ĐẠI ĐẠO TRIÊU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại đạo triêu thiên - Chương 326 - Chương 330

Quyển 4 - Chương 56: Động đất thành triều ca

Thành Triều Ca bị bóng đêm bao phủ, đang ở trong thời khắc u tối trước khi trời sáng.

Trong một tòa dinh thự cách Thái Thường tự không xa bỗng truyền ra một tiếng vang giòn giã, như là có thứ gì đó bị ném vỡ.

Lộc quốc công bừng tỉnh từ trong giấc ngủ mơ, bật người ngồi dậy, nhìn về phía món đồ sứ quý giá đã bị vỡ thành mười mấy mảnh, vẻ mặt thay đổi ngay lập tức. 

Ai lại ghé thăm vào lúc đêm khuya thế nào? Chẳng lẽ là Tỉnh Cửu tiên sư trở về?

Hắn bỗng có chút choáng váng, sau khi đứng lên thì mới khá hơn chút xíu, lại nghe thấy có tiếng ồn ào bên ngoài, phát giác có chuyện gì đó không đúng, mở cửa phòng ra, thấy được phủ quốc công đã rối tung hết cả lên.

Đèn lồng vừa châm lên, chiếu sáng cả hành lang. 

Lộc Minh dẫn theo đáng người quản sự vội chạy tới đây, tay còn nắm lưng quần.

- Chuyện gì vậy?

Lộc quốc công nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con trai hỏi. 

Lộc Minh nói:

- Động đất. Vừa rồi rung chuyển thật là mạnh.

Lộc quốc công thế mới biết tại sao sau khi tỉnh lại mình lại cảm thấy choáng váng. 

Trong phủ quốc công, càng ngày càng có nhiều người tỉnh lại, đều lộ vẻ mờ mịt hoặc là sợ hãi, rời khỏi phòng đi đến trong sân.

Tình hình bên ngoài phủ quốc công cũng không khác là mấy.

Dân chúng bị bừng tỉnh đều lần lượt đi đến trên đường, ôm hài đồng, dắt cụ già, quần áo xộc xệch, tuy còn dụi mắt nhưng cơn buồn ngủ đã sớm biến mất tăm mất tích. 

Tiếng chuông vang vọng quanh đường phố làm lời cảnh báo. Từ xa có tiếng bước chân thấp thoáng truyền tới. Thần Vệ quân đang tập kết, chuẩn bị ra quân duy trì trật tự.

Quan viên Sát Uyên Giám vội vàng vào cung.

Một lát sau, quan viên Thanh Thiên ty đi về phía các nơi trong thành Triều Ca, trong đó đạo khí tức cường đại nhất thì đi Thái Thường tự. 

Trời còn chưa sáng, thành Triều Ca đã tỉnh lại trước.

Lộc quốc công đi vào Thái Thường tự, sắc mặt hơi khó coi, không biết có phải là vì không ngủ ngon giấc hay không.

Quan viên trực đêm rất là cảm phục, nghĩ rằng quốc công đúng là thức khuya dậy sớm, tất cả cấp dưới còn chưa tới hắn đã đến đây rồi. 

Hắn cũng không biết, lúc này đã có rất nhiều đại nhân vật đến Thái Thường tự này.



- Xác nhận ngọn nguồn chính là bên dưới sao? 

Lộc quốc công nhìn chằm chằm vào mắt Trương Di Ái hỏi.

Trương Di Ái là chỉ huy sứ của Thanh Thiên ty, thừa nhập sức ép tuyệt đối không nhỏ hơn Lộc quốc công là mấy, sắc mặt của hắn càng khó coi hơn, nói:

- Ta cũng không mong thế. 

Một tên quan viên Sát Uyên Giám nhìn pháp khí trong tay nói:

- Ngọn nguồn động đất đang ở dưới chân chúng ta mười bảy dặm. Hạ quan có chút không rõ chỗ đó…

Hắn còn chưa nói xong thì đã bị cắt ngang, Lộc quốc công nói với cấp dưới: 

- Mời Khương đại nhân hãy rời đi.

Sau khi quan viên Sát Uyên Giám bị dẫn đi thì người mơ hồ biết được tình hình nội bộ của Thái Thường tự nói với Lộc quốc công:

- Chẳng lẽ… Là thần long tỉnh lại? 

Lộc quốc công nhìn hắn như đang nhìn một tên ngốc, thầm nghĩ Thương Long chưa bao giờ ngủ cả, nói gì đến chuyện tỉnh lại.

Một nam tử bỗng xuất hiện trong Thái Thường tự, khí tức bình thản mà cường đại.

Trương Di Ái làm lễ trước: 

- Việt sư huynh.

Nam tử là Việt Thiên Môn, chính là Càn Nguyên cốc chủ của phái Trung Châu, cường giả Luyện Hư cảnh, vai vế và địa vị rất cao.Bây giờ hắn còn có một thân phận khác, chính là khách khanh trong phủ hoàng tử Cảnh Tân. 

Vẻ mặt Việt Thiên Môn lạnh lùng nói:

- Tại sao còn chưa đi vào? Đứng ngơ ra đấy làm gì?

Địa vị của Càn Nguyên cốc chủ ở phái Trung Châu đại khái ngang hàng với địa vị của Thượng Đức phong chủ ở Thanh Sơn tông. 

Tuy rằng Trương Di Ái là chỉ huy sứ của Thanh Thiên ty, đại nhân vật trong triều đình, nhưng trong mắt Việt Thiên Môn hắn vẫn là tên sư đệ không nên thân kia, thái độ rất tùy ý.

Trấn Ma Ngục nằm bên dưới Thái Thường tự, bỗng nảy sinh chấn động, hẳn là đã xảy ra chuyện gì đó. Bên phái Trung Châu đương nhiên là lo lắng.

Lộc quốc công bỗng nói: 

- Bản quan đương nhiên sẽ xử lý chuyện này, còn mong Việt trưởng lão bình tĩnh.

Ánh mắt Việt Thiên Môn lạnh lùng:

- Hẳn là quốc công cũng biết rõ quan hệ giữa phái ta và Trấn Ma Ngục. 

Lộc quốc công nói:

- Việt trưởng lão hẳn là còn chưa quyên, trong hiệp ước mà triều đình thống nhất với Vân Mộng Sơn lúc trước đã nói rất rõ ràng, Trấn Ma Ngục do Thái Thường tự quản lý.

Thân phận của Việt Thiên Môn là bậc nào, sao có thể sợ hãi một vị quốc công cho được, ánh mắt càng lạnh lẽo hơn, nói: 

- Nếu lúc này ta nhất định muốn đi vào thì sao?

Vẻ mặt Lộc quốc công không thay đổi nói:

- Vậy thì bản quan đương nhiên là phải ngăn ngươi lại rồi. 

Ánh mắt Việt Thiên Môn dừng trên ống tay áo của Lộc quốc công, giận dữ đến mức bật cười nói:

- Chẳng lẽ quốc công định dùng pháp bảo của phái Trung Châu ta đây để đánh trưởng lão phái Trung Châu sao?

Trong ống tay áo của Lộc quốc công có giấu một món pháp bảo có uy lực kinh người, tên là Tà Phong Tế Vũ. 

Tà Phong Tế Vũ vốn là do phái Trung Châu tặng cho Thái Thường tự.

Không khí trong sân bỗng trở nên căng thẳng.

Hòa quốc công khẽ cau mày, bắt đầu khuyên bảo hai bên. Trương Di Ái đứng bên cạnh im lặng tỏ vẻ khó xử của mình. Không ai phát hiện có một con mèo trắng nằm trên đầu tường cách đó không xa.

Ánh mắt mèo trắng vẫn dừng trên mặt Việt Thiên Môn, rất là hờ hững, hoặc có thể nói là tàn nhẫn.

Bỗng nhiên, bức tường kia bắt đầu lắc lư. Mèo trắng kêu meo một tiếng nhảy xuống cỏ dại bên dưới, biến mất tăm. 

Lấy Thái Thường tự làm trung tâm, mặt đất trong phạm vi mấy dặm đều bắt đầu rung chuyển mãnh liệt. Có một số sân tường không vững chắc bị sập đổ, khói bụi bay lên.

Đám người Lộc quốc công đứng trong Thái Thường tự, cảm nhận càng rõ ràng hơn, suýt nữa thì bị rung chuyển tới mức té trên mặt đất.

Sắc mặt Việt Thiên Môn khẽ thay đổi, muốn xông vào sâu bên trong Thái Thường tự. 

Trấn Ma Ngục chưa bao giờ xảy ra chuyện như thế này.

Thương Long nhất định là đã xảy ra chuyện!

Lộc quốc công nắm chặt Tà Phong Tế Vũ, chuẩn bị ra tay ngăn cản. 

Việt Thiên Môn là trưởng lão Luyện Hư cảnh, cảnh giới cao siêu khó lường, cũng giống như những trưởng lão Phá Hải đỉnh phong có thể đếm trên đầu ngón tay của Thanh Sơn tông vậy, rất khó bị ngăn lại bằng một món pháp bảo. Nhưng Lộc quốc công nhất định phải làm thế, bởi vì Tỉnh Cửu còn đang ở trong Trấn Ma Ngục. Nói không chừng hai trận động đất này đều liên quan tới hắn. Nếu khiến Việt Thiên Môn phát hiện hắn ở trong Trấn Ma Ngục thì toi rồi.

Mặt trời mọc ở phương xa rốt cục xuất hiện một tia, ánh sáng chiếu rọi trên bức tường của Thái Thường tự, rất là chói mắt.

Một đạo khí tức cường đại xuất hiện, ngăn cản Việt Thiên Môn tiếp tục đi tới. 

Tất cả cửa sổ trong Thái Thường tự đều sập đổ, khói bụi trong khe hở gạch đá bị đè ép tới mức không dám xuất hiện nữa.

Ánh mắt bỗng dần tắt, hiện ra bóng dáng mập lùn kia, chính là cung phụng hoàng thành Kim Minh Thành.

Kim Minh Thành im lặng không nói, lùi về sau ba bước, mặt không biểu cảm nói: 

- Thần Hoàng có chỉ, không có ý chỉ tự tay viết và sự đồng ý của Lộc quốc công thì bất luận kẻ nào cũng không thể bước vào Trấn Ma Ngục.

Việt Thiên Môn hừ một tiếng, không ra tay nữa. Nhưng rất rõ ràng, nếu Trấn Ma Ngục thật sự xảy ra chuyện gì thì hắn nhất định sẽ làm cái gì đó.

Kim Minh Thành lại nhìn về phía Trương Di Ái và Hòa quốc công, nói: 

- Bệ hạ khiến các ngươi nhanh chóng sơ tán tất cả mọi người trong thành Triều Ca.

Nghe thấy vậy, Hòa quốc công và Trương Di Ái đều rất khiếp sợ, hỏi lại:

- Tất cả mọi người? 

Vẻ mặt Kim Minh Thành không thay đổi:

- Đúng vậy.



Bất kể có hiểu hay không thì đều phải chấp nhận, đây chính là ý chỉ của Thần Hoàng.

Trương Di Ái và Hòa quốc công rời đi bằng tốc độ nhanh nhất, triệu tập quan viên của Thanh Thiên ty và lực lượng các bộ của triều đình, bắt đầu di dời dân chúng thành Triều Ca.

Người tu hành trong thành Triều Ca và những tông phái lân cận nào đó, lúc này mới thể hiện ra tầm quan trọng của họ. 

Ngoại trừ phi chu thỉnh thoảng hạ xuống, quan trọng hơn nữa là họ được phê chuẩn có thể bay lượn trên đường phố, mang đến cảm giác an toàn và uy hiếp đối với dân chúng đang được sơ tán.

Có người tu hành giúp đỡ, Thần Vệ quân có thể tiện sử dụng thủ đoạn bạo lực để duy trì trật tự.

Thiết kỵ như núi chia cắt dòng người chen lấn như thủy triều thành những cơn sóng uy lực khá là nhỏ, sau đó đưa ra ngoài từ cửa thành và phi chu. 

Tất cả mọi người trong thành Triều Ca đều phải sơ tán, Tỉnh Trạch cũng không ngoại lệ.

Trong thời khắc khẩn trương như thế, Triệu phủ và cửa hàng của Cố gia còn chưa quên phái người đến đây giúp đỡ, mọi thứ đều tiến hành rất thuận lợi.

Mãi cho đến cuối cùng, Tỉnh Lê cũng không chờ được mèo trắng xuất hiện. 

Thiếu niên tựa lưng vào cửa sổ xe, vẻ mặt tràn đầy lo âu.

Quyển 4 - Chương 57: Chờ đợi Minh Hoàng

Bên trong Triều Ca thành tất cả mọi người đều đang rút đi, nhưng hoàng thành vẫn duy trì yên tĩnh.

Người trong hoàng thành không rời đi tự nhiên có nguyên nhân, cả về mặt tinh thần cùng với đạo lý.

Đương nhiên cũng là bởi vì hoàng thành có đại trận bảy đại tông phái liên thủ bố trí , chính là một kích Thông Thiên cũng có thể chống đỡ.

Biết những chuyện này không có nghĩa là có thể tiêu trừ hết thảy hoảng sợ. Lại một lần địa chấn nữa đến, cột nhà cọt kẹt vang vọng, bụi mù dâng lên, trong hoàng cung vang lên vô số tiếng cung nữ kêu gào, mãi đến khi bọn thái giám cất bước đi giữa các điện lớn tiếng quát lên, mới dần dần trở nên bình lặng.

Thần vệ quân đứng trên hoàng thành, cầm thần nỗ trong tay, cảnh giác nhìn kỹ động tĩnh bốn phía, căn bản không để ý đến chuyện đã xảy ra phía sau.

Hoàng cung không có âm thanh, yên tĩnh tựa như ngôi mộ, làm người ta sợ hãi.

Hồ quý phi đứng trước điện, nhìn mây khói biến hóa trong thiên không, trên mặt lộ ra một vệt sợ hãi.

Nàng không biết Triều Ca thành phát sinh chuyện gì, nhưng hoàng thành trận pháp khởi động, tất nhiên là có đại sự xảy ra.

Cách đó không xa truyền đến âm thanh của Cố Thanh: "Xin mời điện hạ tiếp tục."

Hồ quý phi xoay người nhìn lại, chỉ thấy con trai của mình ở bên cửa sổ bước dài, chuẩn bị ra quyền, không khỏi rất giật mình.

Nàng đi tới bên người Cố Thanh, thấp giọng nói: "Cố tiên sinh, hôm nay...... Có cần tạm hoãn hay không?"

"Bước lên con đường tu hành, phân đoạn mấu chốt nhất chính là cố thủ đạo tâm, chính là hoàng thành vỡ ở trước mắt, cũng muốn làm đến mức mặt không biến sắc, tâm tình bằng phẳng."

Cố Thanh nói rất bình tĩnh, tựa như nước suối bên trong Thần Mạt Phong.

Hồ quý phi rất khâm phục, nghĩ thầm không hổ là Thanh Sơn tiên sư, biết rõ bên trong Triều Ca thành có đại sự phát sinh, lại còn bình tĩnh như vậy.

Nàng làm sao biết, Cố Thanh biểu hiện như thường, kì thực căng thẳng tới cực điểm, nếu hai tay không đặt ở sau lưng dùng sức nắm, chỉ sợ sẽ run rẩy lên.

Triều Ca thành bỗng nhiên địa chấn, hoàng thành khởi động đại trận, trong thiên không khí tức đại loạn...... Hắn mơ hồ đoán được cùng sư phụ đã rất lâu không gặp sẽ có quan hệ, làm sao có thể không lo lắng?

Vì che giấu tâm tình, Cố Thanh càng thêm chuyên chú chỉ điểm Cảnh Nghiêu hoàng tử tu luyện.

Hồ quý phi ở bên nhìn, bất an trong lòng càng ngày càng nặng.

Có thái giám thấp giọng bẩm báo, nàng biết bên ngoài hoàng cung đang sơ tán dân chúng, cũng không còn cách nào nhịn được, vội vã rời điện mà đi.

Hết thảy thái giám cung nữ đều được yêu cầu ở lại bên trong điện của mình, không được tự tiện ra ngoài, trong hoàng cung có vẻ đặc biệt u tĩnh.

Không cần bao lâu thời gian, nàng đi tới hoàng cung chính điện, quay về đạo bóng người kia chân thành quỳ gối, nói: "Bệ hạ......"

"Trẫm biết ngươi muốn nói điều gì, không cần lo lắng, không có đại sự gì, nếu như thật sự có chuyện, trẫm càng không thể rời đi."

Thần Hoàng từ bên người nàng đi qua, đi tới trước điện nhìn phía triều dương phương xa vừa mới dâng lên.

Nắng sớm rơi vào trên khuôn mặt của hắn, hai con ngươi toả ra dị thải, hoàng khí cuồn cuộn, cũng như triều dương mới dâng lên.

Nhìn bóng lưng Thần Hoàng, trìu mến trong mắt Hồ quý phi dường như muốn tràn ra ngoài.

Nàng không nói gì nữa, đi tới bên người Thần Hoàng yên tĩnh đứng, ngoan ngoãn cực kỳ.

Thần Hoàng đưa tay sờ sờ đầu nàng.

Hồ quý phi bật cười hì hì, dùng đầu cọ vào lòng bàn tay của Thần Hoàng , đáng yêu cực kỳ.

Bỗng nhiên mặt đất lần thứ hai truyền đến chấn động, sâu trong đại điện phát sinh tiếng vang cọt kẹt .

Có trận pháp bảo vệ còn như vậy, có thể suy ra chấn động bên ngoài hoàng cung sẽ kinh người cỡ nào.

Hồ quý phi sắc mặt hơi trắng, theo bản năng đưa tay nắm lấy ống tay áo của Thần Hoàng.

Thần Hoàng sủng ái nhìn nàng một cái, thần niệm khẽ động, một món đồ từ trong tay áo lăn đi ra, rơi vào trong tay Hồ quý phi .Món đồ này rất tròn, nhìn tựa như quả trứng, ngoài vỏ toả ra ánh sáng lộng lẫy giống như ngọc, nhìn cực kỳ mỹ lệ hơn nữa thần dị.

Hồ quý phi giật mình nói: "Đây là vật gì?"

Thần Hoàng nói: "Đây là ngọc đản của Chu Tước."

Hồ quý phi rất giật mình.

Chu Tước là một loại thần điểu, cùng Trung Châu Phái Thương Long, Kỳ Lân cùng với Thanh Sơn Tông Nguyên Quy như thế, đều là sinh mệnh cổ lão nhất, cấp cao nhất .

Triêu Thiên đại lục một con Chu Tước điểu cuối cùng ở vạn năm trước chết trong Thiên hỏa, ai có thể ngờ tới nó lại lưu lại một quả trứng.

Nghĩ bên trong trứng khả năng có một con Chu Tước nhỏ, Hồ quý phi căng thẳng đến cực điểm, bàn tay khẽ run, liên thanh nói: "Ngươi cho ta làm gì, nhanh thu hồi đi."

Dưới tình thế cấp bách, nàng ngay cả bệ hạ cũng không có gọi, mà như ban đêm như vậy ngươi ngươi ta ta hô lên.

Thần Hoàng thoải mái cười to, nói: "Ngươi thế trẫm ấp nó, nhìn xem khi nào có thể làm cho nó đi ra."

Hồ quý phi hơi bình tĩnh lại chút, sẵng giọng: "Ta là hồ ly, làm sao biết ấp."

......

......

Trấn Ma Ngục tầng thứ hai, bóng đêm thâm trầm như mực, khó có thể nhìn thấy vật, nhưng đối với một số tồn tại mà nói, nơi này cùng ban ngày cũng không có gì khác cả.

Thương Long thần hồn hóa thành lão giả, trôi nổi ở trên trời, quần áo khẽ phiêu.

Hắn nhìn Tỉnh Cửu nằm trên mặt đất, trong mắt toát ra ánh mắt tàn nhẫn cùng đắc ý, nói: "Rốt cục bắt được con muỗi này......"

Dựa vào U Minh Tiên Kiếm, Tỉnh Cửu lúc ẩn lúc hiện, hành tung khó dò, mỗi lần xuất hiện sẽ dùng thiết kiếm hư hao một chỗ trong Trấn Ma Ngục, cũng chính là đả thương Thương Long một cái.

Phong cách này thật sự rất giống con muỗi .

Ngoại trừ tàn nhẫn cùng đắc ý, trong ánh mắt của lão giả còn có hai loại tâm tình tham lam cùng oán độc.
Tham lam là bởi vì hắn nghĩ lập tức có thể đem Tỉnh Cửu ăn, oán độc là bởi vì...... Hắn lúc này thật sự rất khó chịu.

Bên trong Trấn Ma Ngục đâu đâu cũng có chỗ hổng Tỉnh Cửu dùng thiết kiếm chém ra, cũng đều là vết thương.

Tuy rằng cùng thân thể khủng bố của Thương Long so sánh, những vết thương này nhỏ bé không đáng nhắc tới, độc trên thiết kiếm coi như xâm phệ ngàn năm cũng độc không chết hắn.

Nhưng chút vết thương này bị đầm nước ăn mòn rất đau, hơn nữa ngứa cực kỳ.

Hắn bây giờ lại như là một con voi lớn bị cành cây cắt ra vô số vết rách, mà những con kiến kia đang hướng về bên trong vết nứt chui vào.

Đương nhiên tình cảnh của Tỉnh Cửu cũng rất tồi tệ, so với lão giả còn muốn thảm hơn rất nhiều.

Hắn bị vô số đạo lôi điện bổ trúng, không biết chảy bao nhiêu máu, thân thể đã cháy đen hết mức, trên mặt còn lưu lại tia điện, sinh cơ sắp tuyệt.

Lão giả đáp xuống trước người Tỉnh Cửu, nhìn thảm trạng của hắn, thoải mái đến cực điểm, quát lên: "Ta chính là Long thần, một khi nổi giận......"

Tiếng nói của hắn bỗng nhiên im bặt.

Thoải mái như vậy, chính là đến từ thống khổ của kẻ địch .

Lão giả không cảm giác được Tỉnh Cửu thống khổ, nên chữ thoải mái rất nhanh liền biến mất, chỉ còn dư lại tức giận mơ hồ phát tác.

Tỉnh Cửu nhìn xác thực rất thảm, so với lôi hồn mộc thất bại còn muốn thảm hơn, lại như củi trong thôn bị mưa làm ướt nhẹp, ở trong động bị đốt hai ngày một đêm.

Nhưng ánh mắt của hắn vẫn bình tĩnh như vậy.

Dù cho bởi vì duyên cớ sinh cơ biến mất hơi chút lờ mờ, vẫn bình tĩnh như hồ.

Tâm tình của hắn vẫn hờ hững như vậy.

Hắn rõ ràng nằm trên đất, nhưng như ở trên cao nhìn xuống nhìn lão giả.

Dù cho là khất thực, vẫn như cũ là quý công tử.

Chỉ cần còn có thể mở mắt, trong mắt sẽ không có ngươi.

Đại khái chính là cái cảm giác này.

Nhìn Tỉnh Cửu như vậy, lão giả dâng lên phẫn nộ không tên, lớn tiếng quát lên: "Ngươi cầu ta đi! Cầu ta cho ngươi một cái thoải mái!"

Tỉnh Cửu nói: "Lẽ nào đến hiện tại ngươi còn không nhìn ra ta cầu không phải thoải mái, mà là thời gian?"

Nếu như hắn yêu cầu thoải mái, sẽ không lựa chọn dùng U Minh Tiên Kiếm cùng Thương Long đọ sức truy sát, chịu đựng nhiều thống khổ như vậy.

Hắn sẽ trực tiếp lựa chọn thủ đoạn càng mạo hiểm càng cấp tiến, để cầu thoát khốn.

Vì lẽ đó hắn vẫn luôn kéo dài thời gian, chờ đợi chuyện này phát sinh, người kia xuất hiện.

Lão giả trào phúng nói: "Trấn Ma Ngục chấn động, đại lục cường giả đều sẽ tới Triều Ca thành, coi như ngươi đợi được giúp đỡ xuất hiện, cũng chắc chắn phải chết."

Tỉnh Cửu nói: "Nếu như ngươi biết chúng ta chính là ai, có lẽ sẽ thay đổi ý nghĩ."

Nghe được câu này, lão giả biểu hiện đột nhiên biến sắc, bỗng nhiên xoay người nhìn địa phương sâu nhất trong bóng đêm.

Nơi đó là tầng dưới của Trấn Ma Ngục , là vị trí chính hắn cũng không cách nào nhận biết .

Minh Hoàng đang ở chỗ đó.

Quyển 4 - Chương 58: Hắn đang chăm chú nhìn vực sâu

Tỉnh Cửu bế quan ở Thanh Sơn đến nửa sau thì đã tính rành mạch về chuyến đi đến Trấn Ma Ngục này.

Nếu không có bất ngờ xảy ra thì lúc này hắn đã sớm lặng lẽ trở lại Thanh Sơn, nằm trên ghế trúc bên vách đá Thần Mạt phong, chờ tin tức từ thành Triều Ca.

Nhưng vẫn xuất hiện biến số, có người suy diễn được hắn lẻn vào Trấn Ma Ngục, sau đó báo cho phái Trung Châu. 

Người kia hẳn là sư huynh.

Hắn đã khái quát hiểu được sư huynh muốn làm gì. Hắn cũng suy tính cẩn thận mình nên làm thế nào để rời khỏi Trấn Ma Ngục, cho nên vẫn chờ đến khi vụ việc kia xảy ra.

Nếu lúc hắn rời khỏi Trấn Ma Ngục mà Thương Long thật sự nổi điên đuổi tới thì dân chúng trong thành Triều Ca đương nhiên sẽ thương vong nặng nề. 

Hắn không quan tâm thế gian, nhưng không muốn thế gian này gặp nạn vì mình.

Biết rõ phá hủy Trấn Ma Ngục sẽ gợi ra chấn động rất lớn, thu hút vô số cường giả đại lục, nhưng hắn vẫn làm vậy.

Động đất trong thành Triều Ca không ngừng, triều đình sơ tán dân chúng trong toàn thành, đây chính là những gì mà hắn đang chờ đợi. 

Sau đó hắn bắt đầu chờ Minh Hoàng.

Lúc rời khỏi khe núi xanh rươi kia, hắn nhận lấy món quà là bó hoa dại màu tím nhạt từ Minh Hoàng.

Đây là quyết định ngẫu nhiên được rút ra từ ba năm tu hành trong Trấn Ma Ngục, không phải là chuyện hắn đã nghĩ kỹ lúc ở Thanh Sơn. 

Bây giờ xem ra, quyết định ngẫu nhiên này lại trở thành hy vọng lớn nhất để hắn rời khỏi Trấn Ma Ngục.

Bó hoa dại màu tím nhạt kia đang tung bay theo gió.

Chỗ đó đã nổi gió, đến khi hắn rời đi. 

- Hy vọng ngươi sẽ thích món quà mà ta tặng cho ngươi.

Tỉnh Cửu nói với lão giả.

Lão giả cười lạnh: 

- Không thể nào! Cho dù ngươi có thật tìm được Minh Hoàng thì cũng không thể chỉ dẫn cho hắn, bởi vì ngươi quá yếu!

Tỉnh Cửu chậm rãi đứng dậy, im lặng nhìn lão.

Lão giả quát lớn: 

- Không thể nào! Cho dù ngươi có thể để lại dấu vết cho hắn ở bờ bên kia thì hắn ta cũng không thể đi ra được, bởi vì hắn ta càng yếu hơn!

Tỉnh Cửu nói:

- Đã ba năm rồi mấy con muỗi kia không có hút đi hồn hỏa của hắn. 

Sắc mặt lão giả trở nên cực kỳ khó coi:

- Đây là không thể nào!

Ngay cả Bạch Quỷ cũng cảm thấy phiền toái vì lũ muỗi trong Trấn Ma Ngục, đương nhiên không dễ đối phó như vậy. 

Thủ đoạn mà Tỉnh Cửu sử dụng để giúp đỡ Minh Hoàng thoạt nhìn đơn giản, nhưng thực ra không phải vậy.

Dưới tình huống trời đất ngăn cách mà hắn còn có thể dùng đạo pháp mưa gió của Đại Trạch để giữ lại đám mây đen kia, hơn nữa có thể dẫn tới sấm sét từ trong mây đen, tuy rằng nói là có tác dụng của chiếc chuông kia, nhưng đa phần lại dựa vào cảm ngộ và hiểu biết của hắn đối với thiên địa chí lý.

Trình độ cảm ngộ và hiểu biết này thậm chí phải đạt tới cảnh giới Thông Thiên thì mới có thể tự thành một vùng trời dất được. 

Bất là tìm được Minh Hoàng, để lại dấu ấn ở bờ bên kia, xua tan muỗi, đều là những việc gần như không thể làm được.

Cho nên lão giả mới nói liên tục ba tiếng “Không thể nào”.

Nhưng người năm đó tính toán việc này là Thái Bình chân nhân, nay người làm việc này lại là Tỉnh Cửu. 

Trước mặt hai người này thì trên thế gian này nào có chuyện gì là không thể chứ?

Lão giả nhìn nơi sâu nhất trong bóng đêm, sắc mặt âm u sắp hơn cả bóng đêm.Nên xảy ra thì đã xảy ra rồi. 

Tỉnh Cửu thu thiết kiếm vào trong cơ thể.

Đây là lần đầu tiên hắn làm được chuyện này.

Hắn bay vào trong bầu trời đêm, bóng dáng như ma, nhanh đến khó tả. 

Chỉ trong mấy lần hô hấp, hắn đã đến tầng thứ hai Trấn Ma Ngục.

Đây chính là câu hỏi lựa chọn mà hắn để lại cho Thương Long.

Đuổi theo ta. 

Hay là đi đối phó với Minh Hoàng.

...

Sâu trong Trấn Ma Ngục, ở bên dòng chảy hỗn loạn thời gian và không gian, trong khe núi xanh tươi kia, Minh Hoàng đang lẳng lặng nhìn đám mây đen trên đỉnh đầu. 

Sau khi Tỉnh Cửu rời đi thì hắn vẫn làm chuyện này. Con ngươi u tối như đá quý đen dường như muốn để lại một dấu vết trong bóng tối.

Không biết chuyện gì, lúc nào đánh thức hắn. Hắn thò tay vào trong bóng tối, khi rụt về thì chiếc chuông bạc sáng sủa kia đã nằm trong tay, động tác thoải mái tự nhiên như là hái trái trên cây.

Không có chuông thì mây đen không thể sinh ra sấm chớp, lũ muỗi giấu ở các nơi trong khe núi lần lượt bay ra. 

Minh Hoàng cầm chuông đi ra khe núi.

Trận đồ bị hắn đạp tan.

Đạo pháp mưa gió tan ra. 

Mây đen trôi đi khắp nơi.

Lũ muỗi bay đến bên cạnh hắn, bởi vì quá nhỏ nên không bị nhìn thấy, nhưng tiếng vo ve vẫn đáng ghét như suốt sáu trăm năm qua vậy.

Minh Hoàng không thèm để ý tới, đứng trên vách đá, nhìn về phía biển sâu hỗn độn màu đen. 

Muỗi Trấn Ma Ngục đậu trên thân thể hắn, chúng nó đã ba năm không hút một chút hồn hỏa nào nên có vẻ hơi điên cuồng đáng sợ.Biển sâu màu đen chiếu vào con ngươi của Minh Hoàng, vô cùng u ám, bỗng có một luồng ánh sáng diễm lệ xuất hiện trong đó.

Có gió thổi tới từ ngoài vách núi, thi thể lũ muỗi chồng chất như tro bụi. 

Minh Hoàng đi về phía trước bước vào trong gió, cứ thế đi tới trong biển sâu màu đen kia.

Trong truyền thuyết, ngục Thái Thường không có khái niệm thời gian và không gian, kỳ thật cũng tương đương với vô hạn mà không phải thật sự là thế. Biển sâu màu đen càng giống một con sông được tạo ra từ mảnh vỡ thời gian và không gian. Cho dù là cường giả Thông Thiên cảnh bị mắc kẹt trong đó thì nếu bên ngoài không có tọa độ cảm ứng tâm thần thì cũng có thể sẽ phiêu bạt rất nhiều năm.

Nếu nói khái niệm không gian ở đây là mơ hồ, vậy thì bên ngoài rốt cục là nơi nào? 

Bất kể ngươi ở bên kia sông, nhưng chỉ cần muốn vượt qua một con sông thì đều là muốn đi sang bờ bên kia.

Bên ngoài chính là bờ bên kia.

Minh Hoàng vượt qua con sông này, cũng như sông âm phủ trước kia từng vượt qua, kết thúc cuộc phiêu lưu của mình. 

Khe núi xanh tươi hay là ảo cảnh đen trắng đều biến mất tăm trong chớp mắt.

Sau sáu trăm năm, hắn rốt cục cũng rời khỏi ngục Thái Thường, đi tới thế giới chân thật. Tuy rằng đây vẫn là Trấn Ma Ngục.

Hắn nhìn thấy con đường dài sâu thẳm tràn đầy gió bão dẫn tới vực sâu, liếc mắt còn nhìn thấy một mảnh màu tím. 

Trong khe đá có một bó hoa màu tím nhạt.

Lúc Tỉnh Cửu rời đi muốn Minh Hoàng tặng hắn một món quà, chính là bó hoa này.

Thật ra đây là món quà mà Tỉnh Cửu tặng cho Minh Hoàng. 

Hoa Bỉ Ngạn.

Cơn gió do thân thể Minh Hoàng gợi ra khiến cành hoa lắc lư nhè nhẹ.

Thần hồn quy nhất. 

Minh Hoàng mỉm cười.

Không phải là nụ cười vui sướng vì thoát chết.

Mà là nụ cười mang ý bình tĩnh kiên quyết. 

Năm đó khi cường giả Nhân tộc bao vây, hắn từng bị một đạo bùa tiên từ nơi xa đánh trúng, nền tảng bị tổn hại, không thể trực tiếp trở lại hạ giới. Nếu lúc này hắn rời khỏi Trấn Ma Ngục thì dĩ nhiên sẽ đón nhận cường giả Nhân tộc bao vây lần nữa. Với cảnh giới thực lực hiện nay thì hắn hoàn toàn không có hy vọng trốn thoát, nhất định phải chết.

Hắn phải làm gì sắp tới? Đại náo một trận trong Trấn Ma Ngục?

Minh Hoàng bay vào trong con đường dài sâu thẳm kia. 

Trong đường hầm tràn đầy gió mạnh và mùi tanh hôi, hắn không thèm để ý.

Không biết đã qua bao lâu, hắn rốt cục cũng đi tới cuối con đường.

Cuối đường là một bức tường trong suốt, thoạt nhìn mỏng tanh, thực tế lại là lá chắn chắc chắn nhất của Triều Thiên đại lục. 

Bên kia vách tường trong suốt chính là vực sâu.

Vực sâu đen tối, lạnh lẽo.

Minh Hoàng chăm chú nhìn vực sâu. 

Vực sâu cũng chăm chú nhìn hắn.

Ai cũng thâm tình.

Quyển 4 - Chương 59: Một con quỷ đi ra từ trấn ma ngục

Động đất trong thành Triều Ca vẫn còn tiếp tục.

Cảm xúc của Việt Thiên Môn càng lo âu hơn, cưỡng chế yêu cầu tiến vào Trấn Ma Ngục điều tra tình hình, lại bị Kim Minh Thành dẫn Thần Vệ quân ngăn cản lại.

Đám người Hướng Vãn Thư cũng chạy tới Thái Thường tự, vẻ mặt rất nặng nề. 

Nặng nề nhất đương nhiên là chỉ huy sứ Trương Di Ái của Thanh Thiên ty, hai thân phận cao quan của triều đình và đệ tử phái Trung Châu giống như hai ngọn núi lớn kẹp chặt khiến hắn có hơi khó thở.

Lúc này Lộc quốc công thể hiện ra tố chất của một cận thần thiên tử nên có, hắn không do dự chút nào bỏ mặc Thái Thường tự, lao vào hoàng cung với tốc độ nhanh nhất, bẩm báo tình hình cho Thần Hoàng bệ hạ, xin chỉ thị:

- Nếu động đất lại không dừng lại thì người của phái Trung Châu nhất định sẽ nổi điên. Đến lúc đó nên làm thế nào đây? 

- Tuy rằng Trấn Ma Ngục rất quan trọng, nhưng chẳng lẽ dân chúng trong thành lại không quan trọng sao?

Thần Hoàng nói:

- Bảo các tiên sư phái Trung Châu đi giúp đỡ triều đình sơ tán dân chúng. Vân Mộng Sơn được xưng là xem thiên hạ như nhiệm vụ của mình, vào những lúc thế này thì sao có thể không ra sức cho được? 

Đạo lý trong đó cũng không sai, nhưng phái Trung Châu sao có thể bỏ mặc lão tổ tông nhà mình mà đi để ý bọn phàm nhân thế tục kia được?

Lộc quốc công thầm nghĩ nếu người truyền lời là mình thì e là sẽ bị Việt Thiên Môn đập chết luôn.

Cho nên người đi Thái Thường tự truyền ý chỉ không phải là hắn, mà là một vị cung phụng Hoàng gia khác. 

- Ngưu tiên sinh vất vả rồi.

Lộc quốc công hơi khom người tiễn Ngưu cung phụng cưỡi mây rời đi. Nhìn vân giá biến mất bên ngoài hoàng thành, rốt cục có thể thả lỏng một hơi.

- Báo cho các phái, Trấn Ma Ngục xảy ra chuyện, nhanh chóng tiếp viện. 

Giọng nói của Thần Hoàng lại vang lên.

Lộc quốc công hơi giật mình nhìn bệ hạ. Bệ hạ nhất định là biết chuyện Tỉnh Cửu lẻn vào Trấn Ma Ngục ba năm. Động thái của Trấn Ma Ngục hôm nay e là có liên quan tới Tỉnh Cửu. Tại sao bệ hạ còn chủ động yêu cầu các tông phái tiếp viện? Chẳng lẽ không sợ chuyện này bị tiết lộ hay sao?

Vẻ mặt Thần Hoàng không thay đổi: 

- Vân Mộng Sơn cách triều đình quá gần.

Lộc quốc công lập tức hiểu ngay, lau mồ hôi trên trán, nhanh chóng chạy vào bên trong hoàng cung, chuẩn bị báo cho các phái.

Hồ quý phi vẫn ở bên cạnh, hoàn toàn không hiểu cuộc nói chuyện giữa bệ hạ và Lộc quốc công, nhưng mơ hồ nghe thấy bệ hạ cũng không thích phái Trung Châu. 

Phát hiện này khiến nàng có hơi vui vẻ, nhưng lại đa phần là kinh ngạc và khó hiểu.

Hoàng tộc Cảnh thị xưa nay thân cận với Quả Thành tự, trị quốc lại nhờ vào Trung Châu và Nhất Mao trai.

Nàng vào cung mấy năm nay, bệ hạ biểu hiện có chút tôn trọng Nhất Mao trai, còn đối với phái Trung Châu thì khá là tín nhiệm... Chẳng lẽ đó đều là giả hay sao? 

Vấn đề cơ bản nhất là tại sao bệ hạ lại không thích phái Trung Châu?

- Ngươi có biết tại sao từ xưa tới nay phái Trung Châu luôn là Huyền Môn chính tông đệ nhất trong lòng người trong thiên hạ này không?

Thần Hoàng quay lại nhìn nàng hỏi. 

Hồ quý phi cảm thấy lúc trước mình vui sướng bị bệ hạ phát hiện, hơi xấu hổ nói:

- Có lẽ là vì họ cường đại, có hai Thông Thiên cơ...

Phái Trung Châu và Thanh Sơn tông vẫn cạnh tranh vị trí lãnh tụ chính đạo thiên hạ, đây là nội bộ giới tu đạo. 

Nhưng trong lòng người đời thì phái Trung Châu mới là thiên hạ đệ nhất chân chính, chỉ có dân chúng Thiên Nam mới không nghĩ vậy.

Tại sao lại có nhận tri như vậy? Có rất nhiều đáp án cho việc này, ví dụ như phái Trung Châu gần thành Triều Ca, có quan hệ mật thiết với quốc triều, cho nên địa vị trong lòng quan viên và dân chúng đương nhiên là cao. Có người nói là vì mấy chục năm gần đây phái Trung Châu có nhiều thiên tài trẻ tuổi hơn, thanh thế càng cao. Nhưng đáp án này đã không còn sức thuyết phục từ khi Lạc Hoài Nam chết, Triệu Tịch Nguyệt, Tỉnh Cửu bày ra tài năng. Hơn nữa phải biết rằng trước khi thế hệ thiên tài tu đạo trẻ tuổi mới xuất hiện gần đây thì nhận tri này vẫn tồn tại trên thế gian.

Đáp án của Hồ quý phi là thông thường nhất, cũng có sức thuyết phục nhaats. 

Mấy năm trước, Thanh Sơn Kiếm Luật Nguyên Kỵ Kình mới phá cảnh Thông Thiên, nhưng hai đại Thông Thiên của phái Trung Châu đã xuất hiện nhiều năm.

Thần Hoàng nói:- Nguyên Kỵ Kình đã Thông Thiên từ lâu rồi. Có một số người nói là hắn cố ý giấu chưởng môn Thanh Sơn, kỳ thật là giấu Vân Mộng sơn. Chẳng qua không biết cặp vợ chồng kia thật sự có vấn đề hay là nhịn được quá mức, trong cục diện hai người đánh một mình Liễu Từ mà từ đầu đến cuối vẫn không ra tay. Nhiều năm qua, Nguyên Kỵ Kình đương nhiên không cần thiết lại che giấu nữa. 

Lần đầu tiên Hồ quý phi nghe thấy bí mật này, giật mình đến mức giọng nói trở nên run rẩy:

- Thế... Thế... Tại sao lại?

Thần Hoàng nói: 

- Bởi vì ngàn năm trước, người phi thăng cuối cùng chính là chưởng môn phái Trung Châu thời đó, tên là Bạch Nhận.

Khi đó phái Trung Châu cường đại biết bao.

Theo năm tháng trôi qua, thế gian đã không còn mấy ai biết tên Bạch Nhận, phàm nhân thì thậm chí chưa bao giờ nghe nói tới. 

Nhưng sức ảnh hưởng của vị tiên nhân kia vẫn để lại trong Triều Thiên đại lục, thậm chí có thể nói là nằm trong tiềm thức sâu nhất của muôn dân.

- Nhưng... Nhưng mà Thanh Sơn tông không phải là có Cảnh Dương chân nhân hay sao?

Hồ quý phi nói rất nghiêm túc: 

- Bệ hạ, đó chính là sư tổ của Cảnh Nghiêu.

Thần Hoàng không nói thêm lời nào.

Cảnh Dương chân nhân đương nhiên là rất giỏi. Hắn và Thái Bình chân nhân dẫn dắt Thanh Sơn phục hưng toàn diện, đưa Thanh Sơn tông suýt nữa suy bại tăng lên tới tiêu chuẩn ngồi ngang hàng với phái Trung Châu. Chẳng qua... Tiên nhân phi thăng trở về thế gian bằng cách nào thì mang đến ảnh hưởng cho thế giới này cũng khác nhau. 

Nhưng bất kể thế nào thì Cảnh Dương chân nhân cũng cực kỳ quan trọng đối với Thanh Sơn, hơn nữa càng quan trọng hơn đối với hoàng tộc Cảnh thị.

Cho nên hắn nhất định không thể xảy ra chuyện.

Có mấy đạo khí tức cường đại đại đuổi tới thành Triều Ca. 

Đạo khí tức gần nhất đến từ Vân Mộng sơn.

Thần Hoàng nhìn về phía Thái Thường tự, phát hiện bên kia có chuyện gì đó, vẻ mặt nghiêm túc:

- Còn chưa ra ngoài? 

Tỉnh Cửu còn đang ở trong Trấn Ma Ngục.Thần Hoàng thầm nghĩ quả thật là thế, mình đành phải đích thân ra tay.

Mai Hội lần đầu tiên mấy trăm năm trước, quy tắc mà phụ hoàng và bảy đại tông phái đã ước định sẽ bị đích thân hắn phá hỏng. 

Triều Thiên đại lục có lẽ sắp trở nên loạn lạc.

Nhưng đây là chuyện hắn phải làm.

...

Nhà ở quanh Thái Thường tự đã hoàn toàn sập đổ, chỉ có kiến trúc chủ thể là không bị tổn hại chút nào. Góc mái màu đen thoắt ẩn thoắt hiện trong khói bụi.

Sắc mặt Việt Thiên Môn khó coi như muốn ăn thịt người, lại cảm thấy phản ứng của triều định rất quỷ dị.

Chấn động từ dưới sâu bên trong lòng đất càng ngày càng thường xuyên, Hướng Vãn Thư nóng vội quát: 

- Nếu Long Thần xảy ra chuyện thì ai gánh vác được?!

Khuôn mặt béo tròn của Kim Minh Thành lộ ra nụ cười trào phúng:

- Nếu Long Thần xảy ra chuyện thì chỉ bằng ngươi ta đi vào đó lại có ích lợi gì? Tuẫn táng hả? 

Lời này đương nhiên có đạo lý, nhưng người của phái Trung Châu chẳng lẽ có thể trơ mắt nhìn lão tổ tông nhà mình xảy ra chuyện mà bỏ mặc đó sao?

Việt Thiên Môn giơ tay ra dấu cho các đệ tử như Hướng Vãn Thư không cần nói nữa, gằn giọng:

- Chưởng môn chân nhân cũng sắp tới rồi. 

Nghe vậy, đám đệ tử Hướng Vãn Thư yên tâm hơn nhiều, thầm nghĩ chưởng môn chân nhân đích thân tới, thế gian này có phiền toái tới mấy cũng sẽ được dẹp yên.

Lúc này mặt đất dưới chân mọi người lại truyền tới chấn động, chẳng qua nhỏ hơn nhiều so với mấy chục lần động đất lúc trước.

Không biết bỗng có tiếng vang nhỏ từ nơi nào đó truyền tới, giống như túi giấy thổi phồng bị đứa trẻ nghịch ngợm dùng tay đâm rách, hoặc như ve sầu từ trên đỉnh đầu Lưu A Đại rơi xuống giường lạnh. 

Nơi nào đó trên mặt đất Thái Thường tự xuất hiện một cái hang.

Cái hang kia không lớn lắm, đại khái có thể vừa vặn chứa được một người, mép hang cực kỳ trơn bóng, giống như được cắt ra bằng thanh kiếm sắc bén nhất vậy.

Mùi tanh hôi nhàn nhạt kèm theo ý lạnh thấu xương tràn ra từ hang tròn đó biến thành sương mù. 

Đây là chuyện gì vậy?

Thứ gì đó đi ra từ trong Trấn Ma Ngục sao?

- Ở trên trời. 

Việt Thiên Môn quát.

Mọi người lần lượt ngẩng đầu nhìn.

Có thể mờ mờ nhìn thấy một chấm đen nhỏ xuất hiện trên bầu trời trong vắt. 

Trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà đã trở thành một chấm đen nhỏ trong tầm nhìn, rốt cục phải nhanh tới mức nào mới làm được điều này?

Đây là phi kiếm của vị cường giả nào vậy?

Khiến mọi người khiếp sợ khó hiểu hơn là chấm đen nhỏ kia bỗng biến mất, khi xuất hiện lần nữa thì đã đi tới trên bầu trời cao mấy dặm. 

Rõ ràng không phải là phi kiếm.

Đó là cái quái gì vậy?

Quyển 4 - Chương 60: Thương long hiện thế

Việt Thiên Môn nhìn chăm chú vào không trung, vẻ mặt nghiêm nghị.

Nếu đó không phải là phi kiếm hay pháp bảo thì là gì?

Tại sao thứ kia lại có thể bay nhanh như vậy, thậm chí còn nhanh hơn cả mình. 

Tuy nói Thiên Địa Độn Pháp của hắn không tu hành đến cấp cao nhất, nhưng dù sao cũng là trưởng lão Luyện Hư cảnh trong mười người có thực lực nhất phái Trung Châu.

Lúc nghĩ vậy, hắn đang chuẩn bị lấy pháp bảo ra đuổi bắt, ai ngờ mặt đất bỗng chấn động mãnh liệt, nứt ra mấy chục khe nứt, vô số nước trào ra từ đó, vừa tạo thành kỳ cảnh đất sinh nước thì đã bị gió bão tràn ra từ dưới lòng đất cuốn bay loạn xạ, biến thành một cơn mưa lớn, rơi trên Thái Thường tự.

Mái đen của Thái Thường tự bị mưa xối ướt nhẹp, càng đen bóng bẩy. 

Đạo khí tức kia càng ngày càng điên cuồng, rừng cây xung quanh đều bị phá hủy, khói bụi tứ tung.

Tiếng răng rắc vang lên liên tục, cả tòa Thái Thường tự bay lên khỏi mặt đất, vụn gỗ trụ gãy rơi xuống đất, tiếng vang rầm rầm.

Gió bão gào thét, tất cả mọi người trong đó có cả hai vị cung phụng hoàng gia lẫn Việt Thiên Môn đều bị thổi bay. 

Quan viên Thanh Thiên ty và Thần Vệ quân càng thê thảm hơn, lần lượt té rớt trên đường, có mấy người trực tiếp ngất xỉu, người tỉnh táo sắc mặt tái nhợt, hoảng sợ không thôi.

Khói bụi đầy trời bị mưa to biến thành hạt bùn, rơi xuống bồm bộp, góc mái Thái Thường tự thoắt ẩn thoắt hiện.

Chung quanh trở nên u ám dị thường, như thể lại trở về ban đêm thêm lần nữa. 

Một luồng sấm chớp rơi xuống từ trên trời, đúng lúc đánh trúng mái ngói, ánh chớp quấn quanh.

Mái ngói bị mưa xối ước nhẹp bỗng động đậy!

Lại có một luồng ánh sáng chiếu rọi thế giới u tối này, đó là một con mắt khổng lồ, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn. 

...

- Thương Long!

- Long Thần hiện thế! 

Thái Thường tự đã biến thành đống đổ nát.

Một cái đầu rồng khổng lồ khủng bố xuất hiện trong khói bụi.

Thấy cảnh tượng này, rất nhiều quan viên Thanh Thiên ty và Thần Vệ quân còn tỉnh táo trực tiếp bị hù tới mức ngất xỉu. Có một số người sợ tới mức kêu hoảng sợ liên tục. 

Rất nhiều người Triều Ca đều biết một từ miêu tả --- Mái ngói đen của Thái Thường tự bị mưa xuân dội ướt giống như sừng Thương Long.

Hóa ra đó không phải là miêu tả, mà là ký ức xa xăm giấu trong dân gian!

Mái ngói đen của Thái Thường tự chính là sừng của Thương Long! 

Thương Long phá đất xông lên, thân rồng to lớn màu đen liên tục chui ra khỏi lòng đất, nhìn gần thì giống như một bức tường đen đang di động nhanh chóng, vảy rồng hiện ra ánh sáng u tối.

Khắp nơi trong đống đổ nát đều vang lên tiếng thét chói tai và tiếng khóc la.

Trong hoàng thành cũng vang lên vô số tiếng kinh hô. 

Lộc quốc công còn chưa trở lại chính điện, nghe tiếng kinh hô đã biết không ổn, quay lại nhìn về phía Thái Thường tự thì thấy con rồng đen đang bay lên không trung kia.

Hắn sợ tới mức ngồi bệt xuống đất, sắc mặt tái nhợt thì thào:

- Trấn Ma Ngục xuất thế... 

Thân là tự khanh Thái Thường tự, hắn đương nhiên là biết bí mật của Trấn Ma Ngục, cho nên không phải sợ hãi kinh ngạc tới mức hai chân mềm nhũn, mà là lo lắng cho Tỉnh Cửu.

Sắc mặt của Hồ quý phi càng trắng hơn. Nếu nàng không dùng tay áo bọc lấy bàn tay nhễ nhại mồ hôi thì chỉ sợ quả trứng Chu Tước đã bị trượt tay rơi xuống đất rồi.

Lúc này, nàng chỉ có thể nhìn về phía Thần Hoàng, muốn có được chút cảm giác an tâm. Thần Hoàng nói:

- Trẫm cũng là lần đầu nhìn thấy bản thể của Thương Long.

Đúng vậy, Trấn Ma Ngục nằm ở sâu dưới lòng đất Thái Thường tự. 

Hơn nữa Trấn Ma Ngục chính là thần thú Thương Long trấn sơn của phái Trung Châu!

Những yêu ma, tà tu bị hoàng triều Cảnh thị và các tông phái chính đạo bắt được đều bị giam giữ trong thân thể khổng lồ của nó!

Bao nhiêu năm qua, Trấn Ma Ngục vẫn ở sâu dưới lòng đất, nhưng nay lại hiện ra chân thân Thương Long! 

...

Thương Long là thần thú trấn sơn của phái Trung Châu, tuổi thọ cực kỳ lâu dài, cảnh giới cực kỳ đáng sợ, đã bước vào Đại Thừa kỳ từ lâu, cũng chính là Thông Thiên cảnh của Thanh Sơn tông.

Lúc này nó từ Trấn Ma Ngục biến về bản thể, cảnh giới thực lực được bày ra hoàn toàn, tốc độ nhanh đến mức khó tin. 

Chỉ mấy lần hô hấp, đầu rồng màu đen đã đi tới trời cao. Lúc này thân rồng còn đang liên tục chui ra từ dưới lòng đất, có thể thấy được thân hình của nó dài tới mức nào.

Râu rồng màu đen phất phới xé nát không khí, gợi ra vô số tia chớp.

Mắt rồng lạnh lùng phản chiếu điểm đen ở chỗ cao hơn, khí tức tàn nhẫn hung ác dần dần nồng nặc. 

Thiên địa sinh ra cảm ứng, mây đen cuồn cuộn kéo tới, bỗng có mưa to rơi xuống dội ướt cả tòa thành Triều Ca.

Đại trận thành Triều Ca thì ở nơi cao hơn, giống một tấm chắn vô hình lẳng lặng chờ đợi.

...

Kẻ trốn ra từ Trấn Ma Ngục đương nhiên là Tỉnh Cửu.

Cảm nhận được đạo uy áp khủng bố từ sau lưng kia càng ngày càng gần, hắn không quay đầu nhìn, hai tay áp sát vào hai bên đùi, bay về phía càng cao hơn.

Đáp án câu hỏi lựa chọn kia đã xuất hiện. Thương Long lựa chọn đuổi giết mình mà không phải là đi đối phó với Minh Hoàng. 

Hắn cũng không cảm thấy bất ngờ về kết quả này. Chẳng qua không ngờ rằng con rồng tham lam hung tàn mà ngu xuẩn này lại làm ra quyết định trong thời gian ngắn như vậy.
Tiếng kêu phẫn nộ của Thương Long truyền tới từ bên dưới vang vọng trong trời cao như sấm sét. Cùng lúc đó một giọng nói vang lên trong thức hải của Tỉnh Cửu.

“Muốn dùng Minh Hoàng thu hút sức chú ý của ta, sau đó thừa dịp trốn thoát... Ngươi cho rằng ta là kẻ ngốc sao? Hắn đang ở trong bụng của ta, ta không cho hắn ra ngoài thì hắn sẽ vĩnh viễn không thể ra ngoài được. Tại sao ta lại phải sợ hắn chứ?” 

Tỉnh Cửu thế mới biết lý do, thầm nghĩ quả nhiên vẫn là tên hung ác mà ngu xuẩn kia, sau đó đáp lại trong thức hải:

“Ta đã ra ngoài rồi.”

Giọng nói của Thương Long lại vang lên trong thức hải của hắn, tràn đầy cảm xúc tàn nhẫn: 

“Nhân loại ngu xuẩn, ta cố ý thả ngươi ra đấy. Ta sẽ phân thân ngươi thành vạn đoạn ngay lập tức! Không, thế còn chưa đủ! Ta nhớ rõ thanh kiếm xấu xí đáng ghét kia của ngươi! Sau khi giết chết ngươi, ăn ngươi rồi thì ta sẽ giết chết tất cả những kẻ mà ngươi để ý! Tất cả!”

Lão giả đuổi giết Tỉnh Cửu trong Trấn Ma Ngục là do thần hồn của Thương Long ngưng tụ lại, tuy rằng thần thông rất cao, nhưng vì là trong bụng Thương Long nên dù sao còn có rất nhiều thủ đoạn không thể sử dụng được. Tiên Kiếm U Minh của Tỉnh Cửu đúng là hơi khó gặm, cho nên nó làm bộ như do dự để khiến Tỉnh Cửu có cơ hội trốn khỏi Trấn Ma Ngục, sau đó khôi phục bản thể đuổi giết lần nữa.

Giờ đây nó muốn giết chết Tỉnh Cửu thì chỉ cần chớp mắt một cái. 

Trao đổi bằng thần thức nhanh hơn đối thoại bình thường không biết bao nhiêu lần.

Chỉ có cường giả Thông Thiên cảnh và thần thú cảnh giới tương đương thì mới có thể sử dụng thần thông này tự nhiên được.

Cho nên Kỳ Lân và Thương Long của phái Trung Châu và các thần thú trông giữ Thanh Sơn đều sẽ không lên tiếng nói chuyện. Không phải không thể, mà là không muốn, ngoại trừ con Âm Phượng kia. 

Cũng giống như người có thể ngự kiếm phi hành thì ai chịu đi bộ từ từ chứ? Ngoại trừ Tỉnh Cửu.

Sau khi trao đổi thần thức trong nháy mắt, Thương Long đã đuổi tới trước.

Tỉnh Cửu thoáng liếc nhìn phía dưới. 

Thương Long há miệng, giống như một cái hố đen khổng lồ, răng rồng sắc bén khủng bố sẵn sàng xé nát hắn thành mảnh nhỏ bất cứ lúc nào.

Những chiếc răng rồng này khác hoàn toàn với loại răng rồng hắn từng gặp trong Trấn Ma Ngục. Răng rồng từng bị hắn làm vỡ là do thần hồn của Thương Long ngưng tụ lại, không phải là vật thật chân chính.

Đối mặt với răng của Thương Long chân chính, hắn tuyệt đối không muốn thử xem mình cứng tới mức nào đâu. 

Đại trận của thành Triều Ca đang ở trong không trung cách đó không xa, thoắt ẩn thoắt hiện.

Càng ngày càng gần.

Thương Long đang ở sau lưng, cũng càng ngày càng gần. 

Trước có tấm chắn, sau có sát thần, Tỉnh Cửu phải làm gì bây giờ?

Ánh mắt Thương Long tràn đầy hung ác và tàn nhẫn, chờ Tỉnh Cửu bị đại trần của thành Triều Ca chặn lại, sau đó bị mình một phát cắn chết.

Vẫn là chớp mắt. 

Ánh sáng trận pháp thoắt ẩn thoắt hiện kia đã xuất hiện trước mắt Tỉnh Cửu.

Chuyện xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Thương Long.

Đại trận của thành Triều Ca hoàn toàn không có tác dụng đối với Tỉnh Cửu. 

Tỉnh Cửu xuyên qua nó một cách dễ dàng, nhanh chóng bay về phía ảo cảnh ở cao hơn!

Thương Long lại đâm đầu vào trong tấm chắn trong suốt kia!

“Bùm” một phát. 

Vô số vết nứt xuất hiện trên bầu trời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau