ĐẠI ĐẠO TRIÊU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại đạo triêu thiên - Chương 336 - Chương 340

Quyển 4 - Chương 66: Thiên địa trong bình

Tiếng kêu thê thảm và tiếng mắng phẫn nộ của các tù nhân truyền ra từ trong Trấn Ma Ngục. Không biết có bao nhiên nhà tù bỗng bị thu hẹp lại, kẹp cho tù nhân bên trong trực tiếp biến thành đống thịt.

Những tiếng kêu thê thảm và tiếng mắng phẫn nộ kia dần dần gần hơn khi khoảng cách trong thiên địa bị co rút mãnh liệt, sau đó dần dần đi ra --- Đó không phải là vì thiên địa lại tách ra, mà là vì vách núi sập và đáy đầm nước dâng lên kịch liệt cùng nhau tạo thành một không gian khép kín do nham thạch tạo thành.

Khoảng cách thiên địa nhanh chóng kéo gần, vạn vật đều bị áp súc lại, những nham thạch kia cũng vậy, trở nên cực kỳ chặt chẽ cứng rắn, không có bất cứ khe hở nào cả. 

Với năng lực của Minh Hoàng thì có muốn tách nó ra cũng khó.

Bề ngoài của nham thạch chặt chẽ cứng rắn đó cực kỳ bóng loáng, đầm nước màu xanh biếc dâng lên vô số sóng nước, rêu xanh vỡ ra, sinh ra rất nhiều bọt nước.

Thoạt nhìn như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang lắc lư một bầu rượu, nước rượu màu lục đang lắc lư không ngừng trong bình. 

Minh Hoàng và lão giả đang ở trong bầu rượu này.

Thấy cảnh tượng này, Minh Hoàng nhớ tới rất nhiều năm trước Thái Bình cùng ăn lẩu với mình ở bên bờ sông âm phủ từng đọc một câu thơ --- Lục nghĩ tân phôi tửu.

Minh Hoàng mỉm cười, phất tay áo bay lên, rời khỏi đầm nước xanh biếc này, đi đến giữa không trung. 

Bị thần thức của hắn tác động nên vô số đóa hồn hỏa trong Trấn Ma Ngục lại bắt đầu di chuyển cấp tốc, biến thành hàng vạn Minh Hoàng hỏa chui vào trong những khe nứt kia.

Lão giả đau đến mức hét lớn một tiếng, sắc mặt trở nên cực kỳ trắng bệch, lướt quađầm nước tạo ra sóng gió, hai tay vung ra như điện chớp.

Trong Trấn Ma Ngục, không gian đang thu nhỏ kịch liệt, sơn đàm biến thành bầu rượu, hơn nữa không có miệng bình. 

Minh Hoàng không có chỗ trốn nên bị lão giả bắt lấy hai tay, lại kéo hắn về đầm nước.

- Ngô là Long Thần, có thể đi mây lướt gió, lớn như núi sông, cũng có thể nhỏ như hạt bụi. Chỉ cần ngươi rời khỏi yếu hại của ta thì ta sẽ cho ngươi biết cái gì là thủ đoạn chân chính của tiên nhân!

Lão giả quát lớn. 

Minh Hoàng bị nhốt trong bình đá, màng mỏng hồn hỏa trên người đã bị đầm nước ăn mòn, càng ngày càng mỏng, nhưng vẻ mặt của hắn lại không có một chút sợ hãi nào cả.

- Không phải là Thiên Địa Trong Bình của Bạch gia đó sao? Có phải là thủ đoạn tiên nhân gì đâu chứ? Ngươi cũng coi như là đại năng Thông Thiên, lại chỉ dám giấu trong lòng đất dùng loại thủ đoạn nhỏ này, đâu còn một chút phong thái của thần thú viễn cổ nữa? Năm đó chim Chu Tước giận giữ ném thiên hỏa, so với nó ngươi vĩnh viễn chỉ là một con sâu mà thôi.

Lão giả nói: 

- Bệ hạ đừng khiêu khích ta. Chỉ cần có thể sống lâu vô tận thì có giấu trong lòng đất cũng không sợ, thủ đoạn nhỏ lại có hề gì?

Minh Hoàng nghiêm túc hỏi:

- Hóa thân Trấn Ma Ngục, quanh năm không thấy ánh mặt trời, chẳng lẽ ngươi lại không cảm thấy nhàm chán, cô đơn tịch mịch hay sao? 

- Trong bình tự có thiên địa rộng lớn. Ở đây có khác gì với bên ngoài đâu?

Lão giả biết Minh Hoàng là đang kéo dài thời gian, nghĩ cách chạy trốn. Nhưng lão cũng không để ý.

Không ai có thể trốn thoát khỏi Thiên Địa Trong Bình. 

Thiên Địa Trong Bình đúng là không phải thủ đoạn của tiên nhân, nhưng lại là một trong những thần thông mạnh nhất của công pháp nhân gian.Thương Long dùng nó một lần cũng phải hao tổn ba trăm năm tu vi, cho nên hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng thủ đoạn này để đối phó với Tỉnh Cửu, bởi vì không có lời. Nhưng dùng để đối phó với Minh Hoàng thì lại khác, chỉ cần xong việc rồi có thể ăn Minh Hoàng thì ba trăm năm tu vi có thể thoải mái bổ sung lại được ngay.

Vách núi và đáy đầm nước tạo ra bình lớn càng ngày càng nhỏ, không để lại bất cứ không gian nào cả. Lão giả và Minh Hoàng đều ngâm trong đầm nước. 

Đầm nước màu xanh biếc lướt qua mặt Minh Hoàng, rêu xanh treo bên tai hắn, hơn nữa hắn không có lông mày nên nhìn có hơi buồn cười.

Nhưng đa số lại là nguy hiểm.

Màng mỏng hồn hỏa chỗ ngón tay hắn đã bị đầm nước ăn mòn thành một lỗ nhỏ. Nước trong đầm thấm vào, làn da nơi ngón tay xuất hiện thối rữa, bốc lên một luồng khói trắng. 

Tình trạng của lão giả cũng rất tệ. Trấn Ma Ngục thu nhỏ kịch liệt, thừa nhận mật độ công kích của hồn hỏa càng lớn, càng khó chịu đựng thống khổ hơn. Mặt lão trắng bệch như quỷ vậy.

- Đầm nước biếc này hẳn chính là dạ dày của ngươi. Nước trong đầm chính là dịch dạ dày, có thể ăn mòn mọi thứ.

Minh Hoàng nhìn lão nói: 

- Tuy ngươi là do thần hồn ngưng tụ mà thành, nhưng đã là nửa thực thể, cũng có nguy hiểm. Giữa ta và ngươi có thù hận sâu sắc đến mức nào mà lại khiến ngươi bất chấp mọi thứ muốn giết ta như vậy?

Lão giả bỗng cười ha ha nói:

- Giữa ta và ngươi cũng không có thù hận, hết thảy chỉ vì ta muốn ăn ngươi mà thôi. Thực tế ta đã muốn làm vậy từ lâu, nhưng Bạch Tổ Tiên bỏ người vào ngục Thái Thường khiến ta không thể động thủ được. Nay đã có cơ hội trời ban, chỉ cần ta nuốt ngươi vào trong bụng thì nhìn khắp thiên hạ này, còn ai là đối thủ của ta nữa? Ngươi không ngờ được đúng không? Hôm nay ngươi với tên tiểu tặc Thanh Sơn kia làm nhiều chuyện như vậy, lại tự dâng mình lên miệng ta! 

Minh Hoàng mỉm cười nói:

- Thì ra là thế. Nhưng ngươi có từng nghĩ rằng, cho dù hắn đã dâng lên tận miệng ngươi mà ngươi thậm chí không thể ăn được hắn, thì sao có thể ăn ta được chứ?

Vừa dứt lời, hai tay hắn ngược lại bắt lấy cổ tay lão giả. 
Lão giả thoáng kinh ngạc, không rõ tại sao hắn lại làm vậy.

Lúc ban đầu, lão bắt lấy hai tay Minh Hoàng là vì không muốn bị quấy nhiễu lúc khởi động Thiên Địa Trong Bình.

Bây giờ Minh Hoàng bị nhốt ở Thiên Địa Trong Bình, bị ngâm trong đầm nước xanh lè, có thể tan biến thành máu loãng bất cứ lúc nào, nhưng hắn lại bắt lấy tay mình để làm gì? 

Chẳng lẽ hắn cũng muốn cho mình cũng tan thành máu loãng trong đầm nước này hay sao? Ý tưởng này thật là quá hoang đường và buồn cười.

Lão giả đang nghĩ vậy, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Cúi đầu nhìn về phía tay hai người, vẽ mặt hơi thay đổi.

Ngón tay của lão đang chậm rãi lún vào trong cổ tay Minh Hoàng, xúc cảm trơn trượt cực kỳ, giống như là lún vào bơ hoặc là thịt thối. 

Đồng thời, ngón tay Minh Hoàng cũng đang lún vào trong cổ tay lão, chậm rãi phá hủy làn da và máu thịt, cho đến khi mặt trái của ngón tay sắp chìm hẳn.

Bất luận là cảm giác hay hình ảnh này đều cực kỳ ghê tởm. Ngay cả lão cũng cảm thấy ghê tởm.

Đây là chuyện gì? 

Lão giả cảm nhận được rõ ràng bất an.

Thiên địa trong hồ đã hình thành, Minh Hoàng có mạnh đến mấy cũng không thể chạy thoát được, lão giả đang chuẩn bị rời đi.

Chỉ cần lão rời khỏi nơi này thì mặc cho Minh Hoàng còn có thủ đoạn nào nữa, cũng chỉ có thể tan biến trong đầm nước kịch độc này mà thôi. 

Lão là thần hồn Thương Long, theo lý thuyết mà nói có thể thoải mái biến mất ở bất cứ nơi nào trong Trấn Ma Ngục này, cũng có thể thoải mái xuất hiện ở bất cứ chỗ nào, không ai có thể ngăn cản được.

Lúc trước Tỉnh Cửu dùng Tiên Kiếm U Minh cũng không thể thoát khỏi lão, chính vì lý do này.

Lúc này lão giả lại phát hiện mình không thể rời đi được. 

Bất luận lão có thúc giục thần thức như thế nào, sử dụng thần thông ra sao, cuối cùng vẫn ở lại trong đầm nước, vẫn đứng trước mặt Minh Hoàng.

- Ngươi là thần hồn, cho dù là thần hồn của Thương Long thì chung quy vẫn chỉ là một đạo thần hồn mà thoi.

Minh Hoàng mỉm cười nhìn lão giả: 

- Nói đến chuyện khống chế thần hồn thì… Trên trời dưới đất, ta mạnh nhất.

Đây mới là khống chế hồn hỏa chân chính.

Sắc mặt lão giả lập tức trở nên càng trắng bệch hơn. Không phải vì cơn đau truyền tới từ vết thương, mà là vì câu nói của Minh Hoàng, cùng với tương lai có thể nhìn thấy thấp thoáng. 

Tương lai thảm khốc đáng sợ đó, tương lai mà lão đã từng ban cho rất nhiều tù nhân.

Lão sẽ bị Minh Hoàng nuốt chửng.

Quyển 4 - Chương 67: Cát trắng nhuộm dần

Minh Hoàng ngón tay lúc này đã toàn bộ rơi vào bên trong cổ tay của hắn, phảng phất liền thành một khối.

Ngón tay của lão giả từ lâu đã nhấc lên, không muốn tiếp xúc với thân thể Minh Hoàng, nhưng bàn tay đã không cách nào rời đi, đã cùng bàn tay của Minh Hoàng dung vào cùng nhau, nhìn như đóa hoa.

Nếu như tùy ý để tình hình như vậy tiếp tục phát triển, tay hắn chung quy sẽ cùng thân thể Minh Hoàng kết hợp một thể.

Một tiếng hú bá đạo đến cực điểm từ trong miệng lão giả vang ra.

Ống tay áo của hắn múa tung mà chấn động, nước đầm u lục phát lên sóng lớn, bị vách bầu rượu chấn động về, phát sinh nổ vang thùng thùng, tựa như trống trận.

Thân thể Minh Hoàng ở trong đầm nước nhẹ nhàng nhấc lên, phảng phất không có trọng lượng.

Chịu đựng Thương Long thần hồn toàn lực công kích, hồn hỏa trên người hắn xuất hiện càng nhiều vết nứt, mặt ngoài thân thể bị nước đầm ăn mòn ra vô số bọt cùng thối rữa.

Nhưng tay hắn vẫn như cũ nắm chặt tay của lão giả, càng chuẩn xác nói, tay hắn tựa như là sinh ở trên thân thể của lão giả.

Theo đầm nước rung động, hai người ống tay áo dần nát, cánh tay đã nối liền cùng nhau, cốt nhục bên trong cũng liền một chỗ, cũng không còn cách nào tách ra.

Theo quá trình dung hợp tiếp tục, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, mặt ngay ở lẫn nhau trước mắt.

Lão giả rõ ràng nhìn thấy hờ hững cùng thong dong bên trong tròng mắt màu đen của Minh Hoàng.

Minh Hoàng cũng có thể rõ ràng thấy sợ hãi bên trong tròng mắt của lão giả, đó là chân chính sợ hãi.

Lão giả cũng không chịu nổi hoảng sợ bị thôn phệ, muốn giải trừ Hồ Trung Thiên Địa.

Tuy rằng giải trừ Hồ Trung Thiên Địa, vẫn không có biện pháp cùng thân thể Minh Hoàng tách ra, nhưng ít ra không cần bị ngâm mình ở mảnh đầm nước màu xanh lục như rượu này nữa......

Lão giả nghĩ những chuyện này, đột nhiên cảm giác thấy điểm nào đó có chút không đúng.

Một số từ ngữ mấu chốt ở trong ý thức của hắn nhanh chóng lướt qua.

Không cách nào rời Hồ Trung Thiên Địa, đầm nước kịch độc, khống chế đối với thần hồn......

"Ha ha ha ha ha ha!"

Lão giả bỗng nhiên cười lớn, cười suýt nữa chảy ra nước mắt, nhìn Minh Hoàng nói: "Bệ hạ thực sự là ghê gớm, lại có thể ảnh hưởng đến thần hồn của ta, để ta suýt nữa tin tưởng những điều này đều là thật sự!"

Minh Hoàng lẳng lặng nhìn hắn nói: "Những thứ này vốn là thật sự."

Lão giả gầm lên: "Không! Hết thảy đều là ảo giác! Ngươi doạ không nổi ta!"

Tiếng nói vừa ứt, hắn thần niệm chuyển động, để đầm nước nhanh chóng chuyển động lên, biến thành một cơn lốc xoáy.

Thân thể của hắn cùng Minh Hoàng lại như tảng đá trong nước xoáy, bị không ngừng cọ rửa.

Không có quá nhiều thời gian, hồn hỏa trên người Minh Hoàng bị ăn mòn sạch sẽ, nước đầm cuốn tới.

Trên mặt Minh Hoàng xuất hiện vô số lỗ máu bé nhỏ, sau đó dần dần tản ra.

Thân thể của hắn cũng lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được bị ăn mòn, lộ ra xương cốt giống như vàng ngọc, mặt ngoài sinh ra vô số bọt khí.

Không biết bao lâu trôi qua, vòng xoáy trong đầm dần dần lắng lại.

Thiên địa chi hồ chậm rãi mở ra, đầm nước trở về mặt đất, bầu trời một lần nữa nâng lên.

Lão giả đứng bên đầm, nhìn đầm nước trầm mặc không nói.

Bèo một lần nữa tụ lại, che khuất nước màu xanh lục, trong nước ngoại trừ năm đó con đại yêu lưu lại dị cốt, không còn bất kỳ lưu lại, ngay cả bột phấn đều không có.

Lão giả nhìn phía các nơi bên trong Trấn Ma Ngục.

Những đó hồn hỏa như tiểu Minh Hoàng đã từ bên trong những vết nứt bay ra, đang từ từ tiêu tan vào hư vô.

Minh Hoàng chết rồi.Lão giả nhìn về phía cánh tay mình.

Nơi đó không có tay của Minh Hoàng, không có vết thương, một điểm dấu vết đều không có.

Vừa nãy phát sinh tất cả quả nhiên đều là ảo giác.

Nghĩ cảnh tượng mạo hiểm một khắc trước, lão giả mang theo sợ hãi bay đến trên vách núi cheo leo, hướng về Trấn Ma Ngục đi ra ngoài.

Nơi này là tầng thứ hai của Trấn Ma Ngục, khô nóng không chịu nổi, trong vách núi những đường nét lưu động đã bị bẻ gẫy, hai bên tù thất trong bóng tối yên tĩnh không hề có một tiếng động.

Trải qua Hồ Trung Thiên Địa, bên trong Trấn Ma Ngục đã hủy gần hết rồi.

Những tù phạm mang nguyên khí tỏa, không thể chịu đựng loại không gian kịch biến này, nghĩ đến cũng đã lặng yên không một tiếng động chết đi.

Theo cất bước, lão giả dần dần bình tĩnh lại, đồng thời bắt đầu hấp thu năng lượng Minh Hoàng lưu lại trong đầm nước.

Bỗng nhiên, hắn ở cánh đồng hoang vu dừng bước.

Hắn cảm nhận được trong cơ thể chính mình sinh ra một loại khí tức mạnh mẽ mà tràn ngập sức sống, hắn phảng phất đến một loại cảnh giới cực cao nào đó trước nay chưa từng có.

Loại khí tức cùng cảnh giới cực kỳ tươi đẹp này, lại giống rượu nguyên chất như vậy, làm hắn say sưa đến cực điểm.

Lẽ nào phi thăng vào thời khắc này ư?

Lão giả vừa mừng vừa sợ nghĩ, loại linh cảm rời khỏi nhân gian kia càng ngày càng mãnh liệt, để hắn không nhịn được cười to lên.

Nếu như không phải không cách nào phi thăng, sợ thiên kiếp hạ xuống, hắn làm sao lại đồng ý hóa thân Trấn Ma Ngục, tại dưới lòng đất Triều Ca thành dừng lại nhiều năm như vậy?

Hiện tại hắn rốt cục sắp phi thăng, rốt cục muốn trở thành long thần thực sự, có thể nào không mừng như điên được!

Tiếng cười của lão giả vang vọng như sấm ở bên trong Trấn Ma Ngục tĩnh mịch.

Bỗng nhiên, tiếng cười im bặt.

Lão giả có chút khó hiểu.

Hắn lúc này rõ ràng vẫn còn trong cảm xúc mừng như điên, còn muốn cười to, đuôi lông mày khóe mắt thậm chí còn mang theo ý cười, vì sao tiếng cười lại đình chỉ?
Phảng phất có ai đi ngược lại ý chí của hắn, trực tiếp để miệng hắn đóng lại.

Sau một khắc, hắn bỗng nhiên há mồm nói một câu: "Ngươi vui mừng vì cái gì thế?"

......

......

Sắc mặt của lão giả trở nên dị thường trắng xám.

Hắn căn bản không muốn nói chuyện.

Câu nói này là ai nói?

Người bên trong Trấn Ma Ngục đều chết rồi, câu nói này là nói cho ai nghe?

Tiếp theo lão giả cảm giác được thân thể của chính mình cũng phát sinh một loại biến hóa nào đó, tựa hồ trở nên thấp hơn một chút.

Hắn nhìn về phía tay mình, phát hiện hai tay trở nên càng thêm trắng nõn thanh tú.

Lão giả tròng mắt thu nhỏ lại, hắn nhận ra đôi tay này, bởi vì ngay trước đây không lâu, đôi tay này còn từng cầm lấy cổ tay của hắn, dần dần rơi vào thân thể của hắn.

Ở địa phương lão giả không nhìn thấy, còn có biến hóa đang phát sinh.

Lông mày của hắn dần dần nhạt đi, cho đến biến mất không còn tăm tích, tròng mắt của hắn trở nên càng thêm u ám, như ngọc thạch đen.

"Ngươi...... Còn sống?"

Lão giả âm thanh khẽ run nói.

"Đúng thế."

Một thanh âm từ trong miệng hắn vang lên.

Đó là chính là âm thanh của lão giả, nhưng hắn biết đó là một người khác.

"Ngươi ở trong cơ thể của ta ư?"

"Ta nói rồi, đối với khống chế thần hồn, trên trời dưới đất ta là số một, hơn nữa tất cả vừa nãy phát sinh cũng không phải ảo giác."

Thân thể của lão giả không bị khống chế run rẩy lên.

Hắn mới biết lúc trước chính mình cảm nhận được khí tức cùng sức mạnh, cũng không phải là nuốt Minh Hoàng mang đến lợi ích.

Vậy hắn cảm giác được thời cơ rất lớn tự nhiên cũng không phải phi thăng, đó là cái gì?

"Là tử vong."

"Ngươi...... Ngươi...... Đến tột cùng muốn làm gì?"

"Ngươi nên cảm nhận được, ta đang giết ngươi."

"Không! Ngươi không thể làm như vậy! Ngươi cùng ta thần hồn đã kết hợp một thể, nếu như ngươi giết ta, chính ngươi cũng sẽ chết!"

"Ngươi không nghĩ tới, vì sao ta lại rời cương môn, để ngươi có cơ hội ăn ta ư?"

"Chỉ có như vậy ngươi mới có khả năng giết chết ta...... Nhưng...... Lẽ nào...... Từ ban đầu ngươi đã không muốn sống nữa?"

"Đúng, ta đã sớm muốn chết, nếu như có thể mang theo ngươi cùng chết, như vậy thật đẹp."

Quyển 4 - Chương 68: Lưu a đại không cam lòng và ẩn ý nào đó

Trong Trấn Ma Ngục hắc ám chỉ có một mình lão giả.

Nếu có người nhìn thấy cảnh tượng này thì nhất định sẽ cảm thấy cực kỳ quái dị.

Lão giả đang đối thoại với bản thân mình, đang cãi nhau với chính bản thân mình. 

Lúc thì phẫn nộ, lúc thì tuyệt vọng, lúc thì sợ hãi, lúc thì oán độc, có lúc lại bình tĩnh đến gần như hờ hững.

Tiếp đó, lão giả bắt đầu thương tổn bản thân mình.

Lão dùng vô số thần thông muốn chém mình ra làm đôi, giống những kẻ vô tri ở nông thôn vậy, muốn đào con quỷ trốn trong người mình ra. 

Thậm chí lão bày ra Thiên Địa Trong Bình lần thứ hai, biến Trấn Ma Ngục thành một căn phòng nhỏ.

Thiên địa biến sắc, sấm chớp lóe ra, động đất rung chuyển, khói bụi vô số, cuối cùng mọi thứ đều trở về tĩnh lặng.

Toàn thân lão giả đầy máu, quỳ trên mặt đất, ôm đầu, vẻ mặt biến hóa liên tục, giống như hai người đang giãy dụa không ngớt sau rèm cửa, kêu lên thê lương. 

- Ngươi không thể giết ta được! Đừng giết ta! Xin ngươi đấy! Ta mới sống mấy vạn năm, còn chưa sống đủ…



Ở nơi không xa bỗng có một giọng nói vang lên. 

- Giết nó.

Giọng nói kia hơi yếu ớt, nhưng lại rất bình tĩnh.

Lại có một giọng nói vang lên. 

- Hãy giết nó đi.

Giọng nói đó rất bình tĩnh, nhưng cũng rất kiên quyết.

Ngay sau đó, càng ngày càng nhiều giọng nói vang lên xung quanh. 

Những người này đều là tù nhân trong Trấn Ma Ngục.

Trấn Ma Ngục bị thu nhỏ lại rất nhiều, bọn họ đều đi tới gần đó.

Không hổ đã từng là cao thủ tà đạo cùng với yêu tu đáng sợ. Đã trải qua thay đổi lớn lao Thiên Địa Trong Bình mà vẫn có thể sống sót. 

Bọn họ đều đang nói giết nó.

Chỉ có một vị cường giả Minh Bộ nói ra những lời khác.

Hắn chỉ hy vọng Minh Hoàng bệ hạ có thể sống sót. 

Cho dù hắn cũng giống như những tù nhân khác trong Trấn Ma Ngục này, cam nguyện dùng sinh mệnh của mình để đổi lấy cái chết của Thương Long.

- Giết nó!

Tiếng gọi của đám tù nhân tụ cùng một chỗ, cực kỳ có tiết tấu, giống như hành khúc phẫn nộ. 



Thành Triều Ca lại nghênh đón một trận động đất mãnh liệt.

Mặt nước đang hạ xuống trong hang bỗng nhiên dâng lên, vô số thác nước phun ra từ trong những khe nứt. 

Bố Thu Tiêu và Việt Thiên Môn bay lên cao nhìn xuống dưới lòng đất, vẻ mặt ngưng trọng. Những người còn lại đã sớm lùi đến nơi rất xa.

Những khí tức cường đại trong không trung cũng đến gần thành Triều Ca hơn, tất cả mọi người cảm nhận được có chuyện gì đó khiến người ta khiếp sợ đang xảy ra.

Trong đống đổ nát Thái Thường tự, Lưu A Đại vẫn ngồi trên tảng đá kia, đuôi dựng lên thẳng tắp, nhìn chằm chằm vào hang động chỗ Trấn Ma Ngục. 

Nước bẩn tản ra, mặt đất chỉ còn lại một đống bừa bãi.

Ánh mắt của nó cực kỳ sắc bén, giống như một thanh kiếm vậy, nhìn chằm chằm vào chỗ không thu hút kia, hơi lắc lư đuôi, chuẩn bị phóng ra bất cứ lúc nào.

Trong góc nào đó của đống đổ nát, có một con rắn đen nhỏ đang vặn vẹo giãy dụa, vảy bong ra, tràn đầy vết thương. Bất luận là Bố Thu Tiêu với Việt Thiên Môn hay là những đại năng Thông Thiên ở chỗ xa hơn đều không phát hiện điểm này.

Lưu A Đại khẽ nâng chân trước, yên lặng không tiếng động đạp về phía trước một bước, muốn đánh lén đối phương.

Một bàn tay bỗng duỗi ra tóm lấy sau gáy của nó, xách nó lên. 

Mèo trắng trong trạng thái chiến đấu cực kỳ đáng sợ, cho dù là Bạch chân nhân của phái Trung Châu đến đây nó cũng sẽ cào lên mặt đối phương.

Thấy người tới nó lại không ra tay --- Đương nhiên không phải là vì khuôn mặt kia quá mức xinh đẹp.

Lưu A Đại rất là khiếp sợ khó hiểu, nghĩ rằng con rồng ngu xuẩn kia bây giờ đã biến thành một con rắn nhỏ, tại sao ngươi không không cho ta nhanh chóng cắt nó thành mấy đoạn, sau đó ngươi ta chia nhau ăn luôn, mà bây giờ lại còn ngăn cản ta? 

Tỉnh Cửu không nói gì cả, ôm nó vào lòng, đi xuống dưới lòng đất tràn đầy mưa và khói bụi.

Dưới lòng đất quanh Trấn Ma Ngục đều có trận pháp, hơn nữa còn cực kỳ cứng rắn, không biết hắn dùng thủ đoạn gì mà lại không kích thích trận pháp, đi vào trong đó.

Trước khi biến mất dưới lòng đất, hắn quay đầu nhìn thoáng qua con rắn nhỏ còn đang giãy dụa trong bùn lầy kia. 



Con rắn đen nhỏ kia nhảy lên khỏi mặt đất, đi đến trên không trung cao mấy trăm trượng, vặn vẹo giãy dụa, ngược gió lắc lư phình ra.

Hơn mười tức sau, con rắn nhỏ biến trở lại thành bản thể Thương Long. 

Trên bầu trời thành Triều Ca bỗng xuất hiện một sự vật khổng lồ như vậy, dẫn tới vô số gió mạnh, không biết thổi bay bao nhiêu nóc nhà, cuốn lên bao nhiêu khói bụi.

Cự long màu đen vắt ngang trong không trung, dài tầm hơn mười dặm, giống như hình chiếu của núi sông màu đen ở phương xa, hoặc là giống như một đám mây đen cực kỳ u tối.

Thương Long tiếp tục giãy dụa lăn lộn, có vẻ cực kỳ đau đớn, ngẫu nhiên có vảy tróc ra, rơi xuống thành Triều Ca đập ra hố sâu, phá hủy nhà cửa. 

Bố Thu Tiêu bay lên trên trời cao, nhìn con cự long bên dưới này, vẻ mặt ngưng trọng.

Việt Thiên Môn cũng tránh tới nơi xa, khóe mắt như muốn nứt, muốn đi lên giúp đỡ lão tổ Long Tổ, nhưng không thể đến gần được.

Thương Long vẫn còn đau khổ giãy dụa lên tục, giãy dụa cùng với đau đớn trong ánh mắt lại dần dần biến mất, trở nên hơi ngơ ngác. 

Bỗng nhiên, đuôi rồng lắc lư đánh tan một đám mây ở gần nam thành, thân hình xoay chuyển, dường như muốn bay đến phía bắc.

- Chư vị đạo hữu, ra tay đi.

Giọng nói bình thản lại kiên định của chưởng môn Thanh Sơn Liễu Từ vang lên trong không trung. Rất nhiều đại nhân vật trong đó có hắn đều thấy được, thần hồn của Thương Long đã bị Minh Hoàng khống chế, không còn lý trí nữa.

Nếu mặc cho Thương Long ròi khởi thành Triều Ca thì nói không chừng Minh Hoàng thật sự có bí pháp để chạy trốn.

Đây là chuyện mà Nhân tộc trên Triều Thiên đại lục không thể cho phép được. Để tránh cho Minh Hoàng chạy trốn, cho dù phải trấn sát của Thương Long thì cũng là chuyện bất đắc dĩ. 

Sâu trong liên vân, Thiền Tử tuyên một tiếng phật hiệu.

Trong kiệu nhỏ rèm xanh, thái thượng trưởng lão của Thủy Nguyệt am vẫn giữ im lặng.

Bố Thu Tiêu vẫn giữ im lặng. 

Đàm chân nhân của phái Trung Châu cũng vẫn giữ im lặng.

Im lặng không có nghĩa là có cái nhìn giống nhau. Thủy Nguyệt am im lặng là đồng ý, Bố Thu Tiêu im lặng là khó xử, chưởng môn chân nhân của phái Trung Châu im lặng đương nhiên là phản đối.

Thương Long chính là thần thú trấn sơn của Trung Châu, được đệ tử phái Trung Châu coi là lão tổ, sao hắn có thể trơ mắt nhìn nó xảy ra chuyện trước mắt mình được? 

Bỗng có một giọng nói lạnh lẽo chậm rãi vang lên:

- Lúc trước có người chạy trốn khỏi lòng đất, đó là chuyện gì vậy?

Nghe thấy giọng nói này, Liễu Từ hơi nhướn mày, không lại nói chuyện. 

Thiền Tử trong liên vân cũng im lặng.

Bố Thu Tiêu cười hơi tự giễu, không nói thêm lời nào, thầm nghĩ hóa ra Bạch chân nhân cũng đến, thế thì thái độ của những người như mình còn quan trọng nữa sao?

Cảnh giới và thần thông của Bạch chân nhân là có một không hai, là người mạnh nhất đại lục nổi tiếng cùng với những người như chưởng môn Thanh Sơn. 

Nàng còn có một thân phận khác, chính là đạo lữ của chưởng môn phái Trung Châu.

Cả tòa thành Triều Ca đều nín lặng vì sự xuất hiện bất ngờ của Bạch chân nhân.

Bởi vì thân phận và tính cách của nàng, cũng vì nàng nói có người mới chạy ra khỏi lòng đất. 

Mặt đất bỗng truyền đến một giọng nói tràn đầy uy nghiêm.

- Chẳng lẽ ý của chân nhân là Minh Hoàng bỏ chạy khỏi lòng đất hay sao?

Một đạo kim quang từ hoàng cung bay lên bầu trời. 

Kim quang chói mắt, trong đó lại hàm chứa mấy phần thiền ý từ bi.

Ánh sáng dần thu lại, lộ ra thân ảnh của Thần Hoàng.

Đám người chưởng môn phái Trung Châu hành lễ với hắn. 

Dù thế nào đi nữa thì Thần Hoàng cũng là người thống trị Triều Thiên đại lục trên danh nghĩa, hơn nữa cảnh giới của hắn cũng không yếu hơn những đại năng tu đạo có mặt ở đây.

Liễu Từ mỉm cười, dường như cảm thấy thời cơ Thần Hoàng bệ hạ xuất hiện rất thú vị.

Thần Hoàng nhìn về nơi nào đó ở phía tây, nói với Bạch chân nhân vẫn che giấu không xuất hiện: 

- Nếu Minh Hoàng vẫn chưa chạy trốn thì vẫn còn ở trong thân thể Thương Long. Thần hồn của Thương Long bị mê hoặc, nếu để nó trốn thoát khỏi thành Triều Ca thì muôn dân trong thiên hạ này sẽ gặp nạn.

Bạch chân nhân không hiện thân, cũng không đáp lại lời Thần Hoàng, rõ ràng là cực kỳ không hài lòng.

Thương Long trên thành Triều Ca đã từ từ thay đổi phương hướng. 

Các đại năng trên trời cao vẫn chưa thống nhất ý kiến.

Không khí rất trầm lặng, có chút căng thẳng.

Quyển 4 - Chương 69: Tứ đại cường giả tỏa minh hoàng

Trên bầu trời thành Triều Ca bỗng xảy ra một chuyện khiến tất cả mọi người đều không ngờ tới.

Bố Thu Tiêu nhìn về phía đám mây nơi chưởng môn Trung Châu đang ngồi, bình tĩnh nói:

- Xin lỗi, chân nhân.

Nói xong câu đó, một chiếc nghiên mực bay ra khỏi ống tay áo của hắn, đón ánh nắng phóng đại vô số lần, khiến đồng bằng ngoài thành Triều Ca trở nên tối hơn rất nhiều.

Chiếc nghiên mực kia có hình dáng rất bình thường, màu sắc u tối, bốn vách nghiên có hình rồng mờ nhạt, xõa ra một cái đuôi rồng rất lớn.

Chính là nghiên Long Vĩ, một trong tứ bảo trấn phái của Nhất Mao trai.

Thấy cảnh tượng này, Liễu Từ có hơi bất ngờ, Nhất Mao trai xưa nay quan hệ tốt với phái Trung Châu lại đứng ra đầu tiên, hơn nữa lại muốn trực tiếp ra tay với Thương Long.

Thần Hoàng lại cảm thấy bình thường. Xưa nay Nhất Mao trai chỉ bàn chuyện chứ không bàn người, bất cứ chuyện gì chỉ cần uy hiếp tới an nguy của muôn dân trong thiên hạ thì nhất định sẽ ra tay can ngăn.

Hơn nữa đây vốn là một trong những hiệp nghị đạt thành ở Mai Hội năm đó.

Phái Trung Châu cung cấp Trấn Ma Ngục, triều đình phụ trách quản lý, quyền xử trí thì nằm trong tay Nhất Mao trai. Nghiên Long Vĩ chính là pháp bảo mà Nhất Mao trai chuyên dùng để chế ước Thương Long, nếu không thì năm đó triều đình làm sao dám đồng ý Thương Long hóa thân thành Trấn Ma Ngục, giấu dưới lòng đất thành Triều Ca nhiều năm như vậy.

Thấy Bố Thu Tiêu cầm nghiên Long Vĩ ra, trong không trung truyền tới tiếng hừ lạnh của Bạch chân nhân, lại không có hành động khác.

Nghiên Long Vĩ phá không bay lên, mang theo hào quang vạn trượng, đánh trúng phần đuôi của Thương Long.

Lúc này nghiên Long Vĩ đã trở nên cực kỳ khổng lồ, nhưng vẫn quá nhỏ bé khi so với thân thể khổng lồ đáng sợ của Thương Long.

Phần đuôi của Thương Long như bị người dán một lá bùa nhẹ bẫng phát sáng lên vậy.

Nhưng không hiểu sao, sau khi bị nghiên Long Vĩ đụng vào thì thân thể Thương Long bỗng cứng đờ trong không trung.

Thương Long vẫn đần độn bị đánh thức, theo bản năng bắt đầu giãy dụa, gợi ra vô số gió mạnh, lại phá hủy vô số kiến trúc, nhưng không thể nhúc nhích được chút nào.

Dường như có một ngọn núi khổng lồ vô hình xuất hiện trong thành Triều Ca, đè đuôi của Thương Long ở dưới chân núi.

Một lát sau, Thương Long biết mình không thể thoát khỏi pháp bảo này, không giãy dụa nữa, treo trên bầu trời thành Triều Ca, lại trở về làm một đám mây đen vắt ngang qua nam bức.

Trong đôi mắt nó để lộ vẻ đau đớn và mê mang, dường như không biết đang xảy ra chuyện gì. Cuối cùng những cảm xúc kia đều quay trở về bình tĩnh, chỉ để lại một chút tàn bạo. Nó hơi thở dốc, hương vị tanh hôi khó ngửi tràn ra theo gió bão, khiến những con chim bị giật mình bay ra khỏi Mai Viên mới đụng vào đều rơi xuống.

Đám mây trên bầu trời phía tây bay tới thành Triều Ca, tia sáng màu trắng trong đám mây hơi thu lại. Chưởng môn chân nhân của phái Trung Châu bước ra từ trong đó.

Danh tiếng của Đàm chân nhân trong giới tu hành lớn đến mức không thể lớn hơn được nữa. Nhưng lại không có mấy người từng nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn.

Dung mạo của hắn rất tầm thường, điểm đặc dị duy nhất chính là vầng trán cực kỳ rộng lớn, tự nhiên cho người ta cảm giác chất phác, lại cảm thấy như rộng cùng thiên địa.

Đàm chân nhân thấy bộ dáng thê thảm của Thương Long, một tia giận dữ chợt lóe trong đôi mắt, quát lên:

- Minh Hoàng, đi ra nhận lấy cái chết đi!

Thương Long từ từ chớp mắt, một vết máu chợt xuất hiện giữa hai mắt, một bóng đen nhẹ nhàng bước ra từ đó.

Người này chính là Minh Hoàng, chắp tay sau lưng, con ngươi u tối, không có lông mày, khuôn mặt tái nhợt trong suốt mang theo nụ cười nhàn nhạt.

- Ta rất nghe lời đúng không?

Minh Hoàng mỉm cười nhìn Đàm chân nhân:

- Giống như năm đó vậy, các ngươi muốn ta đi lên bàn chuyện, ta thật sự đi lên luôn.Trong khoảnh khắc Minh Hoàng rời khỏi thân thể Thương Long, có ít nhất bốn đạo khí tức cường đại lập tức dừng trên người hắn, trực tiếp trói chặt lấy hắn.

Một đạo khí tức trong số đó đương nhiên là Đàm chân nhân. Còn ba đạo khí tức khác cũng không thua kém hắn.

Thành Triều Ca hôm nay thật sự đã gom đủ những người mạnh nhất Nhân tộc.

So với hôm nay thì trận thế lúc đài mây bị hủy diệt nhỏ hơn rất nhiều.

Lần trước cũng xảy ra cảnh tượng giống hôm nay là lúc Cảnh Dương chân nhân phi thăng.

Bốn đạo khí tức vô cùng cường đại đồng thời tập trung vào Minh Hoàng, chỉ cần một kích lôi đình thì Minh Hoàng nhất định phải chết.

Nhưng bất luận là vợ chồng chưởng môn phái Trung Châu hay là Liễu Từ và Thần Hoàng đều không ra tay. Bởi vì họ thấy được rằng thần hồn của Thương Long bị Minh Hoàng trói chặt trong thân thể, hoặc có thể nói đây vốn là thần hồn của Thương Long ngưng tụ thành thực thể, chẳng qua lúc này đã bị Minh Hoàng chiếm lấy.

Nếu lúc này bọn họ ra tay trấn sát thì Minh Hoàng nhất định phải chết, nhưng Thương Long cũng không thoát được.

Bầu trởi trên thành Triều Ca nổi lên một cơn gió mát, thổi tan hơi thở ác tức do Thương Long phun ra.

Một đạo kiếm khí thuần khiết đến cực hạn xuất hiện, theo đó Liễu Từ đi đến trước mặt Thương Long.

Kiếm tụ lướt nhẹ theo gió, hắn nhẹ giọng nói:

- Chẳng lẽ bệ hạ không muốn tuân thủ hiệp nghị năm đó hay sao?

Phái Trung Châu và Thanh Sơn tông chính là hai đại lãnh tụ của giới tu đạo không cần bàn cãi.

Hai vị chưởng môn chân nhân đương nhiên là người lợi hại nhất Triều Thiên đại lục.

Đối mặt với hai vị chân nhân này chất vất cùng một lúc, đa số mọi người hẳn là đứng cũng không đứng vững, nói cũng không nói rõ ràng được.

Vẻ mặt Minh Hoàng lại không có một chút sợ hãi nào cả, lạnh nhạt nói:

- Con rồng tham lam này muốn ăn ta, chẳng lẽ ta phải cho nó ăn luôn hay sao?Ý trong lời này rất rõ ràng, nếu nói vi phạm hiệp nghị thì cũng là Thương Long vi phạm hiệp nghị trước.

- Thiện tai thiện tai.

Một tiếng phật hiệu vang lên trong không trung.

Thiền Tử đạp không đi đến, một đôi chân trần trắng nõn rõ ràng bắt mắt trong không trung, giống như hai đóa hoa sen sinh ra trong hư vô vậy.

- Nếu thật là thế thì mong bệ hạ hãy tha cho thần hồn của Thương Long. Bệ hạ thần thông kinh người, nếu muộn thêm chút nữa thì e là thần hồn của Thương Long không thể bảo tồn được nữa.

Minh Hoàng có hơi bất ngờ nói:

- Bây giờ chủ sự Quả Thành tự lại là một đứa nhóc sao? Nói chuyện cũng thật là ngây thơ đáng yêu.

Thiền Tử mỉm cười hơi ngại ngùng, nói:

- Bệ hạ yên tâm, việc này Quả Thành tự sẽ đích thân tra xét, nhất định sẽ bù đắp, tội gì phải ngọc nát đá tan?

Minh Hoàng cười to nói:

- Còn bù đắp được như thế nào? Tỏ vẻ xin lỗi sâu sắc, sau đó lại nhốt ta vào trong Trấn Ma Ngục sáu trăm năm nữa?

Thiền Tử nghiêm túc nói:

- Nếu là Thương Long đuối lý thật thì Quả Thành tự nguyện mời bệ hạ đến thanh tu ở tháp lâm, ta cam đoan sẽ không ai dám đến quấy nhiễu ngài.

Minh Hoàng im lặng chốc lát rồi nói:

- Quả Thành tự rất thanh tĩnh, ta rất thích. Năm đó ta từng nói với hắn nếu sau này có thể thái bình thì ta sẽ ở đó đọc kinh Phật…

Nghe thấy vậy, trán của Đàm chân nhân trở nên sáng sủa hơn chút, ánh mắt của Liễu Từ hơi sáng lên, đều có chút động lòng. Bố Thu Tiêu cũng cảm thấy như thế là tốt nhất.

Bọn họ đều tin vào cách nói của Minh Hoàng.

Minh Hoàng bị Bạch tổ tiên phong ấn vào trong ngục Thái Thường, hoàn toàn không thể đi ra. Im lặng sáu trăm năm chính là bằng chứng. Nếu nói là ai có thể tiến vào Trấn Ma Ngục tìm được Minh Hoàng, thả hắn ra ngoài… Thì đương nhiên chỉ có thể là Thương Long, bởi vì th chính là Trấn Ma Ngục, hơn nữa khát vọng ăn luôn Minh Hoàng.

Trong không trung lại truyền tới tiếng hừ lạnh thứ hai của Bạch chân nhân.

Nàng không tin cách nói của Minh Hoàng, cũng không đồng ý với lời đề nghị của Thiền Tử. Nhưng lúc này thế cục đã vậy, nàng cũng không muốn lại xảy ra sự cố nữa.

Chỉ có một người biết Minh Hoàng sẽ không đồng ý với lời đề nghị của Thiền Tử, đó chính là Thần Hoàng.

Bởi vì hoàng đế không phải là người tu hành.

Quả nhiên.

- Vấn đề ở chỗ, bị nhốt trong tháp lâm Quả Thành tự có khác gì với bị nhốt trong Trấn Ma Ngục? Phong cảnh chân thật? Một loại phong cảnh ngắm quá lâu thì thật giả đã không còn quan trọng nữa. Còn ta thì vẫn luôn là sợi dây xích trong tay các người để trói chặt con dân hạ giới.

Minh Hoàng cảm khái nói:

- Sống như vậy, còn không bằng chết đi.

Quyển 4 - Chương 70: Nhất Khúc Minh Hà Viễn

Trên mặt Thiền Tử lộ ra một chút thương xót, nói:

- Chuyện năm đó ta chưa từng đích thân trải qua, bây giờ nghĩ lại, tiền bối làm việc đúng là có hơi không ổn, nhưng…

Trên cao bỗng truyền tới giọng nói của Bạch chân nhân: 

- Có gì không ổn chứ? Mong Thiền Tử hãy nói cẩn thận.

Giọng nói của nàng nghe có hơi chất phác, nhưng lại cực cương quyết, bởi vậy có vẻ càng nghiêm nghị hơn.

Trên bầu trời thành Triều Ca bỗng có tuyết rơi xuống. 

Một giọng nói càng nghiêm nghị hơn cả Bạch chân nhân vang lên.

- Có rất nhiều điểm không ổn. Đầu tiên chính là năm đó khi Trung Châu ra tay, có từng nghĩ tới việc đặt Thanh Sơn chúng ta ở chỗ nào hay không?

Tam Xích Hàn Kiếm phá gió tuyết mà đên, lão giả đứng trên kiếm, vẻ mặt nghiêm túc kia đương nhiên chính là Kiếm Luật Thanh Sơn Nguyên Kỵ Kình. 

Nguyên Kỵ Kình không biểu cảm nhìn thoáng qua nơi nào đó trong không trung, sau đó lại nhìn về phía Minh Hoàng, không nói gì.

Minh Hoàng mỉm cười nhìn hắn:

- Hẳn là ngươi cũng đã nghe thấy. Ta từng nói sống như vậy, còn không bằng chết đi. 

Nguyên Kỵ Kình im lặng một lát rồi nói:

- Nhưng ngươi đã sống sáu trăm năm rồi.

Minh Hoàng nói: 

- Chết một cách lặng lẽ thì đương nhiên là khác với tình huống lúc này rồi.

Hôm nay thành Triều Ca chấn động, cường giả Nhân tộc đến đông đủ, nhưng vẫn không thể ngăn cản hắn mang theo lão tổ của phái Trung Châu cùng chết chung.

Cách chết như vậy mới coi là có giá trị, hơn nữa thú vị. 

Bạch chân nhân không thể nhịn được nữa, giọng nói vang vọng trên không trung thành Triều Ca như sấm dậy:

- Ngươi cho rằng chính ngươi chết đi là có thể xong hết mọi chuyện ư? Long Thần của phái ta nếu bị tổn thương thì ta sẽ đến Minh Bộ của ngươi, giết một vạn con dân trong tộc ngươi để tuẫn táng!

- Nhân tộc thật là phức tạp. Có người thú vị, có người không thú vị, người có chữ tín, người lại không có chữ tín. 

Minh Hoàng nhìn lên trời, thoáng trào phúng nói:

- Ngươi họ Bạch, có lẽ là con gái của vị kia, đó chính là kẻ không thú vị lại không có chữ tín, có tư cách gì để nói chuyện với ta chứ?

Bạch chân nhân gằn giọng: 

- Ngươi thật sự không sợ ư?

Quả nhiên Minh Hoàng không để ý đến nàng nữa mà nhìn về phía Thiền Tử hỏi:

- Ngươi cho rằng nàng đi Minh Bộ chém giết vạn người là có lý sao? 

Thiền Tử mỉm cười đáp:

- Đương nhiên là không có.

Ý trong lời này đã rất rõ ràng. 

Nếu Thương Long chết thật, Bạch chân nhân xuống âm phủ giết người trút giật, hắn và Quả Thành tự sẽ ra mặt can ngăn lại.

Minh Hoàng giật mình, không ngờ rằng hắn lại thật sự đáp như vậy, sau đó cười phá lên.

- Đứa bé nhà ngươi thật thú nghĩ, có lẽ cũng có chữ tín. Được lắm. 

Thiền Tử định khuyên bảo tiếp mấy câu, nhưng Minh Hoàng lại nhấc tay ngăn lại, hỏi ngược:

- Các ngươi sẽ thả cho ta trở về sao?
Bầu trời thành Triều Ca tràn ngập im lặng. 

Bất luận cường giả Nhân tộc năm đó làm việc rốt cục có vô sỉ hay không, nhưng chuyện đã làm rồi, không có ai sẽ thả cho hắn rời đi cả.

Cho dù là Nhất Mao trai hay là Thiền Tử, huống chi là phái Trung Châu.

- Thế thì khỏi cần phải nói nữa. 

Minh Hoàng cảm khái, sau đó quay lại nhìn về phía Thương Long.

Lúc này, hắn giống như một hạt bụi trước mắt Thương Long, không biết sao lại có vẻ cao lớn hơn cả Thương Long.

- Cảnh giới của ngươi cao như vậy, uy lực của long tức lại lớn như vậy, răng rồng có thể xỏ xuyên qua những thứ cứng nhất trên thế gian này, tại sao lại rơi vào nông nỗi này? 

Minh Hoàng nghiêm túc nhìn Thương Long hỏi.

Bầu trời thành Triều Ca càng im lặng. Mọi người biết những gì nghe được kế tiếp có khả năng chính là lời nói cuối cùng mà Minh Hoàng để lại cho thế giới này.

- Bởi vì ngươi quá tham lam, luôn muốn ăn càng nhiều thứ vào trong bụng của mình. Những dục vọng tham lam đó đều là độc, bị ăn vào trong bụng ngươi cuối cùng đều sẽ trở thành gánh nặng của ngươi. 

Minh Hoàng chắp tay sau lưng nói:

- Trong bình tự có thiên địa rộng, lời này không sai, ở bên trong đúng là cũng tiêu dao, nhưng nhiều năm ngồi trong bình nhìn trời, tầm mắt của ngươi sẽ càng ngày càng nhỏ, cho đến cuối cùng, ngươi đã không còn khát vọng và dũng khí để rời khỏi chiếc bình kia nữa, chỉ muốn sống mãi như vậy. Lòng tham chiến thắng khát vọng khám phá thiên địa này, thế thì cuộc sống như vậy có khác gì là đã chết đâu? Cho nên hôm nay ngươi sẽ phải chết.

Nói xong những lời này, hắn quay người lại, tầm mắt lần lượt lướt qua khuôn mặt của Liễu Từ, Thần Hoàng, Đàm chân nhân, Thiền Tử, ánh mắt sâu xa thoáng nhìn Nguyên Kỵ Kình. 

Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn về nơi nào đó trên bầu trời, Bạch chân nhân hẳn là đang ở đó.

- Nhân tộc các ngươi cũng tham lam hệt như con rồng này vậy. Thế thì trong tương lai các ngươi có thể cũng chết vì vậy hay không?

Lời này đã hết. 

Một cây xương ngọc chậm rãi bay ra khỏi miệng Thương Long, dừng trong tay Minh Hoàng.

Đây là hài cốt còn sót lại nhiều năm trong đầm nước biếc của vị đại yêu kia.

Minh Hoàng đặt cây xương ngọc đó lên bên môi, thổi một khúc nhạc. 

Khúc nhạc này không có âm điệu trầm bổng nào cả, chỉ có thong thả, êm dịu thanh nhã, không bi thương, không vui sướng, không có cảm xúc gì.

Tiếng sáo của hắn giống như một cơn gió mát, vốn không có ý gì trong đó.Mặt hồ gợn sóng, đó là vấn đề của nước. 

Muôn tùng lắc lư, đó là vấn đề của cây.

Tiếng sáo du dương vang vọng trên bầu trời thành Triều Ca, dường như có thể an ủi lòng người và vuốt phẳng từng gợn sóng nhỏ trong sông.

- Đây là khúc nhạc gì vậy? 

Bố Thu Tiêu xúc động trong lòng, nhẹ giọng hỏi.

- Khúc hát ru minh hà.

Thiền Tử đáp: 

- Con dân Minh Bộ khi chết sẽ được chôn trong minh hà, người thân bạn bẽ sẽ đàn khúc nhạc này ở bên bờ sông, mong cho sóng nước tĩnh lặng, khiến người yên nghỉ không bị quấy rầy.

Nhạc dừng.

Thần hồn của Minh Hoàng tan biến trong gió. 

Thương Long không còn hơi thở, chậm rãi rơi xuống dưới mặt đất.

Ngay sau đó là một cơn mưa.

Một tiếng rít dài cực kỳ phẫn nộ và đau đớn truyền đến từ Vân Mộng sơn ở nơi xa. 

Đó là tiếng rít của Kỳ Lân.



Hơn mười ngày sau cơn mưa xuân kia, thành Triều Ca dần dần khôi phục bình thường. 

Hàn Thực cốc của phái Trung Châu và Thích Việt phong của Thanh Sơn tông dẫn đầu, người tu hành của các tông phái lớn cùng góp sức, không bao lâu sau đã sửa chữa xong đường phố và kiến trúc bị tổn hại. Dân chúng rốt cục cũng được cho phép trở về thành. Nhìn thấy nhà cửa mới tinh, rất nhiều dân chúng đều khiếp sợ không nói nên lời. Những tổn thất khác trong nhà sẽ được triều đình tiến hành bồi thường.

Còn chuyện ngày đó sẽ khiến các dân chúng rung động như thế nào thì không nằm trong phạm vi suy xét của triều đình.

Chập tối hôm đó, Thái Thường tự đã được sửa chữa xây dựng mới hoàn toàn lại triệu tập một cuộc hội nghị cực kỳ quan trọng. 

Tổn thất do biến cố của Trấn Ma Ngục rốt cục nên chia cắt như thế nào, đương nhiên là một trong những đề tài thảo luận. Nhưng đó chỉ là việc nhỏ.

Việc quan trọng thật sự là phải điều tra rõ nguyên nhân biến cố Trấn Ma Ngục.

Đại năng Thông Thiên như Liễu Từ đã lần lượt trở về sơn môn của mình. Nhưng vẫn phải điều tra rõ chuyện này. 

Ngoại trừ Thủy Nguyệt am, các phái khác đều đến đây. Tổng cộng ba mươi bảy phái, đều là những người tham dự chủ yếu của Mai Hội bao năm qua. Thậm chí Phong Đao giáo và Tây Hải kiếm phái cũng có đại biểu tham dự.

Người chủ trì hội nghị không phải là tự khanh Lộc quốc công của Thái Thường tự, cũng không phải là Hòa quốc công, mà là Luật Đường thủ tịch Độ Hải Tăng của Quả Thành tự.

Vị cao tăng này làm đại diện toàn quyền thay cho Thiền Tử và trụ trì của Quả Thành tự, được tất cả những người tham dự hội nghị tán thành. 

Sau khi Độ Hải Tăng tuyên bố bắt đầu, trong Thái Thường tự từ đầu đến cuối không ai lên tiếng, im lặng mà áp lực.

Các đại biểu của tông phái đó nghĩ rằng hài cốt của Thương Long lúc này còn đang ở dưới lòng đất nơi mình đang ngồi, càng sinh lòng bất an.

Cuối cùng, người phá vỡ im lặng vẫn là kẻ trong cuộc. 

Trong cuộc không phải là chỉ người có mặt lúc đó, mà là vì hắn có quan hệ chặt chẽ với Trấn Ma Ngục nhất.

Bây giờ ai mà chẳng biết Trấn Ma Ngục chính là thần thú trấn phái Thương Long của phái Trung Châu.

Việt Thiên Môn nhìn Lộc quốc công lạnh giọng hỏi: 

- Hôm đó Trấn Ma Ngục có biến, tại sao quốc công lại cản ta lại, không cho ta đi vào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau