ĐẠI ĐẠO TRIÊU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đại đạo triêu thiên - Chương 121 - Chương 125

Quyển 2 - Chương 56: Tựa như Tỉnh Cửu đánh đàn

Nam Vong cũng nghe được lời của Triệu Tịch Nguyệt, hỏi: "Ngươi xác nhận chứ?"

Rất nhiều người đều biết, hai năm trước Triệu Tịch Nguyệt đã bước vào Vô Chương trung cảnh, theo đạo lý mà nói không thể nào phá cảnh một lần nữa nhanh như vậy.

Dù vậy, với tuổi tác hiện tại của nàng, cũng được coi là thiên tài tu đạo vô cùng hiếm thấy.

Trời sanh đạo chủng quả nhiên bất phàm.

Nhưng dù sao thời mà nàng tu đạo quá ngắn, cùng Lạc Hoài Nam xê xích khá xa, tham gia đạo chiến căn bản không có bất kỳ cơ hội nào để chiến thắng cả.

Triệu Tịch Nguyệt không hề suy tư, nói: "Đúng vậy."

Không để ý cảnh giới tu vi, hai người đều là Thanh Sơn Phong chủ, Nam Vong cũng không tiện nói gì, chẳng qua chỉ lắc đầu, đệ tử khác càng không dám lên tiếng khuyên bảo.

Lúc này, Bạch Tảo kết thúc khúc đàn của mình.

Hàn thai an tĩnh.

Ở trong suy nghĩ của rất nhiều người, nếu như Thủy Nguyệt Am không có đệ tử khác ra mặt, chỉ sợ câu bình luận truyền lưu thật lâu kia, rốt cục sẽ bị đánh vỡ.

Nhưng trước đó, an tĩnh trên hàn thai bị một hồi nghị luận phá vỡ.

Có tin tức từ mười tòa hàn thai chỗ cao hơn truyền lưu, đưa tới một trận xôn xao.

Thanh Sơn Tông cũng rất mau nhận được phong thanh.

Thiên Cận Nhân đang ở nơi nào đó trong thành, hôm nay Lạc Hoài Nam cùng Đồng Nhan không xuất hiện, rất có khả năng chính là đang bái kiến đối phương!

Có thể nhận được lời bình của Thiên Cận Nhân là cơ duyên rất hiếm thấy, nếu như được đối phương khen ngợi vài câu, sẽ làm người tu đạo ở trong tông phái đạt được địa vị cao hơn, tài nguyên nhiều hơn, trong lúc nhất thời lòng người rung động, nhưng dù sao Mai Hội cũng là việc trọng đại, đại thần triều đình cùng sư trưởng các tông phái đều ở chỗ này, ai dám tự tiện rời đi?

Tỉnh Cửu chú ý tới vẻ mặt Triệu Tịch Nguyệt biến hóa, hỏi: "Muốn đi xem?"

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Có chút ngạc nhiên."

Tỉnh Cửu nói: "Vậy thì đi xem."

Hai người đứng dậy, nói một tiếng với Nam Vong, sau đó hướng dưới hàn thai đi tới.

Rất nhiều người đều chú ý tới động tĩnh bên này, không khỏi ồ lên, nghĩ thầm Mai Hội còn chưa kết thúc, Thiền Tử còn chưa phê bình, lại cứ như vậy mà đi ư?

Nhìn hai đạo thân ảnh kia, Bạch Tảo khẽ nhíu mày, lộ ra vẻ càng thêm nhu nhược.

Nàng đoán được Triệu Tịch Nguyệt cùng Tỉnh Cửu rời đi là muốn làm gì.

Đối với chuyện này nàng cũng không thèm để ý, bởi vì... lúc này Lạc Hoài Nam cùng Đồng Nhan hẳn là đã cùng vị đại sư mệnh số đại sư trong truyền thuyết kia gặp gỡ, mà đó vốn là chuyện do nàng an bài.

Nàng có chút để ý, hoặc là nói thất vọng chính là một chuyện khác, nóng lòng đi gặp Thiên Cận Nhân như thế, chẳng lẽ cần người khác khẳng định mới có thể bảo vệ sự tự tin hay sao?

Như vậy thì Triệu Tịch Nguyệt, làm sao xứng đôi làm đối thủ của mình?

...

...

Sơn đạo rời khỏi Mai Viên ở phía sau hàn thai, vòng qua hai góc ngoặt, thân ảnh của Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Mấy vạn dặm đường tạo thành chút thói quen, đã để cho Triệu Tịch Nguyệt đón nhận chút ít cổ quái của Tỉnh Cửu, tỷ như trừ phi tình hình đặc thù, hắn tình nguyện đi bộ chứ không muốn ngự kiếm.

Bọn họ đi trên sơn đạo, tùy ý nói chuyện.

Tỉnh Cửu biết Triệu Tịch Nguyệt thực sự muốn gặp không phải Thiên Cận Nhân, mà là Lạc Hoài Nam lúc này có thể đang bái kiến Thiên Cận Nhân, cũng bởi vì trận đạo chiến mấy chục ngày sau.

Hắn nói: "Nếu như lời đồn không sai, ngươi không phải đối thủ của hắn."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Cứ phải đánh thử mới biết được."

Những lời này rất phù hợp thái độ của nàng đối với tu đạo cho tới nay.Đại đạo triêu thiên vô cùng gian nguy, nếu như sợ này sợ nọ, vậy còn tu đạo gì nữa?

Tỉnh Cửu nhìn nàng một cái, không nói gì.

Triệu Tịch Nguyệt nhớ rất rõ ràng, thời điểm mới vừa rồi nàng nói mình muốn tham gia đạo chiến, hắn cũng nhìn chính mình một cái như vậy, không có nói rõ cái gì, ý tứ lại rất rõ ràng.

"Ngươi không đồng ý?"

Nàng có chút không giải thích được.

Trải qua kiếp sống tu đạo mấy năm, trảm yêu trừ ma, phi kiếm giết người, vô luận gặp tình hình nguy hiểm đến mức nào, Tỉnh Cửu cho tới bây giờ cũng chưa từng ngăn cản nàng mạo hiểm, vì sao hôm nay hắn đối với ý nghĩ muốn tham gia đạo chiến của mình, lại không đồng ý như thế?

Tỉnh Cửu nói: "Ta chưa từng tham gia Mai Hội đạo chiến, nhưng biết một chút nội dung."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Đạp huyết tìm mai? Ta không để ý."

Tỉnh Cửu nhìn nàng bình tĩnh mà nghiêm túc nói: "Đây là thế giới chân thật."

Triệu Tịch Nguyệt cũng thật tình, nói: "Ta biết ý tứ chân thật."

"Mấy vạn dặm đường trải qua chút ít chiến đấu vẫn không phải chân thật, nhiều nhất chỉ có thể nói là nửa thật nửa giả, mà ta nói, là ta không muốn đụng vào chính là chân thực."

Tỉnh Cửu nhìn ánh mắt của nàng nói.

Triệu Tịch Nguyệt hỏi: "Cái gì là chân thật?"

Tỉnh Cửu nói: "Tử vong mới là thật, nói cho đúng chính là tử vong của mình."

Lúc này bọn họ đã đi tới giữa sườn núi.

Gió nhẹ nhẹ phẩy cây xanh trên núi, phong cảnh thật tốt, chỉ tiếc bầy chim ríu rít, vẫn ở bên kia vách núi quyến luyến không đi, cho nên cảnh vật giảm bớt vài phần sinh cơ.

Triệu Tịch Nguyệt thật tình suy nghĩ thời gian rất lâu, nói: "Không hiểu."

Tỉnh Cửu nói: "Không hiểu tốt nhất."

Triệu Tịch Nguyệt đột nhiên cảm giác được, thời điểm hắn nói ra bốn chữ này, cách mình rất xa.
Ở trên gương mặt tuyệt mỹ của Tỉnh Cửu, nàng phảng phất thấy được vực sâu vô tận.

Vực sâu ý nghĩa rời xa.

Cảm giác như vậy làm cho nàng vô cùng không thoải mái, có chút cứng nhắc chuyển đề tài: "Mặc dù không có hứng thú, nhưng vẫn tò mò về kết quả cuối cùng."

Lời này nói tự nhiên không phải là đạo chiến, mà là hôm nay cầm đạo chi tranh. Tỉnh Cửu lần nữa lập lại câu danh ngôn của tu đạo giới một lần nữa: "Dù sao thắng chính là Thủy Nguyệt Am."

Bỗng nhiên có một tiếng đàn vang lên trong bầu trời.

Nơi khởi nguồn là hàn thai bên kia.

Cách một ngọn núi, tiếng đàn đến nơi này của bọn họ đã trở nên phi thường nhỏ, rơi vào trong tai hai người, lại vô cùng rõ ràng, bên trong tựa hồ ẩn chứa một đạo lực lượng thật lớn.

Ngay sau đó, đạo tiếng đàn thứ hai vang lên, sau đó không dừng lại, chỉ bất quá tiếng đàn cũng không như nước chảy, có một tiếng không có một tiếng, lộ vẻ đặc biệt trúc trắc hỗn loạn, ngay cả tiết tấu cơ bản nhất cũng chưa nói tới, chớ đừng nói chi là tuyệt đẹp. Nhưng chẳng biết tại sao, Tỉnh Cửu tựa như bị tiếng đàn này đả động, dừng bước, đứng bên vách đá ngắm nhìn không trung, thật lâu không nói tiếng nào.

Cùng lúc Bạch Tảo đánh đàn bất đồng, thời điểm người này đánh đàn bầy chim cũng không tương hợp, nhưng không phải là bầy chim không thích tiếng đàn này, mà là bọn họ không dám lên tiếng.

Người đánh đàn này rõ ràng rất mới lạ, giống như người mới học, nhưng gảy ra khúc đàn lại khí phách vô song, dường như muốn đoạt đi tất cả thanh âm trong thiên địa.

Đừng bảo là đám chim choc, trong khoảng thời gian người này đánh đàn, ngay cả gió núi phất động ngọn cây, nước suối rơi vào khe sâu, cũng không thể phát ra tiếng vang gì.

Lúc ta nở hoa, trăm hoa đều phải úa tàn.

Lúc ta lên tiếng, thiên địa đều phải an tĩnh lắng nghe.

Đây cũng là khí thế.

Triệu Tịch Nguyệt cảm thụ được sơn dã lưu lại đắc ý vị, ngăn chặn rung động trong lòng, nhìn về mặt Tỉnh Cửu, nhớ tới chút ít hình ảnh năm ngoái ở Hải Châu.

Người này đánh đàn tựa như Tỉnh Cửu đánh cờ.

Mới học.

Thủ pháp cứng nhắc.

Không dễ nghe.

Không xinh đẹp.

Nhưng độc nhất vô nhị.

Tỉnh Cửu nhìn thiên không, như có điều suy nghĩ.

Cực cao có một phiến mây bay, đã bị tiếng đàn xé thành mảnh nhỏ.

Triệu Tịch Nguyệt nhẹ nói: "Không biết là ai."

Tỉnh Cửu không biết người đánh đàn là ai, nhưng hắn biết lai lịch của đối phương.

Bởi vì hắn từ tiếng đàn nghe ra chút ít phong thái của cố nhân.

"Thủy Nguyệt Am."

Hắn nói.

Triệu Tịch Nguyệt lần nữa nhớ tới câu danh ngôn dù sao thắng cũng là Thủy Nguyệt Am.

Sau đó nàng nhớ tới trên hàn thai, cô gái diện mạo bình thường của Thủy Nguyệt Am.

Chẳng biết tại sao, nàng lần nữa sinh ra cảm giác lúc Tỉnh Cửu nói ra bốn chữ mới vừa rồi, đạo tâm hơi loạn.

Quyển 2 - Chương 57: Dường như một dạng đánh cờ

Triều Ca thành hôm nay, Mai Hội tự nhiên dẫn tới vạn chúng chú ý, cũng là tiêu điểm duy nhất, nhưng ở ngoài tầm mắt nóng bỏng của dân thường, có một mạch nước ngầm đang bắt đầu khởi động.

Người tu đạo tuổi trẻ đang tham gia Mai Hội, nhưng tâm tư cũng đã đi nơi khác.

Vô số tin tức truyền lưu khắp ngõ ngách và đường phố tầm thường.

Đại nhân vật các tông phái, quan lớn trong triều đình, Nam Thành cự cổ, cũng đang truy tìm tung tích của một người.

Thiên Cận Nhân.

Có người muốn biết mình còn bao nhiêu tuổi thọ, có người muốn biết Nguyên Anh của mình đi nơi nào, có người muốn biết Thần Hoàng Bệ Hạ yêu thích gì, có người muốn biết đứa con độc nhất của mình đến cùng có phải ruột thịt hay không, dĩ nhiên, cũng có người muốn biết một chút vấn đề trọng yếu hơn, tỷ như Cảnh Dương chân nhân có phải thật sự là phi thăng thất bại hay không.

Tỉnh Cửu không dám chắc Triệu Tịch Nguyệt muốn gặp Thiên Cận Nhân là muốn hỏi vấn đề này, hay là muốn biết tung tích của Âm Tam, hoặc là chỉ muốn gặp Lạc Hoài Nam một chút.

Vị tu đạo thiên tài Trung Châu Phái có thể đang gặp Thiên Cận Nhân kia, là nhiệt môn lớn nhất trong Mai Hội đạo chiến, tự nhiên cũng là đối thủ mạnh nhất của nàng.

Bất quá vô luận Triệu Tịch Nguyệt vì nguyên nhân gì mà muốn gặp Thiên Cận Nhân, hắn cũng sẽ dẫn nàng đi.

Hôm nay ở Thanh Sơn Tông, Triệu Tịch Nguyệt là Thần Mạt phong chủ, hắn là đệ tử bình thường, hai người hẳn là lấy sư tỷ đệ tương xứng, nhưng trên thực tế, cho tới nay hắn đều tự cho mình là sư phụ.

Triệu Tịch Nguyệt từ lâu đã quen hơn nữa đã tiếp nhận điểm này.

Sư trưởng có việc, đệ tử ra sức chia sẻ ưu phiền.

Đệ tử có việc, sư trưởng dĩ nhiên phải giúp nàng chuẩn bị.

Người khác không biết Thiên Cận Nhân ở nơi đâu, Tỉnh Cửu cũng không biết Thiên Cận Nhân ở nơi đâu, nhưng hắn biết người biết Thiên Cận Nhân ở nơi đâu.

...

...

Phía đông Triều Ca thành, ven hồ Bạch mã, có con đường phồn hoa náo nhiệt.

Phía tây con đường có tòa y quán, trên biển có khắc một đóa hoa hải đường, bên trong có một vị đại phu, còn có một vị tiểu nhị, nhìn có chút keo kiệt vắng lạnh.

Ai có thể ngờ được, tòa y quán này chính là trọng yếu nhất của tổ chức tình báo Quyển Liêm Nhân lớn nhất Triêu Thiên đại lục, cũng là chi nhánh cấp bậc cao nhất.

Tỉnh Cửu biết.

Chỉ cần sống thời gian đủ lâu, sẽ có thể biết một chút bí mật.

Huống chi vị sư huynh kia của hắn năm đó thích nhất chính là hỏi thăm bí mật, sau đó làm thành chuyện xưa kể cho hắn nghe.

Đi vào y quán, gỡ nón lá, Tỉnh Cửu đang chuẩn bị nói câu Hải Đường như cũ hay không, đại phu vội vàng giơ tay phải lên, ý bảo hắn không cần nói nữa, sau đó đem hắn cùng với Triệu Tịch Nguyệt đưa vào trong thất.

"Làm vậy giống như không hợp quy củ." Tỉnh Cửu nói.

Đại phu cười khổ nói: "Chỉ cần xem mặt ngươi, cũng sẽ biết ngươi là Tỉnh Cửu."

Lần trước, Quyển Liêm Nhân đã đoán được thân phận của hắn, sau đó cũng đã xác nhận.

Đã như vậy, nơi nào còn cần loại ám hiệu cũ Hải Đường như cũ hay không đã mấy trăm năm không dung tới.

Tỉnh Cửu không suy nghĩ chuyện này ẩn giấu ý tứ thế nào, cảm thấy không cần phải nói ám hiệu, bớt chút phiền toái, thật là chuyện tốt, nói thẳng: "Thiên Cận Nhân ở nơi đâu?"

Đại phu nhìn hắn thật tình nói: "Đây là tin tức rất cao cấp."

Tỉnh Cửu nói: "Ta lần trước đã cho ngươi ba cái tin tức."

Đại phu mỉm cười nói: "Có hai tin tức không có chứng thật, về phần thiếu nợ ngươi, chúng ta đã huề nhau."

Tỉnh Cửu suy nghĩ một chút, nói: "Ngươi đã biết ta là Tỉnh Cửu, vậy ngươi đoán thử coi nàng là ai?"

Đại phu nhìn về thiếu nữ bên cạnh hắn, không khỏi giật mình.

Hắn là Tỉnh Cửu, nàng dĩ nhiên chính là Triệu Tịch Nguyệt.

Đối với vị trời sanh đạo chủng, Phong chủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thanh Sơn Tông này, Quyển Liêm Nhân tự nhiên vô cùng coi trọng, không biết góp nhặt bao nhiêu tư liệu tương quan.Theo đạo lý mà nói, thân là chủ quản cao cấp của Quyển Liêm Nhân, Triệu Tịch Nguyệt theo Tỉnh Cửu đi vào y quán, đại phu hẳn phải nhận ra nàng.

Vấn đề là ở, những tư liệu kia ghi chép rất rõ, Triệu Tịch Nguyệt làm việc không câu nệ tiểu tiết, không thèm để ý dung mạo cùng giả dạng chút nào...

Vậy, trên tóc còn đang gài một đóa hoa vàng là gì?

Một lát sau, đại phu đã tỉnh hồn, hiểu được ý của Tỉnh Cửu.

Lần trước, hắn cho Tỉnh Cửu tình báo, là bởi vì Quyển Liêm Nhân có điều thua thiệt, hiện tại Triệu Tịch Nguyệt chánh chủ đã tới, chẳng lẽ còn có thể tay không mà về sao?

"Tin tức kia vô cùng quý giá, xin đừng truyền ra ngoài."

Nếu đã quyết định, đại phu cũng rất sảng khoái, nói thẳng ra địa điểm kia.

Thiên Cận Nhân tới Triều Ca thành, vẫn luôn ở tại Mai Viên.

Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt mới từ Mai Viên tới.

Như vậy Mai Viên này tự nhiên không phải là núi cao hàn thai đang cử hành Mai Hội, mà là Mai Viên cũ.

...

...

Ở trong y quán, Triệu Tịch Nguyệt vẫn không nói gì, cũng không hỏi thăm vì sao Tỉnh Cửu có quan hệ với Quyển Liêm Nhân.

Cho đến đi tới trên đường phố cũ kỹ, nàng mới nói.

"Ta thuở nhỏ sống ở Triều Ca thành, nhưng chuẩn bị tu hành, rất ít đi ra ngoài, đây là lần đầu tiên tới nơi này."

Nhiều năm trước, Tuyết Quốc quái vật xâm lấn, hoàng triều chánh thống đoạn tuyệt, Thần Hoàng cùng lãnh tụ trẻ tuổi của chánh đạo tông phái ở Mai Viên kết minh, đây cũng chính là lai lịch của Mai Hội.

Hiện tại Mai Viên là kiến trúc tráng quan nhất của Triều Ca thành, nhưng không phải địa phương năm đó.

Chân chính Mai Viên ở cuối ngã tư của con đường cũ kỹ này.

Triệu Tịch Nguyệt chưa từng tới nơi đây, cũng có rất ít người còn nhớ rõ nơi này.

Cùng lúc này so sánh với Mai Viên mới vạn người chú ý, vô cùng náo nhiệt, tòa Mai Viên chân chính này giống như di chỉ không người nào tưởng nhớ.
Tỉnh Cửu mang nón lá, xa xa nhìn về bên kia, thấy một chút nhánh cây, còn có tòa đình cũ, một mảnh khí tượng hoang bại.

Năm đó thời điểm Mai Hội cử hành, hắn đang trong thời khắc mấu chốt phá cảnh, không cách nào tham gia, dĩ nhiên, cho dù có thể, bởi vì chút nguyên nhân hắn cũng sẽ không đến.

Sư huynh tới, Trung Châu Phái tiền nhiệm Chưởng môn tới, Quả Thành Tự lão trụ trì, cũng chính là sư phụ của Thiền Tử cũng tới.

Khi đó Liên Tam Nguyệt đang giết người, cho nên mới chính là Thủy Nguyệt Am Am Chủ.

Ba một tiếng giòn vang, sau đó là tiếng cãi vã, đem hắn từ trong hồi ức hiếm thấy kéo trở về.

Trên đường phố náo nhiệt, không phải là từ du khách tới chiêm ngưỡng địa chỉ cũ của Mai Viên, mà tới từ một loạt quán đánh cờ ở bên cạnh.

Có quán đánh cờ, sẽ có người đánh cờ hiếu thắng, cũng có nhàn cư đang xem cuộc chiến.

Tóm lại thật náo nhiệt, náo nhiệt rất tự nhiên.

Trên đường quanh quẩn tiếng kêu, thanh âm cười vui, thanh âm chửi bới, thanh âm con cờ cùng bàn cờ va chạm, tràn đầy mùi mồ hôi bẩn cùng chân thối, khói thối hỗn loạn.

Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt ở trong những âm thanh cùng mùi vị đi qua phố, sắc mặt dưới nón lá không có bất kỳ biến hóa nào.

Sắp đi tới cuối phố, cây cối xiêu xiêu vẹo vẹo của Mai Viên cũ đã hoàn toàn tiến vào mi mắt, Tỉnh Cửu bỗng nhiên dừng bước, hướng bên tay phải nhìn lại.

Triệu Tịch Nguyệt giật mình, tùy theo nhìn lại.

Nơi đó là một quán đánh cờ, không phải là tàn cuộc, mà là đánh cờ.

Chung quanh phủ kín đầy người.

Mọi người trên mặt tràn đầy giật mình cùng vẻ hoang đường.

Có một người, đứng đối diện với mọi người.

Người này dung nhan vô cùng non nớt, môi hồng răng trắng, nhìn giống như là thiếu niên, nhưng vẻ mặt kiêu ngạo lạnh lùng chí cực, bộ dáng mắt cao hơn đầu, làm người ta thấy mà sinh chán ghét.

Hắn nhìn quán chủ nói: "Ngươi thua, cút đi."

Xem ra hắn đang cùng quán chủ đánh cuộc cờ, nhưng đánh cuộc lại không phải là vàng bạc, mà là lưu lại hay là rời đi.

Mọi người thấy hắn cứng rắn như thế, không khỏi tức giận, rối rít hô lên.

"Nói chuyện khách khí chút ít!"

"Bất quá để cho ngươi may mắn thắng một ván, lớn lối như vậy làm chi!"

"Đúng! Có can đảm ngươi đánh thêm một ván!"

Người trẻ tuổi căn bản không để ý tới, trực tiếp đi tới trước quán cờ kế tiếp.

Quán cờ này, bày chính là tàn cuộc.

Người trẻ tuổi nhìn hai mắt, đưa tay rơi vào trên bàn cờ, một dòng bước mã.

Mọi người còn đang tức giận vì thái độ lớn lối của hắn, mắng không ngừng.

Tên quán chủ đã thua kia cũng không phục, reo lên: "Ta không đi đó, ngươi có thể làm sao?"

Bỗng nhiên, bốn phía trở nên an tĩnh lại, tên quán chủ vừa thua kia cũng lúng ta lúng túng ngừng miệng.

Bởi vì bọn họ phát hiện, sắc mặt chủ nhân tàn cuộc trở nên cực kỳ khó coi, mồ hôi như tương rơi xuống.

"Cút."

Người trẻ tuổi nói xong câu đó, hướng quán cờ thứ ba đi tới.

Quyển 2 - Chương 58: Tiếng chuông cố hương

Con đường phía ngoài Mai Viên cũ này, là nơi tụ tập nhiều quán đánh cờ nhất của Triều Ca thành.

Người làm quán chủ có người là cao thủ thật sự trong phố xá, thậm chí còn có chút là đệ tử của các hội quán đánh cờ lớn nhàm chán mà tới, tự nhiên cũng không thiếu người dùng bàn cờ để gạt người.

Tàn cuộc chú ý nhất, cũng không... chú ý nhất, là thủ đoạn lừa gạt tiền tiện lợi nhất.

Phá giải tàn cuộc thường thường chỉ cần một nước cờ, nhưng nước cờ này thường thường sẽ không có ai nghĩ tới.

Tàn cuộc này đã bày mười năm trên con đường này, đến nay không có ai giải khai được, thậm chí có có chút cao thủ các hội quán cờ nổi tiếng cũng đã đến xem, vẫn không phá giải nổi.

Chung quanh bỗng nhiên an tĩnh, nguyên từ người tuổi trẻ kia đi một nước mã.

Mọi người thông qua sắc mặt chủ nhân tàn cuộc đoán được một loại khả năng, không khỏi khiếp sợ im lặng.

Quán chủ thứ nhất vừa thua cùng chủ nhân tàn cuộc không chỉ là hàng xóm, vốn chính là sư huynh đệ hai người.

Hắn biết tàn cuộc này khó khăn ra sao, hoặc là nói âm hiểm đến cỡ nào.

Sau khi sư phụ năm đó đem tàn cuộc này truyền cho bọn hắn, nó đã trở thành bí mật lớn nhất của sư huynh đệ bọn hắn, không biết đã giúp bọn hắn thắng bao nhiêu tiền bạc.

Vô luận là đệ tử hội quán lớn lợi dụ như thế nào, thậm chí vận dụng thủ đoạn cưỡng bức, bọn họ cũng không nói ra, sáu năm trước sư đệ của hắn thậm chí vì vậy bị cắt đứt một tay.

Nhưng mà... Người này làm sao có thể nước đầu tiên liền động mã? Chẳng lẽ hắn liếc một cái đã nhìn thấu bí mật tàn cuộc này ư?

Hắn cùng với chủ nhân tàn cuộc liếc mắt nhìn nhau, nhìn ra khiếp sợ trong mắt lẫn nhau.

Đối phương có thể dễ dàng phá vỡ tàn cuộc sư phụ truyền xuống như thế, chỉ sợ là một danh thủ trong kỳ đạo...

Chẳng qua là, nhân vật kỳ lực kinh người như thế tại sao lại tới nơi này?

Cho dù quán cờ trên con đường này có ẩn giấu một chút cao thủ đường phố, nhưng những tên kia đều ở đầu đường cơ. Bọn họ mở hàng dựa vào hoang viên này, đi tới trước quán cờ đích xác rất ít người, vị trí vốn đã không tốt, chẳng lẽ đối phương là chuyên môn tới để công kích chính mình? Hay là nói đối phương là cao thủ kỳ quán nào đó mời tới?

Nghĩ tới đây, vị than chủ thứ nhất ngoài khiếp sợ, sinh ra rất nhiều tức giận, hô: "Chúng ta cũng không đi, ngươi có thể làm gì!"

Thanh niên dung nhan non nớt kia, đã đi tới trước quán cờ thứ ba, nghe vậy quay đầu lại nhìn hắn một cái, mặt không chút thay đổi nói: "Không đi, ngươi sẽ chết."

Vị than chủ kia còn định nói cái gì đó, tiếp xúc đến ánh mắt đối phương, đột nhiên cảm giác được cả người hàn lãnh vô cùng.

Mọi người cũng có cảm thụ giống như thế, phảng phất Triều Ca thành mùa xuân, trong nháy mắt đã đi xa, thế giới một lần nữa trở lại trời đông giá rét.

Nhất niệm động thiên địa, đây là thủ đoạn của người tu đạo.

Chủ nhân tàn cuộc sắc mặt tái nhợt, vội vàng đi ra, dùng cánh tay run rẩy kéo sư huynh, ý bảo hắn không cần nói gì nữa.

Tay của hắn là sáu năm trước bị người của kỳ quán xui khiến kẻ khác cắt đứt, để lại di chứng, mỗi lúc trời đầy mây hoặc là sợ hãi, sẽ không ngừng run rẩy.

Biết người tuổi trẻ kia là người tu đạo, mọi người sinh lòng sợ hãi, hướng bốn phía tản ra chút ít.

"Không biết vị tiên sư này có gì muốn làm?"

Làm một con đường nhiều quán cờ nhất Triều Ca thành, tuy nói ích lợi không nhiều, nhưng vẫn có lợi ích, như vậy tự nhiên sẽ có người quản sự.

Gặp nhân vật trẻ tuổi như thế tới gây chuyện, người quản sự sẽ phải đi ra bình tức.

Mọi người thấy vị trung niên nhân đang mặc thanh sam kia, rối rít hành lễ, cung kính nói: "Hà tiên sinh."

Vị Hà tiên sinh kia là đệ tử Xuân Hi kỳ quán tại Triều Ca thành, thân phận bình thường, nhưng trên con đường này, cũng rất tôn quý.

Ông chủ đứng sau Xuân Hi kỳ quán là người cực mê đánh cờ Thành Thân Vương, cho nên Hà tiên sinh cũng không quá mức sợ hãi người trẻ tuổi kia, dĩ nhiên, trong lời nói vẫn rất tôn kính.

Quán chủ cùng chủ nhân tàn cuộc đôi sư huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, có chút giật mình cùng nghi ngờ, nghĩ thầm thì ra người trẻ tuổi này không phải là Xuân Hi kỳ quán mời tới?

Người trẻ tuổi nhìn Hà tiên sinh một cái, mặt không chút thay đổi nói: "Mục đích của ta rất đơn giản, chính là muốn đem những người các ngươi đuổi đi toàn bộ."

Hà tiên sinh vẻ mặt hơi run lên, hỏi: "Có thể thỉnh giáo nguyên do hay không?"
Người trẻ tuổi ngửa đầu nhìn trời, nói: "Cũng rất đơn giản, bởi vì các ngươi không có tư cách đánh cờ."

Người trên cả con đường cũng biết chuyện đã xảy ra nơi này, vây quanh tới đây.

Nghe người trẻ tuổi nói những lời này, không khỏi ồ lên.

Hà tiên sinh sắc mặt khẽ biến, nói: "Tiên sư kỳ lực bất phàm, cần gì như thế..."

Nói còn chưa dứt lời, nhưng ý tứ rất rõ ràng —— đường đường người tu đạo, vì sao tới khi dễ nhỏ yếu?

Hắn lại không nghĩ tới, đây là đánh cờ, cũng không phải là đánh nhau.

Người trẻ tuổi không để ý đến, xoay người hướng về phía bên kia nói: "Ngươi thua, biến, ta thua, chết."

Ánh mắt của hắn rất hờ hững, không phải coi thường sinh tử, mà là tuyệt đối tự tin.

Lúc nói chuyện, hắn không nhìn lão bản quán cờ, mà là nhìn một gốc cỏ dại trên mái hiên.

Nếu nói mắt cao hơn đầu, cũng chính là như thế, thật sự khiến người ta không vui.

Hà tiên sinh và vị quán chủ kia, còn có người xem náo nhiệt, cũng cảm thấy vô cùng không vui.

"Đánh đi! Ta còn không tin ngươi có thể thắng tất cả chúng ta!"

Có người hô.

Người trẻ tuổi kia rõ ràng cho thấy chuẩn bị đem quán cờ trên con đường này đuổi đi toàn bộ.

Ý nghĩ cùng với phương pháp của hắn, đã sớm khiến mọi người nổi giận.

Con đường này có mở tàn cuộc bí mật lừa gạt tiền, có mở quán cờ bằng kỳ lực thắng tiền, cũng có kỳ đạo cao thủ tới chơi trò nhân sinh, còn có đệ tử Xuân Hi kỳ quán như Hà tiên sinh. Càng đi tới bên trong, tài nghệ càng cao, cho dù người trẻ tuổi kỳ lực cao tới đâu, chẳng lẽ còn có thể thắng mãi sao?

Hơn nữa thật sự đem mọi người ép buộc, mời tới mấy vị trong kỳ giới ở Triều Ca thành, cũng không phải chuyện không thể nào.

Trong hoàn cảnh huyên náo mà hỗn loạn, người trẻ tuổi vẻ mặt không thay đổi, phất tay ý bảo lão bản quán cờ đi trước.

Triệu Tịch Nguyệt tầm mắt rơi vào trên bàn cờ.

"Cái này gọi là cờ tướng." Tỉnh Cửu nói."Ta mặc dù không biết đánh cờ, nhưng cái này cũng vẫn biết."

Triệu Tịch Nguyệt nhìn hắn một cái.

Nàng còn muốn nói gì, không có nói ra.

Tỉnh Cửu biết nàng đang lo lắng cái gì.

Hắn nhìn về thanh niên dung nhan non nớt, phảng phất hài đồng kia.

Người trẻ tuổi không thật sự mắt cao hơn đầu, chẳng qua là lông mày có chút đạm, cho nên vị trí hai mắt lộ ra vẻ hơi cao, vốn làm cho người ta một loại cảm giác trên cao nhìn xuống.

Phảng phất, hắn xem thường bất luận kẻ nào trên thế gian, nhất là ở phía trước bàn cờ.

Điều này làm cho Tỉnh Cửu lần nữa nhớ tới vị cố nhân kia —— vị cố nhân mà tiếng đàn trên núi để cho hắn nhớ tới.

Người trẻ tuổi này đánh cờ, tựa như cố nhân năm đó giết người.

Phong Hỏa Liên Tam Nguyệt.

Ngồi đối diện không uống trà.

Tỉnh Cửu tâm tình có chút vi diệu, không muốn tiếp tục xem.

"Đi thôi, nơi này quá ồn."

...

...

Đúng vậy, hôm nay Triều Ca thành quá ồn, khắp nơi đều đang ầm ĩ.

Trên Mai Hội, tiếng đàn cùng tiếng hoan hô, tiếng tiêu cùng tiếng vỗ tay, đã vang vọng thời gian rất lâu.

Ngoài hoàng cung, thanh âm mộc luân cùng đá xanh ma sát, thanh âm chén trà lỡ tay rơi xuống đất vỡ tan thanh thúy, rất là đáng ghét.

Bên bờ phố dài, con cờ nặng nề rơi vào trên bàn cờ, tiếng ủng hộ cùng ai thán theo thứ tự mà lên, sau đó dần rơi ở phía sau.

Đi tới trước cố hương, thế giới mới trở nên thanh tịnh hơn chút ít, sâu trong rừng mai, lại có thanh âm truyền đến.

Thanh âm kia rất thanh nhu, rất dễ nghe, giống như bức rèm che theo gió va chạm, tựa như hạt mưa từ trên lá sen rơi xuống.

Triệu Tịch Nguyệt có chút bất ngờ, nói: "Huyền Linh Tông?"

Cố hương an tĩnh, cây mai mơ hồ, cũng không du khách, lại có rất nhiều khí tức trận pháp còn sót lại.

Trận pháp này rất cường đại, lấy cảnh giới bây giờ của Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt, muốn phá trận có chút khó khăn.

Trừ phi Triệu Tịch Nguyệt vận dụng Phất Tư Kiếm, hoặc là hắn tự mình xuất thủ.

Cũng may, đã có người tiến vào rừng mai, phá vỡ những trận pháp này.

Phá trận, chính là những tiếng chuông này.

Tỉnh Cửu nhíu mày.

Cái tiểu cô nương kia, xem ra còn vội hơn bọn hắn.

Nàng muốn hỏi Thiên Cận Nhân vấn đề gì?

Quyển 2 - Chương 59: Vân hồ Không thích

Tiếng chuông rất dễ nghe, so với chút ít tiếng đàn trên Mai Hội hôm nay không kém chút nào, hơn nữa còn có một loại diệu dụng, khiến người nghe thấy trong lòng yên lặng, trong không khí bốn phía rừng mai, phảng phất tạo nên tầng tầng rung động vô hình, lất phất mặt hồ nhỏ, ngoài thanh tâm, trận pháp khí tức còn sót lại cũng dần dần biến mất, sau đó không còn dấu vết.

Rất rõ ràng, những trận pháp này bị cao thủ Huyền Linh Tông cưỡng ép phá vỡ, có lẽ lúc này vị cao thủ kia đã xông vào trong rồi.

Huyền Linh Tông cùng Thanh Sơn Tông đời đời giao hảo, Triệu Tịch Nguyệt có chút bận tâm, đưa tay nắm chặt tay Tỉnh Cửu, ngự kiếm mà lên.

Một đạo kiếm quang hồng sắc chiếu sáng cựu viên, theo tiếng chuông mà đi, gió mát khẽ dâng, trong nháy mắt bình tức.

Sâu trong Mai Viên cũ, có phiến hồ nhỏ tầm thường không có gì nổi bật, ven hồ là mấy cây mai sinh trưởng hỗn độn, chưa nói tới đẹp mắt, thấp thoáng trong rừng mai mơ hồ có thể thấy được một tòa am nhỏ, cũng không có gì đặc biệt.

Ngoài rừng con đường dẫn tới am nhỏ đã bị người ngăn cản, song phương đang giằng co.

"Tại sao chúng ta không thể đi vào?"

Một vị phụ nhân khuôn mặt lạnh lẽo nói, thân thể nhìn như gầy yếu tỏa ra uy thế cực mạnh.

Phụ nhân chính là vị sứ giả năm đó tham gia Thanh Sơn thử kiếm đại hội.

Đứng ở bên người nàng, cô bé thanh lệ trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy không kiên nhẫn, tự nhiên chính là tiểu cô nương từng đáp ứng tặng Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt linh đang.

Đứng ở trên đường đá chính là một lão thái giám, hắn chưa chắc phải là người bố trí trận pháp, nhưng rất rõ ràng, hắn giống như trước muốn ngăn cản hai người của Huyền Linh Tông.

Lão thái giám rũ cụp mí mắt, mặt không chút thay đổi nói: "Có quý nhân ở trong rừng ngắm hoa, xin phiền chờ một chút."

Vị phụ nhân kia cười lạnh nói: "Đừng tưởng rằng mang quý nhân trong cung ra có thể hù sợ chúng ta, Mai Viên cũ khi nào biến thành cấm địa của hoàng gia rồi?"

Tiểu cô nương làm sao có thể bình tĩnh chờ đợi, nói thẳng: "Thúy di, không nên nói nhảm cùng bọn họ, chúng ta trực tiếp đi vào."

Lão thái giám ngẩng đầu lên, trong mắt tinh quang bạo xạ, quát lên: "Ai dám?"

Theo hai chữ này, khí tức trong rừng cây bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, mơ hồ có thể thấy được hơn mười đạo bóng người, từ khí tức phân biệt hẳn là cường giả thị vệ trong cung.

Ngay khi song phương rút kiếm giương nỏ, bỗng nhiên sinh ra một trận gió mát, mặt nước lần nữa phát lên rung động, đem kiếm quang màu đỏ đột nhiên xuất hiện tản ra thành vô số phiến phong diệp.

Kiếm quang đột nhiên tan biến, ven hồ xuất hiện hai đạo thân ảnh.

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Ai dám?"

Đồng dạng hai chữ, lão thái giám hét lên tràn đầy uy thế, ngữ khí của nàng lại tầm thường, hời hợt, không có chút khí thế nào.

Nhưng không biết tại sao, vô luận là lão thái giám cùng chút ít thị vệ hoàng cung trong rừng cây, cũng cảm thấy nàng hỏi ra hai chữ này mới thật sự là khó có thể ứng đối.

Hoặc là nói, không người nào dám trả lời câu hỏi này.

Nói xong câu đó, Triệu Tịch Nguyệt mới nhớ tới việc buông tay Tỉnh Cửu ra.

Lão thái giám tầm mắt rơi vào trên mặt nàng cùng Tỉnh Cửu, lại nghĩ đạo hồng sắc kiếm quang, đoán được thân phận của đối phương, vẻ mặt đột biến, vội vàng giơ tay ý bảo thị vệ trong rừng cây không được vọng động.

Tiểu cô nương kia thấy Triệu Tịch Nguyệt, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng, nhảy tới trước người của nàng, dắt tay nàng, hỏi: "Các ngươi không phải là ở Mai Hội sao?"

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Ta đến xem một chút."

"Các ngươi cũng biết?"
Tiểu cô nương có chút ngượng ngùng nói: "Vì tin tức kia, trong tông phải trả giá không ít, đáp ứng không truyền ra ngoài, cho nên không tiện đi báo cho ngươi."

Triệu Tịch Nguyệt cười cười, đưa tay vuốt vuốt đầu của nàng, tỏ vẻ không có chuyện gì.

Làm xong động tác này, nàng mới cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao chính mình làm động tác thân cận quen như vậy, trong vô thức nhìn Tỉnh Cửu một cái.

Lão thái giám cũng đang nhìn Tỉnh Cửu.

Gương mặt ở trong truyền thuyết đã bị hình dung vô cùng khoa trương, chân thật xuất hiện tại trước mắt của hắn, hắn mới biết được thì ra hình dung không khoa trương một chút nào.

Nói đúng ra, thấy mặt Tỉnh Cửu, hắn mới biết được chân chính cực hạn là không cách nào hình dung.

Cho dù hắn là thái giám, hơn nữa đã già, cũng muốn dùng chút ít tâm lực mới có thể một lần nữa thu nạp tâm thần, khom người nói: "Kính xin hai vị chờ một chút, đợi lão nô báo cho..."

Xác nhận thân phận của Triệu Tịch Nguyệt cùng Tỉnh Cửu, thái độ của hắn trở nên rất cung kính, chuẩn bị để cho thị vệ báo cho quý nhân trong rừng cây, nhưng mà hai chữ quý nhân hắn cũng chưa kịp nói ra khỏi miệng.

Bởi vì Tỉnh Cửu không muốn đợi.

Đối với Tỉnh Cửu mà nói, thời gian là chuyện không có ý nghĩa nhất, đồng thời cũng là chuyện có ý nghĩa nhất.

Chuyện đáng giá hao phí thời gian để đợi chờ có rất nhiều, tỷ như tuyết đầu mùa, tỷ như đạo thụ mới thành lập, tỷ như tích cát, tỷ như Thập Tuế trở về, nhưng tuyệt đối không bao gồm chờ người thông báo.

Triệu Tịch Nguyệt cũng là người như vậy.

Bọn họ dọc theo con đường bằng đá đi tới trong rừng cây.

Lão thái giám có chút do dự, cuối cùng không dám tiếp tục ngăn cản, nghiêng người nhường đường.

Huyền Linh Tông tiểu cô nương nắm tay Triệu Tịch Nguyệt, cùng theo một lúc đi vào rừng cây, thời điểm đi qua bên cạnh lão thái giám, đắc ý hừ một tiếng.

Con đường bằng đá dọc theo rừng mai dẫn tới chỗ sâu, rõ ràng cây cối có chút thưa thớt, nhưng rất nhanh đã nhìn không thấy cảnh vật phía sau.
Rừng cây chỗ sâu có tường trúc, con đường bằng đá xuyên qua tường trúc, thông vào trong am.

Tường trúc bên kia an tĩnh vắng lạnh, xem ra vị lão thái giám kia cùng bọn thị vệ không được cho phép đi vào.

Vị phụ nhân kia có chút xấu hổ nói: "Vẫn là Thanh Sơn Tông phân lượng nặng hơn."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Thúy sư tỷ nặng lời, hai tông phong cách hành sự bất đồng mà thôi."

Phụ nhân hiểu được ý của nàng, nghĩ thầm quả thật như thế, chẳng qua là không tiện nói tiếp.

Tiểu cô nương không thèm để ý những thứ này, nói thẳng: "Không sai, mụ mụ vẫn nhắc tới, câu nói cửa miệng của các ngươi thật đáng sợ, hở chút hỏi người có muốn chết hay không, làm việc vừa quá bạo lực, động một chút là làm cho người ta chết, thật sự có chút căm tức, dặn đi dặn lại, bảo ta đừng học theo các ngươi."

Phụ nhân cười khổ im lặng, nhìn về Triệu Tịch Nguyệt chuẩn bị giải thích mấy câu, nhưng không ngờ Triệu Tịch Nguyệt nghe đoạn văn này, hẳn là rất chân thành suy nghĩ một chút, nói: "Có đạo lý."

Tiểu cô nương có chút bất ngờ, nói: "Tỷ tỷ, chẳng lẽ ngươi chuẩn bị thay đổi ư?"

Triệu Tịch Nguyệt vừa suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: "Mặc dù có đạo lý, nhưng không có cách nào thay đổi."

Tiểu cô nương mở mắt thật to, tò mò hỏi: "Tại sao?"

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Bởi vì trên đời người đáng chết cùng với người muốn chết quá nhiều."

Tiểu cô nương chú ý tới ánh mắt của nàng hắc bạch phân minh, rất hoạt bát, có chút hâm mộ, hoặc là nói mong chờ.

...

...

Trước am có cây, đã nở hoa, cánh hoa rơi dưới tàng cây, phấn phấn điểm điểm, rất là đẹp mắt.

Không đẹp mắt bằng người đẹp dưới tàng cây.

Người đẹp kia xoay người lại, mặt mày đẹp vô cùng, so với Tỉnh Cửu cũng chỉ kém hơn mấy phần, trọng yếu hơn, nàng vẻ mặt chân chất, tự có nhất phái cảm giác ngây thơ rực rỡ.

Mỹ nhân như thế, thường thường được nam tử thích nhất.

Cho nên Huyền Linh Tông tiểu cô nương không thích nàng, Triệu Tịch Nguyệt cũng không thích nàng.

Vị phụ nhân kia tiến lên, hành lễ nói: "Bái keién quý phi nương nương."

Tiểu cô nương ở bên cạnh Triệu Tịch Nguyệt thấp giọng nói: "Nàng chính là người được... sủng ái nhất Hồ quý phi."

Triệu Tịch Nguyệt nghe vậy giật mình, lần nữa nhìn về dưới tàng cây.

Vừa đúng lúc này, người đẹp kia cũng nhìn nàng.

Hai đạo tầm mắt xuyên qua cánh hoa theo gió bay xuống, gặp nhau.

Không khí trước am phảng phất ngưng kết bình thường.

Quyển 2 - Chương 60: Sắt có mấy ý vị?

Mấy năm trước, Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt rời khỏi Thanh Sơn Tông, đi mấy vạn dặm đường, cho đến đi tới Hải Châu, bởi vì muốn tham gia tứ hải yến mới tái hiện nhân gian.

Ở trên con đường này, bọn họ gặp được rất nhiều yêu quái, người, cùng với người tu đạo, sau đó một kiếm giết.

Hắc Long Tự trụ trì Trúc Quý chính là một trong số đó.

Vị này nói là cao tăng, nhưng lại háo sắc, lén lút làm không biết bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý, cũng bởi vì cùng Hồ quý phi trong cung từng có giao hảo, cho nên không người nào dám quản.

Đáng tiếc hắn gặp phải Triệu Tịch Nguyệt, cho nên chết rất dứt khoát.

Hồ quý phi nghe thấy chuyện này, giận tím mặt, thề phải báo thù cho Trúc Quý.

Thanh Thiên ty vận dụng trận thế lớn như vậy lùng bắt hung đồ chung quanh, trình độ rất lớn là bởi vì chịu quá nhiều áp lực từ trong cung.

Không ai nghĩ đến, giết chết Trúc Quý chính là Thanh Sơn Tông Đệ Cửu Phong Phong chủ Triệu Tịch Nguyệt.

Chuyện phát triển đến đây, chỉ có thể dừng lại, Thanh Thiên ty bị tổn thất vô cùng nặng nề, phó tuần tra Thi Phong Thần bị chèn ép cực kỳ nghiêm trọng, mất đi tất cả thực quyền.

Quý phi nương nương thật sự có thể từ bỏ đoạn ân oán này sao? Tất cả mọi người biết đó là chuyện không có khả năng.

Triệu Tịch Nguyệt cũng rất rõ điểm này, nhưng nhìn người đẹp dưới tàng cây, nàng không có bất kỳ sợ hãi, ngay cả cảm giác không được tự nhiên cũng không có.

Cho dù ngươi là quý phi được Thần Hoàng sủng ái nhất, chẳng lẽ có thể đối với một vị Thanh Sơn Tông Phong chủ la đánh kêu giết ư?

Tầm mắt của Hồ quý phi ở trên mặt Triệu Tịch Nguyệt cùng Tỉnh Cửu dừng lại chốc lát, trong mắt tức giận chợt lóe rồi biến mất, nói: "Thì ra là ngươi chính là Triệu Tịch Nguyệt."

Triệu Tịch Nguyệt bình tĩnh nói: "Đúng vậy."

Hồ quý phi không biết nghĩ đến điều gì, khóe môi nhếch nhẹ, cười nói: "Thời điểm ngày tết, mẹ của ngươi tiến cung, gặp mặt một lần, đứng có chút xa, nhìn không quá rõ ràng, nhưng mơ hồ nhớ được, Triệu phu nhân dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, khí độ dịu dàng, ngươi so với mẹ của ngươi đúng là kém xa."

Lời này nghe đơn giản, thật ra lại không như thế, rõ ràng là đang giễu cợt, lại làm cho người nói không ra lời.

Nếu nói đứng xa, tự nhiên muốn nói thân phận của Triệu phu nhân không đủ tôn quý, đứng cách nàng không đủ gần.

Nàng còn nói Triệu Tịch Nguyệt không bằng mẫu thân, Triệu Tịch Nguyệt cũng không cách nào phản bác, nếu không chẳng lẽ lại nói mẫu thân không bằng chính mình?

Đây cũng là thủ đoạn các nữ nhân trong cung am hiểu nhất, lời nói giao phong có chút bén nhọn, cũng vô cùng bí ẩn, rất khó chống đỡ.

Triệu Tịch Nguyệt không phải tiểu nữ nhi, không biết những thủ đoạn này, nhưng nàng có phương pháp ứng đối của mình.

"Ta sẽ nói với mẫu thân, sau này không cần tiến cung nữa."

Nghe lời này, Hồ quý phi vẻ mặt khẽ biến, mới suy nghĩ cẩn thận hôm nay đối thủ của mình không phải là tỷ muội nhu nhược động lòng người trong cung, mà là... đại nhân vật của tu đạo giới.

Triệu Tịch Nguyệt bây giờ là Thanh Sơn Phong chủ, vô luận từ góc độ nào đến xem, cũng là đối tượng mà triều đình phải tôn trọng.

Nàng coi như là quý phi, dựa vào cái gì để uy hiếp gì đối phương? Thật dùng chút ít thủ đoạn trên quan trường, chỉ sợ ngược lại sẽ làm cho mình thân vùi phiền toái.

Về phần cha mẹ Triệu Tịch Nguyệt có thể bởi vì tham luyến hồng trần quyền thế mà như thế nào hay không... Vậy cũng là chuyện không thể nào.

Chỉ cần Triệu Tịch Nguyệt lên tiếng, cha của nàng sẽ không chút do dự từ quan, mẫu thân của nàng tự nhiên cũng sẽ không tiến cung nữa, thậm chí cả Triệu gia đều có thể dọn khỏi Nam Hà châu.

Bởi vì ngàn năm kế tiếp của Triệu gia, toàn bộ đều trên người của nàng.Hồ quý phi nhìn như ngây thơ rực rỡ, có thể có được Thần Hoàng sủng ái, tự nhiên là người vô cùng thông tuệ, trong thời gian rất ngắn, đã suy nghĩ rõ ràng hết thảy.

Càng hiểu được, nàng càng cảm thấy buồn bực.

Chính mình cầm một cây kim may, chuẩn bị thêu một bức hoa điểu, cùng đối phương tỷ thí một phen, nhưng đối phương hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường, trực tiếp một kiếm chém rách...

Quý phi nương nương buồn bực không muốn để ý Triệu Tịch Nguyệt nữa, ngược lại nhìn về Huyền Linh Tông tiểu cô nương, nói: "Sắt Sắt, đã lâu không gặp."

Tiểu cô nương hừ một tiếng, không để ý tới nàng.

Hồ quý phi cười nói: "Ôi, còn nhỏ tuổi như vậy mà đã thù dai thế sao, cũng đừng quên năm đó ta tự mình làm ngẫu cao cho ngươi ăn đó."

Tiểu cô nương nói: "Nương nương, mới vừa rồi ngăn không cho ta vào, lúc này tỏ vẻ thân cận làm gì, lần trước mụ mụ dẫn ta tới Triều Ca thành ta mới bốn tuổi, ta không nhớ rõ gì cả."

"Chẳng lẽ ngươi bây giờ không phải tiểu hài tử ư?"

Hồ quý phi nói: "Ta không để cho ngươi vào cũng là muốn tốt cho ngươi."

Tiểu cô nương bĩu môi nói: "Ngươi chính là lo lắng người trong am sẽ chọn ta."

Huyền Linh Tông phụ nhân nhìn vẻ mặt của Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt, giải thích mấy câu.

Thì ra Thiên Cận Nhân có một quy củ, một ngày nhiều nhất chỉ gặp ba người.

Lúc này trong am an tĩnh dị thường, Lạc Hoài Nam có thể đang ở bên trong, vậy hôm nay chỉ còn lại có hai danh ngạch.

Hồ quý phi tự nhiên muốn đem người còn lại ngăn cản bên ngoài.

Hồ quý phi nói: "Ngươi chỉ là một tiểu cô nương, có vấn đề gì quan trọng muốn hỏi?""Vậy còn ngươi?" Tiểu cô nương cười lạnh nói: "Ngươi chính là muốn sinh đứa bé cho Bệ Hạ, loại chuyện này có cái gì để hỏi, loại chuyện này cần phải làm có được hay không."

Lời vừa dứt, không khí nhất thời trở nên có chút lúng túng.

Trên đời đều biết, quý phi nương nương thâm thụ Thần Hoàng sủng ái, thủy chung không suy, chính là người thứ nhất trong hoàng cung không có chút nào tranh cãi, vấn đề duy nhất chính là... Nàng không có hài tử.

Nhưng loại chuyện này, cho dù biết cũng chỉ có thể dấu ở trong lòng, không ai trực tiếp nói toạc ra, huống chi là ngay trước mặt quý phi nương nương.

Hồ quý phi có chút tức giận, vẫn cố chịu đựng rồi, tròng mắt hơi đổi, nhẹ cười nói: "Tiểu hài tử, ngươi còn chẳng biết chuyện sinh con là gì, làm cái gì a?"

Lúc nói chuyện, nàng khẽ cắn môi, sóng mắt lưu động, hẳn là tự nhiên toát ra một phần mị ý.

Huyền Linh Tông phụ nhân có chút không vui.

Tiểu cô nương khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, gắt một cái, nói: "Thật là một hồ ly tinh!"

Tỉnh Cửu nghĩ thầm, ngươi nói đúng rồi.

Hồ quý phi đạo hạnh so với Hải Châu thành Tiểu Hà càng sâu, Triệu Tịch Nguyệt cũng không thể nhìn ra chân than của nàng, nhưng làm sao có thể dấu diếm được hai mắt của hắn.

Hắn khẽ híp mắt, nghĩ thầm con hồ ly này dù đã được Phật gia điểm hóa, nhưng thiên nhiên mị hoặc, dễ dàng làm người ta sa vào dâm nhạc, nếu thấy Hoàng Đế, vẫn muốn nhắc nhở một câu.

Đúng lúc này, con đường bằng đá đi tới một người trẻ tuổi.

Người trẻ tuổi đang mặc tố sắc cẩm y, trên đai lưng có giắt một mảnh lá cây, trên lá dính chút ít tro bụi, hẳn là trên đình giữa hồ rơi xuống.

Người này khí tức che dấu vô cùng tốt, rất khó nhìn ra sâu cạn, nhưng theo hắn đi lại, tự có một cỗ quý khí ập tới.

Nhìn người vừa tới, Hồ quý phi rất giật mình, khẽ gật đầu hành lễ, sắc mặt có chút do dự, đúng là vẫn còn đứng tại nguyên chỗ không động.

Người trẻ tuổi đi tới trước người của nàng, mặt không chút thay đổi nói: "Phụ thân cũng không phải không có hài tử, ngươi muốn hỏi cái gì?"

Hồ quý phi có chút tức giận, nhưng kiêng kỵ thân phận đối phương, khó mà nói cái gì, không thể làm gì khác đành bĩu môi tỏ vẻ bất mãn của mình.

Nhìn hình tượng này, Triệu Tịch Nguyệt nghĩ tới lúc trước Huyền Linh Tông tiểu cô nương cũng từng bĩu môi tỏ vẻ bất mãn, không khỏi cười cười, ác cảm đối với vị quý phi này giảm đi chút ít.

Người trẻ tuổi xoay người nhìn về Triệu Tịch Nguyệt, lãnh đạm nói: "Thanh Sơn Tông đạo hữu?"

Triệu Tịch Nguyệt nhìn Tỉnh Cửu một cái.

Tỉnh Cửu nhìn về Huyền Linh Tông tiểu cô nương, hỏi: "Ngươi tên là Sắc Sắc sao? Đầy vườn sắc xuân sắc?"

Tiểu cô nương có chút bất an, nhìn người trẻ tuổi kia một cái, thấp giọng nói: "Là sắt trong bán giang sắt sắt."

Người trẻ tuổi kia nói: "Ta xem là ý vị lạnh run."

Tỉnh Cửu nói với Triệu Tịch Nguyệt: "Nguyên lai là sắt trong ý vị đắc sắt."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau