ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Ngầm mưu thiên hạ

Thanh y nhân lạnh lùng nói: “Đế vương vốn không phân biệt, chúng ta vì sao không thể mưu cầu?”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Các ngươi nói rất đúng, nhưng ngươi cũng phải ước chừng xem bản thân có bao nhiêu cân lượng!”

Thanh y nhân cười lạnh một tràng, nhìn chằm chằm Nam Cung Khiếu Không nói: “Ta vốn cho rằng ngươi là một nhân tài, không ngờ là kẻ ít học, xem ra ta nhìn nhầm rồi.”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười: “Ta chẳng đọc được mấy quyển sách, nếu không ngại ngươi nói nghe thử xem.”

Thanh y nhân hít sâu một hơi, trong ánh mắt đột nhiên lộ ra một vẻ khác thường, cứ như niềm vui khi nhìn thấy mặt trời mọc lên vậy, mỉm cười nói: “Ngày xưa Hán cao tổ Lưu Bang nổi lên trong ngõ hẻm, Hàn Thục đế Lưu Bị bện giày kiếm sống, Tống thái tổ Triệu Khuông Dẫn tay cầm Bàn Long côn hành tầu giang hồ, Minh thái tổ Chu Nguyên Chương xuất thân hòa thượng, phát tích từ Minh giáo, mấy vị này đều là những nhân vật không ai sánh bằng. Nhưng vị nào có điều kiện hơn chúng ta hiện giờ.

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày, hơi gật gù, lẩm bẩm nói: “Hình như có chút đạo lý… nhưng mà chỉ bằng vào mấy người các ngươi…” Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Thanh y nhân cười lạnh mấy tiếng, thong thả nói: “Làm sao ngươi biết chúng ta chỉ có mấy người?”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười: “Ta chỉ biết các ngươi hiện giờ an phận một góc, còn chỉ có thể làm những chuyện lén lút không thể nói ra ngoài, chỉ như thế mà thôi.”

Thanh y nhân lạnh lùng nói: “Không ngại nói cho ngươi biết, trừ Thần Long sơn trang ra thì võ lâm tứ đại thế gia đều đã nằm ở trong tay ta. Ngày lấy được Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, Không Động, Hoàng Sơn chỉ là sớm muộn, thống nhất giang hồ cũng chỉ trong sớm tối thôi.”

Nam Cung Khiếu Không cười cười: “Chẳng lẽ trong mấy phải Thiếu Lâm, Không Động, Võ Đang cũng đã có người của ngươi?”

Thanh y nhân chỉ cười không đáp.

Nam Cung Khiếu Không than: “Ngươi nói những điều này thì ta cũng tin, có điều Cái Bang chính là bang lớn nhất thiên hạ, Hiệp Nghĩa Cái Vương Hiên Viên Hoằng tuy không để ý tới chuyện đời, nhưng bang chủ hiện nhiệm Bắc Hải Vũ cũng là cao thủ hiếm có, há có thể để các ngươi làm bừa?”

Thanh y nhân khẽ mỉm cười: “Điều này thì ngươi không cần hỏi nữa, nếu như ngươi chịu gia nhập mãnh hồ thần ưng đường, ngày sau nhất thống giang hồ, ngươi tự nhiên sẽ biết.”

Nam Cung Khiếu Không gật gù lầm bẩm: “Mãnh hồ thần ưng đường… cái tên này đúng là không tệ.”

Thanh y nhân hỏi: “Ngươi có đồng ý hay không?”

Nam Cung Khiếu Không trầm tư nói: “Đây đúng là chuyện làm người ta động lòng… nhưng ta còn một chuyện không hiểu lắm.”

Thanh y nhân hỏi: “Chuyện gì?”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ngươi hẳn là phải biết, nếu muốn làm đại sự kiểu này, tự nhiên không thể thiếu quân đội được, ngươi chừng như cũng không ngốc tới mức để mấy người giang hồ đi cứng chọi cứng với trăm vạn hùng binh của triều đình chứ?”

Thanh y nhân cười nói: “Đương nhiên là không, bất quá ta có thể để ngươi làm soái, suất lĩnh một nhánh quân đội đi đấu với bọn chúng.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ồ, điều này được đấy, có điều quân đội ở đâu mà ra?”

Thanh y nhân cười cười nói: “Ngươi có biết đây là nơi nào không?”

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày, cười khổ nói: “Nơi đây bất quá chỉ là một trấn nhỏ ở biên thùy mà thôi.”

Thanh y nhân gật đầu, nhìn Nam Cung Khiếu Không nói: “Trả lời đúng rồi, vậy ngươi nghĩ thế nào về biên thùy?”

Nam Cung Khiếu Không thầm hít một hơi khí lạnh, hắn đột nhiên hiểu ra, biên thùy chính là của thập lục quốc Tây Vực, nếu Sở Anh Bố liên hợp được binh lực của mười sáu nước Tây Vực, muốn thành công cũng chẳng phải là không có khả năng.

Thanh y nhân mỉm cười nói: “Hiện giờ ngươi đã hiểu chưa?”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, rồi lại lắc đầu, cười khổi nói: “Ta vẫn còn một điều không hiểu.”

Thanh y nhân: “Ngươi nói xem.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ta nghe nói ngươi tích trữ không ít bạc ở nơi này, bất quá nếu muốn phát động một đơn vị quân đội khổng lồ như thế, sợ rằng cũng chỉ là muối bỏ biển, huống chi nếu không có lợi ích, ngươi làm sao nói Tây Vực thập lục quốc xuất binh được?”

Thanh y nhân gật đầu, mỉm cười nói: “Không sai, nếu như chỉ bằng chút bạc còm đó, thì ta ngay cả nghĩ cũng không dám.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Chẳng lẽ ngươi còn có chỗ bạc khác?”

Thanh y nhân mỉm cười: “Ngươi có biết nơi này là đâu không?”

Nam Cung Khiếu Không cười đáp: “Vấn đề này hình như vừa rồi ngươi đã hỏi một lần rồi.”

Thanh y nhân mỉm cười: “Đúng rồi, có điều vừa rồi ngươi không trả lời chính xác hoàn toàn.”

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày nói: “Là sao?”

Thanh y nhân nói: “Nơi này không chỉ là tiểu trấn ở biên thùy, mà còn là con đường ắt phải qua thông thương giữa thương nhân các nước Tây Vực và Trung Nguyên.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Điều này thì có liên quan gì?”

Thanh y nhân mỉm cười nói: “Ngươi đã từng nghe nói tới, cách không xa con đường cổ xưa này, trước đây có một quốc gia cực kỳ phồn vinh thịnh vương, gọi là nước Lâu Lan?”Nam Cung Khiếu Không đáp: “Đã nghe tới rồi.”

Thanh y nhân nói tiếp: “Nước Lâu Lan sau này đột nhiên biến mất một cách thần bí, ngươi có biết là vì sao không?”

Nam Cung Khiếu Không cau mày: “Không biết.”

Thanh y nhân cười nói: “Kỳ thực cũng rất đơn giản, chỉ bất quá là bởi vì một trận bão cát cực kỳ lớn, cả cổ quốc Lâu Lan trong một đêm đã bị chôn lấp dưới cát vàng mênh mông. Cùng bị chôn vùi đương nhiên còn có tài bảo đếm không xuể.” Y cười cười, thong thả nói: “Điều ta nói là tất cả bảo tàng của cổ quốc Lâu Lan giàu có nhất Tây Vực khi đó đều bị chôn vùi dưới cát vàng. Hiện giờ ngươi đã hiểu chưa?”

Nam Cung Khiếu Không giật mình, lắc đầu nói: “Ta không tin là có cơn bão lớn như vậy!”

Thanh y nhân nói: “Ngươi không tin là có cơn bão lớn như vậy, hay là không tin ta đã tìm được bảo tàng?”

Nam Cung Khiếu Không ngẩn người, hồi lâu mới chậm chậm gật đầu nói: “Hiện giờ cuối cùng ta cũng hiểu ra vì sao ngươi muốn ở cái nơi rách nát này.”

Thanh y nhân gật đầu, mỉm cười nói: “Ngươi đúng là không phải kẻ ngốc.”

Nam Cung Khiếu Không thở hắt ra một hơi, từ tốn nói: “Nhưng ta vẫn khuyên ngươi cứ thành thực làm một tài chủ mà thôi, thù nên báo đã báo rồi, dã tâm của một con người nếu như bành trướng, kết quả sẽ rất thảm. Hơn nữa chuyện này mà làm không tốt là phải bị tru di cửu tộc đó, có khi còn phải tru di thập tộc.”

Thanh y nhân đột nhiên cười phá lên, rất lâu sau mới ngừng cười, thở dài nói: “Hiện giờ ta vốn chính là cô gia quả nhân, lấy đầu ra thập tộc mà diệt.”

Nam Cung Khiếu Không ngẩn người, cười khổ nói: “Hình như đúng là như thế thật.”

Thanh y nhân hừ lạnh: “Hiện giờ ngươi đã hiểu chưa?”

Nam Cung Khiếu Không than: “Cũng hiểu được ít nhiều rồi.”

Thanh y nhân hỏi: “Ngươi có đồng ý hay không?”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Ta biết nhiều bí mật như vậy, nếu như không đồng ý, hôm nay không chết không được rồi, có phải thế không?”

Thanh y nhân lạnh lùng: “Nói đúng đó.”

Nam Cung Khiếu Không thở ra một hơi dài, ngẩng đầu trầm mặc một lúc, chầm chậm nói: “Ta nghe nói năm xưa Tào Tháo kiêu hùng một thời cũng cởi trói cho Trương Liêu, nên Trương Liêu mới đi theo ông ta, có chuyện này không?”

Thanh y nhân nhìn Đạm Thai Thiên Khánh, Đạm Thai Thiên Khánh chỉ cười không nói.

Nam Cung Khiếu Không nói: “Cho dù là Trương Phi, cũng tự mình đi bái phỏng Nghiêm Nhan, Nghiêm Nhan mới thực lòng hàng phục. Ngươi trói ta như thế này, cho dù hiện giờ ta đồng ý, thì đêm đến ngươi có ngủ được không?”

Thanh y nhân cười lạnh nói: “Ta thả ngươi ra, thì ngươi có gia nhập mãnh hổ thần ưng đường của ta không?”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười: “Nói không chừng, nhưng phải xem ngươi có thành ý không đã.”Thanh y nhân nói: “Thế nào mới coi là có thành ý?”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Nếu ta là ngươi, ít nhất ngươi cũng phải thả ta ra trước, giải huyệt đạo cho ta, mời ta ngồi xuống thoải mái, sau đó mang một chén trà thơm lên, sau đó chúng ta hãy thương lượng cũng không muộn.”

Thanh y nhân cười lạnh: “Nếu ta không thả thì sao?”

Nam Cung Khiếu Không lạnh nhạt nói: “Đại trượng phu có thể giết không thể chịu nhục, nếu ngươi không đồng ý, thì cứ đốt than ở trong cột đồng lên là xong.”

Đạm Thai Thiên Khánh đột nhiên cười lạnh nói: “Vậy thì đốt than lên, ta xem xem rốt cuộc ngươi có chịu hay không!”

Nam Cung Khiếu Không thở dài nói: “Tốt lắm! Đạm Thai huynh, hôm nay bắt đầu từ câu nói này, giao tình mấy đời hai nhà chúng ta coi như xong. Sau này nếu như còn có thể gặp mặt, chúng ta nếu không phải là người xa lại thì là kẻ thù.”

Đạm Thai Thiên Khánh cười lạnh: “Điều này thì ta không quan tâm, chúng ta cũng không thể gặp lại nhau nữa, vì lát sau đây ngươi sẽ biến thành tro tàn.”

Nam Cung Khiếu Không trầm mặc, rồi chầm chậm gật đầu.

Thanh y nhân đột nhiên cười cười, móc từ trong lòng ra một cái bình nhỏ màu lục, đưa tay bóp hai bên hàm Nam Cung Khiếu Không, rút nắm bình ra, đem vật trong bình dốc hết vào miệng hắn, rồi nhè nhẹ nâng chằm hắn lên, Nam Cung Khiếu Không cảm thấy như có một còn sâu ngọ ngoạy từ yết hầu của mình chui vào, sắc mặt hắn tái đi, trên trán rịn ra mồ hôi lấm tấm.

Thanh y nhân vận chỉ như gió, giải khai huyệt đạo của Nam Cung Khiếu Không như ánh chớp, mìm cười nói: “Thả hắn ra!”

Bốn tên hắc y che mặt khoanh tay đứng nghiêm lập tức mở vòng sắt trói Nam Cung Khiếu Không. Thanh y nhân chỉ một chiếc ghế, nói: “Mời ngồi.”

Nam Cung Khiếu Không khẽ thở dài một tiếng, xoa cổ tay bị tê, chậm rãi đi tới trước chiếc ghế, ngây ngốc ngồi xuống.

Thanh y nhân khoát tay, bốn tên hắc y nhân lặng lẽ rút đi.

Thanh y nhân và Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười ngồi xuống, thanh y nhân nói: “Hiện giờ ta đã thả ngươi ra rồi, cũng giải huyệt đạo cho ngươi rồi.”

Nam Cung Khiếu Không lầm bẩm nói: “Nhưng vừa rồi ta không đói.”

Thanh y nhân nói: “Ta biết ngươi không đói, ta cho ngươi ăn cũng chẳng phải là thức ăn, bất quá nó lại trân quý hơn bất kỳ loại thức ăn nào, thật đó, ta tuyệt không lừa ngươi đâu!”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ồ? Ta đúng là may mắn, chẳng lẽ là thuốc trường sinh bất lão ?”

Thanh y nhân cười ha hả: “Không ngờ Nam Cung huynh còn hài hước như thế, bất quá trên đời này hình như cũng chẳng có thuốc trường sinh bất lão gì.”

Nam Cung Khiếu Không than thở: “Vậy chẳng lẽ là cổ độc của Miêu Cương?”

Thanh y nhân gật đầu nói: “Nam Cung huynh quả nhiên là có kiến thức! Bất quá đây không phải là cổ độc bình thường, chiêu đãi người như Nam Cung huynh, đương nhiên phải dùng loại tốt nhất.”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Có thể tốt tới mức nào?” Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Thanh y nhân thản nhiên nói: “Đao kiếm, độc dược đều phân chia tốt xấu, cổ đương nhiên cũng như thế, ví như nói Ngô Công cổ của Miêu Cương Bách Độc Lão Nhân, thiên hạ tuyệt không có thứ gì tốt hơn nữa.”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, lẩm bẩm nói: “Ta hiểu rồi.”

Thanh y nhân mỉm cười: “Bất quá ở chỗ ta có giải dược, Nam Cung huynh yên lòng được rồi.”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu nói: “Ta rất yên tâm.”

Thanh y nhân mỉm cười nói: “Nam Cung huynh hiện giờ đã đồng ý gia nhập mãnh hổ thần ưng đường rồi chứ?”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ nói: “Ngươi cho ta loại cổ độc tốt như thế, ta còn không đồng ý nữa, há chẳng phải là thằng ngốc!”

Thanh y nhân cười lớn: “Tốt tốt tốt! Nam Cung huynh quả nhiên là người thông minh, hiện giờ chúng ta uống một chén, mang rượu lên!”

Một tên hắc y che mặt đột nhiên từ một cánh cửa ngầm đi ra, hai tay bưng một cái khay sơn son thiếp vàng, bên trên đặt một bầu rượu, ba chén rượu bằng bạc, trong chén đã rót đầy rượu.

Nam Cung Khiếu Không cười nói: “Xem ra tất cả đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Thanh y nhân cười nói: “Chúng ta biết Nam Cung huynh nhất định sẽ đồng ý mà, mời!”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ đứng dậy, đưa tay cầm lấy một chén rượu, thanh y nhân và Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười, một người tự lấy một chén, ba người khẽ chạm cốc, Nam Cung Khiếu Không ngửa cổ, dốc cả chén rượu xuống. Thanh y nhân và Đạm Thai Thiên Khánh nhìn nhau cười, nâng chén rượu lên, ngửa cổ đang muốn uống xuống thì một đạo nhận quang đột nhiên lóe lên, chén rượu trong tay Nam Cung Khiếu Không nhanh như chớp đánh về huyệt cự khuyết trước ngực Đạm Thai Thiên Khánh, tay trái hóa chưởng thành kiếm, đâm thẳng vào yết hầu thanh y nhân, chén bạc và tay trái gần như đồng thời xuất thủ, nhanh như điện chớp, khoảng cách gần như thế thanh y nhân và Đạm Thai Thiên Khánh không thể né tránh được!

Ngay lúc Nam Cung Khiếu Không xuất thủ, cái khay sơn son thiếp vàng trong tay tên hắc ý che mặt bên cạnh đột nhiên vung ra, thình lình đánh vào mặt Đạm Thái Thiên Khánh, sau khi chiếc khay ném ra, tên hắc y mặt hai tay ném ra, vô số mảnh ám khí tươi màu rực rỡ hình cánh hoa đào nhẹ nhàng vô thanh vô tức đánh về phía Đạm Thai Thiên Khánh và thanh y nhân, toàn thân hai người đã bị ám khí màu phấn hồng bao phủ.

Chương 102: Phản khách vi chủ

Trong chớp mắt, toàn bộ đều xảy ra đột nhiên và ngoài dự liệu.

Thanh y nhân một tay cầm chén, một tay vạch khăn che mặt chính đang muốn uống rượu, thình lình thấy đơn chưởng như kiếm của Nam Cung Khiếu Không đâm vào yết hầu của mình, thanh y nhân lách mình, tay trái vạch khăn che mặt biến chưởng thành đao, chém xuống cổ tay Nam Cung Khiếu Không như ánh chớp.

Nam Cung Khiếu Không thấy thanh y nhân chém tới, cổ tay lật đi, lại đâm tiếp vào yết hầu thanh y nhân, đồng thời một chân đá về phía tiểu phúc của thanh y nhân. Thanh y nhân xoay tít người, không ngờ trong sát na đã tránh được hai chiêu của Nam Cung Khiếu Không.

Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười, vừa mới nhấc chén rượu lên, một chiếc khay sơn son thiếp vàng đột nhiên đánh thẳng vào mặt, không kịp đề phòng, tay nâng chén rượu của Đạm Thai Thiên Khánh chắn giữa không trung, ‘rắc’ một tiếng, chiếc khay vỡ thành vô số mảnh nhỏ. Ngay vào lúc đó, huyệt cự khuyết trước ngực hắn bất ngờ bị chén bạc đánh trúng, Đạm Thai Thiên Khánh loạng choạng, thân thể ngã về phía trước, mấy mảnh ám khí cánh hoa đào lặng lẽ cắm vào dưới sườn và đùi của y.

Thanh y nhân vừa mới tránh được hai chiêu của Nam Cung Khiếu Không, bỗng nhiên mấy mảnh ám khí hình cánh hoa đào đã vô thanh vô tức cắm vào hai chân và bụng của y. Thanh y nhân cắn chặt răng, lộn người trên không một cái, người đã ở ngoài hai trượng, gỡ một thanh trường kiếm từ trên vách tường xuống, mũi chân ở trên không trung chấm lên mặt tường, trường kiếm chỉ thẳng Nam Cung Khiếu Không, người như mũi tên rời cung, lăng không đâm thẳng tới.

Người hắc y che mặt vẫy tay, lại một nắm ám khí như hoa rơi đánh về phía thanh y nhân ở trên không. Thanh y nhân người ở không trung, trường kiếm khua một vòng, vô số ám khí cánh hoa đào đột nhiên biến mất tung tích, người bị ám khí ngăn cản, liền rơi ngay xuống đất, loạng choạng mấy cái, trên trán đã rịn ra mồ hôi lạnh.

Người che mặt hắc ý đưa tay kéo Nam Cung Khiếu Không, Nam Cung Khiếu Không thuận thế lánh đi, tránh khỏi tay của hắc y nhân. Hắc ý nhân lớn tiếng nói: “Là thiếp! Đi mau!”

Nam Cung Khiếu Không ngẩn ra, người lên tiếng chính là Đào Hoa Tiên Tử Lan Ngọc. Lan Ngọc kéo khăn che mặt xuống, Nam Cung Khiếu Không ngẩn ra nhìn nàng, trong chớp mắt lòng ngổn ngang trăm mối, đột nhiên cắn răng nói: “Ta không thể đi được!”

Lan Ngọc nói gấp: “Giờ mà không đi, thì không còn cơ hội nữa!”

Nam Cung Khiếu Không buông một tiếng thở dài, người đã lăng không nhảy lên, nhanh như chớp đã tới vách tường ngoài hai trượng, đưa tay gỡ trường kiếm của mình xuống. Lộn người ra sau kỉếm rời vỏ rít lên một tiếng, hàn khí lạnh buốt, đâm về phía thanh y nhân.

Thanh y nhân đau tới mức gần như đứng không vứng nữa, mắt thấy trường kiếm đâm về phía mình, liền cắn chặt răng, không thèm né tránh, cũng đâm kiếm về phía Nam Cung Khiếu Không, là chiêu lưỡng bại câu thương. Nam Cung Khiếu Không người ở trên không trung, kiếm gạt ngang trường kiếm của thanh y nhân, hai thanh kiếm chạm nhau, trường kiếm của thanh y nhân bị gạt ra, tất cả mọi động tác đều hoàn thành trong chớp mắt.

Thanh y nhân đứng như trời trồng, mồ hôi trên trán trên chóp mũi không ngừng rịn ra, chỗ bị đáo hoa ám khí đánh vào ở bụng và hai chân chầm chậm tràn máu đỏ tươi ra bên ngoài, trường kiếm của Nam Cung Khiếu Không đã kề lên cổ của y.

Đạm Thai Thiên Khánh không chút nhúc nhích ngã lăn ra đất, đã hôn mê bất tỉnh.

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nhìn thanh y nhân: “Hiện giờ cảm thấy thế nào?”

Thanh y nhân cười lạnh đáp: “Chẳng thế nào cả, ngươi muốn gì?”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Hình như hiện giờ ta có thể giết ngươi bất kỳ lúc nào.”

Thanh y nhân cười nói: “Vậy sao ngươi còn không động thủ?”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Ngươi không sợ chết ư?”

Thanh y nhân cười lạnh: “Ta sợ, rất sợ, nhưng ta biết ngươi tuyệt không dám giết ta.”

Nam Cung Khiếu Không im lặng một lát, chậm rãi mỉm cười nói: “Ngươi rất thông minh.”

Thanh y nhân: “Ta không quá ngu thôi, nếu như ta là ngươi, sẽ tuyệt đối không làm chuyện ngu xuẩn.”

Nam Cung Khiếu Không thở dài: “Được rồi, vậy nếu không ngại chúng ta làm một giao dịch.”

Thanh y nhân nói: “Được thôi.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Đem giải dược ra, tiễn chúng ta ra ngoài, giải tán mèo con chim sẻ đường của ngươi, theo ta đi nhận tội, ta đảm bảo cho ngươi một con đường sống.”

Thanh y nhân cười cười, rồi đột nhiên không kìm được cười thật lớn, cười tới toàn thân run rẩy, máu tươi không ngừng chảy ra.

Nam Cung Khiếu Không nhìn y chằm chằm, chậm rãi nói: “Buồn cười lắm hả?”

Thanh y nhân nhịn cười đáp: “Quả thực là quá buồn cười.”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Có gì đáng cươi?”

Thanh y nhân cười đáp: “Hiện giờ mạng của ta trong tay ngươi, ngươi có thể giết ta bất kỳ lúc nào, đúng thế không?”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Nhãn quang của ngươi được lắm, không ngờ chuyện rõ ràng như vậy cũng có thể nhìn ra!”

Thanh y nhân gật đầu, than: “Đáng tiếc hình như nhãn quang của ngươi kém một chút.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Vậy sao?”

Thanh y nhân mỉm cười hỏi: “Ngươi biết thế nào là Ngô Công cổ không?”

Nam Cung Khiếu Không đáp: “Biết một chút.”

Thanh y nhân mỉm cười nói: “Ngươi có biết giải dược ở đâu không?”

Nam Cung Khiếu Không hơi ngẩn ra, đột nhiên mỉm cười nói: “Ta nghĩ nhất định ở trên người ngươi.”

Thanh y nhân thở dài: “Ngươi nhầm rồi, ta không hề mang giải dược ở trên người.” Rồi ý lại cười nói: “Huống chi, cho dù ở trên người ta, thì hiện giờ trên người ta có mười mấy cái bình nhỏ, đều là kỳ độc trong thiên hạ, nếu ngươi dùng sai bất kỳ một loại nào, hậu quả ngươi có thể tưởng tượng được đó.”Nam Cung Khiếu Không lạnh lùng nói: “Ta có thể giết ngươi trước, sau đó lại đi tìm Bách Độc Lão Nhân lấy giải dược.”

Thanh y nhân lại không kìm được bật cười, giống như kiếm không phải kề trên cổ mình, mà là trên cổ Nam Cung Khiếu Không vậy. Nam Cung Khiếu Không nhíu mày lạnh lùng nhìn y.

Thanh y nhân thờ dài một tiếng: “Xem ra ngươi còn chưa hiểu Ngô Công cổ lắm, loại cổ độc này, ta có thể làm nó phát tác bất kỳ lúc nào. Cho dù ta chết rồi, cách ba ngày nó sẽ phát tác một lần, loại tư vị cắn gan xé phổi đó, đủ cho ngươi tự rạch bụng moi gan của mình, ngươi có tin hay không?”

Nam Cung Khiếu Không thầm hít một hơi, quay đầu nhìn Lan Ngọc. Lan Ngọc ngây ngốc đứng ở một bên, trong mắt tựa hồ đầy sợ hãi, buồn bã không nói.

Thanh y nhân mỉm cười nói: “Còn nữa, ngươi biết Bách Độc Lão Nhân ở đâu không, trong ba ngày, ngươi có thể tới được Miêu Cương ngoài ngàn dặm lấy giải dược không?”

Nam Cung Khiếu Không cắn chặt răng, cổ tay run lên, mũi kiếm sắc bén đã rạch một đường máu trên cổ của thanh y nhân, máu tươi thuận theo mũi kiếm chảy xuống như con giun.

Thanh y nhân cười cười: “Có phải là ngươi muốn giết ta không?”

Nam Cung Khiếu Không thầm thở dài, đột nhiên hắn không biết phải làm như thế nào.

Thanh y nhân mỉm cười nói: “Ở nơi này cơ quan trùng trùng, hơn nữa đông đảo cao thủ mai phục ở đây, nếu như ta chết rồi, ta đảm bảo các ngươi tuyệt đối không thoát ra được, ngươi có tin không?”

Nam Cung Khiếu Không sắc mặt trầm xuống, đột nhiên động sát cơ, cười lạnh nói: “Ta có thể thử một lần!”

Thanh y nhân mỉm cười nói: “Ngươi đương nhiên là có thể thử một lần, kiếm của ngươi ở ngay trên cổ của ta, vì sao còn không động thủ.”

Lan Ngọc đột nhiên cười nói: “Giết y đi! Cho dù có chết, thiếp cũng chết cùng chàng!”

Nam Cung Khiếu Không ngẩn người, cười khổ một tiếng, nếu như vừa rồi hắn còn có ý nghĩ đồng quy vu tận với thanh y nhân, nhưng nghe thấy câu nói này của Lan Ngọc, hắn lập tức đã không còn nghĩ như thế nữa.

Hắn đã không phải với Lan Ngọc một lần, hôm nay Lan Ngọc bất chấp ân oán trong quá khứ tới cứu mình, hắn làm sao có thể để một nữ nhân lại bị liên lụy cùng mình chết ở chỗ này?!

Nam Cung Khiếu Không thờ dài: “Ngươi muốn như thế nào?”

Thanh y nhân cười lạnh: “Nếu ta là ngươi, hiện giờ bỏ kiếm xuống, mời ta thoải mái ngồi xuống, sau đó hãy thương lượng cũng không muộn.” Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Nam Cung Khiếu Không ngẩn ra, câu nói này hình như vừa rồi bản thân mới nói qua. Hắn không khỏi cười khổ: “Trí nhớ của ngươi không tệ.”

Thanh y nhân nói: “Hiện giờ có phải ngươi đã đồng ý bỏ kiếm, mời ta ngồi xuống nói chuyện không?”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Được! Bất quá ta phải điểm huyệt của ngươi trước mới có thể thả ngươi ra, ngươi thấy thế nào?”

Thanh y nhân chẳng cần suy nghĩ đáp ngay: “Được!”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ta chỉ điểm hai huyệt thiên xu, khí hải của ngươi thôi, sẽ không có ảnh hưởng gì.”
Thanh y nhân mỉm cười nói: “Mời!” Khách khí cứ như là mời khách uống rượu vậy.

Thanh kiếm dài ba xích bảy tấc vẫn kề lên trên cổ thanh y nhân, Nam Cung Khiếu Không khẽ cong khuỷu tay, tay trái điểm gấp lên hai huyệt thiên xu, khí hải của thanh y nhân. Ngay lúc hắn cong khuỷu tay lại, trọng tâm đã không ở trên kiếm nữa, thanh y nhân đột nhiên xoay người, động tác nhanh như chớp, nhào thẳng vào giữa ngực Nam Cung Khiếu Không, khuỷu tay trái thúc thẳng vào tiểu phúc của Nam Cung Khiếu Không.

Lan Ngọc đứng bên cạnh kinh hãi.

Nhưng Nam Cung Khiếu Không lại giống như đã dự liệu sẵn, trường kiếm kề lên vai thanh y nhân, tay trái đặt lên khủy tay giật tới của thanh y nhân, tung mình lên không, đột nhiên mỉm cười đứng ở đối diện thanh y nhân, trường kiếm trong tay vẫn đặt vững trên cổ thanh y nhân.

Thanh y nhân khẽ thở dài một tiếng, dáng vẻ hình như rất thất vọng. Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Hiện giờ ta vẫn điểm huyệt thiên xu và khí hải của ngươi, ngươi không ngại thì cứ thử lần nữa.”

Thanh y nhân lắc đầu, cười khổ nói: “Không cần nữa.”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười, thong thả ra tay, điểm lên hai huyệt khí hải và thiên xu của thanh y nhân. Thanh y nhân chẳng hề nhúc nhích, Nam Cung Khiếu Không đột nhiên đưa tay kéo khăn che mặt của thanh y nhân xuống, một khuôn mặt trẻ trung trắng trẻo xuất hiện trước mặt, một đôi mắt xếch, hai hàng mi kiếm, sống mũi thẳng tắp. Nam Cung Khiếu Không gật đầu, mìm cười nói: “Quả nhiên rất giống Sở Anh Bố.”

Thanh y nhân hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào.

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Sở Anh Bố, mời, mời ngồi.”

Sở Anh Bố gật đầu, thong thả tìm ghế ngồi xuống.

Nam Cung Khiếu Không ngồi xuống, mỉm cười nói: “Hiện giờ chúng ta đã có thể đám phán rồi.”

Sở Anh Bố gật đầu.

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ngươi hẳn là biết thủ pháp điểm huyệt của Nam Cung gia ta khác với phần đông, cho nên ngươi không cần suy tính kéo dài thời gian xung phá huyệt đạo.”

Sở Anh Bố gật đầu: “Ta biết rồi.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Nếu ta là ngươi, hiện giờ nên gắng sức tranh thủ thời gian, ‘đào hoa tiếu’ của Đào Hoa Tiên Tử mặc dù không có độc, nhưng chảy máu quá nhiều cũng chết đấy.”

Sở Anh Bố gật đầu: “Đúng thế.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Như vậy bây giờ ngươi đem giải dược cổ độc giao ra, rồi tiễn chúng ta ra ngoài, được chứ?”

Sở Anh Bố nói: “Được, sau đó thế nào?”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Giao Du Mộng Điệp ra, sau đó ngươi đi theo ta nhận tội, giải tán mãnh hộ thần ưng đường của ngươi, ta đảm bảo cho ngươi bình an vô sự, người thấy thế nào?”

Sở Anh Bố lạnh nhạt nói: “Đừng mơ.”

Nam Cung Khiếu Không thở dài, nói: “Được rồi, vậy ta lùi một bước, ngươi cho ta giải dược giao Du Mộng Điệp ra, rồi đưa chúng ta ra ngoài, thế nào?” Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Sở Anh Bố cúi đầu trầm tư hồi lâu, chậm rãi nói: “Được thôi.” Rồi chậm rãi móc một chiếc bình nhỏ màu xanh biếc từ trong ngực ra, ném cho Nam Cung Khiếu Không: “Đây chính là giải dược.”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười: “Chẳng phải ngươi nói giải dược không mang trên người sao?”

Sở Anh Bố thản nhiên: “Chẳng lẽ ngươi chưa nghe qua câu binh bất yếm trá?”

Nam Cung Khiếu Không lạnh lùng nói: “Làm sao ta tin được ngươi?”

Sở Anh Bố chậm rãi móc từ trong lòng ra mấy cái bình nhỏ, đặt ở trên bàn nói: “Trong mấy cái bình này có giải dược, giải dược trong bình màu đỏ giải độc trong bình màu đỏ, màu xanh thì giải độc trong bình màu xanh, ngươi đã hiểu chưa?”

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày nhìn Lan Ngọc, Lan Ngọc gật đầu, Nam Cung Khiếu Không ngửa cổ nuốt giải dược trong bình xuống. Hỏi: “Du Mộng Điệp đâu?” Truyện "Đại Mạc Lãng Tử Đao "

Sở Anh Bố vỗ tay, đột nhiên xuất hiện một tên hắc y nhân, Sở Anh Bố Nói: “Đi đưa Du cô nương tới đây.”

Hai tên hắc y nhân đưa Du Mộng Điệp tới đại sảnh. Du Mộng Điệp cúi đầu xuống, giống như hôn mê. Nam Cung Khiếu Không nhíu mày hỏi: “Cô ấy làm sao vậy.”

Sở Anh Bố hờ hứng đáp: “Chỉ điểm thụy huyệt của cô ấy thôi, đi ra rồi các ngươi có thể tự giải được.”

Nam Cung Khiếu Không chầm chậm đứng dậy, trường kiếm lên gác lên cổ Sở Anh Bố cười lạnh: “Làm sao ta có thể tin ngươi được? Ngươi giải ngay bây giờ đi!”

Sở Anh Bố lạnh lùng nói: “Không được! Nếu như cô ấy tỉnh lại, các ngươi liên thủ đối phó với ta, thì ta làm thế nào?”

Nam Cung Khiếu Không thầm hít một hơi, cắn răng nói: “Được, giờ thì đưa chúng ta ra ngoài!”

Hai tên hắc y nhân kẹp Du Mộng Điệp, Nam Cung Khiếu Không giữ Sở Anh Bố, Lan Ngọc theo ở phía sau. Rẽ qua mấy ngả trong đường ngầm, tới cửa ra ở phía trước, không ngờ lại là một khu nghĩa địa.

Chương 103: Cổ độc cắn tim

Vầng trăng cong chiếu lên khu nghĩa địa, vô số phần mộ nhô lên như bánh bao, cỏ dại khô héo, ảm đạm mà lại quỷ dị. Hạt sương làm ướt cỏ dại, tịch mịch và hoang vu không sao tả xiết.

Thế giới ở bên ngoài lại khác hẳn với ở bên trong, mặt đất sáng loáng lại dễ chịu. Bên ngoài là một vùng hoang vu, trong không khí mang chút hơi lạnh tươi mát của sáng sớm.

Tên hắc y che mặt thả Du Mộng Điệp ra, Lan Ngọc đưa tay giữ lấy nàng, nhẹ nhàng giải khai huyệt đạo. Du Mộng Điệp ngơ ngẩn mơ màng nhìn mọi thứ trước mắt, tựa như không biết mình đang ở đâu.

Nam Cung Khiếu Không cầm chậm thu trường kiếm lại, kiếm vào trong vỏ, viên mình châu trên thanh kiếm lóe sáng trong bóng đêm.

Sở Anh Bố khẽ thở ra một hơi, cười lạnh rồi chầm chậm lui vào trong đường ngầm. Cửa đá ở đường ngầm lặng lẽ trượt ra, trên tảng đá xanh cỏ dại um tùm, nhìn từ bên ngoài lại không hề thấy bất kỳ chút dấu vết nào.

Lan Ngọc hoang mang nhìn ánh trăng, ánh mắt tựa hồ cũng mơ màng như Du Mộng Điệp.

Nam Cung Khiếu Không cười nói: “Chúng ta đi thôi.”

Lan Ngọc chẳng lên tiếng, cứ như không nghe thấy vậy.

Nam Cung Khiếu Không đi tới một bước, mỉm cười gọi: “Ngọc Nhi?”

Lan Ngọc thở dài, lầm bẩm nói: “Thiếp nghe thấy rồi, thiếp có điếc đâu.”

Nam Cung Khiếu Không nắm lấy tay nàng, tay nàng lạnh như băng khẽ nắm trong tay hắn, nhưng lại tựa như chẳng hề có tri giác vậy.

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày nói: “Nàng làm sao vậy?”

Lan Ngọc giãy khỏi tay hắn, lạnh lùng nói: “Chàng dẫn cô ta đi đi, thiếp chẳng phải là thế nào với chàng, sao có thể theo chàng đi tới đâu!?”

Nam Cung Khiếu Không thở dài, nói: “Có lẽ trước đây không phải, nhưng bây giờ thì phải rồi, ta đi đâu, thì nàng phải tới đó!”

Lan Ngọc cười lạnh lùng, nói: “Chàng tới Tĩnh Nam trang, thiếp cũng tới Tĩnh Nam trang?”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, trong ánh mắt lộ ra vẻ ôn nhu, nói: “Ta tới Tĩnh Nam trang, nàng đương nhiên cũng phải tới Tĩnh Nam trang! Mười lăm năm trước ta bỏ rơi nàng, lần này ta tuyệt không thể bỏ mặc không quan tâm tới nàng nữa!”

Lan Ngọc chầm chầm quay đầu nhìn thẳng vào hắn, hỏi: “Thật sao?”

Nam Cung Khiếu Không đáp: “Thật!”

Lan Ngọc hỏi: “Chàng không lừa thiếp?”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Nếu ta lừa nàng, thì sẽ bị kiếm nhọn đâm thủng…” Miệng hắn đột nhiên bị Lan Ngọc che lấy.

Lan Ngọc nhìn hắn, trong mắt đột nhiên có lệ thủy tràn ra, nhưng lại mỉm cười: “Chàng đừng nói! Thiếp không muốn chàng thề nặng như vậy! Có lời này của chàng là thiếp thấy đủ rồi! Thiếp biết chỗ khó của chàng, chỉ cần có thể được theo chàng, có danh phận hay không thiếp đều không để ý!”

Vành mắt Nam Cung Khiếu Không đột nhiên cũng ướt đẫm, đưa tay lau nước mắt bên gò mát của nàng, gượng cười nói: “Nàng yên tâm, lần này ta nhất định sẽ cho nàng một danh phận!”

Lan Ngọc gật mạnh đầu.

Du Mộng Điệp dựa vào trong lòng Lan Ngọc, ngây ngốc nhìn hai ngươi bọn họ nói chuyện, ánh mắt mơ màng.

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày lại, gọi khẽ: “Du thế muội?”

Du Mộng Đẹp khẽ “hả” một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn mơ màng như vậy.

Nam Cung Khiếu Không kinh hãi, lại gọi một tiếng nữa, Du Mộng Điệp tựa hồ không nhận ra.

Nam Cung Khiếu Không hít sâu một hơi, nhìn cửa ngầm đã bị đóng kín, nghiến chặt răng, ngẩng đầu lên nói: “Chúng ta mắc lừa rồi.”

Lan Ngọc cười khổ một tiếng, gật đầu nói: “Xem ra đúng thế thật.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Nơi này không phải chỗ nên ở lâu, chúng giờ hiện giờ vẫn nên trở về khách sạn Duyệt Lai cho thật mau, mời Hiên Viên thế bá nghĩ biện pháp.”

Lan Ngọc gật đầu.

Bóng đêm đen như mực, mặt trăng cũng không biết đã trốn vào nơi nào, đột nhiên truyền tới từng tiếng gà trống gáy.

Hiên Viên Hoằng lo lắng thở dài, chậm rãi rót rượu, đưa tay vặn bấc đèn ảm đạm lên, ngọn lửa bổ lên trên, trong phòng tức thì sáng lên một chút.

Tiểu Hồ Tử đã ngủ say, Liễu Thanh Thanh mặc cả y phục nghiêng người nằm hướng về trong giường, không biết đã ngủ chưa.

Hiên Viên Hoằng nghiêng đầu nhìn hai đứa bé hồi lầu, biểu tình trong ánh mắt ôn nhu mà phức tạp. Lâu lắm mới quay đầu đi nhìn ra mảnh tối om ngoài cửa sổ, chăm chú nhìn về phương xa.

Vào thời khắc này, lại một lão nhân như thế, ông ta đang đợi cái gì? Trong lòng đang suy nghĩ gì?

Có phải là con người tới độ tuổi nhân định, thì sẽ không buồn ngủ nữa, mà thường thường nhớ lại những ngày tháng trước kia không?

Bên ngoài đột nhiên có hai tiếng động nhẹ khẽ vang lên, tựa hồ có hai người từ bên ngoài tường nhảy vào. Nhưng ở trong tai Hiên Viên Hoằng, lại nghe ra rõ ràng một tiếng nặng còn một tiếng nhẹ vô cùng, hình như là có một người thân vác nặng nhảy qua tường.

Hiên Viên Hoằng nhíu mày, lại chầm nhầm rót rượu, nhẹ nhàng nhấc chén lên, sau đó ông ta liền nghe thấy tiếng gõ cửa.

Nam Cung Khiếu Không khẽ đẩy cửa ra, Lan Ngọc ôm Du Mộng Điệp rảo bước đi vào.

Hiên Viên Hoằng nhíu mày, Liễu Thanh Thanh ở trên giường thì đã ngồi dậy, đôi mắt sáng kinh ngạc nhìn Lan Ngọc và Du Mộng Điệp chằm chằm.

Lan Ngọc đặt Du Mộng Điệp Xuống, Du Mộng Điệp đứng ngây ra trong phòng, ánh mắt mơ màng mà ngây ngốc.

Hiên Viên Hoằng nhìn Du Mộng Điệp, khẽ gọi: “Du nha đâu.”

Du Mộng Điệp đáp: “Hả.”

Hiên Viên Hoằng lại gọi: “Du nha đầu.”
Du Mộng Điệp kỳ quái nhìn Hiên Viên Hoằng, nhưng lại giống như không quen biết vậy.

Hiên Viên Hoằng thầm thở dài, sắc mặt đột nhiên biến đổi, nói với Nam Cung Khiếu Không: “Để nó ngồi xuống đi.”

Lan Ngọc kéo tay Du Mộng Điệp, đi tới trước bàn, kéo ghế ra rồi ấn lên vai nàng nói: “Ngồi xuống đi.” Du Mộng Điệp nghe lời ngồi xuống, trên mặt vẫn một vẻ hoang mang.

Hiên Viên Hoằng thở dài hỏi: “Chuyện là thế nào?”

Nam Cung Khiếu Không thở dài đem sự tình kể tỉ mỉ một lượt, Hiên Viên Hoằng trầm tư, chầm chậm gật đầu.

Hiên Viên Hoằng nhìn Lan Ngọc hỏi: “Cô chính là Đào Hao Tiên Tử Lan Ngọc?”

Lan Ngọc khẽ cắn môi, gò má ửng hồng, cúi đầu đáp: “Chính là vãn bối.”

Hiên Viên Hoằng khẽ mỉm cười: “Đào Hoa Tiên Tử năm xưa điên đảo chúng sinh, vang danh một thủa. Lão ăn mày ta hôm nay cuối cùng cũng gặp được, quả nhiên là xinh đẹp mê người.”

Lan Ngọc gò má càng hồng, tươi sáng như hoa đào nở rộ trong gió xuân, thẹn thùng nói: “Lão tiền bối nói đùa rồi! Vãn bối cửu ngưỡng phong thái của lão tiền bối, hôm nay mới có duyên gặp được, là Lan Ngọc tam sinh hữu hạnh! Sau này còn mong lão tiền bối chiếu cố nhiều hơn!”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Không cần khách khí, sau này lão khất cái này tới Tĩnh Nam trang ăn xin, còn mong cô thưởng cho mấy miếng cơm ăn, chớ thả chó dữ ra cắn lão ăn mày này là được rồi.”

Lan Ngọc không kìm được phì cười thành tiếng, tức thì thẹn thùng tới mặt đỏ bừng, cúi đầu không nói.

Nam Cung Khiếu Không khẽ thở dài, nói: “Thế bá, Du thế muội…”

Hiên Viên Hoằng xua tay, Nam cung Khiếu Không lập tức ngậm miệng, khó hiểu nhìn Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng cười khổ một tiếng, nắm tay Du Mộng Điệp, tay đặt lên mạch môn, hồi lâu sau mới buông tay ra. Khẽ thời dài, mỉm cười với Du Mộng Điệp hỏi: “Ngươi là ai?”

Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc giật mình nhìn Hiên Viên Hoằng, đều nhíu mày lại, hai người họ biết, Hiên Viên Hoằng tuyệt đối không hỏi một câu vô duyên vô cớ.

Du Mộng Điệp ngây ngốc nhìn Hiên Viên Hoằng đáp: “Ta là Du Mộng Điệp.”

Hiên Viên Hoằng hỏi: “Nhà ngươi ở đâu?”

Du Mộng Điệp đáp: “Nhà ta ở Thái Hồ.”

Hiên Viên Hoằng hỏi: “Hiện giờ ngươi có nhiệm vụ gì?”

Du Mộng Điệp ngây ngốc đáp: “Ta có nhiệm vụ gì?”

Hiên Viên Hoằng thở dài, đổi câu hỏi: “Hiện giờ ngươi muốn giết ai?”

Trong mắt Du Mộng Điệp đột nhiên lộ ra vẻ thù hận, cắn răng nói: “Ta muốn giết Hiên Viên Hoằng!”

Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc tức thì giật mình, đều xoay đầu kinh ngạc nhìn Du Mộng Điệp.

Hiên Viên Hoằng cười khổ một tiếng rồi lại hỏi: “Vì sao ngươi muốn giết ông ta?”

Thù hận trong mắt Du Mộng Điệp càng sâu, căm hận đáp: “Bởi vì ông ta giết cha của ta, ta nhất định phải giết ông ta để báo thù cho cha!”

Hiên Viên Hoằng thở dài, nói: “Ta chính là Hiên Viên Hoằng đây.”

Du Mộng Điệp trừng mắt lên, đột nhiên quát lên một tiếng giận dữ, nàng vốn ngồi ngây ngốc trên ghế chân tay không hề nhúc nhích, lại đột nhiên vọt lên không, nhào thẳng vào Hiên Viên Hoằng ở bàn đối diện, hàn quang lóe lên, trong tay đột nhiên có thể một thanh đoản kiếm, đâm vào yết hầu của Hiên Viên Hoằng.Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc còn trong lúc kinh ngạc, đột nhiên nhìn thấy Du Mộng Điệp ngây ngốc nhào bổ vào Hiên Viên Hoằng, động tác nhanh tới không ngờ, trong thoáng chốc đều ngây ra.

Trên đoản kiếm lập lòe hàn quang màu xanh biếc, đợi tới khi Nam Cung Khiếu Không nhìn thấy Du Mộng Điệp nhào tời, thì đoàn kiếm đã tới yết hầu Hiên Viên Hoằng.

Nhưng Hiên Viên Hoằng ngồi ở đối diện đột nhiên không thấy đâu nữa.

Du Mộng Điệp đâm kiếm tới, nhưng phía trước đột nhiên lại không thấy bóng dáng của Hiên Viên Hoằng đâu nữa, đằng sau một bàn tay đã nhẹ nhàng nằm lấy cổ tay cầm kiếm của nàng, khẽ điểm lên huyệt ngủ. Đầu Du Mộng Điệp ngả ra, đoản kiếm trong tay rơi xuống đất, người đã ngã vào trong lòng Hiên Viên Hoằng.

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Thanh Thanh, đỡ tỷ tỷ của con lên giường nghĩ ngơi.”

Liễu Thanh Thanh vẫn luôn đứng nhìn, nhất thời cũng ngẩn ra, Hiên Viên Hoằng phải gọi hai tiếng, mới phản ứng lại, vội vàng chạy tới đỡ Du Mộng Điệp, đặt lên giường đắp chăn vào, rồi ngồi ở bên giường nhìn nàng, nhưng không kìm được âm thầm nhỏ lệ.

Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc lúc này mới tỉnh lại, không khỏi lau mồ hôi lạnh trên trán, hỏi: “Thế bá, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Hiên Viên Hoằng cười khổ nói: “Ngươi đã nghe tới nhiếp hồn thuật chưa?”

Nam Cung Khiếu Không giật mình, hỏi: “Đây chẳng lẽ chính là nhiếp hồn thuật của Ma giáo năm xưa?”

Hiên Viên Hoằng lặng lẽ gật đầu.

Nam Cung Khiếu Không lẩm bẩm: “Điều.. điều này làm sao có thể?”

Hiên Viên Hoằng thở dài: “Không chuyện gì là không thể hết, ma giáo mặc dù đã bị tiêu diệt, nhưng đây đúng là nhiếp hồn thuật.”

Nam Cung Khiếu Không gật đầu, hắn cũng đã nghe nói tới Nhiếp Hồn Thuật, năm xưa ma giáo hoành hành thiên hạ, môn công phu này đã chấn kinh giang hồ. Người trúng phải nhiếp hồn thuật, tâm trí mất cả, sẽ quên hết sạch tất cả, bất kể là kẻ thi thuật muốn bảo nàng làm gì, nàng đều sẽ đi làm không chút do dự.

Nam Cung Khiếu Không cúi đầu nói: “Ma giáo đã bị diệt gần trăm năm, không ngờ còn để lại môn công pháp làm người ta nghe mà kinh hãi này, không biết kẻ thi thuật là ai. Thế bá, chúng ta phải cứu Du thế muội như thế nào đây?”

Hiên Viên Hoằng hơi trầm tư một chút, rồi thở dài nói: “Điều này ngươi không cần phải lo lắng, lão ăn mày tự có cách giải cứu, điều ta lo lắng lại là ngươi.”

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày nói: “Con ư?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, chậm rãi nói: “Ngươi qua đây, lão ăn mày bắt mạch cho ngươi.”

Nam Cung Khiếu Không vội đi tới, ngón tay của Hiên Viên Hoằng đặt trên mạch môn của Nam Cung Khiếu Không, im lặng hổi lâu. Một lúc sau mới buông một tiếng thở dài: “Ngươi ngồi xuống đi.”

Nam Cung Khiếu Không trong lòng đột nhiên xẹt qua một cảm giác không lành, thầm cắn chặt răng, cố gượng cười nói: “Thế bá, làm sao rồi?”

Hiên Viên Hoằng than: “Ngươi trúng Ngô Công cổ mất rồi.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Vâng, nhưng con đã dùng giải dược rồi.”

Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Thứ ngươi dùng không phải là giải dược.”

Lòng Nam Cung Khiếu Không tức thì trầm xuống, hắn đột nhiên hiểu ra vì sao Sở Anh Bố lại sảng khoái cấp cho hắn cái gọi là ‘giải dược’, rồi vì sao lại sảng khoái thả Du Mộng Điệp ra như vậy.

Hiên Viên Hoằng than: “Ngươi dùng vào là một thứ Hấp Huyết cổ càng độc hơn, loại cổ độc này càng đáng sợ càng lợi hại hơn Ngô Công cổ.”

Mặt Nam Cung Khiếu Không tức thì trắng bệch, mồ hôi lạnh từ trên trán cuồn cuộn lăn xuống.

Sắc mặt Lan Ngọc cũng tái đi, ngây ngốc hết nhìn Nam Cung Khiếu Không lại nhìn Hiên Viên Hoằng, nhất thời không biết làm thế nào.

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Bất quá ngươi cũng không cần lo lắng, hai thứ cổ độc này mặc dù làm người ta thống khổ vạn phần, nhưng trong thời gian ngắn không lấy được cái mạng của ngươi.”

Nước mắt Lan Ngọc đã chảy dài, nói: “Lão tiền bối, nhưng loại cổ độc này vãn bối cũng đã nghe tới, khi phát tác còn khó chịu hơn cả chết, lão tiền bối có biện pháp gì hay không?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, cười khổ đáp: “Gặp phải chuyện này, chẳng ai có thể làm gì cả, đau đớn thì sẽ phải chịu, bất quá lão ăn mày có thể đảm bảo, hắn không chết được.”

Lan Ngọc sắc mặt vui mừng, hỏi ngay: “Lão tiền bối có biện pháo gì?”

Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Lão ăn mày thì có biện pháp gì chứ, có điều…”

Lan Ngọc vội hỏi: “Có điều làm sao?”

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên bật cười, sắc mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: “Sinh tử hữu mệnh phú quý tại thiên, đại trượng phu chết thì chết thôi…” Hắn đột nhiên nhìn Lan Ngọc lại chầm chầm cúi đầu xuống: “Chỉ tiếc cho nàng…”

Lan Ngọc đột nhiên nghiến răng cắt đứt lời hắn, lớn tiếng nói: “Chàng đừng nói nữa! Chàng chết thiếp cũng chẳng sống thừa!”

Hiên Viên Hoằng đột nhiên cười khà khà: “Lão ăn mày đã nói rồi, hắn không chết được đâu.”

Nam Cung Khiếu Không cười cười, tựa hồ chẳng hề để ý, đường đường là trang chủ của Tĩnh Nam trang, nếu xem nặng sinh tử như thế, há chẳng phải làm người ta chê cười!

Nhưng Lan Ngọc lại trán đẫm mồ hôi, nói: “Lão tiền bối, người mau nói đi, có biện pháp gì?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Ngươi nói xem?”

Lan Ngọc cắn răng nói: “Lão tiền bối, giờ vãn bối dẫn người đi, vãn bối biết lối vào địa cung của Sở Anh Bố, chỉ cần bắt được y, không sợ y không giao ra giải dược!”

Hiên Viên Hoằng chỉ cười, bình thản nói: “Nếu ngươi là Sở Anh Bố, giờ ngươi còn ở lỳ nơi đó sao?”

Lan Ngọc lập tức ngây ra.

Chương 104: Nhiếp hồn đại pháp

Hiên Viên Hoằng cười nhạt: “Hai loại cổ độc này mặc dù lợi hại, nhưng chẳng phải là không ai có thể giải được, theo lão ăn mày biết, Miêu Cương Bách Độc Lão Nhân kia hiện giờ ở ngay gần đây.”

Lan Ngọc vui mừng hỏi: “Lão tiền bối có thể tìm được lão ta không?”

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Mặc dù ta không thể, bất quá may mà có một người có thể.”

Lan Ngọc vội hỏi: “Ai?”

Hiên Viên Hoằng đáp: “Xà Thiên Tàn.”

Lan Ngọc nhíu mày: “Xà Thiên Tàn sao lại có thể quen biết Bách Độc Lão Nhân?”

Hiên Viên Hoằng cười: “Xà Thiên Tàn si mê độc xà, năm đó từng đi khắp thiên hạ tìm kiếm các loại xà kỳ dị, có một lần tới Miêu Cương, ở trong thâm sơn xảo ngộ Bách Độc Lão Nhân, hai người đều là kẻ dùng độc vật, liền hẹn nhau đấu pháp. Kết quả là đấu ba ngày ba đêm lại không phân được cao thấp, cùng mến tài nhau, hai người liền kết thành hảo hữu.”

Lan Ngọc lảm bẩm: “Chuyện lão tiền bối biết được đúng là không ít…” Nói xong thì biết đã lỡ lời, thầm thè lưỡi len lén nhìn Nam Cung Khiếu Không một cái. Nhưng Nam Cung Khiếu Không chỉ mỉm cười không nói.

Hiên Viên Hoằng cười: “Đợi ngươi sống đến cái tuổi của ta đây, chuyện biết được tất nhiên sẽ nhiều.”

Lan Ngọc đột nhiên hít một hơi khí lạnh, cau mày nói: “Nhưng mà lão tiền bối, Xà Thiên Tàn từ sau khi phản bội mãnh hổ thần ưng đường thì hành tung quỷ bí, sợ là khó mà tìm được!”

Hiên Viên Hoằng chỉ mỉm cười không nói gì cả.

Lan Ngọc hỏi: “Lão tiền bối thế này là có ý gì?”

Hiên Viên Hoằng nhìn nàng xong, lại quay sang nhìn Nam Cung Khiếu Không, mỉm cười nói: “Không sao đâu, Phương huynh đệ có ân cứu mạng với hắn, Xà Thiên Tàn là kẻ trọng nghĩa khí, ta đoán chừng nếu đêm nay không tới thăm viếng, thì tối mai ắt sẽ tới!”

Lan Ngọc gật đầu, đột nhiên nói: “Nhưng mà lão tiền bối, Xa Thiên Tàn nhất định có thể tìm được Bách Độc Lão Nhân sao? Nếu như lão ta không tìm được thì làm thế nào?”

Hiên Viên Hoằng rót rượu róc rách, mỉm cười nói: “Ngươi yên tâm đi, Bách Độc Lão Nhân cả đời chỉ có một bằng hữu là Xà Thiên Tàn, nếu như lão ta tới nơi này, nhất định sẽ gặp mặt Xà Thiên Tàn… nói không chừng hiện giờ bọn họ đang ở cùng nhau đó.”

Lan Ngọc đột nhiên lại nhớ tới chuyện gì, sắc mặt tức thì tái đi, chầm chậm nói ra: “Nhưng lão tiền bối, sao Sở Anh Bố lại có thể có cổ độc của Bách Độc Lão Nhân?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười đáp: “Ngươi hoài nghi Bách Độc Lão Nhân cũng gia nhập cái tổ chức đó?”

Lan Ngọc chầm chầm gật đầu, nếu Bách Độc Lão Nhân đúng là gia nhập mãnh hổ thần ưng đường, thì khả nằng giải độc cho Nam Cung Khiếu Không là rất nhỏ. Cho dù Xà Thiên Tàn là hảo hữu chí giao của lão ta, sợ rằng lão ta cũng khó mà ra tay giúp đỡ.

Hiên Viên Hoằng cười: “Bách Độc Lão Nhân tính cách quái đản, không cầu danh lợi, ẩn cư ở Bách Độc cốc Miêu Cương, lão ta không thể gia nhập cái tổ chức này đâu.”

Lan Ngọc cau mày: “Vậy chẳng lẽ là tên đồ đệ Độc Thủ Đồng Tử của lão.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mìm cười nói: “Độc Thủ Đồng Tử kỳ thực cũng là thân sinh nhi tử của Bách Độc Lão Nhân, theo lão ăn mày đoán, Bách Độc Lão Nhân chừng là bởi vì chuyện này mà tới đây.”

Lan Ngọc tức thì vui mừng, không kìm được nắm lấy tay Nam Cung Khiếu Không: “Quá tốt rồi! Lần này chàng được cứu rồi.”

Nam Cung Khiếu Không cười nhẹ nhàng, trong mắt lộ ra vẻ dịu dàng, nhỏ giọng nói: “Thế bá ở đây, không được bừa bãi.” Lan Ngọc vội vàng buông tay hắn ra, mặt đã thẹn tới mức đỏ bừng, đẹp tựa hoa đào, cúi đầu vân vê vạt áo của mình nửa ngày trời không dám ngẩng đầu lên.

Hiên Viên Hoằng cười khà khà: “Chuyện của đám trẻ tuổi các ngươi, lão ăn mày coi như không nhìn thấy gì hết! Ài, thật là tiếc, cũng chẳng có ai chịu tới nắm hai bàn tay già của lão ăn mày này.”

Liễu Thanh Thanh không nhịn được đột nhiên phì cười, Lan Ngọc mặt càng thẹn đỏ dữ hơn, đầu càng cúi thấp.

Nam Cung Khiếu Không buông một tiếng thở dài, chầm chầm ngồi xuống, nhìn Du Mộng Điệp đang ngủ say trên giường, thở vắn than dài không thôi.

Hiên Viên Hoằng nhìn hắn rất lâu, ngửa cổ uống cạn chén rượu, khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt chăm chú vào đằng xa, không nói một lời.

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày hỏi: “Thế bá, người… làm sao vậy? Có phải là Nhiếp Hồn Thuật mà Du thế muội trúng phải khó cứu được?”

Hiên Viên Hoằng chầm chầm lắc đầu, trên mặt đầy vẻ bi thương, nói: “Vừa rồi ngươi thở vắn than dài làm cho lão ăn mày nhớ tới cha của ngươi…”

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên cúi đầu xuống, lặng lẽ không nói.

Hiên Viên Hoằng nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, lại nốc cạn một chén rượu mới chậm rãi nói: “Muội muội của ngươi năm xưa rời nhà bỏ đi, cha của ngươi gặp lão ăn mày, chính là cái vẻ mặt như của ngươi vừa rồi… sau này trước khi y qua đời, trong lòng càng thêm bi thương…”

Nam Cung Khiếu Không cúi đầu xuống, không nói một lời, vành mắt đỏ bừng, hai hạt lệ châu to như hạt đỗ đột nhiên rơi xuống mặt đất.

Hiên Viên Hoằng buông một tiếng thở dài, nói: “Cả đời này ta chỉ có mấy người hảo hữu chí giao, cha của ngươi… y nếu mà bỏ được chút thể diện xuống, thì đã chẳng chết sớm như thế, có lẽ hiện giờ còn có thể bồi lão ăn mày uống mấy chén…”

Nước mắt Nam Cung Khiếu Không đột nhiên như hạt châu đứt dây, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.

Liêu Thanh Thanh ngây ngốc ngồi bên giường, nước mắt cũng lặng lẽ chảy xuống.

Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Thôi vậy, không nói chuyện này nữa, về phần Du nha đầu trúng phải Nhiếp Hồn Thuật, thì càng không phải lo lắng.”

Nam Cung Khiếu Không len lén lau nước mắt, vành mắt đỏ bừng, gượng cười nói: “Thế bá có lương sách gì?”

Hiên Viên Hoằng nhìn Du Mộng Điệp nói: “Muốn để Du nha đầu tỉnh lại, thì phải tìm được Độc Cô Quy Hải, ngoài ra còn có một biện pháp khác.”
Nam Cung Khiếu Không nhíu mày: “Độc Cô Quy Hải? Thế bá nói chính là Bắc Hải Thần Quân?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu: “Đúng thế!”

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày nói: “Người này…”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Người này mặc dù tính tình cô độc, đứng giữa chính tà, nhưng nếu nhìn thấy Du nha đầu trúng phải Nhiếp Hồn Thuật, thì lão lại không thể không cứu.”

Nam Cung Khiếu Không càng nhíu chặt mày, không hiểu hỏi Hiên Viên Hoằng: “Vì sao vậy?”

Hiên Viên Hoằng thờ dài: “Bởi vì Nhiếp Hồn Thuật nhất định là do lão ta truyền cho Sở Anh Bố!”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ma giáo bị diệt đã gần trăm năm, vì sao ông ta biết được Nhiếp Hồn Thuật?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười, chậm rãi nói: “Đây vốn là một bí mật cực lớn của võ lâm, biết được chuyện này, sợ là chỉ có một mình lão ăn mày này thôi.”

Nam Cung Khiếu Không chần chừ nói: “Chuyện này…” Bỗng nhiên hắn không biết có nên hỏi cái bí mật này không.

Hiên Viên Hoằng thở dài, hờ hững nói: “Nếu ngươi còn không ra, lão ăn mày sẽ đem cái bí mật này nói ra đấy.”

Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc nhíu mày, không hiểu là câu này của Hiên Viên Hoằng nói với ai. Liễu Thanh Thanh càng thêm nghi hoặc, mở tròn hai con mắt kỳ quái nhìn Hiên Viên Hoằng.

Ngoài cửa đột nhiên có một tiếng cười lạnh: “Lão ăn mày thối, đem cái mồm dơ dáy của lão ngầm lại, cẩn thận bổn thần quân cắt cái lưỡi của lão .”

Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc giật mình, khi quay đầu nhìn lại, thì cửa phòng tựa hồ bị một trận gió thổi tung, một cái bóng màu tím theo gió bay vào, đợi tới khi nhìn rõ ràng gì người đã đứng ở trước bàn. Một thân hình cao lớn mặc một bộ tím, đầu đội kim quan, sắc mặt nghiêm nghị.

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng liếc Hiên Viên Hoằng, tựa hồ bên trong phòng chỉ có một mình Hiên Viên Hoằng, những người khác ông ta căn bản không nhìn thấy.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Lão quái vật, cả một đêm không ngủ, nấp trên nóc nhà người ta nghe trộm cái gì đấy, còn tưởng lão nghe trộm tân nương tử động phòng.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Lão ăn mày, bổn thần quân muốn thế nào thì thế đó, liên quan chó gì tới lão!”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Được rồi, là chuyện không liên quan tới lão ăn mày, không biết ngươi đã tìm được đồ đệ bảo bối của ngươi chưa?”

Bắc Hải Thần Quân chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn nóc nhà, lạnh lùng không đáp.

Hiên Viên Hoằng thở dài: “Xem ra ngươi tìm không thấy rồi, bất quá ngươi dạy đồ đệ không tệ đâu, quả nhiên là trò giỏi hơn thầy, hậu sinh khả úy!”

Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng: “Đó cũng là đệ tử của bản thần quân, không cần ngươi chỉ chó mắng mèo!”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Được thôi, may mà lão quái vật nhà ngươi còn chưa chết, nếu đã tới rồi, thì giải Nhiếp Hồn Thuật cho Du nha đầu đi.”

Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn Du Mộng Điệp nằm trên giường, trừng mắt nói: “Vì sao ta phải giải cho nó.”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Khi đồ đệ phạm phải sai lầm, làm sư phụ tất nhiên phải nghĩ biện pháp giải cứu, ngươi nói đúng không?”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Nếu ta mặc kệ thì sao?”

Hiên Viên Hoằng thở dài: “Vậy thì ngươi làm lão ăn mày khó ăn nói với Du lão đầu rồi.”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh lùng nói: “Bản thần quân cứ mặc kệ đấy, lão ăn mày, vừa rồi ngươi chẳng phải nói còn biện pháp khác ư? Sao ngươi không thử xem?”

Hiên Viên Hoằng thờ dài một tiếng, đột nhiên mỉm cười nói: “Được.”

Bắc Hải Thần Quân nhíu máy: “Không phải lão chuẩn bị dùng ‘Hổ Khiếu Long Ngâm’ đấy chứ?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Lão quái vật ngươi xem như còn có chút kiến thức.”

Bắc Hải Thần Quân trầm mặc chốc lát, lạnh lùng nói: “Được, ta muốn xem xem ‘Hổ Khiếu Long Ngâm’ của tên tiểu tử Phương Thất kia có thể phá giải Nhiếp Hồn Thuật của ta không!”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Ngươi không muốn lưu lại cái nhân tình này?”

Bắc Hải Thần Quân đáp: “Không muốn, bản thần quân không muốn lưu lại nhân tình cho ai, nợ ai cũng không!”

Hiên Viên Hoằng thở dài lầm bẩm: “Chúng ta đều già cả rồi, sao ngươi vẫn còn cái tính thối tha này?”

Bắc Hải Thần Quân chỉ cười lạnh lùng, kim quan dưới ánh đén phát sáng rực rỡ, tóc muối tiêu đầy đầu không che dấu nổi năm tháng dần trôi, không nói tiếng nào rảo bước đi ra bên ngoài.

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên lên tiếng: “Tiền bối xin dừng bước!”

Bắc Hải Thần Quân đầu cũng chẳng quay lại, lạnh lùng nói: “Ngươi là cái thứ gì mà dám bảo ta dừng bước?”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Vãn bối chẳng là gì cả, vãn bối là Nam Cung Khiếu Không của Tĩnh Nam trang, xin tiền bối dừng bước, chỉ muốn hỏi xem tiền bối có tìm được Sở Anh Bố hay không?”

Bắc Hải Thần Quân vẫn không quay lại, trầm mặc hồi lâu, nói từng chữ một: “Bản thần quân nhất định sẽ tìm được y. Điều này không cần ngươi nhọc lòng!”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Tên Bạch Sát kia…”

Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Thứ đồ chơi đó đã bị bản thần quân ngắt đầu xuống, treo lên chiêu bài của Hồng Tân lâu rồi, các ngươi có hứng thú thì có thể tới xem xem.”

Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc biến sắc mặt, Hiên Viên Hoằng thì liên tục cười khổ, Bắc Hải Thần Quân đã bước nhanh ra khỏi phòng, thân hình như bị gió thổi bốc lên vậy, đột nhiên biến mất không còn tung tích.

Nam Cung Khiếu Không quay đầu lại, hỏi: “Thế bá, ông ta vì sao không chịu cứu Du thế muội?”

Hiên Viên Hoằng cười khổ, than: “Cái lão quái vật này cứ có cái thói ấy, nếu như vừa rồi lão ăn mày không nói còn có cách khác, lão ấy nhất định sẽ ra tay cứu giúp.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Ông ta muốn thứ xem có phải ‘Hổ Khiếu Long Ngâm’ của Phương huynh đệ thực sự phá được Nhiếp Hồn Thuật hay không ư?”

Hiên Viên Hoằng chậm rãi gật đầu.

Nam Cung Khiếu Không hít một hơi, hỏi: “Hổ Khiếu Long Ngâm thực sự có thể phá được Nhiếp Hồn thuật?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, nói: “Hẳn là được, nhưng hiện giờ Phương huynh đệ trọng thương chưa lành, sợ là phải đợi mấy ngày nữa.”

Nam Cung Khiếu Không nhíu mày: “Lời của thế bá, con tất nhiên không dám không tin, nhưng vạn nhất…”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Vạn nhất Hổ Khiếu Long Ngâm không phá được Nhiếp Hồn Thuật, thì tới lúc đó lão quái vật nhất định sẽ ra tay cứu giúp, ngươi cứ yên tâm đi.”

Nam Cung Khiếu Không chầm chầm gật đầu, đột nhiên nhíu mày lại, tiếp ngay sau đó ngay cả lỗ mũi cũng run rẩy, trong thoáng chốc sắc mặt đại biến, trên trán trên mũi đã rịn ra mồ hôi dày đặc, nghiến răng kêu ken két, tức thì mồ hôi to như hạt đậu ở khắp mặt cuồn cuồn chảy xuống.

Hiên Viên Hoằng thầm hít một hơi khí lạnh, sắc mặt đột nhiên biến đổi, nhìn Nam Cung Khiếu Không chằm chằm nói: “Hỏng rồi!”

Lan Ngọc giật mình nhìn Nam Cung Khiếu Không, Liễu Thanh Thanh cũng kinh ngạc há hốc miệng, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

Sắc mặt Nam Cung Khiếu Không trong chớp mắt đã vàng ệch, rồi lại biến thành trắng nhợt, hai tay cào loạn lên bụng và trước ngực, y phục chất liệu cao quý toàn thân thoáng cái đã bị hắn xé nát, hoàn toàn không chú ý tới thể diện, tựa hồ thần trí đã điên cuồng. Liễu Thanh Thanh đã sợ tới mức hét ầm lên, nước mắt không ngừng chạy xuống, ngây ngốc đứng ở trước giường, nhưng không dám nhúc nhích nửa bước.

Nam Cung Khiếu Không đột nhiên lăn lộn trên mặt đất, mười ngón tay như móc câu, cào ra từng vệt máu ở trên ngực, tựa như muốn móc cả tim gan ra, hàm răng cắn chặt, như muốn cắn nát cả răng, nhưng vẫn không kìm được nhỏ giọng kêu gào.

Hiên Viên Hoằng hít sâu một hơi, nói với Lan Ngọc: “Ta có thể giúp nó trấn trụ cổ độc trước, nhưng trong thời gian này vô cùng quan trọng! Ngươi tới hộ pháp, ngàn vạn lần không thể để người ngoài xông vào.”

Lan Ngọc gấp tới mức mặt đầy mồ hôi: “Lão tiền bối mời mau làm đi! Vãn bối sẽ đứng ở cửa, kẻ nào muốn tiến vào trừ khi giết vãn bối trước!”

Nam Cung Khiếu Không đang nhỏ giọng kêu gào trên mặt đất con mắt đã lồi ra, đột nhiên đưa tay nắm lấy trường kiếm ở trên bàn, trường kiếm lóe lên quang mang lạnh lẽo, Nam Cung Khiếu Không nghiến chặt răng, nắm ngược chuôi kiếm, đâm vào bụng mình.

Chương 105: Cứu tinh

Bóng người lóe lên, Lan Ngọc cũng không nhìn thấy rõ, trường kiếm đã vào tay Hiên Viên Hoằng. Hiên Viên Hoằng không quay đầu lại, trường kiếm trong tay ném ra đằng sau, ‘chang’ một tiếng, trường kiếm cắm chính xác vào trong vỏ kiếm.

Lan Ngọc đứng ngây ngốc tại chỗ, trố mắt ra nhìn.

Hiên Viên Hoằng không dừng lại chút nào, một tay tóm lấy Nam Cung Khiếu Không đang gào thét trên mặt đất, cổ tay rung lên, Nam Cung Khiếu Không đã bị ném lên cao hơn một con người. Hiên Viên Hoằng đưa tay như ánh chớp xoay hai chân của hắn, Nam Cung Khiếu Không rơi xuống mặt đất, hai chân ngồi khoanh tròn, Hiên Viên Hoằng một tay khẽ đánh vào bả vai của hắn, Nam Cung Khiếu Không chớp mắt xoay tròn người, Hiên Viên hoằng đánh mạnh một chưởng lên hậu tâm của hắn, nội lực cuồn cuồn không ngừng thuận theo lòng bàn tay trút vào trong cơ thể Nam Cung Khiếu Không.

Tiếng gào thét của Nam Cung Khiếu Không dần dần lắng xuống, tiếp theo đó là từng tiếng thở gấp gáp, sắc mặt dần dần bình ổn trở lại, nhưng người lại như hư thoát, mồ hôi như hạt đậu thuận theo gò má không ngừng lăn xuống, nhãn thần yếu ớt và thất thần.

Hiên Viên hoằng đặt một tay lên sau lưng Nam Cung Khiếu Không, chầm chậm khoanh chân ngồi xuống, dưới ánh đèn mập mờ, trên đỉnh đầu bốc từng làn hơi nóng, sắc mặt nghiêm túc mà chăm chú, trán cũng rịn ra mồ hôi lấm tấm.

Lan Ngọc đứng ở cửa, mím chặt lấy môi, nhíu chặt mày nhìn Hiên Viên Hoằng trừ độc cho Nam Cung Khiếu Không, trong ánh mắt lặng lẽ thoáng qua một vẻ kỳ quái.

Thời gian đủ một nén hương, sắc mặt của Nam Cung Khiếu Không dần dần hồng nhuận trở lại, lưng ưỡn thẳng, trong ánh mắt cũng từ từ có tinh thần. Làn hơi trên đỉnh đầu Hiên Viên Hoằng càng đậm, mồ hôi trên trán càng dày, đột nhiên đánh một chưởng làm Nam Cung Khiếu Không ‘ọe’ một tiếng, phun ra một ngụm máu đen. Hiên Viên Hoằng hít sâu một hơi, chầm chậm thu hai tay lại, rồi từ từ đứng lên, ánh mắt nhu hòa nhìn Nam Cung Khiếu Không.

Lan Ngọc vội dìu Nam Cung Khiếu Không dậy, hỏi vội: “Khiếu Không, chàng làm sao rồi?”

Nam Cung Khiếu Không tay đỡ lấy ngực, thở hổn hển, gật đầu nói: “Ta khỏe hơn nhiều rồi, nàng yên tâm.”

Hiên Viên Hoằng thở phào, tay dựa vào mặt bàn từ từ ngồi xuống, Liễu Thanh Thanh vội vàng mang tới một chiếc khăn lau mặt. Hiên Viên Hoằng lau mồ hồi trên mặt rồi nói với Lan Ngọc: “Ngụm máu đen này nôn được ra là hắn tạm thời không lo gì nữa rồi, cổ độc ở trong mười hai canh giờ sẽ không phát tác nữa, ngươi đỡ hắn về phòng nghỉ ngơi đi.”

Nam Cung Khiếu Không cảm kích nói: “Đa tạ thế bá!”

Hiên Viên Hoằng yếu ớt khoát tay: “Không cần, mau đi nghỉ ngơi đi.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Vậy nơi này…”

Hiên Viên Hoằng: “Nơi này đã có lão ăn mày trông mấy đứa bọn chúng, các ngươi đi nghỉ đi.”

Nam Cung Khiếu Không mặt đầy vẻ hổ thẹn, gật đầu cầm lấy trường kiếm trên bàn, rồi cùng Lan Ngọc mở cửa đi ra.

Hiên Viên Hoằng nhìn theo bọn họ rời đi, chầm chậm rót rượu, đặt chén lên môi, nhìn ra ngoài cửa sổ hồi lâu tới xuất thần.

Liễu Thanh Thanh nhỏ giọng nói: “Lão gia gia, người làm sao vậy?”

Hiên Viên Hoằng cười: “Trời sắp sáng rồi, mau đi ngủ đi.”

Liễu Thanh Thanh nói: “Lão gia gia, con không buồn ngủ!”

Hiên Viên Hoảng thở dài một tiếng, mỉm cười nói: “Đúng là một đứa bé ngoan, mau đi ngủ đi, ba đứa rúc vào một chỗ, lão gia gia ở đây trông chừng các ngươi.”

Liễu Thanh Thanh lặng lẽ gật đầu, đi lên giường mang cả áo nằm ngủ.

*******

Đã tới giữa trưa.

Ánh mặt trời xuyên qua lỗ hổng lớn trên nóc chiếu vào trong phòng, rọi lên một cột sáng trong phòng, trong không khí có bụi bặm đang đảo lộn lên xuống.

Phương Thất lặng lẽ nằm ở trên giường, nhìn thanh đao treo trên tường, vỏ đao đen xì như chiếc quan tài, đao còn ở trong vỏ, nhưng người trong quan tài đâu rồi?

Phương Thất thầm thở dài, trong lòng nổi lên từng trận chua xót.

Vào giữ trưa, khách thương phải lên đường trong khách sạn sớm đã bước lên cát vàng mênh mông, tới hoàng hôn mới có khách thương tới nghỉ trọ. Trong phòng yên tĩnh vô cùng, nhưng hoàn cảnh yên tĩnh liệu có thể làm lòng người cũng có được chút bình tĩnh không?

Cữa phòng khẽ vang lên hai tiếng gõ, Liễu Thanh Thanh cười tủm tỉm bưng một bát cháo đi vào, theo sau còn có Tiểu Hồ Tử cúi đầu ủ rũ.

Phương Thất mỉm cười, muốn đứng dậy, Liễu Thanh Thanh vội vàng nói: “Phương đại ca, huynh đừng cử động, để muội đút cho huynh.”

Phương Thất cười khổ nói: “Ta có phải là trẻ con đâu chứ.”

Liễu Thanh Thanh ấn Phương Thân xuống, nhỏ giọng thì thầm bên tai y mấy câu, Phương Thất nhíu mày, rồi nằm trở lại. Liễu Thanh Thanh mỉm cười nói: “Phương đại ca thật biết nghe lời! Thế này mới giống bệnh nhân chứ!”

Phương Thất cười khổ, Liễu Thanh Thanh dùng thìa đút từng chút cháo một cho Phương Thất ăn, Tiểu Hồ Tử ngẹo đầu đứng ở một bên, trên mặt không có chút vẻ tươi cười nào.

Ngoài cửa sổ một trận cười sang sảng vang lên, Hiên Viên Hoằng và Nam Cung Khiếu Không, Lan Ngọc đi vào.

Phương Thất cựa mình muốn ngồi dậy, Hiên Viên Hoắng khoát tay nói: “Ngươi mình mang trọng thương, cứ nằm cho khỏe đi!”

Phương Thất hổ thẹn nói: “Vãn bối thật hổ thẹn vạn phần, làm liên lụy tới cửu công rồi!”

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Không sao, hành tẩu giảng hồ ai mà có thể không bị thương chứ, cứ nghỉ ngơi vài ngày là được rồi.”

Nam Cung Khiếu Không nói: “Thế bá nói rất đúng, Phương huynh đệ hôm nay thấy thế nào rồi?”

Phương Thất lắc đầu, xầu hổ nói: “Thật là hổ thẹn, Nam Cung huynh, hôm nay vẫn toàn thân mệt mỏi yếu ớt, vết thương đau đớn, ngay ngồi dậy ăn cơm cũng có chút vất vả. Xem ra Phương Thất hiện giờ thành phế nhân thật rồi…”

Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Phương huynh đệ chớ có ngại, cứ dưỡng thương cho tốt đi.”

Phương Thất gật đầu.

Hiên Viên Hoằng nói: “Hiện giờ ngươi nhất định không được cử động, cũng không được dùng sức, nếu vết thương rách ra lần nữa, thì chỉ sợ Hoa Đà còn sống cũng không cứu được ngươi đâu.”Phương Thất gật đầu, vành mắt đột nhiên đỏ hoe, nói: “Phương thất làm liên lụy tới các vị, cũng hại cho Du thế muội hạ lạc không rõ, Phương Thất đúng là kẻ có tội.”

Hiên Viên hoằng cười nói: “Du nha đầu đêm qua được cứu về rồi, nhưng bị trúng Nhiếp Hồn Thuật, hiện giờ chỉ đợi ngươi khỏe lại, dùng ‘Hổ Khiếu Long Ngâm’ của ngươi cứu nó.”

Phương Thất kinh hãi: “Nhiếp Hồn Thuật ư?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu.

Phương Thất nhíu mày nói: “Trên đời thực sự có loại công pháp này sao? Chẳng phải sớm đã thất truyền rồi ư?”

Hiên Viên Hoằng thở dài, nói: “Ngươi hiện giờ mang trọng thương trên người, đừng nên nói chuyện nhiều, Du nha đầu đúng là bị trúng phải Nhiếp Hồn Thuật, lão ăn mày nghĩ, sợ rằng chỉ có ‘Hổ Khiếu Long Ngâm’ tổ truyền của Phương gia các ngươi mới gọi nó tỉnh được.”

Phương Thất cả mừng nói: “Thực sao? Vậy thì quá tốt rồi! Vãn bối đi ngay bây giờ!” Nói rồi cựa mình muốn đứng dậy.

Sắc mặt Hiên Viên Hoằng trầm xuống: “Ngươi nằm xuống dưỡng thương thật tốt cho ta, hiện giờ nếu thúc đẩy chân khí, thì ngươi chết là cái chắc!”

Phương Thất thở dài, rồi chầm chậm nằm xuống.

Hiên Viên Hoằng buông một tiếng thở dài, từ từ nói: “Du nha đầu thân trúng Nhiếp Hồn Thuật, thần trí mơ hồ, Khiếu Không thân trúng cổ độc, nguy trong sớm tối. Hiện giờ chính là lúc nguy nan, ngươi nhất định phải dưỡng thương cho tốt, để mau chóng khỏe lại.”

Phương Thật lẳng lặng gật đầu.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói với Liễu Thanh Thanh: “Tiểu Thanh Thanh, chiếu cố Phương đại ca con cho thật tốt, nhất định không cho nó rời giường.”

Liễu Thanh Thanh mỉm cười đáp: “Lão gia gia cứ yên tâm đi.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Chúng ta đi ra cả thôi.” Nam Cung Khiếu Không gật đầu, Lan Ngọc quay đầu lại nhìn Phương Thất, khẽ thở dài một tiếng, ba người thong thả rời đi.

**********

Trời đã tối mịt.

Mặt trời vừa mới lặn xuống núi, mặt trăng còn chưa mọc lên, chính là lúc đất trời mờ mịt.

Trên bàn đầy đủ rượu thịt, Hiên Viên Hoằng nhìn Du Mộng Điệp ngủ say trên giường, khe khẽ thở dài.

Nam Cung Khiếu Không cố gượng cười, Lan Ngọc buồn bã cau mày, Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hồ Tử tựa hồ cũng có tâm sự.

Lúc này còn ai có tâm tư mà ăn được cơm? Uống được rượu?

Hiên Viên Hoằng cười khẽ, nâng chén rượu nói: “Nào, chúng ta uống một chén!”

Nam Cung Khiếu Không và Hiên Viên Hoằng chạm cốc, mỉm cười uống sạch một hơi.

Lan Ngọc chần chừ nói: “Lão tiền bối, người nói Xà Thiên Tàn thực sự tối nay sẽ tới sao?”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười nói: “Ngươi yên tâm, lão ta nhất định sẽ đến.”Liễu Thanh Thanh đột nhiên vành mắt đỏ hoe, vội vàng cúi đầu xuống, hỏi: “Lão gia gia, Du tỷ tỷ thì làm sao đây?”

Hiên Viên Hoằng thở dài, mặt mũi hiền từ nhìn cô bé, nói: “Cháu ngoan, cứ yên tâm đi, đợi Phương đại ca của cháu lành vết thương rồi, Du tỷ tỷ của cháu cũng sẽ khỏe, nếu như không khỏe, lão gia gia lại đi tìm lão quái vật kia!”

Liễu Thanh Thanh gật đầu, cúi đầu xuống bới cơm trong bát, nhưng nước mắt không kìm được từng giọt nhỏ vào trong bát cơm.

Mặt trăng từ từ mọc lên, một vầng sáng trong mát lặng lẽ chiếu vào đình viện, trong gió nhẹ cây Bạch Dương kêu xào xào đem bóng của mình vươn tỏa ra mặt đất.

Hiên Viên Hoằng và Nam Cung Khiếu Không thong thả uống rượu, Lan Ngọc mặt mày ủ rũ ngồi ở một bên, Liễu Thanh Thanh đi đưa cơm cho Phương Thất, Tiểu Hồ Tử ngồi ngây ra bên giường nhìn Du Mộng Điệp.

Trong vường đột nhiên một tiếng “keng” khẽ vang lên, Hiên Viên Hoằng cười nói: “Tới rồi.” Rồi nói tiếp: “Tới bên này.”

Xà Thiên Tàn nhẹ nhàng vượt qua tường, chính đang muốn tới trong phòng Phương Thất, đột nhiên nghe thấy có người nói chuyện, rõ ràng như ở bên tai, chỉ thấy trong phòng của Hiên Viên Hoằng ánh đèn sáng lên, cửa phòng mở rộng, thân hình Xà Thiên Tàn lướt tới. ‘Keng’ một tiếng, đã tới cửa phòng, Hiên Viên hoằng mỉm cười ngồi ở trước bàn nói: “Mau mời vào!”

Xà Thiên Tàn đột nhiên nhìn thấy Lan Ngọc cũng ngồi ở trước bàn, hơi chần chừ một chút, nhưng vẫn tiến vào, Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc vội đừng dậy nhường chỗ.

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Đợi ngươi tới đó.”

Xà Thiên Tàn nhíu mày, trên khuôn mặt xấu xí thoáng qua một vẻ kỳ quái.

Hiên Viên Hoằng chỉ Nam Cung Khiếu Không nói: “Vị này là trang chủ của …”

Xà Thiên Tàn đột nhiên nói: “Ta biết, là Nam Cung trang chủ, vị ở bên cạnh hắn ta cũng biết.”

Hiên Viên Hoằng gật đầu, cười nói: “Hiện giờ đều là người mình cả rồi, trong lòng ngươi không cần đề phòng.”

Xà Thiên Tàn nhíu mày, hết nhìn Lan Ngọc lại nhìn Nam Cung Khiếu Không, chậm rãi nói: “Ngươi trúng cổ độc?”

Nam Cung Khiếu Không cười khổ gật đầu.

Xà Thiên Tàn hỏi: “Ngươi trúng Hấp Huyết cổ và Ngô Công cổ lợi hại nhất?”

Nam Cung Khiếu Không kinh hãi nói: “Làm sao ông biết được?”

Khuôn mặt xấu xí của Xà Thiên Tàn cười cười, trông vô cùng dữ tợn, thong thả nói: “Giữa mày của ngươi có một đường màu đen và một đường màu đỏ sẩm, người trúng phải hai loại cổ độc này, giữa mày sẽ xuất hiện thấp thoáng hai đường đó.”

Lan Ngọc giật mình, quả nhiên là nhìn thấy giữa đôi mày của Nam Cung Khiếu Không thấp thoáng có hai đường màu đen và màu đỏ, đột nhiên quỳ xụp xuống, hai mắt lấp lánh lệ hoa nói: “Xin ông nhất định phải cứu chàng! Ta biết ông nhất định là có cách mà!”

Xà Thiên Tàn lẩm bẩm: “Không ngờ… thật không ngờ Đào Hoa Tiên Tử lại có thể quỳ lạy ta…”

Nam Cung Khiếu Không vội vàng đỡ Lan Ngọc lên, than: “Nàng cần gì phải như thế, đại trượng phu sống chết có số, nàng sao có thể tùy tiện quỳ lạy người khác.”

Trong mắt Lan Ngọc đột nhiên có nước mắt nhỏ xuống, cắn răng nói: “Để cứu được chàng, bảo thiếp làm gì cũng được!”

Nam Cung Khiếu Không buông một tiếng thở dài, cúi đầu không nói.

Xà Thiên Tàn nhìn Nam Cung Khiếu Không, nói với Hiên Viên Hoằng: “Lão tiền bối, có phải là đã phát tác một lần rồi?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Quả nhiên là nhãn lực tốt! Không ngờ ngay cả điều này ngươi cũng có thể nhìn ra được.”

Xà Thiên Tàn nói: “Lão tiền bối làm vãn bối xấu hổ rồi, vãn bối thấy hai đường giữa mi hắn phân chia rõ ràng, nếu chẳng phải là đã phát tác, tất nhiên là đan vào nhau.”

Hiên Viên Hoằng than: “Đêm qua đúng là phát tác một lần, lão ăn mày dùng nội lực tạm thời giúp hắn trấn áp, hiện giờ chỉ đợi ngươi tới thôi.”

Xà Thiên Tàn hít một hơi khí lạnh, giật mình nhìn Hiên Viên Hoằng: “Lão tiền bối, việc này phải tiêu hao rất nhiều nội lực! Hơn nữa nếu khi người hành công, nếu có người bên cạnh quấy nhiễu, lão tiền bối tất nhiên không có sức hoàn thủ! Lúc đó…”

Hiên Viên Hoằng khoát tay, cười nói: “May mà không sao, hiện giờ ngươi có biện pháp gì không?”

Xà Thiên Tàn đáp: “Lão tiền bối không cần lo lắng, vãn bối và Bách Độc Lão Nhân là hảo hữu, may mắn ông ta hiện giờ đã tới đại mạc, vãn bối đi mời ông ta tới chỉ là chuyện như trở bàn tay thôi.”

Hiên Viên Hoằng cười nói: “Lão ăn mày đang chờ câu nói này của ngươi đó, chuyện này phải phiền tới ngươi rồi.”

Xà Thiên Tàn thở dài: “Lão tiền bối quá khách khí rồi, đây là chuyện vãn bối nên làm mà, giờ vãn bối đi mời Bách Độc Lão Nhân tới ngay, nhưng phía bên Phương huynh đệ thì thế nào?”

Hiên Viên Hoằng mìm cười đáp: “Phía bên tiểu huynh đệ không sao, ngươi có thể yên tâm.”

Xà Thiên Tàn gật đầu, đột nhiên lại nhíu mày nói: “Vậy thì tốt, chuyện không thể chần chừ, vãn bối đi ngay đây, nếu trước khi vãn bối trở về cổ độc này phát tác, bên cạnh không ai hộ pháp, chuyện này…”

Hiên Viên Hoằng nói: “Không sao cả, ngươi mau đi đi!”

Xà ThiênTàn gật đầu, lại nhìn Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc, thiết trượng điểm một cái, người đã tới ngoài cửa, điểm một cái nữa lướt tới bên tường, ‘keng’ một tiếng, đã vượt qua tường cao rời đi.

Một cái bóng màu xám nhạt như một con dơi lặng lẽ, mau chóng vượt qua trời đêm, từ xa theo sau Xà Thiên Tàn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau