ĐẠI GIÁ HUYNH TRƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đại giá huynh trưởng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Ngày hôm nay Cù Phủ treo đèn kết hoa, toàn gia hoan hỉ, màu đỏ bao trùm khắp phủ, các lão bách tính khí thế ngất trời bát quái thảo luận về cuộc hôn nhân này.

“Ôi chao, Cù gia Đại tiểu thư thật đúng là đáng thương, trong phủ chỉ có nàng là cô nương, coi như nàng không muốn gả, cũng phải gả đi.”

“Đúng vậy đúng vậy, Cù Phủ gia nghiệp lớn như vậy, Cù gia Đại tiểu thư nghe đâu dung mạo xinh đẹp, cũng là một cô nương có tài, nói không chừng còn có thể tìm con rể về kế thừa gia nghiệp, gặp phải việc này thì thực là đáng tiếc.”

“Ai cũng thấy đáng tiếc, lần này phải gả cho tên ma ốm của Quý gia lại phải cùng hắn đến vùng nông thôn hẻo lánh đi dưỡng bệnh, thực sự là đáng tiếc.”

Mọi người ở đây đều đồng tình thương tiếc Cù gia Đại tiểu thư, nhưng bọn họ không biết tân nương đã sớm không phải là Cù Thu Thủy, mà đổi thành Cù Diệc.

Đương gia chủ mẫu của Cù gia là Lý Tâm Tuệ nhìn hình ảnh Cù Diệc trong gương, cho dù biết y là nam vẫn bị vẻ đẹp kinh diễm của y làm cho giật mình. Người trong gương hôm nay trang điểm rất đậm, mặt bị bôi phấn đến tái nhợt nhưng vẫn không giấu được ngũ quan xinh đẹp hài hòa. Đôi môi hồng, mày như cong như họa, mắt long lanh như nước hồ thu, ánh mắt lưu chuyển tràn đầy phong tình, đúng là một vị mỹ nhân.

Trên đầu y đội mũ phượng, người mặc giá y màu hoả hồng ngồi ở trước bàn trang điểm không nhúc nhích, tùy ý hạ nhân ở trên mặt của y bôi bôi vẽ vẽ, dáng dấp kia cũng thật giống như một vị tân nương sắp bị gã đi.Nhìn cũng sắp đến giờ lành, Lý Tâm Tuệ phất phất tay nói: “Các ngươi tất cả đi xuống đi.” Bọn hạ nhân lập tức có trật tự lui xuống.

Lý Tâm Tuệ làm ra vẻ như một vị mẫu thân, ý vị sâu xa tha thiết dặn dò: “Ta là đương gia chủ mẫu của Quý gia cũng không thể không vì Quý gia mà suy tính, nhất định phải tam tòng tứ đức, giữ gìn công dung ngôn hạnh. Người nhà ngươi cũng không cần lo lắng, ta sẽ chăm sóc tốt.” Dứt lời, lấy khăn tay lau lau nước mắt mặc dù không có một giọt nước mắt nào.

Cù Diệc, mặt không hề cảm xúc, đứng lên, bước lên kiệu hoa cho kịp giờ lành.

Kể từ hôm nay y sẽ phải rời khỏi ngôi nhà sinh hoạt mười tám năm, y cũng không có gì lo lắng hay nuối tiếc. Bắt đầu từ hôm qua thì y xem như mình đã chết, hiện tại y là Cù Thu Thủy Đại tiểu thư của Cù gia sắp phải gả cho tiểu thiếu gia của Quý gia.

Chương 2

Cù gia và Quý gia là hai hộ gia đình giàu có nhất Trấn Bình An, kinh thương, sản nghiệp nhiều đến có thể bao trùm cả Trấn Bình An, việc làm ăn buôn bán chỉ có hai nhà này độc quyền.

Cù gia, Quý gia, vừa là đối thủ cạnh tranh, cũng là giao hảo thế gia.

Quý gia có ba con trai, con lớn nhất kế thừa gia nghiệp, con thứ hai thi khoa cử ở kinh thành làm quan, xem như là người có tiền đồ lớn. Chỉ có tiểu nhi tử từ nhỏ được ngàn sủng vạn sủng, được chiều đến hư. Hơn nữa hắn từ nhỏ sức khỏe rất yếu, người trong nhà không đành lòng nghiêm ngặt quản giáo hắn, nghe đồn hắn sống giống như một hỗn thế ma vương.

Trước đó vài ngày bỗng nhiên truyền ra một tin, thầy tướng số nói Quý gia tiểu thiếu gia bệnh rất nặng, cần thiết phải xung hỉ, lão cũng nói nhất định phải tìm một cô nương nhà ở hướng đông nam mới hữu hiệu.

Gia đình giàu có ở hướng đông nam chỉ có Cù gia, nhưng Cù gia chỉ có một nữ nhi tâm can bảo bối sao lại cam lòng gả cho một con ma ốm được?

Nhưng ngoài ý muốn Cù gia lại nguyện ý đem Đại tiểu thư gả cho Quý gia tiểu thiếu gia. Quý gia mang theo thiếp canh tới cửa cầu hôn, hôn sự này coi như là định ra rồi, việc này có thể làm kinh hoảng rớt không ít con ngươi của nhiều người.

Cù Diệc che lại khăn voan ngồi ở trong kiệu hoa, rầu rĩ, không thở nổi, nghe bên ngoài diễn tấu sáo và trống, tính toán thời gian biết sắp đến Quý gia, trong đầu không khỏi có chút sốt sắng, y không biết sẽ gặp phải những điều gì.

Hiện giờ y cải trang rất giống nữ tử, Cù Thu Thủy là tiểu thư khuê tú được nuôi dưỡng ở trong khuê phòng, còn y cũng chưa bao giờ bước ra khỏi đại môn. Cù gia tất nhiên không có người nào gặp y, y không sợ bị vạch trần, nhưng đây là hôn sự cuối cùng làm sao để không bị vạch trần thân phận nam nhân.

Lúc này y nhớ tới lời của Lý Tâm Tuệ nói với mình: “Ngươi chỉ cần làm tốt vai trò của mình khi được gả đi là được, những cái khác không cần ngươi quan tâm.” Nói như vậy xem cả hai nhà ai cũng đã biết chuyện này, y lại thở phào nhẹ nhõm.

Ngược lại chỉ là nghi thức, không cần xem là thật, còn cái khác, trời sập cũng không liên quan tới y.

Chẳng qua khi y ngồi ngay ngắn ở trong tân phòng, khăn voan bị dỡ lên, ánh mắt chạm vào một đôi mắt híp lại nguy hiểm trước mắt, y đột nhiên cảm giác thấy chuyện này không đơn giản như vậy.

Đối phương cũng giống y mặc một thân giá y hỏa hồng, là ai, y đã rất rõ ràng, nhưng hắn hoàn toàn không ốm yếu giống như những lời đồn đãi. Mặt đẹp như ngọc, vóc người còn cao hơn y khoảng ba tấc không chỗ nào giống như ma ốm!Cù Diệc chỉ dám ngẩng đầu liếc nhìn hắn một chút không dám nhìn lâu nhưng cũng đại khái nhớ được dáng vóc của hắn, sau đó cúi đầu xuống. Y không thấy trong đôi mắt thâm thúy của hắn chợt lóe lên kinh diễm.

Chỉ là không biết vì sao, ánh mắt Quý gia tiểu thiếu gia vẫn luôn xoay quanh ở trên người y, cảm giác nóng bỏng đó gần như thiêu cháy toàn thân y thành vài cái động.

“Các ngươi đi xuống trước đi.” Giọng nam khàn khàn đầy từ tính ở trên đỉnh đầu vang lên rất gần Cù Diệc, điều này làm cho lỗ tai mẫn cảm của y chấn động một chút.

Nhắc tới cũng kỳ quái, từ sau khi y đến Quý Phủ bên trong tân phòng cũng chỉ có hạ nhân, những thứ gì khác cũng không có. Bọn hạ nhân tất cả lui ra, sắc trời tối tăm, nhưng là trong phòng nến đỏ đang thiêu đốt hừng hực, gió thổi qua làm ánh lửa chập chờn bất định, bầu không khí lập tức trở nên ám muội không rõ.

Cù Diệc bị ánh mắt của hắn nhìn cảm thấy như mình ngồi trên thảm đinh, y không dám ngẩng đầu lên tự suy nghĩ không biết nên nói gì cho phải. Không lẽ nói ngươi bị bệnh yếu hèn như cây non bị Cù gia ghét bỏ cho nên bọn họ không muốn đem nữ nhi gả cho ngươi mà đem ca ca của nữ nhi đó gả cho ngươi, ta đáng thương như vậy có thể tha cho ta hay không? Tuy rằng không nên nhưng lúc này Cù Diệc lại cảm thấy rất buồn cười.

Trong lúc y đang do dự có nên hay nói ra những lời này hay không thì đối phương đã hành động. Hắn ngồi ở bên cạch Cù Diệc ngả ngớn dùng ngón tay thon dài đem đầu Cù Diệc nâng lên, tinh tế quan sát một phen, sau đó cứ như vậy đem môi mình dán lên môi Cù Diệc.
Cù Diệc mở to hai mắt bỗng nhiên ở trước mắt thấy một gương mặt tuấn tú được khuếch đại, y bị dọa đến không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào. Nhưng đối phương lại nghĩ y ngầm cho phép, lúc này không khách khí nữa, ôm hai vai của y lại, hôn y đến trời đất quay cuồng. Đầu tiên là đầu lưỡi duỗi ra một chút cấp tốc ở xung quanh bờ môi y miêu tả một vòng, nhẹ nhõm phác hoạ đường viền, thừa dịp y thất thần lập tức đem đầu lưỡi duỗi tiến vào.

Cù Diệc cảm nhận được đầu lưỡi mềm mại của hắn, mi mắt run lên, ngay lập tức tỉnh táo lại, muốn xô hắn ra nhưng ai ngờ khí lực của hắn lại lớn như thế, y không đẩy ra nổi!

Hắn cảm nhận được Cù Diệc giãy dụa, nhưng không để ý ôm y tiếp tục hôn, đầu lưỡi rất có kỹ xảo đảo qua cằm của y, tiếp tục liếm qua từng chiếc răng, cuối cùng ngậm lấy đầu của y lưỡi mút đến vang ra tiếng nước “Tốc tốc”, toàn bộ không gian trong phòng bắt đầu vang lên tiếng dâm mỹ và tiếng thở dốc ám muội. Cù Diệc cảm thấy được mình sắp bị hắn hôn đến thở không được.

Người này kỹ thuật hôn vô cùng cao siêu, dần dần Cù Diệc cảm thấy được sự tình có chút vượt quá dự liệu của y, chân của y mềm nhũn, cảm giác khó thở cũng càng ngày càng lợi hại, cuống họng bắt đầu phát ra ý tứ hàm xúc không rõ kêu rên. Nhưng đối phương không có ý muốn bỏ qua cho y, ngậm lấy đầu lưỡi của y không buông ra, còn nhẹ nhàng cắn một chút, Cù Diệc hơi bị đau, cả người đều run lên nho nhỏ rên rỉ ra một tiếng.

Quý Cẩn Du bị tiếng rên rỉ này làm cho kích động, tâm trạng ngứa ngáy, dần dần cũng có cảm giác không đủ nhưng vẫn trước tiên buông y ra. Người này đần như vậy, hắn thật sợ y không thở nổi.

Cù Diệc lập tức như con thỏ nhỏ đang sợ hãi nhảy lên, gương mặt ửng hồng, chỉ vào hắn, ngập ngừng lắp ba lắp bắp nói không ra lời.

“Ngươi… Ngươi… Ngươi có thể nào như vậy… Như vậy…. Như vậy…”

Quý Cẩn Du dù bận vẫn ung dung ôm cánh tay ngồi ở bên giường nhìn y bị hôn đến đôi mắt cũng ngập nước long lanh mỹ lệ, hắn hội giật mình, có lòng tốt nói tiếp: “Ta? Ta làm cái gì? Như vậy cái gì?”

“Không biết liêm sỉ!” gương mặt Cù Diệc càng ngày càng đỏ cuối cùng cũng đem những lời muốn nói nói ra.

Quý Cẩn Du bị những lời của y chọc phát cười: “Ta hôn phu nhân của ta, sao lại không biết liêm sỉ?”

Cù Diệc nói không ra lời, hắn nói cũng đúng nha, nhưng… Nhưng mà mình là một nam tử a! Nam tử tại sao có thể, tại sao có thể, tại sao có thể cùng nam tử hôn nhau chứ?!

Chương 3

Cù Diệc bị lời của hắn làm nghẹn đến không biết nên nói như thế nào, y lui ra cách xa Quý Cẩn Du một bước, cắn môi dưới nhìn Quý Cẩn Du, y bị hôn làm cho đôi mắt tràn ngập thủy quang vừa dịu dàng lại có một chút tức giận khi bị xâm phạm và oan ức, vậy mà cũng tự cho là hung ác lườm hắn một cái.

Y nhìn hắn có ý trách cứ nhưng mảy may không thể truyền đạt đến Quý Cẩn Du. Ở trong mắt Quý Cẩn Du hình ảnh như vậy trở thành: Dưới ánh nến ấm áp, mắt mỹ nhân như nước hồ thu, oán trách trừng mình liếc mắt một cái, dục vọng lập tức đứng lên, thật là khiến lòng người ta ngứa ngáy khó nhịn.

Xem dáng vẻ đáng thương này dường như còn muốn cùng hắn nói chuyện phải trái trắng đêm, Quý thiếu gia không kiên nhẫn, không muốn phí lời, ‘xuân tiêu một khắc giá trị thiên kim’, trực tiếp dùng tay trói tay của y, kéo y vào trong lồng ngực của mình, Cù Diệc không hề phòng bị hắn ôm vào lòng, ngồi ở trên bắp đùi của hắn.

“Ta… Ta là… A…” Bị sợ hãi tiểu thỏ tử Cù Diệc vừa định thẳng thắn nói thẳng ra mình là nam tử để Quý gia tiểu thiếu gia buông tha mình không hiểu lầm nữa, nhưng lại một lần nữa bị Quý Cẩn Du ngăn chặn đôi môi.

Làm một người lải nhải câm miệng biện pháp tốt nhất chính là trực tiếp hôn y, dùng miệng chặn miệng.

Quý Cẩn Du mặc dù cao hơn Cù Diệc nhưng cái tư thế này làm cho Cù Diệc cao hơn hắn. Quý thiếu gia dùng cánh tay sắt vững vàng ôm giữ eo Cù Diệc, một cái tay khác đặt trên chiếc cổ thon dài trắng nõn của Cù Diệc, hơi dùng lực làm cho y cúi đầu để cho mình dễ dàng hôn môi.

Cù Diệc sinh khí, người này sao không cho y phân trần vài câu lại làm ra hành động thô lỗ như vậy chứ? Y đã có kinh nghiệm khi nãy, ngậm chặc đôi môi, không cho Quý Cẩn Du luồn đầu lưỡi vào để xem người này làm sao tiếp tục hôn!

Quý Cẩn Du cảm thấy sự chống cự của y trầm thấp cười khẽ một tiếng. Hai người bọn họ môi thiếp môi, Cù Diệc dễ dàng cũng cảm giác được từ cuống họng hắn truyền đến chấn động nhỏ, điều này làm cho tâm của y cũng không tự chủ được cũng chấn động một chút. Hơn nữa Quý Cẩn Du cách y quá gần một tiếng rầu rĩ cười khẽ, khàn khàn rất rõ ràng truyền vào lỗ tai mẫn cảm của y khiến lỗ tai của y lập tức đỏ lên.

Quý Cẩn Du dường như nhận ra được, trên ánh mắt sắc bén chợt lóe một tia sáng, nhưng hắn vẫn tiếp tục kiên nhẫn ở miệng của y tiến công, hơi dùng sức cắn khóe môi của y, Cù Diệc đau đến la “Tê” một tiếng, miệng mở ra một chút liền bị đầu lưỡi linh hoạt của hắn tận dụng cơ hội tiến vào.

Nhàn nhạt mùi máu tanh ở trong cổ họng của bọn họ lan tràn, huyết dịch mang theo mùi tanh đặc biệt xen lẫn ngọt ngào kích thích làm cho Quý Cẩn Du muốn ăn y hơn, hắn không thể chờ đợi được nữa muốn đem con thỏ nhỏ trước mắt này mở ra ăn vào trong miệng.

Quý Cẩn Du dần dần không vừa lòng với việc chỉ ở trong miệng của y càn quét, tay hắn ở bên hông Cù Diệc cũng chuyển động, không ngừng vuốt ve dạo chơi trên người Cù Diệc như con rắn dính nị lạnh lẽo, Cù Diệc bị hắn làm sợ đến nổi da gà khắp người.

Toàn bộ quá trình Cù Diệc đều nỗ lực tránh thoát trói buộc, Quý Cẩn Du cảm thấy con mồi phản kháng càng làm tăng thêm dục vọng chinh phục. Nhưng bây giờ, Cù Diệc đã cảm thấy nguy hiểm, dần dần không khống chế được, đôi mắt cũng hồng hồng, như muốn khóc.

Thỏ cuống lên cũng có thể cắn người, Quý Cẩn Du hiểu rõ đạo lý này, nhưng hắn có biện pháp làm cho y cam tâm tình nguyện.Quý Cẩn Du thả cánh môi ra, không hề báo trước một cái ngậm vào vành tai đỏ chót của Cù Diệc. Thân thể Cù Diệc kịch liệt run rẩy, cả người như là bị nhấn vào một huyệt đạo nào đó mọi động tác phản kháng đều vô lực, cả người nhuyễn thành một bãi nước, vô lực dựa vào người Quý Cẩn Du, đầu để trên vai hắn, như cá không còn nước, hơi hé miệng vô lực thở hổn hển.

“Nhạy cảm như vậy? Hả?” Quý Cẩn Du đè thấp cổ họng, duỗi ra đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp vành tai Cù Diệc đỏ đến mức sắp chảy máu, thoả mãn khi cảm giác được thân thể trong lồng ngực bỗng nhiên căng thẳng, sau đó lại bất lực buông lỏng, giống như lập tức mất đi khí lực toàn thân.

Mỗi người đều có chỗ mẫn cảm, chỗ mẫn cảm của Cù Diệc chính là lỗ tai, lỗ tai của y mẫn cảm đến nỗi bị hắn nhẹ nhàng chạm hai lần sẽ đỏ lên toàn thân như nhũn ra. Thường ngày y nói chuyện với người khác cũng không dám đứng quá gần, thanh âm kia truyền vào lỗ tai cũng sẽ làm cả người vô lực, y đặc biệt đối với giọng nói êm tai sẽ không có sức đề kháng. Đặc biệt là âm thanh trầm thấp của Quý Cẩn Du cảm giác như nghe âm thanh đàn cổ tấu lên, một khi hắn tới gần lỗ tai của y nói chuyện, y cảm giác trước mắt đầy ánh sao lung linh trở nên mơ màng.

Cù Diệc lúc này lại như một con cá nằm trên thớt, mặc cho người ta xâu xé.

Quý Cẩn Du một bên ở tai phải cúi xuống ôn nhu liếm láp, một bên chậm rãi bắt đầu cởi đai lưng của y, hai tay không an phận xoa nắn thân thể y, vạt áo của Cù Diệc dần dần được mở ra, ngoại bào cũng bị cởi ra, lộ ra áo lót màu hồng.

Cù Diệc không muốn bị đối xử như vậy nhưng y bị hôn đến cả người như nhũn ra, một chút khí lực cũng không có, làm sao còn có thể chống lại được?

Quý Cẩn Du đem mũ phượng trên đầu y lấy xuống tùy ý vứt trên mặt đất, giúp y đem tất tả châu sai tinh xảo tháo xuống, mái tóc đen như mực của Cù Diệc lập tức xỏa tung xuống.
Lập tức trời đất quay cuồng, y bị đặt ở dưới thân, trên chiếc giường tân hôn màu hoả hồng.

Cù Diệc trong lòng càng cảnh giác, bây giờ đã ở trên giường, nên làm gì đây?

Quý Cẩn Du ở trên cao nhìn xuống, hai tay chống hai bên người y, đôi mắt nguy hiểm tỉ mỉ nhìn y như miêu tả một lần. Áo lót của Cù Diệc bị hắn đẩy ra một chút, lộ ra xương quai xanh tinh cùng bờ vai tròn trịa, da thịt trắng nõn cùng khăn trải giường đỏ tươi hoà lẫn, tóc đen cũng trải dài ở trên giường rối tung, cực hạn đỏ trắng đen đan dệt, tạo thành một vẻ đẹp kinh tâm động phách.

Đầu Cù Diệc không an phận hơi ngẩn lên, lộ ra phần gáy thon dài như con thiên nga kiêu ngạo. Hầu kết của y không rõ ràng, bởi vì thở dốc nên trượt lên trượt xuống với biên độ nhỏ, Quý Cẩn Du cúi xuống, cắn một cái trên hầu kết của y.

“A…” Cù Diệc vô lực rên rỉ một tiếng ám muội không rõ, không biết là thoải mái hay vì đau đớn.

Người này tựa hồ biết y là nam tử, nhưng tại sao còn không buông tha cho y? Lúc này, Cù Diệc thật sự tuyệt vọng. Y hi vọng lúc người này thân thiết sẽ phát hiện y không phải là nữ tử, như vậy hiểu lầm cũng có thể giải trừ trận ô long này cũng có thể dừng lại, bây giờ nhìn lại y cảm thấy mình nghĩ quá đơn giản?

Cù Diệc không khỏi ngây người, có thể Quý Cẩn Du bất mãn khi y thất thần, một lần nữa hôn lên tai phải của y thậm chí duỗi ra đầu lưỡi ấm áp liếm vào lỗ tai y, thử thăm dò liếm láp vào trong!

“A… Ân… A… A…” Lần này, Cù Diệc rốt cục không để ý tới xấu hổ không nhịn được lớn tiếng rên rỉ, lần này y triệt để mất hết khí lực, bây giờ y bị trêu chọc khiến cho thân thể cũng nổi lên phản ứng, dưới hạ thân tính khí có dấu hiệu ngẩn đầu.

Ở trên giường ngâm nga rên rỉ cũng kích thích giống như là xuân dược, Quý Cẩn Du lấy tay từ cổ áo của y trượt vào, chậm rãi vuốt ve da thịt bóng loáng như tơ lụa, hắn vẫn cảm nhận được y không cam tâm không tình nguyện, vì vậy cúi đầu, tình sắc liếm một chút vào rái tai của y, nhẹ giọng ghé vào lỗ tai y nói: “Ta thật lòng muốn cho ngươi hạnh phúc.”

Lỗ tai mẫn cảm của Cù Diệc bị động tác này giọng nói này lần thứ hai mạnh mẽ kích thích, sảng khoái đến không thể khống chế, hơi hơi híp mắt lại, đôi mắt cũng không mở ra được.

Người này nói cái gì? Y không nghe lầm chứ? Hắn tâm duyệt với mình? Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Quý Cẩn Du nói những lời đó cũng không cần y trả lời, trói lại một bàn tay của y, cùng năm ngón tay y đan vào nhau, đè xuống giường, bắt đầu hôn từ cằm của y một đường chậm rãi gặm cắn liếm láp, ở phần gáy thon dài của y hôn đến lưu luyến quên về.

Chương 4

Cù Diệc vô lực ngước đầu thở hổn hển, thân thể như bị làn sóng thuỷ triều nóng bức bắt đầu từng làn từng làn sóng xông tới. Hai tay Quý Cẩn Du làm loạn không ngừng ở hông của y, rồi dạo chơi trên cánh mông của y, thỉnh thoảng nhẹ nhàng bóp một cái làm hại Cù Diệc cả người trở nên dị thường mẫn cảm mặc cho bàn tay của Quý Cẩn Du sờ loạn. Cho dù sờ đến chỗ có xiêm y che đậy thì nơi đó vẫn như bị đốt lửa rất nóng, không kìm lòng được trán của y rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Quý Cẩn Du ung dung thong thả hưởng thụ bữa tiệc của hắn.

Hắn dùng hàm răng cắn mở y phục Cù Diệc, từng chút chậm rãi mở ra áo lót của y, lồng ngực bắt đầu dần dần loã lồ lộ ra trong không khí, hai điểm thù du màu nâu vừa tiếp xúc với không khí mẫn cảm run rẩy, Quý Cẩn Du nhìn thấy cũng đỏ mắt.

Không do dự, Quý Cẩn Du cắn vào chỗ đó một cái.

“A…” Cù Diệc không chịu được kích thích này muốn đẩy cái đầu của hắn trước ngực mình ra, nhưng Quý Cẩn Du vẫn không nhúc nhích dùng đầu lưỡi ôn nhu liếm láp đầu nhũ của y thỉnh thoảng khẽ cắn mấy lần, chỗ đó lập tức sung huyết đứng thẳng, hơi sưng tấy lên, dáng dấp vô cùng đáng thương. Thù du sưng to lên mấy phần, mặt trên dính đầy nước bọt sáng lấp lánh, lúc Quý Cẩn Du rời khỏi, nơi đó thậm chí còn kéo ra một sợi chỉ bạc dâm mỹ.

Một bên đầu nhũ khác của Cù Diệc bị bỏ quên, thậm chí có chút lạnh, có chút khát vọng muốn được người xoa.

Quý Cẩn Du dùng ngón tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng gảy một bên thù du cô quạnh làm Cù Diệc kinh ngạc thốt lên: “A…” Lập tức hắn liền dùng ngón tay trỏ và ngón tay cái nắm vào chỗ lồi ra, hơi dùng sức vò nắn làm người dưới thân từng trận run rẩy.

Đem hai đầu nhũ chơi đùa đến sưng tấy, Quý Cẩn Du rốt cục mở lòng từ bi bỏ qua cho chúng, một đôi tay lại đi xuống phía dưới cuối cùng nắm chặt mệnh căn của y.

Quý Cẩn Du đem quần của y kéo xuống, cởi ra đến chân, môi lưỡi bắt đầu ở trên bụng y liếm láp, cái lưỡi trơn trợt ở rốn kích thích, mô phỏng theo tư thế giao hợp ra ra vào vào, đôi tay cũng không nhàn rỗi, vô cùng có kỹ xảo mà xoa nắn ngọc hành hình dáng xinh đẹp thẳng tắp, từ hai túi cầu đến quy đầu đều được chăm sóc thoả đáng.

Cù Diệc thường ngày cũng không nặng dục vọng, rất ít khi tự mình làm, đồng nam như vậy làm sao có khả năng chống lại một người lão luyện chơi đùa, linh khẩu hơi ướt, thân thể run lên, thiếu một chút là xuất ở trong tay hắn.

Quý Cẩn Du cảm nhận được y đã động tình, cúi xuống ở bên tai bỏ y thêm cây đuốc: “Làm sao lại nhanh như vậy, hả?” Một chữ cuối cùng như mang theo lửa nóng, mang theo ý tứ hàm xúc vô tận, cuối cùng duỗi đầu lưỡi liếm vào tai y.

Lỗ tai của Cù Diệc là nơi mẫn cảm nhất, bị tiếng nói khàn khàn của hắn đâm một kích, rốt cục không nhịn được bắn ra, Quý Cẩn Du bị bắn tóe một tay đầy bạch trọc.

Quý Cẩn Du cũng không nghĩ tới y lại bắn quá nhanh, vốn đang dự định chậm rãi khiêu khích dục vọng y, nhưng ai biết thân thể này nhạy cảm như vậy, lần này hắn phải sớm tiến vào vấn đề chánh.

Là nam tử không thể chịu đựng được khi người khác nói mình “Nhanh”, Cù Diệc bị kích thích làm cho đôi mắt phải chảy nước mắt hung hăng trợn mắt liếc nhìn Quý Cẩn Du một cái nhưng một chút lực sát thương cũng không có.Quý Cẩn Du dùng bạch trọc trên tay làm chất bôi trơn, ngón tay trỏ chậm rãi đưa vào hậu đình Cù Diệc tinh tế làm công tác mở rộng.

Cù Diệc lần này thật sự bị kinh sợ khí lực khôi phục lại một chút, thân thể cử động muốn tránh khỏi tay hắn. Quý Cẩn Du sao có thể cho phép y trốn, dùng một tay chế trụ vai y, môi lưỡi bên tai ôn nhu liếm láp, y lập tức nhuyễn thành một bãi xuân thủy, y thực hận lỗ tai mẫn cảm của mình!

“Ừm… A… Ngươi….. Ngươi đừng… Đừng như vậy…… A!”

Quý Cẩn Du không để ý tới sự chống cự của y, thêm một ngón tay hướng vào bên trong, lúc thêm đến ngón thứ ba không biết đụng phải chỗ nào làm Cù Diệc rên rỉ đến không kìm nén được.

Chỗ khó mở miệng nhất bí ẩn nhất của thân thể bị ngón tay linh hoạt tiến vào, Cù Diệc rất là khó nhịn và đau đớn, ruột vách tường không ngừng hướng ra phía ngoài ngọ nguậy, muốn đem dị vật tống ra ngoài, ngón tay của đối phương lại càng thăm dò càng sâu, cuối cùng bắt đầu có được khoái cảm khó giải thích được.

Quý Cẩn Du biết mình tìm thấy điểm nhạy cảm ngón tay không ngừng biến đổi góc độ đâm đâm vào chỗ kia, Cù Diệc vẫn luôn nỗ lực nhẫn nhịn nhưng tiếng rên rỉ bắt đầu phát ra không thể ngăn cản, dùng lực cắn môi dưới cũng không khống chế được tiếng phát ra, tính khí mới vừa bắn lại có dấu hiệu muốn ngẩng đầu, bên trong hậu đình dần dần thích ứng với dị vật xâm lấn.

Đến lúc rồi. Quý Cẩn Du rút ngón tay ra, ruột vách tường còn lưu luyến quấn lấy ngón tay hắn, nhẹ nhàng nhúc nhích muốn giữ lại, nhưng hắn muốn thay đổi công cụ.

Trường long khổng lồ sưng to đè ở nơi hậu đình của Cù Diệc thử thăm dò rồi bắt đầu chậm rãi tiến vào, nhưng chỗ kia nhỏ bé còn của hắn thật sự quá lớn, mới tiến một chút thì bị kẹp lại.Hai chân dài của Cù Diệc bị kéo cong lên đến bả vai, y phục trên người đã bị cởi hết, áo lót màu hồng bị cởi lộ ra lồng ngực. Thân hình y vô cùng rắn chắc từ phần gáy đến bụng dưới một đường uốn lượn xuống phía dưới đều là dấu hôn ám muội, da dẻ trắng sứ làm nổi bật hai khỏa thù du như hoa đào, mỹ cảnh thực sự là bổ sung lẫn nhau.

Y thở dốc đến lợi hại, đầu bị ép nghiêng, hơi thở mùi đàn hương từ miệng thất thần mở ra, lộ ra đầu lưỡi màu đỏ tươi, lông mi thật dài mang theo một giọt lệ nhỏ trong suốt.

“Ba, ba, ba”, Quý Cẩn Du dùng lực vỗ mấy cái vào mông cánh hoa của y, ra hiệu cho y thả lỏng nhưng nội bộ của y lại xoắn đến càng ngày càng quấn chặt.

Quý Cẩn Du không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là mở miệng ngậm vào vành tai mẫn cảm của y, bên tai dùng sức liếm mấy lần.

“A…..” Cù Diệc không chịu đựng được kích thích như vậy thân thể căng thẳng lập tức mềm nhũn ra, lối vào phía dưới triệt để mở ra.

Quý Cẩn Du nắm lấy cơ hội đâm đến cùng, trong cổ họng của Cù Diệc phát ra một tiếng rên.

Đầu tiên là nhẹ nhàng đâm mấy lần, nhưng bên trong vừa ẩm ướt vừa mềm mại vừa nóng, vừa căng mịn, Quý Cẩn Du lập tức không nhịn được mạnh mẽ thoải mái đỉnh lộng, chậm rãi đem hậu huyệt của Cù Diệc khai bao.

Cù Diệc bị đỉnh lộng điên cuồng như thế không chịu nổi, nước mắt không ngừng chảy xuống nói: “Này… Ngươi chậm thôi…. Chậm thôi… A….. A… ah…”


“Gọi ta Cẩn Du.” Quý Cẩn Du một bên dùng sức mà làm, một bên ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói.

Cù Diệc bị đỉnh đến da đầu tê dại, chỗ giao hợp hơi rát, có chút đau đau, rồi lại nổi lên một cảm giác ngứa ngáy kỳ đị rất khó nhịn. Khoái cảm cùng cảm giác đau đớn đan dệt, loại này chưa bao giờ lĩnh hội quá mức xa lạ, y cảm giác mình lại muốn bắn, âm thanh khàn khàn bắt đầu xin tha: “Cẩn Du….. Cẩn Du… A…ahh… Ta không chịu nổi…. Không muốn… Không muốn… A!”

Quý Cẩn Du làm sao cho phép y nói không muốn, chậm rãi thao tiến vào nơi sâu nhất trong hậu huyệt của y không ngừng đỉnh vào điểm mẫn cảm kia, lập tức trong phòng đều là thân thể va chạm “Ba ba” cùng với tiếng của hơi thở ám muội.

“A!” Hai mắt Cù Diệc thất thần, sảng khoái đến da đầu đều ngứa ngáy, lại một lần nữa phóng ra.

Chương 5

Hôm sau, ước chừng là giờ mão Cù Diệc đúng giờ tỉnh lại. Ở tại Cù Phủ mặc dù không cần mỗi ngày dậy sớm thỉnh an nhưng y vẫn có thói quen ngủ sớm dậy sớm.

Đầu y có chút đau, không dễ chịu giật giật, kết quả phát hiện mình đang bị người ôm lấy, không nhúc nhích được. Quan trọng nhất là y cảm giác trong thân thể nơi bộ vị bí ẩn vẫn là còn trong trạng thái bị xâm nhập!

Dần dần những ký ức nhỏ nhặt một lần nữa trở về, Cù Diệc tức giận đẩy Quý Cẩn Du ra, lần này rốt cục đẩy ra được, côn th*t của Quý Cẩn Du chôn sâu ở trong cơ thể y cũng “Ba” một tiếng thoát ra.

Xấu hổ chính là, Cù Diệc cảm giác phía sau của mình chậm rãi chảy ra chất lỏng không biết tên!

Quý Cẩn Du bị động tác của y làm thức tỉnh, buồn ngủ mông lung liếc mắt nhìn y lại một lần nữa đem y kéo vào trong lồng ngực: “Canh giờ còn sớm, tiếp tục nghỉ ngơi thêm một hồi.”

Thanh âm của hắn vào buổi sáng đặc biệt mang theo từ tính dễ dàng làm cho Cù Diệc nhớ tới đêm qua hắn ở bên tai mình nói chuyện bậy bạ khiến người mặt đỏ tới mang tai.

“Này…”

“Xuỵt.” Cù Diệc lời còn chưa nói hết đã bị hắn cắt đứt, Quý Cẩn Du đem ngón tay trỏ dựng thẳng đặt ở ngoài môi, làm ra dấu hiệu cấm khẩu, sau đó hắn nguy hiểm nheo mắt phượng lại liếc nhìn Cù Diệc, hơi nhếch miệng nói: “Làm sao? Ngủ một buổi tối liền trở mặt không quen biết? Đêm qua có nhớ gọi ta cái gì không?”

Hắn còn có mặt mũi nhắc tới chuyện đêm qua? Nhớ tới mình ở tình huống nào bị bức ép đến phải gọi như vậy Cù Diệc tức giận đến mặt đỏ rần: “Ngươi, ngươi, ngươi thật vô sỉ!” Dù sao y cũng không biết mắng người, lăn qua lộn lại cũng chỉ có vài câu này.

Quý Cẩn Du liền khẽ cười thành tiếng, khàn khàn giống như âm thanh của tiếng đàn cổ, bỗng nhiên kề sát tới bên tai của y: “Ngươi mới vừa thao ta xong bây giờ trở mặt không quen biết?”

Cù Diệc quả thực không biết phải mắng người vô sỉ này ra sao, rốt cuộc là ai thao ai vậy? Giọng nói của Quý Cẩn Du so với nam tử bình thường thì trầm thấp có từ tính hơn khiến cho lỗ tai y lại một lần nữa nhũn ra.
Quý Cẩn Du nhìn y đỏ mặt, lỗ tai cũng đỏ thì trong lòng ngứa ngáy, không nhịn được muốn bắt nạt y, muốn đùa y. Hắn nắm tay y hướng xuống dưới thân mình, Cù Diệc đụng tới vật nóng bỏng cứng rắn kia sợ đến nhảy dựng muốn rút tay ra, lại bị tay của Quý Cẩn Du kiềm chế đặt ở trên nghiệt rễ kia không nhúc nhích được.

Cùng là nam tử, đối với phản ứng vào buổi sáng rất dễ hiểu, phản ứng này cũng rất bình thường nhưng Cù Diệc cảm thấy nhiệt độ nóng bỏng của vật kia xuyên thấu qua lòng bàn tay của y, đấm thẳng vào trái tim của y!

Quý Cẩn Du một lần nữa ôm lấy y, thân thể dán lấy thân thể, cực kỳ chặt chẽ mà dán vào, dẫn dắt tay của y bắt đầu ma sát hạ thân của mình, cố ý ở bên tai của y trầm thấp thở hổn hển, kêu rên, động tác kia thấy thế nào cũng là lôi kéo câu dẫn người ta! Thân thế Cù Diệc cũng dần dần nóng lên, lỗ tai cũng càng ngày càng đỏ.

“Ngươi…”

“Lại không theo lời ta dặn dò gọi, ta liền… Thao chết ngươi!” Ba chữ cuối cùng Quý Cẩn Du đặc biệt nhấn mạnh.

Mắt thấy bầu không khí càng ngày càng ám muội, càng ngày càng nhiệt liệt, Cù Diệc biết mình bị hắn thở dốc làm cho một lần nữa có phản ứng, trong lúc nhất thời không biết là nên đẩy hắn ra hay là ỡm ờ giúp hắn giải quyết, thì ngoài cửa chợt truyền đến tiếng nha hoàn gõ cửa kêu to.

“Thiếu gia, sáng rồi nên đi thỉnh an, còn phải kính trà cho lão gia phu nhân nữa.”Quý Cẩn Du nghe được thanh âm này trong lúc nhất thời cũng không còn hứng thú, buông tay y ra, tự mình bình phục một phen, sau đó đứng dậy, nói với Cù Diệc: “Ngươi trước tự mình đi phòng riêng vệ sinh thân thể, nơi này để ta ứng phó là được rồi.”

Cù Diệc nhìn thấy cả người hắn đều thay đổi nhìn rất lạnh lùng vô tình, giống như người vừa nhiệt liệt động dục lúc nãy không phải là hắn vậy.

Cù Diệc có khuôn mặt rất thanh tú, khung xương rất nhỏ, vóc người cũng không cao, giả trang nữ tử không có gì không thích hợp, sau khi trang điểm mặc trang phục lại có vẻ thư hùng cho người một cảm giác đặt biệt, là một loại phong tình khác.

Lúc xuất môn Quý Cẩn Du khăng khăng muốn nắm tay Cù Diệc, hành động này làm đôi mắt bọn họ nha mới ngủ dậy phải mở to, rồi lại rất nhanh bình tĩnh lại.

Tiểu Hồng cười nhìn bọn họ nói: “Lão gia cùng phu nhân mọi người đều ở thượng thính chờ, chỉ còn đợi thiếu gia ngài.”

Cù Diệc cảm thấy này nha hoàn này không đơn giản, trong lời có hàm ý chỉ trích bọn họ dậy trễ sao? Tình huống bây giờ y không rõ được, Quý gia tiểu thiếu gia không phải vừa sinh ra đã ốm yếu nhiều bệnh sao? Tối hôm qua ở trên người làm mình muốn ngất đi là người phương nào? Lẽ nào hắn là giả?

Cù Diệc cảm thấy được mình như lạc vào năm dặm mây mù, không thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, thật sự, hư hư thật thật.

“Đi thôi.” Quý Cẩn Du duỗi tay nắm chặt tay y, xúc cảm ấm áp từ chỗ nắm lấy tay nhau truyền đến, điều này làm cho tâm của Cù Diệc thoáng an định một chút, trên mặt không tự chủ được lại đỏ lên, bởi vì nhớ lại đêm qua kịch liệt một phen mây vũ.

Quý Cẩn Du nhìn thấy một màn diễm sắc kia giật mình, cảm thấy vợ mình quá dễ dàng xấu hổ, dáng dấp như vậy sao hắn có thể chịu nỗi? Nếu không phải thời cơ không đúng, hắn muốn mạnh mẽ đè y xuống dạy dỗ y một phen.

Nhưng có một số việc làm nhiều rồi, tự nhiên cũng thành thói quen, nước chảy thành sông, phải từ từ thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau