ĐẠI MẠC LÃNG TỬ ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đại mạc lãng tử đao - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đại mạc cuồng sa

Sa mạc mênh mông, cát vàng vô tận. Từng cồn cát vàng nhô lên trong sa mạc mênh mông, ánh mặt trời nóng bỏng thiêu đốt đại địa, không có một làn gió, phía trước dường như có hơi nước đang bốc lên.

Phương Thất đang cô độc lê bước trong trong sa mạc, tay chân rướm máu, quần áo trên người hắn rách tả tơi. Bất luận ai nhìn thấy bộ dáng hắn vào lúc này cũng đều sẽ cười to và trêu chọc “Làm sao trên đời lại có người mặc quần áo rách nát như thế”.

Sau giờ ngọ thì đây là thời khắc nhiệt độ trên sa mạc nóng nhất, ánh mặt trời chiếu rọi xuống làm cho cát vàng ánh lên màu hoàng kim. Phương Thất mơ hồ nhìn về phía trước, ánh mắt hắn hiện đã mờ mờ, hắn không dám dừng lại nghỉ ngơi vì hắn sợ sa mạc tàn khốc sẽ làm cho giọt nước cuối cùng trong người hắn biến mất, điều đó có nghĩa là hắn sẽ nghỉ ngơi vĩnh viễn, do vậy hắn quyết không thể mạo hiểm được.

Trước đó ba ngày ngựa của hắn đã ngã xuống và điều đó làm cho lòng của Phương Thất nặng trĩu. Tại hoang mạc mênh mông không có điểm kết thúc này nếu không có ngựa hay lạc đà thì cái chết đã không còn xa lắm.

Lúc này hắn đã một ngày không có uống nước, tiếng nói đã trở nên khàn khàn, lương khô vào miệng cảm thấy như cát sa mạc vậy, căn bản không thể nào nuốt vào được.

Phương Thất cũng không có uống máu của ngựa, hắn đã đào một cái hố và chôn cất nó, sau đó lặng yên rời đi.

Trong tất cả các loài động vật thì ngựa là một trong những bằng hữu trung thành nhất của loài người, không có tính xiểm nịnh của chó cũng không có tính lỳ lợm của trâu. Một con ngựa tốt luôn sở hữu một loại tinh thần và ý khí luôn tiến về phía trước, ở nó kết hợp đựơc sự dẻo dai,mạnh mẽ cùng dũng khí bất khuất. Còn tâm tính đối với chủ nhân thì vô cùng trung thành, đây là một loại có thể nói không hề có động vật so sánh đựơc.

Cho nên trăm ngàn năm qua, tất cả các anh hùng hảo hán ai cũng đều thích ngựa. Lữ Bố có ngựa Xích Thố, Lưu Bị đem ngựa Đích Lư tặng cho Bàng Thống viễn chinh. Ngựa không chỉ là bạn của họ mà còn là một chiến hữu trung thành.

Phương Thất cũng không ngoại lệ.

Lúc Phương Thất mai táng cho ngựa của hắn, hắn đã đem những ngụm nước cuối cùng đổ vào trong miệng của nó, sau đó lặng lẽ mai táng rồi rời đi.

Bầu trời không có một đám mây, ánh mặt trời chói mắt chiếu rọi xuống sa mạc mênh mông, Phương Thất ngẩng đầu nhìn thoáng qua mặt trời, lập tức cảm thấy một trận mê muội, cơ hồ đứng không vững , trên lưng cũng toát ra mồ hôi lạnh. Ba ngày qua, hắn vẫn cố lê bước về hướng tây, không có uống qua một giọt nước. Tuy nhiên giờ phút này nhìn về phía trước thấy được cát vàng trải dài tận chân trời thật sự làm cho tinh thần hắn dần đóng băng.

Yêu có thể làm cho người ta tăng thêm sức mạnh, hận đồng dạng cũng có thể làm cho người ta tăng thêm sức mạnh.
Nhất là một người trong tâm tràn ngập cừu hận thường thường sẽ phát ra một sức mạnh thật lớn, vượt qua thể chất và tinh thần vốn có, làm ra những chuyện đáng sợ mà kẻ khác không thể làm.

Chẳng biết từ đâu bầu trời xuất hiện một con kên kên, nó vẫn bay vòng vòng phía trên và không chịu rời đi. Đây là động vật còn sống duy nhất mà Phương Thất nhìn thấy đựơc trong mấy ngày qua. Hắn biết con chim này đang chờ hắn ngã xuống để chén một bữa thịnh sọan. Phương Thất từng cố gắng giả chết, dụ nó hạ xuống rồi uống máu nó nhưng dường như con chim có linh tính, vẫn bay ở phía trên không chịu hạ xuống. Phương Thất cười khổ một tiếng, thì thào nói: "Ngươi hãy đợi một chút nữa đi”.

Từ phía chân trời đột nhiên có một đám mây đen kéo tới. Đám mây càng ngày càng dày, phía dưới tầng mây cũng là một màu đen. Con kên kên chẳng biết khi nào đã không còn thấy bóng dáng nó nữa. Đột nhiên một trận gió thổi tới, phía trước một màu đen sì, mặt trời cũng khuất sau đám mây. Gió mang theo cát cuộn lên, đây là một hiện tượng đáng sợ nhất trong sa mạc: bão cát. Phương Thất nhanh chóng xé quần áo che mũi miệng rồi nằm sấp xuống.

Trong cơn bão cát, đột nhiên xuất hiện một bóng đen, quần áo cũng một mảng màu đen, vải đen che mặt, trên dưới chỉ lộ ra một cặp mắt lợi hại và sắc bén. Người này giống như một hồn ma theo gió đi tới sau lưng Phương Thất. Hắn cầm đao trong tay, lưỡi đao dài bốn thước ba tấc, chuôi đao dài một thước một tấc. Bản lưỡi đao quá hẹp nhưng thân đao thật dài, đao phong phát ra cực nhỏ. Hai tay người áo đen cầm đao giơ quá đỉnh đầu, ánh đao chợt lóe, đúng là một tuyệt chiêu của kiếm đạo Phù Tang "Nghênh Phong Nhất Đao Trảm".

Người áo đen trong lòng đã bắt đầu nở nụ cười, một chiêu này của hắn không biết đã lấy đi bao nhiêu mạng người rồi, bây giờ trên giang hồ có thể tránh khỏi chiêu này của hắn tuyệt đối không vượt quá mười người.

Huống chi đối với một người đã ở tại sa mạc vài ngày qua, thể lực đã gần cạn kiệt, một người đưa lưng về phía hắn không hề phòng bị. Người áo đen phảng phất đã nghĩ tới được giây phút lĩnh thưởng, tiền bạc, rượu ngon, mỹ nữ, hết thảy chỉ đổi lại việc theo dõi một người tại sa mạc và giết hắn, thật là một cái giá hấp dẫn, trong tâm hắn thậm chí đã bắt đầu say.

Ánh đao chợt lóe, bổ xuống!Trong lòng người áo đen càng nở nụ cười lớn hơn. Hắn khổ công theo dõi Phương Thất tại sa mạc mênh mông này đã mấy ngày, rốt cục cũng đã có được một cơ hội tuyệt vời như thế. Gió mang theo cát vàng gào thét, đao chém xuống chỉ còn cách đỉnh đầu Phương Thất không quá một thước. Người áo đen dừơng như đã nhìn thấy máu từ đầu của Phương Thất phun ra. Tuy nhiên lúc này đây, hắn lại ngẩn người bởi vì hắn không còn thấy Phương Thất đâu nữa.

Trên gương mặt người áo đen xuất hiện một loại vẻ mặt rất kỳ quái, chẳng lẻ là hoa mắt hay là gì chăng? Hắn không tin trên đời có một thân pháp nhanh như vậy. Ngay tại lúc ấy, hắn đột nhiên phát hiện ra một ánh đao sắc bén chém vào hắn, đao nhanh đến nỗi hắn không kịp cảm giác được sự đau đớn.

Ánh đao chợt lóe, rồi quay lại vỏ đao.

Hắn không hỏi tại sao người áo đen lại tới giết hắn, và hắn cũng không cần hỏi vì tên này không phải là người đầu tiên tới giết hắn.

Người áo đen gục ngã xuống, hắn chết cũng chưa kịp suy nghĩ được Phương Thất làm thế nào xuất hiện phía sau hắn.

Phương Thất thì thào nói: "Nếu muốn ở sau lưng ngừơi khác giết người thì nhất định phải cẩn thận phía sau lưng mình chứ".

Người thích dùng âm mưu quỷ kế thường thường sẽ chết trong âm mưu quỷ kế, người thích giết người từ phía sau cũng nhất định phải cẩn thận người khác phía sau lưng giết mình.

Điều này cũng giống như nếu mỉm cười đối với người thì họ cũng sẽ mỉm cười đối lại. Nếu mở miệng mắng chửi người thì người tất sẽ mắng lại ngươi. Thế gian có chút đạo lý đều là giống nhau. Nếu không muốn bị người giết thì tốt nhất là đừng đi giết người, muốn giết người thì cũng có thể bị người giết.

Cho nên bất luận là lục lâm đ*o tặc hay là hào kiệt xưng hùng một phương, vô luận là thích khách vô tình hay là du hiệp lãng tử hành hiệp trượng nghĩa, có đôi khi họ nhìn người nông dân mà hâm mộ. Cả đời vẫn áo vải thô sơ, mỗi ngày ăn ba bữa cơm đơn giản, cứ như vậy bình yên sống hết cuộc đời. Tuy không có thịt cá ê hề, không có chén lớn uống rượu, nhưng mỗi đêm đều có giấc ngủ ngon, không cần lo sợ sẽ có người đến giết và lo lắng ngay khi ngủ thức dậy không biết có còn thấy đựơc ánh bình minh nữa hay không.

Chỉ tiếc nhân tại giang hồ thân bất do kỷ, một khi bước vào giang hồ thì sẽ vĩnh viễn không có ngày quay đầu. Vì vinh dự, vì tánh mạng, vì hết thảy, ngươi chỉ có một đường là bước về phía trước bởi vì ngươi không thể nào đứng lại được. Vì chờ lúc ngươi mệt mỏi và không còn sát tâm thì có lẽ đó là thời cơ tốt nhất cho kẻ thù của ngươi tiễn ngươi một đoạn.

Tám chữ “Nhân tại giang hồ thân bất do kỷ” vô hình chung bao hàm hết tất cả mọi điều của kiếp sống này.

Chương 2: Hoàng sa bạch đà

Bão cát đã ngừng. Cơn bão đến nhanh đi cũng nhanh, sa mạc lại khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có của nó. Mặt trời chiếu rọi trên đỉnh đầu, bốn phía vắng lặng, nhiệt độ dần dần tăng lên. Một con thằn lằn ở xa xa ngẩng đầu nhìn Phương Thất rồi nhanh chóng bỏ chạy. Các cồn cát gần đó cũng đã thay đổi hình dáng của chúng. Xác của hắc y nhân đã bị cát lấp đi.

Phương Thất rút chân từ trong đống cát ra, sau đó đưa tay vỗ vỗ vai và đầu để phủi cát. Hắn dùng sức nuốt nước bọt một cái, môi hắn hiện tại đã hoàn toàn khô và nứt nẻ. Nhìn cát vàng vô biên vô tận trước mắt, Phương Thất khẽ thở dài một cái. Trước đại tự nhiên, sức của loài người quá yếu ớt và nhỏ bé.

Cho tới bây giờ Phương Thất vẫn không có qua cảm giác vô lực và tuyệt vọng như vậy.Hắn thậm chí có ý nghĩ mình sẽ không thể thoát ra khỏi sa mạc mênh mông này.

Sự tự tin, không thể nghi ngờ là một trong những bảo vật tinh thần quý giá nhất của loài người.

Một người tự tin thường có thể hóa hung hiểm thành bình an, vượt qua những khó khăn mà người khác không cách nào vượt qua được, thậm chí còn có thể chiến thắng kẻ thù mạnh hơn chính mình nhiều lần.

Vậy thì một người mất tự tin sẽ thế nào?

Người mất đi sự tự tin giống như một con đê đã sụp đổ, ngăn không được nước nữa, cứ nằm đó để mặc cho nước chảy qua.

Sự tự tin cũng được chia thành hai loại, một loại là “tự tin chân chính” và một loại là “tự tin mù quáng”.

“Tự tin chân chính” xuất phát từ nội tâm, từ thực lực, từ những phán đoán chính xác… Loại tự tin này không thể nghi ngờ là đối với loài người có rất nhiều trợ giúp. “Tự tin mù quáng” có được từ những sự lạc quan mù quáng, nó xuất phát từ sự không biết tự lượng sức mình. Loại tự tin này có đôi khi sẽ rất tệ hại, hơn nữa trong đại đa số tình huống rất có thể là mất luôn tính mạng.

Nếu như tự tin thái quá vào chính mình, giống như Tôn Ngộ Không có thể ở trong lò bát quái nhảy múa, hoặc là nghĩ mình có thể giống như thần tiên uống sương thở gió mà sống hay có cảm giác được chính bản thân làm thơ có thể tốt hơn Lý Bạch hoặc Đỗ Phủ thì ta đây có thể nói đó không phải sự tự tin nữa mà là phát điên rồi.

Sự tự tin nào cũng có mức độ giới hạn của nó.

Cho nên làm thế nào có thể trách cứ Phương Thất vì hắn cảm thấy tuyệt vọng vào lúc này?

Nếu ngươi cũng ở trong hoàn cảnh giống Phương Thất, trải qua cuộc sống trong sa mạc bốn năm ngày mà không uống một giọt nước nào, trên đỉnh đầu thì có mặt trời chói chan thiêu đốt, lại cố lê bước đi, thể lực và sự nhẫn nại cái nào cũng đã đạt tới cực hạn, trong khi giãy chết vẫn không nhìn thấy điểm cuối của sa mạc thì hỏi ngươi có tuyệt vọng hay không đây? Có thể không mất tự tin hay không? Có thể còn có khí lực để tiếp tục lê bước nữa không?

Tuy nhiên Phương Thất không có như thế. Có lúc ý chí hắn mềm nhão như bùn, có lúc hắn trở nên kiên cường giống như một người sắt. Hiện tại không thể nghi ngờ biểu hiện của hắn chính là thuộc loại sau.

Phương Thất cắn răng, bước từng bước một nặng trĩu về phía trước.Chỉ cần chưa ngã xuống hắn nhất định sẽ tiếp tục đi.

Bất luận thế nào cũng sẽ không bỏ cuộc. Nếu chính mình bỏ cuộc thì thật sự không ai có thể giúp nữa rồi.

Trên đời này những sự việc kích thích con người có rất nhiều, tuy nhiên chỉ cần chính mình có ý chí bất khuất thì nhất định sẽ còn có ngày vực dậy.

Vì thế Phương Thất vẫn cố lê từng bước một về phía trước. Không khí đã nóng đến nỗi có thể nướng chín đồ ăn. Phương Thất cảm giác được trước mắt hắn có nhiều ngôi sao đang bay loạn xạ, sự choáng váng nối tiếp nhau kéo tới. Hắn đã sắp ngã xuống.

Phương Thất lấy lại bình tĩnh. Hắn xé một miếng vải từ trên người xuống, sau đó hắn rút thanh đoản kiếm ở bên hông ra, lưỡi kiếm sắc bén lóe ra hàn quang dưới ánh mặt trời. Phương Thất nắm chặt đoản kiếm, sau đó dùng mũi kiếm cắt nhẹ ngón tay một cái, một luồng máu đỏ tươi chảy ra. Hắn liền dùng miệng mút và nuốt vào. Máu dường như có chút vị mặn của muối, cũng không biết là vị của máu hay là mồ hôi trên tay giúp cho nó có vị như vậy. Chỉ trong chốc lát, hắn nhanh chóng dùng miếng vải băng lại, sau đó vô lực ngồi xuống nền cát . Lúc này hắn mới cảm giác được tốt hơn đôi chút.

Sự đau đớn có thể khiến người ta thanh tỉnh. Tuy nhiên sự đau đớn quá lớn sẽ khiến người ta điên cuồng.

Những người quanh năm sinh sống ở vùng sông nước sẽ vĩnh viễn không thể biết nước quý giá cỡ nào. Cũng giống vậy, người chưa từng lạc vào sa mạc cũng sẽ vĩnh viễn không có cách nào tưởng tượng ra sự tàn khốc và đáng sợ của sa mạc.

Bị lạc trong sa mạc thì người ta có thể uống bất cứ thứ gì uống được, kể cả nước tiểu. Tuy nhiên hiện tại có cho ngươi uống nước tiểu của chính mình cũng đã muộn bởi vì lúc này ngươi căn bản không có khả năng tiểu nữa rồi. Tất cả nước trong thân thể dưới cái nóng chết người đã trở thành mồ hôi chảy ra ngoài. Da trên người thậm chí cũng đã khô héo tới nơi. Đến lúc cuối cùng này thì cái có thể uống được chỉ có thể là máu của chính mình mà thôi.Từ phía chân trời đột nhiên xuất hiện một đóa mây trắng, di chuyển càng ngày càng gần. Thật không ngờ nó lại là một con vật màu trắng đang chạy sa mạc, trong gió mơ hồ có tiếng cát bay truyền đến. Phương Thất định thần nhìn kỹ, trong đầu nhanh chóng hiện ra một ý nghĩ - bạch đà (lạc đà trắng)?

“Tự cứu thì ông trời sẽ cứu”, chúng ta nhất định phải nhớ kỹ những lời này.

Chúng ta còn phải nhớ kỹ một câu nói nữa, "Chỉ cần cố gắng kiên trì, mọi chuyện nhất định sẽ có cơ hội chuyển biến".

“Hãy luôn có một nguyện vọng đẹp hoặc là một tín niệm bất di bất dịch”, câu này chúng ta cũng cần nhớ nằm lòng, tốt nhất là đừng quên nó bởi vì khi chính thức lâm vào tình huống gian nan và khó khăn nhất, câu nói này sẽ là động lực cho sự sinh tồn.

Có lẽ mọi người đã gặp qua ngựa trắng nhưng chắc chắn chưa bao giờ thấy qua lạc đà màu trắng. Có truyền thuyết nói rằng bạch đà (lạc đà trắng) là sứ giả do trời phái xuống, là tinh linh của sa mạc, kiệt ngạo bất tuần, tốc độ như gió cuốn, trong sa mạc mênh mông không có nơi nào mà bạch đà không thể đặt chân tới được. Cho dù nguồn nước có nằm nơi nào đi chăng nữa thì nó cũng có thể tìm được, bởi vậy bạch đà được tôn vinh là vị thần của sa mạc.

Tuy nhiên bạch đà rất ít xuất hiện cho nên người gặp qua nó rất hiếm. Cũng có một truyền thuyết khác nói rằng trong sa mạc là nếu nhìn thấy bạch đà, nó sẽ mang đến vận may cho người nhìn thấy nó. Những thương nhân du hành trong sa mạc nếu nhìn thấy đựơc bạch đà thì nội tâm họ sẽ vô cùng mừng rỡ, họ sẽ ngay lập tức cúng bái. Trong sa mạc mênh mông này, bạch đà là con vật tôn quý, tượng trưng cho sự cao ngạo và tự do.

Con vật màu trắng mang theo một cỗ kình phong càng chạy càng gần, không khí dường như cũng lưu động theo bước chạy của nó. Màu lông trắng của nó lóe ra ánh sáng bạc dưới ánh mặt trời, đầu nó ngẩng cao, dáng vẻ toát ra thần khí. Bốn cái chân của bạch đà chạy như gió cuốn, chỉ chớp mắt nó đã vượt qua ba mươi trượng. Phương Thất không chần chờ nữa, liền hít một hơi, mũi chân hắn nhẹ nhàng điểm lên cát, thoáng cái thân thể hắn đã phóng tới khoảng hơn năm trượng. Mũi chân hắn vẫn tiếp tục điểm lên mặt cát, lần này lại phóng ra xa hơn bảy trượng. Đây đúng là độc môn tuyệt học của Phương gia "Lưu Tinh Cản Nguyệt Thức". Chỉ với mấy lần điểm xuống mặt cát, cự ly giữa Phương Thất và bạch đà đã rút ngắn lại còn khoảng năm sáu trượng.

Con bạch đà chợt thấy có một người đang chạy về phía nó cho nên nó càng tăng thêm tốc độ phóng đi. Phương Thất hít sâu một hơi, mũi chân liên tục điểm trên mặt cát, thân thể vọt đi như chim bay, loại khinh công này là một môn khinh công nổi danh khắp thiên hạ, khinh công độc môn của Tư Không Trích Tinh gọi là “Trích Tinh Thức".

Phương Thất phóng lên cao khoảng tám chín trượng, đã phóng đến nơi con bạch đà. Hắn đã tính toán phương vị và lực đạo rất chuẩn xác, thân thể giống như một chiếc lá rụng nhẹ nhàng hạ xuống giữa hai cái bướu trên lưng con bạch đà đang chạy.

Con bạch đà này trước nay đã quen tự do, có khi nào bị ngưỡi cỡi qua đâu? Thấy trên lưng có người, nó lập tức nhảy dựng lên, bốn vó chạy loạn. Tay phải của Phương Thất ôm chặt cái bướu trên lưng, thân hình đảo qua đảo lại trông giống như cành liễu phất phơ trong gió lớn, mặc cho con bạch đà có làm thế nào đi nữa, hắn vẫn ôm chặt lưng nó.

Con bạch đà thấy chiêu này của nó không xong, đột nhiên liền cất vó vọt về phía trước. Cú vọt giống như thỏ nhảy, nhẹ nhàng như chim bay và nhanh như điện chớp. Phương Thất lúc này đã sửa người ngồi vững vàng trên lưng nó. Con bạch đà chạy về phía trước vài trựơng rồi đột ngột dừng lại, nó nghĩ với cú này sẽ làm cho Phương Thất từ trên lưng nó bay đi xa. Tuy nhiên Phương Thất vẫn mỉm cười ngồi vững vàng trên lưng nó. Con bạch đà thấy vậy lại lồng lên, bốn móng vung lọan ra khiến cát vàng bay tứ tung. Lúc này, Phương Thất dùng hai chân kẹp vào bụng nó, cả người trầm xuống, con bạch đà lập tức cảm thấy trên lưng như có một ngọn núi đè lên khiến nó quỵ xuống. Tuy nhiên nó không hổ danh là thần vật trong sa mạc, bốn chân vẫn lỳ lợm dùng sức đứng thẳng lên. Phương Thất thấy vậy "hừ" một tiếng, gia tăng thêm một chút lực đạo khiến cho bốn chân của con bạch đà lún luôn vào cát , cứ như vậy cho đến khi chân của nó lún hết vào cát. Lúc này nhìn lại con bạch đà thì thấy hai mắt của nó đang chảy ra hai hàng lệ.

Phương Thất lúc này cũng đã hoàn toàn kiệt sức, vừa rồi hắn cơ hồ sử ra tất cả khí lực còn sót lại. Hắn tựa vào thân con lạc đà trắng, đưa mắt nhìn hai hàng lệ đang chảy từ cặp mắt nó rồi đưa tay vuốt ve, cười khổ nói: "Đà huynh, nơi này là địa bàn của ngươi, ta thật sự thoát ra không nổi, ngươi sẽ đưa ta ra chứ!"

Con bạch đà dường như nghe hiểu tiếng người, nó giãy dụa rồi rút bốn chân từ trong cát ra, sau đó lại ngồi xuống bên cạnh Phương Thất. Tâm lý Phương Thất trở nên vui vẻ, trở mình phóng lên trên lưng lạc đà, con lạc đà liền đứng thẳng lên. Phương Thất nhè nhẹ vỗ vào cổ nó, lạc đà trắng dương nhẹ bốn vó, rồi chạy về phía tây.

Chương 3: Giang hồ lãng tử

Hoàng hôn.

Ánh mặt trời lặn chiếu vào sa mạc, phía chân trời ánh lên một dãy màu hồng rọi vào Phương Thất đang ngồi trên lưng lạc đà làm xuất hiện một vệt bóng dài . Không ngờ cảnh hoàng hôn tại sa mạc lại đẹp như thế. Phương Thất nhìn thấy cũng không khỏi có cảm giác ngây dại.

Tuy nhiên đối với người đã ở trong sa mạc đã mấy ngày chưa hề uống được giọt nước nào và đang trong hồi tuyệt vọng thì ngoại trừ nước ra không có vật gì là đẹp cả.

Vẻ đẹp không phải là tuyệt đối, có thể trong mắt người này đẹp nhưng trong mắt người khác sẽ không đẹp và ngược lại.

Đẹp hay không đẹp trong mắt một người có lúc cũng sẽ thay đổi.

Hết thảy đều do cảnh ngộ và thời gian sống của người đó.

Con bạch đà chạy lên trên một đồi cát, Phương Thất vừa nhìn xuống ánh mắt đã sáng lên.

Phía trước là một mảnh đất bằng phẳng, dưới đó có một hồ nước, xung quanh hồ có rất nhiều cây dương và bụi cây, trong đó hơn một nửa cây dương nhánh cây đều đã khô héo, lá cây thưa thớt trên cành chập chờn theo gió dưới ánh mặt trời lặn.

Con bạch đà lao xuống uống nước, còn Phương Thất thì vùi luôn đầu của hắn xuống hồ, cơn khát của hắn đã lên tới cực điểm rồi.

Cho tới bây giờ hắn mới biết được nước quý đến dường nào, uống quá đã!

Có một số việc phải chính bản thân mình trải qua mới có thể hiểu được, nếu không có kinh nghiệm của chính bản thân thì cho dù có hiểu được đạo lý thế nào đi nữa thì đó cũng chỉ là biết mà thôi, trên thực tế sẽ rất khác biệt.

Biết được một đạo lý cùng với việc chính thức hiểu được nó là một việc cách nhau một trời một vực.

Đêm đã khuya, dưới đất đống lửa đang cháy bập bùng, trên bầu trời đầy sao, bầu trời đêm trong sa mạc yên tĩnh thoạt nhìn dường như rất thấp và có thể chạm vào. Phương Thất nằm tựa vào con bạch đà đang nằm nghỉ ngơi, hắn đã quá mệt mỏi rồi.

Đống lửa trong đêm tối phát ra ánh sáng rọi vào mặt hắn, trong bóng tối tịch mịch, lúc này đây rốt cục có thể nghỉ ngơi tuy nhiên hắn lại không thể chợp mắt được, hắn đang nghĩ đến chuyện gì đây?

Đêm tối tịch mịch, sa mạc cũng tịch mịch, và Phương Thất cũng vậy.

Một người khi cảm thấy tịch mịch thường nhớ tới rất nhiều chuyện cũ, nhớ tới rất nhiều chuyện bình thường không thể nhớ.

***

Giang Nam, đầu xuân.

Khí trời đang ấm dần, các cây liễu bên bờ sông đang lay nhẹ trong gió. Trải qua một trận mưa xuân, nơi nơi đều tươi mát hẳn lên, trong không khí tràn ngập mùi hoa cỏ, các cánh hoa bay phấp phới rơi vào mặt nước, trông tựa như một dãi lụa trắng nhẹ nhàng trôi trên mặt nước. Ở xa xa, núi cao cũng hiện lên một màu rờn.

Một mảnh trăng non đang hiện ra trên bầu trời, nhàn nhạt không có tinh quang, trên đường người qua lại rất thưa thớt. Đường phố tối như mực, chỉ có một cái quán để lộ ra ánh đèn leo lét của nó.

Trước cửa quán có một tấm biển màu vàng ghi một chữ "Tửu". Quán không lớn lắm, trong quán chỉ đặt có bốn năm cái bàn. Lúc này đã không còn ai, duy chỉ ở cái bàn bên cạnh góc tường có một người đang gục trên bàn, tên tiểu nhị của quán đang ngồi ở cạnh quầy đưa mắt nhìn người nọ và không ngừng ngáp dài.

Trên bàn có mấy đĩa thức ăn, rau xào, đậu hủ, thịt heo, tuy nhiên dường như chưa có động qua nhưng rượu thì đã uống không ít.
Người đang gục trên bàn vẫn không nhúc nhích, hiển nhiên hắn đã uống nhiều, trên bàn bình rượu đặt loạn xạ, còn có chút rượu vương lại mỗi bình.

Tên tiểu nhị đưa mắt nhìn và không ngừng ngáp dài. Đối với vị khách này hắn cũng không xa lạ. Vị khách này mới xuất hiện tại đây vài ngày trước, bất quá bữa nào cũng đến quán ủng hộ, hơn nữa mỗi ngày đều uống đến bất tỉnh nhân sự, tuy nhiên cho tới bây giờ chưa từng thiếu bạc và trả đầy đủ. Đối với một quán rượu nhỏ như vầy thì khách uống rượu mà trả tiền đầy đủ, cho dù hắn là ai đi chăng nữa thì chủ quán cũng chả quan tâm.

Đột nhiên có tiếng vó ngựa truyền đến, âm thanh đã phá đi vẻ yên tĩnh của đêm tối. Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, đến trước cửa quán đột nhiên dừng lại. Người cưỡi lập tức xuống ngựa rồi chạy vội vào trong quán. Tên tiểu nhị lập tức tỉnh lại, đưa cặp mắt tròn xoe của hắn hướng về vị khách mới vào. Chỉ thấy người bước vào quán là một người thanh niên khoảng hai mươi tuổi, thân mặc trang phục màu xanh, ngoại hình rất đẹp, vẻ mặt đầy bụi và mồ hôi. Lúc bước vào, khi nhìn thấy vị khách đang gục trên bàn kia, vẻ mặt hắn rất kích động, tiếp đó bước nhanh về phía đó. Người gục trên bàn vẫn nằm đó bất động.

"Thiếu gia!" Người áo xanh đứng ở bên cạnh bàn khẽ kêu lên.

Người gục trên bàn vẫn không nhúc nhích.

Người áo xanh nói tiếp: "Lão phu nhân phái chúng tôi ra ngoài tìm thiếu gia, xin thiếu gia mau chóng trở về”.

Người gục trên bàn vẫn bất động.

Người áo xanh thở dài một chút rồi nói tiếp: "Lão phu nhân cũng biết thiếu gia có ý định không muốn trở về nên lão nhân gia muốn tôi truyền lời cho thiếu gia là Tứ gia đang bị thương, xin thiếu gia mau chóng trở về".

Người gục trên bàn đột nhiên động đậy rồi ngẩng đầu lên, trong mắt hắn đột nhiên lóe ra hai đạo tinh quang, nhìn người áo xanh chậm rãi nói "Tiểu Vũ, gia đình ngươi ba đời đều ở tại nhà ta, ngươi tuy là nô bộc nhưng từ nhỏ đến giờ ta đều đối với ngươi như huynh đệ vậy, có đúng không?"

Tiểu Vũ gật đầu nói: "Thiếu gia đối với Tiểu Vũ không thể chê vào đâu được, Tiểu Vũ tuy không dám trèo cao nhưng trong lòng đã sớm xem thiếu gia là người thân nhất của Tiểu Vũ”. Tiểu Vũ dừng một chút rồi tiếp tục nói "Nhưng chuyện này tiểu nhân cũng không dám nói bậy, cho dù có lấy đầu của tiểu nhân xuống, tiểu nhân cũng tuyệt không dám trù ẻo Tứ gia".

Vị thiếu gia chậm rãi nói: "Tứ ca của ta bị thương ra sao?"

Tiểu Vũ đáp: "Ba tháng trước, Tứ gia được người khác mang về, tình hình không khả quan lắm. Lão phu nhân lệnh cho chúng tiểu nhân ra ngoài tìm kiếm thiếu gia".

Vị thiếu gia đột nhiên ngẩn ra.Tiểu Vũ tiếp tục nói "Thiếu gia hãy mau theo tiểu nhân trở về đi, đừng để cho lão phu nhân đợi lâu".

Thiếu gia nói "Ngươi có đói không?”

Tiểu Vũ nói “Tiểu nhân… tiểu nhân không đói".

Thiếu gia gật đầu nói: "Đến đây ngồi xuống ăn một chút gì đi, ăn xong chúng ta sẽ đi ngay".

Trong tất cả các loại tình cảm của loài người thì chỉ có tình thân là vĩnh viễn không thay đổi và cũng là loại tình cảm duy nhất đi suốt cuộc đời mỗi người. Tình bạn sẽ có phản bội, tình yêu sẽ tan vỡ nhưng tình thân thì sẽ vĩnh viễn không thay đổi.

Nói đến tình bạn chính là nói đến nghĩa khí, điều đáng tiếc chính là có đôi khi "Nghĩa" sẽ thua "Lợi". Cho nên chúng ta thường xuyên chứng kiến rất nhiều đôi bạn tốt vì ích lợi mà đánh cho bạn mình sứt đầu mẻ trán, rồi sau đó hận nhau giống như kẻ tử thù.

Tình yêu chính là tình cảm giữa nam và nữ, đáng tiếc là loại cảm tình này thường hay thay đổi, tình cảm sẽ chuyển qua cho người khác. Chúng ta cũng thường xuyên chứng kiến được rất nhiều cặp tình nhân thề non hẹn biển, chỉ cần hai người ở bên nhau thì gì cũng được, tuy nhiên họ không hề để ý đến đối phương có chấp nhận hay không.

Loại tình cảm này là ích kỷ.

Nhưng đối với tình thân thì ngươi cũng không cần hoài nghi cũng như vĩnh viễn không cần lo lắng, cho dù ngươi đi tới chân trời góc bể thì máu đang chảy trong ngươi vẫn cùng một loại với thân nhân, lúc ngươi khóc họ cũng sẽ khóc, lúc ngươi cười thì họ cũng sẽ vui vẻ cười theo, tất cả những đau khổ ngươi mang họ sẽ cùng ngươi chia sẻ, mỗi một hành động của ngươi cũng đều ảnh hưởng đến tâm của họ.

Tình thân là một loại tình cảm vĩ đại nhất và quý giá nhất trên thế giới này, tình thân là “vô tư”.

Cho dù ngươi không quý trọng nó hoặc làm thương tổn đến nó thì nó cũng sẽ vĩnh viễn không thay đổi, loại tình cảm đã có từ lúc con người mới sinh ra.

Đương nhiên tốt nhất là không nên làm thương tổn đến loại tình cảm này vì nó là vật quý trọng nhất trong mỗi đời người.

Cho nên khi Phương Thất biết Phương Tứ bị thương, hắn đã lập tức quay trở về.

Lúc này, thời gian mà hắn rời nhà lưu lạc giang hồ đến nay đã là ba năm.

Hắn là Phương Thất, Lãng tử Phương Thất.

Ba năm thời gian, mọi chuyện đã thay đổi rất nhiều.

Hắn đã từ ‘Ngọc Thụ Lâm Phong Phương Ngọc Thụ’ ngày xưa trở thành một giang hồ lãng tử.

Phương Thất, Lãng Tử Phương Thất, đây là biệt danh mà người trong giang hồ gọi hắn.

Trên giang hồ thanh danh tứ ca của hắn như mặt trời ban trưa, là tuyệt đỉnh cao thủ với danh hiệu Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành. Tứ ca rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đây?

Trong lòng Phương Thất đột nhiên dâng lên một dự cảm xấu.

Chương 4: Thần long sơn trang

Hoàng hôn.

Phượng Minh Sơn, cạnh Ẩm Mã hồ, ánh sáng mặt trời chiếu rọi.

Một tòa biệt viện lớn và nguy nga đứng sừng sững nơi đó, trên hai cánh cửa lớn có một cái bảng đen, trên đó có bốn chữ vàng rồng bay phượng múa "Thần Long Sơn Trang", đây chính là do tổ tiên của Phương gia đích thân viết lên. Trước cửa có hai con vật bằng đá trông rất uy vũ, hai bên sơn trang đều là rừng cây rậm rạp bao phủ.

Khoảng hai trăm năm trước, kể từ khi tổ tiên của Phương gia là Phương Đình Long sáng lập Thần Long Sơn Trang tới nay thì nơi này vẫn được xem là một thánh địa trong chốn võ lâm. Truyền thuyết nói rằng Phương Đình Long là một vị võ lâm kỳ nhân cái thế, năm hai mươi ba tuổi trúng tuyển võ trạng nguyên, tiếp đó lại đậu luôn cả văn khoa trạng nguyên nữa, trở thành một người văn võ song toàn. Tuy nhiên đang ở thời kỳ đắc ý nhất thì lại từ quan, sau đó đến tham gia vào đại hội võ lâm cử hành tại Thái Sơn và liên tiếp đả bại thiên hạ cao thủ, kể từ đó được người trong giang hồ đặt cho biệt hiệu là "Thiên Ngoại Thần Long".

Lúc ấy triều đình hủ bại nên Phương Đình Long từ quan hành tẩu giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, phù nguy tế bần. Hành tung của ông ta phiêu hốt vô định, tiếp đó ông sáng lập Thần Long Sơn Trang. Trong chốn giang hồ chỉ cần nhắc tới Thần Long Sơn Trang, ai ai cũng đều kính nể. Sau khi Phương Đình Long tạ thế, Phương gia cũng có rất nhiều thế hệ cao thủ xuất hiện và uy danh vẫn tiếp tục kéo dài hơn một trăm năm. Tuy nhiên gần mười năm trở lại đây, uy danh đã từ từ giảm xuống.

Tiểu Vũ xuống ngựa lập tức chạy vào sơn trang bẩm báo, còn Phương Thất thì ở bên ngoài dùng nước hồ rửa mặt, xong mới bước qua cửa lớn đi vào nội đường. Lão phu nhân đang ngồi đó uống trà, còn Tiểu Vũ đang đứng bên cạnh không biết nói cái gì.

Phương Thất cúi đầu quỳ gối trước mẫu thân của hắn, thấp giọng kêu một tiếng: "Mẹ".

Phương lão phu nhân ăn mặc giản dị, khuôn mặt hiền từ nhưng lại toát lên vẻ uy nghiêm áp người. Khi nhìn thấy Phương Thất, thân thể bà tựa hồ rất kích động nhưng dường như chỉ thoáng qua mà thôi.

Lão phu nhân nói: "Ngọc Thụ, con đã về rồi".

Phương Thất đầu cũng không dám gật, khẽ trả lời: "Dạ, con đã về!"

Lão phu nhân vẫn thản nhiên nói "Trở về là tốt rồi, đi xem Tứ ca của con đi!"

Lúc Phương Thất bước vào phòng Phương Tứ, tâm hắn liền trầm xuống.

Cho tới bây giờ Phương Thất nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới Phương Tứ lại trở nên thế này!

Phương gia tổng cộng có bảy người huynh đệ, lão nhị, lão tam, lão ngũ và lão lục sau khi sinh ra không lâu đã chết non.

Lão đại Phương Ngọc Sơn nhìn thấy cái chết của cha và mấy người đệ đệ thì cảm giác được tính mạng quá mỏng manh. Khi ba mươi tuổi thì không để ý đến lời khuyên can của gia đình, đã xuất gia làm tăng.

Lão tứ Phương Ngọc Thành cũng là kỳ tài trăm năm khó gặp. Năm mười sáu tuổi đã đánh bại được đối thủ mà người giang hồ lúc ấy gọi là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm "Thiên Nam Kiếm Khách" Sở Anh Nam. Năm hai mươi tuổi thì trong một đêm đã đơn phương độc mã hỏa thiêu Kỳ Liên Nhất Thập Lục Trại, trảm sát luôn Kỳ Liên Tứ Thập Bát Quỷ, làm cho một tổ chức thổ phỉ danh chấn trong một đêm tuyệt tích giang hồ. Năm hai mươi lăm tuổi, đơn thương độc mã tiến vào Hắc Ưng Nhai ở Thái Hành Sơn, tiêu diệt hết tám đường và sáu mươi bốn phân đà của Hắc Ưng Giáo, giết luôn ma đầu của hắc đạo là Ma Thần Độc Cô Ngạo cùng một trăm lẻ tám ma tướng của hắn. Người trong giang hồ cho rằng Phương Ngọc Thành có phong phạm của tổ tiên Phương Đình Long, thậm chí cả võ công cơ trí dường như cũng không kém mấy, do đó đặt cho Phương Ngọc Thành biệt hiệu là "Tiểu Thần Long". Khi ấy Phương Thất chỉ là một đứa nhóc mười tuổi mà thôi.

Lão thất Phương Ngọc Thụ lớn lên trong hoàn cảnh Phương gia nhân tình đơn bạc, Phương Ngọc Thành đối với tiểu đệ tự nhiên hương yêu vô cùng. Phương gia là võ lâm thế gia, vì vậy Phương Ngọc Thụ cũng phải luyện võ công, ngay từ nhỏ đã luyện đao pháp tổ truyền của Phương gia đến mức xuất thần nhập hóa. Chỉ là Phương Ngọc Thụ thích tĩnh không thích động nên rất ít đi lại trên giang hồ. Là người ôn văn nho nhã, ngọc thụ lâm phong, thành thử được người giang hồ đặt cho biệt danh là "Ngọc Thụ Lâm Phong Phương Ngọc Thụ".

Tuy nhiên vào ba năm trước, "Ngọc Thụ Lâm Phong Phương Ngọc Thụ" không biết vì biến cố gì lại rời nhà lưu lạc giang hồ, trở thành "Lãng tử Phương Thất" của ngày nay. Trong ba năm đó, Phương Tứ đã đi tìm Phương Thất hai lần, mỗi lần gặp mặt đều lén đưa cho Phương Thất một chút ngân phiếu rồi buồn bã rời đi.

Nguyên nhân gì đã khiến cho Phương Ngọc Thụ trở thành lãng tử?

Phương Thất chưa từng nghĩ qua cũng không dám tưởng tượng đến một người anh vũ hơn người như Phương Tứ lại trở nên thế này. Trong lòng Phương Thất, Phương Tứ là người vĩnh viễn sẽ không gục ngã, tuy nhiên hiện tại sự thật đang diễn ra, Phương Tứ đang nằm đó.

Tim của Phương Thất đang rỉ máu!Hai hốc mắt của Phương Tứ lõm sâu vào, đã không còn nhìn thấy con ngươi nữa. Xương chân đã bị đánh gãy, hai xương tỳ bà ở vai nát bấy, thậm chí lưỡi cũng bị cắt luôn.

Phương Tứ vẫn nằm đó không nhúc nhích.

Thân thể Phương Thất đang run rẩy!

Nếu ngươi gặp qua tình cảnh như vậy nhất định sẽ hiểu được cái gì gọi là "Thảm tuyệt nhân hoàn" (tạm dịch: bi kịch nhân gian). Có đôi khi cái gọi là “sự tàn nhẫn” không phải là giết chết người ta mà tàn nhẫn thật sự là làm cho một người sống không bằng chết. Ý tứ của “sống không bằng chết” chính là tạo ra cho người sự hành hạ thống khổ, sống trong đau khổ, thật sự là chết tốt hơn để không phải mỗi ngày bị sự thống khổ dày vò chính mình và khiến cho người thân nhìn thấy cũng đau khổ theo.

Đáng tiếc hơn nữa đây lại là một võ lâm cao thủ tuyệt đỉnh, một người có tương lai sáng lạn, một người mang nặng trách nhiệm đối với gia tộc và hiện tại đã trở thành một phế nhân, có miệng không thể nói, có mắt không thể nhìn, có tay không thể động, có chân không thể đi.

Nếu một con mãnh ưng bị chặt mất hai cánh, một con mãnh hổ bị lấy đi hàm răng, cho dù không giết chết chúng thì việc sống sót đối với chúng còn thảm hơn là giết chúng.

Nếu trùng hợp mà người nào nhìn thấy cảnh này thì cũng nhất định sẽ nghĩ như vậy.

Bất luận là ai, một người thiện lương hay độc ác, thì khi nhìn thấy nhất định cũng sẽ có ý nghĩ như vậy.

Đêm đã khuya, dưới ánh nến bập bùng.

Phương lão phu nhân đã già đi rất nhiều, từ khi lão trang chủ qua đời, Phương Ngọc Sơn lại xuất gia, mọi chuyện lớn nhỏ trong Thần Long Sơn Trang đều do một tay lão phu nhân lo liệu.

Người trên giang hồ đối với lão phu nhân ai cũng rất tôn kính, song hiện tại dưới ánh nến, Phương lão phu nhân tựa hồ tiều tụy đi rất nhiều, khóe mắt vẫn còn vương lệ, có phải đã khóc trước đó hay không?
Phương lão phu nhân chậm rãi nói "Từ lúc cha con qua đời, đại ca con xuất gia, Phương gia vốn đã không còn hy vọng”.

Phương Thất vẫn lắng nghe.

"Lúc đó các con đều còn nhỏ, bất luận thế nào ta cũng phải nuôi dưỡng các con thành người”.

Phương Thất vẫn cúi đầu, im lặng.

Phương lão phu nhân tiếp tục nói: "Tứ ca của con vốn là hy vọng của Phương gia chúng ta, ta tuy không cầu có thể đem Phương gia phát dương quang đại như tổ tiên đã làm nhưng Tứ ca của con vẫn lập chí quang đại gia môn. Con muốn làm chuyện như vậy thì kẻ làm mẹ như ta đây sao có thể cản trở”.

Giọng của Phương lão phu nhân đã có chút run rẩy: "Nhưng bây giờ… bây giờ… bây giờ nó đã…"

Trên gương mặt của Phương lão phu nhân đã có nước mắt.

Phương Thất cúi đầu không nói, nước mắt cũng đã chảy ra.

Phương lão phu nhân tiếp tục nói: "Tứ ca con tuy giết người vô số nhưng ta thấy được người nó giết đều là kẻ đáng chết, cho tới bây giờ cũng không có làm qua chuyện thương thiên hại lý gì. Nếu nó bị người ta giết thì ta cũng không trách cứ ai, giang hồ vốn chính là được vua thua giặc”.

Lão phu nhân dừng một chút lại nói: “Nhưng… nhưng… là ai ác độc đã làm ra chuyện sống không bằng chết này?" Giọng của lão phu nhân rất thê lương.

Tim của Phương Thất lại đau đớn.

Phương lão phu nhân nhìn thấy Phương Thất như vậy, từng câu từng chữ thốt ra: "Nếu con còn là con cháu của Phương gia thì hãy hiên ngang lên cho ta”.

Phương Thất vẫn cúi đầu không nói.

Phương lão phu nhân trầm giọng nói: "Ta không phải muốn con đi báo thù, nhưng chúng ta phải tra cho rõ nguyên nhân, người của Phương gia không thể không rõ trắng đen mà trở thành tàn phế được”.

Phương lão phu nhân dừng một chút rồi chậm rãi nói tiếp: "Nam nhi của Phương gia, máu có thể chảy, đầu có thể rơi nhưng chỉ cần nam nhi của Phương gia còn chưa chết thì vẫn phải tìm cho ra sự thật”.

Sáng sớm, mặt trời còn chưa lên, màn sương vẫn còn dày đặc trong rừng, chim chóc cất tiếng hót vang vang, sương trắng còn phất phơ trên Ẩm Mã hồ.

Phương Thất lặng lẽ xuất môn, quay đầu lại nhìn Thần Long Sơn Trang lần nữa rồi phóng lên ngựa nhằm hướng tây chạy đi.

Vì sao phải đi về hướng tây? Vì Phương Ngọc Thành được người mang từ Tây Vực xa xôi trở về đây.

Đống lửa từ từ ảm đạm, sa mạc vào đêm cực kỳ lạnh lẽo, Phương Thất rốt cuộc cũng chìm vào giấc ngủ.

Chương 5: Hắc sát

Đêm đã khuya, bốn bề vắng lặng.

Tại một thành nhỏ trong sa mạc, giờ khắc này hầu hết mọi người đã cùng gia đình họ đi nghỉ ngơi. Trên đường thỉnh thoảng vang lên một hai tiếng chó sủa.

Trong bóng tối đột nhiên truyền đến một tiếng thở dài thật dài. Phương Đại Phú đang thắp nến, ánh sáng cháy lên trong đêm tối làm lộ ra một khuôn mặt rất trung hậu và thiện lương của một người trung niên.

Phương Đại Phú thở dài, nói: "Thật nghĩ không ra một đời anh hùng Phương Ngọc Thành lại bị người khác hạ độc thủ như vậy!”

Trong bóng tối, Phương phu nhân cũng khẽ thở dài: "Trong chốn giang hồ ngươi lừa ta gạt, gió tanh mưa máu, bản chất vốn đã là thế, tuy nhiên lần này bọn họ thật sự quá tàn nhẫn rồi".

Phương Đại Phú gật đầu, lại nói: "Hiện tại sợ rằng người của Phương gia đang đứt từng khúc ruột”.

Phương phu nhân nói: "Đúng vậy, nhìn thấy tình cảnh như thế thì ai mà chịu cho được. Đào Nhị khi trở về đã thuật lại, Phương lão phu nhân khi chứng kiến người của chúng ta mang Phương Ngọc Thành về cũng không có biểu hiện kích động quá mức, xem ra vị lão phu nhân này cũng không phải là một nhân vật đơn giản".

Phương Đại Phú gật đầu nói: "Từ khi lão trang chủ của Thần Long Sơn Trang qua đời, mọi việc lớn nhỏ do vị lão phu nhân kia chống đỡ, người như thế sao có thể là nhân vật đơn giản được. Hơn nữa, có người mẹ nào thấy con mình ra nông nổi đó mà không kích động đâu, lão phu nhân đó có thể đem đau khổ giấu trong lòng không để hiện ra, thật sự là một việc không dễ dàng đâu".

Phương phu nhân nói: "Không sai, có người mẹ nào mà không yêu thương con của mình. Chỉ cầu mong cả đời bình an là tốt rồi, xem ra chúng ta cũng đã làm được".

Phương Đại Phú quay đầu nhìn vào gương mặt tú lệ của Phương phu nhân, rồi nói: "Thật đã làm khổ cho nàng, trong hai mươi năm qua ta chưa từng cho nàng được một ngày hưởng phúc. Bão cát của sa mạc đã làm cho nàng có nếp nhăn rồi".

Phương phu nhân ôn nhu nói: "Chàng đang nói gì vậy, có thể cùng với chàng trải qua cuộc sống yên bình như thế, thiếp đã rất thỏa mãn rồi, chẳng phải bây giờ chúng ta rất tốt sao? Nữ nhi đã trường thành, Tiểu Hổ cũng rất giống chàng, thiếp đã mãn nguyện lắm rồi".

Phương Đại Phú đột nhiên thống khổ nói: "Chỉ là… chỉ là… ta biết nàng lúc nào cũng nhớ đến gia môn, vẫn muốn trở về thăm…"

Phương phu nhân tình tứ nhìn Phương Đại Phú, nói: "Có đôi khi thiếp rất muốn đi nhưng thiếp không nỡ xa chàng, thiếp nghĩ đợi vài năm sau khi Tiểu Hổ lớn lên một chút, chúng ta sẽ mang hai tỷ đệ chúng cùng trở về, khi đó thiếp nghĩ cha thiếp cũng đã hết giận rồi".

Phương Đại Phú cảm kích nhìn Phương phu nhân, trong mắt đột nhiên chảy ra hai hàng lệ, giọng run run nói: "Ta hứa với nàng, sau vài năm nữa chúng ta nhất định sẽ trở về, đến lúc đó cho dù cha nàng có dùng roi đánh chết ta, ta cũng tuyệt không tránh né!"

Phương phu nhân vẫn nhu tình nhìn Phương Đại Phú, nhẹ nhàng nói: "Nhìn chàng kìa, đã lớn từng tuổi này mà trông giống hệt một đứa con nít, hở chút là khóc, để con chúng ta nhìn thấy, chúng không cười chàng mới là lạ đó".

Phương Đại Phú vội trả lời: "Vừa rồi là… là bụi bay vào mắt ta mà thôi!"

Phương phu nhân nhẹ nhàng vỗ lên bả vai của trượng phu, ôn nhu nói: "Chàng đừng suy nghĩ nhiều nữa, chỉ cần được sống chung với chàng là thiếp đã thỏa mãn rồi”.

Phương Đại Phú ngẩng đầu nhìn phu nhân, trong mắt lộ ra nét dịu dàng vô hạn, nhẹ giọng nói: "Tiểu Hổ đã ngủ chưa?"

Phương phu nhân đáp lời: "Vừa rồi thiếp có đi xem nó, tên tiểu tử kia vẫn chưa chịu ngủ".

Phương Đại Phú gật đầu nói: "Nữ nhi đã lớn, chúng ta cũng nên lo lắng tới tương lai của nó rồi”.

Phương phu nhân nói: "Nha đầu kia từ nhỏ đã giống nam nhi, cả ngày ở bên ngoài quậy phá nhưng hai năm trở lại đây đột nhiên lại biến đổi, thật không biết nó có tâm sự gì nhỉ?”

Phương Đại Phú cười cười nói: "Nữ nhi có tâm sự hay không, nàng làm mẹ mà không biết thì sao ta có thể biết được đây?”

Phương phu nhân cười nói: "Thiếp cũng đã từng nói qua với nó, dù nó có thích ai đi nữa, thiếp cũng sẽ không ngăn cản".

Phương Đại Phú mỉm cười nói: "Ta xem chừng không phải vậy, hơn nữa trong cái thành nhỏ này có ai có thể xứng với nữ nhi của chúng ta đâu?”Phương phu nhân giận yêu, nói: "Xem chàng kìa, tại sao lại có ý nghĩ như thế?"

Phương Đại Phú mỉm cười nói: "Thôi vậy, tất cả đều theo ý của nàng”.

Phương phu nhân cười nói: "Chàng yên tâm, thiếp nhất định sẽ chọn cho nữ nhi của chúng ta một người thật anh tuấn và có bản lĩnh, để cho chàng có được một con rể tốt mà!"

Phương Đại Phú thở dài nói: "Thật ra miễn là người tốt và nữ nhi của chúng ta thích là được, ta không có ý kiến".

Phương phu nhân gật đầu, khẽ thở dài: "Đúng vậy..."

Tấm lòng của cha mẹ, trong thiên hạ mấy ai có thể hiểu được đây?

"Tâm sự đã xong chưa? Nếu xong rồi thì ta đây tiễn các ngươi một đoạn vậy!" Ngoài phòng đột nhiên truyền đến âm thanh và một trận cười quái dị.

Phương Đại Phú bất động, Phương phu nhân cũng bất động.

Ngoài phòng lại truyền đến giọng cười quái dị kia: "Khuya như vầy còn chưa ngủ, đang đợi chết phải không?”

Phương Đại Phú chậm rãi đứng lên, cửa mở "Cạch" một tiếng, chậm rãi bước ra.

Bầu trời đêm đầy sao, trong vườn hoa nhỏ có một cây bạch dương to, trên đó có một bóng đen trông như hồn ma đang đứng.

Người này có vóc người gầy gò, gầy như một cây trúc, trên người mặc một bộ đồ đen rộng thùng thình, đầu cũng đội một cái nón màu đen. Mặc dù ở trong tối nhưng mặt của hắn lại khuôn mặt hắn lại trắng bệch, trắng đến nỗi tái nhợt. Trong tay hắn cầm một thanh kiếm không có vỏ kiếm, trong đêm tối phát ra ánh mắt lạnh lùng làm cho người ta cảm giác được một cổ sát khí âm trầm đang kéo tới, Phương Đại Phú nhìn thấy cả người không khỏi lạnh run.

"Vị khách quan này đêm khuya đến đây, không biết có chuyện gì chỉ giáo?” Phương Đại Phú chắp tay hỏi, ánh trăng gọi vào mặt hắn làm hiện lên vẻ mặt hiền hòa và thiện lương.
"Lấy mạng!" Hắc y nhân đáp ngắn gọn.

Vẻ mặt Phương Đại Phú tươi cười, hỏi: "Tiểu nhân đây chỉ là buôn bán nhỏ sinh sống qua ngày, cho tới bây giờ không hề mạo phạm đến ai, vị đại gia này chắc là đã nhận lầm người”.

Hắc y nhân nói: "Liễu Thiếu Kiệt, ngươi cần gì phải giả bộ như thế?"

Vẻ mặt Phương Đại Phú vẫn tươi cười nói: "Đại gia, dám chắc ngài đã lầm người, nơi này không có ai tên là Liễu Thiếu Kiệt cả, cho tới giờ tiểu nhân cũng chưa từng nghe qua tên này”.

Hắc y nhân nhìn chằm chằm vào Phương Đại Phú, nói: "Nếu ngươi không phải là Liễu Thiếu Kiệt, vậy là ai đây?”

Phương Đại Phú lắp bắp trả lời: "Tiểu nhân …… tiểu nhân thật sự không biết".

Hắc y nhân cười to, nói: "Thật nghĩ không ra một thiếu niên xuất xắc được xưng tụng là Thanh Y Kiếm Khách Liễu Thiếu Kiệt, người đứng đầu trong Hoàng Sơn Thất Kiếm lại trở thành như vậy!" Hắc y nhân dừng một chút, lại nói: "Nếu Liễu Thiếu Kiệt đã ở đây thì đại tiểu thư Nam Cung Tuyết của Nam Cung thế gia hẳn cũng ở đây, phải không?”

Vẻ mặt của Phương Đại Phú không còn cười nữa, người đã đứng thẳng lên, vẻ mặt cũng nghiêm nghị hẳn lên, cả con người dường như hoàn toàn thay đổi.

Một tiếng "Cạch" vang lên, Phương phu nhân từ phòng chậm rãi đi ra, khuôn mặt không chút phấn son dưới ánh trăng soi rọi lộ ra vẻ ưu nhã và một vẻ đẹp khó tả bằng lời.

Phương phu nhân chậm rãi nói: "Không sai, ta chính là Nam Cung Tuyết, không biết các hạ có gì chỉ giáo?"

Hắc y nhân cười lạnh nói: “Thật ra các ngươi có đúng là Liễu Thiếu Kiệt và Nam Cung Tuyết hay không không quan trọng vì tất cả đều phải chết”.

Phương Đại Phú nhìn chằm chằm Hắc y nhân, đột nhiên nói: "Ngươi chính là Hắc Sát?"

Hắc y nhân nói: "Thật nghĩ không ra kẻ ẩn cư nhiều năm như ngươi cũng biết đến ta?”

Phương Đại Phú chậm rãi nói: "Nghe nói Hắc Sát Thủ sử dụng một thanh Lệ Ngân Kiếm, trên giang hồ hoành hành vô kỵ, võ công có thể liệt vào nhóm thập đại cao thủ, thường sát nhân vào đêm, có phải không?"

Hắc y nhân cười một trận quái dị, lạnh lùng đáp: "Phải hay không ngươi lập tức sẽ biết ngay thôi".

Phương Đại Phú hít một hơi, nói: "Ngươi nhất định phải giết ta?"

Hắc y nhân lạnh lùng nói: "Không phải ngươi, mà là các ngươi!"

Phương Đại Phú trầm mặc, hỏi: "Tại sao?"

Hắc y nhân lạnh lùng nói: "Vì các ngươi đã làm sai một chuyện".

Phương Đại Phú hỏi lại: "Chuyện sai gì?”

Hắc y nhân đáp: "Các ngươi đã hộ tống một người không nên hộ tống, cho nên các ngươi phải chết…!"

Khi những lời này còn chưa nói xong, hắn đã khinh công bay lên, trông giống như một con dơi thật lớn đang bay trong màn đêm, lời vừa dứt, người hắn cũng đã đến, một thanh kiếm lóe ra hàn quang đâm thẳng vào cổ họng của Phương Đại Phú.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau