ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 131 - Chương 134

Chương 131: Cái chết của Sở Anh Bố

Hiên Viên Hoằng nhìn Sở Anh Bố, cười khổ nói: “Ta thực sự không hiểu, rốt cuộc là ai cho ngươi tự tin lớn như thế?”

Sở Anh Bố cười nhạt, hừ lạnh một cái nói: “Lão ăn mày, chỉ cần ngươi không làm khó ta, sau này đợi ta đại công cáo thành, nói không chừng còn cho ngươi chút chức tước, ngươi không muốn làm quan, thì ta cho ngươi chút vàng bạc, để cho ngươi an hưởng tuổi già, ngươi thấy thế nào?”

Hiên Viên Hoằng không khỏi cười khổ, cười hồi lâu không nói lên lời.

Sở Anh Bố lạnh lùng nói: “Buồn cười lắm à?”

Hiên Viên Hoằng cưới khổ: “Ta thấy ngươi hoàn toàn điên rồi.”

Sở Anh Bố trừng mắt nhìn Hiên Viên Hoằng, cười lạnh nói: “Chim yến sao hiểu được chí chim hồng!”

Hiên Viên Hoằng thở dài: “Hải tử! Lầm đường hãy quay lại đi!”

Sở Anh Bố ngửa mặt cười lạnh một trận, khe khẽ lắc đầu, y đã khinh thường chẳng thèm cùng Hiên Viên Hoằng nói tiếp nữa, nói: “Ngươi còn gì để nói nữa không? Nếu như không, thì ta còn có chuyện phải làm.”

Hiên Viên Hoằng lắc đầu cười khổ: “Ngươi cho rằng hôm nay còn có thể đi khỏi căn nhà này?”

Sở Anh Bố biến sắc nói: “Ngươi... ngươi nói sẽ không cản ta mà?”

Hiên Viên Hoằng nói: “Ta đương nhiên sẽ không cản ngươi?”

Sở Anh Bố cười lạnh: “Chẳng lẽ là Phương Thất? Y càng không dám, nếu như y dám nhúc nhích, ta sẽ cho y hối hận cà một đời!”

Hiên Viên Hoằng nói: “Ồ? Vì sao vậy?”

Sở Anh Bố cười lạnh.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Chẳng lẽ vì Trường Giang Tứ Giao?”

Sở Anh Bố sững người, nói: “Ngươi… làm sao ngươi biết?”

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Ngươi cho rằng chút mánh lới của ngươi, mà lão ăn mày lại không phòng bị”

Sở Anh Bố nhíu mày, y đã ý thức được sự tình có chút không ổn rồi.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Lão ăn mày nói rõ cho ngươi biết, Trường Giang Tứ Giao ngươi phái tới Thần Long sơn trang, hiện giờ sớm đã biến thành bốn con thuồng luồng chết rồi.”

Sở Anh Bố giật mình: “Làm sao ngươi biết được?”

Hiên Viên Hoằng lạnh nhạt nói: “Ngươi không chú ý gần đây không thấy La Nhất Đao nữa sao?”

Sở Anh Bố nhíu mày nói: “Bằng vào y ư?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười nói: “Sợ rằng ngươi không biết, La Nhất Đao mặc dù mất đi một tay, nhưng y lại là một thiên tài luyện võ, hơn nữa lại chịu khổ luyện, Phương Ngọc Thành lúc ở đây đã chỉ điểm đao pháp cho y.” Ông ta nhìn Sở Anh Bố chầm chậm nói: “Ta có thể đảm bảo hiện giờ đao pháp tay trái của La Nhất Đao đã nhanh không phân cao thấp với kiếm pháp của ngươi, ngươi có tin không?”

Lòng Sở Anh Bố đột nhiên trầm xuống.

Hiên Viên Hoằng nếu như nói võ công của ai cao bao nhiêu, y nhất định sẽ tin.

Sở Anh Bố trầm mặc hồi lâu, nói: “Sao ngươi biết ta sẽ phải người tới Thần Long Sơn Trang?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Ta không biết, ta chỉ đoán ngươi có thể làm thế, cho nên lão ăn mày mới để La Nhất Đao trà trộn vào đội lạc đà, theo bọn họ xuất thành sau đó mau chóng chạy tới Thần Long Sơn Trang, sáng nay lão ăn mày nhận được bồ câu đưa thư, La Nhất Đao quả nhiên không phụ sự ủy thác, đao chém Trường Giang Tứ Giao.” Ông ta cười nói: “Đây cũng là cơ hội để y báo đáp Phương Ngọc Thành.”

Phương Thất cảm kích nhìn Hiên Viên Hoằng, y không ngờ rằng Hiên Viên Hoằng lại có thể suy nghĩ chu đáo như thế. Nếu như không phải để La Nhất Đao tới, sợ rằng già trẻ của Thần Long Sơn Trang… hậu quả không dám nghĩ tới nữa.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Cho nên ngươi cũng không cần lấy nó uy hiếp Phương Thất, đương nhiên lão ăn mày đã nói rồi, Phương Thất cũng tuyệt đối sẽ không cản ngươi.”

Sở Anh Bố thở phào, y yên tâm trở lại, đột nhiên lại nhíu mày, Nếu không ai ngăn cản mình, thì vì sao Hiên Viên Hoằng lại nói mình không đi khỏi chỗ này được?

Sở Anh Bố nói: “Vậy còn ai có thể ngăn cản ta?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười không nói.

Đột nhiên sau lưng có một giọng nói: “Ta!”

Người lên tiếng không ngờ lại là Bạch Thắng Thiên từ lúc vào phòng ngay một lời cũng không nói.

Không ai ngờ rằng, y lại có thể đột ngột phát ra một từ làm tất cả mọi người phải kinh ngạc như thế, nếu như không phải là y lên tiếng, người ta còn thiếu chút nữa quên mất sự tồn tại của hắn.

Nhưng câu này đúng là do y nói ra, âm thanh tuy không lớn, nhưng mỗi người đều có thể nghe được rõ ràng.

Nhưng Hiên Viên Hoằng lại vẫn mỉm cười, tựa hồ không cảm thấy kỳ quái chút nào.

Sở Anh Bố giật mình xoay người lại, kinh ngạc nhìn Bạch Thắng Thiên, nhìn y từ trên xuống dưới mấy lượt, không khỏi cười khùng khục: “Ngươi... người… ngươi điên à?” Y nói liền ba chữ ngươi, y thực sự cho rằng người này điên rồi.

Bạch Thắng Thiên mỉm cười nói: “Ta không điên, nhưng ngươi đúng là điên rồi!”

Sở Anh Bố đã nhìn ra, Bạch Thắng Thiên tuyệt đối không đùa với mình, y nhíu mày nói: “Vì sao?”

Bạch Thắng Thiên đưa tay vào trong lòng, chậm rãi móc ra một thứ, nói: “Bởi vì cái này!”

Sở Anh Bố tức thì ngẩn ra, trong tay Bạch Thắng Thiên cầm, không ngờ là một tấm kim bài lớn chừng bàn tay, điêu khắc tinh xảo, ở giữa khắc một chữ ‘bộ’.

Ánh mặt trời từ ngoài phòng chiếu vào, kim bài lấp lánh ánh vàng, Sở Anh Bố toàn thân không ngừng run rẩy.Y không sợ Bạch Thắng Thiên, cũng không phải sợ kim bài trong tay Bạch Thắng Thiên, y đột nhiên nghĩ tới hai mươi vạn đại quân mình khổ tâm gây dựng, khó khắn làm mới mượn được, nghĩ tới Gia Dục Quân đêm nay sắp chiếm lấy.

Lòng Sở Anh Bố tức thì trầm xuống, một luồng hơi lạnh từ trong lòng bốc lên, chớp mắt lan tỏa khắp người.

Đau đớn không gì hơn cõi lòng chết, câu nói này có ý là bi ai lớn nhất của một con người, chính là toàn bộ hi vọng của mình đã bị dập tắt.

Đây không chỉ là bi ai, thậm chí là tuyệt vọng. Từ nụ cười thong dong vững vàng trên khuôn mặt của Bạch Thắng Thiên, Sở Anh Bố tựa hồ đã nhìn ra điều gì đó.

Khối kim bài này đại biểu cho cái gì, Sở Anh Bố không phải là không biết, nhưng hiện giờ mới biết có phải là đã hơi muộn rồi không?

Sở Anh Bố cắn răng hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Bạch Thắng Thiên mỉm cười, bỏ kim bài vào trong lòng, cố làm ra vẻ kinh hãi nói: “Ta là Bạch Thắng Thiên đây, sao ngươi không nhận ra ta nữa?”

Sở Anh Bố nghiến răng ken két, thở hồn hển nói: “Làm sao ngươi có khối kim bài này?”

Bạch Thắng Thiên mỉm cười: “Ngươi muốn biết à?”

Sở Anh Bố tức giận quát: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Bạch Thắng Thiên cười nhạt nói: “Ta chính là Bạch Thắng Thiên, Bạch trong hắc bạch, Thắng trong thắng lợi, Thiên trong thiên địa. Bất quá ta còn có một cái tên và thân phận khác mà người ngoài không biết, ngươi hiểu chưa?”

Sở Anh Bố nghiến răng nói: “Một cái tên khác của ngươi là gì?”

Bạch Thắng Thiên cười cười, nhìn Sở Anh Bố, thở dài nói: “Một cái tên khác của ta là Triệu Vũ Anh.”

Sở Anh Bố cười khổ, giống như đang cười nhạo bản thân, nói: “Thì ra ngươi chính là hình bộ tổng đốc Triệu Vũ Anh?”

Bạch Thắng Thiên gật đầu nói : “Cuối cùng ngươi cũng nói đúng rồi.”

Sở Anh Bố đột nhiên cười lạnh: “Được! Ta mặc kệ người là ai! Ta khuyên ngươi hiện giờ thừa cơ đầu hàng sớm ta vẫn sẽ đối đãi với ngươi như trước, sau này chiếm được giang sơn, sẽ không thiếu quan cao hậu lộc cho ngươi, so với làm chó săn cho hình bộ còn lớn hơn.”

Bạch Thắng Thiên thở dài, cười khổ nói: “Ta thực sự không hiểu được, hiện giờ sao ngươi còn có thể nằm mơ như vậy?”

Sở Anh Bố siết chặt nắm đấm, toàn thân không kìm được lại bắt đầu run rảy, y đã có thể xác định, toàn bộ đã xong cả rồi.

Bạch Thắng Thiên lạnh nhạt nói: “Ba mươi tên gọi là cao thủ ngươi phái tới Gia Dục Quan đã gặp phải loạn tiễn ở hẻm núi Bạch Đà toàn bộ trận vong rồi, ta đảm bảo tuyệt không có kẻ nào sống sót.”

Sở Anh Bố siết chặt song quyền toàn thân run lên, nhìn Bạch Thắng Thiên, không nói nổi một câu.

Bạch Thắng Thiên mỉm cười nói: “Phải rồi, quên nói với người, một vạn đại quân lén lút lẻn vào phía tây bắc Gia Dục Quan hạ trại ngoài ba mươi dặm, đã bị Lý tướng quân điều đồng năm vạn quân vây lấy trùng trùng, đánh không còn manh giáp .” Y nhìn Sở Anh Bố đầy thâm sâu, trong ánh mắt đột nhiên lóe lên hàn quang như lưỡi đao, lạnh lùng nói từng chữ: “Kẻ phạm vào biên cương của ta, giết!”

Sở Anh Bố thiếu chút nữa ngẹt thờ, cơ hồ không đứng vững nữa, cắn chặt lấy răng, siết chặt trường kiếm, lạnh lùng nhìn Bạch Thắng Thiên nói: “Khi đó ngươi gia nhập Mãnh Hổ Thần Ưng đường của ta chính là vì điều này?”

Bạch Thắng Thiên gật đầu nói: “Đúng thế, triều đình có được mật báo, biết các ngươi có ý đồ mưu phản, cho nên ta liền tới.”

Sở Anh Bố cười lạnh nói: “Được! Được lắm! Có phải hiện giờ ngươi đã chuẩn bị bắt ta?”

Bạch Thắng Thiên lắc đầu nói: “Ta không bắt ngươi.”Sở Anh Bố sửng sốt, trong mắt lại thoáng qua một tia hi vọng.

Bạch Thắng Thiên bình thản nói: “Bất quá khi chúng ta vừa mới tới nơi này, thì ta đã điều động hai nghìn nhân mã, hiện giờ sợ là sào huyệt của ngươi đã bị chiếm rồi.”

Sở Anh Bố lại ngẩn ra.

Đột nhiên truyền tới mấy tiếng nổ nối liền nhau, trong chớp mắt trời đất rung chuyển, căn phòng bị chấn động khe khẽ lắc lư, nóc phòng không ngừng có bụi đất rơi xuống, mọi người kinh hãi, Hiên Viên Hoằng vẫn mỉm cười ngồi ở trên giường, không chút kinh hoàng nào.

Bạch Thắng Thiên mỉm cười nói: “Không cần phải lo lắng, đây chỉ là ta tập trung chút thuốc nổ, phá hủy sào huyệt của ngươi mà thôi.”

Sở Anh Bố từ từ cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, thoáng chốc, y lại từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt dữ dội nhìn Bạch Thắng Thiên, nắm chặt trường kiếm trong tay, y đã chuẩn bị liều mạng với Bạch Thắng Thiên!

Bạch Thắng Thiên bình thản nói: “Có phải hiện giờ ngươi chuẩn bị liều mạng với ta không?”

Sở Anh Bố cắn chặt răng, không nói một lời, y đang nỗ lực bình ổn tâm tình của mình, y biết rằng Bạch Thắng Thiên – Triệu Vũ Anh có thể làm tới hình bộ tổng đốc, một thân võ công tuyệt đối không yếu, nhất là thanh loan đao ở bên hông kia, xuất ra nhanh như ánh chớp, không hề chậm hơn kiếm của mình.

Cao thủ quyết đấu, nhất định phải bình ổn tâm tình, nhẹ nhàng tự nhiên, mới phát huy được một cách bình thường uy lực của võ công. Mà hiện giờ tâm tình của bản thân đã rối loạn, sợ rằng xuất kiếm sẽ bị một đao trí mạng.

Bạch Thắng Thiên mỉm cười nói: “ Ngươi không cần khẩn trương như thế, ta đã nói rồi, ta không bắt ngươi.”

Sở Anh Bố lại ngẩn ra.

Chẳng lẽ Bạch Thắng Thiên lại có thể thả mình? Tội phản nghịch sao Bạch Thắng Thiên dám thả?

Bạch Thắng Thiên lạnh nhạt nói: “Ngươi không cần hoài nghi, hiện giờ ngươi đã có thể đi được rồi.”

Sở Anh Bố sửng sốt, y không khỏi hoài nghi mình có nghe nhầm hay không, lại ra sức lắc đầu, nhíu mày nhìn Bạch Thắng Thiên.

Bạch Thắng Thiên nói: “Ta nói ngươi có thể đi rồi, đi ngay bây giờ!”

Sở Anh Bố lần này xác định mình không nghe nhầm, y cắn răng, rảo bước đi ra ngoài.

Bạch Thắng Thiên quả nhiên không cản y, cũng không ai cản y.

Sở Anh Bố rảo bước đi ra ngoài, trong lòng y lại nổi lên chút niềm vui và hi vọng, chỉ cần y không chết, thì y nhất định sẽ đông sơn tái khởi!

Sở Anh Bố đi khỏi cửa phòng, đi khỏi mái hiên, đột nhiên cảm thấy sau lưng một cơn ớn lạnh thấu xương ập tới, lòng y đột nhiên trầm xuống, trầm tới cùng cực! Tức thì toàn thân lạnh như băng, lạnh tới mức không thể lạnh hơn.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng đứng ở dưới mái hiên, chính đang nhìn y, đứng bên cạnh còn có Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh.

Sở Anh Bố đột nhiên hiểu ra, Hiên Viên Hoằng và Bạch Thắng Thiên vì sao thả mình đi dễ dàng như vậy.

Nếu Hiên Viên Hoằng đã không bị thương thì làm sao Bắc Hải Thần Quân bị thương được? Thì ra tất cả bất quá chỉ làm một vở kịch diễn cho mình xem?

Quan phủ có quy củ của quan phủ, giang hồ có quy củ của giang hồ.

Xuyên Vẫn Thần Tiễn Bạch Thắng thiên – Triệu Anh Vũ lăn lộn trên giang hồ, y đương nhiên hiểu quy củ của giang hồ.

Có Bắc Hải Thần Quân ở đây, ông ta tất nhiên sẽ quản giáo đồ đệ của mình, nếu như ông ta không chịu quản giáo, là tổng bộ hình bộ, Triệu Anh Vũ đương nhiên có chuẩn bị khác, chỉ có điều y không nói ra mà thôi.

Không nói ra không có nghĩa là không có, không nói ra và nói ra khác nhau giữa chúng chỉ có nói và không nói mà thôi.

Sở Anh Bố hoang mang ngẩng đầu lên nhìn bốn phía, chỉ thấy trên nóc nhà, trên mép tường, bốn phía đều đầy chặt cung tiễn thủ, tên đều đã lên cung, tòa đình viện nho nhỏ này đã bị vây tới nước cũng không chảy lọt, Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn y, không nói một lời.

Sở Anh Bố thê lương nhìn Bắc Hải Thần Quân, quỳ xụp xuống, nghẹn ngào nói: “Sư phụ! Cứu con với!”

Bắc Hải Thần Quân trầm mặc hồi lâu, từ từ nói: “Vừa rồi lời ngươi nói ở trong phòng, đều là thật chứ?”

Sở Anh Bố giật mình, nói: “Người… người vẫn luôn ở bên ngoài?”

Bắc Hải Thần Quân gật đầu, trên mặt không chút biểu tình nào.

Sở Anh Bố đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

Y biết khi sư diệt tổ sẽ có hậu quả gì, một tay sắp xếp kế hoạch phần mộ, thiếu chút nữa làm Bắc Hải Thần Quân chết ở bên trong đó. Y biết, mình không còn đường để đi.

Sở Anh Bố chầm chầm rút kiếm ra, cầm kiếm ngang người, kề lên cổ mình, cắn chặt răng, hai tay dùng sức cứa một cái, máu tươi tức thì trào ra, yết hầu đã bị cắt đứt, hắn lặng lẽ ngã xuống.

Kiếm của y xưa nay rất nhanh, khi giết người nhanh, giết mình cũng nhanh như vậy.

Không làm được anh hùng thì phải làm kiêu hùng, nhưng bất kể làm loại nào, đều phải có quyết tâm và dũng khí đối diện với cái chết bất kỳ lúc nào.

Sở Anh Bố có loại quyết tâm này, cũng có loại dũng khí này, cho nên y đã chết.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Anh Bố trong vũng máu, trong mắt thoáng qua chút đau khổ khó nhận ra.

Đây chính là đồ đệ mình một tay nuôi lớn, hiện giờ đã hồn về tây thiên, Sở Ngọc Mai cũng chết rồi, tất cả đồ đệ của ông ta, không ngờ chẳng còn ai sống nữa, điều này rốt cuộc là vì sao?”

Chương 132: Vũng vẫy cuối cùng

Đạm Thai Thiên Khánh nhìn Sở Anh Bố bỏ đi, thì y biết rằng ác mộng của mình sắp tới rồi.

Thái Nhạc Thần Kiếm chẳng phải khoác lác mà ra, Đạm Thai Thiên Khanh cũng tuyệt không phải là bùn nặn lên.

Nhưng thời khắc này, lòng tin của y đã bị phá hủy hoàn toàn.

Đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh, hiện giờ trong phòng hình như chỉ còn lại mỗi một mình y, mà người của đối phương tựa hồ càng nhiều.

Y cảm thấy mình giống như một con sói, đột nhiên bị một bầy mãnh hổ vây lấy, đối phương mặc dù còn chưa hành động, nhưng bản thân y đã tuyệt vọng rồi.

Khi một con người mất đi tự tin, thì nó giống như một cây khô bị mục rỗng, chỉ cần đẩy nhẹ một cái là sẽ bị đổ gục.

Đạm Thai Thiên Khánh đưa mắt chuyển hướng nhìn Hiên Viên Hoằng, ánh mắt rõ ràng đang cầu xin, một loại cầu xin lúc hấp hối.

Hiên Viên Hoằng cười khổ, trong nụ cười khổ bao gồm cả chua xót và bất lực, khe khẽ lắc đầu.

Không phải là ông ta không muốn cứu Đạm Thai Thiên Khánh, giao tình giữa ông và Đạm Thai Quan Tùng, nếu đổi lại là chuyện khác, cho dù bỏ mạng Hiên Viên Hoằng cũng sẽ cứu nhi tử của cố nhân.

Nhưng nhi tử của cố nhân này, lại làm ra chuyện bất kỳ ai cũng không thể tha thứ được.

Sắp kế hại Phương Ngọc Thành tàn phế, giết Phương Thất, giết cả ông ta, người như vậy ai còn dám tha thứ? Cho dù là mình tha thứ cho y, vậy những người đã chết và bị y hãm hại thì oan khuất của bọn họ phải kêu với ai?

Hiệp Nghĩa Cái Vương cũng chẳng phải là chuyện gì cũng có thể tha thứ, ghét ác như thù cũng là một loại hiệp nghĩa, cho dù như thế, y cũng đã bỏ qua cho Đạm Thai Thiên Khánh một lần rồi.

Càng huống chi, cho dù mình chịu tha cho y, thì Triệu Anh Vũ có chịu không? Các cung tiễn thủ bên ngoài kia có chịu không?

Đạm Thai Thiên Khánh từ trong mắt Hiên Viên Hoằng đã nhìn ra được sự bất đắc dĩ, nhưng y không muốn chết, đột nhiên y nhận ra mình lưu luyến Thái Nhạc Sơn Trang nhường nào, yêu thích nhường nào! Địa vị và thân phân của mình trên giang hồ tôn quý biết bao. Nguyện vọng sống tiếp của y chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.

Đạm Thai Thiên Khánh ngây ngốc nhìn Hiên Viên Hoằng, cuối cùng nói: “Thế bá, cứu con đi!”

Hiên Viên Hoằng thở dài, chầm chầm nói: “Muộn rồi, tất cả đều đã muộn rồi.”

Đạm Thai Thiên Khánh cắn răng nó: “Thế bá, nể tình tiên phụ, người cứu con đi.”

Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Ngươi còn có mặt mũi mà nhắc tới phụ thân? Ngươi lòng dạ độc ác, giết bao nhiêu người vô tội rồi? Lần trước khi ngươi tới giết ta, lão ăn mày đã nói với ngươi, sẽ không có lần sau, chẳng lẽ ngươi quên rồi?”

Đạm Thai Thiên Khánh từ từ cúi đầu xuống, im lặng không nói.

Y vốn đã quên rồi, chỉ có điều hiện giờ là lúc cần thiết mới đột nhiên nhớ ra, bởi vì y căn bản chẳng coi điều đó ra gì, y cũng căn bản không ngờ tới có một ngày như thế này.

Hiên Viên Hoằng thở dài, nói: “Được, nể mặt tiên phụ của ngươi, ngươi tự tận đi.” Ông ngẩng đầu lên nhìn Triệu Anh Vũ: “Có được không, Triệu tổng bộ?”

Triệu Anh Vũ gật đầu nói: “Mọi việc làm theo ý của lão tiến bối.”

Hiên Viên Hoằng cười khố: “Nếu lão ăn mày muốn thả y thì sao đây?”

Triệu Anh vũ thở dài nói: “Vãn bối tuy lăn lộn chốn quan trường, nhưng ngưỡng mộ sự hiệp nghĩa của tiền bối đã lâu, biết rằng tiền bối sẽ không tha cho ngoại người không chuyện ác gì không làm như thế, nếu như tiền bối thực sự muốn thả, vãn bối tuy mang chức trách, nhưng cũng có thể để y ra khỏi gian phòng này.”

Đạm Thai Thiên Khánh đột nhiên mừng rỡ ngẩng đầu lên, nhìn Triệu Anh Vũ rồi lại nhìn Hiên Viên Hoằng nói: “Xin thế bá cho con một con đường sống.”

Y giống như một kẻ chết đuối, đột nhiên tóm được một khúc gỗ có thể nâng mình lên, nhưng y không biết rằng, thứ y cho rằng là khúc gỗ, thì ra lại là một cọng cỏ.

Mặc dù y không biết, nhưng Hiên Viên Hoằng lại biết, thậm chí biết đó còn chẳng bằng một cọng cỏ.

Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Ta khuyên ngươi hãy tự tận đi, nếu như ngươi đi ra khỏi gian phòng này, thì bên ngoài có năm trăm cung tiễn thủ, ngươi cho rằng mình còn có thể đi được ư?”

Lòng Đạm Thai Thiên Khánh tức thì giá băng.

Y cho rằng Triệu Anh Vũ chấp nhận cho y ra khỏi phòng, là bằng với việc thả mình, đáng tiếc y không nghe rõ, Triệu Anh Vũ chỉ cho y đi khỏi gian phòng này, mà không phải cho y đi khỏi khu viện tử này.

Cung tiễn thủ ở ngay bên ngoài y không hề biết, nhưng hóa ra Hiên Viên Hoằng sớm đã biết rồi, y đột nhiên hiểu ra mình ngu xuẩn nhường nào, vốn cho rằng giăng lưới người ta, thì ra mình sớm đã ở trong lưới.

Đạm Thai Thiên Khánh đột nhiên ngẩng đầu, kiếm quang lóe lên, kiếm đã rời vỏ, đâm vào yết hầu Triệu Anh Vũ như ánh chớp.

Y muốn liều trước khi chết, y tuyệt đối không thể nhận mệnh.

Kiếm quang như chớp giật, thoáng cái đã tới yết hầu Triệu Anh Vũ, nhát kiếm này Đạm Thai Thiên Khánh đã dùng toàn lực.

Đáng tiếc tâm thần y đã loạn, không còn tự tin nữa, nên nhát kiếm này không phát huy được uy lực vốn có.

Huống chi đối diện với y chính là Triệu Anh Vũ, là Bạch Thắng Thiên được xưng là đại mạc đệ nhất cao thủ! Người có thể làm tổng bộ hình bộ, võ công nhất định không thể quá kém, trên thực tế, so với sự tượng tượng của y tựa hồ còn cao hơn một chút.

Chớp mắt kiếm tới yết hầu Triệu Anh Vũ, Triệu Anh Vũ đột nhiên lách người, một đao quang sáng loáng lóe lên, khẽ vẽ lên một vòng tròn trên không trung, chớp mắt đã biến mất, Triệu Anh Vũ vẫn yên tĩnh đứng tại chỗ, đao đã vào vỏ, tựa hồ như chưa từng rút ra vậy.

Đạm Thai Thiên Khánh gục xuống, máu từ trên cổ ồng ộc chảy ra, chớp mắt đã tràn trên mặt đất.

Không một ai lên tiếng, cũng không một ai làm gì, mỗi người chỉ lặng lẽ nhìn một cảnh không chút kịch tính này.

Triệu Anh Vũ chắp tay nói: “Đa tạ lão tiền bối, vãn bối giờ xin cáo từ.”

Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Bên kia còn có một kẻ, ngươi không muốn xử lý sao?”

Triệu Anh Vũ nhìn Bắc Hải Vũ co mình ở góc tường không kêu một tiếng, mỉm cười nói: “Y là người của Cái Bang, cứ để tiền bối xử lý.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Được!”

Triệu Anh Vũ chắp tay, xoay người rời đi, cung tiễn thủ mai phục ở bên ngoài vườn thoáng cái đã đi sạch sẽ.

Hiên Viên Hoằng cười khổ một tiếng, gọi: “Bắc Hải Vũ.”

Bắc Hải Vũ run lẩy bẩy, sợ hãi nhìn Hiên Viên Hoằng, không nói nổi một lời.

Hiên Viên Hoằng bảo: “Ngươi qua đây.”Bắc Hải Vũ run rẩy đứng dậy, chậm chạp đi tới.

Hiên Viên Hoằng nói: “Ngươi còn gì để nói?”

Bắc Hải Vũ Quỳ xụp xuống, nói: “Xin lão bang chủ tha cho đệ tự một mạng! Sau này đệ tử không dám nữa.”

Hiên Viên Hoằng lẳng lặng nhìn y hồi lâu mới nói: “Ta có thể tha cho ngươi, nhưng người khác có chịu không?”

Bắc Hải Vũ nhìn Phương Thất, chầm chậm cúi đầu xuống.

Phương Thất nhìn Bắc Hải vũ không nói lời nào.

Hiên Viên Hoằng nói: “Ta hỏi ngươi, Trình Truy Nguyệt Trình Trưởng lão và tám đệ tử có phải ngươi giết không?”

Bắc Hải Vũ giật mình, nửa ngày không nói lên lời.

Hiên Viên Hoằng nói: “Võ công của Trình trưởng lão không kém, người có thể giết được y và tám thủ hạ trong nháy mắt, nhất định là người bọn họ tín nhiệm nhất cũng không phòng bị nhất, nếu như không phải ngươi, thì ai có thể giết bọn họ trong chớp mắt?”

Bắc Hải Vũ im lặng hồi lâu, nói: “Lão bang chủ đã biết từ khi nào?”

Hiên Viên Hoằng hừ lạnh: “Khi Thường Ưng trở về nói với ta, thì ta đã biết là ngươi làm rồi.”

Bắc Hải Vũ cả kinh: “Người… người… làm sao mà biết được?”

Hiên Viên Hoằng cười lạnh một tiếng, nói: “Bởi vì ta không nghĩ ra còn ai có thể có thân thủ nhanh như thế! Còn nữa, trước khi chết Trình trưởng lão nói ra hai chữ ‘bang’, Thường Ưng tưởng rằng Trình trưởng lã muốn mình giúp cái gì, còn ta thì lập tức hiểu ra Trình trưởng lão chết không nhắm mắt, ngay cả hai chữ bang chủ y cũng không nói hết được.”

Bắc Hải Vũ lẳng lặng gật đầu nói: “Đúng thế, là đệ tử làm đấy.”

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Ta thường nhắc nhở ngươi nhiều lần, mỗi một đệ tử Cái Bang đều do cha mẹ sinh ra, chỉ vì người ta gia thế bất hạnh mà luân lạc làm đệ tử cái bang, phải chu đáo bảo vệ bọn họ, còn ngươi đã làm thế nào?”

Bắc Hải Vũ im lặng không nói.

Hiên Viên Hoằng cười lạnh: “Vừa rồi khi ngươi đắc ý, ta đã cho ngươi một cơ hội cuối cùng, khẩn cầu ngươi tha cho Tiểu Thanh Thanh và Tiểu Hồ Tử, khi đó ngươi đã nói thế nào?”

Bắc Hải Vũ giật mình ngẩng đầu lên, nhìn Hiên Viên Hoằng một cái, toàn thân không ngừng run rẩy, từ từ cúi đầu xuống.

Y đã không còn gì để nói.

Hiên Viên Hoằng thờ dài sườn sượt, nói: “Ngươi cũng tự tận đi.”

Vị lão nhân tóc trắng đầy đầu trải hết tang thương này, khi ông ta bình thản nói ra lời này với đệ tử mà một tay mình bồi dưỡng, đề bạt, dạy y võ công, trong lòng ông như thế nào? Là chua xót, là bi thương, là thất vọng? Hay đau đớn như đứt từng khúc ruột?

Bắc Hải Vũ chầm chậm ngẩng đầu lên, y đã biết kết quả của mình. Y móc một thanh đoản kiếm trong lòng ra, rút kiếm khỏi vỏ, thanh Ngư Trường kiếm sắc bến ánh lên hàn quang rờn rợn, Bắc Hải Vũ từ từ đặt lưới kiếm lên yết hầu của mình, y đã chuẩn bị tự tận.

Hiên Viên Hoằng thở dài một tiếng, ngửa mắt lên nhìn nóc nhà.

Có lẽ trong lòng ông thực sự không nhẫn tâm nhìn đệ tử của mình chết ngay trước mặt của mình, cho nên ông mới ngẩng đầu lên, không nỡ nhìn. Sự bi thương trong lòng ông lúc này đây có ai có thể hiểu được?

Phương Thất hiểu, Nam Cung Khiếu Không hiểu, Du Mộng Điệp cũng hiểu, nhưng bọn họ không ai có thể làm cho Bắc Hải Vũ không chết, bởi vì chuyện Bắc Hải Vũ làm, đã không ai có thể tha thứ.

Bắc Hải Vũ chầm chậm nhìn quanh phòng một lượt, tới ngay cả Tử Yên cũng lạnh lùng nhìn y. Y biết đã không có một ai sẽ cầu tình cho y nữa, y không chết không được rồi.

Bắc Hải Vũ thở dài, lại nhìn Hiên Viên Hoằng một cái, nhưng Hiên Viên Hoằng đã ngẩng đầu lặng lẽ nhìn nóc phòng.
Bắc Hải Vũ nói: “Lão bang chủ, sư phụ, đệ tử đi đây.”

Hiên Viên Hoằng ngửa mặt nhìn nóc phòng, lặng lẽ gật đầu.

Bắc Hải Vũ cắn răng, ánh mắt thoáng lóe lên, chùy thủ kề lên cổ mình đột nhiên đâm vào ngực Hiên Viên Hoằng như chớp.

Y vốn quỳ trước người Hiên Viên Hoằng, cách Hiên Viên Hoằng không tới bốn xích, phát kiếm này thoáng cái đã tới trước ngực Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng không hề nhúc nhích, vẫn ngửa đầu nhìn nóc phòng.

Diện tích ngực luôn lớn một chút, so với yết hầu dễ trúng hơn nhiều.

Ngư Trường kiếm sắc bén vô cùng, thổi sợi tóc qua cũng đứt, muốn đâm chết một người, quả thực còn dễ hơn cắt đậu hũ.

Ánh đao đột nhiên lóe lên, mang theo một chuỗi giọt máu, Ngư Trường kiếm muốn đâm vào ngực Hiên Viên Hoằng mang theo nửa cánh tay đột nhiên bay đi.

Bắc Hải Vũ ngẩn ra, đợi khi y phát hiện ra bay lên kia chính là nửa cánh tay của mình, thì cơn đâu buốt tim mới từ từ truyền tới, y đột nhiên đau tới đầu đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng nhợt.

Phương Thất lạnh lùng đứng ở bên cạnh y, trên đao còn từng giọt máu đang nhỏ xuống.

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài, nhìn nửa cánh tay trên mặt đất, trong tay còn nắm chặt đoản kiếm, ông cười khổ một tiếng, nhưng thần sắc trên mặt, rõ ràng là đang muốn khóc.

Có phải ông đã sớm dự liệu được Bắc Hải Vũ sẽ làm như thế? Ông ngửa đầu lên không nhìn Bắc Hải Vũ, có phải là đợi y giết mình?”

Bắc Hải Vũ mặt đầy mồ hôi lạnh, nửa cánh tay không ngừng có máu tươi trào ra, đột nhiên đập đầu thình thích, khóc lên: “Sư phụ! Tha cho đệ tử đi! Tha cho đệ tử đi!”

Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Có phải ngươi dùng thanh Ngư Trường kiếm này đâm chết Liễu Trần hòa thượng?”

Bắc Hải Vũ mặt đầy đau khổ gật đầu.

Y đã không thể không nói thật, y chỉ cầu nói thật, Hiên Viên Hoằng có thể tha cho mình một mạng.

Hiên Viên Hoằng cười, cười chua xót mà cay đắng, bình thản nói: “Trời tác nghiệt còn được, tự tác nghiệt không thể sống.”

Bắc Hải vũ ngẩn ra, y nhìn thấy Hiên Viên Hoằng từ từ đưa bàn tay ra, tốc độ rất chậm, nhưng đợi tới khi y muốn né tránh, thì một chưởng này đột nhiên đã vỗ tới đỉnh đầu y, đỉnh đầu của y lập tức lõm vào, thiên linh cái đã vỡ nát.

Bắc Hải Vũ lặng lẽ ngã xuống bên gối của Hiên Viên Hoằng, ngã xuống trong vũng máu của mình.

Một bóng người đột nhiên từ trên không bay vào, rồi ngã phịch xuống dưới đất, Thưởng Ưng bước nhanh tới, đưa tay khẽ nhấc y lên, sách tới ném trên mặt đất trước mặt Hiên Viên Hoằng, không ngờ là Tiểu Quế Tử.

Hiên Viên Hoằng bình thản nói: “Nói đi, ngươi đã làm những gì rồi.”

Tiểu Quế Tử toàn thân run lẩy bẩy, lắp ba lắp bắp nói: “Tiểu nhân… tiểu nhân không làm gì cả!”

Hiên Viên Hoằng cười: “Thật ư?”

Tiểu Quế Tử vẫn run rẩy, không nói ra được một câu.

Hiên Viên Hoằng nói: “Ta khuyên ngươi nên nói thật.”

Tiểu Quế Tử sắp khóc tới nơi rồi: “Tiểu nhân thực sự không làm gì cả mà!”

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Ta hỏi ngươi, thư lần thứ nhất và lần thứ hai là ai đưa tới? Cái hộp lần thứ ba kia là ai đưa tới?”

Tiểu Quế Tử nói: “Tiểu nhân… tiểu nhân…”

Hiên Viên Hoằng nói: “Vì sao mỗi lần đều khéo vậy, vừa vặn là ngươi gặp được người đưa tin? Ngươi không thấy quá trùng hợp sao?”

“….”

“Sau khi lão bản các ngươi chết rồi, thời gian dài như thế vì sao khách sạn còn có thể hoạt động bình thường? Ngươi là thế nào của lão bản?”

“….”

“Ta biết ngươi chỉ cùng lắm là nhân vật nhãi nhép, ta khuyên ngươi nên nói thật, nếu không chuyện này ta mặc kệ, sẽ có người bắt ngươi nói thật đấy.”

Tiểu Quế Tử chầm chậm ngẩng đầu lên: “Rốt cuộc tiểu nhân để lộ ra sơ hở gì?”

Hiên Viên Hoằng nói: “Ngươi không có sơ hở gì, đó chính là sơ hở lớn nhất.”

Tiểu Quế Tử kinh ngạc nhìn Hiên Viên Hoằng, lắc đầu nói: “Tiểu nhân không hiểu.”

Hiên Viên Hoằng nói: “Ta chỉ hỏi ngươi một chuyện, lần thứ ba đưa chiếc hộp gỗ tới, ngươi có nhìn trộm không?”

Tiểu Quế Tử im lặng.

Hiên Viên Hoằng nói: “Chiếc hộp không có khóa, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng mở ra, phải không?”

Tiểu Quế Tử gật đầu, im lặng không nói.

Hiên Viên Hoằng nói: “Nếu như đổi là người khác, nhất định sẽ không kìm được tò mò mở ra nhìn trộm bên trong một chút xem là có bảo bối gì, nhưng ngươi lại không mở ra, mà đợi tới khi ta mở ra rồi, ngươi lại lập tức sợ tới tóe đái vãi phân, điều này có bình thường không?”

Tiểu Quế Tử nói: “Chuyện này thì có gì không đúng?”

Hiên Viên Hoằng nói: “Đương nhiên là có, nếu như người bình thường nhìn trộm rồi, trên mặt nhất định sẽ biểu hiện ra. Nhưng ngươi lại không nhìn trộm, điều này lại không bình thường, nói rõ ngươi biết bên trong có cái gì, ngươi cố giả vờ kinh hoàng hoảng loạn, chỉ là biểu hiện bên ngoài cho ta xem mà thôi.”

Chương 133: Người đứt ruột ở chân trời

Tiểu Quế Tử nói: “Tiểu nhân đúng là không nhìn trộm, cũng không biết bên trong là cái gì, hơn nữa, hai bức thư kia cũng chỉ là vừa khéo mang đến, tiểu nhân chỉ đưa tới thôi.”

Hiên Viên Hoằng thở dài, đột nhiên hỏi: “Ta hỏi ngươi, mỗi đêm canh năm ngươi đều lén lút đi ra ngoài, ngươi đã đi đâu?”

Tiểu Quế Tử nói: “Điều… này… tiểu nhân ra ngoài đi dạo… tiểu nhân bị mộng du không được sao?”

Hiên Viên Hường thở dài một tiếng, khoát tay nói: “Thường Ưng, dẫn ra ngoài đi.”

Thương Ưng chụp lấy Tiểu Quế Tử, Tiểu Quế Tử tức thì hoảng sợ la lên: “Lão tiền bối xin tha mạng, tiểu nhân nói thật! Tiểu nhân nói thật!”

Hiên Viên Hoằng mặt đầy vẻ căm ghét, nói: “Giờ lão ăn mày không muốn nghe ngươi nói nữa, Thường Ưng, dẫn ra ngoài cho chút giáo huấn.”

Thường Ưng gật đầu, nhấc Tiểu Quế Tử lên sải bước đi ra ngoài. Trong vườn lập tức vang lên tiếng gào như giết lợn vậy, Tiểu Hồ Tử tò mò ghé vào cửa sổ, cười hì hì nói: “Lão gia gia, y đang bị đánh đít!”

Hiên Viên Hoằng cười khổ nói: “Sau này con không nghe lời cũng phải đánh đít.”

Du Mộng Điệp tò mò hỏi: “Cửu công, tên Tiểu Quế Tử này rốt cuộc là người thế nào?”

Hiên Viên Hoằng khẽ thở dài nói: “Tiểu nhân vật mà thôi, chuyên môn đưa tin ấy mà.”

Du Mộng Điệp tức giận: “Loại tiểu nhân này thật đáng hận! Miệng lưỡi leo lẻo, thì ra không phải là kẻ tốt.”

Hiên Viên Hoằng bình thản nói: “Tiểu nhân cũng chẳng thể viết ở trên mặt.”

Vị lão nhân cao tuổi này, kỳ hiệp một thời, vì sao lại bình thản nói ra câu này? Có phải là ông sớm đã ngộ ra đạo lý đó? Hay là một loạt biến cố vừa rồi làm ông ta gặp phải kích thích to lớn mà thương cảm?”

Lan Ngọc từ từ bò dậy chiếc mũi vốn xinh xắn đã bị đấm nát, trên mặt dính đầy máu, nhưng nàng chẳng để ý, ánh mặt lãnh đạm tựa như dã đóng băng.

Tất cả những điều này còn có thể trách được ai? Nếu như phải trách, đương nhiên phải trách Nam Cung Khiếu Không! Nếu chẳng phải là Nam Cung Khiếu Không, sao nàng có thể tới mức ngày hôm nay.

Nhưng đường là do mình đi, Nam Cung Khiếu Không dù vứt bỏ nàng, nhưng nàng cũng có thể tìm một con đường khác thuộc về mình.

Đáng tiếc nàng yêu Nam Cung Khiếu Không, yêu người nam nhân phụ bạc này, loại tình yêu khắc cốt ghi lòng đó, đã hủy mất tuổi xuân của nàng, cũng hủy mất bản thân nàng.

Nhưng yêu một người chẳng lẽ là sai sao? Nếu như một người một lòng một ý yêu một người khác, thì đó vốn là chuyện của họ, người khác có thể nói gì.

Không ai dám nói yêu một người là sai, nhưng yêu một người thật là khó! Hơn nữa người nàng không may yêu phải, càng khó.

Mười lăm năm sau trùng phùng, chẳng lẽ là kết quả như thế này? Nàng đã cho Nam Cung Khiếu Không một cơ hội, Nam Cung Khiếu Không cũng cho nàng một cơ hội, hắn vốn chuẩn bị dẫn nàng trở về Tĩnh Nam Trang, cùng nàng hạnh phúc, mặc dù muộn mất mười lăm năm, nhưng dù sao vẫn tới.

Nhưng nàng lại không nắm chắc lấy, cũng như Nam Cung Khiếu Không không nắm được cơ hội nàng cho.

Sâu trong tình yêu, chẳng lẽ nhất định là hận? Chẳng lẽ thực sự yêu càng sâu, sẽ hận càng sâu? Hay hận sâu bao nhiêu, thì yêu sâu bấy nhiêu?

Không ai có thể trả lời, có một số chuyện vĩnh viễn không thể có đáp án.

Nàng đã không hận bất kỳ ai, nàng chỉ hận bản thân. Hận mình mạng khổ, hận mình không thành công, hận vận mệnh trêu đùa. Trừ những điều này ra, nàng còn có thể làm gì sao?

Lan Ngọc cười thảm, nhìn Hiên Viên Hoằng bình thản nói: “Giờ xử lý ta đi?”

Nàng đã chuẩn bị chết, nàng đã thực sự không muốn sống nữa. Bời vì nàng đã không còn dũng khí và động lực sống nữa, cho nên nàng mới bình tĩnh như vậy, mới lãnh đạm như vậy, thậm chí còn cười được.

Hiên Viên Hoằng cũng cười nói: “Xử lý con cái gì?”

Lan Ngọc nói: “Ta cùng với chúng là một bọn, chuyện này ta cũng luôn tham dự, cho nên ta tất nhiên cũng phải chết.”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Lão ăn mày sớm đã biết rồi, nhưng không hề trách con, nơi này cũng chẳng ai trách con?”

(Lão già này như Bao Thanh Thiên –Lời biên)

Lan Ngọc hỏi: “Ngài sớm đã biết rồi?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu.

Lan Ngọc lại hỏi: “Vì sao ngài biết được?”

HIên Viên Hoằng cười, bình thản nói: “Kỳ thực cũng chẳng có gì, từ lúc con vừa tới đây, ta đã biết sự tình không đơn giản như thế rồi.”

Lan Ngọc nói: “Hả?”

Hiên Viên Hoằng nói: “Ta chỉ có chút nghĩ không ra, con là một nữ tử yếu đuối, sao có thể cứu được Nam Cung Khiếu Không và Du Mộng Điệp từ trong tay bọn chúng ra? Đây chắc chắn là chuyện nhổ răng cọp, Sở Anh Bố và Đạm Thai Thiên Khánh chẳng lẽ không chịu được một đòn như vậy? Ta lúc đó đã cảm thấy bên trong có vấn đề, rất có khả năng là một vở kịch cố ý an bài.”

Lan Ngọc cười thảm: “Đúng thế, đây đúng là một vở kịch cố ý an bài.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Hà huống con cứu ra Nam Cung Khiếu Không thân trúng hai loại cổ độc, Du Mộng Điệp còn trúng Nhiếp Hồn Thuật, hơn nữa khi con tới, không hề tiết lộ bất kỳ tình huống nào liên quan tới tổ chức này, khi đó lão ăn mày đã đoán chắc, bên trong nhất định có vấn đề.

Lan Ngọc gật đầu.

Hiên Viên Hoằng nói: “Sở Anh Bố cố ý an bài vở kịch này, kỳ thực là Hạng Trang múa kiếm ý tại Bái Công, chính bởi vì muốn còn thừa cơ đến bên ta, nội ứng ngoại hợp, sau đó thừa cơ ta trấn áp cổ độc cho Khiếu Không thì giết ta.”
*** Hạng Trang là em Hạng Vũ, mượn cớ múa kiếm giết Lưu Bang, ý nói bề ngoài làm một việc lý do chính đáng nhưng mang dụng ý khác.

Lan Ngọc cười thảm: “Đúng, đúng là như thế.”

Hiên Viên Hoằng nói: “Kỳ thực lần đầu tiên ta vận công trấn áp cổ độc cho Khiếu Không, con đã có cơ hội ra tay, khi đó vì sao con lại không ra tay?”

Lan Ngọc nhìn Nam Cung Khiếu Không một cái, cúi đầu không nói.

Hiên Viên Hoằng bình thản nói: “Lúc đó con đứng ở bên cửa, trong ánh mắt đột nhiên thoáng qua một vẻ phức tạp, thì lão ăn mày đã hiểu rồi.”

Lan Ngọc hỏi: “Hiểu gì?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Hiểu rằng con rốt cuộc vẫn không nhẫn tâm, không hạ thủ được, nếu lão ăn mày chết rồi, sự đau đớn của Nam Cung Khiếu Không con cũng có thể thấy được.”

Lan Ngọc cắn chặt môi, đột nhiên không nói nữa.

Hiên Viên Hoằng thở dài, nói: “Nhưng lão ăn mày cũng hiểu, con bị bọn chúng khống chế, rốt cuộc vẫn phải động thủ, vì thế lão ăn mày đêm đó sai đệ tử Cái Bang đi tìm Xà Thiên Tàn, để hôm sau hắn đến diễn một vở kịch với ta, cho nên con mới có thể nghe được Xà Thiên Tàn không ngừng cường điệu khi vận công trấn áp cổ độc vô cùng nguy hiểm, nhưng con lại không biết, khi Xà Thiên Tàn tới thì đã len lén đưa giải dược cho ta, ta lúc đó đã cho Khiếu Không dùng rồi.”

Lan Ngọc nhìn Hiên Viên Hoằng chằm chằm: “Ta luôn ngồi ở trước bàn, làm sao không nhìn thấy?”

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Con chẳng phải vẫn luôn ngồi ở bên bàn, khi Tiểu Thanh Thanh mang cơm cho Phương huynh đệ trở về, con từng mở cửa sổ ra một lát, con quên rồi sao?”

Lan Ngọc gật đầu nói: “Ta không quên.”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Khi đó con mở cửa sổ ra, chẳng phải vì phát tín hiệu cho người khác, là Thanh Thanh đã qua, bên Phương Thất có thể động thủ được rồi?”

Lan Ngọc gật đầu nói: “Đúng thế, nhưng dù vậy, ta không ngờ rằng người có thể dùng thời gian ngắn như vậy cho y uống giải dược.”

HIên Viên Hoằng mỉm cười: “Con là người thông minh, chuyện phía sau lão ăn mày không nói, con hẳn cũng nghĩ được rồi.”

Lan Ngọc cười thảm: “Hiện giờ nghĩ ra, đáng tiếc lúc đó lại chẳng nhìn ra chút nào.

Hiên Viên Hoằng cười bình thản, thở dài nói: “Thôi, những chuyện này không nói nữa, hiện giờ chuyện đã là quá khứ rồi.”

Lan Ngọc lẩm bẩm: “Đúng thế, đều là quá khứ rồi, là quá khứ rồi, ta cũng phải chết rồi.”

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Ai nói con phải chết?”

Lan Ngọc nói: “Các ngươi muốn thế nào?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Khiếu Không, con muốn thế nào.”

Nam Cung Khiếu Không một mực đứng yên lặng chậm chạp ngẩng đầu lên, nhìn Lan Ngọc mặt dính đầy máu hồi lâu, đột nhiên lấy dũng khí nói: “Thế bá, vãn bối muốn đưa nàng về Tĩnh Nam Trang, cho nàng một danh phận để nàng cùng với vãn bối sống vui vẻ hạnh phúc nốt nửa đời còn lại.” Hắn nhìn Lan Ngọc, trong mắt hiện lên yêu thương và đau khổ vô hạn, loại ánh mắt đó, rõ ràng là đang cầu khẩn Lan Ngọc.

Lan Ngọc lặng người.

Thế nào nàng cũng không ngờ tới Nam Cung Khiếu Không lại nói ra những lời này.Nàng vốn đã quyết định chết, nàng cho rằng Nam Cung Khiếu Không không giết mình, cũng tuyệt không nhìn mình thêm một cái, nàng còn sống còn có hi vọng và ý nghĩa gì?

Chẳng lẽ mình sai rồi? Nếu như là sai, thì sai lầm này rốt cuộc làm tổn thương cho ai? Là Nam Cung Khiếu Không, hay là bản thân?

Nam Cung Khiếu Không hiện giờ đột nhiên lại nói ra những lời hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng, nàng phải làm sao đây?

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nhìn Nam Cung Khiếu Không, vỗ lên bả vai hắn, gật đầu nói: “Tốt! Tốt! Làm tốt lắm! Đây mới là chuyện nam tử hán nên làm! Lão ăn mày rất vui mừng!”

Lan Ngọc ngây ngốc nhìn Nam Cung Khiếu Không, đột nhiên hai hàng nhiệt lệ lặng lẽ chảy ra, nàng đúng là rất cảm động, nhưng nàng vẫn không biết, bản thân nên làm sao? Nam Cung Khiếu Không muốn đưa nàng đi, nhưng nàng còn mặt mũi nào theo hắn? Nếu đi rồi, sau này phải đối diện với hắn thế nào?

Lan Ngọc rối bời.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nhìn Lan Ngọc, ánh mắt ấm áp như ánh mặt trời, nói: “Lan Ngọc, lão ăn mày có thể nhìn ra tình cảm của con với Khiếu Không, theo nó đi đi, mặc dù tới muộn mất mười lăm năm, nhưng dù sao cũng tới rồi, cuộc sống sau này còn dài, phải biết quý trọng, nhất định không được bỏ lỡ nữa.”

Lan Ngọc ngây ngốc nói: “Nhưng… nhưng con đã thành bộ dạng như thế này rồi…”

Nam Cung Khiếu Không khẽ nắm lấy tay nàng, nói: “Bất kể nàng biến thành hình dạng thế nào cũng không hề gì, chỉ cần lòng nàng không đổi là được, ta đảm bảo, sau này nhất định sẽ cho nàng hạnh phúc!” Trong mắt hắn đầy ấm áp, cũng đầy kiên định!

Lan Ngọc nước mắt giàn dụa nói: “Thật ư?”

Nam Cung Khiếu không nói: “Thật !”

Lan Ngọc đột nhiên không kiềm chế được nữa nhào vào trong lòng Nam Cung Khiếu Không, khóc òa lên, đây là loại thống khổ mà vui sướng, là tiếng khóc hạnh phúc, nàng sao cũng không thể ngờ được, hạnh phúc lại tới đột ngột và nằm ngoài dự liệu như vậy!

Bắc Hải Thần Quân và Triệu Mãnh lặng lẽ đứng ở bên cửa, hai người đều không nói gì.

Triệu Mãnh cuối cùng không nhịn được nói: “Tiền bối, tiền bối có phải chúng ta nên đi rồi không?”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Đúng là nên đi rồi.”

Triệu Mãnh gật đầu nói: “Vãn bối đi cáo biệt lão tiền bối, người có đi không?”

Bắc Hải Thần Quân im lặng hồi lâu, chậm rãi xoay người đi vào.

Triệu Mãnh há miệng ra cười hì hì đi theo, tiến lên trước hai bước nói: “Lão tiền bối, Triệu Mãnh phải đi rồi, tới cáo biệt cùng với lão nhân gia người đây!” Đột nhiên mặt lại như đưa đám nói: “Ôi! Cũng chẳng biết sau này còn có thể gặp lại lão nhân gia người không, nếu người chết rồi, Triệu Mãnh thực là buồn!”

Hiên Viên Hoằng cười ha hả: “Chớ nói cáo từ vội, chúng ta uống một bữa rượu cho sảng khoái hãy nói! Lão quái vật, ngươi có uống không?”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào.

Hiên Viên Hoằng cười khà khà nói: “Du nha đầu, mau đi mang rượu tới.”

Thịt dê non đã bày lên, rượu Thanh Đảo cũng đưa tới, Triệu Mãnh đã cười không khép miệng nổi nữa!

Một viên nha dịch đột nhiên di vào nói: “Xin hỏi vị nào là Hiên Viên công?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Chính là lão ăn mày.”

Viên nha dịch nói: “Có một vị đại nhân họ Triệu bảo tiểu nhân đưa tới cho ngài một cỗ quan tài.”

Triệu Mãnh nổi giận, đứng bật dậy, quắc mắt nhìn trừng trừng nói: “Thứ khốn kiếp! Lão tiền bối còn chưa chết, đưa quan tài cái gì! Ta thấy người muốn chết rồi!” Viên nha dịch nhìn đại hán như kim cương trước mắt này, sắc mặt tức thì đã đỏ bừng.

Hiên Viên Hoằng giữ Triệu Mãnh lại, mỉm cười nói: “Quan tài ở đâu?”

Viên nha dịch nói: “Bọn… tiểu nhân đã khiêng vào trong vườn, mời ngài xem qua. Triệu đại nhân nói, bên trong là một vị thân quyến của ngài.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, ông đã hiểu ra rồi.

Phương Thất chạy tới, kéo nắp quan tài ra, ngây ngốc nhìn người bên trong, vành mắt đã có nước mắt trong suốt ánh lên.

Sở Ngọc Mai lặng lẽ nằm trong quan tài, hai tay đặt lên bụng, khuôn mặt bình tĩnh như vừa mới ngủ vậy. Không biết Sở Anh Bố dùng phương pháp gì, không ngờ nàng vẫn y nguyên như xưa.

Nhưng Phương Thất biết, nàng đã đi rồi, chuyến đi này sẽ không trở về nữa. Sẽ không còn nụ cười vui vẻ ngày xưa nữa, không còn những lời thì thâm bên gối nữa, cũng không còn một chén canh nóng do chính nàng bưng lên nữa… tất cả mọi thứ, đều đã không còn nữa.

Nàng ngủ rồi, cứ ngủ yên bình như vậy, hơn nữa vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng đứng bên quan tài, nhìn Sở Ngọc Mai ở bên trong, ánh mắt chứa đầy bi thương đau xót, cơn gió nhẹ buổi hoàng hôn phất qua, thổi bay hai hàng tóc mai bạc trắng của ông, thê lương và cô độc không nói lên lời.

Bắc Hải Thần Quân chầm chậm móc từ trong lòng ngực ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo, mở chiếc hộp ngọc ra, người ở hai bên lập tức cảm thấy một cơn rét buốt thấu xương, bên trong là một hạt châu lấp lánh ánh bạc, Bắc Hải Thần Quân khẽ tách miệng Sở Ngọc Mai ra, đặt hạt châu lạnh buốt vào, đứng im lặng một lúc, rồi xoay người đi vào trong phòng.

Rượu đã rót đầy, Phương Thất lặng lẽ đậy nắp quan tại lại, chầm chậm đi vào

Chương 134: Xưa nay đường đời lắm biệt ly

“Rượu Lan Lăng ngào ngạt hương hoa, rót đầy chén ngọc ánh chói lòa.” Đêm nay không có rượu ngon Lan Lăng, cũng không có chén ngọc, chỉ có rượu Thanh Đảo và chén thô, nhưng chỉ cần ngươi chịu uống cũng vẫn có thể quên đi phiền não, quên đi mình ở quê người hay quê nhà.

Chua xót và cay đắng của lãng tử, có mấy ai thực sự hiểu được? Ngươi nhìn thấy bọn họ phóng túng cởi mở, ngươi nhìn thấy bọn họ dùng chén to uống rượu, nhưng ngươi có nhìn thấy bi thương và cô độc sâu trong lòng bọn họ không?

Thế gian này không một ai thực sự không có tình cảm, tới ngay cả động vật cũng có tình cảm, ngươi dám nói người sống nào không biết chảy nước mắt? Nhưng khi họ chảy nước mắt ngươi không nhìn thấy mà thôi, ngươi nhìn thấy bề ngoài phóng khoáng của bọn họ, nhưng ngươi có nhìn thấy bi thương cô đơn bên trong của họ không.

Không ai hiểu được, thực sự có thể hiểu được chỉ có bản thân họ, giữa bọn họ với nhau thôi.

Hiên Viên Hoằng cười hà hà nói: “Lão quái vật, ngươi kiếm được thứ hay thế này ở đâu thế?”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh: “Núi Côn Lôn.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Hay, có viên băng phách ngàn năm này, thi thể đồ… nhi của ngươi sẽ không có vấn đề gì nữa rồi.”

Phương Thất không khỏi giật mình, Bắc Hải Thần Quân đặt vào trong miệng Sở Ngọc Mai, không ngờ lại là băng phách ngàn năm trong truyền thuyết! Nghe nói có loại bảo vật này, thi thể sẽ ngàn năm không thối rữa. Loại kỳ trân thế gian này, tời hoàng đế nằm mơ cũng muốn có được, giá trị của nó không cần nói cũng rõ.

Phương Thất thầm thở dài, hiện giờ y mới thực sự hiểu được, dưới bề ngoài lạnh lùng của Bắc Hải Thần Quân, không ngờ lại yêu thương Sở Ngọc Mai sâu sắc như vậy!”

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Lão quái vật, hiện giờ ngươi có dự tính gì?”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Ta muốn trở về đảo Độc Cô ở Đông Hải, từ giờ không xuất sơn nữa.”

Hiên Viên Hoăng cười khà khà: “Ngươi cần gì phải thế, không bằng cùng lão ăn mày vân du tứ hải, hai ta làm bạn?”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Đạo bất đồng, không thể hợp mưu.”

Hiên Viên Hoằng thở dài: “Một mình lão ở lỳ đó thì có ý nghĩa gì? Cũng tiếc cho một thân võ công của lão…”

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên hừ lạnh một tiếng, Hiên Viên Hoằng cười khổ không nói tiếp nữa: “Nào nào uống rượu!”

Triệu Mãnh há ro miệng, nốc rượu ừng ực, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng lấy từ trong lòng ra một thanh chủy thủ, nói với Bắc Hải Thần Quân: “Thiếu chút nữa thì quên, tiền bối, đây là đao của người.”

Bắc Hải Thần Quân liếc một cái, hờ hững nói: “Tặng ngươi đó.”

Triệu Mãnh nhíu mày nói: “Cái này là đồ của người.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Ngươi có biết lai lịch của cây chùủy thủ này không?”

Triệu Mánh đáp: “Biết chứ! Khi hai chúng ta ở trong đường hầm người đưa vãn bối đào đá mà!”

Bắc Hải Thàn Quân không khỏi thở dài, nói: “Dù ngươi không biết lai lịch của nó, thì hẳn ngươi biết nó sắc bén thế nào chứ?”

Triệu Mãnh nói: “Vãn bối biết, cây chủy thủ này đào đá nhanh như cắt đậu hũ vậy, nhưng vãn bối lấy nó cũng chẳng có tác dụng gì, cứ trả cho người vậy.”

Bắc Hải Thân Quân chỉ đành cười khổ: “Đúng là gỗ mục không thể khắc mà!”

Hiên Viên Hoằng cười ha hả: “Lão quái vật, đúng là hiếm khi thấy lão cười một lần! Lão ăn mày thấy hai người các ngươi rất là có duyên đấy!”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, ngậm miệng lại không nói một lời.

Hiên Viên Hoằng đột nhiên nói: “Lão quái vật, lão ăn mày ta có một chủ ý lão xem thế nào, không bằng lão thu Triệu Mãnh làm đồ đệ, một là lão có bạn, hai là cũng người truyền thừa võ công của lão.”

Triệu Mãnh không kìm được kêu lớn: “Không được không được! Vãn bối biết Độc Cô tiền bối kiếm pháp vô cùng lợi hại! Làm bạn thì có thể, nhưng nếu muốn Triệu Mãnh học kiếm thì còn khó hơn Trương Phi cầm châm thêu hoa! Triệu Mãnh quyết không học!”

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên nổi giận: “Cái gì? Bản thần quân kiếm pháp lợi hại, chẳng lẽ chưởng pháp không lợi hại sao? Nói cho tiểu tử ngươi biết, bản thần quân mới sáng tạo ra một bộ chưởng pháp, so với bộ kiếm pháp còn tinh diệu hơn gấp mười lần!”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Điều này lão ăn mày tin, chúng ta hẹn chỉ khe khẽ vỗ đối phương một chưởng, tối đa dùng một thành công lực, mà ngươi lại vỗ cho lão ăn mày thổ máu, nếu không cũng chẳng giả vờ giống được như vậy! Triệu Mãnh, bộ chưởng pháp này ngươi nhất định phải nắm chắc cơ hội giành lấy, tới khi đó thêm vào Kim Chung Tráo của ngươi, thì thiên hạ không ai đánh thắng được ngươi nữa rồi!”

Mọi người đều giật mình nhìn Hiên Viên Hoằng, bọn họ không sao ngờ được Hiên Viên Hoằng lại ước hẹn cùng Bắc Hải Thần Quân chỉ dùng một thành chưởng lực, trong lúc đó nếu như Bắc Hải Thần Quân chỉ hạ thủ hơi một hơn một chút, Hiên Viên Hoằng chết là cái chắc.

Phương Thất không khỏi thầm thở dài.

Triệu Mãnh vui mừng: “Thật ư? Vậy chưởng pháp vãn bối học!”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh: “Không phải ngươi coi thường công phu của bản thần quân sao?”

Triệu Mãnh cười hì hì: “Vãn bối nói là kiếm pháp kìa, đâu nói chưởng pháp, chưởng pháp vãn bối nhất định phải học.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Bằng vào tư chất của ngươi, sợ rằng bộ chưởng pháp này mười năm ngươi cũng không học xong!”

Triệu Mãnh cười hăng hắc nói: “Vãn bối dù sao cũng chẳng có việc gì làm, dù là học hai mươi năm, vãn bối cũng theo người học!”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng quay đầu đi, đối với tên Triệu Mãnh rất lỗ mãng thậm chí rất ngốc này, ông tựa hồ có chút tình cảm rất kỳ quái, giống như thế nào cũng không ghét nổi.

Loại tình cảm này, có phải bắt nguồn từ sự cô độc sâu trong nội tâm của ông ta? Có phải ông ta cũng muốn có người cãi vã, chọc ông ta nổi giận? Điều này so với một mình ở trên hoang đảo cả ngày ngây ra nhìn đại hải tốt hơn một chút chăng?

Dưới vẻ ngoài lạnh lùng cô độc của ông ta, rốt cuộc ẩn sâu bao nhiêu trái tim cô độc?

Hiên Viên Hoằng cười, ông biết chuyện này thế là thành rồi, nếu như trên đời còn có một người có thể hiểu được Bắc Hải Thần Quân, sợ rằng cũng chỉ có ông ta thôi.
Nhưng vì sao ông ta lại làm như vậy? Vì sao lại tác thành chuyện này? Có phải sợ rằng lão quái vật bề ngoài lạnh lùng này vạn nhất cô đơn một mình chết đi, thì ngay cả một người biết chuyện cũng không có.

Hiên Viên Hoằng nhìn Phương Thất, thầm thở dài, hỏi: “Tiểu huynh đệ có dự tính gì?”

Phương Thất trầm mặc hồi lâu, buồn bã nói: “Nếu như cửu công và Độc Cô tiền bối không phản đối, vãn bối muốn mang linh cữu của nàng và tro cốt của đại ca về quê, đem Ngọc Mai chôn dưới đỉnh Triêu Dương, dựng một tòa phật đường nhỏ ngoài chùa Trúc Lâm cho đại ca…” Phương Thất nói rồi, đột nhiên cúi đầu xuống nước mắt chan chứa nghẹn giọng không nói được, hồi lâu mới hỏi: “Không biết hai vị tiền bối có đồng ý không?”

Hiên Viên Hoằng buồn buồn, Bắc Hải Thần Quân im lặng, Du Mộng Điệp ngây ra nhìn Phương Thất, trong mắt đầy sầu bi mông lung…

Gió thu đìu hiu, lá vàng đã lặng lẽ rơi xuống.

Nơi đây là tòa thành nhỏ phía tây đại mạc, mùa thù tựa hồ cũng tới đặc biệt sớm.

Đã tới thời khắc chia tay.

Cả đời con người, luôn có thời khắc ly biệt, mà lúc ly biệt lại luôn làm cho người ta thương cảm.

Đó là bởi vì, chân trời xa xăm, đời người hiểm nguy, lúc này chia tay, nhưng lại không biết khi nào có thể gặp lại, không ai có thể biết được.

Có lẽ, có khi nhìn như là chia tay ngắn ngủi, nhưng lại là vĩnh viển biệt ly.

Biệt ly, biệt ly, luôn là bi thương nhất của đời người, là thời khắc sầu khổ nhất, dễ rơi nước mắt nhất.

"Bất vi biệt ly tràng dĩ đoạn, lệ ngân dã mãn cựu sam thanh." Hai câu ngắn ngủi này tả hết thống khổ và u buồn khi biệt ly.

Mái tóc trắng của Hiên Viên Hoằng phất phơ trong gió thu, Triệu Mãnh siết chặt tay ông, hồi lâu không muốn rời, hai hàng lệ đục ngầu đã rơi xuống, thời khắc này, tình cảnh này, còn có thể nói gì được nữa.

Hiên Viên Hoằng cười khà khà, chỉ nhẹ nhàng nói hai chữ: “Đi đi.”

Triệu Mãnh nghẹn ngào gật đầu, hai bàn tay lớn lau nước mắt, sải bước chân đuổi theo Bắc Hải Thần Quân.

Thân ảnh Bắc Hải Thần Quân đã rời xa, Hiên Viên Hoằng cười lớn nói: “Lão quái vật, ở cái đảo rách của ngươi đợi lão ăn mày nhé, sẽ có môt ngày lão ăn mày sẽ tới quệt miệng uống rượu!”

Từ xa truyền lại tiếng cười lạnh lùng của Bắc Hải Thần quân, rõ ràng như ở bên tai: “Lão ăn mày, rảnh rỗi thì đến, bản thần quân nhất định cho ngươi rượu để uống!”

Hiên Viên Hoằng cười ha hả.

Khuôn mặt xấu xí của Xà Thiên Tàn đầy buồn bã, Hiên Viên Hoằng vỗ vai y nói: “Đi đi!”

Xà Thiên Tàn lặng lẽ gật đầu nói: “Lão tiền bối bảo trọng!”

HIên Viên Hoằng mỉm cười gật đầu.

Xà Thiên Tàn thương cảm nhìn Phương Thất nói: “Đường đi xa xăm, Phương huynh đệ bảo trọng! Khi nào rảnh rỗi, tới Bách Độc cốc ở Miêu Cương, thăm tên phế vật ta và Ba Ngõa huynh.”

Phương Thất gật đầu, mỉm cười nói: “Xà huynh và Ba Ngõa huynh cũng bảo trọng! Phương Thất rảnh rỗi nhất định sẽ tới thăm hai người, nếu Xà huynh và Ba Ngõa huynh ở Bách Độc cốc thấy phiền muộn, cũng tới Thần Long Sơn Trang, huynh đệ mời hai vị lão ca uống rượu!”

Xà Thiên Tàn cười ha hả: “Được! Được! Nhất định! Nhất định!”Bách Độc Lão Nhân dẫn Bách Độc Đồng Tử và Xà Thiên Tàn lướt đi.

Du Mộng Điệp đứng ở bên cạnh, nước mắt lặng lẽ chảy xuống đã lâu, thuận theo gò má xinh đẹp của nàng không ngừng chảy ra ướt đẫm cả y phục, ướt đẫm cả trái tim nàng.

Phương Thất im lặng nhìn nàng, lúc này đây, y còn có thể nói gì?

Hiên Viên Hoằng thầm thở dài, chậm rãi đi về phía trước mấy bước.

Du Mộng Điệp nước mắt mông lung nhìn Phương Thất, nghẹn ngào nói: “Huynh… huynh vì sao nói lời không giữ lời?”

Phương Thất im lặng không đáp.

Du Mộng Điệp nước mắt chan hòa: “Huynh đã nói, đợi chuyện bên này xong rồi, huynh sẽ dẫn muội tới đỉnh Triêu Phong ngắm mặt trời mọc, chẳng lẽ huynh đã quên rồi?”

Phương Thất không biết đáp lại thế nào, chỉ đành im lặng.

Du Mộng Điệp lớn tiếng nói: “Huynh nói đi! Nói đi! Nói đi! Vì sao huynh không nói!”

Phương Thất thở dài nói: “Đợi ta trở về an bài xong, ta nhất định sẽ tới Thái Hồ gặp muội, có được không?”

Du Mộng Điệp hỏi: “Thật chứ?”

Phương Thất trầm mặc hồi lâu rồi gật đầu.

Du Mộng Điệp lớn tiêng nói: “Huynh lừa muội! Muội không tin! Vì sao huynh phải lừa muội! Huynh không được lừa muội!”

Phương Thất ngửa mặt lên nhìn bầu trời, chỉ có một bầy nhạn giương cành bay về phía nam, tiếng kêu thê thảm và đau thương, Phương Thất chậm rãi cúi đầu xuống, nhìn Du Mộng Điệp hồi lâu nói: “Ta không lừa muội, thật đó, ta nhất định sẽ tới.”

Du Mộng Điệp chun mũi nói: “Thật nhé?”

Phương Thất nói:’ Thật!”

Du Mộng Điệp chầm chậm gật đầu nói: “Thất ca, muội đi đây.”

Phương Thất im lặng gật đầu.

Hiên Viên Hoằng quay người lại mỉm cười nói: “Đưa tiễn ngàn dặm cuối cùng cũng phải từ biệt, tiểu huynh đệ hãy bảo trọng.”

Phương Thất hỏi: “Lão tiền bối muốn đi đâu?”

Hiên Viên Hoằng cười, bình thản nói: “Lão ăn mày đưa Du nha đầu về Thái Hồ trước, sau đó…” Ông trầm ngâm hồi lâu nói: “Sau đó thì chưa chắc được.”

Phương Thất nói: “Lão tiền bối hành tung bất định, nếu như tới gần Thần Long Sơn Trang, nhất định phải tới thăm vãn bối.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Ta nhất định.”

Phương Thất nói: “Lão tiền bối bảo trọng!”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Nhớ đấy, chuyện ngươi đồng ý với Du nha đầu, tuyệt không thể thất hứa!”

Phương Thất ảm đạm hồi lâu rồi lặng lẽ gật đầu.

Hiên Viên Hoằng cười lớn, kéo tay Du Mộng Điệp nói: “Chúng ta đi.”

Du Mộng Điệp quay đầu lại, hai hàng lệ nóng cuồn cuộn chạy ra, bị Hiên Viên Hoằng kéo đi ngày càng xa, đột nhiên lớn tiếng nói: “Thất ca! Nếu như huynh không tới, muối sẽ hận huynh cả đời!”

Phương Thất ngây ngốc nhìn con đường cổ, nhìn Hiên Viên Hoằng và Du Mộng Điệp xa dần, Du Mộng Điệp còn không ngừng quay đầu lại, trong miệng hình như còn kêu gì đó, thân ảnh ngày càng nhỏ, dần dần biến thành hai cái bóng mơ hồ, cuối cùng biến mất hút. Trong mắt y đột nhiên cũng có ánh lệ lay động, khung cảnh trước mắt trở nên mơ hồ.

Chuyện y đồng ý, thực sự có làm được không? Ngay cả bản thân y cũng không biết.

Chuyện của ngày mai, có ai mà nói rõ được?

Có thể, y sẽ rất mau tới Thái Hồ, có thể vĩnh viễn sẽ không đi, có thể… có thể…. tất cả cũng chỉ là có thể

Phương Thất trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chầm chậm quay đầu lại, nhìn xe ngựa của mình, vẫn là con ngựa già kéo mình trở về từ tháp Liễu Trần, vẫn là cỗ xe đó, bên trong khoang xe chở cỗ quan tài đen xì và tro cốt của Liễu Trần.

Phương Thất nhẹ nhàng vuốt ve con ngựa già, ngồi lên càng xe, cỗ xe cọc cạch chuyển bánh, giống như đang im lặng gửi lời từ biệt, từ biệt tòa thành nhỏ này, từ biệt những cố nhân, từ biệt một đoạn quá khứ.

Con ngựa già lặng lẽ kéo xe, đi xa dần, rồi từ từ biến mất trên con đường cát vàng mênh mông.

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước