ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Thiết giáp kim cương

Hắc y nhân lao đi như bay ở đằng trước, đại hán phanh áo ngực ở đằng sau, tay cầm hồ lô rượu rảo buớc đuổi sát, tốc độ lại không phân cao thấp với hắc y nhân, trên đường cứ cười ha hả không ngừng.

Hắc y nhân trong bóng tối chạy như cú đêm, chỉ nghe tiếng cười của đại hán đằng sau không ngớt bên tai, trong ngực đột nhiên lại một trận khí huyết cuộn trào, dần cảm thấy thể lực không chống đỡ được nữa, nhưng lại không thể dừng được, chỉ đành cắn chặt răng lướt về phía trước.

Ánh trăng xuyên qua tán cây, chiếu lên một khoảng đất trống không lớn không nhỏ ở trong rừng, một người mặc trường sam màu thẫm tay chắp sau lưng đứng nghiêm, lưng thẳng tắp, ánh mắt lẳng lặng nhìn lên bầu trời, phẳng phất như một thi nhân đang tập trung ngẫm nghĩ những câu từ tuyệt diệu. Tiếng cười lớn của đại hán đã truyền tới, nhưng y tựa hồ vẫn chìm đắm bên trong, như không hề nghe thấy vậy.

Hắc y nhân vội vàng chạy tới, nhìn thấy người trong rừng, đột nhiên từ trên cành cây nhảy xuống, còn chưa tới được phía trước, trong miệng đã phun ra một ngụm máu tươi, loạng choạng đi tới được vài bước, còn chưa kịp nói ra một lời, đã ngã nhào trước mặt người trong rừng.

Người trong rừng giống như lúc này mới phát hiện ra hắc ý nhân ngã dưới chân, không khỏi cau mày, bỗng nhiên phất tay, trên hai thân cây đằng sau liền có hai người nhảy xuống, không nói một lời đỡ hắc y nhân lên, chớp mắt đã biến mất trong rừng.

Đại hán sải bước chân, đi như bay thoáng một cái đã tới phía trước, nhìn thấy hai người mang hắc y nhân đi, quát lớn một tiếng: “Để lại cho ta!” Rồi thình lình thân hình vọt lên, muốn vượt qua đỉnh đầu thanh sam nhân nhào vào ba người kia.

Thanh sam nhân lặng lẽ đứng trên mặt đất đột nhiên nhẹ nhàng vọt lên, đại hán vừa vượt qua đỉnh đầu của thanh sam nhân, thì đột nhiên thanh sam nhân đã tới đối diện y, vỗ một chưởng vào ngực đại hán, đại hán không hề né tránh, chưởng của thanh sam nhân đánh trúng ngay ngực đại hán. Đại hán bị hất mạnh lùi về sau, thanh sam nhân trên không trung lộn về phía sau bảy xích, rơi xuống đất chỗ vừa rồi.

Đại hán bống nhiên bị đánh văng về đằng sau, trong lòng thầm giật mình, y không ngờ gặp phải người có chưởng lực hùng hậu như thế ở nơi này, mặc dù y không hề thụ thương, nhưng cao thủ thiên hạ có thể một chưởng đánh bật y lại tuyệt không thể vượt qua năm người, y bất giác nhìn kỹ thanh sam nhân ở trước mặt.

Thanh sam nhân rơi xuống đất, trên mặt không hề lộ chút dấu vết gì, nhưng trong lòng lại thầm kinh ngạc không thôi, y mặc dù đánh một chương đẩy lui đại hán phanh ngực kia, nhưng cả cánh tay của bản thân cũng bị đánh hán làm cho tê dại, nếu đổi lại là người bình thường, sớm đã bị một chưởng này đánh cho phun máu mà chết, nhưng đại hán lại như chẳng hề hấn gì. Thanh y nhân nhíu mày lại, dưới ánh trăng nhìn kỹ đại hán mở phanh ngực tay cầm hồ lô này.

Đại hán cười ha hả: “Hay! Chưởng lực hay lắm! Thử một quyền này của Triệu Mỗ xem!” Lời còn chưa dứt, người đã vọt lên không trung, nắm đấm như cái bát đã đánh tới thanh y nhân.

Một quyền này từ trên đánh xuống, vốn chiếm hết thượng phong, đại hán thế quyền uy mãnh, quyền phong mãnh liệt, nắm đấm chưa tới quyền phong cuốn lên đã thổi bay đuôi tóc thanh sam nhân, thanh sam nhân đã có thể nhìn ra, một quyền này của đại hán, có thể đánh cho đá cứng tan thành bụi!

Thanh sam nhân mắt thấy nắm đấm của đại hán đã tới trước mặt, bất thình lình lách mình, người đã tới bên cạnh đại hán, biến chưởng thành kiếm, nhanh như chớp đâm vào bụng đại hán. Đại hán thế tới rất nhanh, thấy thanh sam nhân ở phía trước đột nhiên biến mất, ở trên không biến đổi thế quyền, chuyển đấm thành đao, nắm đấm nện vào gáy thanh sam nhân.

Chưởng kiếm của thanh sớm nhân đã như tia chớp đâm trúng bụng đại hán, song y bổng nhiên ngẩn ra, một chưởng này không ngờ như đâm phải sắt, bốn ngón tay thiếu chút nữa bị gãy, chợt nghe quyền phong của đại hán ập tới, thanh sam nhân vội vàng cúi mình, lướt về phía trước một trượng như bóng ma.

Đại hán hai quyền liên tiếp đánh vào khoảng không, thân hình rơi xuống đất, chầm chậm quau đầu lại, nhìn chằm chằm thanh sam nhân một cách kỳ quái.

Thanh sam nhân cũng lạnh lùng nhìn thẳng vào đại hán, bốn ngón tay đau đớn không thôi, song trên mặt lại không có chút biểu tình nào. Y nhìn đại hán mở phanh áo ngực tay cầm cái hồ lô rượu lớn, thân hình cao lớn uy mãnh, mặt đầy vẻ dũng mãnh, trong lòng thanh sam nhân chợt động, y đột nhiên nhớ tới một người.

Trên giang hồ có hai người lấy công phu khổ luyện tung hoành võ lâm, Kim Chung Tráo và Thiết Bố Sam của hai người này đã đạt tới lô hỏa thuần thanh, một người là La Hán, một người là ‘Thiết Giáp Kim Cương’ Triệu Mãnh.

La Hán xuất thân môn hạ Thiếu Lâm, còn Triệu Mãnh lại từ gia truyền, công phu Kim Chung Tráo và Thiết Bố Sam phải luyện cùng với Đồng Tử Thân. Người trên giang hồ luyện loại công phu này vốn cực ít, nhưng hai người này lại đem loại công phu được người trong giang hồ gọi là ‘công phu ngu xuẩn’ luyện tới mức cực đỉnh. La Hán hành tẩu giang hồ, hoành hành bá đạo, không ngờ lại gặp phải Triệu Mãnh, hai người không phục nhau liền quyết đấu. Vì thế chạy ra ngoài thành đại chiến ba ngày ba đêm nhưng vẫn không phân cao thấp, không khỏi sinh lòng kính phục lẫn nhau, liền kết giao huynh đệ sống chết, luận niên kỷ La Hán nhỏ hơn Triệu Mãnh hai tuổi, nên tôn Triệu Mãnh là huynh, La Hán là đệ.

Thanh y nhân thầm hít một hơi khí lạnh, y không ngờ tới, sao Triệu Mãnh lại xuất hiện ở nơi này? Nắm đấm của y tuy rất nhanh, nhưng đối phó với loại công phu như Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam nếu như không tìm được tráo môn của kẻ đó, đúng là rất khó đối phó..

Đại hán cũng kỳ quái nhìn thanh y nhân, một thân y sam vải thẫm sạch sẽ chỉnh chu, nhưng lại có mấy miếng vá, y không khỏi nhíu mày, giọng như chuông đồng: “Ngươi là ai? Chẳng lẽ là người của cái bang?”

Thanh y nhân gật đầu nói: “Ngươi chính là Thiết Giáp Kim Cương?”

Đại hán cười ha hả, làm cho lá cây trong rừng bị chấn động xào xạc, nói: “Không ngờ nơi này còn có người nhận ra Triệu mỗ! Ngươi là ai? Báo tên ra đi!”

Thanh y nhân bình thản đáp: “Tại hạ Bắc Hải Vũ.”

Triệu Mãnh đột nhiên không cười nữa, ngẩn ra nhìn thanh y nhân hỏi: “Ngươi thực sự là Bắc Hải Vũ?”

Bắc Hải Vũ nói: “Ngươi đã gặp Bắc Hải Vũ rồi sao?”

Triệu Mãnh lại cười: “Gặp được mấy tên rồi, cách đây không lâu ở Khai Phong ta còn gặp được một kẻ tự xưng là Bắc Hải Vũ, đã bị ta đấm một phát vỡ mũi rồi.

Bắc Hải Vũ đột nhiên cũng cười nói: “Vừa rồi ngươi đã đánh ta hai quyền.”

Triệu Mãnh gật đầu, nhìn kỹ lại một lượt hỏi: “Chẳng lẽ ngươi là hàng thật?”

Bắc Hải Vũ đáp: “Không thể giả được.”

Triệu Mãnh đáp: “Được! Nếu ngươi đã là Bắc Hải Vũ, thì Hiệp Nghĩa Cái Vương của cái bang là tiền bối ta tôn kính, ta không làm khó ngươi, đem tên hắc y vừa rồi giao ra! Ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta!”.

Bắc Hải Vũ cười hỏi: “Vì sao ngươi muốn người đó?”

Triệu Mãnh trừng mắt: “Không liên quan tới ngươi!”Bắc Hải Vũ mỉm cười nói: “Nếu ta đã ở đây thì là chuyện liên quan tới ta rồi.”

Triệu Mãnh giận quát: “Chẳng lẽ ngươi muốn làm khó ta?”

Bắc Hải Vũ thản nhiên: “Không phải ta làm khó ngươi, mà là ngươi làm khó ta.”

Triệu Mãnh nhíu mày: “Chẳng lẽ tên hắc y nhân kia là thủ hạ của ngươi?”

Bắc Hải Vũ trầm ngâm chốc lát rồi gật đầu đáp: “Đúng thế.”

Triệu Mãnh cười lạnh: “Thì ra cái bang cũng làm cái chuyện trộm gà bắt chó này! Xem ra sau thời Hiệp Nghĩa Cái Vương Hiên Viên Hoằng, Cái Bang là đồ con chồn, ổ sau kém hơn ổ trước rồi!”

Bắc Hải Vũ nói: “Làm sao ngươi biết được là chuyện trộm gà bắt chó?”

Triệu Mãnh nói: “Không phải trộm gà bắt chó thì lén lút nằm trên cây làm gì?”

Bắc Hải Vũ thản nhiên: “Nơi này hình như gà chẳng có, chó cũng không mà.”

Triệu Mãnh quát lớn: “Dù sao cũng không phải hạng tử tế gì! Ngươi giao gã ra đây!”

Bắc Hải Vũ mỉm cười: “Ta chỉ lấy làm lạ vì sao ngươi muốn tìm hắn?”

Triệu Mãnh cười lạnh: “Chẳng có gì mà lạ hết, bởi vì ta muốn xé xác hắn!”

Bắc Hải Vũ nói: “Vì sao ngươi muốn giết hắn?”

Triệu Mãnh nói: “Không liên quan tới ngươi!”

Bắc Hải Vũ cười nhẹ nói: “Nếu như có người muốn giết người nhà của ngươi, thì ngươi có thể nói là không liên quan tới ngươi không?”

“………”

Bắc Hải Vũ hỏi: “Ngươi vừa mới tới đây?”
“….”

Bắc Hãi Vũ vẫn hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”

Triệu Mãnh cười lạnh nói: “Ta đã nói rồi, không liên quan gì tới ngươi hết, đừng có rầy rà, bằng không chớ trách ta không nể mặt Cái Bang!”

Bắc Hải Vũ nói: “Có phải ngươi tới vì La Hán?”

Triệu Mãnh giật mình, trừng mắt hỏi: “Làm sao ngươi biết?”

Bắc Hải Vũ hờ hững: “Nếu ngươi vì báo thù cho La Hán mà tới, thì ta khuyên ngươi nên sớm quay đầu lại, tránh để bị người ta lợi dụng.”

Triệu Mãnh quát to: “Đánh rắm! Nếu huynh đệ kết bái của ngươi bị người ta giết, ngươi có báo thù cho y không?”

Bắc Hải Vũ nói: “Vậy thì phải xem vì sao y bị giết đã.”

Triệu Mãnh tức giận nói: “Bất kể là y làm gì, huynh đệ kết bái nếu bị người ta giết mà không báo thù, thì thật không bằng chó lợn!”

Bắc Hải Vũ than: “Nói như vậy ngươi nhất định phải báo thù?”

Triệu Mãnh trừng mắt đáp: “Đương nhiên! Điều này còn phải hỏi à!”

Bắc Hải Vũ hỏi: “Ngươi có biết ai giết La Hán không?”

Triệu Mãnh hừ lạnh một tiếng, nói: “Ta đương nhiên là biết rồi, nếu không làm sao ta từ xa xôi nghìn dặm chạy tới nơi này!”

Bắc Hải Vũ thở dài, chậm rãi nói: “Như vậy ngươi không tìm y báo thù, lại truy sát đệ tử Cái Bang ta là làm sao?”

Triệu Mãnh cười lạnh: “Ta nghe nói tên tiểu tử đó thân mang trọng thương, Triệu mỗ xưa nay không giết người không có sức đánh lại, đợi y khỏe lại rồi, ta ắt giết y.”

Bắc Hải Vũ mỉm cười: “Xem ra ngươi vẫn còn là một hán tử, bất quá ta khuyên ngươi nên kịp thời quay đầu trở lại, ngươi vừa mới tới, không biết nước nơi này sâu bao nhiêu, tốt nhất chớ có rơi vào, để bị người ta lợi dụng.”

Triệu Mãnh tức giận quát: “Ta chỉ biết phải báo thù cho huynh đệ, chuyện khác ta mặc kệ!”

Bắc Hải Vũ cười nói: “Đệ tử Cái Bang ta chẳng giết huynh đệ của ngươi, vì sao ngươi muốn giết hắn?”

Triệu Mãnh cau mày, đột nhiên im lặng không nói.

Bắc Hải Vũ nói: “Nếu ngươi muốn giết đệ tử Cái Bang thì phải giết ta trước, nếu ngươi muốn giết Phương Thất, cũng phải giết ta trước!”

Triệu Mãnh nổi giận trợn tròn mắt nói: “Được lắm! Nếu ngươi nhất định muốn đối địch với ta, thì Triệu mỗ cũng không cần để ý nhiều nữa.”

Bắc Hải Vũ bình thản nói: “Vậy thì ngươi tới đi!” Y chầm chậm rút một thanh đoản kiếm từ trong giày ra, kiếm chỉ dài một xích ba tấc, nhưng dưới ánh trăng lóe lên hàn quang âm u, Bắc Hải Vũ nhìn thanh kiếm, chậm rãi nói: “Không biết thanh Ngư Trường Kiếm này có thể phá được Thiết Bố Sam của ngươi không?”

Triệu Mãnh nhíu mày, cười lạnh nói: “Được vậy ngươi thử xem sao!” Lời vừa mới dứt, y nhấc hồ lô rượu lên, uống ừng ực mấy ngụm rượu, rồi thình lình lướt tới, một nắm đấm mang theo kình phong đánh thẳng vào mặt Bắc Hải Vũ. Bắc Hãi Vũ thân hình chưa động đậy, đợi tới tận khi quyền phong của Triệu Mãnh tới mặt mới đột nhiên lách mình, Ngư Trường Kiếm trong tay đâm ra như chớp, hàn quang lóe lên, cắm thẳng vào bụng Triệu Mãnh.

Ngư Trường kiếm là danh kiếm thiên hạ, tóc thổi qua là đứt, chém sắt như bùn, Bắc Hải Vũ nghĩ rằng, kiếm này đâm ra, Triệu Mãnh ắt bị đâm thủng bụng, chỉ cần phá được Kim Chung Tráo của y, thì giết y sẽ không còn khó khăn nữa.

Bắc Hải Vũ thân hình như như tia chớp, Ngư Trường kiếm trong tay lại càng nhanh hơn cả chớp, trong chớp mắt đã đâm trúng bụng Triệu Mãnh, cổ tay Bắc Hải Vũ rung lên, không ngờ lại không xuyên vào được chút nào. Ngư Trường kiếm thiếu chút nữa rời khỏi tay, bên tai quyền phong của Triệu Mãnh lại đánh tới như chớp, chỉ trong chớp mắt, thân hình của Bắc Hải Vũ xoay đi, tránh khỏi thiết quyền của Triệu Mãnh, người đã tới phía sau Triệu Mãnh, kiếm đâm vào huyệt mệnh môn của Triệu Mãnh. Trên không trung Triệu Mãnh thình lình dùng chiêu Diêu Tử Phiên Thân, người đã đầu dưới thân trên đối diện với Bắc Hải Vũ. Bắc Hải Vũ đâm hụt, Triệu Mãnh ở trên không trung đột nhiên hả miệng ra, một ngụm rượu như thác nước phun vào mặt Bắc Hải Vũ, thế như sóng cả vỗ bờ, mãnh mẽ bá đạo. Bắc Hải Vũ không kịp phòng bị, mắt thấy rượu phun ra đã tới trước mắt. Trong lúc cấp bách cũng không để ý nhiều, vội dùng công phu Thiết Bản Kiều, thân hình uốn cong chín mươi độ ngả ra đằng sau, ngụm rượu thế như nước siết, vừa vặn phun qua người y, đánh lên cây Hồ Dương cách đó không xa. Cây Hồ Dương cao to bị đánh cho rung lên từng trận, vô số lá cây ào ào rơi xuống..

Triệu Mãnh sau khi phun ra một ngụm rượu, mắt thấy thân hình Bắc Hải Vũ ngả ra đằng sau không ngờ lại tránh được rượu y phun ra. Triệu Mãnh giận lắm, càng không ngừng tay, nắm đấm lại như ánh chớp đấm vào bụng Bắc Hải Vũ.

Một quyền này uy mãnh bá đạo, quyền phong dữ đội, tốc độ càng như ánh chớp, thân hình Bắc Hải Vũ vừa mới ngửa ra sau, thấy sắp không thể tránh khỏi một quyền này nữa, đột nhiên gót chân đạp đất, người lùi ra đằng sau bảy xích, vừa vặn tránh được một đòn trí mạng. Triệu Mãnh ngẩn ra, cơn giận bốc lên trên đầu, trừng mắt một cái, một ngụm rượu lại phun ra, bao chùm lấy cả người Bắc Hải Vũ, không đợi cho Bắc Hải Vũ hoàn toàn đứng trở dậy, Triệu Mãnh đã nhảy lên, quyền đi sau rượu, nắm đấm như cái bát đánh vào ngực Bắc Hải Vũ.

Bắc Hải Vũ ngã người lủi ra, còn chưa đứng được lên, chợt thấy một ngụm rượu lại phun tới, trong lúc cấp bách vội vàng lại ngả về đằng sau, Triệu Mãnh đã nhảy lên không như ánh chớp, quyền đi theo người. Nằm đấm uy mãnh dữ đội đánh vào ngực Bắc Hải Vũ đang nằm trên mặt đất. Nếu một quyền này đánh trúng, ngực của Bắc Hải Vũ bị đấm thủng một lỗ máu là không thể nghi ngờ được nữa rồi.

Chương 112: Ánh trăng chiếu rọi thành Nam

Một quyền này thực sự quá nhanh! Quá mạnh mẽ.

Bắc Vũ Hải vừa mới ngã xuống mặt đất, nắm đấm đã tới trước ngực, thấy không thể tránh được nữa, Bắc Hải Vũ đột nhiên lăn mình một cái, nắm đấm của Triệu Mãnh ‘rầm’ một tiếng theo sát thân hình của Bắc Hải Vũ đấm xuống đất, đất đá trên bề mặt tức thì bị đấm lỏm thành một hố sâu.

Bắc Hải Vũ dù sao cũng là cao thủ, ứng biến nhanh chẳng phải người thường có thể bì được, dù là thế, cũng đã toát hết mồ hôi lạnh toàn thân.

Triệu Mãnh đấm hụt một quyền, bất ngờ vô cùng, thấy Bắc Hải Vũ đã nhảy lên, quay đầu lại phun ra một ngụm rượu nữa đánh tới, thế như sóng lớn vố bờ phun về Bắc Hải Vũ, rồi lại một quyền ngay sát sau, đánh về phía ngực Bắc Hải Vũ.

Đột nhiên một tiếng quát khẽ vang lên, một bóng người từ trong rừng cây lướt tới như điện xẹt, tốc độ nhanh chóng hiếm có trên đời. Ánh đao lóe lên, bổ xuống như thác đổ!

Thiết quyền của Triệu Mãnh cách Bắc Hải Vũ không tới một xích, một đao như sấm sét này chém lên cánh tay của Triệu Mãnh. Triệu Mãnh không kịp đề phòng, mặc dù có công phu Kim Chung Tráo hộ thân, nhưng đao như thiết côn đánh mạnh lên tay, làm cho tay y tê dại. Triệu Mãnh trừng mắt, không để ý tới Bắc Hải Vũ nữa, trong ánh mắt như muốn tóe ra lửa nhìn trừng trừng người mới tới, hận không thể xé xác người đó.

Người đó tra đao vào vỏ, nhìn Triệu Mãnh một cách kỳ quái, rồi quay đầu lại cười: “Bắc Hải huynh, không sao chứ?”

Bắc Hải Vũ thoáng chốc mặt hơi hồng lên, cười khổ nói: “Ta không sao, Phương huynh đệ tới kịp thời rồi!” Nói xong cười khổ không thôi.

Phương Thất mỉm cười nói: “Ta không tới Bắc Hải huynh cũng sẽ chẳng sao mà, người này là ai thế?” .

Bắc Hải Vũ cười khổ còn chưa kịp mở miệng, Triệu Mãnh đã tròn mắt tức giận quát: “Ngươi là kẻ nào? Bào danh cho ta!”

Phương Thất cười đáp: “Ta là Phương Thất, ngươi là ai?”

Sắc mặt Triệu Mãnh tức thì biến đổi, khóe miệng thoáng qua nụ người tàn khốc, từ từ nói: “Người là Phương Thất?”

Phương Thất gật đầu.

Triệu Mãnh cười lạnh hỏi lại: “Lãng Tử Phương Thất?”

Phương Thất khen: “Đúng lắm.”

Triệu Mãnh mắt nhìn Phương Thất không chớp, hỏi: “Không phải ngươi bị thương ư?”

Phương Thất đáp: “Vết thương rồi sẽ lành.”

Triệu Mãnh hỏi: “Hiện giờ đã lành chưa?”

Phương Thất đáp: “Lành rồi.”

Triệu Mãnh gật đầu, lại hỏi: “La Hán là do ngươi giết?”

Phương Thất nhíu mày nhìn Triệu Mãnh: “Đúng thế.”

Triệu Mãnh cười, cười một hồi lạnh lùng, đột nhiên nói: “Rất tốt!”

Phương Thất nói: “Rất tốt ư?”

Triệu Mãnh gật đầu nói: “Có phải ngươi thấy ta rất quan tâm tới ngươi không?”

Phương Thất thở dài: “Quả thực là quá quan tâm rồi!”

Triệu Mãnh cười nói: “Đó là bởi vì nếu như thương thế của ngươi lành rồi, chính là ngày chết của ngươi đã tới!”

Phương Thất hỏi: “Vì sao thế?”

Triệu Mãnh cười lạnh nói: “Bởi vì ta muốn báo thù cho huynh đệ của ta!”

Phương Thất nhíu mày nói: “Huynh đệ? La Hán? Ngươi chính là Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh?”

Triệu Mãnh ngửa mặt cười: “Xem như tiểu tử ngươi còn có chút kiến thức! Nếu như vết thương của ngươi đã lành thì tốt rồi, hôm nay Triệu gia sẽ vặn cổ ngươi, đập vỡ đầu ngươi! Báo thù cho huynh đệ của ta!”

Phương Thất nhíu mày hỏi: “Ngươi và La Hán là một bọn?”

Triệu Mãnh trừng mắt nói: “Chúng ta là huynh đệ kết bái! Đương nhiên là cùng một bọn!”

Phương Thất cười, lạnh nhạt nói: “Thế thì ngươi cũng phải chết!”

Triệu Mãnh cười ha hả, làm cho lá cây trong rừng rung lên xào xào, nói: “Vậy phải xem tiểu tử nhà ngươi có cái khả năng ấy không?”

Bắc Hải Vũ đột nhiên nói: “Phương huynh đệ, bọn họ không phải là một bọn đâu, y vừa mới tới đây, có thể là bị người khác lợi dụng.”Phương Thất nhíu mày nói: “Có phải ngươi vừa mới tới đây?”

Triệu Mãnh cười lạnh nói: “Điều này chẳng liên quan tới ngươi, ngươi cứ chuẩn bị nộp mạng ra đây đi!”

Phương Thất thở dài: “Mạng của ta không nộp cho ngươi được.”

Triệu Mãnh trợn mắt hỏi: “Vì sao?”

Phương Thất đáp: “Ta nghe nói La Hán và Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh kết bái với nhau, La Hán xưa nay hoành hành bá đáo, nhưng Triệu Mãnh lại bênh vực kẻ yếu, có phải thế không?”

Triệu Mãnh nói: “Đúng thì sao? Còn không đúng thì sao?”

Phương Thất mỉm cười đáp: “Nếu như ngươi biết La Hán là dạng người thế nào, thì ngươi nên biết loại người như y sớm muộn cũng phải chết.”

Triệu Mãnh ngẩn ra, cả giận quát: “Ta chỉ biết tình huynh đệ kết bái, chuyện khác ta mặc kệ, ngươi giết huynh đệ của ta, thì hôm nay ngươi phải chết!”

Phương Thất mỉm cười khen: “Hay, có nghĩa khí! Có điều ta vẫn không hi vọng làm kẻ địch của ngươi.”

Triệu Mãnh trợn mắt tức giận, quát lớn: “Đáng tiếc hôm nay ta không giết ngươi báo thù không được!” Nói rồi ngửa cổ uống ừng ực rượu trong cái hồ lô lớn, quăng mạnh hồ lô đi, cuốn ống tay áo lên, quát lớn một tiếng: “Xem quyền!” Không đợi Phương Thất trả lời, thân hình cao lớn là vọt về phía trước, một quyền bất thình lình đánh thẳng vào mặt Phương Thất.

Quyền như sét đánh, nhanh như gió cuốn, sầm nổ chớp giật đã tới trước mặt Phương Thất không tới một xích, kình phong mang theo áp tới khiến cho Phương Thất có chút không mở nổi mắt, Phương Thất đột nhiên lách mình, thân như một làn khói, tới phía sau Triệu Mãnh như bóng ma, đứng im không nhúc nhích.

Triệu Mãnh thấy thiết quyền sắt đánh trúng mặt Phương Thất, đột nhiên phía trước không thấy bóng người, y ngẩn ra, rồi quay ngoắt mình lại. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Phương Thân đang mỉm cười đứng ở sau lưng mình, Triệu Mãnh giận điên, thình lình há miệng, một ngụm rượu như thác đổ đánh ra, nắm đấm như cái bát theo sát đằng sau, đánh tới Phương Thất trong làn rượu.

Một quyền này so với một quyền khi nãy càng nhanh càng mạnh, Triệu Mãnh đánh ra một quyền, trong làn rượu phía trước lại không thấy Phương Thất đâu. Triệu Mãnh ngẩn ra, hai bên đều không thấy người, vội vàng quay đầu lại, Phương Thất lại đang mỉm cười đứng ở đăng sau, trên người ngay một chút rượu cũng không dính.

Triệu Mãnh tức giận quát: “Ngươi chạy cái gì! Nộp mạng đi!” Rồi chầm chậm bước tới phía trước hai bước, đột nhiên một chiêu Song Phong Quán Nhĩ đánh tới hai bên huyệt thái dương của Phương Thất. Phương Thất đột nhiên rụt mình ngồi xuống, Triệu Mãnh sớm đã dự liệu được, cúi đầu xuống, một ngụm rượu từ miệng bắn ra, như thác nước từ trên cao đổ xuống, đánh thẳng vào Phương Thất ngồi ở dưới, thế rượu nhanh như ánh chớp đánh xuống đất cuốn lên một mảng bụi đất, Triệu Mãnh nhìn kỹ, không ngờ Phương Thất lại biến mất như một bóng ma.

Triệu Mãnh tức giận quát một tiếng quay ngoắt đầu lại, Phương Thất đang cười khà khà đứng ở đằng sau, Triệu Mãnh tức thì giận dữ muốn xuất quyền, đột nhiên Phương Thất quát lớn: “Chậm đã!”

Triệu Mãnh dừng phắt lại, quát: “Có chuyện gì?”

Phương Thất mỉm cười nói: “Ba chiêu rồi.”

Triệu Mãnh ngẩn ra, nhíu mày hỏi: “Ba chiêu thì làm sao?”

Phương Thất đáp: “Ba chiêu ta đều không hoàn thủ, ngươi biết vì sao không?”

Triệu Mãnh tức giận: “Ai bảo ngươi không hoàn thủ chứ? Ngươi đứng lại cho ta! Lần này không cho chạy!”
Phương Thất lạnh nhạt nói: “La Hán làm nhiều chuyện ác, ngươi đánh ta ba quyền đã tính là báo lại tình kết bái rồi. Nếu như ngươi còn xuất thủ nữa, ta sẽ đánh trả đó!”

Triệu Mãnh cười ha hả: “Giỏi! Giỏi cho Lãng Tử Phương Thất! Triệu gia cầu ngươi hoàn thủ mà không được đây! Tới đi!” Lời vừa dứt, trong tiếng cười điên cuồng, đã đánh một quyền vào bụng Phương Thất.

Y dùng toàn là những chiêu thức phổ thông, không hề có chút màu mè gì, nhưng chính những chiêu thức phổ thông nhất này tới tay y lại thành uy mãnh vô cùng, hết sức bá đạo, chẳng nhưng nhanh mà còn dữ dội, có thể đem võ công phổ thông luyện tới trình độ này, đúng là không hề dễ dàng, không biết là bỏ bao nhiêu công sức luyện nên võ công này.

Đây chỉ là chiêu Hắc Hổ Đào Tâm phổ thông nhất, nhưng Triệu Mãnh dùng ra, nếu như bị đánh trúng, đủ để đấm thủng bất kỳ ngực của kẻ nào. Quyền nhanh như gió, chớp mắt một cái là tới bụng Phương Thất.

Đột nhiên ánh đao lóe lên, Phương Thất trước mắt nghiêng người, tránh khỏi thiết quyền của Triệu Mãnh, đao đã rời vỏ, chém vào yết hầu của Triệu Mãnh.

Triệu Mãnh đánh hụt một quyền, yết hầu lại bị một đao như điện chớp của Phương Thất chém trúng, nhưng chỉ lưu lại một vết xanh mờ mờ. Phương Thất nhíu mày, rút mạnh đao lại, đâm vào sườn Triệu Mãnh.

Hai đao này nhanh như điện, nhưng lại không có chút tiếng gió nào, y tìm chính là chỗ yếu nhất của cơ thể. Phương Thất hiểu, một thân công phu Kim Chung Tráo của Triệu Mãnh không dưới La Hán, mình chỉ có tìm được tráo môn mới đánh bại được Triệu Mãnh.

Thiên hạ không có gì thật toàn thật mỹ, thiên hạ cũng không có võ công nào hoàn mỹ vô khuyết, tới ngay Kim Chung Tráo , Thiết Bố Sam cũng không ngoại lệ. .

Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam là hai loại ngạnh công ngoại môn, nhưng khác nhánh cùng dòng. Khi luyện đều phải chịu khổ như nhau, trước tiên là phải giữ thân đồng tử, luyện tập từ nhỏ, dùng vật cứng không ngừng đánh lên da thịt của mình, để có thể kháng cứ bất kỳ đả kích nào. Nên gọi là thiên chuy bách luyện, chẳng có trên mười năm khổ luyện thì không thành được, đợi tới khi gân cốt cứng như thép, không sợ bất kỳ thứ binh khí đao kiếm nào mới tính là sơ thành. Luyện tới cực hạn, thần binh lợi khí khắp thiên hạ cũng không làm tổn thương được.

Nhưng loại võ công như vậy, cũng tồn tại nhược điểm của nó, chính là ‘tráo môn’, một người có khổ luyện hơn thế nữa, trên người luôn có một chỗ thậm chí nhỏ như một cái chấm là yếu ớt nhất. Nếu như tìm được chỗ này, Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam bị phá ngay. Chỉ có điều tráo môn là bí mật lớn nhất của người luyện loại công phu này, chuyện liên quan tới tính mạng, người ngoài tuyệt đối không thể biết được.

Một đao như ánh chớp của Phương Thất đâm vào sườn của Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh, không ngờ vẫn cứng như tấm thép. Phương Thất than thầm, điều này vốn nằm trong dự liệu, y mượn thế đâm này, thân hình đã lướt ra ngoài một trượng.

Triệu Mãnh đột nhiên xoay người, y không ngờ Phương Thất trong chớp mắt có thể sử ra hai đao, đao pháp nhanh ngoài sức tưởng tượng. Nhưng không thưởng tổn cho mình được chút nào, không khỏi bật cười ha hả, thân hình tung lên, ngụm rượu cuối cùng trong bụng đột nhiên phun ra, bao chùm lấy Phương Thất như sương mỏng, trên không trung vung quyền, như lôi thần đánh xuống đỉnh đầu Phương Thất. .

Phương Thất không lùi mà tiến, trượt về phía trước như điện, thân hình gập xuống, không ngờ lướt qua dưới khố Triệu Mãnh, một đao như ánh chớp đâm vào đũng quần Triệu Mãnh, đao như chém trúng da thuộc. Triệu Mãnh cười ngất, hai chân như hóa ảo ảnh đá liên tục vào Phương Thất ở dưới. Phương Thất đã lướt qua như chớp, một chiêu Diêu Tử Phiên Thân, người đã bốc lên không, rồi lộn người trên không, đầu trên chân dưới, đâm vào huyệt bách hội trên đỉnh đầu của Triệu Mãnh.

Đao này nhanh như tia chớp, thân pháp lại càng khéo léo tinh diệu, đâm xuống như đâm lên nham thạch vậy, đỉnh đầu Triệu Mãnh chỉ lưu lại một dấu mờ mờ, chớp mắt đã mất.

Phương Thất bay ra ngoài một trượng, hít sâu một hơi khí lạnh, nhíu mày nhìn Triệu Mãnh chằm chằm, y thật không biết phải hạ đao vào đâu nữa.

Triệu Mãnh lại bị đâm hai đao, còn bản thân thì chẳng đấm trúng nổi đối phương một phát, bất giác lửa giận bốc lên đầu, gầm lớn một tiếng, thân hình bốc lên, một quyền như sét đánh đấm thằng vào mặt Phương Thất.

Một nhân ảnh đột nhiên loáng lên như bóng ma, chặn trước mặt Phương Thất, Triệu Mãnh giật mình, muốn thu quyền lại thì không kịp nữa, y nhắm mặt lại, một quyền này mang theo khí thế sấm sét, đã sắp đánh trúng mặt bóng người phía trước Phương Thất, người kia không hề né tránh mà lại ra tay như chớp, quyền của Triệu Mãnh đánh trúng lòng bàn tay người kia, nhưng mềm nhũn như đánh vào trong bịch bông, chẳng có chút sức nào. Triệu Mãnh ngẩn ra, còn chưa đợi y kịp mở mắt, cổ tay người kia khẽ xoay một cái, Triệu Mãnh xoay mấy vòng trên không trung như con quay, rồi ngã đánh ‘phịch’ một tiếng xuống mặt đất.

Triệu Mãnh kinh hãi, cắn chặt răng bò dậy, kinh ngạc nhìn người kia. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, chỉ thấy người đó một thân áo tím, sắc mặt nghiêm nghị, mái tóc đã hoa râm, đỉnh đầu đội kim quan đang lấp lánh phát sáng dưới ánh trăng, không giận mà tự có uy, lặng lẽ đứng dưới ánh trăng, lạnh lùng nhìn Triệu Mãnh chằm chằm.

Triệu Mãnh giật mình hỏi: “Ngươi… ngươi là ai?”

Tử bào nhân lạnh lùng nói: “Ngươi là ai?”

Triệu Mãnh bất giác rùng mình, loại ớn lạnh từ gót chân bốc lên này y chưa từng gặp phải, không tự chủ được đáp: “Ta… ta là Triệu Mãnh.”

Tử Bào Nhân hừ lạnh: “Triệu Mãnh là cái thứ gì?”

Triệu Mãnh không khỏi có chút khóc cười không xong nói: “Ngươi … ngươi…”

Phương Thất khẽ thở ra một hơi, nói: “Bẩm tiền bối, Triệu Mãnh là môt hảo hán trên giang hồ, được xưng là Thiết Giáp Kim Cương.”

Từ bào nhân lạnh lùng nói: “Ta chẳng phải tiền bối gì, bản thân quân cũng không biết Thiết Giáp Kim cương cái rắm chó gì hết! Phương Thất ngươi xéo qua một bên cho ta.”

Phương Thất thở dài: “Chẳng lẽ không phải tiền bối tới tìm vãn bối sao?”

Tử Bào Nhân lạnh lùng nói: “Ngươi giữ cái mạng lại cho bản thần quân, chớ quên ngày mười lăm tháng bảy ở năm dặm ngoài thành tây, rửa sạch cái cổ đợi đó cho bản thần quân!”

Phương Thất thầm thở dài, cúi đầu không nói.

Bắc Hải Thần Quân nhìn Triệu Mãnh chằm chằm, lạnh lùng hỏi: “Ai phái ngươi tới?”

Triệu Mãnh cau mày: “Ngươi... ngươi không quản nổi đâu!”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh lùng: “Ngươi nói cái gì?” Dưới ánh trăng, đôi mắt của ông ta lộ ra quang mang như ánh đao, lạnh lùng nhìn Triệu Mãnh phía trước.

Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh uy vũ cao lớn đột nhiên rùng mình, y cảm thấy một cổ sát khí kinh người chưa từng có ép thẳng tới mình, một cơn ớn lạnh tức thì từ gót chân bốc lên thẳng tới đỉnh đầu, Triệu Mãnh toàn thân run rẩy, không ngờ nói chẳng ra lời

Chương 113: Đêm dài dằng dặc bao giờ mới sáng

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Bản thần quân hỏi, xưa nay chưa từng nhắc lại lần thứ hai, tốt nhất là người lập tức trả lời, chớ đợi tới khi bản thân quân ngắt cái đầu của ngươi xuống!” .

Triệu Mãnh không kìm được rùng mình, y đột nhiên cảm nhận thấy một sự sợ hãi phát ra từ trong lòng, một loại sợ hãi thấm sâu vào xương cốt.

Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh từ khi bước vào giang hồ tới nay, đánh đâu thắng đó, chưa từng có loại cảm giác sợ hãi này đối với bất kỳ một ai, nhưng đối diện với tử bào nhân trước mắt này, y đột nhiên có một loại sợ hãi từ trong sâu thẳm chưa từng có. .

Bắc Hải Vũ đột nhiên bước lên một bước, khom người vái chào nói: “Bẩm tiền bối, người này là Triệu Mãnh, hẳn là bị người khác che đậy không biết thực tình, mong tiền bối hạ thủ lưu tình.

Bắc Hải Thần Quân đảo mắt nhìn Bắc Hải Vũ, lạnh lùng nói: “Ngươi là Bắc Hãi Vũ?”

Bắc Hải Vũ khom người đáp: “Vâng!”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Bản thần quân nể mặt lão ăn mày, không làm khó ngươi, chuyện này ngươi tốt nhất ít quan tâm đi, xéo ra thật xa cho bản thần quân.”

Bắc Hải Vũ thở dài, lùi lại một bước, nhìn Triệu Mãnh cười khổ không nói.

Bắc Hải Thần Quân nhìn Triệu Mãnh chằm chằm, lạnh lùng nói: “Có phải là ngươi đã quên ai phái ngươi tới rồi không?”

Triệu Mãnh đột nhiên lấy dũng khí, lớn tiếng đáp: “Ai phái lão tử tới thì liên quan gì tới ngươi! Ngươi muốn giết cứ giết! Triệu gia nếu nhíu mày một cái thì không phải là hảo hán!”

Bắc Hải Thần Quân đột nhiên ngửa cổ lên trời cười lạnh một tràng: “Giỏi! Giỏi! Giỏi!” Ông ta nói liên ba chữ giỏi, Bắc Hải Vũ biết ông ta đã nổi sát tâm, vừa mới nhíu mày, Bắc hải Thần Quân thân hình không nhìn thấy có bất kỳ động tác gì thì đột nhiên đã tới trước mặt Triệu Mãnh, nhanh tới mức quả thực không thể tin nổi, cứ giống như là ông ta vốn đứng trước mặt Triệu Mãnh vậy, rồi đột nhiên đưa tay ra, động tác nhìn như chậm, nhưng đợi tới khi nhìn thấy ông ta đưa tay ra thì đã bóp lấy cổ Triệu Mãnh, nhẹ nhàng nhấc lên, thân hình cao lớn của Triệu Mãnh không ngờ bị ông ta dùng một tay nhấc lên, tròng mắt tức thì lồi ra, hai chân khua loạn, đã sắp bị bóp chết tươi rồi.

Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh là nhân vật bậc nào, một thân công phu Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam tung hoành thiên hạ, một đao của Phương Thất chém lên cổ y cũng cùng lắm chỉ lưu lại một vết xanh mờ mờ, nhưng không ngờ lại bị một cánh tay của Bắc Hải Thần Quân sắp bóp chết, trong chớp mắt Triệu Mãnh đã tuyệt vọng.

Đột nhiên bóng người loáng lên, Phương Thất đã lướt tới như chớp, nói: “Tiền bối xin hạ thủ lưu tình!” Bắc Hải Thần Quân môt tay nhấc Triệu Mãnh lên, lạnh lùng nhìn y một cái, nhưng tay không hề lỏng ra chút nào.

Tròng mắt Triệu Mãnh đã sắp lồi ra rồi, trong miệng ‘ọ ọe’ không nói lên lời, đã sắp chỉ còn thở ra không còn hít vào nữa.

Phương Thất đột nhiên nói: “Tiền bối còn không dừng tay, vãn bối sẽ phải xuất đao vậy!”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, tay quăng ra, Triệu Mãnh bị ném ra ngoài bảy xích, phịch một tiếng nằm xụp trên mặt đất, nửa ngày trời còn không gượng dậy nổi.

Bắc Hải Thần Quân nhìn Phương Thất chằm chằm, lạnh lùng nói: “Vừa rồi ngươi nói ngươi muốn xuất đao?”

Phương Thất cười khổ đáp: “Vãn bối làm sao dám xuất đao với tiền bối, chỉ là hi vọng tiền bối tha mạng cho Triệu Mãnh mà thôi.”

Bắc Hải Thần Quân nhìn Phương Thất chằm chằm hổi lâu rồi cười lạnh: “Hảo tiểu tử! Được lắm! Người dám nói xuất đao với bản thần quân trên đời này sợ chẳng có được mấy kẻ!”

- Trên thế gian này người dám nói xuất đao với Bắc Hải Thần Quân, sợ rằng ngay cả một người cũng không có. Nếu như có người dám nói loại lời như thế, thì chỉ có một loại khả năng, là kẻ đó chán sống thật rồi.

Phương Thất đương nhiên không phải là chán sống, nhưng câu này Phương Thất đã nói ra rồi.

Kỳ thực có một số đại nhân vật, thỉnh thoảng cũng thích người khác va chạm với mình một lần, nếu không chẳng phải sống quá nhàm chán sao? Loại cô độc ở nơi cao không tránh khỏi lạnh ấy, chẳng phải ai ai cũng có thể cảm nhận được.

Phương Thất mỉm cười nói: “Tiền bối kỳ thực chỉ muốn hỏi y vài vấn đề, không hề muốn giết y, có phải không?”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh: “Bản thần quân giết người muốn giết là giết! Y không trả lời, là phải chết!”

Phương Thất cười khổ: “Nhưng tiền bối nếu vừa rồi giết y rồi, thì đi đâu mà hỏi?”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Bản thần quân sẽ tự tìm kẻ khác hỏi!”

Phương Thất mỉm cười: “Tiền bối cần gì phải bỏ gần cầu xa?”

Bắc Hải Thần Quân nhíu mày, ngạo nghễ ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng bên bầu trời sắp ngả về phía tây, lạnh lùng nói: “Ngươi đi hỏi, nếu hỏi không ra, hai các ngươi cùng chết!”

Phương Thất cười méo xẹo, chậm rãi đi tới trước Triệu Mãnh ngồi xuống, Triệu Mãnh xoa yết hấu mới từ từ thở nổi, gục trên mặt đất thở hồn hển. Phương Thất cười khổ hỏi: “Triệu huynh, chúng ta hành tẩu giang hồ, có phải là nên hành hiệp trượng nghĩa, giúp đỡ kẻ yếu hay không?”

Triệu Mãnh nghi hoặc nhìn Phương Thất, từ từ gật đầu.

Phương Thất nói: “Tạm thời không luận hành động việc làm của La Hán, y đích xác là do ta giết, báo thù cho huynh đệ là điều đương nhiên, nếu ngươi muốn báo thù, ngài mai chúng ta hẹn nhau đối chiến thế nào?”

Triệu Mãnh từ từ thở lấy hơi, trừng mắt nhìn Phương Thất: “Ngươi không chạy chứ?”

Phương Thất cười khổ: “Ta tuyệt đối không chạy!”

Triệu Mãnh lớn tiếng nói: “Được!”

Phương Thất thờ dài, nói: “Nhưng ta phải nói cho Triệu huynh, La Hán gia nhập một tổ chức thần bí, Triệu huynh có hay không?”

Triệu Mãnh cau mày lắc đầu.

Phương Thất nói: “Tổ chức này thủ đoạn hết sức độc ác, hơn nữa chính đang ấp ủ một âm mưu cực lớn. Nếu như Triệu huynh bị tổ chức này lợi dụng, Triệu huynh cảm thấy trong lòng thế nào?”Triệu Mãnh trừng mắt nói: “Ngươi nói ta bị người khác lợi dụng?”

Phương Thất mỉm cười nói: “Triệu huynh vì sao không ngại từ ngàn dặm xa xôi tới đây?”

Triệu Mãnh nói: “Ta…”

Phương Thất nói: “Có phải Triệu huynh được ai đó truyền lời, nói La Hán ở bên này bị người ta giết rồi?”

Triệu Mãnh nhíu mày: “Ngươi... ngươi làm sao mà biết?”

Phương Thất đáp: “Ta còn biết Triệu huynh sau khi biết nhất định sẽ ngựa không ngừng vó chạy tới đây, có phải thế không?”

Triệu Mãnh giật mình: “Ngươi… ngươi còn biết gì nữa?”

Phương Thất thờ dài: “Thứ khác thì ta không biết, nhưng ta biết Triệu huynh xưa nay trên giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, là người trượng nghĩa, cũng là hảo hán. Nhưng hảo hán nếu như bị người ta lợi dụng, lại chết hồ đồ trong tay Bắc Hải Thần Quân, Triệu Huynh có cảm thấy oan uổng không?”

Triệu Mãnh giật mình kinh hãi, trong chớp mắt mặt lúc đỏ lúc trắng, y không cho rằng mình có thể bị người ta lợi dụng, y cũng không ngờ rằng người thiếu chút nữa bóp chết mình lại chính là Bắc Hải Thần Quân trong truyền thuyết, y càng không ngờ, người cứu mình từ trong tay Bắc Hải Thần Quân lại chính là Phương Thất kẻ đã giết hại huynh đệ kết bái của mình. Triệu Mãnh đột nhiên cảm thấy trong đầu hỗn loạn, y thình lình lắc mạnh đầu, tựa hồ muốn tỉnh táo lại từ trong sự hỗn loạn này, để tìm ra một chút đầu mối, nhưng trong đầu lại càng thêm hỗn loạn.

Phương Thất mỉm cười nói: “Cho nên hi vọng Triệu huynh có thể nói ra tình huống sau đó, giữ lại mạng báo thù cho La Hán, nay mai Phương Thất nhất định chờ đại giá của Triệu huynh.”

Triệu Mãnh nhíu mày, trầm tư gật đầu kể: “Ta nhận được tin truyền miệng, nói huynh đệ La Hán của mình bị giết ở đây, bảo ta tới chỗ này.”

Phương Thất mỉm cười: “Sau đó thế nào?”

Triệu Mãnh đáp: “Sau khi ta tới đây, lúc ăn cơm ở Hồng Tân lâu, đột nhiên có một người nói với ta, y chính là kẻ truyền lời kia.”

Phương Thất hỏi: “Là người như thế nào?”

Triệu Mãnh nói: “Là một người trung niên, diện mạo rất hiền hòa, tên là Triệu Trường Bình. Y nói La Hán từng cứu mạng y, nhưng lại bị người ta giết ở đây, y tự biết không phải là đối thủ của hung thủ, cho nên mới truyền lời cho ta, hi vọng ta có thể trả thù cho La Hán.”

Phương Thất hỏi: “Rồi sau đó?”

Triệu Mãnh đáp: “Ta vừa nghe liền nổi giận, hỏi ngay ai giết La Hán, y nó là một giang hồ lãng tử, tên là Phương Thất, thanh đao trong tay rất nhanh. Ở tại khách sạn Duyệt Lai, hiện giờ đang bị trọng thương, chính là thời cơ tốt để hạ thủ.”

Phương Thất mìm cười: “Sao ta không thấy Triệu huynh tới báo thù?”

Triệu Mãnh trừng mắt nói: “Triệu mỗ giết người, nhất định phải đợi người đó lành viết thương, nêu hạ thủ khi người ta bị trọng thương, còn coi là anh hùng hảo hán gì nữa!”

Phương Thất cười khổ: “Thì ra như thế, rồi sau đó?”

Triệu Mãnh nói: “Triệu Trường Bình thấy ta không chịu động thủ, liền dẫn ta tới một tiểu viện tử, để ta ở lại chờ tin tức, y đi nghe ngóng tình hình. Tối hôm nay, y đột nhiên rất khẩn trương chạy tới, nói có mấy kẻ thù của y tìm tới nơi này, hết sức đáng thương cầu xin ta cứu cho y một mạng.”Phương Thất mỉm cười nói: “Triệu huynh vì bằng hữu không tiếc mạng sống, đương nhiên không nói hai lời liền chạy tới?”

Triệu Mãnh xấu hổ nói: “Phải, y nói mấy kẻ thù này rất lợi hại, hiện giờ chính đang ở trong khu rừng ngoài thành nam, xin ta nể mặt La Hán, cứu y một mạng. Triệu mỗ vừa nghe vậy liền chạy ngay tới đây.”

Phương Thất nói: “Rồi sau thế nào?”

Triệu Mãnh: “Triệu Trường Bình dẫn ta tới ngoài khu rừng, y nói người ở bên trong rừng, rất có khả năng là ở trên một thân cây, Triệu Mỗ đi vào trong rừng, quả nhiên phát hiện một người phục ở trên thân cây, sau đó Triệu Mỗ liền đuổi theo.”

Phương Thất nói: “Triệu huynh đuổi tới đây, liền gặp phải Bắc Hải bang chủ, liền đánh nhau, sau đó ta lại tới, có phải thế không?”

Triệu Mãnh gật đầu.

Phương Thất ngẩng đầu lên nhìn Bắc Hải Thần Quân. Bắc Hải Thần Quân ngẩng đầu nhìn trời, dường như căn bản không hề nghe vậy.

Phương Thất mỉm cười: “Tiền bối nghe thấy cả rồi chứ?”

Bắc Hải Thần Quân vẫn ngửa đầu lên, lạnh lùng nói: “Chỗ ở đó là ở nơi nào?”

Triệu Mãnh: “Điều này…”

Phương Thất mỉm cười: “Bất kể là ở nơi nào, vãn bối đảm bảo nơi đó hiện giờ người đã đi lâu rồi.”

Bắc Hải Thần Quân trầm mặc hồi lâu, hỏi: “Kẻ kia nếu gặp lại ngươi còn có thể nhận ra không?”

Triệu Mãnh nhíu mày: “Có thể.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Giờ ngươi dẫn bản thần quân đi tìm.” Lời ông ta nói lạnh băng mà dứt khoát, không có chỗ nào để thương lượng.

Triệu Mãnh nhíu mày: “Việc này…”

Phương Thất mỉm cười nói: “Độc Cô tiền bối chỉ muốn Triệu huynh dẫn đường, nhất định sẽ không làm khó huynh, Độc Cô tiền bối đương nhiên cũng có thể nhìn ra, Triệu huynh nhất định là bị người ta lừa gạt, tên người kia nhất định cũng là giả, có phải thế không?”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, sắc mặt nghiêm nghị nhìn bầu trời, không nói một lời.

Phương Thất than: “Kỳ thực tiền bối căn bản không cần đi, Triệu Trường Bình nhất định sẽ không ở đó đợi người ta tới tìm y.”

Triệu Mãnh gãi đầu, chần chừ nói: “Không phải chứ…”

Phương Thất mỉm cười: “Nếu giờ Triệu huynh còn không tin, vậy không bằng đi một chuyến, xem xem nơi đó còn có người không?”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Cái tên gì đó kia, bò dậy, dẫn bản thân quân đi một chuyến!”

Triệu Mãnh nhíu mày nói: “Nếu… nếu không tìm thấy thì sao?”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Vậy ngươi theo bản thần quân, tìm được mới thôi.”

Triệu Mãnh ngẩn ra, Phương Thất mỉm cười nói: “Triệu huynh, huynh đi đi, theo Độc Cô tiền bối, nói không chừng tiền bối cao hứng, truyền cho huynh một chiêu nửa thức, cũng đủ cho huynh hưởng dụng không hết!”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, Triệu Mãnh do dự bò dậy, nhìn Phương Thất và Bắc Hải Vũ, quay đầu đi liền, Bắc Hải Thần Quân quát: “Đi nhanh lên!” Triệu Mãnh rảo bước chân, đi nhanh như gió xuyên qua khu rừng. Bắc Hải Thần Quân tung mình lên cây, chân đạp cành cây, chớp mắt đã biến mất tung tích.

Bắc Hải Vũ thở ra một hơi dài, cười méo xệch: “Cái lão quái vật này, võ công quả thực quá đáng sợ!”

Phương Thất cười khổ không nói, nhíu mày hỏi: “Vì sao bọn chúng muốn để Triệu Mãnh tới nơi này nhỉ?”

Bắc Hải Vũ thở dài: “Chúng ta vốn đã thương lượng trước với Xà Thiên Tàn, cố ý thả cho Quỷ Cô một con đướng sống, chính là muốn theo dõi ả tìm tới hang ổ của bọn chúng. Bọn chúng phái Triệu Mãnh tới, chẳng những làm bị thương Tôn trưởng lão, hơn nữa cùng ta đấu tới nửa ngày, Quỷ Cô hiện giờ sợ là sớm đã chạy mất ngay cả bóng quỷ cũng chẳng còn rồi.”

Phương Thất trầm tư gật đầu, lầm bẩm nói: “Đấu tới nửa ngày…” Y đột nhiên hít một hơi khí lạnh, nói: “Khổng ổn! Phía bên Xà Thiên Tàn nhất định có vấn đề!”

Bắc Hải Vũ nhíu mày: “Huynh đệ nói…” Lời còn chưa dứt, Phương Thất đã lướt đi như tia chớp, hướng thẳng vào phía sâu trong khu rừng. .

Khu rừng này nói lớn thì không lớn, nói nhỏ thì ở trong sa mạc lại cũng không coi là nhỏ được, thân hình Phương Thất nhanh như ánh chớp, chiêu thức ‘Lưu Tinh Cản Nguyệt’ thi triển ra, trong chớp mắt đã lướt đi hơn ba dặm. Từ đằng xa nhìn thấy cây Hồ Dương cực lớn khô héo kia, dưới gốc cây tĩnh lặng, một mùi lưu huỳnh xộc mũi từ xa truyền lại, trên mặt đất chất đống xác rắn đủ mọi loại màu bị đao chém thành hai mạnh, một số còn đang loi nhoi, Xà Thiên Tàn và một lão nhân ăn mặc kiểu Miêu Cương mắt mở trừng trừng ngồi im lặng giữa đống xác rắn, không hề nhúc nhích.

Phương Thất nhíu mày, mũi chân khẽ chấm đất, thân hình vọt lên, nghiêng nghiêng bốc lên sáu trượng, vượt qua đống xác rắn ở trước mặt Xà Thiên Tàn. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, Xà Thiên Tàn mở tròn mắt kinh khủng nhìn Phương Thất, giống như muốn nói gì đó, Phương Thất nhíu mày hạ người xuống, đột nhiên một mũi kiếm như ánh chợp từ dưới đất đâm lên, hướng thẳng vào bụng của Phương Thất.

Một kiếm này tới quá đột ngột quá bất ngờ, từ phía trước đầu gối Xà Thên Tàn đâm ra, đột nhiên đã tới tiểu phúc Phương Thất, mũi kiếm gần như đã đâm xuyên bụng Phương Thất. Trong chớp mắt, Phương Thất quát lớn một tiếng, thình lình vọt lên, vừa vặn tránh được một kiếm trí mạng này, còn chưa đợi y lấy lại tinh thần, trên cây Hồ Dương khô héo đã có một bóng đen đợi sẵn, một thanh trường kiếm vừa mỏng vừa hẹp nghênh đóng Phương Thất vừa vọt lên, nhanh như chớp đâm xuống đỉnh đầu.

Chương 114: Mặt trời mọc đằng Đông

Đại Mạc Lãng Tử Đao

Tác giả: Tần Phi Dương


Nhóm dịch: Thiên Địa Môn

Nguồn: st

Nếu như ngươi hiểu ‘giang hồ’ là gì, thì sẽ biết cái giang hồ này hung hiểm nhường nào. .

Đằng sau những điều nhìn như yên bình, thường thường là sóng cả cuộn trào, bên trong khuôn mặt tươi rói, lại thường ẩn chứa sát cơ.

Tiền tài, quyền thế, lợi ích vốn chính là thứ có sức mê hoặc nhất, khó kháng cự nhất trên thế gian. Dưới sự xúi giục của chúng, bất cứ một người nào cũng có thể làm ra bất kỳ chuyện gì.

Kỳ thực nào chỉ giang hồ, quan trường, thương trường, chiến trường thậm chí tới người dân thường nghèo khổ, có nơi nào chẳng phải như thế? .

Khi Phương Thất vọt lên, thì đã nghĩ tới sẽ có người đợi y ở bên trên rồi.

Mặc dù y còn chưa nhìn thấy, nhưng y biết, đối phương tuyệt đối không chỉ có một người. Nếu muốn áp chế được Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân, chẳng hề là chuyện dễ dàng gì cho cam.

Trong chớp mắt bất đắc dĩ vọt lên, tránh được nhát kiếm trí mạng từ dưới đất đâm lên, y đột nhiên nghĩ tới, trên cây có khả năng cũng có một thanh kiếm hoặc là binh khí gì đó đang đợi y, thậm chí trên cây hoặc xung quanh còn có sát thủ ẩn nấp đang đợi y lao vào trong cái lưới lớn này.

Mưa gió làm người ta tang thương, tại nạn thì làm người ta thành thục.

Phương Thất đã chẳng còn là thiếu niên mới vào giang hồ nữa, hắn hiểu và biết rất rõ; ở trên thế giới này loại người nào cũng có, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Lúc Phương Thất đành phải vọt lên, ở trên không đã rút đao ra nhanh như chớp, đúng lúc này y nghe thấy một âm thanh cực nhỏ đang đâm về phía đầu mình, y thậm chí còn cảm giác được cái lạnh của mũi kiếm tiến vào đỉnh đầu.

Trong chớp mắt, ánh đao lóe lên, trường kiếm sắp đâm vào da đầu đột nhiên bị chém làm đôi, nửa mũi kiếm bay vọt đi, hắc y nhân sững sờ, trong thoáng chốc thất thần đó, ánh đáo lại lóe lên, thực nhanh tới mức không thể tin nổi. Cổ hắc y nhân trên không trung đã bị chém đứt, một cái đầu trong mắt chứa đầy sự kinh hoảng đã rời khỏi thân hình, rơi đánh phịch xuống đất.

Trong ánh trăng nhạt nghiên nghiêng chiếu lên khu rừng thưa, ánh trăng mờ mịt, làm đất trời chìm vào bóng tối.

Dưới đất đột nhiên chui lên một bóng đen, thi thể ở trên không trung rơi xuống ngay bên chân y, bóng đen giật mình kinh hãi, ngẩng đầu nhìn lên, đột nhiên y nhìn thấy một thanh đao.

Một thanh đao còn dính máu.

Sau đó thanh đao đó liền từ yết hầu y cắm vào, tiến thắng tới ngực hắn.

Phương Thất rung cổ tay, một dòng màu tươi từ yết hầu bóng đen phọt ra, bóng đen loạng choạng mấy cái, không kêu lên một tiếng đã ngã xuống.

Bốn bóng đen như ma quỷ đột nhiên xuất hiện không một tiếng động, vây lấy Phương Thất. Bốn thanh trường kiếm vừa mỏng vừa hẹp cầm trong tay, hai thanh nhanh như ánh chớp đâm về Phương Thất, còn hai thanh lại đâm về phía Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân.

“Xuất kỳ sở bất xu, xu kỳ sở bất ý”, chính gọi là công kỳ tất cứu, dĩ hoạn vi lợi. Phương Thất nếu quay lại phản kích hai thanh kiếm đâm về phía mình, thì Bách Độc Lão Nhân và Xà Thiên Tàn chết là cái chắc.

*** Đoạn lằng ngoằng trên là trong Tam Thập Lục Kế của Tôn Tử, nổi tiếng rồi, dịch mất hay.

Bốn thanh kiếm nhanh như điện, chớp mắt đã tới người Phương Thất và Xà Thiên Tàn, Bách Độc Lão Nhân. Phương Thất thình lình gầm lớn một tiếng, bổ về phía trước như tia chớp, ánh đao lóe lên, trường kiếm của hai bóng đen sắp đâm vào cơ thể Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân đột nhiên khựng lại, yết hầu gần như đã bị một đao cứa đứt, Phương Thất đã vọt tới, tay trái cầm vỏ đao, tay phải cầm trường đao đánh về hai tên hắc y nhân, cả hai tên liền ngã phịch về phía sau.

Hai thanh kiếm đâm về Phương Thất đột nhiên đâm vào khoảng trống, Phương Thất vượt qua đỉnh đầu Xà Thiên Tàn và Bách Độc lão nhân tới đằng sau, hai người sững ra, trường kiếm không chút dừng lại, chuyển sáng đâm về phía yết hầu Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân.

Bất thình lình một tiếng quát lớn như sấm nổ giữa trời quang, Phương Thất quay lưng lại phía họ đã xoay lại như ánh chớp, trường đao trong tay như sấm nổ chớp giật mang theo từng giọt máu đâm vào cổ hai người, ánh đao so với tia chớp càng nhanh càng mạnh hơn. Hai tên hắc y nhân giật mình, còn chưa kịp tỉnh ra thì trường đao đã lướt qua yết hầu bọn chúng, ở cổ đột nhiên xuất hiện một đường máu, giọt máu li ti chầm chậm từ cổ thấm ra. Phương Thất nhanh như chớp lướt qua đỉnh đầu Xà Thiên Tàn, tay trái vỏ bao tay phải xoay chuôi đao đâm ra, hai cái bóng đen phịch một tiếng ngã về phía sau.

Phương Thất thở phào một tiếng, quay đầu nhìn lại Xà Thiên Tàn. Xà Thiên Tàn dường như cũng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt yếu ớt nhìn Phương Thất. Phương Thất cười khổ nhìn thoáng qua Xà Thiên Tàn, vỏ bao trong tay hành động như chớp, đã giải huyệt đạo cho Xà Thiên Tàn.

Bốn bóng đen mau chóng lướt tới, chính là Bắc Hải Vũ và ba trưởng lão Cái Bang.

Bắc Hải Vũ tiến vào trong vòng tròn, giật mình nhìn mấy bóng đen trên mặt đất, không khỏi có chút toát mồ hôi lạnh, than: “Phương huynh đệ đúng là hảo thân thủ! Đám Thái Hành Lục Quỷ này kiếm pháp quỷ dị ác độc, thân pháp cực kỳ nhanh, Phương huynh đệ có thể trong chớp mắt chém lục quỷ dưới đao, đúng là có phong thái của Tiểu Thần Long Phương đại hiệp!”

Trong lòng Phương Thất đột nhiên từng cơn đau xót, cười gượng đáp: “Bắc Hải huynh quá khen rồi.”

Xà Thiên Tàn chống thiết trượng chầm chậm đứng dậy, thiết trượng trong tay đã khe khẽ vung ra, điểm lên hai chỗ huyệt đạo của Bách Độc Lão Nhân. Bách Độc Lão Nhân lặng lẽ thở dài một tiếng, ngồi trên mặt đất, trên khuôn mặt gầy gò đầy vẻ bi ai, cúi đầu im lặng không nói.

Phương Thất cười hỏi: “Xà huynh không bị thương chứ?”

Xà Thiên Tàn từ từ lắc đầu, cúi xuống nhìn Bách Độc Lão Nhân, trên mặt không ngờ cũng là một vẻ đau xót, im lặng không nói.

Hai người được giang hộ gọi là quái nhân hạng nhất này, một người tránh ở Miêu Cương, một người lấy nuôi rắn độc làm niềm vui. Người ngoài đều coi họ là độc trong độc, nhưng hai người bọn họ lại thân nhau như huynh đệ, chia xẻ vui buồn. Bi ai của Bách Độc Lão Nhân chính là bi ai của Xà Thiên Tàn. Hoan lạc của Xà Thiên Tàn cũng chính là hoan lạc của Bách Độc Lão Nhân. Thế nhưng lúc này đây điều gì làm bọn họ đau thương như vậy?

Phương Thất trầm mặc hồi lâu mới hỏi: “Xà huynh rốt cuộc là sao thế?”

Xà Thiên Tàn nửa ngày trời im lặng không nói, đột nhiên thở dài, chầm chậm đáp: “Vốn chúng ta đã khống chế được lục quỷ, để Quỷ Cô trúng độc đi tìm Bách Độc Đồng Từ, tất cả đều tiến hành theo kế hoạch.”

Phương Thất gật đầu: “Ừm.”
Xà Thiên Tàn lại im lặng, chậm rãi nói: “Đào Hoa Chướng của Bách Độc Lão Nhân tuyệt đối không phải dễ chơi, huống chi loại chướng khí này khác với Đào Hoa Chướng Khí bình thường, là chính bản thân Bách Độc Lão Nhân dốc sức nghiên cứu chế ra, người ở bên trong loại Đào Hoa Chương này vốn phải hôn mê bất tỉnh, chỉ có thể đợi bị làm thịt.

Phương Thất gật đầu.

Xà Thiên Tàn gật đầu: “Sau khi đuổi Quỷ Cô đi, hai người chúng ta liền ngồi ở đây đợi Bách Độc Đồng Tử tới, nhưng Thái Hành Lục Quỷ bất ngờ ra tay, chúng ta không có chút phòng bị nào, cho nên bị bọn chúng không chế.”

Phương Thất gật đầu, nhíu mày hỏi: “Bọn chúng không trúng chướng khí sao?”

Xà Thiên Tàn thở dài: “Trúng rồi, nhưng bọn chúng không bị làm sao cả.”

Phương Thất thầm thở dài, độc của Miêu Cương Bách Độc Lão Nhân vốn thiên hạ không ai giải được, nhưng Thái Hành Lục Quỷ lại căn bản không trúng độc, bọn chúng hôn mê cũng chỉ là giả vờ, điều này chỉ có thể nói rõ một vấn đề, là bọn chúng đã có chuẩn bị rồi mới tới.

Người có thể giải Đào Hoa Chướng, trừ Bách Độc Lão Nhân ra, chắc chắn chỉ có một người, là Bách Độc Đồng Tử.

Bách Độc Đồng Tử cho Thái Hành Lục Quỷ giải dược, mới làm cho Bách Độc Lão Nhân và Xà Thiên Tàn không kịp đề phòng, bị khống chế trong chớp mắt.

Nhưng vừa rồi Bách Độc Lão Nhân và Xà Thiên Tàn thiếu chút nữa táng mạng dưới kiếm của lục quỷ, nếu chẳng phải Phương Thất ra tay kịp thời, thì giờ hai người họ đã bước lên con đường xuống suối vàng rồi.

Điều này nói lên cái gì? Nhi tử giúp người ngoài đối phó với phụ thân của mình, ngươi bảo trong lòng Bách Độc Lão Nhân làm sao không bi thương? Xà Thiên Tàn là tri kỷ duy nhất cả đời này của ông ta, sao có thể không khổ sở thay cho ông ta.

Một người cô độc, một người lạc lõng, tất cả tình cảm của họ có lẽ gửi gắm hết lên thân nhân duy nhất của mình.

Chỉ tiếc rằng người thân duy nhất này hiện giờ lại phản bội ông ta, việc này còn đau lòng hơn cả cái chết.

Phương Thất thầm thờ dài, mỉm cười nói: “Xà huynh, Ba Ngõa tiền bối, ta nghĩ sự tình có thể không giống như hai người nghĩ đâu.”

Bách Độc Lão Nhân hừ lạnh một tiếng, Xà Thiên Tàn nhìn Phương Thất, ngầm nháy mắt, nói: “Ngươi nói có thể như thế nào?”

Phương Thất mỉm cười nói: “Ta cảm thấy Ba Ngõa tiền bối cả nghĩ rồi, phải biết cái tổ chức này khổng lồ thần bí, hơn nữa trong tay Sở Anh Bố có vô số độc dược ám khí có một không hai trong thiên hạ. Kim Hoa bà bà mặc dù đã chết rồi, nhưng Ly Hồn Đoạt Mệnh châm của bà ta vẫn còn, cổ độc Nam Cung trang chủ trúng phải, há chẳng phải cũng do Sở Nam Anh hạ?”

Bách Độc Lão Nhân đột nhiên nhíu mày, vui mừng nói: “Ý ngươi nói là?”

Phương Thất mỉm cười đáp: “Ý vãn bối nói, cho Thái Hành Lục Quỷ giải dược, có lẽ là Bách Độc Đồng Tử, nhưng càng có khả năng là Sở Anh Bố.”

Xà Thiên Tàn nói: “Đúng thế! Trong tay y có hai loại cổ độc của Ba Ngõa huynh, đương nhiên cũng có khả năng có thể có giải dược khác.”

Bách Độc Lão Nhân thở dài một tiếng, từ từ gật đầu: “Như vậy lão già này nhẹ lòng hơn nhiều rồi.”

Bắc Hải Vũ cười nói: “Phương huynh đệ nói rất có đạo lý, Ba Ngõa tiền bối và Xà huynh không cần lo âu, chuyện này về sau sẽ sáng tỏ.”

Bách Độc Lão Nhân gật đầu nói: “Được! Lão già ta tin lời vị Phương huynh đệ này nói, may mắn là không liên lụy tới Xà lão đệ và Phương huynh đệ, chuyện này tạm thời không nhắc tới nữa.”

Phương Thất mỉm cười gật đầu: “Ba Ngõa tiền bối có thể đối đãi với Phương Thất như huynh đệ, Phương Thất vinh hạnh vô cùng.”

Bách Độc Lão Nhân cười khà khà: “Phương huynh đệ thân thủ cao cường! Quả nhiên không thẹn là thần đao Phương gia! Lão già hôm nay coi như thấy rồi! Có thể làm huynh đệ dạng người như Phương huynh đệ, lão già ta rất cao hứng! Rất là cao hứng!”Xà Thiên Tàn cũng ngửa cổ cười lớn, y và Bách Độc Lão Nhân cùng cao hứng, Bắc Hải Vũ mỉm cười không nói.

Phương Thất nói: “Nơi này không phải là chỗ nói chuyện, mời Xà huynh và Ba Ngõa hunh cùng về khách sạn nghỉ ngơi được chăng?”

Bách Độc Lão Nhân nhíu mày, trầm ngâm không nói.

Xà Thiên Tàn thoáng suy nghĩ nói: “Ba Ngõa huynh, chúng ta đi thôi.”

Bách Độc Lão Nhân nhìn Xà Thiên Tàn một cách kỳ quái, nhưng không hỏi gì, gật đầu đồng ý: “Được.”

Giữa bọn họ tuy không phải thân huynh đệ, nhưng loại tình nghĩa bằng hữu như huynh đệ hơn bằng hữu này, sớm đã vượt qua tình huynh đệ. Có lúc có lẽ không cần hỏi rõ vì sao, bởi vì bọn họ tin tưởng tình nghĩa giữa bọn họ, cho dù là cách nghĩ của đối phương sai lầm, bọn họ cũng không ngại, không hề oán thán.

Đây là một loại tình nghĩa thật sự quý giá, cũng là cảm tình thật sự đáng trân trọng.

Đây chính là bằng hữu, đây chính là huynh đệ. Cũng chỉ có như thế, mới được coi là bằng hữu và huynh đệ thực sự.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười, chậm rãi rót rượu cho Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân, ánh mắt dừng ở trên người Bách Độc Lão Nhân, mỉm cười nói: “Nghe danh Ba Ngõa huynh dùng độc thiên hạ vô song đã lâu, lão ăn mày tới tuổi hoa giáp mới có duyên gặp được thật là vui mừng, phải cạn một chén lớn!”

Bách Độc Lão Nhân dùng hán ngữ trúc trắc đáp: “Sớm nghe Hiệp Nghĩa Cái Vương Hiên Vương Hoằng danh trùm thiên hạ, lão già ta lánh đời nơi hoang cốc, trước nay vô duyên gặp mặt, hôm nay có thể ngồi cùng bàn uống rượu, đúng là vinh hạnh hết sức!”

Hiên Viên Hoằng cười ha hả: “Ba Ngõa huynh, giữa chúng ta không cần tâng bốc nhau nữa, lần này Ba Ngõa huynh cứu Khiếu Không hiền chất, lão ăn mày thay hắn kính Ba Ngõa huynh một chén! Mời!”

Bách Độc Lão Nhân cười khổ: “Họa vốn từ lão già ta, lão già ta ra tay giúp là lẽ tất nhiên, không cần khách khí, mời!”

Hiên Viên Hoằng khẽ mỉm cười, ba người nâng chén uống cạn.

Xà Thiên Tàn trầm ngâm không nói, suy nghĩ gì đó nói: “Chuyện tối nay thật là kỳ lạ!”

Hiên Viên Hoằng khẽ than: “Kỳ thực nói lạ cũng chẳng lạ, đều là lão ăn mày suy tính không chu toàn, làm Xà lão đệ và Ba Ngõa huynh phải kinh hãi!” .

Xà Thiên Tàn cười khổ: “Tiền bối nói đi đâu vậy, vãn bối chỉ càm thấy chuyện này đáng nghi, không hề có ý khác.”

Hiên Viên Hoằng uống rượu đánh ực, thở dài nói: “Chuyện tối ngày hôm nay, chúng ta đã có chuẩn bị trước, chẳng lẽ người ta lại không có chuẩn bị sao?”

Xà Thiên Tàn nhìn Hiên Viên Hoằng, nhíu mày gật đầu.

Xà Thiên Tàn trầm ngâm nói: “Ta sớm đã truyền lời đi, nói Bách Độc Lão Nhân đã tới nơi này, bọn chúng phái thất quỷ theo dõi ngăn cản hai người, chỉ cùng lắm là muốn cổ độc của Nam Cung Khiếu Không phát tác, tự tận thân vong. Hoặc là thừa lúc cổ độc phát tác, khi lão ăn mày giúp hắn áp chế cổ độc thì ra tay giết chết lão ăn mày.”

Xà Thiên Tàn nhíu mày nói: “Bọn chúng đương nhiên không biết tiền bối đã thông báo cho vãn bối trước, khi buổi tối vãn bối tới đã lén giao giải dược cho tiền bối rồi. Mục đích của bọn chúng nhất định là muốn ngăn cản vãn bốn đưa Ba Ngõa huynh tới, để khi cổ độc Nam Cung trang chủ phát tác thì hạ thủ giết lão tiền bối, sợ rằng đây mới là mục đích thật sự.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói : “Cho nên khi bọn chúng biết phải đối phó với Bách Độc Lão Nhân, thì nhất định phải dùng trước một loại giải dược nào đó, nếu không, ai có thể cản được Bách Độc Lão Nhân?”

Xà Thiên Tàn im lặng gật đầu.

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Bắc Hải Vũ, cứ để ngươi nói vậy.”

Bắc Hải Vũ gật đầu nói: “Bọn chúng biết khống chế Xà huynh và Ba Ngõa tiền bối là không hề dễ dàng, cách làm đơn giản nhất là thừa lúc không phòng bị mà ra tay bất ngờ, hơn nữa tối nay ẩn nấp theo dõi trong rừng tuyệt đối không chỉ có mấy người chúng ta, khẳng định còn có người nấp trong chỗ tối quan sát, thủy chung đều không hề ra mặt. Bọn chúng khẳng định biết vãn bối mang mấy vị trưởng lão nấp trong chỗ tối, cho nên Thái Hành Lục Quỷ giả hôn mê trước, để chúng ta yên tâm theo dõi Quỷ Cô, điều này kỳ thực chính là dẫn dụ chúng ta đi.”

Xà Thiên Tàn gật đầu: “Hình như là thế, tâm tư Sở Anh Bố cực kỳ kín đáo, điều này phù hợp với thói quen của y.”

Bắc Hải Vũ nói: “Khi Tôn trưởng lão đi theo dõi Quỷ Cô, bọn chúng liền gọi Triệu Mãnh không hề biết nội tình ra gây chuyện với chúng ta. Khi Triệu Mãnh và chúng ta quấn lấy nhau quyết đấu, thì chúng ta không rảnh để ý tới bên Ba Ngõa tiền bối và Xà huynh nữa. Chính lúc này sáu con quỷ giả vờ hôn mê kia đột nhiên ra tay, khống chế Xà huynh và Ba Ngõa tiền bối, sau đó mai phục sẵn, đợi người của chúng ta tới.”

Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân khẽ gật đầu, trầm ngâm không nói.

Bắc Hải Vũ nói: “Điều bọn chúng không ngờ tới là Bắc Hải Thần Quân lại đột nhiên ra tay, vừa ra tay đã khống chế được Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh. Bọn chúng vốn không ngờ rằng Phương huynh đệ trọng thương nằm trên giường có thể đột nhiên nhiên xuất hiện, nếu chẳng phải như thế, cho dù Triệu Mãnh đi rồi, vãn bối có dẫn ba vị trưởng lão chạy tới cũng lành ít dữ nhiều.

Xà Thiên Tàn thở dài nói: “Sở Anh Bố đúng là tính toán kỹ lưỡng! Tối nay nếu chẳng phải Phương huynh đệ đột nhiên xuất hiện, Xà mỗ và Ba Ngõa huynh sợ rằng còn không biết sẽ ra làm sao!”

Bắc Hải Vũ không khỏi xấu hổ, trên mặt đột nhiên lúc trắng lúc hồng.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Xà huynh đệ quá lo, Bách Độc Đồng Tử ở bên phía bọn chúng, Ba Ngõa huynh và Xà huynh đệ hẳn là sẽ không sao.”

Xà Thiên Tàn cười khổ không nói, trong lòng y hiểu rõ, Sở Anh Bố làm bất kỳ chuyện gì, nhất định đều có tính toàn có mục đích, nên giết tuyệt không giữ lại, nên giữ thì y tuyệt không giết. Lời này của Hiên Viên Hoằng bất quá là để an ủi mình và Bách Độc Lão Nhân thôi.

Một ánh ban mai đột nhiên vượt qua tường cao, một mảng đỏ au chiếu lên bồn hoa trong vườn, một ngày mới lại tới rồi.

Hiên Viên Hoằng uống ực một ngụm rượu, nhìn ra ánh mặt trời bên ngoài lẩm bẩm: “Lại một ngày mới nữa, hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đây…”

Chương 115: Hổ khiếu long ngâm

Ngày mười ba tháng bảy. .

Hợp: cưới gả, đính ước, mở hàng, xuất hành, động thổ.

Kỵ: cúng tế, cầu phúc.

Xung hầu, hung bắc.

*** địa chi, xung hầu là hổ. Hướng hoàng lịch hung phía bắc, mấy nghĩa này giờ ít dùng rồi, để biết thêm chi tiết thì Google.

Mặt trời đã lên tới ba cây xào, một cỗ xe ngựa xuất phát từ khách sạn Duyệt Lai, chầm chậm đi về phía bắc.

Trong khoang xe không được rộng rãi lắm, Du Mộng Điệp vẫn đang ngủ say, đôi gò má vốn trắng trẻo hồng hào đã trông nhợt nhạt tiều tụy, lọn tóc trước trán hơi rối. Nhưng nàng ngủ mà vẫn rất đẹp, hơi cong mình lại giống như đang có một giấc mơ đẹp.

Phương Thất thầm thờ dài, ngồi ở trong khoang xe nhìn nàng hồi lâu. Vị cô nương xinh đẹp tiếng cười như chuông bạc này không biết nàng đã chịu bao nhiêu đau khổ, chảy bao nhiêu nước mắt? Nhưng hiện giờ nàng lại bị trúng Nhiếp Hồn Thuật đã thất truyền trăm năm trước, còn ‘Hổ Khiếu Long Ngâm’ của mình chẳng biết có thể cứu được nàng hay không?

Phương Thất đột nhiên cảm thấy hổ thẹn và tự trách sâu sắc. Y không biết, sau khi Du Mộng Điệp tỉnh lại mình sẽ phải đối diện với nàng như thế nào? Nên tiếp nhận nàng? Đối xử với nàng tốt một chút? Hay là vẫn như trước kia?

Xe ngựa vẫn đi thong thả không nhanh không chậm, con ngựa lười biếng trong ánh mặt trời ban trưa, xa phu dựa vào trước khoang xe, trong lòng ôm roi ngựa, mắt khép hờ, tựa hồ như sắp ngủ rồi.

Xe ngựa là do Tiểu Quế Tử lên đường thuê, xa phu đánh xe tên là Trương Tam, khuôn mặt sần sùi đen nhẻm, áo vải thô không biết đã bao lâu không giặt, nhưng nhìn qua thành thực lại hiền lành.

“Đi về phía bắc, càng xa càng tốt, khi nào xe ngựa không đi được nữa thì thôi.” Sau khi rời khách sạn, đây là câu duy nhất Phương Thất nói với y.

Trương Tam hiền lành gật đầu, y không hỏi gì cả, nhưng y biết, đi về phía bắc xa nhất là tới được miếu thổ địa ở thành bắc, phía trước chính là sa mạc mênh mông rồi, xe ngựa tới nơi đó thì không đi được nữa. Ngựa và xe ngựa của y đều già rồi, ngựa già quen đường, y tự biết nơi mình đi không xa, mà khách thì tựa hồ cũng không vội, nên Trương Tam cũng không giục con ngựa già của mình đi nhanh, xe ngựa đi vừa bình ổn lại yên tĩnh.

Khách sạn Duyệt Lai.

Bắc Hải Vũ rảo bước đi vào, trên khuôn mặt nghiêm túc lúc này lại mang vẻ lo lắng rõ rệt, Hiên Viên Hoằng chống gậy lặng lẽ đứng ở bên bồn hoa, nhìn về phía đông, ánh mắt thâm thúy xa xăm, trên khuôn mặt không lộ ra chút cảm xúc nào.

Bắc Hải Vũ vội vàng bước nhnh tới, khom người chắp tay nói: “Đệ tử Bắc Hải Vũ tham kiến lão bang chủ.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu hỏi: “Có chuyện gì?”

Bắc Hải Vũ hơi do dự một chút rồi đáp: “Hồi bẩm lão bang chủ, Phương huynh đệ đưa Du cô nương ra ngoài thành bắc rồi.”

Hiên Viên Hoằng nhíu mày, trầm mặc hồi lâu mới thở dài nói: “Đi thì cứ đi, chuyện nên biết sớm muốn y cũng sẽ biết.”

Bắc Hải Vũ chần chừ: “Nhưng…”

Hiên Viên Hoằng than: “Hồ Khiếu Long Ngâm là nội công tuyệt đỉnh võ lâm, Hồ Khiếu Long Ngâm phát ra, xé gan rách mật, người bình thường trong vòng năm dặm nghe thấy nhất định sẽ điên loạn, trừ hoang mạc phía ngoài thành bắc không người ra thì y còn có thể đi đâu?”

Bắc Hải Vũ Khẽ thở dài một tiếng, rồi chầm chậm gật đầu.

Hiên Viên Hoằng dặn: “Ngươi phái hai trưởng lão của bản bang đi theo từ xa, đề phòng vạn nhất, nếu như không có chuyện gì khác thì đừng có tới gần.”

Bắc Hải Vũ gật đầu nói: “Vâng! Đệ tử lập tức đi làm.”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu.

*************

Xe đều đều, ngựa lặng lẽ, chậm rãi đi qua đoạn tường thành đất đổ nát, đi được hai ba dặm, phía trước đột nhiên hiện ra một vùng đất khô cằn, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại trước một tòa tháp.

Phương Thất đẩy xe ngựa, ôm thân thể mềm mại của Du Mộng Điệp xuống, rảo bước đi về phía bắc hoang mạc.

Ánh mặt trời giữa trưa không hề chói mắt, chiếu lên xa mạc mênh mông, đằng xa là một vùng vàng óng. Phương Thất đi được hơn một dặm thì đột nhiên thi triển khinh công, thân hình bốc lên, giống như gió trong hoang mạc chạy về phía trước. Chạy được hơn mười dặm, rồi dừng lại dưới một đồi cát lớn, dõi mắt nhìn bốn phía, xung quanh tĩnh mịch trống trải, cát vàng chập chùng kéo dài vô tận, bầu trời xanh thẳm bập bềnh mây trắng như bông. Phương Thất khẽ thờ phào, đặt Du Mộng Điệp lên đồi cát sạch sẽ, lặng lẽ nhìn dáng vẻ Du Mộng Điệp trong giấc ngủ say.

Y đột nhiên nhớ ra khi mình bị trọng thương ở ngoài thành nam, có phải Du Mộng Điệp cũng ôm thân thể nặng nề của y trở về khách sạn Duyệt Lai như thế này hay không?

Mà đêm đó trên đường từ Bạch Đà sơn trở về, Du Mộng Điệp yêu kiều bay lượn dựa vào khinh công như Du Long, sóng vai cùng mình. Tình cảnh đêm đó, cứ như ngày hôm qua…

Phương Thất thầm thờ dài, khẽ giải huyệt đạo của nàng, mỉm cười nhìn Du Mộng Điệp tỉnh lại.

Du Mộng Điệp mơ màng tỉnh lại, trong lúc hốt hoảng chiếu vào tầm mắt là một khuôn mặt đang mỉm cười với mình. Du Mộng Điệp giật mình, đột nhiên ra tay như chớp, tát một cái vang dội lên khuôn mặt tươi cười của Phương Thất, Phương Thất sững sờ, một dấu tay đỏ như máu xuất hiện ngay trên má.

Y thế nào cũng không ngờ rằng Du Mộng Điệp vừa tỉnh dậy lại cho mình một cái tát, cái tát này vừa nhanh lại vừa đầy căm giận. Trong lúc ngạc nhiên Phương Thất không né tránh, y đột nhiên nghĩ ra hiện giờ Du Mộng Điệp thần trí không tỉnh táo, hẳn là không nhận ra mình, không khỏi che má cười khổ không thôi.

Du Mộng Điệp nhảy bật lên, quát lớn: “Ngươi là ai?”

Phương Thất cười khổ: “Ta là Phương Thất.”

Sắc mặt Du Mộng Điệp đột nhiên biến đổi, hỏi: “Ngươi là Phương Thất? Lãng Tử Phương Thất?”

Phương Thất đột nhiên hiểu ra sự tình không ổn, nhíu mày nói: “Đúng, ta là…”

Du Mộng Điệp giận dữ quát: “Ta giết ngươi!” Tay áo phất lên, nhưng lại không thấy đoản kiếm, nàng nghiến răng quát một tiếng, thân hình bốc lên, như ánh chớp tới trước mặt Phương Thất, tay trái hóa chưởng thành kiếm, tay phải ba ngón cong lại thành hình bông hoa, không ngờ là tuyệt kỹ Niêm Hoa chỉ của võ lâm.

Phương Thất cả kinh, mắt thấy chưởng kiếm của Du Mộng Điệp sắp đâm vào sườn mình, Niêm Hoa Chỉ đã tới yết hầu, Phương Thất tung người lướt về phái sau, lui ra ngoài hai trượng. Du Mộng Điệp vụt tới như cánh nhạn đuổi sát theo, tới trước người Phương Thất, Phương Thất đột nhiên chấm mũi chân lên mặt cát, thân hình như mũi tên rời cung, phóng lên trên hơn bảy trượng. Trên không trung hít sâu một hơn, đột nhiên phát ra một tiếng gầm dài, như mãnh hổ gầm trong núi sâu, như thần long ngâm ngoài bầu trời, tức thì vang vọng khắp hoang mạc, hồi lâu vẫn văng vẳng bên tai. Du Mộng Điếp vọt lên theo ngẩn ra, sắc mặt đột nhiên biến đổi, nhẹ nhàng rơi xuống trên đồi cát mềm xốp, tức thì lại ngất đi.

Phương Thất khẽ khàng hạ xuống, nhẹ nhàng bóp lên nhân trung của nàng, Du Mộng Điệp mơ màng tỉnh lại, vừa nhìn đã thấy ngay ánh mắt dịu dàng mà quan tâm của Phương Thất, khuôn mặt trắng bệch của nàng hiện lên nụ cười, nhìn xung quanh rồi gọi: “Thất ca.”Phương Thất thở phào một tiếng gật đầu.

Du Mộng Điệp hỏi: “Thất ca, chúng ta đang ở đâu đây?”

Phương Thất nhìn Du Mộng Điệp, cười khổ không nói.

Du Mộng Điệp đột nhiên nhíu mày lại, hỏi: “Ấy, trên mặt huynh làm sao thế?”

Phương Thất xoa cái má xưng vù cùa mình, cười méo xẹo: “Vừa rồi bị người ta tát cho một cái thật kêu.”

Ánh mặt Du Mộng Điệp đột nhiên lộ vẻ lo lắng, cắn răng nói: “Là ai? Muội giết y!”

Phương Thất ha ha cười khổ, thở dài đáp: “Người này không giết được.”

Du Mộng Điệp chun mũi, nói: “Rốt cuộc là ai? Y vì sao lại phải tát huynh, huynh kể cho muội đi.”

Phương Thất mỉm cười nói: “Muội không sao thì tốt, mau dậy đi, đừng ở đây nữa.”

Du Mộng Điệp nhìn khắp bốn phía, đột nhiên cười hì hì: “Nằm ở nơi này rất tốt, lại không có ai làm phiền, muội không dậy nữa!”

Phương Thất nghiêm mặt nói: “Muội không dậy là ta đi đấy!”

Du Mộng Điệp chun mũi, hừ một tiếng, nói lớn: “Huynh dám !”

Phương Thất gãi đầu, khẽ thở dài.

Du Mộng Điệp cười hì hì: “Thất ca, huynh qua đây.”

Phương Thất nhiu mày rồi chậm chậm ngồi xuống. Du Mộng Điệp nói: “Để muội xem vết thương của huynh.” Phương Thất nghiêng đầu qua, Du Mộng Điệp từ từ đưa tay ra, nhưng đột nhiên hai cánh tay móc lấy cổ hắn, cười hi hi nói: “Huynh mắc lừa rồi chứ?”

Phương Thất cười khổ nói: “Ta bị lừa rồi, muội tốt nhất là mau dậy đi, chúng ta trở về.”

Du Mộng Điệp chun mũi nói: “Không! Nằm ở đây thật là thoải mái! Trừ phi huynh nói cho muội là ai tát huynh, người này ra tay quá ác! Huynh xem nửa khuôn mặt bên này xưng cả lên rồi.”

Phương Thất mỉm cười nói: “Muội thực sự muốn biết?”

Du Mộng Điệp gật đầu.

Phương Thất thở dài đáp: “Người này cho dù có tát ta mười cái, ta cũng sẽ không nói gì, bởi vì nàng vì ta mà chịu khổ nhiều hơn rất nhiều, giờ muội đã hiểu chưa?”

Du Mộng Điệp nhiéu mày, vành mắt đỏ lên, nói: “Chẳng lẽ là Trầm… Tuyết Quân? Cô ta… cô ta không phải đã chết rồi ư?”

Phương Thất đột nhiên buồn bã, thở dài nói: “Không phải là nàng ấy.”

Du Mộng Điệp lại cau mày hỏi: “Vậy rốt cuộc là ai?”

Phương Thất thờ dài nói: “Xa tận chân trời mà gần ngay trước mặt, chính là muội đấy.”Du Mộng Điệp đột nhiên buông đôi tay choàng lên cổ Phương Thất ra, kinh ngạc nói: “Muội? Sao muội đánh huynh được? Không phải huynh nói đùa chứ?” .

Phương Thất cười khổ kể: “Muội bị trúng Nhiếp Hồn Thuật, chẳng những muốn giết cửu công, còn muốn giết cả ta, tát cho ta một cái còn tính là nhẹ đấy.”

Du Mộng Điệp cả kinh: “Huynh… chuyện này… là thật ?”

Phương Thất thờ dài gật đầu: “Thật.”

Du Mộng Điệp trầm tư hồi lâu, dịu dàng vuốt ve gò má xưng phồng của Phương Thất, nhíu mày nói: “Thực sự là muội đánh à? Thất ca, huynh sẽ không trách muội chứ? Hay là huynh cũng tát muội một cái đi!”

Phương Thất mỉm cười: “Nha đầu ngốc, muội thần trí bất minh, ta làm sao trách muội được chứ.”

Du Mộng Điệp cười hì hì nói: “Muội biết Thất ca sẽ không trách muội, đương nhiên càng không nỡ đánh muội, cho nên muội mới nói như thế.”

Phương Thất cười khổ không nói.

Du Mộng Điệp hỏi: “Vậy sao chúng ta lại ở đây?”

Phuơng Thất đáp: “Cửu công bảo ta đưa muội tới chỗ vắng vẻ không người, dùng Hổ Khiếu Long Ngâm phá Nhiếp Hồn Thuật mà muội trúng.”

Du Mộng Điệp gật đầu, rồi lại nhíu mày hỏi: “Tự muội đi tới à?”

Phương Thất gãi đầu: “Ngồi xe một đoạn. Sau đó... sau đó ta bế muội tới.”

Du Mộng Điệp gò má đột nhiên đỏ như ráng chiều, vựa thẹn vừa giận nói: “Huynh… không… không làm gì chứ?”

Phương Thất thở dài: “Ta đương nhiên là thừa cơ ôm muội, tay tất nhiên là cũng không thể quá thành thật, những điều này muội có thể tưởng tượng được chứ.”

Du Mộng Điệp tức thì mặt đỏ tới tận mang tai, vội vàng nhìn y phục của mình, thẹn thùng nói: “Huynh… huynh xấu chết đi được!” Tay giơ lên như ánh chớp, thoáng cái đã tới bên má Phương Thất, nhưng hạ xuống lại đột nhiên nhẹ nhàng, nhẹ như vuốt ve vậy, mặt mang vẻ thẹn thùng, cắn chặt răng, mặt như hoa đào thẹn thùng nhìn Phương Thất.

Phương Thất than: “Một kẻ xấu như ta, nên đi cho mau vậy, muội ở đây nghỉ ngơi nhé.”

Du Mộc Điệp tức giận dậm chân, lớn tiếng quát: “Không cho đi!”

Phương Thất xoay người, nhìn nàng chẳng biết làm sao.

Du Mộng Điệp bĩu môi: “Giờ toàn thân muội không có sức lực gì, đi không được. Muội tới thế nào… huynh… tới thế nào thì muội… sẽ về thế đấy.”

Phương Thất trừng mắt nhìn Du Mộng Điệp, đột nhiên đi tới, không nói một lời nhấc Du Mộng Điệp lên khỏi mặt đất, ôm vào trong lòng, sải chân bước đi.

Du Mộng Điệp giật mình, sắc mặt biến đổi, đột nhiên lại cười hì hì móc lấy cổ y, nhỏ giọng nói: “Thất ca, muội có nặng không?”

Phương Thất tựa hồ không nghe thấy, ngửa đầu bước nhanh như bay, Du Mộng Điệp cắn răng, mặt mang theo vẻ thẹn thùng, đầu ngả ra dựa sát vào lồng ngực của y, gống như lại ngủ rồi vậy.

Đường có xa hơn cũng tới lúc đi hết, chính như bông hoa có đẹp hơn cũng tới lúc sẽ tàn, thời gian có tươi đẹp rồi cũng tới lúc qua đi, giống như cuộc sống đau khổ rồi cũng có ngày kết thúc vậy.

Chớp mắt đã tới chỗ cách xe ngựa dừng không xa, từ xa xa đã có thể nhìn thấy bóng người mơ hồ, bước chân Phương Thất chậm lại, mỉm cười nói: “Du thế muội, sắp tới trước xe ngựa rồi, xa phu đang đợi ở đó, có muốn ta tiếp tục bế muội không? .

Du Mộng Điệp khẽ hừ một tiếng, chun mũi lại, có chút không tình nguyện đứng xuống, kéo tay Phương Thất, đi về phía xe ngựa, thân thể của nàng tựa hồ còn có chút yếu ớt.

Ánh mặt trời ấm áp của mùa thu chiếu lên hoang mạc, một tòa thạch tháp nhỏ chỉ cao hơn một trượng lẽ loi đứng trong vùng hoang dã, xe ngựa dừng ngay bên thạch tháp, xa phu ngồi trên càng xe, tựa hồ đã ngủ say rồi.

Du Mộng Điệp nhìn qua toàn thạch tháp, tức thì sắc mặt biến đổi, nàng vội siết chặt tay Phương Thất, bước chân chậm rất chậm.

Phương Thất lấy làm lạ nhìn Du Mộng Điệp hỏi: “Làm sao thế?”

Du Mộng Điệp nhíu mày nói: “Thất ca, muội đột nhiên rất muốn lên phố đi dạo, chúng ta từ đây vòng qua cửa tây, sau đó thuận đường đi dạo trên phố được không?”

Phương Thất mỉm cười nói: “Không được, chúng ta nên trở về cho mau, tránh để cửu công sốt ruột, sau khi trở về nếu muội muốn dạo phố, ta sẽ đi cùng muội.”

Du Mộng Điêp mặt nhăn nhó, đầu cúi xuống, sắc mặt trở nên rất khó coi.

Phương Thất mỉm cười, kéo tay nàng, rảo bước lên xem y đột nhiên cũng chú ý tới tòa tháp này, bốn phía dưới tháp là mảnh đất khô cằn, đã có cát vàng chầm chậm xâm nhập, lan dần tới bên mép tòa tháp.

Xe phu đã tỉnh lại, cười hiền hòa đứng ở bên xe chờ Phương Thất.

Du Mộng Điệp nắm chặt tay Phương Thất nói: “Thất ca, chúng ta mau lên xe trở về đi, đột nhiên muội cảm thấy rất đói!”

Phương Thất cau mày, nhìn qua Du Mộng Điệp, đột nhiên y thấy Du Mộng Điệp có chút khác lạ, vì thế ánh liền đưa ánh mắt tới toàn phật tháp.

Du Mộng Điệp than thầm, chầm chậm cúi đầu xuống, chuyện không thể tránh được cuối cùng cũng sắp xảy ra rồi.

Đây là một tòa thạch tháp nhỏ, chỉ cao một trượng có chín tầng. Trong hoang mạc trông vô cùng cô đơn lẻ loi, trên tháp có một khối đá nhẵn bóng bằng phẳng, phía trên có khắc ba chữ triện lớn ‘Tháp Liễu Trần’.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau