ĐẠI GIÁ HUYNH TRƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đại giá huynh trưởng - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Cù Diệc lại một lần nữa cảm nhận được Quý gia rất kỳ quái.

Lúc bọn họ đi thỉnh an bầu không khí kỳ thực cũng không tốt, phụ mẫu Quý Cẩn Du Quý lão gia và Quý phu nhân hoàn toàn không vì nhi tử thành gia lập nghiệp mà vui vẻ, hai vị huynh trưởng của hắn cũng như thế. Theo quy củ kính trà, mặc dù không bị làm khó dễ gì cả nhưng tất cả những thứ này đều cho người khác cảm giác rất kỳ quái.

“Cẩn Du, hôm qua đại hôn khẳng định con cũng mệt nhọc, như vậy đi, trước tiên con mang theo nương tử đi về nghỉ ngơi đi, tam triều lại mặt cũng không cần đi, thông gia bên kia ta sẽ đích thân nói, bởi vì con bị bệnh bọn họ sẽ thông cảm. Ở nông thôn không khí mới tốt, con vì việc hôn nhân đã ở nơi này đợi thời gian dài rồi, ngày mai ta để A Phúc bọn họ đưa các con trở về biệt trang, ở nơi đó tu dưỡng, bệnh của con mới có khởi sắc.” Quý phu nhân nhìn như săn sóc chú ý tới sức khỏe của hắn nhưng ý tứ chân chính là muốn đuổi hắn đi? Gấp như vậy? Ngày thứ hai đã đi? Cù Diệc nhìn thấy chuyện này mà sợ hết hồn.

Quý Cẩn Du sắc mặt có chút tái nhợt, cả người cũng có dáng dấp yếu ớt, so với tối hôm qua quả thực như hai người khác nhau! Hắn lạnh nhạt trên mặt cũng không biểu tình gì chỉ nói một câu tất cả nghe theo mẫu thân dặn dò, rồi cùng y đồng thời cáo lui.

Lúc gần đi Cù Diệc phát hiện, Quý lão gia nhìn mình như không quen biết giống như là đang nhìn một cái gì bẩn thỉu vậy.
Trong tân phòng, bọn nha hoàn đang đóng gói hành lý, Cù Diệc không nói gì cùng Quý Cẩn Du ngồi đối mặt nhau, làm sao cũng không nghĩ ra. Không phải nói Quý gia tiểu thiếu gia là từ nhỏ được nuông chiều đến lớn sao? Nhưng khi nhìn thái độ bọn họ mới vừa rồi rõ ràng đối với hắn như người xa lạ không giống như loại được nuông chiều? Y ở Cù Phủ tuy là thứ tử, nhưng thường ngày cũng không chịu đãi ngộ lạnh nhạt như vậy đâu!

Lời đồn này thật đúng là không đáng tin.

“Các ngươi dọn dẹp xong rồi thì lui ra đi.” Quý Cẩn Du lật một quyển sách, cũng không ngẩng đầu lên, ngữ khí băng lãnh gọi hạ nhân đi ra ngoài.
Mấy nha hoàn mặt đối mặt nhìn mấy lần, mới theo lời lui ra.

“Ta biết ngươi muốn hỏi ta một vài thứ, nhưng bây giờ cũng không phải là lúc nói những chuyện này, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết nơi này không phải là nhà của chúng ta.” Tâm tình Quý Cẩn Du rõ ràng vô cùng không tốt, nói chuyện với y ngữ khí cũng lạnh lùng.

Cù Diệc lần đầu tiên bị hắn dùng thái độ và khuôn mặt lãnh đạm nói chuyện, bỗng nhiên trong lòng có chút khó chịu nói không nên lời.

Buổi tối ngày hôm ấy bọn họ không hề làm gì cả, rất sớm đã lên giường nghỉ ngơi, rạng sáng ngày thứ hai thì lên xe ngựa, chạy tới biệt trang ở nông thôn.

Tùy tùng chỉ có một A Phúc đánh xe, cũng không có một ai khác. Từ Cù gia Cù Diệc cũng mang theo nha hoàn đến nhưng không có tâm phúc của mình nên dứt khoát để cho bọn họ lưu lại Quý gia, không có những người kia giám thị, y càng tự tại hơn một chút.

Chương 7

Từ Quý phủ đến biệt trang ở nông thôn có khoảng cách nhất định. Thùng xe bên trong chật hẹp, hai người nam tử song song ngồi một chỗ, vị trí vừa vặn nhưng không trách khỏi thân thể đụng chạm vào nhau.

Cù Diệc rúc vai, thân thể thẳng tắp tận lực tránh để không tiếp xúc với Quý Cẩn Du. Hai người bọn họ mới vừa tân hôn, mình là một nam tử, nhưng trong đêm tân hôn đã xảy ra quan hệ thân mật với một nam tử khác, cảm giác này nghĩ như thế nào cũng làm người lúng túng.

Kỳ thực y rất muốn hỏi, tại sao ngươi không cảm thấy kỳ lạ khi ta là nam tử sao? Còn có, buổi tối ngày hôm ấy câu nói lay động lòng y: “Ta thật lòng muốn cho ngươi hạnh phúc” là có ý gì? Trong lòng y có vô số nghi vấn, liên quan đến bọn họ, liên quan đến Quý gia, nhưng lại không biết nên hỏi thế nào?

Còn có hôm qua, người này hôm qua lại không để ý tới y điều này làm cho y không khỏi có chút oan ức. Mình rõ ràng không có làm gì sai, tại sao lại bị hắn dùng mình làm công cụ để phát tiết khi tâm tình không tốt? Hừ.

Quý Cẩn Du chú ý thấy y câu nệ dáng dấp nhỏ bé không ngừng xoay chuyển, có thể tâm tình không ổn không muốn nói chuyện, liền dứt khoát trực tiếp hành động biểu đạt tâm ý của hắn.

Hắn lấy tay kéo Cù Diệc vào trong ngực của mình nói: “Sau này ngươi không cần ăn mặc như nữ tử nữa, đổi trở về nam trang đi.” Vừa nói, cũng không chờ y đáp lại, liền đem chu sai tinh xảo phức tạp trên đầu y lấy xuống toàn bộ, mái tóc đen của Cù Diệc cứ như vậy mà trút xuống, mang theo một mùi hương thanh đạm.

Cù Diệc trợn to hai mắt nhìn hắn, vẻ mặt kinh ngạc, cảm giác sững sờ còn nhiều hơn không rõ vì sao, trong đôi mắt long lanh tất cả đều là hồ đồ và vô tri.

Quý Cẩn Du rất yêu dáng vẻ ấy, mỗi lần thấy y nhìn mình như vậy hắn luôn bị kích động luôn muốn thương yêu y, làm cho đôi mắt đẹp này của y chỉ có thể chứa hình ảnh của mình. Đến cùng nhịn không được, Quý Cẩn Du hơi cúi đầu, chuẩn xác bắt giữ đôi môi của y, trằn trọc hôn một cái, lúc thả ra môi của Cù Diệc và môi của hắn như dính lại với nhau.
Cù Diệc lấy tay bưng kín môi mình, xấu hổ nhìn hắn chằm chằm, người này sao lại như vậy, không nói không rằng tự nhiên hôn người ta, ban ngày ban mặt đang ở trong xe ngựa, sao mà một chút lòng liêm sỉ cũng không có?

Quý Cẩn Du thấy y bất mãn không chút phật lòng, ngược lại hắn sẽ có biện pháp làm cho y khuất phục. Ngày tốt cảnh đẹp như vậy phải làm chút chuyện khiến người vui mới đúng.

Quý Cẩn Du ôm Cù Diệc để y ngồi ở trên bắp đùi của mình, rồi bất ngờ đổ ập xuống bắt đầu hôn căn bản không cho y một cơ hội phản ứng.

Xe ngựa còn đang chạy, A Phúc vẫn ở bên ngoài đánh xe, Cù Diệc không dám giãy dụa quá nhiều sợ phát ra tiếng động đành phải nhẫn nại. Nếu như bị người khác biết hắn và Quý Cẩn Du ban ngày ban mặt ở trên xe ngựa thân thiết thì sau này y không cần làm người rồi!

Cù Diệc đặt tay ở lồng ngực Quý Cẩn Du làm động tác khước từ, im lặng mà từ chối, nhưng hắn làm như không biết vẫn ở trên mặt Cù Diệc tùy ý hôn, hai tay cũng không yên mà dạo chơi trên người Cù Diệc bắt đầu châm lửa.“Này, ngươi…” Cù Diệc hạ thấp giọng, còn chưa nói hết, Quý Cẩn Du liền nguy hiểm ừ một tiếng làm y sợ đến lập tức câm miệng.

Quý Cẩn Du chỉ tính toán ăn sỗ sàng, thu chút lợi tức, khi đến biệt trang cả gốc lẫn lãi sẽ đòi lại, nhưng ai biết người trong ngực đã vậy còn không có trí nhớ, xem ra hắn tất yếu phải làm cho y ghi nhớ sâu sắc hơn.

“Xuỵt, ngươi cũng không muốn bị người khác nghe thấy chứ?” Quý Cẩn Du ở bên tai của y cười một tiếng, mở vạt áo của y ra, lấy tay của hắn luồn vào bên trong tìm tới hai điểm thù du, cách một tầng y phục bắt đầu vò nắm lôi kéo, đầu nhũ Cù Diệc đồng thời bị quần áo thô ráp ma sát cùng với động tác thô lỗ của Quý Cẩn Du vò nắm, rất nhanh trở nên cứng rắn, thân thể cũng không tự chủ được nổi lên phản ứng.

“Cẩn Du… Ngươi trước tiên đừng như vậy…” Cù Diệc bị động tác của hắn làm cho thân thể như nhũn ra, cuối cùng cũng coi như thức thời âm thanh mềm mại bắt đầu xin tha.

“Bây giờ mới gọi, đã chậm.” Quý Cẩn Du ách thanh ở bên tai của y trả lời, một bên lè lưỡi liếm liếm vành tai mẫn cảm sau đó ngậm vào một chút, nhất thời toàn bộ thân thể của Cù Diệc trở nên tê tê.

Lúc này bánh xe ngựa dường như đụng phải một tảng đá lớn, hơi nghiên ngã một chút, thân thể Cù Diệc không ổn định cả người ngã vào trong lồng ngực của Quý Cẩn Du, hai tay cũng không tự chủ được từ lồng ngực của hắn làm động tác khước từ biến thành vòng qua cổ của hắn để giữ vững thân thể.

Quý Cẩn Du gặm cắn cần cổ trắng mịn của y, mơ hồ không rõ nói: “Nương tử nhiệt tình như vậy, vi phu làm sao có thể không theo đâu?” Nói xong đem bắp đùi của y tách ra vòng qua hông của mình, như vậy biến thành Cù Diệc khóa ngồi ở trên bắp đùi của hắn

Chương 8

Cù Diệc xấu hổ đến cả khuôn mặt đều đỏ bừng, không ngừng phản kháng, nhưng đành phải nhẫn nại không dám phát ra tiếng, động tác nhỏ như vậy chẳng có tác dụng gì trái lại cọ đến làm cơ thể Quý Cẩn Du như bị tà hỏa thiêu đốt càng ngày càng nóng.

Mỹ nhân ở trước mặt mình vô lực thở dốc, hơi thở mùi đàn hương từ cái miệng đỏ hồng khẽ nhếch, lộ ra hàm răng trắng bóc, khóe mắt đỏ lên, gương mặt nhỏ trắng như tuyết bởi vì khó chịu mà khẽ nhíu lông mày, tất cả đều là một luồng phong tình câu người, có thể khống chế được thì không phải là nam nhân!

Ngẫm lại đêm đó, thân thể Cù Diệc như hoa nở từng ở dưới thân hắn cho hắn thoả thích khai mở, hạ thân của Quý Cẩn Du cứng đến nỗi đau đớn.

Quý Cẩn Du làm sao cam lòng cứ như vậy dễ dàng bỏ qua y.

Cù Diệc đang mặc trang phục nữ tử, váy dễ dàng có thể vén lên, Quý Cẩn Du lột xuống tiết khố bằng tơ lụa của y, tùy ý để nó tụt xuống đến chân sau đó hai tay hắn hơi dùng sức đem hai chân của Cù Diệc mở ra, cứng rắn vòng qua cái eo cường tráng của mình.

Vì để cho y đình chỉ phản kháng, Quý Cẩn Du trước tiên cho y một chút ngon ngọt, duỗi tay nắm chặt ngọc hành hơi đứng thẳng của hắn, bắt đầu trên dưới tuốt động, hai cái túi thịt cũng cẩn thận chăm sóc đến. Tính khí Cù Diệc nhỏ hơn hắn, bộ dáng cũng tinh xảo đáng yêu, chẳng hề như hắn thô to bộ lông đen cứng dày đặc, mà lông của y lại thưa thớt nhạt màu, ở dưới tay của hắn sừng sững run run bắt đầu phun ra một ít chất lỏng.

Thân thể Cù Diệc rất mẫn cảm nên khi bị lỗ mãng xâm phạm y sẽ chống cự như bị cưỡng hiếp, y cật lực nhịn xuống dục vọng muốn bắn tinh, nỗ lực duy trì đầu óc thanh tỉnh, nhưng thân thể lại bán đứng y, cả người y căng thẳng, sảng khoái đến đầu ngón chân cũng cuộn lên..

Quý Cẩn Du nhìn y cắn môi nhẫn nại tâm trạng hơi động, bàn tay đang làm chuyện xấu, thình lình lấy ngón tay bóp mạnh linh khẩu của Cù Diệc.

Cù Diệc vốn đã sắp tới cực hạn, sao có thể chống lại kích thích như vậy cả người run lên một cái, tất cả đều bắn ra ở trên tay Quý Cẩn Du.

Hai hàng thanh lệ chậm rãi chảy xuống mặt Cù Diệc, đó là cảm giác sảng khoái đến chảy nước mắt. Bây giờ y là bị làm cho triệt để không có khí lực, vốn là một hồi cường bạo, liền từ từ biến thành cùng gian.

Y là nam tử, cũng đã sa vào dục vọng, huống chi thật sự cũng sảng khoái, ngược lại y cũng không chống cự được lại không phải lần đầu tiên, không thể làm gì khác hơn là cứ ỡm ờ như vậy vòng qua cổ Quý Cẩn Du, đem đầu chôn nơi bả vai của Quý Cẩn Du thở dốc, nhắm mắt lại tự giận mình mặc kệ.

Quý Cẩn Du cảm thấy y thuận theo và khuất phục, khen thưởng mà nhẹ nhàng liếm láp vành tai nóng như lửa của y ngậm mút nhẹ cắn, mơ hồ không rõ thấp giọng ghé vào lỗ tai y nói: “Nương tử thật ngoan.”

Cù Diệc mắc cỡ hận không thể đem miệng của hắn may lại.

Quý Cẩn Du đem một ngón tay chậm rãi luồn vào bên trong hậu huyệt tiêu hồn của y, tỉ mỉ mở rộng, nơi đó vì chủ nhân căng thẳng không thể khống chế mà hấp thụ ngón tay của hắn, hành lang bên trong căng mịn hơi khô khốc khi Quý Cẩn Du bỏ hai ngón tay vào sẽ rất khó tiếp tục tiến nhập.

Cù Diệc nhắm mắt lại, cảm giác dưới thân bị ngón tay dò vào thân thể mình động tác rõ ràng, có chút khó chịu khi bị dị vật xâm lấn, hơi rát, nhưng trong khi ma sát bất tri bất giác lại có chút khó nhịn.

Quý Cẩn Du dùng tay mở rộng, miệng cũng không nhàn rỗi, hôn liên tiếp vào gáy tinh tế trắng nõn của Cù Diệc, lưu lại những dấu hôn màu hồng ám muội, cuối cùng hắn khẽ cắn vào hầu kết của Cù Diệc, tinh tế dùng hàm răng mài ép.

Cù Diệc ở bên tai Quý Cẩn Du phát ra tiếng than nhẹ hàm xúc, lúc này xe ngựa đang đi đoạn đường nhấp nhô bắt đầu rung xóc. Ngón tay của Quý Cẩn Du không cẩn thận mà đụng tới điểm nhạy cảm thân thể Cù Diệc lập tức trở nên mềm nhũn, tay cũng không ôm được cổ của hắn.

Hắn chậm rãi dùng tay xoa nhẹ vào chỗ đó, hậu huyệt bắt đầu dần dần phân bố dịch ruột non, bên trong bắt đầu thay đổi trở nên ấm áp và lầy lội, có thể thuận lợi ra vào ba ngón tay.

Quý Cẩn Du dùng tay trái ôm eo nhỏ của Cù Diệc tay phải ung dung thong thả mở ra dây thắt lưng, móc ra côn th*t dữ tợn, tìm tới huyệt khẩu, vặn bung đôi mông cánh hoa trắng nõn, dùng sức đỉnh lộng tiến vào, cắm xuống đến cùng, cảm giác bên trong ấm áp căng mịn vây quanh, hắn phát ra một tiếng rên rĩ thoải mái.

Cù Diệc bỗng nhiên bị cả cây côn th*t thô lỗ đi vào làm cho da đầu cũng ngứa ngáy, không khống chế phát ra một tiếng rên rỉ.
Quý Cẩn Du tiến nhập cũng không vội vã cử động, đường xá hơi hơi xóc nảy sẽ giúp hắn không cần phải đỉnh lộng, không cần dùng sức cũng có thể đâm xuyên đến chỗ mẫn cảm của Cù Diệc.

Cù Diệc bị nhẹ nhàng đỉnh lộng làm cho bên trong hậu huyệt càng thêm ngứa, cảm giác đỉnh không tới cùng càng thêm khó nhịn, bụng dưới bốc lên một trận khô nóng, nhưng thật không tiện mở miệng cầu hoan, chỉ có thể chậm rãi nuốt xuống tiếng rên rỉ, nhưng vẫn có vài tiếng bởi vì xóc nảy mà phát ra khỏi miệng.

Quý Cẩn Du miệng nói lời thô tục làm y nhắm mắt lại đỏ mặt không dám nhìn hắn, nhưng hắn lại dùng âm thanh trầm thấp ghé vào lỗ tai y không ngừng nói chuyện.

“Bảo bối nhi, cứ kêu thành tiếng đi, A Phúc ở bên ngoài, ngươi muốn cho hắn nghe thấy không?” Cù Diệc sau khi nghe câu này hậu huyệt gấp gáp co rút lại, kẹp đến Quý Cẩn Du không kiềm chế được muốn xuất tinh.

Nguy rồi… y đã quên… Bây giờ là ban ngày… Bọn họ đang ở trên đường…bên ngoài đang có người đánh xe… Tiếng bánh xe cùng tiếng roi ngựa lúc ẩn lúc hiện từ bên ngoài truyền vào. Bây giờ y trang phục ngổn ngang, tóc dài rối tung, không hề liêm sỉ hai chân mở lớn, hạ thân xích lõa ngồi ở trên người Quý Cẩn Du, còn bị hắn tiến vào, mà Quý Cẩn Du thì một sợi tóc cũng không loạn, áo mũ chỉnh tề, chỉ lộ ra tính khí thô to đâm vào hậu huyệt của y, điều này làm cho y kinh hoảng, trở nên đặc biệt thẹn thùng, cảm giác xa lạ rồi lại kích thích, y không nhịn được trở nên hưng phấn.

“Tao huyệt của ngươi thật là lợi hại, so với nữ tử còn chặt chẽ hơn, còn rất dâm đãng kẹp ta đến muốn bắn.” Quý Cẩn Du vì trả thù y khi nãy bỗng nhiên kẹp chặt, nắm chặt eo y dùng sức ấn xuống, mình lại nhấc eo lên tầng tầng đỉnh lộng mấy lần, chuẩn xác đâm vào điểm nhạy cảm của y.

“A… A… alll…” Cù Diệc rốt cục không có cách nào ẩn nhẫn kêu lên, y thật sợ sệt tôi tớ bên ngoài nghe thấy, kinh hãi xin tha: “Không muốn… Không muốn… Không muốn… A…”

“Ngươi xem, là ai nói không muốn, nhưng dưới thân cái miệng nhỏ nhưng vẫn hút ta? Rất ẩm ướt, nóng quá, bảo bối nhi ngươi làm cho ta thật là thoải mái.”

Quý Cẩn Du nói chưa dứt lời, thì Cù Diệc có cảm giác hậu đình của mình vừa co rụt giữ côn th*t thô to của Quý Cẩn Du lưu luyến giống như dây dưa mút hắn, không cho hắn đi. Vật kia của Quý Cẩn Du to lớn, hình dáng, mạch đập, y đều có thể cảm giác được rõ rõ ràng ràng.

“Ngươi… Ngươi đừng nói nữa… Cầu… Van ngươi… Nha nha nha… Nha nha nha…” Cù Diệc xấu hổ đến đầu ngón chân cuộn tròn rút lại, bị bắt nạt, rốt cục không nhẫn nại được phát ra tiếng khóc rưng rức.

Quý Cẩn Du không nghĩ tới y lại thẹn thùng như vậy, chỉ mấy câu nói đùa mà đã khóc lên. Y có một đôi mắt đẹp tựa như nước hồ thu làm người nhìn vào có thể chết chìm trong đôi mắt đó, y từ từ mở mắt oan ức nhìn hắn, khẩn cầu hắn buông tha mình, hắn sắp không được rồi.

“A Phúc, còn bao lâu nữa mới đến biệt trang?”“Hồi thiếu gia, còn có nửa canh giờ.”

“Tốt lắm, ngươi bây giờ đi tới đó trước, sau một canh giờ mang người tới đón ta.”

A Phúc nghe thanh âm liền biết bên trong đang phát sinh chuyện gì, dọc theo đường đi cũng không dám thở mạnh, chỉ lo thiếu gia nhà mình mất đi hứng thú, nghe vậy cầu còn không được, thẳng thắn lưu loát xuống xe chạy về biệt trang trước.

Dọc theo đường đi dựa vào đường xá xóc nảy, nhợt nhạt chống đối, căn bản không thể thỏa mãn được Quý Cẩn Du, nhưng cái tư thế này thì không cử động tốt, hơn nữa nương tử thẹn thùng đến khóc, xem ra hắn tất yếu phải đổi một phương pháp thao khác.

A Phúc vừa xuống xe ngựa, Quý Cẩn Du liền đổi tư thế đem Cù Diệc đặt ở dưới thân, cuồng phong mưa rào bắt đầu ở trong cơ thể y va chạm, trong lúc nhất thời trong xe ngựa cũng chỉ nghe tiếng cơ thể va chạm phát ra âm thanh “Ba ba”, toàn bộ xe ngựa bởi vì bọn họ kịch liệt vận động mà rung động.

Cù Diệc bị hung ác va chạm làm cho nói không ra lời, chỉ có thể đứt quãng lớn tiếng rên rỉ, nơi này là vùng hoang dã, chỉ có hai người bọn họ, nghĩ như vậy trong lòng y dễ chịu một chút, thân thể cũng buông thả không ít.

“Tướng công thao ngươi thoải mái không? Hả?” Quý Cẩn Du thở hổn hển, động tác không ngừng, miệng lại bắt đầu nói mấy chuyện xấu đùa Cù Diệc.

Cù Diệc liều mạng cắn chặt môi dưới, cố chấp không trả lời hắn.

Động tác của Quý Cẩn Du bắt đầu chậm lại, nhẹ nhàng tiến vào, rồi lại nhẹ nhàng rút ra không cho y sảng khoái, làm đến Cù Diệc ngứa ngáy khó nhịn, hậu huyệt cũng không không ngừng co rúc giữ lại côn th*t to lớn mang đến cho y cực đại sung sướng, không cho hắn rời đi.

Quý Cẩn Du cảm thấy đây không phải là dằn vặt Cù Diệc mà là dằn vặt mình, y thực sự cứng miệng nha, người như thế chỉ có mạnh mẽ thao, mới có thể thao mở trái tim của y.

Hắn lại bắt đầu kiên trì điên cuồng đỉnh lộng, động tác kịch liệt như vậy giống như là muốn đem y đóng đinh trên xe ngựa, tiến vào sâu như thế làm cho y có một ảo giác sẽ bị thao chết ở chỗ này.

Cuối cùng một chút thanh tỉnh của Cù Diệc cũng bị hung hăng đâm xuyên mà biến mất, y sảng khoái đến miệng mở lớn, nước miếng trong suốt từ đôi môi tuyệt đẹp chảy ra, lôi ra một sợi tơ dâm mỹ trong suốt.

“Tướng công thao ngươi sướng hay không sướng?”

“Ừm… A… A… Sảng khoái…”

“Vậy ngươi nói mau, ‘Tướng công, thao chết ta đi.’ “

“Tướng công… Ân… A… A… Thao chết ta đi…”

Quý Cẩn Du nghe âm thanh tiêu hồn như thế không nhịn được càng thao điên cuồng thao đến càng sâu, tần suất càng nhanh hơn: “Được, tiểu yêu tinh, tướng công lập tức liền thao chết ngươi!”

“A…” Theo hậu huyệt kịch liệt co rút lại, Quý Cẩn Du cũng phóng thích trong cơ thể y, một luồng một luồng bạch trọc liên tiếp không ngừng bắn ngay vị trí mẫn cảm, nóng bỏng kéo dài khiến Cù Diệc gián tiếp bị thao bắn, phía trước cùng mặt sau đồng loạt lên cao trào, y trợn tròn mắt, thất thần một hồi lâu.

Chương 9

Cù Diệc không biết cuối cùng làm sao mình trở về biệt trang, y bị thao đến hôn mê bất tỉnh không biết cái gì, tỉnh lại thì thấy nằm ở trên giường lớn chạm trổ hoa văn.

Bên người không có bất kỳ ai, là ở trong hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ.

Nhớ tới từng trận kịch liệt khoái cảm kia bây giờ y cảm thấy lòng vẫn còn sợ hãi, càng làm cho y mất mặt chính là: thân mình là một tên nam tử, lại bị một nam tử khác mãnh liệt thao ngất đi… Đây cũng quá… Quá…

Y chưa nghĩ ra nguyên cớ gì, Quý Cẩn Du đã đẩy mở cửa đi vào.

“Tỉnh rồi?” Quý Cẩn Du đạt được sảng khoái, tâm tình rất tốt, nói chuyện với y ngữ khí cũng vô cùng ôn nhu.

Cù Diệc mới vừa tỉnh ngủ, có chút mơ hồ, sững sờ nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, mới gật gật đầu.

Mỹ nhân mới tỉnh ngủ, là một bức tranh động nhân. Mái tóc thật dài xõa xuống có chút ngổn ngang, lại mang một vẻ đẹp gợi cảm, vạt áo màu trắng hơi mở rộng lộ ra lồng ngực trắng như bạch ngọc, mặt trên còn lưu lại dấu vết hoan ái ám muội, cực kỳ mê người.Khuôn mặt tuấn tú của Cù Diệc hiện ra vẻ hoang mang, đôi mắt ướt nhẹp như là động vật nhỏ bị lạc lối không tìm được đường về nhà, thực là vô cùng khả ái.

“Về sau chúng ta sẽ ở nơi này.” Quý Cẩn Du nhìn y vẫn ngơ ngác không khỏi bật cười, cuối cùng không nhịn được lấy tay nặn nặn khuôn mặt trắng mịn của y.

Cù Diệc bị hắn sờ vào mặt mình, có chút thanh tỉnh, tránh khỏi móng vuốt sói của hắn.
“Tại sao? Ngươi vẫn luôn ở nơi này sao?” Cù Diệc rất nghi hoặc, đã sớm muốn hỏi: “Ngươi tại sao không ở Quý gia?” Ngươi không phải rất được sủng ái sao? Câu cuối cùng, y suy nghĩ một chút, vẫn không nói ra.

Sắc mặt Quý Cẩn Du lạnh một chút như là nhớ ra chuyện không vui, ngữ khí cũng trở nên không tốt: “Ta cơ bản là ở nơi này, ta là người bệnh lao sắp chết mà, không ở nơi này nghỉ ngơi thì ở đâu?” Sau khi nói xong hắn gợi lên một nụ cười mỉa mai, không biết là đang cười nhạo ai.

Cù Diệc không hiểu gì cả, bệnh lao? Bộ dáng của hắn như thế này chỗ nào giống như người bệnh lao? Y đã tự mình lĩnh hội qua “Lợi hại” của hắn, hiện tại bộ vị nào đó bị sử dụng tới quá độ vẫn còn đau đây, lẽ nào chỉ là một ảo giác sao?

“Được, ngươi chỉ cần biết chúng ta ở nơi này, không có chuyện gì sẽ không trở về thành, đã đến thời gian dùng bữa chúng ta đi thôi.” Quý Cẩn Du nói xong đi ra ngoài cửa.

Cù Diệc không biết tính sao trong lòng cảm thấy oan ức mà không nói ra được, y là người ngoài sao? Cái gì cũng không nói cho y? Trong chuyện này có nhiều vấn đề không thể nói sao? Y cố nhịn một chút, cuối cùng vẫn nhịn không được, lúc Quý Cẩn Du bước ra khỏi cửa, mở miệng hỏi: “Này… Không không không… Cẩn Du, ngươi có thể nói cho ta tỉ mỉ một chút hay không!” Sau này y phải ở nơi này phải sống cuộc sống gia đình với hắn mà? Hai mắt tối thui làm sao mà qua nổi?

Nguyên bản tiếng nói của y trong trẻo bởi vì rống quá to mà trở nên hơi khàn khàn, mới vừa tỉnh ngủ, hơi mơ màng không giống như hỏi người, cũng như là làm nũng, mang theo ý trách móc, Quý Cẩn Du lập tức bị thanh âm của y câu dẫn mình.

Chương 10

“Làm sao vậy? Ngươi không muốn cùng ta một ma ốm ở nông thôn chịu khổ sao?” Quý Cẩn Du cố ý xuyên tạc ý của y, quay trở lại, đứng ở bên giường ở trên cao nhìn xuống.

Cù Diệc đương nhiên rất tức giận, người này sao có thể nghĩ y như vậy? Y sao lại ghét bỏ hắn? Y là người như thế sao?

“Ta… Ta không có!” Y lớn tiếng trả lời, nhưng âm thanh chỉ khàn khàn mềm nhẹ, thân thể vô lực cũng ảnh hưởng đến giọng điệu căn bản không có sức thuyết phục.

“Ồ? Ngươi thật không có?” Quý Cẩn Du lặng yên không một tiếng động hai tay chống lên ván giường, chậm rãi tới gần Cù Diệc, hôn trộm một cái!

Cù Diệc bụm mặt kinh ngạc nhìn hắn, phản ứng lại cũng có chút sinh khí, uổng công mình vắt hết óc nghĩ giải thích với hắn mình không có ý đó, nhưng người này đầy đầu đều là việc kia! Y thấy mắt nhìn của mình có chút không ổn.

Quý Cẩn Du cởi áo lót của y ra bắt đầu hôn lên ngực trắng như men sứ của y, dáng vẻ mới vừa được thương yêu bây giờ lại rất thích hợp thương yêu một lần nữa,

“Ngươi tốt nhất đừng ghét bỏ ta, bởi vì… Ta yêu thích ngươi nha.” Lúc hắn nói câu nói sau cùng, cái hôn kia vừa vặn rơi vào khỏa thù du còn có chút sưng tấy, có chút hàm hồ, làm cho Cù Diệc kịch liệt thở dốc.

“Ngươi… Ngươi lừa người… Ngươi chỉ là muốn cùng ta… A…” Quý Cẩn Du bất mãn cắn một cái vào núm vú mẫn cảm của y, nguyên lai kẻ ngu này nghĩ mình nói yêu thích y là muốn cùng y lên giường? Cái này thật không phải.

“Ngươi tên tự là gì?” Quý Cẩn Du không có dấu hiệu nào trả lời câu hỏi.

Cù Diệc cúi đầu, làm lộ ra phần gáy trắng trẻo bị động nhận lấy hôn môi của hắn: “Cù Diệc…”

“Tên rất hay.” Quý Cẩn Du ghé vào lỗ tai y trầm thấp nở nụ cười, lại làm Cù Diệc run rẩy một hồi, thân thể của y lại bắt đầu dâng lên một trận tình triều, nhưng Quý Cẩn Du lại ngừng lại.“Như vậy, Cù Diệc, ngươi hãy nghe cho kỹ, ta từ đầu tới cuối đều biết, người ta muốn thú là ngươi, ta thật tâm yêu ngươi.” Quý Cẩn Du vô cùng bình tĩnh chăm chú nhìn y, Cù Diệc chưa từng gặp hắn trịnh trọng như thế.

Cù Diệc không biết tính sao, dưới ánh mắt của hắn, sững sờ mà gật đầu, tuy rằng y cái gì cũng không biết.

Quý Cẩn Du có chút bất đắc dĩ, tư vị tự mình ngây ngốc nhớ lại chuyện cũ cũng không dễ chịu, nên mới nhắc nhở: “Năm ngoái tết Nguyên Tiêu, chúng ta ở phía trước Di Hồng Lâu đã gặp qua.”

Cù Diệc càng thêm mông lung, Di Hồng Lâu? Y không đi qua chỗ đó thì phải?

Quý Cẩn Du nhìn thấy y vẫn không nhớ ra được nói tiếp: “Vậy lúc ngươi đi đến xem hội hoa đăng có phải ở trên đường gặp một con quỷ say?” Kẻ ngu si này xem ra cũng không biết Di Hồng Lâu ở đâu, có thể y chỉ vô tình đi qua mà thôi, thấy cũng không đứng nhìn một chút đâu.
Cù Diệc nhíu nhíu mày, con ma men? Hình như thật sự có. Ngày đó xem hội hoa đăng trên đường trở về phủ y đụng phải một người đầy người mùi rượu suy sụp tinh thần, không ngừng đâm đầu vào trong lồng ngực của mình, y hết cách không thể làm gì khác hơn là làm chuyện tốt đem hắn tới một khách điếm cũng tốt bụng giúp hắn thanh toán tiền.

Trời quá tối y không thấy rõ mặt của người kia, nhưng từ y phục có thể là một công tử nhà giàu có. Người kia uống say, không nói gì chỉ không ngừng dựa vào y, lúc ẩn lúc hiện lộ ra thần sắc tuyệt vọng, chắc là gặp chuyện vô cùng khổ sở.

Khi đó y không biết làm sao, bị vẻ mặt này làm cho động lòng tâm đột nhiên đau đớn, liền nói ra một câu, cũng không quản trạng thái của hắn bây giờ có nghe được hay không: “Chớ sợ, mọi việc hết thảy sẽ qua.” Ngoại trừ như vậy y cũng không biết nên an ủi gì nữa.

Cái người kia hẳn là nghe thấy lời nói của y, ở trong lồng ngực của y ngẩng đầu lên híp mắt nhìn y, sau đó thì triệt để say ngất ngây ngủ trong ngực của y luôn.

Nguyên lai là hắn! Cù Diệc lộ ra biểu tình đã hiểu.

Ngày ấy, Quý Cẩn Du tâm tình không tốt, đi Di Hồng viện mua say, vốn là dự định ở nơi đó tìm cô nương qua đêm, ngày tốt mỹ cảnh thích hợp xuân tiêu một lần, nhưng đến cuối cùng mỹ nhân trong ngực hắn lại cảm thấy tẻ nhạt vô vị nên một mình lảo đảo ra cửa.

Hắn là thật sự rất say không nhận rõ đông tây nam bắc, cả người đều hoảng hoảng hốt hốt, không biết mình rốt cuộc muốn đi hướng nào. Xa xa nhìn thấy một công tử mặc áo trắng tuấn tú muốn chọc y, hắn bất chấp tất cả chơi xấu đâm sầm về phía y.

Cái người kia hoang mang hoảng loạn, muốn đẩy hắn rồi lại đẩy không ra, không thể làm gì khác hơn là ôm hắn, bộ dáng không biết làm gì cũng rất nhẹ dạ không đành lòng bỏ lại hắn. Cuối cùng không biết tại sao không hiểu ra sao nói với hắn một câu, hắn ngẩng đầu nhìn mặt của y mơ mơ hồ hồ dưới ánh đèn vàng của hội hoa đăng ôn nhu mà tuấn dật, hắn hơi động lòng, sau đó liền triệt để say ngất ngây. « Thật không phải lúc », khi mắt hắn tối sầm lại tiếc nuối nghĩ.

Lúc tỉnh lại, hắn thấy mình nằm ở một khách điếm không biết tên.

Cuối cùng, đương nhiên là gian kế của hắn được thực hiện đem người lừa gạt tới tay

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước