên trần thế đều không còn quan hệ gì nữa.

Tuy nhiên tối thiểu họ đã có được một cuộc sống rất có giá trị và có ý nghĩa nhân sinh, tối thiểu sau này sẽ có rất nhiều người tưởng niệm đến hai vợ chồng họ.

Nếu không phải thế thì đám người đưa tiễn sao lại có vẻ mặt bi ai đến thế?

Âm nhạc đưa tiễn vang lên làm cho đám người buồn bã càng thêm buồn bã.

Cái Bang đã mời tới một đội kèn, một tên ăn mày đệ tử thoạt nhìn rất có thân phận trong Cái Bang nói nhỏ vào bên tai lão ăn mày vài câu, lão ăn mày râu tóc bạc trắng gật đầu, tiếp đó mười sáu đệ tử Cái Bang khác khiêng bốn cái quan tài từ từ bước ra cửa, hướng về ngoại thành đi đến.

Đám người đưa tiễn yên lặng, chậm rãi bước theo phía sau, không một ai lên tiếng.

Bọn họ cũng đang cảm thấy bi thương?

Âm thanh thê lương vang vọng khắp nửa tòa thành, dường như nó cũng vang vọng đến sa mạc đang ngủ yên, trên bầu trời lại có một con kên kên bay vòng vòng.

Tại sao người lại dễ dàng chết như vậy? Tại sao tính mạng con người luôn nhỏ bé thế? Tại sao người tốt luôn luôn yểu mệnh?

Không ai có thể trả lời.

Vĩnh viễn không có.

Ngoài thành đã có sẵn bốn cái huyệt, đám người từ từ tản đi.

Đám đệ tử Cái Bang đặt quan tài xuống huyệt rồi mang đến một tấm bia mộ trơn tru, chưa khắc chữ nào, để nó trước mộ phần. Lão ăn mày liền nói: "Thời gian gấp gáp chưa kịp khắc chữ lên, làm phiền tiểu huynh đệ nhé."

Phương Thất cảm kích nhìn lão ăn mày, hắn biết đây là lão ăn mày cố ý cho hắn một cơ hội kết thúc tâm nguyện, tuy nhiên giờ phút này, hắn lại không biết nên nói cái gì cho tốt nữa ……

Lão ăn mày cười nói: "Lão ăn mày ta không phải là người đọc sách nên văn chương không khá đâu, tiểu huynh đệ đừng nên chối từ!"

Phương Thất gật đầu, đáp: "Xin cảm ơn lão tiền bối!", sau đó đến trước tấm bia đá, suy nghĩ một chút rồi đưa ngón trỏ ra khắc chữ, chỉ thấy bột đá rơi xuống, trên bia liền hiện ra một dòng chữ to: 'Vợ chồng Liễu Thiếu Kiệt Nam Cung Tuyết Chi Mộ', ở bên phải cũng có một dòng chữ nhỏ: 'Liễu Thanh Thanh, Liễu Tiểu Hổ Tế Bái', còn bên trái viết: 'Tiền bối kỳ hiệp Hiên Viên Hoằng, vãn bối Phương Ngọc Thụ, Du Mộng Điệp kính lập'.

Phương Thất khắc xong tấm bia, rồi cắm trước phần mộ, cúi đầu buồn bả không lên tiếng.

Du Mộng Điệp thấy được liền tán dương: "Công phu của Thất ca quả thật cao cường”

Phương Thất thấp giọng nói: "Muội quá khen, Cửu Công xem có được không?”

Lão ăn mày mỉm cười nói: "Quá tốt! Tiểu huynh đệ văn võ song toàn, thật sự là tuấn nhã phong lưu! Hậu sinh khả úy!"

Phương Thất cười khổ nói: "Lão tiền bối quá lời, chút tài mọn ấy thật sự không đáng nhắc tới”

Du Mộng Điệp mỉm cười, nói: "Chúng ta hãy đến bái tế đi”

Lão ăn mày gật đầu, Phương Thất cầm một nén nhang mang đến trước phần mộ, nói: "Trước tiên mời lão tiền bối."Lão ăn mày chậm rãi bước tới trước phần mộ, hai tay chống gậy trúc mà đứng, gió nhẹ buổi sớm thổi từng sợi tóc trắng của lão bay bay, kẻ khác nhìn vào trong lòng sẽ không khỏi cảm thấy chua xót.

Lão ăn mày trầm giọng, chậm rãi nói: "Tuyết nha đầu, lão ăn mày ta đến chậm …… khi còn bé con rất thông minh đáng yêu, luôn quấn quít lấy lão ăn mày đòi ta kể chuyện trên giang hồ cho nghe, hôm nay nhớ lại thật vui vẻ, tuy nhiên nghĩ không ra hiện tại gặp lại đã âm dương cách biệt, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, thật là cảm thấy bi thương …… cha của con đã tha thứ cho con rồi, con có nghe được không …… Ôi! Hiện tại đã quá muộn màng ……"

Lão ăn mày thao thao nói, Phương Thất và Du Mộng Điệp đứng bên cạnh, mắt đã ươn ướt.

Lão ăn mày thở dài, lẩm bẩm nói: "Không nói nữa, không nói nữa ……"

Tay Du Mộng Điệp nắm chặt lấy tay lão ăn mày.

Phương Thất quỳ xuống, rót ba chén rượu rồi đổ trước mộ phần, giọng rất buồn bã, nói: "Liễu ân công linh hồn trên trời có linh thiêng xin nghe Phương Ngọc Thụ vài lời: ân công năm đó, anh dũng oai hùng, trường kiếm giang hồ, giúp yếu trừ mạnh! Ân công hiệp nghĩa, thanh danh lan xa. Vợ chồng cùng nhau đến nơi biên thùy sinh sống, vợ hiền con ngoan, sống cuộc đời an nhàn hạnh phúc! Thiện tâm rải khắp bốn phương, danh truyền hậu thế, dân chúng cảm niệm! Gia huynh bị nạn, người người không giúp, chỉ có Liễu ân công giúp đỡ, ngàn dậm đưa trở về. Liễu công nghĩa cao vời vợi, lưu truyền thiên thu! Trên dưới Phương gia, cảm tạ ân đức! Vỉ chuyện của mình khiến Liễu ân công gặp nguy nan, Ngọc Thụ rất xấu hổ, tâm đau nhói vô cùng. Ân công ra đi, người người đau thương, trời đất cũng bi thương! Nguyện tìm ra hung thủ diệt trừ để đền đáp ân công. Hiện con ân công mất tích, ân công trên trời có linh thiêng, phù hộ Ngọc Thụ báo thù rửa hận, tìm được giọt máu của ân công", nói xong liền khấu đầu lạy ba lạy.

Du Mộng Điệp đợi Phương Thất nói xong, cũng đến trước mộ phần rót ba chén rượu rồi đổ ra đất, dịu dàng nói: "Liễu đại ca, Nam Cung tỷ tỷ, hai người hãy yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ tìm được Thanh Thanh cùng Tiểu Hổ, thay hai người chiếu cố hai chị em họ để cho họ khôn lớn thành người, hai người hãy yên tâm nghỉ ngơi đi”

Nói xong, Du Mộng Điệp đứng lên dìu lão ăn mày, một cô nương có tiếng cười như chuông ngân hôm nay đột nhiên không cười nữa, ba người yên lặng không nói gì, chỉ chậm rãi đi về ngôi thành.

Cách mộ phần đã khá xa.

Lão ăn mày đột nhiên khẽ thở dài, chậm rãi hỏi: "Có phát hiện ra chỗ nào kỳ lạ không?”

Phương Thất đáp: "Không có, hôm nay có rất nhiều ông chủ của các hàng quán tới đưa tiễn, còn có ông chủ của quán trọ Duyệt Lai và của Hồng Tân Lâu nữa, chắc là trước kia bọn họ có làm ăn với nhau”

Lão ăn mày gật đầu nói: "Vợ chồng họ sống ở chỗ này đã hơn hai mươi năm, mấy ông chủ hàng quán đến đưa tiễn cũng không có gì khả nghi cả"

Phương Thất nhíu mày nói: "À, có một chút kỳ lạ”

Lão ăn mày nói: "Chuyện gì?"

Phương Thất suy nghĩ một chút rồi nói: "Hôm nay trước khi mang quan tài đi chôn, ở trong sân vãn bối từng nhìn thấy một bóng người rất quen, nhưng chỉ chợt hiện rồi đột nhiên biến mất, thật sự không nghĩ ra được là đã gặp qua ở nơi nào."Lão ăn mày gật đầu, suy nghĩ không lên tiếng.

Hai người đột nhiên cùng hô lên một tiếng: "Không tốt!". Phương Thất liền xoay người lao trở về hướng phần mộ.

Du Mộng Điệp cũng chuyển thân, chân điểm lên mặt đất, cả người trông giống như một con bướm đang bay vờn bên hoa, tư thế tuyệt đẹp, đuổi theo sát Phương Thất.

Lão ăn mày nhìn hai người phi thân đi, mỉm cười, lẩm bẩm nói: "Bây giờ người trẻ tuổi thật sự mạnh hơn so với chúng ta năm đó.", nói xong chống cây gậy trúc đi về hướng mộ phần. Phương Thất phi thân xẹt qua một cồn cát, xa xa phía trước đã trông thấy có hai bóng người đang quỳ trước mộ phần, còn cách đó không xa cũng có hai tên hắc y nhân đang nhanh chóng chạy tới gần phần mộ, Phương Thất thầm nói không tốt, hai chân liền điểm nhẹ lên cát, cả người trông giống như một con chim ưng lớn bay về phía trước vài chục trượng.

Hai tên hắc y nhân nghe thấy tiếng gió, chợt phát hiện ra Phương Thất từ trên trời giáng xuống, trong lòng không khỏi hoảng hốt, đột nhiên rút đao bổ tới hai người đang quỳ trước mộ phần.

Hai ánh đao trắng như tuyết chợt lóe lên, bổ xuống đầu của hai người đang quỳ trước mộ phần.

Lúc này Phương Thất đang cách phần mộ khoảng vài chục trượng xa, thân người đang ở trên không trung, tay phải đột nhiên rút đao ra khỏi vỏ, tiếp đó hai tay đồng thời vụt ra, đao và vỏ đao xé gió bay đi, so với tia chớp còn nhanh hơn, đánh thẳng về hai gã hắc y nhân.

Mắt thấy thanh trường đao trong tay hai gã hắc y nhân chỉ còn cách khoảng một thước nữa đã bổ tới đỉnh đầu của hai người đang quỳ, đao của Phương Thất phát sau tới trước, đao thì đâm xuyên qua ngực một gã hắc y nhân, còn vỏ đao thì bay như tia chớp đánh trúng vào một tên khác. Hai gã hắc y nhân đồng thời kêu lên một tiếng thảm thiết, bị dư lực của đao và vỏ đao của Phương Thất đánh bay ra hơn nửa trượng, miệng phun máu tươi ngã sấp trên mặt đất.

Phương Thất nhẹ nhàng đáp xuống trước ngôi mộ, hai người đang quỳ trước mộ phần bỗng giật mình xoay người lại, đúng là một tiểu cô nương khoảng mười bảy mười tám tuổi và một đứa bé trai khoảng năm sáu tuổi, chúng mở to cặp mắt sợ hãi nhìn vào Phương Thất và hai tên hắc y nhân nằm đó.

Phương Thất thở phào nhẹ nhỏm, mỉm cười nói: “Hai người có phải là …… Phương Thanh Thanh và Tiểu Hổ không?”

Đứa bé trai đột nhiên đứng lên, dang hai tay che trước cô gái, nói lớn: "Ta là Tiểu Hổ, ngươi muốn gì?"

Phương Thất liền nở nụ cười.

Cô gái đứng lên, kéo tay đứa bé trai đưa nó ra phía sau lưng, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"

Phương Thất đột nhiên hiểu ra, mắt dường như đã ươn ướt.

Một tiếng cười như tiếng chuông ngân truyền đến, Du Mộng Điệp khẽ đáp xuống bên cạnh Phương Thất, miệng vẫn mỉm cười nhìn tiểu cô nương và đứa trẻ cạnh bên.

Cười như hoa nở vào mùa xuân, Du Mộng Điệp dịu dàng hỏi: "Hai người có phải là Thanh Thanh và Tiểu Hổ không?"

Tiểu cô nương và đứa bé trai mở to cặp mắt sợ hãi nhìn Du Mộng Điệp, ngơ ngác đứng đó, cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Một tiếng cười sang sảng truyền đến, dường như quanh quẩn bên tai, Phương Thất và Du Mộng Điệp quay đầu lại thì thấy lão ăn mày tay cầm cây gậy trúc, trông giống như thần tiên cưỡi gió bay đến, nhìn vào thì rõ ràng lão đi rất chậm, dường như còn cách khoảng hai, ba mươi trượng xa nhưng đột nhiên trong chớp mắt đã tới trước mặt.

Trong lòng Phương Thất thầm bội phục, quả nhiên không hổ là thế ngoại kỳ hiệp, võ công quả đã đạt tới cảnh giới nhập hóa rồi.

Lão ăn mày mỉm cười nói "Hai con không cần sợ hãi, chúng ta đều là bạn của cha mẹ hai con, vị này là Phương Thất ca, chính là em của người mà cha các con đã giúp đỡ. Hai con là Thanh Thanh và Tiểu Hổ phải không?”

Tiểu cô nương và đứa bé trai vẫn đưa mắt nhìn lão ăn mày đang mỉm cười, cũng không còn sợ hãi nữa nhưng vẫn do dự không dám trả lời.

Du Mộng Điệp bước tới, nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay của tiểu cô nương, dịu dàng nói: "Hai người không cần phải sợ, tỷ là Du Mộng Điệp của Minh Nguyệt Sơn Trang ở Thái Hồ, còn vị lão gia gia này có quan hệ rất tốt với gia đình hai người đó”

Lão ăn mày mỉm cười nói: "Lão ăn mày ta đây là bạn tốt của ông ngoại các con, mẹ các con khi còn bé thường xuyên quấn quít lấy lão ăn mày ta đòi kể chuyện cho nghe hoài", lão ăn mày dừng một chút, rồi mỉm cười nói tiếp: "Ta gọi là Hiên Viên Hoằng."

Chương 18: Hoang giao di cô

Ba chữ ‘Hiên Viên Hoằng' vửa ra khỏi miệng, tiểu cô nương liền ngẩn người, lập tức lôi đứa bé trai đến trước mặt lão ăn mày quỳ xuống rồi khóc lớn. Đứa bé trai Tiểu Hổ nhìn tỷ tỷ đột nhiên òa khóc lên, bất giác cũng muốn òa khóc theo.

Một người khi đau thương sẽ khóc.

Huống chi là chuyện sinh tử biệt ly này.

Trong tình cảnh như vậy, đối mặt với chuyện cha mẹ chết thảm, những đứa nhỏ như thế có mấy người có thể không rơi lệ đây?

Hai người Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ, mấy ngày trước đây đã gặp chuyện gì mà sợ hãi và bi thương tột độ như thế?

*****

"Hành hiệp trượng nghĩa anh hùng sự, cổ đạo nhiệt tràng cái trung vương."

Chỉ cần là người đã từng hành tẩu giang hồ, bất kể là hắc bạch lưỡng đạo, chính tà thiện ác, cho dù là người điếc đi nữa thì cũng sẽ nhất định nghe nói qua hai câu trên và liền biết nó nói đến ai.

Hai câu trên đúng là nói về lão ăn mày tóc trắng bạc phơ trước mắt - Hiên Viên Hoằng.

Năm mươi năm trước, Cái Bang xuất hiện một vị bang chủ thiên tài, lúc đó đã lãnh đạo Cái Bang và đưa bang phái trở thành thiên hạ đệ nhất đại bang, giúp cho vô số người cùng khổ, cơm không no áo không ấm tụ tập về một chỗ, đoàn kết với nhau, công đức như vậy sao mà không tán tụng cho được?

Hiên Viên Hoằng chẳng những có võ công cực kỳ cao thâm, hơn nữa còn có trái tim nhiệt huyệt và tấm lòng bao dung vô hạn, hành hiệp trượng nghĩa, cả đời làm rất nhiều chuyện kinh thiên động địa, được thiên hạ võ lâm chính đạo tôn xưng là 'Hiệp Nghĩa Cái Vương'.

Hiên Viên Hoằng bản tính hào hiệp, không thích ước thúc, sau đó đã truyền ngôi vị bang chủ Cái Bang lại cho đệ tử Bắc Hải Vũ rồi bỏ đi ngao du bốn phương, hành tung bất định, thậm chí trên giang hồ có rất nhiều người đều cho rằng một đời kỳ hiệp đó đã đi về chốn tiên cảnh.

Vị lão nhân đứng trước mắt này, với mái tóc trắng trải đầy bão táp phong sương, chính là tiền bối kỳ nhân Hiên Viên Hoằng.

Với bối phận và thân phận cực cao như ông ta lại trước mặt một đứa bé mà báo tên thì đã là một chuyện rất khó làm rồi.

Hiên Viên Hoằng nhìn tiểu cô nương và đứa bé trai đang òa khóc, vội đưa tay nâng chúng dậy rồi khẽ vuốt đầu đứa bé trai, hốc mắt cũng đã đỏ lên.

Hiên Viên Hoằng khẽ lau nước mắt, mỉm cười nói: "Đừng khóc nữa, có Hiên Viên gia gia ở đây thì không cần sợ gì cả, chúng ta trở về thành đi nào."

Liễu Thanh Thanh gật đầu, nói: "Lão gia gia, chúng con còn muốn bái tế cha mẹ thêm một chút nữa”, nói xong nước mắt lại chảy đầy mặt.

Hiên Viên Hoằng nói: "Được, được, cứ bái tế đi"

Liễu Thanh Thanh lại kéo Tiểu Hổ quỳ xuống trước mộ phần, nước mắt chảy đầy, nói: "Cha, mẹ, hai người đã bảo con là phải chờ Hiên Viên gia gia tới rồi đi cùng gia gia, con nhất định sẽ chăm lo bảo vệ tốt cho đệ đệ, cha mẹ hãy yên tâm!", dứt lời nước mắt lại rớt như mưa.

Hiên Viên Hoằng nhìn thấy chịu không nổi, mắt cũng đã đỏ lên, khẽ thở dài: "Các con ngoan, đừng đau buồn nữa, bái tế xong rồi chúng ta đi nào"

Liễu Thanh Thanh lại kéo Tiểu Hổ lạy ba lạy trước mộ phần cha mẹ rồi đứng lên, nước mắt vẫn rơi đầy.

*****

Phương Thất đưa tay mở miếng vải đen che mặt của hai tên hắc y nhân ra nhìn, mày không khỏi nhíu lại.

Vừa rồi trong tình thế cấp bách, Phương Thất ở trong không trung đã dùng đao và vỏ đao đánh ra lực đạo rất lớn nên đã đánh hai tên văng ra xa.

Một tên trúng đao lúc ấy đã chết ngay tức khắc nhưng tên bị trúng vỏ đao thì chỉ hộc máu và ngất đi mà thôi.

Phương Thất nhìn thấy trên khóe miệng của tên hắc y nhân trúng vỏ đao có máu màu tím chảy ra, thân thể đã không còn cử động.

Phương Thất trầm mặc không nói.

Du Mộng Điệp hỏi: "Chẳng lẽ hắn đã dùng độc tự sát?"

Phương Thất chậm rãi gật đầu.

Du Mộng Điệp khẽ thở dài: "Những người này cũng thật đáng thương, không hòan thành nhiệm vụ cũng không để cho chúng ta tra ra cái gì, trở về cũng khó thóat khỏi cái chết, nên cũng chỉ có một con đường là tự vẫn thôi"

Phương Thất cũng khẽ thở dài. Năm người trở về ngôi thành, trên đường Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ cứ quay đầu liên tục nhìn về mộ phần từ từ xa khuất.

*****

Mùa hè của sa mạc, mặt trời treo giữa không trung phát ra ánh sáng chói mắt khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng, độ nóng đang tăng lên chóng mặt.

Hiên Viên Hoằng nắm lấy tay Tiểu Hổ đang chậm rãi bước đi, vẻ mặt tựa hồ có chút bi thương lẫn vui mừng.

Du Mộng Điệp nắm tay Liễu Thanh Thanh, cùng bước đi nhưng yên lặng không lên tiếng.

Phương Thất cúi đầu, chậm rãi bước theo ở phía sau.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười hỏi: "Hai ngày qua các con đã trốn ở đâu?”

Tiểu Hổ lớn tiếng đáp: "Tỷ tỷ cùng con trốn trong một cái hầm dưới đất, chúng con không dám đi ra."

Hiên Viên Hoằng khẽ gật đầu.

Liễu Thanh Thanh nghẹn ngào kể: "Đêm đó, con vẫn chưa ngủ thì đột nhiên mẹ chạy đến, bảo con hãy mau mang theo đệ đệ trốn vào hầm, sau đó mẹ lại chạy vội ra ngoài."

Du Mộng Điệp than thở: "Trong lúc nguy cấp mà Nam Cung tỷ tỷ còn có thể an bài tốt như thế, thật sự là một chuyện không dễ dàng chút nào."

Phương Thất yên lặng gật đầu nói: "Liễu phu nhân có thể đã cảm giác được sự uy hiếp quá lớn cho nên mới an bài như vậy”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười hỏi tiếp: "Sau đó thì sao?"

Liễu Thanh Thanh trả lời: "Trong hầm rất tối, chúng con mơ hồ nghe được có tiếng nói chuyện bên ngoài, sau đó thì tiếng nói đột nhiên im bặt. Cho đến sau nửa đêm, chúng con vẫn chưa thấy cha và mẹ tới, chúng con nhịn không được liền chui ra xem thì phát hiện …… cha mẹ …… đều đã chết ……", nàng lại nức nở.

Hiên Viên Hoằng than thở: "Cháu ngoan đừng khóc nữa, hung thủ giết cha mẹ con đã chết rồi”

Tiểu Hổ đột nhiên lớn tiếng: "Tại sao ngươi chết sớm quá vậy? Hãy chờ ta lớn lên đi, ta nhất định sẽ chính tay giết chết ngươi”

Du Mộng Điệp chậm rãi quay đầu nhìn đứa bé trai, chỉ thấy vẻ mặt đầy quật cường và nước mắt của nó, nhưng vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu, hai mắt bắn ra nhiều tia thù hận.

Nó tuổi quá nhỏ lại bị thương tổn và đả kích lớn như vậy thì trong tâm linh của nó vô tình sẽ tràn ngập sự thù hận mãnh liệt. Một sự thù hận đang ngầm phát triển trong người nó, và sự thù hận đó sẽ hình thành tính cách lạnh lùng và khác người.

Bởi vì sự thù hận đã sinh ra trong lòng nó, vốn nó ở tuổi này phải được cha mẹ thương yêu, vui sướng và vô tư lự nhưng chỉ trong một đêm thôi thế giới của nó đã biến đổi, trong cuộc sống của nó chỉ còn lại có sự thù hận mà thôi.

Một người mà trong lòng nếu chỉ có cừu hận không thôi thì cuộc sống của hắn nhất định sẽ rất đau khổ.

Du Mộng Điệp cũng khẽ thở dài, dịu dàng nói: "Tỷ biết hai đứa đột nhiên gặp chuyện đả kích như vậy, đúng là chịu không được. Nhưng dù sao trên đời này cũng còn rất nhiều người tốt, bây giờ kẻ giết cha mẹ hai đứa đã chết rồi, thù cũng đã trả xong, hai đứa cũng đừng đau thương và thù hận nữa"

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười nói: "Không sai, cháu ngoan, nếu con có chí khí, thì lớn lên phải giúp dân trừ bạo, không thể để cho kẻ xấu khi dễ người khác, con có làm được không?"

Ánh mắt Tiểu Hổ mông lung nhìn về phía trước, trong mắt đột nhiên lại chảy ra hai hàng lệ.

*****

Giữa trưa, mặt trời lên cao, không có một vầng mây.

Ngôi thành nhỏ trong mùa hè của sa mạc, giống như nằm trong một lò lửa lớn, mặt trời không khách sáo cứ chiếu ánh sáng nóng bỏng của nó xuống, dường như muốn đem người trong thành đốt ra tro.

Quán trọ Duyệt Lai. Thịt nướng thơm phức đang bày trên bàn, Tiểu Hổ đang ăn như hổ đói.

Phương Thất ngồi ở một bên ngơ ngác nhìn.

Hiên Viên Hoằng nhìn Liễu Thanh Thanh, mỉm cười hỏi: "Cha mẹ của hai con có kể qua thân thế cho các con nghe không?”

Liễu Thanh Thanh thấp giọng trả lời: "Mẹ có kể với con, khi trốn trong hầm hai ngày, con đã đem chuyện nói lại cho đệ đệ”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Ông ngoại của các con trước khi chết đã cho phép gia đình các con trở về Hoài Nam, vậy các con có muốn trở về không?"

Liễu Thanh Thanh cúi đầu không nói.

Tiểu Hổ đột nhiên lớn tiếng nói: "Con không về với họ đâu. Họ không muốn cha con trở về, con cũng không trở về đâu"

Phương Thất và Du Mộng Điệp nhìn nhau, mắt đã muốn khóc.

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài, vị lão nhân tóc bạc phơ này đột nhiên cũng biểu hiện ra có tâm sự nặng nề trong lòng.

Tiểu Hổ lớn tiếng nói: "Con muốn theo học bản lĩnh của lão gia gia, con muốn tiêu diệt kẻ xấu”

Hiên Viên Hoằng vẫn trầm ngâm không nói.

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Đệ muốn học bản lĩnh thì khi trở về Hoài Nam rồi, học với cậu cũng được mà? Võ công của cậu đệ rất lợi hại đó”

Tiểu Hổ lớn tiếng: "Đệ chưa gặp qua ông ta, đệ không biết ông ta, đệ không đi!"

Liễu Thanh Thanh liền quát: "Tiểu Hổ, đừng ồn ào nữa!"

Tiểu Hổ cúi đầu, dường như lại muốn khóc.

Hiên Viên Hoằng nói: "Như vậy đi, tạm thời ta không đưa các con về Hoài Nam, đợi mấy ngày nữa thì các con hãy quyết định, hoặc là theo Phương Thất ca đi Thần Long Sơn Trang, hoặc là theo Du tỷ tỷ về Thái Hồ, còn lại là theo lão gia gia về nhà của cậu hai con, các con thấy có được không?”

Hiên Viên Hoằng vừa nói chuyện, vừa ngẩng đầu nhìn về Phương Thất đang im lặng ngồi một bên. Phương Thất hiểu ý liền gật đầu.

Liễu Thanh Thanh cũng ngẩng đầu nhìn thoáng qua Phương Thất và Du Mộng Điệp rồi yên lặng gật đầu, Tiểu Hổ vẫn cúi đầu không lên tiếng.

Lúc này đột nhiên có tiếng gõ cửa bên ngoài, một tiếng nói vang lên: "Phương đại gia, tôi có thể vào trong không?"

Chương 19: Ánh trăng ngoại thành

Cửa phòng mở, tên tiểu nhị Tiểu Quế Tử của quán trọ cười hì hì bước vào, trong tay cầm trong một lá thư.

"Tối nay giờ tý, tới khu rừng nhỏ ở phía nam, nhớ, chỉ đến một mình."

Phương Thất nhìn vào mảnh giấy, sắc mặt hơi đổi một chút, ngẩng đầu hỏi: "Từ đâu ngươi có nó?"

Tiểu Quế Tử cười hì hì đáp: "Vừa rồi có người giao cho tiểu nhân, bảo tiểu nhân chuyển đến cho Phương đại gia."

Phương Thất đột nhiên nắm chặt tay Tiểu Quế Tử, hỏi dồn: "Là người nào? Đã đi đâu rồi?”

Tiểu Quế Tử sợ đến sắc mặt trắng bệch, đáp: "Là một tên ăn mày, trên mặt có vẽ rất nhiều màu sắc, tiểu nhân cũng không có nhìn rõ diện mạo, hắn nói …… hắn nói chỉ cần tiểu nhân mang lá thư này đưa cho Phương đại gia thì Phương đại gia nhất định sẽ thưởng tiền cho tiểu nhân”

Phương Thất buông tay Tiểu Quế Tử ra, lẩm bẩm: "Không sai, ta sẽ thưởng tiền cho ngươi ……"

Tiểu Quế Tử hít sâu một hơi lại cười hì hì nói: "Tiểu nhân biết Phương đại gia là người hào phóng mà”

Phương Thất nói: "Nếu muốn được thưởng tiền thì tại sao tên ăn mày đó lại không đích thân mang đến đây? Còn ngươi nữa, sao lại biết ta rất hào phóng?”

Tiểu Quế Tử ngập ngừng trả lời: "Chuyện này …… chuyện này …… tiểu nhân ……"

Phương Thất cười khổ nói: "Tên ăn mày kia nói cũng đúng, ta thưởng tiền cho ngươi đây”

Tiểu Quế Tử đưa tay tiếp nhận một nén bạc của Phương Thất, miệng cười hì hì nói: "Cảm ơn Phương đại gia, Phương đại gia thật sự là người tốt”

Phương Thất mỉm cười nói: "Lần sau nếu có thư mang tới sẽ thưởng nữa”

Tiểu Quế Tử gật đầu nói: "Nhất định, nhất định!", nói xong xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, đột nhiên dừng lại kêu lên: "A, Thanh Thanh cô nương, Tiểu Hổ?"

Tiểu Hổ kêu lên: "Tiểu Quế Tử ca ca."

Tiểu Quế Tử vui vẻ nói: "Hai người không có việc gì là tốt rồi. Tiểu Hổ, nếu rảnh rỗi hãy tới tìm ca chơi đùa nhé”

Tiểu Hổ trả lời: "Nhất định."

Tiểu Quế Tử nói với Phương Thất: "Tiểu nhân xin phép cáo lui”

Phương Thất gật đầu, Tiểu Quế Tử liền rời khỏi phòng, sau đó tiện tay khép luôn cửa.

Phương Thất ngồi xuống, trầm mặc không nói.

Du Mộng Điệp nhìn Phương Thất, một lúc lâu sau mới lên tiếng hỏi: "Thất ca có chuyện gì à?"

Phương Thất chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Du Mộng Điệp, tiếp đó đưa lá thư cho nàng.

Du Mộng Điệp nhìn lá thư một hồi lâu, rồi hỏi: "Muội thấy đâu có chỗ nào kỳ lạ chứ?”

Phương Thất vẫn cúi đầu không nói.

Du Mộng Điệp hỏi tiếp: "Chẳng lẽ Thất ca biết người viết bức thư này?”

Phương Thất chậm rãi gật đầu.

Du Mộng Điệp đột nhiên cười nói: "Muội hiểu rồi, muội biết là ai rồi”

Phương Thất ngẩng đầu nhìn Du Mộng Điệp, nói: "Muội biết?”

Du Mộng Điệp mỉm cười đáp: "Nét chữ rất đẹp, nhất định là do phụ nữ viết, và có thể làm cho Thất ca đọc xong toát ra vẻ mặt như vậy thì ngoại trừ Trầm Tuyết Quân còn có ai?"

Phương Thất nhìn nền gạch dưới mặt đất, cúi đầu không nói.

Du Mộng Điệp mỉm cười nói tiếp: "Chỉ là tại sao cô ấy không đích thân đến đây mà phải hẹn gặp Thất ca ở ngoài nhỉ?”

Phương Thất chậm rãi lắc đầu, đáp: "Huynh không biết"

Du Mộng Điệp nói tiếp: "Chuyện của hai người tiểu muội cũng có nghe qua, Thất ca có biết nguyên nhân tại sao cô ấy rời khỏi Thất ca không?”

Nước mắt của Phương Thất đột nhiên chảy xuống.

Vết thương lòng của một người, cho dù là gì đi nữa thì cũng đừng nên khơi ra, chỉ cần chạm nhẹ vào nó thôi thì tim cũng sẽ đau đớn và chảy máu.

Du Mộng Điệp khẽ thở dài, nói: "Thất ca không cần phải như thế, một người phụ nữ nếu đã thay lòng đổi dạ thì cho dù là ai cũng không thể khiến cho cô ta quay về được”

Phương Thất cảm giác được đang có một cây ngân châm đâm vào tim, sự đau đớn lại nổi lên.

Du Mộng Điệp chậm rãi nói tiếp: "Thất ca là người đàn ông tốt, hãy tự bảo trọng thân thể của chính mình."

Phương Thất vẫn cúi đầu nhìn vào mặt đất, không hề lên tiếng.

Một người phụ nữ nếu đã thay lòng đổi dạ thì cho dù làm gì đi nữa cũng vô pháp vãn hồi.

Cho dù ngươi có mang tất cả của cải trên thế giới đặt trước mặt nàng thì nàng cũng sẽ không quay đầu lại.

Có lẽ đây là cái mà mọi người thường gọi: “Tình yêu”.

Đây là một loại tình cảm kỳ lạ nhất trên thế gian này. Hai người chẳng hề quen biết nhau, nếu có tình yêu với nhau sẽ trở nên thân mật không thể tách rời, yêu đến chết đi sống lại; hai người thân mật đến không thể tách rời cũng có thể vì mất đi tình yêu mà trở nên xa lạ, thậm chí hận đối phương tới nỗi muốn giết chết.

Một người có tình yêu, đột nhiên sẽ có hùng tâm vạn trượng, có sự tin tưởng gấp trăm ngàn lần, tràn ngập ước mơ đối với tương lai. Một người mất đi tình yêu, có thể sẽ không gượng dậy nổi, trầm luân khổ hải ……

Tình yêu mang đến cho người sự ngọt ngào và sung sướng mà bất cứ loại tình cảm nào cũng không thể làm được, tuy nhiên tình yêu cũng mang đến cho người sự đau khổ và bi thương mà bất cứ loại tình cảm nào cũng không thể có.

Một người vì yêu sẽ rơi lệ nhiều nhất, bất cứ chuyện gì cũng không hơn được.

Tình yêu mặc dù có thể mang đến cho người tất cả những điều hạnh phúc và vui sướng, nhưng cũng có thể mang đến sự đau đớn xé nát tâm can.

Nhưng nếu trong cuộc sống không có loại tình cảm này thì cuộc sống con người sẽ thiếu đi ý nghĩa, nó cũng giống như đồ ăn không có muối, rất vô vị, cuộc sống sẽ trở nên rất nhàm chán và không còn thú vị nữa.

Đáng tiếc rằng tình yêu cũng không là cái mà chúng ta có khả năng khống chế, giống như cát vậy, càng muốn nắm chặt nó trong tay, nó càng chảy ra nhanh hơn.

Tình yêu cũng giống như một loại độc dược có tác dụng trị liệu, tỷ như “tỳ sương” hoặc “anh túc”, dùng dung lượng bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu tác dụng.

*****

Nửa đêm.

Một vầng trăng sáng trôi giữa không trung, gió nhè nhẹ thổi.

Trời cao đã an bài cho nơi này một vùng hoang mạc nhưng cũng tặng cho nó một khoảng không và một vầng trăng sáng tròn xinh đẹp.

Bầu trời đầy những ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương và dường như có thể dùng tay chạm vào chúng. Trong màn đêm yên tĩnh của sa mạc mênh mông, trời và đất dường như cũng gần nhau.

Một rừng cây bạch dương nằm lặng lẽ ở phía nam ngôi thành, trong màn đêm từng chiếc lá xanh biếc chập chờn trong gió nhẹ, dường như đang hưởng thụ cái mát mẻ trong mùa hè nóng bức này. Ánh trăng từ trên cao chiếu xuống không thể xuyên qua hàng cây rậm rạp, ở sâu phía trong, từ xa xa nhìn vào chỉ thấy một mảng tối đen.

Trong màn đêm yên tĩnh, lãng mạn và đẹp đẽ như vậy phải chăng cũng có một câu chuyện lãng mạn đẹp đẽ sắp phát sinh?

Phương Thất chậm rãi bước vào rừng cây.

Đi xuyên qua từng hàng cây bạch dương vào sâu phía trong, rốt cuộc đến được một khoảng đất trống không lớn lắm.

Một người lẳng lặng đứng dưới một tàng cây tại mảnh đất trống đó, toàn thân mặc đồ trắng như tuyết, bóng cây bạch dương rọi xuống vừa lúc bao phủ gương mặt nàng.

Phương Thất chậm rãi bước đến, rồi đứng lại.

Một giọng nói dịu dàng vang lên: "Chàng đến rồi sao?”

Phương Thất ngẩng đầu nhìn bóng dáng trắng toát ấy, mặc dù bị bóng cây bao phủ nhưng nàng bộ dáng vẫn yêu kiều và dung nhan vẫn xinh đẹp như thưở nào.

Phương Thất cúi đầu nhìn cái bóng dưới mặt đất, rồi chậm rãi gật đầu.

Bóng trắng dịu dàng lên tiếng: "Thiếp biết chàng nhất định sẽ đến."

Phương Thất vẫn yên lặng không nói gì.
Bóng trắng nói tiếp: "Thiếp biết chàng có rất nhiều chuyện không rõ, nhất định chàng đang có nhiều chuyện muốn hỏi thiếp, đúng không?"

Tim Phương Thất lại bắt đầu đau đớn.

Bóng trắng vẫn tiếp tục: "Chàng có muốn biết tại sao thiếp lại đột nhiên rời khỏi Thần Long Sơn Trang và tại sao lại xuất hiện ở chỗ này không?”

Phương Thất chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt xinh đẹp của Trầm Tuyết Quân vẫn vô cảm không biểu hiện gì, cả người đang đứng dưới bóng cây nhìn hắn.

Trầm Tuyết Quân hỏi tiếp: "Chàng thật sự muốn biết sao?”

Phương Thất chậm rãi trả lời: "Ta không muốn biết."

Trầm Tuyết Quân đạo: "Thật sao?"

Phương Thất lại cúi đầu nhìn bóng cây trên mặt đất.

Trầm Tuyết Quân khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Thật sự là đáng tiếc, vốn thiếp chuẩn bị nói tất cả cho chàng nhưng chàng lại không muốn nghe. Chàng không muốn nghe vì chàng sợ chịu đựng không nổi, có phải không?”

Sự đau đớn trong tim của Phương Thất lại nổi lên, một hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên nói: "Nàng sai rồi, ta không muốn biết là muốn cho nàng hiểu được, bất kể là nàng có làm chuyện gì đi nữa ta cũng có thể tha thứ cho nàng”

Có phải tha thứ là một hành động cao cả và đẹp đẽ không? Có phải mọi chuyện đều đáng được tha thứ không?

Bầu không khí trở nên yên tĩnh.

Phương Thất vẫn cúi đầu nhìn cái bóng của mình trên mặt đất.

Một hồi lâu sau, Trầm Tuyết Quân đột nhiên buồn bã hỏi: "Chàng còn yêu thiếp không?”

Phương Thất chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn vào Trầm Tuyết Quân đang đứng dưới bóng cây, dưới ánh trăng có thể thấy được nước mắt đang chảy xuống khuôn mặt nàng.

Một người đổ lệ hay không đổ lệ thì phải xem đang ở vào hoàn cảnh nào và đối mặt với ai.

Bất luận là nam nhi kiên cường cỡ nào đi nữa thì vẫn có một điểm yếu ớt nhất không muốn để cho người khác biết.

Đây cũng là một trong những nhược điểm lớn nhất của con người.

Tuy nhiên người có nhược điểm thì mới là con người thật sự. Người không có nhược điểm thì không phải người nữa rồi, đó chỉ có thể là thần tiên mà thôi.

Trầm Tuyết Quân khẽ thở dài, dịu dàng nói: "Tại sao chàng không đến gần thiếp một chút, thiếp đáng sợ vậy sao?”

Bầu trời đêm yên tĩnh, rừng cây cũng yên tĩnh, có hai người đang lặng lẽ đứng đó.

Phương Thất si ngốc nhìn Trầm Tuyết Quân, người phụ nữ đã từng năm năm chung sống cùng hắn, dưới ánh trăng vẫn xinh đẹp không khác gì ngày trước.

Vì nàng, Phương Thất không biết đã trải qua bao nhiêu thống khổ và đã chảy ra bao nhiêu nước mắt nữa.

Giờ đây nàng đang đứng dưới ánh trăng, lẳng lặng đứng đó giống như một người vợ đang đứng trước cửa chờ chồng mình trở về, trông rất hạnh phúc và ngọt ngào.

Nước mắt của Phương Thất đột nhiên lại chảy xuống, hắn bước về phía trước hai bước rồi dừng lại.

Trầm Tuyết Quân nhẹ nhàng nắm lấy hai tay Phương Thất, tay nàng rất lạnh.

Phương Thất nói: "Theo ta trở về có được không?”

Trầm Tuyết Quân đột nhiên nở nụ cười, nét mặt vẫn không thay đổi, nói: "Chàng có biết tại sao thiếp lại bỏ đi không?”

Phương Thất chậm rãi lắc đầu.

Trầm Tuyết Quân nói từng chữ từng chữ một: "Bởi vì lòng thiếp đã yêu người khác cho nên mới lén bỏ trốn đi, cùng người thiếp yêu đi đến nơi này, chàng có hiểu được không?”

Lòng của Phương Thất đột nhiên trầm xuống, hắn cảm giác được lại có thêm nhiều cây ngân châm đang đâm vào tim hắn, máu đã chảy ra, từng giọt từng giọt, đau đớn đến nỗi không cách nào thở nữa, trong đầu thoáng chốc đã trống rỗng.

Chỉ có nước mắt của hắn không ngừng tuôn ra.

Có một số việc chỉ có phát sinh trên người của mình mới có thể biết được nó có bao nhiêu khổ sở, có một số việc chỉ có chính bản thân trải qua mới có thể hiểu được nó có bao nhiêu đớn đau.

Phương Thất đau đớn đến tột độ, miệng hét lớn: "Tại sao lại nói cho ta biết! Tại sao phải nói ra!"

Trầm Tuyết Quân nói: "Bởi vì chàng sẽ chết."

Lòng Phương Thất liền run lên, mạch môn ở hai cổ tay đã bị Trầm Tuyết Quân khống chế, khí lực toàn thân trong nháy mắt đã biến mất, đúng lúc này, một ánh chớp lóe lên từ một cây bạch dương ở cách đó khoảng hai trượng, một chùm ngân chân giống như tia chớp bắn vào phía sau lưng của Phương Thất.

Phương Thất đã vô phương né tránh.

Bỗng nhiên có một tiếng khẽ quát lên, từ một thân cây khác có một cái gì đó đen ngòm bay ra như tia chớp đánh về phía chùm ngân châm, thế đến so với tia chớp còn mau hơn, hầu như tất cả ngân châm đều bị chặn lại, tuy nhiên vẫn còn sót lại hai cây ngân châm bay đến đâm vào vai trái của Phương Thất.

Phương Thất vẫn ngơ ngác nhìn gương mặt vô cảm của Trầm Tuyết Quân, tiếp đó trước mắt hắn tối sầm, rồi hắn từ từ ngã xuống

Chương 20: Kinh hồn nhất mộng

Lúc Phương Thất tỉnh lại thì thấy đang nằm trên giường trong phòng hắn tại quán trọ Duyệt Lai.

Âm thanh đầu tiên hắn nghe được là tiếng cười như chuông ngân, thanh thúy dễ nghe, liền đó có tiếng nói: "Huynh ấy tỉnh rồi!"

Phương Thất chậm rãi mở mắt, hai mắt thất thần nhìn người trong phòng, ngồi trước giường là Du Mộng Điệp vẻ mặt tiều tụy đang mỉm cười, bên cạnh Du Mộng Điệp là Liễu Thanh Thanh, ánh mắt toát ra vẻ kinh hãi, Tiểu Hổ ngồi ở một bên trừng đôi mắt đen nhìn hắn, còn Hiên Viên Hoằng thì đang ngồi tại bàn mỉm cười.

Liễu Thanh Thanh vừa lo lắng vừa mừng rỡ nói: "Phương đại ca, huynh đã ngủ ba ngày rồi đó."

Tiểu Hổ lớn tiếng nói: "Đệ còn tưởng rằng huynh đã chết rồi!"

Liễu Thanh Thanh quát lên: "Tiểu Hổ, không được nói bậy!"

Du Mộng Điệp mỉm cười, dịu dàng nói: "Thất ca, huynh đã tỉnh rồi, nếu không có Cửu Công ở đây thì lần này huynh đúng là lành ít dữ nhiều”

Phương Thất ngơ ngác nhìn Du Mộng Điệp, Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ, tiếp đó chầm chậm nhắm mắt lại, trong phút chốc nước mắt đã chảy ra.

Hắn đã nhớ lại mọi chuyện và cũng biết bản thân giờ ở nơi nào.

Trên chiếc giường hắn đang nằm dường như còn đọng lại mùi thơm của cơ thể Trầm Tuyết Quân, chuyện đêm hôm đó vẫn rõ ràng trong đầu hắn, nàng rất dịu dàng và đầy sức sống. Tuy nhiên trong khu rừng nhỏ đêm hôm trước, Trầm Tuyết Quân đột nhiên trở thành một người mà Phương Thất không hề quen biết, lời nàng thốt ra cho đến giờ ngay cả bản thân hắn nghe được cũng không thể tin tưởng.

Khi nàng khống chế mạch môn của Phương Thất thì trái tim của hắn đã chết, chẳng những thế còn bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.

Hiện tại lòng của Phương Thất không còn đau đớn nữa, chỉ có nước mắt tuôn ra như suối mà thôi.

Trái tim đã chết sẽ không còn đau nữa bởi vì nó đã đông cứng rồi.

Du Mộng Điệp dịu dàng nói: "Thất ca, huynh có muốn ăn chút gì không?”

Phương Thất vẫn nhắm chặt hai mắt, không nói một lời, nếu hỏi lúc này hắn muốn ăn gì thì hắn muốn ăn chính cơ thể hắn, ăn luôn cả thịt da xương cốt, toàn bộ đều ăn, hắn chỉ hận tại sao hắn còn chưa chết.

Bất luận là ai, nếu đột nhiên nghe được người mình yêu tha thiết nói ra cùng người khác trốn đi, rồi lại hạ độc thủ giết mình, thì chắc chắn cũng giống như Phương Thất, tinh thần sẽ sụp đổ, tuyệt vọng, trái tim đồng dạng cũng sẽ chết đi.

Trong nháy mắt, Phương Thất cảm giác được trái tim của hắn lạnh như băng, hoàn toàn ngừng đập. Đối với hắn mà nói, việc còn sống dường như chẳng có ý nghĩa gì.

Hai chữ “Tình yêu” nhìn thì đơn giản nhưng rốt cuộc nó được hình thành bởi cái gì đây? Sao nó có thể làm cho một người kiên cường dễ dàng buông bỏ hết thảy, đau đớn không muốn sống nữa?

Chỉ biết rằng yêu có thể làm cho một người đang bệnh nan y có thêm dũng khí sinh tồn và tràn đầy hy vọng, tuy nhiên nó cũng có thể làm cho một người khỏe mạnh trong nháy mắt sụp đổ, tuyệt vọng, thậm chí tự sát.

Tình yêu rốt cuộc là gì đây? Không ai có thể trả lời rõ ràng được cả.

Vĩnh viễn không có.

Phương Thất vẫn bất động nằm đó, cứ mặc cho nước mắt tùy ý chảy ra. Sĩ diện, lòng tự trọng, sự kiên cường, tới giờ phút này hắn đã mặc kệ tất cả.

Nước mắt của đàn ông rơi không nhẹ chút nào, có lẽ chỉ vì thương tâm thì mới khóc nhưng một khi đàn ông đã khóc thì nhất định là lúc đau buồn và thương tâm nhất của họ.

Liễu Thanh Thanh ngơ ngác nhìn Phương Thất rơi lệ, Tiểu Hổ không hiểu được tại sao, chỉ đưa tay gãi đầu.

Du Mộng Điệp khẽ thở dài, rồi quay về Hiên Viên Hoằn, nói: "Cửu Công à, người nói đi, tại sao trên thế gian này lại có nhiều kẻ ngốc như thế chứ?”

Phương Thất vẫn nhắm mắt, bây giờ dù có ai nói gì đi nữa hắn cũng không quan tâm.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười trả lời: "Có chứ, hơn nữa có rất nhiều, chờ sau này con yêu một ai đó thì con cũng sẽ biến thành kẻ ngốc thôi”

Mặt của Du Mộng Điệp hồng lên, nói: "Yêu một người sẽ biến thành kẻ ngốc sao?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Đương nhiên, có lẽ hắn tại một phương diện nào đó là một người rất thông minh nhưng chỉ cần tới trước mặt người hắn yêu thì sẽ ngay lập tức biến thành một tên ngốc chẳng biết nói cái gì, tuy nhiên ngay cả chính bản thân hắn cũng không ý thức được"Du Mộng Điệp thở dài, nói: "Con thật không hiểu, có những người có cả võ công và cơ trí đủ để ứng phó bất cứ tình huống nguy hiểm gì xảy ra, nhưng tại sao lại tự nhiên trở nên không hề phòng bị, còn không lực phản kháng nữa, mặc cho kẻ khác xem là kẻ ngốc, muốn làm gì thì làm”

Hiên Viên Hoằng cười to, nói: "Nếu thay đổi là ta, thì nói không chừng so với hắn còn ngốc hơn”

Phương Thất vẫn nhắm mắt, hắn đã quyết tâm không nói lời nào.

Hắn biết kẻ ngốc mà Hiên Viên Hoằng và Du Mộng Điệp đang nói là ai, bây giờ cho dù ai nói hắn là tên ngốc hay thậm chí là kẻ ngu si đi nữa thì hắn cũng không để tâm.

Du Mộng Điệp lại lên tiếng: "Cửu Công à, người nói đi, có phải ai gặp phải tình huống này thì trong lòng đều rất đau buồn và thương tâm phải không?”

Hiên Viên Hoằng trả lời: "Nhất định sẽ đau buồn và thương tâm đến chết."

Du Mộng Điệp thở dài, nói: "Xem ra chúng ta có khuyên thế nào cũng không hữu dụng rồi?"

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Quả thực một chút hữu dụng cũng không có."

Du Mộng Điệp gật đầu, chậm rãi nói tiếp: "Con cũng nghĩ như vậy, con biết là hắn đang rất đau buồn và thương tâm đến nỗi muốn chết, hơn nữa xem ra bất kể chúng ta có khuyên như thế nào thì cũng chẳng hữu dụng."

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: "Đích xác là thế ."

Du Mộng Điệp lại nói: "Nhưng người nói đi, hắn chết đi như vậy là hữu dụng sao? Vậy có oan uổng quá không?"

Hiên Viên Hoằng thở dài, nói: "Một chút hữu dụng cũng không có, nếu ta là hắn thì quả thực là chết quá oan uổng."

Phương Thất vẫn nhắm chặt đôi mắt, nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống, làm ướt hết cả giường. Đích thật giờ này hắn chẳng muốn sống nữa, cho nên bất luận là ai và có nói cái gì đi nữa thì cũng vô pháp khuyên lơn hắn.

Du Mộng Điệp lại thở dài, đột nhiên hỏi: "Cửu Công à, người nói Trầm Tuyết Quân kia có kỳ lạ hay không, đêm đó cô ta đứng dưới bóng cây, thủy chung không hề chuyển động, người nói xem tại sao lại như vậy?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười trả lời: "Có lẽ là cô ta sợ người khác phát hiện ra cái gì đó nên đứng bất động."

Du Mộng Điệp hỏi tiếp: "Thật sao? Sợ người khác phát hiện cái gì nhỉ? Núp trong bóng cây, chẳng lẽ cô ta không phải Trầm Tuyết Quân?”

Phương Thất cũng nghe được, mặc dù hắn đã nhắm chặt hai mắt nhưng lại không thể đóng chặt hai lỗ tai.Hiên Viên Hoằng mỉm cười đáp: "Chuyện rất khó nói, bất luận là thuật dịch dung (hóa trang) có tinh diệu cỡ nào chăng nữa, đối phó người khác thì được nhưng nếu hóa trang thành một người đã từng cùng đối phương sống chung nhiều năm, cả hai đều biết nhau rất rõ, thì chuyện không bị lộ sơ hở là không thể, việc núp trong bóng cây có thể xem như là an toàn một chút và che dấu sơ hở”

Du Mộng Điệp lại lên tiếng: "Thật vậy? Chẳng lẽ trên thế gian lại có thuật dịch dung tinh diệu đến thế sao? Ngay cả người quen thuộc nhất đứng đối diện cũng không phát hiện ra sơ hở?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói tiếp: "Đương nhiên là có, đừng quên đương kim giang hồ có một người được xưng là Thiên Diện Độc Quan Âm - Kim Hoa Bà Bà, nếu bà ta hóa trang thành lão ăn mày ta đây thì chỉ sợ ngay cả ta nhìn vào cũng hoài nghi ta có phải chính là ta không đó"

Phương Thất vẫn lắng nghe, hắn vẫn không tin người đêm đó đối diện với hắn không phải là Trầm Tuyết Quân, rõ ràng là nàng, vẫn xinh đẹp như vậy, giọng nói vẫn dịu dàng như vậy…

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Con không tin, hóa trang có thể rất giống nhưng giọng nói thì làm sao có thể giả được?”

Hiên Viên Hoằng lại cười ha ha, nói: "Con cón nghe qua “Khẩu Kỹ” chưa? Người tinh thông “Khẩu Kỹ” có thể dùng miệng phát ra âm thanh của vạn vật thế gian, nếu muốn bắt chước giọng nói của một người thì đối với người tinh thông “Khẩu Kỹ” quả thực là một điều quá đơn giản”

Phương Thất đột nhiên rùng mình, con mắt đột nhiên sáng lên. Đêm đó Trầm Tuyết Quân đích thật là vẫn đứng ở dưới bóng cây, giọng nói và âm điệu dường như so với trước đây không giống. Hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện, vốn Trầm Tuyết Quân không biết võ công, tại sao đêm đó lại ra tay khống chế mạch môn quá chuẩn như thế?

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Thật vậy chăng? “Khẩu Kỹ” thật sự thần kỳ như vậy?"

Hiên Viên Hoằng mỉm cười đáp: "Đương nhiên là thật, theo sự hiểu biết của lão ăn mày ta, với thuật dịch dung, khả năng sử dụng độc và độc châm thiên hạ vô song, hơn nữa tinh thông “Khẩu Kỹ” như vậy thì chỉ có mỗi Kim Hoa Bà Bà mà thôi.

Du Mộng Điệp thở dài nói: "Thì ra là vậy, khó trách có người lại biến thành kẻ ngốc, thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng đã bỏ luôn”

Hiên Viên Hoằng uống một chén rượu, mỉm cười nói: "Ta chỉ cảm thấy kỳ lạ là tại sao có những người lại thích nằm ở trên giường giả chết quá. Có muốn tới đây uống một chén với lão ăn mày ta không?”

Mặt của Phương Thất đột nhiên đỏ lên, liền ngồi dậy, ngượng ngùng nói: "Cửu Công, Du muội muội, Ngọc Thụ thật sự là …… thật sự là rất xấu hổ ……"

Hiên Viên Hoằng cười nói: "Chẳng lẽ tiểu huynh đệ muốn tới đây uống rượu cùng ta?”

Phương Thất ngượng ngùng trả lời: "Đúng là vậy….đúng là vậy, và còn muốn ăn một chút thức ăn nữa”

Hiên Viên Hoằng cười ha ha, nói lớn: "Vậy ngươi tự mình bước xuống giường hay là nhờ Du nha đầu dìu ngươi?

Mặt Phương Thất càng đỏ hơn, đáp: "Vãn bối đương nhiên …… đương nhiên tự mình bước xuống."

Du Mộng Điệp mỉm cười, tiếng cười tựa tiếng chuông ngân vang lên thanh thúy, Liễu Thanh Thanh cũng mỉm cười, Tiểu Hổ cũng mở cái miệng nhỏ nhắn của hắn nhe hết cả răng.

Phương Thất đứng lên nâng chén rượu, nói: "Ngọc Thụ xin cảm ơn cứu mạng của lão tiền bối và Du muội muội”

Hiên Viên Hoằng cười nói: "Không cần cảm ơn ta, nếu không có Tuyết Liên Tục Mệnh Tán của Minh Nguyệt Sơn Trang thì dù lão ăn mày ta có tài giỏi thế nào chăng nữa cũng không thể nào cứu được ngươi."

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Thất ca không cần khách sáo, nhờ có Cửu Công ở đây, nếu không dù Tuyết Liên Tục Mệnh Tán có là thuốc tiên chăng nữa thì cũng khó mà giải được độc của Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm"

Trán của Phương Thất liền đổ mồ hôi lạnh, liền vội vã cúi người trước Hiên Viên Hoằng và Du Mộng Điệp, nói : "Đại ân cứu mạng của Cửu Công và Du muội muội không thể dùng lời đáp tạ, Ngọc Thụ nguyện khắc ghi trong tâm khảm!"

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Tiểu huynh đệ không cần khách sáo, ngồi xuống đi."

Mặt của Du Mộng Điệp ửng hồng, dịu dàng nói: "Thất ca cần gì đa lễ như thế!"

Phương Thất nghiêm túc nói: "Nên thế mới phải đạo”

Hiên Viên Hoằng lại cười to, mặt của Du Mộng Điệp cũng ửng đỏ cả lên, Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ cũng cười hì hì nhìn Phương Thất.

Mặt Phương Thất lộ ra vẻ xấu hổ nói: "Du muội muội vừa rồi nói là Ly Hồn Đoạn Mệnh Châm? Chẳng lẽ Thiên Diện Độc Quan Âm - Kim Hoa Bà Bà cũng đã tới đây rồi?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau