ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Nhật chiếu hồng tân lâu

Trầm Tuyết Quân đã bỏ đi đâu?

Tại sao nàng lại xuất hiện trong ngôi thành nhỏ ở sa mạc này?

Tại sao vừa xuất hiện lại đột nhiên biến mất?

Nàng vẫn còn ở chỗ này hay không? Và làm sao nàng biết được Phương Thất đã tới đây?

Tứ ca Phương Ngọc Thành bị hại ở đây, lúc tứ ca ở đây có gặp Trầm Tuyết Quân không?

Phương Thất đột nhiên phát hiện ra nàng rất thần bí.

Nguyên lai hắn vẫn cứ tưởng hắn đã hiểu rất rõ nàng, nàng dịu dàng, thiện lương, tỉ mỉ, đối với mẹ của hắn hết sức hiếu kính và đối với hắn cũng rất, rất tốt.

Tuy nhiên kể từ khi nàng mất tích một cách thần bí, trong lòng Phương Thất đột nhiên cảm thấy nàng là một điều bí ẩn ……

Nàng rốt cuộc có chuyện gì đau khổ mà không thể nói ra?

Phương Thất đột nhiên phát hiện ra chính hắn không hề hiểu được nàng chút nào.

*******

Nơi sầm uất nhất của một thành là ở đâu? Đương nhiên là đường cái lớn.

Trên đường có đủ các loại người, bình dân, sĩ nông công thương đều xuất hiện tại đây.

Có người bán hồ lô ngào đường, bán vải, bán tạp hóa, có thầy tướng số, người mãi võ, có đứa cháu đang nhõng nhẽo với lão bà bà, có tiểu cô nương đại cô nương, còn có những tên ăn mày đang ngồi ven đường, những thương nhân Tây Vực và Ba Tư đi đi lại lại.

Vì vậy con đường giao thông chính yếu của ngôi thành nhỏ này hết sức phồn vinh.

Một nơi phồn vinh như vậy đương nhiên sẽ có tửu lâu.

Ở giữa con đường sầm uất này có một tòa tửu lâu rất cao lớn, rất uy nghi. Tửu lâu cao hai tầng, trên có treo một cái bảng lớn màu đen, trên đó viết: Hồng Tân Lâu.

Có thể tại vị trí này mà mở được một tòa tửu lâu lớn như vậy thì ông chủ của tửu lâu đương nhiên là một người rất giàu có và là một người rất khôn khéo.

Bất quá, tửu lâu mặc dù có thể kiếm ra tiền nhưng nó cũng không phải là một nơi kiếm ra nhiều tiền nhất.

Nơi kiếm ra nhiều tiền nhất trong thành chỉ có hai, một là đổ phường, hai là kỹ viện.

Nếu không có đổ phường và kỹ viện thì những đại gia giàu có, các hiệp khách và lãng tử nhất định sẽ cảm thấy rất tịch mịch và rất nhàm chán, có tiền trong tay nhưng không có chỗ xài, và một ngôi thành mà không có mấy thứ này thì sẽ không trở nên phồn vinh được.

Và ngôi thành nhỏ này đương nhiên cũng không phải ngoại lệ.

Bên cạnh Hồng Tân Lâu có một tòa kiến trúc cao lớn giống nó, nhưng là một tòa trà lâu, phía trên treo một bảng lớn viết mấy chữ to 'Thanh Phong Lâu’, bên trong trà lâu khách đã đầy, các thương nhân qua đây đều ghé vào nghỉ ngơi, uống chút trà và ăn chút điểm tâm.

Xuyên qua lầu một của trà lâu tiến vào hậu viện, nơi đây cũng có một tòa kiến trúc lớn, vẻ ngoài được trang trí rất đẹp, đều dát toàn ngọc thạch và vàng, bên trong toàn đầu người đi qua đi lại, thỉnh thoảng có tiếng quát đại thắng vang lên, đây là một trong hai nơi kiếm tiền nhiều nhất trong thành, sòng bạc lớn nhất thành: Đại Mạc Đổ Phường.

Kế bên Đại Mạc Đổ Phường có một cái sân rất rộng, dưới cánh cửa có treo hai cái đèn lồng lớn màu đỏ, mỗi cái đèn lồng đều có ghi ba chữ: Ỷ Thúy Lâu, bên trong sân rất yên tĩnh, hai bên sân có trồng nhiều cây xanh và có rất nhiều hoa. Đi hết sân sẽ thấy một tòa kiến trúc ba tầng rất đẹp. Hiện tại đang giữa trưa, đêm qua các cô nương đã quá mệt nhọc nên vẫn còn chưa thức giấc, cho nên mới yên tĩnh đến thế. Tuy nhiên khi tới lúc hoàng hôn, những hiệp khách thương nhân sẽ kéo đến đây như bầy ong tìm hoa, tung tiền mua nụ cười của mỹ nhân, đến lúc đó nơi này sẽ là nơi ồn ào và vui vẻ nhất trong thành.

Ba tòa kiến trúc nằm kề sát nhau, bên cạnh chúng có một cửa hàng cũ kỹ, trông thật có vẻ không hài hòa lắm.

Muốn mở tửu lâu thì đương nhiên phải mở ở nơi càng náo nhiệt càng phồn hoa càng tốt, nếu mở tại nơi hẻo lánh và vắng vẻ không người qua lại thì việc làm ăn sẽ không xong. Nhưng đổ phường và kỹ viện thường thường là mở ở những nơi hẻo lánh và vắng vẻ như ở trong mấy con hẻm nhỏ, vì như vậy mới nể mặt quan phủ. Tuy nhiên dám mở chúng trên đường cái lớn để làm ăn thì ông chủ của chúng thật không phải là người đơn giản, hẳn là rất có thực lực và thủ đoạn kinh người.

Hồng Tân Lâu mở ngay nơi sầm uất nhất, hiện tại đang là giữa trưa, là thời gian làm ăn tốt nhất trong ngày.

Ông chủ của Hồng Tân Lâu họ Chu, tên đầy đủ là Chu Hồng Nho, ai ai cũng gọi hắn là ông chủ Chu, nhưng sau lưng lại thích kêu hắn là lão Chu mập bởi vì thân hình hắn quá béo.

Mở ra tửu lâu thì trước tiên cũng phải chuẩn bị cái tốt nhất cho mình, đó là một bàn dành cho chính mình ngồi ăn uống và hưởng thụ.

Lão Chu mập cũng không để ý đến cái béo của thân thể hắn, hắn nghĩ rằng mập mạp sẽ có phúc hậu, giống như Phật Di Lặc vậy, cho nên hắn luôn rất hài lòng với cái béo của chính hắn.

Lão Chu mập có thể mở một tòa tửu lâu lớn như vậy, đương nhiên có bản lĩnh, chẳng những hắn rất am hiểu việc buôn bán, hơn nữa còn rất có tâm, thời gian có khách vào hắn chả bao giờ đi đâu cả, chỉ ngồi đó quan sát và tiếp khách thôi.

Hiện tại lão Chu mập đang ngồi tại bàn dành riêng cho hắn bên cạnh quầy tính tiền trong đại sảnh lầu một, trên bàn của hắn có rất nhiều thức ăn, trong đó đương nhiên nhất định là có giò heo, món mà hắn thích nhất, ngoài ra còn có một bình rượu ngon, lão Chu mập một mặt đang ngồi từ từ nhâm nhi, một mặt đảo mắt quan sát khách ra vào.

Sau đó hắn đột nhiên nhìn thấy một người khiến hắn phải trừng mắt nhìn.

Việc nhìn thấy một người cũng không có gì kỳ lạ cả, mặc dù chỗ này chỉ là một trấn nhỏ nhưng cũng có hơn mấy ngàn nhân khẩu, hơn nữa khách lui tới nơi đây thì có loại khách nào mà hắn chưa thấy qua?

Tuy nhiên lão Chu mập hôm nay lại trợn trừng cặp mắt tròn xoe của hắn.

Bởi vì người vừa vào thật sự là hiếm thấy, quá xinh đẹp, tối thiểu tại một trấn nhỏ ở nơi sa mạc đầy bão cát này trước đây chưa hề thấy qua.

Từ cửa bước vào chính là một vị cô nương đang cười khanh khách, phong thái nhẹ nhàng, làm da trắng nõn, nhất là khi cười rộ lên trên mặt sẽ xuất hiện cặp má lún đồng tiền rất đẹp, hai hàng mi cong cong tựa như lá liễu xanh tươi đầu mùa xuân, còn cặp mắt long lanh thì dường như biết nói, trên người mặc bộ đồ màu xanh chất liệu quý hiếm, phối hợp cùng với trang sức quả là không thể không tán dương. Trang sức và quần áo như vậy thì không phải một cô gái trong gia đình bình thường có khả năng mua được, nhất định là thiên kim tiểu thư của một thế gia nào đó.

Lão Chu mập cũng không phải chưa từng gặp qua người giàu có, mặc dù cô gái này rất xinh đẹp làm cho hắn nhìn cũng phải động lòng phàm nhưng điều làm cho hắn mở căng cặp mắt tròn xoe nhìn chính là cô gái này đang thân mật kéo tay một lão ăn mày.

Đại sảnh rất ồn ào đột nhiên yên tĩnh lại, rất nhiều khách đang dùng bữa đều kinh ngạc quay đầu nhìn vào một già một trẻ đang bước vào. Cùng vào với tiểu cô nương là một lão đầu râu tóc bạc trắng, vẻ mặt luôn mỉm cười, quần áo trên người rách nát, có rất nhiều chỗ vá, chân mang một đôi giày cỏ, tay cầm một cây gậy trúc.

Một người như vậy vừa nhìn đã biết là một tên ăn mày, lại rất già nữa.

Tiểu cô nương xinh đẹp dường như rất thân mật với lão ăn mày, đang kéo tay lão cùng nhau bước vào. Nếu ngươi đột nhiên nhìn thấy một người phụ nữ rất xinh đẹp và rất sang trọng nắm tay một lão ăn mày thì ngươi có ngạc nhiên hay không? Có mở to đôi mắt để nhìn cho kỹ hay không?

Lão Chu mập không khỏi thầm thở dài, có nhiều chuyện trên đời nhiều lúc làm cho người ta nghĩ không thông, và chuyện này chính là một trong số đó.

Nghĩ không thông một chuyện gì đó là do nó quá bất hợp lý, còn lý do nghĩ không thông rất có thể là ngươi không hiểu được mọi tình tiết trong đó mà thôi.

Có rất nhiều người đều có nhiều sự việc nghĩ không thông, trong đó nhất định có một lý do đặc biệt nào đó chưa nghĩ đến.

Nhìn thấy khách bước vào cửa thì tiểu nhị ra mời khách là điều tất yếu nhưng hắn đi được nửa đường đã dừng lại, trong lòng thật không biết có nên bắt chuyện hay là phải đuổi hai vị khách này ra ngoài.

Lão Chu mập thấy vậy liền bước đến nghênh đón, mặc dù thân người hắn béo nhưng hành động rất nhanh, hắn cười tươi rói nói: "Cung nghênh hai vị, xin mời theo tiểu nhân đến đây! Tiểu nhị, mau chuẩn bị bàn!"

Tên tiểu nhị ngẩn người, tiếp đó nhanh chóng dọn dẹp một cái bàn và lau chùi sạch sẽ.

Cô gái áo xanh giúp lão đầu an tọa rồi sau đó mới ngồi xuống, lão Chu mập vẻ mặt tươi cười hỏi: "Xin hỏi hai vị muốn dùng gì?”

Cô gái áo xanh cười, tiếng cười như chuông ngân rất dễ nghe, trên má lộ ra hai đồng tiền xinh xinh, nói: "Nơi này có rượu Trúc Diệp Thanh hay Hạnh Hoa Thôn ba mươi năm không? Trước tiên hãy mang trước cho chúng tôi hai bình."

Lão Chu mập hít sâu một hơi, rồi lại tươi cười nói: "Có có có, mang lên liền, mang lên liền. Xin hỏi hai vị có muốn gọi thêm thức ăn không?"

Cô gái áo xanh cười khanh khách nói: "Được, cho chúng ta một đĩa rau xào, một đĩa vú heo, còn có Tây Trấp Nhũ Cáp, Hoa Đào Cung Ngư, Túy Kê, Minh Châu Quế Ngư, Yến Sào Phượng Vĩ Hà, à đừng có dọn lên mấy cái thứ như thịt cừu nướng gì đó và mấy cọng rau xào chả giống ai kia nhé, thôi hãy mau mang rượu và thức ăn lên đi!"

Lão ăn mày ngồi ở bên cừơi mỉm, còn lão Chu mập thì hai mắt rất đăm chiêu.

Cô gái áo xanh nói xong, trừng mắt nhìn lão Chu mập quát: "Sao đứng đực ra đó? Mau lên đi"

Lão Chu mập vẻ mặt tươi cười nói: "Được được được, có ngay có ngay, xin hai vị chờ một chút"

Khách trong quán mở to con mắt khi nghe cô gái áo xanh gọi thức ăn, không hẹn mà cùng nhìn trên bàn của mình một chút, tiếp đó nuốt nước bọt và liếm liếm môi rồi khẽ thở dài, xong lại bắt đầu dùng bữa.

Ở một cái bàn bên cạnh có ba tên lục lâm đang ngồi, một tên to con, một tên lùn xỉn và một tên mặt trắng xác. Tên lùn nháy mắt với tên to con hỏi: "Nhị ca có thấy cô gái kia không?”

Tên to con mở cái miệng rộng của hắn cười nói: "Thấy rồi, lão tử chưa có mù. Con mẹ nó, quả thật là xinh đẹp mà!"

Tên lùn nháy nháy cặp mắt, nói: "Nhị ca anh hùng vô địch, là nhất biểu nhân tài! Nếu đem cô nàng này về làm áp trại phu nhân, hắc hắc……"

Tên mặt trắng đột nhiên thấp giọng nói: "Ta thấy hai người họ rất kỳ lạ, chắc hẳn là có chút địa vị, chúng ta chớ làm lớn chuyện để tránh gặp phiền phức."

Tên to con đưa tay vỗ bàn một cái, lớn tiếng nói : "Lá gan của lão tam ngươi thật nhỏ như thỏ mà! Thiết quyền của ta một quyền có thể đánh chết một con lạc đà, cần gì phải sợ đầu sợ đuôi thế!"

Tên lùn liền tán dương: "Đúng vậy đúng vậy, thiết quyền của nhị ca thì có ai mà không bội phục. Lần trước chỉ một quyền nhẹ hều thôi đã đánh cho mấy tên bảo tiêu của Trấn Viễn Tiêu Cục mặt mày nở hoa. Nếu nhị ca bây giờ bước tới, nhất định sẽ bắt cô nàng này dễ như trở bàn tay, sau đó mang về núi làm áp trại phu nhân”

Tên to con cười ha ha, cái miệng ngoác rộng tựa hồ kéo dài tới lỗ tai, nói: "Để ta kêu cô ấy đến đây”, nói xong thân thể lảo đảo chống cái bàn đứng lên, cười hì hì bước tới trước bàn cô gái áo xanh, nói: "Tiểu muội muội, rượu và thức ăn còn chưa mang lên, hãy đến đây cùng với đại gia uống vài chén đi?”

Tên lùn ngồi tại bàn thấy được cười rộ lên.

Còn tên mặt trắng thì nhíu máy, âm thầm thở dài.

Chương 12: Sinh tiền nhất bôi tửu

Lão Chu mập đứng ở đằng xa đưa mắt nhìn tên to con đang lảo đảo đứng lên, liền nhíu mày một chút, tuy nhiên mặt hắn lại đột nhiên mỉm cười, dường như hắn thấy được chuyện này rất thú vị.

Trong đại sảnh tất cả khách đang dùng bữa khi nhìn thấy tên to con đứng lên, ai ai cũng khẩn trương mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn, có người trong lòng dâng lên một chút lo lắng cho vị tiểu cô nương xinh đẹp kia, cũng có kẻ đang mong có chuyện náo nhiệt để xem, và có kẻ trong lòng dâng lên một chút hối hận.

Hối hận tại sao mình không đi trước tên to con kia.

Một ít đàn ông chả quan tâm đến tuổi tác của mình có cao hay không, chỉ cần vừa nhìn thấy gái đẹp thì con mắt sẽ mở to để nhìn, và hận tại sao không thể nhìn xuyên qua quần áo để thấy đựơc vẻ đẹp huyền ảo bên trong của các cô gái.

Trong tửu lâu, bất kể loại khách nào cũng có, nhưng dường như tất cả đều có diện mạo giống nhau cả, tuy nhiên chỉ có tâm tư là khác nhau mà thôi.

Cái khác nhau của bọn họ lúc này là sự dũng cảm và nhút nhát.

Tên to con này thật là một người rất dũng cảm, cho nên hiện tại hắn đã đứng trước mặt cô gái áo xanh.

Huống chi cơ hội được gặp một cô gái đẹp như vậy là thật sự rất hiếm.

Cô gái áo xanh nhíu mày, quay đầu nói với lão ăn mày: "Cửu Công à, nơi này có nhiều ruồi quá đi”

Trong đại sảnh ngay cả một con ruồi cũng không có.

Lão ăn mày cười cười nói: "Đều là do tiểu nha đầu nhà ngươi cả, nếu lão già ta trẻ lại mười tuổi thì cũng có thể biến thành con ruồi mất rồi”, nói xong liền nháy mắt đưa với cô gái.

Cô gái áo xanh gắt giọng: "Cửu Công, lão …… lão thật đáng ghét mà! Con phải đi méc cha con mới được!", vừa nói xong má cô gái đã ửng hồng.

Lão ăn mày liền cười to.

Tên to con đứng trước bàn nhìn một già một trẻ đang nói giỡn, không hề để ý tới hắn, hắn bỗng dưng có chút xấu hổ, cười cười hai tiếng rồi mượn cớ say rượu tiến về trước thêm chút nữa, khuôn mặt tươi cười với cô gái áo xanh và nói: "Tiểu muội muội đừng sợ, đi theo đại gia sẽ không có ai dám khi dễ nàng đâu! Nào, tới đây bồi đại gia uống rượu nào!", nói xong liền vươn bàn tay to lớn của chụp vào vai của cô gái.

Lão Chu mập vẫn đang mỉm cười nhìn vào tràng cảnh xảy ra, trong đại sảnh tất cả khách ai cũng đều mở to hai mắt để nhìn.

Tuy nhiên tên to con vừa mới vươn tay được một khoảng thì đột nhiên quỳ xuống trước mặt cô gái.

Trong đại sảnh tiếng cười liền vang lên, hai tên đồng bọn của tên to con cũng giật mình mở to mắt nhìn hắn.

Cái mặt đen thui của tên to con đã chuyển sang đỏ.

Không một ai biết tại sao tên to con lại đột nhiên quỳ xuống.

Chỉ có người có nhãn lực thật tốt mới nhìn thấy, ngay khi tên to con vươn tay ra thì có hai vật rất nhỏ như tia chớp bay đến đánh vào “Ủy Trung Huyệt” sau hai chân của hắn, khiến cho hắn lập tức quỵ xuống.

Hai vật nhỏ rơi trên mặt đất, nhìn kỹ thì thấy chúng là hai hạt đậu phộng.

Không một ai thấy rõ đậu phộng từ nơi nào bay đến.

Rất nhiều bàn đều có gọi đậu phộng, đây là đồ nhâm nhi tốt nhất để uống rượu.

Lão ăn mày khẽ thở dài nói: "Ôi …… cho dù cô ta không muốn tiếp ngươi thì ngươi cũng không cần phải quỳ mà!"

Cô gái áo xanh nháy mắt một cái, nói: "Chỉ tiếc cho dù hắn có quỳ đi nữa, con cũng sẽ không tiếp hắn"

Tên to con đột nhiên nhảy dựng lên, rồi xoay người lại, vẻ mặt hung ác rống to: "Ai? Người nào? Là ai?"

Trong đại sảnh tất cả khách đều cúi đầu, không có một ai lên tiếng.

Tên to con cắn răng ken két rồi xoay người lại nói : "Tiểu muội ……"

Vừa mới thốt ra được hai chữ, chữ kế tiếp còn chưa kịp phát ra thì đột nhiên lại có hai hạt đậu phộng như tia chớp bay đến, đánh rất chính xác vào “Ủy Trung Huyệt” tại hai chân của hắn, “bụp” một tiếng, hắn lại quỳ xuống.

Mặt của tên to con lúc này đã đỏ hơn lửa, lần này ngay cả cổ của hắn củng đỏ lên, đỏ đến nỗi như núi lửa sắp bộc phát.

Tên to con lại nhảy dựng lên, tức giận đưa tay nắm đại một người khách ngồi gần đó, hét lớn: "Là ngươi làm phải không? Muốn giỡn mặt với đại gia hả?"

Người khách sợ đến mặt tái mét, lắp bắp nói: "Không, không …… không phải!"

Tên to con buông hắn ra, tức giận giương mắt nhìn khắp đại sảnh. Trong đại sảnh không một tiếng động, ai ai cũng cúi đầu dùng bữa, không có ai ngẩng đầu lên cả.
Tên to con lại cắn răng ken két, hàm răng ma sát vào nhau vang lên từng tiếng to, tiếp đó lại xoay người, hét lớn: "Tiểu muội ……"

'Bụp' một tiếng, hắn lại quỳ xuống. Lần này âm thanh hắn quỵ xuống đất thật lớn khiến cho hai đầu gối hắn đau đến tê dại.

Cô gái áo xanh khẽ thở dài, rồi mỉm cười nói với lão ăn mày: "Ôi …… thật tình cho tới giờ con chưa từng thấy qua người nào có da mặt dày như thế”

Lão ăn mày cười hì hì, nói: "Muốn có được mỹ nữ thì đôi khi da mặt dày cũng là một ưu điểm”

Cô gái áo xanh lại thở dài, nói: "Chỉ tiếc dù hắn có quỳ đến chết ở chỗ này, con cũng sẽ không bao giờ để ý tới hắn”

Lão ăn mày lại cười to, nói: "Thật là, có đôi khi làm đàn ông thật khổ quá, xem ra sau này muốn quỳ xuống trước ai hãy suy nghĩ kỹ một chút xem người đó có đáng để quỳ không”

Tên to con cắn răng muốn đứng lên nhưng hai chân hắn đã đau đến tê dại, vừa mới đứng lên được một chút thì “bụp” một tiếng, lại quỳ xuống, trong nháy mắt vẻ mặt của hắn quả không thể hình dung, thật dở khóc dở cười.

Hai tên đồng bọn của hắn liền chạy tới nâng hắn dậy, tên to con tức giận vùng thoát khỏi tay hai tên đồng bọn rồi hét lớn: "Tên nào dám ám toán bổn đại gia? Là tên nào?"

Trong đại sảnh vẫn không một tiếng động, ai ai cũng cúi đầu dùng bữa.

Tên to con hét một hồi lâu vẫn không có ai lên tiếng.

Tên mặt trắng nhanh nhẹn đưa tay kéo kéo tên to con rồi nói nhỏ vào tai hắn vài câu, tên to con nghe xong liền nhíu mày, sắc mặt dần thay đổi, lớn tiếng nói: "Nếu kẻ nào dám lên tiếng, đại gia đây sẽ một quyền đánh hắn thành thịt băm!", xong dừng một chút, nói tiếp: "Chúng ta đi!"

Tên lùn và tên mặt trắng liền bước tới hai bên của tên to con rồi cùng dìu hắn đi khỏi Hồng Tân Lâu.

Trong đại sảnh nhất thời vang lên nhiều tiếng cười to.

Rượu và thức ăn đã được dọn lên đặt đầy cả bàn, màu sắc các món ăn quyện vào nhau hài hòa hết sức hoàn mỹ.

Tại một ngôi thành nhỏ nơi sa mạc biên thùy này mà có thể dọn ra một bàn đầy thức ăn và rượu như thế thì thật không phải là chuyện dễ dàng, xem ra danh tiếng của Hồng Tân Lâu này cũng không phải do thổi phồng mà có.

Đột nhiên có một tên ăn mày quần áo rách nát chạy vào, hắn khỏang bốn mươi tuổi, trong tay cũng cầm một cây gậy trúc nhưng không có cầm chén xin ăn. Tên ăn mày này chạy vội tới cái bàn lão ăn mày đang ngồi, cúi người nói nhỏ vào tai lão mấy câu. Lão ăn mày gật đầu một chút rồi lại nói nhỏ với tên ăn mày vừa vào mấy câu, hắn nghe xong liền gật đầu, sau đó bước nhanh tới trước mặt một vị khách đang ngồi dùng bữa trong đại sảnh, khom người cung kính nói: "Xin lỗi đại gia”

Phương Thất chậm rãi ngẩng đầu lên, rồi cười nói: "Ngươi muốn xin cơm sao?"

Tên ăn mày khom người mỉm cười, nói: "Đại gia nói đùa, tại hạ không phải xin cơm, là Cửu Công lão nhân gia nhờ tại hạ nhắn dùm cho ngài: xin mời ngài đến uống rượu cùng lão nhân gia, đừng ngồi đây ăn đậu phộng một mình nữa”

Phương Thất mỉm cười, ngẩng đầu nhìn về lão ăn mày, lão vẫn ngồi đó mỉm cười với hắn, cô gái áo xanh ngồi bên cạnh cũng cười khanh khách vẫy vẫy tay với hắn.

Phương Thất cười nói: "Uống rượu một mình quả thật vô vị, đã có người mời ta uống rượu ngon thì mấy hạt đậu này không ăn cũng được", dứt lời liền đứng dậy bước qua. Đã bao giờ ngươi thấy qua một tên ăn mày mời người khác uống rượu chưa?

Cũng có lẽ ngươi đã gặp qua nhưng cơ hội nhìn thấy thật sự rất hiếm, có thể trong cả đời muốn nhìn thấy được một lần đã là việc không dễ dàng rồi.

Nếu có một lão ăn mày đột nhiên mời ngươi uống rượu thì ngươi có ngạc nhiên không, có cảm thấy mình may mắn hoặc là cảm thấy rất thú vị không?

Phương Thất bước nhanh tới, cười hì hì chắp tay nói: "Lão nhân gia mời ta uống rượu ngon như vậy, vãn bối xin đa tạ trước”

Lão ăn mày cười ha ha, nói: "Có rượu ngon và người đối ẩm tốt hơn là ngồi uống rượu buồn một mình! Tiểu huynh đệ hãy ngồi xuống đi!"

Phương Thất cũng không khách khí, liền ngồi xuống ở bên phải của lão ăn mày.

Tên tiểu nhị đã nhanh chóng mang lên thêm một chén uống rượu, tên ăn mày vừa rồi chuyển lời cho Phương Thất cũng chả biết đã đi đâu nữa.

Cô gái áo xanh cười khanh khách nhìn Phương Thất.

Rượu được mang lên thật không ngờ đúng là Hạnh Hoa Thôn ba mươi năm của Sơn Tây, một luồng hơi thơm nồng phát ra, lão ăn mày liền thốt lên: "Rượu ngon! Quả nhiên là rượu ngon!", tiếp đó nâng chén hướng Phương Thất nói: "Tiểu huynh đệ, xin mời!"

Phương Thất mỉm cười chắp tay nói: "Xin mời!" , sau đó nâng chén uống một hơi cạn sạch.

Cô gái áo xanh cũng nâng chén rượu lên uống, xong quay về Phương Thất hỏi: "Huynh có phải là Lãng Tử Phương Thất Ngọc Thụ Lâm Phong không?"

Phương Thất ngẩn cả người, gương mặt không khỏi hơi đỏ lên, ngượng ngùng đáp: "Đúng vậy, tại hạ chính là Phương Thất."

Cách xưng hô “Lãng Tử Phương Thất Ngọc Thụ Lâm Phong' này của cô gái, hắn lần đầu tiên được nghe.

Trên giang hồ rất hiếm có người biết được Phương Ngọc Thụ chính là Phương Thất và ngựơc lại.

Tuy nhiên tại sao cô gái áo xanh này lại biết? Hơn nữa lại loáng cái đã nói ra một danh từ kỳ quái và tức cười như thế.

Lão đầu cười một chút rồi than thở: "Quả nhiên là một nhân tài!", sau đó quay về cô gái áo xanh nháy mắt mấy cái, nói tiếp: "Nếu lão ăn mày ta có người phụ nữ nào để ý thì ta nhất định sẽ không bỏ qua."

Vẻ mặt cô gái áo xanh đỏ bừng lên, gắt giọng: "Cửu Công …… người …… người thật đáng ghét! Con sẽ đi méc với cha là người khi dễ con”

Lão đầu cười to, nói: "Biết chắc con sẽ lấy cha con ra hù dọa ta mà, lão ăn mày ta có nói sai gì sao, thôi uống rượu, uống rượu!"

Phương Thất nhíu mày, xong đột nhiên cả kinh, lắp bắp: "Cửu Công? Tiền bối chẳng lẽ là …… chẳng lẽ là ……"

Lão đầu cười nói: "Cái gì mà tiền bối với hậu bối, lão ăn mày ngu dốt này nghe không quen, nào tiểu huynh đệ, uống rượu!"

Phương Thất lập tức cung kính nói: "Được, được, mời lão tiền bối!"

Lão đầu ha ha cười nói: "Ha ha, tiểu huynh đệ, xin mời!"

Quả nhiên là rượu ngon.

Sống trong giang hồ làm sao có thể thiếu rượu được?

“Khuyến quân canh tẫn nhất bôi tửu, tây xuất Dương Quan vô cố nhân*”, chỉ với hai câu thơ ngắn này đã nói lên được sự u buồn thê lương của người tha hương xa xứ.

Không chỉ có sự u buồn thê lương, mà trong đó còn bao hàm một loại bi ai thật sâu sắc không thể dùng lời để diễn tả.

Người sống tha hương, người trong giang hồ, có bao nhiêu người có thể không cảm thấy đau khổ, chua xót và vô vọng …… đây?

Note: * Tạm dịch:

"Rượu tiễn quân tới Dương Quan,

Phía tây nơi đó, cố nhân nơi nào?"

Chương 13: Trường dạ khách lai tửu đương trà

Có ai biết được nỗi chua xót của người sống trong giang hồ?

Ăn từng khối thịt to, uống từng chén rượu lớn chính là cuộc sống của giang hồ, nghe có vẻ rất sung sướng, nhưng đằng sau cái sung sướng là gì đây?

Đằng sau sự sung sướng là sự bi ai và cái cô đơn, tịch mịch vô tận.

Hoặc trầm mê đau khổ, hoặc cô đơn độc ẩm, đêm của giang hồ luôn dài đến vô tận ……

Đến lúc này, ngươi sẽ hiểu được cái gì gọi là “cô quạnh một mình”.

"Sàng tiền minh nguyệt quang,

Nghi thị địa thượng sương,

Cử đầu vọng minh nguyệt,

Đê đầu tư cố hương", ( Tĩnh Dạ Tứ - Lý Bạch)

Dịch nghĩa:

Ánh trăng chiếu sáng đầu giường

Ngỡ như sương trắng phủ sân nhà

Ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng

Cúi đầu xuống nhớ quê cũ

Dịch thơ:

Xúc Cảm Đêm Trăng

Giường khuya trăng chiếu bời bời

Sương rơi phủ đất ngỡ đời chiêm bao

Ngẩng đầu trăng sáng trên cao

Cúi đầu ngấn lệ nghẹn ngào.... cố hương

(Hải Đà Dịch – sưu tầm http://vuonghaida.com/thohaida/Xuccamdemtrang.htm (http://4vn/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fvuonghaida.co m%2Fthohaida%2FXuccamdemtrang.htm))

Nếu thay đổi là ngươi thì ngươi có hiểu được nỗi sầu cùng sự thê lương vô hạn ẩn trong bốn câu thơ ngắn này không?

Rượu không chỉ là bạn, là tri kỷ mà còn là sự an ủi cho sự thê lương và tịch mịch ấy.

“Nhất túy bất năng giải thiên sầu”, một cơn say mặc dù không thể giải ngàn cơn sầu muộn, nhưng ít nhất cũng có thể làm cho đêm tối của bọn họ không hề cảm thấy cô đơn tịch mịch.

Bởi vì lúc này, nguời bạn duy nhất và sự an ủi duy nhất cũng chỉ có rượu.

Cho nên làm sao ngươi có thể yêu cầu quá nhiều đối với bọn họ?

****

Đêm đã khuya

Đèn lồng bên ngoài và trong Hồng Tân Lâu đã được đốt lên, trong đại sảnh ánh sáng chói lòa.

Khách đang lục tục kéo vào dùng bữa tối.

Phương Thất đã có chút say, gần hai mươi bình rượu nằm lăn lóc dưới bàn, tiểu nhị của Hồng Tân Lâu nhìn thấy cũng thầm lè lưỡi.

Với loại rượu lâu năm mà uống nhiều như vậy thì ai nhìn thấy không lè lưỡi mới là lạ. Cho dù là người có tửu lượng cao chút thì uống bao nhiêu đó cũng đã say bất tỉnh nhân sự rồi.

Phương Thất và lão ăn mày thoạt nhìn chỉ mới hơi say mà thôi.

Mở quán ăn thì tuyệt sẽ không sợ khách ăn nhiều, đồng dạng mở tửu lâu thì cũng tuyệt không sợ khách uống hết rượu, uống càng nhiều càng tốt, chỉ cần đừng quên thanh toán là được.

Từ giữa trưa cho tới bây giờ đã liên tục gọi hơn hai mươi bình rượu, nhưng dường như đây chỉ mới là bước khởi đầu.

Sống trong giang hồ chính là hình ảnh này. Có đôi khi, sự sung sướng tột đỉnh chỉ có uống say mà thôi.

Cần gì phải quản người khác nhìn mình thế nào.

Mặt lão ăn mày càng đỏ hơn, đã ngà ngà say, lão nhìn Phương Thất cười ha ha, nói: "Tiểu huynh đệ, đã nhiều năm rồi, người có thể làm cho lão ăn mày ta say đến như vậy cũng chỉ có cha của nha đầu kia thôi, và người thứ hai là ngươi đó”

Phương Thất cười cười, nói: "Có thể cùng lão tiền bối uống rượu, vãn bối cho dù say chết cũng cam!"

Cô gái áo xanh cười khanh khách nhìn hai người, thỉnh thoảng liếc nhìn Phương Thất thật lâu.

Lão ăn mày lại cười ha hả nói: "Lão ăn mày ta có điều không rõ, ngươi hiện tại là Ngọc Thụ Lâm Phong Phương Ngọc Thụ hay là lãng tử Phương Thất vậy?”
Phương Thất ngượng ngùng nói: "Vãn bối …… vãn bối ……"

Lão ăn mày nói tiếp: "Lễ tiết sẽ khiến cho con người nhạt nhẽo, rất phiền toái! Theo ta thấy thì ngươi lấy cái tên Phương Thất là hay nhất! Hãy giống như Du nha đầu, gọi lão ăn mày ta là Cửu Công vậy”

Phương Thất do dự, nói: "Vãn bối …… dạ, Cửu Công!"

Lão ăn mày lại cười to, uống hết một chén rượu lớn, đột nhiên hỏi: "Ngươi không muốn biết nha đầu kia là ai sao?"

Phương Thất mỉm cười đáp: "Vãn bối không dám hỏi."

Cô gái áo xanh nhìn Phương Thất, dịu dàng cười nói: "Tiểu muội là Du Mộng Điệp.", nói xong đột nhiên cúi đầu thấp xuống, gương mặt ửng hồng lên.

Lão ăn mày cười to nói: "Du nha đầu bình thường đều quậy phá rối cả lên, sao hôm nay lại thẹn thùng vậy ta?”

Màu hồng đã bao phủ hết mặt cô gái áo xanh, nàng gắt giọng: "Cửu Công!"

"Ngọc Thụ Lâm Phong Phương Ngọc Thụ, Tiếu Tựa Ngân Linh Du Mộng Điệp."

Hai câu này chính là do người trên giang hồ đặt cho hai người thuộc võ lâm thế gia này.

Ở trên giang hồ hành tẩu, cho dù không có gặp mặt thì ít nhất cũng đã nghe nói qua hai câu trên

Tại Thái Hồ có một tòa Minh Nguyệt Sơn Trang, đây chính là một trong tứ đại thế gia của võ lâm .

Trang chủ Du Vọng Nhạc võ công cực cao, thời thiếu niên tung hoành giang hồ nhưng tới trung niên lại ẩn cư không lộ diện, luôn ở tại Thái Hồ câu cá làm vui, truyền thuyết võ công cao thâm khó lường.

Du Vọng Nhạc có hai người con, Trường Tử Du Trường Phong, Thứ Tử Du Trường Đình, được xưng là Du Gia Song Hiệp. Cho đến tuổi già, Du Vọng Nhạc mới sinh được một nữ, nghe nói khi đứa con gái chưa sinh ra thì Du Vọng Nhạc thường nằm mơ thấy nhiều bướm bay múa quanh các bụi hoa, vì thế khi sinh ra thì đặt tên là Du Mộng Điệp, là hạt minh châu của Minh Nguyệt Sơn Trang.

Du Mộng Điệp thông minh lanh lợi, càng lớn càng xinh đẹp, tiếng cười như chuông ngân, không biết đã có bao nhiêu con cái, đệ tử của các thế gia từ ngàn dặm xa xôi mang lễ vật đến Thái Hồ đưa tặng cùng với hy vọng có thể lấy được lòng ngừơi đẹp.

Nhưng Du Gia Song Hiệp thật không dễ dàng đụng chạm, và Du Vọng Nhạc càng không phải là người có thể đụng vào, cho nên không có một ai dám giương oai tại Minh Nguyệt Sơn Trang, chỉ có thể đứng xa xa ở vùng phụ cận sơn trang bồi hồi nhìn nó, và cuối cùng chỉ có một đường là rời đi.

Thần Long Sơn Trang và Minh Nguyệt Sơn Trang vốn có giao tình, chỉ là Phương Ngọc Thụ trước kia không thích đi lại trong giang hồ, sau khi lãng tích giang hồ, hắn sợ làm mất thể diện của Phương gia nên mới lấy tên là Phương Thất, chỉ cần thoáng nhìn nhìn thấy người thuộc võ lâm thế gia thì hắn đã trốn tránh rồi cho nên cũng chưa từng gặp qua Du Mộng Điệp.

Phương Thất cười khổ nói: "Nguyên lai là Du muội muội, không biết vì sao muội lại đến nơi đây?"

Lão ăn mày lại cười ha hả nói: "Là ta đến Minh Nguyệt Sơn Trang uống rượu với Du lão đầu, con nha đầu này thấy ta thì chạy đến bám lấy không rời, ôi, thật không có biện pháp dứt nó."

Phương Thất hỏi tiếp: "Còn Cửu Công sao lại tới nơi biên thùy này?”

Lão ăn mày hít một hơi, nói: "Nơi này không phải nơi nói chuyện, chúng ta đi thôi."

Du Mộng Điệp đột nhiên nói: "Phương Thất ca trọ ở đâu?”

Phương Thất đáp: "Ngu huynh đang trọ tại quán trọ Duyệt Lai”

Du Mộng Điệp dịu dàng cười, nói: "Cửu Công, chúng ta cũng đến trọ tại quán trọ Duyệt Lai đi, được không? Đêm còn dài, hai người còn có thể uống nữa mà”
Lão ăn mày cười to nói: "Ha ha, chỉ là con muốn đi thôi"

Mặt của Du Mộng Điệp lại ửng hồng, gắt giọng: "Cửu Công!"

Lão ăn mày nói: "Được được, là ta muốn đi uống rượu! Ha ha ……"

****

Quán trọ Duyệt Lai.

Lúc Phương Thất bước vào phòng, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia thương cảm.

Phòng quá yên tĩnh, Trầm Tuyết Quân có đang chờ hắn không?

Nàng rốt cuộc đã đi đâu?

Ánh nến chập chờn.

Phương Thất ngồi trước bàn, gương mặt buồn bã.

Lão ăn mày bước vào, uống xong một hớp rượu trong bình, thở dài một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc, chậm rãi nói: "Phương Ngọc Thành là kỳ tài trăm năm khó gặp, là anh hùng đương thời, thật nghĩ không ra tại sao lại bị hạ độc thủ như vậy, thật là chuyện đáng tiếc!"

Tim của Phương Thất lại đau đớn.

Lão ăn mày hỏi tiếp: "Ngươi có tra ra nguyên nhân gì chưa?"

Phương Thất buồn bã, đáp: "Vẫn chưa có, tuy nhiên biết được là thế lực của đối phương rất lớn, trên đường đến đây con đã bị ám sát nhiều lần."

Lão ăn mày gật đầu, nói: "Tứ ca ngươi Phương Ngọc Thành võ công cực cao, đương thời có thể thắng nó sẽ không vượt quá ba người, nhưng hiện ba người này đều đã ẩn cư hết. Nó bị hạ độc thủ nơi đây, ta dám chắc là trong đó đang chứa đựng một âm mưu thật lớn"

Phương Thất nhíu mày, tiếp lời: "Ý của Cửu Công là….?"

Lão ăn mày chậm rãi nói: "Ý ta muốn nói là nó đã bị người khác ám toán."

Phương Thất lại cau mày, hỏi: "Vậy là ai đã ám toán tứ ca?"

Lão ăn mày cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói tiếp: "Nhất định là một người mà tứ ca ngươi không bao giờ nghĩ đến là sẽ ra tay ám toán nó."

Phương Thất cúi đầu, trầm tư.

Lão ăn mày lại tiếp: "Ngươi có biết tứ ca ngươi đến đây làm gì không?”

Phương Thất lắc đầu, đáp: "Vãn bối đích xác không biết."

Lão ăn mày gật đầu, lại uống một hớp rượu, tiếp đó nói: "Gần nhất ta tra ra một việc, có một tổ chức rất thần bí đang quật khởi, thủ đoạn hết sức độc ác, đã làm cho nhiều ăn mày của bổn bang chết thảm, lão ăn mày ta mặc dù không còn quan tâm tới thế tục nhưng cũng không an tâm nên mới thân chinh tới đây”

Phương Thất chậm rãi gật đầu, nói: "Có thể làm cho lão tiền bối ngàn dặm xa xôi đến đây, xem ra tổ chức này nhất định rất đáng sợ."

Lão ăn mày cười khổ, nói: "Đáng sợ hay không bây giờ còn chưa biết đựơc, điểm mấu chốt là bọn chúng rất bí ẩn, đến bây giờ vẫn chưa biết bọn chúng là ai."

Phương Thất giật mình lên tiếng: "Ngay cả Cái Bang cũng tra không ra?"

Lão ăn mày khẽ thở dài, nói: "Tra không ra."

Phương Thất suy nghĩ một chút rồi nói: "Nói không chừng ngôi thành nhỏ này đã bị bọn chúng khống chế, hôm nay vãn bối vửa mới đi quan sát một chút, vãn bối thấy Hồng Tân Lâu, Thanh Phong Lâu và Ỷ Thúy Lâu rất khả nghi.

Lão ăn mày gật đầu, cười nói: "Không sai, cho nên hôm nay lão ăn mày ta đây tới đó là muốn đả thảo kinh xà, chỉ tiếc không thấy được chỗ sơ hở nào cả."

Phương Thất hỏi: "Lão tiền bối có biết gì về ba tòa lâu này không?”

Lão ăn mày gật đầu, nói: "Ba tòa lâu này đựơc xây dựng đồng thời vào năm năm trước, ông chủ của Hồng Tân Lâu gọi là lão Chu mập, còn ông chủ của Thanh Phong Lâu và đổ phường gọi là Trần Bội Luân, mọi người ai cũng gọi hắn “Trần lột da”, còn bà chủ của kỹ viện gọi là Vệ Cửu Nương, tên của ba người này trên giang hồ tới bây giờ ta chưa từng nghe qua."

Phương Thất trầm tư, nói: "Có khi nào bọn chúng dùng tên giả không, Cửu Công?

Lão ăn mày trả lời: "Rất có thể, bất cứ một tổ chức nào cũng cần phải có tiền để xoay sở, ba nơi đó của chúng đều là nơi kiếm ra tiền nhiều nhất tại nơi này"

Du Mộng Điệp vẫn ngồi im lặng bên cạnh lắng nghe, đột nhiên lên tiếng: "Con thấy lão chủ mập của tửu lâu rất kỳ lạ."

Lão ăn mày mỉm cười, nói: "Con nói nghe thử”

Du Mộng Điệp nói: "Hôm nay có người quậy phá ở tửu lâu, lão mập đó vẫn đứng một bên nhìn, dường như chuyện chẳng có liên quan gì đến hắn, không hề ra mặt ngăn cản, chuyện này chẳng lẽ không kỳ lạ sao?"

Lão ăn mày mỉm cười, nói: "Có lẽ là hắn sợ gì đó?"

Du Mộng Điệp dịu dàng cười, nói: "Có thể mở ra một tửu lâu như vậy ở nơi này thì hắn làm sao có thể sợ mấy tên cướp đường nhỏ nhoi ấy?”

Chương 14: Cô đăng tĩnh dạ tự cựu sự

Nguồn: Sưu Tầm

Phương Thất gật đầu, nói: "Du muội muội nói thật có lý! Hơn nữa tại một ngôi thành nhỏ như vầy nơi biên thùy này mà có thể có được rượu ngon mấy chục năm và làm được các món ăn nổi tiếng thì quả là kỳ lạ”

Lão ăn mày mỉm cười, mở cái miệng đầy hơi rượu, nói: "Hôm nay Du nha đầu gọi mấy món ăn đó là muốn thử bọn chúng, mấy món ăn này chỉ có ở vùng phương nam mà thôi, nhưng như vậy cũng không nói lên được chuyện gì”

Phương Thất chậm rãi tiếp: "Xem ra bây giờ chúng ta chỉ phải chờ mà thôi, chờ cho bọn chúng tới tìm chúng ta, lấy tĩnh chế động, nếu chúng ta bất động thì bọn chúng nhất định sẽ động”

Lão ăn mày gật đầu, mỉm cười nói: "Hậu sinh thật lợi hại, bây giờ chúng ta chỉ còn cách đợi bọn chúng lộ ra sơ hở thôi”

Du Mộng Điệp đột nhiên nói: "Tối qua Thất ca đã đến tiệm gạo Phương ký phải không?”

Tâm tình của Phương Thất đột nhiên nặng nề hẳn lên, yên lặng gật đầu.

Du Mộng Điệp buồn bã nói: "Thất ca đã báo thù cho họ rồi, muội nghĩ họ cũng đã an tâm nhắm mắt."

Phương Thất khẽ lắc đầu, than thở: "Tin tức của Cái Bang quả nhiên là linh thông! Tuy nhiên đêm qua ngu huynh chỉ giết chết hung thủ thôi, còn kẻ đứng sau cũng chưa diệt đựơc, do đó cũng không thể xem như đã báo thù ……"

Du Mộng Điệp nói: "Thất ca không cần gấp gáp, con hồ ly sớm muộn gì cũng lộ cái đuôi ra thôi, đến lúc đó tiêu diệt tất cả bọn chúng, vì vợ chồng bọn họ báo thù, vi Phương tứ ca rửa hận."

Phương Thất lại gật đầu, than thở: "Chỉ vì chuyện của Phương gia mà làm cho người khác gặp cảnh nguy khốn, trong lòng ngu huynh thật sự cảm thấy áy náy! Gia đình của họ đang hạnh phúc thì gặp thảm cảnh như vầy, hiện tại hai người con của họ cũng chưa biết chết sống, ngu huynh thật sự chẳng biết nên làm thế nào nữa ……"

Du Mộng Điệp đột nhiên nháy mắt mấy cái, hỏi: "Thất ca có biết lai lịch của vợ chồng họ không?"

Phương Thất nhíu mày, đáp: "Huynh đã cẩn thận xem xét thi thể và nhìn ra được họ đều là người luyện võ, chỉ không biết họ là ai? Tại sao lại đến nơi đây mở tiệm gạo buôn bán?"

Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Chuyện này huynh hỏi Cửu Công sẽ rõ."

Lão ăn mày đứng cạnh cửa sổ, dường như đang nhớ về dĩ vãng xa xôi, tiếp đó khẽ thở dài một tiếng, nó: "Người chết như đèn đã tắt, bất luận chuyện gì cũng đã trở thành quá khứ rồi, bây giờ kể một chút cũng không sao."

Phương Thất hỏi tiếp: "Cửu Công, chẳng lẽ việc này có gì không tiện nói ra?"

Lão ăn mày hơi trầm ngâm, than nhẹ một tiếng, nhìn Phương Thất hỏi: "Ngươi có nghe qua Thanh Y kiếm khách Liễu Thiếu Kiệt chưa?"

Phương Thất lắc đầu đáp: "Vãn bối không rõ lắm”

Lão ăn mày gật đầu, nói: "Cũng khó trách, lúc đó ngươi cũng mới có vài tuổi mà thôi."

Phương Thất gật đầu, lẳng lặng lắng nghe.

Lão ăn mày lại uống một hớp rượu, dừng một chút rồi chậm rãi kể: "Hơn hai mươi năm trước, Hoàng Sơn Nhất Phái thanh danh bắt đầu nổi lên, đứng đầu Hoàng Sơn Thất Kiếm chính là Thanh Y Kiếm Khách Liễu Thiếu Kiệt. Liễu Thiếu Kiệt còn trẻ anh tuấn, võ công cũng không tệ lắm, hành tẩu giang hồ làm rất nhiều chuyện hiệp nghĩa, có một lần trong lúc vô ý hắn đã cứu được đại tiểu thư Nam Cung Tuyết của Nam Cung thế gia"

Phương Thất liền hỏi: "Lão tiền bối đề cập chính là Nam Cung thế gia tại Hoài Nam phải không?”

Lão ăn mày gật đầu, cười khổ nói: "Trên giang hồ có được mấy Nam Cung thế gia hả? Nam Cung Tuyết lúc đó cũng là người xinh đẹp phi phàm, giống như Du nha đầu vậy, cũng là hạt minh châu của Nam Cung lão trang chủ", lão ăn mày vừa nói vừa nhìn thoáng qua Du Mộng Điệp.

Phương Thất cũng nhìn thoáng qua Du Mộng Điệp, chỉ thấy dưới ánh nến nàng xinh đẹp vô cùng, hai gò má đang ửng hồng, tiếp đó Phương Thất liền xoay đầu hỏi lão ăn mày: "Sau đó thì sao hả Cửu Công?"

Lão ăn mày thở dài, nói: "Chuyện xảy ra sau đó rất bi ai, hai người vừa gặp nhau đã có tình ý và ai cũng yêu người kia rất sâu đậm, vốn là chuyện tốt, chỉ tiếc ……", lão ăn mày đột nhiên dừng lại, rồi thở dài một tiếng.

Phương Thất chậm rãi cúi thấp đầu xuống, không dám lên tiếng.
Trên thế gian này vốn có rất nhiều chuyện không thể tránh được.

Chuyện có thể làm cho lão ăn mày cảm khái không thôi nhất định là một chuyện rất thương cảm.

Còn Phương Thất? Bản thân hắn không phải cũng như thế sao?

Lão ăn mày lại uống một hớp rượu, tiếp đó chậm rãi nói: "Đáng tiếc chuyện cũng không có đơn giản như vậy, không lâu sau Liễu Thiếu Kiệt liền nhờ người đến Nam Cung thế gia để cầu thân, ai ngờ lão trang chủ Nam Cung Lệnh của Nam Cung thế gia lúc ấy lại một lời cự tuyệt”

Phương Thất gật đầu, hắn hiểu được, việc Nam Cung Lệnh không đáp ứng nhất định có nguyên nhân của nó. Nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì có thể làm cho Nam Cung Lệnh chỉ một lời thôi đã cự tuyệt người ta?

Phương Thất nhìn lão ăn mày, nhíu mày hỏi: " Tại sao Nam Cung lão trang chủ lại không đáp ứng?"

Lão ăn mày cười khổ nói: "Ngươi có biết võ lâm thế gia còn lại trên giang hồ không, đó chính là Đạm Thai thế gia ở Sơn Đông"

Phương Thất gật đầu đáp: "Vãn bối có biết, trang chủ của Đạm Thai thế gia là Đạm Thai Thiên Khánh, mọi người đều gọi là Thái Nhạc Thần Kiếm."

Lão ăn mày gật đầu, nói tiếp: "Nam Cung thế gia và Đạm Thai thế gia vốn cũng có giao tình, lúc đó trang chủ của Đạm Thai thế gia là Đạm Thai Quan Tùng, là cha của Đạm Thai Thiên Khánh, phần lớn người trẻ tuổi bây giờ không biết đến người này đâu”

Lão ăn mày dừng một chút rồi tiếp: "Khi đó Nam Cung Tuyết và Đạm Thai Thiên Khánh còn chưa ra đời, có một lần vợ chồng Đạm Thai Quan Tùng đến Hoài Nam làm khách tại Nam Cung thế gia, vừa lúc hai vị phu nhân đều mang thai nên hai người nhất thời cao hứng liền chỉ phúc vi hôn, nói rằng nếu sinh đều là con gái thì sẽ kết làm tỷ muội, nếu đều là con trai thì sẽ kết bái huynh đệ, còn nếu là một trai một gái thì ……" Lão ăn mày lại thở dài, có chút nghẹn lời.

Phương Thất gật đầu nói: "Vãn bối hiểu được, trách không được Nam Cung lão trang chủ không đáp ứng hôn sự của Liễu Thiếu Kiệt"

Lão ăn mày tiếp tục thở dài một tiếng, nói: "Không sai, sau đó Nam Cung gia sinh ra một bé gái, còn Đạm Thai gia thì sinh ra một bé trai, là Đạm Thai Thiên Khánh của bây giờ. Hai vị lão trang chủ rất vui mừng, việc này không cần phải nói đã như đinh đóng cột rồi”

Phương Thất nói: "Nam Cung lão trang chủ không có đem chuyện này kể cho Nam Cung Tuyết sao?"

Lão ăn mày chậm rãi tiếp: "Sơn Đông và Hoài Nam cách nhau khá xa, tuy nhiên khi hai đứa còn nhỏ tuổi thì hai nhà đã trao đổi tín vật cho nhau. Nam Cung Lệnh vẫn nghĩ rằng con vẫn còn nhỏ nên đợi sau này trưởng thành sẽ kể cho, ai ngờ ……"

Phương Thất gật đầu nói: "Vãn bối đã hiểu được tại sao Nam Cung lão trang chủ nhất định cự tuyệt Liễu Thiếu Kiệt."
Lão ăn mày chậm rãi gật đầu, than thở: "Không sai, Nam Cung Lệnh lúc ấy trên giang hồ có uy vọng cực cao, vì vậy rất trọng sĩ diện, huống chi đối phương còn có giao tình, hơn nữa đã chỉ phúc vi hôn, hắn cũng không thể tự hủy ước được."

Phương thất nói: "Chuyện này cũng khó trách lão trang chủ, tiếp đó thì ra sao?”

Lão ăn mày cười khổ nói: "Sau khi người mai mối đi rồi, Nam Cung Lệnh gọi con gái tới, trao cho nàng tín vật của Đạm Thai gia và đem chuyện kể lại cho nàng."

Phương Thất lắng nghe, Du Mộng Điệp cũng chăm chú nghe.

Lão ăn mày lại ngửa cổ hớp một hớp rượu, thở dài một tiếng, nói tiếp: "khi Nam Cung Tuyết nghe cha nàng kể xong, liền trốn vào phòng khóc ba ngày ba đêm, sau đó hẹn với Liễu Thiếu Kiệt gặp mặt và hai người đã cùng nhau bỏ trốn”

Phương Thất nhíu mày nói: "Họ …… họ …… chẳng lẽ là gia đình của Phương Đại Phú?"

Lão ăn mày gật đầu, nói: "Không sai, hai người họ biết sống tại Trung Nguyên sẽ không xong nên lặn lội ngàn dặm tới nơi này ẩn cư, Liễu Thiếu Kiệt dùng tên giả là Phương Đại Phú, sau đó mở một tiệm gạo nho nhỏ làm ăn sinh sống, tiếp đó hai người có con cái, cuộc sống cũng rất an nhàn tự tại”

Phương Thất khẽ thở dài: "Nguyên lai là như thế, vậy Nam Cung lão trang chủ sau đó thế nào?"

Lão ăn mày thở dài: "Hai người trẻ tuổi thì tốt rồi, nhưng Nam Cung Lệnh thì thật khó xử. Sau khi họ bỏ đi rồi, Nam Cung Lệnh nghĩ rằng không còn mặt mũi nào để gặp người khác, và cũng không thể có câu trả lời với Đạm Thai gia nên liền giữ bí mật chuyện này và tuyên bố Nam Cung Tuyết bị bệnh nặng mà chết, nhưng hắn lại không nghĩ tới giấy không gói được lửa, rốt cục chuyện này Đạm Thai gia cũng biết được”

Phương Thất khẽ thở dài: "Nam Cung lão trang chủ đúng thật là khó xử”

Lão ăn mày gật đầu nói: "Hai nhà dù sao cũng có giao tình nên Đạm Thai Quan Tùng an ủi Nam Cung Lệnh, nói rằng chuyện của người tuổi trẻ hãy để cho bọn họ lo, nhưng Đạm Thai Thiên Khánh lại không nghĩ như vậy, vẫn ghi hận trong lòng, cũng khó trách hắn, dù gì cũng là bị người ta đoạt mất vợ mà”

Phương Thất gật đầu, đáp: "Vãn bối hiểu được, vậy sau đó thế nào?"

Lão ăn mày chậm rãi nói: "Đạm Thai Quan Tùng là người hiểu lý lẽ nên cũng bỏ qua, còn Đạm Thai Thiên Khánh thì vẫn đi tìm Nam Cung Tuyết nhưng không tìm được cho nên một thời gian lâu sau cũng thôi”

Phương Thất gật đầu nói: "Nghĩ lại, chuyện này cũng chỉ có thể giải quyết như vậy"

Lão ăn mày lại thở dài rồi nhìn thoáng qua Du Mộng Điệp, nói: "Mới đầu Nam Cung Lệnh cũng rất tức giận con gái, nhưng trải qua một thời gian, hắn cũng có chút thay đổi”

Phương Thất thốt: "Thật vậy?"

Lão ăn mày cười khổ một tiếng, chậm rãi hớp một hớp rượu, tiếp đó nói: "Ôi! Thương thay cho tấm lòng của cha mẹ! Rốt cuộc thời gian cũng làm cho Nam Cung Lệnh dần tha thứ cho con gái, chỉ đáng tiếc là hắn lại không tìm được hành tung của nó nên trong lòng vẫn cảm thấy quá áp lực và đau khổ, tuy nhiên cũng vẫn giữ kín trong lòng”

Phương Thất nghe xong nhớ tới người mẹ già của hắn, trong lòng đột nhiên cũng cảm thấy chua xót.

Lão ăn mày nói tiếp: "Nam Cung Lệnh thật sự là quá đau khổ vì chuyện của con gái. Có một lần lão ăn mày ta đi ngang qua liền ghé vào uống rượu với hắn, Nam Cung Lệnh trong lúc uống đã rơi đầy nước mắt."

Nước mắt đàn ông rơi thật không nhẹ chút nào, chỉ chảy máu không rơi lệ, huống chi là một đời anh hùng như Nam Cung Lệnh, đến tuổi già sau khi rượu vào kềm chế không được, nước mắt như suối, điều này hẳn có thể biết trong lòng hắn có một nỗi đau không thể kể với người.

Phương Thất liền nhớ tới chính hắn cũng đã bỏ nhà ra đi, đã ba năm không trở về, nhớ tới người mẹ già nua của hắn một thân một mình chống đỡ mọi chuyện của sơn trang, lòng của hắn lại dâng lên nỗi đau đớn ngập tràn, mắt đã ươn ướt

Lão ăn mày tiếp tục nói: "Nam Cung Lệnh anh hùng một đời, đến lúc tuổi già lại gặp chuyện như vậy, có khổ mà không thể nói, quả thật kẻ khác nhìn vào cũng thấy thương cho hắn. Lão ăn mày ta trước khi rời đi, Nam Cung Lệnh cứ nắm tay ta không buông, vài lần muốn nói gì đó nhưng lại thôi không nói ……"

Du Mộng Điệp thấp giọng nói: "Nam Cung lão trang chủ thật sự là đáng thương ……"

Lão ăn mày lại chậm rãi hớp một hớp rượu, ánh mắt đột nhiên biến chuyển rất u buồn, ngẩng đầu nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ, dường như lại nhớ tới những dĩ vãng xa xưa, rồi nói: "Lão ăn mày ta lúc đó chấp chưởng Cái Bang, thấy lão Nam Cung quá buồn bã đau khổ, chịu không được liền hứa với hắn, giúp hắn tìm con gái."

Chương 15: Vô tẫn ta thán thoại tòng tiền

Phương Thất nói: "Lão tiền bối thật có lòng, đệ tử của Cái Bang trải khắp thiên hạ, nếu lão tiền bối đã hứa thì việc tìm người sẽ dễ dàng hơn”

Lão ăn mày chậm rãi gật đầu, nói: "Lúc đó ta thấy Nam Cung Lệnh đau khổ như vậy nên mới chủ động hứa giúp hắn tìm Nam Cung Tuyết. Nam Cung Lệnh nghe ta nói xong, cảm động đến rơi nước mắt. Hiện tại nghĩ lại, đại anh hùng cũng không thể vượt qua hai chữ tình thân ……"

Phương Thất gật đầu.

Lão ăn mày lại uống một hớp rượu, nói tiếp: "Vừa rời khỏi sơn trang, lão ăn mày ta liền hạ lệnh tìm kiếm, không bao lâu sau quả nhiên đã có tin”

Phương Thất nói: “Lúc đó họ đã ẩn cư tại chỗ này rồi phải không?”

Lão ăn mày gật đầu nói: “Đúng vậy, hơn nữa đã sinh ra một bé gái. Lão ăn mày ta liền cho người mang tin tới báo cho Nam Cung Lệnh, khi Nam Cung Lệnh nghe xong thì không có phản ứng gì cả”

Phương Thất ngạc nhiên hỏi: "Lão tiền bối có biết tại sao không?"

Lão ăn mày thở dài một tiếng, nói: "Theo lão ăn mày ta hiểu về con người Nam Cung Lệnh thì lúc hắn nghe được tin tức, có thể nhất thời không biết nên làm cái gì, dù sao cũng là chuyện trong nhà nên không thể truyền ra ngoài được, cho nên mới như thế”

Phương Thất gật đầu nói: "Quả là một chuyện rất khó xử , tiến thoái lưỡng nan."

Lão ăn mày chậm rãi gật đầu, nói: "Nam Cung Lệnh cuối cùng cũng hết nhẫn nại nên đã âm thầm một mình đi đến nơi sa mạc này, đứng ngoài tiệm gạo quan sát con gái của hắn, sau đó đã trở về”, lão ăn mày thở dài một tiếng nói: “ôi, thương thay cho tấm lòng cha mẹ….”

Hốc mắt của Phương Thất đã ươn ướt.

Lão ăn mày nói tiếp: “Mấy năm sau, Nam Cung Lệnh bị bệnh nặng, lúc lão ăn mày ta đến thăm, hắn nằm trên giường không dậy nổi nhưng tay hắn vẫn nắm chặt tay ta, dường như có lời muốn nói nhưng không nói……"

Phương Thất nói: "Sau đó ra sao?"

Lão ăn mày nói: "Lúc đó, lão ăn mày ta cứ mãi hỏi hắn thì hắn mới chịu nói: 'Cả đời hắn chỉ có một đứa con gái nhưng thật không ngờ nó lại làm ra chuyện này khiến cho hắn mất mặt với Đạm Thai gia và không còn mặt mũi đứng trong võ lâm nữa ……'"

Nghe đến đó, vẻ mặt Phương Thất buồn bã, Du Mộng Điệp cũng trầm mặc không lên tiếng.

Lão ăn mày hớp tiếp một hớp rượu, nói tiếp: "Lão ăn mày ta đã an ủi hắn rằng: 'Chuyện của người tuổi trẻ, mấy lão già như chúng ta không lo được đâu, nhất là phương diện tình cảm, chỉ cần nó nguyện ý thì hãy để cho nó tự quyết định đi”

Phương Thất yên lặng gật đầu, nói: "Lão tiền bối nói thật có lý."

Lão ăn mày cười khổ nói: "Nam Cung Lệnh nghe xong những lời của ta liền thở dài một tiếng, nói: 'Thật ra hắn cũng không có trách gì con gái của hắn, chỉ là trách hắn đã để cho con gái ở bên ngoài chịu khổ quá lâu ……'"

Phương Thất khẽ thở dài: "Lời của người sắp chết luôn là thật nhất ……"

Lão ăn mày gật đầu nói tiếp: "Lúc đó lão ăn mày ta không thể làm gì khác hơn là an ủi hắn: 'Đường là do nó tự mình chọn, có trách cũng trách không được ai'. Nam Cung Lệnh nghe xong, thở dài một tiếng, rốt cục bảo ta hãy truyền lời của hắn cho Nam Cung Tuyết rằng hắn đã không còn trách cứ gì nó nữa, và kêu gia đình Nam Cung Tuyết hãy trở về Hoài Nam"

Phương Thất gật đầu nói: "Nam Cung lão trang chủ có thể nói ra những lời như vậy thật sự là không dễ dàng, một võ lâm thế gia mà xảy ra chuyện như vậy quả thật là quá khó xử”

Lão ăn mày gật đầu, than thở:"Không quá hai ngày sau Nam Cung Lệnh đã qua đời, thật đáng thương …… và đáng tiếc ……", vẻ mặt lão ăn mày hiện lên vẻ rất bi ai.

Phương Thất trầm mặc trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu lên hỏi: "Vậy sau đó lão tiền bối có chuyển lời đến Nam Cung Tuyết không?”

Lão ăn mày thở dài một tiếng, trả lời: "Ngay khi lão ăn mày ta rời khỏi sơn trang, Nam Cung Khiếu Không, anh của Nam Cung Tuyết đã kéo ta lại và bảo ta rằng hãy khoan đem chuyện nói cho Nam Cung Tuyết, chuyện xảy ra như vậy quả là làm nhục gia phong."
Phương Thất buồn bả nói: "Nguyên lai là thế."

Lão ăn mày hơi gật đầu, nói tiếp: "Lão ăn mày ta lúc đó cứ do dự mãi, nhưng cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đáp ứng hắn, dù sao đây cũng là chuyện riêng của nhà người ta, lão ăn mày ta tuy là bạn của cha hắn nhưng cũng không có thể can thiệp quá nhiều"

Phương Thất cúi đầu xuống, khẽ thở dài: "Nếu vãn bối là Nam Cung Khiếu Không, nói không chừng …… nói không chừng cũng sẽ làm như vậy."

Lão ăn mày cười khổ nói: "Cũng may gia đình họ sinh sống tại đây cũng không tệ và rất bình yên. Liễu Thiếu Kiệt cũng là một người tốt, thường xuyên mang gạo phát cho người nghèo, lão ăn mày ta thấy vậy cũng đã phân phó cho phân đà của Cái Bang tại đây chiếu cố gia đình họ một chút ……", lão ăn mày đang nói đột nhiên lại thở dài một tiếng, rồi nói tiếp: "Ta thật không nghĩ tới …… không nghĩ tới được gia đình họ lại gặp chuyện như vậy …… hiện tại nghĩ lại, nếu lúc đó lão ăn mày ta sớm đem chuyện nói cho họ biết thì họ đã trở lại Hoài Nam rồi, làm gì phải gặp chuyện không may”

Phương Thất cúi đầu, buồn bã nói: "Chuyện này cũng không thể trách lão tiền bối, nếu không phải vì chuyện của tứ ca vãn bối thì gia đình họ cũng sẽ không xảy ra chuyện như thế, đây đều là Phương gia vãn bối nợ họ ……"

Lão ăn mày nói: "Người ai cũng có số cả, chuyện này cũng chính là kiếp số của gia đình họ, tiểu huynh đệ ngươi cũng không cần quá mức khổ tâm như vậy”

Du Mộng Điệp nhẹ giọng nói: "Thất ca không cần quá khổ tâm, vợ chồng họ sống chết có nhau, thật là …… khiến kẻ khác hâm mộ."

Phương Thất cúi đầu không nói.

Lão ăn mày nghiêm túc nói: "Việc cần làm nhất lúc này là phải tìm cho được hai người con của họ”

Phương Thất gật đầu, nói: "Vãn bối đã từng cẩn thận xem xét qua, Liễu Thiếu Kiệt đích thật là bị một kiếm của Hắc Sát giết chết, Nam Cung Tuyết thì dùng chủy thủ tự vẫn, ở sân sau cũng còn hai vết máu khác nữa, đó chắc là của hai người phụ việc. Tuy nhiên Phương, ……, Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hổ lại không thấy”

Lão ăn mày gật đầu, trầm tư nói: "Chắc chúng đã trốn đâu đó rồi”

Phương Thất hỏi: "Sao lão tiền bối có thể khẳng định?”

Lão ăn mày đáp: "Liễu Thiếu Kiệt cũng đã từng lén dạy võ công cho Thanh Thanh con gái của hắn, đêm đó lúc đánh nhau, Liễu Thanh Thanh hẳn là đã nghe được hoặc là do Nam Cung Tuyết đến tìm chúng bảo chúng trốn đi, vì vậy hai chị em chúng có thể đã trốn vào một chỗ nào đó”

Phương Thất gật đầu nó: "Lời của lão tiền bối rất có lý, vãn bối cũng từng hỏi qua Hắc Sát, hắn cũng không có thừa nhận là đã bắt đi hai chị em chúng, hơn nữa vãn bối cũng nghe được lời Hắc Sát là cho tới bây giờ hắn chỉ giết người chứ không bắt người."
Du Mộng Điệp đột nhiên lên tiếng: "Cửu Công đoán hai chị em chúng có thể trốn đâu?”

Lão ăn mày chậm rãi nói: "Rất khó nói. Liễu Thiếu Kiệt vốn cũng là người trong giang hồ, vì vậy cũng không khỏi kết oán thù, tuy nhiên hắn hiện tại ẩn cư ở đây mà lại sợ lúc nào đó bị kẻ thù nhận ra hoặc biết được, cho nên có thể hắn đã chuẩn bị đường lui trước đó rồi”

Phương Thất nhíu mày hỏi: "Ý của lão tiền bối là?"

Lão ăn mày trả lời; "Ý ta muốn nói là Liễu Thiếu Kiệt rất có thể đã chuẩn bị một số chỗ để ẩn trốn như đường hầm hay mật thất gì đó, để phòng tình huống xấu xảy ra , hơn nữa rất có thể là ở trong nhà."

Cặp mắt của Phương Thất đột nhiên sáng lên, nói: "Điều đó giải thích tại sao Hắc Sát không có tìm được hai chị em chúng, lão tiền bối quả nhiên cao minh!"

Du Mộng Điệp hỏi: "Nhưng chị em chúng có còn trốn ở đó không?”

Lão ăn mày lắc đầu, trả lời: "Không biết, nhưng nếu bọn vẫn còn trốn tại đó thì nhất định sẽ gặp nguy hiểm."

Phương Thất gật đầu, nói thêm: "Không sai, chúng ta có thể nghĩ ra thì bọn giết người nhất định cũng đã nghĩ ra"

Du Mộng Điệp mỉm cười nó: "Thất ca yên tâm, Cửu Công đã phái thủ hạ ngày đêm canh gác xung quanh tại tiệm gạo, chúng ta rất nhanh sẽ biết được tin tức."

Phương Thất thở dài, cảm kích nói: "Thật làm phiền lão tiền bối"

Lão ăn mày khẽ thở dài: "Không sao, lão ăn mày ta và Nam Cung Lệnh vốn là bạn thân lâu năm, nếu để cho cháu của hắn gặp chuyện thì lão ăn mày ta đây thật hổ thẹn với cố nhân ……"

Phương Thất nói: "Lão tiền bối không nên quá mức thương tâm, đây đều là Phương gia của vãn bối nợ họ”

Lão ăn mày lại khẽ thở dài: "Về chuyện này ta đã phái người truyền lời cho Nam Cung Khiếu Không rồi, có lẽ không tới một ngày hắn cũng sẽ biết được”

Phương Thất hơi gật đầu, nói: "Tuy nhiên, không biết sau khi nghe được tin này, tâm tình hắn sẽ thế nào đây?”

Lão ăn mày nói: "Đúng vậy, cho nên lão ăn mày ta đã tự chủ trương, cho người ra ngoài thành đào huyệt xây mộ, ngày mai chúng ta sẽ mang hai vợ chồng họ đi an táng"

Phương Thất hiểu được, sau khi Nam Cung Khiếu Không nhận được tin sẽ lập tức lên đường đến đây, tuy nhiên muốn đến được nơi này cũng phải mất khoảng mười ngày nửa tháng. Hiện tại là mùa hè, sợ rằng thi thể sẽ khó bảo tồn.

Phương Thất gật đầu nói: "Lão tiền bối lo lắng thật chu đáo, vãn bối thật sánh không kịp. Ngày mai khi chúng ta an táng họ, nói không chừng Thanh Thanh và Tiểu hổ cũng sẽ xuất hiện”

Du Mộng Điệp thương tiếc nói: "Hai chị em họ quả thật chịu nhiều khổ cực, hiện tại thật không biết đang ẩn núp nơi nào?”

Lão ăn mày nghiêm túc nói: "Bất luận có ẩn núp ở đâu đi nữa thì chúng cũng rất nguy hiểm, bây giờ điều cần thiết là chúng ta nhất định phải nhanh chóng tìm ra chúng”

Phương Thất gật đầu.

Lão ăn mày đột nhiên nhìn Phương Thất, rồi khẽ ho một tiếng.

Phương Thất chậm rãi ngẩng đầu lên, tay đột nhiên vung ra, một cái tách trên bàn giống như tia chớp bay ra ngoài cửa sổ. Một tiếng hét thảm vang lên, một bóng đen hiện ra, thân hình Phương Thất chợt lóe, phóng ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau