ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Tháp liễu trần

Gần trưa, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên tòa thạch tháp nhỏ màu trắng, đất trời vạn vật đều trở nên thật yên tĩnh, an bình. .

Đằng xa, những đồi cát mênh mông nhấp nhô liên miên, mây trắng như bông nhẹ nhàng trôi trên bầu trời, bầu trời xanh thẳm, xanh như dùng nước rửa qua vậy.

Một con kền kền chậm rãi lượn vòng trên cao, đột nhiên phát ra tiếng rúc dài, chớp mắt biến mất không còn tăm tích.

Tháp Liễu Trần.

Ba chữ vô cùng rõ ràng, khắc trên tòa thạch tháp nho nhỏ trắng muốt như trát phấn, tựa hồ nó đã đứng vững ở đây nghìn năm, sớm đã dung hòa với cát vàng xung quanh làm một. Vùng đất khô cằn dưới tháp rõ ràng làm nổi bật sự cô đơn của nó.

Phương Thất ngây ngốc nhìn tòa tháp này, nhìn ba chữ này, vẻ mặt trong thoáng chốc đã biến đổi trăm lượt, nắm chặt lấy vỏ đao đen xì, tay phải siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay đã nổi lên, y đột nhiên run lên từng đợt, sắc mặt cũng trở nên cứng đờ.

Phương Thất quay ngoắt người lại, tia sáng trong mắt tựa hồ còn sắc hơn cả lưỡi đao, xa phu và Du Mộng Điệp giật bắn mình, toàn thân phát run. Phương Thất nhìn Du Mộng Điệp chằm chằm, nói từng chữ một: “Muội nói đại ca của ta đi Thiên Trúc rồi đúng không?”

Du Mộng Điệp ngẩn ra, cắn chặt lấy môi, nhìn Phương Thất một cái, rồi chầm chậm cúi đầu xuống.

Nàng không biết phải nói gì, nên nói gì, tất cả đã ở trước mắt, cái chết của Liễu Trần, lúc này còn ai có thể che dấu được.

Không cần phải nói thêm gì nữa, Phương Thất đã hiểu rồi, cũng đột nhiên hiểu ra vì sao vừa rồi Du Mộng Điệp bỗng tỏ ra khác lạ như vậy. Y chậm chậm xoay người, vành mắt ướt át, trơ như khúc gỗ, từng bước đi tới tòa thạch tháp, bước chân như nặng ngàn cân, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

“Tháp Liễu Trần, tháp Liễu Trần…” Phương Thất nhẹ nhàng vuôt ve khối đá khắc ba chữ này, phảng phất như đang nắm đôi tay ấm áp của đại ca, thật lâu không chịu buông, y đột nhiên ngửa mặt lên trời kêu một tiếng bi thương, nước mặt không ngừng tuôn như mưa.

Trưởng huynh như phụ, trước mắt y lại hiện lên cảnh khi bi bô học nói, chập chững tập đi, đôi tay lớn của Phương Ngọc Sơn dẫn y, đôi tay đó không chỉ ấm áp, hơn nữa còn thật an toàn đáng tin cậy.

Đại ca trầm ổn, không hề giống tứ ca tài năng bộc lộ, ấn tượng y cấp cho Phương Thất lúc nhỏ, là cảm giác dựa dẫm giống như phụ thân vậy. Phương Thất có thể làm nũng trong lòng đại ca, cũng có thể cưỡi lên cổ đại ca, khi đó Phương Ngọc Sơn luôn yên tĩnh mỉm cười.

‘Nhất tử xuất gia cửu tổ thăng thiên’, đại ca vì cái nhà này, vì Thần Long sơn trang, đã hi sinh chẳng lẽ còn ít sao? Bản thân mặc dù trong lòng hiểu được, nhưng khi đối diện với đại ca, há chẳng phải cũng mỉa mai châm chọc? Làm đại ca của mình, y vẫn im lặng chấp nhận như trước kia.

Nhưng tòa tháp trước mắt này, tòa thạch tháp nho nhỏ này, chẳng lẽ chính là nơi về cuối cùng của đại ca.

Sau khi đại ca xuất gia, Phương Thất không còn gặp y nữa. Cho tới lần trước tại tòa thành nhỏ ở biên thùy này, sau khi Phương Thất châm chọc mỉa mai, Liễu Trần buồn bã rời đi.

Ly biệt nhất thời, chẳng lẽ thực sự có khả năng là vĩnh biệt.

Phương Thất nhẹ nhàng vuốt ve phiến đá khắc ba chữ ‘tháp Liễu Trần’ này hổi lâu, giống như đang vuốt lên đôi tay gầy gò ấm áp của đại ca. Nước mắt y không kìm được nhỏ xuống như mữa, làm ướt cả tấm áo, ướt cả vùng đất khô cằn phía dưới.

Đại ca mặc dù đã xuất gia, tu hành nhiều năm, nhưng cuối cùng vẫn không buông bỏ hết được, nếu y thực sự có thể hoàn toàn buông bỏ được, sao có thể từ xa xôi ngàn dặm tới đây? Rồi bỏ mạng ở nơi này?

Phương Thất chớp mắt ruột gan đứt đoạn, tim như đao cắt, y đột nhiên hận không thể xé xác bản thân! Tất cả những điều này rốt cuộc vì đâu mà ra?”

Du Mộng Điệp chầm chậm đi tới, lặng lẽ đứng đằng sau Phương Thất, vành mắt của nàng đột nhiên nhiên cũng trở nên ướt át.

Nước mắt, chỉ có nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Phương Thất cảm thấy mọi thứ trước mặt mơ hồ, y đột nhiên đấm một phát lên tảng đá, quay người lại gầm lên: “Đại ca vì sao mà chết! Muội nói đi! Muội nói cho ta!”

Du Mộng Điệp run rẩy, nước mắt đột nhiên chảy xuống, cắn chặt lấy môi, nàng cố kìm nước mặt, nghẹn ngào nói: “Thất ca, huynh nghe muội nói đã. Đại sư..”

Phương Thất cười lạnh cắt ngang: “Muội sẽ không nói với ta rằng tòa tháp này chỉ là trò đùa, đại ca ta đã đi ThiênTrúc bái phật cầu kinh rồi chứ!”

Du Mộng Điệp òa một tiếng bật khóc, nức nở nói: “Thất ca, huynh nghe muội nói đã, khi đó huynh mang trọng thương trên mình, cửu công lo cho thương thế của huynh, nên không cho nói với huynh.”

Phương Thất tức thì mắt trợn trừng, giận dữ quát: “Mọi người biết cả rồi, chỉ dấu mỗi mình ta! Rốt cuộc là đại ca của ta hay đại ca của muội! Muội nói đi!”

Du Mộng Điệp nước mắt như mưa, nghẹn ngào nói: “Chính bởi vì là đại ca của huynh, cho nên mới giấu huynh! Đó là sợ thương thế của huynh phát tác, mọi người không phải đều vì muốn tốt cho huynh sao?”

Phương Thất trừng mắt nhìn Du Mộng Điệp, thở ra một hơi, cắn răng nói: “Được! Muội nói làm sao đại ca lại chết?”

Du Mộng Điệp lau nước mắt kể: “Đêm hôm đó cứu huynh về khách sạn rồi, cửu công bảo đại sư nghỉ lại khách sạn, nhưng đại sư nói mình là người xuất gia, phải tìm một gian chùa miếu an thân, nơi đây chỉ có tòa miếu đất này, lúc hoàng hôn đại sư một mình tới đó nghỉ ngơi.”

Phương Thất đột nhiên thấy trái tim đau đớn, đại ca muốn tìm chùa miếu an thân, có phải là do mình mỉa mai chế nhạo y không? Cho nên y mới một mình tới nơi này nghỉ ngơi?

Du Mộng Điệp nghẹn lời: “Không ngờ rằng sáng sớm ngày hôm sau có người đưa tới … đưa tới …” Nàng đột nhiên khóc như mưa, lời nghẹn lại không nói nổi nữa.Phương Thất cắn răng nói: “Đưa tới cái gì?”

Du Mộng Điệp cắn răng kể: “Đưa tới một cái hộp, bên trong đựng đầu của đại sư.”

Phương Thất mắt trợn trừng nhìn Du Mộng Điệp, vành mắt như sắp toạc ra, hồi lâu sau mới thình lình gào lên một tiếng, phịch một tiếng, ngã thẳng xuống dưới tháp.

Du Mộng Điệp cả kinh, vội vàng đưa tay thăm dò hơi thở của y, Phương Thất đã hôn mê bất tỉnh, hoàn toàn không còn hơi thở. Du Mộng Điệp tức thì hoa dung thất sắc, vội vàng bóp nhân trung của y, thật lâu Phương Thất mới lờ mờ tỉnh lại, hai mắt trơ ra nhìn mây trôi trên tời, không nói một lời.

Du Mộng Điệp thẫn thờ ở bên cạnh, lặng lẽ nhìn khuôn mặt ngây ngốc của Phương Thất, trong lòng nàng cũng đau xót, bởi vì nàng biết, nỗi đau trong lòng Phương Thất lúc này sâu nhường nào.

Phương Thất ngây dại nhìn bầu trời, trên mặt không có chút biểu cảm nào, hồi lâu sau mới hướng lên trời thẫn thờ hỏi: “Sau này thế nào?”

Du Mộng Điệp cắn môi kể: “Sau này mọi người liền chạy tới đây, miếu sơn thần đã bị đốt ra tro, ở bên trong phát hiện ra mấy cỗ thi thể, mọi người tìm thấy viên xá lợi lưu lại sau khi đại sư bị thiêu, cửu công liền sai người xây một tòa phật tháp ở đây, đem hài cốt mai táng ở bên trong.”

Phuơng Thất trầm mặc hồi lâu, chậm rãi hỏi: “Tổng cộng có bao nhiêu cỗ thi thể?”

Du Mộng Điệp nói: “Chín cỗ.”

Phương Thất hỏi: “Nơi này vì sao lại bốc lửa?”

Du Mộng Điệp đáp: “Cửu công đoán là có người phóng hỏa, muốn hủy thi diệt tích.”

Phương Thất hỏi: “Vì sao phải hủy thi diệt tích?”

“….”

Phương Thất cười lạnh: “Đại ca ta võ công tuyệt không dưới tứ ca, sau khi đại ca xuất gia, lòng không còn tạp niệm, võ công sớm đã vào hóa cảnh, há người bình thường có thể giết được?”

“…”

Phương Thất quát lớn: “Rốt cuộc là kẻ nào giết đại ca ta?”

Du Mộng Điệp khẽ thờ dài, nói: “Chính bởi vì không biết, cứu công mới đoán là do người đại sư cực kỳ thân thuộc hoặc không hề đề phòng hạ thủ, cho nên mới phải hủy thi diệt tích.”
Phương Thất cười lạnh: “Giỏi! Giỏi! Giỏi lắm!”

Du Mộng Điệp than thầm, đột nhiên nhíu mày lại, giật mình nói: “Thất ca, tay… tay của huynh?”

Phương Thất nằm trên mặt đất, chầm chậm quay đầu lại, đột nhiên phát hiện tay mình không biết từ lúc nào đã đen xì, y thử nâng cánh tay lên, đột nhiên tay đã tê dại không có chút càm giác nào.

Du Mộng Điệp nhìn tay Phương Thất, đột nhiên hít một hơi lạnh: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ...”

Trong lòng Phương Thất đầy bi thương, đáp: “Đúng thế, trên tường đá nhất định đã bị hạ độc.”

Du Mộng Điệp cắn chặt hàm răng trắng: “Đám người này thực quá ác độc! Muội nhất định phải đem bọn chúng thiên đao vạn quả!”

Phương Thất cười ha ha mấy tiếng, sắc mặt rõ ràng so với khóc còn khó coi hơn, trong lòng y bỗng cực kỳ bi ai, đầu từ từ ngẹo ra rồi ngất đi.

Du Mộng Điệp toàn thân toát mồ hôi lạnh, cắn chặt lấy răng, đưa tay ôm lấy Phương Thất, vội vàng đi lên xe ngựa.

Xa phu Trương Tam tỏ ra vừa kinh ngạc lại vừa hoảng sợ, vội vàng đưa tay kéo cửa khoang xe ra. Du Mộng Điệp cắn răng đặt Phương Thất vào trong xe, bản thân đang muốn cúi đầu lên xe, khóe miệng Trương Tam phía sau đột nhiên thoáng qua một nụ cười quỷ dị, roi ngựa trong tay điểm ra không một tiếng động, trúng ngay huyệt thần đạo, mệnh môn sau lưng Du Mộng Điệp. Đưa tay khẽ đầy, Du Mộng Điệp không kịp kêu một tiếng, đã ngã dúi vào trong xe. Trương Tam mỉm cười đóng cửa xe lại, nhìn khắp bốn phía, ngồi lên càng xe, giật dây cương, khẽ quát một tiếng, con ngựa già kéo cỗ xe lớn men theo khu tường thành sập xệ tan hoang chạy về hướng tây.

Đường đi rung lắc vô cùng, nhưng xe ngựa càng đi càng nhanh, trong miệng Trương Tam khe khẽ ngâm nga, thoải mái cứ như tắm trong gió xuân tiết thanh minh.

Y đúng là cực kỳ thoải mái, bất kể là ai có thể một lượt bắt cả Du Mộng Điệp và Phương Thất, đều là một chuyện không hề đơn giản đủ cho người ta vui mừng.

Trên con đường ngoài khu thành đất đột nhiên xuất hiện hai người ăn mày một già một trẻ, cứ như là đột nhiên từ dưới đất chui lên vậy, trong tay mỗi người cầm một cái bát vỡ, tay chống một cây gậy gỗ, vô cùng tội ghiệp đi tới trước xe ngựa.

Khuôn mặt sần sùi đen nhẻm của Trương Tam biến đổi, nhưng vẫn ngâm nga khúc hát, bộ dạng thành thực hiền hòa, muốn đi vòng qua bên.

Đường chỉ rộng đủ một xe, hai người ăn mày lại cứ run run rẩy rẩy đi ở chính giữa đường, giống như đã đói mấy ngày không có cơm ăn vậy, nhìn xe ngựa đi tới, hai người đột nhiên lánh qua hai bên đường, ngẩng đầu hết sức tội nghiệp nhìn Trương Tam trên xe ngựa.

Trương Tam nhíu mày, roi ngựa giơ lên, khẽ quất vào không trung, con ngựa già kéo xe đột nhiên chạy như phát cuồng, trong chớp mắt nhấn chìm hai người ăn máy trong bụi đất bên đường.

Xe ngựa trong chớp mắt đã chạy qua, Trương Tam khẽ thở phảo một tiếng, trên mặt lại lộ ra nụ cười đắc y, y không ngừng ngâm nga khúc hát. Ngay đúng lúc này, y đột nhiên cảm thấy có người nhè nhẹ gõ hai cái lên đỉnh đầu mình.

Trương Tam nhíu mày ngẩng đầu lên nhìn, tên tiểu khất cái vừa rồi đứng ở bên đường đang đứng trên đỉnh khoang xe cười hì hì, một tay vẫn cần cái bát vỡ, một tay dùng gậy gỗ khua lên trên đâu mình. Trương Tam giật bắt mình, dáng vẻ vốn ngây ngô thật thà đột nhiên biến đổi, người lướt tới phía trước như chớp, trong lúc cấp bách phất tay lại, bảy chiếc thấu cốt đinh như tia chớp bắt vào tiểu khất cái trên nóc khoang xe.

Xe ngựa chạy như bay, mặt đường mấp mô lỗ chỗ, tên tiểu khất cái lại đứng vững như trên đất bằng vậy. Bảy chiếc thấu cốt đinh lóe hàn quang màu lam như tia chớp bắn tới trên người hắn, tiểu khất cái đột nhiên vung cái bát vỡ ở tay trái lên, sau một hồi loang choang, chiếc thấu cốt đinh nhanh như chớp kia không ngờ lại bị y thu vào bên trong cái bát vỡ.

Xa phu như mũi tên lướt qua đầu ngựa, vừa mới tung người bốc lên, tiểu khất cái đã giơ cái bát vỡ trong tay, thấu cốt đinh trong cái bát bắn xẹt về phía xa phu, Trương Tam phịch một tiếng ngã nhào lên mặt đất, xe ngựa đã như một trận gió chạy qua trên người y.

Tiểu khất cái tung người rơi xuống chỗ đánh xe, khẽ thở phào một tiếng, con ngựa già đã chạy tới thở hồng hộc, mũi không ngừng phát ra tiếng phì phò.

Trương Tam sắc mặt xám xanh, khóe miệng chảy ra một vệt máu tanh hôi, con ngươi đã tản đi.

Tiểu khất cái mỉm cười hỏi: “Trình trưởng lão, y là ai thế?”

Lão ăn mày cười đáp: “Trên giang hồ có một tên độc hành đạo giỏi dùng thấu cốt đinh, họ Trương tên Ảnh, người ta gọi là Hắc Phong Đạo, đêm thường ghé thăm nhà giàu, cướp đi vô số hoàng kim châu báu, vị này hẳn là Hắc Phong Đạo Trương Ảnh rồi.”

Tiểu khất cái cười hì hì: “Hắc Phong Đạo Trương Ảnh à, ta tưởng rằng hắn chỉ có bóng, không ngờ cũng có hình!”

Lão khiếu hóa mỉm cười nói: “Vào trong tay Thường Ưng Thường trưởng lão thì cái bóng có nhỏ hơn cũng bị ông ấy tìm ra người.” . .

Tiểu khất cái cười hì hì: “Trình Truy Nguyệt Trình trưởng lão há chẳng phải cũng có thể bắt được trên trộm nhép này?”

Hai người nhìn nhau cười lớn, Trình trưởng lão nghiêm mặt nói: “Chúng ta vẫn nên nhanh về khách sạn thôi, cứu người quan trọng không thể chậm chế.”

Thường Ưng gật đầu đồng ý, nhảy lên xe ngựa, quay đầu xe lại, khẽ quất roi, xe ngựa chạy nhanh vào trong thành.

Chương 117: Ánh nắng cuối thu

Xe ngựa chạy ào ào, từ cảnh cửa lớn cho xe ngựa lạc đà ra vào của khách sạn Duyệt Lai chạy vào như gió, cuối cùng dựng lại ở hậu viện chất đầy hàng hóa.

Thường Ưng nhảy xuống xe, nhanh chân chạy lên phòng trên, Hiên Viên Hoàng đang đứng ở trong vườn, cười khà khà chơi đùa với Tiểu Hồ Tử và Liễu Thanh Thanh.

Vị lão nhân cao tuổi này, phải chăng thời khắc này đang trở về lúc thơ ấu, trở về thời gian đang dần dần mơ hồ trong ký ức xa xăm?

Nếu một người có thể vĩnh viễn ở lại tuổi ấu thơ vô lo vô nghĩ, hẳn là một chuyện thật đẹp đẽ và làm người ta khát khao.

Trên thế giới này chuyện không công bằng có lẽ rất nhiều, nhưng chỉ có thời gian là hoàn toàn công bằng với mỗi một người, ngày này qua ngày khác, năm nọ nối năm kia. Hôm nay qua đi sẽ vĩnh viễn không trở lại như, cũng giống như tuổi thơ đã đi qua sẽ không bao giờ trở lại vậy.

Thế sự tang thương, nhân gian mưa gió, giang hồ hiểm ác, mỗi một ngày, mỗi một khắc đều sẽ làm cho người ta già đi. Tuổi xuân trôi qua, cái già kéo tới, mà loại già đi này là vĩnh viễn không thể nghịch chuyển, cũng sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng lại.

Đuổi xuân đi là mùa hè, xuân hạ thu đông không giống nhau. Thiếu niên tử đệ giang hồ lão, hồng phấn giai nhân lưỡng tấn ban.

Đây phải chăng là một trong những bi ai của đời người?

Một ông già tóc trắng bạc phơ có thể lưu lại trong lòng chút tính trẻ thơ, là một chuyện hiếm có và quan trọng nhường nào.

Thường Ưng rảo bước chạy tới, nhỏ giọng nói mấy câu bên tai Hiên Viên Hoằng. Hiên Viên Hoằng sắc mặt biến đổi nói với Liễu Thanh Thanh: “Thanh Thanh, dẫn Hồ Tử vào trong phòng đi.”

Xe ngựa dừng lại ở hậu viện, con ngựa già vẫn đang thở phì phò, cửa khoang xe đã mở ra, Trình Truy Nguyệt khoanh tay đứng ở một bên. .

Phương Thất hôn mê bất tỉnh, tay phải đen sì, xưng lên so với bình thường cơ hồ to lên gấp đôi. Du Mộng Điệp nằm gục ở trên mình Phương Thất, không hề nhúc nhích.

Hiên Viên Hoằng nhíu mày, kéo cổ tay Du Mộng Điệp, tay đặt lên mạch môn, đột nhiên vung tay điểm lên hai chỗ huyệt đạo, Du Mộng Điệp òa một tiếng bật khóc.

Nàng không biết Phương Thất trúng phải loại độc gì, nàng chỉ biết rằng lần này Phương Thất có thể chết chắc. Trong lòng nàng, sinh tử của Phương Thất hơn xa đau khổ của bản thân. Vị cô nương xinh đẹp ngày xưa cười như chuông ngân này đã không thể kiềm chế bi thương trong lòng nữa, khóc nức nở trước mặt người khác.

Hiên Viên Hoằng đưa tay đặt lên mạch môn Phương Thất, trầm ngâm hồi lâu rồi khẽ vỗ lên bả vai nàng, mỉm cười nói: “Đừng khóc nữa, y không chết được đâu.”

Thường Ưng hỏi: “Lão bang chủ, phải làm sao đây?”

Hiên Viên Hoằng bình thản: “Không có gì đáng ngại, khiêng vào trong phòng đi.”

Thường Ưng và Trình Truy Nguyệt khiêng Phương Thất lên, đi thẳng vào trong phòng, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, Bách Độc Lão Nhân và Xà Thiên Tàn đã đi tới.

Xà Thiên Tàn cả kinh nhìn Phương Thất, trong mắt đầy vẻ lo lắng và quan tâm, lại ngẩng đầu lên nhìn Bách Độc Lão Nhân, ánh mắt rõ ràng lộ ra sự cầu khẩn.

Bách Độc Lão Nhân nhìn cánh tay phải đen sì của Phương Thất, buông một tiếng thở dài, dậm chân tức giận: “Cái thằng nghiệt súc này!”

Ai cũng nghe ra được, ông ta chửi nhi tử của chính mình, nếu chẳng phải là Bách Độc Đồng Tử, thì ai có thể đem loại kịch độc này hạ trên tường đá.

Khuôn mặt xấu xí vô cùng của Xà Thiên Tàn đột nhiên đã rịn mồ hôi lạnh, run rẩy nói: “Ba Ngõa huynh…”

Bách Độc Lão Nhân cười gượng, không cần Xà Thiên Tàn phải nói gì, ông ta đã hiểu rõ ý của y rồi, nói: “Xà lão đệ yên tâm, có lão già ta ở đây, đệ còn sợ gì nữa.”

Trong mắt Xà Thiên Tàn đột nhiên lộ ra vẻ cảm kích vô hạn.

Bách Độc Lão Nhân lấy ra một cái bao vải vác trên vai, mở ra từng vòng, không ngờ là một hàng ngân châm dài, ông ta lấy ra một cây ngân châm, kẹp giữa ngón cái và ngón trỏ khẽ vê tròn, cắm vào huyệt thiếu trung trên ngón tay Phương Thất, rồi lại lấy một cây châm, căm vào huyệt thái uyên. Thoáng một cái, huyệt đạo trên cánh tay phải của Phương Thất đã cắm chi chit ngân châm, từng giọt máu đen thuận theo ngân châm nhỏ ra. Bách Độc Lão Nhân lại lấy một viên thuộc màu đỏ, tách miệng y ra cho vào. Thời gian không tới nửa tuần hương, sắc mặt Phương Thất dần dần biến trở lại bình thường, cánh tay phải vốn vừa sưng và đen cũng dần dần khôi phục lại như ban đầu, trước giường đã chảy một đống máu đen.

Bách Độc Lão Nhân mỉm cười rút từng cây ngân châm ra, rồi cất trở lại, cười nói: “Ổn rồi.”

Du Mộng Điệp vừa sợ vừa gấp nói: “Nhưng... huynh ấy còn chưa tỉnh lại.”

Bách Độc Lão Nhân thở dài: “Đây không còn là chuyện lão già ta có thể làm nữa rồi.”

Hiên Viên Hoằng thờ dài, một tay đỡ Phương Thất lên, nhè nhẹ vỗ lên lưng y, Phương Thất rùng mình, rồi từ từ mở mắt ra, quay đầu nhìn xung quanh, không nói một lời, ánh mắt đau thương thẫn thờ.

Hiên Viên Hoằng chầm chậm đặt y nằm xuống, Phương Thất nhắm mắt lại, y không nói gì cả, cũng không muốn cảm tạ bất kỳ một ai, trong lòng y dường như chỉ còn lại đau thương.

Hiên Viên Hoằng khe khẽ thở dài, quay đầu lại mỉm cười nói: “Đa tạ Ba Ngõa huynh, tới trưa rồi, mọi người tới phòng bên chuẩn bị ăn cơm, buổi trưa chúng ta uống mấy chén.

Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân gật đầu đi ra ngoài. Du Mộng Điệp chần chừ không muốn đi, Hiên Viên Hoằng cười nói: “Con cũng đi đi.”

Du Mộng Điệp dẩu môi nhíu mày, rồi lại nhìn Phương Thất, vừa quay đầu nhìn vừa đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại tĩnh mịch.

Ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua nóc phòng và cửa sổ chiếu vào, trong phòng sáng sủa mà ấm áp.
Nhưng trong lòng Phương Thất lúc này toàn đen tối và băng giá, cứ như rơi vào hố băng không đáy.

Hiên Viên Hoằng nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, từ tốn nói: “Ta biết ngươi dẫn Du nha đầu ra ngoài thành bắc, nhưng lão ăn mày không ngăn cản, bởi vì lão ăn mày biết, chuyện phải biết thì sớm muốn gì cũng sẽ biết.

Chuyện phải biết sớm muộn rồi sẽ biết, đau đớn phải nhận sớm muốn cũng phải đón nhận, muốn tránh cũng không tránh được.

Hiên Viên hoằng bình thản nói: “Chuyện này khi đó là do lão ăn mày không cho nói với ngươi, là vì lúc đó ngươi mình mang trọng thương.”

Một người thân mang trọng thương, nếu nhìn thấy người ta đưa tới đầu lâu của đại ca mình, sẽ đau đớn như thế nào? Rồi sẽ có hậu quả gì?”

Phương Thất nằm trên giường, lặng lẽ không nói, y chỉ cảm thấy lòng như dao cắt, hoàn toàn trống rỗng.

Hiên Viên Hoằng xoay người, thong thả đi tới bên tường, đưa tay lấy thanh đao trên tường xuống, vỏ đao đen sì dưới ánh mặt trời trông càng thêm đen, dải lụa quấn trên chuôi đao đã cũ kỹ mất đi màu sắc vốn có.

Hiên Viên Hoằng nhìn thanh đao thật lâu, chầm chậm rút đao khỏi vỏ, đao vẫn là thanh đao đó, ông ta đưa tay khe khẽ búng lên sống đao, thân đao phát ra tiếng ngâm khẽ “tanh” , Hiên Viên Hoằng nhìn kỹ lưỡi đao, chậm rãi nói: “Đây chỉ là một thanh đao bình thường, cũng chỉ là do thép bình thường luyện thành, ta tin rằng chỉ cần thợ rèn khéo tay nghề một chút đều có thể rèn nên.”

Hiên Viên Hoằng chăm chú nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chầm chầm tra đao vào vỏ, trầm giọng nói: “Nhưng bởi vì nó vào trong tay con cháu Phương gia, nên thanh đao này lập tức trở nên không tầm thường, nó không chỉ là một cục sắt bình thường, cũng không chỉ là một món vũ khí giết người. Nó đại biểu cho chính nghĩa, dũng khí, niềm tin. Chính bởi vì có loại danh nghĩa và niềm tin này, thanh đao mới càng trở nên có giá trị, nó cơ hồ trở thành một sức mạnh không thể hủy diệt! Một loại tượng trưng cho dũng khí kiên cường và chính nghĩa.

Hiên Viên hoằng nói tiếp: “Hiện giờ ngươi đã biết hòa thượng Liễu Trần đã chết, Phương Ngọc Thành đã bị tàn tật, hai người bọn họ không nghi ngờ gì đều là rồng trong loài người, trên người bọn họ chảy là máu của Phương gia, không chỉ có chính nghĩa, niềm tin và dũng khí của con cháu của Phương gia, còn có tấm lòng khoan dung và rộng rãi vô cùng.” Hiên Viên Hoằng khẽ thở ra một hơi, thong thả nói: “Cho nên ngươi phải suy nghĩ xem, nếu như đổi lại là Phương Ngọc Sơn hoặc Phương Ngọc Thành gặp phải chuyện ngươi gặp phải hôm nay, bọn họ sẽ làm gì?”

Hiên Viên Hoằng nhìn Phương Thất một cái, cổ tay khẽ rung lên, vỏ đao đen sì cắm phập vào mặt đất trước giường, sâu tới một xích, đao ở trong vỏ đang khe khẽ rung lên.

Hiên Viên Hoằng thản nhiên nói: “Nếu như quả thật ngươi không muốn sống nữa, thanh đao này ở ngay bên ngươi đó, ngươi có thể tự sát bất kỳ lúc nào. Còn nếu như ngươi muốn sống, thì phải nghĩ xem tiếp theo nên làm gì?”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi đi ra ngoài.

Phương Thất mở to mắt, vỏ đao đen sì cắm ở trước giường, ánh mặt trời xuyên qua nóc phòng và cửa sổ mở rộng chiếu vào. Trong phòng sáng rõ, Phương Thất nhìn đao của mình thật lâu, con mắt của y đột nhiên cũng phát sáng, một ánh sáng mạnh mẽ cứng cỏi.

Sau đó y liền rời giường, rút đao cắm trên mặt đất lên, rảo bước đi ra ngoài.

Ánh mặt trời ấm áp, trên đường người đi qua đi lại, bọn họ đều đang hưởng thụ niềm vui do sinh mạng mang lại. Cho dù là niềm vui đó chỉ là một chén cơm nhỏ, một bầu rượu nông, hoặc chỉ là một chiếc áo mới, hoặc là môt người đang chờ họ.

Những thứ nhỏ nhất, bình thường nhất, thường thường mới là mới là thứ dễ dàng nhất có được trên đời, cũng thường có thể hưởng thụ được lạc thú nhất. Đáng tiếc chỉ có rất ít người hiểu được đạo lý trong đó, cũng như cẩn thận thưởng thức, cảm nhận loại lạc thú này. Mà càng có nhiều người bỏ quên mất nó.

Bởi vì thường thấy, cho nên mới bị quên mất. Bởi vì phổ thông, cho nên mới bình thường. Nhưng có bao nhiêu người hiểu được, chính những thứ bình thường nhất hay thấy nhất, mới chính là thứ đáng trân trọng nhất.

Có lẽ ngươi đang ở trong nhà ăn một bát cơm do người vợ bưng lên, nhưng trong lòng lại đang hâm mộ người ăn sơn hảo hải vị trong tửu lâu. Nhưng có lẽ ngươi chẳng ngờ rằng, những hào khách đang uống rượu ngon trong tửu lâu, có lẽ trong lòng đang mong mỏi một chén cơm bình thường nhất do thê tử trong nhà bưng lên mà thôi.

Có lẽ ngươi bởi vì thê tử lảm nhảm, con cái ngang bướng mà phiền chán không thôi, hận không thể rời nhà ra đi. Nhưng có lẽ ngươi cũng không bao giờ nghĩ rằng những lãng tử phiêu bạt giang hồ, trong lòng bọn họ lại khát khao loại cuộc sống con cái quấn lấy gối, thê tử bận bịu ở trong bếp, mùi thức ăn bay khắp trong vườn. .

Có lẽ vì mấy câu nói của huynh đệ mình mà ngươi tranh cãi không thôi, vì nửa bức tường mà đánh nhau vờ đầu chảy máu. Ngươi có lẽ không bao giờ ngờ được, có người chính đang vì mất đi huynh đệ mà đau đớn tận đáy lòng, hận không thể tự sát.Trên thế gian này, vì sao tràn đầy mâu thuẫn như vậy, vì sao toàn vấn đề bất đắc dĩ như thế.

Hiện giờ chính là lúc ăn trưa, con người muốn sống, thì phải ăn.

Phương Thất cũng muốn ăn cơm.

Khách ở Hồng Tân lâu vẫn đông như trước, làm ăn vẫn tốt như trước, tâm tình của Chu mập tựa hồ cũng tốt như trước kia.

Nhưng khi nhìn thấy Phương Thất rảo bước đi tới, sắc mặt y hình như lại tái đi.

Phương Thất đã mỉm cười ngồi xuống đối diện với y, Chu mập đột nhiên cũng cười, vẫy vẫy tay, một tên tiểu nhị vội vàng chạy tới.

“Mau mang cho vị đại gia này mấy món tâm đắc, thêm hai vò Hạnh Hoa Thôn ba mươi năm lại đây.”

Phương Thất mỉm cười nói: “Xem ra Chu lão bản còn chưa quên vị bằng hữu như ta, ta nhớ nơi này có thể ghi nợ, cho nên ta không mang bạc tới.”

Chu mập cười lớn: “Xem ra Phương huynh đệ cũng không quên vị bằng hữu này, Chu mỗ sớm đã đợi huynh đệ tới để cho nợ, đáng tiếc ngươi chẳng hề tới, ta còn cho rằng ngươi đã quên mất Chu mỗ rồi cơ!”

Phương Thất mỉm cười nói: “Bất kể là ai có bằng hữu mở tửu lâu như Chu lão bản, hơn nữa còn có thể ghi nợ bất kỳ lúc nào, đều không nên quên đi.”

Chu mập mỉm cười: “Đúng thế đúng thế, có một vị bằng hữu chuẩn bị rồi tới, so với bằng hữu khi không có tiền ăn cơm mới tới kết giao thì tốt hơn nhiều.”

Phương Thất hỏi: “Nhưng không biết Chu lão bản gần đây tâm tình có tốt không?”

Chu mập gượng cười đáp: “Tốt hay không Phương huynh đệ hẳn là biết rồi.”

Phương Thất cười nói: “Làm sao mà ta có thể biết được, nói không chừng Chu lão bản ở đây đã nạp tới mười mấy phòng tiểu thiếp, chừng là đã vui tới quên cả trời đất rồi.”

Chu mập cười khổ: “Dù nơi này có mấy trăm phòng tiểu thiếp, Chu mỗ cũng chẳng muốn ở lại.”

Phương Thất mỉm cười: “Thật ư?”

Chu mập đáp: “Thật.”

Phương Thất hỏi: “Vậy Chu lão bản có muốn trở về Dương Châu không?”

Chu mập nhìn bốn phía xung quanh, thở dài đáp: “Nằm mơ cũng muốn.”

Phương Thất cười cười, ung dung nói: “Một số chuyện chỉ muốn thôi thì vô dụng.” .

Chu mập gật đầu: “Đúng lắm.”

Phương Thất hỏi: “Chu lão bản cũng cho rằng như vậy?”

Chu mập nhìn Phương Thất, trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi hỏi: “Phương huynh đệ có tin ta không?”

Phương Thất đáp: “Cái đó phải xem bản thân Chu lão bản rồi.”

Chu mập khẽ gật đầu, nhìn bốn xung quanh, đưa ngón tay chấm vào trong chén rượu, mau chóng viết mấy chữ lên bàn rồi dùng tay xóa đi, hỏi: “Nhìn rõ chưa?”

Phương Thất gật đầu.

Chu mập cười nói: “Rượu thịt đã mang lên rồi, vì sao chúng ta hiện giờ lại còn không uống một trận no say?”

Phương Thất mỉm cười nói: “Uống chứ! Rượu ngon như thế này lại còn có thể ghi nợ, ai không muốn uống là Vương Bát Đản!”

Chu mập cười ha hả: “Đúng lắm đúng lắm! Vậy phải uống cho thống khoái, hoan nghênh lần sau lại tới ghi nợ.”

Phương Thất cười lớn: “Có một vị bằng hữu chịu cho ghi nợ như Chu lão bản, ai không tới kẻ đó là đồ con rùa!”

Khách và tiểu nhị trong tửu lâu đều kỳ quái nhìn hai người như ở chỗ không người này, một người vì được ghi nợ mà vui mừng, một người vì được cho nợ mà vui mừng, hai người đều vui mừng giống như ở trên trời có khối kim nguyên bảo rơi xuống, hơn nữa vừa vặn rơi ngay trước mặt bọn họ vậy.

Nhưng nỗi khổ trong lòng họ thì có ai biết được.

Chương 118: Ngày ấy chuyện ấy

Trời đã quá trưa. .

Phương Thất từ Tân Hồng lâu loạng choạng đi ra, trong tay còn cầm một hũ rượu chưa uống hết.

Đây là rượu ngon, đương nhiên không thể lãng phí.

Hạnh Hoa Thôn ba mươi năm trong tòa thành nhỏ ở đại mạc này chẳng phải dễ dàng có thể kiếm được, huống chi là một lãng tử coi rượu như mạng.

Áo sính thứ mới, người ưa loại cũ, rượu và bằng hữu giống nhau, đều càng cũ càng tốt.

Có loại bằng hữu mở tửu lâu như Chu mập, hơn nữa còn có thể ghi sổ, Phương Thất dường như cảm thấy rất hài lòng. Hiện giờ y xoa cái bụng đã ăn tới no căng, ợ ra cả rượu, chuẩn bị đi tìm một vị cố nhân khác.

Tòa thành nhỏ chốn biên thùy, khí trời mùa thu có chút hơi lạnh, nhưng lúc này là sau trưa, ánh mặt trời âm ấm chiếu lên người, làm người ta cảm thấy rất ấm áp, rất khoan khoái.

Nhất là một lãng tử đã ăn no uống say, lúc này phải cảm thấy rất thoải mái, rất dễ chịu, rất hài lòng. Huống chi trong tay y còn cầm một hũ rượu ngon chưa uống hết, muốn uống lúc nào cũng có thể làm một ngụm.

Phương Thất mang theo rượu, xiêu xiêu vẹo vẹo tới Ỷ Thúy lâu.

Cánh cửa lớn màu son khép hờ, đây vốn không phải lúc các cô nương tiếp khách, cho dù là khách chơi chịu khó nhất hiện giờ cũng chưa tới, các cô nương vất vả mệt nhọc cả một đêm hiện giờ đều vừa mới ngủ dậy tẩy rửa trang điểm.

Phương Thất lại giống một gã say đã không thể kiên nhẫn được nữa, đẩy cửa tiến vào.

Đường vẫn là con đường mòn đó, thu cúc hai bên đang nở rực rỡ, vô số đóa hoa nở ra những chiếc cánh nhỏ xinh có trắng có vàng có, cửa chính phòng khách lại đóng chặt, tựa hồ không hoan nghênh khách tới sớm nơi này.

Phương Thất đang gõ cửa rầm rầm, tiếng gõ cửa vang tới tận trời, cho dù là kẻ điếc cũng nghe thấy.

Y vốn không cần gõ cửa, chỉ cần khe khẽ tung mình một cái, là có thể nhảy lên tới lầu hai hoặc lầu ba, sau đó đẩy cửa sổ, là tiến vào khuê phòng của một vị cô nương nào đó. Nếu như vị cô nương ấy còn có chút ký ức, nhất định sẽ rất hoanh nghênh chàng lãng tử vừa rất trẻ tuổi lại nhiều tiền này.

Nhưng Phương Thất lại gõ cửa, bởi vì y muốn tìm không phải cô nương nào khác, mà là Tử Yên.

Vào kỹ viện và làm ăn trộm khác nhau duy nhất ở chỗ, vào kỹ viện thì có thể gõ cửa quang minh chính đại gõ cửa đi vào, làm ăn trộm thì không thể gõ cửa đi vào.

Quy công không phải kẻ điếc, hơn nữa y còn trẻ tuổi, lỗ tai đương nhiên cũng không tệ, nhưng y vẫn cứ chậm chạm ra mở cửa, muốn xem xem là vị đại gia nào nóng ruột như thế.

Kỹ viện mặc dù cũng là làm ăn, nhưng làm ăn cũng có thời gian, chẳng có cửa hiệu nào mở cửa kinh doanh suốt cả mười hai canh giờ.

Hiện giờ không phải lúc kỹ viện kinh doanh.

Cho nên sắc mặt quy công rất khó coi, Phương Thất thì lại như không hề nhìn thấy, cửa vừa mới mở ra, y liền bước ngay vào, nhấc chân đi thẳng lên lầu hai.

Quy công đương nhiên không nhận ra Phương Thất, cho nên y lập tức chạy tới giữ lấy Phương Thất, nói: “Đại gia…”

Hai chữ đại gia vừa mới nói ra miệng, y đột nhiên nhìn thấy Phương Thất mỉm cười nhấc chân lên, đầu gối đã đụng ngay vào bụng của y.

Cái đụng này không dùng nhiều sức lắm, nhưng quy công lập tức buông tay, ngã phịch xuống mặt đất, hai tay ôm lấy bụng, sắc mặt trắng bệch, đau tới mức đầu đầy mồ hôi lạnh, nửa ngày trời cũng không kêu ra tiếng.

Phương Thất mắt lờ đờ cười cười, nhấc chân đi lên lầu.

Đột nhiên có một tiếng quát: “Đứng lại!” Từ trên lầu ùa ra bốn tên đại hán vạm vỡ, dàn hàng ngang, khoanh tay đứng chắn đường lên lầu, ở dưới cũng có bốn tên đại hán chạy tới, vượt qua tên quy công đầy đầu mồ hôi còn chưa thở nổi, đuổi theo Phương Thất.

Quán cơm và kỹ viện giống nhau, đều nuôi loại người như thế này, không kẻ nào là không thân thể khôi ngô, luyện qua mấy món công phu quyền cước, chuyên môn dùng để đối phó với loại người ăn quịt. Ỷ Thúy lầu đương nhiên không ngoại lệ.

Một tên đại hán vạm vỡ xông lên trước, đưa tay ra muốn tóm lấy vai của Phương Thất, gã muốn tóm lấy vai của tên cuồng đồ này vặn người của y lại, sau đó mới cho một cú đấm đầu vào mũi. Gã rất tự tin vào cú đấm này của mình, gã tin rằng nhất định có thể đấm nát mũi của đối phương, làm vẹo sang một bên.

Tay của gã vừa mới đặt lên vai của Phương Thất, vai Phương Thất đột nhiên rung lên, bàn tay to như cái quạt của tên đại hán đột nhiên giống như chụp phải một con cá trơn tuột vậy, không ngờ chớp mắt chụp vào chỗ trống, đại hán ngẩn ra, Phương Thất không thèm quay đầu lại, chân phải đã khe khẽ búng ngược lại, trúng ngay đũng quần đại hán. Tên đại hán kêu thảm một tiếng, bay lên không, hai tay ôm lấy háng, rơi uỵch bên cạnh tên quy công.

Ba tên đại hán đằng sau ngẩn ra, quát lớn một tiếng, một tên xuất quyền đánh vào hông Phương Thất, một tên quét chân vào cẳng chân Phương Thất, còn một tên đại hán còn lại thì đấm vào sau gáy Phương Thất.

Quyền nhanh như gió, cước pháp càng thêm dữ dội, nhưng Phương Thất đột nhiên bước tới trước một bước, hai quyền một cước liền đánh vào khoảng trống. Phương Thất thình lình quay người lại, nhìn ba tên khẽ mỉm cười, cả ba ngẩn ra, quát lớn một tiếng nắm đấm lại đánh tới, Phương Thất đột nhiên nâng chân lên, ba tên chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, rồi nhất tề bay ra, nối nhau ngã bên cạnh tên quy công dưới lầu, tên nào tên ấy ôm lấy bụng, kêu gào thảm thiết.

Phương Thất khẽ thở dài, chầm chậm quay người lại, nháy mắt với bốn tên đại hán đứng khoanh tay ở cầu thang. Bốn tên đại hán đưa mắt nhìn nhau, hai tay khoanh trước ngực đột nhiên buông xuống, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ngừng nháy mắt ra hiệu với nhau.

Phương Thất hắng giọng một tiếng, nhấc chân bước lên lầu, bốn tên đại hán hơi run run, gãi gãi đầu, mặt lộ vẻ ngượng ngùng liếc nhìn Phương Thất, một tên bỗng nhiên ôm bụng kêu: “Úi chao, bụng ta đau quá, phải đi nhà xí gấp thôi!” Rồi nhấc chân chạy đi, đầu cũng chẳng quay lại chạy qua bên, một tên khác cũng hô: “Đợi ta với, ta cũng đi!” Bốn tên giống như thấy quỷ vậy, chạy hết cả tới nhà xí.

Các cô nương đột nhiên chạy cả ra khỏi phòng, tay vịn lan can mở đôi mắt còn ngái ngủ liếc nhiền Phương Thất, cô thì quay đầu làm dáng, cô thì liếc mắt đưa tình, Phương Thất chỉ mỉm cười đi về phía phòng Tử Yên.

Khuê phòng của Tử Yên ở phía trong cùng, là gian phòng kín đáo nhất.

Phương Thất vừa mới tới bên cửa, trong phòng loáng thoáng cho tiếng gió xẹt qua, Phương Thất nhíu mày, khe khẽ gõ cửa.

Trong phòng truyền ra một giọng nói ôn nhu động lòng dễ nghe: “Nếu Phương đại gia đã tới, thì mời vào đi.”
Phương Thất mỉm cười đẩy cửa, loạng choạng bước vào, y nhìn thấy đầu tiên là bóng lưng của Tử Yên.

Một khuôn mặt xinh đẹp, giống như đã gặp trong mơ, một đôi mắt to long lanh như biết nói chuyện, đôi mày ngài thanh tao, mái tóc dài đen nhánh, một chiếc lược gỗ tinh xảo. Tử Yên chính đang ngồi trước bàn trang điểm, đối diện gương đồng chậm rãi sửa sang mái tóc của mình.

Nếu như ngươi nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ hiểu nhầm rằng đã vào khuê phòng của một vị đại gia khuê tú nào đó, Phương Thất hiện giờ lại lần nữa có cảm giác này.

Tử Yên cũng chẳng quay đầu lại, vẫn cẩn thận chải tóc, khuôn mặt mỉm cười lại nhìn Phương Thất trong gương, bình thản nói: “Ngồi đi.”

Phương Thất đặt nửa hủ rượu trong tay lên trên bàn, cười nói: “Khi có thể nằm ta tuyệt đối sẽ không ngồi.” Rồi giơ cánh tay lên ngáp dài, đột nhiên đi tới bên giường, ngay cả giày cũng chẳng cởi ra, thoải mái nằm xuống chiếc giường rộng rãi, êm ái phát mùi hương thoang thoảng của Tử Yên, lẩm bẩm: “Nơi này thật thoải mái, sao trước đây ta không phát hiện ra nhỉ?” .

Tử Yên mỉm cười, tựa hồ chẳng hề nổi giận, hờ hững nói: “Nơi này đều luôn rất thoải mái, sao chàng không tới sớm một chút?”

Phương Thất mỉm cười: “Ta tới từ sớm rồi, chỉ có điều có người trộn mấy thứ bên trong rượu ta uống, làm ta không cẩn thận bị uống say.”

Tử Yên nói: “Cho nên hôm nay chàng liền mang rượu tới?”

Phương Thất cười hì hì: “Ta đã hớ mất một lần, vấp một lần là một lần khôn, tuy vất vả một chút, nhưng mình tự mang vẫn tốt hơn.”

Tử Yên nhoẻn miệng cười nói: “Phương đại gia thật là dí dỏm.”

Phương Thất mỉm cười nói: “Có thể đổi được một nụ cười của mỹ nhân càng hiếm có hơn.”

Tử Yên hỏi: “Phương đại gia đã ăn cơm rồi ư?”

Phương Thất đáp: “Ăn rồi, nếu như nàng còn chưa ăn, thì ta có thể bồi tiếp nàng ăn thêm bữa nữa.”

Tử Yên cười duyên: “Phương đại gia còn ăn được ư?”

Phương Thất nói: “Trước mặt mỹ nhân, no chết ta cũng ăn được!”

Tử Yên hỏi: “Nếu như say chết thì sao?”

Phương Thất lẩm bẩm: “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, nhân bất phong lưu uổng thiếu niên, say chết thì càng tốt.”

Tử Yên mỉm cười, chậm rãi nhấc mái tóc lên, không hề xoa phấn, một khuôn mặt trắn nõn không trang điểm hướng lên trời, nhưng càng thêm siêu phàm thoát tục, như phù dung trong nước mát, hoa sen trong nước, như thủy tiên trong mây, mặc dù đẹp không nói lên lời, nhưng lại làm người ta quên mất chút tà niệm nên có trong lòng.

Phương Thất thầm thở dài, y đột nhiên cảm thấy trong lòng lại lần nữa đau đớn, khung cảnh quen thuộc này, nụ cười nhẹ này, tựa hồ làm y trở về ngày xưa, trở về Thần Long sơn trang, một lần ngủ dậy, Trầm Tuyết Quân đang ngồi trước bàn trang điểm, bản thân vẫn nằm trên giường. Tử Yên trước mắt cũng đang trang điểm, cảnh hạnh phúc ngày nào phảng phất trở lại trước mắt.

Đáng tiếc nơi này không phải là Thần Long sơn trang, Tử Yên cũng chẳng phải là Trầm Tuyết Quân, Phương Thất cũng chẳng còn là Phương Thất ngày xưa nữa. Cảnh còn người mất vạn sự tan, Phương Thất không kìm được thầm thở dài.

Tử Yên mỉm cười nhìn Phương Thất: “Phương đại gia hiện giờ có muốn rời giường không? Nô gia có thể bồi đại gia uống mấy chén.”
Phương Thất mỉm cười nói: “Uống rượu chẳng lẽ còn phải dậy? Ở trên giường cũng có thể uống mà.”

Tử Yên nhíu mày: “Ở trên giường thì uống làm sao?”

Phương Thất nháy mắt, cười hì hì nói: “Nàng có thể uống vào miệng trước, sau đó lại mớm cho ta…”

Tử Yên chớp mắt mặt thẹn đỏ bừng, lắp bắp nói: “Chàng…. Chàng…”

Phương Thất cười khà khà nói: “Nàng không muốn thì thôi, cần gì phải gấp như thế?” Nói rồi khẽ thở dài, chậm rãi ngồi dậy, vỗ lên giường nói: “Cái giường này không tệ, ta quyết định tối nay sẽ ở lại đây.” .

Tử Yến thở dài, từ từ cúi đầu xuống.

Phương Thất ngồi xuống bên bàn, Tử Yên cũng ngồi xuống, hồi lâu mới nói: “Nô gia biết chàng sớm muộn cũng sẽ tới.”

Phương Thất mỉm cười: “Ồ? Nàng hiểu ta như vậy sao?”

Tử Yên mỉm cười, cúi đầu không nói.

Phương Thất đưa tay cầm lấy hai chén rượu trên bàn, nhấc nửa hũ rượu đổ vào hai chén, mỉm cười đưa cho Tử Yên: “Mời!”

Tử Yên nâng chén rượu lên, nàng uống rất chậm, tư thế rất đẹp, nhưng không hề dừng lại, một chén rượu đã uống sạch.

Phương Thất mỉm cười, chầm chậm uống rượu rồi trầm ngâm hỏi: “Tử Yên cô nương họ gì vậy?”

Tử Yên mỉm cười nói: “Phương đại gia cần gì quan tâm tới điều này?”

Phương Thất mỉm cười nói: “Bởi vì ta muốn chuộc thân cho nàng, không biết có được hay không?”

Tử Yên hờ hững nói: “Phương đại gia vì sao muốn chuộc thân cho nô gia?”

Phương Thất nói: “Chẳng vì sao cả, chỉ bởi vì ta nhìn trúng nàng, hơn nữa vừa khéo ta vẫn còn độc thân.”

Tử Yên nhìn Phương Thất, hồi lâu mới thở dài nói: “Đa tạ ý tốt của Phương đại gia, đáng tiếc thân của nô gia không chuộc được.”

Phương Thất hỏi: “Vì sao vậy?”

Tử Yến cúi đầu không nói.

Phương Thất mỉm cười nói: “Cô nương nếu như không phải họ Tử, chẳng lẽ là họ Trầm hay sao?”

Tử Yên giật mình, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Phương Thất.

Phương Thất chăm chú nhìn Tử Yến, thong thả nói: “Cô nương có thể kể chuyện của mình cho ta nghe không?”

Tử Yên lắc đầu: “Chuyện của quá khữ, nô gia sớm đã quên mất rồi.”

Phương Thất cười khổ, nhìn Tử Yên chậm rãi nói: “Vậy cô nương có muốn nghe chuyện của ta không?”

Tử Yến nhíu mày, không gật đầu cũng không lắc đầu, mắt nhìn Phương Thất không chớp.

Phương Thất nhấc nửa hũ rượu lên, rót cho mình và Tử Yên mỗi người một chén, chậm rãi nhấc chén rượu lên, thở một tiếng dài, từ từ nói: “Ngày xưa triều định có một vị giám sát ngự sử tên là Trầm Vô Tật Trầm đại nhân, có danh hiệu là Trầm thanh thiên, là một vị quan tốt được vạn dân kính ngưỡng.” Phương Thất vừa nói vừa chăm chú nhìn Tử Yên, Tử Yên đột nhiên cúi đầu xuống.

Phương Thất thở dài: “Chỉ tiếc là người tốt chẳng sống thọ, tai họa lưu ngàn đời, vị Trầm đại nhân này bị tiểu nhân hạm hại, bị hoàng đế giáng chỉ chém cả nhà, đáng thương cho Trầm đại nhân nửa đời làm quan lại bị vận hạn này, cả nhà ba mươi tám mạng bị giết, nghe nói binh lính soát nhà Trầm gia chỉ lục được năm lượng bạc vụn với nửa chum gạo mà thôi.”

Tử Yên cúi đầu xuống, đột nhiên nước mắt đã chảy đầy mặt, từng giọt lệ trong suốt nhỏ lên trên váy.

Phương Thất thở dài, nhìn Tử Yên chăm chú: “Ông trời coi như còn mở nửa con mắt, kiếp nạn đó Trầm gia có một vị tiểu thư đến chùa Linh Quang dâng hương, nên tránh khỏi họa hại, có một người tốt vội vàng đưa tin, vị Trầm tiểu thư sau khi có được tin tức liền vội vàng bỏ trốn.”

Tư Yên khóc như mưa, cúi đầu không nói.

Phương Thất giọng vẫn đều đều: “Nói ra cũng kỳ quái, vị Trầm tiểu thư này không ngờ một thiếp thân nha hoàn cũng chẳng có, bị người ta truy sát, một mình chạy tới Thần Long sơn trang, khi đó Phương Thất đang tuổi trẻ thanh xuân, ra tay cứu vị Trầm tiểu thư đó. Sau này gia mẫu sai gia huynh tới kinh thành nghe ngóng tin tức, quả nhiên là như thế. Trầm tiểu thư không nhà để về, sau này do gia mẫu làm chủ, đem nàng gả cho Phương Thất.”

Từ Yên từ từ ngẩng đầu lên nhìn Phương Thất một cái, đôi mắt sưng mọng như trái đào, rồi đột nhiên lại cúi đầu xuống.

Phương Thất phảng phất cũng rơi vào trầm tư, chầm chậm nâng chén rượu lên uống, ánh mắt nhìn về phương xa, như trở về với quá khứ tươi đẹp.

Chương 119: Lại vào đường hầm

Cửa sổ mở ra, ánh mặt trời rực rỡ mùa thu chiếu vào, làm người ta cảm thấy có chút ấm áp.. .

Phương Thất chăm chú nhìn ra ngòa cửa, rất lâu rất lâu ánh mắt lại nhìn sang Tử Yên, trầm giọng nói: “Nhưng sau này ta mới biết, vị Trầm tiểu thư này không ngờ lại là người khác giả mảo, việc nàng bị truy sát tới Thần Long sơn trang vốn là một âm mưu.” Y nhìn chằm chằm Tử Yên, chầm chậm nói: “Một âm mưu muốn làm Phương gia diệt môn.”

Tử Yên giật mình ngẩng đầu nhìn Phương Thất, mày nhíu lại, từ từ cúi đầu xuống.

Phương Thất nhìn Tử Yên, đột nhiên hỏi: “Nàng có muốn biết vị Trầm gia tiểu thư ấy tên là gì không?”

Tử Yên cúi đầu không nói.

Có một số chuyện chẳng cần hỏi, nếu như nàng không biết Trầm gia tiểu thư ấy tên là gì thì con ai biết được?

Phương Thất chầm chậm rót rượu, chầm chậm uống, nói: “Nàng còn gì để nói không?”

Tử Yên trầm mặc hồi lâu, từ từ ngẩng đầu lên, hỏi: “Từ khi nào thì chàng biết nô gia là Trầm Tuyết Quân?”

Phương Thất khẽ thở dài một tiếng: “Lần đầu tiên ta tới nơi này, lúc đó mặc dù ta không biết nàng là Trầm Tuyết Quân, nhưng từ trong tiếng tỳ bà, ta cũng đã nghe ra được sự ai oán đầy cõi lòng của nàng.”

Cao sơn lưu thủy tầm tri âm, nhưng thế gian tri âm khó tìm, khúc nhạc hay đàn cùng tri âm, nếu như ngươi gặp được người tri âm, người đó sẽ có thể nghe ra tiếng lòng trong khúc đàn của ngươi.

Tử Yên dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn Phương Thất, giống như đột nhiên nàng nhìn không thấu con người này.

Phương Thất nói: “Khi đó trong lòng ta đã lấy làm lạ, chỉ cảm giác nàng hẳn là từ Trường An lưu lạc tới nơi này, nếu như không phải là người Trường An, sao có thể đàn được một khúc Nghê Thường Vũ Y? Chỉ có điều lúc đó ta chỉ lấy làm lạ trong lòng mà thôi.

Tử Yên mím chặt môi, ánh mắt kỳ quái mà phức tạp nhìn Phương Thất chằm chằm.

Phương Thất cười khổ uống rượu, nhìn Tử Yên, trong ánh mắt đột nhiên đầy vẻ đau đớn, nói: “Cho tới tận khi Trầm Ngọc Mai sắp chết, nói cho ta nàng không phải là Trầm Tuyết Quân. Sau đó ta mới nghĩ, nếu như nàng ấy không phải thì rốt cuộc là ai đây?”

Tử Yên nhìn Phương Thất chăm chú, hỏi: “Phương đại gia còn biết gì nữa?”

Phương Thất đáp: “Ta còn biết khi đó Trầm Tuyết Quân một mình đào tẩu, chính là do huynh muội Sở Anh Bố cứu nàng, Sở Anh Bố ở đây, Trầm Tuyết Quân đương nhiên cũng phải ở nơi này. Nhưng ta ngàn vạn lần không ngờ rằng, y lại để nàng ẩn nấp ở địa phương thế này.”

Tử Yên đột nhiên nói: “Có thể để nô gia uống một chén rượu nữa không?”

Phương Thất nhấc hũ rượu lên, chậm rãi rót rượu cho nàng. Tử Yên nhìn chén rượu trước mặt, khẽ thở dài một tiếng, nhấc chén rượu lên uống cạn. Khẽ mỉm cười, nhưng từ trong ánh mắt của nàng, lại không nhìn ra chú ý cười nào.

Từ Yên nhìn Phương Thất, thong thả nói: “Đúng thế, nô gia chính là Trầm Tuyết Quân.”

Phương Thât gật đầu.

Tử Yên nói: “Nô gia nói với Phương đại gia điều này, chỉ là muốn ngài hiểu, y cứu nô gia, bất kể là y muốn nô gia làm gì cho y, nô gia đều sẽ làm.” Trong mắt nàng ánh lên một vẻ kiên cường, rắn rỏi mà không hề sợ hãi.

Phương Thất lại gật đầu.

Tử Yên cười khẽ, nhưng giọng nói lại lạnh như băng: “Cho nên Phương đại gia hẳn cũng phải hiểu, ta sống là người của y, chết là ma của y! Nếu như ngài muốn nghe ngóng tung tích của y từ trên người của ta, thì ngài tính nhầm rồi.”

Phương Thất chầm chậm gật đầu.

Tử Yên mỉm cười hỏi: “Phương đại gia còn gì để nói không?”

Phương Thất nhìn Tử Yên, ánh mắt nàng kiên định mà ung dung, trên mặt là nụ cười khẽ, rõ ràng trong lòng không hề sợ hãi, dù bản thân có nóng lòng báo thù, nhưng sao có thể hạ thủ bức cung với một nữ tử yếu đuối như vậy.

Huống chi nàng làm như vậy vốn chính là báo ân, bất kể là ai vì để báo ân, làm ra những chuyện mình không muốn làm, đều có thể hiểu được.

Tri ân đồ báo, vốn là một trong những tính tốt trên thế gian.

Phương Thất khẽ thở dài, chầm chậm rót hai chén rượu, tự mình nhấc một chén lên, uống ực một ngụm, nói: “Vốn ta không còn gì để nói cả, nhưng hiện giờ lại có một chút.”

Tử Yên lạnh lùng nói: Ngài nói đi.”

Phương Thất thở dài, chầm chậm nói: “Nàng liệu có biết không, ta vốn luôn cho rằng Trầm Vô Tật Trầm đại nhân chính là nhạc phụ đại nhân của Phương Thất. Mặc dù Phương Thất bình sinh chưa được gặp lão nhân gia một lần, nhưng trong lòng đã vì mình có một vị nhạc phụ như thế mà kiêu ngạo, mà tự hào.”

Tử Yên nhíu mày, trong mắt lại thoáng qua một vẻ khác thường mà phức tạp.

Phương Thất uống rượu đánh ực, nhìn Tử Yến nói: “Hiện giờ người có phải là nhạc phụ đại nhân của Phương Thất nữa hay không đã không quan trọng nữa. quan trọng hơn người là một vị quan tốt được vạn dân kính ngưỡng tưởng nhớ. Nhưng lão nhân gia ngài nếu như ở dưới hoàng tuyền biết rằng, nữ nhi của mình lại vào chốn lầu hồng, thì người sẽ có cảm tưởng gì?”

Tử Yên đột nhiên lại cùi gằm mặt xuống, vành mắt lại ướt đẫm.

Phương Thất thờ dài nói: “Ơn cứu mạng đương nhiên là phải báo. Nhưng cũng phải xem báo đáp như thế nào, nếu như chỉ để ý tới cuộc sống tạm bợ của mình mà làm nhục tới tổ tiên, ta không biết làm như vậy có đúng hay không?”

Tử Yên cúi đầu xuông, nước mắt lại chảy qua gò má xinh đẹp, từng giọt từng giọt nhỏ xuống chiếc váy hồng.

Phương Thất mỉm cười nói: “Ta đương nhiên biết nàng ở nơi này cùng lắm cũng chỉ là tiếp khách uống trà rót rượu mà thôi, trong thì tự trong, đục thì tự đục. Cho nên chuyện này kỳ thực nàng không cần phải để trong lòng.”

Tử Yên khẽ thở dài, nầng khuôn mặt đầy lệ hoa trong suốt lên cảm kích nhìn Phương Thất một cái.

Phương Thất cũng nhìn nàng, chầm chậm nói: “Nhưng nàng cũng phải nhìn ra được Sở Anh Bố là loại người nào, y chẳng những âm hiểm xảo trá, mà lại còn có dã tâm cực lớn, cho nên y mới an bài nàng ở chỗ này.”Tử Yên từ từ đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn chăm chú ra bên ngoài, không nói lấy một lời.

Phương Thất nói: “Hiện giờ y bỏ nàng lại đây không quan tâm không hỏi han, nàng có cảm thấy mình giống như một con chim trong lồng không?”

Tử Yên lặng lẽ thở dài, nàng đúng là cảm thấy mình giống như một con chim trong chuồng, chỉ có thể nhìn thế giới ở bên ngoài, nhưng không thể bước ra khỏi lồng một bước.

Phương Thất mỉm cười nói: “Nếu như phải báo ân, hiện giờ nàng đã tính là báo được rồi, có phải thế không?”

Tử Yên đứng ở trước cửa sổ, thẫn thờ nhìn sắc thu bên ngoài, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.

Phương Thất nhìn bóng lưng của nàng, nói: “Nếu như ta hỏi Sở Anh Bố ở đâu, cho dù nàng biết thì đương nhiên cũng không nói, có phải không?”

Tử Yến từ từ dựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cúi đầu không nói.

Phương Thất mỉm cười, nói từng chữ một: “Cho nên ta tính mang nàng đi, ta tin tưởng nhất định không ai dám cản.”

Tử Yến cười khẽ, tựa hồ chẳng hề kinh ngạc, vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi: “Phương đại gia muốn mang nô gia đi đâu?”

Phương Thất nói: “Ta đi đâu thì nàng tới đó.”

Tử Yên hói: “Nếu như nô gia không muốn thì sao?”

Phương Thất đáp: “Vậy ta sẽ điểm huyệt của nàng, rồi ôm nàng đi.” Y lại mỉm cười nói: “Nàng muốn đi theo ta hay là muốn ta ôm nàng đi trên đường đây?”

Tử Yên cười nói: “Nô gia tự có chân của mình.”

Mặc dù nàng cười, nhưng trong lòng lại chua sót bất đắc dĩ, nàng chỉ đành đi theo Phương Thất.

Nàng mặc dù luân lạc tới chốn phong nguyệt, nhưng bên trong vẫn chảy dòng máu của Trầm gia, sao có thể để một nam nhân ôm mình đi trên đường.

Sở Anh Bố không ở nơi này, cho dù có ở đây cũng chắc gì cản được thanh đao trong tay Phương Thất. Nàng hiểu, Phương Thất đưa nàng đi, cũng chỉ là muốn dẫn dụ Sở Anh Bố tới.

Nhưng Sở Anh Bố có tới cứu mình không? Trong lòng nàng cũng không có đáp án.

Phương Thất mỉm cười nói: “Vậy thì quá tốt rồi.”

Tử Yên thở dài, chậm rãi cầm tỳ bà lên, Phương Thất nắm tay Tử Yên, bước ra khỏi Ỷ Thúy lầu, hai người giống như một đôi tình lữ thân mật, ăn trưa xong liền đi tản bộ trên con phố dài vậy, đi thẳng tới khách sạn Duyệt Lai.

Mặc dù đã qua giờ ăn trưa, nhưng trong Hồng Tân lâu vẫn có khách ăn cơm.

Việc buôn bán của Hồng Tân lâu xưa nay không tệ, nơi này chẳng những có đầu bếp tốt nhất, rượu ngon nhất, còn có các món ăn ngon ở rất nhiều nơi khác không ăn được.

Một tửu lâu nếu có mấy thứ này, thì việc làm ăn muốn không tốt cũng khó.

Bắc Hải Thần Quân và Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh đang ngồi ở một chiếc bàn dựa vào cửa sổ ở lầu hai, Bắc Hải Thần Quân sắc mặt nghiêm nghị không có chút tình cảm nào, Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh mở phanh ngực, nhưng mặt thì tràn đầy buồn sầu.Trên bàn có rượu có đồ nhắm, nhưng hai người tựa hồ đều không đói, căn bản là không động đũa.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Ngươi gặp phải kẻ đó chính ở nơi này?”

Triệu Mãnh sắc mặt khó coi, gật đầu.

Bắc Hải Thần Quân nói: “Tâm tình ngươi không tốt ư?”

Triệu Mãnh vội vàng lắc đầu, gượng cười nói: “Tốt, rất tốt!”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Vậy thì tốt!”

Triệu Mãnh nuột nước bọt, cúi đầu nói: “Nhưng tiền bối, chúng ta cứ tiếp tục thế này thì khi nào mới có thể tìm được?”

.

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên cười lạnh nói: “Giỏi! Giỏi cho tên tặc tử phụ tình!”

Triệu Mãnh giật mình run rẩy, kinh hãi ngẩng đầu lên, ánh mắt Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, Triệu Mãnh kỳ quái nhìn ra bên ngoài, sau đó y nhìn thấy Phương Thất đang kéo tay một cô nương xinh đẹp, trong lòng cô nương còn ôm tỳ bà, hai người đang thong thả đi qua trên đường. Triệu Mãnh thở phào, lẩm bẩm nói: “Tên tiểu tử này đúng là diễm phúc không bạc…” Đột nhiên y nhìn mày lại, nói : “Là y, chính là y!” Thình lình tung người chuẩn bị từ lầu hai nhảy xuống.

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên đưa tay ấn lên vai y, cười lạnh: “Tên tiểu tử này cứ lưu lại cho bản thần quân, ngươi cần gì phải vội!”

Triệu Mãnh đầu đã rịn ra mồ hôi lạnh, vội nói: “Không phải! Không phải! Là tên kia… Triệu Trường Bình!”

Bắc Hải Thần Quân nhíu mày, quay đầu nhìn lên đường, chỉ thấy trên dường có một người bán hàng rong vác bao, tay cầm trống lắc, chầm chầm từ phía đông đi tới. Triệu Mãnh vội nói: “Chính là y! Cái kẻ vác bao kia kìa, vãn bối đi bắt y!”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh một tiếng, nói: “Đừng có vội, xem xem y đi đâu hãy nói.”

Triệu Mãnh nhíu mày: “Nhưng… nhưng y chạy mất thì sao?”

Bắc Hải Thần Quân ung dung nói: “Còn chưa có ai có thể thoát được khỏi tầm mắt của bản thần quân.”

Triệu Mãnh nhíu mày, mặt lộ vẻ khổ sở, gật đầu.

Y chưa từng sợ một người như thế, cũng chưa từng kiên nhẫn với một người như thế, nhưng dưới tay Bắc Hải Thần Quân, y quả thực ngay cả sức hoàn thủ cũng chẳng có, chỉ có thể cúi đầu lắng nghe, loại tư vị này đối với một người độc lai độc vãng mà nói, đúng là không hề dễ chịu.

Người bán hàng rong lắc chiếc trống, từ trong bao lấy ra mấy thứ đồ kim chỉ, chầm chậm theo đằng sau Phương Thất và Tử Yến, tới tận cửa khách sạn Duyệt Lại, sau đó y hạ chiếc bao xuống cửa khách sạn, ngồi ở nơi đó hồi lâu, thấy không ai tới mua đồ của y, lại vác bao lên ủ rũ đi về phía tây.

Buổi chiều, trên đường người qua lại thưa thớt, tốp năm tốp ba chậm rãi đi qua, những người dân ở nơi đây đã quen với tiết tấu sinh hoạt chậm rãi này.

Hiện giờ xem ra đúng là không phải lúc buôn bán, người bán hàng rong uể oải vác bao lên, trống cũng không lắc nữa, y tựa hồ chuẩn bị về nhà.

Khi sắp đi tới cửa tây, thì có một cái ngõ chật hẹp, nhà dân thấp nhỏ sập xệ xây dựng lộn xộn, bên trong ngõ đường ngang dọc, người bán rong vác bao làm ra vẻ ngó nghiêng bốn phía, đột nhiên rẽ vào trong một chiếc ngõ nhỏ.

Người bán rong rẽ trái ngoặt phải, đột nhiên đi tới cửa một ngôi nhà bình thường, mái hiên thấp tè, sân vườn cũ nát, người bán rong đi vào cửa, trở tay cài then lại, giống như trở về nhà của mình vậy, chỉ đáng tiếc nơi nay không có nữ chủ ra đón, y vác thẳng bao vào trong phòng, ngay cửa phòng cũng đóng lại.

Người bán rong im lặng đứng ở trong phòng chốc lát, nghiêng tai nghe ngóng chốc lát, rồi đột nhiên đi tới trước một cái chum lớn, khe khẽ đẩy một cái, cái chum lớn đầy nước đột nhiên trượt sang một bên, người bán hàng rong tung mình nhảy vào, cái chum lớn lại trở về chỗ cũ không một tiếng động.

Cửa phòng đột nhiên bị đá văng, Triệu Mãnh đi vào trước tiên, Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng theo ở phía sau, chậm rãi đi trong phòng một vòng, Triệu Mãnh đã đưa tay đẩy chum nước ra, chuẩn bị nhảy xuống trước.

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên nói: “Ngươi có thể đi rồi.”

Triệu Mãnh nhíu mày: “Vãn bối…”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng cắt ngang lời y: “Nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành, bản thần quân cũng phải thực hiện lời hứa của mình.”

Triệu Mãnh đột nhiên hít sâu một hơi: “Nhưng vãn bối cũng muốn xuống!”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Không cần!”

Triệu Mãnh cắn răng : “Phía dưới không biết là nơi nào, vãn bỗi cũng bị kẻ này lừa, cho nên vãn bối muốn xuống xem sao.”

Bắc Hải Thần Quân nhìn Triệu Mãnh, ánh mắt kỳ quái mà phức tạp, hồi lâu mới gật đầu nói: “Được.”

Trong đường ngầm tối thui, thò tay ra nhìn không thấy ngón.

Triệu Mãnh mò mẫm đi ở phía trước, Bắc Hải Thần Quân đi đằng sau, bọn họ không hề châm lửa.

Đường hầm cao hơn một người rộng năm xích vừa hẹp vừa dài, đi về phía trước không biết bao xa, đột nhiên quẹo thẳng sang bên trái, sau đó lại đi thẳng xuống, trong đường hầm chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai người, nhẹ tới mức ngay cả hơi thở cũng có thể nghe thấy.

Chương 120: Gậy ông đập lưng ông

Đường hầm sâu thẳm đen ngòm, đường đi xuống thông thoáng, dần cảm thấy vách tường hai bên lạnh lẽo ẩm ướt, một luồng hơi lạnh ập thẳng vào mặt. .

Đây chẳng lẽ là một con đường xuống suối vàng?

Triệu Mãnh bất giác rùng mình ớn lạnh, y mặc dù được xưng là Thiết Giáp Kim Cương, trời không sợ, đất không sợ, nhưng y sợ bóng tối --- lạnh lẽo mà tối thui.

Loại bóng tối không bờ không bến đó, bóng tối như muốn người ta ngạt thở, đây là một loại cảm giác chỉ trong phần mộ âm u mới có.

Y cảm thấy dường như mình sắp thực sự tới suối vàng mất rồi, bước chân bất giác càng đi càng chậm.

Chính lúc này trong tai đột nhiên truyền tới một giọng nói rõ ràng lạnh băng, nhưng lại mang theo vẻ mỉa mai khó diễn tả: “Nếu như ngươi không muốn đi xuống, thì bây giờ quay lại vẫn còn kịp đấy.”

Triệu Mãnh không kìm được lại rùng mình, hắn ngẩn ra, giọng nói thì rõ ràng là của Bắc Hải Thần Quân, nhưng trong đường ngầm lại không có chút hồi âm nào, cứ nhân Bắc Hải Thần Quân ghé sát bên tai mình mà nói vậy.

Triệu Mãnh cắn chặt răng, khẽ hừ một tiếng, Thiết Giáp Kim Cương tung hoành giang hồ, chết còn chẳng sợ, huống chi một con đường ngầm, đương nhiên càng không thể mất mặt trước Bắc Hải Thần Quân! Y không nói gì cả, đột nhiên bước chân nhanh thêm.

Bắc Hải Thần Quân theo ở phía sau đột nhiên nhẹ tới mức tiếng bước chân cũng không có. Nhưng Triệu Mãnh biết ông ta ở ngay sau mình, có Bắc Hải Thần Quân ở đây, y còn sợ cái gì!

Đường ngầm càng đi xuống càng sâu, phía trước đột nhiên cùng đường, nhưng nằm ngoài dự liệu là ra khỏi con đường hầm chật hẹp lại là một gian phòng nho nhỏ.

Đây là một gian phòng chỉ có chu vi một trượng, nhỏ như một cái phần mộ hơi rộng một chút, chỉ cao một trượng hai xích, ba mặt là vách tường ẩm thấp, một mặt là cửa vào đường hầm mà bọn họ vừa đi tới, ở chính giữa dụa vào tường là một cái bàn, nửa đoạn nến trên bàn phát ra ánh sáng lờ mờ, dưới cây nên là một phong thư, bên trên có viết mấy chữ, ngoài ra thì không còn vật gì khác, cũng không có lối ra khác, người bán hàng rong kia chẳng biết đã đi nơi nào rồi.

Bắc Hải Thần Quân nhìn gian phòng không lớn này, đột nhiên nhíu mày lại, đưa tay kéo Triệu Mãnh, nói gấp: “Đi mau!”

Triệu Mãnh ngẩn ra, trong lúc đang sửng sốt, Bắc Hải Thần Quân đã kéo lấy y, Triệu Mãnh không tự chủ được theo Bắc Hải Thần Quân lướt vội đi trong đường hầm, ngay đúng lúc này, đột nhiên nghe sầm một tiếng lớn, một cánh cửa đá đã nặng nề rơi xuống ở cửa đường hầm, chặn lấy đường đi.

Bắc Hải Thần Quân khẽ buông Triệu Mãnh ra, nhìn cánh cửa sắt cười lạnh, Triệu Mãnh lần này thực sự chết đứng rồi, hai người bọn họ đã bị nhốt trong phòng tối.

Cho dù là kẻ ngốc tới giờ cũng hiểu rằng mình đã trúng phải kế của người khác.

Triệu Mãnh không phải là kẻ ngốc, Bắc Hải Thần Quân lại càng không phải.

Triệu Mãnh đột nhiên hiểu ra, đây chính là kế gậy ông đập lưng ông mà người ta đã sắp đặt sẵn, trong đường hầm tối mò kia nhất định có cơ quan đường rẽ, người bán hàng rong kia sớm đã lủi đi trong ngã rẽ đó, mà y và Bắc Hải Thần Quân vì không muốn đánh rắn động cỏ, cho nên căn bản không châm lửa. Tên Triệu Trường Bình đóng giả người bán rong này cũng nhất định đã tính kỹ bọn họ sẽ không thắp những đồ phát sáng như đánh lửa, nhất định mò mẫm trong bóng tối tới nơi này.

Tên Triệu Mãnh đó chẳng lẽ đã biết trước có người theo dõi? Cho nên mới bày ra chiêu này? Rốt cuộc y là người như thế nào?”

Dưới mặt đất sâu thẳm này, có ai cứu được bọn họ?

Bắc Hải Thần Quân không nói một lời, xoay người đi tới bên bàn, nhìn phong thư ở bên trên, mấy chữ trên tờ giấy lại rõ ràng vô cùng, Bắc Hải Thần Quân nhìn phong thư cười lạnh liên tục, kim quang dưới ánh đèn phát ra ánh vàng lờ mờ.

Triệu Mãnh nhíu mày nhìn ông ta, rồi nhìn chăm chăm lên phong thư, ấp úng hỏi: “Tiền bối, bên trên viết cái gì vậy?”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh hỏi: “Ngươi không biết chữ?”

Triệu Mãnh lắc đầu, mặt nhăn nhó đáp: “Vãn bối chỉ nhận ra được hai chữ to như cái đấu.”

“Hai chữ gì?”

Triệu Mãnh gãi đầu đáp: “Đó... đó là Triệu Mãnh.”

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên cười ha hả, nói: “Ngươi đúng là người thành thật!”

Triệu Mãnh mặt đỏ cả lên, cũng cười khan mấy tiếng.

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh nói: “Bản thần quân thích người thành thật, đọc cho ngươi hay, chữ viết bên trên là: “Bắc Hải Thần Quân Độc Cô Quy Hải, Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh chi mộ.”

Triệu Mãnh tức thì nổi giận: “Con mẹ nó! Thằng con rùa này dám ám toán lão tử!”

Bắc Hải Thần Quân sắc mặt từ từ trầm xuống, trên khuôn mặt nghiêm nghị trông thê lương rầu tĩ, trong ánh mắt lại lộ ra quang mang sắc bén như lưỡi đao.

Triệu Mãnh cười gượng gạo nói: “Tiền bối, vãn bối không có… cái ý đó, kỳ thực vãn bối có thể chôn cùng một vị thế ngoại cao nhân, cũng được coi là một loại vinh hạnh rồi! Nhưng… nhưng mà thằng con rùa đó thật đáng hận!”

Bắc Hải Thần Quân chầm chậm quay người lại, đột nhiên mỉm cười hỏi: “Ngươi thực sự muốn chết cùng với ta?”

Triệu Mãnh gật mạnh đầu, lớn tiếng nói: “Đại trượng phu chết thì chết thôi, có cần gì chứ! Có thể chịu chết cùng với tiền bối, không có gì phải tiếc nuối!”

Bắc Hải Thần Quân chầm chậm gật đầu, nhìn Triệu Mãnh nhưng không nói gì.

Một tràng cười quái dị chói tai không biết từ nơi nào truyền tới, chỉ nghe thấy một giọng nói: “Nếu như các ngươi muốn chết như thế, thì nơi này chính là phần mộ chuẩn bị cho các ngươi!” Giọng nói đột nhiên biến mất, tiếp theo đó là tiếng vù vù không ngừng, hiền nhiên là đã khời động cơ quan, từ trên nóc phòng đột nhiên bắn ra vô số mũi tên, chi chít như châu châu rợp trời, bắn thẳng tới Triệu Mãnh Và Bắc Hải Thần Quân ở trước bàn.Những mũi tên này do cơ quan nỏ cứng phát ra, sức mạnh bá đạo, bắn liên châu, nếu như bắn lên thân người, chỉ sợ người đó trong chớp mắt so với nhím càng giống nhím hơn.

Khi nghe thấy tiếng tên vang lên, Triệu Mãnh đã nhìn thấy nóc phòng phía trước có ám tiễn bắn tới, y đột nhiên lách mình bước tới một bước, chắn ở trước người Bắc Hải Thần Quân, dùng một cánh tay bảo hệ hai mắt của mình, một cánh tay kia lật lại bảo vệ Bắc Hải Thần Quân, tên bắn như mưa, ‘bịch bịch bịch’ đánh lên người hắn như mưa lớn, sau đó lần lượt rơi xuống, một thân gân cốt như sắt của Triệu Mãnh chẳng ngờ không chút thương tích.

Bắc Hải Thần Quân lặng lẽ đứng ở đằng sau Triệu Mãnh, nhìn Triệu Mãnh chắn loạn tiễn phía trước mình, trong mắt từ từ lộ ra vẻ phức tạp lại kỳ quái.

Sau một trận loạn tiễn như cuồng phong bạo vũ, căn phòng tối đột nhiên trở lại yên tĩnh.

Trước người Triệu Mãnh chất đống loạn tiễn cao bốn xích như rơm củi, Triệu Mãnh cười ha hả, một cước đá văng đống tên trước mặt, quay người lại nhìn Bắc Hải Thần Quân, hỏi: “Tiền bối không bị thương chứ?”

Bắc Hải Thần Quân chăm chú nhìn Triệu Mãnh, trong mắt lộ ra vẻ kỳ quái mà phức tạp, khe khẽ lắc đầu.

Nếu như đổi lại là người khác, lại có thể, hoặc có chịu chắn loạn tiễn cho mình không?

Những mũi tên này, những cơ quan này là do ai sắp đặt? Bắc Hải Thần Quân không dám nghĩ tiếp…

Nhưng không hề do dự chắn loạn tiễn trước mặt mình lại là Triệu Mãnh. Mặc dù y có một thân công phu Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam, nhưng mình cũng từng thiếu chút nữa bóp chết y, vậy vì sao y muốn chắn chỗ loạn tiễn này cho mình?

Cho dù không có Triệu Mãnh, những mũi tên này chắc gì làm bản thân bị thương được, nhưng Triệu Mãnh trong chớp mắt không hề do dự đứng ra, làm trong lòng Bắc Hải Thân Quân đột nhiên cảm thấy trào dâng một tư vị khó diễn tả.

Một tràng tiếng xào xào truyền tới, Triệu Mãnh giật mình ngẩng đầu nhìn lên, đỉnh phỏng tối đột nhiên mở ra một của động lớn bằng vại nước, trong cửa động có cát không ngừng chảy xuống, xào xào không ngớt, chớp mắt ở giữa căn phòng hẹp đã chất một đống cát mịn mềm xốp.

Cát càng chảy càng nhanh, không hề dừng lại, nhìn tình hình này, không cần tới thời gian nửa tuần hương, là có thể chôn sống hai người bên trong căn phòng nhỏ này.

Triệu Mãnh đột nhiên toát hết mồ hôi lạnh, cắn chặt lấy răng, y đã không biết phải làm như thế nào nữa rồi.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn tấm cửa đá nặng nề, cất bước đi vòng qua đống cát, Triệu Mãnh ngẩn ra, rồi cũng đi tới.

Nếu nơi này đã không còn đường đi nào khác, lại sắp bị chôn sống ở bên trong, cũng chỉ có mở cửa ra mới có thể thoát được.

Bắc Hải Thần Quân tay cầm giá nến nhìn kỹ tấm cửa đá, đột nhiên vỗ một chưởng lên tấm cửa đá, cửa đá khẽ rung lên một chút, ngoài ra không có bất kỳ động tĩnh gì.

Triệu Mãnh nhíu mày nói: “Tiền bối để vãn bối thử một chút xem!”

Bắc Hải Thần Quân nhìn Triệu Mãnh, cười khẽ rồi lùi lại về sau một bước.

Lùi lại một bước chính là một loại tỏ thái độ, ở lúc này có nghĩa là đồng ý. Nhưng nụ cười khẽ kia đại biểu cho điều gì?

Triệu Mãnh bước tới trước một bước, hít hơi vận sức, quát lớn một tiếng, đánh về phía cửa đá, một thân gân sắt xương thép của y đánh ra một quyền này vậy mà cánh cửa ngay cả rung lên cũng không có.
Triệu Mãnh nhíu mày, bỗng lùi lại hai bước, cắn chặt răng, xông tới như muốn xô vào cửa đá!

Cú xô này có sức mạnh ngàn cân, ngay cả cây Hổ Dương to lớn chắc chắn cũng bị y nhẹ nhàng xô gẫy, huống chi là lúc liên quan tới sống chết này, chiêu này y đã dùng hết sức lực, thề phải xô nát cửa đá.

Thế nhưng cửa đá tuyệt chẳng phải là cây Hổ Dương.

Khi Triệu Mãnh xô mạnh lên cửa đá, y mới biết rằng mình đã nhầm.

Cú xô này dù dùng hết tất cả sức mạnh của bản thân, cánh tay cũng xô tới có chút tê dại, nhưng cửa đá cũng cùng lắm chỉ hơi chấn động một chút, trán Triệu Mãnh trong chớp mắt đã toát hết mồ hôi, y đột nhiên hiểu ra nụ cười khẽ vừa rồi của Bắc Hải Thần Quân có ý gì.

Triệu Mãnh ngây ra nhìn Bắc Hải Thần Quân, trên mặt thoáng qua một nụ cười khổ.

Cát ở trên nóc phòng chảy xuống ngày càng nhiều, đã sắp lan tới bên bửa.

Bắc Hải Thần Quân cười nhạt, trầm tư một lúc đột nhiên nói: “Ngươi đã nhìn thấy Xuyên Sơn Giáp (con Tê Tê) chưa?”

Triệu Mãnh mắt sáng lên, lớn tiếng đáp: “Vãn bối hiểu rồi!” Lập tức ngồi xuống, dùng tay bới lên mặt đất, chẳng bới được hai cái, y đã ngẩn ra, mặt nhăn nhó từ từ đứng dậy, cúi đầu nhìn mặt đất. Dưới cánh cửa đá này không ngờ cũng dùng đá xanh lớn rải thành, cửa đá và tảng đá phía dưới nhẵn bóng phẳng lì, khép chặt với nhau, tới ngay cả một cây kim thêu cũng chẳng nhét vào nổi.

Mặc dù y có một thân gân sắt xương thép, nhưng tay của y lại không sắc bén như móng vuốt của Xuyên Sơn Giáp.

Bắc Hài Thần Quân thở dài, chậm rãi nói: “Ngươi không mang binh khí sao?”

Triệu Mãnh nhíu mày: “Vãn bối chưa từng mang bất kỳ thứ vũ khí nào.”

Bắc Hải Thần Quân gật gù, lấy từ trong lòng ra một thanh chùy thủ, đưa cho Triệu Mãnh nói: “Ngươi đào một chỗ phía dưới cửa đi.” Triệu Mãnh nhíu mày đưa tay nhận lấy chủy thủ. Rút chủy thủ ra một đạo hán quang lấp loáng không ngừng, vội vàng ngồi xuống dúng chủy thử đâm vào tảng đó, không ngờ lại như cắt đậu phụ chẳng hề phí chút sức lực nào, Triệu Mãnh cả kinh, rồi mừng rỡ vô cùng, chớp mắt vung chủy thủ liên tục, đào xuống phía dưới.

Bắc Hải Thần Quân đưa ngón tay khẽ gõ lên cửa đá, đột nhiên nói: “Chẳng lẽ ngươi định đào một miệng giếng ở đây?”

Triệu Mãnh ngẩn đầu lên, mặt không hiểu gì cả nhìn Bắc Hải Thần Quân, Bắc Hải Thần Quân thở dài: “Hiện giờ ngươi có thể thử xem có nâng cửa đá lên được không.”

Triệu Mãnh nuốt nước bọt, không nhịn được lẩm bẩm: “Sao không nói sớm đi!”

Bắc Hải Thần Quân chỉ cười khẽ. .

Nếu trước đây nếu có người dám nói những lời như vậy trước mặt ông ta, nói không chừng lưỡi của kẻ đó hiện giờ đã bị cắt xuống rồi.

Nhưng từ khi cùng tiến vào căn phòng tối này, từ sau khi Triệu Mãnh chắn loạn tiễn thay cho ông ta, nội tâm Bắc Hải Thần Quân đột nhiên có chút biến đổi, biến đổi nhỏ tới mức ngay cả ông ta cũng không nhận ra.

Triệu Mãnh đem chủy thủ cắm vào vỏ rồi giắt bên hông, hít sâu một hơi, trầm eo tọa mã, hai tay đưa vào khe hở phía dưới cửa đá, hít hơi tụ khí, cảnh cửa không ngờ bị y nhấc lên một chút, Triệu Mãnh mừng rỡ quát lớn một tiếng, cánh cửa đã bị y nâng tới trước ngực. Bắc Hải Thần Quân đột nhiên đưa một tay ra, nhẹ nhàng nâng lên, Triệu Mãnh đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, cảnh cửa đã nâng qua đầu, Triệu Mãnh vui mừng nói: “Tiền bối mau ra đi!” .

Bắc Hải Thần Quân cầm giá nên lách người ra ngoài cửa đá, Triệu Mãnh đột nhiên cảm thấy cửa đá nặng cả ngàn cân, tức thì mặt đỏ bừng, cắn chặt răng nâng cửa, dưới chân lại không thể động đậy được chút nào.

Bắc Hải Thần Quân đưa một tay ra, đỡ lấy cửa đá, Triệu Mãnh bỗng lại thấy nhẹ nhõm, vội vàng chuyển chân nói: “Tiền bối buông tay, vãn bối đã ra rồi!” Bắc Hải Thần Quân vừa buông tay ra, Triệu Mãnh tức thì mặt lại đỏ bừng, thình lình quát lớn lướt ra bên ngoài, đồng thời hai tay buông ra, cánh cửa đá lại sầm một tiếng, nện mạnh xuống mặt đất.

Triệu Mãnh ôm lấy ngực, thở hổn hển liên tục.

Bắc Hải Thần Quân cười khẽ nhìn Triệu Mãnh.

Triệu Mãnh vừa thở vừa nói: “Tiền bối chúng ta mau, mau ra ngoài!”

Một giọng nói đột nhiên truyền tới hỏi: “Phía trước có phải là Bắc Hải Thần Quân tiền bối và Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh?”

Sắc mặt Bắc Hài Thần Quân tức thì biến đổi, lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai?”

Không xa đằng trước đột nhiên có ánh lửa sáng lên, một đệ tử cái bang trẻ tuổi tay cầm đuốc mỉm cười nói: “Vãn bối là Cái Bang Thường Ưng, phụng lệnh lão bang chủ tới đây kiểm tra.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Lão ăn mày làm sao biết được nơi này?”

Thương Ưng đáp: “Có đệ tử cái bang bẩm báo, trước cửa khách sạn có một nguời bán rong hành tung khả nghi, hơn nữa phát hiện tiền bối và Triệu Mãnh đi theo, lão bang chủ lo có chuyện ngoài ý muốn, đặc biệt ra lệnh cho vãn bối dẫn một nhóm người chạy tới.”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Bản thần quân không cần đám xin cơm các ngươi giúp đỡ, cũng không nhận phần ân tình này của các ngươi.”

Thường Ưng nói: “Lão bang chủ cũng không muốn để tiền bối lĩnh tình, chúng tôi cũng chỉ tới kiếm tra thôi, không hề liên quan gì tới tiền bối.” Y dừng lại một chút nói: “Thắp đèn!” Trong đường ngầm đột nhiên có ánh lửa sáng lên, cứ cách hai mươi bước chân lại có một đệ tử cái bang cầm đuốc đứng ở bên đường kéo thẳng ra tới cửa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau