ĐẠI ĐẠO TRIÊU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại đạo triêu thiên - Chương 641 - Chương 645

Quyển 7 - Chương 2: Lý do không thể vào cung

Tỉnh Cửu mang theo Liễu Thập Tuế đi vào trạch viện, đi tới bên trong đình viện lẽ ra có cây hải đường kia.

Tiểu Hà đang quét dọn mảnh sứ, nhìn thấy hai người bọn họ, phát ra một tiếng than nhẹ kinh hỉ, sau đó mới tỉnh hồn, vội vàng quỳ gối hành lễ.

Liễu Thập Tuế đi tới, cùng nàng song song quỳ, cung kính hành lễ.

"Đây tính là kết hôn?" Tỉnh Cửu hỏi.

Liễu Thập Tuế nghĩ thầm ngài muốn nghĩ như thế cũng được.

Cửa viện khẽ động, Tỉnh Lê bước nhanh đi tới, bộp một tiếng quỳ đến trên đất, bả vai hơi run run, khóc không lên tiếng.

Tỉnh Cửu nhìn nam tử thái dương hoa râm, đầy vẻ già nua này, ở trong lòng khẽ thở dài.

......

......

Kiếp này, hắn gọi là Tỉnh Cửu.

Tỉnh trạch cách Thái Thường Tự không xa, được hắn coi là nhà.

Trước khi hắn ngủ say đã bảo Cố Thanh đem mình đưa về nhà, chính là chỉ chỗ này.

Hắn xác thực coi Tỉnh Lê như con cháu của mình, để Thanh sơn trấn thủ Bạch Quỷ đại nhân phụ trách khai ngộ, Cố Thanh tự mình truyền kiếm, coi như Tỉnh Lê thiên phú phổ thông hơn nữa, cũng không đến mức hiện tại cảnh giới còn thấp đến vậy, hơn trăm tuổi cũng đã già nua như thế.

Chuyện này chỉ có thể nói rõ một vấn đề, Tỉnh Lê tu hành không để tâm, sở dĩ không để tâm, tự nhiên là bởi vì từ lâu tâm tang như chết.

Tỉnh Cửu không nói gì, lẳng lặng nhìn hắn một chút rồi đi thư phòng.

"Tỉnh gia lão thái gia rất nhiều năm trước đã đi, vợ chồng Tỉnh Thương ba mươi năm trước cũng đi rồi, Tỉnh Lê thê tử thân thể không được, hai người không có con cái, mấy năm trước Tỉnh Lê thê tử đi rồi, hắn trở thành dáng vẻ như thế." Liễu Thập Tuế cảm khái nói: "Dùng tình quá sâu, xác thực không thích hợp tu đạo."

Tỉnh Cửu hỏi: "Trong nhà của ngươi thì sao?"

Liễu Thập Tuế trầm mặc không nói.

Tiểu Hà có chút bất an mà thấp giọng nói: "Trong thôn hai vị lão nhân gia rất nhiều năm trước đã đi, con cái sau đó cũng đi rồi."

Đây nói chính là Liễu gia cố sự trong tiểu sơn thôn kia.

Trăm năm thời gian, đối với người tu hành như Tỉnh Cửu mà nói chỉ cảm giác như ngủ một giấc, đối với phàm nhân mà nói lại là sinh tử khác biệt.

Đều nói nhân sinh chỉ là một giấc mộng, xác thực như vậy.

Những năm qua, Liễu Thập Tuế vẫn canh giữ ở trong Tỉnh gia, là muốn chăm sóc hắn, cũng bởi vì nhân gian không còn chuyện gì làm hắn lưu luyến nữa.

Tỉnh Cửu giơ tay phải lên.

Liễu Thập Tuế cúi đầu.

Vuốt ve.

Tiểu Hà hiện tại làm sao còn có tâm tình ghen tỵ gì nữa, rất ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh.

Tỉnh Cửu nhìn nàng một cái, nghĩ tới vị đồng loại của nàng trong hoàng cung, lông mày hơi nhếch lên.

Năm đó trong miếu hải thần ở ngoài Hải Châu thành, Tiểu Hà bị Bất Nhị Kiếm đâm qua ngực, từ đó trở đi, nàng đã vô cùng sợ Tỉnh Cửu, lúc này thấy hắn cau mày, sợ đến hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống, tuy rằng không biết vì sao phải quỳ.

"Không liên quan gì tới ngươi." Tỉnh Cửu ra hiệu Tiểu Hà đứng lên đến, nói với Liễu Thập Tuế: "Bố Thu Tiêu cũng sắp rồi, ngươi phải trở về."

Liễu Thập Tuế đã thấy rất nhiều sinh ly tử biệt, vẫn như cũ không cách nào thích ứng, đối với sắp sửa, phải đi những câu nói như thế đặc biệt mẫn cảm, sắc mặt nhất thời trở nên trắng xám.

Tỉnh Cửu nói: "Không nên lo lắng, là chuyện tốt."

Liễu Thập Tuế hiểu được ý của hắn, không khỏi kinh hỉ, nói: "Vậy ta mau mau về."

Nếu như đổi lại là Cố Thanh, Nguyên Khúc hoặc là Trác Như Tuế, Tỉnh Cửu vừa tỉnh, tất nhiên sẽ không rời đi, nhưng hắn làm việc từ trước đến giờ dứt khoát, nếu công tử muốn mình về Nhất Mao Trai, hắn sẽ ngay lập tức thu thập hành lý, mang theo Tiểu Hà rời khỏi Triều Ca thành. Còn việc cần thời gian ở chung để tăng thêm liên hệ cùng cảm tình...... Hắn cùng công tử cần gì phải bày vẽ những thứ này?

Phác lăng phác lăng, Thanh Điểu đáp xuống trên bệ cửa sổ, nhìn vào bên trong đình viện.

Tỉnh Cửu tầm mắt tùy theo mà đi.
Cây hải đường không biết đi nơi nào.

Tỉnh Lê còn ở uống rượu.

Sầm tướng gia còn sống, nhưng tiểu cô nương chỉ biết pha trà nguội cũng đã đi xa.

Đây chính là đau khổ của phàm nhân.

Tỉnh Cửu đi tới trên đường.

Cảnh vật trên đường cùng trăm năm trước đã tuyệt nhiên không giống, không nói toà phật điện từ Tịnh Giác Tự chuyển tới, những kiến trúc khác cũng đều là mới, đương nhiên, hiện tại cũng đã cũ rồi.

Cảnh còn người mất bốn chữ này, đối với người bình thường sẽ mang đến tinh thần xung kích rất lớn, nhưng người tu đạo dù sao cũng đã tập mãi thành quen, nếu như bọn họ đi tới nhân gian.

Đi qua đường phố không người, mười bậc mà lên, hắn đi vào trong phật điện, dưới sự chỉ dẫn cung kính của tri khách tăng đi tới hậu điện, nhìn thấy Thiền Tử.

Gió xuân nhẹ phẩy cành liễu, mang theo tơ liễu, đẹp cũng đã đẹp rồi, thực sự có chút khiến lòng người phiền muộn.

Đó đại khái cũng chính là cảm giác của Thiền Tử đối với Tỉnh Cửu.

Tiếng chuông du dương.

Phong linh đinh đương.

Hai chén trà nhạt.

Hai tấm bồ đoàn.

Thiền Tử cậy cậy chân răng, đưa đến trước mũi ngửi một cái, nói: "Vận khí của ngươi thật tốt."

Ở trong cựu Mai Viên, Âm Tam cũng đã nói như thế.

Câu nói này nói chính là Tỉnh Cửu có thể tỉnh lại, cũng nói hắn lại có thể phá cảnh đến Thông Thiên.

Phải biết kiếp này hắn mượn Vạn Vật Nhất chuyển sinh, tu không phải đạo bình thường, tiền kỳ phá cảnh thật nhanh, nhưng càng đi tới phía sau sẽ càng gian nan, đầu tiên chính là tiến vào Du Dã cảnh sẽ gặp phải vấn đề kiếm quỷ, hắn lẻn vào Trấn Ma Ngục cùng Minh Hoàng nghiên cứu thật nhiều năm, rốt cục dựa vào U Minh Tiên Kiếm mới giải quyết vấn đề này, sau khi đến Phá Hải cảnh hắn lại phải đối mặt với vấn đề càng thêm phiền toái, đó chính là hắn cần rất nhiều thiên địa linh khí hơn so với người tu hành bình thường.

Nơi này nói nhiều không phải nhiều bình thường, mà là cực kỳ nhiều. Lúc trước hắn ở Bích Hồ Phong phá cảnh vào Phá Hải, dựa vào Thanh Sơn đại trận đưa tới lôi đình mới miễn cưỡng đầy đủ, nếu như hắn muốn phá cảnh Thông Thiên, chỉ sợ phải thâm nhập lôi vực mới có thể hấp thu được đủ lượng, thậm chí còn không chắc có thể thành công.

Lưu A Đại lúc trước đã rất lo lắng điểm này.

Ai có thể ngờ được, trong Triều Ca thành chi dịch, Tỉnh Cửu đã giết chết phân thân của Bạch Nhận tiên nhân, đoạt hết thảy tiên khí trong đạo tiên lục kia, dựa vào tiên khí thành công tiến vào Thông Thiên cảnh giới. Thế gian chỉ có vài tấm tiên lục, hơn nữa đều bị khống chế bởi Trung Châu Phái, nhưng hắn trước sau dùng hai đạo, Thiền Tử cùng Âm Tam nói không sai, vận khí như thế thật sự vô cùng tốt.
Nhưng thật sự chỉ là vận khí hay sao?

Tầng mây đen bao phủ Triều Ca thành kia, từ trên trời giáng xuống mấy vạn thanh kiếm, hiện ra tiên nhân phân thân lấp lánh kim quang, Tam Thiên Viện viên song cùng hồ, một chưởng hắn vỗ vào Liên Tam Nguyệt bị ngăn trở, người nằm trong ngực hóa thành điểm sáng như hồ điệp tan biến......

Tỉnh Cửu nhắm mắt lại, thời gian rất lâu sau mới chậm rãi mở ra, nói: "Cũng được."

Thiền Tử biết hắn đang suy nghĩ gì, trầm mặc một lát sau nói: "Tiếp theo ngươi muốn làm gì?"

Tỉnh Cửu nói: "Ta muốn giải quyết vấn đề của Nguyên Kỵ Kình."

Thiền Tử biểu hiện khẽ biến, nói: "Cho nên ta không muốn gặp ngươi, chính là biết ngươi sẽ nói chuyện này...... Ta thật sự không được, không có ai làm được, ngươi không cần quá mức chấp niệm."

Tỉnh Cửu trầm mặc một chút, không tiếp tục đề tài này, nói: "Trước tiên giải quyết vấn đề của Thái Bình, sẽ giải quyết vấn đề của Trung Châu Phái, sau đó sẽ an tâm tu hành."

Lời này nói bình thường hờ hững, tựa như là buổi trưa ăn một bát cháo gạo trắng, buổi tối ăn một nồi lẩu...... Nhưng mà hai vấn đề này thực sự dễ dàng giải quyết thế hay sao?

Thiền Tử nói: "Mặc kệ Thái Bình hay là Trung Châu Phái đều là vấn đề của ngươi, nhưng tu hành làm sao bây giờ?"

Tỉnh Cửu nói: "Đến lúc đó sẽ đi ra ngoài."

Thiền Tử nói: "Vấn đề là ngươi làm sao đi ra ngoài? Một tấm tiên lục mới có thể giúp ngươi Thông Thiên, muốn phi thăng lại cần bao nhiêu thiên địa linh khí? Coi như Trung Châu Phái đem hai tấm cuối cùng đều cho ngươi cũng vô dụng, coi như ngươi thật sự dám ở trong lôi vực mười năm cũng vô dụng."

Tỉnh Cửu nói: "Chỉ cần thời gian đủ dài, cuối cùng sẽ đủ."

Thiền Tử biểu hiện nghiêm nghị nói: "Hiện tại ta lo lắng chính là, cho dù một cái linh mạch hoàn chỉnh đều chưa chắc đã đủ cho ngươi phi thăng, ngươi đến cùng cần bao nhiêu? Nếu như thiên địa linh khí trên thế gian đều cho ngươi, những người tu hành khác phải làm sao bây giờ?"

Tỉnh Cửu nói: "Đến lúc đó lại nói."

Thiền Tử biết hắn sẽ không quan tâm chuyện như vậy, vuốt đầu, nói: "Ta muốn đi Bạch Thành, ngươi có muốn đi xem hay không?"

Hắn hi vọng Tỉnh Cửu có thể rời khỏi Triều Ca thành xa một chút.

Tỉnh Cửu nghĩ cũng không nghĩ, nói: "Không muốn."

Sau đó, hắn lần thứ hai nhớ tới Liên Tam Nguyệt, rất nhiều năm trước nàng hỏi mình có muốn cùng nàng đi cánh đồng tuyết hay không, chính mình lúc đó nói cái gì? Không nên quấy rầy ta phi thăng...... Kỳ thực quấy rầy một hồi lại có làm sao? Có thể là bởi vì nghĩ đến câu nói này, hắn hiếm thấy giải thích hai câu: "Ta đánh không lại Tuyết quốc nữ vương, ngươi cũng không được, cộng thêm cả Tào Viên cũng không được."

Thiền Tử nói: "Tào Viên còn chưa bình phục, vốn dĩ không được."

Tỉnh Cửu biết Tào Viên đau lòng vì cái chết của Liên Tam Nguyệt, đi cánh đồng tuyết nổi điên một trận, không hề nói gì.

Cùng ngày Thiền Tử đã rời khỏi Triều Ca thành, đi Bạch Thành tọa trấn.

Tỉnh Cửu ra khỏi thành đưa tiễn, nhìn Liên Vân biến mất phía chân trời, đi tới Triệu viên.

Cha mẹ Triệu Tịch Nguyệt đều còn khoẻ mạnh, hắn không quấy rầy bọn họ, trực tiếp lên chiếc thuyền nhỏ kia, mặc cho thuyền lơ lửng giữa mặt hồ.

Thời điểm ban ngày, hắn dùng nón lá che kín mặt.

Lúc tối đến, hắn nhìn ngắm sao ngây người.

......

......

Trong hoàng cung rất yên tĩnh.

Cố Thanh nằm trên giường, thương thế đã dần tốt.

Bình Vịnh Giai vẫn tỉ mỉ chăm sóc, Chân Đào mỗi ngày cũng sẽ tiến cung, A Phiêu xác nhận hắn sẽ không chết, ở trong hoàng cung bay loạn khắp nơi, cùng Cảnh Nghiêu tham tường chuyện làm hoàng đế.

Chỉ có thời điểm bóng đêm cực sâu, Hồ thái hậu mới có thể lặng lẽ đến thăm hắn một chút.

Đầy trời tinh thần, nhìn tựa như vô số con mắt ngẩn ngơ, vì là si vì tình mà không biết chớp mắt.

Nàng ngồi một bên giường, nhìn hắn sắc mặt tái nhợt, trong mắt toát ra biểu hiện thương tiếc, rất nhanh đã chuyển thành khổ sở, thấp giọng nói: "Ngươi cứ như thế...... Muốn chết phải không?"

Quyển 7 - Chương 3: Cùng nhau, cùng nhau

Không ai biết vì sao Cố Thanh có thể xác định hành tung của Thái Bình chân nhân, càng không có ai biết tại sao hắn bỗng nhiên phát động công kích, ngay cả Bình Vịnh Giai chủ trì Tru Tiên kiếm trận cũng không biết.

Phải biết đó chính là Thái Bình chân nhân, càng không cần phải nói còn có Âm Phượng cùng Huyền Âm lão tổ hai ma đầu này.

Coi như Cố Thanh có hoàng thành đại trận, Tru Tiên đại trận, có Thiền Tử âm thầm trợ giúp, vẫn như cũ là chuyện cực kỳ mạo hiểm, phần thắng cực thấp.

Nếu như không phải bỗng nhiên Tỉnh Cửu tỉnh lại, thể hiện ra lực công kích mạnh mẽ của Thông Thiên cảnh kiếm tiên, Cố Thanh nhất định sẽ chết ở trong cựu Mai Viên.

Làm việc như vậy thực sự không phù hợp phong cách cẩn thận của hắn.

Nghe được lời của Hồ thái hậu, Cố Thanh có chút cứng nhắc cười cười, không hề nói gì.

Nàng lông mi khẽ run, nhỏ xuống một giọt nước mắt, nhẹ giọng nói: "Ta trước đây đã nói, ta muốn không nhiều, chỉ cầu thời điểm chết có thể nắm tay ngươi là được, sau đó ngươi đem ta cùng đồ mà tiên hoàng ban tặng cho ta cùng nhau đốt...... Nếu như ngày đó ngươi chết rồi, lúc ta chết, ai tới nắm tay ta giúp ta không sợ? Ai đem ta đốt đây?"

Cố Thanh nắm chặt tay nàng, nhìn vào mắt của nàng nói: "Sau này không nên nói như vậy, như vậy sẽ làm ta đố kị với bệ hạ, mà ta biết như vậy là không đúng."

Hồ thái hậu nín khóc mỉm cười, nói: "Bệ hạ khí lượng lớn như vậy, coi như biết ngươi đố kị hắn, cũng sẽ không tức giận."

Nếu như Trác Như Tuế lúc này ở đây, nghe lời này nhất định sẽ trợn mắt, nghĩ thầm đối thoại lung tung gì vậy.

Trong điện rất yên tĩnh, đầy trời tinh thần hơi lấp lóe, tựa như không ngừng mà quăng mị nhãn đối với những người si tình ở nhân gian.

Cố Thanh cùng Hồ thái hậu nắm tay, thời gian rất lâu đều không nói gì, thời điểm như thế này cũng không cần nói chuyện. Không biết bao lâu trôi qua, Hồ thái hậu cảm thấy mồ hôi trong bàn tay, cuối cùng từ trong bầu không khí yên tĩnh tỉnh lại, phát hiện trán hắn đang nhíu lại, quan tâm hỏi: "Làm sao thế?"

"Sư phụ...... Không trở lại Thanh Sơn, nên còn tại Triều Ca thành, nhưng vì sao hắn không tiến cung? Ta đang suy nghĩ có phải là hắn ghét ta không......" Cố Thanh có chút khổ sở.

Hồ thái hậu nghe vậy cũng rất căng thẳng, lẩm bẩm nói: "Sẽ không đâu, chưởng môn chân nhân khẳng định có chuyện quan trọng cần làm, nói không chừng ngày mai sẽ tới."

Cố Thanh nhìn toà cung điện bị hàn ý bao phủ phía phương xa, nghĩ thầm có chuyện gì có thể quan trọng hơn chuyện trong tòa điện kia chứ?

......

......

Không nói hôm sau, đến tận mấy ngày sau đó, Tỉnh Cửu cũng không có tới hoàng cung, mãi đến tận khi ý xuân dần sâu, khí nóng sắp tới. Một sáng sớm nào đó, Thần vệ quân thống lĩnh Cố Phán được thuộc hạ bảo vệ kết thúc tuần tra đối với hoàng thành, nhận lược thuộc hạ đưa tới, đem sợi tóc hoa râm hơi bay lên chải xuống, phất tay ra hiệu mở cửa.

Cửa hoàng thành chậm rãi mở ra, bỗng nhiên truyền đến một tràng thốt lên.

Cố Phán khẽ cau mày, trầm giọng quát lên: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Nắng sớm hơi loạn, một người đáp xuống trước hoàng thành, bạch y tung bay, như tiên nhân trong tranh vẽ.

Cố Phán biểu hiện hơi nghiêm lại, mau mau bái xuống, nói: "Bái kiến chưởng môn chân nhân."

Đám thuộc hạ cùng bọn thị vệ cũng đoán được thân phận của người đến, căng thẳng mà hưng phấn quỳ xuống.

Tỉnh Cửu không để ý đến những người này, hướng về trong hoàng cung đi đến, mấy tức đã tới trong quảng trường.

Có chút đá xanh rõ ràng là gần nhất mới sửa chữa, nghĩ đến hẳn là vị trí hố sâu Cố Thanh đập ra.

Trăm năm trước những dấu vết bị Khấu Thanh Đồng, Đàm chân nhân, Liên Tam Nguyệt, Bạch Nhận cùng hắn oanh kích ra, đều cũng sớm đã biến mất không còn tăm tích.

Đứng trong nắng sớm, hắn nghĩ máu tươi cùng đầy đất thi thể ngày đó trên quảng trường, còn có kiếm cắm ở giữa các thi thể cùng trong vũng máu như cỏ dại, trầm mặc một chút.

Đối với thế gian mà nói, Triều Ca thành chi dịch đã qua một trăm năm, đối với hắn mà nói lại chỉ là chuyện năm ngoái mà thôi.

Hình ảnh nàng rời đi, càng phảng phất còn ở trước mắt.

Hắn nhìn phía tòa thiên điện còn đầy phong tuyết kia, lẳng lặng liếc mắt nhìn, sau đó đi chính điện.

Cảnh Nghiêu, Bình Vịnh Giai cùng A Phiêu nghe được động tĩnh, đều đi tới trong điện, hướng về hắn lạy xuống.

"Sư phụ!"

"Học sinh bái kiến tiên sinh."

"Hài nhi bái kiến thúc tổ."Cố Thanh cũng được đỡ đi vào điện, quỳ đến trước người Tỉnh Cửu, cúi đầu không nói một lời.

Tỉnh Cửu phất tay ra hiệu Cảnh Nghiêu ba người tránh đi, nhìn về phía Cố Thanh nói: "Nói chuyện."

Cố Thanh xấu hổ đến cực điểm, run giọng nói: "Đồ nhi xin lỗi sư phụ."

Tỉnh Cửu hỏi: "Nơi nào có lỗi?"

"Đồ nhi bị sắc đẹp...... Không đúng, đồ nhi đạo tâm không tĩnh, lưu luyến sắc đẹp, câu dẫn...... Thái hậu nương nương, thực sự là tội không thể tha thứ."

Cố Thanh vừa nói xong những lời này, trái lại bình tĩnh hơn, đem mình cùng Hồ thái hậu là thế nào bắt đầu, cẩn thận bẩm báo cho Tỉnh Cửu, ngoại trừ một số tiểu tiết không có bất kỳ giấu giếm gì, đương nhiên cũng chưa quên đem trách nhiệm đổ lên trên đầu mình.

Tỉnh Cửu không có phản ứng gì, nói: "Còn nữa không?"

Cố Thanh ngây người, nghĩ thầm đúng vậy, ngoại trừ chuyện này chính mình còn làm rất nhiều chuyện không sạch sẽ, liền đem đại sự một trăm năm qua phát sinh trong triều đình nói một lần.

Ở trong những đại sự này, hắn đều là hắc thủ ẩn giấu ở hậu trường, không biết bày ra bao nhiêu âm mưu quỷ kế, thực sự không thể nói là quang minh chính đại.

Không chờ hắn đem những chuyện này nói hết, Tỉnh Cửu giơ tay lên, ra hiệu hắn không cần nói nữa, nói: "Những chuyện này ngươi đều đã nói với ta, không cần nhắc lại một lần nữa."

Cố Thanh ngây người sau đó mới nghĩ rõ ràng là xảy ra chuyện gì, sắc mặt không khỏi càng thêm trắng xám, sau khi xấu hổ có thêm rất nhiều lúng túng.

Quá khứ một trăm năm, hắn tại triều đình dùng hết thủ đoạn, thanh tẩy rất nhiều đại thần, còn có việc cùng Hồ thái hậu, đều mang cho hắn áp lực thực lớn. Những chuyện này, hắn không cách nào nói cùng bất luận kẻ nào...... mỗi đêm về Tỉnh trạch, đều sẽ cẩn thận nói một lần với sư phụ.

"Ngài vẫn tỉnh ư?" Hắn thất kinh hỏi.

Tỉnh Cửu nói: "Không tỉnh, nhưng có thể nghe được."

Cố Thanh không hiểu được đó là một loại trạng thái thế nào.

Tiếp theo hắn khổ sở nghĩ đến, sư phụ biết mình làm những chuyện này, tất nhiên không thích chính mình tâm cơ sâu sắc, không phải vậy vì sao nhiều ngày như thế đều không tiến cung?

Tỉnh Cửu biết hắn đang suy nghĩ gì, nói: "Rất nhiều năm trước, ngày đầu tiên khi ngươi vừa tới Thần Mạt Phong, ta đã nói với ngươi, tâm cơ của ngươi sâu hơn, nhưng ta đối với chuyện này không có vấn đề gì."

Cố Thanh ngây người, nghĩ thầm đây là ý gì?

Tỉnh Cửu nói tiếp: "Thế nhưng ngươi gặp phải loại chuyện nhỏ này đã muốn đi chết, thực sự có chút ngu xuẩn, chết có thể giải quyết vấn đề hay sao?"
"Ta đã sớm thông báo Thiền Tử, cũng bẩm báo với Nguyên sư bá, nếu như Thái Bình sư bá đúng ở đó, hắn......"

Cố Thanh nói đến một nửa chợt phát hiện có chút không đúng, sư phụ mới vừa nói cái gì?

Gặp phải loại chuyện nhỏ này?

Mình cùng thái hậu tư tình bị Thái Bình sư bá biết được, bị hắn dùng làm nhược điểm ép mình gây họa cho Thanh Sơn, lẽ nào đây vẫn là việc nhỏ?

Hắn mang theo bảy phần mờ mịt cùng hai phần không rõ cùng một phần chờ đợi hỏi: "Ngài...... Ngài không cảm thấy đệ tử làm chuyện này không đúng?"

"Ta nói rồi, bất kỳ lựa chọn nào chỉ cần có thể gánh chịu hậu quả, sẽ không quan hệ đúng sai." Tỉnh Cửu nói: "Huống chi việc tình ái nam nữ, nào có gì đúng sai, ta chẳng qua là cảm thấy phiền phức, ngươi học không được ta, tùy tâm mà đi cũng là đạo."

Lời này nghe tuyệt diệu, trên thực tế vô cùng đơn giản.

Hắn muốn biểu đạt ý tứ chính là, đây là lựa chọn của ngươi, ngươi có thể vì nó mà chết, ta sẽ cho rằng ngươi ngu ngốc, nhưng sẽ không cho là ngươi không đúng. Hơn nữa yêu liền yêu, coi như ta cho rằng ngươi sai, vậy thì như thế nào? Coi như khắp thiên hạ đều cho rằng ngươi sai, vậy thì như thế nào? Ngươi chết còn không sợ, còn lưu ý cái này ư? Thật sự rất ngu.

Trong tất cả mọi người ở Thần Mạt Phong, Cố Thanh không phải người có thể rõ ràng ý tứ của Tỉnh Cửu nhanh nhất, cũng không phải người thân nhất với hắn, nhưng là người nắm bắt toàn diện ý tứ của hắn giỏi nhất chuẩn xác nhất. Vì lẽ đó hắn đem ý tứ ẩn giấu trong lời của Tỉnh Cửu lĩnh hội rõ rõ ràng ràng, không hề để sót, không khỏi trầm mặc thời gian rất lâu, tuy lòng sinh vui mừng song lại cảm thấy áp lực cực lớn.

"Nhưng nếu chuyện này để cho thế nhân biết được, tất nhiên sẽ dẫn ra rất nhiều hậu họa."

"Hoàn Thiên Châu ở chỗ này của ta."

"Sư phụ...... Ngài không xem chứ?"

"Ân?"

Cố Thanh nghe ân rõ ý, vội vã chuyển đề tài, nói: "Nhưng chuyện này chung quy sẽ truyền đi."

Tỉnh Cửu nói: "Có người đoán được, đó là bản lĩnh của ngươi không đủ, bản lĩnh không đủ, ngươi còn làm chuyện này để làm gì?"

Cố Thanh cảm thấy có chút lúng túng, vẫn nhất định phải nói: "Coi như ta có thể che giấu người trong thiên hạ, nhưng cũng không thể lừa gạt Chân Đào, chuyện này cuối cùng phải xin lỗi nàng."

"Ngươi không muốn phiền phức, vậy thì gạt, có thể giấu đến khi chết hoặc phi thăng tốt nhất." Tỉnh Cửu mặt không cảm xúc nói: "Nếu như ngươi không làm được, liền trực tiếp nói với nàng, để cho nàng chọn."

Để Chân Đào chọn lựa, tự nhiên là để cho nàng chọn có nên ở cùng Cố Thanh, hoặc là có thể tiếp thu hay không.

Bình thường mà nói, đó là không thể.

Như vậy cuối cùng vẫn đến phiên Cố Thanh lựa chọn.

Cố Thanh trầm mặc thời gian rất lâu, nói: "Coi như ta chọn bên này, cũng không có cách nào ở cùng với nàng."

Tỉnh Cửu nói: "Các ngươi lúc này ở nơi nào?"

Cố Thanh rõ ý của hắn, ánh mắt dần dần bình tĩnh, biểu hiện dần dần kiên định.

Hắn cùng Hồ thái hậu lúc này ở trong hoàng cung.

Đã cùng nhau.

Vậy chính là cùng nhau.

......

......

Đem mắt bịt kín, để thế nhân đoán, đây chính là phương pháp giải quyết của Tỉnh Cửu ư?

Cố Thanh nghĩ sót mất một khả năng, nhưng Hồ thái hậu sẽ không quên.

Biết Tỉnh Cửu đi tới hoàng cung, nàng đã đem tất cả thái giám cung nữ đuổi ra ngoài, quỳ gối bên trong điện, chờ đối phương tới đây đem mình giết chết.

Quyển 7 - Chương 4: Ăn lẩu, đánh mạt chược

Gió nhẹ từ ngoài cửa sổ đi vào, phất động góc bạch y, Tỉnh Cửu ở trên cao nhìn xuống nhìn nàng, nói: "Ngươi rất thông minh."

Hồ thái hậu cúi đầu, không nói gì.

Tỉnh Cửu ngồi xuống trên ghế, liếc nhìn giường cùng khoảng cách bên này, hơi nhíu mày, nói: "Đúng, giết ngươi là phương pháp giải quyết đơn giản nhất, nhưng ta sẽ không làm như vậy, bởi vì trước khi đi bệ hạ đã từng nhờ ta."

Hồ thái hậu cũng không nhịn được nữa, ngẩng đầu lên nhìn hắn, một mặt mờ mịt nói: "Ngài nói câu này là có ý gì? Lẽ nào...... Ngài nói bệ hạ trước khi đi đã phán định ta...... Không thủ được? Ở trong mắt hắn ta nhất định sẽ dâm loạn cung đình...... Cho nên mới cầu ngài tha cho ta một mạng?"

Nàng càng nghĩ càng đau khổ, nước mắt lưng tròng nói: "Ta mặc dù là hồ ly tinh, nhưng ta không phải người như vậy! Bệ hạ làm sao có thể nghĩ ta như vậy?"

Tỉnh Cửu trầm mặc một chút, nói: "Đúng, ngươi không phải người như vậy, vì lẽ đó hắn cũng không phải có ý này."

Hồ thái hậu mở to đôi mắt lớn cảm xúc hồ đồ, hỏi: "Vậy vì sao bệ hạ phải sớm nhờ ngài?"

"Hồ yêu đa tình mà tình thâm, bệ hạ lo lắng chính là sau khi hắn chết, ngươi quá mức thương tâm, không cách nào thoát khỏi, thậm chí sẽ theo hắn mà đi......"

Tỉnh Cửu nhìn nàng bình tĩnh nói: "Đây không phải chuyện mà hắn hi vọng nhìn thấy, hắn hi vọng ngươi có thể thoải mái sống tiếp."

Hồ thái hậu kinh ngạc mà nhìn hắn, không hiểu đây là ý gì.

Hơn một trăm năm trước, ngày Thần Hoàng bệ hạ rời khỏi thế gian, nàng xác thực bi thương đến cực điểm.

Không ai biết, ngay cả Cảnh Nghiêu cùng Cố Thanh cũng không biết, thật nhiều đêm, nàng suýt chút nữa đã theo Thần Hoàng mà đi.

Tỉnh Cửu nói: "Rất nhiều năm trước, hắn để Cố Thanh tiến cung dạy dỗ Cảnh Nghiêu, chính là đã sớm chuẩn bị, hắn biết ngươi sẽ thích loại nam nhân nào, mà muốn quên hắn cùng những nỗi đau kia, phương pháp tốt nhất không phải là lại yêu thích một người khác ư?"

Hồ thái hậu sắc mặt tái nhợt, ngã ngồi trên mặt đất.

"Vì lẽ đó không nên phụ lòng khổ tâm của hắn lần này, vui vẻ sống đi."

Nói xong câu đó, Tỉnh Cửu bưng lên chén trà trên án uống một hớp, sau đó rời khỏi cung điện.

Hồ thái hậu ngồi dưới đất, vừa áy náy lại vừa vui mừng, vừa nhớ nhung lại vừa khổ sở, nước mắt không ngừng mà chảy.

......

......

Xử lý xong những chuyện vô vị này, Tỉnh Cửu mới đi tới toà thiên điện kia, không phải là bởi vì chuyện nơi đây không trọng yếu, mà là hắn không muốn đến.

Toà thiên điện này nhiệt độ cực thấp, lang trụ cùng cửa sổ tràn đầy băng sương, hoa văn điêu khắc làm sao tinh mỹ đều bị sương tuyết lấp bằng, cũng nhìn không ra vẻ đẹp.

Một cơn gió tuyết từ trong điện không căn cứ sinh ra, mang theo ý lạnh thấu xương, hướng về mặt đất rơi xuống.

Nguyên Kỵ Kình mặc áo đen, khoanh chân ngồi ở dưới đạo phong tuyết đó, đã ngồi một trăm năm.

Phong tuyết rơi vào trên người hắn, trong nháy mắt biến mất không còn tăm tích.

Hắn cực kỳ gầy gò, không cao lớn giống như năm xưa, hắc y tổn hại nghiêm trọng theo gió lướt nhẹ.

Đi vào toà thiên điện này, Tỉnh Cửu cảm thấy phảng phất đi vào toà động phủ kia trên Thượng Đức Phong.

Hắn ở Thượng Đức Phong mấy trăm năm, vẫn như cũ không thích loại cảm giác lạnh giá ẩm ướt này, ngày hôm nay càng phi thường không thích toà thiên điện này.

"Ngươi đã thay đổi." Nguyên Kỵ Kình mở mắt ra, nhìn hắn biểu hiện hờ hững nói: "Đổi lại trước đây ngươi khẳng định một kiếm giết con hồ yêu kia, mặc kệ Thần Hoàng trước đây từng nói với ngươi cái gì."

Tỉnh Cửu năm đó đã từng nói phong cách hành sự một kiếm giết của Triệu Tịch Nguyệt rất giống chính mình.

Đây là thật.

Nguyên Kỵ Kình cùng Liễu Từ xem qua quá nhiều hình ảnh như vậy.

Năm đó thời điểm còn là Cảnh Dương chân nhân, hắn xưa nay không để ý tới Thanh Sơn sự vụ, đó là bởi vì không thích phiền phức, giết người kỳ thực rất thoải mái, bởi vì đó là phương pháp đơn giản nhất, nhanh chóng nhất để giải quyết phiền phức.

Xem ra Liễu Từ cùng Liên Tam Nguyệt trước sau rời đi, chung quy vẫn mang đến một chút ảnh hưởng cùng thay đổi đối với hắn."Ngươi cũng thay đổi, biến gầy cùng với biến dạng."

Tỉnh Cửu ngồi xuống trước người Nguyên Kỵ Kình, nhìn gò má khô gầy của hắn, trầm mặc một lát sau nói: "Khổ cực."

Rất nhiều năm trước hắn đã nói với Triệu Tịch Nguyệt, Nguyên Kỵ Kình cùng Liễu Từ thọ nguyên đều chỉ còn lại mấy chục năm, dựa theo thời gian tính toán, Nguyên Kỵ Kình cũng phải sớm rời nhân thế, sở dĩ hiện tại còn sống sót, là hắn dùng Thanh Sơn bí pháp cưỡng ép kéo dài tính mạng.

Thái Lô chính là dùng loại bí pháp này, ở bên trong kiếm ngục kéo dài hơi tàn đến tận một trăm năm trước.

Loại kéo dài tính mạng này cũng không phải thật sự là kéo dài thọ nguyên, bởi vì sau khi vận dụng loại bí pháp này, người tu hành sẽ mất đi hết thảy cảm thụ, còn phải chịu đựng vô số xung đột bên trong thần hồn, so với xác chết di động càng thêm thống khổ. Như vậy sống so với tử vong càng thêm đáng sợ, nếu như Thái Lô không thù hận quá sâu đối với Thái Bình cùng Cảnh Dương, tuyệt đối sẽ không dùng.

Nguyên Kỵ Kình dùng loại bí pháp này kéo dài tính mạng tự nhiên không phải bởi vì sợ chết, mà bởi vì Tỉnh Cửu ngủ say bất tỉnh, Triều Ca thành cần hắn tự mình tọa trấn.

"Chỉ những thống khổ này còn không chịu được, còn tu đạo cái gì?" Nguyên Kỵ Kình mặt không cảm xúc nói.

Tỉnh Cửu nói: "Năm đó lúc chơi mạt chược, giống như ngươi không phải nói thế, ta nhớ ngươi nói thắng thua không quan trọng, nhưng quá trình vui vẻ tương đối trọng yếu."

Nguyên Kỵ Kình nói: "Ngươi và ta đều không phải loại người am hiểu nói chuyện phiếm như Liễu Từ, không bằng ngậm miệng."

Tỉnh Cửu nói: "Ngươi có muốn ăn lẩu hay không?"

Nguyên Kỵ Kình nói: "Ta còn có một ngày nữa mới đi, ngươi trước tiên lo việc của ngươi đi."

Tỉnh Cửu nói: "Những việc cần lo đã xử lý rồi."

Từ mùa xuân đến hiện tại, đã qua rất nhiều ngày.

Hắn ở trong Triệu viên ngắm sao, chính là không chịu tiến cung.

Cùng Cố Thanh nghĩ tới không quan hệ, hắn không muốn tiến vào hoàng cung là bởi vì hắn biết, chính mình một khi đi vào, Nguyên Kỵ Kình sẽ tỉnh lại, sau đó rời đi.

"Đến hai người biết đánh mạt chược." Hắn bỗng nhiên quay đầu hướng ngoài điện nói: "Phải đánh tốt."

Giọng nói của hắn cũng không lớn, nhưng như tiếng chuông vang vọng trong hoàng thành, thậm chí truyền tới bên trong Triều Ca thành, không biết kinh động bao nhiêu bách tính, dẫn ra bao nhiêu hiểu lầm.

......
......

Tỉnh Cửu hô một tiếng, cả tòa Triều Ca thành đều loạn lên.

Triều đình rất nhanh đã đề cử ra Hồ đại học sĩ cầm đầu mấy vị đại biểu, lại bị Cố Thanh không chút do dự mà phủ quyết. Đánh mạt chược thật chỉ là một mặt, then chốt còn phải xem người đánh là ai, hắn dám chắc sư phụ không muốn ngồi với mấy vị lão giả tóc trắng xóa này, hơn nữa cơ hội như thế làm sao có thể tùy tiện cho người ta?

Không bao lâu sau, Hồ thái hậu có chút ngượng ngùng đi vào thiên điện, hướng về Tỉnh Cửu cùng Nguyên Kỵ Kình thi lễ một cái, nói: "Ta đánh cũng được."

Tiếp theo, cửa điện vang lên tiếng la kinh hỉ mà có chút ngơ ngẩn của Tước Nương: "Tiên sinh? Nguyên lai ngài ở đây."

Mùa xuân, toàn bộ Triêu Thiên đại lục đều nhìn thấy mấy chục vết bánh xe trong biển mây, biết Tỉnh Cửu tỉnh lại, Triệu Tịch Nguyệt rất bình tĩnh, Nguyên Khúc không thể làm gì khác đành bị ép bình tĩnh, nhưng Tước Nương trực tiếp đến Triều Ca thành, lại không biết hắn ở đâu. Ngày hôm nay nàng đang trên Kỳ Bàn Sơn bày lại ván cờ giữa tiên sinh cùng Đồng Nhan năm đó, bỗng nhiên nghe bên trong Triều Ca thành truyền đến âm thanh của tiên sinh, không khỏi rất giật mình, mau chóng đến hoàng cung.

Nhìn thấy đến chính là nàng, Tỉnh Cửu rất hài lòng, đối với Nguyên Kỵ Kình giới thiệu: "Học sinh của ta có nàng kì lực mạnh nhất, đánh bài nghĩ đến cũng không kém."

Hồ thái hậu xác thực không nói dối, Tỉnh Cửu cũng không nhìn lầm, hai nữ tử này bài nghệ xác thực vô cùng tốt, hơn nữa hai nam hai nữ phối hợp cũng vô cùng tốt, bài mạt chược xanh biếc ở trên bàn liên tục lăn, phát sinh âm thanh cũng rất êm tai.

Cảnh Nghiêu đứng phía sau Hồ thái hậu cổ vũ cho nàng, Bình Vịnh Giai đứng phía sau Tỉnh Cửu thời khắc chuẩn bị châm trà, A Phiêu ngồi ở bên người Nguyên Kỵ Kình liên tục chỉ chiêu, có lúc không nhịn được tự mình động thủ ra bài, líu ra líu ríu rất vui vẻ.

Cố Thanh ở cách đó không xa tự mình làm lẩu, Thanh Điểu ở trên bệ cửa sổ nhìn phương xa.

Ngoài điện đứng vô số đại thần, thái giám cùng với cung nữ, thời khắc chuẩn bị hầu hạ.

......

......

Đánh mạt chược, ăn lẩu, phối hợp rất tốt.

Hồ thái hậu cùng Tước Nương cũng không căng thẳng giống như mới bắt đầu, phối hợp càng tốt hơn, tốc độ ra bài mang theo một loại tiết tấu thoải mái nào đó, lẫn nhau ăn ý càng không cần ánh mắt tụ hợp, để Nguyên Kỵ Kình thua tự nhiên, thắng kinh hỉ, hoàn toàn không phát hiện mình là người kỹ thuật kém nhất trên bàn.

Trận bài này kéo dài ròng rã một ngày một đêm, cho đến nắng sớm lần thứ hai giáng lâm, Nguyên Kỵ Kình bỗng nhiên dừng bài trong tay.

Bầu không khí nhất thời phảng phất đọng lại.

Ngoài điện đám người càng là căng thẳng tới cực điểm.

Nguyên Kỵ Kình có chút buồn cười nhìn mọi người một chút, bỗng nhiên nói: "Kiếp này ta đều không làm thành cửu liên bảo đăng."

Sau đó hắn nhìn về phía Tỉnh Cửu nói: "Ba người các ngươi đều từng làm thành."

Nơi này nói ba người tự nhiên không phải Tỉnh Cửu cùng Tước Nương, Hồ thái hậu, mà là rất nhiều năm trước trên Thượng Đức Phong Cảnh Dương cùng Thái Bình, Liễu Từ.

Nghe lời này, mọi người thở phào nhẹ nhõm, mau mau tiếp tục đánh bài.

Nhắc tới cũng...... Xảo.

Xảo như xảo xảo mụ mụ sinh xảo xảo như vậy.

Ngay ván kế tiếp, Nguyên Kỵ Kình làm thành một cửu liên bảo đăng.

Hắn nhìn về phía Tỉnh Cửu tựa như cười mà không phải cười nói: "Các ngươi vẫn luôn luôn đùa với ta."

Câu nói này vẫn không phải hôm nay ván bài này, mà là rất nhiều năm trước Thượng Đức Phong những ván bài kia cùng với trong mấy trăm năm qua phát sinh rất nhiều chuyện.

Tỉnh Cửu nói: "Ai bảo ngươi thành thật."

"Cũng đúng, có điều mấy trăm năm qua cũng coi như hài lòng."

Nguyên Kỵ Kình nhìn bài mạt chược chỉnh tề, cười to ba tiếng, đứng dậy đi ra cửa điện, ở bên trong thần phong hóa thành đầy trời hoa tuyết.

Quyển 7 - Chương 5: Trở lại nhân gian, vì Quân khai phong

Triều Ca thành sau khi vào hạ bỗng nhiên đổ xuống một trận tuyết lớn.

Trận tuyết này kéo dài tận ba ngày.

Nhiệt độ chợt giảm xuống, mặt hồ ngưng kết một tầng băng mỏng.

Tỉnh Cửu đi tới Triệu viên.

Ban ngày, hắn dùng nón lá che kín mặt.

Ban đêm, hắn ngắm sao đến ngây người.

Tuyết ngừng, mây cũng tan, tinh thần đầy trời bỗng nhiên được nhuộm lên một vệt huyết quang, đó cũng không phải biểu tượng không may mắn nào đó, mà là Triệu Tịch Nguyệt đến.

Thuyền nhỏ hơi trầm xuống, vang lên tiếng phá băng, đó là nàng cố tình tạo thành tiếng động.

Tỉnh Cửu quay đầu nhìn lại, nói: "Đến rồi?"

Triệu Tịch Nguyệt ân một tiếng, ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm lấy tay hắn đặt lên trên mặt của mình.

Trong bầu trời đêm xuất hiện mấy trăm đạo tia sáng, đó không phải lưu tinh, mà là kiếm quang.

Thanh Sơn Tông đã đến Triều Ca thành, chuẩn bị đón kiếm luật đại nhân của bọn họ về núi.

Tuy rằng người đã đi, phong tuyết cũng đã ngừng, nhưng phần túc sát cùng sạch sẽ kia vẫn cần phải mang về.

Tỉnh Cửu thu hồi tầm mắt đang nhìn bầu trời đêm, hỏi: "Nam Vong đâu?"

"Ở lại Thanh Sơn tọa trấn." Triệu Tịch Nguyệt thả tay hắn xuống, nhẹ giọng nói: "Nàng hình như rất thương tâm."

Nam Vong là tiểu sư muội trong môn hạ của Thái Bình chân nhân, hiện tại hai vị sư huynh thương nàng nhất đều đã đi rồi, sau này nàng nên làm gì?

Nàng đã là Thông Thiên cảnh đại vật, phóng mắt khắp thế gian không người dám trêu chọc nàng, nhưng là nàng nên làm gì bây giờ?

......

......

Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt rời khỏi Triều Ca thành, không trực tiếp trở lại Thanh Sơn, mà là tới bên ngoài Đại Nguyên thành.

Đi qua con suối tràn ngập hoa sen, xuyên qua con đường đá, vòng qua tảng đá bám đầy cỏ dại, nhìn thấy cây cầu gỗ đã rất cổ xưa kia, liền tới trong Tam Thiên Viện.

Tam Thiên Viện sư thái không biết là truyền nhân đời thứ mấy của vị lão sư thái năm xưa, không quen biết Tỉnh Cửu, nhưng hắn không mang nón lá, sư thái nhìn mặt hắn cùng Triệu Tịch Nguyệt tóc ngắn đen thui đã đoán được thân phận của bọn họ, vội vàng cung kính đem bọn họ đón vào.

Dưới cầu có suối, bên suối nơi đã từng là ốc xá hiện tại đã biến thành một rừng cây, trong rừng cây có ngôi mộ, nhìn có chút cô đơn, nhưng cũng không cô thanh.

Vị sư thái kia biết quan hệ giữa Tỉnh Cửu cùng trong am, cũng biết ngọn nguồn giữa hắn cùng Tam Thiên Viện, thấy tầm mắt của hắn rơi vào ngôi mộ kia, lo lắng hắn không vui, vội vàng giải thích: "Đây là mộ của Lý đại thiện nhân, bảy năm trước......"

Tỉnh Cửu ra hiệu không cần nói nhiều, mang theo Triệu Tịch Nguyệt đi tới trước ngôi mộ kia, nói: "Đây chính là vị Lý công tử mà ta đã nói với ngươi."

Trên bia mộ không viết tục danh của Lý công tử, chỉ có bốn chữ.

Thù đồ đồng quy

Hai chữ trước nói chính là tiên phàm thù đồ (tiên phàm khác đường).

Hai chữ sau là nói chúng ta cuối cùng đều sẽ đồng quy đại đạo.

Lý công tử từng ăn đan dược, cuối cùng vẫn sẽ chết.

Liên Tam Nguyệt là người mạnh nhất Triêu Thiên đại lục, cũng sẽ chết.

Triệu Tịch Nguyệt bỗng nhiên nói: "Ta cảm thấy người bên trong bức họa nhà hắn...... Là Liên Tam Nguyệt."

Rất nhiều năm trước, vị Lý công tử kia gia cảnh sa sút, có một bức họa cất giấu nhiều năm lại bị bằng hữu lừa gạt trộm đi, bị Cố Thanh phái người cầm về, nàng ở Thần Mạt Phong đã từng xem qua.

Bức họa kia vẽ một vách đá đầy sương mù trong đêm, trong sương có vị cô nương đang che dù.

Vị cô nương kia mặt mày như vẽ, biểu hiện dịu dàng, nhưng lại hờ hững đến cực điểm.

Tỉnh Cửu không nói gì, cũng không đi tìm bức họa kia.

Bức họa kia là Lý gia tổ truyền, nếu như cô nương trong bức họa là Liên Tam Nguyệt mấy trăm năm trước, như vậy có lẽ có thể giải thích vì sao Lý công tử tình thâm đến như vậy.

Đương nhiên, loại giải thích này chưa chắc đã đúng, cũng chưa chắc đã cần.

......

......

Đây là lần đầu tiên Triệu Tịch Nguyệt tới Tam Thiên Viện.

Đi qua cầu nhỏ, đi tới trước am, nàng nhìn thấy phiến cửa sổ tròn kia, cùng với cảnh hồ ngoài cửa sổ, giống như mọi người, tâm tình trở nên bình tĩnh rất nhiều.

Sau đó tầm mắt của nàng dịch xuống dưới, rơi vào trên giường nhỏtrong am.

Bạch Tảo còn ngủ say ở trên giường, không biết khi nào mới có thể hấp thu hoàn toàn tiên khí trong thân thể.
Trăm năm thời gian, để cho thiên tàm ti trên người nàng cũng trở nên rách nát, lộ ra gương mặt.

Trong giấc mộng, nàng hơi nhíu lông mày, nhìn vẫn làm cho người ta thương tiếc.

"Cứ ngủ như thế rất tốt." Triệu Tịch Nguyệt nói.

Tỉnh Cửu nói: "Đúng, chung quy vẫn là sống."

Triệu Tịch Nguyệt xoay người nhìn hắn hỏi: "Nàng đi ở nơi nào?"

Tỉnh Cửu nói: "Liền ở ngay đây."

Dưới mái hiên chính là nơi nắng sớm chiếu tới.

Nơi này chính là nơi mà Liên Tam Nguyệt rời đi.

Triệu Tịch Nguyệt tiến tới ôm lấy hắn, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, nói: "Không có chuyện gì, ta sẽ không đi."

Tỉnh Cửu giơ lên tay phải, vỗ vỗ trên lưng nàng.

......

......

Tiếp theo bọn họ đi tới Bạch Thành, đáp xuống bên trong đình viện ở biên giới cánh đồng tuyết, cùng Hà Triêm, Sắt Sắt gặp mặt một lần, Triệu Tịch Nguyệt ăn hai con cá nướng, Tỉnh Cửu nhìn cây cây lê kia mấy lần. Đi ra khỏi đình viện, cất bước trên bình nguyên đầy nước bùn cùng tuyết đọng, Triệu Tịch Nguyệt bỗng nhiên nói: "Cố Thanh lớn lên trong đại gia tộc, có một số việc vẫn không nghĩ rõ."

Hà Triêm cùng Sắt Sắt ở cùng nhau thời gian đã mấy chục năm, Liễu Thập Tuế cùng Ứng Tiểu Hà ở cùng nhau đã hơn một trăm năm, không kết hôn, cũng không có bất kỳ nghi thức, không thèm để ý thế nhân đánh giá thế nào, ngược lại thế nhân cũng không nhìn thấy, như vậy trái lại không có phiền toái gì.

Tỉnh Cửu nói: "Hắn nghĩ tương đối nhiều, vì lẽ đó hay phức tạp hóa vấn đề."

Đây là lần đầu tiên bọn họ thảo luận chuyện đã xảy ra trên người Cố Thanh, Triệu Tịch Nguyệt có chút không hiểu, nói: "Chuyện này thú vị đến vậy hay sao?"

Rất nhiều rất nhiều năm trước, bọn họ ở Thương châu Trích Tinh lầu nhìn tòa lâu kia, nàng đã từng hỏi vấn đề tương tự.

Tỉnh Cửu nói: "Yêu thích, không thích, yêu thích, đều yêu thích, không thích ngươi yêu thích, có thể hình thành rất nhiều loại tổ hợp, có lúc vẫn tính thú vị."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Yêu thích thì ta hiểu, trong sách tình ái thường thường sẽ làm người ta đánh mất lý trí, đau đến không muốn sống, ta không hiểu là vì sao."

"Cái gọi là ái tình, chính là hấp dẫn giữa nam nữ, thân mật mang đến bình tĩnh cùng với hứa hẹn."

Tỉnh Cửu nói: "Hứa hẹn chính là xiềng xích, có nghi thức, có áp lực, tựa như hầm thịt như thế, mùi vị trái lại dễ dàng nồng nặc, đương nhiên, bản thân phá vỡ hứa hẹn đối với nhân loại cũng rất có sức hấp dẫn, nói chung vẫn như lúc trước nói như vậy, các loại tổ hợp, tự có thú vị."

Triệu Tịch Nguyệt liếc hắn một chút, nói: "Nói giống như ngươi hiểu rõ lắm vậy."

Tỉnh Cửu nói: "Chuyện như vậy lại không phức tạp, suy nghĩ nhiều là có thể rõ ràng."

Triệu Tịch Nguyệt suy nghĩ một chút, nói: "Nói như thế, chẳng phải vẫn rất chán?"

Tỉnh Cửu nói: "Đúng thế."

Trong khi nói chuyện, hai người đã đi tới trước một ngôi chùa khá đơn giản.Thiền Tử ở Bạch Thành đang cư ngụ ở nơi này.

Trước cửa chùa rất thanh tĩnh, vài tên tăng nhân trầm mặc ra vào, bỗng nhiên có vị tăng nhân trung niên dừng bước lại, nhìn về phía Tỉnh Cửu.

Tỉnh Cửu cũng cảm thấy tên tăng nhân này có chút quen mắt, hơn nữa không lý do mà có chút thân cận.

Tên trung niên tăng nhân kia nhìn thấy mặt Tỉnh Cửu, run lên chốc lát, sau đó tỉnh hồn lại, trong mắt tràn đầy kinh hỉ.

Tỉnh Cửu cũng nhận ra đối phương là ai, chính là vị tăng nhân tuổi trẻ cùng hắn từng có mấy lần gặp mặt, chỉ có điều hơn trăm năm năm thời gian trôi qua, trên mặt của đối phương tràn đầy phong sương, không thể lập tức nhận ra, hơn nữa vị lão tăng kia cũng không ở bên cạnh hắn.

Tên trung niên tăng nhân kia vừa định nói chuyện, theo bản năng lại che miệng lại, tiếp theo lại nghĩ đến sư phụ đã chết rồi, không còn ai muốn mình tu bế khẩu thiền nữa, không khỏi dâng lên nỗi buồn, khóc òa lên.

Từ đầu tới cuối, hắn chẳng hề nói một câu, Tỉnh Cửu chỉ nhìn vẻ mặt hắn biến hóa, đã đoán được đã xảy ra chuyện gì, đưa tay vỗ vỗ vai của hắn.

Trung niên tăng nhân khóc càng thêm thương tâm.

Chẳng biết vì sao, Tỉnh Cửu vẫn rất yêu thích đôi thầy trò này, biết vị lão tăng kia đã viên tịch, nhìn hắn khóc khổ sở như vậy, trong lòng sinh ra không đành lòng, một chưởng vỗ xuống.

Triệu Tịch Nguyệt trợn tròn mắt, nghĩ thầm lẽ nào ngươi cảm thấy chúng sinh đều khổ, đem hắn đánh chết sẽ không khổ nữa hay sao?

Bộp một tiếng nhẹ vang lên, bàn tay của Tỉnh Cửu rơi vào đỉnh đầu trung niên tăng nhân.

Trung niên tăng nhân trực tiếp ngã ngồi xuống đất, sau đó phát ra tiếng ngáy.

"Đa tạ." Thiền Tử từ bên trong cửa viện đi ra, liếc mắt nhìn tên trung niên tăng nhân kia, nghĩ thầm phúc duyên chuyện như vậy thực sự là nói không rõ, ai có thể ngờ được vị vãn bối thiên tư phổ thông này lại có thể được Cảnh Dương chân nhân quán đỉnh chứ?

Tỉnh Cửu nói: "Không cần cám ơn ta, cùng Quả Thành Tự các ngươi không quan hệ, chỉ là ta yêu thích đứa bé này."

Thiền Tử hỏi: "Vì sao?"

Tỉnh Cửu suy nghĩ một chút, nói: "Có thể là bởi vì hắn thích nói chuyện?"

Thiền Tử nói: "Ngươi năm đó không phải chê ta nói nhiều ư?"

Tỉnh Cửu nói: "Hiện tại cũng như thế."

Thiền Tử than thở: "Nam nhân a."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Lời này có phải nên do ta tới nói?"

......

......

Giữa hè Bạch Thành khôi phục không ít nhân khí, số lượng tín đồ vẫn rất ít, nhưng Bắc Thần Vệ quân cùng người tu hành các phái cần vật tư sinh hoạt để phía nam thành chật ních, trên đường phố không nhìn thấy tuyết, chỉ có lầy lội bị giẫm cực kỳ khó coi.

Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt xuyên thành mà qua, dọc theo thạch kính chênh chếch hướng lên trên đi lên, phương xa mơ hồ có thể nhìn thấy mảnh hồng nhai, còn có nửa trên của gian miếu nhỏ kia.

"Mười bảy năm trước ngươi thật sự tỉnh rồi ư?"

"Đó là lừa hắn."

"Nhưng mà ngươi nghe được hết thảy mọi chuyện Cố Thanh nói với ngươi."

"Nghe được không có nghĩa là có thể tỉnh lại, nói đúng ra, khi đó thần hồn của ta ở bên trong Thanh Thiên Giám."

"...... Thì ra là vậy, nghĩ đến bên trong Thanh Thiên Giám cũng phát sinh rất nhiều cố sự."

"Một trăm năm xác thực rất dài, có điều không có quá nhiều cố sự, tuyệt đại đa số thời gian ta đều tu hành, chỉ là Trương gia tiểu tử thường xuyên đến quấy rối, có chút khiến lòng người phiền, tựa như Cố Thanh như thế."

"Trương đại công tử còn chưa chết?"

"Đừng nói, thân thể hắn còn rất tốt, còn cân nhắc muốn đi trên biển, đi tìm con kim ngư quái kia."

"Nói đến vị Hỏa Lí đại vương kia thật không có cách nào mang về Thanh Sơn ư?"

"Trừ phi có thể đem Lãnh Sơn hỏa mạch mang đi."

"Hà tất phiền phức như vậy, trực tiếp đem Lãnh Sơn chiếm không phải là được hay sao?"

Nói những chuyện phiếm hoặc là ẩn có thâm ý này, màu sắc mảnh hồng nhai kia càng ngày càng rõ ràng, miếu nhỏ cũng lộ ra toàn bộ hình dáng.

Bước qua ngưỡng cửa kia, đi vào trong miếu, Tỉnh Cửu nhìn vị tượng Phật mập mạp cười híp mắt kia, yên tĩnh đứng một chút.

Những nơi tàn phá của kim phật tựa như là đang chảy máu, cách nhiều năm như vậy, màu sắc vết máu đã sớm phai nhạt, trước phật chuôi thiết đao dài hơn mười trượng vẫn như cũ phủ đầy chỗ hổng, chẳng biết lúc nào mới có thể tái hiện phong mang.

Tỉnh Cửu đi tới một đầu thiết đao, tay phải rơi vào trên một đầu lưỡi đao, sau đó hướng về đầu kia đi đến.

Đốm lửa sinh ra giữa bàn tay của hắn cùng lưỡi đao, một đường bắn tóe ra.

Quyển 7 - Chương 6: Sơ lộ

Thiết đao phảng phất một lần nữa được khai phong, rất nhiều vết tổn hại bé nhỏ đã biến mất, ngoại trừ ở giữa vết khuyết tổn rất lớn không cách nào chữa trị, còn lại nhất thời trở nên sáng sủa như mới, một đạo đao ý cực kỳ trong suốt như nước tỏa ra.

"Đa tạ." Đao Thánh Tào Viên nói.

Tỉnh Cửu nói: "Không cần khách khí, trăm năm qua ta lĩnh ngộ một chút pháp môn mới, ngươi xem xem đối với thương thế của ngươi có trợ giúp hay không."

Tiếng nói vừa dứt, một đạo kiếm ý cực kỳ tinh khiết rồi lại hàn lãnh đến cực điểm từ trong tay phải của hắn sinh ra, rơi vào trên thân thiết đao cực lớn này, cùng đạo kia đao ý tụ hợp cùng nhau.

Vù một thanh âm vang lên, bên trong miếu nhỏ nổi lên một trận gió, mặt ngoài kim phật lớp sơn tàn phá run rẩy lên, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Đây là kiếm ý cùng đao ý mạnh mẽ nhất thế gian luận bàn.

Triệu Tịch Nguyệt là Phá Hải cường giả tối đỉnh, vẫn như cũ rất khó chịu nổi, mấy sợi tóc đen rơi xuống, đành phải lui ra ngưỡng cửa.

Bộp một tiếng nhẹ vang, cửa miếu nhỏ bị gió đóng vào.

......

......

Trải qua thời gian rất lâu, cửa miếu mới một lần nữa mở ra, Tỉnh Cửu đi ra, sắc mặt có chút tái nhợt, vành tai tổn hại mơ hồ có thể nhìn thấy vết máu.

Triệu Tịch Nguyệt có chút kỳ quái liếc mắt nhìn hắn, không biết bọn họ đến cùng là đang luận bàn, hay là thật sự luận bàn......

Tỉnh Cửu không giải đáp nghi hoặc của nàng, nếu như đây thật sự là một hồi luận bàn, sẽ không có bất luận người nào biết được thắng bại.

Cửa miếu lần thứ hai đóng lại, mơ hồ có thể nhìn thấy lớp sơn vàng mặt ngoài tượng Phật phần lớn cũng đã tróc ra, nhưng so với lúc trước trái lại có vẻ tinh thần hơn rất nhiều.

Tỉnh Cửu đi tới trước đường, nhìn phía cánh đồng tuyết xa xa, hỏi: "Đi ra rất khó sao?"

Triệu Tịch Nguyệt đi tới bên cạnh hắn, nói: "Ngươi có trách ta hay không?"

Tỉnh Cửu nói: "Nếu như ngươi chết ở bên trong, tất nhiên ta sẽ tức giận."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Sau này có thể còn rất nhiều chuyện như vậy, dù sao ta là chính ta."

Tỉnh Cửu trầm mặc thời gian rất lâu, nói: "Thời khắc sinh tử có đại vật, có thể ngươi là đúng."

Ở trong tuyết nguyên, nàng ở thời khắc sinh tử cất bước thời gian rất lâu, lần thứ hai xác nhận đạo của nàng không giống với Tỉnh Cửu. Bọn họ có lẽ sẽ phân đạo mà đi, nhưng nàng không cảm thấy tiếc nuối, rất nhiều năm trước nàng đã nói với Bạch Tảo, đại đạo mênh mông, có thể đồng hành một đoạn đã là phúc phận. Hơn nữa tựa như Tỉnh Cửu nói với Cố Thanh, bọn họ lúc này ở cùng nhau, vậy còn ước mong thêm gì nữa?

......

......

Không phải tưởng niệm, dù cho một đường đều đang cùng người chết cáo biệt.

Cũng không phải hoài niệm, tuy rằng con đường cùng trăm năm trước hắn cùng Liên Tam Nguyệt đi cũng tương đồng.

Đây chỉ là một chuyến lữ trình đơn giản mà thôi, tựa như sinh mệnh của con người như thế.

Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt cất bước ở trên đường phố Cư Diệp Thành, mang nón lá, phảng phất trở lại rất nhiều năm trước.

Vô số âm thanh từ bốn phương tám hướng ập tới, tiến vào trong tai của bọn họ, trải qua sắp xếp cùng xử lý nhanh chóng, biến thành tin tức hữu dụng. Côn Lôn Phái cùng Phong Đao Giáo tranh tài đã sớm kết thúc, trong năm trận đối chiến Côn Lôn Phái thắng ba trận, thu được quyền khống chế Lãnh Sơn, ngay cả cục diện Cư Diệp Thành đều trở nên hơi bất ổn.

Côn Lôn Phái chưởng môn Hà Vị ra tay vô cùng ác độc, hai trường cuối cùng trọng thương Phong Đao Giáo chủ, còn chém một tên Phong Đao Giáo trưởng lão.

Đây là chuyện từ mùa xuân, bởi vì Triều Ca thành xảy ra đại sự, không gây nên quá nhiều người chú ý, mà trên thực tế chuyện này phi thường trọng yếu.Trải qua triều đình cùng chính đạo tông phái hơn trăm năm cướp đoạt, Lãnh Sơn nhìn như không còn lưu giữ bảo vật tà đạo nào, kì thực còn cất giấu không ít tài nguyên.

Chỉ nói dưới đất hỏa hệ linh mạch, đã khiến rất nhiều người trông mà thèm.

Côn Lôn Phái quy mô lớn gia nhập Lãnh Sơn, ở địa chỉ cũ của Liệt Dương hạp một lần nữa bố trí trận pháp, sau lưng rõ ràng có cái bóng của Trung Châu Phái.

Nghe xong những tin tức này, Triệu Tịch Nguyệt sát ý dần thịnh, nói: "Ta muốn ăn lẩu, toàn hồng thang."

Tỉnh Cửu nói: "Cư Diệp Thành xuyến nhục nhiều, hồng thang chưa chắc được, không bằng ăn thủ bả nhục."

Triệu Tịch Nguyệt nhìn vào mắt hắn nói: "Ta muốn ăn hồng thang!"

Tỉnh Cửu đưa tay vuốt đầu nàng, nói: "Theo ngươi."

Tiến vào tửu lâu, ăn lẩu cũng không phải lẩu cay chính tông, Triệu Tịch Nguyệt hài lòng nheo mắt, gọi ra Phất Tư Kiếm gọt một cái trái cây cho hắn.

Thanh Điểu đáp vào trên bệ cửa sổ, trong mắt không hề có tâm tình nói: "Hà Vị đi ra, ở Liệt Dương hạp."

Triệu Tịch Nguyệt nhìn nàng hỏi: "Ngươi không dự định biến thành hình người nữa ư?"

Thanh Điểu nói: "Làm người quá khổ."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Nhưng có thể ăn lẩu."

Thanh Điểu nói: "Ta ăn chay."

Triệu Tịch Nguyệt suy nghĩ một chút, nói: "Như vậy xác thực không cần lẩu."

......

......
Giữa trưa mặt trời chói chang, nhưng Lãnh Sơn vẫn lạnh giá như cũ, trên bình nguyên nhìn như hoang vu, có đạo bóng đen đang cao tốc tiến lên, đó là Hàn Hào điểu trong thiên không.

Côn Lôn phái chưởng môn Hà Vị ngồi ở trên Hàn Hào điểu, mặt không cảm xúc mà nhìn mặt đất.

Quần sơn cùng hoang dã, có mười mấy môn phái nhỏ lệ thuộc Côn Lôn phái đang thanh lý, còn có hơn hai trăm tên Côn Lôn kiếm tu ở Liệt Dương hạp di chỉ một lần nữa bố trí trận pháp.

Tuy rằng thu được thắng lợi trong trận chiến với Phong Đao Giáo, còn có Trung Châu Phái âm thầm ủng hộ, hắn cũng không có can đảm đem toàn bộ Lãnh Sơn đều biến thành địa bàn của Côn Lôn phái, triều đình cùng Thanh Sơn Tông sẽ không cho phép xảy ra chuyện như vậy.

Trên thực tế, nếu như không phải bởi vì chuyện kia, hắn cũng sẽ không ở thời điểm mùa xuân ra tay tàn nhẫn như vậy.

Chỉ có đem đường lui của mình chặt đứt hoàn toàn, Trung Châu Phái mới tin tưởng thành ý của hắn.

Hắn cần Trung Châu Phái tin tưởng thành ý của chính mình, là bởi vì...... Triệu Tịch Nguyệt còn sống.

Triệu Tịch Nguyệt rất có khả năng đoán được là hắn ra tay.

Nếu như Thanh Sơn Tông tìm đến gây phiền phức, hắn tự nhiên sẽ đánh chết không nhận, nhưng Tỉnh Cửu tỉnh lại...... Hắn không dám mạo hiểm, hơn nữa ai biết Đao Thánh lúc nào có thể chữa khỏi vết thương.

Ở trước thời điểm đó, hắn nhất định phải đem chuyện mà Trung Châu Phái giao cho xử lý sạch sẽ, như vậy mới có cơ hội được đạo pháp thậm chí là một tia tiên khí từ Vân Mộng hậu sơn, xem có cơ hội phá cảnh, trở thành đại vật chân chính hay không.

Hàn Hào điểu đến bầu trời trên liệt dương hạp di chỉ.

Côn Lôn phái trưởng lão cùng các đệ tử nhìn chưởng môn đích thân tới, vội vàng cung kính hành lễ.

Nhìn dưới mặt đất khe lớn trải dài mấy trăm dặm, cực kỳ bao la, Hà Vị nhớ tới uy thế một kiếm năm đó của Liễu Từ, cảm thấy có chút đau lòng, trầm giọng quát lên: "Động tác nhanh một chút."

Côn Lôn phái trưởng lão cùng các đệ tử vội vàng tăng tốc.

Bỗng nhiên, Hà Vị ánh mắt khẽ biến, không chút do dự triệu ra phi kiếm, sử dụng tới kiếm chiêu uy lực lớn nhất, hướng về bầu trời phương xa chém tới!

Một đạo kiếm quang rực rỡ đến cực điểm lại lạnh giá đến cực điểm xuất hiện ở bên trong thiên địa, sát ý mười phần, mạnh mẽ khó có thể tưởng tượng!

Cỏ vụn trên cánh đồng hoang vu bị gió cuốn lên, thạch lịch cuồng lăn.

Côn Lôn phái đệ tử ngạc nhiên hướng về bầu trời nhìn tới, nghĩ thầm lẽ nào là tà đạo yêu nghiệt lọt lưới nào đến đây nhòm ngó?

Thực sự là muốn chết!

Sát một tiếng vang nhỏ.

Đạo kiếm quang mạnh mẽ kia tựa như tuyết gặp ánh mặt trời tan rã ở trên trời.

Có một vệt kiếm quang cực kì nhạt ở bên người Hà vị lướt qua, kéo ra một đạo dấu vết màu trắng như tuyết đọng.

Cánh tay phải của hắn rời khỏi thân thể, hướng về mặt đất rơi xuống, máu tươi phun mạnh.

Kiếm quang cùng dấu vết màu trắng biến mất một thoáng, sau đó hiện ra thân hình.

Tỉnh Cửu đứng giữa bầu trời cách mấy dặm.

Bạch y lướt nhẹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau